Ngôn Tình Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 100


Lôi Hướng Dương trầm mặc nói: “Để tôi làm cho.”

Mộc Dương cũng ngoan ngoãn đứng sang một bên học hỏi kinh nghiệm.

Lôi Luy ở bên cạnh cười Mộc Dương nói: “Chị Mộc Dương còn không bằng em! Em còn có thể giúp anh trai nhóm lửa.”

Mộc Dương cúi đầu nhìn Lôi Luy, đưa tay véo mà cô bé một cái rồi nói: “Là bởi vì em có thể kiên nhẫn được.”

Lôi Luy bị véo đến mức không thể cử động được bèn vội vàng xin tha: “Em không nói nữa, em không nói nữa.”

Đợi đến khi Mộc Dương bỏ tay ra thì Lôi Luy liền nấp vào đằng sau Lôi Hướng Dương thò đầu ra làm mặt quỷ nói với cô: “Chị Mộc Dương không biết làm lại còn dám nói em.”

Lúc này Mộc Dương thực sự có chút ngại ngùng.

Mộc Dương nghẹn lại một chút rồi nói: “Hai ngày nữa là chị có thể biết làm rồi.”

Bởi vì cần giúp Lôi Hướng Dương nên Mộc Dương cũng không về nhà ăn cơm.

Hơn nữa cô nghĩ bụnghôm nay không khí trong gia đình chắc cũng không tốt.

Nên càng lười biếng quay về nhà.

Sau đó Mộc Dương liền phát hiện đồ ăn ở nhà Lôi Hướng Dương còn không bằng đồ ăn ở nhà họ Mộc cô.

Mặc dù cơm ở nhà cô dường như đều là khoai lang, nhưng vẫn còn có thể nhìn thấy hạt cơm.

Còn cơm ở nhà Lôi Hướng Dương thì chỉ toàn là khoai lang và ngô hầm.

Mộc Dương nhìn bộ dạng gầy gò của Lôi Luy một cái liền thấp giọng nói với Lôi Hướng Dương: “Sau này kiếm được tiền rồi thì cậu mua một chút gạo nhé.”

Lôi Hướng Dương nhìn Mộc Dương một cái, sau đó im lặng một chút rồi nói: “Lúc trước hai đứa nó bị bệnh nên tôi có bán một chút gạo.”

Cho nên bây giờ mới khó khăn như vậy.

Thực ra trồng trọt cũng đủ ăn.

Đương nhiên là cũng ăn không ngon lắm. “Hai đứa chúng nó phải ăn nhiều một chút thì sau này cơ thể mới khỏe mạnh được.”

Mộc Dương đưa một miếng khoai lang nhỏ cho vào miệng nhiệt tình nói: “Yên tâm, sẽ có một ngày mọi người sẽ có thể ăn cơm! Cơm mà không trộn cái gì ấy! Mỗi ngày cũng sẽ có thịt ăn!”

Thấy Mộc Dương nhiệt tình như vậy nên trên mặt Lôi Hướng Dương cuối cùng cũng cười trừ.

Nhưng Lôi Hướng Dương cũng không để tâm đ ến mong muốn này của Mộc Dương nên sau khi nghe xong cũng chỉ cười một cái.

Nhìn thấy vẻ mặt không tin tưởng của Lôi Hướng Dương, Mộc Dương liền không nhịn được mà nói với cậu: “Cậu có tin một ngày nào đó chúng ta sẽ có thể ăn cơm trắng mỗi bữa không! Hơn nữa là ăn cơm khô! Ăn luân phiên gà, vịt, cá! Mà mỗi bữa đều ăn đến đến ngấy luôn!

Lôi Hướng Dương không trả lời mà cứ nhìn Lôi Luy hỏi: “Lôi Luy em có tin không?”

Lôi Luy cũng không giữ mặt mũi cho Mộc Dương mà lắc lắc đầu nói: “Em không tin.”

Mộc Dương…..

“Em thấy chỉ cần mỗi ngày đều có thể ăn no, xào rau có thể cho nhiều thêm một chút dầu, mỗi tháng có thể ăn một bữa thịt, em thấy như thế đã rất tốt rồi.” Lúc Lôi Luy nói những lời này, sắc mặt lại càng nghiêm túc hơn.

Mộc Dương thở dài một cái rồi nói: “Hai người có tầm nhìn quá hạn hẹp rồi. Chúng ta đợi mà xem tương lai có thể được như chị nói không nha.”

Lôi Luy một mặt vẫn không tin.

Lôi Hướng Dương lại gật đầu nói: “Vậy tôi sẽ đợi xem.”

“Vì để sớm có được những ngày tháng như cô vừa nói nên chúng ta càng cần phải cố gắng hơn đấy!” Mộc Dương bỏ đũa xuống mà hừng hực khí thế đi thái rau.

Nói đến thì có chút chạnh lòng, mặc dù trong nhà làm quán cơm, trong nồi đang nấu một nồi thịt nhưng không một ai nỡ nhắc đến việc thử một chút.

Trong lòng ai cũng muốn bán để kiếm nhiều tiền một chút.

Lôi Hướng Dương nhai mấy cái cũng ăn hết phần cơm khoai của mình, sau đó mang bát cất sang một bên rồi đi giúp Mộc Dương làm việc.

Mặc dù Mộc Dương đã có tích lũy kinh nghiệm, trong hồi ức cũng đã có ấn tượng về công việc nhưng kinh nghiệm thực tế vẫn còn quá ít.

Nên rau mà Mộc Dương thái….

Lôi Hướng Dương ở bên cạnh nhìn một chút thì không nhịn được mà nói: “Vẫn là để tôi làm thì hơn.”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 101


Rau thái như vậy, người khác vừa nhìn cũng chẳng dám mua nữa.

Mộc Dương biết rau mình cắt bị chê nên bĩu môi rồi đứng sang một bên, dự định nhìn xem Lôi Hướng Dương làm như thế nào.

Nếu như Lôi Hướng Dương cũng làm không tốt thì cô chắc chắn sẽ không khách khí mà chế giễu Lôi Hướng Dương.

Nhưng cô không ngờ rằng tay nghề Lôi Hướng Dương thật sự rất tốt khiến cho người ta không thể tìm ra bất kỳ lỗi nào cả.

Hơn nữa cũng không quá khi nói rằng Lôi Hướng Dương làm như vậy khiến cho người nhìn cảm thấy rất vừa mắt.

Mộc Dương cũng tâm phục khẩu phục.

Đợi đến sau khi rau được thái xong, Mộc Dương và Lôi Hướng Dương bỏ rau vào trong cái hộp gỗ, Lôi Hướng Dương đẩy xe còn Mộc Dương thì phụ trách rao bán.

Mộc Dương hỏi Lôi Hướng Dương: “Sáng nay cậu rao bán như thế nào?”

Lôi Hướng Dương không hề quên sáng nay bản thân rao bán thế nào nhưng lại nghiêm túc nói: “Tôi không biết?”

Mộc Dương nghẹn một lúc rồi trừng mắt nhìn Lôi Hướng Dương một cách đáng ghét. Cuối cùng cũng mở miệng rao: “Phá lấu đây, phá lấu ngon rẻ đây.”

Mộc Dương vốn dĩ là một đứa con gái, lại là thiếu nữ nữa nên âm thanh thật sự nghe rất êm tai.

Lôi Hướng Dương lặng lẽ nghĩ lại âm thanh của mình, sau đó quyết định sau này sẽ để cho Mộc Dương rao bán.

Mộc Dương không biết chuyện gi nên cứ vậy mà rao bán.

Nhưng hét một lúc lâu cũng không thấy ai hỏi câu nào khiến Mộc Dương có chút thất vọng.

Sau đó mới phát hiện ra buôn bán thật sự không dễ như bản thân tưởng tượng.

Sau khi có cảm nhận như vậy, Mộc Dương tò mò không biết rốt cuộc Lôi Hướng Dương sao lại có thể bán được nhiều thức ăn như vậy.

Mộc Dương quay đầu nhìn Lôi Hướng Dương, còn Lôi Hướng Dương vẫn bình tâm đi về phía trước.

Trên đầu Lôi Hướng Dương đã chảy mồ hôi, từng hạt từng hạt lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Nhưng sáng nhất vẫn là đôi mắt của cậu. Mộc Dương có chút không phục nghĩ lẽ nào mình lại thua một đứa trẻ hay sao?

Nghĩ như vậy nên Mộc Dương liền nhanh chóng tiếp tục rao bán.

Rao thêm một lúc thì mới có một đứa bé mở cửa ra hỏi: “Phá lấu là cái gì thế?”

Mộc Dương cười nói một câu: “Có muốn ăn thử không?”

Còn có chuyện tốt như vậy, đứa bé đương nhiên lập tức mở cửa nhảy ra ngay.

Mộc Dương mở tấm vải lên chọn một miếng khoai tây hầm trong đ ĩa đồ ăn chay đút vào miệng đứa bé.

Đứa bé liền kêu lên một cái sau đó nhanh chóng nhai và nuốt xuống.

Nhưng ánh mắt đã rơi vào xe đồ ăn của Mộc Dương và Lôi Hướng Dương rồi với bộ dạng vẫn chưa đủ.

Mộc Dương thấy đã đạt được hiệu quả liền cười cười nói với đứa bé: “Có thể bảo mẹ em mua một chút ăn thử, rất rẻ đó.”

Đứa bé nghĩ một hồi liền quay người đi vào nhà.

Lôi Hướng Dương lúc này mới hạ thấp giọng nói với Mộc Dương một câu: “Nhà của đứa bé kia điều kiện rất tốt, có lẽ sẽ mua đó.”

Đều là người một cùng một thôn nên đối với những vấn đề này Lôi Hướng Dương biết rất rõ.

Nên lời mà cậu nói có lẽ là thật, Mộc Dương bỗng nhiên trở nên vui vẻ.

Xắn tay sao lên chuẩn bị đếm tiền.

Sau khi đợi một lúc, cuối cùng cũng có một người phụ nữ bị đứa bé kéo ra ngoài.

Nhưng nhìn dáng vẻ lại không hề tình nguyện.

Mộc Dương không đợi người phụ nữ kia mở miệng liền trực tiếp nói: “Hay là chị cũng thử một chút xem sao đi?

Nói xong thì liền lấy cây xiên trong tay chọc lấy một lát khoai tây hầm.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 102


Có câu “thấy mặt cười tay không nỡ đánh”, Mộc Dương lại cười vô cùng rạng rỡ, hơn nữa còn cho ăn thử miễn phí, vậy nên người phụ nữ kia không từ chối ngay dù bản thân không muốn lắm.

Mộc Dương nhanh tay nhét miếng khoai tây kia vào miệng người phụ nữ.

Ngay sau đó chuyện trong dự tính của Mộc Dương đã xảy ra.

Ăn xong miếng khoai tây kia, người phụ nữ lập tức hỏi: “Cái này bán thế nào thế?”

Mộc Dương tranh thủ giới thiệu một lượt.

Người phụ nữ hơi nghi kị: “Đồ chay của cô cậu bán đắt hơn cả trong chợ thế.”

“Của chỗ bọn em đã nấu chín rồi, hơn nữa còn có mùi thịt, còn cả gia vị. Chị nghĩ xem chỉ cần mua một bát là thời điểm bận rộn công việc không cần lo nấu cơm nữa, không phải tiện lắm ư?” Mộc Dương rất dẻo miệng: “Hơn nữa, cũng coi như cho con nhỏ ăn cho đỡ thèm.”

Nói xong Mộc Dương lại gắng mời chào món mặn: “Thịt đầu lợn là chuẩn thịt luôn đó, hơn nữa cũng có mùi mỡ. Nếu thịt đầu lợn đắt thì vẫn còn những cái khác, đại tràng, phổi, gan lợn hầm nhừ đều ăn rất ngon. Chị cứ mua một ít về ăn thử, không cần mua tận nửa cân đâu, có thể mua hai lạng rưỡi hay một lạng rưỡi, hai lạng đều được.”

Người phụ nữ hơi do dự.

“Sắp tới ngày vụ rồi, trong bụng không có chất béo, làm việc cũng không nhanh nhẹn được. Khoản tiền này không đáng phải tiết kiệm đâu.” Mộc Dương lại nhanh chóng mời hàng.

Cuối cùng người phụ nữ mua nửa cân thịt đầu lợn, còn mua một ít đại tràng hầm.

Bởi vì đại tràng lợn không dễ xử lý sạch sẽ nên chị khách này còn lo ăn không ngon, Mộc Dương lại cho người phụ nữ ăn thử một miếng, lúc này người ta mới quyết định mua.

Tổng tiền của vị khách này là bốn đồng.

Lúc người ta đưa tiền cho, Mộc Dương đưa tay ra nhận, trong khoảnh khắc thấy tim mình như đập nhanh hơn…

Nói thật cả đời trước của cô một lần kiếm tiền kiếm được mấy chục triệu tim cô cũng chưa từng đập nhanh đâu. Thế nhưng bây giờ cầm được mấy tờ tiền này thôi cô lại muốn khóc.

Cảm giác này mới đúng là cảm giác kiếm được đồng tiền dựa vào năng lực của chính mình.

Mặc dù buổi sáng Lôi Hướng Dương cũng kiếm được không ít nhưng dù sao cũng là từ nỗ lực của chính cậu, chẳng liên quan mấy đến cô cả.

Nhưng vị khách này… Từ đầu đến cuối đều là do cô tiếp đón. Lôi Hướng Dương không hề nói một câu nào. Vậy nên loại cảm giác đạt được thành tựu thật sự là không gì sánh bằng.

Mộc Dương lại rất hào phóng đưa thêm một ít đồ chay cho nữ khách hàng này.

Đợi đến khi người ta đi vào nhà đóng cửa lai, Mộc Dương lúc này mới quay đầu nhìn Lôi Hướng Dương.

Trên mặt Lôi Hướng Dương cười tươi rói: “Sao nào?”

Mộc Dương gật đầu đáp: “Thấy không thể tốt hơn được!”

Lôi Hướng Dương nhướn mày, cười đắc ý.

Cảm giác này nếu như không phải tự bản thân trải nghiệm thì làm sao có thể hiểu được?

Mộc Dương lười so đo với Lôi Hướng Dương, vui sướng cất tiền vào trong túi, rồi mới tiếp tục rao hàng.

Chỗ buổi sáng Lôi Hướng Dương đã đi qua, buổi chiều không dẫn Mộc Dương tới nữa, chẳng qua đổi tới đổi lui cũng chỉ nằm trong khu vực của một đại đội sản xuất thôi.

Mộc Dương hỏi Lôi Hướng Dương: “Không thì chúng ta mang sang cho thầy bói Trần một ít đi?”

Hôm nay thầy bói Trần đã giúp cô một chuyện lớn như thế, trong lòng cô có phần áy náy.

Vậy nên dù có phải tiêu hết toàn bộ số tiền hôm nay cô vất vả kiếm được cô cũng thấy mình nên đưa gì đó cho thầy bói Trần.

Lôi Hướng Dương rầu giọng nói: “Đã mang sang lâu rồi. Buổi sáng lúc tôi đi đã để lại đồ rồi.”

Mộc Dương ban đầu còn muốn trêu một câu nhưng đến khi nói ra lại biến thành:”Cảm ơn cậu.”

Câu cảm ơn này trái lại lại khiến Lôi Hướng Dương chợt thấy hơi xấu hổ.

Lôi Hướng Dương nhìn Mộc Dương, thúc giục: “Cô cứ nên rao hàng mau lên đi.”

Hiện giờ trời nóng, không giữ đồ lại được. Nếu không bán xong trong hôm nay thì sang ngày mai không thể bán được nữa.

Đương nhiên Mộc Dương cũng biết chuyện này, cho nên trong lòng cũng khá sốt ruột.

Chỉ là cũng không biết có phải do là buổi chiều hay không mà ngoại trừ bán cho vị khách đầu khá thuận lợi ra, tận đến lúc mặt trời sắp ngả về tây rồi cũng không bán được thêm một cái gì.

Mộc Dương tức thì có hơi nhụt chí.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 103


Cô không nhịn được hỏi Lôi Hướng Dương: “Rốt cuộc buổi sáng cậu bán như thế nào vậy?”

Lôi Hướng Dương ho một tiếng: “Đứng ở lề đường cái đầu thôn bán. Ở đó buổi sáng nhiều người qua lại. Bán cũng khá khá rồi mới đi một lòng vào trong làng. Cuối cùng còn lại ít đồ thì mang sang chỗ thầy bói Trần.”

Vậy là gói hết tất cả cho thầy bói Trần. Cho nên mới không còn lại gì.

Mộc Dương trầm ngâm: “Có khi nào do người có khả năng mua đều đã mua hết vào lúc sáng rồi cho nên bây giờ có rao hàng thế nào cũng không bán được?”

Lôi Hướng Dương suy nghĩ một lát rồi khẽ gật đầu: “Có thể là vậy.”

Người có dư ít tiền chịu bỏ ra mua ăn thử thì khả năng ban sáng đã mua cả rồi.

Thời gian này kể cả trong nhà có dư dả cũng đâu thể ngày nào cũng ăn thịt được?

Có thể cách dăm ba hôm ăn một bữa đã là chuyện đến nghĩ cũng không dám nghĩ rồi.

Sau khi hiểu ra điều này, Mộc Dương quả quyết nói: “Không được, chúng ta cần đổi chỗ thôi.”

Lôi Hướng Dương sửng sốt: “Đổi đến chỗ nào?”

“Lại ra đầu thôn.” Mộc Dương giúp Lôi Hướng Dương đẩy xe: “Ở đó buổi chiều cũng đông người qua lại. Hơn nữa đa số còn không phải người ở thôn chúng ta. Chúng ta tới đó rao hàng.”

Mộc Dương nhìn sang Lôi Hướng Dương, nói ra dự tính của mình: “Sau này chúng ta chia làm hai nhóm, một nhóm rao hàng ở trong làng, một nhóm cứ ở đầu thôn.”

Lôi Hướng Dương lại ngẩn cả người: “Chúng ta có đông người vậy đâu.”

“Không thì sáng ra bán ở đó, rồi tới gần trưa mình đi vào trong làng rao bán. Buổi chiều cũng đi rao bán nhưng mà đợi đến khi công nhân tan tầm đi ngang qua chỗ đường cái lớn thì lại ra đó bày quầy bán hàng.” Mộc Dương đã hình dung được đại khái sơ đồ thời gian ở trong đầu rồi.

Qua một khoảng thời gian, nói không chừng buổi sáng sẽ có người tự mình đến mua, cứ bán cố định ở đây, cũng là để tạo ra tệp khách hàng cố định lâu dài.

Dù sao đồ ăn ngon như vậy, tin chắc sẽ có rất nhiều khách quen.

Cho dù thế nào cũng không thể mất bộ phận khách hàng này được.

Thực ra tốt nhất vẫn là bán cố định ở đây rồi mới lại đến chỗ khác mời chào nhóm khách khác.

||||| Truyện đề cử: Độc Tôn Truyền Kỳ (Kiếm Thần Yêu Nghiệt) |||||

Nhưng quả thật không có nhiều người làm…

Vậy nên cũng chỉ có thể chịu lui một bước, chia nhỏ thời gian ra bán.

Buổi trưa những khách quen hầy như đã mua hết, hơn nữa tới trưa cũng không có người ra ngoài đi dạo, lúc này đi vào trong làng rao bán thì những người phải bận việc đồng áng không có thời gian nấu cơm sẽ tự nhiên muốn mua thôi.

Mà tới chiều, người trong thôn chủ yếu đã mua cả rồi, khách quen cũng vậy, cho nên khách hàng khác cũng chỉ còn lại những người qua đường từ những thôn khác.

Mộc Dương phân tích hết những lời này cho Lôi Hướng Dương nghe, Lôi Hướng Dương tự ngẫm nghĩ trong lòng một hồi cũng đồng ý chuyện này.

Sau đó, Lôi Hướng Dương nói Mộc Dương một câu với vẻ mặt hơi kỳ lạ: “Với mấy chuyện này, cô thật thông minh.”

Mộc Dương được khen mà hơi chột dạ.

Coi như cô đã nhìn ra, kỳ thật đời trước cô có thể làm tổng giám đốc, một phần là bởi vì xuất phát điểm của cô cao sẵn, có kiến thức rộng, một phần là vì cô có chút thông minh này, còn cả một phần là do may mắn.

Nếu như để Lôi Hướng Dương ở vị trí trước kia của cô, nói không chừng Lôi Hướng Dương sẽ còn làm tốt hơn cô nhiều.

Vậy nên Mộc Dương thở dài một hơi, nghiêm túc nói với Lôi Hướng Dương: “Nếu như cậu có thể mở mang thêm kiến thức, được gọt giũa thêm một chút thì cũng có thể nghĩ được những cái này thôi.”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 104


Với đánh giá này của Mộc Dương, Lôi Hướng Dương rất nghiêm túc hỏi lại cô: “Vậy làm sao để mở mang thêm kiến thức?”

Mộc Dương hơi sững lại.

Câu hỏi này cô trả lời thế nào đây?

Câu hỏi này còn chưa có câu trả lời, Lôi Hướng Dương đã hỏi thêm câu khác: “Thế cô mở mang thêm kiến thức kiểu gì đấy?”

Câu hỏi này của Lôi Hướng Dương làm Mộc Dương toát hết mồ hôi lạnh.

Mộc Dương nghiêm túc suy nghĩ một lát, cuối cùng đáp một câu thế này: “Chuyện mở mang kiến thức này cần phải nhìn nhiều hơn nghĩ nhiều hơn, mài giũa thêm qua mọi việc mình gặp phải. Đương nhiên quan trọng nhất là phải đi nhìn ngắm nhiều vào, tích luỹ thêm tầm hiểu biết.”

“Còn tôi ấy à, trước kia tôi nghe mẹ tôi nói nhiều lắm, nhưng cho tới nay chưa từng nghiêm túc suy nghĩ. Sau lần thoát c.h.ế.t kia, nằm trên giường suốt hai ngày trời cẩn thận suy ngẫm. Đột nhiên thông suốt luôn.”

Mộc Dương cũng không biết nói như thế thì Lôi Hướng Dương có tin hay không.

Nhưng cô cũng không có lý do nào hay hơn cả.

May mà có vẻ Lôi Hướng Dương đang dụng tâm suy nghĩ, lại không hỏi thêm một câu nào nữa.

Trong lúc trò chuyện thì cũng đi đến đầu thôn rồi.

Đầu thôn cũng chỉ có lẻ tẻ vài sạp hàng nhỏ. Trong đó, một sạp bán thịt lợn của Dương thịt lợn, một sạp bán bánh bột ngô của ông Trương. Có một sạp vá lốp xe nữa.

Vậy nên vẫn còn rất nhiều chỗ trống.

Mộc Dương và Lôi Hướng Dương nhanh chóng đẩy xe lên ven đường.

Bởi vì cũng coi như chỗ quen biết với Dương thịt lợn cho nên Mộc Dương rất nhiệt tình sang chào hỏi.

Vẻ mặt Dương thịt lợn hơi lạ lạ: “Lại đến bán à?”

Mặc dù buổi sáng Lôi Hướng Dương bán được nhiều như vậy cũng không ảnh hưởng gì tới việc buôn bán của Dương thịt lợn. Thế nhưng đều là bán thịt nên trong lòng Dương thịt lợn ít hay nhiều đều có chút không thoải mái.

Nhưng mà hai đứa này đều là hai đứa trẻ con, lại còn đang mua thịt từ chỗ ông ta, ông ta cũng không tiện nói này nọ.

Mộc Dương vốn không nghĩ nhiều, nhưng sau khi quay trở lại chỗ của mình, Lôi Hướng Dương đã nhỏ giọng nhắc: “Chúng ta muốn bán ở đây, e là sẽ hơi làm mất lòng người khác.”

Lúc này Mộc Dương mới chợt hiểu ra. Cô nhíu mày nhìn sang Dương thịt lợn, nhận ra có khả năng là Dương thịt lợn thật sự để bụng chuyện này.

Trái lại, ông Trương bán bánh bột ngô và nhà sửa vá lốp xe kia chỉ nhìn lướt qua Lôi Hướng Dương rồi thôi, không có phản ứng gì quá khích.

Dương thịt lợn bán thịt lợn, thời buổi này có thể bán thịt lợn lại còn là bán độc quyền, sự cứng rắn của Dương thịt lợn không phải thứ người bình thường có thể so bì được.

Nghe nói năm ngoái có người muốn tranh giành mối làm ăn với Dương thịt lợn liền bị Dương thịt lợn đánh đến mức không dám tới nữa.

Người này đúng thật dám làm tới đấy.

Mộc Dương có hơi do dự.

Nhưng mà hiện giờ cô cũng không còn cách tốt hơn, vậy nên chỉ có thể nhỏ giọng nói với Lôi Hướng Dương: “Chuyện này tối nay chúng ta lại bàn bạc nghĩ cách. Bây giờ cứ bán trước đã.”

Lôi Hướng Dương chỉ có thể gật đầu.

Vẫn như trước, Mộc Dương phụ trách rao hàng.

Giọng của cô gái nhỏ vừa trong vừa vang nên thu hút không ít ánh mắt nhìn sang.

Có người nọ tính tò mò, đang đạp xe trên đường cũng dừng lại đến xem thử, hỏi thử.

Vậy nên chẳng bao lâu, hai người thật sự bán được cho vài vị khách.

Thực ra bọn họ cũng không còn lại bao nhiêu đồ. Một người mua ba, năm đồng, bán cho bảy, tám người cũng gần như bán hết đồ.

Lúc này sắc trời cũng gần như sắp tối đen rồi.

Sạp bánh bột ngô của ông Trương đã bắt đầu dọn hàng. Dương thịt lợn cũng bắt đầu thu dọn dần. Nhà sửa xe đạp ở ngay gần đây cho nên mang thẳng đồ về nhà.

Thấy vậy, Mộc Dương và Lôi Hướng Dương cũng định thu dọn.

Số thức ăn còn lại đa số là đều là đồ chay, vậy nên cứ mang về chia cho hai nhà ăn là xong việc.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 105


Bởi vì buổi chiều đều là do Mộc Dương phụ trách rao hàng thu tiền, Lôi Hướng Dương chỉ phụ trách cân đồ, vậy nên buổi chiều kiếm được nhiêu tiền trong lòng Mộc Dương cũng đã tính ra.

Mộc Dương nhỏ giọng thủ thỉ với Lôi Hướng Dương: “Nếu chúng ta có thể bán một tháng, ngày nào cũng buôn may bán đắt như này, chúng ta có thể nghĩ dần chuyển sang mối làm ăn khác rồi.”

Lôi Hướng Dương hơi giật mình với cái tâm thế được voi đòi tiên này của Mộc Dương: “Cái này kiếm được tiền vậy mà…”

Mộc Dương bật cười: “Kiếm được gì đâu? Cũng chẳng khác gì so với công nhân. Chẳng lẽ có thế cậu đã hài lòng rồi sao? Cậu không muốn kiếm được càng nhiều tiền hơn nữa à?”

Lôi Hướng Dương cau mày nói: “Làm chuyện thực tế.”

Mộc Dương bị câu này làm cho nghẹn lời. Thật sự muốn hỏi lại Lôi Hướng Dương, rốt cuộc cô không thực tế chỗ nào?

Từ khi bắt đầu, Mộc Dương đã hiểu rất rõ, việc buôn bán này chẳng qua chỉ là một cái ván cầu nho nhỏ. Là vì tích luỹ tiền vốn mà thôi.

Mộc Dương thở dài, nghiêm túc hỏi cậu: “Cậu nghĩ thử xem một ngày chúng ta kiếm được bao nhiêu tiền? Dương thịt lợn lại kiếm được bao nhiêu tiền?”

“Hàng của chúng ta ít mà.” Lôi Hướng Dương cũng rất nghiêm túc trả lời.

Mộc Dương lắc đầu: “Kể cả chúng ta có bán nhiều thịt như Dương thịt lợn thì cũng không kiếm nhiều như thế.”

“Huống hồ cũng sẽ không có nhiều người đến mua như thế đâu, dù sao cũng là vùng nông thôn. Vẫn rất ít người có tiền mua đồ.”

“Hơn nữa, chẳng lẽ cậu muốn giành mối làm ăn với Dương thịt lợn thật đấy à? Đến lúc đó ông ta có thể trở mặt với cậu đấy, có tin không?”

Đây đều là lời nói thật.

Tính cách Dương thịt lợn như vậy, e là thật sự đ.â.m c.h.ế.t Lôi Hướng Dương ở đây.

Lôi Hướng Dương cũng bị Mộc Dương nói cho trầm hẳn lại.

“Với cả, bây giờ đang vào mùa vụ nên người mua thịt mới nhiều. Chờ qua khoảng thời gian này rồi, cậu trông xem có mấy nhà mấy hộ có thể bỏ tiền ra mua?” Mộc Dương dựa vào những cách thức sinh hoạt trong trí nhớ, nghiêm túc phân tích một phen.

Dù không phải ngày lễ ngày tết hay vào mùa vụ thì ít thịt vụn cũng cũng đừng mong có thể nhìn thấy.

Lôi Hướng Dương lại càng thêm trầm mặc.

Mộc Dương nhẹ nhàng than thở một tiếng: “Vậy nên vẫn phải nghĩ xem rốt cuộc việc có thể làm mãi được.”

Nhìn thấy bộ dạng càng thêm trầm mặc của Lôi Hướng Dương thì Mộc Dương liền chuyển chủ đề nói chuyện và cất số tiền hôm nay kiếm được nói: “Số tiền chúng ta kiếm được hôm nay trực tiếp chia ra hay vẫn cất vào trong kia đây?”

Lôi Hướng Dương dường như không tìm được chủ ý nên đã hỏi ngược lại Mộc Dương: “Ý của cô thế nào?”

Mộc Dương rất dứt khoát nói: “Của tôi cất ở kia đi, giữ lại sau này dùng để buôn bán cái khác.”

Chỉ có tiến mới có thể sinh ra càng nhiều tiền hơn.

Câu nói này từ trước đến nay đều là câu nói chí lý.

Lôi Hướng Dương gật gật đầu nói: “Dù sao gần đây tôi cũng không có gì cần dùng đến tiền, vậy nên cứ để dành trước vậy.”

Sau đó Mộc Dương cùng Lôi Hướng Dương liền cẩn thận tính toán một chút xem rốt cuộc hôm nay kiếm được bao nhiêu tiền.

Nói đến chuyện này trên mặt Lôi Hướng Dương cuối cùng cũng lộ ra một chút ý cười.

Lúc Lôi Hướng Dương từ cửa nhà rời đi thì Mộc Dương đã mang toàn bộ tiền đưa cho cậu giữ.

Hành động như vậy của Mộc Dương khiến cho Lôi Hướng Dương có chút kinh ngạc nên hỏi: “Cô tin tưởng tôi đến như vậy sao?”

Mộc Dương mỉm cười nói: “Bây giờ cậu là người mà tôi tin tưởng nhất rồi.”

Lôi Hướng Dương đứng sững ở đó không biết nên nói gì thì tốt.

Mộc Dương vỗ vỗ tay nói: “Tôi phải về rồi.”

Đồ chay còn thừa cô đã chia phần rồi nên cũng xách lấy một túi mang và đi về nhà.

Mộc Dương cũng đã đoán được sau khi về đến nhà họ Mộc vẫn còn sẽ có người nói.
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 106


Về chuyện này, Mộc Dương đoán thật không sai chút nào.

Vừa vào tới cổng nhà họ Mộc, tiếng mắng mỏ của Dương Thục Phương đã oang oang lên: “Mày còn biết đường về hả? Tao còn tưởng mày c.h.ế.t ở xó nào rồi!”

Lời này không chỉ khó nghe mà còn độc ác.

Mộc Dương cũng không thèm để ý bà ta, đi thẳng tới tìm Trương Hiểu Dung.

Trương Hiểu Dung quả nhiên lại bận rộn trong phòng bếp.

Nhưng trông dáng vẻ của Trương Hiểu Dung thì rõ là vừa khóc xong.

Trong lòng Mộc Dương không khỏi lo lắng, lập tức hỏi: “Mẹ, mẹ làm sao thế? Đang yên sao lại khóc?”

Cô cũng không bị bán đi nữa, còn có chuyện gì phải khóc nữa?

Trương Hiểu Dung sờ lên mặt mình trong vô thức, sau mới nở nụ cười gượng gạo: “Không có chuyện gì, mẹ không sao.”

Đương nhiên Mộc Dương không thể tin được.

Thế nhưng vẫn không hỏi thẳng nữa, chỉ mang phần đồ ăn hầm kia cho Trương Hiểu Dung: “Đây là đồ hôm nay bán còn thừa.”

Trương Hiểu Dung thoáng ngạc nhiên, lúc này mới nhớ ra trước kia Mộc Dương nói muốn buôn bán.

Không ngờ hôm nay đã bắt đầu bán ngày đầu tiên rồi.

Trương Hiểu Dung cũng hơi lo lắng chuyện này bèn hỏi một câu: “Buôn bán thế nào con?”

Trước tiên Mộc Dương thoáng nhìn ra ngoài cửa, thấy không có ai ở gần mới nhỏ giọng nói: “Lời được một ít tiền. Không bị lỗ.”

Trương Hiểu Dung lập tức nở nụ cười, thở phào một hơi: “Thật sao? Thế thì tốt quá rồi.”

Thực ra Trương Hiểu Dung lo lắng hơn bất cứ ai, rằng Mộc Dương sẽ cầm số tiền vất vả kiếm được đi tiêu hết.

Tuy rằng là tiền đã cho Mộc Dương rồi nhưng dù sao tuổi Mộc Dương còn rất nhỏ. Làm sao mà Trương Hiểu Dung yên tâm cho được?

Mộc Dương nhìn thái độ của Trương Hiểu Dung, chẳng lẽ lại không đoán được suy nghĩ của bà hay sao?

Vậy nên cô lập tức mỉm cười nói: ”Thế nên mẹ cứ yên tâm đi, chờ con kiếm thật nhiều tiền nuôi mẹ.”

Trương Hiểu Dung cũng không để bụng, chỉ coi như lời nói của trẻ con.

Dù sao con nhỏ làm sao đã biết sự đời phức tạp được? Nếu không phải trước đó Mộc Dương trải qua chuyện nguy hiểm tính mạng, Trương Hiểu Dung cũng sẽ không dung túng cô như thế.

Trong tiềm thức của Trương Hiểu Dung vẫn hi vọng có thể thông qua cách như vậy đền bù được những tổn thương và uất ức mà Mộc Dương phải chịu.

Bây giờ nghe thấy Mộc Dương kiếm được tiền, Trương Hiểu Dung vẫn thấy hơi khó tin. Bà do dự một hồi, muốn nói lại thôi.

Mộc Dương chờ một lát vẫn không thấy Trương Hiểu Dung nói gì cũng không hỏi lại.

Theo cô thì nếu Trương Hiểu Dung đã không nói thì chắc chắn có lý do để không nói. Cô không cần phải truy hỏi làm gì.

Mộc Dương phụ Trương Hiểu Dung nhóm lửa, Trần Xuân Hoa mới bước vào.

Trần Xuân Hoa trông hết sức ngứa mắt, mở mồm ra hỏi: “Sao còn chưa nấu xong nữa? Em dâu tay chân chậm chạp quá.”

Rõ ràng là Trần Xuân Hoa đang kiếm chuyện với Trương Hiểu Dung.

Mộc Dương không nhìn nổi bèn hỏi một câu: “Xưa nay toàn là mẹ con nấu cơm, chẳng thấy bác gái nấu được bữa nào mà bác còn xỉa xói cho được. Không phải hai người nên chia nhau mỗi người nấu một hôm hay sao?”

Ban đầu rõ là nói mỗi người nấu một hôm. Sau đó Trần Xuân Hoa ngày nào cũng tìm đủ loại lý do đẩy cho Trương Hiểu Dung giúp mình, cộng thêm khi đó Trần Xuân Hoa vừa mới sinh Mộc Hồng Chiêu. Vậy nên trong thời gian Trần Xuân Hoa mang thai rồi sinh nở, cơm nước vẫn luôn do Trương Hiểu Dung nấu.

Cuối cùng chẳng hiểu thế nào lại biến thành hằng ngày chỉ mình Trương Hiểu Dung nấu cơm. Trần Xuân Hoa chỉ thỉnh thoảng xuống giúp.

Thế mà bây giờ Trần Xuân Hoa hay quá, còn cho rằng đây là chuyện đương nhiên.

Lời Mộc Dương nó lập tức thổi bùng lửa giận của Trần Xuân Hoa.

Trần Xuân Hoa lườm Mộc Dương rồi lại hỏi Trương Hiểu Dung: “Em dâu, em dạy con thế đấy à? Người lớn đang nói chuyện trẻ con lại xen mồm vào?”

Trương Hiểu Dung không biết phải làm sao: “Cháu nó còn nhỏ…”
 
Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 107


Trần Xuân Hoa cười khinh, giọng điều càng gay gắt: “Nhỏ cái gì mà nhỏ, ngày hôm nay có thể nói lời như vậy, rõ ràng là cố ý muốn hại cái Hoan nhà tôi, trẻ con có thể làm ra chuyện như vậy sao?”

Câu này của Trần Xuân Hoa hằm hằm sinh sự, Trương Hiểu Dung càng không biết xử trí thế nào.

“Là do em không biết dạy con..”

Nghe thấy lời Trương Hiểu Dung nói, Mộc Dương không chịu nổi nữa, lập tức la lớn: “Nói linh tinh gì vậy?”

Trương Hiểu Dung không nói nữa, Mộc Dương mới nhìn Trần Xuân Hoa hỏi thẳng: “Cái gì gọi là không biết dạy con? Cái gì gọi là con hãm hại chị Hoan? Thế ban đầu bác gái muốn con đi không phải là muốn hại con hay sao? Sao có thể tiêu chuẩn kép như thế được chứ?”

“Bác gái làm những chuyện này không thấy rất thất đức, không sợ sẽ gặp quả báo hay sao?”

Miệng lưỡi Mộc Dương sắc bén như đòi mạng, Trần Xuân Hoa nghe mà tức chết.

Cậy vào chuyện Mộc Dương là con cháu bề dưới, hơn nữa còn nhỏ tuổi, Trần Xuân Hoa bước lên muốn bóp miệng Mộc Dương: “Con nhỏ hư đốn như này, bác thay mẹ dạy dỗ mày một trận.”

Đương nhiên Mộc Dương không thể để bà ta làm được.

Cô trực tiếp dùng gậy nhóm lửa quất vào tay Trần Xuân Hoa, hơn nữa còn rất mạnh tay.

Gậy nhóm lửa vốn đã hơi nóng, đánh trúng mu bàn tay Trần Xuân Hoa lập tức khiến bà ta ré lên: “Ôi, con nhãi đáng chết, mày lại dám đánh tao!”

Lần này Trương Hiểu Dung cũng giật mình kêu lên.

Trương Hiểu Dung lên xem vết thương của Trần Xuân Hoa, thấy mu bàn tay Trần Xuân Hoa bị đập đỏ lên cũng phải hít sâu một hơi.

Chắc chắn Trần Xuân Hoa sẽ không chịu bỏ qua.

Mộc Dương xuống tay đúng là có hơi mạnh, lại còn là đối với trưởng bối nữa.

Rồi chuyện này nên ăn nói thế nào đây?

Trương Hiểu Dung vừa tức vừa vội, mắng mỏ Mộc Dương: “Cái con nhóc thối tha này sao lại không biết chừng biết mực vậy hả? Càng ngày càng to gan!”

Mộc Dương nhếch miệng, không nói gì.

Trong lòng thầm bất lực với tính cách của Trương Hiểu Dung. Thật sự là hết cứu rồi. Chuyện như này mà có thể xử lý thế được.

Gặp phải bất cứ chuyện gì bà ấy cũng đều vô thức chịu phần thiệt về mình, nhẫn nhịn.

Thế nhưng không phải cứ một điều nhịn là có chín điều lành.

||||| Truyện đề cử: Tuyệt Phẩm Thiên Y |||||

Huống hồ Trương Hiểu Dung không chỉ thiệt thòi chính bản thân mà còn khiến người bên cạnh cũng phải chịu theo.

Với cái cách dạy con của Trương Hiểu Dung, tương lai con cái cũng sẽ chỉ y hệt bà mà thôi.

Chẳng trách Mộc Dương trước kia lại bị ức h.i.ế.p như thế.

Mộc Dương nhìn Trương Hiểu Dung, bình tĩnh hỏi bà: “Mẹ thấy con làm không đúng, nhưng rốt cuộc là con không đúng chỗ nào? Là bác gái không nói lý lẽ trước, ỷ vào thân phận trưởng bối chèn ép con, hay là con ăn nói hỗn hào trước? Hay là mẹ cảm thấy chúng ta nợ gì bác gái? Không chỉ chuyện bác gái muốn bán con đi mà ngay cả việc sai bảo mẹ làm việc cũng đều là chuyện rõ mười mươi. Bác gái không chấp nhận bán chị Hoan, con chỉ nói thêm một câu đã ghi thù con. Thế nhưng bác gái muốn bán con, mẹ lại nói là do lỗi của con.”

Mộc Dương bình tĩnh nhìn Trương Hiểu Dung: “Thế nên con thật không hiểu nổi, rốt cuộc là con sai ở đâu.”

Trương Hiểu Dung bị Mộc Dương hỏi đến cánh môi run rẩy không nói ra lời.

Có thể thấy rõ được, trong lòng Trương Hiểu Dung cảm thấy áy náy và luống cuống. Càng chìm sâu vào nghi ngờ bản thân.

Điều Mộc Dương muốn chính là hiệu quả này.
 
Back
Top Bottom