Ngôn Tình Xuyên Vào Mạt Thế Ngăn Cản Nam Phụ Hắc Hoá

Xuyên Vào Mạt Thế Ngăn Cản Nam Phụ Hắc Hoá
Chương 100: Chương 100


Ba người gật đầu chào nhau, Cố Tiêu tránh sang một bên cho hai người tiến vào bên trong.
Nhóm đồng đội vội vàng nhường chỗ, đứng dậy chào hỏi hai vị khách nhân có thân phận cao quý của Căn cứ thủ đô, sau đó rất thức thời mà trở về phòng.

Dù sao cũng không ai muốn phải hạ mình xin lỗi trước mặt nhiều người.
Trong phòng khách lúc này chỉ còn lại bốn người.
Hứa Giai Ninh ngồi bên cạnh Cố Tiêu, đối diện là Tạ Tinh Lan và Tô Thế Dự.
“Hứa Tiểu thư.

Lại gặp mặt rồi.” Tạ Tinh Lan mỉm cười, hơi gật đầu, nhẹ nhàng cười với cô gái xinh đẹp ngồi trước mặt anh.
Hứa Giai Ninh cũng lễ phép gật đầu cười đáp lại.
Tạ Tinh Lan nhấc túi giấy đựng đồ đặt lên bàn, đẩy về phía cô, thấp giọng nói: “Hôm nay chúng tôi tới đây là muốn tạ lỗi với Hứa Tiểu thư đây, chuyện lần này sai là ở chúng tôi.

Thực xin lỗi đã để cô phải chịu oan ức.

Đây là chút quà nhỏ, hi vọng Hứa Tiểu thư không chê.”
Hứa Giai Ninh ngạc nhiên nhìn anh, rồi vô thức quay sang bên cạnh, Cố Tiêu khẽ gật đầu với cô, Hứa Giai Ninh liền nhận lấy chiếc túi, cô tò mò nhìn vào bên trong, không ngờ đều là mấy đồ vật nhỏ xinh cô nhìn trúng trên phố, ngoài ra còn vài loại trang sức nữ giới quý giá, tinh xảo và mấy cuốn tiểu thuyết cô yêu thích.
Có thể nói quà này chọn rất dụng tâm, lại không phải những thứ người phụ nữ kia đã cướp.

Hẳn là hai người này đã sớm đi thăm dò những thứ hôm nay cô xem trên chợ để mua về bồi thường lại cho Hứa Giai Ninh.
Đối phương rất có lòng, Hứa Giai Ninh cho dù muốn vênh váo, phách lối nhưng đã nhận quà thì vẫn phải thức thời cho mặt mũi.

Cô nhẹ nhàng đặt chiếc túi sang bên cạnh, mỉm cười với hai người: “Cảm ơn hai vị.

Thực có lòng.

Tôi rất thích.”
Cố Tiêu thấy vẻ hài lòng trên gương mặt cô, nét mặt lạnh nhạt ban đầu mới tan bớt.

Hắn khách sáo gật đầu cảm ơn: “Hai vị có lòng rồi.”

Tô Thế Dự quay sang đối diện với Cố Tiêu, nghiêm túc mở lời: “Ngoài việc muốn nói xin lỗi trực tiếp với Hứa Tiểu thư, nhân đây tôi cũng muốn bàn thêm với Cố Thủ lĩnh về việc phân chia số lượng dầu khí chúng ta đã lấy được.

Tôi đã báo cáo với Thủ trưởng, ông ấy có ý chia 3 – 7.

Căn cứ thủ đô sẽ lấy ba phần, còn lại xin giao cho Cố Thủ lĩnh toàn quyền quyết định.

Cũng cảm ơn anh đã giúp sức cho lần thu thập này.”
Cố Tiêu hơi ngạc nhiên nhìn Tô Thế Dự.

Phân chia như vậy rõ ràng đã để hắn chiếm được món hời lớn.

Xem ra đây mới thực sự là khoản bồi thường của Thủ tướng đối với việc con gái mình gây ra ngày hôm nay.
Đồ đã đưa tới cửa, không nhận thì thực sự là kẻ ngốc, hơn nữa đối với Cố Tiêu mà nói, nếu hôm nay bé con nhà hắn sảy ra mệnh hệ gì, cho dù khiến cả căn cứ thủ đô này chôn cùng cũng xứng đáng, huống hồ chỉ mấy thùng dầu kia.

Nhưng liên minh đã lập, vì sự hòa hảo của hai căn cứ trong tương lai, hắn cũng không tiện bày tỏ thái độ gì.
“Xin thay Cố mỗ gửi lời cảm ơn Trương Thủ tướng.” Cố Tiêu gật đầu, điềm nhiên tiếp nhận.
Tạ Tinh Lan và Tô Thế Dự thấy hắn đồng ý, khẽ thở phào một hơi.

Chịu nhận hảo ý của bọn họ thì còn dễ nói chuyện.
“Có điều…” Cố Tiêu nâng mí mắt, đôi đồng tử vốn luôn bình tĩnh trở nên lạnh nhạt đi trong chốc lát.

“Nếu vị Trương tiểu thư kia còn làm ra những chuyện điên rồ như ngày hôm nay, Cố mỗ không chắc mình sẽ còn giữ được bình tĩnh…”
Tô Thế Dự hơi mím môi, y cũng phiền cô ả chết đi được.

Nghe Cố Tiêu cảnh cáo cũng không hề tức giận, chỉ nghiêm túc gật đầu: “Cố Thủ lĩnh yên tâm.

Nhất định chúng tôi sẽ không để cô ta tiếp tục làm sằng làm bậy.”
Cố Tiêu vừa lòng, khẽ nhếch khóe môi.

Việc chính đã xong, Cố Tiêu tiếp tục bàn thêm với hai người về kế hoạch mấy ngày tới.

Cố Tiêu dự định 3 ngày nữa sẽ quay trở về thành phố A.

Dù sao đi lâu như thế, hắn cũng không quá yên tâm.

Sợ đám Trình Tranh không ứng phó kịp.
Hứa Giai Ninh không tham gia cuộc nói chuyện của họ, chỉ im lặng ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng châm thêm trà nước, ánh mắt lén lút quan sát cử chỉ của hai người đàn ông tuấn dật ngồi đối diện.

Quả thực càng nhìn càng thấy xứng đôi.

Không biết hai người này ai là công ai là thụ đây? Tô Thế Dự nhìn có vẻ lạnh lùng, lãnh đạm chắc là công đi.

Suy nghĩ của Hứa Giai Ninh càng ngày càng bay xa, trên gương mặt nhỏ nhắn không kiềm chế được nở nụ cười thích thú.1
Cố Tiêu đang bàn chuyện với khách nhân, quay sang, bắt gặp cô gái nhỏ nhà mình cứ luôn âm thầm chú ý tới hai người đối diện với ánh mắt tràn đầy hứng thú, nhìn xem đôi mắt cũng tỏa sáng tới long lanh luôn rồi.
Liếc thấy khuôn mặt hàn băng ngàn năm không đổi của Tô Thế Dự vẫn luôn lạnh nhạt, dường như không hề bận tâm tới cô gái xinh đẹp ngồi đối diện thỉnh thoảng kín đáo quan sát mình, lại nhìn sang Tạ Tinh Lan, một bộ dáng quân tử hữu lễ, ôn hòa mỉm cười, thậm chí còn hứng thú liếc lại Hứa Giai Ninh, Hắn hơi nhíu mày, nhẹ xoa xoa ấn đường, bất đắc dĩ ho nhẹ một tiếng nhắc nhở.
Hứa Giai Ninh đang thả hồn bay xa thì bị tiếng ho đánh động hồi thần lại, Cô ngơ ngác nhìn ba người, mặt Tô Thế Dự vẫn lạnh tanh, Tạ Tinh Lan đối diện với ánh mắt của cô thì dịu dàng cười khẽ, Hứa Giai Ninh vô thức quay sang nhìn người ngồi cạnh.
Thấy vẻ mặt mờ mịt có phần đáng yêu này, Cố Tiêu chẳng thể làm gì khác, khẽ gõ nhẹ lên trán cô như một sự trừng phạt.
Tạ Tinh Lan quan sát từ ánh mắt tới cử chỉ tràn ngập sự dung túng cùng cưng chiều của Cố Tiêu dành cho cô gái nhỏ bên cạnh, bất giác khiến anh muốn nhìn nhiều thêm chút nữa, tình cảm của hai người trước mặt anh thực sự rất tốt đẹp, vô thức khiến người khác cảm thấy hâm mộ.

“Tính cách của Hứa Tiểu thư thực sự rất đáng yêu.

Tạ mỗ cuối cùng đã hiểu vì sao Cố Thủ lĩnh lại đặt cô lên đầu quả tim mà yêu thương rồi.

Tạ mỗ rất ngưỡng mộ tình cảm của hai vị.”
Cố Tiêu mỉm cười, hiếm thấy vui vẻ mà đáp lời: “Cảm ơn Tạ Bộ trưởng, tôi cũng cảm thấy anh rất dũng cảm và thẳng thắn.

Chúc anh và người trong lòng luôn tương thân tương ái, đầu bạc răng long.”

Tạ Tinh Lan ngây người, mà Tô Thế Dự ở bên cạnh cũng hơi sững lại, sau đó đều khẽ mỉm cười hiểu ý mà gật đầu cảm ơn.
Ngồi thêm một lúc hai người đứng dậy ra về.

Hứa Giai Ninh bỗng đứng bật dậy nhìn Tạ Tinh Lan và Tô Thế Dự nói: “Xin lỗi.

Có thể chờ tôi một chút không?” Sau đó cô kéo Cố Tiêu đi vào phòng.
Cố Tiêu khó hiểu nhìn cô, Hứa Giai Ninh lại không rảnh để ý đến hắn.

Cô lấy ra một chiếc hộp to, thả rất nhiều chai lọ, và các loại hộp vuông nho nhỏ vào đầy ắp cả hộp.

Sau đó cẩn thận đóng nắp lại rồi nhờ Cố Tiêu lồng vào chiếc túi giấy xách bên ngoài.
Xong xuôi, Hứa Giai Ninh lại kéo hắn ra ngoài, hai người tới cửa tiễn Tạ Tinh Lan và Tô Thế Dự, cô đưa túi giấy cho Tạ Tinh Lan, nháy mắt cười với anh: “Tạ Bộ trưởng, đây là quà đáp lễ của tôi, bởi vì tôi thực sự rất thích món quà của hai người.

Hi vọng Anh và Tô đại tướng cũng yêu thích món quà này.”
Tạ Tinh Lan ngạc nhiên sau đó nở nụ cười dịu dàng với cô: “Cảm ơn Hứa Tiểu thư.

Cô có lòng rồi.

Cho dù không biết bên trong là gì, nhưng chỉ cần tấm lòng này của Hứa Tiểu thư, Tạ mỗ đã cảm thấy đặc biệt vui vẻ.”
Hai bên lại khách sáo chào nhau thêm lần nữa rồi từ biệt.
Cố Tiêu nãy giờ vẫn luôn giữ vẻ mặt cổ quái từ khi thấy đám đồ cô bỏ vào hộp quà, khách nhân đi rồi hắn mới dùng vẻ mặt một lời khó nói hết nhìn cô gái nhỏ to gan lớn mật đang vui vẻ nhảy chân sáo về phòng.
“Anh nói xem.

Khi mở quà của em.

Họ sẽ bất ngờ chứ?” Hứa Giai Ninh xoay người ôm cánh tay bạn trai, cọ cọ mặt lên vai hắn làm nũng hỏi.
Cố Tiêu nhớ tới đống chai lọ và đồ hộp mà dưới thị giác được linh thủy cải tạo của hắn chỉ cần liếc qua đã đọc được hết nội dung ghi trên bao bì, có chút không biết trả lời ra sao.
Đâu chỉ là bất ngờ, chỉ sợ bị dọa tới đần mặt luôn ấy chứ.
“Nghịch ngợm.” Hắn khẽ cong ngón trỏ, bất đắc dĩ gõ lên trán cô trách cứ.

Nhưng cánh tay kia lại ôm lấy eo cô xiết chặt về phía mình.
Mà ở căn biệt thự phía đông, Tô Thế Dự khóa cửa phòng xong, thấy Tạ Tinh Lan im lặng đứng bên cạnh bàn.

Trước mặt là hộp quà ban nãy vị tiểu thư kia đưa tặng ở trạng thái mở nắp.

“Có chuyện gì thế?”
Nghe thấy y hỏi, Tạ Tinh Lan quay đầu nhìn Tô Thế Dự, khuôn mặt ôn hòa hiếm thấy có chút lúng túng, hai vành tai hơi đỏ lên, anh khẽ ho một tiếng rồi quay đi.
Thấy biểu tình mất tự nhiên của anh, Tô Thế Dự khó hiểu, nhíu mày đi tới.

“Cô ấy tặng gì vậy?”
Đập vào mắt là một đống chai lọ và các hộp vuông nhỏ bằng lòng bàn tay.

Tô Thế Dự cầm đại một chiếc lọ màu cam lên, dòng chữ tiếng anh trên lọ đập vào mắt khiến khuôn mặt lạnh lùng vốn có của y cũng hiếm thấy mà trở nên ngơ ngác.
Tô Thế Dự cứng đơ mặt, đôi mắt mở to nhìn dòng chữ “Water based…” Sau đó giật mình thả vội chiếc lọ về hộp, giống như giấu đầu lòi đuôi mà xoay người đi ra ghế ngồi, chỉ tiếc đôi tai đỏ như trích máu đã bán đứng nội tâm không bình tĩnh của y.
Tạ Tinh Lan vốn có chút mất tự nhiên, nhưng khi thấy biểu tình ngượng ngùng, đáng yêu của bạn trai nhà mình lại có chút vui vẻ.

Anh cầm chiếc lọ màu cam lúc nãy y ném lại lên ngắm nghía rồi có vẻ hứng thú nói: “Vừa hay đồ nhà chúng ta sắp hết, anh còn đang tính hỏi ông chủ Hướng của khu chợ đen xem có thể giúp anh thu thập mang về một ít không.

Trùng hợp làm sao lại bất ngờ được tặng cả một thùng lớn…”
Nói xong anh thả lại chiếc lọ về chỗ cũ, đậy nắp hộp lại cẩn thận cất xuống ngăn tủ quần áo rồi đi tới ngồi bên cạnh Tô Thế Dự, ngón tay thon dài x** n*n vành tai đỏ rực của y, mỉm cười trầm thấp nói: “Tiểu Dự.

Em nói xem.

Cô ấy tặng nhiều như vậy.

Phải dùng bao lâu mới hết đây.”
Nghe anh nói xong, sắc đỏ trên tai Tô Thế Dự cơ hồ đã lan ra khắp cổ, y cố gắng tỏ ra bình tĩnh, cứng quai hàm, ảo não nói: “Cô ấy nghĩ gì mà lại tặng thứ đó chứ?”
“Hửm? Chuyện của chúng ta cũng không phải chuyện gì bí mật gì, hẳn đã nghe được bên ngoài rồi đi.

Chẳng lẽ em không thấy suốt cả buổi nói chuyện tầm mắt của cô ấy luôn lén lút liếc qua lại trên người chúng ta sao.

Cô gái nhỏ còn cho rằng mình làm rất bí mật, không lộ sơ hở, kết quả đến Cố Thủ lĩnh cũng không nhịn nổi phải nhắc nhở.

Nhưng cũng phải thừa nhận cô gái ấy tính cách thực sự rất không tồi.”
Tô Thế Dự cũng gật đầu: “Xác thực là người hiểu lý lẽ.”
Hai người ngồi bên nhau, nhâm nhi tách trà, đôi bàn tay rảnh rỗi còn lại khẽ đan chặt vào nhau.
Trời ngả về chiều, Dường như mỗi người trên phố đều bận rộn với công việc của mình, không hề chú ý tới hai bóng dáng đứng bên ngoài căn biệt thự dành cho khách quý lén lút quan sát..
 
Xuyên Vào Mạt Thế Ngăn Cản Nam Phụ Hắc Hoá
Chương 101: Chương 101


“Thăm dò ra được rồi chứ? Cô ta bị nhốt ở đâu?” Người đàn ông có vẻ mặt đại chúng quay lại hỏi cậu bé khoảng 13 – 14 tuổi.
“Dạ.

Em thấy họ nói cô ta bị nhốt ở khu A – khu vực biệt giam dành riêng cho dị năng giả phạm tội.”
“Con đàn bà ngu xuẩn.

Thế mà không thể g**t ch*t cô ả Hứa Giai Ninh kia.” Người đàn ông tức giận, đấm một quyền lên tường phát tiết.
Cậu bé run lên, rụt bả vai không dám lên tiếng.
“Mấy giờ rồi? Dị năng của mày còn duy trì được bao lâu? Tính thời gian đi, nếu để lộ thì đừng có trách.” Gã trừng mắt đẩy vai cậu bé thấp giọng quát hỏi.
“Còn…còn gần nửa tiếng nữa ạ.” Cậu bé run rẩy trả lời.
“Đi thôi.

Trở về.” Gã đàn ông sắc mặt u ám, xách cổ cậu bé, đẩy về phía trước rồi sải chân bước về căn nhà thuê trong một góc phố nhỏ không đáng chú ý.
Bước vào phòng, cậu bé vội vàng chạy đến bên cạnh cô bé khoảng 9 tuổi bị còng khóa lại hai tay, ngồi co ro trên giường, nét mặt gầy yếu, sợ sệt.
Người đàn ông đi đến bên chiếc ghế, rót ra một ly nước đầy uống cạn, rồi đặt cộp chiếc ly rỗng xuống bàn, nét mặt hận thù nhìn ra bên ngoài.
Thời gian nửa tiếng rất nhanh đã trôi qua, trên gương mặt đại chúng của gã đàn ông ngồi trên ghế bắt đầu thay đổi, chỉ trong nháy mắt biến thành một dáng vẻ quen thuộc.
Cố Thành sờ sờ lên mặt, ánh mắt âm u nhìn hai anh em co ro ôm nhau trên giường.
Gã nhớ lại khoảng thời gian trước đó, sau khi bị Hứa Giai Ninh bắn trúng ở vai và cánh tay, gã dùng dị năng hệ thổ tẩu thoát, gã như phát rồ mà sử dụng hết dị năng trong cơ thể đánh sập từng đoạn tường bao của căn cứ, còn điên cuồng giết người trên đường để dùng máu tươi dẫn dụ tang thi, quả nhiên căn cứ F thị trong nháy mắt bị tang thi từ tứ phía xâm nhập, tiếng oán thán, la hét ở khắp mọi nơi.
Cố Thành cười đến cực kỳ sung sướng, vết thương trên người kèm theo dị năng cạn kiệt khiến gã như muốn gục ngã, gã cắn răng tìm tới một ngôi nhà chạy vào đó khóa chặt cửa lại nhốt mình ở bên trong, rồi bắt đầu gắng sức băng bó vết thương.
Thật may vì vội chạy trốn, chủ nhân ngôi nhà không kịp mang đi lương thực dự trữ.

Gã ở lại đó cũng không chết đói, gắng gượng cho tới khi vết thương lành hẳn đãlà chuyện của mấy tháng sau, Cố Thành bắt đầu lên đường rời đi.
Trên đường gã vô tình gặp một đoàn người, gã xin gia nhập, với dị năng mạnh mẽ, tất nhiên Cố Thành rất được hoan nghênh.

Nhưng ý định trả thù cứ nhen nhóm trong lòng khiến gã không can tâm ở yên một chỗ, trong phút chốc mất đi tất cả danh vọng, đoàn đội, phụ nữ, thậm chí là những ánh mắt ngưỡng mộ của đám người xung quanh.

Nhưng Cố Thành biết nếu gã trực tiếp đối chiến với Cố Tiêu lúc này chắc chắn sẽ phải thua không chút nghi ngờ, do vậy gã cần phải lên kế hoạch cho thật kỹ.
Đang lúc Cố Thành cố gắng nghĩ ra cách thì lại phát hiện ra trong đoàn người này thế mà có một thằng bé mang trên người loại dị năng rất đặc biệt.

Nói thẳng ra thì dị năng này trong mạt thế rất vô dụng, nhưng lại cho gã một ý tưởng cực kỳ hay ho.

Cậu ta thế mà có dị năng Bách Diện.

Nghĩa là có thể tự do bắt chước bất kỳ khuôn mặt của ai mà biến thành.

Tuy nhiên dáng người sẽ không thay đổi.

Chỉ đơn giản là thay một cái mặt mà thôi.
Cố Thành mừng rỡ, bắt đầu lân la làm quen, sau đó biết được dị năng của cậu bé còn có thể dùng cho người khác, gã bảo cậu thử thay đổi khuôn mặt của gã thành một người khác trong đoàn.

Thật ngạc nhiên, Cố Thành cầm chiếc gương nhỏ lên soi, khuôn mặt hiện tại của gã đã biến thành một người hoàn toàn khác.
Tuy nhiên do dị năng của cậu bé còn ở cấp thấp nên sự biến đổi này chỉ có thể duy trì trong vòng 15 phút.

Cố Thành bắt đầu lên kế hoạch, đầu tiên là việc tách cậu bé ra khỏi đoàn này, thế nhưng làm sao để cậu bé chịu nghe lời gã? Nếu nó biến thành một đứa bé với khuôn mặt khác lạ, lẫn vào những đứa trẻ khác mà trốn đi thì chẳng phải công không rồi sao.
Chính vì vậy khi tìm được một chiếc còng trên người con tang thi cảnh sát, gã lập tức nở một nụ cười tàn nhẫn.

Đối phó với những kẻ có yếu điểm thì luôn rất dễ dàng.

Giống như thằng bé này vậy, nó vô cùng yêu thương đứa em gái 9 tuổi.

Nếu lấy con nhóc làm con tin.

Vậy thì chẳng sợ thằng bé không chịu nghe lời.

Gã bí mật đánh ngất hai đứa trẻ, kín đáo vác lên xe rồi rời đi ngay trong đêm.

Đến khi tỉnh dậy, thấy em gái ngất xỉu, đôi tay bị còng sắt khóa chặt, mà chú đẹp trai có dị năng lợi hại mà nó thân thiết mấy ngày hôm nay lại đang cầm chiếc chìa khóa trong tay tung hứng, còn nhếch mép hứng thú nhìn mình cười, thằng bé mới giật mình sợ hãi.
Xung quanh là cảnh tượng xa lạ, Cố Thành bắt đầu đe dọa thằng bé phải nghe theo mình, chìa khóa còng nằm trên tay gã, thương em gái, cậu bé đành làm theo mệnh lệnh của Cố Thành.
Rất lâu sau bọn họ bắt đầu trà trộn vào thành phố A, nghe được tin tức từ người qua đường, biết hiện giờ Cố Tiêu đã là thủ lĩnh đứng đầu một căn cứ, hơn nữa còn kích phát dị năng mới vô cùng kh*ng b*.

Bản thân không phải là đối thủ của hắn, gã định giở bài cũ làm tường sập rồi dẫn dụ tang thi tới phá hủy căn cứ của Cố Tiêu.

Thế nhưng không nói tới bốn phía căn cứ đều có lầu canh gác, lực lượng quân đội cũng liên tục tuần tra bên trong, bên ngoài căn cứ, khiến gã không cách nào có cơ hội ra tay.
Sau đó nghe được tin tức Cố Tiêu đi tới căn cứ thủ đô, gã cũng lập tức lên đường.
Lúc này dị năng của thằng bé đã thăng cấp, thời gian giữ được sự biến đổi trên gương mặt là 40 phút.

Thời gian như vậy đủ để gã qua mặt được đám lính cảnh vệ canh cổng.

Thấy ảnh mình bị dán trên tường bên ngoài cổng, Cố Thành nghiến răng nghiến lợi, không dám tỏ thái độ, nộp đủ vật tư, gã liền mang theo hai đứa bé đi vào, tất nhiên không thiếu việc đe dọa hai đứa trẻ bằng cách cho chúng ăn hai viên thuốc, nếu dám nói ra sẽ lập tức thúc giục dị năng khiến hai đứa nổ bụng chết tại chỗ.
Vẫn luôn nghĩ rằng gã rất lợi hại, hai đứa bé ngờ nghệch tin ngay, Cố Thành tháo còng cho cô bé con, điềm nhiên nhận là chú của bọn chúng, dẫn người vào ở trong căn cứ.
Chuyện cô ả Trương Liên Y kia tìm tới Hứa Giai Ninh gây sự cũng là do gã giật giây phái sau, cô ả ngu dốt không biết suy nghĩ lập tức tin tưởng, chỉ cần giết Hứa Giai Ninh, Cố Tiêu sẽ thích ả.

Thế nhưng thật không ngờ kế hoạch vốn dĩ tốt đẹp lại bị một con mèo biến dị chết tiệt phá ngang, mà cô ả kia cũng bị nhốt lại.
Phải tìm cách khác.
Cố Thành nghĩ bụng.
Hiện giờ mỗi khi ra bên ngoài gã đều phải căn chuẩn từng phút, bởi hình chụp của gã đã dán đầy trên đường, vì vậy trong vòng 40 phút gã phải quay trở về nhà trước khi khuôn mặt bị biến đổi trở lại như cũ.
Phải né tránh từng người trong căn cứ khiến gã không thể giở bài cũ, bắt cóc Hứa Giai Ninh ngay trên phố, vì vậy mới phải mượn dao giết người.

Nhưng chẳng ngờ con dao mà gã mượn lại quá cùn, chém chẳng chết người còn tự mình sứt mẻ.
Thế nhưng ở đây gã chỉ có một mình, không thể làm gì khác ngoài việc tiếp tục sử dụng cô ả.

Nghĩ như thế, Cố Thành trầm tư, đã biết Trương Liên Y bị nhốt ở đâu, chi bằng tới cứu cô ta ra, ít ra cô ta có thể điều động lính cảnh vệ giúp đỡ bắt người.
Nghĩ xong, Hai hôm sau, tìm được cơ hội tốt, Cố Thành lén lút tới khu A.

Dùng dị năng hệ thổ dễ dàng lẻn vào bên trong, Trương Liên Y đang ngồi co ro trên nền đất đầy mặt oán hận.
Nhất định là tên Tô Thế Dự kia bày trò.

Đồ ăn đưa vào mỗi ngày chỉ có hai lát bánh mì và hai miếng thịt nguội.

Còn chẳng bằng đồ ăn cho chó.

Trương Liên Y chưa từng phải ăn uống khổ sở như vậy, ban đầu còn tức tối hất đổ khay bánh, nhưng có lẽ đã được dặn dò, viên cảnh vệ mang khay đến chẳng thèm cho cô ta nửa ánh mắt, xoay người bỏ đi.

Không ăn gì hai ngày, Trương Liên Y vốn quen được chiều chuộng đã sớm không chịu nổi đành phải nín nhịn mà ăn lát bánh mì khô cứng.
Đang oán hận thì cô ta thấy Cố Thành đột ngột xuất hiện trước mặt.

Trương Liên Y giật mình đứng phắt dậy hỏi: “Sao anh lại ở đây?”
Cố Thành thở dài, giả vờ tức giận thay cho cô ta nói: “Muốn cứu Tiểu công chúa ra.

Cô không biết đâu, việc của cô đồn ầm trên phố, đám dân đen cũng dám đem cô ra bàn tán.

Cô ả Hứa Giai Ninh kia lại càng dương dương đắc ý, mỗi ngày đều đi dạo trên chợ thích thú nghe người ta nói xấu về cô.

Thế mà đường đường là con gái của Thủ tướng, lại phải ngồi ở đây…Xem đi.

Họ còn bắt cô ăn thứ gì thế này? Aizz, tôi biết rồi.

Có lẽ là do Hứa Giai Ninh kia hôm trước la hét nói muốn đòi lại công bằng, nhất định phải nghiêm trị cô, nên cô mới bị đối xử như vậy.”
Trương Liên Y nghe xong, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ, con ranh chết tiệt, hóa ra tất cả là tại nó.

Nhưng bản thân ả đang bị nhốt ở đây, muốn tìm cô ta tính sổ lại không thể, ả không cam lòng mà nghiến răng kèn kẹt.
Cố Thành âm thầm quan sát người phụ nữ ngu xuẩn chỉ bằng vài câu nói của gã mà chĩa hết mọi thù hận lên đầu Hứa Giai Ninh, gã vừa lòng nhếch mép cười khinh thường, sau đó bắt đầu đắn đo rồi lên tiếng: “Thực ra có chuyện này.

Vốn là bí mật nhưng tôi vô tình nghe được…”
Trương Liên Y thấy vẻ do dự của hắn vội hỏi: “Mau kể đi.”
“Là thế này.

Lúc còn ở căn cứ Lập Tân, tôi nghe có người thân cận bên cạnh cô ta lúc say rượu không cẩn thận nói lộ ra rằng Hứa Giai Ninh kia có dị năng mê hoặc.

Chỉ cần cô ta sử dụng với ai, người đó sẽ hết lòng vì cô ta, nhưng dị năng này lại chỉ cho phép dùng cho một đối tượng, vì vậy cô ta vẫn luôn dùng trên người Cố Thủ lĩnh.

Aizz Cố Thủ lĩnh chắc chắn là bị trúng dị năng của cô ta, cho nên mới không thể rời khỏi cô ta, hơn nữa Hứa Giai Ninh kia còn rất bá đạo, không cho phép ngài ấy có thêm người phụ nữ nào khác.”
“Thì ra là thế.” Trương Liên Y lạnh lùng, đôi mắt ánh lên sự căm hận.

“Nếu giết cô ta, hẳn dị năng tác động trên người Cố Tiêu sẽ được hóa giải đúng không?”
“Tất nhiên rồi.” Cố Thành nghiêm mặt phụ họa.
Thấy vẻ mặt tính kế của Trương Liên Y, Cố Thành âm thầm nhếch mép khinh thường, sau đó giống như hiến kế mà đưa cho cô ta một bao thuốc bột.

“Tiểu công chúa.

Tôi tới mang cho cô cái này, uống nó, cô sẽ xuất hiện các triệu chứng như hạ đường huyết, sắc mặt tái nhợt, tim đập nhanh, người không còn sức.

Nhớ căn giờ đưa cơm, uống trước nửa tiếng, họ thấy tình trạng cô không ổn sẽ đưa cô ra ngoài.

Yên tâm, chỉ là triệu chứng nhẹ thôi, ra ngoài cô uống nhiều nước đường, ăn no đủ, hoặc truyền một chai nước biển là khỏe lại như thường.

Ra được bên ngoài rồi, tôi sẽ giúp cô lên kế hoạch trả thù cô ả kia.”
Trương Liên Y không chút nghi ngờ nhận lấy.

Gật đầu với gã.

Cả hai to nhỏ bàn qua lại một lúc, Cố Thành tính thời gian sắp hết 40 phút liền chào cô ta rồi nhẹ nhàng biến mất trong màn đêm..
 
Xuyên Vào Mạt Thế Ngăn Cản Nam Phụ Hắc Hoá
Chương 102: Chương 102


Về tới nhà, vừa kịp lúc dị năng trên mặt biến mất, Cố Thành trở lại dáng vẻ nguyên bản, sắc mặt u ám ngồi xuống ghế, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Hai anh em cậu bé đã ngủ say, không hề phát giác gã đã quay trở lại, Cố Thành liếc mắt về phía hai đứa trẻ, một lời cũng không nói, đi sang phòng khác nghỉ ngơi.
Đến trưa ngày kế tiếp, Cố Thành đứng núp bên ngoài quan sát, quả nhiên lúc sau thấy một cảnh vệ cõng Trương Liên Y đã ngất xỉu trên lưng, vội vã rời đi từ khu A, biết cô ta đã đắc thủ, Cố Thành nhếch khóe miệng cười một tiếng không rõ ý tứ rồi quay trở về nhà.
Lại nói về Cố Tiêu, lúc này hắn đang ngồi bên bàn, ăn sáng với mọi người.
Hiếm có là Vu Lâm sau bao nhiêu ngày đóng đô ở trong phòng nghiên cứu, hôm nay rốt cuộc cũng quay trở lại.
Vu Lâm vì quá bận rộn nên mấy hôm đều không thể trở về, vừa quay lại liền không thiếu việc hỏi thăm tình hình mọi người mấy ngày nay, biết được chuyện của Hứa Giai Ninh, sắc mặt mệt mỏi của y cũng trở nên lạnh lẽo.
Cố Tiêu nhân lúc y ở đây, nói quyết định sẽ trở về thành phố A của mình, Vu Lâm nghe xong hiếm thấy lại xuất hiện vẻ mặt chần chờ.
Cố Tiêu vẫn luôn chú ý tới biểu cảm của y, hơi nhíu mày, vốn tưởng so với ai, thì Vu Lâm cũng sẽ là người mong ngóng trở về nhất, đơn giản bởi vì Vu Hiểu Lam đang chờ ở bên kia.

Xem ra là có chuyện thực sự quan trọng, cân nhắc một chút Cố Tiêu không nói thêm gì nữa.

Đợi tới khi mọi người đều rời đi, làm việc của mình, Cố Tiêu với Vu Lâm trao đổi ánh mắt, cùng nhau đi tới thư phòng.
“Có chuyện gì sao? Anh không muốn trở về?” Cố Tiêu đóng lại cửa thư phòng, lập tức quay đầu hỏi Vu Lâm.
“Là có chuyện, anh cuối cùng đã tìm được phương pháp cải tạo đất trồng, thí nghiệm đã thành công.

Nhưng đây không phải là tất cả…” Vu Lâm tuy có chút uể oải, nhưng đôi mắt lại phát sáng, chứa đầy hưng phấn, đặc biệt chói mắt.
Cố Tiêu giật mình, cũng vui vẻ hỏi lại: “Thành công rồi sao? Đây thực sự là chuyện tốt.

Vậy còn việc gì khiến anh do dự?”
“Vu Lâm hơi chần chừ, ngập ngừng nhìn hắn rồi sắp xếp từ ngữ cẩn thận nói: “Đợi thêm một tuần nữa rồi trở về có được không? Phòng thí nghiệm bên này cũng đang bắt tay vào nghiên cứu về phương thuốc có thể chữa khỏi bệnh độc.

Họ dùng những người bị nhiễm bệnh để làm thí nghiệm, bởi vì coi trọng học vấn của anh nên chỉ bắt anh kí đơn không tiết lộ ra bên ngoài rồi cho phép anh tham gia nghiên cứu của bọn họ…”
Cố Tiêu ngạc nhiên, nhưng không nói gì đợi y tiếp tục lên tiếng.
“Thí nghiệm này, họ đã bắt đầu làm ngay từ khi tận thế mới sảy ra, tuy nhiên cho tới hiện tại cũng chưa có tiến triển mang tính đột phá, nhưng anh khá hứng thú với bộ mã gen mà họ đang tiến hành phân tích.

Nếu như…Anh nói là nếu như có mẫu gen của người mang dị năng có thể thanh lọc như Tiểu Ninh…”
“Vu Lâm.” Cố Tiêu nhíu mày, không giữ nổi bình tĩnh mà cắt đứt lời nói của Vu Lâm.
Vu Lâm hơi sững lại, hai người đối mặt nhìn thẳng vào mắt nhau, dường như hiểu được ý tứ trong ánh mắt của hắn.

Vu Lâm nắm chặt tay, nóng nảy lên tiếng: “Cậu đang nghĩ cái gì? Chẳng lẽ cậu cho rằng anh sẽ đem Tiểu Ninh ra để làm thí nghiệm? Cố Tiêu.

Rốt cuộc cậu xem anh là loại người gì?”
Cố Tiêu nghe y nói xong, nâng tay xoa nhẹ lên ấn đường, có chút nhức đầu lên tiếng: “Thực xin lỗi.

Em không có ý đó.”
“Anh biết.

Cậu đây là quan tâm quá tất loạn.

Không thể chịu nổi dù là một phần khả năng việc Tiểu Ninh sảy chuyện gì.” Vu Lâm cũng không tức giận với hắn, Y bình tĩnh lên tiếng: “Cậu cũng biết việc nghiên cứu ra thuốc kháng virut tang thi có ý nghĩa to lớn như thế nào đối với loài người.

Anh cũng là anh trai của Tiểu Ninh, tất nhiên sẽ không để con bé sảy ra chuyện gì, nhưng việc nghiên cứu thì vẫn cần phải tiến hành, chỉ lấy máu thôi chắc là được chứ? Cậu cũng muốn mạt thế nhanh chóng kết thúc mà phải không?”
Cố Tiêu im lặng, dường như đang đấu tranh với việc vì toàn bộ nhân loại mà để một mình bé con nhà hắn phải bỏ ra lượng máu lớn để phục vụ cho nghiên cứu, chắc chắn không phải chỉ lấy 1,2 lần thôi đúng không, rốt cuộc cũng không ai biết đến bao giờ thuốc thử mới thành công, nếu cứ thất bại mãi thì lượng máu Ninh Ninh phải cung cấp cũng không thể tính toán được.
Chưa đợi hắn nghĩ thông thì cánh cửa thư phòng đã bị một lực lớn từ bên ngoài đẩy ra.
“Không cần hỏi nữa.

Em đồng ý.”
Cố Tiêu và Vu Lâm nhíu mày, đồng loạt quay đầu lại.
Hứa Giai Ninh đứng đó, ngón tay vẫn giữ trên tay nắm cửa, ánh mắt nghiêm túc nhìn hai người.

Hứa Giai Ninh cũng không muốn nghe trộm nhưng cơ thể được linh thủy cải tạo quả thật rất nhạy cảm, bức tường của thư phòng không thể ngăn được âm thanh nói chuyện.
Cô đóng lại cửa thư phòng, chậm chãi đi tới ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Cố Tiêu mỉm cười nhắc lại với Vu Lâm: “Lâm ca.

Em đồng ý hiến máu phục vụ cho nghiên cứu.”
Vu Lâm kinh ngạc, nhưng không vội trả lời mà liếc Cố Tiêu.
Cố Tiêu bất đắc dĩ nhìn Hứa Giai Ninh với vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép mà nói: “Em không thể giả vờ suy xét một lúc được à? Cứ phải vội vàng đồng ý như vậy?”
Hứa Giai Ninh khó hiểu nhìn hắn, giống như đương nhiên mà nói: “Cần gì phải suy nghĩ nữa chứ.

Đây là việc lớn mà.

Em vô cùng nguyện ý.”
Nói xong Hứa Giai Ninh quay sang, cười híp mắt nhìn Vu Lâm nói: “Lâm ca.

Bất cứ lúc nào cần lấy máu thì cứ nói với em một tiếng nha.”
Vu Lâm đi tới, ôn nhu xoa đầu cô mỉm cười thấp giọng nói một câu “được”.

Sau đó liếc nhìn vẻ mặt vô cùng thối của Cố Tiêu hỏi: “Vậy cứ quyết định như thế nha?”
“Cô ấy cũng đã đồng ý rồi.

Anh còn hỏi em làm gì?” Cố Tiêu thờ ơ hỏi lại.

Cũng không nhìn Hứa Giai Ninh đang ngồi bên cạnh.
Vu Lâm khẽ lắc đầu nhìn hai người, nhưng y còn có chuyện quan trọng phải làm vì thế không nói thêm gì nữa, chào Cố Tiêu và Hứa Giai Ninh rồi đi tới phòng thí nghiệm.

Hơn ai hết, Y rất muốn nhanh chóng quay trở về thành phố A, thế nên cần phải gấp rút hoàn thành xong việc ở đây mới được.
Chờ cánh cửa phòng đóng lại, Hứa Giai Ninh mới quay sang nhìn bạn trai nhà mình.

Cố Tiêu nãy giờ vẫn im lặng, chẳng nói lời nào.

Nét mặt nặng nề nhìn mặt bàn, Hứa Giai Ninh cũng không thể đoán ra được hiện giờ trong đầu hắn đang suy nghĩ điều gì.
Nhưng bạn trai giận dỗi thì vẫn cần phải dỗ, nghĩ vậy Hứa Giai Ninh lần tay sang nắm lấy bàn tay to lớn hơn của hắn khẽ hỏi: “Cố Tiêu.

Anh giận em à?”
Cố Tiêu không dấu vết liếc nhìn cô, chẳng nói gì hết, nhưng sự lạnh lùng trên mặt hắn lúc này đã nói lên tất cả.
“Đừng giận em mà.

Anh cũng muốn thế giới này nhanh chóng quay trở lại quỹ đạo vốn có phải không? Nếu em có thể ra một phần sức lực, vì sao lại không làm chứ?”
“Một phần? Em rốt cuộc đã từng tận mắt tham gia một công trình nghiên cứu chưa? Có biết để nghiên cứu ra một thành phẩm cần bao nhiêu lần thất bại không? Huống hồ đây còn là thuốc kháng viruts tang thi? Em nghĩ vì sao đã gần 2 năm mà phòng nghiên cứu thủ đô chưa bao giờ thành công tìm ra thuốc thử? Biết họ đã dùng bao nhiêu người sống cũng như tang thi ra làm thí nghiệm không? Em nghĩ em có nhiều máu lắm hả?” Cố Tiêu trừng mắt nhìn cô, nghiến răng nghiến lợi cất lời.

“Lại nói.

Vì cái quái gì, bạn nhỏ nhà anh phải hi sinh đến mức ấy cho toàn bộ nhân loại?”
Nói đến đây, ánh mắt lạnh lùng của Cố Tiêu bắt đầu đen sẫm lại, tràn đầy dáng vẻ không cam lòng cùng phẫn nộ.
Nhận thấy cảm xúc của hắn có chút không đúng, Hứa Giai Ninh quen cửa quen nẻo mà vội vàng xoa dịu.

Cô tiến đến đặt mông ngồi trên đùi Cố Tiêu, cánh tay choàng qua ôm lấy cổ hắn, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi hắn, ôn nhu dỗ dành: “Tuy là em không biết mình phải cung cấp bao nhiêu máu, cũng không biết bao giờ thuốc mới được chế tạo thành công, nhưng em rất tin tưởng Lâm ca.

Hơn nữa…Anh xem.

Em rất khỏe mạnh nhé.

Mỗi ngày đều được anh chăm cho ăn ngon, ngủ tốt.

Mất chút máu ấy đối với em cũng không phải vấn đề gì to tát.

Với lại, em còn có vũ khí bí mật là linh thủy.

Đừng lo lắng mà.

Được không?”
Cố Tiêu vẫn lạnh mặt, nhíu chặt lông mày, thế nhưng Hứa Giai Ninh tinh ý cảm giác được bả vai căng cứng của hắn sau khi nghe cô nói xong có hơi thả lỏng đi.
Cô vùi mặt, dụi dụi vào hõm cổ Cố Tiêu, dùng chất giọng ngọt ngào, mềm mại năn nỉ hắn: “Đi mà.

Đừng giận nữa nha…Được không? Caca?”
Cố Tiêu lần đầu nghe thấy cô gái nhỏ gọi mình là caca, hơi cứng người lại, giọng nói cũng vì thế mà trở nên trầm khàn, hắn thấp giọng hỏi: “Em… vừa mới gọi anh là gì?”
Hứa Giai Ninh xấu hổ, cả khuôn mặt đều đỏ bừng, vì dỗ dành người ta, đến cả mấy danh xưng tình thú cũng lôi hết ra rồi, thế mà người này còn có mặt mũi mà hỏi lại.

Nhưng bởi vì vẫn canh cánh về cảm xúc dễ dàng mất khống chế của hắn, Hứa Giai Ninh liền ngoan ngoãn nhắc lại.

“Em nói…Caca..Đừng giận em nữa được không?”1
Mắt Cố Tiêu hơi tối đi, nhìn cô chằm chằm rồi cất tiếng: “Vậy theo em vì cái gì anh lại tức giận?”
Hứa Giai Ninh bối rối, không dám đối mặt với hắn, cúi đầu nhận sai: “Em…em không nên chưa bàn bạc với anh đã vội vàng đồng ý chuyện cho máu…”
“Tốt lắm.

Xem như còn biết mình sai ở đâu.” Cố Tiêu lạnh giọng nói, cố định tư thế dang chân ngồi trên đùi hắn của cô, bàn tay giữ chặt trên vòng eo thon nhỏ của Hứa Giai Ninh, hắn bật chợt đứng dậy, nhoáng một cái cả hai đã đi vào không gian.
Cố Tiêu ôm cô, đá cánh cửa phòng ngủ, đi tới bên giường, ném người xuống lớp chăn đệm mềm mại, Hứa Giai Ninh còn đang sững sờ, không kịp chuẩn bị mà bất ngờ bị hắn ném xuống đệm êm, khiến cả thân thể mềm mại hơi nảy lên, cô định lên tiếng nói gì đó, thì thân hình thon dài, rắn chắc của người đàn ông đã áp xuống cùng với giọng nói từ tính, gợi cảm vang lên bên tai: “Nhưng mà bé con.

Đã biết sai, thì phải nhận phạt…”1
Dứt lời Cố Tiêu lập tức cúi đầu tìm tới đôi môi mềm mại, ngọt ngào hôn xuống..
 
Xuyên Vào Mạt Thế Ngăn Cản Nam Phụ Hắc Hoá
Chương 103: Chương 103


Cố Tiêu nói trừng phạt thì đúng là trừng phạt thật.
Hứa Giai Ninh nằm trên giường nghẫm nghĩ, mệt mỏi tới mức tay cũng không cất lên nổi.
Ban đầu chỉ là nhẹ nhàng cọ sát, sau đó là nhiệt tình va chạm, nóng bỏng như lửa, cô bị Cố Tiêu dày vò, đưa l*n đ*nh cao của c*c kh*** không biết bao nhiêu lần, đến mức không thể chịu đựng thêm nữa mà thấp giọng nức nở xin tha, người kia bình thường chỉ cần cô nũng nịu cầu xin, hắn sẽ thương tiếc mà dừng lại thế nhưng hôm nay thì không.
Cố Tiêu nghe được thanh âm hờn dỗi, nũng nịu xin tha, va chạm dưới thân càng thêm ác liệt, hắn th* d*c, bàn tay tà ác chạm tới vùng mềm mại trên ngực cô túm lấy, n*n b*p, xoay tròn khiến người dưới thân chỉ có thể phát ra tiếng r*n r* khó nhịn.
Cố Tiêu hài lòng nhìn đôi mắt trong veo thường ngày bỗng trở nên mờ mịt, long lánh ánh nước, gò má vì nhiễm hương vị t*nh d*c mà đỏ ửng mê người, đôi môi mềm mại, hơi sưng đỏ vì được yêu thương quá độ mà trở nên trơn ướt, bé con quá mức liêu nhân cơ hồ khiến hắn muốn ngừng cũng không thể ngừng được.
Cố Tiêu lẩm bẩm nói gì đó, đôi mắt nóng rực nhìn xuống thân thể mảnh mai, hắn mạnh mẽ rút phân thân ra, động tác bất ngờ khiến cô gái dưới thân giật mình nấc lên một tiếng, lông mi cong mảnh khẽ chớp, giọt nước mắt bên khóe mắt khẽ chảy ra.
Cố Tiêu vươn tay chạm nhẹ đón lấy, rồi lật úp người cô xuống, hắn lấy chiếc gối mềm, kê xuống bụng dưới của cô.

Ngón tay như v* v*n mà lướt từ trên xương bướm xinh đẹp đi xuống hõm eo, rồi dừng lại trên cặp mông trắng nõn, cong mẩy.
Cảm nhận được sự ve vuốt vừa dịu dàng vừa lưu luyến trên từng tấc da thịt, Hứa Giai Ninh khẽ run lên, cánh môi bị cắn chặt không nhịn được mà bật ra âm thanh mềm mại.: “A…Ư…”
Tay Cố Tiêu chống một bên, hắn cúi đầu, thả từng nụ hôn lên bờ vai tinh xảo, lướt xuống dưới lưng, hắn tìm tới, cắn nhẹ lên vành tai bé xinh, thấp giọng ra lệnh: “Bé con.

Gọi ca ca…”
Đi kèm với âm thanh trầm thấp, gợi cảm đó là bàn tay thon dài, cầm phân thân đặt trước lối đi, không đợi Hứa Giai Ninh chuẩn bị, bất ngờ chen vào, tiến thẳng đến nơi sâu nhất bên trong cơ thể cô.
“Ha…” Hứa Giai Ninh thở hổn hển, ngón tay thon nhỏ bấu chặt chiếc chăn dưới thân, cả người bị động nhấp nhô theo tiết tấu va chạm kịch liệt từ phía sau, kh*** c*m đánh úp đến khiến đầu óc cô trống rỗng, có chút hít thở không thông.
“Bé con…gọi ca ca..” Cố Tiêu không nhận được câu trả lời, dưới thân càng thêm tăng tốc, đưa đẩy kịch liệt, bàn tay nắm chặt hai bên hông cô để lại trên da thịt trắng nõn những dấu vết xanh tím.
Hứa Giai Ninh không chịu được thế công mạnh mẽ như vậy, âm thanh r*n r* cũng trở nên nghẹn ngào, uất ức, đáng thương.

Cô hé môi thấp giọng cầu xin.

“Ca ca…A…Ca ca…chậm chút…sâu quá…”
“Ngoan…cầu ca ca.

Ca ca sẽ nghe lời em, làm chậm lại một chút.” Cố Tiêu vừa day cắn vành tai mềm mại vừa dụ dỗ.
“A…Cầu…Cầu ca ca…chậm lại chút…Em chịu không nổi.”
Cố Tiêu hài lòng, nhếch khóe môi nở nụ cười tà tứ, rất biết nghe lời mà thả chậm động tác, thế nhưng mỗi lần đi vào đều tiến đến nơi sâu nhất, rồi lại từ từ rút ra, cứ như vậy lặp đi, lặp lại giống như trêu đùa, lại như câu dẫn.
Hứa Giai Ninh nào chịu được dày vò như thế, cô cắn môi, có chút xấu hổ quay đầu nhìn hắn lên án.
Cố Tiêu bật cười, bàn tay thon dài vươn tới nắm lấy cằm cô thích thú hỏi: “Ca ca nghe lời em.

Làm chậm lại, sao còn trừng ca ca? Nói xem? Ca ca phục vụ không tốt chỗ nào? Hửm?”
Nhưng mà như vậy càng thêm ngứa ngáy khó nhịn có được không.

Hứa Giai Ninh uất ức, không nói được câu “nhanh lên” chỉ có thể cắn răng chịu đựng, nhưng người đàn ông xấu xa kia rõ ràng biết rõ, còn cố tình chẳng chịu chiều theo ý cô, động tác ra vào vừa chậm chãi, vừa kìm nén khiến Hứa Giai Ninh cảm thấy như bị bắt nạt mà bật khóc thành tiếng.
Cố Tiêu giật mình, xoay người cô lại, đôi môi mỏng tìm tới khóe mắt, l**m đi giọt nước mắt đang rơi xuống, ôn nhu hỏi: “Sao thế này bé con? Sao tự dưng lại khóc?”
“Hức…Anh…anh bắt nạt em…Đồ xấu xa.” Hứa Giai Ninh đấm lên người hắn, cái mũi đỏ ửng nhăn lại, đôi mắt đẫm nước nhìn hắn đầy tủi thân.
Cố Tiêu vừa lau nước mắt cho cô vừa cúi đầu hôn xuống cánh môi mềm mại: “ca ca xấu xa chỗ nào? Nói cho ca ca được không?”
“Anh…anh …làm chậm như vậy…” Hứa Giai Ninh đấm lên vai hắn, chẳng quản cái gì xấu hổ với không xấu hổ nữa, uất ức lên tiếng.
Cố Tiêu bật cười, ôm lấy eo cô.

Động tác dưới thân chậm chãi chuyển động theo quy luật hỏi: “Là chậm như thế này? Bé con không vừa lòng? Muốn ca ca làm nhanh hơn một chút sao?”

Hứa Giai Ninh nghiêng mặt sang một bên, không nhìn hắn, xấu hổ hơi gật đầu.
Cố Tiêu nhếch nhẹ khóe môi, cười nghiền ngẫm, đưa đẩy hông nhanh hơn, thì thầm hỏi: “Nhanh như thế này?...Hay là muốn nhanh hơn nữa?”
Thực con mẹ nó muốn đạp bay cái tên xấu xa này ra ngoài.

Hứa Giai Ninh cắn môi, màu đỏ khẽ lan từ mặt xuống khắp cổ, vô cùng cam chịu mà lí nhí đáp: “Nhanh…nhanh hơn…”
“Ồ…” Cố Tiêu cố nhịn cười, động tác càng lúc càng tăng nhanh, khiến người dưới thân không nhịn được bám chặt cánh tay hắn thở hổn hển.

“Là nhanh như thế này sao?”
Hứa Giai Ninh vừa cố hít thở vừa bật ra tiếng r*n r* nỉ non, vội vàng gật đầu tỏ ý “Đủ…đủ nhanh rồi...A…”
“Nhưng anh thấy vẫn chưa đủ nha…” Nói xong đôi bàn tay đang nắm eo cô hơi siết lại, động tác ra vào mạnh như vũ bão khiến Hứa Giai Ninh không kịp th* d*c, đôi mắt hạnh sợ hãi mở to, dường như v*t c*ng rắn bên dưới vừa chạm tới nơi nào đó, kh*** c*m kịch liệt bất ngờ tập kích kiến toàn thân cô run rẩy, khẽ giật giật vài cái, đầu óc nổ bùng lên như pháo hoa rồi đột ngột trở nên trống rỗng, chỉ có thể mơ mơ màng màng nhìn lên gương mặt tuấn lãng, gợi cảm của Cố Tiêu.
Cố Tiêu bị ánh mắt tràn đầy vẻ ỷ lại cùng si mê của cô gái nhỏ nhìn chăm chú, có chút không chịu đựng nổi, rùng mình một cái, vật bên dưới lập tức tước vũ khí đầu hàng, luồng nhiệt nóng bỏng phun ra lấp đầy bên trong cô.
Vừa phát tiết xong nên người có chút uể ỏa, Cố Tiêu gục xuống, đầu vùi vào hõm cổ Hứa Giai Ninh, nghe tiếng tim đập như trống nổi của cả hai người trong lồng ngực.

Mồ hôi dấp dính trên thân thể lại có chút không thoải mái.
Cố Tiêu thở dài, không thể làm gì khác đành nhấc người dậy, ôm lấy bé con nhà hắn đi vào phòng vệ sinh, đặt Hứa Giai Ninh ngồi trong bồn tắm, xả nước ấm đầy bồn rồi cũng tiến vào theo, Cố Tiêu từ phía sau ôm lấy cô, để cô gối đầu lên lồng ngực mình rồi nhẹ nhàng giúp cô xoa bóp vòng eo mỏi nhức.
Hứa Giai Ninh mệt mỏi không muốn động đậy, cổ họng vì gào nhiều mà trở nên khô khốc, khàn đặc, cô vẫy vẫy tay, một lát sau hai ly nước bay tới, Cố Tiêu bắt lấy đặt một ly xuống chiếc bàn bên cạnh, một ly đưa đưa lên môi uống vào.
Hứa Giai Ninh nhíu mày, uất ức nhìn hắn, người này còn cướp nước của cô nữa.
Thế nhưng vừa uống xong một ngụm, Cố Tiêu lại cúi đầu, nắm lấy cằm cô hôn xuống.

Dòng nước ngọt mát chảy sang giữa động tác **** *** giao hòa, môi lưỡi chạm nhau phát ra âm thanh “chậc chậc” ám muội vang vọng trong gian phòng tắm nho nhỏ, mờ mịt hơi nước.
Cho tới khi Hứa Giai Ninh uống đủ nước thì từ môi cho tới đầu lưỡi đã mỏi nhức, đỏ bừng lên rồi.
Cô tủi thân quay đầu đi, chẳng thèm nhìn cái người xấu xa phía sau nữa, Cố Tiêu lại không để cô được như ý, hắn nắm lấy cằm cô quay lại, để cô đối mặt với mình rồi cảnh cáo: “Lần sau không cho phép em tự ý xem nhẹ thân thể máu thịt của mình.

Nếu còn dám tái phạm…”
Cố Tiêu dừng lại, nhìn xuống hai mảnh non mềm dính đầy dấu vết h**n ** trước ngực cô, lúc này hai nụ hoa phía trên đã đỏ bừng thậm chí còn loáng thoáng nhìn thấy mấy hàng dấu răng ở xung quanh, rõ ràng bởi vì ban nãy có ai đó đã hạ miệng khá ác độc.
Hứa Giai Ninh theo tầm mắt hắn cúi đầu, sau đó hai bàn tay vội vàng che ngực, trừng mắt nhìn hắn giống như Cố Tiêu là tên b**n th**, bỉ ổi: “Em…Em biết rồi.

Anh không được nhìn nữa.”
“Làm sao?” Cố Tiêu nhấc mắt liếc cô, lười biếng lên tiếng: “Hôn cũng hôn đủ rồi, x** n*n cũng x** n*n đủ rồi, còn không cho nhìn?”
“Cố Tiêu.” Hứa Giai Ninh bặm môi, nắm lấy mũi hắn lắc lắc, cô không thể tin nổi những gì vừa nghe thấy mà nghiến răng nghiến lợi oán trách: “Trước kia anh thân sĩ thế, sao bây giờ lại trở nên vô sỉ như vậy? Nói xem.

Là ai dạy hư anh? Em lập tức đi giết kẻ đó.”
Cô Tiêu nắm lấy tay cô, kéo xuống hôn vào lòng bàn tay mềm mại rồi cười khẽ một tiếng nói: “À… bởi vì… Cố Tiêu khi đó chỉ là người bạn đồng hành của em.

Cố Tiêu hiện tại đã trở thành ông xã của em rồi.

Đối đãi với vợ sao có thể thân sĩ được.”
Hứa Giai Ninh trừng mắt, nhìn người này vô cùng thản nhiên mà nói như một lẽ đương nhiên.

“Ý anh là trước kia tính cách của anh vốn đã như vậy, chỉ che giấu bản tính vô sỉ thôi?”
“Hửm?” Cố Tiêu nhướng mày.

Cười tươi với cô: “Em nói như vậy…cũng không sai.

Cho nên đừng bao giờ tin vào sự thân sĩ của anh.”
“Anh còn tự hào quá nhỉ?” Hứa Giai Ninh liếc hắn bĩu môi.
“Tất nhiên anh tự hào về bản thân rồi.

Cho dù là thân sĩ hay vô sỉ.

Thì đối tượng áp dụng cũng chỉ có một mình em.

Bé con.

Anh đối với em chung thành tuyệt đối như thế....” Cố Tiêu sáp tới.

Hôn nhẹ lên khóe môi cô, cất giọng trầm thấp, gợi cảm.

“Có thưởng không?”
“Anh muốn thưởng gì?” Hứa Giai Ninh xoa nhẹ vành tai tê dại, đỏ mặt hỏi.
“Muốn em…Thời hạn: cả đời.” Cố Tiêu ôm lấy cô, vùi mặt xuống hõm cổ nhỏ xinh, tham lam hít vào hương vị ngọt ngào trên da thịt cô khẽ nói: “Ninh Ninh.

Có cho anh không?”
Hứa Giai Ninh sững người, sau đó cười ngọt ngào, ngón tay lần tới nắm tay hắn thật chặt, thấp giọng đáp: “Đồng ý.”1.
 
Xuyên Vào Mạt Thế Ngăn Cản Nam Phụ Hắc Hoá
Chương 104: Chương 104


Dính nhau cả ngày.

Đến chiều Cố Tiêu để Hứa Giai Ninh ở nhà nghỉ ngơi.

Hắn có hẹn đi ra ngoài với Tô Thế Dự.
Lần này mục tiêu là một xưởng sản xuất khí ga.

Bởi vì có chuyện lần trước.

Cố Tiêu không yên tâm, để Phương Nhan ở nhà cùng Hứa Giai Ninh.

Cô vốn dĩ định từ chối, dù sao Trương Liên Y đã bị đưa vào ngục rồi, cô lại không có ý định ra ngoài, nhưng thấy vẻ cương quyết trên gương mặt Cố Tiêu, đành nuốt lời từ chối xuống, gật đầu đồng ý.
Cố Tiêu vừa rời đi, ở đầu đường đối diện, Cố Thành cũng nhếch mép cười rồi quay về.
Khoảng nửa tiếng sau, Trương Liên Y đã khỏi hẳn, bí mật xuất hiện ở nhà gã.
Hai đứa trẻ bị Cố Thành nhốt vào phòng ngủ không cho phép lên tiếng.

Cố Thành muốn tiết kiệm lần sử dụng dị năng của thằng bé, nên khi gặp Trương Liên Y chỉ đội mũ che khuất tầm mắt và đeo khẩu trang.
“Làm sao mà anh che kín mít như vậy?” Trương Liên Y nhíu mày hỏi gã.
“Bị dị ứng.

Nổi đỏ khắp mặt.” Cố Thành hàm hồ kiếm đại một lý do.

Sau đó làm như quan tâm hỏi cô ta: “Tiểu công chúa đã khỏe hẳn chưa?”
Nhắc đến việc này Trương Liên Y còn rất vui vẻ khoe khoang: “Đúng như anh nói, truyền một chai nước biển là khỏe hẳn, Cha tôi lo lắng cho thân thể của tôi, thấy tôi đỡ rồi cũng không bắt quay lại nhà giam nữa.”
“Thủ tướng dù sao cũng là cha ruột của Tiểu công chúa, tất nhiên là yêu thương cô rồi.

Nếu không phải Hứa Giai Ninh kia muốn nghiêm trị cô, ông ấy sao có thể bắt giam cô chứ.”
“Anh nói đúng.

Cha tôi rất thương yêu tôi.” Trương Liên Y vui sướng gật đầu.

Nhưng nhắc đến Hứa Giai Ninh thì nụ cười trên môi cô ta lại tắt hẳn, Trương Liên Y lạnh lùng lên tiếng: “Anh nói chờ tôi ra ngoài rồi sẽ giúp tôi nghĩ cách trà thù.

Bây giờ đã nói được chưa?”
“Đừng vội.

Tiểu công chúa.

Cứ ngồi xuống trước đã.” Cố Thành rót một ly nước đặt trước mặt cô ta rồi mới chậm chãi lên tiếng: “Tôi vừa thăm dò được.

Cố Tiêu đã ra ngoài cùng Tô Thế Dự.

Thế nhưng hắn sắp xếp một tên dị năng giả cấp 4 ở lại bảo vệ cho Hứa Giai Ninh.”
Trương Liên Y nhíu mày, không vui nói: “Không phải anh lợi hại lắm sao? Một tên dị năng giả cấp 4 cũng không giết được?”
Đúng là loại đàn bà ngu xuẩn, Cố Thành âm thầm tức giận, ngoài mặt lại mỉm cười thấp giọng nói: “Tiểu công chúa không biết rồi, Thân thủ của người này rất tốt, hơn nữa còn là quân nhân.

Nghe nói tài bắn súng và trình độ võ thuật của anh ta cho dù là Tô đại tướng cũng phải khen ngợi.

Chúng ta phải cẩn thận tính toán một chút.”
Trương Liên Y vuốt cằm, nếu là người có thể khiến tên b**n th**, bất cận nhân tình như Tô Thế Dự khen ngợi thì quả thật không dễ đối phó.

“Vậy chúng ta phải làm thế nào?”
Cố Thành cười khẽ: “Trước tiên phải dùng kế điệu hổ ly sơn.

Tôi có dị năng có thể thay đổi khuôn mặt thành bất cứ ai, nhưng việc này vẫn cần Tiểu công chúa ra tay giúp sức.”
Trương Liên Y ngạc nhiên, lại có dị năng kì lạ như thế? Vậy nếu giết Hứa Giai Ninh rồi biến thành vẻ mặt của cô ta…
Dường như biết được cô ả đang nghĩ gì, Cố Thành lập tức lên tiếng: “Tôi hiểu cô nghĩ gì nhưng dị năng của tôi chỉ có thể duy trì trong vòng hơn nửa tiếng.

Hơn nữa khuôn mặt thay đổi nhưng giọng nói lại vẫn giữ nguyên, tóm lại là chỉ đổi sang một cái mặt khác mà thôi.”
Trương Liên Y nghe xong thất vọng bĩu môi.

Thế thì dị năng này thật đúng là phế vật.
Cố Thành nhìn biểu cảm khinh thường của cô ta, trong lòng phiền chán tới mức muốn giết luôn loại đàn bà ngu ngốc này đi cho rồi.

Thế nhưng cô ả vẫn còn giá trị lợi dụng.

Ngu xuẩn mới dễ sử dụng không phải sao.
“Tôi cần cô tìm đến một nhóm cảnh vệ trung tâm với cô, nhớ rõ phải trung thành với cô.

Sau đó tôi sẽ biến thành dáng vẻ của Tô Thế Dự, cô chỉ cần bảo một người dụ dỗ tên quân nhân trong nhà đi ra ngoài, nói là tôi cho mời, hắn nhìn thấy tôi, ắt sẽ tin là thật mà đi theo.

Khi đó chúng ta sẽ tìm cách xử lý hắn rồi tới lượt cô ả kia.”
“Anh cũng đừng quên cô ta còn có một con mèo biến dị ở bên cạnh.” Trương Liên Y chưa quên sự việc mất mặt lần trước, lên tiếng nhắc nhở.
“Con mèo đó.

Tôi sẽ trực tiếp xử lý.

Còn Hứa Giai Ninh, cô ta chỉ là một người bình thường.

Tiểu công chúa là dị năng giả cấp 4 chắc hẳn giết cô ta không vấn đề gì chứ?”
“Tất nhiên.” Trương Liên Y hất cằm, khóe môi nhếch lên, nở nụ cười độc địa nói.
“Tiểu công chúa vẫn nên cẩn thận thì hơn.

Tuy Hứa Giai Ninh tuy là người bình thường nhưng thân thủ rất nhanh nhẹn, hơn nữa cô ta còn biết sử dụng kiếm pháp.

Là do một tay Cố Tiêu dạy.

Không nên khinh địch.”

“Hừ.

Nhanh nhẹn đến mấy cũng không thể so sánh với dị năng giả cấp 4 như tôi được.” Trương Liên Y chẳng hề đặt lời khuyên của gã trong lòng, tự tin nói.
Khuôn mặt giấu sau khẩu trang của Cố Thành chứa đầy vẻ khinh thường, đừng tưởng hắn không biết, cô ả này quen được chiều chuộng, nào có phải ra ngoài chém giết tang thi, chỉ ở trong căn cứ dùng tinh hạch được cung cấp mà thăng cấp, cho dù dị năng cao thì sao, kinh nghiệm thực chiến không có, gặp phải dị năng giả cấp 2 cô ta cũng chưa chắc đã có phần thắng.
Hai người coi như đạt chung nhận thức.

Trương Liên Y trở về tìm tới Hướng Trung.

Một tên cảnh vệ theo cô ta từ trước mạt thế, người này vốn được đi cửa sau để vào quân đội, thường dựa vào Trương Liên Y mà huênh hoang, phách lối, cho nên đặc biệt nghe lời cô ta.
Trương Liên Y gọi gã tới dặn dò.

Hướng Trung tập trung nghe, tuy có hơi khó hiểu với mệnh lệnh này nhưng bị ánh mắt lạnh lùng của Trương Liên Y dọa không dám hỏi nhiều, lập tức dẫn theo hai gã đàn em cảnh vệ khác đi tới căn biệt thự dành cho khách quý bấm chuông.
Phương Nhan nhận nhiệm vụ bảo vệ Hứa Giai Ninh vì thế cả buổi chiều đều ngồi dưới phòng khách, không có việc gì làm nên anh cầm một cuốn sách đọc giết thời gian.

Nghe được tiếng gõ cửa, Phương Nhan đứng dậy đi tới huyền quan, anh nhìn qua lỗ mắt mèo, thấy ba người cảnh vệ mang gương mặt xa lạ đứng bên ngoài chờ đợi.
Phương Nhan mở cửa, ba người gật đầu chào anh rồi nói: “Chào anh.

Anh có phải là Phương Nhan không? Ban nãy chúng tôi đi cùng Tô đại tướng và Cố Thủ lĩnh ra ngoài thu thập ga, nhưng nửa đường Thủ tướng lại cho người đuổi tới gọi Tô đại tướng về có việc gấp, vì thiếu nhân lực nên Cố Thủ lĩnh muốn anh lập tức lên đường tới xưởng sản xuất ga, tài bắn súng của anh sánh ngang với Tô đại tướng, vừa lúc thay thế ngài ấy trấn giữ phía trước.”
Phương Nhan nghe xong ngạc nhiên hỏi: “Nhưng tôi còn có nhiệm vụ trong người.”
“À… Là nhiệm vụ bảo vệ Hứa Tiểu thư sao? Tô Đại tướng đã quay về, ngài ấy phái chúng tôi đến đưa Hứa Tiểu thư đi tới nơi ngài ấy làm việc, coi như ngài ấy sẽ đích thân trông chừng người giúp Cố Thủ lĩnh.” Hướng Trung đã được dặn dò, trôi chảy đáp lời.
Phương Nhan nhíu mày ngờ vực, sau đó nhìn ba người lên tiếng.

“Tôi có thể trực tiếp gặp Tô đại tướng không?”
Ba người cảnh vệ liếc mắt nhìn nhau, quả nhiên anh ta rất thận trọng, may mà bọn họ đã có sự chuẩn bị.

Hướng Trung gật đầu cười.

“Tất nhiên là được chứ.

Ngài ấy đứng ngay bên dưới.

Xin mời.”
Phương Nhan đi theo bọn họ, quả nhiên nhìn thấy Tô Thế Dự mặt lạnh đứng bên cạnh chiếc xe.

Một người cảnh vệ đang ngồi bên ghế lái.

“Tô đại tướng.” Phương Nhan lên tiếng chào y.
“Tô Thế Dự” gật đầu, nét mặt lạnh nhạt không nói gì.
Phương Nhan tính lên tiếng hỏi thì Hướng Trung ở bên cạnh lại nói trước: “Tô đại tướng, Anh Phương đây muốn gặp ngài để xác nhận về việc Cố Thủ lĩnh căn dặn để anh ấy tới giúp đoàn thu thập ga.

Ngài có dặn dò gì khác không ạ? Nếu không để anh Phương lên đường thôi.

Cố Thủ lĩnh và đoàn còn đang sốt ruột đợi đấy.”
“Tô Thế Dự” nghe xong hơi nhíu mày lắc đầu, rồi phất tay ra hiệu cho Phương Nhan tự rời đi sau đó nhấc chân rời khỏi.

Phương Nhan nhíu mày nhìn bóng dáng y, có cảm giác quái quái, chưa kịp suy nghĩ thêm thì Hướng Trung đã thúc giục anh: “Cả đoàn đều đang đợi anh Phương tới đó.

Lái xe này là Tiểu Phi, cậu ta và hai cảnh vệ này sẽ cùng đi với anh.

Anh Phương nếu không có gì cần chuẩn bị thì đi luôn chứ?”
“Tôi phải vào nói lại với Cô Hứa đã.

Anh đợi một chút.” Phương Nhan đè nén cảm giác quái dị trong lòng, đi vào nhà tìm Hứa Giai Ninh thuật lại sự việc.
“Anh có trực tiếp gặp mặt Tô Thế Dự không?” Hứa Giai Ninh nghe xong hỏi.
“Có gặp.

Anh ta vẫn như mọi khi, lầm lầm lì lì, chẳng nói chẳng rằng.” Phương Nhan nhíu mày suy nghĩ.

Tuy là vậy nhưng vẫn có cảm giác gì đó rất khó diễn tả mà anh không giải thích được.
Nếu đã thấy tận mắt, anh ta lại không phủ nhận thì chắc là đúng rồi.

Đừng lo cho em.

Có Tiểu Hắc ở đây rồi.

Mau đi thôi.

Cố Tiêu và mọi người đang chờ đó.” Nói xong Hứa Giai Ninh cẩn thận lấy ra thêm hai băng đạn và một quả lựu đạn nhét vào tay anh.
Phương Nhan nhận lấy, dặn dò cô cẩn thận rồi xoay người rời đi..
 
Back
Top Dưới