Ngôn Tình Yêu Em Năm 13

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Yêu Em Năm 13
Chương 20: Chương 20


*Cô bé nhìn thấy anh đã tỉnh, cố gắng hỏi xem anh có cảm thấy đau ở đâu không.

Nhưng anh không trả lời, cuối cùng cũng thấy người dân tới và đưa anh đi.
Người dân cứ thế đưa anh đi xa cô.

Trước khi đi chỉ để lại cho cô một lời nói duy nhất.
- Đợi anh, sau này anh sẽ lấy em.

A Phong!
Cô không kịp trả lời chàng trai ấy đã đi mất.

Để lại một người con gái ôm những nỗi hy vọng bé nhỏ.
Thời gian thấm thoát cũng đã 10 năm, anh cuối cùng cũng tìm thấy cô bé ngày hôm đó.

Mặc Lam Như....!một người con gái thắm thiết hiền dịu.
Ấy vậy mà chỉ trong một lần bất cẩn của anh.

Người con gái ấy đã ra đi vĩnh viễn chỉ vì người chị gái song sinh của mình.

Lam Nhi!!
Mặc Lam Như, người con gái anh yêu đã đi rồi.

Anh thật sự rất hận, hận người con gái đó đã nhẫn tâm g**t ch*t người con gái mà anh yêu bằng cả trái tim.
Hận cô đành đoạn đẩy em ấy ngã từ trên thân tàu chơi vơi xuống mặt nước xanh thẫm mãi cũng không tìm thấy xác.

Hận thù quá nhiều lại sinh ra cảm giác yêu một người.
Điều khiến anh hối hận sau này chỉ là không nhận ra bản thân đã yêu người con gái mình đã làm tổn thương suốt nhiều năm qua đó sớm hơn một chút.
Chỉ cần nhận ra sớm hơn một chút thôi, thì có lẻ.

Mọi chuyện đã êm đềm và hạnh phúc, ngôi nhà của bọn họ lúc nào cũng sẽ vang lên những tiếng cười của những đứa trẻ nhỏ.
Hạnh phúc và ấm áp đến nhường nào.

Trách thì chỉ trách ông trời này quá nhẫn tâm lại chơi đùa với cả 2 người họ.

Nhìn người con gái đã nhắm mắt yên tĩnh chẳng làm gì.

Anh cũng chẳng buồn ngồi chăm chọc cô thêm gì nữa.
Tắt đèn và đi ra khỏi phòng, trước khi đi ra còn lướt nhìn nhẹ sang đôi chân bị còng lại của cô.

Chỗ cô chân đã sưng đỏ lên nhưng cô lại chẳng nói lời nào.
Một cảm giác đau lòng dâng lên rồi cũng dập tắt ngay lập từ.

Cô không than thở đau với hắn, hắn bận gì phải quan tâm ?
Nghĩ rồi cũng thôi, bước ra khỏi căn phòng đó và đi đến thư phòng nơi anh hay làm việc mà mở máy tính lên sử dụng.
Công việc ở công ty anh dạo này hơi nhiều nên cần giải quyết nhanh nhất có thể.

Vẫn ngồi soạn bản thảo cho cuộc họp sắp tới.

Trời đã tối khuya nhưng căn phòng anh vẫn sáng đèn.
Về phần cô, sau khi anh rời đi cô liền mở trừng đôi mắt ra.

Dạo gần đây cô rất sợ phải ngủ và ngắm mắt, căn bệnh sợ và ám ảnh tâm lí của cô trở nặng và tái phát khiến cô chỉ cần ngắm mắt nó liền chạy như một cuốn phim trong đầu cô.
Mà cuốn phim đó lại chính là cảnh diễn ra vào 7 năm trước.

Cái ngày mà người em gái của cô rơi từ trên thân tàu rơi thẳng xuống dòng biển lành chẳng thể nào có thể tìm thấy xác......
 
Yêu Em Năm 13
Chương 21: Chương 21


Từ cái ngày mà anh đem cô trở về nơi đây.

Những hình ảnh đó cứ hiện lên làm cho cô chẳng nỗi một ngày có thể ngủ yên ổn.

Cảm giác sợ hãi, chật vật, ám ảnh khiến cô không thể nào nhắm lại đôi mắt.
Vẫn như thường lệ, cô ra ban công ngồi ngắm sao trên các bầu trời.

Trời buổi tối đẹp và sáng, mang theo một vẻ cô đơn mất mát tựa như cõi lòng cô bây giờ.
Ngồi trên chiếc ghế, cố nghĩ và nhớ ra một bài hát nào đó cô sâu đậm nhất từ trước cho tới bây giờ.
" ***Anh đâu có muốn hai ta phải nghĩ nhiều
Trong cơn gió cuốn đêm nay buông thật mĩ miều
Lòng em như chiếc lá sau mưa giông nát tươm
Dù anh không cố ý buông ra lời sát thương......!"
[ Đố em biết anh đang nghĩ gì_Đen Vâu*** ]
Giọng hát cô êm dịu, mang theo vẻ đắng cay khi cất lên lời.

Đau....đau chứ, sao lại không đau.

Yêu một người, nhưng người đó luôn dùng những lời lẻ sát thương đâm vào mình.
Lòng rỉ máu nhưng chẳng biết cách ngăn lại.

Áo rách vá bằng kim, lòng rách tim rách vá bằng gì chứ? Bằng niềm tin à....
Đôi mắt vẫn cứ thế, vô hồn nhìn lên bầu trời tối mịt.

Lòng nhói lên từng hồi chẳng nói nên lời.
Làm gì khi niềm tin đã mất, trái tim đã vỡ, nước mắt cạn sầu.....
- Nếu như ngày đó cả hai không đi lên con tàu đó.

Cả hai không đùa giỡn rồi khi con tàu bị sóng đánh.

Lam Như, em ở trên đó có tốt không.

Chị không cần ai biết sự thật ngày hôm đó nữa cả.
- Mọi thứ với chị giờ đây cũng chỉ là sự vô vọng không lối thoát.

Không sớm thì muộn, chị lên đó thăm em một chuyến nha.

Ở nơi đây thực sự như trần gian địa ngục đối với chị vậy.
Vừa nói, cô vừa ngước nhìn bầu trời đầy sao.

Đôi mắt hơi hơi ngấn nước, buồn sầu chuyện của chính bản thân mình.
- Chuyện đó đã qua 7 năm rồi, nhưng tại sao chị vẫn không quên được.

Cái ngày mà đáng lẻ ra người rơi xuống là chị, nhưng em lại níu tay chị lại.

Chị rất ân hận nếu như lúc đó người chết là chị.
- Thì có phải giờ em và A Phong sẽ rất hạnh phúc, vui vẻ với những đứa trẻ như chị đang mong ước.

Ba mẹ sẽ cưng chiều em và yêu thương em hết mực.

Phải chi em còn sống, nếu như em còn sống.

Chị nguyện chết để em thực hiện ước nguyện cuối cùng này của chị.
Cô chỉ mong thế thôi, giá mà Lam Như còn sống.

Nếu như cô ấy còn sống, cô ấy chắc chắn sẽ thực hiện được những nguyện vọng cuối cùng này của cô.
Cả một cuộc đời cô chỉ mong mỏi là như thế, không cần cao sang quyền quý.

Ấy vậy mà, mọi thứ chỉ là sự mơ mộng của bản thân cô mà thôi......
 
Yêu Em Năm 13
Chương 22: Chương 22


Mệt mỏi tựa lưng vào chiếc ghế cô đang ngồi.

Nhìn bầu trời đầy sao, rồi lại nhìn xuống dưới tầng.

Cô đang ở tầng 3 khoảnh cách từ tầng 3 và 1 cách nhau thực sự xa và cao.
Anh sẽ chắc chắn rằng cô không thể dùng vải mà thắt lại sau đó trốn thoát đi.

Chẳng có miếng vải nào thật sự dài đến như vậy.
- Mặc Lam Như, tự nhiên chị muốn đi thăm em quá.

Bỗng nhiên chị lại nhớ em rồi....
Đặt đôi chân xuống nền gạch lạnh ngắt.

Cô tựa vô hồn bước tới thành lan can.

Từ từ....trèo ra khỏi hàng rào đó.
Chỉ còn một bước nữa là nhảy xuống thôi, thì bỗng nhiên cửa phòng bật mở.

Anh từ bên ngoài hớt hãi chạy vào.
- Lam Nhi, cô làm cái gì vậy hả.

Cô lại đây cho tôi, bằng không tôi g**t ch*t người tình nhân của cô!
Quay mặt lại với đôi mắt vô hồn như một cái xác.

Nhìn vào đôi mắt đó người ta thấy sự lạnh lẽo chạy dọc sóng lưng.

Đôi mắt vô hồn, thật sự chẳng thấy được một chút sự sống nào trong đó.

Dường như đã chết....
- Hở...tôi làm gì cơ, tôi chỉ muốn đi gặp em gái mình thôi.

Anh nói xem, anh có cho tôi đi gặp em ấy không? Hahaaha, tôi nhớ em ấy quá.

Dưới đó kìa, em ấy gọi tôi xuống chơi cùng này.

Tôi cũng muốn đi thăm em ấy lắm....vì....
Dừng lại một chốc, đôi mắt cô lúc này.

Nhìn thẳng vào mắt anh, như muốn khẳng định lời nói của mình.

Và dường như chẳng còn vấn vương bắt cứ điều gì.
Trước mắt cô chỉ là hình ảnh của hai cô bé gái, dễ thương.

Đang vui đùa cùng nhau trên thảm cỏ của một dốc núi cao.

Cùng nhau băng qua những làng đường sỏi.

Tiếng cười vang mãi không ngớt.
Rồi sao đó lại là thảm kịch của vụ tai nạn của em cô, nó lại xuất hiện nữa rồi.

Cô thật sự rất sợ hãi, đừng cho cô thấy nữa.
- Chỉ em ấy biết rõ....tôi là người chẳng bao giờ hại em ấy...
Đưa đôi mắt vô hồn trong vô thức rơi nước mắt.

Rồi quay người nhảy thẳng từ tầng 3 nhảy xuống, cả thế giới gần như ngưng động.

Có một tiếng trái tim vỡ nát vang vọng.....
Anh sợ hãi, hoảng loạn.

Gấp gáp chạy từ tầng 3 đi xuống tầng 1, trước mắt anh là thân hình người con gái.

Máu me đẫm người, đôi mắt vô hồn ngấn nước từ lúc nào đã nhắm lại.
Không muốn gì cả, cô đã thực sự buông xuôi, không trách cứ.

Không than thở, không cằn nhằn, chỉ đơn giản muốn kết thúc cuộc đời ngắn ngủi này một cách nhanh nhất.
Cả người anh đau đớn khụy xuống, tại sao anh lại đau lòng thế này.

Người con gái anh yêu, ấy vậy mà chỉ trong phút chốc vì sự nông nỗi của anh.

Cô ấy đã đi rồi, đi như đi với chính người em gái của mình.
Nước mắt vỡ òa, anh khóc....khóc thương cho chính số phận trêu đùa giữa anh và cô.

Tại sao yêu nhiều đến như vậy, mà chỉ khi một trong hai rời khỏi thế giới này.

Thì người còn lại mới nhận ra thứ tình cảm đó ?
Tại sao anh không nhận ra cái thứ tình cảm đó sớm hơn, để rồi giờ đây.

Khóc đến cạn kiệt sức lực nhưng vẫn ôm chặt một cái xác, từ lâu đã chẳng còn một chút hơi ấm.
Cái xác lạnh lẽo đến rợn người.

Màu nước mắt trộn lẫn với máu đau thương đến tận cùng, nỗi đau đến chẳng thể phơi bày.
Đến cuối cùng, cô đi.

Mang theo mọi tội lỗi trên chiếc lưng nhỏ mà gồng gánh.
- Xin lỗi em, Lam Nhi.

Kiếp này tôi phụ em.....
 
Yêu Em Năm 13
Chương 23: Chương 23


Một đời người thật sự rất ngắn.

Đôi lúc chỉ đơn giản ta yêu một người.

Hy sinh hết thẩy vì người đó nhưng cuối cùng chẳng nhận lại được điều gì.
Ngày cô đi, không khí mang theo sự tàn tốc, đau thương.

Sự việc năm đó cũng bị lộ và đưa ra ánh sáng...
Trợ lí của anh _ Ngọc Diễm.

Vì ghen ghét với Lam Như được anh yêu thương mà cố ý hãm hại làm cho con tàu bị sóng đánh khiến nó nghiêng qua một bên.

Do chật vật mà Lam Nhi bị té chứ không phải Lam Như.
Nhưng Lam Nhi vì cứu chị mình, mà chơi vơi rồi rơi thẳng xuống dòng biển.

Cô trợ lí vì sợ anh truy tìm được thông tin về việc ai đã gây ra vào ngày hôm đó liền cặp với một kẻ giàu có kia lấy quyền lực của kẻ đó mà che giấu đi sự thật.
Rồi cũng từ đó đổ hết mọi chuyện lên đầu cô.

Để cho một cô gái nhỏ bé, một mình gồng gánh mọi lỗi lầm của cô ta suốt 7 năm trời.
Đến cuối cùng liền buông xuôi gục ngã.

Cô ta cũng bị ám ảnh sợ hãi về phần cái chết của Lam Nhi, sau tang lễ mấy ngày cũng đi thú tội với Khả Phong.
Trong căn phòng rộng lớn đó, có một người đàn ông đã 28 tuổi, ngồi nhấm nháp ly cafe trên tay.

Lòng lại mang theo nhiều cay đắng khó tả.
Đau...giờ anh mới hiểu được cảm giác của cô rồi.

Cái cảm giác mà đau đớn thấu tận tim gan này.

Hắn cảm nhận được rồi, chỉ là mới một năm thôi mà.
Cô đã chịu đựng điều này suốt 7 năm rồi cơ mà.

Hắn chỉ mới có một năm mà đã đau đớn và mệt mỏi chồng chất thế này.

Tại sao một cô gái nhỏ bé như cô, lại có thể chịu nỗi đau giằng xé tim gan này đằng đặng suốt 7 năm trời.
- Mặc Lam Nhi, kiếp này chính là tôi phụ em.

Tôi nguyện sống tất cả những phần đời còn lại của mình để cam chịu nỗi đau mà em đã chịu đựng suốt 7 năm qua.

Xin lỗi em, tôi yêu em nhưng đã không bảo vệ em thật sự tốt....
Người đàn ông nói lên những lời đau thương đến tận cùng, đôi mắt nhuốm một màu đau thương.

Tại sao anh không biết bảo vệ cô, để khi sự hận thù và ích kỉ tràn ngập trong tim.
Thì cô cũng đã chẳng còn ở đây để chữa lành những mệt mỏi này.

Không còn được nhìn thấy như nụ cười tựa như một thiên thần.

Không thể nào tìm kiếm được cô thứ hai.
Mặc Lam Nhi, tôi yêu em bằng cả sinh mệnh của mình.

Cả cuộc đời này duy nhất chỉ yêu mỗi em, chỉ cần là em.

Anh nguyện làm tất cả mộ chuyện.
Kiếp này anh không bảo vệ được cho em, anh đợi em ở kiếp sau.

Mãi mãi đợi em.....
 
Yêu Em Năm 13
Chương 24: Chương 24


*2 năm sau....
Trong một căn phòng rộng lớn và khang trang, có một người đàn ông lịch lãm.

Mang theo một vẻ đau buồn gì đó nhất định.

Anh đang cắm đầu vào công việc, suốt 2 năm qua.

Không ngày nào anh ngừng nghỉ.
Cứ hết ngày này đến ngày khác, làm tất cả những gì anh cần làm.

Rồi tăng ca, cố gắng đem công ty lên một đỉnh cao nhất định.
Giờ anh là một người đàn ông đứng ở một lĩnh vực thật sự cao, công ty đứng top đầu của thế giới.

Anh cũng là một người đàn ông được phụ nữ săn đón nhiều nhất.
Nhưng bản thân anh lại không gục ngã trước bất cứ ai.

Cứ như vậy một mình, đã 30 tuổi rồi.

Anh chỉ mới trãi qua 3 năm thôi.
Giờ anh thật sự hiểu được cảm giác của cô 7 năm đau đớn là như thế nào.

Tựa như cực hình dằn vặt nhưng muốn chết cũng không được.
Mệt mỏi xoa xoa hai thái dương.

Tần số đau đầu của anh ngày một tăng lên rồi, sức khỏe so về 3 năm về trước thật sự giảm đến rõ rệt.
Đang ngồi mệt mỏi trong căn phòng trống vắng.

Tiếng tim đập nghe rõ mòn một.

Cửa phòng đột ngột mở ra, bước từ bên ngoài vào là một cô gái cũng khá ưa nhìn.
Trên tay cô ta là ly trà nóng, đem đến và để bên cạnh anh.

Giọng không trầm không bổng, dễ nghe còn dịu dàng.
- Chủ tịch, nghe nói anh dạo này thức khuya tăng ca khá nhiều.

Tôi có pha chút trà nóng để anh uống cho đỡ mệt một chút.

Anh uống đi ạ!
Cô ta nói nhẹ nhàng sau đó mỉm cười như có lệ.

Phép tắt lịch sự với một người khác dường như cô ta biết rất rõ và cư xử rất có chuẩn mực khiến anh có chút gì đó là hài lòng.
Nhấp một ngụm trà nhỏ, hương vị hòa tan trong miệng khiến cả cơ thể anh giãn ra và đỡ nhứt đầu hơn rất nhiều.

Loại trà này thật hữu dụng và có ích.
Lúc này anh mới chú ý đến cô gái đem ly trà cho mình.

Cô ta vẫn đứng đó cúi đầu trước anh tỏ ra rất cung kính.
- Trà này cô mua là loại gì đấy, lần đầu tiên tôi biết đến có vị trà hữu ích như vậy.

Có thể giúp cả cơ thể đỡ mệt mỏi hơn lúc đầu khi uống rất nhiều
Cô ta nhìn anh chỉ mỉm cười đáp nhẹ.
- Thưa, chỉ là loại trà thường thôi ạ.

Tôi chỉ pha thêm một ít mật ong và rừng để giúp cơ thể ấm lên mà vẫn không làm mất đi vị đắng của trà.
Anh muốn tán thưởng cho cô gái này, cách pha trà rất hay.

Anh đây là lần đầu tiên uống được loại trà khiến bản thân anh dễ chịu đến như vậy.
Nhưng nhìn đi cũng nhìn lại, cô ta nhìn lạ quá.

Không giống với nhân viên trong công ty của anh.
- Rất hay, cách pha trà của cô rất lạ.

Lần đầu tiên tôi thấy đấy.

Nhưng mà cô là ai, dường như không phải nhân viên trong công ty tôi........
 
Yêu Em Năm 13
Chương 25: Chương 25


Nhưng mà...cô là ai?
Anh nhìn cô với ánh mắt khá nghi ngờ, sợ rằng cô chính là gián điệp từ công ty khác được đưa tới làm người thân cận bên anh.
Cô cũng chỉ mỉm cười nhẹ rồi giải thích.
- Tôi không phải gián điệp nên chủ tịch không cần lo.

Tôi là em họ của trợ lí ngài _ Thiên Nhất.

Hôm nay anh tôi bận đành nhờ tôi đến làm việc thay anh ấy.

Khoảng 1 tuần sẽ trở lại.
Cô nói nhẹ nhàng, giọng nói ngọt ngứ rót mật vào tay.

Nghe thật sự cảm thấy rất ngọt lòng....
Anh chỉ nhìn cô một cái rồi bảo cô lui đi.

Khi nào cần sẽ gọi, và cô biết vậy nên vẫn lui ra làm việc của mình.

Bên trong căn phòng là một người đàn ông vẫn ngồi với gương mặt lạnh.

Trên tay vẫn là tách trà Thiên Nhất vừa mới pha cho anh.

Nhấp thêm vài ngụm nữa, vị ngọt gần như muốn tan hòa với vị giác.

Thật sự rất ngon, mùi mật ong dịu nhẹ làm cho anh thư giãn đi rất nhiều.
Đây là lần đầu tiên anh thật sự hứng thú với một ly trà.

Và thậm chí còn có hứng thú uống nó, từ trước đến nay anh là một người không phải dạng yêu thích trà.

Nhưng hôm nay lại uống nó, đó là một sự bất ngờ cùng với kì tích.
Cảm giác ấm áp trong lòng lâu ngày mới được cảm nhận lại.

Thật sự rất dễ chịu, cảm giác như cô đang ở thật sự rất gần.

Gần lắm, cảm giác có chút gì đó rất quen thuộc....nhưng là gì chứ?
Trong đầu anh hiện lên một hình ảnh quen thuộc.

Mặc Lam Nhi....là em à, anh thật sự nhớ em đấy....
Đôi mắt anh lại hiện lên chút đượm buồn, lại không biết ngăn bản thân nhớ đến cô trong vô thức rồi....
2 năm qua, anh đã rất nhiêu lần không ngăn nổi bản thân nhớ đến cô.

Nhớ đến người con gái đã từng xem anh là tất cả, vậy mà chính anh lại là người không biết trân trọng.
Đã lỡ vụt mất đi cô trong tầm tay, nếu được quay trở lại trước đây.

Anh ước bản thân đã không xuất hiện, không dằn vặt làm cô đau khổ dài đằng đẳng suốt 7 năm trời.
Đáng lẻ ra cô đã có một cuộc sống rất ổn, chỉ vì chút sự ích kỉ của anh mà cô đã phải đau khổ suốt thời gian qua.
7 năm, là một khoảng thời gian không ngắn lắm nhưng cũng không hẳn là dài.

Nhưng 7 năm đó đủ khiến cho cô nhận lấy những tổn thương vừa đủ để tự kết thúc cuộc đời đầy chuỗi mệt mỏi của mình.
Cuộc đời là nhuốm màu của sự tàn độc, chỉ cố gắng dẫm lên nhau để vượt lên đầu tiên.

Như bọn súc vật cố gắng giết lấy nhau để giành lấy thứ mình mong muốn.

Tưởng duy nhất bản thân là nhất rồi cố tình giẫm đạp lên tất cả.

Đến khi nhìn lại chỉ còn là đống đồ đỗ nát với thân xác người thân yêu của mình đã đẫm máu.
Nếu bản thân đã tự tạo ra rất nhiều nghiệp chướng cho bản thân.

Đừng cố cười hả hê khi thấy chẳng có nghiệp gì đổ lên đầu mình cả.

Tất cả cũng chỉ là lời giả dối cho bản thân mình xui xẻo.
Đôi khi nghiệp mình tạo ra mình sẽ không nhận lấy nó, mà người nhận nó lại chính là người thân yêu nhất của người.

Là những người thân, đứa con của mình chịu đựng.
Anh đã nhuốm quá nhiều tàn độc trên tay, đôi tay đẫm máu cố gắng bắt lấy thân hình người con gái đang chơi vơi giữa chốn người đông.
Để rồi khiến cô ấy chơi vơi giữa vũng máu đầm lầy, vùng vẫy.

Kiệt sức, mệt mỏi cũng chẳng có thể thoát ra.

Đến khi buông xuôi tất cả, thì cũng chỉ là sự hối hận của riêng anh.
Tại sao yêu nhiều đến vậy, thương nhiều đến vậy.

Mà ta vẫn có thể bỏ lỡ nhau một trận đường dài đến như thế.

Một trận đường thật sự dài, dài đến gần 1 thập kỉ.
Cô và anh, đã bỏ lỡ nhau gần một thập kỉ.

Dành cả một thập kỉ để cố gắng làm tổn thương nhau, đến khi mọi chuyện kết thúc.

Chỉ còn lại một kẻ sống với nỗi hiu quanh.
Một người chết đi với nỗi uất hận chẳng thể vơi.

Cố gắng làm tổn thương nhau làm gì, đến khi nhắm mắt.

Ta vẫn cố gắng đem mọi hận thù đó đến kiếp sau.
Kiếp này không thể trả, nhất định kiếp sau sẽ trả cho bằng hết.

Đau đớn sẽ dài hạn mãi mãi từ kiếp này đến kiếp sau.

Tại sao anh và cô không thể thật sự ở bên nhau sao?
Rõ ràng là có duyên, nhưng ta chẳng có nợ.

Đành thôi lấy hận thù làm dây tơ.....
 
Yêu Em Năm 13
Chương 26: Chương 26


Bước ra khỏi căn phòng làm việc của anh.

Đôi môi cô nhếch mép cười một cách khinh bỉ.

Gương mặt tối lại, đôi mắt không còn trong veo như thuở ban đầu mà dần dần chuyện sang màu nhạt lạnh.
Nhìn vào thôi đã lạnh lẽo cả sóng lưng.

Đôi mắt gần như muốn hằn lên tia máu.

Lạnh lẽo đến đáng sợ.
Cô bây giờ chính là muốn phá nát anh, khiến cho anh phải trãi qua mọi đau khổ mà cô đã phải gánh lấy.

Anh cứ ở đó mà từ từ nếm mùi vị.
- Kiếp này không trả, ta chờ kiếp sau!
Nói rồi đôi mắt cô lạnh lẽo bước đi.

Bóng lưng có chút gì đó đơn độc khó tả.

Ly trà đó nếu uống vào mới đầu sẽ khiến cả cơ thể và đầu óc thư giãn ra.

Nhưng chỉ sau vài tiếng, nó dần dần biến thành một thứ có hại.
Dần dần gặm nhắm cổ họng của anh.

Điều này đơn giản khiến anh chỉ mất đi giọng nói và thôi.

Vài ngày? vài tuần ? Hay là vĩnh viễn.
Haha có vĩnh viễn hay cũng là do anh tự gánh chịu.

Cô không cần quan tâm, trước mắt cuộc họp sắp tới sẽ có nhiều điều khá thú vị đây.
Trong căn phòng rộng lớn, cổ họng anh có được cảm giác một tràn khó chịu.

Cảm giác cứ như có thứ gì đó ở trong cổ mình nhưng ho mãi không ra.

Rất khó chịu và hơi đau, giọng anh bấy giờ đã khàn đi rất nhiều.
Anh không biết điều gì đã xảy ra với mình, không biết bản thân đã làm gì.

Chắc có lẻ là do tăng ca nhiều quá chăng.

Anh không rõ nữa, nhưng nó khó chịu quá!
Cảm giác cứ như muốn moi tất cả mọi thứ trong cổ mình ra vậy.

Cảm giác khó chịu dần dần chuyển thành sự đau đớn đến khó chịu.

Ho ra một ngụm máu nhỏ, giọng của anh....nó không phát ra được.
Làm sao thế này! Tại sao anh không thể nói chuyện được ? Tại sao mọi chuyện lại như thế này.

Giọng của anh bị sao thế này! Đi đến trước gương trong nhà tắm, miệng anh vẫn còn vườn một ít máu do trận ho ra máu vừa nãy.

Cố gắng phát ra giọng nói nhưng chẳng nghe thấy gì cả, giọng của anh mất rồi!
Một người đàn ông đã 30 như anh, không ngờ vẫn có ngày hôm nay.

Chật vật khó chịu với sự mất giọng này nhưng cứ cư nhiên mất đi giọng nói không lí do thế này.

Thật sự lạ quá....
Đi ra lấy điện thoại gọi cho một trợ lí riêng khác mà chẳng ai biết.

Có thể là một trợ lí mật mà chỉ có một mình anh biết kể cả cô cũng không thể nào ngờ được anh có một người trợ lí riêng ở phía sau ánh sáng thế này..
 
Yêu Em Năm 13
Chương 27: Chương 27


Cuộc điện thoại vang lên từng hồi, cuối cùng bên kia cũng bắt máy.

Đầu dây bên kia phát ra một tiếng trả lời nhẹ của một người con gái.
- Alo, xin hỏi ai vậy ạ?
Gương mặt anh khó hiểu, tính mở miệng lên hỏi xem người con gái đó là ai, nhưng rồi lại chỉ đành im lặng.

Chết tiệt! Anh quên mất bản thân mình đã bị mất giọng mà.
- A Như, ai vậy em?
Giọng nói của Hoàng Nam vang lên bên phía bên kia điện thoại.

Trợ lí của anh không ngờ lại cũng có một cô bạn gái đấy, nếu hôm nay không vô tình gọi cho cậu.

Không biết cậu bao giờ mới công khai người con gái bên cạnh mình nữa.
- Em không biết? Điện thoại anh vang lên nên em bắt nghe.

Nhưng đầu dây bên kia không nghe thấy tiếng trả lời, hình như sếp anh gọi anh ấy.
Cô gái nhìn Hoàng Nam với gương mặt dịu dàng nói, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên trong cô gái đó cũng rất thanh tao và toát lên sự quyến rũ đến mê người.

- Em bảo sao? Sếp anh gọi và em bắt máy à? Gì cơ ? Em đã tắt chưa? Tắt ngay cho anh.

Nhanh đi!
Hoàng Nam gấp gáp bảo cô gái đó tắt máy nhanh đi.

Anh sợ rằng sếp đã nghe hết tất cả rồi, thôi thì lần này anh toang rồi.

Thật sự toang rồi....
Cuộc điện thoại chỉ còn vang lên từng hồi chuông đã ngắt.

Nhìn màn hình đã tối đen, một tin nhắn từ sđt gửi qua làm anh đang suy nghĩ liền giật mình.
- Sếp, em xin lỗi đã giấu sếp chuyện bạn gái em.

Nhưng sếp gọi em có gì không? Giờ thì em không tiện gọi điện sếp cần gì nhắn tin với em nha!
Anh nỡ một nụ cười cho sự chột dạ của Hoàng Nam.

Chỉ có bạn gái thôi mà, cần gì che giấu kĩ đến như thế.

Ở công ty cũng không có cấm yêu đương.

Mà Hoàng Nam muốn giấu thì anh cũng chịu.

Làm ngơ cho cậu vui!
- À cũng không có gì, tôi không biết mình làm sao lại bị mất giọng nói nhưng quên mất bấm nút gọi cho cậu nhưng không nói chuyện được.

Chỉ là muốn hỏi xem cậu có thể đến khám cho tôi hay không.

Vì ngoài là trợ lí riêng của tôi thì cậu cũng là bác sĩ mà.

Tôi nghĩ là nhờ cậu chắc được.
Gửi một đoạn tin nhắn dài qua bên chỗ Hoàng Nam.

Anh cũng hơi buồn cười, chỉ là khi nói chuyện anh cũng rất ít nói.

Nhưng nhắn tin thì luôn là nói một tràn dài đến vậy.
Chỉ cần quen anh lâu thì ai cũng sẽ hiểu rõ tính cách của anh mà thôi.

Tính cách anh dễ hiểu mà đúng không, chỉ là đôi lúc không kìm chế được sẽ nóng giận mà thôi..
 
Yêu Em Năm 13
Chương 28: Chương 28


Bước vào văn phòng của anh, người đàn ông nằm trên ghế sofa.

Yên tĩnh giữa không gian trầm lặng, tiếng gõ cửa vang lên.
*Cốc Cốc
Từ bên ngoài bước vào một người đàn ông khá điển trai, đôi mắt màu vàng.

Toát lên vẻ đẹp không tì vết, máy tóc bồng bềnh được chải chuốt gọn gàng tạo nên cảm giác ấm áp và lịch thiệp.
- Tôi quên rằng anh không nói chuyện được.

Nên tự tiện đi vào luôn, không phiền chứ?
Anh im lặng không trả lời, nhìn cậu như đang nói rằng hay khám cho anh đi.
Sau một hồi tổng quát một lượt, cuối cùng anh cũng trầm mặt bảo.
- Từ sáng hôm nay trước khi bị mất đi giọng nói.

Anh có uống thứ nước hay ăn một thứ gì đó hay không?
Anh gần như hơi đơ người, nhớ lại tách trà mà người trợ lí đó mang cho anh.

Rồi nhớ đến thái độ của cô ta, cô nghi ngờ chính cô ta đứng sau vụ việc này.

Anh chỉ tay về phía bàn, trên bàn là một tách trà đã uống gần vơi hết.

Hoàng Nam đứng dậy đi đến xem một lượt, cầm tách trà lên lắc lắc một hồi.
Màu trà từ vàng đậm chuyện sang nhạt rồi trắng dần.

Mặt cậu trầm xuống, đôi mắt hơi lạnh đi vài phần.
- Anh bị chơi rồi!
Anh nghe vậy cũng không ngạc nhiên cho lắm, chỉ là không biết cô ta chơi anh để làm gì.

Hay chỉ để khiến anh mất giọng thế thôi?
Viết lên tờ giấy một dòng tin nhỏ đưa cho Hoàng Nam thay giọng nói bị mất của mình.
- Bao giờ hết
Hoàng Nam đọc xong chỉ đứng nhìn vào tách trà một hồi rồi ngẫm.

Sau đó chậm rãi trả lời.
- Trà này rất độc, nó khiến người uống vào cảm nhận được sự dễ chịu một chút.

Sau đó sẽ từ từ gặm nhắm thanh quản của người đó, khiến cho giọng nói từ từ mất đi.

Nếu như hôm nay anh uống hết ly này, thì anh vĩnh viễn sẽ không nói chuyện lại được.

Nhưng may thay, chỉ mới nữa ly.
- Mất giọng 2 ngày thôi, 2 ngày đó anh ở nhà tĩnh dưỡng đi.

Uống nhiều nước ấm vào làm ấm thanh quản, điều đó sẽ khiến nó nhanh có lại giọng hơn.

Nhưng hạn chế thôi, đừng uống nhiều nước ấm quá.

Nó cũng không hẳn là tốt.
Cậu nói rồi sau đó nhìn qua anh một lượt.

Gương mặt lúc này trầm xuống đi nữa phần.

Có lẻ phải nói cho anh biết rồi, cậu có dùng cả cuộc đời này cũng không giấu diếm được.

Chuyện gì tới rồi cũng sẽ tới.
Nếu đã đến sớm như vậy, thì anh cũng đành thôi.

Số phận đã an bài rằng ngày hôm nay mọi chuyện sẽ được nói ra.

Thì thôi cứ cho mọi người biết vậy thôi.
- Sếp à...thật ra.....
 
Yêu Em Năm 13
Chương 29: Chương 29


- Sếp...thật ra em có chuyện đã giấu sếp...suốt 10 năm qua.

Sau khi em nói đến đây, thì sếp hãy nhìn người này đi.
Cậu đứng cạnh bàn, giọng trầm xuống nói vọng ra bên ngoài.
- Vào đi em....
Cánh cửa từ từ mở ra, bên ngoài bước vào một cô gái.

Giống hệt cô như đúc, cô là Lam Nhi sao? Chẳng phải cô đã đi rồi sao? Đã rời bỏ anh đi rồi sao.
Đôi mắt anh dao động nhìn về phía Hoàng Nam như cần một lời giải thích rõ ràng về việc này.
- Sếp à...đây không phải Lam Nhi, mà là Lam Như.

Người em tưởng chừng như đã mất tích của Lam Nhi!
Đôi mắt anh mở to ra, ngạc nhiên nhìn cô gái trước mắt.

Rất giống, thật sự rất giống Lam Nhi.

Nhưng vẫn thiếu gì đó...à đúng rồi, đôi mắt vô hồn đó.

Chính là Lam Như có một đôi mắt thuần khiết xinh đẹp.
Nhưng Lam Nhi lại mang theo một đôi mắt vô hồn đến tận cùng, phải chăng trước đây.

Lam Nhi đã từng có đôi mắt đó? Nhưng thì sao chứ, giờ nó đâu còn nữa.

Đôi mắt đó không còn, người cùng chẳng còn đây.
Đôi mắt anh thoáng chốc đượm buồn, nhìn Lam Như.

Anh thật sự nhớ đến cô, nhớ đến người con gái từng chịu đựng gần một thập kỉ những tổn thương.

Những tội danh mà bản thân chẳng làm gì....
Tại sao anh không tin cô, lúc đó tại sao lại không tin cô.

Để giờ đây, niềm đau giằng xé trái tim này, đau đớn đến chẳng nói nên lời.
- Tôi tìm thấy cô ấy được một người ngư dân cứu được.

Sau đó đem về tĩnh dưỡng cho cô ấy, cơ thể ngộp nước đã hôn mê rất lâu.

Và khi cô ấy tỉnh dậy sau trận hôn mê đó, cũng chính là ngày Lam Nhi rời đi.
- Tôi thực sự đã muốn nói cho anh biết sớm hơn.

Nhưng cô ấy vẫn chưa tỉnh, nên tôi vẫn chưa nói.

Đến khi cô ấy tỉnh rồi, anh lại chịu đựng sự sốc dồn lên nhiều lần.

Tôi cũng không dám nói cho anh biết, cho đến bây giờ.

Khi anh vô tình phát hiện ra rồi, tôi cũng nói luôn.

Chẳng còn điều gì để dấu nữa
Lam Như đứng kế bên, khi bản thân nghe đến cậu Lam Nhi rời đi.

Thì thắc mắc hỏi
- Ơ, anh chị Nhi rời đi nhưng đi đâu chứ ạ.

Em muốn gặp chị ấy, anh đưa em đi được không.

Lúc ngã xuống tàu em thật sự lo cho chị ấy, giờ không biết chị ấy thế nào?

Hoàng Nam quay qua nhìn Lam Như, đôi mắt chần chừ khó nói.

Sợ cô quá sốc nhưng sự thật mà đâu ai có thể không nói cho cô biết được.
- Chị em, cô ấy mất rồi.

Lúc em hôn mê tỉnh dậy, cũng chính là ngày chị em tự tử mà đi rồi...
Khuôn mặt của Lam Như đơ ra, rồi dần ngã rầm xuống.

th* d*c nặng nề, sau đó ngất xỉu đi mà chưa kịp nói câu gì.
Hoàng Nam đành đưa cô ấy vào phòng riêng trong văn phòng mà chăm sóc.

Cô ấy sốc đến ngất xỉu luôn rồi, không biết Lam Như có thể vượt qua cú sốc ngày hôm nay hay không.

Anh đã giấu cô chuyện của chị gái mình suốt 3 năm như thế cơ mà.
Cả 3 người ngồi ở trong căn phòng.

Đâu ai biết được ở bên ngoài cánh cửa kia là một cô gái ôm mặt khóc nức nỡ.

Mặc Lam Như....em ấy còn sống, vậy mà cô không thể nào nhìn thấy được em ấy.
Không ngồi nghịch những lọn tóc của em ấy, không thể nói chuyện như trước đây nữa rồi.

Cô giờ là Thiên Nhất, tiểu thư nhà Thiên Gia.

Cô không có quan hệ với Mặc Gia, thì làm gì có thể nói chuyện với em ấy.
Ngồi ôm mặt khóc nức nỡ, chưa bao giờ cô thấy tổn thương đến như vậy.

Vừa đau vừa mừng, biết làm sao được cô chỉ là người thừa mà thôi.

Làm gì có ai biết cô là Mặc Lam Nhi.
Trái tim của cô, mong manh là vậy, nhưng đã rất cố gắng kiên cường chống trọi.

Mọi tổn thương điều cố gắng nhận về phần mình.

Đến khi có một chút gì đó à sự hạnh phúc, thì bản thân lại không thể nào cảm nhận được nó.
Tránh đời bất công chỉ ban cho cô sự bất hạnh.

Hạnh phúc đã ngắn, đau thương lại nhiều..
 
Yêu Em Năm 13
Chương 30: Chương 30


Khóc đến khi mệt mỏi không còn có thể khóc được nữa.

Đôi mắt từng chứa đựng sự bi thương vài phút trước.

Giờ đây đã trở về nguyên trạng của nó, lạnh lùng tàn khốc.

Cũng cảm ơn ông trời, ban cho cô sự bất hạnh.

Thưởng cho cô sự trọng sinh.
Để cô phải chịu những nỗi đau mang theo một đời này.

Và cũng như thay đổi nó, người phải chịu những sự bất công cô gắng gượng.

Cô nhất định sẽ trả gấp bội.
Đau thương sao? Cô không sợ, mất mát sao? Cô không quan tâm.

Mối thù này, cho dù có phải trả theo ngàn ngàn kiếp kiếp, cô vẫn không sợ hay hối hận.
Tất cả của cô, vụt bay mất vào 7 năm trước rồi....
Bước đôi chân rời đi, tiếng giày cao gót đi trên mặt đất vang vọng trong hành lang.

Bóng lưng ấy....sao lại mang theo hương vị của sự cô đơn đến vậy....
Trong căn phòng đó, một người lo lắng cho Lam Như.

Một người đờ ra chẳng biết nên làm như thế nào.

Anh đã gây ra quá nhiều tổn thương cho cô, khiến cô phải chịu đựng những tổn thương mà đáng lẻ ra không dành tặng cho mình.
Anh....hối hận rồi, lại một lần nữa bản thân anh hối hận rồi.

Hối hận vì đã khiến cho cô nhận quá nhiều tổn thương, đến khi rời đi cũng phải mang nỗi uất hận đi theo cùng.
Đau đớn cô chịu muôn phần, sẽ chẳng ai có thể thấu hiểu nỗi.

Nỗi đau đó, làm sao có ai mà thấu.
Đi đến ngăn bàn và mở ngăn bàn ra.

Bên trong duy chỉ để một tấm ảnh của một người con gái.

Mái tóc đen dài, hai cái má phóng phính ửng hồng.

Đôi mắt ngại ngùng nhìn về phía trước.
Cô phải chẳng đã từng rất xinh đẹp, như một tiên nữ giáng trần với đôi cánh vậy.

Nhưng đáng tiếc là, đôi cánh đó chính anh là người đã chặt đứt đi nó.

Khiến một người con gái thuở ấy.
Vĩnh viễn chẳng thể nào ngẩn người bay lên bầu trời xanh đó một lần nào nữa.

Đã vĩnh viễn ở cạnh anh, cùng với nỗi đau thương đến tận cùng.
Ánh mắt ấy, từ lâu anh đã không còn nhìn thấy từ cô.

Nụ cười đó, đã bao lây rồi cô không còn nở lên nụ cười nữa ? Từ khi nào chứ....tại sai anh không thể nào biết được....
Cô đã phải chịu bao nhiêu tổn thương từ anh.

Đến nỗi nụ cười đó chẳng còn có thể vương lên trên đôi môi ấy, ánh mắt đó.

Mái tóc đó, nụ cười đó.

Giá như cô còn ở đây.

Anh chắc chắn và hứa với bản thân rằng.
Mình sẽ chẳng bao giờ đối sự tệ với cô nữa, đáng tiếc.

Người đã ra đi, hối hận thì có được gì.

Lúc còn sống không trân trọng.

Đến khi rời đi chẳng để lại gì thì hối hận, ân năn.
Để làm cái gì, người ta đã chẳng còn có thể nghe và nhìn thấy được sự ân năn của anh nữa rồi..
 
Yêu Em Năm 13
Chương 31: Chương 31


Bao nhiêu tổn thương đã khiến cô phải gánh chịu suốt 7 năm.

Anh làm cả đời này cũng chẳng thể trả hết được.

Mặc Lam Nhi, anh xin lỗi và...anh yêu em.
Anh gục xuống bàn, nước mắt lặng lẻ rơi.

Anh sai rồi, thật sự sai rồi....
Anh phải làm gì em mới tha thứ cho anh đây Lam Nhi, anh hối hận thì cũng đâu sửa lại được gì.

Vốn dĩ cô đã đi rồi, đi và mang theo nỗi oan ức cùng thù hận của mình rồi....
Ngồi gục trên bàn nước mắt rơi...anh lại khóc nữa rồi, 3 năm qua anh đã không còn khóc nữa.

Chẳng còn nếm được cảm giác rơi nước mắt một lần nào nữa.
Vậy mà bây giờ, ngay tại đây.

Nước mắt anh đang rơi lã chã, trên bóng lưng của người đàn ông thành đàn.

Luôn sẽ có sự đơn độc nhất định, dù có làm gì.

Thì bóng lưng ấy của anh vẫn cô đơn và đau buồn làm sao.
Vốn dĩ chuyện đã xảy ra hết thảy 3 năm trời rồi.

Cớ sao anh chẳng thể nào quên được? Cái ngày mà thân xác của cô không trọng lực rơi xuống.

Tim anh lúc đấy gần như dừng lại.
Khoảng thời gian chợt ngưng động lại vài phút....anh lúc đó có sự nuối tiếc dâng trào trong lòng mình.

Anh...mới nhận ra một điều.

Anh đã yêu cô từ giây phút trước đây.....chỉ tiếc là, nhận ra quá trễ.

Cô đã đi và rời bỏ anh rồi.
Đã 3 năm kể từ đó đến bây giờ, và hôm nay chính là ngày cô mất.

Cái ngày mà 3 năm trước, cả thân thể người con gái máu me nhắm chặt đi đôi mắt....
Đứng lên và đi xuống tầng, anh chuẩn bị đi mua hoa tặng cho cô.

Cô từ lúc bé rất thích hoa lưu ly, khi mọi người hỏi vì sao cô thích loại hoa này.

Cô chỉ mỉm cười và nhẹ nhàng bảo.
- Loại hoa này rất đẹp, ngoài màu sắc và hương thơm ra.

Nó còn có ý nghĩa là Do Not Forget Me.

Sau này em sẽ tặng cho mọi người loại hoa này đấy.

Nên là không ai được quên em đâu nhé!
Giọng cười của cô ngây ngô, triều mến làm sao.

Ấy vậy mà chỉ vì anh nụ cười đó đã không còn, sở thích đó cũng biến mất không còn thấy cô nhắc đến.

Nhưng anh biết rõ, cô vẫn rất thích loài hoa này.

Lâu lâu đi mua đồ vẫn thường ghé tiệm hoa quen thuộc ngắm nhìn loài hoa lưu ly đó.

Cô chỉ không nhắc đến sở thích này trước mặt anh bởi vì....Lam Như em ấy cũng thích loài hoa này....
Bước ra từ một tiệm hoa lớn, trên tay là bó hoa lưu ly to được gói lại kĩ càng.

Màu sắc nhẹ nhàng êm dịu, hương thơm bay thoảng trong gió cùng với những cánh hoa......
 
Yêu Em Năm 13
Chương 32: Chương 32


Bước lên xe, chiếc xe lăn bánh chạy rồi dừng lại trước một nghĩa trang rộng lớn nhìn rất khang trang và lộng lẫy (Không đến mức đấy).
Cầm đóa hoa đi vào khu nghĩa trang, đi dọc theo con đường mòn có những viên sỏi đá lớn nhỏ được xếp gọn ràng tạo thành một lối đi dẫn dắt.
Nói là nghĩa trang cho hay, nhưng thực chất là một mảnh đất anh mua rồi xây lên.

Trông xung quanh là những loài cây cảnh khác nhau, rồi đặt mộ cô ở giữa rừng cây đó.
Cô vốn dĩ rất thích làm vườn, chỉ tiếc là đến khi xuôi đôi tay.

Cũng chẳng có cơ hội trồng một cái cây trong khu vườn mà mình mong muốn.
Đi gần tới mộ cô thì anh thấy một bóng người quen thuộc.

Chính là cô ta! Thiên Nhất! Cô ta đến đây làm gì chứ?
Anh đi đến gần xem cô ta định làm gì, dường như biết anh đến gần mình.

Mà cô ta đã nhanh chóng chạy đi, bỏ lại trên mộ cũng là một bó hoa Lưu Ly...
Trên thềm mộ có thấm vài giọt nước, có phải chăng đó chính là nước mắt...!nhưng cô ta tại sao lại khóc có chứ.

Vì điều gì...
Anh cũng thôi không nghĩ ngợi nhiều, đi đến và cũng đặt bó hoa qua một bên.

Ngồi xuống cạnh bia mộ, ngắm nhìn người con gái trong bức ảnh.
Người con gái mà anh từ lâu đã luôn nhớ nhung cô.

Vậy mà cũng đã 3 năm rồi, anh cũng nhớ cô thật đấy.

Cô cuối cùng cũng trốn kĩ thật, anh tìm mãi cũng chẳng bao giờ tìm thấy....
Đúng là, đừng để con gái thất vọng.

Khi họ rời đi, bạn có dùng cả cuộc đời này cũng không tìm thấy được cô ấy nữa.

Cô ấy đã vĩnh viễn không cho bạn tìm thấy cô ấy một lần nữa rồi....
Những năm qua mỗi lần đưa hoa tới cô, anh sẽ ngồi cạnh bia mộ của cô mà trò chuyện.

Kể cho cô nghe về những việc vui, những việc mà anh đã làm hôm nay.
Đáng tiếc là anh bị mất đi giọng nói tạm thời rồi, chẳng thể nói chuyện cùng cô được.

Đành thôi ngồi cùng cô, ngắm cô như vậy là đủ.
Một lần nữa, bản thân anh lại vô thức nhớ cô nữa rồi.

Yêu mà...ai ngăn cản lại được chữ yêu cơ chứ, chỉ là dù có yêu hay không.

Đã lỡ đánh mất người ta rồi, thì chính là lỡ cả một đời....
Mặc Lam Nhi, giá mà anh nhận ra mình yêu em sớm hơn nhỉ.

Anh không biết mình đã nói những từ này bao nhiêu lần nhưng, anh thật sự hối hận lắm rồi.
Anh ước gì mình có thể trân trọng em từ giây phút đầu.

Anh sẽ chắc chắn rằng bản thân mình sẽ không để vụt mất em thêm một lần nữa...
Mặc Lam Nhi, một lần nữa anh muốn nói.

Anh yêu em.......
 
Yêu Em Năm 13
Chương 33: Chương 33


Ngồi gục bên cạnh mộ của cô, nước mắt anh rơi một đường dài.

Là một người đàn ông, anh giờ đây lại rơi nước mắt.

Anh thật sự gục ngã trước cô, trước người con gái từng vì anh mà chịu không biết bao nhiêu là tổn thương.
Tại sao không trân trọng? Để lỡ đi rồi lại hối tiếc một đời.

Có trong tay không trân trọng, mất đi rồi mới biết món đồ đó mình đã từng rất thích....
Trời bắt đầu đổ mưa, từng hạt mưa li ti vướng trên áo.

Mưa từ nhỏ rồi dần dần lớn, hạt mưa thấm đẫm trên áo anh.

Phía trước là màn nước của những cơn mưa rào.
Sương bao quanh cả một góc phố lúc bấy giờ.

Cảm xúc của anh gần như vỡ òa, dường như ngày cô rời đi.

Bầu trời trong xanh ấy cũng đã từng đổ mưa.
Đã từng đổ xuống một cơn mưa rất lớn, vậy mà lúc đó.

Vẫn có một người con trai kiên quyết quỳ trước phần mộ mới chôn của người con gái ấy.
Vứt bỏ đi bản thân là một người đàn ông, con trai.

Ôm mặt khóc trước bia mộ một cách tang tốc và nhuốm màu đau thương.
Ai yêu mà không đau, mất nhau lại khổ.

Xa nhau rồi, ta đành xa cả đời.

Anh có yêu em không? Em thì yêu anh lắm!
Tần Khả Phong, tôi cho dù có chết cũng không tha thứ cho anh!
A Phong anh thấy loài hoa lưu ly này đẹp không? Em rất thích nó đấy.

Ý nghĩa của nó cũng rất hay, sau này em tặng nó cho anh.

Anh không được quên em đâu đó!
Vậy mà bây giờ, cô đã kịp tặng cho anh một nhánh hoa đó đâu? Hoa chưa kịp đưa tay người nhận.

Thì người gửi đã rời đi mãi mãi, chẳng bao giờ quay trở lại nữa rồi.
Hối tiếc làm gì, chung quy thì hết yêu chỉ có vậy.

Bỏ lỡ cũng đến thế thôi, nhưng...điều đau đớn nhất là, một người ở lại.

Một người ra đi, người ở lại mang nổi đau trên lưng.
Người ra đi mang nỗi hận thù trên đôi vai gầy nhỏ bé.

Dù có sống còn hay không, trọng trách trên vai vẫn rất nặng nề.
Cả cơ thể anh mệt mỏi, có lẻ bị cảm do ngồi dưới mưa rồi.

Cả phía trước dần dần tối đi, chỉ kịp nghe thấy giày cao gót của một người phụ nữ.
Nhanh chóng nhìn thấy được đôi chân mang giày cao gót đen cùng với cổ chân nhỏ mềm mại có một vết bớt.
Vết bớt này...cớ sao lại giống như vết bớt của cô đến như vậy? Cô trở về với anh rồi sao?
Mặc Lam Nhi, em trở lại với anh rồi à? Anh đã chờ đợi em....từ rất lâu rồi.

Và cuối cùng, em cũng trở lại với anh rồi.

Mặc Lam Nhi......
 
Yêu Em Năm 13
Chương 34: Chương 34


Mở mắt ra, đập vào mắt anh là trần nhà của bệnh viện.

Anh đã đi đến bệnh viện từ lúc nào chứ? Tại sao anh không nhớ rõ là bản thân tự đi đến đây vậy?
Đầu anh hiện giờ đau như búa bổ, cổ họng khô rát không thể nói nên lời.

À mà cũng đúng, hiện giờ anh cũng đâu có thể nói chuyện.
Cố với tay tới ly nước được đặt kế bên chiếc giường của mình.

Do mới tỉnh dậy mà cả cơ thể anh yếu ớt không có sức để cầm lấy một ly nước.
Anh tự hỏi mình có còn là một người đàn ông hay không, chỉ vì một chút mệt mỏi cảm nhẹ này mà đã gục ngã đến như vậy.
Hay là do suốt bao năm qua anh đã gồng gánh quá nhiều, để giờ chút sức lực cuối cùng cũng chẳng còn? Anh đã từng yếu đuối đến vậy à.....
Cố với tới nhưng không thành, cuối cùng lại nhìn thấy một bàn tay người phụ nữ cầm lên cốc nước sao đó đưa đến tay anh.
Phút chốc đôi mắt anh ngưng lại trên gương mặt của người con gái ấy, đôi mắt nhẹ nhàng nhưng vẫn có chút sắc lạnh.
Không nói nhiều, anh cầm ly nước uống một hơi.

Cổ họng được một tràn mát chạy dọc qua.

Dễ chịu và đỡ khô khốc hơn lúc đầu.
Cố phát ra vài tiếng nói, và có lẻ đã nói được rồi.

Nhưng giọng trầm và có phần lạc đi nhiều.
- Cô có quan hệ gì với cô ấy?
Anh nhìn cô, ánh mắt vẫn vậy.

Vẫn trầm ngầm không có chút rợn sóng, anh không muốn thể hiện sự yếu đuối của bản thân cho người con gái trước mặt này nhìn thấy.
Thiên Nhất cười một cách đáng sợ, mắt híp lại và cũng chẳng còn vẻ hiền dịu như lúc đầu nữa.

Thay vào đó sự lạnh nhạt đến tận da ốc.
Đôi mắt hằn lên tia máu của sự thù hận, giọng cười dần lạc đi mang chút sự đau đớn khống khổ của con ác quỷ.
- Hahaha, tôi là ai à.

Tôi mà có nói, anh tin sao? Hôm nay tôi cứu anh, nhưng lần sau sẽ không có vụ này.

Tôi muốn phải tự tay tôi g**t ch*t anh, muốn anh phải thấm trãi những nỗi đau đằng đẳng của tôi.
- Mới nhiêu đấy anh cũng đã gần như gục ngã nhỉ? Anh nghĩ như vậy là kết thúc hay sao.

Thù của chúng ta, đời đời kiếp kiếp, mãi trả không đủ!
Ánh mắt cô sắt lạnh hiện lên tia thù hận đến tận cùng.

Cô hận người con trai trước mặt, hận anh đã khiến cô phải chịu đựng những nổi đau dài suốt 7 năm trời.
Hận anh vẫn sống yên ổn và càng ngày càng thành đạt trong khi cô trọng sinh phải chịu những ngày thánh làm ăn cực nhọc để được làm trợ lí của anh một tuần.
Sắp xếp tất cả các kế hoạch.

Cuối cùng lại mềm lòng khi thấy anh gục ngã té bên cạnh mộ của mình.

Rốt cuộc kế hoạch của cô cũng thất bại rồi.
Tần Khả Phong, tôi phải làm như thế nào để có thể g**t ch*t anh.

Nhưng sợ rằng khi giết được anh rồi, người hối hận lại là tôi......
 
Yêu Em Năm 13
Chương 35: Chương 35


- Vậy sao bây giờ cô không trả đi ?
Anh ánh mắt lạnh nhìn cô, anh không biết cô là ai.

Và tại sao lại có thù oán với mình nhiều đến vậy.
Nếu cô ta đã muốn giết anh, thì cứ để cô ta giết đi.

Để anh được đến với cô sớm hơn, anh nghĩ như thế là quá tốt rồi còn gì.

Công ty thì cứ giao lại cho Hoàng Nam và Lam Như, mọi thứ điều ổn thỏa.
Cô đứng hình nhìn anh, trong phút chốc bỗng cười phá lên một nụ cười mang rợ.

Khuôn mặt lộ vẻ điên cuồng hiếm thấy, cứ ôm cả khuôn mặt rồi cười ha hả.
Sau đó tích tắt một giây, gương mặt lại trờ về bình thường.

Không lộ vẻ điên cuồng lúc này, cô có phải điên rồi không?
- Anh nghĩ giải thoát cho anh nhanh đến vậy sao? Tôi phải cho anh sống trong địa ngục.

Một cái địa ngục thật sự, đáng sợ và đau đớn hơn cái chết rất nhiều.

Phải chăng chết đi là quá đỗi nhẹ nhàng như cho một người là anh ?
Vừa nói cô vừa nhìn anh, tay với lấy một con dao gọt hoa quả bên bàn.

Lê từng mũi dao chạy dọc từ trên gương mặt, sau đó xuống cổ.

Tay cố tình nhấn mạnh phần đó, không sau không nhẹ.

Đủ khiến cho vết thương đó rớm một vệt máu dài.
Sau đó văng con dao xuống, quay lưng đi.

Đôi mắt nhìn lại anh một lần cuối, rồi đôi chân bước đi tới cánh cửa.

Tay chưa kịp vặn nắm khóa đã nghe thấy tiếng nói trầm giọng của anh.
- Cô với cô ấy là quan hệ gì?
Cô biết từ " Cô ấy" phát ra từ miệng anh là ai.

Chỉ là đang giả vờ hỏi xem anh muốn nhắc tới ai.
- Hở? "Cô Ấy" sao? Tôi không hiểu " Cô Ấy " của anh là ai cả.

Anh nói xem người anh muốn nhắc tới là ai? Trên đời này cũng có rất nhiều " Cô ấy " đấy?
Anh trầm mặt xuống sau đó lắng giọng mà trả lời.

Giọng anh thều thào có phần run rẫy khi nhắc đến cái tên đó.
- Mặc Lam Nhi....
Cô nghe rất rõ từng chữ một, từng chữ như khắc sâu vào trong trái tim cô.

Cô đã từng tên là Mặc Lam Nhi, chỉ là đã từng mà thôi.

Giờ cô đã là một con người mới rồi, còn đâu là Mặc Lam Nhi.
Nhị tiểu thư của Mặc Gia ngày nào nữa.

Mọi thứ trong phút chốc đã vụt bay đi mất rồi.

Chính là ngày này 3 năm trước....
- Sao? Anh nói gì cơ, anh nói nhỏ quá tôi lại nghe không rõ a~~
Cô cố tình chăm chọc anh, nhếch một bên môi lên.

Gương mặt cô hiện lên một nụ cười khinh bỉ, đôi mắt trống rỗng không biết cô đang nghĩ gì.
- Là gì thì cũng chẳng cần anh biết đến.

Lo cho bản thân mình trước cái đi!
Nói rồi cô đi khuất, bỏ lại anh với căn phòng trống vắng.

Mọi thứ thật sự rất mơ hồ, thật sự rất mơ hồ!.
 
Yêu Em Năm 13
Chương 36: Chương 36


Xung quanh chỉ còn 4 bức tường hiu quạnh.

Lạnh lẽo và mệt mỏi, những suy nghĩ chồng chất lên nhau tạo thành một dãy núi dài.

Cô là ai? Và tại sao cô lại hận anh nhiều đến như vậy?
Cô ta biết gì về cô ấy? Tại sao cô ta lại biết đến cô ấy? Những suy nghĩ này cứ chồng lên những suy nghĩ kia.

Cho đến khi cánh cửa ấy mở ra một lần nữa.
Bước vào vẫn là cô, Thiên Nhất.

Lần này cô đã trang điểm, nhưng dường như nét trang điểm ấy rất quen thuộc...rất giống cô, thực sự rất giống cô!
Anh hơi ngẩn ngơ người một tí, Thiên Nhất rất giống cô.

Chỉ là đôi mắt đó không phải là của cô.

Đôi mắt cô nhìn anh....chưa từng chứa nhiều thù hận đến như vậy....
Bước đến bên cạnh anh, nhếch khóe miệng cười.

Sau đó ngồi xuống cạnh chiếc giường anh đang ngồi.

Đôi mắt trầm tư vô thức nhìn lên trần nhà.
- Tôi đã từng nghĩ rằng mình có được cơ hội để trả thù anh.

Trả lại tất cả những gì mà anh đã ban tặng cho tôi suốt 7 năm trời dài ròng rã.

Tôi cứ nghĩ khi gặp anh, đôi mắt này sẽ chỉ còn chứa đầy là sự thù hận.

Vậy mà khi gặp anh trở lại, trái tim tôi lại một lần nữa lỡ nhịp.
- Lại một lần nữa rung động trước anh, tôi không biết mình phải làm thế nào mới có thể trả thù được anh.

Chỉ sợ người hối hận sẽ là tôi.
Lần này nói cô vừa quay qua nhìn anh.

Đôi mắt ngấn nước run rẩy nói.
- Tần Khả Phong....anh có tin vào con người có thể trọng sinh trở lại không....?
Không kịp nghe thấy câu trả lời, cả cơ thể cô đã bị anh ôm chằm vào.

Ôm thắt chặt lấy cơ thể nhỏ bé, anh nhớ cô lắm.

Đúng là cô rồi, cô đã trở về bên anh rồi.....
Anh ôm cô siết chặt lại, chỉ sợ vuột tay một chút cô sẽ bỏ anh mà đi mất.

Anh chịu đủ rồi, anh nhớ cô lắm.

Và cuối cùng cô cũng không còn giận anh nữa rồi.
Cô và anh cứ ôm nhau như thế đó, nước mắt cô rơi lã chã.

Cuối cùng cô cũng buông bỏ được tất cả rồi, cuối cùng cô cũng có thể trở về bên anh rồi.....
Mặc Khả Phong, em trở về rồi.

Anh hãy trân trọng em đấy! Vĩnh viễn đừng để cho em phải rời đi một lần nào nữa!
- Tần Khả Phong! Thiếu anh em sống không được hạnh phúc !!
Cô ôm chằm lấy anh mà khóc nức nở.

Bên tai vẫn còn vang lên một câu nói.
- Anh cũng vậy!
.....
***Lần này anh có chắc chắn bên em mãi chứ, xa anh hẳn 3 năm trời.

Đó là một khoảng thời gian không dài, nhưng đủ khiến nổi nhớ anh chất thành dãy núi.
Dù là bất cứ chuyện gì, em vẫn mãi như vậy.

Tình yêu ấy vẫn mãi dành tặng cho một mình anh như 10 năm trước đây***.....
 
Yêu Em Năm 13
Chương 37: Chương 37


Cô trở về bên anh rồi, anh nhất định sẽ giữ cô mãi mãi bên mình.

Không để cô rời xa anh thêm một lần nào nữa, nhất định anh sẽ không để điều đó xảy ra...
Vĩnh viễn không bao giờ! Ngày dài cứ thế trôi qua, mọi lỗi lầm mà ta đã ban tặng cho nhau.

Giờ đây đã được buông bỏ, chỉ cần yêu là được.

Chỉ cần là yêu nhau thôi, thì tất cả mọi thứ.
Cô đều có thể tha thứ, tình yêu cô dành cho anh.

Đã bao la và rộng lớn như thế nào? Đến nỗi khiến bản thân chẳng thể nào quên được anh dù hận thù lấp đầy trong lòng ngực.....
- A Phong! Anh xuống ăn đi này, em vừa nấu một món mới.

Anh ăn thử xem nó có ngon không?
Anh bước từ trên lầu xuống, đôi mắt còn ngáp ngủ với đôi mắt thâm lại do thức khuya.

Đêm qua anh đã phải thức cả đêm để xử lí một đống công việc ờ công ty.
Phải nói nó rất nhiều, đến nỗi cô phải góp tay làm giúp anh một phần.

Nếu không anh chẳng biết khi nào mình mới làm xong đống tài liệu đó.
Cô nhìn thấy gương mặt phờ phạc của anh, không nhịn được cười liền cười liên hồi.

Anh từ bao giờ mà mất hình tượng với cô như này?
- Haha, Phong nhìn anh mắc cười quá
Nhìn những lượn tóc rối xoăn lại của anh, cô bật cười thành tiếng.

Trông anh thì...nói thẳng ra là khá ngố.
Cô ôm bụng cười thành tiếng, nước mắt chảy dài.

Thật là mắc cười chết đi được, nhìn anh ngáo không thể nào diễn tả bằng lời luôn ấy.
Anh bối rối cố làm nhưng loặn tóc của mình trở về như lúc ban đầu.

Thật là, lại để cô cười vào mặt mình như vậy thì ngại chết đi được.
Bước xuống bàn và ngồi ăn những món ăn cô làm cho anh, toàn là những món anh thích ăn nhất.

Thì ra cô vẫn còn nhớ đến sở thích của anh chứ chưa từng quên.

Làm sao có thể nỡ quên được chứ, chưa một ngày nào ngừng yêu.

Thì sở thích của đối phương làm sao có thể quên được.
Rõ ràng là cô còn nhớ anh không thể ăn được hành nên mì liền không có một chút xíu cọng hành nào.

Cô nhớ kĩ những món anh thích và ghét đến vậy à...
Không nghĩ ngợi nhiều, anh cùng cô ngồi trên bàn ăn một cách ấm cúng.

Cảm giác như một gia đình thật sự, hạnh phúc và tiếng cười nói.
Cứ vang mãi, vang mãi trong căn nhà đó.

Hạnh phúc đó, có mong manh như tình duyên kiếp trước của chúng ta hay không.
Liệu em có thề cố gắng níu lấy bàn tay anh đến giây phút cuối cùng.

Rồi ta trọn đời trọn kiếp ở bên nhau.
Mãi mãi.....
 
Yêu Em Năm 13
Chương 38: Chương 38


Ngày này cứ thế trôi qua ngày kia, thời gian trôi nhanh tưởng chừng như chúng ta chỉ vừa bên nhau vài phút trước.

Thấm thoát đã 1 năm trời....
Sự nghiệp và tình yêu, cô đã có được tấy cả.

Sự nghiệp vững vàng, tình yêu tựa như vĩnh cửu.
Còn điều gì hạnh phúc hơn tất cả? Chỉ là...ở bên cạnh anh bấy lâu nay, cớ sao đến một đứa con cũng chẳng có.

Có lẻ là duyên chưa tới.
Nên cả cô và anh chẳng có được một sinh linh bé nhỏ bên cạnh mình.

Nhìn đống văn bản chuẩn bị gửi đi, cô thở dài một hơi.

Cuối cùng cũng làm xong!
Mệt mỏi tựa lưng vào ghế ngồi, cô chợt nghĩ về anh.

Không biết giờ anh thế nào, có phải làm việc quá sức rồi không?
Vốn dĩ anh và cô khác công ty, cả hai đều sở hữu một khối tài chính cho riêng mình.

Cô mới đầu muốn làm thư ký cho anh, nhưng anh một mực không chịu và bảo rằng muốn cô tạo nên một công ty có nền móng vững chắc ở Thành Phố Bắc Kinh này.
Anh sau đó cũng cho cô một phần vốn, rồi tự đó cô tự dựa vào năng lực của bản thân mà đi lên.
Giờ công ty cô đã phát triển lên rất nhiều, đứng top 2 của Thành Phố, duy nhất chỉ là đứng sau công ty lớn của anh mà thôi.
Tuyết trời đông se se lạnh, ngoài trời thời tiết gần như đã có tuyết rơi.

Cả một tòa nhà cao ngất trời, đứng trên cao nhìn xuống cứ cảm giác mình đang ở thiên đường.
Đó thật sự là một nơi rất cao, cao hết thẩy những gì có thể tưởng tượng được.

Và dường như chỉ cần đứng ở một chỗ, ta đã có thể quan sát tất cả mọi thứ xung quanh mình.
*Ting~~
Tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ bầu không khí im lặng của cô.

Mở màn hình lên chính là cuộc gọi của anh, nhấn vào nút nghe.
Giọng nói âm trầm từ đầu dây bên kia được truyền sang cô, một cảm giác ấm lòng không thể nào nói nên lời.

- Em đã ăn uống gì chưa hay lại bỏ bữa?
Giọng nói của anh pha chút quan tâm, lại có phần trách móc bản thân cô không biết tự lo cho mình.
Nở một nụ cười hạnh phúc, cô nhẹ nhàng đáp.
- Em chưa, anh ăn chưa? Hay em qua chỗ anh rồi hai ta ăn chung?
- Thôi, không cần.

Em ở đó đi, anh đang chạy qua bên em đây.

Xuống sảnh đi!
Sau đó là tiếng vang của cuộc điện thoại.

Anh lúc nào cũng vậy, luôn luôn làm trước cô cả.

Đến việc đi đến công ty của nhau, thì chính anh cũng làm trước cô luôn rồi.
Bước đi đến thanh máy riêng dành cho Chủ Tịch, bấm nút tầng Sảnh sau đó đợi chiếc thang máy đi xuống.
Mở cửa thang máy ra, trước mặt cô là người đàn ông cô yêu.

Trên tay anh cầm một bó hoa và tiến đến bên cạnh cô.

Nở một nụ cười nhẹ.
- Ngốc! Em lại quên hôm nay là ngày gì rồi sao?....
 
Yêu Em Năm 13
Chương 39: Chương 39


Ơ là ngày gì nhỉ? Em không nhớ anh nói nghe xem nào? Hì
Nói xong cô cười hì, ôm chặt anh.

Đôi má chúm chím lộ ra hai cái núm đồng tiền có duyên và xinh đẹp.

Nụ cười của cô làm lộ ra hai chiếc răng khểnh xinh xinh của mình.
Anh gõ nhẹ vào đầu cô một cái, sau đó mỉm cười trả lời.
- Lại quên nữa rồi! Năm nào cũng vậy, sinh nhật của bản thân mình mà còn chả nhớ.

Rốt cuộc em mê công việc đến nỗi quên luôn bản thân mình à!
Giọng anh đầy quan tâm pha chút trách móc trong đó, nụ cười ân cần nhìn cô.

Ánh mắt tràn đầy yêu thương cùng với ngọt ngào.
Anh yêu người con gái này, yêu cô suốt 13 năm.

Anh vĩnh viễn yêu cô, cô là tất cả với anh.

Anh sẽ không để cô rời xa mình bất cứ lần nào nữa.
- Hì em quên mất, hôm nay anh đãi tiệc sinh nhật cho em à?
Nụ cười cô ngây ngô nhìn anh hỏi, đôi mắt lấp lánh mong chờ câu trả lời ngọt ngào từ anh.

- Ừ, em xong việc chưa anh đưa em đi ăn nhé?
Anh dịu dàng vuốt nhẹ tóc cô rồi nói, cô cười nhẹ rồi sao đó cùng anh đi ra bãi đậu xe chuẩn bị đi ăn.
Đứng ở trước cổng đợi anh lái xe ra, nhìn dòng đường tấp nập.

Người người qua lại rất đông, có những người buồn bã.

Cũng có rất nhiều người đang hạnh phúc với những gì mình có được.
Cô vô tình nhìn thấy một gia đình nhỏ, một người phụ nữ cùng một người đàn ông.

Hai người nắm tay một cặp song sinh nữ, đi dọc theo đường phố.
Hai chị em thân thiết nắm chặt tay nhau rồi cứ thế cười đùa một cách tự nhiên.

Đó thật là một gia đình hạnh phúc, phải chăng cô được quay trở lại.

Được hiểu cảm giác trọn vẹn một gia đình như vậy là thế nào.
Từ nhỏ cô đã thật sự rất thiếu tình thân từ những người được xem là bậc cha mẹ của mình.

Rõ ràng cả hai đều là song sinh, nhưng một người số phận hạnh phúc êm đềm.
Cớ sao số phận của cô nghiệt ngã, đến khi chết đi sống lại vẫn phải chống chọi với hận thù này.

Đôi lại chỉ vài năm ở bên cạnh anh, gia đình của cô đã từ lâu cô không trở về.
Họ có còn nhớ cô không? Có nhận ra cô trong thân xác của Thiên Nhất này hay là không? Liệu họ có căm ghét cô như cái cách mà họ đã nhìn cô ở kiếp trước?
Nước mắt cô trực trào rơi, đã bao lâu rồi cô không còn khóc? Một năm? Hai năm? Đã bao lâu rồi chứ?
Tại sao cô không nhớ rõ được đó đã là lúc nào? Quệt đi những giọt nước mắt trên gương mặt, tiếng còi xe vang lên sau lưng.
Quay lưng lại nhìn anh, cố mở một nụ cười tự nhiên nhất nhưng vẫn mang mát chút sự gương gạo thoáng buồn.
Anh bước xuống xe, đi đến trước mặt cô.

Ôm chặt cô vào lòng, nhẹ nhàng nói.
- Chuyện đã qua từ rất lâu rồi....anh yêu em.
Cô ôm anh thật chặt, cô đã có anh bên cạnh mình rồi.

Còn buồn gì nữa chứ, cô chỉ cần anh mà thôi...
- Trở về Mặc gia chứ?
Anh nhẹ nhàng hỏi cô, giọng điệu ân cần.

Nếu cô không muốn trở về thì thôi, anh không ép, còn nếu cô muốn.

Anh sẵn sàng đưa cô trở về gặp ba mẹ của mình.
- Liệu có được hay không? Họ có ghét em như những năm về trước.

Họ có nhìn em với ánh mắt đó hay không, em rất sợ....
Càng nói, cô càng ôm chặt anh hơn.

Anh cũng chỉ an ủi cô đừng quá lo lắng, mọi chuyện sẽ chẳng sao đâu.
Cuối cùng cô cũng gật đầu để trở về Mặc gia, nơi mà cha mẹ ruột của cô đang ở..
 
Back
Top Dưới