Ngôn Tình Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại

Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 480


“Tại sao nhanh như vậy……”

Lạc Trạch trừng hắn một cái.

“Ngươi không hiểu đâu.”

Lạc Trạch bỏ nhân hạt dưa vừa tách vỏ đặt vào đ ĩa của Thúy Nhi, vui vẻ nhìn lỗ tai hồng hồng cực kỳ đáng yêu của nàng ấy.

Chẳng mấy khi ban ngày cũng được ngồi cùng một chỗ với người trong lòng mình, hắn chẳng thèm quan tâm tới Ngũ tiểu tử bên kia, toàn tâm toàn ý nói chuyện với Thuý Nhi của hắn thôi.

Trong lòng Ngũ Thừa Phong cứ như bị mèo cào cho mấy nhát, vừa ngứa vừa khó chịu.

Hắn thật sự rất muốn biết Lạc Trạch làm như thế nào mà nhanh như vậy đã khiến phu thê Quan gia chấp nhận?

Càng quan trọng hơn chính là tiểu tử đó đã làm thế nào để Quan Thúy Nhi đáp lại tình cảm?

Rõ ràng hắn quen Lê Tường trước khi đối phương biết Quan Thúy Nhi, nhưng bây giờ tiểu tử đó sắp đính hôn rồi, mà hắn còn chưa dám ngỏ lời với nàng?

Càng nghĩ càng không nhịn nổi, Ngũ Thừa Phong ngồi không chốc lát đã kéo Lạc Trạch ra cửa sau, vừa lúc ấy Lê Tường vào phòng bếp lấy thêm hạt dưa, chờ tới khi nàng ra bên ngoài lại không nhìn thấy hắn đâu.

Nàng tưởng hắn lên sảnh lớn ngồi, không nghĩ tới khi nàng vừa quay về phòng của mình lại nghe được thanh âm nói chuyện của hai người bọn họ ở bên ngoài.

Đầu tiên là Lạc Trạch kể quá trình hắn kéo gần lại khoảng cách với biểu tỷ, sau đó hắn bắt đầu lên lớp chỉ bảo vài chiêu thức cho Ngũ Thừa Phong.

Chiêu sau còn tệ hại hơn chiêu trước, thế mà tiểu tử ngốc kia lại tin, cứ liên tiếp hỏi thăm mãi. Nàng không nhịn được lớn tiếng khụ khụ vài câu.

Khiến tên Lạc Trạch ở ngoài tường kia chấn kinh rồi.

Hoá ra người ở bên ngoài lại nghe một tiếng ho khan trong phòng rõ ràng như thế!!

Chẳng phải ngày thường hắn và Thúy Nhi nói chuyện ở chỗ này đều bị Lê Tường nghe hết rồi sao?

“Huynh đệ, chuyện này ta không giúp ngươi được đâu, ngươi đi đi!”

Lạc Trạch xấu hổ muốn chui xuống kẽ đất, làm gì còn tâm tình muốn chỉ cho Ngũ Thừa Phong vài chiêu nữa.

Hắn vừa đi, Ngũ Thừa Phong cũng chuẩn bị trở lại hậu viện, nhưng vừa xoay người đã nhìn thấy Lê Tường bước ra.

“Tứ ca, vừa rồi ngươi với Lạc Trạch nói gì ở ngoài này vậy?”

“A…… Không, không nói cái gì, ta chỉ chúc mừng hắn sắp đính hôn thôi.”

Lê Tường đến gần hơn vài bước, làn váy của nàng đã chạm vào xiêm y trên người hắn.

“Thế nhưng ta lại nghe hết rồi.”

“Nghe, nghe, nghe hết rồi??”

Ngũ Thừa Phong lui một bước theo bản năng, lưng hắn dựa sát vào vách tường.

Hắn nhớ lại những chuyện mình và Lạc Trạch vừa nói, trái tim bắt đầu đập bùm bùm, vẻ mặt cũng kinh hoảng lên.

“Tương nha đầu, vừa rồi ta và Lạc Trạch nói……”

“Chẳng lẽ là giả?”

“Không không không, không phải! Là thật sự!”

Ngũ Thừa Phong tiến lên đứng ở trước mặt Lê Tường, lấy hết can đảm nhìn vào đôi mắt nàng rồi nghiêm túc nói: “Vừa rồi, mỗi một câu ta nói với Lạc Trạch đều là sự thật. Ta thích ngươi là thật, muốn mang niềm vui tới cho ngươi cũng là thật, muốn được hai người Đại Giang thúc tán thành cũng là thật! Ta muốn vào nhà ngươi, thành hôn với ngươi ……”

Thanh âm một câu cuối cùng của hắn có chút nhẹ, có chút lưu luyến khó nói nên lời.

Lời nói kia cứ quanh quẩn trong lòng Lê Tường, lặp đi lặp lại một vòng, lại tiếp một vòng cho tới khi lỗ tai nàng cũng ửng đỏ.

Nàng bị ánh mắt cực nóng kia nhìn chăm chú có chút không chịu nổi, nàng ngại ngùng chuyển ánh mắt qua một bên rồi nhẹ giọng nói: “Ta đã nói từ rất lâu rồi, chỉ kén rể, không gả chồng.”

“Ta biết, ta không ngại! Vừa rồi ta cũng nói, muốn vào nhà ngươi, thành hôn với ngươi.”

Tới cuối cùng trong đầu Ngũ Thừa Phong cũng sáng suốt hơn một chút, hắn nhìn bộ dáng Lê Tường lúc này cũng gần như hiểu hết rồi, nàng không hề chán ghét chắn, thậm chí còn có hảo cảm.

“Tương nha đầu……”

“Ta, ta còn nhỏ!”

“Ta biết ta biết, ta có thể chờ ngươi, chờ tới lúc ngươi muốn thành hôn ……”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 481


Ngũ Thừa Phong còn chưa nói xong, đã thấy khuôn mặt Lê Tường ở phía đối diện đỏ ửng lên.

“Ai nói ta muốn thành hôn với ngươi!”

Sau đó Ngũ Thừa Phong còn không kịp nói cái gì, đã thấy nàng xoay người chạy vào sân, hắn lập tức có chút há hốc mồm.

Cho nên rốt cuộc là Tương nha đầu này nguyện ý hay không đây?

Kỳ thật chính bản thân Lê Tường cũng không biết nữa.

Nàng chỉ biết tim mình đang đập cực kỳ nhanh, mặt cũng nóng hừng hực, nếu nàng còn tiếp tục đứng ở đó thêm nữa, chắc chắn hai má sẽ đỏ như m.ô.n.g khỉ.

Trước kia khi đối mặt với Ngũ Thừa Phong, nàng có cảm giác gì đâu? Sao lần này lại có? Thật là quá kỳ quái.

“Sư phụ, tại sao ngươi lại ở một mình trong phòng bếp? Mặt đỏ ửng kìa, có phải sinh bệnh hay không?”

Đào Tử duỗi tay vào muốn vuốt vuốt trán Lê Tường, lại bị nàng né qua một bên.

“Ta không sao đâu, chỉ là vừa rồi phơi nắng nhiều hơi nóng một chút thôi.”

Lê Tường ra lấy một chậu nước, rửa mặt, cuối cùng khuôn mặt nóng hầm hập của nàng cũng nguội bớt.

“Đào Tử, vừa rồi Ngũ tứ ca mang túi đồ qua bên này, để đâu rồi, cho ta xem một chút.”

“A a! Ở chỗ này, ta đặt dưới cái bàn đó.”

Đào Tử lấy một túi to đầy đồ từ bên dưới đặt lên trên bàn. Lê Tường cởi nút thắt lên bên ngoài, gia hỏa này hay thật, mang qua không ít đồ.

Đại khái có mười mấy cân quả óc chó() lớn, và hơn hai mươi cân hạt thông chưa tách vỏ, xem tỉ lệ đã biết mấy thứ này có phẩm chất cực tốt. Lại thêm một túi nhỏ đựng đầy nấm mật ong, một loại đặc sản nổi tiếng của phương bắc, hầm canh rất tươi ngon.

(

)Còn gọi là hạch đào

“Đào Tử, mang một cái chén qua đây, ta lấy ra một chút cho ngươi đi ngâm.”

Giữa trưa sẽ mang nó ra hầm canh.

Còn túi hạt thông này ……

Lê Tường xách nó ra, vừa vặn đang ăn tết nha, nàng xào nó lên làm đồ ăn vặt chung với hạt dưa.

Bằng không chờ thêm mấy ngày nữa, cả tửu lầu đều bận rộn, còn ai có tâm tư đi ăn chúng nó nữa?

Muốn xào hạt thông cần phải ngâm mềm trước rồi mới xào, như vậy sẽ dễ cắn hơn một chút, để nguyên rồi xào quá phiền toái, nhất định phải dùng một cây búa mới đập vỡ lớp vỏ bên ngoài.

Nàng bỏ chỗ cát vàng dùng để xào hạt dưa lần trước vào nồi, lại hoà tan một chén lớn nước đường đổ vào trong đó, xào đến khi trong nồi bắt đầu bốc khói mới bỏ hạt thông vào.

Xào chừng một chén trà nhỏ là được.

Lê Tường lấy mất hạt ra khỏi cát nóng đặt lên bệ bếp, nàng dùng cây búa chuyên dụng để đập hạt óc chó, gõ một cái hạt thông.

Nhân hạt thông bên trong đã khô vàng, sát bỏ lớp vỏ lụa bên ngoài để lộ ra phần nhân màu vàng tươi bên trong.

Nàng lập tức ném nó vào trong miệng nhai một cái, ừm… mùi vị và hương thơm rất thuần, chỉ có thể nhận xét bằng một chữ.

Ngon!

Thời điểm Lê Tường bưng hạt thông đi ra ngoài, cảm xúc đã vững vàng hơn rất nhiều.

Hơn nữa người trong nhà đều có mặt ở đây, nàng không có ngượng ngùng như hồi nãy nữa.

Người một nhà nói nói cười cười vui vui vẻ vẻ, thời gian một ngày rất nhanh đã đi qua.

Lê Ký Tửu Lầu chỉ nghỉ ba ngày, vào mùng bốn tết bọn họ đã chính thức buôn bán. Năm mới cảnh sắc mới, thực đơn nhà bọn họ cũng tự nhiên có thêm vài món ăn mới.

“Ông chủ, món gà xiên nhúng là thứ gì?”

Còn bán giá đắt như vậy, một phần đòi những 150 đồng bối.

Những khách nhân bên trong tửu lầu đều đang thắc mắc, cũng có vài vị khách quen đã trực tiếp gọi món rồi.

Ăn tết nhiều ngày ở nhà, bọn họ đã cảm thấy nhàm chán lắm rồi, vừa nghe món mới gà xiên nhúng, còn là món tê cay, bọn họ đã không nhịn nổi nữa.

Sau bếp nhận được đơn thì lập tức bận rộn làm việc.

Có kế hoạch lên món mới từ trước, cho nên phần nước dùng cho món gà xiên nhúng đã sớm chuẩn bị được một nửa.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 482


Đó chính là phần canh được hầm từ khung xương gà với lát gừng, hành, và hoa hồi.

Kỳ thật món ăn mới Lê Tường muốn chuẩn bị không phải thứ này, chỉ là hai ngày trước sau khi nàng nhìn thấy đại ca nhà mình làm thịt gà, sau khi hắn móc hết phần mề gà, tim gà, bộ khung xương gà trở thành thứ không ăn được, nhưng vứt nó đi thì nàng lại thấy rất đáng tiếc.

Nhờ vậy mới có thực đơn món gà xiên nhúng của ngày hôm nay.

Phần nước dùng của món gà xiên nhúng được hầm từ bộ khung xương gà, sau đó dùng ớt cay, tương đậu xào dầu đỏ.

Tiếp theo thêm nước tương và đường đỏ vào nồi xào cùng nhau, màu sắc càng đậm và hương vị càng thơm.

Thế nhưng phải đặc biệt chú ý độ lửa, nếu quá tay một chút sẽ xào ra màu đen, nhìn cực kỳ khó coi.

Lê Tường xào không quá lâu, mới ném hoa tiêu vào trong nồi, sau đó múc khung xương gà và phần canh ninh vào nồi nấu chung.

Đun sôi một chút lại bỏ nguyên liệu nấu ăn đã chuẩn bị tốt vào nồi canh rồi cùng nhau bê bình lên bàn.

Món này lên đồ ăn rất nhanh.

Bởi vì những nguyên liệu nấu ăn trong nồi đều được nhúng vào nước sôi, đã được nấu chín, bởi vì chúng đều được hầm trong một nồi khác chừng nửa canh giờ rồi.

Trong số những xiên gà nhúng này có mề gà, tim gà được thái mỏng, còn có thức ăn chay như củ sen, nấm hương, măng mùa đông vân vân, cũng có mấy xâu thịt heo.

Nói tóm lại, món gà xiên nhúng này có nguyên liệu nấu ăn phong phú, chay mặn đủ cả, hơn nữa nồi nước dùng nóng thơm ngon, hương vị cay nồng, khiến người ta muốn ngừng mà không được.

Một nồi đầy nguyên liệu nấu ăn. Bỗng nhiên khách nhân cảm thấy cái giá 150 đồng bối kia không còn đắt nữa.

Món gà xiên nhúng lập tức nhận được những lời khen ngợi của thực khách.

Đồ ăn vừa ra đã có người muốn đóng gói mang về. Bọn họ tự mang theo bình gốm, một chút nước dùng cũng không chịu buông tha.

Những tửu lầu trong thành chỉ biết đỏ mắt nhìn việc làm ăn của Lê Ký Tửu Lầu rực rỡ như vậy, đặc biệt là chẳng ai chịu cam tâm khi nhà bọn họ vừa khai trương, việc làm ăn của tửu lầu nhà mình lập tức kém đi trông thấy.

Thế nhưng Đông Hoa lâu lại chưa ra tay với Lê Ký Tửu Lầu này, xem ra Lê gia này cũng có chỗ dựa nhất định.

Cuối cùng bọn họ chỉ có thể xuống tay từ phương diện món ăn, nhìn xem có thể bắt chước món ăn của Lê Ký hay không.

Thành An Lăng này lớn như thế, Lê Ký cũng không thể nuốt hết toàn bộ thực khách được, phần dư lại để bọn họ tự cạnh tranh bằng bản lĩnh của mình đi.

Không riêng tửu lầu khác tới mua, ngay cả Đông Hoa cũng phái người đi mua.

Lúc này ở Đông Hoa tửu lầu, phòng bếp vẫn bình thường như cũ, chỉ thiếu mất hai vị đầu bếp.

Hai vị đầu bếp đó đang đi theo đại chưởng quầy lên tầng cao nhất, căn phòng thuộc sở hữu của chủ nhân bọn họ.

“Chủ nhân, sư phụ Giang và sư phụ Tề tới.”

“Vào đi.”

Thời lão gia đang cầm một xiên nhúng trong tay, hắn vừa ăn xong miếng thịt trên đó.

“Sư phụ Giang, các ngươi tới nếm thử món này đi.”

Hắn đẩy cái nồi ra, ý bảo hai người lên lấy.

Trong nồi là những xiên nguyên liệu nấu ăn đủ loại, hai người sư phụ Giang, mỗi người cầm xiên thịt, người khác cầm một xiên củ sen nếm thử hương vị.

“Chủ nhân, đây là đồ ăn của Lê Ký Tửu Lầu?”

Sư phụ Giang nếm thử một cái là biết, hơn nữa còn cực kỳ khẳng định.

“Xem ra sư phụ Giang cũng nghiên cứu khá nhiều về đồ ăn Lê Ký. Món này đúng là đồ ăn của Lê Ký, còn là một món mới vừa xuất hiện, tên là gà xiên nhúng.”

“Gà xiên nhúng……”

Chưa từng nghe cái tên này.

Tên những món ăn trong Lê Ký Tửu Lầu kia quá hiếm lạ và cổ quái.

Sư phụ Giang lại nếm thử một miếng mề gà.

Trong vị cay tê lại có vị ngọt của thịt, đúng là vị của thịt nhưng lại rất giòn.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 483


Hắn tự hỏi cả đời này đã từng nếm vô số nguyên liệu nấu ăn, nhưng lại không nhận ra loại thịt trên cây xiên nhúng này.

“Vị của que xiên này thật kỳ quái, nhưng lại ăn rất ngon. Đương nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất khiến chúng ăn ngon như vậy, chắc chắn là phần nước dùng này.”

Thời lão gia nghe vậy liền gật gật đầu.

“Mục đích ta gọi các ngươi tới đây, đúng là cho các ngươi phân biệt nguyên liệu trong loại nước dùng này. Ta đã xem xét xong, tất cả những loại nguyên liệu Lê Ký Tửu Lầu mua sắm trong vòng một tháng qua, bên trong phòng bếp của chúng ta đều có. Nhiệm vụ hiện tại của hai người các ngươi chính là cân nhắc cẩn thận loại nước dùng này, nhìn xem nên làm như thế nào mới nấu ra được.”

Hai người sư phụ Giang: “……”

Chủ nhân nói nhẹ nhàng quá, nếu có thể cân nhắc ra, bọn họ đã sớm cân nhắc ra từ lâu rồi.

Sau khi Lê Ký Tửu Lầu khai trương, bọn họ đã bắt đầu nghiên cứu từng loại từng loại món ăn một, nhưng đến bây giờ chỉ nghiên cứu ra vài món canh thôi, những loại rau xào kia, không cách nào theo kịp.

“Làm sao? Không được ư?”

“Chủ nhân, chúng ta sẽ cố gắng hết sức……”

Hai người sư phụ Giang đưa mắt nhìn nhau, đều lộ ra một nụ cười khổ.

Không còn nghi ngờ gì nữa trong phần nước dùng này có bỏ thêm ớt cay, còn tương đậu, thế nhưng cũng giống như nước dùng lẩu trước đây, bọn họ cũng bỏ thêm nước, cũng bỏ thêm các loại nguyên liệu nhưng thành phẩm luôn ra không đúng mùi vị.

Tuy tay nghề của hai người bọn họ thuộc dạng tốt nhất thành An Lăng này, nhưng chỉ giới hạn trong phạm vi những món hấp và hầm thôi, phương diện các món xào, chẳng khác nào tay mơ.

Hiển nhiên là Thời lão gia cũng biết sự thật này, nhưng ai bảo trong phòng bếp của hắn không có một vị đầu bếp nào tinh thông món xào chứ? Không được, nhất định phải nhanh chóng đào được một người như vậy.

Sau khi ‘đuổi đi’ hai vị đầu bếp vừa rồi, hắn gọi đại chưởng quầy tới.

“Lão Lục, sau bếp của chúng ta nên tuyển thêm người.”

“Quá trùng hợp, ta cũng có cùng suy nghĩ với chủ nhân. Ta đã hỏi thăm rồi, trong phòng bếp của Lê Ký kia, ngoại trừ Lê Tường và biểu tỷ của nàng, còn có ba đồ đệ khác. Hai người là nha đầu được Lê gia mua về, khế ước bán thân vẫn còn nằm trên tay Lê Tường, chắc chắn không mời về được. Chỉ có một người khác tên là Yến Túc, trong nhà không có nội tình gì, chỉ có một tỷ tỷ mở phường vải tại nhà. Trong phòng bếp còn một vị tên là Khương Mẫn, chính là người làm bánh bao trước kia, đã ký khế ước rất lâu với tửu lầu nhà họ, nếu bội ước, cần phải bồi thường không ít tiền.”

Đại chưởng quầy đã hỏi thăm rất tường tận.

“Khương Mẫn kia biết làm bánh bao, hiện giờ mỗi ngày hắn đều ở cùng mấy người Lê Tường trong phòng bếp, chắc chắn sẽ biết khá nhiều thứ. Hơn nữa, của cải nhà hắn là ít ỏi nhất, cho nên hắn chính là đối tượng dễ xuống tay nhất. Chủ nhân, nếu ngài không có ý kiến, vậy buổi tối ta tự mình tới Khương gia, ngày mai lại đi tiếp xúc với Yến Túc.”

Thời lão gia tỏ ra cực kỳ tín nhiệm đại chưởng quầy, hắn lập tức đồng ý.

“Ngươi chỉ cần thuyết phục được bọn họ, tiền không phải vấn đề.”

Tuy hắn đã nhận lời với Tần Lục, không tiếp tục gây phiền toái cho người Lê gia, nhưng hắn đâu có nhận lời không đào đầu bếp của tửu lầu bọn họ?

Nếu người ta không muốn đi, hắn có đào kiểu gì cũng vô dụng, nhưng nếu người ta nguyện ý tới Đông Hoa, chỉ có thể nói rằng Lê gia tửu lầu không giữ được người, sao trách nổi người khác?

Đại chưởng quầy được chủ nhân ra lệnh, hắn lập tức đi chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng, chỉ chờ Lê gia tửu lầu đóng cửa sẽ xuất phát tới Khương gia.

Lúc này Trân Nương đang dọn dẹp các thứ đồ linh tinh trong sân.

Hôm nay người ta tới nhà bọn họ sửa chữa phòng ở, bận rộn làm việc cả một ngày, trong sân vô cùng hỗn loạn.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 484


Trượng phu nhà nàng ấy vẫn chưa trở về, nàng ấy chỉ có thể tự mình thu dọn trước.

Viên Viên cũng cong m.ô.n.g giúp nương của hắn nhặt mái ngói.

Tinh lực trên người hắn đang tràn đầy, mỗi lần nhặt được chừng một, hai mảnh, chạy tới chạy lui qua lại cũng giúp đỡ được không ít việc cho nương.

“Nương, có con ngựa tới nhà chúng ta!”

Trân Nương đưa mắt nhìn ra ngoài cửa, đúng thật là ở ven đường có một chiếc xe ngựa vừa dừng lại.

Ngay sau đó, một nam nhân bụng phệ đã bước xuống xe, đi thẳng vào nhà bọn họ.

Nàng ấy theo bản năng muốn đi ra cổng cài chốt cửa.

Trước mắt sắc trời dần tối rồi, trượng phu nhà nàng vẫn chưa trở về, nếu nàng ấy dám cho một nam nhân xa lạ vào nhà, lỡ như có người nhìn thấy, chẳng biết người ta sẽ đồn đại lung tung thành cái dạng gì đâu.

“Ngươi tới tìm trượng phu nhà ta phải không? Hắn rất nhanh sẽ trở lại, làm phiền ngươi chờ ở bên ngoài trong chốc lát.”

Đại chưởng quầy ở bên ngoài cổng rất nghẹn khuất, nhưng nghĩ tới nhiệm vụ của mình, hắn vẫn cố gắng nhịn xuống.

Đợi ba mươi phút sau, cuối cùng hắn cũng chờ được tới lúc Khương Mẫn trở về.

Hắn nhạy cảm phát hiện một thân toàn hương vị tê cay trên người Khương Mẫn, mà loại hương vị này chỉ có người thường xuyên tiếp xúc gần với nó mới có thể lây dính lên người lâu tới vậy.

Hai mắt đại chưởng quầy sáng ngời, hắn lập tức đi lên chào đón.

“Khương huynh đệ, cuối cùng ngươi cũng trở lại.”

Vốn dĩ Khương Mẫn còn đang nghi hoặc không biết xe ngựa nhà ai lại dừng trước cửa nhà hắn, nhưng tới bây giờ nhìn người này đi tới chào hỏi với mình, hắn đã hiểu mọi chuyện rồi.

Hắn có biết vị đại chưởng quầy Đông Hoa này, không cần phải nói hắn cũng hiểu mục đích đối phương tới đây.

“Đại chưởng quầy, đã trễ thế này ngươi không về Đông Hoa ăn cơm chiều ư? Nhà ta chẳng có gì để tiếp đãi ngươi đâu, mời ngươi đi đi.”

Người này còn không có ý muốn mời hắn bước qua cửa nhà mình ư?

Nghe lời Khương Mẫn nói, rõ ràng đại chưởng quầy khá sửng sốt, nhưng hắn vẫn mặt dày theo đối phương đi vào.

“Khương huynh đệ cứ nói đùa, ta đã nói được câu nào đâu? Ngươi cứ bình tĩnh nghe ta nói hết đã.”

Hắn tự tìm cho mình một cái băng ghế rồi ngồi xuống, sau đó đặt một ít bánh mứt điểm tâm mình chuẩn bị từ trước lên bàn.

“Qua đây nào, hài tử này là tiểu Viên Viên phải không? Mau tới ăn bánh đi.”

Viên Viên đang dính lấy phụ thân nhà mình, vừa nghe nói tới bánh, hắn lập tức nuốt nuốt nước miếng.

Thế nhưng hắn không vội vàng chạy qua, mà thật cẩn thận liếc mắt nhìn phụ mẫu mình một cái, thấy vẻ mặt bọn họ đều không chút thay đổi, hắn lập tức lắc lắc đầu.

“Cảm ơn bá bá, ta không ăn.”

Đại chưởng quầy xấu hổ cười cười, hắn bỏ điểm tâm lại trên bàn, quyết định không kéo gần quan hệ nữa mà nói thẳng vào chuyện chính.

“Khương huynh đệ, nếu ngươi đã biết ta là chưởng quầy Đông Hoa, chắc cũng biết mục đích ta tới đây ngày hôm nay. Chúng ta làm người quang minh chính đại, không nói chuyện mờ ám. Ta nói thẳng luôn chủ nhân của chúng ta muốn mời ngươi đến Đông Hoa làm đầu bếp, ý ngươi như thế nào?”

Nói xong dường như sợ đối phương sẽ lập tức từ chối, hắn lại tiếp tục bổ sung: “Đương nhiên, khoản bồi thường vi phạm khế ước giữa ngươi và Lê Ký Tửu Lầu sẽ do Đông Hoa chúng ta gánh vác toàn bộ, hơn nữa mỗi tháng sẽ cho ngươi tiền công là hai ngân bối.”

Tiền công hai ngân bối xem như gấp đôi tiền công hiện giờ của Khương Mẫn.

Phỏng chừng người bình thường đã động tâm từ lâu rồi.

Nhưng Khương Mẫn lại không hề nghĩ ngợi đã lập tức từ chối đại chưởng quầy.

Bây giờ hắn đang có tiền công một ngân bối, cuối năm còn được chia hoa hồng.

Hai tháng rưỡi đã được chia tám ngân bối tiền hoa hồng, mười hai tháng ít nhất cũng được 40 ngân bối, phúc lợi này còn lớn hơn nhiều so với cái giá mà Đông Hoa kia bỏ ra.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 485


Hơn nữa, Lê gia có ân với hắn, làm việc ở Lê Ký Tửu Lầu lại cực kỳ nhẹ nhàng, chẳng có ai xa lánh hay kỳ thị gì hắn.

Đó là chưa kể tới hàng ngày đều được ăn những món cực kỳ ngon lành, thậm chí nơi khác không thể có được.

Hắn đâu có váng đầu mà nhận lời Đông Hoa?

Đại chưởng quầy tốn hết miệng lưỡi thuyết phục, thế nhưng Khương Mẫn vẫn giữ thái độ kiên quyết, cuối cùng hắn chỉ có thể bất lực trở về.

Hắn nghĩ mãi mà không rõ, đối phương ở lại Lê Ký Tửu Lầu một tháng chỉ được tiền công một ngân bối, trong khi Đông Hoa trực tiếp trả gấp đôi, vì sao đối phương vẫn không động tâm?

Hơn nữa rõ ràng Khương gia đã rách nát tới vậy, vừa thấy cũng biết chủ nhân của nó rất thiếu tiền.

Chẳng lẽ Khương Mẫn này thật sự là cái gì mà chính nhân quân tử không động tâm vì tiền tài?

Không thể hiểu nổi……

Đại chưởng quầy trở về tửu lầu thương lượng với chủ nhân, sáng sớm ngày thứ hai hắn lại tới nơi ở của Yến Túc.

Hắn cũng liều mạng rồi, vừa sáng sớm đã lập tức rời giường tới đây.

Sáng sớm mỗi ngày Yến Túc đều làm một chuyện đó là ra ngoài giếng gánh nước về nhà, làm như vậy sau khi hắn rời đi, tỷ phu và tỷ tỷ có bận rộn làm việc cũng không cần phải đi gánh nước nữa.

Sáng sớm hôm nay hắn vừa gánh nước về nhà đã thấy ngoài cửa nhà mình có một nam nhân đang đứng nói chuyện với tỷ tỷ của hắn, mơ hồ còn nghe được hai tiếng đại chưởng quầy.

Chờ tới khi hắn tới gần, nhìn thẳng vào khuôn mặt đối phương mới biết hoá ra là người quen.

Lúc trước khi hắn đi theo sư phụ cùng tới Đông Hoa lâu, vị đứng ở cửa đón khách chính là người này.

Thế nhưng đại chưởng quầy Đông Hoa tới nhà tìm tỷ tỷ hắn làm gì?

“A Túc! Ngươi đã về rồi, vị chưởng quầy Hà này nói có việc cần tìm ngươi.”

Yến Túc gật gật đầu chào hỏi, hắn gánh nước vào nhà trước rồi rửa mặt ra bên ngoài ngồi xuống nói chuyện.

“Chưởng quầy Hà, sáng sớm như vậy ngươi đã tới nhà tỷ tỷ tìm ta, chẳng lẽ muốn tới đào người?”

“Ha ha ha ha…… Yến tiểu huynh đệ thật hài hước.”

Chưởng quầy Hà ngoài miệng cười, nhưng trong lòng lại có dự cảm không ổn.

Theo lý thuyết Lê Ký Tửu Lầu mới khai trương chưa được bao lâu, đâu thể có danh khí như Đông Hoa, Yến Túc này cũng mới bái sư được hai tháng, đâu ra cái gọi là tình cảm sư đồ?

Trước khi bắt tay vào thực hiện, hắn còn nghĩ lần này đào người cực kỳ đơn giản, không nghĩ tới đã vấp phải đinh ngay chuyến đầu tiên tới nhà Khương Mẫn.

Yến Túc này cũng vậy, đối phương đã biết hắn là đại chưởng quầy Đông Hoa, nhưng không tỏ ra thân thiện chút nào, còn nói toạc là mục đích tới đây của hắn, dường như không hề sợ làm hắn giận dữ vậy?

Nhìn thế nào cũng không tìm ra một chút dấu hiệu cho thấy có thể đào được đối phương đi.

“Yến tiểu huynh đệ, nghe nói bây giờ ngươi đang nhận Lê Tường cô nương làm sư phụ học nấu bếp, tay nghề sư phụ không tầm thường như vậy, ta đoán chắc tay nghề của đồ đệ như ngươi cũng kém đến đâu. Chủ nhân của chúng ta rất thưởng thức ngươi, ngài nguyện ý lấy tiền công mỗi tháng hai ngân bối để mời ngươi đến Đông Hoa tửu lầu, ý ngươi như thế nào?”

“Không thể!” Đột nhiên mặt Yến Túc trầm xuống, thanh âm cũng lớn lên.

“Chưởng quầy Hà, ngươi đã nói ta nhận nàng làm sư phụ. Hiện giờ sư phụ ta đang lúc cần người, nếu đúng lúc này, ta phản bội nàng chạy sang tửu lầu khác, chẳng phải là chuyện khi sư diệt tổ sao? Làm như vậy còn là người nữa không? Ta không cần biết các ngươi báo bao nhiêu tiền, cao đến mấy ta cũng không rời đi. Đại chưởng quầy, về sau ngươi đừng tới đây nữa, dù sao nơi này cũng là nhà của tỷ tỷ ta, không tiện để chiêu đãi khách quý như các ngươi.”

Lại một lần bị người tiễn khách.

Chưởng quầy Hà có chút ngây ngốc, hắn vội vàng nói thêm: “Yến tiểu huynh đệ, ngươi cứ bình tĩnh nghe Đông Hoa chúng ta báo giá đã.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 486


“Không riêng gì tiền công, chỉ cần ngươi chịu đi Đông Hoa, chúng ta sẽ cho ngươi thêm hai trăm ngân bối đó!”

Hắn vừa dứt lời, đột nhiên bên cạnh duỗi ra một cây chổi lớn, thẳng tắp chụp lên người hắn.

“Nói hươu nói vượn cái gì đó? Dám xúi giục đệ đệ ta làm loại chuyện nhục nhã, mất mặt như vậy! Bao nhiêu tiền chúng ta cũng không làm! Ngươi cút cho ta!”

Yến Khoa cầm cây chổi lớn đuổi chưởng quầy Hà ra ngoài, nàng ấy quay đầu lại thấy đệ đệ nhà mình đang có bộ dáng suy tư, lập tức cho hắn một chổi.

“A Túc, ngươi cũng động tâm ư?”

“Sao có thể! Tỷ, ta là hạng người như vậy sao? Ta chỉ đang suy nghĩ xem nếu chưởng quầy Hà này đã tới tìm ta, hắn có thể tới tìm những người khác trong tửu lầu hay không?”

“Không cần biết hắn tới tìm ai, dù sao ngươi cũng không được động tâm. Chờ sau khi tới tửu lầu, nói chuyện này cho sư phụ ngươi nghe là được.”

Phản bội sư phụ không chỉ là một hành động bị người đời nguyền rủa, còn phải gọi nó là hành động khiến người ta muốn chặt đứt xương sống.

Kể cả khi Đông Hoa cho nhiều tiền hơn nữa cũng vậy, cầm thứ tiền khiến mình thẹn với lòng như vậy, chẳng thà không có còn hơn.

A Tường người ta nghiêm túc dạy đệ đệ nấu ăn như vậy, không thể tìm được một vị sư phụ nào tốt hơn.

Nếu đệ đệ dám động tâm, không cần tới người khác, chính nàng ấy sẽ cho hắn một trận.

Yến Túc ngoan ngoãn gật đầu, hắn khẳng định mình không có loại suy nghĩ ấy. Chờ tới khi qua tửu lầu, hắn lập tức nói chuyện đại chưởng quầy Đông Hoa tửu lầu tới cửa nhà mình cho sư phụ nghe.

“Trùng hợp như vậy ư?”

Lê Tường nhìn về phía Khương Mẫn.

Vừa rồi thời điểm Khương Mẫn bước vào cũng kể cho nàng nghe chuyện tối hôm qua đại chưởng quầy Đông Hoa tới nhà tìm hắn.

“Sư phụ, Đông Hoa muốn đào người từ phòng bếp của chúng ta, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”

“Đâu cần làm gì? Hắn có đào được đâu.”

Trong lòng Lê Tường tự hiểu. Biểu tỷ tuyệt đối sẽ không đi, Đào Tử Hạnh Tử càng không thể. Yến Túc sao?

Tuy mới làm việc với hắn chưa lâu, nhưng hắn là một hài tử cực kỳ thành thật, từ khi bái sư tới giờ, hắn đều một mực tôn kính với sư phụ là nàng. Chắc chắn hắn không thể phản bội sư phụ được.

Trong phòng bếp này, một người duy nhất có khả năng sẽ bị đào chính là Khương Mẫn. Suy cho cùng Đông Hoa không thiếu tiền, bọn họ sẽ giải quyết được mấy trăm ngân bối tiền vi phạm hợp đồng.

Thế nhưng ngày hôm nay, hắn vừa tới đã kể cho nàng nghe chuyện đại chưởng quầy Đông Hoa tới tìm hắn, hiển nhiên hắn cũng không có ý muốn rời đi.

Như thế lại khiến trong lòng Lê Tường được an ủi rất nhiều. Bao nhiêu ngày qua, không uổng công nàng luôn đối xử tốt với bọn họ.

“Đông Hoa và Tần Lục Gia có ước định, sẽ không làm chuyện hại người. Các ngươi cứ từ chối là được, về sau không cần để ý tới bọn họ.”

Lê Tường yên lặng thở dài một hơi, nàng bắt đầu mặc tạp dề chuẩn bị làm việc.

Nói thật ra, trong lòng nàng cũng hơi nghẹn khuất.

Bản thân nàng chỉ là một đầu bếp tửu lầu nho nhỏ, trong nhà cũng không có chỗ dựa, có muốn đứng lên nói chuyện với người ta cũng không có nắm chắc.

Người ta thì khác, bọn họ có thế lực, thích đào người thì đào, muốn chỉnh người thì chỉnh người. Nếu không phải nàng quen biết mấy người Tần Lục Gia, chỉ sợ lúc này tửu lầu đã dính không biết bao nhiêu phiền toái.

Muốn không bị người ta ức h.i.ế.p nữa, hoặc là bản thân mình phải mạnh lên, hoặc là tìm một chỗ dựa.

Lê Tường muốn dựa vào chính mình, nhưng ở cái thời đại này, có một số thứ không phải bình dân như nàng có thể vượt qua được.

Đây cũng là lý do ngày nào nàng cũng tỉ mỉ làm đồ ăn cho Tiểu Uẩn Nhi nhà Lý đại nhân.

Ngoại trừ một bộ phận là thương xót hài tử, một bộ phận khác chính là muốn tạo mối quan hệ tốt với nhà Lý đại nhân.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 487


Hiện giờ coi như nàng xử lý chuyện này thật không tồi, khi ăn tết Lý đại nhân còn tặng quà mừng năm mới cho nàng. Hơn nữa có Tần Lục Gia, Đông Hoa kia sẽ không dám làm quá mức.

“Sư phụ! Người đưa đồ ăn tới, có mấy thứ lạ lùng lắm, ta không biết nó là cái gì. Ngươi nhìn xem đây là cái gì?”

Lê Tường nghe được lời Yến Túc nói, lập tức phục hồi lại tinh thần. Nàng quay đầu nhìn lại, hai mắt đã mở lớn lên.

Những cục nho nhỏ màu vàng kia, quá quen thuộc!

“Khoai tây!!!”

“Sư phụ ngươi biết nó ư, ta vừa mới nghe người đưa đồ ăn kia nói đây là loại thực phẩm gửi từ vùng duyên hải bên kia, thành An Lăng của chúng ta vừa bắt đầu trồng thử, hiện giờ mới là năm thứ hai đó.”

Yến Túc đang muốn thả khoai tây vào rổ, đột nhiên trên tay hắn nhẹ bẫng, cái rổ khoai tây kia đã bị sư phụ cầm đi rồi.

“Thật sự là khoai tây……”

Có lớp người đi trước thật là tốt, bọn họ đã khám phá ra thật nhiều thứ rồi.

Từ ớt cay đến tương, bây giờ có khoai tây nữa. Chưa hết, còn các loại hải sản hàng khô. Bọn họ đã tự tìm ra rồi chuyển tới các nơi, không cần chờ nàng khổ sở tìm kiếm nữa, thật khiến người ta bội phục.

“A Túc, mau đi hỏi người đưa đồ ăn kia, xem hắn mua được chỗ khoai tây kia ở đâu rồi mua cho ta nhiều một chút.”

Lê Tường dặn dò Yến Túc một tiếng rồi bưng rổ khoai tây đó ra giếng nước. Nàng trực tiếp múc nước lên rửa sạch rổ khoai tây này.

Nháy mắt một cái, nàng đã tới nơi này được nửa năm rồi nhưng vẫn chưa từng được thấy khoai tây, hôm nay nhất định phải nấu một món đồ ăn để nếm thử.

Đáng tiếc hôm nay người ta chỉ đưa tới một rổ nhỏ như vậy, không đủ để cung cấp cho tửu lầu, thôi để lại cho người trong nhà ăn cũng được.

Nàng vừa mang cái rổ vào phòng bếp, Yến Túc cũng đi theo vào.

“Sư phụ, đại ca đưa đồ ăn nói lượng khoai tây của hộ nông dân kia nhiều lắm, hắn hỏi chúng ta cần bao nhiêu, ta thấy ngươi vừa dặn dò mua nhiều một chút nên ta báo hắn 50 cân rồi.”

“50 cân?”

“Quá nhiều ư?”

“Không phải, có chút thiếu. Không sao đâu, cứ đặt như vậy trước, chờ người ta mang khoai tây tới lại đặt tiếp cũng không sao.”

Lê Tường đang tính toán không chỉ dùng khoai tây này để nấu ăn. Phải biết rằng tửu lầu bọn họ nấu ăn tốn rất nhiều tinh bột, lượng tinh bột làm từ khoai sọ đã không còn lại bao nhiêu, hơn nữa khoai sọ quá đắt, muốn làm thêm còn phải chờ tới mùa đông.

Nàng vẫn luôn canh cánh chuyện này trong lòng nhưng chưa tìm được giải pháp.

Hiện tại thì hay rồi, khoai tây chính là một loại nguyên liệu dồi dào tinh bột, chờ ngày nào đó đặt thật nhiều mang về, làm tận hai lu tinh bột cất dùng dần, mấy tháng sau đó chắc chắn không cần lo lắng về chuyện này nữa.

“Tương Nhi, ngươi ra đây.”

Nghe nương của mình đang đứng gọi ngoài cửa, Lê Tường lập tức buông khoai tây xuống chạy ra.

“Làm sao vậy? Nương, ngươi có chuyện gì ư?”

Nương làm gì mà cần gọi ta vào phòng lặng lẽ nói chuyện rồi……

“Mùng bảy này biểu tỷ đính hôn rồi. Tiểu cữu mẫu ngươi muốn đặt nhà ta hai bàn tiệc, ta vừa nói không thu tiền nàng đã nghe cứng rắn nhét cái này vào tay ta. Đây này, tối hôm qua nàng mới nhét cho ta đó, nói muốn đặt trước bàn tiệc cho ngày hôm đó thật náo nhiệt.”

Lê Tường nhìn hai ngân bối trên tay nương, than một tiếng

“Nhận thì cứ nhận thôi. Chẳng qua tiểu cữu mẫu cũng thật là… giữa hai nhà chúng ta còn phải rõ ràng như vậy sao? Nương, ngươi yên tâm đi, chuyện hai bàn tiệc này ta đã có dự định rồi, nhất định sẽ làm cực kỳ long trọng.”

Nói xong, nàng lại nghĩ đến một chuyện khác rồi vội vàng hỏi nương.

“Nương này, lần này biểu tỷ đính hôn, ta có nên chi tiền mừng nàng không?”

Trong tiềm thức, Lê Tường đã tự coi mình là một hộ độc lập rồi, mà đã là hộ độc lập, hiển nhiên phải có tiền mừng.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 488


Lê Tường vừa hỏi câu đó, Quan thị sửng sốt một chút nhưng đột nhiên bà lại nở nụ cười.

“Ai nha, nha đầu ngốc ơi, đính hôn cần gì phải biếu tiền? Nếu như ngươi có tâm, cứ mua một món quà nho nhỏ tặng biểu tỷ là được. Lại nói, kể cả khi thành thân rồi, biếu tiền cũng là chuyện của phụ thân ngươi và ta nha, ngươi là một nha đầu chưa có thành thân, biếu gì chứ?”

Bà không nhịn được cười, sau đó bắt đầu dạy cho nữ nhi nhà mình nghe tập tục thành thân ở nơi này.

Nhìn bộ dáng cảm thấy hứng thú cực kỳ của nữ nhi, Quan thị lại không nhịn được cười mở miệng hỏi: “Tương Nhi, đã nhiều ngày rồi, ta phát hiện ra quan hệ giữa ngươi và tứ oa có chút không thích hợp nha. Ngươi có việc gì thì nói, không được gạt nương đâu.”

“Nương… Không gạt ngươi. Lúc nào nên nói, ta nhất định sẽ nói với mọi người mà. Bây giờ cứ mặc kệ chúng ta đi, dù sao ta cũng chưa vội thành thân, kiểu gì cũng phải chờ tới năm ta 18 tuổi lại nói. Nếu hắn chờ được thì cứ chờ, không chờ được thì kệ hắn. Dù sao tháng ngày còn dài lắm, cứ từ từ quan sát xem sao.”

Lê Tường nói xong đã chạy ngay vào phòng bếp tiếc tục làm việc.

Quan thị thì ngơ ngẩn một lúc lâu mới hồi phục lại tinh thần, nữ nhi vừa nói lời này, có nghĩa là gì nhỉ? Dường như là có, nhưng dường như lại không có?

Rốt cuộc là gì đâu? Tại sao nữ nhi nhà mình nói nghe chẳng hiểu gì hết?

Lê Tường vốn đang có chút ngượng ngùng, thế nhưng nàng bắt tay vào làm việc một lúc là quên ngày, mãi cho đến giữa trưa lúc chuẩn bị cơm trưa, nàng mới nhớ ra mình đã lạnh nhạt một rổ khoai tây rồi.

“Sư phụ, ăn khoai tây có ngon không?”

“Hạnh Tử, ngươi hỏi như vậy là không đúng rồi. Ngươi nghĩ coi, cái gì qua tay sư phụ mà chẳng ngon?”

Câu nịnh nọt của Đào Tử khiến Lê Tường cực kỳ thoải mái, nàng cười một tiếng rồi gọi hai nàng ấy tới bên người, bắt đầu dạy cho bọn họ một ít kiến thức về cách chế biến khoai tây cơ bản.

“Loại củ này, nhất định phải gọt sạch vỏ. Phải chú ý đặc biệt tới những củ đã mọc mầm, không được phép ăn nữa, ăn vào sẽ trúng độc.”

Mấy tiểu đồ đệ liên tục gật đầu, bọn họ chăm chú nhìn những củ khoai tây tròn trịa được gọt vỏ sạch sẽ rồi chuyển thành sợi qua bàn tay khéo léo của sư phụ nhà mình, sau đó nàng ném chúng vào trong chậu nước ngâm một lát.

“Hàm lượng tinh bột trong khoai tây rất nhiều, dùng nó để hầm sẽ rất mềm mại. Thế nhưng khi chúng ta muốn dùng nó để xào lại cần ngâm qua nước một lát, khiến lượng tinh bột bên trong khoai tây hoà tan bớt ra ngoài, khi xào xong sẽ trở nên giòn hơn một chút.”

Lê Tường chuẩn bị làm món khoai tây sợi xào cà chua cay. Nàng vừa dặn Yến Túc cầm một miếng thịt ba chỉ qua đây. Trước kia nàng làm món thịt kho tàu, không có khoai tây bên trong, luôn cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó.

Hôm nay có khoai tây rồi, nên phối hợp xem sao.

Nàng thích nhất là hương vị của miếng khoai tây mềm mại hút no nước thịt…

Lúc này tuy đã qua thời điểm giờ cơm giữa trưa náo nhiệt nhất, nhưng khách nhân trong tửu lầu vẫn đông đúc như cũ.

Cho nên mấy người Đào Tử chỉ nhìn trong chốc lát đã đi làm món ăn cho khách nhân tiếp theo rồi.

Chỉ còn Khương Mẫn, tạm thời không cần hắn phải nhồi bột nên đứng cạnh Lê Tường quan sát mà thôi.

Lê Tường vừa thái thịt ba chỉ thành từng miếng to, vừa hỏi suy nghĩ của hắn về chuyện Đông Hoa bên kia muốn thuê hắn.

“Ta ư? Ta đâu có suy nghĩ gì? Ta rất hài lòng với cuộc sống hiện nay rồi. Đông Hoa bên đó danh khí rất lớn, thế nhưng người ta mời ta qua bên đó chỉ vì quan tâm tới tay nghề của ngươi thôi. Lại nói, nếu hỏi ta làm việc ở tửu lầu nào tốt nhất An Lăng, ta nhất định sẽ nói là Lê Ký chúng ta.”

Hắn nói lời này cũng không phải vì nịnh nọt nàng, hắn nhận xét rất chân thành từ tấm lòng.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 489


Trong suy nghĩ của hắn, tay nghề của Lê Tường chẳng khác nào thần tiên, ngươi có thể học tập nàng, có thể nấu được món ăn của nàng, nhưng ngươi vĩnh viễn cũng không biết trong đầu nàng còn có thể nghĩ ra bao nhiêu món ăn khác nữa.

Rõ ràng nàng nhỏ tuổi hơn hắn nhiều như vậy, nhưng thời điểm nàng nấu ăn sẽ tự động phát ra một quầng sáng thuyết phục người khác, khiến người không tự chủ được mà tôn trọng nàng, cũng quên luôn độ tuổi thực tế của nàng.

Nếu không phải hắn đã quá lớn tuổi rồi, hắn cũng sẽ mặt dày đi bái nàng làm sư phụ.

Thấy hắn nói rất chân thành, Lê Tường chỉ nở nụ cười chứ không tiếp tục hỏi thêm nữa.

Người muốn đi, không thể giữ lại được, nhưng người đã không muốn, có dụ dỗ cách nào họ cũng không chịu rời đi.

Nàng quay về với công việc của mình, bỏ những miếng ba chỉ đã thái xong vào chảo nóng, dùng lửa nhỏ đảo một hồi. Làm như vậy có thể lấy bớt phần mỡ thừa bên trong những miếng ba chỉ này, khiến món ăn không còn quá nhiều dầu mỡ nữa.

Thế nhưng lại không được chiên quá lâu, bằng không tất cả dầu trong thịt bị ép hết ra rồi, đâu còn gì để ăn nữa?

Chờ tới thời điểm thịt trong nồi đều được chiên hoàn hảo, nàng vớt chúng ra ngoài trước, rồi trực tiếp dùng đường làm nước màu, tiếp theo mới bỏ phần thịt ba chỉ hồi nãy vào đảo.

Lúc này đã có thể cho thêm nước và các phụ liệu vào rồi.

Cái gì mà hoa hồi lá thơm vỏ quế, hoa tiêu tương ớt dầu vân vân, toàn bộ cần thêm trực tiếp vào đảo lên.

Còn khoai tây chưa được, bởi vì cho khoai tây vào quá sớm, rất dễ bị vỡ ra, không ngon chút nào, cho nên Lê Tường chờ thịt nấu được nửa phút mới bỏ khoai tây vào.

Nàng vừa mở nắp nồi ra, vị thịt thơm nồng đã bay ra khắp gian phòng, khiến cái bụng của mấy người bọn họ kêu ùng ục.

Món ăn kiểu thịt kho tàu này, nhất định phải ăn kèm với cơm mới chuẩn vị.

Chuyện đó lại quá đơn giản, nàng ở trong phòng bếp, có thể thiếu thứ khác chứ không bao giờ thiếu cơm.

Vậy là giữa trưa một đám người được thưởng thức món ăn không muốn ngừng lại.

Thịt ba chỉ vẫn xuất sắc như xưa, vẫn là hương vị béo mà không ngấy, còn nồng đậm hương thơm, cực kỳ thích hợp để ăn với cơm.

Và thứ cần phải nhắc tới ở đây chính là khoai tây, loại nguyên liệu mới tinh vừa được thêm vào món này.

Từng miếng khoai tây mềm mại, nhuyễn mịn, hút no nước thịt sẽ mang theo mùi thịt nồng đậm. Có điều tuy nồng đậm mùi thịt nhưng loại củ này vẫn mang hương vị thơm ngọt của chính nó. Món này được ưa thích tới mức mọi người đều khẳng định, chỉ cần mấy miếng khoai tây là có thể ăn xong một chén cơm lớn.

Lê Tường lại không ăn thịt, nàng múc đầy khoai tây vào bát, ăn cực kỳ vui vẻ.

Kỳ thật nàng cảm thấy cuộc sống cứ bình bình yên yên trôi qua như vậy cũng rất không tồi, mỗi ngày chỉ cần nghiêm túc nấu ăn kiếm tiền dạy đồ đệ, nhàn rỗi thì làm vài món ngon tự làm thoả mãn chính mình.

Người nhà và bằng hữu đều ở bên cạnh, còn có một tiểu ngốc tử thường xuyên đưa tới cửa chọc nàng buồn cười.

Đáng tiếc, nàng không đi tìm chuyện, tự nó lại tìm tới nàng.

Hai tháng sau ngày đầu năm mới, những tửu lầu trong thành đều lục tục bắt đầu đẩy ra những món ăn không khác là bao so với Lê Ký Tửu Lầu. Trong số đó những món canh lại có độ trùng hợp cao nhất. Có vài nhà cũng đơn giản thêm vài món rau xào.

Chẳng qua hành động của bọn họ cũng nằm trong dự đoán của Lê Tường.

Dù sao tay nghề bao nhiêu năm của đầu bếp nhà người ta đâu phải đồ trang trí, có lẽ lúc ban đầu khi nàng đẩy ra một món mới, bọn họ chưa gặp bao giờ sẽ cảm thấy ngây ngốc một hồi. Nhưng thời gian ngây ngốc càng dài, người ta càng có thể từ trong ngây ngốc phát hiện ra cánh cửa để chế biến những món ăn đó.

Thế nhưng đó chỉ là những món đơn giản thôi, người bình thường căn bản không thể suy ra công thức những món đầu bảng của tửu lầu nhà nàng.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 490


Kể cả những món dùng tới tinh bột cũng vậy, bọn họ không thể tìm ra biện pháp thay thế.

Nếu thịt không được bỏ thêm chút tinh bột, có xào kiểu gì cũng sẽ có một chút khô cứng, không thể trơn mềm như tửu lầu nhà nàng được.

Lê Tường chẳng hề lo lắng chút nào, nhưng mấy người trong phòng bếp lại nóng ruột nóng gan dần dần không chịu đựng nổi.

Đặc biệt là hai tỷ muội bọn Đào Tử. Hai ngày nay các nàng ấy đã bỏ nhầm mấy lần gia vị nấu ăn rồi.

Cuối cùng vẫn cần nàng bày ra phong phạm sư phụ giáo huấn một trận, hai người ấy mới tỉnh táo trở lại.

Không cần biết người bên ngoài mô phỏng đồ ăn của tửu lầu nhà mình thế nào, tóm lại lưu lượng khách nhà mình vẫn đông đúc, chịu ảnh hưởng cực kỳ nhỏ, thậm chí những khách nhân chuyển qua tửu lâu khác ăn thử, sau khi cảm thấy hương vị không đúng lại quay về rồi.

Trong lúc không hay biết, những tửu lâu khác hành động chẳng khác nào thay tửu lầu nhà nàng củng cố niềm tin của khách quen.

Sau khi trấn an xong mấy người trong phòng bếp, lại tới phiên chưởng quầy Miêu bắt đầu buồn bực.

“Chủ nhân ơi, năm rồi vào thời điểm này, có không ít phu nhân tiểu thư tới tửu lầu chúng ta đặt điểm tâm, hẹn bàn tiệc đó.”

Hiện giờ đang độ mùa xuân, chính là thời điểm nở rộ hoạt động du xuân và ngắm hoa, mà song song với loại hoạt động này chính là những món điểm tâm, mỹ thực.

Kể cả khi không đặt điểm tâm, trên lầu ba của bọn họ cũng có không ít phu nhân tiểu thư đặt chỗ tới ngắm cảnh.

Nhưng hiện giờ không thấy có bất kỳ động tĩnh gì, chuyện này khiến chưởng quầy Miêu cảm thấy không quá thích hợp.

“Chuyện này đâu có gì khó đoán, chắc chắn bọn họ đã bị những nơi khác cướp đi rồi. Người ta tự có mối quan hệ của mình, lại có danh tiếng, nghĩ lại chúng ta xem, đã đổi thành tửu lầu, thực đơn lại không có điểm tâm. Những phu nhân tiểu thư đó không tới cũng là chuyện bình thường mà.”

Ngày nào Lê Tường cũng tính sổ, nàng không thấy hiện tượng khách nhân giảm bớt, cho nên chuyện chưởng quầy Miêu lo lắng kia, cũng không quá quan trọng.

Hai người vừa thảo luận xong, không nghĩ tới tửu lầu đã lập tức có một vị Sở phu nhân muốn đặt bàn tiệc.

Lúc này đại ca tẩu tử đều không có mặt, người ta lại điểm danh muốn nói chuyện với chủ nhân của nơi này. Bởi vậy Lê Tường đành phải lên đón tiếp.

Nàng vừa đẩy cửa, đã ngửi được một đợt mùi hương thanh nhã yên tĩnh, có chút quen thuộc.

Trên lầu ba, ngoại trừ một gian phòng để lại cho gia đình nhà nàng, đã được tẩu tử phun hương thơm, còn lại những gian phòng khác đều toả mùi gỗ nhàn nhạt nhẹ nhàng. Cho nên mùi hương này đến từ vị phu nhân kia……

Nhưng nàng đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy vị Sở phu nhân này có khuôn mặt trong sáng xinh đẹp, chỉ cần nhìn qua là không quên được, nên nàng dám khẳng định, mình chưa gặp đối phương bao giờ.

“Ngươi chính là Lê Tường?”

“Ừm? Phu nhân biết ta ư?”

“Ta chỉ nghe nói qua, đây vẫn là lần đầu tiên chân chính gặp mặt.”

Vị Sở phu nhân kia vẫy tay với Lê Tường, để nàng ngồi bên người mình.

“Ta nha, gần đây được ăn không ít món ngon từ tay ngươi, đặc biệt là tào phớ ngọt kia, món đó hợp khẩu vị của ta nhất.”

Vừa nói tới tào phớ, Lê Tường lập tức hiểu ra hương thơm này quen thuộc ở đâu.

“Ngài là bằng hữu của trụ trì Tĩnh Từ?”

“Không phải, không thể nói là bằng hữu. Trụ trì Tĩnh Từ là thẩm thẩm của ta.”

Có lẽ vì liên quan tới trụ trì Tĩnh Từ nên Sở phu nhân tỏ ra rất hoà nhã với Lê Tường, sau khi nàng ấy vừa cười dịu dàng vừa nói mối quan hệ giữa mình và thẩm thẩm, thì lập tức đi vào chủ đề chính.

Đại khái là ngày mai nàng ấy muốn tới tửu lầu đặt yến đãi khách nhân nên muốn bao tầng này.

“Thẩm thẩm vẫn luôn khen ngợi tay nghề của ngươi với ta, ta cũng được ăn món đậu hũ nhà các ngươi làm rồi, hương vị thật sự không tồi.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 491


“Cho nên yến hội ngày mai ta muốn ngươi làm đầu bếp chính.”

Lê Tường nghe vậy không có ý kiến.

“Vậy ngài có yêu cầu gì về yến hội ngày mai không? Ví dụ như muốn nhiều món ngọt hay nhiều món cay chẳng hạn?”

Sở phu nhân vừa nghe thấy là lập tức lắc đầu.

“Không cần cay, cố gắng làm nhiều món ngọt một chút. Cũng đừng cho quá nhiều dầu mỡ, ta muốn những món ăn thanh đạm một chút. Ví dụ như món tào phớ ngọt kia, rất phù hợp. Tốt nhất là làm thêm vài món điểm tâm như bánh hoa tươi. Bây giờ đang tiết mùa xuân, cũng nên lấy ý tứ này làm một bữa tiệc.”

Nàng ấy đề ra yêu cầu, Lê Tường đều ghi tạc trong lòng. Sau đó nàng lại hỏi thêm vài điều, ví dụ như có đồ vật nào kiêng kị hay không.

Biết được toàn bộ những điều cần chú ý, nàng mới đưa người rời khỏi tửu lầu.

Kỳ thật nàng đã nhìn ra, vị Sở phu nhân này không chủ định muốn đặt tiệc ở tửu lầu nhà nàng, chỉ là nàng ấy muốn dùng món đậu hũ chỉ ở miếu Huyền Nữ mới có để mời khách.

Có vẻ quan hệ giữa nàng ấy và Tĩnh Từ chỉ không tồi mà thôi. Thế nhưng, ngoại trừ miếu Huyền Nữ, chỉ duy nhất một mình tửu lầu nhà nàng có món đậu hũ ấy. Cuối cùng người ta mới quyết định qua bên này đặt yến.

Nghe nói năm đó Tĩnh Từ gả không môn đăng hộ đối, mấy huynh đệ nhà trai cũng chẳng được người nào tài giỏi vượt trội.

Nhưng vị Sở phu nhân này, nhìn bề ngoài lại có cảm giác lăn lộn không tồi, cũng có thể nói đối phương đã gia nhập rất sâu vào cái vòng quanh co luẩn quẩn đó rồi.

Thế nhưng chuyện đó chẳng có chút quan hệ với tiểu dân chúng như nàng, nàng chỉ cần lo lắng chu đáo yến tiệc mùa xuân ngày mai là được.

Lê Tường đang âm thầm tính toán trong lòng, Sở phu nhân muốn mời mười hai người, đặt yến tiệc theo kiểu hành lang dài. Hai người ngồi chung một bàn chứ không đặt cùng một chỗ.

Một bàn có sáu món đồ ăn, chỉ là chuyện nhỏ.

Thế nhưng có yêu cầu cần dùng hoa tươi để nấu ăn, vậy nàng cần phải đi hái chút hoa về mới được.

Chẳng qua Lê Tường vừa bướcxuống lầu đã bị kéo vào phòng bếp bận một đống việc, không có chút thời gian rảnh để đi hái hoa.

Vừa lúc tên ngốc Ngũ Thừa Phong kia tới, hắn lập tức bị nàng sai sử ra ngoài hái hoa.

Chỗ tốt của mùa xuân chính là có các loài hoa tươi nở rộ, nào là hoa đào, hoa hải đường, chúng có ở khắp nơi trên vùng ngoại ô.

Ngũ Thừa Phong cũng chẳng quan tâm nó là loại hoa gì, dù sao chỉ cần hắn cảm thấy bẻ được là nhất định sẽ bẻ về, nếu không bẻ được hắn sẽ bỏ tiền mua, tích cóp hai túi lớn mới mang về cho Lê Tường.

“Sư phụ, ngươi cần nhiều như vậy, không phải là làm đồ ăn chứ?”

“Đúng vậy, chính là nấu ăn.”

Nếu hoa tươi có thể dùng làm điểm tâm, vậy cũng có thể dùng nó để nấu ăn. Đáng tiếc thời trẻ Đào Tử Hạnh Tử quá khổ, chưa được ăn những món ngon lành bao giờ.

Lê Tường rửa sạch những đoá hoa này, rồi cắm chúng vào lu nước giữ tươi. Nàng chỉ cầm một chút ra ngoài chuẩn bị làm hai món đồ ăn, đương nhiên là cho mấy người khác nếm thử rồi.

“Đúng rồi tứ ca, chốc lát sau còn phải làm phiền ngươi chạy vặt giùm ta, cần chút sữa bò nữa.”

“Sữa bò…… Ta biết chỗ nào có. Ngươi muốn bao nhiêu?”

“Một thùng hay hai thùng đều được, tốt nhất để bọn họ sáng sớm ngày mai đưa sữa tươi mới qua đây.”

Lê Tường cũng không nhớ rõ đã bao lâu rồi nàng không được thưởng thức hương vị của sữa bò, chẳng hiểu sao lại có chút tưởng niệm.

Cũng do vừa rồi nàng nhìn khoai tây, bỗng nhiên lại nảy ra ý muốn dùng tới sữa bò.

Bởi vì dùng sữa bò có thể làm ra rất nhiều loại điểm tâm ngọt, ví dụ như món trứng hấp sữa với hai tầng váng sữa (còn gọi là sữa hấp hai tầng) này, bánh gạo sữa này, thạch sữa nữa… nói chung là có rất nhiều món ngon có thể chế biến từ nguyên liệu này.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 492


Đáng tiếc Lê Tường không am hiểu làm điểm tâm ngọt, nàng biết một đống lớn tên của chúng nhưng lại không cách nào làm ra được.

Thứ duy nhất nàng biết, chính là đánh bơ.

Nhìn qua có cảm giác món này rất râu ria, thế nhưng với những người yêu thích đồ ngọt ở thời đại này, một miếng bơ tuyệt đối là đủ.

“Sư phụ, những bông hoa đào này nấu ăn kiểu gì?”

Lê Tường lấy lại tinh thần, nàng nhìn những bông hoa đào bị mình kéo xuống đã có vài bông nứt ra rồi.

Tội lỗi tội lỗi, nàng phải xử lý chúng thật nhanh, rửa sạch sẽ chuẩn bị làm món ăn ngon thôi.

“Bây giờ này, ta sẽ dạy các ngươi một phương pháp cực kỳ đơn giản để dùng các loại hoa nấu thành món ăn.”

“Cái gì nha?”

“Sư phụ à, ngươi cần bột nhão để làm gì?”

“Ừm? Còn có từ…. ai, chẳng lẽ là muốn chiên ư?”

Mấy người bọn họ xúm vào một chỗ ríu rít thảo luận, Lê Tường cũng làm xong bột nhão rồi. Nàng trực tiếp cho cánh hoa vào trong hồ nhão, sao đó cẩn thận kẹp chúng lên, bỏ vào trong nồi chiên

“Xèo” một tiếng, hương dầu và hương hoa đồng thời toả ra.

Kỳ thật rất nhiều đồ ăn đều có thể bọc bột nhão rồi bỏ vào chảo chiên.

Lê Tường không định làm món hoa chiên này bày trong yến tiệc ngày mai, nàng chỉ đơn thuần muốn cho đám tiểu đồ đệ của mình thưởng thức sự đa dạng của những món ăn mà thôi.

Cánh hoa đào được chiên xong có phần vỏ bên ngoài cánh hoa xốp giòn, bên trong lại mang theo từng đợt hương hoa, còn chút vị chua rất đúng lúc, tạo cho món này một phong vị hoàn toàn khác.

Một đ ĩa cánh hoa chiên rất nhanh đã bị mấy người bọn họ chia nhau hết rồi.

Lê Tường lại đổ một chén lớn cánh hoa đào vào cối, trực tiếp giã cho chúng nó nát một phần. Cánh hoa đào bị dập nát lại ngót chỉ còn chừng một chén nhỏ, sau khi trộn chung với mật ong, nàng lấy chúng để gói bánh trôi.

Bánh trôi hoa đào, ăn một miếng đều cảm thấy mùi hương hoa ngọt ngào. Bản thân Lê Tường cũng cảm thấy kinh ngạc nho nhỏ.

Nói thật trước kia nàng chưa từng ăn bánh trôi có nhân là hoa tươi như vậy, nàng chỉ thử dùng thứ này làm nhân xem sao, không nghĩ tới nó lại thơm ngọt như vậy.

Thực chất mùi hương hoa đào chỉ nhàn nhạt chứ không nồng đậm, nhưng chính vì như vậy, mùi hương hoa nhàn nhạt kia hoà quyện với vị ngọt lại khiến người ta ưa thích.

Nàng quyết định rồi, trong bữa tiệc ngày mai sẽ có món này.

Lê Tường tự mình tính toán, ngày mai ngoại trừ món bánh trôi hoa đào, món tào phớ ngọt, còn chuẩn bị thêm bánh bao thuỷ tinh, những món khác nữa có thể là canh hoa đào hoặc canh hoa hải đường, thêm một món khoai tây nghiền sữa bò, còn lại cứ tuỳ ý phát huy.

Nàng có làm nhiều, những vị phu nhân tiểu thư đó cũng ăn không hết, lãng phí vô cùng.

“Được rồi, ăn bánh trôi xong thì đi dọn dẹp một chút, các ngươi làm cơm chiều hôm nay.”

Lê Tường cởi tạp dề xuống rồi trở về phòng của mình. Nàng vừa cầm cái bút lên chuẩn bị ghi thực đơn cho buổi yến tiệc ngày mai thì nghe thấy một tiếng ầm vang thật lớn truyền tới từ bên ngoài.

Ông trời lật mặt còn nhanh hơn người ta lật bàn tay, để minh chứng cho câu nói đó, chỉ trong khoảng thời gian một chén trà nhỏ sau, bên ngoài bắt đầu có mưa nhỏ.

Mười lăm phút sau, mưa càng rơi càng lớn, trong lòng Lê Tường cũng càng ngày càng lo lắng.

Ngũ Thừa Phong vừa đi ra ngoài tìm sữa bò cho nàng, hắn không mang bất cứ thứ gì trên người hết, một chuyến đi này, không biết hắn sẽ hứng bao nhiêu nước mưa vào người. Nơi này lại không có dù, chẳng tiện lợi chút nào.

Thực ra cũng có một loại dù bằng da thú nhưng nó đắt muốn c.h.ế.t á, trước kia nàng cũng không có ý định mua.

Bởi vậy, nàng chỉ có thể mặc áo tơi, đội đấu lạp() cầm theo một bộ khác trên tay, đi ra từ cửa sau dạo quanh phụ cận, nhìn xem có thể gặp Ngũ Thừa Phong hay không.

()Một loại nón rộng vành, được đan bằng nan tre với giấy dầu hoặc lá tre, lá cọ…
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 493


Lúc này khách nhân ở tửu lầu đã ít hơn nhiều, Yến Túc cũng bị nàng đuổi ra ngoài tìm người.

Đáng tiếc ai cũng không biết Ngũ Thừa Phong kia đi nơi nào mua sữa bò.

Hai người bọn họ đi dưới trời mưa đã ba mươi phút vẫn không thấy bóng dáng hắn. Cuối cùng giày vớ đều ướt đẫm, chân cũng lạnh ngắt, chỉ có thể về tửu lầu trước.

Tuy tháng tư không hề lạnh như mùa đông, nhưng nước mưa lạnh lẽo, dính vào người vẫn rất giá buốt.

Lê Tường xỏ dép lê tự chế nhảy trong phòng một hồi lâu mới ấm áp lên. Nàng nghĩ chốc lát nữa có khả năng Ngũ Thừa Phong mắc mưa trở về sẽ bị lạnh, nên nàng sai Đào Tử đi hầm chút canh gừng chuẩn bị sẵn cho hắn uống.

Nàng còn chu đáo vào trong phòng phụ mẫu mình lấy dép lê dự phòng ra.

Một chuỗi hành động từ trên xuống dưới của nàng khiến Lê Giang phát hiện ra điều gì đó không thích hợp.

Không đợi phụ thân này hỏi cho rõ ràng mọi chuyện, đột nhiên Yến Túc canh giữ ở cửa sau đã hô một tiếng ngũ đại ca trở lại rồi, sau đó hắn lập tức chạy ra bên ngoài.

Rất nhanh sau đó, một cái thùng gỗ bọc một tầng xiêm y thật dày đi vào phòng bếp.

Lê Tường vừa thấy xiêm y bọc bên ngoài thùng gỗ đã sửng sốt, đây là cởi vài món quần áo bọc lên ư??

“Sư phụ, ngũ đại ca nói ngươi nhìn xem sữa bò này còn dùng được hay không.”

Yến Túc kéo lớp áo ướt đẫm bên ngoài, lộ ra thùng sữa bò trắng tinh ở bên trong.

“Người kia đâu?”

Lê Tường vừa hỏi đã nhìn thấy Ngũ Thừa Phong cả người ướt đẫm bước vào phòng bếp.

Toàn thân hắn chỉ mặc một tấm áo đơn thật mỏng dán sát vào người, vừa nhìn đã biết hắn vô cùng lạnh.

“Tương nha đầu……”

“Ngươi điên rồi! Trời mưa lớn như vậy còn quan tâm tới sữa làm gì? Ngươi cởi nhiều quần áo như vậy, bọc ra bên ngoài thùng sữa. Ngươi không muốn sống nữa sao?”

Lê Tường kéo hắn đến trước bếp, bên trong bếp lò vẫn còn lửa, kiểu gì cũng ấm áp hơn bên ngoài một chút.

Nàng lại vào phòng phụ thân cầm cho hắn một bộ xiêm ý, sau đó đuổi tất cả đám người trong phòng bếp ra ngoài để hắn thay quần áo. Xong xuôi nàng lại rót cho hắn một chén canh gừng, lúc này mới an tâm hơn một chút.

“Ngươi thử nói xem, ngươi làm như vậy… Ta có dùng sữa bò ngay hôm nay đâu, không mua được hôm nay thì ngày mai ta lại đi mua cũng được. Thân thể mới là quan trọng nhất.”

Ngũ Thừa Phong ôm bình nước ấm, ngoan ngoãn gật gật đầu.

“Chỉ là ta sợ ngày mai không mua được, hộ gia đình kia nói có người đã đặt sữa cả ngày mai của nhà bọn họ rồi.”

“Vậy cũng không sao. Hiện giờ trời đang mưa, cũng không biết yến tiệc mùa xuân ngày mai có tiếp tục được hay không. Kể cả khi yến tiệc vẫn diễn ra, ta cũng có thể sửa món ăn khác, hoặc là đi nơi khác tìm sữa. Dù sao ngươi cũng không cần ngốc như vậy.”

Lê Tường đưa một chiếc khăn sạch sẽ cho hắn, để hắn lau lau tóc, kết quả nàng lại đụng phải bàn tay hắn, một cái lạnh thấu tâm can.

Nàng hốt hoảng, vội vàng đi thêm than vào bếp, để hắn ngồi bên cạnh bếp từ từ sưởi ấm đi.

Từ nãy tới giờ, phu thê Lê Giang vẫn một mực đứng chôn chân tại chỗ, cứ như vậy im lặng nhìn hai người ngươi một câu ta một câu nói chuyện, trong lòng bọn họ cũng hiểu rõ ràng hết rồi.

Quên đi, tứ oa cũng không kém, chỉ cần nữ nhi thích là được, cứ để mặc nàng đi thôi.

Mưa bên ngoài càng rơi càng lớn, khách nhân cũng càng ngày càng ít. Những người khác của tửu lầu đều nghỉ và trở về cả rồi, chỉ còn mấy sư đồ Lê Tường vẫn ở trong phòng bếp mân mê làm thức ăn.

Ngũ Thừa Phong đảm nhiệm vai trò nhóm lửa và nếm đồ ăn cho mấy sư đồ bọn họ.

Bởi vì sữa bò để lâu không tốt, lại vừa trải qua một trận mưa to, Lê Tường đơn giản mang nó ra làm thức ăn luôn.

Đầu tiên là hoà sữa bò và bột mì, hấp mấy lồ ng màn thầu thơm ngào ngạt.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 494


Lại lấy sữa bò và hạnh nhân nghiền thành bột, nấu chung với nhau, thành một nồi sữa bò hạnh nhân to ngọt ngào hương thơm.

Xào chút ớt xanh thịt sợi và thịt khô dưa muối kẹp vào trong màn thầu.

Ai thích ăn canh thì ăn canh, ai thích uống nước ngọt thì uống chút sữa bò hạnh nhân. Người cả nhà vây quanh than nóng, ăn thật vui vẻ thoải mái.

Sắc trời dần tối, mưa lại càng rơi càng lớn, thi thoảng còn kèm theo vài tiếng sấm chớp, khiến người ta run rẩy cả người.

Ngẫm lại nếu một mình dò dẫm đi trong ban đêm đen kịt, bất thình lình có một tia chớp đánh xuống, tiếng nổ đinh tai nhức óc kia cứ như tới sát bên người mình vậy, đáng sợ biết bao nhiêu.

Lê Tường nhìn phụ thân, hai người đột nhiên ăn ý một phen.

“Tứ oa, đêm nay ngươi ở lại tửu lầu một đêm đi. Trở về có khi lại bị nước mưa xối thêm lần nữa, sinh bệnh không tốt đâu.”

Lê Giang đã mở miệng, Ngũ Thừa Phong tự nhiên sẽ không từ chối, thậm chí hắn còn có chút cảm giác được sủng ái mà kinh sợ

Buổi tối hắn ngủ một mình ở lầu ba, chăn bông đệm giường đều rất dày, còn thoải mái hơn nhiều so với cái giường của hắn ở tiêu cục.

Chỉ là nửa đêm không biết vì sao hắn đổ rất nhiều mồ hôi, khi bừng tỉnh lại, đã cảm thấy cổ họng khô muốn chết.

Rất nhanh sau đó, hắn đã uống cạn nước trong ấm trà trên bàn. Vốn dĩ hắn còn muốn nhịn qua đêm, kết quả vừa nằm xuống được nửa canh giờ đã không nhịn nổi nữa.

Hắn đưa tay sờ trán một cái, lại cảm thấy trán mình có chút nóng lên.

Mấy năm nay hắn chịu khổ thành quen, dầm nước mưa như cơm bữa nhưng chẳng mấy khi sinh bệnh.

Số lần mắc bệnh của hắn ít tới mức có thể đếm được trên đầu ngón tay. Không nghĩ tới ngày hôm qua, hắn chỉ dầm mưa một chút như vậy, mà tới đêm đã nóng lên rồi. Đúng là càng ngày càng trở nên yếu ớt.

Nghĩ một hồi, hắn cảm giác vẫn nên xuống lầu uống nước thôi, hiện giờ ngũ tạng lục phủ trong bụng hắn như sắp cháy sạch tới nơi rồi, vô cùng khát nước.

Ngũ Thừa Phong rời giường thắp đèn, cầm nó đi xuống lầu.

Cũng không biết bây giờ là giờ nào, chỉ thấy bên ngoài một mảnh đen nhánh, tiếng sấm vẫn như cũ, liên tiếp không ngừng, mưa cũng không có dấu hiệu rơi nhỏ lại.

Ngọn đèn trong tay hắn vừa ra tới sảnh lớn của tửu lầu đã bị gió thổi tắt mất, phải chờ đi tới phòng bếp mới châm lại được.

Trên bàn phòng bếp có một bình nước sôi để nguội, hắn rót ra liên tiếp uống hai bát lớn, cả người mới thoáng thoải mái một chút.

Ngay lúc hắn muốn cầm một bình nước lên lầu, lại nghe được một tiếng kẽo kẹt, không biết là ai mở cửa bên ngoài.

Nhưng ngoại trừ Lê Tường sợ sét đánh, chẳng còn người nào khác nữa.

Kể cả khi nàng trùm chăn kín mít cả người vậy mà chỉ cần một tiếng sấm sét vang lên, thần kinh của nàng lập tức trở nên căng thẳng, không thể nào ngủ được.

Ngay từ đầu khi nghe được bên ngoài mơ hồ có tiếng bước chân, nàng còn tưởng mình nghe lầm, kết quả lại nghe được thanh âm mở cửa phòng bếp. Nàng mở cửa nhìn sang, đã thấy bên trong thắp đèn.

Không biết thời điểm này còn ai ra đây, lại thêm kiểu gì cũng không ngủ được, nàng dứt khoát vào phòng bếp muốn nhìn một cái.

“Tứ ca? Xuống dưới uống nước ư……”

“Ừm, ta uống hết nước trên lầu rồi. Tại sao muộn như vậy ngươi còn chưa ngủ?”

Ngũ Thừa Phong cầm đèn ra soi cho Lê Tường bước vào cửa rồi thả nó trở lại trên bàn. Lê Tường không chú ý tới cái này, nhưng nàng lại chú ý người nào đó một chút.

Tại sao lỗ tai của hắn lại đỏ như vậy? Kể cả khi nhìn thấy người hắn thích là nàng, cũng không thể có phản ứng nhanh như vậy nha?

Lê Tường nghĩ tới chuyện hôm qua hắn mắc mưa, nàng không nhịn được hỏi: “Tứ ca, ngươi có cảm thấy nơi nào không thoải mái hay không?”

“Ta……”

Ngũ Thừa Phong vừa định cậy mạnh nói không có, đột nhiên hắn lại nhớ tới mấy chiêu thức kỳ quái lúc trước Lạc Trạch truyền thụ cho mình.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 495


Phải giả vờ đáng thương mới khiến đối phương đau lòng thương tiếc.

Lại nói, lần này hắn đâu cần giả vờ, hắn đang sinh bệnh sẵn đây này, hắn thử thể hiện mình yếu ớt một chút xem nha đầu có thương hắn hay không.

Nghĩ là làm, Ngũ Thừa Phong liền nói: “Dường như ta có chút nóng lên, đầu óc choáng váng, khát vô cùng. Cho nên không nhịn được phải xuống lầu qua đây tìm nước.”

“Nóng lên!”

Lê Tường theo bản năng duỗi tay thử nhiệt độ trên trán hắn, đúng là nóng lắm.

Cũng may bây giờ trong nhà nàng đều chuẩn bị sẵn thuốc, nhất là những loại thuốc hạ sốt kiểu này.

“Ngươi cứ từ từ, ta đi lấy thuốc cho ngươi.”

Loại bệnh phát sốt kiểu này có thể nặng cũng có thể nhẹ, nhưng khẳng định là chữa sớm khỏi sớm.

Có điều trong nhà nàng chỉ có thuốc bắc, còn phải nhóm lửa sắc mới dùng được. Lần này không cần Lê Tường nói, Ngũ Thừa Phong đã tự ngồi trước bếp ngoan ngoãn bắt đầu nhóm lửa.

Ngày thường phòng bếp tràn đầy hương thức ăn, hiện giờ lại toả ra từng đợt mùi thuốc bắc.

Giờ phút này, Ngũ Thừa Phong lại cảm thấy có chút may mắn vì hắn sinh bệnh.

Từ nhỏ đến lớn, không cần biết là hắn đau đớn hay sinh bệnh, chỉ biết là hắn chưa từng được bất kỳ ai quan tâm hết.

Một chút ấm áp duy nhất đều đến từ gia đình Tương nha đầu. Trước kia hắn không dám nghĩ tới chuyện mình sẽ thích một cô nương nào đó, thế nhưng bây giờ, tràn đầu tâm hồn hắn đều là nàng.

Không chỉ vậy, hắn càng không dám nghĩ tới chuyện cô nương ấy sẽ quan tâm tới hắn như lúc này.

“Tứ ca, nghĩ cái gì thế, uống thuốc nào.”

“A! Ta tới đây!”

Ngũ Thừa Phong uống mấy hớp là hết chén thuốc, sau đó hắn thúc giục Lê Tường mau trở về đi ngủ, còn hắn dọn dẹp phòng bếp một chút mới cầm đèn trở về lầu ba.

Uống thuốc xong hiệu quả cũng không tệ lắm, lúc trời sáng, hắn đưa tay lên sờ trán mình đã không còn thấy nóng nữa. Chẳng qua tinh thần hắn hiện giờ có chút phấn khởi, không cảm thấy buồn ngủ chút nào.

Cơn mưa kia kéo dài suốt một đêm, rầm rầm cả buổi tối khiến người ta phiền vô cùng.

“Sư phụ, hôm nay chắc vị Sở phu nhân kia không tới làm yến tiệc ngày xuân đâu?”

Lê Tường gật gật đầu, khẳng định là vậy rồi.

Mưa lớn như vậy, đi ra ngoài một chuyến rất dễ dàng làm ướt giày tất. Quan trọng nhất chính là, đồ trang điểm trên mặt bọn họ sẽ bị nước mưa làm ướt hết! Thời tiết như thế này, ai còn tâm tình mà tham dự yến tiệc chứ?

“Hôm nay cho các ngươi nghỉ một ngày.”

“Được rồi! Cảm ơn sư phụ!”

Từ sáng sớm, Lê Tường đã nhận được tin tức từ phía Sở phu nhân bên kia, nàng ấy nói là yến hội ngày xuân phải dời lại chờ tới khi mưa tạnh mới thực hiện được.

Nhận được thông tin chính xác, nàng cũng yên tâm hơn. Chỉ là nàng có chút tiếc nuối về những bông hoa được tứ ca vất vả hái về, qua ngày hôm nay, chúng nó sẽ khô héo mất.

Quan Thúy Nhi cũng cảm thấy đáng tiếc, bởi vậy hai tỷ muội dứt khoát cùng nhau hái hết sạch những bông hoa đó xuống, trộn vào bột mì một đống cánh hoa, làm màn thầu hoa tươi.

Ngũ Thừa Phong hái về không chỉ có hoa đào, còn có hoa lê, hải đường vân vân. Hai nàng trộn chung chúng nó lại với nhau, màn thầu vừa làm xong, chưa chưng lên đã có từng đợt hương hoa truyền tới.

Đáng tiếc nơi này không có bắp, bằng không làm chút bánh bột bắp hoa tươi sẽ ngon biết bao.

Lê Tường và biểu tỷ vừa nói chuyện món ăn cần thêm trong thời gian gần đây vừa nặn không ít màn thầu ra.

Những chiếc màn thầu này không hề lớn, nhìn rất tinh xảo và xinh xắn.

Màu hồng của hoa đào khi chưng lên sẽ không còn tươi tắn như lúc mới làm xong nữa, nhưng lại có hương hoa dậy mùi đền bù một chút, khiến cả nhà đều rất hài lòng về món màn thầu này.

“Thế nhưng ta càng thích ăn món màn thầu hương sữa ngày hôm qua hơn, chúng thơm vô cùng.”

Hạnh Tử nói xong còn không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng, khiến cả đám người phá lên cười.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 496


“Màn thầu hương sữa phải cho thêm sữa bò đó, món này không dễ kiếm đâu.”

“Nếu trong sân nhà chúng ta có một con bò sữa thì tốt rồi, muốn ăn lúc nào cũng được.”

Thấy mấy người kia càng nói càng không hợp lẽ thường, Lê Tường tức giận, thưởng cho mỗi người một cái búng u đầu.

“Còn định nuôi bò trong sân nữa, nhìn sân của các ngươi một cái coi, có chỗ nào nuôi được bò không? Nếu không các ngươi nhường căn phòng của các ngươi cho nó, ta có thể giúp các ngươi biến căn phòng đó thành chuồng bò.”

“Không không, không được!”

Mấy nha đầu hi hi ha ha đùa giỡn, ăn xong màn thầu trong tay lại bắt đầu bận rộn làm việc.

Lê Tường thấy còn không ít màn thầu dư lại, nàng trực tiếp bảo bọn họ tặng miễn phí cho khách nhân của tửu lầu.

Hôm nay trời mưa khách nhân không nhiều như mọi khi, công việc rất thanh nhàn. Lê Tường không chút do dự, lập tức giao phòng bếp cho biểu tỷ và ba đứa đồ đệ, nàng chính thức được một ngày nghỉ ngơi hiếm có.

Đương nhiên ngày nghỉ hiếm có này không thể cứ rúc trong phòng cho qua được, nàng mặc áo tơi, đội đấu lạp qua Tần trạch.

Nàng không biết chút xíu tin tức gì về lai lịch của vị Sở phu nhân này, càng không biết những bằng hữu nàng ấy muốn mời tới yến tiệc đại khái có địa vị ra sao. Kiểu gì cũng nên hỏi thăm rõ ràng mới được.

Mà trong số những người nàng quen, chỉ có một mình Tần Lục Gia là am hiểu hầu hết những danh gia vọng tộc trong thành này, không tới tìm hắn thì tới tìm ai?

Lê Tường từng suy đoán, có lẽ chức nghiệp cơ bản của Tần Lục cũng tương tự với những tổ chức chuyên thu thập các tin tức trong giang hồ như vài bộ phim trước đây nàng từng xem.

Nhìn thủ hạ của hắn toàn là những người tài ba, một người còn giỏi võ nghệ hơn một người, tin tức lại nhạy bén như vậy, chắc chắn không thể là một thương nhân bình thường.

Nàng còn rất may mắn, trước kia đã thông qua Liễu phu nhân để kết giao với hắn, hiện giờ quan hệ cũng không tệ lắm, cũng đủ để tới hỏi một chút tin tức mà không thấy ngại ngần.

“Tương nha đầu, trời đang mưa mà, tại sao ngươi còn ra khỏi cửa?”

“Thanh Chi tỷ tỷ! Lâu lắm không nhìn thấy ngươi, ngươi lại xinh đẹp hơn rồi!” Lê Tường rất tự nhiên đi lên kéo nàng ấy, còn một tay đưa hộp đồ ăn qua: “Ta mang đồ ăn ngon tới cho ngươi và phu nhân.”

“Nha đầu rất có tâm, không uổng công ta luôn nhớ thương ngươi!”

Thanh Chi cười hắc hắc, nhận hộp đồ ăn trong tay nàng, sau đó nàng ấy lập tức đưa nàng cùng vào hậu viện gặp phu nhân.

Không ngoài dự đoán, Tần Lục Gia cũng có mặt ở nhà.

Không biết có phải vị Tần Lục Gia này đang muốn đền bù tình cảm suốt mấy năm xa cách hay không, chỉ biết suốt ngày chẳng khi nào thấy hắn ra cửa.

Nếu cần ra cửa, chắc chắn là phu nhân đến chỗ nào thì hắn đi chỗ đó. Lúc này phu nhân đang may vá thứ gì đó, còn hắn ở một bên giúp nàng ấy xe chỉ luồn kim, nhìn vô cùng hiền lành.

“Phu nhân, Tương nha đầu tới.”

Liễu Kiều vừa nghe nàng tới đã tỉnh táo tinh thần, nàng ấy lập tức vẫy vẫy tay với Lê Tường.

“Hôm nay trời mưa to mà, tại sao ngươi còn tới? Trên người có dính nước mưa không?”

“Chỉ dính chút nước mưa ở ngoài rìa thôi, ta không sao hết.”

“Không ướt là tốt rồi, lần sau nếu muốn tới nhớ đi xe ngựa qua, đừng tự đi một mình. Đúng rồi, tẩu tẩu ngươi thế nào, đã nửa tháng rồi ta không nhìn thấy nàng.”

Liễu Kiều kéo Lê Tường vào trong nhà, hỏi han một hồi, lúc này mới nói tới chuyện chính sự.

“Ngươi nói Sở phu nhân? Thân thích nhà trượng phu Tĩnh Từ, diện mạo sáng ngời xinh đẹp……”

Nàng ấy quay đầu nhìn trượng phu nhà mình, dường như đang muốn xác nhận với hắn xem người kia có phải là người mình đang nghĩ tới hay không.

Tần Lục nghe vậy cũng gật gật đầu xác nhận.

“Theo những mô tả của Tường nha đầu, vậy chắc là nàng.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 497


Đã nhiều năm Liễu Kiều không thường lui tới với các phu nhân tiểu thư trong thành, ấn tượng với bọn họ cũng không mãnh liệt lắm. Nhưng trước khi vị Sở phu nhân này được gả đi, nàng ấy và vị này cũng có chút sâu xa, bởi vậy mới nhớ mang máng tới.

Tuy chỉ là một chút chuyện lông gà vỏ tỏi giữa những khuê nữ với nhau, nhưng nhiều năm như vậy, nàng ấy vẫn còn nhớ rất rõ ràng.

“Ta còn nhớ, lòng dạ nàng hẹp hòi vô cùng, nhưng gương mặt lại rất xinh đẹp. Thế nhưng tay nghề của nha đầu ngươi giỏi như vậy, nếu nhận làm yến tiệc cho nàng, khẳng định có thể tăng thể diện cho vị Sở phu nhân đó, hẳn là nàng sẽ không làm khó dễ ngươi.”

“Cũng không nhất định, ngươi không biết nàng muốn mời người nào ư?”

Tần Lục đúng là tin tức cực kỳ nhạy bén, hắn có thể nắm rõ trong lòng bàn tay danh sách những người được vị Sở phu nhân kia phát thiệp mời. Lúc ấy trong đầu Lê Tường lập tức nhảy ra một suy nghĩ.

Hôm nay nàng tới đúng chỗ rồi!

Nàng chỉ biết số lượng người mà Sở phu nhân nọ mời tới, trong khi Tần Lục lại biết rõ người ta tên họ là gì.

“Ta không nói tới những người khác, chỉ nói tới vị phu nhân Giang gia kia thôi, nàng ta không phải người dễ đối phó. Tương nha đầu làm đồ ăn ngon mười phần, nàng ta cũng có thể hạ xuống thành năm phần. Chờ tới khi ra bên ngoài tửu lầu, năm phần sẽ biến thành ba phần, phỏng chừng sau đó, chẳng có phu nhân, tiểu thư nào chịu tới tửu lầu nhà ngươi đặt tiệc nữa đâu.”

Lê Tường: “…”

“Nàng và Sở gia phu nhân có thâm cừu đại hận sao? Còn làm ảnh hưởng tới người vô tội như chúng ta?”

Tần Lục lắc đầu cười nói: “Thật ra cũng không phải. Nàng cùng Sở phu nhân nhiều nhất chỉ xảy ra chút tranh chấp nhỏ, nói đùa rồi nâng thành cãi vã thôi. Ta nói nàng sẽ nhằm vào ngươi, bởi vì nàng là bà chủ của Thực Vi Thiên. Chắc ngươi cũng biết Thực Vi Thiên, tửu lầu ngoại thành gần chỗ của các ngươi nhất, trước kia lúc tửu lầu của các ngươi vẫn là trà lâu, trong số những tửu lầu ngoại thành, việc làm ăn của nhà nàng là tốt nhất. Nhưng bây giờ……”

Hắn cười cười, chưa nói xong đã ngừng lại.

Nhưng Lê Tường đã hiểu ý của hắn.

Hiện giờ tửu lầu làm ăn tốt nhất ngoại thành chính là tửu lầu nhà nàng. Hai nhà gần nhau như vậy, hiển nhiên nhà chịu ảnh hưởng lớn nhất chính là bọn họ. Đây cũng là chuyện không thể giải quyết được……

Cho nên vị Sở phu nhân kia mời bà chủ của Thực Vi Thiên tới tửu lầu nhà nàng có mục đích gì?

“Thế nhưng ở trong thành, việc làm ăn của tửu lầu Thực Vi Thiên cũng không tệ lắm, có lẽ người ta sẽ không thèm để ý tới chút béo bở này đâu, cho nên lời ta nói cũng chưa chắc chắn lắm.”

Thế nhưng loại khả năng đó viển vông lắm, nghe đã biết không có thật rồi.

Hiển nhiên Tần Lục không chỉ biết danh sách những người vị Sở phu nhân kia mời tới, hắn còn biết tính cách và thói quen hành động của những người đó như thế nào. Chắc chắn vị Giang phu nhân kia không phải người hiền lành.

“Từ từ!”

Đột nhiên Liễu Kiều đứng lên, rồi từ từ chạy về phòng của mình, cũng không biết nàng ấy làm gì ở trong đó, chỉ biết một hồi lâu sau, nàng ấy mới cầm một cuốn thẻ tre bước ra.

“Ta vừa nhớ tới, mấy ngày trước ta cũng nhận được một phần thiệp mời, lúc ấy chẳng kịp nhìn xem thời gian địa điểm ở đâu đã ném qua bên một bên rồi.”

Liễu Kiều rất trượng nghĩa sờ sờ đầu Lê Tường nói: “Để chút nữa ta cho Thanh Chi đưa ngươi về. Cứ yên tâm đi, đến lúc đó ta cũng tham gia yến tiệc lần này. Nếu có người dám bắt nạt ngươi, ta giúp ngươi xử lý nàng.”

Tần Lục ngồi bên cạnh không nhịn được cười.

“Phu nhân à, ngươi tính xử lý người ta như thế nào, ngươi còn không am hiểu tranh cãi với người khác đó.”

Một câu này không biết đã chọc đúng điểm mấu chốt nào của Liễu Kiều, chỉ thấy gương mặt nàng ấy lập tức đỏ ửng lên.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 498


Chắc chắn đôi phu thê này có chút tình thú nào đó liên quan tới chuyện cãi nhau rồi.

Lê Tường chỉ cảm thấy mình vừa bị người ta nhét cho một đống cẩu lương vào mồm, vì vậy nàng nhanh chóng hỏi xong chuyện mình cần và kéo Thanh Chi rời đi.

“Tương nha đầu, bây giờ ngươi muốn về nhà ư?”

“Không, ta muốn qua Thực Vi Thiên xem đồ ăn nhà bọn họ. Thanh Chi tỷ tỷ, ngươi đưa ta qua Thực Vi Thiên rồi trở về đi. Chỗ đó cũng không xa tửu lầu nhà ta, ta có thể tự về được.”

Thanh Chi nghĩ một chút, đột nhiên lại chạy về trong viện. Mấy phút sau đã thấy nàng ấy chạy trở về còn vui vẻ nói: “Ta đã nói với phu nhân rồi, hôm nay ta ra ngoài chơi nửa ngày. Ngươi đi Thực Vi Thiên ta sẽ qua đó cùng ngươi.”

“Vậy tốt quá rồi.”

Có Thanh Chi đi cùng, Lê Tường cầu còn không được.

Hai người lên xe ngựa vui vẻ đi lướt qua Lê gia tửu lầu tới Thực Vi Thiên.

Ngày mưa, tửu lầu nhà ai cũng giống nhau thôi, thật sự không nhiều khách nhân lắm. Lê Tường xuống xe ngựa bước vào Thực Vi Thiên đã cảm nhận được cái gì gọi là quạnh quẽ.

Trong sảnh lớn, mấy tên tiểu nhị đang dựa vào cột ngủ gà ngủ gật, chưởng quầy cũng nghe được tiếng nàng ho khan mới phản ứng lại được rồi tiến lên đón khách.

“Hai vị cô nương muốn dùng món gì?”

Lê Tường nhìn thẻ bài thực đơn của tửu lầu bọn họ, rồi chọn một phần canh gà hầm nấm, một phần rau xà lách xào bắt chước theo nhà mình, và cá hầm ớt.

Mặt khác, nàng còn chọn thêm món ăn đầu bảng của nhà bọn họ, hai chén tổ yến.

Lại nói, cá hầm ớt của tửu lầu bọn họ bán đắt hơn nhà nàng tới mười đồng bối, chẳng lẽ số lượng nhiều hơn một chút?

“Được rồi! Mời cô nương ngồi, đồ ăn rất nhanh sẽ được mang lên.”

Lê Tường gật gật đầu, nàng kéo Thanh Chi tìm vị trí ngồi xuống. Mấy tiểu nhị ngoài sảnh lớn nghe có hai cô nương tới làm khách đều lên tinh thần, bọn họ đánh giá Lê Tường và Thanh Chi từ trên xuống dưới một phen, trong ánh mắt tràn ngập tà khí. Vừa thấy đã biết đám người này không đứng đắn chút nào.

Thanh Chi nhăn mày lại quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn bọn họ một cái, đại khái là nhìn thấy nàng ấy đặt thanh kiếm lên bàn, mấy tiểu nhị kia mới thành thật xuống, người lau bàn thì lau bàn, kẻ lên lầu thì lên lầu, không dám tiếp tục dùng ánh mắt sỗ sàng nhìn hai người Lê Tường nữa.

“Tương nha đầu, nhà tửu lầu này không thoải mái chút nào.”

Lê Tường cũng có cảm giác y như vậy, tiểu nhị ở đại sảnh đã trực tiếp làm hỏng ấn tượng đầu tiên về tửu lầu này rồi.

Hơn nữa ngày mưa này, ánh sáng tửu lầu quá tối tăm, mang tới một loại áp lực khó hiểu, đúng là khiến người ta không quá thoải mái.

“Không sao đâu, chúng ta cứ nếm thử đồ ăn xong sẽ đi. Chốc lát nữa qua nhà ta, ta làm món ăn ngon cho ngươi.”

“Vậy còn nghe được.”

Thanh Chi nghiêng đầu, ngó trái ngó phải, thật sự rất nhàm chán, vì vậy nàng ấy lập tức lấy một sợi dây thừng từ trong lòng mình ra chơi.

“Di……”

Lê Tường nhìn sợi dây màu đỏ hồng kia, các bện dây thật độc đáo. Nhìn chăm chú một chút, nàng cũng xác định được mắt mình không hề nhìn lầm.

Đây là thứ lần trước nàng nhìn thấy khi lên miếu Huyền Nữ.

Trong miếu Huyền Nữ kia có một cái cây Nhân Duyên, chuyên dành cho thiện nam tín nữ dưới chân núi lên cầu nhân duyên thì treo cái thẻ lên đó.

Bên cạnh cây Nhân Duyên này tiểu ni cô có bán tơ hồng, hai trăm đồng bối một sợi tơ hồng, đắt muốn chết.

Lúc ấy nàng nhìn sợi dây này rất đẹp cũng muốn mua một sợi về bện, kết quả vừa nghe giá đã trực tiếp rút lui.

Nàng chỉ cảm thấy đẹp, đâu có ý định mua về để trói người trong lòng, cảm thấy dùng hai trăm đồng bối mua sợi dây đó cực kỳ lãng phí. Không nghĩ tới hôm nay lại gặp được nó ở trong tay Thanh Chi.

“Thanh Chi tỷ tỷ, ai cho ngươi sợi dây thừng này vậy?”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 499


“Hả? Tại sao ngươi biết là có người đưa cho ta?”

Nàng ấy quơ quơ cái dây thừng trên tay, kéo ra nhìn một cái.

“Lần trước bị thương, lúc một huynh đệ đưa thuốc trị thương cho ta, sợi dây này được treo trên bình thuốc đó. Ta thấy đẹp nên giữ lại.”

“A…”

Hai chữ huynh đệ này rất nhiều ý nghĩa nha, khó trách hắn phải cột lên bình thuốc mới dám đưa qua.

“Thanh Chi tỷ tỷ, trước kia ngươi có đi cùng phu nhân tới miếu Huyền Nữ chưa?”

“Có nha, một năm phải đi rất nhiều lần đó.”

“Vậy ngươi có qua nhìn cây Nhân Duyên không?”

“Ta chỉ qua liếc một cái chứ không quá chú ý. Đều là mấy người nam nữ sinh tình, chẳng có gì hay ho mà xem.”

Tuy Thanh Chi không biết Lê Tường hỏi nàng ấy chuyện này để làm gì, nhưng nàng ấy vẫn nghiêm túc trả lời.

Cũng không biết vì sao sau khi nghe nàng ấy trở lời xong, Tương nha đầu kia lại cười ầm ĩ lên.

“Thanh Chi tỷ tỷ, lần tới nếu ngươi lại qua miếu Huyền Nữ, thế thì cần phải qua cây Nhân Duyên nhìn kỹ một lần đi.”

“Thôi, xem cái kia làm cái gì, nếu tới đó cầu nhân duyên có tác dụng, chủ tử của ta cũng không bị phu nhân thờ ơ, ở một mình trong Tần trạch nhiều năm như vậy.”

Lê Tường sửng sốt một cái rồi lại ghé vào trên bàn cười càng vui vẻ hơn.

Nàng ấy nói rất có đạo lý, ha ha ha ha ha ha ha……

Thanh Chi hoàn toàn không hiểu vì sao Lê Tường lại cười, nàng ấy chơi dây thừng một lát thấy tiểu nhị bắt đầu mang đồ ăn lên thì cất nó đi.

Món ăn đầu tiên lên bàn của hai nàng là rau xà lách xào, tổ yến và một thùng cơm ngô.

Lê Tường nhìn tổ yến trước, khá đúng tiêu chuẩn, bát tổ yến này chưng không tồi, không hề có chuyện lấy hàng kém thay hàng tốt.

Nàng nếm thử một ngụm, hương vị cũng ổn, không làm lỗi.

Nàng chuyển sang món rau xanh xào, thoạt nhìn khá giống đ ĩa rau nhà nàng. Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng nàng vẫn không chú ý lắm, chỉ cho tới khi nếm thử một miếng, nàng mới thật sự bất ngờ.

Hương vị thật sự giống món rau xào của nhà nàng.

Tuy nghe xào rau xà lách sẽ nghĩ món này rất đơn giản, nhưng bắt tay vào xào cũng phải có bí quyết.

Ví dụ như món rau do nàng làm, kiểu gì cũng phải thêm dầu hào vào, đây là cách làm mà người bình thường ít khi suy nghĩ tới.

Ai ngờ Thực Vi Thiên lại có thể xào ra món rau xà lách tương tự như của nàng.

“Tương nha đầu, làm sao vậy?”

“Không sao, ta chỉ cảm thấy hương vị đồ ăn không tệ lắm.”

Lê Tường lùa hai đũa cơm, lần này đúng là nàng cực kỳ mong chờ món cá hầm ớt đó.

Mười lăm phút sau, cá hầm ớt chọn cũng lên bàn.

Vừa ngửi hương vị, nàng đã bỏ mất nửa hy vọng, tuy rất giống, nhưng chưa bỏ đúng thời điểm. Chẳng qua tửu lầu này cũng xối dầu nóng và rắc hành hoa lên món cá hầm ớt đó, khiến nàng hơi kinh ngạc.

Còn nữa, tuy món cá này hơi thiếu tinh bột, nhưng cũng có một chút, rõ ràng đã khiến lát cá trở nên trơn mềm hơn.

Quá quỷ dị……

Không phải nàng khinh thường chỉ số thông minh của người cổ đại, chỉ là có những loại kỹ xảo nhỏ không dễ dàng nghiên cứu ra như vậy.

Tựa như tinh bột, trên thị trường không có bán, nàng cũng chỉ làm thứ đó ở trước mặt đồ đệ nhà mình. Cho nên Thực Vi Thiên này lấy tinh bột từ đâu ra?

“Tương nha đầu, tại sao ngươi không ăn? Tuy cá hầm ớt này không ngon như ngươi làm, nhưng miễn miễn cưỡng cưỡng vẫn ăn vào được. Chẳng qua cá vẫn có vị tanh, mùi vị món canh không đủ đậm, thôi coi như tạm chấp nhận, tạm chấp nhận đi.”

Tuy Thanh Chi rất thích ăn ngon, nhưng lại không phải người thích lãng phí, đồ ăn vừa đến nàng ấy đã bắt đầu ăn.

Lê Tường tạm thời đè ép nghi hoặc trong lòng xuống, nàng cũng ăn một chén cơm.

Khi ngồi trở về trên xe ngựa, nàng cẩn thận cân nhắc một chút, chắc là trong phòng bếp nhà mình có nội gián. Nàng lại hồi tưởng lại mấy người có mặt trong bếp.
 
Back
Top Dưới