Ngôn Tình Yêu Đương Không Bằng Nuôi Cún

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
863,430
0
0
yeu-duong-khong-bang-nuoi-cun.jpg

Yêu Đương Không Bằng Nuôi Cún
Tác giả: Giác Phỉ
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Yêu Đương Không Bằng Nuôi Cún của tác giả Giác Phỉ. Nhìn thấy một chiếc xe hơi hạng sang đỗ ngay cửa, Hứa Nặc nghĩ chắc là giám đốc nào đó đi mua hoa tặng vợ.

Ai ngờ chàng giám đốc kia đứng ở bên đường suy tư 10 phút, sau đó giống như hạ quyết tâm, hít một hơi thật sâu, đi vào cửa hàng thú cưng của cô.

Hứa Nặc vừa mừng lại lo, cô giới thiệu thú cưng và vật dụng đang bán một lượt.

Cô giới thiệu đến mức miệng lưỡi khô khan, giám đốc bá đạo chỉ đáp lại một câu: “Hoàn cảnh ở đây không tệ, ngày mai tôi sẽ đến đây làm.”

Hứa Nặc: Excuse me???​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Yêu Đương Trong Trò Chơi Chạy Trốn
  • Thụ Ốm Yếu Muốn Làm Cá Mặn Trong Truyện Ngược
  • Vợ Yêu Nhà Thủ Trưởng
  • Chồng Yêu Khó Chiều
  • Lão Đại Đều Yêu Ta
  • Lão Đại Tôi Yêu Thầm Cũng Trọng Sinh
  • Yêu Đương Không Bằng Nuôi Cún
    Chương 1: Chương 1


    Editor + Beta: Miya
    Chiều tháng sáu, ánh mặt trời chiếu xuống thật nhẹ nhàng, nghênh đón một cơn gió cùng với đó mang theo một ánh nắng ấm áp.

    Đường Lâm Tương là một trong những con đường nổi tiếng nhất ở thành phố S, cho dù là đang trong thời gian làm việc thì con đường vẫn náo nhiệt như thường.

    Ở đây có thể ăn nhậu chơi bời, nam nữ trẻ tuổi vui vẻ đi qua những cửa hàng ở đường Lâm Tương.

    Nhân viên ở những cửa hàng đều sử dụng các tuyệt chiêu để thu hút khách, nếu không làm việc chăm chỉ thì thật có lỗi với số tiền thuê mặt bằng với giá cao ở đây.

    Ở buổi chiều náo nhiệt này, một chiếc Rolls-Royce màu đen từ từ lái vào đường Lâm Tương.

    Chu Tiếu đang rửa chuồng chó, tình cờ nhìn thấy chiếc siêu xe dừng trước tiệm thú cưng.

    Cô ấy hưng phấn, hướng về phía lầu hai hét lên: “Bà chủ, có chiếc siêu xe đậu trước tiệm mình nè, còn có tổng tài nữa!”
    Chiều nay ít khách, Hứa Nặc đang dọn vệ sinh ở lầu hai, cô vừa chuẩn bị dọn phân mèo thì nghe thấy tiếng Chu Tiếu kêu cô xuống lầu.

    “Có chuyện gì mà kích động vậy?” Hứa Nặc nhìn theo hướng Chu Tiếu chỉ, một người đàn ông đang bước xuống xe.

    Mặc một bộ tây trang, khiến dáng người hoàn mỹ trở nên nổi bật hơn.

    “Kêu chị xuống để nhìn soái ca à?”
    “Không phải soái ca bình thường đâu mà là tổng tài bá đạo đó, giống kiểu trên ảnh bìa tiểu thuyết ngôn tình á!”
    Hứa Nặc cười nói: “Loại tiểu thuyết em đọc là tiểu thuyết ngôn tình cổ đại mà? Bây giờ mà còn lưu hành phong cách này nữa sao?”
    “Này, chị đừng ngắt lời em nữa, chị nói xem có phải vị tổng tài này muốn ghé tiệm chúng ta để mua thú cưng hay không?”
    Mặc dù Hứa Nặc không phải loại người nhan khống* như Chu Tiếu, nhưng thưởng thức cái đẹp là bản năng của con người.

    Cô nhìn người đàn ông mặc tây trang bước xuống xe đang nói chuyện với người khác.

    (*Nhan khống: cuồng nhan ѕắc, ѕắc đẹp, kiểu người coi trọng cái đẹp.)
    “Chị đoán là bọn họ chuẩn bị tới tiệm hoa bên cạnh để mua hoa tặng ai đó.”
    “Thật không đó? Sao em cảm giác là xe của anh ta đang đậu đối diện tiệm thú cưng của chúng ta vậy, chắc là tới chỗ chúng ta đó.” Chu Tiếu không cam tâm nói.

    Hứa Nặc nghĩ một chút, rồi nói: “Trong tiểu thuyết, tổng tài thường mua hoa cho vợ của mình, ở ngoài chắc cũng sẽ như vậy? Hơn nữa loại người như họ là người có tiền, nếu muốn mua thú cưng thì chắc chắn sẽ mua thú cưng đắt tiền ở nước ngoài, sao mà mua thú cưng ở tiệm được chứ?”
    “Em nói này bà chủ, mua hoa thì có thể giống tiểu thuyết, mua thú cưng thì sao giống được chứ? Cũng có thể là chúng ta gặp tổng tài đầu óc có vấn đề đấy?”
    “Được rồi, vậy em chờ đi, chị lên lầu trước đây.” Hứa Nặc vẫn còn một đống phân chưa dọn xong.

    ***
    Sau khi Du Dĩ Hằng xuống xe, anh đứng ở ven đường một lúc lâu.

    Trước mặt anh là tiệm thú cưng có tên là《 Nuông Chiều Thú Cưng》.

    Mặt tiền* của tiệm tuy nhỏ nhưng rất sáng sủa, bên trong và bên ngoài đều được dọn dẹp sạch sẽ, ấn tượng đầu tiên là tạm ổn.

    (*Mặt tiền: là phần phía trước hướng ra đường lớn, nơi có cửa chính của ngôi nhà.)
    “Đây là kế hoạch của cậu?” Anh nhìn về phía thư ký bên cạnh: Trần Vũ.

    Trong lúc nhất thời, Trần Vũ không hiểu ý của ông chủ mình cho lắm, chỉ có thể căng da đầu giải thích: “Tiệm thú cưng này khách tới rất nhiều, mỗi ngày có thể tiếp xúc rất nhiều loại chó, hơn nữa chúng đều là những chú chó chưa qua huấn luyện chuyên nghiệp.

    Rất linh hoạt và không có tính công kích, rất thích hợp để tập luyện.”
    “Ừm.” Du Dĩ Hằng nhàn nhạt đáp.

    Trần Vũ cho là ông chủ quyết định đi vào, kết quả Du Dĩ Hằng tốn hơn mười phút, mới bước một bước đầu tiên.

    ***
    Trên cửa tiệm có một cái chuông cảm ứng, âm thanh lanh lảnh nhắc nhở nhân viên có khách đi vào.

    Nghe thấy tiếng chuông, Hứa Nặc đang dọn phân mèo liền tạm dừng tay vội vàng đi xuống, vừa bước xuống lầu thì nhìn thấy một người có khuôn mặt tuấn tú, nhưng cặp lông mày kiếm của anh đang nhăn thành hình chữ xuyên 川.
    Chu Tiếu đang chơi điện thoại trên sofa, thấy vậy cô ấy vội vàng đứng lên từ từ lại gần Hứa Nặc, nói nhỏ bên cạnh cô: “Bà chủ! Em đợi được rồi! Tiệm của chúng ta có loại này!”
    Hứa Nặc nghe xong thì cười bất đắc dĩ, cô chưa từng tiếp đãi loại khách như thế này, nhất thời cô không biết nên hỏi từ đâu.

    “Tiên sinh muốn mua chó ạ?” Cô đành nói câu cửa miệng của mình: “Chó, mèo trong tiệm chúng tôi đặc biệt hợp với gia đình, chúng sẽ được tiêm 3 mũi vắc-xin phòng bệnh trước khi đến nhà mới, tuyệt đối rất khỏe mạnh.”
    Tiệm thú cưng này có hai tầng, tầng dưới bày theo kiểu triển lãm, mỗi một lồng sẽ để chó và mèo, mỗi một con sẽ ở riêng với nhau, trên dưới có 3 tầng.

    Quầy triển lãm hướng ra ngoài đường.

    Không ít người qua đường bị thu hút bởi những chú chó mèo đáng yêu, muốn đi cũng không được.

    Họ thuận tiện đi vào tham quan một chút.

    (*Tìm ảnh muốn nội thương luôn, cái này cũng giống như trưng bày trước cửa tiệm vậy á.)

    yeu-duong-khong-bang-nuoi-cun-1-0.jpg


    Nhưng người đàn ông này không để ý nhiều về những con chó mèo dễ thương này, anh còn cố ý duy trì khoảng cách với chúng.

    “Tôi không tới đây để mua thú cưng.” Người đàn ông mở miệng nói.

    Đoán sai rồi, Hứa Nặc hơi nản lòng, cô bắt đầu giới thiệu những sản phẩm trên kệ.

    “Mấy thứ này là thức ăn cho chó, thức ăn này rất được ưa chuộng, tiệm chúng tôi thường xuyên bán hết loại này.

    Hiện tại loại thức ăn này đang giảm giá, mua 2 tặng 1.”
    “Tôi không tới đây để mua thức ăn cho chó.” Người đàn ông lại mở miệng lần nữa.

    Gần đây cô thường xuyên gặp được những người ra tay rất hào phóng, thậm chí có người còn trở thành khách quen của tiệm cô.

    Nhưng đối mặt với người đàn ông này, Hứa Nặc có chút sợ hãi.

    Sau khi người đàn ông này bước vào, cũng không thèm nhìn Hứa Nặc một cái.

    Anh chỉ lo đánh giá xung quanh tiệm thú cưng này, chỉ thiếu một nước là viết lên mặt bốn chữ: Người sống chớ lại gần*.

    (*Tiếng Trung chỉ có 4 chữ thôi 生人勿近.)
    Một người đàn ông mặc tây trang màu xám đứng bên cạnh nhìn có vẻ hiền hơn nhiều.

    Cậu ta nói cứ để bọn họ xem trước, để Hứa Nặc và Chu Tiếu tiếp tục làm việc, không cần tiếp đãi bọn họ.

    “Vậy cũng rồi, hai người cứ xem trước đi.” Có đôi khi, buôn bán không nên quá nhiệt tình, nhiệt tình cũng sẽ dọa khách hàng chạy mất.

    Hơn nữa Hứa Nặc rất tự tin, những chú chó mèo nhà cô rất thu hút, có rất nhiều người không có ý định nuôi thú cưng, nhưng sau khi vào tiệm cô thì không cưỡng lại sự đáng yêu và thơm tho của chúng.

    Chu Tiếu nhìn ánh mắt như tuần tra của hai người họ, cô ấy cảm thấy không quen lắm.

    Cô ấy chưa từng gặp qua loại khách hàng này: “Bà chủ, chị có nghĩ là họ tới đây để bàn về chuyện bán nhà không?”
    “…… Không có đâu, tiền thuê nhà còn chưa hết hạn mà.”
    “Em cảm thấy khả năng đó rất cao, có khi một lát nữa họ sẽ ném chi phiếu vào người chị, sau đó để chị đóng tiệm rời đi đó.

    Ahh, em không muốn mất việc đâu!”
    “…… Tiếu Tiếu, em đọc nhiều tiểu thuyết quá rồi đó.”
    Hứa Nặc vừa trấn an sức tưởng tượng quá lớn của Chu Tiếu xong, thì thấy người đàn ông mặt tây trang màu đen bước tới trước mặt cô.

    Hứa Nặc nín thở, chờ đối phương mở miệng.

    “Chào cô, tôi tên Du Dĩ Hằng.”
    Giọng nói trầm thấp, đây là suy nghĩ đầu tiên khi Hứa Nặc nghe thấy.

    Lớn lên đẹp trai, lại có tiền, giọng nói cũng rất seiyuu*, ông trời có khi cũng rất bất công.

    (*Seiyuu 声優: là những diễn viên lồng tiếng ở Nhật Bản với nhiệm vụ như dẫn chương trình cho các chương trình phát sóng truyền thanh hay truyền hình, cho các anime, game, lồng tiếng Nhật cho phim nước ngoài.)
    “Hoàn cảnh ở đây không tệ, ngày mai tôi sẽ đến đây làm.”
    “Hả, hoàn cảnh ở đây không tệ, ừm, hả???”
    Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của đối phương, Hứa Nặc còn tưởng là mình nghe nhầm.

    ***
    Chuyện phải nói về một tuần trước.

    — Một tòa nhà kinh doanh trên đường Lâm Tương —
    Sau khi kết thúc phương án chỉnh sửa, cải cách, ba cuộc họp video và phê duyệt các văn kiện.

    Cuối cùng Du Dĩ Hằng cũng được nghỉ ngơi.

    Trong tay cầm ly trà, anh nhìn thành phố qua tấm kính pha lê.

    Đây là cách Du Dĩ Hằng thả lỏng cơ thể, anh có thể đứng đây gần nửa tiếng.

    Có tiếng gõ cửa, Du Dĩ Hằng nói: “Vào đi.”
    “Du tổng, đây là tài liệu đã được sửa rồi ạ.” Người tiến vào là thư ký Trần Vũ.

    Cậu ta làm việc nhanh nhẹn, rất được Du Dĩ Hằng coi trọng.

    Du Dĩ Hằng gật đầu: “Mấy ngày này vất vả rồi, chờ hạng mục này xong thì để mọi người nghỉ vài ngày.”
    Thư ký cười ha ha nói vâng, ngày thường những nhân viên khác luôn kính trọng và sợ anh.

    Chỉ có một mình cậu ta cảm thấy Du Dĩ Hằng rất gần gũi.

    “Đúng rồi, hiện tại dì ở bên kia thế nào rồi?” Du Dĩ Hằng ngồi xuống, bắt đầu lật xem những tài liệu đã được Trần Vũ sửa cẩn thận.

    “Vẫn như vậy ạ, dì Du rất lạc quan, vẫn luôn cười nói với dì Lâm.”
    Người dì mà Du Dĩ Hằng hỏi là Du Tuệ Dung được chẩn đoán mắc bệnh ung thư.

    “Hôm nay dì Du còn định lập di chúc, chuẩn bị lấy danh nghĩa cổ phần và tài sản của dì ấy đưa cho Jessica để chọn chủ nhân.” Trần Vũ lập lại nội dung một cách chi tiết.

    Sau khi Du Dĩ Hằng nghe xong thì suy tư một lúc, chờ anh nhớ rõ Jessica là ai, thì nhíu mày nói một câu: Vớ vẩn.

    Tin tức này ở tập đoàn Du Phàm có thể nổi lên rất nhiều sóng gió.

    Tập đoàn Du Phàm là một gia tộc có xí nghiệp hùng hậu, nhưng con cái không nhiều.

    Ông Du có tổng cộng hai người con trai và một người con gái.

    Hai người anh lớn theo quy định gia đình mà đi theo hướng chiến thắng, chỉ có một người con gái là Du Tuệ Dung có tính cách phản nghịch, kiên quyết theo chủ nghĩa không lập gia đình.

    Dì ấy đã làm không ít chuyện phản nghịch, hiện tại nghe dì ấy muốn để con chó của dì ấy chọn người thừa kế, Du Dĩ Hằng cũng không cảm thấy ngạc nhiên.

    Không ngạc nhiên, nhưng không có nghĩa là anh sẽ đồng ý.

    Ai có thể đồng ý việc để con chó làm công ty phá sản do nhà họ Du thành lập chứ.

    Trần Vũ nhìn thấy mười ngón tay Du Dĩ Hằng đan vào nhau.

    Hai ngón cái xoa nhẹ, cậu ta biết lúc này ông chủ đang buồn bực.

    Đây là những kinh nghiệm mà cậu ta đã đúc kết được, những vấn đề khó giải quyết Du Dĩ Hằng sẽ làm những động tác như vậy, có lẽ bản thân anh cũng không nhận ra.

    Năm nay Du Dĩ Hằng đã 28 tuổi, cuộc sống cũng không phải không có biến cố, có những lần công ty gặp phải khủng hoảng tài chính.

    Anh có thể lật ngược tình thế, ngăn cơn sóng dữ mà xoay chuyển thế cục.

    Xí nghiệp ngày càng lớn mạnh, năm trước cũng thành công đưa ra thị trường.

    Hiện tại, anh lại muốn đi khám bác sĩ tâm lý, bởi vì một con chó.

    Nhiệm vụ của Du Dĩ Hằng là có thể giành được tình yêu thương bởi con chó của dì Du Tuệ Dung.

    Nhưng mà, anh lại sợ chó!!
    Nhiệm vụ này có khả năng là không hoàn thành.

    Trong một tuần, anh đã lần lượt đi gặp 5 vị bác sĩ tâm lý đứng đầu nước.

    Khi nói chuyện thì mọi thứ đều OK, thậm chí Du Dĩ Hằng còn tin là mình có thể khắc phục được chứng sợ chó ngay lập tức.

    Khi trị liệu kết thúc, một khi nhìn thấy con chó tới gần, anh sẽ trở về như ban đầu.

    Trong số 5 vị bác sĩ tâm lý, đã có người đề nghị Du Dĩ Hằng đi đến trung tâm huấn luyện chó chuyên nghiệp, ở đó rất nhiều chó, thích hợp để tập luyện.

    Những chú chó trong đó rất nghe lời, kêu nó đi hướng Đông, thì chắc chắn nó sẽ không đi hướng Tây.

    Bắt tay, giả chết, xoay vòng đều là những động tác cơ bản, thậm chí có những chú chó còn được huấn luyện cách mở cửa, khiến cho hai người ngoài nghề nhìn tới ngây người.

    Du Dĩ Hằng thấy rất hiệu quả, khi chơi đùa cùng con chó trong trung tâm làm anh thấy dễ chịu, thậm chí anh còn có thể hỗ trợ ném gì đó cho nó chạy đi lấy.

    Trần Vũ cảm động tới mức khen huấn luyện chó đó tới tận trời, Du Dĩ Hằng cũng cảm thấy sự nỗ lực của mình mấy ngày nay cũng không uổng phí.

    Sau đó, khi hai người bước ra khỏi cửa trung tâm huấn luyện, đúng lúc một con chó hoang màu vàng đi ngang qua, liếc nhìn bọn họ một cái.

    Chân Du Dĩ Hằng vừa bước ra, lập tức rụt lại, anh lùi về phía sau Trần Vũ.

    Mọi chuyện lại quay trở lại ban đầu.

    “Thế này cũng không được, thật phí thời gian.” Sở dĩ Du Dĩ Hằng không bài xích những con chó trong trung tâm huấn luyện là bởi vì những con chó đó đã được huấn luyện, sẽ không có tính công kích.

    Nhưng những con chó ở bên ngoài không giống vậy, không biết là nó có bị bệnh gì không? Không biết là nó có dễ gần không? Không biết là nó có tính công kích hay không?
    Không biết là điều vĩnh viễn đáng sợ nhất.

    “Du tổng! Tôi có một đề nghị, tôi nghĩ nó có vẻ rất khả thi.” Trần Vũ nhìn Du Dĩ Hằng với ý thăm dò, đối với sự nghiệp trong cuộc đời cậu ta cảm thấy việc này rất nghiêm trọng.

    “Ngài tin tôi đi, lần này chắc chắn sẽ thành công!”.
     
    Yêu Đương Không Bằng Nuôi Cún
    Chương 2: Chương 2


    Editor + Beta: Miya
    Du Dĩ Hằng ngồi trên sofa chuyên dụng dành cho khách, Hứa Nặc ngồi xuống ghế ở quầy thu ngân, Trần Vũ đứng bên cạnh hai người.

    Chu Tiếu người hóng chuyện nhất lúc này đang ở trong phòng tắm cho chó, nhưng cô ấy cũng rất nghiêm túc mà dựng tai lên nghe.

    Hứa Nặc thiếu một trợ thủ đắc lực, cô có chút không tự nhiên.

    Rõ ràng cô mới là chủ tiệm thú cưng, nhưng cô cảm thấy người đi phỏng vấn là mình.

    “Tôi vẫn chưa hiểu lắm, anh muốn tới tiệm thú cưng làm?” Hứa Nặc muốn xác nhận lần nữa.

    “Đúng vậy, công ty của chúng tôi đang mở rộng thị trường, chuẩn bị phát triển hạng mục thú cưng.

    Cho nên tôi muốn đến tiệm thú cưng làm thử một tháng.” Đây là những lời Trần Vũ đã soạn trước khi đến đây.

    Nhưng Hứa Nặc không tin: “Ha ha, công ty của các anh thật nghiêm khắc.”
    Nghiêm khắc tới mức yêu cầu một tổng giám đốc cấp cao tới tiệm thú cưng để thực tập.

    “Hiện tại việc cạnh tranh rất khốc liệt, nếu không nghiên cứu sâu thì sẽ không nắm giữ được những tin tức mới nhất về thị trường.”
    Hứa Nặc nhìn vẻ mặt chuyên nghiệp của Trần Vũ, cùng với Du Dĩ Hằng đang cau mày ngồi trên sofa, cô lâm vào trầm tư.

    Hai người này có thật sự tới đây để làm việc không vậy?
    Trong thành phố này nhiều tiệm thú cưng như vậy, tại sao phải chọn tiệm của cô chứ? Chẳng lẽ là thấy bảng thông báo tuyển nhân viên ở trước cửa tiệm của cô sao?
    Lần trước nhân viên cũ tên Kiều Văn Duệ, vô tình bị gãy tay khi chơi bóng rổ, bị thương nên phải nghỉ ngơi ít nhất nửa năm.

    Bây giờ trong tiệm chỉ còn một nhân viên nữ tên Chu Tiếu, hai cô gái hì hục tắm cho chó, mỗi lần tan làm đều eo đau, mà đầu gối cũng đau.

    Nên tiệm cần gấp một nhân viên mới để chia sẻ công việc rất mất sức lao động này.

    Hiện tại có một người đàn ông khỏe mạnh đến đây, lại là một người có giá trị nhan sắc rất cao.

    Nhưng người đàn ông này cô không dám dính tới!
    Nếu vậy thì từ chối đi, nếu không trong lòng cô sẽ không yên tâm.

    “À… tôi cảm thấy, tiệm chúng tôi quá nhỏ, có thể sẽ không thích hợp để hai người thị sát…..”
    Không đợi Hứa Nặc nói hết lời từ chối, Trần Vũ đã vội ngắt lời cô: “Trong thời gian làm việc ở đây một tháng, có thể chúng tôi sẽ quấy rầy Hứa tiểu thư, chúng tôi sẽ để mức thù lao tương ứng, cũng mong Hứa tiểu thư chiếu cố nhiều hơn.”
    Trần Vũ giơ tay phải lên, chìa ra 3 ngón tay.

    Bàn tính trong tay Hứa Nặc kêu lạch cạch, còn có chuyện tốt như vậy? Tìm người giúp việc, không chỉ không cần trả tiền lương mà còn được đối phương trả 3.000 tệ thù lao.

    (*3.000 tệ = 10.265.744,33VNĐ.)
    Nói thật thì cô cũng hơi động lòng, không ai có thể bỏ qua tiền được.

    Cuối cùng, Hứa Nặc quyết định để Du Dĩ Hằng ở tiệm thú cưng của cô một tháng để thị.

    Nhưng cô cũng đã nói trước với Du Dĩ Hằng, việc trong tiệm rất nhiều, anh sẽ không thể rảnh rỗi được.

    Du Dĩ Hằng gật đầu đồng ý mà không thèm suy nghĩ, Trần Vũ đỡ trán, cậu ta thầm than trong lòng, nhiệm vụ quét dọn chắc chắn sẽ rơi lên đầu cậu ta.

    Ai mà tưởng tượng được cảnh Du tổng sẽ hốt phân chó được chứ? Chuyện này không có khả năng xảy ra.

    Trần Vũ nói số tiền không lớn, không cần đợi công ty chuyển khoản, hôm nay có thể chuyển tiền trước cho Hứa Nặc.

    Sau khi để lại tài khoản, Hứa Nặc nhìn bóng lưng hai người rời đi.

    Một lúc sau, điện thoại vang lên thông báo tin nhắn.

    Sau khi Hứa Nặc nhìn màn hình, hoảng hốt xoa xoa hai mắt, rồi đếm số sau số 3, có 4 số.

    Ba vạn? Chuyển nhầm số à? Không lẽ lúc nãy Trần Vũ giơ 3 ngón tay không phải là 3.000……
    ***
    Sáng hôm sau.

    Hứa Nặc đang ôm một con chó màu xám của một vị khách quý, tên chú chó là Viên.

    Cô đang ngậm bánh bao, từ xa cô nhìn thấy hai người đàn ông mặc tây trang đang đứng ở cửa tiệm.

    “Tới sớm vậy, 9 giờ tiệm mới mở cửa, bây giờ mới 8 giờ rưỡi.” Hứa Nặc lấy chìa khóa, mở cửa.

    Du Dĩ Hằng nhàn nhạt nói: “Tôi hay thức sớm.”
    “Cũng đúng, dù sao hai người cũng là người thành công, à đúng rồi, anh ăn sáng chưa? Tôi có mua mấy cái bánh bao.”
    “Không cần, cảm ơn.” Du Dĩ Hằng trả lời.

    Thấy hai người đều từ chối, Hứa Nặc cũng không ép họ, cô đem bánh bao đặt lên quầy thu ngân, sau đó bắt đầu tìm bộ đồ dành cho nhân viên.

    Cô cũng đã chuẩn bị cho Du Dĩ Hằng một bộ.

    Nhưng nhìn thấy Trần Vũ bên cạnh, liền hỏi: “Bộ đồ nhân viên này cho ai?”
    Nghe tên đoán nghĩa, ý Hứa Nặc muốn hỏi là nhiệm vụ buổi sáng hôm nay là ai làm trước.

    Cô không nghĩ là một người chủ có tiền, sẽ tự mình làm việc được
    Trần Vũ tự giác nhận lấy đồ nhân viên, nhưng lại bị Du Dĩ Hằng cản lại: “Để tôi trước.”
    Hai người bên cạnh đều ngạc nhiên, Hứa Nặc hoàn hồn trước, cô đưa đồ nhân viên cho Du Dĩ Hằng.

    Nhìn thấy Du Dĩ Hằng mặc bộ nhân viên có dòng chữ 《 Nuông Chiều Thú Cưng 》, chỉ một chữ thôi “Đẹp trai”.

    Hứa Nặc gật đầu hài lòng, xem ra ông chủ này cũng không phải là người khó ở chung như cô nghĩ.

    “Để tôi nói qua nhiệm vụ cho anh một chút, rất đơn giản….”
    Công việc của tiệm thú cưng nghe thì dễ, nhưng làm thì lại rất khó.

    Ngày đầu Hứa Nặc cũng không dám nói nhiều, sợ sẽ dọa đối phương, nên cô giao nhiệm vụ đơn giản cho anh trước.

    Nhiệm vụ buổi sáng của Du Dĩ Hằng là cho thú cưng ăn.

    Lầu 2 chủ yếu là khách hàng gửi chó mèo tới trong tiệm để nhờ nuôi, có một ít con sẽ được chủ của nó đem đồ ăn tới.

    Cho nên Hứa Nặc đã dặn riêng Du Dĩ Hằng, chỉ cho anh thức ăn nào dành cho chó nào, rồi chỉ anh dùng cốc đo thức ăn cho chó.

    Còn cẩn thận viết ra giấy cho anh để tránh việc anh không nhớ.

    Trần Vũ vốn không yên tâm, muốn làm cùng anh.

    Nhưng bị Du Dĩ Hằng sắp xếp công việc khác, cậu ta phải tới công ty làm.

    May mắn là việc cho chó ăn không cần phải tiếp xúc với chó, chỉ cần đổ thức ăn vào bát, rồi mở lồng chó ra, đặt bát thức ăn cho chó vào, rồi đóng lồng lại, vậy là xong.

    Sau đó thì sao? Du Dĩ Hằng thật sự làm đúng theo tờ giấy, tìm đúng nhãn hiệu, làm đúng số lượng.

    Kết quả là thức ăn cho chó lại cho mèo ăn, còn thức ăn cho mèo thì cho chó ăn.

    Chờ tới lúc Hứa Nặc lên lầu xem thử, chỉ thấy vài chú chó đẩy đổ thức ăn để phản đối, mèo thì đảo mắt xem thường, tiếp tục ngủ.

    Du Dĩ Hằng nhìn tờ giấy, nhãn hiệu không sai mà??
    Hứa Nặc đỡ chán, thấp giọng nói: “Cái này, cùng một nhãn hiệu cũng không thể cho chó và mèo ăn chung được, là tôi suy nghĩ không chu đáo.

    Tôi còn tưởng là anh sẽ xem trên bao bì nào là thức ăn đó cho chó và mèo.”
    “Xin lỗi, tôi đổi lại cho chúng.” Du Dĩ Hằng dưới sự giám sát của Hứa Nặc, cuối cùng cũng cho thú cưng ăn xong.

    Nhưng giải quyết hậu quả vẫn là Hứa Nặc làm, rửa khay chuồng chó, dọn thức ăn bị chó làm đổ.

    Chó mèo lớn trên lầu đã được cho ăn xong, tiếp theo là cho chó mèo dưới lầu ăn.

    Rút kinh nghiệm về chuyện lúc nãy, Hứa Nặc đã tự mình cho chó mèo ăn, đổ thức ăn vào từng bát nhỏ.

    Thú cưng lớn đều dùng nhãn hiệu đồ ăn khô, nhưng mấy thú cưng nhỏ thì không cùng tháng, nên cũng cần phải lưu ý.

    Ví dụ như chú chó được 2 tháng tuổi này, loại giống chén trà như Teddy thì cần phải ủ sữa dê trước.

    Sau đó để sữa dê vào bát thức ăn xong thì phải để thức ăn mềm mới có thể ăn, hơn nữa không thể ăn quá nhiều, chỉ cần ăn 40% là được.

    Nhưng giống chó Alaska cần rất nhiều thức ăn, nó có thể ăn thức ăn khô và giòn, hoàn toàn không cần làm mềm.

    Hứa Nặc làm hơn phân nửa, phần còn lại cho Du Dĩ Hằng làm, chắc sẽ không có chuyện gì đâu, đúng không?
    Một tiếng sau, Hứa Nặc tắm cho chó xong thì ra ngoài.

    Khi ra ngoài thì thấy có vài con chó ngoài tủ kính bị tiêu chảy!
    Hứa Nặc hoảng sợ.

    Du Dĩ Hằng cũng có chút lo lắng, anh không có kinh nghiệm, đang muốn hỏi có nên đưa chúng đi bệnh viện hay không?
    “Vừa rồi anh có cho bọn nó ăn cái gì khác không?” Hứa Nặc hỏi.
    “Không có, trừ thức ăn ra, tôi không cho chúng ăn gì nữa.”
    “Vậy thì lạ quá, tôi nhìn anh đặt đồ ăn vào lồng rồi mà, chắc chắn sẽ không sai gì mới đúng.” Hứa Nặc tìm thuốc, phải cho bọn chúng uống thuốc ngừng tiêu chảy trước, nếu không sẽ dễ bị mất nước.

    Du Dĩ Hằng nhớ tới gì đó, anh hỏi: “Có phải do ăn nhiều hay không?”
    “Không đâu, tôi đã để đúng số lượng rồi, mỗi ngày đều ăn như vậy, sẽ không có chuyện tính sai được.”
    Cái này thì Du Dĩ Hằng biết lý do: “Lúc nãy tôi thấy bọn nó ăn nhanh qua, nhìn dáng vẻ của bọn nó thì hình như còn rất đói, nên tôi đã thêm đồ ăn cho nó.”
    “Anh! Thật là, dáng vẻ của chó ăn không đủ no, cho dù anh cho nó ăn nhiều hay ít thì nó vẫn sẽ ăn tiếp anh tin không? Theo cách ăn của nó, có thể nó sẽ ăn no căng bụng tới chết đó!”
    Vừa nghe chữ ăn no căng bụng tới chết, Du Dĩ Hằng mới ý thức được tính nghiêm trọng của nó.

    Anh nói dù xảy ra chuyện gì thì anh cũng sẽ chịu trách nhiệm.

    Hứa Nặc hơi mệt, chỉ mới một buổi sáng thôi mà đã vậy rồi.

    Buổi chiều, việc cô để Du Dĩ Hằng làm là tiếp đãi những vị khách trong tiệm.

    Bán một ít đồ chơi cho thú cưng, chắc sẽ không ảnh hưởng tới mạng chó nữa đâu.
    Chu Tiếu tranh thủ lúc rảnh rỗi liền cắt móng tay cho chó, cô ấy nháy mắt ra hiệu cho Hứa Nặc: “Bà chủ, chị cảm thấy ông chủ này có thể kiên trì được mấy ngày?”
    Hứa Nặc lắc đầu, nói: “Không biết, nhưng nếu ngày mai anh ta lại giống sáng nay thì có lẽ chị không kiên trì nổi.

    Cũng không thể lấy mạng sống của thú cưng cho anh ta tập luyện được.”
    “Vậy chị đừng để anh ta cho thú cưng ăn, để anh ta bán đồ chơi đi, cái này cũng không cần kỹ thuật đo lường mà.”
    “Tiếu Tiếu, em nói xem kẻ có tiền như bọn họ cuối cùng là đang nghĩ gì vậy? Nơi nào tốt thì không đi, lại tới tiệm thú cưng để chịu khổ.”
    Chu Tiếu nghe xong, trêu chọc nói: “Chờ sau khi em trúng số, em sẽ nói cho chị nghe kẻ có tiền khổ tới mức nào.”
    “Được, bao giờ mua thì mua giúp chị một tờ, chị cũng muốn trải nghiệm thử.”
    Hai người trò chuyện một lúc.

    Cửa sổ ở phòng tắm là kính trong suốt, chỉ bên ngoài mới có thể nhìn thấy tình huống ở bên trong, để chủ của thú cưng có thể thấy tình hình tắm rửa của thú cưng nhà họ.

    Mà ở trong phòng tắm lại không nhìn thấy bên ngoài, làm vậy để phòng ngừa thú cưng thấy chủ của nó sẽ hưng phấn.

    Như vậy sẽ ảnh hướng tới quá trình tắm của nó.

    Bởi vậy sau khi hai người ra ngoài, nhìn thấy trong tiệm không biết từ lúc nào đã có thêm năm vị khách nữ, lúc này hai người đều sửng sốt.

    Năm vị khách nữ đứng vây quanh quầy triển lãm của chó, tôi một câu cô một câu hỏi Du Dĩ Hằng giá của từng con thú cưng.

    Khách hàng A: “Con chó này thật đáng yêu, tôi chưa từng thấy qua bao giờ.”
    Du Dĩ Hằng: “Đây là giống chó Yorkshire, lúc trưởng thành thì dáng người vẫn nhỏ nhắn, rất thích hợp với người yên tĩnh và nhỏ nhắn như cô.”
    Khách hàng B: “Còn tôi thì sao? Anh cảm thấy tôi thích hợp nuôi giống chó nào?”

    Du Dĩ Hằng: “Ngày thường cô rất thích tập thể hình đúng không? Nuôi chó chăn cừu đi, về sau có thể chạy bộ với cô.”
    Khách hàng B: “Hay quá vậy, sao anh nhìn ra tôi thích hợp thể hình vậy?”
    Du Dĩ Hằng: “Tôi mới nhìn thấy móc khóa của câu lạc bộ XX trên người cô, nên tôi đoán vậy.”
    Khách hàng C: “Con chó này thật đáng yêu, nhưng tôi thường xuyên tăng ca, sợ không có nhiều thời gian chăm sóc nó, aiz, thật là đau đầu mà.”
    Du Dĩ Hằng: “Vậy cô thích mèo không? Mèo có tính tự lập, quầy triển lãm bên kia có mèo con.”
    Buổi sáng đi làm, Du Dĩ Hằng đã nhớ giá của mỗi thú cưng và tính cách của nó.

    Cách ứng phó của anh không tệ, còn vượt xa những người mới tới.

    Trong năm vị khách đã có ba vị muốn mua chó.

    Nhưng đáng tiếc, hôm nay mèo không bán được con nào!
    Buổi sáng đám chó bị Du Dĩ Hằng làm cho bị tiêu chảy, nếu không quan sát ba ngày xem có khỏe hay không, thì tuyệt đối không thể bán chúng đi được.

    Hứa Nặc đau lòng từ chối 3 người mua chó.

    Nhưng vẫn thêm Wechat của nhau, chờ mấy chú chó khỏe lại, sẽ bàn chuyện mua bán sau.

    Khách hàng đi rồi, Chu Tiếu dựng ngón tay cái với Du Dĩ Hằng: “Có thể bán hàng như bà chủ, thật lợi hại.”
    Trong lòng Hứa Nặc thầm nói: Cái này đa số là do giá trị nhan sắc thôi.

    ***
    Gần tới giờ tan làm, Hứa Nặc quét dọn phòng tắm, đầu tiên là dùng máy hút bụi hút hết lông chó mèo đi, sau đó lại phun thuốc khử trùng, rồi lau dần, cuối cùng là bật đèn tia hồng ngoại để khử trùng.

    Buổi chiều Du Dĩ Hằng rất yên tĩnh, bởi vì anh bận họp video.

    Hứa Nặc sớm đã quên những sai lầm buổi sáng của anh.

    Sau khi dọn chuồng chó xong, thì phát hiện có một con chó bị tiêu chảy rất nghiêm trọng.

    Mở tiệm thú cưng thì chủ tiệm không hy vọng sẽ đưa chó tới bệnh viện thú cưng.

    Hứa Nặc cũng thường xuyên nói với người mua, chó mới mua về thì đừng dẫn nó tới bệnh viện thú cưng.

    Bởi vì mỗi ngày trong bệnh viện thú cưng đều có các loại chó có bệnh khác nhau, đặc biệt là những chú có chó bệnh nặng.

    Căn bản là chó có thể sẽ bị bệnh, sức đề kháng yếu, vừa đi bệnh viện về sẽ bị lây bệnh của những chú chó khác.

    “Nhịn ăn một ngày mà vẫn bị tiêu chảy, xem ra chỉ còn cách là đưa tới bệnh viện thú cưng thôi.” Hứa Nặc ôm con chó vào lòng, chuẩn bị đặt nó vào lồng để mang đi trị liệu.

    “Xin lỗi, là do tôi làm sai.”
    “Không sao, không sao, lần đầu tiên anh làm việc này, cũng có thể hiểu được.” Hứa Nặc làm sao dám phê bình Du Dĩ Hằng.

    “Hứa Nặc, cô thêm WeChat của tôi đi.”
    Du Dĩ Hằng cầm điện thoại đưa mã QR của Wechat ra, Hứa Nặc thoải mái kết bạn với anh.

    Sau đó Du Dĩ Hằng chuyển cho cô một số tiền, Hứa Nặc không nhận tiền liền, chỉ khó hiểu nhìn Du Dĩ Hằng.

    “Anh chuyển tiền cho tôi làm gì?”
    “Cô nhận trước đi, nếu con chó có chết thì tôi sẽ bồi thường thêm cho cô.” Du Dĩ Hằng giải thích..
     
    Back
    Top Dưới