Ngôn Tình Yêu Em Nhiều Như Anh Có Thể

Yêu Em Nhiều Như Anh Có Thể
Chương 100: Ảo giác


Hiện tại đã là cuối tháng mười, tiết lạnh đầu đông đã kéo đến rất rõ ràng.

Nhiệt độ giảm xuống dưới mức 15°C, chỉ cần đứng một lúc ở bên ngoài trời đông, tay chân cũng sẽ bị những cơn gió rét buốt ẩm lạnh làm cho tê cứng đến mất cảm giác.

Bất chợt có những hạt mưa lộp độp rơi xuống từ trên nền trời đen như hũ nút, mỗi lúc một nặng hạt hơn, còn đôi khi sẽ có cả một tia chớp loé lên rồi vụt tắt.

Cơn mưa trái mùa này thật kì lạ, giữa mùa đông sao có thể có cơn mưa lớn như thế này?

Hoàng Tiểu Nghê ngồi ở trên tầng hai trong căn biệt thự nằm trong một khu rừng hoang vắng, là nơi ở trú ngụ hiện tại của cô ta trong khi chờ ngày có chuyến bay sang nước ngoài.

Ở đây vốn đã chẳng có mấy ai qua lại, khu rừng này lại nổi tiếng với những câu chuyện kể dân gian và truyền thuyết đô thị về khu rừng ma nên không có bất cứ ai rảnh mà vào đây thăm thú.

Sóng điện thoại không thể kết nối được ở trong khu rừng này, định vị máy móc và vệ tinh cũng không hoạt động được do cây cối mọc quá um tùm, che lấp luôn cả căn biệt thự.

Một nơi rất lí tưởng để tránh trốn sự truy bắt.

Hoàng Tiểu Nghê tự rót cho mình một li rượu vang đỏ, ngồi dựa người ở bên cạnh ban công mà đưa mắt lơ đãng nhìn những hạt mưa to gõ vào tấm kính thuỷ tinh.

Qua máy FAX do thuộc hạ gửi tới, cô ta biết tin Trần Bình Vân đã không thoát được tội cũng chẳng có phản ứng gì.

Hắn ta từ trước tới giờ căn bản chẳng là cái thá gì để cô ta phải bận tâm tới. Dùng xong rồi thì đem đi vứt thôi.

Hoàng Tiểu Nghê nhấp một ngụm rượu nhỏ, đang chán nản muốn lên giường đi ngủ thì bỗng có một thứ nào đó vụt qua ban công phòng cô ta.

Hoàng Tiểu Nghê nhíu mày, tiến đến gần ban công hơn để nhìn ra bên ngoài.

Chẳng có gì cả. Vừa nãy là cô ta nhìn nhầm sao?

Hoàng Tiểu Nghê cũng không để tâm lắm, cô ta kéo rèm cửa lại. Trong vô thức, ánh mắt lướt qua một bóng người đang đứng ẩn núp ở sau những gốc cây lớn.

Đó là hình hài của một nữ nhân, bộ váy trắng trên thân loang lổ những mảng màu đỏ gai mắt.

Không những thế, nữ nhân đó... có khuôn mặt giống hệt Dương Khánh Đình!

Hoàng Tiểu Nghê mất tập trung nới lỏng bàn tay đang cầm li rượu vang khiến cho nó rơi xuống đất vỡ tan bên cạnh chân của cô ta.

Bị thuỷ tinh cứa vào da, lúc này Hoàng Tiểu Nghê mới hoàn hồn mà chớp mắt nhìn lại nữ nhân đó.

Biến mất rồi. Không có bất cứ ai đứng ở đó cả.

Chỉ có một lớp sương mù đang dần bao phủ lấy khắp khu rừng mà thôi.

Hoàng Tiểu Nghê mím môi, tay siết chặt lại run rẩy.

Quả thực, việc ra quyết định đẩy Dương Khánh Đình tới chỗ chết khiến cho cô ta có một chút ám ảnh. Còn việc bị ám ảnh đến mức thấy cả ảo giác đúng khiến cho cô ta phải bất ngờ.

Sau lưng Hoàng Tiểu Nghê đã ướt đẫm đều là mồ hôi lạnh. Hoàng Tiểu Nghê tặc lưỡi, dứt khoát kéo rèm lại rồi bước lên giường đi ngủ.

Chỉ là nằm chưa được bao lâu, dưới tầng một cứ vang lên những tiếng động loạt soạt như có một ai đó nữa cũng đang ở trong nhà.

Đúng là đi cùng Hoàng Tiểu Nghê còn có một tên vệ sĩ, nhưng việc đã quá nửa đêm rồi mà gã đó còn lục ục ở dưới tầng thực sự rất bất thường.

Hoàng Tiểu Nghê sau khi nghĩ ngợi một lúc vẫn quyết định đi xuống bên dưới xem thử, cầm theo điện thoại và một con dao bấm lấy từ cạnh tủ đầu giường để phòng thân.

Cô ta he hé mở cửa phòng, chậm rãi quan sát mọi thứ quanh hành lang.

Trong căn biệt thự này đèn điện thường xuyên không được mở vào ban đêm là để tránh thu hút sự chú ý, bây giờ cũng vậy, mọi thứ bao quanh tầm mắt của Hoàng Tiểu Nghê chỉ là một màu tối om.

Tiếng động ở bên dưới căn nhà vẫn không ngừng vang lên như có một kẻ nào đó đang lục tung cả căn nhà này vậy.

Hoàng Tiểu Nghê chậm rãi đi xuống dưới cầu thang, men theo hướng đang phát đến tiếng động mà vào trong nhà bếp, trong tay cầm sẵn một con dao bấm

Cô ta mở to mắt nhìn một bóng lưng nhấp nhô của một kẻ nào đó đang lúi húi ở trong bếp, dù không thể nhìn thấy rõ mặt nhưng qua bóng hình ngược sáng, Hoàng Tiểu Nghê có thể ám chừng được tên đó rất gầy.

Mà vệ sĩ của Hoàng gia sẽ không bao giờ có một tên gầy như vậy.

Hoàng Tiểu Nghê nhìn hắn ta, tay khẽ ấn chiếc nhẫn đang đeo ở trên ngón tay.

Đây là một loại thiết bị giúp Hoàng Tiểu Nghê có thể gửi được tín hiệu của mình tới người vệ sĩ.

Từ trong một không gian xa xa, Hoàng Tiểu Nghê chợt nghe thấy có một loạt các tiếng động như máy móc rung lên, là từ người vệ sĩ của cô ta, máy đã truyền tín hiệu đến rồi, người vệ sĩ đó cũng chỉ ở gần đây thôi.

Cô ta đưa mắt nhìn theo tiếng máy tín hiệu.

À không, là xác của người vệ sĩ mới phải, anh ta đang nằm sõng soài ở lối cửa ra vào.

Hoàng Tiểu Nghê sau một lúc trầm lặng bỗng dựa người lên vách tường, lồng ngực phập phồng đến thở thôi cũng thấy đau.

"Mấy năm không gặp rồi Hoàng tiểu thư kính mến." Tên đột nhập đó từ khi nào nó đến gần Hoàng Tiểu Nghê: "Cô có còn nhớ tôi không? Tôi chính là cái tên mà cô đã nhờ chỉnh sửa camera khách sạn sáu năm về trước đấy. Tiền công của cô rất hậu hĩnh, tôi xin nhận, còn việc cô phái người tới giết tôi bịt đầu mối thì mạn phép được trả lại nhá!"

Âm cuối gần như là tên đó đã hét lên, không cho Hoàng Tiểu Nghê có cơ hội phản ứng, hắn đã vung dao chém vào Hoàng Tiểu Nghê.

Cô ta né được nhưng không thể tránh việc cánh tay bị nhát dao xoẹt qua đến toạc máu.

Hoàng Tiểu Nghê hét lên kinh hãi vội vàng bỏ chạy ra khỏi biệt thự.

Tên đột nhập đó cũng đuổi theo sau.

Nếu như ngày hôm đó hắn không để ý đến cửa nhà mình bị cậy khóa, hắn đã bị một kẻ do Hoàng Tiểu Nghê phái tới đang trốn ở trong nhà của hắn giết hắn rồi!

Trước khi kẻ đó ra tay, hắn đã nhanh hơn một bước kết liễu kẻ đó, ngụy tạo rằng mình đã tự tử. Đương nhiên cái xác nằm trong hòm không phải là của hắn.

Hoàng Tiểu Nghê do nói tên được điều tới là sau khi ra tay với hắn thì hãy chạy trốn luôn, cắt đứt mọi mối quan hệ với cô ta, đương nhiên đâu thể biết được điều bất thường là kẻ đó không bao giờ quay trở lại nữa.

Tên đột nhập điên cuồng chạy theo Hoàng Tiểu Nghê ra đến cửa nhà, lúc hắn ta vừa lao ra khỏi thềm thì một nhát dao từ góc khuất đâm thẳng vào cổ hắn.

Đó là nhát đâm chí mạng, tên đó giãy giụa một lúc ở trên đất cũng tắc thở.

Hoàng Tiểu Nghê lấy tay quệt ngang vết máu bị bắn lên mặt, khóe môi chậm rãi khẽ câu lên, những hạt mồ hôi to như hạt đỗ lộp độp rơi xuống sàn gạch.

Con người cũng là một loài động vật, đương nhiên sẽ rất hứng thú với những k*ch th*ch.

Một là t*nh d*c, hai là đánh nhau..., giết người cũng nằm trong số đó.

Hoàng Tiểu Nghê run rẩy ôm lấy thân người, cô ta đã cắn vào môi đến chảy cả máu.

Đột nhiên cô ta nghe thấy có tiếng gió bay.

Ngẩng đầu lên, Hoàng Tiểu Nghê nhìn thấy Dương Khánh Đình đang đứng ở bên cạnh cái xác của người đàn ông, làn da trắng bệch như xác chết, quần áo sũng ướt như vừa bị ngâm dưới nước, từ bụng đang không ngừng chảy ra máu tươi.

Đôi môi tím đen của cô khẽ mấp máy.

"Giết người khiến cô thấy rất vui phải không?"
 
Yêu Em Nhiều Như Anh Có Thể
Chương 101: Mãi mãi chỉ là chồng của em


Hoàng Tiểu Nghê đứng im như một pho tượng đồng, đôi mắt mở to nhìn Dương Khánh Đình đứng đối diện với mình.

Tóc của cô tung bay dọc theo hướng gió, những sợi tóc đen dài lướt qua lớp da của Hoàng Tiểu Nghê lạnh đến ớn người.

Bỗng Dương Khánh Đình giơ tay lên đẩy ngã Hoàng Tiểu Nghê ra sau.

Cô ta loạng choạng rồi ngã oạch xuống mặt đất, cổ chân gập lại rồi xuất hiện một vết bầm đỏ rất lớn.

Hoàng Tiểu Nghê lập cập nhìn Dương Khánh Đình đang bước đến gần đây, cô ta hoảng loạn rồi đứng dậy, mặc kệ cơn đau đớn và rét buốt, cô ta chạy vào trong khu rừng tối tăm.

Những giọt nước lạnh tạt vào da người cô ta như những hòn sỏi đá lạnh lẽo từ trên cao ném xuống, dường như, bầu trời đang muốn dầm nát cô ta ra vậy.

Hương mùi tanh nồng của nước mưa xộc thẳng vào hai cánh mũi cùng với hơi ẩm và rêu mùi của rừng cây càng khiến cho tâm trí của con người nhiễu loạn.

Gió không ngừng lùa vào trong kẽ lá mà xối thẳng vào người của Hoàng Tiểu Nghê như muốn thổi văng cô ta lên trời.

"Không!... Đừng hận tôi!... Tôi không có giết cô!... Tôi không có giết cô!..."

Hoàng Tiểu Nghê điên cuồng chạy xuyên vào rừng cây, cô ta vạch tán lá mà đâm đầu chạy, đôi chân trần bị những hòn sỏi đá và gai rừng sắc nhọn cứa đến rách cả da.

Nhưng cô ta không hề để tâm, trong tâm trí của Hoàng Tiểu Nghê lúc bấy giờ chỉ có một dòng suy nghĩ.

Đó là: "Phải chạy trốn!".

Cuối cùng từ tận sâu trong đáy mắt của cô ta bỗng lóe lên một tia sáng. Ở ngay trước mắt của cô ta chính là một dải đường lớn đi từ trong rừng ra thành phố!

Hoàng Tiểu Nghê vội vã đi tới đó, nhưng chân chỉ vừa mới từ trong rừng đất đặt lên làn đường, bỗng có một chiếc xe đi tới đâm rầm vào cô ta.

Cú đâm rất mạnh, Hoàng Tiểu Nghê bị hất văng lên không trung rồi lăn mấy vòng trên mặt đất.

Khi Hoàng Tiểu Nghê nằm lại bất động ở trên đường cũng là lúc hơi thở của cô ta chỉ còn lại những hơi tàn thoi thóp.

Trần Bình Vân ngồi ở trong khoang xe th* d*c, kinh hoàng ôm lấy đầu.

Ở phía cung đường cách đó một khoảng là những ánh đèn chớp xanh đỏ của cảnh sát sáng rực cả một vùng trời.

Họ đuổi theo để truy bắt Trần Bình Vân bỏ trốn khỏi trại giam.

Mưa tầm tã rơi xuống người của Hoàng Tiểu Nghê, đôi mắt của cô ta đang vô hồn nhìn lên nền trời bỗng đảo sang nhìn vào dáng người xinh đẹp từ trong bóng tối đang bước đến gần nơi cô ta đang nằm.

Ân Thư Thảo mặc một bộ suit đen trang nhã nhưng xa cách, tay cầm một chiếc ô dù cũng màu đen đứng đến bên cạnh Hoàng Tiểu Nghê.

Ánh mắt cô âm u lạnh lẽo nhìn Hoàng Tiểu Nghê không khác nào như khi nhìn một thứ gì đó thật ghê tởm.

"Đến cuối cùng thì một con giòi bọ chết cũng thật giòi bọ."

Ân Thư Thảo lấy điện thoại từ trong túi áo kết nối đến số máy của Ân Diên Tuyền.

Anh lúc này đang ngồi bên cạnh giường bệnh của Dương Khánh Đình, một bên tay anh ấm áp nắm trọn lấy cả bàn tay nhỏ nhắn của cô ôm vào lòng.

"Cô ta chưa chết hẳn nhưng chân và đầu sắp bị hỏng rồi, chắc là sẽ để lại di chứng suốt đời, cú đó đau đấy, nhưng nói chung là bên này đã xong việc. Ngày mai anh phải cho em đến thăm chị dâu đấy."

Ân Diên Tuyền nhàn nhạt ừ một tiếng rồi cúp máy, đưa đôi mắt nhìn Dương Khánh Đình.

Cô đang chìm vào một giấc ngủ sâu nhưng sắc mặt vẫn hồng hào, đôi môi đỏ mọng, hai mắt nhắm nghiền bất động.

Dương Khánh Đình hiện tại thật giống với nàng công chúa ngủ trong rừng như trong truyện cổ tích.

Nhưng công chúa có ngủ sâu thì chỉ cần một nụ hôn chân thành của hoàng tử là sẽ tỉnh lại, còn Dương Khánh Đình mãi mãi sẽ chỉ nằm yên trong vòng tay của anh.

Ân Diên Tuyền nhẹ nhàng áp cánh môi lên mu bàn tay của cô, giọng nói trầm khàn mang theo bao nhiêu nỗi nhớ thương.

"Khánh Đình, kể từ khi biết em không còn có thể thức dậy được nữa, trái tim anh lúc ấy đã ngừng đập rồi."

"Em bây giờ vẫn đang lạc trong chốn phù du không thể biết được đường về, vậy thì ngày nào anh cũng sẽ ở yên đây để gọi tên em, chờ em quay lại."

"Trong ngày đám cưới, em chùm trên đầu một chiếc khăn voan đỏ, anh là người đã vén chiếc khăn voan, kể từ đó cuộc đời của anh đã thuộc về em rồi."

"Tuần trăng mật khi ấy em hứa sẽ không bỏ rơi anh, nhưng bây giờ thân xác em vẫn nằm lại ở đây nhưng tâm trí đã rời đi mất."

"Mọi nỗi ưu phiền và lo lắng của em đã không còn, xin em hãy quay về bên anh và con."

"Ở đây vẫn là nhà của em."

"Có một lần khi anh sang phòng em nhìn trộm em ngủ, em thấy em vừa mơ vừa nói, rằng em muốn được nghe thấy anh được một lần nghe anh nói yêu em."

"Anh yêu em, yêu em nhiều lắm. Khi em tỉnh dậy, ngày nào anh cũng sẽ nói yêu em, hôn em chào buổi sáng."

"Em có ngủ lại cả một mùa thu, vậy thì anh cũng sẽ chờ em đến hết mùa thu ấy."

"Mãi mãi chỉ là chồng của em."

_____________

Lời tác giả: Aaaaaaaaaa...! Chương này hơi "ngậy" quá thì phải 😚
 
Yêu Em Nhiều Như Anh Có Thể
Chương 102: Anh đã rất nhớ em rồi


Như mọi ngày, Ân Diên Tuyền đi xe tới bệnh viện, anh đến để thăm Dương Khánh Đình trước khi tới công ty đi làm.

Các nhân viên và bệnh nhân trong bệnh viện đều đã rất quen biết với sự xuất hiện của anh.

Nếu lúc đầu ấn tượng của họ về anh là một vị tổng giám đốc lạnh lùng đến vô tình, thì qua bao lâu thấy anh tận tuỵ đến tự tay chăm sóc cho người vợ đang chìm trong cơn hôn mê sâu của mình, mọi người đều thấy anh là một người đàn ông vô cùng ấm áp, dù có chút kiệm lời nhưng lại rất ân tình.

Tự nhiên những hành xử của họ với anh cũng rất thân thiết.

Lúc Ân Diên Tuyền đang định bước vào phòng bệnh của Dương Khánh Đình, một bà cụ phòng bên thấy anh liền đi tới kéo kéo tay áo anh, dơ ra một bó hoa mẫu đơn tặng cho anh.

"Ơ... Cháu cảm ơn bà ạ."

Ân Diên Tuyền nhận lấy bó hoa, mỉm cười nói cảm ơn với bà.

Lão bà đó nhìn nụ cười dịu dàng của anh, hai bên má râm màu ửng hồng, cười lên hiền hậu.

Ân Diên Tuyền bước vào bên trong phòng của Dương Khánh Đình, tìm bình hoa để cắm bó hoa mẫu đơn đó vào.

Lúc anh đang định bước tới bên giường của cô, chợt anh giật mình, xoay gót bước vào trong phòng vệ sinh rửa tay.

Lần nào cũng vậy, mỗi khi đến gặp Dương Khánh Đình, anh sẽ lại rửa tay một lần.

Hành động ấy đã trở thành một loại ám ảnh. Bàn tay anh đã từng nhuộm tanh mùi máu, anh không muốn làm lây bẩn đến sự trong sạch của Dương Khánh Đình.

Sau khi đã chắc chắn rằng tay đã rất sạch rồi, Ân Diên Tuyền mới đi tới bên giường mà ngồi xuống bên cạnh cô, đỡ lấy bàn tay cô nâng lên, nhẹ nhàng hôn vào mu bàn tay của cô.

"Vợ à, hôm nay anh lại đến thăm em đây."

Cũng như mọi ngày, Ân Diên Tuyền sẽ ngồi nói chuyện với cô, mặc dù anh biết cũng chỉ có một mình anh tự nói tự nghe.

"Dạo gần đây anh lại bận việc nhiều hơn rồi. Tháng trước tới Mỹ không thể đến thăm em được, anh xin lỗi."

"Mới tuần trước thôi, con gái của Ân Thư Thảo đã đón sinh nhật năm hai tuổi đấy. Đến bây giờ anh vẫn còn chưa thể tin được con bé đã lấy chồng. Nó lớn thật rồi. Anh còn tưởng với tính khí của nó, nó sẽ chẳng thể lấy chồng nổi."

"Chồng của nó là một cậu thanh niên người lai, hiện đang làm giảng viên của một trường đại học, tên là Nguyễn Quang Hào."

"Ân Thư Thảo từng dùng bốn năm để theo đuối cậu ta, rồi sau đó bỗng không thích nữa, thế là cậu trai đó phải tốn mất hàng mấy năm trời tiếp theo để theo đuổi lại được nó."

Anh đang kể những chuyện trong ngày thường, bỗng dừng lại một chút, không tự chủ được mà kể ra những mơ màng trong đầu mình.

"Sáng hôm nay khi nằm lật người ở trên giường, anh nhìn vào gối mà cứ tưởng đó là em, thậm trí còn tự tưởng tượng ra có hơi thở của em ở bên cạnh mình. Em xem, có phải là đầu óc của anh lú rồi không?"

"Xong sau đó anh không ngủ được nữa, thế là anh xuống nhà, rảnh rỗi bước vào trong gian bếp. Em chắc chắn sẽ không ngờ được đâu, một kẻ cả đời này chưa từng vào bếp lấy một lần như anh lại có thể nấu ra những món ăn mang hương vị giống hệt như khi em nấu. Khi em tỉnh dậy, anh sẽ nấu cho em ăn thử."

Ân Diên Tuyền ôm chặt vào tay của Dương Khánh Đình áp lên trán anh, nắm tay anh bất giác run lên.

"Đã bốn năm rồi anh chưa từng được nghe lại giọng nói của em, nhìn ánh mắt của em, nụ cười của em. Em không biết đâu, bốn năm đó anh sống như chẳng sống. Lúc nào trong tâm trí cũng chỉ là một sự vô vị nhàm chán."

"Nếu như ông trời có đang thử thách tình yêu của anh dành cho em, thì xem ra ông ta đã sai rồi."

"Dù cho tấm thân này có già nua hay tàn phế, thì trái tim này của anh cũng chỉ dành trọn cho duy nhất một người con gái."

"Đã từng thề hẹn sẽ ở bên nhau tới già. Nhưng xem ra sẽ chỉ còn lại duy nhất một người nhìn ngày tháng qua đi, còn một người sẽ chỉ dừng lại ngắm nhìn cảnh xuân mãi chẳng đổi."

"Anh... đã rất nhớ em rồi."

Một người y tá đi vào để thay nước truyền dịch cho Dương Khánh Đình, thấy Ân Diên Tuyền bước ra khỏi phòng để rời đi, cô ta chí đầu kính cẩn chào rồi mới bước vào bên trong.

Lúc đang chỉnh lại máy thở của Dương Khánh Đình, người y tá đó vô tình nhìn thấy bên khoé mắt của cô bỗng rơi xuống một giọt nước mắt.

Người thực vật cũng có thể khóc được sao?

Cô y tá đó lúng túng, lau vội nước mắt cho cô.

Ngắm nhìn khuôn mặt hồng hào nhưng bất động như một bức tranh phù điêu tuyệt đẹp của Dương Khánh Đình và đôi mắt lúc nào cũng trầm buồn của Ân Diên Tuyền, cô gái đó cảm thấy hai người thật tội nghiệp.

Lưng của cô ta hơi khom xuống, ghé đến gần cô thì thầm.

"Ân phu nhân, cô mau tỉnh lại đi nhé. Ân tổng thực sự rất thương cô."

Nghĩ đến sau khi chăm sóc cho Dương Khánh Đình cũng không còn ca làm việc nào khác, người y tá đó ngồi nghỉ ngơi luôn ở trong phòng của Dương Khánh Đình, mở kênh ti vi lên để tiện xem tin tức.

Màn hình lớn vừa sáng lên đã chiếu tới một cuộc thi trí tuệ rất lớn ở trong nước.

Nghe nói cuộc thi ấy năm nay còn có sự xuất hiện của một thần đồng cực trẻ.

Người y tá đang chăm chú nhìn buổi lễ trao giải thưởng vô địch cho thiên tài nhí đó, bỗng nghe thấy bên ngoài có tiếng gọi của một bệnh nhân nên vội vã chạy ra ngoài, quên chưa tắt ti vi đi.

Trong gian phòng yên ắng, những tiếng reo vui và chúc mừng từ trong màn ảnh lớn phát ra.

"Xin tất cả mọi người hãy dành những tiếng vỗ tay chúc mừng cho nhà vô địch trên đấu trường trí tuệ ngày hôm nay!"

"Thật kinh ngạc khi chỉ với có thể nhỏ bé đó, cậu ấy đã đánh bại được vô số những anh chị lớn hơn để đi đến với chức vị cao nhất!"

"Đây sẽ mãi là một kỉ niệm khó quên với tôi, với tất cả mọi người trong nước và với cả người chiến thắng."

"Một lần nữa, tôi xin nêu cao tên của người thắng cuộc! - Ân Thẩm Ngạn!!!"

Trong gian phòng bệnh chỉ vọng lại những tiếng hô vang như muốn nứt toạc cả màn hình, cái tên "Ân Thẩm Ngạn" luôn được người ta nhắc đi nhắc lại như một chiến tích oai hùng.

"..."

Từ trên giường bệnh, ngón tay cô khẽ giật lên, tấm chăn đắp trên người cũng đã rơi xuống sàn nhà.

Dương Khánh Đình mở mắt, cô bước xuống dưới đất, nhìn lên màn hình ti vi đang chiếu lên hình ảnh của Ân Thẩm Ngạn với nụ cười chiến thắng nở trên môi.

"Hiện tại để có được chiến thắng ngày hôm nay, có phải cậu đã phải trải qua rất nhiều nỗ lực và được mọi người giúp đỡ rất nhiều phải không?" Người dẫn chương trình bước tới đưa micro cho Ân Thẩm Ngạn: "Cậu có lời nào muốn gửi đến cho những hậu phương vững chắc ấy?"

Ân Thẩm Ngạn nhận lấy chiếc micro từ tay người dẫn chương trình, giọng nói tự tin.

"Đương nhiên cháu phải cảm ơn mọi người rất nhiều rồi. Xin gửi những người mà cháu mang ơn những lời cảm ơn chân thành nhất."

"Và đặc biệt, cháu muốn nói đến mẹ của cháu."

Cậu nở một nụ cười rất tươi.

"Cảm ơn mẹ, mẹ đã dành cho con cả tấm lòng này rồi."
 
Yêu Em Nhiều Như Anh Có Thể
Chương 103: Chúng ta về nhà thôi, nhà của chúng ta (HOÀN)


Dương Khánh Đình loạng choạng bước từng bước không chắc chắn ra đến cửa phòng, những hạt mồ hôi hột vương ra lã chã trên vầng trán thanh cao.

Cô phải vịn vào thành tường mới có thể bước đi được, lần mò tìm đường ra bên ngoài bệnh viện.

Lão bà phòng bên lúc này đang đi ở trên hành lang, thấy có một người phụ nữ xinh đẹp lướt ngang qua người mình từ bên trong căn phòng của chàng trai với ánh nhìn nhẹ nhàng ấy (Ân Diên Tuyền), bà hoảng hốt đến nỗi cả người cứng đơ trong giây lát.

Một lúc sau, bà vội vã đi tìm một người bác sĩ, kéo kéo ông ta đi đến phòng của Dương Khánh Đình.

Người bác sĩ đó lúc đầu không hiểu vì sao trông bà có vẻ gấp gáp như vậy, nhưng khi nhìn vào bên trong căn phòng bệnh trống trơn, ông ta phát hoảng lên mà vội vã đi báo tin cho những người nhân viên khác.

Cả bệnh viện náo loạn cả lên, đương nhiên họ cũng đã báo tin về cho Ân Diên Tuyền.

Gần như ngay lập tức, anh bỏ dở lại cuộc họp đang diễn ra mà vội vội vàng vàng đi tới bệnh viện.

Nghe tin họ tìm khắp quanh cả bệnh viện rồi nhưng không thấy cô đâu, Ân Diên Tuyền sốt ruột, điều động cả những người dưới trướng để giúp anh tìm cô.

Theo lời của lão bà vô tình nhìn thấy cô kể lại, bà nói đã thấy cô bước đi rời khỏi cổng biện viện, trong lòng anh hừng hực đều là sự khó tin, kinh ngạc và vui sướng đến đỉnh điểm.

Anh mong nhớ cô, anh muốn được nhìn thấy cô!

Cô đã tỉnh dậy rồi!... Cô đã về bên anh rồi!

Nhưng, cô hiện đã đi đâu vậy?

Ân Diên Tuyền chạy xe quanh thành phố nhưng vẫn chưa thể tìm thấy được hình bóng của người con gái mà đến cả trong mơ anh cũng không thể ngừng nhung nhớ.

Cảm giác sốt ruột và vô lực cồn cào bên trong người, như một ngọn mửa bỏng rát thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của anh.

Bỗng điện thoại của anh rung lên, Ân Diên Tuyền gần như là ngay lập tức ấn nhận cuộc gọi đến.

Quả không nằm ngoài sự kì vọng của anh, người dưới trướng của anh đã thông báo tìm được người rồi!

Ân Diên Tuyền quay đầu xe, nhấn ga phóng rất nhanh về phía của con hồ nằm trong trung tâm thành phố, nơi mà cô đang ngồi.

Khi mặt hồ nước giữa trung tâm thành phố bừng sáng như mặt gương phản lại ánh nắng của mặt trời hiện lên qua lớp kính trước, Ân Diên Tuyền gần như là đã không thể đợi được nữa, anh tấp vội xe vào lề đường, sải bước dài chạy vội quanh bờ hồ tìm cô.

Ân Diên Tuyền dáo dác đưa mắt nhìn ra xung quanh, bất chợt đôi mắt anh dừng lại, nhìn một bóng người mảnh mai đang ngồi trên một chiếc ghế đá.

Tóc của cô phất phơ theo gió thổi, dường như cô chỉ vừa nới tỉnh lại sau một giấc ngủ dài, ngũ quan vẫn tinh xảo và xinh đẹp như vậy.

Ân Diên Tuyền muốn ngay lúc này gọi to tên cô như để thoả nỗi niềm mong nhớ, nhưng lại sợ sẽ doạ cô giật mình, anh đành nhịn lại, bước từng bước thật chậm rãi đi đến bên cô, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô.

Đầu anh hơi nghiêng sang, tựa lên vai của Dương Khánh Đình, giọng nói trầm trầm như đang cố để che đậy đi cảm xúc mãnh liệt ở trong lòng.

"Khánh Đình, em ác lắm, tại sao em luôn khiến cho anh phải lo lắng như vậy? Sao lại ra đây ngồi thế này? Em sẽ bị nhiễm lạnh mất."

"Đi cùng anh, theo anh về nhà thôi."

"Em..." Dương Khánh Đình mấp máy môi, nhiều năm rồi không nói khiến cho cô gặp một chút trắc trở khi mở lời: "Em... muốn đi đến chúc mừng con..."

Ân Diên Tuyền mở to mắt, anh há miệng rồi lại mím chặt hai cánh môi vào với nhau, dù đã cố nhưng anh không thể ngăn nổi những giọt nước mắt lăn dài trên má.

Anh đã nhớ giọng nói của cô đến phát điên rồi...

"Vậy chúng ta cùng đi, để anh chở em đến chỗ của Thẩm Ngạn."

"Không." Dương Khánh Đình hơi cụp mắt xuống, khe khẽ lắc đầu, rồi lại tiếp tục thơ thẩn nhìn quanh cảnh bờ hồ yên bình buổi ban sáng.

Ân Diên Tuyền khó hiểu, anh nhìn cô, thấy Dương Khánh Đình mệt mỏi, anh vội vã ôm chặt cô vào trong lòng mình: "Sao lại không đi? Chẳng phải em nói muốn được gặp con sao?"

"Em... Chỉ là em... Thẩm Ngạn, con không muốn nhìn thấy em." Dương Khánh Đình chậm rãi cử động môi: "Em sợ em đến đó, sẽ làm phiền tới con."

"Em bị ngốc à? Con em nhớ em đến chết đi được, sao nó lại thấy em phiền?"

Ân Diên Tuyền nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vai cô, chợt thấy Dương Khánh Đình bật khóc.

Cô thút thít, vội lấy tay áo để chùi lên khoé mắt, run rẩy nói.

"Bởi vì... em là mẹ của thằng bé nhưng chưa từng bao giờ mang đến cho con một ngày yên bình... Lúc nào cũng chỉ khiến cho nó thấy phiền... Khi ấy, là do em sơ suất nên mới để con bị bắt đi. Em tồi lắm, vì em mà con phải chịu bao tủi nhục..."

Dương Khánh Đình khóc nấc lên, cô khóc như một đứa trẻ lần đầu tiên lọt lòng.

Nằm trong lồng ngực của anh, Dương Khánh Đình cũng có thể cảm thấy được thân người anh cũng đang run lên.

Thế là cô vội vã ngẩng đầu lên, hai tay vụng về lau vội lên mắt anh.

"Diên Tuyền, anh đừng khóc..."

Ân Diên Tuyền được cảm nhận cái chạm tay ấm áp của cô, nhìn đôi mắt trong veo của cô hướng về mình, trong lồng ngực bỗng truyền tới những nhịp đập thổn thức ấm áp mà đã từng rất lâu rồi anh không còn nữa.

"Đi theo anh, đi tới chỗ của Thẩm Ngạn thôi. Anh đưa em đến đó xem con của chúng ta đã trưởng thành đến mức nào."

Thấy Dương Khánh Đình vội vã lắc đầu, Ân Diên Tuyền đành phải nói là sẽ chỉ ở trong một góc khuất để nhìn, khi ấy cô mới yên lòng mà để anh dìu đi.

Sau một quãng đường đi xe, cô được anh dắt vào trong một hội trường lớn, ở đó, lễ trao giải cho nhà vô địch cuộc thi vẫn còn.

Từ khoảng cách xa này, cô có thể nhìn được Ân Thẩm Ngạn đang đứng ở trên một chiếc bục cao nhất, với trên tay là một tấm bảng lớn nêu cao chữ vô địch.

Nhìn thấy nụ cười sáng chói của cậu, nhìn khuôn mặt đã dần hiện lên những nét viết cứng cỏi, Dương Khánh Đình không cầm được nước mắt.

Ân Thẩm Ngạn đã lớn hơn rồi.

Đột nhiên Ân Thẩm Ngạn đưa mắt nhìn về hướng cô, đôi mắt mở to kinh ngạc, tấm bảng trên tay cũng đã làm rơi xuống đất.

Trước sự bất ngờ của mọi người, bỗng Ân Thẩm Ngạn khóc lên, cậu vội vàng chạy xuống bên dưới khán đài, bước chân hấp tấp nhào vào lòng của Dương Khánh Đình.

"Mẹ...! Mẹ! Mẹ ơi!..."

Cậu không kìm được lòng mình mà nói ra những tiếng gọi như xé tan tấm lòng của mọi người.

Cậu muốn hỏi là cô đã tỉnh lại khi nào? Tại sao lại ở đây?

Nhưng mọi lời muốn nói ra đều đã gói gọn lại chỉ trong những tiếng gọi nghẹn ngào.

Dương Khánh Đình sững sờ, cái ôm bất ngờ đó khiến cho toàn thân cô run rẩy.

Cô cắn môi để ngăn không cho mình khóc nữa, tay ôm thật chặt cơ thể ấm áp của cậu vào trong lòng.

"Ừ, mẹ đây..."

Ân Diên Tuyền cũng khom người xuống ôm cô và cậu vào lòng, anh hôn vào má của Ân Thẩm Ngạn, rồi nhẹ nhàng hôn lên trán của Dương Khánh Đình.

Cả ba trái tim đều đập lên hạnh phúc.

"Chúng ta về nhà thôi, nhà của chúng ta."

_____ YÊU EM NHIỀU NHƯ ANH CÓ THỂ - HOÀN _____
 
Yêu Em Nhiều Như Anh Có Thể
Chương 104: Ngoại truyện: Đi làm (1)


"Diên Tuyển, em muốn được đi làm!"

Đó là lời của Dương Khánh Đình nói ra.

Ân Diên Tuyền đang uống nước suýt nữa thì bị sặc, nhìn lên vợ anh đang hớn hở đứng trước mặt anh.

"Anh làm việc như thế này hoá ra vẫn chưa đủ để nuôi em sao?"

Dương Khánh Đình giật mình, nhớ đến lợi nhuận trăm triệu đô mà mỗi năm Ân thị thu được liền nuốt một ngụm nước bọt, nhưng cô vẫn quyết tâm nói.

"Không phải! Chỉ là anh ngày nào cũng phải thức đến tận đêm muộn để làm việc còn em thì chỉ ngồi không, em thấy áy náy lắm. Với cả suốt ngày ở nhà cũng chán."

Ân Diên Tuyền nhìn Dương Khánh Đình, cô là bảo bối mà anh cất trong tay áo, đương nhiên không muốn cô phải làm việc cả nhẹ lẫn nặng.

Nhưng cứ thấy ánh mắt chớp chớp long lanh của cô, lời nói không lại không nỡ bật ra ngoài miệng.

"Thế em định làm việc gì?"

"Làm nhân viên trong bộ phận tài chính."

Ân Diên Tuyền gật gật đầu, lấy điện thoại nhắn tin cho thứ kí.

"Vậy để anh nói với họ sắp xếp một phòng làm việc cho em."

"Không cần đâu. Em đã nộp đơn cho một công ty và họ đã nhắn lại là ngày mai em có thể đến để làm việc rồi."

Nếu cô mà vào làm việc trong công ty anh, đảm bảo những người nhân viên ở đó sẽ có thành kiến.

Những người được xét duyệt hồ sơ vào làm ở trong Ân thị ít nhiều phải có thực lực cao, đương nhiên tính tranh đua cũng vô cùng khốc liệt. Cô còn là người lâu rồi không động đến bất cứ công việc nào, sợ không trụ lại được.

Ân Diên Tuyền mở to mắt kinh ngạc nhìn Dương Khánh Đình, giọng điệu của anh mang theo sự không hài lòng.

"Em nộp đơn xin việc mà sao không nói với anh trước hả? Nhỡ công ty đó không phải là cái thể dạng tốt lành gì thì em tính sao?! Người ta nhìn vào còn tưởng anh bắt em đi ra ngoài làm việc."

Ân Diên Tuyền ôm không hết được mối giận, kéo chăn chùm lên cả người mình, quay lưng không thèm nhìn Dương Khánh Đình nữa.

Cô thấy anh lục ục trong chăn một lúc, rồi sau đó dơ ra trước mặt cô một chiếc điện thoại với dòng chữ: "Anh đang dỗi đấy. Không nói chuyện với em nữa."

Dương Khánh Đình cạn lời luôn. Chiêu giận dỗi của anh càng ngày càng lên tay nha.

Cô nhịn cười, ngồi lên trên giường, gác chân ôm lên người anh, lật chăn anh ra hôn vào má.

"Chồng à, em biết anh thương em mà, em sai rồi. Lần sau có gì em cũng sẽ nói với anh trước được chưa? Chồng chỉ cần đồng ý cho em đi làm thôi thì hôm nay em cho chồng làm gì em thoả thích nè."

Ân Diên Tuyền nghe vậy, tai của anh hơi vểnh lên, liếc mắt nhìn cô.

"Em nói thật? Không hối hận đấy chứ?"

"Không hối hận!"

Câu nói của cô vừa dứt, Ân Diên Tuyền đã lật người đè cô xuống, áp lên cánh môi thơm nhọt của cô một nụ hôn sâu.

"Bé con, đây là lời của em nói. Đêm nay em đừng hòng chạy."

...

Mặt trời lên cao, toà dinh thự được phủ lên một lớp sáng rực rỡ, quanh không gian đều thoang thoảng lên là những hương hoa thơm thanh ngào ngạt.

Ân Thẩm Ngạn ngáp một tiếng, xách cặp lững thững bước xuống tầng một.

Trong đầu cậu đang nhẩm lại mấy công thức hoá học, nhưng khi đôi mắt đang quét qua Dương Khánh Đình đang ngồi ở bên cạnh bàn ăn, mọi thứ đang nghĩ trong đầu cậu đều bay sạch.

"Mẹ... Mẹ ăn mặc vậy... là sao?"

Ân Thẩm Ngạn sốc nặng bởi người mẹ tối ngày đều chỉ mặc những bộ váy ngủ cực kì thoải mái nay lại mang trên thân một bộ đồ hết sức trang trọng và công sở. Như công chúa ngây thơ được coi như bảo bối trong nhà nay lột xác thành người trưởng thành rất quyến rũ.

Áo sơ mi trắng, ở cổ áo còn có gắn một chiếc nơ ren cũng màu trắng, váy bút chì hơi bó lại trên chiếc eo thon mảnh gợi cảm màu xanh rêu, làm lộ ra bờ chân trắng muốt và vòng ba không phải dạng vừa.

Dương Khánh Đình ngẩng đầu lên cười cười với cậu, nói.

"Mẹ chuẩn bị đi làm đó."

"Bố kẹt xỉ không đưa tiền cho mẹ ạ?"

"..." Sao ai cũng nói cô cần tiền vậy?

Dương Khánh Đình không muốn tiếp tục đề tài này nữa, vời Ân Thẩm Ngạn đi xuống nhà.

"Xuống nhà ăn sáng đi con. Lát nữa mẹ chở con đi học."

Khoan đã, cô bảo là chở cậu đi học á?!

Ân Thẩm Ngạn kinh ngạc đến nỗi chẳng biết mình nuốt xuôi bữa sáng kiểu gì, lúc lên xe để Dương Khánh Đình chở đi, bây giờ cậu mới bừng tỉnh mà lùng bùng hỏi.

"Mẹ biết lái xe ạ?"

"Biết chứ. Nhà mình có bao nhiêu xe, không biết lái phí lắm ^^."

"Vậy mẹ có mang đủ những giấy phép cần thiết không?"

Dương Khánh Đình vuốt ngực tự hào, vỗ vỗ lên chiếc túi xách.

"Đương nhiên là mang rồi! Không mang thì làm sao mà đi xe được?"

Ân Thẩm Ngạn cũng coi như yên tâm một chút, mấy nỗi lo cũng cố mà đè nén trong lòng.

Chiếc xe khởi động, cậu nghiêng đầu nhìn Dương Khánh Đình đang chuyên chú lái xe, đang âm thầm đánh giá cô quả thật rất biết nhiều thứ, bất chợt sắc mặt trắng bệch.

"Mẹ mẹ mẹ!!! Cẩn, cẩn thận vách tường...!"

Câu còn chưa hết, thân xe Mercedes đã quẹt vào thành cổng, kéo thành một vệt lê dài.

Dương Khánh Đình lúng túng, cô thử lùi xe ra sau.

Con xe không những có một vết xước lớn, mà còn gãy luôn cả một chiếc gương chiếu hậu.

"Hê hê. Tại mẹ lâu rồi không lái xe nên hơi ngượng tay một chút." (^~^😉

Ân Thẩm Ngạn: "..." Không biết mình có còn nguyên vẹn để đến trường được không?
 
Yêu Em Nhiều Như Anh Có Thể
Chương 105: Ngoại truyện: Đi làm (2)


Sau một hồi, cuối cùng chiếc xe con Audi trắng (đã vứt lại Mercedes ở nhà) cũng đã đến được cổng trường cao trung chuyên thành phố.

Ân Thẩm Ngạn liêu xiêu bước xuống xe, ngẩng mặt nhìn lên trời cao.

A...! Cậu còn sống!

"Con đi học vui vẻ nhé." Dương Khánh Đình bỏ tạm qua sự luống cuống trên khuôn mặt của mình, vẫy vẫy tay với Ân Thẩm Ngạn rồi cũng đi xe đến nơi làm việc.

May mà hiện tại cô cũng dần dần lấy lại được cảm giác đi xe rồi, không còn ngượng nghịu như lúc ban đầu nữa.

Dương Khánh Đình thong thả tìm đến nơi cơ quan cô đã xin làm việc, tìm nơi đỗ xe.

Cô cố lờ đi những ánh mắt kì quái, cả là sửng sốt và ngưỡng mộ của những người nhân viên và đi đường gần đó đang chằm chằm nhìn vào cô và cà con xe Audi đó. Đây là con xe "bình thường" nhất trong garage của Ân Diên Tuyền rồi.

Trước khi bắt đầu nhận công việc chính thức, cô còn phải đi đến phòng nhân sự trước để báo danh.

"Chào cô, rất vui được gặp mặt. Tôi là giám đốc bộ phận nhân sự, tên Lương Tài Quốc."

Ông già đó liếc nhìn cô qua, thầm đánh giá cơ thể của cô.

"À vâng, giám đốc Lương, tôi tên là Dương Khánh Đình, mới đầu nhận việc ở đây chắc chắn là phải nhờ giám đốc giúp đỡ nhiều ạ."

Dương Khánh Đình có thể cảm nhận được ánh mắt lộ liễu đó của tên giám đốc này, cảm thấy thực sự rất không thoải mái nên tư thế ngồi có đôi chút vặn vẹo, nhưng cô vẫn cố để kìm lòng mình xuống.

Dù cho có chuyện gì xảy ra, miễn là không vượt quá giới hạn, cô sẽ không để mình bị đuổi việc đâu.

Hôm qua đã mất nửa cái mạng vì bị Ân Diên Tuyền dày vò rồi, không thể để những công sức đó đổ sông đổ bể được.

Với cả trông cái bản mặt của anh nhìn cô kiểu em thể nào cũng chẳng làm được lâu đâu mà ghét. Cô dù có không thoải mái thì cũng không thể nghỉ việc nhanh vậy được!

Tên giám đốc Lương đó nhìn cặp đùi thon của cô ẩn ẩn dưới lớp váy bút chì, đang cảm thấy khoái chí, bỗng dưng ông ta phát hiện ở đầu ngón áp út của cô đang đeo một chiếc nhẫn cưới, thầm thở ra chán nản.

Đã có chồng rồi à? Thôi kệ, miễn xinh là được.

Trong tập hồ sơ và thông tin thường ngày, cô không hề nhắc đến chồng của mình là Ân Diên Tuyền, sợ rắc rối, nên hầu như mọi người ai mà không để ý kĩ đều sẽ nghĩ cô còn là thiếu nữ chưa cưới.

"Cô sẽ lên làm trợ lí thư kí của chủ tịch nhé."

"Hả?" Dương Khánh Đình mở to mắt nhìn ông ta: "Nhưng trong hồ sơ tôi có ghi mình là nhân viên tài chính mà?"

"Tại sao lại không chứ? Làm trợ lí thư kí chẳng phải sẽ có nhiều chú ý của chủ tịch hơn hay sao? Cơ hội tăng lương, là tiền cả đấy."

Vừa nói, ông ta vừa nghiến răng oán hận trong lòng.

Chó chết lão già U70 đó, thấy ảnh trong tập hồ sơ của người đẹp là tớn mắt lên đòi ông ta cho cô làm nhân viên làm việc gần mình rồi. Rõ ràng ông ta chấm cô trước mà?

Dương Khánh Đình cảm thấy có gì đó rất lạ, nhìn nét mặt bi thương của ông ta, cô nghĩ chắc ông ta đang cay cú vì không thể lên làm thư kí cho chỉ tịnh như cô được, không khỏi tò mò hỏi.

"Thế thì lương tăng lên bao nhiêu?"

Ông ta nghe cô hỏi vậy thì chắc mẩm cô đã cắn câu rồi.

Haiz, nếu cô muốn tiền thì đi với anh đây là có nhiều tiền hơn nha.

"Hừm... Nếu cô làm tốt, mỗi tháng sẽ có khoảng hai trăm nghìn tệ đấy!"

Ông ta nghĩ rằng nghe đến đây thôi, Dương Khánh Đình sẽ trợn tròn mắt ra mà kinh ngạc cho xem. Đâu ngờ, khuôn mặt của cô hơi nheo lại, có một phần nào đó... hơi bị khinh bỉ nha.

Giám đốc Lương đương nhiên đâu biết, nhà cô hiện tại chẳng có gì ngoài tiền.

Dương Khánh Đình nhìn đồng hồ cũng đã vượt quá giờ hành chính, cũng không muốn ngồi đôi co với ông ta nữa nên cũng chấp nhận công việc mới này. Trợ lí thư ký thì có sao?

Giám đốc Lương giao cho người cấp dưới dẫn cô lên trên phòng làm việc của mình.

Dương Khánh Đình xách cặp xách đi theo người đó lên tầng 17, nơi mà những người thư ký khác cũng làm việc ở đây.

Vừa mới bước vào bên trong, cô liền nhận phải những ánh mắt chằm chằm của đồng nghiệp.

Họ cứ liếc nhìn cô, rồi lại quay sang cười nói với nhau cái gì đó mà cô có thể nghe thấy là.

"Tôi thắng cược! Đã nói đảm bảo thư ký mới sẽ là một người đẹp như thiên tiên mà lại! Chúng ta còn lạ gì ông chủ tịch ấy nữa!"

"Chết tiệt! Đáng lẽ tôi không nên đặt niềm tin ở con cáo già đó!"

Dương Khánh Đình lúng túng, thấy mấy người này cứ lạ lạ sao ấy. Nhưng nhân viên mới vừa vào, vẫn nên chào hỏi các bậc tiền bối trước thì hơn.

"Xin chào, tôi tên là Dương Khánh Đình, từ nay chúng ta sẽ là đồng nghiệp, mong được chiếu cố."

Mấy người đó xem ra cũng lành tính, cười chào lại với cô vui vẻ rồi tập trung làm việc tiếp.

Khi cô ngồi vào bàn làm việc mới của mình, bỗng một cô gái ngồi ở bàn bên cạnh cô ngó sang, mở lời làm quen.

"Chào Khánh Đình nha! Cậu xinh thật đấy, lúc cậu vừa vào, tôi còn tưởng là minh tinh đi nhầm chỗ cơ. Mà cậu đẹp như vậy phải cẩn thận nha, ông sếp lớn này ở đây có hơi..." Cô gái đó nghiêm túc nói, giọng trầm xuống cảnh báo: "Nói chung là bệnh của lũ háo sắc, cậu nên cẩn thận nha. Cậu xinh thế này, đảm bảo ông ta sẽ để ở trong tầm ngắm..."

Quả đúng là lời còn chưa nói hết, trưởng thư kí đã mở cửa phòng ra, hướng đến Dương Khánh Đình mà nói.

"Cô Dương, chủ tịch nói là muốn cô đưa tập tài liệu này lên cho ngài ấy."

"Hả? Ơ? Nhưng đây là ngày đầu tiên của tôi mà?" Dương Khánh Đình lúng túng.

Cô gái ngồi bên cạnh thở dài, chậc chậc miệng: "Biết ngay mà, làm sao mà thoát được lão già ấy."

Xong cô ta quay sang cô, ánh nhìn thương tiếc.

"Cô đi cẩn thận nha, xong việc là đi luôn, đừng ở lại, lời khuyên chân thành đấy."

Dương Khánh Đình nhìn biểu cảm của cô gái ấy, lại nhận ra đấy là nét mặt chung của tất cả những người nhân viên trong đây, tay chân bủn rủn nhận lấy tập tài liệu trên tay của trưởng thư ký.

Thôi xong, cô cảm thấy lo quá. Có nên gọi cho Ân Diên Tuyền không?
 
Yêu Em Nhiều Như Anh Có Thể
Chương 106: Ngoại truyện: Đi làm (3)


Dương Khánh Đình đứng trước cửa phòng chủ tịch, tay cầm tập hồ sơ mà gõ lên tấm cửa gỗ vài cái.

Có tiếng nói bên trong đáp lại đồng ý, cô mới mở cửa ra.

Bên trong bàn làm việc là một người đàn ông béo núc béo ních, hai bên má phòng to, hàm bè ra, mỡ ở trên mặt xệ xuống che kín cả cổ, nhưng đôi mắt lại tin hin như hai hạt đỗ đen.

Khi thấy cô, đôi mắt đó cong lên thèm thuồng, người của hắn hơi run lên vì quá phấn khích.

Dương Khánh Đình quá đẹp! Hắn chỉ nhìn ảnh hồ sơ của cô thôi đã có thể tưởng tượng ra được cả cơ thể uyển chuyển gợi cảm của cô. Bây giờ được tận mắt chứng kiến đúng là còn vượt xa cả kì vọng!

Cơ thể cô, vòng nào ra vòng đấy, riêng bờ eo thon mảnh kia tưởng như chỉ cần một tay là đã ôm hết cả.

Dương Khánh Đình cũng không phải là một người thấp bé gì, cô cao 1 m72 nên đôi chân càng thêm thon dài.

“Chủ tịch, đây là tài liệu ngài cần ạ. Tôi xin phép.”

Cô đặt tập tài liệu lên bàn rồi nhanh chóng xoay người rời đi, bất chợt lão chủ tịch hớt hải đứng lên.

“Thư kí Dương, chờ một chút! Lại đây, lại đây đi! Tôi có chuyện cần nhờ cô làm.”

Dương Khánh Đình dừng lại, dù vẫn hơi lưỡng lự nhưng cô vẫn xoay người quay về đứng trước bàn chủ tịch.

Lão chủ tịch đó phấn khích nhìn thân ảnh nuột nà của cô dần dần tiến lại gần mình, hít lấy hít để mùi hương thanh mát từ cơ thể của cô lại bất chợt tràn đến.

“Ừm… chưa được. Cô lại đây thêm chút nữa đi, dịch lại đây thêm một chút.”

Lão ta cười hằm hè, là người lớn cả rồi, đương nhiên Dương Khánh Đình biết nụ cười đó mang ý tứ gì.

Nhưng ngay ngày làm việc đầu tiên phản lại lời sếp thì có vẻ không được hay cho lắm. Dương Khánh Đình đành cắn răng nhích thêm một chút về phía trước, trong lòng vừa thấp thỏm vừa thầm cầu nguyện Đấng Diên Tuyền phù hộ.

Dương Khánh Đình chỉ tiến thêm được nửa mét thì dừng lại, lão già bụng phệ này còn muốn cô tiến đến gần hơn nhưng Dương Khánh Đình đã khéo léo lấy lí do từ chối.

Thấy không thể dụ dỗ được người đẹp, hắn ta dù khó chịu nhưng vẫn cố gắng nói bằng giọng dịu dàng. Rất là dịu dàng theo kiểu không thể nào mà dung tục hơn.

“Thư kia Dương, ngay từ lần đầu gặp mặt tôi đã thấy cô thật đáng tin rồi, rất muốn được làm việc lâu dài với người đẹp đây.”

Vừa nói hắn vừa nháy mắt đưa tình, hại cho Dương Khánh Đình sợ phát khiếp.

Lão già đó muốn rướn người, vươn tay chạm vào eo cô nhưng Dương Khánh Đình đã lùi lại nhanh như một ngọn gió, gắng gượng mà câu lên nụ cười.

“Cảm, cảm ơn lời khen của chủ tịch.”

Cô muốn ngay lập tức xoay lưng về lại văn phòng nhưng tên chủ tịch đó lại bắt cô đứng lại, dịu giọng nói lời ngon tiếng ngọt câu dẫn cô, vừa chăm chú nhìn chằm chằm vào ngực cô.

Dương Khánh Đình thực muốn gọi ngay cho lão Tuyền nhà cô quá! Sợ quá à!

“Tối nay tôi phải đến một nhà hàng theo lịch hẹn với một đối tác quan trọng nhưng trưởng thư kia đi cùng tôi lại bận việc mất rồi. Cô Dương, cô đi cùng tôi đến đó đi.”

“Ơ… Không được đâu chủ tịch. Tôi cũng bận việc lắm, ngài có thể nhờ người khác đi thay ạ.” Cô còn là ngày đầu tiên đi làm nữa chớ.

“Không được! Đây là lời của sếp lớn mà cô còn dám phản bác sao?!” Tên chủ tịch ấy như đã nhịn khi cô liên tiếp từ chối “tình cảm” của hắn, hiện giờ đã không thể tiếp tục chịu đựng thêm được nữa: “Đây là đối tác vô cùng quan trọng đấy, nếu tôi mà mất đi sự tín nhiệm của họ, cô liệu hồn mà cút ngay ra khỏi toà soạn này!”

Nhìn hắn ta mặt mũi đã đỏ lên phừng phừng do tức giận, Dương Khánh Đình cảm thấy mình nhịn được như thế này thực sự đúng là quá tài giỏi.

Bắt ép nhân viên mới như thế này, đúng là trò vui tiểu khiển mà mấy tên sếp lớn ưa chuộng mà.

Đến cả Ân Diên Tuyền còn chẳng dám mắng cô, tên này rốt cuộc lấy đâu ra can đảm đó…?

Mặc dù nghĩ trong đầu như vậy nhưng Dương Khánh Đình vẫn phải cố gắng nhịn, cô miễn cưỡng nhận chỉ thị của tên chủ tịch đó, mang trong bụng cả một khối ấm ức quay về lại văn phòng.

Dù tức thế nào thì tức, nhưng cô đã lỡ tuyên bố với Ân Diên Tuyền rằng mình sẽ đi làm lâu dài, không thể để ngay ngày đầu tiên đã bị đuổi việc được.

Cô lấy điện thoại, nhắn tin cho anh rằng tối nay mình sẽ phải về muộn, Ân Thẩm Ngạn cũng phải nhờ anh đón thay.

Giờ tan làm, tên chủ tịch đó đưa cô đến một nhà hàng sang trọng.

Lúc hắn đẩy cửa vừa dắt cô bước vào, ngay lập tức mấy tên ngồi trước ở bên trong phòng được cho là đối tác theo lời ông ta nói đều ồ cả lên.

“Này, cô nào đấy?! Lại dắt thêm về cô nào về nhà à?”

“Xinh quá nhể? Đúng là tôi không thể đánh giá thấp mắt nhìn của tiểu đệ đây rồi.”

“Hồi trước ông đưa về nhà một em đào bự dọa vợ nhà tức đến ngất xỉu, giờ lại mang theo em này là có ý đẩy người ta đến bệnh viện lần nữa phải không? Ha ha ha ha!”

Lão chủ tịch đối với mấy lời chọc ghẹo này thì không có lấy một chút tức giận, bờ môi dày thành một tảng của hắn nhếch lên bỡn cợt, như đang thừa nhận mấy lời mà những người ấy nói là sự thật.

“Ừ ừ. Đúng là xinh thật, không dẫn về thì phí quá. Chỉ tiếc rằng cô đây là thư kí của tôi thôi. Là thư kí phục vụ riêng của tôi.”

Chữ “riêng” hắn ta nhấn rất mạnh, còn cố ý liếc mắt tình tứ về phía cô, bàn tay hắn không phận mà khoác lên eo cô.

Toàn thân của Dương Khánh Đình cứng đờ, ngay lúc này đây, cô đang cảm thấy cực kì buồn nôn với mấy tên đàn ông đê tiện này.

Chỉ cần nghe qua cuộc đối thoại bẩn thỉu của chúng, cô đã nhận ra bọn chúng chỉ coi phụ nữ là một món đồ tiêu khiển trong tay, nhất thời trong đáy mắt thoảng qua một tia lạnh lẽo.

Rặt một lũ tởm lợn. Cô đang ngăn không cho mình tức giận mà đá ngã lão già này ra.

Thật may là đúng vào lúc này, cửa phòng lại một lần nữa mở ra, kéo theo tất cả sự chú ý của những tên đàn ông có ở trong phòng, nhờ thế mà Dương Khánh Đình lợi dụng sơ hở mà nhanh chóng đứng cách xa tên chủ tịch đó.

“Tần tiên sinh! Ngài đến rồi! Mời ngài ngồi!”

Tên chủ tịch đó hốt hoảng, đối với người mới bước vào phòng này thì trên khuôn mặt của hắn mang theo bảy phần kính nể, còn ba phần là nịnh nọt.

Dương Khánh Đình khó hiểu, tự hỏi là người đó là ai mà sao hắn phải khúm núm như vậy, nhưng cô còn chưa kịp ngẩng đầu lên, vị Tần tiên sinh mà lão chủ tịch sợ sệt đã hướng về phía cô, sửng sốt cất tiếng trước.

“Ân phu nhân?”

“Hả?”

Dương Khánh Đình ngước mắt lên nhìn người đàn ông điển trai ăn mặc sang trọng đó, nhất thời rơi vào một hố sâu của sự trầm tư.

Tần tiên sinh… Có tên đầy đủ là Tần Thanh, là thư kí trực tiếp dưới quyền của Ân Diên Tuyền.
 
Yêu Em Nhiều Như Anh Có Thể
Chương 107: Ngoại truyện: Đi làm (4)


Tần Thanh nhìn Dương Khánh Đình, theo bản năng muốn cúi đầu chào cô, nhưng còn chưa kịp thì Dương Khánh Đình đã hớt hải chìa tay ra với anh ta.

“A, Tần tiên sinh! Tôi nghe danh anh đã lâu, thực sự rất ngưỡng mộ anh.”

Giao tiếp bằng ánh mắt: Đừng nói đừng nói! Anh hãy giữ bí mật dùm tui đi!

Tần Thanh nhận được ám hiệu từ Dương Khánh Đình, cũng load kịp theo suy nghĩ của cô mà khe khẽ gật đầu để không ai ngoài cô có thể nhận ra, vừa làm mặt lạnh đưa tay bắt lấy bàn tay đang chìa ra đằng trước của cô, vờ như không quen biết.

Ngày hôm nay ở trên tập đoàn, nhìn vị tổng giám đốc của mình cứ ảo não, chốc chốc lại nơm nớp lo sợ nhìn vào màn hình điện thoại, hẳn lí do là vì cô vợ này rồi.

Anh ta cũng được nghe Ân Diên Tuyền nói sơ sơ qua về vấn đề của anh nên cũng có thể coi như là tạm hiểu cho tình cảnh này đi. Nhìn Dương Khánh Đình, anh ta cũng lờ mờ đoán ra được cô không để lộ ra ngoài rằng mình là vợ của Ân tổng giám đốc cao lãnh nào đó.

Mấy tên đàn ông trung niên thấy Dương Khánh Đình vừa mới vào thôi đã có thể tiếp xúc được với Tần Thanh, nhất thời cảm thấy bái phục.

Tần Thanh là thư kí của tập đoàn Ân thị, chức vị cao nhất trong tập đoàn chỉ sau tổng giám đốc, làm sao mà không quyền quý cho được?

Anh ta còn nổi tiếng là làm việc rất nghiêm khắc và kiệm lời, khó có ai có thể giao tiếp được với anh ta.

Ngoài tổng giám đốc của mình, đừng mong có ai có thể mở miệng ra lệnh với Tần Thanh.

Bọn họ mời Tần Thanh ngồi xuống, còn Dương Khánh Đình thì ngồi bên cạnh tên chủ tịch mặc dù cô chẳng thích chút nào.

Bọn họ thảo luận một số vấn đề về dự án hợp tác sắp tới trong khi chờ những món đồ ăn được bưng lên. Vì có sự xuất hiện của Tần Thanh ở đây nên chẳng có tên nào dám hé răng mà nói nhăng nói cuội linh tinh.

Nhưng kẻ đang ngồi cạnh cô đã đặt liêm sỉ của mình vứt ra sau gáy, tên chủ tịch đó cả gan giấu tay ở dưới đùi mà đặt lên chân cô!

Dương Khánh Đình giật thót, cô cắn răng, không một ai để ý rằng sắc mặt cô đã dần chìm xuống thành sắc xám đến đáng sợ.

Cô giãy chân tránh khỏi bàn tay của tên đó, nhưng hắn không những không thu tay lại mà còn bóp lấy mông cô!

Ngay lập tức Dương Khánh Đình theo phản xạ đứng phắt dậy khỏi ghế ngồi, không may đụng phải một cô gái đang bê đồ ăn ở sau lưng cô.

Chỉ nghe thấy có một tràng tiếng động hỗn loạn xảy ra, khi nhìn lại, toàn bộ nước sốt và canh thịt đều đã đổ hết lên người của lão chủ tịch.

Tất cả những tên đang ngồi ở xung quanh đều hoảng hốt, vội vàng lấy khăn giấy đưa cho hắn.

Còn hắn thì đã tức giận đến không thể kiềm chế nổi được nữa, hắn hổ thẹn đứng dậy, giật lấy cổ áo của nữ phục vụ mà mắng xối xả.

“Con khốn này! Mày biết áo này tao mua mấy nghìn đô không mà mày dám làm bẩn hả?! Mày có đền nổi không cái con giẻ rách này?!”

Hôm nay bị làm nhục trước một vị khách quyền quý như vậy, hắn ta nuốt không trôi cục tức này vào bụng.

Cô phục vụ đó chỉ là một sinh viên làm công để kiếm tiền học, bị hắn ta dọa nạt như vậy, sợ đến cả thân người run lên bần bật, thút thít xin lỗi hắn.

“Tôi, tôi xin lỗi thưa quý khách…! Tôi… Số tiền lớn như vậy, làm sao tôi mà trả được ạ?… Áo của ngài nhất định tôi sẽ giặt sạch lại để trả ngài ạ!”

“Giặt lại sao? Đưa vào tay mày có mà cái áo này của tao còn bị bẩn hơn ấy! Quản lí đâu? Gọi quản lí của mày ra đây! Tao nhất định phải cho mày nghỉ việc!”

Cô gái đó kinh hồn, khóc nấc lên vội ôm lấy chân hắn cầu xin.

“Đừng mà thưa quý khách! Tôi chỉ có công việc này thôi, nếu ngài đuổi tôi…”

Câu nói của người phục vụ ấy còn chưa dứt, đã thấy tên chủ tịch mất khống chế mà vung tay văng xuống má cô ta một cái bạt tai.

Chỉ là tay chưa chạm vào má, thì đầu của ông ta đã bị đập luôn xuống bàn rồi.

Lực tay của Dương Khánh Đình rất mạnh, cô nắm chặt lấy tóc của tên chủ tịch, đập đầu hắn xuống bàn khiến cho cả cái bàn đó rung lên một cái dữ dội rồi vỡ ra thành hai nửa.

Cả gian phòng chấn động, chỉ có duy nhất một mình Dương Khánh Đình quay ra đỡ lấy người phục vụ đó đứng lên.

“Không có ai dám đuổi việc em đâu.” Cô mỉm cười dịu dàng với cô gái đó, khó có ai có thể chấp nhận được rằng cái người vừa ra tay đập bể bàn lại chính là cô: “Em ra khỏi phòng này trước đi.”

Tên chủ tịch đó nghe vậy, dù đã sứt đầu mẻ trán vẫn gắng gượng mà lảo đảo đứng lên, giận dữ chỉ thẳng vào mặt cô, thét.

“Con đi*m này! Mày vừa làm gì tao đó hả?! Mày muốn chết à?! Từ nay trở đi mày đừng hòng mà xin được việc ở bất kì nơi nào nữa!”

Hắn ta nghĩ rằng cô chắc chắn sẽ run sợ mà quỳ xuống van nài ông ta, chỉ là, hắn không ngờ cô không những không sợ, mà còn nói vọng đến người đang ngồi ở sau lưng ông ta.

“Cậu Tần, xin lỗi nhưng tôi có thể nhờ cậu dọn dẹp lại mớ này không? À, cả việc này cậu đừng nói lại với anh ấy nhé.”

Tần Thanh ngẩng đầu nhìn Dương Khánh Đình, trước những con mắt kinh hãi của những tên khác, anh ta đứng lên, cúi đầu chào cô.

“Ân phu nhân cứ đi về nghỉ ngơi đi ạ. Lời cô nói cũng như là lời của ngài ấy nói.”

Ân… phu nhân? Bọn chúng có nghe nhầm không?! Là phu nhân của Ân tổng giám đốc của tập đoàn Ân thị trong truyền thuyết đấy ư?!

Lão chủ tịch mặt mũi tái mét, như nghe thấy có tiếng sấm ở bên tai mà hai chân run lên bần bật, đứng không vững mà ngã khuỵu xuống sàn gạch.

Hắn ta xong đời rồi! Chắc chắn… hắn ta không thể sống nổi mất!



“Hôm nay đi làm thế nào?”

Ân Diên Tuyền vừa nói, vừa xoa bóp chân cho Dương Khánh Đình, chỉ thấy cô mặt không biến sắc, chán đời nói.

“Không đi làm nữa. Lao động thật khốn nạn. Đột nhiên em nhận ra tự mình kiếm ra tiền không sướng được bằng đi ăn bám.”

Kì tích đi làm một ngày rồi nghỉ, đúng là không lưu trong sử sách là phí cả một thời đại.

Ân Diên Tuyền nhìn Dương Khánh Đình biếng nhác nằm bên cạnh anh như sắp chảy thành nước luôn rồi, nhịn không được phì cười.

“Đúng là cái đồ thiếu nghị lực.” Đáng yêu quá, he he.

Ân Thẩm Ngạn ngồi xem ti vi gần đó: “…” Không biết chiếc xe Mercesdes sáng nay để đâu rồi?

__________

Lời tác giả: Trước khi kết thúc truyện, mình có một fact nho nhỏ nè~

Dương Khánh Đình là lần đầu của lão Tuyền đó!

Hồi chưa cưới, cứ thấy có nữ đến gần là ổng tránh như tránh tà ấy >
 
Back
Top Dưới