Hắn lục lọi tìm lại cái găng tay mà mình hay đeo , kì thay lại chắng thấy nó ở đâu trong tủ quần áo cá nhân .
Chắc hẳn cậu cất ở đâu rồi , zhongli thở dài đứng dậy di chuyển lên tầng để tìm cậu .
Tới gần hơn phía cánh cửa hắn thấy giọng cậu gọi tên mình , mở cửa thật nhẹ rồi ngó vào trong xem cậu có ổn không , thì điều hắn thấy là cậu đang dâm loạn cùng với một món đồ chơi .
Rên rỉ gọi tên hắn , mặt hắn đỏ dần lên khi không tin điều mình đang thấy bây giờ.
Nhìn cách cậu di chuyển hông mình lên xuống , hắn nhìn chẳng dời một giây nào .
Bỗng lồng ngực hắn nhói đau một cách lạ kì , xoay người đi ra rồi chạy ngay về phòng mình .
Bên dưới hắn vậy mà lại cương lên , tát bản thân mấy cái để khiến con rồng trong hắn ngủ yên .tựa lưng vào bồn rửa hắn nắm lấy hạ vật , tuốt mạnh rồi nhớ lại cách mà cái dương vật giả kia trượt vào bên trong cậu .
Gân xanh nổi lên trên cánh tay , hắn bóp chặt lấy hạ vật rồi ngửa tay lên với một đống tinh dịch trên tay.
Rửa tay xong hắn ngồi xuống ghế vuốt mặt gào thét nội tâm .
Zhongli " đi ngủ đi ngủ "
Cậu vẫn đang hì hục với món đồ chơi , phần đỉnh đâm mạnh vào phần nếp gấp khiến cậu như tê dại cả người .
Bụng nhô lên rồi lại xẹp xuống , tay chống xuống giường ưỡn người ra sau mà tận hưởng .
Nhưng cậu vẫn muốn được thứ đó đâm vào trong , chỉ nghĩ cảnh hắn dập mạnh vào cái lỗ của cậu thì nhất định cậu sẽ la hét tới khản cổ , hoặc là phải cầu xin hắn tới khi khóc sưng cả mắt .
Bắn một đường dài xuống nệm giường , cậu thoả mãn mà rút dương vật giả ra .
Vừa rời khỏi hậu huyệt liền co lại kéo theo một sợi nước , cậu run lên một chút .
Cậu lau rồi cất vào hộp xong đem giấu ở gầm giường nơi mà sẽ chẳng ai biết được , đi ra gần phía cửa ngó đầu ra ngoài xem hắn có ở ngoài nhà không .
Cậu rón rén chạy vào phòng vệ sinh giặt sạch quần của mình , xong thì lại rón rén trở về phòng .
Nằm trên giường Tartaglia ôm chặt lấy cái gối mà lăn qua lăn lại ,cứ mỗi lần lên đỉnh là cậu lại cứ nghĩ tới hắn.
Và thế là cả đêm cậu trằn trọc trong những suy nghĩ ấy , và cả các ngày sau đó nữa .
Childe " không lẽ là thích anh ta , sao có thể chứ "
Hắn ngồi ăn trưa ở căn tin của công ty trước ánh mắt bất ngờ của bao người , vị sếp khó tính không thích nơi đông người vậy mà lại ngồi ăn ở đây .
Hắn vẫn tiếp tục ăn bỏ ngoài tai những lời bàn tán , nếu không phải vì cậu cứ khăng khăng đòi hắn cùng đi ăn thì giờ hắn đang ở một quán ăn xa xỉ nào đó rồi.
Ngước mắt lên nhìn cậu rồi xoa xoa thái dương , vẻ mặt có chút không tự nhiên mặt hơi đỏ .Zhongli cất giọng hỏi người kia:
Zhongli " mặt tôi dính gì sao , cậu nhìn nãy giờ "
Childe " không có không có , tôi chỉ là có tật hay nhìn người khác thôi "
Chứ không phải là ánh mắt cậu hiện rõ lên hai chữ " đang yêu " sao , cả ngày chỉ dành thời gian ra để ngắm hắn .
Ngắm là một phần chứ thú thật thì cậu muốn nhiều hơn , vì dạo gần đây món đồ chơi ấy cũng chẳng đủ để thoả mãn cậu nữa.
Childe muốn được cùng người đàn ông kia lên giường , cậu thở dài với dottore .
Gã ấy chỉ cười phá lên rồi dúi vào tay cậu một vài bịch thuốc lạ
Dottore " làm cho người cậu thích ngủ rồi muốn làm gì mà chẳng được-?"
Childe siết lấy gói thuốc mà tim cậu đập liên tục , cảm tưởng như chúng sắp nhảy cả ra vậy .
Cậu nuốt nước bọt đánh cái ực rồi khẽ mỉm cười , chạy như bay về nhà rồi nhắn cho hắn một câu "nay nhớ về sớm".
Nấu một nồi măng chua hầm thịt thơm ngon , lén lấy gói thuốc ra rồi rắc vào một ít .
Số còn lại liền cất đi dùng dần .
Childe " Măng chua hầm thịt tới đây-"
Đúng món hắn yêu thích nên cũng nhanh chóng động đũa , nồi măng chua hầm cứ thế dần vơi đi .
Zhongli ăn xong liền ra ghế ngồi uống trà , nó là một thói quen từ lâu của hắn .
Thuốc có vẻ bắt đầu phát huy nên hắn thấy người hơi mệt , đành dặn cậu mình mệt rồi vào phòng mà ngủ luôn .
Cậu ngồi lẩm nhẩm tính thời gian thuốc bắt đầu đạt hiệu quả tốt nhất , hé cửa phòng ngủ hắn mà đi vào .
Thử quơ tay rồi làm trò đủ thứ , tới khi chắc chắn rằng kẻ kia đã ngủ say cậu liền bò lên giường .
Hất văng tấm chăn ra rồi kéo quần hắn xuống , chỉ nhìn thôi đã khiến cậu phấn khích muốn chết .
Hạ vật còn đang say ngủ nhưng chưa cương lên mà kích thước của hắn đã khủng như vậy rồi , cầm lấy rồi tuốt lộng .
Không kịp đợi nó cương hết cậu liền ngậm lấy rồi nuốt xuống , cái kích cỡ chết tiệt này .
Nó lấp đầy cả cổ họng cậu , mùi hương nam tính ở nơi tư mật ấy càng làm đầu óc cậu quay cuồng .
Nhả ra rồi lại mút xuống , liếm lấy phần trụ rồi lại mân mê cặp ngọc bên dưới .
Mút lấy rồi dùng tay nắn bóp , cậu cũng đưa tay xuống bên dưới mà thủ dâm cho bản thân .
Hắn đã tỉnh từ lúc cậu lục đục dưới thân mình , hắn cũng biết cậu bỏ thuốc mình .
Hắn là thần mà , đâu có chuyện lại dễ dàng ngất đi vì đống thuốc kia chứ .
Nằm im để cậu tung hoành trên cơ thể mình , hết mút rồi lại dùng nó cạ và bầu ngực .
Không biết rốt cuộc cậu nghĩ gì mà lại bày ra cái trò này được , dù đúng là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén .Hắn túm lấy đầu cậu , nhấn mạnh xuống .
Bị nắm lấy tóc một cách bất ngờ , rồi cả đầu bị nhấn xuống .Phụt một tiếng , đống tinh dịch liền bắn ngập mồm cậu .
Cố gắng nuốt lấy để chúng không rơi ra làm bẩn ga giường , tanh và nóng .
Một tiếng nuốt lớn cho thấy cậu đã uống sạch những gì hắn bắn ra , từ lần đó thì hắn và cậu luôn quấn lấy nhau .
Nhưng chỉ dừng lại ở việc blowjob và dùng tay , chứ hẳn chẳng chịu làm với cậu .
Rốt cuộc là vì điều gì
Childe " Sao lại chẳng chịu làm với em "
Hắn nghe thấy điều đấy thì cũng chỉ biết im lặng , đẩy cậu ra yêu cầu cậu hãy trở về phòng của mình .
Hắn yêu cậu nhưng hắn yêu "em" nhiều hơn , cái mối duyên ấy hắn vẫn chưa thể nào buông bỏ được .
Cậu thấy hắn đẩy mình ra rồi còn cáu giận , cậu cũng bực chứ .
Cậu yêu hắn và thậm trí cả hai còn trông giống hệt một cặp tình nhân , cậu nức nở bám lấy tay hắn .
Childe " h-hức nhưng tại sao chứ , tôi yêu anh mà "
Zhongli "Không là không ,tôi..."
Lần đầu tiên hắn thấy mình bực lên như vậy , hắn còn chẳng để ý bản thân đã vô tình hất cậu vào tường .
Hắn muốn chạy ra đỡ cậu , nhưng những gì của quá khứ kéo hắn lại trở thành một người lạnh lùng vô cảm .
Childe " Vẫn chẳng thể quên được người đó đúng chứ , là tôi tự đa tình tự ngu muội tới mức nghĩ người ta sẽ yêu mình "
Cậu chạy về phòng khóc nấc lên không ngừng , hắn chỉ biết khó mà nói được ra tâm tư của mình .
Sáng sớm hôm sau cậu đã dọn hết đồ của mình , lau đi hàng nước mắt vẫn còn đang tuôn ra trên khuôn mặt trắng sứ .
Bọng mắt sưng lên vì khóc quá nhiều , cậu kéo theo vali chuẩn bị rời đi .
Nhưng thật lòng còn rất nhiều luyến tiếc , chỉ đành nén nước mắt mà rời đi .
Bánh xe vali đột nhiên bị kẹt lại bởi một thứ gì đó , một thứ màu xanh như ngọc .
Cậu định bụng để lại thì nghe tiếng cửa phòng hắn nên nhét túi áo rồi đi luôn .
-Vài ngày sau đó-
Zhongli " Childe-"
Hắn đã quên mất cậu đã rời đi rồi , thậm trí còn nghỉ việc là để tránh mặt hắn sao .
Cũng chẳng ai biết cậu đang ở đâu nữa , tất cả những thứ liên quan đến cậu bây giờ với hắn như một con số không tròn chĩnh .
Những kí ức về cậu lúc còn ở nơi này cứ ùa về trong hắn , hắn vốn chỉ muốn cậu bên cạnh cho đỡ cô đơn , vậy cái cảm giác mất mát đau đớn này là gì chứ .
Cậu đâu phải "em" vậy tại sao lại khiến hắn cứ nhớ mãi như vậy , và dần hắn cũng đánh mất lí trí của bản thân mình mà lạc lối .
Hắn không đi làm mà chỉ nhốt mình ở trong nhà , sống như một kẻ điên với các kí ức trước kia .
Phờ phạc như một người sắp chết , những kẻ giống hệt cậu được các vị tiên nhân đưa tới đầu bị doạ sợ bởi dáng vẻ của hắn bây giờ .
Hắn muốn chết , muốn dừng lại những đau khổ những nhớ nhung .zhongli gầm gừ túm lấy tóc mình mà kéo giật , hắn cào lên tay mình để lại những vệt xước lớn
Về phía cậu thì sau những ngày khóc tới mức sưng vù mắt lên thì cuối cùng cậu cũng để cho thứ tình cảm ấy bị vùi lấp bởi công việc, dù lâu lâu cũng bất giác rơi nước mắt vì nhớ .cậu về nhà sau một ngày tăng ca đầy mệt mỏi , nằm xuống thì thấy lưng mình hơi cộm lên .
Lôi ra cái thứ sáng lấp lánh màu xanh biển ấy , cậu đúa tay lên sờ vào viên đá ấy thì nó đột nhiên bay lên .
Cậu hoảng hồn sợ hãi khi phòng mình bắt đầu có nước từ đâu dâng lên , vùng vẫy muốn phá của ra nhưng tất cả đều không mơ được .
Rồi những hình ảnh kí ức từ đâu hiện ra , cậu nhớ lại toàn bộ quá khứ của 2000 năm trước , cậu là Tartaglia Childe tên khác là Ajax một cỗ máy giết người.
Cậu bị giết vì yêu thần linh , rời bỏ khỏi chức vị 11 cao quý .
Một cái chết đau đớn khi cả hai đang đi dạo với nhau , rồi những cuộc phiêu lưu cùng một kẻ ngoại quốc tó vàng .
Cậu nhớ lại hết tất cả rồi nhớ lại toàn bộ tình yêu tươi đẹp của cả hai , mực nước dần hạ xuống để lại cậu với cả cơ thể ướt nhẹp .
Nằm vật xuống sàn cậu vẫn hơi bàng hoàng với kí ức vừa được tiếp nhận , tiếng chuông điện thoại cậu vang lên .
Là phó phòng signora gọi , nhưng cậu đã sớm thôi việc rồi mà .
Bắt máy cả người cậu như cứng đờ , tay run lên rồi đánh rơi cả điện thoại .
Lao ra khỏi phòng trọ , leo lên xe đua của mình rồi phóng đi .
Childe " đợi em -"
Cậu phóng bạt mạng trên đường như muốn cướp mạng người luôn vậy , mặc kệ cả đèn đỏ mà phóng tới căn chung cư .Thẻ chung cư cậu lại quên đem theo nên đành chạy thang bộ lên tận tầng 36 .
Zhongli " Anh không thể cứ sống như này nữa Ajax , anh- anh phát điên lên mất .
Anh nhớ em muốn ôm em muốn yêu em , rồi chúng ta sẽ có một đám cưới .
Nhưng rồi lũ khốn đó , arghh sao em lại dằn vặt anh vậy chứ .
Em chết đi và bỏ rơi anh 2000 năm , tại sao lại vậy chứ .
"
Hắn gào lên đập nát hết các món đồ trong nhà , chỉ duy nhất bức tranh vẽ "em" là còn nguyên vẹn .
Hắn ôm lấy nó , nước mắt đã làm mắt hắn sưng đỏ .
Cơ thể bán rồng cũng hiện ra chẳng thèm che đậy , gục xuống tựa ngừa vào một góc .
Hắn mệt mỏi nhìn ảnh em mà vuốt ve , nước mắt lăn dài gò má .
Hắn không thể chết nên chỉ biết điên cuồng dùng dao đâm tay mình , hắn muốn cơn đau sẽ là thứ giết chết hắn .
Cũng như là sự dằn vặt khi chẳng cứu được "em" , ôm chặt tấm ảnh mà khóc tới nghẹn họng .
Zhongli " xin em để anh chết , được ở bên em "
Cậu đứng ngoài cửa căn hộ mà phải bịt mũi , mùi tử khí nồng nặc tới phát gai cả người .
Đập cửa la hét mà chẳng một ai ra mở cửa , cậu đánh liều lấy bình cứu hoả mà đập nát tay nắm cửa .
Sau chục phát thì nó cũng vỡ ra , đạp cửa chạy vào tìm hắn trong màn sương đen đặc như cõi chết .
Đành lôi vision ra làm vật phát sáng , cậu lần mò cho tới khi thấy một bóng người nằm gục ở một góc .
Lao tới ôm hắn vào lòng , cậu vuốt ve mái tóc ấy rồi hát cái bài đồng dao quen thuộc của Snezhnaya .
Childe " em về rồi - về với anh rồi đây "
Zhongli " về rồi , về rồi sao "
Hắn chẳng biết cậu tới khi nào , hắn chỉ biết rằng mình nhớ em .
Cho tới khi bài đồng dao ấy vang lên , bài hát mà em vẫn luôn bắt hắn phải học thuộc để còn hát cho những đứa con nghe .
Tay đưa lên sờ vào mặt cậu , đúng là có cảm giác giống hệt với em .
Oà khóc mà ôm lấy người trước mặt , em về bên hắn rồi .
Và lần này hắn nhất định sẽ không buông tay em một lần nữa .
( thay đổi cách xưng hô n . sếp , tôi => Anh , em )
Bế cậu lên mà ôm chặt hắn ghé mặt lại hôn lên má cậu, cả hai dính chặt lấy nhau nhấm nháp từng cái hôn một .
Nước dãi chảy dọc xuống cổ cũng không dừng lại , hắn muốn nữa .
Zhongli " Đừng bỏ ta "
Cậu thấy hắn khóc mà lòng đau nhói , nhưng cũng là minh chứng cho việc hắn yêu cậu rất nhiều .
Cậu thật sự là một kẻ độc ác khi lại quên đi những kí ức đó , cũng chủ động theo nhịp của hắn mà há miệng ra .
Để cho cái lưỡi rồng càn quét bên trong , tay xen vào những lọn tóc dài nâu sẫm mà mân mê .
Đặt lưng xuống giường nhưng hắn vẫn ngấu nghiến môi cậu như con thú đói , quay đầu để tránh nụ hôn .
Childe "hg-ưm anh từ từ thôi ah ...em không đi nữa đâu mà "
Chân cậu đạp lên thứ to lớn đang cộm lên dưới lớp quần kia ma sát xoa xoa nó , như đang muốn khiêu khích con rồng mất kiên nhẫn ấy .