Cập nhật mới

Khác [Yandere ] Người Tình Của Pharaoh

[Yandere ] Người Tình Của Pharaoh
Chap20: Đứng sau tất cả


"Nàng muốn đi đâu?"

Bỏ lại người đằng sau đột nhiên xuất hiện lúc nào không hay, chân càng lúc càng nhanh chạy về khu cấm địa mà Ramses đã cấm từ trước và cũng là khu vực lúc ấy đã lập lời nguyền lên cơ thể này.

Mặc cho bên tai chỉ toàn tiếng la hét chạy nhanh lên của Luna vì ngay bây giờ đây chính bản thân và cô bạn cũng biết cái tên điên đằng sau đang nổi điên khi thấy món đồ chơi của mình chạy mất, cậu ta như luôn thoắt ẩn thoắt hiện ở mọi nơi không ai phòng bị được.

Cứ theo bản năng muốn sống nguyên thủy của con người lấy hết dũng khí tiến về phía bản thân cho là an toàn.

Thục mạng chạy cố thoát khỏi tầm mắt đang gằn lên nhìn chăm chăm như đang muốn giết người cùng với trái tim đang thắt lại từng cơn đau đớn.

Đây là tác dụng khác của lời nguyền, nếu vật bị nguyền có ý định suy nghĩ bỏ trốn hay dám chạy khỏi vật chủ đã và đang kiểm soát mình sẽ nhận được cái kết sống không bằng chết.

Đó cũng là lí do Ramses đã cho thêm cách tẩy não, phòng tránh nhất có thể việc tôi bất chấp tính mạng tìm cách trốn khỏi cậu và tuyệt hơn giúp cho tôi mất đi phòng bị, cậu dễ dụ dỗ hơn làm tôi vô thức yêu cậu thật nhanh để thoả mãn ham muốn.

Cố gắng dùng tay tự ôm chặt cơ thể tự tạo cho mình một vòng ý thức tiếp tục chao đảo chạy ra ngoài, nhưng tiếng bước chân phía sau nói cho tôi biết tên kia không định dễ dàng buông tha cho tôi.

Cậu không chạy bám theo cũng không hét tôi đứng lại mà hiện tại như đang đóng vai thợ săn chuẩn bị đi tìm kiếm con mồi ngon ngay trước mắt, không tiếng động truy đuổi ngày càng nhanh theo hình bóng đen nhỏ trong đêm tối vắng lặng mang lại cảm giác hãi hùng khi nhìn vào.

Vì sao lại đuổi theo tôi.

Nếu đã có người mới, vì sao lại không buông tha cho tôi?

"Đứng lại hoặc ta sẽ bẻ gãy chân nàng"

Nhưng hiện tại cậu nghĩ tôi là ai mà dễ dàng đứng yên chịu trận mặc kệ cho cậu thoải mái hành hạ trên cơ thể này trong lúc bị mất trí nhớ như trước cơ chứ.

Thoáng thấy người con gái trước mặt không hề có ý định giảm tốc độ mà còn chạy nhanh hơn.

À thì ra nô nhi của cậu hình như đã đến lúc nổi loạn rồi.

Vậy thì đừng trách cậu ác.

Tất cả đều do cô không ngoan không chịu nghe lời cậu thôi.

Bên tai không còn nghe thấy tiếng bước chân cũng như hình bóng quen thuộc quen thuộc ấy đâu.

Tuy vậy tốc độ chân vẫn cố gắng chạy nhanh hơn nhanh chóng lẩn trốn vào một góc nhỏ sau tảng đá phía sau khu cấm.

Hết sức có thể ổn định lại nhịp tim nhưng cơn đau chẳng dừng lại mà thậm chí càng ngày càng mạnh lên hệt như đang có ai đó đang cố gắng bóp nát thứ mỏng manh ấy.

Cơn đau đớn khiến chủ nhân của nó phải rên lên thở gấp vì quá đau, bàn tay vẫn như cũ ôm chặt lấy cơ thể co rúm run cầm cập mặc cho làn da đang ngày càng tái xanh chảy đầy những giọt mồ hôi lạnh, cũng không biết nó có nhiều hay không vì toàn bộ đã hoà vào cùng làn mưa rét buốt đập thẳng vào sau lưng.

Tôi trốn đi vì tôi biết, việc Ramses dừng lại cũng có lí do của nó.

Tôi biết, cậu dừng lại đồng nghĩa với việc cậu đang có mưu đồ gì đó để chuẩn bị xử đẹp con mồi đang có ý định chạy thoát.

"Làm sao đây Luna, tớ đau quá..."

[...]

" Phải làm gì để có thể quay về ngay bây giờ đây?"

[...]

Không còn bất kì câu trả lời nào nữa mà thay vào đó chỉ là từng tiếng gió rin rít do va đập cây văng vẳng bên tai, qua đôi mắt bị mờ bởi hơi nước nóng hổi có thể thấy một khung cảnh đen kịt chỉ có ánh sáng khi từng tia sét đánh xuống.

Cũng không biết nó là giọt nước mắt vì đau đớn hay là xuất phát từ sâu trong tim do bị phản bội nữa.

Có thể là một trong hai hoặc cũng là cả hai, chính tôi cũng không biết nữa mà.

"L..una?"

"Cậu có đó không?"

" Chúng ta có thể đi ngay bây giờ được không, tớ không muốn ở đâ..."

Chưa kịp nói xong đã bị một giọng nói quen thuộc làm người ta rợn người vang lên.

"Không muốn ở đây?

Nàng nghĩ ta sẽ cho nàng đi dễ dàng vậy sao thưa nàng thơ của đời ta?''

Mở to đôi mắt nhìn cậu trai chống tay lên tảng đá cúi người nhìn xuống tôi như vị thần Apollo quyền lực, vẫn bóng dáng quen thuộc ấy, vẫn gương mặt quen thuộc ấy, chỉ khác là trong đôi mắt quen thuộc kia lại đang gằn lên những tơ máu đỏ ngầu như đang muốn xé xác tôi ra.

Mưa ngày một lớn hơn đi kèm theo bao nhiêu tiếng sét đang ngày càng đánh mạnh xuống mặt đất như tiếng lòng tôi lúc này.

Cơn đau thấu trời vừa rồi cũng ngày một giảm dần cùng lúc khi cậu xuất hiện, nhưng đó không phải điều tôi quan tâm, đó không là gì so với cơn thịnh nộ to lớn đến mức kinh hồn làm người ta thấy lép vế của người trước mặt cả.

"Sao lại co rúc người về sau thế kia?"

"Vì sao lại khóc?"

"Vì sao lại run rẩy?"

"Không phải muốn bỏ trốn khỏi ta sao?"

" Nếu đã có sức chạy trước lời nói của ta thì ít nhất cũng phải chuẩn bị tâm lý chịu trách nhiệm chứ nhỉ?"

"Không...

Luna ơi cậu đâu rồi, mau trở về ngay đi mà"

Một mình độc thoại với bóng đêm trước sự chứng kiến của đôi mắt đỏ lừ tức giận như tên săn mồi đang ngắm nhìn thành quả đã rơi vào tròng và đang giãy dụa cầu cứu trong đau đớn.

"Muốn tìm cô bạn thân tên Luna gì đó rồi cả hai cùng trở về thế giới khác sao?"

" Nàng nghĩ mọi chuyện sẽ dễ dàng thế à?"

Nói xong Ramses liền dùng sức kéo tôi ra ngoài rồi đẩy mạnh nằm thẳng lên bãi cỏ đang ướt đẫm nước mưa.

Sau đó liền đè hẳn lên hẳn người lên cơ thể này che đi làn mưa lạnh lẽo bất chấp áp môi lên hôn, một nụ trừng phạt không có điểm dừng.

"Ngừng việc suy nghĩ vì sao ta lại biết đi, nàng nghĩ ta không có cách biết được ký ức của nàng?

Chính ta cũng hơi bất ngờ khi nàng đến từ khoảng không gian nào đó ở tương lai đấy"

"Nên ta đã cho người tẩy não nàng đi rồi lại cho nàng nhớ lại và cả việc cho cái ảo ảnh kia xuất hiện để xem nàng còn muốn rời bỏ ta không"

"Ta đã ôm hi vọng nàng sẽ nổi lên chút lòng thương hại rồi ở lại bên ta..."

"Nhưng không, nàng đã không vượt qua được cuộc khảo nghiệm đó"

"Thật đáng bị trừng phạt mà"

Chẳng để tôi kịp nói lên câu nào, cơn đau nhói cùng tiếng rắc không rõ từ đâu xuất hiện ở ngay phía dưới chân vang lên xé tan cả màn đêm.

"Aaaaaaaaaaa"

Mọi giác quan ngay lúc này trở nên tê dại sau giây phút cậu bẻ gãy đôi chân của tôi.

Vì sao, vì sao lại dùng những biện pháp này để mồi nhử chứ?

Vì sao lại cho tôi hi vọng được thoát khỏi cậu rồi chính cậu lại là người bóp nát nó.

Nhìn người con gái mình yêu đang quằn quại trong đau đớn làm cậu muốn đến ôm ấp thủ thỉ rằng không sao, không sao, mọi chuyện sẽ ổn thôi nhưng cậu không thể làm như vậy.

Thấy cô đau cậu cũng đau chứ, thậm chí còn đau hơn gấp ngàn lần kia kìa nhưng cô nào có hay.

Lúc trước khi nghe được câu cô nói với ảo ảnh cậu tạo 'Tôi không yêu cậu ấy' thì trong lòng cậu như bị ai cắn xé ngàn mảnh, đau khổ không nguôi.

Cả vừa rồi khi biết được cô đã chấp nhận việc rời bỏ cậu khiến con tim cậu sợ hãi đến cùng cực.

Cậu sợ nếu sơ sẩy cô sẽ bỏ trốn về thế giới của mình mãi mãi rời xa cậu.

Làm ơn đừng trách cậu mà, có trách cậu đã tự lao mình vào cuộc tình này như con thiêu thân rồi không thoát ra được thôi.

Cậu như một gã tồi luôn làm nàng đau.

Ramses biết chứ, chỉ là cậu không biết nên làm sao cho đúng để níu kéo nàng thơ ấy về trái tim luôn lạnh giá này.

Bởi lẽ cậu không biết, cách yêu của cậu làm người đời sợ hãi và cả chính nàng, người con gái cậu yêu.

Ramses ngay từ đầu luôn làm tôi đau đớn từ thể xác đến tinh thần, dù có thành công trong việc khiến tôi yêu thì nó hoàn toàn trái ngược với việc cậu luôn muốn dẫm nát khát vọng tự do cao cả ấy.

"Nếu cậu đã biết, tôi cũng không ngại giấu"

"Điều tôi hận nhất chính mình là lựa chọn đến Ai Cập để rồi phải gặp được cậu, con quỷ không biết yêu là gì."

"Tôi hận cậu, người đã phản bội cũng như tổn thương tất cả những gì tôi có"

Một lần nữa, cả hai lại làm khổ nhau.

Một cuộc tình tay đôi chẳng bao giờ kết thúc, cho đến lúc người con gái ấy cất bước ra khỏi cuộc đời gã, nàng vẫn chưa kịp thốt lên câu nói yêu gã thật lòng.

Người đã ích kỷ trói buộc nàng ở bên.
 
[Yandere ] Người Tình Của Pharaoh
Chap21: Rời xa


Trái tim nguyên vẹn đầy màu sắc nay đã bị cậu không thương tiếc đâm đạp, dù cho là cái danh 'yêu' cũng chẳng thể cứu rỗi lấy cơn đau mà cậu gây nên.

Tôi hận cậu, người tôi từng yêu.

Từng có một vết sẹo còn chưa đủ, nay còn thêm việc bẻ gãy đôi chân luôn khao khát tự do này.

Chẳng thể biết được từ khi nào Ramses đã đưa cô về giường, từng ánh nắng cứ mải miết chạy vui đùa với nhau chạy vào căn phòng đầy xích sắt quen thuộc.

Chỉ khác với mọi khi là bây giờ đây lại có thêm một người con trai đang thầm lặng ngồi cạnh giường cầm khăn lau đi những giọt mồ hôi lạnh của vị thiên sứ vô tội.

"Đáng lẽ nàng nên an phận ở bên ta"

"Đừng chạy trốn nữa, được không?"

Được không?

Được không nhỉ?

Làm ơn ai nói cho cậu biết đi.

Cậu đã đúng mà phải không hay ngay từ đầu tất cả việc cậu làm đều sai?

Nhanh chóng rời đi khi thấy tín hiệu cho thấy cô sắp tỉnh dậy.

Cậu sợ phải đối diện với cô, đối diện với sự thật tàn khốc rằng cô không yêu cậu.

Không sao cả, một tháng nữa thôi.

Cậu sẽ lên ngồi và biến cô thành hoàng hậu của đế chế Ai Cập hưng thịnh này.

Cô sẽ không thể chạy khỏi cậu nữa, chưa kể đã có lời nguyền kia thì có mơ thì cô mới chạy được.

Nàng thơ ấy sẽ mãi mãi ở bên cậu, mãi mãi không thể tách rời.

Nhưng cậu nào có hay thượng đế đang thầm lặng gọi vị thiên sứ tuyệt đẹp đã bị tổn thương về bên mình đâu.

Từng ngày trôi qua lặng lẽ không chút tiếng động khi cả hai chẳng hề đá động tới nhau.

Ramses cũng không còn cười, cô cũng không còn khóc mà chỉ thơ thẩn nhìn ra ngoài cửa sổ lẩm bẩm mẹ ơi.

Từng có lúc cậu lấy hết can đảm đến thăm cô nhưng thứ nhận lại được chỉ là ánh mắt vô hồn không có phương hướng.

Từ lúc nào đôi mắt sinh động của độ tuổi xuân thì lại trở thành thứ vô cảm đến vậy.

Cậu không biết, chắc có lẽ là từ khi ở bên cậu rồi.

Không sao, không sao cả.

Dù sao cậu không quan tâm đến nó, chỉ cần cô mãi ở cùng cậu là được rồi.

"Vài ngày nữa thôi, nàng sẽ chính thức trở thành vợ của ta.

Tên của nàng sẽ mãi ghi danh sử sách cùng ta"

"Chân nàng cũng sắp lành rồi nên sẽ không gây phiền hà gì đâu"

Đưa mắt nhìn gương mặt đang hứng thú lên kế hoạch cho lễ đăng quang vang danh lịch sử của mình.

Vì sao lại là tôi, đáng lẽ nó phải được dành cho cô gái khác chứ.

Hay lại muốn đưa tôi lên mây rồi đạp thẳng xuống đất không chút thương tiếc?

Lắc lắc đầu mệt mỏi lên tiếng cầu xin sự tha thứ của một con quỷ không có tình người.

"Thả tôi đi, tôi không cần chức danh hoàng hậu mà cậu ban đâu"

"Nàng biết nếu cách quá xa ta nàng sẽ chết mà?"

Câu nói cậu vừa nói ra cũng đã thay cho gáo nước lạnh tạt thẳng vào ước mơ hão huyền để lộ ra hiện thực đắng cay.

Đúng vậy, nếu cách quá xa cậu thì tôi sẽ phải chết, nếu không thể tìm thấy người yêu tôi thật lòng và lấy được giọt nước mắt của họ tôi vẫn sẽ chết ở nơi đây.

Tôi không muốn chết, cũng không muốn bị ép ở bên cạnh một con quỷ.

Cảm xúc dâng trào lan truyền mọi giác quan khiến nó mất điều khiển mà nhào về phía cậu.

Trong đó có đau, có bất lực, có yêu, có hận.

Nhưng lại chẳng thể làm gì ngoài việc chấp nhận sự thật.

''Tại sao, tại sao lại không buông tha cho tôi"

"Giết tôi đi, giết tôi đi cho thoả mãn cậu đi tên khốn kiếp''

Trơ mắt nhìn người con gái đang trở nên mất kiểm soát điên loạn nhào đến như muốn giết cậu nhưng lại bị thứ nặng trĩu dưới chân kéo lại tạo ra tiếng leng keng va đập vang khắp căn phòng và đập phá hết tất cả những gì xung quanh mà cô gái đó có.

"Vì ta yêu nàng"

"Yêu?

Không... tôi không cần cái thứ kinh tởm ấy đâu.

Làm ơn tha cho tôi đi"

Tiếng oà khóc nức nở cùng lúc với cơ thể tự động thu mình vào một góc cấu xé lấy bản thân, tự dùng ngón tay cào cấu tạo nên từng mảng đỏ kèm theo mùi máu tanh nhàn nhạt bốc lên trong không khí.

"Thả.. tôi đi đi mà..."

"Rút bỏ...cái lời nguyền ấy đi"

"Buông tha cho tôi đi"

Đầu óc quay cuồng nhanh chóng chạy đến gằn tay nàng ra khoá chặt vào bốn góc giường không cho tự làm hại bản thân.

Thời gian xoa dịu hết thảy mọi thứ, sau một lúc áp chế thì chỉ còn tiếng thút tha thút thít nhỏ nhoi như đang rên rỉ khiến Ramses trở nên mù mịt, chầm chậm bước lên nằm cạnh ôm lấy nàng rúc vào lồng ngực ấm áp đang thấm đẫm nước mắt.

Nàng có điên cũng không sao, vì nàng là nô nhi của cậu mà.

Có ra sao thì cậu vẫn yêu, chưa kể bây giờ trong đầu cô chỉ còn nghĩ đến cậu thôi không phải sao.

Vâng, điều này thật tuyệt và cũng là điều mà Ramses bấy lâu.

Nhu hoà chỉ là một lúc, điên cuồng chiếm đoạt theo nhau một đời.

Chúng ta yêu nhau là đúng hay sai?

Có thể là đúng với đôi ta, sai với thiên hạ.

Nhưng không sao, cứ để nó sai đi.

Cậu cũng chả quan tâm, chỉ cần nàng vẫn mãi ở bên cậu là được rồi.

Trong hàng vạn người, chỉ say mỗi nàng mà thôi.

Ramses không ngờ được sau này chính mình đã thực sự biết yêu một người con gái, yêu đến điên loạn.

Tuy rằng cậu không biết cách thể hiện ra sao, có thể là nó làm nàng đau nhưng cậu thoả mãn là được.

Ngắm nhìn Tulli vì kiệt sức ngủ say cậu mới chầm chậm ra khỏi phòng sai người đi vào dọn dẹp.

Sau đó lại đi xem xét việc chuẩn bị cho buổi lễ đăng quang đã hoàn thành ra sao và cả trang phục của nàng nữa, cậu muốn nàng phải đẹp nhất trong buổi lễ ấy ngay khoảnh khắc tuyên bố với mọi thần dân của mình.

Nàng nên mặc màu gì đây nhỉ, màu trắng ư?

Phải rồi, nàng ấy đẹp như một đoá bách hợp chờ cậu đến hái vậy, màu trắng chắc chắn rất hợp với nàng!

__________________

Ngày mà cậu mong chờ và là ngày địa ngục đối với tôi rốt cuộc cũng đến, từ tờ mờ sáng hôm nay đã bị rất nhiều người hầu kéo dậy chuẩn bị dưới cái danh chuẩn bị cho tình phi để còn sánh bước với vị Pharaoh tương lai.

Tất cả mọi ngóc ngách trên cơ thể đều bị họ bắt đè ra tẩy rửa không thương tiếc, nhưng đương nhiên hết thảy tất cả hầu hạ tôi đều là nữ.

Nếu để Ramses biết có nam nhân dám nhìn hay chạm vào tôi thì chắc chắn họ sẽ bị phanh thây cho cá ăn mất.

Mọi thứ hôm nay trông thật hoàn hảo cho cuộc đăng quang ngàn năm có một này, tất cả mọi nơi được treo đầy những dây hoa tuyệt đẹp với nhiều màu sắc khác nhau.

Đặc biệt là cung điện của tôi, nơi được lấp đầy bởi bông hoa bách hợp.

Ramses từng nói cậu luôn cho rằng tôi là một thiên sứ do các vị thần phái đến để ở bên cậu, hình dung tôi là một đoá hoa bách hợp trong sáng, trắng muốt và đẹp đẽ không thứ gì bì được.

Nhưng cậu không biết, loài hoa mà tôi ghét nhất lại là thứ hoa trắng đến tuyệt diệu ấy, nó quá sạch đến mức chỉ cần bị nhiễm bẩn sẽ không bao giờ trở về vẻ trong trắng vốn có của nó nữa.

Tôi quên mất rằng tôi không có quyền lên tiếng về vài việc nhỏ nhặt này, việc có thể làm bây giờ là chỉ có thể im lặng để yên mặc cho bọn họ thoả sức tô vẽ.

Cho đến khi xong cũng là lúc mặt trời toả ra ánh nắng chói chang không gì sánh bằng.

Đã bao lâu rồi không được nhìn thấy thứ quen thuộc ấy nhỉ, một tháng?

Một năm?

Hay từ rất rất lâu rồi?

Bước từng bước theo sự chỉ dẫn của các cô hầu đi đến nơi tiến hành nghi lễ, từ phía xa thôi.

Bên tai đã nghe được hàng ngàn tiếng reo hò ầm ĩ mà tôi chưa bao giờ tận tai nghe được.

Họ la hét cổ vũ nhiều lắm, nào là nói ngày đăng quang của thái tử rốt cuộc cũng đến, còn nói về tin đồn phong hậu của vị Pharaoh mới lên ngôi.

Họ còn nói tôi rất may mắn mới được cậu yêu kìa.

May mắn sao?

Thật ư?

Vậy nếu đó là sự thật thì tôi có thể lựa chọn bác bỏ thứ cao cả ấy được không?

Thứ khiến cả đời phải trốn chạy khỏi nó ấy.

Thời gian đã điểm, thời khắc muốn né tránh nhất đã tới.

Ngay giây phút cánh cửa vừa mở cũng là lúc hình ảnh hiện rõ cảnh Ramses đứng chờ sẵn ở cửa vào dẫn lối cho cả hai vào đại điện.

Trông cậu bây giờ thật hạnh phúc khi thấy tôi mặc bộ đồ do chính tay cậu lựa chọn, vì sao vậy?

Vì sao lại vui như vậy?

Lễ đăng quang không phải là một sự kiện mà là một quá trình kéo dài bao gồm nhiều lễ hội, nghi thức và nghi lễ có khi kéo dài đến cả năm nhưng Ramses bảo chỉ cần một ngày chính thôi còn lại cậu sẽ sắp xếp.

Dù không nói gì khác thì tôi cũng biết điều này đã gây ra sóng gió trong giới chính trị, tất cả bọn họ đều phản đối nhưng không hề có bất kì một ai đứng ra nêu thẳng tên để cho tử thần ghi vào danh sách, họ tức giận vì vị Pharaoh tương lai kia lại phá bỏ tất cả quy tắc vì một cô gái ngoại tộc không hơn không kém.

"Một lúc nữa thôi, chúng ta sẽ chính thức ở cùng nhau cả một đời đấy nàng thấy không?"

"Đợi ta một lúc nhé?"

Sau khi đưa tôi lên đại điện cậu thủ thỉ nhiều câu nói lắm, chả là do tôi không quan tâm đến nó lắm nên chỉ nghe được vài câu nhất định.

Cái tôi quan tâm là trong lòng cứ bất an mãi không thôi, không hiểu vì sao từ khi bước vào đây bản thân lại có một cảm giác gì đó rất khó tả.

Cứ vô thức đảo mắt nhìn xung quanh rồi lại im lặng nhìn cậu đi đến một khoảng không xa bỏ tôi đứng lại một mình thơ thẩn chỉ có vài người hầu.

Có thể đó là cảm xúc ép buộc bị kéo lên đây cùng cậu, dù có căm phẫn cũng chẳng thể bác bỏ được cảm xúc nguyên thủy đang lo lắng run sợ nhìn mọi nơi.

Ramses có thấy nhưng lại cho qua, cậu chỉ nghĩ lâu ngày cô không được ra ngoài nên mới hứng thú nhìn như vậy.

Từ khi ở bên cậu, cảm xúc được vẽ trên mặt cũng chợt tắt.

Vô cảm hệt như cậu không đoán được gì để nắm bắt sau bao lần bị hành hạ.

Tính cách cũng có lúc điên dại tự cấu xé bản thân, cũng có lúc lại im lặng mặc cho mọi thứ trôi qua.

Đây là lần số ít dám bộc lộ rõ thứ gọi là cảm xúc lên mặt, không phải vui cười khi chồng mình lên ngôi mà là sợ hãi ráo riết phòng bị nhìn mọi nơi.

Bận tâm suy nghĩ điểm kì lạ đến mức không để ý cả lúc tiếng trống bắt đầu vang lên cùng với hàng loạt tiếng vỗ tay tung hô cho vị Pharaoh trẻ.

Chỉ là tại sao cùng lúc đó lại có những tiếc vun vút xuyên qua không khí thu hút mọi ánh nhìn kể cả Ramses, người đã chủ quan bỏ tôi lại một lúc.

Nhưng lạ quá, hình như đang phóng đến nơi đây, ngay phía sau lưng tôi?

Cái tiếng này này rất quen thuộc, hình như tôi đã nghe ở đâu rồi thì phải.

Phải rồi, hệt như cái tiếng của những cung tên độc đã nhấn chìm tất cả mọi người ở vòng thi hai trong vòng hồ nước lạnh lẽo.

Chắc đây là một vụ ám sát rồi, chỉ khác nó không phải nhắm vào cậu mà là tôi.

Làm sao có thể giết được cậu khi bao quanh cậu là những hộ vệ cường tráng được hạ lệnh bảo vệ cho vị Pharaoh tương lai chứ.

Ngay cả chính tôi và không một ai có thể tin được người mà ai đó muốn giết lại chẳng phải người có cương vị cao quý kia đâu, nhưng đời mà, đâu ai biết được chữ ngờ.

Khoảnh khắc mà tôi quay lưng nhìn về thứ ấy cũng là lúc có vài mũi tên hướng thẳng đâm thẳng vào trái tim của tôi và vài người hầu nữ khác.

Nó diễn ra nhanh đến mức không ai có thể lường được, mà dù nó có diễn ra chậm thì tôi cũng sẽ không chạy đâu.

Vì thật may làm sao, ai đó đã thành toàn cho ước nguyện nhỏ nhoi này rằng không thể để bản thân chết dưới tay cậu.

Đôi mắt từ từ nhìn về phía Ramses, nhìn về phía cậu không chút do dự chạy đến bên cơ thể đang từ từ gục xuống.

Lại nhìn thấy vài mũi tên không hề dừng lại lao thẳng vào thân hình cậu nhưng bị đám hộ vệ chặn mất, thoáng qua đôi môi này lại nở một nụ cười nhẹ.

Tôi căm hận nơi ngục tù đã giam nhốt mình suốt một năm qua.

Và món quà cuối cùng cậu tặng lại là sắc mặt thống khổ cậu.

Đây là lần đầu tiên và có lẽ là lần cuối cùng tôi được thấy nó, biểu cảm sợ hãi ấy.

Đáng ra phải vui chứ, tôi sắp thoát khỏi cậu rồi.

Chỉ là trong tâm lại có cảm xúc gì đó dâng trào, đau đớn hệt như muốn xé toạc trái tim để chạy ra ngoài.

Trước tầm nhìn của cậu trai quen thuộc, người mà cậu nguyện yêu một đời đã mãi mãi nhắm mắt trong đôi tay vừa chạm lấy của mình.

Mặc cho chàng gào thét khóc loạn níu kéo như thế nào.

Thượng đế đã nhẫn tâm đưa nàng đi khỏi vòng xích chiếm đoạt mà trước đó chàng vạch ra.

Trái tim nuôi hi vọng về một tình yêu tuyệt đẹp sớm đã bị chàng cắn nuốt, hốc mắt từng khóc nhiều đến mức bây giờ không còn một giọt nước có thể rơi ra.

Bên tai bây giờ chỉ nghe được tiếng của ai đó đang không ngừng gào thét tên mình kèm theo sự ướt át rơi đầy lên khuôn mặt này.

Ai vậy, ai đang gọi vậy?

Có phải là cậu không?

À không... tôi quên mất, dù có cố biết cho bằng được thì có nghĩa gì đâu với một xác chết sẽ chẳng bao giờ sống dậy như tôi?
 
[Yandere ] Người Tình Của Pharaoh
Chap 22: Trả giá


Có một kẻ rất khờ dại, gã luôn chờ em dưới bóng hiên của thời gian vĩnh cửu để có thể bù đắp lỗi lầm mà gã đã gây nên.

Bây giờ gã vẫn ở đây, vẫn thầm lặng chờ đợi người con gái ấy xuất hiện một lần nữa, người con gái của đêm đông buốt giá.

Từng có một thanh âm nhạt nhoà nơi giọng nói em thoáng lướt qua lại vô tình chạm đến ghim sâu vào tim của kẻ si tình.

Nếu có thể tôi xin người hãy cất tiếng gọi tên tôi thêm một lần nữa dù chỉ là một câu thương hại.

Dù rằng em có đang đứng ở bất kì nơi đâu mà chẳng phải ở bên tôi, tôi vẫn muốn nói cho em biết rằng.

Tôi nhớ em rất nhiều.

Nhớ nụ cười, nhớ giọng nói, nhớ lúc em tức giận lại hay khóc nhè khi tôi chọc giận.

Thế giới này từng đối với tôi thật vô nghĩa như căn phòng tối tăm không có chút ánh sáng.

Em đẹp tựa thiên sứ đã đến cứu rỗi trái tim tanh tưởi bởi máu tanh này.

Tôi đã nghĩ mình sẽ mãi đắm chìm trong nỗi cô đơn mãi mãi, đó là cho đến cái ngày tôi gặp em.

Em nhớ không, lần đầu đôi ta gặp nhau là khi tôi đang tìm kiếm sự vui vẻ từ giọt máu tanh của người khác.

Em xuất hiện như một đoá hoa bách hợp mỏng manh cần được bảo vệ, nhưng tôi lại không thể nhận ra mà lại ngu ngốc chơi đùa với trái tim mỏng manh của em.

Trao cho em một nụ hôn giả tạo để dễ dàng lừa dối em hơn, hất nước nóng vào người, lập lời nguyền lên cơ thể, thậm chí còn tẩy não em để biết được mọi thứ từ em.

Thử hỏi thế gian có ai khốn nạn hơn tôi không?

Không, tôi không chối bỏ việc đã làm em tổn thương.

Chỉ là nếu có kiếp sau, nếu có thể tôi vẫn sẽ làm thế để em không thể nhìn ai khác ngoài tôi.

Kiếp này do tôi đã quá sơ suất để lạc mất em rồi thưa nàng thơ của lòng ta.

Sau cuộc chia tay vĩnh cửu, em vẫn đẹp như thế, vẫn đẹp như ngày tôi mất em.

Chỉ còn tôi ở lại thành một con người khác, thảm hại, nhếch nhác vô cùng, trông thật tệ em nhỉ?

Liệu có phải em rất hả hê khi thấy tôi bơ vơ không chốn nương tựa khi không còn em?

Giá như lúc đó ta nói yêu thật lòng thì có lẽ mọi chuyện sẽ không thành ra thế này.

Em từng nói đôi ta đúng người nhưng sai thời điểm, em nói em cần phải trở về bên người thân của mình vì họ không thể thiếu em.

Nhưng em à, còn tôi thì sao?

Tôi cũng rất cần em.

Sợ em sẽ nhẫn tâm bỏ tôi đu một mình nên đã xích em lại.

Sợ lỡ như các vị thần sẽ tách em ra khỏi vòng tay của tôi vào kiếp sau nên mới lập lời nguyền để em mãi chẳng thể đi xa khỏi tôi.

Phòng hết tất cả mọi cách ngăn em chạy mất, nhưng tôi lại quên rằng chỉ có cái chết mới có chia lìa đôi ta.

Và, em đã lựa chọn cách tàn nhẫn nhất để rời khỏi tôi, thà lựa chọn cái chết chứ không chịu ở bên tôi một đời.

Trong hàng vạn bóng hồng rực rỡ vẫn không cầm được lòng ngắm nhìn em, chỉ say mỗi em, chỉ yêu mỗi em, nhưng vì cớ gì em lại bỏ tôi đi, bỏ tôi lại cái thế giới tàn nhẫn lạnh lẽo và cô đơn này.

Tôi nhận ra bản thân yêu em nhiều đến mức là khi sẵn sàng vứt bỏ cái tôi để cầu xin em ở lại.

Em khiến tôi trở nên hèn hạ bởi cái bẫy tình ái mà em giăng ra, dù biết càng lún sâu lại càng đau đớn.

Nhưng nàng ơi, em như trái cấm ở vườn địa đàng, thứ mà tôi chả thể chạm vào vì cái tôi ấy quá cao.

Em là tất cả những gì có với tôi, vì em, tôi nguyện đắm chìm trong đầm lầy tội lỗi này.

Đến hoa còn có ngày tàn, làm sao dám chắc tình mình chẳng tan.

Nỗi đau không được chia sẻ, sao người tỉnh hiểu được người say.

Ngày em bỏ tôi đi, cảnh tượng vốn hạnh phúc đã bị nhuốm màu máu tanh.

Nhưng dòng nước đó ấy lại xuất phát từ người tôi không muốn gặp nhất, người con gái mang danh tình yêu của đời mình đang lặng yên nhắm mắt nằm trong lòng tôi.

Bộ váy màu trắng đã bị nhuộm đỏ bởi cung tên độc ghim chặt vào tim cũng như màu tang thương hiện rõ mọi nơi ở đại điện.

Tất cả thích khách đã được bắt lại nhưng không ai dám tiến về phía vị Pharaoh Ramsesside mới lên ngôi ấy, chỉ có thể im lặng đứng hai bên hứng chịu tiếng khóc la hét không ngừng của ngài khi mất đi người mình yêu.

Nô nhi của ta, nàng thật ác độc.

Vì sao ta gọi nàng mãi mà nàng không chịu dậy mở mắt nhìn ta.

Dậy đi, rồi nàng muốn gì cũng được, muốn ta dẫn đi chơi hay tự do bay nhảy đều được.

Vậy nên xin nàng đừng ngủ nữa, mau tỉnh dậy để đánh mắng ta là tên khốn đi.

Sao nàng cứ ngủ mãi thế?

Đừng ngủ nữa mà.

"Đừng bỏ ta mà, làm ơn...

Làm ơn đừng bỏ ta"

"ĐỪNG BỎ TA"

Tiếng hét thống khổ vang lên kèm theo những giọt nước mắt đớn đau do chính mình tạo nên, cố gắng níu kéo ôm chặt lấy cơ thể nàng truyền chút hơi ấm của người sống nhưng đổi lại chỉ là cảm giác lạnh toát vốn không có của nàng.

Cậu mất nàng rồi, cậu mất nàng thật rồi.

Nàng giận cậu rồi, nàng không chịu tỉnh dậy nhìn cậu nữa.

Có người từng nói, đừng chỉ dũng cảm nói từ bỏ, hãy đủ dũng cảm chấp nhận và lãng quên.

Không, cậu vẫn cố chấp không chấp nhận lãng quên.

Cậu từng nói rằng, nàng sống cậu sẽ sống, nàng chết cậu sẽ chết.

Chỉ là lúc trước nàng từng nói, nàng rất mong được thấy cảnh Ramses cậu đưa Ai Cập đến một vị thế không ai sánh bằng.

Cậu khóc, cậu trách mình vô dụng.

Chẳng thể hi sinh tất cả để xuống dưới kéo nàng ấy trở về.

Có lẽ bây giờ chúng ta sẽ chẳng thể sánh bước cùng nhau, nhưng tôi vẫn muốn đi trên con đường này cùng với em ở kiếp sau.

Và em đã thắng, tôi đã thua, thua một cách thảm hại dưới bàn tay trắng của em.

Có lẽ em chưa yêu tôi bao giờ, nhưng tôi lại vô tình yêu em trước em kịp nhận ra.

Tương lai em sẽ chẳng bao giờ biết tôi đã xảy ra những gì ngoài việc tôi cho phép người ta ghi lại.

Em sẽ chẳng biết, ngày em rời đi tôi đã bật khóc vì em.

Em sẽ chẳng biết, tôi lại dùng thân xác đã chết hiện tại của em bỏ vào ướp xác để tôi có thể ở cạnh em mãi mãi đến cuối đời này.

Em sẽ chẳng bao giờ biết, tôi yêu em và hận em như thế nào.

Gửi em hạnh phúc của kiếp sau, kiếp này tôi đã mất em, mất đi nụ cười vốn có của kẻ tâm thần.

Tôi yêu em, thiên sứ của đời tôi.

__________________

Cảm hứng cho chap này lấy từ bài hát Still with you- Jungkook. 🥀

Còn____
 
[Yandere ] Người Tình Của Pharaoh
[END] Chap 22: Cuộc tình vĩnh cửu


Sách cổ từng nói, ngày mà chàng tưởng rằng sẽ là ngày hạnh phúc nhất lại trở thành cơn ác mộng kéo dài hàng đêm khi không còn nàng.

Sách cổ từng nói, vị thiên sứ đã dỗ dành tâm hồn máu tanh đã chạy trốn đến một nơi thật xa, xa đến mức người kia không thể tìm thấy.

Sách cổ từng nói, sau khi nàng ra đi, vị Pharaoh Ramsesside làm nên lịch sử đã bỏ đi nụ cười vốn có trên môi.

Chàng chỉ cười khi thấy bức tranh thêu hình bóng của nàng, chỉ cười khi ở bên cái xác ướp của nàng và chỉ khóc duy nhất vào ngày định mệnh ấy.

Năm đó, nàng dừng lại ở độ tuổi thanh xuân tuyệt đẹp.

Còn người kia vẫn lớn lên rồi già đi mà không có hình bóng của nàng.

Say này chàng không lấy bất kì ai làm vợ mặc cho đám hạ thần cứ nhăm nhe vào vị trí hoàng hậu vốn thuộc về người con gái chàng yêu, vị Pharaoh ấy đã cho nuôi dạy một người khác được ngài nói là xứng đáng để nối ngôi.

Vậy nên đến cuối đời, ngài sống sự cô đơn vĩnh cửu.

Còn tôi, người được mệnh danh là người tình của Pharaoh, thiên sứ của cuộc đời ngài đã mãi mãi tách xa khỏi một con quỷ chiếm đoạt.

Điều mà tôi không thể ngờ được, giọt nước mắt của người yêu tôi thật lòng có thể đưa tôi trở về như lời người đàn bà kia nói lại là cậu, người đã từng lừa dối thứ tình cảm mỏng manh mà tôi trao.

Có lẽ người con gái mà sách cổ lưu truyền lại cho đời sau là tôi, người đã khiến một tên tâm thần biết đau, biết cười.

Chỉ tiếc rằng điều này đã quá muộn để nhận ra.

Tôi đã chết ở thế giới đã có cậu tồn tại nhưng không đồng nghĩa với việc tôi đã chết ở thế giới vốn có của mình.

Giờ đây tôi đã trở về như mùa xuân lấn át đi mùa đông lạnh lẽo.

Luna thật sự đã nói với tôi rằng các nhà khảo cổ đã tìm thấy tôi xuất hiện bên cạnh ngôi mộ cổ của vị Pharaoh Ramsesside ở thời hiện đại sau bao lâu cố gắng tìm cách vào trong nơi đây.

Điều đầu tiên họ thấy lại là một cô gái trẻ còn sống xuất hiện trước cả các chuyên gia dày dặn kinh nghiệm và đã dấy lên một cuộc thảo luận lớn ở mọi quốc gia.

Họ đưa ra rất nhiều ý kiến vì sao một cô gái lại xuất hiện ở nơi cấm địa chưa từng ai đặt chân vào.

Rất nhiều lí thuyết học được đưa ra nhưng không một ai có thể lý giải nó.

Tôi không quan tâm, cũng không muốn nói vì sau một thời gian khó khăn tôi đã liên lạc được với gia đình mình để mẹ đón tôi về, vậy là quá đủ rồi.

Dù vẫn hay bị các nhà báo hay nhà khảo cổ hỏi thăm thì tôi đều lấy lí do nói bản thân bị mất trí nhớ và chẳng nhớ gì cả, tôi không biết lí do thật sự mà tôi nói mình mất trí nhớ là gì nữa.

Có thể là dùng nó để tránh sự làm phiền ở mọi nơi.

Hoặc là tôi muốn dùng nó để giả vờ quên đi cậu.

Quên đi kẻ điên cuồng chiếm đoạt dưới cái danh tình yêu.

Cũng không dám nói toàn bộ cho mẹ biết.

Không phải tôi sợ bà không tin mà là sợ bà sẽ không chịu được cú sốc khi biết được những gì tôi trải qua.

Chỉ dám bảo mình vô tình đi lạc được người dân ở đâu đó giúp đỡ, xong sau này lại nghịch ngợm đi khám phá để rồi lạc vào trong cái ngôi mộ ấy.

Nghe nó thật vô lí nhưng đối với bà khi thấy con gái mình trở về đã quá đủ rồi.

Ngược lại, Luna là người đã tận mắt chứng kiến tôi tan biến trước mặt lại không tin lí do xàm xí do tôi bịa ra.

Cậu ấy là người duy nhất tôi kể cho nghe tất cả.

Chỉ là khi nghe xong liền khóc tức tưởi ôm lấy tôi liên tục nói xin lỗi bởi vì mình mà cô bạn là tôi phải chịu cảnh mất tích không rõ nguyên do.

Lúc cậu quay lại tìm kiếm sự giúp đỡ của bà lão bói toán thì bà ta như đã bốc hơi không còn ở đó nữa, thậm chí cả ngôi nhà vải cũng mất tăm.

Bất lực chạy khắp nơi nói ra nhưng khi nói ra không một ai tin cô, họ bảo Luna bị điên và có khi đuổi đánh trước những giọt nước mắt của một cô thiếu nữ tay không tất sắt.

Đương nhiên là không thể nào mọi chuyện lại trùng hợp như vậy, tôi mong rằng không phải là lí do đó.

Ramses đã nhúng tay vào tất cả mọi chuyện.

Là thật thì sao?

Không là thật thì sao?

Tôi không quan tâm.

Đừng chỉ dũng cảm nói từ bỏ, hãy đủ dũng cảm chấp nhận và lãng quên.

Câu nói đó đã chứng minh cho tất cả, một năm nữa trôi qua trong nỗi ám ảnh kéo dài mang tên cậu.

Sợ máu, sợ màu đỏ, sợ không gian kín và tất cả những thứ liên quan đến Ai Cập cổ đại.

Vì cậu, tôi đã từ bỏ ước mơ của mình.

Tôi sợ hãi việc nếu quay lại sẽ bị ai đó kéo về bên Ramses, đừng hỏi vì sao tôi từng vô tình lâm vào bẫy tình mà cậu giăng bây giờ lại nhìn cậu với ánh mắt khờ dại.

Đã từng yêu nhưng không có nghĩa tôi cảm động với cách yêu ấy.

Luna thì ngược lại, cô ấy vẫn can đảm đi tiếp con đường do mình lựa chọn trước.

Thật hâm mộ làm sao, có lẽ nếu không có sự xuất hiện của cậu cuộc đời tôi đã không có vài trang đen đuốc đến vậy.

Từng nghe cô bạn nói rằng các nhà khảo cổ đã tìm được di tích hùng vĩ được cho là vị Pharaoh Ramsesside xây dựng lên cho vị thiên sứ đời ông, nơi được khắc ghi rất nhiều loài hoa bách hợp và rất nhiều món đồ dùng nàng từng sử dụng.

Cả cấm điện bấy lâu luôn được chôn vùi dưới lớp cát ngàn năm cũng được đào lên không sót một thứ gì.

Chỉ là điều làm tất cả thế giới rúng động lại là tấm bia đá được cho là do vị Pharaoh si tình khắc ghi bằng chữ Hy Lạp cao thượng lưu truyền ở thời bấy giờ.

[Πάντα θα τη βρίσκω και θα τη δένω μαζί μου για πάντα]

[Ta sẽ luôn tìm thấy cô ấy và trói chặt cô ấy với ta mãi mãi]

Buồn cười thật, tôi đã nghĩ thời gian có thể xoá nhoà tất cả nhưng vì sao cậu lại cố chấp đến vậy.

Có thể là cậu tự tin về lời nguyền đã gán ghép lên linh hồn mỏng manh này, cũng có thể là cậu muốn trả thù vì tôi dám trốn khỏi dây xích nặng nề mà cậu ban.

Nhưng hiện tại nơi đây không còn hình bóng của cậu nữa.

Tôi đang ở đây và cậu đang ở một nơi nào đó rất xa, nơi tôi chẳng thể thấy bằng con mắt này.

Xuân qua hạ về thu lại đến, mùa đông lạnh giá không còn vòng tay quen thuộc ôm ấp.

Ký ức giống như những cánh quạt.

Có thể làm mát, cũng có thể rạch nát trái tim ta.

Bỏ đi ước mơ, bỏ đi mối tình đầu trôi qua nhanh như một cơn gió trở lại thành một thiếu nữ đúng nghĩa với độ tuổi của mình.

Xin ở lại một năm và đăng ký lại vào một trường đại học nghệ thuật bình thường gần nhà để có thể ở gần mẹ để chăm sóc bà.

Một cuộc sống giản đơn mà tôi đã mơ ước từ lâu.

Chỉ là định mệnh thật trớ trêu, thượng đế thật độc ác một lần nữa lại mang cậu đến bên tôi.

Cuộc tình cũ đau khổ từng qua đi nay lại trở về với một diện mạo mới mà tôi chẳng đoán được chuyện gì sẽ xảy ra.

Khi ấy là một buổi chiều tà bên cạnh bờ hồ thơ mộng hệt như trong sách, đôi chân bước chầm chầm đi ven hồ cố gắng đang tìm kiếm sự bình yên vốn có ở nơi đây.

Vốn tưởng mọi chuyện đã kết thúc và cái tên Ramses sẽ biến mất trong cuộc đời của tôi nhưng giờ đây, không biết khi nào cậu lại xuất hiện ngay phía sau lưng, thoắt ẩn thoắt hiện như lần đầu gặp mặt.

Vẫn là hình bóng ấy, vẫn là gương mặt ấy, bóng dáng đã gây ám ảnh một thời gian dài chẳng thể ngưng.

Cậu vẫn là cậu mặc cho trên người không còn mặc bộ đồ shendyt xa hoa, bây giờ trông cậu thật giống một người bình thường ở thời hiện đại.

Ngoài việc đó ra thì mọi chuyện vẫn như cũ, có điều tôi cảm nhận được dường như có thứ gì đó nổi trội hơn lúc xưa.

Phải rồi, tính cách vặn vẹo luôn muốn chiếm đoạt người mình yêu.

"Let me love you once more time."

[Hãy để tôi yêu em lần nữa]

"I have been waiting for you all my life."

[Tôi đã đợi em cả cuộc đời rồi]

Đúng như lời hứa, cậu đã tìm thấy cô dù cho cô ở bất cứ nơi đâu.

Vĩnh hằng là ngôn ngữ duy nhất minh chứng cho tình yêu chúng ta, và em là tình yêu của đời tôi.

Hoa dại có thể được tìm thấy ở bất cứ nơi đâu, riêng em lại là loài hoa độc nhất trong trái tim nhỏ bé này.

Có thể đây là định mệnh vốn đã vạch sẵn không thể chạy thoát.

Có thể rằng nàng sinh ra vốn thuộc về chàng, dù có khác biệt giữa không gian và thời gian thì cả hai vẫn sẽ thuộc về nhau.

Có thể thứ tình yêu cao cả của chàng đã làm rung động thượng đế nên ngài mới cho cả hai lại gặp nhau.

Dù là lí do nào, tình yêu là tình yêu,

đừng nhầm lần với bất kỳ thứ gì để rồi mất đi mới biết hối tiếc.

Đừng cứ mãi chạy theo những ngôi sao lấp lánh mà quên mất chính mình đang có một tầng trăng toả sáng rực rỡ ở chốn này.

Hãy yêu theo cách của chính mình, và đây là cách yêu của cậu, cách yêu của một kẻ điên loạn.

Em à, dù nó có thật đáng sợ thì tôi chỉ muốn nó dành cho em.

Sẽ chẳng ai hiểu được cách yêu của một kẻ điên là gì hay biết được từ một tên điên đang nghĩ gì ngoài việc giết người làm thú vui.

Nhưng điều duy nhất họ biết là cậu yêu cô, dù có qua hàng trăm hay thậm chí là hàng ngàn năm, cậu sẽ mãi cố chấp đi tìm nàng thơ của mình ở mọi kiếp dù nàng ở bất kỳ đâu.

Đem nàng khoá chặt bên mình, mãi mãi không để nàng chạy mất.

______________

THE END
 
[Yandere ] Người Tình Của Pharaoh
Đôi lời


Việc đầu tiên mình muốn nói nhất là cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng bộ truyện [ Người tình của Pharaoh] đến cuối chặng đường dài này.

Tiệc vui mấy thì cũng sẽ tàn, sau bao ngày cố gắng thì cuối cùng mình cũng đã có thể tạo cho đứa con tinh thần của mình một cái kết nhất định.

Và được sự ủng hộ của rất nhiều độc giả là các bạn thật sự mình rất cảm động, hiện tại mình cũng không biết nên nói gì ngoài hai từ cảm ơn cả dù rằng ở bộ đầu tiên này có rất rất nhiều lỗ hỏng mà mình không thể kiểm soát.

Với bộ Người tình của Pharaoh này mình khá thích đào sâu tâm lý nhân vật, nhưng hiện tại một bộ đã là quá đủ rồi nên bộ mới mình chuyển sang tập trung vào cốt truyện nhất có thể.

Nhân đây nếu được, hi vọng mọi người sẽ ủng hộ hai bộ truyện mới của mình đó là:

[Bóng hồng sa ngã]- lấy bối cảnh từ London thời xưa, với tên sát nhân hàng loạt Jack đồ tể.

[Cách Yêu Của Chúa Quỷ]- lấy bối cảnh từ thần thoại với hai vị thần Hy Lạp, Hades và Persephone.

Cảm ơn vì đã đồng hành với mình đến tận bây giờ và mong mọi người sẽ đi tiếp với mình với nhiều bộ truyện khác nữa nhé.

Cảm ơn bạn vì tất cả tình yêu thương, niềm vui và hy vọng mà bạn tin tưởng trao tặng.

Cảm vì tất cả🌹🥀
 
Back
Top Bottom