Khác [Yandere] Bóng Hồng Sa Ngã

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Yandere] Bóng Hồng Sa Ngã
Chương 19: Ngục tù


Trên da thịt Rosie đã chằng chịt những vết thương thi nhau đổ máu, giờ đây trong căn phòng chỉ toàn một màu đen giống như việc bây giờ tôi đã không còn chút hi vọng, chứng minh cho một tương lai tươi sáng nhưng lại vì hai kẻ sát nhân ẩn sau bộ mặt hoàn hảo kia mà nát vụn hoàn toàn.

Dưới ánh mắt sắc lạnh như dao của cậu trai đang nằm đè lên người mình, vô tình lại khiến đầu óc Rosie càng trở nên mơ màng, vì dù là một tên ngốc thì khi nhìn lướt qua cũng đủ để nhận ra bên trong đôi mắt kia đang chất chứa một tia nguy hiểm vô hình, như thể nếu người con gái kia không trả lời đúng thì mạng sống đó có lẽ được kết thúc trong tay cậu bằng một nhát dao không chút nhân nhượng vậy.

"Tôi là ai?"

Bất chợt gương mặt vừa rồi còn ra vẻ ngây ngô, nhẹ nhàng lặp lại câu hỏi kia nhưng nó lại tắt ngấm khi cậu ta vô tình thấy được hai hàng nước mắt của người con gái dưới thân mình đang không ngừng chảy dài, thậm chí còn dùng hết toàn bộ sức lực cuối cùng của cơ thể để lắc đầu đáp lại.

Cậu ta lúc này như mất hết lý trí, không chút do dự lao đến dùng tay bóp cổ tôi khiến không khí hít vào vốn đã ít ỏi nay lại càng trở nên khó khăn hơn.

Cơ thể căng cứng muốn di chuyển để thoát ra nhưng mọi thứ vẫn như cũ không chút chuyển biến, thay vào đó là tiếng leng keng cứ mãi vang lên văng vẳng trong căn phòng tăm tối, kích thích mọi giác quan dù là nhỏ nhất của con người.

"Th..ả chị r...a."

Cảm giác khó thở ngày càng bao trùm lấy tôi, cuống họng giờ đây đã trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

Cũng vì không đủ không khí cần truyền vào phổi mà gương mặt tái nhợt đi trông thấy, đôi mắt đỏ bừng, yếu ớt cầu xin người phía trên tha cho mình.

"Chị là chị của tôi mà Rosie, vậy vì sao lại không nhận ra tôi, vì tôi chưa đủ yêu chị hay chị đã yêu thằng khác mà chẳng phải tôi?"

Cậu ta rống lên đầy vẻ tức giận, lực trên bàn tay bỗng chốc càng tăng lên đáng kể chứ không hề giảm đi, đôi mắt vì tức giận mà gằn lên đầy tia máu, ánh nhìn đầy hận ý như thể muốn ăn tươi nuốt sống tôi vào bụng hiện lên càng rõ ràng.

Và nó khác hoàn toàn trong kí ức của tôi, rõ ràng đôi mắt ấy đã từng long lanh lên đầy ý cười, xinh đẹp tựa một thiên sứ hạ phàm mang đến cho tôi tia hi vọng sống nhỏ nhoi.

Vậy vì cớ gì bây giờ nó lại trở thành thế này, cái ánh nhìn lạnh lẽo vốn có của một tử thần đang muốn tước đoạt đi mạng sống nhỏ bé của loài người đáng thương?

Tôi không muốn hiểu cũng không muốn hỏi rằng vì sao, bởi lẽ bên trong tôi đã luôn có câu trả lời cho những câu hỏi ngu xuẩn ấy, không ai khác, mà là do tôi.

Tôi cứ mãi cố chấp chống trả nhưng đổi lại chỉ toàn đớn đau, để rồi đến một lúc nào đó, đầu óc bỗng dưng trở nên mơ hồ không phân biệt được bất kỳ thứ gì như thể sắp chết tới nơi.

Phải chăng ngay lúc này, tôi sẽ thật sự chết dưới tay cậu em trai của mình?

Tôi cũng không biết nữa, nhưng giờ đây cái cảm giác lạnh lẽo cùng tê dại trên mỗi tấc thịt càng lúc càng nặng nề, cơn hoa mắt ập đến.

Bàn tay đang cố gồng mình thoát ra cũng đã mệt mỏi lả đi, mặc cho kẻ trên người mình đang điên dại làm loạn mà yếu ớt để nhắm mắt chấp nhận sự thật.

Ở một khoảnh khắc, tôi đã vô tình muốn đưa tay hướng về phía tử thần rồi bước đi trên con đường chết chóc để kết thúc cuộc đời.

Nhưng ở phút cuối cùng, giây phút mà tôi tưởng chừng như đã thực sự chết đi thì cậu ta lại buông tay ra, nhân từ ban cho tôi một con đường sống nhỏ nhoi.

Không khí bỗng dưng ập vào đường hô hấp, cơn ho sặc sụa cũng vì thế mà lao đến bao trùm lấy cổ họng, đau đớn đã thức tỉnh ý thức vốn còn đang mơ màng của tôi về hiện thực tàn khốc.

Cậu ta thấy thế liền mỉm cười, như thể rất hài lòng với kiệt tác của mình tạo nên, chầm chậm tiến về phía trước chạm nhẹ lên chiếc cổ nhuốm chút máu đỏ đang từ từ hằn rõ lên dấu tay đỏ rực của cậu, quét lên một đường máu rồi đưa lên miệng mình thoả mãn liếm láp.

"Tôi sẽ không để chị dễ dàng chết đi như vậy đâu nên cứ yên tâm, những chuyện này sẽ còn tiếp tục dài dài đến tận cuối đời của chị.

Thấy sao, rất tuyệt đúng không, rất vui đúng không?"

Tôi không dám trả lời câu hỏi của cậu mà chỉ có thể vừa khó khăn thở gấp, vừa thu hết bóng dáng cậu đang cất tiếng cười điên dại vào mắt và cả hành động cậu cúi đầu xuống, đặt lên môi tôi một nụ hôn chớp nhoáng, đưa tay cởi dây xích trên hai bên tay tôi xuống rồi xoay lưng rời đi.

Lạ lùng thay, cánh cửa duy nhất vốn không có tay cầm từ bên trong giờ đây lại thành thục mở ra cho vị chủ nhân bên trong bước ra ngoài, giống như kẻ canh gác ở bên ngoài đã rất quen thuộc với cảnh tượng này vậy.

"Ngoan ngoãn mà ở trong đây, nếu không thì hậu quả sẽ không còn nhẹ nhàng như bóp cổ đâu.

Chị hiểu những gì tôi đang nói mà, đúng chứ?"

Nói rồi bóng dáng của kẻ điên chầm chậm biến mất sau cánh cửa đang từ từ đóng lại, chỉ để lại cho nơi đây một hình bóng đang run rẩy kéo lê hai tay đã mất cảm giác của mình vào lòng, yếu ớt khóc lên từng tiếng ai oán mà chẳng ai có thể nghe thấy.

Nằm trên chiếc giường hỗn độn vì cuộc hỗn chiến vừa rồi cùng chiếc xích dài ở một bên chân, tôi không thể làm gì khác ngoài việc phải cắn răng chấp nhận sự thật hay chỉ biết vô dụng cất tiếng khóc.

Bởi cho đến bây giờ tôi vẫn không thể tin được, kẻ làm tổn thương tôi lại là hai người em mà tôi đã từng hết lòng chăm sóc.

Tôi cũng thừa biết, người vừa rồi đã ngồi trên thân mình là Henry, là cậu em thứ hai trong cặp sinh đôi điên loạn nhưng tôi lại không trả lời, có lẽ là vì tôi biết rõ tính cách của cậu.

Henry một khi đã trở nên cao hứng khi đã đạt được thứ mình muốn thì sẽ mất đi lý trí, lao đến và làm những điều xằng bậy hơn cả những cái liếm láp hoặc hôn hít như vừa rồi.

Và tôi cũng biết, cái lắc đầu kia sẽ chọc giận con quỷ đang ngủ say trong người cậu nhưng thực sự bây giờ, tôi đã không còn cách nào khác nữa rồi.

Lúc này đây, cảm giác bất lực vô tình lại khiến nước mắt cứ chảy ra không ngừng, đau đớn và mệt mỏi làm tôi thực sự muốn buông xuôi tất cả mà tìm đến cái chết.

Bóng đêm bao trùm lấy cả căn phòng trống và cũng là thứ duy nhất làm bạn với tôi, đi cùng tôi vào giấc ngủ sâu, nơi mà không có đớn đau hay chết chóc, cùng tôi trốn tránh khỏi thực tại tàn khốc.

Nhưng Rosie lại không hề hay biết rằng, được một lúc sau khi cô chìm vào giấc mộng đẹp thì cánh cửa ấy lại một lần nữa mở ra.

Bóng dáng quen thuộc ấy lại lần nữa quay trở về bên cạnh giường, nhưng giờ đây đã không còn vẻ điên loạn hay cuồng vọng đối với người con gái mình yêu nữa rồi.

Mà giờ đây chỉ còn vẻ mặt bất tắc dĩ khi nhìn vào chiếc cổ đang ngày càng hằn rõ vết tay đỏ tím đầy ghê rợn, đôi mắt hiện rõ lên vẻ buồn bã, im lặng một hồi mới leo lại lên giường, vòng qua người Rosie rồi nhẹ nhàng liếm đi chút nước mặn chát trên đôi má hồng.

Và trong không gian tối tăm chỉ còn hai người cạnh nhau, cậu mới nhất thời để lộ ra bóng dáng yếu ớt, ôm chặt lấy cô một hồi lâu rồi mới cất tiếng hỏi:

"Rõ ràng chị biết rõ tôi là ai mà, vậy vì sao lại không trả lời?"
 
[Yandere] Bóng Hồng Sa Ngã
Chương 20: Kẻ điên trở về


Chap có chứa những suy nghĩ tiêu cực, những độc giả dưới 14 tuổi cần chú ý, xin cảm ơn.

____________________

Sau ngày hôm ấy Henry đã rời đi rất lâu, Leo cũng không xuất hiện từ khi tôi tỉnh lại.

Hai cậu như thể đã biến mất mà không để lại bất kỳ dấu tích nào, để lại tôi một mình trong căn phòng chỉ bốn bức tường cùng bóng đêm bầu bạn.

Ngày ba bữa đều có những cô hầu khác nhau đi đến đưa đồ ăn và thậm chí thay thuốc thay thuốc cho tôi nhưng đặc điểm chung là lúc nào họ cũng đi thành một cặp hai người, nhiệm vụ của họ rất đơn giản, một người chăm sóc tôi còn người còn lại thì đứng canh gác ngay bên cạnh nhằm tránh trường hợp tôi tập kích người kia để giả mạo trốn thoát.

Những ngày đầu tôi còn không thèm động đũa hay nhìn vào đống đồ ăn được họ kính cẩn mang đến, cũng không biết họ có báo lại cho các cậu hay không nhưng đến hôm sau họ cũng như cũ không thay đổi thái độ, lao đến bắt ép tôi phải ăn như những gì tôi đọc được trên báo mà chỉ yên lặng đứng một bên, phô ra tư thế chuẩn bị đút cho tôi từng thìa cháo nhỏ.

Tôi không chịu ăn, họ cũng không ép nhưng rất nhanh sau đó, vì quy luật hiển nhiên của sinh tồn mà tôi phải cúi đầu chào thua, ngoan ngoãn ăn và làm theo những gì họ nói vì đó cũng là ý chỉ của các cậu.

Càng chống đối, càng làm đau bản thân.

Cho đến tận bây giờ tôi không thể hiểu, các cậu lấy đâu ra quyền lực để bắt nhốt tôi ở một nơi kì lạ như thế này và có thể dùng một số tiền khổng lồ để thuê người hầu đến chăm sóc tôi cơ chứ?

Tôi muốn trốn khỏi nơi đây nhưng lại không biết cách, vì đến bây giờ tôi vẫn nhớ rất rõ lời cuối cùng mà Henry nói với tôi trước khi rời đi là gì.

Tôi sợ, rất sợ, sợ nếu vô tình các cậu biết được kế hoạch chạy trốn của tôi thì có lẽ hậu quả còn kinh khủng hơn rất nhiều so với việc chết không toàn thây.

Dây xích sắt dài ngoằng kiềm hãm đôi chân đã từng rất tự do, đeo bám lấy da thịt dù cho tôi đi bất cứ nơi đâu.

Tiếng leng keng luôn luôn vang vọng trong căn phòng trống, và đó có lẽ cũng thứ âm thanh duy nhất mà tôi có thể nghe thấy mỗi ngày.

Thật cô đơn, thật mệt mỏi, thật muốn chết đi để linh hồn mình có thể được tự do nhưng khi muốn thực hiện, bỗng chốc tôi lại nhớ đến người mẹ đáng thương của mình đang nằm trong tay các cậu.

Lời của kẻ điên, nào phải để đùa.

Hai kẻ điên ấy vốn biết, 'Mẹ' là thứ công cụ thứ hai có thể trói buộc tôi ngoan ngoãn ở bên bọn họ.

Đúng vậy, hai kẻ đó đã thành công rồi, thành công trong việc trói buộc tôi bên cạnh rồi, thành công trong việc biến tôi thành một món đồ chơi không hơn không kém rồi.

Cũng chẳng biết từ khi nào, đôi khi người thiếu nữ ấy lại phát ra nụ cười ngô nghê không rõ lí do khi vô tình nhìn vào khung cửa sổ duy nhất kết nối với thế giới bên ngoài, nhưng đắng cay thay, thứ ấy lại được gắn đầy song sắt không thể tháo gỡ.

Làn da trắng bệch đi do lâu ngày không được tiếp xúc với ánh mặt trời dù cho cơ thể đã lành lại đi chông thấy, để mặc cho đôi mắt vô hồn gắn trên khuôn mặt không chút cảm xúc, lặng yên ngồi trong góc phòng nhìn về một hướng vô định.

Đôi khi là khóc, đôi khi là mỉm cười không rõ lí do.

Phải làm sao đây, hình như Rosie đã thực sự phát điên lên rồi!

Và cũng chẳng biết đã bao lâu trôi qua, mặc cho chuỗi ngày bị giam cầm cứ thế tiếp diễn hệt như một thước phim bị rỉ sét cứ mãi lặp đi lặp lại, tôi mệt mỏi dựa lưng vào chiếc giường lớn rồi nhìn lên phía mặt trời nhỏ đang tuân theo quy luật, từng ngày nhô lên rồi lại hạ xuống qua khung cửa sổ.

Trong lòng luôn nơm nớp lo sợ hai kẻ điên kia sẽ trở lại bất cứ khi nào nhưng giờ đây, tôi đã không thể làm gì khác ngoài im lặng chờ đợi, nhắm mắt chờ đợi cơn thịnh nộ của cả hai sẽ trút giận lên mình bằng những lưỡi dao sắt nhọn.

Và rồi ngày ấy đã đến, cái ngày mà mây đen ầm ầm kéo đến che phủ cả bầu trời, báo hiệu cho một cơn bão sắp đến thì các cậu đã xuất hiện.

Tiện tay mở ra cánh cửa đã giam nhốt tôi một thời gian dài, ngang nhiên bước vào như một vị chủ nhân thực thụ.

Tiếng gót giày giẫm trên nền gạch bất chợt tiến gần đến phía sau lưng dù cho tôi vẫn còn đang thẫn thờ như cũ nhìn lên khung cửa sổ, không chút biến động hay hào hứng xoay người ra sau để xem người tiến vào là ai, chỉ vỏn vẹn bỏ lại vài câu nói ngắn gọn:

"Để đồ ăn ở gần giường đi, lát nữa tôi tự ăn."

Có lẽ vì tôi đã luôn suy nghĩ rằng những người bước vào luôn là hai cô hầu mới khác như mọi khi nên mới vô tình ra lệnh như vậy, ở đây lâu nên việc các cậu thay đổi người hầu mỗi ngày là điều quá dỗi quen thuộc đối với tôi rồi.

Nó lặp đi lặp lại quá nhiều lần, nhiều mức tôi không thể đếm hết được.

Cũng vì tôi không muốn đối mặt với họ nên mỗi lần chỉ trả lời cho có lệ để cho qua mọi chuyện, nhưng vô tình chính những điều này lại tạo thành thói quen hay bản năng nào đó cho tôi, không muốn để tâm xoay người để xem người bước vào là ai.

"Ra ngoài."

Tôi mệt mỏi mở mắt, đầu óc ngổn ngang suy tư chầm chậm cất tiếng nói thêm một lần nữa, ý muốn rõ ràng là muốn đuổi cả hai người đó ra ngoài nhưng bọn họ hôm nay lại không chịu rời đi ngay như mọi khi mà thậm chí càng tiến gần áp sát đến gần tôi hơn.

Ngay lúc tôi còn muốn từ bỏ, nhắm mắt để mặc cho bọn họ cố chấp tiến đến, bắt ép tôi phải ăn cho bằng hết đống đồ ăn thì đột nhiên phía sau lưng lại cảm nhận được một hơi ấm khác thường, mơ hồ khiến tôi giật nảy mình, nhanh chóng mở to mắt ra rồi ngây ngốc, ngồi yên không dám cử động mà mặc kẻ đó đang thích thú dụi đầu vào gáy không ngừng.

Bởi lẽ mùi hương lẫn vòng tay này rất quen thuộc, quen thuộc đến mức khiến tôi phải sợ hãi.

Trái tim vốn đang bình ổn nay bỗng loạn nhịp lên từng đợt, cơ thể căng cứng, khó tin nhìn về cậu trai còn lại đang khụy gối xuống mỉm cười với mình.

"Chị sao thế, không mong chúng tôi trở về sao?"

Giọng nói vừa mang vẻ trách cứ vừa như làm nũng chợt vang lên văng vẳng bên tai, Henry lại như cũ lặng lẽ hoá thân thành thiên sứ, che giấu đi bản chất thật của kẻ điên mà dịu dàng tiến đến, hôn nhẹ lên đôi môi còn đang run rẩy của Rosie.

"Chị thử khóc cho tôi xem nào, rồi chống mắt lên xem tôi sẽ dùng cách nào để trừng phạt chị, hơn nữa chúng tôi cũng đâu phải là ma mà khiến chị sợ hãi vậy đâu?"

Henry đưa tay ra vỗ nhẹ lên gương mặt đang trực trào nước mắt như một lời cảnh cáo, thấy rằng đôi mắt đỏ hoe như muốn khóc đang yếu ớt thu lại mới một lần nữa nở nụ cười, hạnh phúc tiến đến đoạt lấy cô ra khỏi vòng tay của Leo mà ôm chặt vào lòng, mê đắm hít lấy hít để mùi hương quen thuộc tưởng chừng như rất lâu sẽ không được ngửi thấy.

"Tốt lắm Rosie, có vẻ như chị đã học được cách ngoan ngoãn rồi."

Những lời mật ngọt chậm rãi được cậu thốt lên bên tai, tôi muốn chạy trốn nhưng tất cả đường lui đều dập tắt do cả trước và sau đều bị các cậu chặn đứng khiến tôi không thể tìm thấy đường lui cho mình.

Ngay giờ phút này, tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn các cậu thực thi từng hành động mờ ám trên người mình rồi bật cười, lặp đi lặp lại câu nói vừa rồi như một thứ ma chú, và Rosie vẫn cười, một nụ cười không một ai có thể hiểu nổi.

Phải rồi nhỉ?

Từ khi nào mà tôi lại lựa chọn chấp thuận trở thành một con rối vô tri vô giác, để mặc cho các cậu mua vui trên cơ thể mình và dễ dàng sai khiến như thế này?

_________________

Chap sau nam 8 sẽ trở lại sàn diễn nha, công cuộc bỏ trốn sắp đến rồi.(人*'∀`)。*゚+.
 
[Yandere] Bóng Hồng Sa Ngã
Chương 21: Phát điên


Nực cười thật nhỉ, tôi vậy mà lại bị biến thành con rối để mặc cho kẻ điên chơi đùa lúc nào không hay.

Mệt quá, mệt quá đi mất, giờ đây tôi muốn ngủ mà thôi, ngủ một giấc thật sâu và không bao giờ tỉnh lại, vì tôi không muốn phải tiếp tục sống một cuộc sống bị giam cầm như thế này mãi mãi nữa, nó quá mệt mỏi.

Mỗi ngày trôi qua, thể xác lẫn tinh thần đều bị bào mòn bởi tính cách quái dị của hai kẻ điên, muốn cười cũng không được, muốn khóc cũng không xong.

Hai kẻ sát nhân ấy giam nhốt tôi rất lâu, và khiến tôi có cảm giác... tôi đã không còn là chính mình nữa rồi.

Thật khó hiểu, chỉ vì trao lòng tin vào sai người mà bây giờ tôi phải chịu hình phạt như thế này sao?

"Tôi... rất ngoan mà?

Vì sao còn muốn trừng phạt... tôi đã làm chuyện gì sai sao?"

Rosie dương đôi mắt vô hồn lên nhìn kẻ trước mặt đang sững người sau câu nói của mình, gương mặt khó hiểu lặng lẽ nghiêng đầu sang một bên, mỉm cười khúc khích như thể đang diễu cợt hành động ngu xuẩn của cậu.

"Không được cười."

Henry nhíu mày tỏ vẻ không vừa lòng trước loạt hành động này của Rosie, cậu tức giận gằn lên từng chữ nhưng giờ đây nó trông thật vô nghĩa, bởi lẽ dù cho bây giờ cậu có nhắc nhở hay đe doạ như thế nào, Rosie vẫn sẽ chỉ chưng ra một bộ mặt thơ thẩn rồi cất lên từng tiếng cười vụn vặt từ cổ họng nhỏ bé.

Cặp sinh đôi khẽ nâng mắt nhìn nhau rồi lại nhìn xuống cô gái đang vô lực nằm trong vòng tay, như hiểu ra gì đó, một trong hai kẻ ấy không hiểu sao liền nhấc mép mỉm cười không lý do, nhưng nếu ai thoạt nhìn qua thì chắc hẳn họ cũng sẽ hiểu được rằng, nụ cười ấy cũng chẳng tốt lành gì đi?

Bỏ qua kẻ giống hệt bản thân mình, chợt Leo lại cẩn thận đi đến đoạt lại cô gái nhỏ đang ngồi trong lòng cậu em.

Như một vị chủ nhân cao cao tại thượng, tự do đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài đang được thả tự do trên khuôn ngực cao vút ra sau, nhẹ nhàng ngước nhìn lấy gương mặt chưa từng khiến cậu ta ngừng say đắm, khẽ phát ra tiếng nói trầm đục khiến người ta rợn người.

"Rosie, khóc đi."

Chỉ là một câu nói, nhưng cũng đủ để cho hàng ngàn người hiểu rõ rằng hai kẻ sinh đôi ấy cũng chẳng khác nhau là bao.

Và cũng chính câu nói ấy đã thành công thu hút sự chú ý của Rosie, chỉ thấy tròng mắt vừa rồi còn vô hồn nhìn vào góc tường khẽ dao động, chầm chậm di chuyển tầm mắt nhìn lên phía cậu trai đang dùng ánh mắt kì lạ nhìn mình, gương mặt đầy vẻ nghi hoặc như không tin vào những gì mình vừa nghe được.

Khóc ư?

Nhưng vì sao tôi lại phải khóc?

Là do tôi đã làm gì sai hay do tôi đã không ngoan nên đã chọc giận bọn họ?

"Khóc đi, khóc ngay cho tôi."

Leo bắt đầu trở nên mất kiểm soát, giọng nói cũng không còn vẻ bình tĩnh nữa mà trở nên uy hiếp hơn bao giờ hết.

Thế nhưng phũ phàng thay, đáp lại cho những phép thử của Leo, kết quả vẫn chỉ là như cũ.

Hệt như vừa rồi khi cô gái ấy nằm trong tay Henry, Rosie vẫn chỉ cười, một nụ cười chói mắt.

Và đó cũng là điểm mấu chốt kích thích cho con quỷ bên trong hai kẻ điên, đôi mắt đỏ rực sắc lạnh chầm chậm nhắm lại rồi lại mở lên, nhìn chằm chằm vào Rosie như một con sói đói khát lâu ngày đã tìm được con mồi.

"Là do chị không ngoan."

Nói rồi Leo cũng không để cho Rosie kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, cậu ta liền cúi xuống đặt lên vùng da nhạy cảm gần xương quai xanh một dấu hickey đỏ chói.

Nụ hôn mạnh mẽ pha lẫn chút bạo lực ở phút giây nhất thời khiến Rosie giật mình, theo bản năng muốn dùng chút sức lực yếu ớt đẩy đôi môi đang mút chặt lấy cơ thể mình ra, nhưng khi đôi tay đang chuẩn bị đặt lên mái tóc đen óng đầy rối bời thì từ đằng sau thì bỗng có bàn tay khác tiến đến, kiềm chặt đôi tay còn đang muốn làm loạn của Rosie.

Nụ hôn này quá mức nồng nàn, mãnh liệt đến mức gây kích thích các mao mạch dưới làn da mỏng.

Nghe thật ngọt ngào hệt như trong trang truyện cổ tích, nhưng giờ đây nó lại như một nhát búa tử thần đập vào chút ý thức ít ỏi của tôi, bởi lẽ từng đợt ký ức đẹp đẽ của hai người em mà tôi luôn yêu thương bỗng nhiên vì nụ hôn kinh tởm ấy lại trở về.

Bao trùm lấy đầu óc, khiến tôi muốn ngủ say mãi trong giấc mộng hạnh phúc của trước đây và không bao giờ phải tỉnh lại để đối diện với hai kẻ sát nhân này.

"Dừng lại... tôi là chị, là chị của các cậu mà.

Chuyện này là sai trái, không nên, không nên..."

Hốc mắt không hiểu sao lại ửng hồng lên chông thấy, khoé mũi cay cay như có thứ gì chọc vào, nước mắt lại một lần nữa tuôn ra nhưng vẫn không thể ngăn kẻ trên thân mình ngừng lại.

Đừng hỏi tại sao, vì mọi thứ đã diễn ra như đúng kế hoạch của bọn họ rồi, khiến cô khóc rồi, khiến cô trở nên ngoan ngoãn khi nằm trong tay mình rồi, vậy thì lấy cớ gì để dừng lại đây?

"Nhớ ra rồi à?

Tôi còn tưởng chị đã quên mất chúng tôi rồi."

"Dừng... lại..."

Rosie dùng cố gắng dùng chút ý thức còn sót lại mà bản thân đang có, cố gắng đánh thức vị thiên sứ của ngày trước còn sót nằm trong người hai kẻ đang làm loạn trên người mình.

Chỉ đáng tiếc, điều ấy hoàn toàn vô nghĩa sau câu nói mấu chốt của cặp sinh đôi điên loạn rằng: "Đừng khuyên nhủ, chúng tôi chưa từng xem chị là chị gái của chúng tôi."

Từng hành động xấu hổ kia vẫn tiếp tục rất lâu, lâu đến mức khiến Rosie tưởng chừng như đã mấy thập kỷ trôi qua.

Đôi mắt xanh vừa rồi còn dao động muốn phản kháng thì nay bỗng đứng yên rồi trở lại như cũ, vô hồn và trống rỗng, cảm giác mệt mỏi lại ập đến khiến cơ thể lả ra sau trước sự chứng kiến của hai kẻ sát nhân.

Rồi cho đến khi trên chiếc cổ trắng ngần đã được lấp đầy bằng những hôn vết đỏ tím, Leo mới thoả mãn rời khỏi 'cái xác' đã không còn cử động, ngước nhìn lên cậu em đang đưa ánh mắt diễu cợt lên nhìn, chầm chậm nói ra suy nghĩ của bản thân.

"Cho người gọi bác sĩ tâm lý tới đi, Rosie có biểu hiện bị trầm cảm rồi."

"Bác sĩ riêng hôm qua mới bị cha giết rồi nên bây giờ cũng không còn ai nữa."

"Anh biết."

"Anh đã lường trước việc em sẽ gọi bác sĩ từ bên ngoài vào nên anh mới đặt mấy vết đó lên người chị để đặt chủ quyền?"

Trước câu hỏi nghi vấn của Henry, Leo chỉ cười rồi tự động cởi chiếc áo ngoài ra để che phần trên đang loã lồ của người con gái, không chút do dự dùng tay đánh mạnh vào sau gáy cô khiến tầm nhìn vốn đã mờ ảo vì nước mắt lại một lần nữa chìm vào màn đêm tăm tối.

Và chính Rosie cũng không biết chuyện gì đã xảy ra tiếp theo, chỉ biết rằng trong cơn mơ màng, cơ thể cô lại cảm nhận được đã có một lực đạo đưa cô đi đâu đó rất xa, có thể là hai kẻ đó đã đưa cô ra khỏi nơi tối tăm để đến một 'phòng giam' mới, nhưng mọi thứ còn quan trọng sao?

Vì cho đến bây giờ, Rosie cũng chẳng thể làm gì khác ngoài việc ngoan ngoãn trở thành một con búp bê xinh đẹp nằm trong tủ kính, mặc sức cho hai kẻ điên chơi đùa bản thân mà nhỉ?

________________________

Trong căn biệt thự rộng lớn toát lên đầy vẻ xa hoa nằm sâu trong khu rừng rậm rạp, tận cùng của vẻ âm u, từng tiếng chân dồn dập của hàng chục người hầu đang kính cẩn lui thành hai hàng để nhường đường cho vị quản gia lớn tuổi bước vào.

"Cậu đi theo tôi."

Như nghe được lệnh, người đàn ông trẻ tuổi mặc chiếc áo blouse đặc trưng của bác sĩ cũng chầm chậm bước theo sau lưng của lão, dáng vẻ rụt rè vốn có của một kẻ ngoại tộc hằn sâu trong đôi mắt già nua, cho thấy rõ việc vị bác sĩ kia cũng không phải là người đã sống lâu năm ở căn biệt thự tách biệt với thế giới này.

"Đừng nhìn lung tung."

Vị quản gia lại một lần nữa nhắc nhở người đằng sau đang láo liên nhìn xung quanh như thể đang dò xét thứ gì đó, hệt như lời cảnh tỉnh rằng nếu còn nhìn lung tung thì hậu quả sẽ khó lường mới khiến người kia thu lại ánh nhìn tò mò, chuyên tâm đi theo bóng lưng già nua đi đến căn phòng có hai người áo đen đứng canh gác nằm ở cuối hành lang dài.

"Bệnh nhân ở trong căn phòng này ạ?"

"Cậu vào rồi khám cho cô chủ đi, xong rồi thì chỉ cần gõ cửa ba lần thì người bên ngoài sẽ mở cửa cho anh, còn tôi sẽ đi báo lại việc này cho hai cậu chủ."

Nói rồi lão cũng không để tâm viên bác sĩ đang ngơ ngác lắng nghe mà xoay lưng bước đi, cho đến khi bóng lưng của ông khuất sau dãy hành lang hắn ta mới chầm chậm nhìn sang hai tên đàn ông vạm vỡ, cất tiếng.

"Mở cửa đi."

Tiếng kẽo kẹt vang lên bên tai, vị bác sĩ cũng không chần chừ mà bước vào ngay sau đó nhưng điều kì lạ là cho đến một lúc sau khi cánh cửa đóng lại, tiếng leng keng cũng không vì thế mà kết thúc, nó thu hút toàn bộ sự chú ý của hắn về nơi phát ra âm thanh.

Nhưng khác xa với toàn bộ suy nghĩ của hắn, thứ gây ra những âm thanh kỳ lạ ấy không phải là một con vật hay đồ vật nào đó, mà lại là bóng dáng của một cô gái đang ngây ngốc thu mình lại nơi góc tường, thích thú nghịch ngợm chiếc dây xích lớn đang đeo bám trên đôi chân nhỏ tạo ra tiếng leng keng đứt quãng mà không quan tâm đến người bước vào là ai.

Mặc cho kẻ ấy cứ mãi đứng yên đánh giá mình, cô trong mắt hắn của lúc trước từng rất đẹp, đẹp tựa như một thiên sứ hạ phàm với mái tóc vàng xoã tung trên tấm lưng, chỉ là vì sao?

Vì sao bây giờ đôi mắt ấy lại toát lên vẻ vô vọng đến vậy?
 
[Yandere] Bóng Hồng Sa Ngã
Chương 22: Kế hoạch bỏ trốn


Từng bước chân dồn dập phát ra từ phía xa khiến Rosie giật mình, động tác mân mê chiếc còng chân mới trên đôi chân cùng đã dừng lại.

Đôi mắt mở lớn như thể không tin được những gì mình đang nghe thấy, bởi lẽ từ ngay từ lúc đầu, Rosie đã luôn tuân theo thói quen nhận định rằng kẻ có thể bước được vào trong căn phòng này ngoài những người hầu nữ thì cũng chỉ có hai tên điên kia mà thôi.

Nhưng không hiểu vì sao ngay giờ phút này, mọi suy nghĩ nông cạn ấy lại bị giọng nói kia đánh úp không chút thương tiếc trong tâm trí.

Cho đến khi tiếng bước chân kia đã hoàn toàn biến mất, mà thay vào đó là mũi giày đen ngòm xuất hiện trước tầm mắt mới thực sự làm Rosie ngỡ ngàng, nhanh chóng ngẩng đầu lên để nhìn kỹ kẻ trước mặt mình là ai.

Bóng dáng cao lớn che đi chút ánh sáng ít ỏi đang chiếu vào nơi tôi đang ngồi, hắn ta mặc trên mình chiếc áo blouse trắng xoá của bác sĩ, mái tóc ngắn xoã tung trên gương mặt cùng đôi kính đen khiến tôi không thể nhận ra người kì lạ bước vào là người nào.

Chỉ biết rằng cái giọng nói ấy thật sự rất quen thuộc, như thể tôi đã nghe ở đâu đó từ rất lâu rồi vậy.

"Ai...?"

Giọng nói khàn khàn hệt như đã rất lâu chưa từng cất lên bỗng phát ra từ cuống họng đau rát, đôi mắt vốn đờ đẫn nay lại bốc phát đầy sự nghi hoặc, khó hiểu.

"Tôi đây, Ciren đây.

Vị cảnh sát đã từng giả làm bác sĩ để lấy thông tin về hai em của cô đây.

Rosie, cô còn nhớ tôi không?"

Nhưng kì lạ thay, hắn ta lại không để tôi kịp trả lời mà ngay lập tức lao đến nắm lấy dây xích dài ngoằng đang bám trên đôi chân của tôi, nhanh chóng tìm lấy gốc của nó ở nơi góc tường rồi giật thử vài cái thật mạnh nhưng điều ấy trông như hoàn toàn là vô nghĩa, tiếng leng keng chỉ vang lên đôi chút rồi lại biến mất như thể chưa từng tồn tại.

"Dây xích này là sao đây, đừng nói với tôi là trong khoảng thời gian cô biến mất và điều tra thì hai tên kia đã đem bắt nhốt cô lại đấy nhé?"

Trước câu hỏi của người kì lạ, tôi lại càng run sợ hơn trước hành động quá trớn của hắn hơn bao giờ hết.

Vì dù cho cảm giác đó có thân thuộc đến nhường nào thì gương mặt kia cũng không phải người cảnh sát mà tôi từng biết, tên đàn ông đang nhìn tôi của bây giờ thật sự rất xa lạ, và rõ ràng trong kí ức của tôi không hề có bóng dáng của người này.

Theo thời gian, Ciren cũng không hề nhận được câu trả lời như mong muốn mà thay vào đó chỉ có hành động lui người về sau như thể người con gái kia đang rất sợ hắn vậy.

Chợt khoảnh khắc ấy khiến hắn sững người trong chốc lát, đôi tay còn đang muốn vươn đến hỏi thăm cũng đã vô thức dừng lại giữa không gian, đôi mắt mở lớn khi vô tình nhìn thấy những vết đỏ ái muội trên cơ thể còn đang run rẩy của Rosie, người mà ngày nhỏ hắn đã nói sẽ luôn ra tay giúp đỡ bất kỳ khi cô cần.

Tiếng nghiến răng vang lên kèn kẹt thể hiện cho việc gã đàn ông đang rất tức giận, bàn tay cũng đã bóp chặt đến mức lộ rõ cả gân xanh nhưng kì lạ là khi đến gần bên cô.

Trên mái tóc vàng lại cảm nhận được một lực đạo vuốt ve nhẹ nhàng nhất có thể, tựa như một lời an ủi để xua tan đi sự sợ hãi vô hình thay cho những hành động điên cuồng khi ở bên hai cậu.

Và có lẽ chỉ có một mình hắn biết rõ, đây nào phải là yêu.

Hành động đơn giản chỉ là một hành động xoa dịu đi tinh thần đang hoảng loạn của một người bị tâm thần mà thôi.

Hoàn thành nhiệm vụ, bắt được tên sát nhân hàng loạt Jack The Ripper là nhiệm vụ mà hắn luôn đặt lên hàng đầu.

"Tôi đang đeo lớp mặt nạ nên đương nhiên cô sẽ không nhận ra tôi nhưng đừng vì thế mà xa lánh, hãy nhớ, tôi là người duy nhất có thể cứu cô ra khỏi tay của hai thằng nhóc ấy."

Ciren hướng về phía Rosie còn đang lặng người, nói bằng giọng chắc nịch.

Những lời ấy như một loại bùa chú cứ mãi vang lên không ngừng trong đầu, được thoát khỏi hai cậu...

Tôi muốn lắm, rất muốn là đằng khác.

Dù cho cái kết có phải đánh đổi cả tính mạng thì tôi vẫn muốn thoát khỏi dây xích mang tên các cậu, một lần và mãi mãi.

"Thoát... muốn thoát lắm."

"Giúp tôi, cứu tôi... xin anh..."

Con ngươi trong veo run rẩy trực trào ra hai hàng nước mắt, cơ thể vốn thu mình vào một góc nay bỗng dịch lên phía trước, chắp tay hướng về phía người đàn ông cứu lấy mình.

"Cứu người là nhiệm vụ của cảnh sát, tôi đương nhiên sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao."

"Thời gian không còn nhiều, chắc chắn chỉ vài ba phút nữa hai tên kia sẽ đến đây để xem xét tình hình.

Bọn chúng có tính chiếm hữu với cô rất mạnh, vậy nên khi hai tên đó bước vào hãy giả vờ phát điên rồi làm loạn lên.

Làm giả như cô không cho người khác chạm vào mình ngoài bọn chúng rồi từ đó hãy thuận theo để lấy được sự tin tưởng, đúng một tuần sau cô hãy hành động cho cái thuốc này vô đồ ăn của bọn chúng, còn toàn bộ người hầu cứ để tôi lo.

Tôi vẫn sẽ ở lại đây dưới cái danh bác sĩ để xem xét tình hình của cô, khi ấy chúng ta sẽ tạm thời chạy trốn trước."

Hắn ta mặc kệ cho tôi có nghe hay không liền ngay lập tức dúi vào tay tôi một lọ thủy tinh nhỏ, cảm giác lạnh toát khiến tôi rùng mình, run rẩy muốn thả nó đi thì bị giọng nói kia cắt ngang.

"Đây là cách duy nhất rồi, vì xung quanh khu rừng này bốn phía đều có tai mắt của bọn chúng nên tôi cũng không còn cách nào khác, nếu cô muốn thoát khỏi đây thì hãy ngoan ngoãn mà làm theo."

Tôi không dám trả lời, vì bây giờ tôi không khác gì một người chị tệ bạc đối với hai em của mình cả.

Đơn giản rằng nếu tôi thành công trong việc bỏ trốn, thì cả hai chắc chắn sẽ bị bắt về tội giết người dưới cái danh Jack The Ripper khiến hàng triệu người khiếp sợ ấy.

Điều đó đồng nghĩa với việc thời kỳ máu tanh của London thời Victoria cũng sẽ hoàn toàn biến mất, sẽ không còn một tờ báo hay bất kỳ nạn nhân nào được gắn thêm chữ Jack đồ tể nữa, những vụ án liên quan cũng sẽ đóng lại với một dấu chấm hết, sẽ không còn ai phải đau khổ, sẽ không còn ai phải khóc than khi thấy người thân của mình phải ra đi dưới lưỡi dao dính đẫm máu của tên sát nhân hàng loạt.

Nhưng ngược lại, nếu như tôi thất bại trong việc chạy trốn thì hậu quả có lẽ còn kinh khủng hơn rất nhiều.

Cái tên Jack The Ripper vẫn sẽ gieo rắc nỗi sợ hãi lên toàn thế giới và thậm chí, cái giá phải trả là rất đắt như việc mạng sống của tôi cũng không thể giữ được.

Và cho dù có biết trước kết quả hay không, tôi chắc chắn vẫn sẽ mãi lựa chọn rời khỏi.

Thà đánh cược một lần, còn hơn cứ mãi một đời phải chịu đớn đau.

"Tôi... sẽ bỏ trốn bằng mọi giá..."
 
[Yandere] Bóng Hồng Sa Ngã
Chương 23: Bước đầu trong kế hoạch


Bỗng từ đâu đó, tiếng bước chân dồn dập bất chợt vang lên từ phía bên ngoài hành lang, hệt như báo hiệu một điềm không lành sắp ập đến, kéo Rosie còn đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn về lại với thực tại.

Âm thanh này, bước chân này... các cậu về rồi!

"Về rồi kìa... bọn họ về rồi..."

Trong một phút giây nhất thời, Rosie lại vô tình để lộ bản chất thật của mình, cơ thể theo thói quen mà run lên bần bật, gương mặt lộ rõ vẻ sợ hãi, đôi mắt xanh nhanh chóng nhắm lại rồi thu mình ngồi lại vào một góc như ban đầu.

Miệng không ngừng lẩm bẩm những điều kì quái nhưng được vài câu thì lại bị một giọng nói khác không chút nhân từ ngăn lại hành động tiếp theo của Rosie.

"Nếu còn muốn thoát thì cô mau thực hiện theo kế hoạch mà chúng ta đã bàn đi, nhanh lên."

Không cho tôi lấy một cơ hội trả lời, hắn ta liền mau chóng đoạt lấy lọ thuốc nhỏ trong tay tôi rồi vứt thẳng sang một góc ở phía chân giường, một bên tự tay xé đi vài chỗ trên chiếc áo blouse, mạnh tay đánh thẳng lên gương mặt mình để tạo ra chứng cứ rằng cả hai vừa xảy ra xô xát và ngụy tạo bằng chứng rằng chính tôi là người gây ra tất cả.

Mặc cho tôi còn đang ngỡ ngàng, hắn ta giống như đã vào tư thế chuẩn bị liền ngã ra sau, nhàn nhã chờ đợi cho kẻ bước vào nhìn thấy rõ tất cả mọi thứ.

Nhưng còn tôi thì sao?

Tôi biết rõ nếu như kế hoạch lần này thành công, tôi sẽ lại một lần nữa được tự do ở thế giới ngoài kia.

Nhưng ngược lại, nếu kế hoạch lần này mà thất bại thì đồng nghĩa chuỗi ngày còn lại của tôi sẽ sống không bằng chết.

Tôi sợ, rất sợ.

Trái tim cũng vì thế mà đập thình thịch lên liên hồi, hơi thở càng lúc càng nặng nề theo từng bước chân đang đến gần, dây thần kinh căng cứng lại chưa được bao lâu thì cánh cửa liền mở toang ra như một hồi chuông cảnh tỉnh rằng đã đến lúc tôi nên thực sự hành động.

Trò chơi đánh cược cả tính mạng này, tôi nhất định phải thắng bằng mọi giá.

"CÚT ĐI!"

"Làm ơn đừng động vào tôi, Leo...

Henry... cứu chị với..."

Trong căn phòng chỉ le lói chút ánh sáng từ phía cửa sổ được gắn đầy song sắt, đâu đó lại vang lên tiếng xích sắt va đập lên không ngừng khiến người ta phải rùng mình vì sợ hãi.

Trước sự chứng kiến của hai cậu thiếu niên trẻ còn đang đứng ngây ngốc ở cửa ra vào, bởi lẽ họ không biết đã có chuyện gì xảy ra, mà chỉ thấy kết quả rằng cơ thể Rosie đang không ngừng run rẩy như thể cô rất sợ hãi, đôi tay ôm chặt lấy đầu mình rồi hét lớn lên của các cậu để cầu xin sự giúp đỡ.

Nhưng đó không phải là thứ hai người quan tâm, bởi cái biểu cảm sợ hãi của cô các cậu đã thuộc lòng hơn bất kỳ ai.

Chỉ là lần này lại khác, khi nghe thấy cô nhắc đến tên hai cậu ngay cả lúc sợ hãi nhất, cả hai không kìm lòng được mà dâng trào lên cảm giác thoả mãn.

Leo và Henry tạm thời buông bỏ được cơn tức giận, bước đến bên Rosie nhẹ nhàng lau đi nước mắt còn dính trên gương mặt, liếc nhìn sang tên bác sĩ còn đang đứng lên chỉnh đốn lại trang phục, một trong hai liền lạnh giọng hỏi thăm.

"Chuyện gì đã xảy ra?"

"Dạ thưa cậu, chuyện là vừa rồi tôi muốn đi đến để khám cho cô chủ thì cô ấy phản kháng vô cùng mãnh liệt, rồi không ngừng gọi tên hai cậu nên tôi cũng không biết nên làm gì..."

"Không phải anh là bác sĩ tâm lý sao, tại sao lại không biết nên làm gì?

Chị ấy là bệnh nhân của anh, là người là người mà tôi cần anh điều trị mà bây giờ anh lại nói không biết?

Vậy tôi thuê anh để làm gì?

Để chưng?

Hay để chơi?"

Tên bác sĩ còn đang ú ớ trả thì lại bị câu hỏi của Leo làm cho cứng họng, trơ mắt nhìn vào phía Henry đang chuẩn bị đứng lên đi về nơi hắn đang đứng.

Trong đáy mắt hiện rõ vẻ khó tin nhưng rất nhanh thôi, hắn liền nhanh chóng cúi đầu xuống để che đi phần nào sự sơ hở của bản thân, không chút chần chừ mà tiếp lời.

"Những người có vấn đề về tâm lý đôi khi vô tình gặp một điều gì đó mà cho rằng là nguy hiểm thì ngay lập tức họ sẽ la hét lên không ngừng và sẽ luôn gọi tên người mà họ nghĩ có thể dựa dẫm vào thưa cậu.

Vừa hay cô Rosie vừa rồi lại nhận định tôi là mối nguy hiểm nên mới tấn công tôi, tôi cũng không biết làm gì khác ngoài việc đợi hai cậu đến để trấn an cô chủ."

"Ồ?"

Như nghe được câu trả lời mà cả hai đã trông đợi từ lâu, khoé môi không kìm được mà co giật lên liên hồi, gương mặt cũng không còn vẻ nhăn nhó vì tức giận nữa liền để lộ ra nụ cười ít ỏi.

Henry cũng ngay lập tức thay đổi mục tiêu cho mình, hoàn hảo che giấu đi con quỷ đang ngủ say trong người, hướng về phía Rosie còn đang run rẩy một lần nữa dò xét.

"Điều hắn ta nói có đúng không thưa chị gái thân yêu của tôi?"

Chỉ có điều mọi thứ vẫn như cũ, đáp lại cho câu hỏi của Henry vẫn chỉ là những tiếng thút thít nhỏ bé của Rosie vang lên bên tai khiến cậu ngay lập tức vứt đi nụ cười trên môi.

Một lần nữa vừa định xoay lưng đi về phía tên bác sĩ, dự định tự tay tìm lấy câu trả lời thì lại bị một lực từ phía sau lưng kéo cậu trở lại.

Cũng từ lúc ấy, đôi tay của Rosie không biết từ lúc nào đã ôm chặt lấy Henry từ đằng sau, ngăn chặn hành động muốn làm rõ mọi việc này của cậu.

Nếu không, mọi chuyện sẽ rất nguy hiểm!

Kẻ điên không cần lời nói, chỉ cần hành động của con mồi mà hắn muốn.

"Đừng bỏ chị một mình... sợ lắm, chị sợ..."

Giọng nói khàn nhẹ mang vẻ cầu xin của Rosie bỗng dưng hoá thành một loại bùa chú, quẩn quanh bên tai Henry ở từng giây phút.

Ngay tức khắc khiến cậu quên đi mục đích ban đầu của mình, không còn xoay lưng bước đi nữa mà chỉ đứng yên một chỗ, lặng yên nhìn xuống Rosie đang níu kéo cậu ở lại.

Và chính cậu cũng không biết mình đang làm gì, không đi, không làm theo quán tính để kiểm tra mọi việc mà lại nói ra những điều kì lạ ấy.

"Đổi lại cho việc tôi ở lại thì chị thề đi, thề sẽ không bao giờ phản bội tôi, lừa dối tôi hay bỏ tôi lại một mình, được không?"

"Chị thề nên xin em đừng đi, xin đừng bỏ chị lại."

Chấp nhận mọi kết quả từ mọi phía chỉ qua vài câu nói, Rosie lại nhanh chóng chấp nhận lời đề nghị không chút suy nghĩ.

Bởi lẽ giờ đây cô đã không quá để tâm về nó, cho rằng mọi thứ chỉ là gió thoảng mây trôi không cần chú tâm và điều quan trọng nhất bây giờ là có thể chạy trốn.

Nhưng hai người thiếu niên kia lại không nghĩ như vậy, họ đã định rằng lời thề này sẽ là vĩnh viễn, hoá thành thứ trói buộc bóng hồng ấy lại bên hai cậu.

Lời nói của kẻ điên, nào phải để đùa.

Lời thề cùng kẻ điên, vừa tuyệt vời vừa mạo hiểm, nhưng cũng nào phải để chơi.

Chỉ là một lời đồng ý vô tình, lại không may trở thành một con dao cắt thẳng xuống đôi cánh tự do của một thiên sứ.

"Lần này tôi sẽ tin chị, nhưng tôi hi vọng đây sẽ là lựa chọn đúng đắn.

Chị nên hiểu rõ, tôi đối với chị một là có được hai là hủy diệt, ngoài ra không hề có ngoại lệ."

Nói xong Henry liền cúi xuống, thoả mãn rúc vào lòng của Rosie hít lấy mùi hương quen thuộc chỉ riêng mình cô có.

Leo cũng chẳng vừa, cậu cũng không thể kìm nén được cái cảm giác muốn chiếm hữu Rosie làm của riêng cho mình liền nhanh chóng đi đến phía sau lưng cô rồi khụy gối xuống, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc có chút rối bời màu vàng nhạt đang được xoã tung trên lưng.

Đi kèm cùng chiếc xích sắt vang lên vài tiếng leng keng bé nhỏ, là mệnh lệnh không chút nhân từ của cả hai.

"Còn anh, rời khỏi căn phòng này."

Nghe được lệnh, tên bác sĩ cũng nhận ra chính mình cũng không còn lí do gì để ở lại nên cũng đành cúi chào rồi đi về phía cửa ra vào.

Nhớ rõ lời quản gia căn dặn, hắn ta đứng trước cửa phòng gõ lên thành cửa ba lần.

Và quả đúng như lời quản gia nói, tiếng gõ thứ ba vừa dứt thì cánh cửa liền mở ra.

"Mời."

Ciren gật đầu tỏ vẻ đồng ý, đi theo tiếng gọi của hai tên vệ sĩ canh gác đứng ở phía bên ngoài nhưng đến khi cánh cửa đang chầm chậm đóng lại thì hắn lại không kìm được mà quay đầu, nhìn về chỗ Rosie đang bị hai cậu khống chế kẹp chặt ở giữa, một trước một sau đang thực hiện những hành động mờ ám trên cơ thể cô.

Rosie cũng nhận ra ánh mắt của hắn nên cũng nhìn lại, cô chỉ cười, một nụ cười chói mắt rồi sau đó liền nhắm nghiền đôi mắt để chờ đợi những gì quen thuộc sẽ xảy ra trong vài phút sắp tới.

Cho đến khi cánh cửa đã hoàn toàn đóng lại, ngăn cách bốn người trong cuộc cách xa nhau, khoá chặt toàn bộ tiếng rên khóc ái muội của người con gái để làm thoả mãn vị chủ nhân của mình trong chiếc lồng son vĩnh cửu.

Lúc ấy hắn chỉ mong rằng...

Rosie sẽ mạnh mẽ vượt qua được ngày hôm nay, bởi lẽ chỉ hôm nay và một tuần nữa thôi, rồi cô sẽ được trở về với khoảng trời tự do vốn thuộc về mình.
 
[Yandere] Bóng Hồng Sa Ngã
Chương 24: Lâm nguy


Sau khoảng thời gian được cho là cực hình, phải đến gần tối ngày hôm sau Rosie mới có thể tỉnh lại.

Đôi mắt mệt mỏi khẽ mở ra đôi chút, cơ thể vang lên những cảm giác đau nhức khó tả khiến tôi thực sự không dám cử động mạnh.

Và cho đến khi tầm nhìn đã trở nên rõ ràng, tôi mới phát hiện hai cậu đã rời khỏi căn phòng lúc nào không hay.

Trông như điều này đã rất quen thuộc nên tôi cũng không chú tâm, cắn nhẹ bờ môi mỏng để giữ cho mình sự tỉnh táo, cố gắng dùng chút sức lực còn lại để nhích thân mình từng chút một ra chiếc giường lớn với mục đích là đi tẩy rửa cơ thể nhơ nhuốc này.

Nhưng mọi chuyện lại không như Rosie mong đợi, bởi khi một gót chân vừa chạm xuống mặt đất chưa được bao lâu thì thân hình nhỏ lại không chịu được cơn đau nhói tấn công từ mọi phía liền nhanh chóng ngã nhào xuống nền đất lạnh.

Có điều lần này lại khác với những lần trước, dù cho cảm giác đau đớn vẫn như cũ bao trùm lấy Rosie thì tiếng leng keng hay được tạo từ dây xích lạnh toát kia cũng không hề vang lên.

Chỉ có một câu hỏi duy nhất vang lên trong đầu, rằng các cậu đã trở nên nhân từ đến mức dám gỡ trói cho con mồi của mình rồi sao?

Như một tay điêu khắc điêu luyện tạo nên những hoa văn tinh tế, lại nhanh chóng hoá thành một bài học quan trọng khắc ghi vào tâm trí nhỏ bé.

Thì ra là chỉ cần ngoan ngoãn và không phản kháng, ngoại trừ tự do thì hai cậu sẽ đáp ứng tất cả mọi thứ tôi muốn.

Nghiến chặt răng để ngăn không cho nước mắt trào dâng, mặc kệ hai bên cổ chân đã hằn rõ lên hai vệt đỏ ửng, Rosie vẫn cố chấp lết thân xác đến cửa phòng tắm nhưng khi chưa được bao lâu thì cánh cửa phòng, lối ra duy nhất lại vang lên một tiếng cạch, báo hiệu cho ai đó đã tiến vào trong.

Gương mặt tôi tái mét đi trông thấy khi nghe tiếng bước chân đang tiến về phía mình, trái tim như thể đã ngừng đập trong vài giây, tuy vậy tôi vẫn không dám cử động mà chỉ len lén điều khiển cơ thể dơ bẩn này của mình đứng yên để chờ mệnh lệnh tiếp theo của kẻ ẩn danh ấy.

"Thưa cô chủ, nếu cô muốn thì đi tắm thì hãy để chúng tôi giúp cô, sau đó sẽ đến thời gian chúng tôi phục vụ cô dùng bữa tối, hi vọng cô sẽ ngoan ngoãn thực hiện."

Giọng nói kính cẩn của nữ hầu gái vang lên bên tai khiến Rosie nhẹ nhõm thở phào ra một hơi, nhưng rất nhanh sau đó, câu nói tiếp theo của người kia đã khiến Rosie một lần nữa rơi vào tuyệt vọng.

"Nhưng bữa tối hôm nay có lẽ sẽ khác thưa cô, hai cậu chủ đã lệnh cho cô phải đến phòng ăn chung để dùng bữa với các cậu nên bây giờ tôi sẽ sửa soạn thật nhanh cho cô."

Và cũng là sau đó, nữ hầu không màng đến ánh mắt hiện rõ vẻ kinh sợ của Rosie liền giơ cao đôi tay rồi vỗ nhẹ vài phát, ngay tức khắc từ sau bóng lưng của cô ả liền vang lên rất nhiều bước chân, hàng chục hầu nữ khác cũng nhanh chóng bước vào chia làm hai hàng.

Mục đích của họ rất rõ ràng, một nửa sẽ đi đến giúp Rosie tắm rửa và một nửa sẽ đứng ở bên canh gác không cho cô làm loạn.

Tôi muốn từ chối nhưng đến cuối cùng giọng nói vẫn không thể mạnh mẽ thốt ra, vì bây giờ tôi đâu có quyền khước từ cái mệnh lệnh ấy mà chỉ có thể nhẫn nhịn và nhẫn nhịn, chờ đợi thời cơ thích hợp rồi sẽ chạy trốn khỏi chiếc lồng son do cặp sinh đôi điên loạn kia tạo nên.

Nhớ lại những giây phút đáng xấu hổ của ngày hôm qua, ngay lúc các cậu còn đang hì hục trên cơ thể này thì các cậu đã liên tục nhắc đi nhắc lại rằng tôi không được chạy trốn, phải ngoan ngoãn ở bên hai người bằng mọi giá, và cả câu nói ấy, câu nói đã nói lên sự cố chấp của hai cậu đối với tôi:

"Tôi muốn chị trở thành người mẹ duy nhất của các con tôi."

Nghe thật kinh tởm và dơ bẩn làm sao, nhưng ai quan tâm chứ, trong một ngày không xa chắc chắn tôi sẽ rời xa các cậu bằng mọi giá mà thôi.

Và cũng thật may mắn, rằng hôm nay cũng không phải là ngày dọn dẹp nên những hầu nữ kia cũng không quan tâm quá nhiều đến mọi thứ xung quanh.

Chỉ có một hai người đi đến bên giường lấy chiếc ga đi giặt, không hề để ý thấy lọ thuỷ tinh nhỏ có chứa thứ thuốc mê nằm ở sâu trong góc chân giường, nếu không con đường chạy trốn của tôi cũng sẽ không còn mất!

Vài người hầu khác cũng nhanh tiến đến bên cạnh, từ tốn đỡ lên rồi đi đến phòng tắm.

Tôi cũng không phản kháng như lúc trước, thuận nước đẩy thuyền làm theo mọi thứ mà họ yêu cầu như tắm rửa, dưỡng tóc hay trang điểm, tất cả đều mặc kệ cho bọn họ muốn làm gì thì làm.

Khoác lên trên mình chiếc váy trắng trắng muốt, dưới sự giám sát của rất nhiều nữ hầu ở sau lưng, tôi chầm chậm bước đi trên hành lang rộng lớn.

Có lẽ là do lâu ngày đôi chân này chưa được hoạt động nhiều như vậy nên chỉ vừa đi một lúc, mồ hôi trên trán đã tuôn ra không ngừng và điều này cũng như một dấu hiệu không tốt, nhắc nhở tôi rằng nếu tôi không mau luyện tập việc đi lại thật nhiều trong vài ngày ngắn ngủi này thì việc chạy trốn sẽ mãi mãi không thể thực hiện.

Thấy tôi chập chững nhích từng bước những người hầu chỉ len lén nhìn nhau rồi lại cúi đầu như cũ, họ cho rằng tôi thật tội nghiệp vì đã lỡ vô tình sa đọa vào vòng tai của hai kẻ thiếu niên điên loạn ấy nhưng không một ai dám mở miệng nói ra mà chỉ im lặng đi theo sau lưng, nhưng mấy ai ngờ được rằng điều thương hại này lại tạo thêm cơ hội cho tôi quan sát tình hình xung quanh.

Lần đầu tiên được nhìn rõ những cảnh vật bên ngoài, trong đầu chỉ có thể vang lên hai chữ 'mĩ lệ' để đánh giá.

Rõ ràng tất cả đều nguy nga, tráng lệ nhưng điều duy nhất khiến tôi chần chừ là dọc theo dãy hành lang dài, ở mỗi cánh cửa nào đó khác nhau đều có rất nhiều người đàn ông đứng canh gác, tạo ra một loại cảm giác khiến người ta ngộp thở rằng nơi đây không khác gì một tù giam dành cho một tù nhân trong thời kháng chiến.

Họ khi thấy tôi liền bỏ ngay sự uy nghiêm của chính mình rồi cúi người chào, tôi vừa giật mình vừa muốn cúi người chào lại thì cánh cửa bên cạnh đột nhiên kêu cạch một tiếng rồi mở ra.

Để lộ một bóng dáng quen thuộc nhanh chóng lao đến ôm chặt lấy tôi từ đằng sau, cậu ta khẽ khàng dụi đi dụi lại gương mặt của mình vào chiếc váy tôi đang mặc như thể rất thích thú với trò chơi mới này.

Thông qua loạt hành động này, tôi có thể xác định rõ ràng người đằng sau là Henry nhưng không vì thế mà tôi dám can đảm xoay người lại, để mặc cho cậu muốn làm gì thì làm.

Chỉ là lúc ấy thay vì sợ hãi như mọi khi, tôi lại nhận ra rằng không biết từ khi nào mà cậu em của tôi đã cao thế này rồi.

"Chị nhớ tôi lắm đúng không?

Im lặng là đồng ý, tôi biết mà, tôi biết chị rất yêu tôi mà."

"Ừm... rất yêu."

Chỉ là một câu nói, lại ẩn chứa sự giả tạo đến tột cùng.

Yêu đến mức cảm thấy sợ hãi, vốn biết rõ thứ tình cảm này là sai trái, vậy nên Rosie càng không thể để bản thân mãi ngấm chìm vào biển tình do hai cậu tạo ra.

Tôi nhẹ nhàng đáp lại lời nói trêu đùa của cậu nhưng cậu lại không trả lời, động tác siết chặt từ sau lưng đột nhiên trở nên cứng đờ không rõ lý do.

Tiếp sau đó chỉ thấy Henry im lặng kéo tay tôi đến bàn ăn được đặt sẵn rất nhiều món ăn nóng hổi, cậu để tôi ngồi đối diện Leo còn chính mình thì ngồi ngay bên cạnh.

Biết rõ sau khoảng thời gian kia tôi sẽ rất đói, cậu liền ngay lập tức dùng dao nĩa cắt thịt thành từng miếng nhỏ rồi đút cho tôi từng chút một.

Loại cảm giác thoả mãn hiện rõ trên gương mặt điển trai, dây dưa cùng nhau như một cặp tình nhân thực thụ, nhìn Rosie giờ đây đã không còn phản kháng, khoác lên mình dáng vẻ của một nàng thơ yêu kiều để thoả mãn hai cậu, không ít thì nhiều cũng khiến cho hai kẻ điên kia để lộ ra chút sơ hở nhất thời.

Và đây cũng là cơ hội duy nhất, Rosie lại nhân cơ hội ngàn năm có một này để lật ra con át chủ bài của riêng bản thân mình.

Biết rõ chính xác rằng Henry rất dễ mất bình tĩnh và Leo thì hoàn toàn ngược lại, khi cả hai ở cùng với nhau thì tính cách ấy trở thành một bức tranh hoàn hảo do Leo rất biết nhìn nhận tình cảnh xung quanh, như một bộ não điều khiển còn Henry lại là mối liên kết hành động cho những suy nghĩ ấy.

Vậy nên nếu muốn chạy trốn ra ngoài một cách an toàn nhất, thì bước đầu tiên phải khiến Leo đồng ý điều kiện kia của tôi.

Cố gắng nuốt hết những gì Henry đút cho, đến khi chiếc dĩa sứ chỉ còn vài mẩu rau tôi mới lấy hết can đảm nhìn lên phía Leo đang chăm chú mân mê con dao nhỏ trong tay, nhỏ giọng cầu xin.

"Đừng nhốt chị nữa được không?

Chị sợ lắm, đừng bỏ rơi chị..."

Động tác trên đôi tay Leo khẽ dừng lại, đôi mắt trông như có thể nhìn thấu được tất cả mọi thứ chầm chậm ngước nhìn về phía tôi, cậu đương nhiên là vẫn còn đang nghi ngờ về những hành động kì lạ của Rosie vào ngày hôm nay nhưng vẫn bình thản trả lời.

"Câu trả lời luôn như cũ, nếu chị ngoan."

Rosie của mọi ngày chắc chắn sẽ không bao giờ trở nên gan dạ để thoả hiệp như vậy, bởi cậu biết rõ cô luôn rất sợ hoặc thậm chí là kinh tởm các cậu, ấy vậy mà hôm nay cô lại thay đổi nhanh chóng như vậy thì mọi chuyện chắc chắn là có vấn đề, nhưng không sao, nếu đây là một trò chơi thì để cậu chống mắt xem cô muốn giở trò gì để đối phó với hai cậu đây.

Trước ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống với mình, gương mặt tôi có hơi tái lại vì sợ hãi nhưng không vì thế mà tôi chịu chùn bước.

Chỉ thấy Rosie tôi gật đầu, trông như đã chịu thoả hiệp với tất cả mọi thứ, nhẹ nhàng nghiêng đầu rồi đặt lên môi của người bên cạnh một nụ hôn để dụ dỗ kẻ đầu tiên vô cái bẫy chết người này.

Nhưng mấy ai biết được dưới lớp khăn trải bàn đỏ rực tựa màu máu đang có một đôi tay đang run rẩy, siết chặt lấy tà váy trong tay như thể làm vậy sẽ giảm được sự sợ hãi trong lòng.

Kẻ điên mà, một giây trước có thể dịu dàng nâng niu con mồi trong tay, một giây sau lại có thể không chút nhân từ giết chết con mồi nếu nó không ngoan.

"Chị sẽ ngoan, chắc chắn sẽ ngoan!"

Quả nhiên sau câu trả lời này và những hành động lấy lòng của ngày hôm ấy, đã thành công lấy được chút ít sự tin tưởng của hai kẻ điên.

Nên tôi giờ đây đã nhận được đôi chút sự tự do, đám người canh gác đã giảm đi một nửa, cũng không còn bị nhốt hay bị xích lại một chỗ như cũ mà đã được tự do đi lại trong biệt thự nhưng cũng chỉ là một giới hạn nhất định, tuy vậy thì điều này cũng đã là rất tốt rồi, tôi có thể đi thám thính tình hình rõ hơn.

Tên 'bác sĩ tâm lý' kia tuy rằng mỗi ngày đều đến kiểm tra cho tôi nhưng mỗi lần như thế thì có rất nhiều nữ hầu sẽ đứng túc trực xung quanh, ngăn chặn mọi chuyện xấu nhất có thể xảy ra với tôi.

Vậy nên mỗi lần gặp mặt tôi và hắn sẽ diễn như không hề quen biết nhau, im lặng chờ một tuần trôi qua để thực hiện cái kế hoạch đã được bàn bạc từ trước.

Và điều gì đến cũng đến, sát ngày thực hiện nhiệm vụ bỏ trốn thì hắn đã dùng ánh mắt và chút cử chỉ nhỏ ra để báo hiệu cho tôi.

Tôi cũng nhìn lại, tỏ vẻ đã hiểu rồi tiếp tục chưng ra bộ mặt ngoan ngoãn như bình thường, chỉ là trong thâm tâm tôi vốn biết rõ, nó không hề bình yên như vẻ bề ngoài tôi đang diễn.

Cái ngày được cho là định mệnh trong cuộc đời tôi, thì ra lại đến nhanh đến vậy.

"Xin cô ngồi đợi một chút, hai cậu chủ sẽ đến ngay sau đó."

"Tôi hiểu rồi."

Thấy người con gái vẫn như mọi lần ngây ngốc rồi ngoan ngoãn thực hiện, vài nữ hầu cũng không có lý do gì ở lại cũng tạm thời lui đi theo mệnh lệnh các cậu đặt ra từ trước.

Thành ra tiếng cạch quen thuộc một lần nữa vang lên, như ngăn cách hai thế giới khác nhau rồi bỏ lại một mình tôi trong phòng ăn rộng lớn.

Tôi ngồi yên một chỗ chờ đợi bọn họ rời đi hết đến khi không còn một ai, láo liên nhìn xung quanh một hồi để xác định rằng thực sự không còn một ai thì mới gan dạ đứng phắt dậy, lấy ra lọ thủy tinh nhỏ được giấu kĩ càng trong người, mở nắp rồi đổ từng chút vào tách trà đã được chuẩn bị sẵn cho hai cậu.

Nhận thấy hai cậu sẽ nhanh chóng trở về, tôi liền thực hiện nốt bước cuối đó là phi tang vật chứng trong tay.

Nhưng việc cất lại chiếc lọ vào người là quá nguy hiểm, các cậu có thể kiểm tra người tôi bất kỳ lúc nào.

Còn vứt đi đâu đó thì lại không xong, thành ra phải đến lát sau tôi mới tìm được chỗ thích hợp, đó là trong chiếc bình hoa lớn ở ngay trên bàn.

Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, ít nhất thì tôi nghĩ vậy đi.

Có lẽ mọi chuyện thật may mắn, ngay sau khi tôi vừa phi tang xong chiếc lọ thì tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài cũng bắt đầu vang lên.

Báo hiệu cho việc Leo và Henry đã trở về, cũng vì thế mà tôi nhanh chóng điều chỉnh lại cho mình biểu cảm bình thường nhất, ngây ngô nghịch vài chiếc bánh mì khiến nó nát vụn ra trông thấy.

"Chị đợi chúng tôi có lâu không?"

Nghe tiếng cánh cửa vừa mở ra chưa được bao lâu thì sau lưng tôi lại cảm giác được có một hơi ấm quen thuộc áp lên trên lưng cùng với giọng nói quen thuộc.

Henry luôn như thế, rất thích đeo bám tôi ở mọi tình huống.

Chỉ tiếc rằng...

điều này sắp kết thúc rồi.

"Không lâu."

Tôi mềm dẻo đáp lại câu hỏi của cậu ngay lập tức chứ không hề trốn tránh, có lẽ điều này làm Henry khá hài lòng, cậu nhìn tôi một lúc rồi ghé sát tai tôi trả lời lại, âm lượng chỉ vừa đủ cho cả hai nghe thấy.

"Tôi vui khi nghe điều này."

Nói xong cậu không để cho tôi lấy một cơ hội từ chối liền hôn nhẹ lên má tôi một cái rồi quay về chỗ cũ của mình ngồi lại.

Và đúng như những gì tôi dự đoán, hành động tiếp theo của cậu là nâng tách trà đã tẩm thuốc lên môi uống cạn.

Thấy kế hoạch đã thành công một nửa, tôi liền mừng thầm trong lòng nhưng niềm vui ấy còn chưa có được bao lâu thì ngay lập tức tắt ngấm khi tôi quay sang nhìn Leo.

Tách trà ấm nóng vẫn đầy ụ không một chút vơi đi, điều kì lạ hơn là thay vì uống thì ngón tay cậu lại mân mê nhiều vòng xung quanh miệng ly như thể cậu đã biết rõ mọi thứ và thậm chí còn đang chơi đùa với nó.

Cảm giác bất an cứ thế không ngừng dâng trào, bờ vai hơi run nhẹ, tôi lại vô tình để lộ ra bản chất sợ sệt của mình.

Vì sao cậu lại không uống... hay là vì cậu đã phát hiện ra có thứ gì đó nằm trong tách trà kia?

Như nắm bắt được thứ gì đó rất hay ho, chợt tầm mắt của Leo lại dán thẳng lên người tôi.

Thấy tôi nhìn lại cậu cũng mỉm cười, nhàn nhã đứng dậy rồi thẳng tay cầm lấy tách trà đã được tẩm thuốc từ trước đi đến bên cạnh tôi, nhẹ nhàng hỏi thăm.

"Khiến chị đợi lâu như vậy, tôi thật có lỗi..."

Không biết là vô tình hay cố ý, chỉ thấy nụ cười trên môi cậu bỗng tắt ngấm, giọng nói chứa đầy sự ẩn ý vang văng vẳng bên tai.

"Vậy nên chị hãy uống tách trà này đi, xem như đây là món quà tôi bù đắp lại cho chị, được không?"
 
[Yandere] Bóng Hồng Sa Ngã
Chương 25: Định đoạt


Vấn đề đầu tiên, tôi biết rõ rằng dù cho bây giờ tôi có mở miệng từ chối thì mọi chuyện chắc chắn sẽ không giải quyết được gì mà ngược lại, nó càng khiến cho mối nghi ngờ của cậu đối với tôi càng sâu hơn.

Và rồi sau đó, khi mọi chuyện đã vỡ lở, tôi sẽ phải gánh chịu những hình phạt kinh khủng trên chính cơ thể mình.

Cố gắng dập tắt ngọn lửa sợ hãi từ sâu trong đáy lòng, tôi vẫn như cũ duy trì một bộ mặt ngây thơ trước đôi mắt đầy vẻ dò xét của Leo.

Cũng chính ánh mắt ấy đã cho tôi biết rõ, cậu chưa thật sự chắc về quyết định của chính mình mà đây chỉ là mồi nhử để dụ con mồi của mình

Leo muốn lừa tôi, để kiểm tra xem tôi có đang bỏ thuốc các cậu rồi trốn thoát hay không.

"Leo cho chị tách trà này ư?

Thật sao, chị thích lắm."

Rosie mỉm cười, đưa tay về phía trước nhận lấy tách trà trong tay cậu thiếu niên, vẻ mặt không có chút gì được gọi là chột dạ hay lo lắng mà thay vào đó là sự hạnh phúc đến mức có thể lấn át được sự kiêu ngạo từ trong thâm tâm của kẻ điên.

Mắt thấy Leo vẫn nghi hoặc nhìn chăm chăm vào tách trà trong tay, Rosie liền trở nên cẩn trọng với từng hành động của chính bản thân mình nhưng khi cô vừa định đưa tách trà lên môi để chứng minh rằng mình trong sạch thì bị đột nhiên, một cánh tay khác liền lao đến hất thẳng ly trà nóng trên tay cô xuống chiếc thảm đỏ đắt tiền nằm ngay dưới chân của cả ba.

"Không được uống."

Tôi thực sự cảm thấy khó hiểu trước loạt hành động bất thường này của Leo, rõ ràng vừa rồi còn muốn tôi uống tách trà kia để xác nhận sự nghi ngờ mà bây giờ lại thay đổi đến chóng mặt như vậy, tự tay hắt đổ tách trà, công cụ mà tôi đã cất công chuẩn bị cho kế hoạch chạy trốn hoàn hảo nhất.

"Tại sao lại hắt đổ nó?

Chị đã làm gì sai sao, chị đã khiến Leo giận chị sao?"

Giọng nói run rẩy của người con gái như một hồi chuông cảnh tỉnh đánh thẳng vào tai Leo khiến cậu giật mình, khó tin nhìn thẳng vào đôi tay đã làm ra cái hành động kì quái kia.

Bởi chính cậu cũng không hiểu vì sao bản thân mình lại làm như vậy, mặc cho tách trà kia có thực sự đã được nhúng tay cho thứ gì đó vào hay không, cậu cũng không muốn nàng thơ mà mình yêu đến điên dại xảy ra bất kỳ chuyện gì bất trắc.

Huống hồ chi... biểu cảm thành thật vừa rồi của cô không giống với những kẻ muốn tính kế cậu như trước đây.

"Đừng giận chị, xin đừng nhốt chị lại mà... chị không muốn rời xa hai người, thật sự không muốn rời xa..."

Hốc mắt của Rosie khẽ chực trào ra hai hàng nước mắt, tựa những viên pha lê có thể hút hồn người xem.

Bộ dáng yếu ớt đến mức khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng vào cũng phải thốt lên hai từ thương xót, tiếng nói cầu xin cậu đừng rời xa như một dòng nước ấm len lỏi vào thẳng trái tim lạnh lẽo, thứ vốn chẳng thể nào biết thế nào là yêu của một trong những tên sát nhân hàng loạt vang danh nhất mọi thời đại.

"Tôi không..."

Nhưng không đợi cho cậu giải thích xong, Rosie liền lao đến thực hiện hành động thay cho lời nói như mọi khi cô vẫn hay làm.

Đặt lên môi cậu một nụ hôn sâu đến choáng váng, khiến cho hai dòng nước vốn không hề quen biết nay lại vì miệng lưỡi quấn quýt cứ thế dây dưa không dứt.

Chính vì vậy nên từng bước hoàn hảo trong kế hoạch cứ thế tiếp diễn trong âm thầm, loạt hành động vừa táo bạo lại vừa dụ hoặc, dễ dàng lôi kéo kẻ điên vào giấc ngủ say trong chiếc bẫy tình do mình tạo nên.

Tiếng mút mát ái muội vang lên trong căn phòng ăn rộng lớn, gương mặt chàng trai hiện rõ vẻ mê say đối với người con gái trên thân mình.

Và cũng vì sự nhún nhường của Rosie, Leo càng tham lam càn quét rồi nuốt trọn lấy dòng nước ngọt mà cậu thu hoạch được nhưng lâu dần, khi khoang miệng của Rosie đã trở nên tê dại không còn cảm giác, không khí do bị đè nén không thể lưu thông khiến mặt Rosie thoáng chốc đỏ bừng, cố gắng dùng chút lý trí còn sót lại để lay tỉnh ý thức của cậu trai phía dưới.

"Đ...

đủ rồi..."

Có lẽ là do không đủ dưỡng khí nên giọng nói tôi cũng không thể nói trôi chảy như mọi khi nhưng ít nhất, nó cũng đủ để khiến Leo dừng lại cơn ham muốn của mình.

Chỉ thấy đôi mi cậu mở hờ lên, chiếc lưỡi tinh quái có chút lưu luyến khi rời khỏi nơi cư ngụ ấm áp, quấn quýt bên nhau đến giây cuối cùng rồi chầm chậm kéo ra sợi chỉ bạc mỏng manh, thứ đã chứng minh cho cuộc yêu quá mức nồng nhiệt của cả đôi bên.

Cậu đã thoả mãn và buông tha cho tôi, tôi biết, chỉ là kết quả phải trả sau ván bài này thật sự rất kinh khủng và mệt mỏi.

Mới đầu tôi đã tưởng nụ hôn này sẽ không kéo dài quá lâu nhưng thực tế lại trái ngược hoàn toàn, Leo lại vô thức kéo tôi vào biển tình do cậu tạo ra, hoàn hảo như cách mà lưỡi dao sắt nhọn lả lướt trên người nạn nhân tạo nên những vết cắt hoa lệ.

Được một lúc trôi qua, thoáng thấy hơi thở yếu ớt ban đầu của Rosie vốn còn nặng nề nay đã dần dần được thả lỏng.

Leo hơi sững người khi nhìn lại tất cả, trong đầu loé lên một suy nghĩ, vừa rồi cậu đã làm gì thế này?

Qua chừng ấy thời gian ở chung với Rosie, không ít thì nhiều cậu cũng hiểu rõ tính cách của cô, dù cho bây giờ cô có phản kháng hay có căm hận bọn cậu đến chết đi sống lại chăng nữa thì cô cũng không có lá gan dám bỏ trốn vòng tay này của hai cậu được.

Nói cho cùng vẫn còn một lý do khác, đủ để khiến Rosie tự nguyện ở lại bên bọn cậu mãi mãi không bao giờ rời xa.

Đó là một chữ mẹ, nguyên nhân trực tiếp khiến cô không thể không ngoan ngoãn học cách chấp thuận những mệnh lệnh đáng kinh tởm ấy.

"Xin lỗi nếu tôi làm chị sợ... nhưng làm sao đây, khi nghĩ đến một ngày nào đó thức dậy mà không nhìn thấy hình bóng chị ở bên thì tôi lại muốn điên lên, trái tim đau đến mức giết bao nhiêu người cũng không thể xoa dịu được."

"Chết thật mà, tôi nhận ra mình đã yêu chị đến điên dại mất rồi."

Leo biết, đến tận ngay lúc này Rosie vẫn chưa thực sự yêu bọn cậu mà tất cả hành động kia chỉ là giả dối nhưng dù biết, cả hai cũng không nói gì vì một lý do rất đơn giản, rằng các cậu khao khát được yêu.

Yêu đến điên dại.

Ngay sau đó Leo liền chậm rãi tiến tới phía tôi còn đang sững sờ mà ôm chặt lấy, nước mắt rơi trên bờ vai nhỏ bé.

Hơi ấm quen thuộc ấy khiến Rosie cười chua xót một tiếng, bàn tay không tự chủ được liền đặt lên tấm lưng người bên trên nhẹ nhàng vuốt nhe xoa dịu thứ cảm xúc đang bất ổn của người trong lòng.

Rốt cuộc đến cuối cùng, dưới lớp vỏ bọc điên loạn của một kẻ điên khát máu vẫn chỉ là một cậu thiếu niên 13 tuổi bình thường cần tình yêu thương như bao đứa trẻ khác.

Quá khứ vốn rất bi thương, nhưng có một sự thật rằng dù hai cậu có nói yêu tôi đến nhường nào thì tôi cũng không đủ can đảm để tiếp nhận.

Bởi lẽ trèo càng cao thì ngã càng đau, vậy nên tôi nào dám dang tay nhận lấy thứ tình cảm ấy dù là chút ít.

"Chị đã thề sẽ ở bên tôi, chị đã thề sẽ yêu chúng tôi.

Vậy nên cuộc đời này chị chỉ nên lựa chọn hai chúng tôi làm chồng thôi, đúng không?"

"Đúng vậy, chị đã thề."

"Tôi biết mà, tôi biết..."

Chưa kịp để Leo nói xong, tôi đã nhanh chóng cướp lời khiến cậu ngỡ ngàng trong giây lát.

"Nhưng chị xin lỗi, vì bây giờ chị phải phản bội lời thề này mất rồi."

"Câm miệng!"

Cả hai cùng lúc đồng thanh cất tiếng nói đe doạ để ngăn không cho Rosie nói tiếp câu tiếp theo nhưng có vẻ như việc làm ấy hoàn toàn vô nghĩa, vì từ xa có thể thấy rõ, gương mặt vừa rồi còn đang cúi gầm ra vẻ né tránh của cô giờ đây lại can đảm ngước lên cùng nụ cười khổ trên môi.

"Đây không phải là yêu, mọi thứ hai người làm cuối cùng cũng chỉ để thoả mãn linh hồn vặn vẹo trong cơ thể kia thôi.

Đến cuối cùng, người đau vẫn là tôi, người khóc vẫn là tôi.

Chỉ vì thứ tình yêu chứa đầy sự chiếm hữu và cướp đoạt ấy ư, đáng sao!?"

Giờ đây chính các cậu cũng không thể hiểu, vì sao Rosie lại nói như vậy.

Đúng, đúng là cách yêu của hai người thật sự rất tàn nhẫn đối với một người con gái còn đang ở độ tuổi xuân thì nhưng quy chung lại tất cả đều chỉ điểm về một lý do, đó là vì chữ yêu.

Nhưng ngay sau đó, không cần chính miệng Rosie trả lời thì các cậu cũng đã có câu trả lời dành cho mình rồi.

Cảm giác đau đớn không hiểu từ đâu mà có liền lan ra khắp cơ thể của cả hai, tác động thẳng lên từng dây thần kinh nhỏ bé khiến hai người không thể di chuyển đến bất kỳ đâu mà gục thẳng xuống sàn, cơ thể toàn bộ đã lấm tấm mồ hôi, đôi mắt vì chứa đựng từng cơn đau đớn xen lẫn sự tức giận mà trở nên đỏ bừng đầy như thể rất hận người con gái kia nhưng thay vì sợ hãi, người ấy lại mỉm cười đáp lại ánh mắt muốn giết người của bọn họ.

Từng biểu hiện rõ ràng cho thấy cả hai đều đã trúng phải một loại chất độc nào đó không rõ tên gọi.

Và chỉ những người trong cuộc đều biết rõ, với bộ dạng nhàn nhã kia thì kẻ ra tay duy nhất không ai khác mà lại chính là người đó, nàng thơ được mệnh danh là bóng hồng của kẻ điên.

Cả hai lại không thể ngờ được rằng, sẽ có một ngày Rosie lại muốn rời bỏ các cậu mà đi, nhưng ngay từ đầu nếu xâu chuỗi lại mọi chuyện, thử hỏi cô đã dùng cách nào để bỏ thuốc bọn cậu đây?

Bữa ăn, mùi hương hay bằng một cách thần kỳ nào đó?

Nhưng tất cả đều không có khả năng bởi nó hoàn toàn thuộc ngoài phạm vi của Rosie nên chắc chắn, cô không thể nhúng tay vào những thứ ấy.

Ngoài trừ, tách trà kia!

Cũng thật kì lạ, nếu thuốc nằm ngay trong tách trà thì sẽ chỉ có một mình Henry bị trúng độc, nhưng vì sao bây giờ đến cả Leo cũng bị hạ thuốc trong khi cậu không hề uống lấy một ngụm và thậm chí, thứ nước kia cũng đã bị hất đổ thì lấy đâu ra cơ hội mới để Rosie cho thực hiện cơ hội của mình?

Trừ khi Rosie còn một thủ đoạn dự phòng khác, đó là thông qua nụ hôn chết người của vừa rồi.

Có thể rằng cô đã ngậm sẵn thuốc trong miệng mình rồi hôn lên môi Leo, mục đích vừa để cậu buông bỏ lại sự nghi ngờ vừa có thể hạ thuốc cậu một cách nhanh nhất có thể.

Và đáng nực cười thay, chính cậu lại để bản thân ngu ngốc sa vào cái bẫy chết người dưới lớp vỏ bọc tình yêu dại khờ kia.

"Chị nghĩ chị có thể chạy khỏi được đây sao?

Đừng mơ tưởng, nếu chị dám rời khỏi căn phòng này thì tôi thề tôi sẽ khiến chị sống không bằng chết!"

Henry gào rú lên đầy tức giận nhưng giờ đây lời nói ấy qua tai tôi đã hoàn toàn mất đi tác dụng, cả hai cứ thể trơ mắt nhìn tôi chầm chậm đứng dậy, cơ thể hơi lảo đảo do thứ thuốc vừa rồi tôi ngậm đã ngấm đi đôi chút nhưng vẫn cố tiến bước đi về phía cửa ra, nơi mà từ xa đã có thể nghe được tiếng hỗn độn do rất nhiều người đang đánh nhau.

Hắn ta đến rồi!

Cơ hội chạy trốn đã đến rồi!

"Đừng viện cớ để đe doạ tôi.

Bây giờ thì xin vĩnh biệt, mãi mãi không hẹn gặp lại."

Rosie còn không buồn liếc nhìn lấy cả hai một cái liền xoay lưng chạy đi, kéo tung cánh cửa lớn rồi rời đi, biến mất ngay trước tầm mắt của hai cậu trai trẻ đang nằm gục dưới sàn nhà lạnh toát.

Tựa như một chú chim đã tìm thấy tự do, tung bay trong làn gió rồi dũng cảm chạy khỏi chiếc lồng đã giam nhốt mình từ lâu.

Vài giây vừa rồi còn là một tù nhân bị giam giữ mà nay đã có thể tự do trở về với thế giới của mình, điều này cứ như một giấc mơ mà tôi đã khao khát từ lâu.

Chạy theo hướng chỉ dẫn của tên bác sĩ đã cho tôi từ trước cùng chút ký ức trong một tuần qua, đôi chân thuận lợi chạy đến cửa thoát hiểm dẫn ra một khu rừng lớn.

Và chỉ cần vượt qua được nó, tôi sẽ chính thức thoát được chiếc lồng vàng son do hai kẻ kia gây nên.

Nếu là trong quá khứ thì dọc theo đường đi chắc chắn sẽ có phải có rất nhiều cảnh vệ đứng hai bên để canh gác ở mọi cửa ra vào để ngăn tôi chạy trốn nhưng giờ đây, thật kì diệu làm sao khi tất cả đều đã bị ngất đi và nằm la liệt ở hai bên đường.

Không một tiếng nói, không một hành động can ngăn, sự yên tĩnh này đã thật lâu rồi tôi mới cảm nhận được.

Tôi không biết hắn ta đã dùng cách nào, nhưng có thể khiến tất cả người hầu trong căn biệt thự này bất tỉnh thì cũng thật tuyệt đi?!

Rosie không nhớ rõ bản thân đã chạy bao lâu vì căn biệt thự này thật sự quá đỗi to lớn, chỉ biết đến cuối cùng khi đã thành công đặt chân đến địa điểm mình mong muốn thì sau lưng váy tôi đang mặc cũng đã thấm đẫm bằng lớp mồ hôi mỏng.

Tuy vậy nhưng đôi mắt vẫn không chịu đứng yên mà liên tục dùng hết công suất, cố gắng để tìm hình bóng lạ lẫm của tên bác sĩ trong chút kí ức mờ nhạt.

Nhưng thật kì lạ, dù đã tìm rất lâu thì hắn ta cũng không xuất hiện như kế hoạch đã định, điều này vô tình lại khiến tôi bắt đầu run sợ trước những gì sẽ xảy ra trong tương lai.

Tôi liền không nhịn được mà cất giọng hỏi thăm nhưng khi tôi vừa mới cất tiếng gọi thì bỗng từ đây, nơi góc tường ở phía xa,l hắn ta liền xuất hiện với một bộ dáng rất kì quái.

Đó là thay vì khoác trên mình chiếc áo blouse như bình thường thì bây giờ hai bên hông lại có thêm hai khẩu súng lớn, bộ dáng như thể đang rất gấp gáp liền chạy đến rồi kéo tôi ra khỏi cánh cửa lớn, hướng về phía bìa rừng vừa chạy vừa nói thêm.

"Nhanh lên, cầm theo chiếc pháo hoa này rồi nhanh đi theo tôi ra bìa rừng để báo cáo mọi chuyện.

Ở đó có rất nhiều cảnh sát đang chờ lệnh, nếu thành công, rất nhanh thôi mọi chuyện sẽ được sáng tỏ và nơi đây sẽ bị phong toả.

Ngược lại nếu xảy ra chuyện, hãy cho nổ chiếc pháo hoa này lên trời và sẽ có cảnh sát lao đến giúp cô ngay."

"Nhưng... còn mẹ tôi thì sao?

Anh đã nói sẽ giúp bà ra khỏi đây và rời di cùng tôi mà?"

Nghe đến đây bước chân của hắn dường như đã chậm đi đôi chút, giọng nói cũng không còn vẻ oai nghiêm mà thay vào đó chỉ còn một bộ dáng né tránh câu hỏi của tôi, nhẹ giọng giải thích.

"Mẹ cô đã được đưa ra ngoài từ trước rồi, vậy nên cô không cần lo."

"Thật sao?"

Tôi mừng rỡ nhanh chóng hỏi thêm một lần nữa, ánh mắt sáng lên đầy hi vọng vì nghe tin mẹ mình vẫn an toàn và đang đợi tôi trở về.

Sự hạnh phúc lộ rõ trên gương mặt tái nhợt, mặc cho từng nhánh cây sắt nhọn cứ thế cứa ngang qua làn da mỏng khiến nó chảy máu liên hồi, tôi vẫn không từ bỏ mọi thứ mà tiếp tục hi vọng chạy về phía trước, lối thoát duy nhất để rời khỏi hai kẻ điên.

Thế nhưng, khi đôi chân trần còn chưa chạy được bao xa thì từ phía sau tôi đã vang liên một tiếng 'đoàng' như thể là do một khẩu súng nào đó gây ra.

Mọi việc xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức ngay khi bộ não tôi còn chưa suy nghĩ được gì thì bên chân phải đã cảm giác được một loại đau đớn dị thường khiến nó mất lực ngã khụy xuống.

Cho đến khi tôi kịp nhận ra thì đã quá muộn, máu cũng đã tuôn ra nhiều đến mức thấm đẫm cả điểm cuối của tà váy, không thể di chuyển đi đến bất kỳ đâu mà chỉ có thể nằm im chờ mọi chuyện cứ thế tiếp diễn, yếu ớt cầu xin sự giúp đỡ.

"Giúp... tôi."

Nghe được tiếng súng quen thuộc vang lên bên tai, Ciren vốn luôn chú tâm chạy về phía trước cũng nhanh chóng quay đầu lại để xem xét tình hình, tay cũng không đứng yên mà ngay lập tức rút ra một khẩu súng khác chuẩn bị lên nòng vừa nhanh chóng tiến lại phía tôi đang gục xuống với đôi chân đã nhuốm đẫm máu tanh, mục đích là muốn ra tay giúp đỡ nhưng được một nửa thì đột nhiên cơ thể hắn lại đông cứng không dám nhúc nhích.

Đôi mắt mở lớn, hiện rõ vẻ khó tin khi nhìn thẳng vào chiếc nòng súng đã được lên đạn sẵn từ trước và đang nhắm thẳng vào đầu hắn không chút thương tiếc, như thể chỉ cần hắn vô tình nhúc nhích, viên đạn kia sẽ sẵn sàng đưa tiễn cái mạng sống hắn về cõi hư vô bất kỳ lúc nào nếu như kẻ đó muốn.

"Đừng tìm gì nữa, mẹ chị đã chết từ lâu thì làm sao chờ đợi chị trở về như lời hắn ta nói?"

"Chúng tôi đã bảo chị rồi, đừng tin lời hắn vì trên đời này không còn ai yêu chị hơn hai người bọn tôi.

Nhưng thật đáng thất vọng, vì dù cho chúng tôi có nhân nhượng với chị đến nhường nào thì đến cuối cùng, chị vẫn lại lựa chọn phản bội chúng tôi."
 
[Yandere] Bóng Hồng Sa Ngã
Chương 26: Lời phán quyết


"Sao nào, bất ngờ không.

Bất ngờ khi chúng tôi không hoàn toàn bị ngấm thuốc mà bây giờ còn đang đứng trước mặt chị không?"

Giọng nói chứa đầy sự giễu cợt của cả hai như hoá thành từng đợt gió lạnh thổi vào tai, cùng với động tác tiến bước đến gần của Leo, tôi càng không dám trả lời mà chỉ cúi gầm mặt, run rẩy lùi mình về sau muốn né tránh loạt hành động tiếp theo của cậu.

Cho đến khi phía sau lưng cảm nhận được một vật chắn cứng đờ, máu tanh nhuộm đỏ cả con đường đầy đất đá mà tôi vừa cố gắng lết qua mới khiến tôi nhận ra một điều, cái giá của việc lựa chọn rời khỏi kẻ điên là một hình phạt còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Và chính tôi cũng không thể hiểu nổi, vì sao thứ thuốc kia lại không hề ngấm vào trong cơ thể của các cậu.

Rõ ràng vừa rồi khi tôi còn đang ngậm thuốc để dụ dỗ Leo vào trong cái bẫy của mình, tôi cũng đã bị thứ thuốc kia chi phối rất nhiều.

Dù chỉ là một liều lượng rất nhỏ cũng khiến tâm trí tôi trở nên mờ ảo, bước đi không vững vàng, từng bộ phận trong người cũng phải gào thét lên vì đau đớn nhưng ngược lại so với tôi, các cậu giờ đây vẫn không chút được gọi là dáng vẻ bị trúng thuốc.

Vẫn là dáng vẻ tự tin đứng trên đôi chân của chính mình, vẫn là gương mặt cùng đôi mắt ấy, nhưng tôi có thể nhìn rõ, ánh nhìn trầm ấm khi tôi ngoan ngoãn của cả hai đã không còn như trước mà thay vào đó, là ánh nhìn của sự cuồng loạn muốn giết chết con mồi ngay trước mắt.

"Sao lại làm ra loại hành động đấy, vì sao lại muốn rời khỏi chúng tôi.

Chị thừa biết, nếu không có chị thì chúng tôi sẽ trở nên điên dại đến nhường nào.

Hoặc là có được, hoặc là hủy diệt, nếu đã không có được chị, tôi thà tự tay giết chết chị rồi đem từng bộ phận của chị giữ gìn rồi nhìn ngắm mỗi ngày còn hơn."

Leo đứng từ trên cao nhìn xuống bộ dạng thảm hại của người con gái đang sợ hãi dưới chân mình, bàn tay dính đầy máu khẽ siết chặt vào nhau thể hiện cho việc cậu đang rất tức giận.

Dường như mọi thứ chỉ cần chực chờ Rosie dám hé lời một câu, thì mạng sống của cô sẽ hoàn toàn kết thúc dưới nòng súng nóng rực trong tay.

Đơn giản là vì vừa rồi không phải là cậu không trúng thuốc do Rosie ngấm ngầm đưa vào, mà là ngay khi cô vừa xoay lưng chạy đi thì hai người đã lấy hết sức lực mình đang có, tự thân với lấy mảnh vỡ từ tách trà khi nãy Leo đã ném đi rồi dùng lực cứa thẳng vào lòng bàn tay.

Mặc kệ cho từng dòng máu đỏ lan theo kẽ tay rơi xuống thảm đỏ, cả hai cùng lúc siết chặt tay để cảm giác đau đớn lan ra để loại thuốc ấy ngừng lan ra nhanh khắp toàn thân.

Khó khăn bò về phía tủ kính được được lấp đầy bằng những bình rượu vang đắt tiền, Leo dướn người lên dùng đôi bàn tay đã dính đẫm máu tanh đập vỡ cửa kính, lật tung khung kệ phía dưới cùng lấy ra một chiếc lọ nhỏ màu xanh lục.

Bật nắp, đưa lên miệng uống cạn nhưng rất nhanh sau đó, cổ họng lại trở nên nóng rát khiến cậu ho khan vài tiếng rồi phun ra một ngụm máu tươi.

Mồ hôi đổ ra thấm ướt cả mái tóc đen tuyền vốn có, theo quy luật chảy dọc xuống gương mặt điển trai.

Nhưng điều này lại không làm cậu để tâm, nụ cười kì quái chợt nở trên môi, Leo nắm lấy một chiếc lọ khác có kiểu dáng y hệt cái vừa rồi cậu uống ném sang cho em trai của mình.

Run rẩy điều khiển cho thân mình đứng dậy, xoay lưng đi về phía cửa ra vào, nhắm thẳng đến con mồi vừa chạy đi mà đuổi theo cùng với khẩu súng đen kịt trong tay.

Giờ đây, đôi mắt đỏ rực không hề kiêng nể chút tình thân mà lúc trước Rosie đã hết lòng chăm sóc liền khởi động con quái vật trong tay một lần nữa, không cho bất kỳ ai lên tiếng ngăn cản liền nhắm thẳng đến một chân còn lại của Rosie mà nổ phát súng thứ hai.

Cơn đau nhói đến bất ngờ khiến cô phải giật nảy mình, chỉ kịp la lên một tiếng rồi ngã ra sau, hai hàng nước mắt lăn dài trên làn da tái nhợt nhưng đổi lại cũng chỉ là ánh mắt tức giận không có lấy một tia thương xót từ kẻ sát nhân.

Thì ra, cậu ta thà khiến Rosie tàn phế hoặc thậm chí là chết đi, chứ không bao giờ muốn tận tay giao nộp nàng thơ mình yêu cho gã khác.

"Việc để lại cho chị đôi chân chất chứa quá nhiều rủi ro.

Vậy nên chi bằng khiến nó trở nên tàn phế đi?

Chị thấy có đúng không?"

"Giống như cách mà chúng tôi từng làm với mẹ chị vậy.

Đúng rồi, biểu cảm sợ hãi xen lẫn căm hận này đây, lúc trước bà ta cũng nhìn chúng tôi như thế này và cuối cùng đôi mắt tuyệt đẹp ấy đã nằm trong bộ sưu tập của tôi mất rồi.

Quả là mẹ con chị nhỉ?"

Kệ rằng bên tai đang là từng tiếng cười hả hê khi đạt được ý muốn của Leo, cảm giác tê cứng lan truyền khắp đôi chân đã nhuốm đẫm máu tanh khiến tôi như chết lặng bởi hành động máu lạnh đến mức khiến người ta cảm thấy rợn người.

Bàn tay dính máu siết chặt vào nhau khi nghe được từng câu chữ cuối cùng được phát ra bởi tên sát nhân máu lạnh.

Hành động ấy mang ý nghĩa vừa giữ cho mình tỉnh táo, vừa thể hiện lên việc tinh thần tôi đã bị cậu tra tấn thành công đến nhường nào.

Sau tất cả thì đến cuối cùng, thứ tình cảm chị em trong trái tim tôi đã hoàn toàn tan biến mà thay vào đó chỉ toàn là sự căm hận đến cùng cực.

Tôi muốn bọn chúng phải ngồi tù, muốn bọn chúng phải trả giá với tất cả tội ác mà bản thân gây ra.

Vì hơn ai hết, chính tôi cũng biết rõ lời nói một khi đã phát ra thì nào phải để đùa.

Mẹ của tôi, người đã nuôi tôi khôn lớn lại phải chịu cảnh chết không toàn thây dưới cán dao tàn nhẫn của hai người em trai mà tôi đã từng rất thương yêu.

Vậy nên tôi càng muốn hai kẻ đó phải trả giá, tốt hơn nhất là cái chết, bởi chỉ có điều đó mới có khiến bà yên tâm nhắm mắt và cũng là cách duy nhất để tôi có thể trở về với tự do.

*Đoàng đoàng đoàng*

Tiếng nổ lớn đặc trưng của pháo hoa vang vọng trên bầu trời âm u, ám hiệu cho những người bên ngoài ngay lập tức hành động như lời tên bác sĩ kia nói.

Và cũng từ đó lấy làm nguyên căn, Leo từ trên cao nhìn một loạt hành động nhanh chóng của Rosie không sót thứ gì.

Không nói không rằng liền lao đến, ngồi đè lên cơ thể đã nhuốm đẫm máu, trực tiếp vứt khẩu súng sang một bên rồi dùng hai tay bóp chặt lấy cổ của người con gái.

Hét lớn lên đầy oán trách.

"Chị chết đi, chết đi!

Vì sao đến cuối cùng vẫn muốn rời khỏi chúng tôi?

Vì sao, nói đi, là vì sao?!"

Cổ họng bỗng chốc cảm nhận được một lực đang đè lên, không khí như ngày một mất đi khiến gương mặt tôi bắt đầu đỏ tím lại.

Cơ thể do bị thương từ trước vốn đã không còn sức lực phản kháng giờ đây lại càng yếu ớt hơn, hô hấp không đều cộng thêm do mất máu quá nhiều làm tầm mắt tôi trở nên mờ ảo.

Hình ảnh cậu điên dại ngay trước mắt chầm chậm hiện lên tồi lại tắt ngấm, cho tôi hiểu rõ một điều rằng chính mình không còn nhiều thời gian.

Cho đến một lúc sau, trong màn đêm đen kịt không có lấy một chút ánh sáng, khi mà bên tai chỉ toàn thu được tiếng va chạm mạnh mẽ như thể có vài người đánh nhau mới có thể thức tỉnh chút ý thức mà tôi đang có.

Tầm nhìn tuy có thể nhìn được nhưng vẫn không rõ ràng như cũ, dù vậy thì ít nhất, bây giờ tôi đã có thể nhìn rõ chút gì đó nhưng không ngờ lại là khung cảnh rợn người ấy.

Khung cảnh giết người tàn bạo của tên sát nhân hàng loạt khét tiếng nhất mọi thời đại, Jack The Ripper.

Tên bác sĩ vừa rồi còn hừng hực ý chí muốn cứu tôi ra khỏi chốn địa ngục kia giờ đây đang nằm trên vũng máu tanh tưởi, chất lỏng đỏ rực chảy lan ra nền đất đá gồ ghề ngay xung quanh hắn và thậm chí, nó còn đang chầm chậm chảy đến gần bên tôi.

Mắt hắn trợn ngược lên, miệng bị rách toạc ra như bị ai đó dùng dao rạch lên đến tận mang tai.

Bàn tay đã bị chặt đứt, từng nội tạng không rõ là từ bộ phận nào bị moi móc ra và được vứt ở một khoảng không xa.

Hắn ta vẫn cứ nằm như thế, hoá thành một xác chết mặc cho hai kẻ điên đang hì hục đâm dao trên cơ thể cường tráng mình.

Nước mắt lại tuôn trào chảy trên gương mặt tái nhợt, trong thâm tâm chỉ toàn là cảm giác hận thù đối với hai người em trai mà tôi từng hết lòng chăm sóc.

Bởi ngay từ đầu khi bị xích lại như một con thú thì hai kẻ điên ấy đã luôn không ngừng giết người trước mắt tôi, và ngỡ rằng khi có tôi ở bên, các cậu sẽ thôi đi phần nào cơn khát máu được tạo ra từ con quỷ giấu mặt nằm trong thân thể của hai thiếu niên tuổi 13.

Thế nhưng mọi chuyện vẫn như cũ, đến nay vẫn vậy, bọn sát nhân ấy không hề dừng lại hành động giết người của mình mà ngược lại càng ngày càng lún sâu vào nó.

Xem việc giết người là thú vui, tự tay biến mỗi cuộc rượt đuổi thành một trò chơi trốn tìm đẫm máu.

Kẻ thua sẽ bị giết, kẻ thắng sẽ lên ngôi.

Đắm chìm trong cơn mê được tạo bởi máu tanh và chết chóc, đường lui duy nhất dành cho những kẻ tội đồ đã hoàn toàn bị tước bỏ.

Thiên sứ đeo trên mình đôi cánh tối thượng mang theo sứ mệnh cao cả đã hạ phàm xuống nhân gian, nắm chắc trong tay lời phán quyết đến từ thiên đường, bất cứ khi nào cũng trong tư thế sẵn sàng chiến đấu với hai vị thiên sứ sa ngã đang cố chấp níu giữ nàng thơ trong tay, lôi kéo nàng ta vào vũng lầy tội lỗi do chính bọn chúng tạo ra.

Chỉ tiếc rằng, người con gái đã được bọn chúng trao trọn niềm tin lại chính là người kết thúc tất cả.

Cùng với nỗi hận thù đã được tích lũy từ lâu, Rosie âm thầm nhặt lấy chiếc súng mà vừa rồi Leo đã vứt bỏ, nắm chắc cơ hội từ con quái vật đang có trong tay.

Đôi tay run rẩy nâng lên, không chút tiếng động liền nhắm thẳng nòng súng vào một trong hai kẻ điên bắt đầu nổ phát súng đầu tiên.

Nhưng có vẻ khả năng của Rosie có hạn, cộng thêm do mất máu quá nhiều thành ra tầm ngắm của cô không đủ chính xác để nhắm thẳng vào trái tim hay đầu của hai người.

Thay vài đó, viên đạn chỉ bay sượt qua một bên vai của Henry, khi mà cậu vẫn đang say mê trong bữa tiệc đẫm máu.

Một tiếng 'đoàng' lớn vang lên từ phía sau lưng, chỉ trong thoáng chốc, cảm giác đau nhói lao đến bất chợt khiến khẽ Henry nhíu mày, đôi tay dừng ngay hành động đâm dao của chính bản thân.

Tầm mắt sắc lạnh nhìn sang một bên vai đang không ngừng chảy máu, nhưng thay vì tỏ ra biểu cảm sợ hãi thì trên gương mặt kia lại xuất hiện một nụ cười sâu hút, xoay đầu hướng về kẻ gây ra tất cả vui sướng kêu lên:

"Please don't trifle with my affection!"

[Đừng đùa giỡn với tình cảm của tôi!]

Như một bản thể song song cùng lúc, cả hai điều khiển cơ thể dính đẫm máu tanh chầm chậm đứng lên rồi đi về phía tôi đang kinh hãi muốn dùng sức lùi về sau để né tránh.

Nhưng có một quy luật mà ai cũng biết, đó là khi thấy con mồi của mình run sợ và khóc rống lên vì đau đớn, thì bất kỳ tên thợ săn nào cũng sẽ càng cao hứng chứ không hề cho ý định từ bỏ con mồi mà hắn đã nhắm tới từ lâu.

Cả hai bất ngờ lao đến bên cạnh tôi, không nói không rằng mà chỉ hướng hai đôi mắt tập trung nhìn xuống gương mặt của tôi thật lâu, điều này khiến nỗi sợ luôn nhen nhóm bỗng thổi bùng lên đầy khiếp sợ.

Bởi lẽ khi kẻ điên im lặng, khi đó mới là thời điểm thực sự hắn ta lên cơn khát máu hơn bao giờ hết.

Ngỡ rằng các cậu sẽ lại muốn giết chết hay thậm chí là trói buộc tôi về bên cạnh mình mãi mãi như mọi khi, nhưng không, hành động tiếp theo mà cả hai làm đó là thay phiên nhau tiến đến hôn thoáng qua môi tôi.

Cùng với ánh mắt sắc lạnh, cả hai tập trung điều khiển lưỡi dao trong tay lên da thịt ở hai bên tay tôi, viết lên đó mỗi bên một chữ L và H.

Như thể hai con chữ ấy còn có một nghĩa khác, đó là tượng trưng cho cái tên của hai cậu, Leo và Henry.

Chờ cho cảm giác tê nhói qua đi trên cơ thể Rosie thôi đi phần nào, cả hai liền im lặng vuốt xuống đôi mắt đã thấm đẫm nước mắt để cho nó hoàn toàn chìm vào bóng đêm.

Còn chính bản thân lại không kìm được cảm giác nhớ nhung, cúi người ôm chặt cơ thể của người con gái trong tay rồi chậm rãi đứng dậy, xoay người đi về một hướng vô định không rõ nơi kết thúc.

Cùng với lời phán quyết đến từ địa ngục, ẩn mình dưới vỏ bọc vô hại của người thiếu niên tuổi 13, dưới ánh mắt không thể tin được của bất kỳ ai khi họ nhìn thấy, cả hai lại lựa chọn phương án tạm thời rút lui và đợi chờ cơ hội trở về để bắt gọn Rosie về tay vào một ngày không xa.

"I will come back here once again."

[Tôi sẽ trở lại đây một lần nữa.]
 
[Yandere] Bóng Hồng Sa Ngã
[END] Chương 27: Cách yêu của kẻ điên


"Cô Rosie, xin hãy hợp tác.

Chúng tôi không hề có ý định làm hại cô mà ngược lại còn đang giúp cô, vui lòng nói cho chúng tôi biết chuyện gì đã xảy ra trước khi cô bắn pháo hoa cứu trợ?"

Mặc cho trên cơ thể đã từng rất xinh đẹp không hề có một vết xước, giờ đây lại chằng chịt những vết thương đang thi nhau đổ máu.

Đứng trước mọi biểu cảm lo lắng của đám cảnh sát lẫn bác sĩ luôn đứng túc trực xung quanh chiếc giường bệnh, Rosie càng không dám trả lời hay thậm chí là cho họ đụng vào thân thể mình mà ngược lại, chỉ dám thực hiện vài hành động phản kháng để nói lên những gì cô muốn nói, đó là sợ hãi thu mình vào góc tường, cố gắng nhất có thể để né tránh toàn bộ hành động động chạm của đám người xa lạ kia.

Ý nghĩa của hành động là muốn cho bọn họ biết giờ đây cô không muốn gặp bất kỳ ai mà chỉ muốn ở một mình, nhưng đám người đó vẫn không hề có ý định buông tha cô.

Họ cứ lao đến để moi móc thông tin như một con thú đói khát, không cho cô lấy một giây nghỉ ngơi.

Một lần lại một lần được đà lấn tới để dò hỏi thông tin, nhưng dù cho cô có và đã trả lời thì bọn họ như thể vẫn không vừa lòng, thậm chí còn muốn lôi cơ thể yếu ớt chưa tĩnh dưỡng được 1 tháng này quay trở về căn địa ngục đã giam nhốt cô một khoảng thời gian dài.

"Tôi nói rồi... tôi nói rồi mà...

Leo và Henry mới là hung thủ... hai kẻ điên ấy mới là kẻ đứng sau tất cả.

Đi đi, đừng kéo tôi về căn địa ngục ấy nữa... bọn họ còn ở đó, bọn chúng sẽ bắt tôi về mất..."

"Bọn họ đến kìa, bọn họ đến kìa..."

Chỉ là vừa vô tình nhớ lại hai gương mặt giống nhau như đúc ấy, Rosie đã không chịu được liền ôm đầu hét lớn lên liên hồi.

Hai tay đã được khắc chữ H và L như một thói quen cào cấu lên vết thương cũ khiến nó rách ra, máu tanh một lần nữa thấm ướt cả hai bên tay áo từ bộ đồ bệnh nhân.

Cơ thể cô càng lúc lùi sâu ra sau khi nghe được tiếng bước chân phát ra từ hành lang, la hét cùng kháng cự lại mọi hành động ngăn cản của các y bác sĩ xung quanh rồi lại tự hành hạ bản thân.

"Cô Rosie, xin hãy dừng lại.

Ở đây không ai làm hại cô hết, tôi biết cô đau buồn vì cái chết của hai người em của mình nhưng xin cô dừng lại việc tự duy diễn lên tất cả, hai em của cô ở trên cao nhìn xuống sẽ buồn mất!"

Vừa nói, vị y tá vừa lao đến ghì chặt một bên tay đang làm loạn của Rosie nhưng được nửa chừng thì lại bị cô đẩy ngã nhào ra sau.

Hết cách, tất cả bác sĩ đều đồng loạt đưa ra một phương án duy nhất đó là tiêm một liều thuốc an thần cho cô.

Cùng với tiếng la hét điên dại vang lên trong căn phòng ở cuối hành lang, loạt hành động phản kháng của Rosie đối với họ cũng chỉ như một trò đùa, không cho cô làm bất kỳ việc gì thêm liền lấy ra một cây tiêm cắm thẳng vào tấm lưng trắng hồng.

"Không mà... tôi không điên, thật sự không điên...

Bọn chúng chắc chắn còn sống và là kẻ đứng sau tất cả... tin tôi... tin tôi đi..."

Nhưng mọi thứ đã quá muộn, dù cho Rosie la hét đến khàn giọng hay cố chấp giải thích thì bọn họ vẫn không chịu tin cô đến một lần.

Cảm giác lạ lẫm từ phía sau lưng chầm chậm lan truyền ra khắp cơ thể, ngay tức khắc, tầm mắt của cô bắt đầu trở nên mờ ảo, cơ thể như bị trút hết sức lực chầm chậm ngã về sau cùng cơn buồn ngủ mà Rosie có thể cảm nhận rõ rằng nó đang dần kéo đến.

Rất nhanh chóng sau đó, mí mắt không chịu được nữa liền sụp xuống hoàn toàn.

Màn đêm bao trùm lấy mọi thứ xung quanh, tiếng xì xào thảo luận từ nhiều phía từ từ nhỏ dần rồi tắt ngấm bên tai, thế nhưng mọi thứ thật đắng cay, lời nói cuối cùng vốn dĩ rất bình thường khi qua tai Rosie lại hoá thành một phán quyết cho số mệnh của chính cô.

"Rosie, cô ta điên rồi."

"Thật hết cách, tạm thời đưa cô ta vào bệnh viện tâm thần để điều trị đi.

Dù sao cũng điên rồi thì giữ lại làm gì, nói toàn những điều vô nghĩa không có căn cứ càng làm vướng chỗ hơn thôi."

Từng câu nói của họ như một lưỡi dao đâm vào trái tim nhỏ bé của Rosie, toàn thân cứng đờ như bị hoá đá, thậm chí cô còn muốn hét lên để ngăn cản mọi thứ nhưng hoàn toàn vô ích.

Ý thức ngày càng mất dần theo thời gian, cuối cùng là bỏ mặc tất cả rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Cô chỉ muốn phảng kháng để được tự do, bởi lẽ Rosie cô không điên, chắc chắn hai cậu còn sống và đang chờ thời cơ để trở lại.

Từng có lần cô nghĩ rằng khi trốn thoát khỏi hai con quỷ ấy thì cô sẽ lại được trở về với tự do, nhưng bây giờ thì sao?

Vì cớ gì khi cô đã thoát được khỏi chiếc lồng giam nhốt đầu tiên thì giờ đây, tương lai mà cô từng hi vọng lại bị khoá chặt bởi một chiếc lồng khác?

Rosie không cam tâm, nhưng cô hiểu rõ bây giờ mình đã không thể làm gì khác ngoài yên phận chấp nhận tất cả.

Đối với cô, việc bị tống vào bệnh viện tâm thần cũng là một lựa chọn tốt.

Vì ít nhất, nơi ấy không hề có bóng dáng của tên sát nhân hàng loạt được người đời ca tụng là Jack The Ripper, hai kẻ điên đã từng khoá chặt cô bên mình.

Cái giá phải trả khi dám trốn khỏi họ là quá lớn, đôi chân sau khi bị Leo bắn hạ từ hai bên giờ đây đã bị tàn phế, không thể di chuyển hay thực hiện chức năng vốn có của nó, đó là bước đi trên chính đôi chân đã từng thuộc về cô.

Bóng tối bao trùm lấy mọi hi vọng nhỏ nhoi, và cho đến khi ánh sáng chiếu rọi sau cú mở mắt cũng là lúc Rosie nhận ra, nơi đây là một căn phòng khác với nơi cô từng điều trị.

Xung quanh không có đồ đạc, không một bóng người, trong căn phòng nhỏ chỉ còn riêng biệt một chiếc giường giản đơn và một mình cô mới khiến Rosie thở phào một hơi.

Trong lòng đã đỡ đi phần nào cảm giác sợ sệt, chỉ là rất nhanh sau đó, những tiếng cười đùa giỡn vang lên từ phía sau cửa sổ đầy song sắt mới thực sự làm cô giật mình, ánh mắt vô hồn cũng vì thế mà dao động không rõ lý do.

Có thể là vì tiếng cười ấy nghe thật ngây ngô, hệt như một tờ giấy trắng không pha chút tạp chất mà Rosie chưa từng được lắng nghe.

Và còn một lí do khác, đó là tiếng cười ấy nghe rất giống chất giọng của bạn thân thưở nào của cô, Maya Hill.

Suy nghĩ đáng sợ ấy bỗng chốc lay tỉnh tâm trí còn đang mơ hồ, Rosie run rẩy ngồi dậy, xoay người muốn đi đến cửa sổ để nhìn rõ tất cả nhưng khi di chuyển được vài cm thì cơ thể cô lại mất thăng bằng ngã nhào ra đất.

Toàn bộ cơ thể gào thét lên đầy đau đớn nhưng chỉ duy nhất là đôi chân lại không hề có cảm giác, lúc ấy cô mới hiểu, đôi chân này thực sự bị tàn phế và không có cách nào cữu vãn.

Dù cho sự thật đã được phơi bày ngay trước mắt, Rosie vẫn như cũ không chịu đầu hàng, đôi tay đầy sẹo được băng bó khắp nơi bắt đầu dùng sức kéo lê thân mình đi trên sàn.

Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra, thấm ướt vài sợi tóc mai trên gương mặt tái nhợt mới cho thấy chủ nhân của nó đã cố gắng phản kháng trước số phận như thế nào.

Và mọi chuyện cũng thật may mắn, rằng căn phòng này cũng không quá rộng, chỉ mất một lúc là Rosie đã có thể đến được nơi mà cô muốn.

Con ngươi mở ra rồi lại díp lại vì tạm thời nó vẫn không quen với ánh sáng, nhưng rất nhanh sau đó, cô đã có thể nhìn thấy tất cả mọi thứ đang diễn ra ngoài kia.

Ở trên nền cỏ xanh mướt là những con người mặc bộ đồ giống hệt nhau, trong số đó Rosie thấy được có người thì đang ngồi sụp xuống, ôm mặt cười trong điên dại, có người thì lại ngắt lấy vài bông hoa dại rồi ngồi đếm đi đếm lại nhiều lần.

Nhìn kĩ từng hành động kì lạ của từng người trong số họ, đáy mắt lại trở nên u sầu vì những điều trên không nằm ngoài dự đoán của Rosie, bởi lẽ cô biết mình đã bị đưa vào bệnh viện tâm thần, một căn địa ngục khác mà không thể thoát ra.

Thật nực cười, kẻ điên thực sự thì không bắt, người vô tội vì trót trao nhầm sự tin tưởng lại bị tống giam suốt quãng đời còn lại.

Kiên trì đảo mắt tiếp tục tìm chủ nhân của giọng nói quen thuộc, rốt cuộc Rosie cũng nhận ra tiếng cười ấy phát ra từ đâu.

Chủ nhân của nó không ai khác là của Maya, người bạn thân gắn bó bao năm của cô nhưng điều khiến Rosie sững sờ đấy là bây giờ cô ấy không còn là bộ dáng quen thuộc như này nào cô gặp.

Ngược lại còn trông rất thảm thương, trên thân đang mặc trang phục bệnh nhân chẳng khác gì bộ đồ cô đang mặc trên người.

Bất chợt khi ấy trong đầu loé lên một câu hỏi kì lạ, liệu có phải cô ấy cũng đã trở thành một kẻ tâm thần không hơn không kém?

Rosie nhắm nghiền đôi mắt, hai tay vì vịn lên những song sắt quá lâu liền mất cảm giác bắt đầu thả lỏng ra khiến cả người ngã về sau.

Lúc sau chỉ thấy cô nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, cắn răng chịu đựng cảm giác chóng mặt do cú ngã bất ngờ vừa rồi để chờ đợi tiếng bước chân đang tiến đến gần bên từ vị bác sĩ.

Hắn ta bước đến bên cô, không nói một lời liền trực tiếp yêu cầu hai người y tá khác nâng người Rosie đặt lên chiếc xe lăn đã được chuẩn bị sẵn.

Trong từng hành động lẫn khi bước đi trên hành lang dài, hắn ta cũng mở miệng hỏi vài câu hỏi liên quan đến tình hình sức khoẻ như thể cô là một con người bình thường.

Cảm giác lo lắng bao trùm lấy Rosie nhưng rất nhanh sau đó, cô thấy chính mình được đẩy ra bãi cỏ xanh mướt, nơi mà cô vừa nhìn lén khi ở trên căn phòng nhỏ từ phía trên cao.

Chỉ là chưa kịp để Rosie kịp định thần, Maya đang la hét từ xa cũng đã nhận ra sự xuất hiện của cô liền vui mừng chạy đến, ôm chặt lấy cô rồi thút thít kể lại tất cả.

Maya bảo rằng cha mẹ cô đã bị những kẻ lạ mặt giết chết khi đang ngồi xe về nhà, anh hai thì đã chết không rõ lý do trong một cuộc điều tra.

Cô bảo thêm với cảnh sát rằng người thân của cô là bị sát hại chứ không hề do tại nạn gây ra, thế nhưng họ lại không tin.

Sau cùng là hết cách, cô đành tự cầm dao lên kề lên cổ để lấy tính mạng ra uy hiếp họ phải đi điều tra thì bọn họ lại phán cô bị bệnh về tâm lý, ép buộc cô phải vào nơi quái quỷ này.

Rosie cũng không biết nên làm thế nào, bởi lẽ ở nơi đây, càng phản kháng thì chỉ càng gây thiệt cho bản thân.

Huống hồ chi thân phận của Rosie cũng không khác gì cô bạn, vậy nên bây giờ cô chỉ có thể nói lời an ủi để Maya có thể vượt qua khoảng thời gian này, nhưng cho dù là vậy, Rosie biết rõ nó cũng không thể xoa dịu cảm giác đau đớn khi mất đi người thân.

Khoảng thời gian giam nhốt chỉ có ba tháng, nhưng khi thực sự trở thành người trong cuộc mới nhận ra nó đã kéo dài đến mức mỏi mệt như thế nào.

Ngay thời điểm này, Rosie biết mình cũng không thể làm gì khác ngoài việc diễn lên bộ dáng mạnh mẽ để làm chỗ dựa tạm thời cho những người mà cô cho là quan trọng.

Mặc dù đã mất đi đôi chân, nhưng không có nghĩa tự do đã mãi mãi mất đi.

Mỗi ngày trôi qua, ngoài những giờ thăm khám nghiêm ngặt từ phía cảnh sát lẫn bác sĩ thì ở đâu đó, lại trông thấy hai cô gái dìu dắt nhau đi trên con đường quen thuộc, một người đẩy, một người vẫn như cũ mỉm cười khi được cô bạn đẩy trên chiếc xe lăn.

Hình ảnh ấy lặp đi lặp lại rất nhiều lần, nhiều đến mức khiến các y bác sĩ từ những ngày đầu còn cảm thấy kì lạ mà nay cũng đã trở nên nhàm chán.

Cả hai liên tục an ủi nhau nhưng trong thâm tâm của mỗi người đều biết rõ, mọi chuyện sẽ không đơn giản và dễ dàng như vậy.

Không ai trong hai người dám thổ lộ mà chỉ giấu riêng ý nghĩ đấy vào sâu trong đáy lòng, vậy nên mỗi ngày trôi qua sẽ luôn được miêu tả bằng hai chữ êm đềm, nhưng đó là cho đến khi cái ngày định mệnh lần thứ hai lại một lần nữa diễn ra vào đúng cái ngày sinh nhật năm 21 tuổi của Rosie.

Ngày ấy, Maya đã hẹn cô ra phía sau bệnh viện để nói gì đó, như thể là một lời chúc mừng như mọi năm của trước đây khiến Rosie rất vui.

Bởi lẽ rằng ít nhất là bây giờ, vẫn còn người nhớ rõ ngày sinh nhật nhỏ bé này ngoài hai kẻ điên ấy.

Đối với lời mời gọi từ Maya, cô không chút để tâm liền làm theo, ngoan ngoãn đi đến mảnh đất phía sau bệnh viện với tâm trạng tràn đầy hi vọng.

Trong đầu tự suy diễn ra rất nhiều thứ rằng mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào, ngỡ rằng thứ cô bạn tặng sẽ là một lời chúc, ngỡ rằng thứ cô bạn tặng sẽ là một món quà nhỏ làm từ len bông.

Nhưng không, thứ cô ta tặng cho Rosie là một nòng súng đen ngòm đang hướng thẳng về mạng sống của cô.

Ngay lúc Rosie vừa đẩy xe lăn xuất hiện, Maya không hiểu sao liền cầm súng nhắm thẳng về phía cô liên tục nổ súng.

Mắt cô ta đỏ rực, hệt như một con quỷ không chút tình người đang muốn giết chết con mồi trước mắt chứ không còn cô bạn thuở nào.

Rosie như không thể tin vào mắt mình, nhưng hiện thực không cho phép cô nghĩ đây chỉ là một giấc mơ, đứng trước phát súng thứ 3 đã bắn sượt qua một bên vai khiến máu liên tục chảy ra, cô không tự chủ được mà ngay lập tức điều khiển xe lăn chuẩn bị chạy trốn.

Thậm chí một cái ngoảnh đầu cũng không dám, thục mạng chạy về phía trước để tìm sự giúp đỡ.

Thế nhưng sau tất cả, một người tàn tật thì làm sao đấu lại được một con người có tay chân lành lặn?

Chỉ sau đó vài giây, Rosie có thể cảm nhận rõ ràng chiếc xe lăn đã bị thứ gì đó tác động mà ngã lăn sang một bên, cơ thể cô vì mất đi điểm tựa liền ngã xuống, dưới bộ dáng thảm hại của bản thân, trơ mắt nhìn Maya đang thuần thục khởi động cây súng ngắn, sẵn sàng vạch ra con đường để đưa tiễn cô lên thiên đường.

"Mày phải chết đi, bọn họ nói với tao rằng nếu mày chết đi, tao sẽ lại được tự do chứ không phải mỗi ngày phải giả điên giả khùng để chơi với mày."

Từng câu nói cô ta đều hét lên rất to, nghe như nó vừa đựng sự phẫn nộ và vui sướng.

Sau đó là một loạt tiếng cười khoái trí khi sắp đạt được cái kết mà bản thân mong muốn, cô ta nâng cao khẩu súng trong tay, nhắm thẳng vào chiếc đầu từ phía sau của Rosie còn đang cố gắng lết đi chuẩn bị bóp cò.

Thế nhưng hành động ấy còn chưa kịp thực hiện nốt bước cuối, trước sự chứng kiến còn đang mở lớn của Rosie, phía bên trái ngực đang cất giữ một trái tim đã bị một viên đạn bắn thẳng vào từ phía sau.

Không để cho ai hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngay sau đó thứ âm thanh mà bất kỳ ai cũng có thể nghe được từ xa đó là vài tiếng súng liên tục vang lên bên tai.

Chỉ sau mười mấy giây ngắn ngủi, cơ thể Maya đã có hàng chục những lỗ nhỏ dính đẫm máu tanh.

Gương mặt cô ta cũng hiện rõ sự ngỡ ngàng, máu từ khoé miệng chảy dọc xuống phần xương quai xanh gầy yếu, chiếc súng trong tay vì không nắm bắt mà rơi lạch cạch xuống nền đất đã có vài giọt máu.

Thân thể cô ta ngay lập tức ngã xuống, chừa chỗ cho tầm nhìn còn đang run rẩy của Rosie, cho cô cơ hội có thể nhìn thấy kẻ giết người là ai để lập công chuộc tội.

Thế nhưng cơ hội này đến thật không đúng lúc, vì tên sát nhân đứng sau tất cả còn đáng sợ hơn rất nhiều thứ, thậm chí là so với cái chết thì còn nhẹ nhàng hơn.

Một lần nữa, chà đạp lên danh xưng của lương thiện và cái ác, khoác lên trên mình chiếc áo choàng hoà lẫn với màu máu, ngang nhiên bước đi trên con đường được làm bằng xác từ các nạn nhân xấu số.

Dưới ánh nhìn kinh hãi của nàng thơ đã thống trị trái tim không có tình người của bọn chúng, hai kẻ ấy lại toác lên nụ cười điên dại, dịu dàng tiến đến bên người con gái đang sợ hãi lùi về sau, nâng lưỡi dao đã dính máu từ bọn họ yêu lên cao mà nhẹ nhàng liếm láp.

Tiếng gót giày giẫm lên nền đất ngày càng tới dần, Rosie bất giác lùi ra sau, nhưng một trong hai người bọn họ liền ngay lập tức dùng đôi tay thô ráp ghì chặt khuôn mặt đã tràn ngập nước mắt rồi bật ra vài tiếng đáng kinh sợ.

"Lúc trước chúng tôi từng cho chị một cơ hội để sửa đổi, thế nhưng cái chị lựa chọn là phản bội chúng tôi.

Thế nên bây giờ chị hãy hiểu, cái giá phải trả cho sai lầm đang chờ chị là gì."

Lạ lùng thay, tuy bí mật đã được vén màn nhưng buổi trình diễn của nó chỉ nhận lại chỉ toàn là máu tanh.

Rosie hiểu rõ điều này, thế nhưng cơ thể còn đang run rẩy cô giờ đây cũng chẳng thể làm gì khác.

Bỏ chạy thì không được, phản kháng lại càng không.

Ngược lại, cô chỉ có thể trơ mắt chứng kiến khung cảnh vốn đã từng nằm trong cơn ác mộng vĩnh hằng.

Cặp sinh đôi giống hệt nhau mang trên mình cái danh kẻ sát nhân hàng loạt khét tiếng nhất mọi thời đại, hai kẻ điên ẩn mình dưới vỏ bọc của cậu thiếu niên tuổi 13 của ngày nào nay đã trưởng thành.

Một trước một sau liền tiến đến, áp sát cơ thể yếu ớt của người con gái vào trong vòng tay của quỷ dữ.

Đắm chìm trong cơn mê được tạo bởi máu tanh và chết chóc, đường lui duy nhất dành cho những kẻ tội đồ đã hoàn toàn bị tước bỏ.

Bất chấp mọi thủ đoạn cùng cái giá phải trả, hai kẻ điên tưởng chừng như đã hoàn toàn chìm vào quá khứ giờ đây đã trở lại, mang theo cơn khát tình đã bị giam nhốt từ 4 năm trước.

Đến để bắt người con gái mà bọn họ yêu đến điên dại về lại bên thân, đem nàng ta nhốt lại vào trong chiếc lồng son được tạo dựng bằng những dây xích mang tên hai người, mãi mãi không bao giờ để nàng ta chạy thoát.

_THE END_

____________________

Bóng Hồng Sa Ngã|Veralyn

Truyện: Bóng Hồng Sa Ngã.

Tác giả: Veralyn.

Số chương: 27.

Tình trạng: Hoàn Thành.

Phần tiếp theo: ?

Thể loại: Chiếm hữu, Shota, Psycho, Yandere.

Bối cảnh: Lấy ý tưởng từ tên sát nhân hàng loạt Jack The Ripper, London thời Victoria.

1/3/2022- 17/7/2022.

"Lời cuối cùng tôi muốn nói, xin cảm ơn bạn đã đồng hành cùng bộ truyện Bóng Hồng Sa Ngã này đến tận chương cuối cùng.

Hẹn gặp lại bạn ở những bộ truyện mới trong tương lai, độc giả yêu quý của tôi♡"

Hãy cho tôi biết cảm nhận của bạn về bộ truyện này là gì nhé?
 
Back
Top Bottom