Ngôn Tình Yêu Cô Gái 300 Tuổi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Yêu Cô Gái 300 Tuổi
Chương 40


Một mình uống rượu sẽ dễ dàng say, đôi mắt lờ đờ, mông lung hư ảo, trên thế giới cho rằng, uống rượu là vì có chuyện buồn bực trong lòng.

Nhưng sau khi Lâm Tổ Ninh uống rượu xong, cả người liền trở nên yên tĩnh, tiếng ồn ào bốn phía đều trở thành bài hát ru nhẹ nhàng.
Trong đầu anh chỉ còn một hình dáng.

Anh nhớ mái tóc dài như lụa đó, nhớ cả chuyện tam sinh kiếp làm người của nàng.
Nàng là ai? Từng là nhân vật nào?
Anh không biết đáp án.

Anh chỉ là một phàm nhân, không nhớ ra được kiếp trước hay là đời kiếp nào tốt nhất.
Ngay cả một kiếp này anh cũng không rõ, thì làm gì có năng lực phân biệt tiền kiếp lai sinh?
Nói đi nói lại, làm phàm nhân cũng có chỗ tốt của phàm nhân, không cần sầu lo nhiều đến vậy.
Nhưng..

thiên sư của anh đang ở đâu? Lâm Tổ Ninh thật hy vọng anh có thể biết được.
Một ly Brandy, lại một ly Brandy, người người vui mừng hớn hở, duy chỉ có Lâm Tổ Ninh thui thủi một mình uống rượu, dần dần cảm thấy buồn ngủ..
Vừa ngẩng đầu lên chung quanh, chẳng biết bao giờ, tân khách đã ra về trống trải, vỏn vẹn lưu lại chén bát trên bàn bừa bộn.
"Này? Anh thế nào? Say ư?"
Ngay cả nhìn một người anh cũng nhìn ra hai người rồi.
"Cô là..

Hạ Nhã hay là Hạ Mi? Mừng tân hôn hạnh phúc nha!"
"Tội nghiệp ghê a! Uống rượu đến choáng váng cả người! Tôi là Hạ Mi! Còn không biết là đã mấy lần bị anh không nhận ra tôi rồi."
"Hạ Mi..

được được, cạn ly!"
"Không uống nữa!" – Hạ Mi đoạt lấy ly rượu từ tay anh: "Nếu uống tiếp chỉ sợ ngay cả mình là ai cũng không nhận ra a!"
"Tôi..

tôi là ai vậy?" – Trong mắt anh hằn lên vài tia máu: "Cô có thể nói cho tôi biết, tôi là ai không? Tôi là người bàn dầu, hay là con trai của người bán đậu hủ, hay là người đàn ông phụ tình.."
"Trời ơi! Anh đang nói bậy bạ cái gì vậy? Anh không phải là anh thì là cái gì? Đừng có đùa tôi, mượn rượu giả điên nha!"
"Không không! Cô nói xem đã từng gặp tôi chưa?"
"Tôi đường đường chính chính đã gặp anh rồi!" – Hạ Mi vừa buồn bực vừa buồn cười nói: "Để tôi đưa anh về nhà, không cùng anh nói bật nói bạ nữa!"
"Tôi..

không về nhà!" – Lâm Tổ Ninh vẫn không dừng lại: "Tôi muốn..

đi hóng mát! Tôi..

tôi muốn tới chỗ khúc cua quẹo có lãm nhân thụ! Tôi gặp nàng ở đó, tôi muốn trở lại đó.."
"Lãm nhân thụ..

gặp tôi? À à, hiểu rồi." – Hạ Mi hiểu nhầm ý anh, hùa theo: "Không ngờ anh cũng lãng mạn phết nha! Vậy mà tôi không phát hiện.

Tôi tưởng anh..

là một khúc gỗ biết đi a! Không ngờ bị tông xe mấy lần, gỗ cũng có thể bị động mấy khúc!"
"Lãm nhân thụ..

là.." – Lâm Tổ Ninh càng nói càng không nghe rõ nữa.
"Đi thôi!"
Hạ Mi cố hết sức dìu anh lên:
"Anh có thể cử động một chút không? Ít nhất cũng phải vác được anh bỏ vào trong xe tôi a!"
"Ừm.." – Trong vô thức, anh mơ hồ đi theo Hạ Mi..
 
Yêu Cô Gái 300 Tuổi
Chương 41


Chiếc xe xuyên đi vào nửa đêm đen, vòng qua mấy đường lớn trong nội thành, càng chạy, ánh đèn càng hiếm thấy, đảo mắt một cái đã thấy vùng núi.
Hạ Mi giúp anh mở cửa sổ xuống một chút, gió núi điên cuồng gào thét, chốc lát đã tràn vào trong xe, thổi tóc Lâm Tổ Ninh bay phất phới, ướp lạnh trán anh.
Anh nửa tỉnh lại, mở mắt:
"Đây..

là chỗ nào?"

Anh nhìn ra cửa sổ xe, lại thấy màn hình biểu thị tốc độ, kinh ngạc:
"Này này! Cô chạy tốc 120 à, tính đua xe hả?"
"Nhìn ra được số cũng không tệ, xem như anh tỉnh rồi! Biết tôi là ai không?"
"Cô..

cô là Hạ Mi! Tôi cũng không phải đồ ngớ ngẩn, vậy mà đi hỏi tôi loại vấn đề này!"
"Aizz! Có khi anh thật sự bị mắc chứng hay quên nghiêm trọng."
Chiếc xe rẽ một khúc cua lớn gần 60 độ, đầu Lâm Tổ Ninh suýt nữa va nứt cửa sổ xe!
"Eh này này! Tiểu thư! Rốt cuộc cô có bằng lái xe không vậy?"
"Tôi lái xe nhiều năm rồi, anh tấu hài à! Sao lại không có bằng lái?" – Hạ Mi vội vàng đáp lại, hai tay vội vàng nhanh chóng di chuyển tay lái, rẽ ngoặt.
Lần này trọng lượng toàn thân Lâm Tổ Ninh tựa như bị té xuống đất.
"Ông trời của tôi!" – Anh nhớ lại kỹ thuật điều khiển xe của cô kêu lên: "Cô chẳng những không dừng xe, mà còn không biết lái xe! Quả thực là nữ bá chủ đường phố mà!

" Nói bậy! Tôi không gây ra tai nạn gì, không giống như anh, ba ngày, đã hết hai ngày bị xe tông bể đầu gãy chân..

"
Thắng xe thắng lại khẩn cấp ---------------
Có một con động vật nhỏ từ trong núi đang vọt qua đường, có thể là chó hoang.
" Haizzz! "
" Anh đừng thở dài.

Thấy tôi nhẫn nhịn nói chuyện với anh mà suýt chút nữa hủy đi mạng nhỏ của nó rồi! A Di Đà Phật! Thiện tai thiện tai! "
" Rốt cuộc chúng ta định đi đâu? "
" Vừa rồi anh uống say kinh khủng a! Lúc nãy còn bảo muốn tôi dẫn đến chỗ lãm nhân thụ nha! "
" Lãm nhân thụ? "

Lâm Tổ Ninh đã quên vừa rồi mình đã nói bậy nói bạ cái gì rồi.

Nhưng ba chữ này, anh tuyệt đối không quên.
Lãm nhân thụ - đó là nơi đầu tiên anh nhìn thấy thiên sứ.
" Đừng ngây người ra chứ? Anh bị ngớ ngẩn hả? "– Hạ Mi vẫn tiếp tục lái xe với vận tốc cũ, còn vừa nói vừa cười:" Cách phía trước không còn xa mấy!"
Lại một khúc cua lớn.
Đã tiến vào đoạn đường nguy hiểm nhất vùng núi này.
Xa xa, chỉ có một cái đèn chiếu sáng, cảm giác dường như toàn thân bị chìm trong mây mù.
Sương mù dày đặc từng đợt đánh tới..
 
Yêu Cô Gái 300 Tuổi
Chương 42


Giấy tiền vàng mã cho cô hồn dã quỷ tung bay trong sương mù tịch mịch.
"Tôi thích loại cảm giác này." – Hạ Mi rất có lòng tin về kỹ thuật điều khiển xe của mình, cho nên không hề sợ hãi.

Rất mỹ lệ cũng rất quỷ dị, tựa như đang tiến tới đường hành lang đi vào quỷ vực! Núi non vang vọng rất nhiều âm thanh, tựa như đang tấu một bản nhạc để làm an tĩnh oan hồn đang yên nghỉ.
"Phía trước chính là.."
Cua quẹo lớn, cả người cùng xe đều lắc lư.
Khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Lâm Tổ Ninh đã trông thấy thứ mình muốn thấy..

Một thiên sứ! Chính là nàng, không sai..
Nàng đã trở thành một nữ tử xinh đẹp động lòng người, trên mặt lại mang theo thần sắc ưu buồn, nhưng không biểu lộ sự tuyệt vọng, đang chăm chú nhìn vào xe.
Nàng khẽ bước tới phía trước mấy bước..
Ném ra ngoài một sợi dây mảnh như tơ tằm, hòa lẫn vào sắc sương mù cuồn cuộn lan tỏa.
Lâm Tổ Ninh vội vã chui đầu ra cửa sổ xe, không quan tâm đến sự có mặt của Hạ Mi, anh ầm ĩ hô lên:
"Này! Này! Là anh! Là anh đây!"
Lúc nàng trông thấy anh, gương mặt trắng như bạch ngọc lại vội vàng chuyển thành xanh tím..
Lâm Tổ Ninh chợt nhớ lại công dụng của sợi dây mày trắng kia, nhớ lại chức trách công việc của nàng..
Anh thấy nàng cố gắng làm một động tác ---- thu hồi sợi dây kia.
Tựa như rất khó..
Nàng cố hết sức lôi kéo..
Rít một tiếng..
Chiếc xe vốn dĩ đang đâm vào vách núi lại bị một ngoại lực kỳ lạ bên ngoài cản lấy, đẩy ngược ra.
Ầm một tiếng..

âm thanh rơi đập chấn động ầm ầm, Lâm Tổ Ninh và Hạ Mi đều bị va phải, ngất tại chỗ.

Một dòng nước ấm áp lại phất qua trán anh.
Anh biết, đó là tay của nàng.
"Ngươi..

sớm không tới, muộn không tới, lại tới ngay lúc này.."
"Anh đến nói xin lỗi với em!..

Anh thật sự không cố ý.."
"Tiền kiếp, chính là oan gia!" – Trên má của nàng lăn xuống từng giọt châu ngọt lóng lánh: "Ta không biết đến khi nào ta mới hết nợ ngươi..

Ngươi lại làm trễ nải công việc của ta, lần này chỉ sợ rằng không ổn nữa..

Aizz!"
Anh hiểu được ý nàng đang nói gì.
Anh nắm lấy tay của nàng.
Tay của nàng đã không còn như lúc trước, trong suốt không thể nắm lấy nữa, hiện tại đã trở thành máu thịt vững chắc.

"Ta lại phải đi nhân gian lần nữa.."
"Anh chờ em!.." – Lâm Tổ Ninh không kìm lòng được, nói: "Anh chờ em chuyển thế đầu thai! Anh chờ em từ từ trưởng thành!"
"Ta đã thật sự phạm phải một sai lầm lớn..

Tiết lộ thiên cơ, thì có làm sao?" – Nàng ảm đạm cười một tiếng: "Ngươi không thể chờ ta..

Ngươi chưa từng nghe, một ngày trên trời bằng bảy năm ở nhân gian sau?"
"Anh có thể đợi!"
"Hữu duyên..

đáng tiếc lại không phận! Ta và ngươi, nhất định không thể bên nhau.."
"Chẳng lẽ không thể thay đổi sao?".
 
Yêu Cô Gái 300 Tuổi
Chương 43


"Sức người sao có thể xoay chuyển trời cao? Con người thật đáng thương, luôn cho rằng chuyện gì mình cũng có thể làm được!" – Nét mặt của nàng ngày càng trở nên thống khổ: "Nhìn xem kết cục tam sinh kiếp vừa rồi của chúng ta đi..

Ngươi còn muốn chơi lại loại trò chơi đó nữa hay sao? Trong chuyện xưa của ta, ngươi chính là nam nhân đã giày vò ta!"
"Anh.."
"Tạm biệt.." – Nàng né tránh cánh tay của Lâm Tổ Ninh, nhưng anh vẫn một mực nắm chặt, nàng nói lại một lần nữa: "Tạm biệt.."
Nàng nhìn sang Hạ Mi đang ngất xỉu bên cạnh nói tiếp:

"Kiếp này, người hữu duyên với ngươi đang ở bên cạnh ngươi, không cần phải đi tìm ở nơi nào xa xôi.."
Lá trên thân lãm nhân thụ rụng rơi đầy đất.
Nàng trở lại vườn hoa thiên sứ để phục mệnh.
"Hài tử! Ngươi lại làm sai chuyện nữa rồi." – Thanh âm nghiêm túc nói với nàng.
"Ngươi biết lần này ta không còn gì để tặng cho ngươi a! Mà Vận Mệnh Chi Hải kia lại càng lúc càng vẩn đục, ngươi sẽ phải trôi dạt, thống khổ hơn nữa!"
"Cái gì ta cũng không cần nữa!" – Nàng suy yếu, bất lực nói.
Nhưng lúc này, lại có một luồng sáng đánh vào trong bụi hoa hồng.

Nàng trông thấy một đóa hồng sơ khai, tựa như màu máu đỏ của nhân loại.
"Đó là cái gì?"
"Ta cực kỳ trân quý hoa hồng, nó chất chứa bên trong là chân ái hoàn mỹ."
"Ta có thể đem nó theo được không?"

"Hài tử! Ta thấy ngươi cũng không phải buông bỏ được mọi thứ.

Đó là bảo vật chân chính nhất trong hoa viên của ta.

Trên thế giới này, vẫn chưa có người nào ngửi qua được hương thơm của nó."
"Vậy ta có thể có thứ gì?"
Một khoảnh khắc im lặng.

Trước mặt nàng lại xuất hiện ba đóa hoa hồng, mỹ lệ xinh đẹp, trí tuệ cùng tài phú, vốn dĩ là sự lựa chọn của nàng.
"Ta không cần những thứ này." – Nàng nói: "Hãy chấp nhận nguyện vọng hèn mọn của ta đi được không? Ta không cần chân ái hoàn mỹ! Nhưng..

hãy ban cho ta được yêu đi!"
"Hài tử! Ta sẽ cho hắn dùng yêu thương cả đời để bù đắp cho ngươi!" – Âm thanh kia phảng phất ngập tràn yêu thương.

Trên trời một ngày, bằng bảy năm ở nhân gian.
Sang năm thứ hai sau lần tai nạn xe phát sinh, Lâm Tổ Ninh cùng Hạ Mi tiến đến hôn nhân.
Hạ Nhã tặng Lâm Tổ Ninh viên kim cương màu hồng phấn, hiện tại nó đã trở thành chiếc nhẫn trên tay em gái mình.
Sau đó bọn họ có được đứa con đầu lòng.
Đứa bé kia, vừa ra đời đã thấy là một tiểu mỹ nhân, ngay cả nếp nhăn mới sinh của trẻ sơ sinh cũng không có.
Lần đầu tiên Lâm Tổ Ninh sờ bàn tay nho nhỏ của con gái mình, đã cảm giác được một dòng nước ấm quen thuộc.
"Nữ nhi của ta, con là thiên sứ xinh đẹp nhất!" – Anh ôm nàng vào lòng, nàng cười thật vui vẻ: "Ta chờ con rất lâu rất lâu rồi!"
Anh không nhớ ra nàng là ai.
Nhưng hài nhi trong lòng anh lại cười khanh khách, nàng biết, nàng đã đạt được chân ái..
 
Back
Top Bottom