Ngôn Tình Yêu Em Trọn Kiếp Này - Cửu Hy

Yêu Em Trọn Kiếp Này - Cửu Hy
Chương 100: Hoàn chính văn


Phòng bệnh tĩnh lặng, Dương Kha nhìn con gái, nhịn không được lại hỏi: “Con gái, sao con lại tha cho cô ta dễ dàng như vậy?”

“Ba à, mang thù hận cũng chẳng ít gì. Cô ta sẽ phải trả giá trong tù.”

“Nhà Âu Dương sẽ tìm cách cứu hai người họ ra mà thôi.” Cố Phiến Luân rũ mắt.

“Anh đừng lo, em nói là em tha thứ, nhưng điều đó không có nghĩa là nhà họ Hứa sẽ tha cho họ.” Minh Triệt đã qua giai đoạn nguy kịch, tuy chưa tỉnh nhưng đã không còn một chân trong quan tài.

“Ừ.” Anh cũng sẽ không dễ dàng tha thứ. Nhà họ Cố chính trực ngay thẳng, anh sẽ không giở mấy trò hèn hạ như hành hạ phạm nhân trong tù. Ít nhất, anh sẽ làm cho nhà Âu Dương không thể dễ dàng đưa họ ra ngoài khi chưa mãn hạn tù.

Nhã Tịnh suy cho cùng không ác, Tuệ Nghiên biết điều đó nên cô quyết định tha thứ. Trải qua thời khắc sinh tử, cô hiểu rằng đến sau cùng cô ta cũng chỉ là một đứa trẻ thiếu thốn tình thương đấu tranh vì hạnh phúc của chính mình. Cô có lẽ cũng đã hiểu vì sao tác giả lại viết lên câu chuyện gốc như vậy, không phải là buff lố nữ chính, mà là đang đền bù những mất mát mà cô ta phải gánh chịu. Đâu ai chọn được nơi mình sinh ra, suy cho cùng Nhã Tịnh vẫn rất đáng thương. Tội lỗi có lẽ bắt đầu từ Nhã Hương, bởi vì cô ấy không thể làm chủ được hạnh phúc của bản thân mà liên lụy đến con gái mình.

Nếu Nhã Hương là một người con gái tử tế, Nhã Tịnh có lẽ đã không phải thế này. Cô ta sẽ giống cô, là một cô gái vô lo vô nghĩ, không cần mang nặng thù hận mà toan tính trước sau. Vẫn biết cuộc đời ai người nấy chịu trách nhiệm, nhưng có ai nghĩ đến bản thân mình buông thả, rồi một ngày con mình sẽ gánh chịu hậu quả hay chưa?

Đồng ý rằng cuộc sống của bạn không ai có thể sống thay bạn, không ai có quyền sắp xếp nó. Nhưng đừng lấy quyền tự quyết ấy làm cái cớ để bạn chối bỏ tất cả, chối bỏ hậu quả mà bản thân bạn gây ra cho một đứa trẻ vô tội. Trước khi làm điều gì đó, hãy nghĩ đến không chỉ bản thân bạn, mà còn cả gia đình bạn nữa. Những đứa trẻ đó, chúng hoàn toàn vô tội!

Tuệ Nghiên từng đọc được trên báo cách đây một thời gian. Một người cha sau khi xét nghiệm huyết thống, biết được đứa con trai năm tuổi không phải con ruột của mình đã đứa bé đến trường mẫu giáo, sau đó không đến đón con nữa. Cô giáo gọi, cả bố, ông, chú của đứa bé đều không đến đón. Sau khi nhà trường báo với cảnh sát, mẹ đứa bé mới hay tin và hẹn hai ngày nữa đến đón con.

Chuyện này suy cho cùng là lỗi của ai thì Tuệ Nghiên không dám chắc. Cô chỉ biết đứa bé ấy hoàn toàn không có lỗi! Nó vẫn chỉ là một đứa bé năm tuổi thôi mà? Một đứa trẻ năm tuổi bị ba bỏ rơi ở trường mẫu giáo, rồi bóng ma tâm lí trong lòng bé sẽ lớn đến nhường nào? Nhìn tấm ảnh đăng lên cùng bài báo, cậu bé ngồi trước thềm ba thơ thẩn chờ ba đến đón khiến người ta chạnh lòng. Đây còn không phải do bản thân người mẹ ảnh hưởng đến con mình hay sao?

Nhã Tịnh sẽ phải chịu trách nhiệm về việc làm của mình, đó là việc không thể tránh khỏi, nhưng cô sẽ không đuổi cùng giết tận.

--------------------------- hai tuần sau ---------------------------------

Hai người xuất viện về nhà, Tuệ Nghiên đã khỏe hẳn, nhưng Phiến Luân sẽ cần thêm một thời gian. Hứa Minh Triệt tỉnh lại vào tuần trước, điều đáng buồn là đôi chân của hắn đã bị tổn thương nghiêm trọng, có thể hắn sẽ không thể đi đứng bình thường được nữa.

Nhà họ Dương nợ ơn hắn, Dương Lâm hứa hẹn sẽ để cho hắn nhiều quyền lợi, khi hắn cần thì nhà họ Dương sẽ sẵn sàng giúp đỡ. Ngoại trừ việc gả Tuệ Nghiên cho hắn, việc gì cũng có thể chấp nhận được.

Nhã Tịnh bị bắt, đối mặt với án tù vài năm. Hứa Thuận và mấy tên kia cũng chịu chung số phận, Hứa Thuận còn phải lãnh án nhiều hơn vì có thêm tội cố ý gây thương tích.

Bởi vì nhà Âu Dương âm thầm ra tay từ phía sau, tin tức chuyện này vẫn chưa bị truyền ra ngoại. Ít nhất, Nhã Tịnh sẽ không phải đối mặt với sự bàn tán, chỉ trích từ phía dư luận.

“Tuệ Nghiên, đi đứng cẩn thận.” Sở Y dắt con gái lên xe, vẫn lo lắng cô chưa khỏe hẳn.

“Con biết mà mẹ. Yên tâm, con đã khỏe hẳn rồi.” Tuệ Nghiên phì cười, có lẽ trong một thời gian, cô sẽ lại trở về khoảng thời gian khi còn nhỏ, mỗi bước đi đều có người theo cùng.

“Đi về cẩn thận nhé, mai chị qua thăm em.” Thiên Di còn phải đưa Phiến Luân về, không thể đưa cô về nhà được.

“Tạm biệt.” Tuệ Nghiên vẫy tay chào, chiếc xe lăn bánh. Người đàn ông ngồi trên xe lăn được trợ lí đẩy ra đứng ở ngay cửa bệnh viện, nhìn cô rồi khẽ mỉm cười.

“Tổng giám đốc, Dương tiểu thư đã về rồi, chúng ta cũng…”

“Ừ, sắp xếp đi, tôi muốn về nhà.” Hứa Minh Triệt gục đầu, nước mắt đến sau cùng cũng không thể rơi ra. Hắn từ bỏ rồi, chỉ là muốn nhìn cô lần cuối. Chỉ là muốn luyến tiếc một chút, chỉ là mong cô có thể quay đầu…

Nhưng sao có thể quay đầu? Bây giờ bên cạnh cô đã có người nắm tay, dắt cô qua những tháng ngày sắp tới. Anh có thể vì cô mà hi sinh mọi thứ, làm sao để cho Tuệ Nghiên hối hận đến mức quay đầu?

Hắn cũng nguyện vì cô mà hi sinh, nhưng tiếc là hắn đến muộn. Chậm một bước, trễ một đời… người nắm tay cô không phải là hắn…

Một ngày trời nắng hạ, từng tia nắng nhảy nhót trên vòm lá. Bầu trời trong veo, xanh ngắt, lẻ loi vài áng mây nhỏ. Tuệ Nghiên mặc chiếc váy màu trắng viền xanh, tay cầm ô dạo bước quanh bờ hồ. Hoa phượng nở đỏ cả cây, một số ít theo gió rơi xuống mặt hồ. Mặt hồ yên ả bị mấy chú cá nhiều màu quẩy nước, tạo thành những gợn sóng lăn tăn vui mắt.

“Em tới rồi.” Cô mỉm cười, nhìn chàng trai mạnh mẽ trong bộ trang phục quân nhân. Anh đứng chống dựa vào thành hồ, một tay ôm bó hoa đỏ thắm. “Tặng em.”

Tuệ Nghiên cười, ôm bó hoa vào lòng. Phiến Luân giúp cô cầm ô, nghiêng người che nắng cho cô gái nhỏ. Xung quanh nơi này rất vắng, đi có hình ảnh thân mật của đôi trẻ đứng giữa hàng cây phượng già. Khung cảnh thơ mộng ngọt ngào, pha chút nhiệt huyết cùng tươi tắn của tuổi trẻ. Cô nhào vào lòng anh, thủ thỉ: “Cảm ơn anh… cảm ơn anh vì mọi thứ…”

Cảm ơn anh đã đến bên cô, cảm ơn anh đã yêu cô, đã cho cô hiểu được tình yêu ngọt ngào đến nhường nào.

Phiến Luân buông chiếc ô ra, để nó bay theo gió, đáp xuống ở gần đó. Hai tay anh ôm lấy cô, nhẹ nhàng cười: “Nguyện hi sinh mọi thứ, yêu em hết kiếp này…”

.

.

.

HOÀN CHÍNH VĂN.
 
Yêu Em Trọn Kiếp Này - Cửu Hy
Chương 101: Phiên ngoại 1: Dương Lâm x Hải Niệm


Lần đầu hai người gặp nhau là khi hắn đưa em gái chọn vệ sĩ. Người con trai đứng cạnh cô gái nhỏ xinh xắn, đôi mắt sắc lẹm như thú săn mồi đánh giá những người kia. Hải Niệm biết hắn là người đã đưa ra yêu cầu chọn vệ sĩ nữ ưu tú, cũng là người đã cho cô cơ hội tìm được việc làm tốt hơn.

Cô vốn chẳng quan tâm hắn, bởi vì Hải Niệm biết rõ dù bản thân có quan tâm cũng chẳng thể có cơ hội cùng hắn sánh đôi. Tuổi thơ bất hạnh dạy cho Hải Niệm biết, tình yêu vốn chẳng đẹp như người ta ca ngợi.

Dương Tuệ Nghiên, nàng công chúa Dương thị chọn cô làm vệ sĩ. Hải Niệm không rõ tâm tình lúc ấy của mình như thế nào, có vui mừng, có cảm kích song cũng có nghi ngờ. Nhưng theo thời gian, cô biết vị tiểu thư này đối với mình là thật lòng.

Hải Niệm dần quen sinh hoạt ở Dương gia, cảm thấy vô cùng thỏa mãn với cuộc sống hiện tại. Khi nghĩ về quá khứ, đôi khi cô cũng muốn trả thù, nhưng lại không có đủ sức để trả thù.

Cho đến khi, người con trai đó yêu cầu một cuộc giao dịch mà đôi bên cùng có lợi. Dương Lâm cần một người vợ an phận thủ thường, còn cô cần thể lực để trả thù.

“Đây là hợp đồng, kí vào đây.” Dương Lâm đưa ra tờ giấy đã được soạn sẵn, nghiêm túc đưa viết cho cô. Hải Niệm đọc kĩ hợp đồng vài lần, xác nhận không có vấn đề mới kí tên. Điều làm cô ấy cảm thấy tờ giấy này thuận mắt chính là những thỏa thuận được ghi, trong đó nổi bật nhất là dòng số 3: Không được tự ý động chạm vào đối phương.

Nhưng mà, hình như có gì đó không đúng lắm!

Ngày Phiến Luân và Tuệ Nghiên bị bắt gặp trước cổng nhà, sau khi tiễn khách, Dương Lâm hùng hổ xông vào phòng cô với một khí thế rất dọa người. Hải Niệm nuốt nước bọt: “Tôi… tôi chỉ là không nỡ chia rẽ uyên ương… A…”

Lời giải thích của cô còn chưa dứt, đôi môi đã bị hắn ngang ngược xâm chiếm. Nụ hôn đầu của cô cứ thế mà mất rồi! Tên khỉ gió!

Hải Niệm càng chống cự, Dương Lâm càng mạnh bạo, hắn g*m c*n môi cô như ăn kẹo, lại còn ngang ngược muốn ôm cô. Sau khi xong việc, hắn chẳng nói chẳng rằng liền bỏ đi. Tên khốn nạn! Tra nam! Tư bản lạm quyền!

Lần thứ hai hai người hôn nhau, chính là lúc cô muốn lên phòng tìm hắn nói chuyện cho rõ ràng. Nào ngờ, tên đó không những điếc không sợ súng, ngang ngược lặp lại hành động đó.

“Anh… anh vi phạm hợp đồng…”

“Chuyện gì?”

“Hợp đồng có ghi, điều luật số ba, không được tự ý động chạm vào người đối phương.”

“Trong đó cũng có ghi, không được gần gũi với người khác giới. Là em vi phạm hợp đồng trước.”

“Nhưng đó là sau khi kết hôn. Chúng ta chưa kết hôn!”

“Lâm gia đã tan nát hơn phân nửa, chúng ta cũng sắp kết hôn.”

“Sắp là sắp, trên giấy tờ tôi và anh vẫn là hai người xa lạ, không bị ràng buộc bởi hôn nhân. Anh hiểu không?”

“Em thích đi với mấy tên vệ sĩ kia tới thế à?”

“Không có… tôi chỉ…”

Dương Lâm hừ lạnh, quay gót ra ngoài. Nghĩ tới điều gì, anh quay lại, hạ giọng ra lệnh: “Hủy bỏ điều số 3 trong hợp đồng.”

“Khoan đã, anh làm vậy không công bằng!”

Chưa để Hải Niệm dứt lời, Dương Lâm đã đi ra ngoài. Cô tức đến nghiến răng nghiến lợi, dậm chân rủa thầm: “Tên chết bầm nhà anh. Tôi chúc anh sau này đi với gái đều không thể cứng lên được, tốt nhất là bị dị ứng với nữ giới luôn đi. Chẳng hiểu nổi, Tuệ Nghiên đáng yêu lương thiện như thế, sao lại có một người anh bỉ ổi như vậy?”

Dương Lâm ở ngay sau cánh cửa, đương nhiên nghe hết mấy lời nói đó của Hải Niệm. Có lẽ hắn giống ba, không thích con gái dịu dàng mà lại thích người nghịch ngợm mạnh mẽ một chút. Cảm giác khi bắt một người vốn mạnh mẽ phải quy phục mình, ấm ức nhưng không thể làm gì đúng là rất thú vị.

Hắn thừa nhận ban đầu không có ý gì với Hải Niệm, chỉ là cảm thấy cô rất vừa ý mình. Nhưng không ngờ, chỉ sau một nụ hôn liền khiến cảm nhận của hắn thay đổi. Hình như… nghiện rồi…

-----------

Ngày Tuệ Nghiên bị người ta bỏ thuốc, Hải Niệm ở phòng khách sạn giúp Tuệ Nghiên tạo bằng chứng giả. Khi nhận được tin nhắn đòi hình ảnh của Dương Lâm, Hải Niệm chỉ biết gượng cười rồi làm theo.

Cô chụp vài tấm ảnh các góc căn phòng, ấn nút gửi cho Dương Lâm. Sau khi nhận được ảnh, Dương Lâm bỗng biến mất không rõ tăm hơi. Trong lòng Hải Niệm hiện lên chút bất an, những cũng không thể gọi cho hắn được. Bẵng đi nửa giờ đồng hồ, ngoài phòng khách sạn bỗng xuất hiện tiếng gõ cửa.

Ban đầu Hải Niệm nghĩ là nhân viên phục vụ nên cũng an tâm ra mở cửa. Nhưng khi vừa nhìn thấy gương mặt điển trai ở bên ngoài, vẻ mặt cô liền cứng đờ.

“Anh… anh… sao anh lại ở đây?” Hải Niệm nhanh trí đứng chắn ngang cửa, giả vờ như che chắn cho ai đó ở bên trong. “Tuệ Nghiên đang ngủ, dù có là anh trai thì anh cũng không vào được đâu!”

“Em còn muốn nói dối sao?” Riêng lúc này đây, Dương Kha đang cảm thấy vô cùng khó chịu. Ngay khi nhận được tin nhắn của Hải Niệm, hắn đã cảm thấy rất đáng ngờ. Quả nhiên khi hắn hỏi nhân viên phục vụ, căn phòng này chỉ có một mình Hải Niệm. “Nói! Tuệ Nghiên đâu?”

Lần đầu thấy hắn lớn tiếng như vậy làm Hải Niệm có hơi hoảng. Nhưng rất nhanh, cô lấy lại được bình tĩnh: “Tuệ Nghiên… cô ấy… đi với Cố thiếu rồi…”

Rầm một tiếng, Hải Niệm bị Dương Lâm kéo vào trong phòng, mạnh tay khóa cửa lại. Hải Niệm là dân học võ, đương nhiên cô có thể phản kháng. Nhưng trong chuyện này, Hải Niệm lại cảm thấy mình không có quyền phản kháng. Thứ nhất, Dương Lâm là chủ của cô. Thứ hai, cô cảm thấy chuyện này mình cũng có sai khi để Tuệ Nghiên đi với Phiến Luân mà chưa hỏi ý Dương Lâm.

Sắc mặt Dương Lâm rất không tốt, dường như bất kì lúc nào cũng có thể nổi điên lên. Hải Niệm im lặng mặc kệ cổ tay đã bị hắn siết đến đau.

“Em có biết để Tuệ Nghiên đi với cậu ta nguy hiểm đến thế nào không hả?” Dương Lâm lên tiếng chất vấn. Vừa rồi nghe giọng điệu ngập ngừng của Hải Niệm, hắn còn lo hai người xảy ra chuyện gì. Kết quả thì thế nào? Tuệ Nghiên thì đi với người thương, còn vợ tương lai của hắn thì nhởn nhơ ở đây một mình.

“Nguy hiểm gì chứ? Anh có nhầm lẫn không? Cố thiếu sao có thể hại Tuệ Nghiên chứ?” Đây là do Tuệ Nghiên muốn, cô cũng đâu cản được?

“Vậy để tôi cho em thử Tuệ Nghiên sẽ trải qua loại nguy hiểm gì nhé?” Ánh mắt hắn đột nhiên trở nên rất nguy hiểm, dán lên người Hải Niệm làm cô nổi da gà. Cô hơi lùi về sau, giằng tay khỏi tay hắn. Kết quả cô còn chưa thoát ra được thì đã bị Dương Lâm quật một cú đau điếng, ngã thẳng lên giường: “Em nghĩ tôi chưa từng học võ sao?”

Hải Niệm muốn đứng dậy, nhưng ánh sáng từ cái đèn trần đã bị bóng dáng cao lớn che khuất. Cô thầm niệm kinh trong lòng, phen này xem ra phải sống mái một lần với hắn rồi.
 
Back
Top Dưới