Ngôn Tình Xuyên Vào Nữ Phụ Thập Niên Lão Đại Vì Tôi Mà Khom Lưng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Vào Nữ Phụ Thập Niên Lão Đại Vì Tôi Mà Khom Lưng
Chương 40: Chương 40


Hoắc Hồng Anh nhận đả kích lớn, miễn cưỡng kiên cường dựa vào nữ doanh nhân chống đỡ mới không không ngất xỉu, chịu đựng đến khi buổi họp phụ huynh kết thúc.

Trong buổi họp phụ huynh, tất cả các giáo viên đều khen Diệp Nhiễm thông minh là một thiên tài, các bậc phụ huynh khác sôi nổi ngưỡng mộ dạy con như thế nào thì chỉ cho bọn họ, nhưng mà bọn họ càng như vậy, bà càng cảm thấy khó chịu.

Nhưng mà những lời như vậy cũng thật khó nói, chỉ có thể nuốt tất cả những khó chịu và uất ức xuống, gượng cười, sau một cuộc họp phụ huynh còn mệt mỏi hơn cả việc kinh doanh hàng chục nghìn đô.

Mà Diệp Kiến Quốc lúc đầu hơi vui khi Diệp Nhiễm đạt thứ hạng cao như vậy trong bài kiểm tra, nhưng khi nghĩ đến thứ hạng bị trượt của Diệp Trác, lại nhìn mặt của Hoắc Hồng Anh, trong lòng cũng không còn dễ chịu nữa.

Hai người họ trở về với gương mặt ủ rũ như vậy, đến phòng của Diệp Trác, chuẩn bị nói chuyện kỹ càng một lần với Diệp Trác.

Nhưng mà không ngờ rằng, Diệp Kiến Quốc vô tình đụng phải một cuốn sổ trên bàn, cuốn sổ đó có bìa tinh xảo, bên trên còn viết những ký tự nhỏ xinh, thật ra lại viết là: “trái tim ở đâu.

”Diệp Kiến Quốc sửng sốt, sau đó chạm vào Hoắc Hồng Anh và bảo bà ta xem.

Sau khi Hoắc Hồng Anh xem xong, đột nhiên ý thức được cái gì nên vươn tay lấy cuốn sổ đó.

Diệp Trác đang cúi đầu suy nghĩ, thấy bọn họ đi tới xem cuốn sổ đó, vội vàng cầm lấy cuốn sổ, muốn che lại.

Hoắc Hồng Anh nghiêm khắc nhìn Diệp Trác, cuối cùng lấy được sổ ghi chép từ tay Diệp Trác.

Sau khi mở ra, bà chết lặng.

Trong cuốn sổ này viết đầy từ Khâu Khai Sở.

Từ đầu đến cuối, tất cả đều là Khâu Khai Sở, Khâu Khai Sở như thế này, Khâu Khai Sở như thế kia, trên trang giấy là ba từ Khâu Khai Sở, được viết đi viết lại dày đặc.

Vào lúc đó, Diệp Kiến Quốc và Hoắc Hồng Anh đã rất tức giận: "Mày học hành chăm chỉ như vậy sao!!"Sự việc này có thể coi là ngòi nổ cho cuộc sống yên bình của nhà họ Diệp, gia đình nhà họ Diệp vướng vào những cuộc cãi vã và rắc rối không dứt, Diệp Kiến Quốc ủ rũ hút thuốc không nói gì, Hoắc Hồng Anh dạy cho Diệp Trác một bài học, bắt Diệp Trác quỳ xuống, để cho Diệp Trác tự suy nghĩ, nhốt Diệp Trác trong phòng đọc sách và không cho cô ta ăn, để cô ta úp mặt vào tường và suy ngẫm về hành động của mình.

Hoắc Hồng Anh là một nữ doanh nhân thành đạt và là một người mẹ chuyên quyền, khi sự việc phát triển đến mức này, bà có chút đồng cảm với Diệp Trác.

Khác với Diệp Nhiễm, Diệp Trác là một bông hoa nhỏ được nuôi trong nhà kính, cô ta luôn vâng lời mẹ, dám chống lại người mình yêu như vậy, điều đó thực sự khiến Diệp Nhiễm có chút bất ngờ, và cũng có chút! thương cảm.

Bất quá Diệp Nhiễm vẫn nhìn tất cả những điều này với đôi mắt lạnh lùng, cố gắng làm giảm cảm giác tồn tại của mình càng nhiều càng tốt.

Cô không muốn tự chuốc lấy tai họa, cô chỉ muốn thuận lợi sống qua năm cuối cùng ở nhà họ Diệp, trúng tuyển đại học rồi rời đi.

Nhưng không ngờ, hết tháng 10 bước sang tháng 11, tiết trời chuyển lạnh, Diệp Nhiễm vô tình bị cảm lạnh, lúc đầu cô chỉ hắt hơi, nhưng cô vẫn có thể cầm cự được, sau đó cô trực tiếp nằm trên giường với cơn sốt cao.

Tình cờ là hôm đó Diệp Kiến Quốc không có ở nhà do đang bận rộn với các dự án ở trường, Hoắc Hồng Anh nhìn thấy sắc mặt cũng không tốt, bà tùy tiện cho cô uống nước, còn nhờ dì Ninh đi mua thuốc cảm cho cô.

Diệp Nhiễm biết rằng cơ thể này vốn không tốt lắm, nhưng lại không ngờ rằng chỉ một cơn cảm cúm thông thường lại bị đánh bại như vậy, cô nằm trên giường, đầu óc mơ hồ, một chút sức lực trên người cũng không có, giống như bị một chiếc xe tải lớn cán qua vậy.

Cô hôn mê như vậy cả đêm, khi tỉnh dậy đã thấy Diệp Kiến Quốc ở bên cạnh.

Diệp Kiến Quốc cau mày, khuôn mặt hốc hác, lo lắng nói: "Nhiễm Nhiễm, con không sao chứ? Cảm thấy thế nào rồi?"Diệp Nhiễm sững sờ nhìn Diệp Kiến Quốc, có phần cảm động.

Người bố này đối với mình mặc dù vốn không tốt, nhưng ít nhất lúc cô bị bệnh vẫn quan tâm đến cô.

Cô khó khăn mấp máy môi: “Con khát nước, bố cho con ly nước được không?”Cô sốt lâu như vậy, giọng khàn khàn như tiếng chiêng bị gãy.

Diệp Kiến Quốc nghe thấy vội vàng đứng dậy, ông cầm lấy bình giữ nhiệt trên bàn muốn rót nước cho cô, nhưng ai biết rót xong lại phát hiện nước trong đó đã nguội lạnh, cũng không biết đã để ở đó bao lâu.

Ông nhìn, sắc mặt có chút không vui: "Dì Ninh làm sao vậy, dì không mang nước nóng cho con sao?"Diệp Nhiễm không nói lời nào, dì Ninh là do Hoắc Hồng Anh thuê, đương nhiên là nghe theo Hoắc Hồng Anh.

Dì Ninh không phải là người có lòng dạ xấu xa, nhưng bà ta cũng phải nhìn mặt chủ nhân, bà ta không thể chống đối lại chủ nhân của mình.

Khuôn mặt Diệp Kiến Quốc căng thẳng, ông ta trực tiếp lao ra ngoài muốn đi tìm dì Ninh để chất vấn.

Ai biết được ông ta vừa ra ngoài không bao lâu, Diệp Nhiễm đã nghe thấy ông ta cùng Hoắc Hồng Anh cãi nhau.

Khoảng cách hơi xa, chỉ nghe thấy một cách đứt quãng.

Hoắc Hồng Anh dường như đang chất vấn Diệp Kiến Quốc, hỏi ông ta có quản lý gia đình này không? Chất vấn ông ta mấy ngày không về nhà, vừa về nhà không phải nên chỉ trích ông ta sao?.
 
Xuyên Vào Nữ Phụ Thập Niên Lão Đại Vì Tôi Mà Khom Lưng
Chương 41: Chương 41


Cuối cùng, giọng nói của Hoắc Hồng Anh đột nhiên lớn hơn, bà ta chửi rủa Diệp Kiến Quốc: “Ông chỉ biết ông có một người con gái tên Diệp Nhiễm, ông có từng nghĩ đến ông còn có một đứa con gái tên Diệp Trác không? Đúng, Diệp Nhiễm bệnh rồi, nhưng Diệp Trác cũng bệnh ông có biết không? Tối hôm qua Diệp Trác đột nhiên phát sốt đến 38 độ, tôi cả đêm không ngủ ông có biết không? Là một người đàn ông, ông đã đóng góp gì cho cái gia đình này? Ông chỉ bận rộn với công việc của ông, ở bên ngoài trong chẳng ra hình người, người khác gọi ông giáo sư Diệp là tôn trọng ông, nhưng ở nhà thì sao? Ông từng quan tâm đến chuyện trong nhà chưa? Ông mấy ngày không về nhà, về nhà liền trách móc tôi không rót nước cho con gái ông uống?”Nói đoạn, Hoắc Hồng Anh bỗng nhiên bật khóc: “Tình hình của Trác Trác ông cũng không phải không biết, giai đoạn này con bé trong lòng cảm thấy khó chịu, cả ngày bị chúng ta giáo dục, nó có thể dễ chịu sao? Bây giờ nó còn bị lây bệnh cảm cúm, nó chính là bị lây bệnh đó, bị con gái ông lây bệnh đến phát sốt đó! Trong lòng ông có một đứa con gái, tại sao không nghĩ đến đứa con gái còn lại?”Cuối cùng, bà vẫn còn khóc lóc kể lễ: “Đời này của tôi người ngoài chỉ biết tôi là một nữ doanh nhân, từng lên tivi, nở mày nở mặt, kết hôn gả cho một giáo sư, dân trí cao, người ngoài đều tưởng rằng tôi có cuộc sống rất tốt, thật ra ai biết được nổi khổ trong lòng tôi? Tôi vì ông làm không đủ nhiều, hay là tôi đối với Diệp Nhiễm không đủ tốt? Diệp Kiến Quốc, là tôi chủ động yêu cầu đem nó qua đây, tôi có thể đối xử với nó không tốt sao? Tôi có thể đối xử với nó không tốt sao? Ông nghĩ mẹ kế là cái loại xấu xa như vậy sao?”Diệp Kiến Quốc nhất thời im lặng.

Ông thật có lỗi với vợ của ông.

Từ lúc Diệp Nhiễm có mặt trong nhà của ông ấy, ông đã hoàn toàn có lỗi, xấu hổ với bà ấy, thề sẽ đối xử tốt với bà ấy đến hết cuộc đời.

Bây giờ ông có quyền gì yêu cầu bà ấy, đổ lỗi cho bà ấy.

“Được rồi, con bị bệnh rồi, khám bệnh cho con trước đã.

”Sau câu nói này, giọng nói của hai người trở nên nhỏ hơn, những lời tiếp theo cũng không thể nghe thấy nữa.

Diệp Nhiễm im lặng nằm trên giường, nhìn lên trần nhà.

Hệ thống hiện lên, thận trọng nói: "Cậu còn khát không?"Diệp Nhiễm yếu ớt gật đầu.

Hệ thống cảm thấy áy náy: "Đáng tiếc tôi không có cách rót nước cho cậu được, hay là cậi gọi điện cho dì Ninh đi?"Diệp Nhiễm suy nghĩ một chút, đứng dậy, miễn cưỡng chống đỡ thân thể, với lấy bình giữ nhiệt trên bàn, bàn tay yếu ớt vô lực cầm lấy, từ bên trong rót ra một ly nước.

Khi rót nước, đầu váng mắt hoa, tay vẫn run rẩy.

Nước là nước lạnh, lạnh ngắt lạnh buốt.

Bất quá có nước lạnh uống cũng tốt rồi.

Diệp Nhiễm dựa vào đầu giường, nhắm mắt hỏi: “Thật sự là do tôi lây truyền bệnh cho em ấy sao?”Hệ thống: “Không phải, thật ra lần này là một đợt cúm, trường của các cậu có rất nhiều người nhiễm phải, chỉ là có người có thời gian ủ bệnh dài, có người có thời gian ủ bệnh ngắn, cúm lần này khá nghiêm trọng, một số người đã bị sốt và co giật, kí chủ, cậu hiện tại như thế này không có người chăm sóc, có chút nguy hiểm.

"Diệp Nhiễm nghe hệ thống nói.

Cô cũng cảm thấy cơn sốt này rất nguy hiểm, như thể nó sẽ đốt cháy đầu cô.

Cô cho rằng mình có một nội tâm mạnh mẽ, nhưng một người có nội tâm mạnh mẽ cũng sẽ yếu đuối khi đối mặt với bệnh tật, cũng cần có người chăm sóc.

Nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, cô lại uống một cốc nước lạnh lớn, cảm giác ngột ngạt và nóng bức như muốn nhấn chìm cô đã giảm đi nhiều, cô cảm thấy mình lấy lại được chút sức lực, vùng vẫy đứng dậy bước ra ngoài.

Cô đi ra khỏi phòng, đi ngang qua phòng Diệp Trác, nghe thấy ở bên trong Diệp Kiến Quốc đang an ủi Hoắc Hồng Anh, áy náy lại bất lực, mang theo một chút ý vị bù đắp.

Bọn họ cùng nhau chăm sóc Diệp Trác, dì Ninh ở bên cạnh bưng trà rót nước.

Diệp Kiến Quốc đã quên đi sự tức giận ban đầu khi thấy cô không có nước để uống, thậm chí ông còn quên rằng mình còn có một cô con gái khác đang bị sốt.

Cô miễn cưỡng chống đỡ thân thể, đi ra khỏi nhà họ Diệp, đi ra đường.

Cô muốn ngồi xe bus, muốn đi tìm Tiêu Chiến Vũ.

Nhưng mà Tiêu Chiến Vũ ở đâu? Cô chỉ biết hắn sẽ đến tiệm bi-da để tìm cô.

Cô ngồi trên tuyến xe bus 625.

Vừa ngồi lên, cô liền ngủ thiếp đi, cuối cùng hệ thống liều mạng đánh thức cô.

Cô loạng choạng suýt ngã xuống xe, ngồi nép vào bên đường, không còn chút sức lực.

Tác giả có lời muốn nói: Trên thế gian này rồi sẽ có một người, sẽ đỡ cô đứng dậy, che chở trong lòng bàn tay.

.
 
Xuyên Vào Nữ Phụ Thập Niên Lão Đại Vì Tôi Mà Khom Lưng
Chương 42: Chương 42


Cô được Lý Cường phát hiện từ phòng chơi bi-da, và vội vàng thông báo cho Trương Dũng và Tiêu Chiến Vũ.

Tiêu Chiến Vũ chạy tới bế cô lên, khi anh ôm cô vào lòng thì tay chân cô đã lạnh ngắt.

Tiêu Chiến Vũ như điên ôm lấy cô, để Trương Dũng lái xe chạy như bay đến bệnh viện.

Vào lúc đó khoa ngoại trú của bệnh viện đã đóng cửa, chỉ còn khoa cấp cứu, lại bởi vì có quá nhiều bệnh nhân bị cúm, các bác sĩ quá bận rộn, Tiêu Chiến Vũ suýt chút nữa đã đạp phá phòng khám của người ta.

Cuối cùng cũng được khám bệnh, bác sĩ nói lần này cảm cúm khác với những lần trước, truyền dịch cũng không có tác dụng, đã có rất nhiều bệnh nhân mắc bệnh này, bọn họ đều có kinh nghiệm rồi.

Mấu chốt bây giờ là hạ sốt, kê đơn thuốc hạ sốt, dặn dò phải chú ý hạ nhiệt cơ thể, uống nhiều nước, chăm sóc cẩn thận, mấy ngày nữa sẽ khỏi.

Tiêu Chiến Vũ nhìn bác sĩ chằm chằm, ước gì có thể ép bác sĩ truyền dịch cho Diệp Nhiễm.

May mắn thay lúc này Lý Cường chạy đến báo cáo, nói rằng thật sự có vài bệnh nhân tương tự như Diệp Nhiễm, đều chỉ kê đơn thuốc, nói truyền dịch cũng vô ích, cảm lạnh này là một loại vi-rút mới, không có thuốc đặc trị nên chỉ có thể dựa vào chính mình để chống lại nó.

Tiêu Chiến Vũ lúc này mới buông tha cho bác sĩ đi kê thuốc, đưa Diệp Nhiễm trở lại.

Sau khi trở về trực tiếp đi đến khách sạn thuê một phòng, đưa Diệp Nhiễm vào, luôn ở bên cạnh chăm sóc Diệp Nhiễm, đo thân nhiệt cho Diệp Nhiễm, nhắm mắt lau người cho hạ nhiệt, giúp Diệp Nhiễm pha nước tắm lại cẩn thận từng li từng tí chờ đợi bên ngoài phòng tắm sợ rằng cô ở bên trong sẽ xảy ra chuyện gì.

Lý Cường và Trương Dũng trở thành người giao đồ ăn, giao ba bữa một ngày cho Diệp Nhiễm và Tiêu Chiến Vũ.

Giao cơm như vậy còn bị Tiêu Chiến Vũ chê trách: “Cậu có biết người bệnh nên ăn cái gì không hả? Xiên nướng, cậu mua cho ai ăn vậy? Cậu nhìn thấy bệnh nhân nhà ai ăn xiên nướng chưa?”Lý Cường vô tội quá mà, xiên nướng là món ăn yêu thích của hắn đó, Tiêu Chiên Vũ cũng thích ăn xiên nướng, hắn lúc trước nhìn thấy Diệp Nhiễm cũng thích ăn xiên nướng, cho nên đem xiên nướng đến thì có gì sai sao?Trương Dũng trực tiếp cho Lý Cường một cái ký đầu: “Đi về, nấu một ít cháo kê, thêm một nồi canh gà hay thứ gì đó!”Lý Cường: “… được.

”Khi cháo kê được mang ra, vẫn còn đang nóng hổi, Tiêu Chiến Vũ đặt cháo kê sang một bên, đuổi Lý Cường và Trương Dũng đi.

Sau đó anh lấy thuốc ra, mở ra đút cho Diệp Nhiễm.

“Diệp Nhiễm, uống thuốc.

” Anh đưa thuốc cho Diệp Nhiễm.

Diệp Nhiễm nhìn thoáng qua thuốc, yếu ớt nằm ở nơi đó, không nói một lời cũng không nói muốn uống.

“Không uống thuốc sẽ không khỏi bệnh.

” Anh đe doạ Diệp Nhiễm.

Diệp Nhiễm mím chặt môi.

Tiêu Chiến Vũ cảm thấy có chút bất đắc dĩ, anh ngồi xuống bên giường cô: “Diệp Nhiễm, em uống thuốc thì sẽ khỏi thôi, em không muốn uống thuốc sao?”Diệp Nhiễm im lặng nhìn anh.

Sắc mặt khi bị bệnh của cô tái nhợt và yếu ớt, đôi mắt ngày xưa luôn trong veo giờ ươn ướt hoang mang, nước mắt giàn giụa, dù cố mím chặt môi nhưng lại khiến người ta cảm thấy cô thật sự rất đáng thương.

Tim Tiêu Chiến Vũ như bị kim châm vào, đau nhói.

Anh ngồi xổm xuống bên giường cô, ôm lấy cô vào lòng: “Diệp Nhiễm, em phải ngoan có biết không, bị bệnh em phải uống thuốc, uống thuốc sẽ khỏi thôi.

Có phải em sợ đắng không? Vậy để anh mua kẹo cho em có được không?”Diệp Nhiễm bỗng nhiên bật khóc.

Nước mắt trào ra từ hốc mắt, không thể ngăn được.

Tiêu Chiến Vũ đột nhiên sợ hãi: “Sao vậy, Diệp Nhiễm, em đau ở đâu? Không thoải mái chỗ nào? Chúng ta lại đến bệnh viện nha, chúng ta đến bệnh viện xem, anh bảo bác sĩ truyền dịch cho em, rất nhanh sẽ ổn thôi, hay là em khó chịu? Em đừng khóc nữa mà!”Anh đưa tay lau nước mắt cho cô, nhưng càng lau nước mắt càng nhiều.

Tiêu Chiến Vũ hoảng sợ: “Diệp Nhiễm, nói cho anh biết em làm sao vậy? Là anh khiến em tức giận, hay là em không thoải mái?”Vừa nói, anh vừa định ôm cô chạy ra ngoài, đưa cô đến bệnh viện.

Diệp Nhiễm ngăn anh lại, lắc đầu: “Em không sao.

”Chỉ yếu ớt nói ba chữ, Tiêu Chiến Vũ nhất thời không dám động đậy.

Anh dè dặt nhìn cô: “Diệp Nhiễm?”Diệp Nhiễm nhắm mắt, khiến loại chua xót trong mắt chậm rãi phóng thích, sau đó dùng giọng nói khàn đặc thì thầm: “Tiêu Chiến Vũ, anh còn nhớ anh hỏi em tại sao không đổi một chiếc xe đạp khác không?”Tiêu Chiến Vũ vội vàng nói: “Anh nhớ.

”Diệp Nhiễm: “Bởi vì em không có tiền, không có tiền đổi xe mới, cho dù em làm thêm kiếm được 400 tệ, em cũng phải tiết kiệm, em vẫn còn rất nhiều việc để dùng đến tiền trong tương lai.

”Tiêu Chiến Vũ định nói, nhưng Diệp Nhiễm lại nói: “Mẹ là người thân thiết nhất với em trên thế giới này đã mất rồi, từ sau khi mẹ em mất, em đã chuyển đến nhà của cậu, nhà của dì, em ăn nhờ ở đậu, bị anh họ chị họ chế giễu, ăn thêm nửa bát cơm hay nhiều thêm một miếng thịt liền nhìn em bằng ánh mắt ghét bỏ, em biết, trừ người mẹ đã mất của em, không có ai đáng phải đối xử tốt với em, người ta không nợ em.

Giúp em là tình cảm, không giúp em người ta cũng không sai.

”“Cho nên trên thế giới này không có ai nợ em một chiếc xe, người khác không nợ em, em cũng không thể đưa ra yêu cầu quá đáng như vậy đối với người khác.

”Tiêu Chiến vũ nghiến răng, đôi mắt u ám và lạnh lùng.

.
 
Xuyên Vào Nữ Phụ Thập Niên Lão Đại Vì Tôi Mà Khom Lưng
Chương 43: Chương 43


Anh sớm biết tình hình trong nhà của cô vốn không tốt, chắc hẳn cũng có nghe qua lai lịch của cô, nghe nói là một chuyện, nhưng tận tai nghe được lại là một chuyện khác.Anh tưởng rằng, cha của cô là một giáo sư nổi tiếng, mẹ kế của cô là một doanh nhân thành đạt được người trong giới kính trọng, hơn nữa danh tiếng rất tốt, ít nhất đối với đứa con gái này nên bỏ một chút thời gian ra ngoài mặt.“Bọn họ vậy mà lại đối xử với em như vậy.” Tiêu Chiến Vũ nói từng từ một: “Mặt người dạ thú, giả tạo đến cực điểm.”Diệp Nhiễm nằm trên giường yếu ớt lắc đầu: “Bọn họ chí ít còn cho em chỗ ăn chỗ ở, cho em môi trường sống tốt, cho em đến trường trung học số một học tập.

Bọn họ đối xử với em như vậy cũng xem như không tệ, chỉ là không đủ tốt mà thôi, nhưng tại sao em lại phải yêu cầu người khác đối xử tốt với em.

Trên thế giới này không có ai nợ em thứ gì hết.”Cho dù là bố của cô cũng sớm đã ly hôn với mẹ rồi.Đối với người đàn ông đã bỏ rơi vợ và con gái của mình, sau khi vợ mất có thể biết tốt xấu mà rước con gái mình về thì cũng xem là còn chút lương tâm.Cho nên cô không trách được ai, chỉ có thể trách bản thân không đủ cố gắng, không đủ động lực mà thôi.Tiêu Chiến Vũ nhìn chằm chằm cô gái đang nằm yếu ớt trên giường, cô ấy xanh xao trong trẻo, mảnh khảnh yếu ớt, nhưng trong xương cốt lại có một sự quật cường bất khuất, giống như đóa hoa cao lãnh một mình đứng trên vách đá, nở rộ trong gió.Anh nhìn chằm chằm vào cô, trịnh trọng nói: “Không, Diệp Nhiễm, anh nợ em.”Anh quỳ xuống, nắm lấy cổ tay cô nói từng từ một: “nếu như nói không có ai trên thế giới này nợ em điều gì, thì vẫn còn có anh.

Anh nợ em, anh nợ em một chiếc xe đạp mới, nợ em những thứ mà đời này em muốn nhưng không có được.

Nếu như nói trên đời này không có ai đáng phải đối xử tốt với em, vậy thì anh đáng phải đối xử tốt với em.

Bởi vì…”Diệp Nhiễm nhướng mắt, nhẹ giọng hỏi: “Bởi vì cái gì?”Giọng nói của Tiêu Chiến Vũ hiếm khi có chút nghẹn ngào: “Bởi vì anh thích em.”Thích.Từ lần đầu tiên nhìn thấy đã thích.Hình bóng của cô rơi vào trái tim anh, từ đó không bao giờ buông bỏ được.Loại tình yêu này ngày đêm lên men, đã ủ thành rượu trong lòng anh.Rượu này khiến người say, anh trầm mê không thể nào tỉnh được.Thấy cô không được đối xử tử tế, thấy cô lúc bị bệnh phải lưu lạc ngoài đường, hận không thể cả đời này ôm cô vào lòng, hận không thể dùng tất cả sức lực của mình để đối xử tốt với cô, bù đắp tất cả những gì mà cô đã bỏ lỡ.Anh tiếp tục nói: “Diệp Nhiễm, anh thích em.

Bởi vì thích em, ngay cả khi em không thích anh, anh cũng đáng phải đối tốt với em, dù cho đơn phương anh cũng chấp nhận, anh chính là muốn đối xử tốt với em.”Bởi vì thích em, thấy em tổn thương, tim còn đau hơn bị moi ra.Diệp Nhiễm cứ như vậy mà nhìn Tiêu Chiến Vũ.Thật lâu sau cô mới nhẹ giọng nói: “Thật ra, em cũng thích anh.”Có lẽ bắt đầu từ lúc anh hôn cô, cô đã rung động rồi.Tiêu Chiến Vũ vốn định nói thêm gì đó, nhưng đột nhiên dừng lại.Giờ phút này, bởi vì câu nói nhẹ nhàng của cô, dường như cả thế giới đều yên tĩnh lại.Anh chỉ nghe thấy tiếng tim đập như trống đánh của mình, và tiếng hơi thở yếu ớt của cô.Anh ngồi xổm xuống bên cạnh giường của cô, đưa hai tay lên, xuyên qua lớp chăn, từ từ ôm lấy cơ thể cô.Từ giờ trở đi, cô là công chúa của anh, nên được anh che chở trong lòng bàn tay.***Diệp Nhiễm vốn không biết, Tiêu Chiến Vũ hóa ra là một người cẩn thận như thế.Anh sẽ đặt đồng hồ báo thức, cách bảy tiếng sẽ kêu một lần, sau đó sẽ đúng giờ cho cô uống thuốc.Mỗi lần uống thuốc, anh sẽ nhét một viên kẹo ngọt vào miệng cô, nói đó là phần thưởng dành cho cô.Anh còn tới lui đút cháo cho cô ăn, cho dù cô nói mình có thể tự ăn được, thì anh vẫn kiên trì.Khi anh đút cơm cho cô, sẽ tự mình thổi trước, sau đó đưa vào miệng cô.Anh vậy mà lại là một người rất ga lăng, lúc giúp cô lau người sẽ bịt mắt mình lại, sau đó dùng ý thức lau sau lưng cô.Điều này khiến Diệp Nhiễm hơi bất ngờ.Cô nhớ lại ấn tượng ban đầu của mình về Tiêu Chiến Vũ, là người phóng túng, cũng là người rất tùy hứng, anh thậm chí còn đưa cô đến rạp chiếu phim để xem loại phim đó một lần.Đối với vấn đề này, buổi tối hôm đó cô không cẩn thận hỏi ra.“Sao, trong lòng em anh là loại người như vậy à?” Anh thấp giọng hỏi.“Không phải trong lòng em là loại người như vậy, mà là hành vi của anh thể hiện anh là loại người như vậy.” Diệp Nhiễm tranh luận.Tiêu Chiến Vũ suy nghĩ cũng thấy đúng, tự cười một mình.Anh lấy ra một điếu thuốc, theo bản năng muốn châm lửa.Có điều nghĩ đến Diệp Nhiễm bị cảm, không muốn khiến cô hít phải khói thuốc, nhịn xuống, chỉ cầm điếu thuốc, nhưng không hề châm lửa.Anh ngồi trên giường, mỉm cười nói: “Anh bình thường thích đánh nhau, cũng thỉnh thoảng sẽ đi đến phòng ghi hình để xem, có điều đây chỉ là bên ngoài, anh ở nhà…”Nói đến đây, anh bỗng nhiên dừng lại, không phát ra âm thanh nữa.Diệp Nhiễm cụp mắt xuống, không nói gì.Cô đương nhiên biết rõ, Tiêu Chiến Vũ từ trước đến nay không nói chuyện gia đình của anh.Cô cũng không biết nhà của anh ở đâu.Cho dù là hiện tại cô bệnh rồi, anh chăm sóc cho bản thân mình đầy đủ cũng chỉ thu xếp cho mình ở khách sạn mà thôi.Cô tìm kiếm những ký ức của kiếp trước, trong ký ức của cô, Tiêu Chiến Vũ dường như đã rời khỏi trường trung học số một ở thành phố B trước kỳ thi tuyển sinh đại học, về phần đi đâu, cô cũng không rõ ràng cho lắm.Hơn nữa người này không có xuất hiện cùng lúc với mình, đương nhiên sẽ không chú ý đến.Diệp Nhiễm đến lúc này cuối cùng mới phát hiện, bản thân mình từ trước đến giờ chưa từng hiểu Tiêu Chiến Vũ, đến cả bối cảnh gia đình của anh một chút cũng không biết gì..
 
Xuyên Vào Nữ Phụ Thập Niên Lão Đại Vì Tôi Mà Khom Lưng
Chương 44: Chương 44


Cả hai không ai nói gì nữa, giữa hai người chỉ còn sự trầm lặng.

Loại trầm lặng này có chút khó xử.

Cuối cùng vẫn là Tiêu Chiến Vũ nói trước: “Anh hiện tại không thể đưa em trở về, đợi anh nói một lát—“Sau đó Diệp Nhiễm không cần anh giải thích nữa.

Cô biết anh thích mình, đối xử với mình cũng rất tốt, vậy là đủ rồi.

Trên thế giới này ai không có bí mật, Tiêu Chiến Vũ cũng có bí mật của mình.

Bí mật của anh chính là sự riêng tư của anh, cô không có quyền để Tiêu Chiến Vũ kể cho mình nghe tất cả mọi chuyện của anh.

Cho nên cô ngắt lời anh, trực tiếp nói: “Không sao, có nói nữa cũng không hợp lý.

”Cô và anh hiện tại xem như là người yêu, cùng thích nhau, nhưng dù gì cũng là học sinh cuối cấp, sắp thi tuyển sinh đại học rồi, nếu như bố mẹ của Tiêu Chiến Vũ biết anh có bạn gái thì phải làm sao, liệu sẽ phản ứng kịch liệt không.

Diệp Kiến Quốc và Hoắc Hồng Anh biết mình có người yêu cũng không biết sẽ nghĩ như thế nào.

Tiêu Chiến Vũ nghe thấy lời của cô, im lặng một lúc, cuối cùng nắm lấy tay cô và nói: “Diệp Nhiễm, tin anh, đợi năm sau, anh sẽ xử lý xong mọi việc, đến lúc đó, anh sẽ đưa em về mắt bố mẹ.

"Mặt Diệp Nhiễm có chút nóng lên, khẽ “ừm” một tiếng.

***Hai ngày qua, cơn sốt của Diệp Nhiễm cũng thuyên giảm, cô nhớ ra mình đột nhiên biến mất ở nhà, cũng không nói một tiếng, cũng không xin nghỉ học, nghĩ đến việc Diệp Kiến Quốc sẽ hiểu lầm, nên nhờ Trương Dũng đến nhà nói với gia đình một tiếng.

Trương Dũng ngược lại rất thông minh, nói rằng ở tiệm bi-da tìm thấy một em gái, chạy đến nhà họ Diệp và nói rằng Diệp Nhiễm đang ở nhà anh ta mấy ngày.

Sau khi Trương Dũng quay lại, nói rằng mọi chuyện đều giải quyết ổn rồi, bảo Diệp Nhiễm yên tâm, có thể tiếp tục ở lại đây dưỡng bệnh thêm vài ngày nữa.

Diệp Nhiễm gật đầu: “Cảm ơn anh, bọn họ không hỏi gì nữa chứ?”Trương Dũng lắc đầu: “Không, chú và dì đều quan tâm em, dặn em dưỡng bệnh cho thật tốt, sớm ngày về nhà.

”Diệp Nhiễm đương nhiên biết Diệp Kiến Quốc và Hoắc Hồng Anh vốn không hề quan tâm cô như vậy, nhưng cũng phải cảm ơn Trương Dũng.

Sau khi Trương Dũng đi ra, Tiêu Chiến Vũ cũng nhanh chóng chạy ra, kéo anh ta đến cầu thang: “Nói đi, nhà họ Diệp đã nói gì?”Vẻ mặt Trương Dũng khó xử.

Tiêu Chiến vũ nhìn thấy dáng vẻ đó của anh ta, liền biết bên nhà họ Diệp đã nói gì đó không dễ nghe, lấy ra một điếu thuốc và châm lửa: “Nói.

”Trương Dũng do dự một lát, nhìn thấy Tiêu Chiến Vũ nhả ra những vòng tròn dưới vành mắt, anh ta bất chấp khó khăn nói: “Diệp Kiến Quốc và Hoắc Hồng Anh giống như không biết cô mất tích, nghe tôi nói như vậy mới bỗng nhiên nhớ ra, lên lầu xem thử, sau đó nói vài lời khách sáo.

”Tiêu Chiến Vũ đột nhiên không hút được nữa, vốn tưởng rằng không có gì hay ho để nói, không ngờ người ta căn bản không biết!“Đm, cô ấy không phải con gái ruột của ông ta à?”Anh ấn mạnh điếu thuốc vào vết nứt của bức tường gạch đỏ, dập tắt nó.

Trương Dũng nhớ đến việc này cũng tức giận: “Thảo nào cô nhóc đó lên cấp ba còn phải ra ngoài làm thêm, thật không dễ dàng mà, nói ra thì bố là một giáo sư của một trường đại học trí thức cao, mẹ kế là một doanh nhân, một kẽ móng tay là đủ cho cô ấy dùng rồi, ai biết được địa vị trong gia đình lại như vậy!”Anh ta nghĩ lại: “Cô ấy là một cô gái chạy chiếc xe bị hỏng hai mươi tám cái dầm xe chứ!”Tiêu Chiến Vũ không nói gì nữa.

Anh lại đốt một điếu thuốc, chậm rãi hút, ánh mắt u ám, so với màn đêm bên ngoài dày đặc hơn một chút.

***Diệp Nhiễm biết rằng Tiêu Chiến Vũ đã ra ngoài từ lâu, khi anh bước vào lần nữa, cô ngửi thấy mùi khói thuốc, còn có một loại hơi thở u ám.

Anh đẩy cửa bước vào, đi đến trước mặt cô, như thể đến từ trong bóng tối.

Diệp Nhiễm quan sát anh: “Anh đi hút thuốc sao?”Anh sẽ hút thuốc, nhưng cơn nghiện không lớn, khi ở trước mặt cô có thể nhịn được, thậm chí thỉnh thoảng muốn hút thuốc sẽ chọn một nơi hẻo lánh để tránh mình.

Tiêu Chiến Vũ mơ hồ ậm ừ.

Diệp Nhiễm liền cảm thấy kỳ quái.

Cô nghĩ: “Chắc không phải bố em làm khó người ta chứ? Trương Dũng nhờ ai báo tin cho ba em?”Tiêu Chiến Vũ đi đến bên cạnh giường của cô, anh đưa tay tùy ý xoa tóc cô: “Đoán cái gì vậy, không có chuyện gì đâu.

”Diệp Nhiễm: “Vậy thì là gì?”Tiêu Chiến Vũ: “Gần đây Trương Dũng gây ra một chút rắc rối, là bọn côn đồ ở đây, vì chiếm địa bàn suýt chút nữa đã đánh nhau.

Trương Dũng này, suốt ngày gây rắc rối!”Huynh đệ chính là để lấy ra chơi khăm nhau, Tiêu Chiên Vũ trực tiếp bôi đen Trương Dũng.

Diệp Nhiễm cau mày: "Vậy anh ấy không sao chứ? Chắc không có vấn đề gì lớn đâu?”Thấy cô có vẻ lo lắng cho Trương Dũng, Tiêu Chiến Vũ rất không vui: "Em là bạn gái của anh, đừng lo lắng cho nó!"Diệp Nhiễm nắm lấy tay anh, không cho anh xoa đầu mình nữa, thấp giọng phàn nàn: “Tay anh có mùi thuốc lá.

”Tiêu Chiến Vũ: “Sao? Không thích? Anh còn tưởng em thích mùi này.

”Diệp Nhiễm: “Tại sao em thích mùi thuốc lá?”Tiêu Chiến Vũ: “Ngày đó ở rạp phim—“Diệp Nhiễm còn không đợi anh nói xong, đã trực tiếp nhặt cái gối bên cạnh và ném vào người anh: “Anh thật đáng ghét!”Cô mắng anh như vậy, mặt cô cũng đỏ lên.

.
 
Xuyên Vào Nữ Phụ Thập Niên Lão Đại Vì Tôi Mà Khom Lưng
Chương 45: Chương 45


Trong phòng ghi hình, mùi thuốc, mùi mồ hôi, mùi hoc- môn của nam, còn có tiếng gọi khẽ khoa trương ái muội của phụ nữ, đó là lần đầu tiên anh hôn cô trong hoàn cảnh như vậy.

Tiêu Chiến vũ thấy dáng vẻ nổi giận mặt đỏ của cô liền mỉm cười.

Khi anh cười, mọi u ám lúc trước ở trong mắt đều tiêu tan, cả người trở nên vô cùng sáng sủa: “Đúng rồi, lúc nãy anh quên nói với em.

”Diệp Nhiễm: “Cái gì?”Tiêu Chiến Vũ: “Lúc nãy anh sờ tóc của em, hình như có mồ hôi…”Diệp Nhiễm ngẩn ngơ: “Hai ngày trước em mới tắm xong.

”Bây giờ trời lạnh, cô lại đang bị bệnh, hai ba ngày tắm một lần cũng bình thường, dù gì ở thời đại này đa số mọi người đều không có điều kiện, thói quen vệ sinh này ngược lại nói ra cũng không tệ lắm.

Tiêu Chiến Vũ: “Em không tin thì tự mình ngửi đi.

”Diệp Nhiễm không tin lắm, nhưng cô vẫn vén tóc lên ngửi, không thấy mùi gì lại tỉ mỉ đưa lên mũi ngửi.

Tiêu Chiến Vũ nhìn dáng vẻ của cô giống như một chú cún con, nụ cười trong mắt anh ngày càng nhiều, nhưng anh lại kìm chế, im lặng và tiếp tục nhìn cô ngửi như vậy.

Diệp Nhiễm ngửi vài lần, cũng không ngửi thấy mùi gì, cô đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt của Tiêu Chiến Vũ, lập tức hiểu ra.

Cô đỏ mặt, nghiến răng nghiến lợi: “Tiêu Chiến Vũ, anh ngứa đòn có phải không?”…Mặc dù nói như vậy nhưng cô vẫn quyết định đi tắm rửa.

Bởi vì vừa khỏi bệnh nặng, thân thể còn hơi yếu, Tiêu Chiến Vũ pha nước tắm, thậm chí còn chuẩn bị cả khăn tắm cùng đồ vệ sinh cá nhân cho cô, sau đó đỡ cô vào phòng tắm.

Sau khi cô vào phòng tắm, anh đi ra ngoài và đóng cửa lại.

Cửa là kính nhám, xuyên qua một cánh cửa, Diệp Nhiễm có thể nhìn thấy bóng dáng Tiêu Chiến Vũ mơ hồ ở bên ngoài.

Cô không quá quan tâm đến việc thân thiết với Tiêu Chiến Vũ, dù sao chuyện đó sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra.

Nhưng khi nhận thức được một người đàn ông như Tiêu Chiến Vũ đang đứng bên ngoài phòng tắm, là một thiếu nữ, cô vẫn cảm thấy có chút xấu hổ.

Tuy nhiên khát vọng được tắm quá lớn, cô vẫn cẩn thận từng tí cởi bỏ quần áo, sau đó bước vào phòng tắm.

Điều kiện của khách sạn này còn tốt hơn ở nhà họ Diệp.

Phòng của Diệp Kiến Quốc, Hoắc Hồng Anh và Diệp Trác đều có phòng tắm riêng, phòng tắm còn có bồn tắm, có điều phòng của Diệp Trác không có, chỉ có một thùng nước nhỏ, có thể giặt quần áo, cũng có thể kéo rèm để tắm rửa, nhưng bồn tắm thì không thể có.

Cô vừa trải qua một trận ốm nặng, bên ngoài trời lạnh, nhưng phòng tắm lại ấm áp, bốc hơi nghi ngút, bây giờ tắm nước nóng thật sự rất tốt.

Tắm sạch bằng xà phòng trước, sau đó rửa sạch bong bóng, tự mình xả nước, thay nước một lần nữa, lần này cô định tắm sạch cơ thể trước khi ngâm mình trong bồn tắm.

Ai biết được khó khăn lắm mới thay xong nước, cô liền cảm thấy bản thân hít thở có chút khó khăn.

Phòng tắm dường như quá ngột ngạt, cô hơi th* d*c, cơ thể có chút yếu ớt.

Cô miễn cưỡng chống đỡ cơ thể bằng cách chống tay vào thành bồn tắm, nghĩ rằng ít nhất phải lau khô người, mặc quần áo và đi ra ngoài, ai biết khi đứng dậy lần nữa, cả người như rã rời, không còn chút sức lực nào.

Kết quả là cô không nhịn được nữa, yếu ớt dựa vào bồn tắm, cảm giác như sắp ngạt thở.

Cô làm sao có thể quên mình vừa mới khỏi bệnh nặng, thân thể còn yếu, không nên tắm nước nóng như vậy.

Bên ngoài phòng tắm, giọng nói của Tiêu Chiến Vũ vang lên: "Diệp Nhiễm? Em không sao chứ?"Diệp Nhiễm hít một hơi thật sâu: "Tiêu Chiến Vũ, em hết sức rồi, khó chịu, có chút khó thở.

"Tiêu Chiến Vũ vội vàng nói: “Vậy để anh đi vào giúp em?”Diệp Nhiễm cúi đầu nhìn bản thân, bản thân hiện tại không mặc gì hết: “Đừng!”Tiêu Chiến Vũ vốn chuẩn bị đẩy cửa, lúc này tay anh như bị đóng băng trên nắm cửa.

Im lặng một lúc, anh nói: "Em quấn khăn tắm trước nhé?"Diệp Nhiễm cắn răng: “Được.

”Vừa nói, cô vừa đứng dậy với lấy chiếc khăn tắm treo trên đầu bồn tắm.

Thật không ngờ khi cô dùng lực như vậy, chân bỗng nhiên bị trượt, cô ngã phịch xuống đó.

Tiêu Chiến Vũ ở bên ngoài chỉ nghe thấy bên trong có tiếng kêu thảm thiết, rốt cuộc không nhịn được nữa, mở cửa xông vào.

Vừa lao vào, hình ảnh bên trong đủ để khiến người sôi máu.

Máu huyết toàn thân tụ lại một chỗ, sắc mặt anh đỏ bừng, nắm chặt tay, nghiến răng nói: "Anh cõng em đi ra ngoài!"Vừa nói, anh vừa kéo khăn tắm đến, quấn quanh người ướt sũng của cô, sau đó ôm ngang cô lao ra ngoài.

Anh nhanh nhẹn chạy đến bên giường, đặt cô ngay ngắn lên giường rồi dùng chăn quấn lấy cô.

Vì vậy Diệp Nhiễm nhanh chóng ngồi trên giường, bị chăn quấn chỉ còn thấy một cái đầu.

Cô chớp mắt nhìn Tiêu Chiến Vũ.

Tiêu Chiến Vũ nhìn Diệp Nhiễm chỉ còn một cái đầu, suy nghĩ một chút, lại lấy một chiếc khăn tắm khác quấn lấy tóc cô.

Bây giờ thì tốt rồi, chỉ còn lại mắt, miệng và mũi là chưa bị bịt kín.

Tiêu Chiến Vũ khàn giọng giải thích: "Anh sợ em lại cảm lạnh.

"Diệp Nhiễm gật đầu.

Tiêu Chiến Vũ ánh mắt âm trầm, ánh mắt không rời Diệp Nhiễm: "Vừa rồi em làm sao vậy? Ngã đau không? Còn khó chịu sao? Hay là đến bệnh viện khám bệnh?”Diệp Nhiễm biết mình không sao, vừa rồi đi tắm bởi vì thân thể suy nhược, suýt chút nữa ngất đi, hiện tại vừa ra khỏi phòng tắm liền cảm thấy tốt hơn rất nhiều.

Cô suy nghĩ một chút: "Em không sao, hiện tại đã đỡ nhiều rồi, chỉ là vừa rồi có chút khó thở.

"Tiêu Chiến Vũ: “Tại sao lại khó thở?”Diệp Nhiễm: “Thiếu oxy.

”Tiêu Chiến Vũ: “Bây giờ thì sao?”Diệp Nhiễm: “Hình như đỡ nhiều rồi.

”Tiêu Chiến nhìn chằm chằm vào Diệp Nhiễm, tiến đến gần: "Thật sao? Có lẽ em vẫn đang thiếu oxy.

"Diệp Nhiễm: “…Em không thiếu.

”Tiêu Chiến Vũ si mê nhìn chằm chằm cô, khàn giọng nói: “Anh cảm thấy em thiếu oxy.

”Vừa nói, anh vừa ôm lấy cô gái nhỏ được anh quấn trong khăn tắm và chăn bông, sau đó hôn lên môi cô.

Tất nhiên anh sẽ không nói ra, cho đến bây giờ, hình ảnh anh nhìn thấy khi lao vào phòng tắm cứ hiện lên trước mắt anh.

Và trên tay anh, vẫn còn cảm giác chạm vào làn da ẩm ướt của cô.

Mềm mại và mịn màng, có thể so sánh với lụa satin thượng hạng.

.
 
Xuyên Vào Nữ Phụ Thập Niên Lão Đại Vì Tôi Mà Khom Lưng
Chương 46: Chương 46


Tiêu Chiến Vũ hôn Diệp Nhiễm, nụ hôn đầy tham lam và khát vọng.

Anh ôm lấy cô, như sa mạc khát nước gặp phải suối ngọt, tham lam hôn từng tấc da thịt của cô.

Diệp Nhiễm cảm thấy mình giống như một con cừu non bị anh bắt được, trở thành tù binh của anh, giống như một con búp bê bị anh hung hăn ôm ấp giày vò, bị anh dùng răng gặm lấy đôi môi, dường như bị xé thành từng mảnh.

Loại hành động bạo lực này đối với cô quá sức chịu đựng, không khỏi phát ra một tiếng kêu yếu ớt.

Anh sững người, dừng lại.

Không muốn thử thách ý chí của mình nữa, anh cứng đờ người quấn chăn quanh người cô, tách mình ra khỏi cô.

Anh thấp giọng lẩm bẩm: "! Thật xin lỗi, suýt chút nữa không nhịn được.

"Cô bị bệnh, anh không muốn lợi dụng cô, không muốn khi cô yếu đuối nhất bắt nạt cô, nhưng anh không nhịn được.

Lúc nãy chỉ thiếu một chút nữa thôi là anh đã vượt quá giới hạn.

Nghĩ đến cảnh vừa rồi, đầu óc anh rối bời, thân thể vừa cứng vừa cương.

Tiêu Chiến Vũ bình thường sống tùy ý, con người bá đạo, dáng vẻ làm việc cũng giống như sẽ không quan tâm đến người khác.

Hiếm khi như bây giờ anh lại có thể dừng lại ngay trong thời điểm mấu chốt.

Diệp Nhiễm cắn môi, nhìn anh một lúc, cuối cùng đưa tay ra, vòng qua eo anh, ngoan ngoãn dựa đầu vào ngực anh.

“Em chỉ sợ anh bị em lây bệnh.

” Cô thấp giọng nói.

Tiêu Chiến Vũ không ngờ tới, anh còn tưởng rằng cô sẽ tức giận một chút, không ngờ cô lại ôm anh.

“Anh còn muốn được em truyền bệnh.

” Anh ôm lại cô, gắt gao ôm cô, không nhịn được hung hăng hôn lên mũi cô, nói như vậy.

Diệp Nhiễm dựa vào trong lòng anh, không nói nữa.

Lúc đầu sở hữu ký ức thuộc về Diệp Nhiễm, cô vốn không cảm thấy mình là Diệp Nhiễm, cô chỉ là người quan sát câu chuyện của người khác, làm những gì mà bản thân cần làm thôi.

Nhưng bây giờ, cô dần dần cảm nhận được những cảm xúc vui buồn yêu ghét mà Diệp Nhiễm nên có, cô bắt đầu nếm thử đủ loại mùi vị trên đời.

Thậm chí như hôm nay, ngay khi cô ngã bệnh, cô thậm chí còn có một cảm xúc mong manh, vô thức dựa vào.

Cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Hệ thống lặng lẽ xuất hiện trong đầu cô, thanh tiến độ hiển thị trong tâm trí cô.

Tiến độ đảo ngược cuộc sống đã tiến triển từ 40% lên 50%, tiến độ tấn công người đàn ông đã từ 30% ban đầu tăng lên 42%.

Mọi thứ dường như đang diễn ra rất thuận lợi.

*****Diệp Nhiễm lo lắng Tiêu Chiến Vũ bị mình lây bệnh, dù sao đây cũng là một đợt cúm rất nguy hiểm, nhưng có lẽ sức khỏe của Tiêu Chiến Vũ rất tốt, không bị nhiễm bệnh, điều này khiến Diệp Nhiễm yên tâm rất nhiều.

Hôm nay Diệp Nhiễm cảm thấy thân thể khá hơn rất nhiều, không còn cảm thấy suy nhược như hai ngày trước, cô muốn về nhà.

Mặc dù dáng vẻ ngập ngừng ấp úng của Trương Dũng ngày hôm đó, cô cũng biết rằng nhà họ Diệp không quan tâm đến cô, nhưng không còn cách nào khác, bây giờ cô vẫn còn là con gái nhà họ Diệp, hộ khẩu liên quan đến cô đều ở nhà họ Diệp, một năm trước kỳ thi đại học, cô hy vọng mình có thể trải qua thời gian cuối cùng ở nhà Diệp một cách suôn sẻ.

Tiêu Chiến Vũ lại kéo cô đến trung tâm mua sắm, mua cho cô vài bộ quần áo.

Diệp Nhiễm ngăn anh lại: “Em không cần.

”Tiêu Chiến Vũ: “Tại sao?”Diệp Nhiên mở to đôi mắt trong veo, lặng lẽ nhìn anh: "Nếu như em cần, tự em sẽ mua, em có một ít tiền tiết kiệm.

”Tiêu Chiến Vũ nhìn cô chằm chằm: “Có phải bốn trăm tệ em đi làm kiếm được không?”Bị Tiêu Chiến Vũ vạch trần sự khó khăn của mình, Diệp Nhiễm ngược lại không có nửa phần xấu hổ, cô thản nhiên nhìn anh: “Đúng vậy, mặc dù không nhiều, có điều là em tự kiếm được, em đã để dành số tiền đó trong tài khoản rồi, nếu như em cần, em có thể dùng số tiền đó mua quần áo.

”Ánh mắt của Tiêu Chiến Vũ nhìn xuống, dừng lại trên người cô.

Chiếc áo len của Diệp Nhiễm vẫn là chiếc áo len cũ đan tay, cô bé mỗi năm một lớn nên chiếc áo len cũ hiển nhiên có chút chật chội.

Về phần chiếc áo khoác, đó là một chiếc áo khoác hơi cũ, không biết nó được nhặt từ đâu, tóm lại trông không giống đồ mà một cô gái tầm tuổi Diệp Nhiễm mặc.

Dĩ nhiên Diệp Nhiễm cảm nhận được sự soi mói của anh: "Những bộ quần áo này mặc dù không đẹp về kiểu dáng nhưng vẫn có thể mặc được.

Hơn nữa, em mới chỉ là học sinh cấp ba, còn mặc được là được rồi, tại sao phải quan tâm nhiều như vậy? Với thân phận hiện giờ của em, nếu như quá xem trọng, ngược lại người khác sẽ cảm thấy kỳ quái.

”Tiêu Chiến Vũ nhướng mày hỏi lại: “Cái gì gọi là thân phận hiện giờ của em, em là con gái của giáo sư lớn, chẳng lẽ thân phận này không đủ quang minh chính đại để mua quần áo mới sao?”Diệp Nhiễm không nói lời nào, chỉ im lặng mím môi.

Anh đối với cô rất tốt, bọn họ đang yêu đương, nhưng Diệp Nhiễm cũng có giới hạn của mình.

Họ vốn không tiến xa hơn, lúc này nếu nhận quá nhiều thứ mà anh tặng, bất kể mối quan hệ của họ như thế nào, hay là đối với cuộc sống của cô ở nhà họ Diệp đều không có lợi.

Tiêu Chiến Vũ nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn bướng bỉnh của cô, cảm thấy đau lòng, thở dài, bất đắc dĩ nhượng bộ: “Vậy anh tặng cho em một cái áo khoác lông vũ có được không?”.
 
Xuyên Vào Nữ Phụ Thập Niên Lão Đại Vì Tôi Mà Khom Lưng
Chương 47: Chương 47


Bây giờ tiết trời se lạnh, những chiếc áo khoác lông vũ đã lọt vào tầm ngắm của mọi người, loại áo khoác lông vũ này rất khác so với những bộ quần áo lót bông mà mọi người mặc trước đây.

Áo khoác lông vũ bồng bềnh mềm mịn hơn nữa còn thời trang, rất nhiều cô gái trẻ đều ao ước người nhà mua cho mình một cái áo lông vũ.

Bất cứ ai sở hữu một chiếc áo khoác lông vũ, sẽ ngay lập tức trở thành đối tượng của sự ngưỡng mộ.

Diệp Nhiễm gật đầu: “Được.

”Tiêu Chiến Vũ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, xoa xoa mặt Diệp Nhiễm và thở dài: "Anh sợ em sẽ lạnh cóng.

"Ngay lúc đó, anh đưa cô đến quầy của trung tâm mua sắm và để cô thử những kiểu áo khoác lông vũ mới nhất của một số thương hiệu lớn, Diệp Nhiễm lớn lên rất trắng, dáng người thanh mảnh, tùy tiện mặc một cái lên người cũng rất đẹp.

Đặc biệt là chiếc áo khoác lông vũ màu đỏ dài đến hông, khiến làn da của cô trông như tuyết.

Nhân viên phục vụ nhiệt tình giới thiệu chiếc áo khoác lông vũ màu đỏ này cho cô, nói rằng đây là kiểu dáng mới nhất, chất lượng tốt như thế nào, hơn nữa nó được làm từ nhung lông vịt trắng nhập khẩu.

Diệp Nhiễm định hỏi nó bao nhiêu tiền, nhưng Tiêu Chiến Vũ đã quyết định mua nó rồi.

Khi đến lúc tính tiền, Diệp Nhiễm nhìn hóa đơn, vậy mà lại đến hai trăm ba mươi nhân dân tệ.

Điều này khiến cô có chút ngạc nhiên, cô làm thêm cả kỳ nghỉ hè mới kiếm được bốn trăm tệ, kết quả một cái áo lông vũ thế mà lại hai trăm ba mươi tệ.

Tiêu Chiến Vũ trực tiếp cất hóa đơn đi, không cho cô đọc: “Đừng nói chuyện tiền bạc với anh, anh sẽ tức giận.

”Diệp Nhiễm mím môi cười nhẹ.

Nhìn thấy nụ cười của cô, Tiêu Chiến Vũ đỏ cả mặt: "Anh căn bản không quan tâm đến số tiền đó.

"Anh chỉ quan tâm đến việc cô có thể mặc đẹp hơn và thoải mái hơn.

Diệp Nhiễm: “Anh lấy đâu ra nhiều tiền vậy?”Tiêu Chiến Vũ: “Anh kiếm được.

”Diệp Nhiễm nghe thấy điều này có chút kinh ngạc, mặc dù phòng bi-da của Trương Dũng cũng có một số rạp phim, anh đều có cổ phần, sẽ có chia tiền, nhưng anh lại sống một cuộc sống xa hoa, không mấy quan tâm đến chiếc xe mô tô trị giá 3 vạn tệ, cô luôn cho rằng mức độ giàu có này, anh vẫn luôn dựa vào số tiền gia đình cho.

Vì vậy đoán rằng, gia đình anh có thể là một nhà giàu mới nổi trong kinh doanh.

Tiêu Chiến Vũ rõ ràng không muốn đề cập đến, chỉ ậm ờ nói: “Anh có đầu tư vào cửa hàng của bọn Trương Dũng, anh còn đầu tư một số tiền vào chứng khoán, dù sao em không cần lo lắng đến tiền bạc, thiếu cái gì cũng không thiếu tiền.

”Diệp Nhiễm kinh ngạc nhìn anh, anh hình như chỉ lớn hơn mình một tuổi, vậy mà lại có đầu óc kinh doanh như vậy, làm được nhiều chuyện lớn như vậy.

Thị trường chứng khoán ở quốc gia C đã bắt đầu cách đây hai hoặc ba năm, vào thời điểm đó, mọi người không biết gì về cải cách hệ thống cổ phần hay đầu tư vốn tài chính, số tiền cực khổ kiếm được thường được cất giữ trong ngân hàng để lấy lãi thường xuyên và không có khái niệm đầu tư nào cả.

Tất nhiên cũng có một số người có tầm nhìn độc đáo, lần đầu tiên tham gia thị trường chứng khoán và thu được cổ phiếu ban đầu của các cổ phiếu niêm yết, do đó nhân tài sản của họ lên nhiều lần.

Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Diệp Nhiễm, Tiêu Chiến Vũ cảm thấy có chút không thoải mái, che giấu nắm lấy tay Diệp Nhiễm: “Anh đi mua cho em một chiếc xe đạp mới.

”Diệp Nhiên vội vàng lắc đầu: "Đừng, thật ra em cũng rất quen với chiếc xe đạp đó rồi, hơn nữa nếu đột ngột thay đổi, người khác nhất định sẽ hỏi, em không trả lời được.

"Tiêu Chiến Vũ: “Hử? Anh không thể lộ ra ngoài?”Diệp Nhiễm lắc đầu: “Trước khi em thi đậu đại học thì không thể lộ ra ngoài.

”Tiêu Chiến Vũ nhìn Diệp Nhiễm.

Diệp Nhiễm nhìn anh mỉm cười.

Tiêu Chiến Vũ hết cách.

Anh phát hiện mình bó tay với Diệp Nhiễm, ngay từ đầu đã bế tắc, nếu cô đã nói như vậy, anh chỉ có thể thuận theo cô.

Cuối cùng anh chỉ còn cách vuốt tóc cô, trầm giọng nói: “Vậy em cố chịu đựng chút, chờ em vào đại học trước, đậu đại học, rời khỏi nhà em, anh—”Anh dừng lại, nhìn vào đôi mắt trong veo và xinh đẹp của cô gái, khàn giọng nói: “Anh sẽ đem những thứ em nên được có đến trước mặt em.

Hãy tin anh, anh sẽ cho em những thứ tốt nhất trên thế giới này.

"Diệp Nhiễm dưới cái nhìn của anh ngẩng đầu lên, nhìn anh.

Thực ra, cô chưa bao giờ mong đợi quá nhiều.

Cô chỉ muốn đảo ngược cuộc sống thất bại ở kiếp trước, thay đổi cuộc sống của chính mình.

Về cách thay đổi, tất cả được xác định bởi thanh tiến trình.

Diệp Nhiễm, người đã từng không hài lòng với cuộc sống của chính mình mà suy sụp, cảm thấy hài lòng, cô liền cảm thấy được rồi.

Cô vốn dĩ giống như không mong muốn gì, như thế nào cũng được, cũng không có quá vui buồn yêu ghét.

Nhưng bây giờ, khi thế giới trả lại cho cô Tiêu Chiến Vũ, cô thực sự bắt đầu có khát vọng.

Khát vọng được anh yêu thương, khát vọng thiên trường địa cửu.

Khát vọng có ai đó nâng cô dậy, phủi tuyết đọng trên đầu cô, ôm cô vào lòng, chăm sóc cô đến hết cuộc đời.

Vì vậy sau một lúc lâu, cô mím môi cười: "Được, em sẽ đợi.

"Khi cô cười như vậy, tiến độ của hệ thống đã âm thầm tăng 8%.

Có điều hệ thống không phát ra âm thanh.

Ký chủ đang khỏe lại, tốt hơn hết là đừng quấy rầy cô ấy, hãy để cô ấy tận hưởng tình yêu và cuộc sống tươi đẹp này.

Lúc này có thông báo tiến độ thì quá đắng lòng rồi.

.
 
Xuyên Vào Nữ Phụ Thập Niên Lão Đại Vì Tôi Mà Khom Lưng
Chương 48: Chương 48


Tám ngày sau khi Diệp Nhiễm rời khỏi nhà, cô rốt cuộc cũng về.

Sau khi về nhà, cô yên lặng trở lại phòng mình, đem cái áo lông vũ màu đỏ mà Tiêu Chiến Vũ đưa cho mình cất đi, cô định chờ khi nào trời lạnh hơn một ít thì lấy ra mặc.

Sau đó sửa sang lại số tư liệu mà cô mua trước đây, chuẩn bị ôn tập lại.

Tuy rằng khả năng phân tích cùng logic trong ký ức cô rất phong phú, nhưng kỳ thi lần trước cô cũng chỉ thi được có 536 điểm, khoảng cách này so với điểm tuyệt đối còn rất xa, chuyện này cũng chứng minh trong giai đoạn lớp mười hai này chỉ dựa vào đọc sách không thì chưa đủ, cần phải luyện tập nhiều hơn, quen thuộc với đề bài, chỉ có như vậy mới có thể đi trên cái cầu độc mộc thi đại học này một cách tốt nhất.

Cô cần phải lợi dụng số thời gian còn lại này luyện tập cho tốt, tranh thủ thi ra thành tích càng tốt.

Cô không thể kiếm tiền giống như Tiêu Chiến Vũ, cũng không có khả năng thiên phú về đầu tư quản lý tài sản.

Chuyện trước mắt mà cô có thể làm chính là cố gắng học tập, đây chính là con đường thay đổi cuộc đời duy nhất ngoài đầu thai lại và trúng vé số.

Sửa sang lại số tư liệu đó xong, cô nghe thấy ở bên ngoài vang lên tiếng của Diệp Kiến Quốc, biết Diệp Kiến Quốc đã trở về, cô liền ra ngoài đi xuống lầu chào hỏi một tiếng.

Diệp Kiến Quốc cùng Hoắc Hồng Anh thấy cô đều sửng sốt.

Diệp Kiến Quốc kéo cô tới trước mặt: “Mấy ngày nay con rốt cuộc đi đâu vậy? Cái con bé tới nhà chúng ta lần trước rốt cuộc làm cái gì? Con có quan hệ gì với cô ta? Sao con lại quen biết với loại người này?"Diệp Nhiễm cũng không biết cô gái mà Trương Dũng nhờ tới làm cái gì, đành phải nhẹ nhàng nói: “Quen biết cũng lâu rồi, lúc vừa tới thành phố B làm công cô ấy quen con, lần này con không được khỏe nên mới tới nhà cô ấy ở vài ngày.

"Diệp Kiến Quốc không vui nói: “Trước khi đi hình như con bị cảm phải không? Con không sợ sẽ làm phiền người khác sao? Với lại con có biết người ta là người thế nào không? Sao lại tự tiện chạy tới nhà người ta ở như thế? Còn có, con có biết trong nhà xảy ra chuyện gì không? Con có biết Trác Trác phát sốt nghiêm trọng tới mức phải đến nằm viện không? Trác Trác là em gái con, con đi chơi bời liêu lỏng như vậy mà coi được à? Có ai làm chị như con không?Ngày thường, tính tình Diệp Kiến Quốc khá ôn hòa, có sự ôn tồn lễ độ của phần tử trí thức cao cấp, ít nhất ở trường đại học, thầy cô và bạn bè đều cho rằng Diệp Kiến Quốc là một người có phong độ có giáo dưỡng, biết cách đối nhân xử thế, tính tình ôn hòa, có thể nói là chính nhân quân tử.

Sau khi Diệp Nhiễm tới nhà họ Diệp, theo quan sát của cô, thì người phụ huynh này của mình xác thật tính tình không tồi.

Nhưng mà bây giờ, ông ta như đạn pháo liên thanh chất vấn cô không ngừng.

Diệp Nhiễm ngẩng đầu, không lên tiếng mà nhìn Diệp Kiến Quốc.

Cô phát hiện con người là một loài động vật phức tạp, tựa như là một cái hình thoi nhiều mặt, những mặt khác nhau sẽ phản xạ ra ánh sáng khác nhau.

Chúng ta sẽ mãi mãi không thể dùng một cái nhìn khái quát để kết luận một người.

Sau khi Diệp Kiến Quốc chất vấn xong, liền thấy con gái ông ta thế nhưng lại đi dùng ánh mắt bình tĩnh đến không thể tưởng tượng được nhìn ông ta.

Cái loại ánh mắt này giống như đang nhìn một người xa lạ vậy, bình tĩnh mà đánh giá đối phương.

Ông ta cả kinh.

Đột nhiên, trong đầu hiện ra hình bóng một người.

Ông ta đã từng xuống nông thôn, cũng từng cưới một cô gái thôn quê, lúc đó là con gái của đội trưởng đội sản xuất của đại đội sản xuất chiến sĩ thi đua.

Ông ta nhớ rõ sau khi ly hôn, bà ấy từng mang cái bụng lớn vào thành phố tìm ông ta, hỏi ông ta tại sao vậy, lúc đó bà ấy cũng dùng cái ánh mắt này nhìn ông ta.

Cái loại ánh mắt này, như là đang vấn linh hồn ông ta vậy.

Đó là đoạn thời gian âm u nhất trong cuộc đời ông ta, âm u đến nỗi trong mộng mỗi đêm vẫn nhớ tới, nó làm cho ông ta không thể đi vào giấc ngủ được, chỉ có thể mờ mịt nằm ở đó chờ cho tới hừng đông.

Ông ta không dám nhìn lại, nhưng cũng sẽ nỗ lực an ủi bản thân, từ đó đến giờ, làm gì có ai sẽ sống một cuộc đời thanh thanh bạch bạch không có vết nhơ đâu?Đó là những năm tháng không thấy ánh mặt trời, có thể thoát ra thì tốt rồi.

Lại một lần nữa đối diện với ánh mắt như vậy, ông ta trầm mặt lại, dùng giọng điệu lạnh lùng hơn chất vấn: “Rốt cuộc con có biết lỗi hay chưa?Diệp Nhiễm cười một cách trào phúng: “Bố à, con không có làm sai cái gì cả, vì sao phải nhận lỗi, yêu cầu hối lỗi cũng chỉ dành cho những người trong lòng có có bóng ma, là những người nửa đêm ngủ không yên bị ác mộng làm cho tỉnh giấc!"Lời này vừa nói ra, Diệp Kiến Quốc liền chịu không nổi.

Ông nâng tay lên cho Diệp Nhiễm một cái tát.

“Bốp” một tiếng giòn vang vang lên, làm cho Hoắc Hồng Anh cùng Diệp Trác ở bên cạnh giật mình.

.
 
Xuyên Vào Nữ Phụ Thập Niên Lão Đại Vì Tôi Mà Khom Lưng
Chương 49: Chương 49


Diệp Trác có chút ngoài ý muốn nhìn bố mình, cô ta chưa bao giờ thấy bố mình như vậy, trong trí nhớ cô ta bố luôn luôn là một người ôn hòa từ ái, cô ta không ngờ ông ta cũng sẽ đánh người.Tuy rằng Hoắc Hồng Anh không thích Diệp Nhiễm, thậm chí là chán ghét Diệp Nhiễm, nhưng mà bà ta cho rằng chính mình sang quý, nên sẽ không đi đánh người, mẹ kế như quá tục khí, quá ác độc.Bà ta cũng chỉ không đi chăm sóc cho Diệp Nhiễm mà thôi, cho dù cô có sinh bệnh, cũng không tới lượt bà ta chăm sóc, cho nên bà ta sẽ không thẹn với lương tâm.

Cho dù Diệp Kiến Quốc không đi chăm sóc, đó cũng là vấn đề của Diệp Kiến Quốc, không có liên quan tới bà ta.

Huống hồ trong tình huống này, bà ta cũng cảm thấy uất ức, dựa vào cái gì Diệp Trác không thể có được tình thương của bố một cách trọn vẹn? Dựa vào cái gì lúc Diệp Trác bị bệnh, Diệp Kiến Quốc còn nhớ thương một đứa con gái khác.Bây giờ nhìn Diệp Kiến Quốc đánh Diệp Nhiễm, bà ta cũng chỉ lạnh lùng đứng xem, một câu cũng không nói.Dù sao cũng không phải người làm mẹ kế là bà ta đánh con chồng, mà là Diệp Kiến Quốc tự đánh con gái ông ta.Còn Diệp Kiến Quốc thì nhìn tay mình, sau khi đánh ra cái tát kia, ông ta lập tức ngây người.Ông ta nhìn bàn tay đang run rẩy của mình, vừa rồi ông ta làm cái gì vậy, duỗi tay đánh Diệp Nhiễm sao?Vì sao vậy? Bởi vì Diệp Nhiễm dùng ánh mắt cực kỳ giống người phụ nữ lớn bụng đứng ở bậc thang nhìn ông ta mười bảy năm trước sao?Hoắc Hồng Anh thấy vậy, khuyên Diệp Kiến Quốc: “Cho dù con bé học không giỏi, ông cũng không thể đánh nó, truyền ra ngoài người ta còn tưởng là do người mẹ kế là tôi ở giữa châm ngòi nữa đấy! Tốt xấu gì ông cũng vì tôi mà ngẫm lại được không."Nói xong lại khuyên Diệp Trác: “Con đưa chị lên lầu đi."Diệp Trác gật đầu, dẫn Diệp Nhiễm đi lên lầu, vừa lúc cô ta có chuyện muốn nói với Diệp Nhiễm.Tuy rằng hai người là chị em, tuổi cũng chỉ kém nhau có mấy tháng, nhưng thật sự hai người không thân lắm.Lúc trước Diệp Trác sẽ cười với Diệp Nhiễm còn kêu cô là chị, làm ra vẻ mặt thân mật, nhưng mà bây giờ, cô ta nhìn Diệp Nhiễm, cứ thấy trong lòng rất khó chịu .Cô ta đương nhiên biết, Khâu Khai Sở năm lần bảy lượt đi tìm Diệp Nhiễm.Cô ta không biết tình hình cụ thể như thế nào, rất muốn biết rốt cuộc quan hệ của Khâu Khai Sở cùng Diệp Nhiễm là gì.Khâu Khai Sở có nói gì với Diệp Nhiễm không? Có phải Diệp Nhiễm cũng cảm thấy Khâu Khai Sở rất tốt hay không?Rốt cuộc gia cảnh hay địa vị của Khâu Khai Sở đều rất tốt, người như Diệp Nhiễm, chắc hẳn là sẽ là ước gì Khâu Khai Sở thích mình đi?Diệp Trác nhìn người mới bị đánh là Diệp Nhiễm, trong ánh mắt toàn là đánh giá.Diệp Nhiễm bị đánh một cái tát, nhưng cũng không cảm thấy uất ức hay khổ sở gì.Một tát này, về cơ bản đã đem tình cha con còn sót lại một chút của hai người đánh cho không còn gì cả.Cái này khiến cho cô cảm thấy không còn có bất cứ điều gì phải cố kỵ nữa cả.Chờ sau khi cô thi đậu đại học, người bố này, cái gia đình này, sẽ không còn bất cứ quan hệ nào với cô nữa.Lúc này cô nghe thấy Diệp Trác thật thật giả giả mơ hồ hỏi chuyện, cô nhàn nhạt mà nhìn cô ta một cái: “Em muốn biết quan hệ của tôi và Khâu Khai Sở sao?”Diệp Trác ở nơi đó hàm súc nửa ngày, không nghĩ tới Diệp Nhiễm sẽ nói rõ ra như vậy.Cô ta có chút xấu hổ cùng không được tự nhiên nhưng vẫn nói: “Ừ, tôi muốn biết.”Diệp Nhiễm nhướng mày, nhàn nhạt nói: “Nếu tôi không nhằm, lúc em thi bị trượt hạng xuống, là bởi vì trong nhật ký của em viết tất cả đều là Khâu Khai Sở phải không.”Mặt Diệp Trác lập tức đỏ lên.Đây là sự sỉ nhục của cô ta.Sau khi xảy ra chuyện này, Diệp Kiến Quốc và Hoắc Hồng Anh đã nổi trận lôi đình, sau đó thì bắt đầu tâm sự với cô ta, các loại tâm sự này giống như là một nhà giam, thế nên mới khiến cô ta bị sốt, thân thể suy yếu dẫn đến thiếu máu, phải đưa vào bệnh viện.Bây giờ cô ta khỏi bệnh rồi, thái độ của bố mẹ cũng dần nguôi ngoai.Cô ta có nghe bố mẹ nói nhỏ với nhau, ý trong lời nói hẳn là chỉ cần việc học tập của cô ta không bị ảnh hưởng thì cho dù cô ta có tiếp xúc với Khâu Khai Sở cũng không sao cả.

Nói bây giờ cô đang học lớp mười hai, là thời điểm mấu chốt, nếu bọn họ quản quá sẽ sinh ra tâm lý phản nghịch, càng ảnh hưởng đến việc học hơn.Thậm chí bố cô ta còn hẹn với Khâu viện trưởng nghỉ đông cùng đi Tam Á du lịch.Diệp Trác đương nhiên biết Khâu Khai Sở cũng sẽ đi Tam Á.Cơ hội ở ngay trước mắt, phải xem bản thân cô ta có nắm bắt được hay không.

Nhưng đối với Diệp Trác mà nói, cái mà cô quan tâm nhất chính là thái độ của Diệp Nhiễm, Diệp Nhiễm có nhớ Khâu Khai Sở hay không, chị ta và Khâu Khai Sở đã tiến triển đến mức nào rồi?Bị Diệp Nhiễm trực tiếp nói toạc ra như vậy, sau khi xấu hổ một lát, cuối cùng Diệp Trác khẽ cắn môi, nói: “Chuyện của tôi, bố mẹ sẽ sắp xếp, chị không cần xen vào.

Chị…chị có thể nói với tôi, chị sẽ không dây dưa với anh ấy nữa được không?”Dây dưa?Diệp Nhiễm đột nhiên cảm thấy thật buồn cười.Cô nhìn Diệp Trác, phát hiện Diệp Trác quả nhiên rất giống Hoắc Hồng Anh, đều cho rằng mình là người tốt nhất từ trong xương cốt, người khác đều mơ ước muốn cướp đồ của họ.Cô trào phúng cười một cái: “Em yên tâm đi, tôi không có cha mẹ sắp xếp cho, nhưng mà tôi cũng sẽ không mơ ước đồ của người khác.

Cô có thể bắt được tới tay thì đó là đồ của cô, tôi không thích đoạt đồ ở trong tay người khác, tôi chỉ hứng thú với đồ mà mình có thể nắm chắc trong tay.".
 
Xuyên Vào Nữ Phụ Thập Niên Lão Đại Vì Tôi Mà Khom Lưng
Chương 50: Chương 50


Đúng vậy, mục đích của cô là thay đổi cuộc đời của Diệp Nhiễm.Chính là mục đích thay đổi cuộc đời Diệp Nhiễm, chứ chưa bao giờ là mục đích chèn ép cuộc đời của người khácBiển rộng tuỳ cá lội, trời cao mặc chim bay, ai có bản lĩnh bao nhiêu thì thì lấy ra bấy nhiêu.Nếu thích Khâu Khai Sở thì sao không theo đuổi đi, còn chạy đến đây chất vấn cô làm gì.Diệp Nhiễm nói như vậy, Diệp Trác tức khắc có chút xấu hổ, da mặt cô ta càng ngày càng đỏ, cô ta cảm thấy Diệp Nhiễm là đang ghen ghét cô ta, hâm mộ đỏ mắt nên mới cười nhạo cô ta.Bất quá cô ta vẫn ngẩng đầu lên: “Diệp Nhiễm, vì là em gái của chị, nên tôi muốn nói cho chị biết, tính tình chị nên bình thản lại đi.

Chị…..”Cô ta nghĩ nghĩ, liền an ủi cô: “Chị sẽ gặp được người thích hợp với chị thôi, mà Khâu Khai Sở và chị không hợp nhau đâu.

Chị cũng không thích hợp với nhà bọn họ.”Tuy rằng Diệp Nhiễm cùng bố nhưng khác mẹ với cô ta.Tiền tài của mẹ cô ta sẽ không bao giờ cho Diệp Nhiễm một đồng, đó là không công bằng, nhưng quan điểm của cô ta và Diệp Nhiễm hoàn toàn bất đồng với nhau, giống như là trời với đất.Nghĩ đến đây, cô ta ngược lại có chút đồng tình với Diệp Nhiễm.Rốt cuộc cũng là chị em, cô ta cắn môi: “Chị, tôi nói thật đó, dù sao chúng ta cũng không còn nhỏ nữa, tôi chỉ là muốn chị hiểu rõ hiện thực mà thôi.”Diệp Nhiễm gật đầu: “Ừ, em càng thích hợp với nhà bọn họ, điều này tôi thừa nhận.”Cho nên cô nhanh đi giành lấy đi.Sau này, Khâu Khai Sở phát triển cũng không tệ lắm, nếu Diệp Trác có thể theo đuổi được Khâu Khai Sở, cùng cậu ta ở bên nhau, hẳn là khá tốt.

Đương nhiên, Diệp Trác có người mẹ kia làm hậu thuẫn, sau này cũng không thua kém ai, như thế nào cũng là bạch phú mỹ có thể hô mưa gọi gió.Nhưng mà cô nhanh nhẹn đáp lời lại khiến Diệp Trác hiểu lầm.Diệp Trác cho rằng cô đã tự sa ngã.Tiểu công chúa Diệp Trác đồng tình mà nhìn vết hồng hồng ghê người trên mặt Diệp Nhiễm: “Chị cũng thật là ——”Cô ta đột nhiên cảm thấy, thật ra mình cũng không cần thiết phải so đo cùng Diệp Nhiễm làm cái gì.Mẹ nói đúng, đời này Diệp Nhiễm sinh ra đã thua kém cô ta nên cô làm sao có quan hệ gì với Khâu Khai Sở được, cho dù có quan hệ, thì cuối cùng cũng sẽ chết từ trong trứng nước mà thôi, bởi vì thân phận và địa vị của cô như vậy làm sao có khả năng tiến vào nhà họ KhâuNhư vậy thật tốt biết bao.Ai kêu cô sinh ra là con gái quê làm gì, cô sinh ra chính là giãy giụa ở trong vũng bùn, so ra kém xa cô ta.Diệp Trác nghĩ đến đây, trong lòng tràn đầy cảm giác ưu việt, đồng tình nhìn Diệp Nhiễm: “Diệp Nhiễm, nếu chị muốn, tôi có thể giúp chị cầu tình, xin bố mẹ tha thứ cho chị…Diệp Nhiễm nhìn vẻ mặt thiện lương của em gái mình, im lặng một lát, vẫn nói: “Cảm ơn.

Nhưng mà không cần đâu.

Tôi không cần ông ta tha thứ.”*****************Ngày hôm sau, nửa bên mặt Diệp Nhiễm sưng lên.Buổi sáng lúc cô xuống lầu ăn sáng, cô cố ý dùng một cái khăn quàng cổ màu xanh đã cũ quàng quanh cổ che nửa bên mặt.Hoắc Hồng Anh nhìn chằm chằm Cô nhìn một lúc: “Nhiễm Nhiễm hôm nay cô muốn đi học sao?”Ánh mắt bà ta sắc bén, nhưng giọng nói rất nhẹ nhàng, giống như giọng điệu ngày thường nói chuyện với Diệp Trác.Diệp Nhiễm gật đầu: “Vâng, nhiều ngày không đi học rồi, con sợ không theo kịp các bạn."Hoắc Hồng Anh nghe được lời cô nói, trong mắt tràn đầy vẻ trào phúng.Bà ta nhớ đến Diệp Nhiễm được nhất khối trong khi điểm của con gái mình chỉ hơn mười người.Điều này làm cho mỗi tế bào trong người bà ta đều không thoải mái, đối với bà ta mà nói, con gái bà ta thất bại làm cho bà ta khó chịu hơn là mình thất bại vậy.Thế nên bây giờ nhìn Diệp Nhiễm, bà ta tựa như đang nhìn một cái gai.Cái gai ấy đang đâm vào lòng ngực bà ta.Rõ ràng chỉ là một cây cỏ, đắn đo ở trong tay mình, một ngày nào đó nó sẽ khô khốc, nhưng giờ nó lại trở thành một cây gai đâm người.Nhưng mà đúng lúc lúc này, trên cầu thang truyền đến tiếng bước chân, bà ta biết là Diệp Kiến Quốc đang đi xuống, liền thong thả nuốt loại đau đớn này xuống, cười nói: “Cái khăn quàng cổ này của con hẳn là cũng sài nhiều năm rồi phải không? Hơn nữa màu sắc cũng không hợp lắm, dì cho con một cái khăn mới ha.”Diệp Nhiễm lắc đầu: “Dì à, cảm ơn dì, nhưng mà không cần đâu, cái khăn quàng cổ này là do mẹ con năm đó dệt, con vẫn muốn tiếp tục dùng."Hoắc Hồng Anh lập tức im lặng.Đời này, Hoắc Hồng Anh ghét nhất là mẹ của Diệp Nhiễm, có thể nói mẹ Diệp Nhiễm chính là vết nhơ trong cuộc đời hoàn hảo của bà ta.Hoắc Hồng Anh cúi đầu, ăn cơm, sắc mặt cũng trở nên khó coi.Diệp Trác ngồi bên cạnh nhìn Diệp Nhiễm, lại nhìn nhìn về phía mẹ mình, không dám hé răng, cũng cúi đầu.Lúc này, Diệp Kiến Quốc đi xuống lầu, ông ta như thường ngày ngồi xuống chỗ của mình, cầm lấy tờ báo, một bên uống sữa bò một bên xem báo.Nhưng mà trong lúc lúc ông ta lơ đãng ngẩng đầu, thấy được cái khăn quàng cổ trên cổ của Diệp Nhiễm.Ông ta nhìn một hồi, vẻ mặt lập tức thay đổi, trông vô cùng chật vật, mặt cũng đỏ bừng lên..
 
Back
Top Bottom