Cập nhật mới

Khác Yêu Hậu - Xem Trẫm Thu Phục Nàng Thế Nào?! - Kim Lưu Nhi ( Edit)

Yêu Hậu - Xem Trẫm Thu Phục Nàng Thế Nào?! - Kim Lưu Nhi ( Edit)
Chương 39: Thánh Ý


Phượng Nghi Cung.

Dung Tiêm Nguyệt dựa người trên nhuyễn tháp, buồn bực ngán ngẩm lật đi lật lại quyển sinh hoạt thường ngày, thỉnh thoảng ngáp một cái.

Nàng nhớ rất rõ, vì vị Hoàng Thượng kia không muốn đội trên đầu nàng cái tội danh "Họa quốc" nên bắt đầu ngày thứ bảy, ngày thứ tám, hắn đều qua đêm ở Tạ Chiêu Nghi, cùng Ý Quý Phi ngủ một ngày.

Sau thời gian đó, công việc chủ yếu của hắn chính là xử lý quốc sự triều chính.

Khác với nàng được cho là "Bị ân sủng" thì ba vị mỹ nhân kia có vẻ rất biết điều, đáng nhắc hơn nữa chính là ba vị mỹ nhân đó đều không hề được ban thuốc.

Dung Tiêm Nguyệt buông quyển sổ xuống, bưng ly trà trên bàn nhấp một ngụm thưởng thức.

Cảm giác thơm ngọt ấm áp lan ra dạ dày nàng, khiến nàng không khỏi thoải mái.

Những tháng ngày tự do thế này mới lý tưởng a!

Mỗi ngày đều ăn no rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, không cần phải thêu thùa làm túi này nọ, không cần phải chuẩn bị cơm nước, không cần phải tốn công tốn của chuẩn bị nến này nến nọ mỗi buổi tối.

Với một tinh thần thoải mái thế kia, đến da dẻ nàng cũng ngày càng trở nên láng mịn ra!

—— "Nương nương, còn một phút!"

Xuân Đào đột nhiên bạo dạn lên tiếng.

Phong hoa tuyết nguyệt trước mắt lập tức hóa thành hư ảnh, Dung Tiêm Nguyệt buông một tiếng thở dài.

Đặt ly trà xuống, quay sang tấm gương đồng nhìn trái nhìn phải dung nhan mình một chút.

Hôm nay chính là ngày mà phận Hoàng hậu như nàng phải ra mặt tiếp đón đám mỹ nhân trong hậu cung a.

... ...

Một phút sau, bên trong Phượng Nghi Cung, đã ngập tràn mùi hương son phấn quẩn quanh, sắc đẹp mãn thất.

Dung Tiêm Nguyệt một thân váy Mẫu Đơn hồng nhạt ngồi ở vị trí trung tâm, trên đỉnh đầu mũ Phượng Hoàng thoáng lay động.

Nàng uống trà, bày ra vẻ mặt ôn hòa cùng đám mỹ nhân kia.

So với lần họp mặt trước, các mỹ nhân phi tần khác đã nhìn nàng bằng con mắt khác, ai cũng tỏ vẻ hâm mộ và thân thiết với nàng hơn, đôi khi lại còn tỏ chút e ngại.

Chỉ có điều, nàng thừa nhận trí nhớ của mình hoàn toàn không đến nỗi tồi, nàng trơ mắt nhìn về phía ghế trống duy nhất gần đó.

Không lâu sau, ngoài cửa vang lên âm thanh bẩm báo :"Ý Quý Phi đến —— "

Làn gió mát nhẹ thổi, một vị mỹ nhân rạng rỡ xuất hiện ở cửa.

Cũng là bộ váy Mẫu đơn kết hợp với chiếc quần lụa xanh biếc mỏng manh, bên hông dùng sợi dây vàng yên la thắt thành chiếc nơ hình bướm tô điểm vòng eo tinh tế, hoàn mỹ không tỳ vết, tóc mai buông xõa đính thêm trâm cài phượng ngọc bích, trông kiêu diễm đến câu hồn người.

Mà đám mỹ nhân xung quanh, ngay khi vừa nhìn thấy Ý Quý phi, bầu không khí hài hòa ban nãy đều tan biến, mọi ánh mắt đều lén lút dồn về phía Dung Tiêm Nguyệt.

Sao y phục của Ý Quý Phi lại giống hoàn toàn của Hoàng hậu nương nương.

Sắc mặt Dung Tiêm Nguyệt khẽ biến, một giây sau lấy lại tinh thần.

Ý Quý Phi đến muộn hơn so với những vị mỹ nhân khác, nhưng nhìn đồng hồ nước bên góc tường, Dung Tiêm Nguyệt nghĩ, cái canh giờ này là vừa kịp lúc.

"Nô tì bái kiến Hoàng hậu nương nương —— "

Ý Quý Phi - Dung Tiêm Nhiễm hơi hạ người hành lễ.

"Đứng lên đi, ngồi!"

Các vị mỹ nhân ở đây bắt đầu lén lút nhìn nhau, so với lần gặp mặt trước thì lần này rõ ràng Hoàng hậu không mấy chào đón Ý Quý Phi.

Lông mày Dung Tiêm Nhiễm khẽ động, nàng cong môi cười, an vị tại vị trí của mình.

Sau khi đám cung tỳ Phượng Nghi Cung phụng dâng trà thơm, Dung Tiêm Nhiễm mới liếc nhìn y phục trên người Dung Tiêm Nguyệt, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

"A ~!

Nô tì không biết hôm nay Hoàng hậu nương nương...

Nô tì trở về thay ngay..."

Vừa dứt lời, Dung Tiêm Nhiễm làm bộ muốn đứng dậy rời đi thì Dung Tiêm Nguyệt chợt lạnh nhạt nói :"Thôi đi, chỉ là một bộ xiêm y, huống hồ, nó không hề giống!"

Nghe vậy, Dung Tiêm Nhiễm hé mắt quan sát bộ y phục trên người Dung Tiêm Nguyệt một cách cẩn thận.

Mà ở đây có một ít mỹ nhân cũng không dấu được tò mò mà so sánh bộ y phục của hai người họ.

Quả nhiên, hai bộ xiêm y này, nếu chỉ nhìn lướt qua thì rất giống nhau, nhưng đóa Mẫu Đơn đại hồng trên xiêm y Hoàng hậu lại lấp lánh ánh hào quang, mà của Ý Quý Phi thì chỉ phảng phất chất liệu vải.

Nếu không đem hai bộ xiêm y này ra so sánh thì phải công nhận giống nhau y đúc, nhưng bây giờ bị Hoàng hậu nương nương vạch trần, mắt liếc thấy đóa Mẫu Đơn trên người Ý Quý Phi ảm đạm phai mờ, khí chất cùng phong thái của nàng cũng vì đó mà giảm đi.

Sắc mặt Dung Tiêm Nhiễm trở nên có chút khó coi, nhóm mỹ nhân kia cũng biết điều, không dám lên tiếng bình luận này nọ.

Dung Tiêm Nguyệt vờ như không nhìn thấy ánh mắt đánh giá của đám đông phía dưới, thản nhiên ngồi trên ghế phượng, vui vẻ cười khanh khách.

Hành động và cử chỉ của nàng, càng bộc lộ phong thái cao quý và quyền lực của Dung Tiêm Nguyệt.

Đáy mắt Dung Tiêm Nhiễm sầm tối lại nhưng lại nhanh chóng giấu đi, ống tay áo giơ lên che miệng cười :"Đúng là vậy a!

Hoàng hậu nương nương không nói thì suýt chút nữa dọa chết nô tỳ, dù sao tội "trùng y Phượng Nghi cung" cũng không phải tội nhỏ!"

Số lượng phi tần mỹ nhân ở chốn thâm cung kể ra cũng không phải ít, thậm chí họ còn có thân phận rất đặc thù.

Loại tội "trùng y" thế này đã sớm được mọi người nghe qua và biết đến, xưa nay phi tần trong cung đều dùng chiêu này để trừng trị không ít các phi tần khác.

Ý Quý Phi thân là người đứng đầu hậu phi, lại xuất thân từ Dung gia, sao lại có khả năng vô tư không biết.

Sợ là với mối quan hệ "thân thiết" giữa Ý Quý Phi và Hoàng hậu thì hai đến ba phần đóa Mẫu Đơn kia cũng là có người cố ý gây ra.

Mà với những lời Dung Tiêm Nhiễm vừa nói, trên mặt các vị mỹ nhân đều lộ ra vẻ quái dị.

Không cần biết nguyên nhân xuất phát từ đầu, bọn họ cũng không dám bàn ra tán vào, có người lại cúi đầu không nói gì, cũng có người lén lút nhìn về phía Hoàng hậu.

Dung Tiêm Nguyệt chỉ khẽ mỉm cười, chậm rãi nâng chén trà lên, nhàn nhạ thưởng thức.

Dung Tiêm Nhiễm thấy thế, tròng mắt hơi đổi, lại làm ra vẻ giống như vừa nghĩ ra cái gì, miệng thốt lên :"Hôm nay lúc đi, Hoàng Thượng có nhắc đến Hoàng hậu nương nương!"

Động tác uống trà chợt ngừng lại, đồng thời đám mỹ nhân cũng chuyển tầm mắt lên người Dung Tiêm Nhiễm.

Nhắc đến Hoàng hậu nương nương đúng là chuyện đại sự, nhưng cần thiết phải chêm thêm câu "Lúc đi" ?

Bộ ngươi cho rằng người ta không biết hôm qua Hoàng Thượng ngủ lại ở Lai Nghi Cung à!?

Dung Tiêm Nhiễm bày ra vẻ xấu hổ nhỏ giọng lên tiếng :"Nghĩ lại cũng là lỗi của nô tỳ, ngày ấy phải tự tay trao lại mới đúng.

Hoàng hậu là người đứng đầu lục cung, bây giờ Hoàng hậu đã có đủ mọi quyền quyết định, cho nên chuyện quản lý lục cung, nô tỳ cũng sớm nên trao trả..."

Dung Tiêm Nguyệt nghe xong liền nhíu mày, nếu như nàng nhớ không lầm, lần trước không phải người này luôn miệng bảo Hoàng hậu nàng phải tránh xa khỏi cái chốn quyền lực hậu cung này sao!

"Muội muội nói gì vậy!"

Dung Tiêm Nguyệt đánh gãy lời nàng, cảm giác hai chữ "Muội muội" mình nói ra dễ nghe một cách lạ thường.

"Nếu Hoàng Thượng đã giao lục cung cho muội muội quản lý, vậy đó chính là vì tin tưởng muội muội.

Tuy bây giờ sức khỏe Bổn cung đã tốt lên, tuy nhiên bản tính còn lười biếng!

Như vậy đi, nếu Bổn cung có cơ hội gặp được Hoàng Thượng, Bổn cung sẽ tự mình nói rõ với ngài sau!

Cho nên, chuyện của lục cung, vẫn tạm thời làm phiền muội muội !"

Dung Tiêm Nguyệt thành khẩn nói khiến cho đáy mắt Dung Tiêm Nhiễm không giấu được một tia vui sướng vụt qua.

"Nếu Hoàng hậu nương nương đã nói vậy, nô tì cũng chỉ đành tuân mệnh !"

Dung Tiêm Nhiễm khom người lại.

"Khổ cho muội muội !"

Dung Tiêm Nguyệt nói.

"Vì Hoàng hậu phân ưu, là phúc của nô tì!"

Dung Tiêm Nhiễm cười càng dịu dàng, "Đúng rồi, nghe nói dạo trước Hoàng hậu có phái Xuân Đào trở về Dung phủ một chuyến, không biết sức khỏe của Tiết phu nhân đã tốt lên chưa?"

Khóe miệng Dung Tiêm Nguyệt hơi cong lên.

Nàng từng đọc một cuốn sách, trong đó viết nếu một nữ tử một khi gả vào nhà người ta thì sẽ đổi họ, trừ phi là vợ bé, không phải là chính thê thì mới giữ lại họ ruột của mình.

Mà mẫu thân của "Dung Tiêm Nguyệt", ban đầu là vợ bé, nhưng vì nàng được Hoàng Thượng chọn ngồi lên vị trí Hoàng hậu cho nên Tiết di nương mới nhấc lên thành chính thê.

Người ngoài nhìn vào chắc chắn sẽ xưng là "Phu nhân".

Nhưng Dung Tiêm Nhiễm lại cố tình trào phúng nói thẳng loại danh xưng này.

"Có lẽ muội muội ở trong cung lâu quá nên quên mất mẫu thân của Bổn cung bây giờ là phu nhân của Dung Phủ sao?!"

Dung Tiêm Nguyệt nhàn nhạt nói, thoải mái giải thích :"Có điều, làm cho muội muội thất vọng rồi, lúc trước mẫu thân bệnh nặng, phụ thân đối xử vô cùng tử tế, cộng thêm sự quan tâm chăm sóc từ phía Hoàng Thượng cho nên bây giờ sức khỏe mẫu thân đã không còn vấn đề gì!

Lần này Xuân Đào trở về có nói, trên dưới trong phủ người người ai cũng hoà hợp êm thấm, nghĩ thế chắc muội muội cũng yên tâm phần nào!"

Nghiễm nhiên, nghe qua thì ai cũng nghĩ Dung Tiêm Nguyệt chỉ đơn giản là kể chuyện phiếm trong nhà.

Nào biết đến tai Dung Tiêm Nhiễm, đáy mắt chợt tối lại, đồng thời ý cười cũng trở nên cứng đờ.

Sau đó, các vị phi tần mỹ nhân bắt đầu cáo từ rời đi.

Ý Quý Phi Dung Tiêm Nhiễm cũng khom người xin cáo lui, ngay thời điểm đứng dậy, Ý Quý Phi quét mắt âm trầm nhìn Dung Tiêm Nguyệt, bờ môi chậm rãi mấp máy.

"...

Xem ra Hoàng hậu nương nương đang càng ngày càng hiểu quy cũ hơn đây!"

P/s: Tuần này đăng hơi muộn, nhưng có còn hơn không ha.. có lẽ màn phản pháo của Nữ chính chính thức được bắt đầu....
 
Yêu Hậu - Xem Trẫm Thu Phục Nàng Thế Nào?! - Kim Lưu Nhi ( Edit)
Chương 40 : Không Có Mắt.


Dung Tiêm Nguyệt nhìn bóng lưng lả lướt rời đi của Dung Tiêm Nhiễm, chỉ bất đắc dĩ bật cười.

Đợi đến khi mỹ nhân đã rời đi hết, bên trong Phượng Nghi Cung được trả lại bầu không khí yên tĩnh vốn có, Xuân Đào dâng ấm trà.

Dung Tiêm Nguyệt gật gù khen ngợi.

Một chén trà ấm vào bụng, Dung Tiêm Nguyệt cảm thấy toàn thân trở nên thư thái hẳn lên.

Đang định leo lên giường nằm nghỉ ngơi thì đột nhiên bị tiếng gọi Xuân Đào cản gót chân nàng.

"Nương nương phải thay y phục đã!"

"..."

Dung Tiêm Nguyệt liếc nhìn Xuân Đào, trong tay Xuân Đào là bộ y phục chuyên dùng để luyện tập nội lực.

Dung Tiêm Nguyệt vui mừng nhoẻn miệng cười.

Tiểu Xuân Đào a, em đang dùng kế vu hồi với ta sao?!

Nàng vỗ lên vai Xuân Đào :"Hết cách, Hoàng Thượng đều đang theo dõi đấy!"

Xuân Đào cắn môi, trên mặt có chút bất an.

Dung Tiêm Nguyệt tiếp tục nói, "Còn nhớ ta đã nói gì với ngươi không?

Chỉ cần tâm Hoàng Thượng ở chỗ này của ta, vậy thì tất cả mọi chuyện đều dễ dàng giải quyết!"

Dường như đã thấu hiểu cái gì, hai mắt Xuân Đào sáng lên, mạnh mẽ gật đầu.

Dung Tiêm Nguyệt kéo khóe môi.

Nàng nào có biết lòng của tên hoàng đế kia có ở chỗ nàng hay không?

—— chỉ là, con bé kia, trước để cho nó hưởng thụ ít ngày đã!

... ... ... ... ...

Bên ngoài Phượng Nghi Cung.

Ý Quý Phi Dung Tiêm Nhiễm uyển chuyển bước đi, khóe môi mỉm cười, dù nụ cười này có được người ngoài đánh giá là mỹ lệ quyến rũ, nhưng với ánh mắt sắc bén trầm tối kia cũng đủ khiến đám cung tỳ đứng bên cạnh phải lạnh người câm như hến.

Hương Ngọc cúi đầu hành lễ.

"Nương nương!"

Hương Ngọc dìu Dung Tiêm Nhiễm lên xe liễn.

Đáy mắt Dung Tiêm Nhiễm chợt lóe sáng :"Đến Y Cục quan sát tình hình!"

"Nô tỳ đã phái người tới đó rồi!"

Hương Ngọc nói.

Dung Tiêm Nhiễm hơi gật đầu, khóe mắt liếc nhìn bộ y phục đại hồng Mẫu Đơn trên người mình, bờ môi cong lên ý cười gằn.

Cùng chất liệu vải, cùng là đóa Mẫu Đơn đó, thế nhưng vẫn còn kém xa nữ nhân kia!

Ta ngược lại muốn xem xem tên khốn nào không có mắt khiến ta xấu mặt!

——————————————————————

Phượng Nghi Cung.

"Tiệc tâm sự cùng mỹ nhân" kết thúc chưa tới một canh giờ thì lại nhận được tin hôm nay Hoàng Thượng sẽ đến ngủ qua đêm ở Phượng Nghi Cung.

Phượng Nghi Cung lập tức trở nên náo nhiệt hẳn ra, cả Xuân Đào cũng bận bịu không thấy bóng dáng đâu.

Dung Tiêm Nguyệt ngồi trên nhuyễn tháp, bên tai lắng nghe tiếng lạo xạo bận rộn của đám cung tỳ, nàng bất đắc dĩ lắc đầu, tiếp tục xem sách trong tay.

Một lúc sau, có một chén trà được đưa lên trước mặt.

Dung Tiêm Nguyệt liếc mắt nhìn, là Hương Lan.

Hương Lan nhìn thấy Dung Tiêm Nguyệt nhìn mình, lập tức khom người lại :"Trong cung trên dưới đều là xem Hoàng hậu nương nương như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, cũng coi vinh hoa của nương nương và phúc hạnh của Phượng Nghi Cung!"

"..."

Con ngươi Dung Tiêm Nguyệt hơi ngưng lại,

Đây là muốn nhắc kéo nàng sao?

Dung Tiêm Nguyệt nghe vậy nhấp môi đáp :"Ừm, Bổn cung biết rồi!"

Hương Lan lại là khom người lên tiếng :"Nô tỳ đa tạ nương nương!"

Nói xong bèn lui xuống.

Dung Tiêm Nguyệt nhìn bóng lưng Hương Lan lui ra, ánh mắt chợt tối sầm lại.

Trong chốc lát, Xuân Đào tiến vào, nhìn thấy Dung Tiêm Nguyệt nhíu mày trầm tư bèn lặng lẽ đứng bên cạnh.

"Lấy về chưa?!"

Đột nhiên, Dung Tiêm Nguyệt nói.

Xuân Đào sững sờ, ánh mắt có chút dao động :"Cái gì ạ?"

Dung Tiêm Nguyệt thản nhiên mở miệng :"...vậy là vẫn còn ở Y Cục!"

P/s: Cuối tuần đớp chương mới nha các bé con.
 
Yêu Hậu - Xem Trẫm Thu Phục Nàng Thế Nào?! - Kim Lưu Nhi ( Edit)
Chương 41: Ai Cũng Không Thể.


Khuôn mặt nhỏ nhắn của Xuân Đào lập tức nghệch ra.

Dung Tiêm Nguyệt nhìn sang, bật cười.

"Được rồi, cũng là do ta suy nghĩ không chu toàn, nhanh lấy về đi!"

Mấy ngày nay trong lúc rảnh rỗi, nàng nghĩ vẩn vơ mấy kiểu dạng y phục cùng với vài món trang sức, Xuân Đào xem qua xong lập tức chạy đi dặn dò người của Y Cục làm theo, giống như sáng nay, nàng khoác trên người bộ Mẫu Đơn lấp lánh kia, nó cũng có thể gọi là một trong số những thiết kế của nàng.

"Những thứ đó là ta tự nghĩ ra, ngươi xem nhìn có vừa mắt không!"

Dung Tiêm Nguyệt nói.

"Vâng!"

Xuân Đào lên tiếng đáp, mặt không giấu được vui mừng xoay người đi lấy.

Trong mắt Dung Tiêm Nguyệt ánh lên ý cười nhạt.

Mặc kệ vị Hương Lan kia rốt cuộc là ai, vì sao phải nói câu đó với nàng, nhưng chí ít, ý tứ trong lời nói đó cũng miễn cưỡng xem như có chút thành khẩn.

Hiện giờ ở trong cung, cả trên dưới ai ai cũng e sợ nàng và cái vị Ý Quý Phi kia tranh sủng, thân là nhân vật chính trong giai thoại đó, nàng không thể nào phớt lờ để cho người kia tự tung tự tác, nếu không người khác nhìn vào lại nghĩ nàng không quá tận tâm đến hai chữ "tranh sủng" kia.

Kỳ thực đạo lý này nàng cũng hiểu, hoặc là bắt đầu cuộc chơi "cung đấu", hoặc là giả vờ cho qua mọi chuyện.

Rất nhanh, Xuân Đào liền đem số tư trang mà Dung Tiêm Nguyệt thiết kế đặt mua ở Y Cục trở về, Dung Tiêm Nguyệt lại bảo Xuân Đào gọi Hương Lan tới, chủ tớ cùng nhau tiêu khiển mấy món đồ kia, trong ngoài Phượng Nghi Cung, lại một trận náo nhiệt.

... ... ... ... ...

Lai Nghi Cung.

"Chát —— "

Lanh lảnh một tiếng chói tai.

Bức rèm che khẽ lay động, ống tay áo hoa mạnh mẽ vung lên, hai gò má bên mặt Hương Ngọc in hằn rõ năm dấu tay.

Hương Ngọc cúi thấp đầu, biết điều quỳ gập người xuống đất :"Xin Quý Phi nương nương trách phạt!"

Dung Tiêm Nhiễm oán hận nhìn chằm chằm Hương Ngọc, khinh bỉ cười trào phúng :"Đương nhiên Bổn cung phải trách phạt ngươi, thân là tâm phúc của Bổn cung, bên trong Phượng Nghi Cung phát sinh chuyện lớn như vậy, ngươi thậm chí còn không biết!

Nếu không phải vì nàng ta cố tình chỉ điểm, ngươi tính giấu Bổn cung đến khi nào?

Muốn đem bản cung là làm trò cười sao?!"

Hương Ngọc cúi thấp đầu, không nhúc nhích.

Dung Tiêm Nhiễm liếc nhìn nàng, một tia ngoan độc thoáng lấp ló đằng sau con ngươi đầy trầm tĩnh :"Hôm nay cũng may chỉ có một cái áo, cùng với vài món đồ chơi không ra hồn, ngày mai cũng không biết là cái gì! !

Bổn cung tin tưởng ngươi như vậy, ngươi lại báo đáp Bổn cung thế sao?"

"Nô tỳ tội chết!"

Hương Ngọc dập đầu, từng tiếng dập đầu trên đất, ầm ầm vang vọng.

Dung Tiêm Nhiễm híp mắt, nhìn lên vầng trán đã đỏ sậm màu máu của Hương Ngọc, sau đó dần dần chảy ra vết máu dài.

"Đứng lên đi!"

Dung Tiêm Nhiễm cuối cùng cũng mở miệng, nàng nhấc cánh tay của mình lên, lông mày nhướng về phía chỗ cửa ra, cũng không thèm nhìn Hương Ngọc một chút, lạnh giọng lên tiếng :"Bổn cung không muốn mang tiếng xấu là trách phạt hà khắc hạ nhân!"

"Nương nương nhân từ!

Nô tỳ không dám vọng ngôn!"

Hương Ngọc dừng động tác, nâng người dậy.

Trên gương mặt nhỏ nhắn tú lệ bởi vì xuất hiện vết máu lăn dài nên trông sắc mặt hiện ra mấy phần trắng bệch.

Dung Tiêm Nhiễm nhàn nhạt liếc mắt, xua tay :"Lui xuống đi!"

"Vâng!"

Hương Ngọc khom người lui xuống.

Khóe mắt Dung Tiêm Nhiễm nhìn theo bóng dáng Hương Ngọc rời đi, khóe môi đầy ngoan độc chậm rãi cong lên, cười như có như không.

Dung Tiêm Nhiễm nàng, là nữ nhi của Dung gia, nhất định sẽ là Hoàng hậu của Đại Hạ.

Cho nên, đừng ai nghĩ đến chuyện thay thế vị trí đó của nàng!

Ai, cũng không thể!
 
Yêu Hậu - Xem Trẫm Thu Phục Nàng Thế Nào?! - Kim Lưu Nhi ( Edit)
Chương 42: Trâm Vàng.


Bóng đêm dần buông.

Phượng Nghi Cung.

Đèn đuốc sáng trưng.

Bên trong tẩm cung, người nữ tử trong gương khoác trên mình bộ áo lụa mỏng, son phấn đã lau đi lộ ra khuôn mặt trắng tự nhiên như ngọc, mái đầu tùy ý buông thả phía sau, trên đầu cũng không có mấy loại trâm cài nặng nề thường ngày, vỏn vẹn chỉ dùng một sợi dây nơ, mà chỉ bằng một sợi dây thôi, cũng đã toát lên dáng vẻ thoát tục và thuần khiết của người nữ tủ, tựa như tiên nữ vừa mới đáp xuống trần gian tắm rửa qua.

Chỉ là vị tiên tử này, sắc mặt nàng lại có phần không quá vui vẻ gì.

Bởi vì đồng hồ nước bên góc tường giờ khắc này đã điểm đến giờ Tuất!

Xuân Đào đứng bên cạnh phụng dưỡng cũng không dám nói lời nào, thậm chí cả chén trà nóng hổi cũng không dám bưng đến dâng tận tay mỹ nhân trước mắt.

Đột nhiên, mỹ nhân mạnh mẽ trừng mắt nhìn chính mình trong gương, bật người đứng dậy.

"Ngủ!"

Sau đó, xốc liêm trướng lên lập tức đi vào trong.

Khuôn mặt Xuân Đào trở nên trắng bệch, nhưng cũng đành cúi đầu đi theo.

... ...

Bên trong liêm trướng, Dung Tiêm Nguyệt cởi áo khoác bằng lụa mỏng trên người ra, được thiết kế theo dạng hình hai mảnh lá sen ôm trọn trước ngực, theo ánh nến mờ ào, dưới làn da trắng nõn nà, cả người nàng như toát thêm vài phần mê hoặc.

Ngay cả Xuân Đào đứng bên cạnh phụng dưỡng cũng ngắm nhìn đến ngây ngốc

Lúc trước nương nương vẽ ra những loại này phân phó đem xuống Y Cục thiết kế chỉ là do hứng khởi nhất thời.

Nhưng ngay sau khi bộ y phục Mẫu Đơn lấp lánh kia ra đời, Nương Nương liền để Y Cục làm thêm vài bộ y phục khác bằng thiết kế của mình.

Sau khi nghe nói Hoàng Thượng muốn đến đây, nàng vẫn mờ mịt không biết phải ứng phó thế nào thì đã thấy Nương Nương biến hóa bộ y phục rườm rà kia thành chiếc đầm tinh tế như vậy, nàng chỉ biết đứng đó thán phục vị Nương Nương nhà mình.

Đây cũng không phải là lần đầu tiên nhìn Nương Nương mình, nhưng không hiểu sao vẫn không dám nhìn trực diện, nếu không, sẽ đỏ mặt tim run.

Dung Tiêm Nguyệt không biết Xuân Đào đang mang vẻ mặt gì, cũng càng không có tâm tình suy đoán, bởi vì đây là lần thứ hai nàng bị tên Hoàng Đế kia cho leo cây.

Nàng biết có một số việc nếu đã có lần một, ắt sẽ có lần hai lần ba, nàng cũng biết rõ bốn chữ "lời vàng ý ngọc" thốt ra từ miệng Hoàng Đế ở một số thời điểm chỉ là những lời dối trá.

Nhưng nàng không ngờ, tất cả đều liên tiếp xảy ra trên người mình.

Nếu như nàng hờ hững đối mặt, hay là tâm trạng của nàng khá hơn một chút, nhưng bây giờ...

Dung Tiêm Nguyệt cúi đầu nhìn bộ đầm gợi cảm mà nàng đắn đo mãi mới dám mắt, một hồi sau, nàng ngửa đầu lên trời cười dài một tiếng.

Nếu như còn có kiếp sau, nàng nhất định phải đầu thai làm nam nhân!

Cố gắng lấy lại tâm tình, Dung Tiêm Nguyệt mạnh mẽ hít sâu một hơi, duy trì vẻ mặt lãnh đạm như thường, hết sức tao nhã cởi bộ đầm khiến nàng tức giận muốn phát tiết ấy ra khỏi người, sau đó nằm xuống giường.

Ngay khi Xuân Đào cảm thấy người trên giường gần như đã chợp mắt, đang cẩn thận lui ra ngoài thì đột nhiên Dung Tiêm Nguyệt mở miệng :"Nói cho người phía ngoài cảnh giác một chút, nói không chừng Hoàng Thượng sẽ còn tới!"

Trên mặt Xuân Đào xuất hiện ý cười vui vẻ, tươi cười đáp.

Cách màn, vẻ mặt vui vẻ của Xuân Đào rõ ràng đập vào mắt, Dung Tiêm Nguyệt không nói gì, chỉ lặng yên nắm chặt chiếc trâm vàng đã sớm được giấu ở dưới gối.

P/s: Thành thật xin lỗi cho sự chậm trễ và chểnh mảng của ta, nhưng tuyệt đối không có chuyện ngưng edit hay drop nha.

Cứ yên tâm chờ thêm một hai năm nữa là hoàn truyện...

Cơ mà truyện này dài lắm ý...
 
Yêu Hậu - Xem Trẫm Thu Phục Nàng Thế Nào?! - Kim Lưu Nhi ( Edit)
Chương 43: Tiêm Tiêm.


Trâm vàng sắc bén xẹt qua đầu ngón tay nàng, khóe môi Dung Tiêm Nguyệt khẽ mím chặt.

... ... ... ...

Tiền triều.

Đèn đuốc sáng trưng.

Bên ngoài ngự thư phòng, tiếng bước chân vang lên ngày một rõ rệt.

Cửa điện mở ra, một đoàn người xuất hiện, dẫn đầu là một thân long bào màu đen tuyền Hoàng Đế Dạ Lăng Cảnh trên mặt mang theo ý cười vui sướng, trực tiếp ngồi xuống Long án.

Thường tổng quản theo sát phía sau cũng nở nụ cười rạng rỡ, đồng thời tay cũng lanh lẹ dâng trà thơm.

Dạ Lăng Cảnh nhận lấy, thuận miệng hỏi :"Giờ nào rồi?"

Thường Tổng quản cúi thấp đầu đáp :"Giờ Tuất rồi ạ!"

Dạ Lăng Cảnh hơi gật gù :"Bên kia thế nào rồi?"

"Đã ngủ!

Có điều, đèn còn sáng!"

Con ngươi Dạ Lăng Cảnh lóe lên một tia sáng, khóe môi cong lên : "Lui xuống đi!"

Dạ Lăng Cảnh đặt ly trà xuống bàn dặn dò.

"Vâng!"

Thường Tổng quản lui ra, đóng lại cửa điện.

Dạ Lăng Cảnh nhìn cánh cửa điện dần khép lại, trên gương mặt tuấn mỹ kia lại không nhịn được cong khóe môi cười một cách đầy thâm ý.

Hắn chậm rãi rõ nhẹ đầu ngón tay lên bàn.

Ánh nến cũng theo tâm trạng của hắn mà nhảy múa, đột nhiên một bóng người áo đen thình lình xuất hiện trước Long án.

Bóng người kia không lên tiếng, lặng im quỳ xuống.

Dạ Lăng Cảnh thâm ý nhìn tên hắc ý nhân kia, thấp giọng nói :"Đi đi!"

Hắc y nhân nhận mệnh, nhấc gối đứng lên.

"Cẩn thận chút!

Nàng rất nhạy bén!"

Hắc y nhân cúi đầu, rất nhanh biến mất ở trong thư phòng.

Trả lại bầu không khĩ yên tĩnh trong thư phòng, Dạ Lăng Cảnh cầm lấy một quyển sách trên Long án.

Đầu ngón tay khẽ nhúc nhích, quyển sách từ từ mở ra.

Một bức tranh chân dung của mỹ nhân thình lình hiện ra.

Mỹ nhân bên trong thoạt nhìn dáng dấp mới bảy, tám tuổi, trên gương mặt non nớt mang theo mị hàm xuân thủy, sắc mặt trong trẻo như làn nước mùa thu, khoác trên người bộ áo choàng màu trắng thêu hình hoa Mẫu Đơn, trâm cài hình hoa mai điểm xuyến trên mái tóc màu đen tuyền bóng mượt, nhìn qua trông rất sống động.

Dạ Lăng Cảnh lấy tay vuốt ve lên bức họa, khóe môi thấp thoáng ý cười mị hoặc sâu xa.

"Tiêm Tiêm..."

... ... ...

Phượng Nghi Cung.

Đèn đuốc vẫn còn thắp sáng.

Trên chiếc giường to lớn, Dung Tiêm Nguyệt trằn trọc trở mình.

Rõ ràng rất muốn ngủ, nhưng không tài nào ngủ được.

Chóp mũi giống như cảm nhận được mùi hương quen thuộc, nhưng nến trong phòng vẫn còn thắp sáng, trên giường cũng chỉ có mình nàng.

Là nàng lo xa, hay vì trong lòng có nỗi niềm bất an !?

Dung Tiêm Nguyệt mơ mơ màng màng nghĩ, mãi đến khi nghe được tiếng đề chuông vang lên báo hiệu canh ba đã điểm bên ngoài.

Cả người đang trong tư thế căng thẳng chuẩn bị chiến đấu dần dần thả lỏng, bàn tay đặt dưới gối cũng không có ý định thu về.

Cuối cùng, nàng vẫn chọn ngủ.

Ngay ở nàng ngủ một khắc đó, ánh nến đột nhiên lay động lại, tựa hồ có cái gì thoáng một cái đã qua.

————————————————————

Sáng sớm.

Dung Tiêm Nguyệt mơ màng đưa mắt nhìn trần nhà, một lát sau mới hoàn toàn tỉnh lại.

Trong phòng được bao phủ bởi ánh nắng ấm áp của buổi bình minh.

Chóp mũi ngập tràn mùi hương Long Tiên, nồng nặc, bao phủ.

Dung Tiêm Nguyệt nhợt nhạt hít một hơi, nàng quay đầu.

Ở ngay bên đầu giường, một người nào đó yên lặng, một tay chống cằm, tay còn lại vân vê mái tóc đen mượt xõa dài trên gối, ánh mắt mang theo một tia mê đắm nhìn nàng, sủng nịch dưới đáy mắt vô tình lộ ra.

"Hoàng Thượng!"

Dung Tiêm Nguyệt có chút ngạc nhiên, theo bản năng mở miệng.

Dạ Lăng Cảnh ôn nhu nhìn nàng bày ra bộ dáng mơ hồ còn chưa tỉnh ngủ, sủng nịch cười đáp :" Rốt cuộc Hoàng hậu cũng đã chịu tỉnh dậy!"

Dung Tiêm Nguyệt lúng túng né tránh ánh mắt hắn, chống tay ngồi dậy.

Không biết có phải là ảo giác hay là lý do gì khác, nàng cảm thấy khi ánh mắt đối phương vừa lướt qua bộ cánh mỏng hơi xộc xệch trên người nàng, một nguồn nhiệt nóng rực bùng cháy lên, giống như muốn đốt sạch bộ xiêm y trên người.

Suy nghĩ một chút, nàng quyết định hờ hững không nói gì.

Chỉ cho đến khi vị Hoàng đế tuấn mỹ từ trong tay bưng đến một bát thuốc, sắc mặt nàng thoáng thay đổi.

Dung Tiêm Nguyệt nhìn chén thuốc, sau đó ngẩng đầu lên đối diện nhìn đối phương.

Nét phong tình liễm diễm vừa rồi lập tức biến mất, đáy mắt xuất hiện một tia sắc bén lãnh tình nhàn nhạt khiến da đầu nàng có chút tê rần.

Người đời nói không sai, gần vua như gần cọp!

Từ trước đến nay, việc mang thuốc luôn là Thường Tổng quản phụ trách, hôm nay tự dưng người này lại tự mình động thủ.

Dung Tiêm Nguyệt hít một hơi thật sâu, mùi vị cay đắng lập tức xông thẳng vào khoang mũi, khiến cổ họng nàng khó chịu từng cơn.

Nàng dám xác định, bát thuốc này, so với bình thường, đắng hơn gấp nhiều lần.

Dung Tiêm Nguyệt mím môi, nhận lấy chén thuốc, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Mùi vị đắng ngắt ập thẳng vào cổ họng, nàng rất muốn ói ngay thời điểm đó.

Nhìn thấy Dung Tiêm Nguyệt tỏ vẻ khó chịu ra mặt, Dạ Lăng Cảnh nhíu mày quan sát, sau đó đưa mứt hoa quả lên.

Dung Tiêm Nguyệt liếc nhìn, không hề nhận lấy.

Dạ Lăng Cảnh nhìn chằm chằm nàng, quanh thân ngập tràn hàn băng lạnh lẽo.

Dung Tiêm Nguyệt biết đây là điềm báo đế vương sắp nổi giận muốn bạo phát, mà nàng, cũng chẳng khác gì miệng núi lửa, rất muốn phun trào hết tất cả những gì mình phải chịu đựng kiềm nén.

Nàng nhấc mi, trong mắt thấp thoáng long lanh ánh nước, viền mắt cũng có chút đỏ ửng.

"Hoàng Thượng có thể nói cho nô tỳ biết rốt cuộc đây là thuốc gì không?

Hoàng Thượng đối xử với nô tỳ cũng giống như những phi tần khác như vậy sao?

Hoàng Thượng, thật sự yêu quý nô tỳ sao?"

Vừa dứt lời, quanh thân Dạ Lăng Cảnh như được phủ thêm một tầng khí lạnh đầy sát ý.

"Hoàng hậu, nàng giỏi lắm!"

"..."

Dung Tiêm Nguyệt run lên, giống như bị lời của đối phương dọa một phen, tiếng nghẹn ngào thi thoảng chực trào ra khỏi cổ họng.

Dạ Lăng Cảnh híp mắt, nhấc người dậy, mứt hoa quả trong tay trực tiếp ném xuống đất.

Thường tổng quản đứng phụng dưỡng bên ngoài cũng lập tức quỳ xuống đất.

Dạ Lăng Cảnh cũng không thèm để mắt tới, xốc liêm trướng lên rời đi.

Thường Tổng quản vội vàng đứng dậy theo đi ra ngoài.

Ngoài điện, đám cung tỳ sợ hãi quỳ rạp xuống.

Qua lớp cửa sổ, Dung Tiêm Nguyệt nghe được tiếng quát lạnh của vị Hoàng đế tuấn mỹ đang đứng bên ngoài :"Cố gắng bảo vệ Hoàng hậu của các ngươi!

Nếu Hoàng hậu có chuyện gì, trẫm muốn đầu của các ngươi!"

"Nô tỳ không dám..."

Cung tỳ từ trên xuống dưới đều lập tức cúi đầu hoảng loạn nhận mệnh, Hoàng Đế cũng sải bước rời đi.

Không lâu sau, Phượng Nghi Cung khôi phục về sự yên tĩnh vốn có của nó.

Thậm chí đến cả tiếng côn trùng kêu cũng có thể nghe được.

Qua một hồi lâu, bên ngoài cửa có tiếng cước bộ nhẹ nhàng đi tới, dường như là muốn đi vào bên trong.

"Đi ra ngoài!"

Dung Tiêm Nguyệt quát lên, từ trên giường ném xuống cái gì đó.

Tiếng vang lanh lảnh, vật kia trực tiếp ném lên cửa, lúc này Dung Tiêm Nguyệt mới nhận ra thứ mà mình ném đi chính là chiếc trâm vàng nàng giấu dưới gối đầu giường.

Dung Tiêm Nguyệt cong khóe miệng, tối hôm qua cây trâm này không phát huy tác dụng được, thật khéo, hôm nay có thể dùng tới.

P/s: Thông cảm vì truyện này không được cập nhật thường xuyên, ta sẽ cố gắng duy trì một cách thường xuyên nhất hết mức có thể.
 
Yêu Hậu - Xem Trẫm Thu Phục Nàng Thế Nào?! - Kim Lưu Nhi ( Edit)
Chương 44: Hắn Bất Nhân, Nàng Bất Nghĩa


"Nương nương!"

Ngoài cửa, âm thanh Tiểu Xuân Đào mang theo một tia lo lắng, phần nhiều là kinh hoảng.

"Đi ra ngoài!"

Dung Tiêm Nguyệt lại quát thêm một tiếng.

Tiểu Xuân Đào còn muốn nói điều gì đó, nhưng lại có người đến kéo tay khuyên nhu, người đó không ai khác chính là Hương Lan.

Cách cửa điện, Hương Lan nói cái gì đó, Dung Tiêm Nguyệt nghe không rõ.

Chỉ là trong chốc lát Xuân Đào thấp giọng nói :"Nương nương, tuyệt đối đừng làm gì có hại đến thân thể, nô tỳ sẽ ở ngoài cửa..."

Sau đó, không còn bất cứ âm thanh nào nữa.

Ngồi ở trên giường, Dung Tiêm Nguyệt không cảm nhận được bất cứ âm thanh nào khác từ bên ngoài, khóe mắt liếc về phía chỗ mứt hoa quả nằm lăn lóc nơi đầu giường, môi mỏng hơi cong lên ý cười đầy mỉa mai.

Đừng làm gì hại đến thân thể sao?

Ai nói nàng không hiểu đạo lý đó.

Bởi vì nàng vốn là cố ý!

Nàng là Hoàng hậu, mỗi ngày lúc nào cũng có thái y đến kiểm tra sức khỏe, không ai nói nàng có bệnh gì đau ốm, hắn đến đây khám cái gì?

Bộ nàng cần thuốc bổ lắm sao?

Được rồi, coi như những tên thái y kia vì mệnh lệnh của Hoàng Đế mà đến, óc nói gì cũng vô dụng.

Hắn nói muốn nàng uống thuốc bổ, nhưng vì sao bình thường lại không gặp nàng?

Trái lại mỗi khi đến cái trò "Thị tẩm", hắn đều rất thích cùng nàng phối hợp diễn trò cho thiên hạ thấy!

Nhưng nếu như "Dung Tiêm Nguyệt" của trước kia có thân phận không tầm thường, không sợ dầm mưa dãi nắng thì không tính làm gì!

Dù sao người ta cũng là là Hoàng Đế, nàng là Hoàng hậu, ủng hộ phu quân mình một cách vô điều kiện cũng là biểu hiện của hiền lương thục đức!

Cho nên, nàng có thể chịu đựng, nàng có thể trở thành bia ngắm!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu cái tên Hoàng Đế kia thật sự yêu thích Dung Tiêm Nguyệt, cũng sẽ không phải lôi nàng ra đứng đầu sóng ngọn gió, ngoại trừ dùng cái gương mặt yêu nghiệt đó để thu hút giống cái, nàng thực không thể hiểu được rốt cuộc tên đó đang nghĩ gì, làm gì?

Ngay cả loại "Thị tẩm" cũng có thể nuốt lời những mấy lần.

Ha!

Nói không chừng thời điểm hắn âu yếm ôm mình gọi tên "Tiêm Tiêm", không biết là thực sự gọi tên nàng, hay vẫn là cái vị ở Lai Nghi Cung kia!

Suy đi tính lại, đàn ông vẫn là loại động vật dễ động dục.

Nàng đương nhiên tin trên đời này có Liễu Hạ Huệ, nhưng cái người mà nàng tưởng chừng ngoài mình ra hắn sẽ không thích bất kỳ ai khác, lại không giống như nàng nghĩ, nếu như đối phương thật sự yêu thích, làm gì có chuyện ở thời khắc quan trọng nhất, hắn đều nhịn xuống được?

Đặc biệt là phía sau có hàng ngàn hàng vạn mỹ nữ bên cạnh Hoàng Đế, lại càng không thể!

Giải thích duy nhất chính là tên Hoàng Đế kia vốn ngay từ đầu là có vấn đề!

Nguyên nhân rất rõ ràng, nhiều năm như vậy, hậu cung chỉ có một người có thai, còn không biết là thật hay giả.

Còn có việc nàng nghe được tin đồn có người nói vị Ý Quý Phi cả đêm nhận được ân sủng kia, về cơ bản không hề có dấu hiệu có việc eo nhức lưng mỏi như trên thư vẫn miêu tả.

Còn nữa, chính là người bí ẩn kia tiết lộ bí mật thiên cơ bất khả lộ này cho nàng.

—— Nếu không phải vì hắn anh tuấn, có sắc đẹp hơn người thì nàng cũng không có chủ động tiếp cận hắn, để mặc hắn chiếm tiện nghi!

Mà kết quả, lại càng chứng minh suy đoán của nàng là đúng.

...

Còn có, Hoàng Đế nào lớn lên càng đẹp, trong đầu nàng sẽ lập tức nghĩ đến một chữ "Chuẩn" .

Cho nên, nếu hắn bất nhân, thì nàng cũng đành bất nghĩa!

Ngược lại, nếu hắn đã không thật sự yêu nàng, vậy cần gì nàng phải ở trước mặt hắn ra vẻ hiền thục đạo đức này nọ?

Con người mà, cũng chỉ đơn giản muốn dựa vào thế lực to lớn nào đó mới có thể đảm bảo an toàn tính mạng, đương nhiên, so với cái tên áo đen bí ẩn kia thì tên Hoàng đế tuấn tú này khiến nàng cảm thấy an ổn chán!

Dung Tiêm Nguyệt thở phào, ngửa mặt nằm vật xuống giường, kéo chăn bên cạnh đắp lên người.

Loại cảm giác cay đắng nơi lồng ngực cuối cùng cũng tan đi phân nửa.

Không khí cũng bắt đầu dễ thở hơn.

Cách chăn, Dung Tiêm Nguyệt sờ sờ cái bụng.

Nhắm mắt, ngủ.

P/s: Tiếp tục ủng hộ Nương nha các bảo bối.
 
Back
Top Bottom