Cập nhật mới

Ngôn Tình Ý Tưởng Không An Phận - Xuyên Lan

Ý Tưởng Không An Phận - Xuyên Lan
Chương 161


Dù sao thì anh cũng đã bị vỡ tới mức nghiêm trọng rồi, so với linh hồn thì lại càng giống một tia ý thức đang giãy giụa hơn, vẫn cứ luôn bơi không mục đích, không hòa mình với chính mình lúc còn là một thiếu niên, anh tan rã là được rồi, làm cho cô tất cả những gì mà mình có thể làm được, bảo vệ cho cơ thể trẻ tuổi này, anh có ở đây hay không, hoặc là anh đang ở đâu, thì có gì quan trọng đâu kia chứ.

Cậu học sinh cấp ba Thẩm Diên Phi có thể dành tình yêu thương tốt hơn cho Tuệ Tuệ, người mà hiện giờ cô đang một lòng một dạ yêu thích, cũng là đàn anh cùng trường chưa bị nhiễm bẩn của cô.

Không cần biết cô vì lý do gì mà lại trở về lứa tuổi này, có phải là có liên quan gì đến cái chết của anh hay không, anh không có đủ tư cách để suy nghĩ nhiều về việc đó. Cô tốt như vậy, nên có được người yêu thuần khiết nhất, quên đi những chuyện tồi tệ đã qua.

Thẩm Diên Phi rũ mắt, múc thìa cháo bí ngô ngọt đã nấu xong ra, thổi nguội rồi đút cho cô ăn, trong lúc lực chú ý của cô bị dời đi, anh phóng túng lòng tham của mình, nhìn chằm chằm vào cô, lau đi vết ẩm ướt ở khóe miệng của cô, nắm lấy ngón tay của cô, run rẩy một cách cực kỳ khẽ khàng, không để cho cô phát hiện ra.

Khương Thời Niệm bất ngờ ngước mắt nhìn anh: "Ngon quá đi mất! Anh còn có cái gì là không biết nữa không…"

Cô gái trẻ yêu thích một cách thẳng thắn và mãnh liệt như vậy.

Anh cong môi, che đi đáy mắt đang phiếm đỏ.

Cứ coi như đó là dành cho anh.

Anh lại ác liệt thêm một lần nữa, tham lam thứ tình cảm mà cô dành cho anh trong phút giây này.

Khương Thời Niệm dựa theo hóa đơn mà chuyển tiền tới số tài khoản của nhà họ Khương, một đồng cũng không thiếu, gửi tin nhắn có thái độ rõ ràng đoạn tuyệt quan hệ với ba mẹ nuôi của mình, cô suy nghĩ một lúc, vẫn là thông báo cho họ biết con gái ruột của nhà họ Khương vẫn còn sống, còn việc đi đâu để tìm kiếm, tìm kiếm như thế nào, có tin hay không thì đều không liên quan gì đến cô nữa.

Sau khi làm xong những việc này, cô lại đứng ngồi không yên, chờ đợi người nhà họ Khương đến gây sự, nhưng đã qua suốt mấy ngày liền, nhà họ Khương vẫn im hơi lặng tiếng, thỉnh thoảng nghe thấy những bạn học có gia thế tương đương nhắc tới, cô mới ngoài ý muốn mà biết được rằng, nhà họ Khương ấy vậy mà lại khẩn cấp rời khỏi Bắc Thành rồi, chuyển nhà ra nước ngoài sinh sống, nghe đồn là bọn họ đều rất vội vàng hoảng hốt, giống như là đang chịu sự uy h**p từ người nào đó vậy.

Đầu mùa đông, tuyết rơi, trường THPT số 1 Bắc Thành được phủ lên một lớp tuyết vô cùng mỏng manh, Thẩm Diên Phi nắm lấy tay cô trong khu rừng không ai biết đến, cúi người xuống và thành tâm hôn nhẹ lên hàng mi của cô: "Tuệ Tuệ sẽ không bao giờ bị thương nữa."

Trong lòng Khương Thời Niệm vẫn còn ghi nhớ một chuyện khác, một mốc thời gian, là tại ngày hội thể thao liên kết giữa các trường lúc đó, bị Tưởng Huân vừa mới về nước nhận ra, từ đó trở thành cơn ác mộng, cũng hại Thẩm Diên Phi gần như bị hủy hoại cả cuộc đời và bỏ lỡ cô suốt bao nhiêu năm trời.

Cô đã tránh đi tất cả những thời cơ có thể gặp gỡ với người đàn ông đó, không biết là điểm nút then chốt nhất này, có thoát được hay không, mắt thấy ngày đó đang tới gần, cô đã nghĩ đến vô số cách để thay đổi quỹ đạo, không dám nói với Thẩm Diên Phi một chữ nào cả, cô đã quá hiểu rõ rằng một khi anh biết được sự tồn tại của Tưởng Huân thì chắc chắn sẽ tìm mọi cách, không tiếc giá nào đi liều mạng với hắn.

Ba ngày trước khi khai mạc ngày hội thể thao, Khương Thời Niệm đã viết sẵn giấy xin nghỉ, mà tiếp đó, cô không có bất kỳ sự chuẩn bị tâm lý nào, nhìn thấy tin nhà họ Tưởng bị cơ quan công an chính thức lập biên bản điều tra ở trong bản tin thời sự ùn ùn kéo tới, chi trưởng của nhà họ Tưởng cũng lần lượt rớt đài, một trong những người làm chủ của chuỗi thương mại của Bắc Thành năm nào, tòa nhà đồ sộ đổ sụp xuống, đúng người đúng tội.

Nhà họ Tưởng không còn năng lực để hoành hành bá đạo nữa rồi...

Ông trời có mắt, nguy hiểm được giải trừ rồi, phải không?!

Chân của Khương Thời Niệm gần như là mềm nhũn, áo khoác cũng không mặc, đón gió mùa đông xông lên sân tập của lớp thể dục tìm Thẩm Diên Phi, rất nhiều người nhìn thấy cô tới, cũng không cảm thấy ngạc nhiên gì, đã tập thành thói quen mà cười nói trêu đùa, cô không nghe thấy, một lòng chạy đến trước mặt thiếu niên của mình, có quá nhiều lời muốn nói nhưng lại không nói nên lời, chỉ là mồ hôi nhễ nhại mà cười.

Gió làm tóc mai cô phất lên, lướt qua mi mắt lấp lánh trong suốt, Thẩm Diên Phi trắng trợn cởi áo khoác ra, phủ lên người cô trong các loại tiếng kêu, anh chậm rãi gạt lọn tóc vụn của cô sang một bên, ngón tay trân trọng mà thương yêu cọ cọ lên trán của cô, khom lưng nhìn thẳng vào cô, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì cả, ánh mắt tinh tế miêu tả ngũ quan của cô, giống như là nhìn thế nào cũng không thấy đủ mà quyến luyến nhìn chằm chằm vào cô, nhấc khóe môi lên hỏi cô: "Chuyện gì, làm cho Tuệ Tuệ nhà ta vui vẻ như vậy?"

Khương Thời Niệm lấy tay che môi lại, khóe mắt trong suốt, ghé vào bên tai anh, nói: "Có thể an an ổn ổn cả đời với anh rồi…"

Tay phải của Thẩm Diên Phi đặt ở trong túi đồng phục, lại một lần nữa nhấn tắt đi chiếc điện thoại di động đang rung, vẻ mặt vẫn không hề có chút thay đổi nào, chỉ có mi mắt rơi xuống tiết lộ ra một tia lãnh ý.

Dòng chính của nhà họ Tưởng sa lưới, tội ác tày trời, mức độ hình phạt tự nhiên sẽ không thấp, nhưng Tưởng Huân vừa mới về nước, chưa tới mười tám tuổi, đối với chuyện ác của cha mình thì tham dự không sâu, trước mắt còn chưa bị cảnh sát mang đi.

Mà có một số tin tức, ở trên vị trí như vậy của hai nhà họ Tưởng và nhà họ Thẩm, không có khả năng giấu diếm toàn bộ, là chuyện anh tiết lộ manh mối phạm tội cho Thẩm Tế Xuyên, trong phạm vi rất nhỏ, là được người khác biết tới, mà một trong số những người biết tới chuyện này, có bao gồm cả Tưởng Huân sắp tan cửa nát nhà.

Tưởng Huân còn không biết sự tồn tại của Tuệ Tuệ, thâm cừu đại hận đều ở trên người một mình anh, bắt đầu từ ngày hôm qua, đã cuồng loạn tìm anh, ý tứ ngươi chết ta vong rất rõ ràng.

Báo cảnh sát ư? Mấy ngày sau thả ra, vẫn là cục diện giống như vậy, đến lúc đó hận ý của Tưởng Huân lại thêm tích lũy, hiểu rõ càng sâu, càng phát hiện thêm được nhiều điều, có một tia nguy hiểm bị chuyển dịch sang cô, đều không thể cho phép.

Ngoại trừ chính mình, anh không thể tin tưởng bất cứ ai có thể đảm bảo sự an toàn của Tuệ Tuệ.

Có lẽ rốt cuộc cũng là trăm sông đổ về một biển, trận đấu này không thể tránh khỏi, chỉ là lúc này đây, là do anh chủ đạo, anh ít nhất cũng muốn bảo vệ thính giác của mình, giữ được sức khỏe tốt, không thể để Tuệ Tuệ sau này phải kết hôn với một người khuyết tật bị chỉ trỏ được.

Trong lòng Khương Thời Niệm tràn đầy sự nhẹ nhõm sáng sủa, xé bỏ tờ giấy xin nghỉ đã chuẩn bị sẵn từ trước, đi tham gia đại hội thể thao đã không còn nguy cơ như thường lệ.

Trong sân vận động trong nhà, lễ khai mạc ở phía trước như lửa như trà, ở dãy khán đài, người xem ngồi đến đen kịt một mảnh, cô lặng lẽ rời khỏi phạm vi lớp học trong tiếng hoan hô đinh tai nhức óc, đi đến hàng cuối cùng của khán đài, ngồi xuống bên cạnh thiếu niên anh tuấn nhất toàn trường.

Anh rất ít khi mặc đồ thể thao, một thân đen trắng đẹp trai quá mức, cô đỏ mặt nhìn mãi không thôi..

Thẩm Diên Phi nghiêng đầu cười, ánh mắt từ đầu đến cuối đều đặt lên mặt cô, sự dịu dàng bày ở phía trước, tất cả tuyến phòng ngự đều bị đánh tan, bẻ gãy tất cả gân cốt sự si mê quyến luyến của thân thể này, đều bị vùi sâu tại nơi sâu nhất không ai biết đến.

Chính là ngày hôm nay phải không?

Giải quyết xong Tưởng Huân, anh nên rời đi rồi, càng ở lại, càng tham lam.

Trong trường hợp đại hội thể thao như vậy, niềm vui sáng ngời của cô bây giờ, tất cả đều thuộc về anh của thời thiếu niên, dựa vào cái gì mà dính máu bẩn của hắn.

Trên sân bùng nổ tiếng hoan hô, âm nhạc chấn động cả màng nhĩ, Khương Thời Niệm dường muốn nói chuyện với Thẩm Diên Phi, cổ họng lại đau đớn cũng không nói rõ, dứt khoát buông tha, quay đầu đi xem biểu diễn, bàn tay của cô bỗng nhiên bị anh giữ lại, trong sự cuồng hoan của cả thế giới, anh mở lòng bàn tay mềm mại của cô ra, dùng đầu ngón tay chậm rãi viết chữ lên trên đó, giống như là cố ý, viết không liền mạch như vậy, lúc ban đầu cô không rõ ràng phân biệt được nét bút.

Thẩm Diên Phi giơ tay lên, chậm rãi thu lại, đổi điện thoại đánh máy cho cô xem: "Tuệ Tuệ, giáo viên tìm anh, muộn một chút anh sẽ trở về."

Cô gật đầu đáp ứng, cười tủm tỉm phất tay với anh, nhìn anh đứng lên, một bóng tối che khuất cô, cô không thấy rõ sắc mặt của anh trong một khoảng thời gian rất ngắn ngủi, chỉ cảm thấy người cô yêu nhất, từng tấc từng tấc yên tĩnh chìm xuống, trái tim cô đột ngột trở nên trống rỗng, ngay lập tức, anh từng bước từng bước đi ra khỏi thông đạo của khán đài, cuối cùng lại dừng lại, xoay người quay đầu lại, bình tĩnh nhìn cô thật lâu, trong ánh sáng xen kẽ với bóng tối, mỉm cười với cô.

Khương Thời Niệm theo bản năng muốn đuổi theo anh, cùng anh đi xử lý công việc, nhưng lễ khai mạc lúc này đã kết thúc rồi, các hạng mục chính thức bắt đầu, trên khán đài một mảnh hỗn loạn, chặn đường cô, lúc cô rốt cục có thể đi ra ngoài, Thẩm Diên Phi đã không còn nữa.

Các bạn cùng lớp đang gọi cô, tiếp theo là hạng mục tiếp sức chạy nước rút, cô bị buộc phải hoàn hồn, bị lôi kéo đi thi đấu, không hiểu sao cảm giác hoảng hốt và tủi thân lại dâng lên, mới ý thức được rằng lúc này Thẩm Diên Phi đã đi rồi, hoàn toàn không nhìn thấy cô chạy bộ nữa.

Có chuyện gì gấp gáp như vậy, nhất định phải là lúc này hay sao...

Khương Thời Niệm tâm trạng không yên chạy xong, vừa kết thúc đã đi lấy túi, tìm điện thoại di động gọi điện thoại cho Thẩm Diên Phi, anh không nghe máy, cô mặc quần áo một cách qua quýt, ngồi ở một góc, cúi đầu thở hổn hển, bàn tay đặt cùng một chỗ bất giác xẹt qua lòng bàn tay, lặp lại chữ anh đã viết trước đó.

Là cái gì...

Cảm giác rất quen thuộc.

Khương Thời Niệm lặp lại nét chữ mà anh cố ý viết ngắt quãng, liều mạng nửa ngày, giống như là đề hồ quán đỉnh (1), có chút bủn rủn mà bật cười, là bốn chữ: "Đừng làm ngơ anh."
 
Ý Tưởng Không An Phận - Xuyên Lan
Chương 162


Là Thẩm Diên Phi mà em sợ hãi và ghét cay ghét đắng.

Là Thẩm Diên Phi mà cho đến khi hồn phi phách tán, cũng cho rằng em hận anh sâu đậm.

Em còn nhận ra anh chứ.

Còn nhớ anh không.

Nước mắt Khương Thời Niệm tuôn trào, trên mặt bị ý lạnh bên ngoài sân vận động ngưng tụ lại, trong lòng đau đến nỗi như bị đao khuấy, mờ mịt đứng trong cơn tuyết không biết đã bắt đầu rơi xuống từ lúc nào, cắn chặt mu bàn tay để bóp nghẹt tiếng khóc run rẩy của mình.

Làm sao cô có thể đến lúc này mới nhận ra anh!

Thế nhưng anh lại vẫn luôn rõ ràng... Rõ ràng linh hồn trong cơ thể của cô, rốt cuộc là ai.

Những gì anh thực sự nghĩ là...

Có lẽ đời này, vẫn là anh chưa bao giờ từng tồn tại, tốt hơn cho em cũng nên.

Chỉ cần em vô ưu vô lo, anh ẩn mình hoặc là trở về với cát bụi thì cũng có quan hệ gì đâu, rốt cuộc kiếp này, anh có thể cho em những điều tốt nhất, cũng bao gồm cả chính con người chưa từng bị vấy bẩn và tốt đẹp nhất của anh.

Tất cả các cuộc điện thoại mà Khương Thời Niệm gọi cho Thẩm Diên Phi đều không có ai bắt máy, gọi cho Hứa Nhiên, cậu ta cũng hoàn toàn không biết gì cả, chỉ nói hai ngày nay thẩm Diên Phi có rất nhiều điện thoại, anh luôn lặng lẽ tắt đi, ngẫu nhiên có nghe qua một lần, giọng nói của đối phương âm u điên cuồng, giống như hung thủ b**n th** trong phim hình sự vậy.

Khương Thời Niệm lạnh đến run rẩy không ngừng, giẫm lên dấu vết một cước sâu một cước nông ở trong tuyết, là Tưởng Huân...

Cho tới bây giờ cũng không có chuyện ông trời mở mắt, ông trời làm sao có thể phù hộ cho cô là người chưa từng bị vận mệnh thiên vị, từ đầu đến cuối nghiêng về phía cô, không tiếc tất cả che chở cho cô, chỉ có Thẩm Diên Phi khảm mình trong bóng tối.

Nhà họ Khương, nhà họ Tưởng, đều là do anh yên lặng xử lý, trước khi cơn bão ập đến trên người cô, anh cũng đã dựng lên lá chắn để che chở cho cô, cuối cùng chỉ còn lại Tưởng Huân còn chưa tìm được cô, ném tất cả cừu hận càng thêm nghiêm trọng về phía anh.

Kiếp trước, tai phải của anh bị phế bỏ, ở trong vụ nổ đồng quy vu tận với Tưởng Huân.

Lần này thì sao, anh muốn làm gì đây!

Khương Thời Niệm trượt chân, nửa quỳ gối trong tuyết, cô đứng lên tiếp tục chạy về phía trước, băng giá đầy người bị gió lạnh thổi tan, biến mất trong trời đất lạnh lẽo.

Cô nhớ tới trước khi anh đi đứng sau bóng người hỗn loạn, cong môi cười với cô, giống như là đang nói lời tạm biệt.

Anh muốn bảo vệ cô, cũng phải bảo hộ chính bản thân anh - người được cô thích chính là bản thân anh của thời niên thiếu, duy chỉ có linh hồn ngàn vạn vết nứt kia, muốn sau khi quét sạch hết thảy chướng ngại cho cô, vô thanh vô tức mà biến mất.

Linh hồn không được yêu thương sẽ ra đi.

Từ nay về sau, cho dù cô lên trời xuống đất, cũng sẽ không bao giờ tìm được Thẩm Diên Phi vì cô mà đau khổ hai đời.

Khương Thời Niệm cất tiếng khóc thật to, anh thông minh như vậy, vì sao lại cố tình ngốc nghếch như thế, anh cho rằng sau khi cô sống lại kịch liệt và thiên vị là vì ai?

Cô thở hổn hển, cười khổ trong nước mắt.

Không phải là anh quá ngu ngốc...

Là anh ở một mình trong tuyệt vọng quá lâu, là cô lạnh lùng căm hận kháng cự giãy dụa như vậy, làm cho anh tin tưởng vững chắc, anh vĩnh viễn sẽ không được lựa chọn, mặc dù như vậy, anh vẫn nghĩa vô phản cố (2) như cũ.

(2) Nghĩa vô phản cố: Đại loại là vì chính nghĩa, đạo nghĩa mà không do dự, không quay đầu nhìn lại.

Khương Thời Niệm dựa vào trực giác, chạy tới ngọn núi từng là trại hè, dọc theo đường đi tài xế bị dọa sợ không nhẹ, luôn ở trong gương chiếu hậu nhìn cô gái đang nghẹn ngào nức nở thúc giục nhanh lên như nhập ma chướng này, chờ đến gần rìa núi, bắt đầu xuất hiện rất nhiều xe sang đắt tiền, Khương Thời Niệm ý thức được đã xảy ra chuyện gì rồi.

Cô xuống xe và lao vào trong, tuyết trắng dưới chân cô phát ra âm thanh giống như tiếng khóc nức nở.

Trong núi rừng rậm, cành cây khô héo, tuyết rơi tung bay, che đi biểu cảm của người khác, Thẩm Diên Phi tựa vào một cái cây cách xa ồn ào, cúi đầu nhìn bàn tay của mình, ngón tay vô thức cào qua ngón áp út tay trái trống rỗng, lúc này đây, không có chiếc nhẫn nào có thể đeo lên được nữa rồi.

Anh cười cười, máu theo kẽ ngón tay nhỏ xuống tuyết trắng tinh khiết, thấm ra từng cái lỗ đỏ tươi.

Một ngày nào đó sẽ đeo nó, chỉ là anh không thể tận mắt nhìn thấy nó mà thôi.

Đáng tiếc, cái thân thể cô quan tâm như vậy, vẫn bị anh làm bị thương, nhưng so với khuyết điểm chung thân của kiếp trước, đã tốt hơn rất nhiều, mong cô không nên tức giận.

Ngón tay cứng đờ của Thẩm Diên Phi giật giật, nhìn thoáng qua bóng dáng những người lắc lư ở nơi xa xa, là hạng mục cuối cùng mà anh giao dịch với Thẩm Tế Xuyên, anh xử lý Tưởng Huân người này, Thẩm Tế Xuyên xử lý phần công việc cuối cùng phía sau, để cho tên cặn bã mất đi năng lực hành động kia, về sau chỉ có thể kéo dài hơi tàn mà sống sót qua ngày, tự sinh tự diệt, rốt cuộc cũng không uy h**p tới sự an toàn của Tuệ Tuệ được nữa.

Anh đi lên phía trước một bước.

Kết thúc rồi, đến lúc phải trả lại rồi.

Nhanh chóng trả lại bạn trai của Khương Tuệ, cô không tìm được anh thì sẽ sốt ruột.

Anh hơi nhíu mày, thân ở trong núi tuyết rơi, trán cũng thấm mồ hôi, thì ra cho dù là một tàn hồn rách nát, muốn chủ động tách rời tiêu tán, cũng sẽ đau như vậy.

"Tuệ Tuệ..."

Thanh âm rất thấp thì thào, mang theo một chút ý cười dịu dàng.

"Thật ra anh cũng không tệ như vậy, có phải hay không."

Phía sau anh lưu lại dấu chân chìm sâu dưới đáy tuyết, sống lưng gầy gò cao ngất của thiếu niên mơ hồ phát run.

Có thứ gì đó cứ thế xé rời, đau đến khó có thể thừa nhận được.

Trong tai dần dần trở lên lẫn lộn mơ hồ của Thẩm Diên Phi, nghe được có người loạng choạng thất tha thất thểu chạy như điên về phía anh, tiếng gọi rất khàn, rõ ràng không phân biệt được những lời kia là gì, "đau lòng" lại là bản năng lớn nhất nổi lên từ tận xương tủy của anh.

Anh cười tự giễu, đến lúc này rồi còn đang ảo tưởng gặp cô.

Tiếp tục đi về phía trước, đầu gối có chút không chịu nổi, anh suýt nữa quỳ gối trong tuyết.

Còn một chút... Lại nhẫn nhịn một chút là sắp tách ra được rồi, là có thể hồn phi phách tán, trả lại thân thể này cho thiếu niên vốn chân thành yêu cô.

Khi Thẩm Diên Phi lung lay sắp đổ, bước chân phía sau rốt cục cũng nhào tới gần trước mặt trong gang tấc, tay cô gái không ngừng phát run, chạm vào thân thể lạnh giá của anh, nhiều khí lực sụp đổ như vậy, đến thời khắc chân chính tìm được anh ôm lấy anh, ngược lại lại là động tác cẩn thận và nhẹ nhàng nhất.

Thần hồn bị bóc tách đến máu chảy đầm đìa được túm lấy, dùng thân thể ấm áp của thiếu nữ bao vây trở về, anh chấn động đứng không vững, chậm rãi ý thức được, không phải do anh tưởng tượng, mà là Tuệ Tuệ thật sự ở nơi này.

Cô đến để bắt anh đi rồi.

Anh vậy mà vẫn còn có thể gặp cô.

Xa xa, tiếng người nói ồn ào, tiếng còi xe cứu thương vang vọng khắp núi, nhưng trong khu rừng khô trắng này, chỉ còn lại tiếng hít thở và nhịp tim gấp gáp quấn quýt lấy nhau.

Thẩm Diên Phi xoay người, muốn nhìn cô một cái, vẻ mặt của Khương Thời Niệm bình tĩnh ngoài ý muốn, cô nâng cao tay, v**t v* vết máu dính trên mặt anh, nhẹ giọng hỏi: "Có đau không?"

Anh mỉm cười lắc đầu.

Ánh sáng trong đáy mắt cô nứt thành vô số ngôi sao, cũng muốn cười với anh, nhưng khóe môi run rẩy, như thế nào cũng không câu được một độ cong đẹp mắt: "Em hỏi anh, tan xương nát thịt, có đau không?"

Một đoạn sao băng xẹt qua đêm tối, đóng băng đông cứng trong vạn kỳ tịch mịch, giống như dài đến luân hồi chuyển thế, cũng ngắn đến mức không quá một cái chớp mắt, ngôi sao băng kia ở trong thế giới hoang vu bức bách của một người kích nổ, nổ tung tất cả dòng sông dài bị đóng băng.

Thẩm Diên Phi kinh ngạc nhìn cô, trên môi không còn nhiều màu máu được lau đi, chỉ còn lại vẻ tái nhợt.

Tận mắt nhìn thấy phản ứng này của anh, một tảng đá lớn treo trong lòng Khương Thời Niệm mới nặng nề rơi xuống, cô không cần nhẫn nhịn nữa, ôm lấy eo anh làm càn mà gào khóc: "Anh vẫn còn ở đây, không đi có phải không... Em đã bắt kịp rồi, em đã bắt được anh rồi, có phải không?!"

Cô mạnh dạn ôm lấy thân thể anh, gần như là nghiến răng nghiến lợi: "Thẩm Diên Phi, anh đã sớm nhận ra em rồi, anh đoán xem vì sao em lại trở lại lứa tuổi này! Nếu em hận anh như vậy, không phải là nên cảm thấy may mắn rằng anh chết không toàn thây, sẽ không bao giờ xuất hiện nữa! Em nên lấy di sản mà anh để lại để tiêu xài, tìm bảy hoặc tám người đàn ông mới nghiêm túc yêu đương rồi kết hôn, quên anh sạch sẽ! Cho dù có ngày em chết đi, thì nơi mà em muốn đi cũng là nơi tuyệt đối không có sự hiện diện của anh, không phải sao?!"

Khuôn mặt anh tuấn của thiếu niên giống như một tờ giấy trắng, tuyết phủ lên mi mắt anh, con ngươi tối đen đến dọa người, thứ che giấu ở nơi sâu không cách nào ẩn nấp, bị cô kéo ra một vết nứt, không chống đỡ nổi cảm xúc, nhớ nhung, cay đắng, đau đớn, ghen tị, cuồng nhiệt, đều ngưng tụ thành ánh sáng nóng bỏng, từng chút từng chút leo lên khỏi vực sâu, tràn ra như nham thạch nóng chảy.

Anh không nhúc nhích, đứng trong một màu trắng xóa đầy trời, hòa hợp với vô số cây khô cô độc tiêu sái.

Khương Thời Niệm nhếch môi, tóc bị nhuộm trắng một tầng, anh đưa tay, nhẹ nhàng phất rơi tuyết cho cô.

Sự hung dữ của cô trong khoảnh khắc diễn ra động tác này đã hoàn toàn sụp đổ, cả người mềm nhũn xuống, vòng quanh lưng anh, hai má lạnh lẽo kề sát vào lồng ngực đang chấn động của anh, âm cuối run rẩy: "Anh không biết... Ngày đó em ra sân bay tiễn anh, không được tự nhiên không muốn lộ diện, trốn ở bên ngoài, nhìn máy bay của anh cất cánh, sau khi anh đi, mỗi ngày em đều không ngủ được, chờ tin tức của anh, bọn họ nói với em là anh không còn nữa, sẽ không trở về nữa, em mới không tin đâu, Thẩm Diên Phi không có khả năng bỏ rơi em..."

"Đêm giao thừa, em đứng bên bờ sông hộ thành nơi anh bắn pháo hoa cho em, gửi cho anh một tin nhắn, em nói…"

Cô nức nở trong đau đớn.

"Em nói, Thẩm Diên Phi, em đã yêu anh rồi, đây quà đáp lại cho bức thư tình mà em chưa từng được thấy, cũng là... lời thổ lộ mà anh vĩnh viễn... không bao giờ nhận được."

Dòng nước chảy ra từ khóe mắt của chàng trai kết tinh thành băng.

Khương Thời Niệm móc trái tim ra, từng tầng từng tầng bóc cho anh xem: "Món quà mà anh hứa sẽ tặng cho em vào dịp Tết, chính là ở một nơi xa xôi như vậy cô độc chết đi hay sao, là để cho người ta mang về cho em tin tức của anh ngay cả một cái mộ cũng không có? Hay là cái ngăn kéo bị khóa kia, vốn dĩ đã không có ý định để cho em nhìn thấy?! Em sẽ nói cho anh biết... Ổ khóa cũng vô ích thôi, em đã chẻ cái bàn đó ra, mở lá thư của anh, xé bản thảo di chúc của anh, em đã đeo chiếc nhẫn cưới mà anh chuẩn bị cho em."

"Em cầm những thứ này, ngồi trên máy bay từ Bắc Thành đi Nam Phi, cho dù anh chỉ còn lại một mảnh hồn, em cũng phải đưa anh về nhà." Cô thống khoái lộ ra nụ cười, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào trong ánh mắt mãnh liệt của anh: "Nhưng đêm đó, máy bay rơi xuống núi tuyết, hài cốt của em hóa thành từng mảnh nhỏ, rơi xuống vùng đất chôn thây mà anh đã chuẩn bị cho mình."

Những lời này là đao giết người, thiếu niên phát điên ôm chặt lấy cô, thanh âm nặng nề khàn khàn trong cổ họng mài đến nỗi làm người ta phải rơi lệ, đầu gối anh cong gập, siết lấy cô rơi vào lớp tuyết thật dày, bàn tay không biết làm sao, muốn ghép lại cơ thể đã từng tán lạc của cô một cách vô ích.

Khương Thời Niệm nhìn thấy thân hình tuấn tú của anh, là Thẩm Diên Phi trưởng thành, cả người đầy máu, hốc mắt đỏ au rực sáng, trong suốt bao phủ chính mình của năm mười bảy mười tám tuổi, dùng tư thế giống nhau, cùng nhau dùng hết sức ôm cô.

Cô nhẹ nhàng chạm vào anh, xuyên thấu linh hồn trôi nổi của anh, đè nặng lên cơ thể thực sự của anh.

"Anh đoán xem, vì sao em vừa tỉnh lại trên lưng anh, cứ như vậy mà lại bắt được anh, anh đoán xem, vì sao em dũng cảm đến ôm đàn anh trong tòa nhà giảng dạy, nói em muốn yêu sớm, kết hôn, sống cả đời với anh..."

"Bởi vì là anh." Cô ôm vai anh, dùng thân thể của mình khóa chặt anh: "Bởi vì đã yêu anh từ lâu, anh chết, em cũng không sống được, cho nên em mới đến, nhìn thấy anh, một phút thời gian cũng không dám lãng phí, sợ rằng em sẽ mất đi."

Giọt nước nóng rực nhỏ xuống trên mặt cô, men theo hàm dưới trộn lẫn với nước mắt của cô, từng dòng trượt xuống trở nên lạnh lẽo, mỗi chữ của cô đều là kim chỉ, xuyên thấu linh hồn đang lơ lửng của anh, chặt chẽ khâu lại với linh hồn bị xé rách kia, từng mũi kim đều vô cùng tỉ mỉ, hóa thành máu thịt vốn nên có của anh, để cho linh hồn bị phân chia dung nhập vào thân thể.

Anh đột nhiên khàn khàn hỏi: "Bây giờ anh đang học cấp ba, em thực sự từng yêu anh ư, hay là, chỉ là vì muốn bù đắp cho anh thôi?"

Khương Thời Niệm quả thực vừa tức lại vừa đau lòng, hai Thẩm Diên Phi sao lại đến mức này còn không thể hòa giải?! Huống chi anh vốn dĩ chính là anh! Cô đẩy anh ra một chút, túm lấy quần áo trên người anh rồi nâng cao âm lượng: "Tại sao em lại sợ anh như vậy, trốn tránh anh, đối với các bạn cùng lớp khác đều tốt, duy chỉ có anh là em lại đối xử khác biệt! Còn muốn em phải chính miệng nói ra hay sao?"

Khương Thời Niệm ngẩng mặt lên: "Từ hồi còn học cấp ba em đã âm thầm thích anh rồi, cho nên anh mới là mãnh thú hồng thủy, mỗi một lần em lảng tránh anh, đều là vì yêu thầm anh nên em mới không dám đối mặt."
 
Ý Tưởng Không An Phận - Xuyên Lan
Chương 163: Hoàn


Cô nhìn anh hỏi: "Thẩm Diên Phi, đã đủ rõ chưa? Em trở lại vì anh, thế mà anh lại ra đi trong im lặng? Anh bỏ lại em cho ai? Trong tương lai, em với đàn anh không có ký ức yêu nhau, anh nỡ không? Không thấy ghen à? Anh nói ra xem nào, chỉ cần anh ở trước mặt em, thừa nhận là anh hoàn toàn không ghen tị, muốn buông tay, em liền…"

"Anh ghen tị." Sức lực của Thẩm Diên Phi quá lớn, đè cô ngã về phía sau: "Nếu anh cảm giác được là em có một chút yêu anh thôi thì anh cũng sẽ không buông, cho dù em có hận, anh là người ác liệt như vậy, cũng sẽ dây dưa đến cùng, mặc kệ chết bao nhiêu lần, đi đến kiếp nào, em cũng không rũ bỏ được."

Anh nhắm mắt lại, khóe môi tái nhợt vểnh lên: "Khương Tuệ Tuệ, phải làm sao bây giờ, em không còn cơ hội để hối hận nữa rồi, nói những lời này, đối xử tốt với anh, cho tôi biết tâm tư của em, anh lại càng trở nên trầm trọng hơn."

Giữa hàng mi của Khương Thời Niệm trở nên mông lung, mơ hồ nhìn thấy tầng bóng người trong suốt lơ lửng đã hoàn toàn dung hợp với thân thể ở trong vòng tay của mình, sẽ không bao giờ tách ra nữa, cô ngã ngửa trên tuyết, kiệt sức cười, đè lại gáy anh áp xuống, hôn lên khóe miệng của anh: "Đàn anh ơi, em đây có lẽ là được cưng chiều mà kiêu căng đấy."

Cô mở mắt đối mặt với anh, những bông tuyết vụn phiêu tán trôi nổi trong bầu không khí lạnh lẽo, một giây này nhìn nhau không phải thiếu niên thiếu nữ non nớt, mà là hai người yêu nhau, vượt qua sinh tử và thời gian, cả hai đều thương tích đầy mình, rốt cục cũng chân chính gặp lại trong tuyết lớn.

Cổ họng của anh căng thẳng, hơi thở run rẩy nóng bỏng, cúi người muốn hôn lên môi cô.

Cô v**t v* khuôn mặt nhuộm trắng của anh, hơi thở gấp gáp.

Anh nhẫn nại, vẫn muốn lấy tay che môi cô, bị cô kéo ra, chủ động nâng người lên, không có ngăn cách dán lên môi anh.

Tuyết ở giữa bị nhiệt độ nóng lên nghiền tan, nhưng cũng chỉ quyến luyến dán sát như vậy, anh thủy chung không có xâm nhập, nhẹ nhàng không nỡ cọ xát cô, nhịp tim đập rung đến đau cả xương sườn.

Thẩm Diên Phi thấp giọng th* d*c, sợ nhịn không được, quay lại hôn lên mí mắt và chóp mũi của cô, coi người như trân như bảo mà che chở trong vòng tay của mình, khuôn mặt ướt át vùi vào hốc vai cô: "Tuệ Tuệ vẫn còn nhỏ, anh không vội, lần này anh có cả đời."

Anh bế cô xuống núi, cô mặt đối mặt nằm sấp trước ngực anh, ngực áp sát nhau, đi ra dấu chân dài, đi đến khi ánh mặt trời tắt hẳn, ánh trăng sáng vằng vặc, chiếu sáng đời người dịu dàng đã trải qua đêm dài vô tận.

Ngày cuối cùng của đại hội thể thao liên kết giữa các trường lần này, Thẩm Diên Phi còn có một trận dài ba ngàn mét phải chạy, vốn xem như là hạng mục bị ghẻ lạnh, bởi vì người phong vân nhất trường cấp ba Bắc Thành đứng trên đường đua, đã trở thành sân chơi nóng nhất trên khán đài.

Đôi chân thon dài thẳng tắp của thiếu niên bước qua vạch đích, trong sân vận động lớn như vậy, tất cả đều thét chói tai hoan hô như muốn xé toang cả nóc nhà, quần áo thể thao màu trắng của anh ướt đẫm, bước chân không dừng lại, tiếp tục đi về phía trước, tầm mắt của đám người ngồi đầy sân vận động đồng loạt đuổi theo anh, dưới tầm mắt chú ý của cả vạn người, nhìn thấy anh chạy về phía bóng người mảnh khảnh đang nhảy tới ở bên cạnh sân.

Anh và cô như sắp đụng vào nhau, nhưng ở bước cuối cùng, anh mỉm cười dừng lại, cánh tay vươn ra rồi ôm lấy, thiếu nữ tóc dài buộc đuôi ngựa rơi vào trước ngực anh, bị cánh tay của anh bao lấy, bình nước được vặn sẵn trong tay cô hơi lay động, b*n r* đường nước lấp lánh ở giữa không trung.

Loại cảnh tượng này, ngay cả đố kỵ cũng chưa nói tới, toàn sân yên tĩnh trong chớp mắt, sau đó lại bắt đầu hưng phấn hô to với độ decibel càng lớn hơn.

Không còn cách nào khác, đứng đầu toàn thành phố, các cuộc thi lớn đều thắng đến mỏi tay, bạn học Thẩm vô địch, cùng hoa khôi trường THPT số 1, bạn học Khương, thành tích sau khi yêu đều đặn tăng lên, từ top năm toàn khối đã liên tục vững vàng đứng đầu danh sách, trời sinh một đôi, vốn dĩ đã không thể chê bai, giáo viên nhà trường từ sự đau lòng lúc mới bắt đầu, cho đến bây giờ dã vân đạm phong khinh, cười nói: "Ai có thể làm cho thành tích của mình được như vậy thì cũng có thể yêu sớm."

Tết Nguyên Đán năm nay, Thẩm Diên Phi và Khương Thời Niệm dựa vào nhau, cùng nhau đón Tết trong căn nhà nhỏ đi thuê, anh ở trong phòng bếp làm sủi cảo, cô thì ở bên cạnh quấy rối, dán sau lưng anh dính dính cọ cọ, cọ đến bốc cháy, anh không thể nhịn được nữa xách cô đến trước mặt cố định lại, nhìn chằm chằm hỏi: "Em gây chuyện có phải không."

"Đúng vậy, chỉ muốn chọc anh." Cô hợp tình hợp lý, ngửa đầu hôn lên cái cằm đang thu liễm căng chặt của anh, mềm nhũn ôm không nỡ buông: "Xem khi nào anh không chịu nổi."

Thẩm Diên Phi bật cười, cúi đầu hôn lên mặt cô, bôi ít bột mì lên chóp mũi của cô: "Nào có cô bé nào không yên lòng như vậy, ỷ vào thành tích của mình tốt nên mới có tâm tư làm chuyện xấu đúng không?"

"Đó cũng là do đàn anh của em dạy giỏi thôi." Cô kiêu ngạo mím môi: "Đây không phải là đang muốn cho "anh ấy" một phần thưởng lớn hơn hay sao?"

Ánh mắt của Thẩm Diên Phi ánh trở nên sâu dần, tì trán mình lên trán của cô, nghiêm túc nói: "Chờ em lớn lên đã, Tuệ Tuệ, anh chờ được, lần này chúng ta sẽ sống lâu trăm tuổi."

Học kỳ sau của năm lớp 12, không chỉ có một cành ô liu tuyển thẳng được trường danh tiếng đưa tới, Thẩm Diên Phi vẫn như cũ đẩy Hứa Nhiên luôn thích phát huy sai lầm vào phút chót lên phía trước, để cho anh đứng ở vị trí thứ hai, ở trong số những trường không bắt buộc nhất định phải là đối tượng chuyên môn, chọn một trường yêu thích nhất.

Khương Thời Niệm khó tránh khỏi cảm thấy bất an, tuy rằng tin tưởng anh nhất định là trạng nguyên, nhưng cô vẫn sợ là mình sẽ làm chậm trễ tiền đồ của anh: "Đàn anh à, thật ra thì anh có thể tốt nghiệp được rồi."

"Thân là đàn anh của em, đúng thật là có thể tốt nghiệp được rồi." Ánh mắt của anh hàm chứa ý cười: "Nhưng là bạn trai của em thì vẫn chưa thể tốt nghiệp được."

Kỳ thi tuyển sinh đại học năm đó, Thẩm Diên Phi của trường THPT số 1 Bắc Thành thi được thành tích đủ để lên trang nhất của bản tin thời sự, phá vỡ kỷ lục của trạng nguyên trước kia, tên được viết ở trên bảng đỏ, treo cao trước cổng trường, rất nhiều người chạy đi chụp ảnh, Khương Thời Niệm cũng không ngoại lệ, kích động bảo bạn bè chụp liên tục mấy chục tấm, bị mọi người cười kháng nghị chửi bới: "Cho tôi xin, bạn gái chân chính thì đừng có cướp vị trí nữa được không!"

"Đúng thế." Một giọng nói du dương vang lên bên ngoài đám đông: "Bạn gái chân chính, nên tìm bạn trai để chụp."

Hiện trường rối loạn, Khương Thời Niệm xông qua tầng tầng lớp lớp bóng người, nhào về phía anh.

Ngày giấy thông báo trúng tuyển đại học Thanh Hoa được đưa đến trường THPT số 1, Thẩm Diên Phi nắm tay Khương Thời Niệm đến lĩnh, anh ở cuối sách giáo khoa lớp 12 mới của cô, kẹp một bông hồng nhỏ đã hong khô, nét chữ lạnh lùng mà tuấn tú, viết đầy một trang.

Tiền đồ như gấm, một đời bình an.

Tình yêu sâu đậm, mãi mãi không rời.

Trường đại học Thanh Hoa cách trường THPT số 1 Bắc Thành không tính là xa, nhưng Khương Thời Niệm học lớp 12 thời gian eo hẹp, khóa học nặng nề, lúc có thể gặp mặt rất ít, có đôi khi anh đứng ở ngoài cổng trường, từ lúc ánh mặt trời còn sáng rực, đợi đến khi đèn đường sáng lên bốn phía, mới có thể nhìn thấy cô bạn gái nhỏ của anh đang đeo cặp sách chen chúc trong đám người, tóc đuôi ngựa đều rối cả lên, một đầu đâm vào trong ngực anh.

Vóc người anh cao ngất, đã có gân cốt của người đàn ông trưởng thành, lúc trước khí thế của gia chủ nhà họ Thẩm trẻ tuổi ở phát ra từ trong xương, là sự tôn quý và nghiêm nghị mà anh bẩm sinh đã mang trên mình, nhưng người như vậy một vai đeo túi xách của cô gái, bảo vệ cô trong vòng tay của mình, khom lưng hôn lên trán cô, vẫn là đàn anh ôn tồn vĩnh viễn không tốt nghiệp của cô.

Nắm tay nhau đi trên đường về nhà, ánh trăng treo cao, Khương Thời Niệm nâng chiếc kem mà bạn trai mua lên, ăn đến khóe miệng ướt đẫm, cười ngẩng đầu nói chuyện với anh, anh bỗng nhiên đứng lại, có chút bất đắc dĩ thở dài, khổ sở vì sự khó nhịn của mình.

Anh mở chiếc áo đồng phục cỡ nhỏ đang vắt trên tay ra, che lên đầu em gái học sinh nhà mình, trên con đường yên tĩnh, cúi người xuống, ở ngay trước mặt mặt trăng, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi ướt át của cô.

Năm sau thi đại học, Khương Thời Niệm thi đến đứng đầu toàn trường, điểm số này, trường danh tiếng có thể tùy ý chọn, nhưng mấy ngày nay Thẩm Diên Phi quá bận rộn, chỉ có lúc có điểm rồi mới gọi điện thoại, cũng không gặp mặt.

Khương Thời Niệm chụp ảnh bảng đỏ nhỏ của mình, vội vàng muốn đi tìm anh, chợt nghe nhà trường thông báo buổi chiều hôm đó sẽ tổ chức buổi họp phụ huynh cuối cùng cho học sinh tốt nghiệp lớp 12, chỉ đạo đăng ký thi.

Những dịp như vậy, không liên quan gì đến cô.

Khương Thời Niệm ở lại trường, giúp giáo viên duy trì trật tự ở cổng trường, cảm xúc từng chút từng chút trầm xuống, cô cúi đầu, chuyên tâm đón tiếp phụ huynh đăng ký vào biểu mẫu ở cửa, phải theo lớp tìm được tên học sinh, ký tên vào cột phụ huynh tương ứng phía sau.

Cô thấy một trang viết đầy, lật đến một hàng mới lại đẩy qua, một đôi tay thon dài lạnh lùng nhận lấy bút.

Khương Thời Niệm sửng sốt, nhất thời quên mất việc ngẩng đầu lên.

Bàn tay kia cầm bút, ngón tay cong lên xinh đẹp sắc bén, trực tiếp rơi xuống cột "Khương Thời Niệm" duy nhất trong lớp, ở chỗ ký tên phía sau, từng nét từng nét viết "Thẩm Diên Phi", sau đó đầu bút của anh nâng lên, đổi sang cột quan hệ hai bên cuối cùng, trịnh trọng điền hai chữ: Người yêu.

Anh buông bút xuống, cào mái tóc đang buông xuống của cô bé, cô mím môi ngửa mặt lên, đối diện với đôi mắt thâm đen của anh.

Thẩm Diên Phi kéo cô lại, không quan tâm bao nhiêu người nhìn, ôm cô vào trong vòng tay của mình, vuốt tóc cô, nói: "Tuệ Tuệ không khóc, có bạn trai đến họp phụ huynh cho tiểu trạng nguyên nhà mình rồi."

Khương Thời Niệm đăng ký thi hoàn toàn không có trở ngại, kỳ thật cuộc họp này có thể đến cũng được mà không đến cũng chẳng sao, nhưng Thẩm Diên Phi ngồi bên cạnh bạn gái, dưới sự chú ý của phụ huynh trong lớp, thái độ cực kỳ nghiêm túc, cô tràn đầy ngọt ngào đến nỗi nổi bong bóng, khóe miệng vẫn nhịn không được mà nhướng lên trên, muốn nghiêm túc một chút cũng không nghiêm túc nổi, cuối cùng giáo viên bất đắc dĩ, cười nói: "Nguyện vọng của Khương Thời Niệm thì cần phải không nói nữa, tin tưởng là bạn học Thẩm của chúng ta có thể một kèm một đơn độc hướng dẫn được."

Bạn học Thẩm bận rộn nhiều ngày như vậy, ngoại trừ bắt tay vào việc mua căn nhà đầu tiên với Tuệ Tuệ, cho cô một gia đình chân chính an ổn, còn nắm giữ tin tức của ba mẹ ruột của Tuệ Tuệ, chỉ là trước mắt vẫn chưa có kết quả cuối cùng, trước tiên cứ kìm nén, còn chưa nói cho cô nghe.

Buổi tối giữa mùa hè, Thẩm Diên Phi nhìn như vô tình dắt bạn gái nhỏ ra bờ sông hộ thành ngắm cảnh đêm, Khương Thời Niệm cởi đồng phục học sinh ra, trên người mặc một chiếc váy nhỏ màu trắng sữa, cánh tay tinh tế giơ bánh kem đút cho anh ăn.

Cô cười cong một đôi mắt hoa đào, trong lúc không hề chuẩn bị, đỉnh đầu chợt có pháo hoa nổ ra đầy trời.

Màn hình điện tử khổng lồ bên bờ sông hộ thành hiển thị thời gian, Khương Thời Niệm kinh ngạc quay đầu, nhìn thấy là tám giờ tối, cô chậm rãi nhìn lên trên, pháo hoa đã liên tiếp không ngừng bay lên trời, hình dạng của những bông hoa lớn nhỏ chiếm toàn bộ tầm nhìn, cũng trải rộng khắp bầu trời xanh thẳm của Bắc Thành.

Thứ ẩm ướt trào dâng trong mắt cô không khống chế được mà lăn xuống.

Cô lại không phân biệt được, mình đến tột cùng là đang đứng ở đêm giao thừa năm đó chia ly với anh, hay là đang ở tại mùa hè nóng rực có được tất cả này.

Thẩm Diên Phi túm lại mái tóc dài thướt của cô, dùng một sợi dây buộc tóc có gắn chùm hoa linh lan rủ xuống để buộc lên, bàn tay khẽ run rẩy dán vào cái gáy xinh đẹp của cô, kéo cô đến trước mặt, anh nhìn cô thật sâu, trong mắt cô có nước mắt.

"Tuệ Tuệ, có một câu anh nợ em rất nhiều năm, trong thư anh đã viết qua, trong lòng đã nói qua, lúc xảy ra vụ nổ đã nói qua, sống lại một lần, ở cùng một chỗ với em, mỗi ngày đều nói, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng để cho em thật sự nghe thấy."

"Em có biết là câu gì không?"

Khương Thời Niệm khẽ mở cánh môi, giọng nói còn chưa phát ra, đã bị anh nâng cao gáy, nhắm mắt đè xuống, hôn lên đôi môi đầy đặn hơi lạnh của cô, tận tình nghiền nát, anh chống sang hàm răng cô, lúc dịu dàng xâm lấn, câu nói kia tan trong sự giao triền của răng môi.

Anh yêu em.

Em không biết được là anh yêu em nhiều đến thế nào đâu.

Khương Thời Niệm không nỡ nhắm mắt lại, nhìn anh quấn quýt trầm luân với mình.

Tất nhiên là em biết rồi.

Đời này, chúng ta từ đồng phục học sinh đến váy cưới, phải đi qua bình minh và hoàng hôn cả bốn mùa, cho đến khi xương khô ôm nhau, chìm trong cát bụi.

Em sinh ra đã nhút nhát, nhưng giờ đây đã không còn sợ hãi bất kỳ điều gì nữa rồi, không sợ thời gian chia cắt, không sợ lão hóa và cái chết.

Bởi vì anh sẽ luôn luôn ở đó, yêu em như ban đầu, cùng em trải qua cuộc đời này.
 
Back
Top Bottom