Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Truyện!

Diễn Đàn Truyện là diễn đàn chuyên về truyện, văn, thơ và giải trí. Để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn vui lòng bạn đăng ký thành viên, việc đăng ký hoàn toàn miễn phí và dễ dàng!

Đăng ký!

Dịch Full Ngày Nào Cũng Rủ Anh Cạo Trọc

admin

Thiên Ngoại Phi Tiên
Đại Thần
Cấp
0
 
Tham gia
11/6/23
Bài viết
696,026
VNĐ
1,000,499
[Diendantruyen.Com] Ngày Nào Cũng Rủ Anh Cạo Trọc

Ngày Nào Cũng Rủ Anh Cạo Trọc
Tác giả: Ý Tri
Tình trạng: Đã hoàn thành




Đây chỉ là một câu chuyện tình yêu giữa một cô gái bị cuồng đầu trọc và nam thần bị hói mà thôi.
 
Chương 1: Chàng trai đầu trọc đẹp nhất trên đời


Mông Manh là bậc thầy photoshop, công việc của cô là chỉnh sửa ảnh và video hậu kỳ của một đội ngũ sản xuất. Đôi khi, đội ngũ sản xuất sẽ nhận một số tấm ảnh của minh tinh rồi để cô photoshop chút đỉnh, cho nên cô biết rất rõ “Mặt mộc” của mấy minh tinh đó trông như thế nào.

Có một số mặt mộc không khác trang điểm là mấy, nhưng vẫn có mấy khuôn mặt phải nhờ trang điểm mới nổi bật, nếu không thì chả khác gì người qua đường.

Nói thật thì Mông Manh không mấy quan tâm đến chuyện này, cô chỉ lo làm để nhận lương, sống vui vẻ qua ngày thôi.

Hôm nay, đội ngũ sản xuất gửi một đoạn video cho cô, nói là một sản phẩm hoàn thành của một bộ phim truyền hình vừa mới quay xong, lúc biên tập thì phát hiện có một số hình ảnh bị lỗi, nên nhờ cô giúp đỡ.

Tuy lượng công việc này khá nặng nhưng tiền lương rất hậu hĩnh. Mông Manh mở máy tính ra, sau đó ngồi chỉnh sửa suốt một ngày một đêm thì mới làm xong.

Sau khi làm gần xong, vì quá mệt mỏi nên bàn tay đang cầm chuột của Mông Manh vô thức trượt xuống một chút. Khi cô vừa mới sấp xuống, chợt nhận ra mình vừa làm gì, liền vội vàng ngồi dậy thì nhìn thấy toàn bộ tóc của một người trên màn hình đã bị cô xoá hết.

Hình ảnh bây giờ chính là tóc của người kia đã mất sạch, chỉ chừa lại một chỗ trống nho nhỏ, trông rất kỳ lạ, nhưng đồng thời cô phát hiện khuôn mặt của người này rất đẹp!

Đường cong của khuôn mặt mạnh mẽ, tỷ lệ khuôn mặt còn cân đối hơn những người châu Á mà cô đã từng gặp. Đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ nhếch, trông y hệt như nam thần luôn ấy!

Nếu trên đầu người này không có tóc, thì tuyệt đối sẽ là một người đầu trọc khiến mọi người phải loé mắt!

Nhân tiện cũng phải nhắc rằng, từ nhỏ Mông Manh đã tỏ ra yêu thích người đầu trọc một cách cuồng nhiệt.

Hồi đó, vì ba cô bị bệnh phải trị liệu nên đã cạo trọc, Mông Manh không mấy gần gũi với ba bỗng trở nên rất thích chơi với ông. Ba cô cứ tưởng khi tóc mình mọc lại thì mình sẽ càng đẹp trai hơn, con gái sẽ càng gần gũi mình thì lại phát hiện bé Mông Manh không hề thích khi mình có tóc.

Mông Manh còn rất thích đi chùa miếu chơi, thấy hòa thượng và ni cô thì hai mắt liền tỏa ánh sáng, cứ nằng nặc đòi họ ôm mình, sau đó sẽ vươn bàn tay nhỏ ra sờ cái đầu trọc của người ta.

Cũng may là khi đó Mông Manh còn nhỏ, không thì đã bị xem như bất kính với các tăng nhân rồi.

Khi Mông Manh lớn lên chút nữa, cô sẽ vừa soi gương vừa giựt mạnh tóc của mình, cứ như nó là kẻ thù truyền kiếp vậy. Nếu không phải đầu cô không đủ tròn, sau khi cạo đầu sẽ rất xấu, thì cô đã cạo trọc đầu từ lâu rồi.

Cô thích đầu trọc đến mức điên cuồng như vậy đấy.

Khi còn đi học, một vệ tinh đã hẹn cô ra rừng cây trong trường để tỏ tình. Lúc đấy, cô chỉ nhìn chằm chằm vào mái tóc dày của người ta, nói thẳng ra: “Nếu cậu cạo trọc, thì tôi sẽ suy xét về chuyện này.”

Ai dè, câu này đã khiến chàng trai vừa mới tỏ tình trở nên xấu hổ và giận dữ không thôi, cứ tưởng cô cố tình làm khó mình nên tức giận rời đi, thậm chí còn nói: “Không ngờ cô lại là loại con gái như vậy!”

Mông Manh cảm thấy vô cùng khó hiểu, kiểu con gái như cô thì sao? Không phải chỉ thích đầu trọc thôi sao! Bộ thích đầu trọc cũng sai ư?

Thôi quay lại chuyện chính nào, ở trong căn nhà tối tăm của Mông Manh, cô cảm thấy bản thân đã gặp được chàng trai đầu trọc đẹp trai nhất trên thế giới rồi.

Cô nhìn chằm chằm gương mặt trên màn hình một hồi lâu, mãi mới nhận ra người này.

Đây là nam diễn viên Lâm Tư Sở, danh tiếng ở giới giải trí cũng không tệ. Anh ta debut lúc 15-16 tuổi, đến bây giờ đã được mười năm, chưa bao giờ có scandal, cũng chưa từng nghe nói có người yêu.

Lúc mới debut, anh ta vẫn còn là một tiểu thịt tươi non nớt, đi theo con đường thần tượng, diễn xuất chẳng ra gì, nói chung là hút fan bằng khuôn mặt kia thôi.

Theo thời gian dần trôi, Lâm Tư Sở cũng trưởng thành, anh ta nghỉ ngơi mấy năm rồi quay lại, thành công chuyển sang phái thực lực, cũng càng ngày càng nổi tiếng. Từ đó về sau, anh ta không bị người khác gọi là diễn viên dựa vào khuôn mặt, mà là dựa vào năng lực để kiếm cơm.

Vì anh ta là diễn viên chính của bộ phim gần đây Mông Manh đang theo dõi, nên cô mới có thể nhận ra người này. Trong bộ phim truyền hình kia, nam chính là một mưu sĩ đa mưu túc trí, trên vai là mối thù truyền kiếp đã quay về triều đình, sau đó từng bước một trả thù.

Lâm Tư Sở diễn vai một người gánh vác quá nhiều gánh nặng vô cùng xuất sắc. Đã lâu Mông Manh không xem phim, ai dè giờ lại đào ra được một bộ phim cổ trang hay như vậy, chỉ hận không thể xem nó mấy trăm lần, đồng thời hơi tiếc nuối sao Lâm Tư Sở chưa từng diễn mấy vai như hòa thượng này nọ, hại cô không có cơ hội nhìn thấy anh ta cạo trọc.

Lúc nhận được nhiệm vụ này, vì đẩy nhanh tốc độ, nên cô không nhìn kỹ. Vả lại, cảnh quay của Lâm Tư Sở trong video mà cô chỉnh sửa cũng không nhiều lắm, tạo hình cũng rất khác so với hình tượng trong bộ phim cổ trang mà cô xem, nên cô mới không thể nhận ra anh ta ngay lập tức.

Mông Manh xoa tay, ấn nút quay lại, sửa lại sai lầm của mình trước đã. Khi thấy Lâm Tư Sở mọc lại tóc, cô bỗng cảm thấy mái tóc này chướng mắt.

Sau khi làm việc xong, Mông Manh đi tìm thức ăn. Sau đó, cô vừa ăn vừa tìm kiếm ảnh của Lâm Tư Sở trên Baidu. Cô lưu một tấm chụp cận mặt, bỏ vào phần mềm photoshop, bắt đầu photoshop ảnh của anh ta thành đầu trọc.

Vừa nãy cô xóa hết tóc của anh ta, ngay cả nửa bên đầu cũng mất tiêu, nhưng vẫn cảm thấy khuôn mặt của anh ta cực kỳ đẹp, nên giờ cô muốn thử nhìn xem hình ảnh sau khi đã được photoshop cẩn thận.

Miệng cô ngậm bánh mì, bàn tay thao tác trên bàn phím và con chuột nhanh như bay. Sau khi phát hiện mình không thể photoshop anh ta thành đầu trọc trong tấm hình này, cô quyết định làm ra một quyết định to gan – chính là tự vẽ ra.

Mông Manh nhìn Lâm Tư Sở dần biến thành đầu trọc, khuôn mặt tuấn tú đi với một đầu trọc sáng đến mức có thể phản quang, trông chẳng khác nào một vị cao tăng đắc đạo.

Khi anh ta có tóc, có thể vì ngoại hình hơi giống con lai, nên trông có vẻ hơi đáng sợ. Kể từ khi anh trọc đầu, gương mặt này bỗng có vẻ thân thiện hơn, ngay cả ánh mắt cũng ôn hòa hơn rất nhiều.

Mông Manh ngơ ngác nhìn anh chàng trọc đầu này một hồi lâu, phát hiện tim mình đang đập thình thịch, tâm hồn thiếu nữ tâm bỗng nhiên sống lại, tâm trạng cứ như là “Thì ra trên thế gian lại có một chàng trai đẹp như thế.”

Thì ra trên thế gian lại có một chàng trai đầu trọc đẹp như thế.

Cô đã trúng tiếng sét ái tình với anh chàng trọc đầu này rồi.
 
Chương 2: Vị khách kỳ lạ


Mông Manh đã nhìn anh chàng đầu trọc này cả đêm mà vẫn cảm thấy chưa đã mắt, đồng thời cũng không thỏa mãn với một biểu cảm này.

Cô muốn thấy thêm nhiều biểu cảm của anh ta cơ!

Thế là cô tốn một ít thời gian để tìm thêm ảnh của Lâm Tư Sở, biến tất cả chúng nó thành đầu trọc rồi ngồi ngắm tiếp.

Tuy cô trúng tiếng sét ái tình với anh chàng này, nhưng cô không phải kiểu người bất chấp tất cả vì tình yêu.

Cô biết khoảng cách giữa mình và anh ta còn sâu hơn cả rãnh Mariana* luôn ấy chứ.

*Rãnh Mariana: Rãnh đại dương sâu nhất trên Trái Đất, và điểm sâu nhất của nó là nơi sâu nhất trong lớp vỏ Trái Đất (Nguồn: Wikipedia).

Họ vốn là người của hai thế giới. Vả lại, cô cũng không thích giới nghệ sĩ, dù rằng từ khi Lâm Tư Sở debut tới nay đều không có tai tiếng gì cả.  

Quan trọng nhất là, cô chỉ là người bình thường, không biết làm sao để gặp được chàng trai mình đã trúng tiếng sét ái tình, chứ nói gì đến việc theo đuổi.

Vì cô có kỹ năng photoshop siêu đẳng, có thể biến tấu ra n biểu cảm của Lâm Tư Sở nên không buồn mấy.

Nếu cô muốn thấy dáng vẻ tức giận của anh ta thì photoshop là được tất! Gì? Còn dáng vẻ khóc ròng ấy hả? Photoshop ngay và luôn chứ sao!

Chậc, cô muốn hẹn hò với kỹ thuật photoshop của mình đến tận khi cô hết mê anh chàng này mới thôi.

Tuy rằng cô cảm thấy khả năng mình tìm được người trọc đầu đẹp trai hơn Lâm Tư Sở không được cao mấy.

Sau khi thấy tác phẩm “vĩ đại” không khác Lâm Tư Sở thật là bao thì cô mới chịu lăn lên giường ngủ.

Mông Manh chưa ngủ được bao lâu thì đã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Cô nằm trên giường, thò tay ra mò mẫm điện thoại đặt trên đầu tủ bên cạnh, rồi mơ màng nhận điện thoại: “Alô…”

“Alô cái gì mà alô! Con đang ở đâu vậy? Sao còn chưa đến đây nữa!” Điện thoại truyền đến giọng nói sang sảng của ba cô.

Mông Manh giật bắn mình, lập tức ngồi bật dậy: “Là ba ạ? Sao mới sáng sớm mà ba lại phá giấc ngủ của con ngủ thế? Con chưa ngủ đủ mà.”

“Con biết mấy giờ rồi không? Sáng sớm qua lâu lắm rồi! Mau đến tiệm phụ ba! Vị khách kia đến rồi, người ta đang đợi con đấy!” Mông Hoằng Nghĩa vừa nghe con gái nói liền giận điếng người.

Nghe vậy, Mông Manh liền lẩm bẩm: “Không phải chứ? Được rồi, con đến ngay đây, ba bảo anh ta đợi con một lát.”

Cô xoay người đi xuống giường, nhanh nhẹn đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt. Trước khi phóng ra khỏi cửa, cô còn nhìn thoáng qua bức ảnh Lâm Tư Sở mà mình photoshop, rồi tặng một nụ hôn gió thật kiêu.

Nhân đây cũng phải nói thêm, ba cô mở một tiệm trị liệu cho những ai bị rụng tóc vì đủ loại nguyên nhân.

Chính cô cũng không biết vì sao một người bị cuồng đầu trọc như mình lại phải phụ ba quản lý cửa tiệm thế này cả.

Ông nội của cô lại là bác sĩ đông y về hưu sớm, mỗi ngày đều thích đi đến tiệm của ba dạo chơi, sẵn tiện viết một số toa thuốc đông y cho khách.

Nói thật thì y thuật của ông nội khá tốt, miễn sao khách không phải bị hói đầu vĩnh viễn thì ông đều có thể khiến cho họ mọc lại tóc.

Nhờ y thuật cao siêu của ông mà tiệm của họ ngày càng đắt khách, đôi khi còn tiếp một số vị khách tỷ phú cơ.

Nhìn chung thì đa số khách của tiệm đều được ông nội trị khỏi, mà độ nghiêm trọng của số ít không trị được đã nghiêm trọng đến mức phải cấy tóc. Sau khi nghe lời khuyên của tiệm, ai nấy cũng đều lựa chọn cấy tóc.

Vậy mà lại có một người không chịu.

Anh ta cố chấp đến mức kỳ lạ, tính cách cũng rất kỳ quặc.

Mông Manh thở dài, đẩy cửa vào. Cô còn chưa đi vào thì đã bị người ba hấp tấp giữ lấy, sau đó đưa đến một căn phòng.

Trong phòng có một người đang ngồi trên ghế. Toàn bộ khuôn mặt của anh ta, ngoại trừ đôi mắt ra thì đều được che lại bởi một chiếc khăn lụa. Không những vậy, anh ta còn trùm theo kiểu kín mít, phải giật cực kỳ mạnh thì mới kéo chiếc khăn xuống được.

Công nhận là anh ta có một đôi mắt phượng cực kỳ quyến rũ, liếc qua ai là người ấy sẽ bị hớp hồn liền luôn ấy.

Cặp mắt siêu đẹp, cộng với khuôn mặt bị che kín đã khiến Mông Manh hứng thú chỉ sau cái nhìn đầu tiên.

Từ đôi mắt kia thì cô đã có thể đoán được đây là một người đàn ông vô cùng tuấn tú rồi. 

À mà anh chàng đẹp trai này cũng có khuyết điểm cực kỳ bự ấy nhé. Anh ta bị hói đầu theo kiểu một trăm phần trăm, tức là toàn bộ tóc trên đỉnh đầu của anh đã rụng hết nhưng chất tóc xung quanh chỗ trọc thì lại siêu mượt.

Anh ta lấy mũ xuống rồi đặt lên bàn trà. Mỗi khi đến đây, anh đều đội mũ và che mặt kín mít, chỉ để lộ mỗi đôi mắt.

Lần nào vị khách này đến thì cũng chỉ mặt điểm tên Mông Manh để massage cho mình cả.

Mông Manh thở dài, rồi đi đến gần anh ta. Lúc mũi cô ngửi được mùi gừng thoang thoảng, thì đã biết trước khi người này đến đây đã từng bôi gừng lên đầu như một cách chữa rụng tóc trong vô vọng.

Không biết sao mà ban nãy nhìn vào đôi mắt của vị khách này, cô lại cảm thấy có vẻ quen quen, chắc đây là di chứng của việc nhìn Lâm Tư Sở trọc đầu lâu quá ấy mà.

“Sao anh lại đến nữa rồi? Tôi đã nói bao nhiêu lần là bệnh hói của anh chỉ có thể trị bằng cấy tóc rồi hả?” Cô vừa thấy người đàn ông này nhìn mình chằm chằm thì không kìm được mà oán trách.

Vì sao phải làm vậy chứ?

Vị khách này đã trị liệu ở đây gần một năm, trung bình mỗi tuần sẽ đến một lần, ông nội của cô cũng đã kê cho anh ta không biết là bao nhiêu thuốc. Cô còn biết anh ta luôn uống thuốc đông y, thực đơn dinh dưỡng cũng phải chú ý.

Anh ta không thấy mệt mỏi khi phải sống như thế này ư?

Người đàn ông không nói gì, chỉ cúi đầu nghe cô dạy bảo.

Ba Mộng vừa thấy con gái sẵng giọng với khách quý liền đánh nhẹ lên vai cô: “Con nói năng kiểu gì với khách thế hả! Con chân thành tí cho ba, phải dùng tấm lòng của mình để đổi lấy tiền của khách! Đã hiểu chưa hả? Phải chân thành!”

Mông Manh xoa vai, dĩ nhiên là cô biết lý do ba mình coi trọng vị khách này rồi. Ngoại trừ việc anh ta có vẻ thuộc kiểu người giàu ngốc nghếch ra, thì còn trả phí phục vụ cao hơn bình thường gấp mấy lần. Đã vậy, anh ta còn thường xuyên bo cho cô nữa chứ.

Nếu không nhờ vậy thì cô còn tưởng anh ta đến phá việc làm ăn của tiệm ấy.

Cô đành phải tiến lên vuốt cái đầu trọc của anh ta, thầm cảm thán sờ đã tay thật.

Người đàn ông không ngờ cô sẽ đột nhiên làm vậy nên thân mình khẽ run.

“Anh lại bôi gừng tươi lên đầu à? Anh không thấy vất vả sao? Chúng tôi bảo anh đi cấy tóc thì anh không chịu, suốt ngày cứ trông cậy vào tiệm thôi. Kết quả thì sao? Chúng tôi trị liệu cho anh đã một năm mà vẫn không khiến anh mọc lại được một cọng tóc nào. Anh có chắc là anh không có ý định phá tiệm của nhà tôi không?” Tính Mông Manh vốn hoạt bát, vừa thấy ba mình ra ngoài liền bắn như súng liên thanh.

Tuy vị khách này giữ vững tôn chỉ im lặng là vàng, nhưng vẫn để Mông Manh massage đầu mình.

Thật ra thì cô cũng khá thân với vị khách này. Anh ta rất tốt tính, dù cô có nói nhiều đến cỡ nào thì anh ta cũng không giận. Dĩ nhiên là anh ta cũng rất cố chấp, khuyên thế nào cũng không chịu nghe cả.

Mông Manh không có ý gì xấu, cô chỉ đơn thuần cảm thấy anh ta quá cứng đầu. Bệnh hói của anh ta rõ ràng là di truyền, nên chỉ có thể uống thuốc hoặc cấy tóc mà thôi.  

Anh ta không chịu uống thuốc vì lý do không uống một ngày thì tóc sẽ lại rụng ngay. Còn về biện pháp thứ hai thì anh ta cũng không chịu nốt, bảo chất tóc không đủ tốt.

Nếu anh ta không để tâm đến việc hói đầu còn đỡ, đằng này lại trùm kín mít từ đầu đến chân, vừa nhìn là đã biết anh ta không muốn cho người khác biết bí mật này.

Vả lại, anh ta còn lén lút bôi gừng tươi lên đầu, vô cùng chú trọng đến ẩm thực hằng ngày.

Mông Manh nói tràng giang đại hải, mà anh ta vẫn không nói lời nào.

Thấy thế, cô liền nổi giận hỏi: “Anh trả lời tôi một câu được không?” 

Nghe cô nói vậy, anh ta mới đáp lại với chất giọng khàn khàn, giống như dùng máy biến đổi giọng nói vậy: “Cô đừng khuyên tôi nữa, tôi tin kỳ tích sẽ xuất hiện nếu tôi kiên trì.” 

Mông Manh vừa nghe thì đã biết lời khuyên của mình không có tác dụng gì.

Cái đầu hói của anh ta giống như một mảnh đất khô cằn, thậm chí còn cằn cỗi hơn cả sa mạc Sahara nữa.

Nói thật thì cô không nghĩ là anh ta sẽ mọc được tóc đâu.

Không biết anh ta nghĩ gì mà lại nói phép màu sẽ xuất hiện nữa. Tuy anh ta tin vào kỳ tích nhưng gien của anh ta không cho anh ta cơ hội để xảy ra phép màu đâu.

Mông Manh cảm thấy nãy giờ mình quá tốn nước bọt liền giận dữ không thôi, thế là không nói gì nữa.

Người đàn ông không quen với việc căn phòng yên tĩnh thế này, chỉ một lát đã chủ động lên tiếng: “Manh Manh, sao cô không nói nữa?”

“Có gì để nói đâu chứ!” Cô giận dữ đáp.

Chẳng phải giữa cô và anh ta chỉ quanh đi quẩn lại là mấy câu kia thôi ư? Biết nói gì bây giờ.

Vả lại, cô còn không biết ngoại hình, tên tuổi thật của anh ta. Cô còn còn nghĩ anh ta ngụy trang giọng nói của mình luôn đấy chứ.

“Nói gần đây cô làm gì ấy.” Giọng nói khàn khàn của anh ta truyền đến.

“Hả? Gần đây tôi đang bận làm việc.” Cô thuận theo câu hỏi của anh.

“Cô còn có công việc khác à? Không phải công việc của cô là massage cho khách ở trong tiệm này sao?”

“Không phải đâu, tôi là freelancer. À đúng rồi, hôm qua tôi nhìn thấy chân mệnh thiên tử của tôi đấy.” Mông Manh nghĩ ngợi một lát, cảm thấy mình có thể nói về một chuyện. 

Cô vừa dứt lời, người đàn ông liền nín thở. Một lúc lâu sau, anh ta mới hỏi: “Là ai vậy?”

“Một anh chàng đầu trọc mà tôi photoshop thôi, ha ha ha.” Mông Manh vừa nói xong thì bật cười.

“Được rồi, tôi không giỡn với anh nữa, anh chàng kia tên là Lâm Tư Sở.”

Nghe vậy, bàn tay đang cầm ly của anh ta siết chặt lại, vô tình bóp nát nó.

Mông Manh ngạc nhiên nghĩ: Sao lại kích động thế hả anh giai? Ủa, mà sao anh khoẻ thế?!

“Là anh chàng diễn viên kia à?” Anh ta hỏi tới.

Không biết có phải ảo giác của Mông Manh không mà cô lại thấy giọng anh ta có vẻ rất kích động, giống như đang nóng lòng chứng thực việc này vậy.

“Xem như là vậy.” Nói xong, cô liền than thở: “Anh không cần khuyên tôi đâu, tôi biết khoảng cách giữa hai chúng tôi rất lớn, tôi sẽ không theo đuổi anh ta đâu.”

Cô xoa cái đầu trụi lủi của anh chàng vài cái rồi nói: “Massage xong rồi.”

Anh ta không lập tức đứng dậy, chậm rãi đội mũ lên rồi hỏi: “Thật ra thì cô có thể thử theo đuổi anh ta. Vừa khéo là tôi có quen Lâm Tư Sở, cũng biết cách thức liên lạc của anh ta. Tôi có thể cho cô cách liên lạc với anh ta, cô có muốn biết không?”

Mông Manh: Anh giai à, sao anh lại đi ngược với lẽ thường thế này…
 
Chương 3: Đây có phải là Lâm Tư Sở thật không?


Mông Manh do dự trong giây lát. Cô nói với anh ta về chuyện này vì hai lý do: Một là vì kể chuyện cho vui, hai là do cô không có bạn bè thân thiết để trút bầu tâm sự. 

Vị khách này cũng được tính là người quen của cô, dĩ nhiên là họ không thân thiết gì mấy. Nếu phải hình dung mối quan hệ giữa cô và anh ta, thì họ giống như bạn bè tốt trên mạng chưa từng gặp nhau ngoài đời ấy.

Vậy nên cô không cần phải lựa lời khi nói chuyện với anh ta.

Dáng vẻ chần chừ của cô khiến người đàn ông bất mãn, anh ta hừ lạnh rồi nói: “Lẽ nào cơ hội đã dâng đến trước mặt cô mà cô vẫn không thèm nắm lấy ư?”

“Sao anh lại nói là tôi không thèm chứ?” Mông Manh vô thức phản bác. Nói gì thì anh ta cũng là diễn viên, lại còn là tiền bối trong ngành, chứ không phải hạng nhãi nhép gì, cô thấy xa xôi vời vợi cũng là chuyện bình thường.

Mông Manh lắc đầu: “Anh không hiểu đâu, tôi và anh ta không phải là người cùng một thế giới.”

Người đàn ông nói với vẻ tức giận xen lẫn bất bình: “Sao lại không phải cùng thế giới chứ? Minh tinh thì đã sao? Bộ họ không phải là con người ư? Người khác muốn xin cách thức liên lạc với anh ta mà tôi còn không chịu cho đấy, vì chúng ta là bạn bè nên tôi mới cho cô thôi.” 

Mông Manh cảm thấy vô cùng kỳ lạ, sao vị khách này lại kích động thế nhỉ?

Rõ ràng cô mới là người cần tìm đối tượng, cớ sao trông anh ta lại giống như người cần tìm bạn đời vậy?

Để tránh việc người đàn ông này lải nhải tiếp, cộng thêm tâm tư của bản thân, Mông Manh đã ỡm ờ lấy di động ra rồi thêm một số điện thoại lạ hoắc vào QQ và Wechat của mình.

Sau khi tiễn anh ta, Mông Manh không định ở lại tiệm phụ giúp nữa. Nói thật thì ba cô còn khinh bỉ cô khi thấy cô ở đây ấy chứ.

Cô ngáp một cái, định bụng trên đường về sẽ mua một ít nguyên liệu để nấu bữa tối, rồi đánh một giấc thật đã, xong xuôi thì mới dậy nấu cơm.

Mông Manh vốn đã thiếu ngủ, sáng nay lại còn bị ba mình đánh thức quá sớm, nên khi vừa về đến nhà là cô cũng chẳng bận tâm đến việc người mình mới thêm vào đã đồng ý hay chưa, lập tức lăn lên giường ngủ bù. 

***

Sau khi vị khách kỳ lạ ra khỏi tiệm của ba Mông, liền đi vòng vèo mấy con đường, sau đó mới dừng lại ở trước một chiếc xe xịn, rồi lên xe.

Thấy anh ta, tài xế liền hỏi: “Thiếu gia muốn quay về ạ?” 

“Ừ.” Người đàn ông lấy chiếc khăn quàng cổ xuống, lộ ra cái cằm góc cạnh. Tuy anh ta mặc quần áo kín mít từ đầu đến chân, nhưng khuôn mặt đẹp trai hết sẩy vẫn nổi bật không thôi. 

Ngoài Lâm Tư Sở thì còn ai có khuôn mặt này nữa đây? 

Lâm Tư Sở tháo tất cả phụ kiện ngụy trang ra, thuận tay lấy luôn máy biến đổi giọng nói, chỉ chừa lại mỗi cái mũ trên đầu.

Anh lấy điện thoại ra, đăng nhập vào tài khoản dùng cho công việc. Lý do mà anh không kết bạn với Mông Manh bằng tài khoản cá nhân ấy hả? Vì anh đã kết bạn với cô với tư cách là vị khách kỳ lạ rồi chứ sao.

Sau khi đăng nhập, anh vội vàng đồng ý lời mời kết bạn của cô, rồi đợi cô mở lời trước. Anh đợi mười phút mà vẫn chưa nhận được bất kỳ tin nhắn mới nào cả.

Lâm Tư Sở như ngồi trên đống lửa, cứ cách một phút là lại lấy điện thoại ra xem một lần, đến tài xế còn phải ngạc nhiên: “Thiếu gia, cậu có việc gấp à?”

Không thì sao cậu cứ nhìn điện thoại như thể đang chờ ai đó trả lời vậy?

Lâm Tư Sở buồn phiền, thầm nghĩ: Không phải cô muốn theo đuổi anh à? Sao kết bạn với anh mà lại không nói tiếng nào? Lẽ nào cô định rút lui à?

Anh chỉ xua tay như một câu trả lời cho bác Vạn, chứ không nói câu nào cả.

Sau khi xe chạy đến một căn biệt thự ở vùng ngoại ô, Lâm Tư Sở xuống xe, tay vẫn nắm chặt lấy cái điện thoại.

Tuy ba mẹ của anh là thương gia bậc trung lưu, nhưng họ không muốn giàu nứt vách, mà chỉ mong có được một cuộc sống bình yên. 

Anh bước chân vào giới giải trí không phải vì kiếm tiền, mà chỉ vì thích diễn kịch.

Lúc anh bước vào, mẹ Lâm đang khóc bù lu bù loa vì bộ phim truyền hình 8 giờ tối cẩu huyết, còn ba anh vừa lấy khăn giấy cho mẹ vừa an ủi bà.

Cô em gái Lâm Lăng mặc đồ ngủ chạy từ trong phòng ra, tóc tai bù xù, đôi mắt lim dim bỗng tỉnh táo khi thấy anh: “Anh về rồi à? Sao rồi? Tóc của anh có mọc lại chưa?”

Ai nấy trong gia đình của anh đều biết lúc anh rảnh sẽ ghé qua tiệm chăm sóc tóc rất nổi tiếng. Dù rằng anh đã là khách quen ở đó gần một năm nhưng không có hiệu quả gì, thế mà anh vẫn thường xuyên đến đó.

Bệnh hói của anh đã được di truyền từ ông tằng đến tận ba anh luôn cơ. Lúc trẻ, tóc họ cực kỳ dày, tốc độ mọc cũng vô cùng nhanh.

Chắc vì tóc lúc trẻ mọc quá tốt nên đã tiêu hao toàn bộ chất dinh dưỡng trong tóc, đến lúc bước qua ngưỡng hai mươi thì đầu ai nấy đều trụi lủi, ngay cả một cọng tóc cũng không có.

Nói đâu cho xa, tóc của ba anh đã rụng sạch rồi, ông cũng trở thành người đầu trọc.

Vì ba quá đẹp trai nên anh không thấy sự khác biệt trước và sau khi ba bị hỏi. Dĩ nhiên là điều này không đồng nghĩa với việc anh có thể chấp nhận mình cũng sẽ bị hói.

Anh rất thích nghề nghiệp diễn viên của mình. 

Diễn viên bị hói đồng nghĩa với điều gì? Tất nhiên là nếu anh bị người khác phát hiện ra bí mật này thì anh không thể làm diễn viên được nữa!

Từ sau khi tóc bị rụng, anh luôn chú ý đến tóc tai của mình. Mỗi lần anh trang điểm, anh đều phải đội tóc giả dính 100% để đề phòng việc người khác vô tình kéo nó xuống. 

Lâm Tư Sở luôn phải đề phòng để không bị người khác phát hiện, thậm chí còn không dám chợp mắt trong khi đóng phim.

Kể từ khi anh bị hói, anh đã trở thành một người nhạy cảm. Chỉ cần nhìn thấy tóc rụng là anh lại đau lòng, không cười nhạo những người bị hói, trái lại còn thấy thông cảm và đồng tình thay họ.

Đây cũng là lý do mà anh không dám theo đuổi người con gái mà mình thích. Dù đối phương có đẹp trai cỡ nào đi chăng nữa, thì làm gì có ai thích một anh chàng đầu trọc chứ? Ngay cả nguyện vọng theo đuổi cũng trở nên xa vời! 

Anh rất sợ khi mình bỏ mũ xuống, rồi tỏ tình với Mông Manh thì cô sẽ mỉm cười từ chối anh mất

Anh vốn không định bỏ cuộc, nhưng không có cách nào để chữa căn bệnh hói này. Lúc anh đang chìm đắm trong sự đau khổ, thì lại nghe thấy chính miệng cô nói thích anh.

Có trời mới biết lúc ấy anh đã kích động đến thế nào!

Vô tình cắm liễu liễu mọc xanh mà! Khoảnh khắc ấy, anh như được hồi sinh.

Lâm Tư Sở trả lời em gái với vẻ dí dỏm: “Anh cũng mong tóc mình sẽ mọc lại lắm, tiếc là hôm nay lại có 101 cọng tóc bỏ anh mà đi nữa rồi.” 

Dù gia đình đã nói với Lâm Lăng rằng bệnh này chỉ di truyền cho nhiễm sắc thể Y, con gái sẽ không bị, nhưng cô vẫn cứ lo bản thân sẽ bị hói.

Lâm Lăng ngạc nhiên hỏi: “Vậy sao trông anh có vẻ rất vui thế?”

Lâm Tư Sở lấy điện thoại ra, thấy không có tin nhắn gì mới thì không vui đáp: “Chuyện của người lớn, con nít không hiểu đâu. Giờ anh về phòng, có chuyện thì đừng tìm anh.”

Lâm Lăng suy nghĩ, cái gì gọi là có chuyện thì đừng tìm anh nhỉ?

Sau khi anh về phòng thì ngồi thẫn thờ thêm nửa tiếng, tính tổng là thì đã qua hai tiếng kể từ khi anh chấp nhận lời mời kết bạn của Mông Manh.

Tuy anh không biết vì sao cô chưa mở lời nhưng anh không chờ nổi nữa rồi! Anh phải bình tĩnh mới được! Anh phải vừa khách sáo như một minh tinh, lại vừa phải gần gũi với đối phương.

Anh nhịn mãi mới không gửi 99+ tin nhắn cho cô đấy!

Lâm Tư Sở: [Xin chào, bạn là ai vậy ạ?]

Đúng rồi, cách tốt nhất chính là hỏi cô là ai. Dù sao thì trong nhận thức của Manh Manh, họ vẫn chưa tiếp xúc với nhau mà.

Cô bỗng nhiên gửi lời mời kết bạn với anh, thì anh phải hành xử sao cho đúng khi một người bình thường nhận được lời mời kết bạn từ người lạ.

Sau khi thấy đối phương không trả lời, anh liền nhìn trạng thái mạng của cô. Ở đó ghi “4G” thì chắc cô đang online trên điện thoại rồi. 

Một lát sau, tim anh trùng xuống khi thấy “4G” biến thành wifi, cô đang cố ý không trả lời tin nhắn của anh ư?

Lâm Tư Sở nôn nóng đi qua đi lại trong phòng, cắn răng thầm nghĩ: Anh sẽ gửi một tin nhắn nữa để xem liệu cô có trả lời mình không!

Lâm Tư Sở: [Nếu bạn đã đọc tin nhắn của tôi thì hãy trả lời tôi.]

Anh đọc lại thì cảm thấy giọng điệu của mình không được ổn, sợ mình để lại ấn tượng xấu cho Mông Manh, liền gửi một tin nhắn khác với ý định cứu vãn tình thế.

Lâm Tư Sở: [Tôi không có ý ra lệnh với bạn đâu. Bạn phải xưng tên thì tôi mới có thể đặt nickname của bạn đúng được.]

Gửi xong, tâm trạng của Lâm Tư Sở mới khá lên. Anh bỗng nhiên nghĩ đến việc QQ mới phát triển chức năng gỡ tin nhắn, thế là anh liền gỡ hai tin nhắn cuối đi.

Sau khi xoá xong, anh lại gửi một tin khác: [Chào bạn, bạn có biết tôi là ai không?]

Không được không được! Anh đang nói gì vậy trời? Gỡ liền!

Vì vậy, tình trạng tin nhắn tiếp theo đã biến thành như dưới đây:

Lâm Tư Sở: [Chào bạn, sao bạn lại gửi mời kết bạn với tôi được vậy? Ai đưa bạn số của tôi thế?]

Sao giống như anh đang trách móc cô thế? Không được không được, gỡ liền!

Lâm Tư Sở: [Chào bạn, bạn đã ăn chưa?]

Có vẻ hơi thân mật thì phải? Gỡ ngay!

[Mông Manh! Cô đang làm gì thế! Sao lại không trả lời tôi!]

Thôi chết, lộ danh tính rồi! Gỡ ngay và luôn!

[Chào bạn, vì giờ chúng ta đã là bạn, nên nói chuyện phiếm thôi nào.]

Nhìn có vẻ hơi qua loa nhỉ? Không ổn! Phải gỡ ngay lập tức!

Lâm Tư Sở cứ làm vậy suốt một buổi chiều. Sau khi ăn tối xong, anh nhìn vào điện thoại thì phát hiện màn hình trò chuyện giữa anh và Mông Manh đã bị thông báo [Bạn đã gỡ một tin nhắn] chiếm trọn.

Bình thường anh rất ít dùng điện thoại nên không biết đối phương nhìn thấy thông báo như trên, cứ tưởng mình đã bắt đầu một cuộc trò chuyện hoàn mỹ mới ghê chứ.

Sau khi Mông Manh ngủ tròn giấc, nhìn điện thoại thì thấy có ánh đèn báo hiệu có tin nhắn mới. Lúc này, cô mới sực nhớ hôm qua mình đã gửi lời mời kết bạn cho Lâm Tư Sở nhưng chưa kịp thả thính anh ta.

Lúc cô ấn vào cuộc đối thoại của họ thì thông báo [Đối phương đã gỡ một tin nhắn] nhảy ra liên tục, đếm sơ sơ thì đã có khoảng 99+ thông báo rồi.

Mông Manh vô cùng ngạc nhiên, đây có phải là Lâm Tư Sở thật không? Anh ta đang chơi trò gì thế?
 
Chương 4: Bé cưng của anh


Sau khi đối phương gỡ 99+ thì chỉ để lại đúng một tin: [Xin chào, bạn là ai vậy ạ?]

Bệnh ám ảnh cưỡng chế của Mông Manh lại tái phát, rốt cuộc thì đối phương đã gỡ những tin nhắn gì vậy? Vì sao lại có nhiều tin đến thế?

Lẽ nào trong lúc đợi cô trả lời quá buồn tẻ nên mới gỡ tin nhắn cho vui?

Nói cho đúng thì người cô trúng tiếng sét ái tình là Lâm Tư Sở đầu trọc do cô photoshop, chứ không phải anh ta ngoài đời.

Chuyện đầu tiên cô muốn làm là thuyết phục đối phương diễn vai đầu trọc hoặc cạo trọc một lần, rồi nhìn xem ngoại hình của anh ta trông thế nào. Nếu dáng vẻ trọc đầu của Lâm Tư Sở không đẹp như trong tưởng tượng của cô thì cô sẽ vẫy tay chào tạm biệt anh ta luôn.

Vậy giờ trò chuyện như bạn bè thôi.

Mông Manh nhanh chóng đưa ra quyết định, sau đó liền trả lời: [Xin chào, tôi tên là Mông Manh. Anh là diễn viên Lâm Tư Sở phải không ạ? Nếu phải thì tôi là fan của anh đấy ạ! Còn không phải thì tôi kết bạn nhầm người rồi, xin lỗi bạn nhé, có gì bạn cứ huỷ kết bạn.]

Theo cô nghĩ thì Lâm Tư Sở sẽ không làm chuyện vô vị như gỡ n tin nhắn đâu, đồng thời cũng sinh lòng hoài nghi về danh tính thật của người này.

Bây giờ yêu đương qua mạng không đáng tin chút nào cả. Vì sao ấy hả? Vì ai trên mạng cũng đẹp như tiên, ngoài đời thì xấu đến mức ma chê quỷ hờn.

Lỡ đâu vị khách kia chơi cô thì sao? Biết đâu chừng đây là nick của bạn anh ta thì sao? Là kiểu bạn không có bạn gái, đi xem mắt thì luôn thất bại, cuối cùng đành phải nhờ anh ta mai mối ấy?

Việc Mông Manh sinh lòng cảnh giác cũng là điều dễ hiểu. Suy cho cùng thì cô vẫn không tin mình lại có được nick của minh tinh dễ dàng đến thế.

Vị khách kia trông cũng bình thường, hơi giàu tí, đôi mắt hút hồn. À đúng rồi, anh ta còn bị hói  nữa chứ.

Sao anh ta lại có được nick chính chủ của Lâm Tư Sở được chứ?

Nghĩ vậy, nỗi ngờ vực trong lòng của Mông Manh càng nhiều hơn.

Sau khi gửi tin nhắn, cô liền đi vào phòng bếp, lấy tất cả nguyên liệu mà ngày hôm qua mình đã mua ra từ trong tủ lạnh, rồi bắt đầu nấu cơm.

Ối, thì ra cô đã ngủ nguyên buổi sáng luôn rồi.

Tuy cô biết sinh hoạt của mình không được lành mạnh, nhưng lần nào lập ra kế hoạch làm việc và nghỉ ngơi xong thì cô cũng không kiên trì nổi ba ngày. 

Đôi khi cuộc sống khắc nghiệt hơn cô nghĩ nhiều lắm. Lúc bận việc thì vấn đề mà cô có thể nghĩ đến là liệu mình có thể sống sót qua những ngày bận rộn hay không, chứ không phải là ngủ sớm dậy sớm.

Sau khi tốn nửa tiếng để nấu một số món đơn giản, cô vừa ăn vừa lướt điện thoại.

Cô vừa cầm điện thoại lên liền thấy có tin nhắn mới, ấn vào khung trò chuyện thì thấy người này trả lời cô rất nhanh.

Có vẻ như người này không phải là Lâm Tư Sở rồi, anh ta làm gì rảnh rỗi đến mức trả lời tin nhắn của cô ngay lập tức được chứ. 

Ở bên này, Lâm Tư Sở vô cùng kích động khi thấy tin nhắn của Mông Manh, quên béng luôn việc phải giả vờ, vội vàng trả lời cô. Anh không hề biết sự kích động của mình đã khiến Mông Manh càng thêm nghi ngờ mình.  

Thấy anh như vậy, mọi người liền nhìn anh với vẻ ngạc nhiên. Gia đình của họ có quy định là không được nói chuyện trong lúc ăn và ngủ, cũng không được dùng điện thoại hay xem TV, vậy mà bây giờ anh lại nhìn chằm chằm vào điện thoại trong khi ăn mới ghê chứ.

Lâm Lăng đụng nhẹ vào cánh tay của mẹ: “Anh ấy sao vậy mẹ? Có khi nào ảnh đã yêu cái điện thoại rồi không? Mẹ còn định sắp xếp cho anh hai xem mắt không?”

Đúng vậy, vì Lâm Tư Sở đã 25-26 tuổi, gần 27, mà vẫn chưa có bạn gái nên ba mẹ của anh định sắp xếp cho anh xem mắt.

Mẹ của anh – Lưu Lị Lị vừa nghe thấy con gái nói, liền nhìn sang vẻ mặt đắm đuối của con trai khi nhìn điện thoại, thở dài thườn thượt: “Ba mẹ đã tìm người nhưng không thành công.”

Lâm Lăng vừa nghe có biến, liền nhiều chuyện hỏi: “Cái gì? Lẽ nào họ còn không vừa ý anh của con sao? Tiêu chuẩn gì mà cao thế!”

Nghe vậy, không chỉ mình mẹ anh thở dài, ngay cả ba anh – Lâm Hành cũng thở dài: “Không phải tiêu chuẩn cao đâu. Chuyện là thế này, sau khi ba mẹ nói ra tên của anh con thì người mai mối và cô gái đều mắng ba mẹ là đồ lừa đảo.”

Lâm Lăng còn chưa kịp hiểu ý của ba, lập tức đập bàn: “Sao họ lại nói ba mẹ lừa đảo vậy chứ? Gia đình chúng ta rất trong sạch mà. Không phải anh con chỉ là một diễn viên thôi sao? Anh ấy chưa từng có scandal với nữ minh tinh nào, cũng không dạo hộp đêm hay quán bar…”

Lâm Hành ngại ngùng ngắt lời của con gái, cái đầu trọc như phát sáng, trầm ngâm nói: “Không phải vì lý do này. Người ta nghĩ anh con là minh tinh nổi tiếng nên muốn tìm bạn gái kiểu nào mà chẳng được, cần gì phải xem mắt chứ?”

“Ba mẹ nói anh con là Lâm Tư Sở, rồi muốn sắp xếp mấy buổi xem mắt, người ta không xem ba mẹ là mấy kẻ lừa đảo mới là lạ ấy.” Ba Lâm nói xong liền nhấp một ngụm rượu, nhìn cái mũ vẫn còn ở trên đầu của con trai: “Đều tại gien nhà mình không tốt.”

Mẹ Lâm thấy con gái vẫn còn ngơ ngác thì buồn bã giải thích: “Nếu anh con còn tóc thì ba mẹ đã cãi lại từ lâu. Quan trọng là bây giờ anh con đã bị hói, ba mẹ không định nói cho con gái người ta biết chuyện này, nói ba mẹ lừa họ cũng không sai.”

Cuối cùng thì Lâm Lăng cũng đã hiểu ngọn ngành, đau lòng nhìn thoáng qua anh trai đang đứng ngoài cuộc, hoặc nói cho chính xác là đang nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Lâm Lăng bỗng ngại ngùng hỏi: “Nếu anh hai không kết hôn thì con có thể kết hôn sớm không ạ?” 

Ba mẹ Lâm nhìn nhau, trái tim vô cùng mệt mỏi, bộ đây là trọng điểm hay sao!

“Con mới 18 tuổi thôi! Lo học Đại học cho giỏi đi, đợi con tốt nghiệp ròi hãy bàn chuyện này!” Mẹ Lâm không muốn con gái lấy chồng quá sớm đâu!

Lâm Tư Sở đang bận nhắn tin với Mông Manh vẫn không hay biết gì về cuộc thảo luận của gia đình mình.

Anh đặt biệt danh cho Mông Manh là Bé cưng của anh.

Lúc này, cô đã gửi bốn năm tin nhắn cho anh.

Bé cưng của anh: [Tôi có thể thấy ảnh của anh không? Chụp bây giờ, tạo hình chữ V rồi mỉm cười là được.]

Vì Mông Manh vẫn nghĩ người này không phải là Lâm Tư Sở nên mới nói thẳng ra, thậm chí còn có vẻ hơi bất lịch sự.

Cô đặt biệt danh cho người này là “Anh chàng đầu trọc đẹp trai nhất vũ trụ.” Thật ra cô còn định gọi video để xem thử đối phương có phải là chàng trai mà cô thích không, ngẫm lại thì thấy có vẻ quá đột ngột nên đành thôi.

Mông Manh bảo gì thì anh cũng làm theo cả, giờ thấy cô nhắn vậy thì liền bật camera lên, giơ điện thoại lên cao rồi chụp một tấm theo yêu cầu của cô. Sau đó, anh liền dứt khoát lưu ảnh lại.

Vì bình thường Lâm Tư Sở không thích chụp ảnh tự sướng nên kỹ thuật chụp ảnh của anh rất ư là… Tệ một cách vi diệu.

Nói tóm lại, anh đã thành công biến mình từ nam thần thành người qua đường Giáp.

Lâu lắm Lâm Lăng mới thấy anh trai tự sướng, thò đầu qua nhìn thành phẩm, sau đó không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

“Ba mẹ mau đến xem ảnh anh hai tự chụp này ha ha ha! Có thật là cùng một người không đấy anh ơi? Sao bỗng dưng anh muốn tự sướng thế?” 

Ba mẹ Lâm nghe thấy tiếng cười sang sảng của con gái thì tò mò nhìn qua, đập vào mắt họ là tấm ảnh mà con trai vừa mới chụp.

“Ha ha ha! Nếu con đăng bức ảnh này lên thì mẹ tuyệt đối sẽ không nhận con là con mẹ đâu!” Mẹ Lâm cũng cười lăn cười bò với thành phẩm của con trai.

Biểu cảm của Lâm Hành rất ư là đồng cảm: “Con trai à, ba đã biết con không có khiếu chụp ảnh mà. Hồi xưa ba tự sướng còn nhìn xấu hơn con, nhưng nhờ bao năm rèn luyện, bây giờ ba đã luyện được kỹ năng chụp mẹ con thành nữ thần rồi.”

Lâm Tư Sở vốn không cảm thấy tấm ảnh này có vấn đề, nhưng sau khi bị cả nhà trêu thì anh mới nhận ra mình cần gửi nó cho bé cưng của mình.

Nếu anh biến thành người qua đường thì có khác gì tự bôi đen mình đâu chứ?

Vả lại, bé cưng là fan của anh, nếu cô nhìn thấy tấm ảnh này thì có khi nào ảo tưởng về anh sẽ tan biến không? Sau đó sẽ không hâm mộ anh, thậm chí là hết thích anh luôn?

Vì vậy, Lâm Tư Sở quyết định để cho người ba có kỹ thuật chụp ảnh bá cháy chụp cho anh một tấm. Anh vô cùng hài lòng khi thấy mình vẫn là nam thần quốc dân, vui vẻ gửi ảnh qua cho cô.

Mông Manh đang vừa ăn vặt vừa xem TV  thì nghe được tiếng thông báo có tin nhắn. Cô ấn vào thì phát hiện đối phương đã gửi một tấm hình theo đúng yêu cầu của cô.

Trông anh vô cùng đẹp trai, đôi mắt sâu thẳm kia như muốn hút hồn người nhìn, khiến ai nấy đều phải đắm chìm.

Suýt nữa thì tâm hồn thiếu nữ của Mông Manh đã không chịu nổi rồi.

Liệu đây có thể là bằng chứng để chứng minh rằng người này là Lâm Tư Sở không?

Lỡ như anh ta chỉ là bạn của Lâm Tư Sở thì sao?

Cô vẫn không tin được đây là Lâm Tư Sở thật được. Dù sao thì trên mạng cũng có rất nhiều người làm giả ảnh, sau này mới phát hiện ra bức ảnh được nhắc đến chỉ là đồ dỏm.

Nếu cô đã làm hơi quá, vậy thì thêm một lần cũng không sao đâu nhỉ? 

Mông Manh suy nghĩ một lát rồi trả lời: [Tôi nói thẳng luôn vậy, vì tôi sợ anh không phải là người tôi cần tìm thật nên mới đưa ra yêu cầu kỳ lạ thế này. Giờ tôi phát hiện mình vẫn không thể tin anh là Lâm Tư Sở, nên tôi sẽ gọi video cho anh. Nếu anh không ngại thì hãy chấp nhận, không thì hãy huỷ kết bạn với tôi.]

Sau khi gửi tin này, ngay cả Mông Manh cũng cảm thấy bản thân thật quá đáng. 

Thôi, cô không theo đuổi minh tinh nữa đâu.

Theo đuổi anh ta mệt bở hơi tai, thậm chí còn khủng khiếp hơn cả photoshop một anh chàng đầu trọc cơ.

Nếu Lâm Tư Sở mà biết được suy nghĩ này của Mông Manh thì sẽ la hét um sùm cho mà xem, thế nào cũng sẽ nói: Chẳng phải em đã nói là trúng tiếng sét ái tình với anh, anh là chân mệnh thiên tử của em ư! Sao chưa gì mà em đã bỏ cuộc rồi! Đừng nói với anh đây là tiếng sét ái tình giả đấy nhé!

Cô vừa định huỷ kết bạn với anh ta thì phát hiện đầu bên kia đã chấp nhận cuộc gọi video.
 
Chương 5: Cô lại mơ thấy mình và Lâm Tư Sở làm chuyện ấy ấy


Thật ra thì Mông Manh không vui chút nào, cô còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần nữa.

Lỡ bên kia là một anh chàng khủng long thì sao? Cô không muốn mình bị đau mắt đâu.

Vì cô rất hoảng hốt nên đã làm ra một hành động cực kỳ ngốc nghếch aka úp mặt điện thoại xuống bàn.

Tiếc thay cô đã quên mình đang mở WeChat trên máy tính, thế là màn hình đã biến thành cuộc gọi video của họ.

Đồng thời, màn hình cũng đã ghi lại tuốt tuồn tuột về khoảnh khắc ngớ ngẩn của cô.

Mông Manh há hốc mồm vì ngạc nhiên khi thấy khuôn mặt phóng đại của Lâm Tư Sở trên màn hình, sau đó liền chuyển sang trạng thái ngơ ngác.

Cô may mắn vậy sao?

Chuyện này là thật ư?!

Đây là Lâm Tư Sở hàng thật giá thật?!

Cô phải dụi mắt để xem có phải là anh chàng mình đã trúng tiếng sét ái tình không mới được.

Dù cô đã biết ngoại hình của Lâm Tư Sở trước và sau khi trang điểm không khác nhau là mấy, nhưng cô vẫn bị hớp hồn khi nhìn thấy anh.

Vì sao anh chàng đẹp trai này không trọc đầu chứ!!!

Lâm Tư Sở nhìn Mông Manh với vẻ khó hiểu. Trông cô như đang suy ngẫm về cuộc đời, nhưng lại không có vẻ không vui.

Thật ra thì anh rất muốn nhắc cô rằng điện thoại của cô đã bị va chạm khá mạnh đấy.

Bầu không khí bỗng trở nên vô cùng lúng túng.

Vì Mông Manh không lường trước được việc đối phương là người mình cần tìm nên cô chưa nghĩ ra sẵn lời thoại gì cả.

Thế là cô lại làm ra một chuyện vô cùng ngớ ngẩn – thẳng tay kết thúc cuộc gọi video.

Sau đó, cô hào hứng vọt lên giường, lăn vài vòng rồi mới chịu dừng lại, đồng thời cũng không quên dùng gối để bịt miệng mình lại.

Trời ơi, là Lâm Tư Sở thật kìa! Có phải cô đang mơ không? Rốt cuộc thì vị khách kia là ai thế? Sao anh ta lại có cách thức liên lạc của Lâm Tư Sở vậy!

Ấy chết, hình như cô lỡ kết thúc cuộc gọi video với anh rồi thì phải?

Không biết anh có nghĩ mình bị bệnh tâm thần không nữa, hu hu hu!

Sau cuộc đấu tranh tâm lý vô cùng dữ dội, cô quyết định rời giường, sau đó chạy đến chỗ máy tính để xem thử đối phương có gửi tin gì mới không.

Ai dè anh lại có gửi tin cho cô thật!

Anh chàng đầu trọc đẹp trai nhất vũ trụ: [Sao vậy? Sao em bỗng dưng cúp máy thế? Anh khiến em hoảng sợ à?]

Lúc Mông Manh nhìn thấy tin nhắn này thì bỗng dưng cảm thấy mình làm hơi lố.

Đúng là cô đã hoảng sợ nhưng nghĩa của từ mà họ đang nói đến hoàn toàn khác nhau.

Cô chỉ không ngờ… Đây lại là nick thật của anh.

Vả lại, nãy giờ cô còn nói những câu bất lịch sự với anh, thậm chí còn đưa ra những yêu cầu vô lý nữa chứ.

Mông Manh suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng cô quyết định sẽ xin lỗi anh trước.

[Xin lỗi vì vừa rồi tôi đã bất lịch sự với anh, tôi chỉ không ngờ mình sẽ được gặp người thật, cảm giác như tôi đang mơ vậy.]

Anh chàng đầu trọc đẹp trai nhất vũ trụ: [Không sao, anh hiểu mà.]

Sau khi thấy tin nhắn này của anh, bỗng dưng cô không biết nên nhắn gì cho phải cả.

Tuy cô định theo đuổi người ta nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu cả.

Dù cô có thể bắt đầu với cách làm bạn bè, nhưng giữa cô và anh không có đề tài chung gì để nói chuyện hết.

Lúng túng quá đi mất…

Mông Manh nhàm chán hết nhìn điện thoại rồi đến máy tính, quả nhiên cô vẫn không nên theo đuổi thì hơn.

Không phải bây giờ đang có mốt “Yêu đương không bằng nghịch điện thoại” à? Cô thấy yêu qua mạng còn không vui bằng dùng điện thoại đâu.

Dù sao thì cô vốn chỉ thích cái đầu trọc của Lâm Tư Sở chứ không phải bản thân anh.

Mông Manh tự thuyết phục mình, sau khi ngẫm lại thì cảm thấy mấy lý do này cũng hợp lý phết.

À, tất nhiên là cô sẽ không xóa số của anh chàng này, để lâu lâu khoe khoang ấy mà.

[À, đã khuya rồi, tôi ngủ trước…] Mông Manh còn chưa đánh xong câu này thì đã nhận được tin nhắn của đối phương.

Anh chàng đầu trọc đẹp trai nhất vũ trụ: [Ấy chết, anh quên hỏi tên em rồi.]

Tay cô đã hành động nhanh hơn não, chưa gì mà đã khai ra tên thật mất rồi: [Tôi tên Mông Manh.]

Anh chàng đầu trọc đẹp trai nhất vũ trụ: [Anh gọi em là Manh Manh được không? Chắc em cũng biết tên của anh rồi nhỉ? Em có thể gọi anh là A Sở. Em là học sinh à? Hay em đi làm rồi?]

Nếu đối phương đã chủ động thì cô sẽ nương theo đó mà trả lời vậy.

[Tôi đã đi làm được một hai năm rồi, nghề nghiệp là freelancer, tiền lương đủ để trang trải cuộc sống.] Lòng cô bỗng dâng lên cảm giác kỳ lạ khi nhìn cuộc đối thoại của họ.

Sao bỗng dưng cô lại cảm thấy Lâm Tư Sở mới là người phải vắt óc nghĩ ra chủ đề trò chuyện, còn cô chỉ việc cố gắng đáp lời.

Ủa, không phải cô mới là người định theo đuổi anh à?

Lẽ nào Lâm Tư Sở luôn dịu dàng với mọi fan ư?

Mông Manh suy nghĩ một lát, trong lòng bỗng cảm thấy hụt hẫng, cũng có chút ghen tỵ.

Cô không dám để lộ sự ghen ty, chỉ phải uyển chuyển hỏi: [Anh luôn thân thiện với fan như thế này à?]

Giờ người ta còn chưa có cảm giác gì với cô, nếu cô để lộ ra lòng chiếm hữu cực cao của mình thì thế nào anh ấy cũng sẽ chạy mất dép cho xem.

Đôi khi, chữ viết cũng có thể bị hiểu sai ý.

Cùng là một câu nhưng vì không có biểu cảm và giọng điệu của người nói, nên Lâm Tư Sở mới hiểu sai ý của cô.

Vì hình tượng của minh tinh rất quan trọng nên họ phải làm mọi cách để giữ gìn nó. Vậy nên mới nói, hình tượng của nghệ sĩ trước công chúng và trong thực tế thường khác nhau một trời một vực.

Một trong những thước đo nhân phẩm của minh tính chính là cách họ đối xử với fan.

Lâm Tư Sở trả lời một cách dứt khoát: [Ừ, anh rất biết ơn các fan đã ủng hộ mình, có họ thì mới có anh của ngày hôm nay.]

Lòng Mông Manh trào lên một loại cảm xúc không tên khi thấy tin này, chắc đây là ghen tỵ rồi.

Chỉ cần là fan của anh thì anh đều đối xử tốt như vậy ư?

Anh sẽ dễ dàng đồng ý chấp nhận cuộc gọi video sao?

Anh cũng sẽ chủ động tìm chủ đề để tám chuyện ư?

Cô đang làm gì thế này?! Không phải cô đã quyết định là không theo đuổi anh nữa rồi sao?

Lâm Tư Sở không phải là người mà cô có thể mơ tưởng được.

Cô chỉ có thể nghĩ về anh khi ngủ thôi.

Cô đã không còn trẻ nữa rồi.

Tuy Mông Manh an ủi bản thân là thế, nhưng cô không còn hứng trò chuyện với anh nữa.

[Anh tốt thật đấy.] Cô nhắn đại một tin rồi nói tiếp: [Tôi đi ngủ đây, ngủ ngon.]

Anh chàng đầu trọc đẹp trai nhất vũ trụ: [Ngủ ngon.]

Sau khi chúc cô ngủ ngon, anh liền lăn qua lộn lại trên giường.

Cuối cùng thì anh cũng đã đi được bước đầu tiên rồi!

Tuy anh chưa thể cho cô biết vụ mình bị hói ngoài đời, nhưng nếu họ yêu nhau qua mạng thì chắc cô sẽ chấp nhận được việc anh bị hói nhỉ?

Anh nhất định sẽ cố gắng làm cho tóc mình khỏe mạnh và nhanh chóng mọc lại trong khoảng thời gian này.

Mông Manh muốn đi ngủ vẫn còn đang nằm trên giường đọc tin tức. Có lẽ vì cô đã bắt đầu suy nghĩ về Lâm Tư Sở, nên tiềm thức luôn thôi thúc cô tìm hiểu thêm về anh.

Khi cô thấy người khác chê tác phẩm mới của anh, rồi chê bai diễn xuất của anh thì cô sẽ âm thầm mỉa mai người đó.

Nếu diễn xuất của anh kém thì trên đời này không có ai diễn tốt rồi!

Sau đó, cô nhìn thấy một đám thủy quân ngốc nghếch bôi nhọ anh chỉ được cái mã, không có gia thế mà cũng nổi tiếng cho được.

Mông Manh càng đọc càng cảm thấy tức giận, cuối cùng còn quăng luôn điện thoại!

Không đọc nữa!

Thiệt tình, sao cô lại tức giận vậy nhỉ!

Cô vốn không phải là fan của Lâm Tư Sở, nhiều lắm cũng chỉ là người mê dáng vẻ trọc đầu đẹp trai vô đối của anh mà thôi!

Cô vuốt nhẹ mặt mình, sau khi xác định mình không lấy được cái điện thoại nằm ở góc giường thì liền nhắm mắt lại ngủ.

Cô cứ tưởng đi ngủ là hết chuyện, ai dè ban ngày nghĩ cái gì thì ban đêm lại mơ thấy cái đó, cuối cùng cô lại mơ thấy mình và Lâm Tư Sở làm chuyện ấy ấy.

Quan trọng là cô còn rất hưởng thụ chuyện đó mới chết chứ!

Tuy Mông Manh muốn đánh thức bản thân, nhưng lúc cô tỉnh dậy thì trời đã sáng rồi.

Cô nhìn trần nhà một lúc lâu, sau đó vội vàng lấy mền che mặt.

Trời ạ!

Rốt cuộc thì tiềm thức của cô đang suy nghĩ gì vậy nè? Cô có mê ngoại hình của anh thật nhưng không phải theo kiểu này đâu!

Sau giấc mộng này, cô không dám nói chuyện với anh nữa rồi.

Mông Manh mơ màng đánh răng rửa mặt, rồi làm bữa sáng. Cô định ra ngoài đi dạo sau khi ăn sáng xong.

Nói thật thì cuộc sống của cô không khác gì mấy ông già bà già. Ngoại trừ những lúc không thể làm chủ được giờ giấc khi làm việc ra thì cô đều ngủ sớm dậy sớm cả.

Cô vừa ăn sáng vừa lướt di động, phát hiện Lâm Tư Sở đã gửi tin nhắn cho cô từ sáng sớm.

Chẳng lẽ vì gần đây anh chàng này không quay phim nên mới rảnh rỗi vậy ư?

Anh không những chủ động trò chuyện với một fan nho nhỏ là cô đây, mà còn chủ động nói chuyện với người ta vào ngày hôm sau à?

Mông Manh bỗng cảm thấy hơi lo sợ khi thấy anh quá chiều fan. Vả lại, vì giấc mơ tối qua mà cô hơi không dám nói chuyện với anh.

Trong giấc mơ của cô, đầu anh trụi lủi, khiến cô có cảm giác như mình đang vấy bẩn một vị cao tăng đắc đạo. Đồng thời, cô lại cảm thấy nó quá ư là kích thích!

Tội lỗi tội lỗi quá đi!

Anh chàng đầu trọc đẹp trai nhất vũ trụ: [Chào buổi sáng, anh nghe nói là thanh niên cỡ tuổi em không thích dậy sớm lắm.]

Mông Manh: [Tôi không còn trẻ nữa rồi, cũng đã đến tuổi bị ba mẹ giục kết hôn.]

Anh chàng đầu trọc đẹp trai nhất vũ trụ: [Giục kết hôn ư? Ba mẹ sắp xếp xem mắt cho em à?]

Mông Manh: [Giờ thì chưa có nhưng chắc sẽ nhanh thôi.]

Cô không hiểu vì sao đối phương lại bận tâm về vấn đề cô đi xem mắt. Lẽ nào vì anh không mấy hiểu về việc xem mắt?

Cũng phải thôi, dù sao thì anh cũng là minh tinh, muốn kiểu bạn gái gì mà chẳng được.

Trời, sao cô lại nghĩ thế nhỉ? Chắc cô phải tém tém lại quá.

Quả nhiên là cô vẫn không biết tự lượng sức mình gì cả.

Mông Manh càng nghĩ càng thấy buồn, thậm chí cô còn chẳng thèm đụng vào điện thoại.

Vậy nên, Lâm Tư Sở đã đợi suốt một ngày nhưng vẫn không nhận được tin nhắn mới của cô.
 
Chương 6: Lâm Tư Sở rất thích cô???


Beta: Hikari2088

Vì công việc của cô không quá bận bịu, nên cô không hề giận như bữa trước khi bị ba gọi đến tiệm để chạy việc.

Sau khi cô đến nơi, ba cô liền nói cho cô biết rằng vị khách kỳ lạ kia lại đến nữa.

Hiếm lắm cô mới thấy anh chàng này đến đây thường xuyên vậy đấy.

Cô lấy một cái khăn, rồi đẩy cửa vào phòng riêng thì thấy người đàn ông kia đang chống cằm trầm tư.

Mông Manh đã quá quen với kiểu ăn mặc kín mít của anh, tiến lên trước một bước, khách sáo hỏi: “Anh có cần gội đầu trước không?”

Tiếng nói của cô khiến anh hoàn hồn, khàn khàn nói: “Không cần. Hôm nay tôi không đến trị liệu.”

“Vậy vì sao anh lại muốn gặp tôi thế?”

Anh bịa đại một cái cớ: “Trò chuyện chút thôi, dù sao thì tôi cũng đang buồn chán.” 

Mông Manh không rảnh để tiếp chuyện: “Anh nghĩ đây là đâu thế hả? Chỗ chúng tôi không có dịch vụ tâm sự với khách hàng. Giờ tôi bận lắm, không rảnh để nói chuyện với anh đâu.”

Người đàn ông bỗng nhiên chuyển chủ đề: “Cô có kết bạn với anh chàng diễn viên kia không?”

“Có chứ.” Mông Manh thành thật trả lời, không nhận ra rằng đối phương đang lái sang chuyện khác.

Sau đó, cô ngạc nhiên nói tiếp: “Tôi không ngờ anh lại có được nick thật của anh ấy đấy! Thần kỳ thật! Tôi còn tưởng anh đưa tôi nick giả ấy.”

Lâm Tư Sở ho một cái: “Vậy sao trông cô không vui thế? Cô không thích anh ta à?”

Mông Manh không chú ý đến bàn tay của anh chàng siết chặt khi hỏi câu này.

Cô chán nản đáp: “Không phải, tôi chỉ cảm thấy bản thân không biết tự lượng sức mình thôi. Anh hiểu ý tôi không? Anh ấy rất nổi tiếng, số con gái thích anh ấy nhiều vô số kể ấy chứ. Haizz, dù sao thì cũng cảm ơn anh vì đã khiến tôi tỉnh ra.”

Lâm Tư Sở không ngờ được phụ nữ dễ thay lòng đến thế, rõ ràng hai ngày trước cô còn bảo anh là chân mệnh thiên tử của đời cô mà!

“Anh ta đã nói gì khiến cô tự ti sao?” Lâm Tư Sở nghĩ thầm, nếu anh không bị hói thì làm gì có chuyện anh bị động đến thế! Có khi Mông Manh chưa ra tay thì anh đã bắt đầu theo đuổi cô rồi ấy chứ!

Cô cẩn thận nhớ lại cuộc trò chuyện giữa họ, thì chợt nhận ra từ đầu đến cuối, đối phương rất khách sáo với cô.  

“Không có. Tuy anh ấy rất tốt tính, nhưng tôi nghĩ anh ấy chỉ đang lịch sự với fan thôi. Nói thật thì tôi cũng không được tính là fan đâu.” Mông Manh chợt nhận ra vị khách nam có vẻ rất quan tâm đến chuyện giữa cô và Lâm Tư Sở.

“Sao anh hành xử kỳ lạ thế? Chuyện giữa tôi và Lâm Tư Sở có liên quan gì đến anh đâu? Tôi nghĩ anh nên quan tâm đến tóc tai của anh thì hơn.”

Tuy Lâm Tư Sở rất quan tâm đến tóc mình, nhưng anh càng để ý đến nó thì nó lại càng rụng nhiều hơn, bảo anh phải làm sao đây?

Anh đang suy nghĩ cách để Mông Manh chủ động tiếp cận mình. Cái khó ở đây là cô cho rằng họ không cùng một thế giới, anh lại nằm ngoài tầm với của cô.

Tình cảnh này quá xấu hổ…

Cho nên, vấn đề cấp bách nhất là anh phải khiến cô nhận ra Lâm Tư Sở rất thích cô!

Thân phận bây giờ của anh chỉ là một vị khách quen trong tiệm trị liệu cho tóc của ba cô, tạm thời cô còn chưa biết anh là Lâm Tư Sở. 

Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu anh.

“Thật ra thì tôi cũng không muốn quan tâm đâu… Nhưng tôi nghe nói anh ấy rất thích cô. Vì vậy, tôi quyết định mai mối cho hai người khi cô nói mình thích anh ấy.” Tuy lý do này không được hợp lý cho lắm, nhưng ít ra anh cũng đã loại được chuyện cô tự ti về bản thân rồi lo anh sẽ coi thường cô…

Mông Manh không tin vào những gì mình vừa nghe thấy, ngạc nhiên há hốc mồm.

“Anh không giỡn với tôi đấy chứ?!” 

Lâm Tư Sở rất thích cô??? Họ chưa từng gặp nhau mà? Lẽ nào anh ấy đã gặp cô trong mơ ư? Sao nghe có vẻ hoang đường vậy trời!
 
Chương 7: Biết đâu chừng tối nay anh ấy còn tỏ tình với cô thì sao?


Người đàn ông gật đầu với vẻ chắc chắn: “Thật hơn vàng luôn. Anh ấy thích cô lắm!”

Mông Manh không tin anh ta, cô còn chưa gặp Lâm Tư Sở bao giờ, nói gì đến việc thích cô được chứ?

“Anh đừng đùa nữa. Thôi, giờ chúng ta hãy nói về cách trị liệu cho tóc của anh đi.” Vì cô cảm thấy vị khách này đang giỡn với cô, nên cô mới trả lễ cho anh ta.

Mông Manh nhìn cái đầu trụi lủi kia, nếu bây giờ không cứu vớt nó thì sau này sẽ không còn cơ hội nữa mất.

“Tôi không nói giỡn với cô đâu, anh ấy thích cô thật đấy.” Lâm Tư Sở không bị cô dắt mũi, nói tiếp: “Vì một lý do không tiện bật mí nên anh ấy không công khai theo đuổi cô được. Nếu cô thích anh ấy, mà anh ấy cũng thích cô, thì cả hai đều được như ý nguyện rồi còn gì. Biết đâu chừng tối nay anh ấy còn tỏ tình với cô thì sao?”

Ôi mẹ ơi, anh ta không bị cô “lừa”!

Sao kỳ thế! Bình thường anh ta rất thích nói về tóc của mình mà!

Anh ta có thể dùng 800 chữ khác nhau để miêu tả về thời kỳ hoàng kim của tóc mình đấy!

Cô gãi đầu, ngồi xuống phía đối diện với anh ta, khuôn mặt tràn đầy vẻ chịu thua. 

“Tôi phải làm sao thì anh mới ngừng đề cập về chủ đề này?”

“Sao cô lại không muốn tôi nói về chủ đề này vậy? Cô không thích anh ấy à?”

Đây là lần thứ hai anh ta đã hỏi cô chuyện này. Mông Manh cảm thấy hơi kỳ lạ, anh ta chỉ là người mai mối thôi mà? Sao trông anh ta lại có vẻ sốt ruột hơn cả người trong cuộc thế?

Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt che kín của anh ta, cuối cùng chỉ cảm thấy đôi mắt sâu thẳm này có vẻ quen quen, giống như đã từng thấy ở đâu rồi.

Lóng Lâm Tư Sở thấp thỏm khi bị cô nhìn chằm chằm, lẽ nào cô đã phát hiện ra thân phận thật của anh rồi ư?

Không phải chứ?

Về mặt lý thuyết thì không ai có thể nhận ra anh chỉ với cặp mắt này cả.

“Sao vậy?”

“Tôi chỉ đang thắc mắc vì sao anh lại sốt ruột hơn cả tôi thế? Vả lại, người như Lâm Tư Sở muốn kiểu bạn gái gì mà chả được? Cần gì phải thích tôi? Tôi chỉ là một cô nàng trạch nữ thôi.” Mông Manh rất thức thời: “Anh đừng nói nhảm nữa, Lâm Tư Sở thì có lý do gì để không dám theo đuổi người khác chứ? Dù anh ta không cứng được, miễn khuôn mặt đẹp trai kia vẫn còn thì con gái sẽ theo anh ta dài dài.”

Trong lòng anh vô cùng đau khổ khi bị cô gắn cho cái mác “Không cứng được.”

“Đến buổi tối thì cô sẽ biết ngay thôi.” Nếu cô đã không tin anh thì anh đành phải tự mình ra trận thôi.

***

Mông Manh bận rộn phụ giúp suốt cả một ngày trong tiệm của ba mình, buổi tối lúc cô về đến nhà thì xương cốt đã rã rời. 

Lúc giữa trưa, vị khách kia đã rời đi ngay sau khi nhận được một cú điện thoại. Sau đó, ba liền giao cho cô đủ thứ việc.

Nói đi cũng phải nói lại, bây giờ có rất nhiều người bị rụng tóc, già trẻ lớn bé đều có đủ, nguyên nhân thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ vì thời gian làm việc và nghỉ ngơi không ổn định. Mỗi lần nhìn thấy khách hàng trẻ tuổi, cô đều hoảng sợ không thôi, sau đó tận tình khuyên bảo họ phải bảo dưỡng tóc.

Tóc chính là thứ mà sau khi mất đi, con người ta mới biết quý trọng.

Cô giải quyết đại bữa tối, sau đó nằm trên giường nghịch điện thoại. 

Đúng lúc này, anh chàng đầu trọc đẹp trai nhất vũ trụ gửi tin nhắn cho cô.

Lâm Tư Sở: [Em tan tầm chưa?]

Mông Manh không ngờ Lâm Tư Sở sẽ chủ động nhắn tin cho cô, cô còn tưởng anh chỉ bị động trả lời thôi chứ. 

Suy cho cùng thì cô chỉ là fan giả, cũng chỉ mới kết bạn với anh hai ngày trước. Lẽ nào anh có sở thích trò chuyện với fan khi rảnh rỗi ư?

Suy nghĩ của Mông Manh đã bay đến đâu đâu, sau khi hoàn hồn liền đánh mấy chữ: [Tôi vừa về đến nhà.]

Cô vốn định đánh câu “Tôi phải đi tắm” để kết thúc cuộc trò chuyện, nhưng cuối cùng vẫn không làm vậy.

Sau đó, cô nhìn chằm chằm vào khung chat hiển thị “Đối phương đang nhập tin nhắn…” thoắt ẩn thoắt hiện, giống như đang miêu tả cõi lòng rối bời của anh lúc này.

Mông Manh suy đoán có lẽ lời Lâm Tư Sở muốn nói rất dài chăng?

Ủa, mà sao anh lại có rất nhiều lời muốn nói với một fangirl nhỉ?

Mấy phút sau, khung chat vẫn y như cũ. Đừng nói là anh muốn làm vậy đến tận thế đấy nhé?

Mông Manh bỗng cảm thấy hơi giận, bèn tắt khung chat đi.

Cô vừa mới đóng khung chat này thì một khung chat khác lại hiện lên, lần này là tin nhắn của vị khách kỳ lạ kia.

Vị khách kỳ lạ: [Chào buổi tối, anh chàng diễn viên kia nói chuyện với cô chưa?]

Mông Manh thật thà đáp: [Anh ta nói hai câu với tôi, sau đó không biết có phải ảnh định viết tiểu thuyết mấy chục vạn chữ mà không mà khung chat cứ hiển thị “Đối phương đang nhập tin nhắn…” miết.]

Để bày tỏ sự bất đắc dĩ, cô còn gửi sticker trợn mắt nữa.

Vị khách kỳ lạ: [Biết đâu chừng là vì anh ấy cảm thấy hồi hộp thì sao?]

Mông Manh: [Sao lại anh ta phải hồi hộp?]

Vị khách kỳ lạ: [Như sáng nay tôi đã nói đấy.]

Mông Manh đang định nhắn anh đừng giỡn nữa thì cô bỗng nhiên nhận được một tin nhắn từ Lâm Tư Sở.

Vì nội dung của tin nhắn đã hiển thị khi Mông Manh ấn vào, nên hai mắt cô thấy rất rõ câu [Anh thích em] của Lâm Tư Sở. 

Phản ứng đầu tiên của cô là anh bị hack tài khoản, tiếp theo cô lại nghĩ anh đã gửi nhầm người.

Mông Manh ấn vào khung chat, gửi hai câu “Có phải anh bị hack nick không?”, “Có phải anh gửi lộn người không?” liên tiếp. Sau đó, cô nhận được câu trả lời [Anh không bị hack nick hay gửi nhầm người đâu. Anh thích em, Mông Manh.”

Ô kê la, phản ứng thứ ba của cô chính là: Sao mặt mình đau thế này QAQ.
 
Chương 8: Vậy em có muốn thử hẹn hò với anh không?


Mông Manh nhìn điện thoại với vẻ khó xử, cô phải làm sao đây? Có nên đáp lại anh không? Hay nên đợi anh tỏ tình ngoài đời rồi mới đồng ý nhỉ?

Dù sao thì cô cũng thích dáng vẻ đầu trọc photoshop của anh, nếu anh cạo trọc không được đẹp như trong tưởng tượng thì… Chia tay với anh vậy?

Mông Manh bỗng cảm thấy mình thật nhẫn tâm.  

Nói thật thì cô chưa bao giờ ngờ được Lâm Tư Sở sẽ thích mình, giờ cô như đang ở trong mơ vậy.

Vả lại, hẹn hò với minh tinh ư…

Giờ nghĩ lại thì có vẻ như bạn gái của minh tinh nổi tiếng đều rất khổ sở thì phải? Điều đầu tiên sẽ xảy ra là bị fan chửi mắng thậm tệ. 

Lúc cô đang do dự thì Lâm Tư Sở cũng đang hồi hộp cầm điện thoại đợi cô trả lời.

Anh biết mình hơi nóng vội, trong lúc căng thẳng đã vứt luôn kế hoạch ra sau đầu. Ban đầu anh định đợi đến khi họ đã khá thân thiết trên mạng, bước vào giai đoạn mờ ám thì mới tỏ tình.

Nếu anh có thể để cô chủ động tỏ tình thì sẽ càng tốt hơn.

Dù sao thì anh cũng là một người bị… Haizz.

Lâm Tư Sở sờ cái đầu trụi lủi của mình. Gương mặt anh tuấn trong mắt người khác lại vô cùng xấu xí trong mắt anh. 

Anh cảm thấy mình xấu đến mức không dám nhìn vào hình ảnh phản chiếu của bản thân trong gương, nên trong phòng không có một tấm gương nào cả.

Thậm chí, anh còn cảm thấy mình không nên làm diễn viên vì sự xấu xí này!

Lúc mới bị hói, Lâm Tư Sở còn định rời khỏi giới giải trí cơ. Dù sao thì anh đã ở trong giới này quá lâu, kiếm đủ tiền rồi, cũng nếm trải hết mọi chuyện, nơi này chẳng còn gì khiến anh lưu luyến nữa cả. 

Xui xẻo thay, vì hợp đồng vẫn còn hiệu lực, anh lại không muốn trả tiền bồi thường nên đành phải dẹp ý nghĩ này sang một bên.

Mông Manh suy nghĩ thật lâu, cuối cùng mới chậm rãi trả lời: [Anh có thật lòng không? Ý tôi là, anh còn chưa từng gặp tôi, cũng không biết tôi nhìn thế nào…]

Cô đã nghĩ đến kết quả tệ nhất – Lâm Tư Sở là một tên sở khanh. Ngoại hình tuấn tú của anh chỉ là ngụy trang, thật ra thì anh chính là một tên cặn bã thích dụ fangirl lên giường.

Lâm Tư Sở: [Anh đã nhìn thấy em ngoài đời.]

Tuy anh chỉ nói thật nhưng lại vô tình tạo ra một hiểu lầm cực lớn.

Mông Manh cảm thấy hơi sợ, lẽ nào cô đã bị Lâm Tư Sở theo dõi từ lâu?

Có khi nào Lâm Tư Sở đã từng dùng thân phận minh tinh để làm một số chuyện phi pháp không?

Nói thật thì đôi khi trí tưởng tượng của Mông Manh rất phong phú…

Cô hít thật sâu một hơi rồi trả lời: [Anh nói vậy sẽ khiến tôi nghĩ anh đã theo dõi tôi từ lâu. Tôi không có ý nghi ngờ anh, ý tôi là… Chúng ta không phải là người cùng thế giới, sao anh có thể gặp được tôi chứ? Thật sự là rất khó tin.]

Theo lý mà nói, Mông Manh vốn nên cảm thấy vui muốn chết, nhưng giờ cô chỉ thấy không chân thật chút nào.

Chỉ trong một phút ngắn ngủi, cuộc sống của cô đã bị đảo lộn.

Lâm Tư Sở cũng khổ lắm chứ. Nếu không phải cái đầu trọc lóc thì anh đã tỏ tình với cô từ đời nào rồi!

Tuy anh lòng anh buồn bã nhưng IQ vẫn còn nguyên, kịp thời chữa cháy: [Vậy em có muốn thử hẹn hò với anh không? Nếu em vẫn chưa thích ứng được thì tụi mình có thể hẹn hò qua mạng trong một khoảng thời gian.]

Mông Manh lăn vài vòng trên giường, sau đó cầm lên cái điện thoại bị cô đá đến cuối giường, ngồi xếp bằng nhìn chằm chằm vào nó.

Tim cô đập mạnh như nổi trống, Mông Manh vừa nói với bản thân đừng căng thẳng, vừa trả lời tin nhắn của anh [Được ạ.] 

***

Thế là Mông Manh và Lâm Tư Sở đã chính thức bước vào giai đoạn yêu nhau qua mạng. Tuy nói là hẹn hò nhưng cuộc sống của Mông Manh vẫn không khác trước kia là mấy, chỉ có thời gian xài điện thoại tăng mạnh thôi.

Trên mạng từng có câu hỏi: Yêu qua mạng có cảm giác gì? Câu trả lời chính là: Giống như đang yêu nhau với cái điện thoại.

Lúc ấy Mông Manh không hiểu câu này, nhưng bây giờ thì cô đã hiểu.

Mỗi buổi sáng, họ sẽ chúc nhau một ngày tốt lành, kể về hành trình của bản thân, kể chuyện cười hoặc nói chuyện gì đó buồn cười, rồi chia sẻ một ít tin tức hoặc hình ảnh mà mình thấy thú vị với đối phương.

Sau mấy ngày yêu nhau, Mông Manh đã hiểu hơn về Lâm Tư Sở. Cuối cùng thì cô đã nhận ra cuộc sống của minh tinh như anh cũng không khác người bình thường là mấy.

À… Vẫn có một điểm khác biệt. Lâm Tư Sở rất bận, mỗi khi cô nhắn cho anh một tin, cô phải đợi rất lâu thì mới nhận được câu trả lời của anh.

Những lúc thế này, cô đều có cảm giác thời gian trôi qua quá chậm.

Tuy cô đã nhận ra mình càng lúc càng quan tâm đến anh, nhưng cảm giác này quá nguy hiểm.

Lẽ nào cô đã yêu anh qua mạng rồi ư?

Tuy cô đồng ý tạm thời yêu qua mạng với Lâm Tư Sở, nhưng trong lòng lại không mấy tin tưởng kiểu yêu đương này.

Dù sao thì bây giờ có rất nhiều kẻ lừa đảo qua mạng, cô cảnh giác cũng là chuyện thường thôi.

Dưới đủ loại băn khoăn, vào một ngày đó, Mông Manh đưa ra yêu cầu gặp mặt ngoài đời.

[Tụi mình có thể gặp nhau ở ngoài đời không?] Mông Manh vừa mới làm xong việc, ngồi xụi lơ trên ghế, đánh xong câu này rồi gửi đi.

Khi trạng thái internet của Lâm Tư Sở là 4G thì có nghĩa là anh vẫn chưa về đến nhà, chắc sẽ không trả lời tin nhắn của cô nhanh vậy đâu.

Dù quá trình chờ đợi dài đằng đẵng nhưng cô vẫn kiên nhẫn ngồi chờ.

Sau đó, cô ngồi thẳng dậy, giãn gân cốt rồi chạy đi nấu cơm. Trong lúc nấu ăn, cô cứ tìm đủ mọi lý do để nhìn điện thoại mỗi phút. 

Nếu màn hình sáng lên thì đồng nghĩa với việc cô có tin nhắn mới.

Dưới sự lề mà lề mề của cô, bữa cơm chỉ tốn khoảng nửa tiếng lúc bình thường vẫn chưa xong dù đã trôi qua một tiếng. 

Trong cơn tức giận, Mông Manh dứt khoát tháo pin điện thoại ra, rồi để nó ở chỗ mà cô quá lười lấy.

Sự thật đã chứng minh rằng, khi con người quá cố chấp với một việc nào đó thì dù lười cách mấy, họ vẫn sẽ tìm đủ mọi cách để làm cho bằng được.  

Mông Manh bỏ cục pin vào trong túi của một bộ quần áo cũ, khâu nó lại, đặt nó ngay tầng dưới cùng của tủ đồ rồi bới tung ngăn này lên để cô không thể tìm được nó.

Tuy cô đã làm đến nước này, nhưng lúc ăn cơm vẫn nhớ đến việc mình đã không nhìn điện thoại hơn mười phút rồi. 

Nghĩ vậy, trái tim cô liền cồn cào không thôi.

Biết đâu chừng anh đã trả lời cô trong lúc cô không nhìn điện thoại thì sao?

Càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, khó chịu đến nỗi ăn không ngon luôn.

Thế là Mông Manh lại tốn hơn mười phút để tìm cục pin mà mình đã giấu thật kỹ.

Sau khi lắp pin vào, cô mới nhận ra việc mình làm nãy giờ vô cùng ngốc nghếch.

Nhất định là chuyện yêu đương đã làm trí thông minh của cô giảm xuống nghiêm trọng rồi!

Chuyện đáng sợ nhất chính là, dù bản thân cô đã ý thức được hành động của mình quá ngốc nghếch, nhưng cô vẫn vừa cười vừa lắp pin, bật điện thoại, rồi mở WeChat lên. 

Tít tít! Bạn có một tin nhắn mới!
 
Chương 9: Anh phát hiện Mông Manh bỗng bật mode “Ngày nào cũng dụ anh cạo trọc”


Lâm Tư Sở: [Tuy anh cảm thấy tụi mình tiến triển hơi nhanh, nhưng anh sẵn sàng chiều theo nếu em muốn gặp mặt.]

Mông Manh: [Em không thấy nhanh chút nào cả. Anh đang ở đâu thế? Anh muốn đến gặp em hay em đến gặp anh?]

Nếu đối phương đã đồng ý, thì tất nhiên là cô sẽ không bỏ qua cơ hội để gặp mặt minh tinh rồi. Vả lại, dù sao thì yêu nhau qua mạng cũng không được an toàn, cô cần phải cẩn thận.

Vì đối tượng là Lâm Tư Sở nên cô không lo về việc ảnh photoshop, mà trái lại lo lắng anh sẽ thấy thất vọng về ngoại hình của bản thân. 

Anh chỉ bảo cô đến tiệm của ba để đợi anh, chứ không nói gì thêm cả.

Mông Manh vội vàng hỏi sao anh lại biết tiệm của ba cô, nhưng anh đã offline.

Để chuẩn bị cho lần gặp mặt này, Mông Manh đã lấy toàn bộ quần áo đẹp của mình từ trong tủ ra, sau đó chọn bộ đẹp nhất, trang điểm làm tóc. Nói chung là cô đã biến mình thành người con gái mà chính cô cũng phải trầm trồ khen ngợi.

Muốn biết sự khác biệt ra sao thì mời xem sự so sánh ở dưới.

Trước khi trang điểm: Đứa xấu hoắc trong gương là ai vậy?

Sau khi trang điểm: Sao trên đời này lại có cô tiên xinh đẹp tuyệt trần như tôi được nhỉ?

Sau khi tự kỷ chán chê, cô mới ra khỏi nhà.

Cô tự nhủ, buổi hẹn hò hôm nay sẽ thành công rực rỡ cho mà xem!

Mông Manh vừa liếc qua thì đã thấy trước cửa tiệm của gia đình cô có một người đàn ông ăn mặt kín mít từ đầu đến chân, trông anh có vẻ rất sốt ruột, chốc chốc lại nhìn thời gian.

Lòng cô bỗng vui vẻ, giả vờ rụt rè đến gần anh.

“Chào anh, anh có phải là Lâm Tư Sở không ạ?” Mông Manh vén mái tóc dài lên, cúi đầu với vẻ ngại ngùng.

Người đàn ông lạnh lùng nói hai chữ: “Không phải.”

Cả người Mông Manh cứng lại, lẳng lặng đứng nép vào một góc.

Ba cô vừa chạy ra khỏi tiệm thì đã thấy cô, chặc lưỡi rồi nói: “Hôm nay ba không kêu con đến mà? Sao con lại ở đây vậy? Ấy chà, con trang điểm đẹp thế! Con tính đi hẹn hò hả? Hay đi xem mắt?”

Mông Manh chưa kịp trả lời thì ba cô đã nói tiếp: “Con tự giác đấy! Ưng anh chàng nào thì dẫn về nhà ra mắt ba mẹ, còn không ưng thì nói mẹ con để mẹ tìm bà mai cho con.” 

Trong suốt quá trình, cô chỉ đứng làm cảnh để nghe ba nói. Sau khi ba cô đi vào thì cô cũng định vào theo, dù sao thì nhìn cô cũng thật ngớ ngẩn khi cứ đứng trước cửa tiệm thế này.

Lúc cô chuẩn bị đi thì góc áo bỗng nhiên bị ai đó nắm lấy từ phía sau.

Cô cúi đầu nhìn bàn tay thon dài kia, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của anh.

Sau đó, cô nghe thấy người vừa phủ nhận mình là Lâm Tư Sở dịu dàng nói: “Có phải em là Mông Manh không? Xin lỗi em, vì hôm nay em quá đẹp nên anh đã bị hớp hồn.”

Mông Manh nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh nói thật đi.”

Lâm Tư Sở: “Vì hôm nay em quá đẹp nên anh đã bị hớp hồn.”

Mông Manh: “Anh mau nói thật cho em.”

Lâm Tư Sở: “Hôm nay em rất đẹp.”

Mông Manh: “Anh vẫn chưa chịu nói thật à?”

Lâm Tư Sở: “Em trang điểm đậm quá nên anh không nhận ra.”

Mông Manh: “…”

Thật là! Sao mọi việc lại không giống như trong tưởng tượng của cô vậy!

Cô nhớ kịch bản thường là cặp đôi hẹn hò trên mạng hẹn gặp nhau tại trạm xe lửa, lúc gọi điện thì nam chính nói: “Em quay người lại đi.”

Lúc nữ chính quay người lại sẽ thấy một người đàn ông cực kỳ đẹp trai đang mỉm cười với mình.

Sau đó, nữ chính vô cùng cảm động, cả hai ôm chầm lấy nhau, khung cảnh cũng trông cực kỳ lãng mạn. 

Nghĩ vậy, Mông Manh bỗng cảm thấy không hài lòng về lần đầu tiên gặp mặt Lâm Tư Sở.

Vả lại, vì anh là ngôi sao nổi tiếng nên phải đeo khẩu trang khi đang ở ngoài. Thế là, bọn cô đến một phòng bao VIP có tính bảo mật cực cao.

Tiếc thay, hiện thực lại khác xa buổi hẹn hò trong mơ của Mông Manh. 

Cô không biết mình có nên chờ mong diễn biến tiếp theo không nữa.

Họ ngồi đối diện nhau, cô hút một ngụm trà sữa, hai mắt lại nhìn chằm chằm vào anh: “Anh có thể lấy mấy thứ đồ hóa trang xuống không?”

Lâm Tư Sở thẳng tay bỏ kính râm ra, chuẩn bị cởi khẩu trang thì Mông Manh đang nhìn chằm chằm vào mình bỗng hét lên: “Khoan đã! Anh đợi chút.”

Mông Manh càng nhìn càng cảm thấy đôi mắt này rất quen, cứ như đã nhìn thấy ở đâu rồi…

Nghĩ vậy nên cô hỏi: “Anh có anh em song sinh không?”

Lâm Tư Sở lắc đầu rồi đáp: “Không.” Anh có thể tháo khẩu trang được chưa? Em nhìn ra gì rồi???

Mông Manh ồ, lại hỏi tiếp: “Vậy em có thể chụp anh một tấm không?”

Lâm Tư Sở: “Được chứ.” Em muốn gì thì cứ nói thẳng, đừng làm anh sợ mà!

Cô lấy điện thoại ra chụp anh, sau đó ngồi thẳng dậy, cười nói: “Cảm ơn anh đã phối hợp với em. Tụi mình nói đến đâu rồi nhỉ? À, anh có thể bỏ mũ và khẩu trang xuống được không?”

Anh tháo khẩu trang ra, nhưng đầu vẫn đội mũ, rồi giải thích một cách đơn giản: “Anh không quen cho lắm.”

Mông Manh tỏ vẻ đã hiểu: “Em hiểu mà.”

Sau đó, họ nghiêm túc thảo luận vì sao mình lại thích đối phương.

Lâm Tư Sở nói trước: “Thật ra thì anh biết em lâu rồi, nhưng có vẻ như em không biết anh thì phải? Đôi khi em sẽ đến studio với đội ngũ sản xuất phải không? Bắt đầu từ khi đó, anh đã thầm để ý đến em, sau đó thì… Đã phải lòng em.”

Mông Manh cảm thán, sau đó nói: “Gần đây em mới phát hiện anh cạo trọc trông rất đẹp trai nên đã bắt đầu thích anh.”

Câu nói này của cô khiến Lâm Tư Sở hết hồn, liền nghĩ đến cái đầu trọc lóc của mình. Sao cô lại nói thế? Lẽ nào cô đã biết bí mật nhỏ của anh rồi ư? Lâm Tư Sở, mày phải bình tĩnh, đừng tự dọa mình. 

Mông Manh nói tiếp: “Tại anh không biết đấy thôi, chứ từ nhỏ thì em đã rất thích đầu trọc rồi. Thật ra thì em thấy anh trông rất tuấn tú khi bị trọc.”

Nghe cô nói vậy, Lâm Tư Sở liền thở phào nhẹ nhõm.

Họ nói từ lý do thích nhau đến phim truyền hình, rồi tám tiếp về những ngôi sao mà anh đã từng tiếp xúc.

“Em nói cái cô diễn viên bỗng nhiên nhìn khác ấy hả? Vì cô ta đã từng phẫu thuật thẩm mỹ đấy. Đừng thấy cô ta ngây thơ đáng yêu trước ống kính mà lầm, ngoài đời cô ta rất thô bỉ, hay nói tục, bất lịch sự, lại còn thích hút thuốc. Vì cô ta mở miệng ra là sẽ có mùi khói thuốc lá nên anh ghét diễn chung với cô ta nhất luôn ấy.”

“Hử? MC cứ hay bị mắng là đã ngu mà còn thích ra vẻ thông minh ấy hả? Thật ra thì người này rất tốt bụng, vả lại còn rất khôn ngoan. Nói chung là những hành động ngu ngốc trước ống kính đều do ekip sắp xếp thôi.”

“Em không biết chương trình nào cũng có kịch bản à? Hơn nữa, những người tham gia còn phải tập dợt trước khi lên sóng nữa cơ. Từng lời nói và hành động của mọi người đều theo kịch bản, ngay cả những chương trình phát sóng trực tiếp cũng thế.”



Tuy cả ngày hôm nay họ chỉ trò chuyện, nhưng cô lại cảm thấy đây là chất xúc tác tốt nhất của tình cảm, không thì làm sao có được những đôi yêu nhau qua mạng chứ?

Sau ngày hôm nay, bức tường vô hình giữa họ gần như đã biến mất. 

Lâm Tư Sở chỉ hối hận sao họ không gặp nhau sớm hơn, nếu vậy thì tình cảm giữa họ đã nồng nàn hơn rồi.

Nói đi cũng phải nói lại, cảm giác trò chuyện với cô ngoài đời quá ư là phê luôn. Anh không cần phải suy nghĩ hàm ý sâu xa từng câu nói của cô, cũng không cần phải suy đoán tâm trạng của cô.

Từ đó có thể thấy được, một biểu cảm nhỏ lúc nói chuyện cũng có thể mang lại hiệu quả khổng lồ.

Buổi tối khi Lâm Tư Sở về đến nhà thì nhận được tin nhắn của Mông Manh bên nick chính.

Cô nhắn: [Ngày mai anh có rảnh đến tiệm để trị liệu không?]

Thế là Lâm Tư Sở lại hóa trang thành vị khách kỳ lạ rồi tung tăng đến tiệm của gia đình cô.

Mông Manh đã chờ anh ở đây từ lâu. Sau khi anh đi vào, cô nhìn anh một lúc lâu, sau đó lấy điện thoại ra chụp ảnh.

Mí mắt của Lâm Tư Sở bỗng giật giật, như thể báo hiệu cho điềm không lành sắp xảy ra vậy.

Anh nhìn người con gái đang cúi đầu nhìn điện thoại, dùng giọng nói khàn khàn đã qua chỉnh sửa để nói với cô: “Chào buổi sáng…”

“Anh đừng nói chuyện với tôi, anh làm vậy thì sẽ cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi đó.” Mông Manh lập tức ngắt lời anh.

Cô so sánh đôi mắt của Lâm Tư Sở và vị khách này, bỗng nhiên phát hiện cặp mắt của họ y chang nhau luôn.

Cô hoảng hốt nhìn thoáng qua khách hàng, sau đó thu lại vẻ ngạc nhiên của mình, giả vờ như mọi chuyện vẫn bình thường. Cô đi bật nước ấm, rồi bảo anh nằm xuống.

Thật ra thì bước gội đầu của việc trị liệu cũng không khác cách gội đầu của tiệm cắt tóc là mấy. Sau khi người đàn ông bỏ mũ xuống thì cô phát hiện đầu của anh đã tróc thêm một mảng, tóc cũng rụng quá trời quá đất.

Một lát sau, Mông Manh lẳng lặng kéo nhẹ chiếc khăn quàng cổ, ai dè vì nó đeo quá lỏng lẻo nên đã rơi xuống đất luôn. 

Khuôn mặt của người đàn ông cũng theo đó mà hiện ra.

Anh bỗng nhiên mở to mắt, khi nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của cô thì tim khẽ nhói, lập tức đứng dậy. Sau đó, anh vội vàng đội mũ vào, xoay người định đi ra ngoài.

Mông Manh hoàn hồn, liền hét lên: “Nếu anh bước ra cửa thì tụi mình sẽ chia tay đấy!”

Anh dừng chân, nhưng không xoay người lại. Anh cảm thấy mình không còn mặt mũi nào để nhìn Mông Manh đáng yêu của mình nữa cả.

Mông Manh lo lắng hỏi: “Vì sao anh lại hóa trang thành khách hàng, rồi còn lừa em?”

Trước khi xác nhận sự thật này, Mông Manh không hề ngờ được vị khách này lại là Lâm Tư Sở. Dù sao thì trên thế giới này cũng có rất nhiều người có đôi mắt na ná nhau, huống chi còn có một số người nhìn giống nhau dù rằng họ không có máu mủ gì cả. 

Anh buồn bã hỏi ngược lại: “Nếu anh nói thì em có chia tay với anh không?”

Suýt nữa thì cô đã nói “Không”, may là đầu óc nhanh nhạy nhận ra anh đang lừa mình nên cô đã đáp: “Anh nói trước đã.”

Lâm Tư Sở bắt đầu kể khổ với cô.

Trước kia, tóc của anh rất dày, anh cũng không biết từ khi nào mà nó đã bắt đầu rụng dần. Ba của anh còn nói đây là chuyện thường như ở huyện, sau đó nhìn anh với ánh mắt vui mừng, rồi nói mấy câu nghe ứa gan như “Thấy con như vậy thì ba đã có thể chắc chắn con là con ruột của ba rồi” nữa chứ.

Tóm lại, ngoại trừ ba anh ra thì mẹ và em gái anh đều vô cùng hoảng hốt về sự kiện này.

Nỗi sầu lo của mẹ chính là: Gien của nhà ông trội quá rồi đấy! Mau trả lại đứa con đẹp trai ngời ngời cho tôi! Tôi không biết cái thằng bị hói này đâu, nó không phải là con tôi mà!!!

Nỗi lo lắng của em gái anh thì là: Gien của ba trội quá đi! Có khi nào mình cũng sẽ bị di truyền gien này không? Hôm nay mình rụng mấy sợi tóc rồi nhỉ? Đừng nói là mình sẽ bị trọc đấy nhé? Đừng mà, con gái con đứa như mình mà trọc thì biết sống sao đây trời! Xin ông trời hãy chuyển mọi gien hói qua cho anh con!

Cái con bé này, có cần phải bị chọc vào nỗi đau của anh em thế không hả?

Rốt cuộc thì Lâm Tư Sở đã biết vì sao ba anh lại chém gió rằng cạo trọc cho mát rồi!

Thật ra thì tóc ba đã rụng hết, không còn mọc ra cọng nào chứ sao nữa!

Sau khi anh kể khổ xong thì hai mắt rưng rưng nhìn chằm chằm vào cô: “Mông Manh, em yên tâm, anh nhất định sẽ kiên trì trị liệu. Anh tin chắc rằng một ngày đó tóc anh sẽ mọc lại bình thường thôi.”

Cô nhìn chằm chằm vào cái mũ của anh, rồi nói với vẻ sâu xa: “Không sao, anh có thể từ bỏ việc trị liệu rồi.”

Anh nói: “Nhân danh hiệp sĩ chính nghĩa, một bệnh nhân tích cực trị liệu, anh nhất định sẽ cố gắng kiên trì vì em!”

Mông Manh nhiệt tình khuyên bảo: “Không không không, anh đừng hiểu lầm ý em. Em thật lòng khuyên anh đừng trị liệu.”

Anh bật mode “anh không nghe lời giải thích của em đâu”: “Vì sao!!! Hôm nay em còn nói em thích anh mà! Lẽ nào em lại thích mấy anh chàng hói đầu ư!” 

Mông Manh nghiêm túc đáp: “Em không thích hói đầu, em chỉ thích đầu trọc thôi.”

Anh khó xử cắn khăn tay: “Nhưng mà…”

“Nếu anh cạo trọc thì em sẽ thích anh hơn.” Mông Manh kiên định trả lời, ý cô chính là: Tuy em rất thích anh, nhưng em lại thích dáng vẻ anh trọc đầu hơn.

Thật ra thì chuyện cạo đầu có hơi khó với Lâm Tư Sở. Dù sao thì anh cũng là diễn viên, cạo đầu rồi thì khó kiếm được hình tượng nhân vật cho phù hợp lắm.

Nếu phải so sánh thì có vẻ cái đầu hói của anh vẫn kém hơn cạo trọc nhỉ?

Anh phát hiện Mông Manh bỗng bật mode “Ngày nào cũng dụ anh cạo trọc.”

Lúc nói chuyện trên mạng: [Bảo bối, sắp đến Lễ Tình Nhân rồi, em muốn quà gì nè? Em thích 999 đóa hoa hồng không?]

Mông Manh: [Em muốn toàn bộ tóc của anh.]

Lúc gặp mặt, anh muốn nắm tay cô: “Bảo bối, anh có thể nắm bàn tay nhỏ bé của em không?”

Mông Manh nghiêm túc đáp: “Không được. Nhưng nếu bây giờ anh cạo trọc thì chiều nay tụi mình sẽ đi đăng ký kết hôn.”

Lúc xem phim điện ảnh, Lâm Tư Sở bỗng hóa thân thành chàng trai thích đóng kịch: [Em đã nhìn nam chính suốt một tiếng rồi! Nói, anh hay tên kia đẹp trai hơn!”

Mông Manh: “Cả hai đều không đẹp.”

Anh tủi thân, giả vờ khóc hu hu: “Em không yêu anh nữa rồi.’

Mông Manh: “Em chỉ yêu anh sau khi cạo đầu mà thôi.”

Lâm Tư Sở:…

Có lẽ vì lời khuyên của Mông Manh đã có tác dụng, bỗng một ngày kia, Lâm Tư Sở đã không còn cố chấp với mái tóc của mình nữa rồi.

Làm gì có cô gái nào dễ dụ như cô chứ?

Nếu anh quen cô gái khác thì họ sẽ đòi biệt thự xa hoa, siêu xe đắt tiền ấy chứ.

So đi sánh lại thì giá trị của cô chỉ bằng mấy cọng tóc thưa thớt này thôi sao?

Tuy anh cảm thấy tóc mình rất giá trị, nhưng chúng nó chẳng thể nào bì được Mông Manh vô giá của anh cả.

Hôm nay, Mông Manh vừa quét nhà vừa nói: “Anh thấy tóc trong nhà em nhiều không? Chúng nó đều là tóc của anh hết đó. Anh thử nghĩ mà xem, nếu tóc anh bị rụng lúc ăn nấu cơm, sau đó rớt vào đồ ăn thì có phải là rất ghê không?”

Lâm Tư Sở đang nấu ăn:…

Sau đó, anh nói: “Tụi mình đi cạo trọc thôi.”

Mông Manh:!!!

Dưới sự giám sát của cô, anh liền vui vẻ cạo đầu, sau đó vội vàng đi đăng ký kết hôn, giống như sợ cô sẽ đổi ý vậy.

Anh đã chuẩn bị tinh thần bị quản lý sạc cho một trận khi hay tin anh đã cạo trọc, sau đó không còn quảng cáo, từ biệt kiếp sống đóng phim. Sau đó, anh sẽ hùn vốn mở công ty với ba anh, cuộc sống hôn nhân sẽ vô cùng thoải mái.

Ôi chao, có vẻ cũng được phết đấy!

Tiếc thay, đời không như là mơ. Ngày đầu tiên Lâm Tư Sở cạo trọc, quản lý liền nói: “Hôm nay mặt trời mọc ở phía Tây à? Hay trời đổ cơn máu? Cuối cùng thì em cũng chịu cạo đầu rồi! Cảm ơn trời đất, thật sự là tốt quá! Khéo là bây giờ đang có một bộ phim truyền hình có vai chính là nhà sư, tạo hình này của em vừa đẹp luôn đấy!”

Sau khi cạo trọc, sự nghiệp của Lâm Tư Sở không những không xuống dóc, mà trái lại còn xán lạn hơn.

Từ đó về sau, Lâm Tư Sở và Mông Manh đã sống hạnh phúc bên nhau đến suốt đời.

– Hết –
 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại https://truyen.diendantruyen.com
Đang hoạt động
Không có thành viên nào
Back
Top Bottom