Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Y/n x Rin

Y/N X Rin
Chương 60


Isagi: Không phải cậu khao khát được tự do sao?

Bây giờ cậu nhất quyết ở bên cậu ta, là vì tiền à?

Y/n cười lạnh: Ừ, đúng vậy!

---------------------------------

Những bông pháo hoa bung nở thành từng tia sáng tí tách nhỏ, lất phất như mưa xuân, trong con ngươi của Y/n đều là hình ảnh của pháo bông, khóe miệng nhếch lên càng lúc càng cao, hoàn toàn bị trận pháo bông này thu hút.

"Đẹp quá."

Nó vẫn cứ cháy kêu tí tách đến đốt cuối cùng, ngọn lửa từ từ biến mất, cảm giác nóng ran từ thanh sắt truyền đến, cô vô thức buông tay thả xuống, rơi ngay cạnh bờ cát mềm.

Chưa kip cúi xuống nhặt, một bàn tay đã nhanh trước một bước, ném vào túi rác màu đen.

"Em có muốn chơi nữa không?"

Rin hỏi, nhưng thấy dáng vẻ mong đợi của cô, không cần hỏi cũng biết.

"Những thứ này đều là của em, muốn chơi bao nhiêu cũng được."

"Vậy em đều muốn chơi hết."

"Không thành vấn đề!"

Cầm một nắm lớn, hắn điều chỉnh ngọn lửa của chiếc bật lửa ở mức cao nhất và đốt cháy tất cả chúng.

Đột nhiên, ánh sáng chói lọi chiếu vào con ngươi trong veo, vẻ mặt hưng phấn của cô ngày càng lớn, tia lửa bắt đầu kêu tí tách chói tai, phát ra thứ ánh sáng độc nhất vô nhị trên bãi biển đêm, phía trên đầu là máy bay nhấp nháy hạ cánh, thả chậm tốc độ hướng về phía sân bay cách đó không xa.

Cô chơi đến tận khuya, đốt hết đống pháo bông kia, Y/n cuối cùng cũng thỏa mãn theo hắn về nhà.

Cả bố và mẹ đều đã ngủ say, hai người rón rén mở cửa bước vào phòng ngủ như một tên trộm, cảm giác vụиɠ ŧяộʍ đặc biệt kí©ɧ ŧɧí©ɧ.

Sáng sớm hôm sau, Y/n nghe được âm thanh Rin rời giường.

Hắn nói hôm nay có chuyện cần tìm ba hắn.

Y/n không nghĩ nhiều trực tiếp lật người ngủ tiếp.

Trước khi ra ngoài hắn còn cẩn thận vén chăn đắp kín cho cô, cúi đầu đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ.

Lúc cô tỉnh dậy thì đã là buổi trưa.

Đang đánh răng thì nghe mẹ lẩm bẩm trong bếp "Sao lại hết muối vào lúc này."

Y/n vội vàng súc miệng "Mẹ, để con đi mua cho."

"Vậy thì tốt quá, nhân tiện mua ít đồ gia vị nhé.

Đều nhẹ, con có thể cầm được, con đi một mình được chứ?"

Y/n cong môi "Mẹ, mẹ đã trở nên giống anh ấy rồi.

Dưới lầu có siêu thị, mẹ không cần lo cho con."

Bà vừa cười vừa trả lời: "Nhớ mặc quần áo dày vào."

Bên ngoài vẫn còn sót lại những mảng bông tuyết, thường thì trong thời tiết này, đang mặc bộ đồ ngủ chỉ cần khoác một chiếc áo khoác dài đến bắp chân là đã ấm rồi.

Cô thuận tay lấy áo khoác lông đen của Rin, vừa vặn có thể bao lấy cơ thể cô.

Cô kéo khóa áo lên rồi đi ra ngoài.

Lúc cô bước ra khỏi nhà, toàn bộ khí lạnh đều phả vào mặt, gió lạnh từ cầu thang xông lên, cô dậm chân đút tay vào túi, thở ra khói trắng, cả người run lên.

Con đường phủ đầy bông tuyết.

Đội một chiếc mũ cũng không thể ngăn những bông tuyết đó rơi trên lông mi của cô.

Cô thực sự không muốn vươn tay ra khỏi túi ấm, lắc đầu trái phải cố gắng lay những bông tuyết đó, thấy hành động này cũng cảm thấy buồn cười.

Đi dọc một đoạn đường ba trăm mét chính là một siêu thị cỡ lớn, cô đang nghĩ khi vào có cần lấy xe đẩy hay không, mấy lọ gia vị chắc hẳn cũng khó cầm hết được.

"Y/n."

Nghe được giọng nói này, cô còn nghĩ mình bị ảo giác, cô bỏ ngoài tai đi về phía trước.

"Y/n!"

Cô đột ngột dừng lại, mũ trên đầu bị kéo bung ra, gió lạnh lùa vào cổ áo, cô rùng mình một cái, nhưng buộc mình phải bình tĩnh lại.

"Quả nhiên đúng là cậu rồi.

Vừa rồi ở chỗ ngoặt thấy bóng dáng rất giống cậu, ăn mặc kín mít quá, tớ còn tưởng mình nhìn lầm.

Tối hôm qua tớ mới trở về, chính là tới gặp cậu."

Thiếu niên trước mặt đột nhiên khiến cô có chút xa lạ, không còn nhận ra hắn nữa, sao lại vậy, trong đôi mắt ôn nhu này không có chút ấm áp lúc trước, khi cười lên cũng là nụ cười ảm đạm không rõ tâm cơ.

Isagi cúi đầu, chống đỡ hai chân.

Chiếc áo khoác bông màu trắng tôn lên nước da trắng ngần của anh càng thêm sạch sẽ.

Anh nghiêng đầu nở nụ cười đậm "Không nhận ra tớ sao?

Mới bốn tháng thôi mà."

-Mới bốn tháng thôi mà- sao?

Bốn tháng, cũng đủ làm con người thay đổi rất nhiều.

Y/n đội mũ lại, vòng qua anh về phía cửa siêu thị.

Isagi không nghĩ tới kết quả sẽ thành cái dạng này, anh nghĩ cô sẽ rất vui khi gặp lại anh.

"Y/n, cậu thật sự không nhận ra tớ sao!"

Bị anh túm lấy cánh tay, cô tức giận quay đầu lại "Buông ra, tôi không biết, Rin đang ở đây, cẩn thận làm anh ấy ghen sẽ xông tới đánh cậu đấy."

Vẻ mặt anh chợt hiểu ra "Cậu vẫn còn sợ cậu ta đúng không?

Cậu ta vẫn còn ép buộc cậu sao?

Chỉ cần cậu nói một tiếng, tớ liền có thể đưa cậu đi, đưa cậu đi cùng tớ xuất ngoại."

Y/n hất mạnh cánh tay anh ra, bực bội vì không muốn mọi người chú ý trên lối đi bộ.

"Cậu lấy đâu ra cái tự tin đấy.

Lúc cậu ra nước ngoài, cũng là Rin cho cậu tiền đấy."

"Cậu biết rồi sao?"

Isagi mím môi, bất đắc dĩ híp mắt cười một tiếng, nốt ruồi nâu quen thuộc trên mí mắt một mí của anh trùng với người trong trí nhớ trong quá khứ mà cô từng biết, nhưng giờ thì người đã hoàn toàn thay đổi.

"Tôi biết tất cả, cậu ở bên nước ngoài kiếm tiền được rồi à?

Cậu dựa vào cái gì có thể dẫn được tôi đi, cho rằng có thể nuôi sống được tôi sao."

Chân mày anh nhíu lại.

"Y/n, tại sao cậu lại nói ra những lời như vậy?

Cậu không phải khao khát muốn được học tập cùng tự do sao?

Bây giờ chỉ vì tiền mà cậu lại cam nguyện ở bên cạnh cậu ta ư?"

Cô đảo mắt, khinh bạc cười lạnh một tiếng: "Ừ, đúng vậy, tôi là người như vậy đấy."

Nụ cười trên mặt anh sụp đổ, thay vào đó là sự cô đơn u ám, đôi mắt ấy đã sớm mất đi sự thuần khiết ban đầu của nó.

"Cậu đã thay đổi rồi."

Y/n mặc kệ hắn, xoay người tăng tốc đi về phía trước.

Isagi đứng thẳng tại chỗ, ngơ ngác nhìn cô rời đi, cũng không còn khí lực mà nhấc chân đuổi theo cô, sao trong lòng lại buồn như vậy, thực sự rất khó chịu.

"A."

Phía sau phát ra nụ cười lạnh lẽo, hơi thở u ám từ lòng bàn chân vọt thẳng lêи đỉиɦ đầu.

Đồng tử Isagi co rút lại, Rin đứng sau lưng anh, đang hờ hững đút hai tay vào túi, mặc áo khoác đen, ý cười giễu cợt không ngừng.

"Ai cho mày cái gan nói chuyện với em ấy?"

Ngón tay anh run rẩy, vừa muốn xoay người, lại bị một vật sắc nhọn đè lên eo, xuyên qua lớp quần áo nặng nề, có thể cảm nhận được thứ đó đang dần đâm xuyên qua lớp áo khoác bông rồi cứa vào eo mình, xúc cảm truyền đến cảm giác vật bén nhọn cứa vào, lông mày anh nhíu lại.

"Rin, đang ở trên đường đấy."

"Mày rất có bản lĩnh, tôi đưa mày ra nước ngoài là để cách xa em ấy!

Mày nghe không hiểu à?"

"Mày lúc đấy lấy bố mẹ cô ấy để uy hϊếp tao.

Bây giờ ba mẹ cô ấy đã trở lại, cô ấy phải có lựa chọn của riêng mình."

"Mày đang nói chuyện hài gì vậy?

Nữ nhân được sư tử nuôi nấng, sao có thể coi trọng cái loại chuột đồng ôi thối như mày?

Tự tin là rất tốt, nhưng tự tin quá mức lại dễ dàng chết sớm đấy, chưa nghe qua à."

Isagi nheo mắt, hoảng sợ, eo đau đớn, muốn tiến về phía trước, thân thể hơi nhúc nhích, lại bị vật bén nhọn cứa càng sâu.

"Mày cách xa em ấy ra!

Cầm tiền cút khỏi đây, lần sau mà lại để tao gặp được, tao sẽ chém chết mày!"

Mũi dao sắc bén rút lại, gió lạnh xông thẳng vào mặt, lúc đó anh mới nhận ra trên trán đã toát ra mồ hôi nóng.

Khi anh nhìn lại, người phía sau anh đã biến mất, trống rỗng, phía sau áo khoác bị rạch nát, có thể khẳng định hắn đang cầm một con dao trong tay.

Rin lắc lắc con dao trong tay không ngừng xoay tròn trên đầu ngón tay mảnh khảnh của hắn, chói mắt đi về phía trước với nụ cười đắc thắng, bước chân có mấy phần nhẹ nhàng, nhìn thái độ cự tuyệt vừa rồi của Y/n, có biết hắn vui đến cỡ nào không.

Cho dù là vì tiền, chỉ cần cô đồng ý ở bên cạnh hắn, hắn cũng liều mạng kiếm tiền nuôi cô.
 
Y/N X Rin
Chương 61


Sau năm mới, do thời tiết nên Y/n đã không thể ra ngoài vài ngày, bên ngoài tuyết rơi dày đặc, khiến xe hơi khó có thể lái được, máy sưởi để cả ngày không dám tắt, chiếc giường đơn chật chội hai người đã trở thành nếp sống thường ngày.

Y/n bị hắn ôm chặt đến nghẹt thở, không thể đọc được cuốn sách trên tay, chỉ nghe thấy tiếng hắn lách cách gõ chữ trên lap.

Liếc mắt là thấy một loạt mã cổ phiếu với những đường xanh đỏ chói mắt.

"Ba cho anh tiền đầu tư chứng khoán, vậy bị thua thiệt tí gì chưa?"

"Anh không biết, thế nào mà tiền đầu tư lại ngày càng nhiều."

"Anh mua màu đỏ hay màu xanh lá cây?"

"Màu xanh lá."

Y/n cong môi, gia hỏa này không ngờ vận khí lại tốt như vậy.

Rin vòng tay qua cổ cô cười, ngồi xổm về phía trước hôn hôn "Bảo bối, chờ anh kiếm đủ tiền, lúc đấy em muốn tiêu bao nhiêu thì tiêu."

"Em có thể tự kiếm tiền, tránh ra."

"Em kiếm tiền làm gì!

Tay của em dùng để tiêu tiền."

Chiếc giường đơn chật hẹp, Y/n dựa vào vách tường.

Cả cơ thể bị siết chặt trong vòng tay của hắn hơi khó chịu.

Sức lực giữa nma và nữa quả có một khảng cách rất lớn, thực sự làm thế nào cô cũng không tránh thoát được.

Y/n suy nghĩ một lúc, đưa tay cào vào người hắn.

"A, bảo bối! a, đừng cào!"

Hắn sợ nhột, lại càng sợ hãi sẽ theo bản năng lại làm ra hàng động thái quá với cô, chân hắn lắc một cái, khiến máy tính trên đùi rơi xuống.

"bộp!" một tiếng.

Màn hình và bàn phím bị vỡ làm đôi.

Y/n sững sờ, nhớ ra đây là chiếc máy tính hắn mới mua hôm trước.

Rin nắm chặt tay cô, nhướng mày, ậm ừ cười nói: "Quả nhiên, tay bảo bối dùng để tiêu tiền."

Hắn muốn đi mua máy tính mới, Y/n cũng đi theo, lâu quá mới được ra ngoài, dù có quàng khăn cũng không ngăn được gió lạnh thổi vào, hắn nắm tay cô cho vào túi áo của hắn.

Hắn thấy cô thực sự rất lạnh, vòng tay ôm vai cô, nhét cô vào trong áo khoác của mình.

"Đã nói không được đi theo rồi, giờ thấy em lạnh như thế này, anh đau lòng lắm."

"Xin lỗi, em làm máy tính của anh bị hỏng."

"Sao em lại xin lỗi chứ?

Thứ đồ đó vốn dĩ đã rởm, mới rơi một tí đã hỏng rồi."

Khóe miệng cô khẽ cong lên, có một vài cậu bé đặt một quả pháo nhỏ ở ven đường, ném xuống đất phát ra tiếng nổ, hù dọa những người xung quang hét lên, Y/n giật mình không khỏi trốn trong ngực hắn.

Rin nheo mắt, quở trách đám trẻ trước mặt, "Dám chơi pháo trên đường à!

Trở về đi, trở về đi!"

Dáng vẻ hắn vốn dĩ đã dọa người, nhíu mày càng thêm hung ác, mấy đứa nhỏ làm mặt quỷ với hắn rồi vội vã chạy qua đường.

Còn chưa đi được mấy bước, Rin lại phát hiện ra một quán trà sữa.

"Ở đây chờ anh một chút, đút tay vào túi cho ấm, đằng kia gió lớn, em đứng sau cái cây này nhé."

Giày thể thao giẫm lên bông tuyết dưới chân, nhanh chóng chạy về phía bên kia đường, những chuyện nhỏ nhặt đó luôn không thoát khỏi tầm mắt của hắn, Y/n liếʍ liếʍ đôi môi khô khốc, chỉ lộ ra ý cười trên đôi mắt.

Xe taxi nhanh chóng táp bên đường, người trong xe nhìn chằm chằm ra ngoài cửa kính.

Người lái xe phía trước nói: "Anh gì ơi, anh còn việc gì nữa không?

Tôi không thể đỗ xe lâu ở chỗ này được, sẽ bị phạt".

Isagi cau mày, định hạ cửa kính xe xuống, nhưng ngón trỏ cứng đờ không ấn xuống được, ánh mắt cứ thế nhìn thẳng vào cô, nóng rực lại nồng đậm, cho đến khi nhìn thấy Rin mua trà sữa quay lại, anh mới quay sang chỗ khác.

"Đi thôi bác tài."

Cả người Rin lạnh lẽo, đứng ở trước mặt cô chắn gió lạnh, nhét ống hút vào trong bình, cẩn thận kéo góc khăn của cô xuống, lộ ra cái miệng nhỏ, cúi đầu hôn cô một cái.

"ưm!"

Cô thấy lạnh mà co rụt đầu lại, Rin lại cười vui vẻ.

Rin mua hai chiếc máy tính, cả hai đều có màu hồng nhạt, mặc dù không phải màu hắn thích, nhưng cố tình phải chọn màu cô thích mới chịu.

Sau khi trở về nhà, Rin bắt đầu mày mò làm cái gì đó, nghiêm mặt ngồi vào bàn làm việc, Y/n cầm cốc sữa nóng, nửa nằm trên giường, cơ thể run run vì lạnh.

"Bảo bối!

Đến đây xem!"

Hắn hào hứng gọi cô.

Y/n thực sự nghĩ hắn cho cô xem cái gì đó hay ho nên chịu đựng cơn lạnh vén chăn rời khỏi giường, nhưng thứ xuất hiện trên màn hình là hai thân thể đan xen vào nhau, nữ trên nam dưới, đang ngồi trên côn ŧᏂịŧ của người đàn ông, nhấp nhô lên xuống, cặρ √υ' trước ngực cọ mài vào l*иg ngực rắn chắc của người đàn ông.

Âm thanh rêи ɾỉ đứt quãng, nhưng vẫn có thể nghe ra có bao nhiêu dâʍ đãиɠ.

Cô khó tin nói: "Anh mua tận hai cái máy tính này về chỉ làm điều này thôi hả?"

"Ai bảo em vậy?

Lại đây!"

"Em không muốn!"

Không cho cô cơ hội rút lui, Rin kéo cô ngồi lên đùi hắn, hưng phấn cởϊ qυầи áo cô ra "Bảo bối không lạnh sao?

Vừa vặn làm xong, cơ thể sẽ rất ấm áp."

"A, anh điên rồi!

Ba mẹ em còn ở nhà!"

Cô thấp giọng khiển trách.

"Suỵt, anh sẽ không làm ra động tĩnh lớn đâu, chỉ cần bảo bối nhỏ giọng thôi."

Rin còn trưng vẻ đau khổ "Mặc dù anh rất muốn nghe em kêu."

Y/n cảm thấy hắn điên rồi, váy ngủ nhanh chóng bị xốc lên, qυầи ɭóŧ bị hắn cởi từ sáng cũng chưa có mặc vào, hắn dễ dàng có thể mò vào mà không gặp trở ngại gì, ngón tay xoa xoa môi âʍ ɦộ, một bên ở bên tai cô phả hơi nóng.

"Bảo bối nhanh như vậy đã chảy nước rồi, anh sẽ làm cho em thoải mái, nhìn màn hình máy tính đi, không được nhìn chỗ khác."

"Anh......

Rin, đủ rồi, ba mẹ em ở nhà, phòng cách âm không tốt đâu."

Hắn làm lơ, người trên màn hình đổi tư thế, người phụ nữ quỳ trên giường, người đàn ông cầm roi đen quất vào mông cô ta, thẳng lưng đẩy côn ŧᏂịŧ vào trong, Rin nhét Bluetooth vào tai Y/n, một trận âm thanh thở gấp của người phụ nữ ập đến, khiến cả người Y/n tê dại.

"Chảy nước!"

Hắn hưng phấn nâng mông cô lên, giữ chặt qυყ đầυ, xác định chính xác khe hở rồi bóp eo cô chậm rãi ấn ngồi xuống, côn ŧᏂịŧ đâm vào mật huyệt, chống lên cái bụng phẳng lì.

Y/n nắm lấy mép bàn, một tay liều mạng che miệng, khóc thút thít "Lớn quá ... em không muốn ngồi xuống, không muốn!"

Cô phải kiễng chân lên.

"Không có việc gì, bảo bối thả lỏng nào, ngoan, anh muốn đem tất cả cắm vào."

"Không, a!"

Hắn ấn vai cô ngồi xuống, Y/n ôm chặt cổ hắn cắn một ngụm, kiềm chế tiếng rêи ɾỉ trong miệng muốn phát ra, còn cắn mạnh giống như đang trả thù.

"ừm!"

Hắn đau đến chảy nước mắt "Bảo bối cắn nhẹ chút, anh sẽ không động nữa, không thì em học người phụ nữ đó làm như thế nào đi?"

Trong hình là người đàn ông đang quỳ trên giường, ấn mông xuống rồi lại rút ra, hắn dùng roi quất liên tục vào mông người phụ nữ, âm thanh truyền đến tai là "nhanh lên, nhanh lên".

Tư thế cưỡi ngựa khuất nhục, nhưng Y/n lại chảy ra dâʍ ŧᏂủy̠.

"Nhanh lên, bảo bối, nếu không anh sẽ làm em kêu lên đấy."

"Anh là đồ không biết xấu hổ!"

"A, thật thoải mái, muốn đem côn ŧᏂịŧ anh bấm gãy rồi, bên trong bảo bối chặt quá!"

Khóe mắt Y/n đỏ hoe, cô bị cắm đến không còn khí lực, nhịn đau mà nâng mông lên, sau đó ngồi xuống, chỉ cảm thấy qυყ đầυ chọc vào tử ©υиɠ mở ra, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, mồ hôi nhễ nhại trên trán chảy xuống.

"Bụng ... bụng sắp nứt rồi!"

Đột nhiên ngoài cửa có tiếng mẹ Y/n truyền đến "Y/n, trưa nay con muốn ăn gì?"

Rin trầm mặc, bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ suýt nữa bắn, nắm chặt tay thành nắm đấm ghì xuống bàn, nhịn không được.

"A ...

Mẹ, cái gì cũng được."

"Rin có muốn ăn gì không?"

"Anh ấy, anh ấy, anh ấy không có, anh ấy đã ngủ rồi!"

Y/n hoảng loạn che miệng, khuôn mặt đều nóng bừng.

"ừ, được rồi."

Đến khi ngoài cửa vang lên tiếng bước chân rời đi, Rin cắn răng nói bên tai cô "Anh muốn bắn...bảo bối!"

Y/n chỉ nghĩ hắn nói đùa, ngồi mạnh xuống như muốn trả thù, tử ©υиɠ như sắp bị đâm xuyên.

Một giây tiếp theo, tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt trực tiếp tràn vào tử ©υиɠ, cô kinh ngạc trừng to hai mắt, che cái bụng hơi căng phồng của mình.

"Rin ... anh, anh bắn sớm thế."

"Chết tiệt!"

Là một thằng đàn ông sao có thể chấp nhận loại sỉ nhục này, hắn đứng lên không nói một lời, ném cô lên giường, mặc kệ cô van xin, hắn điên cuồng thao lộng cô, côn ŧᏂịŧ thẳng đứng ngày càng trướng lớn, hắn thô bạo ra vào cho cô xem, để vớt lại lòng tự tôn của mình.
 
Y/N X Rin
Chương 62


Rin học đại học được hai năm, liền đến chi nhánh trong nước của ba mình làm việc, lúc đầu cái gì cũng không biết làm, ngày nào cũng bị lão ba mắng mỏ, tức giận đến mức ném đồ đạc trong phòng làm việc.

Trong vòng nửa tháng, toàn bộ công ty không ai dám đến gần tiếp cận lấy lòng hắn, cho dù hắn là con trai của ông chủ.

Cha Rin đối với hắn cũng bó tay toàn tập, gần như tất cả các cửa văn phòng đều bị hắn đập nát.

Đây, vừa mới mắng một trận xong, Rin định đứng dậy rời đi.

"Đi đâu!

Ba đã dạy con bao nhiêu cũng không vô đầu là sao!"

Hắn đút hai tay vào túi, không thèm nhìn lại "Đón vợ đi ăn trưa!"

Khi Y/n nhận được cuộc gọi của Cha Rin, cũng không cảm thấy gì kì quái, ông đơn giản chỉ muốn cô dạy bảo thằng con mình, nếu cứ tiếp tục như vậy, Nhà Itoshi sau này chẳng lẽ dâng cho người ngoài.

Y/n miễn cưỡng nhận nhiệm vụ quan trọng này, khi lên xe, Rin kéo cô ngồi lên đùi hắn, nhỏ thuốc nhỏ mắt cho cô rồi lẩm bẩm: "Anh đã dặn em không được nhìn máy tính cả ngày.

Sao lại không nghe lời vậy?"

"Đừng ... a, nhẹ chút, em còn chưa chuẩn bị xong, lạnh quá!"

Hắn nhướng mày "Có thích làm trên xe trước cổng trường không?"

Cô tàn nhẫn vỗ vào mu bàn tay hắn.

"Haha, anh đùa thôi, trưa nay em muốn ăn gì?

Sáng nay em nói muốn ăn sushi nhỉ, vậy giờ đi nhé."

"Chờ đã, em có chuyện muốn nói với anh."

Y/n một tay bắt lấy cánh tay hắn, một tay che đi đôi mắt đã nhỏ thuốc.

"Hả?"

"Hôm nay anh lại cùng ba cãi nhau sao?

Ba làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho anh thôi mà."

"Đùa gì thế, anh rất nghe lời mà, ai nói cho em biết?

Này nhé, mỗi ngày anh đều học hỏi rất chăm chỉ đấy."

Hắn nói phét không cần nháp, miệng nói thoăn thoắt rất thuần thục.

Y/n dụi dụi mắt, khó khăn mở ra rồi ngồi thẳng dậy "Bọn mình làm một cuộc giao dịch nhé?

Đối với anh chỉ có lợi thôi nhé, chỉ cần anh ngoan ngoãn học hỏi, miễn là ba không gọi cho em phàn nàn.

Mỗi tuần em đều sẽ thỏa mãn cơn nghiện của anh một lần."

Cái "nghiện" mà cô nói ở đây là ám chỉ một đêm điên cuồng, cô sẽ không xin dừng mà toàn lực thỏa mãn mọi hành động biếи ŧɦái của hắn, liếʍ chân, liếʍ côn ŧᏂịŧ hắn, ăn nói khép nép khẩn cầu hắn thao, vì trước đây sợ cô không thích nên đến bây giờ hắn vẫn nhẫn nại, nhẫn cũng đến nghẹn rồi.

Chỉ cần nghĩ đến đây, thân dưới của Rin đã cứng.

"Anh... anh có nghe lời mà, là ông già kia, cứ động một tí là mắng anh chứ bộ."

"Ừm, là vậy hả, em mặc kệ, bây giờ em chỉ muốn biết anh có đồng ý giao dịch này không?"

Không thích mới là thằng ngu, hắn còn rất mong chờ là đằng khác.

"Bảo bối, em nói thật chứ?"

"Cái gì?"

"Chính là... những gì em vừa nói đó."

"Đương nhiên, em có lừa anh bao giờ?"

Hắn sờ mũi, khóe miệng nở nụ cười ranh mãnh.

Mắc câu rồi.

Nói hắn si hán chuyển thế cũng không ngoa, vì chỉ muốn làʍ t̠ìиɦ với cô mà cái gì cũng đồng ý, số lần ba hắn gọi cho cô than phiền giảm bớt rất nhiều, hồi trước cứ hai ngày lại gọi, đến giờ một tuần một cuộc cũng không có.

Rin luôn nghĩ rằng cô bận học, sẽ không có thời gian để trả lời hắn, nhưng vẫn luôn gửi tin nhắn hỏi thăm đều đặn cho cô, thực tế cô không có tiết học vào thứ bảy hàng tuần, sẽ bí mật đến công ty xem hắn.

Cha Rin sẽ dẫn cô trực tiếp đi đến văn phòng nơi hắn đang làm việc, cách một bức rèm có thể nhìn được người bên trong.

Hiệu quả rất tốt, không còn bộ dáng kiêu ngạo bắt chéo chân trên bàn xoay bút như trước kia, dáng vẻ hiện giờ rất nghiêm túc nhìn chằm chằm vào máy tính, trên bàn là một xấp tài liệu, hắn đang nghiêm túc ghi chép gì đó.

Cha Rin cảm ơn mời cô ăn điểm tâm.

"Ba muốn đợi đến khi con tốt nghiệp, cũng đến đây làm việc với thằng bé, đến lúc đó thằng bé cũng đã nắm quyền ở đây, hai năm nữa, ba sẽ về hưu."

Ông cười, vẻ mặt nghiêm túc nhưng có phần nào đó ôn nhu.

"Hai năm nữa nghỉ hưu?

Ba mới hơn bốn mươi thôi mà."

Ông đặt chiếc cốc trong tay xuống "Dù sao mẹ bọn con bên kia không có ai chăm sóc.

Ba nghỉ hưu sớm, dành thời gian còn lại cho cô ấy.

Công ty này, ba có thể yên tâm giao cho hai đứa."

"Con nghĩ ba đã hiểu lầm gì rồi, con sẽ không tới đây làm.

Đây là sản nghiệp của Nhà Itoshi, là thuộc về Rin."

Ông chỉ lắc đầu.

"Con trai ba, đương nhiên ba hiểu rõ, thằng bé sẽ không cho con đi ra ngoài làm việc."

"Vậy thì con nghĩ ba đã không hiểu rõ con của ba rồi."

Cha Rin chỉ thấp giọng cười, giống như coi những gì cô nó chỉ là chuyện cười, Y/n không nói thêm nữa.

Buổi tối trở về khách sạn, Rin ngâm sữa trong bếp cho cô như thường lệ, Y/n nằm trên sô pha, cẩn thận nhỏ thuốc mắt vào mắt.

"Bảo bối!

Uống sữa nào!"

Hắn một khi nói ra cái giọng này, đều sẽ không có chuyện gì tốt.

Quả nhiên, hắn quỳ xuống trước ghế sô pha nắm lấy tay cô, vừa cười vừa cọ vào mặt cô "Tuần này anh rất ngoan, em phải giữ lời nhé?"

Hai mắt cừa mới nhỏ thuốc, khó khăn mở mắt nhìn hắn, bộ dáng vui vẻ này thật sự không nỡ từ chối.

"Anh không được làm quá mức đâu đấy."

"Đương nhiên!

Anh nào nỡ để bảo bối bị thương."

Y/n quỳ trên mặt đất, xấu hổ cởi bỏ áo và váy ngắn cũn cỡn của mình, trời đang là đầu mùa hè, thời tiết không quá lạnh, trên làn da trắng sứ xuất hiện một mảng hồng hồng thẹn thùng.

Ngồi trên sô pha, Rin căng thẳng siết chặt hai tay, nín thở, cô uốn éo thân thể, há miệng ngậm lấy ngón chân hắn, khiến thần kinh hắn đập loạn xạ, gần như muốn nổ tung!

Cảm giác hưng phấn hơn bao giờ hết, hắn nhớ tới lúc trước thường xuyên hành hạ cô, hắn không khống chế được thân thể, chỉ có như vậy hắn mới cảm giác được cô hoàn toàn thuộc về hắn.

"Bảo bối ... vào sâu hơn nữa, liếʍ sạch sẽ tất cả các ngón chân của anh."

Y/n gục đầu xuống liếʍ giữa khe hở, mái tóc xõa xuống che đi đôi má ửng đỏ, gần như ngậm hết ngón chân vào miệng, nước bọt dính khắp kẽ ngón chân.

"Ha, thật thoải mái, ăn ngon không?"

Y/n xấu hổ cắn chặt môi dưới, hai mắt ngân ngấn nước, giọng nói nhỏ đến mức khó có thể nghe thấy "Ăn ngon."

Bộ dáng này hoàn toàn giống bị ép buộc, Rin cúi người ôm mặt cô hôn "Bộ dạng ủy khuất này của bảo bối là thế nào?

Không muốn ăn thì cứ nói, anh không có ép buộc em."

"Không có."

Chỉ nhớ lại những ký ức không vui trong quá khứ, "Em rất thích ngậm."

Vật giữa hãng đã phồng lên thành cái túp lều, rõ ràng có thể cảm nhận được sự hưng phấn của hắn, Rin dựa vào lưng ghế sô pha, mắt đỏ ngầu, tay nắm chặt thành nắm đấm, cuối cùng không chịu được kéo khóa quần ra, gậy thịt ngay lập tức đập vào mặt cô.

Hình ảnh này cũng quá da^ʍ mỹ rồi, cô nhu thuận hé cái miệng nhỏ khéo léo ngậm lấy qυყ đầυ.

"Há!

Mau, mau nuốt xuống!"

Y/n đè ép đi theo, hai mắt mơ hồ, khuôn mặt vùi vào đám lôиɠ ʍυ dày đặc dưới đáy quần, hôm nay hắn chưa kịp tắm, mùi tanh nồng nặc xộc lên mặt, cô kìm lại cơn buồn nôn, buộcmiệng mình mở to nhất, đem qυყ đầυ xuyên qua cổ họng.

Rin đập ghế sô pha, cắn răng từ trong miệng rít ra một chữ thao, đè đầu cô lên xuống tiến công.

"Ngoan, đều cho em, tất cả đều cho em.

Em phải ngoan ngoãn ngậm lấy, răng không được phép đυ.ng vào!"

Chỉ thấy đôi mắt linh động kia ầng ậc một tầng nước, đáng thương ngẩng đầu chớp chớp mắt nhìn hắn, CMN, "bùm", xong rồi, mê người thế này ai nào chịu nổi, thú tính trong người Rin bộc phát, hắn cười đến run rẩy, một đường cắm thẳng vào thực quản cô.
 
Y/N X Rin
Chương 63 (Hoàn)


Không biết tại sao, Y/n cảm thấy mắt ngày càng kém, không nhìn rõ vật là trạng thái bình thường, có lúc tỉnh dậy cũng không phân biệt được giữa ngày và đêm.

Cô cho rằng mình bị cận thị, đây cũng là lý do phải đi khám mắt, sau khi đeo kính áp tròng thì thị lực của cô đã rõ hơn rất nhiều nhưng không còn rõ như trước.

Dần dà, tình trạng này ngày càng nghiêm trọng.

Việc đeo kính cũng không giúp được gì.

Cô thậm chí không thể nhìn thấy cầu thang phía dưới chân mình.

Đứng ở trước cổng trường, Rin tới cô cũng không biết, trước mặt cô chỉ thấy một đám bóng người chồng lên nhau, hắn cũng chỉ là cái bóng màu đen trong số đó.

Mặc dù mỗi ngày đều kiên trì nhỏ thuốc giỏ mắt, công với cái loa Rin luôn bên tai cô nói về việc ít dùng máy tính, nhưng không có biện pháp, cô học IT, máy tính là một phần không thể thiếu.

"Anh đưa em đến bệnh viện khám xem sao, nhỡ em bị mù thì phải làm sao."

"Ừ, bảo bối, đừng lo lắng, sẽ không có việc gì đâu."

Hắn nắm lấy tay cô an ủi, nhưng cô chỉ có thể dùng tai để phân biệt hắn đang ở hướng nào, trước mắt mơ hồ không biết là gì, thậm chí hắn hôm nay mặc quần áo gì cũng không rõ.

"Rin Rin..."

Cô thật sự khóc rồi, tiếng nức nở càng lúc càng lớn hơn, bắt lấy tay hắn "Em giống như không nhìn thấy được nữa, anh đang mặc bộ đồ gì, làm gì ... cũng không biết, phải làm sao đây."

"Bảo bối?

Bảo bối."

Hắn cũng lo lắng kéo cô vào lòng mình "Không sao, ngoan, không sao, em sờ nè, hoom nay anh mặc áo sơ mi, màu trắng."

"Huhu, anh đưa em đến bệnh viện đi, nhanh lên!"

"Được, được, đừng khóc, chúng ta bây giờ đi ngay."

Cô lo lắng nắm lấy góc quần áo của hắn, ngoại trừ trước mặt có chút ánh sáng, lúc xuống xe đều là hắn thận trọng nắm tay cô.

Khám xong, bác sĩ thở dài thườn thượt nhìn màn hình mà không tin nổi.

"Cô mới có 22.

Sao giác mạc lại bị tổn thương nặng như vậy?

Rất khó để tiến hành phẫu thuật.

Xảy ra chuyện gì vậy, cô có thường dùng thuốc gì không?"

"Không....không thể nào, tôi không có dùng thuốc gì.

Nhưng tôi, tôi dùng máy tính trong thời gian rất dài, có phải đó là nguyên nhân không?"

"Việc này không liên quan gì, dùng máy tính nhiều cũng không có khả năng tổn thương thành tình trạng này."

Y/n lo lắng siết chặt tay "Vậy thì, có cách nào chữa mắt tôi không?"

"Nói thật là bệnh này thường xuất hiện ở tuổi xế chiều.

Người trẻ tuổi như cô là lần đầu tiên tôi thấy.

Phẫu thuật thông thường thì không ổn.

Tốt nhất là ghép giác mạc, nhưng giác mạc không dễ thực hiện như vậy.

Người quyên tặng cũng rất khan hiếm."

Cô tạm thời không thể phục hồi thị lực.

Mà cô sắp tốt nghiệp đại học rồi, nhưng lại cứ đến thời điểm mấu chốt này là sao, kì thi cùng luận văn còn chưa có hoàn thành xong, cô phải làm sao bây giờ?

Trên đường trở về Rin không ngừng an ủi cô, kết quả là cô khóc càng ngày càng dữ dội, cuối cùng không thở nổi mà thút thít.

"Bảo bối, không khóc, mắt em không nhìn thấy được còn có anh, đừng lo lắng, anh sẽ tìm cách cho em làm giải phẫu."

"Huhu, nhưng tình huống bây giờ rất rối, mắt em không nhìn thấy được, chẳng phải không thể tốt nghiệp sao, làm sao bây giờ?"

"Đừng lo lắng, chuyện này giao cho anh."

Sau khi khóc xong, mắt lại càng không nhìn thấy rõ nữa, mọi thứ trước mắt trở nên mờ mịt, chỉ có ánh sáng chiếu vào mới có thể mơ hồ biết thời gian, thậm chí màu sắc của hoàng hôn cô còn không phân biệt được.

Rin xin nghỉ cho cô, sợ cô một mình trong khách sạn va phải vật gì đó sẽ bị ngã nên đã đưa cô theo đến công ty.

Một năm trước, cha hắn đã giao lại nơi này, Cha Rin đã về hưu xuất ngoại, mỗi ngày đối với hắn đều rất bận rộn nên chỉ có thể đặt Y/n ở bên cạnh mình, thời thời khắc khắc đều nhìn chằm, không dám để cô rời tầm mắt mình.

Y/n giống như một người mù, cẩn thận sờ soạng vị trí trên bàn làm việc.

"Bảo bối muốn tìm gì vậy?"

"Giấy ... bút."

"Anh lấy cho em, đừng nhúc nhích."

Cầm cây bút, cô dùng ngón tay sờ vào vị trí giấy, dựa vào cảm giác cẩn thận viết chữ lên đó.

Rin nhìn mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, bình thường chữ viết rất đẹp, nhưng hiện giờ thì chả hiểu cái mô tê gì.

"Rin Rin anh có nhận ra em đang viết chữ gì không?"

"Chờ đã, để anh xem."

Hắn lấy bút ghép lại nét chữ theo những gì cô đã viết.

"À, đó là từ"uốn lượn", phải không?

"

Y/n thở phào nhẹ nhõm "May quá, anh còn đọc được, em có thể viết chữ liền không có vấn đề gì rồi."

Hắn mỉm cười xoa đầu cô "Bảo bối nhà ta đáng yêu quá?

Em không cần viết chữ.

Anh luôn ở bên cạnh em, mãi mãi cũng sẽ không bao giờ rời xa em.

Có chuyện gì chỉ cần nói cho anh biết là được."

Cô mím môi không nói gì, vẻ mặt ủy khuất, Rin không nhịn được cúi đầu hôn lên môi cô.

Ngược lại cô cũng không tránh né, bởi vì đôi mắt kia hoàn toàn không nhìn thấy, chỉ có thể cảm nhận được nhiệt độ trên miệng, biết đó là nụ hôn của anh, cũng từ bỏ giãy dụa.

Tình trạng mù vẫn tiếp diễn, chỉ có thể lờ mờ phân biệt được ánh sáng, còn chưa có hoàn toàn biến thành một người mù.

Đi vệ sinh, tắm rửa, ăn uống, thậm chí là mặc quần áo, đều là Rin giúp cô làm tất cả những thứ này, bản thân cô cũng không có cơ hội tự làm, cô không mù, nhưng lại sắp trở thành người tàn tật.

Tình huốn của cô rất đặc biệt, Rin đã liên lạc với hiệu trưởng trường đại học, mà thành tích cô từ trước tới giờ đều xuất sắc, vì vậy cô đã được đặc cách tốt nghiệp, nhưng cô chẳng thấy vui vẻ tẹo nào.

"Bảo bối, em thử viết tên em vào đây, để anh xem em có thể viết được không."

Y/n ngồi vào bàn làm việc của hắn, cầm bút lên.

"Anh giúp em nhé."

Bàn tay to đáp xuống mu bàn tay cô, nắm thật chặt, khống chế tay cô, vuốt từng nét chữ, ngay ngắn ký tên cô.

"Chữ viết rất đẹp!"

Hắn nói.

Nhưng căn bản cũng không phỉa cô viết, Y/n cũng không nói gì, tiếp tục im lặng cúi đầu.

"Bảo bối, em ở chỗ này chờ anh một lát, anh sẽ trở lại sớm."

"Rin Rin, anh đi đâu vậy?"

"Dính anh như vậy sao?"

Hắn cười xoa xoa đỉnh đầu cô "Đi toilet thôi."

"Vậy thì anh phải quay lại sớm nhé."

"ừm."

Rin cầm hai tờ đơn đăng ký kết hôn trên bàn bước nhanh ra ngoài.

Tới cửa phòng làm việc, hắn dặn dò trợ lý, chỉ vào phòng làm việc "Nhìn em ấy, đừng để em ấy chạy lung tung, em ấy không thấy được, chú ý chút."

"VÂNG, Boss!"

Sau khi cung kính tiễn hắn đi, người trợ lý mới ngẩng đầu, nhìn lại một cách kỳ lạ.

Vừa rồi anh ta có nhìn nhầm không?

Sao boss lại cười vui vẻ như vậy?

Lặng lẽ nhìn qua khe cửa, cô gái bên trong căng thẳng nắm chặt tay, hai mắt mở to không chút tiêu cự, ngồi bất động trên ghế, cự kỳ giống người gỗ mất hồn.
 
Y/N X Rin
Chương 64 (PN 1)


"Bảo bối, anh trở về rồi."

Tiếng túi nhựa cọ xát, vững vàng đi về phía cô, trước mắt chỉ nhìn thấy một bóng đen, hơi nóng bao lấy, Y/n vươn tay vuốt ve ngực hắn, thân thể hắn đè cô xuống, đè xuống giường, không thể động đậy.

"Cả ngày hôm nay bảo bối làm gì vậy?"

Giọng nói thân mật, liếʍ lỗ tai cô.

"Anh mua gì thế?

Em nghe thấy tiếng túi ni lông."

Rin cười, vuốt ve vành tai cô "Thật sự rất nhạy cảm.

Đương nhiên là thức ăn mua về nấu cho em ăn.

Hôm nay có muốn ăn súp nấm không?"

Cô mở to mắt, nhưng không nhìn thấy gì, gật gật đầu.

"Bảo bối chờ anh nhé, ngủ một chút đi."

Cẩn thận vén góc chăn cho cô, nhìn cô nhắm mắt mới yên tâm ra ngoài.

Cô bị mù cũng đã một năm rồi, để ngăn cô lấy lại thị lực, Rin đã rất nhọc lòng, cứ cách vài ngày lại lén nhỏ lọ thuốc nhỏ mắt làm hỏng giác mạc cho cô.

Cô mãi mãi sẽ không nhìn thấy lại được nữa, khi cô không thể nhìn thấy, cô có biết hắn vui biết nhường nào không, chỉ như vậy cô mới chân chính thuộc về hắn.

Với tính cách của Y/n, sau khi ra trường không thể một mực ở bên cạnh hắn được, ngược lại cô sẽ ngày càng muốn hoàn thiện bản thân hơn, cô sẽ vùi đầu vào công việc, sẽ tiếp xúc với nhiều thằng đàn ông, nhất định cô sẽ ném hắn lại phía sau.

Để ngăn chặn điều này xảy ra, hắn phải hành động.

"Bảo bối, đừng trách anh, anh cũng vì quá yêu em thôi."

Rin mỉm cười đổ thuốc bột màu trắng vào trong chảo, độ cong khóe miệng gần như kéo đến tận mang tai, hưng phấn, dữ tợn.

"Rin Rin."

Âm thanh đột ngột vang lên sau lưng khiến tay hắn chợt run lên, hắn vô tình đổ hết thuốc vào, chính là lượng thuốc uống trong ba ngày đấy.

Quay đầu lại, hắn thấy cô đang lơ đãng đi về phía bức tường, hắn vội vàng dùng thìa xúc bột ra, nhỏ giọng hết mức có thể.

"Bảo bối, sao em dậy sớm thế?

Ngồi chờ anh nhé.

Anh đang bận nấu cơm.

Nào, đừng để đồ vật bên cạnh đυ.ng vào."

Hai tay Y/n cẩn thận sờ soạng phía trước, vì sợ đυ.ng phải cái gì "Em không muốn ở một mình trong phòng ngủ.

Anh giúp em ngồi lên ghế, được không?"

Nhìn thấy eo cô sắp đυ.ng vào quầy, hắn vội vàng ném cái thìa sang một bên chạy về phía cô, ôm lấy eo cô lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

"Nào, bảo bối, cầm tay anh."

Khi chạm vào mặt ghế, cô mới dám ngồi xuống, trước mặt là chiếc bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, Y/n đang chống cằm, ngay cả khi cô không nhìn thấy gì, cô vẫn nhìn sang nồi rau xào.

Rin đột nhiên vuốt mũi có chút chột dạ.

Tiếp tục giả vờ như không có việc gì nấu ăn.

Âm thanh lèo xèo của dầu ăn, còn có mùi giống như nấm hương.

"Anh đang làm cơm sao?"

"Bảo bối muốn ăn, anh sẽ làm xong ngay."

"Không, không cần."

Y/n vò góc váy "Rin Rin, em không muốn mỗi ngày đều ở trong khách sạn, anh có thể giúp em tìm một công việc không cần đến thị lực được không?

Em muốn ra ngoài làm việc."

"Bảo bối nói linh tinh gì vậy, bên ngoài nguy hiểm lắm.

Em lại không thấy gì, không thể đi ra ngoài.

Nhỡ như có tên nào có ý đồ với em, anh sợ anh sẽ không nhịn được mà gϊếŧ chết nó."

Cô cười "Nhưng em ở nhà chán lắm, Rin Rin giúp em nhé."

"Vậy ngày mai anh đưa em đến công ty."

Y/n không nói gì, cúi đầu không nói một lời.

Rin không muốn cô ra ngoài, tiếp tục nấu ăn, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn cô, cô thật sự nhìn không thấy, nhưng vẫn chột dạ.

Khi đút miếng nấm vào miệng cô, cô không chút do dự mà ngậm lấy, biểu tình trên mặt không chút thay đổi, Rin mới yên tâm.

"Em muốn tự mình làm."

"Cẩn thận một chút, đây là đũa."

Đã lâu rồi cô không dùng thứ này, cô vuốt ve mép đĩa, chỉ dựa vào cảm giác của mình mà chọc chọc miếng nấm.

"Giỏi quá, em gắp lên đi."

Y/n cười vui vẻ, đưa tới bên miệng hắn "Anh ăn đi."

Ý cười trong mắt Rin dừng lại.

Hắn chậm rãi há miệng kêu a một tiếng, sau đó dùng hai ngón tay vuốt lấy miếng nấm, giả bộ phát ra tiếng nhai.

"Có phải hơi mặn không?"

Hắn hỏi.

"Không đâu, em thấy ngon mà."

"ừm, hình như bả bối đã quen với đồ ăn anh nấu rồi."

Đôi tay đặt ở trên đầu cô vuốt ve qua lại, Y/n mím môi tiếp tục cố gắng gắp thức ăn.

Y/n không nhìn thấy gì lại có một chỗ tốt, có thể đối với cô làm ra đủ loại hành động gì cũng được, vào ban đêm làʍ t̠ìиɦ cũng không phản kháng, bởi vì cô không thể nhìn thấy, sự hoảng loạn trong lòng cũng theo bản năng đáp ứng hắn, dần dần cô rất phụ thuộc vào hắn.

Y/n từ đầu đến cuối đều nắm lấy góc áo của hắn, khi làʍ t̠ìиɦ cũng rất ngoan, làm tư thế gì cũng chịu, bựng dưới bị côn ŧᏂịŧ lấp đến trướng đầy, tiếng kêu rêи ɾỉ cũng cực kì quyến rũ.

Trên lưng cô vẫn xăm tên hắn, mỗi lần tiến vào đều bị ba chữ này kí©ɧ ŧɧí©ɧ, cắm cô phỉa nức nở xin tha, đêm cặρ √υ' non mịn bóp trong lòng bàn tay, qυყ đầυ cắm vào sâu trong tử ©υиɠ, âm thanh va chạm "bạch bạch" cùng tiếng nước ngày càng lớn vang vọng khắp phòng.

"Không được, không được, Rin Rin, chậm lại."

Y/n nắm lấy bàn tay to đang du tẩu trên vυ' mình, bất lực nghẹn ngào "Đau quá, anh bóp nhẹ được không, em đau quá..."

"Hừm!

Sướиɠ quá, bảo bối, bên dưới kẹp anh chặt quá, Y/n của anh, chỉ là của riêng anh!"

Hắn cúi xuống gặm nhấm tấm lưng bóng láng, lưu lại vết răng này đến dấu răng khác trên tên hắn, Y/n đau đớn liên tục xin tha, nằm trên giường khóc lóc thảm thiết cầu xin hắn dừng lại.

Nhưng Rin không có nghe, ngược lại coi đây la là thú vui tình thú.

Mà Y/n sẽ không bao giờ nhìn thấy vết bầm và vết sẹo trên cơ thể mình, sẽ chỉ cảm thấy đau đớn sâu tận xương tủy.

"Bảo bối, anh yêu em, em có yêu anh không, mau nói yêu anh đi, anh rất yêu em, sẽ không có ai yêu em nhiều như anh đâu!

Anh sẽ ở bên cạnh em cả đời, haha, là cả một đời!"

Kiếp sau cũng vậy!"

Toàn thân tê dại, cơ thể Y/n run rẩy vô cớ, cô nắm lấy ga trải giường, dùng sức cắn chặt môi dưới, liều mạng nuốt xuống tiếng rêи ɾỉ đau đớn sắp phát ra, chỉ có thể ậm ừ thở tiếng mũi.

Loại ân ái này hành hạ cô gần nửa tiếng, Rin vỗ vào mông cô một cái, hít thở sâu "Anh sắp bắn rồi.

Đều cho em, toàn bộ đều cho em.

Em phải ăn hết vào, sinh cho anh một đứa con."

"Hức... chậm lại, chậm lại, Rin Rin!"

Rốt cục không chịu được nữa, va chạm mạnh khiến cô không tự chủ được mà ngẩng đầu rêи ɾỉ, ép buộc cô tiếp nhận lượng lớn tϊиɧ ɖϊ©h͙ đều bắn vào tử ©υиɠ.

"Rút ra, rút

ra đi, ô ô!"

Mồ hôi cùng tóc dính bết vào trán, cô vô lực nằm co quắp trên giường, ngón chân cuộn tròn lại.

"Bảo bối, không khóc, ngoan, anh rất yêu em nên mới bắn vào, em không muốn sinh con cho anh sao?"

Y/n cảm thấy mình không còn giá trị sinh tồn nữa, điều duy nhất cô có thể làm là ở bên hắn, chính là trở thành công cụ phát tiết của hắn mỗi đêm, còn có sinh con cho hắn.
 
Y/N X Rin
Chương 65 (PN 2)


Kết hôn được ba năm, cuối cùng hai người cũng có đứa con đầu lòng.

Chính là một cô công chúa, Y/n sau khi sinh cô bé thì một tấc cũng không rời khỏi nhà.

Đứa bé trong lòng không hề khóc lóc hay quấy, cô chỉ có thể dựa vào cảm giác mới cảm nhận được đứa trẻ trông như thế nào khi chạm vào nó.

Rin có khi nói đi làm nhưng thời điểm đóng cửa lại vẫn chưa có rời khỏi, đứng ở đó nhìn cô, mà Y/n từ đầu đến cuối đều ôm con không buông, sợ làm con bị thương.

Nhìn cô ra dáng một người mẹ, bày ra biểu cảm sủng ái mà trước nay hắn chưa từng thấy, trong lòng hắn có chút khó chịu.

Nhưng Y/n lại tập trung toàn bộ sự chú ý vào con, đây không phải là mục đích ban đầu hắn để cô sinh ra đứa bé này.

Vì vậy, khi con gái lớn lớn được một chút, hắn đã gửi cô bé đến nhà trẻ, ở trước mặt Y/n lại nói dối là con gái bị bệnh, phải đến bệnh viện điều trị.

Y/n tin đó là thật, tâm trạng trở nên cô đơn và u ám.

"Rin Rin, khi nào thì mắt em có thể nhìn thấy?"

"Sao em lại bận tâm chuyện này?

Có anh ở bên cạnh, anh chính là đôi mắt của em."

Y/n chậm rãi thu tay về "Em xin anh, em rất muốn được nhìn thấy."

"Bảo bối, anh cũng đang nghĩ cách để khôi phục lại đôi mắt cho em, nhưng bây giờ thật sự không còn cách nào khác."

"Anh có, anh có cách!

Chỉ là không muốn mắt của em khôi phục mà thôi!

Rin Rin, em sẽ không rời bỏ anh, em hứa sẽ không bao giờ rời bỏ anh, cho nên, anh hãy trả lại đôi mắt lại cho em đi mà."

Cô khóc, nước mắt không ngừng trào ra, Rin nhíu mày, chỉ khẽ thở dài.

"Em mệt rồi, đi ngủ một lát đi, nhé."

"Huhu!

Rin Rin, xin anh, xin anh!"

Hắn đè vai cô, cưỡng ép cô nằm lên giường "Anh nấu cơm cho em, ngủ mọt lát đi, ngoan."

"Rin Rin!"

Y/n biết bản thân không nhìn thấy gì mà vẫn cố đuổi theo hắn, vừa lật người đã lăn xuống giường, khuỷu tay và đầu gối bị cọ rách da, cô quỳ trên mặt đất bất lực khóc lớn, cố gắng để phân biệt các ô cửa.

Nhưng cô mêm mang, ngay cả đứng cũng không đứng dậy nổi.

Rin ở ngoài cửa thất thần nhìn lại cô, chân run lên muốn cất bước, không biết nên đối mặt với cô như thế nào.

Cả người cô chìm sâu trong bóng tối, mù mịt và tuyệt vọng, đang cầu xin hắn, trả lại đôi mắt cho cô, đúng vậy, cô đã vì hắn mà sinh con rồi, sao có thể rời bỏ hắn được.

Nhưng hắn không làm được, khôi phục lại thị lực cho cô, thà cô mù như thế này cả đời, cái gì cũng đêì thuận theo hắn, phụ thuộc, ỷ lại vào hắn.

"Bảo bối, ngoan, lên giường nằm một chút."

Y/n dùng sức đẩy tay hắn ra, quỳ trên mặt đất che mặt khóc nức nở, hai tay Rin buông xuống không dám chạm vào cô.

Cô bây giờ không khác gì một con nhím phủ đầy gai.

Sau khi khóc một hồi lâu, cô nghĩ hắn đã đi rồi, chậm rãi bám vào giường đứng dậy, sờ sờ gối rồi nằm xuống, trốn vào trong chăn khóc nức nở.

Rin ngồi dưới đất, cuộn chân thu mình lại, bất lực gục đầu xuống.

Y/n không gặp được con gái, thậm chí không thể nghe thấy tiếng cười và tiếng khóc của con gái bên tai.

Rin liên tục nói con gái đang bị bệnh trong bệnh viện, nhưng dần dà, cô biết đó là một lời nói dối.

Sự phản kháng cũng không có tác dụng gì, sau cùng cô cũng là một người mù, làm gì cũng không thoát khỏi tầm mắt Rin, sau đó cô dần dần từ bỏ sự phản kháng.

Thậm chí, cô còn suýt quên mất việc mình có một cô con gái, đêm đêm nằm dưới thân hắn, ban ngày ở phòng làm việc với hắn một tấc cũng không rời, lúc mệt thì dựa vào vai hắn ngủ, đêm đêm trên giường bày ra đủ mọi loại tư thế, hạ thể va chạm phát ra tiếng rêи ɾỉ mơ hồ.

Ngày này qua ngày khác, vô cùng vô tận.

Không biết từ ngày nào, đôi mắt của cô dần dần có thể nhìn thấy một chút ánh sáng, ánh sáng ngày càng rõ ràng, thậm chí có thể nhìn thấy cả đường nét trên khuôn mặt hắn.

Nguyên nhân là vì đã lâu Rin không cho cô uống thuốc nữa.

Khuôn mặt hắn hoàn toàn khác với trong trí nhớ, trở nên tang thương, giống như đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, trở nên thành thục rất nhiều, góc cạnh sắc lạnh đã bị thời gian mài thành nhu hòa, rất ôn nhu, dưới đáy mắt là sự mệt mỏi bất lực.

Râu cũng lún phún mọc, giống như đã lâu không cạo râu.

Tính toán thời gian, mới ba năm trôi qua.

Nhưng mà cô không nói cho ai biết chuyện này, cô vẫn tiếp tục đóng vai một người mù, nhìn hắn cúi đầu quỳ trên mặt đất đi giày cho mình, khóe mắt đều rất mệt mỏi, đứng dậy đem áo choàng phủ lên người cô.

"Bảo bối, hôm nay bên ngoài hơi lạnh."

Y/n ậm ừ "Em muốn nhìn thấy con, được không anh?

Em muốn nghe giọng nói của con."

"Ba tháng trước không phải mới gặp sao?

Sao lại muốn gặp lại?

Con bé còn đang đi học."

Rin đưa tay vuốt má cô, dịu dàng nhìn vào đôi mắt cô, nhưng hắn lại không biết, bộ dáng này đã sớm bị cô thu hết vào mắt.

"Nhưng em nhớ con."

Hắn không còn phản bác nữa "Vậy thì anh đưa em đi."

Ngôi nhà đã được thay đổi, đây là ngôi biệt thự tách biệt với mọi thứ.

Cảnh sắc trên đường ngoài xe đều quá quen thuộc, cô không dám quay đầu nhìn về phía cửa sổ, chỉ có thể nhìn chằm chằm qua kính chắn gió trước mặt, giả vờ lơ đãng.

Chiếc xe dừng lại trước một tiệm xăm trong nội thành, người đi ra từ cửa sau là Haru.

Hai mắt Y/n mở to một chút, cậu ta vẫn như vậy không hề thay đổi, mái tóc vàng chóe, nhưng ít ra khí chất cũng đã trở nên rất trưởng thành.

Hai người đàn ông bước ra từ tiệm xăm, một người là Haru, người còn lại là tên xăm trổ đã xăm cho cô.

Rin nắm lấy tay cô, nói: "Anh đi nhà trẻ đón con gái."

Cô nhìn hắn bước ra khỏi xe và thì thầm điều gì đó với họ, không lâu sau đó, một cô bé xinh xắn từ bên trong bước ra, mặc chiếc váy hồng công chúa, khuôn mặt phấn phấn nộn nộn, nắm lấy tay Haru cười rất vui vẻ, đang lẩm bẩm điều gì đó, Y/n có thể mơ hồ phân biệt được, gọi cậu ta là ba nuôi.

Haru đặt bàn tay nhỏ bé của con gái vào tay Rin, hắn dắt cô bé vào trong xe.

Ngay khi cửa xe mở ra, một tiếng kêu nhẹ nhàng ngọt ngào vang lên.

"Mẹ!"

Nước mắt roi xuống, Y/n nhắm mắt lại, đưa tay ra giả vờ tìm kiếm cô bé, Rin đặt tay con gái vào lòng bàn tay cô.

"D/n, con có nhớ mẹ không?"

*D/n là daught name nghĩa là tên con gái bạn*

"Có ạ!

D/n nhớ mẹ lắm.

Mẹ đừng lo.

Con ở nhà trẻ chơi rất vui.

Con chưa muốn về nhà.

Mẹ mỗi ngày không cần phải nhớ con!"

Ôm đứa trẻ mềm mại vào lòng, cô nức nở hít hít mũi, ôm rất chặt, cơ thể mềm mềm toát ra mùi thơm ngào ngạt.

"Mẹ, con rất nhớ mẹ."

"Mẹ, mẹ không cần lo lắng.

Ở trường rất tốt, khôn cần lo lắng, baba cũng đối với con rất tốt."

Cô cũng chỉ là một đứa bé, cái gì cũng không hiểu, hiển nhiên những lời này đã được học thuộc lòng, đều là do Rin dạy.

Đứng ngoài cửa xe, khóe miệng mím chặt của Rin không khỏi nở một nụ cười nhẹ, cúi người xuống, nhẹ giọng nhất có thể.

"Bảo bối, con gái sắp phải vào lớp rồi."

D/n ôm mặt mẹ hôn lên, nhẹ nhàng làm nũng "Mẹ, con đi học đây, lần sau lại đến tìm D/n nữa nhé."

Cô cười khổ, vùi mặt vào cổ cô bé mà ôm chặt.

"Được rồi, D/n cũng phải nhớ mẹ đấy, không được ham chơi."

"D/n lúc nào cũng yêu mẹ!"

Rin đưa cô bé xuống xe, vỗ đầu cô bé cười khẽ "Trở về đi."

Cô bé cười nhẹ, cái bộ dáng này, giống hệt Y/n.

"Tạm biệt baba!"

"Tạm biệt."

D/n chạy đến bên Haru và nắm lấy tay cậu ta.

Cậu ta thì thầm "Đi nào, ba nuôi dẫn con đi ăn đồ ngọt."

D/n quay đầu nhìn lại người phụ nữ trong xe, quệt miệng bất mãn nói: "Tại sao ba ba không cho con gặp mẹ?"

Người đàn ông với hình xăm lưỡi dao chế nhạo, cúi đầu đe dọa cô bé "Bởi vì ba con là một tên biếи ŧɦái, gừ, còn bắt mẹ con xăm tên baba con trên lưng kia kìa, sợ chưa."

Haru trừng mắt nhìn hắn ta "Cái tên thần kinh này, đừng hù dọa đứa nhỏ, con bé mới có ba tuổi, làm sao mà biết được?"

Người đàn ông nhướng mày chế giễu và xoa xoa đỉnh đầu cô bé.

"Bác Lou thật xấu tính!"
 
Y/N X Rin
Chương 66 (PN 3)


"D/n!"

Tiếng gầm của người đàn ông ở tầng dưới, ít nhất cách mấy trăm mét cũng có thể nghe thấy được.

Y/n cầm sách ngữ văn trong tay run lên.

Ngay sau đó trên cầu thang, dồn dập tiếng bước chân và tiếng hét của D/n.

"Mẹ, mẹ!

Ba đánh người, baba muốn đánh con!"

Cửa bị đẩy ra, cô bé mặc đồng phục học sinh xanh trắng bước vào, vội vàng leo lên giường, núp dưới chăn của D/n, che đầu.

Ngay sau đó, Rin thở hổn hển cầm dép chạy lên, một chân vẫn để trần, khuôn mặt căng cứng, trên khóe mắt đã xuất hiện một ít nếp nhăn nhưng vẫn không thể làm lu mờ vẻ soái khí này, phải nói nhan sắc ngày càng thăng hạng chứ không hề giảm xuống.

"Con đi ra đây cho ba!

Ba sẽ không đánh con!"

"Ba lừa ai chứ, này nhá, lần trước ba cũng nói thế đấy!"

Y/n gấp sách lại "Sao vậy?

Sao anh lại đánh con?"

"D/n, con nói đi, lý do tại sao ba lại muốn đánh con!"

Rin cầm lấy dép lê ném xuống mặt đất.

"huhu, mẹ, mẹ coi chồng mẹ kìa!"

"Lại còn không biết hối lỗi, thi ngữ văn được có 10 điểm, lại dám sửa thành 100 điểm.

Hôm nay giáo viên chủ nhiệm gọi điện tới, thực sự mất mặt."

D/n bỗng thò đầu ra hét lên "10 điểm thì sao!

Mẹ có nói cho con biết rồi nhé, hồi xưa ba cũng không kém cạnh con là bao đâu!

Con đạt điểm tuyệt đối môn toán, sao ba không khen con!"

"Lại còn dám trả treo, con đâu có nói cho ba biết con được 100 điểm, không thì đã không mất mặt mũi vì cuộc điện thoại vừa rồi!"

"Vậy thì ba sai rồi, ai bảo ba không nghe giáo viên nói hết."

Cô bé mím môi tỏ vẻ vô tội, được thừa hưởng khuôn mặt mềm mại của Y/n, kiểu gì ra chiêu nũng nịu này cũng khiến hắn mềm lòng.

Nhưng thấy hắn định cầm dép đi lên, Y/n cười thành tiếng, xoa đầu cô bé trốn trong chăn "Được rồi, em có chuyện muốn nói với con."

Rin tức giận khiến mặt đỏ cả lên "Sớm muộn gì cũng bị con chọc cho xuất huyết não mà chết sớm!"

Cô bé le lưỡi kɧıêυ ҡɧí©ɧ hắn.

"Anh đi ra ngoài trước đi nha."

Y/n nháy mắt ra hiệu với hắn, Rin đôi lúc lại bộc lộ tính khí không khác gì đứa trẻ, nhưng đấy là chỉ khi có cô.

Sau khi đóng cửa lại, D/n ló đầu ra ngoài ngó nghiêng, nép vào vòng tay của Y/n cười nói: "Vẫn là mẹ tốt nhất!"

Cô cầm quyển sách ngữ văn, chỉ vào câu bên trên "Hôm nay hãy đọc cho mẹ nghe bài luận cổ điển này.

Mẹ sẽ giám sát con."

"A, mẫu thân đại nhân!"

Khuôn mặt đau khổ nhăn lại như quả mướp đắng.

Y/n cũng không tức giận được với cô bé, kiên nhẫn hỏi: "Vậy tại sao con lại nói dối baba?"

"Con sợ baba đánh.

Con nghĩ vài ngày nữa mới nói cho baba biết, có lẽ sẽ lại khen con, hehe."

Y/n híp mắt cười "Tại sao con biết baba sẽ khen con?

Nói cho mẹ biết lý do đi."

"Bởi vì mẹ, mẹ rõ ràng có thể nhìn thấy, nhưng lại vẫn giả vờ như không nhìn thấy.

Nếu nói cho baba biết, khẳng định baba sẽ rất vui."

"Bé ngốc, chuyện này không liên quan, hôm nay nhất định phải đọc cho mẹ, biết không?"

D/n buồn bực cầm sách giáo khoa lên đọc từng chữ một, cô biết tất cả những từ này, nhưng nếu ghép chúng lại với nhau lại không đọc được.

Y/n dựa vào giường, tóc dài ra rất nhiều, rơi tán loạn trên vai, một bên đọc sách, còn D/n thì đang len lén nhìn cô.

Ở trường gặp ai cô bé cũng khoe mẹ cô bé là một đại mỹ nhân, mỗi lần họp lớp cô bé đều quấn lấy mẹ muốn mẹ cùng đi, nhưng lão ba nào có cho, đúng là lão nam nhân khó tính!

Trong trí nhớ của cô, cô chưa bao giờ thấy mẹ mình tức giận, khuôn mặt lúc nào cũng nhu hòa mềm mại, có chút không thực, so với baba, lại hoàn toàn trái ngược, hắn là một kẻ cuồng bạo lực.

Mí mắt Y/n run lên, cô bé đọc rất to nhưng chẳng có cảm xúc nào, cuối cùng con gái đọc thuận tiện ru cả cô ngủ luôn.

Khi cô mơ màng tỉnh dậy thì phát hiện cuốn sắt đặt ngay ngắn trên gối, người đã chạy mất hút.

Rin bước vào, trên tay cầm một chén canh trứng gà.

"Con đâu anh?"

"Con bé đi chơi với bạn rồi."

Hắn nhịn một bụng lửa giận, ngồi ở bên giường đút cho cô ăn "Không biết con bé này giống ai, còn dám nói dối anh, đều đem mặt mũi anh vứt sạch rồi!"

Y/n nhìn hắn cười, không nói gì.

Còn giống ai vào đây nữa, con gái đương nhiên là giống ba nó nhất rồi.

"Ngày mai em muốn ăn bánh trứng."

Hắn cười ôn hòa xoa xoa gò má mềm mại của cô "Được, được, bảo bối, mấy ngày nay anh có chăm chỉ học, cũng đã thử nghiệm rồi, tối nay anh sẽ làm cho em!"

"Gần đây, kỹ năng nấu nướng của anh đã được cải thiện.

Lần này không có bọt trên trứng nữa đâu."

Chỉ khi ở bên cạnh cô, Rin mới lộ ra nụ cười chân thật như vậy, hắn ôm chặt cô vào trong lòng, hung hăng hôn mấy cái, bộ dáng hận không thể đem cô khảm vào trong xương "Bảo bối thích ăn, đương nhiên anh phải dùng tâm làm ra.

Yên tâm, mỗi một cái anh đều đã thử độc qua."

Khuôn mặt của Y/n sắp bị cái tên dính như sam này làm cho biến dạng, cô đẩy hắn ra "Anh đừng dính vào em, nghĩ cách làm sao để điểm ngữ văn con gái anh tốt hơn đi kìa."

"Cho học thêm ở trường em không đồng ý.

Em phụ đạo con bé học còn bị con nhóc đó trêu đùa.

Anh nào dám động đến công chúa nhỏ của em, vậy mời gia sư nhé?"

Không cho học thêm ở trường là vì sợ gặp con áp lực quá lớn, không có thời gian chơi, nhưng mời gia sư cũng không tệ.

"Ừm, cái này được nè!"

Rin vỗ ngực hứa: "Yên tâm, mời gia sư giao cho anh, anh sẽ chọn lọc kỹ càng!"

Loại chuyện này không thể xem nhẹ.

Trong vòng hai ngày, hắn đã tìm được một người, nghe nói là sinh viên đại học vừa trở về từ Úc, tình cờ cũng dạy ngữ văn, điều duy nhất khiến Rin cảm thấy không hài lòng là cậu mới có hai mươi tuổi, nhưng thành tích đặc biệt xuất sắc.

Mà hắn đã hứa với vợ là sẽ chọn người kỹ càng!

Vì vậy, đã dặn dò D/n cẩn thận, nếu tên gia sư kia dám động tay động chân với cô bé, hắn sẽ trực tiếp cầm dao tới cửa.

D/n cảm thấy ba mình phiền, vốn dĩ bị cưỡng ép học đã khó chịu rồi, đã vậy còn cứ lải nhải bên tai.

Thiếu niên ở dưới lầu chào hỏi mẹ cô, càng lúc càng gần bước lên lầu.

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, cô tức giận nhìn lại, lại phát hiện cậu là con lai!

Đôi mắt cô bé sáng lên ngay lập tức.

Cậu bé mặc một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ và quần tây màu nâu nhạt.

Mái tóc dài che khuất đôi mắt, dáng dấp cao ráo, gần bằng baba cô bé.

Đôi đồng tử xanh xám tràn đầy ý cười nhìn cô.

Sống mũi cao, môi mỏng hé mở chào cô.

"Xin chào, kêu D/n đúng không?"

Mặc dù hơi ghét baba nhưng về cơ bản, cô bé chưa bao giờ thấy người đàn ông nào đẹp trai hơn baba cô, D/n vội vàng từ trên ghế đứng dậy, cô cũng được kế thừa chiều cao của baba, cao 1m7.

Nhưng lần đầu tiên trong đời đứng đối mặt với người thiếu niên này không khác gì một người lùn, ở trước mặt hắn nở nụ cười xinh xắn.

"Xin... xin, xin chào!"

Cậu gật đầu, cầm túi sách màu trắng đặt lên bàn, lấy xấp đề trong túi ra, một bên giới thiệu: "Tên tôi là Koty.

Hiện là sinh viên trao đổi tại Đại học Tả Đô, sinh viên năm 3, ngữ văn là môn sở trường của tôi, chỉ cần em chăm chỉ học những kiến thức tôi truyền tải, điểm của em chắc chắn sẽ được cải thiện."

"Anh và bố mẹ em học cùng một trường đại học nè!"

"Vâng, vậy đây là lý do tại sao ba em biết đến tôi à?"

D/n gật đầu lia lịa, lặng lẽ meo meo hỏi: "Có ai từng nói rằng tên của anh giống nhân vật chính trong phim Hàn Quốc chưa?"

Cậu sững người một lúc, sau đó cười: "Em là người đầu tiên."

Nụ cười bên miệng còn có lúm đồng tiền, quả thực mẹ nó chọc trái tim thiếu nữ xao động!

"Anh ơi, anh là con lai sao?

Mà nói Tiếng Trung giỏi quá!"

"Tôi đến từ Sydney, Australia, ba tôi là người Trung Quốc."

"A, thảo nào!

Yên tâm nhé, em nhất định sẽ theo anh chăm chỉ học tập!"

D/n nhất thời bị sắc đẹp mê hoặc, chứ nào có cái gì có thể kí©ɧ ŧɧí©ɧ cô học tập.

Buổi tối, Rin làm bánh trứng với nhiều hương vị khác nhau cho Y/n nếm, nhưng phải nói vị dâu vẫn là ngon nhất.

Hắn ngồi sang một bên, từ đầu đến cuối đều nhìn cô ăn: "Bảo bối, ăn ngon không?"

"Um!

Cái này không tệ."

"Vậy, về sau anh sẽ làm nhiều vị này nhé!"

Y/n nghĩ tới cái gì đó "Đúng rồi, cái cậu gia sư kia, tên cậu ấy có chút quen..."

"Cái gì?

Em không thích sao?"

"Không, không phải vậy, D/n cũng học tập nghiêm túc rồi."

Y/n im lặng một hồi, nhưng vẫn không có ý định nói cho hắn biết, dù sao người đàn ông này rất dễ nổi cơn ghen, khi nhắc đến chuyện không vui, khẳng định đêm nay hắn sẽ không buông tha cho cô.

Cô gắp bánh trứng vị dâu đưa lên miệng hắn, nheo mắt cười "A ~ há to mồm."

"ừ!"

Cắn một ngụm bánh ngọt, Rin liếʍ khóe miệng, nở nụ cười cuốn hút, rồi ôm eo kéo cô dán chặt lại, cúi đầu phủ lên môi cô, bánh trứng ngọt ngào không ngừng lưu lại trên đầu lưỡi của hai người, dần dần hòa tan.

Ngày càng ngọt ngào.

Thời gian sẽ sửa chữa mọi lỗi lầm, vậy thì tại sao lại không cho nhau một cơ hội, miễn là chúng ta biết sửa sai.

---END---
 
Back
Top Bottom