Khác (zhongli x xiao) Duyên phận

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
332579543-256-k364392.jpg

(Zhongli X Xiao) Duyên Phận
Tác giả: GiaHnCaoPhan3
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một lần đi tiêu diệt yêu tà, Hàng Ma Đại Thánh Xiao đã cứu được một người đàn ông kỳ lạ Zhongli .

Giọng điệu , khí chất trên người anh mang lại cho cậu một cảm giác vô cùng quen thuộc.

Một cuộc gặp gỡ tưởng chừng như thoáng qua lại khiến số phận của hai người dính chặt lại với nhau.

( TRUYỆN TUI TỰ VIẾT NHA, VIẾT VUI THUI , CÓ GÌ MN THÔNG CẢM NHE. (。・ω・。)ノ♡) NGHIÊM CẤM COPY AND REUP VỚI MỌI HÌNH THỨC
Nhân vật thuộc về genshin .

Có OOC
Truyện chỉ up duy nhất trên Wattpad



zhongxiao​
 
Có thể bạn cũng thích !
(Zhongli X Xiao) Duyên Phận
chương 1


Khẹc..khẹc..

Con quái vật gớm ghiếc kia kêu và tấn công về phía người đàn ông .

Zhongli khẽ thở dài : " Đây đã là cuộc tấn công thứ 3 trong tuần rồi đấy".

Cầm chắc Giáo Nịnh Thần trong tay ,anh nhẹ nhàng tạo tấm khiên quanh cơ thể .

- 1,2,3,...8 .

Chậc!

Mệt rồi đây 4 bạo chúa hilichurl , 4 con thủ vệ di tích .

Từ ngày anh đưa gonis cho Fatui thì mấy cuộc tấn công này ngày càng nhiều, quái không mạnh thì sống dai.

Đánh mệt chết khiếp!

Zhongli thầm nghĩ: Tuy hơi mất khí thái quân tử nhưng quả thật chạy là thượng sách.

Trong khi Zhongli đang mãi nghĩ ngợi kế sách thoát thân thì trên trời xuất hiện một ánh sáng xanh.

Tiếng dao kiếm chạm nhau vang lên ken két.

Chỉ sau vào nhát , những con quái kia đã tan biến vào không khí , một tốc độ nhanh khủng khiếp.

Bấy giờ , Zhongli mới kịp nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra .

Một thiếu niên mang mặt nạ trừ tà tay cầm một cây thương màu xanh bích .

- Xiao ..

Trong đầu anh không khỏi nghĩ đến cái tên đó .

Vị dạ xoa cuối cùng còn tồn tại trên đại lục Teyvat .

Cậu ấy thở hồng hộc trong rất mệt mỏi rồi ngã cái đùng xuống đất

Zhongli hết hồn luôn , anh lật đật chạy đến để kéo cậu lên .

Vết thương của Xiao rất nặng, chỉ cần đứng gần thôi đã có thể ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc phát ra từ người cậu.

Không suy nghĩ nhiều nữa Zhongli nhẹ nhàng cõng Xiao lên lưng , chạy thẳng về nhà thuốc Baidu .

Sáng hôm sau.

Khi Xiao mở mắt ra , cậu chợt phát hiện , cậu đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ .

Xiao muốn ngồi dậy xem xét thì cơ thể cậu lập tức lên tiếng kháng cự .

Cơn đau toàn thân truyền đến đại não , cậu không kìm được rên một tiếng.

Đau , đau quá .

- Cậu tỉnh rồi sao !

Tôi vừa mới đi bốc thuốc .

Cậu thấy sao rồi .Zhongli vừa vào phòng nói

- Tôi không sao !

Xiao lạnh lùng trả lời.

Nói rồi cậu ráng dùng sức đứng dậy , nhưng đáp lại thì chỉ có cơn đau truyền đến thôi.

Zhongli lập tức ngăn cản: Cậu đang bị thương nặng lắm đó .

Đại phu đã chẩn đoán tạm thời cậu sẽ không thể cử động trong 2 ngày.

Sao có thể chứ .

Cơ thể dạ xoa luôn có sức trị thương rất nhanh.

Lâu rồi cậu mới...

Xiao chìm nghỉm trong đống suy nghĩ ngổn ngang.

Ha ha bỗng nhiên cậu nghe thấy tiếng cười phát ta từ trên đỉnh đầu .

Zhongli xoa đầu Xiao nói : Tôi đùa thôi, tuy hơi đau một chút nhưng cậu chỉ cần nằm nghỉ thêm một lúc rồi uống thuốc là được.

Nụ cười xinh đẹp tao nhã dường như đang tỏa sáng trong ánh nắng ban mai .

Xiao nhìn anh đến thẫn thờ , cần cổ có chút đo đỏ .

Zhongli chợt nhớ ra điều gì đó anh nói : Cảm ơn cậu , tối qua đã giúp tôi .

-Không có gì ...

Xiao ngượng ngùng nói .

Dù gì thì lâu rồi cậu mới gặp được một người nhiệt tình như thế .

Hầu hết mọi người, trước khi gặp cậu đều bị dọa chạy té khói rồi , anh ấy còn xoa đầu cậu nữa .

Nghĩ đến đây ,Hàng Ma Đại Thánh trăm năm chưa từng được người ta xoa đầu ngượng đến bốc khói .

Đôi lời của tác giả : Xin quý vị thứ lỗi con này thuộc clb fan Zhongli nên .....hehe

😂😂😂
 
(Zhongli X Xiao) Duyên Phận
chương 2


Tuy đang bị bệnh nhưng Xiao không để bản thân mình thả lỏng quá lâu .

Nham Vương Đế Quân vừa mới viên tịch , chưa biết còn chuyện gì xảy ra không ,cậu không thể thả lỏng cảnh giác.

Bảo vệ Liyue là trách nhiệm của cậu .

Vì thế sau khi có thể cử động Xiao đã không từ mà biệt.

Zhongli nhìn căn phòng trống không, chỉ có thể khe khẽ thở dài .

Đứa nhỏ này , từ trước đến giờ vẫn cứ cứng đầu như thế này mãi .

-Zhongli tiên sinh !

Chúng tôi có việc này cần nhờ ngài ạ.

- Được tôi tới liền.Zhongli vực dậy tinh thần ,chuẩn bị làm việc.

Công việc hôm nay của anh là đi tới Dịch Hoa Châu tìm một loại khoáng sản mới để đánh giá mức độ quý hiếm của nó .

Công việc của nhân loại thật thú vị vị cựu đế quân nào đó cảm thán .

Mong là hôm nay không phải oánh lộn .

Đừng tưởng Zhongli là Nham thần mà cho rằng anh là người siêng năng.

Anh chỉ siêng khi làm những công việc anh thích và cần thiết thôi .

Anh nhẹ nhàng từ chối đề nghị đi chung của những người khác , theo anh mấy ngày qua đi đâu cũng gặp mai phục hết cả.

Dẫn theo người có thể khiến họ gặp nguy hiểm.

Trên đường đi ,Zhongli vừa đi vừa thưởng thức bầu không khí trong lành và tiếng chim hót líu lo .

Anh bỗng bắt gặp một đóa hoa trắng mọc trên đồi núi nhỏ .

Là thanh tâm .

Nhìn thấy nó , không hiểu sao anh lại nhớ tới người đó .

Không biết cậu ấy sao rồi nhỉ?

Zhongli đưa tay hái ngay bông hoa trắng như tuyết ấy .

Thôi thì giữ lại làm thuốc vậy .

Zhongli khựng lại , anh cảm nhận được mặt đất đang rung chuyển.

Xem ra hôm nay không thoát rồi .

Zhongli rút giáo Nịnh Thần ra , đôi mắt ôn nhu thường ngày lóe lên sát khí.

Từ phương xa , những con thủ vệ di tích , cần cẩu di tích đang di chuyển tới đây .

Xung quanh bọn chúng là những tia sáng xanh đen .

Zhongli lẳng lặng chờ chúng đến gần anh hơn một chút .

Được rồi , đôi mắt vàng của anh sáng lên , đôi đồng tử dựng đứng không thuộc về loài người xuất hiện.

- Thiên tinh !

Chỉ một câu thôi , cả bầu trời chìm trong bóng tối một thiên thạch từ trên trời giáng xuống thế gian .

Đám quái vật máy móc kia vẫn ko bt gì thản nhiên đi về phía anh rồi biến thành tro bụi.

- Haiz , tốn thời gian quá .

Zhongli lầu bầu rời đi trong anh chẳng có gì thay đổi sau khi 1 chiêu giết hết lũ kia cả .

Những anh không biết vẫn còn 1 người ở đây

Xiao cảm thấy rất ngạc nhiên, khi nãy cậu cảm nhận được nghiệp chướng mới chạy đến đây , không ngờ lại thấy người đàn ông đó bị cả đám quái vật bao vây

Cậu tính cứu anh thì bỗng sắc trời thay đổi

- Thiên tinh .

Thiên thạch giáng xuống như thể nghe theo lời kêu gọi của anh ta, giết hết bọn chúng.

Một con người bình thường làm sao mà sỡ hữu một sức mạnh phi thường như thế.

Xiao nghi ngờ nhìn theo bóng lưng đang rời đi kia.

Không lẽ người kia là một vị tiên nhân nào đó hoặc là một tên quái vật đội lớp con người?

Nhớ lại sức công phá của chiêu vừa rồi Xiao không khỏi rùng mình .

Nếu như anh ta ném thứ đó xuống Liyue thì chỉ còn đường chết.

Xem ra cậu phải theo dõi hoặc nhờ ai đó theo sát người này mới được.

Mà hình như , nghĩ đi nghĩ lại nãy giờ không biết anh ta tên gì nhỉ?

Đi vội quá quên hỏi tên người ta rồi.

Xiao lặng lẽ theo sát Zhongli , đương nhiên là bí mật đi theo .

Còn người bị theo dõi kia thì đang thảnh thơi quan sát thứ đồ mà anh mới phát hiện ra.

Một viên thạch phách kì lạ , màu sắc của nó tối hơn bình thường .

Zhongli cảm nhận được, trong hòn đá này đang tuôn trào một luồng sức mạnh rất giống như ...

Nghiệp chướng !

Zhongli giật mình nhớ ra .

Đúng vậy nó giống hệt như thứ sức mạnh đã đeo bám Xiao mấy năm qua .

Đang tính đem nó đi thì ....

Chậc Zhongli nhíu mày , lại tới nữa .

Từ đằng sau bọn chúng lại đến , những con quái vật bị dính nghiệp

chướng.

Đôi lời :

He he thanks đường chủ Hu.
 
(Zhongli X Xiao) Duyên Phận
chương 3


-Cẩn thận!

Xiao xông ra che chắn Zhongli sau lưng .

Cậu cảm nhận được một số lượng lớn quái bị dính nghiệp chướng đang trên đường đến đây .

Zhongli không hề bất ngờ trước sự xuất hiện của cậu : Bảo trọng .

Tuy miệng nói thế thôi nhưng anh đã tạo cho cậu 1 tấm khiên bảo vệ .

Zhongli biết tấn công không phải sở trường của anh nên anh ko nên ở lại làm vướng chân Xiao.

Anh tạm thời bỏ đi tìm viện binh trước cái đã .

Xiao nhìn đám thủ vệ trước mắt , triệu hồi mặt nạ dạ xoa .

Hòa Phát Diên vung lên , đánh xuống , tung ra những chiêu thức nhanh như cắt làm bọn chúng không kịp trở tay.

Từng con từng con ngã xuống , uy danh Hàng Ma Đại Thánh của cậu lâu nay không phải giỡn đâu .

Tuy nhiên ,khi Xiao đánh nhau máu lửa , một dàn thủ vệ khác ném mấy chục quả bom về phía cậu .

Quá nhiều , cậu chật vật né bom đạn và những cánh tay rắn chắt của quái .

Số lượng bọn chúng so với thường ngày còn cao hơn rất nhiều .

Rồi điều gì đến cũng phải đến , trong một phút bất cẩn Xiao đã không kịp tránh đòn .

Cậu bất lực nhìn cánh tay to con kia càng gần cậu hơn .

Nhưng không ....

Xiao trơ mắt nhìn nó bị bắn xa 10 mét .

Tấm khiên ngọc vẫn đang tỏa ra ánh sáng dịu dàng như khẽ trấn an ' không sao đâu ta sẽ bảo vệ cậu an toàn ' .

Không lẽ lúc đó , anh ấy đã giúp mình.

Xiao nhớ trước khi đi Zhongli nói bảo trọng đồng thời một tia sáng vàng bắn từ tay anh sang người cậu .

Xiao bỗng cảm thấy trái tim ấm lên , một cảm giác vui vui hiện lên trong đầu cậu .

Binaai....

Tiếng kia máy móc kéo cậu về hiện thực .

Trời đất cậu bị sao thế này ?

Bỗng một luồng sức mạnh nguyên tố thủy xuất hiện, nó bắn xuyên qua điểm yếu của 1 con thủ vệ làm nó tạch triệt để.

Viện binh tới rồi , cậu cũng phải nhanh chóng xử lí thôi .

Childe nheo mắt kéo căng dây cung , chuẩn bị xử con thứ hai .

Hutao cùng các bạn của cô cũng tới và đương nhiên một vụ tập kích với số lượng lớn này Thiên Nham Quân ko thể ko đến.

Tất nhiên trận này Zhongli cũng đánh chung , mọi người mà mình nhìn thì kỳ lắm .

Anh giỏi võ lắm á nha .

Sau hơn 1 ngày , trận đánh đã đến hồi kết, Zhongli dìu Xiao đi .

Sau một trận đánh dài cậu đã rất mệt .

Mắt cậu dính chặt lại với nhau .

Không được ngủ , không được ngủ .

Bỗng cậu rơi vào một vòng tay ấm áp vương một chút mùi thanh tâm nhạt nhòa .

Đầu cậu được ai đó nhẹ nhàng xoa xoa , người đó nói : Ngủ đi Xiao , đều ổn cả rồi .

Mùi hương thanh tâm và mùi gỗ đàn hương quấn quanh chóp mũi Xiao làm cậu ngủ thiếp .

Khi tỉnh lại , lại như làm trước .

Đây là đâu , Xiao nhìn xung quanh thì thấy Zhongli .

Anh đang ngủ kế bên cậu!!

Đừng hiểu lầm là ngồi lên ghế đầu để lên giường ó .

Nhìn khuôn mặt thản nhiên ngủ say của Zhongli , nhớ những biểu hiện lạ thường và sức mạnh kinh người của anh .

Xiao lờ mờ nghĩ tới một người.

Tâm Trái Đất : Đá kiên cố có thể đánh ngọc khắc vàng .

Thiên Tinh : Dùng ngôi sao trên cao để soi sáng cho người mê muội.

Một giọng nói vang lên trong đầu cậu , tuy cậu không nhớ là ai đã nói nhưng ....

Chính nó đã giúp cậu có được câu trả lời .

Xiao mím chặt môi nhìn Zhongli đang .....giả ngủ .

Sao cậu ấy nhìn mình lâu quá vậy ?

Bản mặt già của lão rồng đây sắp hết trụ nỗi rồi .

- Nếu ngài đã thức rồi thì việc gì phải giả ngủ chứ !

Đế quân.

Hai từ này Xiao nghiến răng ken két thốt ra .

Ấy bị phá hiện òi .

Zhongli thầm nghĩ

Anh ngồi dậy ,chỉnh chỉnh lại mái tóc nâu .

Nhìn tiểu dạ xoa lạnh lùng ngồi trên giường.

Thở dài : Lâu rồi không gặp Xiao .

Cậu quỳ xuống đất lên tiếng chất vấn anh : Tại sao ngài lại giả chết? ...

Những câu hỏi liên tiếp vang lên trong căn phòng nhỏ .

Xiao có chút ấm ức , những ngày qua cậu đã luôn đau buồn , cái chết của ngài khiến cậu chết tâm .

Sự cô đơn chiếm lấy trái tim Xiao , anh chị em cậu chết rồi, người cứu rỗi cậu cũng đi nốt.

Sau này sẽ chỉ còn mình cậu ở lại đây thôi .

VẬY MÀ, NGÀI ẤY CÒN SỐNG SỜ SỜ .

THẬM CHÍ CÒN LÀM THUÊ CHO NGƯỜI TA NỮA CHỨ !!!!

Càng nghĩ Xiao càng ấm ức , cậu thật sự...

Đột nhiên hai tay cậu được Zhongli nắm chặt lại .

Anh kéo cậu đứng dậy nói : Đứng dậy đi , không cần quỳ nữa đâu .

Dù gì ta cũng không còn là Đế Quân nữa.

Anh ngồi xuống ghế rồi nhìn xuống khung cảnh bên ngoài rồi bắt đầu kể .....

Cái này tui lấy trong cốt truyện của nv ma thần á .

Rất lâu về trước , khi Zhongli vẫn là Nham Vương Đế Quân .

Ngày qua ngày anh luôn cố gắng tìm cách làm Liyue ngày càng phát triển hơn......

Một ngày , anh bỗng nghe thấy cuộc nói chuyện :

- Anh đã hoàn thành tốt chức trách của mình .

Về nhà nghỉ ngơi đi .

Khi đó anh đứng trong dòng người tự hỏi : Chức trách của mình đã hoàn thành chưa ?....

Kể từ đó Zhongli càng chú ý quan sát nhân loại hơn và anh phát hiện Liyue đã sớm không còn cần một vị thần như anh trị vì nữa .

Họ đã có thể giúp nơi này phát triển bằng chính sức của họ .
 
(Zhongli X Xiao) Duyên Phận
chương 4


Ngoài kia , những ngọn núi cao chót vót, những khu rừng xanh mướt, thành phố đầy màu sắc.

Đó chính là Liyue thành phố của khế ước .

Từ nay , nó không còn chịu sự chi phối của bất cứ ai nữa .

Chính tay những con người sinh sống ở đây sẽ thay đổi nó biến nó thành của họ .

Xiao lẳng lặng nghe anh kể chuyện .

Chất giọng dịu dàng , lời kể lôi cuốn dường như bất cứ câu chuyện nào qua miệng của ngài đều trở nên hấp dẫn và thú vị lạ thường.

Sau khi kể xong câu chuyện của mình , Zhongli nhìn thẳng vào mắt của Xiao , hai tay nâng mặt cậu lên nói :

- Ta đã kể xong rồi Xiao , sỡ dĩ ta ko nói cho cậu chỉ là vì ta không biết phải nói sao .

Anh nghiêm mặt : Xin lỗi cậu , Xiao !!

Ta đã quyết định mà không nghĩ đến cảm xúc của cậu.

Ta thật sự xin lỗi !

Bùm

Mặt Xiao đỏ như máu, đế quân chạm vào mặt cậu , ngài xin lỗi cậu .

Ban đầu Xiao còn chút ấm ức nhưng giờ cảm giác áy náy , xấu hổ đã chiếm lấy hết tâm chí cậu .

Đột nhiên , cậu nghĩ đến cuộc chiến hôm qua , cậu nói : Đế Quân, tôi cảm thấy những cuộc tập kích của mấy ngày trước tất cả dường như đều đang nhắm đến ngài .

Zhongli bừng tỉnh : Đúng rồi !

Nãy giờ ta à ko tôi quên giới thiệu với cậu , tên tôi là Zhongli .

Chuyện cậu nói tôi đã từng nghĩ đến , xem ra tôi phải đi một chuyến rồi.

Xiao bắt lấy tay anh hỏi : Ngài tính đi đâu ?

Zhongli không trả lời , anh nhìn khung cảnh ồn ào ngoài khung cửa sổ rồi nói : Xiao , cậu không cần theo tôi đâu .

Dark có liên quan đến nghiệp chướng trên người cậu .

Nếu đi chúng ta không thể biết được có chuyện gì xảy ra .

Nói rồi Zhongli đứng dậy định rời đi thì ...

Xiao chồm qua ôm chặt lấy eo của anh .

Hai tay cậu bám chặt vào người anh như một người đuối nước ôm lấy cành cây cứu mạng.

Đôi mắt vàng ánh vẻ kiên định .

Đế..Zhongli tôi phải đi cùng anh .

Như tiên sinh đã nói Dark có liên quan đến nghiệp chướng .

Không có gì chắc chắn tiên sinh sẽ an toàn chở ra cả .

Nếu tôi đi theo thì tiên sinh sẽ an toàn hơn....

Nghe những câu cam đoan thậm chí là cầu xin , lý trí có chút lung lay .

- Zhongli tiên sinh..

Anh có thể đáp ứng yêu cầu của tôi không ?

Chỉ lần này thôi ...

Đôi mắt vàng nhẹ ấm ức không vui nhưng lại tràn đầy mong đợi nhìn anh

Phựt .

Tiếng sợi dây lý trí dứt ra thành nhiều mảnh .

- Vậy được rồi.

Cậu có thể đi theo.

Nhưng mà, những lúc nguy hiểm thì cẩn thận một chút nhé.

Zhongli run rẩy thở dài đưa tay ôm ngực dễ thương quá !!

Chỉ cần thế thôi, mây mù trên mặt biến mất tâm .

Dù không bộc lộ chút cảm xúc nào nhưng khóe môi cậu đã cong lên một vòng cung nhỏ .

Chứng tỏ Xiao đang rất vui .

- Tiên sinh tính bao giờ đi ?

- Ngày mai.

Cậu vừa mới đánh xong một trận cần phải nghỉ ngơi .

Xiao lập tức xua tay: Không ,tôi không cần nghỉ ngơi đâu !!

Zhongli mỉm cười kéo cậu lên giường : Cậu không mệt nhưng mà tôi mệt.

Tôi muốn nghỉ ngơi.

Cậu nghỉ chung với tôi đi.

Đang định ra ngoài thì Xiao lập tức nắm chặt tay anh : Sao vậy ?

- Tiên sinh định nhân lúc tôi ngủ mà đi đúng không?

Một phát trúng hồng tâm.

Nhìn mặt anh là Xiao biết.

- Vậy phải làm sao đây ?

Xiao nghĩ một chút rồi nằm xích vào bên trong nhường một nửa chỗ cho anh

Mặt đỏ bừng nói : Tiên sinh ngủ chung với tôi đi .

Đành chịu thôi.

Zhongli nằm xuống, anh kéo chăn cho cả hai

- Chúc ngủ ngon Xiao

- Vâng chúc tiên sinh ngủ ngon.

Một đêm không mộng mị ,cả đêm qua Xiao luôn nắm chặt tay anh không hề buông ra .

Hôm nay viết ít thôi .

Tui kiếm mấy tấm ảnh trên app rồi áp vô á .

Mn thấy đẹp không?

Tui thấy nó siêu kawaii luôn 😍.
 
(Zhongli X Xiao) Duyên Phận
chương 5


Mùi thanh tâm thoang thoảng quanh chóp mũi Xiao , cậu chậm chạp mở mắt ra .

Ối giời ơi!!

Cậu..cậu đang được đế quân ô...ôm #%&"&%$...

Zhongli thấy cái gối ôm trong lòng muốn chạy nên anh lầm bầm nói mớ rồi ôm chặt hơn.

Á..á Xiao lay người gọi Zhongli dậy : Tiên sinh , dậy đi ,tiên sinh..

-Hửm?

Anh ngái ngủ trả lời .

- Tới giờ dậy rồi hả ?

Mắt vẫn nhắm ,tay sờ sờ gối ôm

Hôm nay hình như cái gối ôm của anh mềm mại và ấm áp hơn mọi khi .

Ôm đã quá trời!

Ủa , tối qua anh đâu có mang theo bé bi đâu ?

Zhongli hoảng hốt mở mắt ra .

Cùng lúc đó Xiao cũng đang nhìn anh .

Bầu không khí lúng túng bay khắp căn phòng.

- Chào buổi sáng, Xiao .

Zhongli dè dặt nói

- Vâng chào buổi sáng tiên sinh.

Vẫn tiếp tục bầu không khí vừa rồi

Không biết bao lâu trôi qua Xiao mới lên tiếng cậu nói: Giờ tiên sinh có thể buông tôi ra chưa ?

Hai vành tai cậu đỏ bừng nhìn rất muốn cắn luôn.

..........

- Chúng ta sẽ đi Dịch Hoa Châu trước .

Zhongli chỉ chỉ bản đồ.

- Ở đây tôi đã phát hiện một viên thạch phách bị nhiễm nghiệp chướng ,nên tôi cho rằng ta phải đến đó xem trước.

- Vâng .

Cả hai nhanh chóng di chuyển đến tuy nói là cả hai nhưng thực tế chỉ có mình Zhongli đi thôi còn Xiao thì trốn rồi

Tiên nhân luôn tránh né ánh nhìn của con người.

Anh cũng không để bụng .

Hôm đó khi Zhongli đang làm đồ ăn trong bếp thì có chuyện xảy ra .

Anh bị một bóng đen tấn công.

Tuy không bị thương nhưng anh đã chắn chắn được một điều không chỉ có Dark mà còn có thứ gì đó xuất hiện nữa.

- Tiên sinh không sao chứ ?

Bên ngoài tôi nghe thấy tiếng động lạ .

- Vừa rồi có ai đó vừa tấn công tôi, giờ thì đi rồi.

Tôi nghĩ , cái bóng vừa rồi chỉ là một chút ý thức nho nhỏ của hắn.

Có lẽ nó nhận thấy sự hiện diện của tôi nên hồi quang phản chiếu thôi .

Từ đó , tiên nhân lánh đời Xiao từ bỏ việc ẩn thân mà đi theo anh .

- Xiao nè .

Zhongli vừa đi đâu đó về, hai tay giấu sau lưng nhìn cậu

- Vâng tiên sinh.

Xiao cảm thấy có gì đó không lành.

- Bộ đồ hiện giờ của cậu không hợp để đi ra ngoài lắm, nên tôi đã mua cho cậu một bộ mới nè .

Zhongli hào hứng lấy bộ đồ đó ra.

........

Sau một hồi giật lộn Xiao cũng mặc xong bộ đồ mới.

-Tiên sinh thấy thế nào?

Xiao ngượng ngùng hỏi.

Từ ngày đụng mặt với Zhongli đến giờ số lần cậu xấu hổ còn nhiều hơn cả trăm năm trước nữa .

Không hiểu sao cậu lại như thế nữa .

- Đẹp lắm .

May mà hôm nay tôi không quên mang theo ví tiền .

Zhongli rất hài lòng.

- Tiên sinh rất hay quên mang ví sao ?

- Cái này...tôi khó mà giải thích nữa.

À mà kế hoạch chút thay đổi .

Chúng ta sẽ đến thẳng Khinh Sách Trang .

Bây giờ đi luôn .

Cậu ấy tới rồi.

- Cậu ấy ?

Xiao khó hiểu nhìn Zhongli không phải ban đầu Đế Quân đã nói chỉ có hai người đi thôi sao ?

- Là Aether .

Cậu ấy sẽ giúp chúng ta đi đến đích nhanh hơn.

Một cộng sự siêu tốt luôn á .

Zhongli cười nói

Sao ngài ấy lại nói với giọng điệu đầy vẻ tin tưởng như thế chứ .

Xiao có chút ghen tị .

- Đi thôi Xiao.

Zhongli nhận ra vẻ mặt cậu có chút khác thường ,anh nghĩ chắc cậu khó chịu khi mặc đồ khác nên đành an ủi .

Nhà lữ hành đang ở Dịch Hoa Châu , ta đi thêm hai ngày đường nữa là được rồi .

- Vâng .

Vẫn ủ rũ như cũ .

Zhongli lấy chén đậu hũ hạnh nhân mà anh làm ra đưa cho cậu .

Anh nói : Ăn đi Xiao.

Lấy sức đi tiếp.

Lâu rồi tôi không nấu nó không biết cậu có thích không ?

Đĩa đậu hũ trắng nõn, ăn vào một miếng liền tan ra cổ họng mang lại một vị ngọt thanh .

Xiao múc một miếng cho Zhongli tỏ ý mời anh ăn chung nhưng mà cậu không ngờ anh ăn luôn trong cái muỗng cậu vừa ăn .

- Thật ngại quá .

Tôi ăn luôn cái muỗng cậu vừa ăn rồi .

Thôi cậu lấy cái này đi để cái kia tôi ăn .

Mém nữa thì quên , Zhongli là rồng .

Có câu rồng vốn dâm nên nước bọt của anh của là một thứ xuân dược cực tốt.

Nếm cái là phát liền luôn.

Phải cẩn thận hơn mới được.

.................

ĐẾ QUÂN!!!

Tiếng hét tuyệt vọng của Xiao vang lên .

Đế Quân biến mất trước mặt cậu .

Ngài đâu rồi ?

Cả người Xiao như chìm vào hầm băng .

Cơ thể run lên bần bật.

Ngay lúc này nghiệp chướng lại quấn lấy cậu như con rắn rình mồi.

Nó nói: Chẳng ai ở bên ngươi đâu Xiao , họ sẽ rời bỏ ngươi .

Phù Xá hay là Morax tất cả sẽ bỏ ngươi lại một mình thôi .

Tiếng cười rùng rợn của nó vang lên trong đầu Xiao làm đầu cậu đau như búa bổ .

Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vầy.

Đôi lời:

Bí ý tưởng quá mọi người ạ.

Tui tính tăng nhanh tình tiết tại mình cũng không phải người giỏi văn chương gì.

Mọi thứ nó đơn giản thôi cho đỡ hại não .

Tui thấy lượt đọc trên 70 rồi cảm ơn các bạn đã đọc truyện tui viết nha .

Mặc dù tui còn non chẹt.(◍•ᴗ•◍)❤
 
(Zhongli X Xiao) Duyên Phận
chương 6


Trong một khu di tích nằm sâu trong lòng đất , Zhongli cẩn thận nhìn quanh .

Cũng đã lâu rồi anh không tới đây .

Ngôi mộ ma thần là cái tên anh đặt cho nó.

Đây là nơi phong ấn Dark .

Khi nãy , anh và Xiao còn đang ở Khinh Sách Trang thì đột nhiên anh lại xuất hiện ở đây.

Zhongli có hơi lo lắng , tuy không nói ra nhưng anh biết từ khi anh chết ( giả) thì cậu đã có chút không ổn rồi.

Tâm tính nóng nảy , dễ đỏ mặt còn đa nghi nữa .

Tóm lại là cậu ấy có cảm giác thiếu an toàn ,mà anh thì đột ngột mất tích như thế .

Haiz lo quá đi .

Giờ anh đang ở chính điện trong ngôi mộ ( là nơi đặt quan tài ) .

Đang phân vân lo lắng thì.

- Chà , lâu rồi không gặp, ngươi vẫn không thay đổi nhiều lắm nhỉ ?

Morax .

Giọng nói khàn khàn phát ra từ trong quan tài.

- Các tàn hồn của các ma thần khác giúp ngươi hồi sinh à không chỉ một phần nhỏ linh hồn của ngươi thôi .

Ngươi có gì muốn nói với ta à ?

Zhongli dửng dưng đáp.

Có vẻ anh chẳng quan trọng chuyện Dark có hồi sinh hay không.

Hắn ta im lặng một chút , từ quan tài tràn ra những luồng khói đen hình thành một thứ trong giống con người .Nó khoác một cái áo choàng dài che hết mặt mũi .

Đó là hình dạng của Dark.

Hắn nói : Cậu ấy còn sống không ?

- Không.

Chết rồi .

- Vậy sao tôi cứ tưởng sau khi tôi chết cậu ấy có thể sống lâu hơn chứ ha ha..

Dark cười khằng khặc, đến ứa nước mắt .

Từ xa xưa, ánh sáng đã luôn đi cùng với bóng tối nên suy ra hai ma thần Dark và Light sẽ luôn song hành với nhau.

Hắn ta thích Light , cậu thanh niên áo trắng luôn tỏa sáng như ánh nắng dịu nhẹ hoàn toàn trái ngược với hắn một mảnh u ám đen như mực .

Light luôn vươn tay với hắn như một vị thần bảo hộ luôn vỗ về bên hắn .

Nhưng một sự cố đã xảy ra vì yêu một ả đàn bà mà Light xảy ra tranh chấp với hắn .

Thật đáng hận!!

Zhongli nhìn hắn đang hận thù ngập trời mở miệng nói : Ngươi muốn nghe phần sau của câu chuyện kia không ?

Nếu ta đoán không nhằm thì ngươi tồn tại tới giờ là do nó .

Dark không nói gì

Zhongli bắt đầu kể :

Vào trăm năm trước, có một ma thần vô cùng đáng sợ , ả ta có khả năng mê hoặc lòng người .

Ả thích nhất là kêu nạn nhân của mình gây hấn với người mà bọn họ thích .

Nạn nhân đầu tiên của ả là ma thần Light .

Chuyện sau đó thì cậu cũng biết rồi.

Sau khi phong ấn cậu , ả kia bị Dạ Xoa Phù Xá nổi điên giết.

Light tự sát.

Dark đột nhiên hỏi: Sao cậu ta lại tự sát ?

- Cậu ấy nói ' Ánh sáng mà không còn bóng tối bên cạnh thì không còn là ánh sáng nữa'

Trong lòng Zhongli đang lo cho Xiao , kết thúc chuyện này nhanh đi .

Dark thẩn thờ , hắn không tin lời Zhongli nói .

Light chết vì không còn hắn ở bên sao?

Nực cười !!

Hắn nhìn Zhongli cười khẩy: Ngươi lo cho tiểu dạ xoa kia à.

Nó đã dính nghiệp chướng của ta , nên ta đã đem nó giấu ở trong mộ ta .

Morax à ta sắp không trụ được rồi nên ta sẽ tặng cho ngươi một món quà cuối cùng.

Ta..ta .

Dark thở hổn hển, hắn sắp chết rồi sao.

Hắn vẫn không tin chuyện đó .

Ý thức đang từ từ mất dần.

- Dark !

Giọng nói trong trẻo của thiếu niên vang lên .

Dark mở to mắt ra Light đang ôm chặt hắn từ phía sau .

Cuối cùng tôi cũng gặp được cậu rồi .

Light mở đôi mắt ngấn nước nhìn hắn.

Trước khi chết cậu đã cầu xin Đế Quân phong ấn cậu chung với Dark người mà cậu thầm thương .

Khi tàn dư của các ma thần khác muốn hồi sinh Dark để gây hại cho Liyue.

Lợi dụng điều đó, cậu đã hồi sinh.

Cậu nói : Xin lỗi Dark , tôi xin lỗi cậu .

Nói rồi cậu đặt lên môi Dark một nụ hôn nhẹ , nước mắt vẫn rơi nhưng Light lại cười .

Chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi .

Được .

Có ánh sáng thì sẽ có bóng tối.

Trong ngôi mộ tĩnh lặng những đốm sáng li ti quấn quít với bóng tối rồi biến mất tăm.

Zhongli đang đi kiếm Xiao từ phòng này sang phòng khác .

Anh đã thử triệu hồi cậu rồi mà không được .

Bỗng anh cảm nhận được nghiệp chướng đang phát ra từ bên dưới.

Không lẽ Xiao đang ở dưới .

Anh không nghĩ nhiều gì mà đi thẳng xuống luôn.

Nghĩ mà cũng lạ thiệt, hình như những chuyện liên quan đến Xiao là anh cuống hết cả lên .

Lạ thật đấy.

Dưới lớp đất là một căn phòng trống trải ,chỉ có 4 bức tường và Xiao...XIAO

Xiao quỳ trên đất hai tay ôm đầu , mắt nhắm chặt .

Anh chạy ngay đến bên cậu

- Xiao , Xiao cậu sao vậy ?

Zhongli ôm lấy bờ vai đang run rẩy của cậu .

Xiao đang chìm trong sự tấn công mạnh liệt của nghiệp chướng .

Cả cơ thể của cậu lạnh đến độ run rẩy rơi vào vòng tay ấm áp của ai đó.

Đưa cậu dựa vào bờ vai vững chắc.

Đế Quân, cậu bất giác thốt ra cái tên đó .

Cái tên làm cậu an tâm nhất.

Nghiệp chướng trước mắt bỗng mờ đi rồi biến mất.

Zhongli nhìn Xiao ngủ thiếp mà lo lắng không thôi.

Bỗng những thứ ánh sánh đen xanh bay từ người cậu ra ngoài .

Dark xuất hiện trên không trung và hút lấy nó .

Hắn nói : Ta đã lấy hết nghiệp chướng trên người tiểu dạ xoa rồi .

Nói rồi hắn bay lên bầu trời Liyue .

Hắn hấp thụ hết nghiệp chướng trên mảnh đất màu mỡ này

Tạm biệt Liyue đất mẹ của ta

Đôi lời

Tui bí quá hóa liều rồi mn ạ .

༎ຶ‿༎ຶ
 
(Zhongli X Xiao) Duyên Phận
Thông báo!!!


Mình là Hân nè.

Cảm ơn các bạn đã đọc truyện của mình .

Năm nay là năm mình chuẩn bị thi chuyển cấp nên có thể sẽ lâu ra chương mới một chút .

Mẹ mình mạnh dạn tuyên bố ngoài thứ 7 , chủ nhật những ngày khác sẽ tịch thu đt.

Mà công nhận viết chuyện khó thật.

Mình đang bị bí tuyến tỉnh cảm của nhân vật .

Mong rằng thời gian mình học tập ở trường sẽ giúp văn chương mình hay hơn .

Kết thúc phần tâm sự

Xin cám ơn các bạn đã đón nhận bộ truyện đầu tay có lượng vượt 3 chương của Hân nha

Truyện ko có drop đâu.

Năm mới tốt lành \(^o^)/
 
(Zhongli X Xiao) Duyên Phận
chương 7


Từ sau sự kiện" Tàn dư Ma Thần " Xiao đã không bị nghiệp chướng phá rối nữa.

Đó là một điều vô cùng tốt.

Hơn hết, mối quan hệ của anh và Xiao đã bước qua một trang mới .

Khác với tình chủ tớ trong sáng , cả hai đã thân hơn rất nhiều .

Ít nhất là anh nghĩ như vậy.

Cho đến một hôm ...

Ngày đó , Zhongli vui vẻ đến nhà trọ Vọng Thư với mục đích thăm Xiao và để giải quyết một chuyện khác .

Anh đứng từ trên nhà trọ nhìn xuống Liyue đang ngủ say trong đêm tối.

Đây là một thói quen khó bỏ của anh, đứng từ nơi cao nhìn xuống dưới.

Ha , đúng là tác phong của một ông cụ .

Zhongli cảm thán .

Bỗng sau lưng anh một sáng xanh lóe lên , bóng dáng người thiếu niên ấy xuất hiện .

Ý cười trên khuôn mặt Zhongli biến mất, anh nghiêm túc hỏi Xiao.

- Chuyến này đi có thể gặp nguy hiểm, nhưng cậu lại một mực muốn đi ...

Xiao đứng dậy .

Cậu nói:

- Tôi đã canh giữ nơi này hàng trăm năm .

Chưa từng rời bỏ .

Chỉ riêng chuyện Dạ Xoa vô danh .

Mong Đế Quân phê chuẩn.

Chuyện tới nước này Zhongli cũng chỉ có thể chấp thuận.

Cái chết của các dạ xoa , sự mất tích của cậu ấy.

Anh biết đó đều là chấp niệm của Xiao .

Khi Xiao xuất phát , Zhongli đã lẳng lặng tạo ra một tiên linh bé nhỏ bám theo người cậu.

Mong nó có thể bảo vệ cậu lúc nguy cấp.

Suy cho cùng thần cũng không phải vạn năng.

Còn giờ thì anh về phòng ngồi thiền thôi.

......

Phù Xá....

Những hình ảnh bay qua trước mắt .

Ko nhìn rõ đc , tiểu tiên linh Zhongli khổ não lắc lắc .

Đây là một thuật phân tách cơ thể ra , chỉ lấy 50% trí lực và sức mạnh thôi nhưng bù lại nó sẽ ko bị phát hiện hí hí .

Tuy nhiên , nó yêu cầu người thi triển phải ngồi thiền để điều khiển từ xa .

Thêm một ưu điểm anh lấy í tưởng từ nhà lữ hành là có thể đánh dấu một vị trí rồi dịch chuyển cơ thể chủ tới.

Nhưng mà bây giờ làm sao đây ?!

Xiao thì chìm trong ảo cảnh .

Đột nhiên anh bị thế lực nào đó đẩy ra cái bịch.

Ui da đau quá (×_×) , mắt nổ đom đóm nhưng Zhongli còn cảm nhận được thân thể bé bổng vàng ươm của anh đã va chạm vào ai đó .

Anh mở mắt ra nhìn , người kia cũng nhìn anh .

.....Im phăng phắc.....

Aaaa.

Cả hai cùng hét lên , à thực ra là Paimon hét đó anh cũng bị dọa nhưng trạng thái này làm gì có miệng mà hét.

Sau khi khi lấy lại bình tĩnh thì anh vui mừng reo lên : Tiêusởhà!!!!

Tiêusởhà : Zhongli tiên sinh!!!

Nhà lữ hành nam của tôi tên Tiêusởhà nha

Zhongli từng nhờ Tiêusởhà kiểm tra mức độ thành công của thuật phân tách nên việc giữ bí mật trước mặt cậu là không cần thiết.

Cứu tinh !!

Tiểu tiên linh bay loạn lên như đang thể hiện sự vui mừng của nó .

Ánh sáng vàng dịu nhẹ trong không gian tối ôm bỗng Tiêusởhà hỏi:

- Sao anh lại ở đây ?

Theo đuôi ai sao ?

Mà theo đuôi sao mà biến to thế?

- To á .

Anh lắc lắc cái đầu nhỏ .

A , hồi nãy bị đẩy ra bất ngờ quá nên bị mất kiểm soát.

Zhongli thu nhỏ bản thân lại , thiệt tình IQ giảm làm anh ngáo đi quá nhiều.

- Tiêusởhà!

Ở đó chuyện gì sao ?

Tôi nghe tiếng Paimon hét lên.

Yanfei lo lắng chạy tới .

- Tạm thời đừng nói cho ai biết tôi ở đây nhá.

Zhongli bám vào tóc nhà lữ hành, hiện thân ở chốn đông người ko phải chuyện nên làm.

Cầu cho Xiao ko sao

...... ..Tua tua đi cho lẹ ,kéo tới đoạn kết luôn.

Sau khi khởi động động la bàn , Xiao vững vàng truyền sức mạnh tia nhân cho nó.

Zhongli theo hướng nhìn của Tiêusởhà, anh thấy được từ bên dưới những bóng đen như ma đang tràn lên.

- Không ổn rồi!

Zhongli cảm thấy sự lo lắng bất an dần chím lấy trái tim anh.

Quả nhiên, linh cảm của anh đã đúng.

Xiao đã dùng hết sức mạnh của cậu để cứu tất cả!!!

Đồ Ngốc!!!

Chưa bao giờ anh cảm thấy tức giận như vậy.

Nhân lúc Tiêusởhà đang choáng váng thì Zhongli đã phóng thẳng ra khỏi trận pháp của Xiao.

Anh hóa thân mình thành tia sáng phóng hết sức bay về phía Xiao....

- Mình sẽ chết sao?

Nhắm chặt hai mắt lại , Xiao cảm nhận cơ thể mình đang rơi xuống.

Lúc này không hiểu sao cậu lại nhớ tới ngài.

Nụ cười của ngài....tất cả ký ức của về Zhongli như một cuốn băng chảy qua mắt cậu.

Chắc ngài ấy sẽ giận mình lắm .

- XIAO !!!!

Xiao giật mình mở mắt ra , một tia sáng vàng ôm lấy cậu.

- Ha..ha...

Xiao quỳ xuống mặt đất thở hồng hộc.

Cậu vội quay đầu về một hướng nhưng mà không có ai cả.

Vừa rồi cậu cảm nhận được khí tức của Đế Quân.

Không lẽ....

.. ......

Zhongli bực bội quay về nhà trọ Vọng Thư .

Anh quyết định sẽ lơ cậu 3 ngày.

Cuối cùng tui cũng làm xong chương 7 rồi (✯ᴗ✯) .

Chương này tui quyết định lấy tình tiết Chương Lộ Trình Nguy Hiểm làm cột mốc mở đầu cho tuyến tình cảm của 2 nhân vật.

Hì..hì bật mí là tui cho sẽ cho lão Xiao 1 trận ra trò vì dám để bà Jean đến với tui.

Từ hồi chơi tới h tui chỉ lệch ra mỗi Jean thôi đó.

Cày chay mà vậy thì đắng lòng quá QAQ
 
(Zhongli X Xiao) Duyên Phận
chương 8


Zhongli giận dỗi bước nhanh về căn phòng của mình ở nhà trọ Vọng Thư.

Tìm một chỗ để ngồi .

Khuôn mặt nghiêm túc không thể giữ được nữa, Zhongli cau chặt mày lại.

Dù bản thân anh biết trong hình cảnh đó , nếu Xiao không làm như vậy thì có lẽ tất cả sẽ như Phù Xá.

Nhưng mà , không hiểu sao anh lại thấy giận như vậy.

Già cả rồi mà còn như vậy thì lạ thật .

Dường như đây là lần đầu anh tức đến thế.

Zhongli đứng bật dậy , anh cảm thấy nếu bây giờ mà ngồi một chỗ anh sẽ bị bí chết mất thôi.

Lập tức tìm trong phòng một giỏ đựng thảo dược.

Hừ , anh ra tìm thuốc cho vui thôi chứ không có lo cho ai kia đâu nha.

............😊😊😃😺😊😊............

Lúc Xiao trở lại nhà trọ thì việc đầu tiên cậu làm là tìm Zhongli nhưng khi cậu tới căn phòng chẳng có ai cả.

Nhưng hành lí vẫn còn, lẽ nào ngài ấy đã ra ngoài rồi sao.

Một suy đoán thoáng qua trong đầu Xiao nhưng cậu lại không dám chắc chắn đành phải ngồi chờ người ấy về thôi.

.........Tiếp tục là đường phân cách.......

Khi Zhongli đang trên đường leo núi tìm thanh tâm , bỗng nhiên anh nghe thấy tiếng thét thất thanh và tiếng kêu cứu dồn dập chứng tỏ có ai đó đang gặp nguy hiểm .

Anh vội tìm một chỗ đứng vững chắc rồi nhìn xuống .

Đó là một cô gái bị 1 đám quái vật tấn công .

Cô ấy sắp rơi xuống vực rồi !!

Á á á...

Rơi thiệt luôn rồi.

Zhongli chỉ kịp tạo khiên ngọc bảo vệ cô gái xấu số kia.

Rồi nhẹ nhàng nhảy xuống theo.

Yakun nghĩ hôm nay sẽ là ngày tàn của cô rồi .

Yakun nhắm chặt đôi mắt lại , có vẻ cô đã buông xuôi chỉ chờ lưỡi hái tử thần kề lên cổ.

Ai ngờ được một tia sáng lóe lên , Yakun cảm thấy cơ thể cô như chậm lại.

Không còn cảm thấy rát do sự ma sát của gió với da thịt nữa .

Cô đã chết rồi ư?

- Nè , vị cô nương gì đó ơi , cô có sao ko?

Có ai đó lay lay gọi cô dạy .

Yakun mở to mắt ra.

Cô vẫn còn sống .

Người đàn ông vừa ra sức đánh thức cô thở phào nhẹ nhõm anh ta cười nói : May quá , cô không sao .

Zhongli nhìn tổng thể cô gái kia , ngoại trừ trầy da chút thì cô không sao cả.

Anh đứng dậy rồi kéo tay giúp Yakun lấy đà đứng lên , anh giả bộ không biết gì hỏi : Sao cô nương lại ngất ở đây thế ?

Tôi bị ma vật tấn công rồi rơi xuống vách núi .

Yakun hồi tưởng lại sự việc vừa rồi còn cảm thấy sợ hãi.

Cô chấp tay đầy thành kính : Tạ ơn Nham Vương Gia chiếu cố tiểu nữ.

Yakun nhìn về phía Zhongli cô hỏi : Không biết vị tiên sinh đây có bận gì không .

Nếu không tiên sinh có thể đi cùng tôi một quãng đường không ?

Zhongli chưa kịp trả lời thì cô vội nói : Tôi ở nhà trọ Vọng Thư rất gần đây sẽ nhanh thôi.

Mong tiên sinh đồng ý .

- Được rồi !

Dù sao tôi cũng ở đó.

Zhongli từ tốn đồng ý .

Anh nhìn giỏ tre đầy ấp thanh tâm, như vậy chắc là đủ dùng rồi.

...........₍₍◞( •௰• )◟₎₎⁽⁽ଘ( ˊᵕˋ )ଓ⁾⁾⁽⁽◝( •௰• )◜⁾⁾......

Xiao ngồi trong phòng của Zhongli .

Ban nãy , cậu tính ra ngoài chờ nhưng lỡ Đế Quân không muốn gặp cậu thì sao.

Nếu phán đoán của cậu đúng thì chắc hẳn ngài sẽ rất tức giận.

Ngày đó, trong đại chiến ma thần cậu đã mắc một sai lầm chí mạng , cậu đã tính cùng chết với chúng nhưng ngài đã đến cứu cậu.

Tuy không nói gì nhưng cậu biết Zhongli rất tức giận.

Ngài nói : Cậu khinh thường mạng sống của bản thân vậy sao .Nếu thế thì xem ra ngày đó ta phí công cứu cậu rồi .

Câu nói đó đã ghi sâu vào trong lòng Xiao.

Ưm..

Tầm mắt Xiao bỗng mờ đi ,cậu ngã lăn ra đất .

Rất may là cậu ngồi gần giường nên phải nói là lăn ra giường mới đúng.

Mùi hương thân thuộc của người đó xộc vào mũi Xiao.

Khiến cậu liền ngất lịm đi trong vô thức.

......ƪ(‾.‾")┐〜(꒪꒳꒪)〜(ノ≧∀≦)ノ♪(/_ _ )/♪...

Zhongli thẩn thờ đi về phòng của anh .

Kiến thức của Yakun cô nương thật mới lạ và độc đáo như....tên của cô ấy vậy.

Vừa rồi khi anh tò mò hỏi vì sao Yakun lại một thân một mình vào rừng thì....

Yakun hào hứng móc từ balo của cô ra đưa cho anh một quyển sách " Mối tình của 2 chàng trai " .

Zhongli nhìn cái bìa lẫn cái tên có gì đó sai sai.

Anh thử đọc vài trang .

Cuốn sách này là 1 quyển truyện tranh.

Trang đầu là cảnh hai chàng trai đang hôn môi .

Ồ woa , anh nhẹ nhàng đóng lại rồi mở ra đóng lại rồi mở ra.

Khi đã chắc chắc không phải do mình hoa mắt chóng mặt .

Yakun đã quá quen với phản ứng này của anh cô từ tốn nói : Anh không nhìn lầm đâu.

- Nam nhân và nam nhân có thể..sao ?

Zhongli ngơ ngác hỏi.

Yakun nhướng mày nhìn anh rồi bất đầu thao thao bất tuyệt .

Bài thuyết trình của cô dài hơn 5 phút , thậm chí để anh hiểu cô còn cầm một cành cây vẽ hình minh họa nữa chứ.

Thật là tận tâm mà..

Tuy nói rất mới lạ nhưng tất cả hành vi này của Yakun cô nương đều có lí do vô cùng chính đáng.

Zhongli thở dài , mở của phòng ra.

Ủa!

Anh tinh mắt để ý, trên giường anh lồi ra một cục bông màu xanh xanh.

Tui kiếm ko ra ảnh cục bông đi ngủ nên mọi người tự tưởng tượng nha

Zhongli thả nhẹ bước chân đi về phía cục lông màu xanh.

Nhìn kỹ lại thì ta có thể thấy đó là con chim béo ú , nó béo đến độ mà anh không thể cổ của nó đâu.

Zhongli thử chọc chọc vào người chú chim xanh .

Thật là mềm quá đi ~

Anh không kèm được dùng cả bàn tay bóp bóp nó.

Chiếp....đôi mắt đen láy nhỏ xinh mở ra..

Hết chương tám

Chà chà , sau mấy tuần bỏ.

Tui đã trở lại rồi đây .

Mới vượt qua một kỳ thi quá là gian nan.

Từ bỏ Ayaka tui đã lấy " ông hoàng chuyện cười " .

Tui theo cp Alno ai giống tui ko ?
 
Back
Top Bottom