Ngôn Tình Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu

Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 100


Nhưng vẫn chưa biết có thành công hay không, phải lọc ra mới biết được.

Trong vại rượu còn rất nhiều miếng xoài, những thứ này đều phải lấy ra. Lúc này cần Lư thị đến giúp, Nam Trạch tay chân nhỏ bé tạm thời chưa giúp được gì.

Nam Khê và Lư thị cùng nhau, một người múc một người lọc, mất một canh giờ mới lọc xong một vại. Rượu xoài đã qua vải lọc đều được đổ vào một vại rượu sạch khác. Bây giờ không thấy được như thế nào, nhưng vừa rồi múc ra đổ vào vải lọc nàng đã nhìn rõ ràng.

Rượu xoài vàng óng ánh, đẹp tuyệt!

Nam Trạch đứng bên cạnh nhìn chằm chằm muốn uống, Nam Khê bản thân chưa thử qua làm sao dám cho hắn, trước hết múc ra ba bát, tự mình nếm thử mùi vị.

Vừa vào miệng đã là cảm giác cay đắng quen thuộc, tiếp đến là vị ngọt đậm đà hương xoài, như thể uống một ngụm lớn nước ép xoài vậy.

Thật sảng khoái!

Nam Khê là một cô nương nên rất ưa thích cảm giác này.

Không cay xé họng như rượu đốt, mềm mại lại tinh tế, uống xong còn vị ngọt ngào nơi đầu lưỡi.

"A tỷ, a tỷ, đệ có thể uống không?"

Nam Trạch thèm thuồng đến phát điên.

"Uống được, uống được, xem đệ kìa."

Nam Khê múc cho đệ đệ và Lư thẩm mỗi người nửa bát, sắc rượu rất đẹp, đáng tiếc bát sành xám xịt không thể hiện được vẻ đẹp của nó.

Xem ra lần sau đến huyện thành nên mua một bộ ly rượu đẹp hơn, như vậy khi bán trông cũng bắt mắt hơn.

"Thế nào, ngon không?"

"Ngon lắm, ngon lắm!"

Nam Trạch rất thích, nhưng Lư thị lại do dự nói: "Quả thật rất ngon, chỉ là những nam nhân chắc sẽ không thích lắm."

Uống rượu, vẫn là nam nhân uống nhiều hơn.

Nam Khê hiểu, những loại rượu này vốn cũng không định bán cho nam nhân trong làng. Rượu trái cây có giá thành đắt hơn nhiều so với thiêu tửu, người trong làng chẳng nỡ mua. Nàng muốn bán cho những tiểu thư có tiền uống.

"A tỷ, đệ còn muốn uống một chút nữa~"

Nam Trạch thích ăn đồ ngọt, xoài lại là món yêu thích của hắn, nên rượu xoài này đặc biệt hợp khẩu vị. Không nhịn được muốn xin tỷ tỷ múc thêm một chút.

Rượu trái cây không say người lắm, Nam Khê lại rót thêm cho hai người mỗi người nửa bát. Nhưng bản thân nàng thì không uống nữa, quay đầu đem rượu đã lọc ra đặt trước cửa.

Những rượu trái cây này vẫn chưa cân, đợi tối Du Lương về sẽ cân. Hắn sức lực lớn, chỉ vài cái là cân xong.

Rồi ngày mai lại mang ít rượu trái cây lên núi, trước tiên đến chỗ Dư Đào thử xem sao.

Lộ gia có nhiều tửu lâu, quán ăn như vậy, bán cũng đâu chỉ có thiêu tửu, nếu có thể làm động lòng ông ta...

"Gâu gâu gâu!!!"

"Nam cô nương, ta là Hứa Đại Chí, có thể vào không?"

Người hôm qua đã hẹn mua rượu đã đến.

Nam Khê vội vàng đáp một tiếng rồi ra ngoài đón tiếp.

Hứa Đại Chí đẩy xe gỗ đến, trên xe còn có một vại rượu lớn có thể đựng năm mươi cân rượu và một cuộn dây thừng, lần này chuẩn bị thật đầy đủ.

"Nam cô nương, đây là sáu trăm văn tiền, cô đếm thử xem?"

Giao dịch sáu trăm đồng tiền đồng này là lần đầu tiên Nam gia làm một vụ lớn như vậy. Nam Khê đếm rất cẩn thận, xác nhận số lượng không sai mới dẫn hắn ta đi rót rượu.

Tròn năm mươi cân thiêu tửu, bán xong thì vại rượu lớn trong nhà đã vơi một nửa. Hứa Đại Chí có chút phấn khích, buộc chặt rượu xong còn liên tục cảm ơn Nam Khê.

Rõ ràng là chuyện ngươi mua ta bán, lại làm như Nam Khê đã làm một việc thiện lớn vậy. Nam Khê cảm thấy không quen, tiễn hắn ta ra cửa rồi liền quay vào nhà cất tiền.

Giờ đây chiếc hộp nhỏ của nàng đã có thêm nhiều thứ hơn lúc mới đến. Có ba mươi lạng bạc nguyên chưa dùng hết trước đó, còn có bảy tám miếng bạc vụn và từng vòng từng vòng tiền đồng.

Hina

Những đồng tiền này đều được nàng dùng sợi dây thô xâu lại từng đồng một, một vòng có năm trăm văn. Nàng định khi tích góp được năm lạng hoặc mười lạng sẽ đến tiền trang đổi thành bạc.

Leng keng, lại có sáu trăm văn tiền bỏ vào, những thứ này đợi tối nàng rảnh sẽ phân loại.

Nam Khê ôm hộp lắc lắc một cách thỏa mãn rồi mới khóa lại đặt vào chỗ lõm trên tường, sau đó đặt đồ lộn xộn che đậy.

Vừa ra ngoài đã nghe thấy Đậu Đậu lại đột nhiên sủa lên, cửa sân kêu kẽo kẹt một tiếng, hóa ra là biểu ca La Vân đến.

"Biểu muội! Cha nói hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của muội, bảo ta mang hai con cá và con tôm này đến cho muội, mau tìm cái thùng đựng đi."

La Vân một tay xách thùng một tay xách túi, vật trong túi có vẻ khá to, cứ động đậy không ngừng.

Nam Khê không nhận ra là cá gì, nhưng cữu cữu cho nàng mừng sinh nhật chắc chắn là đồ ngon. Nàng vội vàng đi lấy một cái chậu gỗ lớn ra đựng cá.

Bây giờ đã gần tối rồi, cữu cữu và biểu ca chắc là đi đánh cá ở xa trở về ghé qua, lập tức phải về ngay.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 101


Nam Khê không phải là người chỉ biết nhận lợi ích, nàng bảo đệ đệ giữ biểu ca lại, còn mình vội vàng đi tìm vại rượu rót năm cân thiêu tửu và hai cân rượu xoài.

"Nhị biểu ca, thiêu tửu của cữu cữu chắc đã uống hết rồi phải không, cái này huynh mang về. Còn cái vại nhỏ kia là rượu xoài muội vừa mới nấu xong, khá ngọt và không dễ say người, cữu mụ cũng có thể uống."

La Vân liên tục từ chối, muốn đi nhưng áo lại bị tiểu biểu đệ nắm chặt. Chân tiểu biểu đệ vẫn chưa khỏe hẳn, hắn ta đâu dám giằng mạnh, cuối cùng vẫn để biểu muội nhét đồ vào lòng.

"Biểu muội cứ làm khó ta, những thứ này mang về cha nhất định lại mắng ta."

"Không sao, lát nữa biểu ca cứ bịt tai lại là được."

Nam Trạch bịt miệng cười trộm.

La Vân không còn cách nào đành phải xách rượu và thùng cùng đi.

"Ôi chao! Một con tôm khổng lồ!!"

Hina

Lư thị kêu lên một tiếng, hai tỷ đệ quay đầu lại liền thấy cái túi biểu ca mang đến bị lỏng ra, bên trong bò ra một con v*t t* l*n.

Càng to đùng, đuôi giống như tôm.

Đây là con tôm mà biểu ca nói sao??

Hai tỷ đệ đều kinh ngạc, Nam Trạch còn đỡ, dù sao cũng đã từng thấy. Nam Khê thì chưa từng thấy bao giờ, lần này thật sự mở rộng tầm mắt.

"Lư thẩm thẩm, thẩm vừa nói vật này gọi là tôm khổng lồ? Nó thật sự là tôm sao?"

"Cũng coi như vậy, dù sao từ rất lâu rồi người ta đã gọi thế. Nghe nói thịt rất ngon, thứ này không rẻ đâu, mang đến Lâm Dương có thể bán hơn hai trăm văn một cân đấy."

Lư thị chỉ thấy vài lần, chưa từng nếm thử, cũng chẳng biết nấu ra sao. Dân làng đi biển đôi khi cũng nghe nói bắt được, nhưng ai nấy đều tiếc không nỡ ăn, bắt được cũng đem bán.

Vì vậy cách ăn con tôm khổng lồ này vẫn còn là một điều bí ẩn.

Ba người bàn bạc quanh con tôm khổng lồ, chọn một cách nấu đơn giản nhất và ít dễ sai sót nhất là hấp, rồi chuẩn bị chút nước chấm là được.

Bàn xong cách làm tôm khổng lồ, ba người lại đi xem cá.

Lần này La Toàn gửi tặng hai con cá thu, to lắm. Mỗi con ít nhất cũng nặng năm sáu cân, hai con cá to béo ú từ thùng gỗ chuyển sang chậu lớn rõ ràng rất thoải mái, lúc này đang thong dong bơi lội.

"A tỷ, đây là cá thu, đệ biết! Trước đây cha từng làm viên cá thu cho chúng ta, Lư thẩm thẩm, thẩm biết làm không? Con hơi muốn ăn rồi..."

Nam Trạch nhớ đến cha, trong lòng có chút buồn bã. Lư thị lập tức nói mình biết, còn bảo Nam Trạch cùng giúp thịt cá, tiểu hài tử vừa nghe liền quên ngay nỗi buồn, vịn tường đi kéo ghế.

Nhìn đệ đệ và Lư thẩm cùng nhau g.i.ế.c cá vui vẻ, Nam Khê thở phào nhẹ nhõm. Nếu đệ đệ thật sự khóc lên, nàng cũng chẳng biết phải dỗ thế nào.

Chớp mắt nàng đến đây đã hơn bốn tháng rồi, hôm nay lại còn đón sinh nhật. Nghĩ lại khi ở sa mạc, nàng cũng đón sinh nhật, nhưng chẳng có gì để ăn uống. Chỉ có mỗ mỗ vẽ cho nàng vài con vật nhỏ trên cát, vẽ những con thỏ, cá nhỏ, cua... mà nàng chưa từng thấy.

Khi ấy có một con vật nhỏ được vẽ trên cát đã thấy thỏa mãn lắm rồi, giờ đây lại có nhà có nước, có cá có thịt, bao nhiêu thức ăn và người thương yêu mình.

Nam Khê thỏa mãn không thể thỏa mãn hơn.

Nàng ngồi ở cửa lớn, vừa nhặt rau vừa nghĩ về tên Du Lương kia, rốt cuộc hắn đã chuẩn bị món quà gì, sao phải đợi đến tối mới đưa?

Chẳng mấy chốc trời dần tối, Du Lương hôm nay về hơi muộn, trên người hắn có thêm một ống trúc không biết đựng thứ gì.

Trong sân nhỏ thơm lừng, nào thịt nào cá, Lư thị làm tất cả sáu món. Du Lương vừa vào cửa, chỉ chút nữa là có thể ăn rồi.

Nhưng hắn chê mình ban ngày đổ mồ hôi, xách nước nhất định phải tắm rửa trước.

Lư thị vừa bày đũa vừa lẩm bẩm phàn nàn hắn.

"Ăn xong tắm có sao đâu, đứa nhỏ này, trước kia bận rộn cả mấy ngày không tắm, giờ lại kén chọn, một ngày tắm hai lần, cũng không thấy phiền."

Nam Khê hơi đỏ mặt, may mà trời tối không nhìn rõ. Du Lương như vậy, có lẽ là vì lần trước khi được ôm, nàng vô tình nói hắn toàn mồ hôi, dính người. Sau đó hắn về giữa trưa hay chiều tối đều phải tắm rửa.

Thật là ngoan ngoãn.

"A tỷ, a tỷ, con tôm khổng lồ đó hấp xong chưa, mau bưng ra xem nào."

"Được, ta đi bưng."

Nam Khê cũng khá tò mò xem con tôm khổng lồ một cân bán được hơn hai trăm văn này có mùi vị gì.

"Con tôm khổng lồ này trông xấu xí, nhưng hấp ra lại đỏ au, thật đẹp mắt."

Một con dài bằng cánh tay, đặt giữa bàn đá chiếm một vị trí lớn, quả thật đỏ rất bắt mắt.

Nam Trạch lấy đũa chọc chọc, chỉ thấy vỏ cứng vô cùng, chọc không lõm được chút nào.

"Vỏ cứng quá, ăn làm sao đây? Cầm lên bóc?"

Du Lương tắm xong bước ra nghe vậy liếc nhìn lên bàn, lập tức sững sờ.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 102


"Đây là đi biển bắt được sao?"

"Không phải, là cữu cữu tặng a tỷ làm quà sinh nhật. Đại Lương ca, huynh biết ăn không?"

Du Lương quả thật biết.

Khi mười mấy tuổi, hắn cùng đám bạn trong làng ngày nào cũng ra biển, có lần bắt được loại này, nhưng nhỏ hơn con trước mắt nhiều. Lúc đó cả đám trẻ con muốn nếm mùi mới lạ, bèn nhóm lửa nướng ngay trên bãi biển.

Khi đó vì vỏ quá cứng, thử mấy lần mới tìm ra cách bóc vỏ đúng. Nhưng đó là nấu ngoài trời, không có d.a.o cụ nên chỉ có thể dùng tay, bây giờ ở nhà đâu cần phiền phức thế. Du Lương nhấc con tôm khổng lồ lên, cầm con d.a.o phay to chặt củi vung vung mấy cái đã chặt đuôi tôm thành mấy khúc.

Nam Khê sợ Lư thị không dám gắp, bèn gắp một miếng cho bà, lại gắp một miếng cho đệ đệ. Rồi nhìn hai người cắm cúi ăn, cười gắp cho Du Lương một miếng.

Mọi người đều ăn thịt tôm khổng lồ trước, thịt chắc lại dai được tất cả khen ngợi, kèm với nước chấm Lư thị pha chế, hương vị càng thêm hoàn hảo.

Ăn xong bữa ngon, trời cũng gần như tối hẳn.

Nam Trạch kéo Lư thị ra cửa sân hóng mát, Du Lương lúc này mới lấy ra món quà sinh nhật mình đã chuẩn bị.

Chính là cái ống trúc nhỏ kia.

"Chàng muốn nói, chàng tự làm một ống trúc cho ta?"

Du Lương lắc đầu, mở nắp ống trúc, lập tức có ánh sáng xanh lục lấp lánh bay ra từ bên trong.

Một con hai con... rất nhiều rất nhiều con!

Ánh sáng xanh lục, chớp tắt chớp tắt bay tán loạn trong sân, đẹp đến nỗi người ta suýt quên thở.

Nam Khê chưa từng thấy thứ đẹp đến thế.

Nàng đã nhìn đến ngây người.

"Đại Lương ca, chàng hái sao à?"

Du Lương bị nàng chọc cười, hắn thấy rõ tiểu cô nương rất thích món quà này của mình.

"Chúng gọi là đom đóm, ban đêm trên núi rất nhiều, chỉ là ban ngày hơi khó tìm. Nếu nàng thích, ngày mai ta tiếp tục bắt cho nàng."

Nam Khê cảm động đến suýt rơi nước mắt.

Đại Lương ca, món quà sinh nhật này, ta thật sự rất thích!

Tuy đám đom đóm vừa thả ra đã bay đi mất, nhưng nàng vẫn hoan hỉ vô cùng. Nam Khê lén lau nước mắt, quay đầu nhìn cửa một cái rồi vội vàng kiễng chân hôn lên môi Du Lương.

Hôn xong chẳng đợi Du Lương phản ứng, nàng đã chạy về phòng mình. Để lại Du Lương một mình đứng giữa sân như pho tượng gỗ, hồi lâu chẳng cử động. Mãi đến khi hai người bên ngoài trở về, chàng mới hoàn hồn.

"Đại Lương ca, huynh tặng tỷ tỷ của đệ món quà sinh nhật gì vậy?"

"Ừm, chỉ là bắt một ít đom đóm thôi."

"Hả? Đom đóm?"

Nam Trạch thất vọng tràn trề, hắn còn tưởng là món gì mới lạ. Đom đóm mùa này trên núi đâu đâu cũng có, có gì đáng xem đâu.

"Đại Lương ca tặng cái này, tỷ tỷ không giận sao?"

"Sao lại giận được."

Hina

Nàng còn rất vui nữa là đằng khác.

Du Lương vô thức nhìn cánh cửa đóng chặt, cười nói với mẹ một tiếng rồi lên núi.

Lúc này trời đã gần tối hẳn, thuyền đánh cá của cha con La gia cũng cập bến. Bến thuyền đèn đuốc sáng trưng, nhiều quản sự mua bán đều đứng đây, chờ hải sản tươi vừa lên bờ là mua ngay.

Hôm nay cha con La gia may mắn thật sự, đánh được một đàn cá thu, lại bắt được mấy con tôm to, cộng thêm các loại cá tôm khác, chỉ chuyến này đã bán được gần sáu trăm văn tiền.

Tuy vất vả nhưng cũng đáng công.

La Toàn lấy hơn mười đồng tiền bảo con trai đi mua ít đồ nguội mang về nhà, vừa hay cháu gái lại mới cho rượu, uống cùng nhau.

Hai cha con dọn dẹp thuyền xong rồi khóa lại, xách một ít cá tôm còn lại và vò rượu về nhà.

"Mẹ! Chúng con về rồi! Đói bụng quá, cơm xong chưa ạ?"

"Vừa mới làm xong, đi rửa mặt rồi đến ăn."

Giang Vân bưng món ăn đã làm xong ra bàn, liếc mắt một cái đã thấy hai vò rượu một to một nhỏ. Không cần hỏi cũng biết là do nha đầu Nam Khê gửi tặng.

Từ khi Nam Khê bắt đầu bán rượu, nó vẫn luôn cho chồng rượu, cứ mười cân rồi lại mười cân, không nhận cũng không được.

Phải nói rượu này đã xóa tan chút oán giận tích tụ nhiều năm của Giang Vân. Những năm qua chồng giúp đỡ cũng không uổng công, đúng là đứa trẻ biết ơn báo đáp.

Hơn nữa giờ thu nhập gia đình tăng lên, hơi dư dả hơn một chút, bà ấy cũng bớt áp lực, tính tình cũng dịu dàng hơn nhiều.

"Đương gia, tháng sau lão đại thành thân, chàng đi đón tỷ đệ Nam Khê đến uống rượu mừng nhé?"

"Đang định nói với nàng đây."

La Toàn tâm trạng không tệ, trước tiên đưa tiền bán được hôm nay cho vợ, rồi lấy bát rót rượu ra.

"Phải đón tỷ đệ Tiểu Khê qua, với lại rượu mừng nhà mình ta cũng muốn mua ở chỗ nó."

Giang Vân không có ý kiến, dù sao cũng phải mua rượu, nước sông không đổ nước giếng người mà. Hơn nữa chồng và con trai đều nói rượu Nam Khê nấu ngon hơn bên ngoài bán, đương nhiên phải mua loại ngon hơn.

"Ủa, sao lần này lại cho chàng hai vò rượu?"
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 103


La Toàn chưa kịp giải thích thì La Vân đã nhanh nhảu nói: "Mẹ, đây là biểu muội tặng cho mẹ đấy. Muội ấy nói là làm rượu trái cây, không say mà còn ngọt nữa. Mẹ mau mở ra, chúng ta cùng xem nào."

"Tặng cho ta?"

Giang Vân thật sự bất ngờ, nhưng trong lòng lại vui vẻ khó tả. Bà ấy quay người vào bếp lấy một cái bát không, cẩn thận mở nắp rượu rồi rót ra một bát.

Dưới ánh nến vàng vọt, rượu trong bát cũng rất đẹp mắt.

"Mùi xoài thơm quá..."

Lão đại và lão nhị thèm thuồng nuốt nước bọt, họ đã ăn xoài biểu muội gửi tặng, đó là loại xoài ngon nhất, bên ngoài bán hoàn toàn không thể so sánh được.

Giang Vân chỉ uống một ngụm đã thích, hai đứa con trai lại quấn quýt đòi rót thêm một bát, cuối cùng cả La Toàn cũng xích lại gần đòi uống một ít.

Sau bữa ăn no nê, thiêu tửu không giảm bao nhiêu, nhưng rượu xoài đã vơi mất gần nửa. Giang Vân đau lòng đậy nắp rượu lại, sau này nói gì cũng không cho con trai uống nữa. Uống như đổ nước vậy, thật là phí của trời.

La Giang thỏa mãn ợ một tiếng rượu rồi đứng dậy đi rửa bát, vừa rửa vừa suy nghĩ về ý tưởng vừa nảy ra trong đầu.

Đến lúc đi ngủ, hắn ta thực sự không nhịn được nữa, bèn chạy đến phòng đệ đệ nói chuyện.

"Nhị đệ, đệ nói xem nếu ta nghỉ việc thuê một cửa hàng bán rượu thì sao?"

La Vân vốn đang ngái ngủ, nghe câu này lập tức tỉnh như sáo.

"Đại ca, huynh dám nghỉ việc? Mẹ không đánh gãy chân huynh sao?"

"Đệ có thể nghe hết không, ta nghỉ việc là định bán rượu chứ không phải nhàn rỗi ở nhà."

La Giang không khách sáo đẩy đệ đệ vào trong giường, rồi cũng nằm lên.

"Đệ cũng biết sư phụ ta luôn muốn gả con gái cho ta, từ khi ta và A Châu định hôn, thái độ ông ta thay đổi hẳn, gần đây toàn bắt ta làm việc vặt, làm đến c.h.ế.t mệt mà chẳng được bao nhiêu tiền. Hơn nữa nhìn ông ta như vậy, chắc sau này cũng không dạy nghề gì cho ta nữa. Vậy nên ta mới nghĩ đến chuyện nghỉ việc."

"Hả... Lý sư phụ vẫn chưa từ bỏ sao?"

La Vân tắc lưỡi mấy tiếng, nói đùa: "Đệ đã gặp con gái của ông ấy, tuy dung mạo không bằng A Châu tỷ, nhưng giọng nói khá dễ nghe, tính tình cũng không có vấn đề gì. Sao đại ca không miễn cưỡng cưới tỷ ấy?"

"Đệ hiểu cái gì, đó đều là làm ra vẻ cho người ngoài xem. Đệ có biết nàng ta sai khiến tiểu công trong xưởng thế nào không, coi họ như hạ nhân vậy. Người ta tâm khí cao, một lòng muốn gả cho người giàu làm thiếu phu nhân. Bình thường đi ngang qua chúng ta còn chê bai bịt mũi, như thể chúng ta từ hầm xí chui ra vậy."

Nhớ tới chuyện này La Giang liền nổi giận, hắn ta đang tuổi trẻ khí thịnh nhưng vì quan hệ với sư phụ mà phải cố nén giận. Mãi đến hai năm gần đây cô nương ấy chưa gả được, tuổi càng lớn không thích ra ngoài mới đỡ hơn.

Chỉ là vạn vạn không ngờ, sư phụ gả con gái không được lại đánh chủ ý vào hắn ta. Nhất là sau khi phụ thân đổi thuyền, ông ta từ ám chỉ chuyển sang minh thị. May mà mẹ A Châu cuối cùng cũng đồng ý, nếu không lần này hắn ta thật sự phải đau đầu đến chết.

"Đại ca nói quá lời rồi, làm gì có cô nương kiểu cách đến thế."

"..."

La Giang lặng lẽ trợn mắt trong bóng tối.

"Hay là ta đi nói với sư phụ, để đệ cưới con gái ông ấy?"

"Thôi thôi thôi, đệ đâu thích loại cô nương yểu điệu ấy. Nếu huynh thật sự muốn nghỉ việc thì sớm đi. Ta thấy ý tưởng này của huynh không tồi, hương vị rượu biểu muội nấu ngon thật, hơn nữa đệ nghe muội ấy nói muội ấy còn có một vại rượu cam sắp ra lò. Trên hải đảo có hàng ngàn loại trái cây, chắc chắn muội ấy biết nấu rất nhiều loại rượu."

"Ta cũng nghĩ vậy."

Được đệ đệ ủng hộ, La Giang tăng thêm tự tin. Thực ra ý nghĩ này nảy sinh từ khi hắn ta bắt đầu uống thiêu tửu biểu muội nấu, hôm nay uống rượu xoài mới thực sự khiến hắn ta quyết tâm.

Vì thế sáng sớm hôm sau La Giang liền đem ý định của mình nói với cha mẹ.

Ngoài dự đoán của hắn ta, cha mẹ không hề phản đối mạnh mẽ.

"Bên sư phụ con quả thật không nên làm nữa, nghỉ việc thì nghỉ việc đi. Về nhà lo liệu hôn sự của con cho tốt, đợi thành thân rồi con thuê cửa hiệu làm riêng hay bán rượu thì khi đó hãy nói. Đợi đến khi con thành thân ta sẽ đón biểu muội con đến, lúc đó cũng tiện hỏi nó."

La Giang mừng rỡ khôn xiết, ăn xong bữa sáng liền chạy đi nghỉ việc.

Hina

Nam Khê vẫn chưa biết biểu ca đã nhắm vào rượu nhà mình, lúc này nàng đang mang theo hai cân rượu trái cây leo núi.

Nàng hai tay không, rượu đều do Du Lương xách trên tay. Cũng chỉ nặng hai cân, hắn còn không muốn để nàng cầm.

Cảm giác được chăm sóc thật không tồi, Nam Khê đều có chút muốn mau chóng thành thân, đường hoàng đi cùng hắn.

"Được rồi, chàng mau đi bận việc đi, chỉ còn đoạn đường l*n đ*nh núi này ta tự đi."
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 104


Du Lương gật đầu, trả bình rượu lại cho nàng, lúc đi còn dặn dò: "Xuống núi cẩn thận chút, đừng ngã."

"Biết rồi."

"Lát nữa..."

Hắn nói được vài chữ lại dừng lại, dường như có chút ngượng ngùng. Nam Khê bật cười, đưa tay móc ngón trỏ của hắn, khẽ nói: "Lát nữa ta bàn xong việc xuống núi sẽ đến thăm chàng."

Du Lương mãn nguyện quay đầu bước đi.

Nam Khê cũng xách bình rượu l*n đ*nh núi.

Lộ gia giàu có phóng khoáng, chỉ trong vòng hai ba tháng đã xây dựng xong bảy tám phần tửu lâu, không chỉ có tửu lâu mà còn có những tiểu viện xinh đẹp, tất cả đều hướng ra biển cả.

Dư Đào hiện đang tạm trú trong tiểu viện ngoài cùng.

"Ôi, Khê nha đầu? Sáng sớm đã lên đây tìm ta có việc gì sao?"

"Quả thật có việc, Dư thúc thúc hiện có rảnh không?"

Vốn là không rảnh, nhưng việc cần xử lý cũng không gấp lắm. Dư Đào khá có cảm tình với Nam Khê, bèn mời nàng vào sân ngồi.

Nam Khê cũng không quanh co, thẳng thắn nói mình lên đây để mang rượu đến.

"Mang rượu? Rượu gì?"

Dư Đào làm quản sự nhiều năm, ra vào tửu lâu không biết bao nhiêu lần, rượu quý mấy cũng đã uống qua. Vì vậy ông ta có chút ngạc nhiên, nhưng không mấy kỳ vọng.

Nam Khê nhờ ông ta lấy một cái bát sạch, may thay Dư Đào lại mang đến một cái bát sứ thanh.

Rượu màu cam vàng vừa đổ vào bát, Dư Đào không kìm được ngồi thẳng người dậy.

Mùi xoài thơm nồng, nhưng lại hơi khác với mùi xoài thông thường, xem ra đây là rượu làm từ xoài.

Dư Đào mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng đã sớm muốn đưa tay cầm lấy nếm một ngụm.

"Dư thúc thúc, đây là rượu xoài cháu dùng xoài nhà mình nấu, thúc nếm thử xem?"

Nam Khê vừa mong đợi, vừa hồi hộp. Có thể mở được đường bán rượu trái cây từ Dư Đào hay không, chỉ xem một ngụm này của ông ta thôi.

Dư Đào nâng lên rồi lại hít sâu một hơi mùi xoài, sau đó mới thử uống một ngụm.

Hương vị khiến ông ta vô cùng bất ngờ.

Vị đậm đà, hương trái cây nồng nàn, nếu rượu này được tặng cho phu nhân tiểu thư trong phủ, chắc chắn sẽ rất được ưa chuộng!

Dư Đào nhớ lại những năm trước theo chủ nhân đi dự tiệc của một thương nhân giàu có vùng Tây Vực, trên bàn cũng có một loại rượu trái cây tương tự, nghe nói được nấu từ nho. Chỉ một bình nhỏ đã bán được mấy lạng bạc.

Rượu xoài trước mắt này, màu sắc không thua kém, vị cũng không thua kém, thật là của ngon vật lạ…

"Khê nha đầu, ta nghe nói cháu tự nấu thiêu tửu để bán, rượu xoài này cũng do cháu nấu sao?"

Nam Khê gật đầu, rồi niêm phong lại bình rượu.

"Cháu còn biết nấu rượu? Học được khi nào? Sao trước đây chưa từng thấy nhà cháu bán?"

Dư Đào không phải nghi ngờ gì, chỉ là hỏi qua loa. Nam Khê lại giải thích tường tận một lượt.

"Tổ tiên của mẹ cháu vốn là người nấu rượu, chỉ là sau này sa sút, không ai làm được men rượu độc môn nên mới không nấu rượu nữa. Hiện giờ, cháu miễn cưỡng có chút thiên phú trong việc nấu rượu, nấu rượu cũng là muốn kiếm chút tiền phụ giúp gia đình. Dư thúc thúc, rượu này thế nào?"

Vẻ mừng rỡ trong mắt Dư Đào vừa rồi nàng không nhìn nhầm.

"Dư thúc thúc nghĩ rượu này nên bán bao nhiêu tiền một cân mới phù hợp?"

"Ta nghĩ..."

Dư Đào thấy bình rượu này quá xấu xí. Mỹ tửu có sắc rượu đẹp như thế này phải đựng trong bình sứ tinh xảo, bán từng bình một mới phải.

Còn khoảng một tháng nữa là đến ngày đoàn viên trung thu, trang trí đẹp đem ra tặng quà chắc chắn sẽ khiến người ta rất có thể diện.

Ông ta thậm chí còn nghĩ ra cách viết thư cho chủ nhân rồi.

Hina

"Dư thúc thúc?"

"Ồ ồ! Xem ta đãng trí quá. Khê nha đầu, cháu đừng úp mở nữa, cứ nói thẳng rượu xoài này một cân bao nhiêu tiền, ta mua."

Là quản sự Lộ gia, Dư Đào có thể chi dụng dưới năm mươi lạng bạc mà không cần chủ nhân phê chuẩn, ông ta định mua một ít gửi đến Nam Lê phủ cho chủ nhân nếm thử.

Nam Khê v**t v* bình rượu, giá rượu trong lòng theo sắc mặt Dư Đào tăng vọt.

Ban đầu nàng định giá năm mươi văn một cân, dù sao xoài trên hải đảo này cũng không đắt lắm. Hơn nữa giá này đã đắt hơn rượu đốt rất nhiều. Nhưng bây giờ nhìn vẻ mặt Dư Đào có vẻ quý hiếm, nàng lập tức táo bạo nâng giá lên không ít.

"Hai trăm văn một cân!"

Giá này vừa nói ra, Dư Đào thậm chí không nhíu mày. Tiểu cô nương vẫn còn non nớt quá, ra giá phải ra giá cao rồi để đối phương ép giá mới đúng. Như vậy mới có thể biết được giá tâm lý của đối phương.

Hai trăm văn, Dư Đào thậm chí không có ý định mặc cả.

"Tiểu nha đầu, nhà cháu có bao nhiêu cân? Cho ta hai mươi cân trước."

Nam Khê nghe câu này, lập tức tim đập như trống. Ông ta lại không mặc cả mà trực tiếp muốn hai mươi cân rượu xoài! Cũng có nghĩa là, sau khi đưa rượu cho ông ta, mình có thể nhận được bốn lạng bạc!

Mua bán rượu lại kiếm được nhiều tiền như vậy...
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 105


"Dư thúc thúc, bây giờ cháu về nhà lấy rượu cho thúc!"

"Ây! Không cần không cần!"

Dư Đào ngăn nàng lại, bảo nàng ngồi xuống trước.

"Không cần vác lên núi, lát nữa ta đưa bạc cho cháu, rồi phái người theo cháu xuống núi lấy rượu. Rượu này, ta định gửi đến Nam Lê phủ."

Nói xong Dư Đào liền vào phòng viết thư, một khắc sau mới cầm thư và bạc ra.

Nam Khê mơ hồ nhét bạc vào lòng, nghe Dư Đào dặn dò tiểu nhị đưa rượu đến tay tổng quản sự Lộ gia, còn nghe ông ta nói nhất định phải đổi rượu xoài sang bình sứ tinh xảo rồi mới đưa lên, lập tức có chút ngượng ngùng.

Bình đất nung nhà mình quả thật không đẹp lắm.

Rất nhanh Nam Khê đã dẫn người xuống núi, vì bận việc chính nên cũng không kịp đi đường vòng xem Du Lương, trưa còn phải dỗ dành một hồi lâu.

Lúc này người Dư Đào phái đi cũng đã đưa rượu đến Lộ phủ ở Nam Lê. Nghe cửa phòng truyền lời nói là Dư Đào phái người đưa đồ đến, tổng quản sự lập tức bảo hạ nhân đưa người vào phủ.

Một phong thư, một bình rượu lớn.

"Tổng quản sự, Dư quản sự nói rượu này trước khi đưa cho chủ nhân thưởng thức nhất định phải đổi sang bộ đồ sứ đẹp, nếu không sẽ phí phạm."

Phí phạm?

Từ này có chút khó hiểu, tổng quản sự mở nắp rượu ra xem, đen sì cũng chẳng thấy gì, chỉ là ngửi thấy quả thật rất thơm.

Dư Đào làm việc vốn đáng tin cậy, nếu không chủ nhân cũng không phái ông ta đi giám sát tửu lâu bên Đông Hưng. Vì vậy tổng quản sự vẫn thuận theo ý ông ta bảo người lấy một bộ đồ uống rượu bằng sứ thanh bạch, đặc biệt rót ra một bình chuẩn bị mang đến cho chủ nhân cùng thư.

Vừa rót ra mới phát hiện sắc rượu đẹp vô cùng, khó trách Dư Đào nói phải đổi sang đồ sứ.

Tổng quản sự ngửi mùi rượu thơm hơi thèm, đáng tiếc những thứ này chưa đến lượt hắn ta uống. Hắn ta cầm thư bưng rượu trực tiếp đến thư phòng của chủ nhân.

Lúc này Lộ Trường Minh vừa mới ngủ trưa dậy, tâm trạng rất tốt. Mở thư của Dư Đào ra xem, lập tức có chút tò mò về loại rượu xoài có thể sánh ngang rượu nho mà ông ta nói.

"Rót một chén cho ta nếm thử."

Tổng quản sự tiến lên một bước đặt khay lên bàn, cầm bình sứ cẩn thận rót ra một chén.

Chén sứ màu thanh bạch làm nổi bật sắc rượu trong vàng đến mức hơi ánh vàng, rất bắt mắt.

Bình thường Lộ Trường Minh uống rượu phần lớn là không màu, quả thật là lần đầu tiên thấy sắc rượu như vậy. Nâng lên càng thấy hương trái cây phả vào mũi, khiến người ta tò mò.

Hiện giờ đã là cuối tháng bảy, xoài đã hết rồi, không ngờ vẫn có thể nếm được vị xoài trong rượu này.

"Vị rượu hơi nhạt, nhưng hương trái cây đã bù đắp được, quả thật không thua kém rượu nho kia. Dư Đào nói hắn gửi đến hai mươi cân, lát nữa ngươi đem cho phu nhân tiểu thư nếm thử. À phải rồi, gửi cho A Thụy một bình, để hắn nếm thử."

Tổng quản sự dạ một tiếng, lập tức xoay người ra ngoài đi làm việc.

Lộ Trường Minh một mình thong thả thưởng thức rượu, uống hết nửa bình mới bắt đầu cầm bút hồi âm.

Phong thư này sáng sớm hôm sau đã được đưa lên núi. Dư Đào vừa mở ra xem, lập tức thốt lên một tiếng cảm thán.

"Nam gia sắp gặp vận may rồi..."

Chủ nhân ra lệnh cho ông ta mua hết tất cả rượu xoài, còn bảo ông ta tìm chủ nhân nấu rượu đó để thương lượng ký kết khế ước, tốt nhất là mỗi tháng đều có cung cấp rượu.

Lộ gia có rất nhiều tửu lâu dưới tên, dù nhiều hơn nữa cũng tiêu thụ được.

Dư Đào cẩn thận cất giữ tờ thư, lập tức mang theo bạc dẫn người xuống núi. Nếu việc này thành công, ông ta cũng coi như không uống uổng rượu Nam gia tiểu nha đầu mang đến.

Hina

Năm sáu người cùng xuống núi, đi thẳng đến Nam gia.

Lúc này Nam Khê vừa giặt xong y phục, thấy Dư Đào dẫn người đến lập tức đoán ra ý định của ông ta, mắt sáng lên.

"Dư thúc thúc! Có phải đến mua rượu không?!"

"Tất nhiên, nhưng không vội, ta có chuyện muốn nói với cháu."

Dư Đào muốn thương lượng ký kết khế ước trước, kết quả vừa mở miệng đã thấy tiểu nha đầu đối diện cười ngượng ngùng.

"Lộ gia muốn ký khế ước với cháu quả thật là chuyện tốt, nhưng mùa xoài đã qua rồi, nhà cháu cũng chỉ còn lại khoảng một trăm bốn mươi cân cuối cùng, muốn có rượu xoài mới chỉ có thể đợi sang năm mới làm được."

"Ơ? Chỉ còn một trăm mấy cân thôi sao?!"

Thế này thì đủ gì, còn chưa đủ cho tửu lâu Lộ gia bán một ngày.

"Cũng không có cách nào, trước đây nhà cháu như thế nào Dư thúc thúc cũng biết. Rượu này cũng chỉ làm từ xoài nhà. Hơn nữa nhà cháu cũng nhỏ, làm nhiều không có chỗ để."

Dư Đào hơi thất vọng, nhưng rượu vẫn phải mua.

"Vậy thì cân hết một trăm bốn mươi mấy cân còn lại đó bán cho ta, đợi sang năm ta sẽ đến lại."

Nghe thấy không ký khế ước rượu xoài mà ông ta vẫn muốn mua, trong lòng Nam Khê nhẹ nhõm, niềm vui không kìm nén được bộc lộ ra ngoài. Nàng vội vàng lấy cân nhà ra, bảo mấy người phụ việc giúp đỡ khiêng các vại rượu trong nhà nhỏ ra cân.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 106


Đi ngang qua vại rượu cam, nàng do dự một chút. Thực ra rượu cam đã có thể mở ra từ hai tháng trước, chỉ là vì muốn hương vị ngon hơn nên vẫn chưa mở nắp. Hay là bây giờ mở ra cho Dư Đào nếm thử? Biết đâu rượu cam cũng có thể bán hết ngay.

Hina

Nam Khê đưa tay ra rồi lại rút về.

Thôi, đã nói sáu tháng thì sáu tháng, muốn bán thì phải bán cái tốt nhất. Đợi rượu cam ngon rồi hãy đem cho Dư Đào nếm thử, lúc đó tửu lâu trên núi chắc đã khai trương rồi, vừa hay có thể bán ngay tại chỗ.

Nghĩ thông suốt rồi nàng không còn băn khoăn nữa, vui vẻ ra ngoài xem mấy người phụ việc khiêng vại cân rượu.

Cuối cùng cân ra được một trăm bốn mươi sáu cân, Nam Khê bán tròn một trăm bốn mươi cân, tự giữ lại sáu cân, ngoài ra tặng luôn vại rượu.

Dư Đào nhanh chóng gọn gàng trả cho nàng hai mươi tám lạng bạc, rồi khiêng rượu rời đi.

Nhìn cánh cổng trống trải, Nam Khê quay đầu bảo đệ đệ véo mình một cái. Nam Trạch rưng rưng nước mắt nói: "A tỷ không cần véo nữa, đệ vừa véo mình một cái, đau lắm."

Nam Khê: "..."

"Đệ đệ ngốc."

Hai tỷ đệ đều cảm thấy như đang mơ vậy, rượu xoài bán hôm nay cộng với bốn lạng hôm qua, tổng cộng bán được ba mươi hai lạng bạc.

Nhiều tiền như vậy, dân làng bình thường trong thôn phải tích góp lâu lắm mới có được.

Đáng tiếc, xoài chỉ có hai ba tháng mùa quả, qua rồi thì không làm được nữa.

Nam Khê nghĩ sang năm phải thu hoạch nhiều xoài về làm mới được, chỉ là quay đầu nhìn mấy gian nhà của mình, lại thấy chỗ quá nhỏ không đủ.

Hiện giờ trong nhà nhỏ đặt ba vại lớn thiêu tửu, hai vại lớn rượu cam, còn có một vại rượu nếp, ngoài ra còn có ba vại cao lương đang lên men. Trong nhà đã chật ních, nếu đặt thêm hai ba vại nữa, sẽ không thể ra vào được.

Muốn làm lớn, chỗ này trong nhà chắc chắn không được.

Nam Khê chợt hơi hối hận vì không mua thêm vài mảnh đất trong làng trước khi tin tức dỡ bỏ lệnh cấm biển lan truyền. Bây giờ xây một xưởng rượu, chỉ riêng mua đất đã tốn rất nhiều tiền rồi.

Nàng có chút khó quyết định, hỏi đệ đệ, đệ đệ chỉ nói nghe theo nàng. Hỏi Lư thẩm, Lư thẩm cũng bảo tùy ý nàng.

Cuối cùng nàng chỉ có thể nhân lúc trưa Du Lương về hỏi hắn.

"Chàng thấy sao?"

"Ta thấy, nếu hiện giờ trong tay nàng dư dả thì cứ mua!"

Du Lương chẳng hề ngại bàn luận những vấn đề nhạy cảm về bạc tiền với nàng.

"Hiện giờ bến thuyền đã xây xong phần lớn, đất xung quanh cũng đang dọn dẹp chuẩn bị xây nhà, trên núi có tửu lâu và viện của Lộ gia, dưới núi cũng có hai nhà. Thôn Đông Hưng chúng ta chắc chắn sẽ ngày càng náo nhiệt. Mua đất trước cũng không lỗ."

Nam Khê vốn đã nghiêng về việc mua đất, giờ nghe hắn nói vậy, ý định càng thêm kiên định.

Trước đây đất trong làng rẻ, vài lạng là mua được một mảnh, bây giờ không dám chắc. Nhưng gia sản của nàng cũng không yếu, hiện giờ tổng cộng có khoảng tám mươi lạng, mua một mảnh đất không màu mỡ trong làng chắc là được.

Thế là chiều nàng hứng khởi đi tìm lý chính.

Lý chính nghe xong ý định của nàng, cũng không từ chối yêu cầu mua đất của nàng, chỉ cười híp mắt bảo nàng.

"Bạc của cháu, không đủ."

Nam Khê: "..."

Lý chính gần đây đắc chí, tâm tình tự nhiên cũng khoan khoái. Ông ta uống không ít rượu Nam Khê tặng nên thái độ với nàng vẫn ôn hòa lắm.

"Khê nha đầu, cháu cũng biết bến thuyền Đông Hưng của chúng ta sắp xây xong rồi, chờ chính thức khai trương, ắt sẽ rất náo nhiệt. Gần đây khắp làng đều đang khởi công, đất đai tự nhiên cũng quý giá vô cùng."

Lời này quả thật không sai nhưng vẫn có chút phóng đại, ông ta là lý chính nếu thật muốn bán rẻ đi chút vẫn có quyền quyết định.

Nam Khê gật đầu tỏ ý hiểu, nàng nhìn ra được, muốn mua một mảnh đất trong làng e rằng còn phải vay nợ, hoặc bán sớm rượu cam đi.

Lý chính chưa hẳn là không thể bán, chỉ là mình và ông ta chưa đến mức thân thiết đó.

"Đã vậy, cháu chỉ có thể đến làng bên cạnh mua thôi. Làng bên tuy cũng tăng giá, nhưng chắc không tăng nhiều lắm."

"Hả? Mua ở làng bên? Sao có thể được?"

"Sao lại không được chứ, dù sao cháu cũng chỉ dùng để làm xưởng rượu chứ không phải ở đó mãi, đi thêm hai khắc đồng hồ thôi, có tốn gì đâu."

Nam Khê không hề lưu luyến đứng dậy cáo từ. Lý chính thấy nàng muốn đi mua đất ở làng bên thật, trong lòng tự nhiên cực kỳ không muốn, vội vàng gọi nàng quay lại.

"Đất làng ta đắt thì đắt thật, nhưng người ngoài mua và người trong làng mua chắc chắn không phải một giá. Khê nha đầu, cháu đừng vội, ta còn có lời muốn hỏi cháu."

Vừa nghe có cơ hội, Nam Khê lại ngoan ngoãn ngồi xuống.

"Nếu cháu xây xưởng rượu, phải thuê người giúp việc chứ?"

Nam Khê ngạc nhiên ngẩng đầu, không ngờ lý chính lại hỏi chuyện này. Nàng có cần thuê người không? Chắc là cần.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 107


Hiện tại gia đình chỉ tạm thời làm thiêu tửu, bình thường còn có Lư thẩm và Du Lương giúp đỡ mà nàng vẫn mỏi lưng đau lưng, huống chi là mở rộng xây xưởng rượu, nàng chắc chắn là bận không xuể.

Nhưng nàng nghĩ là để Du Lương về giúp nàng, Du Lương một người bằng hai, thực ra cũng gần như không cần thuê người nữa. Nhưng nghe ý lý chính, như thể có người muốn nhét cho nàng?

"Lý chính gia gia, ông có gì cứ nói thẳng?"

"Khụ khụ..."

Lý chính nghiêm sắc mặt, hỏi Nam Khê có nghe nói về một đứa trẻ trong làng tên là Tiểu Ngưu không.

"Có nghe..."

Nam Khê không rõ về trẻ con trong làng, nhưng đệ đệ thì rất quen thuộc, nhiều chuyện trong làng đều do hắn kể cho nàng. Đôi khi Lư thẩm cũng nói vài câu, nàng cũng biết đại khái.

Ngư dân trong làng sống nhờ biển cả, nhà có thuyền hầu như ngày nào cũng lênh đênh trên biển. Cha mẹ Tiểu Ngưu cũng không ngoại lệ, chỉ là trời có lúc bất trắc, không biết xảy ra chuyện gì mà thuyền nhà họ chìm mất, cuối cùng ngư dân gần đó đưa t.h.i t.h.ể mẹ hắn ta về.

Cha hắn ta không chết, nhưng cũng gần như c.h.ế.t rồi.

Mẹ Tiểu Ngưu mới mất chưa đầy nửa năm, ông ta đã cưới người khác, còn nhanh chóng có con trai. Người mẹ kế ấy là kẻ cay nghiệt, đương nhiên ngứa mắt Tiểu Ngưu và muội muội hắn ta, ngấm ngầm hành hạ dữ dội. Làm cha lại không quản, có khi còn giúp mẹ kế cùng đánh đập.

Hina

Hai huynh muội thật đáng thương.

Là lý chính kiêm trưởng thôn, ông ta có trách nhiệm duy trì sự hài hòa trong làng. Nhưng quan thanh khó xử việc nhà, nói trời nói đất thì cha đánh con vẫn là chuyện đương nhiên, ông ta dặn dò thế nào đi nữa, người ta cũng chẳng đau đớn gì mà vẫn đánh như thường.

Hôm kia gặp hai đứa trẻ, trên người lại thêm vết thương mới, đứa lớn thì ủ rũ, đứa nhỏ thậm chí không còn biết nói nữa. Nhìn thấy người khác trong làng ngày càng sống tốt hơn, trong lòng lý chính thật không dễ chịu chút nào.

Tuổi càng cao, càng không muốn thấy những chuyện này.

"Ta nghĩ dù sao xưởng rượu của cháu cũng cần thuê người, chi bằng thuê luôn hai huynh muội Tiểu Ngưu. Tiểu Ngưu mười hai tuổi, có thể làm được nhiều việc và chịu khó. Muội muội hắn bảy tuổi tuy nhỏ, nhưng nhóm lửa gánh nước đều làm rất nhanh nhẹn. Nếu cháu đồng ý, ta sẽ quyết định chia cho cháu mảnh đất gần cây tử vi dưới chân núi với bảy mươi lạng bạc. Nếu không muốn thì thôi vậy, cháu cứ việc đi mua đất ở làng bên."

Mảnh đất gần cây tử vi dưới chân núi quả thật là đất tốt. Không phải nói là loại đất tốt để trồng lương thực, mà là rất tốt để xây xưởng rượu.

Vị trí hẻo lánh lại gần nguồn nước, trong lòng nàng vốn đã nhắm mảnh đất này.

Nam Khê không nhận lời ngay, nói rằng muốn về suy nghĩ thêm. Lý chính cũng không thúc giục, bảo nàng về từ từ mà nghĩ.

Trên đường về nàng bắt đầu suy ngẫm. Nói hai huynh muội kia đáng thương ư? Đáng thương thật.

Nàng cũng rất đồng cảm.

Nhưng lý chính cũng nói rồi, cha mẹ hiện tại của hai huynh muội là người khó chịu, thuê hai người làm việc, sau này chắc chắn sẽ phải cãi vã với họ. Hơn nữa, hai đứa trẻ quá nhỏ, thuê về cũng không thể làm việc nặng được, nếu không lương tâm nàng cũng không yên.

Trong lòng nàng có cái cân, một bên là đất rẻ vị trí lại tốt, một bên là rắc rối nặng trĩu. Không quyết định được, nàng đành hỏi một bà lão trong làng vị trí, muốn đến xem gia đình đó gặp Tiểu Ngưu rồi mới nói.

Chưa đến nơi, từ xa đã nghe thấy tiếng chửi rủa. Lời lẽ th* t*c nghe mà buồn nôn.

"Tạo nghiệt ôi..."

Mấy đại nương tuy than thở, nhưng chẳng ai dám đến can ngăn. Chủ yếu là khuyên cũng khuyên rồi, kéo cũng kéo rồi, chỉ là vô dụng. Ngược lại còn bị mắng một trận, kéo xong trẻ con còn bị đánh nặng hơn. Nên dần dần cũng chẳng ai dám can thiệp nữa.

Nam Khê đứng ngoài tường viện, nghe tiếng chửi mắng của nam nhân bên trong, còn có tiếng roi quất vào người, trong lòng nặng trĩu.

Nàng không nghe thấy tiếng khóc của trẻ con, chỉ có tiếng cười của một đứa bé.

Biết là một chuyện, tận tai nghe thấy lại là chuyện khác. Nàng một người lớn nghe những lời này còn thấy khó chịu, huống chi là hai đứa trẻ. Ngày ngày sống trong môi trường như vậy, nghĩ thôi đã thấy ngạt thở.

Trong lòng nàng đã có quyết định, tiến lên hai bước định gõ cửa, bỗng nghe thấy giọng the thé của một tiểu nha đầu gọi một tiếng "ca".

Nam Khê cũng chẳng gõ cửa nữa, trực tiếp đẩy cửa xông vào.

Sân nhỏ, nhìn một cái đã thấy hết. Một nữ nhân ngồi trước cửa bếp, ăn mặc gọn gàng ôm một đứa bé mập mạp. Một gã nam nhân to lớn tay cầm roi mây trong sân, vẻ mặt hung dữ, còn một đứa trẻ nằm dưới đất, như bị thứ gì đó đánh, trán chảy máu, bên cạnh một tiểu nha đầu gầy yếu đang khóc lóc lau cho hắn ta.

Cảnh tượng này có phần quen thuộc, xưa kia trong sa mạc biết bao chủ nhân đã quất roi vào nô lệ như thế.

BetaBeta feature
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 108


Trong lòng Nam Khê nặng trĩu đến mức gần như không thở nổi.

"Con nhà ai vậy, ra ngoài!"

Hina

"Đại bá, cháu đến có việc tìm bá."

Nam Khê cố gắng làm cho giọng mình nghe không mang cảm xúc gì, nàng tìm một cái ghế ngồi xuống, nói mình vừa từ nhà lý chính ra.

"Cháu tên Nam Khê, bá hẳn biết nhà cháu hiện đang buôn bán rượu."

Lý Đại Ngưu đương nhiên biết, bản thân ông ta cũng mua không ít thiêu tửu của Nam gia để uống. Vì vậy thái độ của ông ta tốt hơn một chút, cũng chỉ là một chút.

"Cháu bán rượu tìm ta làm gì?"

"Là thế này, vừa rồi cháu mua một mảnh đất ở chỗ lý chính, định xây một xưởng rượu nhỏ. Nhưng xưởng rượu thiếu người phải tuyển thêm, lý chính gia gia liền giới thiệu cháu đến đây. Ông ấy nói có một đứa trẻ tên Tiểu Ngưu, chăm chỉ lại chịu khó, nên cháu muốn đến xem Tiểu Ngưu có đúng như lời lý chính gia gia nói không."

Vừa nghe là muốn thuê người, mắt vợ chồng Lý Đại Ngưu đều sáng lên. Có tiền ai mà không muốn kiếm, nhất là mẹ kế Bạch thị kia, sớm đã nhìn hai huynh muội không vừa mắt, ngày ngày ăn bám.

"Nam Khê à, xưởng rượu của cháu thuê người thì một tháng bao nhiêu tiền?"

Nhìn đôi mắt sáng rực của hai vợ chồng, Nam Khê tính toán nhanh rồi đáp: "Một tháng khoảng một trăm văn đi, đắt quá cháu thuê không nổi, nên lý chính gia gia mới giới thiệu Tiểu Ngưu. Nhưng cháu có thể bao một bữa cơm."

Một trăm văn, với một người trưởng thành chắc chắn là quá ít. Nhưng Tiểu Ngưu mới mười hai tuổi, bình thường việc nặng trên núi thường không ai thuê hắn ta, việc nhẹ cũng bị các đại nương giành mất. Tiểu Ngưu nhiều lắm là khi đi biển bắt được ít hải sản kiếm tiền, một tháng cũng không được trăm văn. Huống chi Nam gia còn bao một bữa cơm.

Cho dù bây giờ Tiểu Ngưu một ngày cũng ăn không được bao nhiêu, nhưng bà ta cũng không muốn cho Tiểu Ngưu ăn một hạt gạo nào.

Bạch thị động lòng, đi qua chọc chọc chồng. Lý Đại Ngưu còn muốn hơn cả bà ta, một tháng nhà có thêm trăm văn, còn có thể để con trai thỉnh thoảng lấy rượu uống trong xưởng rượu, quả là quá có lời.

"Đại bá, bá có thể gọi Tiểu Ngưu đến cho cháu xem được không?"

Hai vợ chồng hết hưng phấn lại nghe câu này thì ngượng ngùng, vô thức nhìn Tiểu Ngưu vẫn đang chảy m.á.u dưới đất.

Nam Khê cũng nhìn qua, lập tức nhíu mày thành một cụm.

"Trời ơi, hắn chính là Tiểu Ngưu sao?! Gầy thế này lại bẩn thỉu thế này, sao lý chính gia gia lại lừa cháu chứ!"

Nói xong nàng liền chê bai định bỏ đi, Bạch thị đâu chịu bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy vội vàng tiến lên ngăn nàng lại.

"Ôi, trẻ con trong làng làm việc nhà đứa nào mà chẳng bẩn. Lát nữa tắm rửa là được thôi. Hơn nữa cháu đừng nhìn nó gầy nhỏ thế, làm việc có sức lắm đấy."

Lý Đại Ngưu cũng thuận theo lời Bạch thị khen ngợi Tiểu Ngưu một hồi, Nam Khê "miễn cưỡng" gật đầu đồng ý dùng Tiểu Ngưu.

"Thế này đi, lát nữa bá với cháu đến chỗ lý chính ký một bản giao kèo, rồi để Tiểu Ngưu đến nhà cháu làm việc, tiền công mỗi tháng cháu đưa thẳng cho bá."

Nghe thấy tiền công mỗi tháng đưa thẳng cho mình, Lý Đại Ngưu cực kỳ hài lòng, được Bạch thị nhắc mới hỏi: "Ký giao kèo gì?"

"Đương nhiên là giao kèo làm công dài hạn rồi, trước tiên thuê đến mười lăm tuổi. Sau mười lăm tuổi nếu vẫn tiếp tục làm thì tăng tiền công ký lại khế ước. Dù sao đây là việc làm ăn lâu dài của cháu, nếu làm được ít ngày rồi bỏ đi, cháu biết đi đâu tìm người, chẳng phải làm trì hoãn công việc sao?"

Nàng nói có lý, hai vợ chồng lại bị trăm văn tiền treo ngược, vui vẻ đồng ý.

Nam Khê liếc nhìn hai huynh muội dưới đất, dường như có chút hối hận, rồi mới chê bai nói: "Xưởng rượu của cháu phải giữ sạch sẽ, ngày mai hắn đi làm không thể bẩn thỉu thế này được, ít nhất cũng phải mặc bộ y phục sạch sẽ. Còn nữa, hắn phải làm việc bá đừng đánh đập làm hỏng. Cháu bắt hắn làm toàn việc nặng, khiêng vại rót rượu, tay này vừa lỏng chân vừa mềm, lúc đó vỡ vại đổ rượu sẽ bắt bá bồi thường đấy."

Lý Đại Ngưu một mực đồng ý, miễn là tiểu tử này không lảng vảng trước mặt mình, còn có thể kiếm tiền, ai thèm để ý nó.

"Vậy bây giờ chúng ta đến chỗ lý chính chứ?"

Nam Khê lắc đầu nói: "Chờ chút đã, cháu còn phải đi tìm người đốt lửa. Lát nữa tìm được chúng ta cùng đi."

"Hả? Đốt lửa còn phải tìm người?"

"Đương nhiên, hấp cao lương nấu rượu ngồi trước bếp là nửa ngày rồi. Cháu chịu không nổi nóng, cũng tiếc không muốn đệ đệ đi làm. Nhà có Lư thẩm thẩm lại là người mắt không tốt, đương nhiên phải tìm thêm người nữa."

Bạch thị vừa nghe, lập tức hưng phấn nói: "Thật là trùng hợp quá! Nam Khê ta thấy cháu cũng đừng đi tìm chỗ khác nữa, cứ dẫn nha đầu nhà ta đi. Nó đốt lửa nấu cơm cái gì cũng biết làm!"

Nam Khê mặt đầy chê bai.

"Mới bé thế này, chịu khổ được không? Sau này bận rộn có khi phải ngồi trước bếp cả ngày đấy."
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 109


"Đương nhiên được! Không tin cháu cứ đi hỏi thăm, nha đầu Nhị Nha nhà ta nổi tiếng chăm chỉ chịu khó."

Bạch thị vỗ n.g.ự.c cam đoan, Nam Khê do dự hồi lâu mới gật đầu.

"Được thì được, nhưng nàng quá nhỏ, làm việc cũng không nặng. Một tháng chỉ có năm mươi văn."

"Không sao không sao, chúng ta đến chỗ lý chính thôi!"

Lý Đại Ngưu vui vẻ ra khỏi cửa.

Lý chính thắc mắc sao lại dẫn Lý Đại Ngưu về đây, nửa canh giờ trước còn bảo phải suy nghĩ kỹ mà.

Nhưng đây là điều tốt, ông ta nhanh chóng lấy giấy bút ra chuẩn bị viết khế ước cho hai người. Nam Khê bỗng lên tiếng yêu cầu: "Lý chính gia gia, chỗ này sửa lại một chút. Nếu giữa chừng hủy bỏ khế ước, cần phải bồi thường cho cháu năm mươi lạng bạc."

"Cái gì?! Năm mươi lạng?!"

Lý Đại Ngưu vừa nghe liền nổi giận, năm mươi lạng nghe đã thấy khủng khiếp. Vì một tháng một trăm văn, ông ta có chút do dự.

"Lý đại bá, xưởng rượu của cháu không có mấy người, Tiểu Ngưu đi làm chắc chắn sẽ tiếp xúc với nhiều kỹ thuật nấu rượu, lỡ như hắn học được rồi bỏ trốn giữa chừng, mở một tiệm trong làng đối đầu với cháu, thì cháu sẽ thua lỗ lớn. Nếu bá không muốn thì không cần ký, dù sao trong làng còn nhiều đứa trẻ khác."

Nam Khê tỏ vẻ không quan tâm, Lý Đại Ngưu suy nghĩ một lúc rồi vẫn ký. Hai đứa con nhà mình đều làm việc cho nàng, một tháng gia đình có thể thu thêm một trăm năm mươi văn tiền. Hơn nữa buổi trưa cũng không cần lo cơm nước, tiết kiệm được không ít lương thực.

Quan trọng nhất là, ông ta có thể để con trai lén học cách nấu rượu, đợi đến mười lăm tuổi sẽ ra ngoài làm riêng, nhà mình cũng có thể mở một tiệm rượu!

Lý Đại Ngưu nghĩ thông suốt liền nhanh chóng điểm tay ấn, sau khi ông ta đi lý chính mới thở phào cười.

"Khê nha đầu, đi thôi, ta dẫn người đi đo đất cho cháu."

Lý chính không phải người chậm chạp, hai huynh muội Tiểu Ngưu tạm thời có chỗ nương tựa ông ta cũng sẽ thực hiện lời hứa của mình, bán mảnh đất dưới chân núi cho Nam Khê.

Bảy mươi lạng bạc thực ra cũng là một số tiền khá lớn.

Nam Khê lóng ngóng cả nửa ngày, ngay cả quầy rượu cũng chưa ra, chiều tối cuối cùng cũng nhận được giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho xưởng rượu nhỏ trong tương lai.

Mảnh đất này hơi lớn hơn nhà mình một chút, địa hình hơi dài và hẹp. Làm nhà ở thì sẽ không có sân, nhưng làm xưởng rượu thì vừa khéo. Nàng đặc biệt tìm lý chính mua vài tờ giấy về nhà nháp, chuẩn bị thử vẽ ra hình dáng đại khái của xưởng rượu.

Đáng tiếc trong đầu nghĩ tốt đẹp thế nào, vẽ ra hoàn toàn không phải như vậy. Đem ra cho cả nhà xem, ai cũng không hiểu đó là cái gì.

Nam Khê lập tức nản lòng.

Thôi vậy, đến lúc đó vừa xem vừa sửa sau.

Du Lương thấy nàng ăn cơm cũng ăn không ngon, khi rửa bát định hỏi nàng, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị lời nói của Nam Khê chuyển hướng tâm trí.

"Đại Lương ca, ta đã mua mảnh đất dưới chân núi rồi. Bây giờ số tiền còn lại trong tay cũng đủ để dựng nhà. Nên ta muốn khởi công càng sớm càng tốt."

"Ừm?"

"Nên chàng phải giúp ta đấy~"

Nam Khê ở bên cạnh hắn nháy mắt, đầy vẻ tin tưởng.

"Tuy ta đại khái biết những ai là thợ giỏi xây nhà trong làng, nhưng một đám nam nhân xây nhà, ta cũng không tiện thường xuyên qua đó. Nên chàng phải giúp ta trông nom, đừng làm việc trên núi nữa, ta sẽ trả công cho chàng."

Chuyện này Nam Khê đã suy nghĩ từ lâu, xây nhà chắc chắn phải có người đáng tin cậy trông coi, Du Lương là lựa chọn số một. Hơn nữa, công việc trên núi thật sự rất mệt. Thời gian trước khi dựng giàn trồng cây ăn quả, da trên người hắn đều bị nắng cháy, nhìn thấy mà đau lòng.

Trước khi thành hôn tiền bạc phải tách riêng, nhưng để hắn làm việc cho mình, đường đường chính chính trả công có gì không được chứ.

Nam Khê nhìn Du Lương chăm chú, như thể hắn là người duy nhất mà nàng có thể tin tưởng. Lời từ chối đến miệng Du Lương cũng không nói ra được, cuối cùng vẫn đồng ý.

Xưởng rượu hiện giờ quan trọng nhất, nàng còn nhỏ, đương nhiên mình phải giúp nàng.

"Được, nhưng phải đợi ba ngày."

Hắn vẫn phải làm xong phần việc trong tay, sau khi thu hoạch xong vườn cây ăn quả, chủ vườn thường sẽ phát thêm chút tiền công, mười mấy văn cũng là tiền, hắn phải lấy rồi mới đi.

"Không sao, mảnh đất đó vẫn chưa dọn dẹp xong, ba ngày sau là vừa."

Nam Khê đạt thành tâm nguyện, vui vẻ kéo tay hắn trong nước, quay đầu lại kể cho hắn nghe chuyện mình thuê huynh muội Tiểu Ngưu.

"Ta vốn định suy nghĩ kỹ càng, kết quả đến nhà Tiểu Ngưu thấy bộ dạng đệ ấy thực sự không nhịn được, rồi thuê người luôn."

Hina

"Nàng cứ thế một mình đến Lý gia?"

Du Lương nhíu mày, muốn túm lấy nàng đánh vào lòng bàn tay. Lý Đại Ngưu nổi tiếng nóng nảy, nàng cứ thế đi, lại còn là lúc lửa giận đang bốc cao đánh người.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 110


"Sau này đừng đến nhà ông ta nữa, có chuyện gì nàng đợi ta về nói cho ta, để ta đi. Lý Đại Ngưu tính khí không tốt, vợ ông ta cũng không phải người biết điều, nàng sẽ chịu thiệt đó."

Nghe lời dặn dò của hắn, Nam Khê ngọt ngào trong lòng. Nhưng nàng đâu dễ bị bắt nạt như vậy. Hôm nay chỉ là diễn một chút, hai vợ chồng đã bị nàng dẫn dắt, sợ nàng không muốn hai huynh muội, ngược lại còn cầu xin nàng thuê người.

Lần này đã ký khế ước, chắc là Lý Đại Ngưu về nhà sẽ không đánh hai huynh muội nữa.

Nam Khê thở dài một tiếng, ban đầu là muốn xem đứa trẻ đó, xem tính tình rồi mới nói. Kết quả một lúc bồng bột, bây giờ cũng không thể nói không muốn nữa.

Hy vọng là đứa trẻ hiểu chuyện chăm chỉ.

Nhưng vừa rồi ở nhà hắn ta mình tỏ ra rất chê bai huynh muội họ, không biết hắn ta có ghét mình không?

Tiểu Ngưu không ghét, thậm chí còn lén lút bảo muội muội đừng ghét nàng.

"Đại ca, có phải tỷ ấy là người tốt không?"

"Ừm, tỷ ấy chắc chắn là người tốt. Ngày mai đi làm phải ngoan ngoãn nghe lời tỷ ấy."

Tiểu Ngưu tuy mới mười hai tuổi, nhưng hắn ta đã có thể nhìn ra mọi thứ. Bản tính của cha và mẹ kế mình như thế nào hắn ta rất rõ, nếu Nam Khê vừa đến đã tỏ ra thương xót mình và muội muội, hai vợ chồng kia chắc chắn sẽ tăng giá, không chịu thả người.

Hôm nay như vậy là tốt rồi, về sau hắn ta và muội muội không cần ở nhà ban ngày nữa.

"Làm gì đấy?! Tưởng làm công dài hạn thì ở nhà có thể không làm việc à? Nhà ta không nuôi kẻ nhàn rỗi. Đi đi đi, giặt hết y phục đi, ngày mai mà còn bẩn thỉu thế này, làm cho Nam gia không muốn các ngươi nữa, đừng trách roi mây của cha không có mắt!"

Lý Đại Ngưu chửi một hồi trong sân, nhưng thật sự e ngại lời Nam Khê, không động tay đánh người.

Hai huynh muội thở phào nhẹ nhõm, vội vàng dọn dẹp sân, giặt y phục.

Trời rất nóng gió lại to, y phục cũng mỏng, giặt xong không bao lâu y phục đã khô.

Hina

Sáng sớm hôm sau, họ mặc y phục sạch sẽ đầy vá víu, bụng đói meo đến Nam gia.

Lúc này Nam gia vẫn chưa ăn sáng, vì Du Lương vẫn chưa về.

Hai huynh muội được Nam Khê gọi vào rất lúng túng, sợ bị hiểu lầm là đến vào lúc này để chờ giờ ăn.

"Chắc chắn chưa ăn sáng phải không?"

Hôm nay Nam Khê đặc biệt bảo Lư thẩm hấp bánh bao ngũ cốc, thô sơ thật, nhưng trẻ con sẽ dễ chấp nhận hơn. Đổi thành bánh bao trắng to thì hai đứa chắc chắn không nhận.

"Tiểu Ngưu, đây là hai cái bánh bao ngũ cốc nhà ta thừa tối qua, các đệ tự lấy bát múc chút nước ăn kèm. Lát nữa phải đưa các đệ đi làm việc, không ăn gì thì lấy đâu ra sức lực."

Tiểu Ngưu có chút ngượng ngùng, hắn ta không muốn nhận hai cái bánh bao đó, nhưng vừa định mở miệng thì nghe thấy tiếng bụng muội muội kêu ọc ọc.

Cảm giác đói bụng rất khó chịu, rất khó chịu, muội muội đã lâu rồi không được ăn no. Hai cái bánh bao này hắn ta không thể từ chối.

"Cảm ơn chủ nhân."

Nam Khê nghe gọi giật mình, vội từ chối: "Đừng gọi ta như vậy, gọi ta Nam Khê tỷ là được."

Nàng đưa bánh bao cho hai huynh muội, lại đưa bát. Thấy họ ngoan ngoãn ăn cũng không quản nữa.

Cả nhà ăn xong bữa sáng liền bắt đầu bận rộn công việc của mình.

Du Lương vẫn trở lại núi làm việc, Lư thị và Nam Trạch ở nhà trông nhà, tiện thể bán rượu. Nam Khê thì dẫn hai huynh muội đến mảnh đất mới mua để làm việc.

Tiền công đã bắt đầu tính, sao có thể không làm việc chứ.

Mảnh đất mới mua có nhiều đá, cỏ dại cũng nhiều, đều cần phải dọn dẹp. Ba người cùng làm một ngày có lẽ sẽ dọn dẹp sạch sẽ.

Nhị Nha rất hào hứng, ít khi có cơ hội đi xa như thế này, cũng không có ai mắng đánh tiểu nha đầu. Nên nhất thời quên mình chạy khá nhanh, đi trước.

Tiểu Ngưu muốn gọi muội muội chậm lại, nhưng Nam Khê không để ý, đúng lúc nàng có lời muốn nói với Tiểu Ngưu.

"Thực ra hôm qua khi ta nói chuyện tiền công với cha đệ, ta không nói thật, đệ một tháng có hai trăm văn, sau này ta đưa cho cha đệ một trăm, một trăm còn lại đệ tự cất giữ."

Nàng không muốn chiếm lợi của một đứa trẻ.

Bây giờ cứ làm thử xem, nếu phẩm tính Tiểu Ngưu chịu được thử thách nàng sẽ tăng lương.

"Tốt nhất đệ đừng nói với ai, kể cả muội muội đệ."

Tiểu Ngưu thở gấp, liên tục gật đầu.

"Nam Khê tỷ tỷ, cảm ơn tỷ!"

Hắn ta quá hiểu một trăm văn tiền này có ý nghĩa gì.

"Không cần cảm ơn ta, trong lòng đệ nhớ ơn lý chính gia gia là được. Chính ông ấy giới thiệu các đệ cho ta, vì ta đồng ý thuê hai huynh muội đệ, ông ấy mới đồng ý bán rẻ đất cho ta."

Nói ra thì rẻ hơn hơn chục lạng bạc đấy, lấy ra trả lương cho hai huynh muội cũng đủ trả mấy năm.

Nam Khê thực sự cảm thấy mình chẳng làm gì cả, hai huynh muội này nên cảm ơn lý chính gia gia mới phải.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 111


"Đúng rồi, tiền công được phát tốt nhất đừng để ở nhà nhé. Nếu không bị cha đệ phát hiện chắc chắn sẽ đến gây sự với ta đấy."

Tiểu Ngưu gật đầu mạnh, thực ra hắn ta đã lén lút để dành tiền, chỉ là quá ít quá ít, chỉ có hơn chục văn đều được hắn ta giấu trong một hốc cây. Thỉnh thoảng đói không chịu nổi mới lấy ra đổi chút đồ ăn với đại nương hàng xóm.

Hôm nay là lần đầu tiên trong mấy năm qua hắn ta được ăn no bụng vào buổi sáng, trong lòng Tiểu Ngưu biết ơn lý chính gia gia, cũng rất cảm ơn Nam Khê. Có thêm một trăm văn nàng cho riêng mình, cuộc sống đã có hy vọng rồi.

"Á! Đại ca! Đại ca có rắn!"

Nhị Nha phía trước hét lên một tiếng kinh hoàng, Tiểu Ngưu lập tức chạy tới. Nam Khê cũng giật mình vội vàng đuổi theo.

Nói ra thật hổ thẹn, nàng lớn như vậy rồi mà chạy vẫn không nhanh bằng một đứa trẻ mười hai tuổi. Khi nàng đuổi kịp người ta, con rắn dưới đất đã bị Tiểu Ngưu đập c.h.ế.t rồi.

"Nam Khê tỷ, con rắn này không độc đâu."

Tiểu Ngưu nhấc lên vung một cái, da đầu Nam Khê lập tức tê dại, vừa vô thức sợ hãi, lại vừa âm thầm mừng thầm.

May mà mình thuê được Tiểu Ngưu không sợ rắn này, nếu không một mình nàng đến đây chắc chắn sẽ bị dọa ngất đi mất.

Không biết phía sau bụi cỏ còn có rắn không...

Vừa nghĩ đến đây, Nam Khê không thể bình tĩnh nổi nữa.

Tiểu Ngưu thấy Nam Khê có vẻ rất sợ rắn, liền quay đầu tìm một cây gậy, tự mình đi trước gõ gõ đập đập mở đường. Ba người cuối cùng cũng đến được nơi một cách kinh hãi nhưng bình an.

Hôm qua lý chính đã dẫn người đến đo đạc, trên đất có vẽ những đường rõ ràng, xưởng rượu chỉ có thể xây trong phạm vi đường kẻ.

"Được rồi, nhiệm vụ của chúng ta hôm nay là dọn dẹp sạch sẽ mảnh đất được bao quanh này. Tiểu Ngưu, đệ chịu trách nhiệm chuyển đá sang bên kia, Nhị Nha phụ trách nhổ cỏ, được chứ?"

"Không vấn đề gì!"

Hai huynh muội bụng có đồ ăn, làm việc tự nhiên hăng hái. Nam Khê cũng cùng Tiểu Ngưu chuyển đá, kết quả chịu đựng ánh nắng ngày càng gay gắt, mới làm được một canh giờ đã mệt lả.

"Đi thôi, chúng ta đi uống ngụm nước nghỉ ngơi dưới gốc cây."

Mặt hai đứa trẻ đỏ bừng vì nắng, mồ hôi cũng chảy ròng ròng. Nghe nàng gọi cả hai đều không nhúc nhích, chỉ nói chưa mệt có thể làm thêm một lúc nữa.

Nam Khê chẳng quan tâm nhiều như vậy, trực tiếp kéo hai đứa trẻ ra bờ suối.

Vị trí ở đây thật tốt, đi đến bờ suối chỉ mất hơn chục bước. Rửa mặt một lần rồi uống hai ngụm nước, nước suối trong vắt lại mát lạnh, cơn nóng bức trong người lập tức tiêu tan phần lớn.

Rửa xong Nam Khê lại kéo hai đứa trẻ đến ngồi nghỉ dưới gốc cây. Nàng là người lớn mà giờ đây tay mềm lưng đau, hai đứa trẻ làm sao có thể không mệt được.

"Mảnh đất này hôm nay dọn không xong có thể ngày mai lại đến, không cần gấp gáp như vậy."

"Nam Khê tỷ, đệ thật sự không mệt, đệ quen làm việc rồi."

Nói xong Tiểu Ngưu lại chạy về tiếp tục chuyển đá, Nam Khê thấy hắn ta có vẻ không tốn sức chút nào đành để mặc hắn ta. Đứa trẻ này tâm tư khá nhạy cảm, bỏ tiền thuê hắn ta mà không cho hắn ta làm việc, có lẽ trong lòng hắn ta sẽ càng khó chịu hơn.

Người làm ca ca ngăn không được, nàng đành phải kéo muội muội. Nhị Nha nhỏ xíu, chẳng giống tiểu nha đầu bảy tuổi chút nào, để tiểu nha đầu làm việc mãi Nam Khê trong lòng thật sự hơi áy náy.

Hai người nghỉ ngơi hai khắc đồng hồ mới đi làm việc cùng nhau, bận rộn mãi đến gần trưa, đất đã được dọn dẹp phần lớn. Phần nhỏ còn lại là Du Lương xuống núi giúp dọn dẹp.

Khi bốn người trở về sân, Nam Khê đã mệt lả.

"A tỷ, ăn cơm thôi..."

Hina

"Mọi người cứ ăn đi, ta không có khẩu vị, lát nữa mới ăn."

Lư thị không yên tâm vào phòng nhìn một cái, phát hiện Nam Khê mặt đỏ bừng, mắt nhắm nghiền tựa vào ghế, như đã ngủ thiếp đi. Bà đưa tay sờ thử, nóng lắm.

Không phải sốt, chắc là say nắng.

Đứa trẻ này, mệt không nhẹ đâu.

Du Lương cũng lo lắng không kém, hắn vừa thấy mẹ ra liền vội vàng tiến lên hỏi thăm, kết quả bị liếc mắt.

...

"Mẹ, Tiểu Khê mệt quá hay là có chỗ nào không khỏe?"

Lư thị không đếm xỉa đến con trai, quay đầu pha một chậu nước ấm vào phòng lau qua cho Nam Khê, rồi mới ra ngoài mắng hắn.

"Công việc trên núi có quan trọng bằng Khê nha đầu không? Sớm hai ngày muộn hai ngày có gì gấp gáp, con xem nàng mệt thế nào, còn bị say nắng, mười mấy văn tiền có quan trọng bằng thân thể nàng không?"

Du Lương vừa xót xa vừa hối hận, bị mẹ mắng đến nỗi không dám nói lời nào. Chiều hôm đó liền từ bỏ công việc trên núi, ở nhà giúp rửa vại.

Cổng lớn Nam gia mở rộng, một cái nhìn đã thấy người bận rộn trong sân. Có Lư thị và Nam Trạch còn có huynh muội Tiểu Ngưu, nhiều người như vậy cho dù Du Lương có ở đó mọi người cũng không nói gì. Nhưng trong đầu vẫn sẽ nghĩ ngợi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 112


Chẳng lẽ sau này Nam cô nương sẽ bên cạnh Du Lương sao...

Mẹ A Mao cũng lo lắng điều này, thúc giục mấy lần cuối cùng cũng gọi được con trai từ huyện thành về.

"Rốt cuộc nhà xảy ra chuyện gì, cứ bảo người nhắn tin vậy?"

Vu Mạo Tài vừa ăn thịt gà ngon lành, vừa sốt ruột hỏi. Mẹ A Mao bảo con gái đóng cổng sân mới nhỏ giọng nói: "Mấy ngày trước ta tận mắt thấy lý chính dẫn nha đầu Nam Khê đi đo đất, ngày hôm sau mảnh đất đó đã được dọn dẹp, trông chừng sắp xây xưởng rượu rồi."

"Nam gia mua đất rồi?"

Canh gà thơm phức bỗng chốc mất đi vài phần hương vị.

Vu Mạo Tài nghĩ đến vườn cây ăn quả Nam gia, nhà cửa của Nam gia, còn có mảnh đất mới mua, lập tức trong lòng ngứa ngáy khó chịu.

Nam gia thật sự càng ngày càng tốt lên, nghe nói chân của Nam Trạch cũng không còn là gánh nặng nữa. Nếu mình đến cửa cầu hôn, với chút tình ý Nam Khê dành cho mình chắc sẽ không từ chối. Đợi khi thành thân xong hắn ta có thể lấy danh nghĩa chăm sóc tiểu cữu tử để chuyển đến Nam gia ở, lúc đó xưởng rượu, nhà cửa vườn tược, từng chút một đều có thể dần dần nắm trong tay mình...

Có tiền, hắn ta có thể đến Lâm Dương, thậm chí Nam Lê phủ đi học. Những người dạy học ở Sơn Bình này chẳng có trách nhiệm gì cả, chỉ biết chú trọng chăm sóc những người giàu có.

"Mẹ, con thấy mẹ nói đúng, tuổi này của con nên thành thân rồi."

Mẹ con họ hiểu ý nhau cười với nhau.

Mẹ A Mao ăn xong cơm liền vội vàng ra ngoài tìm mối, Vu Mạo Tài ngủ trưa một giấc cũng ra khỏi nhà. Nhưng hắn ta không đến Nam gia, mà đi về hướng bến thuyền.

Bình thường Nam Khê đều bày quầy rượu gần bến thuyền, mấy ngày trước bận rộn chuyện mua đất dọn dẹp không đến, bây giờ có Du Lương về lo lắng cho nàng nên lại bắt đầu ra bán rượu.

"Cô nương, thiêu tửu của cô ngon lắm."

"Ngon thì lão gia cứ thường xuyên đến ủng hộ."

Nam Khê cười tươi bỏ tiền vào túi, chuẩn bị rót rượu cho khách hàng phía sau.

"Tiểu Khê muội muội..."

"Hả?"

Người này là ai?

Trong làng nơi đâu cũng thấy áo ngắn quần đùi, bỗng nhiên xuất hiện một người mặc trường sam. Nhìn kỹ thì thấy áo may bằng vải bông tốt, trông rất khác biệt so với dân làng.

"Ta là A Tài ca đây, muội quên rồi sao?"

Vu Mạo Tài có phần ngớ ngẩn, chuyện này hoàn toàn khác với dự đoán của hắn ta.

"A Tài ca à... Xin lỗi, mấy tháng trước bị bệnh làm hỏng đầu óc, quên mất nhiều chuyện. Huynh đến mua rượu phải không?"

"Không..."

"Không phải thì huynh tránh ra, cảm ơn nhé."

Nam Khê vẫy tay đuổi hắn ta sang một bên, một mình bận rộn rót rượu thu tiền, thậm chí không liếc mắt nhìn người bên cạnh.

Vu Mạo Tài muốn đi nhưng không cam tâm, muốn đến gần nói chuyện nhưng lại không hạ được mặt mũi. Đắn đo một hồi lâu, thấy Nam Khê sắp thu dọn quầy hàng, hắn ta vội vàng giả vờ như đi đường về nhà tiện đường đi đến.

"Tiểu Khê muội muội, để ta đẩy giúp muội nhé?"

Nam Khê nhíu mày trực tiếp từ chối hắn ta, lại hỏi: "A Tài ca, không phải huynh là người đọc sách sao? Không biết tránh hiềm nghi là gì à? Đã lớn bao nhiêu tuổi rồi, nói năng làm việc phải suy nghĩ kỹ chứ."

Nếu thật sự để hắn ta đẩy xe về cùng mình, bảo đảm không đầy nửa canh giờ, cả làng sẽ bắt đầu đồn đại nàng và tên A Tài này có quan hệ mờ ám.

Nàng không muốn bị Du Lương hiểu lầm.

"Xin lỗi, xin lỗi."

Nam Khê không nói chuyện với hắn ta nữa, trực tiếp đẩy xe đi.

Vu Mạo Tài nghiến răng tức giận trở về nhà, vừa vào cửa đã nổi cáu đá đổ một thùng y phục Tiểu Ngư vừa mới giặt sạch.

"Sao các người không nói cho con biết nàng ta bị bệnh đầu óc không nhớ việc gì?!"

Hina

"..."

Mẹ A Mao trước đó còn hơi do dự, kết quả do dự mãi rồi quên mất.

"Nha đầu đó nói gì với con?"

"Chẳng nói gì cả, bảo con tránh hiềm nghi."

Vu Mạo Tài vẫn không nguôi giận, hắn ta là người duy nhất trong làng đỗ Đồng sinh, sau này cũng sẽ là người duy nhất đỗ Tú tài. Một tiểu cô nương trong làng lại dám chê bai hắn, đòi tránh hiềm nghi.

Ban đầu chỉ vì tiền, giờ hắn ta lại nảy sinh thêm vài phần muốn chinh phục.

"Vậy, bên bà mối thì sao?"

"Cứ đi như thường đi, năm sau con thi rồi, nếu đồng ý hôn sự thì năm sau nàng sẽ là Tú tài phu nhân vinh quang, người bình thường ai cũng biết nên chọn thế nào."

Tiểu Ngư đang nhặt y phục giặt lại ở một bên, thầm bĩu môi.

Thật là tự tin lại tự đại, Nam Khê tỷ mới không thèm để mắt đến hắn ta. Có mắt đều biết tỷ ấy và Đại Lương ca là một đôi.

Nghĩ vậy thôi, nhưng nàng ấy không nói ra, nếu không lại bị mắng một trận.

Nam Khê vẫn chưa biết bà mối lại sắp đến cửa, chuyện hôm nay nàng cũng không nói với gia đình. Vừa về đến nhà liền mang canh đậu xanh Lư thẩm nấu chạy đến chân núi xem tình hình xây nhà.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 113


Hiện giờ vẫn đang trong giai đoạn đúc gạch phôi, Du Lương cũng đang cùng làm. Hắn dường như cái gì cũng biết, gạch phôi đúc ra cũng giống như người được mời đến làm. Cứ tốc độ này, còn hai ba ngày nữa mẻ gạch phôi đầu tiên sẽ phơi khô và bắt đầu xây.

Nam Khê mang canh qua, nhìn một lúc mới hài lòng rời đi.

Qua khoảng hai ngày, mẻ gạch phôi đầu tiên đã khô, hôm nay có thể bắt đầu khởi công, Du Lương đi muộn, đang cùng Nam Khê xác nhận lần cuối bố cục xưởng rượu.

"Chỗ này nhất định phải để lại hai cái hố, ta muốn xây bể chứa. Đại Lương ca chàng trông chừng nhé."

Du Lương nhìn những vòng tròn khung vuông trên giấy, thầm cười một tiếng rồi vội vàng đáp ứng. Đang định đi thì một phụ nhân ăn mặc sặc sỡ đẩy cửa bước vào.

Bà mối...

Hai người nhìn nhau, đều nhíu mày.

Đây là đến mai mối cho ai?

Lư thị hỏi một câu, bà mối kia quay đầu nhìn Nam Khê cười như hoa loa kèn.

"Ta à, thay Vu Mạo Tài công tử đến cầu hôn Nam Khê cô nương đây, Tiểu Khê, hôn sự này tốt lắm. Bây giờ Vu Mạo Tài đã là Đồng sinh, năm sau thi cử không chừng sẽ đỗ Tú tài. Lúc đó Nam Khê cô nương vừa bước vào cửa đã là phu nhân Tú tài rồi!"

Nghe xong câu này Lư thị và Nam Khê còn chưa có phản ứng gì, Du Lương đã nắm chặt nắm đấm, hận không thể chạy đến Vu gia đánh Vu Mạo Tài một trận.

"Thi đỗ hay không còn phải nói, Vu Mạo Tài nếu có lòng, đại khả đợi năm sau thi đỗ rồi hãy đến cầu hôn."

Bà mối thầm lặng trợn mắt, người ta nếu thi đỗ Tú tài còn lấy cô nương quê mùa sao?

"Ôi chao, Lư tỷ tỷ. Đang nói chuyện hôn sự của Nam Khê cô nương, sao con trai của tỷ lại xen vào được."

Nam Khê thấy người bên cạnh sắp nổi giận, vội cười nói: "Đa tạ bà đến một chuyến, chỉ là ta đã chọn được người rồi, sắp tới sẽ đính hôn, phiền bà giúp ta từ chối chuyện Vu gia này nhé."

Bà mối sửng sốt không ngờ lại là kết quả này, trong lòng bà ta không vui vẻ gì nhưng Nam Khê tiễn bà ta ra cửa đã đưa cho bà ta mười văn tiền. Tiền vừa vào túi, bà ta liền dễ nói chuyện hơn.

Phải biết nữ nhân Vu gia kia mời bà ta đến mai mối cũng chỉ đưa có năm văn tiền thôi.

Tiễn bà mối đi rồi, Nam Khê trở về sân, cả nhà đều nhìn chằm chằm vào nàng.

"A tỷ, sao đại ca A Mao lại đột nhiên muốn đến nhà ta cầu hôn vậy?"

"Cái này..."

Nam Khê cũng không rõ, nàng đành phải kể ra chuyện hôm qua gặp Vu Mạo Tài.

"Hôm qua chỉ thấy hắn ta là người hơi phù phiếm, không ngờ hôm nay hắn ta lại trực tiếp cho bà mối đến cửa."

Rõ ràng mình đã bày tỏ chê bai hắn ta rất rõ ràng rồi, hắn ta lấy đâu ra can đảm nghĩ mình sẽ đồng ý hôn sự. Nam Khê lén quan sát Du Lương, cảm thấy hắn đang giận dữ rất rõ ràng. Lúc đi còn suýt đụng vào cổng lớn.

Ở chung đã khá lâu, Nam Khê tự nhiên cũng hiểu hắn đôi chút. Hắn chắc chắn vừa mắng Vu Mạo Tài si tâm vọng tưởng vừa trách mình vô dụng.

Thực ra hắn đã rất cố gắng rồi, mấy tháng nay ban ngày làm toàn việc nặng nhọc, tối còn phải tranh thủ đan lát đồ vật bán lấy tiền, cộng thêm tiền Lư thẩm bóc hàu kiếm được, một tháng cũng gần được hai lạng bạc.

Đối với nông hộ bình thường mà nói, đây là rất giỏi rồi, nhưng họ không có tích lũy gì, có thể nói là bắt đầu từ con số không. Muốn thành thân, sính lễ cần một khoản lớn, rồi còn nhà cửa cũng là một khoản lớn.

Trong thời gian ngắn thật sự không thể dành dụm đủ.

Trong lòng hắn rất hoang mang.

Nam Khê có thể cảm nhận được. Nên đợi Du Lương vừa đi, nàng liền đi bàn bạc với Lư thẩm về việc định thân càng sớm càng tốt.

Hina

"Khê nha đầu... con?!"

Lư thị vạn vạn không ngờ, Nam Khê bí mật kéo mình vào phòng lại là nói chuyện này.

"Nha đầu, thẩm nói thật với con, ta và A Lương đều mong sớm định được chuyện hôn sự, nhưng chúng ta không thể ủy khuất con được. Người định thân trước kia còn cho năm lạng bạc sính lễ, cho con phải cao hơn nàng ta, ít nhất cũng phải mười một lạng. Đợi ta và A Lương dành dụm thêm là đủ rồi."

"Dành dụm đủ bạc sính lễ, lấy ra thì túi tiền lại trống rỗng. Vậy nhà cửa phải đợi đến khi nào mới xây? Còn chuẩn bị hôn lễ cũng cần bạc. Nhà càng thiếu tiền, áp lực của Đại Lương ca càng lớn, chàng không chỉ ban ngày phải làm việc, tối còn phải thức khuya đan lát đồ vật. Lư thẩm thẩm, thẩm không đau lòng sao?"

Lư thị đương nhiên là đau lòng.

Nhưng bà khuyên không được con trai, trong lòng cũng cảm thấy sính lễ quá ít sẽ ủy khuất Nam Khê. Nên hai tháng nay mẹ con đồng lòng, cố gắng kiếm tiền.

"Khê nha đầu, thẩm hiểu tấm lòng này của con, chỉ là tiền vẫn phải dành dụm. Con yên tâm, nhiều nhất ba tháng nữa ta sẽ mời bà mối đến cầu hôn."

Nam Khê không biết nên khóc hay cười.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 114


Nàng đâu phải ghét gả chồng, nàng chỉ muốn sớm định chuyện hôn sự, để mẹ con họ không phải gấp gáp dành dụm tiền như vậy nữa, cũng đỡ phải có thêm người này người kia đến đánh chủ ý với nàng.

Nam Khê nói hết nỗi lo lắng của mình với Lư thẩm, nói tới nói lui mới thuyết phục được bà chấp nhận mượn tiền mình.

Hai người đều biết Du Lương sẽ không đồng ý, nên đều quyết định giấu hắn trước, đợi đến ngày nạp sính lễ mới nói với hắn.

Nào ngờ kế hoạch không theo kịp biến hóa, bà mối cầm bát tự của hai người chuẩn bị đi xem hợp thì gặp Du Lương trên đường, bà ta tiện miệng chúc mừng một câu.

Du Lương như hòa thượng sờ đầu không biết đầu đuôi, tự nhiên phải hỏi cho rõ.

Dù sao đây cũng là bà mối, không chừng lại là chuyện mai mối, hắn phải làm rõ nếu không lát nữa về nhà cũng không biết phải dỗ dành người ta thế nào.

"Ôi chao, người lớn như vậy rồi còn ngại ngùng. Nam cô nương còn phóng khoáng hơn cậu đấy. Thôi được rồi, ta phải vội đi xem hợp bát tự cho hai người đây, đi trước đây."

Một câu nói làm Du Lương đầu óc ong ong, không kịp nghĩ đến thất lễ, hắn một tay túm bà mối lại.

"Xem hợp bát tự gì? Bát tự của ai?!"

Bà mối đau cổ tay, nhăn nhó gạt tay đang túm mình ra, không vui nói: "Đương nhiên là bát tự của cậu và Nam cô nương. Mẹ cậu tự đến tìm ta, lúc này xem hợp bát tự xong qua vài ngày là có thể nạp sính lễ rồi. Đây chẳng phải chuyện tốt sao? Cậu làm gì vậy, túm đau ta muốn chết."

Du Lương vội vàng xin lỗi, nhìn bà mối đi càng lúc càng xa, trong lòng rối như tơ vò vội vàng về nhà.

Sao mẹ lại đột nhiên cầu hôn chứ? Trong nhà hiện giờ tổng cộng cũng chỉ có khoảng năm lạng bạc, đâu đủ sính lễ.

"Mẹ! Con..."

Du Lương thấy hai người trong sân thì đầy lòng lo lắng, lập tức tắt lửa.

La gia cữu cữu đến rồi.

"Toàn thúc..."

Lúc này La Toàn vẫn chưa biết cháu gái tự ý đã muốn định thân với người ta, vẫn như trước đây chào hỏi thân thiện. Rồi chuyên tâm bàn bạc với cháu gái về chuyện mua rượu.

"Còn nửa tháng nữa là đại biểu ca của con thành thân, nhà cần tổ chức tiệc mừng lúc đó cần không ít rượu, ta định mua luôn ở chỗ con mang về. Con xem, ta mang vại rượu đến rồi."

Nam Khê liếc nhìn hai cái vại rượu biểu ca đang cầm, cộng lại có lẽ đựng được khoảng năm mươi cân.

"Đúng rồi, còn có rượu xoài lần trước con tặng cữu mụ con, bao nhiêu tiền một cân, ta mua thêm mang về cho bà ấy."

Thực ra là La Toàn tự mình muốn uống, Giang Vân thích thì có thích nhưng không ghiền. Ông vừa thích thiêu tửu vừa thích rượu xoài. Thấy trong nhà chỉ còn một chút liền nghĩ đến chỗ cháu gái bổ sung thêm.

Nam Khê do dự một chút.

Bởi vì rượu xoài đối với người nhà bình thường mà nói thực sự rất đắt. Tuy mình có thể giấu giá bán hàng tồn cho cữu cữu, nhưng Lộ gia bán rượu xoài đâu phải bán lén lút, sớm muộn gì cữu cữu cũng sẽ biết. Đến lúc đó có lẽ cữu cữu sẽ lại bù tiền, đi đi về về cũng phiền phức.

Thôi cứ nói cho ông biết ngay bây giờ.

"Rượu xoài con bán cho Lộ gia là một cân hai trăm văn tiền."

"Bao nhiêu?!"

Tay La Toàn run lên, lập tức làm đổ không ít nước ra ngoài.

"Ta không nghe nhầm chứ?!"

"Cha, con nghe cũng là hai trăm văn..."

La Vân cũng kinh ngạc.

"Rượu này chủ yếu do lượng ít, nguyên liệu cũng đắt hơn, cách làm cũng đặc biệt. Thêm vào đó trên thị trường không có, nên mới bán đắt như vậy."

"Vậy sao con lại tặng chúng ta làm gì, đem bán được bốn trăm văn tiền đấy!"

Nghĩ đến những bát rượu mình và vợ đã uống, La Toàn đau lòng vô cùng. Nếu biết đắt như vậy, ông đâu dám uống nhanh thế.

Phí phạm quá!

Cha con đều một dáng vẻ đau lòng xót xa, Nam Khê cười không nhịn được vội vàng an ủi: "Năm nay là không chuẩn bị, sang năm con sẽ thu hoạch nhiều xoài hơn để làm. Đến lúc đó sẽ có nhiều rượu xoài, giá cũng rẻ hơn."

La Toàn nửa tin nửa ngờ, nhưng bây giờ còn việc chính phải làm, không có thời gian để tiếp tục buồn bã.

Hina

Hôm nay họ đến không chỉ để mua rượu, mà còn mang lương thực đến, mới vừa vác hơn trăm cân đến, trên thuyền vẫn còn.

Cha con uống nước xong lại ra ngoài đến thuyền vận chuyển lương thực, Du Lương rất tự giác đi theo cùng.

Sau đó vận chuyển lương thực, cân rượu, nấu cơm, hai cha con La gia vẫn luôn ở đó. Đến khi họ sắp đi, người bên xưởng rượu cũng đến gọi Du Lương.

Bận rộn mãi đến chiều tối mới về ăn cơm, hắn vẫn chưa thể mở miệng.

Bởi vì trong nhà còn có hai đứa nhỏ.

Mỗi ngày Tiểu Ngưu và Nhị Nha đều ăn trưa ở Nam gia, không bao gồm bữa tối. Nhưng Nam Khê tình cờ phát hiện hai đứa nhỏ không có gì ăn tối, sáng cũng không có gì ăn, chỉ dựa vào bữa trưa đó để cầm cự thật sự khiến nàng tức giận không nhẹ.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 115


Vợ chồng Lý gia làm việc thật tuyệt tình, biết trưa hai huynh muội có thể ăn no ở Nam gia nên dứt khoát ngừng bữa tối của chúng, bữa sáng trước đây vốn không có.

Nam Khê không phải người nhân đức lớn, nhưng cũng không thể nhìn hai đứa trẻ chịu đói. Nhất là khi ở chung mới thấy hai đứa trẻ này thật chăm chỉ hiểu chuyện đáng yêu. Nên hai ngày nay bữa tối nàng cũng để huynh muội họ ở lại ăn, chỉ nói sau này sẽ trừ vào tiền công.

Tiểu Ngưu biết đạo lý thân thể khỏe mạnh mới có thể làm việc chăm chỉ hơn, trong lòng nhớ ơn Nam gia, ăn cơm cũng không khách sáo.

Hai huynh muội ăn xong đều đợi mọi người ăn xong rồi mới rửa bát dọn dẹp nhà bếp, làm sạch sẽ hết mới đi. Ngược lại làm cho Nam Khê nhàn rỗi không ít.

Đợi hai đứa trẻ vừa đi, Du Lương liền đóng cửa sân bắt đầu "thẩm vấn" ba người.

"Có phải mọi người đang giấu ta làm chuyện gì không?"

Trong lòng Lư thị hoảng hốt, quay đầu nhìn Nam Khê. Nam Khê vẫn bình tĩnh, nói không có chuyện gì giấu hắn cả. Ngay cả Nam Trạch lần này cũng giữ vững biểu cảm không để lộ.

"Vậy sáng nay ta về gặp bà mối trên đường là chuyện gì? Bà ấy nói đợi bát tự của ta và Tiểu Khê hợp xong là có thể đưa sính lễ rồi."

Ba người: "..."

Làm sao cũng không ngờ, là bà mối đã lỡ lời.

Lư thị mở miệng định giải thích, nhìn thấy vẻ mặt không tán thành của con trai, trong lòng hổ thẹn đến nỗi không mở miệng được. Nam Khê đâu sợ hắn, kéo hắn đi thẳng đến phòng chứa rượu.

"Sao lại hung dữ thế, không muốn đính hôn với ta à?"

"Nàng biết ta không có ý đó."

Du Lương rất là bất đắc dĩ, nắm tay Nam Khê xoa xoa nhẹ nhàng.

"Bây giờ nhà tích góp bạc chưa đủ, đợi thêm vài tháng nữa là được. Chúng ta không nói phải hậu hĩnh hơn sính lễ của tất cả cô nương trong làng, ít nhất cũng phải vượt qua đa số người chứ."

"Vậy ta có thể cho chàng mượn trước, đính hôn trước không được sao? Chàng xem khi thì là Lộ tiểu thiếu gia, khi thì lại là A Tài ca, đợi xưởng rượu của ta xây xong chắc chắn sẽ còn nhiều người để ý đến ta. Đã đính hôn rồi, người ta đều biết ta sẽ lấy chàng, tự nhiên cũng sẽ không nhớ đến ta nữa."

Du Lương nghe xong hoàn toàn không nói được lời phản bác, bởi vì hắn cũng rất ghét những kẻ nhớ đến Nam Khê.

"Nhưng sao có thể mượn tiền của nàng để làm sính lễ được, không được."

Thực ra trước đây Nam Khê cũng nghĩ đợi hắn tích góp tiền, nhưng gần đây liên tiếp hai người đến cầu hôn khiến nàng phiền não vô cùng. Có thể giải quyết dứt khoát tại sao phải kéo dài chứ.

"Thật sự không được sao?"

"Không được."

Biết tên này cứng đầu, nghĩ lại thấy bộ dạng cứng đầu của hắn rất đáng yêu. Nam Khê đảo mắt một vòng đột nhiên tiến gần Du Lương hơn, hỏi hắn: "Vậy ta không tính là cho chàng mượn tiền, được không?"

Du Lương cố gắng bỏ qua cái đầu nhỏ gần trong gang tấc, hơi thở nhẹ không thể nhẹ hơn.

"Hả? Thế nào gọi là không tính mượn?"

"Chính là mua đấy, ta dùng mười lạng mua người huynh. Nửa đời sau đều phải bán cho ta, sau này đều phải nghe lời ta."

Rõ ràng đang nói chuyện mua bán, Du Lương lại nghe mà toàn thân nóng ran. Tiểu nha đầu này nói chuyện thật c.h.ế.t người.

"Còn nữa, sau này tiền trong nhà đều phải ta quản, tiền chàng kiếm được cũng phải đưa cho ta."

Nam Khê lại tiến gần thêm chút nữa, nàng còn nhón chân, hơi thở quấn quýt Du Lương sớm đã bị mê mẩn đầu óc.

Hina

"Chàng có đồng ý không?"

Du Lương không chút do dự.

"Đồng ý..."

"Ngoan quá, thưởng."

Nam Khê hôn hắn một cái thật mạnh, vui vẻ chạy ra ngoài.

Du Lương: "..."

Vừa rồi là hắn nói chuyện??

Dường như vô ý đã ưng thuận một việc trọng đại.

Tâm tư Du Lương hoảng hốt, đầu óc chỉ nghĩ đến việc vừa bị hôn một cái, đến lúc bước ra khỏi căn phòng nhỏ mới phản ứng lại mình đã đồng ý mượn bạc để làm sính lễ.

Hắn có ý muốn hối hận, nhưng vừa thấy vẻ vui mừng của mẹ và Nam Khê lại thấy không quan trọng nữa, họ vui là được.

Thế nên, ngay khi Vu Mạo Tài đang tính toán cuộc gặp gỡ tình cờ lần thứ hai, tin Du Lương và Nam Khê đính hôn đột nhiên truyền khắp cả thôn.

"Ta đã bảo mà, cuối cùng nhất định Du Lương sẽ thành đôi với Nam Khê!"

"Chậc chậc chậc, mười một lạng bạc sính lễ, quả thật là rộng rãi."

"Thật không ngờ, Du Lương mới ra khỏi ngục, nhà hắn lại lấy ra được mười một lạng sính lễ, nếu biết sớm..."

"Biết sớm thì có ích gì, nếu kết thân với bà chắc cũng chẳng có mười một lạng bạc đâu, bà cũng không thấy con bé Nam Khê bây giờ đáng giá bao nhiêu."

Hiện giờ Nam Trạch vẫn chưa lớn, trong nhà đều do Nam Khê làm chủ. Bây giờ Nam gia có vườn, còn có nhà đá và một mảnh đất mới mua, sắp xây một xưởng rượu. Với tay nghề nấu rượu của Nam Khê, xưởng rượu chính là quả trứng vàng sinh ra tiền. Cho dù chỉ hồi môn một xưởng rượu thì Du Lương cũng lời to, mười một lạng sính lễ là đáng.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 116


Người trong thôn nghe tin này trong lòng chắc chắn đều có chút ghen tị, nhưng đều không nói gì quá đáng. Ngay cả Mao đại nương cũng chỉ khi bắt gặp Nam Khê một mình mới bảo nàng cẩn thận một chút, đừng để người ta tính toán tiền bạc.

Nam Khê cười cười không để tâm.

Từ khi đính hôn, Lư thẩm đã giao hết số tiền còn lại trong nhà cho nàng, nói rõ sau này tiền hai mẹ con kiếm được đều sẽ giao cho nàng.

Tiền đều trong tay mình, họ có thể tính toán gì với mình? Hơn nữa, nàng tin tưởng vào con mắt của mình, mẹ con họ đều thật lòng đối với nàng. Nên những lời nhắc nhở như của Mao đại nương nàng đều bỏ ngoài tai, nghe qua là xong.

Nàng chỉ cần làm cho cuộc sống gia đình ngày càng tốt hơn là được.

Chớp mắt đã đến ngày La đại biểu ca thành thân, Nam Khê và đệ đệ cần phải đến đó ở trước một ngày, đợi ngày hôm sau uống rượu mừng mới về.

Ở nhà có Lư thẩm chăm sóc nên Nam Khê rất yên tâm, ăn xong bữa trưa liền dẫn đệ đệ lên thuyền của cữu cữu rời đi.

"Ta thấy Tiểu Trạch bây giờ đi đứng càng ngày càng vững vàng, còn uống thuốc không?"

"Không uống thuốc nữa, chỉ có một số thuốc bôi ngoài, Tôn đại phu nói bôi thêm nửa tháng nữa là có thể dứt hẳn thuốc."

Nói đến chuyện này Nam Khê rất vui. Đệ đệ bây giờ đã không cần người đỡ có thể tự đi được một đoạn ngắn, có nạng thì đi lại trong sân rất thuận tiện, nghe hắn tự nói chân cũng càng ngày càng có sức.

Rất nhanh sẽ không khác gì người bình thường.

La Toàn nghe xong rất mãn nguyện.

"Tiểu Trạch, tỷ tỷ con một mình nuôi con lớn không dễ dàng. Phải nhớ ơn tỷ tỷ, sau này làm chỗ dựa cho tỷ tỷ."

"Con chắc chắn sẽ tốt với a tỷ, nhưng chỗ dựa của a tỷ không phải là tỷ phu sao?"

Nam Trạch thấy Đại Lương ca đáng tin cậy hơn mình nhiều.

"Đúng rồi cữu cữu, năm sau a tỷ thành thân mọi người cũng sẽ đến nhà chúng con phải không?"

Câu nói vừa dứt, trên thuyền lập tức im lặng.

Nam Khê còn chưa nghĩ ra cách nói với cữu cữu thế nào, đột nhiên bị đệ đệ tiết lộ ra. Nhìn vẻ mặt sốc của cữu cữu, một lát nữa mình chắc chắn sẽ bị mắng.

"Tỷ tỷ con năm sau thành thân?! Sao ta không biết?!"

"Khụ... Cữu cữu, con cũng mới đính hôn. Người đính hôn cữu cữu đã gặp rồi, chính là Du Lương."

"..."

La Toàn ngẩn người hồi lâu mới phản ứng lại, không nhịn được có chút nóng nảy.

"Chuyện lớn như vậy lần trước ta đến gửi lương sao đều không nói với ta một câu? Đột nhiên đính hôn luôn, trong nhà cũng không có người lớn."

Đính hôn cũng không thể là chuyện vài ngày là xong, mình mỗi tháng đều đến gửi lương thực vậy mà chẳng biết gì cả, nghĩ lại thấy không thực chút nào.

"Thật sự đính hôn rồi?"

Nam Khê gật gật đầu, giải thích một chút về lý do mình muốn đính hôn sớm, nói tới nói lui mới dỗ được cữu cữu vui vẻ.

Rất nhanh thuyền cập bến, hai tỷ đệ đi theo đến La gia.

Vì rượu Nam Khê tặng, thái độ Giang Vân mềm mỏng hơn nhiều, ít nhất trông có vẻ rất thân thiết. Nam Trạch còn thật không quen, quay đầu liền đi theo nhị biểu ca ra ngoài.

Nam Khê chán nản đi dạo quanh sân, muốn giúp đỡ nhưng lại không giúp được gì, người ra vào lại nhiều, nên đành trở về phòng cữu cữu sắp xếp cho mình ngủ một giấc. Đến khi nàng tỉnh dậy đã là chiều tối, giờ này người cao lớn ở nhà chắc đã về nhà chuẩn bị ăn cơm rồi, người hàng ngày đều phải gặp đột nhiên không thấy được, thật là khó chịu làm sao.

"Biểu muội, muội ngủ dậy rồi à? Chuẩn bị ăn cơm tối thôi."

Nghe thấy giọng đại biểu ca, Nam Khê vội vàng dạ một tiếng rồi nhanh chóng chỉnh trang lại mình đi ra ngoài.

Hina

Nhà chính đã bày biện xong thức ăn, bốn món mặn hai món chay cùng một bát lớn canh gà, chuẩn bị rất là thịnh soạn. Từ cách bày biện món ăn có thể thấy thái độ của cữu mụ đối với tỷ đệ nàng cũng khá tốt.

"Tiểu Khê, tiểu Trạch đừng khách sáo, cứ coi như nhà mình, ăn thoải mái đi."

Hai tỷ đệ ngoan ngoãn vâng lời, vừa ăn vừa nghe cữu cữu cữu mụ bàn bạc về hôn lễ ngày mai. Nam Khê cảm giác nhạy bén, phát hiện trong lúc ăn cơm đại biểu ca nhìn mình mấy lần.

Ý gì đây?

Nàng không tự mãn cho rằng biểu ca có ý với mình, chỉ cảm thấy ánh mắt biểu ca có điều gì đó, không giống như đang nhìn bình thường.

Ăn xong cơm nàng mới biết tại sao.

"Biểu ca muốn mở tiệm rượu bán rượu sao?"

La Giang gật đầu ừm ừm, nhìn biểu muội đầy mong đợi.

"Biểu muội, ta đã so sánh thiêu tửu của muội với nhiều nhà, hương vị tuyệt đối là số một số hai. Muội ở trên đảo chỉ bán mười hai văn một cân, nếu đem đến chỗ chúng ta bán dù bán mười lăm mười sáu văn cũng bán được. Còn có rượu trái cây muội nấu, nghe phụ thân nói năm sau muội sẽ làm nhiều hơn, đến lúc đó cũng có thể đem đến bên này bán giá cao. Muội thấy thế nào?"
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 117


Nam Khê thấy ý tưởng này không tệ, nhưng quy mô xưởng rượu của nàng không lớn, hiện giờ cung cấp cho thôn và Đại Chí còn dư một chút, nếu thêm biểu ca e rằng phải tăng lượng nấu rượu mới được.

Như vậy, cả nhà sẽ rất mệt mỏi...

Nhưng có thể kiếm tiền mà.

Trên đời có ai chê tiền nhiều đâu, không quá thì thuê thêm một người lao động khỏe mạnh là được.

Nam Khê không suy nghĩ lâu đã gật đầu đồng ý.

Hina

"Có thể là có thể, nhưng nhà muội tích trữ rượu không nhiều lắm, đợi xưởng rượu xây xong mới tăng sản lượng được, ước chừng phải một tháng rưỡi. Đến lúc đó đại biểu ca có thể bảo cữu cữu trực tiếp đến đảo lấy."

"Được được được!"

La Giang được lời hứa, vui mừng lắm. Sắp thành thân, sau khi cưới đường kiếm tiền cũng định ra rồi, đúng là niềm vui nhân đôi!

Thấy con trai vui vẻ như vậy, Giang Vân càng tốt với tỷ đệ họ hơn, còn chủ động mời hai tỷ đệ ở lại nhà thêm vài ngày. Nhưng bị Nam Khê từ chối với lý do ở nhà còn phải nấu rượu.

Đùa gì, ra ngoài một ngày Đại Lương ca đã không vui rồi, ở thêm vài ngày nữa về hắn sẽ nổi cáu mất. Hơn nữa, đại biểu ca mới cưới, nàng và đệ đệ ở đây làm gì.

Vẫn là xem xong lễ rồi về thôi.

Sáng sớm hôm sau Nam Khê đã thay y phục mới của mình, đi theo cữu mụ kiểm tra bố trí phòng mới, còn có cách bày biện trái cây trong nhà. Hôm nay nhà có đại hỷ, tất cả trái cây bày biện đều phải thành đôi thành cặp, nếu bị ai ăn trộm thành lẻ thì không hay, không may mắn.

Giang Vân có ý dạy nhiều điều kiêng kỵ khi làm việc vui, Nam Khê cũng nghe rất chăm chú, nhờ tấm lòng tốt này mà quan hệ hai người gần gũi hơn vài phần.

Không lâu sau đại biểu ca xuất phát đi đón dâu, nghe nói đại tẩu ở thị trấn bên cạnh hơi xa, đi về ước chừng phải đến chiều mới về.

Nam Khê nhân lúc đông người, dẫn đệ đệ đến treo lễ trước. Viết tên mình và đệ đệ, cho năm trăm văn tiền.

Cả nhà cữu cữu thực sự giúp nàng rất nhiều, về tình cảm nàng cũng không muốn keo kiệt. Nhưng nàng và đệ đệ dù sao còn nhỏ, cho năm trăm văn là đủ rồi, nhiều hơn cữu cữu cũng không nhận đâu.

"A tỷ, khi nào chúng ta có thể về?"

Ở đây ngoài nhà cữu cữu ra họ không quen ai cả, ồn ào náo nhiệt đến mức tai đều tê dại, Nam Trạch rất nhớ sự yên tĩnh ở nhà.

Nam Khê cũng muốn về sớm, nhưng dù sao cũng phải xem xong lễ mới đi được.

"Buổi chiều đi, đến lúc đó cữu cữu sẽ bảo người đưa chúng ta về. Trẻ con không phải đều thích náo nhiệt sao? Sau này đệ cũng cưới vợ, phải quen đi chứ."

"Đệ không cưới vợ đâu, a tỷ đừng có định cho đệ nhé."

Nam Trạch nói rất nghiêm túc, khiến Nam Khê hơi bất ngờ.

"Tại sao? Nam nhi lớn lên đều phải lập gia đình sự nghiệp chứ."

"Đệ không muốn cưới, họ đều nói đợi đệ cưới vợ thì sẽ là hai nhà với a tỷ rồi, lúc đó sẽ không thể ở cùng nhau, cũng sẽ không thân thiết lắm. Đệ không muốn..."

Trẻ con nào nghĩ xa như vậy, chỉ là không muốn xa tỷ tỷ thôi.

Nam Khê nhất thời không biết nên đáp lại thế nào. Trong dự định của nàng, năm sau trước khi thành thân với Du Lương sẽ phá bỏ nhà bên cạnh rồi xây lại, sau đó thành thân sẽ chuyển đến bên cạnh ở. Nàng nghĩ dù sao hai nhà cũng gần nhau, vẫn có thể chăm sóc đệ đệ như cũ, không ngờ trong lòng hắn lại sợ hãi đến thế...

"Tiểu Trạch, chuyện đệ cưới vợ hay không ta tạm không nói. Vậy năm sau nếu ta thành thân với Đại Lương ca, chắc chắn sẽ phải ở cùng nhau. Tuy là sống tách ra, nhưng nhà Lư thẩm thẩm và nhà ta gần nhau như vậy, ngoài việc ban đêm đệ ngủ ở nhà, ban ngày vẫn như bây giờ thôi. Đệ là đệ đệ ruột của ta, bất kể lúc nào ta cũng sẽ không vì người khác mà xa cách đệ, đệ tin ta hay tin người khác?"

Tiểu hài tử ngẩng đầu lên, không chút do dự đáp: "Đệ tin a tỷ!"

Nam Khê cười xoa nhẹ đầu đệ đệ, tâm trạng lập tức tốt lên.

"Thật ngoan."

Hai tỷ đệ thì thầm trò chuyện, lặng lẽ chờ đợi đại biểu ca đón tân nương về.

Vốn tưởng xem lễ xong là có thể về, nào ngờ đoàn rước dâu bị chậm trễ trên đường, khi về đến nơi đã gần tối, giờ này thuyền nhỏ tuyệt đối không thể ra khơi được. Vì vậy hai tỷ đệ đành phải ở lại nhà cữu cữu thêm một đêm.

Đại tẩu tên là A Châu, là một cô nương vô cùng siêng năng lại hay cười. Trước khi đi Nam Khê có nói với nàng ấy vài câu, cũng khá có cảm tình.

Giữa người với người đúng là có cái gọi là duyên mắt.

"A tỷ, chúng ta ở lại hai ngày mới về, tỷ phu có giận không?"

Nam Khê vội bịt miệng đệ đệ, cười mắng nhẹ nhàng: "Đồ đệ đệ ngốc, ở bên ngoài không được gọi tỷ phu."

"Ồ... vậy Đại Lương ca có giận không?"

"Cái này..."

Hắn chắc sẽ không giận đâu, nhiều lắm là hờn dỗi một chút. Nam Khê nhìn đảo Quỳnh Hoa ngày càng gần, trong đầu nhanh chóng nghĩ cách dỗ dành người ta.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 118


Rất nhanh hai tỷ đệ đã xuống thuyền, hai người trước tiên về nhà để lại ít rau thịt cữu cữu cho.

"Lư thẩm thẩm, mới hai ngày không gặp, con nhớ thẩm quá."

Nam Khê chỉ một câu đã làm Lư thị vui vẻ hớn hở.

"Con ngoan, về có mệt không? Bụng có đói không?"

"Không không, trước khi đi mới ăn no mà. Lư thẩm thẩm con đi xem xưởng rượu một chút, Tiểu Trạch đệ tự giặt y phục bẩn nhé."

Nam Trạch vừa dạ một tiếng thì ở cửa đã không thấy bóng dáng tỷ tỷ đâu nữa.

Chậc, cái gì mà đi xem xưởng rượu, rõ ràng là đi xem tỷ phu.

Hắn đoán không sai, chỉ là trên đường có chút ngoài ý muốn. Trên đường Nam Khê gặp Xuân Nha đang lau nước mắt.

Tình huống này đương nhiên phải đi an ủi tỷ muội tốt trước rồi.

"Xuân Nha, có chuyện gì vậy?"

"Hả? Không có gì."

Mắt Xuân Nha đỏ hoe, giọng nói lại nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay. Nam Khê nhất thời không phân biệt được nàng ấy thật sự không sao, hay là giả vờ mạnh mẽ, đành phải đi cùng nàng ấy về nhà trước.

Vừa vào nhà Xuân Nha liền cười lên, lập tức múc nước rửa mặt, rồi vui vẻ kéo Nam Khê vào phòng mình nói chuyện.

"Có phải bị ta dọa sợ rồi không?"

"???"

Nam Khê nghi hoặc không hiểu.

"Ta à, đó là giả vờ khóc đấy. Tại Lâm tam ca làm ta tức, hôm nay đưa biểu muội của huynh ấy về rõ ràng có đệ đệ đi cùng, vậy mà huynh ấy cứ phải đưa tay đỡ biểu muội. Ta nhắc huynh ấy một câu, huynh ấy lại bảo là ta nghĩ nhiều. Ngươi nói xem, ta có phải vô lý không?"

"..."

Nam Khê thấy có chút ý vô lý, nhưng khi nàng đặt mình vào vị trí đó. Nghĩ nếu Du Lương đi đỡ cô nương khác, nàng cảm thấy có lẽ mình cũng sẽ không vui.

"Lâm tam ca chắc chắn không có ý gì với biểu muội đâu, cô nhắc huynh ấy vài lần chắc huynh ấy sẽ hiểu thôi. Lần trước ta đi cùng các cô, huynh ấy đâu có đỡ ta, mà là Lâm tứ ca đỡ mà."

"Nói tốt huynh ấy mới không nghe, vừa rồi ta vừa khóc huynh ấy liền cuống lên, he he."

Tâm trạng Xuân Nha rất tốt, túm lấy Nam Khê nói chuyện rất lâu. Đến khi Nam Khê ra khỏi nhà nàng ấy thì đã gần đến giờ ăn trưa.

Bây giờ đi bên xưởng rượu chắc cũng không thấy ai, nghĩ nghĩ nàng vẫn trực tiếp về nhà.

Vừa vào sân liền thấy Đại Lương ca đang múc nước rửa ráy. Xây nhà trên người khó tránh khỏi dính đầy bùn đất, lúc này mới rửa đến cánh tay.

Nước vừa chạm vào áo liền dính sát vào người, theo cơ bắp chảy xuống. Nam Khê không nỡ rời mắt, rất không tranh giành nuốt nước bọt.

Phản ứng này khiến Du Lương bật cười. Vốn còn hơi giận dỗi, vừa thấy nàng như vậy trong lòng liền vui vẻ.

"Không phải Tiểu Trạch nói nàng đi tìm ta sao? Sao lại không thấy nàng đâu cả? Đi đâu vậy?"

"Ai bảo ta đi tìm chàng chứ, ta đi xem Xuân Nha, vừa rồi đến nhà nàng ấy nói chuyện một lúc."

Nam Khê nhịn không nhìn hắn, chạy vào bếp bưng cơm canh.

Trời nóng khó để thịt nên gà mang về hôm nay đã nấu thành canh, thịt lợn cũng xào ba món, trong nồi còn lại một ít mỡ Lư thị trực tiếp thái ít dưa chua xào lên cũng rất thơm.

Huynh muội Tiểu Ngưu thường chỉ ăn rau, hoặc một chút hải sản, Nam Khê nói với hai người mấy lần đều không nghe, đành phải tự mình gắp cho hai huynh muội mỗi người một đũa lớn thức ăn thịt.

Thịt thơm mềm xào cải thảo, còn có thịt mỡ xào cà tím, ngửi thơm ăn càng thơm khiến người ta muốn nuốt cả lưỡi.

Bây giờ nhà đã dư dả, ngay cả Đậu Đậu cũng được chia một miếng cà tím thấm nước thịt. Cả nhà im lặng ăn xong cơm, Du Lương mới có thời gian nói chuyện với người trong lòng.

Hina

Tiếc thay người trong lòng không hiểu phong tình, một lòng chỉ nghĩ đến xưởng rượu, nói chuyện mười câu thì chín câu đều hỏi về việc xưởng rượu.

Trong lòng Du Lương chua xót, cho đến khi bắt đầu làm việc vẫn chưa hết. Nam Khê lén cười vài lần, cuối cùng vẫn nhớ đến chính sự không trêu chọc hắn nữa, quay đầu đi kiểm tra bể trong phòng.

Hai bể lớn này là để đặt cao lương đã hấp chín, rồi lên men. Bể tiện dụng hơn vại nhiều, dù là đổ vào hay múc ra đều thuận tiện. Nên cái này rất quan trọng.

Hai bể lớn bên ngoài xây bằng gạch phôi, bên trong dùng đá xanh, đảm bảo cao lương không dính đất. Mặt đất trong phòng nàng định lát toàn bộ bằng vỏ hàu, vừa chống trượt vừa đẹp mắt, ngày mưa cũng không ảnh hưởng gì.

Đây là ý tưởng nàng nảy ra sau khi nhìn thấy trong sân lý chính.

Đá hàu nguyên viên đương nhiên không được, phải là loại đã bị nghiền nát, vỏ hàu nửa vỡ. Vừa không đ.â.m chân, lại có thể chống trượt.

Dù sao cũng làm việc buôn bán rượu, nếu ngày mưa trượt chân va đập ai nàng cũng sẽ đau lòng.

Nam Khê kiểm tra một lượt rất hài lòng, quay đầu lại đi xem phòng rượu chuyên để đặt vại rượu. Căn phòng rượu này chiếm bảy tám phần mười diện tích cả xưởng rượu, gần bằng ba phòng chứa rượu ở nhà, là nơi lớn nhất trong xưởng rượu.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 119


Lớn thứ hai là bếp nấu rượu, lần này lỗ bếp xây đặc biệt to, nồi cũng là nồi sắt lớn đặc chế, có thể hấp cả trăm cân cao lương một lần.

Trong bếp không chỉ phải nấu rượu, còn phải ra rượu, nên chỗ trống để rất rộng rãi.

Tuy bây giờ mới xây được một nửa, nhưng đại khái đã thành hình rồi. Gần như giống hệt trong lòng nàng nghĩ, đều nhờ có người nào đó luôn giám sát tỉ mỉ.

Nam Khê hài lòng đi ra khỏi bếp, đến căn phòng có bể, rồi gọi Du Lương một tiếng.

"Đại Lương ca, chàng qua đây xem, bể này hình như có chỗ không đúng lắm."

Du Lương không nghĩ nhiều, nghe vậy liền ngoan ngoãn đi vào phòng.

"Chỗ nào có vấn đề?"

"Chàng qua đây xem này."

Hina

Nam Khê ngồi bên bể vẫy tay gọi hắn lại gần. Bây giờ nhà đã xây được một nửa, tường vây vừa vặn che khuất hai người. Khi Du Lương đến gần nàng không nhịn được lại nhớ đến vẻ mặt ủy khuất vừa rồi của hắn.

"Đại Lương ca, sao mắt chàng cũng dính bụi vậy, chàng nhắm mắt lại để ta lau cho, không thì rơi vào mắt khó chịu lắm."

Du Lương không nhìn thấy, nhưng hắn sẽ không mở miệng từ chối. Lập tức ngoan ngoãn nhắm mắt lại, đợi người trong lòng lau mặt cho mình.

Mùi hương nhẹ nhàng của bồ kết càng lúc càng gần, một vật mềm mại áp lên môi hắn. Ngay khi hắn phản ứng lại đó là gì và muốn ôm người thì cô nương hư hỏng đã hôn xong chạy mất.

"Vừa rồi là ta nhìn nhầm, Đại Lương ca chàng cứ tiếp tục bận rộn đi, ta về trước đây."

Nam Khê cười như con cáo nhỏ còn vẫy vẫy tay, suýt nữa thì câu được hồn phách Du Lương đi mất.

Thanh niên lại là người đã đính hôn, mọi người thấy cũng coi như không thấy, chỉ một lòng làm việc cho tốt.

Nam gia trả công đủ, mỗi ngày không chỉ gửi nước đường và trái cây, còn có mỗi người một cái bánh bao to.

Kiếm được nhiều tiền, ăn cũng no đủ, mọi người làm việc rất hăng hái. Chưa đầy một tháng, xưởng rượu nhỏ đã xây xong.

Lần này là xưởng rượu độc lập, phải có một biển hiệu. Nam Khê lười suy nghĩ liền lấy luôn tên xưởng rượu Nam Gia làm thành bảng gỗ và vải phiến treo trước cửa xưởng rượu.

Xưởng rượu vừa xây xong, những thứ đặt trước cũng dần dần được vận chuyển đến. Nồi sắt, vại rượu, nồi hấp vân vân.

Mọi thứ đều chuẩn bị đầy đủ, Nam Khê mới chính thức sắp xếp công việc cho huynh muội Tiểu Ngưu.

"Sau này Nhị Nha đừng bận rộn việc khác, chỉ phụ trách khu vực bếp là được. Đốt lửa, dọn dẹp bếp lò, không cần quản việc khác. Tiểu Ngưu đệ phụ trách những việc gánh nước, lau chùi vại rượu, chẻ củi… này."

Còn về vận chuyển ngũ cốc bã rượu gì đó, tạm thời chỉ có thể để Đại Lương ca làm.

Nam Khê vẫn nhớ chuyện đại biểu ca muốn mở tiệm rượu, chắc chắn mình phải thuê thêm người. Xưởng rượu quan trọng như vậy, ban đêm chắc chắn cũng phải có người canh đêm. Tiểu Ngưu quá nhỏ, Đại Lương ca thì hợp, nhưng năm sau mình và hắn sẽ thành thân, không thể thành thân rồi vẫn ngày ngày chia cách được.

Nên việc thuê một đại hán trưởng thành đáng tin cậy là rất cần thiết.

"Đại Lương ca, chàng có người nào giới thiệu cho ta không?"

Du Lương suy nghĩ kỹ một lúc, phát hiện thật sự không có.

Người lớn trong làng có thể làm việc rất nhiều, nhưng muốn một người không có tư tâm, đáng tin cậy lại an toàn, thật sự rất khó.

Rượu trong xưởng rượu Nam gia sau này sẽ càng ngày càng đắt, ai dám đảm bảo người canh đêm sẽ không tự trộm đi bán? Lỡ như gặp phải kẻ lòng dạ đen tối, bỏ thêm chút gì đó, đó là chuyện phải ăn đòn đấy.

Không trách Du Lương nghĩ xa, làng Đông Hưng bao gồm mấy làng lân cận đều đã xảy ra chuyện này. Nếu ngươi cùng nghèo với mọi người thì ai cũng là bạn tốt. Nếu ngươi giàu lên, người nhìn ngươi không vừa mắt cũng nhiều, kẻ gây khó dễ nhiều vô kể.

"Ta làm tạm đi, người này phải tìm từ từ, không dễ tìm được người tốt đâu."

Vừa hay bây giờ nhà vẫn bị nha dịch ở, hắn có thể tùy tiện trải chiếu trong xưởng rượu, tiện thể canh đêm.

"Được thôi."

Nam Khê miệng thì đồng ý, vừa về nhà liền đi lật tung cái hòm nhỏ của mình ra. Trước đây mua đất tốn bảy mươi lạng bạc, xây xưởng rượu tốn bốn lạng bạc. Mười lạng bạc cuối cùng cho Lư thẩm mượn nhưng số tiền này bây giờ lại về tay mình. Thêm số bạc Lư thẩm đưa cho mình sau đó và tiền bán rượu thời gian này, bây giờ trong tay nàng có mười bảy lạng bạc.

Số tiền này mua một đại hán có đủ không?

Nam Khê muốn đến Lâm Dương mua một người.

Người thuê trong thôn dù thật thà đáng tin đến đâu, cũng không bằng nắm giấy bán thân trong tay mà yên tâm. Xưởng rượu quá quan trọng đối với gia đình, tuyệt đối không thể tùy tiện thuê người.

Nàng vừa nói ý này ra, đệ đệ và Lư thẩm không cần suy nghĩ đã đồng ý, chỉ có Du Lương nhíu mày không tán thành.

"Chàng không đồng ý mua? Tại sao?"

"Mua người về làm việc hơi lãng phí, việc trong xưởng rượu ta đều có thể làm, canh đêm ta cũng được."
 
Back
Top Dưới