Ngôn Tình Yêu Em Từ Bao Giờ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Yêu Em Từ Bao Giờ
Chương 81: 81: Chẳng Còn Liêm Sỉ


Cảnh Nghi ngồi thẳng người, vô định không biết mình đang mong chờ điều gì? Cô không tiếp nhận lại anh ta vì luôn nghĩ đến việc anh ta đã lên giường và có con với Mỹ Anh.

Tại sao anh ta lại cứ một mực phủ nhận khi cô tận mắt thấy anh ôm cô ta.- Anh không động vào mà cô ta lại có thai được sao? Anh nói gì cũng phải có lí một chút, đừng cho tôi là một kẻ ngốc nữa.- Anh không động vào mà cô ta lại có thai được sao? Anh nói gì cũng phải có lí một chút, đừng cho tôi là một kẻ ngốc nữa.Trạch Dương nghiêng người qua, đặt hai tay trên vai cô, gằn giọng.- Được, em không tin tôi, đợi tôi tóm được cô ta thì sẽ cho em câu trả lời.

Tôi chỉ muốn nói cho em biết, từ khi em đến là tôi chưa từng lên giường với ai ngoài em.Sau bữa ăn tối, Cảnh Nghi về phòng, theo thói quen đóng cửa nhưng bị Trạch Dương giữ lại.- Nhà của em là ở đây?- Anh lại muốn trói buộc tôi sao? Nhà này chưa bao giờ là của tôi cả.

Dù sao cô ta cũng có con rồi nên anh hãy nghĩ đến đứa trẻ mà...Cảnh Nghi ngồi thẳng người, vô định không biết mình đang mong chờ điều gì? Cô không tiếp nhận lại anh ta vì luôn nghĩ đến việc anh ta đã lên giường và có con với Mỹ Anh.

Tại sao anh ta lại cứ một mực phủ nhận khi cô tận mắt thấy anh ôm cô ta.- Tôi nói bao nhiêu lần em mới tin đây hả? Đứa bé của cô ta không phải con của tôi.Cảnh Nghi cười nhạt, cô ta sống cùng hắn rồi có thai.

Có cho tiền thì cô ta cũng không dám dây dưa với người khác rồi bắt hắn đổ vỏ.

Chính cô nhìn thấy hắn nâng niu cô ta ở trung tâm thương mại vậy mà bây giờ lại một mực chối bỏ.- Anh trước sau gì cũng vẫn độc ác như vậy? Con mình mà vẫn muốn chối bỏ sao?- Cảnh Nghi, em cố tình không hiểu sao? Cô ta là ai mà đòi có con được với tôi.

Nếu tôi muốn có con thì người mang nó sẽ là em.Nhắc đến con, trong lòng cô lại nhói lên đau đớn.- Tôi cũng đã từng có đấy thôi.

Vì sao tôi lại bị hại đến mất con và không nhìn thấy như này?- Tôi đang tìm kẻ đó và khiến chúng trả giá về điều này.

Đừng nghĩ nữa, chúng ta sẽ có những đứa trẻ khác.Cảnh Nghi cười lạnh, ánh mắt vô hồn tăm tối.- Tôi không muốn sinh con cho anh nữa.

Anh nhiều nhân tình như vậy thì tìm người sinh con cho anh không thiếu đâu.Trạch Dương vươn tay kéo Cảnh Nghi vào lòng giữ chặt, cả đầu vô lực tựa l ên đỉnh đầu cô khẽ thở dài.- Em nhìn thấy tôi bên cạnh Mỹ Anh liền lấy cớ rời đi nhưng không biết cô ta là được Khánh Phi đưa đến tiếp cận tôi.

Ngày chúng ta đi xem phim, áo tôi bị ướt em còn nhớ không? Đó là lần đầu tiên cô ta tiếp cận tôi.- Khánh Phi thuê Mỹ Anh sao?- Em biết mục đích của hắn rồi chứ? Vậy nên đêm đó, hắn đã lôi em bằng được vào phòng.

Lúc đó tôi chưa điều tra nên nghĩ em đã bắt tay với hắn để bắt gian tôi, lấy lí do rời đi mà về bên hắn.- Đầu óc anh cũng phong phú đấy nhỉ?Trạch Dương hôn lên vai khiến cô khẽ rùng mình.- Vì mọi chuyện diễn ra quá trùng hợp mà thôi.- Tất cả chỉ là ngụy biện.- Em vẫn còn giận tôi? Mỹ Anh là cái gì mà khiến tôi bỏ em chứ? Ngay từ đầu tiếp cận có mục đích, tự buông có con để trói buộc tôi, làm việc cho Khánh Phi nhưng lại muốn có danh phận với tôi.

Em nghĩ tôi ăn tạp đến thế sao? Đời này, người duy nhất khiến tôi phải giành giật là em mà thôi.- Tại sao anh lại biết Mỹ Anh là người của Khánh Phi?- Em nghĩ tôi chỉ biết lên giường thôi sao? Kẻ muốn tôi lụi bại nhiều lắm nhưng tôi vẫn sống như này là vì sao?- Vậy còn cái thai của Mỹ Anh?Thật ra lúc nghe cô ta nói có thai mà Trạch Dương lại chấp nhận khiến cô hụt hẫng.

Cô đã cho rằng hắn đã yêu Mỹ Anh thật lòng nên muốn có con với cô ta để xóa hết đi quan hệ với cô.Trạch Dương tựa hẳn ngực vào lưng Cảnh Nghi, hắn cúi xuống áp môi mình trên cổ cô không nhúc nhích.- Không phải của anh.Nếu hắn nói rõ với Cảnh Nghi là hắn đã cho cô ta lên giường với Khánh Phi và những người đàn ông khác thì cô sẽ cho rằng hắn thật độc ác nhưng trước giờ, hắn chưa từng nhân nhượng với kẻ thù.

Nhưng hắn lại không muốn cô biết, chi bằng chuyện không nên nói thì cứ giấu đi.- Anh cặp kè với người ta mà còn chối.- Anh chưa từng lên giường với cô ta thì sao lại có con được.

Cái gì cô ta nói em cũng tin mà lại không tin anh.- Vì anh không đáng tin.

Anh bao nuôi phụ nữ mà không ăn thịt người ta thì có ai tin nổi.

Thôi bỏ đi, anh ngủ với cô ta hay không cũng chẳng liên quan đến tôi.Hắn thở hắt ra, kìm nén không thể hiện sự buồn bực.- Thật không liên quan đến em? Chẳng phải em không chấp nhận về bên anh là vì đang ấm ách chuyện đó sao?- Tôi không có và cũng không muốn quản chuyện anh lên giường với người khác.

Anh bao nuôi ai cũng chẳng liên quan đến tôi.Không gian trở nên im ắng khi cả hai không tiếp tục nói chuyện nhưng hắn vẫn ôm khư khư lấy cô.

Rất lâu sau, cô muốn lên giường ngủ thì thấy tâm trạng hắn hình như không hề tệ sau những lời cô nói thì phải.- Em chặn số của anh, anh đến nhà thì em ấm ức mà khóc, năm lần bảy lượt em nhắc đến cái thai của Mỹ Anh không phải vì em ghen sao?Cảnh Nghi bối rối, trong lòng nghe rõ nhịp thở của chính mình.

Cô ghen là đúng rồi ai bảo cô yêu hắn nhưng bị hắn nói ra như vậy thì không tự nhiên cho lắm nên gỡ tay hắn ra đứng lên.- Anh đuổi tôi đi vì cô ta còn muốn tôi phải ngọt ngào với anh sao?- Thật ra bây giờ anh cũng đang hối hận rồi đây.

Đáng lẽ không nên diễn cùng họ mà cứ thẳng tay bóp ch ết hoặc cho chúng vài viên đạn là xong.Cảnh Nghi rùng mình, hắn một khi đã ra tay thì chẳng nể ai, hắn chơi đùa Mỹ Anh còn khiến Khánh Phi phá sản, liệu với cô, khi đã cạn tình thì hắn sẽ xuống tay thế nào?- Trạch Dương- Em nói đi.- Bây giờ tôi không nhìn thấy hơn nữa chúng ta cũng đã chấm dứt rồi vậy thì cứ như mấy tháng qua đi có được không?- Em vẫn muốn rời xa tôi?- Tôi không còn đủ tự tin để ở cạnh anh nữa.Trạch Dương xoay người Cảnh Nghi lại đối diện với mình.- Vậy trước kia em có tự tin?Cảnh Nghi không trả lời, Trạch Dương đế thêm.- Em hứa với mẹ tôi thế nào? Bây giờ định chối bỏ trách nhiệm.- Anh kiếm người kết hôn đâu có thiếu chứ?- Thật sự là em không muốn kết hôn với tôi?- Đợi khi mắt tôi nhìn được bình thường thì sẽ trả lời anh.

Bây giờ tôi mệt rồi nên muốn ngủ.Cảnh Nghi bước lại giường kéo chăn lên nằm xuống.

Những tưởng hắn sẽ về phòng cho cô ngủ nhưng cô lại thấy giường lún xuống, chăn bị kéo lên và đầu hắn hạ xuống bụng mình thì ngồi bật dậy.- Anh làm gì vậy?- Cho tôi nằm một lát, không làm gì em đâu.Hắn vẫn giữ nguyên tư thế nằm gác đầu trên đùi cô.

Khẽ thở dài, cô nằm xuống kệ hắn nằm im bất động như vậy.- Hôm nay tôi ngủ cùng em được chứ?- Anh lại muốn gì nữa?- Không gì cả, chỉ là ôm em ngủ thôi, mấy nay tôi bị mất ngủ.- Anh có thể ra ngoài tìm người khác, tôi có cấm anh đâu.- Nhưng không tìm được ai hợp với tôi như em cả.

Nếu không vì em tôi sẽ không nhịn lâu như vậy đâu.

Đã bao lâu rồi tôi chưa chạm vào em?.
 
Yêu Em Từ Bao Giờ
Chương 82: 82: Khó Hiểu


Cảnh Nghi đỏ mặt, nói trăm thứ chuyện rồi cuối cùng lại quay về cái chủ đề nóng ấy.

Cô chẳng buồn đôi co nữa mà nhắm mắt ngủ nhưng cũng chưa kịp ngủ thì lại cảm nhận được hơi thở của hắn phả lên cổ mình.
- Để tôi sang phòng khác ngủ.
Cảnh Nghi vừa nhổm người thì bị kéo ngược lại.
- Được rồi, tôi nhịn em...!nằm im đấy cho tôi.

Em đúng là không có lương tâm.

Em đừng quên lúc nguy hiểm chính em đã gọi cho tôi đấy.
- Dù sao cũng cảm ơn anh.
- Đừng cảm ơn suông như vậy, tôi không cần.
Cảnh Nghi nghe giọng hắn hậm hực như ấm ức lắm ấy.

Ai là người đuổi cô đi, ai chơi gái mà bây giờ còn bày ra kiểu vô tội chứ?
- Vậy anh muốn gì?
- Tôi muốn gì chẳng phải em là người hiểu rõ nhất sao?

- Tôi từ chối hiểu, chúc anh ngủ ngon.
Cảnh Nghi quay lưng về phía hắn nhắm mắt, mấy tháng rồi không nằm chung mà bây giờ cái giường rộng sao cô vẫn thấy chật chội.

Nằm mãi chẳng ngủ được, cô thấy bên cạnh cũng xoay tứ hướng chắc anh ta cũng giống cô.
- Cảnh Nghi
- Sao?
- Em không ngủ được?
- Vâng
- Tôi ôm cho dễ ngủ nhé! Hứa sẽ không làm gì?
- Không cần, mồm anh hứa nhưng thân thể anh không nghe lời chủ.1
Cô nghe thấy tiếng Trạch Dương cười khúc khích, tay vươn ra kéo eo cô lại sát ngực hắn.
- Em vẫn đang dỗi tôi?
- Không có, nếu anh còn lảm nhảm thì đừng nằm đây nữa.
Cảnh Nghi nằm im mặc kệ hắn ôm, mắt nhắm chặt lẩm nhẩm đếm cừu để quên đi sự hiện diện của hắn, quên đi cơ thể hắn đang nằm sát bên cạnh phập phù nóng ran.
....
Vừa thấy Khánh Phi mở cửa, Mỹ Anh liền lách người đi vào trong nhà.

Cô ta mặc quần áo, mặt mũi che kín mít từ đầu đến chân.
- Cô vẫn còn dám đến gặp tôi?
- Khánh Phi, anh hãy cứu tôi được không? Tôi không còn đường để đi nữa.
Khánh Phi đi về ghế ngồi, trên bàn có đầy những chai rượu đã uống hết, dưới sàn nhà cũng đầy tàn thuốc, dường như anh ta tự nhốt mình trong nhà đã lâu.
- Tiền tôi cho và cả tiền cô moi từ chỗ Trạch Dương nữa, bao nhiêu mà đã hết rồi sao? Cô và tôi không còn liên quan gì cả.
Mỹ Anh khóc lóc, nhìn hắn cầu xin.
- Anh giúp tôi ẩn náu một thời gian được không? Người của Trạch Dương đang truy bắt tôi.

Tôi sợ lắm, tôi không muốn chết.
Khánh Phi nhíu mày khó hiểu.
- Anh ta chẳng phải đã đuổi cô đi và tha cho cô rồi sao?
- Đúng vậy, nhưng mà...
- Nói, cô đang giấu tôi chuyện gì phải không?

Mỹ Anh sợ hãi nhìn Khánh Phi nổi cáu, cô ta đành nói thật.
- Tôi đã thuê người khiến cho Cảnh Nghi bị tai nạn nên...
Cô ta chưa nói hết thì Khánh Phi đã lao đến, giữ lấy cằm Mỹ Anh bóp mạnh.
- Tai nạn ấy là do cô gây ra sao? Cô đã giết cả con tôi.
Mỹ Anh sợ hãi hét lên.
- Buông tôi ra...vậy anh có nghĩ đến đứa trẻ trong bụng tôi không? Chính hai người đã đẩy tôi đến bước đường ấy...!tôi không biết Vũ Đan đi cùng Cảnh Nghi...
Cô ta càng nói, ánh mắt của Khánh Phi càng u ám, anh ta mang cả hai tay di chuyển bóp xuống cổ Mỹ Anh.
- Cô biết người tôi yêu là Cảnh Nghi sao còn dám động vào cô ấy.
Mỹ Anh đỏ mặt cố giật tay Khánh Phi ra nhưng không đủ sức, cô ta giẫy dụa trong tuyệt vọng, nước mắt, nước mũi giàn giụa.
- Anh...giết....
Cửa phòng bị xô mạnh, hai người đàn ông phi vào phòng kéo Khánh Phi rời khỏi Mỹ Anh rồi lập tức lôi cả hai người rời khỏi nhà.
Trạch Dương nhận được điện thoại, khóe miệng kéo thành một đường kẻ, đứng lên gọi cho Cảnh Nghi.
- Em chuẩn bị đi, tôi đón em đi có việc.
Cảnh Nghi được Trạch Dương dẫn đi, vừa vào trong cô đã ngửi thấy mùi thuốc súng.

Từ khi không nhìn thấy, mũi và tai cô có vẻ thính nhạy hơn bình thường.

Cô nghe thấy tiếng của Tống Vinh đang nói chuyện cùng Khang Nam và Hải Phong.

Dù ít tiếp xúc nhưng mỗi người họ có một chất giọng đặc biệt, điểm giống nhau chung là lời nói lạnh lùng và có phần khó gần.
- Đến rồi à?
Khang Nam lên tiếng chào hỏi trước, Cảnh Nghi lại nghe thấy tiếng súng bắn đi nên đoán đây là trường bắn.

- Bọn họ đâu?
Tống Vinh chỉ tay ra bên ngoài, nơi hai người bị trói lại ở tâm bắn, mắt được bịt kín bằng băng vải đen như những người sắp bị hành hình.

Trạch Dương nhếch miệng cười, nháy mắt với Hải Phong.
- Lâu ngày không động tay, cậu vẫn tin mình thích đâu bắn trúng đó đấy chứ?
- Tôi cho cậu thử một phát vào não nhé! Ra ngoài làm bia đỡ đạn đi thì biết ngay.
Khang Nam giơ tay súng, ngắm ra xa kéo cò khiến người bên ngoài sợ hãi hét lên thất thanh.

Anh quay sang cười cợt.
- Nếu cậu ta ra làm bia đỡ đạn tôi cũng muốn thử vài phát.
Trạch Dương nhìn hai người bạn muốn đốt cháy họ thành tro.
Cảnh Nghi không hiểu những người này rốt cuộc là gì? Họ là bác sĩ, là doanh nhân mà sao lại dùng súng ống thành thục như vậy? Phải chăng, ẩn sâu bên trong họ không hề đơn giản như bề ngoài.
Cảnh Nghi không biết bọn họ mà Trạch Dương hỏi khi đến và liên quan gì đến mình để cô có mặt ở đây.

Cô ngồi xuống ghế theo hướng dẫn của Trạch Dương mới lên tiếng.
- Tại sao anh lại đưa tôi đến đây? Không phải anh định dạy người mù dùng súng đấy chứ?.
 
Yêu Em Từ Bao Giờ
Chương 83: 83: Trừng Trị


Trước kia nghe Cảnh Nghi nói như vậy hẳn là hắn sẽ thấy khó chịu nhưng bây giờ hắn lại dễ dàng chấp nhận bất cứ những gì cô nói.

Dường như đã trở thành thói quen khi cô mở miệng nói chuyện với hắn.

Quan hệ của họ không còn được như trước, Cảnh Nghi lúc nào cũng lạnh lùng, xa cách không cho hắn lại gần, có nói chuyện thì cũng chỉ là những câu nói khiến hắn nổi cáu.

Vậy nhưng, hắn hiểu lí do là gì? Hôm nay, hắn sẽ cho cô biết sự thật để cô sẽ toàn tâm toàn ý bên hắn mà không còn bài trừ hắn nữa.
- Tôi đã tìm ra kẻ hại em, em có muốn trả thù không?
- Kẻ đó là ai?
- Em đợi tôi một lát.
Cảnh Nghi thấy hắn rời khỏi mình, cô yên lặng lắng nghe từng cử động nhỏ nhất.

Xung quanh cô dần không còn tiếng bước chân như vậy là tất cả họ đã rời khỏi vị trí cô đang ngồi.
- Em đi theo anh.
Cảnh Nghi nhận ra giọng Hải Phong nên đứng dậy đi theo anh.

Bên ngoài, mùi thuốc súng đã loãng hơn, không còn bức bối khó chịu nữa, cô nghe thấy tiếng kêu đau đớn của đàn ông, tiếng khóc nấc của phụ nữ.

Tò mò, cô lên tiếng hỏi Hải Phong.
- Ở đây đang có chuyện gì vậy anh?
- Trạch Dương đang hỏi tội những người dám động vào em thôi.
- Anh ấy đánh người sao?
- Phương châm của bọn anh là nếu ai đánh mình một cái có thể bỏ qua nhưng động đến người thân thì dù một cái tát cũng phải lấy lại đủ.

Muốn mạng sẽ phải trả bằng mạng, hơn nữa người phụ nữ kia còn giết con của hai người.

- Cuối cùng thì các anh là người như thế nào?
- Em nên biết càng ít càng đỡ phải nghĩ nhiều.

Nếu ở bên Trạch Dương thì em sẽ luôn được cậu ấy bảo vệ, sau này cậu ấy sẽ nói cho em biết cậu ấy là người thế nào?
Cảnh Nghi lại được ngồi xuống ghế, cô giật mình bởi tiếng nói quen thuộc nhưng âm thanh đã thều thào không rõ lời.
- Mày có giỏi thì hãy cho Cảnh Nghi biết sự ác độc này của mày đi.
Trạch Dương cười thành tiếng.
- Tao làm việc không phải nhìn mặt ai nhưng không ném đá giấu tay như mày, mày nói yêu cô ấy nhưng lần nào cũng lôi cô ấy vào những việc làm đê tiện của mày.

Ở Maldives, mày cố tình gặp cô ấy vào ngày tao bị sát hại để cô ấy bị nghi là đồng phạm.

Đến việc mày gài tao cũng muốn cô ấy dính líu tới nhưng chưa bao giờ mày nghĩ cô ấy sẽ bị tổn thương thế nào? Mày tặng tao một viên đạn thì hôm nay tao trả lại nó cho mày.

Nếu không vì vở kịch của mày thì con của tao và cô ấy sẽ vẫn còn.
Khánh Phi cười, nụ cười của sự hả hê.
- Mày không xứng đáng có được cô ấy, một kẻ như mày mà muốn có con sao? Tao làm tất cả chỉ vì muốn tốt cho cô ấy, rời xa mày thì cô ấy mới có cuộc sống hạnh phúc.

Kịch tao dựng lên, mày tham gia diễn xuất thì còn đổi tại ai.

Mỹ Anh nổi điên không phải do mày sao? Con mày bị hại còn con tao thì sao? Nếu mày không dồn cô ta vào bước đường cùng thì cô ta có liều mạng như vậy không?
Cảnh Nghi ngồi im bất động.

Cô chính là mâu thuẫn giữa họ.

Tại sao Khánh Phi lại thay đổi đến như vậy? Cô bị quay như chong chóng giữa hai người họ và cuối cùng, lỗi lớn nhất thuộc về cô.

Trạch Dương ngồi trên ghế, hai tay chống trên đùi, người nghiêng về phía Khánh Phi đang gồng mình đau đớn khi bị đánh, lời nói lạnh lùng, hiểm ác.
- Mày không lấy được mạng của tao thì hậu quả ngày hôm nay chắc mày đã biết trước.

Mày muốn viên đạn được trả vào đâu? Đầu, ngực hay giữa tim?
- Mày dám giết tao không? Thằng chó...!mày đừng tưởng mày sẽ có được cô ấy.
"Đoàng"
Tiếng hét thất thanh của Khánh Phi vang lên như xé tận mây xanh.

Cảnh Nghi sợ hãi đứng bật dậy, hét lên.
- Trạch Dương, anh không được giết người, không được giết anh ấy.
Cô đứng dậy đi theo tiếng nói thì bị một bàn tay giữ lại.
- Em không nên vào trong ấy.
- Anh đưa em vào đi, em không muốn Trạch Dương giết người...!mọi chuyện là do em.

Hãy nói cho em biết, Khánh Phi có phải bị giết rồi không?
Khang Nam khẽ thở dài, nhìn vào trong, Hải Phong chỉ khiến hắn bị thương nhẹ bên vai trái.

Anh hiểu hai thằng bạn này, nó phải vờn người ta sợ mất mật thì mới ra tay.

Nhưng hôm nay, Trạch Dương chỉ muốn Cảnh Nghi hiểu rõ mọi chuyện chứ không hề có ý định giết hai người kia.
- Nào, anh đưa em vào.
Khang Nam dẫn Cảnh Nghi đi vào.

Trạch Dương nhíu mày định lên tiếng thì Khang Nam giơ tay ra hiệu im lặng.

Cảnh Nghi nghe thấy tiếng thều thào của Khánh Phi thì biết anh ta chưa chết nhưng cụ thể đang trong tình trạng thế nào thì cô không rõ, cũng không thể hỏi được qua những người đàn ông máu lạnh ở đây.
Khánh Phi nhìn thấy Cảnh Nghi thì lên tiếng.
- Cảnh Nghi...
- Khánh Phi, tại sao anh lại muốn giết anh ấy?
- Nếu hắn không chết thì em sẽ không được bình yên.

Nghi, anh làm tất cả chỉ vì em thôi.
Cảnh Nghi lạnh lùng cười, không gió mà toàn thân lạnh ngắt.
- Vì tôi sao? Anh có biết tôi cần gì không? Anh luôn lấy lí do vì tôi nhưng anh có từng hỏi tôi cảm giác thế nào khi hết lần này đến lần khác bị anh lợi dụng không? Tôi chọn cuộc sống của mình và cũng đã nói rõ với anh rồi, tại sao anh lại cứ muốn hủy hoại cuộc đời anh rồi lấy lí do là vì tôi.

Anh muốn cả đời này tôi mắc nợ hết người này đến người khác sao?
- Cảnh Nghi...!hắn là một kẻ độc ác, em ở bên hắn sẽ không có kết quả gì đâu? Hắn sẽ nhanh chóng có người phụ nữ khác rồi lại bỏ rơi em như đã từng làm mà thôi.
Cảnh Nghi biết điều đó rõ hơn ai hết nhưng cô có lựa chọn sao? Lựa chọn của cô nằm trong tay Trạch Dương, hắn nói gì cô phải nghe nấy, hắn muốn gì cô phải làm theo, dù có chống đối thì người chịu đau đớn là cô.

Cô nhất mực rời xa hắn, hậu quả là cô mất đi giọt máu của mình rồi đến bản thân cũng trở thành tật nguyền, trái tim cũng bị cào cho rách nát, vậy hà cớ gì cô phải chống đối hắn để làm mình đau.
- Đó là cuộc sống của tôi, xin anh đừng bận tâm nữa.
Cô quay sang người bên cạnh, giọng nói bình thản.
- Trạch Dương, anh đang làm gì vậy?
Trạch Dương lại gần, cúi xuống sát bên tai Cảnh Nghi, dù chẳng thấy mặt nhưng cô vẫn cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của hắn.
- Tôi đã từng nói với em sẽ không tính toán với hắn nhưng lần này thì không thể? Em muốn hắn chết như thế nào thì tôi sẽ làm theo ý của em.
Cảnh Nghi sợ hãi, ánh mắt vô hồn hoảng hốt.
- Anh đừng làm như vậy? Không thể giết người được.
- Với tôi thì không gì là không thể? Hắn muốn lấy mạng tôi nhưng vì em tôi tha cho hắn nhưng hắn gián tiếp lấy mạng em thì hắn phải đền mạng.

Hôm nay coi như mạng hắn đền mạng con của chúng ta, chẳng phải là công bằng sao?
Cảnh Nghi run rẩy nuốt từng lời của Trạch Dương, hai tay cô nắm vào nhau lạnh buốt.
- Anh nói vậy là có ý gì?
Khánh Phi ngẩng mặt, ánh nhìn sắc lẹm, không còn chút sợ sệt nhìn Trạch Dương.
- Cô ấy sẽ không tin lời mày nói.

Tao làm tất cả là muốn cô ấy được tự do thoát khỏi mày.
Trạch Dương xoay người, hai tay đặt lên thành ghế, chân vắt lên nhau cười nhạt.
- Mày nói mày yêu cô ấy nhưng mày xem hậu quả cô ấy đang phải gánh đi.

Lần này, nếu không vì mày muốn chơi trò tiểu nhân thì cô ấy sẽ không mất đứa bé, mắt cũng không bị như này.

Đây là tình yêu, là muốn tốt cho cô ấy sao?
- Nếu mày không chơi cùng tao thì sẽ không có chuyện như vậy?
Cảnh Nghi thấy tai mình ù đi, cả cơ thể run lên.
- Hai người đang làm trò gì vậy? Tại sao lại lôi tôi vào trò chơi của mấy người? Con tôi có tội gì chứ? Đừng lấy tôi làm cái cớ nữa được không?
Mỹ Anh cười lớn.
- Cảnh Nghi à, xem ra cô thật đáng thương.

Hai gã đàn ông chỉ biết tranh giành nhau mà không hề quan tâm đến cảm xúc của cô.

Một kẻ thì mù quáng yêu, một kẻ mù quáng giữ.

Đứa bé là do tôi hại chết đấy, họ chà đạp tôi, con tôi không có bố thì chẳng có lí do gì mà họ được làm cha.

Ác giả ác báo, cô chỉ là người bị vạ lây trong trò chơi này thôi.
Cảnh Nghi nhíu mày, chẳng biết cô lấy đâu ra bình tĩnh để đối mặt với cô ta.
- Chẳng phải cô được Trạch Dương cưng chiều lắm sao? Tôi đã rời đi theo ý của cô, sao cô còn quay ra cắn tôi chứ?
- Anh ta chỉ diễn kịch với tôi thôi, vì cô mà anh ta mới biến tôi thành thân tàn ma dại thế này cô có biết không hả? Anh ta không động đến tôi chỉ vì tôi làm khó dễ cô.

Tôi không làm gì được anh ta thì tất nhiên sẽ phải tìm cô rồi.

Nếu không có cô thì tôi có đi đến bước đường cùng như này không?.
 
Yêu Em Từ Bao Giờ
Chương 84: 84: Vì Tôi Muốn Kết Hôn


Cảnh Nghi cười lạnh, lảo đảo đứng lên.
- Lại là vì tôi, thật nực cười.

Cuộc sống của các người là do các người tự chọn, tự bước, tự gây ra thì tự chịu hậu quả.

Tôi nắm tay các người bước đi hay sao? Đừng gây nên tội rồi đổi lỗi cho người khác.

Cô đã hả hê lắm khi thấy tôi bị đuổi đi còn gì? Cô tự bước vào thì tự chuốc lấy hậu quả.
Mỹ Anh cười chua xót, phụ nữ ấy à, luôn có lí lẽ riêng của mình.

Sao vì đàn ông mà phải sống khổ sở thế này? Nếu ngay từ đầu, cô không câu kết với Khánh Phi, không tranh giành Trạch Dương với Cảnh Nghi thì bây giờ cô vẫn còn tương lai sáng lạn.

Bây giờ, tất cả đã bị nhấn chìm, nhúng chàm cho đen kịt mất rồi.
Cảnh Nghi nghe thấy tiếng hét của Khánh Phi và Mỹ Anh thì hốt hoảng, khua tay trong không khí.
- Trạch Dương, anh làm gì họ vậy?
Hắn đến sát lưng cô, cằm tựa lên cổ cô, đặt trong tay cô một vật nặng trịch, thanh âm vang lên lạnh lẽo.
- Cả hai người họ đều đáng bị chết, hôm nay tôi sẽ lấy mạng họ thay cho con chúng ta.

Tôi nhắm hộ em, việc của em là ấn vào đây, đảm bảo một phát lấy được mạng mà không khiến họ đau đớn.
Cảnh Nghi buông tay súng, lắc đầu không đồng ý.
- Tôi không muốn giết người, anh hãy tha cho họ đi được không?
Hắn cười lạnh, hơi thở phả lên má cô nóng hổi.
- Em vẫn còn yêu hắn, không muốn trả thù cho con em sao?
- Không...tôi chỉ không muốn nhuộm máu người khác.

Liệu giết họ thì con tôi có trở về không? Rồi cả đời này tôi lại ám ảnh vì giết người.

Ân oán thù hận đến bao giờ mới kết thúc.
- Nghi, em không phải cầu xin hắn làm gì? Anh làm thì anh chịu.

Trạch Dương cong khóe miệng, nhướn mày.
- Nếu em không ra tay thì tôi sẽ giết hắn từ từ.
Cảnh Nghi sợ hãi lay tay Trạch Dương.
- Không, anh không được giết anh ấy.
- Tôi không muốn chết, Cảnh Nghi, tôi xin lỗi cô, hãy cứu tôi...tôi không cố ý đâu...
Mỹ Anh sợ hãi khi bị lôi đến trói lại vào cột như người bị hành hình.

Cô ta khóc lóc thảm thiết nhìn Cảnh Nghi như vị cứu tinh cuối cùng.

Những người đàn ông có mặt đều lạnh lùng, vô cảm.

Dù cô có khóc lóc đến kiệt quệ thì họ vẫn dửng dưng không chút động lòng.
Trạch Dương ghé sát tai Cảnh Nghi.
- Em không muốn trả thù cho con mình sao?
Cảnh Nghi xoay người, dựa vào ngực Trạch Dương lắc đầu.
- Dù lấy mạng họ con tôi cũng không thể trở về, tôi không muốn cuộc sống của mình mang danh một kẻ giết người.

Hãy giao Mỹ Anh cho cảnh sát đi được không?
- Em tha cho cô ta nhưng ân oán giữa tôi và Khánh Phi sẽ không dễ dàng bỏ qua được.
- Đừng mà....!anh hãy tha cho anh ấy đi.

Mọi ân oán nên chấm dứt ở đây.

Ai cũng chịu sự tổn thương rồi.

Tôi không muốn bận lòng vì bất cứ ai nữa.

Tất cả những lỗi lầm này đều xuất phát từ tôi nên anh hãy cho tôi được quyết định kết quả được không?
- Lí do gì em muốn tôi tha cho hắn, em có biết nếu hắn không chết thì có thể người chết sẽ là tôi.

Em muốn tôi chết thay vì hắn chết?
Cảnh Nghi không biết mình đã rơi nước mắt từ bao giờ? Cô không muốn ai phải chết vì mình.

Cả người vô thức mà run rẩy.
- Dù là anh hay anh ấy thì tôi đều không muốn.

Tôi không muốn ai chết cả, dù người đó là người xa lạ.

Tôi không muốn nhìn thấy người khác bị giết trước mắt mình.

Xin anh...!đừng giết anh ấy.

Tôi sẽ làm mọi yêu cầu anh muốn.
Trạch Dương cười nhưng trong đáy mắt lại chứa đầy sự hiểm ác.

Cô dám lấy mình ra để đổi mạng sống cho hắn, vì hắn mà rơi nước mắt khiến anh chán ghét.
Khánh Phi nhìn Cảnh Nghi đau đớn.
- Cảnh Nghi, em đừng làm vậy? Hãy kệ anh, khó khăn lắm em mới thoát khỏi hắn mà.
"Đoàng"
Cảnh Nghi giật mình khi tiếng súng sát bên tai, cô giật mình mà xiết chặt cánh tay Trạch Dương.

Tiếng hét đau đớn của Khánh Phi lại vang lên.

Máu từ cánh tay túa ra ướt sũng tay áo, Khánh Phi cắn răng mà vẫn không kìm được tiếng r ên rỉ trong đau đớn.

Mỹ Anh nhìn thấy càng sợ hãi.

Mắt Cảnh Nghi nhòe đi, cô nghe tiếng Khánh Phi nhỏ dần rồi tắt hẳn thì càng hoảng hốt.
- Trạch Dương, sao anh còn cố chấp? Sao cố tình giết anh ấy? Tại sao?
Cô đẩy Trạch Dương ra, vô thức quay người rời đi nhưng bị anh kéo lại ghim chặt.
- Em đi đâu? Tôi chỉ cho hắn một viên đạn vào cánh tay để hắn nhớ đừng bao giờ động đến tôi nữa.

Mạng của hắn, tôi có thể lấy bất cứ lúc nào nếu muốn.

Em đau lòng gì chứ? Đừng để tôi thấy em rơi nước mắt vì người đàn ông khác một lần nữa, em nhớ đấy.
Cảnh Nghi sợ hãi không dám phản kháng thêm, cô hiểu hắn, nếu để hắn điên lên thì hậu quả sẽ vô cùng lớn.

Cô đứng im trong tay hắn, chỉ hi vọng lời hắn nói là sự thật.

Cô không muốn ở đây thêm nữa, lời nói mệt mỏi.
- Chúng ta về thôi, anh hãy thả họ đi được chứ?
- Em không tin tôi?
- Anh đã từng tự hỏi mình vì sao tôi không có niềm tin ở anh chưa? Anh còn chẳng cho tôi cơ hội mà tin, lúc tôi tin anh, quan tâm anh thì anh nhẫn tâm dẫm lên nó.

Vậy bây giờ lấy gì để bảo tôi phải tin anh?
Trạch Dương nghe xong cười nhưng ánh mắt lại vô cùng phức tạp.

Hắn quay sang Tống Vinh.
- Đưa cô ta đến nhà cục trưởng, ông ấy sẽ có cách để cô ta chịu án cao nhất khi động đến cô con gái yêu quý của ông ấy, còn hắn thì thả ra.
- Vâng
Mỹ Anh không đồng tình, khóc lóc hoảng hốt.
- Không, tôi không muốn đi tù, Trạch Dương..
Hãy cho tôi một đường sống, tôi sẽ không làm phiền đến anh nữa...!xin anh, tôi không muốn đi tù..
Trạch Dương lạnh lùng khoác vai Cảnh Nghi rồi gọi hai người bạn rời đi.

Hải Phong nhìn người đàn ông bê bết máu bị ngất xỉu thì khẽ thở dài " Đời này là vậy, có làm có chịu, có vay thì có trả".
Theo bước Trạch Dương ra ngoài nhưng bên tai Cảnh Nghi vẫn văng vẳng tiếng hét thất thanh, sợ hãi của Mỹ Anh.

Cái giá phải trả khi động đến Trạch Dương là quá lớn, coi như cô ta đã tự chấm dứt thời gian đẹp nhất của mình để trả giá cho sai lầm không đáng có.

Cảnh Nghi tự thấy thương cho chính mình, rồi một ngày kia, cô cũng sẽ có cái kết tương tự, cả tuổi thanh xuân đẹp nhất là những chuỗi ngày vùi dập trong đau đớn từ tâm hồn đến thể xác, yêu người không nên yêu, ở bên người không nên ở.

Trước khi lên xe, Hải Phong quay qua nhắc nhở.
- Nhớ tối nay qua nhà tôi ăn cơm đấy, các cậu mà quên thì đừng trách Âu Lan nhà tôi ghê gớm.
Khang Nam bật cười, đá đá chân bạn.
- Cậu lại định khoe vợ đấy à, mẹ kiếp, suốt ngày bắt tôi đến ăn cơm mà ăn cẩu lương nhà mấy người à?
Trạch Dương nheo mắt.
- Chẳng phải cậu có tình trẻ Đậu Đậu bám suốt còn gì? Con bé suốt ngày bám cậu có theo ai đâu, bảo sao ế mạt kiếp.
- Chó nào cũng ế còn kênh kiệu, lo cái thân mình đi, đừng có mà xía vào chuyện của người khác.
Hải Phong nhìn Cảnh Nghi vẫn đang sầu não thì động viên.
- Anh ta không sao đâu.

Tối nay em qua nhà anh chơi với vợ anh cho khuây khỏa còn đừng quan tâm đến thằng này.

À mà để anh bảo vợ anh dạy em vài đường cơ bản mà đánh lại nó.
Trạch Dương lừ mắt nhưng Hải Phong đã quay lưng về chiếc xe thể thao màu xanh lam nổi bật trong bãi, tay còn giơ lên vẫy khiêu khích.
- Tôi về mua đồ vợ nhờ đây, nhớ đến đúng giờ và đừng quên quà cho Đậu Đậu đấy.
Khang Nam ném tay trong không khí.
- Cái đồ sợ vợ, cút ngay, đừng suốt ngày mang vợ ra khoe nữa..
Trạch Dương mở cửa xe đưa Cảnh Nghi vào chỗ, nhắc nhở Khang Nam.
- Lo mà có vợ như người ta đi khỏi hậm hực.
- Cậu có hơn tôi không? Chơi cho lắm vào rồi không ai thèm lấy.
Anh nghiêng đầu nói với Cảnh Nghi.
- Em đừng có lấy nó nhé! Cho nó ế chết đi.
- Vâng ạ.
Cảnh Nghi nhoẻn miệng cười đồng ý ngay khiến Trạch Dương đen mặt.

Hắn quay sang định xử lí thì Khang Nam đã lên xe của mình rời đi.
- Tại sao em lại nghe lời người khác hơn là tôi vậy?
Nghe giọng hắn giận dỗi, không thấy mặt nhưng Cảnh Nghi đoán hẳn là rất khó coi.
- Tôi thấy bạn anh nói đúng thì nghe thôi.
- Tôi đã chứng minh được mình trong sạch, em có nên suy nghĩ về việc kết hôn với tôi không?
- Tại sao anh lại muốn kết hôn?
- Vì tôi muốn có một gia đình, em tin hay không thì tùy..
 
Yêu Em Từ Bao Giờ
Chương 85: 85: Bạn Bè Tụ Họp


Cảnh Nghi ngồi tựa người bên cửa kính, ngoài trời ấm áp nhưng trong lòng cô lại lạnh.

Cảm giác ấm áp bên hắn không còn, cứ mỗi lần nghĩ tới là mọi nỗi đau như vẫn còn ẩn hiện, chúng như một cái dằm nhổ mãi không đi cứ càng lúc càng cắm sâu, không chạm thì không đau mà khẽ động lại đau.

Liệu cô còn đủ sức mà chịu đựng, có những đêm mơ đến hắn mà giật mình như gặp ác mộng khiến cô không ngủ lại được.

Bây giờ lại cùng hắn kết hôn, người như hắn liệu có bị trói buộc bởi hôn nhân.
- Chuyện kết hôn không phải muốn là được, anh không giống với một người có thể chịu được sự trói buộc trong hôn nhân.

Nếu vì mẹ anh thì chúng ta cứ tổ chức đám cưới nhưng không đăng kí kết hôn và anh sẽ vẫn sống thoải mái như vốn có.
- Chúng ta sẽ có đủ thủ tục như những người khác, đăng kí kết hôn, tổ chức đám cưới.

Em muốn gì tôi sẽ đáp ứng, chúng ta sẽ kết hôn thành vợ chồng như những cặp đôi khác.

Tôi muốn cho em danh phận khi ở bên tôi chứ không phải chỉ kết hôn để làm mẹ tôi vui.
Cảnh Nghi nghe như một câu chuyện cười, hắn là người chịu sự rằng buộc của việc kết hôn sao?
- Vì sao anh lại chọn tôi?
Hắn dừng xe vào lề đường, xoay người sang giữ mặt cô trong tay, nhìn cô thật gần.
- Em không hiểu sao? Có người phụ nữ nào tôi yêu chiều và giữ lại bên mình lâu như vậy? Tôi chưa từng có người khác từ khi bên cạnh em.

Nếu em vẫn có suy nghĩ sẽ rời xa tôi thì nên bỏ ý định ấy đi, tôi nhất định sẽ không buông tha cho em đâu.
Cảnh Nghi hiểu điều đó hơn ai hết, cô đã tưởng mình rời được anh ta nhưng rời đi rồi lại trở về với bộ dạng thê thảm hơn.

Bây giờ với cô việc ở bên không danh phận hay kết hôn cũng đâu có khác gì nhau.

Đúng là hắn đối với cô có khác biệt so với người khác, người ta chẳng kịp tổn thương đã bị đá bay còn cô thì...
- Trạch Dương...!anh là người không muốn người khác quản chuyện của mình nhưng kết hôn rồi thì tôi không thể ngồi im nhìn anh đi với người khác, ngồi im giả câm giả điếc mà không quản chuyện của anh, lúc đó thì sao? Có phải lại là cãi vã, rồi lạnh lùng ly hôn.

Tôi không phải người ngu ngốc đến mức nhìn chồng mình trăng hoa với người khác mà coi như không có chuyện gì?
- Tôi có bảo em không quản đâu, đấy là việc của một người vợ nên làm.

Tôi không cấm em việc ấy, em cứ ghen nếu muốn.
Khóe môi hắn khẽ cong lên ý cười mãn nguyện.

Cô gái nhỏ này không hề biết mình vẫn đang ấm ức chuyện của hắn và Mỹ Anh mà bộc phát sự ấm ức trong lòng.
- Thậm chí tôi có thể giết anh vì ghen?
- Được, nếu chết thì tôi cũng mang em đi.

Dù xuống địa ngục thì em cũng vẫn là người của tôi.
Cảnh Nghi không nhịn được mà bật cười.
- Chẳng lẽ anh quyết định gì tôi cũng phải theo?
- Lúc trên giường, tôi muốn thì em có từ chối?
- Lúc nào đầu óc anh cũng đen tối như vậy là sao?
- Em bắt tôi nhịn hơi lâu rồi đấy.

Có phải nên trả bài cho tôi rồi không?
Cảnh Nghi nhận ra ý đồ đen tối của hắn nhưng vừa định gạt tay hắn khỏi mặt mình thì không kịp với tốc độ của hắn.

Khuôn mặt hắn đã cúi xuống bám lấy môi cô mà hôn.
- A..

sao em lại cắn tôi?
- Đây là đường phố, anh có bốc hỏa thì cũng nên có lịch sự chút đi.
- Bên ngoài có muốn nhìn cũng đâu có thấy, vì sao em phải ngại?

- Vì tôi đâu có mặt dầy như anh.
Trạch Dương búng lên mũi cô một cái mới buông ra cười trừ.
- Nếu không thì em có đang ở cạnh tôi không?
Cảnh Nghi không thèm đôi co với hắn mà ngồi lại ghế của mình, nhắm mắt mệt mỏi.

Khang Nam nói chỉ một tháng mắt cô có thể sẽ hồi phục nhưng đã qua một tháng vẫn chẳng có dấu hiệu gì? Một người phụ nữ bình thường còn chẳng kìm được trái tim Trạch Dương nữa là một người sống trong bóng tối như cô.
- Em hãy suy nghĩ về việc kết hôn của chúng ta nhé!
- Vâng
Cô chỉ qua loa trả lời nhưng biết rõ quyết định của mình.

Thay bằng ở bên hắn không danh phận thì chi bằng kết hôn đi là xong, ít ra sẽ có cái cớ mà nổi xung với hắn.

Kết hôn để mẹ tỉnh dậy sẽ không biết đến quá khứ của cô mà đau lòng.

Nghĩ đến mẹ đã tỉnh táo lại nhiều khiến cô thấy ấm lòng hơn.

Nhờ có tiền của Trạch Dương mà mẹ được điều trị với những thứ tốt nhất nên mới có cơ hội phục hồi như vậy.

Có lúc cô đã muốn cảm ơn anh ta nhưng lại chưa có thời cơ để nói vì giữa họ có quá nhiều chuyện không hay xảy ra.
...
Âu Lan mang hải sản đã ướp ra ngoài sân cùng cái Hương xiên vào que, bác Năm giúp cô đốt bếp than khói bay mịt mù.

Lão quản gia lật đật từ sau nhà chạy ra ho sặc sụa vội lấy quạt lại phụ thổi bùng lửa bớt khói.
- Lan ơi, em hun chuột à? Lấy bếp điện đi.
Bốn người nhìn nhau cười ra nước mắt, Hải Phong ở trong nhà coi Đậu Đậu cứ chốc chốc lại hét lên vì khói.
- Nướng than mới ngon chứ, anh chẳng biết gì cả?

Mặc kệ Hải Phong càu nhàu, bốn người vẫn hì hục bên đồ ăn và khói bếp.
Bác Năm tranh lấy khay đồ nướng trên tay Âu Lan.
- Cô Lan, bếp thế này là được rồi.

Cô để đấy tôi nướng cho không dây hết vào quần áo.
- Cháu mà sợ bẩn đã không bày trò rồi.

Bác xếp lên cho cháu đi, chắc phải thêm cái bếp nữa mới đủ nướng, hôm nay cháu mua hơi nhiều đồ ăn.
Cái Hương ướp xong thịt bò thì kêu gào.
- Hôm nay nhà mình mời bao nhiêu người mà chị mua nhiều thế này? Liệu có ăn hết không?
- Tuần trước có khách không mà nhà mình ăn còn thiếu đấy.
Lão quản gia cười phô hàm răng giả mới lắp.

Bác Năm luôn tay chân xếp đồ nướng lên bếp, chỉ một lát cả biệt thự ngập mùi đồ ăn nướng chín thơm phức.
- Mami, con muốn ăn con có râu.
Hải Phong giật giật mớ tóc tơ ngắn ngủn vừa được mình túm gọn của con.
- Ba đã bảo đấy là con mực, sao con cứ gọi là con có râu thế? Gọi sai không cho ăn nữa.
- Nó có nhiều râu nên phải gọi là con có râu sao ba lại gọi là con mực chứ?
Âu Lan cắt nhỏ con mực giơ đến trước cái miệng xinh đang chu lên của Đậu Đậu.
- Đậu Đậu ngoan, con này nhiều râu nhưng tên của nó là Mực như tên của con là Đậu Đậu ấy.
Nó cười toe toét, há miệng to nhận thức ăn từ tay Âu Lan.

Hải Phong thấy vợ không có ý định cho mình ăn thì nhăn mặt.
- Em không thấy anh hả?
- Có chứ?
- Vậy sao đút cho mỗi con mà không cho anh thử?
Cái Hương bụm miệng để không cười thành tiếng nhưng bác Năm và lão quản gia đã cười to hơn.

Nhà này có ông bố to xác nhưng suốt ngày tị với con.
Âu Lan liếc xéo chồng rồi lấy xiên thịt bò thổi bớt nóng mang đến đưa cho Hải Phong.
- Chẳng có ai như anh cả, tị với cả con.

- Anh có tị đâu, chẳng qua là em đối xử không công bằng.
Thấy xe Khang Nam đi vào, Đậu Đậu giẫy đòi xuống, miệng hô to.
- Chú Nam đẹp đẹp...
Hải Phong dí trán con.
- Ba không đẹp hơn hắn sao?
- Ba là của mẹ còn chú Nam mới của Đậu Đậu.

Ba thả con xuống đi.
Khang Nam ra khỏi xe, ngồi xuống dang tay đón lấy Đậu Đậu.
- Chú Nam đẹp trai.
- Đậu Đậu là yêu chú nhất.
Cái đầu tròn tròn gật gật thơm lên má Khang Nam.
- Chú Nam ăn con nhiều râu không, mẹ Lan làm ngon lắm.
- Đậu Đậu đang nói món gì vậy? Sao nghe tên lạ thế?
Đậu Đậu ôm lấy bộ đồ chơi Khang Nam đưa cười tít mắt.
- Ba đã bảo con đấy là con mực, sao con cứ đặt tên khác cho nó vậy?
- Đậu Đậu thông minh quá! Từ bây giờ chú cũng sẽ gọi mực là con nhiều râu.
Hải Phong nhìn bạn ghét bỏ lôi vào nhà.
- Mấy người kia đâu, chưa đến à?
- Dương Nghi chưa thấy còn Phương Mộc bận không đến được.

Chỉ có cậu là ế nên rảnh rỗi đến đúng giờ thôi.
- Muốn ăn đập không?
Bác Năm cười cười nhìn theo.
- Đậu Đậu nhà mình có mắt nhìn thật đấy.

Bác sĩ Nam vừa đẹp trai lại dễ gần nhất trong nhóm bạn của cậu chủ.
Âu Lan gật gù, nhìn Khang Nam đơn giản nhưng lại là con ông cháu cha có thế lực lớn ở thành phố.

Nhiều lần cũng muốn hỏi chồng vì sao anh lại quen được toàn trai đẹp mà tính cách có phần lạ lùng, kì quái như vậy nhưng sợ anh tự ái nên thôi..
 
Yêu Em Từ Bao Giờ
Chương 86: 86: Em Nên Học Cách Chấp Nhận


Nhìn ra cửa thấy Trạch Dương đang dẫn Cảnh Nghi vào thì Âu Lan rửa tay đi ra cầm tay Cảnh Nghi
- Anh vào nhà uống nước đi, để Cảnh Nghi cho em.
- Chị Âu Lan.
- Đi theo chị ra vườn cho thoáng còn kệ đàn ông họ nói chuyện với nhau.
Trước khi rời đi, Trạch Dương chợt nhớ ra lời Hải Phong thì dặn Âu Lan.
- Em đừng có dạy võ cho cô ấy đấy nhé!
- Nếu có cơ hội thì em sẽ mang cô ấy đến võ đường bái sư luôn ấy.
#42
Cảnh Nghi mỉm cười khoác tay Âu Lan đi ra vườn.
- Em thấy có mùi đồ ăn nướng.
- Ừ, hôm nay chúng ta sẽ dùng tiệc nướng.

Hải Phong nhà chị không thích ăn hàng nên nhà chị hay ăn ở nhà như này.
Cảnh Nghi đi theo Âu Lan ngồi vào bàn, cái Hương mang nước quả ra rót vào cốc chào hỏi.
- Em chào chị, chị xinh thế này bảo sao ông cụ Dương lại thích.
Âu Lan nháy mắt ra hiệu khiến cái Hương che miệng im bặt đi ra chỗ nướng đồ ăn.
- Em đừng để ý, mọi người thấy anh ấy khó gần lại lạnh lùng quá nên mới gọi như vậy thôi.

Nói thật với em, lần đầu gặp anh Dương chị cũng thấy sởn da gà.

Hải Phong nhà chị đã mặt lạnh mà anh Dương còn khiếp vía hơn.

Vậy mà cuối cùng anh ấy cũng bị em cảm hóa.
Cảnh Nghi cười u ám.
- Chị nghĩ vậy sao? Người như anh ấy rất khó bị phụ nữ cảm hóa.
Âu Lan đưa vào tay Cảnh Nghi nước uống tâm sự.
- Nói thật với em, Phong nhà chị cũng từng như vậy, nhưng một khi đàn ông đã vì mình mà thay đổi thì hãy mở lòng bỏ qua và dẫn họ vào thế giới của mình, dần dần mọi thứ là quá khứ sẽ bị lãng quên thôi.

- Em chỉ sợ mình sẽ không quên nổi chị ạ.

Em đến với anh ấy đơn giản vì tiền nhưng rồi trái tim em cũng rung động vì anh ấy.

Nhưng lại bị trà đạp không thương tiếc.

Vậy nên em chẳng còn chút hi vọng nào về tương lai tốt đẹp giữa em và anh ấy cả.
Âu Lan nắm tay Cảnh Nghi.
- Không phải chị bênh Trạch Dương đâu nhưng chị quen anh ấy trước em.

Dù tính cách anh ấy có phần lạnh lùng, xa cách và hơi hiểm ác nhưng lại vô cùng tốt với bạn bè.

Trong lúc Phong nhà chị gặp nạn thì chính anh ấy là người giữ lại quán bar, tìm giải quyết những kẻ đã gây ra cái chết hụt của anh Phong.

Nếu với bạn bè như vậy thì với người phụ nữ mà anh ấy tin yêu sẽ hết lòng thôi.
Âu Lan quan sát biểu hiện của Cảnh Nghi, cô gái dường như vẫn có một rào cản vô hình che lấp trái tim mình.
- Khi em chọn một người đàn ông ưu tú như Trạch Dương thì nên chấp nhận quá khứ của anh ấy.

Đàn ông giỏi, đẹp lại nhiều tiền thì nhiều gái theo, mà có ông nào chê gái đẹp, đó là bản năng của đàn ông rồi.

Chỉ cần bên em, anh ấy không quan tâm người phụ nữ khác nữa là được.

Chấp nhặt quá khứ chỉ khiến em mệt mỏi mà thôi, nó vô hình làm chết dần hạnh phúc của em.

Vậy nên nếu em chấp nhận ở bên anh ấy thì hãy sống cho hiện tại, trân trọng hạnh phúc hiện tại, dù nó ngắn ngủi cũng còn hơn là sống bên nhau mà dày vò nhau.

Phụ nữ hơn đàn ông ở sự vị tha, hãy đón nhận anh ấy nếu em không còn lựa chọn nào tốt hơn.

Chúng ta đừng lấy quá khứ làm cái cớ để chôn vùi hạnh phúc hiện tại, em hiểu không?
Cảnh Nghi nghe Âu Lan nói chợt thấy mọi thứ với cô đều mông lung.

Trước giờ cô chưa từng nghĩ đến việc bỏ qua hay chấp nhận những gì vốn là tính cách của Trạch Dương.

Cô chỉ biết anh là một ác ma, anh ta dìm chết tuổi thanh xuân của cô, ép cô đến đường cùng đến mức không vùng vẫy được rồi lại đưa tay kéo cô lên.
Âu Lan vỗ nhẹ vai Cảnh Nghi.
- Bây giờ chị đang rất hạnh phúc, chị cũng không muốn nhắc lại trước kia Hải Phong trăng hoa ong bướm thế nào nữa.

Chỉ cần biết bây giờ anh ấy là của chị, là gia đình chị là đủ rồi.

Đôi khi chúng ta cần biết tham lam đủ vừa em ạ, đừng làm quá, cái gì quá cũng không nên.

Hãy nghe trái tim mình, hãy cho Trạch Dương một cơ hội coi như cũng cho mình một cơ hội.
Cảnh Nghi khẽ gật đầu mỉm cười như trút được bao tâm tư phiền não.
- Cảm ơn lời khuyên của chị.
- Nhà chúng ta gần nhau nên khi rảnh em qua đây chơi.

Chị mới có bầu em bé thứ hai nên tạm nghỉ không đi quay phim, thời gian tới sẽ ở nhà thường xuyên, em cần gì thì qua đây bảo chị.
- Dạ vâng ạ.

- Em ngồi đây chị vào gọi họ ra ăn tối, đồ ăn nóng mới ngon.
Đậu Đậu ngồi cạnh Khang Nam bày đồ chơi ra chơi, vây xung quanh con bé là một lũ mèo con.

Dù bị con bé đá ngã chỏng chơ mà lũ mèo vẫn bon chen lại gần không biết sợ.
Trạch Dương lắc lư cốc rượu trong tay, nhàn nhã liếc nhìn Đậu Đậu rồi lên tiếng.
- Tôi sẽ kết hôn.
Cả Khang Nam và Hải Phong không hẹn mà cùng sặc rượu, đồng thanh đáp.
- Kết hôn
- Các cậu có thôi cái điệu bộ chết tiệt này đi không? Tôi kết hôn có gì mà sốc vậy?
Khang Nam bĩu môi ghét bỏ.
- Tôi có nên tin một thằng như cậu đòi kết hôn không? Cậu lại muốn chơi trò gì với con gái người ta đấy hả?
Trạch Dương nổi cáu.
- Nói với thằng ế như cậu tốn nước bọt.
Hải Phong nhướng mày.
- Cậu nghĩ kĩ chưa? Thật sự muốn kết hôn?
- Các cậu trông tôi giống như đang nói đùa sao?
Khang Nam ném vào Trạch Dương cái nhìn dè bỉu.
- Chẳng phải cậu từng nói sẽ không bao giờ kết hôn khi lập lời thề ở Hội sao? Cậu nên nhớ chỉ có một lần thôi không có cơ hội cho cậu thay vợ như thay người tình đâu.
Hải Phong vỗ vai Trạch Dương khi thấy Âu Lan đi vào.
- Dù sao cũng chúc mừng cậu.

Hi vọng cô ấy sẽ trói được cậu, càng chặt càng tốt.
Cảnh Anh được bác Lam đón về Hoa An Viên.

Vừa vào nhà không thấy Cảnh Nghi và Trạch Dương, cô liền lên tiếng hỏi.
- Cảnh Nghi đi đâu bác?
- Hôm nay cậu chủ và Cảnh Nghi đi đến nhà bạn của cậu ấy ăn tối.

Cháu đợi một lát, bác nấu bữa tối ngay đây.
Không thấy Cảnh Nghi ở nhà đón mình như mọi lần thì Cảnh Anh thấy trong lòng hậm hực khó chịu.

Dù Cảnh Nghi bị mù nhưng vẫn nhận được sự chiều chuộng vô điều kiện từ Trạch Dương, hôm nay còn dẫn cô đi ra mắt bạn bè nữa.
- Cháu không đói nên không ăn đâu, cháu về phòng nghỉ đây bác ạ.
Bác Lam lo lắng ngó ra khỏi bếp.

- Nhịn đói sao được, bác nấu nhanh thôi.
- Bác đừng lo, cháu nhịn một bữa cho sạch ruột thôi.
Cảnh Anh vào phòng mang theo khuôn mặt cau có.

Cửa phòng vừa đóng lại, cô ta đứng dậy khỏi xe lăn, từ từ đi về phía ban công.

Từ trên ban công, cô ta nhìn sang căn biệt thự cạnh hồ.

Bên sân vườn nhà họ là một nhóm người đang ăn uống cười đùa vui vẻ.

Từ xa nên cô không nhìn rõ những người có mặt "Những người có tiền, cuộc sống thật dễ chịu".

Nghĩ đến việc Cảnh Nghi cũng đang tham gia một bữa tối như vậy Cảnh Anh lại thấy lòng sục sôi.
Trạch Dương sợ Cảnh Nghi không lấy được đồ ăn nên liên tục lấy vào bát cho cô.

Hải Phong và Khang Nam vừa ăn vừa há miệng ngạc nhiên.

Từ trước tới nay, toàn phụ nữ chăm sóc, cưng chiều hắn như một ông hoàng mà nay lại thấy cảnh tượng ngược lại.

Hắn đang cẩn thận bóc tôm, lấy những miếng ăn ngon cẩn thận đặt vào bát người ta.

Âu Lan thì mỉm cười "Đàn ông thay đổi khi gặp đúng người bóc lớp vỏ bên ngoài để bước vào trong tim họ."
Bị Âu Lan đá vào chân thì Hải Phong quay sang nhìn vợ cười.

Có lẽ họ đều nhận ra sự thay đổi của bạn nhưng bản thân chính chủ không hề nhận ra điều đó.
Khang Nam bị Đậu Đậu bám riết, vừa ăn anh vừa thí đút cho con bé ăn nên cũng không còn thời gian mà để ý hai đôi bên cạnh đang bày ra *** **** *** ****..
 
Back
Top Bottom