Ngôn Tình Yêu Em Năm 13

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
yeu-em-nam-13.jpg

Yêu Em Năm 13
Tác giả: Tống Anh Thư
Thể loại: Ngôn Tình, Ngược, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tống Anh Thư

Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Ngược

Giới thiệu:

Cô gặp anh vào một buổi tối năm ấy, một cậu bé bị thương ở chân máu me đau đớn

Tỉnh dậy sau một đêm dài anh liền bị người dân đưa đi mất bỏ cô lại dưới cây. Trước khi đi chỉ để lại cho cô một lời nói duy nhất.

- Đợi anh, sau này anh nhất định sẽ cưới em!

Rồi đi mất, một cô bé 10 tuổi thuở ấy lại nuôi hy vọng gặp lại anh sau 10 năm. Nhưng mọi chuyện không như cô mong.....

Ấy vậy mà anh lại quên mất lời nói năm ấy. Bỏ lại cô với trái tim tổn thương đến đau đớn.

Liệu khi anh quay đầu lại, cô có còn đứng đó đợi anh hay không. Cô yêu anh nhiều đến vậy.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Bá Đạo Tổng Tài Yêu Lại Vợ Cũ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tổng Tài Lạnh Lùng Theo Đuổi Vợ Yêu
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Duyên Nợ 1 - Người Cũ, Ta Còn Yêu
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tổng Tài Bá Đạo Để Tên Khốn Này Yêu Em Cả Đời!
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cô Béo Yêu Đương Cùng Tổng Tài
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Yêu Em Năm 13
    Chương 1: Chương 1


    -Anh....anh tha cho em...
    Tiếng van xin của cô cực nhọc, ai có thể thông cảm cho cô? Thấu hiểu được tâm can của cô.

    Nỗi uất hận mãi chẳng thể phơi bày.
    Đầu gối đau nhức từng trận liên hồi, máu chảy tuông tựa suối.

    Phải! Hắn ta bắt cô phải quỳ trên những mảnh vỡ.
    Đau! Đau chứ! Sao lại không đau, nhưng còn gì đau hơn trái tim hiện đang rỉ máu.
    -Thứ bẩn thỉu! Đê tiện như cô! Lấy tư cách gì xin tôi tha thứ!? Tại sao!? Cô ấy đã làm gì cô!? Cô ấy chính là em gái cô!? Cô làm sao có thể nhẫn tâm đến nỗi đẩy chính em gái mình xuống biển!?
    Mùi rượu van nồng nặc khắp căn phòng, không gian trầm tĩnh lặng xuống.

    Người đàn ông trước mặt cô, gần như mất kiểm soát.

    Hắn ta điên cuồng hét vào mặt cô những lời lẽ th* t*c nặng nề.
    Phải! Đúng như hắn nói, chính tay cô đã g**t ch*t đứa em gái sinh đôi của mình.

    Và cũng chính là người anh yêu và si mê điên cuồng nhất.
    Hắn nói cô là con người máu lạnh, đê tiện, hẹn hạ.

    Vì h*m m**n cái thân phận Tần phu nhân mà hãm hại chính em gái mình.

    Mặc Lam Như!
    Ai hiểu cho cô không? Cô vốn dĩ không đẩy em ấy, chính là vì chiếc thuyền lớn bỗng lắc lư.

    Cô và cả Lam Như chạng vạng qua lại, vì cố gắng níu tay cô mà Lam Như trượt chân ngã dưới đại dương sâu thẩm.

    Còn cô thì được Lam Như cứu và thay vì là cô chết, thì Lam Như phải thay cô.
    Mọi người ai cũng đổ tội cho cô, họ bảo chỉ có mình cô ở đó.

    Lam Như không thể bỗng nhiên lại té xuống mà không tìm thấy xác, họ bảo cô tham lam danh phận mà g**t ch*t em mình.
    Họ bảo cô là thứ tiện nhân đê tiện đáng kinh tởm, và anh cũng nhìn cô với một ánh mắt của sự khinh bi cùng với bi thương tột độ khi biết người con gái mình yêu đã chết.
    Hôn lễ đã đặt sẵn, không thể hủy bỏ.

    Vì vậy, cô được chọn kết hôn với anh.

    Chính thức bước vào Tần Gia với danh nghĩa.

    Tần phu nhân!
    Đêm tân hôn, hắn không cùng cô động phòng.

    Liền tìm nữ nhân khác mà giải tỏa.

    Hắn ta đã làm điều bẩn thỉu đó ngay chính trong căn phòng của cô và anh.
    Cô uất hận, tại sao Mặc Lam Nhi cô phải chịu nỗi oan ức này.

    Tần Khả Phong! Tôi thực sự không làm gì em ấy cả! Tại sao anh lại không tin tôi!
    Cô nghẹn ngào nhìn hắn, đôi mắt cô chợt long lanh ứa nước.

    Trong lòng cô giờ đây là bao nhiêu yêu thương, oán trách vì sao không tin cô.

    Còn trong lòng anh dâng lên sự chán ghét cực độ.
    Anh kinh tởm con người bẩn thỉu như cô, vì ham hư danh.

    Tham lam cả phú quý, sẵn sàng g**t ch*t người em gái sinh đôi của cô.

    Nhẫn tâm đẩy em gái mình chơi vơi giữa đại dương mênh mong.
    Hắn muốn cô phải nếm trải, nếm trải nỗ đau người con gái hắn yêu thương phải chịu đựng chỉ vì sự tham lam của cô.
    Hắn bước đến gần cô, giựt mạnh những sợi tóc đen mỏng mang.

    Cô đau đớn nhăn mặt, khó chịu xin tha.
    -Anh....anh tha em....em không...có làm....anh phải tin....em....em xin....anh
    Hắn nhìn cô, gắt gao ban cô một bạt tay.

    Máu từ vành môi tủa ra không ngừng, nữa gương mặt vì cái tát mạnh mà sưng tấy lên.

    -Cô bảo tôi phải tin cô! Tin cô bằng cách nào.

    Tin rằng cô không cố ý đẩy cô ấy xuống đó, là cô ấy tự nhảy xuống chết ư? Cô nói xem tôi phải tin cô như thế nào? Những điều mà cô ấy đã trải.

    Giờ đây tôi cho cô trải qua gấp đôi.
    Nói xong hắn lôi cô vào nhà tắm, xả đầy nước trong bồn.

    Nhấn mạnh đầu cô xuống dòng nước lạnh.

    Cô càng cố gắng vùng vẩy, hắn càng đè nặng tay hơn.
    Hắn điên cuồng muốn nhấn chìm chết cô.

    Đến khi cô ngừng vùng vẩy, cơ thể giản ra.

    Cô không thể thở, cô còn cảm thấy cơ thể mình nhẹ hẳn đi.

    Rồi dần chìm vào giấc ngủ sâu, cô mong mình mãi mãi không bao giờ tỉnh dậy một lần nào nữa..
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 2: Chương 2


    Từ từ mở mắt, đập vào mắt cô là trần nhà trắng tinh, lạnh lẽo, đơn coi.

    Xung quanh cô chẳng có bất kì ai cả.
    *Keng!
    Tiếng sợi dây xích phát ra dưới chân cô, cô chỉ đành cười nhạt.

    Cô đã quá quen với hắn, hắn là một con người máu lạnh dù cho cô có thế nào.

    Thì chắc có lẻ hắn sẽ bố thí cho cô một ánh mắt khinh bỉ.
    Cô nhìn sang bên cạnh, cố tìm chiếc điện thoại.

    Tay bị cắm tiêm truyền nước nên giờ lấy điện thoại với cô là một cực hình.

    Không cẩn thận, cô vô tình làm vỡ đi cái cốc thủy tỉnh bên cạnh.
    Tiếng choang lớn vang cả khắp nhà.

    Hắn từ bên ngoài bực bội đạp cửa đi vào, theo sau hắn là vài tên đàn ông cao lực lưỡng.
    Hắn nhìn cô, ánh mắt hiện lên sự khinh bỉ rõ ràng hơn bao giờ hết.

    Rồi cuối cùng hắn cũng lên tiếng, phá vỡ bầu không khí trầm lặng này.

    Và cũng như g**t ch*t hồn cô.
    -Cô vừa tỉnh dậy đã thích làm loạn à.

    Tôi có đem vài tên đàn ông lại đây, có gì giúp cô thõa mãn tí nhỉ.

    Cô ngơ ngác nhìn hắn, gì chứ hắn muốn cô bị người khác cưỡng h**p ư?
    Rồi vài tên đàn ông phía sau lưng hắn bước lên và tiến gần đến chỗ cô.

    Cô cố gắng vùng dậy chạy trốn, nhưng sợi dây xích không cho cô điều kiện đó.
    Bọn họ ngày càng đến gần cô, xé toàn chiếc áo cô đang mặc trên người.

    Lấp ló hiện ra những vết khâu, kim chỉ trên người cô hiện ra.

    Phô bày tất cả, chính hắn ta.

    Hắn đã ngược chết cô đến hết lần này sang lần khác.

    Vết thương và kim chỉ trên người cô nhiều không đếm xuể.
    Đau đớn có...thất vọng có....tuyệt vọng có.....
    Khi bọn họ sắp chiếm đoạt cô, mọi thứ dần tối sầm lại.

    Cô cảm giác, cổ họng đau rát.

    Rồi bỗng có thứ gì đó chảy ra, là một chất lỏng.

    Đậm mùi tanh! Cô ho ra máu.

    Ho rất nhiều, đến khi kiệt quệ ngất đi.
    Còn hắn thì dừng việc làm việc tại lại, gấp gáp đưa cô đến bệnh viện nhanh nhất có thể.

    Hắn làm sao thế này, hắn đang lo lắng cho cô sao.
    Cô cứ mơ màng nghe hắn gọi tên mình
    -Lam Nhi! Lam Nhi! Tôi không cho phép cô chết.

    Nếu cô dám chết, cô sẽ không toàn thây với tôi đâu!
    Rồi cứ thế, cô từ từ chìm vào sâu trong giấc ngủ màng đêm của bóng tối.
    Hắn ngồi trước phòng cấp cứu, tay đan vào nhau.

    Hắn mong mọi chuyện đều ổn, cô nhất định không được có chuyện gì xảy ra.

    Hắn còn chưa trả cho cô đủ những gì cô ấy phải chịu đựng!
    Cửa phòng cấp cứu chuyển sang màu xanh.

    Bác sĩ trong đó đi ra, hắn ta như điên cuồng lao đến cầm lấy cổ áo của tên bác sĩ đưa lên cao.
    -Cô ta như thế nào rồi!?
    Tên bác sĩ run lẩy bẩy rồi nói
    -Thưa...thưa Tần thiếu gia, phu nhân không sao.....tĩnh dưỡng một chút sẽ ổn.
    Hắn như được thả lỏng, buông tên bác sĩ xuống.

    Ông ta được thả thì đi nhanh về ban trực, trong đầu vẫn nghe rõ từng tiếng thì thào của cô gái đó.
    -Bác...bác sĩ....tôi...biết tôi...không...còn nhiều....nhiều thời....gian....giúp....giúp tôi.....đừng....cho...cho...anh...ấy biết....!tôi.....mong bác.....sĩ....chấp nhận....!Vị bác sĩ đắn đo, cô gái này thật đáng thương.

    Trên người thì chi chít những vết thương, lớn nhỏ điều có.

    Điều đáng sợ ở đây không bằng một vết thương, hằn đậm trước ngực cô.
    Là những vết khâu của kim chỉ, một đường dài từ trái sang phải.

    Không biết cô đã làm gì, mà khiến bản thân mình thê thám đến vậy.
    Cô bị ung thư phổi, nhưng tại sao không cho người khác biết.

    Còn cố gắng tỏ vẻ bản thân mình thật sự ổn.

    Vị bác sĩ cũng bó tay với Lam Nhi..
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 3: Chương 3


    Từ từ mở mắt ra, điều cô thấy đầu tiên không phải là anh quan tâm cô có sao không, mà chỉ là một căn phòng trống đến hiu quạnh.
    Không có một ai quan tâm cô cả, bố mẹ à....không có....anh chị em à.....không có luôn, những gì hiện diện trong căn phòng chỉ là bức tường trống không bóng người.
    Làm như thế nào để mọi chuyện có thể như trước đây, cô vốn dĩ chỉ muốn một cuộc sống đơn giản như thế.

    Tại sao vẫn mãi mãi không thể nào có thể trở lại được như ngày đó.....
    -Chị....chị ơi, cứu em với.....
    -Như Như, em cố lên....chị chị sắp nắm được tay.....em rồi, ráng.....lên em đừng gục ngã.....
    -Chị ơi....em giữ không được.....em mệt quá chị ơi.....ở lại chăm sóc A Phong giúp em....em biết chị cũng yêu anh ấy mà.....
    -Như Như!!! Đừng mà em!
    Cô chưa nói hết, Lam Như đã buông đôi tay bám trên thân tàu.

    Và rồi ngã xuống dòng biển lạnh sâu thẩm.....
    Kết thúc suy nghĩ, cô đã không còn nhiều thời gian nữa rồi.

    Hiểu lầm cũng đã hiểu, đau thương cũng đã cảm nhận rồi.

    Và cuộc sống của cô hiện tại bây giờ.

    Có chắc được bao lâu.....
    Mọi chuyện đã đi đến nước này, giữa sự sống và cái chết.

    Điều gì sẽ đáng sợ hơn?
    Sống làm gì khi cả thế giới nhìn mình với một cặp mắt hận thù dành cho một kẻ sát nhân giết chính em gái mình.
    Thế giới này thật máu lạnh! Từng là một thiên kim của Mặc gia, vậy mà giờ đây phải chịu đắng cay tủi nhục.
    Không một ai tin tưởng bản thân cô, cô phải làm gì chứ! Dù có làm gì, cả thế giới này vẫn không công nhận cô.

    Mặc gia cũng không chấp nhận đứa con cốc ghẻ này.....
    -Khụ......khụ....
    Một tràn đau cổ họng lại ập tới, cô lại ho, ho đến khi không còn cảm thấy ngứa ngái ở phần cổ họng nữa rồi thôi....

    Cô ước thì mình có thể ra đi càng sớm càng tốt, ra đi để anh không còn xem cô là cái gai trong mắt anh nữa.

    Biết đâu ngày tang của cô, anh sẽ thương hại mà dành chút tình yêu cho cô thì sao.
    Đến cuối cùng cô vẫn mong người khác có thể thương hại bản thân cô.

    Cô chỉ đang cố gắng xin một chút thương hại từ anh hoặc bất cứ ai đó.
    Những dòng suy nghĩ cứ len lỏi trong tâm trí rồi khi cô dừng lại trước bồn nước đã đầy từ lâu.

    Cầm lên lọ thuốc ngủ vẫn đầy.
    Cô muốn mình ra đi sớm hơn một chút, để không con cảm nhận thấy những đau đớn mà bấy giờ cô đang phải chịu phải.

    Cô thật sự đã quá mệt mỏi rồi....suy nghĩ xong.

    Cô đổ ra tay một nhúm thuốc, bước vào bồn tắm.

    Rồi dần chìm vào trong làn nước trong suốt.

    Như muốn rời đi khỏi cả thế gian này..
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 4: Chương 4


    5 năm sau......
    Chỗ sân bay, có một cô gái mái tóc bồng bềnh trong gió.

    Bước xuống sân bay c*̀ng một người đàn ông.
    Đặt chân xuống Bắc Kinh, Trung Quốc.

    Cảnh vật nơi đây thật chẳng thay đổi là bao, vẫn như vậy.

    Chỉ là người đã không còn.
    Gỡ kính râm xuống, cô quay qua nhìn người đàn ông đang đi bên cạnh mình.

    Giọng nói ân cần, nhỏ nhẹ hỏi anh.
    -Anh đặt xe ở đâu vậy, vẫn chưa tới à?
    Người đàn ông đó quay qua nhìn cô, nụ cười chợt nhẹ trên môi.

    Tay phải đặt lên đầu cô mà xoa như một đứa con nít.
    -Anh không biết, thôi thì anh gọi quản gia đưa xe tới đây luôn.

    Không bắt em phải đợi lâu.
    Mọi người ai ai nhìn vào cũng phải ghen tỵ với chính cô.

    Có người chồng chăm lo cho mình như vậy, thật sự quá hạnh phúc đi mà.
    Cô nhìn thấy được những ánh mắt của những con người ở đây, và hiểu được họ có suy nghĩ gì nhưng cũng không giải thích.
    Gì chứ? Đây là anh trai cô đấy, chồng con gì ở đây.

    Cô vẫn còn nhỏ vẫn còn ham chơi nha.
    Đứng đây nhớ lại những chuyện đã qua, những vết sẹo đã phai mờ nhưng tổn thương thì vẫn ở đó.

    Trái tim tan vỡ vẫn chưa thể lành.
    Nhớ lại cái ngày mà cô phải đứng giữa sự sống và cái chết.

    Trong tiềm thức cô nhìn thấy một người đàn ông ngoại quốc mái tóc màu vàng sáng rất đẹp.
    Anh ta nhấc bỗng cô lên và đưa cô đi đâu đó, và người đó là Anh Trai ngoài dã thú của cô - Mặc Tử Lâm.
    Căn bệnh ung thư phổi của cô đã được điều trị dứt hẳn, không để lại bất cứ triệu chứng gì.

    Chỉ là khoảng thời gian bên Mỹ, cô phải liên tục đi chữa bệnh trầm cảm nặng và ám ảnh tâm lí nặng.
    Về phần Khả Phong 5 năm trước đây, sau khi giải quyết xong tất cả mọi chuyện thì anh mới đi đến bệnh viện xem tình hình của cô như thế nào rồi.

    Anh hoảng loạn thật sự khi không nhìn thấy cô, phòng tắm và bồn nước đã tràn ngập máu.

    Nhưng còn người thì lại chẳng thấy đâu.
    Anh điên loạn tìm kiếm cô khắp nơi, nhưng lại mãi chẳng thấy.

    Cô như bốc hơi khỏi cái Trung Quốc này vậy.

    Dù có cố gắng tìm kiếm bao nhiêu.
    Điều anh nhận lại chỉ là con số không tròn trĩnh.

    Anh không biết tại sao mình lại điên cuồng đến như thế.

    Hay tại vì anh đã yêu cô hay sao.
    Anh sai rồi, thật sự sai rồi.

    Cô có thể trở về bên anh một lần nữa hay không? Anh thật sự hối hận rồi.

    Cô có thể nào quay lại bên anh nữa không, anh không thể mất cô được.
    Mặc Lam Nhi, tôi yêu em.

    Vĩnh viễn yêu em, đừng rời tôi.

    Nhi Nhi.......
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 5: Chương 5


    Vừa về đến nhà, cô mệt mỏi tựa mình vào ghế như một thói quen khó bỏ.

    Trên người vẫn là bộ đồ ở mặc ở sân bay.
    Anh trai cô đi vào xách theo một đống đồ linh tinh của cả cô và anh.

    Nhìn thấy em gái mình lười biếng, anh bèn mắng nhẹ với cô.
    -Nhi em làm gì mà nằm dài ở đó vậy hả, con gái gì mà không nết na gì hết vậy.

    Mau mau lại xách giúp anh mấy kiện đồ này đi.

    Toàn đồ em không đấy.
    Cô nhàm chán quay qua nhìn anh, nở một nụ cười khá âm trầm như bất đắt dĩ phải xách tiếp anh vậy.
    -Em biết rồi biết rồi!
    Nói rồi cô đi đến bên anh, xách cái vali mang lên phòng.

    Tiếng chuông điện thoại vang lên trong túi, cô nhấc máy xem là ai đang gọi đúng lúc cô đang mệt thế này.
    Bỗng một giọng nói thanh thót như tiếng con quạ đen truyền từ bên kia qua.

    Như muốn đâm nát màng nhĩ của cô trong phút chốc!
    -Mặc Lam Nhi!!!! Mày về nước không nói tao ra đón!!! Nếu không phải quản gia mày gọi tao nói mày về rồi.

    Thì tao tới lúc nào mới biết đây hả!!!!
    Cô mới hoảng hồn quên mất mình có một con bạn thân.

    Tính tình thì chẳng khác đàn ông là mấy, sắp thành bà già rồi mà vẫn ế từ đó tới giờ không ai hốt.

    Đống mạng nhện tùm lum hết cả.
    - Ờ thì....tao quên, mà chẳng phải mày biết rồi sao mà còn nói.

    Mà giờ đi uống tà tữa hôn, đang chán nà cô nương.
    Bên kia nghe được hai chữ trà sữa, giọng hớn hở lên thấy rõ.

    Nghe cứ như nhặt được phải vàng nên kỳ kèo với cô cho bằng được.
    -Mày bao tao đi, không tao giận!
    Cô bó tay với cô nương này, nhà là tiểu thư quyền quý.

    Đâu thiếu tiền mà phải bắt cô bao cho bằng được.

    Cái tính ki bo muôn đời thuở thật sự không bao giờ bỏ.
    - Thôi được rồi cô nương, tiểu thư của Lâm gia gì đâu mà nghèo tới nỗi bắt con hầu quèn như tui bao trà sữa vậy không đó haizz.
    - Lâm Ánh Tuyết tao mê nhất là ăn chùa, mày cứ thử đi.

    Uống trà sữa sẽ ngon hơn khi nó là tiền của mày.

    Vậy nhé, chiều này 3h gặp.

    Không gặp không về!
    Nói xong Ánh Tuyết tắt máy, bỏ lại sau đó là những tiếng tút vang dài.

    Cô thở dài chán nản với cô bạn thân này của mình.

    Hôm nay chắc đành sạch túi tiền rồi.

    Tiền ơi!!!
    Đang mãi mê nghĩ tới tiền, bỗng cô nhớ đến người anh trai bé bỏng đáng yêu dễ thương của mình.

    Ố là la, ta biết cách không mất tiền mà được ăn uống no say như Tuyết Nhi nói rồi hehe.
    Cô mon me đi xuống tìm kiếm người anh trai yêu dấu của mình.

    Nhẹ nhàng đưa cho anh một ly nước uống cho đã khát và đỡ mệt mỏi.
    - Anh uống nước đi này, chắc nãy giờ anh xách đồ mệt lắm hả? Thôi còn mấy cái này để cho em làm cho.

    Anh lên phòng nghỉ ngơi đi, nhìn anh mệt em xót ghê luôn á.
    Người anh trai nhìn cô ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì cô đã giựt đồ trên tay anh mà xách vào nhà.

    Anh cũng thuận theo tự nhiên để cô làm, làm xong hết cả cũng đã 2h chiều.

    Sắp tới giờ hẹn với Tuyết Nhi, cô bắt đầu bày mưu kế mình đã suy nghĩ lúc sáng nay.
    -Anh trai yêu ơi, anh đâu rồi?
    Giọng nói thánh thần cao thượng của cô vang lên.

    Người anh trai đang nằm trong phòng cũng nổi hết cả da gà.

    Biết có điều chẳng lành, anh liền chạy đi núp tránh trường hợp bất trắc xảy ra có nguy cơ dẫn đến thiệt mạng.
    Nhưng cuối cùng với tài năng của mình cô vẫn tìm thấy người anh trai yêu dấu ấy đang núp dưới gầm giường.

    Thật là đáng thương và tội nghiệp, nhưng xin lỗi anh vẫn phải mất đi một khoản tiền chẳng nhỏ rồi.
    Anh trai yêu dấu ạ!!
    Cuối cùng anh vẫn phải đi cùng cô và chi trả những thứ cô mua với người bạn của mình.
    Hiện đang là 2h30 anh và cô đã quần áo chỉnh tề sạch sẽ ngồi ở quán đồ uống đợi người bạn bí ẩn đó của cô.
    Đợi chừng 15 Tuyết Nhi cũng từ xa bước xuống chiếc xe hạng sang mà đi đến bàn của chỗ cô và Tử Lâm.
    Lâm Ánh Tuyết mang theo vẻ quyến rũ vạn người mê, khắp cơ thể tỏa ra ánh hào quang rực rỡ sáng chối đến khó tả.

    Thực sự rất nổi bật khi ba người đi cùng nhau.
    Cô mang theo vẻ ngoài lạnh lùng đến bất tận lạnh thấu tim gan, đôi mắt xanh ngọc không chút gợn sóng.

    Đôi môi đỏ mọng nhìn cực kì đầy đặn, mái tóc đen dài được xả tới lưng.

    Cô như một mỹ nhân thật sự.
    Anh lại mang theo vẻ bá đạo tổng tài, dáng ngồi cử chỉ mang theo sự thanh thoát thuần phục của một người trưởng thành.
    Ngồi xuống bàn, cô thấy Ánh Tuyết không hiểu vì gì mà đỏ mặt.

    Đỏ như quả cả chua chín mong, ánh mắt cứ lấp ló lúc có lúc không nhìn qua anh cô.

    Còn anh cô thì không chút để tâm ngồi thưởng thức ly cafe của bản thân mình.
    Cô như biết một chuyện gì đó rất hấp dẫn mà cười thầm trong bụng.

    Có lẻ kiếp này bạn cô thật sự sắp thoát ế rồi.
    Nghĩ rồi cô cũng giới thiệu anh trai mình cho người bạn thân chí cốt này.
    -Tuyết Nhi, đây là anh trai mình Mặc Tử Lâm.

    Hôm nay mình thấy anh ấy đang rảnh nên đã rủ anh ấy đi uống trà sữa chung với mình á.
    Có anh trai kế bên, cô thật sự không thể ăn nói tự nhiên như xưng mày tao với Ánh Tuyết trước mặt anh được.

    Vì anh thật sự rất nghiêm khắc, cử chỉ hành động điều phải tao nhã khi ở gần anh.
    Còn Tuyết Nhi thì biết điều đó nên không quá lấy làm lạ, chỉ ngại ngùng khi thấy Tử Lâm ngồi uống cafe.

    Thật sự cô đã va vào lưới tình mà Tử Lâm đưa ra rồi mất.
    - Chào anh em là Lâm Ánh Tuyết.

    Anh cứ gọi em là Ánh Tuyết được rồi.
    Giờ đây anh mới chăm chú nhìn Tuyết Nhi như thầm đánh giá xem cô như thế nào.

    Rồi sau đó trầm tĩnh trả lời.
    - Ừ, cứ gọi anh là Tử Lâm đi.
    Cô ngồi kế bên cười thầm trong bụng, cả anh và Tuyết Nhi sau ngày hôm nay chắc chắn sẽ không còn ế nữa và sẽ không đống thêm vài cái tơ nhện..
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 6: Chương 6


    Kết thúc buổi đi chơi cùng với anh trai và Tuyết Nhi.

    Cô nhàm chán nằm dài trên giường suy nghĩ cách có thể khiến hai người đó đến với nhau.
    Nhưng nghĩ mãi nghĩ mãi cũng chẳng có suy nghĩ gì hay ho.

    Tuyết Nhi đáng yêu của cô không phải lúc nào cũng rảnh như thế.

    Còn anh trai thì đôi lúc chưng bộ mặt lạnh với cô, và là một tên cuồng công việc.

    Rất khó khăn cho việc kết đôi hai người đó lại với nhau.
    Thôi thì cô cũng đành kệ để khi khác suy nghĩ tiếp.

    Cô hiện tại muốn có một công việc gì đó ổn định ở Bắc Kinh một chút.

    Anh cô tuy cũng có một công ty riêng và cô muốn vào trong đó làm gì cũng được.
    Nhưng cô muốn có một công việc dựa chính vào sức lực của cô nên cô đã đăng kí vào phỏng vẫn của công ty PN CEO [ Bị ngu tên công ty đặt đại m.n ạ.

    Thông cảm hộ mình! ]
    Ngày mai là ngày đi phỏng vấn rồi, cô hơi lo sợ mình bị rớt.

    Vì công ty này gần như đứng hàng đầu của Bắc Kinh, Trung Quốc.

    Nhưng cô tin chắc rằng, với năng lực của cô.

    Chắc chắn rằng cô sẽ đạt được phỏng vấn.
    Rồi ngày mai cũng tới, cái ngày mà cô phải đi phỏng vấn.

    Cô thức dậy rất sớm, chuẩn bị đồ và hồ sơ đầy đủ tin chắc rằng mình không bị thiếu hay quên thứ gì.
    Bước chân ra khỏi nhà, cô khoát trên mình bộ đồ công sở, mái tóc dài được buộc gọn lên cao.

    Tạo nên nét thanh tao đẹp đẽ vốn có của cô.

    Sức hút mê người quyến rũ phát ra từ người cô khiến ai cũng phải ngó nhìn khẽ qua cô.
    Bước sảnh công ty, chỉ là một cái sảnh nhưng nó lại rộng lớn đến bất ngờ.

    To gần bằng cả một cái nhà, công ty tổng cộng có 57 tầng với tầng cao nhất là văn phòng của CEO.
    Bước đến quầy lễ tân, cô mỉm cười nhẹ nhàng nhìn cô nhân viên và lịch thiệp chào hỏi.
    - Chào cô tôi đi phỏng vấn xin việc, không biết phòng phỏng vấn ở tầng mấy vậy?
    Cô nhân viên ngơ ngác nhìn cô, bất ngờ trước vẻ đẹp dịu dàng lại rất lịch thiệp.

    Nhưng khi nhìn sâu vào đôi mắt cô, lại cảm giác có chút gì đó mất mát.

    Đau thương, một nỗi buồn hằn sâu trong đôi mắt.
    - À ừm....chị cứ đi đến tầng 32 rẻ phải căn phòng đầu tiên là phòng phỏng vấn thử việc ạ.
    Người nhân viên cũng lịch sự trả lời lại cô với nụ cười trên môi.

    Cô cũng mỉm cười chào lại như có lệ cảm ơn rồi đi vào thang máy.

    Bấm vào nút đi lên tầng 32, bước chân nhẹ nhàng thánh thoát của cô bước từng bước một đến phòng phỏng vấn.

    Khí chất ngời ngời lại mang theo vẻ quyến rũ của cô, khiến ai nhìn cũng phải xuyến xao.
    Đẩy cửa tiến vào căn phòng phỏng vấn.

    Ngồi vào một chiếc ghế của một góc để chờ đợi tới lượt mình.
    Ngồi được khoảng 15 thì cuối cùng cũng tới lượt cô vào phỏng vấn.

    Bước vào căn phỏng rộng, bên trong có 3 người đàn ông.

    Giữa là CEO của công ty, hôm nay không biết nỗi hứng gì mà cũng đi phỏng vấn cùng với trợ lí và tổng giám đốc.
    Đi đến ghế và ngồi ổn định một chỗ, khi đã sẵn sàng cô mới ngước mắt lên để chờ đợi câu hỏi từ 3 người phỏng vấn.
    Đập vào mắt cô là người đàn ông đang nhìn chằm chằm cô, người đàn ông này.

    Phải chăng là quá đổi quen thuộc đúng không....người đàn ông mà cô đã từng dành cả thanh xuân này cho anh ta.
    Phải chăng gương mặt đó đã in sâu trong đầu chẳng thể nào có thể quên được? Cô ngơ ngác nhìn anh, sự sợ hãi bỗng từ đâu dâng trào không hiểu lí do.
    Cả người cô giờ đây bắt đầu run cầm cập, sợ hãi lên đến đỉnh điểm khi anh đứng dậy đi tới bên cô và nắm tay cô thật chặt sau đó kéo đi.

    Để lại phía sau là 4 ánh mắt khó hiểu của hai người kia.
    Bấm nút thang máy đi lên thẳng tầng 57, bước vào căn phòng của anh.

    Cả người cô vẫn chưa thoát khỏi sự sợ hãi, cả cơ thể như bị ai đó điều khiển cứ run rẩy không ngừng.

    Cổ tay dâng lên từng đợt đau đớn, anh nắm chặt tay cô quá.

    Đau thật đấy, nó dường như muốn in vết bầm tím trên cổ tay của cô.
    Đẩy cô đè sát vào tường, xung quanh anh là sát khí nồng nặc không thể nào tả được nỗi.

    Đôi mắt từ lúc nào đã nhuốm lên sự tức giận mang theo chút buồn bã không nói nên lời.
    - Bao năm qua cô đã trốn chui ở đâu.

    Cô có biết tôi tìm kiếm cô suốt 5 năm qua đã cực khổ như thế nào không? Hả!
    Tay anh bóp mạnh vào cằm bé nhỏ của cô, khiến nó đau nhói lên từng cơn.

    Tay anh bóp chặt đến nỗi cô muốn thót lên một lời nói cũng chẳng nên lời.
    Không bước từ lúc nào, nước mắt đã dàn dụa khắp gương mặt mỹ mìu của cô.

    Đôi mắt long lanh giờ đây đã ngấn nước ngước lên nhìn anh.
    Cảm giác tuyệt vọng chẳng thể nói nên lời......
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 7: Chương 7


    Cảm giác tuyệt vọng chẳng nói nên lời.

    Ánh mắt cô ngước lên nhìn anh, mang theo gì đó có sự mệt mỏi.

    Đau thương, buồn bã, thất vọng.

    Lại cũng có mang theo chút gì đó gọi là cảm giác yêu.

    Ánh mắt như đang nhìn người đàn ông mà mình hằn nhớ từ rất lâu vậy.
    - Cô khóc cái gì, nước mắt cá sấu à.

    5 năm trước cô bỏ trốn đi, cô có biết tôi đã tìm kiếm cô lâu như thế nào không hả?
    Cô im lặng không nói, nhưng nước mắt chẳng hiểu vì điều gì mà cứ rơi.

    Thi nhau chảy trên gương mặt của cô, không nhìn anh nữa.

    Cô dường như muốn né tránh ánh mắt của anh đi vậy.
    Càng nhìn vào gương mặt của anh, những nỗi nhớ nhung của 5 năm qua cứ trào về.

    Những yêu thương cứ như vậy mà dâng trào trong ánh mắt của cô cũng như là nước mắt cứ đua nhau chảy xuống.
    - Tôi đi đâu, ở đâu cũng không phiền đến anh đây.

    Làm sao!? Tìm tôi khó khăn đến như vậy à.

    Nhìn anh giờ xem, rất đáng thương đấy!
    Nước mắt cứ chảy nhưng cô lại cao giọng nói với anh những lời cay đắng nhất.

    Tim giờ đây thắt lại đau đớn không thể tả, tim rỉ máu chảy từng giọt trong cơ thể.
    Cảm giác đau đớn thật khó tả và không thể nói nên lời.

    Bàn tay anh bóp chặt cằm bé nhỏ của cô, làm cho gương mặt cô méo mó và đau đớn khó tả.
    Anh tức giận tột độ, bàn tay vô thức muốn bóp nát đi gương mặt của cô.

    Thật sự không thể nào kiểm soát được cơ thể mình nữa.
    - Cô thì giỏi rồi, thả cô tự do 5 năm trời rồi.

    Cô lại đủ lông đủ cánh thế này, có phải đây là lúc cô nên quay trở lại cái lồng của mình rồi không.

    Trốn được 5 năm trời rồi, nhưng không ngờ hôm nay chính cô dâng bản thân mình cho tôi đấy.

    Đau đớn tôi sẽ cho cô gấp bội 5 năm trước.
    - Tôi còn chưa cho cô cảm nhận đủ cái cảm giác mà Lam Như đã chịu đâu, chưa cảm nhận đủ!
    Cảm giác như mọi thứ chậm lại một giây.

    Cô giờ bất động chẳng thể làm gì, trở về cái nơi đó ư.

    Phải trở về cái địa ngục trần gian đó ư? Không! Cô không muốn, nơi đó rất đáng sợ.

    Thật sự rất đáng sợ!
    Cô không muốn trở về nơi đó, cô đã từng rất ám ảnh những thứ xảy ra ở đó.

    Trầm cảm và ám ảnh tâm lí nặng, cô thật sự không thể nào quên được cái cảm giác đó.
    Cái cảm giác mà dường như chẳng còn muốn có chút ý nghĩ sống nào, chỉ muốn tự bản thân mình kết thúc chuỗi cuộc sống ngắn ngủi này.
    Nếu không thể chết, cô vẫn luôn tự cào xé bản thân mình thời gian bên Mỹ đó.

    Như muốn tìm cái cảm giác đau đớn hơn cái cảm giác ám ảnh tâm lí và trầm cảm đó.
    Nhưng mọi thứ điều không thành công và gần như cô muốn phát điên khi cứ ngày qua rồi đến.

    Cô đã phải chịu đừng rất nhiều mới có thể vượt qua điều đáng sợ nhất trong cuộc đời của cô.
    Cô không muốn quay trở về nơi đó, không! Cô thật sự không muốn quay về.
    Cô bỗng nhiên phản kháng kháng anh dữ dội.

    Anh bất ngờ trước hành động của cô.

    Cô không muốn trở về nơi đó dữ vậy sao?
    Vùng vẫy một hồi dẫn đến kiệt sức, cả cơ thể cô sốc tâm lí đến nỗi ngất đi lúc nào không hay.

    Cả cơ thể mỏi nhừ mệt mỏi.

    Mi mắt đã chẳng thể nào mở lên nỗi, và rồi cứ thế.

    Chìm vào giấc ngủ sâu.....
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 8: Chương 8


    Cả cơ thể mệt mỏi không trọng lực từ từ ngã rập xuống.

    Phía trước tối đen chỉ còn là bóng tối bao vây, mù mịt chẳng thấy đường đi.
    Tỉnh dậy đã là một khoảng thời gian rất lâu sau đó, trước mắt là trần nhà trắng tinh.

    Tay phải đang phải truyền nước biển, dường như anh cho cô dưỡng thương ở chính căn nhà c*̉a anh.
    Trước mắt chỉ là phần lạnh lẽo u ám chẳng có gì, cô chính là rất khiếp sợ nơi này.

    Nó để lại cho cô rất nhiều kí ức mà đừng nói đến nhớ, nghĩ đến cô cũng cảm thấy sợ hãi đến phát điên.
    Vì sao lại đưa cô trở lại đây, cô thật sự không muốn! Không muốn ở lại đây, nơi này......sao lại có thể đáng sợ như vậy? Nhìn quanh đâu cũng chỉ toàn nghe những tiếng roi quất lên da thịt.
    Xung quanh toàn là những tiếng chửi rủa th* t*c phát ra từ miệng người đàn ông mà cô yêu thương nhất.

    Đồ đạc trong căn phòng bấy giờ bị cô đập nát hết cả.

    Những đống thủy tính lớn nhỏ rãi rác khắp căn phong trắng tinh sang trọng vài phút trước.
    Bước chân đi khắp phòng tìm kiếm một thứ gì đó có thể giúp cô thoát khỏi cơn sợ hãi này, chân dẫm lên những mảnh vỡ khiến nó chảy máu khắp sàn nhà.
    Nhưng dường như người đạp lên nó chẳng có chút cảm giác gì là đau, mà dường như còn muốn dẫm mạnh hơn để niềm đau lấn át sự sợ hãi nơi cô bây giờ.
    Đáng sợ quá....thật đáng sợ, ai đó giúp cô thoát khỏi đây đi.

    Cô sợ quá, tại sao lại tối như vậy, đừng mà....đừng bỏ cô tại sao không ai tin cô....tại sao không có một ai vậy....
    Anh vừa về tới nhà thì liền được người hầu báo cáo.

    Cô tỉnh dậy liền đập phá đồ đạc rồi la hét rất đáng sợ, không người hầu dám mở cửa xem cô như thế nào cả nên chỉ đành ở dưới sảnh đợi anh trở về.

    Anh hỏi tại sao không bảo quản gia gọi điện cho anh về sớm hơn một chút rồi gấp gáp chạy lên phòng mở cửa tìm kiếm người con gái ấy.
    Bước vào căn phòng lộn xộn, trên sàn nhà vẫn còn vương một vệt máu dài kéo lê rất nhiều chỗ.

    Chiếc giường trắng tinh đã nhuốm đã một mảng, máu vẫn chảy mãi không ngừng lại được.
    Trên giường là một cô gái trong nỗi hoảng sợ ôm chặt lấy cơ thể run rẫy không ngừng.

    Dường như muốn bỏ qua tất cả hiện thực rồi tạo nên một không gian chỉ có duy nhất bản thân.
    Nếu được an toàn như vậy đối với cô thì hay biết mấy, cô thật sự rất sợ cái thế giới này.

    Làm ơn đi, nếu không còn người anh trai duy nhất kia.
    Cô mãi mãi cũng chẳng muốn bản thân có thể sống tiếp.

    Điều đáng sợ không phải là chết đi, mà là sống trên một cuộc đời mà tìm mãi chẳng thấy được một lí do nhỏ nhoi để giúp bản thân có động lực để tiếp tục sống..
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 9: Chương 9


    Cả cơ thể nhỏ bé cuộn lại một chỗ run rẫy từng hồi không ngừng.

    Nỗi sợ hãi chưa kịp dứt bên tai lại vang lên tiếng nói mà vừa khiến cô hận vừa khiến cô thương nhớ.
    -Cô dở trò điên khùng gì đây hả.

    Giả khùng giả điên hù dọa tôi sao, cô muốn có được sự thương hại c*̉a tôi dành cho cô hay gì!
    Vừa nói anh vừa tiến đến bên cạnh cô, bóp chặt hai cánh tay kéo ra.

    Như vô tình thuận theo lực kéo c*̉a anh, cô ngước đôi mắt trống rỗng nhìn anh.
    Tựa như chỉ còn sự sợ hãi lắp đầy trong đôi mắt ấy, nhìn đâu đó vẫn mang theo chút gì đó c*̉a sự đau đớn tột c*̀ng.
    Cả cơ thể phút chốc mất thăng bằng, ngất xỉu đi vì đã quá kiệt sức và mệt mỏi vì phải đấu tranh với nỗi sợ hãi trong đầu.
    Một lần nữa lại mở mắt tỉnh dậy trong căn nhà mà cô khiếp sợ trong bao năm qua.

    Dường như sợ quá khiến cô chẳng thể nào sợ hơn nữa.

    Đôi mắt chỉ tĩnh lặng mở rồi nhìn thẳng lên trần nhà, vô thức tựa như người không hồn.

    Cả cơ thể đã đau đớn đến mỏi nhừ chẳng thể nào di chuyển nỗi.
    Cứ nằm đấy như không gian vô định, thời gian trôi tựa như không có điểm dừng lại.
    Tưởng chừng như cuộc đời chỉ nhàm chán đến như vậy, lại bị phá vỡ bởi một tiếng mở cửa phòng.
    *Cạch!
    Cả cơ thể dường như có phản ứng lại với tiếng động đó mà cơ hồ di chuyển.

    Đau đớn vẫn còn đó chỉ là đã giảm bớt đi phần nào.
    -Tiểu thư, cô đã tỉnh rồi thì ăn chút cháo đi ạ.

    Đây là lời thiếu gia dặn trước khi đi, mong cô ăn được một chút!
    Lời quản gia nói không nặng không nhẹ, nhưng lại mang theo chút gì đó c*̉a sự khinh bỉ cô.
    c*̃ng đúng! Cô nỗi tiếng mà, chính cô đã giết em gái ruột c*̉a mình để cướp đi chiếc ghế Tần Phu Nhân này đấy.

    Cô thật sự rất nỗi tiếng mà, cô nổi tiếng dưới sự khinh bỉ và miệt thị c*̉a tất cả mọi người.

    Phải! Cô giết chết em gái c*̉a.

    mình mà.
    Tự tặng cho bản thân cô một nụ cười khinh bỉ nhất.

    c*̃ng là cô tham lam cái ghế phu nhân này mà, giờ có nó trong tay rồi nhưng sao lòng chẳng thấy hạnh phúc.

    Chỉ có sự cay đắng mãi không nguôi, cô rõ ràng đã có tất cả rồi mà.

    Có được những thứ cô muốn rồi mà, người đời miệt thị tay cô dính máu.
    Nhưng tại sao lòng lại chẳng vui, cô đáng lẻ phải rất hạnh phúc chứ.

    Cô đã đánh đổi tất cả mọi thứ để giành được chiếc ghế cô đang ngồi mà bao nhiêu người với tới c*̃ng chả được.
    À...đúng rồi...cô có tất cả rồi...nhưng tình yêu c*̉a anh...thì không.

    Khả Phong, anh yêu em một lần có được không.....
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 10: Chương 10


    Cố gắng ngồi dậy với cái thân thể đau nhứt này.

    Cầm chén cháo sau đó cố gắng nuốt thật nhanh vào sâu cuống họng, cảm giác mắc ói cứ dâng lên nhưng vẫn cố gắng kìm nén lại.
    Uống xong một chén, người quản gia kìa c*̃ng rời đi.

    Bỏ lại cô với căn phòng trơ trọi cô đơn lạnh lẽo, tiếp tục lại lạc vào vòng xoắn c*̉a sự suy nghĩ.
    Cứ ngồi đấy, nghĩ và chỉ có nghĩ.

    Không biết trời đã tối lúc nào không hay, nhìn xuống bàn chân đã băng bó vải trắng.

    Chỉ đành nở một nụ cười nhạt.
    Khoảng thời gian trước đây khi còn bên cạnh anh, phải chăng cô đã quá quen với những tiếng roi quất.

    Hay những đòn roi như tử thần giáng lên người mình.
    Nhìn những vết sẹo còn chưa kịp phai mờ, vậy mà bấy giờ lại in sâu đậm trong tâm trí cô đến như vậy.
    - Khả Phong! Có phải tôi chết rồi anh mới dừng lại những điều tra tấn khủng khiếp này hay không?
    Đôi mắt mang theo sự oán giận nhưng lại có sự tiếc nuối.

    Yêu anh....cô đã từng rất yêu anh, tựa như muốn moi móc cả tim gan ra dâng hiến tặng cho anh.
    Đến cuối c*̀ng chỉ vì một sự việc không thể nào ngờ đến về cái chết c*̉a em gái cô.

    Mà mọi chuyện lại thành ra như bây giờ.
    Mọi đau đớn buồn tủi dường như chỉ một mình con người nhỏ bé là cô gánh chịu.

    Một mình cam chịu những vết thương đau nhứt nhói chẳng thể nói nên lời.

    Đang trong dòng suy nghĩ tột c*̀ng c*̉a sự đau thương.

    Bỗng cô nghe thấy tiếng xe chạy vào sân nhà, biết rằng anh đã trở về sau một ngày dài.
    Nhưng cô lại cảm thấy chẳng có một chút gì đó c*̉a sự vui vẻ hạnh phúc.

    Giá như mọi thứ đừng như ngày hôm nay, đừng có những kí ức đau buồn như ngày hôm này dành cho cả hai.
    Thì phải chăng, ai c*̃ng điều có hạnh phúc riêng c*̉a bản thân rồi đúng không?
    Nhưng tất cả đều chỉ là chữ giá như, giá như giá như giá như!!
    Tại sao chỉ là giá như, tại sao cuộc đời c*̉a cô mãi mãi không bao giờ có được hai từ "Hạnh Phúc"
    Cánh cửa phòng bật mở ra, từ bên ngoài là một chàng trai mặc áo vest.

    Mang theo vẻ đẹp mê người ấy, lại có chút gì đấy sự cô đơn tột c*̀ng.
    Bước đến bên cạnh cô, bóp chặt gương mặt mỏng manh tựa như chỉ cần dùng lực mạnh một chút nó liền vỡ tan hòa cùng với không khí.
    - Có lẻ như cô chưa từng cảm thấy hối hận với việc mình đã làm năm xưa với chính người em gái đã mất của mình.

    Tại sao con người cô có thể trở nên độc ác đến như vậy?......
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 11: Chương 11


    Có lẻ như cô chưa từng cảm thấy hối hận với việc mình đã làm năm xưa với chính người em gái đã mất của mình.

    Tại sao con người cô có thể trở nên độc ác đến như vậy?.....
    Tiếng nói của anh cứ vang vọng dài trong đầu...tại sao cô phải hối hận? À đúng rồi, cô thật lãng trí.

    Chính cô giết em gái mình mà, sao không hối hận đi.

    Lại một lần nữa nở một nụ cười khinh bỉ dành tặng cho bản thân mình.
    - Ha! Có phải hối hận rồi thì anh sẽ tha cho tôi đúng chứ.

    Tần Tổng! Tôi xin lỗi, tôi hối hận rồi đấy.

    Anh tha cho tôi đi ha?
    Lời nói tựa như cầu xin cho có lại mang theo sự khinh bỉ đặc biệt dành tặng cho anh.

    Hối hận? Hối hận cái gì chứ! Cô sống trên đời này chưa từng biết hối hận là gì.
    Cô chẳng làm gì cả, cô chẳng có điều gì tiếc nuối để khiến bản thân mình phải hối hận với anh.

    Cô chẳng làm gì cả!!
    - Khả Phong! Tôi nói cho anh biết, cả cuộc đời này của tôi chưa từng biết hối hận là cái gì! Tôi không làm gì cả.

    Sau này sẽ có một ngày, tôi sẽ khiến người hối hận đó lại chính là anh.

    Và chỉ có thể là anh mà thôi.
    Cô mạnh miệng nói lên những lời ấy, tựa như chẳng sợ trời cũng không sợ đất.

    Cô chẳng còn điều gì để sợ ngoài nỗi ám ảnh tâm lí cứ vọng thẳng vào đầu này nữa rồi.
    Bàn tay bóp gương mặt của cô ngày một dùng lực mạnh hơn.

    Dường như đang cố kìm nén cảm xúc tức giận không thể nào dừng lại đang dâng lên trong người.

    -Cô nói cái gì! Nói lại tôi nghe xem.

    Người hối hận là tôi à, cô nghĩ cô là ai.

    Loại người lòng dạ ác độc như cô, tại sao số kiếp mạng lớn đến như vậy.

    Đã 5 năm qua mà cô vẫn còn sống.
    - Phải chăng có tên nào bao nuôi bên Mỹ nên bây giờ mới trở nên ngon lành và béo bở đến như vậy.

    Người tình nhân đó của cô đang ở đâu nhỉ, không biết giờ anh ta đang hoảng loạn tìm kiếm cô cỡ nào ha?
    Từng lời nói của anh tựa như châm chọc cô đến méo mó gương mặt.

    Anh ta biết anh trai cô, nhưng lại nghĩ là tình nhân bên Mỹ của cô!
    Phải làm như thế nào đây, cô không thể nào để anh đụng vào anh ấy được.

    Cô chẳng có gì ngoài anh trai của cô cả, nếu anh ấy có chuyện gì.

    Cô làm sao có thể sống nỗi đây, thật sự không thể như thế được, cô phải tìm cách thôi!!!
    - Tôi cấm anh đụng vào anh ấy, bằng không tôi liều chết với anh !.
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 12: Chương 12


    Tôi cấm anh đụng vào anh ấy, bằng không tôi liều chết với anh!!!!
    Anh nở nụ cười khinh bỉ, à thì ra cô xem trọng tên tình nhân rẻ rách này đến như vậy à.

    Hay đấy, dám bên cạnh một người đàn ông không phải anh suốt 5 năm trời.
    Cô đã ăn bao nhiêu cái gan để có được cái sự gan dạ chọc vào hang cọp như ngày hôm nay rồi.
    - Cô sợ hắn ta có chuyện gì đến như vậy à.

    Tôi không nghĩ hắn ta có chuyện gì đâu nhưng mà, chỉ cần cô nghe lời tôi.

    Ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi, phục tùng tôi, hmmm tôi có thể suy nghĩ về việc xử lí anh ta như thế nào.
    Vừa nói anh vừa làm gương mặt giả bộ suy nghĩ nhưng vẫn liếc xem gương mặt của cô như thế nào.
    Nhìn xem, cuối cùng gương mặt của cô cũng có cảm xúc rồi.

    Cũng có sự sợ hãi rồi, hắn ta trong lòng cô quan trọng đến vậy sao.

    Điều này khiến anh rất khó chịu!!
    - Tần Khả Phong, tôi không ngờ anh lại dùng chính cái cách bỉ ổi này để khiến tôi ngoan ngoãn ở bên cạnh anh.

    Anh từ lúc nào mà vứt bỏ hết cả những tự tôn của bản thân đi làm chuyện đáng khinh bỉ này vậy.
    - Điều tra tôi suốt 5 năm qua à, thật nực cười.

    Anh nhìn xem, anh làm tôi hoảng sợ rồi đó, tôi sợ rồi đó.

    Xem xem đã vừa lòng anh hay chưa.
    Dù lo lắng cho anh trai nhưng cô vẫn cố gắng chế giễu chính anh.

    Cô chính là rất kinh tởm cái cách mà anh làm để có thể khiến cô ngoan ngoãn và im lặng ở bên anh.
    Ấy vậy mà vết thương trong lòng lại ngày một sâu hơn, đau thật đấy.

    Rốt cuộc cô cũng chỉ là một vật anh còn cảm thấy sử dụng được nên cố tranh giành cô trở về.
    Và cuối cùng cô là cái gì chứ? Đồ chơi của anh hay sao.

    Cứ không thích thì vứt bỏ, nhưng khi thấy người khác giành đồ chơi của mình.

    Anh lại hoảng loạn giành trở lại.
    Rốt cuộc trong mắt anh.

    Cô là cái thá gì, hay chỉ là một con chó trong mắt anh.

    Không thích thì chà đạp, dẫm đạp nó một cách thê thảm.
    Sau đó giành nó từ một tay của người khác, rồi lại tiếp tục dẫm đạp lăng mạ nó.
    Người con trai mà cô đã từng yêu năm ấy đâu rồi.

    Rốt cuộc thời gian đã mài mòn con người chúng ta trở nên như thế nào rồi, tại sao mọi thứ đã không còn giống như trước đây nữa?
    - Tôi chỉ là con chó trong mắt anh thôi hay sao, thích thì vứt.

    Không thì giành lại à? Anh xem tôi là cái gì vậy, tôi là gì trong mắt anh chứ......
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 13: Chương 13


    Rốt cuộc trong mắt anh, tôi là cái gì vậy.....
    Cô có khác gì con chó dưới tên của anh không? Rốt cuộc tình yêu của anh dành cho cô rộng lớn bao nhiêu vậy.

    Rộng lớn đến nỗi đánh đổi cả tự tôn của bản thân chỉ để cô ở bên anh?
    - Phải! Em chính là con chó của tôi.

    Một con chó luôn luôn phải nằm dưới thân của chủ nhân nó mà r*n r* cầu xin!!
    Lời nói của anh tựa như dao cấu vào tim gan đau nhói.

    Từng lời nói như muốn đâm nát tâm can của cô hiện tại.
    - Ha thì ra với anh, tôi cũng chỉ là con chó, con đ**m rẻ tiền.

    Nhưng anh nên nhớ, vì con đ**m rẻ tiền này mà anh đã vứt bỏ từ tôn của mình chỉ để giữ chân một con đ**m là tôi đây bên cạnh.

    Và cho dù tôi là đ**m đi nữa, thì anh cũng chẳng khác gì tôi đâu!
    Lời xỉa xối của cô thật sự chọc giận con người nóng nảy trong anh.

    Tức giận bóp chặt chiếc cổ trắng ngần ấy như muốn g**t ch*t cô tại chính căn nhà này.
    - Đáng ghét! Thì sao chứ, dù như thế nào cô cũng chỉ là con đ**m dưới thân tôi.

    Cô có quyền gì để nói sao, cô đánh giá cao bản thân mình đến vậy à!!
    Càng nói anh càng dùng lực siết chặt chiếc cổ nhỏ nhắn của cô.

    Đến khi nhìn thấy gương mặt như sắp chuyển sang xanh của cô mới hoảng sợ buông ra.
    Cổ vừa được giải thoát, cô tựa như một con người vừa vụt chạy được khỏi tay của một tên thần chết rất đáng sợ.

    Liền thở lấy thở để.

    Cố gắng tiếp nhận không khí nhanh nhất có thể.
    Cả cơ thể gần như kiệt sức chỉ vì nói chuyện với anh.

    Thật sự rất mệt, cô dường như chỉ muốn nằm xuống cái giường dài mà nhắm thật chặt mắt lại.

    Không tỉnh dậy nữa cũng được.
    Nghĩ là làm cô bắt đầu nằm xuống và ngủ, gần như là ngó lơ sự hiện diện của anh trong chính căn phòng này.

    Cô không muốn bản thân mình tiếp tục mở mắt để nhìn thấy anh nữa.
    Nằm một hồi lâu không thấy động tĩnh.

    Cho là anh đã đi ra khỏi phòng rồi thì yên tâm đi ngủ một giấc cho đỡ mệt.
    Cô tỉnh dậy thì đã là câu chuyện của sáng ngày hôm sau.

    Muốn bước chân xuống giường để đi ra ngoài và cả vệ sinh cá nhân nữa.
    Bấy giờ cô mới cảm thấy có gì đó thật sự sai sai ở dưới cổ chân của mình.

    Vô tình lướt nhẹ như con gió qua.

    Sắc mặt cô lập tức từ hồng hào chuyển sang trắng bạch.
    - Tần Khả Phong! Anh mau thả tôi ra.

    Thả tôi ra mau, tôi không chấp nhận làm con chó của anh suốt cuộc đời này.

    Không bao giờ!!!.
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 14: Chương 14


    Tiếng la hét của cô thất thanh vang từ căn phòng, rồi cứ dội đi xa trong căn nhà trống vắng không một bóng người này.
    Cho dù cô có cố vùng vẫy, la hét đến cạn cả tâm can, cũng sẽ chẳng có ai có thể bước đến bên cạnh cô lúc này.
    Cô đơn, đơn độc giữa một bầy hoa tỏa mùi hương.

    Chỉ riêng bản thân là lạc lõng giữa rừng hoa ấy.
    Cuộc đời rất thích trêu chọc con người, sống một cuộc đời nhưng luôn chịu những khinh bỉ của mọi người xung quanh.
    Những ngày tháng đau đớn còn hơn là được chết đi này.

    Với một cô gái như cô, đáng lẻ đã gục ngã trước anh từ 7 năm về trước.
    Cái ngày mà vết khâu trên ngực cô được tạo thành, đau đớn tựa như dao cứa tim gan.

    Cái chết tưởng chừng như cố ý đó của Lam Như.

    Đã tạo hóa nên con người ác quỷ trong anh.
    **Rầm!!

    Cửa phòng bệnh viện bị đạp tung ra, bên trong là thân hình của một cô gái tựa như thiên thần.

    Xinh đẹp đến mê người nhưng trên người lại có vài vết thương lớn nhỏ như xây xác gây nên.
    - Mặc Lam Nhi, tôi không ngờ cô độc ác như vậy.

    Chỉ vì em ấy có hôn ước với tôi mà cô nỡ lòng nào đẩy em ấy rơi xuống như vậy ư ? Mặc Lam Nhi! Con người của cô rẻ tiền đến như thế nào vậy!?
    Tiếng nói chói tay của anh vang vào đầu cô như chết lặng.

    Anh nói gì cơ? Cô giết em gái mình? Cái gì chứ, cô đâu có giết hay đẩy em ấy.

    Anh hiểu lầm cô chẳng....?
    - Anh nói gì em không.......
    Chưa kịp nói xong, anh đã trực tiếp váng xuống mặt cô một cái tát thật mạnh và đau đớn.

    Cả nữa gương mặt gần như là tê buốt đau đớn đến méo mó.
    Anh vậy mà đánh cô.....

    - Còn biện minh nữa à, có người nói thấy cô ở đó và tranh chấp với Lam Như sau đó liền đẩy cô ấy té xuống dòng biển lạnh đó.

    Mặc Lam Nhi! Tại sao cô lại có thể làm như thế.

    Cô biết rõ ràng cô ấy không biết bơi!!
    Cô đơ khi nghe lời anh nói, cái gì mà tranh chấp rồi đẩy nhau chứ.

    Cô không hiểu gì cả, chính cô cũng bị thương và phải nằm bệnh viện.

    Anh không mảy may hỏi thăm mà vừa gặp đã giáng cô một cái tát đau đớn!
    - Anh nói gì vậy A Phong.....em thật sự không có làm gì hết.

    Em không hiểu anh muốn nói về cái gì, em và Lam Như đâu hề tranh chấp gì đâu.

    Sao anh không tin em lại tin những lời đồn đại chẳng rõ nguồn gốc?
    Cô uất ức nhìn anh, chính cô lại không hiểu được.

    Tại sao anh không tin cô chứ, cô đâu làm cái gì đâu.

    Tại sao không tin cô*.....
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 15: Chương 15


    *Tại sao anh lại không tin cô, lại đi tin những lời nói chẳng rõ là đúng hay sai kia.

    Cô khiến anh không thể tin tưởng đến như vậy sao ?
    Đưa đôi mắt đuộm buồn nhìn anh như chứa cả nghìn nỗi thất vọng tràn trề.

    Anh không tin cô, cô chẳng là gì trong lòng anh cả.
    - Tại sao tôi phải tin cô! Thứ đồ độc ác như cô tại sao lại còn sống trên cõi đời này làm gì.

    Sao không đi chết đi?
    Vừa nói anh vừa tiến đến gần cô, nhanh tay chụp lấy con dao gọt hoa quả trên bàn.

    Anh rạch ngang qua ngực cô, lực anh vừa nhanh vừa mạnh.

    Lại còn cố tình nhấn sâu vết dao xuống, tựa như muốn đâm nát cô vậy.
    Không kịp thốt nên lời, áo bệnh nhân rách toàn ra một đường.

    Máu chảy dường như chẳng dừng lại, trước mắt cô chỉ còn tương lai mịt mù mà thôi.
    Tỉnh dậy đã là 3 ngày sau kể từ khi anh rạch vết dao ấy lên ngực cô.

    Mọi thứ vẫn như vậy, vẫn tĩnh lặng chẳng có chuyện gì.
    Nhưng tại sao không có nỗi một người thân đến bên cạnh cô, không ai quan tâm an ủi cô.

    Mọi người đâu hết rồi sao chẳng ai tới thăm cô vậy? Cảm giác như bản thân cô chưa từng tồn tại*!
    Cảm giác cứ một mình mãi sinh ra cảm giác như bản thân cô đang bị bỏ rơi và dường như mọi người muốn quên đi sự có mặt của cô.
    Cứ ngày này qua ngày nọ, một mình hiu quanh trong căn phòng với bốn bức tường trắng.

    Mùi sát trùng ngày nào cũng phải ngửi thấy khiến cô cảm thấy bản thân mình thật đáng thương.
    Đang cảm thấy uất ức trong lòng gần như muốn khóc.

    Bỗng nhiên cánh cửa mở ra, bước từ bên ngoài là cha mẹ của cô.

    Họ cuối cùng cũng tới rồi, dạo gần đây họ bận không tới thăm cô được.

    Giờ cuối cùng cũng tới rồi! Cô vui quá!!
    Cảm giác hạnh phúc chưa được bao nhiêu, liền cảm thấy ánh mắt sắt lạnh từ người cha thân yêu mà cô ngày đêm ngưỡng mộ.

    Ánh mắt chán ghét từ người mẹ đã đứt ruột sinh ra cô.
    Họ nói chuyện với cô, như có như không và dường như nếu có thể rời đi.

    Họ đã chẳng luyến tiếc gì để ở lại đây và ngắm nhìn khuôn mặt chán ghét của cô.

    - Lễ đính hôn với Tần Gia đã đặt sẵn không thể hủy.

    Lam Như đã mất tích, mày vào thế nó đi.
    Cha cô chưa từng nói những từ ngữ quá đỗi xa lạ với cô như thế.

    Nhưng sao hôm nay lại xa cách cô đến vậy, cô đã làm gì sai sao.

    Sao ai cũng nhìn cô với ánh mắt hệt như chán ghét như thế?
    Cô đơ ra không hiểu chuyện gì, cha cô nhìn cô với ánh mắt đó.

    Người mẹ lại chán ghét chẳng mảy may nhìn cô nữa, sau cùng là hai người đó rời đi như chưa từng xuất hiện......
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 16: Chương 16


    Nở một nụ cười tựa như an ủi bản thân mình.

    Cô đã mạnh mẽ, đã cố gắng mạnh mẽ được như ngày hôm nay.

    Đã cố gắng vượt qua tất cả mọi chuyện.

    Cô đã rất mạnh mẽ rồi mà đúng không....
    Nước mắt cô bắt đầu rơi trên gương mặt thanh tú, khóc gì chứ.

    Cô đã từng nghĩ rằng nước mặt cô đã cạn kiệt vào đúng 7 năm trước đây rồi chứ.

    Tại sao đến giờ vẫn còn có thể khóc ?
    Thật yếu đuối, tại sao cô có thể yếu đuối đến như vậy chứ.

    Cô đã từng rất mạnh mẽ vượt qua tất cả mọi chuyện.

    Mọi giong bão đều đã đi qua, mọi đau thương cũng đã từng gồng gánh trên đôi vãi nhỏ bé này.
    Mà tại sao cho đến giờ phút này, cô lại yếu đuối đến như vậy.

    Hận không thể cào xé bản thân mình để cho nỗi đau dằn xé sự yếu đuối đang rơi trên gương mặt đẫm nước này.
    Đưa đôi tay vuốt nhẹ lên gương mặt, vuốt ngang đôi mắt.

    Xuống miệng rồi dừng lại.
    - Muốn hận anh, nhưng lại yêu anh.

    Muốn yêu anh, nhưng hận thù không cho phép....
    Còn gì đau hơn khi yêu người ta nhưng lại không đến được với người ta.

    Hận thù luôn khiến tất cả chúng ta mù mắt chẳng thấy gì.

    Thứ khiến chúng ta ngu muội nhất chính là tình yêu.

    Và thứ khiến chúng ta không bỏ được, chính là hận thù với người mình yêu.
    Có ai yêu mà không thương không hận.

    Chính là vì anh đã ban tặng cô quá nhiều tổn thương.

    Đến nỗi tình yêu của cô có vị tha đến mấy, cũng chẳng thể nào rửa sạch những điều mà anh đã làm bao năm qua.

    Từ những đau đớn dằn xé tâm can, đến những vết sẹo không thể nào xóa mờ.

    Phải chi ngày đó anh dành cho cô một chút tin tưởng dù chỉ là nhỏ nhất.
    Thì có lẻ giờ đây, mọi lỗi lầm của anh dù cho kinh thiên động địa.

    Cô cũng có thể rũ lòng tha thứ, nhưng không....anh không nỡ bố thí cho cô một ánh mắt.
    Ngày đó giá mà mọi chuyện đừng xảy ra là như thế.

    Thì có lẻ phải chăng cô vẫn là một người bình thương, là một người vợ bình thường.

    Có những đứa trẻ cười đùa vang vọng khắp căn nhà.
    Cô chỉ muốn là một người bình thường mà thôi.

    Cô không cần danh cao vọng tộc, không cần vinh hoa phú quý.

    Thứ cô cần đơn giản chỉ là một gia đình, có một người chồng biết yêu thương cô.

    Nhưng đứa con như vàng bạc châu báo.
    Như vậy cô đã thấy vui và hạnh phúc lắm rồi, nhưng cuộc đời vốn trớ trêu đến vậy.

    Nó không muốn cô là một người bình thường, luôn tạo nên những bi kịch mà người đóng vai chính luôn phải mỉm cười trong đó là cô.
    Thật buồn cười cho số phận nghiệt ngã này.

    Cuộc đời thật là trớ trêu, luôn sẽ tặng cho chúng ta rất nhiều thất vọng trong cuộc đời.
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 17: Chương 17


    Mệt mỏi này chồng chất lên mệt mỏi nọ.

    Nếu nói rằng 5 năm qua cô đã có một khoảng thời gian an nhàn tĩnh dượng bệnh.

    Thì mọi thứ đều là sai, 5 năm qua cô sống trong lo sợ lo âu.
    Nhưng ám ảnh cứ vang vẳng trong đâu không bao giờ dứt.

    Những tiếng nói, lời nói của anh.

    Những ánh mắt sắt lạnh từ gia đình.
    Đó chính là điều khởi nguồn những cơn sợ hãi và ám ảnh trong cô.

    Tự dối lòng bản thân rất mạnh mẽ, nhưng thực chất chỉ cần đụng nhẹ một cái.

    Cả cơ thể lẫn tâm hồn của cô điều có thể gục ngã.
    - Khóc không hẳn là yếu đuối, khóc cũng như là vơi đi bớt những nỗi đau giấu thầm sâu trong lòng.

    Nhưng tại sao khi khóc, tôi lại chẳng bao giờ vơi đi những nỗi đau tựa như in sâu trong trí nhớ này ?
    Cô cảm thấy bản thân mình đáng thương.

    Thật sự đáng thương, tại sao cô chẳng có nổi một khoảng thời gian nào đó thật sự hạnh phúc.

    Cô chỉ muốn yêu anh trọn vẹn một chữ yêu mà thôi....
    Về phần Mặc Tử Lâm, anh bỏ bê công việc mấy ngày trời.

    Gấp gáp cho người tìm kiếm thông tin về người em gái duy nhất còn lại của mình.
    Anh thật sự rất lo sợ, anh chỉ có duy nhất cô là người em gái còn lại.

    Mặc Lam Như.....thật sự đã không tìm thấy tung tích.

    Sự ra đi của người em gái nhỏ ấy, anh thật sự rất đau buồn.
    Nhưng anh biết rõ con người của Lam Nhi, cô là một người rất hiền lành và nhút nhát.

    Đôi lúc lại khá hòa động với tất cả mọi người, ra ngoài sẽ luôn mang theo vẻ lạnh lùng thì chỉ có 5 năm trước mới xuất hiện.
    Cô chắc chắn không hại Lam Như, hai chị em đó rất yêu thương nhau.

    A Nhi không phải chỉ vì một chiếc ghế Tần phu nhân mà nhẫn tâm g**t ch*t em gái của mình.
    Phải chăng sự việc hôm đó là một hiểu lầm mãi không tìm ra lí do.

    Hay đằng sau lại có một thế lực nào đấy chống đối với anh và cả Khả Phong.

    Ngăn cản mọi thông tin của sự việc năm đó truyền ra? Việc đó chỉ có ông trời mới biết.
    Còn giờ thì anh vẫn lo lắng và cố gắng đi tìm cô ở mọi nơi.

    Những nơi cô từng đi qua hay những quán cafe cô đã từng rất thích.

    Nhưng mọi thông tin chỉ là con số không tròn trĩnh.
    Mặc Lam Nhi, em ở đâu rồi.

    Anh không tìm thấy được em, làm ơn anh không thể mất em.

    Em là người thân duy nhất trên cõi đời này của anh.
    Hứa với anh em đừng xảy ra chuyện gì cả A Nhi.

    Em đợi anh, đợi anh tìm thấy em.

    Đừng có chuyện gì cả!!.
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 18: Chương 18


    Sự sợ hãi dâng tràn trong lòng.

    Khụy gối và gục ngã dưới cơn mưa đang đổ xuống lề đường.

    Mái tóc được chải chuốt gọn gàng giờ đã rối bời và ướt nhẹp do cơn mưa.
    Trong lòng đang dâng tràn sự lo sợ mất cô.

    Điện thoại bỗng vang lên từng hồi chuông, là Ánh Tuyết gọi.

    Ánh Tuyết gọi anh để làm gì chứ?
    - Alo?....
    Giọng anh khàn và trầm đi do ngồi dưới mưa, một phần cũng là do anh đã thật sự khóc vì lo sợ không thể nào tìm thấy cô nữa.
    - Tử Lâm anh có biết Nhi Nhi ở đâu không em cứ gọi điện cậu ấy mãi nhưng chẳng thấy đâu.

    Toàn báo là không thuê báo được.

    Anh có biết cậu ấy ở đâu không ? Em lo quá!!
    Giọng Lâm Ánh Tuyết rưng rưng tựa như sắp khóc.

    Cô rất quý Lam Nhi, dường như những lúc cô gục ngã điều có Nhi Nhi ở bên cạnh an ủi.

    Dù cho lúc đó Nhi Nhi thậm chí còn tổn thương và mệt mỏi hơn cô.
    Nhưng Nhi Nhi luôn dành thời gian và mọi sự quan tâm cho người khác.

    Đến bây giờ gọi điện không nghe máy, tìm tới nhà không thấy ai.

    Cô thật sự lo lắng đến phát hoảng mà gấp gút chẳng do dự điện vào số của Tử Lâm.
    - A Nhi.....em ấy mất tích rồi....
    Giọng nói trầm bỗng của Tử Lâm vang trong đầu Ánh Tuyết.

    Cả người cô dường như cứng đờ đi chẳng thể di chuyện cũng không thể nói nên lời.

    Cái gì....! Nhi Nhi của cô, mất tích rồi...
    Cô hoảng sợ, lo lắng không kém gì Tử Lâm là mấy.

    Gấp gáp hỏi xem anh đã tìm thấy cô chưa rồi cũng cho người phụ anh tìm kiếm ra cô nhanh nhất có thể.
    Ở một nơi khác, có một người con gái gương mặt phờ phạc như chẳng có sự sống.

    Nằm co lại ở một góc tường cố ôm trọn lấy cơ thể mình như tìm kiếm sự an toàn nhất định.
    Cố gắng tạo cho bản thân một thế giới riêng mang màu sắc của cầu vòng chứ không phải một màu tối đen như hiện tại.

    Mọi thứ thật đáng sợ!!
    Tiếng mở cửa và tiếng bước chân vang lên trong căn phòng từ lâu đã tắt đèn tối ôm này.

    Công tắt điện được bật lên, đã quen với bóng tối giờ đây có ánh sáng điện hắt vào mắt khiến cô không thể thích nghi mà theo phản xạ tự nhiên che đi đôi mắt.
    Anh đứng ở cửa nhìn cô một thân người con gái nhìn đã xanh xao lại có gì đó rất vô hồn.

    Rõ ràng là yêu nhưng không thể chấp nhận là yêu.
    Vì sao khi yêu ta cứ cố gắng làm tổn thương nhau cho dù có yêu nhiều đến cơ nào? Yêu đến chết đi nhưng vẫn cố gắng làm tổn thương nhau.

    Tình yêu này thật buồn cười!!!.
     
    Yêu Em Năm 13
    Chương 19: Chương 19


    Đôi mắt lờ mờ dần dần nhìn rõ mọi thứ xung quanh.

    Trước mắt cô chính là anh_Tần Khả Phong.

    Đang đứng trước cửa, đôi vai dựa nhẹ vào cánh cửa làm điềm tựa ngắm nhìn cô.
    Đôi mắt cô chẳng buồn nhìn anh, mệt mỏi chẳng muốn nói chuyện hay cãi nhau với anh nữa.

    Cố nằm xuống và đắm chiếc chăn lên người cố chìm vào giấc ngủ.
    Anh thích làm gì thì làm, cô chẳng còn gì để nói nữa.

    Cô quá mệt mỏi rồi, anh muốn cô sống thì cô sống.

    Muốn cô chết thì cô chết, thế thôi cô bỏ cuộc rồi.

    Gắng gượng quá khiến cô thật sự quá mệt.
    - Giả vờ giả vịt, chấp nhận sống một cuộc sống dưới sự điều khiển của tôi rồi sao.

    Cô thật rẻ tiền!
    Cô thật muốn ngồi dậy và cười thật lên vào mặt anh để thể hiện sự khỉnh bỉ với anh.

    Cô rẻ tiền à...
    - Ừ, anh từng chơi qua một con đ**m rẻ tiền.

    Hay là anh nghèo nàn và không có tiền để chơi một con mắc tiền hơn?
    Giọng cô rất nhẹ nhàn, tự nhiên.

    Không gằn giọng nữa, giọng nói nghe dịu dàng và êm tai nhưng cũng đủ khiến anh tức giận mà có thể g**t ch*t cô tại nơi đây nhưng vẫn không làm.
    Anh vẫn muốn chăm chọc cô một tí, sao nào.

    Cô đã đến nước này rồi thật sự vẫn còn mạnh miệng đến như vậy, anh đánh giá cao sự gan dạ này của cô suốt 7 năm qua.
    - À, tôi nghèo nàn.

    Nhưng đủ tiền để xử lí người tình nhân của cô nhỉ? Anh ta đang tìm kiếm cô tất cả mọi nơi đấy.

    Đáng thương làm sao! Hắn ta gần như bất lực với việc tìm kiếm cô rồi đấy!
    Lời anh nói tựa như muốn đâm nát sự bình tĩnh trong cô.

    Bàn tay nhẹ nhàng vuốt qua gương mắt có một chút sự thay đổi.

    Bàn tay dừng lại ở đôi mắt sớm đã vô hồn.

    Đôi mắt này, rất quen.

    Dường như anh cảm thấy có cái gì đó rất quen thuộc, nhưng thật sự không thể nhớ...
    *17 năm trước.....
    - *Anh gì ơi, anh làm gì ở đây vậy.

    Sao anh không về nhà anh đi ?
    Một cậu bé đang bị thương và nằm vật vã ở một gốc cây.

    Đôi mắt lờ mờ chẳng thấy rõ người con gái trước mắt mình.
    Cô bé đứng trước mặt anh lo lắng ôm chặt con gấu bông đang ôm trên tay.

    Thấy vết máu trên chân cậu bé chảy quá nhiều, cũng do một phần cô biết cách cầm máu dù cho chỉ mới 10 tuổi.
    Xé rách chiếc váy mà mình thích nhất, cô cố gắng cầm máu cho vết thương của anh.

    Máu cầm lại được nhưng khi anh tỉnh lại cũng là sáng hôm sau.

    Cô bé đã cứu anh vẫn còn nằm kế bên đang dựa lưng vào gốc cây kế bên người anh.
    Mái tóc đen láy, cánh môi đỏ mọng với làn da trắng như trứng bóc khiến anh ấn tượng.

    Mở chầm chậm đôi mắt ra, đôi mắt màu xanh biếc xinh đẹp nhìn anh.
    Nụ cười trên môi nở lên, một nụ cười đẹp tựa như thiên thần không thể nào xóa mờ trong tâm trí*.......
     
    Back
    Top Dưới