Khác (Your lie in April) E ở đâu, Kaori?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
284534630-256-k132662.jpg

(Your Lie In April) E Ở Đâu, Kaori?
Tác giả: Ryewhisper
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hmm,nói sao nhỉ?

Nếu như Kaori còn sống,nhưng cuộc sống nó thay đổi vĩnh viễn vì đã đi ngược lại quy luật tự nhiên thì sao?

Mình sẽ cho họ 1 thử thách, để xem họ sẽ làm gì.

Sorry vì mình ko hiểu nhiều về âm nhạc nhưng mình sẽ hướng Kousei và Kaori theo hướng là những nhân vật chính trong phim hành động.

Bộ này mình sẽ kết hợp với vài bộ anime khác mà mình thích nữa.Mong các bạn ủng hộ ạ
Let go



kousei​
 
Có thể bạn cũng thích !
(Your Lie In April) E Ở Đâu, Kaori?
P1: Em ở đâu? Kaori


Tiếng đàn đã kết thúc,cậu lặng lẽ bước xuống dưới sự hoc reo của khán giả.

Nhưng,nếu để ý thì ai cũng coa thể nhận ra là Kousei đang khóc,vì gì?

Ai biết được,chỉ có cậu mới hiểu đươc.

Kousei thu dọn đồ đạc của mình và nhanh chóng đi tới bệnh viện Totsuharu.

Bây giờ đã là 6h tối,có lẽ ca phẫu thuật đã kết thúc rồi.

Dù Kousei đã có linh cảm từ trước, nhưng cậu vẫn ko muốn tin vào nó.

Kousei tự mình bước vào,cậu chấp nhận đối diện dù biết nó sẽ ko hề đơn giản.

Nhưng,đập vào mắt cậu là 1 khung cảnh kì lạ,rất nhiều cảnh sát đang xuất hiện ở đây.

Kousei hiếu kì hỏi 1 người bệnh nhân gần đó.

- Thưa cô,có chuyện gì mà cảnh sát lại xuất hiện ở đây thế ạ?

- Có 1 người đàn ông bị giết ở đây,do chúng tôi nghe thấy có tiếng súng nổ,và đồng thời, có 1 cô gái bị bắt cóc đi.

Lúc nãy bố mẹ cô bé đó chạy đi hỏi mọi người mà khóc,tội nghiệp thật.

Tôi có gặp cô bé đó vài lần rồi,còn trẻ mà đã gặp nhiều chuyện .....

Kousei giật mình, cô gái đó ,ko lẽ......

Cậu chạy vào bệnh viện nhưng khi tới gần phòng phẫu thuật thì bị cảnh sát chặn lại.

Cậu có thể thấy rõ hai ông bà Miyazono khóc khi bước ra khỏi phòng thẩm tra.

- 2 bác.....- Kousei lên tiếng - chuyện gì vậy ạ?

- Arima-kun

Bà Miyazono ôm lấy cổ ông Miyazono, bác ấy nói:

- Cuộc phẫu thuật của Kaori đã thành công, nhưng .....con bé đã bị bắt cóc

Kousei sốc nặng, cậu ko tin điều đó,cậu chạy khắp nơi,gọi điện cho cả Tsubaki hay Watari chỉ mong có 1 thông tin của cô.....

- Em đang ở đâu vậy,Kaori?
 
(Your Lie In April) E Ở Đâu, Kaori?
P2


- Bác có thể cho cháu thông tin về vụ án đó ko ,bác Mori?

Bác là người tham gia chuyên án mà...

Kousei vẫn kiên nhẫn nài nỉ người bác họ của mình,ông Mori Kogoro.

- Kousei, ta chỉ là thám tử tư tham gia vào vụ án,nhưng cháu phải biết nguyên tắc của chúng ta là ko để lộ thông tin ra bên ngoài cho đến khi vụ án được phép thông báo cho cánh nhà báo mà...

- Cháu hứa sẽ ko nói với ai đâu,cháu xin bác,làm ơn đi mà

- Ko là ko

Ông Mori đóng cửa lại mặc cho Kousei ngồi bên ngoài.

Cậu quặn lòng ,Kaori giờ ở đâu?

Cô ấy có ổn ko?

Hàng trăm câu hỏi hiện lên trong đầu cậu.

Ngoài trời tuyết vẫn đang rơi khi mà thời tiết càng ngày càng lạnh khi về tối.

- Con phải lên lớp đây,bố tự qua quán Poirot ăn sáng nhé- Giọng nói của 1 cô gái trẻ vang lên ,đó là Ran Mori

Ran đi ra bên ngoài,cô hát ngân nga khi biết rằng hôm nay là 1 ngày tuyết rơi mà cô rất thích.

Nhưng,Ran đã nhận ra có gì đó ko đúng

Cô nhìn thấy Kousei đang tím tái ở bên ngoài vì lạnh,vì là chị em họ nên cô đã nhận ra cậu ngay lập tức

- Kousei, e tỉnh lại đi,Kousei.....

1 lúc sau,Kousei nằm mê man trong văn phòng của thám tử Mori,Ran nói:

- Rốt cuộc là...chuyện gì vậy bố?

- Thằng nhóc nó nài nỉ ta tiết lộ thông tin vụ án ngày hôm qua tại bệnh viện đại học Totsuharu, nhưng ......

Kousei bỗng ho mạnh ,cậu có lẽ đã bị cảm rồi,mở mắt ra ,cậu thấy 2 bố con nhà Mori, Ran nói:

- Kousei, em có làm sao ko?

- E ko sao,bác Mori, cháu xin bác,bác làm ơn...cho cháu biết đi mà.....

Mori nhìn Kousei 1 cách thận trọng,1 lúc sau ông nói

- Ngồi lên đi,ta cấm cháu tiết lộ vụ án này ra bên ngoài nhé

- Cháu cảm ơn bác

Mori lấy ra cuốn sổ ghi chép của mình và nói:

- Nạn nhân là Haruno Mikasa, 34 tuổi là kẻ vô gia cư vị giết tại tầng 3 bệnh viện do 1 phát súng....

Có rất nhiều thuật ngữ mà Kousei ko thể hiểu được,cậu chỉ nghe điều mà cậu muốn nghe nhất

- Bọn ta phát hiện có 1 cô bé tầm 14 15 tuổi bị bắt cóc tại phòng phẫu thuật dưới tầng 1.

Ko rõ 2 vụ này có liên quan hay ko nhưng nếu nó xảy ra cùng 1 lúc ,ta tin sẽ có sự liên kết với nhau.

Ko có khả năng cô gái đó gây án bởi vì bệnh nhân đó chưa thể tỉnh sau 1 liều thuốc gây mê được.

Thế nên có khả năng cao,kẻ sát nhân đã bắt cóc cô gái đó,vì sao thì chúng ta chưa biết được....

- Cháu cảm ơn bác ạ.

Tại London, Anh Quốc

- Đau quá

Kaori khẽ kêu lên,lúc này cô mới tỉnh dậy

- Đây là đâu?

Thiên đường sao ?

Mình đã chết chưa vậy...

- Cô còn sống, ko phải lo nhé.

Một giọng nói vang lên,lúc này cô mới ý thức được rằng mình ko ở trong bệnh viện mà đang ở sau xe ô tô và người mới nói là 1 kẻ lạ mặt mà cô ko hề biết,nhưng chắc chắn là ko phải người Nhật Bản.

Kaori giật mình, cô nhìn qua cửa kính thì mới thấy tháp Big Ben,chờ đã ,nếu vậy nơi này là.....

- Cô đang ở London, Miyazono Kaori

-Nhưng các ông là ai?

Tại sao lại bắt tôi??

- Đến nơi này đi đã,rồi cô sẽ có câu trả lời, cô nên nhớ cô ko phải người có quyền chất vấn

Dứt lời,1 họng súng dí sát đầu Kaori khiến cô lạnh sống lưng, cô đành phải ngoan ngoãn nghe lời họ....

- Kousei, cậu ở đâu?

Mau cứu tớ với
 
(Your Lie In April) E Ở Đâu, Kaori?
P3


Chiếc xe ô tô dừng lại tại 1 dinh thự rất lớn ngay trong lòng thành phố London nhộn nhịp.

Kaori chưa kịp định thần lại thì gã đàn ông to lớn ở đó nói

-Xuống xe

Lúc này cô mới để ý là tại sao những người bày lại có thể nói sõi tiếng Nhật như vậy dù cho họ đều là người ngoại quốc.

Cô sợ hãi bước xuống xe và được dẫn vào bên trong ngôi nhà

- Thưa cậu chủ,Miyazono Kaori đác đến rồi ạ

- Ra ngoài đi,để tôi nói chuyện với cô ấy

Kaori nhìn về phía giọng nói,người đó từ từ quay lưng lại,khuôn mặt đó khiến cô ngạc nhiên,1 cậu thanh niên trẻ tuổi mặc bộ vest trắng nhìn cô mỉm cười

- Anh là.....Kotegawa Narita?

Trong đầu Kaori chạy qua 1 dòng kí ức,đó là 1 cậu thiếu gia có gia đình quyền thế đã từng học 1 năm tại trường của cô sau khi chuyển ra nước ngoài.

Anh đã từng tỏ tình với Kaori nhưng đã bị cô từ chối,bởi vì,cô chỉ yêu duy nhất 1 người trên đời này......

- Thật mừng khi mà e còn nhớ tên anh đấy,đã lâu ko gặp,e vẫn xinh đẹp như ngày nào nhỉ?

Kaori

- Tại sao anh lại bắt tôi?

- Biết nói sao nhỉ?

A đã xem phần trình diễn của e tại Towa, nói thực a chẳng hiểu gì về nghệ thuật cả,nhưng quả thực e vô cùng lộng lẫy.

Dù cho e đã từ chối anh ko dưới 10 lần...nhưng anh vẫn mong muốn, e sẽ là vợ tương lai của anh.

- Có chết tôi cũng sẽ ko đồng ý,tên khốn nạn.

- Có cá tính đấy,nhưng anh lại thích điều đó từ em.

Nhưng e nên nhớ mình đang ở hoàn cảnh nào,bây giờ ,e là của Narita này.

Anh sẽ nuôi em cho đến năm 18 tuổi và chúng ta sẽ danh chính ngôn thuận đến với nhau.

- Anh nghĩ tôi sẽ đồng ý kí vào tờ đăng ký kết hôn sao?

Cho đến lúc đó tôi sẽ tìm cách ra khỏi chỗ này

- Em ngây thơ quá nhỉ Kaori, e nghĩ anh sẽ dễ bị để e làm điều đó sao?

Vậy thì nhìn thử cái này đi ....

Narita lấy chiếc điện thoại ra ,bật 1 video cho Kaori xem ,coi nhìn thấy bàng hoàng,.

Màn hình video bị cắt ra làm 2,đó là ông bà Miyazono và......Kousei

- Nếu như e ko nghe lời ta,thì ta tin chắc rằng người lên thiên đàng đầu tiên ko phải em ,mà là họ đấy,hiểu chưa ?

Kaori nhìn mà bật khóc,Narita lên tiếng :

- Bây giờ thì đến bệnh viện của gia đình tôi,nơi đó sẽ phẫu thuật để chữa hoàn toàn căn bệnh cho em,và 1 điều nữa thú vị đang chờ em đó,Kaori....

Tên đô con đằng sau chụp thuốc mê Kaori khiến cô ngất đi,Narita lên tiếng :

- Nhẹ tay thôi,tôi cấm bất cứ ai dám sờ mó đến vợ tôi,thì cái kết ko tốt đẹp đâu...

Tokyo

- Bác khẳng định về điều này chứ ạ,thưa bác sĩ?- Kousei hỏi

- Cô Miyazono chắc chắn đã khỏi bệnh tới 70% ,lẽ ra nếu xạ trị 1 đợt nữa là hoàn toàn khỏi.

Kousei ra về,cậu nhìn lên con đường toàn cánh hoa anh đào bay bay,cậu muốn khóc,nhưng cậu nén lại vù biết cô ko muốn vậy.

Bất giác ,Kousei thấy Kaori đứng ven đường, cậu vội vàng chạy tới nhưng cô lại biến mất, chỉ là.... tưởng tượng thôi sao?

Nhưng...điều an ủi duy nhất là chắc chắn cô còn sống ,Kousei hiểu điều đó.

Về nhà,Kousei bước vào phòng rồi lặng lẽ chơi piano, thầm nghĩ

- Kaori, rốt cuộc em đang ở đâu?

Một lúc sau,Kousei chợt nhớ ra điều gì đó,cậu lục cặp mình lấy ra 1 bức thư mà bố mẹ cô đã gửi cho anh.....

Gửi đến Arima Kousei.

"Thật buồn cười khi mình lại viết một lá thư gửi đến một người như cậu...

Cậu là đồ tồi tệ.

Đồ thiếu quyết đoán, nhẹ dạ cả tin, một chàng ngốc đúng nghĩa.

Nhưng...

Lần đầu tiên mình nhìn thấy cậu trình diễn, đó là khi mình vừa tròn 5 tuổi, nhân dịp chuyến giao lưu nghệ thuật của ngôi trường mẫu giáo mình theo học lúc đó.

Lúc đó, mình đã thấy một cậu bé lúng túng, vụng về đến nỗi làm ngã cả ghế piano trên sân khấu.

Những tưởng khi đó, chiếc piano kia cứ như một chướng ngại khổng lồ so với cậu bé.

Mình suýt bật cười khi nhìn thấy cảnh tượng ấy.

Nhưng khi cậu bé ngồi xuống và bắt đầu dùng đôi bàn tay bé nhỏ để gõ vang lên nốt nhạc đầu tiên, mình như bị cuốn hút.

Mình vẫn còn nhớ cái âm thanh đẹp tuyệt vời khi đó, những giai điệu ngân vang như nhảy múa, những giai điệu tràn đầy màu sắc, cứ như những nốt nhạc ấy được tô điểm bởi một hộp chì màu 24 sắc vậy.

Khi những giai điệu lộng lẫy đó vang lên, một bạn gái ngồi bên cạnh mình bắt đầu khóc, mình đã thật sự ngạc nhiên.

Và ngay cả khi cậu có thể tạo nên một thứ âm thanh như vậy, cậu lại quyết định từ bỏ piano ?

Ngay cả khi cậu và cái thư âm thanh tuyệt vời kia đã thay đổi hoàn toàn cuộc sống của vài người ?

Cậu là đồ tồi tệ, đồ thiếu quyết đoán, nhẹ dạ cả tin, đồ ngốc !

Vài năm sau đó, khi mình vô tinh biết được mình và cậu học chung trường, mình đã thật sự phấn khích.

Nhưng làm thế nào để làm quen với cậu đây ?

Hay là thử bắt chuyện với cậu vào giờ nghỉ trưa ?

Hay là...

Mình đã suy nghĩ như vậy nhưng rốt cuộc, mình chỉ đứng nhìn từ xa...

Bởi vì mình đã thấy, cậu vui vẻ, cười đùa cùng với những người bạn của cậu.

Mình khi đó, cảm thấy, người như mình, thì không nên ở bên cạnh cậu và các bạn của cậu.

Vì sao à ?

Khi mình còn nhỏ, mình đã luôn phải đi đến bệnh viện để kiểm tra sức khoẻ.

Ngày nhập học đầu tiên ở ngôi trường này, mình đã bị ngất và lại phải vào bệnh viện cấp cứu.

Và cứ mỗi lần như vậy, số ngày mình luôn phải ở trong bệnh viện để theo dõi ngày càng dài ra.

Thật sự thì, mình rất, rất ít khi đến trường để học, và hầu hết thời gian mình đều ở trong bệnh viện.

Từ nhỏ mình đã biết, là có gì đó không ổn đối với cơ thể mình rồi.

Cứ thế cho đến một đêm nọ, mình vô tình thấy cha và mẹ mình ngồi khóc ở ngoài phòng chờ bệnh viện.

Lúc đó, mình biết thời gian của mình chẳng còn lại được bao lâu.

Đó là lúc mình bắt đầu quyết định.

Mình không muốn mình lên thiên đường cùng với sự hối hận.

Mình quyết định không kiềm chế nữa, và cố gắng làm những gì mình muốn làm

Mình không còn sợ khi đeo kính sát tròng.

Mình ăn mọi thứ mình thích, thay vì cứ lo lắng về cân nặng của mình

Mình vứt bỏ hết những rập khuôn cũ rích trong âm nhạc, và chơi theo cách mình có thể tận hưởng nó.

Và sau đó, mình đã nói dối, tất nhiên chỉ một lời nói dối.

Mình nói dối rằng, mình, Miyazono Kaori, thích Watari Ryouta.

Và lời nói dối vào tháng tư ấy, đã mang mình đến gần hơn với cậu.

Xin lỗi Watari giùm mình nhé, mặc dù bây giờ mình khá chắc cậu ta cũng quên mình rồi ( teehee )

Người mà mình thích là một người nghiêm túc với một trái tim ấm áp cơ

Mà chắc cũng không sao, tại vì mình và cậu ấy là bạn mà.

Và cũng xin lỗi Tsubaki giùm mình nhé

Mình đã không tài nào nói ra được những suy nghĩ của mình cho cô ấy, rằng mình muốn nhờ cô ấy giới thiệu mình, Miyazono Kaori, làm quen với cậu, Arima Kousei.

Mình đã muốn mình và cô ấy sẽ trở thành đôi bạn thân, với không có một cảm xúc khó xử nào giữa hai người

Mà chắc hẳn nếu mình có hỏi cô ấy về điều đó thì cô ấy cũng chẳng chịu trả lời mình đâu.

Bởi vì, sau tất cả, Tsubaki thích cậu mà.

Mình và Watari đều biết điều đó.

Mặc dù mình chắc chắn 100% rằng cậu không biết rằng cô ấy thích cậu, và chắc chắn Tsubaki cũng không hề biết cô ấy đã thích cậu, ngạc nhiên chưa ?

Lời nói dối của mình đã đưa mình đến gần hơn với cậu, mặc dù, không được như tưởng tượng của mình

Bắt đầu từ lời nói dối ấy

Một chút khó chịu

Một chút cảm xúc

Một vài sự biến thái >_
 
(Your Lie In April) E Ở Đâu, Kaori?
P4


Kousei đã quyết tâm đặt ra mục tiêu của mình.

Cậu vẫn theo đuổi âm nhạc vì đó là lời hứa của cả cậu và Kaori, một mặt khác,cậu sẽ thi song song với mong muốn trở thành 1 cảnh sát ngầm.

- Hãy chờ anh,Kaori, anh hứa sẽ đưa em về,rồi chúng ta sẽ lại bên nhau,cùng nhau biểu diễn lần nữa.

Anh hứa....

Cùng lúc đó tại London

- Anh đừng làm việc quá sức chứ ,Narita.

Dù khó đến đâu thì e vẫn sẽ giúp anh mà

- A biết ,công chúa bé nhỏ của anh

Nếu vào lúc này,chắc các bạn sẽ phải ngạc nhiên vì người vừa đối thoại với Narita lại chính là Miyazono Kaori.

Kaori chạy tới ôm Narita vào lòng,cô nói:

- Liêu mà về sớm nhé,làm 1 ông trùm thì cũng nên biết chăm sóc tốt cho mình chứ.

- Tối nay về ta ra ngoài xem phim nhé

- Vâng,nhớ đấy nhé

Narita bước đi ra ngoài và mỉm cười.

Nhìn cô dù mới 14 tuổi nhưng thực sự rất quyến rũ, nhưng anh luôn biết kiềm chế mình,ko phải Narita sợ đi tù,nhưng anh rất quân tử và tôn nghiêm của anh là chỉ ngủ với Kaori khi mà đã lấy nhau làm vợ chồng.

Phải nói thêm,công ty mà Narita điều hành thực chất là 1 công ty buôn lậu trá hình thuốc lá có quy mô vô cùng lớn tại nước Anh.

Và cái tên của anh cũng khiến nhiều kẻ phải khiếp sợ trong giới Mafia.

Kaori mỉm cười đi vào trong nhà,nhưng 1 lúc cô lại cau mày,cô đi vào phòng mình thì thấy cây vĩ cầm cô yêu thích.

Đã lâu rồi Kaori ko chơi,chính cô cũng ko thể nhớ được là mình học chơi từ bao giờ và tại sao mình lại thích chơi nó như thế .

Cô nhè nhẹ kéo nó,lúc này,cô thử chơi 1 bản nhạc là Concerto số 21 .

Tiếng nhạc du dương phát ra từ cây vĩ cầm khiến ai cũng phải rung động

Đột nhiên Kaori đau đầu tột độ, cô ngã xuống, trong đầu cô hiện lên hình ảnh hoa anh đào rơi,ngón tay gõ nhẹ lên phím đàn,ánh nắng nhẹ......

Kaori phải lấy 1 viên thuốc an thần uống,dạo này cứ thỉnh thoảng, có những hình ảnh rời rạc ko biết từ đâu xuất hiện trong đầu cô.

Kaori bỏ cây vĩ cầm xuống,cô xuống bếp muốn làm một món gì đó cho Narita, mỉm cười.

Tại Tokyo

Đám tang được tổ chức một cách trang trọng, đám tang của Miyazono Ryouko.

Bà vì quá nhớ con gái nên đã đột quỵ mà chết.

Từ lâu,Kousei đã coi bà Ryouko như mẹ của mình cũng đã tới để dự đám tang.

Vào lúc này đây,ông Miyazono như già thêm cả chục tuổi vậy,ông ko còn vui vẻ cười đùa như lần đầu cậu gặp nữa.

Mà,nếu ai rơi nước vào hoàn cảnh của ông mới hiểu.

Vợ chết ,con gái thì mất tích, dù là đàn ông nhưng ông cũng đã phải rơi nước mắt.

Kousei dự xong,cậu cố gắng động viên ông Miyazono rồi lặng lẽ về.

Sắp đến lúc cậu phải thi vào 1 trường quân sự tại Nhật Bản,và cậu cũng phải thi cả trường nghệ thuật nữa.

Nên cậu thực sự bận bù đầu.

Đã 3 tháng kể từ khi Kaori bị bắt cóc, Kousei chưa nhận được 1 tin gù cả làm cậu ngày càng sốt ruột.

2 năm sau đó

- Xin giới thiệu phần trình diễn của Arima Kousei

Giọng MC vang lên ,đó là tại buổi biểu diễn piano Beethoven thường niên.

Và vẫn như mọi khi,giai điệu của Kousei vang lên khiến cho ai cungx phải trầm trồ.

Kousei bước vào trong cánh gà

- Chúc mừng cậu,Kousei

- Quá xuất sắc

Tsubaki và Watari tấm tắc khen ngợi, nhưng Kousei lòng nặng trĩu, vì...trong 1 khoảnh khắc....cậu đã thấy......Kaori

- Hay là...chúng ta qua một cửa hàng mới mở ăn chút đồ ngọt đi,Kousei?

Có bánh Sandwich ngon lắm đó

- 2 cậu đi đi,dịp khác tớ sẽ đi.

Tớ muốn ở 1 mình

Khi Kousei khuất bóng, Tsubaki thở dài,nói:

- Cậu ấy .....vẫn sẽ ám ảnh đến ko thôi,phải không Watari?

- Kaori, ko biết cậu ấy có ổn ko?

Kousei đi về nhà,việc đầu tiên cậu làm là bật laptop lên và cập nhật tin tức.

Cậu luôn luôn nghe ngóng tin mất tích của Kaori, đặt ra hàng ngàn giả thuyết và kết quả vẫn chưa thu được gì.

Chán nản, cậu bước tới câu đàn piano và gõ nhẹ lên đó.

Trên cây đàn là hình ảnh của Kaori chụp lúc cô còn nhỏ có hình kousei đi ngang qua.

Kousei quyết tâm ko khóc nữa,cậu tự hứa sẽ làm mọi cách có thể để đưa cô về được.........
 
(Your Lie In April) E Ở Đâu, Kaori?
P5


Vài năm đã trôi qua

Cuối cùng thì Kousei đã chính thức trở thành 1 học sinh cao trung,nhưng đồng thời, cậu cũng đã bí mật đủ điều kiện tham gia vào khóa huấn luyện các đặc vụ ngầm trẻ tuổi trong chính phủ Nhật Bản.

Điều này diễn ra hết sức bí mật đến mức ko một người bạn nào của Kousei có thể biết được.

Kousei bước vào trường cao trung và thở dài,cậu cần phải lạc quan lên.

Cậu tin rằng Kaori chắc chắn còn sống nên ko ngần ngại gạt đi nước mắt và mạnh mẽ sống tiếp.

Đi vào lớp học mới,Kousei thử cho mình 1 việc mà cậu làm khá là dở đó là...kết bạn.

Nhưng,với 1 người nhát gan như cậu thì nên nói gì chứ?

Thế là,Kousei im lặng đến cuối ngày.

- Cậu là....Arima Kousei, phải ko?

Tớ nhận ra cậu rồi

Kousei ngước nhìn,đó là 1 cô gái tóc ngắn ngang vai và có đôi mắt màu xanh dương khá là nhí nhảnh, ko khó để cậu nhận ra đây là lớp trưởng- Nanako Yotsuba vừa mới nhận chức

- Là tớ,thật vui khi có người nhận ra

- Cậu thì ai mà ko biết chứ.

Nói thật thì tớ cũng khá là ít khi nghe dương cầm, nhưng cậu thì có cái gì đó thu hút lắm,thế nên ,hôm nào đó có thể biểu diễn cho tớ nhé?

- Được thôi,nếu đó là điều cậu muốn

- Yotsuka ơi- Tiếng của 1 cô gái nào đó

- Um,tớ đến ngay.

Gặp lại cậu sau nhé Kousei

Yotsuka bước đi cười khúc khích, Kousei thấy thì mỉm cười, lâu rồi mới có người nói chuyện mà,Watari và Tsubaki thì khác trường nên giờ cậu khá là đơn độc.

Bước lên cao trung nên giờ cậu phải tìm 1 công việc để nuôi sống bản thân.

Kousei miệt mài tìm kiếm và thấy 1 tin trên điện thoại, làm gia sư cho 5 người tại 1 địa chỉ khá gần đây.

Kousei may mắn là cậu sẽ đi học khóa đào tạo đặc vụ vào ban đêm nên ko lo về thời gian.

Cậu gọi điện cho thân chủ và ngỏ ý muốn xin công việc này

- Um,Arima Kousei, hình nhue cậu là 1 nghệ sĩ piano chuyên nghiệp hay sao nhỉ?

- Vâng thưa ngài,nhưng hiện tại tôi đã ngừng chơi để tập đoàn vào học.

- Thực ra trước khi cậu gọi thì đã có người đăng kí rồi, nên là,tôi rất tiếc....

- Ko sao,cảm ơn ngài nhiều...

- Nhưng vì cậu là Arima Kousei ,nên có 1 công việc này,cậu có thể cất nhắc, được chứ?

-Xinn ngài cứ nói

- Có 1 đứa con gái của tôi rất thích việc được chơi dương cầm ,cậu có thể dạy cho nó được ko?

Tôi sẽ trả cậu 10000 yên 1 ngày

- Rất sẵn lòng, thưa ngài

- Mai cậu hãy đến địa chỉ nhé,tôi sẽ bảo chúng mở cửa cho cậu

- Rất cảm ơn ngài

Tại Oxford cùng thời điểm

- Hồi hộp quá đi mất

Kaori mỉm cười khi đi vào trường,cô đã rất lâu rồi mới đến trường vì mấy năm trước cô được Narita thuê gia sư dạy học để có thể đến trường được.

Khả năng học của Kaori vô cùng xuất sắc nên chỉ vài năm,cô đã có thể thi đại diện dù mới 17 tuổi.

Kaori sau khi làm quen lớp thì nhìn quanh,chẳng có ai quen biết cả.

Lòng cô hơi bối rối thì chợt,cô nhìn thấy 1 vài du học sinh người Nhật Bản, mừng rỡ,Kaori chạy tới chỗ họ làm quen

Giờ ăn trưa

- Lúc nào đấy cậu phải thi với tớ nhé,tớ cũng chơi vĩ cầm được đó

Cô gái nhí nhảnh nói trước mặt Kaori tên là Umaru Doma.

- Chắc chắn rồi,Umaru, cậu ở đây sao?

- Tớ thuê nhà gần đây,anh trai tớ hiện đang công tác ở gần nên cũng tiện

- Ăn một chút đi đã ,Kaori,cậu nói chuyện suốt ko ăn gì sao học được chứ...

Cô gái vừa lên tiếng,tên là Rem.

- Um tớ sẽ ăn,mà ,cậu cũng ở bên này với người quen à Rem?

- Ko tớ là Maid cho 1 bác sĩ giàu có ở gần đây,haizz tớ còn 1 người chị nữa nên bọn tớ luân phiên nhau làm việc và học được.

Các cô gái nói chuyện vui vẻ và cười khúc khích,Umaru uống 1 ít coca và nói

- Cậu thì sao,Kaori?

Cậu ở bên này hau là du học sinh từ Nhật Bản vậy?

- Um,tớ ở đây được 3 năm rồi,trước đó thì....tớ là người sống tại Nhật Bản

- Vậy sao?

Lúc nào đấy thử qua nhà Kaori chơi đi

Các cô gái nhìn nhau cười khúc khích

-Sang trọng thật đấy

Kousei đứng dưới 1 tòa nhà cao tầng ,đây xem ra là khu căn hộ cao cấp của đám con nhà giàu.

Cậu từ từ bước vào thì bỗng nhiên, có 1 bóng người chạy vụt qua vô tình va phải cậu.

- Cho tôi xin lỗi,tôi đang rất vội

Nói xong cậu ta chạy đi mất,Kousei nhìn qua thì đã đoán ra được là ai,đó là Uesugi Fuutaro học cùng lớp với cậu,1 học sinh có số điểm cao nhất lớp và được coi là học sinh giỏi nhất trường.

- Cậu ta sống ở đây sao?

Kousei bước vào thang máy và đi lên tầng 30.

Đến phòng 309,cậu ấn chuông cửa,1 giọng con gái vang lên

- Ai vậy?

- Tôi là Arima Kousei, tôi tới để dạy kèm theo lời dạy của thân chủ......

- Rồi ,vào đi

Cửa mở ra,Kousei bất ngờ khi Uesugi cũng đang ở đây,nhưng điều bất ngờ hơn là,có 5 cô gái xuất hiện, nếu ko để ý kiểu tóc thì,họ có khuôn mặt giống nhau như đúc.

- Aaaa,Arima Kousei...

- Cậu là thiên tài piano nổi tiếng đó sao?

4 cô bu lại hỏi Kousei trong khi chỉ có 1 người thì ko quan tâm lắm.

- Này,các cậu ko tính việc học đó hả?

Fuutaro lên tiếng ,nhưng khá tội nghiệp là cậu ta chẳng ai để ý đến.

- Tớ là Nanako Itsuki,và tớ chính là người mà bố nhờ cậu dạy kèm đó,Arima Kousei

- Tớ hiểu rồi nhà cậu có Piano chứ?

- Đi theo tớ

Itsuki kéo Kousei đi chỗ khác,còn các cô khác thì...bỏ về phòng làm Fuutaro ko biết làm gì cả.

Nhìn qua ,Kousei cũng đoán được là 5 chị em nhà này khá là lười học.

- Đây ....vậy hôm nay ta bắt đầu nhé?

- Được ,cho tớ biết cậu hiểu đến đâu nào ,Itsuki

- Được,nhưng ....cậu có thể cho tớ nghe 1 bản nhạc đươc ko,Kousei?

Kousei im lặng rồi gật đầu, nói

- Được thôi

Từng phím đàn piano vang lên nhè nhẹ khiến 5 chị em nhà Nanako và Fuutaro phải im lặng nhìn ,đã lâu rồi Kousei mới chơi lại.

Chắc là tầm 2 tháng trước, vì cậu đã phải làm rất nhiều việc,cậu cứ nghĩ là mình đã quên nó rồi,ai ngờ mà.....

Trong phím đàn đó

.....1 chút cánh hoa anh đào rơi

.....1 chút cái mát đài xuân

......1 chút sự tiếc nuối

......và,sự hối hận,bi thương vang lên

Nó cứ như là tiếng khóc vậy,Kousei cứ tiếp tục như vậy khiến cho dư âm cứ vang mãi trong mỗi người tại đây....
 
(Your Lie In April) E Ở Đâu, Kaori?
P6


Cuối ngày hôm đó...

-Cậu....có ổn ko vậy,Kousei?

-Itsuka lên tiếng

- Tớ ổn ,dù sao thì hôm nay đến đây thôi,mai tớ sẽ quay lại,cậu ôn lại chút đi nhé.

- Tớ hiểu rồi

Kousei nhìn qua Fuutaro đang bất tỉnh nhân sự do Nino đã cho cậu ta uống thuốc ngủ,thở dài rồi nói:

- Đưa cậu ta cho tớ

- Ơ nhưng....

Kousei bước tới và xốc nách Fuutaro lên,từ sau vài khóa huấn luyện thể lực thì Kousei thực sự rất khỏe so với hồi sơ trung

- Tớ sẽ đưa cậu ta về nhà.

Các cậu tự mà thu dọn đi

Kousei quay mặt đi ,nói

- Các cậu nên biết ơn ,những gì mà họ đã cố gắng vì mình

- Này,cậu nói gì hả?- Nino lớn tiếng

- Cậu ko phải đứa trẻ con mà ko hiểu được,nghĩ đi - Kousei trừng mắt khiến Nino hơi ớn lạnh

Kousei cõng Fuutaro về nhà,tình cờ là khu nhà Kousei đang thuê khá gần nhà của Fuutaro...

- Đáng ghét,nơi đây ko phải chỗ cho 2 người họ- Nino nói

- Thôi mà chị,e thấy họ cũng ok mà- Yotsuba nói

- Đây,là đâu?

- Cậu tỉnh rồi sao,Fuutaro?

Fuutaro nhận ra là Kousei đang cõng mình liền đi xuống ,nói

- Chuyện này...là sao?

- Cậu bị gài bẫy rồi,Nino đã cho cậu uống thứ thuốc ngủ và cậu li bì đến tận bây giờ đấy.

- Um,vậy....cậu đưa tớ về đến nhà à?

- Tình cờ là nhà tớ khá gần đây...

- Cảm ơn cậu nhé,hôm nay phiền cậu rồi.

- Về đi,hôm sau tớ sẽ giúp cậu trong việc dạy dỗ họ.

Kousei về phòng trọ để thay đồ và tắm rửa, nhìn lên tấm ảnh Kaori lúc còn nhỏ,cậu bất giác mỉm cười.

Đến 11 rưỡi tối,Kousei bí mật tới khu trại tập trung gần đó

- Arima Kousei, cậu đến rồi sao?

- Um,tỉnh táo chút nào chưa,Fuutaro?

Ko sai,cả Fuutaro và Kousei đều là những đặc vụ ngầm được đào tạo bởi 1 chương trình bí mật do chính phủ Nhật Bản phát triển.

Đối tượng họ nhắm đến là các học sinh trẻ tuổi có sự gan dạ và liều lĩnh hơn cả.

Và,họ sau nhiều năm đã được tham gia vào 1 vụ án có quy mô toàn cầu.

- Arima Kousei, Fuutaro, 2 người hãy vào khẩn trương lên,cuộc họp sắp bắt đầu rồi

Cả 2 đi vào bên trong, có tới 10 người trong này và họ đều là các đặc vụ ngầm.

Lúc sau,đội trưởng của chuyên án lên tiếng

- Xin chào mọi người, có lẽ đây sẽ là chuyên án đầu tiên chúng ta được đảm nhận sau nhiều năm huấn luyện.

Tôi sẽ trình bày cho mọi người được biết

Đối tượng lần này chúng ta nhắm đến,chính là tập đoàn Kotegawa.

Trong nhiều năm trở lại đây,theo các nguồn tin thì tập đoàn Kotegawa là 1 tổ chức xã hội đen rất lớn trong giới Mafia.

Chúng đã thao túng rất nhiều thị trường chứng khóa và xuất nhập khẩu thuốc lá của gần 1 nửa Châu Âu.

Nhưng do có rất nhiều mối quan hệ và luồn lách luật,nên đến giờ chúng vẫn bình an vô sự.

- Nhưng tại sao chúng ta lại đảm nhận, tôi nghĩ trở lại trên này FBI hay CIA sẽ hợp hơn nhỉ?

- FBI và CIA thì lại chưa thể được,bởi chúng có sự phục vụ của hacker.

Khá là kì lạ khi máy chủ của các cục tình báo lại có thể bị hack được,nên hầu như đặc vụ nào chúng cũng đều nhận biết được.

Vì thế nên chính phủ nước ta đồng ý cho chúng ta đảm nhận,1 phần nữa là vì kẻ đứng đầu tập đoàn bây giờ,Kotegawa Narita là 1 người Nhật Bản và có nhiều nguồn tin cho hay hắn có rất nhiều hành động phi pháp tại Nhật Bản.

Có 1 vụ xảy ra gần đây,cách đây 4 năm tại bệnh viện đại học Totsuharu

Kousei nhói trong tim,cậu nói

- Vụ đó...như thế nào vậy chỉ huy?

- kẻ ăn mày bị sát hại trong bệnh viện là 1 người chứng kiến cảnh chính tay Narita đã giao dịch lậu 1 lượng lớn thuốc lá và cả....ma túy đá.

Chúng ta vốn định đến bệnh viện ngay để bắt nhưng hắn đã nhanh hơn 1 bước.

- Vậy....cô gái mà hắn đã bắt cóc....

- Cô gái tên là Miyazono Kaori ,1 nghệ sĩ vĩ cầm trẻ tuổi, chúng tôi có điều tra nhưng có vẻ như,cô gái này ko liên quan đến vụ án.

Narita có lẽ hắn bắt cóc cô gái này vì việc riêng mà thôi.

- Công việc mà chúng ta cần làm bây giờ,chính là điều tra và tìm cách xâm nhập vào tổ chức của hắn.

Phải làm cách nào đấy để tìm ra bằng chứng phanh phui toàn bộ tập đoàn.

Phương án tôi đề ra ,đó là ta cần tạo lai lịch giả cho 1 tới 2 người tại đây,và họ sẽ xâm nào vào tổ chức này,tại Nhật Bản.

Cố gắng lấy lòng tin của chúng để có cơ hội gặp mặt tên trùm.

Ai đồng ý sẽ làm tay trong xin hãy cho tôi biết

Kousei giờ tay lên cả Fuutaro cũng vậy.

- Vậy ,2 người sẽ làm tay trong,nhưng có điều này tôi cần thông báo.

Nếu như để bảo vệ bí mật,hãy hy sinh bất cứ điều gì,kể cả là người ta yêu thương hoặc cả mạng sống của mình

- Rõ ,thưa chỉ huy

- Kế hoạch sẽ triển khai trong năm sau.

Bởi 2 cậu sẽ phải hoàn thành nhanh khóa học đã.
 
(Your Lie In April) E Ở Đâu, Kaori?
P7


Vào ngày lễ hội mùa xuân

Kousei lặng lẽ đi vào trong lễ hội ,cậu nhớ lại 1 chút hồi ức khi xung quanh vang lên tiếng cười đùa vui vẻ.

Đã rất lâu rồi,cậu cũng từng được mẹ đưa đến đây,nơi mà sự vui vẻ nó hiện rõ trên khuôn mặt của 1 cậu bé 5 tuổi.

Cũng đã có lúc,Kousei hỏi Kaori

- Cậu đã từng thử tới những chỗ nhue này chưa ,Kaori?

- Um,tớ ko được khỏe nên việc chen chúc như này tớ ko đi được

-Một lúc nào đấy cậu khỏe lại ,đi cùng với tớ nhé

Nghĩ lại thì,buồn thật đấy chứ.

Dòng người nô nức đi nên Kousei dừng lại tại 1 gian hàng bán Takoyaki để có thể mua chút gì đó ăn

- Cho tôi 1 suất Takoyaki với

Tình cờ là,có 1 người nói cùng lúc với cậu,quay ra thì....đó là Yotsuba

- Arima -san

- Um cậu là....

Kousei phải dừng khoảng vài giây vì lúc này Yotsuba đang mặc kimono nên cô có phần giống với các chị em của mình

- Yotsuba, phải ko?

- Đúng rồi đó,cậu nhớ giỏi thật

- Trong số 5 chị em thì cái cách nói chuyện theo kiểu nhí nhảnh nhue này chỉ có mỗi cậu.

Cậu ở đây vậy tức là các chị em của cậu cũng quanh đây sao?

- Um,bon tớ...

- Yotsuba....

Giọng nói đó là của Fuutaro

- Quay về làm bài tập ngay lập tức nếu ko đừng mong xem pháo hoa

- Tớ quay về ngay đây nhưng cho tớ mua...

- Dẹp ngay cho tớ,đi ngay.

Kousei, cậu cũng ở đây sao?

- Ờ,giờ mà cũng làm bài tập sao?

- Đúng là bthg ko ai làm bài tập giờ này nhưng mà cả 5 đã ai động vào 1 chữ nào kể từ kì nghỉ xuân đâu.

Fuutaro kéo Yotsuba về ,Kousei nói

- Đằng nào tớ cũng đang rảnh,để tớ giúp cậu 1 tay vậy.

5h chiều tại nhà của chị em Nanako

- Sao tớ lại ở đây chứ?

Thế này ko kịp xem pháo hoa mất- Nino than thở

- Thay vì ngồi đó thì cố làm cho xong đi chị - Miku lên tiếng

Cả 5 chị em vẫn còn mặc Kimono làm bài tập dưới sự giám sát của Fuutaro.

Kousei nhìn thấy cảnh đó mà hơi mỉm cười.

- Các cậu làm đi nhé,lát tớ quay lại kiểm tra

Kousei và Fuutaro ra ghế sofa ngồi

- Có vất vả lắm ko?

- Có chứ,chắc mấy ngày tới đây cậu cũng nhận ra là cả 5 người họ đều rất lười học mà còn đại dốt nữa...

- Tớ hiểu,nhưng nếu để ý kĩ 1 chút thì nội tâm của họ đều có chút gì đó đáng để lưu tâm đấy.

- Ý cậu là sao?.

- Cậu và tớ cùng khóa huấn luyện đạc vụ mà sao cái bài này cậu dở vậy.

Đối với những đối tượng ko chịu hợp tác,thì ta phải làm sao gây ra sự tin tưởng, thấu hiểu họ thì họ sẽ nói cho cậu cả thế giới, hiểu chứ?

- Haizz,cậu biết tớ là người suy luận theo logic nhiều hơn là cảm tính mà.

- Xong rồi,Fuutaro - Tiếng 5 chị em vang lên

Và thế là,cả bọn quay trở lại lễ hội

- Các cậu đi trước đi,nếu có hẹn gặp nhau hay gì thì cứ gọi tớ nhé

Kousei chào họ rồi đi tới lễ hội một mình,vì cậu thực sự nhớ lại hồi ức ....

Một lúc sau,có tiếng loa phát thanh thông báo tới việc bắn pháo hoa.

Năm nay,lại 1 lần nữa cậu lại ngắm pháo hoa 1 mình,Kousei bất giác nhớ lại ngày ấy khi cùng với các bạn mình đốt pháo hoa cạnh hồ bơi của trường.

Mọi người khi đó nói tới ước mơ của mình,nhưng khi hỏi Kaori, cô ấy nói:

- Tớ...thực sự chưa nghĩ gì tới tương lai cả

Đối với Kousei, lúc đó cậu chẳng hiểu gì cả,nhưng giờ đây,khi cậu hiểu ra thì quặn lòng.

Bỗng,có tiếng điện thoại vang lên

-Fuutaro?

- Kousei, nếu cậu ở quanh lễ hội thì giúp tớ tìm mấy chị em nhà Nanako với,họ bị lạc rồi,nếu được thì hãy dẫn họ tới công viên gần đó nhé

- Hiểu rồi

Kousei tắt máy và bắt đầu đi quanh lễ hội

Phải mất một lúc lâu,cậu mới nhìn thấy Itsuki đang bị dòng người xô đẩy tại đó.

Nhìn qua thì cô gái đó có vẻ đang hơi khóc thì phải.

- Mọi người....mọi người đâu rồi?

Kousei lấy tay mình kéo Itsuki qua khỏi đám đông để đi vào lề đường.

- Kousei?

- Đi thôi,chúng ta cần tìm những người khác nữa,bám vào tay tớ...

Itsuki đành bám vào tay Kousei, và đi tiếp

Phải mất một lúc sau,tất cả mọi người đã tập trung ở công viên,vào cái lúc mà pháo hoa đã kết thúc.

- Khó khăn quá nhỉ,Fuutaro?

- Um,tớ thấy nhức đầu ghê đấy

- Sao cậu lại làm những điều này thế?

- Nãy Miku có kể cho tớ nghe nhiều chuyện,được biết pháo hoa là 1 kỉ niệm đẹp của họ với cả người mẹ quá cố,tớ nghĩ...mình nên giúp họ thôi.

Cả 2 ngồi nhìn cả 5 chị em đốt pháo rồi cùng nhau cười vui vẻ,dù pháo hoa kết thúc nhưng nãy họ đã dự phòng bằng việc mua pháo nhỏ để chơi

- Nhưng sao cậu lâu vậy?

Tớ nghĩ nếu chỉ để đưa họ ra đây thì đâu có lâu đâu

- Ừm,có chút việc của Ichika,nên tớ.....

- Xem ra là cậu ko đơn giản là gia sư của họ rồi,Fuutaro

- Ý cậu là sao,Kousei?

- Cậu hiểu rõ hơn ai hết mà,sao lại hỏi nhỉ?

Kousei đứng dậy,nói:

- Chăm sóc cho họ đi nhé,tớ về đây

- Khoan đã, cậu định trốn về trước à?

- 5 người họ thì chắc cậu mới là người phù hợp hơn ai hết mà nhỉ?

Kousei mỉm cười rồi đi,nhìn 5 người họ mà lòng Kousei bồi hồi...
 
(Your Lie In April) E Ở Đâu, Kaori?
P8


Vài ngày sau đó

- Khó khăn vậy sao?

- Cậu vốn dĩ rất thấu hiểu tâm lý mà,cậu giúp tớ thuyết phục họ đi,Kousei

- Thế....tại sao cậu lại nhờ tớ vậy?

- Vài ngày trước,tớ đã nhận được cuộc gọi từ bố của họ,ông ấy yêu cầu cả 5 phải qua được kì kiểm tra giữa kì này,chỉ cần 1 người trượt thì tớ sẽ bị sa thải ngay lập tức,mà cậu biết đấy,tớ rất cần công việc này.

Nhưng các cô nàng đấy thì,tớ ko biết nói sao nữa,thế nên....

Fuutaro cúi đầu nói

- Xin hãy giúp tớ đi,Kousei

- Ngẩng đầu dậy đi,dù cho cậu cũng đáng thương thật,nhưng tớ có vẻ sẽ hơi khó làm việc này đấy.

- Tại sao chứ?

- Hôm nay tớ buồn ngủ quá,đêm qua khóa huấn luyện rèn thể lực trong 3h làm tớ cứ mỏi nhừ người....

- Làm ơn đi,4 ngày nữa là thi giữa kì rồi.

Kousei thở dài nói

- Chiều nay đi,tớ sẽ nói chuyện và dạy cho Nino và Itsuki, 3 người còn lại có vẻ chấp nhận cậu rồi nên ko vấn đề gì ha

- Cảm ơn cậu, Kousei, bạn tốt của tớ.

Fuutaro ôm chặt Kousei

- Này,bỏ tớ ra

Chiều hôm đó

Kousei đến sớm và nhấn chuông cửa ,một lúc sau có tiếng nói

- Ai đó?

- Arima Kousei đây

Cửa mở ra ,đó là Yotsuba

- Kousei à,cậu lại tới dạy Piano cho Itsuki sao?

- Itsuki và Nino có nhà ko,Yotsuba?

- Ah có đó,mà sao hôm nay cậu tới sớm vậy?

- Để tớ gặp họ xem sao,cảm ơn vì mở cửa cho tớ nhé.

Kousei bước lên trên phòng,thực ra trong 1 thời gian tiếp xúc cộng với việc hỏi dò,Kousei đã hiểu tính cách,cách suy nghĩ và tâm lý của họ rất chắc chắn.

Kousei bước vào phòng của Nino, lúc này đã là 3h chiều và Nino đang...ngủ

Kousei đập tay mạnh xuống bàn làm cho Nino giật mình tỉnh giấc, thấy Kousei thì cô tức giận

- Này,đến giờ cậu vẫn chưa phân biệt được bon tôi ư?

Tôi là....

- Cô là Nino, tôi biết điều đấy.

- Vậy cậu vào phòng tôi làm gì?

- Tôi cần cô thức giấc để ôn tập ,vậy thôi

- Tại sao tôi phải nghe lời a chứ?

Huống chi Fuutaro còn chưa làm gì được tôi.

Kousei ngồi xuống cạnh giường Nino khiến cô bất giác lùi lại hỏi:

- Arima, cậu định làm gì hả?

- Tôi chỉ thấy cô có gì đó làm tôi thấy khá là khó chịu đấy,Nino

- Liên quan gì đến tôi,dù cậu có làm gì tôi sẽ ko học đâu

Kousei ngửa mặt nhìn lên trần nhà, nói:

- Tôi cũng đã biết vì sao mọi người lại chuyển tới đây nửa học kì rồi,vì Yotsuba phải ko?

- Em ấy ko làm gì cả,đây là do chúng tôi tự nguyện...

- Các người chị em có thể ko vấn đề gì,nhưng thử nghĩ trong trường hợp của cậu ấy,thì thế nào?

Cô đã từng nghĩ Yotsuba sẽ cảm thấy sao chưa?

- Tôi.....

- Em ấy cảm thấy hối hận vì những gì mình làm,hiểu chứ?

Đó là lý do Yotsuba đã rất luôn cố gắng.

Tôi hiểu Nino luôn muốn các chị em ở bên nhau,nhưng nên nhớ,mọi người dù tương lai thế nào cũng cần có cuộc sống của mình.

Thời gian của cô....đến bây giờ vẫn dừng lại,còn họ vẫn muốn nó tiến lên.

Nếu trong 1 trường hợp cô là người bị trượt còn họ đỗ thì sao?

Cô sẽ là người làm cho họ bị chậm chân đấy....

- Vậy cậu muốn....

- Chiến đấu đi,dù tương lai thế nào, thì cả 5 vẫn luôn luôn là chị em.

Kousei nói xong cậu lẳng lặng ra khỏi phòng để mặc Nino rơi vào trầm tư

Kousei tiến tới phòng của Itsuki và khá là bất ngờ,cô gái này vẫn đang học.

Cậu liền gõ cửa

- Kousei?

- Tớ vào được ko?

Itsuki khẽ gật đầu,Kousei bước vào phòng và ngồi lên 1 cái ghế gần đó.

- Vậy,cậu tới đây làm gì vậy?

Hôm nay có phải lịch học Piano đâu?

- Tớ biết,tớ tới đây vì để nói chuyện với các cậu 1 chút

- Nói chuyện?

- Um,tớ tự hỏi là,vì sao cậu lại ko chịu để cho Uesugi dạy vậy?

Bỗng mặt của Itsuki đỏ bừng lên,cô luống cuống trả lời

- Tớ...ko bao giờ tớ nhờ tên đáng ghét đó dạy học,tớ tự lo vấn đề của mình...

- Itsuki này,cậu thấy Fuutaro là người như nào?

- Sao....sao cậu lại hỏi vậy?

- Cứ trả lời đi đã.

- 1 kẻ đáng ghét,vô cảm ,nhạt nhẽo và chẳng có gì thú vị cả,cậu ta....

- Ngày mai Fuutaro sẽ chấm dứt hợp đồng và ko làm gia sư nữa....

Itsuki bất giác giật mình quay lại

- Tại sao?

Cậu...ý cậu là ....là...

- Um,vì các cậu ko chịu nên đành lòng cậu ấy phải đi thôi

- Nhưng...tớ....

Kousei mỉm cười khi nhìn khuôn mặt gần như phát khóc của Itsuki

- Tớ đùa thôi

- Cậu....

- Đừng dối lòng mình nữa,tớ thừa biết là cậu rất quý cậu ta khác hẳn với những gì cậu nói.

Cậu vừa muốn đuổi đi,nhưng đồng thời lại vẫn muốn giữ,mâu thuẫn thật đấy nhỉ?

- Cảm giác đó....

- Cậu hãy bỏ cái tôi qua 1 bên và chấp nhận cậu ấy đi,Uesugi rất cố gắng vì cả 5 chị em đó...

Kousei đứng dậy,nói:

- Xuống nhà đi,tớ sẽ dạy các cậu 1 chút trước khi Fuutaro đến đây,cậu ta phải lo vài việc nên sẽ đến muộn chút..

Kousei đi ra ngoài để cho Itsuki đỏ ửng cả khuôn mặt...

Khi cả 5 đều đã tập hộ dưới phòng khách, Kousei lên tiếng

- Khoảng 4h Fuutaro sẽ đến đây,nên các cậu hãy làm dần dần số bài kiểm tra này đi nhé

Cả 5 chị em đều choáng trước 1 xấp tới hơn 100 tờ giấy

- Nhiều vậy thì bao giờ xong

- Nhưng mà....

- Làm đi nhé,cứ từ từ thôi.

Bỗng Miku lên tiếng

- Cậu có thể chơi đàn piano cho bọn mình nghe được ko?

- Với điều kiện là các cậu sẽ làm ?

Cả 5 đều đồng ý nên Kousei mới bước tới cây đàn piano và đặt lên phím đàn chơi.

Đó là bản piano do cậu viết"my lie"

Từng phím nhẹ nhàng lướt lên,nghe rất hay nhưng lại buồn.

Kết thúc bài nhạc ,họ ko nói gì mà lặng lẽ làm bài tập,đến 4h,Fuutaro cuối cùng cũng tới ,Kousei nói

- Giao cho cậu đấy nhé,tớ về chuẩn bị vài việc đây

- Um,tớ hiểu rồi,cảm ơn cậu,Kousei
 
(Your Lie In April) E Ở Đâu, Kaori?
P9


Vài năm sau....

- Em ko muốn kết hôn sao,Kaori?

- Em muốn chứ,nhưng có thể chờ cho e học xong đại học được ko?

E thực sự rất thích

- Việc kết hôn đâu có nghĩa là e phải dừng học đâu?

- E biết,nhưng nếu kết hôn thì e sẽ chỉ muốn dành thời gian còn lại cho a thôi, Narita.

Nghe em được ko?

Kaori hôn nhẹ lên má Narita

- Nhớ là học xong nhé

- Cảm ơn a nhiều

Narita rời khỏi nhà,Kaori nghĩ lại,cô có cảm giác rằng mình đang quên 1 điều gì đó thực sự rất quan trọng.

Cô nhớ lại Umaru từng nói với cô

- Quan trọng là Kaori có cảm thấy thực sự yêu a ấy ko ?

Narita thực sự rất tốt và Kaori cảm thấy biết ơn a ta,nhưng,sao cô lại ko có chút cảm xúc nào ,ít nhất là theo định nghĩa yêu mà cô hiểu được.

Kaori lặng lẽ nhìn về cây dương cầm trong nhà.....

- Cậu biết đấy,Itsuki dạo này cũng cứ chia sẻ nhiều chuyện với tớ rồi,....

- Được rồi,Fuutaro, cậu kể cho tớ rất nhiều về câu chuyện của cả 5 cô nàng này rồi đấy.

- Ah xin lỗi, tớ nhập tâm quá

Fuutaro nhìn Kousei đang im lặng nhìn ra bên ngoài cửa sổ quán cà phê, nói:

- Vậy....cô gái mà cậu nói....

- Mong là cô gái đó vẫn ổn.

Mà này,Fuutaro...

- Sao thể?

- Rốt cuộc là cậu chọn ai trong 5 người họ vậy?

Fuutaro bật cười, nói:

- Cả 5

- Hử??

- Cậu ko nhầm đâu,Kousei.

Tớ yêu cả 5 người bọn họ,và tớ cảm thấy sẽ rất tội lỗi nếu bỏ bất kì ai trong số họ.

- Cậu đã nói gì với họ chưa thế?

- Chưa,tớ định là vào ngày đó

- Um,nói mới nhớ,sắp tới ngày đó rồi nhỉ?

- Sẽ phải mất rất lâu nữa mới gặp lại họ,tớ thực sự....

- Chúng ta đều chuẩn bị sẵn tinh thần rồi mà.

- Hứa với tớ điều này nhé Kaori

- Sao vậy?

- Đừng để cho họ gặp nguy hiểm, được ko?

- Tớ sẽ cố gắng.

Còn cậu liệu mà nói nhanh với họ đi.

- Cảm ơn cậu nhiều ,tớ đi đây....

Kousei thu dọn toàn bộ hành lý của mình,cậu nhìn thấy 1 tập file gửi tới máy tính của cậu.

Khi mở ra,thì tiêu đề hiện lên" hãy trừ khử Uesugi Fuutaro "

Kousei lên đạn cho khẩu súng của mình và mang sẵn 1 cặp C4 lên chiếc xe hơi.

Ngày đó....đã tới rồi

- Anh ...nói thật chứ ạ?

Miku ấp úng khi Fuutaro nói,ko chỉ cô mà cả 4 người chị em còn lại đều có chung phản ứng

- Anh rất vui...vì đã cùng các em có thể đi hết quảng đường học sinh này,chúc mừng gì các em đã tốt nghiệp.

Và ...câu trả lời của anh là...anh yêu tất cả...

Cả 5 đều khóc khi Fuutaro nói xong, Fuutaro dang tay ôm cả 5 vào ,cậu ôm chặt họ ,nói

- Anh...sẽ thực sự rất nhớ các em đấy

- Có phải là tạm biệt mãi mãi đâu,a còn nợ tất cả 1 lần lên xe hoa mà- Ichika nói

- Dù như nào đi chăng nữa ,hãy luôn nhớ chúng ta là người 1 nhà cả,phải luôn cố gắng nhé.....

Fuutaro dặn dò từng người một thì Kousei gõ cửa nhẹ

- Uesugi, ra đây ngay cho tôi

- Có chuyện gì vậy,Arima?

Fuutaro đi theo Kousei ra xe hơi ,lúc này cả 5 cô gái thấy có gì đó ko lành liền đi lén lút theo,điều họ thấy là cả Fuutaro và Kousei đang cãi nhau gay gắt.

Và.....

1 cảnh tượng vô tình kinh hoàng đã xảy ra trước mắt các cô gái trẻ....

Kousei rút súng ra và nổ 1 phát đạn vào giữa đầu Fuutaro ,cậu ta ngã vào xe ô tô

- Fuutaro.....

- Uesugi.....

Cả 5 cô gào lên lao tới với nước mắt đầm đìa,nhưng chưa kịp làm gì thì cả xe ô tô phát nổ,bốc cháy.

Arima Kousei đứng bên cạnh phủi bụi,Nino gào lên nói

- Tên khốn nạn, mày đã làm gì anh ấy?

- Ta ko có nghĩa vụ trả lời cho các cô biết

Kousei nhìn với 1 ánh mắt khinh bỉ, rồi nói tiếp

- Đi thôi chứ?

- Mày nói cái gì vậy?- Ichika

Bỗng nhiên,Itsuki bước lên trên và đứng sau Kousei khiến cả 4 chị em còn lại tròn mắt kinh ngạc

- Itsuki, em đang làm gì vậy?- Miku nói

- Xin lỗi các chị ,Kousei mới thực sự là người mà em yêu,em sẽ đi cùng với anh ấy từ bây giờ....

- Em nói cái gì vậy?

E ko thấy hắn làm gì với Fuutaro sao?

Em bỏ đi chị em chúng ta để đi theo 1 tên tội phạm sao?

- Xin lỗi mọi người

Itsuki ôm tay của Kousei, rồi cả 2 người nhảy lên xe ô tô đỗ gần đó và chạy đi mất

- Tên khốn Arima Kousei - Nino gào lên

- Nhưng....Itsuki, tại sao chứ?

- Miku nói

- Trước hết ta sẽ phải báo cảnh sát đã

- Nhưng....Itsuki đi cùng với hắn ta,nếu báo thì em ấy chắc chắn sẽ bị liên quan ,đừng mà chị Ichika- Yotsuba nói

- Ra là thế,tên đó lợi dụng Itsuki để chúng ta ko dám nói sự thật ra,vì nếu như ta nói thì Itsuki sẽ là bình phong - Nino nói

- Chúng ta báo đi đã,nhưng mọi người trước mắt đừng nói gì việc đã xảy ra, coi như là chúng ta chứng kiến 1 vụ nổ bom tại đó đi.

Sau đó thì ta sẽ nghĩ tiếp- Ichika nói

- Nhưng, ta sẽ giải quyết với papa nhue nào về sự biến mất của Itsuki?

-Miku nói

- Ta sẽ nói sự thật cho papa biết,ông ấy chắc chắn sẽ có cách để đưa Itsuki trở về an toàn,chị tin là vậy....

1 lúc sau cảnh sát tới khám nghiệm tử thi

Cả 4 cô khai những gì đã bàn trước đó rồi đi về nhà,và....trên mặt họ vẫn lăn dài giọt nước mắt.....

- Vĩnh biệt, người mà e yêu nhất,Uesugi Fuutaro......
 
(Your Lie In April) E Ở Đâu, Kaori?
P10


- Chúng ta sẽ đi đâu vậy anh?

- Itsuki nói

- London, Anh Quốc.

- Các con nói sao?

- Toàn bộ mọi chuyện là như vậy,thưa cha.

Bọn con muốn báo,nhưng mà Itsuki...

- Tất cả các con về đi,ta sẽ tìm phương án cho chuyện này.

Nanako Maruo ngồi suy nghĩ, dù rằng ông hiện đang rất bình tĩnh nhưng trong lòng ông cứ như là đang ngược lại vậy.

Maruo đay nghiến, rồi nhấc điện thoại lên,nói

- Ebata,giúp tôi điều tra về 1 người,nhưng trước hết ,hãy huy động toàn bộ quân của chúng ta trên khắp toàn quốc truy tìm kẻ này với con gái của tôi.....

- Chị có biết....tại sao Itsuki lại làm vậy ko?- Yotsuba lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng

- Dù là gì đi nữa, Itsuki đã phản bội lại chúng ta và cả tình cảm mà Fuutaro dành cho cả 5 .

Dù thế nào,thì .....

Nino muốn nói tiếp nhưng cô bật khóc, Miku nói

- Em ấy vẫn là em gái chúng ta

- Chắc chắn là do Arima Kousei, chứ chúng ta sống với nhau từ nhỏ,chị biết Itsuki ko bao giờ phản bội lại chúng ta.

Bỗng trên lầu,Ichika lên tiếng

- Mọi người lên trên phòng Itsuki xem đi này...

Cả 3 người còn lại lên trên ,thì trên bàn học,Itsuki có để lại 1 lá thư

- Vậy là e ấy đã chuẩn bị từ trước rồi sao?

" Gửi tới các chị của em

Nếu mọi người đang đọc lá thư này chắc hẳn mọi người sẽ vô cùng giận em và cho rằng e là 1 kẻ phản bội khi đã đi ngược lại lòng tin của Uesugi Fuutaro.

Ko chỉ thế e đã phá vỡ mối liên kết giữa chúng ta.

Quả thực có rất nhiều chuyện các chị ko thể hiểu hết được,nên em chỉ mong mọi người đừng cố tìm hiểu câu chuyện này.

Chắc chắn rằng trong tương lai ta sẽ gặp lại nhau,e mong mọi người hãy chăm sóc tốt cho bản thân mình.

Em rất tự hào khi e là em gái của các chị

Kí tên

Nanako Itsuki "

Tại sân bay Narita

- Sẵn sàng chưa?

Bây giờ e sẽ ko có đường lui nữa đâu...

- Đừng coi em là trẻ con nữa,e sẽ đi - Itsuki hờn dỗi

- Vậy là cậu đã đến rồi sao?

Thần đồng piano Arima Kousei?

Một người thanh niên trẻ tuổi đứng đằng sau nói

- Vậy cô gái này là....

- Cô ấy là người yêu của tôi,Nanako Itsuki.

Đây là đồng nghiệp sắp tới của anh,Taihei Doma....

- Rất vui được gặp anh...

- Cảm ơn em,giờ ta đi thôi nhỉ?

Cả 3 lên trên máy bay,trong lúc chờ cất cánh thì 1 cuộc gọi tới Kousei

- Tôi nghe đây

- Cậu là Arima Kousei, phải ko?

- Đúng là tôi

- Bài thử thách của cậu đã kết thúc,trừ khử tới hơn 1 nửa tổ chức và thẳng tay sát hại Uesugi Fuutaro, cậu đủ điều kiện để tham gia vào tập đoàn Kotegawa.

Nhưng tôi sẽ thử nghiệm cậu 1 thời gian nữa,đến lúc đó hãy nhớ nếu cậu phản bội lại tổ chức,...cậu sẽ chết

- Tôi hiểu rồi

- Chúng tôi chờ cậu ở London

- Tôi đã có điều tra và đã có báo cáo rồi,thưa ngài

- Nói đi ,Ebata

- Arima Kousei nếu xét theo lai lịch thì gần như ta đều biết rồi,1 thần đồng piano, 1 nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng.

Nhưng ...có 1 thân phận khác mà tôi đã khá bất ngờ khi điều tra ra,thưa ngài

-Là gì vậy?

- Cậu ta là kẻ phản bội của tổ chức đào tạo đặc vụ trẻ tuổi của chính phủ Nhật Bản.

Và được biết,Uesugi Fuutaro chính là 1 thành viên trong số đó....

- Vậy ông điều tra ra hắn đang ở đâu và có mục đích gì với con gái tôi chưa ?

- Arima Kousei hiện đã rời khỏi Nhật Bản và khởi hành sang London cùng tiểu thư Itsuki.

Còn về phần Itsuki, thì theo tôi được biết là cô ấy tự nguyện đi theo cậu ta mà ko hề có sự lợi dụng gì cả.

- Ông nghĩ ta nên báo lại cho cảnh sát Nhật Bản chuyện này ko?

- Tôi thấy khá là khó,thưa ngài.

Vì trước đó, Arima Kousei đã tạo ra rất nhiều bằng chứng sống sẵn sàng minh oan cho hắn.

Hơn nữa,Itsuki đang trong tay của hắn,tôi ko muốn....

- Lập tức cho người sang London ngay,đồng thời ông hãy giữ ko được cho 4 đứa con gái của tôi rời khỏi nhà .

- Việc này thì....

- Sao vậy?

- 4 người đó....đã bỏ đi rồi ,thưa ông chủ...

- Đi đâu cơ?

- Tôi nghĩ họ cũng sang Anh Quốc, vì cô Ichika có 1 người quen là cảnh sát giao thông, cô đã nhờ họ xem lại camera đường phố để điều tra xem chiếc xe đã bỏ trốn đó đi đâu...

- Ko hay rồi,Ebata, ông phải tìm chúng về ngay đi ,chuyện này tôi thấy có vẻ ko ổn rồi

Lúc này,10h đêm trên máy bay tới London

- Chị chắc chứ,Ichika?

- Ta có thể nhận bằng tốt nghiệp sau cũng được,chẳng phải vấn đề gì cả.

Chị muốn chúng ta hãy tìm Itsuki đã...

- Phải,dù thế nào thì em vẫn tin là Itsuki bị lợi dụng - Nino nói

Ngày hôm sau,khi cả 4 người xuống sân bay thì tại khu Carnaby,London

- Nơi này có vẻ khá đẹp nhỉ?

- Um,nhưng em sẽ phải đối diện với nhiều thứ đó,Itsuki.

A đã nói là em ko cần phải tham gia mà?

- Đây là lựa chọn của em,xin anh đừng ý kiến gì nữa.

- Xem ra là 2 người có vẻ thân nhau quá nhỉ?

Taihei lên tiếng và mỉm cười, nói:

- Nãy giờ 2 người nói chuyện làm toi thấy thú vị ghê,nhưng bớt buôn lại 1tý đi vì cậu sắp sửa tới bộ phận cần thiết rồi đấy,Arima Kousei.

- Xin hãy sắp xếp 1 chỗ ở cho cô gái này,anh Doma .

- Theo tôi ...

Cả 3 vào 1 ngôi biệt thự khá lớn tại khi phố đó và nghỉ ngơi.

1 tiếng sau,Taihei nói:

- Cô Nanako, xin cô hãy ở lại đây và ko được đi đâu ra ngoài bây giờ.

Cậu Arima, hãy cùng tôi ra mắt tổ chức.

Kousei gật đầu với Itsuki rồi đi cùng Taihei,đến nửa đường, Kousei lên tiếng

- Vẫn ổn chứ?

- Chắc là rồi...
 
(Your Lie In April) E Ở Đâu, Kaori?
P11


- Vậy ta đến nơi chưa chị Ichika?

- Chào mừng tới King road

Cả 4 chị em đi vào trong 1 ngôi nhà khá hiện đại theo hướng dẫn của Ichika

- Chị sẽ đi cảm ơn anh quản lý đã sắp xếp cho chị nơi ở này đã,các em tự thu xếp đồ đi,chị sẽ về ngay.

Nói xong Ichika vội vã đi luôn,Miku lúc này dọn đồ nhưng nước mắt vẫn đang lăn dài, những người còn lại cũng vậy,Yotsuba thấy vậy liền lên tiếng để xua tan đi ko khí này

- Các chị,chúng ta thử ra ngoài chơi đi,e thấy có khá nhiều mặt hàng thời trang đó...

Sự im lặng vẫn bao trùm, Yotsuba thở dài nói:

- Em biết các chị vẫn buồn vì anh Fuutaro và Itsuki, nhưng ...ko phải mọi người tin Itsuki sao?

Chúng ta là chị em mà,phải vui lên chứ ,anh Fuutaro đâu muốn như vậy đâu .....

Nino thở dài, nói:

- Một ngày kia chị sẽ bắt Arima Kousei phải trả giá...

- Nhưng....mọi người có nghĩ tại sao Kousei lại làm vậy ko?- Miku nói- Ta đã từng tiếp xúc với cậu ấy,và cậu ấy vốn có bản tính rất tốt và rất hiểu chuyện...

- Dù là gì đi nữa thì hắn cũng là kẻ đã giết Fuutaro.

Nino gào lên và bật khóc,cả 3 ko nén được nước mắt...

Ko đi đến dinh thự lớn của nhà Kotegawa, nơi mà a sẽ ko thể tin được là..

1 ngôi biệt thự rất lớn mà chỉ dành cho các giới đại gia,có rất nhiều bảo vệ cảnh binh ở đây.

Kousei được Taihei dẫn vào trong

- Taihei đó hả?

- Thưa ngài,Arima Kousei đã có mặt

- Ra ngoài đi,ta muốn nói chuyện riêng

Taihei bước ra ngoài, người đàn ông trung niên quay đầu lại,đó là 1 người đàn ông ngoại quốc tầm 36 tuổi

- Chào đón cậu đã đến với tập đoàn Kotegawa, thần đồng âm nhạc Arima Kousei

- Thật hân hạnh khi ngài biết tên tôi,vậy ngài là....

- Gọi ta là Tequila đi,và ta là người quản lý toàn bộ mảng xã hội đen của nhà Kotegawa.

Ta đã nghe danh về cậu đã lâu,nghe nói cậu đã lập công rất lớn trong việc tiết lộ thông tin của tổ chức đặc vụ ngầm, giúp cho tập đoàn Kotegawa tránh được các bước đi của cả FBI và CIA.

Quả thực chúng tôi nợ cậu 1 mạng...

- Ko hề gì thưa ngài

- Vậy vì sao cậy lại làm vậy?

- Con người chúng ta luôn tìm cách để đi lên ,phải ko ngài Tequila?

Sự cống hiến của tôi cho Tổ Quốc đã bị nhiều kẻ dèm pha,chà đạp vì cho rằng tôi chỉ đánh bại tên tuổi.

Tôi cảm thấy bất mãn khi tôi cố gắng vù họ thì họ lại coi thường, ngay cả khi tôi đã rất cố gắng.....

Tôi ko thể đứng làm 1 con tốt thí được,tôi sẽ tự đứng lên ,đó là lý do,thưa ngài.

- Thú vị lắm.

Được rồi Arima Kousei, ta sẽ thử thách cậu vài lần trước khi đưa cậu làm chức vụ chính thức, rát vui được gặp cậu.

Kousei đưa tay ra bắt với Tequila thì đột nhiên, có tiếng cửa mở

- Cô chủ về rồi sao?

- Chào ông ,Tequila, ông khỏe chứ?

Giọng nói này.....

Kousei tim bỗng đập mạnh,cậu quay lại

Mái tóc dài ngang lưng màu vàng,và đôi mắt màu xanh lam tuyệt đẹp.

Cô ấy thật dễ thương trong bộ váy xòe trắng.

Kousei bỗng chảy nước mắt, làm sao anh quên được chứ,cô.....

Cô là Miyazono Kaori....

Kaori nhìn thấy Kousei thì hỏi:

- Đây là cảnh vệ mới sao?

- Ahh,đây là 1 người nữa sẽ làm trong công ty chúng ta,Arima Kousei.

Còn đây là Miyazono Kaori, vị hôn phu của cậu chủ chúng ta đó.

- Arima Kousei?

Kaori nói,rồi cô từ từ bước về phòng, bỗng cô lên 1 cơn đau đầu vô cùng kịch liệt rồi quỵ ngã xuống...

- Cô chủ...người đâu

Kaori lên cơn co giật, trong đầu cô bây giờ bỗng lướt qua hình ảnh ánh đèn sân khấu,1 ai đó mặc vest xanh lướt ne hẹ phím đàn,ánh sao đêm,bãi biển....

Nhưng nó quá rời rạc nên cô ko rõ,nó là cái gì cả.

Arima Kousei bế Kaori ra xe ô tô gần đó,và đám đàn em trở Kaori đi

- hôm nay vất vả cho cậu rồi,về đi,mai hãy tới điểm hẹn nhé

- Cảm ơn ông,xin phép

Kousei lên xe ô tô trở về nhà,đầu cậu lúc này vang vọng tiếng vĩ cầm tuyệt đẹp ,1 phong cách độc đáo mà chỉ 1 người mới có.

Một cô gái luôn luôn tỏa sáng và nhue thể ánh sáng dẫn lối cho cậu vậy.

Kousei đã từng rất tuyệt vọng ,nhưng cậu đã luôn tự đứng lên,vì....cậu chờ 1 ngày cả 2 đoàn tụ

Nhưng ....cô gái đó ko nhớ gì về anh sao?

Khi về đến nhà,Itsuki thấy Kousei đang bần thần nhue vậy cũng lo lắng hỏi

- Anh làm sao vậy Kousei?

- Ko sao,anh hỏi mệt chút,để anh ngủ nhé

Nói xong, Kousei lên phòng và cậu 1 lần nữa chìm đắm trong kí ức...
 
(Your Lie In April) E Ở Đâu, Kaori?
p12


- Em yêu anh ,Arima Kousei

Kaori nói trong nước mắt, và giữa bầu trời xanh thăm thẳm, cô đã khóc....và tan biến khi màn trình diễn kết thúc.

- Đừng đi ,đừng đi mà

Kousei chạy ra cố với lấy nhưng ko kịp.

Cậu giật mình tỉnh lại,đã rất lâu rồi cậu mới cảm nhận rõ được ác mộng đó đến vậy.

Cậu....rất nhớ Kaori....

Giờ là 2h sáng,Kousei bước ra ngoài ban công lặng lẽ nhìn lên bầu trời tối.

- Ko ngủ được sao?

Taihei bước ra mỉm cười

- Um,bỗng nhiên lại tỉnh thế nên...

- Trước giờ vẫn như vậy nhỉ?

Cậu cứ thỉnh thoảng tỉnh giấc mà lúc đó luôn miệng kêu lên đừng đi gì đó.

- Itsuki ngủ rồi à?

- Um ,chỉ có người nghĩ nhiều mới thức giờ này thôi.

Nhưng nếu sẵn sàng tôi nên đấm ông ko nhỉ?

- Đó là quyết định của cô ấy,Fuutaro

Ko sai,người đàn ông mang thân phận của Taihei chính là Fuutaro ( vì sao thì tớ sẽ giải thích ở các chap sau)

- Tớ biết rằng các cô gái này rất cứng đầu nên đã nhờ cậu cản lại,vậy mà sao cậu cứ ...

- Cậu hãy nhớ điều này,Fuutaro.

Điều mà cậu cho là cần thiết với họ,là tốt cho họ chưa chắc đó là điều họ thực sự muốn.

Cậu có thể ko nhận ra,nhưng sự quyết tâm của Itsuki là rất cao,cô gái đó,sẵn sàng đánh đổi tất cả chỉ để được ở bên cậu.

Mà...nếu nói bằng lời thì chắc khó giải thích lắm,từ từ khắc hiểu...

- Cô ấy vẫn chưa biết về tớ chứ?

- Itsuki chỉ biết là cậu còn sống, nhưng cậu ở đâu tớ chưa tiết lộ.

Yên tâm đi.

Nhưng cậu hãy nhớ cách sinh hoạt của Taihei đi nhé,vì theo thời gian có thể Itsuki sẽ nhận ra.

- Um,lốt hóa trang này xem ra làm tớ khó chịu thật,đành chịu vậy.

Nhưng,Kousei tớ hỏi này...

- Sao thế?

- Ta đã là bạn khá lâu,nhưng cậu chưa cho tớ biết mối tình đầu của cậu là như nào nhỉ?

Kể tớ nghe coi

- Sao cậu lại muốn biết nhỉ?

- Vì tớ cảm nhận cậu có gì đó rất hiểu chuyện trong những lúc tư vấn cho tớ vậy.

Ngoài ra,dù tớ ko hiểu gù về Piano nhưng tớ thấy cậu có vẻ để lại khá nhiều đau buồn lên nó đấy.

Kousei nhìn lên trời ,mỉm cười nói:

- 1 nghệ sĩ vĩ cầm đặc biệt nhất mà tớ từng gặp.

Vào cái lúc mà tớ ko hiểu rằng ,tớ đang chơi đàn vì ai,vì cái gì và để làm gì cả.

Cậu biết đấy,mẹ tớ mất từ khi tớ khá nhỏ,và tớ bắt đầu ko hiểu là mình đang đàn cái gì nữa.

Tớ cảm thấy sợ nó đến mức muốn vứt cây đàn đi,cuộc sống tớ....cứ như thể là 2 màu đen trắng của phím đàn vậy...

- Có nghĩa cô gái đó là....

- Phải rồi,cô gái đó như thể 1 màu sắc rực rỡ mà tớ biết vậy.

Khi mà 14 tuổi, tớ đã gặp cô ấy vào mùa xuân tháng 4,khi mà hoa anh đào rơi tuyệt đẹp vậy.

Cô ấy dạy tớ rất nhiều thứ ,người đầu tiên mà làm cho tớ thấy được phím đàn ko chỉ có 2 màu mà nó như thể có tới hàng trăm loại màu sắc vậy,người đầu tiên kéo tớ ra khỏi bóng tối và 1 lần nữa đối diện với khán giả,1 lần nữa có thể khẳng định mình và đối diện với bản thân mình.

Có thể nói,tớ chơi đàn tới tận bây giờ, là để được cô ấy công nhận,để cho cô ấy có thể nghe thấy và hiểu được nghệ thuật của tớ...

- Vậy ,giờ cô gái đó....

- Um,cô ấy bị bệnh khá nặng,nên 1 năm sau tình thế chuyển nặng,và cô gái đó...đã phải phẫu thuật.

1 ván cược trên bàn mổ....

Và,cô ấy đã thành công, nhưng cô ấy đã bị bắt nạt.

Kousei mỉm cười, uống 1 ngủm nói:

- Có thể đây là cái giá phải trả để cô ấy được sống chăng?

Dù rằng có tớ và cô ấy đều rất yêu nhau,nhưng...chúng tớ ko có duyên với nhau rồi

Bỗng ,Kousei bị đấm 1 cú đau điếng vào mặt,cậu ngã lăn ra đất,Fuutaro nói:

- Sao giờ cậu lại trưng cái bản mặt này ra làm gì thế hả?

Cậu đã khuyên tớ rất nhiều lần là đối diện và phải cố gắng giành lấy tình yêu của mình,vậy mà ngay cả cậu cũng ko làm được?

Fuutaro túm lấy áo Kousei, nói:

- Cậu nghe cho rõ đây,nếu như bất kì ai chiếm lấy 1 trong 5 người chị em nhà Nanako, tớ chắc chắn sẽ là người đứng ra đối diện với họ để cạnh tranh, vì tình cảm của tớ là tận đáy lòng.

Và nếu họ đáp lại tình cảm đó,chắc chắn tớ sẽ ko phụ họ đâu.

Thế nên cậu cũng phải biết tự mình đứng lên đi chứ đừng có mang duyên số ra đây,nếu cậu còn nói ra câu đó 1 lần nữa tớ chắc chắn lần tới sẽ đạp vào mặt cậu đấy.

Nếu cậu ko làm gì,cậu ko xứng đáng với những gì cô ấy tin cậu....

Fuutaro thả Kousei xuống

- Cậu nói phải

- Ngủ đi,tớ buồn ngủ rồi

Fuutaro đi vào trong,Kousei thầm nghĩ

- Nếu có 1 cơ hội, em vẫn sẽ yêu anh chứ?
 
(Your Lie In April) E Ở Đâu, Kaori?
P13


Đêm hôm đó,tại bệnh viện

Kaori chợt tỉnh giấc,trong đầu cô cứ vang lên văng vẳng tiếng đàn của bài Concerto số 21 của Mozart.

Ko biết vì sao tự nhiên cô lại nhớ về nó.

Đầu coi đau như búa bổ vậy.

Ngồi dậy 1 cách khó nhọc,cô với tay uống 1 cốc nước và ngẫm nghĩ

- Sao lại thế nhỉ?

Đã từ khá lâu rồi mình mới bị như này

Kaori nhớ lại lần cuối mà cô bị như vậy là từ nhiều năm về trước,khi mà cô đã chơi vĩ cầm.

Lúc đó,có rất nhiều hình ảnh rời rạc hiện ra trong đầu cô,nhưng cô lại chẳng nhớ gì về nó cả.....

Và bây giờ,khi mà nhìn thấy người thanh niên đó,Kaori cảm thấy rằng anh ta có điều gì đó rất quan trọng mà....cô đã bỏ quên mất.

- Cậu...là ai vậy?

Sáng hôm sau,Kousei được Taihei dẫn tới tòa biệt thự của nhà Kotegawa ,Tequila ngồi chờ sẵn,nói

- Ngồi xuống đi,sau đây sẽ là bài kiểm tra của cậu

Tequila lấy ra 1 khẩu súng Revolve lắp vào 1 viên đạn,nói:

- Cậu đã từng nghe đến trò " cò quay Nga" chưa nhỉ,Arima Kousei?

- Rồi,thưa ngài

- Nào,giờ hãy thử 2 phát bắn vào đầu mình xem nào,nếu cậu vẫn còn sống sót, cậu sẽ được làm việc ngay bây giờ.

Còn ko,thì chết.

Nếu bỏ cuộc thì cũng chết thôi,vì cậu biết về chúng tôi quá nhiều rồi.

Cậu đồng ý ko?

Kousei nhìn hộp đạn đang xoay ,nói.

- Đồng ý,thưa ngài.

- Mời

Kousei cầm khẩu súng lên ,dí vào đầu của mình và bóp cò...

Ko có gù xảy ra cả,ngay cả Fuutaro đứng đằng sau cũng thấy có chút căng thẳng khi nhìn.

Kousei mỉm cười rồi ko chần chừ bắn phát tiếp theo...

Ko có gì hết,Tequila nói

- Cậu ko thấy sợ hãi sao,Arima Kousei?

- Thưa ngài ,từ lâu tôi đã ko còn cảm thấy sợ cái chết nữa rồi

- Tốt lắm,cậu có tinh thần dám chấp nhận cái chết.

Điều mà tổ chức cần,đó là 1 kẻ ko biết sợ chết như cậu,cậu chính thức được nhận

- Cảm ơn ngài rất nhiều.

- Lẽ ra nếu là bthg,thì sẽ mất 1 năm thử thách,nhưng cậu đã có rất nhiều đóng cho tổ chức,nên sẽ được nhận thẳng vào luôn.

Hãy từ bỏ cái tên của mình đi,từ bây giờ,cậu sẽ được gọi là Rye.

- Tôi hiểu ,thưa ngài

- Hiện tại tổ chức khá lặng im vì ko có nhiều vụ việc,có lẽ diễn ra trong ngày cưới của ông chủ thì phải...

- Ý ngài là sao ạ?

- 2 tuần sau sẽ là lễ cưới của ông chủ với cô gái mà cậu gặp hôm vừa rồi đó.

Hôm đó sẽ diễn ra 1 vụ ám sát ngoại trưởng mỹ, và cậu....sẽ là 1 trong những người thực hiện vụ đó

- Đó sẽ là kế hoạch 2 tuần tới,vậy trước khi tới ngày đó,tôi sẽ làm gù?

- Um,sẽ khá bận rộn cho cậu đó.

Cậu sẽ là vệ sĩ đi theo bảo vệ cho cô chủ,vì thằng hay bảo vệ cô chủ đã chết luôn rồi.

Khi mà đến tối,cậu sẽ lo giải quyết giấy tờ với chính quyền.

- Tôi hiểu rồi

- Đến bệnh viện đại học Oxford đi,đón cô chủ và cô ấy muốn đi đâu thì đưa cô ấy đi,nhưng nếu cô chủ mà làm sao,thì cậu sẽ sống ko bằng chết đó.

Tequila ném cho Kousei chìa khóa ô tô.

7h sáng tại bệnh viện đại học Oxford

Kaori đứng sẵn ở dưới sảnh lớn và Kousei lái xe đến đó đợi sẵn.

- Cô chủ,ở đây

Kousei chạy tới và cầm hành lý cho Kaori để vào xe,Kaori nhìn cậu mà cứ ngơ ngác,nói

- Anh là tân binh mới phải ko?

- Vâng tôi là người mới,từ giờ sẽ là chân chạy việc của cô

- Um,tôi là Miyazono Kaori, còn anh thì sao nhỉ?

- Cô chủ cứ gọi tôi là Rye là được rồi

- Đó ko phải điều tôi muốn biết,tôi muốn biết tên thật của anh...

- Xin lỗi, tôi ko thể nói được,cô chủ hãy lên xe đi ạ

Kousei liền đưa Kaori lên xe,nói

- Ko biết là cô chủ muốn đi đâu ko ạ?

- Um,tới thành phố Manchester đi

- Vâng,tôi sẽ đi ạ

Kousei lái xe đi và vẫn lặng lẽ nhìn Kaori, coi vẫn rất xinh đẹp khi mà mỉm cười, Kousei lên tiếng

- Cô chủ ,sắp tới cô sẽ cưới sao?

- Um,2 tuần nữa,thế nên giờ tôi cần tận hưởng nốt quãng thời gian còn là độc thân đây.

Mà anh ko cần gọi tôi là cô chủ đâu,cứ gọi tôi là Kaori là đc .

- Tôi chưa gặp ông chủ nhiều,nhưng... cô có thích ông chủ ko?

- Sao anh lại hỏi vậy nhỉ?

- Cảm nhận của tôi thôi,vì tính từ hôm qua đến giờ cô Kaori đã vào viện nhưng ông chủ thì....

- Đừng nói vậy,anh ta là 1 người tốt đó,vì....vì anh ta phải lo cho rất nhiều người nên mới vậy...

- Tôi hiểu,ko biết là cô Kaori bị sao mà hôm qua lại....

Kaori nhìn chăm chú vào Kousei ,mỉm cười

- Anh có vẻ thú vị nhỉ?

Lâu lắm rồi mới có người vệ sĩ nào nói chuyện với tôi đấy.

Kaori nhìn ra ngoài, trầm ngâm

- Ko biết vì sao mà tôi thỉnh thoảng bị đau đầu và xuất hiện rất nhiều hình ảnh vụn vỡ trong đầu.

Tôi ....cứ có cảm giác là tôi đang quên mất điều gù đó

- Cô có ý định tìm lại nó ko vậy?

- Lúc nào đấy tôi sẽ thử xem nó là gì,tuy là nếu nhớ lại thì tôi sẽ cứ bị lên cơn co giật vậy,phiền lắm.ahh vào đây đi

Kousei dừng xe lại và Kaori đi vào trong 1 quán cà phê Acoustic, nói

- Anh cũng vào đây đi,đây là nơi tôi yêu thích nhất đó

- Vâng,tôi hiểu rồi

Kaori đi vào và...cô ko để ý là giọt nước mắt đang lăn dài trên má cậu.

Kousei gạt nhẹ nó đi,và đi vào trong.

Cậu đứng bên cạnh Kaori

- Ko biết là anh có thích âm nhạc ko,Rye?

- Tôi cũng rất thích,dù cũng chỉ là dân nghiệp dư thôi.

Gọi ra 2 cốc cà phê và 1 ít món ăn nhẹ,Kaori nhắm mắt lại và chìm đắm vào trong âm nhạc từ 1 band nhạc đang biểu diễn.

Kousei nhùn mà mỉm cười, cậu nhớ lại lúc cô chơi vĩ cầm, cách chơi độc đáo làm cho cả hội trường như vỡ òa ra,1 cá tính rất khác ko theo ai cả.....

- Sao chị lại kéo em vào đây vậy?

- Nơi đây nổi tiếng lắm đó,e ko biết à?

Đã tới Anh rồi thì vào đi

Kousei giật mình vì ,đó là giọng của Ichika và Nino.

Cậu đành kéo khẩu trang lên và trùm cái mũ áo lên che đầu.

Cả 2 người ngồi ngay đằng trước Kousei và Kaori khiến cho Kousei lo lắng, làm cách nào mà họ lại xuất hiện ở đây chứ?

- Chị có tin tức gì chưa ạ.

- Um,cậu ta khá là kín đáo trong việc giả trang, nhưng ko thể qua mắt được các cánh paparazzi.

Chị đã đồng ý cho họ chụp chị với điều kiện là sẽ làm tay chân khắp nước anh này,và có nguồn tin cho rằng,cậu ta đang ở Carnaby

- Thôi chết- Kousei thầm nghĩ

- Tất nhiên đó chỉ là nghi ngờ,nhưng chị sẽ có cách để điều tra được,cánh phóng viên điều tra giỏi lắm ,kiểu gì chả tìm ra.

- Em hiểu rồi,mong là Itsuki vẫn ổn .

- Uống ít cà phê đi,ngon lắm đấy

Kousei lo lắng và lấy điện thoại ra nhắn tin với Fuutaro

- Lớn chuyện rồi,về nhà đi lát tớ giải thích

Sau khi buổi biểu diễn kết thúc,Kaori mỉm cười nói

- Ko ngờ là anh cũng chịu nghe đó,những người vệ sĩ trước anh toàn bỏ đi vì họ thấy buồn ngủ thôi.-

- Cô Kaori này,cô có biết chơi nhạc cụ gì ko vậy?

- Um,tôi có chơi vĩ cầm, ko biết anh có thích về loại nhạc của này ko?

- Có chứ,cô gái mà tôi rất yêu cũng chơi loại nhạc cụ này,nên...tôi ko thể nào yêu nó được.

- Ohh,anh có bạn gái sao?

Cô ấy bây giờ thế nào rồi ?

Kaori nhìn Kaori trầm ngâm nói

- Cô ấy bây giờ chắc đang hạnh phúc lắm,vì đã khá lâu rồi tôi chưa gặp lại cô ấy.

- Anh thích gì ở cô gái đó vậy?

Nhìn anh tôi lại thấy anh vui vẻ khi kể về cô ấy vậy.

- Cô ấy là 1 nghệ sĩ vĩ cầm tài năng nhất mà tôi biết.

Lần đầu gặp nhau là khi chúng tôi 14 tuổi,lúc đó tôi ...phải nói là có sự hỗn loạn nhất định nên tôi cảm thấy ghê sợ cây đàn piano ủa mình.

À,quên chưa nói với cô,tôi cũng là 1 nghệ sĩ dương cầm đó

- Ohhh,anh giỏi quá vậy.

Kể tiếp đi

- Mẹ tôi mất ,bà ấy là lý do mà tôi có thể chơi piano được.

Vì vậy mà...tôi thấy tuyệt vọng, tôi như bị chìm xuống đáy đại dương vậy.

Và.....

Cô ấy đã xuất hiện.

Kể từ khi gặp người con gái ấy,cảnh sắc trong tôi như thể trở nên rực rỡ sắc màu vậy.

Cô ấy đã dạy tôi cách nhìn nhận lại âm nhạc của mình,cách sống để ko hối tiếc, cách để ....yêu...

Kaori tròn xoe mắt nhìn Kousei, nói

- Cô ấy....có yêu anh ko?

- Có...tôi biết điều đó...

- Vậy vì sao 2 người lại chia xa vậy?

Tình yêu của cả 2 rất đẹp mà

- Có lẽ...đó là thử thách của tôi.

Dù sao thì,tôi cũng đã tìm được cô gái đó rồi.

- Vậy là anh sẽ 1 lần nữa chinh phục cô ấy sao?

- Vâng,chắc chắn là vậy,tôi đã mất rất lâu để tìm cô ấy,vù vậy....tôi sẽ ko để cô ấy đi nữa đâu...

Tiếng chuông điện thoại của Kaori vang lên,cô nghe máy xong nói:

- Chúng ta về thôi,chồng tôi đang gọi

Đưa Kaori lên xe,Kousei mỉm cười trộm nhìn cô

- Anh biết ko,Rye?

Thực sự tôi ghen tị vì tình yêu đó của anh đấy

Lái xe đi,Kousei hỏi

- Vậy ông chủ có yêu cô ko vậy?

- Anh nên biết câu hỏi đó rất vô duyên ko?

Nhưng thôi ,chắc toii cũng muốn tâm sự chuyện này với a chút

Kaori trùng mắt xuống, nói

- Anh ấy rất yêu tôi,tôi có thể khẳng định là vậy...

- Vậy sao cô buồn vậy?

- Vì....tôi chỉ có cảm giác là mang ơn anh ấy thôi,chứ nếu để nói về tình yêu thì....tôi ko cảm thấy có chút cảm xúc gì với Narita.

Toii luôn có cảm giác rằng tôi bỏ quên điều gì đó trong kí ức mình đã bị mất vậy.

Dù thế nào,tôi cũng sẽ tìm hiểu nó là gì.

Còn Narita, tôi sẽ cưới anh ấy vì dù sao,khi tôi khó khăn nhất thì anh ấy đã cứu tôi...

Đến biệt thự, Kaori xuống xe thì đã xế chiều, Kousei nói

- Cô Kaori, tôi biết là mình sẽ đắc tội nếu nói ra nhưng tôi đành nói vậy.

Xin hãy lựa chọn tình yêu của mình bằng con tim,đừng dùng bất kì loại cảm xúc nào khác để chọn tình yêu nhé...

Kaori nhìn Kousei nói

- Anh kì lạ thật đấy.

Tối mai anh tới chơi với tôi đi,anh là nghệ sĩ dương cầm thì tôi sẽ thử đàn với anh nhé.

- Rất sẵn lòng, hẹn gặp lại ,cô Kaori
 
(Your Lie In April) E Ở Đâu, Kaori?
P14


Kousei lái xe đi về nhà khi mà trời đã tối.

Lúc này,Fuutaro đang ngồi uống ít rượu

- Này,tớ đã bảo là ta sẽ bàn chuyện mà,cậu giờ như này thì nghe được cái gì chứ?

- Haizz,thì giải khuây tý thôi mà...

- Anh về rồi đấy hả?

Đó là giọng của Itsuki, nhưng thứ khiến Kousei chú ý là mái tóc hơi rối và bộ quần áo hơi xộc xệch...

- Sao anh ko nói sớm hả?

A hứa là a sẽ cho em gặp Fuutaro mà lại giấu việc anh ấy đang ở đây?

Kousei nhìn qua Fuutaro,

- Tớ xin lỗi,cô ấy nghe lỏm được cuộc điện thoại giữa tớ và cậu nên....

- Haizz sao cậu lại bất cẩn vậy

Kousei nhìn lên Itsuki nói

- Chuyện rất dài,anh sẽ giải thích cho e biết là vì sao sau,bây giờ em vào phòng đi anh có chuyện cần nói riêng với Fuutaro.

Kousei đẩy Itsuki vào phòng rồi ra ngồi đối diện với Fuutaro

- Họ đến rồi đấy

- Họ?

- 4 người còn lại đấy

- Cái gì??

Fuutaro bật dậy, nói

- Cậu có nói chuyện này với họ ko vậy?

- Ko hề,tớ nghĩ họ đến đây là vì tớ thì nhiều hơn

- Vậy cậu đã gặp họ chưa ?

- Tớ nhìn thấy họ tại Manchester hôm nay,nhưng chưa nói chuyện, tớ nghĩ họ đến tìm tớ

- Sao cậu lại nghĩ vậy?

- Nghĩ thoáng lên đi Fuutaro, cậu có biết vì sao họ ko báo cho cảnh sát Nhật Bản vụ cậu bị giết ko?

Đó là vì tớ đang có Itsuki trong tay,nếu báo chắc chắn cô ấy sẽ bị liên quan.

Nên khả năng cao họ muốn tìm tớ...

- Vậy....cậu có định làm gì ko?

- Ko sao,nhưng tớ cần giữ Ichika ko tham gia vào lễ cưới của Kotegawa Narita.

Ichika là người nổi tiếng, chắc chắn sẽ được mời.

Mà cậu biết đó,hôm đó sẽ xảy ra bạo động mà...

- Tớ hiểu rồi ,đến nước này thì tớ phải can thiệp thôi

- Nhờ cậu đấy

Kousei đi về phòng mình,điều đầu tiên anh làm đó là nhìn lặng im vào 1 hộp đàn vĩ cầm .

Hộp đàn đó,là thứ cậu đã xin 2 ông bà Miyazono cầm theo .

Nhìn nó,cậu lại nhớ đến 1 cô gái xinh đẹp như thể 1 màu sắc tô điểm trong cuộc đời cậu vậy....

- Arima...

Đó là giọng nói của Fuutaro

- Có chuyện gì vậy?

- Ừm,mai cậu đi cùng với tớ được ko?

Tớ vừa tìm ra chỗ ở của họ rồi

- Sao vậy?

Thế thì đi gặp họ đi

- Cũng được thôi,nhưng tớ lại chưa thể tự đối diện với họ kể từ khi,tỏ tình...

- Chiều mai đi,tớ sẽ tìm cách tới ,cứ gửi cho tớ địa chỉ

- Cảm ơn cậu

- Mà nãy làm cái gì ở nhà à mà trông 2 người lạ thế?

- Ơ thì...có gì đâu...

- Haizz dù gì thì...làm cho xong vụ này đi....

Sáng hôm sau,Kousei đi đến biệt thự nhà Kotegawa.

Tequila nói

- Rye,hôm nay cậu hãy lo vấn đề giấy tờ của các công ty ma này nhé.

Kousei nhìn đống giấy tờ xếp cao ngất ngưởng

- Ai nhìn chỗ này cũng oải cả thôi,cố lên đi,biết đâu cậu sẽ được cất nhắc làm vệ sĩ của ông chủ thì sao...

Tequila cười cười rồi rời đi,Kousei nhân lúc này tìm kiếm trong thư phòng tất cả giấy tờ một cách bí mật.

Vì,đây chính là nguyên nhân mà cậu phải đi vào gang cọp.....

Đến chiều tối...

Kousei sao chép lại toàn bộ giấy tờ vào điện thoại của mình và gửi đi.

Sau đó ,cậu nhanh chóng tới điểm hẹn với Fuutaro.

Lúc này có cả Itsuki nữa.

- Cậu đến hơi muộn đấy

- Lát tớ giải thích cho,nào,đi thôi

Trước mắt họ là 1 căn nhà bthg tại phố King road.

Kousei bước đến trước cửa nhà và nhấn chuông...

- Tôi ra ngay đây

Giọng nói này chắc chắn là cửa Nino

Cánh cửa được mở ra khiến Nino tròn xoe mắt khi thấy người đang đứng trường mặt mình.

Cô từ ngạc nhiên đổi sang tức giận nói

- Ngươi .....

- Chắc cô sang tận nơi này để tìm tôi phải ko?

Tôi đây,nào cô muốn sao nào.

- Itsuki đang ở đâu??

- Chị.....

Đó là giọng của Itsuki ,Nino tròn mắt khi thấy Itsuki, cô gào lên khóc và nói:

-Itsukiiiiiii....

Nino lao tới ôm chặt lấy Itsuki và khóc.

Trong nhà,cả 3 người còn lại thấy vậy ko kìm được nước mắt mà lao ra.

Một cuộc đoàn viên của cả 5 chị em...

Kousei nhìn họ mà mỉm cười ,Nino sau khi hỏi han và gạt nhẹ đi nước mắt, quay ra Kousei nói

- Cảm ơn anh vì đưa Itsuki tới đây nhưng tôi xin anh hãy buông tha cho con bé.

- Vào nhà đi đã ,tôi có chuyện cần nói với mọi người đây

- Đây là....- Nino chỉ vào Fuutaro đang trong lốt Taihei

- Ko phải lo đâu,cứ đi vào đi đã

Tất cả đi vào trong nhà,lúc này các chị em vẫn còn mừng mừng tủi tủi gặp nhau.

- Anh muốn nói điều gì ?

- Trước hết,Itsuki, e hãy cho mọi người biết sự thật đi

Itsuki nhìn mọi người rồi nói:

- Thực ra,đây là 1 màn kịch để biến chúng ta ,hay nói chính xác hơn là các chị sẽ trở thành nhân chứng cho vụ án Fuutaro bị sát hại.

Tất cả nhìn Kousei với ánh mắt đầy sát khí.

- Nhưng ,thực chất là Kousei ko hề giết ai cả,và....Fuutaro chưa hề chết.

Anh ta đóng vai là 1 người chết để Kousei thâm nhập vào tổ chức tội phạm.

- Em nói cái gì??

Tất cả ngạc nhiên, Miku giọng nghẹn ngào, nói

- Nếu đúng là như vậy ,Fuutaro...

Fuutaro đâu?

Itsuki nhìn về phía Fuutaro, cậu ấy mỉm cười và lấy tay xé đi lớp mặt nạ da người.

Tất cả bật khóc ,ai cũng ko kìm được nước mắt

- Nhưng...rõ ràng là hôm đó ,Kousei đã....

- Khẩu súng tôi bắn hôm vừa rồi là súng ám hiệu chỉ phát ra tia lửa.

Còn vì sao đầu cậu ta chảy máu ư?

Vì trong cái mũ len cậu ấy đội có 1 thiết bị phun máu giả.

- Vậy cái xác ở đó....

- Lý do dùng C4 để nổ là để cho chúng ta ko xác định được người chết là ai,thực chất,đó là xác của 1 tên tội phạm đã chết trong 1 vụ án gần đấy.

- Nhưng sao 2 cậu lại làm vậy?- Yotsuba nói

- Tớ và Fuutaro là 2 đặc vụ ngầm được đào tạo 1 cách bí mật để vạch mặt tổ chức xã hội đen Kotegawa.

Và ,điều kiện để tớ được thâm nhập vào sâu,đó là tớ phải tự tay giết Fuutaro và phản bội lại tổ chức.

Tất nhiên, tớ đã tính trước điều này,Fuutaro đã tham gia và cái lốt cải trang của cậu ta có thể cử động cơ mặt rất thật.

Đó là sự sắp xếp của tổ chức.

Cả 4 cô gái sau khi nghe xong thù yên lặng, một lúc sau,Ichika lý nhí nói

- Xin lỗi....

- Sao vậy?

- Bon tớ ko hiểu chuyện,nên đã trách nhầm cậu Kousei, tớ....tớ xin lỗi...

- Tớ cũng xin lỗi cậu- Nino lên tiếng

- Các cậu hiểu là được.

Thực ra tớ khá bất ngờ là các cậu đã đến tận đây nên mới phải đi như này.

Ichika, sắp tới cậu sẽ dự 1 đám cưới của Kotegawa Narita, phải ko?

- Phải rồi,sao cậu biết ?

- Tớ muốn cậu hôm đó ,hãy dẫn tớ vào trong với tư cách là 1 người đi kèm với cậu.

Hôm đó ,sẽ là ngày quyết định

- Vậy,cậu định làm gì vậy?

- Hôm đó sẽ là ngày bọn tớ đặt dấu chấm hết cho tập đoàn này.

Tớ bị ép vào việc tham gia 1 vụ ám sát nên nếu tớ xuất hiện ở lễ cưới sẽ bị nghi ngờ,vì 2 việc đó diễn ra trong 1 ngày.

- Vậy cậu có bằng chứng để đưa chúng ra tòa ko?

- Hôm nay tớ đã có rồi,chắc chắn sẽ được

- Cậu nói cái gì?

- Fuutaro ngạc nhiên - Nếu có rồi thì ta đưa ra Interpol thôi

- Đừng,đây là sự cầu xin của tớ,tớ muốn cứu 1 người
 
Back
Top Bottom