Cập nhật mới

Dịch Tiếu Xuân Phong - Nhất Mai Đồng Tiễn

admin

Thiên Ngoại Phi Tiên
Đại Thần
Cấp
0
 
Tham gia
11/6/23
Bài viết
618,314
Điểm cảm xúc
34
Điểm thành tích
48
Giải Thưởng
10
VNĐ
1,000,499
Chương 39: Giết người đồng dao (3)


Editor: HD

Khi trở lại Chúc gia thời gian vẫn còn sớm, Tô Vân Khai nghĩ lời của Chúc An Khang rất có lý, buổi tối ra ngoài có thể bị chó dí, một khi đã như vậy, đợi lát nữa rồi đi.

Một cây đa sống trăm năm đang yên ổn đột nhiên có người truyền ra khúc đồng dao, thật sự khiến hắn cảm thấy kì quái. Lúc này hắn ngồi trong sân suy nghĩ việc này, mấy đứa trẻ lại tiếp tục hát ---

“Rễ cây, rễ cây, tỷ tỷ tóc... Nhánh cây, nhánh cây, tỷ tỷ tay... Lá cây, lá cây, tỷ tỷ mặt. Treo ngược lên cây đa, gió thổi qua, đong đưa đong đưa, gió ngừng thổi, nàng cũng ngừng. Người đi ngang qua đừng có dừng, bởi vì tỷ tỷ nàng đang cười, lại còn đang nhìn ngươi.”

Tô Vân Khai nghe xong, chờ bọn họ dừng lại, bước qua hỏi, “Bài ca này là ai dạy các ngươi?”

Đám nhỏ tính tình cởi mở, tranh nhau đáp, “Là Tiểu Bàn ca sát vách.”

“Vậy các ngươi có biết là ai dạy cho Tiểu Bàn sát vách không?”

“Có lẽ là Cẩu Đản ca ở phía đông.”

Mấy người líu ríu nói chuyện, nói một hồi cũng không biết ai là người truyền ra đầu tiên. Tô Vân Khai ngồi xổm kế bên bọn họ suy ngẫm, trấn nhỏ gần đây nhất cũng cách hai mươi mấy dặm đường, bọn họ từng ở đó mấy ngày, nếu như cũng có bài đồng dao này, chắc chắn họ sẽ nghe được. Cho nên bài đồng dao này chỉ được hát trong thôn Cây Đa, nhưng khởi nguồn như thế nào chứ?

Người truyền ra bài đồng dao, rốt cuộc có mục đích gì?

Vì sao phải dạy người ta hát để thôn dân cảm thấy lo lắng sợ hãi, còn Qủy tỷ tỷ A Uyển kia đã xảy ra chuyện gì.

Đang ở thôn Cây Đa, Tô Vân Khai cảm thấy giống như đã bước vào một nghi ngờ cực lớn.

“Tô huynh? Tô huynh?”

Tô Vân Khai hoàn hồn, Chúc An Khang bưng tách trà ra nói: “Gia gia của ta nói huynh ngồi bên ngoài quá lâu, bảo ta gọi huynh vào trong uống ngụm trà. Minh Nguyệt cô nương nói huynh đang bận suy nghĩ, đừng quấy rầy huynh, cho nên ta bưng trà ra ngoài cho huynh.”

Hai tay Tô Vân Khai nhận lấy, nói cảm tạ, sau đó lại hỏi: “Huynh biết A Uyển cô nương ở chỗ nào không?”

Chúc An Khang nói, “Có nói huynh cũng không biết, để ta dẫn huynh… Tô huynh muốn đến nhà A Uyển làm gì?”

“Bài đồng dao kia khiến ta rất tò mò, cho nên muốn đi xem thử.”

“Không có gì hay để xem đâu, sau khi A Uyển qua đời, cha của A Uyển không lâu sau thì bị bệnh chết, mẹ của A Uyển thì mất sớm, hiện tại căn nhà kia trống không.” Chúc An Khang nhìn qua chỗ tường thấp xem bên ngoài, giống như có thể nhìn thấy căn nhà kia, “Huynh cũng giống gia gia ta, không sợ tà khí. Nhưng chỗ kia lâu hồi không có người đến, không biết lúc vào có gặp chuột không nữa.”

Tô Vân Khai uống trà xong, đặt chén trà xuống, rồi nhờ Chúc An Khang dẫn đường đi qua đó.

Nhà A Uyển cách nơi này không xa, nhưng bởi vì địa thế cao, nên từ Chúc gia không thể nhìn thấy. Chúc An Khang vừa mới dẫn hắn ra ngoài, liền thấy hai người trong thôn đang đi trên đường, hắn gọi một tiếng, vẫy tay cười nói, “Tứ ca ngũ ca.”

Người tới là An Đức Hưng của An gia sát vách cùng với Tôn Hạ của Tôn gia đầu cửa thôn, ba người lớn lên cùng nhau, tuổi không cách biệt lắm, tình cảm rất tốt, cách gọi như vậy cũng là do chơi chung. Người trong thôn cũng hiểu cho nên khi bọn họ lớn lên cũng không sửa lại xưng hô.

Hai người nghe thấy tiếng gọi thì cũng vẫy tay về phía này, nhanh chân chạy tới. Đi qua liền nhìn thấy Tô Vân Khai, thấy hắn mặc đồ không giống như là quan viên, nên không biết phải chào hỏi thế nào. Chúc An Khang nói, “Vị này là Tô công tử đang ngủ nhờ ở nhà đệ, đi với huynh ấy còn có ba vị nam tử và một cô nương. Đúng rồi, gia gia của đệ sang nhà huynh mượn một căn phòng cho hai người ngủ nhờ, lát nữa huynh trở về gặp bọn họ thì đừng tưởng là kẻ trộm nha.”

An Đức Hưng lớn tiếng cười, “Đệ vào nhà ta ta còn không nghĩ là trộm, nếu là người khác thì càng không phải rồi.”

Chúc An Khang giật giật khóe miệng, “Ngày khác phải đi qua ăn trộm thật mới được, tạo bằng chứng cho huynh nói đệ là trộm.” Lúc này hắn mới nhớ ra, liền giới thiệu với Tô Vân Khai, “Đây là An Đức Hưng nhà sát vách, đây là Tôn Hạ, ba người chúng ta cùng nhau lớn lên, thân như tay chân trên người vậy đó.”

Tô Vân Khai nhìn thấy bộ dáng bọn họ nói chuyện thì cũng đoán ra là tình cảm của họ rất tốt, nhìn qua An Đức Hưng hắn là người thẳng thắn cởi mở, còn Tôn Hạ thì có chút trầm tĩnh, khi hai người kia nói chuyện hắn chỉ cười cười, có vẻ là người đọc sách, “Hôm nay đã làm phiền rồi.”

“Làm phiền cái gì chứ, thêm một người, thôn càng vui mà.” An Đức Hưng nói, “Huynh không biết đấy thôi, gần đây bởi vì chuyện cây đa, người trong thôn ai cũng hoảng sợ, cho nên vắng lặng đi nhiều… Đúng rồi, huynh vẫn chưa biết chuyện cây đa đúng không.”

Chúc An Khang xen vào nói, “Biết rồi, bài đồng dao truyền ra khắp thôn, đi đâu cũng nghe. Ừm, bây giờ Tô công tử muốn đệ dẫn huynh ấy tới nhà A Uyển, các huynh đi chung luôn không?”

Nghe thấy đi đến nhà A Uyển, hai người đều giật mình, “Đến nhà A Uyển? Thật sao? Chẳng lẽ Tô huynh không biết A Uyển chính là tỷ tỷ trong bài đồng dao?”

Tô Vân Khai nói, “Ta biết, cho nên mới tò mò muốn đi xem thử.”

Hắn đã nói như vậy, ba người cũng không biết phải nói gì. Đang định đi sang bên kia, cửa nhà Chúc gia mở ra, thấy một cô nương xinh xắn bước ra ngoài, tóc vừa dài vừa đen, đôi mắt sáng rực rỡ.

An Đức Hưng cười nói, “Ở đâu ra cô nương xinh đẹp như vậy.”

Tôn Hạ liếc mắt nhìn hắn một cái, trong mắt có chút trách mắng, “Không phải nói có một cô nương đi chung với huynh ấy sao? Mau thu lại bộ dạng ngả ngớn của huynh, đừng dọa người ta.”

“Đúng đúng, Tôn thư sinh tại hạ sai rồi, sẽ thu lại ngay.”

Minh Nguyệt theo tiếng động đi ra, muốn nhìn xem Bạch Thủy có đi theo Tô Vân Khai không, nhưng ra ngoài thì không thấy nàng. Tô Vân Khai nhanh chóng đi tới, bước chân vững vàng, giống như cố ý vô ý ngăn cản tầm mắt của An Đức Hưng, “Cô nương ra ngoài làm gì, không phải đang dùng trà với thôn trưởng sao?”

“Ta nghe thấy huynh muốn đi tới nhà A Uyển, cho nên ra nhìn xem Bạch ca ca có đi chung hay không.”

Sắc mặt Tô Vân Khai rất dịu dàng, “Có ba người của Chúc huynh đi chung rồi, không có gì đâu, cô nương mau vào trong đi, một lát nữa ta quay lại.”

Minh Nguyệt thấy ánh mắt kia người kia nhìn mình, lại thấy ánh mắt kiên định của Tô Vân Khai, nói một tiếng “Cẩn thận”, sau đó quay vào trong. Khi Tô Vân Khai trở lại chỗ ba người, An Đức Hưng cười nói, “Hóa ra là hoa đã có chủ.”

Tô Vân Khai chợt hiểu ra hắn đang trêu đùa mình và Minh Nguyệt, liền nói, “Ta với Minh Nguyệt cô nương không có gì hết.”

“Vậy vì sao ra ngoài còn dẫn theo người ta?”

Tô Vân Khai khó mà nói quan hệ hiện giờ của bọn họ, ngược lại Tôn Hạ nhíu mày chỉ trích, “Huynh lại nói nhiều rồi, nếu lấy tâm tư đó đi đọc sách, có lẽ đã sớm giành được chức Trạng Nguyên.”

An Đức Hưng lập tức nói, “A… a… a.., là đệ nói đó, nếu như ta đọc sách mà không thi đậu Trạng Nguyên, thì đệ chết với ta.”

Tôn Hạ hừ lạnh một tiếng, không để ý tới hắn. Chúc An Khang ở phía sau thấy hai người cãi nhau ồn ào, vội vàng cười cười xin lỗi Tô Vân Khai, “Thật xin lỗi, tính tình của bọn họ không xấu, có điều thích lải nhải thôi.”

Tô Vân Khai cười nói, “Náo nhiệt vẫn tốt hơn mà.” Hắn nhìn đường đi nhỏ hẹp, chắc chỉ đủ cho hai người sóng vai đi chung, mặc dù An Đức Hưng và Tôn Hạ một nóng một lạnh, vừa đi vừa đấu võ mồm nhưng có thể nhìn ra là bọn họ rất ăn ý, có lẽ bình thường cũng đi chung như vậy. Điểm ấy có thể chứng minh khi đi trên đường, nếu như hai người không quen biết đi con đường nhỏ này, khi cánh tay đung đưa sẽ va chạm vào nhau, ví dụ như hắn và Chúc An Khang hiện tại.

Đó là ban đầu, hai người bọn họ đi phía trước, sau đó một mình Tôn Hạ đi phía sau?

Nhưng hồi nãy hai người nói chuyện lâu như vậy cũng không hề quay đầu nhìn Chúc An Khang ở phía sau, không sợ hắn buồn chán cô đơn sao?

Chẳng lẽ… Tô Vân Khai cúi đầu nhìn con đường nhỏ dưới chân, Chúc An Khang đi sát vào ven đường nhưng lại không cần nhìn xuống dưới đất, giống như đã đi như vậy quen rồi. Trước kia bên cạnh hắn, còn có một người khác?

Vậy người kia là ai?

Hay là hắn suy nghĩ nhiều rồi?

Trong lòng Tô Vân Khai tràn đầy nghi ngờ, nhưng chuyện thấy này không dám hỏi nhiều, dù sao hắn vẫn là người lạ đối với ba người họ, nếu dò hỏi chuyện này thì không lịch sự lắm.

Nhà A Uyển cách nơi này không xa, rất nhanh liền đến rồi. Căn nhà này không được tính là đơn sơ, nhà mái ngói, so với hầu hết nhà cửa trong thôn thì tốt đẹp hơn nhiều. Sân nhà cũng lớn, trước sân không có dấu vết từng nuôi gà vịt, cây nho trong vườn vẫn còn sinh trưởng rất tốt.

“Mẹ A Uyển là trưởng nữ của nhà phú hộ, lúc được gả tới thôn Cây Đa bà ấy mang theo rất nhiều sính lễ, cho nên gia đình A Uyển coi như là khá giả. Nhưng không ngờ rằng…” An Đức Hưng nói tới đây bộ dáng không còn ngả ngớn nữa, hắn thở dài đầy tiếc nuối.

Tôn Hạ và Chúc An Khang không nói chuyện, bọn họ đột nhiên im lặng khiến Tô Vân Khai nghĩ đến một việc, “A Uyển cô nương lớn lên chung với các huynh?”

An Đức Hưng gật đầu, “Đúng thế.”

Hiện tại Tô Vân Khai có thể khẳng định bốn người họ đi chung với nhau, người đi cùng Chúc An Khang chính là A Uyển. Đường đi trong thôn không lớn, nhưng không cần phải đi sát ven đường, chỉ có khi đi cùng với một vị cô nương, cho dù chơi thân từ nhỏ đến lớn, cũng phải tránh hiềm nghi, không thể vai kề vai giống An Đức Hưng và Tôn Hạ được.

Sân ngoài được dọn dẹp sạch sẽ, có thể là lâu rồi không ai đến, cho nên đồ vật để bên ngoài dính một lớp bụi. Đẩy cửa đi vào, bên trong mạng nhện dày đặc như lưới đánh cá. Chúc An Khang giơ tay kéo xuống, “Nhìn đống mạng nhện này ta chịu không được.”

An Đức Hưng khôi phục chút tinh thần, cười nói, “Huynh tới đây làm gì, vừa giơ vừa lộn xộn.”

“Ta muốn biết vì sao người trong thôn đều cho rằng A Uyển cô nương là người đã truyền ra bài đồng dao.”

Tôn Hạ nói, “Lời nói vô căn cứ, cho dù linh hồn của A Uyển chưa siêu thoát, nàng cũng sẽ không hại bất cứ ai. Không biết là người nào đã truyền bài đồng dao ra ngoài.”

Chúc An Khang lạnh nhạt nói, “Mấy ngày liên tiếp xảy ra chuyện không hay, vừa hay bài đồng dao truyền ra, chẳng trách mọi người trong thôn nghĩ bậy. Rất nhiều chuyện đều là ai bảo sao thì nghe vậy, không có chính kiến, chủ yếu theo số đông thôi.”

“Đúng vậy, ta không tin đó là oan hồn A Uyển làm loạn.”

“Ta cũng không tin.”

Ba người đều không tin, Tô Vân Khai cũng không tin, căn nhà này quả thực cũng không có gì hay để xem, Tô Vân Khai quan sát mấy lần, sau đó đi ra ngoài.

Bốn người đi ra ngoài xong quần áo đều dính đầy bụi, Tô Vân Khai vỗ vỗ bụi trên người, không biết có phải bụi bay vào mũi hay không, hắn hắt xì một cái. Thấy ba người ngừng lại, vẻ mặt không thay đổi nhìn về phía trước, nói: “Về thôi, có chút lạnh rồi.”

Tô Vân Khai không để chuyện này trong lòng, cho rằng mũi dính bụi. Sau khi quay về Chúc gia, vừa vào cửa liền hắt hơi thêm một cái, cả người thấy lạnh lẽo.

Buổi tối, không hiểu sao hắn lại phát sốt, cái đầu nặng nề không đứng dậy nổi, liên tục mơ thấy ác mộng.

Tin tức này nhanh chóng truyền ra khắp thôn, từng người truyền đi, tin tức càng thêm quỷ dị.

Đoàn người đều truyền tai nhau, ban ngày Tô công tử tới gần cây đa, chắc là đã nhìn thấy ánh mắt của người treo ngược trên cây đa rồi!
 

admin

Thiên Ngoại Phi Tiên
Đại Thần
Cấp
0
 
Tham gia
11/6/23
Bài viết
618,314
Điểm cảm xúc
34
Điểm thành tích
48
Giải Thưởng
10
VNĐ
1,000,499
Chương 40: Giết người đồng dao (4)


Editor: HD

Bên ngoài đồn đại vô cùng kì diệu, thôn dân sợ hãi nên liên tục tới hỏi thăm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vị công tử nhiễm bệnh kia thế nào rồi. Cuối cùng lại thi nhau nói, “Mau chặt cây đa kia đi, ta nói mà, giữ lại cũng là một tai họa.”

Chúc Trường Vinh nổi giận lớn tiếng nói, “Không có cây đa còn gọi là thôn Cây Đa sao, đổi tên khác sao.”

Lời này thật sự không may mắn, người nói vô tâm, nhưng người nghe có ý, vội vàng chen lời ông ta. Chúc Trường Vinh không kiên nhẫn nghe nữa, “Bỏ đi bỏ đi, đừng nói nữa, không bệnh cũng bị các người nói cho ra bệnh. Đâu có ai quanh năm suốt tháng đều khỏe mạnh không ngã bệnh chứ, đây chỉ là trùng hợp thôi, trùng hợp.”

Mọi người mồm năm miệng mười, nhưng vẫn không đọ lại cái miệng lớn và cố chấp của Chúc Trường Vinh, không còn cách nào, đành phải rời đi.

Chúc Trường Vinh hò hét khóa cửa lại, Chúc An Khang bước qua nói, “Gia gia, người trong thôn nghi thần nghi quỷ cũng không sai, dù gì cũng liên tục xảy ra chuyện. Chúng ta tìm Tứ ca Ngũ ca đi rào thêm một vòng xung quanh cây đa, cao thêm chút, để cho bọn họ yên tâm đi.”

“Hồ đồ.” Chúc Trường Vinh mắng, thế nhưng một lòng ông ta muốn bảo vệ cây đa, thêm thì cứ thêm đi, cũng không ngăn cản nữa, so với việc thôn dân vừa ồn ào vừa muốn chặt cây đa thì cách này tốt hơn. Ông thở dài, “Ngươi đi nhanh rồi về, đừng ở lại lâu.”

Minh Nguyệt trong phòng đã sớm nghe thấy tiếng cãi nhau bên ngoài, Bạch Thủy và Tần Phóng lên núi hái thuốc, còn nàng ở nhà chăm sóc Tô Vân Khai. Hồi nãy lúc mọi người tranh cãi ầm ĩ nàng nhìn thấy lông mày hắn nhíu chặt, nhưng vẫn bất tỉnh, liền biết hắn ngủ không ngon. Giơ tay đặt lên trán hắn xem thử, nóng muốn bỏng tay.

Rõ ràng ban ngày còn khỏe như thế, tại sao đột nhiên bị bệnh. Nàng đổi khăn lạnh đắp lên trán hắn, thầm nghĩ chẳng lẽ cây đa đó thực sự tà môn vậy sao…

Đang im lặng suy nghĩ, không biết ở đâu truyền đến tiếng ca.

“… tỷ tỷ tóc… tỷ tỷ tay… tỷ tỷ mặt… treo ngược người nhìn ngươi…”

Người hát dường như ở rất xa, thế nên Minh Nguyệt nghe không rõ lắm. Khi mấy chữ này bay tới, nàng cảm thấy da gà nổi hết lên.

Trong phòng nhỏ hẹp, một giường một bàn một ấm trà, càng khiến căn phòng trở nên lạnh lẽo, dường như tiếng hát gần bên tai, giống như có người kề vai nàng đang thì thầm, nhỏ giọng hát Qủy tỷ tỷ. Nàng ngồi trên ghế tay nắm chặt chăn đệm, dưới chăn là tay Tô Vân Khai, gián tiếp như vậy nàng cũng bớt sợ rồi.

Tô Vân Khai cũng nghe thấy giọng hát kia, tiếng trẻ con non nớt trong trẻo so với tiếng ồn ào càng khiến người ta chú ý hơn. Mí mắt nặng trĩu như treo vật nặng, tốn rất nhiều sức mới có thể mở mắt ra, ngẩn ngơ một hồi mới cảm nhận được có người đặt cánh tay bên cạnh mình, bộ dạng người kia vừa nhắm mắt, vừa nắm chặt chăn.

“Minh Nguyệt?”

Minh Nguyệt nghe thấy giọng nói liền ngẩng đầu, thấy hẳn tỉnh lại, lập tức lộ ra vẻ vui mừng, “Rốt cuộc huynh cũng tỉnh rồi.”

“Ta ngủ rất lâu sao?”

“Không lâu, chỉ mới một canh giờ.”

Đầu óc Tô Vân Khai vẫn mơ màng, không tỉnh táo lắm, Minh Nguyệt dìu hắn ngồi dậy, đút cho hắn uống chút trà, sau đó hắn lại rơi vào hôn mê, nàng ngồi yên lặng một bên, lau mồ hôi cho hắn.

Tần Phóng và Bạch Thủy đi lên núi hái những cây thuốc cần thiết sau đó quay lại thôn, Bạch Thủy ngạc nhiên vì Tần Phóng không hề oán thán một câu, cũng không lề mề, hoàn toàn khác bộ dáng cà lơ phất phơ ngày thường, “Nếu như việc gì ngươi cũng mang bộ dáng như làm chính sự thế này, khẳng định có thể giúp đỡ cho Tô đại nhân.”

“Ai nha, nếu nói như vậy sẽ rất phiền, lại không thể đi chơi vui vẻ, người như tỷ phu ta chỉ hận một ngày không có 108 canh giờ, ta cũng không muốn đi theo huynh ấy làm việc.” Tần Phóng cõng theo giỏ thuốc đi xuống sườn núi, giỏ thuốc được bện từ trúc, cây thuốc ẩm ướt, xuyên qua giỏ ướt đẫm lưng hắn, bị ướt như vậy hắn cũng không thoải mái. Hắn hơi nhíu mày, không lên tiếng, “Nhưng cô cũng thử lười biếng chút đi, một cô nương gia, cả ngày bận rộn như vậy, không mệt sao?”

Bạch Thủy trợn mắt nhìn hắn, “Không được nhắc tới việc này.”

“Ta quan sát xung quanh rồi, không có ai hết.”

“Như vậy cũng không được nói.”

Tần Phóng hơi mím khóe môi, nghiêm túc nói, “Bạch Thủy, ta hỏi cô một vấn đề rất nghiêm túc.”

Bạch Thủy không tin hắn có vấn đề gì nghiêm túc để hỏi, liếc mắt nhìn hắn một cái, “Hỏi đi.”

“… cô có quý thủy (*kinh nguyệt ý) chứ?”

“…”

Bạch Thủy đỏ mặt, giơ tay muốn đánh hắn, Tần Phóng lập tức kêu oan, “Ta vô cùng nghiêm túc hỏi cô vấn đề này mà, khi nguyệt sự đến cô nương nào chả muốn ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, ta ở nha phủ lâu như vậy, chưa từng thấy cô nghỉ ngơi. Chẳng phải nói khi nguyệt sự đến không thể để bản thân quá mệt nhọc sao, cho dù cô không muốn người khác phát hiện, cũng cần phải nghỉ ngơi một chút chứ, nếu không sau này cơ thể sẽ suy yếu, còn muốn tìm ca ca của cô không chứ.”

Lời này phát ra từ miệng nam tử khiến Bạch Thủy xấu hổ đến đỏ mặt tai hồng, nhưng đó là thật, người quan tâm nàng, nàng không đánh nổi. Nhưng nàng cũng không có cách nói “Đa tạ”, chỉ nghiêng đầu không để ý đến hắn.

Tần Phóng lại nghĩ tới gì đó, nói, “Trong nhà ta có nhiều muội muội, cho nên biết một chút, ta không phải hái hoa tặc.”

Bạch Thủy chợt thấy buồn cười, “Ngươi giải thích với ta làm gì.”

“Sợ cô hiểu lầm.”

Bạch Thủy dừng một chút, lập tức hiểu vấn đề, “Hiểu lầm ngươi là hái hoa tặc?”

Tần Phóng nghĩ nghĩ, hình như vậy, gật đầu nói, “Đúng.”

Bạch Thủy nói, “Nếu ngươi ngủ ngon giấc, ta sẽ không đạp ngươi đánh ngươi. Nếu ngươi dám động một ngón tay, ta sẽ bẻ gãy tay ngươi.”

Tần Phóng nuốt nước bọt, giật giật mười ngón tay, giống như ngày trước xác nhận xem đầu lưỡi bản thân có khỏe không. Nghĩ tới ngày đó, hắn cảm thấy có chút ‘không khỏe’. Ngày ấy hắn ôm lồng chuột muốn sang hù dọa Bạch Thủy, ai ngờ vừa vào phòng đã thấy người đi theo sau, đành phải trốn trong tủ quần áo, không ngờ thấy Bạch Thủy cởi quần áo, từng thứ từng thứ, lộ ra thân thể trắng như tuyết, hắn kinh ngạc tới mức trợn mắt há mồm. Đến khi bị Bạch Thủy túm ra ngoài, còn bị nàng đánh nằm sấp, còn bị đe dọa…

Bạch Thủy thấy hắn đột nhiên không nói chuyện, không khỏi liếc hai mắt nhìn sang hắn, gió nhẹ thổi qua thật mát mẻ, nhưng khuôn mặt hắn lại đỏ bừng. Nàng vỗ vai hắn một cái, “Ngươi cũng bị bệnh rồi sao?”

“Không có.” Tần Phóng lắc lắc đầu, bỗng nhiên nghĩ tới, “Nếu nói cây đa kia thật sự kì lạ, vì sao Minh Nguyệt cũng đi vào trong lại không xảy ra chuyện gì? Cho dù theo cách đạo sĩ hay hòa thượng nói, nữ tử âm khí nặng, thì người nhiễm bệnh trước nên là Minh Nguyệt chứ không phải tỷ phu ta?”

“Chẳng lẽ trùng hợp vậy sao?”

Tần Phóng lắc đầu, Bạch Thủy cũng không am hiểu về suy đoán, đề tài đột ngột dừng lại, bọn họ bước nhanh trở về.

Bởi vì phải đi lên núi thôn bên cạnh hái thuốc, vì vậy khi về có đi ngang qua cây đa già, nhìn thấy có người vây hàng rào, lại chiếm phân nửa đường đi vào thôn, càng ngày càng nhỏ rồi.

Thôn dân bên cạnh nói, “Thế này xe bò không đi qua được, đại tôn tử, ngươi không khuyên gia gia chặt cây đi sao?”

An Đức Hưng và Tôn Hạ đang vây hàng rào, Chúc An Khang nghe thế thì ngẩng đầu, cười nói, “Thiết thúc, thật sự không thể, người cũng biết gia gia của ta chỉ nghe lời cha ta, mấy hôm trước cha ta từ cửa hàng trở về khuyên nhủ, nhưng cũng vô dụng. Người nghĩ xem, cha ta khuyên cũng không được, vậy thì đừng nói tới chúng ta. Không dễ gì gia gia đồng ý cho ta vây hàng rào, tính tình ông ấy ngang ngược người cũng biết đó, nếu đòi chặt cây, ta sợ ông ấy không chặt cây mà là chặt ngã hàng rào ấy.”

Một đám thôn dân nghe xong cảm thấy rất có lý, cũng không dám ý kiến nữa, đứng một hồi thấy hơi lạnh, nên đều trở về hết rồi.

Bạch Thủy ngẩng đầu nhìn về hướng cây đa, cây không bị trời âm u bao phủ, từ ánh đèn lồng có thể nhìn thấy cây sinh trưởng rất tốt, thật sự khó lòng liên tưởng nó lại liên quan tới bài đồng dao khủng bố kia.

An Đức Hưng thấy hắn nhìn, buông công việc trong tay xuống nhìn hắn, “Tiểu công tử trông rất thanh tú, nhưng hông lại đeo đại đao, chẳng lẽ huynh biết võ?”

Bạch Thủy khách khí nói, “Chỉ biết khoa tay múa chân một chút, đao lấy hù dọa người thôi.”

An Đức Hưng cười cười, “Huynh nói như vậy, chắc chắn là biết võ công rồi.”

Bạch Thủy sợ hắn nói nữa sẽ đoán ra thân phận bộ khoái của mình, thuận tiện nói, “Ta còn phải về sắc thuốc, cáo từ.”

An Đức Hưng cười cười coi như trả lời, nhìn hai người rời đi xong, xoay người thiếu chút nữa đụng vào rễ cây dưới đất, hoảng sợ, “Ta còn tưởng thật sự có người treo trên cây.”

Chúc An Khang nghe vậy, ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt không vui, “Đừng lấy chuyện A Uyển ra đùa nữa.”

Giọng nói âm trầm, cực kì không tốt, nhưng An Đức Hưng không giận, ngược lại vỗ vai hắn, “Rất nhanh sẽ kết thúc thôi.”

Tôn Hạ đứng một bên bện hàng rào, hắn không nói gì, nhưng hắn hiểu được. Nghe xong cũng không ngẩng đầu, chỉ tập trung quấn hàng rào lại.

An Đức Hưng nói xong câu này, chỗ cây đa không còn tiếng động nữa. Xung quanh không người, chỉ có lá cây đa bay theo gió phát ra tiếng động, giống như tằm ăn lá, từ từ nhai nuốt.

&&&&&

Tô Vân Khai uống thuốc xong tình hình cũng không tốt lên, chẳng những không chuyển biến tốt, ngược lại còn nôn thuốc ra, khiến Chúc Trường Vinh cảm thấy khó hiểu.

Hắn ngồi xổm xuống lật xem những thứ thuốc này, xác nhận lại lần nữa, “Rõ ràng là thuốc cảm thông thường, đừng nói uống một chén, cho dù uống nửa chén thôi cũng rất hiệu quả. Tô công tử trẻ tuổi, hiệu quả càng cao mới đúng.”

Bạch Thủy nhíu mày, “Hay là mời thầy lang đến xem bệnh đi.”

“Cho dù có mời thầy lang đến, hắn cũng sẽ kê thuốc này.” Chúc Trường Vinh nhíu mày một lúc, bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng, vội vàng chạy tới phòng Tô Vân Khai. Ngồi xuống lật coi mí mắt đầu lưỡi hắn, ánh mắt đục ngầu, sắc mặt xanh lè, đầu lưỡi có chút đen, sau đó ông ta nhảy dựng lên, “Đây rõ ràng là bị trúng độc.”

Minh Nguyệt bên cạnh hoảng sợ, “Trúng độc?”

“Đúng vậy, trước đó không xem qua còn tưởng là trúng gió độc bình thường, hiện tại độc đã thấm vào cơ thể, dấu hiệu rõ ràng hơn rồi.” Chúc Trường Vinh nhìn sắc trời tối đen bên ngoài, nói: “Ta đi ra ngoài hái ít thuốc giải độc, nhưng chỉ là bài thuốc đơn giản. Hai người nên đi tìm thầy lang đến đây, ba ông thợ giày may ra mời được một Gia Cát Lượng.”

“Ừm!” Minh Nguyệt lập tức đứng dậy chạy ra ngoài, ban ngày nàng có hỏi qua thôn dân, nên biết thầy lang ở chỗ nào.

Bạch Thủy đi theo sau, vừa mới bước ra ngoài một bước, liền nghe thấy người trên giường ho. Nàng ngừng bước, thấy Tần Phóng cầm trà tới, nói: “Ngươi chăm sóc ngài ấy, ta với Minh Nguyệt đi tìm thầy lang.”

Nhưng lúc nàng bước ra cửa, Minh Nguyệt đã chạy đi xa rồi.

Hiện tại màn đêm buông xuống, chỉ có mấy nhà treo đèn, trời tối như vậy chỉ có thể mượn ánh sáng sao trời để nhìn thấy đường đi.

Nàng mới ra ngoài cửa thôn, chạy ngang qua cây đa, liền có một bóng đen đuổi theo, yên lặng không chút tiếng động, khiến người ta không phát hiện ra.

Bóng đen kia vừa đi không lâu, lại có một bóng đen theo đuôi.

Giống như bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình mồi
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Top Bottom