Ngôn Tình Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại

Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 460


Lê Tường vội vàng mở cửa, ló đầu nhìn ra bên ngoài. Quả thật phụ thân và đại ca đã trở lại rồi.

“Phụ thân! Đại ca!”

A? Phía sau hai người bọn họ còn có ba người khác? Một là Lạc Trạch, còn hai người kia, rất lạ mặt. Bọn họ ăn mặc lại không giống người trong thôn, cũng không giống người trong thành.

Hai người này tỏ ra rất tò mò với cảnh vật chung quanh, luôn không ngừng đánh giá mọi nơi, tay còn gắt gao túm vạt áo Lạc Trạch, y như bộ dáng tiểu tức phụ mới về nhà trượng phu vậy.

Đây là ai?

“Tương Nhi, có bánh bao không? Mang cho chúng ta mấy lồ ng đi, buổi sáng nay chỉ ăn cái trứng gà, đã tiêu hoá hết trên đường trở về rồi, bụng ta lại đói.”

“Có có có, ta lập tức đi lấy.”

Lê Tường kìm chế sự nghi hoặc trong lòng, xoay người đi vào phòng bếp cầm năm lồ ng bánh bao nhân hành tây ra, lại rót cho mỗi người bọn họ một chén sữa đậu nành lớn.

Ăn uống no đủ, Lê Trạch mới giới thiệu.

“Hai ngày trước chưởng quầy Miêu nói muốn tuyển thêm chạy bàn, ta để ý tửu lầu chúng ta vẫn chưa tuyển được, vừa lúc gặp gỡ hai người bọn A Thất ở nhà A Trạch. Thấy hai người bọn họ rất chăm chỉ, chịu khó, nên mang bọn họ về.”

“Trúc Thất, Nhị Sinh?”

Lê Tường thấy quan hệ thân cận giữa hai người bọn họ và Lạc Trạch, nàng không nhịn được phỏng đoán.

“A Tường, ngươi quen biết bọn họ?”

“Không quen biết……”

Nàng chỉ biết hai cái tên này thông qua câu chuyện của người nào đó mà thôi. Tại sao chỉ nghe một câu chuyện mà nàng lại nhớ tên bọn họ?

Tại người nào đó kia nhắc đi nhắc lại nhiều lần lắm, tự dưng mà nhớ thôi. Lại nói, người nào đó có thể thành công thoát khỏi ma quỷ, cũng có một phần công lao của hai người này.

“Nếu đại ca đã đưa các ngươi tới, vậy hai người cứ đi theo chưởng quầy Miêu học quy củ trước, học giỏi có thể chính thức bắt đầu làm việc. Đúng rồi A Trạch, bọn họ ở nơi nào?”

Lê Tường không thể sắp xếp người xa lạ ở trong hậu viện tửu lầu được, nàng cũng không muốn người xa lạ trụ đến ở trong cửa hàng thịt hầm nhà mình. Bởi vậy, nàng lập tức hỏi Lạc Trạch.

Lạc Trạch cũng không ngốc, vừa nghe một cái, đã hiểu ý của Lê Tường, hắn lập tức tỏ vẻ ngay bây giờ hắn sẽ đưa hai người ấy đi thuê một gian phòng ở phụ cân.

Tiền thuê nhà ở một tháng cũng không đắt, hai người cùng thuê một nơi, chắc chắn đủ tiền. Hơn nữa theo hắn biết, làm việc ở tửu lầu có bao ba bữa cơm, cũng đỡ được một khoản lớn, ngày thường cũng không cần tiêu quá nhiều tiền.

Chắc chắn hai người A Thất có thể ở lại trong thành!

Sau khi dàn xếp ổn thoả công việc, một ngày bận rộn mới của tửu lầu lại bắt đầu rồi.

Từ nhỏ Trúc Thất và Nhị Sinh đã phải lưu lạc đầu đường, kỹ năng dùng gương mặt tươi cười hoan nghênh người khác và xem mặt đoán ý chẳng cần ai phải dạy cũng biết.

Chưởng quầy Miêu chỉ dạy bọn họ cách cá nhân vệ sinh, cách chuyển đồ ăn tới đúng vị trí bàn, rồi thả hai người bọn họ đi theo A Bố.

Có khả năng hai người bọn họ đã chờ mong một công việc tử tế từ lâu rồi, hơn nữa lão đại đã nói, được làm việc ở tửu là chuyện cực kỳ may mắn đối với hai người bọn họ, nhất định phải quý trọng cơ hội lần này.

Cho nên hai người ấy đều ngoan ngoãn nghe lời, lại nghiêm túc học hỏi mấy người A Bố cách lau cái bàn, cách bưng đồ ăn.

Hai người vừa nói chuyện, vừa ghi nhớ kỹ những món ăn của tửu lầu nhà mình. Kiểu gì cũng không thể để khách nhân hỏi tửu lầu nhà ngươi có những món ăn gì mà chân chạy bàn như bọn họ không biết được.

Lê Tường cũng khá hài lòng về hai tiểu nhị mới của tửu lầu, dù sao chỉ cần bọn họ chăm chỉ làm việc là được, những cái khác nàng cũng không rảnh để tìm tòi nghiên cứu sâu hơn.

Cứ như vậy, tất cả mọi người bận rộn tới tận buổi chiều, lúc này nam nhân ban sáng hẹn đưa 32 con thỏ đã tới.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 461


Lê Tường kiểm tra bọn chúng, con nào con nấy đều rất có tinh thần, mùi vị hôi thối trên người bọn chúng cũng không kinh khủng như nàng tưởng tượng.

Nhiều con thỏ như vậy, chỉ cần lấy lông xuống cũng bán được không ít tiền rồi, huống chi còn có thịt. Trong mắt nàng, cái giá 9 đồng bối kia vẫn rất rẻ.

“Đại thúc, ngày thường nếu ngươi còn loại nguyên liệu hoang dã nào, ví dụ như gà rừng, hươu non vân vân, cũng có thể mang tới tửu lầu chúng ta bán.”

Nam nhân thu tiền, trên gương mặt hắn hiếm khi nở một nụ cười.

“Dĩ nhiên rồi, chỉ cần Lê lão bản cho giá cả vừa phải, ta cũng không muốn lãng phí thời gian chạy qua nhà khác.”

Lê Tường nghe ra trong lời nói của hắn một chút ý tứ khác, thế nhưng không đợi nàng hỏi thêm vài câu người nọ đã đi rồi.

Lê Giang vừa ra sân sau đã nhìn thấy hai lồ ng lớn đầy con thỏ, một mảnh màu xám xịt.

“Tương Nhi, ngươi mua nhiều con thỏ như vậy về…… để nấu canh ư?”

“Nấu canh cũng có, nấu ăn cũng được, chỉ cần món gì ngon đều làm.”

Lê Tường ngồi xổm trước lồ ng sắt, bắt mấy con mang vào phòng bếp để tiểu nhị bên trong cầm đi g.i.ế.c chết.

Còn những con còn lại, cứ bắt ra khỏi lồ ng sắt rồi cầm đi rửa sạch, bằng không đặt chúng ở sân sau kiểu gì cũng có chút mùi.

May mắn đại ca vừa đưa đại tẩu về tòa nhà của bọn họ, bằng không mùi thối từ nơi này sẽ hun cho đại tẩu khó thở mất.

“Đào Tử, hai tỷ muội các ngươi qua đây, túm chân mấy con thỏ này, rồi múc nước cọ rửa lồ ng sắt cho sạch sẽ rồi mang nó ra phơi.”

Hai tỷ muội Đào Tử cầu còn không được, hai nàng nhìn thấy con thỏ lông xù xù đáng yêu kia đã muốn sờ thử rồi.

“Oa, con thỏ này mập quá!”

Cầm lên tay khá nặng, chắc cũng được bốn cân một con.

Lê Tường nhìn hai tỷ muội Đào Tử đang hô to gọi nhỏ, thì thào luôn miệng, nàng chỉ lắc đầu cười rồi đi vào phòng bếp.

Lúc này con thỏ đầu tiên đã được làm thịt xong xuôi, rửa sạch sẽ đặt lên bàn rồi. Nàng lập tức chuẩn bị nguyên liệu cần dùng làm thịt thỏ, sau đó mới chặt miếng thịt thỏ ra, rửa bớt m.á.u loãng mới đổ rượu gia vị và gừng vào ướp.

“Sư phụ, thịt con thỏ ăn ngon không?”

Tiểu đáng thương Yến Túc giống hệt hai vị sư tỷ của hắn, từ nhỏ đến giờ chưa từng ăn thịt con thỏ.

Lê Tường gật gật đầu, dường như nàng đang hồi tưởng lại dư vị thịt thỏ đã ăn từ rất lâu rồi.

“Thịt thỏ tươi mới, có một hương vị khác hẳn thịt heo. Trong chốc lát nữa, ta làm ra cho ngươi nếm thử rồi biết.”

Nàng là một vị sư phụ rất nuông chiều đồ đệ, ngày thường nếu làm món gì ăn ngon, nhất định sẽ chia một ít cho ba người đó nếm thử.

Từ nhỏ Yến Túc đã mất phụ mẫu, chỉ có hai tỷ đệ tự chăm sóc cho nhau đến lớn, hai năm gần đây, cuộc sống của hai tỷ đệ bọn họ mới khá lên được chút, càng không cần nhắc tới tỷ muội Đào Tử.

Từ nhỏ hai nàng đã bị bán, lăn lộn biết bao năm làm nha đầu cho nhà người ta, những món đồ ăn thừa đã là thứ xa xỉ. Hiện giờ nàng là sư phụ bọn họ, hiển nhiên nên chiều chuộng một chút những tiểu đáng thương này.

“Làm thịt thỏ này, kỳ thật rất giống những món ăn khác. Mấy ngày trước ta vừa dạy các ngươi món gà tê cay, qua đây nào, bệ bếp giao cho ngươi, cứ làm từng bước y như món gà tê cay đó, chỉ khác là biến thịt gà thành thịt thỏ thôi.”

Lê Tường nhường vị trí cho Yến Túc, còn nàng đứng bên cạnh hắn chăm chú quan sát.

Yến Túc có chút khẩn trương, hắn bắt đầu cẩn thận nhớ lại từng công đoạn của món gà tê cay kia, sau đó mới kêu tiểu nhị bắt đầu nhóm lửa làm nóng chảo.

Tiểu nhị bắt đầu bận rộn rồi, còn bản thân Yến Túc lại vừa làm vừa lẩm bà lẩm bẩm.

“Trước tiên bỏ một nửa gừng và tỏi xắt nhỏ vào bên trong, lại cho thêm tương ớt vào, sau đó xào thật thơm……”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 462


Yến Túc vẫn liên tục lẩm nhẩm lầm nhầm, vừa đọc thuộc vừa bỏ gia vị vào nồi. Sau khi xào thật thơm gia vị, hắn mới vớt hết phần xác đi, tiếp đó bỏ thịt thỏ vào xào.

“Sư phụ, bỏ thêm nước tương, rượu gia vị còn muối nữa, sau đó có thêm đường không?”

Yến Túc không chắc chắn lắm về chuyện có bỏ thêm đường hay không, thấy Lê Tường gật đầu, hắn mới hơi run tay một chút bỏ thêm đường vào nồi.

Lúc này thịt thỏ trong nồi đã rất thơm, thế nhưng cần phải cho thêm nước, đun chừng ba mươi phút nữa mới chín. Toàn bộ quá trình Yến Túc chế biến, Lê Tường đều đứng một bên nhìn, ngẫu nhiên nàng cũng nhắc nhở hắn một câu. Rất nhanh thịt thỏ trong nồi đã dần dần chín.

Lúc này cần phải đun nóng một nồi khác, bỏ thêm vào trong đó lá thơm, hoa tiêu, ớt, xào thật thơm rồi vớt bỏ phần xác ra khỏi dầu, chờ tới khi dầu sôi thêm một lần nữa mới bỏ thịt thỏ vào trong nồi, cho nốt một nửa tỏi và gừng thái.

hay còn gọi là lá nguyệt quế.

Xong xuôi, một nồi thỏ tê cay đã hoàn thành.

“Sư phụ, nếm thử đi!”

Yến Túc hướng ánh mắt đầy chờ mong cầm đôi đũa đưa qua cho Lê Tường.

Lê Tường gắp một miếng thịt thỏ béo ngậy lên, mùi thịt được bọc kín ở bên trong, chỉ có thể ngửi được từng đợt hương ớt tê cay xộc vào mũi, nhất định phải cắn một miếng mới nếm được cái tinh tuý của nó.

Thịt thỏ thật sự non mềm, trong quá trình nấu nướng, thịt thỏ đã ngấm no nước canh, bởi vậy không còn chút mùi tanh tanh nữa, một món ăn nhẹ nhàng với vị mặn vừa phải và cay đủ dùng, hương vị thật sự không tồi.

Yến Túc dùng lửa khá tiêu chuẩn, nếu để nàng chấm điểm, đại khái có thể cho hắn con số 80.

“Cũng không tệ lắm, mang sang cho mấy người khác nếm thử đi, cũng thuận tiện gọi chưởng quầy Miêu vào đây nhé.”

Lê Tường dặn dò xong lập tức đi tìm những thẻ bài thực đơn còn trống của mình, nàng tự tay mài chút mực rồi viết lên mấy chữ thỏ tê cay.

Tuy chữ do nàng viết không đẹp bằng những thẻ bài cũ đang treo trên tường, nhưng còn tính là tinh tế, tóm lại chỉ cần khách nhân nhìn hiểu là đủ.

“Chủ nhân, ngươi tìm ta?”

“Ừm ừm, cho ngươi cái này, cầm đi treo lên một vị trí bắt mắt trên tường.”

Chưởng quầy Miêu nhận thẻ bài, cẩn thận đọc.

“Thịt thỏ tê cay, 30 đồng bối……”

“Đúng, còn nữa, ngươi nhớ dặn dò mấy người A Bố, bảo bọn họ có thể đề cử món này cho khách hàng, hôm nay chỉ cung ứng đúng 60 phần, bán xong là hết.”

Với tửu lầu bọn họ, 60 phần ăn chỉ là một bữa ăn sáng. Chưởng quầy Miêu cầm thẻ bài thực đơn đi ra ngoài, treo lên một vị trí khá bắt mắt trên tường.

Khi có khách hàng quen tới ăn, hắn sẽ thuận miệng giới thiệu một câu, khác không nói, chỉ cần nghe chữ giới hạn cung ứng, cả tửu lầu có đúng 60 phần, đám khách nhân kia đã không nhịn được.

Kỳ thật tửu lầu bọn họ có rất nhiều đồ ăn, mỗi món cả ngày chỉ bán được chừng hai, ba mươi phần thôi, nhưng bỏ thêm hai chữ giới hạn kia vào, món ăn sẽ trở nên quý hiếm hơn, dường như chỉ cần chậm trễ một chút là không còn để gọi rồi.

Bởi vậy, 60 phần thịt thỏ đã bán hết trong vòng chưa tới hai canh giờ.

Bên trong lồ ng thỏ ở hậu viện, chỉ còn lại một con thỏ bé nhất, nó lẻ loi ngồi xổm trong góc.

Lê Tường nhìn đống lông thỏ đã lột ở một bên, lại nhìn con thỏ kia, cuối cùng nàng vẫn quyết định làm thịt nó.

Đã làm nghề đầu bếp, mỗi ngày đều phải làm thịt gà, thịt vịt, bây giờ mà nói tới chuyện yêu thương, xót xa cho động vật, chẳng phải là nực cười sao?

“Sư phụ, sắp sửa đóng cửa tửu lầu rồi, cơm chiều hôm nay do ta và tỷ tỷ đảm nhiệm ư?”

“Không cần, hôm nay để ta và Yến Túc tới làm đi, ngươi đi tìm tỷ tỷ của ngươi, đi rửa sạch đống da thỏ kia, chút nữa ta sẽ cần dùng tới.”

Lê Tường mang con thỏ cuối cùng vào phòng bếp.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 463


Cộng thêm chỗ thịt làm món thỏ tê cay vẫn còn sót lại, Lê Tường lại rửa chúng một lần nữa rồi bỏ vào nồi nước chát.

Sắp sửa đóng cửa tửu lầu rồi, chờ mấy người trên kia dọn dẹp sạch sẽ tửu lầu, tập trung tới hậu viện, chắc thịt đã hầm xong xuôi rồi.

Những món ăn còn lại, nàng lười một chút, chỉ xào rau xanh và làm một đ ĩa cá lát trơn mềm mà thôi, những thứ khác cứ giao cho Yến Túc đi làm.

Đồ đệ mà, hiển nhiên phải gánh vác ưu phiền thay sư phụ.

Chờ mọi người trên đó quét dọn xong tửu lầu, lại cơm nước xong, sắc trời bên ngoài cũng hoàn toàn đen kịt.

Thời đại này còn chưa làm ra giấy, trên đường cũng không có đèn lồ ng, bởi vậy, mỗi khi trời tối bên ngoài sẽ không có người đi đường.

Mấy người Lạc Trạch đi về, một là dựa vào trí nhớ, hai là dựa vào đèn dầu. Thế nhưng đèn dầu rất dễ bị gió thổi tắt, lúc nào cũng cần mang theo mồi lửa trên người.

Trời tối kiểu này, ra ngoài thật sự bất tiện.

Khi tiểu nhị của tửu lầu đều đi về hết rồi, cửa sau lại vang lên thanh âm.

Không cần hỏi cũng biết là tiểu tử Lạc Trạch kia, mắt thấy ngày đính hôn của hắn càng ngày càng tới gần, hắn và biểu tỷ lại càng lúc càng thêm quấn quýt.

Ban ngày không được gặp, buổi tối dù trời đen đến mấy hắn cũng ráng đi qua bên này.

Haizz, thật đúng là yêu đương có thể khiến người ta điên cuồng.

Lê Tường không đi mở cửa, chỉ cần biểu tỷ nghe thấy động tĩnh nhất định sẽ đi lên mở thôi. Nàng rửa chân đổ nước xong, lại trực tiếp trở về phòng của mình.

Bận rộn cả một ngày, nàng còn phải kiểm kê sổ thu chi của ngày hôm nay.

Cũng không phải nàng không tin được phòng thu chi, mà phương thức ghi sổ của bọn họ quá mức rườm rà phức tạp.

Bây giờ nàng không ghi chép lại theo phương thức đơn giản của chính mình, cứ đợi cho đến khi cần kiểm kê, sẽ có tận mấy chục cuốn sách ngàn chữ, chắc chắn sẽ khiến nàng đầu váng mắt hoa một phen.

Lê Tường cũng từng nghĩ tới chuyện dạy phương thức đơn giản hơn cho phòng thu chi, nhưng đại thúc làm bên đó đã dùng phương thức ấy mấy chục năm rồi, bảo đại thúc ấy dùng cách của người hiện đại, sửa các chữ thành con số chắc chắn sẽ khó khăn vô cùng, còn lộn xộn rối tinh rối mù nữa.

Cuối cùng nàng đành phải mặc đại thúc ấy, bản thân nàng chỉ phiền toái chút, mỗi ngày dùng hơn nửa canh giờ sửa sang lại một phen thôi.

Thế nhưng cách làm này khẳng định không phải kế lâu dài, nàng vẫn muốn bồi dưỡng một người biết dùng phương thức làm sổ của nàng chuyển tới đảm nhiệm công việc của phòng thu chi.

Có điều chuyện này cứ từ từ đã, tửu lầu vừa khai trương không được bao lâu, phòng thu chi chưa cần động tới.

Lê Tường mài mực, sửa sang lại những khoản lặt vặt bên trong sổ thu chi, chép sang một cuốn sổ nàng đã phân loại sẵn từ trước.

“Ừm…… 32 con thỏ, cộng 122 cân, ra 1098 đồng bối……”

“Sườn heo 60 cân, ra 600 đồng bối……”

Ngay lúc đang chăm chú ghi chép, đột nhiên nàng nghe tiếng cười của biểu tỷ ở bên ngoài tường, nàng ấy đang mắng Lạc Trạch bắt nạt người.

Mấy gian nhà các nàng đang ở dều dùng vách ngăn dựng thành tường, hai người kia nói chuyện ở bên ngoài, thanh âm hơi chút lớn một chút, nàng ở bên trong này có thể nghe được rành mạch.

Trước kia biểu tỷ và Lạc Trạch chỉ hỏi thăm tới hỏi thăm lui mấy chuyện vớ vẩn đó, nàng cũng không cảm thấy có cái gì.

Nhưng gần đây, hai người này nói chuyện càng ngày càng lệch lạc, nàng chỉ cần ngẫm lại đã thấy ngượng ngùng.

Quan Thúy Nhi đang ở bên ngoài đâu biết rằng hai người bọn họ nói chuyện ban đêm thế này, lại khiến Lê Tường ở trong phòng nghe được rõ rành rành, lúc này cả trái tim và thần trí của nàng ấy đều ở trên người Lạc Trạch rồi.

“Làm gì có ai làm như ngươi? Trực tiếp tới cửa nhà bọn họ nói như vậy, khiến người trong thôn đều biết, khẳng định đám người đó sẽ chê cười ta.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 464


Nàng ấy nói thì nói như thế, thế nhưng chỉ cần tưởng tượng tới hình ảnh mấy người đại bá và nãi nãi bị Lạc Trạch chọc cho tức giận đến mức nổi trận lôi đình nhưng chỉ có thể nghẹn lại, trong lòng nàng ấy lại không tự chủ được dấy lên một đợt sảng khoái vô cùng.

“A Trạch… Cảm ơn ngươi.”

Lạc Trạch tiến lên một bước, cười hỏi: “Chỉ cảm ơn suông thôi sao?”

Vốn dĩ hắn chỉ muốn Thúy Nhi làm một cái túi tiền hoặc là đồ vật nho nhỏ gì đó cảm ơn mình, kết quả hắn không nghĩ tới Thúy Nhi đối diện lại trực tiếp nhón chân thò qua hôn hắn một cái.

“Như vậy đã được chưa!”

Quan Thúy Nhi đỏ mặt y như m.ô.n.g khỉ, ngượng ngùng ghê gớm, nàng ấy hôn hắn một cái rồi vội vàng xuyên qua sân đi về phía cửa sau. Hơn nửa ngày sau Lạc Trạch mới hồi phục lại tinh thần.

“Tại sao chỉ thơm vào má như vậy?”

Lê Tường: “……”

Trời tối đen xì xì, nàng đã phải vất vả làm sổ sách còn bị nhét cho một đống thức ăn chó vào mồm. Quá thảm mà.

Hai người bọn họ đi rồi, Lê Tường mới có thể tập trung tinh thần chép hết số liệu vào thẻ tre của nàng, vừa làm vừa ghi nhớ, nàng đã có thể đưa ra con số tiền lời đại khái của ngày hôm nay.

Từ sau khi khai trương, tửu lầu làm ăn càng ngày càng tốt, từ lúc bắt đầu doanh thu một ngày được hai mươi ngân bối, tới bây giờ đã được chừng 40 ngân bối.

Trừ đi các loại phí tổn khác, kiểu gì một ngày cũng kiếm được hơn hai mươi ngân bối.

Sắp tới lúc ăn tết được chia tiền rồi, ngẫm lại nàng cảm thấy cực kỳ kích động.

Lê Tường dọn dẹp hết mọi thứ, thổi tắt đèn, cuối cùng nàng cũng được nghỉ ngơi.

Chỉ chớp mắt một cái đã tới 29 tháng chạp, ngày mai đã là đêm 30 rồi, hiển nhiên phải kiểm kê, thanh toán tất cả những khoản bên trong tửu lầu.

Chủ nhân đã chia xong tiền, còn dư lại phải phát cho người bên dưới.

Hôm nay tửu lầu đóng cửa sớm, tiên sinh phòng thu chi và Lê Tường đều tính sổ, tính tổng doanh thu lại trừ chi tiêu và tiền vốn ban đầu, rất nhanh Lê Tường đã ra kết quả.

Trong hai tháng rưỡi từ khi khai trương, tổng cộng tửu lầu kiếm được lãi ròng là 1650 ngân bối.

Chín phần tiền lãi này chia đều cho nàng và đại ca, vậy mỗi người được 742 ngân bối thêm 500 đồng bối. Dư lại một thành, chưởng quầy Miêu được chia một nửa trong số đó được 82 ngân bối thêm 500 đồng bối.

Nàng tính lặp đi lặp lại ba lần, kết quả đều giống nhau.

Sau nửa canh giờ, phòng thu chi cũng cho ra kết quả, cùng Lê Tường tính không sai chút nào.

Lê Trạch xác nhận không hề nhầm lẫn, mới trực tiếp mở cái rương lấy ngân bối ra.

Hai huynh muội bọn họ lập tức cầm tiền đi khoá lại. Phần còn lại để chưởng quầy Miêu và mọi người trong tửu lầu phân phối.

“Tiểu muội, ta thường xuyên không có mặt trong lâu, nên phân phối như thế nào do ngươi định đoạt.”

Một bao ngân bối nặng trĩu được giao vào tay Lê Tường.

Lê Tường chia cho chưởng quầy Miêu đầu tiên, của hắn hơn 80 ngân bối, chưởng quầy Miêu làm lụng hơn nửa đời mới tích cóp được hơn hai trăm ngân bối, vậy mà một lúc được chia hơn một phần ba số tài sản hắn tích cóp được, khiến hắn kích động nước mắt nước mũi giàn giụa, khóc lóc hơn nửa ngày.

Những người khác đứng bên cạnh mà trong lòng đầy hâm mộ, xong phần của chưởng quầy Miêu, bọn họ cũng hướng ánh mắt đầy trông mong nhìn Lê Tường, sắp được biết mình chia bao nhiêu tiền rồi.

“Lúc trước chúng ta đã giao ước sẽ phân phối theo lao động, ta nghĩ rằng, đầu bếp có công lao lớn nhất.”

Không có đồ ăn từ phòng bếp, khách hàng quen đâu có nhiều như vậy, việc làm ăn đâu có thuận lợi nhường này.

Bọn tiểu nhị đều không có ý kiến.

Lê Tường trực tiếp lấy ngân bối ra, chia cho đám Khương Mẫn, Đào Tử, mỗi người được tám ngân bối.

“Cảm ơn A Tường!”

“Cảm ơn sư phụ!!”

Còn lại, sáu người chạy bàn và tiên sinh phòng thu chi cộng thêm tiểu nhị phòng bếp, mỗi người được bốn ngân bối.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 465


Dư lại 750 đồng bối, được chia cho Trúc Thất và Nhị Sinh.

“Chúng ta phân phối theo lao động, các ngươi mới đến được nửa tháng, cho nên được chia khoản tiền này ít hơn bọn họ. Sang năm cứ chịu khó nghiêm túc làm việc, chắc chắn sẽ được chia nhiều tiền hơn.”

Tất cả mọi người đều kích động nắm khoản tiền trong tay lên tiếng trả lời nàng.

Lúc này tửu lầu mới khai trương được hơn hai tháng rưỡi, bọn họ đã được chia nhiều tiền như vậy, nếu làm đủ một năm hoàn chỉnh, chẳng phải được chia nhiều tiền tới mức bọn họ muốn phát điên lên không.

Không nghĩ tới có một ngày, cuộc đời bọn họ lại sang trang mới tốt đẹp nhường này.

Một đám người cầm hoa hồng vừa được chia vui vui vẻ vẻ trở về nhà.

Khương Mẫn cũng vậy, sau khi rời khỏi tửu lầu, hắn mới không nhịn được rớt nước mắt.

Học bếp ngần ấy năm, nhưng đây là lần đầu tiên hắn được cầm nhiều tiền như vậy, thê tử nhìn thấy chắc chắn sẽ rất vui mừng.

Rốt cuộc nhi tử cũng được theo bạn bè đồng trang lứa đi học đường để đọc sách, đây cũng là khát khao cháy bỏng bao lâu nay của nó.

Hắn không còn là tiểu đầu bếp chỉ biết làm mấy món ăn mà không nuôi nổi gia đình mình trong miệng những người hàng xóm kia!

“Trân Nương! Ngươi mau tới, nhìn xem!”

“Cái gì nha? Lại là món ăn ngon ư?”

Trân Nương cho rằng trượng phu nhà mình lại mang theo đồ ăn thừa từ tửu lầu trở về, nàng ấy đang cười tủm tỉm đi qua nhận cái túi.

Nhưng lúc mở ra, nhìn vào Trân Nương đã sợ tới mức hai chân mềm nhũn.

“Trượng phu, này, này, đây là từ đâu có?! Không phải ngươi lấy từ tửu lầu chứ?!”

Nhiều tiền như vậy, còn là ngân bối!!

Trân Nương nhớ ngày hôm trước nhi tử nói muốn đi học đường bị nàng ấy mắng cho một trận, còn nói nhà bọn họ phải giữ tiền lại sửa chữa phòng ở, kết quả nhi tử nhà nàng khóc sướt mướt chạy đi tìm trượng phu.

Chẳng lẽ trượng phu muốn đưa nhi tử đi học đường nên bí quá hoá liều, cuối cùng lại ra tay lấy trộm tiền ở tửu lầu??

Nhìn sắc mặt nàng ấy có chút trắng, Khương Mẫn vội vàng an ủi: “Yên tâm đi, ta không làm loại chuyện thất đức đó đâu. Còn nhớ buổi sáng hôm nay ta nói muốn cho ngươi một chuyện vui bất ngờ không? Nó đó, hôm nay tửu lầu chúng ta chia hoa hồng!”

“Chia hoa hồng?!”

Trân Nương ngây ngốc nhìn ngân bối trong túi tiền, nụ cười trên mặt nàng ấy càng ngày càng rạng rỡ, đôi mắt đỏ hồng lại rớt nước mắt.

Khương Mẫn biết nàng ấy khóc vì cái gì, hắn vội vàng tiến lên ôm lấy tức phụ nhà mình cùng nhau vào phòng ngồi xuống.

“Trước kia ta đã nói với ngươi rồi, trà lâu biến thành tửu lầu là chuyện cực kỳ tốt, chủ nhân cũng là người cực kỳ tốt. Lúc này mới là tiền hoa hồng của hai tháng rưỡi làm việc, ngươi nhìn xem, đã được nhiều như vậy, sang năm sẽ được chia đủ một năm hoàn chỉnh đó. Ta cứ chăm chỉ làm việc, chủ nhân sẽ không bạc đãi ta. Trân Nương, mấy năm nay đã ủy khuất ngươi rồi, vì ta làm công việc này mà ngươi bị người khác cười nhạo. Ngày mai ta sẽ trả nốt khoản nợ cuối cùng cho phụ thân, chúng ta cũng qua một năm mới thoải mái, vui vẻ. Chờ tết xong, ta sẽ thuê ngươi sửa lại phòng ở của chúng ta, còn muốn đưa Viên Viên đi học đường.”

Đại khái là nghe đến tên của mình, hài tử đang chơi đùa bên ngoài lập tức chạy vào.

“Phụ thân, nương? Tại sao hai ngươi đều khóc?”

“Không sao đâu, hai mắt chúng ta bị cát bay vào.”

Trân Nương vươn một tay ôm nhi tử lên đùi mình, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của nó.

“Chờ qua năm mới, Viên Viên của chúng ta có thể đi học đường rồi, có vui không?”

“Thật ư?!”

Viên Viên trợn to mắt nhìn phụ mẫu, thấy hai người đều gật đầu, nó lập tức hưng phấn nhảy từ trên đùi nương của nó xuống, rồi vui sướng chạy quanh khắp nhà.

“Ta được đi đọc sách rồi!!”

Nhìn nhi tử vui sướng tới mức này, trong lòng phu thê Khương Mẫn cũng thoả mãn chưa từng có.

Cuộc sống này… cuối cùng hắn cũng có ngày ngẩng cao đầu.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 466


Lần này Lê Ký Tửu Lầu thực hiện chia tiền hoa hồng, đã ngưng tụ tất cả mọi người về một mối. Lê Giang không tham gia vào đó, cũng không chịu chia tiền.

Bởi vì mỗi tháng nữ nhi, nhi tử đều tự đưa tiền bạc cho phu thê bọn họ.

Lại nói, bọn họ làm việc cho tửu lầu nhà mình là chuyện hiển nhiên, đâu cần phải chia tiền?

“Tương Nhi, tửu lầu đã chia xong tiền, còn tiểu cữu cữu ngươi bên kia……”

“Phụ thân, ngươi yên tâm đi, ta đâu thể bạc đãi tiểu cữu cữu.”

Lê Tường đã sớm nghĩ kỹ rồi, hiện giờ một ngày cửa hàng thịt hầm đã kiếm được lãi ròng chừng hai ngân bối, nàng sẽ lấy mấy ngày lợi nhuận ra chia cho tiểu cữu cữu và Lạc Trạch.

Vốn dĩ nàng đang chuẩn bị chia hai ngày, nhưng ai ngờ Lạc Trạch sắp đính hôn với biểu tỷ rồi, nên cho bọn họ thêm chút tiền tích cóp, áp lực khi thành thân cũng không quá lớn nữa.

Một năm có duy nhất một ngày chia hoa hồng kiểu này, số tiền lại không nhiều, chỉ mấy ngân bối mà thôi, chẳng là gì với nàng hết.

So sánh với tiền bạc, nàng thích cả nhà vui vui vẻ vẻ hơn nhiều.

Ngày hôm sau, nàng để biểu tỷ cầm tiền tới cửa hàng thịt hầm, còn thuận tiện nói một tiếng với người bên đó, dặn bọn họ buổi tối hôm nay đến tửu lầu ăn bữa cơm đoàn viên.

Hôm nay tửu lầu chỉ buôn bán nửa ngày, việc làm ăn rõ ràng vắng vẻ hơn không ít.

Đêm 30 mà, nhà nào nhà nấy đều vội vàng chuẩn bị đồ ăn tết cho nhà mình, tự nhiên không có hứng thú ra tửu lầu ăn uống.

Qua buổi trưa Lê Tường lập tức đóng cửa tửu lầu, cho bọn tiểu nhị và chưởng quầy nghỉ.

Khương Mẫn có thê có tử tự nhiên cũng sớm trở về.

Trong phòng bếp chỉ còn lại tỷ muội Đào Tử và biểu tỷ muội Lê Tường, Yến Túc cũng nghỉ thế nhưng hắn vẫn chưa rời đi vì Lê Tường nói có đồ muốn cho hắn cầm về.

“Hạnh Tử, đừng nhóm lửa quá lớn.”

“Biết rồi sư phụ.”

Nồi sắt rất nhanh đã nóng lên, Lê Tường đổ hết cát mịn nàng đã chuẩn bị sẵn từ trước vào trong đó.

Cát khá nặng, muốn đảo qua đảo lại có chút cố sức, hiện giờ trong nồi đều là thanh âm sàn sạt.

Chờ hạt cát đều nóng, nàng mới bỏ hạt dưa mình đã mua từ trước vào.

Đống hạt dưa này nàng mua không thiệt thòi chút nào, đều to tròn, bóng mượt. Đổ chúng nó vào cát nóng đảo chừng một chén trà nhỏ là có thể tắt lửa múc ra cái sàng, sàng hết cát đi.

Ăn tết không cắn chút hạt dưa cứ cảm thấy tết không có linh hồn.

Đến bây giờ nàng vẫn nhớ rõ hương vị hạt dưa nồng mùi khói lửa và hương thơm của nhân quả hạch nàng được ăn từ khi còn nhỏ.

Đáng tiếc sau này, khi nàng lớn lên, có thêm nhiều loại hạt dưa nhưng không còn mùi vị nguyên bản thuộc về nó nữa.

Kể cả khi nàng tới siêu thị mua ngũ vị hương bơ, hoặc là tự mình đi mua hạt dưa còn sống mang về xào, thành phẩm vẫn luôn mang theo một thứ mùi vị ẩm mốc, để lâu ngày, khó ăn hơn hạt dưa chân chính nhiều.

Nhưng những loại hạt dưa trước mắt lại mang tới niềm vui bất ngờ cho nàng.

Lúc chúng nó còn nóng, không cảm nhận được, chỉ có chờ tới khi chúng nó nguội cả rồi, cái cảm giác giòn tan, nồng đậm, thấm đầy hương vị của bản thân hạt dưa kia mới hiện lên thật rõ ràng, chỉ cần cắn thử một hạt, nhất định không muốn ngừng lại.

“A Túc, ngươi mang về chỗ hạt dưa và thịt khô lạp xưởng này. Trên bàn cũng có thể thêm được hai món đồ ăn, những thứ khác sư phụ không cho ngươi nữa.”

“Ừm ừm! Cảm ơn sư phụ!” Yến Túc nhận đồ xong cũng đi rồi.

Lê Tường bưng hạt dưa đã xào xong, đặt vào trong sân.

Hôm nay ánh mặt trời ôn hòa, người nhà bọn họ dứt khoát dọn cái bàn ra ngoài sân, vừa phơi nắng, vừa cắn hạt dưa, cuộc sống thật thoải mái.

Lúc này Quan thị đang cầm bộ y phục nhỏ và đôi giày bé xíu bà sắp hoàn thành cho nhi tức nhà mình xem, hai phụ tử lại đeo tạp dề ngồi xổm bên cạnh giếng thái thịt khô, g.i.ế.c gà, g.i.ế.c cá.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 467


Tối hôm nay có không ít người, nhất định phải làm một mâm cơm vô cùng phong phú.

Lê Tường xào một túi hạt dưa to đưa cho Đào Tử, dặn nàng ấy mang đi tặng cho những nhà thương gia cách vách thường lui tới với nhà mình, bảo đảm mỗi nhà đều được một ít. Còn thừa lại để người nhà mình ăn.

“Chỗ cát này dùng xong cứ cất vào ngăn tủ, sau này vẫn còn dùng lại được, các ngươi đừng vứt nó đi nha.”

“Ừm ừm!”

Ba sư đồ Lê Tường đang nói chuyện, Quan Thúy Nhi đã trở lại.

“Biểu muội, buổi tối A Trạch không qua được, hắn nói Trúc Thất và Nhị Sinh vừa vào trong thành không lâu, để hai người bọn họ lẻ loi ăn tết không tốt, hắn muốn qua bên đó cho vui.”

“A, ăn tết bên cạnh huynh đệ, nhưng không cùng tức phụ nha…”

Lê Tường cười cười. Trêu biểu tỷ như vậy nhưng nàng cũng hiểu suy nghĩ của Lạc Trạch.

Nhà mình ăn tết hắn qua đây có thể xem như một nửa thân thích, nhưng hai người Trúc Thất hiển nhiên không thể tới.

Người một nhà đang vui vui vẻ vẻ, bỗng nhiên thêm hai người xa lạ sẽ khiến hai bên đều không được tự nhiên, tách ra là tốt nhất.

Lạc Trạch này cũng rất biết ý.

“Được rồi, tối nay hắn không qua là hắn thiệt. Ta đành phải miễn cưỡng thay hắn ở bên cạnh quan tâm chắc sóc tức phụ của hắn vậy.”

Lúc chỉ có bốn người các nàng ở cạnh nhau, Lê Tường mới nói chuyện không hề để ý gì như vậy, hai tỷ muội Đào Tử lập tức bật cười.

Mặt Quan Thúy Nhi đỏ hồng đi lên cấu véo nàng một phen.

“Làm đồ ăn của ngươi đi.”

“Được được được, ta nấu ăn, nấu ăn.”

Lê Tường cọ cái nồi vừa dùng để xào hạt dưa, sau đó đổ nước vào đun sôi, chỉ chờ phụ thân và đại ca nàng làm thịt gà và vịt xong sẽ cho vào nước rồi chần qua một chút, chuẩn bị bỏ vào hầm canh.

“Biểu tỷ, ngươi thái chút thịt qua đây, chút nữa ta muốn làm món thịt chiên giòn và Mai Thái Khâu Nhục. Đào Tử ngươi lấy cái chén này đi múc một chén đầy ngô cho ta, cũng nghiền thêm ít đậu nành nữa.”

Nàng dặn dò công việc cho từng người, Quan Thúy Nhi và Đào Tử cũng không hỏi nhiều, hai nàng cứ làm theo là được.

Lê Tường đổ nước luộc thịt gà, vịt vào bình gốm, một cái làm món gà tơ hầm nấm, một cái làm món củ cải chua hầm vịt gà.

Chuẩn bị xong xuôi hết rồi, chỉ cần nổi lửa lên hầm là được.

Mười người thì hai nồi canh là đủ rồi.

Nàng cầm chén lên quầy hàng lấy chút hoa tiêu, lá thơm, vỏ quế ra, sau đó trộn chúng nó với ngô, tiếp theo trực tiếp đặt chảo lên bếp chờ nóng lại xào.

Chờ xào thơm rồi, ngô đã bắt đầu chuyển màu mới vớt ra bên ngoài, lọc bỏ hoa tiêu và hồi hương ra bên ngoài, đặt vào cối giã.

Như vậy, bột ngô rang thơm ngào ngạt đã hoàn thành.

Lê Tường cầm lấy miếng thịt nạc biểu tỷ mới thái, tiếp tục thái chúng thành từng miếng hơi dày một chút rồi bắt đầu ướp gia vị, phụ liệu, coi như đã chuẩn bị xong phần sơ chế của món thịt chiên giòn, cuối cùng nàng chỉ cần đập thêm hai quả trứng gà là ổn.

Lúc này nàng mới chuyển qua bọc khoai sọ vào bột ngô rang và bỏ chúng lên khay.

Cứ chuẩn bị trước, chờ tới khi chuẩn bị ăn cơm, nàng chỉ cần cho tất cả chúng vào trong một cái lồ ng hấp, hấp lên là dọn lên bàn được ngay.

Nàng lại chuyển sang làm một món ăn luôn thường trực trong những bữa cơm tất niên Tứ Xuyên, chính là bún thịt.

“Sư phụ, con cá này chuẩn bị làm cá chua ngọt sao?”

Lê Tường quay đầu lại nhìn, là hai con cá rô hoa cực kỳ lớn.

“Không, cầm đi làm cá viên và cá lát, buổi tối chúng ta ăn lẩu.”

Trời lạnh như vậy, lại làm đồ ăn đủ cho mười người, chắc chắn chỉ cần bê lên trên bàn không bao lâu sẽ nguội hết, mà ăn đồ nguội chẳng ngon lành gì cả.

Vẫn là ăn lẩu ngon hơn, vừa náo nhiệt lại không lạnh bụng, chỉ cần tuỳ tiện làm mấy món ăn nóng thôi.

“Ăn lẩu ngon lắm! Để ta đi làm cá xay nhuyễn đi!”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 468


Đào Tử vui vẻ mang con cá rô hoa kia đi làm cá viên, Quan Thúy Nhi thái một đống thịt ra ướp xong, lại quay sang nhồi bột.

Bốn cô nương bận rộn trong phòng bếp với khí thế ngất trời, còn mấy người bên ngoài, người đi bổ củi, kẻ lại rửa rau, đồng tâm hiệp lực làm bữa cơm đoàn viên.

Thời gian từng giây từng phút qua đi, sắc trời cũng dần dần tối.

Sân sau của tửu lầu được lắp ghép thành một cái bàn thật lớn, cứ hai người một bàn lẩu, phần còn lại của bàn được bày các loại nguyên liệu nấu ăn.

Có thịt chiên giòn, có cá viên tròn tròn và các loại rau dưa, thịt heo, cá lát.

Lê Tường còn cố ý mua thêm món thịt dê về thái lát bỏ vào lẩu cho thêm phần đặc sắc. Chắc chắn món này không thể cuốn đẹp như thịt ba chỉ thời hiện đại, nhưng hương vị chắc chắn không kém.

Lại nói, thịt này được lấy từ con dê được nuôi thả trên đồng cỏ xanh, ăn thức ăn tinh khiết từ thiên nhiên nha.

“Thúy Nhi, biểu muội ngươi vẫn đang bận làm gì vậy? Tại sao giờ này còn chưa ra?”

“Nàng nói còn hai món đồ ăn nữa, sẽ ra ngay thôi.”

Thúy Nhi bày biện chén đũa cẩn thận lên bàn, lại đi hâm nóng sữa đậu nành, đặt mỗi bàn một bình ấm.

Đào Tử, Hạnh Tử lại là phụ trách đốt than củi cho mỗi bàn. Cái nồi kia đã được đun nóng từ trước, bây giờ chỉ cần than củi bên dưới đỏ lên một chút, lập tức sẽ sôi ục ục ngay.

Mùi thơm nồng ấm bay lơ lửng trên không trung của sân sau tửu lầu, thật lâu không tiêu tan……

“Biểu muội, bên ngoài đã chuẩn bị xong xuôi rồi. Ngươi còn làm gì vậy?”

“Ta đang làm sủi cảo nha!”

Lê Tường vui tươi hớn hở gói miếng sủi cảo cuối cùng, rồi bỏ sủi cảo vào lồ ng hấp che nắp lại.

Hai mươi cái sủi cảo bên trong, nàng đã bỏ vào bên trong sáu miếng ngân bối, xem ai có vận may, chọn được đúng miếng sủi cảo có tiền lì xì nào.

“Biểu tỷ, ngươi giúp ta mang canh lên bàn đi, ta chỉ cần lấy thịt hấp ra là xong thôi.”

“Là bình canh gà và canh vịt này ư?”

“Ừm ừm, đều lấy ra đi, chia ra bốn cái chén lớn nha.”

Lê Tường đeo lên đôi bao tay tự chế của mình rồi nhấc mấy tầng lồ ng hấp trên bếp lên. Chỉ cần mở cái nắp lồ ng, mùi hương mê người bên trong lập tức toả ra bên ngoài.

Bốn chén Mai Thái Khâu Nhục, tám chén bún thịt, có bốn chén trong đó là thịt dê hấp.

Bởi vì mùi tanh của thịt dê khá nồng, cho nên cần phải bọc bột mì bên ngoài lại còn bỏ thêm chút ớt nữa mới dễ chịu hơn chút.

Nàng ngửi thử, ái chà, mùi hương này không kém món ăn nàng làm trước đây bao nhiêu, mùi hương thịt dê quá mê người rồi.

Thế nhưng vẫn thiếu một chút hương liệu.

Lê Tường cắt chút rau thơm đặt lên trên rồi mới bưng chúng nó ra bên ngoài.

“Tương Nhi, đừng bận rộn nữa, ngồi xuống ăn cơm thôi.”

“Tiểu muội, nhiều đồ ăn như vậy là đủ rồi, mau tới mau tới.”

Kim Vân Châu vỗ vỗ vị trí bên người, lại vẫy tay với Lê Tường.

“Được rồi, ta lập tức tới ngay.”

Chỉ còn một món sủi cảo cuối cùng, hấp chín bỏ lên bàn là nhập tiệc thôi.

Mâm cơm tất niên năm nay rực rỡ đủ loại sắc màu, ngoại trừ phu thê Kim Vân Châu, những người khác chưa từng thấy mâm cơm nào phong phú như thế này, ngay lúc này, lại khiến bọn họ bối rối không biết nên hạ đũa từ đâu trước.

“Nương, nếm thử bún thịt này.”

Lê Tường ngồi giữa nương và đại tẩu, nàng lập tức nâng đũa lên gắp món ăn cho hai người bọn họ.

“Đây là món ăn mới nha, trước kia ta chưa từng nhìn thấy!”

Kim Vân Châu hướng ánh mắt đầy trông mong nhìn bà bà nhà mình gắp trước, nàng ấy mới động đũa theo.

“Ưm? Hình như là thịt dê?!”

Chất thịt chắc nịch nhưng không khô, bên trong vị thịt cay cay non mềm lại có một chút mùi vị tanh tanh đặc thù.

Một tầng bọc bên ngoài không biết là thứ gì, chỉ biết ăn vào thì thấy nó thơm nức mà không ngán chút nào, thật sự rất ngon và mới mẻ.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 469


Nàng ấy có chút ngoài ý muốn lại cắn thêm một miếng, rốt cuộc cũng xác định được đây chính là thịt dê. Nhưng vì sao thịt dê lại ngon như vậy??

Từ nhỏ đến lớn, đầu bếp trong nhà nàng ấy đã hầm không biết bao nhiêu nồi thịt dê, nhưng kể cả những đầu bếp tay nghề cực tốt, cũng hầm ra món thịt dê có mùi vị tanh tưởi, ngửi qua đã khiến người ta ghê tởm.

Chẳng biết tiểu muội đã nấu thịt dê kiểu gì, rõ ràng không còn chút mùi tanh nào, thậm chí còn thoang thoảng hương thơm nữa.

“Đại tẩu, ta vừa gắp nhầm món rồi, đây là thịt dê, ngươi ăn thịt heo đi.”

Lê Tường quá vội vàng nên đặt sai vị trí thịt dê và thịt heo.

Nàng đang muốn đi đổi trở về lại thấy vị đại tẩu đang có bầu của mình nhanh chóng ăn xong một miếng thịt dê.

“Không cần đổi, cái này ăn cũng ngon, thơm vô cùng.”

Kim Vân Châu lại tự mình gắp thêm một miếng thịt dê nữa, còn không quên gắp cho trượng phu bên người một miếng ăn thử.

Thấy nàng ấy ăn rất vui vẻ, Lê Tường cũng an tâm hơn rồi, nàng lại chuyển sự chú ý vào cái nồi trước mặt.

Nhưng mới ăn được hai miếng, Lê Tường đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó nên nhắc nhở mọi người: “Trong sủi cảo ta làm có ngân bối nha, xem ai may mắn nhất ăn trúng ngân bối. Người ăn được ngân bối nhất định tài vận sang năm sẽ tràn đầy.”

“Nha! Tiểu muội gói ngân bối? Gói tiền bên trong sủi cảo là phương pháp mới lạ gì đây? Ta phải nếm thử…”

Lê Trạch gắp lên một cái sủi cảo, đáng tiếc hắn ăn sạch cũng chẳng thấy nửa miếng ngân bối nào.

Hai mươi sủi cảo, mỗi người hai cái, kết quả cái thứ hai của hắn vẫn không có. Nhưng Lê Tường lại ăn được một cái.

“Quên đi, ta không có tài vận, tiểu muội có là được, dù gì cũng là người một nhà.”

Lời này của hắn lập tức chọc người một nhà cười ầm lên.

Có một màn này, mọi người đều ăn sủi cảo trước.

Lê gia chỉ có một mình Lê Tường ăn được một ngân bối, còn lại hai tỷ muội Đào Tử ăn được hai cái, phu thê Quan Phúc cũng ăn được hai cái, Quan Thúy Nhi ăn được một cái.

“Xem ra sang năm gia tài của biểu tỷ sẽ tăng lên nhanh chóng nha!”

Quan Thúy Nhi ngượng ngùng cười cười, nàng ấy đi rửa ba đồng ngân bối nhà mình cho sạch sẽ rồi trả lại. Thế nhưng hiển nhiên Lê Tường không chịu nhận.

“Ai ăn được chính là của người đó nha, ta không thể đưa tiền đi rồi lại thu trở về được. Biểu tỷ, ngươi cất tiền đi, rồi mau dùng bữa, chút nữa nguội mất ngon.”

Quan thị cũng ngồi bên cạnh cười nói: “Thúy Nhi, ngươi đừng tiết kiệm thay biểu muội ngươi, ăn tết cần phải vui vui vẻ vẻ.”

Nếu ở thời điểm hai, ba tháng trước, nữ nhi bỏ ra sáu ngân bối này, chắc chắn Quan thị đau lòng muốn chết, kể cả hiện tại bà vẫn có chút tiếc nuối.

Thế nhưng nữ nhi tự mình kiếm được tiền, nàng muốn dùng tiền đó như thế nào thì dùng như thế ấy. Lại nói, ăn tết phải náo nhiệt vui vẻ, năm sau mới càng thêm thịnh vượng.

Mâm cơm tất niên hôm nay có cá, có thịt, có gà vịt, là mâm cơm tất niên phong phú đầu tiên trong cuộc đời bọn họ nhưng sang năm nhất định sẽ nâng cao một bước.

Bà ấy tràn ngập tin tưởng với nữ nhi nhà mình.

“Cất tiền đi rồi nhanh quay lại bàn ăn nào, nồi đã sôi rồi, cần phải bỏ đồ ăn vào.”

Lê Tường vừa hô một câu, tất cả mọi người lập tức động đũa. Nhúng đồ ăn, nhúng đồ ăn, ăn thịt, ăn thịt.

“Thịt dê ăn ngon thật!”

“Còn cái này cái này nữa, ăn nóng mới ngon!”

“Ta thích ăn món khâu nhục này, vào miệng là tan……”

“Ta thích ăn xương sườn khô này, càng nhai càng thơm!”

Cả gia đình vừa nhấm nháp mỹ thực vừa thảo luận hương vị, thật náo nhiệt.

Thấy một màn vui vẻ này, phu thê Lê gia lại nhớ tới bữa cơm tất niên năm ngoái của nhà mình. Một nhà ba người chỉ có một chén canh cá vụn, hai cái trứng gà, ba chén cháo suông lõng bõng nước, cực kỳ khó coi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 470


Khi đó nào có ai nghĩ tới, chỉ một năm ngắn ngủn, trong nhà bọn họ lại có biến hoá lớn tới mức này?

Lê Giang ăn một miếng thịt, lại uống một chén rượu, nhưng sau đó hắn lại quay người dùng góc áo lau lau khóe mắt.

Hôm nay hắn đã cúng lão tổ tông nhiều đồ ăn ngon như vậy, chắc chắn bọn họ có thể cảm nhận được sự thành tâm trong lòng hắn.

Các ngài nhất định phải phù hộ nhi tử và nữ nhi nhà ta cả đời trôi chảy.

Nhà Lê Giang là vậy, nhà Quan Phúc cũng không khác là bao.

Mâm cơm tất niên năm ngoái, Quan Phúc còn có thể lên bàn, nhưng Bao thị và nữ nhi chỉ có thể ngồi trong phòng bếp, cơm chiều của hai người ấy chỉ là hạt đậu và nước ấm.

Từ trên xuống dưới những món ăn ngày tết trong nhà đều do hai người ấy nấu nướng, chờ người Quan gia cơm nước xong cũng tới tay hai người ấy dọn dẹp.

Dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, làm còn nhiều hơn trâu, câu này tả hai người thân thiết nhất đời Quan Phúc.

Đương nhiên, trong đó cũng bao gồm một chút nguyên nhân là hai mẫu nữ bọn họ quá mức yếu đuối.

Bao thị yếu đuối vì không sinh ra nhi tử, Quan Thúy Nhi lại yếu đuối vì từ nhỏ đã bị nãi nãi, đại bá nương chửi rủa khinh nhục.

Bây giờ nhớ lại, thôn Song Khê kia tựa như một cơn ác mộng, mà Lê Tường là vị cứu tinh đã đánh thức người một nhà bọn họ khỏi cơn ác mộng ấy.

Bao thị không còn cảm thấy nhất định phải sinh một nhi tử mới được đứng thẳng lưng nhìn đời, hiện giờ nữ nhi của bà cũng có tay nghề, có tiền công, chia hoa hồng còn nhiều hơn phụ thân nàng ấy nữa.

Bà có một nữ nhi này là đủ để thẳng lưng nhìn đời, không có nhi tử cũng không sao.

Quan Thúy Nhi thêm một lần nữa lấy lại tự tin của mình, nàng ấy không còn sợ hãi rụt rè cảm thấy mình là một người vô dụng nữa.

Nàng ấy có thể kiếm tiền, có thể nuôi sống phụ mẫu, nàng ấy là nữ nhi nhưng hiếu thuận không hề thua kém nhi tử.

Nếu nói bữa cơm tất niên năm ngoái của hai nhà Lê, Quan rất khó coi, thì với hai tỷ muội Đào Tử, phải dùng từ thê thảm.

Theo lẽ thường đêm 30, chủ nhà sẽ thưởng cho đám hạ nhân một vài thứ, có đôi khi là tiền bạc, cũng có đôi khi là một bữa cơm ngon lành.

Năm ngoái hai người ấy được thưởng một bữa cơm ngon, nghe nói có tới ba món đồ ăn là thịt. Hai tỷ muội đã lâu không được ăn thịt, thèm không chịu nổi, bởi vậy vừa làm xong công việc của mình, hai người bọn họ đã lập tức lén lút đi vào phòng bếp muốn nhìn xem khi nào mới tới lượt mình được ăn cơm.

Kết quả lại gặp được đại a hoàn của phu nhân ăn vụng tổ yến. Món này chỉ chuyên nấu cho phu nhân nhà bọn họ thôi.

Đã vậy, hai người còn bị đại a hoàn kia phát hiện. Kết quả nàng ta đã làm chuyện xấu còn hung ác tới mức chạy đi tố cáo trước, nói hai tỷ muội Đào Tử lén lút ăn vụng tổ yến kia.

Vậy là ngày tết nhất, hai tỷ muội bị người ta ấn xuống đánh cho một trận, cuối cùng đừng nói là một bữa ăn ngon, cả nước cũng không được một miếng nào.

Càng là người từng nếm trải cay đắng như hai nàng, càng biết cách trân trọng những tháng ngày hạnh phúc hiện giờ.

“Phúc Tử, tới, lại uống một chén!”

“Tỷ phu, ta kính ngươi!”

Hai nam nhân từng trải qua biết bao tháng ngày nghẹn khuất, hôm nay cuối cùng tất cả cũng qua rồi, họ chúc nhau không chỉ uống rượu mà như uống cả tâm tình vậy.

Cuộc đời này thật thoải mái, thật thoả mãn. Vui tới mức quên mất chút nữa mình còn phải gác đêm, cứ vậy uống đến say mèm.

Lê Tường gọi Quan Thúy Nhi vào ngủ cùng mình đêm nay, nhường phòng của nàng ấy cho phu thê tiểu cữu cữu ngủ lại.

Hiển nhiên là Quan Thúy Nhi liên tục gật đầu, nàng ấy lên tiếng rồi vội vàng vào phòng mình thu thập giường đệm.

Bớt đi thanh âm hò hét nâng chén của hai nam nhân, trong hậu viện cũng yên tĩnh hơn không ít.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 471


Kim Vân Châu có thai, cả ngày cứ cảm thấy mệt rã rời, ăn no một chốc lát nàng ấy cũng không chịu đựng nổi, phải vào phòng đi ngủ rồi.

Quan thị cũng vậy, tuy thời gian gần đây thân thể bà được cẩn thận bồi dưỡng nên từ từ khoẻ hơn rồi, nhưng vẫn không thể thức đêm được.

“Cô cô, thân thể ngươi và nương của ta đều không thức đêm được, hai người ngủ đi. Có ta và biểu muội, biểu ca còn có hai người Đào Tử gác đêm rồi.”

Lê Tường cũng phụ họa: “Nương, ngươi ngủ đi, chút xíu nữa, tới giờ Tý đại ca sẽ đốt pháo trúc.”

Quan thị lên tiếng đồng ý. Đúng là bà không chịu đựng nổi nữa rồi, lại thêm vừa uống một chút rượu gạo cảm thấy đầu óc hơi choáng váng.

Bốn vị trưởng bối vừa đi, trên bàn chỉ còn lại mấy tiểu bối.

Lê Tường nhìn bình rượu gạo trên bàn đã trống rỗng, nàng lập tức chạy đến phòng bếp mang rượu gạo do chính tay mình ủ ra, hoà nước ấm.

“Giờ Tý còn sớm mà, chúng ta cứ từ từ ăn.”

Bốn cô nương dọn dẹp xong chén đũa, lại ngồi xuống bên mép bàn.

Lê Trạch ngồi ở đối diện bọn họ vừa bình tĩnh ăn vừa kể cho các nàng nghe một ít chuyện ly kỳ cổ quái hắn từng gặp trong mấy năm tham gia kinh thương.

Lê Tường nghe đến mê mẩn, trong lúc vô ý, nàng đã uống hơi nhiều rượu gạo. Cũng may, chỉ hơi váng đầu một chút không ảnh hưởng quá nhiều. Nàng cảm thấy không sao hết, sau khi uống chút canh vịt già, nàng đã cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

“Biểu muội, có phải ngươi uống say hay không?”

“Không mà, đâu có chuyện đó? Ta vẫn rất tỉnh táo này. Cái nồi của chúng ta sắp hết canh rồi, để ta đi múc thêm một chút.”

Nàng vừa đứng dậy, đã nghe thấy một tiếng gõ cửa truyền tới từ cửa sau nhà mình.

Quan Thúy Nhi lập tức đứng lên.

“Ta đi mở cửa.”

Hai tỷ muội Đào Tử nhìn nhau cười, hai nàng đều cảm thấy người tới chắc chắn là Lạc Trạch. Kết quả khi cửa sau kẽo kẹt mở ra, lại nghe thấy Quan Thúy Nhi rất kinh ngạc nói một câu.

“Tại sao lại là ngươi…”

Ngoài cửa tự nhiên không phải là Lạc Trạch, mà là Ngũ Thừa Phong với dáng vẻ phong trần mệt mỏi vừa trở về.

Mấy người bọn họ không ngừng đẩy nhanh tốc độ, cuối cùng cũng về trước thềm năm mới.

Đoàn người đó mệt thì mệt, nhưng đêm 30 khẳng định phải quây quần bên người thân trong nhà, dù mệt cũng phải cố gắng trở về.

Hơn nữa, chỉ cần nhìn thấy niềm vui của người thân trong nhà vào lúc đón bọn họ trở về vào dịp tết thôi cũng khiến tất cả mọi người như quên hết mệt mỏi.

Bởi vậy, một khắc khi đám người Ngũ Thừa Phong vừa bước vào thành, đã tách nhau ra, từng người tự đi về mái ấm của mình.

Tiêu đầu Sài cũng mời Ngũ Thừa Phong về nhà mình nhưng hắn không đi.

Lâu như vậy sư nương không được gặp sư phụ, khẳng định hai người bọn họ có rất nhiều lời muốn nói, hắn chen vào làm gì?

Vì thế một mình hắn trở về tiêu cục đơn giản thu dọn xong đồ đạc của chính mình.

Qua lại bôn ba lâu như vậy, hắn còn cho rằng vừa về tới nơi hắn sẽ lăn ra ngủ mê mệt cho quên ngày, kết quả nằm trên giường lăn qua lộn lại hồi lâu hắn vẫn không chợp mắt nổi.

Trong lòng hắn cứ có cảm giác nếu mình ngủ một giấc đến ngày mai sẽ thật đáng tiếc.

Ý niệm này liên tục tra tấn hắn, cuồi cùng hắn chỉ còn cách bò dậy. Lảo đảo lắc lư một hồi ở bên ngoài, không biết như thế nào hắn lại đi tới cửa Lê gia tửu lầu.

Nghe trong viện có thanh âm của Lê Trạch đại ca và Tương nha đầu thi thoảng lại vang lên, lúc này hắn mới hiển được, hắn quá muốn gặp Tương nha đầu, nên mới theo bản năng tìm tới tận đây.

Ngày mai đã bước sang năm mới rồi, là bỏ cái cũ đón cái mới, kiểu gì ngày hôm nay hắn cũng phải nói với nàng một câu, cho nên lúc ấy hắn mới lấy hết can đảm gõ cửa tửu lầu.

Quan Thúy Nhi nhường chỗ, mời hắn đi vào.

“Tứ ca?”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 472


Lê Tường không nghĩ tới người đứng bên ngoài lại là hắn.

“Tại sao ngươi lại gầy đi nhiều như vậy?”

Ngũ Thừa Phong trăm triệu lần không tưởng tượng nổi, vừa gặp nhau, Tương nha đầu đã lập tức chú ý tới hắn gầy đi, trong lòng hắn thật ấm áp.

Màn trời chiếu đất thời gian dài như vậy, lại ăn uống chẳng đâu vào đâu, hiển nhiên phải gầy đi rồi.

“Chúng ta đi áp tiêu đều như vậy, chỉ cần chịu khó bồi dưỡng nửa tháng sẽ bình thường trở lại.”

Hắn quay đầu nhìn về phía Lê Trạch, gọi đối phương một tiếng Lê đại ca.

Lê Trạch đã nhớ ra rất nhiều chuyện ngày trước, hắn không còn xa lạ với vị đệ đệ mình từng rất yêu thương khi xưa, thay vào đó lại nhiều hơn vài phần thân thiết.

“Khi còn nhỏ, ngươi thường gọi ta là A Trạch ca mà.”

Nghe lời này, Ngũ Thừa Phong vô cùng vui vẻ, hắn lập tức gọi một tiếng A Trạch ca.

“Tứ ca, đừng đứng nữa, mau ngồi đi, ta đi làm cho ngươi một nồi khác, vừa lúc cùng ăn tất niên.”

Lê Tường nói là lập tức bước vào phòng bếp, Đào Tử đang muốn đi theo nàng vào nhóm lửa đã thấy Ngũ Thừa Phong kia đứng lên tranh việc của nàng ấy rồi.

“Ta đi nhóm lửa cho ngươi.”

Hai người một trước một sau bước vào phòng bếp, lúc này Lê Trạch mới phát hiện ra một chút điểm bất bình thường.

Hắn nhíu nhíu mày, nhìn về phía Quan Thúy Nhi, ánh mắt kia tràn đầy nghi hoặc về quan hệ của hai người bọn họ.

“Hai người bọn họ ư?” Quan Thúy Nhi không nhịn được cười: “Bây giờ còn chưa có cái gì hết, thế nhưng có thể khẳng định là Ngũ Thừa Phong rất ái mộ biểu muội.”

Quan Thuý Nhi thầm nghĩ, ánh mắt Ngũ Thừa Phong kia nhìn biểu muội cũng không khác là mấy so với ánh mắt A Trạch nhìn mình.

Nhưng bây giờ biểu muội chỉ một lòng lo cho sự nghiệp, phỏng chừng Ngũ Thừa Phong phải đợi một thời gian khá lâu rồi.

“Tứ ca, ngươi ăn nồi cay ư?”

“Đều được, chỉ cần ngươi làm là được.”

Ngũ Thừa Phong nhóm lửa rồi ngồi đằng trước bếp, xuyên qua khe hở cửa bếp lò lén lút nhìn nàng.

Hai tháng rưỡi không gặp, dường như cả người Tương nha đầu đã cao lại còn nở nang hơn không ít.

Bộ dáng nàng không còn trẻ con như hồi trước nữa, đã mang dáng dấp của một đại cô nương rồi. Không hiểu sao nghĩ tới đây, hắn lại cảm thấy một tia gấp gáp.

Tửu lầu vừa khai trương không lâu, chắc người ta không nhanh chóng qua mai mối cho nàng sớm tới vậy?

“Tứ ca, lần này các ngươi ra bên ngoài có thuận lợi hay không?”

“A, thuận lợi thuận lợi.”

Hiển nhiên hắn sẽ không nói những chuyện bất lợi cho nàng nghe, hắn đâu muốn để nàng lo lắng một hồi vô ích.

Hắn đã có kinh nghiệm áp tiêu hai lần, mà lần nào cũng vậy, không bao giờ an an ổn ổn đưa hàng về điểm cuối. Luôn sẽ gặp một vài tình huống trộm cắp hoặc cướp bóc.

Cũng may tiêu sư trong đội bọn họ nhiều, cũng không xảy ra vấn đề gì lớn, nhiều nhất chỉ bị thương một chút rồi thôi.

Nghĩ đến vết thương, hắn lại cảm thấy sau lưng mình hơi đau nhức.

Lúc đi hắn không bị thương, nhưng trở về lại gặp một đám kẻ cắp đánh lén, may mắn trên vết d.a.o đó không có độc, nếu không lần này rất khó xử lý.

Thiếu chút nữa đã quên, hắn vẫn chưa uống thuốc.

Bàn tay Ngũ Thừa Phong thò vào trong lòng mình tính lấy thuốc, lại đụng tới túi ngân bối bên trong, lúc này hắn mới nhớ chuyện quan trọng mình cần phải làm khi tới đây.

Quả thật, hắn qua đây vì muốn gặp Tương nha đầu, nhưng cũng có chuyện đứng đắn muốn tìm nàng.

Hắn có thể bán lông được giá cao như vậy ở Dụ Châu, chắc chắn có phần lớn công lao của Tường nha đầu.

Nếu không có nàng, hắn đâu biết hiệu quả của loại lông này mà đem bán?

“Đúng rồi nha đầu, ngươi cầm cái này đi.”

Hắn đặt cái túi đựng một trăm ngân bối lên bệ bếp. Lê Tường đang vội vàng đảo nguyên liệu trong nồi nên không rảnh để duỗi tay ra xem.

“Đây là gì?”

“Đây là tiền……”

Ngũ Thừa Phong kể chuyện mình bán chỗ lông đó cho Lê Tường nghe.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 473


“Ta không thể lấy tiền được, tự ngươi đi mua lông về, lại tự ngươi đưa tới Dụ Châu, ta đâu có giúp được chuyện gì?”

“Dĩ nhiên là có! Nếu không phải ngươi đưa bao tay, ta cũng không phát hiện ra hiệu quả của thứ lông ấy.”

Lê Tường lắc đầu, thái độ của nàng rất kiên quyết.

“Tóm lại ta sẽ không thu, ngươi nhanh cất tiền đi rồi dập tắt lửa, chúng ta ra bên ngoài ăn chút gì đó.”

Nàng múc phần nước dùng trong nồi lớn trên bếp vào chiếc nồi sắt nhỏ bên ngoài, đang chuẩn bị mang đi, đột nhiên bên cạnh có một đôi tay nắm lấy.

“Ta bưng cho, ngươi đừng động vào, coi chừng bỏng.”

Ngũ Thừa Phong bưng nồi đun nước đi ra ngoài, trên bệ bếp vẫn còn cái túi tiền màu xanh nọ, hắn không chịu cất về.

Lê Tường thở dài, nàng đành phải cất túi tiền này đi đã, bằng không chút nữa bị những người khác thấy, nàng lại phải phí một phen miệng lưỡi giải thích cho bọn họ.

Hai người đều vào bàn, trên bàn lúc này ngoại trừ mấy món xào đã nguội lạnh, những thứ đồ ăn khác vẫn còn không ít, đủ khẩu phần cho vài người.

Ngũ Thừa Phong ngồi bên cạnh Lê Trạch, đối diện với Lê Tường, Ngay lúc hắn đang chăm chú ăn, đột nhiên nghe thấy người bên cạnh hỏi chuyện trong nhà hắn.

“Tiểu tứ, ngươi vào làm tiêu cục khi nào vậy? Người nhà ngươi chịu cho ngươi vào đó làm ư?”

Lê Trạch đã nhớ lại tính tình người trong nhà của tiểu tử kia, bọn họ hoàn toàn coi Ngũ Thừa Phong như nô tài mà sai bảo.

Đối phương đi cắt cỏ với hắn trở về cũng bị người trong nhà quát mắng, bị đánh càng là chuyện thường ngày. Khi còn nhỏ đã vậy, Ngũ Thừa Phong lớn tới chừng này rồi, bọn họ lại dám cho đối phương vào tiêu cục học võ ư? Hắn nghĩ mãi vẫn cảm thấy không có khả năng.

“Bọn họ dĩ nhiên là không chịu, thế nhưng ta đã có cách.”

Ngũ Thừa Phong không hề e dè nữa, hắn kể cho mọi người đang có mặt ở đây nghe quá trình hắn thuê người về diễn một vở kịch chặt đứt tình thân.

Chuyện đã qua được vài tháng, hiện giờ hắn kể nó ra, chẳng khác gì người lạ kể một câu chuyện bình thường, không chút vấn vương.

Lê Trạch lại chẳng thấy phản cảm chút nào, thậm chí nghe xong hắn còn tỏ ra thật kích động, đưa tay vỗ vào lưng Ngũ Thừa Phong, khen ngợi.

“Làm tốt lắm!”

Muốn trị đám người Ngũ gia đó, không thể dùng thủ đoạn bình thường, nhất định phải mạnh tay mới được.

Lê Trạch vỗ một cái lại trùng hợp vỗ đúng vào vết thương trên lưng Ngũ Thừa Phong, trong nháy mắt kia, đau đớn khiến Ngũ Thừa Phong không nhịn được muốn kêu lên một tiếng.

Cũng may trong miệng hắn vẫn còn thức ăn mới cắn răng nén lại được.

Đêm 30, mọi người đang vô cùng náo nhiệt, nếu hắn mở miệng kêu to, chắc chắn sẽ làm mọi người mất hứng.

Dù sao vết thương đó cũng không quá nặng, nứt ra thì cứ nứt ra đi, chờ lúc trở về, hắn đắp lại chút dược, chỉ vài ngày là ổn.

Hắn cố nén đau đớn vừa ăn vừa kể cho mọi người nghe những trải nghiệm trên đường đi áp tiêu của hắn, có một vài thứ ngay cả Lê Trạch cũng chưa từng nghe thấy.

Đặc biệt là tuyết rơi. Trong số những người có mặt ở đây, ngoại trừ Lê Tường đã thấy không biết bao nhiêu lần ở thế giới hiện đại, những người khác đều không thể hình dung được khung cảnh hoành tráng đó.

“Tuyết ở Dụ Châu rất lớn, buổi tối tiếp theo, chờ tới khi ngươi rời giường đi ra mở cửa, sẽ nhìn thấy tuyết đọng bên ngoài có thể cao tới tận đầu gối ngươi, nếu không phải mỗi ngày đều có người của quan phủ đi dọn tuyết trên đường từ sớm, quả thật là một bước khó đi.”

“Cao đến đầu gối ư?! Dày như vậy?!”

Lê Trạch nghe lời miêu tả của Ngũ Thừa Phong, lại muốn đi Dụ Châu nhìn một cái.

“Ngũ đại ca, tuyết kia rất trắng ư? Ta nghe nói tuyết là thứ trắng nhất thế gian.”

“Dĩ nhiên là trắng rồi. Ta nhìn thấy tuyết rơi ở nơi hoang dã, chúng nó phủ kín tất cả đều thành một mảnh trắng xoá, nhìn khung cảnh hoang vu đó, còn khiến mắt ngươi nhức nhối kìa.”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 474


Lần đầu tiên khi Ngũ Thừa Phong nhìn thấy cả thế giới mênh m.ô.n.g đầy tuyết, hắn đã bị chấn động không nhẹ.

Hắn chưa bao giờ được biết thế giới này lại có một cảnh đẹp nhường ấy. Nhưng đẹp thì đẹp thật, có điều rất ảnh hưởng tới thị lực, khiến người đi đường cảm thấy vô cùng khó chịu.

Đi một đoạn đường dài, hắn lập tức cảm nhận được sự vất vả khi đi trên con đường đầy tuyết ấy, vừa lạnh vừa mệt, chẳng còn chút hứng thú nào với thứ này.

Cứ như vậy, hắn kể cho mọi người những gì hắn biết, người khác yên tĩnh ngồi bên cạnh lắng nghe.

Lê Tường đã ăn no, than dưới nồi của nàng đã tắt, cũng không tiếp thêm nữa, nàng ngồi nghe Ngũ Thừa Phong nói chuyện lại không để ý mà uống thêm hai chén rượu gạo.

Mấy người nói chuyện với nhau, rất nhanh đã tới giờ Tý.

Trên đường phố, người đi tuần vừa đánh kẻng báo hiệu qua canh, thanh âm bùm bùm của pháo trúc lập tức nối nhau vang lên.

Lê Trạch đứng dậy đi vào phòng kiểm tra tức phụ, thấy nàng ấy bị tiếng pháo trúc làm bừng tỉnh thì ngồi lại an ủi một phen, sau đó hắn mới ôm pháo trúc ra bên ngoài cửa lớn châm.

Pháo trúc vang lên thật lâu, khiến mấy người bọn họ đang có chút buồn ngủ đều tỉnh táo trở lại.

Hai tỷ muội Đào Tử và Quan Thúy Nhi lại cùng nhau dọn dẹp mấy thứ trên bàn, Lê Trạch và Ngũ Thừa Phong cất mấy cái bàn đã lau sạch sẽ trở về sảnh lớn.

Lê Tường cũng muốn qua hỗ trợ, thế nhưng nàng có chút say rượu, vừa đứng dậy cầm mấy cái chén đã không cẩn thận làm vỡ rồi.

“Toái toái bình an, toái toái bình an(), sư phụ ngươi cứ thành thành thật thật ngồi đi, nơi này có ta và Hạnh Tử dọn dẹp rồi, rất nhanh sẽ xong thôi.”

(

)Tiếng Trung (碎碎平安) Người Trung hay nói câu này khi đổ vỡ thứ gì đó, câu này phát âm giống với tuổi mới bình an (岁岁平安).

“Được…” Lê Tường bóp bóp chân mày, rồi đứng qua một bên dựa vào vách tường.

Ngũ Thừa Phong dọn xong cái bàn trở về, thấy nàng như vậy, hắn vội xoay người vào phòng bếp tìm Quan Thúy Nhi lấy một ly nước ấm.

“Tương nha đầu, uống chút nước ấm, rửa chân tay rồi ngủ đi.”

“Ta không sao mà, có điều uống hơi nhiều một chút, cảm thấy đầu choáng váng thôi. Đứng chốc lát nữa cho gió mát thổi qua là hết mà.”

Nói vậy nhưng Lê Tường vẫn nhận ly nước từ tay hắn, rồi cực kỳ nể tình mà uống hai ngụm.

“Được rồi, vậy ngươi đứng ở chỗ này đừng nhúc nhích, ta giúp bọn họ dọn dẹp sân.”

Trong sân có nhiều đồ đạc lắm, nhưng bọn họ cũng đông người, dọn dẹp rất nhanh, không đến nửa canh giờ, trong sân đã sạch sẽ trở lại, đá phiến bên dưới cũng được bọn họ múc nước cọ sạch hai lần.

Hai tỷ muội Đào Tử rửa mặt đi ngủ rồi, Lê Trạch cũng lập tức vào phòng dỗ dành vị tức phụ sợ tiếng pháo của hắn.

Cuối cùng trong sân chỉ còn lại hai biểu tỷ muội Lê Tường và Ngũ Thừa Phong.

Đã ở tới lúc này rồi, cơm đã ăn xong, tiền đã đưa tận tay người ấy, cũng tới lúc hắn phải rời đi.

“Các ngươi nhanh ngủ đi, ta phải về tiêu cục.”

Lê Tường gật gật đầu, nàng tiễn hắn tới cửa sau. Quan Thúy Nhi nhìn người ta sắp đi rồi, nàng ấy cũng không cần phải có mặt ở đây thêm nữa, nên trực tiếp vào phòng chờ biểu muội.

“Tứ ca, trên đường tối lắm, ngươi đi đường phải cẩn thận một chút.”

“Không sao đâu, ta có mồi lửa, còn có đèn dầu, ngươi không cần lo lắng đâu. Ta đi đây, ngươi mau về ngủ đi.”

Ngũ Thừa Phong xua xua tay xoay người đang muốn rời đi, Lê Tường đột nhiên nhớ mình còn chưa trả lại tiền cho hắn, nàng theo bản năng duỗi tay ra kéo một cái.

“Chờ chút!”

Người tập võ có thói quen khi mặc quần áo sẽ buộc ống tay lại, làm như vậy nhìn rất nhanh nhẹn và giỏi giang, nhưng cũng vì vậy mà Lê Tường chỉ tiện tay kéo một cái lại không túm được ống tay áo mà kéo vào tay của hắn rồi.

Ngũ Thừa Phong:!!!

Lê Tường đang say rượu lập tức tỉnh táo lại.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 475


Trong tay nàng vẫn nắm chặt thứ kia, nó rất ấm áp.

Là tay của Ngũ Thừa Phong!

Lê Tường vừa tỉnh táo lại, đã vội vàng rút tay về, sau khi tằng hắng một tiếng cho đi ngại ngùng của mình, nàng mới vội vàng lấy túi tiền trong lòng mình ta, nhét vào trong tay hắn.

“Ngươi cầm tiền về đi.”

Lúc này đầu óc Ngũ Thừa Phong vẫn còn bị vây trong trạng thái ngây ngốc, hắn cầm cái túi tiền theo bản năng còn đôi mắt cứ ngơ ngác nhìn Lê Tường.

“Mau trở về nha, đã trễ lắm rồi.”

Lê Tường nhẹ nhàng đẩy một cái, Ngũ Thừa Phong lập tức thành thành thật thật xoay người đi.

“Từ từ!”

Tuy trời rất tối, nhưng đèn trong sân vẫn sáng mờ mờ tới tận nơi đây khiến nàng nhìn thấy một khoảng đen sau lưng hắn.

Lê Tường tiến lên sờ một cái, lớp vải màu đen kia đã khô cứng rồi.

Trên lưng hắn có thương tích……

Chắc chắn trước khi hắn ra bên ngoài đã thay xiêm y rồi, nhưng lúc nãy vừa bị đại ca nàng vỗ một cái vào lưng, chắc đã động tới miệng vết thương.

“Ngươi có phải tên ngốc hay không?! Có thương tích tại sao không nói?”

Lê Tường đang muốn vỗ hắn một cái, nhưng nghĩ tới trên người hắn có thương tích nàng lại không nỡ làm như vậy, chỉ có thể trừng mắt bảo hắn mau về thay dược đi.

Tuy trong nhà nàng cũng chuẩn bị sẵn một chút dược chữa thương, nhưng chỗ thuốc đó không thể chữa khỏi loại vết thương lớn trên lưng hắn.

Ngũ Thừa Phong xấu hổ duỗi tay ra sờ sờ trên lưng, hắn sờ tới vị trí đó cứ như sờ vào khoảng không vậy.

“Ta không sao mà, chẳng đau chút nào.”

“Có thương tích còn nói không đau? Ngươi coi ta là con ngốc sao?” Lê Tường mím môi, nói thêm vài câu nữa: “Còn một chuyện này nữa, lúc ngươi đi về, có ai bôi thuốc cho ngươi không?”

Ngũ Thừa Phong sửng sốt. Đúng vậy, người của tiêu cục đều nghỉ cả rồi, mấy người Đại Lưu đã về đoàn viên với người thân trong gia đình.

Hắn lại không hề quen biết những người còn ở lại. Hắn nhờ, bọn họ sẽ bôi thuốc giùm hắn ư?

Chỉ sợ không phải bôi thuốc mà cho hắn ăn đòn một trận thì có.

Thế nhưng hắn lại không muốn tiểu nha đầu lo lắng, Ngũ Thừa Phong đang chuẩn bị kiếm đại một người nào đó, lại cảm thấy trước n.g.ự.c căng căng.

Lại là Tương nha đầu, nàng ấy vừa túm lấy áo trước n.g.ự.c hắn, kéo hắn trở lại bên trong.

“Đi vào, thay xong dược lại trở về.”

Đương nhiên, Lê Tường không định tự mình thay dược cho hắn. Đại ca nàng vừa vào phòng xong, chắc chắn còn chưa đi ngủ, kêu đại ca ra làm chuyện đó đi.

Ngũ Thừa Phong căn bản không thể từ chối được, hắn chỉ có thể thành thành thật thật ngồi trong phòng bếp, chờ Lê Trạch đơn giản dùng chút thuốc trị thương băng bó lên cho hắn.

Chờ băng bó miệng vết thương xong rồi hắn mới bị Lê Tường ‘đuổi’ ra ngoài.

“Tiểu muội, tiểu tử tứ oa này không tồi.”

Vừa thông minh vừa bền bỉ, có thể chịu khổ, chịu đau đớn nhưng hơi ngốc một chút.

Nhớ năm đó, trên người hắn bị đại cữu tử đánh thành mấy miệng vết thương nho nhỏ, hắn lập tức dùng khổ nhục kế đến trước mặt Vân Châu, khiến nàng ấy thương xót mà trìu mến với hắn biết bao.

Phì, vẫn là hắn thông minh.

Lê Tường không trả lời câu đại ca nói, nàng trực tiếp trở về phòng ngủ.

Đã qua giờ Tý rồi, theo lẽ bình thường nàng đã sớm buồn ngủ từ lâu mới đúng. Nhưng nàng cứ nghĩ tới miệng vết thương m.á.u chảy đầm đìa trên lưng Ngũ Thừa Phong kia là không cách nào chợp mắt được.

Ở cái tuổi của hắn, những thanh niên hiện đại đang đi học cấp ba, thế nhưng hắn không chỉ phải ra ngoài bôn ba, kiếm kế mưu sinh cho mình, còn làm nghề mạo hiểm đi áp tiêu như vậy.

Lần trước bị không ít vết thương, lần này thương thế càng thêm nghiêm trọng, vậy lần tiếp theo hắn sẽ gặp phải loại chuyện gì?

Mơ mơ màng màng, hơi rượu bốc lên, Lê Tường bỗng dưng nghĩ tới chuyện, nếu không nàng cứ trực tiếp đi tìm hắn, bảo hắn ở rể Lê gia cho nàng nuôi hắn đi?
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 476


Ừm…dường như cách này không ổn lắm, người ta còn chưa nói người ta ái mộ nàng mà?

Ừ thì không nói nhưng mà hắn biểu hiện rõ ràng như vậy rồi, nương và biểu tỷ đều nhìn ra, nàng đâu có ngốc, tự nhiên nàng cũng nhìn ra được.

Lẽ ra lúc nãy khi hắn chưa đi, nàng nên túm y phục của hắn lại hỏi một câu mới được.

Lê Tường say rượu, bắt đầu suy nghĩ lan man, thậm chí nàng còn nghĩ tới chuyện vài năm sau khi hài tử ra đời nên đặt tên cho nó là gì.

Kết quả buổi sáng vừa tỉnh, nàng chỉ hận không thể hành hung cho kẻ say khướt như chính mình một trận, toàn nghĩ mấy thứ vớ va vớ vẩn thôi.

Cuối cùng nàng vẫn phải rời giường.

Lê Tường yên tĩnh mặc xong xiêm ý, lại tết xong hai b.í.m tóc. Lúc nàng soi gương một cái, sao cứ có cảm giác mình quá giản dị rồi, hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới đó, nên đeo một thứ gì đó trên người.

Nàng mở hộp báu vật của mình tìm kiếm bên trong, trong đó có mấy món trang sức nho nhỏ bằng ngọc nàng mua trên phố, còn có bông hoa tai nho nhỏ bằng ngọc trai nương đi cửa hàng bạc mua cho nàng.

Thứ khác chính là đồ trang sức đại ca và đại tẩu tặng nàng.

Trang sức do đại ca và tẩu tử tặng quý giá hơn thứ nàng và nương mua về nhiều lắm.

Ngoại trừ cái vòng cổ ngọc như ý ban đầu kia, còn có các loại hoa tai, trâm hoa, trâm cài đầu. Mỗi món đều vô cùng xinh đẹp, đáng tiếc là nàng vẫn không đủ can đam xỏ khuyên tai, nên không cách nào đeo chúng lên được

Lê Tường tìm một chút, mới cầm một cây trâm cài búi tóc màu hồng san hô điểm thêm hai hạt ngọc trai bên trên rồi cắm lên đầu mình, màu hồng tươi tắn nhìn vô cùng rạng rỡ, tạm thời không đeo vòng cổ, nàng không thích có thứ gì đó cộm cộm trên cổ mình.

Trên tay nàng vẫn đeo chiếc vòng tay vỏ sò Ngũ Thừa Phong tặng nàng từ trước và một chiếc vòng tay bằng bạc phụ mẫu đánh cho nàng hôm sinh nhật.

Chuẩn bị xong xuôi, nàng mới mở cửa đi ra ngoài.

Biểu tỷ đã dậy từ sớm, nàng ấy đang nhặt rau bên ngoài.

Ngày mùng một năm mới không có lệ thúc giục người nhà rời giường sớm, cho nên cơ hồ mọi người trong gia đình vẫn đang say giấc. Chỉ có Lê Tường và biểu tỷ thức dậy sớm thôi.

“Biểu muội, tại sao ngươi không ngủ nhiều thêm một lát? Tối hôm qua ngươi hơi say một chút, còn đau đầu hay không? Để ta nấu chút canh giải rượu cho ngươi uống một chén nha?”

“Không cần đâu, ta chỉ uống một chút rượu gạo thôi mà, nó không để lại hậu quả quá lớn đâu.”

Lê Tường vào phòng bếp nhìn một chút, biểu tỷ đã chuẩn bị gần xong mọi thứ rồi.

Ở nơi này, có tục lệ ăn bánh gạo vào ngày mùng một tết, bọn họ không có tục lệ ăn sủi cảo, bánh trôi. Nhưng nàng thì có nha. Nàng đã tới nơi này, hiển nhiên mùng một phải ăn một chút.

Sủi cảo phải làm, bánh trôi cũng nên chuẩn bị, cái này gọi là trên mâm đầy đủ phong vị bắc nam. Lại nói, trong nhà mình có nhiều người như vậy cũng nên ăn phong phú một ít.

“Biểu tỷ, vậy ngươi làm sủi cảo, ta đi trộn chút nhân bánh trôi.”

“Ừm ừm!”

Quan Thúy Nhi ôm hành tây và cải trắng đã được rửa sạch sẽ trở về phòng bếp, chuẩn bị bắt đầu băm nhân, làm vỏ sủi cảo. Lê Tường mở ngăn tủ ra chọn năm quả táo.

Ăn nhiều bánh trôi nhân mè đen sẽ bị ngấy, nơi này lại không có đậu phộng, không thể làm bánh trôi đậu phộng được, nàng cũng chỉ có thể kiếm việc làm vui, nặn một chút bánh trôi nhân hoa quả.

Mấy quả táo này đều do đại ca mua về nhà từ năm cũ. Hắn mua rất nhiều, đều là đại tẩu và phụ mẫu ăn thôi.

Tỷ muội Đào Tử chỉ nếm một quả đã không chịu ăn nữa, biểu tỷ cũng vậy, mấy người này cứng đầu vô cùng.

Nếu cứ vứt đám táo này ở đây, chưa nói tới chuyện bị hỏng, chỉ tính tới chuyện chúng nó bị khô lại, héo quắt đi, mất hết hương vị là nàng đã xót ruột rồi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 477


Hôm nay nàng lôi chúng nó ra băm làm nhân gói bánh trôi, xem ai dám không ăn.

Lê Tường vừa làm vừa ngân nga một giai điệu. Sau khi nàng gọt vỏ táo, mới thái tất cả thịt táo thành hạt lựu, tiếp đó là ném tất cả vào trong nồi thêm nước thêm đường, sau đó ninh từ từ.

Nấu đến nửa mềm nửa cứng lập tức vớt lên cho xíu bột kê vào trộn đều, để nguội, sau đó dùng nó làm nhân bánh trôi.

Ngày đầu tiên của năm mới phải ngọt ngọt ngào ngào.

Sau nửa canh giờ, người trong nhà đều lục tục rời khỏi giường. Bởi vì mùng một hàng năm không được quét dọn, đỡ cho bọn họ không ít chuyện, sau khi rửa mặt có thể bước vào phòng bếp bưng đồ ăn lên bàn rồi.

“Tiểu muội! Bên trong bánh trôi là thịt táo ư?”

Kim Vân Châu ăn một miếng, cảm thấy vui vô cùng. Lúc đầu nàng ấy còn tưởng bánh trôi nhân hạt mè hoặc là đậu đỏ gì đó, không nghĩ tới vừa cắn một miếng lại thấy rõ vị ngòn ngọt thanh mát của thịt táo.

“Ai bảo các ngươi không ai chịu ăn quả táo, cứ để tiếp sẽ hỏng mất, ta đành phải lấy chúng nó ra làm bánh trôi. Các ngươi ăn nhiều một chút nha, không được lãng phí.”

Lê Tường gói không ít, đủ cho năm, sáu người ăn. Nàng biết phụ thân và đại ca sẽ ăn sủi cảo, mấy người Đào Tử và biểu tỷ không muốn lãng phí nhất định sẽ ăn.

“Đúng rồi, tiểu muội, dường như giao thừa tối qua, ta nghe thấy có người nào đó ở trong sân nhà chúng ta, là ai vậy?”

Kim Vân Châu thuận miệng hỏi, không đợi Lê Tường trả lời, đại ca nàng đã chủ động nói chuyện tối hôm qua Ngũ Thừa Phong qua nhà bọn họ.

Quan thị dẫm chân nam nhân nhà mình một cái, bốn con mắt của phu thê nhà họ đều toả sáng lấp lánh nhìn nữ nhi.

Mấy người ấy nhìn chằm chằm đến mức Lê Tường cảm thấy như đang ngồi đống lửa vậy, nàng vội vàng ăn xong sủi cảo rồi lấy cớ đi tiêu thực để ra bên ngoài.

Lúc này còn sớm, cơ hồ trên đường đều không có ai, nàng cứ một mình xoay vòng vòng quanh bờ sông tới non nửa canh giờ.

Nơi này không có ồn ào náo động như thành thị hiện đại, nó mang theo hương vị yên tĩnh và hài hoà.

Nàng đứng ở nơi này, ngẫu nhiên còn có thể nhìn thấy mấy a bà, đại nương ra ngoài múc nước, mấy người ấy đều vui vẻ chào hỏi nàng.

Lê Tường vội vàng chạy trốn ra bên ngoài, trên người không mang theo thứ gì, chỉ có chút hạt dưa, nàng đều lấy ra cho đám tiểu hài tử ngoan ngoãn chào hỏi mình.

Chờ đi dạo vài vòng, người trên đường cũng dần nhiều lên, nàng mới chuẩn bị về nhà. Kết quả không biết nàng đi thế nào lại tới trước cửa một hiệu thuốc.

“Ông chủ, ta muốn mua chút thuốc mỡ giảm đau, là một cái chai màu đen, lớn chừng này.”

Lê Tường khoa tay múa chân một phen, ông chủ tiệm thuốc lập tức hiểu.

“Là khư thống cao rồi, cô nương, ngươi nhìn một cái xem có phải loại này hay không?”

Ông chủ cầm một lọ ra, mở nắp cho Lê Tường ngửi hương vị của nó. Mùi bạc hà nhàn nhạt và cái vỏ chai kia giống hệt như thứ thuốc Lê Tường từng dùng.

“Chính là cái này, bao nhiêu tiền hả ông chủ?”

“Cái này ư? Một lọ 700 đồng bối.”

“700?!” Lê Tường kinh ngạc thốt lên.

Lần trước khi nàng ngã cầu thang bị thương, Ngũ Thừa Phong đã hai lần cầm loại thuốc này sang đưa cho nàng.

Hắn còn nói giá này rẻ lắm, tiêu cục bọn họ phân phát cho.

Lúc ấy nàng cũng không nghĩ quá nhiều, cứ nhận và dùng thôi. Không nghĩ tới loại thuốc này quý giá như vậy!

Là hắn lừa nàng.

Làm gì có tiêu cục sẽ phát cho tiêu sư loại thuốc trị giá 700 đồng bối?? Còn là phát hai bình nữa, tiêu cục người ta có phải loại coi tiền như rác đâu?

Cho nên lúc ấy chính hắn đã bỏ tiền mua dược, nhưng sợ nàng không nhận mới bảo là tiêu cục phát cho……

Trong lòng Lê Tường lúc này không biết nên hình dung nó là loại cảm giác gì.

“Cô nương, ngươi có muốn mua loại dược này không?”
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 478


“A! Muốn. Cho ta lấy một lọ, còn cho ta thêm chút thuốc cầm m.á.u nữa.”

“Được được được.”

Ông chủ nọ nhanh nhẹn lấy hai bình thuốc từ trong tủ ra, rồi buộc dây thừng cẩn thận đưa cho Lê Tường.

“Cô nương, tổng cộng một ngân bối.”

Lê Tường thoải mái thả một ngân bối lên bàn rồi cầm thuốc trực tiếp tới tiêu cục.

Trước kia nhiều nhất nàng chỉ dám đứng ở bên ngoài tiêu cục, không dám bước vào bên trong, hôm nay lại không nhịn được đi qua, tìm thủ vệ đứng ở cửa nhờ đối phương vào bên trong gọi người.

Ngũ Thừa Phong rất nhanh đã chạy ra.

Lúc này hắn đã thay y phục khác, tóc cột chắc nhưng hơi rối loạn, có lẽ lúc chuẩn bị chạy ra đây, hắn hơi vội vàng một chút.

“Tương nha đầu, sao ngươi lại tới đây?”

“Có phải ta tới làm phiền giấc ngủ của ngươi không?”

Ngũ Thừa Phong vội nói không có. Hắn đã rời giường từ sớm, chỉ là bận rộn dọn dẹp đồ đạc của mình trong phòng, không chú ý tới thay bộ đồ đang mặc trên người với xử lý tóc tai gọn ghẽ.

Đột nhiên hắn nghe được thủ vệ qua gọi, bảo có một cô nương chờ hắn bên ngoài. Hắn đoán ngay ra Lê Tường tới, bởi vậy có chút hốt hoảng.

“Sớm như vậy ngươi đã tới đây, có chuyện gì ư?”

“Đúng là có việc.”

Lê Tường nhẹ buông bàn tay vẫn vòng ở sau lưng ra, giơ hai bình nhỏ trên tay ra, khẽ đung đưa trước mặt hắn.

“Tới đưa dược cho ngươi.”

Ngũ Thừa Phong vừa nghe nàng nói, trong lòng lập tức ngọt như đổ hũ mật đường, nhưng khi hắn nhìn thấy cái bình quen thuộc kia, lập tức cứng đờ cả người.

“Thuốc này…… Ha hả, là cái bình lần trước ta đưa cho ngươi ư?”

Lê Tường lại đung đưa hai cái bình ấy.

“Đương nhiên không phải, ta vừa mua, còn mới tinh đây này.”

Ngũ Thừa Phong hơi há mồm, cả nửa ngày sau hắn vẫn không nói được tiếng nào.

“700 đồng bối một lọ, tứ ca ngươi cũng cam lòng chi ra ư?”

“Không phải 600 sao?”

Lê Tường: “……”

Nàng không nói lời nào, chỉ bình tĩnh nhìn Ngũ Thừa Phong như vậy. Ngũ Thừa Phong đâu phải đối thủ của nàng, hắn lập tức ỉu xìu.

“Tương nha đầu, bình đầu tiên ta đưa cho ngươi thật sự là do một vị tiêu đầu trong tiêu cục tặng. Bình sau mới là mua.”

“Đây là điểm mấu chốt ư?”

Điểm mấu chốt phải là tại sao hắn lại muốn mua loại thuốc mỡ đắt tiền như vậy cho nàng?

Lê Tường đưa bình dược đặt vào trong tay Ngũ Thừa Phong, không hiểu vì sao nàng lại có chút chờ mong.

Đáng tiếc Ngũ Thừa Phong chẳng nắm được điểm mấu chốt.

“Được rồi nha đầu, lần tới ta không bao giờ lừa ngươi nữa, ngươi đừng nóng giận.”

“Ta không giận mà……”

Lê Tường tích cóp được chút hăng hái, lại bị câu nói của hắn đánh tan hết rồi, âm thanh nói chuyện của nàng cũng trở nên yếu ớt.

“Ngươi cứ nhận bình dược này đi, nhớ phải dùng đó. Mọi người đều nói mùng một không được uống thuốc, nhưng qua giờ Tý ngươi đã dùng dược rồi, hôm nay có kiêng kị cũng vô dụng, cho nên cứ dùng đi, sớm khỏi lúc nào hay lúc ấy. Ta đi về trước.”

“A! Tương nha đầu!”

Ngũ Thừa Phong nhìn người trong lòng lập tức quay đầu rời đi không thèm ngoái lại một lần nào.

Hắn có cảm giác nàng đang bực bội nhưng lại không biết nàng bực bội vì điều gì.

Thế nhưng sáng sớm thế này, nàng đã ra ngoài đưa thuốc cho hắn, chắc chắc nàng lo lắng cho hắn rồi?

Nghĩ như vậy, trong lòng hắn mới kiên định xuống. Hắn quyết định chút nữa khi dọn dẹp xong đống đồ đạc của mình sẽ qua Lê gia chúc tết, đến lúc đó lại chú ý xem có phải nàng đang giận hắn hay không.

Một canh giờ sau, Ngũ Thừa Phong mới dọn dẹp xong đống đồ đạc ngổn ngang chất đống của mình, hắn cũng sửa sang lại những món đồ hắn mang về từ chuyến áp tiêu lần này.

Đều là một ít quả hạch phương bắc, và một ít nấm không có ở phương nam. Hắn chẳng quen biết nhiều người trong thành.

Số người hắn kết giao chỉ bao gồm mấy vị huynh đệ trong tiêu cục, sư phụ và một nhà Lê gia thôi.
 
Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại
Chương 479


Hiện giờ mấy vị huynh đệ trong tiêu cục đã về nhà ăn tết cả rồi, chờ lúc bọn họ quay lên đây, cả đám huynh đệ tới tửu lầu làm một bữa là được, không cần quà cáp, thăm hỏi gì cho mất công.

Chỉ có hai nhà cần hắn tự tới thăm hỏi là nhà sư phụ và Lê gia.

Hắn mang lễ vật tới nhà sư phụ trước. Ngày đầu tiên của năm mới, có rất nhiều người tới nhà sư phụ chúc tết.

Hắn đưa bọc hoa quả khô mừng năm mới cho sư nương rồi cáo từ rời đi, sau đó trực tiếp tới Lê gia.

Hôm nay tuy Lê Ký Tửu Lầu không buôn bán, nhưng cửa lớn nhà họ vẫn mở ra, trên bàn đặt đầy hạt dưa, nhân hạt, bánh kẹo, trái cây quá đắt, chỉ bày thứ đó trên bàn ở sân sau.

Có nhiều người ở những cửa hàng phụ cận cũng muốn qua bên này muốn chiếm chút lợi của nhà bọn họ như nắm chút hạt dưa, kẹo bánh vân vân…

Có Lê Giang nhìn, bọn họ không lấy được bao nhiêu, lại nói ngày đầu năm mới muốn vui vui vẻ vẻ, bởi vậy người của Lê gia cũng không để ý mấy chuyện đó.

“Năm mới vui vẻ nha Đại Giang thúc, ta tới chúc tết đây.”

Lê Giang nhìn người đến, đầu tiên là vui vẻ, nhưng lại nghĩ tiểu tử này tới chúc tết nhà bọn họ đa phần vì muốn lấy lòng nữ nhi nhà hắn, bởi vậy vẻ tươi cười trên mặt hắn lập tức tan biến dần.

“Tứ oa à, ngươi tới chúc tết đi người không là được, mang lễ vật làm gì?”

Nhìn tiểu tử kia mang trên tay bao lớn, bao nhỏ, chẳng khác nào tới nhà nhạc phụ……

“Ngươi vào hậu viện đi, mấy người bọn họ đều ở trong hậu viện.”

Ngũ Thừa Phong gật gật đầu, hắn mang theo lễ vật trên tay xuyên qua sảnh lớn vào hậu viện. Vừa vén mành che lên đã nhìn thấy tên Lạc Trạch kia, tiểu tử ấy đang ngồi sát bên người Quan Thúy Nhi, haizz, còn cực kỳ gần. Hơn nữa, tiểu tử này còn tự cắn vỏ hạt dưa cho Quan Thúy Nhi nữa!!

Quan cữu cữu đang ngồi bên cạnh đó, tiểu tử ấy dám lộ liễu vậy sao?

Tình huống như thế nào đây?!!

Hắn chỉ đi hai tháng rưỡi, tại sao lúc trở về đã có cảm giác tiểu tử Lạc Trạch này lấy lòng được tất cả mọi người trong Quan gia rồi? Đối phương thật quá thần kỳ!

“Tứ oa à? Qua đây này, ngồi đó đi.”

Quan thị biết Ngũ Thừa Phong không có thân thích trong thành, trong lòng bà cũng dự đoán từ sớm là hắn sẽ qua bên này.

Thế nhưng bà không nghĩ tới hắn sẽ mang nhiều lễ vật như thế. Dường như hắn làm hơi quá, có cảm tưởng như đã chính thức đặt mối quan hệ rồi.

“Những thứ này là……”

Ngũ Thừa Phong thấy dường như bà đã hiểu lầm rồi, hắn vội vàng giải thích: “Đây là một ít đặc sản ta đi Dụ Châu mang về. Chẳng mấy khi mới được đi một lần nên mua rất nhiều, cũng không phải cố tình mua lễ vật mang tới chúc tết đâu. Quan thẩm, ta không có khách khí như vậy, đâu có chuyện qua nhà ngài chúc tết còn mua nhiều lễ vật như thế.”

Vừa nghe được lời này, Quan thị có chút bật cười, bà cũng không từ chối tấm lòng của hắn, vui vẻ cảm ơn rồi mang chúng vào phòng bếp.

“Qua chơi đi, mấy người Tiểu Lạc đều ở bên đó, ngươi cũng quen biết với bọn họ.”

Ngũ Thừa Phong lên tiếng trả lời, hắn rất thoải mái ngồi bên cạnh Lạc Trạch. Lê Tường vẫn ngồi đối diện hắn như cũ, lúc này nàng đang lười biếng cắn hạt dưa.

Ánh nắng ấm áp của mặt trời trượt qua kẽ lá rơi trên người nàng, đẹp không bút nào tả xiết.

Lạc Trạch thấy bộ dáng hắn buồn cười vô cùng mới ghé sát bên người hắn nhỏ giọng cười cợt một câu.

“Nuốt bớt nước miếng đi.”

Ngũ Thừa Phong: “……”

Tên này muốn ăn đòn đây mà.

Hắn nhìn về hướng Quan Thúy Nhi bên kia khẽ hất cằm hỏi.

“Lạc Trạch ngươi làm chuyện gì thế?”

“Ngươi nói ta và Thúy Nhi ư? Chúng ta sắp đính hôn rồi.”

Một câu nói nhẹ như không lại ẩn chứa biết bao nhiêu ngọt ngào của đối phương vừa vang lên, nhưng chẳng khác nào nhét vào miệng Ngũ Thừa Phong một quả chanh chua loét, chua muốn c.h.ế.t hắn rồi.
 
Back
Top Dưới