Ngôn Tình Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,274,188
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
yeu-tham-nam-than-sap-phong.jpg

Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
Tác giả: Lạc Khê Nhi
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Lạc Khê Nhi

Thể loại: Truyện ngắn, HE

Số chương: 17 chương

Editor: Cá con

Giới thiệu

Từ trước đến nay có rất nhiều người theo đuổi tôi.

Nhưng tôi vẫn luôn yêu thầm giáo thảo lạnh lùng.

Anh ấy sập phòng rồi…

Trong video, anh ấy mặc một bộ đồ công nhân, trên đầu đội nón bảo hộ, ngồi xổm trước công trường ăn cơm hộp.

Khi được phỏng vấn, anh ấy tức giận mắng: “Đồ đ i ê n, 5 triệu thì làm được gì? Đến một chiếc xe thể thao cũng không mua được.”

Cả trường cười nhạo anh ham hư vinh, cái tôi cao hơn trời, là phú nhị đại hàng giả.

Nhưng tôi lại muốn dùng tiền theo đuổi anh.

Mọi người cười nhạo tôi là kẻ ngốc lắm tiền.

Tôi chỉ cầu nguyện nhà tôi không phá sản, để tôi có thể ở bên Tiêu Việt.

Cho đến một ngày nọ, khi cùng ba tham gia một bữa tiệc từ thiện, tôi há hốc mồm khi thấy Tiêu Việt vung tay bỏ ra 70 triệu để đấu giá một món đồ.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Lỗ Ái (Bắt Yêu)
  • Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
  • Yêu Phải Tình Địch
  • Tạm Biệt Mẹ Yêu
  • Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
  • Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 1


    1,

    Sáng sớm, tôi vừa bước vào giảng đường.

    Cô bạn thân tỏ vẻ khó xử cho tôi xem một video.

    Nói với tôi, “Tiêu Tiêu, giáo thảo mà cậu yêu thầm… ừm... một lời khó nói hết, cậu xem video đi.”

    Trong video.

    Gương mặt lạnh lùng và tuấn tú của Tiêu Việt hiện ra.

    Lúc này, anh đang mặc đồ công nhân, đội mũ bảo hộ ngồi xổm trước công trường ăn cơm, trông hơi mất hình tượng.

    Anh ăn rất ngon lành.

    Mắt tôi sáng lên.

    “Da anh ấy trắng thật, cơ bắp trên tay của anh cũng rất dễ nhìn, đúng kiểu mặc quần áo thì gầy, cởi ra thì…”

    Bạn tôi cạn cmn lời nhìn tôi.

    Vấn đề ở chỗ này.

    Trong video, một phóng viên cầm micro và máy quay đến phỏng vấn Tiêu Việt.

    “Nếu có cho anh 5 triệu, anh sẽ làm gì?”

    Anh nghe xong lời này, sắc mặt trở nên tái mét.

    Trông giống như bị dọa, anh lấy chiếc điện thoại bị vỡ nát màn hình ra rồi nhìn chằm chằm vào nó.

    Sau đó thở phào nhẹ nhõm.

    Anh tức giận nhìn phóng viên mắng, “Cô bị bệ nh tâ m th ần à, sao có thể s ỉ nh ụ c tôi như thế?”

    Nữ phóng viên ngây người trước lời trách mắng của Tiêu Việt.

    Cô phóng viên này tính tình cũng có vẻ không tốt lắm.

    Cô ấy xanh mặt, quay người rời đi.

    Nhưng cô ấy hình như nhận ra điều gì đó…

    Cô ấy quay lại, giải thích với Tiêu Việt, “Không phải chúng tôi coi thường công việc của bạn, mà chỉ muốn hỏi nếu được cho 5 triệu, bạn sẽ làm như thế nào?”

    Tiêu Việt càng tức giận hơn.

    “Cô thế này mà bảo không phải sỉ nhục tôi à? 5 triệu thì làm được gì? Một chiếc xe cũng không mua nổi.”

    Biểu cảm của cô phóng viên giống hệt bạn tôi vừa nãy.

    Trong lớp, dường như ai cũng đang nói về chuyện của Tiêu Việt.

    Đến năm học cuối mọi người mới biết anh không phải con nhà giàu, ngày thường toàn vung tay quá trán, nhưng điện thoại vỡ màn hình cũng không có tiền thay. Mọi người còn nói đồ hiệu trên người Tiêu Việt đều là hàng giả.”

    Cô bạn khuyên nhủ tôi, “Tiêu Tiêu, cậu đừng ngốc nghếch mà thích loại người này. Chọn bừa một người trong mấy người đang theo đuổi cậu, ai cũng tốt hơn anh ta.”

    Tôi lắc đầu giải thích, “Tớ thích anh ấy không phải vì tiền.”

    Bữa tiệc chào mừng tân sinh viên năm nhất, tôi bị dị ứng rượu cấp tính.

    Suýt thì c h ế t trong nhà vệ sinh.

    Xe cấp cứu bị tắc đường.

    Tiêu Việt không nói hai lời, hùng hổ cũng tôi lên lưng, chạy ba cây số đưa tôi đến bệnh viện.

    Tôi vẫn còn nhớ lúc đến nơi, sau khi Tiêu Việt đặt tôi xuống thì anh ngã gục xuống, trông rất chật vật.

    Phòng học bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.

    Cô bạn ra hiệu cho tôi nhìn ra cửa.

    Tiêu Việt một tay vác balo, một tay đút túi lạnh lùng bước vào.
     
    Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 2


    2,

    Anh không để ý đến ánh mắt kì lạ của mọi người xung quanh.

    Vẫn đi đến hàng ghế đầu như mọi hôm.

    Bước đến trước mặt hoa khôi.

    Anh đã theo đuổi cô ấy gần một tháng rồi.

    Đặt sữa bò tình yêu và bánh bao cua lên bàn cô ấy.

    Tôi rất khó chịu khi thấy cảnh này, ánh mắt mờ đi.

    Người mà tôi yêu thầm ba năm, lại thích người khác.

    Tôi đang chuẩn bị quay mặt đi, thì ánh mắt Tiêu Việt hướng về phía tôi.

    Còn chưa kịp hoảng hốt anh ấy đã nhìn đi chỗ khác.

    Tôi có cảm giác hơi mất mát, Tiêu Việt chỉ lơ đãng nhìn đến tôi mà tôi lại để ý như vậy.

    “Từ giờ về sau đừng mang bữa sáng cho tôi nữa.”

    Hoa khôi trước kia luôn bẽn lẽn cười với Tiêu Việt nhưng hôm nay lại uyển chuyển từ chối anh ấy.

    Tiêu Việt nghe xong thở phào, lập tức hỏi lại.

    “Vậy là cậu từ chối đúng không?”

    Hoa khôi gần như cạn lời.

    Người bạn bên cạnh chen vào nói: “Cậu còn không hiểu à? Cuối tuần còn phải đến công trường làm việc, vậy mà còn mặt dày mang đồ ăn sáng cho Duyệt Duyệt mỗi ngày. Cậu có biết mọi người đang chê cười Duyệt Duyệt thế nào không?”

    Tiêu Việt khó hiểu.

    “Bọn họ chê cười cô ta thì liên quan gì đến tôi?”

    Anh ngồi phía sau tôi, cau mày tự hỏi.

    Ngày nào Tiêu Việt cũng ngồi ở dãy cuối cùng.

    Vậy nên tôi cũng nhờ bạn thân chiếm cho tôi một chỗ ngồi trước anh.

    Nghĩ đến Tiêu Việt đang ngồi phía sau tôi.

    Tôi lo lắng đến mức lạnh cả sống lưng, thậm chí không dám quay đầu lại.

    Mấy nam sinh bình thường hay đi cùng Tiêu Việt…

    Giờ lại cười nhạo anh.

    “Tiêu Việt, nghe nói cậu khinh thường 5 triệu? Khinh thường nó không mua nổi một chiếc xe thể thao? Sao bây giờ tôi mới biết cậu giỏi bốc phét như vậy nhỉ?”

    “Chúng tôi rất tò mò sao cậu lại sĩ diện đến mức khinh thường 5 triệu?”

    Tôi nghe thấy Tiêu Việt cười đểu, “Có vấn đề gì sao? Tôi nói sai à?”

    Bọn họ giật giật khóe miệng, còn muốn nói tiếp.

    Chuông vào lớp vang lên, bọn họ đành im lặng trở về vị trí của mình.
     
    Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 3


    3,

    Tôi cảm giác được tất cả mọi người đều đang xem thường Tiêu Việt.

    Nhưng trong lòng tôi lại nghĩ là…

    Nếu Tiêu Việt thích tiền thì tốt quá!

    Tôi do dự nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng gửi mấy tin nhắn cho thư kí của ba tôi.

    Sau tiết học thứ hai.

    Tôi đã suy nghĩ rất kĩ rồi quyết định.

    Lấy chiếc điện thoại mà thư kí vừa mới đưa tới cho tôi.

    Quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy đôi mắt chưa tỉnh ngủ của Tiêu Việt.

    Anh ấy có vẻ giật mình khi nhìn thấy tôi.

    Vẻ mặt anh trở nên tỉnh táo.

    Nhìn dáng vẻ muốn nói rồi lại thôi của tôi.

    Cuối cùng, anh đành lên tiếng.

    “Có việc gì sao?”

    Thấy anh như vậy, tim tôi như muốn nhảy khỏi lồ ng ngực.

    Gương mặt cũng đỏ lên.

    Tôi đặt hộp điện thoại mới lên bàn anh.

    “Điện thoại cũ của anh bị hỏng, cái này… cho anh!”

    Mọi người trong lớp có lẽ đang nghĩ tôi là kẻ ngốc.

    Thấy Tiêu Việt cầm hộp điện thoại lên, có người cười nhạo anh không nhận.

    Tiêu Việt từ từ mở hộp.

    Thật ra tôi cũng rất hồi hộp.

    Trong lòng tôi muốn hét lên, “Tiêu Việt, anh đừng đến công trường làm việc kiếm tiền sinh hoạt nữa, em nuôi anh! Em rát nhiều tiền! Anh có muốn ở bên em không!?”

    Tôi biết mọi người đều đang nghĩ tôi không bình thường.

    Biết Tiêu Việt là người ham hư vinh mà còn thích anh.

    Nhưng bây giờ, tiền là lợi thế lớn nhất của tôi!

    Tiêu Việt cười khẽ.

    Ánh mắt tràn đầy ý cười đó hướng về phía tôi.

    Anh vui vẻ lên tiếng.

    “Được.”

    “Em thật sự rất giàu, anh muốn mua gì cũng được, anh có thể cân nhắc…”

    Giọng nói của tôi và anh cùng vang lên.

    Khi tôi có thể phản ứng lại, tôi đã tròn mắt, không dám tin nhìn anh.

    Tiêu Việt anh ấy… đồng ý rồi!?

    Tiêu Việt đeo balo lên vai, nhìn tôi đang ngây ngốc.

    Anh cười nửa miệng nói với tôi, “Không phải muốn bao nuôi anh sao? Anh đói rồi.”

    Tôi và Tiêu Việt cùng rời khỏi lớp.

    Tôi muốn đưa anh ấy đi ăn bữa ăn đắt tiền nhất.

    Phải cho anh biết tôi giàu thế nào.

    Tiêu Việt đưa tôi đến một nhà hàng mà tôi rất thích.

    Tôi khẩn trương đến mức đầu óc trống rỗng.

    Tay chân không biết đặt ở đâu.

    Lúng túng tìm chủ đề để nói.

    “Anh, anh... cũng thích nhà hàng này sao?”

    Đôi tay đang rót trà cho tôi ngừng lại một chút.

    Anh gật đầu, nhẹ nhàng nói, “Sầu riêng Musang King, tôm hoàng kim, cơm cuộn thanh cua và sashimi ở đây đều rất ngon.”

    Mắt tôi sáng lên.

    Vui vì Tiêu Việt có cùng khẩu vị với tôi.

    Đó cũng là những món tôi thích ăn nhất!

    Sau khi ăn xong, tôi vội vàng đi trả tiền.

    Nhưng nhân viên phục vụ nói rằng Tiêu Việt được trúng thưởng một bữa ăn miễn phí.

    Tôi khó hiểu rời đi cùng Tiêu Việt.

    Tôi đã ăn ở nhà hàng này bốn năm, sao lại không biết có vụ miễn phí nhỉ?

    Tôi còn chưa nghĩ thông suốt được.

    Tiêu Việt đưa tôi về căn hộ tôi mua gần trường.

    Thấy anh xoay người rời đi, tôi vội vàng hỏi, “Tiêu Việt, mối quan hệ của chúng ta hiện tại là bạn trai bạn gái đúng không?”

    Tiêu Việt sững người một lúc, sau đó mỉm cười.

    “Ừm… Ngày mai gặp, kim chủ bạn gái của anh.”
     
    Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 4


    4,

    Tiêu Việt nói tôi là “bạn gái của anh”.

    Làm tôi vui đến mức gần như cả đêm không ngủ được.

    Cụm từ “kim chủ” bị tôi hoàn toàn bỏ qua.

    Tôi định gửi cho anh một tin nhắn để chắc chắn đây là thật.

    Vừa mở máy, tôi mới buồn bã nhớ là chúng tôi chưa thêm bạn bè.

    Tiêu Việt và tôi không cùng lớp, một tuần chúng tôi chỉ học cùng lớp hai buổi.

    Thậm chí trong ba năm chúng tôi cũng không nói với nhau được mấy câu.

    Dường như đều là tôi bí mật theo dõi anh.

    Nhìn anh ấy cho con mèo hoang ăn, rồi đưa con mèo đó đến bệnh viện thú cưng để tiêm phòng.

    Nhìn anh rơi mồ hôi khi tham gia trận đấu trên sân bóng.

    Nhìn anh đi trên đường, được các nữ sinh chặn lại xin in tư.

    Nhìn anh ngủ gật trong giờ, nhưng năm nào cũng đứng nhất trường.

    Hôm đó tôi gần như mất ngủ, suýt thì đi học muộn.

    Nhưng tôi không mong đợi gì buổi học hôm nay.

    Bởi vì hôm nay Tiêu Việt không có tiết.

    Năm cuối, trường tôi chỉ cần học hai tháng ở trường, còn lại đa số là thời gian thực tập.

    Hai tháng quá ngắn.

    Tôi không muốn lãng phí bất kì giây phút nào, nhưng sáng nay Tiêu Việt học thực nghiệm.

    Tòa thực nghiệm và tòa nhà dạy học cách nhau hơn nửa trường học.

    Chắc chắn là không gặp được anh.

    Tôi đang do dự có nên kiếm cớ phải thêm bạn bè đến tìm anh hay không, tôi cũng tự hỏi không biết như vậy có phải quá chủ động rồi không!?

    Chuông tan học vừa vang lên, tôi rủ bạn thân đến căn tin ăn cơm.

    Ở trước cửa phòng học không biết vì sao mà rất ồn ào.

    Vừa bước ra ngoài tôi đã tròn mắt khi thấy Tiêu Việt đang dựa vào cột đợi ở đó.

    Anh vừa nhìn thấy tôi đã lập tức bước đến.

    Tôi ngây người, không biết nên phản ứng thế nào.

    Tiêu Việt xích lại gần tôi.

    Môi anh càng ngày càng đến gần tôi, hô hấp giống như đều phả vào mặt tôi.

    Tôi suýt chút nữa không nhịn được mà hét lên.

    Anh.. anh… anh ấy muốn hôn tôi trước mặt mọi người?

    Tiến triển nhanh thế?

    K1ch thích như vậy sao?

    Tôi nhắm mắt lại theo bản năng, không dám nhúc nhích.

    Giọng nói trầm ấm dễ chịu của anh vang lên bên tai.

    “Kim chủ, anh đói.”

    Tôi ngạc nhiên mở mắt ra.

    Đập vào mắt là Tiêu Việt đang cười như không cười nhìn tôi.

    Đến phút này tôi mới biết được mình hiểu sai ý anh, hai má ửng đỏ lên.
     
    Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 5


    5,

    Tiêu Việt dắt tôi đến nhà ăn.

    Trên đường đi, có rất nhiều người đang chỉ trỏ bàn tán chúng tôi.

    Ngay khi chúng tôi bước đến nhà ăn.

    Những ánh mắt kì lạ càng rõ ràng hơn.

    Tiêu Việt coi như không thấy gì, bảo tôi ngồi xuống đợi.

    Anh đi lấy đồ ăn cho tôi.

    Tôi nghe được xung quanh có không ít người không nể mặt mà cười nhạo.

    “À, là cậu ta sao, cái người mà 5 triệu cũng xem thường đó, nghe nói cậu ta vì tiền mà đồng ý hẹn hò với Khúc Tiêu Tiêu!”

    “Cũng không hẳn, mới cho một chiếc điện thoại đã đồng ý rồi. Trước kia còn tỏ vẻ lạnh lùng ai cũng không được tới gần, hóa ra là bởi vì người ta còn chưa cho tiền!”

    Tôi vừa khó chịu vừa tức giận.

    Không chịu nổi nữa, tôi đứng phắt dậy, lớn tiếng quát:

    “Nhà tôi giàu, tôi nguyện ý tiêu tiền cho Tiêu Việt, mấy trăm, mấy triệu, thậm chí mấy chục triệu cũng không tiếc! Còn có ý kiến gì không?”

    Toàn bộ căn tin ồn ào đột nhiên im lặng.

    Bạn thân tôi che mặt, tỏ vẻ không quen biết tôi.

    Tiêu Việt bưng hai xuất ăn đến, đặt xuống bàn.

    Lúc này, anh mới lên tiếng.

    Trong giọng nói còn không che giấu được sự vui vẻ, âm thanh mát lạnh dễ nghe.

    “Tôi chỉ thích hẹn hò với cô gái vừa xinh đẹp vừa có tiền. Thì sao, các người ghen tị à? Tiếc là các người dáng dấp không đẹp bằng tôi, thành tích học tập cũng không bằng tôi, cũng không có bạn gái xinh đẹp như bạn gái của tôi, chứ đừng nói là có bạn gái nguyện ý chi tiền cho các người.”

    Tất cả mọi người đều nghĩ da mặt Tiêu Việt dày hơn cả tường nhà.

    Điều đáng xấu hổ như vậy mà anh cũng tự hào được.

    Tiêu Việt còn sợ chưa chọc tức được bọn họ.

    Anh cầm chiếc điện thoại tôi tặng hôm qua ra, đó là mẫu điện thoại mới nhất, đắt nhất.

    Anh cầm nó trong tay, xoay xoay.

    “Nhìn xem, chiếc điện thoại này đẹp thật.”

    Tôi nhân cơ hội này thêm bạn bè với anh.

    Tâm trạng đặc biệt vui vẻ.
     
    Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 6


    6,

    Tôi và Tiêu Việt cứ như vậy, đối mặt với sự chế giễu, khinh bỉ, thậm chí là cả ánh mắt g h ê t ở m của mọi người.

    Chúng tôi nắm tay đi dạo ở khuôn viên trường.

    Nhiều người nói tôi là đồ đần, tiền làm sao mà mua được sự chân thành.

    Tôi cũng lo lắng, sợ rằng nếu tôi hết tiền thì Tiêu Việt sẽ chia tay với tôi.

    Tôi thậm chí còn nhắn tin cho ba.

    “Ba, nhà chúng ta có khả năng đột nhiên phá sản không? Trước khi phá sản nhất định phải nói với con đấy, để con còn tiết kiệm.”

    Ting.

    Bố tôi gửi voicechat qua.

    Giọng ông rất bức xúc.

    “Sao ba lại sinh ra con gái như con chứ, cả ngày chỉ biết đợi nhà mình phá sản! Yên tâm, tiền trong nhà đủ con tiêu xài hoang phí một trăm năm!”

    Giờ này tôi mới hoàn toàn yên tâm.

    Tôi còn chuyển tiếp voicechat của ba tôi cho Tiêu Việt.

    “Anh nghe xem, nhà em rất có tiền, cả đời này anh chỉ có thể là của em!”

    Mỗi lần tôi gửi tin nhắn.

    Tiêu Việt sẽ trả lời tôi ngay lập tức.

    “Tuân lệnh, kim chủ xinh đẹp lắm tiền của anh, xin hãy bao nuôi anh cả đời.”

    Trong lòng tôi như có một hũ mật ngọt.

    Vui mừng đến nỗi lăn qua lăn lại trên giường.

    Tôi càng nghĩ càng thấy bỏ tiền theo đuổi Tiêu Việt là đáng giá.

    Tiêu Việt thật sự rất tốt với tôi.

    Không biết có phải trùng hợp không, lần nào đi ăn cơm cũng vậy.

    Anh ấy sẽ gọi đúng tất cả những món ăn tôi yêu thích.

    Khi tôi có tiết, Tiêu Việt sẽ đợi ở cửa lớp để tan học đi ăn cơm cùng nhau.

    Nếu anh ấy có việc không đến được, sẽ nói cho tôi biết trước.

    Anh ấy không bao giờ để tôi phải đợi.

    Mỗi sáng đi học, anh ấy không bao giờ quên mang những bữa sáng tinh xảo cho tôi.

    Chỉ là giá của những món ăn này quá đắt, thường là bữa sáng của những nhà hàng đắt nhất thành phố.

    Không chỉ phải đặt trước mà giá của mỗi chiếc bánh có giá từ hàng trăm, đến hàng vạn tệ.

    Tiêu Việt không dùng tiền của tôi, anh ấy nói nhà có người thân làm việc ở đó.

    Bữa sáng đều là miễn phí.

    Điều khiến tôi vui vẻ nhất chính là mấy cô gái nhà giàu khác sau khi biết Tiêu Việt thích tiền cũng muốn dùng tiền để theo đuổi anh ấy.

    Nhưng mà Tiêu Việt đều từ chối hết.

    Anh ấy nói rằng các cô ấy không nhiều tiền bằng tôi, cũng không xinh đẹp bằng tôi!
     
    Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 7


    7,

    Hôm nay, tôi và Tiêu Việt lại có tiết học chung.

    Anh ấy theo thói quen ngồi xuống bên cạnh tôi.

    Sau đó anh lấy ra một hộp trang sức tinh xảo.

    Anh nháy mắt phóng điện với tôi, suýt thì tôi bị giật đến choáng váng.

    “Quà kỉ niệm hẹn hò một tháng.”

    Tôi giật mình, kinh ngạc nhìn anh.

    Cảm thấy hơi chột dạ.

    Giờ này tôi mới nhớ, tôi và anh đã yêu nhau một tháng, tôi cũng chưa từng mua cho anh món đồ đắt tiền nào, cũng chưa từng nghĩ xem anh thích gì.

    Tôi chưa xứng làm kim chủ bạn gái!

    Tan học, tôi tìm bạn thân nói chuyện, bàn xem nên mua cái gì tặng lại anh.

    Bạn tôi giật giật khóe miệng.

    Ra cái vẻ nhìn thấu hồng trần.

    “Đương nhiên là tặng cái gì càng đắt càng tốt là được rồi, anh ta chủ động tặng quà rẻ tiền cho cậu, chẳng qua là đang nhắc nhở cậu phải tặng lại món quà đắt tiền cho anh ta thôi. Tiêu Tiêu à, tỉnh lại đi.”

    Tôi định cãi lại là tôi còn chưa xem món quà là gì.

    Sao cô ấy lại xác định nó là đồ rẻ tiền rồi.

    Tôi trốn vào WC, mở món quà của Tiêu Việt ra xem.

    Sau đó tôi hoàn toàn choáng váng.

    Đây là vòng cổ kim cương của hãng M, một chiếc ít nhất cũng có giá 3 triệu.

    Đây thật sự không phải hàng giả!

    Tôi đã thích nó từ hai tuần trước, còn chưa dám mua.

    Tiêu Việt lấy đâu ra tiền để mua?
     
    Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 8


    8,

    Tôi còn đang suy nghĩ.

    Bạn thân tôi bí mật cho tôi xem hai bức ảnh.

    Trước khi xem còn nhắc tôi phải bình tĩnh, đừng buồn.

    Trong bức ảnh đầu tiên, là Tiêu Việt ở cạnh một chiếc ô tô sang trọng, ôm một người phụ nữ xinh đẹp, dáng người cũng rất chuẩn.

    Bức ảnh thứ hai là Tiêu Việt mở cửa cho người đẹp kia.

    Bạn tôi thấy tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh và im lặng rất lâu.

    Cô ấy an ủi tôi, “Tiêu Tiêu, cậu phải cẩn thận. Nếu Tiêu Việt có thể vì tiền mà ở bên cậu, thì anh ta cũng có thể vì tiền mà ở bên người phụ nữ khác. Anh ta không xứng đáng để cậu phải buồn.”

    Tôi không nói gì, trực tiếp gửi ảnh cho Tiêu Việt.

    “Quà anh tặng em là cô ấy đưa à?”

    10 phút sau Tiêu Việt mới trả lời tôi.

    “Em biết sao? Có thích món quà đó không?”

    Bạn thân nhìn thấy tin nhắn của tôi.

    Cô ấy há hốc mồm.

    “Sao Tiêu Việt dám thừa nhận, không lẽ anh ta muốn chia tay với cậu à?”

    Tôi hơi run lên.

    Nhưng rất nhanh đã nghĩ thông suốt.

    Tôi cảm động lắc đầu.

    “Anh ấy dùng tiền của cô ấy để mua quà cho tớ!”

    Tôi không nghĩ Tiêu Việt sẽ vì tôi mà làm đến mức này.

    Đáng ra anh ấy chỉ cần hưởng thụ việc tôi bao nuôi anh ấy, không cần phải hi sinh nhiều như vậy.

    Tôi tự hỏi, liệu có phải anh ấy cũng hơi thích tôi không.

    Bạn thân không hiểu được ý của tôi.

    Khó hiểu hỏi tôi, “Tiêu Tiêu, cậu không để ý sao?”

    Đương nhiên là tôi để ý, nhưng tôi càng đau lòng cho anh ấy hơn.

    “Sao anh ấy lại ngu ngốc như vậy chứ, không lẽ anh ấy cảm thấy nhà tớ không đủ tiền sao? Tớ phải cho anh ấy biết nhà tớ giàu thế nào mới được!”

    Tôi phải dập tắt suy nghĩ leo lên người phụ nữ giàu có khác của Tiêu Việt!

    Tôi gửi tin nhắn cho Tiêu Việt.

    “Anh đã hôn cô ấy, hay là ngủ với cô ấy chưa!?”

    Không lâu sau, tin nhắn trả lời gửi đến.

    “...”

    “CHƯA!”

    Sao tôi lại cảm thấy dấu chấm than này có vẻ đang nghiến răng nghiến lợi nhỉ?
     
    Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 9


    9,

    Tôi không nghĩ nhiều nữa, may anh ấy còn chưa kịp đi quá giới hạn đã bị tôi phát hiện ra.

    Nếu không tôi chỉ có thể đau thương muốn chớt mà chia tay với anh ấy.

    Hai ngày sau, thừa dịp tôi và Tiêu Việt đều không có tiết.

    Tôi hẹn anh ấy đến sân thể thao đi dạo.

    Đang đi, tôi giả vờ bất ngờ ngã vào vòng tay anh.

    Anh ấy vội vàng đỡ lấy tôi.

    Trên gương mặt anh tràn đầy sự lo lắng.

    “Tiểu Tiêu, em sao thế!?”

    Tôi cố giả vờ tái mặt đến hết mức có thể, “Em chóng mặt quá.”

    “Tụt huyết áp sao? Anh đưa em đến phòng y tế.”

    Tiêu Việt chuẩn bị bế tôi lên.

    Tôi vội nắm tay anh rồi lắc đầu.

    “Không phải, chắc chắn là em bị bệnh nặng rồi! Em phải gọi điện cho ba em, bảo ông ấy sai người nhà lái trực thăng đến đưa em tới bệnh viện!”

    Để Tiêu Việt không kịp bế tôi vào phòng y tế.

    Tôi nhanh tay lấy điện thoại ra gọi điện cho ba.

    Nhưng ông ấy không thèm nghe máy.

    Chắc là ông ấy đang có cuộc họp.

    Thế là tôi nhanh trí nhắn tin cho ông.

    “Ba, con bị ngất rồi, ba mau cho người lái trực thăng đến đưa con đi bệnh viện đi!”

    Gửi tin nhắn xong tôi mới phát hiện Tiêu Việt đang nhìn tôi.

    Cảm giác ánh mắt anh nhìn tôi có hơi kì quái.

    Vừa giống như đang cười, lại có chút bất đắc dĩ.

    Tôi chỉ có thể tiếp tục giả vờ không thoải mái, dựa vào ngực anh, ôm lấy tay anh.

    Tiêu Việt quỳ một gối, ôm tôi.

    Cùng chờ với tôi.

    Tôi rất nôn nóng, hơi tí lại nhìn điện thoại một lần, 5 phút rồi mà ba tôi còn chưa gọi điện thoại lại cho tôi.

    Tôi sợ Tiêu Việt nhìn thấu.

    Len lén quan sát sắc mặt của anh.

    Tôi thấy anh đang cầm điện thoại gửi tin nhắn.

    Thấy tôi nhìn đến, anh cất điện thoại đi, lo lắng hỏi: “Em còn khó chịu không?”

    Tôi gật đầu như giã gạo, “Phải đợi trực thăng nhà em đến thì mới khỏe lại được.”

    Để thể hiện sự giàu có của nhà mình, tôi đành tiếp tục giả ốm.

    Tôi đợi, đợi và đợi, gần 20 phút trôi qua.

    Nếu trực thăng vẫn không đến, tôi thật sự không thể giả vờ nổi nữa.

    Hình như Tiêu Việt đang nén cười?

    Ting!

    Thông báo tin nhắn đến.

    Tôi nhanh tay nhanh mắt mở ra.

    Bố tôi gửi một voicechat gầm gừ.

    “Hừ! Con gái nhà người ta thì là áo bông tri kỉ, còn con gái của ba thì là bao tải rách, con bị ngất mà còn gửi tin nhắn cho ba được à!? Con đang làm cái trò gì thế? Còn đòi trực thăng đến, con gọi cho 120 thì giờ này đến bệnh viện rồi đấy!”

    Suýt thì tôi n ô n ra m á u.

    Ý ba tôi là gì? Ông ấy không cho trực thăng tới?

    Vậy chẳng phải tôi mất công giả vờ từ nãy tới giờ sao?

    Nếu không khoe được sự giàu có ra, làm sao Tiêu Việt mới yên tâm ở bên tôi.

    Tôi nhíu mày đến mức hai lông mày như dính vào nhau.

    Tôi ngẩng đầu lên nhìn xương hàm gợi cảm của Tiêu Việt.

    Ngập ngừng hỏi anh, “Hay là anh cõng em về nhà trước, rồi đi trực thăng đến bệnh viện?”

    Đôi mắt Tiêu Việt nhiễm ý cười.

    Không biết phải nói gì nữa.

    Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng cánh quạt của trực thăng.

    Tôi kích động nhìn lên trời.

    Quả nhiên, trực thăng nhà tôi đang bay về phía này.

    Chiếc trực thăng từ từ đáp xuống dưới ánh mắt ngạc nhiên của mọi người.

    Tôi thích thú nhảy cẫng lên.

    Vui vẻ nói với Tiêu Việt, “Anh nhìn xem, vẫn là ba em yêu em nhất, ông ấy chỉ giả vờ nặng lời thôi.”

    Tiêu Việt nín cười gật đầu.

    Anh hỏi tôi, “Hết choáng đầu rồi?”

    Tôi lấy lại tinh thần, giả vờ mềm nhũn người, ngã vào lòng anh.

    Nằm trong lồ ng ngực, nghe nhịp tim của anh, tôi cảm nhận được tim anh đang đập rất nhanh.

    Chờ trực thăng đáp xuống đất.

    Tôi giục Tiêu Việt đỡ tôi qua đó.

    Càng đến gần tôi lại cảm thấy sai sai.

    Màu sắc của chiếc trực thăng và người phi công này không phải của nhà tôi!
     
    Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 10


    10,

    “Tiêu Tiêu, sao em còn chưa lên?”

    Tiêu Việt nhận ra tôi đang đứng yên.

    Anh nghi ngờ hỏi tôi.

    Tôi nhìn xung quanh, ánh mắt của tất cả mọi người đang nhìn về Tiêu Việt và tôi.

    Nếu bây giờ tôi nói chiếc trực thăng này hình như không phải của nhà tôi…

    Liệu Tiêu Việt có tức giận không, hoặc là anh ấy sẽ thất vọng về tôi?

    Tôi do dự không biết nên nói không.

    Lúc này, phi công lên tiếng.

    “Thưa cô chủ, chủ tịch nhờ tôi đến đưa cô tới bệnh viện!”

    Tôi mở to mắt, đây là trực thăng nhà tôi sao?

    Bố tôi mới đầu tư thêm cái nữa và đổi người lái à?

    Tôi lập tức thẳng đầu ưỡn ngực, không nói thêm lời nào kéo Tiêu Việt lên.

    Tôi vui vẻ nói với Tiêu Việt, “Ba em nói rằng chiếc trực thăng này ông ấy mua với giá 200 triệu. Em đưa anh bay một vòng hóng gió chút, xem xem Hải Thị hùng vĩ như thế nào!”

    Tiêu Việt nén cười, nhướng mày hỏi tôi:

    “Em không đi bệnh viện nữa sao?”

    “À, vừa nãy em bị nắng chiếu vào nên hơi choáng váng một chút, bây giờ không sao rồi. Dù sao trực thăng cũng tới rồi, cũng không thể lãng phí tiền xăng được.”

    Không biết anh ấy có tin hay không, nhưng anh ấy gật đầu rồi.

    Sau khi bay một vòng, tôi bảo phi công thả chúng tôi xuống bờ biển.

    Tôi nắm tay Tiêu Việt đi dạo trên bờ cát hóng mát.

    Hoàng hôn thật đẹp.

    Tiêu Việt đẹp đến nỗi cả người giống như phát ra ánh hào quang của mười phương chư phật.

    Da anh ấy rất mịn, không có lỗ chân lông.

    Đột nhiên tôi cảm thấy rất ghen tị với Tiêu Việt, anh ấy suốt ngày làm việc ở công trường mà làn da còn có thể đẹp như vậy.

    Được ở bên anh, tôi thật sự cảm thấy rất vui vẻ.

    Tuy rằng anh ấy ở bên tôi vì tiền, nhưng lại chăm sóc tôi rất tỉ mỉ.

    Anh ấy dường như ghi nhớ tất cả những lời tôi nói.

    Chỉ cần tôi nói thích ăn, có khi nửa đêm anh ấy cũng mang đến cho tôi.

    Mỗi lần anh ấy nhìn tôi, ánh mắt ấy vừa cưng chiều lại vừa thâm tình, giống như anh ấy thật sự thích tôi.

    Tôi muốn được ở bên anh ấy mãi mãi, kể cả dùng tiền cũng được.

    Tôi dừng lại, quay người đối mặt với anh ấy.

    Tôi nắm lấy bàn tay còn lại của anh.

    Ngước lên, nhìn đôi mắt sâu thẩm kia.

    Tôi trịnh trọng nói, “Tiêu Việt, em biết em dùng tiền để dụ dỗ anh là không tốt, nhưng em thật sự rất thích anh. Tiệc chào tân sinh viên hôm đó, anh một mình cõng em đến bệnh viện, khi đó em thấy anh mệt đến mức cả người đổ mồ hôi, không thở nổi nữa nhưng vẫn cố gắng không bỏ em xuống. Đó là lần đầu tiên có người cho em cảm giác an tâm như thế.”

    “Khi đến bệnh viện, y tá đỡ em xuống, lúc đó anh mệt mỏi ngã xuống đất, nhưng câu đầu tiên anh mở miệng nói lại là thúc giục bác sĩ lo cho em trước. Em mặc kệ anh yêu tiền thế nào, em tin tưởng nhân phẩm của anh.”

    “Anh có thể hứa khi hẹn hò với em, anh đừng qua lại với người khác được không? Anh cần tiền thì cứ nói với em, nếu một ngày nào đó anh chán ghét em và muốn ở bên người khác thì cứ nói với em, em sẽ cho anh rất nhiều phí chia tay, em sẽ không quấn lấy anh.”

    “Nhưng khi yêu đương với em, anh có thể đừng cùng lúc ở bên người khác được không, em sẽ rất buồn.”

    Tôi vừa nói xong thì Tiêu Việt đột nhiên kéo tôi lại gần.

    Anh ôm chặt tôi vào lòng.

    Trên người anh có một hương gỗ, rất thơm.

    Khi được anh ôm như vậy, tôi có cảm giác mình là cả thế giới của anh.

    Anh thở dài, thì thầm nói vào tai tôi, “Đồ ngốc, anh chỉ có một mình em thôi.”

    Tôi nguyện ý tin tưởng anh.
     
    Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 11


    11,

    Nửa tháng sau đó.

    Tôi và Tiêu Việt rất ngọt ngào.

    Sau khi tôi nhận ra tôi chưa từng tặng quà cho Tiêu Việt.

    Từ đó, tôi bắt đầu mua rất nhiều quần áo, giày dép, thắt lưng, bật lửa… cho anh. Thậm chí khi anh chuẩn bị đi thực tập, tôi cũng mua tặng anh thêm những bộ vest cao cấp, cà vạt, khuy áo,... đến cả xe cũng mua luôn.

    Tôi còn muốn giới thiệu anh cho công ty của bố tôi.

    Nói công bằng thì thành tích của Tiêu Việt đứng đầu toàn khóa, năng lực tuyệt đối không có vấn đề.

    Nhưng Tiêu Việt lại từ chối.

    Anh nói bây giờ tôi nuôi anh, về sau anh sẽ nuôi tôi.

    Tôi không biết lời anh nói có phải chỉ để dỗ dành tôi không, nhưng tôi thật sự rất vui vẻ.

    Nhưng tôi cảm thấy khó hiểu nhất là ở điểm Tiêu Việt không bao giờ đòi tiền, anh cần gì sẽ nói với tôi để tôi mua.

    Càng khó hiểu hơn chính là, anh ấy cũng luôn tặng quà cho tôi, tất cả đều là những món quà rất quý giá.

    Tôi hỏi anh ấy lấy tiền ở đâu để mua, anh ấy chỉ nói rằng đó là quà của người khác tặng, không cần dùng tiền mua.

    Tôi không từ chối, bởi vì tôi không thích anh đặt quà nữ sinh khác tặng ở nhà anh.

    Tôi tịch thu, để ở nhà tôi là được.

    Nửa tháng nữa, tôi và Tiêu Việt đều phải đi thực tập.

    Tôi chỉ muốn dính lấy anh từng giây từng phút.

    Hôm nay tôi và anh ra ngoài ăn cơm.

    Còn chưa bước ra khỏi trường.

    Một đôi nam nữ đi tới, dừng chân trước mặt chúng tôi.

    Người phụ nữ đó chính là hoa khôi mà trước kia Tiêu Việt theo đuổi, Kiều Duyệt.

    Vừa đi tới, cô ấy đã chỉ vào chàng trai cao lớn bên cạnh.

    Giới thiệu với Tiêu Việt, “Đây là bạn trai tôi, ba anh ấy là người giàu nhất thành phố J. Tôi đã có bạn trai rồi, sau này anh đừng gửi tin nhắn làm phiền tôi nữa có được hay không?”

    Tôi ngẩng đầu nhìn Tiêu Việt.

    Tiêu Việt đang không hiểu chuyện gì xảy ra, sau đó không biết anh nghĩ đến cái gì.

    Anh nhíu mày, “Cô không biết block sao? Cô để người ta tùy ý nhắn tin cho mình vậy à?”

    Sắc mặt Kiều Duyệt lập tức trở nên khó coi.

    “Dựa vào cái gì mà tôi phải block, Tiêu Việt, anh phải biết bản thân mình ở đâu. Tôi không sẽ bao giờ thích anh!”

    Tiêu Việt bất mãn nói, “Cô có thích hay không thì liên quan quái gì đến tôi!?”

    Kiều Duyệt không trả lời, cô ta dùng ánh mắt thương hại và mỉa mai nhìn tôi.

    “Khúc Tiêu Tiêu, cô để mắt đến bạn trai của cô một chút, đừng để anh ta quấy rối người khác.”

    Nếu là chuyện khác, tôi chắc chắn sẽ phản bác.

    Nhưng Tiêu Việt từng thích Kiều Duyệt là sự thật.

    Tôi không phản bác được gì.

    Tôi chỉ có thể mặc kệ Kiều Duyệt khinh bỉ va vào vai tôi.

    Cô ta hếch cằm lên, ngạo mạn nói với tôi.

    “Người khác nói cô mới là hoa khôi, buồn cười thật, hoa khôi mà phải bỏ tiền ra mới có bạn trai sao?”
     
    Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 12


    12,

    Cả người tôi lạnh toát.

    Tôi bất lực nhìn Tiêu Việt.

    “Tiêu Tiêu, em đừng nghe cô ta nói linh tinh, anh còn không kết bạn với cô ta chứ đừng nói đến chuyện gửi tin nhắn. Không tin em nhìn danh sách bạn bè của anh nè.”

    Có lẽ Tiêu Việt nhìn ra sắc mặt của tôi trở nên trắng bạch.

    Anh ấy lập tức lấy điện thoại cho tôi xem.

    Trong danh sách bạn bè quả thật không có Kiều Duyệt.

    Nhưng tôi không dám hỏi anh có còn kim chủ nào khác không.

    Tôi chỉ hỏi anh:

    “Anh còn thích cô ấy không?”

    Tiêu Việt hừ mạnh lắc đầu.

    “Từ trước tới giờ anh chưa từng thích cô ta.”

    Tôi nhíu mày, làm sao có thể chưa từng thích.

    “Anh lừa em, trước kia anh mang bữa sáng cho cô ấy một tháng liền.”

    Tôi không nhịn được lôi chuyện cũ ra nói.

    Tôi nghiêm túc nói với anh, “Trước kia anh thích người khác cũng không sao, nhưng anh phải hứa với em, khi hẹn hò với em, anh chỉ có thể yêu một mình em thôi.”

    Tiêu Việt im lặng.

    Tôi không dám nói thêm gì, tôi sợ mình sẽ lập tức mất đi Tiêu Việt.

    Tôi quay đầu muốn rời đi.

    Anh nắm lấy tay tôi.

    “Tiêu Tiêu, anh thề, anh chưa từng thích ai khác. Không phải anh muốn đưa bữa sáng cho cô ta mà là bạn cùng phòng của anh nhờ anh mang bữa sáng cho cô ta trong một tháng. Anh đã đồng ý với cậu ấy.”

    “Cậu ấy nói sẽ giải thích với cô ta qua tin nhắn, xem tình hình hiện tại thì chắc là cậu ấy chưa nói! Anh cho em xem lịch sử trò chuyện!”

    Tiêu Việt lập tức mở tin nhắn ra.

    Đột nhiên anh dừng lại rồi chửi thề một tiếng.

    “Cmn! Anh quên mất đây là điện thoại mà em mới mua cho anh! Hôm đó điện thoại của anh bị hỏng nên anh vứt đi rồi. Nhưng em đừng lo, anh sẽ tìm Triệu Cường mở lại tin nhắn cho em xem!”

    Anh sốt ruột dẫn tôi đi tìm bạn cùng phòng.

    Tôi thấy anh rất nghiêm túc, không giống như đang lừa gạt tôi.

    Tôi lựa chọn tin tưởng anh.

    “Không sao, 12 giờ rồi, chúng ta đi ăn cơm trước đi.”

    Chúng tôi ăn cơm sau đó đi xem phim.

    Tiêu Việt nhìn ra tâm trạng của tôi không hề tốt.

    Sau khi đưa tôi về, anh ấy hứa với tôi.

    Anh ấy nói chắc chắn sẽ chụp lại tin nhắn cho tôi xem.

    Vì câu nói này mà tôi thức trắng một đêm.

    Không thấy anh ấy gửi ảnh chụp tin nhắn.

    Tiêu Việt nói, anh ấy đã nhắn tin cho Triệu Cường, nhưng không thấy anh ta nghe, chắc là về nhà không có tín hiệu.

    Anh nói khi nào liên hệ được với Triệu Cường sẽ gửi ngay cho tôi.

    Tiêu Việt rất cố gắng minh oan cho mình.

    Tôi cũng thuyết phục bản thân nên tin anh ấy.

    Nhưng tôi thật sự rất lo lắng.

    Bởi vì ngay từ đầu, tôi là người theo đuổi anh, anh vì tiền mới ở bên tôi.

    Tôi nhận ra từ khi hẹn hò, anh chưa từng nói anh thích tôi.

    Làm sao tôi dám mong đợi quá nhiều?
     
    Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 13


    13,

    Tôi điều chỉnh lại tâm lý của mình, vẫn ở bên anh như bình thường.

    Nói về chọn một công ty để thực tập.

    Tôi trực tiếp đến công ty của ba thực tập.

    Tiêu Việt rất lợi hại, anh ấy thực tập ở một công ty nằm trong top 100 công ty TNHH hàng đầu thế giới!

    Tôi và anh quyết định đi ăn mừng vào tối mai.

    Ai ngờ ba tôi lại muốn tôi đi cùng ông trong đêm tiệc từ thiện ngày mai.

    Còn không cho phép tôi từ chối, ông nói tôi đã tốt nghiệp, không thể tùy hứng như trước được.

    “Lần trước con đang êm đang đẹp nói bị ngất, muốn ba mang trực thăng qua đón, vừa nghe là ba đã biết con làm loạn. Con đòi hỏi vô lý như vậy làm sao ba có thể cùng con làm loạn?”

    “Hả? Lần trước trực thăng không phải ba gọi tới sao?”

    Nghe xong những lời ba nói, tôi sốc đến mức lập tức chạy ra sân sau nhìn chiếc trực thăng.

    Nó không hề giống chiếc trực thăng mà trước kia chúng tôi từng đi trước kia!

    Vậy chiếc trực thăng ngày hôm đó là ở đâu ra?

    Chẳng lẽ là tôi nằm mơ à?

    Tôi không hiểu, cũng không dám hỏi Tiêu Việt, tôi sợ anh ấy nghĩ chiếc trực thăng đó không phải của nhà tôi, sợ anh ấy nghĩ nhà tôi không có nhiều tiền.

    Tôi chỉ có thể giấu suy nghĩ trong lòng, chắc chắn là ba tôi khẩu thị tâm phi, trực thăng hỏng nên thuê một cái khác đến đón tôi.

    Tôi gọi điện cho Tiêu Việt.

    Nói với anh là mai tôi không rảnh, phải đi tiệc với ba.

    Tiêu Việt nói với tôi là mai anh ấy cũng có việc đột xuất, nhưng anh ấy có một bất ngờ cho tôi.

    Nó khiến tôi rất mong chờ.

    Tham gia bữa tiệc từ thiện, phải ăn mặc tỉ mỉ một chút.

    Tôi mặc một chiếc váy dài, nó vừa tôn được vóc dáng của tôi, cũng không làm mất đi sự thanh lịch.

    Bữa tiệc lần này rất náo nhiệt.

    Có rất nhiều người tới tham dự.

    Mọi người đều lịch sự ngồi theo thứ tự.

    Ba tôi nói hầu hết những người đứng đầu thương nghiệp Hải Thị đều tới.

    Tôi không được làm chuyện gì thất lễ.

    Tôi vỗ vỗ trấn an, nói ông yên tâm, đây cũng không phải lần đầu tiên tôi tham dự tiệc tối.

    Tôi và ba ngồi ở phía trên.

    Có nghĩa là thân phận của ba tôi ở Hải Thị tương đối cao.

    Dù sao công ty của ông cũng là một trong 5 công ty hàng đầu ở Hải Thị.

    Tôi không thể quay đầu xem ở bữa tiệc có những ai, điều đó rất bất lịch sự.

    Rất nhanh, buổi đấu giá từ thiện bắt đầu.

    Ba tôi bỏ ra 50 triệu mua một viên sapphire.

    Những người khác có người chi ít hơn vài triệu, cũng có người chi nhiều hơn một ít.

    Vật phẩm đấu giá cuối cùng xuất hiện.

    Nó tên là giọt nước mắt của bầu trời sao, là một viên đá hình giọt nước, đẹp đến nỗi giống như ẩn chứa một bầu trời sao bên trong.

    Tôi vừa nhìn đã thấy thích.

    Tiếc là nó quá đắt, giá khởi điểm đã lên đến 30 triệu.

    Giá vẫn tăng dần, đến khi tăng đến 55 triệu thì gần như ngừng lại.

    “60 triệu!”

    Một giọng nói quen thuộc vang lên khiến tôi giật mình quay đầu lại.

    Khi thấy Tiêu Việt ngồi ngay bên phải phía sau tôi, tôi dường như không thể tin vào mắt mình.

    Anh mặt một bộ vest chỉnh tề, trông rất đẹp trai và quyến rũ.

    Anh nháy mắt với tôi.

    Tôi ngây người, ngơ ngác nhìn anh.

    Anh thì vẫn như bình thường.

    Thấy có người còn muốn cạnh tranh cùng anh.

    Anh giơ thẻ lên, không do dự lên tiếng.

    “70 triệu!”

    Tôi ngạc nhiên đến mức con mắt như rớt ra ngoài.

    Anh lấy đâu ra nhiều tiền như vậy để đấu giá!?

    Khi tôi còn đang thắc mắc, tôi nhìn thấy một người phụ nữ tầm 30 tuổi ăn mặc rất quyến rũ ngồi cạnh anh.

    Cô ấy kí lên chi phiếu, sau đó đẩy đến trước mặt Tiêu Việt.

    Thấy cảnh đó, sắc mặt tôi tái nhợt.

    Vừa nhìn thấy cô ấy, tôi đã nhận ra người đẹp này là người mà Tiêu Việt ôm trong bức ảnh mà bạn thân cho tôi xem.

    Đây là bất ngờ Tiêu Việt muốn dành cho tôi?

    Nói là kinh sợ còn là nói giảm nói tránh đấy!
     
    Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 14


    14,

    Bữa tiệc đấu giá kết thúc, tiệc tối bây giờ mới bắt đầu.

    Tôi thấy người phụ nữ kia đi cùng Tiêu Việt đến trước mặt tôi.

    Tôi biết cô ấy, cô ấy là chủ tịch của Hằng Thông!

    Còn hợp tác với ba tôi không ít hạng mục.

    Cô ấy là một người phụ nữ rất giỏi, rõ ràng là con gái nhà tài phiệt, nhưng lại chưa từng phô trương.

    Cô ấy tự mình xây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng.

    Đến cha tôi cũng rất bội phục cô ấy.

    Tôi so sánh với cô ấy, chỉ là con tép đậu trên mép con mèo.

    Tiêu Việt chọn cô ấy cũng phải thôi!

    Nếu là người khác, tôi có thể vênh váo đắc ý cậy thế ba tôi.

    Đánh bại cô ấy bằng tiền.

    Nhưng cô ấy lại vừa đẹp, vừa giỏi, vừa có tiền như vậy.

    Tôi không còn dũng khí tiếp tục ở đây.

    Tôi sợ nghe được Tiêu Việt đánh giá tôi vô dụng, chỉ biết dùng tiền của ba để trói chặt anh ấy.

    Tôi lấy cớ đi vệ sinh, sau đó chạy mất dạng.

    Tôi nghe được Tiêu Việt hỏi ba tôi là tôi đi đâu.

    Tôi sợ đến mức chạy nhanh hơn, rời khỏi bữa tiệc.

    Chưa về tới nhà ba tôi đã gọi điện thoại cho tôi, ông hỏi tôi có phải ngủ luôn ở WC không.

    Tôi vội vàng đáp lại, nói rằng người không thoải mái nên đi về trước.

    Không lâu sau, Tiêu Việt cũng gọi điện thoại đến.

    Tôi rất muốn tắt máy.

    Nhưng vẫn không có tiền đồ mà nghe máy.

    “Chú nói em không khỏe? Có chuyện gì vậy? Anh tới chỗ em nhé?”

    Nghe được giọng điệu lo lắng của anh ấy, mắt tôi cay xè.

    Không muốn anh nghe được tiếng nghẹn ngào của mình.

    Tôi vội lảng tránh nói, “Không sao, em chỉ hơi lạnh và buồn ngủ nên mới về trước.”

    Không biết Tiêu Việt có nghe ra tôi không ổn hay không.

    Một giọng nữ vang lên cạnh anh.

    Tiêu Việt nói, “Vậy ngày mai gặp ở trường, anh có bất ngờ cho em.”

    Nghe đến bất ngờ, tôi lại càng suy sụp hơn.

    Đến khi tôi về đến nhà.

    Tiêu Việt gửi cho tôi vài tin nhắn.

    Tôi lấy hết can đảm bấm vào xem, trong đó là cuộc trò chuyện giữa anh và Triệu Cường ba tháng trước.

    Tôi xem kĩ từng chút một.

    Hóa ra sự thật là Triệu Cường nhờ Tiêu Việt mang bữa sáng cho Kiều Duyệt.

    Triệu Cường nói anh ta phải đi tập huấn một tháng, thuận tiện về quê một chuyến. Kiều Duyệt thích ăn bánh bao cua, nên anh ta đã đặt bánh bao cua ở một cửa hàng nào đó một tháng rồi nhờ Tiêu Việt mang cho Kiều Duyệt mỗi ngày.

    Ngay cả những tin nhắn qu ấy r ối mà Kiều Duyệt nói cũng chỉ là những lời chào buổi sáng của Triệu Cường.

    Xem xong những bức ảnh này…

    Tôi cảm thấy rất hạnh phúc.

    Hóa ra Tiêu Việt chưa từng thích Kiều Duyệt.

    Vui vẻ chưa được hai giây.

    Tiêu Việt đã gửi đến một tin nhắn khác.

    “Thật ra anh đồng ý mang bữa sáng hộ Triệu Cường, cũng có một chút ích kỉ, anh muốn biết em có để ý đến anh không.”

    Nếu lúc trước nghe được những lời này…

    Tôi có thể sẽ hạnh phúc đến mức cả người như bay lên trời.

    Tôi sẽ nghĩ là Tiêu Việt cũng thích tôi!

    Nhưng chuyện xảy ra tối nay khiến tôi cảm thấy rất sợ hãi.

    Có phải kim chủ nào giận dỗi thì Tiêu Việt cũng sẽ dỗ dành như thế không?

    Nhất là người đẹp đêm nay.

    Cô ấy thật sự rất đẹp, đẹp đến nỗi tôi cũng không kìm được mà rung động.

    Nhưng tôi lấy gì để so với cô ấy đây?

    Cứ tưởng đêm nay sẽ mất ngủ, ai ngờ vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ quên.

    Hôm sau.

    Tôi không muốn đến trường chút nào.

    Sợ nhìn thấy Tiêu Việt đi cùng người phụ nữ kia.

    Khi đến trường, tôi thấy mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt rất kì lạ.

    Tôi càng hoảng loạn hơn.

    Chẳng lẽ họ biết Tiêu Việt đá tôi nhanh như vậy?

    Hay họ nhìn thấy Tiêu Việt đi cùng người khác?

    Chân tôi vì căng thẳng mà run lên, suýt thì đứng không vững.
     
    Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 15


    15,

    Tôi thấp thỏm tiến vào lớp học.

    Mọi người vừa thấy tôi đã im lặng ngay lập tức, nhìn chằm chằm vào tôi bằng ánh mắt phức tạp.

    Thi thoảng còn liếc nhìn Kiều Duyệt đang ngồi ở bàn đầu.

    “Tiêu Tiêu, mau tới đây!”

    Bạn thân gọi tôi.

    Tôi vừa bước đến, cô ấy mở một video cho tôi xem.

    Cô ấy tò mò nói, “Tiêu Tiêu, tớ phục cậu luôn! Nếu cậu không dùng tiền theo đuổi Tiêu Việt, không ai biết cậu có tiền. Nhưng mà bạn trai mà cậu chọn càng khiến tớ phục hơn!”

    Tôi ngỡ ngàng mở video xem.

    Vẫn là video đoạn phỏng vấn của Tiêu Việt ở công trường ăn cơm đó.

    Tôi bối rối nhìn bạn thân..

    Cô ấy ra hiệu bảo tôi xem tiếp đi.

    Đó là đoạn phía sau bị cắt đi.

    Nữ phóng viên tức giận với Tiêu Việt, chế nhạo anh.

    “Lúc tôi hỏi cậu có 5 triệu sẽ làm gì, có phải lúc đó cậu mở điện thoại lên nhìn số dư không? Cậu cảm thấy sẽ có người cho cậu 5 triệu sao?”

    Tiêu Việt nghe xong, anh khinh bỉ nhìn cô gái kia.

    “Ai thèm quan tâm 5 triệu đó? Tôi còn tưởng tài khoản của tôi chỉ có 5 triệu, làm tôi sợ muốn c h ế t.”

    Phóng viên nghe xong khóe miệng giật giật.

    “Vậy anh cho tôi xem số dư tài khoản đi.”

    Tiêu Việt liếc nhìn phóng viên, cũng không từ chối.

    Camera lia đến chiếc điện thoại bị vỡ màn hình của anh ấy.

    Tôi nhìn đến phần số dư tài khoản.

    Ngạc nhiên đến mức suýt thì rơi cả cằm ra ngoài.

    Một dãy số dài hiện lên màn hình.

    Tôi từ từ đếm.

    “Hàng ngàn, hàng vạn, chục vạn, trăm vạn, trăm triệu... đệch mợ!”

    Số dư trong tài khoản của anh có hơn 300 triệu!

    Trong tài khoản của bố tôi còn không có nhiều tiền như thế!

    Tôi rối tung cả lên.

    Nghĩ đến ngày hôm qua Tiêu Việt xòe ra 70 triệu không chớp mắt.

    70 triệu đó là tiền riêng của anh?

    Tiêu Việt rốt cuộc là ai?

    Mọi người còn tò mò hơn tôi.

    Hỏi tôi, “Tiêu Tiêu, có phải cậu sớm biết Tiêu Việt có nhiều tiền như thế không? Cậu cũng giỏi ghê, nhanh như vậy đã tán được Tiêu Việt rồi.”

    Tôi còn chưa kịp nói gì.

    Cả lớp đã im lặng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

    Tôi ngẩng đầu nhìn lên, thấy mọi người đang im lặng nhìn Tiêu Việt bước vào.

    Từ đầu đến cuối ánh mắt của anh vẫn dán chặt vào tôi.

    Rất nhanh Kiều Duyệt chắn trước mặt anh.

    Kiều Duyệt đỏ bừng hai mắt, ngượng ngùng nói với anh, “Tiêu Việt, em…”

    Tiêu Việt không dừng lại, bước qua cô ta.

    Anh đi đến bên canh tôi.

    Tùy ý đặt một chiếc hộp trang sức nhỏ xinh lên bàn của tôi.

    Sau đó, anh áp bàn tay mảnh khảnh lên trán tôi.

    “Em thấy trong người thế nào rồi? Còn khó chịu không?”

    Tôi ngơ ngác nhìn anh, ngây ngốc lắc đầu.

    Anh cười khẽ một tiếng.

    Cưng chiều gõ vào trán tôi.

    “Ngốc thật!”

    Anh ngồi xuống bên cạnh tôi.

    Rồi thì thầm bên tai tôi, “Em càng ngày càng đáng yêu.”

    Sau đó anh ra hiệu cho tôi nhìn chiếc hộp trang sức nhỏ kia.

    “Quà tặng em đó, em mở ra nhìn thử xem.”

    Tôi từ từ mở nó ra.

    Đó là viên đá giọt nước mắt của bầu trời sao.

    Tôi dùng ánh mắt không tin nổi nhìn anh.

    Anh hỏi, “Em thích không? Anh thấy em giơ thẻ mấy lần.”

    Tôi hiểu ra ý của anh.

    Anh đấu giá viên đá này vì anh thấy tôi thích nó.

    Giờ này tôi mới biết Tiêu Việt còn nhiều tiền hơn tôi.

    Cả ngày hôm đó tôi đều ngơ ngác, không nhớ được gì.
     
    Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 16


    16,

    Từ khi video đầy đủ của hôm phỏng vấn đó được phát ra…

    Mỗi lần anh và tôi đi dạo trong trường sẽ có rất nhiều người đẹp đến bắt chuyện với anh.

    Có người còn giả vờ ngã vào lòng anh.

    Tiêu Việt kéo tôi tránh đi.

    Anh dắt tay tôi về phía khác, không ngoảnh đầu lại.

    Hôm nay tôi mới biết mỹ nhân hôm đó đi cùng Tiêu Việt là chị gái của anh.

    Anh nói trong nhà còn có một em trai và một cặp sinh đôi nữa.

    Người ba Tiêu Thiên Trạch của anh suốt ngày quấn lấy mẹ anh đòi sinh con, còn nói là mẹ anh rất thích trẻ con.

    Tiêu Việt còn nói rất nhiều.

    “Sau khi ba mẹ biết anh bị xa lánh vì không có tiền, lúc nào cũng hỏi anh khi nào mới đưa bạn gái kim chủ về nhà?”

    Tôi nhớ lại những chuyện tôi từng làm.

    Gương mặt trở nên đỏ bừng.

    Thẹn quá hóa giận hỏi, “Anh còn chưa nói cho em biết sao anh lại ăn mặc như thế ở công trường, còn bị người ta phỏng vấn? Cả chuyện điện thoại di động là sao? Như vậy người ta hiểu lầm cũng phải thôi!”

    Tiêu Việt cười cười giải thích.

    “Là tại ba anh. Từ khi lên đại học, chỉ cần cuối tuần rảnh rỗi sẽ phải đến các công ty nhỏ của ông ấy để làm việc, ông ấy nói như vậy mới có thể hiểu được từng công việc, hiểu được sự vất vả của các nhân viên để dễ cảm thông hơn. Hôm đó, anh đang làm việc thì bị rơi điện thoại, sau đó bị xe tải cán vào.”

    Nghe xong tôi càng xấu hổ hơn.

    Rồi tôi lại nhớ ra một chuyện.

    “Lúc ở sân bóng em giả vờ chóng mặt, trực thăng là anh gọi đến đúng không? Ba em nói hôm đó không có cho trực thăng qua đón em!”

    “Em phát hiện rồi hả?”

    Tiêu Việt nói xong khiến tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái hố để chui xuống.

    Anh ấy thế mà lại dung túng cho tôi làm loạn như vậy!

    Tôi không kìm lòng được, lắp bắp lo lắng hỏi anh.

    “Anh rõ ràng có rất nhiều tiền, sao còn muốn ở bên em?”

    Tôi thậm chí không dám nhìn anh ấy.

    Nên tôi không biết hiện tại anh ấy đang nhìn tôi dịu dàng đến mức nào.

    “Đồ ngốc, em không đoán được sao?”

    Tôi không ngốc, chỉ là tôi không chắc chắn thôi.

    Dù sao, Tiêu Việt trong mắt tôi cũng nổi bật, ưu tú như vậy.

    Tôi không dám tự mình đa tình.

    Tiêu Việt thấy tôi không dám nói gì.

    Anh bất đắc dĩ xoa đầu tôi.

    Thanh âm trầm thấp vang lên.

    “Mặc dù bị phỏng vấn là ngoài ý muốn, nhưng nhờ đó, anh mới nghĩ ra mưu hèn kế bẩn đấy. Thật ra video bị cắt đi cũng là do anh, anh nghĩ làm đến mức này mà còn không thể khiến đồ ngốc chú ý đến anh thì công sức cố gắng mấy năm của anh coi như công cốc.”

    “Không ngờ lần này không chỉ khiến em để ý tới anh, em còn trước mặt nhiều người như vậy dùng tiền dụ dỗ anh, thật sự rất bất ngờ.”

    Tôi tròn mắt nhìn Tiêu Việt.

    Video đó là anh đăng? Anh ấy không quan tâm đến người khác có coi thường mình không, anh ấy chỉ muốn thu hút sự chú ý của tôi?

    Tiêu Việt lại tiếp tục, “Em nói em để ý anh từ bữa tiệc năm nhất, nhưng anh còn để ý đến em sớm hơn thế.”

    “Ngày đầu tiên của năm nhất, hôm đó trời nóng như cái lò, em ngồi xổm ở cổng trường che ô cho một con mèo hoang nhỏ bị xe đ â m, còn lo lắng chờ bác sĩ thú y đến… Khi nghe thấy bác sĩ thú y nói con mèo có thể cứu được, em mới cười lên tươi như ánh sáng của mười phương chư phật.”

    “Từ hôm đó anh đã chú ý đến em, dần dần anh không thể rời mắt khỏi em.”

    Tôi còn không nhớ là có chuyện này.

    Không ngờ, Tiêu Việt lại vì chuyện này mà chú ý đến tôi.

    Thế là Tiêu Việt cũng thích tôi?

    Tim tôi bất giác đập nhanh hơn.

    Nếu tôi có chiếc đuôi thì giờ này đã vểnh lên tận trời rồi, tôi quay lại hỏi anh.

    “Anh thích em như vậy, tại sao không thổ lộ?!”

    Tiêu Việt ôm chặt tôi, bất lực nói.

    “Em không biết em ở trường có biệt hiệu gì sao? Mỹ nữ lạnh lùng. Có nhiều người tỏ tình với em như vậy, em cũng không vừa mắt ai, em còn nói trước mặt mọi người trong lớp đại học là em không muốn yêu đương.”

    Tôi thì thầm nói, “Đó là vì người tỏ tình không phải anh.”

    Tiêu Việt cười khẽ, thì thầm bên tai tôi.

    “Là anh không đúng, anh sai rồi, đáng ra nên tỏ tình trực tiếp với em. Em không biết đâu, mỗi lần cô bạn em kéo em đến sân bóng rổ ngắm trai, anh đều tưởng tượng một ngày nào đó em sẽ đưa nước cho anh.”

    Tôi ngơ ngác, không phải tôi không nghĩ đến, mà là không dám đưa nước cho anh!

    Bởi vì lần nào Tiêu Việt cũng từ chối nước của các cô gái khác!

    Chắc là Tiêu Việt nhìn ra tôi đang không phục.

    Anh lại nói tiếp, “Mấy năm nay anh chưa từng nghỉ một tiết học nào được học cùng em, lần nào cũng cố gắng đứng nhất lớp, hôm nào cũng cố tình ngồi phía sau em, chỉ vì muốn em chú ý đến anh một chút.”

    “Anh đưa nước cho Kiều Duyệt thay Triệu Cường cũng là muốn xem em có để ý đến anh không. Anh không dám hi vọng nhiều.”

    “Anh nghĩ nếu video phỏng vấn này còn không thu hút được sự chú ý của em, anh chỉ có thể dùng liên hôn thương nghiệp để trói em ở bên cạnh.”

    Tôi im lặng, không dám tin.

    Thì ra Tiêu Việt thích tôi như vậy.

    Bảo sao trước kia mỗi lần chúng tôi ra ngoài hẹn hò…

    Đồ ăn anh gọi, đồ vật anh mua đều là đồ mà tôi thích!

    Giờ tôi mới biết, cảm giác yêu và được yêu lại ngọt ngào thế này.

    Đủ để chúng tôi nắm tay nhau đến cuối đời.
     
    Yêu Thầm Nam Thần Sập Phòng
    Chương 17: Hoàn


    17,

    Tiêu Việt là người thừa kế của tập đoàn Tiêu Thị.

    Không ngờ ba tôi cũng biết.

    Chuyện Tiêu Việt là bạn trai tôi ông ấy cũng biết luôn.

    Ông cảm khái nói: “Cả giới kinh doanh đều biết, người ba Tiêu Thiên Trạch của nó đội vợ lên đầu, suốt ngày khoe khoang vợ mình là củ nhân sâm ngàn năm, Tiêu Việt cũng như vậy sao?”

    Tôi lắc đầu, nghĩ đến Tiêu Việt, mất mát nói: “Tiêu Việt chưa từng đăng hình con lên vòng bạn bè.”

    Tôi còn chưa nói xong, bạn thân tôi gửi cho tôi mấy tấm ảnh chụp màn hình.

    “Tiêu Tiêu, cậu mau bảo Tiêu Việt dừng tay đi, tớ ăn cơm chó no cmnr.”

    Tôi ngỡ ngàng, ngơ ngác, bật ngửa mở hình ảnh ra xem, đều là những gì Tiêu Việt đăng lên vòng bạn bè.

    “Hôm nay Tiêu Tiêu về nhà, nhớ em ấy ghê.”

    “Hôm nay là ngày thứ ba Tiêu Tiêu đi làm, nhớ em nhớ em nhớ em.”

    “Hôm nay Tiêu Tiêu tặng quà lễ tình nhân cho tui, là cà vạt, ừm… đeo vào rất đẹp trai.”

    “Tiêu Tiêu giỏi ghê, em ấy làm cho tôi một hộp bento hình trái tim, ngon ghê á.”

    Kèm theo đó là hình ảnh cơm chiên bị cháy đen thui.

    Sao tôi chưa từng thấy những cái này trên vòng bạn bè của Tiêu Việt?

    Ba tôi nhìn vào, vui mừng vỗ vai tôi.

    “Tốt, tốt, xem ra yêu vợ chiều vợ là truyền thống của Tiêu gia bọn họ.”

    - Hoàn-
     
    Back
    Top Bottom