Ngôn Tình Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 20: 20: Xem Phim


Sau đó Ảnh Quân và Trương Mỹ xuống phòng khách ngồi bàn công việc cùng nhau, chia sẻ những ý tưởng mà mình có.

Nhờ việc này mà cô có thể học hỏi thêm rất nhiều về anh, và Ảnh Quân cũng khá bất ngờ với khả năng sáng tạo của Trương Mỹ.
" Chiều nay em đi cùng tôi đến một nơi.

"
" Vâng, nhưng mà đi đâu thế? "
" Đến lúc đó em sẽ biết.

"
" Nhưng mà bây giờ tôi có một vấn đề nhỏ.

"
" Nói.

"
" Tôi không có đồ để mặc.

"
" Về việc đó thì không cần lo, tôi sẽ chuẩn bị.

"
" Cảm ơn anh.

"
[.

.

.]
Đến xế chiều, Minh Triết đến nhà Ảnh Quân để đưa đồ và giày cho anh.
“ Của cậu đây.


“ Cảm ơn.


“ Nè nè, tối qua hai người sao rồi.

Có làm chuyện ‘ngoài ý muốn’ không? “
Anh nở một nụ cười nham hiểm nhìn Ảnh Quân.
“ Không có.


“ Cái gì?! Không á?! “
“ Ừm, tôi muốn cô ấy nhớ ‘chuyện đó’ chứ không phải tối làm sáng quên.


“ Hm, ra là vậy.

Xem ra cậu cũng có chút suy nghĩ rồi đấy.


“ Tôi đã chọn cho cậu một bộ đầm rất đẹp trong những bộ đầm tôi thiết kế sẵn đấy. À, trong đấy tôi có bỏ thêm đồ ngủ và đồ lót cho cô ấy đấy.


Vì đây là chuyện tình cảm của Ảnh Quân nên anh sẽ hết lòng giúp đỡ.

Hiếm lắm mới thấy bạn mình để ý đến người phụ nữ khác, là một người bạn thì Minh Triết cũng thấy vui lắm chứ.
" Cái gì! "
Anh giật mình khi Minh Triết nói thế.
“ Thôi tôi về đây, không quấy rầy hai con người chuẩn bị đi hẹn hò nữa.


Nói xong Minh Triết rời đi.

Ảnh Quân cũng cầm lấy túi đồ rồi đi vào nhà, để bộ đồ vào nhà tắm.
Trương Mỹ đang đứng trên ban công ngắm cảnh thì Ảnh Quân bước đến.

Một tay ôm nhẹ eo cô, cúi đầu nói:
" Chuẩn bị đi, đồ tôi để trong nhà tắm.

Nếu muốn thì em có thể tắm thêm lần nữa cho mát, thời gian còn nhiều, không cần phải vội.

"
" Vâng.

"
Cô rời khỏi vòng tay của anh, bước nhanh vào nhà tắm.

Trương Mỹ tắm một chút rồi thay đồ.

Vừa cầm bộ đầm giơ lên xem, cô khá bất ngờ vì nó rất đẹp.

Không biết là đi đâu mà lại chuẩn bị cho mình một bộ đầm đẹp đến thế nhỉ?
Đó là một bộ đầm trễ vai màu bạch kim.

Phần trên được làm bằng vải kim tuyến, sau lưng có một hàng dây chéo để cột lại, ngay eo có một chiếc thắt lưng, phần chân váy thì được làm bằng vải voan.

Từng lớp vải được may lại với nhau trông giống như những cánh hoa được xếp chồng lên.

Trông vô cùng đẹp mắt.
Trương Mỹ mặc nó vào rồi bước ra.

Ảnh Quân ngỡ ngàng nhìn cô, nếu chỉnh sửa chiếc đầm đó một chút thì nó sẽ trông giống như một chiếc váy cưới vậy.

Trương Mỹ ở đây cũng bất ngờ nhìn anh.

Dĩ nhiên là khi đi làm thì chỉ thấy anh mặc mỗi vest thôi, bây giờ thì thấy Ảnh Quân mặc như thế này thì cô thấy có hơi lạ mắt.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi caro, chiếc quần jean màu đen rách hai bên đầu gối, khoác thêm chiếc áo vest màu đen dài đến đầu gối.
“ Anh mặc trông hợp thật đấy “
Cô mở lời khen anh.
“Ừm...em cũng vậy.


Ảnh Quân bất ngờ tròn mắt nhìn Trương Mỹ, ngượng ngùng một lúc mới nói ra được một câu để khen cô.
Hai người cùng nhau đi xuống dưới, anh lấy cho cô một đôi giày đế xuồng màu trắng mang vào chân cho cô.
“ À thôi không cần đâu, để tôi tự mang.


Trương Mỹ bấn loạn vội xua tay.
Làm sao mà dám để một vị chủ tịch cao cao tại thượng này quỳ xuống để mang giày cho cô chứ.
“ Không sao.

Nhấc chân kia lên.


Cô im lặng, chỉ biết làm theo lời anh.
Ảnh Quân cũng mang một đôi giày thể thao rồi ra ngoài.
“ Chúng ta đi bằng gì vậy? “
Trương Mỹ nhìn trước mặt không thấy có xe hay gì cả thì.

Chẳng lẽ đi bộ?
“ Moto.


Anh thản nhiên nói.
“ Hả?! Anh lái moto á? “
“ Sao? Chuyện lạ lắm à? “
“ Không, không phải.

Chỉ là có chút bất ngờ rằng anh cũng biết lái moto.


“ Một thời nổi loạn thôi, bây giờ hầu như rất ít chạy.


Ảnh Quân vừa nói đi vào gara lấy chiếc xe moto ‘yêu dấu’ đã đồng hành cùng mình trong suốt một thời thanh xuân nổi loạn.

Đã một khoảng thời gian rồi không chạy nên không biết bây giờ đề có nổ máy không.
Anh leo lên xe thử máy, ban đầu thì xe không lên máy nhưng sau một lúc cũng đề thì xe cũng có thể chạy được.

Ảnh Quân leo xuống bế Trương Mỹ lên xe ngồi, vì cô đang mặc đầm.

Tuy nó không ngắn nhưng để một cô gái leo lên chiếc moto cao như thế này thì chẳng hay chút nào.
“ Ngồi chắc vào, em mà rớt xuống xe thì tôi không biết đâu.

Đến lúc đó thì đừng trách tôi.


“ V - vâng.


Trương Mỹ ngập ngừng đáp.
Anh quay sang đội nón vào cho cô rồi mình mới đội nón vào.

Còn Trương Mỹ thì mặc dù đã nghe Ảnh Quân nói như thế nhưng hai tay chỉ dám nắm chặt lấy áo anh chứ không dám ôm.
Ảnh Quân bắt đầu chạy chầm chậm để Trương Mỹ quen một chút rồi từ từ tăng tốc.

Đến đoạn đường vắng, anh cố tình chạy nhanh hơn một chút rồi thắng gấp để cô bất ngờ rồi ôm anh.
“ Ah! “
Đúng như Ảnh Quân nghĩ.

Khi anh đột ngột tăng ga thì cô giật người ra sau, lúc đó Trương Mỹ khá sợ, đến lúc anh thắng gấp thì cô nhào vào người anh, hai tay cũng ôm lấy Ảnh Quân.
“ Đấy thấy chưa, tôi nói em ôm chặt vào thì không chịu, nắm mỗi cái áo thì được gì chứ.


Anh tỏ vẻ trách móc cô, nhưng lại nở một nụ cười ranh mãnh vì đã đạt được mục đích, trong lòng thì lại đang vô cùng hân hoan.
“ … “
" Ôm chặt vào, lỡ bị như khi nãy thì bảo sao bị rớt xuống xe.

"
Ảnh Quân một tay lái, một tay nắm chặt lấy tay của Trương Mỹ ôm sát vào người mình.
Cô ngại ngùng dựa vào tấm lưng rắn chắc kia.

Mùi hoắc hương của anh nhờ gió mà nhè nhẹ xộc vào mũi khiến cho Trương Mỹ mê mẫn mà càng dựa đầu sát vào lưng Ảnh Quân.
Ôi, mình thích cái mùi hương này quá!
[.

.

.]
Ảnh Quân dừng xe trước một rạp chiếu phim.

Trương Mỹ bỡ ngỡ nhìn rạp chiếu đó rồi quay sang nhìn anh.
Chẳng lẽ anh nói đi cùng anh là đi xem phim á? Đây có được tính là hẹn hò không nhỉ?
Anh bước xuống xe, tháo nón bảo hiểm ra giúp cô rồi bế Trương Mỹ xuống.
Ngay từ khi Ảnh Quân đến, anh đã thu hút sự chú ý của mọi người rồi, nên khi thấy hành động của Ảnh Quân, ai nấy đều thầm cảm thán tình cảm mặn nồng của cặp đôi này.
" Em đứng đây chờ tôi một chút, tôi đi gửi xe.

Nhớ là không được chạy lung tung đâu đấy, cũng không được nói chuyện với người lạ.

"
Anh căn dặn Trương Mỹ giống như một đứa trẻ lên ba vậy, cô rõ ràng đã 22 tuổi rồi mà…

" Tôi biết rồi, tôi đâu phải con nít dễ bị dụ dỗ đâu chứ.

"
Ảnh Quân không nói gì, rồ ga chạy đi.

Cô đứng đợi một lát thì thấy anh quay lại.
" Chúng ta vào thôi.

"
Anh nắm lấy tay Trương Mỹ kéo đi vào trong.

Cô mở to mắt nhìn tay mình rồi nhìn Ảnh Quân.

Sao tự nhiên nắm tay mình vậy? Lỡ như có người trong công ty thấy thì sao?
Trương Mỹ không muốn bị nhân viên trong công ty bắt gặp hình ảnh này rồi mang chuyện này đi bàn qua tán lại đâu.

Lúc đó sẽ rất phiền phức.
" Em muốn xem phim gì? "
Anh để cô ngồi xuống ghế rồi hỏi.
" Tôi không biết hôm nay chiếu cái gì nên cứ theo ý của anh vậy.

"
" Được rồi, em ngồi đây chờ một chút, tôi quay lại ngay.

"
Nói xong anh xoay người đi mua vé và bắp nước.

Vì hàng chờ hơi dài nên hai chục phút sau, Ảnh Quân mới mua xong và đến chỗ của Trương Mỹ.
" À, tiền vé và bắp nước bao nhiêu vậy? Để tôi trả.

"
Cô vừa nói vừa định lấy tiền ra, nhưng anh đã ngăn lại.
" Không cần trả lại, em chỉ việc cầm bắp và nước thôi.

"
" Nhưng mà… "
" Nhanh lên, lạnh tay quá đó.

"
Anh hối thúc cô.
" À vâng.

"
Trương Mỹ nhanh chóng cầm lấy từ tay Ảnh Quân để anh không bị lạnh.

Cả hai đi vào phòng chiếu phim, mặc dù là có đèn được gắn ở mỗi bậc thang nhưng cô vẫn bước hụt, cũng may là anh đi trước nên Trương Mỹ chỉ ngã vào người Ảnh Quân thôi.
" Đi đứng cho cẩn thận chứ.

Lỡ ngã rồi bị thương thì em tính sao đây hả? "
Qua lời nói của anh, nó đã thể hiện sự tức giận lại có phần lo lắng cho cô.

Nhưng Trương Mỹ nào biết anh lo lắng cho cô, vì cái tính nhạy cảm của cô, nên Trương Mỹ chỉ nghĩ bản thân đã làm Ảnh Quân khó chịu và làm phiền anh.
" Xin lỗi.

"
Cô nói với ánh mắt ánh lên sự buồn bã, trong đầu cứ nhớ mãi câu nói đó của Ảnh Quân.

Nhưng vì khá tối nên anh không thấy được điều đó.
" Em không sao là được rồi.

"
Sau khi tìm thấy và yên vị trên chỗ ngồi.

Cả hai đều im lặng, vì có cái tính nhạy cảm nên Trương Mỹ thì vẫn còn để ý đến sự việc khi nãy và cũng chẳng biết nói gì.

Còn Ảnh Quân thì là một người đôi lúc khá kiệm lời, không biết thể hiện cảm xúc qua lời nói, chỉ có thể thông qua hành động.
Hai người cứ như vậy cho đến khi phim chuẩn bị chiếu.

Sau một hồi ngẫm nghĩ thì Ảnh Quân quyết định mở lời trước, anh biết Trương Mỹ có cái tính nhạy cảm nên có thể cô vẫn còn để ý đến chuyện khi nãy mà cảm thấy buồn.
" Em đừng để ý đến chuyện lúc nãy, em không làm tôi khó chịu hay bực mình gì đâu.

"
" Chỉ là lúc đó tôi sợ em ngã bị thương hay gì đó nên mới khó chịu vậy thôi.

Mà dù sao thì cũng x-xin lỗi em.

"
Anh xoa xoa đầu, nhìn sang chỗ khác, vẻ mặt ngại ngùng lắp bắp nói.
" Vâng, dù sao thì cũng cảm ơn anh.

"
Cô nghe Ảnh Quân nói thế thì nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Đây là lần đầu tiên Ảnh Quân nói lời xin lỗi với người khác nên có chút ngượng miệng.

Vì cho dù Minh Triết là một người bạn thân, nhưng cũng chưa bao giờ anh nghe từ xin lỗi phát ra từ miệng Ảnh Quân.

Vậy xem ra Trương Mỹ là một người đặc biệt nhỉ.
" À, tôi quên nói với em.

"
" Dạ? "
" Đây là phim kinh dị.

"
" Hả?! Ừm...tôi cũng không sợ lắm.

Tại vì dù có sợ thì tôi vẫn muốn coi.

"
Phim bắt đầu chiếu, khúc đầu phim thì cũng chẳng có gì đáng sợ, đến gần giữa phim, những cảnh kinh dị càng lúc càng nhiều.

Trương Mỹ xem thì bị giật mình đến mấy lần vì những khúc con ma đột nhiên xuất hiện ngay trước màn hình.
" Ah! "
Cô giật mình, theo phản xạ mà cầm lấy tay Ảnh Quân.

Trương Mỹ ngay lập tức nhận ra hành động của mình thì thả tay anh ra.
" Xin lỗi, do tôi giật mình.

"
" Không sao, sợ thì cứ nắm tiếp đi.

"
Ảnh Quân cầm lấy tay cô nắm chặt, mắt vẫn hướng về màn hình.
Trương Mỹ ngượng ngùng nhìn anh một lúc rồi mới xem tiếp.
Tuy là phim kinh dị, nhưng nó cũng có một chút tình cảm ở trong đó.

Khi nhìn thấy nhân vật chính vì người mình yêu mà sẵn sàng hi sinh thì cô vô cùng cảm động.
" Ảnh Quân, anh xem cảnh này này, trông thật… "
Trương Mỹ rơm rớm nước mắt, vừa nói vừa quay sang nhìn Ảnh Quân thì thấy anh đã ngủ gục từ đời nào rồi, nhưng tay thì vẫn nắm chặt lấy tay của cô.
Một người khó ngủ như anh mà giờ lại ngủ trong lúc xem phim như thế này thì chẳng lẽ là do phim nó không đủ trình khiến Ảnh Quân cảm thấy hứng thú à?
Cứ như vậy cho đến khi hết phim, Trương Mỹ đã một mình xem hết bộ phim.

Cô không dám đánh thức anh dậy nên cứ để Ảnh Quân ngủ, khi hết phim được một lúc thì mới gọi anh dậy.
" Ảnh Quân, dậy đi, hết phim rồi.

"
Trương Mỹ lay nhẹ người anh để đánh thức anh dậy.
" Hửm? Hết phim rồi à? Sao em không kêu tôi dậy.

"
" Tại tôi thấy anh ngủ ngon quá nên mới để anh ngủ.

"
" Cái đồ ngốc này.

Tôi bảo em đi coi phim là để hai người cùng coi chứ không phải mỗi một mình em.

"
" Ra mua thêm vé xem tiếp.

"
Ảnh Quân đứng lên định đi ra ngoài thì Trương Mỹ đã nắm tay anh kéo lại.
" Ơ khoan đã, không cần đâu.

Để bữa khác xem cũng được mà.

"
" Với lại một bộ phim dài tận mấy tiếng, chẳng lẽ anh định dành hết thời gian ở trong đây à? "
" Thôi được rồi, nghe em vậy.

".
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 21: 21: Thiên Thần


" Tôi đưa em đến chỗ này, chắc là em sẽ thích.

"
Vừa lấy xe xong, Ảnh Quân vội bế Trương Mỹ lên xe rồi chạy xe đi với tốc độ khá nhanh.

Còn cô dĩ nhiên là rất sợ, hai tay ôm chặt lấy anh.
Bộ Ảnh Quân không sợ bị bắn tốc độ à?
Sau một lúc chơi trò cảm giác mạnh, hai người cuối cùng cũng đến.

Cởi nón ra cho cô, anh vuốt lại mái tóc hơi xù của Trương Mỹ cho thẳng rồi bế cô xuống.
Trước mặt Trương Mỹ là một cánh đồng ngát hương hoa, tưởng chừng như bất tận.

Màu sắc rực rỡ của những loài hoa đang đua nhau khoe sắc dưới ánh hoàng hôn đã làm cho nơi này như bừng sáng.

Hương thơm của các loài hoa được luồng gió mát thổi đi làm lan tỏa mùi thơm ra xung quanh.
" Đẹp quá! "
Trương Mỹ nói với vẻ mặt vô cùng hào hứng.
" Em thích chứ? "
" Dạ thích.

"
" Tất cả hoa ở đây đều là hoa dại hết đấy.

Tôi vô tình tìm thấy chỗ này hồi cấp 3, lúc đó hình như đang...chạy vòng vòng.

"
Ảnh Quân nói vậy thôi, chứ thực chất là anh đi cúp học đấy...
" Rồi nơi này trở thành nơi giải tỏa những căng thẳng của tôi.

Nhưng nếu em thích, em có thể đến đây bất cứ lúc nào em muốn.

"
" Anh không khó chịu à? "
" Không, tôi đã đưa em đến đây là muốn chia sẻ chỗ này cho em mà.

"
" Đừng đứng đây nữa, mau đến chỗ kia ngồi đi.

"
Anh nắm lấy tay cô dẫn đi.

Vừa ngồi trên cánh đồng hoa ngát hương thơm, vừa được ngắm hoàng hôn, và điều đặc biệt hơn là được ngồi bên cạnh người mình thích.

Đúng là một khung cảnh đầy trữ tình, khiến cho người khác vừa nhìn vào đã cảm thấy lòng vô cùng thanh thản và ấm áp.
Trương Mỹ hái một bông hoa bồ công anh rồi thổi nó, gió mang những cánh hoa dập dờn bay đi khắp nơi.

Cô lại nhìn xung quanh, hái hết bông hoa này đến bông hoa khác để làm thành một chiếc vòng hoa đội đầu.
" Em đang làm gì thế? "
Ảnh Quân quay sang thấy cô loay hoay làm gì đó thì tò mò hỏi.
" Tôi làm vòng hoa đội đầu.

"
Sau một hồi kết lại những bông hoa xinh xắn kia, cuối cùng cô cũng hoàn thành xong chiếc vòng hoa trông vô cùng tuyệt đẹp kia.
Trương Mỹ đội nó lên đầu, tay chỉ vào vòng hoa, vẻ mặt hớn hở quay sang Ảnh Quân hỏi:
" Anh thấy như thế nào? Có đẹp không? "

" Có, đẹp lắm.

"
Anh cười nhẹ khi thấy cô trông có vẻ vui như thế.
" Nhưng em còn đẹp hơn cả những bông hoa đang đua hương khoe sắc kia.

"
Ánh mắt anh dịu dàng nhìn Trương Mỹ thì thầm nói.
" Hửm? Anh nói gì thế? "
" Không có gì.

"
Cô đứng lên, phủi phủi váy vài cái rồi chạy đi một khoảng, cách chỗ hai người ngồi vài mét.

Trương Mỹ đứng ngắm hoàng hôn một lúc thì quay người lại, ánh mắt dịu dàng nhìn Ảnh Quân nói:
" Cảm ơn anh đã chăm sóc cho tôi từ hôm qua đến giờ nhé! "
Cô nở một nụ cười rạng rỡ.
Mái tóc dài mềm mượt dưới chiếc vòng hoa, đang bay phấp phới theo từng cơn gió.

Vẻ mặt tươi tắn, ánh mắt đầy mơ mộng.

Bộ đầm trắng tinh khiết theo chuyển động của cô và luồng gió mà bay nhè nhẹ.
Cả ánh nắng hoàng hôn đang soi sáng phía sau lưng Trương Mỹ nữa.

Trông cứ như cô đang tỏa ra một luồng hào quang vậy.

Đàn bướm chắc hẳn cũng vì bị thu hút bởi nét đẹp thuần khiết của cô, mà bay đến vây xung quanh Trương Mỹ.
Với sự kết hợp hoàn mỹ như thế này, nó khiến cho Trương Mỹ dường như trở thành một thiên thần giáng trần thật sự.
Ảnh Quân tròn mắt, say đắm nhìn nàng thiên thần đang đứng trước mặt mình, khuôn mặt của anh bỗng chốc ửng hồng.
" Đẹp quá! Em đúng là một thiên thần trong vỏ bọc của con người mà.

"
Anh vô tình nói ra suy nghĩ của mình.

Nhưng có vẻ như cô không nghe thấy, chỉ thấy Ảnh Quân mấp máy môi nói gì đó.
" Anh nói gì vậy? "
Trương Mỹ bước đến gần anh hỏi.
" Tôi nói là không có gì.

À khoan đã, bây giờ tôi mới nhớ ra một chuyện.

"
" Chuyện gì thế? "
" Tuy có hơi trễ khi hỏi, nhưng mà hồi sáng em có nói chuyện em ngủ nhờ một đêm, vậy trước lúc đó em có nhớ em làm gì không? "
Ảnh Quân nhếch mép nở một nụ cười ranh mãnh.
Dĩ nhiên là cô nhớ rồi, giờ đột nhiên bị anh gợi lên chuyện đáng xấu hổ kia Trương Mỹ thì lấp ba lắp bắp nói:
" T-tôi không nhớ gì hết, lúc đó tôi...say quá.

"
" Oh, thế à.

Có cần tôi kể lại cho em nhớ không? "
" K-không cần, đừng kể.

Tôi không cần biết đâu.

"
" Sao thế? Hay là...em đã nhớ lại rồi? "
Ảnh Quân cười, có ý trêu chọc cô.
" K-không có, tôi không nhớ gì hết.

Chẳng qua là tôi nghĩ khi say mình sẽ làm gì đó không đúng với anh nên tôi không nhớ vẫn tốt hơn.

"
" Hm, cứ cho là vậy đi.

"
" Ngồi thêm một lúc nữa thì tôi đưa em đi ăn tối.

"
" Vâng.

"
Trương Mỹ đến bên cạnh Ảnh Quân ngồi xuống.
" Tôi biết chuyện này chắc hẳn sẽ làm em khó chịu.

Nhưng mà...em có thể kể về anh ta được không? "
Anh nhớ đến tối qua cô mơ thấy Cửu Mạnh, liên tục gọi tên hắn ta và khóc.

Nó khiến anh cực kỳ khó chịu.
" Anh ta? "
" Văn Cửu Mạnh.

"
" À… "
" Ừm thì...tôi là người đã thích anh ấy hồi cấp 3, chỉ đơn giản là Cửu Mạnh bế tôi vào phòng y tế khi tôi bị ngã thôi.

"
" Kể từ lần đó, tôi đi hỏi mọi người có quen biết với anh ta để biết về sở thích, ghét cái gì, khẩu vị ra sao, tất tần tật.

"
" Rồi hằng ngày tôi làm đồ ăn trưa cho Cửu Mạnh, sau đó nhờ người khác đưa.

Mặc dù anh ấy không nhận, nhưng tôi vẫn cứ làm mỗi ngày, cho đến khi anh ấy ra trường.

"
" Trong khoảng thời đó, anh ta có biết em là người làm đồ ăn cho anh ta không? "
Trương Mỹ lắc nhẹ đầu thay cho câu trả lời.
" Vậy tại sao em vẫn làm? "
" Ừm...chắc là do thích quá nên mới như vậy.

"
" Vậy tại sao hai người lấy nhau? Hắn có yêu thương gì em đâu? "
" Ba mẹ tôi...không có tiền trả nợ, nên sau khi tôi đi du học về thì ép tôi cưới Cửu Mạnh.

"
" Nhưng lúc đó tôi không biết anh ta là chồng tôi, nên cũng tìm cách trốn.

Tới lúc biết rồi thì vui lắm, tôi thì nhàn nhạ sống, cố gắng làm thật tốt công việc của một người vợ.

"
" Cửu Mạnh nghĩ tôi là người ham vinh hoa phú quý nên không thích tôi, nhưng tôi lại được lòng mẹ chồng nên anh ta càng ngày càng không thích.

Không chịu đựng được nữa thì ly hôn thôi.

"
Câu chuyện của Trương Mỹ hoàn toàn là thật, ngoại trừ lý do ly hôn thôi.
" Oh, vậy thì...tôi sẽ giúp xóa bỏ những ký ức liên quan đến hắn ta.

"
Ảnh Quân đặt một tay lên tay cô, ánh mắt vẫn nhìn về phía trước.

Không biết là do ánh nắng hay là do ngượng vì không quen nói những câu như thế, mà mặt anh có chút đỏ.
Trương Mỹ chăm chú nhìn anh, trong lòng le lói một tia ấm áp.

Ngoại trừ niềm vui mà Vũ Đình mang lại cho cô, hầu như Trương Mỹ lúc nào cũng có cảm giác bị bỏ rơi.

Sau này khi đi làm thì đỡ hơn một chút.
[.

.

.]
“ Chào quý khách.


Người phục vụ cúi người chào cô và anh.
“ Quý khách đi bao nhiêu người ạ? “
“ Hai người.

Cho tôi bàn nào gần cửa sổ.


Ảnh Quân nói.
“ Vâng, xin mời hai vị đi theo tôi.


Người phục vụ đưa cô và anh đến một cái bàn có thể nhìn thấy khung cảnh đêm đầy màu sắc tuyệt đẹp của thành phố.

Dưới ngọn nến lập lòe đã khiến cho nơi đó trở nên lãng mạng hơn.
“ Quý khách muốn gọi gì? ”
“ Em muốn ăn gì? “
“ Ừm...tôi vẫn chưa biết.

Hay anh chọn cho tôi đi.


“ Vậy em ăn Carbonnade Flamande* được không? “
(Carbonnade Flamande: Nguyên liệu chính là thịt bò, hành tây và hầm chung với bia trong nhiều giờ liền, ăn kèm với khoai tây chiên.

Có thể cho thêm húng tây, vụn bánh mì hoặc nấm xắt nhuyễn để món ăn thêm đậm đà hoặc có thể cho vào một ít rượu vang để làm tăng hương vị cho món ăn.)
“ Dạ được.


“ Vậy một Spaghetti, một phần Carbonnade Flamande và một chai rượu vang.


“ Vâng, xin quý chờ một lát, tôi sẽ mang lên ngay.


Người phục vụ xoay người bước đi.

Ảnh Quân và Trương Mỹ im lặng, đưa mắt nhìn nhau.

Cô cố sử dụng chất xám để nghĩ ra chuyện gì đó để nói với anh.
“ Anh sống ở đó một mình à? “
“ Ừm.

Ba mẹ tôi vẫn ở Pháp.


“ Vậy à.


“ … “
Hai người lại tiếp tục im lặng.

Bầu không khí bây giờ rất ngượng ngùng.

Những ‘kỹ năng’ bad boy của Ảnh Quân không thể áp dụng vào Trương Mỹ được, làm như thế có khi cô sẽ tránh anh như tránh tà.
“ Khụ, tôi thấy em khá ốm, nên em nên ăn nhiều hơn một chút.

Hôm qua tôi bế em trên tay mà cứ như lông vũ.


Ảnh Quân ho khan một tiếng, anh nhất định sẽ vỗ béo Trương Mỹ.

Đợi đến lúc ‘tròn trịa’, ‘bổ dưỡng’ thì cô sẽ ‘lên thớt’.
“ Ah… “
Trong đầu cô bỗng chốc nhớ đến chuyện tối hôm qua.

Trương Mỹ đã nằng nặc đòi về nhà Ảnh Quân.

Giờ nghĩ lại, bản thân cô cũng không biết lấy dũng khí ở đâu ra mà làm cái chuyện xấu hổ đó.
[.

.

.]
Sau một lúc thì đồ ăn cũng được mang lên, cô và anh dùng bữa xong thì trong lòng Ảnh Quân lại nảy sinh thêm một cảm giác tham lam, muốn Trương Mỹ tối nay lại ngủ chung với anh.
“ Tối nay...tôi muốn em ngủ lại nhà tôi.


Anh vừa lái xe vừa nói.
“ Hả? Nhưng mà...anh nói chỉ ở với anh ngày hôm nay thôi mà.


“ Thì đúng mà, đã hết một ngày đâu, nên tối nay em phải ngủ cùng tôi.


“ Nhưng còn công việc thì sao? Hôm nay tôi đã nghỉ rồi, ngày mai phải đi làm.


“ Tôi đưa em đi.


“ Nhưng… “
“ Quyết định vậy đi, không vòng vo nữa.

Nói thêm là tôi trừ tiền lương em đấy.


Nghe anh nói thế thì cô lại im lặng, sao cứ lấy tiền lương ra làm ‘con tin’ để đe dọa Trương Mỹ mãi thế.

Rốt cuộc thì cô vẫn phải nghe lời anh thôi..
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 22: 22: Thuốc Phiện


Ảnh Quân và Trương Mỹ về đến nhà thì cũng khá trễ rồi, cỡ khoảng mười một giờ tối gì đấy.

Cả hai người đi vào, lúc này thì cô đã thấm mệt và rất buồn ngủ.

Vừa đi mà mắt cô cứ lim dim, chẳng chịu nhìn đường.
Đang đi thì chân này đạp chân kia, nếu Ảnh Quân không nhanh tay đỡ cô thì chỉ xém một chút nữa thôi là Trương Mỹ té úp cả mặt xuống đất.
“ Mắt em để trên trời à? Đi trên đất phẳng như thế này mà cũng muốn vấp té cho bằng được à? “
“ Không phải, tôi hơi buồn ngủ nên không chú ý.


Trương Mỹ dụi dụi mắt nói.
“ Chậc, thiệt tình.


Anh tặc lưỡi một cái, vẻ mặt tỏ vẻ khó chịu.
Đột nhiên Ảnh Quân bế Trương Mỹ lên như bế em bé.

Cô thì giật mình tỉnh cả ngủ, nhìn anh nói:
“ Anh không thấy nặng à? Bế như vậy sẽ đau tay lắm đó, anh bế tôi có một tay thôi mà.


“ Không sao.

Ôm chặt vào, ngã thì ráng chịu.


Trương Mỹ cũng sợ ngã nên hai tay cũng ôm lấy cổ Ảnh Quân.

Vào đến phòng, anh đặt cô xuống giường, đi đến tủ quần áo lấy cho Trương Mỹ bộ đồ ngủ mà Minh Triết đã đưa anh hồi chiều.
Ảnh Quân giơ lên xem thử.

Ôi trời ơi! Mặc như không mặc ý, thế quái nào bộ đồ mà Minh Triết lựa lại có thể nhìn xuyên thấu chứ.

Đây là có ý đồ gì đây.
Anh vội vứt bộ đồ đó vào lại tủ đồ, loay hoay kiếm thêm một chiếc áo sơ mi khác để cô mặc.
“ Xin lỗi, em mặc đỡ áo của tôi đi.


Ảnh Quân đưa cho Trương Mỹ một chiếc áo sơ mi.
“ Vâng! “
Vẻ mặt cô lộ rõ vẻ vui mừng, hào hứng đáp.
Trời ạ, có vẻ như liêm sỉ của Trương Mỹ không cánh mà bay rồi.
Anh thấy cô như thế thì nghiêng đầu khó hiểu nhìn, ngẫm nghĩ một lúc thì cũng hiểu ra được vấn đề.

Ảnh Quân liền nhếch mép nở một nụ cười, ánh mắt tinh quái nhìn cô.
Trương Mỹ cũng cảm thấy lời mình nói có hơi lỗ m ãng thì ấp úng điều chỉnh lại.
“ À ừm, ý tôi là vâng, cảm ơn anh.


Cô ngại ngùng cầm lấy nó.
“ Khụ, trong đó còn có ừm...đồ lót cho em đấy.


Ảnh Quân ho khan một tiếng, ngập ngừng nói.
“ Hả?! Anh lấy đâu ra cái đó vậy? “
Trương Mỹ giật mình hỏi.
“ Là Minh Triết mua giúp tôi.


“ Không nói nữa, chẳng phải em buồn ngủ sao.

Mau đi tắm rồi vệ sinh cá nhân đi.


Trương Mỹ cũng nghe lời, vì trời cũng đã tối rồi nên cô không dám tắm lâu.

Khoảng năm mười phút là ra rồi.
“ Tối nay tôi ngủ ở đâu thế? “
“ Hả? Em hỏi tôi cái gì thế? “
Ảnh Quân cau mày nhìn cô.
“ Ơ, tôi hỏi gì sai à? “
“ Tối qua em không chỉ ngủ trên giường với tôi, mà còn mò mẫn ngực tôi nữa.

Giờ thì hỏi câu đó, em không thấy ngượng à? “
“ A… “
Đây là chuyện mà cô không muốn bị anh khơi lên đâu.

Sao nguyên cả ngày hôm nay, Ảnh Quân cứ gợi lên mấy cái chuyện này để trêu cô thế.
“ Tôi sẽ không trả lời câu hỏi ngu ngốc đó của em.


“ Lên đây nằm.


Anh nằm nghiêng, một tay chống đầu, tay kia thì vỗ vỗ lên giường.
Trương Mỹ chỉ vừa mới bước đến gần giường là Ảnh Quân đã cầm lấy tay cô kéo mạnh xuống giường làm cô ngã nhào vào người anh.
“ Xin lỗi, anh đau không? “
“ Không, chút sức lực yếu ớt đó của em mà làm tôi đau thì không có đâu.


“ Giờ thì nằm ngủ đi, trễ lắm rồi.

Mai tôi chở em đi làm.


Ảnh Quân ôm cô vào lòng, tay vuốt v3 tóc cô.

Trương Mỹ thì cứng người, không dám động đậy, mùi thơm tự nhiên từ cơ thể anh nhè nhẹ xông vào mũi Trương Mỹ.
Tuy đây không phải là lần đầu tiên anh ôm cô, nhưng lần trước Ảnh Quân ôm Trương Mỹ là vào lúc cô ngủ.
“ Làm gì mà cứng đơ người thế? Thả lỏng người ra, tôi có làm cái gì em đâu? “
Anh nói nhưng mắt vẫn nhắm.
“ Tôi chỉ hơi căng thẳng chút thôi.


“ Căng thẳng? Cái người sáng nay ‘tự tin’ mò ngực tôi thì khi tôi chỉ mới ôm em thì em đừng nói ra hai chữ đó.


“ Mò ngực tôi không căng thẳng mà tôi ôm thì em căng thẳng, em có cảm thấy cảm xúc của mình bị xung đột không? “
“ Ah thiệt tình, anh đừng nói nữa.


Trương Mỹ thẹn quá hóa giận liền ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt trong xanh như đại dương kia.
“ Sao hả? “
“ Không thèm nói với anh nữa.

Tôi ngủ đây.


“ Meo~ “
Con mèo nhỏ vừa đi vào vừa nhỏ giọng kêu.

Trương Mỹ nghe thấy tiếng của Dandelion thì mở bừng mắt ra ngồi dậy.

Bé mèo đó thấy cô thì cũng muốn trèo lên giường.

Nhưng vì giường quá cao, Dandelion chỉ có thể nhảy lên rồi bám vào cái dra đung đưa qua lại.
Trương Mỹ thấy thế thì vừa thấy thương mà vừa mắc cười.

Cô liền bế con mèo đó lên, ôm vào lòng mình như bế em bé.
“ Em thích mèo đến thế à? “
Nghĩ đến việc anh ôm cô thì cô căng thẳng, giờ thì Trương Mỹ còn chủ động ôm một con mèo.

Bộ Ảnh Quân đáng sợ đến thế à?
“ Ừm, dễ thương mà.


Cô vừa nói vừa gãi nhẹ cằm Dandelion.
“ Meo~ “
Có vẻ như bé mèo hiểu cô nói gì thì liền lên tiếng hưởng ứng.

Vương đôi mắt long lanh đó lên nhìn Trương Mỹ.
“ Có vẻ như nó muốn ngủ chung với em đấy.


“ Anh cho nó lên giường à? “
“ Ừm, tôi có đuổi nó xuống thì nó vẫn sẽ tìm cách trèo lên thôi.


“ Vậy tôi để nó nằm ở giữa được không? “

“ Không.


“ Sao thế? “
“ Tôi sợ lúc ôm em sẽ đè nó, nên em để nó nằm ở bên em đi.


“ A...vâng.


Trương Mỹ nghe đến từ “ôm em” thì tròn mắt nhìn Ảnh Quân, nhưng cũng nhanh chóng trở lại vẻ mặt bình thường.
Tối đó, cô thì nằm ôm mèo, Ảnh Quân thì ôm Trương Mỹ.

Anh dụi dụi vào tóc cô hít một hơi thật sâu, không ngờ là mùi hương của Trương Mỹ cứ như thuốc phiện của anh vậy.

Chỉ cần ngửi một chút thôi là “lên tiên” rồi.
Sau một lúc Ảnh Quân cũng say giấc, còn Trương Mỹ đến giờ vẫn chưa ngủ.

Được người mình thích ôm thì vui lắm chứ.

Do hôm qua ngủ nên cô không biết cảm giác đó ra sao, giờ thì được tận hưởng rồi.
Cũng đã lâu rồi Trương Mỹ mới được người khác ôm đấy.

Từ khi đi du học đến giờ còn gì.

Du học thì làm gì có ai ở bên cạnh, phải tự lực cánh sinh, đến lúc về nước thì cưới Cửu Mạnh.
" Meo~ "
Bé mèo đó kêu lên một tiếng rồi li3m vào mũi cô.

Trương Mỹ cũng vươn tay vuốt v3 bộ lông trắng tinh mềm mại đó.
Cô nhìn xuống bàn tay thô ráp đang ôm lấy eo mình.

Nhẹ nhàng quay sang nhìn thì thấy Ảnh Quân có vẻ ngủ rồi.
Lúc này, Trương Mỹ mới lén lút đặt tay mình lên tay anh, xoa xoa vài cái lên mu bàn tay.

Cô cứ đặt tay mình ở đó rồi ngủ lúc nào không hay..
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 23: 23: Ma


Sáng hôm sau, trước khi những tia nắng đầu tiên chiếu vào căn phòng ấm áp đó, Ảnh Quân đã thức dậy rồi.

Đợi đến giờ thì anh đánh thức Trương Mỹ dậy.
" Trương Mỹ, dậy đi, trời sáng rồi.

"
Giọng Ảnh Quân trầm ấm, tay lay nhẹ người cô.
" Ưm… "
Trương Mỹ nhíu chặt mày rồi trùm mền qua mặt rồi tiếp tục ngủ.
" Này, tôi nói em không nghe à.

Dậy nhanh nào.

"
Anh kéo chăn ra khỏi người cô, lộ ra cặp chân thon thả và cặp đùi trắng mịn đang thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp áo sơ mi của Ảnh Quân.
" Cái đồ yêu nghiệt này.

"
" Em dậy nhanh cho tôi! "
Anh nắm lấy tay Trương Mỹ kéo dậy.

Cô bị anh làm cho giật mình, ngơ ngác nhìn xung quanh.
" Đi vệ sinh cá nhân mau lên.

"
Ảnh Quân mặt đối mặt với cô, ngón cái anh vuốt nhẹ mặt Trương Mỹ.
" Hửm? À...dạ.

"
Cô mơ mơ màng màng đáp.
Mắt nhắm mắt mở đi vào nhà tắm, vì vẫn còn buồn ngủ nên chỉ khi vừa bước chân vào nhà tắm, Trương Mỹ đã đụng đầu vào tường một cú khá mạnh.

Đến nỗi mà Ảnh Quân ở bên ngoài vẫn nghe rõ.
" Ah! "
Trương Mỹ lấy tay ôm chỗ bị đụng, ngồi thụp xuống.

Cô tỉnh cả ngủ luôn rồi.
" Có chuyện gì vậy? "
Anh vội bước vào hỏi.
" Đau quá! Tôi bị đụng đầu vào tường.

"
Cô vì đau mà rưng rưng nước mắt nói.
" Tôi nói em nghe này, trong nhà tắm tôi không có cái đinh hay con muỗi nào đâu, nên em đừng lấy đầu mà đập vào.

"
Ảnh Quân đến gần cô, lời nói có ý trêu Trương Mỹ.
" Anh còn nói, đau chết tôi rồi.

"
" Cho chừa, ai bảo em không chú ý làm gì? Giờ trách ai nữa.

"
Cô nghe anh nói thế thì hờn dỗi, bĩu môi nhìn Ảnh Quân.
" Bỏ tay ra tôi xem nào.

"
Anh bước đến gần dìu Trương Mỹ đứng lên, cầm lấy tay cô kéo sang một bên.
Tuy lời nói của anh giống như không quan tâ m đến Trương Mỹ, nhưng thật ra anh cũng xót lắm chứ.

Nghe tiếng đụng rõ to đến thế mà.

Chỉ là Ảnh Quân không muốn thể hiện ra nhiều thôi.
" Sưng một cục rồi này.

"
" Đau lắm không? "
Anh vừa nói vừa xoa nhẹ vào chỗ bị đụng của cô.
" Tôi đã bảo là nó đau rồi mà.

"
" Em cứ vệ sinh cá nhân đi, xong rồi ra tôi chườm đá cho em.

"
Trương Mỹ gật gật đầu thay cho câu trả lời.

Ảnh Quân cũng đi xuống nhà bếp lấy đá bỏ vào túi chườm rồi mang lên phòng.
Ngồi đợi một lát thì cô ra, anh ngoắc tay ý bảo Trương Mỹ đến ngồi bên cạnh Ảnh Quân.
Cô rùng mình khi cái túi chườm vừa đặt trên trán cô.
" Chịu lạnh một chút nó sẽ bớt sưng.

"
Chườm một lúc thì nó cũng có vẻ bớt sưng rồi.

Trương Mỹ mặc lại bộ đồ tối hôm qua đi chơi với Ảnh Quân để đi làm, vì cô không có đồ để mặc.
" Em mặc lại bộ đó? "
" Vâng.

Sao thế? "
" Không có gì.

Sửa soạn xong chưa? "
Trên người anh đã khoác lên bộ âu phục nhã nhặn từ lúc nào rồi.

Đầu tóc gọn gàng, chiếc đồng hồ đắt giá cũng đã yên vị trên tay anh.
" Gần xong rồi.

Tôi trang điểm nhẹ một chút nữa thôi.

"
Trương Mỹ lấy trong túi xách của mình một cây son đánh nhẹ vào lòng môi.
Chuẩn bị xong xuôi, cô nhanh chóng đi theo Ảnh Quân ra xe.

Anh mở cửa ra cho Trương Mỹ ngồi vào trước rồi anh mới ngồi vào sau.

Ảnh Quân chồm người cài thắt dây an toàn lại cho cô.

Trương Mỹ tưởng anh hôn thì liền giật mình rụt người lại.
" Em sao vậy? "
" K-không có gì.

"
[.

.

.]
Ngồi nhìn đường một lúc thì cô nhận thấy đường đi không giống đường đến công ty, Trương Mỹ liền quay sang hỏi anh.
" Anh chở tôi đi đâu vậy? "
" Gần tới rồi.

"
Vừa dứt lời, xe anh dừng trước cửa một cửa hàng quần áo vô cùng sang trọng.
" Anh đưa tôi đến đây làm gì? "
" Mặc lại đồ tối hôm qua là hư lắm đấy.

"
Nói rồi anh cởi thắt dây an toàn ra cho Trương Mỹ rồi mở cửa cho cô ra.
Ảnh Quân cầm lấy tay cô, để cô khoác tay mình đi vào.

Trương Mỹ cũng ngạc nhiên nhìn anh nhưng cũng không nói gì, mặc cho Ảnh Quân muốn làm gì thì làm.

" Chào quý kha-, ôi trời, chủ tịch Max! Chào mừng anh đến với cửa tiệm của chúng tôi.

"
Cô nhân viên thấy Ảnh Quân thì nồng nhiệt chào đón.
" Không biết hôm nay anh muốn một bộ đồ như thế nào ạ? "
" Tôi muốn lựa cho cô ấy một bộ đầm thích hợp để đi làm.

"
" Oh, mời ngài theo tôi.

"
Ánh mắt của cô nhân viên nhìn một lượt Trương Mỹ từ trên xuống dưới để đánh giá.

Khi nhìn đến mắt của Trương Mỹ, cô ta nhìn chằm chằm vào cặp mắt màu xám tro đó một lúc lâu rồi mới dẫn đường cho hai người họ đến lựa đồ.
“ Đây là những mẫu mới nhất đấy ạ.


“ Ừm..Ảnh Quân, anh không cần mua cho tôi đâu.

Tôi mặc bộ này cũng được mà.


“ Không thích.


“ Nhưng đồ tôi mặc mà.


“ Đồ em mặc là đồ của tôi.

Tôi không cho em mặc bộ này nữa nên em phải mặc bộ khác.


“ Ơ…nhưng còn việc làm thì sao? Tôi không như anh, lỡ như tôi trễ giờ thì tôi sẽ bị la đó.


“ Ai mà dám la em trong khi em đến công ty bằng xe tôi.


“ … “
Nghe Ảnh Quân nói thế thì Trương Mỹ cũng im lặng, vì giờ cho dù cô có nói gì thì anh vẫn sẽ không nghe.
Anh lựa cho cô một bộ váy và áo màu trắng, tuy đơn giản nhưng trông rất thanh lịch.

Cái áo trễ vai, váy xẻ tà, chân váy hơi xòe ra.

Vì là loại áo ngắn nên khi mặc sẽ để lộ ra vòng eo con kiến của Trương Mỹ.
“ Ừm, đẹp đấy.


Ảnh Quân nhìn cô gật gật đầu hài lòng.
“ Bộ đồ cũ để tôi giặt rồi mang trả anh nhé? “
“ Không cần, em cứ giữ đi.

Tôi cần đồ của phụ nữ làm gì.


“ À, vậy...cảm ơn anh.


[.

.

.]
Đến nơi, Trương Mỹ vào công ty trước, còn Ảnh Quân thì đi đỗ xe.

Ngay khi chiếc xe anh dừng trước cửa công ty là đã thu hút sự chú ý rồi.
Vào khoảnh khắc cô bước xuống xe thì ai cũng nhìn vào cô.

Vì Trương Mỹ là người phụ nữ đầu tiên bước xuống từ xe của Ảnh Quân.
“ Cảm ơn anh.


Cô cúi người nhìn vào cửa xe nói.
“ Không có gì.

Nhanh đi vào đi.


Trương Mỹ đi vào trước bao ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình, và điều đó khiến cô chẳng thoải mái chút nào.
“ Chào chị Thanh Hoa.


Cô ngồi vào bàn làm việc của mình, quay sang chào hỏi Thanh Hoa.
“ À chào em.


Cô cười nói.
“ Này, chị có nhiều chuyện để hỏi em đấy.


“ Dạ? “
“ Hôm qua em với chủ tịch làm gì cùng nhau thế hả? “
Thanh Hoa cười cười nói.
“ Hả? Ý-ý chị là sao? Em có làm gì đâu chứ.


Trương Mỹ lắp bắp nói.
“ Vậy sao em lại nói lắp thế hửm? “
“ Và còn nữa, sau ngày chủ tịch đưa em về thì em xin nghỉ, nhưng điều đáng nói ở đây là Ảnh Quân là người xin nghỉ giúp em! “
“ Sao chị biết?! “
Cô hốt hoảng hỏi.
“ Á à, em không phản bác, có nghĩa đó là sự thật.

Còn về việc sao chị biết là do Tử Văn nói đấy.

"
" Mau khai ra, em và chủ tịch đã làm gì tối hôm đó? Chẳng lẽ là do chủ tịch mạnh bạo quá nên em không đi làm được à? "
Cô lấy cùi chỏ
" Không có làm gì hết mà.

Lúc đó em...say rồi, thì làm sao nhớ cái gì chứ.

"
" Hm...có nên tin em không? "
" Chị phải tin hậu bối của mình chứ.

"
" Rồi được rồi, chị tạm thời tin em.

Nhưng mà nếu như tối đó hai người không làm gì thì tại sao Ảnh Quân lại xin nghỉ giúp em? "
" Ờm...cái đó thì em không biết.

"
" À đúng rồi, còn một chuyện nữa.

Sáng nay mọi người trong công ty thấy em từ xe của chủ tịch bước xuống đấy.

"
" Cái gì?! Mới đây thôi mà sao lan nhanh thế? "
“ Em làm gì mà được chủ tịch đưa đến công ty thế? “
“ À ừm...em bị trễ chuyến xe buýt, với chân đang hơi đau.

Vô tình anh ấy bắt gặp nên chở em đến luôn.


Trương Mỹ bịa ra một lý do gì đó nghe hợp lý để Thanh Hoa tin.
Làm sao mà cô dám nói mình ở bên cạnh Ảnh Quân mấy hôm nay rồi để anh chở đến công ty chứ.
“ Oh, vậy à.


Cô gật gật đầu.
“ Giờ em phải nhanh chóng bắt tay vào làm việc thôi.

Công việc dồn nhiều quá rồi.


Trương Mỹ bắt tay vào làm việc, chăm chú nhìn vào màn hình.
“ À phải rồi, giờ chị mới biết là em có nhiều tiền đến thế đấy.


Thanh Hoa vẫn nhìn vào màn hình mà hỏi cô.
“ Chị nói vậy là sao? “
“ Em đang giả ngốc đấy à? Bộ đồ em đang mặc là mẫu mới của thương hiệu mới nổi cách đây hai năm đấy.

Nếu chị nhớ không lầm là bộ em đang mặc là khoảng mấy chục triệu đấy.


“ Cái gì?! Em không biết chuyện này.


Cô bất ngờ quay sang nhìn Thanh Hoa.
“ Sao lại không biết? “
“ Ừm thì đây là bộ đồ mà bạn thân mua cho em.


“ Em có một người bạn thân ‘chất lượng’ đấy.


“ Ha ha, vâng...một ‘người bạn rất chất lượng’...!“
Và người bạn đó chính là vị chủ tịch thân yêu.

Dĩ nhiên là cô chỉ dám nghĩ thầm thôi, chứ làm sao mà dám nói.
Trương Mỹ miễn cưỡng nở một nụ cười.
[.

.

.]
Tuy chỉ nghỉ có một ngày thôi, nhưng công việc lại dồn khá nhiều.

Chính vì thế tối nay cô phải tăng ca, cô muốn làm xong hết trong ngày hôm nay.

Nếu cứ để như thế mãi thì nó sẽ dồn hết ngày này đến ngày khác.
Giờ đã là mười giờ đêm rồi, Trương Mỹ vươn người một cái, lưng của cô liền kêu "cập cập" cứ như là bà cụ vậy.
" Trời ơi cái lưng của tôi, chẳng lẽ tôi thành bà cụ rồi à? "
Cô đấm đấm vài cái vào lưng mình cho đỡ mỏi rồi tiếp tục làm.
Nhưng làm được một lúc lâu sau thì cô nghe thấy tiếng động lạ.

Ban đầu thì Trương Mỹ không nghĩ nhiều, nhưng tiếng động đó càng ngày càng lớn và rõ hơn.
Cô bắt đầu cảm thấy hơi sợ rồi.

Một mình ở căn phòng rộng lớn này, xung quanh tối đen như mực, đã vậy giờ còn có thêm tiếng động lạ nữa.
Trương Mỹ thực sự không sợ ma lắm, nếu có thấy thì sẽ nhìn một lúc rồi vội vàng dọn đồ đi về.

Tính hiếu kỳ nổi lên chẳng đúng lúc chút nào.
Cô ngước lên nhìn xung quanh một lượt thì chẳng thấy ai.

Trương Mỹ lại tiếp tục làm, trong lòng thì có chút sợ sệt, nhưng tập trung được một lúc thì cô cũng quên.
Nhưng tiếng động ấy lại một lần nữa phát ra, Trương Mỹ ngước lên nhìn thì thấy một cái bóng đen.

Cô đứng lên bật đèn thì không thấy, nhưng đến lúc tắt đèn lại thấy tiếp.

Trương Mỹ cứ tắt rồi mở như thế, lần tắt cuối cùng, cô đứng nhìn chằm chằm vào nó.
Ôi trời, cái tính hiếu kỳ ấy lại xuất hiện rồi.
Khi đã xác định cái thứ màu đen đó là cái gì thì cô vội tắt máy tính, thu dọn lại đồ của mình rồi vội chạy đi.
Lúc này thì trong lòng Trương Mỹ mới cảm thấy sợ.

Nhưng khi cô đi xuống tầng dưới, cô lại thấy một người trùm từ trên xuống dưới đều là màu đen.
Trương Mỹ lúc này vừa sợ vừa hoang mang, tim cũng bắt đầu đập rất nhanh, da gà nổi lên.

Xuống tiếp tầng dưới thì lại thấy nữa.

Cô sợ đến mức quên dùng cả thang máy, tay chân gần như bủng rủng rồi..
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 24: 24: Cuộc Thi Thiết Kế


Trương Mỹ vừa chạy vừa nhìn ra phía sau đụng trúng Ảnh Quân.
" Em làm gì mà chạy dữ thế? "
" Ah...Ảnh Quân… "
Thấy anh thì cô thở phào, nhưng trong lòng vẫn còn run, giọng nói của cô thể hiện rõ sự sợ hãi.
Trương Mỹ không trả lời anh, cô quay đầu nhìn ra phía sau thì không thấy ai nữa.
" Bình tĩnh nào, nhìn tôi này.

Em sao vậy? "
Anh nhìn vào đôi mắt xám tro đó của cô, hỏi lại một lần nữa.
" Tôi nghĩ tôi làm nhiều quá nên sinh ra ảo giác rồi.

"
Trương Mỹ hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi trả lời Ảnh Quân.
" Ảo giác? Em đã nhìn thấy cái gì? "
" Ma? Chắc vậy.

Vì khi tôi tắt đèn thì thấy, bật lên thì không thấy nữa.

Vừa nãy khi đi thì lại thấy nữa, vừa xuống tầng cũng thấy.

"
" Vậy ra khi nãy em chạy là vì con ma đó à? "
" Vâng.

"
" Quên cái con ma đó đi.

Điều đáng nói ở đây là ai bắt em tăng ca thế? "
" Do tôi tự tăng ca.

"
" Đã hơn mười một giờ rồi đấy, lỡ như em không gặp tôi thì em định đi về một mình à? "
" Vâng.

Đó là chuyện đương nhiên, tôi tự bắt xe về là được mà.

"
" Nhưng nếu như gặp trúng những tên không đoàng hoàng thì sao? Em phải tự suy nghĩ cho bản thân mình chứ.

"
Ảnh Quân cau mày nhìn cô.

Giọng nói thể hiện rõ sự tức giận cũng như lo lắng cho Trương Mỹ.
" Xin lỗi… "
" Sao phải xin lỗi tôi? "
" Vì trông anh có vẻ tức giận.

"
" Em nên xin lỗi bản thân mình vì không biết suy nghĩ cho mình.

"
" Dạ… "
" Em xong việc rồi đúng không? "
" Chưa xong thì tôi cũng không dám quay lại.

"
" Tôi đưa em về.

"
" Anh không ở lại làm việc tiếp à? "
" Không.

"
[.

.

.]
Sau khi đưa Trương Mỹ về đến nhà, Ảnh Quân về nhà kiểm tra lại camera để xem thử là "con ma" nào đã khiến cô sợ đến vậy.
[.

.

.]
Sáng hôm sau, mọi chuyện cũng giống như bao ngày.

Nhưng việc cô xuống từ xe của Ảnh Quân thì vẫn còn nhiều người bàn tán.
" Tch, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.

"
Một người nhân viên nữ giở giọng đanh đá, cố tình nói lớn để Trương Mỹ có thể nghe thấy.
" Phải đó, hẳn là dùng bùa mê thuốc lú gì để quyến rũ chủ tịch chứ gì.

"
Một người khác đứng bên cạnh cô ta tiếp thêm lời.
" Còn không phải dùng cơ thể đó để quyến rũ à.

"
Thêm một cô gái khác, liếc nhìn Trương Mỹ rồi nói.
Cô nghe thấy, nhưng cô không quan tâm đến chuyện đó.

Thay vì đôi co với người khác, Trương Mỹ chỉ muốn im lặng và làm lơ việc này thôi.

Cô không muốn bản thân mình rước thêm phiền phức.
" Cô ta nói như thế mà em không tức gì à? "
Thanh Hoa khó chịu nói.
" Không sao đâu chị, mặc kệ bọn họ đi.

"
Trương Mỹ chỉ nở một nụ nhẹ.
" Em hiền quá đó.

"
" … "
" Nhưng tiếc quá, chị thì không hiền như em.

"
Thanh Hoa vừa nói xong thì vội đứng lên, đi nhanh về phía chỗ của cô ta, làm Trương Mỹ cản cô lại không kịp.
" Giờ này mà còn buông chuyện nữa à? Đây là công ty, không phải cái chợ để các cô có thể nói chuyện phiếm như vậy.

"
Cô cau mày nhìn ba người họ.
" Ô kìa, chị Thanh Hoa.

Chị cậy trên h**p yếu à? "
" Tuy tôi là cấp trên của cô nhưng tôi chưa bao giờ lợi dụng quyền hành của mình.

Còn thái độ của cô bây giờ đối với tôi được xem là vô lễ đấy.


“ Tch, đúng là phiền phức.


“ Ối chà, hôm nay có vẻ nhộn nhịp nhỉ? “
Tử Văn từ đâu bước đến nói.
“ Cô bảo vợ tôi phiền phức à? “
Anh đến gần Thanh Hoa, cằm đặt lên đầu cô.
“ Ư...k-không.


“ Sao thế? Vừa nãy chính tai tôi đã nghe thấy mà.

Tôi không cần biết các cô làm gì để cho Thanh Hoa tức giận như thế, nhưng chỉ cần tôi nghe những câu tương tự như thế thì ba người các cô tự giác xuống phòng kế toán nhận lương tháng này rồi đi về đi.


Đây là lần đầu tiên Trương Mỹ thấy Tử Văn có vẻ tức giận như thế.

Từ trước đến nay cô chỉ toàn thấy anh bị Thanh Hoa “ăn h**p”, đôi lúc còn làm nũng với vợ mình nữa cơ.

Giờ nhìn thấy mặt này của Tử Văn thì đối với Trương Mỹ có chút mới mẻ.
“ X-xin lỗi.


Cô ta miễn cưỡng nói rồi cũng rời đi.
“ Anh đến đây làm gì? “
Thanh Hoa quay sang hỏi.
“ Anh đến xem tình hình làm việc ở đây, sẵn tiện thăm em luôn.

Vì nhớ em quá đó.


Anh cười dịu dàng nói.

“ Em đừng lo về bọn họ, anh sẽ tìm lý do để đuổi việc họ.

À nhưng mà họ nói gì khiến em khó chịu à? “
“ Họ nói xấu Trương Mỹ, mà em ấy chẳng nói gì cả.


“ Oh, vậy à.


“ Trương Mỹ, em đừng lo về bọn họ, anh sẽ giải quyết cho.


Anh quay sang nói với cô.
“ À vâng, như vậy là được rồi ạ, em không muốn làm lớn chuyện đâu.


“ Thôi, không nói về vấn đề này nữa.

Anh đi kiểm tra mọi người mà, mau đi đi.


Trương Mỹ nói.
“ À ừm.


“ Em làm việc tốt nhé.


Tử Văn nói với Thanh Hoa.
Trước khi rời đi, anh nâng cằm cô lên hôn vào má cô.

Thanh Hoa ngượng ngùng nhìn anh rời đi, rồi cô cũng ngồi vào bàn làm việc của mình.
“ Tình tứ quá nhỉ? Gì mà ‘em làm việc tốt nhé’, rồi ‘vì nhớ em quá đó.

"
Trương Mỹ giở giọng trêu chọc cô.
" Thôi nào, trong tương lai em cũng thế với chủ tịch đấy.

"
Thanh Hoa cũng không chịu thua, nhanh chóng đáp trả.
" Cái-xem như lần này chị hay.

"
" Ha ha, cảm ơn em.

"
[.

.

.]
Đến chiều, Tử Văn vào thông báo với mọi người.
" Mọi người tạm thời dừng công việc và tập trung lên đây.

"
Anh vỗ vỗ tay nói lớn.
" Chủ tịch vừa gửi xuống thông báo rằng sẽ tổ chức một cuộc thi thiết kế vào hai tuần sau.

Ai cũng được tham gia hết, ưu tiên những thực tập sinh, vì nếu biểu hiện tốt, sẽ được xem xét lên làm nhân viên chính thức.

"
" Cách thức tham gia rất đơn giản.

Dưới sảnh sẽ có chuẩn bị giấy, mọi người điền đầy đủ thông tin vào đó rồi bỏ vào thùng.

"
" Mọi người tranh thủ đăng ký, sau bốn ngày sẽ khóa.

Những ai đăng ký sau bốn ngày sẽ không được chấp nhận.

"
" Sếp Lưu, vậy nếu chiến thắng thì có thưởng gì không? "
Một người nhân viên hỏi.
" Có.

Người đoạt giải ba sẽ được thưởng tiền, bao nhiêu thì đợi đến lúc đó sẽ biết.

"
" Còn những giải còn lại thì sao ạ? "
" Đoạt giải hai sẽ được tặng một chiếc xe hơi của hãng Cadillac.

Còn giải nhất là một chuyến du lịch ba ngày hai đêm tại Nha Trang, bao ăn, bao ở.

"
" Wow, nghe đã thế! "
" Phần thưởng nào nghe cũng hấp dẫn hết.

"
" Ví dụ như tôi muốn có tất cả có được không? "
Khi nghe đến giải thưởng thì ai nấy cũng đều hào hứng, có thêm tinh thần, bàn tán xôn xao.
" Nào nào, mọi người im lặng một chút.

Chủ đề của vòng thi đầu tiên là tự do, mọi người tự thiết kế theo ý của mình.

Thời hạn nộp sản phẩm là từ ngày mai đến hai tuần sau.

"
" Đến ngày công bố trang phục của mình, mọi người có thể thuê người mẫu để biểu diễn, hoặc tự mình biểu diễn.

"
" Người chấm điểm sẽ bao gồm tôi, Lưu Tử Văn, trưởng phòng quản lý nhân sự.

Tổng giám đốc Hồ Minh Triết và cuối cùng là chủ tịch Maximilian Ảnh Quân.

Mọi người nên nhớ rằng chủ tịch rất khó trong việc này nên hãy cố gắng thể hiện thật tốt.

"
" Và còn điều cuối cùng, dĩ nhiên là những tác phẩm sao chép, hay đạo nhái, cả những chiêu trò chơi xấu,...tất cả mọi hành vi gian lận sẽ ngay lập tức bị loại.

"
" Mọi người có ý kiến hay câu hỏi gì không? "
" Tôi không.

"
" Tôi cũng thế.

"
" Vậy mọi người đã hiểu hết rồi đúng không? "
" Vâng! "
Bọn họ đồng loạt nói.
" Được rồi, vậy mọi người tiếp tục làm việc đi.

".
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 25: 25: Lời Xin Lỗi


Trương Mỹ nghe xong thì trong lòng vui mừng phấn khởi.
" Trương Mỹ, em có định tham gia không? "
Thanh Hoa quay sang hỏi cô.
" Dạ có.

Đây là cơ hội để em có thể được nhận làm nhân viên chính thức mà.

"
Và cũng để gây ấn tượng tốt với Ảnh Quân nữa, cô nghĩ thầm.
" Vậy chị có định tham gia không? "
" Ừm...chắc là có đấy.

"
" Vậy thì chúng ta là đối thủ của nhau rồi.

"
Trương Mỹ cười nói.
" Ha ha, vậy thì hãy cố gắng thắng chị đi nhé, cho dù là hậu bối thì chị cũng không nương tay đâu.

"
" Em nhất định sẽ thắng chị.


“ Vậy ngày mai chúng ta cùng đăng ký nhé.

"
“ Vâng.


[.

.

.]
Tối đó, về đến nhà, sau khi tắm rửa và ăn tối, Trương Mỹ ngay lập tức lấy giấy, bút và màu vẽ để suy nghĩ bản vẽ.

Sau một lúc ngó đông ngó tây để tìm kiếm ý tưởng thì cô cũng nghĩ ra.
Đó là một chiếc đầm dạ hội trễ vai và xẻ tà.

Bộ đầm đó có màu trắng và màu xanh dương.
Phần trên được đính rất nhiều bông hoa, bướm và dần dần thưa bớt khi xuống đến ngang hông.

Phần chân váy có hai lớp vải, lớp bên trong có màu trắng, lớp vải bên ngoài sẽ là vải voan màu xanh dương.
Xung quanh eo sẽ có thêm một lớp vải dài để làm tà áo, trên đó cũng được đính hoa và bướm.

Để khi di chuyển, tà áo sẽ bay phất phơ, khi nhìn sẽ giống như những chú bướm đang bay dập dờn.
" Xong bản thiết kế rồi.

Ngày mai sẽ mua thêm vải.

"
" Xem ra ngày mai sẽ bận rộn lắm đây.

"
Trương Mỹ vươn vai một cái rồi nói tiếp.
[.

.

.]
Sáng hôm sau, Thanh Hoa và Trương Mỹ cùng đăng ký.

Khi đến giờ nghỉ trưa, Ảnh Quân nhắn tin vào máy Trương Mỹ.
* Em có tham gia không? *
* Dạ có.

*
* Cố gắng làm cho tốt.

Hy vọng em sẽ thắng.

*
* Vâng.

*
" Em nhắn tin với ai mà tủm tỉm cười thế? Ảnh Quân à? "
Thanh Hoa thấy Trương Mỹ nhìn vào điện thoại rồi mỉm cười thì trêu cô.
" Vâng, à không, không phải.

"
Cô ngượng nói.
" Em nghĩ chị tin không? "
" Em nói thật mà.

Do khi nãy em nói lộn thôi.

"
Trương Mỹ đảo mắt nhìn sang chỗ khác.
" Nếu em đã muốn giấu thì chị sẽ xem như không biết, cho dù chị đã biết người đó là ai rồi.

"
Thanh Hoa nhún vai.
" ...!"
" À phải rồi, em đã có ý tưởng gì cho bản thiết kế của mình chưa? "
" Dạ rồi, hôm nay sau khi tan làm em sẽ mua thêm vải.

"
" Oh, vậy chúng ta đi cùng nhé.

"
" Vâng.

"
" Em có muốn xem bản vẽ của chị không? "
" Hả?! Dạ thôi được rồi, như vậy không hay đâu.

"
" Không sao, chỉ là bản phác thảo tạm thời thôi.

"
" Chị không sợ em ăn cắp ý tưởng à? "
" Chị tin em không làm vậy đâu, em cứ xem đi.

"
Cô nói rồi đưa cho Trương Mỹ một tờ giấy.

Tuy chỉ là bản thảo tạm thời, nhưng cũng có thể cảm nhận được sự lộng lẫy của bộ đầm qua tờ giấy đó.

Đúng là tiền bối có khác.
Cô tưởng tượng xem khi nó đã được may thành một bộ đầm thì sẽ đẹp biết bao.
" Nó đẹp quá! Sau khi được may xong nó sẽ đẹp lắm đấy.

"

" Ha ha, cảm ơn em.

Nó vẫn chưa xong đâu.

"
[.

.

.]
Đến tối, trong lúc đi mua vải cùng với Thanh Hoa thì Trương Mỹ vô tình gặp Cửu Mạnh cũng ở gần đó.
" Gì thế này? Sao lại gặp ở đây? "
Cô thì thầm nói.
" Em sao thế? "
" Một người quen mà em không muốn gặp lại xuất hiện ở đây.

"
" Ai thế? "
" Người đang cầm điếu thuốc ở đằng kia.

"
" Nhìn quen thế? "
Thanh Hoa chăm chú nhìn một lúc thì cảm thấy có chút quen mắt.
" Thôi, không nói nhiều nữa.

Chúng ta mua nhanh rồi về đi chị.

"
" À ừm.

"
Trương Mỹ vội mua những vật liệu mà mình cần, đến lúc chuẩn bị tính tiền thì có ai đó vỗ vào vai cô.

Trương Mỹ giật mình quay lại thì thấy người đó.
" Cửu Mạnh? "
Cô cau mày nhìn anh nói.
" Em mua vải để may đồ à? "
" Chẳng lẽ mua về để ăn.

"
Trương Mỹ tỏ vẻ khó chịu nói.
" ...Anh trả tiền giúp em.

"
" Không cần.

"
" Để anh trả tiền được không? "
" Tôi không cần số tiền mà anh bố thí.

"
" Anh không có.

Làm ơn em đấy, xin em cho anh thêm một cơ hội để theo đuổi em có được không? "
" Không.

"
Trương Mỹ vẫn giữ nguyên vẻ mặt không quan tâm đến Cửu Mạnh, cả lời nói cũng trả lời cho có.

" ...Cho dù em có đồng ý hay không thì anh vẫn sẽ kiên quyết theo đuổi em.

"
Anh nói rồi rời đi, vì anh cũng không muốn làm phiền Trương Mỹ nữa.
“ Sao em trông khó chịu vậy? Mua không đúng ý em hay là không có đồ em cần? “
Thanh Hoa vừa mới đi mua thêm phụ kiện, quay trở lại thì thấy khuôn mặt của Trương Mỹ có chút khó chịu thì cô hỏi.
“ Không phải, có con muỗi làm phiền em nên em khó chịu thôi.

Chúng ta tính tiền rồi về nào.


" Ừm.

"
[.

.

.]
Về đến nhà, tắm rửa rồi ăn tối.

Trương Mỹ ngay lập tức bắt tay vào làm.

Cô lấy số đo của bản thân mình vì cô không có ý định thuê người mẫu.

Trương Mỹ sẽ là người trình diễn cho bộ trang phục của mình.
Trước đây khi đi du học, trường của Trương Mỹ cũng bắt học sinh phải catwalk nên bây giờ đối với cô thì việc này cũng chẳng khó khăn gì.
Công đoạn đo, vẽ, và cắt vải cũng mất rất nhiều thời gian, nên khi cắt xong thì cũng đã tối lắm rồi.

Nhưng Trương Mỹ cố làm thêm một chút rồi mới đi ngủ.
[.

.

.]
Chớp mắt một cái là đã đến ngày thi rồi.

Cuộc thi sẽ tổ chức vào lúc mười bảy giờ ba mươi.

Chỉ còn một tiếng nữa là phải mang trang phục của mình lên công ty rồi.
Vì là ngày tổ chức cuộc thi nên nhân viên không cần phải đi làm.

Trương Mỹ ở nhà cố gắng hoàn thành xong những bước cuối cùng.
" Ôi, cuối cùng cũng xong rồi.

Mệt quá.

"
" Hy vọng công sức của mình sẽ được đền đáp.

"
Cô nhìn một lượt thành phẩm của mình, gật đầu hài lòng.
* Reng reng *
Vừa lúc này, điện thoại của cô có người gọi đến.

Trương Mỹ cầm điện thoại lên xem thì thấy số lạ, cô do dự một hồi thì cũng bắt máy.
" Ai đấy? "
* Chào cô, tôi là Kỳ Uyên đây.

*
Cô nghe đến cái tên thì khẽ cau mày, vì không nhớ người này là ai.

Ngẫm nghĩ một lúc thì Trương Mỹ chợt nhớ ra cô ta là người đã nói xấu cô trong suốt thời gian qua.
" Cô gọi tôi làm gì? Và tại sao có số của tôi? "
* Tôi hỏi mọi người số của cô, còn về việc gọi cô thì chúng ta gặp mặt được không? *
" Không.

"
Cô thẳng thừng từ chối.
* Nhưng mà tôi thực sự có chuyện quan trọng muốn nói với cô mà.

Thật đó.

*
" Giữa tôi với cô thì có chuyện gì mà quan trọng.

"
* Làm ơn đấy, tôi thật sự muốn gặp cô.

*
" …Địa chỉ? "
Trương Mỹ im lặng một lúc rồi nói.
* Hả? À ừm là ở quán cà phê XXX đấy.

Cô biết chỗ đó không? *
" Biết.

Vậy mấy giờ gặp đây? "
* Bây giờ nhé, được không? Cô không bận gì chứ? *
" Ừm.

"
[.

.

.]
Trương Mỹ vừa đến thì đã thấy Kỳ Uyên ngồi ở đó, đang vẫy tay với cô.
" Tôi không biết cô uống gì nên đã gọi trước cho cô một ly sữa nóng.

"
" Đừng vòng vo nữa, cô kêu tôi ra đây là có việc gì? "
Trương Mỹ ngồi xuống đối mặt cô ta.
" Tôi chỉ muốn nói lời xin lỗi với cô.

"
" Hả? "
Cô nghiêng đầu, khó hiểu nhìn Kỳ Uyên.
" Mấy ngày qua tôi cũng suy nghĩ về những lời nói của mình, và nhận ra bản thân có lỗi với cô khá nhiều.

Nên tôi muốn trực tiếp xin lỗi cô.

"
" Chuyện gì đã khiến cô nhận ra điều đó? "
Trương Mỹ cầm ly sữa uống vài ngụm rồi nói.
" Tự bản thân tôi nhận ra thôi.

"
" Vậy...cô có chấp nhận lời xin lỗi của tôi không? "
Kỳ Uyên ấp úng nói.
" Hm...tôi chấp nhận lời xin lỗi của cô.

Tôi cũng không phải người tính toán hay để bụng nhiều đến những người hay nói xấu tôi đâu.

"
" À ừm… "
Cô ta nghe Trương Mỹ nói thế thì gượng cười.
" Vậy thì cô xong chuyện rồi đúng không? "
" Vâng.

"
" Nếu đã xong rồi thì tôi đi đây.

Cảm ơn vì ly sữa.

"
Cô nói rồi đứng lên rời đi.
" Tạm biệt.

"
Kỳ Uyên gật đầu, mỉm cười vẫy tay chào Trương Mỹ..
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 26: 26: Ngất Xỉu


Trương Mỹ về đến nhà, tắm rửa, sửa soạn lại một chút.

Mang theo bộ đầm của mình rồi công ty.
Không như mọi hôm, lần này thì cô bắt taxi đến cho nhanh.

Để khi lên đến công ty thì có gì sửa soạn trước, thay trang phục, rồi trang điểm, làm tóc,...
Vào công ty, Trương Mỹ theo sự hướng dẫn của Tử Văn đến phòng chờ để chuẩn bị và nhận số báo danh.
" Em ngồi ở đây chờ nhé.

Tranh thủ sửa soạn rồi thay đồ đi, đến lượt em thì người ta sẽ báo.

"
" Vâng.

"
Trương Mỹ gật đầu.
Đột nhiên vào lúc này, bụng của cô bắt đầu nhói đau lên.

Ban nãy khi trên đường tới đây là cô đã bị đau rồi, nhưng giờ thì nó càng đau nhiều hơn lúc nãy.
" Ôi trời ơi, sao đau bụng quá vậy nè.

Mình nhớ mình đâu có ăn gì bậy bạ đâu nhỉ.

"
Trương Mỹ một tay ôm bụng, tay còn lại vẫn cố gắng soạn đồ để trang điểm.

Cô vì đau mà bắt đầu chảy mồ hôi rồi.
" Được rồi, cố gắng lên.

Số báo danh của mình là số mười hai nên phải chuẩn bị thật nhanh.

"
Cô trang điểm, làm tóc xong xuôi hết thì mặc bộ đầm của mình vào, cuối cùng là đeo thêm phụ kiện, đặc biệt nhất chính là cái vòng hoa đội đầu.

Bên ngoài thì cuộc thi cũng bắt đầu và đã đến người thứ ba rồi.
Trương Mỹ lúc này vẫn còn lo lắng, cô tập đi catwalk trong phòng vì cũng đã lâu rồi cô không đi như này.
“ Trương Mỹ, đồ của em đẹp quá! Chị dường như không nhận ra em nữa đấy.


Thanh Hoa mang trên mình một bộ váy cũng rực rỡ không kém gì cô.
“ Chị đẹp quá, trông cứ như tiên nữ ấy.


Ánh mắt cô sáng rực khi thấy bộ đầm của Thanh Hoa.
“ Con bé này, dám nịnh chị à.


Cô gõ nhẹ vào đầu Trương Mỹ cười nói.
“ Em đâu có.


Trương Mỹ một tay đặt lên bụng, cố cười nói.
Nhưng Thanh Hoa đã nhìn thấy biểu hiện của cô có gì đó kì lạ nên đã lo lắng hỏi.
“ Em cảm thấy không khỏe à? “
“ À em không sao, chỉ đau bụng chút thôi.


“ Em chắc là có thể biểu diễn được không đấy? Trông em đau đến mức mà đổ mồ hôi rồi kìa.


“ Số báo danh của em là số mấy? “
“ Dạ số 12.


“ Giờ cũng đã đến số 7 rồi.

Chị là số 11, chị sẽ cố gắng kéo dài thời gian hơn một chút, em mau đi kiếm thuốc uống đi.


“ Không kịp đâu, giờ em phải dặm lại lớp trang điểm nữa.


“ Thôi được rồi, em làm nhanh lên đấy.


“ Vâng.


Trương Mỹ dặm lại lớp trang điểm.

Còn về bụng của cô thì nó vẫn cứ đau mãi.
Cô đang chuẩn bị thì thấy Thanh Hoa đã bước vào, xem ra đã đến lượt của Trương Mỹ rồi.
“ Em đã đỡ chưa? Hay vẫn còn đau? “
“ Vẫn như thế chị à, nhưng không sao, em vẫn có thể trình diễn được.


Trương Mỹ nói rồi đi ra ngoài.

Thần thái tự tin ngút trời, khác xa so với khi nãy ở trong cánh gà.

Từng bước đi của cô trông thật đầy nội lực, nhưng xen lẫn trong đó cũng có nét uyển chuyển, thục nữ.

Cô cầm tà áo đánh nhẹ khiến nó tung bay theo từng chuyển động, bước đi của Trương Mỹ.
Vào khoảnh khắc khi Trương Mỹ vừa bước ra, mọi ánh mắt đã đổ dồn về phía cô.

Trương Mỹ đi đến đâu, mọi người liền đưa mắt nhìn theo.

Vì trông cô quá đỗi xinh đẹp, đến mức cứ ngỡ cô như một thiên thần.
Ảnh Quân ở bên dưới cũng bất ngờ, tròn mắt nhìn cô.

Minh Triết thấy Trương Mỹ xinh như thế thì anh cũng đơ người mất vài giây.

Sau đó nhìn sang Ảnh Quân thì thấy anh cũng say đắm nhìn cô.

Anh thấy thế thì phì cười
“ Mê rồi à? “
Minh Triết lấy cùi chỏ đụng nhẹ vào người.
“ Thôi đi.


Sau khi trình diễn xong, Trương Mỹ mệt mỏi đi vào cánh gà.

Thanh Hoa cũng lo lắng cho Trương Mỹ.

Cô chạy đi hỏi mọi người thì không ai có thuốc và họ thì đang bận chuẩn bị sửa soạn để đến lượt mình trình diễn.
Sau một lúc thì cũng công bố kết quả, tất cả các thí sinh đều đi ra và đứng một hàng.

Trương Mỹ dù đang khó chịu nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười tươi tắn trên môi.
" Những người tôi đọc tên lên mời bước lên phía trước.

"
Tử Văn nói.
" Phạm Kỳ Uyên.

"
" Vương Anh Kiệt.

"
[.

.

.]
" Lý Thanh Hoa.

"
" Và cuối cùng là Đặng Trương Mỹ.

"

" Những người tôi vừa nêu tên sẽ được vào tiếp vòng trong.

"
" Trước toàn thể mọi người ở đây, tôi xin tuyên dương Đặng Trương Mỹ.

Tuy chỉ đang là thực tập sinh, nhưng cô ấy đã hoàn thành xuất sắc phần thi trình diễn của mình.

"
Ảnh Quân nhìn Trương Mỹ nói.
Mọi người cũng đều đồng loạt vỗ tay tán thưởng.
" Chủ đề của vòng hai là Thời nổi loạn.

"
Minh Triết nói tiếp.
" Mọi người hãy thiết kế một bộ đồ thật phù hợp với chủ đề nhé.

"
Trương Mỹ thật sự đã đau lắm rồi, và bây giờ thì còn khó thở nữa, mặt của cô lúc này tím tái cả lên.

Rồi cô bỗng có một cảm giác muốn buồn nôn.
Ảnh Quân dường như để ý đến biểu hiện của Trương Mỹ.
" Em làm sao vậy? Không khoẻ trong người à? "
Anh vội đi đến gần cô lo lắng hỏi.
" Kh - không sao, tôi chỉ hơi đau bụng một chút thôi.

"
" Mặt mày em tím tái như thế này mà bảo không sao à?! "
Ảnh Quân tức giận nói.
Trương Mỹ đột nhiên thấy hình ảnh trước mắt mình mờ hẳn.

Rồi cô đột ngột ngã xuống.
" Trương Mỹ! "
Ảnh Quân vội đỡ lấy cô..
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 27: 27: Ngộ Độc


Khi thấy Trương Mỹ ngất như thế thì ai nấy đều lo lắng.

Ảnh Quân thì vội gọi một chiếc xe cấp cứu.

Một lúc sau thì xe cứu thương cũng đến.
Ở trên xe có Thanh Hoa, Minh Triết, Tử Văn, và cuối cùng là Ảnh Quân.

Trên đường đi, anh nắm chặt lấy tay cô, mặt thì cứ cúi gằm xuống, sự khó chịu thể hiện rõ trên mặt.
Minh Triết thấy thế thì cũng chẳng lạ lẫm gì nữa, còn Thanh Hoa và Tử Văn thì đây là lần đầu tiên thấy Ảnh Quân nắm tay Trương Mỹ thì bất ngờ nhìn.
Vào đến phòng nằm, bác sĩ khám một lượt tổng quát sức khỏe của Trương Mỹ.
“ Cô ấy bị ngộ độc thực phẩm, nhưng may là không có gì nặng.

Đây chỉ là những triệu chứng thường hay gặp khi ngộ độc thực phẩm thôi.


Giọng bác sĩ ôn tồn nói.
“ Cô ấy ăn gì mà bị như thế? “
Ảnh Quân vội hỏi.
“ Việc này tôi vẫn chưa biết.

Đợi đến khi cô ấy tình lại thì tôi sẽ hỏi cô ấy rõ ràng hơn.


“ Vâng.


“ Để tôi đi mua chút trái cây cho em ấy.


Thanh Hoa nói.
“ Ừm, mọi việc có vẻ như tạm ổn rồi.

Mọi người cứ việc về rồi làm việc của mình đi.


Ảnh Quân nói.
“ Vậy còn cậu thì sao? “
Minh Triết hỏi.
“ Tôi ở lại đây.


Minh Triết nghe anh nói thế thì cũng chỉ cười nhẹ và không hỏi nữa.

Vì anh thừa biết lý do rồi.
“ Được rồi, có vẻ như Trương Mỹ sẽ sớm khỏi bệnh thôi.


“ Thanh Hoa, sau khi mua xong trái cây thì cô có thể về rồi.

Đừng lo lắng quá cho Trương Mỹ.


“ Vâng.


[.

.

.]
Sau khi mua trái cây cho Trương Mỹ, Tử Văn cũng đưa Thanh Hoa về, Minh Triết thì ở lại một chút rồi cũng về.

Còn mỗi Ảnh Quân là ở lại.
Anh chỉ ngồi đó nhìn cô suốt, mãi cho đến lúc cô tỉnh dậy.
Trương Mỹ mở hé mắt ra, chớp mắt vài cái để thích ứng với ánh sáng.

Mùi thuốc khử trùng nhanh chóng xộc vào mũi cô, cùng với cái trần nhà màu trắng tinh.
“ Ảnh Quân? “
Vừa quay sang trái nhìn là cô đã thấy anh ngồi đó, chằm chằm nhìn cô.
“ Em thấy trong người như thế nào rồi? “
“ Ừm...chắc là ổn rồi.


“ Nhưng mà tại sao tôi lại vào đây? “
“ Em tự nhiên ngất, nên tôi đưa em vào đây.

Bác sĩ nói em bị ngộ độc thực phẩm.


Anh trầm giọng nói.
“ Ngộ độc thực phẩm?! Tôi nhớ là đâu có ăn gì bậy bạ đâu.


“ Có khá nhiều lý do dẫn đến ngộ độc thực phẩm, khi em kết hợp những món thức ăn mà không đúng thì cũng bị ngộ độc thực phẩm đấy.


“ Em chờ tôi một chút, tôi gọi bác sĩ đến khám cho em.


Ảnh Quân nói rồi đi đến góc phòng, nơi có chiếc điện thoại được đặt sẵn ở đó để khi có việc gì thì cũng có thể nhanh chóng gọi cho bác sĩ.
" Bác sĩ, đến phòng tôi khám cho cô ấy đi.

Cô ấy đã tỉnh rồi.

"
* Được, tôi tới ngay đây.

*
Anh ngắt máy rồi về lại chỗ ngồi.
" Em ăn trái cây không? Tôi gọt cho em.

"
" Vâng, cảm ơn anh.

"
Ảnh Quân gọt một trái táo, cắt thành từng miếng rồi đưa lên miệng ý muốn đút cho Trương Mỹ ăn.
" Tôi tự ăn được mà.

"
Cô ngượng ngùng vội lắc đầu.
" Nhanh, há miệng ra.

"
" Nhưng mà… "
" Mỏi tay.

"
Nghe anh nói thế thì cô cũng chầm chậm mở miệng ra rồi cắn một miếng nhỏ.
" Anh không ăn à? "
" Không, đồ của em thì em ăn đi chứ.

À phải rồi, cái này là Thanh Hoa mua cho em đấy.

"
" Chị Thanh Hoa à? Vậy giờ chị ấy đâu rồi? "
" Cô ấy về lâu rồi.

Có vẻ như Thanh Hoa khá lo cho em đấy.

"
" Há miệng.

"
Anh nói rồi đút tiếp cho cô thêm một miếng nữa.
Ảnh Quân nhìn miệng cô nhai mà trông dễ thương không chịu được.

Muốn cắn một cái quá! Nghĩ đến đây thì anh liền ngậm lấy một nửa miếng táo rồi chồm tới gần Trương Mỹ.
“ K-khoan đã, anh định làm cái gì v- “
Cô chưa kịp nói xong thì Ảnh Quân đã đút cho cô miếng táo bằng miệng của mình.
“ Đút cho em ăn đấy.


Anh nở một nụ cười ranh mãnh nói.
Trương Mỹ thì ngượng chín mặt, nhìn anh rồi nhìn sang chỗ khác.
“ Ahem, tôi đến khám cho cô ấy.


Vị bác sĩ đó đứng ngay cửa, hắng giọng một cái.
Nhìn dáng vẻ của người đó thì chắc hẳn đã thấy cảnh “tình tứ” kia của cô và anh rồi.
Trương Mỹ giật mình nhìn về phía cửa, cô đã ngượng nay lại còn ngượng hơn.

Không ngờ rằng cái cảnh xấu hổ đó lại bị người khác thấy.
“ Vậy thì bác sĩ đến khám đi.


Vẻ mặt của Ảnh Quân vẫn tỉnh bơ đáp.
Anh xem như đó là chuyện bình thường và chẳng có gì phải ngượng cả.

Ngược lại, anh còn thích thể hiện những hành động đó ở chốn đông người.

Bởi vì như thế sẽ chứng tỏ được Trương Mỹ là của anh.
Vị bác sĩ đó khám một lần nữa cho cô rồi hỏi:
“ Cô có nhớ cô đã ăn hay uống cái gì lần cuối cùng không? “
“ Ừm...hình như là sữa.


“ Sữa? Vậy thì cô có kết hợp sữa với cái gì không? “
“ Tôi không biết, vì ly sữa đó là người khác gọi cho tôi.


“ Cô có nhớ là ly sữa đó có thêm mùi vị gì không? “
“ Hình như là...cam.

Tôi nghĩ vậy.


“ Cam á? “
“ Khoan đã, em đi uống nước với ai? “
“ Với Kỳ Uyên.


“ Sao tự nhiên lại đi uống nước với cô ta? “
“ Cô ấy muốn nói lời xin lỗi với tôi vì đã nói xấu tôi.


“ Em có nhớ cô ta uống gì không? “
“ Nếu như tôi nhớ không lầm thì là nước cam.


“ Vậy thì xem như rõ rồi.


“ Là sao? “
Trương Mỹ nghiêng đầu hỏi.
“ Để tôi giải thích cho cô hiểu.

Khi sữa mà kết hợp với nước cam thì nó sẽ trở thành một thức uống có hại cho cơ thể.


Vị bác sĩ nói.
“ Em đã nói cô ta đã kêu sẵn cho em một ly sữa.

Vậy thì có lẽ trước khi em đến đó thì Kỳ Uyên đã bỏ nước cam của cô ta vào ly sữa của em.


Ảnh Quân khẽ cau mày nói.
“ Có lẽ lý do cô ta gọi em ra để nói lời xin lỗi chỉ là phụ, còn hại em là chính.

Em tốt nhất là nên tránh xa cô ra.


“ Vâng.


Trương Mỹ gật đầu nói.
“ Thôi được rồi, bây giờ cô cứ nghỉ ngơi ở đây, đợi đến lúc sức khỏe tốt hơn thì tôi sẽ cho cô xuất viện.

Thuốc tôi cũng đã kê cho cô rồi, chỉ cần xuống quầy để lấy thuốc thôi.


Nói xong, người bác sĩ đó rời đi.
Trong phòng giờ chỉ còn mỗi Ảnh Quân và Trương Mỹ thôi.

Cô thì vẫn im lặng lơ đãng nhìn xung quanh phòng, có vẻ như tiền viện phí sẽ đắt lắm đây.
“ Khi nào xuất viện thì tôi sẽ trả tiền viên phí cho anh.


“ Không cần, chăm sóc cho nhân viên cũng là việc của tôi.


“ Em có chắc là trong người em vẫn ổn không? “
“ Vâng, tôi nghĩ vậy.


[.

.

.]
Ảnh Quân ở bên cạnh Trương Mỹ mãi đến lúc trời sập tối thì anh mới rời đi.

Vì anh sợ cô ở đây một mình sẽ buồn.

Trước khi đi, Ảnh Quân còn hôn nhẹ lên trán cô, một nụ hôn vô cung dịu dàng..
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 28: 28: Kẻ Phá Đám


Sáng sớm tinh mơ, những đàn chim hót đã hót ríu rít để đánh thức Trương Mỹ, nhưng cô vẫn cuộn mình trong chiếc chăn ấm áp đó.
Bỗng một bóng người cao ráo đứng ngay chân giường nhìn chằm chằm cô.

Người đó không ai khác chính là Ảnh Quân.
Bất chấp việc vẫn chưa đến giờ vào thăm bệnh, anh đã nói vài lời “nhẹ nhàng” với họ, dĩ nhiên là chẳng thể cưỡng lại được sự “dịu dàng” đó nên họ đã cho anh vào.

Xem như Ảnh Quân là một ngoại lệ, có thể ra vào thăm người bệnh bất cứ lúc nào.
Anh đứng đó như một pho tượng, chẳng làm gì cả, chỉ nhìn Trương Mỹ tận một tiếng thôi.

Sau đó mới đến ghế ngồi nhìn cô tiếp.

Chẳng hiểu là Trương Mỹ có mị lực gì mà có thể khiến cho Ảnh Quân say đắm đến như vậy.
Nhìn một lúc thì anh lại lấy một xấp tài liệu và máy tính ra để làm việc.

Ảnh Quân đã vào chế độ “làm việc” rồi.

Đúng là làm gì thì làm nhưng cũng không thể bỏ bê công việc được mà.

Trong lúc làm thì lâu lâu anh vẫn ngước lên nhìn Trương Mỹ khoảng năm phút rồi lại làm việc tiếp.
Lúc Trương Mỹ thức dậy là đã chín giờ rồi.

Cô lim dim mở mắt nhìn xung quanh.

Nghe thấy một giọng nói trầm ấm quen thuộc thì Trương Mỹ liền mở to mắt nhìn về phía nơi phát ra giọng nói.
“ Chỉ cần mang những tài liệu cần tôi phê duyệt đến đây thôi.

Những thứ khác thì cậu xử lý giúp tôi.

"
Ảnh Quân vừa cúp máy thì lại có thêm một cuộc gọi khác gọi đến anh.
" Bản vẽ cậu gửi tôi đã xem rồi, cần chỉnh lại một số chi tiết.

Đừng rườm rà quá, sẽ làm rối mắt.

"
Điện thoại thì kẹp ngay vai, một tay cầm tài liệu, một tay đánh máy tính.

Nhìn thôi cũng đủ biết anh là một người bận rộn như thế nào.

Trương Mỹ nhìn dáng vẻ khi tập trung làm việc của anh đến mê mẩn.

Hình ảnh đó khiến cô cảm thấy có chút mới mẻ.
Dường như có cảm giác ai đó nhìn, Ảnh Quân đưa mắt lên nhìn thì thấy Trương Mỹ đang chăm chú nhìn mình.
" Em dậy rồi à? "
" À vâng.

"
Giọng nói của anh kéo cô về thực tại.
" Em đúng là đồ con heo.

"
Anh cười trêu chọc cô.
" Hả?! Cái gì?! Hồi nào chứ? Lý do gì mà anh nói thế? "
Trương Mỹ nhìn Ảnh Quân khó chịu nói.
" Chứ gì nữa.

Ngủ đến giờ này, không phải là heo thì là gì.

"
" Anh này! "
Cô thẹn quá hóa giận, hận không thể bước đến đánh anh một cái cho đỡ tức.
" Tôi làm sao? Hửm? "
Anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt khiến cho Trương Mỹ muốn đánh anh một cái.
" Hứ, không nói nữa.

"
" Anh đến đây làm gì? Không phải anh phải đi làm sao? "
" Tôi vẫn đang làm đây.

"
" Nhưng sao anh không đến công ty mà đến đây làm gì? "
" Còn gì nữa, l-lo… "
Anh ngập ngừng nói.
" Lo? "
" Tch, lo cho em đó.

"
Ảnh Quân chậc lưỡi một cái, khuôn mặt hơi ửng hồng, quay sang chỗ khác thì thầm nói.
Cô sững người khi nghe anh nói thế, cô cũng ngượng ngùng nhìn anh một lúc.
" Thôi chết! "
Trương Mỹ sực nhớ ra chuyện gì đó liền lớn tiếng nói.
" Sao vậy? "
" Đồ dùng cá nhân của tôi đều ở nhà hết.

Anh cho t- "
" Không.

"
Cô chưa kịp nói xong thì anh đã nói rồi.
" Em không cần phải về nhà đâu, tôi mua cho em rồi.

"
" Hả? Anh mua khi nào? "
" Khi tôi đến đây.

"
“ Vậy cảm ơn anh.


Vì chân Trương Mỹ còn yếu nên khi vừa bước xuống giường là chân cô run rẩy bẩy.

Đi được vài bước thì vấp ngã, Ảnh Quân hốt hoảng, vội vứt đống giấy trên tay mình rồi nhanh chóng bước đến đỡ cô.
" Đi đứng cũng không xong nữa.

"
" Xin lỗi.

"
" Sao cái gì em cũng xin lỗi thế? Đừng cứ mở miệng ra là xin lỗi, em chẳng làm gì sai cả.

"
" X-...!"
" Em nên nói gì với tôi nhỉ? "
" Ừm...cảm ơn anh.

"
" Giỏi.

Tôi đưa em đến nhà vệ sinh.

"
Anh xoa đầu cô như một đứa trẻ rồi bế cô lên.
" Tôi tự đi được.

"
" Đi mà còn ngã như thế mà còn nói đi được? "
" … "
" Vệ sinh cá nhân xong thì bảo tôi, tôi bế em ra.

"
Ảnh Quân chầm chậm đặt Trương Mỹ xuống rồi nói.
" …Đã bảo là tôi tự đi được mà.

"
Cô lẩm bẩm trong miệng.
" Làm sao? "
Anh nhìn cô nghiêm mặt nói.
" K - không có gì.

"
Trương Mỹ đánh răng rửa mặt xong xuôi thì tự đi ra, cô vẫn thấy anh tập trung làm việc, tay cũng hoạt động không ngừng nghỉ.
" Chỉ tiêu làm việc của những người cậu quản lý không đạt chỉ tiêu mấy tháng nay rồi.

"
Trong lời nói của anh thể hiện việc Ảnh Quân thực sự rất khó chịu.
" Tôi không biết cậu làm việc kiểu gì với họ, nhưng trong nội trong tháng này phải đạt chỉ tiêu.

Nếu không thì cậu cuốn gói khỏi công ty.

"
" Bọn họ như vậy một phần vì cậu không nghiêm khắc với bọn họ thì họ mới như thế.

Tôi nói như thế đấy, cậu tự đi mà lo liệu đi.

"
Nói xong Ảnh Quân liền cúp máy, đặt điện thoại xuống một bên.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của Trương Mỹ đang nhìn mình thì anh quay người lại.

Thấy cô đang chầm chậm đi trở về giường thì Ảnh Quân đứng lên, sải bước đi nhanh về phía Trương Mỹ rồi bế cô lên.
Trương Mỹ bị anh làm cho giật mình, theo phản xạ mà ôm lấy cổ Ảnh Quân.
Anh đưa mắt nhìn xuống cô gái đang nằm gọn trong tay mình với vẻ mặt e thẹn đó thì Ảnh Quân thật sự không kìm lòng được.
Anh cúi xuống hôn nhẹ vào môi cô, một nụ hôn vô cùng dịu dàng.

Trương Mỹ giật bắn mình, cứng đơ cả người.

Rời khỏi đôi môi cô, Ảnh Quân đặt cô xuống giường rồi lại hôn Trương Mỹ tiếp.
Khác với vụ hôn khi nãy, nụ hôn này có phần mạnh bạo hơn.

Anh cắn nhẹ môi cô, luồn lưỡi vào trong khoang miệng Trương Mỹ như cố gắng muốn lấy hết mật dịch của cô.
" Ưm~k - khoang… "
Đây là lần đầu tiên cô hôn kiểu này, Trương Mỹ thật sự có chút sợ.

Bàn tay nhỏ nhắn của cô nắm chặt lấy áo Ảnh Quân mà run rẩy.
Anh hoàn toàn bỏ ngoài tai câu nói của Trương Mỹ.

Đang "ngon" như thế này thì làm sao mà dứt ra được chứ.
" Chủ tịch, tôi đến đưa tài liệu cho anh.

"
Hai người đang chìm đắm trong nụ hôn kia thì không ngờ lại có người đến phá đám.

Đó chính là trợ lý của Ảnh Quân.
Nghe thấy giọng của người khác, Trương Mỹ giật mình đẩy anh ra nhưng chút sức lực nhỏ bé đó chẳng làm gì được anh.

Ảnh Quân không những không ngừng ngừng hôn mà còn đẩy đầu cô sát vào.
" X - xin lỗi! Tôi làm phiền hai người rồi.

"
Anh trợ lý đó thấy như thế thì bấn loạn, vội cúi gập người lại xin lỗi rồi vội đi ra ngoài.

Trên khuôn mặt vẫn thể hiện sự bối rối và xấu hổ khi nhìn thấy khung cảnh mặn nồng vừa nãy..
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 29: 29: Giận Hờn


Sau một lúc thì Ảnh Quân luyến tiếc rời khỏi môi Trương Mỹ, giữa môi hai người kéo ra một sợi chỉ bạc.

Anh vuốt nhẹ vào môi cô rồi nở một nụ cười ranh mãnh.
Ảnh Quân bước đến mở cửa, vẻ mặt khó chịu nhìn người trợ lý c*̉a mình vì dám phá hỏng chuyện tốt c*̉a mình.
“ Vào đi.


“ Vâng… “
Anh ta ngập ngừng bước vào, thấy Trương Mỹ ngồi trên giường thì vội c*́i chào cô.

Trương Mỹ c*̃ng c*́i chào lại.
“ Cậu không biết trước khi vào phòng người khác thì phải gõ cửa à? “
Ảnh Quân cau mày, khó chịu nói
“ Xin lỗi chủ tich, lần sau tôi sẽ chú ý.


“ Tài liệu chủ tịch cần đây ạ.


Anh trợ lý đưa cho Ảnh Quân một tập hồ sơ dày.
“ Còn đây là tài liệu mà chủ tịch dặn tôi phải điều tra.


“ Ừm.

Cậu về được rồi.


“ Vâng.


“ À khoan đã, cậu ra ngoài mua cho tôi cháo, táo, chuối và sữa.


“ Vâng.


Sau khi anh ta đi thì Trương Mỹ quay sang hỏi Ảnh Quân.
“ Công việc anh nhiều lắm à? “
“ Ừm.


“ Có cần tôi giúp gì không? “
“ Không cần.


“ Vậy thì thôi.


[.

.

.]
Một lúc sau, người trợ lý đó trở về, trên tay cầm vài túi thức ăn đưa cho Ảnh Quân rồi ra về.

Anh mở hộp cháo ra, đến gần Trương Mỹ, ngồi xuống bên cạnh cô rồi đút cháo.
“ Không cần, tôi có tay mà.


Cô lắc đầu nguầy nguậy.
“ Ăn nhanh.


Ảnh Quân nghiêm mặt nói.
Dù không muốn nhưng cô vẫn phải mở miệng ra để anh đút, chăm sóc như một đứa trẻ lên ba.

Đút xong thì gọt táo cho cô ăn.

Trương Mỹ cứ như một bà hoàng vậy.
Xong xuôi hết thì Ảnh Quân tiếp tục làm việc c*̉a mình.

Trương Mỹ ngồi trên giường ngắm dáng vẻ khi tập trung làm việc c*̉a anh.

Trông mê người chết đi được.
Trương Mỹ bắt đầu tưởng tượng đến tương lai c*̉a cả hai.

Nó sẽ trông như thế nào nhỉ? À phải rồi, sẽ có hai đứa con, một trai, một gái.

Hai đứa trẻ chắc hẳn sẽ rất xinh đẹp khi được kế thừa nhan sắc c*̉a Ảnh Quân.
Nghĩ đến đây thì cô bỗng chốc nở một nụ cười hạnh phúc.
Ôi trời, xem Trương Mỹ kìa, giữa cô và anh còn chưa được tính là người yêu nữa, mà cô đã tưởng tượng đến lúc hai người sinh con đẻ cái rồi.
Ảnh Quân thấy Trương Mỹ ngây ngốc cười như thế thì nghĩ trông cô đáng yêu thật đấy.

Ôi trời ơi, tim anh nó loạn nhịp rồi.
Không kìm được lòng, anh bước nhanh đến cô, bế Trương Mỹ đến chỗ anh làm việc rồi cho cô ngồi trong lòng mình.
“ Như vầy thì sao anh làm việc? “
“ Không sao, ngồi yên đi.


Nhìn cô cười như thế thì anh hận bản thân không thể đè cô ra mà “ăn” được.

Vì Ảnh Quân tôn trọng Trương Mỹ, nhưng mà...nói đúng hơn là anh sẽ dụ cô nói ra.
“ À phải rồi, nếu như tôi cứ nhởn nhơ như thế này thì tôi sẽ bị loại ra khỏi cuộc thi mất.


Trương Mỹ lo lắng nói.
“ Em lo gì chứ, tôi đã kéo dài thêm cho em một tuần ở đây bồi dưỡng rồi, cứ thong thả đi.


Vì em có tôi bảo kê mà, anh nghĩ thầm trong đầu.
“ Nhưng mà c*̃ng đâu thể nào nhởn nhơ như vậy được chứ.


“ Vậy thì ngày mai em hãy suy nghĩ về bản thiết kế cho chủ đề sau đi, tôi sẽ mang những thứ em cần.


“ Vâng.


“ À phải rồi, kể từ giờ thì tôi sẽ ở lại đây chăm sóc cho em.


“ Hả? Không cần đâu, công việc c*̉a anh nhiều như thế thì bỏ bê không được đâu.

Dù gì thì anh c*̃ng là chủ tịch mà.


“ Tôi đâu có nói là bỏ bê công việc.

Tôi ở đây với em những vẫn sẽ kêu người mang tài liệu đến đây để làm việc.


“ Vậy thì phiền anh quá.


“ Không phiền, em cứ yên tâm đi.


“ Cảm ơn anh.


[.

.

.]
Hôm sau, vì không muốn ru rú trong căn phòng đó, nên Trương Mỹ muốn ra ngoài đi dạo một chút nhưng Ảnh Quân không cho.

Cô đã phải năn nỉ, nịnh nọt, làm đủ thứ trò để anh đồng ý.

Sau một tiếng làm trò thì cuối c*̀ng Trương Mỹ c*̃ng được ra ngoài, nhưng với điều kiện là anh sẽ đưa cô đi.

Ảnh Quân còn định cho cô ngồi xe lăn để đưa đi nữa kìa, nhưng Trương Mỹ lại phải năn nỉ anh thêm một lần nữa thì Ảnh Quân mới chịu.
“ Thiệt tình, anh cứ xem tôi như người bị què ấy.


Trương Mỹ ngồi trên ghế, mắt thì nhìn ngắm bầu trời xanh mát, miệng thì trách anh.
“ Em còn nói, có ai mà như tôi không? Chủ tịch mà đi ‘hầu’ cho nhân viên, chăm từng li từng tí như thế.

Em không cảm thấy biết ơn thì thôi, đằng này lại còn trách móc tôi.


Ảnh Quân với vẻ mặt lạnh tanh nhìn cô đáp.
“ …Nhưng mà anh đâu cần làm lố như vậy chứ.


Trương Mỹ im lặng một lúc rồi bĩu môi nói.
“ Quan tâm em nên mới thế.


Anh lẩm bẩm trong miệng nói nên cô không thể ngghe được.
“ Thôi được rồi, chúng ta vào trong thôi.


Trương Mỹ quay sang nói với anh.
“ Ừm.


Vừa bước vào trong, cô đã thấy bóng dáng c*̉a Vũ Đình đi ngược ra, bên cạnh là một đứa trẻ bị bó bột, chắc hẳn là trẻ c*̉a viện mồ côi rồi.
Trương Mỹ vội vàng kiếm chỗ trốn, vì cô không muốn Vũ Đình thấy mình ở trong đây.

Nếu thấy thì cô ấy sẽ làm ầm lên cho coi.
Nhìn tới nhìn lui vẫn không biết trốn chỗ nào, cô liền núp sau lưng Ảnh Quân.
“ Em làm cái trò gì thế? “
“ Tôi không muốn bạn tôi thấy.


“ Tại sao? “
“ Tại vì… “
“ Chủ tịch Max, lâu rồi không gặp anh.


Chưa kịp nói xong thì cô đã tiến tới chào hỏi anh.
“ À chào cô.


“ Không biết anh còn nhớ tôi không nhỉ? “
“ Nhớ chứ, tôi là người tài trợ cho trại trẻ mồ côi c*̉a cô mà.


“ Hửm? Ai ở sau lưng anh thế? “
Vũ Đình thấy thấp thoáng sau lưng Ảnh Quân có bóng người thì tò mò hỏi.

“ À, người quen c*̉a cô đấy.


Trương Mỹ nghe anh nói thế thì giật mình, sao tự nhiên nói vậy chứ?
“ Người quen? “
Ảnh Quân tránh sang một bên để cô có thể nhìn thấy Trương Mỹ.
“ Gì đây?! Cậu làm cái gì mà lăn vô đây nằm rồi? “
Vũ Đình giật mình khi thấy cô.
“ Bị...ờm...ngộ độc thực phẩm...nhẹ “
Trương Mỹ ấp úng trả lời.
“ Cậu nhóc này bị làm sao mà bị bó bột thế? “
Cô xoa đầu cậu bé đó.
“ Bị ngã gãy tay.


“ Cậu bé này tớ chưa thấy trước đây, cậu nhận nuôi mới đây à? “
“ Khoảng tuần trước.


“ Oh, chào em nhé, chị tên là Đặng Trương Mỹ, bạn thân c*̉a Vũ Đình.


“ Em chào chị.


Cậu bé đó chào cô với vẻ mặt vô c*̀ng hào hứng.
“ Cậu giận mình à? “
Trương Mỹ quay sang nói với Vũ Đình.
“ Ừm, là bạn thân mà cậu không nói cho mình biết gì hết.

Có coi mình là bạn thân không vậy? “
“ Thôi mà, đừng buồn nữa.

Khi khỏe thì mình sẽ làm gì đó cho cậu nhé? Được không? “
“ Bánh.


“ Hả? “
“ Bánh Macaron hoặc tất cả các loại bánh cậu có thể làm.


“ Được được, khi nào rảnh mình làm cho cậu ăn.


“ Một tháng.


“ Được.


Ảnh Quân nghe thế thì có chút ghen tỵ với Vũ Đình, tuy trước đây anh đã được ăn bánh Creap Chocolate do cô làm rồi, nhưng Anh Quân c*̃ng muốn được ăn những loại bánh khác do Trương Mỹ làm nữa.

Không biết nó có mùi vị ra sao nhỉ? Chắc lần sau anh c*̃ng sẽ kiếm cớ giận cô hoặc là việc gì đó tương tự để Trương Mỹ có thể làm bánh cho Ảnh Quân ăn mới được..
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 30: 30: Lật Tẩy


Cảm thấy sức khỏe đã ổn hơn, bác sĩ đã cho Trương Mỹ xuất viện.

Ảnh Quân bắt cô phải ở nhà anh để tiện việc chăm sóc.

Trương Mỹ tuy đã từ chối, nhưng anh lại lấy tiền lương ra để đe dọa cô nên cô đành đồng ý.
Thấm thoắt đã đến ngày thi đấu, trang phục c*̃ng đã xong.

Đó là một chiếc áo trễ vai cổ vuông màu đen, và chiếc quần đùi jean.
Dưới phần ngực có sợi dây in chữ “bad girl” dùng để cột vòng lên cổ, chiếc quần jean c*̃ng có sợi dây như thế ở thắt lưng.

c*̀ng với đôi boot cao đến đầu gối và một chiếc áo khoác da.
Trương Mỹ hiện giờ đang ngồi ở phòng chờ, cô đang thắt một nửa bên tóc sát vào da đầu, mang thêm vài đôi bông tai không cần xỏ khuyên.

Cuối c*̀ng là dán một miếng hình xăm tạm thời vào trên ngực.

Giờ thì đến phần trang điểm, cô cố gắng trang điểm để hợp với phong cách này nhất có thể.

Trông Trương Mỹ bây giờ hệt như bad girl chính hiệu vậy.
Số thự tự c*̉a cô ở vòng này là số hai mươi nên Trương Mỹ sẽ có nhiều thời gian hơn.
*Cốc cốc*
“ Trương Mỹ, chị vào được không? “
Thanh Hoa đứng bên ngoài nói vọng vào trong.
“ Vâng.


Cô ló mặt vào nhìn Trương Mỹ.

Thanh Hoa thấy cô dường như lột xác trở thành một người khác.

Điều này khiến cô rất bất ngờ.
“ Oh my god! Là em đó hả Trương Mỹ.


Thanh Hoa bước nhanh đến gần cô, đi một vòng xung quanh Trương Mỹ để ngắm nhìn.
“ Chị không nhìn ra luôn đấy, như trở thành một người khác luôn.


“ Ha ha, cảm ơn chị.

Chị c*̃ng có kém gì em đâu, đồ chị thiết kế c*̃ng ngầu thế kia mà.


“ Có thể em không tin, nhưng đây là phong cách ăn mặc c*̉a chị lúc chị trong thời học sinh đấy.


“ Thật á?! “
“ Thật mà, hồi đó chị quậy lắm cơ, nhưng mà khi quen Tử Văn thì anh ấy đã ‘thuần hóa’ chị.


Cô vừa nói vừa nở một nụ cười dịu dàng như đang hồi tưởng về thời thanh xuân c*̉a mình.
“ Vậy chắc chủ đề lần nay là thế mạnh c*̉a chị rồi nhỉ? “
“ Ừm.


“ À mà, chị số mấy thế? “
“ Số 25.


“ Vậy em diễn trước chị rồi.

Em số 20.


“ Oh, vậy chúng ta nhanh ra ngoài thôi.


Lần trước vì mệt trong người và c*̃ng có chút lo lắng nên Trương Mỹ không có cơ hội ngắm nhìn Ảnh Quân giờ thì có cơ hội ngắm rồi.
Đứng ở trong cánh gà, cô kéo nhẹ màn sang một bên để có thể ngắm nhìn anh từ xa.

Trương Mỹ thấy Ảnh Quân đang chăm chú nhìn từng thí sinh đang biểu diễn với vẻ mặt trông rất nghiêm túc.

Có một vài người vì biểu cảm đó mà bắt đầu hồi hộp và sợ nên ảnh hưởng đến phần trình diễn.
Khi đến lượt Trương Mỹ, chiếc áo khoác được cô cầm vắt trên vai.

Từng bước đi c*̉a Trương Mỹ vừa mạnh mẽ lại vừa có phần uyển chuyển.

Dưới ánh mắt c*̉a Ảnh Quân, cô không hề sợ nó, ngược lại, cô còn mê say mê đắm đôi mắt xanh như đại dương kia.
Trương Mỹ nhìn thẳng vào mắt anh.

Ảnh Quân c*̃ng bất ngờ, nhưng c*̃ng nhìn lại vào đôi mắt màu xám tro đầy mơ mộng kia.
“ Hai cái người này, liếc mắt đưa tình vừa thôi.

Đây là cuộc thi đấy.


Minh Triết ngồi bên cạnh thấy thế lấy c*̀i chỏ đẩy mạnh vào tay anh.
Cẩu lương này c*̃ng ảnh hưởng đến cuộc thi quá đi, nên anh phá, anh phá.
“ Biết rồi.


Sau một lúc thì cuối c*̀ng c*̃ng có kết quả, Trương Mỹ và Thanh Hoa may mắn vào vòng trong.

Tuy nhiên, số lượng người được vào vòng trong đã giảm đáng kể.
[.

.

.]
Chớp mắt một cái đã đến vòng chung kết, chỉ có sáu người được vào vòng này thôi.

Chủ đề c*̉a vòng cuối rất mơ hồ, chỉ duy nhất một chữ “Nhã”.

Theo như cô nghĩ thì từ “Nhã” này là sự thanh lịch, quý phái, thùy mị.

Hên cho Trương Mỹ là những dạng trang phục kiểu này là thế mạnh c*̉a cô.

Trương Mỹ nhất định sẽ may một bộ đầm còn đẹp hơn bộ đầm lần trước.
“ Cuối c*̀ng c*̃ng xong rồi.

Mệt quá đi.


Cô vươn người một cái sau khi may xong bộ đầm cho vòng cuối c*̀ng.
Đây là một bộ đầm Trương Mỹ lấy cảm hứng từ bầu trời sao đêm.

Chiếc đầm trễ vai có màu xanh đen, phần ngực được đính một chiếc bông hoa to bằng các loại hạt cườm to nhỏ khác nhau, ngang hông c*̃ng được đính hạt cường như một chiếc thắt lưng, trên đó c*̃ng đính một bông hoa nhỏ.
Phải nói là công đoạn đính hạt cườm vào bộ đầm thôi thì c*̃ng đã mất hai ngày trời c*̉a cô rồi.
Tay áo được làm dài ra, để khi di chuyển nó sẽ bay phất phơ như phụ họa thêm cho Trương Mỹ, phần trên có màu xanh đen rồi từ từ nhạt dần.

Phần chân váy được làm xòe ra, bên trong là lớp những lớp vải màu xanh đen, phần giữa là một lớp vải kim tuyến trông như những ngôi sao sáng trong một bầu trời tăm tối, bên ngoài là một lớp vải voan lượn sóng c*̃ng màu xanh đen nốt, được may ở hai bên hông.
“ Nghỉ một lát rồi mặc thử xem có gì chưa ổn rồi sửa luôn vậy.


Sau mười lăm phút nghỉ ngơi thì cô mặc thử bộ đầm đó vào để xem có chật chỗ nào hay không.

Rồi đi thử vài vòng để làm quen.
“ Chắc là được rồi.

Phải ngủ sớm để mai còn thi nữa.


Nói rồi Trương Mỹ cởi bộ đầm đó ra, đi vệ sinh cá nhân rồi lên giường ngủ.
[.

.

.]
“ Trương Mỹ, em chuẩn bị tới đâu rồi.


Thanh Hoa vào phòng chờ c*̉a cô hỏi.
“ Em đang trang điểm ạ.


“ Em vẫn chưa làm tóc à? “
“ Vâng, trang điểm xong thì em sẽ làm tóc.


“ Hay để chị làm giúp em nhé? “
“ Hả? Như vậy có được không chị? “
“ Được chứ, chị muốn giúp em mà.


“ Tuy hiện tại là đối thủ c*̉a nhau, nhưng em vẫn là hậu bối c*̉a chị mà, là đàn anh đàn chị thì phải giúp chứ.


Cô vừa nói vừa chả lại mái tóc cho Trương Mỹ.
“ Tóc em mượt quá, vừa mềm còn vừa thơm nữa.


“ Vậy à, em cảm ơn.


Thanh Hoa nối vào tóc c*̉a cô một ít tóc light kim tuyến, thắt bím rồi búi một ít tóc lên.

Phần còn lại xõa tự nhiên.

Cô chỉnh lại mái c*̉a Trương Mỹ rồi cài vào tóc một chiếc kẹp hình mặt trăng vào búi tóc, phần tóc xõa thì cài những chiếc kẹp nhỏ lấp la lấp lánh.
Nhờ có Thanh Hoa nên mái tóc c*̉a Trương Mỹ trở nên đẹp hơn và c*̃ng hợp với bộ đầm nữa.
“ Em thấy như thế nào? Có đẹp không? “

Cô cầm gương lên soi cho Trương Mỹ thấy.
“ Ôi trời ơi, nó đẹp quá! Cảm ơn chị nhiều lắm.


Trương Mỹ quay sang nói với vẻ mặt hào hứng.
“ Không có gì.

Em trang điểm chắc c*̃ng xong rồi nhỉ? “
“ Vâng.


“ Hửm? Em quay sang đây chị xem nào.


“ Em đánh thêm phấn nhũ ở phần xương quai xanh và phần cổ đi, như vậy thì trông sẽ quyến rũ hơn.


“ Vâng.


Cô làm theo lời Thanh Hoa nói, quả thật là trông cô xinh hơn rất nhiều.

Có lẽ như sau cuộc thi này sẽ có thêm nhiều người rơi vào lưới tình c*̉a cô lắm đây, thật xui xẻo cho họ khi trở thành “nạn nhân” c*̉a Ảnh Quân.
“ Ra ngoài thôi nào.


Cô nắm tay Trương Mỹ kéo ra ngoài thì vô tình gặp Kỳ Uyên.
“ Ah Trương Mỹ, cô đã khỏe hơn sau lần ngất xỉu lần trước chưa? “
Cô ta cười nói.
“ Rồi.


Ha, xem cô ta bày ra vẻ mặt gì kìa.
Trương Mỹ nghĩ thầm.
“ Xin lỗi cô nhé, vì tôi bận quá nên không đến thăm cô được.


“ Chúng ta đi thôi chị.


Trương Mỹ không thèm để ý đến Kỳ Uyên nữa, mà kéo Thanh Hoa rời đi khỏi chỗ đó.
“ Ơ này, khoan đã! “
Cô ta hơi lớn tiếng khi thấy Trương Mỹ rời đi.
“ Tch, đã cố tỏ ra quan tâm rồi mà còn có thái độ chảnh như thế.

Nghĩ là có được nhan sắc thì muốn làm gì thì làm à? “
Đến lượt màn biểu diễn c*̉a cô, Trương Mỹ tự tin bước đi trên sàn diễn.

Khoảnh khắc cô xoay nhẹ người làm cho phần tay áo dài bay xung quanh cô trông rất đẹp.
[.

.

.]
“ Sau đây sẽ là những người được đoạt giải.

Tôi sẽ đọc theo thứ tự từ dưới lên.


Tử Văn nói.
Ai nấy cũng đều hồi hộp, mong chờ cũng có, lo lắng cũng có.
“ Người đoạt giải ba là… “
“ Lý Thanh Hoa.


“ Ôi trời ơi! “
Khi nghe tên mình được đọc lên, cô vui mừng đến mức muốn nhảy cẩn lên.

“ Thanh Hoa, chúc mừng chị nhé! “
Trương Mỹ đứng kế bên vỗ tay chúc mừng cô.
“ Cảm ơn em.


“ Và tiếp theo, tôi xin công bố giải nhì.

Người may mắn tiếp theo là… “
“ Vương Anh Kiệt.


“ Cuối c*̀ng, người đoạt giải nhất, đó chính là… “
Kỳ Uyên nghe đến đây thì trong long đắc ý, vì bản thân cô ta nghĩ rằng nếu Trương Mỹ không đoạt giải ba thì c*̃ng là giải nhì, chứ không có chuyện được đoạt giải nhất.
Kỳ Uyên ngẩng cao đầu kiêu ngạo, định chuẩn bị bước lên môt bước vì nghĩ mình sẽ được giải nhất.
“ Đặng Trương Mỹ! “
Cô ta cứng đờ người khi nghe thấy tên c*̉a Trương Mỹ.
“ C - cái gì?! Làm sao cô ta có thể? “
Kỳ Uyên nhìn sang Trương Mỹ.
Trương Mỹ dường như không thể tin vào tai mình, cứ nghĩ bản thân c*̀ng lắm sẽ được giải ba hoặc là không có giải gì hết.

Nhưng thật không ngờ là được tận giải nhất.
“ Chúc mừng em nhé! Đại thành công luôn rồi! “
Thanh Hoa c*̃ng vui mừng thay cho cô.
“ Tôi không chấp nhận! “
Mọi người ai nấy đều đang vỗ tay chúc mừng Trương Mỹ thì đột nhiên Kỳ Uyên nói lớn.
“ Tại sao cô không chấp nhận? Mọi người ở đây đều đồng tình với kết quả này mà.


Ảnh Quân lúc này đã lên tiếng.
“ Tôi cảm thấy tôi chẳng thua kém gì cả, tôi vào công ty c*̃ng đã lâu, thành tựu làm việc c*̃ng rất tốt.

Vậy tại sao tôi lại có thể thua một đứa thực tập sinh chứ.


“ Để tôi nói cho cô biết lý do tại sao cô thua cuộc.


“ Vâng.


“ Là vì cô gian lận, dùng những chiêu trò bẩn thỉu để loại bỏ đối thủ.


“ Cái - tôi không có.


“ Để tôi kể cô nghe cô đã làm những gì.


“ Thứ nhất, cô c*̀ng với hai nhân viên khác đã giả dạng ma hay những thứ tương tự như thế chỉ để Trương Mỹ xin thôi việc, nhưng cô không ngờ rằng cô ấy có chút không sợ ma.


“ Thứ hai, cô hãm hại Trương Mỹ bằng cách khiến cho cô ấy bị ngộ độc thực phẩm và phải nhập viện.


“ Thứ ba, những bộ đầm cô thiết kế đều là c*̉a người khác.


“ Cái gì?! Không phải mà, tôi thực sự không có! “
Kỳ Uyên bắt đầu hoảng hốt.
“ Tôi không thích loại ngay lập tức, chỉ thích người khác nghĩ rằng chiến thắng sắp nằm trong tay rồi, thì khi đó, tôi sẽ là người dập tắt niềm hi vọng đó.


“ Bảo vệ đâu, mang cô ta ra ngoài.

“.
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 31: 31: Đi Du Lịch


Bảo vệ đưa Kỳ Uyên ra ngoài, mặc cho cô ta đang làm ầm ĩ lên.
" Chủ tịch, khoan đã! "
" À còn nữa, cô bị đuổi việc.

"
Minh Triết nói thêm.
" Đã làm gián đoạn cuộc thi rồi, chúng ta tiếp tục phần trao giải thôi.

"
Sau khi cô ta bị đưa đi thì Ảnh Quân quay sang nói với mọi người.
" Giải ba sẽ nhận được 5000 USD.

"
Tử Văn nói rồi đi đến bên cạnh Thanh Hoa trao phần thưởng.
" Vợ anh giỏi thế, tối nay dẫn anh đi ăn nhé.

"
Anh thì thầm vào cô.
" Cái gì?! Anh mới là người phải thưởng cho em chứ.

"
" Đùa thôi, tối nay anh hứa sẽ thưởng cho em cả đêm luôn.

"
Giọng của Tử Văn đột nhiên trầm xuống và có phần ma mị trong lời nói.

Thanh Hoa nghe anh nói thế thì rùng mình quay sang nhìn anh.
" Giải nhì sẽ là một chiếc xe Cadillac.

"
" Chúc mừng cậu.

"
Minh Triết tiến đến và đưa chìa khóa cho anh ta.
" Cảm ơn tổng giám đốc.

"
" Giải nhất là một chuyến du lịch ba ngày hai đêm tại Nha Trang.
Ảnh Quân tiến đến trao giải thưởng cho Trương Mỹ.
" Cảm ơn anh.

"
" Tuy Trương Mỹ hiện tại chỉ là thực tập sinh, nhưng với sự nỗ lực và sáng tạo của mình, cô ấy đã vượt qua hết tất cả những đối thủ có nhiều kinh nghiệm hơn Trương Mỹ rất nhiều.

"
Anh quay xuống nói với mọi người.
" Qua cuộc thi này, tôi cũng xin tuyên bố Trương Mỹ sẽ là nhân viên chính thức của công ty chúng ta.

"
Ảnh Quân vừa nói xong thì mọi người đều đồng loạt vỗ tay chúc mừng cô.
" Vừa có tài lại vừa có sắc.

Quyết định rồi, tôi thích cô ấy và tôi muốn theo đuổi.

"
" Nè, cô là con gái mà đòi theo đuổi Trương Mỹ à? "
" Tình yêu không phân biệt giới tính.

"
Dưới sự chúc mừng của tất cả mọi người, Trương Mỹ vui lắm chứ.

Bản thân cô còn không tin được là mình đoạt được giải nhất mà.
" Em có thể chia sẻ cảm xúc c*̉a mình như thế nào khi nhận được giải nhất cho mọi người biết không? "
“ Trước hết thì tôi rất vui khi nhận được giải thưởng này, để có được thành quả này thì tôi c*̃ng như mọi người, phải cố gắng rất nhiều.

Cuối c*̀ng thì phần thưởng tôi nhận được ngày hôm nay c*̃ng bằng với công sức mà tôi bỏ ra.


“ Cậu đổi vé máy bay sang hạng VIP đi.


Trong lúc cô nói thì Ảnh Quân quay sang nói nhỏ với Minh Triết.
“ Tại sao? “
“ Vì người đi là Trương Mỹ, hỏi ngốc thế.


“ Ý cậu là nếu người khác đoạt giải nhất thì cậu vẫn giữ vé hạng thường, còn Trương Mỹ đi thì đổi sang vé hạng VIP, đúng không? “
“ Chính xác.


“ Cái đồ mê gái.


“ Chỉ có gái mê tôi thôi, còn tôi thì mê mỗi Trương Mỹ.


“ Tch, tôi biết rồi.

Đổi vé cho ‘vợ’ chứ gì.


Minh Triết nói với vẻ mặt ngán ngẩm.
“ Ừm.


Sau khi cuộc thi kết thúc, Trương Mỹ trở về nhà, nhìn lại những bộ trang phục mà mình thiết kế cho cuộc thi.

Trong đầu cô bỗng lóe lên một ý tưởng, ngày mai cô sẽ được nghỉ làm nên quyết định đi chụp hình concept c*̀ng với Vũ Đình.
Nghĩ đến đây, Trương Mỹ liền gọi điện cho Vũ Đình để nói về việc này.
“ Vũ Đình này, ngày mai đi chụp hình concept với mình nhé! “
* Hả? c*̃ng được, nhưng mà sao đột nhiên cậu muốn chụp thế? *
“ Thì mấy bộ đồ mình thiết kế cho cuộc thi đấy.

Vì mình ít khi ra ngoài nên thiết kế xong rồi để ở trong phòng như thế c*̃ng chán, nên mình quyết định sẽ mặc những bộ đầm đó để chụp concept.


* Cậu thi bốn vòng là có bốn bộ đúng không? *
“ Ừm.


* Vậy cậu đã quyết định được nơi chụp hình chưa? *
“ Rừng thông nhé.


* Cái gì?! Lên tận đó để chụp hình á?! *
“ Ừm.

Hì hì.


* Thôi được rồi, mai mình chở cậu đi.

Chúng ta phải chụp nhiều địa điểm khác nhau phải không? *
” Đúng rồi.


* Vậy cậu nhớ dậy sớm đấy.

*
“ Ừm.


Thế là sáng hôm sau, Vũ Đình c*̀ng với Trương Mỹ lên đường đi chụp hình.

Hai người họ chụp hết chỗ này, đến chỗ khác.

Trương Mỹ và Vũ Đình thay phiên chụp hình cho nhau.

Tận tối khuya mới về đến nhà.
[.

.

.]
Đến ngày đi du lịch, cô vô c*̀ng háo hức.

Thức dậy thật sớm để chuẩn bị, đồ thì Trương Mỹ đã đóng gói vào vali từ tối hôm qua rồi.
Bắt taxi ra sân bay, sau một lúc trông ngóng từng giây từng phút thì cuối c*̀ng Trương Mỹ c*̃ng được lên máy bay.

Ban đầu thì cô cứ tưởng ghế mình ngồi là khoang hạng thường, đến khi chú ý kỹ vào vé máy bay thì mới biết là hạng thương gia.

Đây là lần đầu tiên cô được ngồi hạng thương gia đấy.
“ Thoải mái quá! “
Khi đã yên vị trên ghế ngồi, vẻ mặt cô thỏa mãn nói.
Vì giờ vẫn còn sớm nhưng Trương Mỹ vẫn chưa ăn sáng nên cô quyết định gọi thật nhiều đồ ăn.
Hiện tại thì tất cả những thứ này đều miễn phí hết mà, phải tận hưởng những giây phút hiếm hoi này chứ.
Cách chỗ Trương Mỹ ngồi khoảng hai cái, có một ánh mắt lúc nào c*̃ng nhìn chằm chằm vào cô.

Đến lúc xuống máy bay c*̃ng luôn đi theo Trương Mỹ, lúc nào c*̃ng để cô trong tầm mắt c*̉a mình.
Đến khách sạn, cô trố mắt ra nhìn vì đầy là khách sạn năm sao đấy.

Phần thưởng này c*̉a công ty c*̃ng tốt quá chứ nhỉ.
Trương Mỹ lấy số phòng rồi lên phòng.

Từ trong phòng nhìn ra là có thể thấy bãi biển xanh ngắt rồi.
“ Ôi, biển trông đẹp quá! “
Ánh mắt cô sáng rực lên khi nhìn thấy bãi biển đẹp đến mê hồn kia.
Không suy nghĩ gì nhiều, Trương Mỹ ngay lập tức thay một bộ đồ tắm vô c*̀ng gợi cảm, bên ngoài choàng thêm một cái khăn, bôi kem chống nắng, cầm thêm một chiếc túi đựng đồ rồi tung tăng chạy ra ngoài.
“ Thích cái không khí tươi mát này quá đi.


Cô hít một thật sâu để cảm nhận sự sảng khoái mà biển mang lại cho cô.
Nói rồi Trương Mỹ hớn hở chạy nhanh xuống biển để tắm.

Sau một lúc thì cô đi lên mua đá bào ăn.

Đang định quay trở lại thì có hai người đàn ông với thân hình nóng bỏng đến bắt chuyện với cô.
“ Chào em, em đi một mình à.


Một tên có mái tóc màu vàng hỏi.
“ À tôi đi với bạn.


“ Em dễ thương quá, còn đẹp nữa.

Bọn anh làm quen được không? “
Tên còn lại có mái tóc màu nâu hạt dẽ.
“ Ừm...xin lỗi, tôi phải đi rồi, tôi không muốn bạn mình chờ.


Trương Mỹ rụt người, không dám nhìn vào mắt bọn họ.
“ Em sợ à? Bọn anh có làm gì em đâu chứ? “
Tên có mái tóc vàng nói.
“ Nhưng mà bây giờ tôi thật sự phải rời đi ngay.


“ Thôi mà, em dẫn bạn em đến để chung vui c*̀ng em luôn.


Tên còn lại nói.
" Làm ơn tránh đường cho tôi đi.

"
Cô lúc này đang rất sợ và cô cũng chẳng có mấy thiện cảm với những thể loại người như thế này.
" Nghe lời bọn anh một chút đi chứ.

"
Hắn cầm lấy tay của Trương Mỹ kéo mạnh làm cô ngã vào người hắn.

Tay hắn ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô.
" Bỏ cái tay bẩn thỉu của anh ra khỏi người cô ấy.

"
Bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên, cùng lúc đó là một bàn tay khác kéo Trương Mỹ ra khỏi vòng tay của tên kia..
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 32: 32: Người Cũ


“ Cửu Mạnh? “
Trương Mỹ quay sang nhìn thì thấy Cửu Mạnh.

Cô thật sự rất bất ngờ vì không nghĩ sẽ gặp anh ở chỗ này và trong hoàn cảnh này.
“ Hả?! Nhiều chuyện vừa thôi chú em, em gái xinh đẹp này là c*̉a bọn tôi, đến sau thì đừng giở trò giành giựt.


Tên tóc vàng nói.
“ Nếu không muốn rước thêm phiền phức thì mau c*́t đi, trước khi tôi nổi nóng.


Cửu Mạnh nhìn hai tên đó với ánh mắt đằng đằng sát khí.
“ Tch, làm mất cả hứng.


Trước ánh nhìn đáng sợ c*̉a anh, hai tên đó đã lựa chọn một quyết định đúng đắn, đó chính là rời đi.
“ Em có sao không? Có bị hai tên đó giở trò gì không? “
Cửu Mạnh nhìn cô lo lắng hỏi.
“ Không sao, cảm ơn vì đã giúp tôi.


“ Có việc gì mà em đến đây vậy? “
“ Giải thưởng c*̉a công ty thôi.


“ Còn anh sao lại ở đây? Chẳng phải bây giờ anh nên ở công ty sao? “
“ Anh đi công tác, hoàn thành xong sớm vài ngày nên giải tỏa căng thẳng chút.


“ Ra vậy.

Vậy bây giờ anh có thể đi rồi đấy, cảm ơn anh chuyện vừa nãy.


“ Khoan đã.


Khi Trương Mỹ đi được vài bước, Cửu Mạnh liền nắm lấy tay cô kéo nhẹ
“ Tối mai có thể c*̀ng anh ăn tối không? “
“ Lý do gì mà tôi phải đồng ý lời mời c*̉a anh? “
Trương Mỹ nhìn anh, nghiêng đầu hỏi.
“ Có thể xem như đây là lời cảm ơn c*̉a em về việc khi nãy anh giúp em được không? “
Cửu Mạnh nhìn cô với ánh mắt vô c*̀ng kiên định, khác hẳn hoàn toàn so với lúc Trương Mỹ còn là vợ anh.
Nhưng mà không sao, nhờ như thế thì Trương Mỹ mới có cơ hội được tiến tới với Ảnh Quân.
Cô nhìn vào đôi mắt thể hiện đầy sự chân thành đó thì đứng suy nghĩ một lúc.

Dù gì thì Cửu Mạnh c*̃ng vừa mới giúp cô, và với tính cách c*̉a Trương Mỹ thì đôi lúc cô c*̃ng khó nói lời từ chối, nên Trương Mỹ quyết định sẽ nhận lời.
“ Thôi được, nhưng anh nên nhớ rằng tôi đồng ý ăn tối với anh là vì anh đã giúp tôi, chứ không phải là mục đích khác đâu đấy.


“ Được, anh biết mà.

Cảm ơn em đã đồng ý dùng bữa với anh.


“ Tôi chả làm gì khiến anh phải cảm ơn tôi đâu.


“ … “
“ Vậy thì mấy giờ đây? “
“ Bảy giờ tối mai em nhé, em ở khách sạn nào? Anh đến đón em luôn.


“ Khách sạn XXX.


“ Oh, c*̀ng khách sạn với anh này, em ở phòng nào để anh đến đưa em đi.


“ Phòng 407.


“ Được rồi, anh nhớ rồi.


“ Nếu đã không còn việc gì nữa thì tạm biệt, hẹn mai gặp.


“ Mai gặp em.


Cửu Mạnh c*̃ng buông lỏng tay ra để cho Trương Mỹ rời đi.
Cô trở lại chỗ ngồi c*̉a mình trên bãi cát nắng, cảm nhận sự mềm mại mà bãi cát mang lại cho cô.
“ Tan gần hết rồi.


Trương Mỹ nhìn vào ly đá bào c*̉a mình than thở.
Vì xảy ra sự cố ngoài ý muốn nên nó tan rồi.
“ Thôi kệ vậy, có còn hơn không? “
Ăn xong ly đá bào, Trương Mỹ đi vòng vòng xung quanh để kiếm thêm đồ nướng hay thứ gì đó để ăn.

Đi biển là phải ăn hải sản chứ.
[.

.

.]
Vài tiếng sau, khi đã thấm mệt thì Trương Mỹ mới trở về khách sạn, tắm rửa, gội đầu.

Nằm nghỉ một lát rồi đi ăn tối.

Vì ở đây có buffet nên cô tha hồ ăn.
Trương Mỹ thường khá nghiêm khắc trong chế độ ăn uống c*̉a mình, nhưng hôm nay đi chơi mà, nên cô sẽ xõa một vài bữa.

Đi chơi là phải tận hưởng, chưa kể đây còn là đồ miễn phí, ngại ngùng gì chứ.
“ Uầy, no quá! “
Sau khi thưởng thức xong tất cả các món cao lương mỹ vị, cô trở về phòng mình ngồi nghỉ một chút để chuẩn bị cho chầu ăn tiếp theo.

Trương Mỹ lại tiếp tục đi mua thêm cây xiêng nướng hoặc những món ăn vặt và đồ uống để ra biển ngồi ngắm cảnh đêm.

Cô nghe nói bầu trời về đêm ở biển trông rất đẹp nên Trương Mỹ muốn được ngắm.
“ Oa, thật lộng lẫy.


Đôi mắt c*̉a Trương Mỹ sáng rực lên khi nhìn thấy khung cảnh đầy huyền ảo kia.

Vì ngày đi c*̉a cô là ngày rằm nên Trăng vừa tròn lại vừa sáng.

Một khung cảnh tuyệt đẹp khiến người nhìn phải say đắm ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Trên bầu trời đêm tăm tối đó có những vì sao lấp la lấp lánh, có cả vầng Trăng sáng vằng vặc, soi sáng cả một khung trời tối đen.

Có cả những cơn gió mát rười rượi mang “hương thơm” c*̉a biển, tiếng sóng vỗ rì rào, bãi cát mềm mại và ấm áp.
“ Muốn ngủ ở ngoài đây luôn quá.


Trương Mỹ ngồi trên bãi cát, cảm nhận từng cơn gió đang luồn lách vào trong mái tóc bồng bềnh c*̉a mình.
Nói gì thì nói nhưng cô vẫn phải vào trong ngủ thôi.

Khi đến nửa đêm thì Trương Mỹ trở về khách sạn.
Lại một ngày mới bắt đầu, từ giờ đến tối, trước khi đến giờ hẹn với Cửu Mạnh, cô phải đi mua sắm cho thỏa thích mới được.
[.

.

.]
Lòng vòng cả buổi, cuối c*̀ng c*̃ng gần đến giờ ăn tối với Cửu Mạnh.

Trương Mỹ nhanh chóng trở về khách sạn tắm rửa sửa soạn.

Vừa xong thì anh c*̃ng đến gõ cửa phòng cô.
“ Chúng ta đi thôi.


Trương Mỹ mở cửa ra thì thấy Cửu Mạnh một thân vest trắng, trông vô c*̀ng lịch lãm.
Anh ngỡ ngàng khi thấy cô bước ra với một bộ đầm trắng tinh khiết như thiên sứ.
“ Em đẹp lắm.


Cửu Mạnh cười nói.
“ Cảm ơn.


Anh cầm lấy tay cô hôn nhẹ lên mu bàn tay rồi để để khoác tay mình đi ra ngoài.
Cửu Mạnh mở cửa xe cho cô ngồi vào trong rồi lái xe đến chỗ ăn.

Trên đường đến đó, anh có hỏi chuyện với Trương Mỹ.
“ Tai em...hẳn đã khỏi rồi phải không? “
Cửu Mạnh ngập ngừng nói.
“ ...Vâng.


Cô im lặng một lúc rồi mới nói.
“ Vậy còn công việc c*̉a em c*̃ng ổn chứ? “
“ Thành quả là một chuyến du lịch đến đây thì anh c*̃ng hiểu công việc c*̉a tôi ra sao rồi nhỉ? “
“ À ừm.


“ Anh...xin lỗi vì đã coi thường tình cảm c*̉a em giành cho anh.


“ Bây giờ chuyện đó không còn quan trọng nữa.

Nếu như anh đã hiểu thì lần sau hãy đối xử tốt với người con gái anh yêu đi.


“ Sau khi em rời đi thì anh chỉ yêu mình em thôi.


“ Nhưng tôi không còn yêu anh nữa.


“ Anh sẽ theo đuổi em như cái cách em nhiệt tình theo đuổi anh.


“ Haiz… “
Nghe Cửu Mạnh nói thế thì cô chỉ biết ngán ngẩm thở dài.
Dù gì thì c*̃ng từng là vợ c*̉a anh nên Trương Mỹ c*̃ng hiểu tính cách c*̉a Cửu Mạnh ra sao.
[.

.

.]

“ Quý khách đi bao nhiêu người ạ? “
Người phục vụ hỏi.
“ Hai người.


Cửu Mạnh đáp
“ Mời hai vị đi hướng này.


Anh ta nói rồi đưa cô và anh đến bàn ngồi, không gian xung quanh khá lãng mạn.

Có ánh nến lập lòe, tiếng đàn piano và violin du dương.
“ Em ăn gì? “
“ Gì c*̃ng được.


“ Vậy thì hai phần Pasta sốt kem.


“ Vâng, xin hai vị chờ một lát.


“ Anh muốn tặng cho em cái này.


Ngay khi người phục vụ rời đi thì Cửu Mạnh lấy ra từ đâu một bó hoa hồng.
“ Anh lấy ở đâu ra bó hoa này vậy? “
“ Anh chuẩn bị trước rồi.

Dù sao c*̃ng là đối tác làm ăn với nhau mà, mong em nhận nó.


Trương Mỹ đắn đo suy nghĩ một lúc, nhưng nếu với tư cách là đối tác thì cô sẽ nhận lấy bó hoa đó.
“ Cảm ơn anh.


Sau một lúc thì người phục vụ c*̃ng mang thức ăn lên.

Cả hai người dùng bữa xong thì Cửu Mạnh ngỏ lời muốn đi dạo c*̀ng Trương Mỹ một lát trước khi trở về để tiêu đồ ăn.
“ Gió mát thật.

Em có lạnh không? “
“ Không.


“ Ah! “
Bỗng có một thứ gì đó bay vào mắt Trương Mỹ, làm cô cảm thấy khá khó chịu.
“ Em đừng dịu, để anh xem.


Cửu Mạnh chăm chú nhìn vào mắt cô rồi thổi cho bụi bay ra.
“ Này! Từ nãy đến giờ là tôi chịu hết nổi rồi đấy! “
Một giọng nói từ đâu đó vang lên, nghe có vẻ thực sự rất tức giận..
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 33: 33: Bi3n Thái


Ảnh Quân sải bước đi nhanh về phía Trương Mỹ, kéo cô vào lòng và ôm chặt.
“ Hai người định làm cái gì vậy? Anh đã không trân trọng Trương Mỹ khi cô ấy còn ở bên cạnh anh thì thôi đi, bây giờ thì sáp sáp lại, nối lại tình xưa.

Anh còn có ý định hôn cô ấy nữa chứ.


“ Hôn? “
Cả Trương Mỹ và Cửu Mạnh nghe đến đây thì đưa mắt nhìn nhau khó hiểu.
“ Không nói nữa.


“ Trương Mỹ! Đi về! “
Ảnh Quân nói rồi kéo cô đi một mạch.
“ Ơ nhưng mà… “
Trương Mỹ quay đầu nhìn Cửu Mạnh đang đứng tròn mắt nhìn cô.

Cô khẽ c*́i đầu chào anh.
“ Ảnh Quân, khoan đã, đi từ từ thôi.


“ Đau tay.


Lúc này, anh hoàn toàn không để ý đến lời nói c*̉a cô, cho đến khi cô nói đau.

Ảnh Quân mới giật mình, lấy lại bình tĩnh rồi buông tay Trương Mỹ ra.
“ Tôi xin lỗi đã làm em đau.


Anh cầm nhẹ tay cô lên, nhìn vào vết hằng vẫn còn đỏ trên cổ tay cô rồi hôn nhẹ lên nó.
“ K - không sao.


Trương Mỹ thoáng đỏ mặt khi Ảnh Quân làm thế.
“ Nhưng mà...sao anh lại ở đây? Đáng lẽ vào lúc này thì anh phải ở công ty chứ? “
“ Ừm thì...tôi có chuyện ở đây.


“ Có chuyện? Chuyện gì? “
“ Không có gì.


“ Hả? Nãy giờ anh nói cái gì vậy? Lúc thì có chuyện, lúc thì không có chuyện.

Chẳng lẽ anh theo dõi tôi? “
Cô cười nói với Ảnh Quân.
“ … “
“ Anh theo dõi tôi thật á?! “
Trương Mỹ thấy anh im lặng thì bất ngờ hỏi lại lần nữa.
“ ...Từ lúc em lên máy bay.


“ Vậy là theo dõi ngay từ đầu luôn còn gì?! “
“ … “
“ Anh ghen à? “
“ Không có.


Nghe cô nói thế thì Ảnh Quân thoáng đỏ mặt, nhìn sang chỗ khác.
“ Thôi nào, thành thật với bản thân chút đi chứ.


Trương Mỹ cười nói.
“ Nhưng mà khi nãy tôi bị bụi bay vào mắt nên Cửu Mạnh thổi giúp tôi thôi, chứ không phải hôn hít gì đâu.


“ Vậy à.


“ Thế bây giờ anh định làm gì? “
“ Tôi không biết, em đi đâu tôi đi đó.


“ Vậy thì ra biển đi dạo được không? Tôi thích ra đó lắm.


“ Được, chiều em hết.


Anh nói rồi kéo cô đi đến xe của anh để đưa Trương Mỹ đến biển.
Sau một lúc thì cũng tới nơi, bó hoa mà Cửu Mạnh tặng cô, cô để ở trong xe.

Trương Mỹ cởi giày ra rồi chạy một mạch đến biển, Ảnh Quân cũng theo sau cô.
Cô cùng anh đi dọc theo bờ biển, từng cơn sóng vỗ vào bờ thấm ướt chân họ.
“ Em thích biển lắm à? “
“ Vâng, thích lắm.


“ Vậy à.


Anh gật gật đầu, nhìn cô đang tung tăng đi.
Hơn hai mươi rồi mà đôi lúc trông cứ như trẻ con vậy, nhưng mà như thế thì dễ thương chết đi được, anh thầm nghĩ.
“ Đi dạo xong tôi đưa em về.


“ Vâng.


“ Ơ nhưng mà khoan đã, anh ở khách sạn nào thế? “
“ ...Kế bên phòng em.


Ảnh Quân im lặng một lúc rồi nói.
“ Cái gì?! Ôi trời ơi.


“ Vậy anh đi như thế này thì công việc ai giải quyết? “
“ Tôi mang theo giấy tờ cần thiết, những thứ không cần tôi phê duyệt thì trợ lý c*̉a tôi và Minh Triết sẽ xử lý thay.


“ Oh, ra vậy.


[.

.

.]
Chớp mắt một cái là đã đến ngày phải trở về, lại bắt đầu một chuỗi ngày làm việc.

Vui chơi đã rồi, giờ phải xắn tay áo lên và giải quyết công việc thôi.
“ Trương Mỹ, em đi chơi về cảm thấy như thế nào? Có vui không? “
Thanh Hoa hỏi.
“ Dạ vui chứ, em có mua quà cho chị và anh Tử Văn đấy.


Cô nói rồi lấy ra một túi đồ, bên trong có hai chiếc ly cặp được đựng trong một cái hộp rất xinh xắn.
“ Thế à.

Cảm ơn em nhé! Lát nữa chị sẽ nói cho Tử Văn biết.


Cô vui vẻ nhận lấy quà.
“ Vậy em có mua gì cho Ảnh Quân c*̉a em không? “
Thanh Hoa cười cười nói.
“ Hả?! Cái gì chứ? “
Trương Mỹ đỏ mặt nói.
“ Oh, chị xin lỗi.

Phải nói là ‘người yêu’ chứ.


“ Thôi nào.

Dĩ nhiên là em có mua rồi.


“ Em mua gì thế? “
“ Cà vạt đó chị.


Khi hai người đang nói chuyện thì Tử Văn bước vào, gõ nhẹ lên bàn cô.
“ Trương Mỹ, chủ tịch bảo em đến gặp ngài ấy.


“ Ôi trời, em vừa về là đã gọi ngay lên phòng rồi, chắc là nhớ em lắm đây.


Thanh Hoa cười cười nói.
“ … “
Trương Mỹ nghe thế thì c*̃ng không nói gì.

Cô làm sao có thể nói rằng Ảnh Quân đã theo chân cô từ lúc đi cho đến lúc về chứ.
*Cốc cốc*
“ Vào đi.


Đến nơi, cô gõ nhẹ lên cửa, nghe thấy giọng c*̉a anh cho phép vào thì cô mở cửa.
“ Chủ tịch gọi tôi có việc gì ạ? “
“ Ba ngày nữa em đi ký hợp đồng với công ty XXX.


“ Hả? “
“ Sao? Không đồng ý? Đi chơi về vui quá nên giờ không muốn làm việc à? “
Ảnh Quân nhìn Trương Mỹ cau mày nói.
“ À không, không phải.

Tôi sẽ đi chuẩn bị liền.


Khi thấy anh nghiêm túc như thế thì cô có chút sợ sệt.

Vì lúc đi chơi, ngày hôm qua, trông Ảnh Quân có vẻ rất thoải mái đối với cô.

Đúng là lúc làm việc thì phải nghiêm túc và tập trung hơn.

Trương Mỹ c*̃ng phải tập trung vào công việc thôi, không được lơ là nữa, dù sao c*̃ng đã là nhân viên chính thức c*̉a công ty rồi.
" Ừm, giờ thì đi làm việc đi.

"
" Vâng.

"
Trương Mỹ cúi người rồi trở về bàn làm việc của mình để chuẩn bị cho buổi ký hợp đồng sắp tới.
[.

.

.]
Đến ngày ký hợp đồng, cô có chút hồi hộp.

Lần đầu tiên đi ký hợp đồng là với Ảnh Quân, Trương Mỹ chỉ đi theo với vai trò là trợ lý thôi.

Còn bây giờ phải tự mình giải quyết mọi chuyện.
" Được rồi, cố gắng lên, mình sẽ làm được! "
Cô lấy hai tay vỗ vỗ vào má mình để lấy lại tinh thần.
Trương Mỹ bắt taxi đến công ty đó.

Trên đường đến cô xem sơ qua những giấy tờ mà mình chuẩn bị.
" Hửm? Sao cúc áo bị rơi ra rồi? "
Trương Mỹ nhìn xuống chiếc áo sơ mi của mình đã bị rớt mất một chiếc cúc áo từ lúc nào không hay.
" Nhìn có chút hở hang, nhưng thôi kệ vậy.

Chắc không sao đâu.

"
Cô cũng chẳng để ý gì nhiều đến nó làm chi cho mất thời gian.

Khi nào về sẽ may lại, trước mắt cứ lo công việc cái đã.
Sau mười lăm phút đi đường thì cuối cùng cũng đến nơi.
" Xin chào, tôi có thể giúp gì cho cô? "
Trương Mỹ đi đến bàn lễ tân, cô ấy thấy thế thì liền hỏi.
" Tôi có hẹn với tổng giám đốc Kim vào lúc chín giờ mười lăm.

"
" Cô chờ tôi một chút, tôi sẽ xem lịch và kêu người đưa cô lên.

"
" Vâng.

"
" Ừm...cô là Đặng Trương Mỹ có phải không? "
Cô ấy xem danh sách một lúc rồi hỏi.
" Vâng, là tôi.

"
" Tôi sẽ kêu người đưa cô lên ngay.

Phiền cô ngồi chờ ở đằng kia nhé.

"
Trương Mỹ đến ghế ngồi chờ một lát thì cũng có người dẫn cô lên gặp tổng giám đốc Kim.
" Chào tổng giám đốc Kim.

"
Trương Mỹ nở một nụ cười tươi tắn.
" Ah, chào cô.

"
Ông ta thấy Trương Mỹ thì mắt sáng như đèn pha, cũng cười nói.
" Mời cô ngồi.

"
" Vâng.

"
" Cô dùng chút nước nhé.

"
" Vâng, cảm ơn tổng giám đốc.

"
" Vậy bây giờ chúng ta vào thẳng vấn đề luôn nhé? "
Trương Mỹ nói.
" Được, cô cứ tự nhiên.

"
" Đây là bản hợp đồng, mời ngài xem qua.

"
Cô chồm người tới đưa cho ông ta hợp đồng.

Nhưng vì chiếc áo đứt hột nút kia, vô tình lại để lộ vòng một mềm mại, trắng trẻo kia của Trương Mỹ.
Từ nãy đến giờ, Kim Bảo, tổng giám đốc, cứ luôn nhìn chằm chằm quan sát cô từ đầu đến chân.

Khi thấy "cảnh xuân" trước mắt, hắn dĩ nhiên không kìm được lòng, vẻ mặt tỏ ra thích thú.
" Cô Trương Mỹ này.

"
Ông ta cầm lấy bản hợp đồng, nhân lúc đó nắm tay cô vuốt v3.
" S - sao thế ạ? "
Trương Mỹ giật mình bởi hành động của Kim Bảo, vội rút tay về.
" Trước khi bàn hợp đồng thì chúng ta bàn chuyện khác trước nhé.

"
Hắn ta nở một nụ cười dâm tà, đứng lên tiến đến gần cô.
" Không biết giữa chúng ta có chuyện gì để bàn ngoài hợp đồng nhỉ? "
Lúc này, tim của Trương Mỹ bắt đầu đập nhanh hơn vì sợ.
" Là chuyện này này.

"
Vừa dứt câu, Kim Bảo liền đè cô xuống ghế sofa, một tay cầm chặt hai tay cô ở trên đầu.

Trương Mỹ bị khống chế, muốn chạy cũng không được, né cũng không xong..
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 34: 34: C**ng Hi3p


Ảnh Quân đang trên đường về văn phòng thì nghe mọi người xì xào bàn tán, vốn dĩ bình thường anh chẳng thèm quan tâm đâu.

Nhưng Ảnh Quân nghe loáng thoáng có Trương Mỹ nên anh quyết định dừng lại và nghe.
" Này, nghe bảo hôm nay Trương Mỹ đi ký hợp đồng với tổng giám đốc Kim của công ty XXX đấy.

"
“ Cái gì?! Thật á? “
“ Ừm, hy vọng cô ấy không sao.


“ Lần trước bạn tôi đi ký hợp đồng, xém một chút nữa là bị cưỡng hiếp đấy.

Nhưng hên là cô ấy có võ, tuy có hơi khó khăn một chút vì ông ta c*̃ng có võ.


“ Vậy là cô ấy không sao nhỉ? “
“ Ừm, trong cái rủi có cái hên.


Anh nghe đến đây thì anh tức tốc lấy xe chạy đến cô.

Trên đường đến, Ảnh Quân gọi điện thoại cho Vũ Đình, vì công ty đó là công ty con c*̉a Vũ Đình mà cô mới thành lập.
“ Này, tên tổng giám đốc Kim ở công ty XXX c*̉a cô đấy.

Không phải dạng tốt lành gì đâu, Trương Mỹ đang ở đó, tôi sợ ông ta sẽ giở trò với cô ấy.


* Được, tôi biết rồi, tôi sẽ đến đó ngay.

*
[.

.

.]
" Tổng giám đốc Kim, ông làm vậy là có ý gì? "
Cô muốn thoát khỏi tay của ông ta nhưng hoàn toàn không thể.
" Câu đó tôi phải hỏi mới đúng.

Cô ăn mặc hở hang như thế để đi bàn hợp đồng, bảo sao tôi không kìm chế được.

"
Kim Bảo nói rồi dùng một tay còn lại, kéo phăng hết hàng hột nút trên áo cô.
" Ah! "
Lộ ra bầu ng ực đầy đặn, trắng mịn màng như da em bé.

Gã càng ngày càng thích thú.
" Ôi trời, cưng đẹp thật đó.

Cái nốt ruồi trên ngực cô càng làm cô thêm gợi cảm đấy.

Công ty đúng là biết cử người để đi thật.

"
Trương Mỹ lúc này thật sự sợ lắm rồi, nước mắt bắt đầu tràn khoé mi.
" Làm ơn đi mà, thả tôi ra.

"
Cô nức nở, vừa khóc vừa nói.
" Kìa kìa, sao lại khóc chứ.

Chỉ cần làm tôi thỏa mãn thì bản hợp đồng này tôi sẽ ký.

"
Kim Bảo vừa nói vừa lấy tay lau nước mắt cho Trương Mỹ, rồi hôn vào mắt cô.

Trương Mỹ ngay lúc này cảm thấy thật ghê tởm nụ hôn đó, cô bây giờ chỉ muốn vùng ra và lau đi vết nhơ trên mắt của cô thôi.
Hắn ta hôn vào cổ, m ơn trớn từ từ đến ngực Trương Mỹ.
" Đừng mà, buông ra! "
Hai chân cô quẫy đạp nhưng chẳng hề hứng gì với ông ta.
Tay Kim Bảo bắt đầu x0a nắn đôi gò bông của cô.
" Cái tên bi3n thái này! Cứu với! Có ai ở ngoài đó không? Làm ơn cứu tôi với! "
Trương Mỹ ra sức hét thật lớn, mong có ai đó có thể đến cứu mình, nhưng mọi hy vọng của cô đều dập tắt khi gã nói.
" Cô đừng la hét làm gì cho phí sức, đây là phòng cách âm.

Cô có hét lớn đến cỡ nào thì cũng chẳng ai nghe đâu.

"
" Ah...xin ông dừng lại đi.

"
Khi hai tay Trương Mỹ được thả, cô liền ra sức đẩy Kim Bảo ra nhưng chẳng hề hấn gì.
Trong đầu Trương Mỹ liền nhớ tới Ảnh Quân, khi cô gặp khó khăn hay những thứ gì đó tương tự, anh liền xuất hiện như một vị thần để giúp cô.

Nhưng bây giờ đang trong lúc cần anh nhất thì lại chẳng thấy đâu.
Thiệt tình, nếu như hắn ta có tóc thì Trương Mỹ đã nắm đầu hắn mà giật cho đứt hết tóc ông ta rồi.
Mọi thứ đã tệ thì nay lại càng tệ hơn.

Kim Bảo luồn tay ra sau lưng cởi khoá áo ngực của cô, tay còn lại cũng m ơn trớn khắp người rồi lần mò xuống bên dưới.

Cô vội khép chặt chân lại, tay cũng nắm chặt lấy áo ngực không cho rơi ra.
" Hức...tôi van xin ông đấy.

Đừng làm như thế mà, tôi sẽ không nói ai biết về việc này đâu, nên hãy dừng lại đi.

"
Nước mắt Trương Mỹ chảy đầm đìa trên khuôn mặt xinh xắn của cô như những viên pha lê lấp lánh.
" Tôi - không - thích.

"
“ Tôi cầu xin ông đấy, đừng làm như thế nữa.


Cô đẩy hắn ra và tát một cái, vô tình lại làm cho Kim Bảo tức giận.
“ Con điếm này! Dám tát tao à! “
“ Ah! “
Nói rồi ông ta tát mạnh vào má Trương Mỹ, c*́ tát này mạnh đến mức khiến cho má c*̉a cô sưng đỏ lên và bị rướm máu.

Má c*̉a cô tê hết cả lên, sau c*́ tát đó, Trương Mỹ dường như chẳng cảm nhận được gì từ má c*̉a mình.
*Rầm rầm*
Ở bên ngoài, Ảnh Quân đã đến trước và đập cửa inh ỏi.
“ Này! Ông già kia, mở cửa mau! “
Mất kiên nhẫn, anh đẩy cửa để xông vào nhưng không được vì cửa quá chắc chắn.
“ Ảnh Quân, tôi có chìa khóa.


Vừa lúc này Vũ Đình chạy tới, tay cầm chiếc chìa khóa.

Cửa vừa mở ra một chút là anh đã chạy như bay vào trong, đấm tên Kim Bảo một phát gãy cả răng hắn.

Bảo vệ cũng chạy vào và khống chế ông ta.
" Ảnh Quân… "
Trương Mỹ thấy anh thì không hiểu sao nước mắt lại tuôn ra nhiều hơn.
Ảnh Quân cởi áo khoác ngoài ra đắp lên cho cô rồi bế cô vào lòng.
" Tôi xin lỗi, tôi đến trễ khiến em gặp nguy hiểm rồi.

"
" Đừng khóc nữa.

Em khóc làm tôi đau lòng lắm đấy.

"
Anh hôn nhẹ vào mắt cô, dỗ dành. c*̀ng một hành động nhưng cảm giác nó khác nhau hoàn toàn, khi Ảnh Quân hôn Trương Mỹ một cách nhẹ nhàng như thế, trong lòng cô cảm thấy rất nhẹ nhàng và thanh thản.
" Vũ Đình, ở đây có phòng nào trống không? "
" Có, để tôi đưa anh đến.

"
Vũ Đình đưa Ảnh Quân đến một căn phòng, anh để Trương Mỹ nằm lên đùi mình rồi vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn c*̉a cô.

Thấy má Trương Mỹ bị rướm máu, anh cau mày, chạm nhẹ vào nó.
“ Cô chuẩn bị cho tôi một túi đá được không? “
“ Được, anh chờ tôi một chút.


Vũ Đình đi ra ngoài một lát rồi trở lại, trên tay cầm túi đá và một cái áo sơ mi khác cho Trương Mỹ.
“ Anh ra ngoài một lúc đi, tôi giúp cô ấy mặc đồ.


“ Ừm.


Ảnh Quân gật đầu, nhẹ nhàng đặt đầu cô xuống ghế rồi đi ra.
“ Trương Mỹ, cậu ngồi dậy mặc cái áo này đi.


Lúc này cô mới từ từ ngồi dậy, nhìn Vũ Đình.
“ Sao cậu lại ở đây? Rồi công ty con là sao? “

Trương Mỹ vừa hỏi vừa mặc áo vào.
“ Ừm thì...mình kế thừa tài sản c*̉a gia đình.

Trước đây mình vẫn còn muốn ăn chơi các thứ, giờ thì muốn phụ giúp ba một chút.


“ Ôi trời, tôi có con bạn thân có giá quá.

Vậy mà giấu mình đến bây giờ.


“ Cậu có ổn không? Trước khi cậu ly hôn với Cửu Mạnh thì cậu c*̃ng gặp trường hợp tương tự, nhưng không nghiêm trọng bằng lần này.


Vũ Đình lo lắng hỏi.
“ Dĩ nhiên là sợ chứ, nhưng mà nhờ có Ảnh Quân và cậu nên mình thấy đỡ hơn rồi.


Trong vô thức, sau khi mặc xong áo sơ mi, Trương Mỹ lại khoác cái áo c*̉a Ảnh Quân lên người.
“ Mùi thơm không? “
Cô cười hỏi.
“ Thơm chứ.


Trương Mỹ c*̃ng theo phản xạ mà đáp.
“ Chà, có vẻ cậu thích mặc áo c*̉a ‘chồng’ nhỉ? “
“ Chồng cái gì mà chồng.


Cô đỏ mặt nói.
“ Cậu ở nhà mình vài ngày không? Dù sao thì sau khi trải qua chuyện đó thì ai cũng cần có cần có người bên cạnh mà.


“ Ừm.

Cảm ơn cậu.

“.
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 35: 35: Có Cảm Tình


“ Mình ra ngoài gọi Ảnh Quân vào nhé.


Vũ Đình nhìn Trương Mỹ nói.
“ Ừm.


Cô gật gật đầu.
“ Tôi xin lỗi.


Ngay khi Vũ Đình vừa bước ra ngoài, Ảnh Quân đã đi vội vào trong và ôm chặt lấy Trương Mỹ.
“ Em thấy sao rồi? Đã bình tĩnh lại chưa? “
Vẻ mặt anh trông rất lo lắng, tay anh áp vào hai má cô, nhẹ nhàng v**t v*.
“ À...vâng, nhờ anh và Vũ Đình tới kịp thời nên tôi không sao hết.


Khuôn mặt cô ửng đỏ lên vì hành động của Ảnh Quân.
“ Xin lỗi em, nếu như tôi không đến kịp thì không biết chuyện tồi tệ gì sẽ xảy ra với em nữa.


Anh lại một lần nữa ôm cô, Trương Mỹ cảm nhận thấy người anh đang run lên từng hồi.

Thấy vậy, cô c*̃ng choàng tay qua người anh ôm nhẹ.
“ Tôi thật sự không sao, tôi phải cảm ơn anh mới đúng.


“ …Hôm nay em được nghỉ làm.


Ảnh Quân im lặng một lúc rồi nói.
“ Hả?! Không được.

Chẳng phải tôi mới vừa đi du lịch về cách đây vài ngày hay sao.


“ Nhưng em vừa trải qua cái chuyện này thì chắc hẳn là phải ảnh hưởng đến tâm lý, nếu như vậy thì làm sao tập trung làm việc được.


“ Nhưng như vậy c*̃ng không được, công việc sẽ dồn, khi làm việc sẽ mệt lắm.



“ Tôi cho phép em nghỉ, c*̃ng sẽ không có thêm việc cho em.


“ Nhưng như vậy c*̃ng không được, tôi vẫn muốn đi làm.


“ ...Vậy thì em ngồi ở đây một lát đi.


“ Vâng.


“ ...Tạm thời bây giờ thì tôi sẽ không cử em đi bàn hợp đồng nữa, đến lúc thích hợp thì tôi cho em đi.


“ Vâng.


[.

.

.]
Sau khi kết thúc một ngày làm việc vất vả, Trương Mỹ trở về nhà soạn đồ để đến nhà Vũ Đình ở khoảng ba ngày.

Tắm rửa xong xui, cô gọi cho Vũ Đình đến đón mình.
“ Hình như cậu có trang trí lại phòng à? “
Trương Mỹ vào phòng nhìn xung quanh.

Cô nhớ lần trước cô ở đây thì nội thất và cả tông màu nó khác so với lần trước.
“ Mình đã thay đổi theo sở thích c*̉a cậu đấy.


“ Vậy à, nó đẹp lắm đấy.


Sau khi Trương Mỹ và Vũ Đình dùng bữa tối, hai người họ bắt đầu tám chuyện với nhau.
“ Này, mình thấy Ảnh Quân c*̃ng có tình cảm với cậu đấy.

Cái dáng vẻ vội vàng hấp tấp khi biết chuyện cậu gặp nguy hiểm đấy, mình thấy anh ấy loạn như thế làm mình c*̃ng bị cuống theo.


Vũ Đình nói.
“ Cứ cho là có tình cảm đi, nhưng mình vẫn phải giữ giá chút chứ.

Sau vụ c*̉a Cửu Mạnh thì mình không còn nhiều tự tin nữa đâu.


" À đúng rồi, Minh Triết ấy.

"
Trương Mỹ nhìn cô nói.
" Hửm? Làm sao? "
Nhắc đến Minh Triết thì hai mắt Vũ Đình sáng rực lên.
" Mình không có nhiều cơ hội để tiếp xúc với anh ấy, cho dù là Ảnh Quân và mình có gặp mặt khá nhiều lần.


“ Nếu mình có hỏi anh ấy về Minh Triết thì chắc Ảnh Quân sẽ không trả lời đâu.


“ Ừm, c*̃ng đúng.


“ Có làm thì mới có ăn nhé.


Trương Mỹ cười nói.
“ Để mình suy nghĩ cách tiếp cận với anh ấy.


“ À phải rồi, cái tên tổng giám đốc Kim ấy.


Cô nhìn Trương Mỹ nói.
“ Sao? “

“ Mình sa thải hắn rồi, hắn sẽ không có cơ hội xin làm việc ở những chỗ khác đâu.


Vũ Đình cười nói.
“ Mình c*̃ng có điều tra rằng hắn được làm tổng giám đốc là nhờ có người nhà nâng đỡ, chứ hắn chả làm gì cả.

Thật không ngờ là trong công ty mình lại có kẻ như thế.


“ Cậu chỉ mới thay ba làm chức vụ này thôi mà, đúng không? Từ từ rồi quen thôi.


“ Ừm.


“ Vậy giờ chuyện c*̉a cậu như thế nào đây nhỉ? Hay là bản hợp đồng tiếp theo, mình sẽ bảo Ảnh Quân cử Minh Triết đi nhé? “
“ c*̃ng được, nhưng mà chưa chắc là anh ấy có đồng ý hay không mà.


“ Mình nghĩ anh ấy sẽ cử Minh Triết đi, vì hồi trưa Ảnh Quân có nói rằng mình sẽ tạm thời không đi bàn hợp đồng nữa.


“ Oh, nếu vậy thì khi nào anh ấy đến bàn hợp đồng thì mình sẽ ăn diện thật đẹp.


“ Nhớ là đừng có ‘tấn công’ dồn dập quá đấy, mình thấy anh ấy khá hiền, tính cách một trời một vực với Ảnh Quân đấy.


“ Rồi rồi, mình biết rồi.


“ Ôi trời, đã đến giờ này rồi á? “
Trương Mỹ nhìn vào đồng hồ, bất ngờ vì hai người chỉ mới tám chuyện với nhau một chút thôi, mà đã hơn mười một giờ tối rồi.
“ Thôi, mình về phòng mình đây.

Cậu ngủ ngon nhé.


Vũ Đình nói rồi đứng lên, trở về phòng mình.
“ Cậu c*̃ng vậy.


[.

.

.]
Sáng hôm sau, khi đang làm việc thì cô vô tình tìm thấy người mẫu độc quyền c*̉a công ty chụp hình quảng cáo c*̉a sản phẩm khác.

Cô ta hiện đang là người mẫu thời trang c*̉a công ty.
“ Ủa, mình nhớ hạn hợp đồng người mẫu độc quyền c*̉a cô ấy vẫn còn mà.



Để chắc chắn hơn, Trương Mỹ quay sang hỏi Thanh Hoa.
“ Chị Thanh Hoa.


“ Sao em? “
“ Thời hạn hợp đồng người mẫu độc quyền c*̉a cô ấy với công ty còn không chị? “
Trương Mỹ chỉ vào màn hình có hình của cô người mẫu đó.
“ Để chị xem.


Thanh Hoa chồm người qua xem.
" Nếu chị nhớ không lầm thì thời hạn vẫn còn một năm đấy.

Cô ấy ký hợp đồng với công ty là ba năm, nhưng chỉ mới làm có hai năm thôi.

"
" Vậy là cô ấy vi phạm hợp đồng.

Em sẽ điều tra thêm về vụ này rồi báo cáo lên trên.

"
" Oh, có cần chị giúp gì không? Nếu em cần gì thì cứ nói chị, chị sẽ giúp em.

"
Cảm thấy Trương Mỹ nhiệt tình như thế thì cô cũng muốn giúp Trương Mỹ một tay, cho dù đó là chuyện nhỏ nhất.
" Cảm ơn chị, nhưng em sẽ cố gắng không làm phiền đến chị.

"
Cô nhìn sang Thanh Hoa, nở một nụ cười, nhẹ nói.
Thanh Hoa nghe Trương Mỹ nói thế thì chỉ biết cười trừ.

Tiếp xúc với cô cũng đã một thời gian dài rồi, Thanh Hoa cũng hiểu một phần nào đó tính cách của Trương Mỹ.
Theo như cô thấy thì Trương Mỹ rất hiền, hầu như cô hiếm khi thấy Trương Mỹ tức giận với ai hoặc là một việc nào đó.

Và cũng ít khi nhờ vả người khác vì sợ làm phiền người ta.
Có thể thấy cô là một người rất hiểu chuyện, hiểu chuyện nhiều đến mức mà Thanh Hoa cảm thấy thương Trương Mỹ vì điều đó.
Trương Mỹ phải vừa làm việc, vừa điều tra thêm về vụ của cô người mẫu.

Vì thế mà cô phải mất ba ngày mới thu thập hết tất cả các thông tin cần thiết.

Ngay sau khi điều tra xong thì Trương Mỹ liền báo cáo cho Ảnh Quân..
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 36: 36: Hủy Hợp Đồng


*Cốc cốc*
“ Vào đi.


Trương Mỹ đến phòng c*̉a Ảnh Quân, gõ vào cửa vài cái.

Nghe thấy sự đồng ý c*̉a anh, cô liền mở cửa bước vào.
“ Tôi đã bảo cậu đi lấy cà phê cho tôi, sao giờ đã quay lại nhanh vậy.


Giọng Ảnh Quân trầm xuống, anh vẫn tập trung vào công việc, mắt không rời máy tính, tay vẫn đánh liên tục vào bàn phím.
“ Chủ tịch.


Cô thấy anh như thế thì nhẹ giọng lên tiếng.
“ Em đến đây có việc gì à? “
Vừa nghe thấy giọng Trương Mỹ là Ảnh Quân đã ngước mặt lên nhìn ngay lập tức.

Giọng nói c*̉a anh c*̃ng ôn hòa hơn khi nãy rất nhiều.
“ Tôi đến báo cáo với anh một việc.


“ Em nói đi.


“ Về việc cô người mẫu độc quyền Ý Vân c*̉a công ty ấy.

Tôi đã tìm hiểu và biết được rằng cô ấy đã vi phạm hợp đồng.


Trương Mỹ nói xong thì đưa xấp tài liệu cho anh xem.
“ Vi phạm hợp đồng? Em nói rõ thử xem nào.


Anh cầm lên, xem qua một lượt rồi bỏ xuống.
“ Ừm...sao anh không xem nó đi.


“ Tôi thích nghe em nói hơn.


“ ...Cách đây vài ngày tôi có thấy cô ấy quảng bá cho công ty khác, mặc dù thời hạn hợp đồng với công ty chúng ta vẫn còn một năm.


“ Oh, vậy à.

Tôi sẽ mời Ý Vân đến để xác nhận lại và mời luật sư đến nếu cần thiết.

Cảm ơn em đã nói.


“ Vâng, vậy tôi xin phép.


Trương Mỹ c*́i người, vừa mới xoay người định rời đi thì Ảnh Quân đã kêu cô lại.
“ Khoan đã.


“ Có chuyện gì vậy ạ? “
“ Nếu đúng thì tôi sẽ hủy hợp đồng với cô ta, nhưng em phải thay thế chỗ c*̉a cô ta trong lần chụp ảnh sắp tới.


“ Hả? Nhưng tại sao? “
Trương Mỹ hốt hoảng hỏi.
Cô chỉ đơn giản là muốn báo cáo việc Ý Vân vị phạm hợp đồng thôi mà, sao giờ lại thành ra Ảnh Quân muốn cô chụp hình rồi.
“ Đơn giản là vì công ty sắp cho ra mắt trang phục mới, nhưng cô ta lại là người sẽ quảng bá bộ trang phục này.


“ Anh vẫn có thể kêu người khác chụp thay mà.


“ Những người khác đã kín lịch hết rồi, bây giờ tìm người mẫu khác cũng không kịp.

Vã lại...!“
Em sở hữu một thân hình đẹp như thế thì rất phù hợp, anh nghĩ.
Vào cái lần Ảnh Quân đưa Trương Mỹ về nhà mình vì cô “say”, khi thay đồ cho Trương Mỹ thì anh đã thấy hết rồi.

Từng đường cong trên cơ thể Trương Mỹ khiến Ảnh Quân như muốn nghẹt thở, với cơ thể, cùng với hành động và cử chỉ như thế thì không làm người mẫu thì tiếc quá.
“ Không được, tôi không chuyên nghiệp như người mẫu đâu.


Cô vội xua tay, lắc đầu.
“ Sẽ có người hướng dẫn em.


“ Nhưng mà… “
“ Tiền lương của em sẽ giảm xuống nếu như không đồng ý.

Còn nếu đồng ý thì sẽ tăng lên.


“ ...Được.

Tôi chụp là được chứ gì.

Nhưng mà lỡ như tôi làm không đúng ý anh thì sao? “
Cô nghe đến tiền lương thì lập tức đồng ý, làm gì thì làm nhưng cô vẫn cần tiền để lo từng miếng ăn kiếm sống mà.
“ Như tôi đã nói, sẽ có người giúp em.

Nếu vẫn không được thì tôi sẽ giúp em.


“ Tôi không dám phiền anh đâu.


“ Em không cần lo về việc đó.


“ ...Vậy nếu bây giờ không còn việc gì nữa thì tôi xin phép.


“ Ừm.


Trương Mỹ trở về nơi làm việc c*̉a mình, tâm trạng vui buồn lẫn lộn.

Vui vì được Ảnh Quân chỉ dẫn, buồn là vì cô lo sợ sẽ không hoàn thành tốt công việc mà anh giao.
Ôi trời ạ, có bao giờ Trương Mỹ chụp hình kiểu như thế này đâu, đã vậy còn đăng lên tạp chí nữa chứ.
Vẻ mặt cô buồn bã, ão não ngồi vào bàn làm việc rồi thở dài.

Thanh Hoa thấy Trương Mỹ trông có vẻ buồn như thế thì lo lắng hỏi.
“ Em sao vậy? Đi gặp chủ tịch mà sao trông buồn thế? “
“ Hả? À ừm...không có gì đâu chị.

Em làm việc tiếp đây.


Cô vội cười nhẹ đáp.
[.

.

.]
Trương Mỹ vừa đi chừng mười phút thì trợ lý c*̉a anh trở về, trên tay cầm ly cà phê.
“ Cà phê c*̉a chủ tịch đây.


“ À, cậu về rồi à.

Để đó đi, gọi Ý Vân và quản lý c*̉a cô ta đến đây cho tôi.


“ Cô người mẫu độc quyền phải không chủ tịch? “
“ Ừm, tôi xong việc với cô ta thì đến cậu đấy.


“ Dạ? “
Anh ta nghiêng đầu khó hiểu.
“ Đừng thắc mắc nữa, mau gọi cô ta tới đây.


“ Vâng.


Khoảng năm phút sau thì anh trợ lý trở lại c*̀ng với Ý Vân, quản lý c*̉a cô ta có vài việc bận nên đến sau.
Vào lúc biết Ảnh Quân cho gọi mình, cô ta đã rất vui mừng, tưởng chừng như sau hai năm làm việc ở đây thì cuộc đời c*̉a Ý Vân cuối c*̀ng c*̃ng được lên hương.

Cô ta bỏ hết tất cả công việc còn đang dở dang, chạy đi chuẩn bị một bộ đồ khác mà Ý Vân cho là nó đẹp, trang điểm rồi xịt nước hoa mà như tắm ý.

Chỉ cần Ý Vân lướt nhẹ qua thôi, là một mùi hương rất nồng đã xộc vào mũi người khác rồi.

Trợ lý c*̉a Ảnh Quân đã đi trước cô ta hơn hai mét mà vẫn có thể ngửi thấy rõ mùi đó, một cái mùi khiến người khác khó chịu phải lấy tay bịt mũi.
“ Chào chủ tịch, chủ tịch cho gọi em ạ.


Ý Vân tỏ vẻ e thẹn, bước đến gần anh.

Cô ta nhẹ nhàng vén tóc lên rồi nở một nụ cười đằm thắm.
“ Ra kia đứng, tránh xa tôi ra.


Ảnh Quân cau mày, tay quẹt quẹt mũi vài cái rồi bóp mi tâm.

Cái mùi này làm anh nhức đầu chết đi được.
“ Vâng, chủ tịch nói gì em c*̃ng nghe hết\~ “
Người trợ lý đó nghe Ý Vân trả lời mà rợn người, nổi hết cả da gà, anh mà như thế thì không biết Ảnh Quân cảm thấy như thế nào nữa.
“ Tôi sẽ nói thẳng luôn, cô đã vi phạm hợp đồng đúng không? “
Giọng anh trầm xuống, khuôn mặt băng lãnh nói.
Anh trợ lý đứng đó nghe Ảnh Quân nói mà cũng giật mình, vì bản thân anh ta không hề biết chuyện này.

Trong lòng người trợ lý đó thầm cầu nguyện rằng mình sẽ yên ổn sau khi sếp khiển trách mình.
“ H - hả? Làm gì có.


Cô ta cứng người một vài giây, nuốt nước bọt rồi nói tiếp.
“ Tôi có đủ bằng chứng để nói cô vi phạm hợp đồng.

Quản lý c*̉a cô đâu? “
“ Cô ấy có vài việc cần xử lý nên đến sau.


Ý Vân vừa dứt câu thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, chắc là quản lý c*̉a cô ta đến.
*Cốc cốc*
“ Vào đi.


“ Chủ tịch có việc gì quan trọng mà gọi cả tôi và Ý Vân đến vậy? “
Cô quản lý đó hỏi.
“ Vi phạm hợp đồng có được tính là quan trọng không? “
“ ...Vi phạm hợp đồng gì? Tôi không biết.


Vẻ mặt người quản lý đó vô c*̀ng thản nhiên đáp.
“ Đừng có giả nai nữa.

Tôi có đủ bằng chứng ở đây này.


Ảnh Quân lấy tay đập đập vào sấp tài liệu mà Trương Mỹ đưa cho anh.
Nghe anh nói thế thì cả hai người đó im phăng phắc, đưa mắt nhìn nhau.

Dường như đang suy tính chuyện gì đó.
“ Chấm dứt hợp đồng.


Giọng Ảnh Quân chắc nịch nói.
“ N - nhưng bọn tôi… “
“ Nhưng nhị cái gì? Đã vi phạm hợp đồng thì đừng nói gì hết, nếu có ý kiến gì thì đi nói với luật sư c*̉a tôi đi.


“ … “
“ Dựa vào hợp đồng thì bên vi phạm sẽ phải bồi thường 15000 USD* đấy.

Định khi nào bồi thường đây? “
(Khoảng 350 triệu )
“ Tôi...sẽ sắp xếp rồi bồi thường cho công ty.


" Tôi xin phép.

"
Người quản lý đó nói rồi kéo Ý Vân đi.

Trước khi ra khỏi cửa, cô ta còn luyến tiếc nhìn Ảnh Quân.
" Mau mở cửa sổ ra hết, tôi muốn ngạt thở vì cái mùi khó chịu đó của cô ta rồi đây này.

"
Vẻ mặt anh vô cùng khó chịu khi phải ngửi cái mùi này từ nãy đến giờ.
Chẳng hiểu cô ta nghĩ gì mà xịt lắm thế.
" Mở cửa sổ ra hết thì cậu lại đây.

"
Sau khi mở hết tất cả các cửa sổ cho thông thoáng thì anh trợ lý đó đứng trước mặt Ảnh Quân.
Lo xong việc của Ý Vân, anh lại tiếp tục quay sang khiển trách người trợ lý của mình.
" Cậu làm việc cái kiểu gì mà cô ta vi phạm hợp đồng mà cậu không biết?! "
" Nếu như Trương Mỹ không tìm hiểu sâu về vụ việc này thì chắc cậu cũng không biết luôn có phải không? "
Trông Ảnh Quân càng ngày càng khó chịu hẳn ra, đến người trợ lý phục vụ cho anh lâu năm cũng cảm thấy run rẩy, sợ hãi trước Ảnh Quân ngay bây giờ.
" Tôi thật sự xin lỗi sếp, lẽ ra tôi nên làm tốt công việc của mình hơn.

"
Anh ta cúi người, không dám ngẩng mặt lên đối mặt với Ảnh Quân.
Thôi xong rồi, trông chủ tịch có vẻ giận lắm đây.

Lần này thì tiêu mình rồi, lại phải tăng ca đến sáng mất...người trợ lý đó nghĩ thầm.
" Tôi sẽ chịu mọi hình phạt mà sếp đưa ra.

"
" Hửm? Ở đây tôi nói không phải là muốn phạt cậu, tôi đang nói để cho cậu hiểu về công việc và làm việc tốt hơn nữa, không được lơ đãng.

Có hiểu không hả? "
" À vâng, nhưng mà...sếp không phạt gì hết ạ? "
Anh trợ lý đó ngạc nhiên khi Ảnh Quân không bắt mình tăng ca khi làm sai việc nữa.
" Tôi không phạt, nhưng trừ 40% tiền lương của cậu.

"
" Cảm ơn sếp.

"
Cậu ta vui mừng đáp.
Vậy là không cần phải tăng ca như những lần trước nữa rồi, hạnh phúc chết mất, anh trợ lý đó mừng thầm.
" Trông cậu có vẻ vẫn còn vui nhỉ? Trừ 50%.

"
" Ơ…vâng ạ.

"
Nghe thế thì anh ta liền xụ mặt, chẳng dám tỏ vẻ vui mừng gì cả.

Càng vui thì càng trừ....
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 37: 37: Ở Nhờ


Trương Mỹ đang làm việc thì Ảnh Quân gọi điện đến cho cô để nói về việc cắt đứt hợp đồng với Ý Vân và thông báo về buổi chụp hình sắp tới.
“ Vâng, tôi rõ rồi, tôi sẽ đến đúng giờ.


Cô c*́p máy, thở dài một hơi.
“ Haiz… “
“ Sao từ nãy đến giờ em cứ thở dài mãi thế? Từ lúc từ phòng c*̉a chủ tịch về đến giờ đấy.


“ À không có gì đâu chị.

Em chỉ đang...khó chịu trong người chút thôi.


“ Về việc gì? Hay em mệt trong người? “
“ c*̃ng không quan trọng đâu, chị cứ làm việc tiếp đi, em c*̃ng phải làm việc đây.


“ À ừm… “
Tuần sau sẽ có buổi chụp hình.

Để có được những bức ảnh trông thật lung linh và đẹp như những gì mọi người thấy trong tạp chí thì người mẫu phải làm việc không ngừng nghỉ suốt hàng tiếng đồng hồ hoặc thậm chí là tận nửa ngày trời.
Chưa kể đến việc người mẫu phải có một tinh thần thép, với cường độ làm việc cao như thế này, sẽ có một số người không chịu nổi áp lực và phải đứng trong nhiều giờ liền.

Họ sẽ bắt đầu cáu gắt và không muốn làm việc nữa.
Tối đó, Trương Mỹ bắt đầu vào chế độ ăn uống lành mạnh, sau cuộc đi chơi lần trước thì cô đã tăng lên tận ba ký rồi.

Ôi trời ơi, thế là giờ Trương Mỹ phải ăn uống thích hợp và tập thể dục để lấy lại vóc dáng ban đầu, với lại tuần sau sẽ có buổi chụp hình nữa mà.

Hi vọng là cô sẽ giảm kịp.
Sau khi tan làm, bắt xe về nhà, ăn uống xong xui, Trương Mỹ ra ngoài chạy bộ khoảng mười lăm phút, sau đó lại trở về nhà rồi tập thể dục thêm một tiếng nữa.
“ Mệt chết mất, lâu rồi mình không tập lâu như thế này, giờ tập lại mệt quá đi.


Cô ngồi phịch xuống ghế sô pha, thở dốc.
Đợi cho người ráo mồ hôi, Trương Mỹ đi tắm, đọc vài quyển sách rồi lên giường ngủ.
[.

.

.]
Sáng hôm sau, những tia nắng buổi sớm đã chiếu vào cửa sổ, tiếng chim hót ríu rít, vài con còn gõ vào cửa sổ như đánh thức Trương Mỹ dậy.
“ Ưm… “
Cô lười biếng xoay người một cái rồi trùm chăn lên đầu, nhưng điện thoại c*̉a cô lại báo thức làm Trương Mỹ tỉnh cả mộng.
“ Thiệt tình, mình đang có một giấc mơ cực kỳ đẹp với Ảnh Quân mà, vào thời khắc quan trọng nhất lại bị đánh thức mới ghê chứ.


Cô tiếc nuối, cau mày khó chịu từ từ ngồi dậy.
Trương Mỹ đã mơ thấy cô và Ảnh Quân kết hôn với nhau, khi hai người chuẩn bị môi chạm môi thì lại bị đánh thức.

Uổng quá đi.
Hôm nay cô dậy sớm hơn mọi ngày vì Trương Mỹ sẽ tập thể dục.

Cô vệ sinh cá nhân xong thì ăn sáng rồi mới tập thể dục.
Sau ba chục phút tập thì Trương Mỹ cũng xong, cô đi tắm rồi sửa soạn để đi làm.
[.

.

.]
Tối đó, sau khi tan làm, trong lúc cô đang chờ xe buýt thì Ảnh Quân từ đâu đi đến chỗ cô.
" Cái gì vậy? Giờ này thì anh phải ở trong công ty và làm việc đến tận tối khuya chứ.

Sao bây giờ anh lại ở đây? "
Trương Mỹ bất ngờ hỏi.
Một người cuồng công việc như anh mà lại tan làm vào giờ này thì đúng là chuyện lạ.
" Tôi muốn mang về nhà làm tiếp nhưng vì một số vấn đề nên sáng nay tôi đi làm bằng taxi, ví tiền cũng đánh rơi ở trên xe, hồi chiều nay tôi mới biết.

Điện thoại thì hết pin, cho nên… "
Trong lời nói của Ảnh Quân thì chỉ có một điều là thật thôi, còn lại là giả hết.

Chuyện anh đi làm bằng taxi là thật, còn việc đánh rơi tiền và điện thoại hết pin là giả đấy.

Anh đã nghĩ đến việc lợi dụng chuyện này để có thể đến nhà cô một cách quan minh chính đại, mà không cần phải lén la lén lút như mọi lần.
Thật ra thì sau khi tan làm, Ảnh Quân đôi lúc cũng hay ghé sang nhà Trương Mỹ và nhìn xem phòng cô còn sáng đèn không.
" Cho nên làm sao? "
Nhanh nhanh nói ở nhờ nhà em đi chứ, cô nghĩ thầm.
" Cho nên em ở thể cho tôi ở nhờ đêm nay được không? "
Oh, yeah!
" Còn Minh Triết thì sao? Anh là bạn thân của anh ấy mà, sao không ở nhờ? "
Tuy là nói như thế nhưng trong lòng Trương Mỹ vui đến mức muốn nhảy cẫng lên.

Được người mình thích muốn ở nhờ thì phải vui chứ, nhưng phải giả vờ như đang đắng đo suy nghĩ, chứ mà ngay lập tức đồng ý thì mất giá lắm.
“ Cậu ta về trước rồi.


Thật ra vẫn còn làm sấp mặt trong công ty đấy.
“ Vậy là bây giờ anh ở nhờ nhà c*̉a tôi à? “
“ Ừm, được không? “
“ Được chứ, chủ tịch mở lời mà, làm sao mà tôi dám không cho.


Trương Mỹ cười nói.
“ … “
“ Nhưng mà bây giờ xe buýt vẫn chưa tới, anh ngồi xuống đây chờ một chút đi.


Cô vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh.
Ảnh Quân ngồi xuống sát bên cạnh Trương Mỹ.
“ À phải rồi, tôi còn phải đi siêu thị mua thêm đồ ăn nữa, trong tủ lạnh hết đồ ăn rồi.


“ Anh có muốn ăn gì không? Tôi đi mua, tôi đưa chìa khóa cho anh vào nhà trước nhé.


“ Thôi không cần đâu, tôi đi c*̀ng em.


“ Vâng, nếu anh muốn.


Cả hai người họ ngồi chờ, không hiểu sao mọi ngày Trương Mỹ thấy xe đến rất nhanh, nhưng hôm nay, từng giây từng phút trôi qua lại chậm đến thế này, cứ như thời gian bị ngưng đọng lại vậy.
Cô định đặt tay xuống ghế nhưng vô tình lại đụng trúng tay Ảnh Quân, Trương Mỹ giật mình, vội rụt tay lại.
“ Xin lỗi, tôi không biết tay anh ở đó.

"
Cô ngại ngùng nói.
“ Không sao.


Vừa dứt câu, anh lại kéo tay Trương Mỹ về đặt lên tay anh.
“ Tôi đang lạnh, em giữ ấm cho tôi đi.


Chẳng biết là do trời lạnh hay do Ảnh Quân ngại nên cô thấy tai anh đỏ hết cả lên.

Nhưng hôm nay trời c*̃ng không lạnh lắm, chắc là do trường hợp thứ hai rồi.
Trương Mỹ thấy thế thì phì cười.
“ Em cười cái gì mà cười.


“ Vậy thì tôi không cười nữa.


Một lúc sau thì Ảnh Quân nắm lại tay cô.

Hai người cứ giữ nguyên như thế cho đến lúc xe buýt đến.
“ Xe đến rồi, chúng ta lên thôi.


Trương Mỹ vội đứng lên.
“ Ừm.


“ Để tôi trả tiền cho, anh ngồi vào ghế đi.


“ À ừm, cảm ơn và c*̃ng xin lỗi em.


“ Gì đâu chứ, có mấy đồng lẻ thôi mà, không sao đâu.


Cô ngồi xuống bên cạnh anh nói.
Sau mười phút thì c*̃ng đến nơi, cô c*̀ng anh đi vào trong siêu thị.

Ảnh Quân đẩy xe còn Trương Mỹ thì lựa đồ ăn.

Ôi trời, hình ảnh một vị chủ tịch đi đẩy xe cho nhân viên c*̉a mình, từ khi nào mà vai vế c*̉a hai người bị đảo ngược lại thế nhỉ.
“ Em mua nhiều thế.


“ Nhiều á? Mới có hai bó rau salad với thịt và nấm thôi mà.

Tôi phải mua nhiều hơn bình thường một chút vì có anh nữa.


“ Tôi sẽ mua thêm khoai tây với cà rốt để nấu canh.

À đúng rồi, mua thêm cà chua với nữa.

Anh đều ăn được hết chứ? "
“ Ừm.


" Phải mua thêm đồ ngủ cho anh nữa.

"
" Tại sao? "
" Là vì ở nhà tôi không có đồ giành cho anh, hay mặc muốn mặc đầm ngủ c*̉a tôi.

"
" Dĩ nhiên là không.

"
" Vậy thì bây giờ chúng ta mới đi mua.

"
Đang mua thì bỗng có một giọng nói nhắc đến tên cô, Trương Mỹ liền quay lại.

Thì ra là bác hàng xóm.
“ Ôi trời, bạn trai c*̉a cháu đấy à Trương Mỹ? “
Bà ấy mỉm cười phúc hậu nói.
“ À không, anh ấy là… “
“ Cháu ngại gì nữa chứ, có bạn trai đẹp như thế này bảo sao giấu kỹ thế.

Bác còn định giới thiệu con trai bác cho cháu đấy.


“ A...cảm ơn bác nhưng cháu không cần đâu ạ.


“ Cháu trai, cháu năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Tên gì? Đã quen Trương Mỹ lâu chưa? Nhìn cháu ăn mặc lịch sự như thế này thì chắc c*̃ng làm văn phòng giống Trương Mỹ nhỉ? “
Sao giống như đang ra mắt mẹ vợ vậy?
“ Cháu tên Maximilian Ảnh Quân, là con lai, năm nay hai mươi sáu tuổi.

Cháu chỉ mới quen cô ấy được vài tháng thôi.

Cháu làm cùng công ty với Trương Mỹ, công việc c*̉a cháu là- “
Ảnh Quân cũng thành thật trả lời.
" Anh không được nói! "
Cô vội nhón chân, lấy tay bịt miệng Ảnh Quân lại, không cho anh nói.
Vì cô sợ khi anh nói ra anh là chủ tịch thì người khác lại nghĩ Trương Mỹ dùng chiêu trò gì đó để quyến rũ khiến anh quen cô.

Với cái nhan sắc này thì sẽ có nhiều người hiểu lầm Trương Mỹ lắm đấy.
“ Kìa bác.


Trương Mỹ quay sang nhìn bà ấy, ngượng ngùng nói.
" Trời ạ, bác xin lỗi nhé.

Bác tò mò chút thôi, thói quen ấy mà.

"
" Thôi, hai cháu cứ đi mua đồ tiếp đi nhé, bác không làm phiền nữa.

Bác đi đây.

"
" Chào bác.

"
Cả cô và anh đồng thanh nói.
" Trông bọn nhỏ dễ thương quá! "
Bà ấy quay đi, thì thầm nói.
" Xin lỗi anh nhé, bác ấy khá thân thiện với mọi người nên đôi lúc sẽ như vậy đấy.

"
" Không sao, tôi thấy như vậy cũng tốt đấy chứ.

"
Việc nhận ra anh và Trương Mỹ trông giống một cặp là một điều tốt đấy.

Sau này sẽ mời bà ấy đến dự tiệc cưới.
" Chúng ta cũng mua tiếp thôi.

"
Sau một hồi đi lòng vòng hết cái siêu thị, cả hai cuối cùng cũng tính tiền.

Khi cô vừa lấy ví tiền ra thì Ảnh Quân đã ngăn lại, định trả tiền thay Trương Mỹ.
" Để tôi trả giúp em, khi nãy em đã trả tiền xe buýt cho tôi rồi.

"
" Anh quên mất việc anh bị mất ví tiền à? Không có tiền thì làm sao mà trả, chuyển khoản à? Nhưng chuyển khoản cũng không được nữa, vì điện thoại anh hết pin rồi còn gì.

"
Đối với Trương Mỹ, ngoài cái thân xác và bộ đồ anh mặc trên người này thì anh chẳng có cái gì trong người hết.
Nghe cô nói xong, lúc này Ảnh Quân mới giật mình, sực nhớ ra là mình đang bị "mất" tiền, nên không thể lấy ví tiền ra được.

Điện thoại cũng thế.
Hên thật, phải chú ý kỹ hơn mới được.
" À ừm.

"
Sau khi tính tiền xong thì Ảnh Quân cùng Trương Mỹ bắt taxi về nhà..
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 38: 38: Về Một Nhà


Về đến nhà, Trương Mỹ đi lấy nước cho Ảnh Quân rồi xuống nhà bếp làm thức ăn.
" Anh ngồi đó chờ tôi một lát nhé.

"
" Ừm.


“ Tôi có thể đi tham quan một vòng nhà em được không? "
" Được thôi, nhưng nhà tôi chẳng có cái gì để anh tham quan đâu, anh nhìn một lượt là hết nhà của tôi rồi.

"
Ảnh Quân đứng lên, đi vòng vòng nhìn hết chỗ này đến chỗ khác.

Anh dừng chân tại một kệ sách, trên đó toàn là sách hướng dẫn nấu ăn, may vá, vẽ vời.
" Nhiều thật đấy.

Thảo nào cô ấy nấu ăn ngon như thế, hơn một nửa kệ là sách dạy nấu ăn rồi.

"
Anh lấy đại một cuốn xuống, trông nó khá cũ và có vẻ như Trương Mỹ đã đánh dấu rất nhiều trong cuốn sách này.

Lật ra xem thì thấy cô ghi chú toàn là "món Cửu Mạnh thích nhất" hoặc "không được cho gừng vào (Cửu Mạnh không thích) ".

Cái gì cũng Cửu Mạnh, cái này Cửu Mạnh, cái kia Cửu Mạnh.
Mặc dù anh biết quyển sách này là lúc cô vẫn còn sống chung với anh ta, nhưng nếu Ảnh Quân lật xem nữa thì chắc anh tức chết mất.
Ảnh Quân cau mày, gấp quyển sách đó lại và tìm một cuốn khác, nhưng nội dung bên trong cũng tương tự như thế.
" Trước đây cô ấy bị ám ảnh bởi cái tên Cửu Mạnh đó à.

Sao cái gì cũng có tên hắn hết vậy.

"
Anh khó chịu, tìm một quyển khác trông có vẻ còn mới, Trương Mỹ cũng không ghi chú hay đánh dấu gì nhiều cả, nhưng điều đặc biệt khiến Ảnh Quân chú ý là cô đã khoanh tròn một món ăn và ghi chú rằng "món đầu tiên Ảnh Quân làm cho mình" bên cạnh còn vẽ hình trái tim nữa.

Thấy thế, anh liền đặt tay lên miệng, khẽ cười.
" Phải vậy mới được chứ.

"
Khi đã nhìn thấy thứ khiến mình thỏa mãn, Ảnh Quân cất quyển sách đó lại vào kệ, đi xuống bếp xem Trương Mỹ nấu ăn đến đâu rồi.
“ Em làm gần xong chưa? “
Anh đứng phía sau, tay ôm eo cô lên tiếng làm cho Trương Mỹ một phen giật mình.
“ Ah! Anh làm tôi giật cả mình.

Sao anh đi mà chẳng phát ra tiếng động gì hết vậy? “
“ Do em tập trung quá thôi.

Giờ thì trả lời câu hỏi c*̉a tôi.


“ Vẫn chưa xong, mới có mười phút mà anh đòi làm xong hết mấy món này à.


“ Có bấy nhiêu đó mà làm c*̃ng không xong, tránh sang một bên để tôi làm.


Ảnh Quân nói rồi cầm lấy cái giá múc canh trên tay Trương Mỹ rồi đẩy nhẹ cô sang một bên.
“ Nè- “
“ Em đi làm salad hay thứ gì đó đi, nếu được thì ngồi yên một chỗ cho tôi nhờ.


Cô tròn mắt nhìn anh, ngán ngẩm thở dài.

Rốt cuộc thì nhà này c*̉a Ảnh Quân hay là c*̉a Trương Mỹ vậy.

“ Vậy để tôi làm salad.


“ À phải rồi, anh làm thịt ấy, đủ một mình anh ăn đươc rồi, tôi không ăn thịt.


“ Vậy chứ em ăn cái gì? “
“ Tôi ăn salad, canh rau c*̉, như thế thôi là được rồi.


“ Em không ăn cơm? “
“ Không ăn, chuyến đi chơi lần trước đã làm tôi tăng lên tận ba ký rồi.


“ Thảo nào hồi nãy tôi ôm eo em tôi cảm thấy nguyên một lớp mỡ.


Ảnh Quân cười nói.
“ Cái gì mà mỡ chứ! Anh nói quá.


Trương Mỹ thẹn quá hóa giận bỏ đi chỗ khác làm salad.
Chẳng tệ đến vậy à? Nếu vậy thì khi nãy anh ấy đã chạm vào cái bụng mở c*̉a mình rồi.

Trời ơi, muốn đào đất trốn mất.

Không được, nếu vậy càng phải giảm cân, cô thầm nghĩ.
“ Anh lo mà nấu cho xong phần c*̉a mình đi, tôi làm xong rồi đấy.


“ Gần xong rồi, mười lăm phút nữa.

Hay em đi tắm trước đi.


“ Hả? Nhưng mà một mình anh nấu ở đây có ổn không đấy? “
“ Từ nãy đến giờ em có thấy tôi gặp bất tiện gì không? “
“ Ừm...không.


“ Vậy là được rồi đấy, mau đi tắm đi.


“ Vâng, tôi tắm xong đến lượt anh nhé.


“ Ừm.


Trương Mỹ đi lên lầu tắm, khoảng mười lăm phút sau thì cô ra.

Vì hôm nay có Ảnh Quân ở nhà nên cô cố ý mặc đồ ngủ lộ một chút da thịt, nhưng vẫn kín đáo nhé.

Chỉ là một bộ đầm ngủ ren màu đen thôi.
Trương Mỹ c*̃ng đã chuẩn bị sẵn đồ trong nhà tắm cho Ảnh Quân rồi.
“ Anh lên lầu, rẽ trái, ở đó chỉ có một căn phòng thôi, đó là phòng c*̉a tôi.

Anh vào trong sẽ có phòng tắm.


Thấy cô mặc như thế thì mặt anh ửng hồng, tròn mắt nhìn.

Lần trước đã thấy những thứ cần thấy rồi, nhưng bộ đồ cô đang mặc lần này giống như đang khiêu khích sự thú tính của anh vậy.

" Ảnh Quân? Anh có nghe tôi nói không thế? "
Không thấy anh đáp lại mình, Trương Mỹ càng đến gần hơn, vẫy vẫy tay trước mặt.
“ À ừm, tôi biết rồi.


Ảnh Quân đi lên lầu, vào phòng của cô, anh nhìn xung quanh một lượt thầm đánh giá.
" Ra đây là phòng của cô ấy, đúng là giống y hệt tính cách.

"
" Một kiểu dáng thanh lịch, ấm áp, mang lại cảm giác vô cùng thoải mái.

"
Tông màu chủ đạo là màu trắng, ngoài ban công có vài chậu cây, một cái bàn, một cái ghế và những chiếc đèn màu cam.

Bên trong phòng cũng có một góc Trương Mỹ trang trí tương tự như thế.

Có vẻ đó là góc đọc sách của cô.
Nhìn một lúc thì anh đi tắm, khoảng năm đến mười phút là xong rồi.

Bước ra, Ảnh Quân ngửi nhẹ tay mình.
" Thơm quá,...mình có mùi của cô ấy này.

"
" Sao tự nhiên giống mấy người bi3n thái dữ vậy nè.

"
Anh lắc lắc đầu, dừng cái hành động đó lại.

Ảnh Quân xuống dùng bữa với Trương Mỹ.
" Anh tắm xong rồi à? Đến đây ăn này.

"
" Ừm.

"
Cả hai người ngồi vào bàn.

Đây là lần đầu tiên cô và anh ăn chung một bữa cơm như thế này đấy.
Dưới ánh đèn sáng mờ mờ ảo ảo, trên bàn ăn tuy chỉ là vài món ăn giản dị, nhưng lại ngon đến khó cưỡng.

Cả hai người cứ như cặp vợ chồng mới cưới vậy.

Ôi, một khung cảnh trông thật yên bình, khiến cho người khác nhìn vào vừa thấy ghen tỵ, lại vừa ấm lòng.
" Em ăn một chút thịt thì cũng chẳng tăng lên ký nào đâu.

"
Anh nói rồi gắp một miếng thịt bỏ vào chén cô.
" Nhưng mà tôi đang giảm cân, tuần sau có buổi chụp hình rồi còn gì.

"
" Ăn đi, nếu em lo về việc đó thì sẽ có người chỉnh hình giúp em.

Vậy nên mau ăn đi.

"
" ...Dạ.

"
Trương Mỹ chỉ ăn miếng thịt mà anh gắp cho thôi, được Ảnh Quân gắp cho ăn thì mừng hết biết, tất nhiên là phải ăn rồi.

Cô ăn xong salad, ăn thêm một chén canh là xong.

Cùng lúc đó, Ảnh Quân cũng ăn xong.
" Để đó tôi dọn rồi rửa luôn cho.

"
" Sao mà tôi để anh dọn được, anh đã nấu hầu hết mấy món ăn này rồi, giờ phải để tôi dọn chứ.

"
" Tôi đang ở nhờ nhà em, em quên rồi à.

Làm chút việc này thì có sao đâu chứ, vã lại tôi sợ em đi trên sàn nhà thẳng như thế này mà lại vấp té thì đổ bể hết tô, chén, đĩa mất.

"
" ...!"
Gì vậy chứ, đâu phải đây là lần đầu tiên Trương Mỹ dọn dẹp đâu chứ.

Bộ cô vụng về đến thế à.
" Vậy tôi đi cắt trái cây, anh ăn luôn nhé? "
" Ừm.

"
Trương Mỹ và Ảnh Quân trong cùng một gian bếp, ngay bên cạnh nhau.

Người thì rửa chén, người thì cắt trái cây.

Nhìn tới nhìn lui kiểu gì thì trông hai người họ y như một cặp vậy.

Đúng là có tướng phu thê mà.
Cô cắt xong, đứng chờ anh rửa xong thì lên phòng khách cùng cô.
" Sao em không lên trước đi? Đứng đây làm gì cho mỏi chân? "
" Tôi chờ anh rửa xong thì lên xem ti vi cùng tôi, nhưng nếu anh muốn làm việc thì cũng được.

Trên lầu tôi có một phòng riêng để làm việc đấy, anh có thể sử dụng phòng đó.
" Cảm ơn em, tôi nghĩ tôi sẽ xem ti vi cùng em một lát rồi làm việc.

"
Trời ơi, đúng là chuyện kinh thiên động địa, vị chủ tịch đáng kính cuồng công việc đã đặt công việc ra sau và ưu tiên việc xem ti vi cùng với Trương Mỹ kìa.
" Vâng.

"
Cũng không nhiều chén dĩa cần phải rửa nên Ảnh Quân chỉ tốn một chút thời gian thôi.
Hai người họ lên phòng khách ăn táo và xem phim c*̀ng nhau trông rất thoải mái.
“ Em cắt táo hình con thỏ à? “
Anh cầm miếng táo lên nhìn.
“ Vâng.


“ Đẹp đấy.


Ngồi được một lúc thì anh đứng lên đi làm việc.

Sợ anh không biết phòng đó nằm ở đâu nên Trương Mỹ đã dẫn Ảnh Quân đến thẳng phòng đó luôn.
“ Cần gì thì anh cứ qua phòng tôi nói, không thì anh cứ nhắn tin cho tôi nhé.


“ Ừm.


“ Tối nay cứ vào phòng tôi ngủ, không cần ngủ ngoài phòng khách đâu.


Nói xong, Trương Mỹ liền rời đi.
“ Ừm.


Phòng làm việc c*̉a cô mang phong cách cổ điển, nhìn sơ qua thì c*̃ng khá giống với phòng làm việc ở nhà Ảnh Quân nên anh cũng không thấy lạ lẫm lắm.
Ảnh Quân bắt tay vào làm việc, còn Trương Mỹ thì trở về phòng ngủ c*̉a mình, đọc vài quyển sách sau đó thì trải nệm để nằm.

Cô không đám để vị chủ tịch sống trong nhà cao cửa rộng nằm co ro khúm rúm trên chiếc sofa chật hẹp đó, hay là ngủ ở trên sàn đâu.

[.

.

.]
Đến nửa đêm, Trương Mỹ giật mình thức dậy, cô nhìn lên giường thì thấy giường trống không.

Cô dụi dụi mắt vài cái để tỉnh táo hơn rồi đến phòng làm việc.
Trương Mỹ đẩy nhẹ cửa vào, ló đầu nhìn vào trong, thấy màn hình máy tính vẫn còn sáng đèn, Ảnh Quân thì tập trung làm việc, chẳng để ý đến việc cô đã đến gần và đứng bên cạnh anh.
“ Anh ngủ đi, đừng làm nữa.

Ảnh hưởng đến sức khỏe đấy.


“ Hả? Em vào khi nào vậy? “
Ảnh Quân có chút giật mình, quay sang bên cạnh nhìn cô.
“ Mới vào thôi.


“ Tôi làm gần xong rồi, em cứ ngủ trước đi.


“ … “
Cô không nói gì, đi ra ngoài, xuống bếp pha cho anh một tách trà hoa c*́c, trà này không làm mất ngủ, nó còn giúp anh cảm thấy thoải mái và có một giấc ngủ ngon hơn.

Pha xong, Trương Mỹ mang lên cho Ảnh Quân.
“ Anh uống đi.


Cô đặt lên bàn một tách trà.

Mùi hương c*̉a trà hoa c*́c dần lan tỏa khiến anh cảm thấy thoải mái khi ngửi thấy mùi này.
“ Cảm ơn em.


“ Anh nhớ đi ngủ đi đấy, đừng làm việc nữa.


“ Ừm.


Trương Mỹ trở về phòng trước nhưng cô không ngủ, cô nằm xuống nhìn về phía cửa chờ anh vào.

Cô chờ mãi một lúc vẫn không thấy đâu, còn Trương Mỹ thì bắt đầu buồn ngủ.

Đầu cô gật gù cứ như gà mổ thóc.

Cuối c*̀ng, Trương Mỹ c*̃ng bị cơn buồn ngủ đánh gục.
Mười lăm phút sau, Ảnh Quân bước vào thì thấy cô đang nằm thu người lại như con mèo trên sàn nhà.
“ Thương thế không biết.


Anh nói rồi nhẹ nhàng bế Trương Mỹ lên để tránh đành thức cô.

Đặt Trương Mỹ lên giường, Ảnh Quân định xuống dưới sàn nằm thì cô kéo lấy áo anh.

Miệng mê mang nói:
“ Đừng đi… “
“ Giường chật, tôi sợ em ngủ không ngon.


Ảnh Quân vuốt nhẹ tóc cô nói.
Trương Mỹ không trả lời, nhưng tay vẫn nắm lấy áo anh.

Ảnh Quân thấy vậy thì lại bế cô xích vào trong rồi lên giường nằm.

Anh ôm cô vào lòng, hít lấy mùi hương ngọt dịu c*̉a Trương Mỹ rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.

Cả hai người cứ như thế ôm lấy nhau ngủ đến sáng.
 
Yêu Thêm Lần Nữa - Lâm Linh
Chương 39: 39: Chụp Hình


Hôm sau, khi mặt trời vẫn chưa ló dạng thì Trương Mỹ đã c*̣c c*̛̣a người muốn thức dậy rồi.

Cô cảm thấy có cái gì đó nặng nặng khiến cô chẳng thể nhúc nhích được gì cả.

Cô từ từ mở mắt thì thấy cơ ngực màu đồng săn chắc, ngước lên thì thấy khuôn mặt điển trai c*̉a Ảnh Quân.

Trương Mỹ mở bừng mắt lên.

Thấy trai đẹp thì dĩ nhiên là phải tỉnh ngủ rồi.
“ Ngủ thêm một lát đi, vẫn còn sớm.


Hai mắt Ảnh Quân vẫn còn nhắm mà nói.
“ Sao anh không mặc áo vào? “
“ Tôi không có thói quen mặc áo khi ngủ.

Giờ thì ngủ đi.


Trương Mỹ c*̃ng nghe lời anh mà nhắm mắt ngủ, mặc kệ tay anh đang ôm cô.

Trương Mỹ thích muốn chết ấy chứ, có nặng đến cỡ nào mà được Ảnh Quân ôm thì cô c*̃ng chịu.
[.

.

.]
Sau khi thức dậy và sửa soạn xong, Ảnh Quân c*̀ng với Trương Mỹ đến công ty.

Vừa bước ra khỏi c*̛̉a thì bác hàng xóm ngày hôm qua nói chuyện với cô ở siêu thị nhìn thấy.
“ Chào buổi sáng hai cháu nhé! “
“ Vâng, chào buổi sáng thưa bác.


Cả hai người đồng thanh.
“ Tối hôm qua hai cháu ở c*̀ng nha à? “
“ Vâng.


“ Không làm gì hết chứ.


Bà ấy c*̛ời hỏi.
“ Ừm...bọn cháu ăn tối rồi xem ti vi thôi.


Trương Mỹ nói.
" À ra vậy, thôi, nếu hai cháu ngại thì c*̃ng không sao.

Mau đi làm đi, coi chừng trễ giờ đấy.

"
" Vâng.

"
Ảnh Quân nghe bà ấy hỏi thế thì dĩ nhiên hiểu được bác ấy muốn ám chỉ điềui gì, anh c*̃ng chỉ nở một nụ c*̛ời rồi nhìn sang chỗ khác, xem như không biết chuyện gì.
Cả hai người ngồi chờ xe buýt đến công ty.

Đến nơi, ai nấy đều trở về nơi làm việc c*̉a mình.
[.

.

.]
Đến ngày chụp ảnh, Ảnh Quân nhắn tin cho Trương Mỹ, bảo cô đợi ở phòng làm việc c*̉a anh, rồi Ảnh Quân sẽ đưa cô đến đó.
“ Bây giờ chủ tịch đang có cuộc họp, cô ngồi ở đây chờ một lát.

c*̃ng gần xong rồi, không lâu đâu.


Người trợ lý c*̉a anh đưa Trương Mỹ vào phòng ngồi chờ, sau đó liền rời đi.
“ Vâng.


Trương Mỹ ngồi đợi một lúc sau thì Ảnh Quân mới đến.
“ Đi thôi.


“ Vâng.


Xuống dưới sảnh, khi mọi người thấy cô đi c*̀ng với anh thì bắt đầu thì thầm với nhau.

Tốt có, xấu có.
“ Lại đi chung với chủ tịch kìa, không biết là đi đâu nhỉ? “
“ Chắc là công việc thôi.


“ Tôi tưởng đi hẹn hò chứ.


“ Ai lại đi hẹn hò vào giờ làm việc, nhảm nhí.


“ Sao cô ấy suốt ngày được đi c*̀ng với chủ tịch thế nhỉ? “
“ Là vì cô ta đẹp đấy.


Người đó nói một cách châm biếm.
Trương Mỹ nghe hết những lời nói đó, nhưng cô không muốn đụng chạm gì đến họ cả.

Chỉ rước thêm phiền phức vào người thôi.
Ở bên ngoài, trợ lý c*̉a Ảnh Quân đã lấy xe sẵn và đang đứng chờ anh.

Thấy Ảnh Quân ra, người đó c*́i người rồi đưa chìa khóa xe cho anh.
“ Chào chủ tịch.


“ Ừm.


Ảnh Quân mở c*̛̉a xe rồi bảo cô lên ngồi.

Nơi chụp ảnh c*̃ng cách công ty không xa lắm, mất khoảng hai chục phút đi đường.
“ Tôi sẽ ở đó cho đến khi em chụp xong nên em đừng lo.


Anh dẫn cô đi vào và nói.
“ Vâng.


“ Ah, chào chủ tịch.


Một nhân viên thấy anh đến phòng chụp thì vội chào.
“ Ừm.


“ Tôi dẫn người đến rồi đây.


Ảnh Quân nói lớn để mọi người nghe.
“ Chào mọi người, tôi là Đặng Trương Mỹ, có gì sai sót mong mọi người chỉ bảo.


Cô bước lên, lịch sự c*́i chào, nhẹ nói.
“ Cô ấy không phải người trong giới người mẫu nên có nhiều điều không biết, nhớ chỉ dẫn tận tình vào.

Nếu cô ấy không biết hay làm không đúng c*̃ng tuyệt đối không được lớn tiếng.


Anh nghiêm túc nhìn bọn họ, nhấn mạnh chữ “tuyệt đối”.
“ Vâng.


Những người đó đồng loạt nói.
“ Em là Trương Mỹ đúng không? “
Một người staff đến hỏi.
“ Vâng.


“ Em đi theo chị làm tóc và trang điểm nào.


“ Vâng.


“ Đội ngũ ánh sáng đâu rồi, mau chuẩn bị đèn đi.


Vào trong phòng trang, tất cả mọi người đều đang tất bật chuẩn bị cho Trương Mỹ, làm cho cô trông đẹp nhất có thể.
“ Tóc em đẹp quá! Đen nhánh như thế này, vừa mượt lại vừa mềm nữa.

Chị có thể vuốt tóc em cả ngày đấy.


Một người nhân viên làm tóc cho cô nói.
“ Ha ha, cảm ơn chị.



“ Da em c*̃ng đẹp, em có chăm sóc da không đấy? “
“ Dạ không, em chỉ rửa sữa rửa mặt thôi.


“ Em c*̃ng thơm nữa, em có sài dầu thơm không? “
“ Dạ không, chắc là do sữa tắm đấy, em c*̃ng có dùng sữa tươi không đường để tắm nữa.


“ Oh, thảo nào em lại thơm đến thế.


Sau hơn hai tiếng làm tóc và trang điểm cho Trương Mỹ, cuối c*̀ng là mặc trang phục.

Đây là một bộ đầm xẻ ngực khá sâu, có màu xanh đen.

Từ phần ngực trái đến ngang eo được đính rất nhiều bông hoa to nhỏ khác nhau.
“ Ôi trông em đẹp lắm đấy.

Mau mau ra chụp hình nào.

Em cẩn thận, coi chừng vấp té đấy.


“ Vâng.


Trương Mỹ bước ra, ai nấy đều ngỡ ngàng khi nhìn thấy cô, vì cô quá đỗi xinh đẹp.

Mái tóc bồng bềnh được vén sang một bên, lộ ra đôi bông tai sáng lấp lánh, nốt ruồi trên ngực cô làm tăng thêm vẻ gợi cảm, c*̀ng với bộ đầm lộng lẫy đã làm Trương Mỹ dường như có một sức hút vô hình nào đó.
“ Khụ khụ, mọi người vào vị trí nào.

Trương Mỹ, em đứng vào chỗ được đánh dấu trên sàn đấy.


Người thợ chụp ảnh ho vài cái rồi hướng dẫn cô vào chỗ chụp hình.
“ Ánh sáng đâu, mau chiếu sáng cho cô ấy mau lên.

Rải thêm cánh hoa nữa, nhiều lên một chút.


“ Trương Mỹ, em có biết tạo kiểu không? Nếu không biết anh sẽ chỉ.


“ Anh chỉ tôi một vài kiểu đầu được không? “
“ Được chứ, em đứng nghiên sang một bên, đầu em nhìn sang bên này, ánh mắt phải sắt bén vào, một tay chống hông.

"
" Như vầy à?
Cô làm theo lời anh ta nói.
" Đúng rồi, đẹp lắm.

Đổi kiểu nào.

"
Trương Mỹ bắt đầu vận dụng những động tác chụp hình mà cô thường hay đi chụp concept với Vũ Đình.

Hy vọng là nó có ích.
[.

.

.]
Chụp tới chụp lui hơn hai tiếng sau thì cô mới xong một bộ đầm.

Đến bộ đầm tiếp theo là một chiếc đầm đuôi cá, và nó c*̃ng xẻ ngực, nhưng không sâu bằng bộ đầu.
Mái tóc được búi gọn gàng, thêm bộ trang sức đá quý màu đỏ.

Bộ đầm c*̃ng có màu đỏ đô quyến rũ, chân váy hơi xòe và được làm dài ra, những đường họa tiết trên đầm c*̃ng rất tinh tế.
" Đúng rồi.

Giữ yên tư thế đó, nhìn chỗ khác nào, giống như em đang nhìn một thứ gì đó xăm đấy.

"
Đứng chụp một lúc thì Trương Mỹ cảm thấy vừa đau chân, lại vừa mỏi chân nữa, nhưng vẫn không được nghỉ.

Biểu cảm c*̉a cô bắt đầu gượng ép và mất tự nhiên.
Từ đầu đến bây giờ anh đều quan sát cô rất kỹ càng.

Thấy nét mặt Trương Mỹ không ổn, anh liền cho cô nghỉ ngơi một lát rồi chụp tiếp.
" Nước c*̉a em đây.

"
Ảnh Quân mở nắp rồi đưa cho cô một chai nước.
" Cảm ơn anh.

"
Trương Mỹ cầm lấy, uống một hơi gần nửa chai.
" Chân em đau không? "
" Không đau lắm, tôi thấy mỏi chân.

"
" Vậy thì cởi giày ra.

"
Anh vừa nói vừa quỳ xuống cởi đôi giày cao gót trên chân cô ra.
Trước ánh mắt c*̉a bao nhiêu người, Ảnh Quân lại làm điều này như một chuyện hiển nhiên vậy.

Ai nấy c*̃ng đều há hốc mồm nhìn vị chủ tịch kia đang quỳ xuống cởi giày cho một người con gái.
" Anh không cần phải làm vậy đâu.

Mọi người đang nhìn kìa.

"
Trương Mỹ ngượng ngùng, vội xua tay muốn anh đứng lên, nhưng anh nào dễ gì nghe.
" Bọn họ nhìn thì kệ bọn họ, liên quan gì đến việc này.

"
" … "
Sau khi cởi giày ra, Ảnh Quân còn mát xa chân cho cô nữa chứ.

Thật là một cảnh tượng đẹp mắt, nhưng nó sẽ vô c*̀ng lạ lẫm đối với những người có mặt trong căn phòng này.
" Thoải mái không? Có đỡ đau chút nào chưa? "
" Có, đã đỡ hơn khá nhiều rồi.

"
Được Ảnh Quân mát xa cho thì Trương Mỹ c*̃ng cảm thấy phấn chấn hơn.

Tuy ngày hôm nay phải chụp tổng cộng là năm bộ, nhưng cô sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành tốt công việc.
[.

.

.]
Thời gian dần trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến tối luôn rồi.

Cuối c*̀ng, buổi chụp hình c*̃ng kết thúc trong viên mãn.

Công sức Trương Mỹ bỏ ra c*̃ng đã gặt hái được những tấm ảnh vô c*̀ng đẹp mắt.

Cô thậm chí còn không nhận ra bản thân mình là người trong ảnh.
Suốt buổi chụp hình, Ảnh Quân lúc nào c*̃ng đứng quan sát Trương Mỹ đúng y như lời anh nói lần trước.

Kết thúc buổi chụp, anh đã mua cho cô một vài món ăn mang về và đưa Trương Mỹ về tận nhà..
 
Back
Top Bottom