Cập nhật mới

Khác yêu đương gì cơ?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
404495341-256-k650767.jpg

Yêu Đương Gì Cơ?
Tác giả: TuytTrinh436
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

đơn giản là esport và ngôn tình gộp lại



esport​
 
Yêu Đương Gì Cơ?
chương 1


"này Seoyeon à~ ra chào bạn đi con~"

Cô nhóc đang chơi đồ hàng trong nhà liền ngoan ngoãn chập chững đi ra, mặt bầu bĩnh, má bánh bao, trắng trẻo tròn ủm nhìn rất dễ mến cất giọng trong trẻo và dùng đôi mắt ngây thơ long lanh để chào hỏi dì hàng xóm mới.

Dì Kang là hàng xóm mới chuyển đến cùng gia đình, gia đình dì chuyến đến căn nhà bên cạnh nhà cô.

Trùng hợp thay lại có 1 cậu con trai cùng tuổi với Seoyeon, tuy có hơi chững chạc nhưng lại rất đáng yêu.

Dì Kang nắm tay cậu bé rồi mỉm cười dịu dàng

"Dì chào con nhé~ dì mới chuyển tới nhà bên cạnh, đây là Kang Jihoon, con trai của dì~ có gì 2 đứa bảo ban, làm bạn với nhau nhé~"

Seoyeon long lanh nhìn cậu bạn trước mặt, tuy Jihoon không nói gì nhưng Seoyeon vẫn nhiệt tình cười tươi rồi gật đầu.

Không đợi phản ứng của 2 mẹ, Seoyeon lập tức đi tới nắm tay Jihoon vẫn đang ngơ ngác trước mặt

" Nè nè!

Jihoonie vào chơi với mình nhé~"

"...

Hả?"

Mặc kệ Jihoon ngơ ngác, cô nhóc vẫn tiếp tục lôi kéo người vào nhà chơi cùng mình.

Mẹ Yang đứng sững tại chổ, mỉm cười ngại ngùng với mẹ Kang

"Aigoo, xin lỗi chị~ con bé hơi thất lễ chút, nhưng con bé tốt tính lắm, chị yên tâm nhé"

Nghe mẹ Yang nói thế thì mẹ Kang cũng vội xua tay

"À không sao không sao, thằng bé bình thường lầm lì ít nói, may sao gặp bé Seoyeon.

Hy vọng 2 đứa nó thân nhau hơn chị nhỉ?"

" Vâng, tôi thấy 2 đứa nó cũng hợp nhau đó chị ạ"

Nói rồi 2 người mẹ nhìn nhau cười ẩn ý, còn 2 đứa nhóc bên trong vẫn đang hì hục chia đồ chơi.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, thấm thoát cũng đã đến lúc Seoyeon và Jihoon vào cấp ba.

Đồng phục mới, trường mới, bạn mới, tất cả đều mới nhưng trừ Seoyeon và Jihoon.

Bằng cách thần kỳ nào đó, 2 đứa đã bám nhau mười mấy năm trời, cùng trường, cùng lớp, thậm chí còn cùng bàn.

Tuy cũng không ưa mấy nhưng nếu bạn cùng bàn không phải đứa kia thì người còn lại cũng sẽ bất giác thấy không quen, cảm giác thiếu điều gì đó.

Không có gì bất ngờ, Seoyeon và Jihoon lại cùng lớp với nhau, tuyệt vời là cô giáo chủ nhiệm lại xếp cả 2 ngồi cạnh nhau.

2 người vừa đặt mông xuống thì cảm nhận ánh mắt của mọi người đổ dồn về mình, bất giác ngẩn đầu lên thì Seoyeon giật mình thon thót nên quay ra khều thằng cốt bên cạnh

"Này này, mày nói xem, sao mấy đứa trong lớp nhìn tụi mình dữ vậy?"

Jihoon nghe vậy thì cũng ngước mắt lên, ánh mắt của mọi người vẫn ở đấy, chỉ là có chút lảng tránh.

" Ừm, tao cũng thấy vậy.

Hay do tao đẹp trai quá?"

"Khùng chưa uống thuốc thì nói để tao đi mua cho chứ đừng phát bệnh ở đây, mày mà đẹp trai thì giờ vẫn còn ế chắc?"

"Ê, đụng chạm nha bro.

Tao không ế, tao chỉ là không muốn yêu đương thôi nhé.

Người thích tao xếp hàng dài ngoằn kia kìa"

"Dữ vậy sao~ hay là bây giờ mày bốc đại 1 cô ra đây xem nào"

"sao tao phải làm thế?

Tao mà bốc ra thật thì mày có mà khóc thét"

"Sao tao phải khóc?

Mày không có để bốc chứ gì?"

"Anh đây lo mày khóc thôi nhóc ạ, ngoan ngoãn mà nín mồm đi em"

Cả 2 là thế đấy, cứ cãi cọ qua lại mãi thôi.

Lý do mà mọi người nhìn thì chính xác như Jihoon nói đó, đẹp trai quá mức.

Nhưng không chỉ Jihoon, Seoyeon cũng thuộc hàng xinh xắn top đầu trong khối 10 ấy chứ.

Để mà kể sơ qua về Seoyeon và Jihoon ở đầu cấp 3 này thì đúng là đếm không xuể.

Jihoon thì đột nhiên phát triển, cao dữ dội lên đến 180cm.

Gương mặt thì khỏi nói, đẹp trai từ nhỏ đến lớn.

Ngay từ mẫu giáo đã thu hút các bạn nữ khác rồi, cứ dăm ba hôm lại có bạn tặng kẹo, lớn hơn thì vài ba bửa lại có người tỏ tình.

Hiện tại với vóc dáng cao ráo, gương mặt đẹp trai lại còn học giỏi, càng đốn tim nhiều nữ sinh khác.

Seoyeon cũng không vừa, chiều cao có hơi khiêm tốn chút, tầm 153cm thôi.

Chiều cao giới hạn thì đã sao, gương mặt bầu bĩnh trắng trẻo mềm mại mới là điểm nhấn.

Vóc dáng nhỏ bé và gương mặt mang chút ngây ngô rất dễ đốn tim người khác, nhưng lạ thay cô chưa bao giờ được tỏ tình hay gì cả.

Mấy lúc cô nhận thấy có người thích mình, chưa kịp mừng thì người đó đã chạy mất mà không rõ nguyên do.

Đang cãi nhau âm ỉ, thiếu điều lao vào quýnh nhau thì cô giáo lên tiếng.

"Được rồi, chổ ngồi đã xong.

Bây giờ các em tranh thủ làm quen các bạn xung quanh nhé, dù sao các em cũng sẽ đi với nhau 3 năm còn lại mà"

Nghe đến đây thì lớp bắt đầu sôi nổi, ai nấy đều niềm nở bắt chuyện với nhau, háo hức kết thân để có thêm bạn mới.

Duy nhất chỉ có Seoyeon và Jihoon vẫn dửng dưng im lặng và không có động thái gì, làm quen bạn cùng bàn thì chắc chắn không cần rồi, làm quen bạn cùng lớp thì có vẻ cũng không cần thiết lắm.

Trước giờ gần như không ai xâm nhập vào tình cảm giữa 2 đứa này, đã từng có người muốn chen vào nhưng rồi cũng ngậm nguồi rời đi.

Cả 2 liếc nhau rồi cùng nằm gục xuống bàn, Jihoon thì ngủ còn Seoyeon thì rệu rã lướt điện thoại.

Đang hăng say thì bạn nữ ngồi phía trước quay xuống

"Bạn là Seoyeon phải không?

Cho mình làm quen nhé?

Mình là Hanni"

Seoyeon ngơ ngác ngồi thẳng dậy, cười tươi

"Chào Hanni nha~ mình là Seoyeon~...."

Vừa nói tới đó thì cô dừng lại, nhìn sang thằng bạn đang ngủ ngon ơ bên cạnh

"Còn đây là Jihoon~"

Hanni nghe xong thì cười ngại ngùng, khẽ cuối đầu đến gần Jihoon hơn chút, nhẹ giọng điệu đà

"Chào Jihoonie, mình là Hanni"

Jihoon ngồi phắt dậy, ánh mắt có phần sắc lạnh đi, giọng cũng có chút khó chịu

"Thân không mà gọi tôi là Jihoon?"

Nghe vậy thì cô ả khựng lại, cười gượng

"À, mình xin lỗi"

Nói xong liền quay người lên trên mà không thèm nhìn Seoyeon lấy 1 cái nào nữa.

Seoyeon cũng im lặng nhìn cô bạn rồi lại nhìn sang thằng cốt mình, ánh mắt có chút trêu ghẹo

"Jihoonie~"

"Nói"

"Jihoonie~"

"?

Sao"

"Jihoonie~"

"Sao gọi tên tao mãi vậy?

Nói gì thì nói đi"

Jihoon quay sang nhìn Seoyeon, ánh mắt hình như ánh lên chút cưng chiều thì phải.

Seoyeon tưởng bản thân nhìn nhầm nên có ghé sát vào mặt Jihoon hơn nữa, khoảng cách 2 người hiện tại không hẳn là quá gần nhưng vẫn đủ khiến Jihoon đỏ rực cả tai.

Seoyeon phì cười, giọng đột nhiên điệu chảy cả nước

"Jihoonie à~ Jihoonie~ tên mày tao có được phép gọi không?"

"..."

"Sao vậy?

Không đủ thân để gọi à?"

"Đủ để gọi, mà sao giọng mày biến hoá hay vậy?

Hay mày đi làm diễn viên lồng tiếng đi?"

"Mày tin tao đánh chết mày không?"
 
Yêu Đương Gì Cơ?
chương 2


Câu chuyện đi học thì cũng chỉ trêu ghẹo rồi cãi nhau thế thôi, nhưng đời mà, không drama đời không nể.

Seoyeon và Jihoon làm bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ với nhau, cái gì muốn thử, cái gì muốn làm đều có mặt cả 2 đứa.

Chắc chắn rồi, game cũng không ngoại lệ.

Không chỉ là chơi cho vui mà cả Seoyeon và Jihoon đều cùng nhau tung hoành ngang dọc trên rank thách đấu Hàn.

LOL là tựa game rất nổi tiếng, trong đó Faker là huyền thoại không ai là không biết tới anh.

Tuy nhiên, Seoyeon và Jihoon lại sinh ra quá trễ để nhìn thấy Faker thi đấu.

Lúc 2 đứa bắt đầu chập chững chơi game LOL thì cũng là lúc Faker giải nghệ, đi cùng anh già còn có những đứa trẻ kiên cường của anh.

Thế là năm ấy bùng nổ, Faker giải nghệ, sau đó là hàng loạt tin tức Oner, Gumayusi, Keria, Doran giải nghệ cũng được tung ra theo anh già ngay sau đó.

Đó là vụ nổ lớn nhất trong giới esport, năm đó Seoyeon cũng tiếc nuối vì vẫn chưa được nhìn thấy các tuyển thủ mình vừa mới yêu thích giải nghệ.

Cú sốc đầu đời khiến cô gái non nớt bắt đầu quyết tâm trở thành tuyển thủ, tuy có hơi xa vời nhưng nhìn Seoyeon quyết tâm như thế, Jihoon cũng xoa đầu con nhóc mà lao đầu theo cùng cô.

Cho đến hiện tại, cả 2 đứa từ gà mờ đền lão luyện.

Từ rầu rỉ đến hoá điên.

Game cũng chính là lý do khiến không ai chen vào được giữa đôi bạn này, rõ ràng nếu muốn hoà nhập thì về mảng game cũng không được thua kém.

Nhưng Seoyeon và Jihoon lại chơi quá tốt, tốt đến mức cả các tuyển thủ chuyên nghiệp khi ghép trúng cũng lập tức ôm đầu than thở.

Trong phiên live của Suhwan-Tori (TOPLANER-HLE), anh đã vô tình được ghép trúng làm đối thủ của Moonchild-Silverhoon (Seoyeon-Jihoon).

"Ah, sao lại là cặp đôi này chứ?

Thấy tui chưa đủ khổ sao?"

Cái tên Moonchild-Silverhoon đã thành công khắc sâu vào tâm trí của các tuyển thủ, game thủ.

Tung hoành ngang dọc là thế, việc học họ cũng quẩy nát bảng xếp hạng của khối.

Nếu tìm không thấy tên của Seoyeon và Jihoon ở vị trí trong top 5, đừng vội nản, hãy nhìn xuống các vị trí trong top 10.

Họ chưa bao giờ rời khỏi bảng xếp hạng ấy.

Học giỏi, đẹp trai, xinh gái, chơi game giỏi.

Bộ đôi này ở trường không ai là không biết đến cả, nhưng có người thích thì cũng có người ghét.

Và trong số người ghét Seoyeon, Hanni lại là người ghét cô nhất, cô ta ghen tị những thứ mà Seoyeon có được, cô ta khó chịu khi mọi thứ tốt đẹp đều đi về phía Seoyeon.

Vì vị trí ngồi của Hanni và Seoyeon là theo thứ tự trước sau nên việc cô ta dễ dàng tiếp cận cũng là việc dễ hiểu, chỉ là Seoyeon lại quá quen với kiểu người này, dẫu sao từ bé đến lớn cái tên bạn thân bên cạnh luôn thu hút con gái.

Kiểu giả vờ làm quen cô rồi quay sang bắt chuyện làm quen Jihoon cô đã gặp đến phát ngán rồi.

Hôm ấy vẫn như bao ngày, cả 2 đến lớp cùng nhau như thường lệ.

Cả lớp, thậm chí là cả trường đều biết mối quan hệ giữa 2 đứa này.

Nếu muốn theo đuổi 1 trong 2 thì thật sự rất khó, giống như 2 người này là 1 thế giới, còn lại đều không quan trọng.

Hanni tận dụng vị trí gần nhau, nghe ngóng được không ít cuộc đối thoại giuẫ 2 người này.

Chỉ là cô ta càng nghe vàng hoang mang, bọn họ đang nói về đề tài nào đó mà cô ta không thể nào hiểu được.

"Này, tối nay làm tí Lucian-Braum không Jihoonie?"

"Mày thích thì triển thôi, hay nghĩ tới đôi khác đi?"

"Vậy Caitlyn-Nami thì sao?"

"Nghe cũng được, tối nay muốn gì tao chiều mày hết"

"Nghe mắc ói quá, còn đồ ăn không?"

"Còn ít, hôm qua mày ăn gần hết rồi còn hỏi"

"Jihoonie~ mua thêm đi mò~ người ta thèm quá à~"

"Thu ngay cái giọng mắc ỉa này vào giúp, tao mua thêm cho mày là được chứ gì"

"Hehe, cảm ơn Jihoonie nhé, tao biết mày là người tốt mà"

"Có chắc là tốt không?

Sau này sao mà mày biết được?"

"Không lẽ mày định tệ bạc với tao hả?"

"Chắc chắn không bao giờ nhé nhóc"

Hanni càng nghe càng tức, ánh mắt loé lên tia ghen ghét và đố kị

"Tại sao Jihoon lại chọn mày cơ chứ?

Mày có gì tốt sao?

Cũng chỉ là loại con gái hám tiền"

Cô ta âm thầm lên kế hoạch để chen chân vào, tìm hiểu sơ bộ thì biết được 2 người rất thích LOL, thường xuyên chơi cùng nhau.

Cô ta cũng bắt đầu tập chơi game, nhưng chỉ mới khởi đầu vài trận lại bắt đầu nản chí.

Trong khi cô ta đang đau đầu vì con game khó nhằn này thì ở ngồi nhà nào đó, 2 con người vẫn rất ung dung call game loạn xạ với nhau.

Cả 2 ngồi trong phòng Jihoon, 1 cao 1 thấp bên cạnh nhau trông rất hoà hợp.

Lý do lại có thể ngồi chung thì đơn giản là lúc được sắm dàn PC, Jihoon và Seoyeon thống nhất để ở phòng anh, dù sao cô nhóc cũng toàn đóng đô ở phòng của Jihoon mà thôi.

Cứ mỗi lần không thấy Seoyeon đâu thì y như rằng đang líu lo bên cạnh Jihoon.

"Ê ê, mid nó xuống mày nhé!"

"Thấy rồi, nó còn R không?"

"Không, tao vừa câu rồi.

Thoải mái bắn đi"

"Rừng nó gank mày kìa Seoyeon!

Ổn không?

Cần tao lên không?"

"Ổn mà ổn mà, mày nghĩ nó ăn được tao à?

Hehe, bơi hết vào đây!"

"Hay!

Yah yah!

Sao thằng mid nó đến nhanh thế?"

"Chị tới cứu em nè, dí nó thôi"

...

VICTORY

"Mày nghĩ được cộng bao nhiêu điểm?"

"Hmmm, chắc tầm 30 thôi.

Rank cao cộng ít lắm"

"Seoyeon này..."

"Hửm?

Gì thế?

Tự dưng nghiêm túc vậy?"

"Hôm trước tao có nhận được mail chiêu mộ từ T1"

"Hả?

Gì cơ?

T1??"

"Ừ, họ chiêu mộ tao về với vị trí ADC"

"Yể?

Nhỡ đâu lừa đảo thì sao?"

"Không, ban đầu tao cũng tưởng thế.

Nhưng mà tao đã thử, và nó là thật, tao đã đồng ý rồi, ngày mốt tao rời đi, đến T1 báo danh"

"...Gì cơ?

Ngày mốt?

Nhưng việc học thì sao?"

"Tao sẽ bảo lưu, ngày mai đến trường để nộp đơn và thu dọn đồ đạc"

"..."

"Seoyeon..., mày sao thế?"

"Haha, Jihoonie đùa vui thế.

Lừa được tao rồi đó, này chơi cái gì tiếp nhỉ?"

"Seoyeon..."

"Hay là tao đi rừng nhé?

Mày tin tưởng tao không?

Hay mày muốn tao đi hỗ trợ đây?"

"Seoyeon à..."

"Sao cứ gọi tên tao mãi thế?

À mà mày mua đồ ăn chưa đấy?

Tao thấy hơi buồn mồm rồi nè"

"Seoyeon à, không đùa, tao nói thật đấy"

"...đi thật à?"

"Ừm"

"Tao sẽ thực hiện ước mơ của chúng ta, mày chờ xem nhé, tao sẽ đứng trước sân vận động chật kín người, tao sẽ làm được"

"...tao biết mày sẽ làm được, mày luôn giữ lời hứa, tao biết"

"Seoyeon à, vậy thì phải vui lên chứ.

Mai sau tao sẽ trở thành tuyển thủ giỏi nhất, có bạn thân là tuyển thủ giỏi nhất mà mày không vui sao?"

"...

Tao vui lắm"
 
Yêu Đương Gì Cơ?
chương 3


Không gian lặng ngắt, chỉ có âm thanh nền của tựa game LOL đang vang lên mà thôi.

Seoyeon và Jihoon vẫn bất động không ai nói lời nào, đau lòng, khó xử nhìn cô.

Anh rất muốn nói điều gì đó để an ủi cô nhưng cổ họng lại không sao phát ra được âm thanh nào, Seoyeon thì vẫn lặng im nhìn vào màng hình, nơi mà 2 cái ID Moonchild và Silverhoon vẫn đang nằm cạnh nhau.

Đôi mắt Seoyeon dần hoe đỏ, chóp mũi cũng ửng lên, đôi mắt cay xè phản lại cô.

Cô cuối đầu xuống che đi giọt nước mắt, giọng nhẹ bâng nhưng đầy nổi chua xót

"Còn tao thì sao?..."

"..."

Seoyeon ngước mặt lên nhìn Jihoon, đôi mắt đỏ hoe đầy nước mắt.

Chóp mũi cũng bắt đầu sụt sụyt, giọng nói run rẩy

"Mày đi rồi, vậy tao thì sao?"

"Seoyeon à, tao vẫn sẽ giữ liên lạc với mày mà"

"Ai sẽ chơi game cùng tao mỗi tối? ai sẽ đi học cùng tao mỗi ngày?

Ai chứ?"

"Seoyeon à...."

"Jihoon này, hứa với tao đi...không được gạc tao đi đâu đấy"

"Tao hứa mà, Seoyeon à...đừng khóc"

Tay Jihoon vươn lên lau đi giọt nước mắt đang trào ra của Seoyeon, anh không kiềm được mà ôm cô vào lòng.

Cũng đã rất lâu rồi, anh mới lại nhìn thấy cô nhóc khóc nhè như thế này.

Nhớ khi còn bé, cô chì khóc khi bị té đau mà thôi.

Giờ đây lại khóc vì anh, khóc vì tủi thân thế này.

10 phút sau Seoyeon mới sụt sịt nín khóc, dứt khoát thoát khỏi game, mở nhạc và nhảy thẳng lên giường của Jihoon ôm gói snack rồi tay chân đạp loạn xạ

"Aish, Jihoon này, chờ đấy, sẽ có ngày tao đuổi kịp mày.

Tới lúc đó đừng có trốn nghe chưa?"

"Vâng vâng, chị nói chí phải.

Em không trốn đâu, chị bớt giận nhé~"

Seoyeon phì cười, khóc lóc chỉ để thoả mãn nổi đau trong lòng, thoải mái hơn chút thì lại lạc quan lại thôi.

Đêm đó cô vừa ăn vừa luyên thuyên đủ chuyện với anh, cáu chuyện không quá thu hút nhưng không hiểu sao anh lại có thể chăm chú lắng nghe như thể nó thực sự rất cuốn.

Ánh mắt đầy cưng chiều, khoanh tay ngồi trên ghế chăm chú lắng nghe cô huyên thuyên trên giường.

Đồ ăn vặt đã được anh lấp đầy vì sợ ai kia đói, từ khi bé, anh đã hay thủ sẵn đồ ăn vặt trong phòng vì biết con nhỏ nhà bên rất muốn ăn.

Thời gian rất nhanh, đến ngày Jihoon phải rời đi vì ước mơ của 2 người.

Seoyeon vội vàng chạy sang, sợ rằng người đã đi mất.

Nhưng thật may mắn, anh chỉ đang xếp đồ vào vali mà thôi.

Thấy cô thở hỗn hển đứng ngay cửa phòng, anh bật cười trêu chọc

"Này, bộ gấp lắm hay sao mà thở ghê thế?"

"Gấp chứ, mày đi mà không chào tao thì sao?"

"Tao không như thế đâu"

"..."

"Sao im lặng rồi, Seoyeon nói nhiều đâu rồi nhỉ"

"Nhớ giữ sức khoẻ, nhớ giữ liên lạc với tao"

"Tao biết rồi"

Anh đóng vali, đứng dậy nhìn sang cô nhóc đang đứng với gương mặt chù ụ.

Anh khẽ thở dài, giang rộng 2 tay, ánh mắt có chút tiếc nuối nhìn cô

"Seoyeon, ôm cái đi"

Cô im lặng, bước nhanh vào lòng anh, 2 người ôm chặt nhau, vừa vặn đến không ngờ.

Seoyeon vùi mặt vào lòng Jihoon, giọng nói có chút nghẹn ngào

"Đừng quên tao nhé"

"Ừm, sẽ không quên mày đâu"

"Tốt"

"Này Seoyeon, mày không được yêu sớm đâu đấy nhé"

Seoyeon khó hiểu buông Jihoon ra, giọng đầy vẻ phụng phịu

"Biết rồi biết rồi, khi nào mày có người yêu thì tao có, được chưa?"

"Tốt lắm"

Jihoon được bố mẹ, Seoyeon tiễn ra ga tàu.

Trước khi rời đi, cả 2 vẫn vui vẻ nói cười với nhau, cứ như thể không hề chia xa.

Thế mà sau khi bóng dáng của Jihoon khuất sau cánh cửa, tàu rời ga thì Seoyeon lại bắt đầu sụt sùi.

Chỉ là bụi bay vào mắt thôi, không hề khóc, mỉm cười vẫy tay với đoàn tàu ấy.

Về đến nhà, im lặng nằm trên giường nhìn về hướng cửa sổ, vì từ bé đến lớn, chỉ cần cô mở cửa sổ thì sẽ được nhìn thấy thằng cốt nhà bên.

Nếu không thấy thì sang thẳng nhà là được, nhưng giờ thì hết rồi, dù có sang phòng anh thì cũng không còn anh nữa.

Cuộc sống vẫn tiếp tục, trái đất vẫn xoay vòng, 2 người vẫn tiếp tục bước đi, chỉ là không còn bóng dáng 2 người, mà họ bước trên 2 con đường khác nhau, về tương lai có lẽ sẽ còn tái hợp.

Chỉ 1 tuần sau khi Jihoon rời đi, T1 chính thức lên thông báo.

Phát súng đầu tiên cho mùa chuyển nhượng đầy kịch tính

"Thank you Jyn, xạ thủ đã gắn bó với đội truyển suốt 3 năm...."

Bài thank you xạ thủ tier S khiến cả cộng đồng esport rúng động.

Bắt đầu nhiều nghi vấn đặt ra

"Khoan đã, nếu thank you Jyn thì ai đủ trình thay thế chứ?"

"Tuy không có cúp vô địch chung kết thế giới nhưng thank you 1 xạ thủ giỏi thế này không phải tự hại mình sao?"

"T1 bị điên sao?

Các xạ thủ tier S khác đều đã gia hạn hợp đồng, nêú thank you Jyn thì đắp ai vào chứ?"

"Này, đừng nói định cho tân binh thế chổ nhé, chắc điên rồi mới làm vậy"

"Thank you rồi lên bài welcome back chứ gì, hay làm màu quá"

Làn sóng dữ dội ập đến, Seoyeon vừa lướt điện thoại vừa học bài.

Đang chìm đắm trong mớ bình luận bòng bong về vị trí xạ thủ mà cô đã biết rõ ai sẽ là người thay thế thì lại nhận thêm thông báo từ T1 thêm 1 lần nữa.

Thật ra không cần xem cũng biết bài này nói cái gì.

"Welcome Silverhoon, tân binh xạ thủ mới chỉ 16 tuổi..."

Đính kèm là tấm ảnh Jihoon trong màu áo T1, ánh mắt kiên định và tràn đầy sự quyết tâm quen thuộc khiến Seoyeon bật cười.

Không ngờ cũng có ngày thằng bạn thân mình thật sự trở thành tuyển thủ cho đội tuyển mà cả 2 cùng ngưỡng mộ.

Cô bấm like bài viết rồi nhẹ nhàng tắt điện thoại, dù sao hôm nay cô chỉ chờ có bấy nhiêu mà thôi.

Đang chuẩn bị đi ngủ thì điện thoại báo có tin nhắn từ kakaotalk.

Jihoon: Mày thấy thông báo về tao chưa?

Seoyeon: tao thấy rồi, nhìn cũng đẹp đó

Jihoon: phải thế, tao đẹp trai thì lên hình tất nhiên đẹp

Seoyeon: mắc ói dữ à, khi nào livestream thế

Jihoon: không biết, chắc chỉ vài hôm nữa thôi

Seoyeon: ồ, tao có nên giữ khoảng cách với mày không?

Trong game ấy?

Jihoon: ?

Ai làm gì mày mà đòi giữ khoảng cách với tao?

Seoyeon: tại tao chỉ là dân thường mà, nhỡ mày vướng gì thì sao?

Jihoon: tao làm tuyển thủ, không phải nghệ sĩ

Seoyeon: ồ, nhưng tao không muốn bị chú ý

Jihoon: vậy tao hạn chế gọi tên mày là được mà.

Seoyeon: thế mày định gọi tao kiểu gì?

Jihoon: Moonchild, cái tên gắn liền với Silverhoon.

Seoyeon: ê nghe sang mồm đấy, duyệt

Jihoon: được rồi Mặt Trăng nhỏ, ngủ sớm đi nhé, mày còn phải đi học mà

Seoyeon: biết rồi, tao định đi ngủ mà mày nhắn ấy chứ

Jihoon: xin lỗi được chưa, thế, ngủ ngon nhé~ Seoyeon

Seoyeon: gớm quá, rồi, mày ngủ ngon nhé, Jihoon.
 
Yêu Đương Gì Cơ?
chương 4


Đúng như mong đợi, vài ngày sau liền có lịch livestream chào fan của Jihoon.

Với sức hút thông tin xạ thủ debut trẻ nhất, xạ thủ trẻ thay thế Jyn, xạ thủ trẻ không thông qua quy trình thường mà đặt cách tuyển thắng thì lượng người xem khổng lồ là điều không thể tránh khỏi.

Phiên live vừa mở, chưa kịp lên hình đã có sẵn 40k người trong phòng live.

Ngay khi anh vuầ xuất hiện trong chiếc áo khoác logo T1 thì lượt xem lại càng tăng, chẳng mấy chốc mà cán mốc 70k và không có dấu hiệu dừng lại.

Vẻ ngoài đẹp trai, giọng nói ấm áp, tính cách có vẻ ôn hoà lại càng thu hút hơn, đặt biệt là các fan girl.

Tất nhiên, trong mấy chục nghìn người đang xem ấy, có cả Seoyeon.

Cô ngồi trong phòng mình, vừa xem vừa cười tủm tỉm, không khỏi cảm thán đôi lời.

"Chậc chậc, lên camera cũng đẹp trai đấy.

Mệnh đào hoa ác thật, giờ có thêm cả tá người thích nó"

Bên kia, Jihoon bận rộn trả lời bình luận và donate liên tục.

Tuy có chút căng thẳng nhưng không hiểu sao trông anh vẫn ung dung như thể chì là chuyện cỏn con.

Bóng nổ kèm lời nhắn liên tục, nếu là người khác có lẽ sẽ nghe không kịp nhưng anh thì khác, trong hàng loạt lời nhắn, anh lại chắt lọc ra được lời nhắn từ Moonchild.

"Moonchild đã donate 100 bóng, Này càng nhiều người thích mày hơn rồi"

Anh mắt của anh khi vừa nghe đến cái tên Moonchild liền dịu dàng hơn hẳn, ánh mắt đầy cưng chiều nhìn vào camera, chăm chú lắng nghe.

Seoyeon cũng sững sờ, cảm giác như anh đang ở cạnh bên, như trước đây, chăm chú lắng nghe cô nói, dù có là chuyện xàm xí thì anh luôn nghiêm túc lắng nghe cô.

Không chỉ có Seoyeon, các bạn fan cũng ngay lập tức nhận ra vấn đề.

Bào bình luận ồ ạt hơn cả ban đầu

"Này này, biểu cảm gì đấy?"

"Moonchild là ai?

Sao lại nghe lời nhắn của người này mà dịu dàng thế?"

"Ngửi được mùi gì đó rồi nè"

"Bạn tôi mà có biểu cảm này khi nghe tôi kể chuyện, tôi yêu người đó luôn"

Ít người đề ý đến người gửi donate, phần lớn chỉ chú ý tới biểu cảm của Jihoon.

Nhờ vậy mà Seoyeon được thở phào nhẹ nhõm.

Phiên live vừa kết thúc, cô liền nhấc máy gọi cho Jihoon ngay và luôn.

Cứ nghĩ bên kia sẽ không nhấc máy nhanh đến thế, chỉ mới bấm gọi, khi cuộc gọi kết nối liền bắt máy.

Anh nghe máy nhanh quá làm cô không kịp load mình định nói gì

Seoyeon: "à thì ..."

Jihoon: "gọi xong cái không biết nói gì là sao?

Mày nhớ tao à?"

Seoyeon: "điên khùng!

Tao định gọi hỏi mày, mắc gì biểu cảm ghê vậy?

Hên người ta không chú ý tới tao đó"

Jihoon: "chú ý cũng có sao đâu~ dù sao cũng không ai biết mày là ai mà"

Seoyoen: "trời ơi, tim tao xém nhảy ra ngoài đấy"

Jihoon: "từ từ rồi quen, dù sao thì về sau mày cũng phải lộ diện thôi"

Seoyeon: "lộ kiểu gì, mày không khai thì không ai biết hết"

Jihoon: "rồi rồi, mà này, nãy thấy tao đẹp trai không?"

Seoyeon: "gì vậy?

Hỏi gì vậy má?

Ai chê mày xấu trai hay gì?"

Jihoon: "không, trả lời tao đi"

Seoyeon: "đẹp, mày luôn đẹp trai"

Jihoon: "ừ, tốt đấy"

Seoyeon: "gì vậy trời.

Thôi tao đi ngủ nhé, mai tao còn đi học"

Jihoon: "ừ, ngủ ngon, Seoyeon"

Seoyeon: "Jihoonie ngủ ngon~, bai bai"

Cả 2 cùng tắt máy, mỉm cười.

Có bông hoa nào đó đang nở rộ...

Thời gian cứ thế dần trôi, mỗi người 1 việc.

Jihoon càng ngày càng bận rộn vì đã vào mua giải chính thức, Seoyeon thì bận bịu học hành và...cày rank.

Tuy bận nhưng 2 người đều giữ liên lạc thường xuyên với nhau, mỗi khi được nghỉ phép, anh đều về nhà rồi cả 2 lại ríu rít với nhau.

Con đường sự nghiệp của anh đã khiến không ít người phải suýt xoa, dù chỉ mới 16 tuổi nhưng rõ ràng sự điềm tĩnh và bản lĩnh đã khiến họ phải trầm trồ không ít.

Càng nổi bật lại càng được chú ý, chuyện tài khoản Silverhoon hay duo cùng tài khoảng Moonchild đã bị để mắt đến.

Jihoon có vài ngày nghỉ phép nên anh chọn về nhà, về thăm gia đình và đặt biệt là cô nhóc nào đó.

Anh vừa về đến không thèm cất đồ mà phi thẳng qua nhà của Seoyeon, mẹ cô thì quá quen rồi nên cũng bình thường.

Jihoon đi thẳng lên lầu, mở cửa đi vào phòng của cô như 1 thói quen.

Đập vào mắt anh là 1 cô gái nhỏ đang thở đều đặn trên giường, mặt trắng trẻo bầu bĩnh nhắm tịt mắt trông bình yên đến lạ.

Không nhịn được, Jihoon rút điện thoại ra chụp vài tấm, sau đó lại vui vẻ cất điện thoại đi.

Đây sẽ là bí mật của riêng anh.

"Ưm.. hm"

Seoyeon khẽ cựa quậy, rồi mở mắt.

Mờ ảo nhìn thấy Jihoon đang gục đầu ngủ quên ở bên cạnh liền bừng tỉnh, tỉnh tảo hết cả người.

Cô ngồi bật dậy, ngó nghiên ngó dọc, đúng là thằng bạn mình rồi nhưng sao nó ngủ ở đây thế này.

Cô định lay anh dậy nhưng rồi khựng lại, dù sao làm tuyển thủ cũng không dễ dàng gì, tập luyện mệt mỏi, ngủ thì út mà thức đêm thì nhiều.

Lòng nhói lên 1 chút, cô nhẹ vỗ vai anh

"Này, Jihoonie.

Dậy đi, ngủ dưới sàn lạnh lắm"

Jihoon hé mở mắt, người đầu dậy thì thấy Seoyeon đã dậy từ bao giờ.

Có chút mơ màng, giọng trầm ổn, có hơi khàn

"Mày tỉnh rồi à lợn con"

Seoyeon thiếu chút đã đánh anh 1 cái, mới tỉnh ngủ mà thích gây sự quá.

Mặt bất lực pha lẫn chút lo lắng

"Mày về khi nào thế, mệt lắm à?

Lên giường ngủ đi, lạnh lắm"

"Giường nào?"

"Giường tao...?"

"Ừ, cảm ơn"

Vừa cảm ơn xong, Jihoon đứng dậy trèo lên giường của cô, thuận tay ghì kéo cô xuống cùng nằm luôn.

Mặt Seoyeon đầu hoang mang

"Này?

Không phải, sao tao lại nằm chung rồi?"

"Hmmm, ngủ thêm đi~ tao mệt rồi, cần nạp năng lượng"

"Tụi mình lớn rồi đó Jihoon"

"Mày vẫn còn nhỏ lắm"

"Vướng tin đồn hẹn hò đừng có đổ thừa tao"

"Ừm, sẽ là lỗi của tao"

"Nằm thế này tao sẽ ngủ tiếp mất...

"

" Ừm, ngủ đi"

"Mày ơi, hôm nay trời lạnh nhỉ?"

"...

Ôm nhau cho ấm"

"Tao là túi sưởi à?

"

"Ừm, 37°, ấm còn mềm và thơm"

"Biến thái"

"Với mình mày"

"...

"

Jihoon thì ôm cô, mắt nhắm nghiền nhưng vẫn trả lời cô.

Còn Seoyeon, chứ luôn mồm luyên thuyên rồi âm thanh nhỏ dần, nhỏ dần, rồi lại chìm vào giấc ngủ.

Cả 2 cứ thế ôm nhau nằm ngủ đến tối, ôm nhau như thuở còn bé, vì khi nhỏ, trời lạnh, Seoyeon sang nhà Jihoon chơi rồi lại trời lạnh quá, cứ khăng khăng ôm anh ngủ cho ấm.

Lúc bé cũng thế, bây giờ cũng thế, nhưng người chủ động lại là Jihoon.

"Sụyt...nhỏ tiếng thôi, 2 đứa nó đang ngủ"

Cánh cửa phòng khép hờ lại, ánh sáng từ hành lang cũng dần biến mất.

2 người mẹ nhìn nhau rồi không khỏi cười tủm tỉm, chân cả 2 cùng bước nhẹ xuống lâu để tránh làm ảnh hưởng đến 2 đứa trẻ kia.

Vừa đi vừa khúc khích cười, vừa đặt mông xuống ghế thì mẹ Kang đã không ngừng ríu rít với mẹ Yang

"Trời ơi~ bảo sao vừa về không thèm cất đồ mà đi đâu mất~ hoá ra là sang đây ôm bạn gái nhỏ ngủ"

"Chị có thấy 2 đứa nó đẹp đôi không~?

Trời ơi~ dễ thương thật đó"

"Con bé Seoyeon vừa xinh xắn lại còn đáng yêu, ngoan ngoãn, cũng may là nó chịu chú ý đến thằng Jihoon nhà tôi.

Nếu không chắc không ai thèm đếm xỉa tới thằng con trời đánh này quá"

"Chị cứ nói quá, con bé nhà tôi mới có phước ấy chứ, may là Jihoon nó rộng lượng quan tâm con bé, chứ không chắc cũng khó"

2 mẹ cứ cười hí hí hố hố với nhau, còn 2 đứa trẻ thì vẫn đang ôm nhau ngủ trong sự ấm áp của đối phương.

Sắc trời đã tối, vì Seoyeon ngủ khá nhiều nên cũng đã tỉnh.

Mắt từ từ mở ra, trước mắt chỉ có màu đen của màn đêm vì phòng cô không mở đèn.

Thứ duy nhất cô cảm nhận được là mình đang nằm trong lòng ai đó, thật sự rất ấm.

Bắt đầu định thần lại, Seoyeon tỉnh ngủ hẳn, đầu rối tung rối mù cả lên.

"?"

"Không phải?

Ai đang ôm mình vậy?

Jihoon?"

"..."

"Phải rồi!

Là nó ôm mình ngủ, lúc đó buồn ngủ quá nên cũng mặc kệ"

"Có nên vùng ra không?"

"Nhưng mà ấm quá, bên ngoài lại lạnh"

"Hay là thôi kệ?"

"Thôi gọi nó dậy vậy"

Bĩnh tĩnh được 1 chút, Seoyeon khẽ cất giọng, giọng nhỏ nhẹ, trong veo đến mức chính cô cũng thấy bất ngờ

"Jihoon...Jihoonie...dậy đi"

"..."

"Không phải, đừng siếc chặt tao lại vậy chứ...dậy đi Jihoonie...trời tối rồi..."
 
Yêu Đương Gì Cơ?
chương 5


Sau bao nỗ lực, Seoyeon đã thành công đánh thức được Jihoon.

Ừa thì vẫn tư thế anh đang ôm cô ấy mà, ôm chặt đến mức cô bắt đầu thấy ngại ngùng.

Jihoon đã tỉnh giấc, cái ôm cũng nới lỏng khiến tim cô đỡ đập đi chút nhưng trong lòng lại cảm giác hơi hụt hẫng.

Anh mở mắt nhìn trần nhà rồi khẽ nghiên đầu sang cô nhóc đang còn nằm gọn trong vòng tay mình.

Cảm nhận được ánh mắt, Seoyeon có chút ngại ngùng, ngồi dậy nhưng mồm không ngừng hoạt động

"Mày về hồi nào đấy?

Mấy giờ rồi nhỉ?

Tao đói quá..."

"..."

"Jihoonie dạo này nổi tiếng rồi, tao tưởng mày quên tao luôn ấy chứ"

"..."

"Au uôi, lạnh quá đi mất"

"Seoyeon, tí ra ngoài ăn đi, tao bao"

"Hở?

Thiệt hở?

Anh Jihoon sẽ bao em ăn hở?"

"Ừ, anh sẽ bao em ăn.

Lợn con chuẩn bị đi nhé"

Đúng 8 giờ tối, Seoyeon lon ton mở cửa hí hửng ra ngoài làm mẹ cô đầy thắc mắc

"Seoyeon à~ đi đâu thế?

Không ăn cơm à con?"

Cô cười cười, giọng tràn đầy hớn hở

"Thằng Jihoon nó rủ con đi ăn, nay nó bao mẹ ạ"

"Thế à?

Đi cẩn thận nhé"

"Vângggg"

Vừa ta khỏi cửa đã thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc đang đợi mình ở ngay cổng làm lòng cô không khỏi vui vẻ.

Vẻ đẹp của Jihoon là điều không thể bàn cãi, rõ ràng có là đồ rách rưới thì anh cũng biến nó trở nên đẹp đẽ.

Còn Seoyeon, cô theo phong cách dễ thương, chiếc váy yếm có chút ngắn không khỏi khiến anh cau mày

"Mặc ngắn vậy không lạnh à?"

"Không lạnh đâu~ tao có mang quần tất mà~"

Nghe vậy thì anh cũng đành miễn cưỡng cho qua.

Chỉ là anh không biết, ảnh 2 người đi trên đường cùng nhau đã lọt vào camera của người qua đường.

Chẳng mất nhiều thời gian mà bức ảnh lên thẳng hot search với tiêu đề đầy bắt mắt "Siêu tân binh xạ thủ của T1 có người yêu??".

Bình luận sôi nổi nhanh chóng, rất nhiều ý kiến được nổ ra

"Này nhưng cậu ta cũng chỉ là tuyển thủ, có người yêu là chuyện thường còn gì?"

"Từ bao giờ tuyển thủ không được phép yêu đương vậy?"

"2 người này đẹp đôi ghê, bạn nữ có vẻ cũng rất xinh xắn"

"Này cậu chỉ mới 16 tuổi thôi, sao lại yêu sớm rồi?"

"Cậu ta tuổi còn nhỏ mà đã yêu sớm, cô người yêu kia chắc chắn còn không biết gì về game, kiểu gì cũng ảnh hưởng đến thi đấu cho coi"

"Này mấy người bị sao vậy?

Tuyển thủ cũng là con người mà?"

"Bây giờ tôi cần thông tin của cô gái kia, chồng tôi không thể yêu đương như thế đượccc"

Trong khi cả 2 còn đang tận hưởng ăn uống đủ thứ chuyện thì mạng xã hồi đã nổ tung hơn cả bom, về đến nhà mới biết vừa có một vụ nổ lớn xảy ra nhưng không như tưởng tượng.

Seoyeon và Jihoon ngồi cười có thể là sắp tắt thở, cả 2 còn thống nhất không thanh minh hay lên tiếng gì cả vì dù sao anh cũng hay bị nhận chồng.

Rồi mọi chuyện cũng dần lắng xuống, 2 người vẫn cứ như ngày xưa, cùng nhau duo quấy đảo rank Hàn, cùng nhau càn quét các quán ăn.

Tận hưởng chút thời gian nghỉ phép quý báu để bên nhau.

Với tư cách là bạn thân từ bé.

Rồi ai lại về việc nấy, người đi học, kẻ đi thi đấu.

Chẳng mấy chốc mà Jihoon giành được các thành tựu nhất định như hạng 3 MSI, á quân LCK, và bây giờ đang trên đường chinh phục kỳ CKTG.

Anh đã rất nổ lực, rất cố gắng để đi tiếp, và thật may mắn, mọi khẩn cầu của anh đã được đáp ứng, anh thành công vào được chung kết tổng của CKTG LOL, lập được nhiều thành tích đáng nể khiến những người đầu năm nghi ngờ anh bây giờ cũng phải suýt xoa trước trình độ và thành tích này.

Địa điểm diễn ra CKTG may mắn lại là ở Hàn Quốc, vậy nên Seoyeon đã xin nghỉ học để đi cổ vũ cho Jihoon.

Bầu không khí hoành tráng, màn khai mạc mãn nhãn khiến đôi mắt của cô long lanh, sáng rực và tràn đầy quyết tâm.

Sau này sẽ có ngày cô đứng trên sân khấu hoành tráng ấy với tư cách là tuyển thủ chuyên nghiệp, trước mặt hàng ngàn khán giả mà nâng lên chiếc cúp danh giá nhất.

Trận chung kết này diễn ra vô cùng gây cấn, không bên nào chịu nhượng bộ, bầy không khí vô cùng căng thẳng.

Dù T1 đã mạnh mẽ đi đến trận chiến cuối cùng nhưng vẫn thiếu 1 chút may mắn để giành ngôi vị vô địch.

Trụ nhà chính nổ tung, tiếng pháo vang lên, nhưng đội chiến thắng lại là KT.

Giây phút ấy Seoyeon cũng khựng lại, ánh mắt dán chặt vào chàng trai đang ngồi ở vị trí ADC, thững thờ nhìn màng hình 1 cách vô định.

Giấy phút KT nâng cúp, T1 vẫn đứng trong bóng tối để nhìn.

Jihoon tuy mặt điềm tĩnh nhưng rõ ràng Seoyeon biết, anh cũng chỉ là tỏ ra mạnh mẽ mà thôi, ánh mắt vô định, xa xăm đã nói rõ lên điều đó.

Seoyeon nhìn Jihoon như thế, lòng cũng vô thức nhói lên nhưng lại bức bối vì không thể làm gì để giúp đỡ được cho anh.

Sau khi về nhà, Seoyeon đã bật khóc, khóc rất lâu nhưng lại không biết sao lòng lại đau đến thế.

Khi Jihoon về nhà, cô chạy sang ôm lấy anh thật chặt, tay không ngừng vỗ về anh

"Không sao, mày làm tốt rồi, mày sẽ gặt được thành công thôi.

Trên đường đi đến chiến thẳng sẽ vấp ngã vài lần, lần sau mày sẽ làm được"

Anh khẽ đưa tay lên, đáp lại cái ôm ấy, ấm áp đến mức mắt anh cũng nóng ran.

Bây giờ anh mới thật sự tỏ ra yếu đuối.

2 tay bấu chặt vào lưng áo của cô, mắt nhắm nghiền đầy mệt mỏi và đau đớn.

Một lúc sau mới buông nhau ra, anh bật cười nhìn lên cô gái nhỏ bé đang trấn an mình

"Này, không vô địch thì tao vẫn á quân mà"

"Ừ nhỉ?"

Kỳ nghỉ của Jihoon, trong suốt thời gian này luôn luôn có mặt của Seoyeon.

Cứ đi học về là lại chạy sang phòng anh ăn dầm nằm dề, cứ thế hơn 1 tuần, nhiều đến mức anh cũng đã dần quen với việc đó.

Rồi bỗng một ngày, cô không sang nữa mà ở nhà làm anh nóng hết cả ruột gan.

Đợi mãi không thấy nên anh chọn chủ động sang, vừa mới tới liền thấy cô đang thập thò, bí mật gọi cho ai đó mà vừa thấy anh liền cúp máy.

Trong lòng không khỏi nghi hoặc, anh cất tiếng hỏi

"Này Seoyeon, mày nói chuyện với ai thế?"

"Hả?

Có nói chuyện với ai đâu?

"
 
Yêu Đương Gì Cơ?
chương 6


Jihoon biết tính Seoyeon nên anh không gặng hỏi thêm gì, vì có gặng hỏi thì cô cũng không khai ra.

Mùa giải mới cũng sắp bắt đầu, anh phải lên lại công ty để luyện tập cho mùa giải mới, kỳ chuyển nhượng vẫn đang diễn ra đầy bùng nổ.

Tin chuyển nhượng nổ tằng tằng nhưng tuyệt nhiên đội tuyển GenG vẫn không có động tĩnh gì càng khiến con dân đứng ngồi không yên.

Kỳ chuyển nhượng đã trôi qua 5 ngày, GenG đã bắt đầu nổ đơn, các lane khác đều thành công giữ lại, duy nhất đường TOP là GenG đã để Hank rời đi mà không có chút động thái nào sẽ welcome lại tuyển thủ đường Top này.

"GenG điên rồi sao?

Hank rời đi thì ai thế vào?

Tính làm cú nổ lớn như T1 vừa rồi à?"

"GenG khát khao chiếc cúp vô địch, năm vừa rồi Toplane không làm nổi trò trống gì thì đi cũng phải?"

"Nể ai chửi Hank, game 5 người mà?"

"Chấp nhận đi, dù Hank có mạnh cũng không phù hợp với GenG"

"Này rồi tính chơi chấp luôn toplane à?"

Vô vàng câu hỏi được đặt ra, nhưng GenG vẫn im lặng rồi sau đó nổ đơn, vụ nổ lớn này tương đương với cú nổ của T1 năm ngoái.

"Welcome Moonchild, hy vọng về tương lai cùa chúng ta"

Lập tức mạng xã hội được phen bùng nổ, cảnh tượng có thể còn hơn cả năm vừa rồi.

Bởi vì lần này là nữ tuyển thủ, không phải nam!

"Này!!!

Điên rồi sao???

Nữ???

Làm sao chơi được chứ????"

"Không phải khinh con gái chứ tôi thấy không ổn đâu"

"Thật sự không muốn vô địch nữa sao?"

"Cười chết mất, nữ tuyển thủ?

Làm được gì chứ?

Quyến rũ đối phương à?"

"Cũng có con gái chơi game hay nhé!

Tụi bây là không công nhận người khác à?"

"Moonchild?

Top 1 rank thách đấu đấy anh em à, không đùa được đâu"

"Tôi từng gặp trong rank rồi, đáng sợ kinh khủng"

Lúc này, tên của Seoyeon cũng leo lên top tìm kiếm.

Không chỉ thế, điện thoại cô vang tiếng thông báo tin nhắn inh ỏi, không cần xem cũng biết là ai và nội dung là gì.

Càng nghe cô càng rùng mình không dám trả lời, bên kia sốt ruột quá nên gọi trực tiếp cho cô luôn

Seoyeon: "A...

Alo"

Jihoon: "có muốn giải thích không?"

Seoyeon: "à thì...

Đây cũng là ước mơ của tao mà...

"

Jihoon: "vậy nên mày không thèm nói gì với tao, cứ thế nhảy sang đội bên kia?"

Seoyeon: "tao cũng định nói rồi, nhưng mà tao muốn cho mày bất ngờ thoi~à"

Jihoon: "tao đi, tao thông báo mày rồi giờ mày im lặng thế à?"

Seoyeon: "Jihoonie đừng giận mà, tao nhận được lời mời từ GenG nên tao mới đi luôn, nếu không mọi chuyện tao muốn chủ động làm thì tao đều sẽ hỏi ý kiến mày mà"

Jihoon: "đến ký túc xá GenG chưa?"

Seoyeon: "vừa mới tới, đang xếp đồ nè"

Jihoon: "ở yên đấy, tao sang"

Seoyeon: "hả???

Nhưng đây là ký túc xá của GenG đấy?

Mày sang kiểu gì?"

Jihoon: "gặp ở dưới lầu thôi"

Seoyeon: "ồ ồ"

Chỉ 10 phút sau, Seoyeon nhận được tin nhắn từ Jihoon, tin nhắn bảo cô xuống.

Tuy sợ bị mắng nhưng vẫn ngoan ngoãn chạy xuống, bóng dáng cao ráo hiện ra ngay cổng làm cô chợt thấy kỳ dịu.

Ở nhà, chỉ cần chạy ra cổng liền thấy Jihoon đứng đợi, giờ thành tuyển thủ cũng vậy, chỉ cần chạy ra cổng liền thấy anh ở đó.

Trên tay anh cầm 1 ly chocolate nóng, nhìn thấy cô thì đôi mắt liền dịu đi.

"Nè, cho mày"

Seoyeon nhìn ly choco mà bật cười toe toét

"Cho tao á?

Sao lại mua cho tao?

Tao tưởng bị mày mắng tiếp cơ"

Anh bất lực, đưa tay lên xoa đầu con nhóc bướng bỉnh trước mặt

"Mắng mày thì được gì?

Tối nay đi ăn đi"

"Tối nay á?

Nhưng các anh trong đội đã hẹn tao tối nay đi ăn với các anh rồi"

"..."

"Sao thế?"

"Mới tới đã muốn bỏ tao đi tìm trai khác rồi?"

"Yể???

Bro??

Tao không hề, tụi tao là đồng đội trong tương lai mà?"

Mặc cho cô đang nói, anh đã rút điện thoại ra nhắn cái gì đó rồi lại nhìn cô nhóc trước mặt

"Ừ, vậy tối nay 2 đội đi ăn chung, tao thông báo cho 2 bên rồi, tối gặp"

"????"

Nói xong Jihoon liền quay người bước đi, để lại Seoyeon ngơ ngác nhìn ly hot choco trên tay.

Đầu đầy hỏi chấm, ơ thế là 2 đội đi ăn chung à?

Vậy cũng được sao??

Đúng 7 giờ tối, ngay trước trụ sở GenG, có đủ mặt cả 10 tuyển thủ từ 2 đội.

Ai cũng cao ráo tầm 175-180cm, duy nhất chỉ có Seoyeon là gần như 3 mét bẻ đôi.

Ừm, rất bắt mắt.

Seoyeon ngay khi vừa đến ký túc xá đã cuối đầu chào các anh trong đội lia lịa khiến các anh không khỏi bật cười, bây giờ đứng trước 4 anh ở T1 lại càng bối rối hơn, lại cuối đầu chào lia lịa khiến cả 8 ông cùng cười to.

Hyngo-Midlane (T1) cười đến chảy cả nước mắt, nhưng vẫn nhanh nhạy bắt vào trọng tâm

"Này, nhưng mà 2 đứa quen nhau à?"

Seoyeon bối rối không biết có nên nói rõ ra hay không thì Jihoon đã lên tiếng trước

"Vâng ạ, tụi em là bạn thân từ nhỏ"

Nghe đến đây tất cả đều cùng ồ lên thành tiếng, suy cho cùng bình thường Jihoon ít nói nhưng hôm nay lại chủ động rủ đi ăn, đã vậy còn là cả 2 đội nên cũng có chút ngỡ ngàng.

"2 đứa thích nhau à?"

Jihoon lúc này đang điềm tĩnh đột nhiên tai đều đỏ cả lên, giả vờ không nhìn đi chổ khác còn Seoyeon thì lúng túng, mặt cũng đỏ như cà chua

"À?

Không đâu ạ...nó tồi thấy mồ, ai mà thích cho nổi ạ"

Jihoon bên cạnh nghe vậy thì cũng ngứa gan

"Mày nói ai tồi?"

"Tao nói mày á, tồi không ai bằng"

"Tồi chổ nào?"

"Tao thấy thế"

"Còn nói nữa coi chừng tao không giúp mày pha nước chấm"

"???

Mày bị trẻ trâu à?"

"Ờ"

"Thoi mà anh Jihoon~ em giỡn thoi à"

Các thành viên còn lại của 2 đội nhìn 2 đứa nhỏ rồi lại nhìn nhau, thở dài q hơi rồi làm bộ khổ sở khoác vai nhau

"Thôi anh em ơi, ở đây chỉ có chúng ta mới cô đơn thôi~ đi ăn nào, kệ chúng nó đi"
 
Yêu Đương Gì Cơ?
chương 7


Jihoon và Seoyeon nhìn nhau rồi hớt hãi chạy theo, suốt cả quãng đường nguyên nhóm cứ ríu rít với nhau, anh và cô cứ cãi vã những chuyện không đâu.

Bầu không khí thật sự rất tuyệt, những người đi trên đường cũng bị thu hút bởi nhóm này.

Tuyển thủ nổi tiếng nên cũng không ít người nhận ra, biết Seoyeon có hơi hoảng nên 9 người vậy mà hiểu ý nhau, lặng lẽ đi vây quanh cô để chắn đi tầm camera của các fan hâm mộ.

Không ngoài dự đoán, tấm ảnh đó đã được giật tít trên mạng.

Không chỉ vì nữ tuyển thủ mới của GenG mà còn vì là lần đầu tiên 2 đội hàng đầu lại đi ăn với nhau, đã thế còn rất hợp lực bảo vệ cho cô nàng nhỏ bé kia.

Cũng nhờ sự bảo vệ ấy mà mặt của Seoyeon tạm thời vẫn chưa bị lộ, nếu có thông tin thì cũng chỉ là nghe người qua đường kể lại thôi.

Nhưng hầu hết trọng tâm của lời đồn về ngoại hình của cô đều là khen, nhỏ nhắn xinh xắn và rất đáng yêu.

"Này nhưng sao lại thế này nhỉ?

GenG đi ăn cùng thành viên mới thì không ý gì nhưng sao lại có cả T1 ở đó???"

"Ủa alo?

Vậy là sao?

Sao cả T1 cũng xuất hiện vậy?"

"Nghĩ mãi vẫn không ra, không lẽ GenG vì muốn tổ chức tiệc chào đón thành viên mới mà mời luôn cả hàng xóm là T1?"

"Lầu trên ơi, tôi thấy không thực đâu, ngoài chuyện cô bé kia có quen 1 người trong T1 ra thì tôi không nghĩ ra lý do khác nữa rồi"

"Này, bộ mấy người không biết cặp đôi Silverhoon-Moonchild à?"

"Nhắc mới nhớ, cặp đôi làm mưa làm gió trên bảng xếp hạng thách đấu đó...

Đừng nói là Silverhoon và Moonchild này nhé?"

"Nếu quen biết thì sao lại khác đội nhỉ?

Thông thường không phải sẽ lôi kéo đối phương vào cũng 1 đội hay sao??"

Trong lúc cả mạng xã hội đều sục sôi về bức ảnh 10 người này thì bọn họ vẫn đang ăn uống linh đình ở haidilao, sự chăm sóc quen thuộc của Jihoon dành cho Seoyeon khiến cho mọi người tủm tỉm cười.

Các anh đều biết, với 2 đứa, thứ tình cảm thuần khiết này thật sự rất quý giá.

Sẽ rất khó để tìm được một kiểu tình bạn chăm chút, lo lắng cho nhau đến như thế.

Sau bửa ăn Seoyeon gần như hoà tan vào bầu không khí vui vẻ ấy, không còn vẻ e ngại, rụt rè ban đầu mà thay vào đó là dáng vẻ thoải mái, quen thuộc vốn có của cô.

Tài khoản Instagram của cô tặng lượng follow lên một cách chóng mặt, mặc dù vẫn chưa đăng bất cứ dòng trạng thái nào nhưng cô sắp có cả tích xanh luôn rồi.

Nhận được sự khuyến cáo từ phía quản lý, Seoyeon chọn đăng lại bài viết Welcome Moonchild.

Chưa dừng lại, cô đăng cả tấm ảnh chụp 9 bóng lưng vững chắc ngày hôm ấy lên IG, không dài dòng, không tạo nét, không ba hoa, chỉ ngắn gọn dòng chữ "em sẽ cố gắng".

Trạng thái này lại khiến netizen bùng nổ hơn nữa, tuy không có gì đặc biệt nhưng lại thành cái gai trong mắt các fan cuồng, fan ảo tưởng của các tuyển thủ.

Luồng ý kiến trái chiều cũng hình thành liên tục trên các diễn đàn thảo luận của giới esport.

"Tấm ảnh này đỉnh thật, trông nó cứ điện ảnh ấy"

"9 tấm lưng vững chắc, giống kiểu em cứ yên tâm đi nhé, tụi anh bảo vệ em vậy á"

"Jihoon bằng tuổi mà sao trông cũng ra gì và này nọ phết"

"Thứ tui cần là gương mặt của cô, mau cho tụi tui chiêm ngưỡng đi cô bé ơi"

"Bú fame à?

Đăng như vậy là sao vậy?"

"Thiếu fame lắm hay gì?"

"Đi làm tuyển thủ hay là quyến rũ trai vậy?"

"Mấy đứa chửi Moonchild chắc chắn là lũ bại não"

Tuy có bị toxic nhưng Seoyeon không bận tâm lắm, dù sao bọn họ chỉ là chưa nhìn thấy năng lực của cô mà thôi.

Rất nhanh đã đến buổi live đầu tiên của Seoyeon, ngay khi camera được bật lên thì lượt xem cũng tăng lên chóng mặt.

Ngay trước màng hình là 1 cô nhóc đáng yêu, 2 má tròn tròn, nước da trắng trẻo hồng hào, biểu cảm lúng túng càng khiến người ta thêm phần dễ mến.

Bão bình luận và donate bay tới tấp, thông tin về ngoại hình của cô cũng được đăng tải trên mạng.

"Thiên thần à???

Tuyển thủ thì chỉ cần kĩ năng thôi mà?

Sao lại có cả vẻ ngoài thế này?"

"Chắc điên mất thôi!!

Em tính làm idol sao Seoyeon?"

Seoyeon lúng túng chào hỏi các fan, lượng người xem không hề ít.

Dù sao thì sức ảnh hưởng của cái danh nữ tuyển thủ đầu tiên không thông qua sơ tuyển mà đôn thẳng lên đội 1 cũng quá ghê gớm rồi.

Các fan bắt đầu tò mò về câu chuyện đi ăn

"Seoyeonie, hôm đi ăn sao lại có cả T1 thế?"

Seoyeon ngẩn người 1 chút, nghĩ đi nghĩ lại thì cuối cùng vẫn chọn nói thật

"Ừm...thật ra em và Silverhoon có quen biết nhau 1 chút nên thành ra như vậy đó ạ"

Fan vẫn chưa muốn từ bỏ

"Sao 2 người lại quen nhau, có phải là bạn thân trong LOL không thế?

Hay là bạn học vậy?"

Seoyeon ngơ người, không nghĩ là lại bị hỏi sâu đến thế

"Ơ...cái này em không thể tiết lộ thêm đâu ạ"

Thông tin này nhanh chóng được cắt ra rồi đăng lên, không hẳn là quá bất ngờ bởi vì ID Moonchild và Silverhoon kề vai sát cánh trong rank là chuyện mà không ai là không biết, chỉ là không biết mức độ thân của 2 người này tới đâu mà thôi.

Lập tức các lời đồn đoán ra đời, nào là chắc chắn 2 người yêu nhau, nào là bạn thân, nào là bạn bình thường trong game,...

Đủ thể loại cả.

Live đầu tiên của Seoyeon cũng kết thúc trong sự tò mò của người xem.

Không buông tha, họ lại quay sang live của Jihoon để gặng hỏi.

Câu trả lời lại không như tưởng tượng, không giải thích, không dài dòng mà đi thẳng vào vấn đề

"Tụi em là hơi bạn, chưa tới mức là bạn"
 
Yêu Đương Gì Cơ?
chương 8


Câu trả lời này làm khu bình luận đông cứng, không ai nghĩ ra được câu trả lời này cả.

Cả Seoyeon cũng không thể nghĩ ra được mà, cô nghe xong thì bật cười, lòng đầy chấm biếm "cái thằng điên này"

Cứ nghĩ là không ai tin, nhưng hình như họ tin thật.

Tin đến mức Jihoon và Seoyeon cũng ngớ cả người, theo lẽ thường thì chắc phải nhận ra chứ nhỉ?

Vậy mà họ lại tưởng 2 đứa không thân thật ấy chứ.

Rất nhanh cũng vào mùa giải mới, thực lực của Jihoon thì tốt khỏi bàn cãi nhưng còn thực lực của Seoyeon vẫn còn là ẩn số đối với người hâm mộ.

Ngay trận đầu debut, cô đã hoàn toàn rửa sạch tội danh debut quyến rũ trai.

Kĩ năng thao tác, trình độ đọc map, khả năng phối hợp, biết tận dụng cơ hội và hơn hết là sẽ tạo được đột phá trong những lúc cần thiết.

Trận đấu đầu tiên của cô, chiến thằng đầy thuyết phục.

Làn sóng dư luận cũng tràn về, ồ ạt như nước lũ.

"Này này????

Đánh vậy mà coi được à????"

"Sao mà đánh ác vậy?

Đứa nào đồn con gái làm tuyển thủ chỉ để quyến rũ đàn ông đâu?

Bước ra đây!"

"Em gái nhỏ đánh thật sự rất tốt, tương lai sáng lắm"

"Anh yêu em Seoyeon à, làm tốt lắm"

"Em có muốn có bạn gái không?

Chị thích em quá"

Sau trận đấu ra mắt đầy hoàn hảo, cái tên Moonchild nổ lên như sấm.

Hành trình mới của Seoyeon cứ thế rực rỡ tiếp diễn, lượng fan càng tăng nhiều hơn.

Ngoài fan cá nhân, fan kỹ năng còn có cả fan couple.

Là cặp đôi gây mưa gây bão gần đây-Moonchild và Silverhoon.

Không phải cặp đôi ngọt ngào hay gì mà là cặp đôi oan gia ngõ hẹp.

Bầu không khí giữa 2 người mỗi khi được quay lại đều mang mùi hương của thuốc súng, không là cãi nhau chí choé thì cũng là lườm nguýt nhau.

Tiêu biểu là đoạn video trong hậu trường vô tình ghi lại, Seoyeon và Jihoon đứng nhìn nhau rồi bắt đầu tranh đồ ăn, chửi nhau ầm ỉ.

"Của tao!

Tao thấy trước mày"

"Cái gì của mày, cái này tao lấy trước thì là của tao"

"Jihoon!

Tí nữa vào game tao dí chết mày"

"Bố mày thách mày luôn, giỏi thì bơi vào"

"Được được, đừng có khóc lóc đấy nhé"

Không để fan thất vọng, 2 người đối đầu nhau thực sự như chiến tranh.

Đến cả các anh trong đội cũng phải tỏ ra bất lực trong các buổi phỏng vấn, dù vậy nhưng vẫn mang theo giọng điệu cưng chiều lũ trẻ

T1 Hyugo: "về chuyện địch ý giữa Moonchild và Silverhoon, chúng tôi với tư cách là đồng đội cũng cảm thấy bất lực.

Tuy là như vậy nhưng trông chúng nó lại đáng yếu lắm"

Nhưng đâu ai biết rằng, 2 con người chí choé này lại là thanh mai trúc mã, bên cạnh nhau từ bé đến giờ.

Gặp nhau trong rank thì dí nhau tơi tả, ghép trúng làm đồng đội thì kết hợp mượt mà đến khó tin.

Đôi lúc fan cũng đặt ra nghi vấn có gì đó mờ ám nhưng rồi lại bị dập tắt đi bởi vô số lời nói khác, cơ bản là không ai nghĩ đến chuyện 2 người này có thể hiểu nhau đến thế nào.

GenG và T1 vẫn giữ đúng phong độ, đi thẳng với nhau đến chung kết tổng của LCK mùa hè.

Ngày diễn ra trận chung kết, Seoyeon vô tình gặp Jihoon ở sau hậu trường, nơi mà camera nhiều vô số kể.

"Jihoonie!"

"Seoyeon?

Sao mày lảng vảng ở đây?"

"Tao đói, đang lấy đồ ăn, ăn lấy sức tí nữa còn nâng cúp~"

Seoyeon tinh nghịch nháy mắt 1 cái, gương mặt lộ rõ sự đắc ý, tự tin sẽ chiến thắng khiến Jihoon bật cười.

"Hah, có chắc sẽ thắng không?

Đối thủ của mày là tao đấy nhóc~"

"Thì sao?

Tao sẽ đánh bại mày~ Jihoonie cứ đợi nhé~"

"Seoyeon à~ anh đây sẽ không nhường đâu~"

"Không cần nhường tao, tao sẽ tự tay giành lấy~"

Nói xong Seoyeon bưng đĩa đồ ăn chạy đi mất để lại bóng dáng của Jihoon, cao ráo, vững chắc đang mỉm cười dịu dàng nhìn về hướng cô nhóc chạy đi.

Hình ảnh ấy đã đủ gây xao xuyến, thêm cả góc quay bắt trọn tấm lưng kiên định và vững chắc đang dõi theo bóng dáng nhỏ nhắn kia khiến đoạn video càng thêm thu hút.

Fan couple nháo nhào cả lên

"Tôi biết ngay có gì đó màaaa"

"Khai mau, 2 người là loại quan hệ gì!???"

"Tôi thề là chỉ có người yêu mới nhìn nhau như thế"

"Con gái cưng của tôi bị ai dòm ngó mất rồi!!??"

"Jihoon ơi ánh mắt gì kia??"

Dư luận thì ồn ào còn với Seoyeon và Jihoon, mọi thứ đều bình yên.

Duy nhất chỉ có chiếc cup mới khiến họ dao động.

Ánh mắt lấp lánh khi nhìn vào chiếc cúp ấy của Seoyeon không khỏi khiến cho các fan hâm mộ phấn khích theo.

Bởi lẽ, đây chính là chiếc cúp đầu tiên trong đời, đầu tiên của sự nghiệp làm tuyển thủ của cô.

Khai mạc chung kết tổng của LCK, không khí bùng cháy, màn giới thiệu đầy kịch tính càng tiếp thêm lửa cuồng nhiệt cho sân vận động to lớn này.

Giọng của dàn caster đầy hào hứng, phấn khích vang lên đầy nội lực trong sân vận động chật kín người càng thêm hùng hồn, nổi da gà, chứng tỏ rằng đây là 1 trận đấu hết sức gây cấn và vô cùng quan trọng.

Caster 1: "Xin chào tất cả mọi người!!

Chúng tôi là caster chính cho đêm chung kết ngày hôm nay!!"

Caster 2: "Phải!

Hôm nay là đêm chung kết, để chọn ra nhà vô địch LCK mùa hè.

Liệu rằng T1 có giữ vững ngôi vương ở LCK hay sẽ rơi vào tay của GenG, cựu đương kim vô địch LCK đây!?"

Caster 1: "Đúng vậy!

Ai cũng trông ngóng màn so kè giữa 2 đội tuyển được đánh giá là ngang tài ngang sức với nhau này.

Bên cạnh đó, người hâm mộ cũng muốn nhìn thấy sự cạnh tranh thì 2 gương mặt mới nhưng mạnh mẽ và mang đầy quyết tâm bên mình!"

Caster 2: "Haha, chính tôi cũng mong chờ điều đó.

Ai cũng biết 2 tuyển thủ Moonchild và Silverhoon là đôi oan gia ngõ hẹp, tôi thực sự muốn xem màn so tài giữa 2 người họ"

Caster 1: "Này, tôi cũng giống anh đấy.

Haha.

Thật lòng mà nói, Moonchild là tân binh của năm nay nhưng lại có 1 sức ép mà các tuyển thủ khác chưa từng có, đến cả Silverhoon cũng đã nói cô ấy rất đáng sợ mà"

Caster 2: "Được rồi, không để mọi người đợi lâu, chúng ta cùng chào đón các tuyển thủ mạnh nhất nhé"
 
Yêu Đương Gì Cơ?
chương 9


Sau lời mở màng dài dòng của 2 caster, 10 người từ 2 đội lần lượt xuất hiện đầy hoành tráng.

Tiếng reo hò cổ vũ lớn đến mức tưởng chừng như sẽ thủng màng nhĩ bất cứ lúc nào.

Ngay khi trận đấu bắt đầu, 2 bên ban pick thật sự rất logic, counter nhau liên tục, bầu không khí thì không khác gì đấu trường thực thụ.

Trận đấu diễn ra đầy căng thẳng, ai cũng biết họ không được phép mắc sai lầm dù chỉ là lỗi nhỏ.

2 bên đều hiểu rõ nhau, hiểu rõ đối phương rất giỏi, giỏi đến mức có thể tận dụng 1 lỗi nhỏ xíu ấy để đoạt lấy chiến thắng.

Seoyeon vì là lần đầu vào chung kết, dù có tự tin về bản thân, tự tin sẽ chiến thắng thì sự căng thẳng và hoảng sợ trong mắt lại không thể che dấu.

Tay cô run lên bần bật, hít thở không đều càng khiến dây thần kinh của cô căng hơn.

Đồng đội nhận ra được sự bất thường liền nhanh chóng động viên, cổ vũ em gái nhỏ.

Không chỉ có đồng đội lo lắng mà Jihoon, hiện đang ngồi ở vị trí đối thủ cũng lo lắng cho cô.

Trước khi vào trận anh liên tục liếc nhìn về góc trái, nơi có hình bóng ai đó đang căng thẳng tột độ.

Trước khi vào ban pick, anh cũng chat riêng trấn an cô đủ điều, mặc kệ nếu có bại lộ quan hệ.

Nhờ có tất cả mọi người nên Seoyeon cũng lấy lại được bình tĩnh, hít thở sâu và bắt đầu lấy lại khí thế hừng hực mà chiến đấu.

Trận đấu kéo dài đến ván thứ 5, âm thanh của bản nhạc Silver crapes vang lên, báo hiệu đây sẽ là 1 ván game nghẹt thở.

Kéo đến ván 5 với tỉ số 2-2, ai cũng mệt rã rời nhưng không hề từ bỏ.

Mãi đến khi trụ nhà chính của T1 nổ tung, tất cả buông chuột thì dự rệu rã mới chấm dứt.

Phải, T1 đã thua, thua 3-2 trước GenG.

Jihoon đã thua Seoyeon.

Tuy thua nhưng không 1 ai trách móc, không 1 ai thất vọng vì 2 đội đã đen đến màng trình diễn trên cả tuyệt vời.

Giây phút Seoyeon biết được mình chắc chắn sẽ thằng, sẽ trở thành nhà vô địch LCK mùa hè, cô đỏ hoe cả mắt, volum hết công suất để đáp ứng biểu cảm phấn khích của cô.

Trụ chính T1 nổ tung, GenG buông chuột ôm chầm lấy nhau, Seoyeon cùng đồng đội ôm nhau rất chặt, 1 hành trình không dài nhưng đủ để thấy 5 người bọn họ đã nổ lực, cố gắng đến nhường nào.

Bên cạnh chiến thắng này, GenG cũng thành công giành được chiếc vé đến Paris để tham gia chung kết thế giới với tư cách là seed 1 của LCK.

Jihoon thất thần nhìn vào màng hình rồi nhìn sang Seoyeon đang cười hạnh phúc dù còn rơm rớm nước mắt, môi anh khẽ mấp mấy nói nhỏ điều gì đó mà cả đồng đội cũng nghe không rõ.

Ánh mắt lấp lánh chứa đầy sự tự hào, không nuối tiếc, không tức giận mà là niềm vui, vui vì đã cố gắng hết sức, vui vì chiến thằng của Seoyeon...

"Seoyeon à, giỏi lắm"

GenG sang bắt tay, cả 2 đội vẫn cười nói với nhau như thể chưa từng có trận đấu này.

Ai cũng biết, tất cả đều đã cố gắng hết sức, màng trình diễn đầy sự kinh điển, luôn luôn tôn trọng đối phương.

Seoyeon không kiềm được mà lao ngay vào lòng Jihoon, ôm chặt lấy anh rồi mới buông ra.

"Seoyeon, chúc mừng nhé"

"Ừm"

Seoyeon và các anh nâng cúp trong vui sướng, Jihoon cùng đồng đội đứng nhìn với ánh mắt xa xăm khó nói.

Khung cảnh thật rất khó để diễn tả thành lời.

Sau chiến thắng ấy, T1 không rầu ri mà vẫn rất phấn khởi.

Họ biết, đây chưa là kết thúc.

Seoyeon cùng đồng đội cũng vậy, đây chỉ là khởi đầu mà thôi.

Thế là cả đám nháo nhào vào luyện tập cho kỳ chung kết thế giới, cho chiếc cúp danh giá nhất.

Trong lúc các tuyển thủ đang chăm chỉ luyện tập thì fan lại bùng nổ, hóng hint couple no nê

Topic: Seoyeon và Jihoon đã ôm nhau khi cụng tay sau trận đấu.

Đính kèm là video ở nhiều góc độ

Bình luận sôi sùng sục cả lên, fan couple suýt thì xỉu vì lượng đường

"Aaaaaa, ngọt chết mất"

"Jihoon và Seoyeon đẹp đôi thật đấy!"

"Này mà quen sơ sơ mới lạ, chẳng ai lại đi ôm đối thủ nếu không thân"

"Trông soft điên"

"Jihoon rõ ràng là có chút bất ngờ nhưng lại tận hưởng, mặc kệ cho Seoyeon lao đến nhỉ?"

"Yêu nhau thật à?"

"Chắc chết quá"

Rồi lại đến lúc phải lên đường đến Paris để tham dự chung kết thế giới, bất ngờ ở chổ vậy mà T1 và GenG lại đi cùng chuyến bay.

Bất ngờ hơn là 2 đội như thông đồng mà xếp cho Seoyeon và Jihoon ngồi cạnh nhau, không ngoài dự đoán thì ríu rít xen kẽ chí choé mãi thôi.

Đáng ra chuyện này sẽ chẳng ai biết được nhưng ngặt nổi, có bạn fan lại đi cùng chuyến bay và nhìn thấy.

Bạn ấy có chụp ảnh chung và đăng lên mạng, lập tức lại bùng nổ thông tin

Topik: OP đi cùng chuyến bay với T1 và GenG, không hiểu sao 2 đội lại đi cùng chuyến bay?

Seoyeon và Jihoon ngồi cạnh nhau dù cho không cùng đội?

Bình luận:

"Này này, không định giấu sao?

Yêu nhau công khai rồi à"

"Coi cái cách họ ngồi chung cũng hợp nhau nữa"

"Yah, chồng ơi em không muốn anh yêu ai đâu"

"Vợ tôi ngồi cạnh thằng nhóc đó là phước 3 đời đấy"

"Có ai để ý không?

Họ luôn ở bên cạnh nhau vậy à?"

Tất nhiên không chỉ q vài người nhận ra vấn đề mà rất rất nhiều người nhận ra, trong hầu hết các video hậu trường trận đấu giữa T1 và GenG, Seoyeon và Jihoon cũng hay lọt vào ống kính trong điều kiện luôn bên cạnh nhau.

Thậm chí trong chương trình content do LCK tổ chức, có sự góp mặt của Jihoon và Seoyeon, cả 2 cũng rất có vấn đề.

Trong suộc chính thì không hẳn là dan díu, lâu lâu chỉ liếc nhau mà thôi.

Thế mà trong video hậu trường, lại thấy Jihoon đứng cạnh Seoyeon, cô đi đâu anh đi đó.

Fan còn soi ra được Jihoon đeo trên lưng tận 2 chiếc balo còn Seoyeon thì không đeo gì cả.

Tất nhiên chuyện chiếc balo kia là của đội GenG là không ai không nhận ra.

Ngoài ra, cử chỉ của Jihoon quan tâm Seoyeon tự nhiên tới mức như thể đó là chuyện hiển nhiên, như 1 thói quen nhỏ mà thôi.

Nước cô uống xong cũng tiện tay đưa cho anh, anh cứ thế mà uống cạn, gói bánh anh mở ra đưa sang cô trước rồi cả 2 mới cùng ăn, cổ áo cô bẻ ngược anh cũng tiện tay bẻ lại giúp, lâu lâu còn lấy cả trong túi ra cái kẹo đưa cho cô.

Fan xem xong càng tin vào tình cảm giữa 2 người có gì đó mờ ám thấy rõ.

2 chính chủ thì vẫn thong dong dựa vào nhau để ngủ trên máy bay mà chả biết chuyện gì cả, tất nhiên mấy ông anh sao bỏ qua được, ai cũng tranh thủ làm vài tấm để trừ tà trong điện thoại.

"Đáng yêu thật đấy"

Máy bay đáp đất, cả dòng người cùng ào đi như ong vỡ tổ, fan vay khá đông và không thể tránh khỏi việc có người quá khích.

Khi cả 2 đội kéo vali di chuyển ra khỏi sân bay, 1 fanboy của Seoyeon vì quá khích nên đã nhân lúc bảo vệ lỏng lẻo mà nhào đến.

Seoyeon giật bắn mình, cũng may tên kia mới nhào đến được nửa mét thì bảo vệ đã kịp chộp lại.

Video cũng rất viral trên mạng, nữ tuyển thủ suýt gặp nguy hiểm bởi fan cuồng.

Video viral không chỉ vì điều đó, mà vì trong video, ngay khi fan cuồng lao đến, không chỉ bảo vệ mà cả các tuyển thủ khác cũng nhanh chóng ngăn chặn lại.

Jihoon kéo hẳn Seoyeon ra sau lưng, 4 thành viên GenG chắn lên phía trước, 4 thành viên còn lại của T1 cũng đang trên đà lao lên phía trước.

Khung cảnh ấy, cô gái nhỏ được bảo vệ sau lưng bởi 9 tấm lưng to lớn, ấm áp biết bao.
 
Yêu Đương Gì Cơ?
chương 10


Sau trận ồn ào ở sân bay, 2 đội mới rã rời về đến khách sạn.

Cũng rất bất ngờ nhưng không bất ngờ lắm, 2 đội vậy mà ở gần nhau, cùng 1 tầng lầu, phòng sát vách.

Seoyeon vì là nữ nên được ở phòng riêng, ban đầu ban tổ chức định tách phòng nam và nữ ra xa nhau chút nhưng sau sự việc ở sân bay, họ quyết định để phòng của cô ở gần phòng các anh để bảo đảm an toàn.

Seoyeon vừa vào phòng liền nằm xuống giường, nhắm mắt ngủ đến gần tối.

Thời tiết thì se se lạnh, cô sửa soạn sạch sẽ rồi lại ra ngoài, đơn giản là có hẹn đi ăn với mấy ông anh già trong đội thôi.

Ăn uống no say rồi lại về khách sạn, định bụng đi ngủ tiếp thì cửa phòng bị gõ.

Nhìn qua mắt mèo thì không ai ngoài Jihoon, cô mở cửa, giọng ríu rít

"Ô!

Jihoonie?"

"Ừm"

"Vào trong cho ấm nè"

Không đợi Jihoon phản ứng, Seoyeon thẳng thừng vươn tay kéo Jihoon vào.

Cánh cửa đóng lại, hành lang lại trở về dáng vẻ yên ắng vốn có của mình.

Jihoon cau mày, nhìn con ngốc ăn mặt không đâu vào đâu trước mặt mình

"Mày ăn mặc vậy à?

Ban ngày bị thế chưa sợ?"

"Sợ gì cơ?

Là mày thì sao lại sợ?

Nãy tao có nhìn rồi mới mở cửa mà~"

"Nhưng mày ăn mặc vậy không sợ cảm lạnh à?

Nhưng mà tao thì sao?

Tao cũng là con trai đấy!?"

"Không cảm lạnh đâu, có mở lò sưởi mà~ mày là con trai thì sao chứ~?

Cũng đâu phải mày chưa thấy tao mặc vậy"

Jihoon phản ứng gay gắt như vậy là vì Seoyeon chỉ mang 1 chiếc áo thun tay dài rộng rãi, quần thì ngắn đến mức áo cũng che được, nhìn rất giống không mang quần.

Đôi chân trắng nõn mềm mại phô ra hết không hề che đậy, đôi chân trần lười biếng không mang dép, đẩy mức độ quyến rũ lên mức cao hơn.

Jihoon bất lực đành quay đầu đi, con ngốc này quả nhiên rất cứng đầu.

Seoyeon phì cười, giọng châm chọc

"Này?

Mày ngại đấy à?

Há há, Jihoonie nhà ta cũng có ngày này sao~?

Sao hả?

Tao quyến rũ không?

Chảy nước miến chưa~?"

"...điên à?"

Ánh mắt Jihoon không khỏi khinh bỉ nhìn sang khuôn mặt đắc ý của ai kia, giọng đầy mờ ám

"Ừ, quyến rũ thật đấy~ quyến rũ thế này hay là thử chút đi?"

Seoyeon chưa kịp phản ứng thì Jihoon đã tiến lại gần, cả 2 cứ người tiến người lùi, chẳng mấy chốc mà cô bị kẹp giữa Jihoon và sofa.

Gương mặt đẹp trai chết tiệt càng ngày càng áp sát, hơi thở nóng rực phả lên tai cô.

Tai Seoyeon bắt đầu đỏ dần, màu đỏ lan ra hết cả mặt.

Bầu không khí ám muội đến mức tim đập liên hồi, cũng không biết là tim cô hay tim anh nữa.

Hoảng loạn phản ứng lại, Seoyeon đảy Jihoon ra, vờ bình tĩnh quay đi để che dấu gương mặt đang đỏ như gấc của mình.

"E hèm!

Mày qua đây có chuyện gì không?"

"...tao quên mất rồi"

"???"

Đầu đầy dấu chấm hỏi, quay lại nhìn thằng cốt mặt vẫn hiển nhiên đứng đó nhưng tuyệt nhiên không có cách nào để nổi nóng cả, giờ gồng nghiêm túc cũng khó khăn rồi.

Cả 2 đứng nhìn nhau, Jihoon bật cười khẽ rồi nhẹ tiến đến xoa đầu Seoyeon.

Giọng đầy cưng chiều, xoay người bước ra cửa

"Được rồi!~ ngủ sớm đi cô, tao về đây.

Ngủ ngon"

"...ồ, ngủ ngon nha"

Cánh cửa khép lại, Seoyeon không còn sức lực liên ngã khụy xuống, tay ôm đầu, vò tóc rối tung cả lên.

"Ahh~ điên mất thôi...

Jihoon à...

Lớn chuyện rồi đó~"

Ánh mắt lo lắng, tai đỏ lựng và 2 má hơi ửng hồng, không thể che dấu sự bối rối và khổ nhọc của cô.

Chỉ còn vài ngày nữa là chính thức bước vào kỳ chung kết thế giới của mọi năm, giải đấu lớn nhất trong năm của game.

Tất cả các đội đều tất bật luyện tập, scrim để chắc chắn phần thắng của mình.

T1 và GenG cũng không ngoại lệ, hầu hết các đội khác đều rất dè chừng cả T1 và GenG, thành tích của 2 đội này không phải dạng tầm thường.

Ai cũng nghĩ thời gian này khá khó để gặp tuyển thủ trên đường, thế mà lại có bạn fan chụp lại cảnh 10 người của GenG và T1 đang đi cùng nhau trên đường phố Paris.

Vẫn 10 con người đó, vẫn cái kiểu thân thiết quàng vai bá cổ đó.

Tcon và Gencon không khỏi thắc mắc

"Này này, không phải chứ??

Sắp bắt đầu kỳ chung kết thế giới rồi mà sao chill thế??"

"Sống đủ lâu để thấy 2 đội này đi chơi với nhau liên tục"

"Trông họ thực sự không có rào cản nào cả?"

Đêm sau trước ngày đánh chính thức, T1 có mơt phiên live để thư giãn và giao lưu với fan.

Mọi chuyện đều suôn sẻ cho đến khi GenG gõ cửa.

Jihoon nhận nhiệm vụ ra mở cửa, thấy trước mặt mình là 5 thành viên của GenG thì anh chết lặng, môi mấp máy không nói nên lời.

Còn 4 ông anh GenG thì rất tự nhiên, cười nói như thể bình thường

"Yô, Jihoon à, bọn anh tới chơi nè.

Đang live hả?

Bọn anh cũng muốn live chung"

Không đợi Jihoon phản ứng, bên trong đã vọng ra tiếng của mấy ông T1

"Vào đê vào đê, live 10 người luôn cho oách"

Và thế cảnh cảnh tượng vô tiền khoáng hậu đang xảy ra trước mắt 60k người xem, và con số vẫn đang tăng lên chóng mặt.

Các trang báo esport đăng bài liên tục về sự việc này, bùng nổ đến mức lên cả top 1 hot search X.

10 người thì vẫn vô tư rôm rả nói chuyện với nhau, trông bầu không khí hoà hợp đến mức fan cả 2 đội cũng thấy hợp tình hợp lí, không còn lấn cấn nữa.

Live được tầm 1 tiếng hơn thì bât đầu có những cuộc cãi vã, tất nhiên không ai khác ngoài 2 nhân tố vướng tin đồn tùm lum với nhau là Jihoon và Seoyeon.

Cả 2 vậy mà vì miếng bánh suýt lao vào choảng nhau, hại các ông anh phải lao vào can ngăn, hỗ trợ hạ hoả mới ngớt.

Không đánh nhau thì vẫn chửi nhau như sấm, fan thì được dịp cười lăn cười bò.

Chuyện là như vầy, sau khi ngồi rôm rả nói chuyện, ăn ý thả miếng trêu nhau thì cả bọn nhất trí đặt nước và đồ ăn.

Sau khi nhận hàng đầy đủ, cả bọn bắt đầu ăn, thật sự là ăn như bị bỏ đói.

Cho đến khi Seoyeon và Jihoon cùng chạm vào miếng bánh cuối cùng trong hộp, ngay lập tức cả 2 lia mắt sang đối phương.

Hành động gần như y hệt nhau, không thừa không thiếu, nhanh tay bắt lấy chiếc bánh.

Tiếc rằng sự ăn ý ấy khiến cả 2 phải giằn co với nhau cả buổi trời, 8 ông già kia lại bận ngồi 1 thế giới khác mặc kệ tụi nhóc nên thành ra mới có màn hài hước như thế.

"Buông ra ngay!

Nó là của tao!!!"

Seoyoen quát lớn

Jihoon cũng không vừa, tay vẫn không thả chiếc bánh ra "không thả!!!

Mày là người phải thả!!!

Tao lấy nó trước mày mà"

"Không hề!

Là tao lấy trước, nó là của taooo!!!!"

Trận chiến nhanh chóng bị can ngăn, miếng bánh cứ thế vào mồm ông anh đi mid của T1, trước sự ngỡ ngàng của 2 đứa nhóc.

"Rồi!

Hết rồi nhé, khỏi tranh, 2 đứa ra góc đứng kiểm điểm cho anh!"

Cả 2 liếc nhau, mặt không can chịu lủi thủi ra góc đứng chịu phạt.

Không thèm nhìn mặt nhau lấy 1 cái, phụng phịu chán ghét quay đi chổ khác.

Fan cười muốn sái quai hàm, lượt xem vậy mà tăng áp đảo và vụ việc adc T1 và top GenG giành nhau chiếc bánh rồi suýt quýnh nhau đã chễm chệ trên hot search.

Tiêu đề: "Silverhoon và Moonchild suýt đánh nhau vì chiếc bánh!?"

Bên dưới hàng bình luận dày đặt, trông thật sự rất nổi tiếng, đến cả người không xem esport cũng bị thu hút bởi sự đáng yêu này
 
Back
Top Bottom