Ngôn Tình Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu

Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 80


Một ngày mười hai canh giờ được hắn sắp xếp rõ ràng minh bạch.

Có thể chịu khổ lại chăm chỉ, thân hình tốt, người cũng không tệ. Nam Khê mơ hồ cảm thấy mình có chút không ổn rồi.

Nhưng nàng không có thời gian để suy nghĩ kỹ, bởi vì cao lương đã lên men lần hai của nàng cuối cùng đã lên men xong.

Cao lương vừa hấp chín ra khỏi nồi thì cũng gần giống như làm rượu gạo, để nguội đến một nhiệt độ nhất định rồi trộn men làm thiêu tửu vào, sau đó cho vào vại lên men. Khoảng ba ngày mở vại cho thêm nước vào, trong khoảng thời gian đó cần khuấy đều lên men lần hai.

Giờ đã qua hơn nửa tháng, cao lương của nàng đã lên men xong hết rồi. Nhà đã quá lâu không có thu nhập nàng sớm đã không chờ nổi nữa. Lần này định hấp hết tất cả cao lương đã lên men trong vại ra.

Khoảng một trăm cân cao lương, nếu thực sự giống như trong sách dạy nấu rượu nói thì có lẽ sẽ ra được khoảng năm mươi cân rượu. Cụ thể ra được bao nhiêu vẫn phải tự mình làm mới biết được.

Hina

Nam Khê không biết phải hấp bao lâu mới có thể hấp xong hết, hôm nay có lẽ sẽ chiếm dụng bếp lò rất lâu. Nhưng trong nhà có một cái lò nhỏ, nấu đồ ăn đơn giản cũng được.

Nàng nói với Lư thị một tiếng, rồi lấy nồi hấp tự đặt làm ra rửa sạch sẽ bắt đầu hấp rượu.

Cái nồi hấp này khá cao, dưới đáy là cái chảo sắt to thường dùng để xào rau, trên đỉnh không có nắp đậy đặt một cái nồi nhỏ có thể lấy ra bất cứ lúc nào. Bên trong đổ đầy nước lạnh, hơi ấm một chút là phải thay nước lạnh.

Phía dưới nồi nhỏ đục một lỗ, cắm một ống tre khá to. Nam Khê nhớ trong sách dạy nấu rượu nói đây là để rượu chảy ra.

Nàng không hiểu, tại sao đun nóng cao lương lại có rượu chảy ra từ cái ống tre đó, nhưng sách dạy nấu rượu là do tổ tiên trong nhà đời đời hoàn thiện truyền lại, chắc chắn không lừa người.

"A tỷ, đệ có cần nhóm lửa không?"

"Đợi chút đã, nồi này phải đổ đầy, ta đi lấy thêm một chậu nữa."

Một trăm cân lương thực hút no nước vẫn khá nhiều, mấy cái nồi chưa đựng hết, có lẽ còn phải làm thêm vòng thứ hai.

Nam Khê đổ xong chậu cuối cùng rồi bắt đầu đổ nước vào nồi nhỏ. Đều là vừa mới múc từ giếng lên, rất lạnh.

"Nhóm lửa đi, trước tiên để lửa to."

Nam Trạch dạ một tiếng bắt đầu nhóm từng cái, rất nhanh bếp lò đã nóng lên.

Lư thị muốn giúp đỡ bị Nam Khê rất "cứng rắn" đẩy ra sân. Đùa gì chứ, hấp rượu trong bếp nóng như vậy để bà vào giúp lát nữa ngất xỉu thì làm sao.

Hai tỷ đệ nói hết lời mới khuyên được người ở lại.

Một khắc đồng hồ sau, những chỗ không kín của nồi bắt đầu có từng sợi hơi nóng tỏa ra. Ngửi có chút mùi rượu, nhưng nhiều hơn là mùi chua, còn có mùi sau khi lên men.

Rất khó tưởng tượng mùi như vậy làm sao chuyển thành rượu thơm nồng như trong sách dạy nấu rượu.

Nam Khê đi đi lại lại giữa mấy cái nồi để kiểm tra, chỉ cần nước hơi ấm một chút là đổi thành nước lạnh. Rất nhanh cái ống tre bắt đầu nhỏ giọt nhỏ giọt rượu ra, nhìn màu sắc khá trong, chỉ là dùng đũa chấm một cái đã có thể nếm được vị đắng ẩn trong rượu.

Rượu đầu này phải đổ đi, trong sách dạy nấu rượu nói như vậy. Đợi đến khi rượu chảy ra sau không còn vị đắng nữa mới là rượu thực sự có thể uống được.

Nam Khê kiên nhẫn đợi khoảng một khắc đồng hồ, rượu mới dần dần hết vị đắng. Nàng vội vàng đổi hết tất cả các hũ đựng rượu.

"A tỷ, đây là rượu thật sao? Vị như thế nào?"

"Là rượu đấy, không khác rượu ở tiệm rượu trong huyện mấy. Còn về vị thì, chưa cảm nhận ra được, chỉ dùng đũa chấm một chút thôi."

Nàng vừa trả lời vừa dùng bát múc nửa bát nhỏ. Nhìn màu sắc cũng gần giống như mô tả trong sách dạy nấu rượu, hương thơm quả thật nồng nàn, vừa chạm một chút đã cảm thấy cay lưỡi khiến nàng hơi không quen.

Nhưng người nấu rượu làm sao có thể không uống rượu chứ, phải tự mình hiểu rượu thì rượu làm ra mới ngày càng ngon hơn.

Nam Khê nâng bát uống một ngụm lớn, một cảm giác nóng rát lập tức từ cổ họng trượt xuống vào tạng phủ khiến nàng ho không ngừng, làm nước mắt lưng tròng.

"Cái, cái rượu này..."

Quá k*ch th*ch!

Rượu gạo thơm ngọt lại hơi say, khiến nàng có ảo tưởng rằng rượu nào cũng rất dịu dàng. Vạn vạn lần không ngờ thiêu tửu lại có cảm giác như vậy. Bây giờ cảm giác nóng rát đã hơi nhạt đi, nhưng trong đầu như bị đổ nước vào vậy, căng căng, mặt cũng nóng lắm, như thể người đang đốt lửa trước bếp lò là nàng.

Nam Trạch đang tò mò về vị rượu đó, cho thêm củi vào lò rồi thò đầu ra nhìn liền giật mình.

"A tỷ, sao mặt tỷ đỏ vậy?!"

"Hả? Mặt ta đỏ sao?"

Nam Khê sờ sờ, quả thật nóng lắm, giống như dáng vẻ say rượu mà Lư thẩm đã nói. Nhưng nàng cảm thấy mình khá tỉnh táo, vẫn biết phải liên tục thay nước trong nồi nhỏ.

BetaBeta feature
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 81


Hơn nữa càng làm việc càng tỉnh táo, chỉ là không kiểm soát được nhiệt độ trên mặt mà thôi.

Nàng không để tâm, vẫn thỉnh thoảng lấy bát hứng một ít rượu ra nếm thử, cho đến khi vị rượu bắt đầu chua và nhạt mới bưng hũ rượu đi và bảo đệ đệ tắt lửa.

Tiếp theo phải lấy hết bã rượu đã chưng cất xong trong nồi ra rồi rửa nồi để chưng cất phần còn lại.

Nam Khê xúc được hai thùng, vừa bưng đến cửa bếp liền cảm thấy trời đất quay cuồng, nếu không phải Lư thị đỡ nàng một cái thì lần này chắc đã ngã rồi.

"Khê nha đầu, ta thấy con say rồi."

"Con không có..."

Nàng cảm thấy mình rất tỉnh táo, chỉ là tay không có sức.

"Chắc chắn là bị hơi nóng trong bếp làm choáng, con ra đó ngồi một lát là được."

"Đi đi đi, bã rượu để ta bưng."

Lư thị không nói hai lời giật lấy thùng, tự mình ra vào bắt đầu bận rộn. Bã rượu là thứ tốt, nghe nói có thể cho gà vịt và lợn ăn. Những thứ này ở đây đủ cho gà nhà ăn một thời gian dài.

Bà một mình bưng vào bưng ra, ai cũng không nói gì.

Nam Khê mặt đỏ hồng ngồi trước bàn đá, chống cằm nhìn trái nhìn phải. Ánh mắt từ tỉnh táo dần dần trở nên mơ màng.

Du Lương làm xong việc sớm vừa vào sân đã thấy nàng trong dáng vẻ này.

Bớt đi vài phần trưởng thành, thêm vài phần nũng nịu của cô nương. Mắt long lanh còn chớp cũng không chớp, giống hệt những con mèo nhỏ hắn từng thấy hồi nhỏ, lộn xộn, đáng yêu đến mức chỉ muốn túm lấy v**t v*.

"A Lương? Sao hôm nay lại xuống núi sớm vậy? Trên núi có chuyện gì sao?"

Lư thị vừa mở miệng Du Lương lập tức giật mình tỉnh táo lại. Quá tội lỗi, vừa rồi hắn muốn ôm Tiểu Khê lại vuốt đầu. Nếu mẹ biết hắn đang nghĩ gì chắc chắn sẽ cho hắn một cái tát ngay.

Du Lương vội vàng chỉnh đốn lại thần sắc, cố gắng không nhìn về phía bàn đá.

"Hôm nay hái xong đợt đã chín rồi, chủ vườn cho chúng con về nhà trước. Đợi đợt tiếp theo chín rồi lại đi hái. Công việc canh đêm vẫn không thay đổi, chỉ là đổi sang chỗ khác, vẫn cứ trước khi trời tối lên núi là được. Lát nữa ăn trưa xong con lại lên núi tìm xem vườn trái cây khác có việc gì làm không."

Giải thích xong hắn mới vô tình hỏi một câu.

"Mẹ, Tiểu Khê sao vậy? Mặt đỏ hồng không nhìn người cũng không nói chuyện có vẻ hơi không ổn."

Lư thị nhìn qua con trai nhìn Nam Khê một cái cười nói: "Nha đầu này, nấu rượu nấu đến mức tự làm mình say. Ngồi đó gần hai khắc đồng hồ rồi."

Say rồi...

Du Lương lập tức bật cười, không nhịn được quay đầu lại nhìn nàng hai cái.

Tiểu nha đầu vẫn chống đầu nhìn ra cửa, say rượu cũng chỉ là không nói chuyện chứ không hề làm loạn, yên yên tĩnh tĩnh.

Thật ngoan.

"Nhìn gì thế?"

Lư thị vỗ con trai một cái rồi đưa thùng cho hắn.

"Con về rồi thì mang bã rượu trong nồi ra đi."

Du Lương vội vàng dạ một tiếng rồi vào bếp xúc bã rượu. Hắn sức lực lớn, một lần bưng hai thùng rất nhanh đã dọn sạch mấy cái nồi. Chỉ là hiện giờ người biết nấu rượu đã say rồi, những người còn lại ai cũng không dám động tay chỉ có thể tạm để đó.

Cứ thế đợi đến tối.

Người say rượu không náo loạn cũng không ồn ào, ngẩn người mệt rồi thì gục xuống ngủ, đến tối mới mơ màng tỉnh lại.

Nam Khê cảm thấy mình đã mơ một giấc mơ rất dài, nhưng mơ thấy gì lại không nhớ nổi. Ngồi dậy ngẩn người một lúc, đột nhiên nhớ ra trước đó mình hình như đang nấu rượu.

"Rượu của ta!"

Hina

Nam Khê tỉnh táo lại hoảng hốt vô cùng, chạy đến bếp lò nhìn, mấy cái hũ rượu nhỏ nhỏ giọt ra đều đã đậy kín cất gọn gàng, bã rượu cũng đã xử lý xong chất ngay ngắn trong sân.

"Nha đầu này, người nấu rượu lại bị rượu hạ gục. Lần sau đừng uống nhiều như vậy nữa."

Lư thị nhìn rõ ràng, rượu nhỏ giọt từ ống tre ra Nam Khê thỉnh thoảng lại hứng uống hai ngụm. Tuy một hai ngụm lượng rất nhỏ, nhưng không chịu nổi số lần nhiều, cuối cùng vẫn say. May mà ở nhà có bà và Nam Trạch trông chừng.

"A tỷ, lần sau vẫn là để đệ uống đi, đệ sẽ nói cho tỷ biết vị như thế nào. Tửu lượng của tỷ chắc chắn không bằng đệ đâu."

Nam Trạch tự nguyện muốn nhận lấy việc nếm rượu, bị tỷ tỷ dùng một ngón tay chọc ra.

"Trẻ con uống rượu gì, sau này ta uống ít đi là được."

Thiêu tửu này quả thật phi phàm, say người hơn rượu gạo và rượu trái cây nhiều, người không có chút tửu lượng nào thực sự không dám thử.

Nàng không hiểu sao lại nghĩ đến Du Lương cao lớn kia, không biết tửu lượng của hắn thế nào nhỉ?

"Ủa Lư thẩm thẩm, trời tối thế này rồi, Đại Lương ca đã lên núi chưa?"

"Nửa canh giờ trước đã lên rồi, nha đầu con mau đến ăn cơm đi. Cơm trưa chưa ăn đã ngủ, bây giờ chắc đói rồi phải không."

Vốn không cảm thấy, nhưng vừa nghe câu này Nam Khê thực sự cảm thấy đói, vội vàng đi bưng cơm ăn, ăn xong liền tiếp tục bắt đầu chưng cất thiêu tửu của mình.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 82


Thắp đèn dầu nấu hơn một canh giờ sau, tất cả cao lương đã lên men đều đã chưng cất xong. Trong sân chất một đống bã rượu khá to, mùi rượu lẫn với hương thơm của lương thực, gà nhà hôm nay ăn không ít, nhưng còn lại vẫn rất nhiều.

"Lư thẩm thẩm, trong làng ta có ai nuôi không?"

"Nuôi lợn á? Nhiều lắm."

Giá thịt đắt như vậy, dân thường muốn ăn miếng thịt phần nhiều là tự nuôi, hoặc nuôi để bán lấy tiền.

"Con hỏi cái này làm gì?"

Nam Khê chỉ chỉ đống bã rượu trong sân nói: "Những thứ này cho gia súc ăn rất tốt, vứt đi thì lãng phí. Mấy con gà nhà ta ăn không hết, để hai ngày là hỏng."

Những thứ này đều là làm từ rất nhiều lương thực, cứ thế vứt đi thực sự khiến người ta đau lòng. Vì vậy nàng muốn tìm một lối thoát cho đống bã rượu này.

Nàng và Lư thị thì thầm bàn bạc một lúc lâu mới quyết định tặng bã rượu cho một hộ gia đình cuối làng.

Nhà đó chỉ có hai ông cháu, người già sức khỏe không tốt đứa nhỏ mới bảy tuổi không làm được việc nặng gì. Cả năm chỉ trông vào bán lợn kiếm được chút tiền, những bã rượu này tặng cho họ có lẽ có thể giúp được chút.

Cái này có thể ngày mai xử lý, bây giờ nàng phải đổ hết rượu vào một cái vại rồi đậy lại.

Bây giờ vẫn chưa biết tổng cộng ra được bao nhiêu cân rượu, Nam Khê hứng thú kéo Lư thị đi bắt đầu cân.

Cân từng hũ một, cân xong lại đổ vào vại rượu lớn.

"Tổng cộng có năm mươi lăm cân ba lạng rượu!"

Lư thị vừa vui mừng vừa kinh ngạc.

Khê nha đầu thực sự đã nấu được rượu, còn ra được nhiều như vậy! Hơn nữa rượu nàng nấu ngửi còn thơm hơn cả rượu bà từng mua trước đây.

Lư thị nhớ đến năm xưa khi chồng còn sống, gặp năm gặp tết cũng sẽ rót cho bà nửa bát nhỏ rượu cùng uống, rượu lúc đó ngửi mùi đậm đà nhưng không thơm bằng rượu trước mắt.

"Lư thẩm thẩm, nếm thử chút không?"

Nam Khê vừa hỏi vừa đổ rượu còn lại trong hũ cuối cùng vào bát đưa cho bà. Lư thẩm dù sao cũng ăn cơm nhiều năm hơn nàng, biết đâu có thể cho vài ý kiến.

Lư thị cũng không khách sáo với nàng, nhận lấy bát liền uống một ngụm nhỏ.

"Ừm! Rượu này không tệ!"

Rượu thơm hơn nhà khác, vào miệng lại ngọt, không chút đắng, rất tốt.

"Tay nghề Khê nha đầu thật giỏi, lần đầu nấu rượu mà đã ngon thế. Ta không giấu con, trước kia ta cũng mua thiêu tửu, loại rẻ nhất, uống vào nồng rượu lắm, uống xong hơi đắng, không có vị ngọt như rượu này."

Lư thị trước còn thấy Nam Khê muốn buôn bán rượu hơi không thực tế, nay nếm rượu, lòng đã yên.

"Đợi hai ngày nữa, lô vò nhỏ và chum rượu con đặt đến, con sẽ mang ra bến thuyền bán."

Về giá cả, nàng quyết định bán rẻ hơn trong huyện một chút. Dù sao lúa gạo đều do cữu cữu mang đến, vốn không cao, rẻ một hai văn chẳng đáng gì cũng không lỗ.

Hai người niêm phong vò rượu, dọn dẹp nhà bếp rồi đi ngủ.

Sáng hôm sau, Nam Khê dậy sớm đi mượn xe đẩy về, xúc gần hết bã rượu cùng Lư thẩm đem đến cuối làng.

Đến nhà kia nàng mới phát hiện đứa trẻ này mình đã gặp, lần trước cùng nướng đồ ăn bên bờ biển có nó. Đứa bé tên là Màn Thầu, tiếc rằng chẳng trắng trẻo mập mạp chút nào, gánh nặng cuộc sống đè lên tuổi nhỏ đã trưởng thành lắm, cho nó ít bã rượu mà nước mắt nước mũi tuôn ra.

Ôi...

Trên đường về Nam Khê hơi im lặng, đứa trẻ này khiến nàng lại nhớ đến những ngày ở sa mạc. Nơi đó còn nghèo hơn, trẻ con còn khổ hơn, khắp nơi toàn người khốn khổ.

May mà những ngày như thế mình cuối cùng cũng thoát được, Màn Thầu hẳn cũng có thể. Đợi bến thuyền xây xong, làm chút buôn bán nhỏ trước cửa bán trái cây cũng được. Hoặc lớn thêm chút đến bến thuyền khuân vác dỡ hàng, dù sao cũng có nhiều việc để làm.

Hina

Nam Khê về nhà thấy đệ đệ đang cầm quả bóng mây chơi với Đậu Đậu, tâm trạng khá hơn nhiều.

Chân đệ đệ đã có cảm giác, đã có thể động đậy ngón chân, cố gắng thêm nữa, có lẽ sẽ có thể tự đứng dậy đi trước năm mới, thật là một tin vui lớn.

"A tỷ, lúc nãy mọi người đi ra ngoài, Đại Lương ca về, huynh ấy nấu một quả trứng rồi đi, bảo trên núi bận, đệ gọi không được."

Lư thị vừa nghe liền nhíu mày, con trai ăn uống thế, sáng sớm chỉ ăn một quả trứng sao được.

Nam Khê chớp chớp mắt, hôm qua nàng say quên nhặt trứng, nên trong bếp ước chừng chỉ còn hai ba quả, nên Du Lương chỉ nấu một quả?

Sợ rằng chưa đến một canh giờ đã đói, hắn làm việc nặng nhọc.

"Ta đi nướng mấy cái bánh, lát nữa đem hai cái lên cho nó."

Lư thị không để con trai hành h* th*n thể, mấy ngày nay mới bồi bổ được chút.

Nam Khê đi theo vào bếp giúp, nàng nghĩ mình đã lâu không lên núi xem cây xoài, gần đây cũng không mưa quyết định lên tưới nước, tiện thể giúp Lư thẩm đem bánh lên.

Mắt bà nhìn đồ mờ lắm, ai dám yên tâm để bà đi đường núi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 83


Lư thị không còn cách nào đành nghe lời đưa bánh cho Nam Khê.

Ăn xong bữa sáng nàng liền vác thùng nước lên núi, vì cây xoài nhà mình ở vị trí cao hơn, nên nàng đi tìm Du Lương trước.

Vườn chuối hắn làm ban đêm, bây giờ ban ngày đang ở một ruộng dứa chặt dứa. Lúc này còn sớm, nắng chiếu không nóng lắm chính là lúc làm việc tốt, hầu như mỗi vườn trái cây đều bắt đầu sớm.

Du Lương mang theo hai cái sọt lớn, một tay cầm dứa một d.a.o gọn gàng chặt xuống, rồi nhanh chóng tiếp tục chặt quả khác. Gọn gàng hơn Nam Khê lúc trước một d.a.o chặt mấy lần mới chặt được dứa nhiều.

Hắn cúi đầu làm việc, chìm trong đám dân làng đang chặt dứa, nhưng Nam Khê vẫn vừa nhìn đã thấy vị trí của hắn. Ở đây khá nhiều người đang chuyên tâm làm việc, nàng không tiện gọi người bèn đi đường nhỏ vòng đến phía trước Du Lương không xa. Đợi Du Lương đứng thẳng lưng kéo sọt đi thì nàng vẫy tay một cái liền bị phát hiện.

Du Lương thấy nàng rất bất ngờ, thấy nàng vẫy tay mình lập tức bỏ sọt đi về phía nàng, khiến Nam Khê đau lòng.

Người này trên người có một lớp da sắt sao? Cứ thế đi thẳng qua, cũng không dùng d.a.o gạt lá, không đau sao?

Nàng nghĩ đến tình cảnh thảm hại của mình ngày chặt dứa thì toàn thân ngứa ngáy, không thể không bội phục người này da dày thịt cứng.

"Tiểu Khê, sao muội lại đến?"

"Đến đưa đồ ăn cho huynh, sáng sớm chỉ ăn một quả trứng lại muốn bị Lư thẩm mắng à?"

Nam Khê vừa truyền lời Lư thị, vừa lấy bánh trứng đã nướng sẵn đưa cho hắn.

"Này, chỉ ăn bánh sẽ khô, cho huynh mượn cái bầu nước, bên trong đựng chút nước ấm. Đây là trước kia cha ta dùng qua đã được đun sôi, nếu huynh để ý thì thôi."

"Không để ý!"

Du Lương nhận lấy liền rút nút uống một ngụm nước, biểu thị mình không chê.

Nước đã cho, bánh cũng cho, Nam Khê cũng không ở lại lâu kẻo bị thấy lại truyền ra lời đồn gì. Nàng vừa xoay người Du Lương liền thấy thùng nước trên lưng nàng, đoán được nàng định làm gì.

Lấy nước trên núi không dễ, dù sao mình mỗi ngày đều phải lên núi, lần sau nói một tiếng với nàng mình đi giúp nàng tưới nước.

Tiểu nha đầu yếu ớt mềm mại, nghe nói không lâu trước còn bị bệnh nặng, vác một thùng nước lớn như vậy, nghĩ mà lo lắng lắm.

Du Lương cứ ba bước ngoái đầu một lần trở lại ruộng dứa, nha đầu đi xa kia lại chẳng hề ngoái đầu nhìn lấy một cái.

Nam Khê lòng chỉ nghĩ đến mấy cây xoài nhà mình, không màng gì khác.

Năm nay xoài kết trái rất tốt, nhưng nàng không bán lấy một cân. Ngoài việc biếu tặng cho vài nhà thân thiết, còn lại hoặc là người nhà ăn hết, hoặc đem làm rượu trái cây.

Mấy tháng qua, nàng lần lượt mua về không ít vò rượu, phòng chứa rượu gần như đầy ắp. Tuy nhiên hiện giờ đa phần vò rượu đều trống không, phải chờ nàng từ từ đổ đầy.

Nghĩ đến hai tháng nữa nhà có thể bán được ngày càng nhiều rượu, nàng không khỏi phấn chấn. Mấy cây xoài trên núi này nhất định phải chăm sóc cho tốt, có thể tiết kiệm được vài trăm văn tiền đấy.

Thấy đã gần tới nơi, chỗ đường lớn rẽ bỗng xuất hiện một cỗ kiệu nhỏ, người ngồi trên cũng rất quen mắt.

Nam Khê ngẩng đầu nhìn qua rồi mím môi quay đi không thèm đếm xỉa, tự mình bước lên.

Lộ tiểu thiếu gia này nàng đã gặp hai lần, lần nào cũng chẳng có chuyện gì hay, hôm nay quả thật xui xẻo quá.

Nàng nghĩ rằng Lộ tiểu thiếu gia kia hẳn cũng không muốn gặp mình, nào ngờ người khiêng kiệu lại dừng lại trước mặt nàng.

"Nam cô nương, lâu rồi không gặp, gần đây có khỏe không?"

Nam Khê sửng sốt.

Người này bị hồn khác nhập vào chăng? Hôm nay nói chuyện sao lại lịch sự thế này. Ơ? Tiểu tư bên cạnh hắn cũng đổi rồi, trông có vẻ thật thà.

"Nam cô nương?"

Nam Khê nhíu mày, không muốn nói chuyện với vị thiếu gia này ở đây, bèn hơi bực bội đáp: "Gọi ta có việc gì? Ta còn phải làm việc đây."

Lộ tiểu thiếu gia nghe xong lại nở nụ cười, chẳng hề để ý đến thái độ không lịch sự của nàng.

"Vậy cô cứ bận việc đi, khi rảnh ta sẽ đến tìm cô nói chuyện."

Nam Khê đảo mắt, ai muốn nói chuyện với ngươi chứ. Nàng chẳng thèm nhìn Lộ tiểu thiếu gia, bước thẳng đi luôn.

Lộ tiểu thiếu gia ngoái đầu nhìn lại, mở quạt phe phẩy thong thả, trên mặt là nụ cười không thể kìm nén. Tiểu tư Thành Lục cũng theo hầu tiểu thiếu gia từ nhỏ, nhưng hắn cũng không hiểu được ý tứ của tiểu thiếu gia.

Rõ ràng cô nương kia chẳng có chút sắc mặt tốt nào, sao công tử vẫn cười được nhỉ.

"Thiếu gia, có chuyện vui gì sao?"

Hina

"Chuyện vui? Ha, sao ngươi còn gấp hơn cả ta."

Lộ tiểu thiếu gia cười cười, gõ gõ kiệu bảo người tiếp tục khiêng xuống núi. Nhưng ý nghĩ trong lòng thì không nói ra nữa.

Lần trước về Nam Lê, hắn ta nổi cơn đại nộ, ở trong sân mấy ngày liền không ra ngoài chơi. Kết quả càng ở càng thấy phiền muộn trong lòng, nhìn mấy tiểu nha hoàn vốn dĩ yêu kiều đáng yêu cũng thấy nhạt nhẽo vô vị.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 84


Mọi người đều cung kính hắn ta, không thì là nịnh bợ mua chuộc, thật sự chán ngắt. Có lúc nhìn lại thấy còn không bằng một nha đầu thôn quê có linh khí. Sau đó làm mộng cũng mơ thấy nha đầu thôn quê tên Nam Khê ở thôn Đông Hưng này, thậm chí hắn ta còn bái đường thành thân với nàng nữa.

Tuy hoang đường, nhưng giấc mộng ấy quả thật khiến hắn ta nhớ mãi không quên. Đến nỗi chơi ở phủ Nam Lê càng ngày càng chán, nên lại đi quấn quýt mẹ xin cho ra ngoài.

Bây giờ lại không có bão, hắn cũng chẳng sợ, vừa hay tiện thể xem xem tửu lâu khách đ**m nhà mình xây dựng thế nào.

Đương nhiên, tốt nhất là có thể sớm dụ được nha đầu kia vào tay. Thành thân thì không thể nào, nhưng có thể nạp nàng làm thiếp, cả đời gấm vóc lụa là chắc không ai từ chối đâu.

Lộ tiểu thiếu gia vẻ mặt đắc ý, ngồi trên kiệu lắc lư xuống núi.

Nam Khê không coi cuộc gặp này là chuyện gì to tát, dù sao đỉnh núi cũng đã bị Lộ gia mua rồi, Lộ tiểu thiếu gia lên núi xuống núi cũng là chuyện bình thường. Nàng tưới nước cho cây xoài, lại cẩn thận kiểm tra xem có sâu bọ gì không, xác định rất khỏe mạnh rồi mới vác thùng ra bờ biển.

Hôm nay cũng rất trùng hợp, gặp đúng lúc thủy triều rút buổi sáng.

"Nam Khê! Mau lại đây!"

Từ xa đã nghe thấy Xuân Nha gọi nàng, Nam Khê nhìn theo tiếng gọi, phát hiện nàng ấy đang ở trên một chiếc thuyền nhỏ.

Trên chiếc thuyền nhỏ đó còn có Đông Tử và một cặp huynh đệ. Chạy lại gần nàng mới nhận ra là ai.

Hai huynh đệ này là đệ đệ của Lâm nhị ca, bình thường hình như đang theo thuyền học đánh cá, không biết hôm nay sao lại rảnh rỗi.

"Xuân Nha, sao các cô lên thuyền vậy, cô định đi đâu?"

"Đương nhiên là đi mò biển rồi, cô lên đây đã rồi nói."

Xuân Nha đưa tay kéo Nam Khê, Nam Khê cứ thế mơ hồ không hiểu gì mà lên thuyền.

"Trên thuyền mò biển kiểu gì?"

Hai huynh đệ Lâm gia nghe vậy có chút ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại Nam Khê mất trí nhớ rồi, không nhớ được chuyện trước kia, bèn giải thích: "Gần đảo Quỳnh Hoa của chúng ta còn có rất nhiều đảo nhỏ, có cái phải đợi thủy triều rút mới lộ ra. Chèo thuyền qua là được, bên đó không có nhiều người cùng nhặt, đồ rất nhiều."

Thì ra là vậy...

Nam Khê đặt giỏ xuống nhìn chiếc thuyền nhỏ từ từ rời bờ cát, không khỏi có chút mong đợi. Những hòn đảo nhỏ ngoài đảo Quỳnh Hoa nàng còn chưa được thấy.

"Xuân Nha, chúng ta chèo thuyền qua đó mất bao lâu?"

"Rất nhanh thôi, hai khắc là đến."

Giọng Xuân Nha nhẹ nhàng lắm, hoàn toàn khác với giọng to của nàng ấy thường ngày. Nam Khê ngẩn người, nhìn Xuân Nha bên cạnh rồi lại nhìn huynh đệ Lâm gia đang chèo thuyền, mơ hồ hiểu ra điều gì đó.

Thảo nào, đang mò biển tốt lành sao lại đột nhiên đi thuyền, thì ra trong này không đơn giản.

Là ai nhỉ?

Nam Khê không nhịn được quan sát một chút.

Lâm tam ca tuổi hơi lớn hơn một chút, vóc dáng cũng cao to hơn, chỉ là trông có vẻ hơi khờ không thích nói chuyện, cũng chẳng thấy hắn ta quay đầu nhìn Xuân Nha. Còn Lâm tứ ca... tuổi tác tương đương với Xuân Nha lại rất hay cười, vừa rồi cũng là hắn ta chủ động giải thích cho mình.

Hina

Hắn ta vừa chèo thuyền vừa thỉnh thoảng ngoái lại nhìn, nhìn Xuân Nha?

Nam Khê đang suy nghĩ, đột nhiên cảm thấy tay áo bị kéo kéo. Xuân Nha ghé vào tai nàng thì thầm: "Đừng cứ nhìn người ta chằm chằm."

"Ồ~ Không nhìn nữa. Cô nói thẳng cho ta biết đi."

Là tỷ muội tốt của Xuân Nha, Nam Khê rất quan tâm đến chuyện hôn sự của nàng ấy, chỉ là không biết tình huống hiện tại đã qua cửa sáng hay chỉ có hai người thầm mến nhau.

Tai Xuân Nha đỏ bừng, có chút ngượng ngùng. Nhưng cuối cùng vẫn lén lút nói cho Nam Khê biết.

"Hôm qua Lâm thẩm thẩm đã đến nhà nói chuyện với mẹ ta rồi, mấy ngày nữa sẽ có bà mối đến cửa."

Đây là người lớn hai nhà đều đã đồng ý, chỉ còn thiếu chuyện hạ sính định thân. Nam Khê nhìn hai huynh đệ kia, thử hỏi: "Là Lâm tứ ca? Xì!!"

Bị Xuân Nha véo một cái, suýt nữa kêu lên.

Không ngờ không phải Lâm tứ ca, mà là Lâm tam ca?!

Thật khiến người ta ngạc nhiên, lại có chút đương nhiên. Hình như ở đây trong nhà đều phải đại xa thành thân xong tiểu đệ mới được kết hôn.

Lâm nhị ca đã thành thân mấy năm rồi, chỉ còn lại hai huynh đệ này chưa cưới. Nên theo thứ tự là đến lượt Lâm tam ca. Nhưng hai người này cảm giác chẳng có chút lửa hoa nào cả, Lâm tam ca kia thậm chí còn không thèm nhìn Xuân Nha lấy một cái.

Nam Khê quay đầu định hỏi gì đó, nhìn thấy ánh mắt vui mừng và đôi tai đỏ ửng của Xuân Nha liền hiểu nàng ấy rất vừa ý Lâm tam ca, lời cũng chẳng cần hỏi nữa.

Ôi...

Hai cô nương ngồi trên ván thuyền thì thầm to nhỏ, giọng rất nhỏ nhưng hai huynh đệ vẫn nghe được đôi chút.

Tai Lâm tam ca dần dần nóng lên, chỉ là hắn ta làm việc trên biển quanh năm nên da ngăm đen nên không nhìn ra được.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 85


Hai khắc sau, thuyền nhỏ dừng lại trước một hòn đảo nhỏ, đảo này đá ngầm chiếm đa số, nhìn từ xa quả thật không lớn. Hơn nữa không thấy dấu vết của thuyền khác ghé vào, có lẽ chỉ có họ.

Lâm tam ca cẩn thận đỡ Xuân Nha xuống thuyền, rồi giúp mang các giỏ trên thuyền xuống, hoàn toàn không có ý định giúp Nam Khê, vẫn là Xuân Nha đứng dưới thuyền đỡ nàng một tay.

Ha, xem ra vừa rồi nàng đã nghĩ sai.

Lâm tam ca này có vẻ cũng không phải không có ý với Xuân Nha. Nam Khê nháy mắt với Xuân Nha, trêu cho mặt nàng ấy đỏ bừng. Lâm tứ ca và Đông Tử cười hì hì bên cạnh xen vào, mấy người ở chung cũng không thấy ngượng ngùng.

Chẳng mấy chốc Nam Khê đã không còn tâm trí để nghĩ đến chuyện trêu chọc Xuân Nha nữa, bởi vì nàng phát hiện trong kẽ đá có một con cua xanh to đùng! Mà còn không chỉ một con, mấy kẽ đá gần đó nàng đều nhìn qua, còn có mấy con nữa!

Mùa này cua xanh cũng rất béo, chỉ là không có gạch. Nam Khê thèm thuồng ghê gớm, ước gì biến thành lực sĩ bẻ đá ra bắt hết cua.

Nàng đặt giỏ xuống, chỉ mang theo thùng nước. Lại tìm một cành cây nhỏ đi chọc cua. Trong kẽ đá quá khó bắt, nếu chúng chạy ra ngoài thì dễ ra tay rồi.

Nam Khê chuyên tâm chọc cua của mình, Đông Tử cũng cùng Lâm tứ ca cầm công cụ đi tìm hải vật mình thích, còn Xuân Nha thì e thẹn lật tìm ngao sò dọc theo bờ biển, có Lâm tam ca đi theo.

Mặt trời dần lên cao, trời cũng càng lúc càng nóng. Nam Khê nằm sấp trên mặt đất, nghiêng đầu nhìn từng kẽ đá, mồ hôi làm cay mắt cũng không nghỉ một lúc.

Nhìn xem thùng của nàng, đã bắt được bảy tám con cua xanh to, nếu đem về bán thì cũng là một khoản tiền không nhỏ. Đối với ngư dân mà nói thì rất tốt rồi.

Tính Nam Khê không phải thấy tốt là thôi, dù sao bây giờ cũng chưa thủy triều dâng, vậy nàng cứ bắt tiếp.

"Nam Khê tỷ, tỷ bắt được bao nhiêu rồi?"

Đông Tử chạy chậm lại nhìn, lập tức ghen tị ghê gớm. Hắn ta và Lâm tứ ca vốn cũng đang bắt cua xanh, nhưng chưa được bao lâu đã thấy ánh bạc lóe lên trong biển, tưởng là cá quý gì nên xuống biển đuổi theo, lãng phí không ít thời gian.

Kết quả hai người bắt được cua xanh còn chưa bằng một mình Nam Khê tỷ bắt được.

Nam Khê tạm thời không để ý đến hắn ta, chuyên tâm dùng que nhỏ chọc chọc cua xanh trong kẽ đá, đợi nó chạy ra liền bò dậy đuổi theo giẫm lên.

Hina

Vì kẽ đá thấp, mặt nàng dính không ít bùn cát, trông như một tiểu ăn mày vậy, Đông Tử vừa thấy liền cười.

"Ủa? Tỷ tỷ của đệ đâu?"

Nam Khê nhìn quanh, chung quanh đều không thấy bóng dáng Xuân Nha.

Lâm tứ ca hơi mất tự nhiên, Đông Tử cũng cười cười không nói gì. Nàng lập tức hiểu ra, Xuân Nha đâu phải ra đây mò biển, rõ ràng là đến hẹn hò với Lâm tam ca kia.

Đã như vậy, nàng cũng không tiện đi quấy rầy.

Người ta sắp hạ sính định thân rồi, muốn ở riêng với nhau một lúc cũng chẳng phải chuyện gì to tát.

Nam Khê không hỏi về Xuân Nha nữa, tiếp tục cầm que gỗ nhỏ của mình chọc cua khắp nơi. Đông Tử và Lâm tứ ca bị nàng khơi dậy lòng hiếu thắng, cũng hăng hái bắt đầu nghiêm túc bắt cua.

Không biết từ lúc nào đi càng ngày càng xa.

Vì đảo có nhiều đá ngầm, có lúc đứng bị đá ngầm che khuất còn không nhìn rõ huống chi Nam Khê cứ nằm sấp mãi. Nàng chọc chọc rồi xoay qua mặt khác của đảo nhỏ, chẳng mấy chốc bỗng nghe thấy Lâm tam ca nói chuyện.

"Xuân Nha, ta có thể hôn nàng không?"

Hôn?

Nam Khê giật mình lập tức bò dậy nhìn qua khe đá, không xa chính là Xuân Nha và Lâm tam ca. Lúc này Xuân Nha không chỉ tai đỏ, giờ cả mặt cũng đỏ, Lâm tam ca có vẻ cũng đỏ mặt nhưng nhìn không rõ lắm.

Khoảng cách giữa hai người từ từ rút ngắn lại, nàng thấy Lâm tam ca một tay ôm lấy eo Xuân Nha kéo vào lòng, một tay đỡ lấy đầu Xuân Nha rồi...

Nam Khê nhìn đến mặt đỏ tai hồng vội xoay người quay lưng về phía họ.

Thì ra đây cũng gọi là hôn sao?

Nàng tưởng hôn là như mẹ và bà ngoại chạm má kiểu đó chứ. Sao lại môi chạm môi nhỉ?

Tại sao nàng nhìn lại thấy tim đập mặt nóng, thật kỳ lạ...

Nam Khê không dám thò đầu ra nhìn nữa, chỉ nghe thấy tiếng th* d*c bên kia đã cảm thấy mình không nên nhìn. Một lúc lâu sau bên đó mới yên tĩnh lại, nàng lại nghe thấy Lâm tam ca mở miệng nói, giọng khàn đặc.

"Thật muốn nhanh chóng cưới nàng về nhà..."

Tay Xuân Nha vẫn vòng quanh cổ Lâm tam ca, nghe vậy e thẹn cười khẽ một tiếng rồi vùi đầu vào lòng hắn ta.

"Định thân còn chưa định, cưới về nhà còn sớm lắm."

Hai người âu yếm nói chuyện thêm một lúc nữa, nghe đến Nam Khê nổi da gà từng đợt, đợi hai người đi rồi mới xách cua xanh bắt đầu đi về.

Lúc này gần đến lúc thủy triều dâng rồi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 86


Nam Khê tính toán gần đúng, khi nàng quay lại thì Lâm tứ ca đã đi gọi tam ca và Xuân Nha rồi, chẳng mấy chốc năm người lại lên thuyền.

Xuân Nha ngồi bên cạnh nàng, mắt long lanh môi hơi sưng, trông không hiểu sao đẹp hơn nhiều.

Nàng ấy bị Nam Khê nhìn chằm chằm đến ngượng ngùng, dọc đường chọc nàng mấy lần. Xuống thuyền tách ra với đệ đệ và hai huynh đệ kia mới lại khôi phục dáng vẻ như trước nói chuyện với Nam Khê.

"Nam Khê, ta thấy cô nói đúng."

???

Nam Khê mờ mịt.

Xuân Nha mắt cong cong thân mật khoác tay nàng thì thầm: "Chính là lần trước cô nói lấy người đọc sách không tốt đó. Giờ ta nghĩ lại, A Tài ca thật sự không được. Thân hình gầy như cây sào, chắc xách một thùng nước cũng khó, đâu như Lâm tam ca..."

Có thể dễ dàng bế mình lên.

Xuân Nha lập tức dừng lại, không nói nốt câu sau. Nhưng Nam Khê đã đoán được, dù sao nàng vừa mới chứng kiến trên đảo.

"Thân hình Lâm tam ca nhà cô quả thật vạm vỡ, bế cô chẳng tốn chút sức nào."

"Nam Khê cô! Cô, cô đều thấy hết rồi?!"

Mặt Xuân Nha đỏ bừng, theo bản năng nhìn quanh, xác định xung quanh bãi biển không có ai mới yên tâm.

"Cô thấy bao nhiêu?"

Nói với tỷ muội thân thiết này nàng ấy chẳng sợ gì, thậm chí còn hơi phấn khích, muốn chia sẻ cảm nhận và kinh nghiệm của mình.

Nam Khê lắp bắp nói chỉ thấy được phần đầu.

"Mà sao hôn lại phải môi chạm môi nhỉ?"

Xuân Nha cười ngọt ngào, ghé vào tai Nam Khê trả lời.

Nam Khê nhướng mày, mắt không nói nên lời kinh ngạc, có vẻ nàng lại học được vài thứ ghê gớm.

"Ôi chao, cô đừng có kinh ngạc như vậy chứ. Người tâm đầu ý hợp muốn thân mật hơn là chuyện rất bình thường. Ta lại không phải tiểu thư đại gia gì mà cái gì cũng phải tuân thủ khuôn phép, thỉnh thoảng bồng bột một chút miễn là đừng quá đáng là được. Đợi sau này cô gặp được người trong lòng có lẽ sẽ hiểu, cảm giác đượ hắn ôm vào lòng thân mật tốt đến nhường nào."

Nam Khê chớp chớp mắt, người trong lòng của nàng ư? Còn không biết bao lâu nữa mới tìm được.

"Ta không vội."

Xuân Nha cười cười, mím môi không nói gì nữa. Hai người rất nhanh đã chia tay ở cửa nhà nàng.

Tối hôm đó Nam Khê nằm trên giường trằn trọc thế nào cũng không ngủ được, vừa nhắm mắt trong đầu lại là cảnh tượng nàng nhìn thấy qua khe đá.

Đôi tay cường tráng, eo nhỏ nhắn, còn có hai cái đầu càng lúc càng gần nhau.

Mơ mơ màng màng không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào, trong mơ chủ nhân đôi tay kia lại biến thành Du Lương, thấy mặt hắn càng lúc càng gần, Nam Khê lập tức giật mình tỉnh dậy ngồi bật dậy.

A... chỉ còn chút xíu nữa thôi.

Không hiểu sao lại hơi tiếc nuối.

Nàng sờ sờ môi mình, phản ứng lại mình đang nghĩ gì liền vỗ vỗ đầu.

"Bị bệnh tâm thần rồi à, nghĩ mấy thứ lung tung này."

Chắc chắn là vì mình chưa từng thấy qua, ấn tượng quá sâu sắc nên mới mơ thấy. Còn về việc tại sao trong mơ lại đổi người, nàng quyết định bỏ qua, dậy rửa mặt bằng nước lạnh sẽ tỉnh táo quên đi thôi.

"Khê nha đầu! Tiểu Trạch có thể tự đứng lên rồi!"

Nghe thấy tiếng Lư thị vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ bên ngoài, Nam Khê lập tức quên hết mọi thứ, vội vàng mang giày chạy ra ngoài.

Cạnh bàn đá, tiểu nam tử đang cười toe toét, mắt ngấn lệ vừa thấy nàng liền bắt đầu khóc.

"A tỷ..."

Nam Khê cay mũi mắt cũng đỏ, vội vàng tiến lên đỡ lấy đệ đệ.

"Đứng được là chuyện tốt, nhưng đừng cố quá, chúng ta từ từ thôi."

Hina

Nam Trạch gật đầu, mấy tháng liệt cũng đã liệt rồi, còn thiếu chút thời gian này sao. Hắn nhất định phải khỏe lại một lần, không để tỷ tỷ phải lo lắng thêm nữa.

Hai tỷ đệ đều rưng rưng nước mắt, Du Lương vừa vào sân tim liền thót một cái.

"Sao thế? Sao lại khóc?"

Hắn hỏi Nam Trạch, nhưng lại nhìn Nam Khê.

Nam Khê vừa thấy hắn liền nhớ đến giấc mơ tối qua, toàn thân không thoải mái. Vừa lau nước mắt vừa xoay người giải thích qua loa.

Biết được Nam Trạch có thể tự đứng lên, Du Lương cũng vui mừng cho hắn. Nói đến việc Nam Trạch hồi phục nhanh như vậy cũng có một phần công của hắn.

Mỗi ngày Du Lương ở sân nhỏ Nam gia không nhiều, trong chút thời gian này đa phần là đỡ Nam Trạch tập đi. Cánh tay hắn có lực, Nam Trạch vịn cũng vững vàng, đi đi lại lại trong sân hai khắc cũng không mệt chút nào.

Nam Khê thì không được như vậy, đỡ đệ đệ đi một lúc đã thấy mệt, phải cùng Lư thẩm mới có thể hoàn thành nhiệm vụ.

Tóm lại ai trong nhà cũng có công.

Hôm nay vui vẻ, thêm vào đó nàng chuẩn bị bắt đầu bán rượu, sáng sớm đã nhờ người đi mua chút thịt về.

Lư thị lấy ra tay nghề tốt của mình, cắt thịt có mỡ có nạc thành từng miếng nhỏ làm một món thịt hầm. Nấu thịt cần dùng rượu, Nam Khê trực tiếp lấy một cân đặt lên bếp lò để dùng.

Mùi rượu nồng nàn vừa vào nồi đã hòa quyện với mùi thịt, quấn quýt biến thành một mùi thơm khác đậm đà hơn.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 87


Mấy nha dịch vừa đổi ca về bên cạnh: "..."

"Tay nghề Lư thị kia thật không tồi, có thể đổi đầu bếp của chúng ta không?"

"Thơm quá, hình như ta ngửi thấy mùi rượu?"

"Ta cũng cảm thấy ngửi thấy, bên cạnh mua rượu ngon gì vậy?"

Mấy đại nam nhân bụng đói sôi ùng ục, vừa nhắc đến rượu liền thèm thuồng hơn. Họ bị điều đến vùng quê hẻo lánh này, bình thường chẳng có gì ngon, chỉ có rượu vài ngày mới được gửi đến một ít.

Hina

Giờ ngửi thấy mùi thịt thơm, rượu trong tay cũng uống hết rồi, trong lòng lập tức không vui.

"Ngươi đi hỏi xem, món ăn bên cạnh có bán không? Rượu có dư không, có thể chia cho chúng ta một ít không?"

Một nha dịch đáp một tiếng, lập tức ôm vò sang bên cạnh.

"Nam cô nương, xin làm phiền."

Nghe thấy lời khách sáo vừa quen vừa lạ này, Nam Khê khóe mắt cong cong, biết mối làm ăn đã đến.

Không uổng công nàng quạt lâu như vậy.

"Sai huynh, có chuyện gì không?"

Nàng dường như thật sự không biết người ta đến làm gì. Lặng lẽ đợi tên nha dịch nói xong. Nghe hắn ta muốn mua rau thịt, Nam Khê nhíu mày.

"Sai huynh, thật là xin lỗi. Hôm nay rau thịt này khó mua, làm ít quá không thể chia cho các huynh được. Nhưng rượu thì ta tự nấu, có thể cho các huynh một ít."

Nam Khê trực tiếp đưa một cân rượu đã rót sẵn qua, tên nha dịch liền móc ra mười lăm văn tiền đưa cho nàng, coi như mua rượu rồi.

Trong huyện một cân thiêu tửu cũng khoảng chừng ấy giá, họ cũng không tính là lợi dụng. Nam Khê vui vẻ nhận lấy, quay về tiếp tục nấu ăn với Lư thẩm.

Hai nhà ở gần nhau, bên kia có tiếng động gì bên này cũng nghe được đôi chút. Rượu rất nhanh đã lên bàn, chỉ nghe một người khen ngợi.

"Rượu ngon!"

Lòng Nam Khê lập tức an tâm.

Đám nha dịch này hầu như ngày nào cũng phải uống chút rượu, có thể khiến họ khen ngợi chứng tỏ rượu này nàng nấu rất thành công!

Lát nữa ăn xong nàng sẽ đem số cao lương còn lại ngâm hết để tiếp tục nấu rượu. Còn nữa, lần sau cữu cữu đến, lương thực cũng phải đặt nhiều hơn.

Nàng vốn thật sự không muốn phiền cữu cữu, nhưng biết làm sao được, lương thực bên kia rẻ mà. Lần này trả thêm chút tiền vận chuyển, ít ra cũng bịt miệng được cữu mụ.

"Nam cô nương, có thể rót thêm hai cân rượu nữa không?"

Cửa lại vang lên giọng tên nha dịch vừa rồi, đến nhanh hơn nàng tưởng tượng nhiều.

"Đương nhiên được, rượu này của ta vốn định bán mà. Nhưng vừa rồi huynh đưa mười lăm văn nhiều quá, ta chỉ định bán mười hai văn một cân thôi."

Về sau muốn làm ăn lâu dài, lần này chắc chắn không thể thu đắt được.

Nam Khê rót cho hắn ta hai cân rượu, chỉ thu của hắn ta hai mươi hai văn tiền. Tiết kiệm được mấy văn tiền mà còn mua được rượu ngon, tên nha dịch đương nhiên vui vẻ, ôm vò rượu hớn hở đi mất.

Lư thị vừa nghe Nam Khê định bán mười hai văn một cân, trong lòng âm thầm tính toán cũng vui thay nàng.

Cao lương của Khê nha đầu mua rẻ, một cân chỉ tốn ba văn tiền, một trăm cân làm ra được hơn năm mươi cân rượu, không tính tiền thuế không tính công sức người và tiền vò rượu, cũng kiếm được hơn ba trăm văn!

Thật sự là một mối làm ăn không tồi.

Lư thị rất mãn nguyện, có tay nghề này thì cuộc sống sau này của hai tỷ đệ đã có chỗ dựa rồi. Kiếm tiền một hai năm là có thể dành dụm được tiền của hồi môn cho Khê nha đầu và tiền cưới vợ cho Tiểu Trạch.

"Khê nha đầu, lát nữa ta đi làm một tấm vải phướn chữ "Tửu" treo ngoài sân nhé?"

"Ý kiến hay! Như vậy không cần phải đi thông báo, người ta đi qua cũng biết nhà mình có bán rượu!"

Nam Khê ôm Lư thị thân mật cọ cọ, trong nhà có người lớn quả là thoải mái, rất nhiều thứ nàng không nghĩ đến Lư thẩm đều sẽ giúp nàng.

"Đã định bán rượu rồi, vậy lát nữa nhớ mang một cân đến chỗ lý chính nói một tiếng. Trong làng làm ăn buôn bán đều do ông ấy phụ trách thu thuế."

"Vâng vâng!"

Nam Khê ghi nhớ trong lòng, vừa ăn xong cơm trưa liền xách một cân rượu đến nhà lý chính. Vào cửa vừa hay gặp ông ta tiễn khách ra, hai người kia mặc áo lụa sặc sỡ, vừa nhìn đã biết không phải người thôn Đông Hưng.

Lúc này đương nhiên nàng không thể lên trước quấy rầy, phải đợi lý chính tiễn khách đi mới nên tiến lên.

"Tần quản sự, Thái quản sự, ta sẽ nhanh chóng đệ trình khế ước lên nha môn, ngày mai hoặc ngày kia các ngươi có thể vào làng khởi công rồi."

"Được được được, đa tạ lý chính tiếp đãi."

Hai người cười tủm tỉm cáo từ rời đi, lý chính lúc này mới để ý có một tiểu nha đầu đứng bên cạnh. Ông ta hồi tưởng một chút, nhớ ra Nam Khê là ai rồi.

"Khê nha đầu, cháu đây là?"

"Lý chính gia gia, đây là thiêu tửu cháu tự nấu. Cháu muốn tự mình làm chút mua bán nhỏ nên đến nói một tiếng với ông."

Lý chính sờ râu sửng sốt.

"Cháu biết nấu rượu?"
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 88


Điều này quả thật có chút ngoài dự đoán, bình thường chưa từng nghe nói Nam gia có người nấu rượu, sao đột nhiên lại...?

"Lý chính gia gia, tổ tiên bên ngoại của cháu La gia vốn là khởi nghiệp từ nấu rượu đấy ạ, chỉ là sau này trong nhà có kẻ đánh bạc nên dần dần sa sút. Nhưng trong nhà vẫn truyền lại được một số tay nghề, cữu cữu nói cháu có thiên phú nên cháu mới học. Rượu hôm nay mới làm ra chưa được hai ngày đâu, ông nếm thử xem?"

Nam Khê đường hoàng đưa qua, lý chính cũng nhận lấy. Đứa trẻ này không còn cha mẹ, trong làng cũng phải chăm sóc một hai phần.

"Được rồi, ta biết rồi, sẽ ghi cho cháu. Bán rượu thì được, nhưng không thể thấy xây bến thuyền rồi tăng giá cao."

"Cháu hiểu rồi ạ! Lý chính gia gia cứ yên tâm!"

Lý chính thấy nàng cười rạng rỡ, vẫy vẫy tay đuổi người đi, tự mình xách rượu vào nhà. Vợ ông ta là Miêu thị vừa thấy vò rượu liền ôm vào lòng mở ra, vừa hỏi: "Đây là ai tặng vậy? Hai quản sự vừa rồi?"

"Không phải, đây là Khê nha đầu Nam gia tặng đấy."

Vừa nghe là Nam Khê tặng, động tác trên tay Miêu thị chậm lại vài phần. Nam gia có thể tặng được thứ gì tốt chứ.

"Ừm? Rượu này thơm quá."

Lý chính ngồi thẳng người lên tinh thần.

Ông ta là người ngày nào cũng phải uống chút rượu, nên đối với rượu ngon xấu chỉ cần ngửi mùi là biết đại khái rồi. Vốn tưởng Nam Khê tuổi còn nhỏ không thể nấu được rượu ngon, không ngờ...

"Rót cho ta một chén nếm thử."

Miêu thị vào bếp rót cho chồng một chén, bà ta cũng biết uống rượu, ngửi thấy thèm còn lén uống một ngụm.

"Rượu của Khê nha đầu này thật không tồi, nồng hơn rượu mua ngoài, vị cũng không tệ, không tồi không tồi. Sau này mua rượu cứ đến nhà nàng mà mua."

Uống hết chén rượu này, ấn tượng của ông về Nam gia lập tức sâu sắc hơn không ít.

Lúc này Nam Khê không nghĩ đến rượu trong nhà, nàng đang nghĩ về hai quản sự vừa rời khỏi nhà lý chính.

Lý chính nói ngày mai hoặc ngày kia có thể vào thôn Đông Hưng khởi công, khởi công cái gì? Trên núi Lộ gia xây tửu lâu nàng đã dò hỏi rõ ràng rồi, vậy Tần quản sự và Thái quản sự lại là của nhà ai?

Làng bây giờ chính là miếng thịt béo, người muốn ăn cứ từng đợt từng đợt kéo đến. Thấy thôn Đông Hưng ngày càng tốt hơn, trong lòng nàng cũng vui vẻ. Làng tốt lên, việc buôn bán rượu của nàng chắc chắn cũng sẽ tốt hơn.

Nam Khê chạy chậm về nhà, lập tức bắt đầu đem cao lương ra ngâm. Sau đó mượn xe gỗ đẩy vò rượu và bát đi đến gần bến thuyền.

Trên vò rượu của nàng viết chữ "Tửu" to, người biết chữ một chút đều có thể nhận ra. Trên đường có không ít dân làng hỏi han, nàng đều trả lời giống như giải thích cho lý chính vậy, ngược lại không ai nghi ngờ nàng, chỉ là cũng không có ai mua rượu của nàng.

Có lẽ vẫn không tin tưởng một đứa trẻ nhỏ như nàng có thể nấu được rượu ngon.

Nam Khê chẳng hề nản chí, cứ thế đẩy đến gần bến thuyền.

Nơi này tuy chưa xây dựng xong, nhưng đã có dân làng bán những thứ nhỏ ở đây rồi. Bánh bao, bánh nướng và cháo loãng, còn có trái cây v.v... Ở đây dù sao cũng có mấy trăm người, dù một ngày chỉ có mười mấy hai mươi người mua đồ thì cũng có thể kiếm tiền được.

Nam Khê chào hỏi những người dân bày quầy rồi dựng xe gỗ ở chỗ gần bến thuyền, sau đó mở vò rượu múc ra một bát rượu.

Mùi rượu nồng nàn theo gió biển bay ra xa, dọc đường không biết bao nhiêu người ngửi thấy mùi.

Lão bá bán bánh đối diện bị mùi rượu thơm quyến rũ, lòng ngứa ngáy không nhịn được hỏi: "Khê nha đầu, rượu của cháu bán thế nào? Một bát bao nhiêu tiền?"

"Bá bá, một cân bán mười hai văn tiền, một bát ba văn tiền, bảo đảm không kém rượu trong huyện! Bá có muốn một bát không ạ?"

Ba văn tiền mua một bát rượu chẳng đắt chút nào, lão bá tự quản tiền cũng chịu chi. Lập tức mua luôn bát rượu Nam Khê vừa rót.

Trời nóng thế này, ngồi dưới bóng cây đón gió biển mát mẻ rồi uống vài ngụm rượu, thật sự sảng khoái.

"Khê nha đầu, rượu của cháu thật không tồi, sau này ta sẽ đến nhà cháu mua rượu."

Hina

Người đã uống thì chẳng ai bảo là không ngon.

Nam Khê cười đáp lại.

Chẳng mấy chốc những người đang làm việc cũng ngửi thấy mùi rượu thơm bên Nam Khê, đợi nghỉ ngơi liền có lác đác vài người đến mua rượu uống.

Đang làm việc mệt mỏi, uống một ngụm rượu cả người đều có sức. Họ một ngày có thể kiếm được bốn mươi văn, chịu chi ba văn tiền uống rượu có rất nhiều người.

Mười cân rượu Nam Khê mang ra chưa đến nửa canh giờ đã bán hết sạch, lúc về còn có không ít người bảo nàng ngày mai lại đến.

Trong nhà còn khoảng bốn mươi cân, ngày mai chắc chắn còn phải đến nữa. Nam Khê ôm một túi tiền, vui vẻ trở về nhà.

Nàng vừa vào cửa liền đưa túi tiền cho đệ đệ bảo hắn đếm, còn mình thì chạy đi xem tấm vải chữ "Tửu" Lư thẩm làm.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 89


Chữ "Tửu" làm nền đỏ chữ đen, nhìn rất bắt mắt, chỉ là tấm vải đỏ này...

"Lư thẩm thẩm, vải đỏ này từ đâu ra vậy ạ?"

Tay Lư thị khựng lại, hơi ngượng ngùng nói: "Chỉ là một mảnh nhỏ còn thừa trong nhà, để dưới đáy rương lâu rồi, dù sao cũng không dùng nên lấy ra may cái này trước."

Nam Trạch bên cạnh đột nhiên ngẩng đầu vạch trần bà.

"A tỷ, Lư thẩm thẩm nói dối, rõ ràng là một tấm vải đỏ to, may y phục cũng được."

Nam Khê sờ tấm vải phướn ấy, bỗng cảm thấy nóng bỏng tay.

"Lư thẩm thẩm, chẳng lẽ đây là vải để may y phục cưới cho Đại Lương ca?"

Lư thị khẽ ho khan một tiếng, không phủ nhận. Bà cúi đầu chăm chú may tấm vải, từ chối đưa mắt nhìn Nam Khê.

"Làm sao có thể như vậy được? Lư thẩm thẩm, có thể khâu lại không ạ?"

"Đương nhiên là không thể rồi, đã dùng rồi, làm sao có thể khâu lại được."

Lư thị sợ nàng nghĩ nhiều nên vội vàng giải thích: "Chỉ là một tấm vải thôi, thật sự để đã lâu lắm rồi, không lấy ra dùng thì cũng bị chuột gặm mất thôi. A Lương nó chắc phải ba năm năm nữa mới thành thân được, tấm vải này cũng chẳng dùng được. Đến ngày nó thật sự thành thân thì mua tấm mới là được."

Bà rất kiên quyết, Nam Khê tự biết không thể cãi lại nên cũng không nói gì nữa.

Chỉ là nhìn tấm vải phướn đó cứ thấy kỳ kỳ, như thể mình đã lột áo người ta vậy.

Tấm vải phướn có chữ "Tửu" này được treo bên ngoài tiểu viện nhà họ Nam vào lúc chiều tối, đỏ thắm rực rỡ. Du Lương từ xa đã nhìn thấy.

Hắn vừa vào cửa đã bắt đầu khen ngợi.

"Tấm vải phướn bên ngoài treo thật là bắt mắt, ta vừa rẽ vào ngõ đã nhìn thấy rồi."

"Đại Lương ca, huynh có thấy quen mắt không? Đó là tấm vải làm y phục cưới của huynh mà Lư thẩm thẩm dùng để may đó~"

Nam Trạch vừa mở miệng, Du Lương đã sững người. Nhìn vẻ mặt áy náy của mẹ, hắn vội vàng tỏ ý không để tâm.

"Thứ này dù sao ta cũng chẳng dùng đến, để trong nhà bám bụi còn không bằng lấy ra dùng. Mẹ, vải đó còn không? Hay là may cho Tiểu Trạch và muội ấy mỗi người một bộ y phục?"

Vải đỏ thắm may cho hai người họ mặc chắc chắn sẽ rất đẹp.

Nam Khê vội vàng từ chối: "Đừng đừng đừng, màu sắc rực rỡ như vậy chúng ta làm việc không thể mặc được đâu."

Nàng vẫn thích những bộ y phục màu xanh đậm hoặc đen xám hơn, bền màu lại không quá nổi bật.

Lư thị cũng cảm thấy màu sắc không phù hợp cho hai tỷ đệ mặc hàng ngày, tấm vải đỏ đó vẫn nên đợi sau này tân nương tử vào cửa rồi may cho tân nương tử mặc thì hơn.

Chỉ là không biết khi nào con trai mới có thể đưa con dâu về nhà.

Ôi...

Lư thị đang lo lắng thì ngày hôm sau đã bị bà mối tìm đến cửa. Lúc này Nam Khê đang hấp kê để chuẩn bị làm vò thiêu tửu thứ hai. Nghe thấy bà mối vào cửa còn tưởng là đến nói chuyện hôn sự cho mình, đang nghĩ xem phải từ chối thế nào, thì thấy bà mối đó thân thiết ngồi xuống bên cạnh Lư thẩm.

"Lỗ tỷ tỷ, ta đến nói chuyện vui cho tỷ đây!"

Bà mối Khương là bà mối có tiếng tốt ở vùng này, từ khi bà ta vào cửa Lư thị đã tươi cười đón tiếp, nghe bà ta nói chuyện vui trong lòng thầm mừng vội hỏi là chuyện gì.

"Du Lương nhà tỷ lần này được đại xá ra ngoài không còn án tích nữa, bản thân chuyện này mọi người cũng biết không liên quan đến hắn. Cho nên hắn vừa ra ngoài, cô nương ưng ý hắn đã ngồi không yên rồi, nhờ ta đến hỏi thăm, Du Lương có hôn ước nào khác không? Nếu không có, có muốn gặp mặt cô nương đó một lần không."

Hina

Nam Khê vểnh tai lắng nghe một bên vừa bới đống cao lương đã hấp chín trong nắp, vừa mới hấp chín nên còn nóng lắm, lúc đảo lộn một lơ đãng chạm vào mu bài làm bỏng không nhẹ.

Nhưng nàng không kêu lên, hai người trong sân vẫn đang nói chuyện tốt đẹp.

Nàng nghe Lư thẩm nói Du Lương không có hôn ước nào khác, nếu đối phương ưng ý hắn lại không chê nhà nghèo thì có thể gặp mặt xem sao, còn hẹn cả thời gian địa điểm gặp mặt.

Càng nghe lòng càng thấy nghẹn ngào, nhưng lại không nói được tại sao.

Nam Khê dùng nước xối qua tay vài lần rồi không quan tâm nữa, quay đầu lại bắt đầu hấp nồi cao lương tiếp theo.

Hai người trong sân nói chuyện gần nửa canh giờ mới thấy bà mối đó rời đi, Lư thẩm cười tươi trông có vẻ tâm trạng rất tốt.

Bà đương nhiên là vui rồi.

Bởi vì nhà nghèo, nhà cửa cũng xây dựng kỳ kỳ quặc quặc, bà thật sự lo lắng không có cô nương nào chịu gả đến. Bây giờ đột nhiên có cô nương nhờ bà mối đến cửa, tự nhiên chỉ có vui mừng thôi.

Nếu mọi chuyện suôn sẻ mà cô nương đó lại là người tốt, bà cảm thấy định thân cũng tốt. Đợi bến thuyền xây xong, nha dịch bên cạnh đều đi rồi thì phá nhà xây lại để làm hôn sự cho con trai.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 90


Bà mối nói là cô nương ở thôn bên cạnh, bà nhớ trong thôn có không ít người từ thôn bên cạnh gả sang, lát nữa phải ra ngoài dò hỏi mới được.

Bà mối nói có tốt đến mấy cũng không bằng tự mình dò hỏi.

Thế là buổi chiều tối Du Lương trở về đã gặp Lư thị dò hỏi ở bên ngoài xong trở về.

"Mẹ? Mẹ đi đâu một mình vậy?"

"Chỉ đi quanh thôn một chút, dò hỏi chút chuyện thôi."

Lư thị vịn tay con trai, nói nhỏ với hắn về chuyện bà mối đến cửa hôm nay.

"Mẹ đã đi hỏi mấy nhà từ thôn bên cạnh gả sang trong thôn rồi, Kỳ gia cô nương là người tốt. Chỉ là cha mẹ nàng lần lượt qua đời nên để tang mới trì hoãn đến tuổi này. Bốn đứa đệ đệ muội muội bên dưới đều chăm sóc rất tốt, đại đệ năm nay đã thành thân, sau này nếu nàng xuất giá thì không cần phải lo cho ba đứa nhỏ nữa."

Du Lương nghe xong lòng hoảng hốt vội hỏi: "Mẹ, mẹ không định gì với người ta chứ?"

"Chưa đâu, làm gì có nhanh như vậy."

Lư thị kéo con trai đi vào sân, cười nói với hắn: "Con đã lớn như vậy rồi, nên nói chuyện hôn sự rồi. Chỉ là gặp mặt xem sao thôi mà có sao đâu."

Bà đã quyết định rồi, cô nương đó không chê nhà nghèo, nhất định phải để con trai đi gặp mặt.

Du Lương vừa mở miệng định nói không, ngẩng đầu lên nhìn thấy tiểu nha đầu trong bếp. Tiểu nha đầu bình thường nhìn thấy hắn đều cười, hôm nay ánh mắt lạnh nhạt khó hiểu.

"Mẹ, mẹ cứ từ chối đi, con sẽ không đi gặp mặt đâu."

"Con dám! Cô nương người ta đã nhờ bà mối đến cửa như vậy rồi, ít nhất cũng phải đi gặp một lần chứ, lỡ như con vừa nhìn đã ưng ý thì sao?"

Nỗi lo lắng lớn nhất của Lư thị chính là chuyện hôn sự của con trai, lúc này có cô nương để ý đến hắn điều kiện cũng không tệ lắm, bà tự nhiên rất tích cực.

"A Lương à, nhà ta chỉ có điều kiện này thôi. Có cô nương chịu thì tại sao không đi gặp mặt xem sao? Xem xong nếu con không ưng ý mẹ tuyệt đối không ép buộc con, nhưng con cũng phải đi xem một lần chứ."

Biết con trai như lòng bàn tay, Lư thị biết con trai là kẻ ăn mềm không ăn cứng. Mình cảm thán một chút, rồi hứa xem không ưng ý sẽ không ép buộc hắn chắc chắn sẽ không từ chối.

Du Lương nhìn mái tóc bạc trắng của mẹ, cuối cùng không nỡ lòng từ chối bà.

"Được..."

Nghe con trai đồng ý, Lư thị vui mừng khôn xiết, ngay cả bữa tối cũng ăn thêm nửa bát.

Tâm Du Lương không ở đó mà ăn cơm, mắt không kiểm soát được lại nhìn sang bên cạnh. Vừa nhìn sắc mặt liền thay đổi.

"Tiểu Khê, tay muội sao vậy?!"

Nam Khê rụt rụt tay, chỉ nói không sao.

Du Lương lo lắng trực tiếp đưa tay qua nắm cổ tay nàng kéo tay nàng ra.

"Bỏng thành như vậy rồi mà còn không sao. Nhìn muội như vậy cũng không thấy bôi thuốc, nhà không còn thuốc sao?"

Ánh mắt Lư thị nhìn chằm chằm vào tay con trai, đột nhiên cảm thấy hơi ăn không ngon.

Trên bàn im lặng một lúc.

Nam Khê bị nắm tay đau nhói, véo hắn một cái mới rút tay về.

"Chỉ là vô ý bị bỏng thôi, đã dùng nước xối qua rồi. Người làm việc ai mà không bị thương, một chút thương tích nhỏ không cần bôi thuốc cũng sẽ nhanh khỏi thôi. Cảm ơn Đại Lương ca đã quan tâm."

Câu cuối cùng rất lạnh nhạt, không chỉ Du Lương nghe ra được, mà ngay cả Lư thị cũng có chút cảm nhận.

Trên bàn có lẽ chỉ có Nam Trạch là ăn ngon miệng nhất.

Tối nay có thịt thừa từ buổi trưa, lại còn có trứng gà xào và cua lớn hắn thích nhất, đều là những món hắn yêu thích!

Một bữa cơm mỗi người ăn với tâm trạng khác nhau, ăn xong cơm theo thói quen Du Lương phải lên núi. Nhưng hắn vẫn chưa tìm được cơ hội nói chuyện với Nam Khê, nên cứ lề mề quét từ trong sân ra ngoài rồi lại từ ngoài quét vào trong sân.

Lư thị thực sự không chịu nổi nữa, cầm cây chổi đuổi người đi.

Đêm nay bà ngủ thế nào cũng không ngon giấc.

Con trai do mình sinh ra đương nhiên bà hiểu rõ nhất, trước đây đã cảm thấy nó có chút không bình thường, đêm khuya không đan giỏ lại đi nghiên cứu đan giày cỏ mới. Đến đây cũng luôn chăm chỉ đi làm việc cho Khê nha đầu, đối với Nam Trạch thì càng tốt hơn nữa, thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi đều dành để đi dạo cùng hắn.

Ban đầu bà tưởng đây là con trai đang báo đáp tỷ đệ họ, bây giờ thì, sao càng nghĩ càng thấy không ổn.

Đặc biệt là lúc hắn nắm tay Khê nha đầu lúc ăn cơm, trông thật là lo lắng, tuyệt đối vượt quá mức quan tâm đối với tiểu muội muội hàng xóm.

Nhưng Khê nha đầu đối với nó khá lạnh nhạt, trông có vẻ không có ý đó.

Đau đầu quá, bây giờ phải làm sao đây, có nên cho gặp mặt hay không…

Đã hẹn ngày giờ địa điểm rồi, sao có thể không gặp được.

Ngày hôm sau, Du Lương vẫn bị bức ép đến nơi hẹn. Hắn vừa đi, Nam Khê cũng đẩy xe rượu ra cửa, Lư thị quan sát cả buổi sáng mà chẳng nhìn ra nàng có buồn bực hay không.

Hina
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 91


Tuy rằng bà luôn cảm thấy nhà mình không xứng với Khê nha đầu, nhưng nếu Khê nha đầu thật sự có ý với A Lương thì bà quả thật cầu còn chẳng được.

Khê nha đầu tốt như vậy làm con dâu mình, bà mơ cũng phải cười tỉnh.

Cũng chẳng biết hôm qua có phải mình hoa mắt không...

Lư thị trong lòng vướng bận, liền bê ghế ra ngồi trước cổng viện, vừa làm giày vừa đợi hai người về.

Du Lương đúng giờ đến bờ biển, đây là một vịnh biển cách làng khá xa, gần như là địa phận làng bên cạnh rồi. Hắn đã hứa với mẹ, tất nhiên sẽ không qua loa. Dù sao mẹ cũng nói rồi, không ưng cũng chẳng sao.

Đợi gần nửa canh giờ mới nghe thấy tiếng nói từ rừng dừa vọng lại, là bà mối dẫn Kỳ cô nương đến. Khi xem mặt, bà mối sẽ không đi xa, cũng là để tránh người khác nói ra nói vào. Vì vậy vừa ra khỏi rừng dừa, bà mối liền không tiến lên nữa, chỉ có Kỳ cô nương nhẹ nhàng bước đến.

Nửa canh giờ này Du Lương chẳng hề nhàn rỗi, không thể đi đánh cá hắn liền nhặt những cành cây bị sóng đánh dạt vào bờ, chất dần lên rồi lấy cỏ khô vò thành dây buộc lại để khi về mang theo.

Kỳ Xuân Vinh càng đi càng gần, càng nhìn càng hài lòng.

Ở thôn quê, điều kiện lấy chồng tốt hay không là một chuyện, nam nhân có khỏe mạnh hay không cũng rất quan trọng.

Từ nhỏ nàng ấy đã không khỏe mạnh như nam nhi, làm việc chịu không ít khổ cực, nên vừa thấy Du Lương trong lòng thật sự rất hài lòng. Năm đó khi chưa vào tù đã vạm vỡ như vậy, bây giờ càng hơn, gả cho hắn không sai rồi!

Kỳ Xuân Vinh mang theo nụ cười e thẹn bước đến trước mặt Du Lương, vừa định mở miệng gọi Du đại ca thì nghe hắn có vẻ không vui nói: "Đã hẹn giờ sao cô đến muộn như vậy? Làm trễ nải việc ta kiếm tiền lắm."

"..."

Trong khoảnh khắc ấy Kỳ Xuân Vinh suýt nữa không giữ được nụ cười. Trễ một buổi sáng có làm sao, chút tiền đó quan trọng bằng cưới vợ sao??

"Du đại ca thật là xin lỗi, có lẽ là ta nhớ nhầm giờ rồi."

Du Lương gật đầu tỏ ý không so đo nữa, hắn đưa mắt nhìn Kỳ Xuân Vinh từ trên xuống dưới rồi mở miệng cáo từ.

"Này! Du đại ca, huynh không ở lại thêm chút nữa sao?"

"Thôi, không phải đã xem mặt rồi sao, ta còn phải lên núi làm việc."

Du Lương không hiểu phong tình trực tiếp vác hai bó củi ướt lên vai bắt đầu đi về. Khiến Kỳ Xuân Vinh tức đến rơi nước mắt.

"Đều tại bà! Nói gì mà lần đầu gặp mặt phải e dè e dè, bây giờ tốt rồi, người ta đi mất rồi! Hắn chắc chắn sẽ không cưới ta đâu!"

Bà mối cười gượng, ai mà biết tên Du Lương này ngồi tù rồi mà tính tình vẫn lớn như vậy chứ, rõ ràng mẹ hắn dễ nói chuyện như vậy.

"Không sao, lát nữa ta sẽ đến nói chuyện với mẹ hắn, thành thân cuối cùng vẫn cần mệnh lệnh của cha mẹ. Những chuyện khác ta không rõ, nhưng Du Lương hắn là người rất hiếu thuận."

Kỳ Xuân Vinh nghe xong miễn cưỡng tin tưởng, lấy mười văn tiền đưa cho bà mối rồi tức giận đùng đùng về nhà.

Du Lương vác củi về giữa đường vừa hay gặp Nam Khê đang đẩy chum rượu rỗng, hôm nay người mua rượu nhiều hơn, bán rất nhanh. Nàng không ngờ sẽ gặp Du Lương trên đường, nhất thời cũng không biết nói gì với hắn, đành không để ý đến hắn, trực tiếp đẩy xe về nhà.

"Tiểu Khê..."

Du Lương đi theo sau nàng, gọi nàng mấy tiếng đều không đáp lại, còn lạnh nhạt hơn hôm qua.

Đầu óc hắn xoay chuyển cũng nhanh, đột nhiên mừng rỡ tiến lên nói: "Ta sẽ không lấy Kỳ cô nương đâu!"

Bước chân Nam Khê khựng lại, khóe miệng suýt nữa cong lên.

"Huynh cưới hay không liên quan gì đến ta, tránh ra một chút đừng chen ta."

Du Lương trong lòng vui mừng, cuối cùng nàng cũng chịu nói chuyện với mình rồi.

Hina

Từ khi bà mối đến cửa hôm qua, nàng đã lạnh nhạt, thì ra thật sự là vì chuyện này. Vậy có phải là, nàng cũng có chút hảo cảm với mình không?

Ý nghĩ này thật khiến người ta vui mừng, hắn muốn tiến lên nói thêm vài câu nhưng đi trong thôn thỉnh thoảng lại gặp dân làng, nên chỉ có thể đi sau vài bước định theo nàng vào sân rồi nói tiếp.

Rất nhanh hai người đã đến cổng sân, Du Lương đặt hai bó củi xuống đi giúp khiêng thùng rượu vào sân, vừa vào cửa đã sững người.

Trong sân lại có một bà mối nữa.

Du Lương theo bản năng quay đầu nhìn lại, quả nhiên tiểu nha đầu lại không vui rồi, hắn thầm kêu không hay. Chưa đợi mẹ mở miệng đã vội từ chối: "Mẹ, con hiện giờ vẫn chưa muốn thành thân, mẹ đừng lo lắng cho con nữa."

Sắc mặt Lư thị khó nói thành lời, bà thầm thở dài một tiếng rồi giới thiệu: "Đây là bà mối Trương từ huyện đến, là đến nói chuyện hôn sự cho Khê nha đầu."

Hai người ở cửa cùng lúc ngớ người, Nam Khê sững sờ hồi lâu mới chống lại ánh mắt oán trách của Du Lương mà ngồi xuống.

"Không biết bà mối Trương đến nói cho ai vậy?"
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 92


Bà mối Trương cười rạng rỡ, vẻ mặt như ngươi gặp vận may lớn.

"Nam cô nương, ta đến nói cho Lộ tiểu thiếu gia."

Nghe câu này Lư thị trước tiên nhíu mày, vừa rồi bà mối này vừa vào cửa chỉ nói mình đến nói mối cho Khê nha đầu, cụ thể tình hình gì một chữ cũng không nói. Vạn vạn không ngờ bà ta lại là đến nói cho Lộ tiểu thiếu gia.

Lộ gia chẳng phải là nhà giàu nhất trên đảo Quỳnh Hoa sao, e rằng tiểu thiếu gia nhà họ sẽ không cưới Khê nha đầu làm chính thất...

"Lộ gia muốn ta làm thiếp cho hắn?"

Nam Khê vỗ bàn đứng dậy, ánh mắt không thiện nhìn chằm chằm bà mối Trương, nhìn đến bà ta run sợ trong lòng.

Cảnh tượng này khác xa với những gì bà ta nghĩ, trong mắt bà ta một nha đầu nhà quê có thể làm thiếp cho Lộ tiểu thiếu gia đều là phúc phận tu từ kiếp trước, sao Nam cô nương này lại một dáng vẻ muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy??

"Nam, Nam cô nương. Thiếp thất tuy nghe không hay ho gì, nhưng lợi ích đều nằm trong tay mình đấy. Lộ tiểu thiếu gia nói rồi, chỉ cần cô gật đầu, ngày mai sẽ gửi năm trăm lạng bạc phiếu cho cô làm của hồi môn mang vào phủ, lại thêm năm trăm lạng nữa cho đệ đệ cô, đảm bảo một mình hắn cũng có thể sống thoải mái sung sướng."

Ra tay một lần đã là một ngàn lạng, thiếu gia hào phóng như vậy ai mà không động lòng chứ.

Nam Khê xoay người tìm kiếm, ở góc nhà lấy ra cây chổi trực tiếp đuổi bà mối Trương ra khỏi cửa.

"Về nói với tên Lộ tiểu thiếu gia kia, bản cô nương không thèm. Sau này còn dám bước chân vào nhà ta, đừng trách ta không khách sáo."

Cửa lớn đóng sầm một tiếng, bà mối Trương nhìn dấu chân trên giày vải của mình mà trợn mắt há mồm.

Thật là chưa từng có chuyện như vậy!

Trong sân nhỏ im ắng, bầu không khí giữa ba người lớn rõ ràng không ổn. Nam Trạch nhìn người này, lại nhìn người kia, nuốt nước bọt nói: "A tỷ... Lộ tiểu thiếu gia đó có phải là người cãi nhau với tỷ trên núi lần trước không?"

Nam Khê ừ một tiếng, vẫn đang chìm đắm trong cơn giận dữ vì tên tiểu thiếu gia khốn kiếp kia muốn nàng làm thiếp, lúc này ngay cả tâm trạng đếm tiền cũng không có, ngẩng đầu lên lại thấy một gã đáng ghét khác. Nàng trừng mắt nhìn Du Lương một cái, xoay người tức giận đi vào phòng.

"Tiểu..."

Du Lương vừa tiến lên hai bước đã thấy mẫu thân híp mắt nhìn mình từ trên xuống dưới, ánh mắt đó kỳ lạ làm sao, nhìn đến hắn toàn thân không thoải mái.

"Mẹ, mẹ nhìn gì vậy?"

Lúc này Lư thị mà còn nhìn không ra thì bà đã ăn muối nhiều năm như vậy uổng công rồi. Bà cũng trừng mắt nhìn con trai một cái, xoay người vào phòng tìm Nam Khê.

"Đại Lương ca, huynh lại đây."

Nam Trạch khẽ vẫy tay gọi hắn.

Du Lương nhìn ánh mắt hắn, đại khái cảm thấy hắn muốn nói chuyện gì lớn lắm. Lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh hắn.

"Có phải huynh thích tỷ tỷ của đệ không?"

Ực...

Hina

Du Lương nghe thấy tiếng mình nuốt nước bọt mạnh mẽ. Hắn biểu hiện rõ ràng vậy sao? Tiểu Khê nhìn ra rồi sao? Mẹ nhìn ra rồi sao?

"Có phải không?"

Nam Trạch chọc chọc hắn.

Hai ngày nay không khí trong nhà kỳ lạ như vậy, hắn đâu phải trẻ con nữa đương nhiên có để ý. Đặc biệt là lúc Đại Lương ca thấy tỷ tỷ bị thương, vẻ mặt lo lắng đó, vừa nhìn là có vấn đề mà.

Nói thật nếu Đại Lương ca làm tỷ phu, hắn sẽ giơ hai tay tán thành. Nhà Đại Lương ca ở ngay bên cạnh, nếu tỷ tỷ xuất giá cũng sẽ không xa mình lắm. Hơn nữa Đại Lương ca tính tình tốt, người thật thà, Lư thẩm cũng thương tỷ tỷ, gả qua đó chắc chắn sẽ không bị bắt nạt.

Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là phải nghe ý của tỷ tỷ.

"Đại Lương ca nếu huynh thừa nhận, đệ có thể giúp huynh nói tốt đấy~"

Du Lương nhướng mày, trong lòng xao động mạnh mẽ. Tiểu Nam Trạch này quan trọng trong lòng nàng lắm.

Hắn xoay người xoa đầu Nam Trạch, khẽ thừa nhận: "Đúng vậy, ta thích tỷ tỷ của đệ."

"Vậy khi nào huynh mời bà mối đến cầu hôn?"

"Cái này..."

Trong thời gian ngắn Du Lương không có ý định này, dù sao bây giờ hắn muốn nhà không có nhà, muốn tiền không có tiền.

Thành thân là chuyện cả đời, hắn không thể hào phóng như Lộ tiểu thiếu gia kia, nhưng cũng không thể để hôn sự của nàng kém hơn các cô nương khác trong làng. Vì vậy phải cố gắng kiếm tiền đã.

"Đệ à, đừng lo lắng nhiều thế. Tỷ tỷ đệ còn chưa biết có chịu gả cho ta không đây."

Bây giờ bàn những chuyện này còn quá sớm.

Nam Trạch bĩu môi, hắn cảm thấy tỷ tỷ sẽ đồng ý. Mấy lần hắn đều thấy tỷ tỷ nhìn Đại Lương ca, ánh mắt đó làm sao nói nhỉ, dù sao không giống ánh mắt bạn bè bình thường.

Thôi vậy, mình chỉ là đứa trẻ, chuyện lớn như vậy vẫn để tỷ tỷ tự lo liệu đi.

Hai người lại nói chuyện thầm thì một lúc, sân nhỏ Nam gia lại trở về với sự yên tĩnh thường ngày.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 93


Viện trên núi dành cho Lộ tiểu thiếu gia nghỉ ngơi thì không được bình yên như vậy.

Nghe nói mình bị từ chối, bà mối còn bị đuổi thẳng ra cửa. Lộ tiểu thiếu gia tức giận đập phá nhiều thứ.

Nhưng đập xong hắn ta lại cảm thấy bị từ chối có vẻ cũng không quá bất ngờ, dù sao Nam Khê tiểu nha đầu vốn là một cô nương rất đặc biệt. Nếu nàng ngoan ngoãn nhận tiền vào phủ, có lẽ bản thân hắn ta cũng không thích nàng đến thế.

"Ngày mai ngươi đi thêm một chuyến nữa, một ngàn lạng không được thì hai ngàn lạng, hai ngàn lạng không được thì ba ngàn, thêm đến một vạn cũng được. Chỉ cần ngươi làm xong việc, cho ngươi ba trăm lạng bạc tiền tạ ơn."

Hai mắt bà mối Trương sáng rực, vừa nghe ba trăm lạng tiền tạ ơn hận không thể lập tức đến cửa Nam gia ấn đầu cô nương kia gật đầu.

"Tiểu thiếu gia yên tâm, ngày mai ta đến cửa nhất định sẽ nói khéo, để Nam cô nương đó đồng ý việc hôn sự."

Hai người nói chuyện giọng không nhỏ, ít nhất Dư Đào ở bên ngoài nghe rõ mồn một.

Một ngàn lạng hai ngàn lạng, còn một vạn lượng, tiểu thiếu gia thật là sống những ngày tốt đẹp quá thoải mái rồi, không biết kiếm tiền khó khăn.

Hoa nhiều bạc như vậy chỉ để cưới một người thiếp, chủ nhân chắc chắn không biết. Dư Đào xoay người vào phòng mình bắt đầu viết thư.

Tiểu thiếu gia bây giờ đang ở địa bàn của ông ta, nếu thật sự gây ra chuyện thì người xui xẻo chắc chắn là ông ta. Hơn nữa, cha của Nam nha đầu dù sao cũng là bạn của mình, ít nhiều cũng có chút tình nghĩa. Không thể để tiểu thiếu gia này tiếp tục quấy rầy, lỡ như truyền ra sẽ không có lợi cho danh tiếng của tiểu nha đầu.

Dư Đào viết xong thư, lập tức cho người thuê thuyền gửi đến Lâm Dương rồi lại gấp rút gửi đến Nam Lê phủ.

Hina

Lộ tiểu thiếu gia còn chưa biết đại nạn sắp đến, buổi chiều hứng chí bừng bừng ngồi kiệu xuống núi đi loanh quanh trong làng, nghĩ đến một cuộc gặp gỡ tình cờ.

Vận may của hắn ta cũng tốt, vừa hay gặp Nam Khê đang bày quầy bán rượu gần bến thuyền.

Lúc này những công nhân nghỉ ngơi vừa uống xong rời đi, trước quầy không có người. Lộ tiểu thiếu gia phe phẩy quạt chậm rãi đi tới, thật là một công tử phong lưu tuấn tú.

"Nam cô nương, lại gặp mặt rồi."

Nam Khê không để ý đến hắn ta, chỉ lặng lẽ rửa bát.

"Nam cô nương, ta muốn mua rượu."

Nghe câu này Nam Khê mới ngẩng đầu lên.

"Mười hai văn tiền một cân, ba văn tiền một bát, ngươi muốn mua bao nhiêu?"

Trên mặt Lộ tiểu thiếu gia hơi lúng túng, hắn trên người không có tiền văn. Nhưng trên người tiểu tư chắc chắn có, hắn ta quay đầu đi tìm người lấy mười hai văn tiền rồi hào phóng nói: "Ta muốn mua một cân."

Nam Khê từ sau vò rượu lấy ra bình rượu một cân đã chuẩn bị sẵn đưa cho hắn. Một tay giao tiền một tay giao hàng, nửa điểm ánh mắt cũng không cho.

"Của ngươi, đi cho tốt đừng quay lại."

"..."

Thất sách rồi, mua cả cân có vẻ không có cơ hội nói chuyện.

"Ta còn muốn mua thêm một bát."

Hắn ta lại đưa thêm ba văn tiền.

Nam Khê nhướng mày không nói gì, trực tiếp lấy một cái bát đã rửa sạch rót cho hắn ta một bát.

Tuy cái bát rượu này đã được rửa rất sạch sẽ, nhưng nó vẫn rất xấu xí, cái bát sứ xám xịt nhìn qua cảm giác bẩn bẩn. Kém xa những chiếc bát sứ trắng sứ xanh tinh xảo đẹp đẽ ở nhà, hơn nữa cái bát này vừa nhìn đã biết là vừa được những kẻ thô lỗ kia uống xong rồi đem rửa lại.

Lộ tiểu thiếu gia mấy lần đưa lên miệng đều không uống nổi, cứ cảm thấy miệng bát toàn là nước bọt của người khác.

"Lộ thiếu gia, đừng miễn cưỡng nữa, đồ uống của người nhà quê chúng ta làm sao vào được miệng ngài chứ."

Tiểu thiếu gia trẻ tuổi khí thịnh làm sao nghe được lời này, lập tức nâng bát ực ực uống lên, trông cũng khá hào sảng.

Một hơi uống hết nửa bát không biết là uống không nổi hay là bị sặc, ho đến nước mắt lưng tròng trông thật đáng thương.

"Thiếu gia! Chúng ta về thôi!"

"Rượu này làm sao sánh được với rượu trong phủ, thiếu gia đừng uống hỏng bụng."

Hai tên tiểu tư rất tận trách, liên tục khuyên can. Nhưng Lộ tiểu thiếu gia rất bướng bỉnh, cứ nhất quyết uống hết bát thiêu tửu đó.

Nhưng có lẽ tửu lượng không tốt lắm, uống xong chưa được một lúc mặt đã bắt đầu đỏ lên, sau đó thậm chí đứng cũng không đứng nổi chỉ có thể dựa vào hai tên tiểu tư.

Nam Khê lắc đầu, tửu lượng người này còn kém hơn mình.

Say thành như vậy thì không cần tự mình nghĩ cách đuổi nữa, hai tên tiểu tư kia còn gấp hơn ai hết, nhanh chóng đưa người lên kiệu khiêng đi.

Nam Khê bán xong rượu trở về vừa hay gặp Lâm gia đến nhà Xuân Nha hạ sính lễ xong rời đi, Xuân Nha và cha mẹ đang ở cửa tiễn người, thấy nàng liền vẫy tay điên cuồng.

Nhưng bây giờ nàng đang mang theo đồ không tiện qua đó, nên đành về nhà một chuyến cất xe xong mới lại đến nhà Xuân Nha.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 94


Lúc này người Lâm gia đều đã đi rồi, sính lễ cũng đã được cha mẹ Xuân Nha mang vào phòng chính. Xuân Nha mặt mày hớn hở kéo Nam Khê vào phòng của mình.

"Nam Khê! Ngày cưới của ta đã định rồi!"

"Đã định rồi?! Khi nào vậy?!"

"Cuối tháng mười xuất giá, khoảng ba tháng nữa thôi."

Trong mắt Xuân Nha toàn là ngọt ngào, hiển nhiên rất mong đợi ngày cưới này. Nàng ấy lấy ra túi thơm mình vừa thêu gần đây và giá y làm dở bày lên giường cho Nam Khê xem.

"Hoa văn của chiếc giá y này ta học mãi mới biết thêu, cô xem có đẹp không? Còn cả cái túi thơm này nữa, ta cũng học rất lâu. Trước đó thêu một đôi uyên ương, nhưng Lâm tam ca nói là vịt, hừ, kết quả vẫn không phải là ngắm nghía rồi cho vào túi áo sao."

Cô nương có người thương ngay cả nói chuyện cũng ngọt ngào. Nam Khê không biết sao trong lòng hơi chua xót, có vẻ cũng khá ghen tị.

"Có đẹp không?"

Nam Khê cẩn thận nhìn chiếc giá y đó, màu đỏ nổi bật cộng thêm hoa văn cát tường, làm xong mặc vào chắc chắn rất đẹp.

"Đẹp lắm!"

"Đẹp là được rồi, không uổng công ngón tay ta suýt nữa bị đ.â.m hỏng."

"Hả? Khó thêu như vậy sao không mặc trực tiếp giá y không có hoa văn?"

Nam Khê cảm thấy không có hoa văn, chỉ là một chiếc giá y đỏ thẫm cũng rất đẹp. Xuân Nha lắc đầu, hơi kiêu ngạo nói: "Cưới chồng là chuyện cả đời của cô nương chúng ta, chỉ cần có điều kiện thì cô nương nào chẳng muốn mặc chiếc giá y đẹp nhất để lấy chồng chứ. Đúng rồi, giá y tốt nhất nên do chính tay mình may, cô quên chuyện trước đây rồi, vậy cô còn may được giá y của mình không?"

"..."

Nam Khê bước ra khỏi nhà Xuân Nha với tâm trạng rất thấp thỏm, có vẻ như ngoài nấu rượu ra nàng chẳng biết làm gì cả. Nấu ăn cũng chỉ tàm tạm, giặt y phục cũng không sạch, may y phục ư? Hoàn toàn không biết. Đừng nói đến chuyện thêu hoa văn gì đó.

Có vẻ như nàng chỉ biết làm những việc nặng nhọc thôi.

Ôi...

Nam Khê chậm rãi cúi đầu đá những viên sỏi nhỏ trên đường về nhà, gần đến nhà thì viên sỏi nhỏ đá trúng chân một người, nàng vừa định xin lỗi ngẩng đầu lên thấy là Du Lương liền nuốt lời lại.

Hừ...

Chuyện Kỳ gia vẫn còn ấm ớ chưa nói rõ đấy.

"Sao thế này, ai chọc muội không vui à?"

Nam Khê lời đến bên miệng đột nhiên đổi hướng.

"Lâm tam ca hôm nay đến nhà Xuân Nha hạ sính, vừa rồi ta qua đó Xuân Nha cho ta xem giá y nàng tự thêu, nàng thêu đẹp lắm, ta, ta đã không nhớ cách may y phục nữa rồi."

Du Lương tưởng là chuyện gì lớn, nghe xong cười an ủi: "Không biết làm thì đừng làm, sau này có thể mua sẵn, còn đẹp hơn cả Xuân Nha thêu."

Nam Khê hừ hừ hai tiếng lại nói: "Ta còn nấu ăn không ngon, giặt y phục không sạch, trông trẻ không tốt."

Những khả năng mà một người vợ tốt có, nàng đều không có.

Du Lương bị dáng vẻ đáng yêu kiều diễm của nàng chọc trúng tim, trái tim đập thình thịch nhanh chóng, đầu óc hắn nóng lên buột miệng nói: "Những việc này sau này ta làm!"

Hina

Nam Khê: "..."

Du Lương phản ứng lại mình vừa nói gì, mặt và tai lập tức đỏ bừng.

Chỉ cần không ngốc thì đều nghe ra được ý nghĩa trong lời nói đó.

Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc Nam Khê hoàn toàn mụ mẫm, Du Lương nói thật sự có ý đó sao? Hay chỉ là nói suông?

Không... hắn không phải là người nói suông như vậy.

Tuy thời gian ở cùng hắn không lâu, nhưng tính cách của hắn nàng cũng hiểu khá rõ.

Vì vậy...

Có lẽ là thật.

Nam Khê trước đây không hiểu thế nào là e thẹn, giờ đây bỗng nhiên lại có chút hiểu ra. Nàng cảm thấy mặt hơi nóng, muốn mở miệng hỏi nhưng lại không dám nhìn vào mắt Du Lương.

"A tỷ, Đại Lương ca, sao đến cửa rồi mà không vào?"

Nam Trạch vịn tường đi đến cửa, thấy hai người rất đỗi tò mò.

Lúc này muốn nói gì cũng không tiện nữa, Nam Khê đi đầu bước vào sân. Vào cửa liền đi đến căn phòng nhỏ với lý do là kiểm tra xem cao lương thế nào. Du Lương biết rõ nếu cứ để qua như vậy, sau này có lẽ lại sẽ sống những ngày như trước.

Không phải là không tốt, chỉ là sẽ không cam lòng.

Rõ ràng đã nói đến mức này rồi, hắn muốn Nam Khê hiểu được tâm ý của mình, muốn nàng sau này thấy mình sẽ cười, chứ không phải lạnh nhạt đối đãi.

"A Trạch, ta, ta đi nói chuyện với tỷ tỷ đệ một chút."

Nam Trạch với vẻ mặt hiểu chuyện mời hắn vào cửa.

"Lư thẩm thẩm về rồi đệ sẽ gọi Đậu Đậu."

Du Lương khẽ cười một tiếng, xoa xoa đầu hắn rồi đi vào.

Căn phòng nhỏ để chứa vò rượu được xem là nơi yên tĩnh nhất Nam gia, bởi vì những thứ ở đây ngoài Nam Khê ra không ai hiểu, nên thường chỉ có một mình nàng ra vào. Thấy Du Lương bước vào, nàng bất giác bắt đầu căng thẳng.

"Sao huynh vào đây?"

"Ta, vừa rồi còn chưa nói xong."

Du Lương bước đến trước mặt Nam Khê, nhìn tiểu cô nương cúi đầu chỉ đến n.g.ự.c mình, trong lòng mềm nhũn.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 95


"Tiểu Khê, vừa rồi ta nói ở ngoài đều là lời thật lòng."

Nam Khê không kìm được mím môi cười.

"Kỳ cô nương kia ta cũng đã từ chối từ lâu rồi, còn nói với mẹ sau này sẽ không xem mặt cô nương nào nữa."

Tâm trạng Nam Khê càng thêm tốt hơn.

"Ta muốn cố gắng dành dụm tiền rồi đến cầu hôn nàng, nàng, có nguyện ý không?"

Du Lương căng thẳng nắm chặt tay, mắt không chớp nhìn chằm chằm người trước mặt. Hơi thở cũng nhẹ đi, sợ bỏ lỡ lời nàng nói.

Nam Khê rõ ràng bị giật mình, nàng không ngờ Du Lương lại trực tiếp như vậy, còn hỏi nàng có nguyện ý không.

Không nguyện ý ư? Có vẻ như không phải. Nguyện ý ư? Có vẻ như đồng ý quá dễ dàng.

Nhưng trong làng cưới gả dường như đều không cần hỏi ý kiến cô nương, đều do cha mẹ trực tiếp định đoạt hôn sự.

Nam Khê hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn hắn. Hai người là lần đầu tiên đứng gần nhau như vậy, gần đến mức có thể nhìn rõ bóng mình trong mắt đối phương.

"Vì sao muốn cưới ta? Có phải vì ta đối xử tốt với Lư thẩm thẩm? Hay là vì Lư thẩm thẩm thích ta?"

"Không phải! Không phải vì những điều khác, chỉ là thích nàng muốn cưới nàng, muốn cùng nàng sống qua ngày, muốn ở bên nàng lâu dài!"

Hina

Nói xong câu này Du Lương cũng sững người, bình thường hắn làm sao nói được những lời như vậy.

Nam Khê quay đầu bật cười, trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào, chỉ cảm thấy người này càng ngày càng thuận mắt.

Nhưng vẫn còn một việc cần hỏi cho rõ.

"Vậy chàng là thích ta từ trước khi vào tù sao?"

Câu trả lời này đối với Nam Khê vẫn rất quan trọng. Nếu Du Lương trước đây đã thích nguyên thân, bây giờ thích nàng cũng là vì nguyên thân, sự thích như vậy nàng không muốn.

Du Lương nghe vậy căng thẳng đến mức mồ hôi cũng chảy ra, nhưng hắn không muốn nói dối, thành thật đáp: "Không... Trước đây ta chỉ xem nàng như muội muội, lần này ra ngoài ở chung với nàng mới, mới nảy sinh tình cảm."

"Xem chàng kìa, căng thẳng làm gì, ra nhiều mồ hôi thế."

Nam Khê mãn nguyện lấy khăn tay của mình ra đưa tay lau mồ hôi cho hắn, đây là một hành động rất thân mật, Du Lương lập tức hiểu ra. Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ đang lau mồ hôi cho mình, hào hứng hỏi: "Nàng đồng ý rồi?!"

Nam Khê khẽ gật đầu, ngoan ngoãn vô cùng. Trong lòng Du Lương kích động đến mức hận không thể ôm nàng lên xoay một vòng, nhưng trong sân truyền đến tiếng Nam Trạch gọi Đậu Đậu, hắn chỉ có thể nhịn xuống, buông tay nàng ra.

"Mẹ ta về rồi, ta phải ra ngoài đã. Lát nữa ta sẽ tìm người nói chuyện của chúng ta, được không?"

Nam Khê không do dự gì, lại gật gật đầu. Nàng chưa từng nghĩ đến chuyện lén lút với Du Lương, đã là hắn cũng thích mình, đương nhiên phải đường hoàng.

Nhưng nàng vẫn có chút lo lắng, lo Lư thẩm thẩm sẽ không đồng ý.

Trong làng thực ra có khá nhiều người nói, nói nàng và đệ đệ mệnh cách không tốt sẽ khắc thân. Du Lương là m*nh c*n tử của Lư thẩm, bà có đồng ý không?

Nam Khê mở miệng định hỏi, nhưng thấy Du Lương đỏ mặt tiến lên ôm chặt nàng một cái.

"Ta ra ngoài trước."

Ơ? Đi luôn như vậy sao? Lư thẩm thật sự về rồi ư?

Nhưng sao hắn phát hiện được?

Nam Khê nghĩ kỹ lại, nhớ ra đệ đệ ở ngoài gọi hai tiếng Đậu Đậu, lập tức vừa tức vừa buồn cười. Tiểu tử này lại đi giúp người ngoài.

Thế là trong bát mì buổi chiều, bát của Nam Trạch thiếu mất một quả trứng.

Trứng gà là thứ ăn mãi không chán, Nam Trạch rất thích thường để ở dưới đáy đợi ăn hết mì mới ăn.

Hôm nay ăn mì cảm thấy không đúng, lật lên thì không có trứng. Hắn còn tưởng là nhà hết trứng rồi, kết quả ba người trên bàn đều có, chỉ có bát của hắn là không.

Trong lòng tiểu hài tử không khỏi có chút ấm ức, ăn mì cũng buồn bã. Du Lương suy nghĩ một chút lại thấy tiểu cô nương đối diện trừng mắt nhìn mình, làm sao không hiểu được. Hắn liền gắp quả trứng của mình cho Nam Trạch, nhỏ giọng nói: "Là ta liên lụy đệ rồi."

Nam Trạch lập tức vui vẻ trở lại, suýt nữa nói một câu cảm ơn tỷ phu. Hắn cắn một miếng trứng, lại cười với tỷ tỷ. Nam Khê hừ một tiếng, cúi đầu ăn mì của mình. Nhưng nụ cười trên mặt nàng không giấu được, vừa nhìn đã biết tâm trạng rất tốt.

Chút "mày qua mặt lại" trên bàn này Lư thị không để ý đến, chỉ cảm thấy hôm nay bầu không khí trên bàn ăn không còn nặng nề như trước nữa.

Ăn xong cơm nghe con trai nói muốn ra ngoài đi dạo tiêu cơm bà cũng không nghĩ nhiều, cho đến khi đi đến bờ biển bốn bề vắng lặng mới cảm thấy có chút không đúng.

Con trai có vẻ như muốn nói chuyện gì lớn.

"Mẹ... Con muốn, con muốn cầu hôn Tiểu Khê!"

Lư thị: "..."

"A Lương à, cái này, hoàn cảnh nhà ta, làm sao dám chứ."

Nam gia không chỉ có nhà cửa trên núi còn có đất, bây giờ còn có nghề nấu rượu. Cô nương tốt như vậy, làm sao đến lượt nhà mình.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 96


"Mẹ, Tiểu Khê đã đồng ý con rồi."

"Cái gì?!!"

Lư thị mặt mày ngơ ngác, nghe ý con trai này hai người đã có tình ý với nhau rồi, nhưng rốt cuộc là từ khi nào?

Bình thường con trai về ăn cơm bà cũng có ở nhà, hai người có qua lại gì đâu? Chẳng phải luôn khách sáo với nhau sao?

Chuyện gì đây?

Lư thị nắm lấy con trai bắt hắn nói rõ ràng.

Nhưng chuyện tình cảm làm sao nói cho rõ được, hắn cũng không biết mình động tâm từ lúc nào, có lẽ là ngày ra tù nàng nhìn hắn dưới gốc cây, có lẽ là lúc nàng đối đáp lại Mao đại nương dưới chân núi, thông minh đáng yêu lại sinh động, thật khó để người ta không thích nàng.

"Mẹ, dù sao con cũng chỉ cưới nàng thôi, đợi bến thuyền xây xong những nha dịch kia đi rồi chúng ta sẽ mời bà mối đến cầu hôn."

Nam nữ đã định hôn thì không nên gặp mặt hàng ngày, nên vẫn phải đợi hắn dọn về nhà mình rồi mới đi cầu hôn.

Lư thị còn biết nói gì nữa, Khê nha đầu đã đồng ý thì cuộc hôn nhân này bà cầu còn không được. Trên đường về càng nghĩ càng vui vẻ, dặn đi dặn lại bảo con trai phải đối xử tốt với Nam Khê.

Du Lương tất nhiên gật đầu liên tục, chuyện này không cần mẫu thân dặn dò, hắn nhất định sẽ đối xử tốt với vợ mình mà.

Hai mẹ con lại về đến sân, Nam Khê biết hai người đi nói chuyện gì, vừa thấy nụ cười trên mặt Lư thẩm nàng đã hiểu ra, trong lòng cũng vô cùng vui vẻ.

Buổi tối chuẩn bị đi ngủ, Lư thị nắm tay Nam Khê nghiêm túc hỏi nàng: "Khê nha đầu, hoàn cảnh nhà chúng ta con đều biết, con thật sự nguyện ý gả cho A Lương sao?"

"Lư thẩm thẩm, con nguyện ý."

Nam Khê đáp gọn gàng, Lư thị vừa nghe mắt liền nóng lên.

"Tốt tốt tốt, con tâm nguyện là được rồi. A Lương những thứ khác ta không dám nói, nhưng nó nhất định là đứa biết thương vợ."

Lư thị có chút muốn khóc, nghĩ đến đôi mắt của mình lại kìm nén trở lại. Trong lòng bà vui vẻ, nắm tay Nam Khê nói rất nhiều chuyện, không biết khi nào thì ngủ thiếp đi.

Trước đây bà đã rất thương Nam Khê, bây giờ càng cưng chiều nàng hơn, đối đãi với nàng còn thân thiết hơn cả con gái ruột. Nếu không phải mắt không tốt, những việc nặng trong nhà Lư thị đều muốn gánh vác hết.

Ai mà không muốn được người khác cưng chiều chứ, tâm trạng Nam Khê gần đây rất tốt. Nếu như tên Lộ tiểu thiếu gia kia không đến trước mặt nàng làm chướng mắt thì tốt.

"Nam cô nương, ta sắp phải về Nam Lê phủ rồi, nhưng tâm ý của ta không thay đổi. Ta vẫn rất muốn nạp nàng làm thiếp. Nếu nàng đổi ý, ta có thể đưa nàng đi ngay bây giờ."

Lộ tiểu thiếu gia vẫn rất có thể lừa gạt các cô nương, hắn ta nhìn nàng, trong mắt tràn đầy tình ý, dường như chỉ chung tình với một người. Nhưng Nam Khê biết, những tiểu thiếu gia như hắn ta trong nhà không biết đã có bao nhiêu nha hoàn thông phòng, những lời ngon ngọt dỗ dành cô nương chắc phải mấy sọt mới nói hết.

Hina

"Tiểu thiếu gia đi đường bình an."

"Nàng thật sự không đi với ta?"

Nam Khê gật đầu, rất ghét bỏ lau lau tay mình vừa mới bị hắn ta vô ý chạm phải.

"Ta thích người thân hình vạm vỡ, tiểu thiếu gia ngươi kém xa lắm."

Mặt Lộ tiểu thiếu gia đỏ bừng lên, có lẽ là bị tổn thương lòng tự trọng, cũng không chịu hạ mình dỗ dành người ta nữa, rất nhanh đã tức giận đùng đùng đi theo người cha hắn ta phái đến.

Chuyện nhỏ ở bến thuyền này không ít người trong làng nhìn thấy, rất nhanh đã truyền khắp nơi. Ngay cả khi Du Lương làm việc cũng có thể nghe thấy một số người bàn tán.

Hắn không để tâm đến tên Lộ tiểu thiếu gia kia, Nam Khê tuyệt đối không có khả năng đồng ý làm thiếp cho người khác. Hắn quan tâm hơn đến câu Nam Khê nói nàng thích người thân hình vạm vỡ.

Trong toàn bộ thôn Đông Hưng, những nam tử chưa thành thân, thân hình vạm vỡ hơn hắn không có mấy người. Không trách ngày đó khi A Trạch chọc vào cánh tay hắn, ánh mắt nàng lại kỳ lạ như vậy.

Du Lương bỗng nhiên ngộ ra.

Chiều tối về giúp đỡ gánh nước, hắn liền kéo tay áo lên cao, vừa gánh nước lên đã lộ ra cơ bắp màu lúa mì săn chắc.

Nam Khê không kìm được ánh mắt của mình, nàng thật sự thích nhìn, thậm chí còn muốn sờ. Nhịn đi nhịn lại mới nhịn được thu hồi ánh mắt.

Ngày hôm sau Du Lương lại mặc bộ áo ngắn và quần hơi không vừa vặn kia, khi hắn giúp đảo cao lương thì áo luôn bị kéo lên để lộ ra eo bụng.

Hắn phải lao động hàng ngày, cơ bắp ở eo bụng cũng rất săn chắc, từng khối một nhìn thật là...

Nam Khê véo mình một cái tỉnh táo lại, trong lòng càng nghĩ càng thấy không đúng. Nàng bước đến trước mặt Du Lương nhẹ nhàng đá hắn một cái.

"Chàng cố ý phải không?"

Vành tai Du Lương dần dần đỏ lên, hắn cũng không nói dối, ừm một tiếng.

"Chính nàng nói thích người vạm vỡ mà."
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 97


Nam Khê không ngờ là vì chuyện này, nàng sững sờ một lúc, đột nhiên cười lên. Người ta đã rộng lượng đưa đến tận cửa cho nàng xem rồi, vậy nàng còn nhịn cái gì nữa.

Nàng tiến lên hai bước, thấy Du Lương nuốt nước bọt không ngừng, rõ ràng rất căng thẳng nhưng vẫn nhìn nàng chăm chú.

Thật là đáng yêu.

Nam Khê đưa tay từng chút một sờ lên cánh tay hắn, tự tay thử cảm giác. Thật sự rất tốt, khiến người ta cảm thấy an toàn vô cùng.

Du Lương mong nàng thích, bị nàng sờ lại cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, qua đi qua lại cuối cùng vẫn không nhịn được mà tự tay nắm lấy bàn tay kia kéo xuống.

"Quá ngứa rồi."

"Ồ, vậy không sờ nữa."

Nam Khê rút tay về, vui vẻ đi ra khỏi căn phòng nhỏ. Du Lương nhìn chằm chằm cửa ra vào hồi lâu nàng cũng không vào lại, đành phải tiếp tục chăm chỉ làm việc.

Kể từ khi chuyện của hắn và Nam Khê đã công khai, bình thường khi hắn về ăn cơm, mẹ và Nam Trạch đều ngầm để lại cho họ một chút thời gian ở riêng với nhau, ví dụ như cùng nhau nấu cơm, cùng nhau rửa bát, hoặc cùng nhau đảo cao lương.

Nhiều nhất là một khắc đồng hồ, cũng không thể quá đáng.

Nam Khê tự mình không để tâm, nhưng Lư thị canh chừng rất nghiêm. Sợ ở riêng lâu con trai sẽ không kiềm chế được mà xúc động.

Du Lương ban ngày phần lớn thời gian phải làm việc trên núi, ban đêm cũng phải canh gác trên núi, thời gian hai người ở cùng nhau thật sự không nhiều, nên chia tay cũng đặc biệt không nỡ.

Rõ ràng trước đây khi chưa nói rõ đều cảm thấy còn tốt, bây giờ không biết tại sao vừa đến cửa đã cảm thấy chân nặng trĩu, rất khó bước ra ngoài.

Giữa trưa, Nam Khê cũng không muốn nhìn hắn cứ đứng ngoài cửa phơi nắng nên đành lấy nón cỏ đội lên nói muốn lên núi tưới nước.

Như vậy hai người cũng có thể cùng đi một đoạn đường.

Tuy là một trước một sau.

Du Lương mãn nguyện đi phía sau, chưa đi được bao xa phía trước đột nhiên dừng lại. Theo ánh mắt nàng nhìn qua, bên kia có mấy cây tử vi đang nở hoa, một mảng đỏ thắm rất đẹp mắt.

Nàng thích hoa sao?

Ghi nhớ điều này, đợi khi nhà cửa được xây dựng lại có thể trồng một ít mẫu đơn và tử đằng leo tường bên ngoài, đến lúc đó hoa nở sẽ đẹp hơn cả hoa tử vi này.

Du Lương vừa nghĩ đến chuyện xây nhà cưới vợ liền hưng phấn vô cùng, làm việc càng thêm hăng hái. Ban đêm canh gác thường xuyên thức đến tận sáng để đan lát.

Hai tháng trôi qua kiếm được không ít tiền, người cũng gầy đi một chút, không biết có phải do lao lực quá độ không, mấy ngày nay còn hơi sốt đau đầu.

Lư thị bắt buộc hắn nghỉ ngơi một ngày, chỉ để lại công việc canh gác ban đêm. Lúc này đang nằm trên giường của Nam Trạch đợi uống thuốc.

Nam Khê bưng thuốc vào phòng với vẻ mặt không vui, Du Lương hơi ngượng ngùng, ngồi dậy cũng không dám nói gì.

Hina

"Uống thuốc!"

Du Lương đón lấy bát uống một hơi cạn sạch, vừa định nói gì thì thấy người trong lòng xoay người định đi, vội vàng kéo lại nàng.

"Ta sai rồi!"

Nam Khê cuối cùng vẫn thương hắn, nghe câu này lại quay lại.

"Đã nói với chàng bao nhiêu lần rồi, ban đêm đừng thức khuya làm việc, chàng cứ không nghe. Bây giờ còn chưa cưới đã không nghe lời, sau này còn ra thể thống gì nữa."

Du Lương vội vàng nhận lỗi.

"Ta muốn nhanh chóng dành dụm đủ tiền, có hơi vội vàng. Sau này hứa sẽ không như vậy nữa..."

Vì sao lại vội vàng dành dụm tiền, chẳng phải vì muốn sớm thành thân sao. Trong lòng Nam Khê hiểu rõ, nhưng vẫn tức giận.

"Thân thể quan trọng hay tiền quan trọng? Bị bệnh chẳng phải vẫn phải tốn tiền sao."

"Được, ta biết rồi, sau này hứa sẽ không như vậy nữa."

Nghe giọng nói của hắn cũng toát ra vẻ bệnh tật, Nam Khê mềm lòng không nói nữa, lại đi rót nước nóng cho hắn uống.

Người bệnh dường như sẽ đặc biệt yếu đuối hơn, nếu là bình thường Nam Khê muốn đi, Du Lương dù không nỡ cũng sẽ không nói gì. Hôm nay hắn phóng túng một lần, nắm tay Nam Khê không chịu buông.

"Nàng ở lại bên ta một lúc được không?"

Một nam nhân bình thường khỏe mạnh như rồng như hổ, bây giờ mặt đỏ bừng vì sốt nằm uể oải trên giường, bộ dáng đáng thương thật sự khiến người ta không thể từ chối.

Nam Khê ừ một tiếng, ngồi xuống bên cạnh hắn.

"Chàng nằm một lát, ngủ một giấc đổ mồ hôi ra."

"Được... Nàng đừng đi."

"Không đi đâu."

Nam Khê vắt khăn đắp lên trán hắn, thấy trên mặt hắn có chỗ dính bụi liền lấy khăn tay của mình thấm nước lau đi cho hắn.

Chiếc khăn mát lạnh dán lên mặt rất thoải mái, Du Lương mơ màng nhắm mắt nắm tay nàng đặt lên môi hôn một cái.

Hơi thở nóng hổi như thiêu đốt trái tim nàng.

Nam Khê hơi cay mắt, ngồi một lúc lâu mới bình tĩnh lại. Nhìn hắn cố gắng kiếm tiền như vậy nàng đương nhiên đau lòng và xót xa, nhưng tiền nhà mình nàng biết Du Lương sẽ không chịu mượn.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 98


Dù là sính lễ hay nhà cửa, nam nhân này đều muốn tự tay mình kiếm.

Ngồi yên lặng một khắc đồng hồ sau, thấy hắn đã ngủ say. Nam Khê thay khăn cho hắn, nhìn đôi môi khô nứt của hắn đột nhiên sinh lòng thương xót, cúi xuống nhẹ nhàng chạm một cái.

Rồi chạy ra ngoài như làm chuyện trộm cắp.

Chuyện này không ai biết, nàng cũng không nói với Du Lương. Đợi đến khi hắn khỏe lại Nam Khê mới có tâm trạng đi hẹn với tỷ muội tốt.

Ngày cưới của Xuân Nha càng lúc càng gần, nàng ấy hiếm khi có thời gian ra ngoài hẹn với Nam Khê đi mua sắm.

Hai người dạo quanh huyện thành một canh giờ, mua một ít phấn son vải vóc và đồ lặt vặt, lúc về mệt mỏi bèn ghé nhà Xuân Nha ngồi một lát, định uống chút nước rồi về nhà.

Xuân Nha cất đồ xong lập tức hào hứng áp sát mặt Nam Khê chọc nàng.

"Vừa rồi cô mua cái đó là dây buộc tóc phải không, ta nhìn kỹ rồi, đó là của nam nhân dùng. Mau khai thật đi!"

Nam Khê cũng không định giấu nàng ấy, bèn kể chuyện của mình và Du Lương. Xuân Nha kinh ngạc đến mức miệng há hốc, nhưng nghĩ lại thấy cũng đúng thôi.

Dù sao Nam Khê bây giờ trở nên xinh đẹp như vậy, Đại Lương ca ngày ngày nhìn thấy đương nhiên sẽ động lòng, vừa hay Nam Khê lại thích người vạm vỡ như Đại Lương ca, hai người có tình ý với nhau cũng bình thường.

"Vậy hai người đã qua lại như thế này chưa?"

Xuân Nha đưa ngón trỏ chỉ chỉ, nàng tò mò vô cùng.

Nam Khê lúc đầu còn chưa hiểu, thấy Xuân Nha chỉ vào môi mới phản ứng lại. Nghĩ đến việc mình làm ngày Du Lương bị bệnh, nàng hơi ngượng ngùng gật gật đầu.

Ở trong làng này nàng không có bạn bè thân thiết nào hơn, cũng chỉ có Xuân Nha có thể nói chuyện.

"Vậy có thò lưỡi không?"

"Phụt!!"

Nam Khê bị một ngụm nước sặc, ho đến mức tai đỏ bừng.

Xuân Nha vừa nhìn đã hiểu rõ, lập tức hớn hở ghé lại thì thầm với tỷ muội tốt.

Hai khắc sau, Nam Khê bước ra cửa, không chỉ tai đỏ ửng mà mặt cũng đỏ bừng đáng sợ.

Tỷ muội tốt này thật dám nói.

Vẫn tưởng mình đã đủ táo bạo, nào ngờ Xuân Nha còn dữ dội hơn, những lời nàng ấy nói Nam Khê nghĩ cũng không dám nghĩ, lòng bồn chồn ngồi không yên, vội vàng tẩu thoát.

Về nhà uống một bát nước giếng lớn mới hoàn hồn.

"Tiểu Trạch, Lư thẩm thẩm đâu rồi?"

"Lư thẩm thẩm bị Dư thẩm thẩm kéo đi làm bánh mừng rồi, nghe nói nhà Dư thẩm thẩm sắp có chuyện vui. Trưa nay Lư thẩm thẩm không về ăn cơm, bảo chúng ta đừng nấu phần của thẩm ấy."

"Được."

Hina

Nam Khê chỉ nhớ mang máng dáng vẻ Dư thẩm, người không quen nàng cũng chẳng hỏi nhiều.

Lúc này mặt trời đã lên cao, chỉ nửa canh giờ nữa tên kia trên núi sẽ về ăn cơm, phải nấu nướng ngay thôi.

Hiện giờ trên đảo nóng dữ dội, giữa trưa cũng chẳng có khẩu vị gì, thường chỉ nấu cháo, nấu xong còn phải để nguội mới ăn được.

Nam Khê không để đệ đệ nhóm lửa, một mình nàng vào bếp nấu nướng. Giờ đây tay nghề nàng cũng khá, một nồi cháo loãng hai món nhỏ thêm một đĩa dưa chua, bữa ăn nhà cũng khá phong phú. Ngoài ra nàng còn luộc một quả trứng, chuẩn bị cho Du Lương mang theo, sợ hắn không đủ no.

Trên núi toàn là việc nặng nhọc.

"A tỷ, ngoài kia có người cứ đi đi lại lại..."

"Hả? Người trong thôn sao?"

Nam Khê vừa lau tay vào tạp dề vừa ra ngoài xem xét, trước cửa nhà không có ai, nhưng đi ra xa một chút trên đường quả thật có một người. Xám xịt nhìn là biết người làm việc ở bến thuyền.

Hắn ta thấy Nam Khê ra ngoài, do dự một chút rồi nhanh chóng bước về phía nàng.

"Nam cô nương, ta tên là Hứa Đại Chí, làm việc ở bến thuyền bên kia."

"Ta nhớ huynh, huynh đã từng mua rượu ở chỗ ta."

Nam Khê vốn có trí nhớ tốt, người này ít nhất đã mua rượu ở quầy của nàng hai ba lần, vậy là muốn đến nhà mua rượu uống?

"Ta..."

Hứa Đại Chí có lẽ không quen nói chuyện với cô nương, mắt cũng không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào nàng mấy cái.

"Ta muốn hỏi Nam cô nương, rượu nhà cô có thể bán số lượng lớn không?"

"Bán số lượng lớn..."

Nam Khê đại khái hiểu người này đến làm gì rồi.

"Vu đại ca muốn mua số lượng lớn rượu từ chỗ ta rồi đem bán lại nơi khác?"

"Đúng vậy!"

Hứa Đại Chí có chút hưng phấn, hắn ta đã do dự nửa tháng, hôm nay mới lấy hết can đảm đến đây. Hương vị rượu của Nam gia thật sự không tệ, giá rẻ hơn trong huyện, mà lại ngon hơn rượu trong huyện. Hắn ta mua nhiều về để nhà bán, mười bốn mười lăm cũng bán được.

Một cân lời hai ba văn, mười cân hai mươi cân thì lời nhiều rồi. Đến lúc đó mình làm việc ở bến thuyền, vợ và mẹ già bán rượu, nhà có thêm khoản thu nhập tốt.

"Nam cô nương, có thể bán không?"

"Đương nhiên là bán được, rượu làm ra là để bán mà. Vu đại ca có thể mua bao nhiêu cân?"

Hứa Đại Chí lúc này dứt khoát, không do dự nói muốn mua năm mươi cân. Hắn ta đã nghĩ kỹ rồi, dù sao rượu này càng để càng thơm ngon cũng không sợ hỏng, một lần mua nhiều một chút. Bình thường thấy Nam cô nương đẩy mười cân hai mươi cân ở bến thuyền bán rất chạy, mình còn ở gần huyện, một khi gặp phiên chợ lớn đường cái đầy người, còn đông hơn bến thuyền này.
 
Xuyên Về Cổ Đại Nấu Rượu Làm Giàu
Chương 99


Năm mươi cân hắn ta nghĩ chắc chắn bán được.

"Nhưng hôm nay ta không mang theo nhiều tiền như vậy, phải ngày mai mới đến được."

"Không sao, ngày mai cũng được. Nhưng khi đến huynh phải tự chuẩn bị một cái vại đựng năm mươi cân rượu, nếu không mua từ chỗ ta sẽ khá đắt, dù sao ta vất vả lắm mới mang về từ huyện được."

Một cái vại rượu mười mấy hai mươi văn, dù sao nàng cũng không muốn tặng.

Hứa Đại Chí liên tục đồng ý, lúc này mới quay đầu bỏ đi. Nam Khê vừa quay đầu lại đột nhiên phát hiện Du Lương không biết từ lúc nào đã về đứng sau lưng nàng không xa.

"Dọa c.h.ế.t ta, về cũng không lên tiếng đứng đó làm gì?"

"Xem nàng nói chuyện làm ăn với người ta, khá thú vị."

Du Lương biết Nam Khê muốn làm lớn việc buôn bán rượu này, trong lòng cảm thán mình đuổi không kịp vợ lại tự hào vợ này là của nhà mình.

"Đi thôi, đi ăn cơm, ta đói bụng lắm rồi."

"Ai bảo sáng nay không ăn quả trứng đó."

Nam Khê trừng mắt nhìn hắn, bước qua hắn đi vào sân trước.

Miệng tuy hung dữ nhưng trong lòng vẫn không nỡ, vừa vào sân liền đi vào bếp bưng đồ ăn ra. Du Lương ở bên cạnh lấy bát đũa, ngoan ngoãn lắm.

Hôm nay bữa cơm chỉ có ba người, Nam Trạch vừa ăn vừa lén kéo tay áo Du Lương bên cạnh. Du Lương như kẻ ngốc chẳng hiểu gì, không rõ hắn đang diễn trò gì.

Hai người liếc mắt đưa tình mấy lần bị Nam Khê bắt gặp, bị mắng một trận mới thôi. Ăn xong cơm hai người đi rửa bát, Du Lương mới tìm được cơ hội nói chuyện riêng với Nam Trạch.

"Vừa rồi cứ kéo ta làm gì thế?"

Nam Trạch bí hiểm hỏi: "Huynh có biết ngày mai là ngày gì không?"

Du Lương lắc đầu, nhưng rất nhanh đã hiểu ra.

"Sinh nhật của đệ hay sinh nhật của tỷ tỷ đệ?"

"Sinh nhật mười sáu tuổi của tỷ tỷ đệ. Huynh phải nhớ tặng quà cho tỷ ấy vui lòng đấy, biết chưa?"

Du Lương: "..."

Cần gì phải nói, đương nhiên hắn sẽ tặng rồi.

Chỉ là thật không ngờ ngày mai đã là sinh nhật mười sáu tuổi của tiểu nha đầu, nhất thời hắn thật chẳng biết nên tặng gì.

Du Lương cảm ơn tiểu quân sư xong, cứ mãi suy nghĩ nên tặng gì. Kết quả chưa nghĩ ra được, bản thân đã nhận được một món quà trước.

"Này, hôm nay đi dạo phố với Xuân Nha thấy tiện thể mua luôn."

Trong tay Nam Khê cầm một dải lụa màu xanh sẫm, rất phổ biến cũng rất bình thường, một dải chỉ khoảng ba bốn văn tiền. Nhưng trong lòng Du Lương rất vui, cất vào lòng như báu vật, định đợi chiều tối tắm gội xong sẽ dùng.

"Tiểu Khê, ta rất thích!"

Ngày mai hắn cũng phải tặng một món quà sinh nhật tốt hơn cho nàng!

Hina

Qua sự "thông báo" của Nam Trạch, trong bốn người có ba người đều biết ngày mai là sinh nhật mười sáu tuổi của Nam Khê, chỉ có Nam Khê không biết.

Bởi vì nàng vốn chẳng để ý nguyên thân sinh năm tháng nào, chỉ nhớ đệ đệ nói nàng mười lăm tuổi thì ghi nhớ mười lăm tuổi, những giấy tờ hộ tịch nàng chưa từng xem qua lần nào. Vì vậy sáng hôm sau khi ăn mì trường thọ, cả người đều ngẩn ngơ.

Lư thị dậy rất sớm nhào bột làm mì, bây giờ nấu vừa vặn tốt. Nam Khê ngửi thấy trong lòng cảm thấy chua xót.

Phải rồi, từ nay về sau nàng sẽ qua sinh nhật vào tháng Bảy.

"Khê nha đầu lại lớn thêm một tuổi, A Trạch nhà ta cũng sắp hồi phục rồi, cuộc sống này thật là ngày càng tốt đẹp."

Lư thị cười híp mắt, thúc giục cả nhà ăn mì.

Nam Khê thu lại chút buồn bã đó, vui vẻ ăn hết bát mì. Ăn xong liền có quà nhận.

Đệ đệ tặng nàng một vỏ sò đẹp đẽ mình đã cất giữ rất lâu, Lư thẩm tặng nàng một đôi giày vải.

Giày cỏ tuy mát mẻ nhưng xa không bằng giày vải thoải mái, hơn nữa đôi giày này rất thoáng khí, trời nóng mang vào cũng không khó chịu. Quan trọng nhất là, nó đẹp hơn giày cỏ không biết bao nhiêu lần.

Nam Khê thích không tả xiết, lập tức mang vào đi tới đi lui.

Mang giày đẹp đủ rồi nàng lại nhìn về phía Du Lương, muốn xem hắn sẽ tặng món quà gì. Kết quả tên này chỉ nói một câu chiều đưa rồi đi làm việc luôn.

Khiến nàng đau lòng khó chịu.

May mà hôm nay chuẩn bị mở rượu, có nhiều việc phải bận rộn, nàng rất nhanh đã quên chuyện đó.

"A tỷ, hôm nay là mở rượu cam phải không? Đệ nhớ rượu cam đã làm rất lâu rồi."

Nam Khê lắc đầu, rượu cam nàng còn phải để thêm một thời gian, ít nhất phải năm sáu tháng mới có thể mở.

Hôm nay nàng định mở rượu xoài.

Chuẩn bị xong vải lọc đã rửa sạch, nàng cầm búa nhỏ nhẹ nhàng gõ xuống lớp đất sét đã khô trên vại rượu xoài, rồi mới mở nắp vại ra.

Một mùi thơm nồng nàn của xoài tỏa ra trong căn phòng nhỏ, say nồng còn mang theo chút mùi đặc trưng của rượu.

"Thơm quá... A tỷ, đệ có thể uống một ngụm không?"

Nam Khê suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý. Chỉ là rượu trái cây thôi, trẻ con có thể uống một chút ít.
 
Back
Top Dưới