Ngôn Tình Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại

Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 520


Lạc Trạch áp tải một thuyền tôm vỏ đỏ, thuyền khá nặng nên di chuyển thật chậm, vốn dĩ đoạn đường này chỉ cần hơn nửa canh giờ là tới, vậy mà bọn họ phải dùng hơn một canh giờ.

Sau khi đến bến tàu hắn trực tiếp dùng tiền mướn người dỡ hàng, sau đó lại thuê xe, nhiều hàng hoá như vậy, hắn đâu có ngốc mà tự một mình dọn cả đống trở về?

Chờ tới khi hắn mang theo hai xe tôm vỏ đỏ lớn trở lại tửu lầu, mặt trời đã dần xuống núi.

“Thúy Nhi, mau mở cửa!”

Hắn vừa gọi một tiếng, trong sân đã có người đi ra mở cửa.

Yến Túc nhìn mấy sọt lớn trên xe, hai mắt đều sáng. Tuy không biết Lạc Trạch mang về là thứ gì, nhưng sư phụ đã nói, đó chính là bảo bối có thể giúp tửu lầu bọn họ vượt qua cửa ải khó khăn này.

“A Thất, Nhị Sinh mau tới đây hỗ trợ chuyển hàng hoá!”

Mấy người bọn họ hăng hái cực kỳ, lập tức đi ra hỗ trợ chuyển hàng hoá vào trong sân.

Lê Tường lật tấm ván gỗ đang lấp kín sọt tre, nhìn đống tôm vỏ đỏ rậm rạp chi chít vẫn rất có tinh thần ở bên trong, cảm thấy rất vui mừng.

“A Túc, ngươi dọn tất cả chậu gỗ lớn trong kho hàng ra đây.”

Nhiều tôm vỏ đỏ như vậy, phải ngâm cẩn thận mới trôi hết bùn đất trên người chúng nó.

Thời tiết hiện giờ vẫn chưa nóng, nếu liên tục cho chỗ tôm vỏ đỏ này ngâm nước, bình thường chúng có thể sống được ba đến năm ngày, cho nên chỉ cần trong trấn, trong thôn có hàng, tửu lầu nhà mình sẽ không cần lo lắng những tháng ngày bó chân buộc tay ấy.

Cục đá to trong lòng Lê Tường đã rơi xuống một nửa, nàng hứng thú bừng bừng cùng mấy người Yến Túc múc nước bỏ đống tôm vỏ đỏ vào trong chậu nuôi dưỡng.

“Sư phụ, mấy thứ này thật sự có thể ăn sao? Ta nhìn chúng nó mà nổi hết da gà.”

Đào Tử cầm lòng không đặng chà xát cánh tay, những con này rậm rạp chi chít, còn kẹp nhau loạn xạ rồi đi tới đi lui, thoạt nhìn quá khiến người khác buồn nôn.

“Đây chính là thứ tốt, chờ ngày mai ta sẽ dạy các ngươi dùng nó làm món ăn, bảo đảm sẽ ngon tới mức các ngươi muốn nuốt đầu lưỡi của chính mình.”

Ở chung với nhau khoảng thời gian khá dài rồi, Lê Tường đã quá am hiểu tính nết của nha đầu Đào Tử này, nàng ấy căn bản không có chút sức chống cự nào với món thịt.

Thịt heo đã vậy, càng đừng nói tới chất thịt của tôm vỏ đỏ kia, vừa dai vừa tươi ngon, có rất ít người không thích chúng nó.

“Đào Tử, lấy bình muối tới đây, mỗi cái chậu cho hai muỗng.”

Đào Tử nghe lời chạy vào phòng bếp ôm bình chạy ra.

“Sư phụ, vì sao cần phải thêm muối?”

Lê Tường cũng không biết nên giải thích cho nàng ấy như thế nào, chỉ có thể nói qua loa: “Bỏ thêm thứ này, có thể khiến tôm hùm đất mau chóng thải sạch bùn đất trong cơ thể chúng nó ra ngoài.”

“Tôm hùm đất?”

“……”

Tại nàng nói nhanh quá, ở bên này người ta gọi nó là tôm vỏ đỏ.

“A, vừa rồi ta nghĩ được một cái tên, dễ nghe hơn tôm vỏ đỏ. Được rồi, vào phòng bếp làm cơm chiều đi, những thứ này cần ngâm lâu một chút, ngày mai mới có thể ăn được.”

Lê Tường đậy cái nắp lên, lại đè thêm một cục đá, đề phòng lũ tôm vỏ đỏ bò ra khỏi chậu.

“A Túc, hôm nay ngươi trở về sớm chút đi, thuận tiện đến Chu Gia Mộc Hành bên kia đặt cho tửu lầu chúng ta một đống chậu gỗ lớn, những con tôm vỏ đỏ này chiếm hết chậu rồi, không đủ chậu để chúng ta ngâm hạt đậu. Mặt khác kêu hắn làm thật nhanh giúp ta mấy cái bàn chải gỗ, ta đã vẽ hình thức đại khái lên thẻ tre rồi, sư phụ Chu nhìn một cái là hiểu.”

“Được rồi sư phụ.”

Yến Túc không ăn cơm chiều, hắn cầm tiền là đi ngay.

Bởi vì Minh Tâm của miếu Huyền Nữ đang ở tửu lầu, cho nên cơm chiều mọi người sẽ làm đồ chay là chủ yếu, Quan Thúy Nhi cũng nhường cho Minh Tâm phòng của mình rồi chuyển vào phòng biểu muội.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 521


Buổi tối lại đến thời gian tính toán sổ sách một ngày, trong phòng Lê Tường xảy ra tình trạng một cái bàn, hai ngọn đèn, một người làm giày, còn một người chép sổ sách.

Hôm nay cần phải chép nhiều hơn ngày thường tới hai ba lần, bởi vì khách hàng mua thức ăn chay quá nhiều, bọn họ vì trúng thưởng mà nhiều người còn nguyện ý đóng gói mang về.

Nhìn tổng lượng hàng bán được thì nhiều lắm, nhưng tiền lời thực tế lại ít hơn bình thường rất nhiều, thậm chí còn thâm hụt nữa.

Nghĩ cũng buồn cười, nàng đã tính đi tính lại vài lần rồi, kết quả đều là hôm nay tửu lầu bọn họ lỗ mất năm đồng bối.

Có con số này cũng do nàng đã tính số sợi dây thừng mua ở miếu Huyền Nữ, lại cộng thêm tổng số tiền trong năm thẻ bài bằng gỗ kia.

Có kết quả này nàng đã rất vừa lòng rồi.

Kể cả khi bán hàng không có lời nhưng tình hình lại không có bết bát như nàng đã từng tưởng tượng.

Chờ ngày mai lại làm thêm một ngày nữa, sau đó bắt đầu long trọng đẩy ra món tôm vỏ đỏ. Lại thêm cá tôm phụ thân vừa thu mua được, tửu lầu nhà nàng tuyệt đối có thể vượt qua.

Cũng không biết Đông Hoa và Thực Vi Thiên kia mua những nguyên liệu thịt cá đó, có thể chịu được mấy ngày.

“Biểu muội, ngươi nghĩ cái gì vậy? Hôm nay thâm hụt rất nhiều sao?”

“Không có đâu, nói ra chỉ sợ biểu tỷ ngươi không tin. Hôm nay tửu lầu chúng ta tổng cộng thâm hụt năm đồng bối.”

Quan Thúy Nhi: “……”

Đúng là khiến người ta không tin nổi.

Phải biết rằng, hôm nay tửu lầu bọn họ đã giảm nửa giá thức ăn chay, còn mua ba tặng một đó, ưu đãi lớn như vậy mà chỉ thâm hụt có năm đồng bối thôi ư??

“Biểu muội, chẳng lẽ ngươi vừa nói đùa?”

“Đâu có, ngươi thấy ta còn tâm tình đùa giỡn ư?”

Lê Tường cười rồi bỏ cuốn thẻ tre vào trong rương, lại cầm một tấm ván gỗ cực kỳ lớn ra.

Kích thước của tấm ván gỗ này tương đương với tấm ván gỗ viết nội dung hoạt động đại hạ giá ngày hôm nay, kích thước này rất thích hợp để viết hoạt động, viết quảng cáo.

“Tiểu…… Tôm?”

Quan Thúy Nhi chỉ nhận ra hai chữ này.

“Ừ, chính là tôm vỏ đỏ. Ngày mai còn một ngày hoạt động đồ chay nữa, làm xong chúng ta sẽ bắt đầu bán tôm vỏ đỏ. Món ăn mới này không chạy nửa giá nữa, nhưng sẽ ngẫu nhiên tặng thực khách hai món thức ăn chay.”

Mỗi một món lên bàn của tửu lầu nhà nàng luôn có lượng không nhỏ, lấy ví dụ hai người cùng ăn đi, vậy chỉ cần gọi ba món là đủ rồi.

Cũng không loại trừ trường hợp có những thực khách khẩu vị ăn uống lớn, hoặc vẫn muốn gọi thêm một, hai đ ĩa đồ ăn có thịt, nhưng trường hợp này sẽ không quá nhiều.

Tóm lại, chỉ cần biết có hoạt động món chay này, lượng thịt cung cấp hàng ngày sẽ giảm bớt thật lớn, vậy mục đích của nàng cũng đạt được rồi.

“Biểu tỷ, ngày mai các ngươi chăm chỉ học nấu món tôm hùm đất với ta, ngày kia sẽ đẩy món mới ra, ngày đầu tiên bao giờ cũng chiến đấu ác liệt nhất, chắc chắn một mình ta không đủ được.”

Quan Thúy Nhi vừa nghe, cây kim trong tay run run một cái đ.â.m phải tay rồi.

Mỗi khi nàng ấy biết người thân gặp khó khăn mà không cách nào ra tay giúp đỡ được, mỗi khi nàng ấy cảm nhận rõ ràng sự vô dụng của chính mình, biểu muội vẫn luôn như thế, biểu muội sẽ biểu lộ ra mình cần tới nàng ấy biết bao nhiêu, sẽ khiến nàng ấy trở nên tin tưởng hơn, không còn đắm chìm trong phiền muộn nữa.

Lần này cũng vậy, trong lòng nàng ấy cân nhắc hồi lâu, nhưng lúc muốn nói gì đó lại không biết nên mở miệng như thế nào.

Biểu muội dạy đồ đệ là bọn Đào Tử cùng Yến Túc nấu món ăn là chuyện hiển nhiên, nhưng nàng ấy thì sao?

Một không bái sư hai không giao tiền, vậy mà được học biết bao nhiêu thứ từ biểu muội, đã vậy biểu muội còn trả tiền công hậu hĩnh cho nàng ấy nữa. Nói thật, trong lòng Quan Thuý Nhi đã áy náy từ rất lâu rồi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 522


Trước kia nàng ấy không nói ra, bởi vì nàng ấy cần phải kiếm tiền chữa trị cho nương nhà mình, nhưng bây giờ vết thương của nương đã sắp khỏi, phụ thân và A Trạch cũng có tiền công.

Nàng ấy có nên nói thẳng với biểu muội, mình không cần tiền công nữa, làm vậy có được hay không?

Phỏng chừng đến lúc đó biểu muội sẽ nói nàng ấy quá khách khí rồi, nếu nàng ấy nói không khéo léo, có khi còn khiến biểu muội giận dữ.

Gần đây đã có quá nhiều chuyện khiến biểu muội phải lo lắng rồi, thôi, muốn nói gì cứ để tửu lầu vượt qua cơn phong ba này rồi tính tiếp.

Nghĩ vậy, Quan Thúy Nhi lại nuốt những lời đang muốn nói về, chờ biểu muội viết xong nàng ấy cũng đặt giày đã khâu hoàn chỉnh lên bàn và chui lên giường.

Ngày hôm sau tửu lầu nhà nàng vẫn bán món chay giảm nửa giá như trước, cả hoạt động trúng thưởng ngẫu nhiên nữa, vậy nên khách nhân chỉ có nhiều chứ không hề có xu hướng giảm.

Ở phụ cận, có người vẫn nhìn chằm chằm vào tình huống bên này rồi lập tức trở về bẩm báo, da đầu chưởng quầy Hà đều muốn tê dại.

Gần đây, trong nội trạch nhà chủ nhân không ngừng náo loạn, tâm trạng của chủ nhân vốn đã cực kỳ kém, lúc này ai dám đi lên nói chuyện, chẳng khác nào muốn bị ăn mắng.

Dù sao chủ nhân cũng từng nói, cứ chờ thêm hai ngày, kiểu gì Lê Ký kia cũng sẽ không kiên trì nổi đâu, cuối cùng chưởng quầy Hà quyết định cứ chờ tin tức bên kia xem thế nào đã, báo cáo muộn chút cũng không sao.

Chưởng quầy Hà đè tin vừa nhận được xuống, không lập tức báo lên cho chủ nhân nhà hắn.

Lê Tường cũng mặc kệ những người bọn họ nghĩ như thế nào, nàng chỉ có một suy nghĩ là an an ổn ổn kinh doanh tửu lầu nhà mình thôi.

Hai ngày nay, nhân thủ nhà nàng không đủ dùng, cũng may cửa hàng thịt hầm đang đóng cửa, có tiểu cữu cữu và Lạc Trạch chuyển qua đây giúp đỡ.

Ba người bọn họ qua qua lại lại lo chuyện bên ngoài, cũng khiến nàng bớt lo hơn rất nhiều, không cần phải quan tâm tới chuyện tôm hùm đất và cá bên kia nữa.

Lúc chạng vạng tôm hùm đất lại vào tửu lầu thêm một đám.

Hiện giờ khoảng sân phía trước hậu viện chỉ còn chừa lại một con đường nhỏ để di chuyển, tất cả những cái bàn khác đều được dọn đi hết, chỉ còn toàn chậu gỗ là chậu gỗ thôi.

Một bên là tôm hùm đất đã ngâm một ngày, một bên là tôm hùm đất vừa ngâm.

Lê Tường vừa giao ra giải thưởng cuối cùng xong, nàng lập tức trở về cầm rổ gắp một mớ lớn tôm hùm đất ra ngoài.

“Sư phụ, tại sao ngươi rửa tôm mà cần tới nhiều dụng cụ như vậy?”

Đào Tử không hiểu liền hỏi.

Vẫn như bình thường khi làm tôm cần có rổ và kéo, thế nhưng tại sao còn có thêm thứ gọi là bàn chải và thùng rác kia?

“A Thất, Nhị Sinh hai người các ngươi lại đây, cùng ta học cách rửa sạch tôm hùm đất.”

Lê Tường vừa gọi một tiếng, Trúc Thất và Nhị Sinh lập tức đi lên đằng trước. Kể cả khi bọn họ không hiểu tại sao rửa con tôm cũng phải học, nhưng bọn họ lại tỏ ra cực kỳ nghe lời, chăm chú lắng nghe.

“Các ngươi có dám bắt con này không?”

“Có gì mà không dám chứ? Trước kia chúng ta thường trèo đèo lội suối, đã bắt thật nhiều những thứ kỳ kỳ quái quái kiểu này rồi.”

Trúc Thất duỗi tay đã nhẹ nhàng cầm lên một con tôm hùm đất, con tôm hùm đất kia tung tăng nhảy nhót duỗi cái kìm muốn cặp hắn, lại bị hắn cùng một bàn tay ấn cho không thể động đậy được.

Lê Tường vừa lòng gật gật đầu.

Vì sao nàng lại chọn hai người bọn họ lên làm chuyện này? Bởi vì lá gan của hai người bọn họ đủ lớn.

Từ hôm qua khi tôm hùm đất về tửu lầu, cơ hồ không có ai dám đi chạm vào bọn chúng.

Nữ hài tử không nói, bọn họ sợ những con vật nhìn hung ác thế này, đây là tâm tính của nữ hài tử, có thể châm chước được, nhưng mấy tiểu nhị khác cũng sợ, khiến nàng không biết nên nói cái gì mới tốt.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 523


Cũng may hai người Trúc Thất và Nhị Sinh lá gan đủ lớn mà hai người cũng đủ dùng.

“Đây, một người cầm cái bàn chải, làm giống ta này, một bàn tay bắt lấy tôm hùm đất, cần phải quét xung quanh người nó thật sạch sẽ.”

Lê Tường bắt lấy tôm hùm đất làm mẫu cho bọn họ, hai người này rất hiếu học, hai người Trúc Thất chỉ cần xem một lần đã học được.

“Bây giờ lấy kéo, cắt sạch những cái chân nhỏ không có thịt của chúng nó. Sau đó làm như ta này, nghiêng đầu nó qua một bên rồi nhẹ nhàng cắt xuống, đừng dùng sức, nếu cắt quá mạnh sẽ làm rách túi cát trong nội tạng của nó. Rồi trực tiếp dùng kéo kẹp lấy túi cát kia, lôi ra bên ngoài, rồi lật lại xả một lần là được.”

Nàng ném phần đầu đã cắt của con tôm hùm đất vào thùng rác, rồi dạy Trúc Thất và Nhị Sinh cách rửa ruột của tôm hùm đất.

Sau khi lăn lộn chừng bảy, tám con, cuối cùng hai người bọn họ đã học xong.

“Được rồi, việc cọ rửa tôm hùm đất sẽ giao cho các ngươi, nếu thời gian không đủ, cứ cắt trên lưng trước rồi mang một rổ qua bên này.”

Lê Tường buông cây kéo trong tay xuống, bưng nửa rổ tôm hùm đất đã rửa sạch sẽ vào phòng bếp.

“Hạnh Tử, ta bảo ngươi băm tỏi đã băm được bao nhiêu rồi?”

“Được một chén lớn rồi!”

Hạnh Tử nhanh nhẹn mang chén lớn đựng đầy tỏi băm đặt lên bệ bếp.

“Cứ qua bên này xem trước đi, xem xong lại qua băm tỏi.”

Lê Tường nhờ nương giúp nàng nhóm lửa, chờ dầu trong nồi đủ nhiệt độ, nàng đổ chừng nửa chén tỏi băm kia vào bên trong, lại bỏ thêm ba muỗng dầu hào lớn và một chút đường vào xào thơm lên.

Không được dùng lửa quá lớn, chỉ dùng lửa vừa phải thôi, tỏi băm nho nhỏ mới không bị cháy sém, mới toả hương thơm ngào ngạt.

Nàng vừa xào được vài cái, cả bầu không khí trong bếp đã thơm nức mùi dầu hào và tỏi phi.

Xào đến độ nhất định, nàng bỏ tôm hùm đất vào cùng đảo đều lên.

Tôm hùm đất đang có màu đỏ sậm, gặp dầu nóng, một chút đã biến thành màu đỏ tươi, trông rất đẹp mắt.

“Xào cùng tỏi băm nhuyễn, tôm hùm đất sẽ có hương vị của tỏi băm nhuyễn, cho nên không cần thêm quá nhiều những loại gia vị khác. Thêm chút nước tương hành buộc và lá thơm, muối cũng bỏ ít một chút, trong tương tỏi băm nhuyễn kia có thể bỏ thêm chút dầu hào cho dậy mùi.”

Lê Tường vừa hướng dẫn vừa bỏ luôn những loại gia vị cần thiết vào trong nồi, cuối cùng nàng còn đổ thêm chút rượu gia vị vào.

“Oa! Sư phụ thơm quá!”

“Đồ ngốc, là trong nồi thơm quá.”

Hai tỷ muội Đào Tử nhìn tôm hùm đất có màu sắc đỏ tươi trong nồi kia, cả hai đều không nhịn được lập tức nuốt nuốt nước miếng.

“Sư phụ, con này gọi là tôm hùm đất, có phải hương vị của nó cũng giống những loại tôm khác hay không?”

Lê Tường quay đầu lại liếc mắt nhìn hai tỷ muội một cái rồi bất đắc dĩ cười cười, khi nàng đổ tôm hùm đất ra khỏi nồi, mới gắp cho hai tiểu đồ đệ của mình, mỗi đứa một con nếm thử.

Đào Tử ngửi từng đợt hương tỏi thơm xộc vào mũi, cũng bất chấp tôm vừa ra khỏi nồi hãy còn nóng, nàng ấy lập tức bắt chước cách ăn những con tôm khác, lập tức cắn vào tôm hùm đất một cái.

Lê Tường cũng không kịp ngăn cản, chỉ nghe một tiếng rắc rắc thanh âm hàm răng va chạm với xác cứng của con tôm.

“……”

“Nha đầu ngốc, không thấy trên lưng con tôm hùm này có giáp xác cứng hay sao? Phải lột nó ra, ăn thịt bên trong.”

Lê Tường bất đắc dĩ cười cười, sau đó nàng bưng mâm đi ra ngoài.

Trong sân không có người ngoài, nàng cũng lười chẳng buồn đi lấy nhiều đũa như vậy, cứ trực tiếp cho bọn họ rửa tay rồi cầm tôm hùm đất ăn luôn.

Dù sao ngay đầu sân có nước, ăn xong lại rửa tay một lần nữa là ổn.

Một khay tôm hùm đất xào tỏi nhuyễn to bự, khiến đám người trong tửu lầu ăn say mê tới mức chẳng ai có tâm tình nói chuyện phiếm nữa.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 524


Một đám ăn xong còn không quên m út hai cái trên phần vỏ tôm vừa bóc ra.

Không đến mười lăm phút thời gian, trên mâm chỉ còn lại một chút xíu tỏi băm nhuyễn.

Những người này cũng ăn không ít tỏi nhuyễn!

“Quá thơm, ăn quá ngon!”

“Biểu muội, khẳng định tôm hùm đất này sẽ bán rất chạy cho mà xem!”

Mắt Quan Thúy Nhi sáng lấp lánh, nàng ấy nhìn đ ĩa tôm hùm đất bằng cái nhìn chưa đã thèm. Nàng ấy thật sự ngoài ý muốn, không thể tưởng được, loại tôm vỏ đỏ gặp được rất nhiều ở ngoài ruộng lại có hương vị thơm ngon bậc này.

Trước kia nàng ấy cũng từng được ăn món này rồi, chưa nói tới chuyện khi ăn nó sẽ dính đầy một miệng đất cát tanh hôi, khi ăn xong còn bị tiêu chảy nữa.

Lúc ấy nhà bọn họ đâu có tiền đi xem bệnh, đều phải tự mình chịu đựng vài ngày, cho nên từ lần đó trở đi, nàng ấy không bao giờ dám ăn thêm một lần nào nữa.

Không nghĩ tới, sau khi rửa thật sạch sẽ, xào chúng nó lên sẽ thơm tới mức này.

Bàn tay biểu muội thật sự có năng lực biến những thứ phế phẩm thành bảo vật.

“Nếu mọi người thích ăn, chúng ta lại xào thêm một khay to nữa.”

Lê Tường qua chỗ A Thất và Nhị Sinh lấy thêm nửa chậu tôm hùm đất vừa rửa sạch sẽ rồi mang chúng tới phòng bếp.

Ngày mai bán chủ yếu là món tôm hùm đất xào tỏi nhuyễn và tôm hùm đất tê cay, cho nên hôm nay nàng nhất định phải dạy xong mấy nàng kia cách làm hai món này.

“Vừa rồi là món tôm hùm đất vào tỏi nhuyễn, các ngươi đừng chỉ lo ăn, phải nhớ kỹ cách ta làm món ấy, chút nữa ta sẽ kiểm tra đó.”

Hai tỷ muội Đào Tử lột vỏ tôm hùm đất trên tay xong, vội vội vàng vàng ăn chúng nó rồi chuyên tâm xem sư phụ nhà mình xào tôm hùm đất.

“Làm món tôm hùm đất này, thứ cần chú ý nhất chính là không được tiết kiệm. Chẳng những không được tiết kiệm dầu, còn không được tiết kiệm phối liệu nữa.”

Lê Tường nói xong, lại đổ rất nhiều dầu vào trong nồi. Chờ tới khi dầu nóng lên, nàng trực tiếp trút tôm hùm đất vào trong nồi, nửa chiên nửa xào.

Thanh âm bùm bùm còn ồn ào hơn bất kỳ những lần xào rau nào khác. Chờ sau khi chiên chúng nó đủ tiêu chuẩn rồi, nàng lập tức vớt tôm hùm đất lên.

Lúc này trong nồi chỉ còn lại một chút dầu, Lê Tường tiếp tục ném chút gừng tỏi ớt cay vào, xào cho thơm, sau đó mới bỏ chỗ tôm hùm đất vừa vớt ra về nồi, xào chung với phối liệu kia như những món xào bình thường khác.

“Rượu gia vị cũng cần bỏ vào một chút, cả nước tương nữa, lượng một mâm, chỉ cần cho hai muỗng tương thôi.”

“Ừm ừm!”

Mấy người Đào Tử đều nhìn thật nghiêm túc, ghi nhớ cũng cực kỳ nghiêm túc.

Một nồi tôm hùm đất tê cay đã hoàn thành nhưng bọn họ lại không có suy nghĩ muốn nếm thử, chỉ nhìn chằm chằm vào cái rổ tôm hùm đất của A Thất và Nhị Sinh, muốn mang vào trong bếp thử làm xem.

Lê Tường cũng mặc kệ bọn họ, bọn họ càng học được nhanh, nàng càng bớt lo lắng. Nàng lấy khay tôm hùm đất tê cay ra ngoài, cho nương và đại tẩu nếm thử.

Tôm hùm đất có dinh dưỡng rất phong phú, cho thai phụ ăn cũng không có vấn đề.

“Tiểu muội, tôm hùm đất này có màu sắc thật đẹp, rất vui mắt, đại khái một mâm này sẽ bán với giá bao nhiêu tiền?”

“Này……”

Lúc này Lê Tường mới nhớ ra nàng cũng không biết phụ thân mình đi thu bao nhiêu tiền một cân tôm hùm đất.

“Phụ thân, ngươi gom tôm hùm đất này với giá bao nhiêu tiền một cân?”

Lê Giang đang nhai một con tôm hùm đất, miệng hắn còn bóng mỡ, lập tức nói: “Bốn đồng bối một cân, thế nhưng hôm qua ta đã thoả thuận xong với Cừu thúc ngươi rồi, về sau hắn thu cái gì, ta đều chiếu theo giá gốc, tăng thêm một đồng bối mua cho hắn. Cho nên ngày mai sẽ là năm đồng bối một cân.”

“Năm đồng bối……”

Giá cả này ra ngoài dự kiến của Lê Tường, rất thấp, không tồi không tồi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 525


Nàng đã cân thử rồi, một cân tôm hùm đất được chừng 15 con, ngày mai nàng tính toán làm một phần ăn chừng hai cân tôm hùm đất, cộng thêm phí tổn dầu muối tương dấm, tổng cộng hết chừng 30 đồng bối tiền nguyên liệu. Vậy bán giá 60 đồng bối là được rồi.

Kỳ thật giá 60 này chỉ bằng giá cả của một mâm đồ ăn loại thịt, nhưng được tới một mâm hai cân tôm hùm đất.

Tuy bỏ phần vỏ bên ngoài đi, khả năng không còn đủ một cân thịt tôm bên trong, nhưng vừa thấy tiểu nhị bên khay lên, chắc chắn sẽ khiến không ít người giật nảy mình.

Trong lòng Lê Tường đã có dự tính, nàng buông tôm hùm đất xuống là lập tức đi vào phòng bếp đốc thúc biểu tỷ và các đồ đệ của mình học làm tôm hùm đất.

Lần đầu làm hiển nhiên không thể chuẩn ngay được, sẽ lãng phí không ít tôm hùm đất.

Đặc biệt là làm hai món đồ ăn này cực kỳ tốn dầu và tỏi, mấy người bọn họ động tay làm mà lòng đang cực kỳ tiếc của.

Thời điểm mấy người bọn họ làm tới nồi thứ ba mới tìm được cảm giác, hương vị món ăn cũng được Lê Tường chấm là miễn cưỡng đủ tiêu chuẩn, nhưng vẫn chưa đủ.

Bước đi thì đúng rồi, hương vị còn kém bởi vì phụ liệu bỏ chưa chuẩn, cái này có thể luyện tập được.

Lê Tường không để bụng chút tôm hùm đất bị lãng phí này, nàng nhất định phải đợi bọn họ luyện tập đến lúc cho ra hương vị làm nàng vừa lòng mới thôi.

Cuối cùng mấy người bọn họ cứ tiếp tục bận rộn trong phòng bếp tới khi tỏi hết sạch mới ngừng lại.

Mấy người lại chuyển sang dọn dẹp bệ bếp, nhìn một bàn lớn tràn đầy tôm hùm đất không hiểu sao da đầu có chút tê dại

“Sư phụ……”

“Trút lại vào nồi, ăn nóng một chút sẽ ngon hơn.”

Ăn được bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu đi, nếu thật sự ăn không hết, vậy không còn cách nào khác nữa.

Một bàn lớn này ít nhất cũng được 40 cân tôm hùm đất, tỏi nhuyễn, tê cay đều có, thơm thì vẫn thơm, có điều hương vị chưa đủ tiêu chuẩn.

Chẳng qua mấy người A Thất không chê. Một đám lột vỏ ăn cực kỳ hăng say. Cuối cùng mấy chục cân tôm hùm đất bị bọn họ ăn hơn phân nửa, còn dư lại một nửa, Lê Tường thấy tất cả mọi người đều không ăn nổi nữa, đành phải bảo bọn họ lột hết vỏ tôm, đựng thịt tôm vào bát bỏ lại vào trong lò hầm.

Ngày mai sáng sớm sẽ dùng chỗ thịt tôm hùm đất này làm mì tôm.

Tôm hùm đất này được dùng làm món ăn chính ngày mai. Trước khi nếm thử, ai cũng cảm thấy lo lắng, nhưng hiện giờ tất cả mọi người đều biết hương vị thơm ngon khó cưỡng của nó rồi, tất cả lại yên tâm hơn không ít.

Đêm nay người của Lê Ký Tửu Lầu ngủ ngon lành trọn vẹn nhất sau mấy ngày ưu sầu, phiền muộn vừa qua.

Thế nhưng có vài người không dễ chịu lắm, bọn họ trằn trọc tới nửa đêm vẫn không ngủ được.

Nhắc tới vị Giang lão gia kia trước đã. Chẳng mấy khi hôm nay hắn trở về phủ một lần, lúc sắp đi ngủ, lại được nghe người bên dưới báo cáo tình hình làm ăn của Lê Ký hôm nay.

Cái tin Lê Ký nhà người ta chẳng chịu chút ảnh hưởng nào, một ngày nay, trong sảnh lớn vẫn ngồi chật kín người khiến hắn hoảng hồn.

Hắn không nhịn được đã nảy lên ý đánh trống lui quân. Kể cả khi tiền trong nhà mình nhiều, nhưng cũng không thể mang đi đổ sông đổ bể kiểu này. Liên tục hai ngày rồi, nếu có thể nổi lên chút tác dụng, hắn đã không có loại suy nghĩ này.

Phải biết rằng, người ta đã kiên nhẫn được qua hai ngày, ai biết bọn họ không có đối sách vượt qua ba, thậm chí là năm ngày?

“Lão gia, trời tối rồi mau ngủ đi.”

Giang lão gia lên tiếng trả lời, hắn cũng c** q**n áo lên giường, chỉ là nếp nhăn trên trán không cách nào giãn ra nổi.

“Đúng rồi, lần trước ngươi tới Lê Ký tửu lầu kia có gặp Lê Tường nha đầu bên đó, ngươi cảm thấy nàng là người thế nào? Có dễ đối phó hay không?”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 526


“Nàng ư…… Có chút thông minh, mồm mép cũng thật lợi hại.”

Giang phu nhân lại nghĩ tới cảnh tượng làm nàng ta mất mặt ngày hôm đó, trong lòng lại bừng lên một bụng lửa giận.

Thế nhưng nhớ tới tin tức mình nhận được hôm tụ hội, nàng ta cảm thấy vẫn nên nhắc nhở lão gia nhà mình một chút.

“Lão gia, hôm nay ta và Lâm phu nhân cùng đi thăm Từ phu nhân. Ngươi cũng biết biểu tỷ của Từ phu nhân kia chính là phu nhân của Lý tri châu.

Khi chúng ta nói chuyện phiếm cũng nói tới chuyện của nàng, cái chuyện Lý phu nhân đến miếu Huyền Nữ, đi ngang đường nữ nhi nghẹn miếng mứt ở cổ họng đó, nghe nói nữ nhi nhà nàng được một nha đầu họ Lê cứu.

Sau này khi trở về nữ nhi của Lý đại nhân lại không chịu ăn cái gì, cũng vẫn là nha đầu họ Lê kia làm thức ăn được tiểu nha đầu thích.

Đến bây giờ, nha đầu họ Lê nọ vẫn cần mẫn làm cơm cho nữ nhi nhà Lý đại nhân. Nha đầu họ Lê, lại biết nấu cơm, ta nghĩ mãi vẫn thấy người này chính là Lê Tường kia.”

“A??!” Mắt Giang lão gia choáng váng.

Lúc này Thời lão gia của Đông Hoa cũng không tốt hơn Giang lão gia kia là bao.

Hôm nay đã là ngày hôm sau, nhưng Lê Ký Tửu Lầu kia vẫn như cũ không chịu chút ảnh hưởng nào, thậm chí khách nhân càng nhiều hơn lúc trước.

Hơn nữa, bọn họ còn nghĩ ra cách mướn người đi mua được thịt! Chuyện này khiến hắn rất khó chịu, cứ có cảm giác bọn họ ra tay cắt đứt nguồn cung thịt cá của Lê Ký chỉ là một hành động vô ích, một chuyện nực cười, không hơn không kém.

Thế nhưng hắn không thể làm quá mức, kể cả hắn có một muội muội cao quý hơn người, hắn cũng không dám đứng ra nói ta muốn chặt đứt nguồn cung thịt cá của cả thành An Lăng, không cho người của An Lăng này ăn thịt.

Đến lúc đó làm lớn chuyện này lên, có khi muội muội cũng không bảo vệ được hắn.

Cho nên hắn phải nhìn Lê Ký kia nhảy nhót trước mặt mình mà không có cách nào xử lý bọn họ ư?

Lại nói, hoạt động đồ ăn chay của bọn họ chỉ kéo dài hai ngày, ngày mai chắc chắn Lê Ký Tửu Lầu kia sẽ không kiên trì được nữa?

Ngày mai hắn phải thuê thật nhiều người tới Lê Ký gọi đồ ăn thịt cá, xem nàng ứng phó như thế nào!

Thời lão gia nhớ thương chuyện này, mãi cho đến khi trời sắp sáng, hắn mới chợp mắt được chốc lát.

Chờ sau khi hắn thật vất vả mới bò được khỏi ổ chăn lê bước tới tửu lầu, vừa vào cửa hắn đã nhìn thấy vẻ mặt đầy nôn nóng của lão Lục, trong lòng hắn thầm hô hỏng bét rồi. Quả nhiên lão Lục lập tức báo tin cho hắn.

“Chủ nhân! Lê Ký kia lại tung ra hoạt động mới!”

“Cái gì?!”

Hai người vội vàng lên lầu đóng cửa lại nói chuyện.

“Nhà nàng còn có thể ra loại hoạt động gì nữa?!”

Chưởng quầy Hà cứng mặt, hắn đặt hộp đồ ăn trên tay tới trước mặt chủ nhân.

“Chính là cái này, bên đó ra một món ăn mới, lượng nhiều lại không đắt, mua một phần còn tặng hai món thức ăn chay. Bởi vậy, không thấy ai tới Lê Ký Tửu Lầu mà gọi thịt hay ăn cá……”

Thời lão gia: “……”

Hắn nhanh chóng mở nắp hộp đồ ăn ra, hương tỏi thơm mê người lập tức chui vào khoang mũi, khiến cho hắn cầm lòng không đặng lập tức nuốt nuốt nước miếng. Có trời mới biết, hắn thích ăn nhất là món tỏi.

“Đây là thứ quỷ gì vậy? Tại sao ta chưa từng thấy?”

“Cái này tên là tôm vỏ đỏ, ở nông thôn bắt gặp rất nhiều loại này, thế nhưng có rất ít người ăn. Loại này rất khó rửa sạch sẽ, ăn nhiều còn khiến người ta tiêu chảy. Chẳng qua cũng không biết Lê Ký Tửu Lầu giải quyết vấn đề đó như thế nào, chỉ biết bọn họ xử lý chúng nó cực kỳ sạch sẽ, khi ăn vào còn không có chút mùi tanh đất nào.”

“Ngươi đã ăn rồi?”

Chưởng quầy Hà: “……”

Chưởng quầy Hà không biết làm sao, chỉ có thể xấu hổ cười cười, rồi vội vàng chuyển chủ đề.

“Chủ nhân ngươi nếm thử đi?”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 527


Thời lão gia không tình nguyện cầm lấy chiếc đũa, kẹp một con tôm hùm đất lên muốn cắn một cái.

“Chủ nhân, không phải ăn như vậy. Cách ăn tốt nhất là cho chúng nó lên hút nước, sau đó dọc theo khe hở trên lưng nó, lột bỏ vỏ đi, ăn phần thịt bên trong.”

Chưởng quầy Hà bày ra bộ dáng chuyên nghiệp hướng dẫn chủ nhân nhà mình khiến Thời lão gia tức muốn nổ phổi, hắn lập tức quát ầm lên.

“Ngươi đi ra ngoài! Nhớ hỏi thăm tình huống của Lê Ký Tửu Lầu bên kia rõ ràng cho ta, xem rốt cuộc là đống tôm vỏ đỏ này từ đâu mà tới!”

“A…… Vâng……”

Chưởng quầy Hà bị đuổi đi ra ngoài, khi rời đi hắn cũng cẩn thận đóng cửa lại. Lúc này Thời lão gia mới buông đũa xuống cầm con tôm hùm đất kia lên dựa theo cách chưởng quầy Hà vừa hướng dẫn, hút nước rồi lột vỏ tôm, bỏ phần thịt trắng hồng vào trong miệng.

“Quá thơm……”

Khi buột miệng thốt ra lời này, bản thân Thời lão gia cũng bị kinh ngạc.

Nói thật, nếu có loại mỹ vị bậc này, ngay cả hắn cũng không lựa chọn ăn thịt……

Chuyện không ổn rồi.

Đông Hoa bên này đang do dự không biết nên tiếp tục ra tay hay không, kết quả buổi chiều đã nhận được tin tức từ phía Giang gia.

“Cái gì bảo hắn buông tay không làm nữa? Hắn cho rằng chúng ta đang chơi đồ hàng ư?”

“Chủ nhân, không chỉ một mình Giang gia, cả Thẩm gia cũng nói muốn rời khỏi……”

Vẻ mặt chưởng quầy Hà đầy bất đắc dĩ, nhưng hắn vẫn phải nói những lời này ra, và y hệt như hắn đã lường trước, Thời lão gia tức giận đến mức trực tiếp xua tất cả đồ trên bàn xuống đất.

“Ngay tại lúc mấu chốt như thế này, hai người bọn họ đều rủ nhau rời khỏi?! Coi ta là con khỉ mà chơi đùa ư!”

“Chủ nhân, nhất định là hai nhà bọn họ đã nghe được ngóng được tin tức gì rồi. Bằng không chúng ta cũng ngừng lại một chút, đừng làm căng với Lê Ký Tửu Lầu nữa.”

“Nói hươu nói vượn!”

Thời lão gia bực bội xoay qua mắng chưởng quầy Hà một hồi.

“Bây giờ buông tay, tương đương với ném tất cả tiền bạc lúc trước xuống sông xuống biển. Kể cả không quan tâm chuyện tiền bạc, nhưng ba nhà hợp lực mà không làm gì được Lê Ký, những người khác sẽ nhìn ta như thế nào?

Kiểu gì chẳng chế giễu rồi cười cho ta thối đầu. Lê gia kia chỉ là một hộ nông thôn chân đất, có gì phải sợ bọn họ? Ta cũng không tin, không có Giang gia, Thẩm gia, ta không làm gì được bọn họ.”

Tóm lại, trong thành An Lăng này chỉ được tồn tại một tửu lầu đệ nhất, đó chính là Đông Hoa của hắn, Lê gia muốn đạp lên trên đầu hắn ư? Không có cửa đâu.

Thời lão gia vẫy vẫy tay, nhỏ giọng phân phó vài việc cho chưởng quầy Hà.

Hôm nay Lê Ký Tửu Lầu vẫn không mua được thịt như cũ, bọn họ chỉ có thể dựa vào những người bên ngoài rải rác mua được một ít mang vào phòng bếp.

Cũng may tôm hùm đất đẩy ra đã được các thực khách ủng hộ hết mình, bọn họ cũng thật nhiệt tình với hoạt động mua một tặng hai thức ăn chay.

Như vậy gọi một đ ĩa hai cân tôm hùm đất cộng thêm hai món thức ăn chay, nhu cầu về đồ ăn thịt sẽ giảm bớt rất nhiều.

Lê Tường vừa lượn lờ trên lầu ba một vòng, nhưng không nghe thấy những lời bình phẩm không tốt nào, trong lòng nàng cũng kiên định hơn nhiều.

Liên tiếp ba ngày, tửu lầu vẫn hoạt động như bình thường, dường như bên đối đầu đã cảm thấy chặt đứng nguồn cung ứng chẳng mang lại tác dụng gì, bọn họ đã không còn phong toả chặt chẽ như vài ngày trước nữa.

Lượng thịt trong bếp đã nhiều hơn một chút. Hai nhà cung ứng thịt lúc trước đã vô tình làm trái khế ước, hiện giờ cũng mặt dày trở về muốn tiếp tục hợp tác với tửu lầu nhà bọn họ.

Dường như đợt phong ba này đã dần qua đi.

Lê Tường không muốn nghĩ mọi chuyện quá xấu, nhưng nàng lại không tin mọi chuyện sẽ kết thúc như vậy.

Tuy trước mắt nhìn như mọi chuyện đã sắp trở lại nhịp sinh hoạt bình thường rồi, nhưng Đông Hoa kia đã ra tay một lần, hai lần, bọn họ tuyệt đối không dễ dàng từ bỏ như vậy.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 528


“Sư phụ, người ta vừa mang thịt qua đây, ta đi kiểm tra một chút, có cảm giác thịt này không đúng lắm. Rất giống thịt heo bị bệnh mà lúc trước ngươi đã dạy chúng ta.”

“Hử? Để ta đi xem.”

Lê Tường cau mày vào trong sân. Trên tấm ván gỗ bên ngoài đang đặt hai tảng thịt, nhìn thoáng qua thì ngỡ là thịt này bình thường không có vấn đề gì, nhưng lật hai tảng thịt đó lên sẽ thấy trên da heo có rất nhiều những điểm xuất huyết với kích thước không đồng đều.

Thế nhưng lại không nhìn thấy những vết thương đáng sợ trên thịt, có lẽ là bị thương ở bên trong.

Nàng đi lên sờ hai tảng thịt này, có chút dính.

Nhìn màu sắc thịt, chắc hẳn là thịt mới, cũng không ngửi thấy mùi lạ, nếu không chú ý chắc chắn sẽ coi hai tảng thịt này là thịt heo bình thường mà bỏ vào nấu nướng.

Đáng tiếc đã gặp phải người am hiểu chọn thịt như Lê Tường, nàng đã sớm dạy đồ đệ cách nhận biết thịt heo rồi.

Chắc chắn đây là thịt của con heo bị bệnh.

“Cứ đặt nó qua một bên đã, đừng đụng vào hai tảng thịt này. A Túc, lại quay về bảo mấy người tỷ tỷ ngươi bên kia, mua giùm chúng ta chút thịt, để vào trong sọt, đừng cho người khác thấy.”

“Được sư phụ.”

Yến Túc nhanh chóng cõng sọt rời đi từ cửa sau.

“Biểu muội, chẳng lẽ loại thịt này có vấn đề?”

“Dĩ nhiên là có vấn đề, chuyện này không dễ dàng qua đi như vậy đâu. Biểu tỷ, ngươi vào trông nom phòng bếp đi, hôm nay ta cần qua phía trước quan sát thật tỉ mỉ.”

Lê Tường đã mơ hồ đoán ra ý định của những người này rồi.

Nói thật ra, nếu không phải nàng đã tổng hợp được chút kinh nghiệm chọn thịt từ thời hiện đại, chắc chắn khi nhìn thấy hai tảng thịt kia, nàng cũng không nhận ra chúng có vấn đề gì.

Ở thời đại này, có lẽ chỉ những tay đồ tể chuyên g.i.ế.c heo mới nhận ra thôi.

Hôm nay nếu không có A Túc chú ý, nàng sẽ không chú ý, khi xào chỗ thịt này mang lên cho khách hàng, chắc chắn sẽ có người tới cửa gây chuyện.

Dùng thịt heo bệnh làm món ăn cho khách hàng là điều tối kỵ nhất với những nhà làm tửu lầu, ít nhất một, hai năm sau cũng không khôi phục được.

Hơn nữa thanh danh tửu lầu đó sẽ trở nên thối nát, không biết bị bao nhiêu người chửi mắng.

Người sau lưng này ra tay càng ngày càng độc.

Lúc trước dường như bọn họ còn kiêng kị điều gì đó, không xuống tay tàn độc, bây giờ lại có cảm giác thẹn quá thành giận, bất chấp tất cả rồi.

Lê Tường tiếp chiêu, trong lòng lại càng thêm kiên định.

Nàng không động vào hai tảng thịt này, cứ để nó ở sân, nàng lại muốn nhìn xem những người đó sẽ ăn vạ tửu lầu nhà mình như thế nào.

Ba canh giờ sau, phòng bếp nhận được một đơn gọi ba món toàn thịt.

Lê Tường vừa nghe là bàn mười sáu, nàng lập tức giao việc trong tay cho biểu tỷ.

“Ta ra phía trước nhìn xem.”

Gần nhất kỳ thật vẫn có không ít người ăn thịt, nhưng nhiều nhất bọn họ chỉ gọi một món, hoặc là gọi một món thịt, một đ ĩa tôm hùm đất.

Cực kỳ hiếm thấy một người gọi cả ba món toàn thịt thế này, hiếm thấy tới nỗi có thể so sánh với phượng mao lân giác.

Trực giác nói cho nàng biết, khách nhân của bàn này có vấn đề.

Lê Tường dọn dẹp một chút, rồi ra quầy. Nàng giả vờ đang kiểm tra sổ sách, nhưng thực chất lại đang lặng lẽ quan sát khách nhân bàn mười sáu.

Bàn mười sáu kia đang có một đôi phu thê ngồi, nhìn cách ăn mặc có vẻ là người nhà dư dả, nhưng chỉ chờ thịt lên bàn, bọn họ lập tức lộ ra bản tính của mình, ăn ngấu nghiến như chưa từng được ăn bao giờ vậy.

Không đến mười lăm phút, ba đ ĩa đồ ăn lớn đã hết sạch chỉ còn trơ lại đ ĩa không.

“Chủ nhân……”

“Suỵt…… chưởng quầy Miêu, ngươi cứ làm việc của mình đi.”

Lê Tường không nháy mắt nhìn chằm chằm vào hai người kia, nàng phát hiện nam tử kia đột nhiên duỗi tay mò cái gì đó trong xiêm y của mình rồi cho phụ nhân kia ngửi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 529


Chỉ thấy phụ nhân kia nhăn mày lại, nôn khan vài cái, trực tiếp phun đồ ăn ra.

Nàng ta phun ra đầy đất, khiến mấy bàn bên cạnh sợ tới mức vội vàng tránh ra.

“Thật ghê tởm!”

Mọi người ghét bỏ thì ghét bỏ, nhưng rốt cuộc lại không nói câu gì nặng lời.

Nam nhân kia nhìn dáo dác khắp nơi một lát rồi tỏ vẻ hung tợn vô cùng đập bàn một cái gào lớn: “Chưởng quầy đâu?!”

Chưởng quầy Miêu nhanh chóng liếc mắt nhìn Lê Tường một cái, thấy nàng gật gật đầu ra vẻ tất cả đều nắm chắc rồi, trong lòng hắn cũng yên ổn trở lại.

“Tới đây, vị khách quan này có gì cần phân phó?”

“Còn có gì cần phân phó nữa?! Ngươi không thấy tức phụ của ta đã nôn ói thành như vậy sao? Rốt cuộc đồ ăn của nhà các ngươi làm sao thế? Có phải đã dùng loại nguyên liệu không sạch sẽ gì đó rồi?”

Nam nhân rất tức giận, nhưng hắn vừa cơm nước xong, vệt dầu trên miệng còn chưa lau khô, ngược lại còn có vẻ rất hài hước.

“Vị khách quan này, phu nhân của ngài sinh bệnh thì nên đưa nàng tới y quán kiểm tra trước đi, tửu lầu chúng ta luôn dùng nguyên liệu tốt nhất, chắc chắn sẽ không dùng nguyên liệu không sạch sẽ đâu.”

Chưởng quầy Miêu gọi tiểu nhị qua bên này dọn dẹp mặt đất, vừa muốn xoay người rời đi đã bị nam nhân nó túm lại

“Đánh rắm! Trước khi tới đây, thân thể của tức phụ lão tử vẫn còn khoẻ mạnh. Không, phải nói là thân thể của nàng luôn luôn khoẻ mạnh, tại sao lại vô duyên vô cớ nôn ói thành như vậy? Chắc chắn là đồ ăn của tửu lầu các ngươi có vấn đề!”

Thanh âm của hắn ta quá lớn, lớn đến mức người trên lầu hai cũng ngó xuống xem náo nhiệt.

Những người trong sảnh lớn nghe được lời này, theo bản năng đều ngừng đũa lại.

Bọn họ muốn nhìn xem chuyện này có thật sự liên quan tới tửu lầu hay không.

Lỡ như có liên quan thật, lại lỡ như tửu lầu dùng nguyên liệu không sạch sẽ thật, ai còn dám nuốt đồ ăn trên bàn?

Lê Tường thấy cả người chưởng quầy Miêu sắp bị nam nhân kia xách lên, nàng vội vàng qua giải vây: “Ta là chủ nhân tửu lầu này, cũng là người trực tiếp quản lý phòng bếp, ngươi có việc cứ nói với ta, thả chưởng quầy của chúng ta xuống đã.”

Nam nhân được gặp chính chủ, lại thấy Lê Tường chỉ là một tiểu nha đầu, cho rằng nàng rất dễ hù doạ.

Bởi vậy hắn ta cũng ngoan ngoãn nghe lời, buông chưởng quầy Miêu ra, còn nâng tức phụ nhà mình đang có sắc mặt trắng bệch đi tới.

“Cô chủ tửu lầu, ta cũng không muốn làm khó dễ ngươi, nhưng ngươi nhìn bộ dáng tức phụ ta xem. Bình thường, nàng còn chẳng hắt xì mấy cái, sức khoẻ cực kỳ tốt, vậy mà vừa ăn xong một bữa cơm ở tửu lầu nhà ngươi đã thành ra bộ dáng này. Ngươi nói xem, ta không tìm các ngươi thì tìm ai?”

“Ta có thể hiểu tâm trạng hiện giờ của ngươi, nhưng ta có thể bảo đảm nguyên liệu nấu ăn của nhà chúng ta tuyệt đối tươi mới, lúc xử lý cũng cực kỳ sạch sẽ. Còn bệnh của phu nhân nhà ngươi ư?”

Lê Tường đi lên cẩn thận ngửi một chút, ngoài mùi chua thối của đồ ăn bị nôn mửa lại còn một thứ mùi tanh tưởi khác. Nàng cảm thấy loại mùi này khá quen thuộc, nhưng nhất thời lại nghĩ không ra.

“Loại bệnh này… chắc chắn đại ca ngươi là người hiểu rõ nhất.”

“Ngươi có ý tứ gì?!” Ánh mắt nam nhân đó có chút chột dạ, nhưng rất nhanh sau đó hắn ta đã bình tĩnh trở lại: “Nói như vậy là tửu lầu các ngươi muốn trốn tránh trách nhiệm?”

“Không không không, nếu trách nhiệm thuộc về tửu lầu chúng ta, chắc chắn chúng ta sẽ đứng lên chịu trách nhiệm, nhưng phu thê nhà các ngươi rõ ràng tới đây để vu oan hãm hại.”

Tuy Lê Tường không biết trên người hắn ta giấu thứ gì mà lại có mùi tanh tưởi như vậy, nhưng nàng đã nhìn chằm chằm vào người này một hồi lâu, hắn vẫn chưa kịp thủ tiêu chứng cứ, bây giờ cứ gọi quan sai tới, chắc chắn sẽ làm rõ được chuyện này ngay thôi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 530


“Từ lúc các ngươi bắt đầu ăn cơm, ta đã trực tiếp đứng quan sát các ngươi, các ngươi làm cái gì còn cần ta phải nói thẳng ra ư?”

Nàng vừa thốt ra lời này lại khiến nam nhân kia lúng túng, hắn không dám khẳng định hành động hồi nãy của mình có bị Lê Tường nhìn thấy thật không.

Nhưng đã nhận lời người ta tới đây diễn một màn kịch, nhất định phải diễn cho xong, bằng không chưa nói tới chuyện không nhận được tiền, nhất định công việc của hắn ta cũng một đi không trở lại.

“Già mồm cãi cố, chắc chắn là ngươi đang chột dạ, ta chắc chắn ở sau bếp của ngươi đang giấu loại nguyên liệu không sạch sẽ. Lần trước khi ta nghe nói Khê Đầu bên kia bùng lên dịch heo bệnh, ta còn lo lắng sẽ có thịt heo bệnh chạy tới thành An Lăng chúng ta, không nghĩ tới đúng là có loại tửu lầu lòng dạ hiểm độc, dám dùng thịt heo bệnh để nấu ăn cho thực khách kiếm lời!”

Lê Tường cười nhạo một tiếng.

“Nói y như ngươi tận mắt chứng kiến vậy.”

“Vậy ngươi có dám cho ta ra sau bếp tửu lầu các ngươi nhìn một cái hay không?”

Các thực khách trong sảnh lớn vừa nghe thấy thịt heo bệnh, sắc mặt đã biến đổi, nhưng bọn họ cũng không ngốc tới nỗi chỉ nghe lời nói phiến diện mà đi nghi ngờ Lê Tường ngay, bọn họ đang nghiêm túc theo dõi xem Lê Tường trả lời câu chất vấn của nam nhân kia như thế nào. Nàng có cho người kia ra sau bếp kiểm tra thực hư hay không?

Lê Tường giả vờ do dự một chút rồi mới gật đầu nói: “Chư vị đều là khách quen của tửu lầu chúng ta, nếu ta không giải thích rõ ràng chuyện này sẽ khiến mọi người cùng khó chịu. Chỉ có thể đưa tất cả mọi người đang có mặt ở đây ra sau bếp nhà chúng ta mới trả lại được sự trong sạch cho tửu lầu.”

Nàng đi ở phía trước, những thực khách muốn biết rõ ràng chuyện này đi ở phía sau. Nam nhân hồi nãy là kẻ gấp gáp nhất, dường như hắn ta chỉ sợ trong lúc hỗn loạn như thế này sẽ khiến Lê Tường có thời gian đánh tráo thịt heo bệnh kia đi.

“Các ngươi xem! Đó chính là thịt heo bệnh!”

Nam nhân nọ kích động kêu một tiếng sau đó hắn ta vội vàng chạy tới phía trước hai tảng thịt heo bệnh đang đặt ở sân, vẻ mặt hắn ta ghi rõ chữ, bây giờ xem ngươi nguỵ biện kiểu gì.

“Vị đại ca này có ánh mắt thật tốt, từ xa như vậy đã có thể nhìn ra hai tảng thịt này chính là thịt heo bệnh. Thế nhưng ngươi nói cũng không sai, đây chính là thịt heo bệnh. Chỉ là không biết người nhà ai có tâm đưa tới đây, bị tiểu đồ đệ của ta liếc mắt một cái đã nhận ra điểm không thích hợp của nó. Hiển nhiên là ta không dám dùng, bởi vậy mới đặt nó ở đây, chờ làm xong việc mới xử lý.”

Nghe xong những lời Lê Tường nói, nam nhân nọ đang muốn nói câu gì đó lại thấy khách nhân bên cạnh nói: “Ai, đúng vậy, hai tảng thịt này chưa từng bị người nào chạm vào.”

Thịt để bên ngoài chừng ba, bốn canh giờ, bên ngoài của nó sẽ bị gió hông khô thành một lớp se se trên bề mặt, nếu thiếu một miếng, chỉ cần người ta liếc mắt một cái là nhận ra ngay.

Mà hai tảng thịt trước mắt này vẫn còn nguyên, không hề có dấu vết nào, vừa nhìn đã biết chưa bị ai cắt đi.

Nam nhân nọ cúi đầu nhìn hai tảng thịt bên dưới, sắc mặt hắn ta cũng trở nên trắng bệch như tờ giấy.

Lúc chưởng quầy Hà dặn dò hắn ta tới đây diễn kịch, đâu có tính tới chuyện Lê Ký người ta không động tới hai tảng thịt đó, giờ xảy ra chuyện rồi hắn ta biết làm sao bây giờ? Rời đi, hay tiếp tục làm ầm mọi chuyện?

Tức phụ hắn ta thấy chuyện không ổn, lập tức kéo kéo ống tay áo trượng phu nhà mình.

Đôi phu thê nhà bọn họ xấu hổ cười cười, còn thuận tiện thở ra một câu, nói chuyện này có khả năng là hiểu lầm.

“Hiểu lầm? Hiểu lầm còn có thể nói chính xác trong nhà chúng ta có thịt heo bệnh ư?”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 531


“Ta đã tận mắt nhìn thấy ngươi lấy thứ gì đó từ trong n.g.ự.c ra cho nàng ta ngửi, cho nên nàng ta mới nôn thốc nôn tháo như thế, tới tận bây giờ thứ đó vẫn còn trong n.g.ự.c của ngươi. Rõ ràng là có ý định tới đây hãm hại người khác. Yên tâm, ta đã cho người đi báo chuyện này cho quan nha rồi, trong chốc lát nữa, chúng ta sẽ cùng một chỗ giãi bày sự thật trước mặt quan lão gia.”

Lê Tường nói xong, hai người hồi nãy còn hoảng loạn, bây giờ lại bình tĩnh trở lại.

Dường như… bọn họ không còn lo lắng là hành vi của mình sẽ bị bại lộ nữa.

“Đi thì cứ đi! Nếu lát nữa trong lòng n.g.ự.c ta không có thứ gì thì các ngươi định nói làm sao?! Rõ ràng là tửu lầu các ngươi sai, bây giờ lại đổ lên trên đầu ta rồi?”

Nam nhân kia không thuận theo, cũng không chịu bỏ qua chuyện này, thậm chí hắn ta còn gào thật lớn lên nữa.

Phụ nhân trong lòng n.g.ự.c hắn cũng giả vờ muốn tiếp tục phun, khiến những khách nhân lại đây xem náo nhiệt sợ tới mức đều lui trở về.

Nói gì thì nói, bọn họ đã trực tiếp ra kiểm tra sau bếp của tửu lầu rồi, người ta chưa từng chạm vào thịt heo bệnh, ngược lại là trong viện rất sạch sẽ, công tác rửa tôm hùm đất cũng rất sạch sẽ.

Dù chưa thấy toàn cảnh nhưng ai cũng biết khâu vệ sinh của Lê Ký Tửu Lầu thực không tồi.

Cho nên bọn họ cũng không tham gia vào chuyện này nữa, dứt khoát trở về chỗ ngồi tiếp tục ăn cơm.

Thế nhưng những bàn chung quanh chỗ nôn kia vẫn không thoải mái lắm, ăn không nổi nữa, thời điểm tính tiền chưởng quầy Miêu trực tiếp trừ cho bọn họ một nửa, trong lòng mấy vị khách nhân ấy lập tức thoải mái hơn nhiều.

Mười lăm phút sau, có bốn quan sai tới cửa Lê Ký Tửu Lầu.

Hai người trong số bọn họ được người Lê Ký gọi tới, hai kẻ khác được người đang đứng bên ngoài trông chừng gọi tới, ngay khi bọn họ thấy bên trong tửu lâu xảy ra chuyện.

Bốn người này có quen biết, bọn họ nghĩ tới thì cũng tới rồi, cho nên cũng cùng nhau vào nhìn một cái.

Lê Tường mời bốn người này vào hậu viện, đơn giản kể lại ngọn nguồn câu chuyện vừa diễn ra.

“Quan gia! Nàng nói bậy! Chúng ta đều là dân chúng an phận thủ thường, không có chuyện nhàn rỗi không có gì làm mà tới tửu lầu này phiền toái đâu.”

Nam nhân kia kích động khua cánh tay một cái. Lê Tường đang đứng tương đối gần hắn, nàng lại ngửi được một đợt mùi vị tanh tưởi kia.

Hử??

Trong đầu nàng chợt loé lên một ý tưởng, cuối cùng nàng cũng nghĩ ra thứ mùi quen thuộc hồi nãy là gì rồi.

Chắc hẳn hồi nãy ở bên ngoài kia, nam nhân này chẳng lấy thứ gì trong người hắn ta hết, hắn ta chỉ lau lau cái nách của mình rồi đưa cho tức phụ ngửi một chút mà thôi.

Trên đời này luôn có một số người, trời sinh bị hôi nách. Ở cái thời đại này, mặc thật nhiều lớp xiêm y, thời tiết này vẫn chưa nóng, không toát nhiều mồ hôi cho nên không ngửi được mùi rõ rệt như vậy.

Cho nên, hồi nãy, khi nàng nhắc tới chuyện này, hắn ta lại bình tĩnh như thế. Bởi vì ở trên người hắn ta căn bản không tìm thấy bất cứ cái gì được coi là chứng cứ hãm hại.

“Lê cô nương, Lê cô nương?”

“A? Ngượng ngùng, ta vừa thất thần một lúc. Vị đại ca này, ngươi vừa nói cái gì?”

So sánh với nam nhân hồi nãy vừa gọi là quan gia, nàng gọi một tiếng đại ca này rõ ràng thân thiết hơn một ít.

Mấy người kia cũng biết quan hệ giữa Lê gia và người lãnh đạo trực tiếp của bọn họ rất tốt, bởi vậy nói chuyện cũng khách khí hơn nhiều.

“Lê cô nương, không biết ngươi nói hắn tới đây để vu oan hãm hại người, có chứng cứ gì không?”

“Tự nhiên là có.”

Lê Tường nhìn về phía tay của nam nhân kia.

Nam nhân nọ theo bản năng giấu bàn tay mình ra sau lưng nhưng nghĩ đến cái gì đó hắn ta lại lập tức đưa lên phía trước còn cực kỳ tự tin nói: “Tay của ta làm sao? Chẳng có thứ gì hết.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 532


Hai quan sai đi lên nhìn nhìn rồi nhíu mày nói.

“Có chút hôi.”

“Hắc hắc, quan gia thật là ngượng ngùng, lúc ta đi nhà xí quên mất……”

Hắn ta chưa nói dứt lời, mọi người đã ghê tởm muốn tránh xa hắn ta rồi.

Khả năng thừa nhận của Lê Tường cũng không kém nhưng thấy một màn này, nàng cũng không nhịn được cảm thấy ghê tởm, nàng không muốn kéo dài thời gian thêm nữa, chỉ muốn lập tức đuổi người bẩn thỉu này ra ngoài thôi.

“Ngươi nói dối, đó chính là mùi vị trên người ngươi. Ta đã tận mắt nhìn thấy ngươi thò tay vào trong xiêm y lau thứ mùi này rồi cho tức phụ của ngươi ngửi.”

Nam nhân kia đang tươi cười, lập tức nụ cười trên mặt hắn ta trở nên méo mó. Hắn ta cũng không biết vì sao Lê Tường lại đoán ra chuyện này.

Nhưng có quan sai ở đây, hắn ta muốn nguỵ biện thế nào cũng không có tác dụng, kể cả có tác dụng đi nữa, chỉ cần lại gần hắn ngửi một cái là rõ ràng ngay. Mùi vị dưới nách hắn không thể nói dối, đủ để chứng minh kẻ nói dối ở đây là hắn.

Hai người rất nhanh bị mang đi, trong lòng Lê Tường cảm thấy có chút phiền. Hôm nay không phải Đông Hoa thì chính là Thực Vi Thiên ra tay, chỉ cần nhà nàng còn kinh doanh tửu lầu, chắc chắn không tránh khỏi những chuyện kiểu như thế này.

Một lần hai lần ba lần, càng nghĩ càng thấy phiền.

Nàng đang muốn suy nghĩ một cách để khiến những người đó nếm phải thiệt thòi, sau này mới không dám tiếp tục ra tay nữa.

Ngay lúc Lê Tường đang cân nhắc chuyện này, qua buổi chiều, có một chiếc xe ngựa cực kỳ hoa lệ dừng trước cửa tửu lầu nhà bọn họ.

Chiếc xe ngựa này không chỉ hoa lệ, còn có không ít hộ vệ đi theo, vừa thấy đã biết người bên trong không phải người bình thường.

Chưởng quầy Miêu vừa tiến lên, đã nhìn thấy một làn váy thải vân sa ló ra khỏi xe ngựa. Một màn này khiến chưởng quầy Miêu hít một ngụm khí lạnh.

Thải vân sa() đó là một loại tơ lụa rất nổi tiếng ở châu lớn nào đó, quý đến mức mười kim chỉ mua được một cuộn, tơ lụa mỏng manh bay theo chiều gió, mặc vào tự khiến người mình mang theo tiên khí. Đây chính là loại tơ lụa khiến những phu nhân, tiểu thư nhà đại quý tộc tranh đoạt nhau đến điên cuồng.

(

)Thải vân sa: một loại tơ lụa nổi tiếng của tỉnh Quảng Châu.

Đây là đại nhân vật tới từ nơi nào đây……

“Chưởng quầy, phiền ngươi đi vào thông báo một tiếng, Liên nhị tiểu thư từ Hồ Châu tới chơi.”

Liên nhị tiểu thư từ Hồ Châu?

Chưởng quầy Miêu không hiểu ra sao, hắn cũng chưa từng nghe thấy đại gia tộc nào ở Hồ Châu có họ Liên này.

Nhưng nghi hoặc thì nghi hoặc, hắn vẫn nhanh chóng vào bên trong thông báo một tiếng.

Nghe cái tên Liên nhị tiểu thư tới từ Hồ Châu, Lê Tường vẫn chưa phản ứng, đã thấy vẻ mặt đại tẩu vui vẻ vịn vào Kim Thư từ trong phòng đi ra.

“Tiểu muội, vị Liên nhị tiểu thư kia là biểu tỷ của ta, ngươi theo ta đi chào hỏi nàng một cái.”

Kim Vân Châu đỡ cái bụng to bước ra, Lê Tường vội vàng đi tới đỡ lấy nàng.

“Đại tẩu, là biểu tỷ của ngươi ư?”

“Ừm, từ nhỏ lớn lên cùng nhau, đầu năm kia nàng vừa được gả tới Hồ Châu. Khuê danh của nàng là Nghi Lan, ngươi cứ gọi nàng là Lan tỷ tỷ.”

Kim Vân Châu vừa giới thiệu vừa đi ra ngoài, lúc này ngoài tửu lầu đã có không ít người đang chụm đầu vào nhau đánh giá, cũng khó trách bọn họ, loại thải vân sa kia quá quý giá rồi.

“Biểu tỷ!”

“Biểu muội!”

Liên Nghi Lan vừa nãy còn lạnh lùng không nói tiếng nào, vừa nhìn lên thấy Kim Vân Châu đã nở nụ cười xinh như một đóa hoa, nụ cười ấy đẹp tới nỗi làm loá mắt những người xung quanh.

“Đi đi đi, chúng ta lên lầu nói chuyện.”

Kim Vân Châu trực tiếp đưa biểu tỷ nhà mình lên lầu 3, lại giới thiệu Lê Tường cho nàng ấy.

“Biểu tỷ, đây là muội muội của Hoài Chi, ngươi cứ gọi nàng là A Tường.”

“Chào A Tường muội muội.”

“Chào Lan tỷ tỷ.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 533


Lê Tường bị mỹ nhân kia nhìn chằm chằm một hồi, mặt cũng có chút đỏ, bộ dáng khả ái của Lê Tường lập tức khiến ấn tượng ban đầu của Liên Nghi Lan về nàng cao hơn không ít.

“Đúng rồi, Vân Châu, không phải ngươi vừa báo tin cho ta nói gần đây tửu lầu nhà ngươi gặp chuyện phiền phức ư? Hiện giờ thế nào?”

Liên Nghi Lan vừa tới đã hỏi chuyện chính, khiến hai người chị dâu em chồng kia chưa kịp phản ứng lại.

“Không phải ngươi mấy ngày trước đây đưa tin cho ta sao……”

Lúc này Kim Vân Châu mới phản ứng được, nàng ấy gật gật đầu nói: “Là ta đưa, đúng là chúng ta gặp chút phiền toái nên muốn thỉnh Định Hải Thần Châm ngươi lại đây bảo vệ. Thế nhưng hiện giờ không còn phiền phức nữa rồi, tiểu muội đã giải quyết hết.”

Lê Tường: “……”

Nàng đang muốn nói tẩu tử ngươi nghĩ mọi chuyện đơn giản quá rồi, ta chỉ giải quyết được mặt ngoài mà thôi.

“Giải quyết được thì tốt rồi, coi như ta tới đây thăm người thân cũng được, ở chơi mấy ngày lại trở về.”

Liên Nghi Lan quay đầu lại, đột nhiên nàng ấy tháo một chiếc vòng tay ra.

“A Tường muội muội, lần đầu gặp ngươi ta đã cảm thấy ngươi rất có duyên với ta, tặng cho ngươi chiếc vòng tay này, đừng ghét bỏ nhé.”

Chiếc vòng tay nàng ấy cầm, chất ngọc cực kỳ trong suốt, còn mang theo hai màu sắc khác nhau, vừa nhìn đã biết không phải vật phàm.

Lê Tường đâu dám nhận, thứ này mà đi theo nàng chẳng khác nào chà đạp nó.

“Lan tỷ tỷ, ta không……”

“Tiểu muội ngươi cứ thu đi, nàng có nhiều thứ tốt lắm, với lại, đều là thân thích nhà mình, đừng làm như người xa lạ.”

Kim Vân Châu nhận lấy chiếc vòng tay kia rồi đặt nó lên tay Lê Tường.

Lê Tường muốn cũng phải cầm, mà không muốn cũng phải cầm, nàng từ chối hồi lâu, cuối cùng cũng phải nhận lấy.

“Đại tẩu, Lan tỷ tỷ vừa tới khẳng định có thật nhiều lời muốn nói với ngươi, dưới kia ta còn nhiều việc, không tiếp tục ở đây với hai người được nữa, trong chốc lát nếu thấy đói bụng cứ bảo Kim Thư xuống dưới nói, ta sẽ làm món ăn ngon cho hai người.”

“Ừm ừm, ta biết rồi, đi làm việc đi.”

Nghe tiếng bước chân của Lê Tường dần dần đi xa, Liên Nghi Lan âm thầm gật gật đầu, nàng ấy thầm nghĩ tiểu nha đầu này còn rất tinh ý.

“Biểu tỷ, ngươi nhìn cái gì vậy?”

“Đang đánh giá nơi ở của ngươi đây.”

Liên Nghi Lan lộ ra vẻ không ủng hộ mà hồi nãy nàng ấy chưa từng thể hiện trước mặt Lê Tường.

“Ngươi nói xem, ngươi đang yên đang lành ở Kim gia có gì không tốt? Tự nhiên chạy đến nơi này chịu tội? Nhìn căn phòng này xem, nhìn cách bài trí này xem, có bằng một góc Bình Châu hay không? Kể cả đã gả cho người ta thì sao? Biểu ca đâu có ngại ngươi ở nhà?”

Lời này Kim Vân Châu không thích nghe, nàng ấy lập tức nhéo biểu tỷ nhà mình.

“Không cho ngươi nói lời này, nếu để người ta nghe được còn tưởng ta ghét bỏ Lê gia đấy. Biểu tỷ, cuộc sống này không chỉ nhìn vẻ hào nhoáng bên ngoài mà đánh giá được đâu. Trước đây khi ta còn ở Kim gia, ăn ngon ở tốt, nhưng ta lại không có được hoàn cảnh sống thoải mái như bây giờ.”

Nói xong nàng ấy dừng lại một chút, trêu đùa: “Ngươi còn nói ta, không phải ngươi cũng giống ta hay sao? Trước kia ở Bình Châu ngươi sống y như một tiểu tiên nữ, bây giờ ngươi đi Hồ Châu có khác gì đi chịu khổ? Đừng cho rằng ta nhìn không thấy nha, xiêm y thải vân sa này, chắc chắn là lâu lắm rồi ngươi chưa từng mặc. Ngươi nói xem, tại sao biết là khổ mà ngươi lại cam tâm tình nguyện?”

Suy cho cùng, vẫn là tỷ muội cùng nhau lớn lên, Liên Nghi Lan đã bị biểu muội mình nhìn thấu rồi.

“Ngươi là thứ không có lương tâm, ta làm vậy là vì ai chứ? Chẳng phải vì tới làm chỗ dựa cho ngươi ư?”

Lại nói, đằng sau câu chuyện này cũng đầy chua xót. Sau khi tới Hồ Châu, nhìn trượng phu ăn ở đơn giản, nàng ấy sao có thể xa hoa lãng phí vô độ, chỉ có cách cất mấy thứ này đi thôi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 534


“Biểu tỷ, hiện giờ ngươi và biểu tỷ phu thế nào rồi?”

“Ừm……”

Liên Nghi Lan nghĩ tới lúc gần đi nàng ấy còn giận dỗi với gia hoả kia một trận thì cười nói: “Chẳng ra gì, hắn cưới ta vì muốn nhà ta quyên lương thảo. Còn ta ư? Đã tới tuổi rồi nên tạm chấp nhận chứ sao?”

“Thôi đi, nếu ngươi không vừa ý với biểu tỷ phu đã sớm ly hôn từ lâu rồi, đâu có chuyện thông cảm hắn như vậy, còn vì hắn thay đổi thói quen ăn ở của mình?”

“Được rồi được rồi, biết là ngươi hiểu ta nhất mà. Nha đầu thúi. Thời gian dài như vậy không gặp, đã biết chọc ghẹo ta rồi.”

Hai tỷ muội lập tức cười đùa vui vẻ.

Có một đại nhân vật tới Lê Ký, hiển nhiên là Đông Hoa bên kia đã nhanh chóng thu được tin tức này.

Thời lão gia đang bực bội vì mưu kế thịt heo kia không thành công, lại nghe được tin tức này, chẳng khác nào một tiếng sét đánh đánh giữa trời quang.

“Ngươi nói xem người trong xe ngựa kia là ai?”

“Hạ nhân kia nói là Liên nhị tiểu thư tới từ Hồ Châu. Thế nhưng nghe nói vị Liên nhị tiểu thư là phụ nhân có búi tóc, hơn nữa nàng ấy mặc một thân thải vân sa giá trị xa xỉ. Chủ nhân, ngươi biết gia tộc họ Liên nào ở Hồ Châu không?”

Thời lão gia lắc đầu.

Hắn cũng không biết Hồ Châu có phú thương nào họ Liên hay không, hắn chỉ biết đệ nhất phú thương của Bình Châu họ Liên, năm kia nhị tiểu thư nhà bọn họ vừa gả cho Đại tư mã* mới nhậm chức, người này đóng tại lãnh thổ Hồ Châu. Năm đó của hồi môn là trăm vạn lương thảo kia được truyền ra cả thiên hạ đều biết, hắn cũng từng nghe thấy……

*Tên một chức quan thời Tây Hán

Không không không, họ Liên nhiều như vậy, Liên nhị tiểu thư tới Lê gia kia chắc chắn không phải Liên nhị tiểu thư ở Bình Châu đâu!

Nhưng không cần biết nàng ấy có phải hay không, hắn vẫn phải hỏi thăm chi tiết một chút.

Thời lão gia chi một số tiền lớn, tới mua tin tức của một tổ chức chuyên mua bán tình báo trong thành. Chỉ chừng một canh giờ, tin tức về Liên nhị tiểu thư kia đã được đặt trên bàn hắn.

Một đống những tin tức ở phía trước hắn không thèm đọc kỹ, chỉ tìm tới phần quan hệ thôi.

Trượng phu, Đại tư mã Kiều Chinh, cữu gia Kim thị ở Bình Châu.

Kim thị ở Bình Châu ……

Thời lão gia lập tức cảm giác lạnh buốt tim.

Lúc trước lão Lục từng nói Liên nhị tiểu thư kia gọi nương tử của Lê Trạch là biểu muội, vừa lúc nương tử của Lê Trạch họ Kim, tới đây còn cần nói gì nữa?

Xong rồi nha!

Chắc chắn là Lê Tường đã biết chuyện Đông Hoa của hắn nhằm vào Lê Ký kia, nói không chừng lần này bọn họ đã gọi cứu tinh tới đối phó hắn rồi.

Muội tử nhà hắn nhiều nhất chỉ là một Vương trắc phi không thực có quyền mà thôi, còn Liên gia kia thì khác.

Năm Đại tư mã gần 40 mới cưới được một tiểu kiều thê như vậy, hiển nhiên hắn vô cùng sủng ái nàng này.

Nói vậy, bảo hắn giúp đỡ thân thích nhà mẹ đẻ nương tử một chút, chẳng khác nào một chuyện quá nhẹ nhàng, không chút tốn sức?

Thời lão gia ngày thường bá đạo thì bá đạo thật, nhưng hắn đâu có ngu. Rất nhanh sau đó, hắn đã suy nghĩ cẩn thận những mặt lợi và hại có liên quan tới chuyện này rồi.

Không cần suy nghĩ thêm nữa, chắc chắn là không được chọc vào Lê gia bên kia rồi. Nếu bên kia không định bỏ qua chuyện này, có khi hắn còn phải tới tận nơi xin lỗi người ta.

Có đôi khi, nên cúi đầu nhất định phải cúi đầu.

Chưởng quầy Hà: “……”

“Chủ nhân, đi chuẩn bị lễ vật gì?”

Hắn tưởng lỗ tai của mình mới vào nước nên đã nghe lầm rồi, tại sao chủ nhân nhà hắn vừa ra ngoài một chuyến khi trở về lại thay đổi thái độ nhanh như vậy? Còn muốn hắn đi chuẩn bị lễ vật mang tới Lê gia?

“Bảo ngươi đi thì ngươi mau đi đi, hai đứa bên người ta vừa được phái ra ngoài, bây giờ ngươi là người nhàn nhất tửu lầu này rồi.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 535


“Tóm lại, ngươi cứ đi chuẩn bị vài món đồ chơi nho nhỏ mà đám phu nhân tiểu thư thích là được.”

“Vài món đồ chơi nho nhỏ……”

Trong nháy mắt chưởng quầy Hà đã nghĩ tới mấy thứ trang sức xiêm y hắn từng mua cho nhị phu nhân, tam phu nhân.

Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, bây giờ chủ nhân vẫn còn nhàn hạ thoải mái nghĩ tới mấy chuyện này, chắc chắn câu chuyện đằng sau cũng không quá nghiêm trọng.

Nghĩ tới đây, hắn cũng cảm thấy an tâm hơn rồi.

Thời lão gia bên kia đang nghĩ nên hoà giải kiểu gì, Lê gia bên này lại chẳng cần quan tâm tới phản ứng của bọn họ.

Lúc này đã sắp tới xẩm tối, Lê Tường đang ở phòng bếp chuẩn bị cơm chiều cho mấy người đại tẩu.

Kim Thư vừa xuống dưới nói một tiếng, Liên tỷ tỷ kia cũng không kiêng kỵ món ngọt, chua hay cay, nàng ấy chỉ không ăn được rau thơm mà thôi, những thứ khác đều có thể.

Chưa nói tới có rất nhiều món không cần bỏ thêm rau thơm mà, kể cả khi có, bỏ bớt chút rau thơm cũng không ảnh hưởng gì nhiều.

Lại nói, với những người không ăn được rau thơm, mùi vị của nó thật sự khiến người ta hơi khó chịu.

“Sư phụ, bún thịt hấp được rồi, ta mang lên trên nhé?”

Lê Tường nhìn thoáng qua, gật gật đầu nói: “Chờ chút nữa đi, ta nấu xong món này rồi cùng mang lên luôn thể, món xào này rất nhanh là xong rồi.”

“Sư phụ, ngươi muốn gói hoành thánh cá ư?”

Đào Tử rất nghi hoặc nhìn non nửa chậu cá nghiền nhuyễn kia.

“Không phải, ta đang định làm bánh cá. Hiện giờ, với các ngươi, cách làm món này quá phức tạp, không cần phải học đâu. Cứ học thật tốt những món các ngươi đang cầm trên tay là được rồi.”

Lê Tường cho gia vị vào hơn phân nửa chén nhân thịt kia rồi trộn đều lên, trộn cơ hồ không thể phân biệt được đâu là thịt heo, đâu là thịt cá, nàng mới đưa chúng trở lại vào chậu, lại bôi bên ngoài một tầng dịch lòng đỏ trứng.

Làm như vậy, sau khi hấp chín, ở bên ngoài bánh cá sẽ có một tầng màu vàng đáng yêu, rất là xinh đẹp.

Hấp chừng mười lăm phút sau mới lấy ra để nguội rồi trực tiếp cắt thành từng miếng có kích cỡ nhỏ chừng đầu ngón tay.

Lúc này món bánh cá cũng hoàn thành được phân nửa quy trình rồi, gắp lên không còn lo bị vỡ nữa, nhìn khá là mềm mại, đàn hồi.

Thế nhưng mùi vị của nó vẫn chưa được thơm mấy, chỉ có chút mùi hương thịt cá và gia vị mà thôi.

Lê Tường đi lấy một chút hoa cúc và rong biển sợi khô rồi trực tiếp xuống ngâm nước nóng cho chúng nở bung ra.

Nàng trực tiếp rải chúng nó vào đáy khay, sau đó xếp từng miếng bánh cá lên trên, lại rưới thêm một lượt canh gà, cuối cùng là cho lên bếp, một lần nữa hấp thêm thời gian chừng một chén trà nhỏ.

Tới khi mở cái nắp lên, hương vị thịt cá đã được trộn lẫn với hương hoa cúc, vừa ngửi, vị giác như được đánh thức, cực kỳ k*ch th*ch cảm giác thèm ăn.

“Được rồi, để ta mang đồ ăn lên đi, Đào Tử, mấy người các ngươi lại xào thêm ba món đồ ăn nóng mang lên là được.”

Hôm nay trong nhà có khách quý, kể cả sắp đóng cửa cũng cần phải nhanh chóng làm xong đồ ăn cho khách nhân mới chuyển sang làm cho mình được.

Lê Tường bưng ba món đồ ăn, trong đó có hai món hấp, một bát canh lên lầu ba trước.

Lúc này hai biểu tỷ muội Kim Vân Châu đã trao đổi gần xong những gì cần nói rồi, trên bàn cũng được hai người bọn họ dọn dẹp sạch sẽ.

Thấy Lê Tường mang đồ ăn lên lại muốn đi xuống ngay, Kim Vân Châu lập tức giữ nàng lại muốn nàng ở lại tiếp khách với nàng ấy.

“A Tường muội muội, ngồi xuống cùng nhau ăn đi, ngươi nhìn xem nhiều món ngon như vậy, ta lại không biết một món nào, ngươi ở lại giới thiệu cho chúng ta một chút đi.”

Lần này Liên Nghi Lan thật sự được mở rộng tầm mắt.

Tuy lúc trước nàng ấy có nghe biểu muội nhà mình khen ngợi tay nghề của cô em chồng này rất lợi hại, nhưng đến khi nàng ấy chân chính được nhìn thấy những món ăn người ta chiêu đãi mình, vẫn bị chúng dọa cho nhảy dựng lên.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 536


Đừng nói tới cuộc sống khá tiết kiệm khi nàng ấy chuyển tới Hồ Châu, ngay cả ở Bình Châu, quãng thời gian là thiên kim đại tiểu thư nhà hào môn, muốn gì được nấy kia cũng vậy, nàng ấy chưa từng được chiêm ngưỡng những món ăn trên bàn này.

Phải biết rằng, ngày trước khi còn ở Bình Châu, nàng ấy vốn là khách quen của những tửu lầu nổi danh nhất, không biết đã được ăn biết bao sơn hào hải vị rồi.

Nàng ấy thật sự không ngờ hôm nay lại gặp được những món mình chưa từng nhìn thấy bao giờ. Thật là kinh ngạc.

“Món này là gì?” Nàng ấy chỉ chén tào phớ trắng nõn trên bàn rồi hỏi.

Kim Vân Châu rất thuần thục bưng chén tào phớ ấy tới trước mặt biểu tỷ nhà mình, lại giúp nàng ấy rót nước chấm.

“Đây là tào phớ, được làm từ đậu nành. Biểu tỷ ngươi nếm thử đi.”

“Đậu nành?”

Liên Nghi Lan cầm cái muỗng bán tín bán nghi múc một cái, ngay sau đó, nàng ấy đã bị hương vị trơn mềm kia làm kinh ngạc rồi.

“Nó thật sự được làm từ đậu nành ư?”

Đậu nành là loại hạt cứng như vậy! Kể cả khi nấu nó chín lên vẫn thấy cực kỳ nhạt nhẽo, chán ngắt, sao có thể làm ra loại đồ ăn mỹ vị như tào phớ này?

Liên Nghi Lan lại ăn thêm mấy miếng nữa, có chút muốn ngừng mà không được.

Đậu nành này cực kỳ rẻ, cùng một giá với lương thực chính như ngô kia, nhưng hương vị của món tào phớ này ngon hơn ngô nhiều lắm.

Cũng không biết một cân đậu nành có thể làm ra bao nhiêu tào phớ ……

Nàng ấy đang cân nhắc chuyện này, lại thấy một đ ĩa đồ ăn được đặt xuống trước mặt mình.

“Lan tỷ tỷ, đây là bánh cá do người dân bản địa chúng ta dùng cá tạo thành, ngươi nếm thử xem có hợp khẩu vị hay không.”

“Bánh cá ư? Tiểu muội ngươi thật bất công nha, còn chưa làm món này cho ta thưởng thức.”

Liên Nghi Lan lại không quan tâm tới cảnh Kim Vân Châu rầm rì làm nũng với Lê Tường bên kia, nàng ấy đang chuyên chú duỗi tay gắp một miếng bánh cá bỏ vào trong chén.

Không thể không nói, món bánh cá này thật xinh đẹp, mép ngoài có một tầng màu vàng nhạt, thịt bên trong lại có màu trắng, thoạt nhìn đã cảm thấy thanh nhã, tự nhiên rồi, tới khi cắn một miếng, nàng ấy lập tức bị mùi hương và dư vị tươi ngon bao phủ, đã có vị cá lại có mùi thịt điều đặc biệt là có thêm mùi hương hoa cúc nhàn nhạt, thoải mái nữa, từng tầng từng tầng chồng lên nhau, thật sự khiến người ăn kinh diễm.

“A Tường muội muội, tay nghề của ngươi không hề tầm thường!”

“Dĩ nhiên rồi, có phải đúng như ta đã nói không? Tiểu muội nhà ta làm đồ ăn là ngon nhất.”

Kim Vân Châu đầy mặt đều là hai chữ kiêu ngạo, hai người bọn họ thi nhau khen khiến Lê Tường cảm thấy thật ngượng ngùng.

“Ta không biết thứ gì khác nữa, chỉ có một tay nghề nấu ăn miễn cưỡng có thể dùng được thôi. Nếu Lan tỷ tỷ thích cứ ăn nhiều chút, món bún thịt này cũng rất ngon.”

Liên Nghi Lan tựa như cô nương ở nông thôn vừa vào thành vậy, nàng ấy ăn một miếng bánh cá cảm thấy kinh ngạc, ăn một miếng bún thịt cũng thật kinh ngạc, lại chuyển qua nếm thử tôm hùm đất, cả người đều rơi vào biển kinh ngạc.

Hơn nữa không khí nói chuyện của ba người quá tốt, nàng ấy đã quên hết lễ nghi trên bàn cơm, sau đó dứt khoát học theo biểu muội nhà mình, xắn tay áo lên, lột vỏ tôm hùm đất bỏ vào miệng.

Ăn đến cuối cùng trên bàn chỉ còn thừa lại hai chậu đầy vỏ tôm hùm đất mà thôi.

Lê Tường và Kim Vân Châu ăn khá ít, hơn phân nửa tôm hùm đất trên bàn đều do Liên Nghi Lan ăn.

Chẳng mấy khi nàng ấy được ăn một bữa cơm thoải mái như vậy, cũng khiến hảo cảm nàng ấy dành cho Lê Tường tăng lên một mảng lớn.

Cơm chiều qua đi Liên Nghi Lan đã theo Kim Vân Châu trở về tòa nhà rồi, suy cho cùng, người nhà bọn họ đâu thể để một vị khách quý như Liên Nghi Lan ở lại tửu lầu nho nhỏ này?
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 537


Quan thị lo lắng vô cùng, nhi tức nhà bà đã mang bầu được sáu tháng, không quan tâm chăm sóc nàng ấy từng giây từng phút, bà không tài nào yên lòng nổi. Vẫn là Lê Tường khuyên nhủ nhiều lần mới khuyên được bà ấy.

Biểu tiểu tỷ muội nhà người ta chẳng mấy khi được gặp nhau, hiển nhiên là có rất nhiều chuyện cần tâm sự, nương nhà mình trộn lẫn vào làm gì?

Hơn nữa người của toà nhà kia……

Nói câu không dễ nghe, người trong toà nhà đó chẳng được mấy người thật lòng tôn trọng nương.

Đơn giản là bọn họ ứng phó vài câu mặt ngoài thôi, nhưng sau lưng không biết thêu dệt bao nhiêu lời đồn đại ác ý.

Đa phần người hầu trong toà nhà đó là của Kim gia, có thể bọn họ không mấy khắc nghiệt với đại ca nhà nàng, nhưng nương và mấy người khác trong nhà nàng đều là người nông thôn chính cống, chắc chắn sẽ bị bọn họ xem thường.

Lê Tường đã tới tòa nhà đó vài lần, mỗi lần đám người đó đều tỏ ra khá hoà thuận, khá ngoan ngoãn nghe lời, nhưng chỉ cần không có mặt đại ca tẩu tử, bọn họ lập tức biểu hiện khác hẳn, nào là trợn trắng mắt, nào là lườm nguýt, bĩu môi, thật sự khiến người ta bực bội.

Thế nhưng nếu mình thực sự tỏ ra bực bội, người ta sẽ nói tính tình người nhà nàng quá mức nhỏ nhen.

Nàng và nương vốn không phải người thích đi ý kiến. Mà suy cho cùng, đó cũng là toà nhà của Kim gia, bọn họ là người của Kim gia, người nhà mình ý kiến cũng chẳng có tác dụng gì.

Bởi vậy, người Lê gia chỉ tuỳ tiện qua đó vài lần rồi thôi, chẳng muốn tới một nơi khiến mình không thoải mái như vậy.

Hiện giờ, nàng chỉ có một mong ước, đó là kiếm tiền mua một tòa nhà lớn, cho phụ mẫu nhà mình vui vui vẻ vẻ làm lão gia, lão phu nhân rồi an hưởng tuổi già.

Hôm nay, nghe ý tứ câu nói của đại tẩu, nàng nhận ra dường như vị Lan tỷ tỷ kia là một người có chút thân phận.

Lúc nàng ấy tới, thể hiện khoa trương như vậy, chắc chắn là người đứng đằng sau gây nên những phiền toái cho tửu lầu nhà nàng cũng nhận được tin tức rồi?

Không biết lúc này cảm tưởng của những người đứng sau màn đó ra sao……

Vừa vặn, lúc này hai biểu tỷ muội Kim Vân Châu cũng đang nói về đề tài này.

“Ta đã cho Kim Thư đi hỏi thăm rồi, kẻ sau lưng phá rối do Đông Hoa bên kia dẫn đầu. Muội muội hắn là trắc phi, cho nên quãng thời gian qua hắn luôn một mực coi trời bằng vung ở thành An Lăng này. Trước kia Hoài Chi hầu như không hề làm ăn buôn bán với hắn nên hai bên chưa từng tiếp xúc bao giờ, nhưng Liễu gia cô mẫu nói, hắn chính là một tên tiểu nhân giả nhân giả nghĩa.”

Cho nên nàng ấy mới không để huynh muội Kim Thư trực tiếp qua bên đó uy h**p. Loại người này, gặp uy h.i.ế.p sẽ thuận miệng đáp ứng, nhưng chuyện đó qua đi hắn sẽ nghĩ ra càng nhiều ý tưởng ác ý hại người.

Lúc trước chỉ là chặt đứng con đường cung ứng nguyên liệu nấu ăn, phía sau có phải là những thủ đoạn tàn độc hại người hay không? Ai dám đánh cuộc?

Theo Kim Vân Châu suy nghĩ, vẫn nên có người đè nặng, khiến hắn không thể ỷ vào quyền thế của muội muội nhà mình, làm loại chuyện không kiêng nể ai, như vậy hắn mới chịu buông tay.

“Đã là tiểu nhân, thì nên cách xa một chút. Ngày mai ta sẽ đi Đông Hoa tửu lầu kia một chuyến, gặp chủ nhân của bọn họ. Tuy biểu tỷ phu làm người chẳng ra gì, nhưng tên tuổi vẫn dùng khá tốt.”

“Lại mạnh miệng, nếu hắn thật sự làm người chẳng ra gì như vậy, tại sao lúc người ta qua cầu thân, ngươi lại đầy mắt trông mong, lập tức đi cầu cữu cữu? Còn nói, mợ, bất kể chuyện gì cũng nghe theo lời chúng ta nói.”

Kim Vân Châu chớp chớp mắt, không nhịn được cười.

Liên Nghi Lan: “……”

“Nếu còn tiếp tục trêu chọc ta nữa, ta sẽ không thèm để ý tới ngươi! Đang nói chuyện chính sự đứng đắn với ngươi đó.”

Liên Nghi Lan bày ra vẻ mặt nghiêm túc.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 538


“Kỳ thật buổi sáng hôm nay khi ta tới An Lăng, đã qua thăm hỏi Mông lão rồi. Ngày mai ta sẽ qua Đông Hoa tửu lầu kia nhìn xem, coi như đi một chuyến hoàn toàn giải quyết xong chuyện này. Trước khi ta rời đi cũng sẽ qua nói chuyện với lão nhân gia một chút, ngày sau ngươi có chuyện gì không giải quyết, hoặc việc gì quá gấp gáp, cứ qua tìm lão nhân gia.”

“Mông lão? Là vị Mông lão mà ta đang nghĩ ư?!”

“Đúng vậy, ngoại trừ lão nhân gia đó thì còn ai? Ngươi không biết sao, năm ngoái lão nhân gia vừa đến An Lăng, thế nhưng vẫn luôn ru rú trong nhà, ít người gặp lão nhân gia mà thôi.”

Mông lão trong miệng Liên Nghi Lan chính là Đại tư mã đời trước, cũng là phụ thân của vương hậu đương triều, địa vị của lão nhân gia là quốc trượng cực kỳ cao quý.

Lão nhân gia đã lăn lộn trong quân ngũ cả nửa đời rồi, hiện giờ người ta không còn muốn trở lại cuộc đời đó nữa, chỉ muốn lựa chọn tới nơi có núi có sông, phong cảnh yên bình này dưỡng lão.

Cũng vì lão nhân gia làm người cực kỳ khiêm tốn, cho nên chẳng mấy người gặp được hình dáng chân chính của ngài.

Mà Đại tư mã mới nhậm chức lại có quan hệ gần như là sư đồ với người nọ, Liên Nghi Lan tới An Lăng hiển nhiên phải qua thăm hỏi lão nhân gia trước mới phải đạo.

“Lão gia tử là người khá tốt, chỉ cần ngươi tới cầu một câu, người ta sẽ không từ chối.”

Kim Vân Châu vừa nghe đã cảm thấy lòng mình phân hai hướng, nhà thương nhân lại muốn leo lên có quan hệ với vị quốc trượng cao cao tại thượng kia, nàng ấy nghĩ như thế nào vẫn cảm thấy kỳ kỳ làm sao đó.

Lại nói, quan hệ giữa biểu tỷ nhà mình và biểu tỷ phu đã đủ khiến người ta cảm thấy kỳ cục rồi.

“Được rồi được rồi, ta đã biết, nếu thực sự có chuyện không cách nào giải quyết được, tới khi đó lại nói sau. Lần này có ngươi tới chống lưng cho nhà chúng ta, chắc về sau đám người kia không dám tới tìm phiền toái nữa đâu.”

Liên Nghi Lan sờ sờ tay biểu muội nở nụ cười, gật gật đầu.

Hai biểu tỷ muội bọn họ từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên. Bởi vì thời trẻ phu thê Liên gia đều đặt hết một lòng lên nhi tử ốm yếu nhà bọn họ, chẳng có thời gian làm bạn với nữ nhi.

Thời gian một năm thì có tới hơn nửa năm Liên Nghi Lan sống tại Kim gia, vì vậy nàng ấy còn thân với Kim Vân Châu hơn những tỷ muội ruột thịt của mình.

Hiện giờ hai người đều gả cho người khác, muốn gặp nhau một lần cũng không dễ dàng, hiển nhiên lần này tới, nàng ấy phải sắp xếp chuyện của biểu muội cho thật gọn gàng rồi vui vui vẻ vẻ ở bên nàng ấy một hồi mới tốt.

Trong mắt Liên Nghi Lan, biểu muội nàng ấy thật là ngốc nghếch, biểu muội phu lại không có gia sản, người một nhà bọn họ đáng thương tới vậy còn bị người khác bắt nạt, nàng ấy làm tỷ tỷ đương nhiên phải che chở cho muội muội nhà mình.

Ngày hôm sau, hai tỷ muội làm một giấc ngủ nướng, tới khi mặt trời lên giữa đỉnh đầu mới chịu dậy.

“Đông Hoa tửu lầu không giống nhà ngươi, có một căn phòng riêng dành cho thai phụ nghỉ ngơi như vậy. Ở đó người nhiều, tay chân không thoải mái, ngươi cứ ở nhà đi, đừng theo ta. Đến lúc đó lỡ như bị người khác chạm phải, ta không đền bù nổi đâu.”

Liên Nghi Lan nói kiểu gì cũng không chịu mang Kim Vân Châu đi cùng, Kim Vân Châu đang muốn làm nũng, lại đưa tay lên bụng mình sờ sờ một hồi, cuối cùng quyết định nghe theo. Náo nhiệt đâu nhất định phải xem, hài tử mới là quan trọng nhất.

Vì thế nửa canh giờ sau, chiếc xe ngựa hoa lệ nọ chỉ chở một mình Liên Nghi Lan tới trước cửa Đông Hoa tửu lầu.

Hôm nay nàng ấy không mặc bộ thải vân sa hôm qua nữa, mà thay bằng một bộ váy gấm thêu chỉ bạc màu đen.

Thoạt nhìn bộ váy gấm này không có chói mắt và quý giá như bộ thải vân sa hôm qua, nhưng nhìn tước văn() tinh tế được thêu trên váy cũng biết, chỉ có gia quyến nhà quan mới được mặc loại y phục này.

tước văn: hoa văn hình chim
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 539


Gia quyến nhà quan hạng bét chỉ được thêu một vòng tước văn thể hiện chức vị ở mép váy, địa vị cao hơn một chút thì giống phu nhân Lý tri châu, được thêu lên tà váy, sau đó mới đến bên hông, cổ tay áo, cổ áo.

Liên Nghi Lan không được thêu lên cổ áo, vị trí kia chỉ có Vương phi tôn sư mới được phép thôi. Thế nhưng nàng ấy cũng không quá kém hơn bọn họ, bên hông và cổ tay áo đều có được thêu tước văn bằng chỉ bạc sáng lấp lánh

Vạn Trạch quốc tôn xưng Huyền điểu, Huyền Nữ(*), chỉ cần nhìn thấy tước văn là biết địa vị của chủ nhân chiếc váy này rồi. Chưởng quầy Hà ra bên ngoài nhìn thấy một màn này lập tức quỳ xuống.

Cửu Thiên Huyền Nữ là Nữ Thần Chiến Tranh trong Thần Thoại Trung Hoa. Kinh sách cổ đại thường viết Cửu Thiên Huyền Nữ là một người phụ nữ đầu người mình chim. Có thuyết cho rằng đó là Huyền điểu. Nhưng thuyết Huyền điểu này không được thuyết phục cho lắm bởi vậy đa phần mọi người vẫn cho rằng Huyển điểu chỉ đơn giản là một con chim màu đen mà thôi.

“Ngươi là chưởng quầy Đông Hoa? Không cần hành lễ như vậy, ta chỉ tới tửu lầu các ngươi dùng cơm mà thôi. Đi phía trước dẫn đường đi.”

Liên Nghi Lan cười thật hiền lành, khiến chưởng quầy Hà bớt lo âu hơn một chút, hắn lập tức dẫn nàng ấy lên một căn phòng có tầm nhìn tốt nhất trên lầu.

Không giống hôm qua, hôm nay Liên Nghi Lan tới tửu lầu này lại mang theo hộ vệ và nha đầu.

Bình thường, mỗi khi nàng ấy ra cửa, lúc nào bên người cũng phải người đi theo hầu hạ và bảo vệ.

Với lại, lần này, nàng ấy đi ra ngoài để đòi lại sự công bằng cho người nhà mình, hiển nhiên phải có trận thế rầm rộ một chút.

“Chưởng quầy Hà, không biết hiện giờ chủ nhân của các ngươi đang ở nơi nào?”

“Chủ nhân?”

Chưởng quầy Hà giật mình một cái, hắn giương mắt nhìn qua, nhưng lại chạm phải đôi mắt lạnh băng giống đang nhìn người c.h.ế.t kia, sắc mặt hắn lập tức trở nên hèn nhát, hắn trực tiếp bán tin tức chủ nhân nhà mình sắp tới tửu lầu cho người kia.

“Có lẽ chủ nhân của chúng ta tối hôm qua ngủ không ngon nên chưa tới, nhưng muộn nhất là buổi trưa ngài sẽ tới đây.”

Liên Nghi Lan bĩu môi, châm chọc nói: “Suốt ngày suy nghĩ những chuyện không thể công bố ra bên ngoài, hiển nhiên là buổi tối không được ngủ ngon rồi, đúng không, chưởng quầy?”

“Ha hả ha hả……”

Chưởng quầy Hà cực kỳ xấu hổ, trên đầu hắn đã rịn ra một tầng mồ hôi.

Liên Nghi Lan cảm thấy không thú vị, khó xử một tên thuộc hạ như hắn chẳng vui vẻ gì, cần phải tìm đúng chính chủ, mới làm nên chuyện.

“Được rồi, ta không tới đây để ăn người, ngươi đâu cần sợ hãi như vậy. Đi, mang thực đơn nhà các ngươi qua đây, ta đói bụng rồi.”

Nghe được lời này, chưởng quầy Hà quả thực có một loại cảm giác như hắn vừa được sống lại một lần nữa, hắn lập tức đi cầm thực đơn cho nàng ấy.

Liên Nghi Lan chọn một chút, cuối cùng không có hứng thú mấy, chỉ đành chọn hai chén canh gà ác hầm đẳng sâm.

“Không phải nói Đông Hoa các ngươi là đệ nhất tửu lầu ở An Lăng sao? Tại sao chuyên môn lại kém như vậy? Chẳng bằng được một nửa của A Tường muội muội, thật là… không biết xấu hổ. Haizz…… Cứ mang hai món nay lên đi, nhanh lên cho ta. Mặt khác, phiền ngươi đi tìm chủ nhân của ngươi qua đây một chút. Ta có chuyện muốn tâm sự với hắn.”

“Vâng vâng vâng, phu nhân chờ một lát.”

Chưởng quầy Hà lau mồ hôi lạnh, hắn đi như chạy trốn xuống lầu.

“A Vũ, thu lại ánh mắt của ngươi một chút, đừng dọa người.”

Hộ vệ đang ôm đao đi theo phía sau Liên Nghi Lan lập tức lên tiếng đáp lại, sau đó hắn dứt khoát cụp mắt xuống không nhìn nữa.

Tiểu Liên đứng bên cạnh nhìn hắn như vậy cảm thấy thật khôi hài, sau đó nàng ấy tiến đến bên người chủ tử lặng lẽ thì thầm điều gì đó.

Rất nhanh sau đó dưới lầu đã mang hai chén canh lên, đi cùng với chúng nó, hiển nhiên là Thời lão gia của bọn họ.
 
Back
Top Dưới