Khác [Yandere] Cách Yêu Của Chúa Quỷ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Yandere] Cách Yêu Của Chúa Quỷ
Chap 19: Quên


Trái với Persephone của tương lai hay quá khứ, Persephone của hiện tại chỉ im lặng vô thức nhìn về khóm hoa lưu ly xanh trước mặt mình để nghĩ về cậu mà nào hay biết ở phía bên kia, từ vài tuần trước đó ngay khi nàng rời đi, người đã lời yêu với mình lại ngay tức khắc phản bội lời thề của cả hai để bản thân có thể thoải mái đắm chìm vào vòng tay của người con gái khác mà chẳng phải nàng.

Mặc cho tiếng gọi từ thần mẹ đã ở rất gần từ đằng sau, Persephone vẫn không nhận ra mà càng siết chặt chiếc nhẫn vàng trong tay mình hơn, đôi tay đan vào nhau vô thức tự ôm lấy mình để thay cho vòng tay của ai đó.

Không hiểu sao từ sau khi nàng rời đi, hành động ấy cứ vô thức tiếp diễn hệt như kẻ đã luôn giam cầm mình, vì sao chứ?

Đáng lẽ ra Persephone phải vui khi đã đạt được ước muốn trở về với thứ được gọi là tự do, nhưng vì sao khi nàng đã thực sự trở về thì điều duy nhất nàng làm là chờ đợi đợi người đó lại một lần nữa đến bắt mình đi?

Cái lạnh như đang thổi vào trái tim khiến Persephone khẽ cười, nụ cười nhạt bỗng chốc lại dâng lên thành đường để cười trên sự ngu ngốc của mình.

Trái tim nhói lên từng nhịp lúc nào không hay, bởi nàng biết cậu sẽ không chết và chắc chắn sẽ một lần nữa đến bắt nàng đi về địa phủ giam cầm.

Nhưng vì sao đến bây giờ cậu vẫn chưa chịu hành động chứ, thật lâu, lâu đến mức khiến phải Persephone sợ hãi.

"Cho con ra ngoài, đưa con về địa phủ đi."

Ngay tức khắc, hành động muốn chạm vào vai Persephone bỗng dừng lại sau câu nói ấy.

Đôi mắt bà khó tin nhìn vào gương mặt luôn mang vẻ mệt mỏi từ khi trở về, cơ miệng cứng lại như thể không thể nói được gì thêm, thể hiện rõ vẻ sững sờ của bà đang nhìn thẳng vào người thiếu nữ đang dùng đôi mắt vô hồn nhìn về phía mình, lặng người nghe nàng nói thêm.

"Đừng nhốt con lại nữa, con muốn trở về."

Demeter không thể hiểu, lí do nào đã khiến đứa con gái này của bà lại trở nên như vậy.

Mặc cho bà khuyên răn đến nhường nào thì vẫn cho ra một cái kết duy nhất, đó là câu nói con muốn trở về không chút do dự của Persephone.

"Cậu ta sắp chết rồi, cũng sắp cưới người khác rồi, con còn muốn trở về sao?"

Giọng nói đầy vẻ diễu cợt chợt cất lên như hồi chuông thức tỉnh rằng giấc mơ ngọt ngào đã đến lúc kết thúc và đã đến lúc nàng nên tỉnh dậy để đối diện với sự thật tàn nhẫn.

Chết?

Cưới người khác?

Từng câu nói ấy cứ mãi quẩn quanh trong đầu như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào trái tim Persephone khiến nó vỡ tan thành trăm mảnh, cơ thể run lên liên hồi cùng với hành động liên tục lắc đầu ra vẻ như nàng không muốn tin đây là sự thật, khoé mắt đã trở nên cay cay đến độ trực trào nước mắt mà linh hồn kia chẳng hề hay biết.

Không đâu, không thể nào đâu, đây là một lời nói dối phải không?

Cậu sẽ không chết đâu, cũng sẽ không lấy người khác đâu.

Vì cậu đã nói yêu nàng mãi mãi mà, người đứng đầu ở chốn âm phủ thì làm sao có thể thất hứa chứ.

Lời nói của chúa quỷ, không ai có thể thay đổi được, nhưng có lẽ lần này là ngoại lệ mất rồi, bởi lẽ nếu như lời nói của bà là sự thật thì có phải cậu đã lựa chọn phản bội lời thề của cả hai phải không?

Chỉ là người con gái ấy lại không muốn tin, nàng không dám tin vào lời nói ấy nhưng ngay phút giây ấy nàng lại quên mất rằng, thần mẹ Demeter chưa từng nói dối nàng.

Persephone luôn đặt niềm tin vào tình yêu của cậu nhưng tiếc rằng lần này lại là sự thật, một sự thật tàn khốc mà nàng sẽ chẳng bao giờ quên, Hades đã thực sự lựa chọn phản bội Persephone, một lần và mãi mãi.

"Không...

Hades sẽ không chết đâu."

Giọng nói vốn rất nhẹ nhàng nay lại trở nên điên dại hét toáng lên, hai tay không kìm được bắt đầu ôm lấy đầu mình với ý đồ muốn đẩy những lời mình vừa khỏi đâu.

Nhưng kì lạ thay, nàng càng muốn đẩy nó ra thì nó lại càng vang vọng trong đầu nàng nhiều hơn, trái tim đau đớn đến không tưởng, nó kích thích mọi giác quan của bản thân và thậm chí còn điều khiển cho đôi chân đang run rẩy chạy khỏi nơi đây cùng với những giọt lệ đang tuôn ra không ngừng trên gương mặt đã từng tràn ngập nụ cười.

"Lễ cưới của hai người sẽ diễn ra vào ngày mai, cô dâu là Menthe, tiên nữ của sông Cocytus.

Hơn nữa cậu ta còn không thể sống quá một tháng nữa đâu, nhưng thử nghĩ xem, nếu cậu ta yêu con thật lòng thì sẽ không dễ dàng từ bỏ con mà lấy người khác như vậy đâu."

Persephone là liều thuốc an thần đối với Hades, mất đi nàng cậu như kẻ điên đã hoá dại.

Và mọi thứ cũng ngược lại, nếu Persephone mất di Hades, nàng sẽ trở thành một linh hồn vất vưởng luôn tìm mọi cách để trở về với vòng tay ấm áp trước kia, tựa đoá hoa bỉ ngạn luôn cố chấp chờ đợi người thương một cách vô vọng.

"Không đâu, Hades yêu con lắm.

Hades sẽ không lấy người khác đâu, con chắc chắn với người, cậu sẽ không lấy người khác đâu..."

Giọng nói cứng rắn của người đằng sau như một lời cảnh tỉnh nhưng vẫn không đủ để làm lung lay lòng tin của người con gái mang đầy vẻ cố chấp kia, bỏ mặc tất cả, Persephone chỉ chăm chăm vào mục tiêu trước mắt mà sợ hãi chạy trốn khỏi nơi đây.

Đôi chân không màng mọi thứ cản đường nhanh chóng băng qua những con đường mòn được bao quanh đầy những loài hoa thơm ngát, chạy khỏi nơi từng được gọi là nhà, là nơi để mà chạy tới cánh cổng đi tới âm giới bất chấp sự ngăn cản của các thiên thần canh gác với một hi vọng nhỏ nhoi, rằng tất cả lời nói của thần mẹ Demeter đều là một lời nói dối mà lần đầu nàng nghe được.

Chắc chắn cậu sẽ không phản bội nàng đâu, và đây có lẽ chỉ là một kế hoạch để khiến nàng tự quay về bên cậu thôi.

Một lúc nữa thôi, chắc chắn rằng sau cánh cổng kia là hình ảnh Hades đang dang hai tay chờ đợi được ôm lấy nàng rồi nhanh chóng nói lời yêu, lúc ấy Hades muốn đánh hay nhốt nàng lại cũng được, vì lần này là nàng tự nguyện ở bên cậu vĩnh viễn.

Nực cười quá đi mất, vì dù ở bất kỳ lúc nào thì Persephone luôn cố gắng nghĩ theo hướng tích cực nhất nhưng hiện thực nào dễ dàng như thế cơ chứ.

Bởi ngay sau phút giây thứ ánh sáng thần kia tan biến thì khung cảnh ấm áp ấy lại hiện ra trước mi mắt này khiến đôi chân rướm máu của nàng chầm chậm dừng lại không chút lí do, con tim như một mảnh kính mỏng manh vô thức vỡ tan thành trăm mảnh, chỉ là nó vẫn đang cố khắc ghi, khắc ghi khung cảnh mà đến lúc chết Persephone mãi mãi không bao giờ quên.

Mọi thứ vẫn như cũ không có gì thay đổi, nơi đây vẫn có bóng dáng ấy, vẫn có gương mặt quen thuộc ấy, vẫn có cái ôm ấy, vẫn có hành động dịu dàng ấy, nhưng giờ đây nó hình như đã thuộc về cái tên Persephone nữa rồi.

Hình như nó đã thuộc về người khác, một người con gái khác mà chẳng phải Persephone.

Người con gái ấy vừa rồi còn đang nhắm mắt thoả mãn để mặc Hades thực hiện hành động dịu dàng ôm hôn bỗng chốc mở ra, cùng với cậu dùng ánh mắt lạnh tanh nhìn thẳng về phía người thứ ba xen ngang vào khung cảnh ngọt ngào này.

Người thứ ba?

Phải rồi, trông giống thật nhỉ?

Nàng bây giờ thông thật thảm hại, tà váy nhơ nhuốc đầy máu đỏ do bị các thiên thần dùng thần lực ngăn cản, còn gương mặt lấm lem nước mắt kia nữa.

Hệt như kẻ thua cuộc, một kẻ phản diện không hơn không kém đang làm nền cho nhân vật chính.

"Hade...."

"Cô là ai?"

Giọng nói run rẩy còn đang muốn cất lên để gọi Hades dừng lại màn diễn này của mình thì đã bị cậu nhẫn tâm cắt đứt tức khắc, bởi nếu đây chỉ là một mồi nhử để thử nàng có yêu cậu không và không muốn người con gái khác chạm vào cậu không thì nó thành công rồi.

Vậy nên Hades, dù chỉ là muộn màng thì Persephone xin cậu hãy dừng lại đi, đủ rồi, mọi thứ đã đủ rồi.

Persephone đã hối hận rồi mà, nhưng vì sao cậu lại tiếp tục diễn thế kia?

"Had..."

"Ta hỏi cô là ai?"

"Chàng không nhớ sao?

Em là vợ chàng mà không phải sa..."

Đôi chân yếu ớt khó khăn bước về phía Hades còn đang nhăn mày khó chịu mà dang hai tay ra muốn cậu vào lòng an ủi, hệt như cách mà trước đây Hades vẫn rất thích nàng làm.

Persephone hành động như vậy vì nàng muốn xoa dịu đi sự tức giận của cậu nên mới làm như vậy, nàng nhớ rằng trước đây, mỗi lần nàng chọc cậu giận đều sẽ làm như vậy để bù đắp và sau đó cậu sẽ không còn giận nữa mà hoàn toàn sẽ tha thứ cho nàng.

Rõ ràng trước kia mỗi lần nàng làm như vậy, cậu sẽ lại thoả mãn đắm chìm vào sự dịu dàng ấy dù cậu rõ biết rằng đó là giả tạo.

Nhưng ngay giây phút này đây cậu lại ngay lập tức khước từ nó, như thể cậu đã không phải là Hades mà nàng biết từ trước nữa mà bây giờ là người khác.

Cậu lại nhẫn tâm dùng ma lực hất tung nàng đang không có chút phòng bị với mình ra sau, khiến cơ thể yếu ớt ấy vô lực lăn vài vòng rồi đập thẳng vào thân cây lớn nằm ngay ở gần đó khiến Persephone đau đến mức phun ra một ngụm máu rồi ngã xuống không chút thương tiếc.

"Im miệng, ta chỉ yêu và cũng chỉ có một mình Menthe là vợ, kẻ nào dám tung tin đồn sai lệch đều bị ta giết không nương tay và kể cả cô, vị thần sa ngã."

Nói rồi không để cho Persephone một giây suy nghĩ hay cất tiếng trả lời liền xoay lưng tiến lại về phía người con gái kia, mỉm cười dịu dàng hôn lên môi người ấy, ghé sát tai thủ thỉ nói gì đó mà Persephone không thể nghe thấy được rồi sau đó liền nắm lấy tay cô gái kia bỏ đi mà nào hay biết, mọi hành động cậu làm ngay giờ phút này đều đã được thu vào tầm mắt mờ đục vì máu lẫn nước mắt của Persephone.

Để mặc người con gái mình từng yêu đang cố gắng nhích từng bước đau khổ gọi tên cầu xin cậu ở lại nhưng cậu nào để tâm tới đâu.

Thứ đáp lại nàng cũng chỉ là bóng lưng ngày càng xa dần rồi biến mất hoàn toàn của cậu, vô tâm bỏ lại Persephone còn đang cố chấp vừa khóc vừa gọi tên cậu thật lâu, lâu đến mức không ai có thể ngờ cơ mà.

Chỉ biết rằng khi ấy, trái tim của nàng đã đau nhức đến mức khó thở, đau vì bị phản bội, đau vì người mình yêu nhẫn tâm vứt bỏ mình.
 
[Yandere] Cách Yêu Của Chúa Quỷ
Chap 20: Lựa chọn


Lần ấy cũng là lần duy nhất và lần cuối hai người chạm mặt nhau.

Giây phút cậu quay lưng bỏ đi đồng nghĩa với việc cậu đã tạo một dải ngăn cách định sẵn đường tình vốn thuận với nhau trở nên chia lìa, mỗi người một phương, mãi mãi không thể bước đi trên con đường đã sụp đổ hoàn toàn.

Đơn giản rằng, trong đó đã như giọt nước tràn ly.

Tình yêu là thứ duy nhất không thể cưỡng cầu, người ấy đã không còn thích nàng, nàng chỉ có thể ở đó đau lòng.

Mùi máu tanh tưởi trong giây phút ấy lại hoà vào nước mắt bao trùm lấy hơi thở nặng nề vì đau đớn, bàn tay run rẩy di chuyển cố gắng để đẩy cơ thể của mình đứng lên nhưng hình như nó đã không thể nghe theo lệnh của chủ nhân nữa rồi, nó cứ đứng lên rồi lại gục xuống không biết bao nhiêu lần để rồi khi đã quá mệt mỏi muốn nhắm mắt buông xuôi, khoé môi Persephone lại co giật như thể muốn cười khi nhìn lại sự ngu ngốc bản thân, nhớ lại trước đây mình cũng đã từng tàn nhẫn quay lưng bỏ cậu mà đi như thế nào.

Cái cảm giác này thật khó chịu làm sao, không thể làm gì khác ngoài việc bất lực trơ mắt nhìn người mình yêu biến mất khỏi vòng tay của mình.

Đây là luật nhân quả sao?

Cậu cũng không còn đeo chiếc nhẫn ấy, từ bỏ đi tín vật tượng trưng cho tình yêu của cả hai mà thay vào là một chiếc nhẫn khác hệt như của cô gái kia đang đeo.

Liệu có phải hay không chuyện cậu đã lựa chọn từ bỏ đi Persephone để bản thân có thể tìm một người thực sự yêu cậu là sự thật hệt như những lời của thiên thần canh gác vừa rồi đã nói không?

Chuyện này còn quan trọng ư?

Cậu đã tìm được người cậu yêu thật lòng cậu, không phải rất tốt sao?

Đúng, Persephone không có quyền lên tiếng trong quyết định này của cậu, cũng không có quyền chúc phúc cho cuộc tình mới này của cậu mà chỉ có thể đứng từ xa nhìn ngắm cậu đã mỉm cười hạnh phúc đến nhường nào.

Bởi trước đây khi Hades ở bên nàng, cậu như một đứa trẻ vô tri vô giác mỉm cười khi chơi với con rối không có cảm xúc.

Hoặc đôi khi là khóc, khóc vì cố gắng cầu xin nàng ở lại hay nói cách khác rằng, cậu không thực sự hạnh phúc trong cuộc tình chỉ mình cậu cố gắng.

Chỉ là vừa rồi sau câu nói "Cô là ai" của cậu.

Persephone lại đặt câu hỏi, không biết cậu đã thật sự quên đi mảnh tình chớp nhoáng này hay đó chỉ là một lời nói dối không hơn không kém mà thôi.

Persephone không biết, nhưng cái hình ảnh vừa rồi cậu mỉm cười dịu dàng, hạnh phúc hôn lên môi người ấy như thể hiện lên việc đã lựa chọn đúng.

Ngay lúc đó Persephone đã nhận ra, nàng mới là người thực sự cần rời đi chứ không phải là người con gái kia, người đã cho cậu biết cảm giác yêu thật sự là gì.

Nhưng bây giờ, cậu lại sắp chết vì sự ngu ngốc nhất thời của nàng trong khi ngày mai lại chính là ngày kinh hỉ trong đời cậu.

Khi cậu chết đi, nó đồng nghĩa với việc Persephone sẽ mãi mãi cũng thể cười nổi như tưởng tượng ngu ngốc của nàng trước đây nữa.

Persephone là người đã gây tất cả mọi chuyện và bây giờ có lẽ nàng cũng nên là người kết thúc nó, bởi lẽ Hades xứng đáng được sống trong hạnh phúc chứ không phải là những giọt nước mắt tràn ly khi ở bên nàng như trước đây.

Thanh gươm ấy một khi đã đâm vào mục tiêu thì kẻ đó sớm muộn gì cũng sẽ chết, muốn cậu được hạnh phúc thì ai đó sẽ là người phải hi sinh mạng sống của mình nhưng với một điều kiện, rằng người đó nhất định phải là người có mối liên kết chặt chẽ với cậu, từ quan hệ lẫn tình cảm.

Và quan trọng hơn hết thảy, rằng người đó thực sự tự nguyện hay không.

Nhưng chúa quỷ chỉ sống trong sự cô đơn như cậu thì liệu có ai muốn hi sinh vì cậu đâu, ngoài 'người ấy' thôi nhỉ?

Persephone nằm ở đó thật lâu rồi lại dùng hết thần lực mà thần mẹ Demeter cho để khiến miệng vết thương liền lại, đôi mắt đỏ hoe vì khóc quá nhiều khẽ ôm cơ thể cùng chiếc váy ẩm ướt màu máu đứng lên rồi đi đến cánh cổng quay về thần giới.

Lần này nàng lại trở về, nhưng lần này không phải lí do là chạy trốn khỏi chúa quỷ ngàn kẻ khiếp sợ nữa, mà là nàng đang đi cứu người khiến nàng nhận ra tình yêu muộn màng.

Đôi chân run rẩy bước từng bước về một hướng vô định thật lâu cùng với cơ thể đầy vết thâm tím đang khoác trên mình tà váy đã dính đầy máu khô, đầu óc trống rỗng đến mức không thể nghĩ thêm được điều gì yếu ớt đi đến khu rừng nơi có một vị thần tối cao Gaia tượng trưng cho đất mẹ đang trú ngụ, quỳ sụp xuống đất ngay trước mặt bà, cúi đầu cố gắng che đi nước mắt chắp tay cầu xin bà cứu lấy Hades dù cho bản thân phải trả bất kỳ giá nào.

Bởi Persephone nào dám nhìn thẳng bà sau bao chuyện mình đã gây ra nữa đầu, chỉ hèn mọn lắng tai nghe giọng nói đầy vẻ u sầu của bà đang cất lên bên tai mình.

"Con lại phạm sai lầm nữa sao?"

Từ trên cao, bà thương xót nhìn về cơ thể người thiếu nữ tràn đầy thương tích đang cầu xin mình, đứa cháu của bà, lại phạm sai lầm một lần không thể dung tha mất rồi.

"Con xin người, xin người hãy tìm cách để cứu Hades....

Chỉ lần này thôi, con xin người hãy cứu lấy chàng..."

"Đây không phải một lần nữa rồi Persephone, chuyện này đã lặp lại rất nhiều lần."

"Lặp lại rất nhiều...?"

Persephone ngước đôi mắt xanh thấm đẫm lệ của mình lên để nhìn bà đang thở dài lắc đầu, trong đôi mắt ấy chất chứa bao nỗi bi thương cùng vẻ khó hiểu, nhiều đến mức đến người ngoài như bà hoàn toàn có thể thấy được.

Đôi tay già nua tiến về phía trước đặt lên đầu người thiếu nữ vỗ về như một lời an ủi để nàng bình tĩnh trước khi nói ra sự thật, trầm giọng nói.

"Nếu con đã muốn biết, ta sẽ hoàn thành cho con."

Luồng ánh sáng từ thần lực trong lòng bàn tay đang đặt trên mái tóc vàng có dính chút máu khô của bà chợt rực lên như đang nhồi nhét thứ gì đó vào chiếc đầu kia, cơn đau nhức bất ngờ kéo đến khiến khoé đỏ hoe của Persephone co giật lên đầy đau đớn rồi vô lực ngã khụy ra sau, nước mắt không kìm được bắt đầu tuôn ra cùng với hành động trên đôi tay đang theo bản năng tự ôm lấy đầu mình dãy dụa cố gắng muốn thoát ra khỏi cơn đau này.

Nhưng nỗi đau ấy cũng chỉ kéo dài vài phút, Persephone nào ngờ được kết quả mà nó mang lại còn đau hơn gấp ngàn lần nữa kìa.

Từng mảnh kí ức vụn vỡ không biết từ đâu xuất hiện trong chốc lát liền len lỏi vào từng ngóc ngách trong não bộ tạo nên một cuộn phim dài mà chỉ mình Persephone hiểu.

Không biết sau bao lâu, trong không gian vốn luôn yên tĩnh lại vang lên một giọng cười lớn của một người con gái, thoạt nghe như đang diễu cợt, đang cười để che đi những giọt nước mắt.

Nó kéo dài thật lâu rồi kết thúc lúc nào thì không ai hay biết, chỉ biết sau giây phút ấy, thay cho tiếng cười là những tiếng khóc nghẹn ngào của nàng.

"Con hiểu rồi, đúng chứ?

Đây là vòng lặp, nó đã lặp đi lặp lại rất nhiều lần, nhiều đến mức ta không thể đếm chính xác.

Hai con yêu nhau nhưng lại không biết cách yêu sao cho đúng, để rồi đến cuối cùng, Hades vẫn là người ra đi rồi bỏ con ở lại.

Lúc ấy con đã khóc rất nhiều, cầu xin ta cứu lấy thằng bé..."

Giọng nói của bà luôn dõng dạc đến giờ phút này lại trở nên yếu mềm, lắc đầu thương tiếc cho một mối tình đẹp nhưng không có kết quả, đi về phía nàng xuôi tay ra đặt nhẹ lên vai của Persephone vỗ về rồi nói tiếp.

"Nhưng sinh mệnh của một vị thần, đến cả ta cũng không thể thay đổi mà con lại lựa chọn cố chấp quay ngược thời gian để thay đổi cái kết này.

Hết lần này đến lần khác, dù khởi đầu có ra sao thì cái kết cũng vẫn vậy thì con cố gắng thêm làm gì.

Từ bỏ đi, buông tha cho Hades đi, con còn muốn cố chấp như vậy đến bao lâu nữa."

Persephone không dám trả lời, chỉ là nước mắt lại không chịu nghe lời chủ lại càng rơi nhiều hơn khi nàng đã nhớ ra tất cả, nhiều đến mức nàng không thể kìm được.

Lúc này nàng chỉ muốn khóc, khóc để quên đi tất cả nhưng càng muốn quên đi thì biết bao khung cảnh Hades nhắm mắt buông xuôi trong vòng tay của người con gái ấy lại càng hiện về rõ hơn bao giờ hết.

Nó xé tan nát đi trái tim yếu mềm này, bởi dù sau bao nhiêu kiếp thì người Hades yêu vẫn là Persephone.

Nhưng nàng lại nhận ra quá trễ, và chỉ khi trái tim cậu ngừng đập.

Nàng mới cất lên những tiếng khóc hối hận, cố chấp quay trở về quá khứ nhưng đến cuối cùng vòng lặp ấy vẫn sẽ tiếp diễn hệt như nhau.

Tình yêu kiếp này là nợ của kiếp trước.

Người thiệt là cậu, người đau là nàng.

Nàng là người gây ra, cũng nên là người kết thúc vòng lặp này nhỉ?

"Con không muốn Hades phải chết... con xin người... không phải âm giới có luật một mạng đổi một mạng sao.

Nếu vậy xin hãy để con ra đi rồi để chàng hạnh phúc bên người mình yêu, cậu đã yêu rồi, thật sự hạnh phúc rồi, xin đừng để Hades phải đau nữa...

Con xin người, con xin người..."

Persephone như một con thú hoá điên, không chút chần chừ liền tự thân quỳ xuống trước mặt bà, sợ hãi việc bà sẽ thay đổi quyết định liền không màng đau đớn liên tục dập đầu xuống đất cầu xin đến mức khiến nơi đó chảy máu, nhưng đáp lại chỉ là khuôn mặt thần Gaia vẫn như cũ chần chừ do dự suy nghĩ một lúc lâu, đến khi Persephone đã không còn chút sức lực nào để dập đầu cầu xin nữa mới thấy bà thở dài một hơi, đưa tay biến ra một thanh kiếm trắng đặt vào tay nàng rồi lắc đầu quay lưng bước đi.

"Cảm ơn người... cảm ơn người..."

Giữa khu rừng lạnh lẽo không có một bóng người, lại hiện lên một khung cảnh một người con gái trên người đầy thương tích đang ôm chặt lấy thanh gươm 'hoán đổi' vừa khóc vừa cúi người không ngừng để cảm ơn vị thần đã đi thật xa rồi lại vô thức cười khổ khi nhìn vào ngón áp út của bản thân.

Chiếc nhẫn vàng tượng trưng cho tình yêu mà cậu từng tự tay đeo cho nàng lại trở nên mờ nhạt, lúc hiện lúc mất rồi tan biến trong không trung mà không kịp để Persephone kịp níu giữ.

Cậu biết lựa thời gian thật, lại lựa chọn ly hôn ngay lúc Persephone hèn mọn tìm mọi cách cứu lấy cậu.

Chỉ là một chiếc nhẫn, thứ duy nhất còn sót lại để nàng có thể tưởng nhớ về cậu cũng bị cậu nhẫn tâm đòi lại.

"Đến cuối cùng đôi ta vẫn là không thể cùng nhau đi đến cuối đời nhỉ?"

Là do em cố chấp hay tình yêu của người chỉ có thế, ngay từ đầu người biến em là nhân vật chính nhưng đến cuối cùng lại khiến em hoá thành một kẻ phản diện không hơn không kém.

Nhưng ít nhất rằng ở kiếp này, người sẽ không phải là người ra đi nữa mà là em, người tình nguyện kết thúc mãi mãi vòng lặp tàn khốc này.

Người sẽ được hạnh phúc, em cũng sẽ buông tha.

Người ngủ trong hạnh phúc, em cũng sẽ ngủ say, ngủ để mơ về một ngôi nhà hạnh phúc mà chỉ có đôi ta.

Chỉ là trước khi ấy, xin hãy để em chứng kiến người hạnh phúc đến nhường nào.
 
[Yandere] Cách Yêu Của Chúa Quỷ
Chap 21: Hi sinh


Cái ngày diễn ra hôn lễ mà cậu mong chờ cũng là ngày tận của Persephone cũng đã đến, cánh cổng nối giữa hai thế giới thần âm mở ra để chào đón quan khách đến chung vui nhưng hình như không một ai có thể vui nổi.

Bởi họ biết người mà chúa quỷ yêu thật sự là thần nữ mùa xuân Persephone chứ không phải Menthe, tiên nữ của sông Cocytus.

Nhưng không hiểu vì sao, bằng một lí do nào đó mà chúa quỷ Hades lại thay đổi đi quyết định ở phút chót mà lựa chọn lấy người luôn nằm dưới trướng của ngài thế này.

Mang theo sự hoài nghi đi về phía hôn lễ hào nhoáng đã làm chấn động cả đại lục, nó tuyệt đẹp đến mức ai cũng phải há hốc mồm ngạc nhiên, không tiếc lời tán thưởng người đã cất công đến mức nào để chuẩn bị ra nó.

Nhưng điều đặc trưng nhất ở đây khiến người ta ngạc nhiên là ở mọi ngóc ngách trong hôn lễ, bốn phía được bao phủ bởi loài hoa bạch đằng mang ý nghĩa tình yêu bất diệt, như thể người đó đang muốn nói với cả thế giới rằng hắn nguyện yêu nàng cả đời không bao giờ tan biến vậy.

Chỉ tiếc, con gái ấy bây giờ đã không phải là Persephone nữa rồi.

Dù hôn lễ không được mấy ai tin tưởng nhưng họ vẫn không muốn gây hiềm khích với người đứng đầu âm giới, vậy nên cũng không cần ai nhắc gì cũng tự động đến trước mặt Hades gửi gắm những lời chúc phúc tuyệt đẹp.

Nhưng dù cho là vậy, cậu cũng không thèn để tâm đến đám người ấy mà chỉ tập trung sự quan tâm về phía cô dâu của mình, từng hành động dịu dàng quan tâm của cậu được hàng ngàn kẻ chăm chú nhìn ngắm rồi khẽ xuýt xoa, khen thưởng cho rằng người con gái kia thật hạnh phúc khi đã tìm người yêu nàng thật lòng.

Và tất nhiên, những lời tán thưởng đó cũng vô tình lọt vào tai của nàng, bởi lẽ lẫn trong đám người được vinh dự ngắm nhìn khung cảnh ấm áp được cậu thêu dệt lên cũng có Persephone.

Nhưng nàng của bây giờ đã không còn khóc, cũng không còn cười, chỉ dám đứng một góc khuất thật xa rồi lặng lẽ ngắm nhìn cậu hạnh phúc mỉm cười trong bộ lễ phục quý giá và sánh bước bên người mà cậu yêu.

Trông cậu thật thật đẹp, cũng thật điển trai khi mỉm cười cùng người ấy, nó thu hút đến mức khiến đôi mắt xanh này cứ vô thức nhìn vào nhưng lại không có can đảm rút về.

Ngây ngốc nhìn bóng dáng cậu bận rộn chuẩn bị cho cô dâu của mình thật lâu, cho đến khi tiếng nhạc du dương được tạo nên từ hàng ngàn tinh linh phát lên, vang vọng cả chốn địa phủ như đang nhắc rằng đã đến giờ bắt đầu tiến hành hôn lễ mới làm Persephone giật mình, nhanh chóng thu hồi tầm nhìn quá trớn của mình về như chưa từng có chuyện này xảy ra.

Đôi tay bầm tím chứa đầy nỗi đau đớn khó khăn siết chặt chiếc váy trắng trong tay, xoay người mình lại nhanh nhất có thể rồi ngước khuôn mặt đã được tô điểm kĩ càng để che đi những vết đỏ ửng hay bầm tím đã có từ trước đó lên cao, cố gắng ngăn thứ nước dư thừa ấy lại chảy ra ngay thời khắc này rồi nuốt ngược nó lại vào trong một cách đầy gian nan.

Hôm nay là ngày vui của cậu, nàng không nên khóc.

Nhưng vì sao khi đã cố gắng kìm nén lắm rồi, nó không nghe lời chảy ra thế này.

Điều ấy có lẽ ngay bây giờ đã không còn quan trọng nữa, bởi hôn lễ đã bắt đầu, một tràng pháo tay để chúc mừng cho đôi trẻ cứ thế bao phủ cả nơi đây, trực tiếp che đi tiếng khóc nhạt nhòa ở đâu đó mà cậu hoàn toàn không hay biết.

Cho đến khi tràng pháo tay đó kết thúc để nhường lời cho người chủ trì phát biểu cũng là lúc Persephone gạt đi nước mắt của mình, lau sao cho gương mặt trở về vẻ bình thường nhất rồi mới can đảm quay lại nhìn cậu một lần cuối cùng trước khi rời đi.

Cậu vẫn như thế, vẫn điển trai, vẫn lạnh lùng như ngày nào, luôn luôn dành cho người mình yêu cử chỉ dịu dàng nhất.

Nhưng chỉ tiếc, trái tim ấy đã không như ngày xưa nữa rồi.

Thu hết tất cả những điều cuối cùng được cho là để hoàn thành nguyện vọng, Persephone mới có thể nhẹ nhõm xoay lưng bước đi định đi về lối sau của buổi lễ để rời khỏi nơi đây.

Nhưng có một điều không ai có thể ngờ, ngay lúc Persephone vừa đi được một lúc thì ngay sảnh tiệc cưới lại vang lên một tiếng nổ lớn cùng tiếng la hét thất thanh của các thiên thần cấp thấp, thành công thu hút sự chú ý của bước chân kia khiến nó khẽ dừng lại vì chỉ thị của chủ nhân.

Một dự cảm không lành bỗng chốc nổi lên trong lòng, nó cho Persephone nhận thức được rằng đã có chuyện gì đó không hay đã xảy ra với cậu.

Nàng chỉ muốn bỏ đi thật nhanh, nhưng khi muốn xoay người đi tiếp thì hình ảnh ban đầu nàng quay lưng bước đi để lại cậu nằm trên vũng máu lại níu giữ đôi chân này lại không rõ lý do.

Cảm giác ấy thật khó chịu, chỉ thấy một lúc sau, ngược với tiếng lách cách nổ ra từ vũ khí do hai bên đối lập đang đánh nhau cùng dòng người hối hả bỏ chạy, đôi chân của nàng lại không kìm được chạy về hướng ngược lại mà mình vừa đi để quay trở về sảnh chính.

Nhưng hình như một lần nữa nàng lại đến quá trễ, giây phút chiếc rèm trắng vừa được kéo lên cũng là lúc đôi mắt xanh tận mắt chứng kiến cậu bị kẻ nào đó dùng thanh gươm 'diệt trừ' một lần nữa lại đâm vào trái tim nhỏ bé kia khi cậu còn đang cố bảo vệ cho nàng thơ của mình.

Lúc ấy khuôn mặt của Persephone từ bất ngờ lại chuyển sang ngỡ ngàng khi thân hình cậu gục xuống, phút giây ấy trái tim cứ như bị ai đó dừng lại khi thấy dòng máu đỏ bỗng chốc chảy ra.

Hai tay lạnh toát sợ hãi siết chặt lấy chiếc váy trong tay mình, run rẩy lắc đầu như không tin đây là sự thật, đôi chân cũng kia không còn như trước lạnh lùng bỏ đi mà khập khiễng chạy đến khụy xuống trước mặt cậu mà không quan tâm nguy hiểm đã rất cần kề bản thân mình, không chút do dự nhắm mắt huy động thần lực nguyên thuỷ trong cơ thể xuất hiện để làm lá chắn bảo vệ cho người muốn bảo trước đôi mắt sắc lạnh của kẻ phản động kia.

Chỉ thấy sau lúc ấy, hắn lại ôm bụng cười lớn như thể đang cười trên sự ngu ngốc của nàng.

Dùng giọng điệu diễu cợt chỉ tay vào Persephone rồi nói.

"Cô đang dùng thần lực nguyên thuỷ của mùa xuân phải không?

Vốn biết điều này là vi phạm nguyên tắc của cả hai thế giới, đúng là nó rất mạnh, nhưng cái giá phải trả còn đau hơn gấp ngàn lần.

Dừng lại đi, vì kẻ đó không đáng, không phải chính Hades là người đã bẻ gãy đôi cánh thần của cô sao?

Vậy vì sao còn cố gắng bảo vệ?"

Phải rồi nhỉ?

Hình như trước đây cũng có người hỏi nàng một câu hỏi hệt như thế này.

Lúc ấy nàng không biết cũng không thể trả lời vì không biết đáp án, nhưng ở giây phút cuối cùng này có lẽ Persephone đã hiểu và biết câu trả lời mất rồi.

Không gì khác, mà là vì chữ yêu.

"Nếu tôi nói là vì yêu, thì ngài có tin không?"

Giữa thứ ánh sáng vàng nhạt kì ảo được tạo ra từ thần thực, Persephone lại mỉm cười khi nhìn vào đáy mắt đang mang vẻ bất ngờ của người kia nhẹ nhàng thốt lên, vì nàng biết, mình sẽ không còn nhiều thời gian nữa rồi.

"Đùa à?

Ai lại đi yêu một kẻ đã làm đau mình mình chứ.

Lúc trước ta đã tạo ảo ảnh khiến trong mắt cô là cảnh Hades đang bị kẻ nào đó chuẩn bị giết hại rồi chính cô là người đâm chết hắn...

À không, Hades chứ nhỉ?

Không phải ta đã giúp cô thoát khỏi cậu ta sao, vậy nên bây giờ cô nghĩ thế nào về việc chuẩn bị quà đáp lễ là về phe ta?"

Trước lời mời gọi đầy ngọt ngào của người trước mặt, mi mắt Persephone chợt quay lại nhìn khuôn mặt tái nhợt cùng hơi thở ngày càng yếu đi của cậu rồi mỉm cười.

Phải, lần đâm thanh gươm ấy không phải là nàng thực sự muốn giết cậu mà là khi ấy trong đôi mắt đã bị mê hoặc kia chỉ toàn là khung cảnh hệt như bây giờ, khung cảnh mà cậu bị kẻ phản động kia đâm chết.

Lúc đó, nàng lại ngu muội buông bỏ hết lý trí bất chấp lao đến muốn giết tên phản động ấy để bảo vệ cậu nhưng đến cuối cùng, khi nàng lấy lại ý thức cũng đã quá muộn.

Nhưng lần này có lẽ chắc chắn Persephone sẽ không phạm sau lầm như vậy nữa, trước đôi mắt mang vẻ diễu cợt như không hề tin vào lời nói vừa rồi lặng lẽ rút ra một thanh gươm nhỏ mang tên 'hoán đổi' trắng xoá ra khỏi người, xoay người lại trực tiếp rút thanh gươm 'diệt trừ' đang đâm trên trái tim Hades ra ngoài, dùng nó nhỏ chút máu của cậu đang dính trên lưỡi gươm xuống thanh gươm 'hoán đổi' khiến nó trong phút chốc hoá thành một thanh gươm đỏ rực chứa đầy rẫy sự chết chóc.

Lúc ấy trông Persephone mạnh mẽ đến lạ, bởi lúc ấy không cần ai ngăn cản hay khuyên can nữa, Persephone đã tự tay nâng thanh gươm ấy lên nhắm đến trái tim mình mà đâm thẳng vào không chút do dự.

Luật của cõi âm, một mạng đổi một mạng.

Để cậu được sống, nàng nguyện hi sinh.

Giây phút ấy nỗi đau bỗng bao trùm lấy toàn bộ cơ thể yếu ớt, cảm giác nóng cháy như đang thiêu đốt toàn bộ trái tim khiến nó phải gào thét lên đầy đau đớn rồi lan truyền đến toàn bộ mọi giác quan trong thân thể như thể nó đang hút hết thần lực mà Persephone đang có.

Trong phút chốc, cơ thể liền tan thành ngàn mảnh vỡ nhỏ bé rồi yếu ớt tan biến vào cõi hư vô mà không ai có thể tìm thấy trước sự ngỡ ngàng của kẻ vừa rồi còn diễu cợt nàng lẫn tất cả các chư tiên chư thần cấp cao vừa nhận lệnh đến nơi âm phủ để bắt lấy hắn.

Bọn họ không biết nàng vì lí do lớn lao gì đã khiến một thần nữ mùa xuân luôn mỉm cười lại trao đi sự sống của mình một cách dễ dàng như vậy, bởi lẽ người tỉnh đâu bao giờ hiểu được người say, chỉ thấy cơ thể đã được khoác trên mình chiếc váy trắng của nàng càng lúc càng tan vỡ nhiều hơn rồi biến mất cùng những giọt nước mắt nóng hổi đang đua nhau rơi xuống lên gương mặt của chúa quỷ đang say ngủ trong vòng tay nàng.

Và cũng chỉ thấy, ở giây phút cuối cùng.

Persephone vẫn cố chấp không thể buông bỏ đi tình yêu của đời mình dù là ở phút giây nào, mà chỉ lặng lẽ cúi người xuống đặt lên môi cậu một nụ hôn vĩnh biệt như thể đây là món quà cuối cùng nàng có thể tặng cho cậu rồi dịu dàng nhắm mắt chờ đợi, khi toàn bộ ký ức vụn vỡ thuộc về cậu mãi mãi tan biến không còn sót lại trong đầu thì cũng là lúc toàn bộ cơ thể nàng đã hoàn toàn tan vào cõi hư vô mãi mãi không bao giờ có thể trở lại.

Tình yêu của kiếp này là nợ của kiếp trước, nàng nợ cậu một lời yêu tuyệt đẹp, còn cậu, cậu lại nợ nàng một cuộc đời bình yên.

Có thể cả hai đều sẽ buồn, sẽ đau, nhưng thà đau một lần, còn hơn là cứ cố chấp đứng chờ tàu hỏa ở sân bay.

Sau bao nhiêu kiếp, cuối cùng cái vòng lặp mệt mỏi này cũng đã có thể kết thúc rồi.

Cậu sẽ được hạnh phúc bên người cậu đã quay lưng lựa chọn, và có lẽ, mãi mãi cậu cũng sẽ không cần bận lòng rằng sẽ có một kẻ điên cố chấp đi đến và nhận mình là vợ cậu nữa rồi nhỉ?

Thật tuyệt, phải không Hades?
 
[Yandere] Cách Yêu Của Chúa Quỷ
Chap 22: Kẻ đứng sau


"Chịu hi sinh vì kẻ đã gây tổn thương cho mình à, ngu thật."

Gã cười điên loạn khi thấy khung cảnh được người đời gọi là tình yêu, chậm rãi xoay người mà không hề để tâm đến những tia sét đánh cứ mải mê xuống xung quanh gã, dùng tay vuốt lên mái tóc đen vài cái rồi lại dùng đôi tay ấy che lại khuôn mặt đang cố nhịn cười khi vô tình nhìn đến trò chơi mèo vờn chuột ngu ngốc của đám thần kia được đấng trên cao phái xuống để ngăn cản gã chiếm lấy tất cả chốn âm phủ.

Thật nực cười, thật vô nghĩa, vì sao lại ngăn cản gã, gã đã làm gì sai?

Thế giới này thì làm gì có thứ được gọi là trong trắng hay tình yêu thật lòng, chẳng phải khi thiếu điều kiện hay mất niềm tin vào nhau thì sẽ trở nên căm ghét đến thù hận nhau sao?

Viên kẹo ngọt đến mấy mà không biết cách bảo vệ bản thân thì sợ muộn gì cũng bị lũ kiến ở dưới đáy mặt đất gặm nhấm còn kẻ mạnh nhất thì có thể trường tồn vĩnh cửu.

Gã và Hades đã từng nghĩ như vậy, nhưng đến cuối cùng cậu ta lại đi ngược với lời nói trước đây mà lao đầu vào yêu một người con gái.

Còn nực cười hơn đó là một cô bé còn chưa đi vững nhưng cậu ta vẫn không chịu từ bỏ, mỗi ngày vẫn ngóng trông chờ đợi cô gái ấy lớn lên rồi thực hiện kế hoạch 'bắt nàng về dinh' dưới cách nhìn của một kẻ si tình đơn phương.

Nhưng vì sao cậu ta lại có tất cả còn gã thì mãi mãi chỉ là một người vô danh?

Hades có tất cả, có tiền tài lẫn địa vị và thậm chí là người mình yêu.

Còn hắn, dù có cố bao nhiêu thì cũng không bao giờ đạt được cái thành tựu như vậy, lâu dài cái cảm giác ấy từ buồn đau chuyển sang bực tức, ganh tị rồi lại căm hận khiến gã không thể kiềm chế được hành động của bản thân.

Trên đời này thứ gã không có được thì Hades cũng đừng hòng mà có.

"Thưa cô dâu xinh đẹp của đêm nay, liệu em có thể cho ta một cơ hội để sánh bước bên nàng được không?"

Bỏ ngoài tai những lời khuyên răn từ các vị thần đang dùng thần lực để tấn công gã dừng lại việc tiến lại gần phía cậu và Menthe đang ngây ngốc bắt đầu tung chiêu dụ dỗ, vì gã bây giờ đã không thể đụng vào Hades nữa rồi.

Bởi lẽ vừa rồi dù Persephone dù đã ra đi nhưng nàng biết giã tâm của hắn vẫn trường tồn và có thể làm hại cậu lần nữa nên mới cố chấp sử dụng thần lực nguyên thuỷ cuối cùng của mình rồi chuyển nó sang cơ thể cậu để nó bảo vệ cho cậu mỗi khi gặp nguy hiểm.

Và bây giờ, nó vẫn ở đó, thứ thần lực sáng chói có thể thiêu đốt bất kỳ thứ ma lực nào bao quanh gã.

"Ngài cần tôi sao?"

Đôi mắt của Menthe mở lớn, khó tin nhìn vào kẻ đang rất ngạo nghễ mỉm cười như thể gã ta rất tự tin vào kế hoạch của mình, nhẹ nhàng nói với nàng những lời mật ngọt hệt khi ở bên Hades.

Nghe thật sến sẩm nhưng không hiểu vì sao khi qua tai nàng nó lại ma mị đến lạ, gò má ửng hồng lên đầy ngại ngùng, đôi môi nhẹ nhàng mỉm cười rồi lén lút trao ánh mắt si mê về phía gã khiến gã càng lúc càng đắc ý, xem ra gã đã sắp thành công rồi.

Cô dâu mà Hades lựa chọn, hoá ra cũng chỉ có thế.

Nhưng dù sao, gã cũng sắp cướp được cô dâu của cậu rồi, thấy không Hades, nàng thơ của cậu sắp mất rồi.

"Đúng vậy thưa cô dâu của ta, ta cần em, hãy đến đây nào."

Giọng nói của gã trước mặt như một viên kẹo ngọt mà ai cũng muốn nếm thử làm Menthe ngây thơ tin tưởng ngay sau lời nói kia, đôi chân vô thức lướt ngang qua chỗ Hades đang được thần lực bảo vệ mà đi đến trước mặt gã, ngại ngùng siết chặt lấy tà váy cưới trong tay nhỏ giọng thì thầm.

"Ngài sẽ yêu em chứ?"

"Ta luôn yêu em."

Giọng nói chắc nịch của gã cùng nụ cười hút mắt khiến Menthe hoàn toàn buông bỏ sự phòng bị, giây phút gã tiến đến cũng là lúc nàng nhẹ nhàng nhắm mắt, đứng yên chờ đợi vòng ôm ấm áp của gã bao trùm lấy mình.

Gã ta cũng không làm Menthe thất vọng, đôi tay dang ra rồi ôm trọn lấy người con gái trước mặt, khoái trí đến mức cười nhếch mép khi đạt được điều mình muốn, thoả mãn thì thầm bên tai Menthe.

"Thật ngoan, ở bên ta.

Ta sẽ yêu em đến cuối đời không bao giờ buông tay như cách Hades đã làm với Persephone đâu."

"Thật sao?"

"Thật."

Đáp lại câu hỏi ngây thơ của con mồi trong tay, gã nhanh trí vuốt ve mái tóc đen mượt của Menthe rồi chờ đợi hành động của tiếp theo nàng.

Và cũng không phụ sự mong đợi của gã, Menthe cũng hợp tác trao lại cho gã vòng ôm rồi ghé sát vào tai hệt như cách gã vừa làm của kẻ trước mặt, khẽ nói.

"Nghe thật tuyệt và cũng thật đáng mừng, nhưng xin lỗi...

Tôi không cần."

Vừa dứt câu nói của người con gái trong vòng tay cũng là lúc cảm giác đau nhói bộc phát lên ở trái tim, như thể đang có thứ gì đó đang bao mòn trái tim khiến gã trợn lớn mắt, để lộ ra bản chất ngang tàn vốn có của mình không chút nhân từ hất mạnh Menthe còn đang vừa mỉm cười vừa dùng tay đâm thẳng thanh gươm 'diệt trừ' đen kịt vào tim gã.

Nhưng có thứ còn đắng cay hơn, rằng thanh gươm mà Menthe đâm vào ấy còn là thanh gươm mà vừa rồi gã đâm vào tim của Hades.

Giờ đây, nàng ta lại chơi trò dương đông kích tây, xem gã như một trò chơi không hơn không kém.

"Con điếm này, mày dám phản bội tao?

Thử hỏi tao có gì thua Hades, tao vẫn có thể cho mày hạnh phúc mà."

Cơ thể gã càng lúc càng run rẩy lên từng nhịp, tận mắt chứng kiến cảnh thứ lửa đen ngòm từ từ thêu đốt mọi thứ xung quanh trái tim đã bị thanh gươm ghim lên trên trái tim mình, đỏ mắt nhìn lên người con gái Menthe đang vuốt ve vết thương trên người với gương mặt thoả mãn đến kì lạ.

Mê đắm nhìn từng giọt máu rơi xuống như không quan tâm đến cảm giác đau đớn, cũng không chơi trò chàng nàng thiếp thiếp nữa mà nở một nụ cười khinh, trông thật vô lại làm sao nhưng điều này đã không còn quan trọng ngay giây phút này nữa rồi, Menthe mỉm cười dùng tay uốn đi uốn lại lọn tóc đen rồi bật tiếng cười cợt khi nhìn gã đang gằn giọng về phía mình.

"Hạnh phúc?

Hạnh phúc trong mắt ngài là gì?

Tiền tài hay danh vọng, hay là vượt được chúa quỷ Hades?

Ngài chỉ xem tôi là con cờ nhất thời mà lại nói đó là yêu?

Nực cười thật, nếu ngài so sánh chính ngài với chúa quỷ Hades thì cả hai đúng là bất phân thắng bại nhưng tôi cá là ngài ấy có một thứ hơn ngài đấy, đó là tình yêu."

"Yêu bằng cách phản bội người còn lại?

Không phải chính Hades là kẻ đã phản bội Persephone và đi theo mày sao?"

Dù ở giây phút cuối cùng, gã hình như vẫn không chịu nhận phần thua về phía mình, ôm lấy cơ thể đang chuẩn bị tan vào cõi hư vô điên dại hét lên khi đã vô tình nhìn vào đôi mắt sắc bén của Menthe, chỉ thấy nàng ta huy động chút ma lực mình có đáp lại cú hất vừa rồi lôi thẳng người gã lên thật cao rồi mỉm cười, bỗng chốc lại thu lại ma lực khiến cơ thể vô lực của gã không có thứ gì chống đỡ liền rơi mạnh xuống đất không chút do dự.

Tiếng bịch nặng nề vừa rơi xuống cũng là lúc máu tanh trên người gã phun trào ra ngoài, mắt gã trừng lớn nhìn tốc độ trên người mình càng lúc càng nhanh rồi đến một lúc nào đó, khi cơ thể bắt đầu mờ ảo dần chuẩn bị rơi hoàn toàn vào cõi hư vô thì bên tai liền nghe được âm thanh của ả đàn bà kia đang cười cợt trả lời.

"Không, đó không phải phản bội.

Tình tiết ấy chỉ nằm trong kế hoạch cứu vớt của Persephone và tôi có nhiệm vụ phải hoàn thành nó để trả ơn cho cô ấy.

Có lẽ ngài không biết, việc nhờ cậy này được bắt đầu từ ngay kiếp đầu tiên trong vòng lặp này chứ không phải ở vài kiếp gần đây, chắc hẳn đất mẹ Gaia đã không muốn cho Persephone biết được hoàn toàn chân tướng nên mới không trả hoàn toàn kí ức cho cô ấy."

"Kể cả việc ngoại tình này cũng vậy, Persephone là người đứng sau tất cả chỉ là cô ấy không nhớ thôi.

Còn ngài, xin vĩnh biệt."

Dưới mi mắt đen láy đang chăm chú xem chuyện vui của Menthe, cơ thể của gã chỉ còn chút mờ ảo rồi hoàn toàn tan vào hư vô cùng đôi mắt căm hận hằn lên đầy tia máu.

Bởi lẽ cả cuộc đời của gã không bao giờ ngờ được, mạng sống này lại bị kết thúc bởi một ma thần sống dưới trướng của Hades.

Còn Mente giờ đây đã không còn mỉm cười khi đối diện với mọi thứ nữa, không cần phải ra vẻ ngây ngô trước bất kỳ ai và kể cả là cậu.

Chạm nhẹ lên đôi má hồng rồi xoay người lại nhìn Hades còn đang ngất đi trong giấc mộng không biết bao giờ kết thúc, thở dài rồi xoay lưng bước đi bỏ lại đám đông còn đang hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra, mặc cho ở đâu còn có vài cận thần trung thành luôn bên cạnh cậu nhanh nhẹn lao đến bên chủ nhân để xem cậu ra sao rồi sợ hãi hét lớn.

"Ngài định đi đâu thưa quỷ hậu, ngài định bỏ rơi chúa quỷ Hades ư?"

"Tôi không phải quỷ hậu, vì dù cho có tổ chức lễ cưới thì cậu ta cũng không trao cho tôi nhẫn đính ước thì làm sao tôi có thể làm vợ cậu ta.

Hơn nữa, cậu ta cũng đã nhớ ra tất cả và đã sống sót rồi nên tôi cũng hết nhiệm vụ được giao, tạm biệt."

Nhưng dù có nói như vậy thì đám cận thần kia vẫn còn đang trợn mắt lên ra vẻ không tin, hành động luôn hơn lời nói.

Menthe chỉ đành vừa đi vừa ngón áp út lên cao rồi bước đi ra khỏi buổi tiệc đã đầy ắp sự hỗn độn, trên ngón tay đó, không có nhẫn đồng nghĩa với việc Menthe chưa thực sự trở thành vợ của Hades mới đủ bằng chứng khiến đám người kia cứng họng đứng yên không dám tiến đến.

Bởi lẽ dù cho cậu đã mất đi kí ức do dòng nước lãng quên từ sông Cocytus nhưng cảm giác kia vẫn còn, có thể lúc trước dù cậu ta có làm tổn thương Persephone thì sau cùng, Hades cũng bỏ nàng ta ở ngoài rồi tự nhốt mình lại thì thử hỏi làm sao Menthe có thể xen vào mối tình không dành cho mình đây.

Menthe chỉ là người đưa thư và sau khi hoàn thành nhiệm vụ cũng nên biến mất khỏi nơi này, nhưng còn hai đầu dây bên kia, người gửi đi tấm lòng thì đã chết còn kẻ nhận được thì đã nhận ra rằng quá muộn màng để kịp níu giữ.

Và không một ai có thể biết được, nếu cậu tỉnh lại và nhớ ra tất cả mọi chuyện thì khung cảnh sẽ ra sao.

Nhớ lại lúc mình từng lựa chọn quên đi, từng làm đau người con gái mình yêu, từng bỏ rơi nàng trong khi người con gái ấy lại chính là người chịu hi sinh đi bản thân mình để cứu vớt cậu ra khỏi vòng lặp này thì sẽ thế nào đây nhỉ?

Menthe thật muốn biết.
 
[Yandere] Cách Yêu Của Chúa Quỷ
Chap 23: Cố chấp


Hades từng mơ thấy một cơn ác mộng rất dài, trong cơn ác mộng ấy, cậu mơ thấy mình chỉ là một linh hồn lang thang luôn đi bên cạnh nàng, thấy rõ nàng không chút do dự tự nguyện trở về bên cậu, cậu rất vui, vui đến mức muốn chạy đến ôm nàng vào lòng nhưng giây phút ấy cậu lại nhận ra, thứ cậu đáp lại đôi mắt chất chứa đầy sự hi vọng kia chỉ là khung cảnh cậu đang ôm hôn người con gái khác mà chẳng phải nàng.

Hades thấy nàng khóc, cậu sững sờ, vô thức muốn tiến lên giải thích nhưng đã không kịp nữa rồi, não còn chưa kịp hiểu điều gì đang xảy ra thì đôi mắt này lại phải tận mắt chứng kiến cảnh nàng bị cậu nhẫn tâm chửi rủa, thấy cảnh nàng bị cậu làm đau đến mức bầm tím cả mình mẩy khiến máu tuôn ra không ngừng, thấm ướt cả chiếc váy nàng mà đang mặc nhưng nàng lại không chút trách cứ, chỉ vừa khóc vừa gọi tên cậu một hồi rồi run rẩy đứng lên đi đến một nơi nào đó mà cậu chẳng hay.

Hades muốn cất tiếng hỏi thăm nhưng lại nhận ra rằng dù cậu có cố nói đến khàn giọng thì đôi mắt vô hồn ấy vẫn chỉ đi về một hướng, thấy nàng đi đến khu rừng nơi đất mẹ Gaia đang ở không chút do dự mà quỳ sụp xuống, khóc nghẹn dập đầu không ngừng để cầu xin bà cứu lấy cậu, nhưng vì sao chứ?

Là vì chuyện về thanh gươm kia sao?

Đúng lúc cậu còn đang thắc mắc thì lại thấy thần Gaia đang nhìn về phía cậu lắc đầu rồi xua tay làm gì đó, bỗng chốc từ đâu đó, bóng tối không hiểu từ đâu xuất hiện liền bao quanh lấy cậu, đến khi cậu lấy lại nhận thức thì đã thấy nàng đang đứng ở góc khuất ở một buổi tiệc nào đó trông rất hoa lệ, vô thần chỉ nhìn về một hướng.

Hades khó hiểu nhìn theo hướng nàng đang nhìn rồi lại sững sờ, bởi cậu thấy người nàng tập trung nhìn không ai khác mà là cậu, chỉ khác là trên người cậu còn đang khoác lên mình bộ đồ của một chú rể rồi còn đang tay trong tay đứng bên người con gái khác.

Lúc ấy, Persephone đã khóc nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ xoay theo bóng lưng cô đơn bước đi.

"Persephone...."

Chưa kịp nói dứt câu thì không gian hệt như nhanh gấp ngàn lần, nhanh chóng dịch chuyển đến khung cảnh cậu đã ngất đi và đang nằm phía sau Persephone còn đang cố gắng dùng thần lực nguyên thuỷ cấm kỵ để bảo vệ cậu khỏi kẻ phản bội.

Ngây ngốc nhìn nàng mỉm cười quay sang nói với hắn.

"Nếu tôi nói là vì yêu, thì ngài có tin không?"

"Yêu...?"

Sân khấu này bây giờ hệt như là của hai người, nhân lúc Hades còn đang khó tin lặp đi lặp lại lời nói yêu do nàng thốt lên thì Persephone đã không chút do dự nhanh chóng lấy máu của cậu nhỏ thanh gươm 'hoán đổi' rồi đâm thẳng vào tim mình khiến cậu không kịp trở tay.

Trước tiếng hét thất thanh không ai nghe thấy của cậu, cơ thể của nàng vẫn không dừng lại việc tan vỡ thành ngàn mảnh rồi tan vào cõi hư vô, nơi mà không có hạnh phúc cũng không có khổ đau.

Và nơi đó, không có cậu.

Thứ cảm giác đau đớn ấy có thể khiến bất kỳ ai cũng không thể chịu được mà thống khổ hét lên thất thanh hay khóc lên liên hồi vì hối hận.

Persephone cũng đã khóc, chỉ là trên đôi môi ấy, vì sao nàng lại cười?

"Không được...

Không được..."

Hades khóc rống lên một tiếng thật lớn, run rẩy chạy đến muốn níu kéo nàng lại nhưng khi cậu chạm vào làn da quen thuộc ấy thì Persephone đã hoàn toàn biến mất, mãi mãi tan vào cõi hư vô mà không để cho cậu một giây hèn mọn nói câu cầu xin nàng ở lại.

Những giọt nước mắt nóng rực bỗng chốc tuôn ra nhuốm ướt cả một vùng má, tiếng la hét khàn đặc hệt như của một con thú hoang đang trở nên điên dại gào thét giữa màn đêm, mất kiểm soát dùng đôi tay còn đang run rẩy dơ cao lên ôm chặt lấy đầu mình như thể không tin đây là sự thật, và đây chỉ là một giấc mơ thôi, chắc chắn là vậy, để rồi khi tỉnh dậy, Persephone vẫn sẽ ở trong vòng tay cậu mà.

Nhưng có rất nhiều thứ, phải tận mắt chứng kiến thì mới chịu tin đó là sự thật.

Ánh sáng lui đi, bóng tối lại về, chiếu soi cho trái tim của một kẻ cô đơn.

Đôi mắt ướt nhoè đi vì nước mắt của cậu khó khăn mở hờ ra, cơ thể nhau nhức đến cực điểm cố gắng di chuyển để có thể cử động đôi tay đi tìm kiếm bóng dáng quen thuộc luôn bên cạnh mình nhưng hoàn toàn vô ích, trên đế vị cao nhất của địa ngục giờ đây đã không còn hơi ấm của của nàng, không còn hình bóng của người con gái mà cậu yêu mà chỉ còn lại một không gian vắng lặng làm bạn hệt như mấy trăm năm trước chưa gặp nàng vậy.

Lạnh lẽo và cô đơn, chỉ biết sống trong vô vọng.

Giấc mơ vừa rồi lại hiện về không rõ lí do, bao trùm lấy toàn bộ tâm trí của Hades khiến cậu giật mình khi nhớ lại.

Một cảm giác không lành bỗng chốc lan ra khắp nơi, từng mảnh kí ức sau khi cậu tự nguyện rơi xuống dòng sông quên lãng lại hiện về không ngừng nghỉ xé tan đi tấm màn đau đớn mỏng manh bao quanh cơ thể, điều khiển đôi chân không chút chần chừ liền rời giường chạy ra ngoài để tìm kiếm hình bóng nàng nhưng Persephone như thể đã bốc hơi khỏi chốn địa ngục không còn chút tàn tích.

Hệt như một trò chơi trốn tìm, nàng trốn và cậu phải đi tìm.

Nhưng vì sao khi cậu đã lục tung cả chốn địa ngục này lên thì nàng vẫn chưa chịu xuất hiện?

Phải chăng tất cả chỉ là một giấc mơ và bây giờ nàng vẫn đang còn ở thần giới?

Nếu vậy thì cậu có nhiệm vụ phải bắt nàng về lại bên mình vĩnh viễn phải không?

Ôm chút hi vọng lao nhanh đến cánh cổng liên kết giữa hai thế giới trước hàng ngàn lệ quỷ đang giương mắt nhìn mình như một kẻ điên đang tìm kiếm dòng nước mát để xoa dịu đi lửa nóng trong trái tim, nhưng cũng không còn quan trọng nữa.

Cái cậu cần là hình bóng nàng, dù không thể một lần nữa bắt nàng về thì ít nhất, hãy cho cậu thấy nàng một lần để chứng minh rằng những thứ cậu vừa thấy chỉ là một giấc mơ không bao giờ có thật đi.

Ánh sáng mờ ảo bao quanh hơi thở nặng nề, tiếng nhạc du dương vốn có tại thần giới lại vang lên cũng đã thể hiện việc cậu đã đến nơi cần đến.

Nhưng vì sao?

Cho dù cậu có tìm kiếm thế nào thì Persephone cũng không xuất hiện, nàng giận cậu rồi ư?

Nơi ở còn đó, kỉ niệm vẫn còn đó, nhưng người đang nơi đâu.

"Cậu còn đến đây làm gì, muốn lục tung cả chốn thần tiên này lên mới chịu hài lòng sao?"

Giọng nói lạnh nhạt phát ra từ phía thần Demeter đang tiến tới từ đằng sau khiến cậu giật mình, kiềm nén đi nỗi sợ hãi quay lại trừng mắt đề phòng, hèn mọn dùng uy lực của kẻ đứng đầu địa ngục ra nói với bà.

"Persephone đâu rồi, bà giấu nàng ở đâu rồi?

Đưa nàng ra đây, đừng để ta phải phá nát cả thần giới mới đủ để khiến nàng ra mặt."

"Về đi, con bé dù muốn cũng không thể ra mặt đâu."

"Quả nhiên bà biết nàng đang ở đâu phải không?

Trả nàng cho ta, mau trả nàng cho ta!"

Đối diện với lời đáp hời hợt cho qua của Demeter, Hades lại không chút để tâm vừa cười lớn tự đắc vừa dùng ma lực phá tan đi một phần khu rừng đầy những loài hoa đang khoe sắc mà không để ai kịp ngăn cản, nhưng dù vậy, dù cho lửa lớn đỏ rực bao quanh bà thì gương mặt vô cảm ấy vẫn vậy, vẫn trơ mắt nhìn cậu điên loạn dùng mọi cách để đòi lại Persephone về với mình.

"Nếu cậu muốn phá hết kỉ vật duy nhất còn lại của con bé thì cứ tự nhiên, tôi đau một thì cậu đau mười thì việc gì tôi phải ngăn cản."

"Đừng nói như thể Persephone đã chết như thế, mau trả nàng cho ta!"

Vốn rằng Demeter còn định cho qua nhưng Hades bây giờ đã như một con quỷ lạc lối mất đi lý trí, khoé mắt nhăn nheo ngỡ ngàng nhìn kẻ trước mắt chỉ cố chấp hướng về một hướng duy nhất muốn đòi bà trả Persephone về bên cậu.

Kẻ điên loạn này là chúa quỷ luôn giữ vững lập trường của mình không chịu tha cho những kẻ có tội mà bà từng biết đây sao?

"Cậu thấy mọi chuyện vẫn chưa đủ tồi tệ sao Hades, rốt cuộc cậu đang giả ngu hay ngu thật đây, con bé chết rồi, con bé vì cậu mà chết rồi, cậu còn muốn tôi chứng minh gì nữa?"
 
[Yandere] Cách Yêu Của Chúa Quỷ
Chap 24: Hi vọng


Hệt như trong giấc mơ đã kéo dài đằng đẵng, Persephone đã cam chịu tan biến mãi mãi vào cõi hư vô rồi bỏ cậu lại một mình mà cậu lại chẳng hay, cũng như nỗi sợ hãi mà cậu chưa bao giờ muốn đối mặt nhất, là đến một lúc nào đó cậu đã nhận ra nàng đã bỏ cậu mà đi.

Cũng không biết rằng đã qua bao lâu, giờ đây giữa không gian yên ắng đến đáng sợ chỉ còn hình bóng cậu thẫn thờ nhìn di ảnh của nàng được đặt ngay trước mắt mắt mình.

Lúc ấy, bên tai lại một lần nữa vang vọng lên tiếng nói của Demeter rằng nàng đã chết, đã chết vì cậu mất rồi.

Đừng cố gắng đi tìm nữa, tất cả chỉ là vô ích mà thôi.

Sao cũng được mà, nhưng vì sao lại là kết cục người sống kẻ chết.

Cơn đau nhói vang lên liên hồi như chìa khóa mở ra thứ kí ức vụn vỡ, từng luồng kí ức mau chóng quay về mau chóng bám lấy chủ nhân.

Cái khung cảnh nàng mỉm cười ở giây phút cuối cùng, dịu dàng nắm chặt tay cậu rồi tan biến mãi mãi vào cõi hư vô như lưỡi dao xé toạc tâm hồn khiến trái tim đau nhói đến mức nghẹt thở, khoé mắt cay đến độ muốn trực trào ra nước, mờ ảo che đi nụ cười còn vương vấn trên di ảnh của Persephone.

Trong đầu ong ong lên đầy đau đớn, nỗi sợ hãi bao quanh làm cơ thể trở nên cứng đờ đến mức không thể di chuyển rồi mất lực ngã khụy xuống, run rẩy đặt tay lên di ảnh nhưng thứ nhận lại được chỉ là một cảm giác lạnh lẽo.

Những giọt nước mắt muộn màng cứ thế tuôn rơi trên gương mặt hạnh phúc của người con gái trong di ảnh, nụ cười của nàng vẫn rực rỡ như thế, toả sáng hệt như lần đầu cậu gặp nàng và hiện tại, nó như đang an ủi cậu rằng :"Em ổn mà, đừng khóc." vậy.

Nếu đây chỉ là một trò chơi trốn tìm mà nàng đặt ra, thì cậu chỉ muốn thừa nhận rằng, cậu thua rồi, thua đến mệt rồi, vậy nên nàng mau ra đi, đừng trốn nữa.

Nhưng đây nào phải là trò chơi, dù cho cậu có vô vọng gọi tên nàng như thế nào đi chăng nữa thì Persephone vẫn chịu không xuất hiện.

Chỉ để lại cậu ở đấy, khóc nghẹn cầu xin nàng trở lại, xuất hiện, hay thậm chí là đừng bỏ cậu.

Và rồi đến rất lâu sau, khi mà bóng tối lại một lần nữa bao trùm lấy Hades cùng cơ thể mệt mỏi ngã khụy xuống bên cạnh di ảnh của nàng mới khiến cho không gian trở nên im lặng như cũ.

Giấc mơ lạ lẫm lại lặng lẽ hiện ra giữa mảng tối tăm chỉ có mình cậu lang thang, chỉ là giấc mơ lần này đã không còn đau khổ như lúc trước nữa, không còn khung cảnh mà nàng ra đi và cũng không còn đau khổ khi ở bên cậu.

Trong giấc mơ ấy, chỉ còn bóng dáng Persephone đang đứng giữa một rừng hoa nở nụ cười ấm áp, hạnh phúc dang hai tay gọi tên cậu, chờ đợi cậu trở về.

Nhưng Hades biết, đó chỉ là một giấc mơ không bao giờ có thật.

Persephone đã chết, đã nhắm mắt ra đi chỉ vì một giây phút sai lầm của cậu.

Chỉ biết rằng, hôm đó thế giới mất đi một người, giữa biển hồ rộng lớn em tựa cát bé nhỏ.

Ngày ấy một người mất đi cả thế giới, mặt trời trong hắn vĩnh viễn vỡ làm đôi.

_____________________

1 năm, 2 năm, rồi lại 3 năm.

Chưa một lần Hades thôi gọi tên nàng, cậu bây giờ đã như một kẻ điên thực sự chỉ biết trò chuyện với không khí hay những món đồ trước kia từng thuộc về nàng.

Hoặc đôi khi chỉ mỉm cười khờ dại, mỗi ngày đều dịu dàng kể cho người con gái trong bức ảnh những việc mà cậu gặp phải.

Mặc cho mọi chuyện có vui, có buồn, thì cậu cũng muốn cả hai cảm nhận được dù cho phương trời này mãi mãi chỉ còn mình cậu.

"Cho người mang ánh sáng tới đây, Persephone sợ tối."

"Đừng cứ mãi đứng như thế, mau đi đi, Persephone thích sự tĩnh lặng hơn."

"Câm mồm, Persephone chưa chết, nàng vẫn ở đây và sẽ không đi đâu cả."

Hades tức giận đến đỏ mắt, nhanh chóng đưa tay lên chỉ thẳng vào bức ảnh mà bao nay luôn khiến người ta vừa sợ hãi vừa xót thương gào thét lên đầy vẻ mệt mỏi, vì sao khi cậu có giải thích đến mức nào thì họ vẫn không tin nàng vẫn còn sống chứ, nàng chưa chết, nàng vẫn yêu và ở bên cậu dù bất cứ giá nào mà.

Nhưng trong mắt nhiều người họ lại không nghĩ như vậy, tự phô diễn như một tên hề, chúa quỷ khiến vạn người khiếp sợ của lúc trước bây giờ chỉ còn là một kẻ điên vì quá nhớ nhung người vợ quá cố mà tự hình dung ra nàng còn sống rồi nói những điều vô nghĩa.

Đến cả thần Zeus, ông cũng phải giật mình khi nhìn thấy người anh trai mà mình luôn đặt lên làm tín ngưỡng này, Hades bây giờ trông thật thảm hại, đáng thương mà cũng thật đáng trách.

Khoé mắt luôn phiếm hồng đầy vẻ mệt mỏi từ sau khi Persephone ra đi lặng lẽ nhìn người đang đi đến trước mặt cậu, vô thức siết chặt bức ảnh của nàng trong vòng tay, bỗng nhiên tức giận gầm lên với Zeus như một tên tâm thần không muốn để kẻ khác chạm vào món đồ chơi của mình.

"Cút đi, đừng hòng bắt nàng rời khỏi ta."

"Nhưng Hades, con bé đã chết rồi nên đừng cố chấp nữa, anh nghĩ anh của bây giờ nếu để Persephone thấy được thì con bé có vui nổi không?"

"Không...

Không...

Persephone vẫn chưa chết, nàng vẫn đang ở đây mà.

Dù cho nàng có chết rồi đi chăng nữa thì có sớm hay muộn ta cũng sẽ nhanh đi theo nàng thôi, cả hai ta sẽ không phải xa nhau nữa, nhanh thôi, sẽ nhanh thôi nên đừng bắt ta buông bỏ nàng..."

Thu hết mọi hành động của Hades vào trong tầm mắt rồi khẽ thở dài, có lẽ đúng như lời đồn của hàng triệu người thổi lên, việc mất đi Persephone thì Hades như kẻ điên hoá dại quả không sai, bởi lẽ khi tận mắt nhìn thấy cậu của bây giờ thậm chí đã vượt quá xa trong tưởng tượng của ông rồi.

Từ một chúa quỷ khiến bao nhiêu người khiếp sợ lại thành ra như vậy khiến mọi chuyện ở địa ngục không ít thì nhiều cũng bị rối tung vì chủ nhân của nó đã không còn chăm chút như trước, đến cả thần giới nơi ông cai quản cũng bị ảnh hưởng không kém thì thử hỏi làm sao ông có thể đứng yên.

Dù là con người hay thần tiên, đến cuối cùng đều vì một chữ tình mà trở nên điên dại.

Muốn Hades của trước kia trở lại thì không thể, vì quá khứ là một thứ quá mức cấm kỵ mà không ai dám động vào.

Vậy nên thay vì cứ để Hades mãi chỉ sống trong sự dày vò rồi chết đi thì Zeus cần phải làm gì đó, ít nhất là bây giờ.

"Nếu anh muốn chết theo con bé thì cứ việc, nhưng nếu vậy thì cả hai mãi mãi vẫn sẽ không tìm thấy nhau không phải sao?

Đất mẹ Gaia đã nói với em chuyển lời với anh rằng ở giữa ranh giới giữa thần và người có một khe hở có thể đi đến cõi hư vô, chỉ là khe hở đó mỗi năm chỉ mở ra một lần cũng như thời hạn của nó rất ngắn, cũng gây tổn hại với người đi vào, hơn nữa cơ thể của Persephone đã tan ra thành ngàn mảnh vậy nên nếu anh muốn cứu con bé thì mỗi lần đi vào ấy anh chỉ có thể lấy vài mảnh vỡ thôi."

"Những mảnh vỡ dù chưa hoàn thiện vì có một số đã vỡ nát hoàn toàn nhưng nếu qua đủ 1000 năm thì vẫn có thể tái sinh Persephone một lần nữa, còn lại việc muốn hay không thì do anh lựa chọn vậy.

Nhưng trong lúc chờ đợi, hãy quay về như lúc trước mà chăm sóc cõi âm cho tốt kẻo đất mẹ Gaia lại tước bỏ đi cách duy nhất cứu lấy con bé."

Vừa dứt câu nói của mình, thần Zeus liền xoay lưng bỏ đi trước đôi mắt còn đang ngỡ ngàng của Hades, vì ông biết, dù có nói hay bắt ép cậu thay đổi thì mãi mãi là chuyện không thể.

Bởi lẽ chỉ có duy nhất một thứ mới có thể khiến cậu chú ý và đổi thay, đó là nàng, tia sáng hi vọng duy nhất trú ngụ trong trái tim của chúa quỷ mới thể khiến cậu có thêm hi vọng sống.

Hades như không tin vào tai mình cho đến khi Zeus đã hoàn toàn biến mất khỏi chốn âm phủ, đến lúc ấy, những giọt nước mắt lại một lần nữa tuôn rơi trên bức ảnh của Persephone nhưng cậu đã không quan tâm đến nó nữa.

Chỉ dám dùng cơ thể run rẩy từng nhịp nhanh chóng ôm chặt lấy bức ảnh trong tay, không quan tâm đến mọi thứ xung quanh rằng nơi đây đã không còn bóng người từ khi nào, để lộ ra bản chất thật yếu ớt khóc lớn lên rồi ỉ ôi gọi tên Persephone khi nhận ra rằng, bản thân vẫn còn cơ hội được nhìn thấy nàng một lần nữa.

Lần đầu tiên sau ngần ấy năm, Hades mới chịu buông thả mình vào sự nhẹ nhõm nhất thời.

Và cũng là lần đầu tiên sau ngần ấy năm, Hades mới có hi vọng để sống thêm một lần nữa.

Cậu phải sống để đem Persephone trở về, dù hi vọng có mong manh, thời gian có dài đằng đẵng thì cậu vẫn sẽ ở lại nơi đây mỉm cười chờ đợi nàng trở về.
 
[Yandere] Cách Yêu Của Chúa Quỷ
[END] Chap 25: Kết cục


Có một kẻ rất ngốc, cậu ta cứ mãi chờ đợi một thứ không biết bao lâu mới có thể trở về.

Có một kẻ rất ngốc, cậu ta luôn rất dịu dàng khi gọi tên một người con gái dù cô ấy hệt như chưa bao giờ tồn tại.

Mệt mỏi vì đợi chờ, vô vọng vì thời gian nhưng hắn không dám trách cứ bất kỳ ai, vì Hades biết, đây là kết cục cho sự lựa chọn sai lầm của cậu.

Và để có thể một lần nữa gặp được nàng một lần nữa, cậu có thể làm tất cả mọi thứ dù là nguyện chết đi.

Từng ngày thức dậy, thời gian vẫn nhẹ nhàng trôi qua như định luật vốn có mà chỉ để lại một kẻ si tình vẫn mãi cố chấp đứng đợi một người con gái.

Có đôi khi Hades đã khóc, khóc rất nhiều vì nhớ nhung một người để rồi hôm sau khi thức dậy, người ta lại thấy cậu mỉm cười trước bức ảnh của nàng.

Muốn được thấy cầu vồng thì phải đi qua cơn giông bão.

Muốn được nhìn thấy nàng thì phải kiên cường chờ đợi.

Mỗi năm trôi đi, khe hở lại lần nữa mở ra cũng là lúc Hades cảm nhận như được bước vào thế giới không có chút sự sống, lạnh lẽo và vô vị, thứ duy nhất soi sáng cho cậu là những mảnh vỡ của hàng ngàn vị thần sa ngã đã tan vào nơi đây của cõi hư vô vĩnh hằng.

Thời gian khe hở này mở ra cũng rất ngắn, mỗi lần đi vào là hệt như nó muốn nuốt trọn lấy cậu để hút kiệt hết toàn bộ ma lực mà Hades có.

Dù vậy thì cho dù mỗi năm qua đi, mỗi lần đi vào đều rất đau khổ nhưng sau những lúc ấy, Hades lại mỉm cười như thể rất hạnh phúc, ôm chặt lấy những mảnh vỡ từ linh hồn của Persephone rồi thì thầm thứ gì đó mà chẳng ai có thể nghe được.

Nó như một vòng lặp mới, nhưng có lẽ kết cục sẽ không như lúc đầu rằng cả hai sẽ phải rời xa.

Mùa xuân năm ấy, dưới màu nắng đang chiếu rọi lên hình bóng của chàng thiếu niên 13, thoạt nhìn Hades vẫn như thế, qua hàng trăm hay hàng ngàn năm vẫn chỉ thu mình vào một góc lặng im ngắm nhìn đoá hoa mà cậu đã gửi gắm những mảnh vỡ từ linh hồn cùng cơ thể của Persephone vào trong.

Thời gian trôi đi, đoá hoa càng lúc càng lớn dần theo từng ngày trôi qua như chứng minh việc Persephone sẽ lại tái sinh là một ngày không xa.

Nhưng nếu điều mà thần Zeus nói chỉ là một cú lừa thì sao, nếu lời nói ấy chỉ một tia hi vọng nhất thời dành cho cậu thì sao?

Thì liệu Hades sẽ làm gì với cả thần giới đây?

Thế giới sẽ mãi chìm trong bóng đêm, cúi đầu chào đón kẻ điên vì tình mà trở nên điên dại.

Kẻ đã thống trị toàn bộ những điều sai trái, điều khiển những con quỷ trong lòng con người thức tỉnh để đi tìm máu tanh nhằm muốn xoa dịu trái tim đang đã hoá thành băng đá từ lâu.

Chỉ tiếc, điều ấy mãi mãi sẽ không bao giờ có thật.

Ngày mà thế giới loài người được cải tạo lại để xây dựng một nền văn minh mới.

Cánh hoa vừa nở rộ cũng là lúc nàng thơ yêu kiều của mùa xuân một lần nữa lại được sinh ra, đến với thế giới vừa khổ ải vừa hoa lệ trong vòng tay yêu thương của chúa quỷ mà nàng chẳng hề hay biết.

Gương mặt ấy vẫn như cũ, xinh đẹp đến mức khiến kẻ đứng đầu địa ngục luôn phải đứng ngồi không yên.

Chỉ có điều những kí ức vụn vỡ của nàng đã mãi mãi biến mất vì tác dụng phụ của việc phải chịu hai nỗi đau từ thanh gươm'diệt trừ' lẫn 'hoán đổi', và cứ ngỡ rằng Hades sẽ rất đau khổ hay tức giận khi thấy nàng đã mất đi tất cả mọi kí ức về mình, ngây ngốc nhìn Hades rồi vô thức hỏi:

"Cậu là ai?"

Nhưng không, giờ đây Hades lại nở một nụ thật ngạo nghễ như thể rất vui và thoả mãn khi thấy điều này.

Bởi lẽ khi Persephone đã thực sự quên đi thì cậu ta sẽ không sợ việc nàng kinh tởm cậu nữa, quan trọng hơn hết thảy, rằng giờ đây nàng là một tờ giấy trắng mặc cho cậu ta thoả sức tô vẽ, có thể khiến nàng suy nghĩ cậu thành bất kỳ ai và ngoan ngoãn, dựa dẫm vào cậu mãi mãi.

Hoá ra, thời gian có thể bào mòn tất cả nhưng vẫn không thể giết chết đi trái tim, cách yêu của một kẻ điên si tình luôn muốn chiếm giữ người con gái mình yêu bên cạnh mình.

Nhưng Persephone vẫn mãi sẽ là Persephone, dưới ánh mắt đỏ rực gằn lên đầy vẻ ham muốn như một con sói đang thèm khát muốn ăn tươi nuốt sống con mồi trước mặt thì nàng lại theo bản năng yếu ớt vùng vẫy, muốn bỏ trốn khỏi kẻ đó, kẻ luôn muốn nhốt nàng lại để nói lời yêu.

Mặc cho nàng thơ dưới thân mình luôn muốn bỏ chạy để trốn tránh, cảm giác vừa hạnh phúc vừa thoả mãn trong Hades lại càng tăng lên không ngừng nghỉ, buông bỏ mọi vỏ bọc mà cậu luôn dùng để đối diện với thế giới bên ngoài.

Cúi người ghé sát tai Persephone thì thầm những điều mà chính nàng cũng không thể hiểu.

"Yêu ta, ở bên ta, trao cho ta những lời yêu ngọt ngào mà chỉ riêng em có."

"Chìm đắm trong cuộc yêu chỉ có sự giam cầm, mặc cho người đời chê trách thì điên loạn là vẫn luôn cách ta yêu em."

Trong không gian yên ắng chỉ có máu tanh nhuộm đỏ đến từ địa ngục, đâu đó lại vang lên tiếng cầu xin tha thứ hay khóc than của một người con gái đang yếu ớt cầu xin người tự xưng là chồng của nàng.

Mọi thứ lại quay về quỹ đạo ban đầu, mấy ai hay trong cơ thể tưởng chừng như vô hại của chúa quỷ dưới hình hài của cậu thiếu niên 13 tuổi lại đang giấu trong mình một tính cách điên loạn luôn muốn độc chiếm lấy tình yêu của đời mình.

Rằng đâu đó trong thế giới này luôn có một con quỷ ẩn mình trong bóng đêm, luôn sẵn sàng để giơ nanh, nuốt gọn lấy con mồi mà nó đã nhắm đến từ lâu hệt như cách mà chúa quỷ của bọn chúng đã dạy.

Yêu một người, phải biết cách chiếm đoạt lấy người đó và... không bao giờ để họ chạy mất.

Một kết thúc mới, một khởi đầu mới, liệu vòng lặp ấy liệu còn bắt đầu?

_THE END_

_______________________

Truyện: Cách Yêu Của Chúa Quỷ

Tác giả: Veralyn

Số chương: 25

Tình trạng: Hoàn thành

Phần tiếp theo: ?

3/2/2022 - 20/5/2022

Xin cảm ơn bạn vì đã theo dõi và đọc đến chương cuối cùng của hai nhân vật Hades & Persephone này.

Hãy cho tôi biết cảm nhận của bạn về bộ truyện này nhé?
 
Back
Top Bottom