Khác [Yozakura family] Về thôi, anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
372435861-256-k180405.jpg

[Yozakura Family] Về Thôi, Anh
Tác giả: Stumada
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

This comic I write is very vibe.

Please don't rate
Truyện này tôi viết ngẫu hững trong lúc rảnh nên đừng gạch đá nhé🙂



yozakura​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Trở về tuổi 13
  • [Boylove] Thuốc Độc
  • [Spy X Family] Bạc gỉ.
  • [SpyxFamily] Công lý và tình yêu
  • [Yozakura Family] Về Thôi, Anh
    Nhiệm vụ kép


    Từ sau tai nạn khiến cho bố mẹ tôi chết, mà nói đúng hơn là một vụ dàn xếp của tanpopo thì tôi đã không còn nhận thức gì về cái thứ gọi là gia đình.

    Cho tới 6 năm trước thì cô bạn thuở nhỏ Mutsumi – người vợ của tôi là một thành viên trong gia tộc điệp viên.

    Tôi rất bất ngờ khi cô ấy lại tỏ ra bình thường khi sống chung với những người đó.

    Nhưng từ khi tôi sống chung với bọn họ thì tôi đã hiểu tại sao lại vậy rồi.

    Mọi người trọng gia đình này tuy có những tính cách riêng nên đôi khi có cãi vã nhưng họ luôn yêu thương và không bao giờ bỏ rơi dù chỉ một người lại phía sau.

    Nhưng đấy khi khi anh Kyoichiro – anh cả trong gia tộc không nói với tôi thôi..

    3 ngày trước, khi đã đưa 2 đứa Alpha và Hiphumi đi ngủ thì anh ấy đã gọi tôi và chị Fubata vào phòng hiệu trưởng để bàn kế hoạch tác chiến với Asa – người đứng sau tất cả biến động của nhà yozakura

    Bạn đầu chỉ nghỉ anh ấy lại đòi ****, chặt ***** tôi rồi cho leviathan ăn nhưng khi tôi thấy chị Fubata cũng được gọi thì tôi cảm giác đây là chuyện vô cùng nghiêm trọng

    Vừa đóng cửa chị Fubata dã vào thẳng vấn đề:

    - Có chuyện gì vậy Kyoichiro?

    - ...

    - Kyoi...chiro?

    Chị ấy và tôi đều rất sốc khi người như anh ấy – một người ngoài Mutsumi và gia đình ra thì không có gì đáng để bộc lộ cảm súc.

    Nhưng khi đó anh ấy đã khóc.

    Tuy chỉ là một hai giọt bên mí mắt thôi chúng tôi đã biết có chuyện không lành rồi.

    - NÀY, CÓ CHUYỆN THÌ NÓI ĐI CHỨ THẰNG ANH CẢ! – chị Fubata nói như hét.

    - Chúng ta còn một người em nữa.

    Lời nói vừa dứt là chị Fubata đã làm bộ mặt không thể tin được.

    Đôi mắt chị mở to đến nỗi mà tôi phải khuyên chị ấy bình tĩnh mặc dù tôi cũng như vậy

    - Thật không anh, tuy em chỉ gắn bó với gia tộc 6 năm nhưng em cũng không nghe anh nói về vấn đề này cả.

    Anh ấy không nói gì mà chỉ tay vào một lá thư.

    Không thể nhầm được đó chính là lá thư mà cha gửi cho anh ấy.

    Nhưng mà chính anh ấy có nhắc là không được để ai đọc thư của mình cơ mà, trừ tường hợp..

    Anh ấy từ từ mở lá thư của anh ấy ra và bên trọng có 2 chiếc USB.

    Trong khi tôi chỉ có một cái.

    Một cái ghi "Kyoichiro" một cái ghi "Nhiệm vụ kép".

    Không nói dù chỉ một lời.

    Kyoichiro gắn chiếc USB có ghi "Nhiệm vụ kép" vào máy tính thì lập tức hình ảnh cha hiện ra

    - Chào các con!

    Fubata, Kyoichiro và Taiyo – Ông ấy nói một cách điềm tĩnh, dường như hơi buồn.

    - RỐT CUỘC LÀ SAO HẢ ÔNG GIÀ/ ÔNG ĐÃ NÓI GÌ VỚI KYOICHIRO VẬY HẢ? – Chị Fubata nói như hét.

    - Bình tĩnh đi chị!

    - Cha thật lòng xin lỗi các con vì cha chỉ được quyền tiết lộ cho Kyoichiro biết điều này và cha còn dặn nó rằng chỉ sau khi các con đủ mạnh thì mới được tiết lộ sự thật.

    Một thoáng chộc im lặng giữa chúng tôi.

    Tôi không biết cảm xúc lúc ấy của mõi người, và cả của tôi như thế nào.

    Đọng lại trong tôi chính là cảm xúc vui mừng, vui vì mình vẫn còn một người anh em nữa.

    Nhưng khi tôi nhìn sắc mặt của Kyoichiro lẫn Fubata thì mặt tôi đanh lại, vì hiếm khi thấy chị ấy tức giận đến vậy, và cũng có thể hiểu cho Kyoichiro nữa vì cú sốc này đã theo anh đến 5 năm.

    - Cha hiểu điều này rất đột ngột nhưng..

    - TẠI SAO HƠN MẤY CHỤC NĂM SINH SỐNG ÔNG KHÔNG HÉ RĂNG VỚI CHÚNG TÔI DÙ CHỈ NỬA LỜI HẢ? – Chị Fubata bấy giờ khóc, lần đầu tiên tôi thấy cả 2 người lớn nhất trong gia tộc lại rơi lệ trong cùng một ngày.

    - Bình tĩnh Fubata!

    Anh Kyoichiro lườm chị Fubata

    - Cha thật sự xin lỗi nhưng hãy để cha nói – Ông bấy giờ mặt mũi đã tem nhem nước mắt và nước mũi – thực ra Kyoichiro có một người em cùng tuổi, và nó đã tự ý rời khỏi nhà khi nhận ra sự tồn tại của Asa khi bố mẹ đang nói chuyện với nhau.

    Lúc đó ba mẹ rất sốc vì sự có mặt của nó.

    Tuy còn nhỏ nhưng nó đã vô cùng trưởng thành và có những cảm nhận vô cùng sâu sắc, về điểm đó thì con hoàn toàn thua nó hồi đó, Kyoichiro ạ.

    Khi biết đến sự tồn tại của Asa nó đã xin bố mẹ cho nó giúp một tay, vì nó muốn bọn con có một cuộc sống tự do...

    - Ông dừng laaij một tí rồi lại nói – Sau khi đọc hết tất cả các tài liệu mà gia tộc Yozakura có thì nó đã xin bố dùng Ảo Mộng để xóa trí nhớ cẩu các con, để các con không bị liên lụy với những điều nó đã và đang làm.

    Những giây phút yên lặng sau đó thật đáng sợ, tôi ước rằng tôi chưa từng được trải nhiệm nó

    - Vậy hiện tại anh ấy đang ở đâu ạ? – Tôi ngượng ngùng kết thúc những phút giây này.

    - Cha chỉ có thể nói là nó là một nghệ sĩ chuyên nghiệp chứ ta không biết nó đang ở đâu cả.

    Nhưng khuôn mắt nó rất đặc biệt vì một bên mắt không có lòng trắng Lần cuối ta gặp nó là trước khi ta điều khiển Fubata và Shinzo lên tàu.

    Một phần kế hoạch giúp các con mạnh lên cũng là do nó nghĩ lên.

    Dĩ nhiên là Kyoichiro ta phải tự mình lên kế hoạch.

    Nó chỉ nói với ta rằng: " Xin cha đừng nói với bất cứ ai trong gia đình vì con sẽ luôn dõi theo họ trong bóng tối và sẽ luôn xuất hiện khi gia tộc gặp nguy nên đừng có nói cho mọi người về chuyện của con.".

    - Ta là một người cha – một người bố tệ bạc khi được bảo vệ bởi chính những đứa con của mình, cha thật tệ khi không thể bảo vệ được nó.

    Hơn hai chục năm sống kham khổ, moi móc thông tin từ những tài liệu có sẵn và cung cấp cho ta.

    Vậy mà ta lại sống an nhàn trong khi vị trí của nó đáng lẽ ra phải là ta.

    Ta thật ngu đốt khi đã chấp nhận yêu cầu của nó.

    Vậy nên xin các con hãy tìm nó và đưa nó trở về gia đình, kèm theo lời xin lỗi của người cha thất bại này.
     
    [Yozakura Family] Về Thôi, Anh
    Manh mối


    - Mẹ à, cũng 1 năm rồi nhỉ?

    - Đêm nay vô cùng mát mẻ đúng không ạ?

    - Có thể bây giờ cha đã nói về sự tồn tại của con cho anh em con rồi.

    Thật là, con đã bảo ba là đừng kể chuyện của con cho chúng nó mà!

    Nhà mình ai cũng cứng đầu hết nhỉ, mẹ?

    Cậu đặt lên ngôi mộ bó hoa cẩm chướng xanh – vốn là loài hoa mà mẹ cậu thích nhất

    - Con xin lỗi nhưng con sẽ cứu lấy cả cha mẹ và mọi người nên con sẽ không về đâu.

    Dù con biết thể nào mọi người cũng tìm ra con.

    Gửi lời chúc đến người mẹ của con.

    Nói xong cậu rời đi, khung cảnh này vô cùng bình yên, cậu muốn ở lại lâu hơn nhưng thời gian không cho phép thì biết sao bây giờ.

    Ngân nga giai điệu quen thuộc có lẽ sẽ giúp mẹ vui hơn trước khi cậu rời đi.

    "Giữa cánh đồng bạch anh

    Chàng trai ấy nhảy múa và hát ca

    Hòa mình vào thanh âm ngân vang

    Giữa cánh đồng bạc đào

    Chàng trai tuyệt vọng hát lên cõi lòng

    Chàng hứng chịu cô dơn, đau khổ

    Nhưng chàng mạnh mẽ mà

    Giữa cánh đồng cẩm tú

    Chàng dần hòa mình vào nỗi cô đơn

    Để bảo vệ những người thân

    Những người không nhớ mặt mình

    Tôi tự hỏi khi chàng làm như thế

    Chàng có nhận được yêu thương không?..."

    Kể từ ngày đấy thì đã qua 1 tuần rồi mà mình vẫn chưa có thông tin gì về anh ấy.

    Chị Fubata thì tức điên lên, đòi đập anh ấy đến khi tàn thì thôi.

    Con anh Kyoichiro buồn lắm!

    Anh ấy tự trách bản thân khi không bảo vệ được đứa em của mình mà phải để nó bảo vệ ngược lại.

    Chúng tôi ngủ rất ít, hầu như toàn luân phiên nhau tìm kiếm thông tin để người còn lại nghỉ ngơi nhưng anh ấy luôn bảo bọn tôi cứ nghỉ ngơi để anh ấy tìm tiếp.

    Vì chúng tôi không được nói cho ai vì sợ sẽ làm mọi người hoảng loạn nên việc tìm kiếm không tránh khỏi sự nghỉ ngờ.

    Dán mắt vào những bức ảnh, tôi không người tìm người phù hợp nhưng đều không thể thấy được gì.

    Thấy tôi như vậy, Mutsumi đã ngồi cạnh và an ủi tôi.

    Tôi vô cùng xúc động và hạnh phúc.

    - Nè anh yêu, xem em có gì nè! – Mutsumi hớn hở đưa cho tôi những chiếc vé dự buổi hòa nhạc cô trúng được ở Gaeo...

    Cái gì!

    VÉ ÂM NHẠC?

    - Nè em yêu, người nghệ sĩ sẽ biểu diễn vào buổi hòa nhạc này tên gì và có ngoại hình như thế nào vậy? – Tôi cố kìm cảm xúc đáp lại.

    - Tên anh ấy thì em không biết nhưng anh ấy có đôi mắt dặc biệt vô cùng, bên mắt phải của anh ấy không có lòng trắng mà chỉ có lòng đen thôi.

    - Cho anh mượn chúng một chút được không?

    - Được mà!

    Mà có chuyện gì vậy anh?

    - À thì chị Fubata có vẻ mệt mỏi nên anh đi khoe chị ấy đấy mà. – Tôi bịa ngay những gì tôi nghỉ được lúc đó

    - Um anh đi đi

    Khi cầm tấm vé trên tay, tôi vội chạy đến phòng hiệu trưởng để báo cáo với anh Kyoichiro về chiếc vé

    - Em chắc chứ Taiyo?

    - Không chắc nhưng chúng ta đang rơi vào bế tắc, em nghỉ ta nên đi đến đó.

    - Anh sẽ bảo Shion điều tra về người nghệ sĩ đó. mà em nên báo cho Fubata đi.

    Cơn giân của nó vẫn chưa được nguôi đâu. – Anh Kyoichiro nhìn chăm chăm vào tấm vé vừa thì thầm – Ngày kia à?

    - Vậy em xin phép. – Tôi nói rồi chạy vội ra ngoài.

    Khi chỉ còn một mình, Kyoichiro suy nghĩ về người em mà trong trí nhớ, anh chẳng nhớ được gì.

    Anh thầm chửi bản thân khi đường đường là anh cả mầ lại được chính đứa em của mình bảo vệ.

    - Đợi đó, anh sẽ hót xác em về rồi cho em biết thế nào là địa ngục.

    Khi tôi đến phòng chị Fubata, tôi dã ngạc nhiên vì phòng chị ấy vô cùng bừa bộn dù thường chị ấy vô cùng ngăn nắp.

    Chị ấy như người vô hồn, ngồi co rúm trong góc.

    Hốc mắt chị ấy vô cùng đỏ và sưng tấy lên, tưởng chừng như sắp nổ tung .

    Tôi vừa dọn dẹp chỗ quần áo vừa nói.

    - Um... chị Fubata, em đến báo cáo với chị về chuyện tìm kiếm anh ấy.

    Mà chị ổn không vậy

    - Báo cáo đi. – Chị ấy trả lời ngắn gọn đủ hiểu rằng tôi không cần quan tâm đến chị ấy.

    - Có vẻ chúng ta đã tìm ra anh ấy rồi.- Nói rồi tôi đưa cho chị ấy xem những tấm vé.

    Khỏi phải nói chị ấy kích động đến độ mà tôi phải bịt mồm chị ấy vì giờ là nửa đêm.

    - Chị phải bình tĩnh.

    Em biết chị sẽ lôi cổ anh ấy khi chị biết mặt anh ấy bằng mọi giá.

    Nhưng xin chị hãy thấu đáo suy nghỉ và phối hợp với bọn em.

    Anh Kyoichiro đang điều tra rồi.

    Việc của chị là bây giờ chị phải ngủ để giữ sức.

    - Em nghĩ chị sẽ nghe lời em sao?

    - Chỉ là em không muốn thấy chị mình bị đánh bại thôi.

    Biết đây là điểm yếu của chị ấy nên tôi đã nói ra, nào ngờ nó có tác dụng như thế.

    - Rồi, nhưng chị phải nói với em rằng chính chị sẽ là người sẽ gô cổ tên đó về và cho hắn biết thế nào là địa ngục. – Tuy chỉ nói thế nhưng tôi biết chị ấy sẽ không bào giờ làm như thế với gia đình của mình.

    - Vậy em xin phép về phòng, chị cũng ngủ đi nhé.

    Tuy không chắc nhưng có lẽ ngày kia tôi sẽ gặp được người anh mà mình chưa bao giờ gặp.

    Tôi dám chắc trong lòng 2 người kia cũng quyết tâm lôi cổ anh ấy về rồi tẩn anh ấy.

    Nhưng tôi dám chắc rằng họ chỉ muốn anh ấy về thôi.

    - Chờ nhé!

    Anh.
     
    [Yozakura Family] Về Thôi, Anh
    Người nghệ sĩ


    Tại một khoảng không mơ mộng với vùng đồng bằng rộng bao la, xung quanh chỉ có duy nhất một đồi đất chồi lên và trên đó chỉ có một cây anh đào duy nhất.

    Cây anh đào đó to lớn và hùng vĩ biết bao.

    Không gian thật kì lạ, tuy là vẫn có trời xanh, mây trằng nhưng ở đây chỉ vâng vẳng một âm thanh violin nhẹ nhàng, đem lại cảm giác vô cùng yên bình cho nới đây.

    Chạy lên đỉnh đồi, tôi thấy vẫn còn một người cũng ở đây với tôi, một người đàn ông có chiếc áo bạc dài gần chạm đất.

    Gấu áo cong lên một ít và tay áo vô cùng rộng và dài.

    Người ấy cầm chiếc violin trắng buốt và nó còn mọc hoa trên đó.

    Khi nghe giai điệu đó tôi nhận ra đó là bản "Cемья" mà mama thích nghe gần đây.

    Mỗi khi cây vĩ đó di chuyển, tôi nhận thấy trên người người đó có những cánh anh đào ngà bạc rơi chàm chậm như thể thể hiện những cảm xúc chân thực nhất.

    Chợt không gian xung quanh trở nên ảm đạm, gió cũng bắt đầu mạnh lên.

    Thậm chí còn có bão, sấm.

    Giai điệu nhanh một cách phi lý như thể muốn dẫn dắt mọi người đến với sự trầm ngâm.

    Mama cũng nói là bài nhạc này có đoạn mama suýt khóc.

    Tôi đứng lặng lẽ, mặc kệ trận mưa xối xả để thưởng thức thứ âm nhạc tuyệt diệu mà người đó thể hiện.

    Không hiểu sao tôi nhận thấy thứ âm nhạc đó quen thuộc đến kì lạ.

    Không gian biến đổi thêm lần nữa, nhưng lần này bầu trời chỉ là một màu trắng tinh khiết.

    Mặt đất cũng dần nhuộm thứ màu trắng đó.

    Giai điệu bây giờ đã trở nên nhẹ nhàng nhưng lại không chất chứa bất kì thứ gì kể cả cảm xúc.

    Tôi nhận thấy sự cô độc xung quanh người đó.

    Một lần nữa giai điệu tăng tốc.

    Màu sắc như được tô lên lại từ bầu trời đến mặt đất.

    Tất cả đã phục hồi theo trạng thái ban đầu.

    Các nốt nhạc dần trở lên nhanh dần và chất chứa nhiều cảm xúc hơn.

    Đó cũng là lúc tôi nhận ra bản nhạc đã kết thúc.

    Khi kết thúc bản nhạc.

    Người đó quay mặt lại phía tôi và cúi chào như việc các nghệ sĩ thường làm sau khi kết thúc màn trình diễn của họ.

    Phải đứng chôn chân một lúc tôi mới bừng tỉnh và vỗ tay nồng nhiệt.

    - Chú chơi nhạc hay lắm ạ.

    Chú tên gì vậy ạ?

    - Không, gọi là "Bác" nhé Alpha. – Người đó nói nhẹ nhàng nhắc nhở tôi với going hờn dỗi.

    - Ơ sao bác biết tên cháu?

    - Ai da.. bác cũng không biết. – Bác ấy vùa nói vừa nở nụ cười hiền từ

    - Bác quen với cha mẹ cháu ạ?

    - Có lẽ...

    - Vậy tên bác là gì ạ?

    - Hahah... sớm thôi mà cháu.

    Cháu sẽ biết được không những tên mà là thân phần của bác nữa.

    Có lẽ là ngày kia rồi.

    - A!

    Ngày kia chỉ có thể là buổi hòa nhạc mà mama đã kể thôi.

    Vậy bác chỉ có thể là người nghệ sĩ đó.

    - Cháu thông minh thật đó.

    - Vậy cho cháu hỏi tại sao bác là một nghệ sĩ vô cùng nổi tiếng mà lại chưa từng lộ tên với khuôn mặt của mình vậy?

    Gần như mọi người chỉ nhận ra bác qua đôi mắt thôi.

    - ...

    Bác ấy trầm ngâm một lúc lâu.

    Mặt nhìn đăm đăm vô định vào đồng cỏ bao la.

    Đột ngột cất lên tiếng hát.

    Thanh âm ấy uốn lượn và ngân vâng trên không trung, rồi từ từ đáp xuống mặt đất.

    Khi thanh âm đáp xuống, mặt đất tra xăm, nó liền biến thành đại dương bao la, tĩnh lặng và không hề có một gợn sóng.

    Nhìn vào đại dương trước mắt, nước mắt bác ấy đã lăn dài trên gò má, mắt vẫn hướng về mặt nước xa xăm.

    - Sao bác lại khóc vậy?

    - Sự cô độc.

    Nhưng đây chính là lựa chọn của bác.

    - Cháu không hiểu tại sao bác lại lựa chọn sự cô độc vậy?

    - Để bảo vệ... gia đình của mình.

    - Vậy tại sao bác không về với gia đình ạ?

    - Bác mà về là sẽ bị ăn đòn đó.

    Chúng tôi cứ ngồi như thế, bác ấy lại ngân nga giai điệu của bài "Cемья" trong lúc trầm ngâm.

    Thanh âm uốn lượn tạo ra mặt trời và đồng cỏ bao la với nhiều loài vật mà tôi chưa thấy chúng bao giờ.

    Mỗi khi bác ấy cất lời ca, tôi lại có cảm giác vô cùng quen thuộc...

    - Đến giờ cháu phải dậy rồi, Alpha à.

    - Ơ, vậy là nãy giờ chỉ là một giác mơ thôi ạ?

    - Ai mà biết...

    - Bác ấy lại nói với cái giọng dẹo dẹo. – Ta bảo, hảy gửi lời của ta tới người thân của cháu rằng: "Đừng tìm ta", nhé.
     
    [Yozakura Family] Về Thôi, Anh
    Kế hoạch của lũ trẻ


    Cậu tỉnh dậy trong căn phòng của mình, Hifumi vẫn còn đang ngủ.

    Đã 7 giờ rồi, lần đầu tiên cậu dậy muôn đến vậy.

    Cậu bước vào phòng tắm, bắt đầu rửa mặt và đánh rang.

    Khi cậu nhìn vào tấm gương, cậu vô thức chạm vào mắt mình.

    - Mình khóc ư?

    Sau khi cậu đánh rang rửa mặt xong thì cậu chạy ra phòng khách để tìm mọi người.

    Nhưng khi vào cậu chỉ thấy bác Shino đang ngồi trên sofa và nhìn trối chết vào máy tính.

    Với cặp mắt thâm quầng thì trong bác không khác gì một con panda cả.

    - Bác làm gì vậy ạ.

    - Tên anh cả khốn khiếp của bác nhờ bác tìm hộ thông tin của tên nghệ sĩ sẽ biểu diễn vào ngày mai.

    Mà khỉ thật, không có một thông tin gì về tên này, kể cả tên lẫn khuôn mặt.

    - A! – Tôi đột nhiên nhớ ra rằng mình phải nói với mọi người.

    - Có chuyện gì vậy?

    - Papa cháu và mọi người đâu rồi ạ?

    - Lúc nãy bác thấy Kyoichiro với ba cháu nhờ Shinzo sửa chữa.....

    Chưa để Shion nói hết thì cậu đã chạy tót ra ngoài

    - Thiệt tình, đúng là trẻ con.

    Khi đến phòng của bác Shinzo, bác ấy bảo rằng 2 người đó chỉ đưa vũ khí cho bác rồi chuồn mất.

    Thế là chỉ còn khả năng duy nhất là hai người đó đang ở phòng hiệu trưởng.

    Nhưng nó cũng tò mò là không biết người tự xưng là "Bác" có quen biết bọn họ hay không.

    Quả nhiên nó đúng, khi thấy cửa phòng hiệu trưởng hơi hé thì cậu thấy cả papa, bác Kyoichiro và cả bác Fubata đang ngồi trong đó.

    Mà bọn họ dạo này luôn bị mama nhắc nhở vì luôn làm phiền mama.

    Đúng là dạo này họ đáng ngờ thật, bác Kyoichiro và papa liên tục nhờ mama lẫn bác Shion giúp tìm "Bác".

    Còn bác Fubata suốt ngày chỉ ở trong phòng luyện tập thôi, thậm chí nếu cậu Nanao và bác Shinzo không can ngăn khéo bác ấy còn không ngủ nữa.

    - Um... xin phép vào ạ.

    - Con vào đây làm gì vậy? – Papa hỏi với giọng trìu mến.

    - Um... hôm qua con có một giấc mơ...

    - Dừng lại đi Alpha. – Papa ngắt lời nó - Nếu con vào đây chỉ để nói như thế thì con hãy nói với mama.

    Bọn ba bây giờ rất bận...

    - Xin hãy nghe con nói! – Lần này đến lượt cậu ngắt lời

    - Cứ để nó nói đi Taiyo. – Bác Fubata lên tiếng nhắc nhở Taiyo.

    - Sao vậy Alpha, cháu gặp ác mộng à, nếu cháu gặp ác mộng thì lần sau để bác ru ch...

    - Bác ấy định nói tiếp nhưng thấy ánh nhìn sắc như gươm của Fubata thì lại thôi

    - Rồi cháu nói đi. –Bác kyoichiro hắng giộng tỏ vẻ nghiêm túc.

    Cậu kể lại cho ba người đó về người tự xưng là "Bác", kể về những sự việc xảy ra trong giấc mơ, kể về tiếng hát ngân vâng của "Bác" và câu truyện của bọn họ lúc cùng nhau tâm sự.

    Và cả việc người đó khóc và biết tên của nó.

    Nghe đến đây, có vẻ ba người bọn họ sửng sốt lắm.

    Và rồi tới cuối, nó nhắc về lời nhắn của bác ấy dành cho mọi người.

    - Hắn ta có gửi lời tới chúng ta ư? – Bác Kyoichiro thắc mắc.

    - Dạ, người đó nói là: "Đừng tìm tôi".

    Mà mọi người có quen người đó không ạ?

    - Tạm thời cháu cứ ra ngoài đi, bọn ta sẽ thảo luận.

    Khi tôi đóng cửa lại, định rời đi thì thấy hifumi nagy bên cạnh làm tôi tí hét lên.

    - Chị làm cái gì vậy?

    - Tìm Alpha.

    Mà em vào đó làm gì vậy?

    - Gửi lời nhắn, thế thôi.

    Mà sao hôm nay chị dậy sớm thế?

    - Muốn chơi cờ với em. – Nói xong Hifumi chìa bàn cờ trước mặt nó.

    - Được r...

    - CHỊ SẼ GÔ CỔ TÊN CHẾT TIỆT ĐÓ VỀ RỒI DẠY CHO HẮN MỘT BÀI HỌC! – Tiếng hét phát ra từ trong phòng hiệu trưởng cắt ngang lời nói của nó.

    - Nói bé thôi chị, mọi người nghe thấy đấy.

    Mà sao anh ấy lại suất hiện trong giấc mơ của Alpha vậy anh Kyoichiro?

    - Khai hoa.

    - Khai hoa?

    - Có lẽ vì khai hoa của nó có thể tương thích với khai hoa cả Alpha nên nó mới có thể xuất hiện trong mơ của Alpha.

    Nhưng không từ trường hợp khai hoa của Alpha phát huy tác dụng. – Kyoichiro giải thích – Chà, coi bộ thằng bé tự tin lắm khi dám bảo chúng ta như thế.

    Nếu mà Alpha biết đó là bác của mình chắc nó sốc lắm.

    - Chưa chắc chắn mà anh.

    - CHẮC CHẮN LÀ TÊN ĐÓ!

    MẶT MŨI THÌ KHÔNG LỘ, TÊN CŨNG KHÔNG NÊU.

    HẮN TƯỞNG NHƯ THẾ LÀ NGẦ...

    Nghe được đến đây, cậu dắt Hifumi ra vì chỉ cần nghe thêm một chút nữa là bị phát hiện ngay.

    Khi ra tới phòng khách thì không thấy bác Shino đâu, chắc bác về phòng rồi.

    Cậu thả mình lên sofa thở hổn hển nưng Hifumi hung phấn ra mặt.

    - Nè Alpha, lúc nãy em có nghe gì không?

    Chúng ta vẫn còn một người bác đó! – Nói rồi Hifumi ôm chặt Alpha đến nỗi thằng bé phải hét lên mới buông ra.

    - Em biết rồi, theo cách xưng hô của ba người họ thì có vẻ bác ấy là em của bác Kyoichiro và là anh của bác Fubata. – Vừa nói cậu vừa xếp quân cờ.

    - Vậy em nghĩ sao về việc chúng ta đưa bác ấy về?

    - Để chuyện đó cho papa và 2 bác đi.

    - Đi mà~~~~~~~~

    - Không là không.

    - Eo~~~

    - Mà chúng ta sẽ gặp bác ấy sớm thôi.

    - Thật á?

    - Chị còn nhớ mấy tấm vé dự buổi hòa nhạc của mama chứ.

    Em khá chắc là người nghệ sĩ sẽ biểu diễn trong buổi hòa nhạc đó là bác ấy.

    - Vậy chị sẽ lôi bác ấy về.

    Alpha sẽ giúp chị, nhỉ?

    - Sao chị lại lôi em vào vụ này?

    - Bớt ảo tưởng lại đi.

    - Thôi được rồi, bỏ cái giọng đó đi, gớm quá.

    - Em bảo thôi rồi mà
     
    [Yozakura Family] Về Thôi, Anh
    Chuẩn bị


    - Này.

    - Hửm?

    - Có một đám người khả nghi ở bên ngoài khuôn viên, có nên đuổi họ đi không?

    - Không, họ có thể nói là người quen của tôi.

    - Không ra đón tiếp à?

    - Không.

    - Sao tôi thấy vài người đằng đằng sát khí thể nhỉ?

    - Chắc định tẩn ai đó.

    - Rồi hiểu rồi.

    - Cậu đi ra ngoài mua kem đi.

    Nhiều chuyện quá!

    - Rồi rồi...

    Khi anh chàng đó ra ngoài, chàng thanh niên ngồi trên chiếc ghế bành nhìn ra cửa sổ.

    Cậu nhìn thấy rõ một nhóm người đang tiến vào hội trường.

    Cậu nhìn chăm chú vào khuôn mặt của mỗi người rồi hiện lên trên mặt cậu lại là vẻ u buồn

    - Nè, cho em đi mua kem đi~

    - Mua kem cái gì hả Kengo?

    Hội trường cấm mang đồ ăn vào mà.

    Nếu muốn mua thì đến sớm hơn là được rồi, đằng này ngủ không biết trời đất gì thì đừng đòi đi đâu. – Chị Fubata mắng Kengo.

    - Ơ nhưng còn 20 phút nữa mới bắt đầu mà?

    Chúng tôi sải bước trên hàng lang, hai bên tường bị mặt kính che phủ.

    Hifumi, Kengo kéo Alpha nhanh nhảu đi trước, phía sau là Shinzo, Mutsumi, Taiyo, Shion, Nanao, hầu gái Ayaka và cả Goliath đi theo sau.

    Chỉ có anh Kyoichiro và chị Fubata là đi sau, không ngừng quan sát xung quanh.

    - Em thích bài [Cемья] nhất. – Mutsumi nói vô cùng hào hứng.

    - Bài đó anh ấy sáng tác lâu rồi chị ạ.

    Bây giờ phải nghe bài [Pure Dark], nó mới là bài hát nổi nhất của anh ấy. – Nanao cũng nói, có vẻ em ấy hào hứng không kém Mutsumi tí nào.

    - Um... cho anh hỏi vì sao mà mọi người đều thích những bài hát đó vậy?

    - Anh chưa nghe những bài mà anh ấy sáng tác ư, Taiyo?

    - Mutsumi ngạc nhiên thốt lên. – Vì âm nhạc của anh ấy thì trong giới điệp viên không một ai lại không biết đó, chắc ngoại trừ anh.

    Mỗi khi có ai nghe nhạc của anh ấy, họ sẽ được bước vào một không gian tương ứng với cảm xúc của bài hát.

    Nó chính là nghệ thuật thực sự vì hiếm có ấm nhạc của nghệ sĩ nào có thể chạm tới cảm xúc của người nghe và cả...

    - Fubata.

    - Gì?

    - Tại sao em lại tức giận khi nghe tin nhà mình còn thành viên nữa vậy?

    - Em có cảm giác quen thuộc.

    - Em cũng vậy sao.

    - Nhớ lần đầu chúng ta cùng nghe bài [Cемья] không?

    - Vào ngày cha biến mất.

    - Chúng em đã khóc.

    - PhưPhư...

    - Cười gì?

    - Không có gì~

    Nếu có cảm xúc nào diễn tả được thì lúc đó chắc chắn cảm xúc của tôi là kinh ngạc.

    Hội trường vô cùng rộng, có thể nói là mênh mông.

    Những hàng ghế dài bất tận và không có cái nào giống nhau cả.

    Tất cả chúng đều xoay quanh một chòm đất nhỏ và trên đó chính là cây anh đào.

    Cây anh đào to đến nỗi mà rễ của nó lòi ra khỏi ụ đất đó

    - Còn bao nhiêu phút nữa vậy? – Tôi hỏi.

    - 10 phút nữa.

    Ghế chúng ta ở khu "Bình Yên" – Mutsumi trả lời.

    - Khu Bỉnh Yên?

    - Cho chúng tôi tới khu Bình Yên. – Mutsumi nói với những tấm vé.

    Không gian biến đổi, hiện ra là một mặt nước trải dài tới tận chân trời và tràn ngập những cơn gió nhẹ nhàng.

    Chỉ còn những chiếc ghế đủ cho gia đình tôi.

    Tôi có nghe Alpha nhắc về không gian này rồi nhưng khi được chứng kiến, tôi mới thấy nó đẹp đến thế.

    Những chiếc ghế biến đổi thành màu trắng, những cơn gió thổi qua khiến cho những cánh anh đào trên cây rơi nhẹ nhàng xuống mặt nước.

    Chúng tôi xuống ghế của mình.

    Khi tôi nhìn vẻ mặt của Alpha, tôi thấy nó có vẻ tận hưởng không gian này, vừa nhắm mắt vừa ngâm nga giai điệu của bài [Cемья].

    Còn Hifumi nhìn chăm chú vào cây anh đào trước mắt, lộ rõ vẻ phẩn khích.

    Thực ra chúng tôi vốn dĩ đã biết được kế hoạch của tụi nhỏ.

    Anh Kyoichiro dặn tôi phải chú ý đến 2 đứa.

    Còn việc đưa thứ nam trở về sẽ do trưởng nam và trưởng nữ lo liệu.

    Nhưng tôi dường như không có ý định ngăn cản 2 đứa nó.

    Tôi tin chỉ có Alpha và Hifumi mới có thể lay động được trái tim của anh ấy.

    - Yên bình nhỉ? – Chị Shion lên tiếng.

    - Đúng như tên mà. – Anh Shinzo bên cạnh đáp lại.

    - À mà hình như anh ấy là người truyện động lực cho anh để sáng tác nhạc nhỉ?~ Kengo trêu trọc anh ấy thì bị anh ấy bịt mồm lại.

    - Sắp bắt đầu rồi. – Mutsumi nhìn đồng hồ và nói.

    Trên bầu trời, số 10 hiện lên, rồi 9

    8

    7

    6

    5

    4

    3

    2

    1

    Zero

    [Đến rồi]
     
    [Yozakura Family] Về Thôi, Anh
    Bắt đầu


    Trong không gian bị bao phủ toàn bởi một màu đen u ám, tôi bước đi không một chút là lắng vì Mutsumi đã nói là bài hát sẽ đưa mỗi người vào dòng cảm xúc của bài hát.

    Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu từ khi khi tôi được đưa vào không gian kì dị này.

    Tiếng đàn piano nhẹ nhàng cất lên phía trước, hòa lẫn thanh âm trong trẻo của violin.

    Tôi chưa tùng nghe thấy giai điệu nào trong trẻo đến thế.

    Khi nhìn thấy ánh sáng, tôi với tay chạm vào.

    Ánh sáng dần mờ đủ để tôi nhìn rõ bên trong.

    Khi bước vào, tôi nhận ra đây chính là nơi mà Alpha kể.

    Cả vùng đất chỉ có độc một ụ đất và một cây anh đào khổng lồ, không có mặt trời cũng không có cây cối, và trên hết là không một ai xung quanh tôi.

    Tiếng nhạc vẫn cất lên, nhận ra có ít nhất 2 người bên cạnh cây anh đào đó.

    Tôi lập tức chạy đến nơi ụ đất.

    Những bước chân của tôi đểu để lại những bông hoa đủ loại hình dạng.

    Khi đến ụ đất đó, trước mặt tôi là hai người, một người chơi piano, người còn lại chơi violin đang hòa mình vào thứ âm nhạc mà họ tạo ra.

    Không, đúng ra chỉ có người chơi piano thôi.

    Người còn lại chính là những cánh hoa anh đào tạo thành từ những cơn gió cuốn qua cây anh đào đó.

    Người chơi piano mặc chiếc áo dài qua cả cái ghế anh ngồi.

    Mái tóc anh ta bạc óng và dài qua vai.

    Đôi mắt đen chiếm toàn bộ bên mắt trái, bên còn lại có màu đen nhẹ nhưng vẫn còn lòng trắng.

    Tuy anh ta ngồi, tôi vẫn nhận ra anh ấy cực kì cao.

    Ngoài đôi mắt ra thì toàn bộ khuôn mặt bị bao phủ bởi trắng và phần miệng có phần đen nhạt.

    Người bên cạnh anh ấy cũng có hình dáng tương tự, không khác dù chỉ một chút.

    Nhưng trên người anh ta có những cánh hoa rơi lả tả để rồi cuốn theo chiều gió.

    Rồi người chơi piano cất lên tiếng hát, không gian giờ đã có thêm những tầng mây và mặt trời lúc chạng vạng.

    Tiếng hát đó làm cho tôi đắm mình vào những kí ức của bản thân khi còn bé.

    Nhưng khi âm thanh violin vang vọng thì không gian đó biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại kí ức về ngày tôi mất tất cả.

    Bây giờ tôi thật sự đã khóc, dòng nước mắt lăn dài rồi nhỏ giọt trên mặt đất.

    Nó cho tôi nếm trải lại sự yếu đuối, bất lực của tôi khi chỉ có thể nằm im chịu chết.

    Tôi lao lên, lật chiếc xe lên để cứu gia đình nhưng tựa như chạm vào không khí.

    Tôi ngồi xụp xuống đất, nắm lấy chính tay tôi trong vô vọng.

    Tiếng hát đó biến mất, nhường chỗ cho những thanh âm của sự ấm áp.

    Tôi nhìn thấy Mutsumi an ủi tôi khi dự đám tang của gia đình mình.

    Tuy chỉ được một lúc nhưng tôi vô cùng cảm động, chỉ muốn chạy tới ôm em nhưng không thể.

    Lần này là tiếng sáo du dương, nhẹ nhàng lan tỏa cùng với tiếng hát trong trẻo.

    Cảnh vật xung quanh trở nên trắng xóa, rồi từ từ nhuộm màu sắc xung quanh.

    Kí ức lại chạy qua cái ngày mà tôi biết gia đình Yozakura là điệp viên, rồi cái ngày mà tôi kết hôn với Mutsumi, lần thi chứng chỉ điệp viên và nhiều hơn thế rất nhiều.

    Tôi lau giọt nước trên mi, mỉm cười khi nhớ hồi xưa mình vô cùng ngốc nghếch đến nhường nào.

    Những lúc ở bên mọi người tôi vô cùng vui, những lúc ở bên em, anh cảm thấy bình yên vô cùng.

    - Rồi kí ức của em sẽ thêm một người nữa. – Tôi phì cười, mắt hướng về người đang chơi piano kia.

    Âm thanh du dương như nuối tiếc.

    Rồi nhẹ dần, nhẹ dần đến khi trở lên im lăng.

    Tôi quay trở lại hội trường gốc.

    Không gian Bình Yên đã biến mất.

    Mọi người ngồi bên cạnh tôi và những người tham dự buổi hòa nhà cũng vô tay nồng nhiệt, dường như có thể át đi cả tiếng bom.

    Tôi nhìn quanh thì thấy anh Shinzo, Kengo, Mutsumi, Ayaka và cả 2 đứa trẻ đều khóc.

    Chị Shion và Fubata thì nước mắt đã khô nhưng đôi mắt đã đỏ hau.

    Chỉ riêng anh Kyoichiro là ổn nhất, dường như anh ấy cũng chỉ đang che dấu cảm xúc thaatjj của mình thôi.

    Tôi ngước nhìn lên trên sân khấu.

    Hai người từ trên ụ đất đi xuống, cúi chào chúng tôi.

    Rồi người cầm vĩ cầm, cây anh đào và ụ đất biến thành những cánh anh đào.

    Chúng cuộn tròn rồi hòa làm một với anh ấy.

    Đợi khi những cánh anh đào hòa làm một với mình, anh ấy ngước lên nhìn trực diện vào chính chúng tôi.

    Anh mắt sắc lẹm nhưng không hề chứa sát khí, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy ánh mắt như vậy.

    Chị Fubata không nhìn thấy cảnh đó vì chị ấy đang bị anh Kengo với chị Shion trêu trọc.

    Anh Kyoichiro chỉ nhếch mép và vẫy tay với anh ấy.

    Anh ấy thấy vậy cũng chỉ nhếch mép rồi nói với mọi người tại hội trường:

    - The Memories. – Rồi bước ra khổi hội trường.

    Anh Kengo tủm tỉm cười với anh Shinzo.

    - Anh có quay video lại không Shinzo?

    - Có chứ, tác phẩm này phải đến tháng sau mới phát hành mà...

    Trong lúc mọi người đang bàn tán về màn trình diễn lúc nãy, anh Kyoichiro cúi xuống nói với tôi và chị Fubata về kế hoạch của chúng tôi.

    Vốn dĩ là thế..

    Đột nhiên có một anh chàng từ từ đi đến chỗ chúng tôi.

    Anh ta đeo kính với mặc vest đen nên chắc anh ấy là người của sự kiện.

    Người ấy gọi tên chúng tôi lại và nói một câu – một câu mà khiến kế hoạch của chúng tôi trở nên thừa thãi.

    - Xin thứ lỗi, gia tộc Yozakura.

    Cậu chủ của tôi muốn gặp mọi người.

    Mọi người không phiền khi đi cùng tôi đến gặp cậu chủ chứ?

    - THẬT Á? – Mutsumi thét lên to đến nỗi người xung quanh phải chú ý đến.

    Anh Shinzo thì gần như ngất xỉu vì bất ngờ, phải để Nanao đỡ lấy.

    Không cần nói cũng biết mọi người kinh ngạc đến đâu vì người đó hiếm khi gặp gỡ fan của mình.

    Nhưng với bọn tôi, lần gặp này lại thể hiện ý nghĩa khác.

    [Sự khiêu khích chăng?]

    - Vậy mời mọi người đi theo tôi.

    Anh ta đưa chúng tôi đến chỗ hành lang lúc trước, rồi chạm vào mặt kính.

    Lập tức chúng hóa thành những cánh hoa anh đào, để lộ một dãy hành lang khác.

    Hoàn toàn là một màu đen tối tăm.

    Chúng tôi chỉ nhìn thấy đường nhờ những cánh anh đào bay về hướng đó.

    Không hiểu sao nó giống hệt với những gì tôi đã chứng kiến trong buổi hòa nhạc Khi đi đến gần nửa, hàng lang bắt đầu trắng dần và hiện lên trước mắt chúng tôi là một cánh cửa màu trắng nhạt.

    Những cánh anh đào dần biến thành một chiếc chìa khóa, và trên nó có một bông hoa anh đào và những cành cây bao bọc xung quanh thân chìa.

    Anh ta cầm lấy chiếc chìa khóa đưa cho Mutsumi rồi bước đi.

    Nhưng trước khi đi hẳn anh ta lại nói.

    - Từ đây là duyên phận của mọi người.

    Nhìn anh ta đi hẳn, Mutsumi mới đút chìa khóa lên đút vào ổ.

    Nhưng khi chạm vào ổ thì không gian lập tức biến đổi thành đồng bằng bao la và xanh thẳm.

    Dãy hành lang đã biến mất.

    Gió thổi lồng lộng khiến cho quần áo, tóc tai của chúng tôi bay phấp phới.

    Không gian ở đây bình dị đến kì lạ, chỉ có vào gợn mây và không hề có trăng.

    Xung quanh bằng phẳng, trải dài tưởng chứng đến vô hạn.

    Trước mắt chúng tôi chính là anh ấy, mình nằm trên thảm cỏ, một tay gối đầu, một tay đặt lên bụng.

    Khác với trang phục anh ta mặc khi biểu diễn thì lần này anh ta mặc chiếc áo đen dài, quần cũng là quần đen dài và từ chỗ gấu quần hơi rộng.

    Mắt hướng lên trên bầu trời, miệng không ngừng ngân nga tiếng hát.

    Nhưng có một điểm không đổi là khuôn mặt vẫn trắng bóc.

    Anh Kyoichiro tiếp cận người đàn ông đó và nói.

    - Gọi bọn tôi ra đây làm gì?

    Anh ta không trả lời, chỉ từ tốn ngồi dậy.

    Khi vươn mình một cái, anh ấy nhìn về phía chúng tôi với ánh mắt ấm áp nhưng miệng lại không nở dù chỉ một nụ cười.

    Khi anh ta đứng thẳng dậy, tôi mới biết anh ta cao bằng anh Kyoichiro mặc di đã biết anh ta rất cao rồi.

    Anh ta kéo cổ áo lên miệng rồi nói:

    - Tôi thấy mọi người trên khán đài nên muốn chào hỏi thôi.

    - Chỉ thế thôi à? – Chị Fubata tiến lên đứng đối diện anh ấy.

    - Chắc vậy. – Anh ta nhìn chằm chằm vào chị ấy.

    - Vậy bác không về ạ? – Alpha tiến lên hỏi anh ấy.

    Mọi người đều ngạc nhiên, hết nhìn Alpha lại nhìn "Bác" ấy.

    Anh ấy không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn lên bầu trời.

    Mutsumi lên tiếng chấm dứt không gian yên tĩnh đến rợn người này.

    - Mọi người nói chuyện gì vậy?

    - Trả lời em, anh có về không? –Dường như không quan tâm đến câu hỏi của Mutsumi, chị Fubata lại bồi thêm câu hỏi cho anh ấy.

    - Tôi không hiểu cô đang nói gì...

    - [Gió lanh đầu đông]

    Một vụ nổ lớn xảy ra cuốn theo khói bụi mù mịt.

    Nhưng khi bụi tan đi thì...

    Những cánh anh đào dựng thành một bức tường và hứng chịu đòn tấn công của chị Fubata.

    - Mọi người đi quá xa rồi. – Anh ấy thở dài, một tay chạm vào bước tường, tay còn lại xoa trán ngán ngẩm.

    - ANH CÓ CHỊU VỀ HAY KHÔNG! – Chị Fubata thật sự tức lắm rồi.

    Mặt chị ấy trở lên đỏ au và gân cổ nổi cả lên.

    - Đánh bại tôi đi.

    Chỉ có kẻ thắng mới có quyền quyết định mà?

    Đúng không? – Anh ấy vẫn bình tĩnh trước thái độ của chị ấy.

    - Không chỉ em ấy, cả bọn anh cũng sẽ lôi em về bằng được. – Nói rồi anh Kyoichiro nhấc cổ tôi, tiến lên đứng cùng chị Fubata.

    Không những không nao núng, anh ấy mỉm cười với bọn tôi:

    - Rồi!

    Vui vẻ nào.

    - Vậy mọi người không giải thích với chúng tôi chuyện gì đang xảy ra à?
     
    [Yozakura Family] Về Thôi, Anh
    Anh đào


    Bọn họ đứng nhìn nhau lúc lâu.

    Những cơn gió thổi nhè nhẹ giữa khung cảnh đêm thanh tịnh mang vẻ dịu dàng luồn qua khe tóc của hắn ta.

    Người phá vỡ sự im lặng này là Taiyo.

    Anh ta lao hẳn vào hắn nhưng lại bị bật ra xa.

    - Chị làm gì vậy, Fubata? – Cậu ấy la to.

    Cô ấy lùi khỏi đống hoa anh đào và thủ thế.

    Không nhìn Taiyo đến nửa cái.

    - Chị nói rồi, trận đấu này là của chị.

    Bằng mọi giá chị phải lôi cổ được tên này về.

    Tuy không được rõ ràng nhưng có lẽ hắn đã cười mỉm trước lời nói của cô ấy.

    - Chứng minh đi.

    Ngay lập tức, Fubata dùng Aiki nhấn xuống mặt đất.

    Những khối đất bên cạnh hắn bao quanh tứ phía và cả trên đầu hắn.

    Khi những khối đất đóng lại cũng là lúc chúng bị chém hàng trăm mảnh bé nhỏ khác nhau.

    Để rồi hiện ra trước mắt là những cánh hoa anh đào mọc ra từ hắn ta.

    Hàng trăm chánh hoa mọc ra từ người hắn bay thẳng về phía Fubata nhưng đề bị cô ấy hấp thụ hết.

    Khi hắn ta nhìn thấy khai hoa của cô ấy, hắn bất giác thu lại các cánh anh đào.

    - Đây là khai hoa của em à?

    Đáp trả hắn là những đợt chấn động liên hồi trong không trung.

    Fubata lao ra từ làn khói.

    Đưa tay lên bầu trời.

    Lập tức những dòng khí tích tụ lại xung quang bàn tay, rồi hóa thân thành rồng.

    Hạ tay xuống, con rồng phóng tới đó với tốc độ cực nhanh.

    Hắn ta chỉ hướng tay về chỗ con rồng đó, những cánh anh đào bay dọc theo cánh tay rồi biến thân thành những vòng xoáy mỏng xoay quanh những cánh anh đào kết thành ụ.

    - [Mắt Bão] – Lập tức, những cánh hoa đó phóng thắng lên phía con rồng.

    Cả hai đều tan biến nhưng không hề có một vụ nổ nào.

    Và hắn ta đã biến mất.

    Fubata nhìn xung quanh, rồi dùng tay ấn xuống mặt đất.

    - [Cơn gió đầu xuân]

    Lớp đất đá bay tứ tung kèm với nó là những tầng bụi dày đặc.

    Nhưng khi lớp bụi tan vẫn không thấy hắn ta đâu

    Cùng lúc đó, mọi người đang lao lên để cản Fubata với hắn lại nhưng đều bị Kyoichiro ngăn cản hết.

    Nhưng có một người vẫn đang cắm cúi vào chiếu máy tính.

    - Mutsumi.

    - Sao vậy chị Shion?

    - Em thấy chiều thức đó rất quen không?

    - Em có nhìn thấy nó ở đâu rồi nhưng cũng có thể là em chưa nhìn thấy nó.

    - Chị mới lục lại tài liệu của gia tộc.

    Nhìn nó rất giống [Bạc anh] – thứ sức mạnh bị nguyền rủa không?

    - [Bạc anh] là gì vậy ạ? – Hifumi nói.

    - Chị còn nhớ về câu truyện cổ tích được truyền miệng của gia tộc ta không?

    Đó chính là thứ lời nguyền ban cho vật chủ sức mạnh nhưng sẽ đánh đổi một số thứ của bản thân.

    Theo câu truyện thì chính tộc trưởng đời thứ 3 là người sở hữu nó.

    Ngài ấy không điều khiển được sức mahj của nó nên hận chính sức mạnh này.

    Ngài ấy đã tin rằng người sở hữu [Bạc anh] chỉ đem lại bất hạnh cho người khác – mặc dù chính ngài ấy đã rat ay với hàng trăm người vào thời đó. – Alpha trả lời thay.

    - Nhưng vấn đề ở đây là tại sao anh ấy là sở hữu chúng? – Mutsumi nhìn thẳng vào Kyoichiro và Taiyo.

    - Chuyện này vượt quá ranh giới của mọi người.

    Hắn ta xuất hiên ngay sau Alpha là thằng nhóc giật bắn lên.

    Shinzo lập tức chĩa Ukon vào hắn.

    - Ngươi là ai? – Shinzo lườm hắn.

    Không kịp để hắn trả lời, Fubata đã lai đến dùng aiki lên hắn nhưng hắn dùng bàn tay của mình chặn đứng đòn tấn công của cô ấy.

    - ĐỪNG HÒNG RỜI ĐI THÊM LẦN NỮA! – Chị ấy nhìn trực diện vào mắt hắn.

    - Tôi không hiểu cô nói gì. – Hắn ta nhìn Fubata một cách vô cảm.

    - Làm được không đó Fubata~~~. – Kyoichiro nhìn Fubata một cách châm chọc.

    - Sắp được. – Fubata hằn học đáp.

    Hắn ta nhìn mọi người lần nữa, bất giác mỉm cười.

    Giọt nước mắt chảy dài bên đôi mắt trái, chảy dài đến khóe miệng.

    Âm thanh vang vọng xung quanh màn đêm tĩnh mịch như lời ru.

    Cảm giác nhẹ nhõm, ấm áp trào đến mọi người.

    Alpha đứng bất động, dường như cậu đã nhó ra điều gì rồi...

    Fubata là người tấn công đầu tiên.

    Cô tung liên tiếp những cú đá thật mạnh lên người hắn nhưng đều bị những cánh anh đào chặn lại, hất cô ra xa.

    Shinzo lao lên, biến Ukon thành cây đinh ba lao đến đâm chính diện hắn.

    Nhưng mặt đất dười chân anh hóa thành một sinh vật dài ngoằng, quấn chặt anh ta.

    - CHỊ ĐÃ BẢO LÀ...

    - Thôi đi Fubata, chuyện này không phải là của riêng em đâu. – Kyoichiro vỗ vai Fubata.

    - Em không chấp nhận được mình không thể chạm vào tên đó. – Cô ấy lườm Kyoichiro.

    - Thì đó~~~~~ - Kyoichiro còn định nói gì đó nhưng mặt đã cắm sâu vào lòng đất.

    [Vạn hoa liễu loạn]

    Một chùm sáng dài chém thẳng vào những cánh anh đào.

    Taiyo vừa giải thoát cho Shinzo vừa lao đến chĩa mũi kiếm vào hắn.

    - Về với chúng em. – Taiyo mỉm cười nhìn hắn.

    Hắn ta cũng mỉm cười nhìn Taiyo.

    Ghé sát vào tai cậu, hắn cất tiếng hát lần nữa.

    Cậu không cử động được.

    Trước mắt cậu là một căn phòng đen như mực, chỉ có hai chiếc ghế là có màu trắng.

    Hắn ta ngồi trên một trong những chiếc ghế đó, vẫy Taiyo ngồi lên chiếc ghế còn lại.

    Cậu dần bước tới gần với chiếc ghế, cậu càng cảm nhận rõ có thứ gì đó đang chắn trước mặt cậu với hắn ta.

    Đợi cậu ngồi xuống, hắn ta mỉm cười với cậu.

    - Chúng ta nói chuyện với nhau nhé.
     
    Back
    Top Bottom