Khác [Yandere] Bí Mật Ngày Tận Thế

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
103,572
Điểm tương tác
0
Điểm
0
306426152-256-k383615.jpg

[Yandere] Bí Mật Ngày Tận Thế
Tác giả: Veralyn_18
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Bí Mật Ngày Tận Thế.

Tác giả: Veralyn.

- Lần đầu tiên nhìn thấy Cosette, cậu ta đã muốn giết chết cô ngày từ lần đầu gặp mặt.

Lần thứ hai nhìn thấy Cosette, cậu ta lại trở nên chần chừ với quyết định muốn khiến cô biến mất khỏi thế gian của chính bản thân cậu.

Lần thứ 3, thứ 4 rồi lại thứ 5.

Cảm giác muốn giết người lại chậm rãi biến mất trong trái tim đã ngừng đập từ lâu, mà thay vào đó là hình bóng của một người con gái xinh đẹp mang tên Cosette Stewart.

"Hé belle fille, m'aimes-tu?"

[Này cô gái xinh đẹp, em có yêu anh không?]

Nhưng không kịp để Cosette trả lời, vào một ngày nọ, đám con người dơ bẩn ngoài kia lại ngu ngốc lựa chọn cướp Cosette khỏi tay cậu về làm vật thí nghiệm với lý do để cứu lấy tương lai của nhân loại.

Phải làm sao, để đem cô trở về?

Phải làm sao, để bảo toàn tính mạng của bản thân khi đã vô tình thức tỉnh con quỷ đang ngủ say trong lòng kẻ điên ấy?

Khi mà chính Sirius lại tận mắt chứng kiến trên da thịt người con gái mình yêu lại chằng chịt những vết thương thi nhau đổ máu do đám con người dơ bẩn kia gây nên?

__________________

❌ TRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG ĐỘC QUYỀN TẠI WATTPAD, VUI LÒNG KHÔNG REUP ĐI BẤT KÌ ĐÂU❌
❗Không chuyển ver dưới mọi hình thức❗



âuvăn​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Ngẫu Bính] TIỀN ĐỒ GẤM VÓC
  • [Yandere] Bóng Hồng Sa Ngã
  • [LuMi] [YANDERE] Chị là của em... SUỐT ĐỜI!! (Yuri)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Yandere] Hàng Xóm Bên Kia Nhà
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Yandere] Tù Nhân Là Vợ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • '' Bạn trai " của tôi [Yandere]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Yandere] Bí Mật Ngày Tận Thế
    Lời dẫn


    Bí mật ngày tận thế|Veralyn

    Lần đầu tiên nhìn thấy Cosette, cậu ta đã muốn giết chết cô ngày từ lần đầu gặp mặt.

    Lần thứ hai nhìn thấy Cosette, cậu ta lại trở nên chần chừ với quyết định muốn khiến cô biến mất khỏi thế gian của chính bản thân cậu.

    Nhìn vào gương mặt của người con gái đang an ổn say giấc ngay bên cạnh mình, đôi mắt đục ngầu khẽ dao động không rõ lí do.

    Bàn tay trắng bệch ngả sang chút xanh nói lên rõ chủ nhân của nó không phải người thường mà là một con quái vật thực sự, thứ luôn không có chút nhân từ liền nhanh chóng tước đoạt mạng sống của người khác thế nhưng nay lại không kìm được, nhẹ nhàng chạm lên mái tóc vàng nhạt của cô gái.

    Giọng nói ồm ồm không hề lưu loát như loài người bất chợt vang lên, mặc cho Cosette đang say giấc có lắng nghe hay không, liền hướng về cô nhếch môi hỏi thăm.

    "Hé belle fille, m'aimes-tu?"

    [Này cô gái xinh đẹp, em có yêu anh không?]

    Sau đó cũng chẳng hiểu vì sao, từ lần thứ 3, thứ 4 trở đi, cậu ta lại thay đổi muốn bảo vệ cô khỏi những nguy hiểm ngoài kia, thay vì giết hại cô như bao người thì cậu lại lựa chọn không cho bất kỳ ai làm tổn thương hay khiến cô rơi lệ.

    Sirius không biết cảm giác này là gì, dường như nó không hề giống với cảm giác hả hê mỗi khi cậu giết người, cũng không hề giống với cảm giác tội lỗi khi đối diện với những tội ác mình gây nên mà người đời hay nói.

    Trái tim đã ngừng đập từ lâu như đang thổn thức thứ gì đó, điều khiển cho cơ thể cậu tiến sát lại gần cô hơn.

    Nếu đã không thể giết hay buông thả cô đi, vậy thì chi bằng dùng xích sắt trói chặt cô lại bên mình đi?

    Thế giới ngày tận thế quá mức nguy hiểm, bí mật đã được vén màn nhưng buổi trình diễn của nó chỉ nhận lại chỉ toàn là máu tanh.

    Hơn ai hết, có lẽ là vì dòng máu khác biệt của bản thân, tính mạng của Cosette có thể sẽ bị đe doạ bất kỳ khi nào nếu không có cậu ở bên.

    Bởi cậu ta không thực sự là một con người bình thường như những tay săn mồi trong thời kỳ tận thế, mà là một thây ma cấp cao, một vật thí nghiệm thất bại của các nhà khoa học tàn nhẫn.

    Một người, một thây ma.

    Một trái tim, một tình yêu trọn vẹn.

    Bất chấp mọi định kiến của xã hội, chà đạp lên danh xưng của lương thiện và cái ác, khoác lên trên mình chiếc áo choàng hoà lẫn với màu máu, ngang nhiên bước đi trên con đường làm bằng xác từ các nạn nhân xấu số.

    Kẻ điên ẩn dưới vỏ bọc ngây thơ của cậu thiếu niên tuổi 13, một tên thây ma cấp cao sẵn sàng giết chết tất cả mọi thứ nếu cậu ta thấy ngứa mắt.

    Đáy mắt vốn không có gì ngoại trừ vẻ chết chóc, giờ đây lại chỉ tập trung sự chú ý của mình vào nàng thơ mang tên Cosette Stewart.

    Cả hai thay nhau bù đắp lỗ hổng của đối phương, cô trao cậu một tình yêu tuyệt đẹp, cậu cho cô một chỗ dựa vững chắc, tự mình chống đỡ mọi trắc trở ngoài kia để bảo vệ người con gái mình yêu.

    Nhưng vào một ngày nọ, đám con người dơ bẩn ngoài kia lại ngu ngốc lựa chọn cướp Cosette khỏi tay cậu về làm vật thí nghiệm với lý do để cứu lấy tương lai của nhân loại.

    Phải làm sao, để đem cô trở về?

    Phải làm sao, để bảo toàn tính mạng của bản thân khi đã vô tình thức tỉnh con quỷ đang ngủ say trong lòng kẻ điên ấy?

    Khi mà chính Sirius lại tận mắt chứng kiến trên da thịt người con gái mình yêu lại chằng chịt những vết thương thi nhau đổ máu do đám con người dơ bẩn kia gây nên?

    ______________________

    Truyện: Bí Mật Ngày Tận Thế.

    Tác giả: Veralyn.

    Số chương: ?

    Tình trạng: Đang ra

    Phần tiếp theo: ?

    Thể loại: Chiếm hữu, Shota, Psycho, Yandere, Mạt Thế, Zombie.

    Bối cảnh: Mạt thế, thời kỳ mà tất cả mọi nơi trên thế giới mắc phải một dịch bệnh khiến con người trở thành xác sống.

    Ngày phát hành: 1/7/2022.

    __________________________

    Những điều cần lưu ý.

    1.

    Truyện có rất nhiều cảnh sử dụng những bối cảnh giết người máu me, những độc giả dưới 14 tuổi cần lưu ý trước khi đọc.

    2.

    Truyện chỉ nằm trong chính trí tưởng tượng của author, tất nhiên author sẽ lấy ý tưởng từ thực tế để áp dụng vào truyện nhưng hãy phân biệt đâu là đúng hay sai, nghiêm cấm làm theo dưới mọi hình thức.

    3.

    Không chửi rủa, không lăng mạ và xúc phạm nhân vật lẫn author dưới mọi hình thức, nếu bị phát hiện, tôi sẽ block bạn ngay lập tức.

    Truyện được đăng tại Wattpad, vui lòng không sao chép đi bất kỳ nơi đâu.

    Những trang không phải do acc Veralyn đăng tại Wattpad thì đều là reup chưa có sự cho phép, xin vui lòng đọc truyện ở trang chính chủ để ủng hộ tác giả.

    KHÔNG CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
     
    [Yandere] Bí Mật Ngày Tận Thế
    Chương 1: Mất trí nhớ


    "Có ai không... giúp tôi với..."

    Giữa không gian hỗn độn chỉ le lói vài tia sáng nhạt nhòa, Cosette kéo lê đôi chân đã chằng chịt vết thương đi trên dãy hành lang dài đằng đẵng, một tay kề sát bức tường trắng xoá để chống đỡ cơ thể vô lực không ngã xuống, một tay ôm lấy vết thương lớn ở phần bụng để ngăn máu chảy ra, loạng choạng bước về phía trước, một hướng vô định mà chính cô cũng không biết rõ là đâu.

    Bởi lẽ ngay từ lúc đầu, cô vốn đã không hề biết mình đang ở vị trí nào hay thậm chí lai lịch của bản thân là ai.

    Ký ức giống như một bức tranh bị xé toạc, tan rã ra thành ngàn mảnh không thể ghép lại.

    Cosette không biết lí do gì đã khiến cô quên đi tất cả, chỉ biết ngay từ lúc mi mắt được mở ra tại một căn phòng đầy rẫy những máy móc kì lạ, thì khi ấy trong đầu cô cũng chỉ còn nhớ được cái tên của mình, đó là Cosette Stewart.

    Ấy vậy nhưng khi cô muốn nhớ lại tất cả ký ức để tìm ra lối đi riêng cho bản thân thì những cơn đau đầu không hiểu từ đâu mà có liền lao đến bao trùm lấy Cosette, mọi dây thần kinh cũng vì thế mà ngay lập tức trở nên tê dại, không cho cô lấy một cơ hội để kịp nhận ra rằng ở rất gần nơi cô đang đứng, hiện đang có một loài sinh vật với cơ thể dính đẫm máu tanh đang âm thầm tiến về phía cô.

    Nó liên tục gào rú lên những âm thanh kì lạ, nhào đến như một kẻ đói khát khi nhìn thấy mồi ngon được đặt ngay trước mắt.

    Thế nhưng việc làm trên lại càng khiến Cosette sợ hãi, cơ thể cô run rẩy lên từng đợt, đôi chân cũng vô thức lùi về sau vài bước với ý đồ tránh xa loài sinh vật kì dị ấy.

    Tuy rằng hiện tại Cosette không hề biết thứ trước mắt là gì, nhưng cô có một linh cảm, nó sẽ xông tới làm hại cô bất kỳ lúc nào nếu cô lơ là cảnh giác.

    Hoảng sợ, đầu óc cứ thế rối bời lên liên tục, nhắc nhở Cosette phải chạy trốn một nơi nào đó để tránh khỏi tầm nhắm của nó.

    Mà dường như thứ ấy cũng không chịu buông tha cho cô, bởi ngay sau khi nghe được tiếng bước chân ngày một cách xa từ Cosette, đột nhiên nó lại gầm lên một tiếng thật chói tai, thành công thu hút mọi sự chú ý của hàng chục con quái vật khác có bộ dạng hệt như 'kẻ gây chuyện' càng làm cho Cosette trở nên gấp gáp hơn bao giờ hết.

    Cô rất nhanh cũng vì thế mà đã không chú ý xuống những bước đi có phần chập chững, cứng ngắc dưới đôi bàn chân, như thể đã lâu chưa từng hoạt động mà trượt chân ngã khỏi dãy cầu thang dài.

    Tầm nhìn khi ấy vô cùng mơ hồ, toàn thân đau nhức như thể xương cốt tất cả đều vỡ vụn sau cú ngã bất ngờ.

    Thậm chí, Cosette còn có thể cảm nhận được từ trên đỉnh đầu mình đang chảy ra một loại nước gì đó màu đỏ rực, thấm ướt cả mái tóc màu nâu đỏ được cột bằng một sợi dây ruy băng có từ trước đó.

    Mùi máu như một liều thuốc phiện nhanh chóng hoà vào khoảng không, ngay tức khắc lan tỏa đi khắp nơi, kích thích khứu giác nhạy bén của bọn thây ma đói khát từ đằng xa khiến bọn chúng mất hết lý trí, bắt đầu lao đến theo từng đoàn liên tục đập vào cánh cửa thoát hiểm, hướng về phía Cosette đang yếu ớt nằm trên vũng máu điên cuồng gào thét.

    Trên thực tế, điều này đã trở thành điểm bất lợi lớn nhất dành cho cô.

    Hiện tại dù cho toàn bộ ký ức đã hoàn toàn mất đi, thì ít nhất trong tâm trí vẫn còn sót lại chút gì đó về bản năng sống còn, Cosette biết rõ, giờ đây dù cho cô đi đến bất kỳ đâu, trước khi vết thương hoàn toàn lành lại cũng sẽ thu hút rất nhiều mối nguy hại cho bản thân.

    Nghĩ đến đây Cosette liền sợ hãi, lại nhìn lên cách cửa đã bắt đầu xuất hiện vài vết nứt do có lực bên ngoài tác động, càng làm cho cô khẳng định ý nghĩ của mình dù chỉ là thoáng qua.

    Nhưng không thể không nói, rõ một điều rằng đối với người thường thì máu của họ chắc chắn sẽ không thể lay động được bất kỳ con thây ma nào ngoài âm thanh do họ phát ra, huống hồ chi bây giờ Cosette còn lôi kéo bọn chúng đi theo từng đoàn chỉ bằng một mùi máu thoang thoảng bay trong không khí.

    Bởi vì như thế, cô có thể xác định bản thân không hề giống với những con người bình thường mặc trên thân chiếc áo choàng trắng, đứng thành đoàn trong một khung ảnh lớn được treo ở căn phòng chứa đầy máy móc.

    Cũng không hiểu vì sao, Cosette lại cảm nhận được họ rất thân thuộc với mình, như thể đã gặp từ rất lâu và hiện tại, họ lại khiến cô không thể nào ngưng việc liên tục đặt ra câu hỏi cho đến khi giải đáp được tất cả.

    Cosette cứ thế vô thức nhớ lại vài hình ảnh lạ lẫm trước khi cô rơi vào tình cảnh sống chết nửa vời, cô thấy rõ từ đằng xa, cánh cửa đang có dấu hiệu bị nứt toạc bỗng dưng trở lại vẻ yên ắng như cũ không rõ lý do.

    Thế nhưng rất nhanh sau đó cô đã có được đáp án cho riêng mình, đó là từ đằng xa, những tiếng động mạnh mẽ do súng đạn xả về phía bọn thây ma đang gào thét mới làm cô nhẹ nhõm hơn đôi chút, mệt mỏi nhắm lại đôi mắt yếu ớt, tạm thời để nó chìm vào bóng tối cùng với cơ thể đang không ngừng đau nhức.

    Ít nhất là ở hiện tại, cô sẽ không phải chết dưới tay của những xác sống vô tri.

    Giấc ngủ này kéo dài rất lâu, lâu đến mức dường như Cosette không thể dùng mặt trời để làm thước đo thời gian.

    Bao vây mọi cơn đau rồi nhấn chìm nó vào hư vô, chỉ biết khi cô tỉnh lại và có lại ý thức thì máu dính trên chiếc váy trắng cũng đã khô hoàn toàn, tạo thành từng vệt đỏ sậm loang lổ không theo quy tắc mà chính cô khi nhìn lại cũng trông thật chói mắt.

    Trái với người thường, nếu họ bị thương hay vô tình khiến bản thân rơi vào tình trạng nguy kịch sẽ vô cùng đau đớn trong một khoảng thời gian nhất định, hoặc thậm chí là chết đi vì vết thương quá nặng.

    Ấy vậy nhưng Cosette lại hoàn toàn ngược lại, tuy rằng cô có chảy máu như một người bình thường sau cú ngã kia thì chỉ sau một thời gian, toàn bộ cơ thể cô đã mất đi toàn bộ cảm giác đau đớn và có thể hoạt động lại bình thường như cũ.

    Dù vậy thì vết thương vẫn không hề bị mất đi, đơn giản là nó chỉ tạm thời ngưng chảy máu để vị chủ nhân có thời gian để tìm cách điều trị như bao người, bởi lẽ việc sống sót qua từng ngày trong thời kỳ tận thế là điều duy nhất mà ai cũng luôn nhắm tới.

    Vậy nên ngay hiện tại, việc làm đầu tiên mà Cosette thực hiện đó là làm theo bản năng, cật lực tìm kiếm hình ảnh của vài món đồ cần thiết còn sót lại trong trí nhớ để tự băng bó vết thương cho bản thân.

    Cô loạng choạng bước đi trên dãy hành lang hiện rõ vẻ hoang tàn, có rất nhiều mảnh vỡ thủy tinh nằm rải rác dọc trên đường đi.

    Những vệt máu khô loang lổ trên bức tường trắng tinh, lạnh lẽo và âm u, ẩn dụ cho việc ai đó đã nhẫn tâm nhuốm màu cho bức tranh không còn hi vọng về một tương lai bình yên của chốn nhân loại.

    Bước ngang qua khung cửa kính có thể hướng thẳng ra thế giới bên ngoài, Cosette sững sờ khi thấy các toà nhà liền kề nhau đã bị rong rêu bao trùm khắp nơi.

    Thật kì lạ, rõ ràng trong chút ký ức còn sót lại của cô, từ rất lâu trước đây, ở giữa bốn toà nhà sẽ là một sân chơi dành riêng để cho cô chơi đùa cùng những rất nhiều người mặc áo trắng.

    Thế nhưng giờ đây mọi thứ lại bị đảo ngược, vài hình ảnh đang di chuyển ở dưới mặt đất kia đã không phải là thứ cô nhớ được của ngày trước, mà thay vào đó là những bóng dáng hệt như đám quái vật đã tấn công cô đến mức ngất đi, hiện tại bọn chúng lại đang ráo riết đi tìm miếng mồi ngon béo bở.

    Đôi mắt xanh liên tục thăm dò những thứ đang có ở xung quanh, chỉ là đến cuối cùng lại dừng mọi sự chú ý vào cánh cửa sắt duy nhất nằm ở cuối hành lang.

    Như thể đã tìm thấy được nơi mà cô đã tìm kiếm từ lâu, gương mặt Cosette liền hiện rõ vẻ vui mừng, khoé miệng cũng không nhịn được ngay lập tức mỉm cười thật tươi.

    Mặc kệ cơ thể còn đang bị thương, đôi chân khó khăn bước từng bước về phía cửa ra vào, theo thói quen tự cắn tay rồi lấy chút máu nhỏ vào ổ khoá thông minh để mở cửa ra vào.

    Nếu như những gì cô nhớ lại là đúng với thực tại, thì trong căn phòng này chắc chắn sẽ có rất nhiều loại thuốc đủ màu sắc dùng cho việc băng bó vết thương trên người cô lúc này.

    Chỉ là mọi chuyện lại diễn ra hoàn toàn trái ngược với những gì Cosette đã suy nghĩ, vì ngay sau khi cô vừa bước vào bên trong chưa được bao lâu thì từ phía xa, đột nhiên xuất hiện một lực đẩy rất mạnh, xô ngã cơ thể đang bị thương của cô xuống nền đất rồi nằm đè lên trên.

    Trước tầm mắt hãi hùng còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Cosette liền xoay người muốn bỏ chạy khỏi căn phòng này và sẽ không bao giờ quay trở lại một lần nào nữa.

    Nhưng dường như cậu ta đã nhìn thấu được tất cả mọi hành động phản kháng ngu ngốc này, hoá thành một kẻ săn mồi không nói gì liền lao đến.

    Thẳng tay dùng lực tay ghì chặt lên đôi vai còn đang muốn làm loạn, không nhịn được liền cúi người để kéo sát khoảng cách của cả hai lại gần nhau hơn, cũng bằng cách ấy, cậu ta đã thành công xoá xổ mọi đường lui dành của người con gái trong tay.

    Đó vẫn chưa phải là tất cả, ngay lúc Cosette còn đang mơ màng trong cơn hoảng loạn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Sirius đã dành lấy thế chủ, nhanh chóng ghé sát vào tai Cosette nói lên cơn khát vọng của bản thân.

    ''Xin chị, cho tôi..."

    ____________________

    ♡: Nếu Sirius là một thây ma cấp cao, một vật thí nghiệm thất bại của các nhà khoa học tàn nhẫn thì Cosette lại là một vật thí nghiệm thành công, hay nói cách khác, cô chính là chìa khóa mở ra cánh cửa sống sót duy nhất của nhân loại.

    Một vật thí nghiệm thất bại nay lại điên cuồng bảo vệ vật thí nghiệm thành công, nghe thật trái ngược nhưng cũng thật thú vị, phải không :3?
     
    [Yandere] Bí Mật Ngày Tận Thế
    Chương 2: Cưỡng đoạt


    Sirius không thể nhìn rõ xung quanh, vì vậy cậu chỉ có thể dùng cảm giác đến từ mọi thứ cậu chạm vào để xác định hướng đi.

    Bàn tay trắng bệch liên tục sờ soạng bừa bãi con mồi trong tay, móng tay nhọn hoắt thế mà lại vô thức cứa qua da thịt trắng nõn, khiến máu bắt đầu chảy ra thành vài giọt nhỏ li ti, số ít lại chảy dọc thành một đường rồi rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo.

    Ngửi thấy mùi máu thơm nồng, con ngươi đục ngầu của Sirius khẽ rung động không rõ lí do.

    Cổ họng cũng vì thế mà trở nên khô ráp, hàm răng sắc nhọn liên tục va đập vào nhau, cùng với ham khát vọng vô tận càng làm cậu mất đi lý trí.

    Muốn, cậu ta muốn nếm thử dòng máu dòng máu thơm ngọt này bằng bất cứ giá nào.

    "Cho tôi... cho tôi..."

    Sirius muốn truyền đạt cho cô hiểu, thế nhưng giọng nói phát ra chỉ là những tiếng kêu gầm rú đặc trưng của một thây ma thực thụ.

    Ngay sau đó, cậu đã cảm nhận được hành động phản kháng từ người con gái trong tay càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết, cho thấy lời cầu xin của cậu hoàn toàn vô tác dụng.

    Hết cách rồi, cảm giác đói khát đã bị cô khiêu khích đến mức như muốn thức tỉnh con quái vật bên trong cậu.

    Sự tự dâng đó là thứ tuyệt đối không thể chối từ, vậy nên bây giờ dù cho Cosette có tự nguyện hay không, Sirius cũng muốn ăn sạch cô, một lần và mãi mãi.

    "Cút đi, thả tôi ra, mau thả tôi ra..."

    Cosette khóc nghẹn vì sợ hãi, hai hàng nước mắt lăn dài trên đôi má hồng, đôi chút lại dính lên đôi bàn tay nổi đầy gân xanh của Sirius.

    Giọng nói run rẩy, chất chứa sự sợ hãi đến tột cùng khi cô tận mắt chứng kiến thấy 'con quái vật' đang ngồi trên người mình đang chầm chậm cúi đầu xuống, liếm nhẹ lên hõm cổ yếu ớt vài đường ướt át.

    Như thể cô biết rõ chuyện gì sắp xảy ra với mình, Cosette càng cố gắng phản kháng nhiều hơn bao giờ hết.

    "Cút đi, mau cút khỏi người tôi!"

    Trong căn phòng tĩnh lặng, tiếng la hét thất thanh của Cosette như muốn xé toạc cả không gian.

    Thế nhưng mọi nỗ lực đều vô ích, vì chỉ một giây sau thôi, trên chiếc cổ ướt át đã cảm nhận được một loại đau đớn không thể tả đang lao đến xâm chiếm toàn bộ cơ thể cô.

    Đau lắm, quả thực rất đau.

    Lúc ấy, cô chỉ kịp hét lên một tiếng rồi ngay lập tức phải cắn răng chịu đựng, đau đớn lan truyền đến mọi dây thần kinh dưới lớp da mỏng khiến thân mình gồng lên theo bản năng.

    Chỉ là cô lại không thể ngờ, điều này chỉ càng trở thành lợi thế dành cho Sirius đang làm càn trên thân mình nhiều hơn.

    Hàm răng sắc nhọn ghim trên da thịt mềm mại, tựa như một kẻ ăn xin vô tình vớ được miếng thịt thơm ngon, Sirius càng trở nên mất lí trí bởi mùi máu tươi bên trong khoang miệng, dồn sức hơn, cậu ta thành công nuốt trọn lấy dòng máu ngon ngọt của người thiếu nữ trong tay.

    Nhưng tất cả cũng chỉ dừng lại ở một mức độ vừa đủ, Sirius không dám cắn xé cô như đám thây ma thấp kém ngoài kia.

    Vì cậu biết, nếu bản thân xé toạc ra như vậy thì cô sẽ chết ngay lập tức.

    Từng ngụm máu tươi chảy dọc trong cổ họng, Sirius lại cảm nhận rõ được trong cơ thể đang có một thứ gì đó rất ấm áp bao trùm lấy mọi giác quan.

    Tròng mắt đục ngầu của lúc đầu theo thời gian cũng đã không còn, mà thay vào đó là một đôi ngươi đặc trưng vốn có của một con người bình thường không hơn không kém.

    Gân xanh nổi trên làn da tái nhợt cũng từ từ biến mất, móng tay dài nhọn bắt đầu thu lại khiến cậu ta trông không khác gì một cậu thiếu niên ở độ tuổi 13 vô cùng vô hại.

    Tất cả đều quay về như cũ, như lúc trước kia khi những nhà khoa học còn chưa thực hiện các loại thí nghiệm trên người cậu.

    Thế nhưng chỉ mình Sirius biết, trong trái tim đã ngừng đập từ lâu này đã mãi mãi không thể di chuyển dù chỉ là một chút.

    Máu chảy thành dòng trên nền gạch trắng muốt, đối lập với nhau tạo thành một bức tranh hoàn hảo đập vào tầm mắt đã trở nên rõ ràng của cậu.

    Đôi ngươi đen láy khẽ lay chuyển, đến lúc này cậu mới nhận ra những hành động phản kháng tưởng chừng như quen thuộc kia đã biến mất lúc nào không hay.

    Hàm răng sắc nhọn chầm chậm rời khỏi chiếc cổ chằng chịt vết thương, máu đỏ đã thấm ướt viền áo trắng cùng gương mặt gần như không còn sức sống.

    Cô của lúc này người không ra người, quỷ không ra quỷ, đủ cho Sirius nhận ra bản thân đã mất khống chế đến nhường nào.

    Chỉ là sớm hay muộn, một vật thí nghiệm thành công như Cosette cũng vì mất máu quá nhiều mà tạm thời ngất đi.

    Nhưng Cosette không thể chết, các nhà khoa học tạo ra và cho cô hình hài của một con người là để cứu rỗi nhân loại chứ không hề giống một đồ vật mong manh dễ vỡ.

    Đó cũng là nhược điểm chí mạng, vì nếu để kẻ xấu biết đến bí mật này, cuộc sống của cô sẽ được miêu tả bằng một câu nói duy nhất:

    Sống không bằng chết.

    "Xin lỗi..."

    Giọng nói khàn khàn sau bao lần cố gắng cất lên cuối cùng cũng có thể phát ra, dù cho cô không thể nghe thấy, Sirius cũng chỉ có thể nói lời xin lỗi về hành động mất nhân tính ở thời điểm vừa rồi.

    Cậu đứng dậy, bế Cosette đi đến căn phòng bí mật phía sau bức tường có dấu hiệu ẩm mốc, nơi có đầy rẫy những loại thuốc kì lạ mới yên tâm đặt cô lên chiếc giường êm ái, còn chính mình thì đi tìm thuốc đặc hiệu trị thương cho cô.

    Còn chưa đi được vài bước, Sirius cảm nhận được có một đồ vật đang giữ chân cậu lại.

    Ánh mắt vô cảm nhanh chóng nhìn xuống mặt đất, đôi môi mỏng sau đó liền nhếch thành một đường, chiếc còng chân như một vật cản trở khó lường đang đeo bám không cho cậu đạt được thứ mình muốn ngay lập tức bị giật phăng.

    "Bọn chó khốn khiếp."

    Sirius đăm chiêu nhìn chiếc còng đã nát từ lâu, hận thù hiện rõ trong ánh mắt.

    Cậu hận bọn chúng, những kẻ mất nhân tính đã tiêm từng loại chất độc vào cơ thể cậu và biến cậu trở thành một con quái vật như ngày hôm nay.

    Chỉ thế thôi, cũng đã tạo cho Sirius một tia hi vọng trả thù mãnh liệt, tự tay cậu đã khiến đám khoa học đó trở thành những thây ma vô tri, theo bản năng giết sạch mọi thứ xung quanh người.

    Để bọn chúng tận mắt chứng kiến những người thân của mình bị xé toạc thành từng mảnh, dồn bọn chúng vào con đường chết duy nhất, thì khi ấy cậu mới làm cho nỗi căm hận giảm đi phần nào so với lúc ban đầu.

    Đôi tay vô thức đưa lên chạm vào kí hiệu ngay sau cổ, chữ (†) hằn lên rõ rệt trong lòng bàn tay.

    Chứng minh cậu là một vật thí nghiệm không hơn không kém, thế nhưng khác với những vật thí nghiệm thành công khác, cậu ta lại là một kết quả thất bại sau nhiều lần thử nghiệm không thành công.

    Để không làm phí thời gian, Sirius chỉ đành tạm thời gác mọi thứ sang một bên.

    Lần theo kí ức đi tìm hộp y tế cùng vài liều hoá học chuẩn bị tiêm vào cho cô, cậu tưởng bản thân sau khi 'chết đi' một lần, trái tim đã ngừng đập này sẽ không biết run sợ là gì.

    Nhưng không, khi đối diện với khuôn mặt cô vì thiếu máu mà trở nên tái nhợt như một người sắp chết, trong lòng không hiểu sao lại run rẩy đến lạ.

    Một lúc sau khi băng bó vết thương xong, từng liều thuốc rốt cuộc cũng được an phận được cậu tiêm vào cơ thể yếu ớt.

    Thấy vậy, Sirius ít nhiều gì cũng cảm thấy an tâm, chỉ là cảm giác đó cũng chưa duy trì được bao lâu thì cảm giác lo lắng khác lại ập đến.

    Hết cách, Sirius chỉ đành luồn tay ra sau cổ Cosette để kiểm tra thêm một lần nữa, đến khi thấy một dấu hiệu màu đỏ rực hình chữ (‡), trái ngược hoàn bản thân cậu mới khiến cậu quay về bộ dạng ngoan ngoãn, yên vị nằm lại bên cạnh người thiếu nữ chờ cô tỉnh dậy.

    Cậu biết, cô sẽ không chết vì vết thương ấy hay là vì mất máu quá nhiều mà ngược lại, những vết thương thậm chí sẽ lành lại rất nhanh nếu cô được bổ sung đủ các hoạt chất hoá học.

    Dù cho Cosette có thật sự chết đi chăng nữa, cậu nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cho cô, dù có phải chạy đến cánh cổng thiên đường hay địa ngục tối tăm, Sirius sẽ mang cô trở về bằng mọi giá.

    Cũng đừng hỏi vì sao, bởi ngay từ lúc đầu khi cậu quyết định nuốt trọn dòng máu ngọt ngào kia thì cả hai đã được định rằng mãi mãi sẽ không thể tách rời.

    Cô thuộc về cậu, cậu là chỗ dựa vững chắc của cô, không hề có một ngoại lệ khác.

    "Đừng rời khỏi tôi, nếu không tôi sẽ không nhịn được mà bẻ gãy luôn đôi chân xinh đẹp này mất."

    _________________

    ♡: Mọi người thấy cách hành văn mới này thế nào?
     
    [Yandere] Bí Mật Ngày Tận Thế
    Chương 3: Quá khứ tội lỗi


    "Đừng rời khỏi tôi, nếu không tôi sẽ không nhịn được mà bẻ gãy luôn đôi chân xinh đẹp này mất."

    "Chị nào hay biết từ rất lâu trước đây, tôi đã từng muốn giết chết chị, giam cầm chị, khiến chị mãi mãi rời xa thế giới này bằng nhát dao tàn nhẫn nhất.

    Để rồi khi ấy, tôi sẽ được bọn chó ấy yêu thương như cách chị được đối xử..."

    Đây vốn không phải lần đầu tiên Sirius gặp cô, mà từ rất lâu về trước, khi cậu được 6 tuổi cũng là lúc mũi tiêm chứa chất độc đầu tiên được tiêm vào cơ thể cậu gây ra những biến đổi bất thường.

    Khi ấy, mọi cơn đau đối với nhận thức của một đứa trẻ suy cho cùng cũng chỉ là một cơn ác mộng nhất thời, nằm trên chiếc giường trắng xoá, bốn phía bị dây xích trói buộc thành một tư thế cố định.

    Ở phút giây sinh tử ấy, Sirius nghe loáng thoáng được rằng... cậu chỉ là một vật thử nghiệm được sinh ra để làm thảm cho vật thí nghiệm thành công.

    Nghe như thể đó là một bổn phận, trong nhận thức non nớt về thế giới diệu kỳ ở ngoài kia, cậu liền mang trong mình hi vọng sẽ gặp được người đó, người được mệnh danh là 'vật thí nghiệm thành công' của đời cậu.

    Sirius là một đứa trẻ lạc lối.

    Sirius là một kẻ vô danh, âm thầm chịu đựng tất cả nỗi đau để Cosette có thể được an toàn.

    Thế nhưng càng lớn, Sirius lại càng nhận ra những gì cậu hi sinh chỉ là vô nghĩa.

    Cảm giác đau đớn do hệ quả của từng liều thuốc thử nghiệm để lại, những cái nhăn mày của các nhà nghiên cứu khoa học khi thấy việc thí nghiệm của họ bị thất bại, tiếng la thất thanh khi những liều thuốc bắt đầu ngấm vào trong từng tế bào.

    Tất cả đã đủ khiến cho nhân cách của một vị thiên sứ vốn trong trắng nhưng nay lại bị nhuốm bẩn bởi máu tanh.

    Và cũng từ đó, Sirius đã trở thành một gã điên hay thậm chí là một con quái vật trong mắt người đời khi chỉ mới ở tuổi 13, sẵn sàng giết chết bất kỳ ai nếu cậu ta muốn.

    "Xin hãy tha thứ cho tôi, thưa người tình của bóng đêm."

    Tôi không có lỗi, mà lỗi là do chị đã cướp lấy trái tim tôi.

    Tôi từng hận chị, nhưng vì sao chính chị lại khiến tôi phải yêu?

    Cái ngày mà Cosette vẫn còn đang nô đùa trong vòng tay dịu dàng của các nhà khoa học, Sirius đã tận mắt chứng kiến tất cả.

    Nhìn thấy cô mỉm cười hạnh phúc, cậu lại muốn xé toạc nó ra thành ngàn mảnh, bắt nhốt cô lại và tự tay thực hiện những hành động tàn nhẫn hệt như cách bọn chó kia đã làm với cậu.

    Nhưng Sirius không thể ngờ được, khoảng thời gian bế tắc ấy lại kết thúc bởi chính lần đầu khi cậu gặp được cô.

    Khi ấy, Cosette đã nhân cơ hội sơ hở của các nhà khoa học mà lén chạy đến phòng cấm, nơi Sirius bị giam giữ, mỉm cười hỏi cậu một ngàn câu hỏi vì sao.

    Sirius không thể hiểu, vì sao cô lại dùng ánh mắt ấy với mình.

    Một loại ánh nhìn ngây thơ và quan tâm, hoàn toàn trái ngược với sự phòng bị từ cậu.

    Cô đến bên cậu rất nhanh, nhưng một giây sau lại rời đi trong vội vàng vì tiếng bước chân dồn dập của các nhà khoa học đang tiến đến gần.

    Đến tận sau này Sirius mới hiểu, rằng vì sao bọn chúng lại không cho cô đến gần cậu bằng bất kỳ giá nào.

    Không còn lời giải thích nào thoả đáng hơn ngoài dòng máu của Cosette, đặc biệt là trong thời kỳ tận thế, bất kỳ ai sở hữu được nó thì dù là quái vật thấp hèn cũng có thể quay trở lại hình dạng con người với một sức mạnh đáng kinh ngạc.

    Ấy thế nhưng cái kết của một vật thí nghiệm dù có hoàn hảo thì đến cuối cùng thứ đang chờ đợi họ cũng chỉ là cái chết, đám người kia vậy mà lại có ý định khi nào lấy đủ máu của Cosette sẽ tự tay giết chết cô, giết chết thiên sứ của đời cậu mà không có lấy một lý do.

    Điều này là không thể, bởi lẽ mạng sống của cô là thuộc về cậu, và chỉ có cậu mới có quyền quyết định tương lai của cô ra sao, bất kỳ kẻ nào nếu có ý định mang cô rời khỏi cậu đều phải nhận lấy một cái chết tức tưởi.

    Nghĩ gì làm đó, Sirius liền nhân cơ hội khi bọn chúng lơ là, nhanh tay lấy trộm một cây ống nghiệm có chứa máu của Cosette rồi uống cạn.

    Để rồi sau đó, cậu thực sự đã có được thứ sức mạnh và cơ thể con người mà tưởng chừng như sẽ chẳng bao giờ có được, tính cách điên loạn nguyên thủy cùng nỗi căm hận đã tích tụ cứ thế bộc phát, Sirius kéo văng chiếc xích trên đôi chân, lao đến phía bọn chúng bắt đầu lây lan dịch bệnh, đúng như kế hoạch ban đầu mà cậu đã vạch ra.

    Bằng cách đó, sinh mệnh của một thế giới đã hoàn toàn kết thúc.

    Cosette đã được tự do, nhưng là trong vòng tay của cậu.

    Nhìn vào gương mặt của người con gái đang an ổn say giấc ngay bên cạnh mình, con ngươi đen láy khẽ dao động không rõ lí do, khoé môi cũng vô thức cong lên.

    Chuốt say, Cosette của đêm nay đã thuộc về cậu, cắn nhẹ lên đôi vai rướm máu, thể hiện sức chiếm hữu nguyên thủy vốn có của kẻ điên.

    Sirius nhắm mắt, thoả mãn tận hưởng mùi hương đặc trưng đến từ Cosette, một trong những nguyên nhân đã khiến cậu ta sa ngã đến mức không thể quay đầu làm lại.

    Theo thời gian, chẳng mấy chốc mà tác dụng phụ của liều thuốc kia đã bắt đầu phát huy tác dụng, chỉ thấy sau vài tiếng ngủ say trong vòng tay Sirius, cuối cùng Cosette cũng đã tỉnh giấc.

    Ngay khi bộ não chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, đôi mắt xanh vậy mà lại thấy rõ khung cảnh Sirius đang ôm chặt lấy mình với cơ thể của một cậu thiếu niên bình thường, trái tim không hiểu vì sao liền lệch đi một nhịp trong vô thức.

    "Cứu tôi..."

    Thế nhưng lời nói cầu cứu vừa phát ra chưa được bao lâu liền bị Cosette nốt nghẹn vào trong.

    Bởi lẽ cô sợ bản thân sẽ ngu ngốc đánh thức con quái vật đang say giấc này, tự dặn lòng mình phải bình tĩnh một chút, thế thì cô mới có thể có thêm chút thời gian để tìm kiếm lối thoát riêng cho mình thật nhanh.

    Cách đó không xa có một cánh cửa lớn đang được mở toang, như thể đó là tia hi vọng cuối cùng, ánh mắt Cosette bỗng trở nên sáng rực.

    Ý nghĩ chạy trốn bất chợt loé lên trong đầu, chỉ là rất nhanh sau đó lại bị dập tắt, vì làm sao cô có thể rời đi khi cơ thể mình vẫn đang nằm trong vòng tay cậu đây?

    Thuận theo ý cậu một chút, rồi im lặng chạy trốn đến một nơi thật xa?

    Cosette không biết nên làm thế nào, nhưng nếu đó là cơ hội sống duy nhất mà đấng trên cao nhân từ ban xuống cho cô, nhất định cô sẽ nắm bắt nó thật chắc.

    Nhưng làm sao để thực hiện thì đó lại là một chuyện khác, Cosette khó khăn suy nghĩ một chút, bất chợt cô nhớ đến con quái vật vẫn còn đang ngủ say ở bên cạnh mình, khoé môi khẽ mím lại đôi chút, nhắm mắt giữ cho mình sự bình tĩnh rồi xoay nhẹ người ra khỏi vòng tay cậu như thể bản thân vẫn đang ngủ say.

    Hành động tưởng chừng như rất đỗi bình thường ấy bây giờ lại khiến trái tim cô va đập liên hồi vì sợ hãi, xung quanh thật tĩnh lặng, cảm giác này so với địa ngục còn đáng sợ hơn bao giờ hết.

    Mắt thấy mọi thứ vẫn như cũ trôi qua, cuối cùng Cosette cũng nhẹ nhàng thở phào một hơi, vỡ lẽ từ bài học của lần trước, lần này cô đã không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào mà ngược lại, chỉ có thể dựa vào cảm nhận để xác định hướng đi cho mình.

    Chốc lát sau, trong căn phòng hỗn độn chỉ thấy hình bóng lom khom của Cosette bước đi trên sàn nhà lạnh giá.

    Tốc độ di chuyển của cô thật sự rất chậm, chính cô cũng hiểu rõ điều này, vậy nên khi vừa đến cửa, Cosette đã dồn hết sức vào đôi chân để nó chạy đi thật nhanh.

    Cô không quan tâm rằng đích đến cách mình bao xa hay mọi thứ xung quanh đang diễn ra như thế nào, hai chân vẫn liên tục thay phiên nhau bỏ chạy đến một nơi thật xa, cảm giác đau xót từ gót chân cùng mùi máu thoang thoảng cứ thế đánh xộc vào mũi Cosette.

    Ấy vậy cô vẫn không mảy may quan tâm đến, thay vào đó vẫn chuyên tâm chạy theo lối mòn dẫn đến thế giới bên ngoài.

    Bởi lẽ cô biết rằng, việc mình chạy trốn đã chạm đến đại kị của ai kia, nếu bây giờ không thể chạy thoát khỏi con quái vật ấy, cô sẽ chỉ có thể một kết cục.

    Sống không bằng chết!
     
    [Yandere] Bí Mật Ngày Tận Thế
    Chương 4: Cứu rỗi


    Tưởng chừng như mọi thứ trong kế hoạch bỏ trốn của Cosette đã diễn ra hết sức hoàn mĩ, bước chân đầy lo sợ nay đã không còn thứ gì cản lại, an ổn chạy ra khỏi khu nghiên cứu dành cho các nhà khoa học, một nơi cấm địa mà ít ai được đặt chân tới để đi tìm sự sống còn sót lại.

    Cosette lang thang trên con đường lớn chẳng còn ai sống sót, đôi mắt ngây ngốc tìm kiếm con người còn hình dáng tựa giống mình.

    Nhưng mọi thứ vẫn như cũ, không gian xung quanh im lặng đến đáng sợ, toà nhà với kiến trúc đồ sộ cũng đã không thể tránh khỏi hiện tượng bị bao phủ bởi một tầng rêu mỏng do lâu ngày không có con người dọn dẹp.

    Tuy vậy vẫn còn vấn đề khác, cũng không hiểu vì sao, ngay sau khi bị con quái vật kia cắn thì cơ thể cô lại trở nên vô cùng khác thường.

    Cảm giác râm ran khó chịu lan truyền khắp vùng bụng, nhất thời khiến Cosette phải nhíu mày.

    Cô biết, bản thân đang cần thứ gì đó lấp đầy khoảng trống ấy, nhưng thứ cần thiết lại chẳng phải là dòng máu tanh quen thuộc hay những liều thuốc trong ống kim tiêm như lúc trước.

    Thứ Cosette cần, không gì khác ngoài chút đồ ăn thực sự dành cho con người trước khi đại dịch diễn ra.

    Nhưng bây giờ là thời kì tận thế, tìm kiếm một bóng người đã khó, huống hồ chi thứ cô cần chỉ là miếng ăn lót dạ?

    Nghĩ vậy, tâm trạng vừa mới phấn chấn không lâu do cô vừa mới thành công thoát khỏi vòng tay của Sirius bất chợt tan biến.

    Nếu ngay bây giờ Cosette không nhanh tìm cách, thì kết quả chết chóc cũng sẽ trở thành việc diễn ra sớm hay muộn.

    Cosette không dám chần chừ ở một chỗ quá lâu, tay cầm chắc thanh sắt lớn, dựa theo lối mòn dẫn bản thân đi vào một trong những toà nhà đồ sộ trước khi bầu trời bắt đầu đổ những giọt mưa nặng hạt.

    Vì Cosette nhận ra, ngay từ đầu khi cô bước chân ra khỏi chiếc lồng đầy những dây quấn kì lạ ấy, đám thây ma kia dù luôn không ngừng gào rú, nhào đến phía cô như thể muốn cắn xét con mồi của mình ra thành ngàn mảnh theo bản năng.

    Thì khi gặp ánh sáng, tất cả chúng đều tạm thời thụt lùi về phía sau, giúp cho Cosette có thêm chút thời gian chạy trốn khỏi đám quái vật ấy.

    Mà bây giờ bầu trời lại vô cùng âm u, khó tránh khỏi việc tạo cơ hội cho đám thây ma lộng hành ra thế giới bên ngoài nhiều hơn.

    Việc lẩn trốn và săn mồi là điều tất yếu nếu muốn sống sót, hoặc trở thành kẻ vô dụng, đau đớn chết đi lúc nào không hay.

    Luồng ánh sáng nhạt nhoà chiếu qua vài khe hở nhất định, xung quanh nơi này có rất nhiều mảnh thủy tinh vỡ nát, trên tường, trên mặt đất đều có vệt máu khô đen bám dính khắp nơi.

    Cũng nhờ đó mà cô nhìn ra được, toà nhà này lúc đầu tận thế đã trải qua khung cảnh hỗn loạn như thế nào.

    Cosette im lặng tiến về một hướng xa hơn, nhưng khi lướt ngang những căn phòng có đầy những vật dụng nằm ngổn ngang trên giá đỡ.

    Bước chân của cô bất chợt dừng lại, le lói chút hi vọng cuối cùng, Cosette chầm chậm tiến tới đồng đồ ăn có vẻ đã được vứt bỏ từ rất lâu, bắt đầu lặn lội tìm kiếm chút thức ăn còn ăn được.

    Vốn cho rằng nơi đây ít nhiều gì cũng còn nhu yếu phẩm, nhưng Cosette đã tìm rất lâu cũng không thấy có thứ gì còn sót lại.

    Điều này có lẽ là tất nhiên, đại dịch xác sống đã diễn ra từ rất lâu về trước, ngoài quần áo hay những vật linh tinh khác, thứ tất yếu như đồ ăn chắc chắn con người sẽ không bỏ qua.

    Trời ngày càng tối dần theo thời gian, cảm giác lo lắng nay đã biến thành nỗi sợ hãi.

    Cosette run rẩy rời khỏi căn phòng lớn, cô cũng không quên nhặt lấy một chiếc khăn lớn bao trùm lên cơ thể dính đầy máu khô của mình, nhanh chóng tìm một góc nhỏ an toàn rồi lặng lẽ lẩn trốn.

    Cũng bởi từ khi tỉnh dậy từ phòng nghiên cứu đã xảy ra không biết bao nhiêu chuyện, Cosette liền ngủ quên ngay sau đó.

    Chỉ là cô không biết, từ lúc cô đặt chân vô tòa nhà này, ở đâu đó ở phía xa đã có rất nhiều ánh mắt đổ dồn vào cô, âm thầm quan sát nhất cử nhất động, cho đến khi chủ chốt rằng cô là một con người bình thường, mới an tâm hạ cây súng trong tay xuống mức thấp nhất.

    Và bây giờ, bọn họ liền nhân cơ hội lúc Cosette ngủ quên bắt đầu tiến đến kiểm tra.

    Đám người ấy như thể biến thành linh hồn trong suốt, thuần thục đi lướt trên đống hành lang đổ nát vẫn không hề tạo ra bất kỳ tiếng động nào.

    Nghe có vẻ như chuyên nghiệp là thế, nhưng không ai trong số họ lại mang đến cảm giác an toàn.

    Nam nữ bọn họ đều có đủ, đều mang trên mình loại sát khí muốn giết người và đặc biệt là kẻ yếu hơn mình.

    "Để tôi để kiểm tra."

    Một thành viên nữ trong nhóm người đó nhẹ nhàng bước về phía trước, ngón tay phẩy phẩy vài ám hiệu cho đám người đằng sau hiểu, còn chính mình thì vén nhẹ mái tóc dài của Cosette ra hai bên, đặt tay chiếc cổ trắng nõn đang có một kí hiệu lớn màu đen mà các nhà khoa học đã khắc lên âm thầm kiểm tra.

    Quả nhiên ngay sau đó, gương mặt được trang điểm kĩ càng của cô ả liền hiện rõ hai chữ bất ngờ, như rằng không thể tin được những gì đang xảy ra ở trước mắt, cô ta lại một lần nữa xác minh thân phận kì lạ của cô gái tay không tất sắt này.

    Ấy vậy nhưng kết quả vẫn như cũ, đến lúc ấy mới tức khắc quay ngoắt sang nói với đồng đội.

    "Xem chúng ta tìm được gì này.

    Con nhóc được những con người còn sống sót đồn thổi từ lúc mạt thế cho đến hiện tại, vật thí nghiệm thành công nhất của các nhà khoa học trên thế giới trước khi mạt thế xuất hiện!"

    "Nhưng tại sao đến bây giờ vật thí nghiệm này mới chịu xuất hiện, hơn nữa còn mang bộ dáng thảm hại đến vậy?"

    Nếu so sánh biểu cảm của đám người ấy với cô ả vừa rồi, chắc chắn người nhìn sẽ không thể tìm ra sự khác biệt nào khác.

    Đặc biệt là tên cầm đầu, hắn bây giờ không khác gì một tên điên bắt đầu cười điên dại khiến đàn em của hắn phải run rẩy, tiếp theo vẫn không ngừng cười mà nói thêm.

    "Ai rảnh mà quan tâm chứ, hơn nữa tao nghe được nếu giết chết con nhãi này rồi rút hết máu của nó để uống, bất kỳ ai cũng sẽ mang trong mình một sức mạnh lớn đến không tưởng."

    "Chúng mày còn chần chừ gì nữa, mau giết nó đi."

    Đám đông gật đầu, nhận lệnh liền lao đến, kéo xồng xộc Cosette đang mơ màng quỳ sụp xuống đất.

    Mặc cho người thiếu nữ không ngừng giãy giụa muốn thoát ra, trên tay bọn chúng không biết từ khi nào đã lôi ra khẩu súng dài không biết cất giấu từ bao giờ, nhắm thẳng vào mái tóc mang vẻ rối loạn cười cợt, hòng để chờ tiếp câu lệnh tiếp theo để bắt đầu nổ súng.

    "Em nổ súng được chưa đại ca?"

    "Cứ làm theo những gì mày muốn, giết xong tao chỉ lấy máu thôi, còn xác của nó chúng mày muốn làm gì thì làm..."

    "Mày chắc không?"

    Tên cầm đầu vừa cười vừa nói, sơ hở không hề biết từ phía sau lưng từ lâu đã xuất hiện một bóng người mang trên mình linh hồn của quỷ dữ.

    Sirius, nét mặt cậu ta vô cảm như thể một con búp bê không hề có sự sống, thẳng thừng hỏi lại gã ta một câu, chỉ là gã chưa kịp trả lời, trên chiếc cổ to lớn ngay tức khắc đã cảm nhận được một loại cảm giác đau đớn lan truyền khắp cơ thể, hòa lẫn cùng dòng máu đỏ rực không ngừng chảy ra ngoài.

    Tròng mắt gã trợn lớn, như nói lên việc chính gã cũng không thể tin được mình sẽ chết một cách tức tưởi dưới bàn tay của kẻ điên, một trong những 'vật thí nghiệm thất bại' tàn nhẫn nhất của các nhà khoa học tài ba.

    "Xin được hỏi, thằng khốn nào chán sống vừa nói sẽ giết vợ của tôi ấy nhỉ?!"
     
    [Yandere] Bí Mật Ngày Tận Thế
    Chương 5: Trói buộc


    "Chết tiệt, con quái vật nhà mày làm cái quái gì với đại ca của chúng tao thế này?!"

    Gã đàn em đứng từ phía xa hét rống lên đầy tức giận, từng dây thần kinh nổi rõ trên da mặt gã, mất hết lí trí bắt đầu khởi động cây súng ngắn trong tay.

    Chẳng hề mảy may quan tâm đến người trước mặt mình là kẻ nào, gã đã điên tiết lao đến phía Sirius đang sải bước về phía con mồi mà bọn gã đã nhắm tới, trực tiếp hướng thẳng nòng súng vào đầu con quái vật ấy, không chút do dự bắt đầu nổ ra phát súng đầu tiên.

    "Mày đi chết đi!!!"

    Đoàng một tiếng, viên đạn trong phút chốc liền bay chuẩn theo hướng mục tiêu đã được đề ra.

    Nhưng đích đến nào phải đầu của cậu ta nữa, chỉ nghe được một tiếng vụt qua, viên đạn bất chợt theo sự chi phối bởi sức mạnh tinh thần liền quay ngược lại nhắm thẳng vào chiếc đầu gã, mạnh mẽ mà cắm thẳng vào.

    Sirius không quá bất ngờ vì hành động ngu ngốc này của đám con người ngu ngốc ấy, đôi mắt vẫn hiện rõ vẻ thờ ơ như cũ, chỉ là trên môi lại để lộ ra một nụ cười vô cùng quỷ dị.

    Thỏa mãn tận hưởng khoảnh khắc gã ta bị chính viên đạn của mình giết chết, trợn lớn con ngươi như không thể tin được những gì đang diễn ra trước mắt, từ từ gục xuống rồi cũng nằm im bất động như tên đại ca không sợ trời không sợ đất kia.

    "Máu của mày hôi thật."

    Mùi máu nồng đậm bay thoang thoảng trong không khí, cậu liền nhíu mày tỏ vẻ khó chịu, lại liếc mắt nhìn đám người vừa rồi còn canh giữ Cosette nay đã biết điều lùi về sau.

    Mỉm cười hỏi thăm:

    "Tôi lỡ tay giết chết hai người bạn của mọi người rồi, sẽ không có vấn đề gì chứ?"

    "Không... không.

    Thật sự có vấn đề!"

    Một tiểu đội khiến hàng ngàn người phải khiếp sợ, bây giờ lại trở nên yếu thế trước một con quái vật từng được xem là vật thí nghiệm thất bại.

    Trông thật bẽ mặt, nhưng bọn chúng cũng không còn cách nào khác sau khi tận mắt chứng kiến cảnh tên đại ca và đồng bọn chết dưới tay cậu, ngoan ngoãn chấp nhận sự thật, thuận nước đẩy thuần hùa theo ý cậu ta muốn mà làm.

    "Thật tuyệt khi nghe điều này."

    "Còn bây giờ, trả vợ lại cho tôi được chưa?"

    "Trả, nhất định sẽ trả!"

    Bọn chúng đồng thanh trả lời, không dám chần chừ lâu cũng nhanh chóng lùi về một hướng khác nhằm tách xa bản thân khỏi bàn tay tử thần.

    Sợ rằng sẽ chọc giận cậu thêm một lần nữa, vậy nên lúc rời đi không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, chỉ để lại phía sau một người thiếu nữ đang sợ hãi lùi về một góc, run rẩy né tránh mọi hành động hỏi thăm của cậu thiếu niên trẻ tuổi.

    "Làm ơn đừng đến gần tôi...."

    Đối diện với lời cầu xin của cô, Sirius chỉ trầm mặc không trả lời, thế nhưng sau tất cả, hết thảy điều này càng làm cô thấy sợ hãi hơn, cố gắng nép mình để tránh xa mọi hành động tiếp cận từ người đối diện.

    Cosette ôm chầm lấy đầu mình, hoảng loạn nhìn bước chân của cậu đang đến gần trước mặt.

    Cô muốn chạy trốn, nhưng lại sợ kết cục của mình cũng sẽ thảm hại như hai gã kia, thế là không nén được nước mắt, chực chờ chảy xuống hai bên gò má, nhắm chặt mắt chờ đợi giây tiếp theo cậu sẽ giết chết mình bằng cách nào đó mà chính cô cũng không dám nghĩ tới.

    Làm sao đây, cô gặp lại cậu rồi, con quái vật ấy chắc chắn sẽ không tha cho cô đâu!

    "Xin đừng giết tôi... tôi sai rồi, tôi không dám trốn nữa..."

    Biểu cảm khi đối diện với cậu ngay cả một cái liếc nhìn cũng không thèm trao, khiến cho Sirius vốn đã tức giận vì hành động chạy trốn ngu ngốc của cô nay lại càng dâng trào hơn.

    Biết rõ Cosette không hề có năng lực phòng vệ hay thậm chí còn có thể gặp bất kỳ loại nguy hiểm nào, vậy nên kể cả khi đi vào giấc ngủ, cậu vẫn luôn kề sát theo cô không rời nửa bước.

    Nhưng thử hỏi mà xem, cô đã làm ra cái trò gì đây?

    Nếu vừa rồi cậu không xuất hiện kịp thời, có phải cô đã mãi mãi chết đi dưới tay đám con người ngu ngốc kia rồi không?

    "Tại sao lại trốn khỏi tôi?

    Cosette, trả lời tôi đi, vì sao chị lại muốn bỏ tôi lại một mình?!"

    Đôi mắt đỏ rực bao trọn cả cơ thể cô vào mắt, giọng nói gằn lên như thể cậu ta đang hết sức kiềm chế bản thân để không làm hại đến Cosette.

    Sự tức giận mạnh mẽ toát ra từ thân hình thiếu niên nhỏ bé, không cho cô lấy một cơ hội chạy thoát liền vây chặn mọi không gian xung quanh, chèn ép cô vào trong lồng ngực lạnh toát của mình, kề sát tai cô hỏi nhỏ.

    "Vì tôi không phải là con người sao?"

    "Không... không phải..."

    "Vậy lí do là gì?"

    "Vì tôi sợ khi cậu thức dậy... sẽ không kìm được mà một lần nữa nổi điên rồi giết chết tôi."

    Ngay tức khắc, câu nói vô tình ấy lại khiến Sirius nhận ra hành động của mình đã quá mức đường đột.

    Đôi tay đang gì chặt trên đôi vai cũng dần dần được thả lỏng, rắn rỏi di chuyển lên mái tóc rối bời nhẹ nhàng vuốt ve, thay đổi một bên chân quỳ trên nền đất, thuận thế ôm trọn người thiếu nữ đang run rẩy sợ hãi kia vào lòng.

    Cảm nhận được trái tim Cosette vẫn đang đập từng nhịp, mùi hương và hơi ấm quen thuộc trực tiếp gây vương vấn vào trong tâm trí của kẻ điên này, kéo thẳng cậu về lại với hiện thực tàn khốc.

    Rằng tất cả hết thảy đều là do cậu mà ra, nếu ngay từ đầu Sirius không mất kiểm soát lao đến rút máu cô bằng phương án không tự nguyện cùng đau đớn nhất, thì đã không có chuyện cô sợ hãi cậu đến tận xương tủy rồi dùng mọi cách để chạy trốn khỏi cậu thế này.

    "Đừng khóc, tôi thề sẽ không làm hại chị thêm một lần nào nữa.

    Tin tôi, được không?"

    Bây giờ hay tương lai cũng vậy, tôi thề sẽ bảo vệ nàng thơ của mình bằng mọi giá.

    "Cậu sẽ không giết tôi chứ?"

    "Sẽ không."

    "Kể cả khi tôi giết cậu, phản bội cậu rồi chạy trốn ư?"

    "Chị sẽ không bao giờ chạy thoát khỏi tầm ngắm của tôi đâu, sẽ không bao giờ."

    Cúi đầu liếm nhẹ đi chút nước mặn chát trên khóe mi, đôi mắt Cosette ngỡ ngàng khi vô tình nhìn thấy sự chiếm hữu rõ rệt trong ánh mắt nóng cháy của cậu.

    Hệt như câu nói trên không phải là một trò đùa, thậm chí còn là một lời thề, ước định cho một cuộc tình vĩnh cửu mà không ai có thể cướp đoạt.

    "Bọn chúng muốn giết chết chị, tôi có thể cản.

    Nhưng nếu chị muốn rời xa tôi, tự tay tôi sẽ giết chết chị rồi đem cơ thể này đi làm vật trưng bày."

    Sirius thỏa mãn nhìn cô gái đang vô cùng ngoan ngoãn trong vòng tay mình, khác hẳn với những hành động phản khác của trước đây.

    Cosette giờ đây thậm chí còn không dám thở mạnh, một câu chửi rủa cũng không dám tuôn ra, cũng bởi cô sợ cậu sẽ tức giận mà trực tiếp giết mình hệt như những gì cậu đã nói.

    "Ngủ với tôi, yêu tôi, ở bên tôi.

    Nếu không tình nguyện đồng ý, chị đã hiểu kết cục của chị là gì rồi mà, đúng chứ?"

    Cosette liên tục gật đầu, dù sao cô cũng không còn cách nào khác để trốn khỏi cậu nữa rồi.

    Giờ đây chỉ có thể giả vờ ngoan ngoãn nghe lời cậu một chút, thì may ra sau này còn tìm được cơ hội chạy trốn khác.

    "Nếu ngay từ đầu chị ngoan ngoãn như thế này thì có phải hơn không?"

    Khoảng cách cả hai gần đến mức làm cho cả đôi bên phải nghẹt thở, càng làm rõ lên ánh mắt chiếm hữu của cậu dành cho Cosette hơn bao giờ hết.

    Thoáng chốc, nó lại khiến cô sững người trong chốc lát, bởi một loại cảm giác quen thuộc đang không ngừng lan truyền trong trí óc.

    Cách nhìn này, hành động mân mê và lời lẽ đanh thép này.

    Dường như... cô đã từng được đối xử như vậy ở đâu đó rồi!

    "Cậu... rốt cuộc là ai?"
     
    [Yandere] Bí Mật Ngày Tận Thế
    Chương 6


    Như thể muốn cự tuyệt sự kì vọng của cô, Sirius vậy mà lại không trả lời dù chỉ là một câu.

    Cậu chỉ im lặng, ánh mắt không tập trung nhìn vào những vết thương đang rỉ máu trên người Cosette, đầu lưỡi không kìm được liếm hết toàn bộ.

    "Đau..."

    Hô hấp của Cosette càng lúc càng trở nên gấp gáp, dây thần kinh căng cứng theo cảm giác kì lạ mà cậu mang lại.

    Mặc dù biết việc liếm láp này không đau như lúc đầu khi bị cậu cắn, nhưng đối với cơ thể vừa mới ra khỏi lồng kính, quả thật đã quá mức chịu đựng rồi.

    "Biết tội của mình chưa?"

    Mắt thấy Sirius đã dần bình tĩnh lại, trong cuống họng cũng không còn vẻ căng tức như lúc đầu, cô mới có thể lấy hết can đảm gật đầu vài cái, khoé môi bị rách bắt đầu nỉ non vài tiếng xin lỗi.

    "Xin lỗi cậu... tôi không dám nữa..."

    "Biết hay chưa, để tôi còn biết đường phạt chị?"

    Sirius ngay lập tức bẻ cong câu trả lời không mấy thành thực kia, đầu óc mưu mô đến mức khiến người ta cảm thấy sốt sắng, tuy vậy, cậu vẫn là không muốn trêu chọc cô quá lâu.

    Khoé môi nhếch lên một đường đầy yêu nghiệt, vui vẻ khi nhận được câu trả lời thích đáng, đúng như sự kì vọng của con quái vật đang ngủ say trong người.

    "B..biết rồi..."

    "Chị thật ngoan."

    "Nếu ngoan... thì cậu đừng giết.. tôi nhé?"

    "Còn tuỳ."

    "Nếu chị dám bỏ tôi đi, tôi nhất định sẽ giết chị."

    Suy nghĩ non nớt bị cậu phũ phàng cắt đứt, Cosette run rẩy đến kinh người, vậy có nghĩ là... nếu cô dám làm trái ý cậu.

    Cậu sẽ giết cô?

    Nhưng thực sự, cô không muốn chết.

    Tay vô thức nắm lấy ngón áp út của Sirius, lén lút nhìn vào đôi mắt không rõ tròng đen mà ngược lại còn rất mờ đục từ người đối diện.

    Với Cosette, hiện tại dù có bị cậu doạ đến mức thất thần cả đầu óc, thì cô cũng không có quyền lên tiếng, không còn lựa chọn nào khác nữa rồi.

    "Đừng sợ, có tôi ở đây, cả thế giới sẽ không làm được gì chị đâu."

    "..."

    "Đi, tôi dẫn chị ra khỏi nơi dơ bẩn này."

    Sirius không có 'trái tim', vốn không thể đập như người bình thường, nhưng cậu nói được làm được, lí do rất đơn giản, cậu không muốn cô phải cắn răng chịu đựng một mình.

    Cũng là dưới đôi mắt đang hoang mang không hiểu chuyện gì xảy ra của Cosette, Sirius như một chỗ dựa vững chắc, nhanh chóng kéo cô ra khỏi viện nghiên cứu đã mang vẻ hoang tàn từ lâu.

    ---------
     
    Back
    Top Dưới