[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[12 Chòm Sao] Bánh Táo Bọc Đạn
CHAP 20: Trở thành con mồi
CHAP 20: Trở thành con mồi
- Hỏi cái này không phải chứ một tháng hai đứa cãi nhau mấy lần vậy?
Đó là vào một ngày cuối thu chớm đông, sắc trời hoàng hôn chạng vạng như một ánh nến lay lắt sắp tắt.
Phước đi vào quán bar ruột, yên vị bên ly Whiskey thân quen, và chẳng kịp phòng bị gì trước câu hỏi chí mạng của thằng bạn làm trong nghề đọc vị tâm lý khách hàng dưới màu áo bartender đứng ở ngay phía đối diện.
- Ai đồn?
- Tối muộn hôm qua bạn gái mày đến mượn rượu giải sầu chứ cần quái gì ai đồn.
- Em ấy có nói gì với mày không?
- Em nhà mày chỉ ngồi yên một chỗ thôi là bọn tao đã không dám thở mạnh rồi ấy!
Tụi bay không định đóng kịch câm với nhau đấy chứ?
- Tao bao đồng.
Lan bốc đồng.
Thành ra cả hai bất đồng.
Hết.
- Tháng nào cũng đều như vắt tranh vậy không chán à?
- Hỏi câu này không phải phải chứ mày trốn dưới gầm giường nhà người khác đấy à?
Việt hất cằm chỉ vào vị trí bên trái cách Phước hai ghế và phân tích:
- Mày đang giúp em ấy cai rượu.
Hai đứa luôn đi cạnh nhau như hình với bóng.
Việc em ấy đến đây một mình, bầu bạn bên mấy chén Gimlet chỉ sớm hơn hoặc muộn hơn việc cái miệng hóng hớt của thằng Hùng bay đến chỗ tao ca trăm bài như một thì chẳng có gì lạ.
Phước lập tức soạn tin nhắn cho người nào đó trong danh bạ bằng cú pháp capslock đi kèm ba dấu chấm than:
"MÀY CỨ CHỜ ĐẤY!!!"
Xong xuôi anh lại ngẩng đầu lên và nghĩ miết về một chi tiết.
- Nhưng tại sao Lan toàn uống rượu Gimlet?
- Đến một lúc nào đó mày sẽ tự khắc hiểu thôi.
Lan hầu như uống được nhiều loại rượu, nhưng riêng cocktail, "Gimlet" mới là cái tên xuất hiện thường trực trên đầu môi em.
Lan hầu như nhập cuộc được vào mọi cuộc vui, từ đua xe, leo núi, đi săn, bắn cung, boxing, bida...
Rời cuộc chơi em lại hóa thành mỹ nữ an tĩnh.
Ít ai có thể tưởng tượng, ẩn dưới vẻ đẹp hoa hồng nội tâm xương rồng được người người ca thán của em, lại là một linh hồn sa ngã có đam mê với những trò chơi "thử nhân phẩm" như cò quay Nga.
Những chi tiết mà có lẽ nếu không tiếp xúc lâu thì cả đời chẳng ai nhận ra ấy, Phước là người được biết cuối cùng, thậm chí là người nhớ mãi không quên tới cuối đời.
Phước đã có thời gian nghe toàn bộ bartender trong thành phố mình sống lưu truyền câu chuyện về vị khách u sầu sáu năm chỉ uống Gimlet của họ lại là người mình muốn đầu ấp tay gối sau này.
Nhưng phải mất đến hai năm tại ngũ anh mới được nghiền ngẫm ý nghĩa của Gimlet - tại sao ly cocktail ấy được mệnh danh "liều thuốc chữa bệnh*".
Hơn hai năm ròng rã tòng quân khi không một ai dám gọi trò cò quay Nga là "bài kiểm tra nhân phẩm", anh mới vỡ lẽ nó là thú tiêu khiển tiết kiệm thời gian tối ưu khi phải ngồi chung bàn với những kẻ khó ưa.
Anh đã bị qua mặt bởi chính người luôn dành tất cả sự nhẫn nại để nể mặt mình.
*Chú thích: Cocktail Gimlet là thức uống mà các thủy thủ người Anh thường dùng để chống lại bệnh Scorbut (chứng bệnh gây ra do thiếu hụt vitamin C) vào thế kỉ 18 – 19.
Phước cay đắng thừa nhận: "lời hứa chữa lành của mình mãi mãi chỉ dừng lại ở hai chữ đầu mà thôi".
Mẫu số chung của những mối quan hệ từ đầu đã không bền chặt thường là đón nhận kết cục không thể cứu vãn.
Họ không đến với nhau bằng một lời tỏ tình.
Họ chỉ được kết nối nhờ một sự thách thức.
"Chỉ cần em chịu cai rượu và thói hư tật xấu một ngày, anh sẽ làm bất kỳ việc gì em yêu cầu mỗi ngày."
...
...
...
Mọi người luôn đùa rằng As có hai nhược điểm: một là không bao giờ nhớ chuyện thừa thãi.
Hai là gì thì cô ấy cũng quên rồi.
Bấy giờ cô mới vỡ lẽ.
Một người bình sinh cơ trí như cô lại phức tạp hóa chuyện đáng lẽ phải đơn giản hóa.
Đồng hồ quả quýt, cơ bida, đĩa nhạc của cố danh ca Dalida, găng tay lông cừu...
Thử hỏi những thứ đó là mua cho ai cơ chứ?
"Mời dùng."
Không để đôi mắt biết nói kia và những ánh nhìn ăn dưa hóng thị làm đoản mạch suy nghĩ của mình quá lâu, Alain đáp lại sự kỳ vọng của mọi người bằng loạt thao tác pha chế trôi chảy, thái độ hờ hững hoàn toàn như một người dưng.
50 ml rượu Gin , 15 ml sugar syrup, 15 ml nước chanh - ba nguyên liệu chính cho ra một món cocktail không cầu kỳ nhưng đầy đủ vitamin trong vòng một phút.
Một ly cocktail ít ngọt, dậy mùi thảo mộc, dễ uống và không khác biệt nhiều lắm như những ly cocktail cùng công thức được pha chế tại Kim Ngưu.
Phước không biết nên đòi hỏi gì hơn.
Anh cứ tự đánh đố mình trong vòng luẩn quân với mô típ đại loại như "sẽ thế nào nếu trên đời này còn chuyện hi hữu giật gân với tựa đề - hoa mộc lan thời hiện đại sinh tồn ở vùng đất đi săn hoặc bị săn?"
Một ly cocktail chẳng đủ gây say, nhưng Phước lại buột miệng như người không hề tỉnh:
- Tôi tự hỏi anh có bao nhiêu anh chị em, hay chỉ một người chị song sinh chẳng hạn?
Phước ngẩng đầu, anh lại nhìn thấy một bầu trời đêm đen nơi các vì sao vừa vụt tắt, nhìn thấy một thung lũng sâu hoắm nơi ánh sáng của hy vọng không còn rọi vào, hay nhìn thấy một câu đố bí ẩn được Thượng Đế khắc họa qua đôi mắt lạnh lẽo trong bức chân dung về một người thiếu nữ cổ quái mà chưa một ai giải mã được.
Còn Alain Masque lại là một câu đố đáng sợ khác.
Anh ta cứ như một Phương Linh Lan khác bước ra từ trong gương, hoặc là một phiên bản được lập trình sẵn.
Những người bị cuộc sống dạy phải treo sự cảnh giác lên mặt thay vì treo nụ cười, những người mang đôi mắt chẳng biết ngạc nhiên là gì, nhìn nhận mọi thứ một cách vô thưởng vô phạt.
Sợ rằng ngoài chuyện sống chết ra thì trên đời này không có bất cứ chuyện gì có thể làm hai người đó xúc động nổi.
- Tôi biết anh không thể trả lời được.
Nếu không chúng ta đã không ngồi đây với nhau vì một tờ quân lệnh.
Tôi thì chẳng thích bỏ ngỏ vấn đề bằng dấu chấm hỏi.
Thay vào đó, tôi sẽ rất biết ơn nếu nhận được một dấu chấm câu sau từ "có".
Tuyết tan rồi, chúng ta về thôi.
Alain chỉ gật đầu, rồi nhanh nhẹn hộ tống Phước ra ngoài.
Trước khi lên xe, anh đã ngoái đầu lại nhìn nơi này một lần, và anh biết mình sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.
Trong khi Phước và phần lớn mọi người luôn ở quán bar tán gẫu những câu chuyện tầm phào, thì ở đây, họ đang thảo luận về những vấn đề nổi cộm của thế giới.
Những người thuộc về nơi đó bao gồm Alain, họ lớn lên ở những giai đoạn khác với những mối bận tâm khác.
Suốt dọc đường đi, Phước yên lặng một cách ngoan ngoãn.
Anh ấy chỉ ngồi yên cũng suýt đốt thủng cái gương chiếu hậu vì cứ cách một phút lại nhìn chằm chằm vào nó rồi quay đầu đi, đăm chiêu ra điều.
Hẳn là số lượng câu hỏi trong cái đầu nhiều chuyện ấy phải trải dài từ thì quá khứ hoàn thành, đến thì hiện tại tiếp diễn, rồi sang thì tương lai gần.
Trường hợp xấu nhất đối với anh ta là vừa không nhận được đáp án như ý vừa biết mình không có năng lực để điều tra.
Còn trường hợp xấu nhất đối với Alain là chẳng hề tồn tại.
Đó không phải là sự tự tin thái quá, mà đã trở thành một bản năng ăn sâu vào máu.
Trên thực tế mỗi năm, người bà quyền uy vốn đã bận trăm công nghìn việc ở Kim Ngưu vẫn gửi đi hàng chục ca tương tự, cốt khiến con cháu mình nhận ra rằng cả cuộc đời họ sẽ không có kỳ nghỉ nào.
Vận may hay phép màu còn chẳng buồn gọi tên họ nữa, vì họ liên tục thành công từ đời bà sang đời cháu.
Đã từng có vô số gương mặt lăn tăn như Phước bây giờ, nhưng phần lớn họ đều cười vui vẻ ra về đến phút cuối, và tin những cái tên giả họ từng tiếp xúc là người có số an sinh xã hội thật.
Vậy nên nếu thực sự có một biến số hi hữu xuất hiện, thì họa chăng đó là trường hợp Alain Masque bị "ép" phải dùng giọng thật.
- Phước, mau cúi người xuống!!
Tuyết tan là thời điểm hoàn hảo để khai màn thảm kịch.
Một khi loại bỏ được chướng ngại tầm nhìn gây ra bởi điều kiện thời tiết thì đó là ngày đẹp trời để đi săn.
Đến khi Phước hoàn hồn nhận ra tại sao lại có tiếng phanh xe chói tai, những viên đạn găm trên kính chống đạn, cùng với một giọng nói không thể nào xuất hiện ở nơi này... thì họ đều đã trở thành con mồi.
- Alain, rốt cuộc anh là ai?