Ngôn Tình Yêu Thương Tìm Lại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Yêu Thương Tìm Lại
Chương 40: 40: Huỷ Hôn


Sau hơn một tuần nằm trên giường bệnh Nghĩa cũng được xuất viện.

Trong thời gian đó Tố Như ngày nào cũng đến khóc lóc ỉ ôi trách móc anh.

Mặc cho bà Dung phản đối kịch liệt Nghĩa cũng không thay đổi ý định, anh sẽ không sống dưới sự sắp đặt của mẹ nữa.

Những gì anh đã hứa với anh trai nhất định phải hoàn thành, không phải vì một lời hứa mà vì đó là điều anh muốn làm.

Kiều Ly cùng chị gái vừa kết thúc chuyến du lịch ba ngày từ đảo về, so với mấy ngày trước nhìn cô bây giờ đã bớt đi dáng vẻ ủ dột buồn bã.

Bà Hoà nhìn thấy con gái có vẻ tươi tắn hơn trong lòng rất vui mừng, hy vọng qua một thời gian nữa tinh thần Kiều Ly sẽ ổn định trở lại.

Sáng nay Kiều Ly có tiết, để yên tâm bố mẹ cô cho tài xế đưa đón con gái.

Chiếc xe ô tô dừng trước cổng vừa chạy đi đã có một người lấp ló nấp sau cổng trường chạy ra nắm tay Kiều Ly van nài.
- Tớ biết mình sai rồi, cậu nói chị Nga rút lại đơn kiện đi được không? Tớ xin lỗi cậu, cậu muốn làm gì tớ cũng làm mà, cậu bỏ qua cho tớ lần này nhé.
Mỹ Hạnh vứt bỏ sỉ diện thiết tha xin lỗi.

Sau khi Kiều Ly trở về, bộ mặt thật của cô ta chính thức bị vạch trần.

Nga không để kẻ hãm hại em gái mình được yên ổn, đem đoạn ghi âm chính miệng Mỹ Hạnh thừa nhận mình có liên quan đến chuyện Kiều Ly mất tích gửi cho thầy hiệu trưởng, chuyện cô ta bị kỉ luật tất cả sinh viên trong trường đều biết.

Ai cũng phẫn nộ với hành động của cô ta nên xa lánh dè bỉu, Mỹ Hạnh đi đến đâu cũng trở thành đề tài bàn tán, chịu không nổi áp lực nên cô ta phải dọn ra khỏi kí túc xá.
- Kiều Ly, nể tình chúng ta từng là bạn thân, cậu đừng dồn tớ vào đường cùng nữa được không, tớ muốn học tiếp, tớ…
- Cậu cũng biết chúng ta từng là bạn thân còn hãm hại tôi?
- Lúc đó tớ bị Mạnh làm cho mù quáng, vì một tên đểu cáng mà đánh mất tình bạn với cậu, tớ hối hận lắm.

Tớ đã cắt đứt liên lạc với anh ta rồi, tớ thề sau này gặp cậu ở đâu sẽ tránh mặt ở đấy, cậu rút lại đơn kiện đi nhé.
Thái độ của Kiều Ly cứng rắn đến mức Mỹ Hạnh phải bất ngờ, cô gỡ những ngón tay đang níu lấy cánh tay mình ra rồi đi vào khu giảng đường.

Mỹ Hạnh trơ mắt nhìn theo, hai tay siết lại run rẩy.

Mạnh cũng điêu đứng không khá hơn cô ta là mấy.

Công ty anh ta dựa vào mấy hợp đồng với gia đình Kiều Ly để có nguồn vốn duy trì các dự án khác, giờ bị huỷ hết, mọi kế hoạch phải chững lại, thêm cả đòn phủ đầu mà Nga dùng truyền thông để lên án bộ mặt đểu cáng của Mạnh, anh ta đang rơi vào tình huống tiến thoái lưỡng nan.
- Kiều Ly đi học lại rồi.
- Hôm nay có mấy tiết?
- Hai tiết nhưng cô ta có tài xế riêng đưa đón, anh đến sớm hơn đi.
- Tôi biết rồi.
Mạnh cúp điện thoại, mấy hôm nay anh ta tới nhà liên tục nhưng không gặp được Kiều Ly, bằng bất cứ giá nào cũng phải xin cô tha lỗi cho mình, khó khăn trước mắt chỉ có gia đình cô mới giúp được anh ta.

Sau khi xuất viện Nghĩa không đến công ty, anh chỉ là con rối của mẹ, có vắng mặt cũng không ảnh hưởng gì.

Nghĩa trở về căn nhà cũ trước kia, không có người ở nên căn nhà tồi tàn xập xệ, cỏ dại trước cổng mọc cao tới ngực, anh trầm ngâm đứng trước cửa nhìn vào.

Ngôi nhà ấy từng chứa đựng những kí ức đau buồn mà Nghĩa không muốn nhớ lại.

Sau khi Thế Sơn bỏ đi, ông Luân cũng không về đây nữa, mấy năm qua ông ta không rõ tung tích, cũng chẳng ai biết còn sống hay đã chết rồi.

Kế bên là nhà ngoại của Kiều Ly, khung cảnh vật hệt như trước nhưng có những người không bao giờ trở về nữa.

- Cậu tìm ai nhà đó thế?
- Cháu là con trai ông Luân.
Người phụ nữ vừa hỏi ngạc nhiên nhướng mày.
- Nghĩa đó hả? Cậu là đứa lúc nhỏ hay chơi với Kiều Ly đúng không?
- Vâng.
- Mới đó lớn hết rồi, mà mấy năm nay cậu đi đâu thế, chẳng thấy ai về cả?
- Cháu sống trên thành phố.
- Vậy à, cậu gặp Kiều Ly chưa, con bé cũng sống trên thành phố đấy.
- Cháu mới gặp em ấy vài hôm trước.
- Hai đứa cũng có duyên đấy chứ.
Dì của Kiều Ly cười xoà, vừa nãy thấy ai lấp ló trước của nhà ông Luân nên ra xem thử, hoá ra là con trai ông ta.

Nghĩa đang muốn hỏi thăm thông tin về gia đình Kiều Ly, sẵn đây anh hỏi dì cô.
- Con đang ở đâu? Xuất viện rồi sao không về nhà hả?
Giọng nói tức giận của bà Dung vang lên trong điện thoại, đáp lại bà ta là sự im lặng như thách thức.

Tiếng nức nở của Tố Như chen vào.
- Anh Nghĩa đang ở đâu vậy bác?
- Nó cúp máy rồi.
- Sao anh ấy lại thế? Có phải bị con nhỏ kia bỏ bùa mê thuốc lú gì rồi không bác.

Anh ấy yêu con mà, đang yên đang lành tự dưng lại đòi huỷ đám cưới là sao.

- Con yên tâm, nó chỉ hù doạ vậy thôi, đám cưới vẫn diễn ra theo ý con mà, đừng khóc nữa con gái.
- Bác nói xem sao con có thể yên tâm được, bác phải làm gì đi chứ.
Tố Như liên tục hối thúc khiến bà Dung phiền não nhưng chính bà ta cũng không biết Nghĩa đang ở đâu.

Mọi chuyện trở nên rắc rối sau khi đứa con trai biệt tích mười mấy năm bỗng dưng liên lạc, đều là con mình sinh ra nhưng bà ta không gần gũi với Thế Sơn, tất cả kì vọng đều đặt hết lên Nghĩa nên sẵn sàng bỏ rơi đứa con trai còn lại.

Thế Sơn mất, điều mà bà Dung lo sợ cũng đến, Nghĩa bất mãn nên chống đối với bà ta.

Những lời hứa hẹn cho có lệ của bà Dung trở nên kệch cỡm, để tình cảm mẹ con trở lại như trước e là không phải chuyện dễ.
- Bác gái, bác im lặng như vậy là sao? Bác định để anh Nghĩa có thời gian ở bên cạnh con nhỏ kia lâu hơn hả?
- Con bình tĩnh đi, cũng không chắc là thằng Nghĩa quen con nhỏ đó.
- Linh cảm của con rất chính xác, hôm đó gặp ở bệnh viện là con đã nghi ngờ rồi.

Thái độ của cô ta rất lạ, ánh mắt giống như yêu anh Nghĩa sâu đậm vậy.

Con không biết đâu, nếu anh Nghĩa huỷ đám cưới con sẽ nói với bố, chuyện hợp tác giữa hai nhà bác cũng nên cân nhắc đi.
- Tố Như… con nghe bác nói đã..
 
Yêu Thương Tìm Lại
Chương 41: 41: Đừng Làm Phiền Cô Ấy


Đứa con gái đỏng đảnh kia khiến bà Dung nhức đầu nhưng vẫn phải cố lấy lòng cho bằng được bởi thứ bà ta mong chờ ở cuộc hôn nhân này chính là địa vị của mình sẽ thay đổi.

Có những người lòng tham không bao giờ là cho đủ, được hưởng tất cả tài sản cùng sự nghiệp của người chồng quá cố để lại nhưng bà Dung vẫn chưa thoả mãn.

Bà ta còn muốn nhiều hơn nữa, xem hạnh phúc của con mình như một món đồ đem ra trao đổi.

Nếu như kết xui gia với gia đình Tố Như, công ty bà ta sẽ được họ hỗ trợ nguồn vốn cho việc mở rộng thêm chi nhánh mới.

Việc quan trọng bây giờ là phải tìm ra Nghĩa, nếu không cố gắng mà bà ta gầy dựng sẽ biến thành công cóc.

Vết thương trên vai Nghĩa cần thời gian ít nhất 2 tháng để hồi phục nên chưa thể lái xe, anh bắt taxi về lại thành phố, sau khi hỏi thăm anh biết sơ sơ về Kiều Ly.

Cô đang là sinh viên năm hai khoa Lịch sử, trường cũng gần công ty anh, ấy thế mà thời gian qua hai người không một lần gặp mặt.

Chỉ khi Thế Sơn cho anh thông tin về cô thì Nghĩa mới tìm ra.

- Em nghe anh giải thích một lần thôi, anh thề sẽ không giấu giếm em bất cứ điều gì, nghe anh được không Kiều Ly.
- Anh tránh ra đi.
- Em đừng xua đuổi tội nghiệp anh, tối nào anh cũng đến nhà nhưng chị Nga không cho anh vào, anh nhớ em lắm.

Mạnh ôm bó hoa to gấp đôi anh ta chặn đường Kiều Ly trong sân trường.

Mỹ Hạnh sợ anh ta lật mặt nên đứng ở một góc quan sát.

Hai người họ thống nhất với nhau tạm thời xoa dịu Kiều Ly trước, để cô bảo chị gái rút lại đơn kiện rồi tính tiếp.

Nhưng cả hai đều không tin tưởng nhau, ở trước mặt Kiều Ly liền đem trách nhiệm đùn đẩy.

Có thể vì trước đó Kiều Ly khá dễ tha thứ, mà cô cũng chưa giận ai đến mức không muốn nhìn mặt bao giờ, chỉ có Mạnh và Mỹ Hạnh là hai người đầu tiên.

- Chúng ta tìm quán nào nói chuyện nhé.
- Tôi không có gì để nói với anh.
- Nhưng anh có rất nhiều điều muốn nói với em, trong thời gian em mất tích anh tìm kiếm em khắp nơi, đau lòng đến mức nhập viện, anh không còn thiết tha với điều gì nữa.

Anh thừa nhận trước đó có rung rinh trước Mỹ Hạnh bởi vì cô ta lấy lý do là bạn thân của em để tiếp cận anh.

- Anh càng giải thích tôi càng thấy anh hèn hạ hơn.

- Anh…
- Nếu chị Nga biết anh còn tới làm phiền tôi, chị ấy sẽ làm gì anh cũng đoán được rồi đúng không
Kiều Ly hất tay Mạnh ra, định đi ra cổng thì anh ta mặt dày níu lại, không ngại đang ở trường học nhiều sinh viên đang chăm chú nhìn hai người học mà quỳ xuống, vẻ mặt buồn đến nao lòng nài nỉ.
- Kiều Ly, xin em đừng tuyệt tình như vậy.

Anh thề từ lúc quen nhau tới giờ anh luôn thật lòng thật dạ với em, tại vì Mỹ Hạnh… cô ta…
- Anh không thấy bản thân mình bỉ ổi quá sao? Cho dù cô ta có quyến rũ anh đi chăng nữa có đồng ý hay không là do anh, chính anh không quản được h am muốn tầm thường của mình rồi lại đổ lỗi cho người khác.

Anh còn đáng khinh hơn cả Mỹ Hạnh.
Nói xong Kiều Ly cầm bó hoa to tướng ném thẳng vào mặt Mạnh, trước những lời chỉ trích thậm tệ của cô, anh ta nhục không thể tả.

Mỹ Hạnh đứng sau gốc cây bàng cười khẩy, đáng đời tên đàn ông khốn nạn muốn dìm cô ta xuống để chối tội.

- Em bình tĩnh đi Kiều Ly, cho anh một cơ hội được không em, anh thề…
Mạnh ném bó hoa vào sọt rác rồi đuổi theo Kiều Ly, ngay khi anh ta vừa túm được bả vai cô thì bị một cú đấm thẳng vào mặt.

- Đừng làm phiền cô ấy.
- Mày là thằng nào hả?
- Tôi là ai không quan trọng, nhưng anh còn động tay động chân với Kiều Ly thì không chỉ nhận một cú đấm thôi đâu.
- Mày…
Vừa rồi Nghĩa dùng lực mạnh, bả vai như muốn vỡ ra, tuy đau đớn nhưng không bộc lộ ra bên ngoài.

Kiều Ly sững sờ nhìn anh vài giây rồi lấy lại tinh thần, cô không biết sao người đàn ông này lại xuất hiện ở đây.

- Anh đưa em về.
Chiếc taxi đang mở cửa đợi sẵn, Kiều Ly lên xe trước, Nghĩa nói gì đó với Mạnh rồi ngồi vào ghế sau cùng cô.

Trên trán anh mồ hôi đang túa ra, Kiều Ly sực nhớ đến vết thương của Nghĩa rồi vội nói với bác tài.
- Cho cháu đến bệnh viện.

- Vâng
- Em bị thương ở đâu sao?
- Không phải tôi mà là anh.
Nghĩa tưởng vừa rồi tên khốn kia làm gì Kiều Ly nhưng khi nghe cô trả lời xong trong lòng anh xuất hiện một sự vui mừng khó tả, dù cô quan tâm đến anh hay vì giương mặt này Nghĩa đều không bận tâm.

Đến bệnh viện Kiều Ly gọi về cho mẹ, nói cô đi dạo với bạn, lát nữa đi taxi về.

Nữ y tá quen biết với bà Dung vô tình nhìn thấy Nghĩa đi chung với một cô gái lạ mặt thì thắc mắc, mới xuất viện lúc sáng giờ lại vào viện tiếp, không biết Nghĩa bị làm sao, định tới hỏi thì nghĩ lại liền gọi cho bà Dung.
Tìm con trai suốt cả buổi sáng hỏi thăm hết bạn bè cũng không ai biết vậy nên khi nhận được điện thoại của nữ y tá kia, bà Dung không quan tâm đến tình trạng của con mình mà ngay lập tức hỏi.
- Nó đi với cô gái nào? Em có chụp lại được không?
- Em nhớ không lầm thì hình như là cô gái hôm bữa cùng Nghĩa vào viện.
- Nó vẫn còn ở đó chứ?
- Còn chị ạ.
Bà Dung mím môi đứng lên, giục tài xế nhanh tới bệnh viện.

Bà ta phải cảnh cáo đứa con gái đang bám riết lấy con trai mình một trận, không thể để Nghĩa si mê đòi huỷ đám cưới với Tố Như được..
 
Yêu Thương Tìm Lại
Chương 42: 42: Chờ Đợi


Bà Dung đến nơi thì Nghĩa cũng từ phòng bác sĩ đi ra, anh phải mang đai vải thun để cố định các khớp.

Lúc sáng xuất viện bác sĩ đã dặn đi dặn lại không được vận động mạnh, mới vài tiếng đồng hồ đã thấy anh quay trở lại bệnh viện.

Kiều Ly ngồi chờ ở hành lang, trong mấy ngày đi du lịch cùng chị Nga, cô đã tâm sự với chị ấy rất nhiều, thay vì giữ kín trong lòng, nói ra hết sẽ dễ chịu hơn.

Cô cũng nhận được những lời khuyên chân thành, những gì đã xảy ra giữa cô và Thế Sơn đã trở thành quá khứ, tuy vậy anh vẫn còn tồn tại trong trái tim Kiều Ly.

Mặc dù không thể nắm tay nhau bước tiếp nhưng sự hy sinh của Thế Sơn chính là để cô trở lại cuộc sống như trước.

Thay vì cứ buồn bã đắm chìm trong đau khổ tuyệt vọng, cô phải bước qua khỏi những mất mác đó để không phụ tấm lòng của Thế Sơn.

Lần gặp gỡ sau mười lăm năm không đem lại một kết quả tốt đẹp, có đau thương nhưng rồi sẽ nguôi ngoai, bởi Thế Sơn đã sắp xếp một người có thể thay anh bảo vệ cô.
- Bác sĩ nói thế nào?
- Đã cố định lại rồi, không sao, anh đưa em về.
Người đang nói chuyện với cô là Nghĩa, Kiều Ly quan tâm anh không phải vì một nguyên nhân nào khác ngoài việc Nghĩa là em trai của Thế Sơn.

Vừa rồi anh cũng giúp cô thoát khỏi sự đeo bám của Mạnh.

Từ xa bà Dung đã nhìn thấy Nghĩa đi chung với cô gái hôm trước, cũng may là Tố Như không có mặt, nếu không đã làm ầm ĩ cả cái bệnh viện này.

Vẻ mặt Nghĩa thoáng chốc thay đổi, bước chân khựng lại, bất giác Kiều Ly cũng đứng lại theo.
- Cô ta là ai?
- Mẹ không cần phải biết.
- Con dám nói chuyện với mẹ kiểu đó hả?
- Con không muốn cãi nhau với mẹ ở đây, đợi con về nhà rồi nói.
- Đứng lại đó, có phải con bị điên rồi không, Tố Như đang chờ con đến nhà xin lỗi, con không được đi với cô ta.
Người phụ này là mẹ của Thế Sơn sao, bà ta ăn mặc sang trọng nhưng lời lẽ rất chua ngoa, cô nhớ hồi đó anh sống với bố, cách vài ba bữa ông ta về rồi lại đi.

Những lần như thế trên người anh xuất hiện những vết bầm tím, còn người phụ nữ này Kiều Ly chưa gặp qua bao giờ.

Mắt thấy con trai định bước qua, bà Dung tức giận kéo lại.
- Nghĩa, con có nghe mẹ nói không hả?
- Mẹ làm ơn buông tha cho con được không, con đã quá mệt mỏi rồi.
- Con làm như vậy chính mẹ mới là người mệt mỏi vì con đó.

Con quen cô ta được bao lâu, có hiểu gì cô ta không? Hay chỉ là hạng mồi chài đàn ông để kiếm hư vinh.
- Mẹ không được nói cô ấy như thế..
Nghĩa gắt lên, lần đầu tiên bà Dung thấy con trai có hành động mất kiểm soát như vậy, trong lòng càng thêm căm ghét Kiều Ly, cho rằng cô là nguyên nhân khiến con trai mình trở chứng.

- Quả nhiên là loại phụ nữ rẻ tiền, cô biết con trai tôi đã có vợ sắp cưới còn v e vãn nó, lòng tự trọng của cô đâu rồi.
- Tôi không v e vãn con trai bác cũng không quan tâm con trai bác có vợ sắp cưới hay chưa, trước khi bác muốn phán xét người khác, mong bác tìm hiểu kĩ rồi hãy mở miệng.
- Cô…
- Mẹ đủ rồi đó.

Kiều Ly chủ động rời đi trước, bà Dung tức đổ đom đóm nhìn theo.

Nghĩa không muốn cô phải nghe những lời sỉ nhục vô cớ từ mẹ mình nên ở lại giữ chân bà Dung.

Trước cổng bệnh viện có mấy chiếc taxi đang đậu, Kiều Ly vẫy một chiếc rồi về nhà.

Nghĩ đến người phụ nữ vừa rồi gương mặt xinh đẹp buông một hơi thở dài.

- Nghĩa, con đi đâu đó?
- Con sẽ dọn ra riêng.
- Mẹ không cho phép.
- Sau này cuộc đời của con sống như thế nào tự con quyết định, mẹ đừng can thiệp nữa.
- Nghĩa…
Bà Dung trơ mắt đứng nhìn con trai bỏ đi, sâu trong thâm tâm bà ta thừa nhận mình can thiệp quá mức vào cuộc sống của Nghĩa, thậm chí bà ta còn sắp đặt cho con mình theo một khuôn mẫu có sẵn trong thời gian tới.

Không ngờ mọi thứ đi lệch quỹ đạo, Nghĩa không còn nghe lời bà ta nữa.

Trước nhà Kiều Ly, một người đang đi đi lại lại, nóng ruột nhìn vào trong nhà.

Mạnh vẫn không bỏ cuộc bám theo tới tận đây, một bên môi anh ta bị bầm tím, cơn giận trong người tăng ngùn ngụt.

Bà Hoà ở trong nhà nhìn ra, dặn dò người giúp việc.
- Tuyệt đối không mở cửa cho cậu ta.
- Vâng.
Chiếc taxi chạy chầm chậm rồi dừng lại, Kiều Ly chưa kịp xuống xe Mạnh đã chạy tới mở cửa chất vấn.
- Gã đàn ông đó là ai? Tại sao em lại đi với anh ta?
- Anh có thôi hỏi những câu buồn cười như thế đi được không? Anh lấy tư cách gì lớn tiếng với tôi?
- Anh… thấy em đi với người đàn ông khác anh rất đau lòng, anh ghen.

- Muốn diễn thì đi tìm Mỹ Hạnh, tôi không ngu thêm lần nữa đâu.
- Kiều Ly…
Ào.
Bà Hoà cầm một thau nước dội thẳng vào người Mạnh, bực bội quát.
- Cút.
- Bác gái, con…
- Cậu muốn bị đánh mới chịu đi đúng không?
Mạnh ướt như chuột lột nhìn cánh cổng cao lớn khép lại không đành lòng gào thét tên Kiều Ly nhưng chẳng ai thèm quan tâm.

Bà Hoà ngồi phịch xuống ghế thở hắt ra.
- Đúng là đồ trơ trẽn.
- Chị Nga chưa về hả mẹ?
- Chị con chưa về, nó mà thấy còn nổi điên hơn mẹ.

- Anh ta đến trường tìm con, nói không lọt tai lại chạy đến nhà.
- Con không được mềm lòng tha thứ cho cậu ta đâu đấy, cả đứa bạn thân khốn nạn kia nữa.
- Vâng.
Nga cũng vừa về, thấy xe Mạnh từ hướng cổng nhà mình chạy ra chân mày liền nhíu lại.

Tên mặt dày đó cứ như âm hồn bất tán, không chịu buông tha cho Kiều Ly.

Cô phải làm gì đó mạnh tay hơn, dạy cho anh ta một bài học nhớ đời.

Thấy mẹ và em gái đang ngồi ở phòng khách, Nga hỏi.
- Mạnh đến nhà mình hả mẹ?
- Ừ, còn đến tận trường tìm em gái con xin con bé tha thứ, đàn ông gì không có một chút liêm sỉ nào hết.

Trước đó mẹ hồ đồ mới để Kiều Ly qua lại với hạng người như vậy.
- Con sẽ nghĩ cách gây sức ép lên công ty cậu ta.
- Thôi chị ạ, người như anh ta túng quá làm liều.

- Với loại người đó em phải càng làm tới cùng họ mới biết sợ, để chị.
Căn nhà bốn tầng khang trang rộng lớn nhưng chẳng thấy một bóng người, bầu không khí lạnh lẽo ảm đạm bao trùm, bà Dung về tới thì Nghĩa cũng dọn đồ đi rồi.

Anh không đem theo bất kì thứ gì khác ngoài quần áo, bởi những thứ còn lại chẳng thuộc về mình.

Người giúp việc vội làm ly nước ép đưa cho bà Dung, thắc mắc hỏi.
- Cậu Nghĩa sao vậy bà, thái độ của cậu ấy lạ lắm?
- Cô lo làm việc của mình đi, đừng chõ mõm vào chuyện của người khác.
- Vâng.
Người giúp việc thấy bà ta mệt mỏi day trán, quan tâm nên mới hỏi không ngờ bị mắng thẳng vào mặt ái ngại đi vào bếp.

Phòng khách chỉ có mỗi bà Dung đang ngồi, dù Nghĩa đang bất mãn với sự kiểm soát thái quá của mẹ nhưng bà Dung vẫn chưa từ bỏ ý định về việc kết xui với gia đình Tố Như.

Vừa nghĩ tới đứa con gái đỏng đảnh kia tiếng chuông điện thoại reo lên, bà Dung thở dài, điều chỉnh lại giọng nói, dịu dàng nghe máy.
- Bác nghe này.

- Bác nói hôm nay anh Nghĩa sẽ sang xin lỗi con cơ mà, sao giờ này anh ấy còn chưa qua?
- Sáng nay nó vô ý để đụng trúng vết thương, phải đến bệnh viện băng lại, bác sĩ dặn nghỉ ngơi vài ngày con à.
- Bây giờ con qua gặp anh Nghĩa.
- Con đừng nóng vội.

Trong chuyện này thằng Nghĩa sai trước nên nó phải đích thân đến nhà xin lỗi con, nếu bây giờ con đến nó sẽ cho rằng con dễ tha thứ, lần sau nó lại tiếp tục như thế nữa.

Con phải kiên quyết lên.
- Vậy khi nào anh Nghĩa khoẻ bác bảo anh ấy qua ngay đấy nhé.
- Ừ, con yên tâm, bác đã xem con là con dâu rồi, chỉ đợi con mặc váy cưới gả cho thằng Nghĩa nữa thôi.
Bà ta nói dối trắng trợn không thấy ngượng miệng một chút nào, tạm thời cứ trấn an Tố Như trước, bà ta phải nghĩ cách nhanh chóng chia rẽ Nghĩa ra khỏi đứa con gái thủ đoạn kia.

Bà Dung đã gặp Kiều Ly hai lần, với mắt nhìn người tinh tường của mình, bà ta cam đoan Kiều Ly không yêu Nghĩa mà chỉ yêu tài sản của gia đình mình.

Ăn cơm tối xong Kiều Ly về phòng đọc sách, cô đang cân bằng lại cuộc sống, đem chuyện tình cảm giấu nhẹm một bên, tập trung vào việc học.

Cô đã trì hoãn một thời gian, tuy không dài nhưng cũng bỏ lỡ một số kiến thức quan trọng nên cố gắng theo kịp các bạn.

Những làn gió mát mẻ từ ban công thổi vào khiến tinh thần Kiều Ly dễ chịu, gập lại quyển sách đang đọc giữa chừng, cô đứng lên ra ngoài hóng gió.

Trước cổng nhà Kiều Ly có một người đang đứng, khi ban công tầng ba xuất hiện bóng dáng yêu kiều mềm mại, Nghĩa cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm.

Anh nhớ cô, kìm lòng không đậu nên chạy tới đây, đang định ra về thì nhìn thấy cô.

Nghĩa không muốn bỏ lỡ Kiều Ly như trong quá khứ nữa nên nán lại, anh nhận ra rằng chỉ càn mình kiên trì đến cùng thì sẽ gặp được cô.

Kiều Ly cũng đã nhìn thấy anh, lồng ngực nhói lên như bị ai véo mạnh.

Gương mặt thân thuộc đó cô đã gặp trong mơ không biết bao nhiêu lần, so với gặp trực tiếp có lẽ sẽ chân thực hơn rất nhiều.

Cô đã hứa với chị Nga sẽ dần quên Thế Sơn nhưng gặp được người có gương mặt giống hệt anh, trái tim nảy sinh cảm giác bồi hồi khó diễn tả.

Đâu đó trong tim cô vẫn tham lam muốn níu kéo hình bóng anh.
- Con đi đâu vậy?
- Con ra trước đi dạo một lát.
- Có cần mẹ đi chung không?
- Bà để con gái được thoải mái đi.
Nghe chồng nói vậy bà Hoà ậm ừ không đòi đi theo Kiều Ly nữa.

Trước cổng, Nghĩa vẫn đứng tại chỗ, khi nhìn thấy cô từ trong sân đi ra, anh không tin vào mắt mình, sự vui mừng hiện rõ trên nét mặt.

Bầu không khí không được tự nhiên lắm, Kiều Ly muốn đi dạo thật nên rảo bước, Nghĩa im lặng đi bên cạnh cô.

Đường ở đây ít xe cộ qua lại, những tán cây bằng lăng yên tĩnh chìm trong ánh điện đường vàng nhạt, hắt những chiếc bóng to lớn xuống mặt đường.

Cùng cô đi dạo như thế này là điều mà Nghĩa chưa hề dám nghĩ tới.

Được một đoạn anh chủ động lên tiếng trước.
- Hai ngày cuối tuần em định làm gì?
- Tôi ở nhà.
- Hôm nay anh về quê có gặp dì em.

Kiều Ly không đáp, lâu rồi, cũng không nhớ là bao lâu nữa, hình như là sau khi bà ngoại mất cô chưa về quê thì phải.

Một cánh hoa bằng lăng nhẹ nhàng rơi trên mái tóc dài suông mượt, tay Nghĩa giơ lên rồi rụt lại, anh nói.
- Mộ anh Sơn ở đó, khi nào em muốn đến thăm, anh sẽ đưa em đi.
- Ngày mai anh rảnh không?
- Anh rảnh.
- Vậy ngày mai nhờ anh đưa tôi đến gặp anh ấy.
- Ừ.

Chúng ta có thể trao đổi số điện thoại với nhau được chứ?
Cô mất hơn một phút suy nghĩ rồi mới đọc số điện thoại của mình cho Nghĩa.

Một sợi dây gắn kết mơ hồ dang dần xuất hiện.

Nghĩa biết rõ muốn chữa lành tổn thương trong trái tim cô gái này không phải chuyện dễ, mỗi bước chân tiến về đều phải cẩn thận không được vội vã.

Anh sẽ đợi khi vết thương của cô đóng vảy, đến cô mở lòng và đợi cô chấp nhận sự hiện hữu của anh.

Nghĩa hy vọng rằng ở một nơi xa xôi nào đó anh trai sẽ dõi theo và phù hộ cho mình..
 
Yêu Thương Tìm Lại
Chương 43: 43: Thăm Mộ Anh


Cuối tuần Kiều Ly nói muốn về quê ngoại, bố mẹ cô cũng muốn đi chung nhưng bận đám cưới của một người bạn nên không đi được.

Bà Hoà gọi điện trước cho em gái, nói hôm nay Kiều Ly về, chưa gì mọi người ở quê đã háo hức chào đón cô.

Vợ chồng bà Hoà tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc đem ra cổng.
- Để chú Quang đưa con đi.
- Con thích đi taxi hơn.
- Mẹ gọi cho dì rồi, tới nơi phải gọi về cho bố mẹ yên tâm đấy.
- Vâng.
Kiều Ly chỉ đem theo mấy bộ đồ, vỏn vẹn trong chiếc balo nhỏ, chủ yếu quà bố mẹ cô gửi về quê mới nhiều, chất đầy hết ghế sau.

Cô không đi chung xe với Nghĩa mà hẹn anh gặp nhau ở nhà ngoại cô.

Mới 6 giờ sáng Nghĩa đã đi trước, Kiều Ly mới nửa đường thì anh đã tới nơi rồi.

Nghĩa đẩy cánh cổng đầy bụi bặm gỉ sét rồi đi vào trong, đám cỏ dại thừa cơ hội không có người ở mọc um tùm, che lấp cả cánh cửa gỗ lỏng lẻo không khoá.

Căn nhà như chìm trong sương mù, bụi bặm mạng nhện bám đầy.

Nghĩa ho sặc sụa rồi mở hết mấy cửa sổ ra, trong hai ngày tới anh không thuê nhà nghỉ mà sẽ ở đây.

Trong lúc đợi Kiều Ly đến, trước tiên anh phải dọn dẹp chỗ này.

Bà Duyên đang mong ngóng cháu gái nên ra cổng đứng chờ, thấy đám cỏ dại nhà kế bên đang rung rinh như bị ai chặt bỏ nên chạy qua xem thử.
- Ơ, cậu vẫn chưa về lại thành phố à?
- Cháu về hôm qua, mới quay lại sáng nay.
- Có phải cậu biết sáng nay Kiều Ly cũng về đúng không? Làm gì có chuyện trùng hợp thế.
- Vâng.
- Hai đứa mới gặp lại đã thân thiết như lúc trước rồi nhỉ, mà cậu định ở đây hả?
- Cháu định ở hai ngày.
- Có ở được không? Bỏ hoang lâu thế kia đồ đạc hỏng hóc hết rồi.
Thấy Nghĩa dọn một mình cũng tội bà Duyên liền nhiệt tình gọi con trai qua giúp anh.

Khi Kiều Ly đến nơi thì thấy dì đang đứng ở nhà hàng xóm nói chuyện ríu rít.

Bên đó làm gì nghe rất náo nhiệt, cô về cũng chẳng ai để ý.
- Con chạy về kéo ống nước nhà mình sang cho cậu ấy xịt hết bụi đi.

- Dạ.
Con trai bà Duyên chạy về thì thấy Kiều Ly xách đồ xuống xe liền mừng rỡ reo lên.
- Chị Ly về rồi này mẹ ơi.
- Đâu đâu, con bé về rồi à.

Nghĩa đang tỉa đám cỏ còn lại cũng ngẩng đầu lên, anh giống như mọi người, đều vui vì sự trở về của cô.

Nghĩa ngồi xuống chiếc ghế mới được lau sạch nghỉ mệt, bức tường nhà hàng xóm xây bê tông kín mít nên anh không được nhìn vào sân như lúc trước nữa nhưng nghe tiếng cô loáng thoáng.
- Bố mẹ con gửi gì mà nhiều thế?
- Lâu lắm gia đình con chưa về nên có ít quà biếu mọi người.
- Nhiêu quà này biếu cả xóm ấy chứ?
- Dượng đâu rồi dì?
- Ông ấy đi chợ rồi.

Lúc sáng mẹ con gọi xong phóng xe đi liền đấy, chả biết mua gì mà giờ chưa thấy về.
Mẹ con bà Duyên ra vô mấy lượt mới đêm hết quà vào trong nhà, tuy nhiên vẫn không quên qua giúp Nghĩa dọn nhà cho xong.

Kiều Ly cũng bị kéo đi, dì cô cứ tưởng hai người vẫn thân như lúc nhỏ, không biết có những mối quan hệ đã thay đổi rồi.

Thấy Nghĩa một tay dọn cỏ, trên trán lấm tấm mồ hôi, Kiều Ly có ý tốt nhắc nhở.
- Vai anh chưa khỏi, đừng làm nhiều quá.
- Ừ.
- Vai cậu ấy bị sao thế?
- Cháu bị tan nạn.
- Thế sao nãy giờ cậu không nói, mau mau đứng lên đi.
Nghĩa cười trừ, nụ cười của anh không giống Thế Sơn, chân thành và ấm áp hơn rất nhiều.

Nhưng Kiều Ly vẫn thích sự bất cần đời kia hơn.

Căn nhà nhìn qua đã giống có người ở, hồi trước Kiều Ly sang chơi chỉ đứng bên ngoài chứ chưa vào trong bao giờ.

Cô cũng muốn xem thử căn nhà từng gắn bó với Thế Sơn như thế nào.

Phòng khách đủ để kê một bộ bàn ghế nhỏ cũ kĩ, theo năm tháng chẳng còn thứ gì giá trị ngoài mấy tờ giấy khen ngả màu vàng ố trên tường.

Cô nheo mắt nhìn qua một lượt nhưng không nhìn thấy tên Thế Sơn, Nghĩ đứng ở cửa nói.
- Anh ấy chỉ học đến lớp 6.

- Thảo nào khi đó anh ấy lại bảo đi làm.
Cô cười nhẹ khi nghĩ tới cậu bé hay cáu kỉnh với mình, nếu chịu để ý kĩ cô sẽ thấy tính cách của hai anh em họ trái ngược nhau, nhưng khi đó cô còn quá nhỏ, chỉ nghĩ anh trai nhà hàng xóm giận mình không cho kẹo nên muốn nghỉ chơi.
- Cho em.
Nghĩa xoè tay ra, trong lòng bàn tay với đường sinh mệnh kéo dài rõ nét là hai viên kẹo bạc hà.

Kiều Ly ngây ra một lúc rồi cảm ơn nhận lấy.

Cô thích ăn kẹo, thích ngọt ngào nhưng vị bạc hà mát lạnh trong miệng khiến cô bừng tỉnh.

Sống mũi cay cay khi nhìn thấy một tấm ảnh để trên bàn trà, đây là thứ duy nhất về Thế Sơn trong ngôi nhà này còn sót lại nhưng cô chưa nhận ra anh.
- Anh ấy đứng bên trái.

Khi đó mẹ anh thường mua quần áo giống nhau cho hai anh em mặc, kiểu tóc cũng để y hệt, nhưng nếu để ý thì tấm ảnh nào anh Sơn không cười.

Nghĩa dừng một chút điều chỉnh tâm trạng rồi nói tiếp.
- Buổi chiều chúng ta đi thăm mộ anh Sơn được chứ?
- Được.
Mẹ con bà Duyên đã về trước, nhường lại không gian cho đôi trẻ lâu ngày ôn lại chuyện cũ, bà còn vui vẻ gọi cho chị gái, thuận miệng kể về chàng trai tên Nghĩa hồi trước hay chơi với Kiều Ly cho bà Hoà nghe.

Vợ chồng ông Luân có hai đứa con trai sinh đôi, nhưng mọi may mắn đều dành hết cho cậu em, tên Nghĩa được mọi người nhắc đến rất nhiều còn Thế Sơn thì không ai quan tâm.

Sự bất hạnh thiếu thốn từ gia đình chính là nguyên nhân đẩy anh ra khỏi thế giới của bọn họ.

- Anh có bao giờ đi tìm anh ấy không?
- Anh có về đây mấy lần nhưng không gặp, có để lại số điện thoại, thật may là anh ấy đã nhìn thấy.
- Sao anh biết mà đến gặp tôi?
- Anh Sơn chủ động liên lạc với anh và nhắc đến em.

Anh ấy đã chuẩn bị tất cả cho sự ra đi của mình.

- Anh ấy… có lời nào nhắn lại cho tôi không?
- Có, nhưng sau này anh sẽ nói.
Sau này là khi nào? Kiều Ly muốn biết ngay bây giờ nhưng Nghĩa nhất định không nói.

Anh đứng sau lưng, nhìn cô xoay người đi.

Không có Nghĩa nên bà Dung phải đến công ty, với bà ta, công ty là tài sản giá trị nhất.

Sau khi đi du học về Nghĩa vào công ty làm việc, dưới sự dẫn dắt của bố dượng, anh nhanh chóng tiếp thu được kinh nghiệm, ký thành công mấy hợp đồng lớn.

Nói về năng lực, bà Dung rất tin tưởng vào con trai, năm đó chồng sau chỉ cho bà ta đón một đứa con về nuôi bà ta liền nghĩ ngay đến Nghĩa.

Công sức bà ta đào tạo cho con học ở trường lớn, cho đi du học, là để con trai giúp mình nhiều thứ trong công việc nhưng chuyện quan trọng nhất là kết hôn với Tố Như thì Nghĩa lại không làm được.

- Bác gái, anh Nghĩa sao rồi?
- Nó vẫn còn đau nhức, vừa mới uống thuốc xong.

- Con đang ở trước nhà nhưng không thấy ai, bác bảo người giúp việc mở cổng nhanh đi.
- Sao con lại tới rồi, hôm qua bác nói…
- Mẹ con có hầm canh cho anh Nghĩa.

- Bác đang ở công ty…
Tố Như đứng đợi không ai mở cổng bắt đầu phát bực, nghe bà Dung nói dong dài liền khó chịu hậm hực.
- Bác ở đâu thì kệ chứ, con tới gặp anh Nghĩa.
- Thằng Nghĩa nó muốn nghỉ ngơi, để bác nói giúp việc ra nhận canh nhé, cảm ơn con.
- Có phải bác giấu con chuyện gì đúng không?
- Bác…
Người giúp việc từ trong nhà lật đật chạy ra, Tố Như không thèm nói chuyện điện thoại với bà Dung nữa, trực tiếp hỏi thẳng người giúp việc.

- Anh Nghĩa có nhà không?
- Cậu Nghĩa dọn đi hôm qua rồi đó cô.
- Đi đâu?
- Tôi cũng không biết.
- Chết tiệt.
Tố Như tức giận ném bình giữ nhiệt xuống đất, nước canh văng ra tung toé, hùng hổ quay lại xe.

Cô ta ghét nhất là ai lừa dối mình, đằng này bà Dung một bên ngon ngọt tưởng cô ta ngu ngốc mà qua mặt.

Tố Như lái xe đến thẳng công ty, không cần gọi trước xông vào phòng làm việc, thư ký biết cô ta là con dâu tương lai của bà Dung nên không cản lại.

- Anh Nghĩa đi đâu rồi? Sao bác lại nói dối con?
- Con đừng nóng giận, bác đã gọi cho thằng Nghĩa rồi, chiều nay nó về ngay.
- Anh ấy đi đâu mới được chứ?
- Nó cãi nhau với bác nên dọn ra ngoài cho khuây khoả, bác sợ con lo lắng nên không dám nói.
- Hai người cãi nhau vì chuyện gì?
Bà Dung thở dài.
- Còn chuyện gì khác đám cưới của hai đứa nữa.

Nó muốn hoãn sang nửa năm, bác không đồng ý.
- Ai cũng biết con và anh Nghĩa sắp đám cưới, hoãn là hoãn thế nào, mặt mũi gia đình con để đâu?

- Bác biết, con bình tĩnh đã.
- Bác thử đặt vào hoàn cảnh của con xem có bình tĩnh nổi không, tự dưng anh Nghĩa đòi huỷ hôn, giờ bảo hoãn, anh ấy xem con là quả bóng muốn đá thế nào thì đá hả.

Còn bác nữa, bác luôn miệng bảo con yên tâm nhưng lại nói dối con.
- Bác xin lỗi nhé, bác sợ con lo quá thôi, bác…
- Thời hạn cuối cùng là sáng mai, anh Nghĩa không sang nhà xin lỗi con thì bác cũng hiểu chuyện gì xảy ra rồi đó.
- Tố Như…
Bà Dung cố níu kéo gọi với theo nhưng bản tính tiểu thư cao ngạo của Tố Như lại nổi lên, không thèm nghe bà ta giải thích, đóng sập cửa bỏ về.

Bà Dung mím môi day trán, được vài phút cầm điện thoại gọi cho ai đó.

Một ngôi mộ nằm bơ vơ giữa đám cỏ dại xanh mướt, nhìn vào hiu quạnh đến xót xa.

Ngôi mộ này là Nghĩa dựng lên chỉ để tưởng nhớ, không có tro cốt của Thế Sơn.

Kiều Ly đặt bó hoa cúc trắng lên mộ anh rồi chậm rãi ngồi xuống, một tấm ảnh cũng không có, cô tự tưởng tượng ra trong đầu gương mặt anh.

Nghĩa đưa nén hương cho cô nói.
- Anh không có tấm ảnh nào của anh Sơn lúc trưởng thành.
- Anh ấy để tóc ngắn, đuôi mày trái có một vết sẹo, gầy hơn anh một chút.
- Ừ, anh sẽ nhờ phác hoạ lại.
- Để tôi, dù sao tôi cũng từng gặp anh ấy, dễ miêu tả hơn anh.
Hai người đột nhiên im lặng, mùi trầm thoang thoảng khiến Kiều Ly cảm thấy nặng nề, mộ Thế Sơn nằm giữa một ngọn đồi hướng về phía biển, người thích tự do như anh chắc hẳn sẽ rất hài lòng với nơi này.

Chân trời đỏ rực, đằng tây mặt trời đã ngả bóng nhưng Kiều Ly vẫn chưa muốn về, cô muốn ở lại với Thế Sơn lâu hơn để cùng anh ngắm hoàng hôn.

Tiếng chuông điện thoại của Nghĩa reo lên cũng không làm cô phân tán, anh chặn số bà Dung nên bà ta không gọi được, đành nhờ người bạn thân nhất của Nghĩa gọi giùm.

- Cậu đang ở đâu thế? Quên cuộc hẹn với chúng tôi rồi hả?
Mấy ngày trước Nghĩa có hẹn cuối tuần cùng đám bạn cấp ba tụ tập, anh cầm điện thoại ra một góc ngoái đầu nhìn lại xem thử Kiều Ly có đứng lên không rồi mới đáp.
- Tôi bận rồi, để khi khác.
- Bận gì? Cậu đang ở đâu mà tín hiệu kém thế?
- Tôi đang ở nhà cũ.
- Cậu chạy về đó chi vậy?
- Không có gì quan trọng thì tôi cúp đây.
Cuộc điện thoại vừa ngắt đã nghe bà Dung lên tiếng.
- Cảm ơn cháu nhé, bác và Nghĩa chưa cãi nhau bao giờ.

Lần này nó bỏ đi bác cũng không biết đi đâu mà tìm, may có bạn bè tốt như cháu giúp đỡ.
- Không có gì bác ạ.

Bà Dung cười khổ gật đầu, vừa đứng lên nét mặt khổ sở vừa rồi liền biến mất..
 
Yêu Thương Tìm Lại
Chương 44: 44: Con Cũng Sợ Hãi Mẹ


Nghĩa dựa vào gốc cây lặng lẽ ngắm bóng lưng cô gái phía trước, cô không còn dáng vẻ đáng yêu hoạt náo như xưa nữa mà trở nên trầm tư, buồn bã với nhiều ưu phiền.

Kiều Ly ngồi bó gối bên mộ Thế Sơn, đến khi hai chân tê rần cô mới loạng choạng đứng lên.

Mặt trời đã xuống núi, trời cũng nhá nhem bóng tối xuất hiện rất nhanh, chỉ một lát nữa thôi nơi này sẽ bị chúng xâm chiếm.

Nãy giờ cô quên mất sự tồn tại của một người, anh giống như cái bóng im lặng đi theo cô.
Mặt đất gồ ghề nhiều lần khiến Kiều Ly xém bị trượt chân, qua hết khúc quanh phía trước mới tới đoạn đường bằng phẳng.

Cô đột nhiên giẫm phải thứ gì đó rồi đổ nhào, bất thình lình đến nổi Nghĩa không kịp kéo lại.
- Em không sao chứ?
Nghĩa vội chạy tới định đỡ Kiều Ly đứng lên thì thấy cô nhắn nhó nắm mắt cá chân trái trông rất đau, anh giục.
- Anh cõng em.
- Tôi… không sao.
- Trời sắp tối rồi, chúng ta phải đi nhanh thôi.
Chân cô hình như bị trật, tự đi xuống khỏi đây e là rất khó khăn, nhưng vai Nghĩa đang bị thương, sao cõng cô được.

Kiều Ly mím môi vịn tay anh đứng lên.
- Tôi đi được.
Cô đã kiên quyết như vậy Nghĩa cũng không gượng ép, anh đưa tay cho cô tựa vào, hai người chậm rãi về nhà.

- Em còn nhớ có lần chúng ta chơi trốn tìm, em tìm cả buổi không thấy anh nên ngồi trước cổng khóc không?
- Hồi đó cứ nghĩ không tìm được là biến mất, bây giờ lớn lên cũng vậy.
- Em còn thích kẹo chứ?
- Thích nhưng không ăn nhiều.
- Sinh nhật em anh Sơn có tặng quà gì không?
- Anh ấy tặng tôi một sợi dây chuyền.
Nghĩa để ý đến sợi dây chuyền cỏ bốn lá Kiều Ly đang đeo rồi không hỏi nữa.

Ít ra Thế Sơn còn để lại cho cô một thứ có giá trị còn anh thì chẳng có gì.

Bước chân Kiều Ly rất chậm khiến cho đoạn đường về nhà như dài thêm, những câu hỏi bâng quơ của Nghĩa khiến bầu không khí đỡ tẻ nhạt.

Anh đột nhiên im lặng làm Kiều Ly có cảm giác lạnh lẽo.

- Anh được mẹ đón lên thành phố khi nào?
- Sau cái hôm cùng em thả diều, tối đó anh được mẹ đón đi.

Bà ấy nói đợi một thời gian nữa sẽ quay lại đón anh Sơn nhưng lại thất hứa.
- Bà ấy đã biết Thế Sơn mất rồi đúng không?
- Ừ.

- Vậy bà ấy đến đây lần nào chưa?
Cái lắc đầu của Nghĩa như nhát dao cứa vào tim Kiều Ly, tại sao người phụ nữ đó lại đối xử với Thế Sơn như vậy, anh cũng là con trai bà ta kia mà.

Bàn tay đang đặt lên tay Nghĩa thoáng run, anh biết cô đang phẫn nộ, ngay cả anh cũng không hiểu tại sao mẹ có thể nhẫn tâm như vậy, vứt bỏ anh trai không hề quan tâm.

Hai người đang đi gần tới nhà ngoại Kiều Ly thì một chiếc xe ô tô màu đen dừng ngay trước mắt chỉ cách vài mét, đèn xe hắt vào người Kiều Ly, dáng vẻ yếu ớt nép vào Nghĩa khiến bà Dung nổi điên.
- Con ném tất cả rắc rối cho mẹ giải quyết rồi đưa nó về tận đây hưởng thụ, con có còn tỉnh táo không Nghĩa?
- Là mẹ tự tạo rắc rối cho mình thôi.
- Mẹ nuôi nấng con mấy chục năm nay đổi lại con vì một đứa con gái rẻ tiền mà chống đối mẹ, con không cảm thấy có lỗi với mẹ, có lỗi với dượng hả?
- Này này bà mắng ai là đứa con gái rẻ tiền, bà nói lại lần nữa xem.
Nghe tiếng ồn ào ngoài cổng nên bà Duyên chạy ra, thấy một người phụ nữ đi xe ô tô, ăn mặc sang trọng đang chửi cháu gái mình, bà Duyên liền chặn họng.

- Ơ, tưởng ai xa lạ, hoá ra là vợ cũ ông Luân.
Trước kia là hàng xóm nên cũng quen biết nhưng nhà ngoại Kiều Ly giàu nhất vùng này, trong khi nhà bà Dung kế bên giống như ổ chuột, mỗi ngày nhìn sang nhà bên cạnh bà ta lại ao ước một cuộc sống giàu sang sung túc.

Hiện tại bà Dung không thua kém ai, vì thế khi gặp lại hàng xóm cũ, bà ta bắt đầu thể hiện.
- Tôi mắng nó thì có liên quan gì đến cô?
- Sao lại không liên quan, con bé là cháu gái tôi.
Bà Dung khựng lại, không nghĩ đứa con gái mà bà ta vừa mắng rẻ tiền gia thế cũng không vừa.

Theo bà ta biết thì nhà kế bên có hai chị em gái, một người cưới chồng rất giàu, có công ty riêng trên thành phố, người còn lại thì đang đứng đây cãi nhau với bà ta.

Nói vậy Kiều Ly là con gái của gia đình giàu có trên phố sao.

- Mắng nữa đi, chưa biết ai mới là loại rẻ tiền.

Năm đó bà bỏ chồng bỏ con cặp với một lão goá vợ.

Cả cái vùng này ai cũng biết bà muốn đổi đời, để mặc con mình mới tí tuổi đầu phải đi làm mướn kiếm tiền.

Bản thân thì đi xe sang, mặc quần áo đẹp, bà không cảm thấy có lỗi với bọn nó hả?
Sau khi đổi đời thành công, thứ bà Dung muốn quên đi nhất chính là quá khứ nghèo khổ ở vùng quê này, hôm nay bị dì ruột Kiều Ly mắng thẳng mặt, bà ta muốn thể hiện, ra oai cũng không được.

Thẹn quá hoá giận, bà ta chuyển sang gắt gỏng với con trai.
- Nghĩa, theo mẹ về thành phố.
- Muốn về thì mẹ về một mình đi
- Con…
- Ôi nhìn kìa, bà tưởng con trai mình mới 8 tuổi hả? Nói gì cũng bắt nó phải nghe theo, có người mẹ như bà tôi đây cũng sợ hãi.

Bà Duyên nói xong đi tới đỡ cháu gái vào nhà, để hai mẹ con bà Dung muốn làm gì thì làm, nhưng chửi tới cháu gái mình nhất định không để yên cho bà ta.

- Con biến mất như anh hai mẹ mới hài lòng đúng không?
- Mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi, Tố Như nó thật lòng yêu con, mẹ cũng muốn con tìm được một người môn đăng hộ đối, tương lai sẽ giúp công việc của con phát triển hơn.
- Mẹ chỉ muốn tốt cho bản thân mình, từ trước đến giờ vẫn vậy.

Con cũng sợ hãi mẹ.
Dáng vẻ chết lặng của bà Dung không làm bước chân Nghĩa dừng lại, anh đã nói hết những gì mình chịu đựng trong suốt thời gian qua, chẳng thiết tha gì những điều tốt đẹp mà bà Dung vẽ vời nữa.

Nghĩa dùng chiếc ổ khoá lỏng lẻo khoá cổng rồi vào nhà, ánh sáng màu vàng ấm áp từ ngọn nến hắt bóng anh lên tường.

- Anh hai, sau này lớn lên anh muốn làm gì?
- Anh muốn kiếm thật nhiều tiền.
- Em nghỉ học theo anh đến đi làm nhé.
- Không được, em phải đi học, phải học thay anh nữa biết chưa?
- Dạ.
Nghĩa thẩn thờ nhìn vào bức tường dán đầy giấy khen của mình, anh cứ ngồi bất động một chỗ nhìn thật lâu, cơn mưa vội vã ngoài kia cũng chẳng tác động gì đến anh.

Kiều Ly đứng cạnh cửa sổ tầng hai nhìn sang căn nhà nhỏ đang bị mưa phủ trắng xoá, ánh sáng lay lắt yếu ớt như nhấn chìm căn nhà trong màn mưa.
- Ăn cơm thôi chị.
- Ừ.
Kiều Ly đóng cửa sổ lại rồi theo em họ xuống cầu thang, sau khi ông bà ngoại mất, căn nhà này giao lại cho dì cô ở.

Nhà chỉ có ba người có thêm Kiều Ly về không khí liền khác hẳn.

- Dượng nấu nhiều thế ạ?
- Có bao nhiêu đâu, con ăn cho nhiều vào, nhìn con gầy quá.
Bà Duyên nhìn ra cửa chép miệng.
- Tự dưng mưa to thế nhỉ?

- Nhà anh Nghĩa có ngập không mẹ, nhà mình cao nên nước chảy qua bên đó hết rồi.
- Con lo xa quá.
- Lúc sáng mẹ nhiệt tình giúp người ta lắm mà.
- Con không nghe lúc nãy mẹ cậu ta chửi chị họ con hả.

Tưởng giàu có rồi thì giỏi chắc, trước kia bà ta hay mượn tiền của bà ngoại con để mua gạo.

Ly hôn xong bỏ đi biệt tích, biết thế mẹ đòi cho xấu mặt.
- Thôi thôi ăn cơm đi, tức giận làm gì với loại người đó.
Con trai cầm chén cơm lên rồi đặt xuống, thấy vậy bà Duyên liền hỏi.
- Con sao thế?
- Mời anh Nghĩa qua ăn chung không mẹ?
- Cái thằng này, lo chuyện bao đồng giống hệt bố mày.
- Dù sao anh ấy cũng là bạn chị Ly mà.
Em họ nhiệt tình như vậy Kiều Ly cũng đành lên tiếng.
- Dượng nấu nhiều đồ ăn ngon như vậy con gọi anh ấy qua ăn một bữa được chứ dì?
- Ừ, để thằng Vương nó che ô chạy qua gọi, con khỏi mắc công lên lầu lấy điện thoại đi.
Bên nhà Nghĩa nước đang chảy xối xả từ ngoài đường tràn vào, vì nhà thấp hơn mặt đường nên chẳng mấy chốc nước đã trên mắt cá chân.

- Anh Nghĩa.
Nghe văng vẳng như có tiếng ai gọi mình, Nghĩa cầm cây nến sắp chảy hết ra cửa xem thử thì thấy em họ Kiều Ly cầm ô chạy vọt vào.
- Sao nhà anh ngập nhanh thế?
- Tại mưa lớn quá, em sang đây có chuyện gì không?
- Chị Ly mời anh sang ăn tối, mọi người đang chờ anh thôi đó.

- Đợi anh tí.
Nghĩa đem tấm ảnh duy nhất chụp cả gia đình bỏ vào balo quần áo để lên trên kệ cao nhất rồi theo em họ Kiều Ly sang nhà ngoại cô.

Đây là lần đầu tiên anh được vào bên trong, lúc trước chỉ toàn đứng ngoài cổng.

Vài giọt nước mưa rơi trên vai áo anh, thấm vào đai vải thun, bả vai đang có dấu hiệu đau nhức nhưng Nghĩa vẫn chịu được.

Anh chạy nhanh nên mái tóc hơi lộn xộn làm mất đi dáng vẻ nghiêm túc gọn gàng.

Nhìn anh lúc này thực sự rất giống Thế Sơn, giống đến mức kinh ngạc.

Kiều Ly nhìn Nghĩa quên luôn cả chớp mắt.

Chị Nga nói đúng, nếu cô còn gặp người đàn ông này thì sẽ không bao giờ quên được Thế Sơn, ngực cô lại dấy lên sự căng tức khó chịu nên vội cúi mặt để che giấu.
- Mẹ cậu về rồi à?
- Vâng.

Cháu thay mặt mẹ xin lỗi cô.

- Ai làm sai người đó xin lỗi, cậu không cần thay mặt.

Mà bố dượng cậu còn sống không?
- Ông ấy mất cách đây 4 năm.
- Thế giờ mẹ con cậu làm gì?
Chồng bà Duyên ngắt lời vợ.
- Kìa bà, để bọn nhỏ ăn cơm đi, hỏi gì lắm thế không biết.
Trong bữa cơm tốt chỉ nghe Kiều Ly nói mấy câu, còn lại đều là dì cô hỏi Nghĩa.

Chưa đầy một giờ đồng hồ, cô cũng biết kha khá về cuộc sống của anh.

Nếu như Thế Sơn rời bỏ gia đình để đi theo con đường phạm pháp thì Nghĩa lại có một cuộc sống suông sẻ hơn nhưng theo cảm nhận của cô thì anh đang chịu một sự kiểm soát vô hình của mẹ.

Bên ngoài mưa đã tạnh dần, vài giọt rơi lộp bộp xuống mái hiên nhà Nghĩa.

Anh đang cùng Kiều Ly, gió mang theo hơi nước lạnh lẽo phả vào mặt cô.
- Khi nào em về?
- Chiều mai, còn anh.
- Chắc anh về trước.
Nghĩa cười cười như lấy can đảm hỏi.
- Khi về lại thành phố anh có thể liên lạc với em không?
- Sắp tới tôi muốn tập trung vào việc học nên sẽ bận.
- Anh sẽ đợi đến khi nào em hết bận.
- Chỉ phí thời gian của anh thôi.
- Không phí, anh thấy xứng đáng.
Trong thời gian chờ đợi cô anh phải giải quyết cho xong những mối quan hệ rắc rối xung quanh mình, không để mẹ lại tiếp tục tìm cô nói những lời khó nghe nữa.

Nghĩa chờ tạnh mưa rồi về, Kiều Ly cũng không tiễn anh, hai người đều mang trong tim một nỗi mất mác không sao lấp đầy.

Những kẻ lang thang trong nỗi buồn của chính mình thường bắt nhịp được sự đồng điệu, một ngày nào đó Nghĩa hy vọng mình sẽ có cơ hội bước vào trái tim Kiều Ly, không giống như cách mà anh trai đã từng làm vì anh sẽ không bỏ rơi cô.

Trước khi đi ngủ Nga có gọi điện cho em gái, cô nghe dì nói Nghĩa cũng về, chắc chắn không phải là trùng hợp.

- Chiều mai chị về đón em.
- Chị bận thì em đi taxi cũng được.
- Chị có việc xuống thị trấn, tiện đường đón em luôn.

- Dạ.
- Em và cậu ta vẫn gặp nhau sao?
- Anh ấy đưa em đi thăm mộ Thế Sơn.
- Ừ, thôi em ngủ sớm đi, đừng nghĩ ngợi gì nữa nhé.
- Dạ..
 
Back
Top Bottom