Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Xuyên Về Làm Điền Chủ

Xuyên Về Làm Điền Chủ
Chương 119: Khuyên giải


Chiều cùng ngày, Hạ Thần lại lần nữa bị triệu nhập cung, hắn có chút khó hiểu, chẳng lẽ hoàng đế đổi ý.

Hắn biết khi có người đi ra chiến trường, người nhà đều phải ở lại làm con tin, nhưng hắn đã quen với việc có tức phụ hài tử ở bên, giờ nói hắn không được mang người theo vậy thì tự đi mà đánh.

Bên trong thư phòng, Tề Lãng một tay chống trên bàn xoa xoa huyệt thái dương.

"Hoàng thượng, Hạ Thần đã đến" công công canh cửa vội vào bẩm báo

"Cho vào đi" Tề Lãng nói

Hạ Thần bước vào đang định hành lễ đã nghe Tề Lãng nói "Miễn đi, trẫm triệu ngươi đến muốn nói ngươi biết ngươi không cần đi Tây Thành nữa"

Hạ Thần nghe cũng có chút ngơ ngác, đây là xảy ra chuyện gì?

"Hoàng thượng, vậy là sao?"

"Ninh nhi sống chết không để ngươi đi, ta cũng không còn cách"

"Vậy ta còn tưởng ngài đổi ý không cho ta mang nhà ta đi chứ, hoàng thượng, ta có thể nói vài câu với quân hậu không?"

Hạ Thần mỉm cười nói

Hắn cũng không biết vì sao Hàn Tử Ninh lại làm như vậy, nhưng phần lớn chắc chắn là sợ hắn xảy ra chuyện, bởi vì phần nào cũng còn áy náy với việc giết hắn ở kiếp trước.

Hai người ra khỏi thư phòng, Tề Lãng bất ngờ hơn chính là tức phụ cùng nhi tử hắn đều ở bên ngoài, Dao Dao hiếu động đùa nghịch với những chú bướm, còn Thiên Kỳ lại trầm mặc ngồi trên đùi Triệu Tiểu Mộc nhìn ca ca nó.

"Ngươi đi đâu cũng đều mang họ theo?"

Tề Lãng hỏi

"Đúng vậy, bên nhau quen rồi, không có họ bên cạnh rất khó chịu" Hạ Thần mỉm cười, trong ánh mắt nhìn đều là ôn nhu

Tề Lãng nhìn hắn một cái, lại nghĩ đến chính mình có phần nào là ghanh tỵ, hắn là quân một nước, đứng trên vạn người, nằm quyền sinh quyền sát, vậy mà muốn hạnh phúc được như một nông gia hắn cũng thật là khó khăn.

Hàn Tử Ninh ngồi bên trong đình im lặng nhìn những đóa hoa sen đã phần nào lụi tàn, những bông hoa trước đó nở rực vô cùng xinh đẹp, ấy vậy mà giờ đã phai tàn.

"Tiểu Ninh Ninh" Hạ Thần nhìn y vẫn thất thần gọi một tiếng

"Hạ Thần, sao ngươi lại ở đây?"

"Tiểu Ninh Ninh không muốn gặp ta sao a?"

Hạ Thần trêu ghẹo nói

"Không được gọi ta như vậy" Hàn Tử Ninh tức giận trừng mắt hắn

Tuy vậy nhưng cũng cảm thấy vui vẻ, cái tên này đã lâu rồi không có ai gọi y nữa.

"Được rồi, ta có chút chuyện muốn nói với ngươi" Hạ Thần ngồi xuống, không khách khí mà rót một chén trà tự mình uống

"Ngươi có chuyện gì?"

"Là chuyện ta đi Tây Thành, ta biết ngươi quan tâm ta, nhưng ta nhất định phải đi" Hạ Thần nói

"Là hắn ép buộc ngươi?"

"Không có, Tiểu Ninh ngươi nghe ta nói, ta có người phải bảo vệ, không vì bản thân ta, còn có tức phụ nhi tử ta, còn có những người thân thuộc ở thôn Vĩnh Đông, còn có cả ngươi, cả Du nhi nữa"

"Không được, ngươi có biết chiến trường rất gian khổ nguy hiểm, nếu sơ hở liền có thể bỏ mạng, ta lại không muốn nhìn thấy ngươi lần nữa chết đi, Tề Lãng nhất định còn có quân đội ở hoàng thành, có thể điều động đến đó" Hàn Tử Ninh khó chịu nói

"Tử Ninh, ta biết ngươi lo lắng, nhưng ngươi có nghĩ đến nếu Miêu Cương đánh đến đây thì chúng ta phải thế nào không?

Dân chúng dưới kia phải khổ sở thế nào không?

Nhẹ thì lao động khổ sai nặng thì bị thảm sát, ngươi đã từng đọc qua lịch sử cũng sẽ biết được mức tàn nhẫn của một số đế vương, ta không quản ngoài kia gian khó hay nguy hiểm, nhưng ở đây ta có người cần bảo vệ kể cả ngươi, một đời trước ta che chở bảo vệ ngươi thì đời này cũng sẽ vậy.

Không chỉ hiện tại có Miêu Cương rụt rịch, ngay tại hoàng thành, ngay tại hoàng cung này có người muốn tạo phản, có người muốn giết phu quân ngươi để soán ngôi, cái ngươi cần hiện tại là mạnh mẽ cùng phu quân ngươi vượt qua sóng gió lần này chứ không phải là sợ hãi, khó dễ hắn, hiện tại hắn có thể điều động quân mã đến Tây Thành ứng chiến Miêu Cương, nhưng những kẻ phản động tại kinh thành hắn lấy gì đối phó?

Tiểu Ninh, ta không biết giữa hai ngươi có khuất mắt gì, nhưng chuyện đã qua cũng không quay lại được, chung quy đều đã là quá khứ, đừng đợi tới khi mất đi rồi mới hối hận, sẽ không còn kịp đâu" Hạ Thần nhẫn nại giải thích

"Ta..."

Hàn Tử Ninh nhìn Hạ Thần không thốt nên lời

Hắn vẫn vậy, trước giờ vẫn vậy, là một Hạ Thần cứng rắn chưa từng lùi bước trước bất cứ khó khăn nào, còn y lại vẫn cứ như trẻ con cần người bảo vệ, y giận dỗi Tề Lãng, thậm chí từng hận hắn, nhưng chung quy vẫn là không buông bỏ được, đến cuối cùng vẫn là ghánh nặng cho hắn, hắn vì y mà buông bỏ cung tần mỹ nữ, mặc cho quần thần mỗi ngày đều càm ràm bắt buộc hắn tuyển tú nạp phi, hắn vì y mà chấp nhận, dung túng hết chuyện này đến chuyện khác, chỉ cần y vui dù thế nào cũng đồng ý, còn y thì sao?

Khó dễ hắn trong khi đất nước đang lâm nguy.

Hạ Thần nói đúng, chung quy vẫn là quá khứ, mọi chuyện đều đã qua lâu như vậy, y từng hối hận khi mất đi Hạ Thần là người thân duy nhất, còn hắn cũng đã từng hối hận khi mất đi y, nhưng y còn có Du nhi bầu bạn, còn hắn một người để tin tưởng cũng không có, một mình cô độc ngần ấy năm.

Người ta nói đúng, quân vương một nước ngồi ở vị trí càng cao thì càng cô độc, hiện tại y lại muốn biết ngần ấy năm qua hắn đã phải trải qua thế nào?

"Nhưng không nghĩ ngươi xuyên đến đây lại là song nhi nha" Hạ Thần nhìn y thất thần liền trêu ghẹo

"Ngươi, tên chết tiệc này" Vừa nói xong liền đưa tay đánh hắn, Hạ Thần cũng chẳng ngồi yên chịu đòn liền tránh né, một bên vẫn để y công kích một bên phòng thủ, hắn biết được y không có võ công.

Tề Lãng đứng bên này cùng Triệu Tiểu Mộc nhìn hai ngươi ngồi trong đình nói chuyện, lại nghe Thiên Kỳ hỏi

"A cha, Lão cha sẽ không bị thúc thúc mang đi chứ?"

"Sẽ không đâu, lão cha sẽ không bỏ rơi chúng ta" Dao Dao nhìn Thiên Kỳ nói

Triệu Tiểu Mộc rủ mắt nhìn hai hài tử chính mình sinh ra, trong lòng ấm áp.
 
Xuyên Về Làm Điền Chủ
Chương 120: Đánh nhau


Tề Lãng nhìn một màn Hàn Tử Ninh mặt đầy tức giận công kích Hạ Thần thì bị dọa cho giật mình, sức khỏe y không tốt, lại sợ Hạ Thần xuống tay thật, hắn đạp một cước lên thành phi thẳng về phía lương đình.

Một bên kéo Hàn Tử Ninh lại một bên trưởng Hạ Thần ra xa, Triệu Tiểu Mộc cùng hai đứa nhỏ cũng chạy theo đến.

"Phu quân, ngươi không sao chứ?"

Triệu Tiểu Mộc nhìn thấy Tề Lãng đánh phu quân mình, nhưng thực chất Tề Lãng còn chưa có chạm vào, hắn đã tránh lui về sau

"Không sao" Hạ Thần nhìn y ôn nhu mà mỉm cười

"Cha, phụ hoàng, xảy ra chuyện gì?

Sao lại cùng đại bá đánh nhau" Tề Hàn Du đi đến đã nhìn thấy cảnh đánh nhau này

"Không có gì, chỉ là đùa một chút, lâu rồi không có đánh thoải mái như vậy" Hàn Tử Ninh thở dốc nói

Tề Lãng đưa tay vuốt vuốt lưng cho y, nhưng bất ngờ nhất chính là y vậy mà để cho hắn ôm, không như những lần trước sống chết giẫy giụa thoát ra.

"Được rồi, nếu không còn chuyện gì, gia đình thảo dân cáo lui trước" nói xong Hạ Thần ôm Thiên Kỳ lên lại nhìn Hàn Tử Ninh nói "Những gì đã nói, ngươi suy nghĩ cho kỹ đi"

Trên xe trở về, Triệu Tiểu Mộc ngồi một bên rủ mắt, vẻ mặt buồn bã, Dao Dao hiếu động hiếm khi im lặng cũng tự dưng im hẳn, Thiên Kỳ lại dùng ánh mắt sắt bén mà nhìn hắn, dọa Hạ Thần một hồi

"Tiểu Mộc nhi, làm sao vậy?"

Hạ Thần không chịu được liền hỏi

"Có phải lão cha muốn bỏ rơi chúng ta không?"

Thiên Kỳ nhíu mày lên tiếng trước

"Làm gì có a, thật oan ức mà" Hạ Thần dở khóc dở cười nói

Thì ra là bọn nhỏ lo sợ bị hắn bỏ rơi, còn Triệu Tiểu Mộc nhất định là ghen rồi, ai, là hắn suy nghĩ không thấu đáo.

"Tiểu Mộc nhi, Hàn Tử Ninh chính là người thân kiếp trước mà ta kể, y cũng là có nỗi khổ riêng mới xuống tay với ta, hôm nay cùng y nói chuyện cũng là y không muốn Tề Lãng đẩy ta đi Tây Thành, ta không tham hư vinh hay quyền cao chức trọng gì ở kinh thành này, ta chỉ muốn bảo vệ những gì thân thuộc của chúng ta, ngươi hãy nghĩ nếu nước mất thì không tránh khỏi nhà tan, ta phải có trách nhiệm bảo vệ ngươi, bảo vệ hài tử của chúng ta, còn có những người thân còn ở thôn Vĩnh Đông" Hạ Thần nắm tay y nhẹ giọng nói

"Nhưng lần này ngươi đi, không biết phải bao lâu mới gặp lại" Triệu Tiểu Mộc đôi mắt phiếm đỏ nói

"Ngươi là lo lắng chuyện này sao?

Ta đã nói với hoàng thượng đều mang các ngươi theo rồi, ta cũng không quen ở một mình, tới khi đó các ngươi yên ổn trong không gian là được rồi"

"Thật sao?

Hoàng thượng đồng ý?"

Triệu Tiểu Mộc trong lòng như mở cờ hỏi

"Nếu không thì hắn tự đi mà đánh, ta sẽ mang các ngươi trở về quê" Hạ Thần cười trêu chọc nói

Tề Lãng một đường ôm Hàn Tử Ninh trở về An Ninh cung, tâm tình lại phần nào vui vẻ, Ninh nhi không có bài xích hắn, cứ như vậy mà cho hắn ôm nha.

Hàn Tử Ninh lúc nãy đánh nhau với Hạ Thần đã thấm mệt, mà sau khi bị Hạ Thần tẩy não, y phần nào cũng đã suy nghĩ lại.

"Ninh nhi, ngươi thấy thế nào?

Có phải khó chịu không? ta cho người gọi ngự y" vừa đặt y lên giường đã nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi, đang định gọi người tay hắn lại bị y nắm chặt, sau đó là nghe thấy y nói "Ta xin lỗi, đều là ta mang đến ghánh nặng cho ngươi"

"Ninh nhi, không có, ta chưa từng xem ngươi là ghánh nặng, là kẻ nào nói với ngươi như vậy?"

Tề Lãng nghe y nói mà bị dọa sợ, vội vàng ngồi xuống bên cạnh y nói

"Ta biết Miêu Cương có động, bên trong có phản, nhưng còn khó dễ ngươi, ngươi không trách ta sao?"

"Không có, ngươi không muốn Hạ Thần đi liền không để hắn đi, ta sẽ điều động quân mã bên này" Tề Lãng nói

Hắn biết Hàn Tử Ninh chỉ thích dỗ ngọt, càng cứng rắn y sẽ càng không nhượng bộ, chỉ là hôm nay, Hạ Thần đã nói gì với y, tại sao lại có thể thay đổi y một cách kỳ lạ như vậy?

Hàn Tử Ninh nhìn người trước mặt đã lâu không có nhìn kỹ này, hắn đã không còn là chàng thiếu niên hoạt bát hay cười, qua bao nhiêu năm đã chững chạc thành thục hơn, Hạ Thần nói đúng đã qua lâu như vậy, chuyện giữ mãi trong lòng không chỉ làm tổn thương chính bản thân mình, còn có tổn thương người mình yêu thương, chỉ cần buông bỏ quá khứ, sống tốt cho hiện tại chẳng phải là được rồi sao?

Hàn Tử Ninh đưa tay vuốt ve khuôn mặt đã gầy đi ít nhiều, lại chủ động tiến đến hôn lên môi hắn một ngụm, Tề Lãng đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, mở to đôi mắt nhìn người trước mặt, trong lòng âm thầm vui vẻ, người này còn chủ động hôn hắn?

Hai người hôn sâu một lúc, cơ thể đều bị kích thích mà nóng lên, Tề Lãng không quên hiện tại sức khỏe Hàn Tử Ninh không tốt liền nói "Ninh nhi, sức khỏe ngươi không tốt, chúng ta..."

Chưa kip nói dứt câu lại nhìn thấy Hàn Tử Ninh đôi mắt hoa đào kiều mị mà nhìn hắn, môi vì bị hôn mà có chút đỏ lên, y phục cũng bị kéo lệch lộ ra xương quai xanh xinh đẹp hỏi "Ngươi không muốn?"

Sợi dây lý trí cuối cùng hắn cố gắng chế trụ cuối cùng cũng đứt phựt, đem người áp chế dưới thân.

Bên trong An Ninh cung chỉ còn một mảnh xuân tình đã lâu không xuất hiện.
 
Xuyên Về Làm Điền Chủ
Chương 121: Tây Thành


Ba ngày sau, Hạ Thần được âm thầm phong thành tướng quân, giữ một nửa tấm lệnh phù điều động quân mã ở Tây Thành, thấy lệnh phù như thấy hoàng đế, Tề Lãng hỏi Hạ Thần muốn được phong thế nào, Hạ Thần chỉ nói, có thể để hắn nói người khác phải nghe theo liền được, vì vậy Tề Lãng đưa một nửa tấm phù, nhìn thấy nó sẽ không ai dám cãi lệnh hắn, Tề Lãng không dám hoàn toàn tin tưởng Hạ Thần, nhưng hắn tin tưởng Hàn Tử Ninh, y nhất định sẽ không phản bội hắn.

Quân mã điều động được Bình Tây tướng quân thẳng hướng Tây thành đi trước, nhóm Hạ Thần theo sau, mà trước đó, hắn đã gửi một bức thư đến Giang Nam, cho người đưa tận tay Tiêu Thương.

Qua gần nửa tháng đã đến Tây Thành, Hạ Thần nhìn đoạn đường đi liền suy nghĩ, Đông Nhạc nói đúng, chỉ cần Tây Thành bị hạ, việc Miêu Cương tiến thẳng kinh thành sẽ không còn trở ngại, bên trong lại còn có phản quân hỗ trợ, việc chiếm được Hoàng Thổ Quốc chỉ còn là vấn đề thời gian.

Sau khi hội hợp cùng các tướng quân, Hạ Thần vấp phải không ít phản đối từ bọn họ, trong thư họ nhận được, người này chỉ là một nông gia, không biết sao lại quen biết quân hậu, ngay sau đó liền lên làm tướng quân, vì vậy mà họ không phục hắn cũng là chuyện thường.

"Hừ, một vô danh tiểu tốt có chút quan hệ với quân hậu liền được làm tướng quân, vậy chẳng phải ai cũng dễ dàng làm tướng quân sao?"

"Quân hậu trước giờ đều một thân một mình, giờ lòi đâu ra một người thân?"

"Nghe nói hắn còn là nông gia, thật sự khiến người cười chê mà"

"Không bằng chúng ta thử thực lực hắn, nếu không được liền có lý do cáo trạng, cũng không cần phải nghe lời hắn"

"Việc các tướng quân thách đấu nhau cũng là chuyện thường"

"Được, vậy cho người mời hắn đến đài luyện binh đi"

Nhóm tướng quân bàn bạc xong liền cho người đi mời, Hạ Thần ngồi nhàn nhã bắt chéo chân trong trướng của mình nhìn tấm bản đồ hắn mang theo, bên trên Miêu Cương đã bị đánh dấu chéo âm thầm suy nghĩ, hiện tại bọn người này phục mệnh cũng chỉ là vì tấm lệnh phù, nhất định sẽ không nghe theo hắn.

Hắn phải tìm cách thu phục toàn bộ mới được, như vậy lời hắn nói mới có trọng lượng, người ta hay nói "không sợ quân địch mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu", nếu nhóm người này vẫn không phục, bước đi của hắn mỗi bước nhất định đều khó khăn.

Nhẹ giọng trò chuyện với Triệu Tiểu Mộc bên trong không gian, bên ngoài lại truyền đến tiếng một binh sĩ "Tướng quân, những tướng quân bên kia mời ngài đến Đài luyện binh có chút chuyện"

Hạ Thần nhíu mày gấp tấm bản đồ cho lại vào trong không gian liền nói "Ta đến ngay"

Ta không tìm thì người cũng tự đến, bọn họ nhất định đã tìm ra cách khó dễ hắn, không sao, hắn cũng muốn xem nhóm người này làm được gì?

Trên đài, ba tướng quân đã đứng đợi sẵn, vừa nhìn thấy Hạ Thần đã nhìn nhau cười, một nông gia, phải đánh cho hắn đến gào cha khóc mẹ mới được.

Hạ Thần chậm rãi đi lên đài, những người này đều lớn tuổi hơn hắn, cũng là già dặn trong việc điều binh, quân sự, hắn cũng thật không muốn đối nghịch với những người này, nhưng để bọn họ phục hắn chỉ có thể hành động.

"Hạ tướng quân, chúng ta nghe nói ngươi rất lợi hại, muốn cùng ngươi tỷ thí một chút" Uy Võ tướng quân Võ Thiện lên tiếng trước, ông là người đã ngoài bốn mươi, bởi vì chinh chiến sa trường mà có chút già dặn, nhưng nhìn lại thập phần khỏe mạnh cường tráng

Nhóm binh sĩ vây xung quanh nghe có thể xem tướng quân bọn họ đấu lại reo hò không thôi, có người còn chia nhau đoán xem ai thắng, nhưng đa phần đều chọn về phía nhóm tướng quân kia, chỉ có những người theo Hạ Thần là đứng về phía hắn.

Tưởng Tùng khi mới vào quân doanh đã bị cười nhạo không ít, nhưng sau đó đều bị hắn đánh cho gào khóc, về sau bọn họ gặp hắn cũng là né tránh hoặc cúi đầu.

Chín người bị tách biệt đứng một bên cũng không có ngỡ ngàng, bọn họ biết chủ nhân bọn họ có bao nhiêu thực lực.

Hạ Thần nghe nói chỉ mỉm cười nói "Đã vậy thì để kịch tính hơn, không bằng mọi người cùng nhau lên đi"

"Tiểu tử ngươi cũng đừng quá tự phụ, đừng nghĩ có quân hậu chóng lưng chúng ta liền nhẹ tay" Võ Thiện tức giận nói

"Không cần nhẹ tay, cứ thẳng tay mà đánh" Hạ Thần nói xong xung quanh bắt đầu hít khí, ba người tướng quân vì tức giận cũng không nghĩ có phải họ ỷ đông hiếp yếu hay không liền vung tay hướng Hạ Thần mà đánh, Hạ Thần không công kích ngay chỉ tiện đà né tránh một chút.

Không bao lâu, hắn đã hạ hai người, lại híp mắt nhìn người còn lại, Bình Tây tướng quân Nguyên Hải này là người dẫn quân đội đi trước hắn, cũng rất có thực lực, nhìn thấy hai người kia bị xuống tay không thương tiếc, ông lui lại chắp tay nói "Không ngờ Hạ tướng quân lại giỏi võ như vậy" ông nhìn ra được hắn vẫn còn rất nhẹ tay với họ.

Hai người kia vẫn không phục đứng lên mắng Nguyên Hải, lại muốn nói Hạ Thần, hắn một tay vung chưởng về phía giữa hai người, một chưởng này thẳng đến phiến đá lớn phía sau khiến nó vỡ vụn, miệng Võ Thiện còn đang mở cũng không khép lại được, binh sĩ phía dưới sợ hãi kêu một tiếng.

Hạ Thần chắp tay ôn hòa nói "Vẫn mong các vị chiếu cố, tiếp tục huấn luyện binh sĩ"

Lời nói ba phần cung kính nhưng bảy phần là ra lệnh, một chưởng đánh vỡ đá hắn không ngại một chưởng đánh chết họ đâu, việc giết gà dọa khỉ hắn vẫn thường hay làm đó thôi.
 
Xuyên Về Làm Điền Chủ
Chương 122: Chiến sự


Bên trong Càng Chánh điện, Hoàng đế đầy tức giận, ném bức chiến thư xuống dưới đài.

Đám đại thần quỳ mộp trên đất không dám ngẩn đầu, từ ngày khai chiến đến giờ đã qua mấy tháng, tin tức nhận về đều là thua trận, hiện tại Miêu Cương đã chiếm được những thành trước đây Hoàng Thổ quốc chiếm được, giờ đang thẳng đánh đến Tây Thành, một số đại thần trong lòng lo lắng, nhưng một số khác lại âm thầm vui vẻ, ngày Miêu Cương hạ được Tây Thành, chính là ngày chủ nhân của họ có thể bước lên hoàng quyền, ngày đó nhất định không còn xa.

Bên trong một gian phòng tối, chỉ có ánh nến lập lòe, một người ngồi dựa lưng vào thành giường, bên dưới còn có hai mỹ nhân đang xoa bóp chân mà cảm thấy thỏa mãn, tay cầm bức thư mà vui vẻ vô cùng, Tề Lãng a, ngươi cũng có ngày này, sắp tới ngày ngươi phải nhường ngôi rồi.

Bên kia, chiến sự vẫn không ngừng diễn ra, bên trong lều trướng, Hạ Thần một thân áo giáp nhìn vị trí của Tây Thành, nơi này dễ công lại khó thủ, nếu cứ đà này Miêu Cương chiếm được nơi đây cũng là chuyện sớm muộn.

"Hạ Thần, giờ phải làm sao?"

Võ Thiện lên tiếng hỏi

Từ ngày thấy năng lực của hắn, họ đã dần bị khuất phục bởi võ công, nhưng về quân sự thì, nhìn xem, từ khi hắn chỉ đạo đều bại trận, Miêu Cương đã đánh đến tới mông rồi mà hắn vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì.

"Đã cho toàn bộ dân chúng trong thành di dời?"

Hạ Thần lên tiếng hỏi

"Đã di dời xong, nhưng tại sao lại phải di dời, ngươi định bỏ thành?"

Nguyên Hải khó hiểu hỏi, trước khi đi hoàng thượng căn dặn chỉ cần nghe theo hắn là được, nhưng càng ngày việc hắn làm càng khó hiểu, mấy ngày trước ở biên quan công địch sắp thành công hắn lại hạ lệnh rút lui, ông đang nghĩ có phải hay không tên này đang muốn để Miêu Cương chiếm được Tây Thành, là người của phản quân?

"Tưởng Tùng, chuyện ta căn dặn đã làm xong?"

Hạ Thần lại hỏi

"Tướng quân, đã làm xong việc ngài phân phó" Tưởng Tùng nói

"Được, đợi Miêu Cương công kích thành, đánh với chúng một vài trận xong liền rút toàn quân lui về Điệp Hoàn nhai" Hạ Thần chỉ tay vào phía một vùng núi cao

"Ngươi điên rồi sao?

Có chết cũng phải bảo vệ Tây Thành, như vậy chẳng phải hai tay dâng cho chúng" Võ Thiện mất bình tĩnh nói

"Nghe hắn" Nguyên Hải bình tĩnh nói

Hoàng thượng căn dặn nghe lời hắn, vậy ông nhất định sẽ nghe theo.

Cứ như vậy gần một tháng, Miêu Cương cùng binh sĩ Tây Thành giằng co, qua mấy trận đánh, Hạ Thần cho lui quân về Điêp Hoàn Nhai như hắn đã định trước, cứ như vậy Miêu Cương thuận lợi chiếm lĩnh Tây Thành.

Tại Miêu Cương, vị quân vương thân người cao lớn, hàm râu quai nón đang cười đến ngoác miệng, mới mấy tháng quân sĩ đã chiếm được Tây Thành, không lâu nữa sẽ tiến thẳng đến kinh thành, cho dù đến lúc đó hoàng đế Hoàng Thổ quốc có cố gắng giãy giụa cũng không có cách nào khác, hắn vì vui mừng mà bỏ qua lời khuyên ngăn của một số quần thần, lập tức cho người dẫn một nửa binh mã còn lại của thành Miêu Cương đi đến Tây Thành tiếp ứng, đợi thẳng đến kinh thành thì giết chết hoàng đế, sau đó diệt luôn cả người kia, vậy Hoàng Thổ Quốc toàn bộ đều thuộc về hắn, không cần phải phân chia, đúng là một công đôi việc.

Hôm nay Tề Lãng ngồi trong Càn Chánh điện, Trác công công cùng một tiểu công công khác đứng một bên, ở dưới là quần thần đầu không dám ngẩn, hôm nay tin tức đưa từ chiền trường về chính là Tây Thành đã bị hạ, Miêu Cương hiện tại đã tiến vào lãnh thổ Hoàng Thổ quốc.

"Bẩm hoàng thượng, Minh Thân vương đang kéo quân vào cung, đại nội thị vệ sắp không chống đỡ được" Một thị vệ thân người đều là máu chạy vào, gấp gáp nói

"Hay cho Minh Thân vương, không yên ổn ở đất phong lại trở về kinh thành, còn kéo theo quân đội, đây là nói rõ ý đồ đến sao?"

Tề Lãng bóp chặt bức chiến thư trong tay

Thì ra là bát thúc của hắn a, Minh Thân vương Tề Dục là đệ đệ của phụ hoàng hắn, nhưng cũng chỉ trạc tuổi hắn, sau khi phụ hoàng đăng cơ liền phong làm thân vương đưa về đất phong Tân Thế, yên ổn được vài năm lại nuôi quân lính muốn soán ngôi.

"Ha ha, hoàng thượng à, Bát thúc ngươi trở về thăm ngươi đây" Người bước vào mặc một bộ hoàng bào màu đen tuyền chẳng khác nào Tề Lãng, gương mặt đầy kiêu ngạo nhìn đám quần thần, lại nhìn Tề Lãng cười lớn nói

"Minh Thân vương, ngươi đây là có ý gì?

Trở về kinh thành khi chưa được gọi lại còn mặc hoàng bào, ngươi muốn tạo phản?"

Tề Quốc công lên tiếng chỉ trích

"Ha ha, Tề Lãng a, ngươi không còn sự lựa chọn, giờ ngươi giao nộp ngọc tỷ ra, ta tha cho cả nhà ngươi một mạng, cho ngươi về một vùng cày cấy, thấy thế nào?

Còn nếu không hôm nay ta liền giết hết toàn bộ, một người cũng không tha" Tề Dục vẻ mặt đầy đắc ý nói

Hắn không đắc ý làm sao được, quân đội ở kinh thành phần lớn đều đã đi Tây Thành tiếp ứng, mà Miêu Cương đã chiếm được Tây Thành, hôm nay hắn chỉ cần lấy được ngôi vị, như đã hứa cắt cho Miêu Cương một ít thành trì liền xong, hắn có thể an ổn ngồi lên ngai vàng mà từ lâu hắn mong đợi.

"Vậy sao?

Minh Thân vương thật có tình có nghĩa" một giọng nói vang lên, tiếp đó là thân ảnh Hàn Tử Ninh xuất hiện bên cạnh Tề Lãng

Hôm trước Hạ Thần cho người của hắn đưa mật thư đến, nói bảy ngày tới sẽ rút khỏi Tây Thành, những ngày sau đó người trong kinh nhất có thể sẽ lộ mặt, dặn hắn mọi sự cẩn trọng, Hạ Thần biết người Tề Lãng quan tâm nhất vẫn là Hàn Tử Ninh cùng Tề Hàn Du, bảo hắn phải để hai người trong tầm mắt hoặc tìm nơi an toàn để họ tránh đi, nhưng khi hắn nói với Hàn Tử Ninh, y chỉ hỏi hắn "Ngươi lại không cần ta?".

Cuối cùng vẫn là để người ở lại.
 
Xuyên Về Làm Điền Chủ
Chương 123: Diệt trọn


"Sao quân hậu lại ở đây?

Từ khi nào hậu cung được tham dự chuyện triều chính?"

Một đại thần chỉ trích nói

"Hừ, Ngô đại nhân hình như đã quên ta vẫn còn là thừa tướng đương triều nhỉ?"

Hàn Tử Ninh mỉa mai nói

Đến hiện tại Tề Lãng cũng không có cắt đi chức Thừa Tướng của y nên việc tham dự triều chính đều là chuyện thường tình, vị Ngô đại nhân kia bị y nói đến cứng họng, liền nhìn về phía Minh Thân vương

"Hừ, giờ ngươi có phải là thừa tướng hay không thì sắp tới đều phải chết, bớt hồ ngôn loạn ngữ ở đây đi" Tề Dục nhìn Hàn Tử Ninh một hồi lại nói "Không thì sau này ngươi theo ta, ta sẽ đối xử với ngươi không thua gì Tề Lãng đâu, Ha Ha"

"Tề Dục, ngươi câm miệng cho trẫm, nể tình ngươi là bát thúc, ta lệnh ngươi lập tức lui binh cút về đất phong đi" Tề Lãng tức giận nói

Khi còn nhỏ đều là người này chơi cùng hắn, thân thiết với hắn như huynh đệ ruột thịt, vậy mà cũng chưa từng dừng dã tâm bừng bừng muốn soán ngôi kia.

"Ngươi giờ có tư cách đàm phán với ta sao?

Ở đây ai muốn theo ta thì lập tức quỳ xuống cung nghênh quân vương mới" Tề Dục vừa dứt lời đã có một số người quỳ xuống, những người này đều đã có ý theo hắn từ lâu, Tề Lãng chỉ nhíu mày nhìn, hắn từ lâu đã nhìn ra được những người này có ý tạo phản, chỉ là không thể bứt dây động rừng mà im lặng làm một kẻ không biết gì

Một số vị đại thần còn lại chỉ dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Tề Dục, cho dù ngay bây giờ họ sẽ chết, nhưng họ cũng phải chết một cách oanh liệt, để xuống dưới suối vàng còn có mặt mũi gặp tiên đế.

"Người đâu?

Giết Tề Lãng cho ta, ai giết được hắn sẽ trọng thưởng" Tề Dục chỉ tay về phía trên kia

Hai người đi theo phía sau Tề Dục rút kiếm lao về phía Tề Lãng, nhưng chưa lên đến được trên đài thì đã đầu mình hai nơi, đợi những người kia bình tĩnh lại chỉ nhìn thấy vị tiểu công công đứng bên cạnh Trác công công, trên tay y còn cầm một thanh kiếm đã nhượm đầy máu.

"Hừ, còn có thể giữ cao thủ bên cạnh, nhưng một mình hắn làm sao địch lại vạn đại quân của ta?"

Tề Dục vừa dứt lời, một binh sĩ của hắn bên ngoài gấp gáp chạy vào

"Vương gia, vương gia, phía Tây Thành, Tây thành,..." hắn gấp đến độ không nói ra lời

"Tây Thành làm sao?

Chẳng lẽ Miêu Cương nhanh vậy đã diệt xong quân của Hoàng Thổ Quốc?"

Tề Dục vui vẻ nói

"Toàn bộ quân đội Miêu Cương đều bị diệt ở Tây Thành" Tên binh sĩ cố gắng hít một hơi nói

"Ngươi nói gì?

Làm sao có thể?"

Tề Dục tức giận đấm người kia một cú làm y ngã ra đất, đám đại thần quỳ lạy hắn lúc nãy cũng thất kinh

Làm sao có thể diệt được lượng binh đông đúc như vậy chỉ trong một chốc, lại còn chẳng phải quân Hoàng Thổ Quốc đều đã rút lui rồi sao?

Bên này, Hạ Thần đứng trên núi nhìn Tây Thành đang chìm trong biển lửa, đội quân đông đảo của Miêu Cương đang gào la tìm cách thoát ra ngoài, nhưng chung quanh chỉ toàn lửa là lửa.

Sau khi chiếm được Tây Thành, tướng sĩ Miêu Cương bắt đầu vui vẻ mà ăn mừng, đợi đến ngày lên đường thẳng đến kinh thành, tuy khi vào thành chỉ có vườn không nhà trống, nhưng bọn họ lại không quan tâm, đợi đến vào kinh thành tàn sát cũng không muộn.

Nhưng khi nãy đang ăn uống tiệc tùng đột nhiên lại xuất hiện tiếng nổ lớn, sau đó những cú nổ mạnh liên tục phát ra, theo sau đó là những đám cháy càng ngày càng lớn, đem toàn bộ doanh trại cùng lương thảo đều thiêu rụi, mà hiện tại họ cũng không có cách nào thoát ra.

Hạ Thần nhìn cảnh tượng câu môi mỉm cười đầy ma mị, dọa cho mấy tướng quân xung quanh cũng phải rùng mình, kiếp trước người huấn luyện từng nói hắn có nụ cười của tử thần, bởi vì mỗi lần giết người, hắn đều nhìn họ cười như vậy như đang đòi mạng, về sau, Hàn Tử Ninh bị bắt nạt, hắn liền nhìn những kẻ kia cười như vậy, từ đó những người này cũng không còn dám bắt nạt y, mà hắn cũng đem y bảo vệ trong vòng tròn an toàn mà hắn đặt ra.

"Cái đó là vật gì?

Sức công phá lớn như vậy?"

Võ Thiện tròn mắt nhìn, vừa nãy cú nổ lớn đến mức nơi này xa như vậy còn có thể nghe thấy

"Là thuốc nổ" Hạ Thần chậm rãi trả lời sau đó lại nói "Truyền lệnh xuống, ngày mai lập tức lên đường diệt Miêu Cương, hoàng thất Miêu Cương quy hàng thì bắt sống, chống đối giết không tha"

Nhìn thấy Hạ Thần không cần dùng nhiều binh đã diệt được quân đội Miêu Cương đông đảo, sĩ khí liền tăng cao, vì vậy mà càng nghe lời hắn hơn.

Hạ Thần cũng là vì muốn nhanh chóng đánh cho xong để trở về, hắn đã muốn ôm ôm hôn hôn tức phụ hắn lắm rồi, tuy mỗi ngày đều có thể vào không gian một chút, nhưng cũng không thể an ổn mà ôm tức phụ ngủ một giấc, ban đêm chỉ có thể vào nhìn họ đã ngủ say rồi trở ra ngoài, bởi vì sợ xảy ra chuyện gì có người tìm đến không thấy hắn thì không tốt.

"Minh Thân vương làm sao vậy?

Vừa nãy rất mạnh miệng còn gì?"

Hàn Tử Ninh nhìn Tề Dục châm chọc nói

"Hừ, quân đội ở kinh thành ngươi đều đã điều đi Tây Thành, ta không tin vạn đại quân của ta không giết được các ngươi" Tề Dục trừng mắt nói

"Vương gia, vương gia" lại thêm một tên binh sĩ vừa gào lớn vừa gấp gáp chạy vào

"Lại xảy ra chuyện gì?

Có phải tin vừa nãy lừa ta?"

Tề Dục cố gắn tìm một chút hi vọng

"Vương gia, không biết quân mã từ đâu xuất hiện, đã bao vây toàn quân của ta rồi"

"Làm sao có thể?

Làm sao có thể như vậy được?

Tề Lãng ngươi gạt ta?"

Tề Dục ánh mắt đầy lửa giận nhìn Tề Lãng vẫn cao cao tại thượng ngồi trên kia

"Cái cách bắt ba ba trong hủ này của Hạ Thần thật khiến ta bất ngờ, diệt được Miêu Cương không nói lại còn dẫn được ngươi ra khỏi hang, thế nào, bất ngờ lắm sao?"

Tề Lãng lúc này mới đứng lên, chậm rãi nói

Trước khi đi Hạ Thần đã nói kế sách cho hắn, nếu đánh thắng Miêu Cương nhất định người trong kinh thành sẽ không lộ mặt, chỉ có cách lùi một bước để diệt trọn cả hai, tuy để Miêu Cương chiếm được Tây Thành đã là bất lợi, nhưng Hàn Tử Ninh lại nói nhất định phải tin tưởng Hạ Thần, hắn chưa từng nói mà không làm được, vì vậy Tề Lãng vẫn chọn cách tin tưởng Hàn Tử Ninh, trước đây vì lòng nghi ngờ, hắn đã tổn thương y không ít lần.

Không nghĩ tới như Hạ Thần dự đoán, sau khi Tây Thành thất thủ, người này đã không còn đợi được mà kéo binh vào hoàng cung ý đồ ép vua thoái vị.
 
Xuyên Về Làm Điền Chủ
Chương 124: Chiến thắng


"Ta đã nói Hạ Thần không phải kẻ thích nói đùa" Hàn Tử Ninh nhìn Tề Lãng liếc mắt nói

"Hạ Thần là kẻ nào?

Tại sao ta lại không biết gì chứ?"

Tề Dục nhìn chằm chằm hai người

"Hắn là người giúp ta kéo ngươi ra khỏi hang, hắn còn nói sẽ giúp ta xóa tên Miêu Cương khỏi bản đồ, đem nó biến thành lãnh thổ Hoàng Thổ Quốc, ngươi nghĩ Miêu Cương có thể đơn giản chiếm được Tây Thành đến vậy sao?

Nếu không phải hắn để Miêu Cương chiếm lĩnh Tây Thành, thì làm sao ngươi có ngày hôm nay?

Làm sao ngươi dám đứng ở đây?"

Tề Lãng chậm rãi đi xuống bên dưới mắt vẫn chăm chú nhìn khuôn mặt lúc xanh lúc trắng của Tề Dục

"Ngươi..." nhìn thấy Tề Lãng đứng cách mình không xa, Tề Dục rút kiếm thét một tiếng bổ nhào về phía hắn, hắn không nhanh không chậm né tránh, đấu với nhau một chốc, Tề Dục nhận một chưởng ngã xuống đất

Tề Lãng đưa mắt từ trên cao nhìn Tề Dục mặt mày đã tái mét nói "Người đâu?

Bắt phản tặc Tề Dục giam vào đại lao, những người đã có tâm theo hắn, toàn bộ bắt giữ chờ ngày xử quyết"

Tề Lãng vừa dứt lời nhóm quần thần lúc nãy có tâm theo Tề Dục liền quỳ xuống dập đầu với hắn xin tha mạng, nhưng mọi chuyện đã quá muộn, bọn họ đã chọn sai chiến tuyến.

Qua hơn hai tháng, tin tức truyền về kinh thành, Miêu Cương chính thức biến mất khỏi bản đồ trở thành một phần lãnh thổ của Hoàng Thổ Quốc, hoàng thất Miêu Cương kẻ nên bắt thì bắt, kẻ chống đối nên giết thì giết, toàn bộ dân Miêu Cương bị lưu đầy đến phương Bắc để khai phá đất đai.

Minh Thân vương cùng các quan theo hắn bị hành quyết ở Ngọ Môn, treo đầu cổng thành để những người có dã tâm biết được, muốn phản quốc sẽ có kết cục thế nào.

Gia thất bọn họ một phần bị lưu đày đến phương Bắc, một phần lưu đày về phương Nam.

Trong kinh thành bắt đầu truyền nhau về giai thoại một chiến thần mang tên Hạ Thần, từ đời xưa các vị hoàng đế ngăn được Miêu Cương xâm chiếm coi như đã là tốt lắm rồi, vậy mà người này lại diệt đến tận hoàng thành Miêu Cương, xóa sổ luôn một đất nước đã tồn tại mấy trăm năm, dọa cho một số quốc gia xung quanh có ý định gây chiến cũng phải thu liễm lại.

Mà lúc này, Hạ Thần đang dẫn binh trở lại Kinh Thành.

Trên tường thành cao, Tề Lãng cùng Hàn Tử Ninh, bên cạnh y còn có Tề Hàn Du nhìn về phía xa, hôm nay đội quân Hạ Thần sẽ về đến kinh thành.

Từ xa xa, Hạ Thần cũng có thể nhìn thấy đoàn người đứng đợi ở cổng thành, hắn giục ngựa nhanh hơn một chút, đợi nói với hai người kia hắn hoàn thành nhiệm vụ rồi liền có thể trở về nhà, nhưng Hạ Thần tính không bằng Tề Lãng tính.

"Tham kiến hoàng thượng, quân hậu" Hạ Thần theo lễ nghi mà hành lễ, Tề Lãng lập tức nắm hắn lại nói "Ngươi vất vả rồi, trở về rồi nói"

Hạ Thần sau khi trở về, trả lại lệnh phù, đang định muốn cáo từ rời đi lại nhận được thánh chỉ phong hắn làm Chiến Thần Đại tướng quân, những tướng quân khác cũng không dám có dị nghị, thực lực của hắn họ đã được tận mắt chứng kiến.

Sau khi nhập kinh thì được phong là Trấn Bắc Quốc Công có thể để con cháu đời sau kế thừa tước hiệu, Triệu Tiểu Mộc danh chính ngôn thuận trở thành Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, các quần thần cũng không dám ý kiến, bọn họ nghe không ít chiến công của hắn, những giai thoại trong dân cũng đã nghe qua ít nhiều, họ vẫn là không nên tìm phiền phức thì hơn.

Hạ Thần cũng cảm tạ Tiêu Thương đã giúp đỡ, Tề Lãng còn tự tay đề bút một tặng y một bức hoành phi đề bốn chữ vàng "Võ Lâm Minh Chủ", Tiêu Thương chỉ xem lần này coi như báo đáp Hạ Thần ba năm trước giúp y đứng trên vị trí minh chủ.

"Lão cha, khi nào chúng ta về nhà?"

Thiên Kỳ nhìn Hạ Thần đang ôm Triệu Tiểu Mộc không buông nói

"Nhanh thôi, vài ngày nữa ta từ quan, chúng ta về nhà" Hạ Thần nói

"Vậy lão cha mau tránh ra đi, con muốn a cha ôm ôm" Thiên Kỳ kéo kéo áo hắn, cố gắng đem cái thân hình tròn tròn của mình trèo vào lòng Triệu Tiểu Mộc

"Con ngày nào cũng ôm, nhường cha một ngày đi" Hạ Thần cười cười dụ dỗ

"Không muốn" nó nói xong đôi mắt đã phiếm hồng

"Được rồi, được rồi, nhường cho con một chút đó" Hạ Thần chịu thua nói, lại nhìn quanh hỏi "Dao Dao đâu?"

"Chắc lại chạy đi tìm Du nhi chơi rồi" Triệu Tiểu Mộc đang hôn hôn má nhi tử nhỏ, nghe Hạ Thần hỏi thì nhìn hắn nói

"Tức phụ, hôn hôn ta nữa" Hạ Thần nghe xong cũng không nói gì, hắn biết tính tình Dao Dao hoạt bát, ai cũng muốn làm quen, lại nhìn thấy y đang hôn Thiên Kỳ trong lòng chua không thôi, liền đưa má đến gần mặt y chờ đợi

"Không được" Thiên Kỳ đẩy mặt hắn ra, trừng lớn mắt mà nhìn

Hứ, lão cha thật là, ngày nào cũng giành a cha với nó.

Mà bên này, Dao Dao đang lẽo đẽo theo sau Tề Hàn Du trêu chọc, nó quen với tính cách thôn dã, tính tình cũng hoạt bát, lại nhìn thấy Tề Hàn Du lúc nào cũng mang gương mặt lạnh, chẳng thấy khi nào cười liền tìm mọi cách chọc Tề Hàn Du, nhưng Tề Hàn Du lại cảm thấy nó phiền phức, một đứa nhóc trạc tuổi nó suốt ngày lẽo đẽo theo sau làm trò mèo nhưng nó lại không có bài xích, mặc Dao Dao muốn theo sau làm gì thì làm.

Hạ Thần sau khi biết chuyện chỉ cười cho qua, nhưng Triệu Tiểu Mộc lại nhìn ra được Dao Dao rất thích Tề Hàn Du, mà Hàn Tử Ninh cũng biết điều đó, y cũng cảm nhận được Tề Hàn Du cũng thích Dao Dao, chỉ là tính cách lạnh lùng mà thôi.

Từ nhỏ nó đã không có bạn đồng trang lứa chơi cùng, vì vậy mà tính cách cũng dần lạnh lùng ít nói, nhưng y là người sinh nó ra, nó ghét gì thích gì y chỉ cần nhìn liền biết.
 
Xuyên Về Làm Điền Chủ
Chương 125: Đại kết cục


Tuy không ai dám dị nghị địa vị của Hạ Thần, nhưng địa vị của Hàn Tử Ninh vẫn bị bàn cãi, một số quan đại thần vẫn tiếp tục dâng tấu chương để hoàng thượng tuyển tú, con gái bọn họ đã đợi lâu như vậy mà hoàng thượng vẫn chưa phê chuẩn, nếu cứ để vậy bọn họ chắc thành bà cô già mất.

Qua mấy ngày, từ phủ Trấn Bắc quốc công truyền đến tin tức quân hậu là đệ đệ của Hạ Thần thất lạc, Hàn Tử Ninh lập tức có nhà mẹ đẻ hùng mạnh chống lưng, các quan đại thần kia cũng không còn dám bắt ép, để củng cố địa vị của Hàn Tử Ninh, cả nhà Hạ Thần chỉ có thể ở lại thêm một thời gian.

Về sau quan viên lại bắt đầu truyền tai nhau, Hạ Thần cường đại như vậy nhất định sẽ đem hoàng thượng chèn ép không ra hình, có khi còn ý đồ soán ngôi đoạt vị, nhưng lại khiến bọn họ thất vọng, tin Hạ Thần từ quan về quê cũng nhanh chóng truyền ra, nhưng không được hoàng thượng chấp nhận.

Hoàng thượng cho phép cả nhà hắn trở về quê nhưng không bãi bỏ tước vị quốc công, ban đất phong Quảng Bình, phong Dao Dao làm quận công, Thiên Kỳ trở thành thế tử Trấn Bắc, mỗi năm họ sẽ nhập kinh một lần.

Tề Lãng không muốn bãi bỏ tước vị của Hạ Thần thực ra là duy trì thế lực cho quân hậu hắn, Hạ Thần cũng biết được điều đó nên không có từ chối.

Cả nhà Hạ Thần rời đi vài ngày, nhóm chín người Tưởng Tùng theo hắn từ quê đến giờ đều được phong chức trong quân doanh đồng loạt viết thư từ quan, trước đó Hạ Thần đưa cho Tưởng Tùng thư khế bán thân của họ, hắn nói đã triệt đi phận nô tịch, họ có thể ở lại kinh thành sống một cuộc sống mới.

Tề Lãng nhìn nhóm người phóng ngựa rời đi chỉ biết lắc đầu thầm nghĩ "Hạ Thần a, nhân cách ngươi phải tốt đến thế nào mà những người này thà làm nô cho ngươi cũng không thèm làm tướng của ta?"

Cả nhà Hạ Thần cũng không trì hoãn mà nhanh chóng về nhà, từ khi đi tới giờ đã gần hai năm rồi còn đâu, vừa nhìn thấy họ trở về người trong nhà đều bật khóc, ai nấy đều lo lắng không thôi, ngày nào cũng đều cùng nhau thắp hương cầu nguyện.

"Lão gia, phu nhân, mọi người đều bình an, thật tốt quá" Trần Đông vừa nhìn thấy mừng rỡ nói

"Ở nhà vẫn ổn?"

Hạ Thần nhìn một lượt hỏi

"Mọi chuyện vẫn tốt" Trần Đông lập tức trả lời, sau đó lại đảo mắt tìm kiếm "Lão gia, nhóm Tưởng Tùng đâu?"

"Họ ở lại kinh thành, đều được phong quan, có lẽ sau này không về đây nữa" Hạ Thần nói

Dù sao cũng không thể bắt họ mãi ở thôn quê này, Tưởng Tùng không nói, nhưng tám hài tử hắn nhìn mà lớn lên cũng rất có phong độ, biết đâu sau này còn có thể làm tướng quân.

Nhưng hắn chưa nghĩ xong bên ngoài truyền đến tiến vó ngựa, Tưởng Tùng dẫn đầu nhảy xuống ngựa nói "Lão gia, chúng ta đã trở về?

Trần Đông, vẫn khỏe chứ?"

"Vẫn tốt, nghe nói các ngươi đều phong quan, tưởng chừng sẽ không về chứ?"

Trần Đông cười nói

"Chúng ta mới không cần, ở đây vẫn tốt hơn"

"Đúng vậy, đúng vậy" Mọi người nhao nhao ủng hộ

Bên trong biệt viện truyền đến tiếng cười vui vẻ.

Mấy ngày sau, Hạ Thần cũng mới biết được, Hạ Hoàng Bình chết trận ngoài chiến trường, Lâm Yến ôm con gái bỏ đi, Hạ Hoàng Lang mặt đều bị hủy, người không ra người, quỷ không ra quỷ, Lý thị sợ hãi ôm con trở về nhà mẹ đẻ.

Hạ Hoàng Anh năm đó đi kinh thành thi, đỗ được một chức quan, Lưu thị theo nhi tử này đến kinh thành, trước khi đi còn mang Hạ Hồng gả cho một lão già giàu có làm thiếp để lấy tiền sính lễ làm lộ phí.

Lưu thị ở kinh thành kiêu căng ngạo mạn, nhận hối lộ không tiếc tay, cuối cùng bị triều đình phát hiện, Hạ Hoàng Anh ở kinh thành cũng là trái lôi phải kéo, ý muốn chèn ép nhà Hạ Thần, nhưng vẫn luôn có Trịnh Tân An cùng Đông Nhạc ra mặt, cho nên cũng không thể làm gì hơn, sau khi bị triều đình phát hiện hối lộ, còn kéo bè kết cánh liền bị cắt chứt, sau lại bị phát hiện đỗ đạc do gian lận thi cử nên bị bắt nhốt vào ngục, không chịu nỗi khổ sở nên lâm bệnh, không lâu thì chết trong ngục.

Lưu thị nghe nhi tử mình yêu thương nhất chết thì hóa điên, mỗi ngày ở trong thôn đều chạy tới chạy lui gào la, hết cưới hớn hở khoe con bà làm quan lớn lại khóc lóc con bà chết oan, sau mấy tháng người ta không còn thấy bà ta, một người đánh cá sau đó phát hiện xác bà nổi ở một khúc sông, thân thể đã bị cá ăn đến biến dạng khó nhận ra, người ta chỉ dựa vào y phục mà bà mặc trước đó, trưởng thôn thấy vậy sai người kéo xác đến đến một vùng đất trống dưới chân núi, đào bừa một cái huyệt mà chôn đi.

Hạ Thần nghe xong cũng không nói gì, ác giả ác báo,những chuyện họ làm vốn dĩ sẽ phải chịu báo ứng, cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Không bao lâu, phủ Quảng Bình nhận được thánh chỉ, nơi này về sau là đất phong của Trấn Bắc quốc công Hạ Thần, mọi sự đều do hắn cai quản, người dân thôn Vĩnh Đông nghe xong đều bị dọa sợ một trận, về sau gặp người nhà Hạ Thần đều phải quỳ hành lễ, đến cả tri phủ cùng huyện lệnh cũng không ngoại lệ.

Hạ Thần cũng không quan tâm về cái hư danh ấy, gặp mọi người đều miễn cho họ, Triệu Tiểu Mộc thì không quen liền ở lỳ trong nhà, chỉ khi nào có việc cần thiết lắm mới ra ngoài.

Cuộc sống của thôn dân nhờ có Hạ Thần mà ngày càng phát triển, hắn cho tu sửa lại đường đi, xây dựng trường học, mở hiệu thuốc, còn cho người giúp đỡ những lưu dân từ vùng thiên tai đến có chỗ ăn chỗ ở, bên ngoài ai nấy đều xem hắn là thần là phật, nhưng thật ra đây đều là do Triệu Tiểu Mộc đề xuất, hắn chỉ nghe lệnh thực hiện bởi vì hắn lười suy nghĩ.

Còn Hạ Thần hiện tại trong biệt viện, lại phải vắt óc xem làm thế nào mới tranh giành lại được tức phụ với hai nhi tử hắn đây a.

Cuộc sống về sau, quy ẩn điền viên, làm một điền chủ giàu có như kiếp trước cùng kiếp này đã từng mong đợi.

HOÀN
 
Xuyên Về Làm Điền Chủ
Phiên Ngoại 1


Hôm nay, thôn Vĩnh Đông lại một trận ầm ĩ.

Biệt viện Thần Mộc

"Ngươi quỳ xuống cho ta" Triệu Tiểu Mộc tức giận quát lên.

Đã là lần thứ mấy trong tháng Hạ Triệu Dao Dao đánh người ta rồi?

Đánh nhau cũng đành thôi đi, này đánh con người ta đến đến phải tìm đến lang trung, này giống như Hạ Thần dùng từ hiện đại là đánh đến nhập viện.

Dao Dao bĩu môi, mặt đầy uất ức

"Làm sao?

Ngươi không sai sao?

Năm nay ngươi bao tuổi?

Ngươi chỉ mới có sáu tuổi, lại còn là song nhi, ngươi đi đánh một tiểu tử hơn ngươi hai tuổi, còn đánh người ta đến phải đi tìm lang trung, giờ ngươi thấy uất ức?"

Triệu Tiểu Mộc sắp bị nó làm cho tức chết.

Hạ Triệu Thiên Kỳ quỳ bên cạnh ca nó, đôi mắt tròn xoe nhìn lão cha nó đứng bên kia đang cười trộm.

Nó cũng chỉ mới ba tuổi, hôm nay ca cùng nó đang chơi thì bị người ta ức hiếp, ca nó bênh vực nó nên đánh nhau với người ta.

"Phụ thân, là lão cha bảo ca đánh người xấu" giọng nói non nớt của Thiên Kỳ vang lên, khóe môi Hạ Thần cứng lại, hắn bị nhị nhi tử bán đứng rồi.

"Hạ Thần" đang định bỏ chạy đã nghe Triệu Tiểu Mộc nghiến răng nghiến lợi gọi

"Ân, ta muốn đi vệ sinh" Hạ Thần cười nói

"Ngươi quỳ xuống cho ta" y lần nữa hét lên, nhóm người đang tưới nước, nhổ cỏ, trồng rau bên dưới cũng có thể nghe thấy.

"Chắc chắn lão gia cũng bị phạt"

"Đại thiếu gia hôm nay đánh nhau với người ta, nghe nói phải đi tìm lang trung"

"Ha ha, thế nào nhị thiếu gia cũng bị liên lụy cho coi, hôm nay đại thiếu gia dẫn nhị thiếu gia ra ngoài chơi"

"Là đại thiếu gia bênh vực nhị thiếu gia nên mới đánh nhau"

"Nhất định là lão gia chỉ định, nếu không đại thiếu gia sẽ không ra tay nặng vậy"

Ba cha con quỳ một hàng, Triệu Tiểu Mộc đứng dậy nói "Các ngươi quỳ đây, ngẫm nghị lại xem chuyện tốt các ngươi làm đi"

Triệu Tiểu Mộc đi ra khỏi phòng nhưng không có xuống lầu.

"Tại hai ngươi mà ta cũng bị phạt" Hạ Thần nói

Dao Dao bĩu môi, liếc Hạ Thần một cái, một con mắt bị bầm cũng không giấu được vẻ khinh thường lão cha nó "Này chẳng phải lão cha dạy con sao?

Ra ngoài bị người ức hiếp còn chạy về mách sẽ bị đánh, vậy con đánh hắn trước rồi nói sau"

"Ân, giỏi lắm, nhưng lúc nãy có vài chỗ lực đạo không đủ, phải luyện tập thêm" Hạ Thần nói.

Triệu Tiểu Mộc ở bên ngoài cửa chỉ biết thở dài lắc đầu.

Từ khi Dao Dao hiểu chuyện, Hạ Thần liền ở trong tối dạy nó luyện quyền đánh võ, lại còn dạy nó những câu nói nào là "nam nhi đại trượng phu đổ máu không đổ lệ", ...

Đợi đến khi y phát hiện là lúc nó bốn tuổi, đánh con người ta hơn nó một tuổi chảy cả máu mũi.

Đến giờ mỗi lần phạt nó đều phải phạt luôn cả Hạ Thần.

Tuy nó đánh người cũng là do người ta sai với nó trước, nhưng mà nó là song nhi.

Cứ như thế còn ai dám lấy nó.

Về không vừa ý nó liền đánh người ta, này phải làm sao?

Mỗi lần nói nó sau này cứ như vậy sẽ không gả đi đươc, không ai dám cưới nó, nó liền trả lời "Nếu phu quân con không có bản lĩnh đánh lại con, vậy con cũng không cần"

Triệu Tiểu Mộc chỉ đành cười khổ, ba cha con này, y trị không nổi rồi.

"Lão cha, con mỏi" Thiên Kỳ mím mím môi nhưng không khóc

"Nam nhi đại trượng phu, chỉ có nhiêu đó thôi.

Không được khóc, đến đây" Hạ Thần tuy nói vậy, nhưng cũng đau lòng nhi tử.

Thiên Kỳ chạy đến bên cạnh hắn, để hắn bế lên.

"

Sau này phải rèn luyện thể lực thật tốt, nếu như tức phụ phạt quỳ thì sao?"

"Hạ Thần, ngươi còn dám dậy tụi nhỏ những điều vớ vẫn nữa thì tối dọn đến phòng khách mà ngủ" Triệu Tiểu Mộc đi vào nhéo tai hắn

"Ân, tức phụ.

Đã rõ, đau, đau" Hắn nắm tay y, tuy là nhéo nhưng y cũng không có dùng lực lớn, hắn cũng biết y đau lòng hắn.

"Đứng lên hết đi, Dao Dao theo ta xuống nhà.

Đi lăn trứng gà, nếu còn có lần sau thì chép phạt sách cho ta" y nói, y biết nó không thích đọc sách, chỉ có như vậy mới trị được nó.

"Dạ" Dao Dao thật thật thà thà đáp một tiếng

Chỉ cần lão cha nó không dung túng liền được.

"Kỳ nhi, nếu lão cha ngươi mà dạy gì đó cho ngươi phải báo lại cho ta nghe không, nếu không thì đừng có bảo ta ôm ôm ngươi nữa"

"Vâng, a cha ôm ôm" Thiên Kỳ vẫn sợ nhất là Triệu Tiểu Mộc không ôm nó a.

Y ôm nhị nhi tử từ trong lòng Hạ Thần lại thì thầm bên tai hắn "Ngươi còn dám dung túng nó làm bậy, thì một tháng cũng đừng mong chạm vào ta"

Liền thấy hắn gật gật đầu.

Xem ta trị cha con ngươi thế nào?

Hạ Thần ôm Dao Dao lên, lại ôm Triệu Tiểu Mộc hôn lên trán y một cái.
 
Xuyên Về Làm Điền Chủ
Phiên Ngoại 2


Năm năm Dao Dao theo cả nhà đến kinh mỗi năm một lần, lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau Tề Hàn Du, mà hắn cũng như trước, vẫn để Dao Dao thích làm gì thì làm.

Năm thứ sáu, Dao Dao phá phách vô ý làm gãy một cây hoa đào, trong lúc tức giận Tề Hàn Du mắng Dao Dao một trận, lại lỡ lời nói không thích người phá phách như vậy, Dao Dao nức nở ôm Triệu Tiểu Mộc mà khóc, cũng là lần đầu tiên Hạ Thần thấy nó thương tâm đến vậy.

Năm thứ bảy, chỉ có Hạ Thần cùng Triệu Tiểu Mộc đến Kinh thành

"Đại bá, đại thẩm, Dao Dao cùng Thiên Kỳ đâu?"

Tề Hàn Du chỉ nhìn thấy có hai người liền hỏi

"Hai đứa nó tháng trước viết thư để lại, nói là đi lăn lộn giang hồ rồi, muốn làm đại anh hùng gì đó" Hạ Thần cười trả lời

Lúc nhìn thấy bức thư, Triệu Tiểu Mộc khóc một trận, hắn dỗ thế nào cũng không được, chỉ có thể nói không gian liên kết được với tụi nhỏ, đợi nhớ thì vào trong đó gặp, Triệu Tiểu Mộc mới bớt lo, khi hai đứa sinh ra đều có một bớt nhỏ ở cổ tay như hắn, dần lớn lên, hắn cũng phát hiện tụi nhỏ có một phần không gian còn có thể kết nối với nhau, mà hai đứa nhỏ đều đem quyển phổ trong không gian luyện tập đến chăm chỉ, cho nên hắn mới yên tâm để tụi nhỏ ra ngoài lăn lộn, mà hắn cũng rất vui nha, tình địch đi hết rồi, hắn liền có cơ hội ở riêng cùng tức phụ.

Năm thứ tám, Tề Hàn Du ngồi nhìn cây hoa đào gãy năm đó đang dần phục hồi còn sống vô cùng tốt mà trầm ngâm, năm nay Dao Dao lại không đến, lúc nhỏ Dao Dao rất thích hoa đào, nhưng nó nói không biết chăm sóc, lại còn nghe người ta nói khí hậu thôn Vĩnh Đông không hợp với hoa Đào, cho nên năm đó hắn cố gắng dụng tậm chăm sóc cây đào này định tặng cho Dao Dao, nhưng y lại vô ý làm gãy mất, Hàn Tử Ninh nhìn hài tử mà thở dài, Tề Lãng không biết làm gì cũng chỉ có thể âm thầm lắc đầu.

Năm thứ chín, Dao Dao cùng Thiên Kỳ trở về nhà, Thiên Kỳ càng lớn càng giống Hạ Thần, tính cách cũng rắn rỏi hơn, không còn thích theo Triệu Tiểu Mộc khóc nhè, Dao Dao cũng dần trầm ổn hơn.

Cùng năm, Nam Quan xảy ra chiến sự, Hạ Thần lần nữa được gọi trở về với danh xưng Chiến Thần đại tướng quân, Tề Lãng lại nhận được bức thư cáo bệnh, nhưng đổi lại Dao Dao cùng Thiên Kỳ sẽ đến Nam Quan hỗ trợ, Tề Lãng chỉ có thể im lặng, nếu Tề Hàn Du biết được nhất định sẽ đòi đến Nam Quan, nhưng hiện tại hắn đã bắt nó vào triều tham gia chính sự, hắn chỉ có mình nó, sau này còn phải kế thừa ngai vị.

Năm thứ mười, tin chiến thắng truyền về, tuy không phải như Hạ Thần diệt cả một nước, nhưng cũng đánh chiếm được mấy thành.

Tề Hàn Du nghe tin liền vui mừng, Hàn Tử Ninh vẫn là lần đầu tiên thấy nó cười vui vẻ như vậy trong ba năm qua, Tề Hàn Du cứ nghĩ Dao Dao sẽ theo đội quân trở về kinh thành lĩnh mệnh chờ ban thưởng, liền xin Tề Lãng được đi đón.

"Dao Dao đâu?"

Thái tử đứng ở cổng thành nhìn quân đội hùng hậu đang tiến về phía mình, nhưng tìm mãi lại không thấy bóng dáng người mình mong nhớ đâu.

"Thái tử, Dao Dao tiểu tướng quân đã cùng đệ đệ gửi thư từ chức nói muốn về quê, trên đường gần đến kinh đã tách ra rồi" Du tướng quân chắp tay cung kính nói

Thái tử vẻ mặt đầy tức giận, cướp con ngựa trên tay Du tướng quân, bỏ lại một câu "Nói với phụ hoàng cùng cha ta, ta đi thôn Vĩnh Đông"

Rồi nhanh chóng thúc ngựa rời đi, Du tướng quân bị một màn này ngơ ngác, đợi phục hồi tinh thần liền phân một đội quân hơn năm mươi người đuổi theo, chính mình nhảy lên ngựa lao vội về hoàng cung.

"Thần tham kiếm hoàng thượng" Du tướng quân thở hổn hển nói

"Đứng lên đi, thái tử đi đón các ngươi, sao ngươi lại chạy về một mình?"

Hoàng thượng hỏi

"Hoàng thượng, thái tử nghe Dao Dao tiểu tướng quân từ quan về quê, đã cướp ngựa đuổi theo rồi" Du tướng quân gấp gáp nói

"Cái gì?"

Hoàng thượng đập bàn quát lên

Đứa con này đúng là không có tiền đồ mà, vì người ta mà dám bỏ cả hoàng thành, còn có phụ hoàng cùng cha nó nữa, lần này đợi nó trở về nhất định phải hảo hảo giáo huấn lại.

Còn cái tên Hạ Thần kia để cho hai nhi tử hắn ra chiến trường, hắn thì an nhàn ở quê hưởng mát, thật khiến người ta căm giận mà, giờ nhi tử hắn cũng như hắn lúc trước, còn không muốn về kinh thành lĩnh mệnh chờ ban thưởng đã viết thư từ quan trở về quê.

Cả nhà tên này đúng là chê phần thưởng của hắn mà.

"Ngươi vừa nói cái gì?"

Quân hậu vừa vào liền nghe Du Tướng quân nói

"Tham kiến quân hậu" Du tướng quân chắp tay hành lễ

"Ngươi vừa nói nhi tử ta đi đâu?"

Quân hậu lại hỏi

"Thái tử nhờ ta truyền lời, nói ngài ấy đi thôn Vĩnh Đông" Du tướng quân len lén liếc mắt nhìn hoàng thượng một cái nói

Quân hậu không nói gì xoay người đi ra ngoài, hoàng thượng vừa nhìn thấy cũng vội vàng đuổi theo

"Ninh nhi, ngươi muốn đi đâu?"

Vừa kéo y hắn vừa hỏi

"Ta đi thôn Vĩnh Đông" nói xong cũng không quay đầu mà nhanh chóng ra ngoài

"Ngươi nói với Hi vương, chuyện triều chính giao cho hắn, ta phải đi cùng quân hậu một chuyến" Hắn nhìn Du tướng quân nói xong nhanh chóng đuổi theo

Mới trở lại được như trước không bao lâu, hắn lại không thể để y rời đi đâu a.

Bảy năm cô độc, lại thêm một năm bị xa lánh khổ sở như vậy, hắn không muốn lập lại thêm một lần nào nữa, giờ lúc nào hắn cũng muốn đem y cột bên người.

Hi vương đang ngồi trong phủ thưởng trà ngắm hoa, lại phải nghe một tin như sét đánh giữa trời quang, hoàng huynh của y chạy theo tức phụ cùng nhi tử đến thôn Vĩnh Đông xa xôi rồi, toàn bộ triều chính giao cho y tự mình xử lý.

Hi Vương chỉ có thể âm thầm lôi vị hoàng huynh cao cao tại thượng kia ra mà mắng chửi một trận.

Cả nhà vị hoàng đế đứng đầu một nước kéo nhau đến thôn quê, ăn chầu ở chực nhà Hạ Thần một thời gian, cuối cùng vẫn phải trở về bởi vì mỗi tháng Hi vương sẽ gửi thư tới không hối thúc thì chính là càu nhàu.

Năm thứ mười một, Tề Lãng ban thánh chỉ sắc phong Hạ Triệu Dao Dao thành chính quân phi của thái tử, đợi Tề Hàn Du đăng cơ, Dao Dao sẽ trở thành quân hậu.
 
Back
Top Bottom