Ngôn Tình Yêu Lại Mối Tình Đầu - Phi Vũ Đích Nhiệt Đái Ngư

Yêu Lại Mối Tình Đầu - Phi Vũ Đích Nhiệt Đái Ngư
Chương 20: Gặp lại bạn tốt


Từ sau khi ngồi cùng bàn với La Mộng Điệp, Lưu Nam trở nên sáng sủa hơn, giao lưu với mọi người xung quanh nhiều hơn, bầu không khí học tập cũng tốt lên,thi thoảng gặp phải Quách Tiểu Phàm đối phương đều chủ động chào hỏi nhau, Lưu Nam cảm thấy mọi thứ đều trở nên tốt đẹp hơn cho đến khi có một học sinh mới chuyển trường đến

" Chào mọi người tôi là Triệu uy đến từ trường trung học Tổng Khẩu học lực của tôi không được tốt lắm mong mọi người chỉ bảo nhiều hơn,cảm ơn!" Bên dưới vang lên tiếng vỗ tay hoan nghênh, Lưu Nam hướng về phía Triệu Uy vẫy vẫy tay

Triệu Uy vừa lúc ngồi vào vị trí phía trên bàn Lưu Nam thì đến giờ giải lao Triệu Uy cùng với Lưu Nam bắt đầu trò chuyện.

"Cậu cũng chuyển qua đây à, trước đấy đâu có nghe câu nói gì" Lưu Nam hỏi

" Cậu một tháng mới về một lần,tôi làm gì có cơ hội nói cho cậu,nhưng mà sau này còn nhiều cơ hội" Triệu Uy trả lời

"Chao ôi vậy cậu cũng chuyển đến, Chương Phàm cũng chuyển đến đây sao"

" Cậu không biết sao,hắn ở trung học tổng khẩu học lại năm nhất rồi"

Kì thực Lưu Nam trong nội tâm ôm lấy một tia hy vọng tuy nhiên nàng đã sớm biết rõ tất cả mọi chuyện đã xảy ra nhưng vẫn là không nhịn được mà hỏi " hắn có khoẻ không"

" Hắn vẫn như vậy,thành thành thật thật học lại,nhưng mà nghe nói gần đây có hai nữ sinh đang theo đuổi hắn"

Trong giờ ngôn ngữ và văn học,giáo viên chủ nhiệm bảo mọi người đọc ( hồng lâu mộng) trong đại ngọc chi tử trong 1 tiết.Lưu Nam đang đọc đến đoạn Đại Ngọc gần tử vong.

Nhìn thấy Xuân Tử Quyên đang khóc vội kêu cô hầu tôi lau nước mắt cho Đại Ngọc,Lý Hoàn vội vàng bước vào ba người vừa nhìn thấy chưa kịp nói gì. Đang lau thì bỗng nghe Đại Ngọc bật lên kêu thất thanh: Bảo Ngọc Bảo Ngọc, ngươi thật là ….nói đến thật là thì lại không lên tiếng toàn thân lạnh toát

Tử Quyên chờ đến sốt ruột vội vàng đỡ lấy mồ hôi đầm đìa mồ hôi lạnh dần theo thời gian. Thấy Xuân Lý Hoàn sốt ruột đến đầu óc rối bời, chỉ thấy Đại Ngọc hai mắt khẽ đảo ,than ôi,tâm hồn bay theo gió,sự lo lắng đi vào giấc mộng xa giữa canh ba.

Đại Ngọc quá là bi thương,Đại Ngọc ra đi vào chính ngày cưới, trước khi mất cũng không thể nhìn Bảo Ngọc,ôm nỗi hận mà chết. Đáng hận chính là Bảo Ngọc với Đại Ngọc chính là thật lòng yêu nhau,lại Vương Hi Phượng cùng Cổ Mẫu không hay biết gì.

Các cô ấy vì vinh quang sau này trong Cổ Phủ,chia rẽ lứa đôi đây cũng là lí do dẫn đến cái chết của Đại Ngọc. Nực cười chính là khi Bảo Ngọc vén tấm khăn của cô dâu lên thì phát hiện ra cô dâu đứng trước mặt mình không phải là Đại Ngọc

Giọt nước mắt trên khoé mắt của Lưu Nam cuối cùng cũng không ngừng được mà rơi xuống trang giấy dù sao thì cũng là khoá trên Lưu Nam làm bộ dụi mắt lau đi hết đem những dấu vết mình vừa khóc giấu đi

Trong những ngày tiếp theo,không biết là do cái chết của Đại Ngọc ảnh hưởng,vẫn là câu nói đó "nghe nói gần đây có hai nữ sinh theo đuổi hắn" giống như bị ma chú vậy,làm cho đầu óc Lưu Nam không ngừng suy nghĩ,tâm hồn treo treo ngược cành cây.Nếu như cô không thể hiện ra thì cô sẽ vĩnh viễn mất đi Trương Phàm

Nếu như cô viết một bức thư tình thì có sẽ khác không? Ý nghĩ như vậy một khi đã sinh ra Lưu Nam sẽ nghĩ mọi cách để thực hiện nó, cuối cùng vẫn không đánh lại được lí trí vẫn là cố chấp như thế

Hôm nay nhân lúc không có người,Lưu Nam chui vào trong chăn bật đèn pin lên và bắt đầu viết thư có thể là do cuốn (trò đùa giai chi hôn) của Viên Tương Cần đã cho Lưu Nam dũng khí

Mở đầu thư không biết viết như thế nào,Lưu Nam có chút phiền não trong nhật kí cũng có viết một đoạn ngắn nhưng cũng không vừa ý cho lắm.Lần trước viết thư tình đã là 3 năm trước lúc đó đã viết những gì thì không còn nhớ nữa. Nhưng cô cũng cẩn thận mà suy nghĩ lại đã viết những gì hẳn là thật lòng bày tỏ,có lẽ là từ tình cảm trong lòng mà viết ra từ trong cuốn nhật ký mà cô đã viết làm cô nhớ lại những kỉ niệm giữa hai người.

"Chương Phàm hẳn là sẽ không nghĩ được rằng cô cũng có ngày phải viết thư tình như ngày hôm nay,vẫn là cảm thấy hành động này có phần ấu trĩ,bởi vì không ai nghĩ sau khi lớn lên sẽ ở bên nhau,vốn định giấu kín tâm tình này đi,nhưng hiện tại là không thể giấu được nữa,cô không thể nhớ rõ là bắt đầu thích hắn từ lúc nào có thể là lâu ngày rồi nảy sinh tình cảm cũng có thể là do ngắm hắn trong thời gian dài, Không hiểu sao từ trong đám đông cũng có thể nhận ra hắn dường như hắn đang phát sáng giữa đám đông.

Sau khi đã xác nhận xong,Lưu Nam dựa theo bản nháp trên cuốn nhật kí sao chép lại in ấn đẹp đẽ trên tờ giấy.Ngày hôm nay cô đã mơ,trong mơ Lưu Nam thấy Trương Phàm đang cầm một cây cỏ đuôi chó đứng dưới ánh nắng vẫy tay về phía Lưu Nam,cỏ đuôi chó lắc lư theo gió tựa như đang vui mừng vẫy chào cô.
 
Yêu Lại Mối Tình Đầu - Phi Vũ Đích Nhiệt Đái Ngư
Chương 21


Lưu Nam thổ lộ sau khi thất bại, trái tim vẫn luôn cô đơn, không muốn làm đầu óc dừng lại ở QQ không gian “Đoạn tuyệt tình yêu ”, không muốn để đầu óc dừng lại ở hình bóng giống như người lạ, không muốn ở lại nơi từng có nhiều kỹ niệm tốt đẹp cùng nhau, việccần làm ngay là đem mọi thứ nhồi nhét vào, Lưu Nam lựa chọn học tập.

Trong giờ học, Lưu Nam đang làm đề toán, cảm giác có một người nhìn lén. Lưu Nam ngẩng đầu, đúng là thấy phía trước có người nhìn cô ấy vui cười, người này là một người bạn tốt của Quách Tiểu Phàm —— Lưu Quang kính, thường ngày chính là cái đùa dai như quỷ, đặc biệt hài hước, hôm nay không biết nghĩ như thế nào tới trêu chọc cô ấy.

“Có chuyện gì sao?” Lưu Nam hỏi.

“Không có việc gì, hì hì.” Lưu Quang Kính nở một nụ cười xấu xa.

“Vậy đừng nhìn chằm chằm tớ, cảm thấy không được tự nhiên.” Lưu Nam phun tào nói.

“Cậu biết không, Quách Tiểu Phàm thích cậu.” Lưu Quang Kính đột nhiên nói.

“Hả?” tâm tư của Lưu Nam bất ngờ không kịp phòng bị xáo trộn

“Đừng đùa, ảnh hưởng việc học tập của tớ.” Lưu Nam trả lời.

“Thật sự,nếu cậu không tin thì hỏi hắn.” Lưu Quang Kính trên mặt vẫn cười nhan hiểm.

“Đi nơi nào hóng mát đi” Nói chuyện, Lưu Nam liền không phản ứng cậu ta nữa.

Lòng yêu thích ai cũng có, chỉ là hoặc sớm hay muộn. Tình yêu của Lưu Nam đến sớm, rời đi chậm. tình yêu của Quách Tiểu Phàm đến bất nhờ, Lưu Nam chưa chuẩn bị sẵn sàng,Rút kinh nghiệm từ lần tỏ tình thấy bại, Lưu Nam dự định giống như trước đây, giả vờ vui đùa như không biết. Bởi vì như vậy, hai người còn có thể làm bạn bè.

Lưu Nam vùi đầu vào sách hướng dẫn và bài kiểm tra của các môn học, hoàn toàn đắm chìm trong bầu không khí học tập, vì đón ngày đầu năm mới còn chuẩn bị biểu diễn bài hát chào mừng năm mới cũng các bạn, có điều bởi vì quá nhiều nhiều bài hát, cuối cùng không được lựa chọn, Khoảng thời gian vui vẻ bên bạn bè dường như thực sự giúp cô ấy chôn sâu những suy nghĩ của mình, điều mà cô ấy sắp quên.

Mọi thứ tiến hành đâu vào đấy.

Chương trình tối chào mừng năm mới đều cực kì xuất sắc, ca hát,nhảy múa, tiểu phẩm,không kém với chương trình mừng xuân. Tiết mục sẽ biểu diễn chính là 《 sứ Thanh Hoa 》, “Trời chờ mưa bụi, em chờ anh……”

Lưu Nam đang nhiệt tình lắng nghe, đột nhiên bị người khác kêu lại, “Lưu Nam, cậu đi ra đây một chút.” Là La Mộng Điệp một trong các bạn bè của Giang Lâm, ngày thường Lưu Nam cùng cậu ta ít khi giao tiếp.

Sau khi theo cậu ta ra khỏi phòng học, Lưu Nam nhìn thấy Quách Tiểu Phàm đang mỉm cười với mình, dường như còn có một chút xấu hổ

“Quách Tiểu Phàm muốn cùng cậu chụp ảnh kỷ niệm cùng nhau.” Giang lâm giơ máy ảnh của hắn trước ngực.

“A,được!” Lưu Nam cười đáp lại Quách Tiểu Phàm, giống như cười với chính mình trong gương, Quách Tiểu Phàm cười đặc biệt rực rỡ.

Cùng là yêu thầm, Lưu Nam có chút đồng cảm với hắn. Giang Lâm Ý bảo hai người tới gần chút nữa, Lưu Nam rất phối hợp đến gần Quách Tiểu Phàm, đầu còn hơi nghiêng nghiêng về phía hắn, dường như cô ấy xa cách Chương Phàm hơn một chút.

Biết đâu cô ấy còn có thể đối hắn tốt hơn một chút, Vài giây trước khi Giang Lâm ấn nút chụp, Lưu Nam nhẹ nhàng cầm tay Quách Tiểu Phàm, Quách Tiểu Phàm thế nhưng cũng uốn lượn ngón tay, ngược lại nắm lấy tay Lưu Nam. Hắn chắc là rất vui vẻ, Lưu Nam nghĩ như vậy.

Chụp ảnh kết thúc, Lưu Nam nhanh chóng rút về tay, người khác có thể nghĩ là cô cảm thấy xấu hổ, chỉ có cô ấy biết, là bởi vì áy náy, khổ sở, cô ấy có bao nhiêu hy vọng cầm lấy tay của Chương Phàm!

Lưu Nam cho rằng cô ấy ít nhất cho Quách Tiểu Phàm một kỷ niệm vui vẻ, không nghĩ tới hắn lại đau xót. Bởi vì hắn đã biết được từ bạn bè của mình rằng Lưu Nam đã sớm có người trong lòng. Biết được sự thật hắn, không giống quá kích như Lưu Nam, mà là trở nên bình thản, nhưng mà lại giống nhau kết quả, ngay cả bạn bè cũng không làm được. Nhưng mà tin tức tốt thì sau đại học, mặc dù không có thể làm người yêu, nhưng ít ra còn có một chút liên hệ.

ngày thường

Cuối cùng lịch sử sẽ không thay đổi, mặc dù không muốn tin tưởng, Lưu Nam vẫn hiểu được.
 
Yêu Lại Mối Tình Đầu - Phi Vũ Đích Nhiệt Đái Ngư
Chương 22


Lưu Nam thổ lộ sau khi thất bại, trái tim vẫn luôn cô đơn, không muốn làm đầu óc dừng lại ở QQ không gian “Đoạn tuyệt tình yêu ”, không muốn để đầu óc dừng lại ở hình bóng giống như người lạ, không muốn ở lại nơi từng có nhiều kỹ niệm tốt đẹp cùng nhau, việccần làm ngay là đem mọi thứ nhồi nhét vào, Lưu Nam lựa chọn học tập.

Trong giờ học, Lưu Nam đang làm đề toán, cảm giác có một người nhìn lén. Lưu Nam ngẩng đầu, đúng là thấy phía trước có người nhìn cô ấy vui cười, người này là một người bạn tốt của Quách Tiểu Phàm —— Lưu Quang kính, thường ngày chính là cái đùa dai như quỷ, đặc biệt hài hước, hôm nay không biết nghĩ như thế nào tới trêu chọc cô ấy.

“Có chuyện gì sao?” Lưu Nam hỏi.

“Không có việc gì, hì hì.” Lưu Quang Kính nở một nụ cười xấu xa.

“Vậy đừng nhìn chằm chằm tớ, cảm thấy không được tự nhiên.” Lưu Nam phun tào nói.

“Cậu biết không, Quách Tiểu Phàm thích cậu.” Lưu Quang Kính đột nhiên nói.

“Hả?” tâm tư của Lưu Nam bất ngờ không kịp phòng bị xáo trộn

“Đừng đùa, ảnh hưởng việc học tập của tớ.” Lưu Nam trả lời.

“Thật sự,nếu cậu không tin thì hỏi hắn.” Lưu Quang Kính trên mặt vẫn cười nhan hiểm.

“Đi nơi nào hóng mát đi” Nói chuyện, Lưu Nam liền không phản ứng cậu ta nữa.

Lòng yêu thích ai cũng có, chỉ là hoặc sớm hay muộn. Tình yêu của Lưu Nam đến sớm, rời đi chậm. tình yêu của Quách Tiểu Phàm đến bất nhờ, Lưu Nam chưa chuẩn bị sẵn sàng,Rút kinh nghiệm từ lần tỏ tình thấy bại, Lưu Nam dự định giống như trước đây, giả vờ vui đùa như không biết. Bởi vì như vậy, hai người còn có thể làm bạn bè.

Lưu Nam vùi đầu vào sách hướng dẫn và bài kiểm tra của các môn học, hoàn toàn đắm chìm trong bầu không khí học tập, vì đón ngày đầu năm mới còn chuẩn bị biểu diễn bài hát chào mừng năm mới cũng các bạn, có điều bởi vì quá nhiều nhiều bài hát, cuối cùng không được lựa chọn, Khoảng thời gian vui vẻ bên bạn bè dường như thực sự giúp cô ấy chôn sâu những suy nghĩ của mình, điều mà cô ấy sắp quên.

Mọi thứ tiến hành đâu vào đấy.

Chương trình tối chào mừng năm mới đều cực kì xuất sắc, ca hát,nhảy múa, tiểu phẩm,không kém với chương trình mừng xuân. Tiết mục sẽ biểu diễn chính là 《 sứ Thanh Hoa 》, “Trời chờ mưa bụi, em chờ anh……”

Lưu Nam đang nhiệt tình lắng nghe, đột nhiên bị người khác kêu lại, “Lưu Nam, cậu đi ra đây một chút.” Là La Mộng Điệp một trong các bạn bè của Giang Lâm, ngày thường Lưu Nam cùng cậu ta ít khi giao tiếp.

Sau khi theo cậu ta ra khỏi phòng học, Lưu Nam nhìn thấy Quách Tiểu Phàm đang mỉm cười với mình, dường như còn có một chút xấu hổ

“Quách Tiểu Phàm muốn cùng cậu chụp ảnh kỷ niệm cùng nhau.” Giang lâm giơ máy ảnh của hắn trước ngực.

“A,được!” Lưu Nam cười đáp lại Quách Tiểu Phàm, giống như cười với chính mình trong gương, Quách Tiểu Phàm cười đặc biệt rực rỡ.

Cùng là yêu thầm, Lưu Nam có chút đồng cảm với hắn. Giang Lâm Ý bảo hai người tới gần chút nữa, Lưu Nam rất phối hợp đến gần Quách Tiểu Phàm, đầu còn hơi nghiêng nghiêng về phía hắn, dường như cô ấy xa cách Chương Phàm hơn một chút.

Biết đâu cô ấy còn có thể đối hắn tốt hơn một chút, Vài giây trước khi Giang Lâm ấn nút chụp, Lưu Nam nhẹ nhàng cầm tay Quách Tiểu Phàm, Quách Tiểu Phàm thế nhưng cũng uốn lượn ngón tay, ngược lại nắm lấy tay Lưu Nam. Hắn chắc là rất vui vẻ, Lưu Nam nghĩ như vậy.

Chụp ảnh kết thúc, Lưu Nam nhanh chóng rút về tay, người khác có thể nghĩ là cô cảm thấy xấu hổ, chỉ có cô ấy biết, là bởi vì áy náy, khổ sở, cô ấy có bao nhiêu hy vọng cầm lấy tay của Chương Phàm!

Lưu Nam cho rằng cô ấy ít nhất cho Quách Tiểu Phàm một kỷ niệm vui vẻ, không nghĩ tới hắn lại đau xót. Bởi vì hắn đã biết được từ bạn bè của mình rằng Lưu Nam đã sớm có người trong lòng. Biết được sự thật hắn, không giống quá kích như Lưu Nam, mà là trở nên bình thản, nhưng mà lại giống nhau kết quả, ngay cả bạn bè cũng không làm được. Nhưng mà tin tức tốt thì sau đại học, mặc dù không có thể làm người yêu, nhưng ít ra còn có một chút liên hệ.

ngày thường

Cuối cùng lịch sử sẽ không thay đổi, mặc dù không muốn tin tưởng, Lưu Nam vẫn hiểu được.
 
Yêu Lại Mối Tình Đầu - Phi Vũ Đích Nhiệt Đái Ngư
Chương 23


Trên đường về nhà, một lần nữa Lưu Nam đi ngang qua một nhà cửa hàng trang sức mới mở, “Hòm thư nguyện vọng” màu cam, chiếc chuông gió bồ công anh treo ở cửa kêu leng keng, Lưu Nam đi vào, chào đón cô là ông chủ quen thuộc “Chào mừng đã đến”, Đây không phải là cửa hàng trang sức đưa cô trở về quá khứ sao?

“Ông chủ, chúng ta đã gặp nhau rồi phải không?” Lưu Nam thử hỏi.

“Nếu cháu đã đến cửa hàng này, có lẽ chúng ta đã gặp nhau. cháu nhìn xem muốn mua cái gì, chú giảm giá 98% cho!” Ông chủ vẫn nhiệt tình như xưa, nhưng hình như không biết gì về việc trở về quá khứ.

Lưu Nam nhìn hộp thư màu cam, trước đó có rất nhiều thư. Lưu Nam mua giấy viết thư trong cửa hàng, biết rằng không thể làm người yêu, vẫn viết nguyện vọng cùng chữ ký như lần trước, gửi vào cùng một hộp thư.

Đêm đó, Lưu Nam lại mơ thấy Chương Phàm, vẫn chở cô ấy trên chiếc xe đạp, trong miệng ngậm một gốc cây cỏ đuôi chó, khẽ mỉm cười với cô. Nhìn thấy cậu ấy như vậy, Lưu Nam cũng rất vui vẻ.

Chương Phàm đột nhiên dừng xe lại, đưa cỏ đuôi chó cho cô ấy “Lưu Nam, làm bạn gái của tớ được không?”

Lưu Nam rất phấn khởi, biết đây là mơ cũng không muốn tỉnh lại, đang muốn nhận lấy cỏ đuôi chó, nhưng làm sao cũng không với tới được, ngược lại càng ngày càng cách xa hơn, cuối cùng mọi thứ trở nên mù mịt.

“Ta dùng cả đời cả kiếp này yêu thương chăm sóc người.Chỉ mong người hay dừng lưu chuyển ánh mắt ……”《Nuôi dưỡng tình yêu》của Dương Mịch vang lên hết một lần, cuối cùng cũng đánh thức Lưu Nam.

Lưu Nam dụi mắt và nghiêng đầu, trên vách tường không có poster của Inuyasha và Lưu Diệc Phi, chỉ có bức tường trắng. Giường của chính mình có thêm một lớp mùng. Nhìn sang bên phải, đó không phải là giường của bạn cùng phòng đại học sao? Lưu Nam nhanh chóng đứng dậy và nhìn xung quanh.

“Lưu Nam, còn không mau thức dậy, sắp muộn rồi!” Bạn cùng phòng Vương Dương Đan bưng chậu rửa mặt đi vào.

Cuối cùng cũng trở lại, Lưu Nam nghĩ.

Lưu Nam đi học như mọi ngày, nhưng trong đầu cô chỉ toàn hình ảnh trở về quá khứ, cô cảm thấy mình có chút thất bại.Dù có cơ hội làm lại nhưng vẫn bị bỏ lỡ. Chẳng lẽ cô cùng Chương Phàm có duyên nhưng không phận? Cô ấy không thể kiểm soát được quá khứ, còn hiện tại thì sao? Nếu lại dũng cảm một lần, có thể thay đổi hay không?

Lưu Nam trong lòng vừa cố chấp vừa kích động, mặc dù trở lại hiện tại vẫn là không cam lòng, quyết tâm theo đuổi một lần nữa, liền lập tức lên tàu đi Vũ Hán vào cuối tuần. Chương Phàm đang đi học ở đó, Lưu Nam muốn gặp cậu ấy và hỏi tại sao lại từ chối cô khi đó.Trong những năm này, nó đã trở thành một nút thắt trong trái tim, một bức tường không thể đẩy xuống, một rào cản không thể vượt qua của cô.

Sáng thứ bảy, Lưu Nam đi vào trường đại học của Chương Phàm, nghĩ tới cậu ấy đã học ở nơi này 1 năm, Lưu Nam không khỏi nhìn những tòa nhà trong trường.. khi đi ngang qua khu dạy học khi, tự hỏi Chương Phàm đã bao giờ có lớp học ở đây chưa; khi đi ngang qua nhà ăn, không biết cậu ấy đã ăn ở đây hay chưa; đi ngang qua sân thể dục, tò mò Chương Phàm có đá bóng ở đây chưa; đi ngang qua thư viện, tò mò cậu ấy có bao giờ tìm sách ở đây không……

Lưu Nam bước đi lang thang không có mục tiêu, nhìn thấy phía trước có một cặp đôi vừa nắm tay vừa nói chuyện thật ngọt ngào, Lúc này Lưu Nam mới nhớ lần trước Tiểu Uy nói Chương Phàm đã có bạn gái mới ở trường đại học. Cô chỉ là khách qua đường, sao cứ phải đến để cậu ấy cảm thấy nhàm chán, Lưu Nam cảm thấy mình là kẻ ngốc số một trên đời. tự cho mình là đúng liền chạy đến trường của cậu ấy, làm cho chính mình lúng túng.

Trước khi đi, Lưu Nam quyết định đi gặp Tiểu Uy một chút,vì học ở hai thành phố khác nhau nên họ không gặp nhau nhiều, nhưng thỉnh thoảng vẫn trò chuyện trên QQ.

Lưu Nam cùng Tiểu Uy chọn một nhà hàng gần trường đại học này để ngồi, nhưng sau vài câu hỏi han thì vẫn liên tục nói đến Chương Phàm, Lưu Nam càng cảm thấy chính mình thật buồn cười, cắt mãi không đứt, gỡ lại rối hơn.
 
Yêu Lại Mối Tình Đầu - Phi Vũ Đích Nhiệt Đái Ngư
Chương 24


Sau một thời gian dài không gặp mặt, Lưu Nam gọi ông chủ đem lên 2 chai bia.

Không gặp 1 năm, cậu đã học được cách uống rượu, hơn 18 rồi sao?” Tiểu Uy trêu ghẹo Lưu Nam, Lưu Nam chỉ cười.

Lưu Nam học cách uống rượu vào đại học năm nhất, khi đó liên hoan với bạn cùng phòng.Cô ấy muốn biết liệu uống rượu có giải tỏa được nỗi buồn không, vì thế uống mấy ly với họ,cô ấy tửu lượng bình thường, uống thượng 2 ly liền bắt đầu đỏ mặt, cho nên không uống rượu sau đó.

“Cậu còn không buông bỏ, cũng qua 7 năm rồi.” Tiểu Uy nhấp một ngụm rồi, tiếp tục nói, “Cậu muốn làm một con chó độc thân suốt đời sao,sao phải treo cổ trên cùng một cây, hơn nữa bây giờ cậu ấy đã có bạn gái, cậu phải chết lòng đi.”

“Tớ tất nhiên biết nên làm gì, nhưng lại không làm được.” Lưu Nam uống nửa ly bia, Chương Phàm đã trở thành nút thắt trong lòng cô ấy, không thể tháo.

“Không có gì là không thể làm được, lại không phải là người con trai duy nhất trên thế giới này, cậu không phải học ngành kỹ thuật sao, con trai nhất định là rất nhiều.Nói đi, có bao nhiêu người theo đuổi cậu?” Tiểu Uy cười nói.

“Những người đó đều không đáng tin cậy!”

“Vậy vẫn là Chương Phàm đáng để dựa vào sao!”

“Ừm!” Lưu Nam gật gật đầu.

Hai người nhìn nhau cười, kính nhau mấy ly.

Tiểu uy nhìn Lưu Nam như vậy cũng cảm thấy khó chịu.7 năm đã đến lúc nên buông xuống, Tiểu Uy cảm thấy mình nên làm điều gì đó.

“A lô” bên kia điện thoại là Chương Phàm. Lúc này Lưu Nam có chút hoảng hốt, đầu óc trống rỗng,dán mắt vào bức tường bên cạnh.

Tiểu Uy mở loa ngoài, đặt điện thoại ở bên cạnh bàn.

“Ruốt cuộc vì sao cậu thích cậu ấy, đã 7 năm rồi rồi!” Tiểu uy hỏi.

“Sao? Vì sao tớ lại thích? Tớ cũng không biết,tớ thích lâu lắm rồi, đã trở thành thói quen.” Lưu Nam không kìm nổi nước mắt, “Có thể là khoảnh khắc cậu ấy mỉm cười,lúc cậu ấy coi trong nghĩa khí, hay là khi cố ý trêu đùa, cũng có thể là lúc cậu ấy khích lệ tới, quá nhiều khoảnh khắc như thế này và đã quá lâu rồi. Tớ không nhớ chính xác là khoảnh khắc nào. haha~” Lưu Nam miễn cưỡng cười,nước mắt cũng bắt đầu chảy ra.

“Tớ không phải không nghĩ tới chuyện buông bỏ, nhưng ở đâu cũng đều có hình bóng của cậu ấy! Giọng nói của cậu ấy……Bình thường tớ luôn nghe thấy giọng nói giống như của cậu ấy trong đám đông. Còn có, hình bóng của cậu ấy cũng quá lớn rồi, tớ luôn có thể nhìn thấy hình dáng giống hệt cậu ấy. Vẫn còn,có quá nhiều người cung Sư Tử, ngay cả tính cách cũng rất giống nhau……” Nói đến cung Sư Tử, Lưu Nam lại nhất thời chua xót,lúc này cô không khác gì một người say rượu

“Cậu nói đi, vì sao cậu ấy lại không thích tớ? Bởi vì ta quá xấu? vì tớ rất ngu ngốc sao?” Lưu Nam tiếp tục hỏi Tiểu Uy, “Lúc trước tớ mắng cậu ấy trên QQ,cậu nghĩ cậu ấy có tức giận hay không? Haha, đáng đời! Ghét tớ, tớ cũng không thích hắn!” Lưu Nam nói khi say lại không biết, tâm tư hoàn toàn tự do ở trong thế giới của chính mình, nói xong lại chuẩn bị uống một ly.

“Đừng uống nữa, cậu say rồi.” Tiểu Uy cầm lấy ly bia, Lưu Nam duỗi tay muốn nhận lấy nhưng không thể với tới, mí mắt sập xuống, ngủ gục trên bàn.

“Các cậu ở đâu?” Chương Phàm hỏi ở đầu dây bên kia.

“Ở ‘tiệm cơm phồn thịnh ’ gần trường học của cậu, cậu muốn đến đây sao?” Tiểu Uy trả lời, nhưng điện thoại đã cúp máy.

Khoảng nửa giờ sau, Chương Phàm đến tiệm cơm, nhìn Lưu Nam đang ngủ ngon lành, trong khoảng thời gian ngắn tim đập loạn nhịp.

“Cậu ấy tại sao lại ở chỗ này?” Chương Phàm hỏi.

“Cậu nói xem?” Tiểu Uy hỏi lại.

“Nhưng cậu ấy không có liên lạc với tớ.” Chương Phàm có chút nghi ngờ.

“Nên chấm dứt rồi, Chương Phàm, người ta yêu thầm cậu 7 năm. Không thích liền xác định rõ, làm cho cô ấy hết hy vọng. Tớ đoán rằng đây không phải là lần đầu tiên cậu ấy bị dày vò.”Tiểu Uy nhìn Chương Phàm, “Cục diện rối rắm của cậu, chính mình thu dọn.” Nói xong liền chuẩn bị đi,khi đi tới cửa, Tiểu Uy ra hiệu cho Chương Phàm, “Huynh đệ, nhớ thanh toán hóa đơn!”

“Cậu giàu có không trả tiền mà lại bỏ chạy!” Chương Phàm nói thầm.
 
Yêu Lại Mối Tình Đầu - Phi Vũ Đích Nhiệt Đái Ngư
Chương 25


Có thể giọng nói Chương Phàm quá lớn, cho nên đánh thức Lưu Nam. Lưu Nam cố gắng chống cằm, khi mở mắt ra lần nữa, người đối diện đã biến thành Chương Phàm.

“Ha ha, khiến cậu chê cười rồi. Tớ say rượu, nhìn cậu thành Chương Phàm, ha ha, tớ thật là... – nấc - ngốc nghếch... ha ha...” Lưu Nam cười như không cười, Chương Phàm không biết nên đáp lại như thế nào.

“Cậu ở đâu? Tớ đưa cậu về.” Chương Phàm quay lại.

“Tớ, tớ muốn nôn...” Lưu Nam hơi buồn nôn, đứng dậy định vào nhà vệ sinh, nhưng lại cảm thấy trời đất quay cuồng, cũng may Chương Phàm kịp thời đến đỡ.

Chắc là do uống rượu quá nhiều, dạ dày Lưu Nam sông cuộn biển gầm, sau khi nôn xong, cả người đỡ hơn một chút, nhưng vẫn còn hơi choáng váng, gương mặt cũng ửng đỏ vô cùng.

Chương Phàm đưa cho Lưu Nam một ly nước ấm, nước xuống bụng được một lát, dạ dày mới bắt đầu ấm lên.

“Tớ hơi mệt, cậu đưa tớ đến... gần đây… tìm một khách sạn đi.” Lưu Nam cố gắng mở to mắt, cảm giác giây tiếp theo sẽ ngủ thiếp đi.

Chương Phàm mới đầu đỡ Lưu Nam đi tới, nhưng say Lưu Nam dưới chân mềm như bông, đi không được vài bước liền phải ngã xuống trên mặt đất, Chương Phàm đành phải cõng lên nàng.

“Vất vả cho cậu rồi, Uy Tử, ha ha... hôm nào nhất định… nhất định sẽ mời lại cậu… một bữa cơm! Lần sau không uống nữa, loại rượu này thật sự rất khó uống, cái gì mà mượn cơn say giải sầu chứ, tất cả đều là gạt người! Cậu về sau, cũng không cần uống nữa, thứ này căn bản không có tác dụng gì!”

“Vậy tại sao cậu lại muốn uống? Rõ ràng tửu lượng tệ như vậy.” Chương Phàm nói.

“Còn không phải bởi vì tên chết tiệt kia!” Lưu Nam đột nhiên bật thẳng người lên như một cái xác chết vùng dậy, thiếu chút nữa ngã khỏi lưng Chương Phàm.

“Đừng lộn xộn! Cậu nói rõ chút, tên kia như thế nào!” Chương Phàm cảm thấy oan ức.

“Cậu ta không… thích mình... hức…” Lưu Nam nhỏ giọng nức nở.

“Cái này, cậu ta không thích cậu, cậu thích người khác không được sao?” Chương Phàm trả lời.

“Cậu cho rằng… Thích một người… Rất đơn giản sao, tớ gặp được rất nhiều nam sinh, nhưng mà... không có một ai tốt giống như vậy, cậu nói xem có buồn không. Ha ha...” Lưu Nam ngừng nức nở, ngược lại nhỏ giọng chê cười, mà bị người bị chê cười, chính là bản thân cô.

Cười vài tiếng nữa, Lưu Nam tìm chỗ tựa cổ thoải mái rồi ngủ.

Chương Phàm bất đắc dĩ cười cười, nhiều năm không gặp, Lưu Nam, lúc trước thẹn thùng, bây giờ trở thành một con ma men. Biết rõ không thể giải sầu, vì sao còn muốn tự chuốc lấy phiền muộn? Nhưng mà, đây là cô, ngay từ đầu đã cố chấp như vậy.

Chương Phàm cõng Lưu Nam đi khoảng hai mươi phút, rốt cuộc cũng tìm được một khách sạn nhỏ chi phí tương đối thấp.

“Ông chủ, làm ơn cho một phòng.” Chương Phàm cõng Lưu Nam trên lưng, thở hồng hộc. Nhưng chuyện một nam sinh cõng nữ sinh say rượu đi khách sạn, khó tránh khỏi khiến người khác nghi ngờ.

“Bạn học nữ này, cháu nhận ra người này không?” Lão bản vỗ vỗ bả vai Lưu Nam hỏi.

“Vâng?” Lưu Nam mở to mắt, đầu óc vẫn còn mơ hồ.

“Tôi nói, cháu nhận ra người này không?” Ông chủ tăng âm lượng.

Lưu Nam ở trên lưng Chương Phàm chồm tới, nhìn tới nhìn lui cũng không thấy hết cả người, chỉ đơn giản nhìn được gương mặt của Chương Phàm. Quen thuộc như vậy, làm sao mà không nhận ra được!

“Ông chủ, cháu biết cậu ấy, là cháu…” Còn chưa nói xong, Lưu Nam liền gục đầu, cả người trượt xuống thiếp đi, cũng may Chương Phàm kịp thời đỡ lấy.

“Ông chủ, cô ấy là bạn học cấp ba của cháu, đến thăm cháu, bởi vì vui quá nên uống nhiều hơi nhiều, làm phiền ông chủ thu xếp cho một phòng.” Chương Phàm đưa cho ông chủ chứng minh thư, ông chủ do dự một lát, cuối cùng vẫn chuẩn bị cho một phòng.

“Bảo vệ an toàn cho các nữ sinh! Đừng có làm chuyện dại dột!” Chương Phàm cõng Lưu Nam lên lầu hai, ông chủ ở phía sau giao phó.

Phòng tuy nhỏ, nhưng vật chất đầy đủ. Chương Phàm đỡ Lưu Nam lên giường, nhưng Lưu Nam vẫn câu lấy cổ cậu. Chương Phàm thử kéo tay Lưu Nam ra, không ngờ đánh thức cô, “Sao giấc mơ này lại dài thế nhỉ, cậu còn chưa biến mất.” Chương Phàm không nói.

Chương Phàm thử kéo tay Lưu Nam xuống một lần nữa, nhưng cô lại không muốn buông ra.

“Trong mơ, tớ là chủ.” Lưu Nam chớp mắt nhìn Chương Phàm, lông mi giống cánh bướm rung động. Trước mặt Chương Phàm, tựa như dâu tây cô thích ăn, Lưu Nam hơi hé môi, rất muốn tiến tới cắn một cái. Khi hai gương mặt càng lúc càng sát lại, trái tim Chương Phàm nhảy cẫng lên. Sợ cởi bỏ cánh tay sẽ đánh thức hoặc làm đau cô, cậu do dự một lúc. Đợi khi Lưu Nam hoàn toàn ngủ rồi, cánh tay cũng buông xuống, Chương Phàm mới nhẹ nhàng đắp chăn cho cô.
 
Yêu Lại Mối Tình Đầu - Phi Vũ Đích Nhiệt Đái Ngư
Chương 26


Có thể giọng nói Chương Phàm quá lớn, cho nên đánh thức Lưu Nam. Lưu Nam cố gắng chống cằm, khi mở mắt ra lần nữa, người đối diện đã biến thành Chương Phàm.

“Ha ha, khiến cậu chê cười rồi. Tớ say rượu, nhìn cậu thành Chương Phàm, ha ha, tớ thật là... – nấc - ngốc nghếch... ha ha...” Lưu Nam cười như không cười, Chương Phàm không biết nên đáp lại như thế nào.

“Cậu ở đâu? Tớ đưa cậu về.” Chương Phàm quay lại.

“Tớ, tớ muốn nôn...” Lưu Nam hơi buồn nôn, đứng dậy định vào nhà vệ sinh, nhưng lại cảm thấy trời đất quay cuồng, cũng may Chương Phàm kịp thời đến đỡ.

Chắc là do uống rượu quá nhiều, dạ dày Lưu Nam sông cuộn biển gầm, sau khi nôn xong, cả người đỡ hơn một chút, nhưng vẫn còn hơi choáng váng, gương mặt cũng ửng đỏ vô cùng.

Chương Phàm đưa cho Lưu Nam một ly nước ấm, nước xuống bụng được một lát, dạ dày mới bắt đầu ấm lên.

“Tớ hơi mệt, cậu đưa tớ đến... gần đây… tìm một khách sạn đi.” Lưu Nam cố gắng mở to mắt, cảm giác giây tiếp theo sẽ ngủ thiếp đi.

Chương Phàm mới đầu đỡ Lưu Nam đi tới, nhưng say Lưu Nam dưới chân mềm như bông, đi không được vài bước liền phải ngã xuống trên mặt đất, Chương Phàm đành phải cõng lên nàng.

“Vất vả cho cậu rồi, Uy Tử, ha ha... hôm nào nhất định… nhất định sẽ mời lại cậu… một bữa cơm! Lần sau không uống nữa, loại rượu này thật sự rất khó uống, cái gì mà mượn cơn say giải sầu chứ, tất cả đều là gạt người! Cậu về sau, cũng không cần uống nữa, thứ này căn bản không có tác dụng gì!”

“Vậy tại sao cậu lại muốn uống? Rõ ràng tửu lượng tệ như vậy.” Chương Phàm nói.

“Còn không phải bởi vì tên chết tiệt kia!” Lưu Nam đột nhiên bật thẳng người lên như một cái xác chết vùng dậy, thiếu chút nữa ngã khỏi lưng Chương Phàm.

“Đừng lộn xộn! Cậu nói rõ chút, tên kia như thế nào!” Chương Phàm cảm thấy oan ức.

“Cậu ta không… thích mình... hức…” Lưu Nam nhỏ giọng nức nở.

“Cái này, cậu ta không thích cậu, cậu thích người khác không được sao?” Chương Phàm trả lời.

“Cậu cho rằng… Thích một người… Rất đơn giản sao, tớ gặp được rất nhiều nam sinh, nhưng mà... không có một ai tốt giống như vậy, cậu nói xem có buồn không. Ha ha...” Lưu Nam ngừng nức nở, ngược lại nhỏ giọng chê cười, mà bị người bị chê cười, chính là bản thân cô.

Cười vài tiếng nữa, Lưu Nam tìm chỗ tựa cổ thoải mái rồi ngủ.

Chương Phàm bất đắc dĩ cười cười, nhiều năm không gặp, Lưu Nam, lúc trước thẹn thùng, bây giờ trở thành một con ma men. Biết rõ không thể giải sầu, vì sao còn muốn tự chuốc lấy phiền muộn? Nhưng mà, đây là cô, ngay từ đầu đã cố chấp như vậy.

Chương Phàm cõng Lưu Nam đi khoảng hai mươi phút, rốt cuộc cũng tìm được một khách sạn nhỏ chi phí tương đối thấp.

“Ông chủ, làm ơn cho một phòng.” Chương Phàm cõng Lưu Nam trên lưng, thở hồng hộc. Nhưng chuyện một nam sinh cõng nữ sinh say rượu đi khách sạn, khó tránh khỏi khiến người khác nghi ngờ.

“Bạn học nữ này, cháu nhận ra người này không?” Lão bản vỗ vỗ bả vai Lưu Nam hỏi.

“Vâng?” Lưu Nam mở to mắt, đầu óc vẫn còn mơ hồ.

“Tôi nói, cháu nhận ra người này không?” Ông chủ tăng âm lượng.

Lưu Nam ở trên lưng Chương Phàm chồm tới, nhìn tới nhìn lui cũng không thấy hết cả người, chỉ đơn giản nhìn được gương mặt của Chương Phàm. Quen thuộc như vậy, làm sao mà không nhận ra được!

“Ông chủ, cháu biết cậu ấy, là cháu…” Còn chưa nói xong, Lưu Nam liền gục đầu, cả người trượt xuống thiếp đi, cũng may Chương Phàm kịp thời đỡ lấy.

“Ông chủ, cô ấy là bạn học cấp ba của cháu, đến thăm cháu, bởi vì vui quá nên uống nhiều hơi nhiều, làm phiền ông chủ thu xếp cho một phòng.” Chương Phàm đưa cho ông chủ chứng minh thư, ông chủ do dự một lát, cuối cùng vẫn chuẩn bị cho một phòng.

“Bảo vệ an toàn cho các nữ sinh! Đừng có làm chuyện dại dột!” Chương Phàm cõng Lưu Nam lên lầu hai, ông chủ ở phía sau giao phó.

Phòng tuy nhỏ, nhưng vật chất đầy đủ. Chương Phàm đỡ Lưu Nam lên giường, nhưng Lưu Nam vẫn câu lấy cổ cậu. Chương Phàm thử kéo tay Lưu Nam ra, không ngờ đánh thức cô, “Sao giấc mơ này lại dài thế nhỉ, cậu còn chưa biến mất.” Chương Phàm không nói.

Chương Phàm thử kéo tay Lưu Nam xuống một lần nữa, nhưng cô lại không muốn buông ra.

“Trong mơ, tớ là chủ.” Lưu Nam chớp mắt nhìn Chương Phàm, lông mi giống cánh bướm rung động. Trước mặt Chương Phàm, tựa như dâu tây cô thích ăn, Lưu Nam hơi hé môi, rất muốn tiến tới cắn một cái. Khi hai gương mặt càng lúc càng sát lại, trái tim Chương Phàm nhảy cẫng lên. Sợ cởi bỏ cánh tay sẽ đánh thức hoặc làm đau cô, cậu do dự một lúc. Đợi khi Lưu Nam hoàn toàn ngủ rồi, cánh tay cũng buông xuống, Chương Phàm mới nhẹ nhàng đắp chăn cho cô.
 
Yêu Lại Mối Tình Đầu - Phi Vũ Đích Nhiệt Đái Ngư
Chương 27: Mộng Tỉnh


Một đêm say rượu đổi lại chỉ có đau đầu, lúc tỉnh lại Lưu Nam vẫn cảm thấy choáng váng. Mãi đến khi hoàn toàn thanh tỉnh, mới nhận ra bản thân đang ở trong một căn phòng xa lạ. Còn có một người vừa lạ vừa quen, khiến cô không cách nào quên được, Chương Phàm, đang nằm nghiêng trên ghế sô pha bên cạnh.

Hết thẩy những thứ này đều là mộng sao? Lưu Nam có chút không thể tin được, ngày hôm qua cô dường như cũng mơ thấy Chương Phàm, chẳng lẽ đây không phải mộng? Lưu Nam tự véo mặt mình, đau! Vậy nên đây không phải là mơ! Nhưng tại sao Chương Phàm lại xuất hiện ở chỗ này, chẳng lẽ Uy Tử gọi cậu?

Tuy rằng ngày hôm qua Lưu Nam say rượu, nhưng lúc còn tỉnh táo, cô vẫn nhớ rõ sau khi bản thân nôn mửa ở buồng vệ sinh, có người đưa cô một ly nước ấm, dường như cô còn được Uy Tử cõng trên lưng, chẳng lẽ là Chương Phàm? Nếu quả thật như thế thì mất mặt quá! Nhưng mà Uy Tử đã đi đâu?

Lưu Nam lặng lẽ gọi điện thoại cho Uy Tử, tiếng chuông vang lê một lúc lâu mới có người nhấc máy, “Alo, gọi sớm như vậy có chuyện gì sao?” Uy Tử ngủ đến mơ màng, bị tiếng chuông đánh thức mới tiếp điện thoại.

“Ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì? Không phải tôi uống rượu cùng với cậu sao? Tại sao lúc tỉnh lại lại thấy Chương Phàm? Tôi... không có làm chuyện gì xấu hổ chứ?” Lưu Nam cố gắng đè thấp âm lượng, trong đầu đều là sự nghi ngờ.

“Ngày hôm qua tôi thấy cậu không có ý định từ bỏ, nên đã kêu Chương Phàm tới, cho hai người cơ hội giải quyết hiểu lầm, lúc cậu ta tới tôi rời đi rồi, hai người nói chuyện thế nào?” Uy Tử hỏi.

“Ngày hôm qua tôi say bất tỉnh nhân sự, quỷ mới biết tôi nói gì!” Trong lòng Lưu Nam lo lắng không yên.

“Vậy hôm nay cậu tỉnh táo, có thể nghiêm túc nói chuyện với cậu ta rồi.”

“Ừ.”

“Thức rồi?” Chương Phàm dụi dụi đôi mắt buồn ngủ, Lưu Nam giật mình.

“Tôi đi rửa mặt trước.” Lưu Nam chạy nhanh vào nhà tắm, vừa đánh răng vừa cẩn thận nhớ lại sự việc ngày hôm qua. Sau khi nôn xong, cô hơi buồn ngủ, trong lúc ngủ mê có người đã cõng cô trên lưng. Nếu người ngày hôm qua không phải là Uy Tử, vậy chính là Chương Phàm rồi? Nhưng cô lại không nhớ rõ hôm qua có nói gì đáng xấu hổ không, ngẫm lại thật mất mặt.

Lưu Nam rửa mặt, bỗng nhiên hình ảnh một cái ôm thoáng hiện trong đầu. Ngày hôm qua lúc nằm mơ cô tựa hồ đã ôm Chương Phàm, hình như còn muốn hôn cậu, cho nên cô đã hôn Chương Phàm? Nếu đúng là như vậy, thật sự mất mặt mà… Cực kỳ. Lưu Nam lắc lắc đầu, không dám tiếp tục nghĩ.

“Ta xong rồi.” Lưu Nam ngơ ngác nhìn Chương Phàm.

“Ừ, tôi đi rửa mặt, sau đó cùng nhau ăn sáng.”

“Ừm, tôi xuống dưới lầu chờ cậu.” Lưu Nam xách túi đi ra ngoài, thời điểm này không khí trong phòng dường như trở nên lắng đọng, cô và Chương Phàm đã hơn 3 năm không gặp nhau, lúc này gặp mặt không ngờ lại là tình cảnh xấu hổ như vậy, Lưu Nam thật muốn đào cái hố để chui vào.

“202 trả phòng.” Lưu Nam nói với ông chủ

“Cô gái trẻ, về sau đừng uống nhiều rượu như vậy, đặc biệt là với người khác giới, phải bảo vệ chính mình an toàn.” Ông chủ nghiêm túc nói.

“Vâng, cảm ơn ông chủ, đó là bạn học tôi, hai đứa trưởng thành cùng nhau.” Lưu Nam trả lời.

“Ồ, ra là thanh mai trúc mã, ha hả.” Ông chủ cười nói.

Sau khi trả tiền xong, Lưu Nam ngồi ở trên sô pha ngây người. Mặc dù nhớ cậu nhiều như vậy, nhưng gặp mặt lại không biết nên bắt đầu nói từ đầu, nói đến bức thư tình kia, về những lời chửi rủa vô lý, Lưu Nam chỉ cảm thấy khó mở miệng trả lời.

“Lưu Nam, ăn sáng đi.” Chương Phàm ở cửa gọi tên cô, Lưu Nam có chút kích động, đôi mắt phiếm hồng. Hơn 3 năm, Chương Phàm lại gọi tên cô.

“Ừm.” Lưu Nam khẽ cười, nhưng không dám chớp mắt, sợ rằng sẽ rơi lệ. Đến lúc Chương Phàm quay người lại, Lưu Nam đã lau khô nước nơi khóe mắt, tựa như tất cả đều chưa từng xảy ra.

Chương Phàm mời Lưu Nam ăn một chén mì trộn nạm bò, cả quá trình ăn Lưu Nam không lên tiếng, chỉ cặm cụi ăn.

“Còn nhớ không, tôi đã đặt cho cậu biệt danh “thịt nạm bò” Chương Phàm đột nhiên nói.

“Ừm, nhớ rõ, lúc sau tôi cũng đặt cho cậu cái biệt danh “bạch tuộc”. Lưu Nam trả lời.

“Lát nữa tôi dẫn cậu đi xem trường học, thế nào? Thịt nạm bò.” Chương Phàm hỏi.

“Được thôi, bạch tuộc.” Lưu Nam mỉm cười.
 
Yêu Lại Mối Tình Đầu - Phi Vũ Đích Nhiệt Đái Ngư
Chương 28: Tạm biệt


Trong trường đại học có nhiều lối đi rợp lá cây, sau tháng 10, thỉnh thoảng sẽ có vài lá cây ngô đồng rơi xuống đất, đạp ở dưới chân phát ra âm thanh đầy rung động. Mùa thu ấm áp, nắng xuyên qua khe hở, chiếu lên người cả hai.

Chương Phàm đưa Lưu Nam đi khắp khuôn viên trường, giới thiệu tòa giảng dạy, còn có những câu lạc bộ cậu tham gia. Là sinh viên năm nhất, rõ ràng cậu đã hòa nhập được với cuộc sống đại học rồi, Lưu Nam thầy vui cho cậu.

Gió nhẹ thổi qua, làm nước hồ gợn sóng nổi lên từng đợt. Nhìn về phía xa xa, Lưu Nam dường như thấy núi.

“Trường học các cậu có núi sao?” Lưu Nam hỏi.

“Trường các cậu cũng không có?” Chương Phàm hỏi lại, “Sinh viên khoa Mỹ thuật thường vẽ tranh ở đó, cậu có thể xem thử.”

“Đi xem thử đi, tôi vẫn luôn cảm thấy vẽ tranh là một thứ gì đó thật sự thần kì.

Ước chừng nửa giờ đi bộ, hai người rốt cuộc đi đến phụ cận. Lưu Nam vô cùng ngạc nhiên, hai bên đường ngoài cỏ đuôi chó tươi tốt, còn có không ít hoa dại chưa lụi tàn, một núi một sông, một cây một cỏ, tất cả phong cảnh, nhóm năm nhóm ba sinh viên kết bạn vẽ tranh ở chỗ này, quả thật rất nghệ thuật. Lưu Nam tiện tay hái một gốc cây cỏ đuôi chó thưởng thức.

“Nghỉ ngơi ở đây một chút, đi dạo nãy giờ chắc cậu cũng mệt rồi.” Chương Phàm tựa vào gốc cây lớn, ý bảo Lưu Nam ngồi xuống.

“Ừm.” Lưu Nam cũng ngồi dưới gốc cây, tận hưởng trời xanh mây trắng.

“Nhiều năm trôi qua như vậy, cậu chắc đã buông xuống rồi.” Chương Phàm nhìn Lưu Nam, ánh mắt mang chút thương hại, Lưu Nam lộ vẻ mất mác.

“Nhiều năm như vậy, rốt cuộc cậu cũng trực tiếp trả lời tôi.” Mũi Lưu Nam có chút chua xót, cô đã nỗ lực khống chế cảm xúc của mình.

“Khi đó chúng ta vẫn là học sinh, không hiểu chuyện, tôi cũng không biết cách từ chối. Cậu là bạn của tôi, tôi không muốn tổn thương cậu. Tôi thực sự biết ơn vì cậu đã thích tôi, nhưng mà bây giờ, cậu hãy thu hồi sự yêu thích này đi.” Chương Phàm nhàn nhạt nói, như thể đánh cho Lưu Nam một đòn trí mạng, nước mắt rốt cuộc kìm chế không được nữa. Lưu Nam không cho phép bản thân khóc trước mặt Chương Phàm, vội vàng lau nước mắt.

“Kỳ thật, qua lâu như vậy, tôi cũng biết, cậu hoàn toàn không có tâm tư kia, cho tới bây giờ, đều là một mình tôi tự nguyện.” Lưu Nam cố gắng kiềm chế nước mắt, nhưng cảm xúc càng ngày càng mãnh liệt. Nhớ lại nhiều sự việc xấu hổ, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

“Tôi biết cậu có bạn gái, tôi có chừng mực, sẽ không gây trở ngại cho hạnh phúc của cậu.” Lưu Nam ương ngạnh quay đầu.

“Kỳ thật tôi không có bạn gái, chỉ là muốn làm cậu hết hi vọng.” Lời giải thích của Chương Phàm cũng không khiến Lưu Nam khá lên chút nào. Lúc này còn tốt bụng nói dối, cõi lòng cô đau đơn vô cùng, đau đớn này chỉ có cô biết.

“Cậu sẽ ghét tôi sao?” Lưu Nam như cũ quay mặt đi, không hy vọng Chương Phàm nhìn thấy bản thân chật vật.

“Sao phải ghét cậu?” Chương Phàm hỏi ngược lại.

“Ghét tôi đã spam không gian QQ cậu, cố ý mắng mỏ cậu.” Giọng Lưu Nam mang theo tiếng khóc nức nở.

“Tâm tình cậu không tốt, việc trút giận là chuyện bình thường, tôi có thể hiểu được.”

“Vậy tại sao cậu không chào tôi nữa?”

“Tôi nghĩ cậu không muốn nói chuyện với tôi, đồng thời, cũng muốn cho cậu hết hy vọng.”

“Tôi nên cảm ơn cậu đúng không? Cảm ơn vì đã làm tôi hết hy vọng, đã cố gắng nhiều đến vậy… Cậu biết không, bởi vì những “cố gắng” này, tôi đã từng khóc rất nhiều ít lần. Tại sao ngay từ đầu cậu không nói rõ quan điểm của mình? Tôi cũng không đến mức… May mắn cho tới bây giờ.” Lưu Nam không biết trái tim mình tan nát bao nhiêu lần, chỉ biết hôm nay sẽ là lần cuối cùng.

“Thật xin lỗi. Lúc ấy tôi… Không biết nên xử lý tình huống này như nào. Cho nên hiện tại, tôi quyết định nói chuyện rõ ràng với cậu, hy vọng cậu sẽ không càng lúc càng lún sâu, chúng ta không có kết quả.” Chương Phàm chắc chắn nói.

“Tôi vẫn luôn muốn biết, vì sao cậu không thích tôi, tôi có chỗ nào không tốt?” Chương Phàm không lập tức đáp lại, Lưu Nam liền giải thích, “Cậu đừng hiểu lầm, tôi đã rõ ý của cậu rồi, tôi chỉ là muốn biết, tôi có chỗ nào không tốt.”

“Cậu không chỗ nào không tốt, chỉ là chúng ta không hợp nhau. Tôi vẫn luôn xem cậu như bạn, chỉ thế mà thôi.”

“Tôi biết rồi.” Lưu Nam lau lau nước mắt trên mặt.

“Vậy thì… tạm biệt.” Lưu Nam đứng dậy, gương mặt trở lại tươi vui.

“Ừ, hy vọng sau này cậu có thể tìm được nửa kia thích hợp.” Chương Phàm chúc phúc nói.

“Nếu cậu chướng mắt tôi, về sau, tôi sẽ đem phần yêu thích này dành cho người khác. Chúc cậu hạnh phúc.” Lưu Nam cố gắng làm bản thân mang theo dáng vẻ tự do và thoải mái, sau đó xoay người rời đi, thật xa.

Từng trận gió nhẹ thổi qua, giống như đem tâm sự của Lưu từng chút một thổi đi theo phương xa.

Năm năm sau, Lưu Nam mỉm cười hạnh phúc trong hôn lễ, Chương Phàm nâng chén rượu chúc phúc.
 
Back
Top Dưới