Cập nhật mới

Khác Yuu twins

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
377553638-256-k774136.jpg

Yuu Twins
Tác giả: queminhtruong
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

wtf is this?



twins​
 
Yuu Twins
Uống trà


0:06

Yuuma không thể ngủ được,nguyên nhân là vì lén Yuuta uống trà lúc xế chiều.

Rất nhiều lần Yuuta cảnh báo rằng trà rất đậm,đêm tối khó có thể ngủ,nhưng Yuuma lại rất thích uống.

Nước trà màu vàng đậm,vị đắng bao trùm trên chiếc lưỡi nhỏ, sau cùng lắng đọng lại vị ngọt thanh trong cổ họng.

Vậy là uống tù tì 2 ly trà đậm đặc,không pha thêm nước mà chỉ uống với ít đường.

Vậy là giờ Yuuta đã ngủ từ lâu,không còn ai trò chuyện cùng Yuuma cả...

Tiếng mèo kêu giữa đêm đã làm cho Yuuma dựng hết tóc gáy, tiếng kêu như gần kề bên tai, Yuuma muốn gọi anh dậy nhưng không nỡ làm anh thức.

Nhưng Yuuta bị gọi dậy bởi tiếng khóc nấc và cả một bàn tay nhỏ dưới chăn đang víu lấy áo anh.

Ôm em vào rồi vỗ nhẹ lên lưng, nhẹ nhàng hơn tất cả vuốt lưng,nói :"Không sao đâu,chỉ là mèo hoang cắn nhau thôi,đừng khóc nữa mai mắt sưng vù lên đấy".

Hơi thở,mùi hương, vòng tay Yuuta bao trùm lên Yuuma,ôm em vào trong lòng mình.

Nếu trà làm em thức,thì từng hơi thở người đối diện là thuốc ngủ.

Thỉnh thoảng thuốc ngủ gây nghiện.
 
Yuu Twins
Vết ngứa


Lúc này đã là hơn 10 giờ tối, hai anh em họ vừa chật vật về tới nhà sau trận mưa lớn như nước đổ.

Yuuta và Yuuma vẫn giữ thói quen tắm cùng nhau từ nhỏ đến lớn, hôm nay cũng không ngoại lệ.

Ngâm mình trong bồn tắm sau khi dầm mưa là sự lựa chọn không thể hợp lý hơn.

Mùi xà phòng phản phất trong phòng tắm, kèm theo mùi Yuuma đang ngồi trong lòng, Yuuta bất chợt như được thả lỏng hoàn toàn, gục đầu vào bả vai Yuuma phía trước.

Tay dưới làn nước luồn lách ôm vào eo, mệt mỏi dựa vào hõm cổ, trong vài giây dường như thả lỏng hoàn toàn mà dồn toàn bộ trọng lượng vào lưng Yuuma.

Lưng trần áp chặt lồng ngực nhau.

Yuuta, tắm xong lập tức leo lên chiếc giường ấm quen thuộc, nhưng sao Yuuma vẫn còn loay hoay mãi trong phòng tắm.

Lúc sau bất chợt bước ra với những mảng đỏ khắp người.

"Anh hai, anh có đang bận gì không?"

"Hả?

Làm sao?".

Yuuta buông điện thoại xuống hỏi.

"Sao dạo này em tắm xong, người em nó cứ ngứa ngáy khó chịu quá."

"Sang đây anh xem cho."

Yuuma đi đến bên giường ngồi xuống, Yuuta từ phía giường chồm lên, đến gần người Yuuma.

Cả hai gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, kèm thêm không khí lạnh của mưa lất phất bên ngoài, khiến cả hai anh em họ dường như ngay lập tức muốn ôm nhau trong chăn mà ngủ.

Nhưng thôi, xem da cho em trai trước đã.

"Em vạch lưng áo lên đi Yuuma."

Yuuma ngoan ngoãn vạch áo lên, trên lưng lác đác vài mảng đỏ, nhưng không sao, nhỏ thôi.

Vấn đề đau đầu lại là phần ngực trước, những mảng đỏ như bị côn trùng đốt trải khắp ngực trước, phần đầu ngực sưng đỏ, có lẽ Yuuma đã gãi đến mức rướm máu mới chịu dừng lại.

"Này Yuuma, sao em gãi nhiều vậy?

Nó gần rướm máu luôn rồi này đừng gãi nữa!"

"Nhưng mà nó ngứa lắm Yuuta!"

"Chậc, anh biết rồi, còn ngứa ở đâu nữa không?"

Yuuma nhìn xuống phía dưới thân mình.

"Đùi trong em cũng ngứa nữa..."

"..."

"Cởi quần ra anh xem nào,nhanh."

Vì đã tắm chung từ bé đến lớn, em trai nhỏ cũng không ngần ngại cởi quần áo trước mặt người anh sinh đôi của mình.

Quần ngủ mỏng được cởi xuống, bên trong chỉ là chiếc quần lót nhỏ, Yuuta cố để không nhìn vào nơi nhạy cảm của em trai mình.

Những mảng đỏ to xuất hiện chi chít ở đùi trong cũng đã bị gãi đến đỏ và nóng hổi.

Chắc có lẽ,Yuuma đã bị dị ứng bụi vải hoặc do nước mưa lúc ban chiều.

"Nằm đây đi Yuuma, anh bảo quản gia lấy thuốc anh thoa cho em, đợi tí"

"Dạ..."

Năm phút sau, Yuuta quay lại với tuýp thuốc trên tay, Yuuma vẫn nằm ngoan ngoãn trên giường đợi anh hai cậu ta thoa thuốc.

"Yuuma, kéo áo lên."

Yuuma đã quen với cách nói chuyện như ra lệnh của anh hai mình, ngoan ngoãn kéo áo lên cho anh hai xem.

Yuuta, lấy 1 lượng nhỏ thuốc ra đầu ngón tay, thoa từng mảng bắt đầu từ lưng, rồi đến ngực trước.

Lúc đầu ngón tay chạm vào đầu vú Yuuma, chắc có lẽ đã gãi đến đỏ bừng, thêm việc da ở ngực mỏng nên đầu vú Yuuma nhạy cảm hơn.

Lúc đầu ngón tay Yuuta chạm vào, một cảm giác vừa ngứa ngáy, vừa nhột truyền đi khắp thân, hơi thở trở nên gấp gáp hơn bình thường, phà vào má Yuuta ở phía trước.

Nhưng cũng chỉ dám cắn răng để không tạo ra âm thanh "kì quặc".

Yuuta nhận ra em trai mình có vẻ không ổn sau khi nghe tiếng thở gấp, Yuuta ngừng lại việc bôi thuốc, ngước lên nhìn.

Sống chung từ nhỏ, ngủ chung một giường, đôi ba lần thơm má nhau, dần dần cả hai không cần khoảng cách cá nhân nữa.

Lần này, Yuuta ngước mặt lên, môi và má gần như chạm vào nhau, cả hai cũng không thấy ngại ngùng gì tất.

"Yuuma,em làm sao?

Rát hả?"

"Không có, em nhột."

"Vậy cũng đừng cắn môi em chứ?"

"Anh hai..."

"Gì?"

"..."

"Nói đi chứ?"

"Anh hai hôn em được không..."

Yuuta chồm tới hôn vào má Yuuta một cái nhẹ lướt.

"Không phải hôn má mà".

Tay Yuuma chạm vào má mình.

"Hả?

Chứ hôn ở đâu?

Bình thường chúng ta đều hôn má mà?"

"Em muốn hôn môi..."

"..."

"Này!

Ai dạy em đấy?"

"Em nghe người làm thỏ thẻ với nhau rằng yêu nhau thì họ sẽ hôn vào môi nhau, em muốn hôn anh hai."

Yuuta sững sờ trong chốc lát.

Thật ra Yuuta không phải là không muốn hôn, ngược lại là rất muốn hôn em trai mình, nhưng Yuuma luôn có vẻ ngại ngùng nên Yuuta vẫn dè chừng, không dám chủ động hôn em trai.

"Nhưng mà cái đó em chỉ làm với người em yêu thôi, không phải anh."

Yuuta cố gắng giải thích, nhưng thật ra trong lòng đang mong mỏi được hôn vào môi Yuuma.

"Nhưng mà em muốn hôn an-"

Chưa kịp dứt câu, Yuuta đã không còn giữ được bình tĩnh mà vồ lấy đôi môi em trai song sinh ,vừa hôn lại vừa cắn.

Cả hai ngã ra phía sau giường, người anh đè lên người em.

Tay Yuuta thì vuốt ve eo em, Yuuma thì choàng cả hai tay lên cổ anh.

Hôn môi đơn giản là không đủ, theo nhịp cảm xúc mở miệng và mút lưỡi nhau.

Lần đầu tiên cả hai hôn nhau đến mức này, lưỡi quấn lưỡi mà mút.

Tách nhau ra đôi ba giây thì môi lại kề môi, triền miên mút như vừa khám phá chân trời mới.

Yuuma nằm phía dưới kèm theo việc anh trai không ngừng mút lấy môi lưỡi, nước bọt nuốt không kịp đã bị tràn ra khóe môi, tiếng nhóp nhép ngày càng lớn, Yuuma không thể làm gì khác ngoài ôm chặt lấy cổ anh trai.

Hôn đến khi cả hai cảm giác thiếu không khí mới chịu tách nhau ra, tất nhiên là khóe miệng cả hai đều ướt nhem.

"Anh từng thử chạm vào phía dưới của anh chưa?"

"Này!

Hôm nay em làm sao đấy, toàn hỏi vớ vẩn!"

"Anh hai trả lời em đi mà"

"Tất nhiên là chưa!"

"Vậy anh có muốn thử với em không anh?"

Đầu Yuuta chỉ cần Yuuma mở miệng thêm một câu nữa sẽ nổ tung ngay lập tức, không biết thằng em trai ngốc hôm nay ăn trúng thứ gì lại có thể mạnh miệng như vậy.

Ai lại dạy cho nó những thứ như thế này vậy!?

Đang suy nghĩ về mớ bòng bong trong đầu thì Yuuma đã chạm vào đũng quần anh trai mình mò mẫm, Yuuta lúc này chỉ biết nín thin thít để cho em trai mình nghịch.

"Anh này, sao nó nóng quá vậy, cả của em cũng vậy"

Tay Yuuma đã mò mẫm thì thôi, đôi lúc còn dùng lực.

Yuuta phát bực rồi đấy!

Coi như trả đũa , Yuuta đẩy thằng em ngốc mình xuống giường, ngay lập tức kéo quần Yuuma xuống, cả luôn quần lót.

Mò anh hả, anh cho cả dương vật của em vào miệng luôn!

"Á!

Này!?

Anh hai, sao anh lại ngậm của em?!"

"Trả đũa.

Nằm yên nào, cựa quậy là trôi hết thuốc khi nãy đó."

Nghe vậy Yuuma nằm ngoan ngoãn, vẫn còn chịu nghe lời anh hai.

Yuuta lần đầu nhìn dương vật em trai gần đến như vậy, tuy tắm chung mỗi ngày nhưng nhìn gần đến mức như vậy... thì là lần đầu.

"Của em ấy nhỏ hơn của mình..."

- Yuuta nghĩ.

Nhỏ hơn thật, nhưng vừa bị Yuuta mò trả đũa một hồi vẫn cương cứng, trở nên đỏ hơn lúc bình thường, phần đầu cũng rỉ ra một ít dịch trắng trắng.

Yuuta ngậm lấy, mút rồi nuốt phần dịch trắng đó, không có vị gì cả, nhưng nhơn nhớt.

Yuuma bị ngậm lấy dương vật mà vừa ngại, vừa cảm giác sướng lạ lùng.

Tay chân lúng túng chả biết đặt đâu.

Dương vật Yuuma không lớn, thuận lợi nuốt hết mà không gặp khó khăn gì.

Yuuta làm theo cảm tính, nuốt vào tận gốc rồi lại nhả ra,lại nuốt vào tiếp.

Thỉnh thoảng lại xoa nắn hai quả trứng nhỏ của em trai.

Lần đầu được mút dương vật cho, em lại đối tượng là anh hai,rất nhanh Yuuma đã nắm lấy tóc anh hai, giọng gấp gáp cầu xin.

"Khoan...

A-Anh hai!

Nhả ra, nhả ra đi anh!"

Yuuma đã rùng mình vài ba cái đã bắn ra, đầy một miệng anh hai.

Yuuta lúc này mới nhả dương vật Yuuma ra, nước bọt cùng với tinh dịch chảy dọc theo lưỡi xuống thân dương vật, Yuuma bất giác lại rùng mình.

Tiếng cả hai thở gấp cùng với hai đôi má đỏ ửng sau khi thỏa mãn.

Không để Yuuma chiếm thế chủ động hoài được, thằng em trai Yuuma vẫn còn thở gấp đã bị Yuuta ấn đầu xuống đũng quần mình.

"Nào, giờ tới anh."

Yuuma vươn tay cởi quần Yuuta xuống, dương vật Yuuta to hơn Yuuma khoảng 1cm hoặc 2cm.

Không nhiều nhưng hai anh em thấy khác biệt là được.

Vì lúc nãy bú cho Yuuma, Yuuta đã cương cứng nhưng không được giải quyết, dịch trắng tiết ra càng nhiều, ướt hết cả quần lót.

Yuuma như bị mê hoặc, há miệng liếm sạch trên đầu dương vật Yuuta, hôn vài cái rồi học theo anh hai lúc nãy nuốt vào rồi lại nhả ra.

Thỉnh thoảng lại lại đưa mắt lên nhìn anh trai, Yuuta từ phía trên nhìn xuống,vuốt ve mái tóc Yuuma.

Yuuma hoàn toàn dựa vào cảm giác, cật lực mút cho anh trai, hi vọng anh trai cũng cảm thấy sướng như mình lúc nãy.

Yuuta cũng đã cố kìm nén tiếng rên của mình xuống, sợ rằng quản gia hoặc người làm bên ngoài sẽ nghe thấy.

Yuuta không nỡ để em trai mình ngậm tinh dịch, lúc gần bắn ra đã bảo Yuuma nhả dương vật mình ra, tự vuốt ve rồi bắn lên một góc mặt em trai.

Khuôn mặt Yuuma bị một mớ tinh dịch làm ướt, nhìn không thể nào dân dục, tục tĩu hơn.

Hai bọn họ vừa làm chuyện vượt qua ranh giới anh em ruột thịt, nhưng họ mặc kệ.

Chả quan tâm, họ thỏa mãn với nhau là được.

Sau khi trải qua cảm giác sướng đến run người, hai anh em họ còn chẳng thèm đi đánh răng, sà vào nhau triền miên mút lưỡi đến tận khuya, mới chịu tách ra đi ngủ.

Cũng mừng là những vết đỏ quái quỷ của Yuuma dần dịu xuống và biến mất.

Hai đôi môi đã sưng đỏ như màu mận chín hôn môi lần cuối rồi chúc nhau ngủ ngon

Yuuta lẫn Yuuma đều đã được nếm cảm giác đó, có lẽ sắp tới, họ sẽ không thể tách nhau ra được, trong thâm tâm cả hai chỉ còn hình bóng và tiếng rên của nhau.
 
Yuu Twins
Cãi nhau 1


Được biết, độ tuổi từ 12 đến 16 là giai đoạn hầu hết mọi người sẽ biết được mình phân hóa thành master hay weapon, đó là một điều cần thiết trong xã hội này, nếu không thể phân hóa thành một trong hai, sẽ là hoàn toàn vô dụng.

Trong khi đó, dòng tộc Yuu lại có truyền thống phân hóa thành master trong nhiều thập kỷ, từ tổ tiên, cha ông đều là những master kì cựu mà bất cứ ai phân hóa thành weapon như thể ao ước, quỳ gối mà van xin rằng đấy là master của mình.

Rồi cặp xin đôi trời ban Yuuta Yuuma ra đời, hai cậu ấm nhỏ được cả dòng tộc kì vọng sẽ trở thành một cặp master đứng trên vạn người, nhà có một master đã là quý hiếm, nhưng hai anh em Yuuta Yuuma lại là một cặp sinh đôi, chào đời trong một gia đình có nền móng master, vừa có tiền, vừa có địa vị, được thiên hạ phong thanh ví như "đứa con của trời".

Bao nhiêu năm tháng được ông bà, bố mẹ nuôi dưỡng, đùm bọc, có thể nói là có phần bướng bỉnh, muốn gì phải xin cho bằng được cái đó.

Hai cậu em Yuuta Yuuma đã bước vào giai đoạn phân hóa, cả nhà chắc nịch rằng cả hai quả trứng vàng nhà họ là master không lẫn vào đâu.

"Anh hai, dạo này anh có nghe gì không?"

Yuuma gối đầu lên bụng Yuuta vừa đọc sách vừa nói.

"Nghe gì?

Này đầu em cấn lên bụng anh!".

Yuuta mệt mỏi với cậu em trai dính mình như sam.

Yuuma ngồi bật dậy, chồm lên người Yuuta, gần như muốn dính chặt lấy anh hai, miệng không ngừng nói.

"Em nghe bảo cha mẹ đợt này sau khi hoàn thành công việc, sẽ đưa chúng ta đi đâu đấy...

Nhưng mà em không biết đi đâu, em hỏi ông thì ông bảo giữ bí mật, tới đấy chúng ta sẽ biết."

Yuuma chống hai tay lên nệm, nhìn xuống anh trai Yuuta.

Yuuta bị đè phía dưới mà nhăn mặt.

"Hả?

Phiền phức quá vậy?

Lại đi đâu nữa à?

Không phải là những buổi tiệc chỉ toàn những ông già nhìn chằm chằm chúng ta đấy chứ?".

Yuuta nhớ lại khi bé ông và bà thường dắt hai anh em cậu đến những buổi trà chiều hoặc tiệc đêm toàn những master hoặc weapon nổi tiếng hoặc có sức ảnh hưởng.

Có những ông chú già khen hai anh em cậu đáng yêu như búp bê, đòi ẵm bế hai anh em cậu, làm cho thằng em mít ướt của cậu khóc um lên cả buổi tiệc, dỗ mãi mới chịu nín.

Từ đó về sau, Yuuta ghét đi cùng ông bà đến những buổi tiệc "người già", còn cậu em Yuuma vô tư khóc xong lại quên hết mọi chuyện, cười hì hì đi theo anh trai.

Yuuta nhắc lại mà rùng mình.

"Anh nghe bà bảo rằng chúng ta sẽ đi đến một nơi mà ở đó sẽ có người hỗ trợ chúng ta biết rằng mình là master hay weapon, anh nghe bà bảo thế."

Yuuta nhún vai giải thích.

"Hả?

Master gì?

Weapon...?"

Yuuma nghiêng đầu khó hiểu.

Từ bé đến lớn, cậu luôn nghe mọi người trong nhà nhắc đến nào là master lại rồi weapon, tỉ lệ hòa hợp, độ đào thải,...

Cùng ti tỉ thứ khác, nhưng cậu thấy anh hai cậu không quan tâm lắm nên cậu cũng mặc kệ, cái nào anh hai cần thì cậu mới cần.

"Yuuma, master là em sẽ trở nên giống như ông và cha, còn weapon là em sẽ giống bà và mẹ."

"À.

Em hiểu rồi, nhưng hầu như em toàn nghe mọi người chắc nịch rằng cả hai chúng ta đều là master đấy anh."

"..."

"Sao anh im thế, anh hai?"

"Anh cũng mong cả hai đều là master."

Nói dối!

Yuuta không hề muốn cả hai anh em đều là master!

Không thể chấp nhận việc Yuuma - thằng em trai cưng của cậu lại đi bắt cặp với người khác.

Nhưng suy nghĩ đó vừa lóe lên, cậu đã kìm hãm nó xuống, không được ích kỷ, dù nếu có, cũng không được thể hiện ra rằng cậu muốn độc chiếm Yuuma.

"Này, em có muốn ngủ trưa không?

Sang ôm nhau ngủ".

Yuuta dang tay, ngay lập tức Yuuma nhào đến, ôm lấy cổ anh hai rồi hôn lên má một cái, đây là chuyện thường ngày mà hai người họ vãn thường làm.

"Yuuma, lâu rồi em chưa hôn môi anh đấy, có muốn hôn không?".

Yuuta hỏi nhưng đã biết thừa câu trả lời, em trai sinh đôi của cậu thực chất rất thích hôn, chỉ cần được hôn, má hay môi cũng làm Yuuma thích đến co người.

"Có, em có hôn!".

Yuuta lập tức cầm lấy tay em trai, dùng một ít sức mà đẩy em nằm xuống giường.

Môi kề vào nhau, quả thật hai anh em họ đã lâu không hôn môi, vừa chạm môi như được kích thích, tốc độ hôn dần nhanh hơn và chuyển thành mút.

Hai đôi môi nhỏ mềm mút lấy nhau, tiếng hôn mút chóp chép bị kiềm lại, giống như hai đứa nhỏ lén nhau ăn vụng, không dám tạo tiếng động lớn.

Vì vẫn là buổi trưa, rất có thể người hầu hoặc quản gia nghe thấy.

Yuuma nhắm mắt tận hưởng, quả thật cậu rất thích được anh hai hôn, cảm giác được anh hai mút môi, thi thoảng anh hai lại cho lưỡi vào bên trong mơn trớn với lưỡi cậu một hồi lại tách ra, mút cả nước bọt vào trong miệng.

Khoái cảm từ đôi môi truyền đi toàn thân, Yuuma biết vẫn là buổi trưa chỉ dám rên vài ba tiếng nhỏ như mèo kêu.

Vừa định ôm lấy cổ anh hai để kéo môi anh hai lại gần hơn thì Yuuta bất ngờ tách ra, làm Yuuma sững sờ trong giây lát.

"Đủ rồi, tiếp tục hôn sẽ như hôm bữa đấy".

Yuuta lau đi phần nước bọt dính trên khóe môi của em.

"Nhưng mà...

Như này nhanh quá!

Đã hôn được bao nhiêu đâu anh!".

Yuuma giận dỗi vì Yuuta hôn lần này quá ít!

Không đủ, cậu muốn thêm!

"Đi ngủ trưa thôi".

Yuuta cưỡng ép Yuuma nằm xuống ngủ, làm cậu bứt rứt khó chịu vì cậu đã lỡ cương rồi...

Sao chỉ có mình cậu cương mà anh hai không cương?

Khó hiểu, cậu ôm cục tức cao hơn cậu 8cm mà chợp mắt, đúng là anh hai đáng ghét.
 
Yuu Twins
Cãi nhau 2


Ngày mà Yuuta Yuuma đi khám nghiệm phân hóa chính là ngày trời chuyển thu, quanh khắp căn nhà là sắc nâu cam của lá, còn kèm theo đó là gió se lạnh.

Nhưng bên trong căn nhà lại mang không khí nặng nề hơn, sự im lặng đến lạnh sống lưng của người ông và cả cha mẹ cặp sinh đôi, những người hầu và quản gia chỉ dám cúi đầu đợi lệnh, họ không dám tưởng tượng tới việc vô tình gây ra tiếng động hoặc làm hư hại thứ gì đó trong một ngày quan trọng như thế này, ngày hai cậu chủ nhỏ của gia đình chính thức phân hóa thành master.

Nhưng quả thật tin đồn cặp sinh đôi nhà này vô tư đến mức làm người lớn thở dài là hoàn toàn chính xác, mặc kệ không khí trầm lắng của mọi người trong nhà, họ vẫn kéo nhau chạy nhảy hết góc này đến góc khác trong nhà.

Đến khi trên trán lấm tấm vài giọt mồ hôi, quản gia mới lên tiếng bảo hai anh em họ dừng lại, thông báo rằng đã sắp đến giờ phải lên xe, hãy mặc áo khoác và chuẩn bị cho chuyến đi.

Hai anh em họ gần như không chịu sự tiếp xúc ở khoảng cách gần trừ duy nhất một người đó là quản gia, người đã theo chăm bẵm hai anh em cậu từ nhỏ.

"Yuuta Yuuma, xin hãy khoác áo vào".

Người quản gia chỉ vào hai chiếc áo lông và nói.

Yuuta Yuuma rất xinh, đó là sự thật.

Khoác lên chiếc áo dài mùa thu nhìn họ bây giờ không khác gì hai con cánh cụt nhồi bông, ụt à ụt ịt chật vật với chiếc áo to tướng.

Yuuta Yuuma được cha mẹ dẫn đến một nơi trong như phòng khám tư nhân, trông rất bảo mật và đáng tin cậy.

Thông qua cuộc trò chuyện, có thể biết đây là nơi đã từng khám nghiệm phân hóa cho cha mẹ hai cậu.

Và lần này, nơi này lại khám nghiệm cho con của bọn họ.

"Lớn nhanh nhỉ?

Tới tuổi phân hóa rồi à?".

Vị bác sĩ là người quen của cha lịch sự hỏi thăm.

"Đúng vậy, đã 13 cả rồi.

Hôm nay nhờ vào anh nhé".

Một cái bắt tay chào hỏi giữa hai người đàn ông.

"Cha, chúng con phải làm gì ở nơi này?".

Yuuta lên tiếng hỏi cha mình, bởi vì Yuuta biết thừa em trai cậu rất không thích những nơi lạ lẫm và đông người lạ.

Hỏi trước như vậy để biết rằng bọn họ có cần tách nhau ra không, nếu có sẽ là lớn chuyện mất.

Yuuma không thích điều đó, vẫn bám dính túm lấy áo anh hai không buông.

"À, việc đó thì hai đứa không cần tách nhau ra, có thể đi chung".

Tính cách hai đứa con trai cưng của mình, không lẽ ông ấy không biết sao.

"Vâng, con biết rồi".

"Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu thôi?

Hai cậu trai nhỏ, mời đi theo hướng dẫn của chị gái đằng kia nhé".

Một vị bác sĩ rất biết nương theo tính cách của khách hàng, đối với trẻ con sẽ khác, người lớn sẽ khác.

"À, phiền hai vị phụ huynh đợi trong khoảng 30 đến 40 phút nhé, chúng tôi sẽ trả kết quả sau khi thăm khám xong".

Yuuta Yuuma được dắt vào căn phòng đó đã khoảng hơn nửa tiếng, việc khám nghiệm thực chất không quá phức tạp nhưng lại cần rất nhiều bước.

Lấy máu và nước bọt xét nghiệm, đo nhịp tim, đo sóng não, kiểm tra cân bằng cảm xúc,...cùng nhiều bước lặt vặt khác.

Và tất nhiên như đã hứa, hai anh em họ không hề bị tách ra.

Sau chừng ấy thời gian không nhanh cũng không chậm, bác sĩ đã khám nghiệm phân hóa xong và kết quả sec được công bố cho hai anh em họ và gia đình.

Trong căn phòng yên ắng chỉ có 4 người và vị bác sĩ, xung quanh không thể trầm lặng hơn.

Vừa căng thẳng cũng vừa ngột ngạt.

"Tôi đã có kết quả rồi, tuy nhiên có lẽ nó không hề đúng với kì vọng của gia đình lắm, tôi nghĩ vậy".

Bác sĩ nhìn vào tờ kết quả rồi thông báo.

"Hả?

Ý anh là sao?".

"Ý tôi là cặp song sinh này, một người phân hóa thành master và người còn lại phân hóa thành weapon.

Người phân hóa thành master là người anh Yuuta 91% và cậu em là weapon 90,2%, thuộc tính là súng bắn tỉa, giống với mẹ cậu ấy.

Điều này cũng dễ hiểu, cũng có thể dễ dàng nhìn thấy sự khác biệt khi nhìn vào giữa bọn họ, tuy điều là sinh đôi nhưng cậu anh Yuuta lại có phần cao lớn hơn, các đường nét cứng rắn thể hiện trên cơ thể cũng rõ ràng hơn cậu em, vì cậu ấy giống anh và cha của anh, đổi lại nếu nói về IQ thì cậu em lại nhỉnh hơn vì thừa hưởng điều đó từ mẹ".

"Không thể nào!

Làm sao lại có việc này được?

Đáng lẽ ra cả hai thằng con trai tôi phải là master, sao lại có chuyện có đứa là weapon được!".

Người cha thường ngày điềm tĩnh ít nói hôm nay lại bất chợt lớn tiếng, như thể một cặp master không trọn vẹn đã chạm tới giới hạn của ông ấy.

"Anh hai, em sợ..."

Yuuma không thích nghe người khác lớn tiếng, đặc biệt là từ người bố có phần nghiêm khắc mà cậu luôn dè chừng từ bé.

Bắt đầu cảm giác tội lỗi dâng trào trong cậu, rằng cậu chính là nguyên nhân cho sự phẫn nộ của cha, vì cậu là weapon mới khiến cha tức giận, tất cả là tại cậu, cậu không thể đáp lại kì vọng của cả cha lẫn mẹ.

Hàng trăm suy nghĩ chạy tán loạn trong đầu Yuuma, không còn kiềm được nữa mà dường như sắp rơi nước mắt, chỉ có thể bấu víu lấy vạt áo anh hai.

Bây giờ cậu chỉ muốn chui vào lòng ngực anh hai để ngủ trưa thôi, cậu không muốn phân hóa gì cả, cậu không muốn...

"Này,...anh bình tĩnh, xung quanh vẫn còn trẻ con, mong anh chú ý tông giọng của mình đừng làm bọn trẻ sợ".

"Một master, một weapon...

Một master, một weapon,..."

Người cha cứ lẩm nhẩm hết lần này đến lần khác, dường như vẫn chưa tin được việc này.

Không phải là ông chê rằng weapon là vô dụng, tuy nhiên việc thừa kế truyền thống gia đình dường như đã không trọn vẹn, phủ nhận hết tất cả niềm tin của ông chừng ấy năm qua, rằng ông muốn một cặp master trọn vẹn...

"Cha...".

Yuuma yếu ớt cất giọng, mong rằng bản thân có thể nhận lỗi, rằng mọi sự thất vọng của cha là do mình gây ra.

Nhưng trong thâm tâm, Yuuma vẫn còn kéo chặt lấy áo anh trai mình, anh hai vẫn là một niềm an ủi to lớn cho cậu lúc này.

"Yuuma, chuyện này không phải do con".

Mẹ của cặp sinh đôi lúc này mới lên tiếng.

"Việc con phân hóa như thế nào không phải do con quyết định, đó không phải lỗi của con.

Tuy nhiên,...Mẹ nghĩ hai đứa cần tách nhau ra."

"Hả!?

Tách nhau ra?

Ý mẹ là sao?".

Giới hạn lớn nhất của Yuuta chính là bị ép buộc tách khỏi Yuuma, vì bất kì lý do gì.

Bây giờ mẹ bảo hai anh em cậu tách nhau ra?

Đùa à?.

"Việc tìm bạn đồng hành sau khi phân hóa là bắt buộc, bây giờ cho dù cả hai đứa đều là master thì việc tìm cho mình một người khác trở thành bạn đồng hành là không tránh khỏi.

Nên tách nhau ra cũng là dễ hiểu".

Mẹ cậu giải thích, không, đúng hơn thì đó như là một chỉ thị, dù có lật tung trời cũng không thể phản kháng.

"Con không muốn!".

Yuuta lớn tiếng quát.

"Mẹ!

Con cũng không đồng ý việc này,...

C-Con không muốn tách khỏi anh hai!".

"Không muốn?

Ai cho con quyền muốn hay không muốn?".

Cuối cùng thì cha cậu vẫn là người quyết định cho mọi việc trong nhà này.

Cha đã quyết, có chết cũng phải làm.

Đây giống như chỉ thị đầu tiên hai anh em cậu nhận được từ khi bước chân vào nối nghiệp gia đình, bắt buộc phải làm.

"Ồ?

Vậy để tôi giới thiệu cho vài ứng cử nhé?".

Đúng là một vị bác sĩ biết cách tận dụng cơ hội kiếm tiền, nhanh chóng bày ra một loạt các hồ sơ của các khách hàng đã từng đến đây khám và cũng có ý định tìm bạn đồng hành cho con của họ.

Sau khi nhìn một loạt các hồ sơ, đầy đủ từ master đến đủ thứ dòng weapon cả master trên đời, cha mẹ cậu cũng đã mơ hồ chọn được bạn đồng hành "tạm thời" cho hai ông con nhà họ.
 
Yuu Twins
Cãi nhau 3


Những cặp đôi sau khi được gia đình tác hợp thường sẽ được về nhà của một trong hai, ở lại và được quan sát trong khoảng một tuần hơn, để theo dõi rằng cặp đôi đó có hợp nhau hoặc không cùng nhiều chỉ số và biểu hiện khác, nếu không hợp có thể cân nhắc về việc tìm người khác thay thế.

Cha mẹ chọn cho Yuuta một bạn đồng hành là nữ - thuộc tính côn nhị khúc, đến từ một gia đình trong khi bố mẹ đều là người bình thường, bé gái đó là weapon đầu tiên của gia đình họ.

Master của Yuuma là một cậu trai lớn hơn cậu một tuổi, nghe nói mẹ cậu trai này có quen biết với mẹ của cậu, nên hai gia đình cũng đồng ý việc tác hợp này.

Và tất nhiên, bạn đồng hành này sẽ được mời đến nhà, nói thế chứ nó chả khác gì cái dinh thự to đùng.

Người nhà và vị bác sĩ phụ trách khám nghiệm sẽ luân phiên theo dõi cả 4 đứa trẻ, bởi vì giai đoạn đầu của việc hợp thể là giai đoạn khó khăn nhất, cần được quan sát cẩn trọng, tránh việc xảy ra những sai lầm không mong muốn.

Hai ngày sau khi về từ phòng khám, hai người bạn đồng hành "tạm thời" đã có mặt trước sảnh nhà.

Bé gái có xuất thân không đặc biệt, lại là lần đầu tiên bước chân vào một căn nhà chẳng khác gì cái lâu đài, cạnh là một cậu trai chỉn chu, tươm tất từ quần áo đến tóc tai, đi theo ta còn có một người hầu, cả hai cái vali đầy ắp đồ ở phía sau, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài có phần đơn giản của cô bé, chỉ có thể mỗi chiếc túi vải mà mẹ soạn đồ cho.

Cũng là lần đầu tiên được gặp cặp sinh đôi mà người lớn trong nhà ai cũng truyền tai nhau hết lần này đến lần khác, rằng: "Trong nhà có một master đã đủ đổi đời, lần này nhà họ lại tận hai".

Có quá nhiều cái lần đầu cho một cô bé 13 tuổi!

Tới giờ bé gái này vẫn chưa tin là mình được ghép đôi với một trong hai của cặp sinh đôi nhả giàu này!

Có mơ không!?

Lần đầu tiên gặp mặt, phải nói sao nhỉ, có lẽ cặp sinh đôi trước mặt không thích cô và người bên cạnh lắm, người được giới thiệu là cậu em thì cứ im thin thít đứng sau lưng người anh trai, còn người anh thì chân mày cứ nhăn lại, như thể ai ép bọn họ làm điều này vậy...

Đến khi người quản gia cất tiếng nói, khoảnh khắc lặng giữa bốn người trẻ mới biến mất.

"Theo mệnh lệnh của ông chủ, Yuuta và Yuuma sẽ tách nhau ra và ở với bạn đồng hành của mình, còn ở gian nhà Đông hay Tây, thì hai cậu cũng có quyền được chọn.

Ông chủ còn căn dặn thêm rằng cả hai sẽ không gặp nhau đến khi 10 ngày này kết thúc".

Người quản gia già truyền lại mệnh lệnh của cha bọn họ.

"Quản gia, sao lại thế nàyyyyyy".

Yuuma bắt đầu phản đối về việc tách hai anh em bọn họ ra tận 10 ngày.

"Không được, 10 ngày là quá dài, cha đâu?

Không được, con không muốn, cha không được quyết định như thế!".

Yuuta thật sự chịu hết nổi cách cha giải quyết vấn đề rồi!

Ngay từ đầu đã cắt đôi hai anh em họ ra,ghép cặp với một người xa lạ thậm chí còn chưa biết mặt biết tên, rồi giờ lại không cho họ gặp nhau trong 10 ngày!

"Ông chủ đã đi ra ngoài giải quyết một số chuyện rồi ạ, dự định tối muộn mai mới bắt đầu về.

Tuy nhiên, ông chủ đã nói, chúng tôi phải làm ạ, mong hai cậu lượng thứ".

Người quản gia cứng rắn quyết chấp hành mọi chỉ thị hoặc mệnh lệnh nào được đưa ra.

Dù ông cũng rất yêu hai cậu chủ nhỏ này, cũng biết việc hai anh em họ đã không muốn bị tách nhau ra từ khi còn bé, nhưng phận tôi tớ, buộc phải nghe mệnh lệnh từ người có quyền hành cao nhất.

Làm trái lại hoặc không làm chính là phản lại cốt cách quản gia bên trong ông.

Yuuta và Yuuma buộc phải tách ra theo ý của cha, có cầu cứu bà hay mẹ cũng vô ích, tất cả mọi người đồng tình với cách làm này cũng chỉ muốn tốt cho con họ.

Bé gái weapon và Yuuta chuyển đến gian Đông, cậu trai master và Yuuma chuyển đến gian Tây còn lại, cách nhau bởi một khu vườn và nhà chính.

Hai gian nhà này chỉ to sau gian nhà chính, thường là nơi để tiếp đón và nghỉ ngơi của khách bố mẹ Yuuta Yuuma.

Giờ nơi này lại chả khác gì địa ngục với hai anh em họ, đã vậy còn phải ở cùng những người hai anh em họ không hề quen biết, nói thẳng là có phần không muốn tiếp xúc hay trò chuyện.

Ở gian Đông, vì bực bội việc cha tự ý quyết định mọi thứ, Yuuta cứ tức mãi trong lòng, mặt mày thì xị xuống chả thèm đáp lời những người hầu.

Cô bé gái dường như bị cơn phẫn nộ của Yuuta làm cho lúng túng, nhưng cô vẫn muốn trò chuyện và làm bạn với Yuuta, lần đầu tiên cô gặp một cậu thiếu niên xinh như vậy!

Cô muốn làm bạn với cậu ấy, có thể cũng là thích từ lần đầu tiên rồi...

Cô gái nhỏ nắm lấy sườn áo của mình mà gom hết can đảm bắt chuyện:

"Chào cậu nhé, tớ là Lily, chắc cậu cũng biết rồi nhỉ, sắp tới tớ sẽ là bạn đồng hành của cậu, mong rằn-...".

Một cái liếc mắt ghét bỏ từ Yuuta khi Lily chưa kịp nói hết câu.

Cái nhìn khiến Lily dừng nói ngay lập tức và dường như chết lặng.

Chẳng nói chẳng rằng, Yuuta đứng dậy bỏ đi ra ngoài vườn ngồi, bỏ lại Lily trong phòng không biết mình vừa làm sai chuyện gì, nhưng cô bé loáng thoáng biết được rằng 10 ngày sắp tới không hề dễ dàng khi đối phương là một người có tính cách khó gần như thế.

Trong khi đó bên gian Tây, Yuuma cũng ngồi thẫn thờ ngoài vườn, mặc cho Jordan bày trí đủ thứ đồ trong phòng, dường như cậu ta xem đây là kì nghỉ chứ không phải việc quan trọng gì cả.

Xong xuôi lại ra vườn ngồi cạnh Yuuma.

Bắt đầu luyên thuyên đủ thứ trên đời, nào là nói về bản thân cậu tha, việc cậu ta thích dạng weapon như thế nào, cậu ta thích ăn gì, chó mà cậu nuôi như thế nào,...

Không chủ đề nào mà cậu ta không nhắc, nhưng khác Yuuta ở việc từ chối tiếp xúc người lạ, Yuuma lại dễ chịu hơn vẫn ngồi nghe, nhưng tâm trí lại thả bên gian Đông, không trả lời cũng chẳng ậm ừ gì lời Jordan, như thể cậu ta đang độc thoại.

Yuuma im ắng đến nỗi một người lạc quan như Jordan cũng phải nghĩ rằng hai anh em nhà họ bị điên rồi, chẳng chịu nói chuyện với ai khác cả.

Thôi kệ, vậy cậu sẽ xem như đây là kì nghỉ vậy.

Bốn người trẻ được quản gia và người hầu giám sát cùng một lịch sinh hoạt song song, đến chiều lại có bác sĩ cùng họ thử nghiệm hợp thể lần đầu.

Lily đứng cạch Yuuma, khi được bác sĩ ra tính hiệu, lúc đó Lily sẽ bắt đầu chuyển hóa và Yuuma nắm quyền điều khiển vũ khí.

Nhưng vấn đề lúc này lại xảy ra và Yuuma chính là nguyên nhân.

Lily đã chuyển đổi nhưng Yuuma không điều khiển được hoặc đôi lúc ảnh hưởng master của Yuuma quá mạnh làm cho Lily thậm chí không thể chuyển hóa.

Nếu may mắn Lily chuyển hóa được, nhưng Yuuma lại không biết cách điều khiển côn nhị khúc, nó quá rườm rà và cần quá nhiều sức lực, cậu không thích.

Bên gian Tây, Yuuma thử làm theo hướng dẫn của bác sĩ và thành công biến hóa thành một cây súng bắn tỉa dài và nặng.

Jordan dường như dùng toàn bộ sức trai trẻ mới cầm nổi.

Jordan nhận thấy đây là một weapon tốt, quá tốt cho một master tầm thường như cậu, loáng thoáng trong tâm trí Jordan nghĩ rằng, cậu không đủ mạnh để điều khiển khẩu súng này.

Nhưng mọi chuyện vẫn êm xuôi hơn cặp đôi kia, sau vài lần thử thì Jordan cũng đã lắp được hộp đạn, kéo khóa nòng,...

Chỉ còn việc bóp cò, không được, Jordan không bóp cò được!

Việc này dường như không thể, cây súng rất dễ dàng thực hiện những thao tác khác nhưng mỗi riêng việc bóp cò là hầu như không thể bóp, cứng như thể đã bị khóa lại vậy.

Jordan thử đủ mọi cách cũng không bóp cò được, ủ rũ nghĩ rằng cần luyện tập thêm.

Cứ như vậy mỗi ngày trôi qua, Yuuta và Lily vẫn dậm chân tại chỗ, lúc thì Yuuma làm Lily không biến hóa được, khi Lily biến hóa được thì Yuuta luống cuống tay chân, nhiều lần vô tình làm côn nhị khúc trúng chính bản thân mình, dẫn đến người toàn là những vết bầm tím.

Yuuma với Jordan cũng chậm chân tại chỗ nhưng ít ra vẫn đỡ hơn cặp đôi kia, họ biến hóa và kết hợp được, tuy rằng thời gian cả hai kết hợp được nhưng thời gian hòa hợp lại rất ít.

Yuuma vừa chuyển hóa xong, Jordan thực hiện các thao tác chuẩn bị và thử bóp cò vài lần, Yuuma đã quay trở lại trạng thái người, không hề đủ thời gian để Jordan và bác sĩ nghiên cứu thêm.

Việc weapon biến hóa nhiều lần trong cùng một ngày sẽ làm mệt mỏi và kiệt sức, nên thế các bác sĩ không yêu cầu cậu phải chuyển hóa quá nhiều.

Mọi thông số và chi tiết về lần thử nghiệm này đều được báo cáo lên gia đình và họ nhận thấy Lily và Jordan dường như không có triển vọng.

Cuộc sống những ngày này chỉ xung quanh ăn, ngủ, ra vườn thẫn thờ nhớ nhau, rồi lại luyện tập đến người lấm tấm vết bầm, tối lại ngủ ở căn phòng chả phải phòng mình.

Đến ngày thứ 8, lúc người hầu tất bật chuẩn bị bữa tối, không ai để mắt đến cậu, Yuuta lại lén lút chạy về nhà chính.

Có lẽ là sóng não của cặp sinh đôi, ở gian Tây, Yuuma cũng đang hối hả chạy về căn phòng của anh em họ ở nhà chính.

Nhưng vừa đến sảnh, Yuuma đã phải chậm bước chân của mình lại khi thấy quản gia đang đứng giảng giáo lý cho anh hai cậu sau khi Yuuta va ngã người hầu lớn tuổi mà chẳng hề xin lỗi.

"Cậu chủ, tôi biết đây chỉ là một người hầu, nhưng việc va phải người khác và không xin lỗi sẽ làm cậu trông như những đứa trẻ hống hách được chiều sinh hư.

Sớm muộn cậu cũng sẽ kế thừa vị trí cha cậu, hãy học cách đối xử lịch thiệp với mọi người".

"Ông nói đủ chưa?".

Yuuta cắt ngang lời người quản gia.

Việc xa cậu em trai, ép buộc ở chung với một người cậu không hề thích, ép buộc làm những chuyện cậu không muốn làm đã là gần chạm đến giới hạn của cậu.

"Thưa cậu, mong cậu hãy nhìn nhận lỗi lầm của mình".

Quản gia vẫn kiên quyết với những gì mình đang nói.

"Anh hai, em nghĩ anh nên xin lỗi người hầu, dù gì bà ấy cũng lớn tuổi rồi".

Yuuma bước đến cạnh Yuuta, nắm lấy tay anh hai nhỏ nhẹ nói.

"Yuuma!?

Cả em cũng thế?".

Yuuta bất ngờ khi lần này Yuuma không hề bênh cậu.

"Không phải, ý em không phải thế...".

"Đến cả em cũng như vậy với anh!".

"Anh hai...Anh đi lên phòng với em, đừng cãi nhau ở đây".

Rồi Yuuma nắm kéo tay Yuuta lên phòng, đây là lần đâu tiên quản gia thấy hai anh em họ to tiếng qua lại, chẳng phải đó giờ hai anh em họ đều nhường nhịn nhau sao?

"Là thằng Jordan kia dạy em như thế đúng không?

Ừ, em thì hay rồi!

Em với cậu ta hợp nhau tận hơn 60% đấy!

Em còn cười với cậu ta nữa chứ gì?

Em sắp bỏ anh đi cùng cậu ta đúng không?".

Yuuta lớn tiếng quát.

Yuuta đã rất nhớ em trai cậu, nhưng lúc gặp nhau em trai cậu lại hành xử thế này đây, giọt nước tràn ly, mọi ấm ức trong lòng Yuuta đều tuông ra thông qua lời nói.

"Này, anh hai, em gặp anh để không phải để anh quát tháo em như này".

"!!!".

"Với lại Jordan không liên quan, anh kéo Jordan vào làm gì?".

"Jordan, Jordan, em lúc nào cũng Jordan!!!

".

Yuuta trong vô thức mà xô ngã Yuuma về phía sau.

Bị Yuuta đẩy bất ngờ mà Yuuma đứng không vững đã ngã xuống đất, vô tình cấn vào vết bầm.

"Đau...".

Yuuma rên rỉ than đau.

Yuuta lúc này mới ý thức được hành động mình vừa lam vôi vàng chạy tới bên cạnh Yuuma.

"Yuuma, Yuuma anh xin lỗi, có sao không, có đau đâu không, anh xin lỗi anh không cố ý".

Yuuta như bị bấn loạn vì hành động của mình khi nãy, Yuuma đau một thì cậu đau mười, chính bản thân cậu cũng không ngờ vì cơn giận mà mình xô ngã em.

Lúc Yuuta đang loay hoay dỗ em thì Yuuma lình thình hai tay ôm lấy cổ anh hai, kéo Yuuta xuống đất rồi hôn.

Một cái hôn môi không kiềm được sau hơn một tuần không gặp mặt.

"Anh hai, em nhớ anh lắm".

Yuuma thì thầm trước đôi môi mình vừa hôn.

"Yuuma anh xin lỗi, anh cũng nhớ em lắm...".

Yuuta lại kéo em lên vào lòng mình, dù đang trong tư thế quỳ gối làm đau vết bầm cũng mặc kệ, em trai cậu ngay trước mặt rồi, môi cũng đã kề, cậu muốn hôn, muốn ôm.

"Yuuma, anh nhớ em lắm".

Yuuta rúc mặt vào cổ Yuuma, cậu nhớ mùi da thịt của Yuuma, mùi mà cậu ôm vào lòng mỗi tối, mùi hoa cam thảo nhẹ nhàng dỗ cậu vào giấc ngủ, cậu nhớ em trai cậu.

"Anh hai, hôn...

Em nhớ anh hai lắm, anh hai hôn em đi".

Yuuma thỏ thẻ đòi hôn, Yuuta thì lại không cưỡng lại được những lời nài nỉ ngọt ngào này.

Yuuma hai tay ôm chặt lấy cổ anh hai, không muốn giữa họ có bất kì khoảng cách nào, Yuuta cũng ôm lấy eo em.

Môi Yuuta đặt lên môi Yuuma, gấp gáp mà hôn.

Họ cởi áo cho nhau, dường như những cái hôn bị nỗi nhớ thôi thúc biến thành việc mút và cắn đối phương.

Yuuta vừa mút vừa cắt môi Yuuma, rồi đôi môi đó lại lướt xuống cổ, xuống ngực, cắn mút để lại những vết đỏ nhẹ trên da thịt Yuuma.

Lần trước, Yuuta đã phát hiện ngực Yuuma rất nhạy cảm, vừa chạy vào Yuuma đã rên rỉ trong miệng, được đà Yuuta ngập một bên đầu ngực Yuuma vào miệng, đầu lưỡi Yuuta không kiên nể gì mà đảo trên đầu vú, lúc lại mút mạnh rồi lại cắt, khiến Yuuma vừa thích lại vừa sợ khoái cảm lạ lẫm này.

Nhưng Yuuma lần này không còn nài nỉ anh hai dừng lại nữa, mà thật sự tận hưởng cảm giác da kề da này.

Cả hai dính sát vào nhau, mặc sức mà cắn mút rên rỉ thậm chí còn không thèm nén giọng mình xuống, bất chấp người bên ngoài phòng có thể nghe bất cứ lúc nào.

Mút môi rồi lại tách ra, vừa cắn vừa hôn cơ thể nhau, trong phòng chỉ còn tiếng thở gấp của Yuuta và tiếng rên rỉ của Yuuma.

"Yuuma, cởi hẳn quần ra nào".

Yuuta ngước lên nhìn khi đang hôn ngực cậu em trai mình.

Yuuma ngoan ngoãn tự cởi thắt lưng, rồi đến khóa quần, chiếc quần short cũng bị cởi xuống, trên người chỉ còn lại quần lót mỏng dính, cũng đủ thấy trên quần đã ướt một mảng to.

Yuuma đã cứng từ lúc cả hai bắt đầu hôn môi từ khi vào phòng rồi, nhưng em ấy ngại.

Anh hai nhìn chằm chằm vào quần lót Yuuma, không nói năng gì mà đặt môi hôn lên.

Đúng vậy, không cởi xuống mà đặt môi hôn lên, chính Yuuta cũng không hiểu vì sao mình lại làm vậy,Yuuma cũng khó hiểu.

Tuy vậy, cách một lớp vải Yuuma vẫn cảm nhận được đôi môi anh hai hôn đến chỗ này hết chỗ khác, nếu anh hai cứ như vậy, cậu không nhịn được mất.

Yuuma bây giờ chỉ biết dựa lưng vào gối, tay lại xoa đầu anh hai, nhưng khoái cảm như này cậu lại cảm thấy không đủ, cậu nghĩ anh hai chắc cũng đang cảm thấy khó chịu như cậu.

Cậu cũng muốn giúp Yuuta.

"Anh hai, em cũng muốn làm của anh...".

Yuuma đưa ra lời đề nghị.

"Được thôi, anh cũng không chịu hết nổi rồi".

Yuuta quỳ gối thẳng lên, tự cởi thắt lưng rồi đến dây kéo.

Yuuma bây giờ mới thật sự nhìn kĩ sự khác biệt giữa hai người, tuy mặt mũi họ giống nhau y như đúc như anh hai lại cao hơn cậu 8cm, cơ thể cũng săn chắc hơn đôi phần, chỗ đó của anh hai cũng to hơn và mọc lông trước cậu nữa...

Yuuma vô thức nuốt một ngụm nước bọt.

Lúc Yuuta chuẩn bị cởi đến quần lót thì Yuuma lấy tay mình chạm vào nơi đũng quần Yuuta, không mạnh không nhẹ mà xoa nắn, lần này đến lượt Yuuta thở dốc, bị khoái cảm chi phối mà dựa vào người Yuuma.

Yuuma cũng học theo anh hai, cúi người xuống vừa hôn vừa xoa dương vật đang còn nằm trong quần lót anh hai.

À, anh hai cũng ướt rồi này.

Yuuta cầm tay Yuuma lại không cho em ấy xoa nữa, tự mình nằm xuống và bảo em trai quay mông về phía mình, làm như vậy cả hai đều có thể thoải mái.

Yuuta và Yuuma lúc này cởi hẳn quần lót vứt xuống giường, trong mắt họ bây giờ chỉ có đối phương.

Yuuta nằm xuống giường, ra hiệu bảo Yuuma trèo lên người mình, lúc này trước mắt Yuuta là cặp mông của Yuuma, dương vật nhỏ và cái lỗ nhỏ cậu chưa bao giờ thử chạm vào, còn trước mặt Yuuma là dương vật đã cứng đến phát đỏ của anh trai cậu.

Yuuma một tay cầm gốc dương vật của anh, tay còn lại đặt lên đùi Yuuta, kéo gần về miệng rồi ngậm phần đầu dương vật Yuuta vào miệng.

Vừa ngậm vừa mút, thỉnh thoảng Yuuma lại đảo lưỡi ở cái lỗ nhỏ trên đầu dương vật, mút hết cả vào miệng những gì Yuuta tiết ra.

Tay Yuuma giữ chặt gốc dương vật, từ từ nuốt và đẩy sâu vào cổ họng, lúc nhả ra lại dùng tay vuốt cho Yuuta, cậu hoàn toàn làm theo bản năng và mong muốn Yuuta cảm nhận được khoái cảm, nhưng Yuuta không ngờ Yuuma làm tốt đến như thế.

Yuuta cũng không muốn em thiệt thòi, miệng cũng ngậm mút dương vật Yuuma, nhưng của em nhỏ hơn, dễ dàng cho sâu vào miệng hơn của Yuuta, Yuuta sợ em nghẹn.

"N-Này, em không cần nuốt sâu như thế đâu".

Yuuta nói như vậy vì cậu sợ em trai bị nghẹn nhưng thực chất cậu đã cảm thấy sướng đến tê đỉnh đầu, nhưng cậu vẫn sợ Yuuma nuốt quá sâu sẽ lại đau họng.

"Ông sao âu".

Yuuta ngậm dương vật Yuuta đầy cả một miệng, khó khăn đáp lời lại anh.

Yuuta cũng bất lực, để cho cậu muốn làm gì thì làm, Yuuta cũng ra sức mút mát lại dương vật em, thỉnh thoảng lại còn cắn lên mông Yuuma một cái làm cậu đau giật nảy người.

Cậu đã từ bú dương vật cho em trai nhưng cái lỗ nhỏ này thì là cậu nhìn gần lần đầu, nhỏ xinh hồng hào.

Yuuta không chần chừ gì mà úp cả mặt mình vào, đưa lưỡi liếm láp.

Yuuma ở thân dưới bắt đầu rên rỉ gấp gáp hơn, phải nhả dương vật ướt nhem của Yuuta ra mà thở.

Yuuma áp mặt lên đùi Yuuta thở gấp hì hục, tay đang vuốt dương vật cho Yuuta cũng vì cảm giác sướng này mà chậm dần.

Yuuta không hề kiêng nể, vừa liếm láp lỗ nhỏ cho em, tay lại vuốt ve dương vật ướt nhem Yuuma mà khi nãy cậu vừa bú cho em.

Yuuma bắt đầu rên rỉ, nan nỉ anh hai dừng lại, cảm giác cả hai nơi điều bị kích thích đã làm cậu gần đạt giới hạn.

"Anh hai, anh hai, khoan mà, anh chậm một xí-".

Nước mắt sống vì khoái cảm mà chảy trên đùi Yuuta, tay Yuuma không còn sức lực gì mà xoa dương vật cho Yuuta nữa, nên cậu quyết ngậm vào miệng, dùng lưỡi đảo khắp thân dương vật.

Yuuta lúc này cũng thở gấp, tốc độ mút mát của cả hai cũng nhanh hơn.

Yuuta lại mút mát dương vật cho Yuuma, ngón tay lại dùng lực vừa nhấn vừa xoa bên lỗ nhỏ, cậu không dám cho vào vì sợ em đau, từ nãy đến giờ Yuuta cũng đã bú cho cái lỗ này sưng lên rồi.

Yuuma rên rỉ ngày một to, gần như sắp khóc khi anh hai bú hết dương vật lại đến cái lỗ của cậu.

Yuuma uất ức ngậm dương vật trong miệng, vừa rên lại vừa tuốt cho anh hai, cậu muốn làm cho anh hai sướng phát khóc nhưng giờ người khóc là cậu.

"Không ổn rồi, sắp ra mấy rồi, nhưng dương vật anh hai còn trong miệng, cậu không bảo anh hai dừng được, sẽ bắn đầy miệng anh hai mất".

Yuuta vô tình mút một lực mạnh hơn, làm cho Yuuma cố phòng thủ nãy giờ phải chịu thua mà bắn ra tất cả tinh dịch vào đầy miệng Yuuta, chắc Yuuma nhịn cũng đã lâu nên vừa đặc lại vừa nhiều.

Yuuma mệt mỏi vì vừa bắn, chỗ đó vẫn còn nhạy cảm và sưng đỏ, mệt mỏi nằm trên đùi Yuuta, tay vẫn miệt mài vuốt cho anh.

Nhưng chưa đến nửa phút đã lại ngồi dậy, mút mát dương vật Yuuta nhiệt tình.

Yuuma vừa phối hợp tay rồi lưỡi, Yuuta cũng đã bị Yuuma đẩy gần đến giới hạn.

Yuuma biết rằng Yuuta cũng đã sắp bắn, cậu lại cật lực mút sâu đến tận gốc dương vật, nhả ra thì lại vuốt, đầu lưỡi cũng khuấy đảo lỗ nhỏ trên đầu dương vật Yuuta.

Yuuta bị mút đến nắm chặt ga giường, thở gấp rồi lại rùng mình ôm đùi Yuuma phía trước mặt mà bắn ra.

Dương vật Yuuta co giật rồi bắn ra tất cả vào sâu trong cổ họng Yuuma, Yuuma vẫn cố mút lấy mấy cái để cho Yuuta bắn ra tất cả.

Yuuma cũng thấy rằng anh bắn nhiều hơn mình, cũng đặc hơn nữa.

"Đúng là dương vật to hơn có khác...".

"Y-Yuuma được rồi, nhả ra đi, anh ra hết rồi".

Yuuta phải nài nỉ Yuuma nhả ra vì Yuuma đã mút mát dương vật cậu đến tê đỏ.

Nếu tiếp tục mút, cậu sợ cậu sẽ ra cái khác mất...

Hai anh em cậu hài lòng tách nhau ra, nằm kế nhau mà thở đều lấy lại sức.

Giờ cả hai không còn quan tâm gì đến Lily hay Jordan nữa, mặc kệ họ.

Yuuta Yuuma cũng chả thèm để ý, cứ như vậy mà kéo mềm lên rồi ôm nhau đi ngủ.

Quản gia và người hầu có chạy tán loạn lên đi tìm vì không thấy họ, cũng mặc kệ.

Yuuta ôm được em trai mình rồi, còn lại cậu không quan tâm.

Hôm sau, quản gia tìm thấy hai cậu chủ nhỏ đang ôm nhau ngủ trong phòng ngủ của họ ở nhà chính, nhưng phòng không có vẻ "hỗn độn" như tối hôm qua, Yuuta đã dọn lại quần áo vứt bừa bãi lúc hai anh em họ lăn giường, cậu không muốn quản gia hoặc người hầu thấy.

Nhưng sau một đêm được ở gần nhau này, cha mẹ cậu mới biết việc tách hai anh em họ là hầu như không thể, việc này chỉ càng làm hai anh em này dễ cáu gắt và bướng bỉnh hơn.

Bác sĩ cũng đã thử đề nghị việc loại bỏ bạn đồng hành hiện tại, thay vào đó là hai anh em họ chính là bạn đồng hành của nhau, dù gì nhìn lại, họ cũng là một cặp master-weapon hoàn hảo.

Cha mẹ cậu cũng bất ngờ trước lời yêu cầu này, đã đồng ý khám nghiệm lại một lần nữa.

Và họ đã thật sự bất ngờ khi nhận được kết quả, mức độ tương thích là 94%!

Chỉ số đào thải gần như bằng 0, trong khi mức độ đào thải khi hai anh em này bắt cặp với người khác lại rất cao, đó cũng là lí do Lily không thể biến hóa và Jordan không thể hoàn tất việc bóp cò.

Yuuta Yuuma sau cuộc khám bệnh đã được cha mẹ họ yêu cầu thực hiện một lần hợp thể ngay tại sân sau nhà họ.

Cha cậu yêu cầu hãy bắn rớt mà không làm bể bông hoa hồng ở góc tường kia, nếu thành công, ông sẽ tạm chấp nhận hai anh em họ trở thành một cặp master-weapon.

Còn nếu muốn chính thức là một cặp, ông sẽ giao một nhiệm vụ cụ thể sau.

Yuuta không hề căng thẳng, Yuuma cũng vậy, bởi vì họ biết họ có thể làm được và tin tưởng đối phương hoàn toàn.

Yuuma chuyển hóa mình thành súng bắn tỉa, Yuuta tiếp nhận lần đầu tiên nhưng lại rành rọt từng bước, như thể khẩu súng này sinh ra là dành cho cậu, không cần hướng dẫn cũng có thể dễ dàng thao tác.

Chỉ còn việc giương súng và kéo cò.

Bạn đồng hành cũ của Yuuma gần như không thể thực hiện bước này, như thể khóa an toàn vẫn còn đó.

Yuuta vươn súng rồi nhắm vào cành hồng cha vừa đặt làm mục tiêu, rồi nhanh nhẹn bóp cò, tiếng súng vang cả sân vườn.

Trúng rồi, Yuuta đã bắn rớt cành hồng, nhưng đã làm rụng hai cánh hoa.

Cha cậu nhìn lấy kết quả, trầm ngâm một hồi thì mới đồng ý, ông cho rằng lần đầu tiên mà được như vậy, không tồi, luyện tập thêm chắc chắn sẽ có kết quả tốt hơn.

Ông không nhịn được mà mím môi cười, hóa ra không cần vò đầu nhức óc để tìm đâu xa xôi, cặp master-weapon hoàn hảo nhất ở ngay trong nhà ông.

Cha họ vui vẻ chấp nhận kết quả này và đồng ý Lily, Jordan sẽ về lại nhà họ, gửi họ một ít quà với gia đình, coi như đây là lời cảm ơn đến hai người họ trong 8 ngày qua.

Yuuma nghe thế thì mừng rỡ ôm lấy cánh tay anh trai, mặt không kiềm được niềm vui mà cong môi cười, đôi má cũng ửng đỏ vì vừa biến hóa xong.

Yuuta phải công nhận rằng em cậu đỏ mặt rất dễ thương, giờ thì cả hai đã được cha lẫn mẹ cho phép trở thành một cặp master-weapon.

"Sao đây, sao mà giống một cặp yêu nhau quá, haha".

Yuuta vui vẻ nghĩ thầm.
 
Back
Top Bottom