Cập nhật mới

Khác YÊU ĐẬM HẬN SÂU

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
298595359-256-k397682.jpg

Yêu Đậm Hận Sâu
Tác giả: deyeu98
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Phương bắc lạnh lắm,người phương bắc có lạnh lùng không?

Phương nam ấm lắm,người phương nam có ấm áp không ?

Nơi chàng lạnh, chàng cúi đầu chàng lạnh hay ngại ngùng?

Nơi nàng ấm sao má nàng ửng hây hây,nàng bẽn lẽn.

Tay nàng đan tay chàng,sao tay chàng lại ướt,là gì vậy?

Là máu,máu của cha nàng,máu của dân tộc nàng.

Máu ướt trên tay chàng nhỏ rọt xuống nền đất đã ướt đẫm,hoà vào thành dòng...



ăn​
 
Yêu Đậm Hận Sâu
Cầu thân


-Nào nào nhanh tay lên, nhanh tay lên, các người muốn bị phu nhân trách phạt hay sao mà chậm trễ như vậy?

Nhanh tay lên, lão gia sắp về rồi.

Bọn hạ nhân,kẻ trước người sau tấp lập ra ra vào vào.

Từ phía cổng, cánh cửa lớn nặng nề mở ra, đám gia đinh lập tức cúi người cung kính:

-Lão gia hồi phủ.

Xe ngựa lớn đứng sừng sững,mấy con ngựa thở ra khì khì, ngúc ngắc cái đầu, chân vẫn còn gõ theo nhịp như chưa thể dừng hẳn.

Người đàn ông cao lớn vén màn bước ra, gã phu xe khuỵ luỵ bê cái bục kê sát lại cho chủ nhân xuống, trước sau như một không hề dám ngước mắt lên nhìn.

Triệu Đà độ trạc ngũ tuần, thân hình cao lớn ráo rắn rỏi, mặt trái có một vết sẹo dài kéo từ thái dương qua đuôi mắt đến giữa má, nhìn rất dữ tợn, đây là những gì còn sót lại từ trận chiến với tàn quân nhà Chu.

Năm đó máu chảy thành sông, thây chất thành núi, quân Tần hừng hực khí thế, quân Chu một lòng trung thành, từng tên từng tên nguyện quyết tử.

Trận chiến kéo dài đến nỗi ông không thể nhớ rõ nó kết thúc như nào.

Đại quân chia làm ba hướng tấn công dồn dập vào kinh thành.

Riêng ông dẫn đầu một đội lính tinh nhuệ chỉ hơn trăm người , số còn lại đều là những kẻ hèn kém liều mạng khua chiêng gõ trống thu hút quân địch.

Kế điệu hổ ly sơn này rất hữu dụng, chỉ là nhất định phải hi sinh một con tượng làm mồi, nhiệm vụ này được giao cho ông, kẻ võ có mưu có.

Đoàn quân chỉ vài trăm tên nhưng lại đem theo hàng vạn ngựa phi rầm rầm về phí cổng thành phía nam, bụi bay mịt mù.

Quân nhà Chu phát hiện ra Triệu Đà đang dần tiến sát cổng thành lập tức dồn toàn lực để chống kẻ muốn công thành, mà không biết đây vốn chỉ là cái bẫy.

Triệu Đà tay phải cầm kiếm, tay trái cầm khiêng thúc ngựa phi thẳng về phía cổng thành.

Đoàn người, ngựa như lũ thiêu thân lao vào lửa, ngàn vạn mũi tên đồng xé gió mà bay đến, cùng với làn mưa tên là những tảng đá to bằng cái niêu đất bay vun vút, sức sát thương cũng rất lớn, chúng rơi bồm bộp xuống đầu người, rơi trên lưng ngựa.

Chỉ trong giây lát đội quân đã bị phá tan, lũ ngựa lồng lên như bị động kinh, chúng hoảng loạn sợ hãi chạy tứ phía, hơn trăm kẻ tinh nhuệ liều chết cố giữ trận địa, những kẻ hèn kém thì chẳng khác gì bầy ngựa nháo nhác tìm chỗ trốn.

Từ phía trên thành tiếng cười khoái trí vang lên, tiếng trống tiếng tù và rền cả một vùng.

Rồi cũng chẳng mấy chốc quân nhà Chu phát hiện ra điều lạ, chúng lập tức dàn quân về phía ba cổng thành còn lại.

Nhưng nào kịp ba đại quân đã tràn vào, đi đến đâu máu chảy đến đấy.

Khi quân ở cổng thành phía nam đã vơi đi quá nửa, cộng thêm tâm trí hoảng loạn vì bị đánh úp, khí thế của chúng cũng không còn.

Triệu Đà nhận thấy thời cơ lập tức ra lệnh công thành.

Đội quân sốc lại ý trí phóng ngựa như bay áp sát chân thành rồi dùng dao găm cắm phập vào thành đất tựa đó mà leo lên.

Mưa đá mưa tên xả xuống đầu, thây người ngã xuống như bao cát,lại như đắp đất cho kẻ sau tiếp tục leo lên.

Qua vài tuần hương, những binh sĩ cuối cùng còn sống sót cũng phóng được lên tường thành, tính cả Triệu Đà là mười năm người.

-Giết chúng!!!

Một tiếng gầm lên, quân Chu lao vào toan giết sạch bọn tàn quân.

Triệu Đà gương mặt không nao núng, từng đường kiếm vung lên, từng tên địch ngã xuống, máu bắn toé vào mặt và miệng, mùi máu tanh nồng.

Không biết qua bao lâu, những cái xác chất chồng lên nhau trải đầy mặt đất, hai cánh tay ông run lên vì tê liệt, thanh kiếm rơi xuống đất, ông vội xé áo quân địch buộc kiếm vào tay, hai tay hai kiếm ông chỉ còn biết vung loạn xạ về phía những tên địch đang nhăm nhăm thanh kiếm hòng chém đứt đầu ông.

Hai cánh tay run rẩy, đôi mắt mờ nhoè, ông ngã nguỵ xuống, nằm đè lên những cái xác chết bại dưới tay ông.

Từ xa xa tiếng đao kiếm chém vào nhau, tiếng vật kim loại đâm xuyên da thịt, tiếng ngựa hí vang, tiếng guốc ngựa cộc cộc xuống nền đất, tiếng kêu gào đau đớn vẫn vang vọng.

Trước mắt ông tối sầm lại, ông lịm đi.

Trong mơ màng ông nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Diệp Lan, trong đáy mắt không hiểu sao đượm nét buồn, rồi ông nhìn thấy mấy đứa con, chúng chạy lăng xăng quanh mấy cái gốc đào miệng cười toe toét...

Khi ông tỉnh lại, trận chiến đã kết thúc, quân Tần đại thắng, cũng vì chiến công này mà ông rất được vua Tần trọng dụng.

Triều phục của văn võ bá quan đều được thêu tỉ mỉ một chữ "trung" ngay ngắn trước ngực để thể hiện sự tận trung tận nghĩa của bậc tôi tớ đối với vị Quân Chủ tối cao, nhưng triều phục của ông lại được vua đặc biệt ban tặng hình ảnh một con hổ uy dũng thêu bằng chỉ vàng, đây là phần thưởng dành cho vị tướng quân dũng mãnh thiện chiến.

Ông bước qua bậc thềm đi vào phủ, tà áo phất lên theo từng bước chân, ánh nắng chiếu vào từng sợi chỉ vàng lấp lánh, hất lên gương mặt cương nghị càng thêm phần uy nghiêm.

Diệp Lan nhẹ nhàng bước đến,bộ y phục màu xanh ngọc nhẹ nhàng thướt tha càng tôn lên làn da trắng ngần và gương mặt thanh tú, đôi mắt trong vắt như mặt nước mùa thu.

Bà cùng lão gia là thanh mai trúc mã, đến nay cũng quá tứ tuần, nét xuân sắc đã vơi, nhưng sự dịu dàng đằm thắm lại khiến người ta nhìn rồi khó quên.

Bà đến bên rót cho ông một tách trà, nhìn sắc mặt của ông, bà không khó để đoán ra chắc hẳn tiền triều lại có biến.

Dù nữ nhân không được phép bàn việc nước, nhưng thân là phu nhân của một vị tướng, dù không có tham vọng quyền lực thì bà cũng sẽ vì một chút lòng riêng, vì nỗi lo chồng lo con lần lượt cầm quân ra trận mà phải cho người thám thính tình hình.

Chiến trận ở phía nam với tộc Bách Việt đã diễn ra nhiều năm, số binh lính ngã xuống không ít, quân lương từng đợt từng đợt đổ về cũng chỉ như muối bỏ bể.

Bách Việt là tên gọi chung tộc người ở phía nam sông Trường Giang, họ vốn chỉ sống thành từng bộ tộc, nhân tài, tướng sĩ hẳn không thể so sánh với Đại Tần.

Vậy mà bao năm chúng vẫn không chịu quy phục, đặc biệt là Thục Phán, kẻ thống nhất được hai tộc người là Âu Việt và Lạc Việt, hắn tự xưng vương, lập lên Âu Lạc.

Năm xưa mãnh tướng Đồ Thư cùng năm mươi vạn quân đều là kẻ bại trận trước lưỡi kiếm của hắn, thực khiến người ta không thể không đề cao.

Sau này chính phu quân bà, vị tướng được ca tụng là trăm trận trăm thắng cũng đã từng là bại tướng dưới tay hắn, đến bây giờ vết sẹo dài trên vai ông vẫn còn hiển hiện, mỗi khi trời trở gió đều khiến ông đau nhức,càng như nhắc nhở ông không bao giờ được phép quên nỗi ô nhục đó.

Ba tháng gần đây chúng như được thần thánh, ma quỷ trợ giúp, đánh trận nào thắng trận đó, quân ta thiệt hại vô cùng lớn, nhưng phía chúng lại như không hề có thương tổn, thậm chí còn ngông cuồng gửi thư muốn Tô Diễn đích thân xin hàng.

Tô Diễn là cháu ruột của bà, vì có nghệ cao cường, lại anh dũng thiện chiến nên rất được trọng dụng, hắn được đích thân Hoàng đế trao bảo kiếm, phong làm đại tướng quân thống lĩnh đại quân tiến đánh Âu Lạc.

Dù có tài đánh trận nhưng hắn còn trẻ tính tình lại bộc trực, nóng nảy không đủ bình tĩnh và kiên nhẫn.

Vừa nhận được thư đã nổi giận đùng đùng, lệnh cho ba quân lập tức tấn công vào Cổ Loa.

Kết quả chưa đầy ba canh giờ toàn quân đại bại, Tô Diễn được cận vệ liều chết mở đường máu mới có thể chạy thoát.

Hiện đã được đưa về kinh để dưỡng thương.

Trời vừa sáng, bà đã đến thăm hắn, vết thương quả không nhẹ, cũng may coi như Diêm Vương vẫn còn chê cái mạng quèn của hắn.

Bàn tay nhỏ bé của bà vẫn nhẹ nhàng xoa bóp bên vai, kiên nhẫn nghe từng tiếng thở có đôi phần mệt mỏi của phu quân, trong lòng chợt có chút xót xa.

Đôi mắt nhắm ông chặt như đang đăm chiêu điều gì đó, chợt ông xua tay ý bảo dừng lại rồi nói:

-Được rồi, nàng cho người gọi đám Trọng Nguyên đến đây.

Bà dạ một tiếng rồi đi ra ngoài

Lát sau bốn người con trai của ông đã tuỳ tụ.

Đoạn ông ngồi nghiêm nghị trên chiếc ghế lớn chính giữa rồi hỏi:

-Tô Diện vừa đại bại trở về, các con đã biết chưa?

-Con đã đến thăm huynh ấy rồi, vết thương rất nặng.

-Trọng Nguyên, đứa con cả của ông trả lời.

Ông không trả lời chỉ gật đầu 1 cái.

-Cha, lũ Âu Lạc đó chẳng qua là bọn man ri mọi rợ, cậy địa thế hiểm trở mới làm khó được quân ta.

Biểu huynh thật hồ đồ mới để chúng đánh cho đến như vậy, nếu là con cầm quân, con nhất định sẽ san bằng chúng.

Triệu Đà quắc mắt nhìn về phía đứa con thứ Trọng Hoàng, hắn vốn hữu dũng vô mưu, cả đời chỉ có thể nghe theo sự sắp đặt của người khác mà làm theo, không có đầu óc lại nỗ mãng khinh địch.

-Ngu xuẩn.- Ông buông một câu khiến hắn im bặt

-Con nghe nói Âu Lạc đã xây dựng thành luỹ rất kiên cố, hệ thống hào sâu bao quanh, rất khó tấn công từ bên ngoài.

Biểu huynh còn nói chúng có vũ khí rất lợi hại, giống như nỏ nhưng lại nguy hiểm hơn rất nhiều, một lần bắn ra rất nhiều tên, sức sát thương vô cùng lớn.

Hơn nữa cách bày binh bố trận cũng rất kì lạ, mật thám của huynh ấy đã nhiều lần lẻn vào thành nhưng đều bị giết sạch, không kẻ nào quay về được.

-Không sai, chỉ là ngờ chỉ sau vài năm tên Thục Phán đó lại có thể làm được nhiều như vậy, ta đã khinh địch rồi!

''Khụ...khụ...khụ ..." chợt có tiếng ho khù khụ vang lên, ông bưng tách tra lên nhấp một ngụm rồi ném ánh mắt lạnh nhạt ghét bỏ về phía cậu thanh niên nhỏ tuổi nhất, cậu tầm 14-15 tuổi, gương mặt xanh xao hốc hác, ngồi xụi lơ trên chiếc ghế to quá khổ so với thân hình gầy nhom của mình, tay vẫn đang cầm chiếc khăn tay con a hoàn đưa cho để che miệng ho.

Cậu run rẩy cố ngồi thẳng lưng dậy, hơi thở khó nhọc nói:

-Con xin lỗi, phụ thân, con đã cắt ngang lời người rồi..khụ...khụ...khụ...

Chưa nói hết câu cậu đã vội cầm cái khăn lên che miệng ho đến run rẩy cả người.

-Về phòng đi,lần sau ta không gọi thì con không cần ra gặp ta-lão gia lạnh nhạt lên tiếng, giọng điệu mười phần ghét bỏ, mẹ hắn chỉ là một con a hoàn thấp kém mà ông vô tình vui vẻ trong lúc say, ngay cả tên của ả, ông cung không nhớ, vốn thấy ả ta có chút nhan sắc, định rằng sau đêm đó sẽ cho ả ít tiền rồi đuổi đi cho đỡ rắc rối nào ngờ chưa kịp đuổi đi, thì ả đã có thai.

Diệp Lan là người nhân hậu, bà đã đứng ra làm chủ cho ả, muốn ông nạp ả làm thiếp, ông cũng không để tâm, cũng chỉ là thiếp, nạp bao nhiêu cũng không sao, vốn định cho ả một danh phận để ả yên yên ổn ổn sinh con cho ông.

Tiếc là phận bạc, cô ta sinh non, lại vì sinh khó mà chết.

Đứa con cũng ngặt nghẹo bệnh tật triền miên khiến ông càng chán ghét, với ông đứa con này chả khác nào thứ nghiệt chủng, sao nó không chết quách đi theo mẹ nó, sinh ra bệnh hoạn như vậy khiến nhà họ Triệu mất mặt.

Trọng Diễm, thật uổng cho một chữ Diễm.

Trọng Diễm được a hoàn đỡ đứng lên, cậu cúi đầu dạ một tiếng rồi thân hình mỏng manh liêu xiêu đi ra, ánh sáng phả vào người cậu in xuống nền nhà một cái bóng nhỏ xíu mờ mờ.

Đợi cậu đi rồi, cánh cửa được hạ nhân đóng lại như cũ.

Lão gia chầm chậm nói tiếp:

-Nếu không thể đánh từ ngoài, vậy chúng ta đánh từ bên trong.

Bây giờ không chỉ là vì một mảnh đất nhỏ nhoi, mà còn vì thứ vũ khí kia.

Ở phía Bắc quân Hung Nô liên tục quấy phá khiến Hoàng Đế rất phiền lòng.

Nếu chúng ta biết được cách chế tạo thứ vũ khí kia, chẳng phải một mũi tên trúng hai đích sao.

Ta đã điều tra tên Thục Phán đó có một đứa con gái, tên Mỵ Châu.

-Ý cha là...-Trọng Nguyên ngập ngừng.

-Đúng vậy, Hoàng Đế muốn cầu thân, tạm thời dừng chiến.

-Nhưng Hoàng Thượng chưa có con,vậy...

-Chỉ cần Hoàng Thượng nói ai là hoàng tử thì người đó chính là hoàng tử.

Trọng Nguyên ta muốn giao nhiệm vụ này cho con.-lão gia nhìn cậu con cả đầy hãnh diện và tin tưởng.

Không phụ lòng ông,cậu lập tức đồng ý:

-Nếu cha và Hoàng Thượng đã quyết vậy thì con xin nghe theo.

Cậu chẳng màng gì đến công chúa này công chúa kia, dù sao cũng chỉ là một nữ nhân, cưới thêm vài người cũng không sao.

-Cha,con muốn là người thay thế đại ca, con muốn sang Âu Lạc cầu thân.

Giọng cậu nghiêm nghị.

Lão gia có chút ngạc nhiên,đứa con này của ông vốn rất có tài, lại khôi ngô tuấn tú, nhưng tính tình lại giống mẹ, hiền hoà, ôn hậu, không màng thế sự, không hợp để làm việc đại sự quốc gia.

-Sao con lại muốn cầu thân?

-Con tuổi đã lớn,nghĩ đến công danh sự nghiệp,cũng muốn lập công lao trước mặt Hoàng Đế, đại ca vốn đã có nhiều công trạng, tương lai rộng mở, hơn nữa đại ca dáng người cao lớn, thoạt nhìn đều biết là người luyện võ, sẽ khiến quần thần Âu Lạc đề phòng, còn con gầy gò mảnh khảnh, sễ dễ dàng qua mắt được họ.

Cậu vừa nói vừa quan sát lão gia,lão gia cũng trầm ngâm lời cậu nói:

-nghe con nói cũng có lý,nhưng con trước giờ không màng thế sự,ta e...

-phụ thân,khả năng của con đến đâu,không lẽ người còn nghi ngờ?

Đúng vậy,Trọng Thuỷ rất giỏi,bất kê võ thuật hay mưu lược đều không thua kém Trọng Nguyên.

Ông suy nghĩ một lát rồi nói:

-Được rồi,hôm nay đến đây thôi,Trọng Thuỷ nếu con thực sự muốn đi cầu thân,ta sẽ bẩm báo lại với Hoàng Đế.

-----------
 
Yêu Đậm Hận Sâu
Vầng trăng Âu Lạc


Một ngày đầu năm,mùa xuân đến rồi,khí hậu cũng ấm áp hơn,mấy cái cây cậu trồng cũng bắt đầu ra lá mới.

-Tam thiếu gia,lão gia cho gọi cậu.

Một gia nhân cung kính báo với cậu,Trọng Thuỷ đang tưới cây liền dừng tay lại.

-được ta sẽ ra ngay.

Sau đó cậu chỉnh trang xiêm y rồi đi theo hắn.

Vẫn là gian phòng uy nghiêm,nơi mà chỉ nam nhân trong nhà mới tụ họp bàn chuyện lớn,đàn bà con gái dù là ai cũng chưa từng ngồi nơi đây,dù mẹ cậu,đại phu nhân cũng chỉ đứng hầu lão giao xong rồi đi ra chứ không dám nán lại.

Lão gia ngồi chính giữ vị trí uy nghiêm.

-Hoàng Thượng đã định ngày,ngày rằm tháng sau sẽ đến Âu Lạc cầu thân.

Trọng Thuỷ,con có ý kiến gì không?

-lệnh Hoàng Thượng đã ban,con không dám cãi lời.

Đại thiếu gia định nói gì đó nhưng lại thôi,còn nhị thiếu gia thì từ dạo bị lão gia dạy bảo thì không dám xàm ngôn nữa.Cảnh Diễm thì hôm nay không có mặt,cậu ốm đau biết không được lão gia yêu thương nên cũng hạn chế ra khỏi phòng.

-----

Chẳng mấy chốc đã gần đến ngày rằm,là ngày mà cậu theo lão gia đi cầu thân.

Cậu được Hoàng Thượng nhận làm nghĩa tử,mang danh hoàng tử nên được các quan viên đại thần trong triều kính nể mang rất nhiều quà cáp đến bợ đỡ.

Cậu chẳng mảy may để tâm,chỉ riêng có một viên ngọc trai hồng lấp lánh khiến cậu chú ý.

Tên của cô là Mỵ Châu nghĩa là viên trân châu đẹp,cậu nhẹ nhàng cầm lên,viên trân châu to tròn hoàn mỹ,được đặt trong một chiếc hộp gấm đen càng tôn lên vẻ sáng bóng.

Cậu cầm hộp gấm miệng lẩm nhẩm hai chữ 'Mỵ Châu'.

------

Sau hai ngày thúc ngựa mệt nhoài,cuối cùng cũng đã đến cổng thành Cổ Loa.

Cậu không ngờ một nước nhỏ bé lại có thể xây dựng được một toà thành lớn như vậy,bên ngoài có hào sâu bảo vệ,móng bằng đá, tường thành bằng đất sét vững trãi,cao đến chục trượng,phía trên lính canh thay phiên nhau đi lại liên tục.

Cậu không khỏi cảm thán trong lòng,hèn chi,quân triều đình đã nhiều lần tiến đánh nhưng vẫn không thành,ngay cả cha cậu,Triệu Đà,Triệu tướng quân uy dũng vang danh cũng đã từng là bại tướng.

Cậu quay sang nhìn cha mình,không biết ông đang nghĩ gì,gương mặt thâm sâu.

Rồi cổng thành mở ra,một vị tướng cao lớn,cưỡi ngựa chậm rãi đi ra theo sau là các tướng sĩ gươm giáo đầy đủ,không biết là đề phòng cha con cậu hay muốn thể hiện binh lực để cha cậu biết khó.

Vị tướng quân đó xuống ngựa cúi đầu hàng lễ:

- Đây chính là Triệu tướng quân sao?

Bổn tướng đã nghe danh tướng quân từ lâu,nay mới được yết kiến quả là có phúc ba đời.

Thấy vậy,cha cậu cũng xuống ngựa:

-Ta thật không dám nhận,xin hỏi vị tướng quân đâu quý danh là?

-Ta là Cao Lỗ

-Thì ra là Cao tướng quân,thất lễ,thất lễ.

Đây là Trọng Thuỷ hoàng tử,là nghĩa tử của Hoàng Thượng-ông hướng tay về phía cậu,cậu vẫn ngồi uy nghiêm trên lưng ngựa.

Cao tướng quân thấy vậy liền hành lễ

-Tham kiến hoàng tử.

-được rồi,không cần đa lễ

Giọng cậu lạnh nhạt mà nghiêm nghị

Sau màn chào hỏi,tất cả cậu và đoàn tuỳ tùng được đưa vào thành,hoàng cung của Âu Lạc tuy không xa hoa như của nhà Tần,nhưng cũng không thể coi thường,cận vệ đứng dàn hàng,tay chắc gươm đao,mặt sắc lạnh,họ đồng loại cúi đầu khi cậu đi qua.

Trong đại điện,các quan viên chư hầu đứng hai bên,phía trên là An Dương Vương ngồi ngạo nghễ,uy quyền,dù chỉ là Vương nhưng khí chất toả ra thực sự khiến mọi người kính sợ.

Trọng Thuỷ hiên ngang bước vào chính điện,cha cậu và tuỳ tùng của cậu đều quỳ xuống hành lễ,riêng cậu thì chỉ cúi đầu,vì cậu mang danh là hoàng tử một nước lớn,thậm chí nếu có bắt An Dương Vương kia quỳ trước cậu cũng không quá đáng.

Thục Vương thấy Triệu Đà cùng tuỳ tùng quỳ lạy thì rất hài lòng,ngài thấy vua nước Tần rất nể trọng mình thì vui ra mặt,ngài cười tươi nói:

-Triệu tướng quân đường xa vất vả,không cần đa lễ,ban ghế.

-------

-công chúa người đừng bày trò nữa,Vương gia mà biết chúng nô tỳ sẽ chết mất,công chúa

Mấy đứa a hoàn người nhỏ nhắn chạy theo một cô gái,nhưng thoáng chốc đã không thấy cô đâu

-làm sau đây,phải làm sao đây

-công chúa chạy đâu mất rồi

-mau tìm công chúa

-nhanh lên nhanh lên

-qua bên này xem

Mấy đứa a hoàn nháo nhào cả lên,sợ hãi đến độ nước mắt tèm nhem chạy xung quanh tìm cô.

Ở đại điện,cô trốn sau tấm rèm cửa ngó ra,cô muốn xem xem hoàng tử cầu thân là ai,có khôi ngô tuấn tú không,nếu hắn là kẻ xấu xí hay một lão già cô nhất định sẽ không gả,ngay cả An,cô cũng không muốn em ấy lấy một người như vậy.

Ngày hôm qua khi cô nói cô không muốn cầu thân,An đã nói sẽ thay cô làm,An là đứa trẻ phụ vương cô nhặt được đem về,em ấy rất ngoan,từ bé đã hiểu chuyện,luôn bên cạnh cô,cô đọc sách em ý cũng đọc sách cùng,cô học võ em ấy cũng bên cạnh,hai người như hình với bóng,còn thân hơn cả chị em ruột thịt,Thục Vương cũng đã nhận An làm nghĩa nữ phong hiệu An công chúa.

Mỵ Châu cố nheo mắt nhìn thật kĩ hoàng tử nước Tần,dù cách một tấm rèm cô cũng không khỏi ngỡ ngàng trước nhan sắc thư sinh của hoàng tử,vầng trán cao,chiếc mũi thẳng tắm,đôi môi hồng nhợt khẽ cười nhẹ khi được phụ vương cô khen ngợi.

Cô mê mệt ngắm nhìn không chớp mắt,chợt có một bàn tay bịt miệng cô kéo giật lại,rồi đưa tay lên miệng suỵttt một cái.

Cô vừa tức giận vừa nũng nịu nói

-Cao Phong huynh làm ta giật mình đấy,biết không?

-công chúa,muội thừa biết nữ nhi không được phép vào đại điện mà-Cao Phong lắc đầu vừa bất lực vừa nuông chiều-muội mau về cung đi,nếu không sẽ bị trách phạt đó.

Mỵ Chậu hậm hực rời đi.

Buổi triều nhanh chóng kết thúc,yến tiệc tiếp đón sứ giả được tổ chức tưng bừng,vô cùng náo nhiệt.

Trọng Thuỷ không ưu náo nhiệt,đành lẳng lặng ra khuôn viên,cậu ngửa mặt lên ngắm trăng ,dù đã qua đêm rằm nhưng vẫn còn to tròn sáng rực.

Cậu thầm nghĩ,ở đại Tần trăng rất sáng,ở Âu Lạc trăng cũng không khác gì,vậy hà cớ Hoàng Thượng phải tìm cách chiếm đánh Âu Lạc?

Cảnh đêm yên ả, những cành hoa đung đưa mang theo hương thơm man mát,cậu hít một hơi thật sâu.
 
Yêu Đậm Hận Sâu
Nỗi niềm riêng


-Sao ngươi lại để thằng nghiệt chủng đấy đi cầu thân?

Trong bóng tối giọng một người phụ nữ vang lên

-ta còn có thể làm gì sao?

Hắn là lựa chọn thích hợp nhất

Cái bóng đen còn lại đáp,nghe giọng như là một thiếu niên

Im lặng một lát,người phụ nữ lại nói

-tiếp theo ngươi muốn làm gì?

-lão gia đi vắng,bây giờ bà muốn làm gì thì làm lấy,không ai cản được bà.

-Trọng Nguyên hắn không phải loại thường....

-cái đó còn tuỳ thuộc và năng lực của bà-thiếu niên lạnh nhạt đáp

-------

-Trọng Nguyên,con còn đọc sách sao?

-mẹ,sao muộn rồi mẹ còn tới đây?-Đại thiếu gia vừa đứng lên đỡ đại phu nhân vừa nói

-ta thấy phòng con còn sáng đèn nên sang xem,đừng để bản thân lao lực quá con ạ.

-vâng thưa mẹ.

-không hiểu sao từ khi biết tin Trọng Thuỷ được lệnh đi cầu thân,trong lòng mẹ luôn bất an.-bà vừa nói vừa vuốt vuốt ngực.

Cậu nhìn gương mặt lo lắng của mẹ mình mà đau lòng

-mẹ đừng lo,Trọng Thuỷ mang danh hoàng tử nước tần,tên Thục Vương đó dù có gan to tày trời cũng không dám động đến một sợi tóc của nó.

Nghe cậu con trai cả nói vậy,bà cũng bớt lo phần nào,bà ngập ngừng:

-Trọng Nguyên,mẹ..mẹ biết mình chỉ là phận nữ nhi,không hiểu thế nào là quốc gia đại sự,nhưng mẹ chỉ có con với Trọng Thuỷ mẹ không muốn bất kể đứa nào trong hai con bị tổn hại gì dù là nhỏ nhất-bà đưa tay lên vuốt ve gương mặt tuấn tú của cậu con trai-mẹ chỉ mong con và Trọng Thuỷ bình thường,lấy vợ sinh con.

Mẹ....

Trọng Nguyên nhìn mẹ,giọng cậu dịu dàng hẳn lại

-con biết mẹ lo cho con và Trọng Thuỷ,nhưng mẹ à,nam nhi trí ở bốn phương,không thể chỉ lo lấy vợ sinh con được.

Thà chết trên chiến trường cũng không thể vùi mình nơi khuê phòng-giọng cậu nghiêm nghị dần,ánh mắt kiên định,hiên ngang,giống như một vị tướng.

Đại phu nhân nhìn con trai âu yếm mà lòng nhói đau,bà biết đứa con này của bà là người tham vọng,có trí lớn,bà không thể ngăn cản,chỉ có thể ủng hộ,nhưng nó càng tài giỏi bà càng lo lắng.

Nỗi lo của bậc cha mẹ,làm sao có thể đong đếm.

Cảm thấy mình lỡ lời,Trọng Nguyên liền ấp úng

-mẹ...con...

Bà nhìn cậu cười hiền hoà

-ta biết trí hướng của con,ta ủng hộ con

Nói rồi bà đứng lên đi về phòng.

Cậu đứng nhìn bóng lưng của mẹ mình đi khuất rồi mới quay lại bàn tiếp tục đọc sách.

Nhưng cậu không tài nào tập trung được.

Liệu những gì cậu cố gắng có thực sự xứng đáng,cậu nhớ lại lúc dạy cậu bắn cung,cha đã nói

-đàn ông phải làm việc lớn,phải dũng mãnh,phải xông pha chinh chiến,phải lập công làm rạng rỡ liệt tổ liệt tông

Cậu nhớ những ngày mùa đông,cha cậu chinh chiến xa trường,mẹ cậu ngồi bên cửa sổ may áo cho cha,còn nói

-ngày mai là may xong rồi,sẽ gửi đi cùng với quân lương,cha con ở biên cương quần áo chắc cũng sờn hết rồi

Nói rồi bà ôm chiếc áo đang khâu dở lên ôm mặt khóc.

Bà đã khóc bao nhiêu mùa đông cậu không nhớ.

Rồi có lần cha cậu được khiêng về,ông bị thương rất nặng,được đưa gấp về kinh thành để điều trị,cũng may mạng lớn không chết.

Thời gian đó ngày nào bà cũng khóc,khóc đến mắt đỏ hoe,rồi lại không dám khóc nữa,sợ sẽ không có sức để chăm ông.

Rồi hai tháng dưỡng thương qua đi,ông lại vác đao mặc giáp ra chiến trường,bà đứng lặng nhìn theo bóng lưng ông xa khuất,nước mắt chợt rơi,bà cầm tay cậu

-đi vào thôi Trọng Nguyên Trọng Thuỷ

---------

Bóng đêm đen kịt,một chút tia sáng cũng không có,chỉ có ba chấm đỏ le lói,là đầu hương đang cháy,khói từ đó toả ra nghi ngút.

Mùi nhang toả khắp phòng.

Không biết là ai thắp hương,cũng không biết thắp hương cho ai....
 
Yêu Đậm Hận Sâu
Rung động


-Người ở bên đó là ai vậy?

Bỗng có tiếng một nữ nhân vang lên,cậu giật mình quay lại.

Trước mặt là một cô gái xinh đẹp,mặc quần áo sang trọng,có lẽ là công chúa?

Không,có lẽ không phải,gương mặt Mỵ Châu cậu không thể nhầm được,nói đến đây cậu như nhớ đến gì đó,mặt hơi ửng đỏ.

Thấy lâu cậu không đáp lại,cô gái tiếp tục

-ta đang hỏi ngươi đó,ngươi là ai?

-ta là Trọng Thuỷ,là hoàng tử đại Tần.

-thì ra là hoàng tử,tiểu nữ thất lễ rồi,tiểu nữ tên An là nghĩa nữ của Thục Vương

-thì ra là An công chúa

Cậu nói rồi từ từ bước lại gần phía công chúa,ánh trăng sáng rọi lên gương mặt đẹp như tạc tượng của Trọng Thuỷ khiến An mê mẩn,có lẽ phương bắc lạnh,nên nước da của Trọng Thuỷ vô cùng trắng trẻo mịn màng,ở Âu Lạc,ngay cả cô hay Mỵ Châu cũng không trắng mịn được như vậy.

Làn da trắng càng tốt lên vẻ đẹp thanh thuần,thư sinh của cậu.

-An công chúa!

Cô ấy giật mình

-hoàng tử,xin tha lỗi cho sự thất thố của ta.

Trọng Thuỷ cười ôn hậu

-An công chúa sao lại ra đây,người cũng có nhã ý ngắm trăng sao?

-không,không,ta nào được phong nhã như hoàng tử đây,ta chỉ là đi ngang,thấy có bóng người nên ra hỏi thôi-nói rồi cô ngẩng mặt lên nhìn trăng-trăng hôm nay thật đẹp,cũng lâu rồi ta không nghĩ đến việc ngắm trăng đó.

Nói rồi cô cười nhẹ,cô làm gì có thời gian ngắm trăng,hầu như toàn bộ thời gian của cô đều dành để tập võ,bắn cung,sách lược,rồi lại cầm kì thi hoạ...đang miên man dòng suy nghĩ thì cô nghe tiếng hoàng tử nói:

-An công chúa bận rộn lắm sao?

Cô nhẹ nhàng lắc đầu

-ta phải về rồi,nếu hoàng tử muốn ngắm trăng thì hãy đi đến cái đình kia,ta sẽ gọi người mang rượu đến cho người,đứng ở đây đêm xuống sương lạnh lắm,vả lại ở Âu Lạc ta khí hậu ấm nóng,có nhiều muỗi lắm.

Nói rồi cô nhún người chào cậu rồi bước đi,được vài bước cô lại ngoái đầu nhìn cậu,gương mặt thanh tú của cậu sáng như trăng,cậu cười hiền hoà rồi gật đầu với cô.

Cô quay mặt đi rồi bước tiếp nhưng trái tim đập rộn ràng.

Cậu cũng quay lại yến tiệc.

Sáng sớm,tên gia đinh giúp cậu mặc đồ,hắn chợt nói

-thiếu...à không hoàng tử,túi thơm của người đâu?

Là cái túi thơm phu nhân may cho người đó?

Trọng Thuỷ nhìn xuống thắt lưng,đúng là không có thật.

Cậu nhớ đến tối hôm qua đi dạo ở ngự hoa viên,có thể là rơi ở đó rồi.

Nghĩ rồi cậu nói

-Văn Lâm ,giúp ta mặc quần áo nhanh đi,ta đi ra ngự hoa viên tìm túi thơm.

Văn Lâm thấy vậy cũng nhanh chân lẹ tay làm,miệng cũng không rảnh rỗi trách cậu

-trời ơi sao cậu lại bất cẩn thế,mới đến đây thôi mà cậu lại như vậy,cậu không sợ sao,....

Hắn luyên thuyên vài câu thì cũng mặc xong quần áo cho cậu

-đi nào,ngươi nói nhiều quá

Đang đi thì hai người gặp An công chúa,công chúa thấy cậu thì liền không nhịn được khoé miệng cong lên một nụ cười.

-An công chúa-cậu chào cô một cái cũng cười

-hoàng tử,không biết mới sáng sớm hoàng tử đã đi đâu?

-à ta làm mất cái túi thơm,có lẽ rơi ở ngự hoa viên,ta muốn đi tìm.

An công chúa chợt a lên một tiếng nhưng lại thôi

-hoàng tử,vậy ta đi tìm cùng người

-không cần đâu,như vậy thì phiền công chúa lắm,ta tự tìm được,ta cũng định gọi thêm mấy kẻ gia nhân

-không sao,để ta tìm cùng người,bọn gia nhân tay chân luống cuống ta sợ sẽ giãm lên túi thơm của hoàng tử mất.

Cô ấy đã nói như vậy Trọng Thuỷ cũng không tiện từ chối,đành cảm ơn rồi cùng cô ấy đi ra ngự hoa viên.

Hai người vừa tìm vừa nói chuyện rất hợp nhau,Văn Lâm thức thời đứng dạt một bên để hai người họ trò chuyện,vì hắn nghĩ đây là vị công chúa sắp tới sẽ được gả cho thiếu gia nhà hắn.

Hắn nhớ đến lời dặn của đại phu nhân và vui trong lòng.

Phu nhân dặn hắn rất kĩ phải chăm sóc thiếu gia,và xem xem vị công chúa kia là người thế nào,thế có xảy ra bất cứ việc gì thì phải gửi bồ câu về cho phu nhân ngay,nhưng xem ra phu nhân đã lo nhiều rồi,xem bọn họ hai người quấn quýt như đôi chim

-Văn Lâm

-Văn Lâm

-hả...

-hắn giật mình,thiếu gia đang gọi hắn-hoàng tử,có chuyện gì vậy

-Văn Lâm, ngươi làm sao vậy?

Ngươi có tìm thấy không?

-không,thiếu gia tiểu nhân đã tìm kĩ lắm rồi,không có

-kì lạ thật

-thiếu gia,người có nhớ nhầm không?

Trong cung có bao nhiêu ngụ hoa viên...

-không,ta nhớ rất kĩ

Trọng Thuỷ thở dài một cái

-thôi,coi như ta hết duyên với nó-nói rồi cậu quay sang nói với công chúa-An công chúa,chúng ta dừng ở đây thôi

Nói rồi ba người đến bên đình uống một tuần trà

-túi thơm đó quan trọng lắm sao?

-An công chúa nhấp một ngụm trà rồi hỏi

-đó là túi thơm do mẫu thân ta tự tay may,còn có nhét một bùa cầu bình an,người đặc biệt lên chùa thỉnh cho ta trước khi ta đến đây,giá trị thì không đáng là bao,nhưng ta rất trâng trọng

Nói rồi cậu nhìn xa xăm,nơi cuối trời đàn chim đang bay,chúng bay về phương bắc.

Mùa đông chúng bay về phương nam tránh rét,khi xuân sang hạ tới chúng lại bay về phương bắc.

Phương bắc dù lạnh nhưng chúng cũng không quên.

Chợt nghĩ nam nhân mới rời nhà mấy ngày đã nhớ nhà,cậu không nhịn được mà cười chính mình.
 
Yêu Đậm Hận Sâu
Giệt Tần tôn Âu Lạc


Theo hẹn ước của vua Tần và Thục Vương,hôn lễ sẽ tổ chức vào đúng rằm tháng sau,tức là cậu sẽ ở Âu Lạc một tháng trước khi chính thức cầu thân.

Từ khi cậu đến cũng đã được ba ngày,yến tiệc ninh đình cũng đến lúc tàn.

Buổi thượng triều hôm nay,Triệu tướng quân cùng tuỳ tùng cáo từ Thục Vương,trở về đất bắc.

Trước khi đi Triệu Đà có dặn dò gì đó với Văn Lâm,sau đó lại căn dặn cậu một vài điều rồi cùng đoàn tuỳ tùng ra về.

Trọng Thuỷ nhìn bóng lưng phụ thân lắc lư trên lưng ngựa rồi nhỏ dần nhỏ dần đến khi không còn nhìn thấy gì nữa cậu mới đi vào.

-Không hiểu sao ta lại thấy trong lòng nóng như lửa đốt

-thiếu gia,người vừa ăn đổ cay đó,ha ha-Văn Lâm cười xong mới thấy thiếu gia không hề chú ý đến hắn,gương mặt cậu vẫn ngập tràn sự suy tư- thiếu gia,có thể do người lần đầu xa nhà nên có cảm giác như vậy thôi,không có sao đâu.

Cậu lần nữa quay lại nhìn về phía xa,nơi cha mình vừa đi khuất,trong lòng ngổn ngang tâm sự,rồi cậu thở dài theo Văn Lâm vào trong.

---------

Mặt trời dần xuống núi,ánh chiều tà cuối cùng nhạt dần.

-Tướng quân.

Phía trước có một khách điếm.

Triệu Đà chỉ ừ một tiến,rồi vó ngựa lại tung

Cộc cộc cộc

Phía sau bụi bay mù mịt mờ cả bóng người.

-Tướng quân,đại nhân,mời ngồi mời ngồi-Tên chủ khách điếm hớn hở chạy ra đón,tay cầm khăn lau ghế mời Triệu Đà ngồi

-mang thịt rượu lên,hôm nay chúng ta sẽ ở lại đây.

- phó tướng nói

-dạ dạ vâng,có ngay

Bóng dáng thoăn thoắt của tên chủ khách điếm thoạt cái khuất sau mấy tấm rèm cũ,rồi tiếng nồi niêu xoong chảo kêu lên leng keng.

Chốc cái rượu thịt được bưng lên,bàn nào cũng đầy ắp.

-tướng quân mời dùng,mời dùng-tên chủ vừa bưng lên vừa nịnh hót,miệng hắn cười ra đến mang tai,chợt hắn làm rơi đôi đũa,vội cúi xuống nhặt lên-chết chết tiểu nhân sơ ý,tiểu nhân sơ ý-nụ cười tắt,hắn nói-Tướng quân,thịt chua!!

Âm thanh không to không nhỏ,đủ để Triệu Đà và tướng sĩ nghe thấy,thấy cả đều buông đũa,tay nhăm nhăm thanh kiếm,đề phòng tứ phía,rồi từ đâu,một mùi hôi thối xộc đến,chợt rầm một tiếng những bức vách bị phá tan,từ trong màn đen,xuất hiện những kẻ người không ra người,quỷ không ra quỷ,chúng ăn mặc rách rưới như lũ ăn mày,da thịt chầy chóc,lở loét,có những miếng thịt đã thối rữa,chỉ chực rơi ra,thậm chí còn có thể nhìn thấy một vài con giò trắng muốt nhúc nhúc dưới lớp da đã thâm đen.

Hình ảnh kinh dị đến nỗi ngay cả Triệu Đà,người đã lăn lộn sa trường nửa đời người chứng kiến biết bao cái chết cũng cảm thấy rùng mình,kinh sợ.

Tướng sĩ ai nấy đều bụm miệng buồn nôn.

-giả thần giả quỷ,các ngươi là ai?

-Triệu Đà lấy lại bình tĩnh,quát lớn hỏi

-giệt nước Tần,tôn Âu Lạc

trọng nói ồm ồm như vang từ địa phủ lên,cũng không biết là kẻ nào nói,vì những kẻ ở đây đều không mấp máy miệng.

Âm thanh vừa dứt chúng liền lao vào tấn công binh sĩ,ánh mắt chúng trắng dã như không có con ngươi,nhưng vẫn toả ra sát khí ngập trời.Chúng tay không tấc sắt nhưng lại lao vào đám binh sĩ như con thiêu thân,qua cơn choáng váng sợ hãi,binh sĩ đều sốc lại tinh thần,tay cầm chắc giáo gươm tiêu diệt chúng.

Nhưng kì lạ,dù có chém bao nhiêu phát vào người,bọn chúng cũng không hề hấn gì,vẫn lao vào cắn xé binh sĩ.

Có tên bị chém đứt lìa tay lìa chân,máu đen chảy ra ồng ộc,nhưng chúng vẫn không dừng lại,chỉ cho đến khi bị chém đứt đầu,chúng mới giãy giãy thân mình như đau đớn lắm rồi bất động.Lúc này binh sĩ đều rất hoang mang,hoảng loạn,tay cầm đao cầm giáo và chỉ biết chém loạn xạ.

Không ít binh sĩ bị chúng cắn chết.

-Chặt đầu chúng!

Triệu tướng quân hét lên ra lệnh,Lý Toàn vung tay chém xuống,những cái đầu đen xì,bù xù tóc tai rơi xuống lăn lông lốc trên sàn,hàm răng đỏ au máu vẫn còn gầm gừ,mắt trợn trắng dã.

Tất thảy mười năm con,mười năm cái đầu bị chặt xuống.

Binh sĩ kẻ đứng như chết trân,kẻ thì ngã khuỵ xuống thở hổn hển,trên gương mặt ai đó đều ngập tràn nỗi khiếp đảm.

Những cái xác quỷ được binh sĩ chất đống lại,chúng hôi thối,bẩn thỉu.

Trận chiến này thương tổn quá lớn,rất nhiều binh sĩ bị chúng cắn đến nát cổ,tay chân bị cào rách,bị hút máu khô quắt.

Họ được đặt riêng một chỗ,số lượng nhiều hơn rất nhiều so với lũ quỷ kia.

Đoàn tuỳ tùng hơn mấy trăm người vì mười năm cái xác quỷ mà chỉ còn chưa đến 20 người,ngay cả Triệu Đà hay Lý Toàn cũng bị thương nặng.

Lúc này từ dưới gầm bàn,tên chủ khách điếm lổm cổm bò ra.

Triệu Đà ngồi xuống ghế thở một hơi nặng nề

- Tam Viễn, ngươi biết được những gì?

Tam Viễn là kẻ ăn mày mà ông đã cứu được trên đường dẫn quân trinh phạt Âu Lạc nhiều năm về trước.

Hắn nợ ông ân tình cả đời không trả hết,sau này ông đã lập lên khách điếm này lại cho hắn làm chủ,đây trở thành nơi cho binh sĩ nghỉ chân,cũng là để tiện thám thính tình hình.

'Thịt chua' là ám ngữ khi có sự nguy hiểm,cũng may khi nãy hắn cảnh báo trước,nếu không thực không thể tưởng tượng nổi.

-tướng quân,tiểu nhân không biết,chỉ là...chỉ là-hắn ngập ngừng

-nói

-chỉ là vợ của tiểu nhân từng theo học đạo pháp,biết chút về xem quẻ,sáng nay mụ ta cứ kiên quyết nói rằng hôm nay tướng quân sẽ quay về,sẽ gặp một trậm mưa tanh máu đổ.

Ban đầu tiểu nhân không tin,nhưng vì không dám coi khinh việc liên quan đến tướng quân nên đành liều mình cảnh báo,nào ngờ...

-gọi vợ ngươi ra đây

Từ sau tấm rèm bếp,một người phụ nữ tầm ngũ tuần lom khom bước ra,dáng bà ta gầy guộc,liêu xiêu,tay chân vẫn còn đang run rẩy.

Bà ta vội quỳ xuống dập đầu

-tham kiến tướng quân

-ngươi biết những gì thì nói mau đi-Lý Toàn mất kiên nhẫn nói

Bà ta run run đáp

-tướng quân,tiện thiếp bất tài,cũng không biết được bao nhiêu chỉ là sáng nay nhìn lên bầu trời thấy mây đen che phủ,lại nghe tướng công nói hôm nay tướng quân cùng các binh sĩ sẽ đến,liền gieo một quẻ,là đại hung,máu chảy,đầu rơi khó tránh khỏi- nói rồi bà ta rùng mình sợ hãi -khi tướng quân đến đây,mây đen trên đầu càng điên cuồng,càng chứng tỏ điềm hung chính là nhắm vào người.

-bọn Âu Lạc này không ngờ lại dám làm càn như vậy,đây đã là đất bắc

Lý Toàn chửi thề một câu,Triệu đà lại trầm ngâm nói

-Lý Toàn ngươi thực sự nghĩ là bọn chúng làm sao?

Ta không nghĩ lão già Thục Phán đó lại hành sự sơ xuất như vậy.

Làm việc xấu lại khai đích danh đích họ,đó há chẳng phải ngu dốt sao?

Lý Toàn ngẩn người

-Tướng quân vậy ý người là....

Triệu Đà không đáp,ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Lý Toàn cũng không hỏi nữa.

Hắn căn dặn binh sĩ chăm sóc kĩ vết thương cho nhau,thu dọn tàn dư sau đó nghỉ ngơi,ngày mai lên đường
 
Back
Top Bottom