Ngôn Tình Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,458,512
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
xuyen-vao-lam-nong-roi-duoc-dua-ve-lam-tieu-thu.jpg

Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Tác giả: Ngu Đại
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Cổ Đại, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

[Tác giả Ngu Đại -- Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không ]

Thanh Hà là cô nhi, khi chết rồi lại xuyên vào một cô bé nhà nghèo, gia đình ruột sau nhiều năm tìm kiếm thì cuối cùng cũng thấy được mà đưa cô về. Và cuộc đời cô có màu sắc khác...​
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 1: 1: Dia Rồi Xuyên Luôn


Trong toà nhà cao chót vót ở nơi hoang vu quỷ mị, một cô gái từ từ chậm rãi đi ra ngoài, khắp nơi trên cơ thể cô toàn là máu, của vết thương có của người khác cũng có nhất là nơi gần trái tim và Thanh Hà bị trúng một đạn ở đó.

Cô gái này là cô nhi được đưa vào đây để đào tạo trở thành con rối của tổ chức, việc nào cũng phải làm, nhưng lúc muốn xin nghỉ dưỡng lại bị người của tổ chức vây lại trong phút chốc cô cố gắng vùng vẫy nhưng đến cuối cùng hai bên lại bị thương nghiêm trọng chỉ còn lại người lãnh đạo đang nằm thoi thóp dưới đất, cầm một khẩu súng bắn xuyên cơ thể Thanh Hà thêm một viên nữa, thấy vậy cô lên một đao kết liễu ổng lên đường, giờ còn lại chỉ một người duy nhất đó chính là cô đang ngồi xổm xuống đất ngay chổ cửa mà hít từng đợt không khí nặng nề.Cô thầm oán trách tại sao số phận của mình lại như vậy, không có cuộc sống tự do như bao người khác thì thôi lại còn bị giết khi muốn nghỉ việc nữa, chỉ là hưởng cuộc sông màu hồng tốt đẹp nữa đời sau thôi mà có cần thiết phải như “ địch chết ta cũng đi theo” không chứ.Chuyện gì đến cũng phải đến, sau cơn hấp hối đầy oai oán Thanh Hà cũng tèo đời nhưng...cô bổng mở mắt ra là thấy cái trần nhà bằng gỗ mục nát.

Cô ngồi dậy trong cơn đau đầu dữ dội, mắt nhìn xung quanh dò thám tình hình, thầm nghĩ:- Đây đâu phải là bệnh viện thì là nơi nào ?Trả lời thắc mắc của cô là một bé gái có mái tóc nâu đang đi đến trước mặt rồi nói- Chị tỉnh rồi sao không nói em?Thanh Hà nói- Đây là ...Cô bé nối tiếp- Đây là nhà em, nhà chị ở bên sông lận, tại thấy chị ngất xỉu nên em đưa chị vào đây.Thanh Hà nhìn theo hướng cô bé nói thì thấy có một căn đối diện ngôi nhà này cách một đoạn sông khá xa rồi nhìn lại mình thì bất động thanh sắc trong vài giây mới trở lại bình thường.

Cô bé thấy vậy mới ngồ ngộ nói tiếp- Chị ở lại đây ăn cơm rồi hẳn vềCô cũng không từ chối nên “ cung kính không bằng tuân mệnh”.

Thanh Hà đứng dậy đi theo sau cô bé đến gian bếp thuận tiện dò xét tình hình xung quanh.- Em tên gì ?Cô bé đáp lại- Minh Châu ạThanh Hà gặn hỏi tiếp- Em biết chị không ?Minh Châu thản nhiên đáp- Chị tên Giang, là con gái của chú Hà bợm rượi, em nghe người ta kể vậy thôiThanh Hà cũng không hỏi nữa mà nhìn Minh Châu làm việc, cô bé kêu cô làm gì thì cô làm đó đến trưa hai chị em bưng đồ ăn lên bàn xong xuôi thì một người phụ nữ thân hình lấm lem bùn đất vào nhà.

Thanh Hà thầm đánh giá người này : nước da ngâm ngâm, thân hình săn chắc nhìn vào không ốm yếu chút nào.Người này vào nhà thấy có một cô bé lạ bèn hỏi- Ai vậy con ?Minh Châu trả lời- Đây là chị Giang con chú Hà bợm rượi đó mẹ, đây là mẹ emMẹ Châu nói thêm- Cô tên Minh Mẫn rất vui được gặp conThanh Hà khách sáo nói lại- Con cũng rất vui được biết côThế là giờ cơm đến một bàn ba người ăn uống vui vẻ..
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 2: 2: Người Cha Yêu Quý


Sau bữa ăn đầy tình cảm thì Thanh Giang đi về “nhà của mình” vừa bước chân vào cửa thì một chai thuỷ tinh phóng thẳng đến cô, bằng phản ứng nhanh nhẹn của mình, Thanh Giang đã né một cách ngầu lòi còn chai thuỷ tinh vì va chạm với cái cây sau cô nên cũng vỡ tan tành.

Nhìn người đàn ông trước mặt mà cô xót thương cho cố chủ dùm luôn, quá bạo lực.

Người đàn ông lên tiếng cắt ngang mạch cảm xúc tiếc thương trong đầu cô.

- Mày đi đâu về thế hả ?Thanh Giang bình tĩnh trả lời- Con bị cảm nắng, ngất ở chổ hai mẹ con Minh MẫnÔng chẳng quan tâm đến cái lí do gì đó mà còn hằn giọng- Mày ngất thì phải cố dậy rồi lết cái xác về nấu cơm cho tao chứ!Cô thản nhiên nói tiếp- Con mệt quá nên ở lại nhà họ nghỉ một chút.

.

Ông Hà chen giọng, nói thô bạo- A con này hôm nay gan ha, tao mà không dạy dỗ lại mày thì mày “coi trời bằng vung” phải không.

Nói xong người này liền đi đến trước mặt cô, đưa tay phải lên định tát vào mặt cô thì cô chặn lại.

Tay trái ông nhanh nhảu xông pha định chụp lấy tay cô, thì cô cũng chộp lấy tay ông bằng tay còn lại của mình.

Và không có cái vụ “cha đánh con chịu” đâu nhá! Thanh Giang dùng chân đá vào “của quý” ông ta rồi đạp thêm một cái vào đầu gối nữa.

Kết quả “trận chiến” là một màn đau đớn của người cha, sự vô tâm của người con khi nhìn cha “mình” nằm dưới đất ôm của nợ cùng đầu gối mà hai con mắt nhắm lại vì đau đớn.

Cô ngồi trên cái ghế gỗ cũ kĩ đưa mắt nhìn người đàn ông đó, xong lại rơi vào cái suy nghĩ nghiêm túc của mình.

Đến lúc hoàng hôn, Thanh Giang đứng dậy đi về phía ông Hà, ngồi bệch xuống rồi nói nhỏ vào tai người này- ông biết làm ruộng không ?Ông Hà ngước mặt lên nhìn cô với ánh mắt vừa ghét bỏ vừa kinh ngạc làm sao!- Tại sao tao lại trả lời câu hỏi của mày ?-Ông muốn biếtCảm giác ớn lạnh vừa đi ngang qua, ông ta nhanh chóng nói- Biết, tao biết làmThanh Giang gật đầu, hỏi tiếp- Chúng ta có đất không-CóCô không nói gì mà đứng dậy, hỏi thêm một câu nữa- Ở Đâu ?Ông Hà nói luôn- Sau nhàCô cũng chả thèm nhìn cái người đang nằm dưới đất này nữa mà đi ra sau nhà, xem xét diện tích, chất lượng đất rồi đăm chiu suy nghĩ “ mai làm mới nó”.

Khi trời chuyển tối, Thanh Giang chuẩn bị giỏ đi lên trên núi hái rau thì cha tỉnh, ổng hỏi đi đâu thì cô không trả lời mà đi luôn.

Ổng tức mà không thể làm gì được bèn “giận cá chém thớt” lên cái bàn, nó đã cũ rồi mà còn chịu sự tra tấn nữa thì cũng nát luôn (tội).

.
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 3: 3: Lên Núi Hái Rau


Khi Thanh Giang đi được một đoạn thì cô nghe tiếng bước chân ở phía trước đang tiến gần hơn, cô cảnh giác trong lòng nhưng vẫn thản nhiên đi tiếp, khoảng cách của người đó và cô cành lúc càng gần, cũng dần lộ diện thân hình của họ, đó là một ông chú cầm trên tay 1 sợi dây, chú đó ngạc nhiên mà hỏi:- Tại sao lại đi vào giờ này, con tên gì nhà ở đâu ?Thanh Giang giọng không lớn mà trả lời:- Con lên núi hái rau, tên là Giang nhà ở gần đâyChú này nhìn nhìn cô rồi nói tiếp:- À bé Giang con thằng cha Hà bợm rượi đây sao!Nói rồi người này chợt nhận ra, lời của mình hơi quá đáng bèn ngại ngùng không biết cho mặt để đâu, Thanh Giang không để ý đến cái hành động của chú đó nữa mà đi tiếp.

Chú này chợt nhận ra có điều gì đó không đúng lắm, định quay lại muốn nói điều gì đó mà thấy người đã đi rồi thì thôi- Con bé thật vất vả.

Đi hồi lâu Thanh Giang liền nhìn thấy một cái hồ mà nói lớn cũng không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ.

Ánh trăng chiếu rọi bờ hồ làm cho không khí thêm phần huyền ảo, cô bé như “con nai vàng ngơ ngác” đội lốt “con sói hung ác” đi đến trước mặt hồ tĩnh lặng nhìn mình trên mặt nước.

Ôi cái khuôn mặt thanh tú mà diễm lệ làm sao! Nếu nói thần sắc của cố chủ là ngoan hiền thì Thanh Hà lại là cool ngầu gì đâu á.

Nhìn vào mái tóc đen huyền và cặp mắt xanh lá sáng ngời nữa, cô nghĩ người này cũng không khác gì mình bao nhiêu.

Ở xa xa cô nghe tiếng va chạm của cây lá cỏ, quay đầu nhìn thì là một con lợn rừng cỡ lớn, hình như vì lý do gì mà nó lại giận dữ rồi tàn phá xung quanh đến như vậy.

(Ngu Đại: cuộc đi săn của con thú sắp đến rồi )Thanh Giang đứng dậy dò xét địa hình, cô bẻ một cành cây nhọn làm vũ khí, rồi lấy thêm một ít cát, nắm trong tay còn lại và! xuất phát.

Cô chạy nhanh ra sau con lợn và nó cũng cảm nhận được cái chết cận kề sau đít, liền chạy nhưng giận quá mất khôn, không chạy trốn mà quay ra sau liều chiến luôn, Thanh Giang cầm chắt nắm cát đợi con lợn tới gần liền quăn vào mặt nó để cản trở tầm nhìn của con pig này.

Vì không thấy đường mà nó đâm vào một cái cây cổ thụ còn hai cái sừng thì bị cắm vô đó, ra sức vùng vẫy mà không được, cô chầm chậm tiến tới cầm cành cây nhọn đâm một phát vào chổ trọng yếu thì con pig dia luôn.

(Ngu Đại: nói là cành cây nhưng thực ra nó dài gần chiều cao của nữ chính, thấy con bé chưa đủ yếu đuối nên phải dùng cách này thôi)Thanh Giang cầm hai chân sau con lợn rừng, kéo nó về nhà mình.

Về đến nơi thì cũng đã tờ mờ sáng rồi, ông bố già đang say giấc nồng, đứa con gái ngoan hiền bước đến trước mặt ông và hỏi:- Ở đây có dao không ?Ổng giật mình tĩnh dậy, tự hỏi lòng “mình làm sai gì hay sao mà nó muốn giết mình hả trời ?”- Mày muốn làm gì ?Cô thản nhiên đáp:- Làm thịtỔng nghĩ nghĩ rồi cũng nói:- Thịt ở đâu mày mần ?Thanh Giang chỉ chỉ:- Sau nhàNgười đàn ông sốt ruột đi ra sau nhìn và thấy được một sự thật bất ngờ- Thịt lợn rừng phải không ? Ở đâu mày có ?Cô mất kiên nhẫn hỏi lại:- Có dao không ?Ông cha yếu đuối nói:- Có, có daoNói xong ông chạy đi lấy con dao đưa cho Thanh Giang, chứng kiến cái cảnh mổ xẻ điêu luyện mà ông muốn ói luôn.

(Ngu Đại: mà cái vấn đề chính ở đây là nó lên rừng, nó không hái rau mà nó giết lợn! kì lạ).
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 4: 4: Vế Thứ Nhất


Sau khi gần sơ chế xong thì ông mặt trời cũng gần lên cao rồi, xa xa có một vài người đang trên đường lên núi mà con đường để lên núi là phải qua nhà của ông Hà.Ông vừa thấy hình bóng của họ thì tâm trạng sốt ruột dâng lên, bắt đầu hối thúc Thanh Giang làm nhanh hơn nữa, ông thầm nghĩ “người trong làng mà thấy cái cảnh này thế nào cũng bàn tán buôn dưa lê cho coi”.Cuối cùng cũng xong xuôi hết, trước khi họ nhìn thấy thì ông đã dọn dẹp sạch sẽ, cô đứng dậy đi thẳng vào trong nhà thay đồ rửa mình cùng lúc đó thì có mấy người cầm rìu, mang giỏ đến và có vẻ như họ đang ngạc nhiên vì người đàn ông trước giờ ở bẩn với rượi chè đây đã thành gọn gàng “thơm tho” hơn.

Họ ngạc nhiên mà không dám để lộ chỉ chờ lúc lước qua nhà ông rồi thì mới to nhỏ với nhau.(Ngu Đại: Nhờ công dạy dỗ của con gái tui)Sau khi nghĩ ngơi thì Thanh Giang lên tiếng cắt ngang sự vui vẻ của ông bố “già”.- Chúng ta cùng nhau đi cày đất thôi!Ông ngạc nhiên hỏi lại lần nữa:- Bây giờ sao ?Cô không nhanh không chậm đáp:- ĐúngThế là hai cha con xách cuốc lên mần, làm một mạch đến tối muộn mới xong, ông Hà vì sự chăm chỉ của cô mà cảm động nên cũng gắng làm cho xong luôn.Nghĩ ngơi một hồi, hai người lần lượt một già một trẻ đi tắm rửa sạch sẽ song cũng để cái bụng đói mà ngủ một mạch đến sáng, Thanh Giang dậy sớm cầm giỏ lên núi lấy rau củ quả về nấu ăn.

Nấu cho cha một phần mình hai phần.(Ngu Đại: tốt tính ghê)Cơm nước xong xuôi, cô bắt tay vào làm việc trồng các loại cây lương thực cùng cha.

Các công việc dần dần được hoàn thiện, vì thời tiết năm nay tốt nên không cần phải lo sợ chuyện mất mùa.

Một lần nữa đến tối muộn mới xong thì hai cái con người này đã mệt lã người nên cũng ngủ một mạch đến sáng luôn.(tội)Khi ông mặt trời ló dạng, như thường lệ Thanh Giang là người dậy đầu tiên, làm vệ sinh cá nhân xong thì đi coi tình hình đất đai, rau củ cô trồng như thế nào rồi mới xuống bếp chuẩn bị đồ ăn nhưng...bếp lại thiếu củi, vì thế cô phải lên núi kiếm.Sau khi thu hoạch đủ thì cô về nhà lấy một phần thịt, nướng lên cho đến khi chín giòn vừa miệng mới vừa ý, bấy giờ người đàn ông trong cơn buồn ngủ vì đói nên đành phải mở mắt dậy.Hương vị mê li tràn ngập không gian, ông Hà đứng dậy đến chổ bày thịt nướng nhìn nhìn mà thèm nhỏ nước miếng, ông nhanh chóng ngồi xổm xuống đất xong bóc tay ăn luôn đỡ phiền, Thanh Giang thấy vậy liền nở một nụ cười duyên lòi hai lúm đồng tiền, cô cũng ngồi xuống ăn nhưng không hấp tấp như bên kia.Thức ăn đã hết nhưng chén dĩa thì còn và “không làm mà có ăn” là cái lô gíc không thể chấp nhận được, thế nên ông Hà phải rửa chén thôi.Mọi chuyện sẽ nhạt nhẽo nếu không có cái sáng kiến kiếm tiền của bà nữ chính, cô lại gần bên người đàn ông “ăn xong rửng mỡ” nói:- Hay là chúng ta lên núi bắt cá kiếm tiền đi.Ông Hà hỏi một cách ngạc nhiên:- Bây giờ ?Cô trả lời một cách thản nhiên:- Đúng.Cuộc trò chuyện đến đây là kết thúc, hai người một già một trẻ dắt nhau lên núi tìm địa điểm bắt cá, thấy chổ thích hợp thì chia nhau ra đứng “cha đầu con đuôi” ở hai bên sông, khi chuẩn bị vào cuộc chiến như là ngầm hiểu ý nhau, không hẹn mà gặp gật đầu cùng lúc, ánh mắt hiện lên tia đỏ mà xông lên như mãnh hổ, bắt cá một cách chớp nhoáng.Đến xế chiều thì mới xong, hai người hai giỏ, xách lên chổ chợ bán nhưng lại ở khu vực khác nhau.

Không biết hôm nay là ngày gì mà công cuộc bán cá như “diều gặp gió”.Dân buôn bán cá đích thị võ mồm ông Hà bán sạch, diễm lệ thiếu nữ Thanh Giang cũng bán sạch nốt.

Tối về người đàn ông vui đến phát run nhưng vì mệt quá ngủ thiếp hồi nào không hay, thấy ông như vậy cô cũng cười rồi đưa ông đến giường ngủ cho thoải mái..
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 5: 5: Vế Thứ Hai


Người đàn ông mặc bộ vest lịch lãm đi về phía ông cụ đang đứng nhìn một phương trời xa xăm, nghe thấy tiếng thì quay lại nhìn vào phía người đối diện, cầm trên tay bản hồ sơ màu đen.

-BaÔng cụ nghiêm túc hỏi:- Tìm được con bé chưa ?Người đàn ông nói nhỏ vào tai ông:- Đây là những thứ mà con vừa mới thu thập được.

Nói rồi ông cụ cùng với người này đi vào trong phòng thảo luận chuyện gì đó.

Một lúc lâu sau, hai người đi ra khỏi phòng với tâm thái nhẹ hơn trước, không biết là ai nói cho chú ba biết thông tin cơ mật này mà ổng lại phái mấy tên côn đồ đi dạy dỗ Thanh Giang nhưng không may cha Hà lại là người xui xẻo dính chưởng của đám người đó, vì không cứu chữa kịp thời nên người đàn ông 40 tuổi cứ thế mà nhắm mắt ta đi.

Khi biết tin thì ông cụ đã cho người điều tra ngọn ngành song cũng trục xuất người con thứ của mình và cũng thông báo cho mọi người trong gia đình biết đứa con gái của vợ chồng cả đã được tìm thấy, hiện giờ vẫn an toàn.

Họ không đón cô về luôn mà dò thám tình hình trước, người con trai thứ ba của đôi vợ chồng cả, khi biết tin cô em gái mình ở một ngôi làng gần núi nào đó thì lén lút chạy đi tìm, đến một nơi xa xôi hẻo lánh thì anh vô tình thấy được cô bé rất giống với hình dáng như ông nội miêu tả và cô đang chôn cất thi thể của ai đó mà ánh mắt có vẻ u sầu đến vậy.

Trong tiềm thức của anh, nó âm thầm nhận định đây là em gái của mình, anh tìm chổ trốn khá xa để lén lén lút lút nhìn em gái mình, muốn chạy lại ôm em nhưng sợ bị phát hiện nên đành miễn cưỡng đi về.

Qua hôm sau, bà chị cả sau khi nghe em trai kể lại lúc gặp út như thế nào thì cũng muốn đi xem đó có phải là sự thật như thằng em mình nói không.

Đi đến ngôi làng được chỉ, cô tham quan và dò xét mọi thứ xung quanh, bước chân dừng lại tại đường lên núi nhưng ánh mắt lại di chuyển theo hình bóng của cô bé cầm cái giỏ lá đang nhặt từng cành cây, nhặt đủ rồi thì đi về ngôi nhà nhỏ cũ nát chuẩn bị nấu ăn cho chính mình.

Chị gái cũng vô thức khẳng định đây chính là em gái mình, nhìn thấy đứa em đang sống thật vất vả mà chịu không nổi.

Sau những lúc nhìn Thanh Hà làm việc quá nặng nhọc thì cô không chịu được nữa, đi thẳng đến chổ bé rồi cầm tay ẻm, dắt ra xe đưa về biệt thự gia đình luôn.

Trên xe là một dải phân cách, lúc gần đến nơi người chị mới lên tiếng giải thích :- Em là em ruột của chị, mấy năm trước bị bọn xấu bắt cóc bán cho người lạ mặt, đến bây giờ mới tìm thấy được.

Khi chiếc xe đậu trước căn biệt thự, cô dẫn em gái đi vào, Thanh Hà không nói gì, chỉ lẳng lặng theo sau người chị mới nhận này.

Đúng là “trời xui đất khiến”, “không hẹn mà gặp”mà mọi người hiện giờ đang tụ tập trong phòng khách, thấy đứa con gái mang một cô bé vào thì họ nhìn nhau tự hỏi.

Nhưng ông nội biết người mà cháu gái mình dắt vào là ai nên ông nhìn cô bé và đánh giá, cô bé gầy guộc còn quần áo thì rách rưới dơ bẩn khiến cho ông có cảm giác xót xa.

Với hai vợ chồng cả, họ ngơ ngác chạy tới hỏi:- Đó! đó có phải là.

.

Con gái cả gật đầu khẳng định, khi biết được câu trả lời, người vợ từ từ đi đến trước mặt Thanh Giang, đưa đôi tay không tự kiểm soát của mình lên chạm vào má con, giọng nói theo thế mà run run như muốn khóc:- Mẹ đây, con gáiNgười mẹ ôm chặt đứa con của mình, cảm xúc giấu trong lòng cho đến giờ liền bị một câu nói của cô con gái bé bỏng đánh gục:- MẹNó làm cho đôi mắt bà, từng giọt từng giọt cứ thê rơi xuống trên bả vai của Thanh Hà.

Cô cũng vòng tay qua sau lưng mà ôm bà, và cô cũng biết cảm xúc này là bà dành cho “Thanh Giang” nhưng “Thanh Hà” lại không kiềm lòng được mà làm như vậy.

Còn người cha này cũng chỉ biết đứng nhìn, có lẽ là một lúc sau mới định thần lại mà đi lên trước mặt Thanh Giang, phát lên chất giọng trầm thấp lại ấm áp:- Mừng con trở về.

.
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 6: 6: Kết Thúc Và Khởi Đầu


Giới thiệu sơ sơ: ( gia đình nữ chính)cha tên Bình/mẹ tên An/chị hai tên Hạnh/ anh ba tên Phúc còn ông nội tên Hoàng.

(Ngu Đại: mình không dám đặt “họ” vì sợ trùng tên người với lại đặt có đôi có cặp cho dễ nhớ, đúng hong)Gia đình nhà năm người nói chuyện hồi lâu thì ThanhGiang đưa ra một đề nghị nhỏ:- Con sẽ về lại làng, giải quyết hết mọi thứ trong vòng 1 tuần rồi mới trở về đây ở.Cả nhà đang vui vẻ nhưng khi nghe cô nói như vậy thì tâm trạng hụt hẫng một chút nhưng cũng đành chịu thôi.Khi đưa cô về trước làng, mẹ An dặn dò đôi điều, cô gật gật đầu rồi về “nhà”.

Việc đầu tiên cô làm là lấy cái da lợn đã được làm sạch đưa qua nhà mẹ con Minh Châu coi như là trả ơn giùm cố chủ, sau đó hàn huyên đôi ba câu với hai mẹ con họ.

Kết thúc việc này thì việc khác lại đến, chính là mấy phần thịt lợn còn quá nhiều,lấy hết 10 phần ra để 3 phần ăn qua ngày, 7 phần còn lại đem đi bán, 4 phần bán sống 3 phần nướng lên rồi bán.(Ngu Đại: người tính không bằng trời tính)Nghĩ vậy Thanh Giang xách đồ nghề đi ra chợ, tìm một vị trí đông người mà bày bán.

Lúc đầu thì cũng chỉ có người ngó xem thôi chứ chưa có mua, cô nghĩ ra thêm kế nữa là cho ăn miễn phí miếng đầu để dụ, đúng như dự đoán, người thứ nhất ăn một miếng thịt nướng mà cái meme nó pơ phẹt gì đâu á.

Sau đó thì nhiều người hơn bu lại mua quá trời và cứ thế bán hết 5 phần thịt nướng, còn hai phần sống thì cũng có người mua luôn rồi.Đến chiều là Thanh Hà đã về đến nhà, hiện giờ cô đang dọn dẹp và chuẩn bị “lên đường”.

Đi sâu vào giấc ngủ, linh hồn “Thanh Giang” lại hiện ra nói chuyện với “Thanh Hà”.- Xin chào, tôi là Thanh Giang hân hạnh được gặp cô.Thanh Hà hỏi:- Tại sao tôi lại xuyên vào đây ? Còn cô bây giờ như thế nào ?(Ngu Đại: bả bình tĩnh dử)Thanh Giang kể tóm tắt chuyện của mình:- Khi tôi bị bọn đó bán đi, mặc dù ông Hà không phải là người mua nhưng không biết vì sao ông ấy lại ở cùng tôi, tôi cũng không biết lí do của ông ấy là gì, khi tôi có nhận thức về thế giới này, lúc nào tôi cũng thấy ông ấy uống rượi hết, mà tâm trạng bình thường thì chẳng đánh đập hay sai tôi còn tức giận lên vì ai đó hoặc là tôi làm gì sai thì lại đánh tôi rất nhiều.

Cho đến khi lớn lên tình trạng này vẫn tiếp tục, gia đình ruột khi đó cũng đã tìm thấy tôi nhưng chú ba biết được tin cơ mật này, ông sai côn đồ đến tận làng đánh đập tôi.Thanh Hà vừa khóc vừa oai oán nói tiếp:Đến nổi mà “người không ra người, quỷ không ra quỷ” mới buông tha.

Cho dù như thế thì tôi cũng không có ý định tự sát nhưng chú ba cũng không buông tha mà tiếp tục sai người đi làm nhục tôi, tôi là kiểu người “chết vinh còn hơn sống nhục” nên cuối cùng chọn cách nhảy xuống sông, tự giải thoát cho chính mình.Thanh Giang hỏi:- Tôi có thể giúp gì cho cô ?Thanh Hà trở lại dáng vẻ bình thường, ổn định tâm trạng bảo:- Tôi cũng không cần cô giúp gì nhưng xin cô thay tôi sống tốt, hãy cảnh giác chú ba là được rồi.Nói xong Thanh Giang dần dần tan biến, trước khi cô đi còn vui vẻ nhìn Thanh Hà, Thanh Hà biết cuộc đời cô gái này thật bất hạnh nên sẽ thay cô sống thật hạnh phúc.Khi ông mặt trời ló dạng, Thanh Hà chào đón một ngày mới sau giấc ngủ tưởng chừng là ngon ghẻ, cô cầm giỏ lên núi nhặt củi, đi được một đoạn bổng chợt dừng lại, hình như là có một con sóc không biết vì lí do gì mà bị thương ở chân, nó nằm bên bờ hồ đau đớn một cách vật vã.Thấy cô nó định trốn đi nhưng quá đau nên không nhúc nhích được, Thanh Hà nhìn mà tội nghiệp bèn tìm lá bàng, đem bé về nhà rồi lấy lá bàng mới vừa kiếm được, sơ chế làm thuốc đắp lên vùng chân cho nó, con sóc không kháng cự nữa, rất biết điều để im cho Thanh Giang chăm.Sau khi chữa cho bé xong xuôi thì cô cũng đi ngủ luôn, đến sáng lại lên núi bắt một ít sâu, nhộng cho nó ăn.(Ngu Đại: tui hong hiểu cái lô gíc của bà nữ chính thiệt, bả làm việc cho tổ chức nhiều như vậy mà không mệt, nhưng xuyên đến đây lại mệt, chán con tui ghê ????)Giải quyết hết những cái việc nên làm thì Thanh Hà tiếp tục lên núi để tập luyện, nâng cao sức khoẻ là một cái,mạnh mẽ là một cái, tăng sức đề kháng là một cái nữa.Tập cho đến khi mệt lã người rồi mới về nhà nghĩ ngơi, trong một tuần đó những việc như vậy cứ lặp đi lặp lại cho đến ngày gia đình rước cô về.Trên chiếc xe quý sờ tộc màu đen, có bốn người trong tâm trạng háo hức đang trên đường đến ngôi làng xa xôi hẻo lánh nào đó để rước ai đó về.

Bên này Thanh Giang ôm bé sóc lên núi trả nó về với tự nhiên, nhưng có vẻ như là bé nó không chịu, hành động kiểu nắm chặc ngón tay cô không buông.

Hết cách, cô cũng đành cho nó đi theo mình với điều kiện là phải im lặng, không dòm ngó lung tung..
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 7: 7: Cuộc Sống Mới


Trên đường ra cổng làng, Thanh Hà hơi hồi hộp bởi vì trước giờ cô toàn sống trong cái thế giới của riêng mình, đôi lúc thì có đồng nghiệp hay cấp trên với cấp dưới.

Nhưng bây giờ lại là cái quan hệ cô không dám mơ tưởng đến và cũng chả mong mỏi gì nhiều, hai chữ “gia đình” nó thiêng liêng lắm.Đứng trước cửa chiếc siêu xe màu đen, cánh cửa từ từ mở ra, bốn người trạng thái vui vẻ xuất hiện.

Thanh Giang chào hỏi họ và lên xe, bánh xe bắt đầu tăng tốc, cứ thế bỏ đi bao nhiêu kí ức ở lại đằng sau để đón chào sự khởi đầu mới, trên con đường dài có nhà 5 người nói chuyện vui vẻ với nhau, đâu đó một con sóc đất đang ngủ ngon trong mái tóc của người.Về đến nhà, Thanh Hà bước vào cửa, thấy mọi người từ chi thứ nội ngoại tụ tập chung một chổ nơi đây mở một buổi tiệc đón chào thành viên mới trong gia đình, cô bất ngờ bước vào nhìn ngó xung quanh.Buổi tiệc diễn ra suôn sẻ không chê vào đâu được, chả ai “nói nhăng nói cuội” gì cho cam.

Bởi vì có mặt người đàn ông quyền lực ở đây thì ai dám chứ, ông nội chứ ai nữa.Tối muộn, tất cả ăn chơi xã láng hết rồi thì ai về phòng nấy ngủ, trong không gian yên ấm sau vườn, Thanh Giang cùng ông nội nói chuyện chính sự:- Ngày mai con cùng chúng ta chụp hình kỷ niệm, xong làm thẻ căn cước lại.Thanh Giang không ý kiến đáp:- VângCuộc trò chuyện tưởng chừng như “the end” nhưng không, thêm một người xuất hiện nữa...bố Bình.

Thấy hai ông cháu chưa ngủ mà hàn huyên với nhau nên ông cũng đến “góp vui”, ông đi đến hỏi cô:- Con muốn học diễn xuất không ? Cha dạy cho.Ông nội tức giận quát:- Thằng này mày điên hả, mày có tin tao thu công ty của mày không?Cha Bình ngây thơ hong hiểu gì hết:- Con chỉ là hỏi con bé thử thôi mà, cha kì ghê !Ông Hoàng nổi đoá quát tiếp:- Tao kì zô cái mặt mày bây giờ, không có hỏi có thử gì ở đây hết, cháu tao tao nuôi.Người đàn ông cải lí:- Ơ ơ, con bé là con của con mà, con nuôi là được rồi, ba không cần lo chi hết.Nghe xong lời nói của thằng con mất nết, ông Hoàng “tức hộc máu” cầm cây gậy kế bên đuổi đánh đứa nghịch tử này.

Thanh Giang nhìn thấy màn drama hấp dẫn mà cười híp mắt nhưng nhìn thấy nó hơi vượt quá tưởng tượng, cô chạy ra ngăn cản hai người:- Ông nội, cha hai người làm như vậy sẽ đánh thức mọi người đó.Vì nghe lời con trẻ nên “cuộc chiến” cũng được hoãn lại, sau khi nói chuyện thêm đôi ba câu thì bầu không khí trong ngôi nhà im ắng hẳn, chỉ còn lại những hơi thở điều độ và tiếng gió nhẹ thoang thoảng.Sáng sớm tinh mơ, cô gái lọ lem mở đôi mắt ra, ngồi bật dậy hoảng loạng nghĩ “chết rồi, ngày hôm qua để thằng nhóc ở trong tóc giờ không biết nó ở đâu luôn”.

Con sóc ấy như là hiểu được suy nghĩ của Thanh Giang, nó nhảy ra trước mặt cô, cô thở phào nhẹ nhỏm xong đưa tay cho bé nhảy lên đó xong nói:- Chị sẽ đặc tên em là Sóc.Nhưng Sóc không chịu nên tỏ thái độ không đồng ý, thấy vậy cô đặt tên khác, nghiêm túc suy nghĩ rồi nói:- Titan đi !Bé sóc nhảy nhảy tỏ vẻ đồng ý, cô xoa nhẹ trên đầu nó rồi chuẩn bị thay đồ.

Còn nó ở trên giường nhìn cô làm công việc không quậy phá gì, xong xuôi cô làm vệ sinh cho bé sóc rồi để nó trốn trong mái tóc của mình.

Hôm nay Thanh Giang mặc một cái áo phông rộng quần jean xanh dài, xuống lầu thì mọi người cũng tụ tập đông đủ, ngồi vào ghế chuẩn bị ăn uống, không biết sao bố Bình lại bị thâm đen hai vùng mắt và ông nội cũng vậy nhưng chả ai dám hỏi.

Thanh Giang ngồi vào ghế ăn uống một cách yên lặng và quý sờ tộc, mọi người cứ tưởng cô sẽ hậu đậu lắm nhưng không.(Ngu Đại: ai còn nhớ cái vụ “việc gì cũng phải làm” không?nó đó, học cách sang chảnh cũng là việc)Sau bữa ăn, cô cùng mọi người đi làm những việc “chính sự”, hai việc kết thúc một cách suôn sẻ thì chị gái cùng anh trai dắt cô đi mua sắm.

Chuyện sẽ không đáng nói cho lắm, họ dắt cô đến ngân hàng và làm thẻ cho cô, “đang yên đang lành” mà làm thẻ thì có một đám cướp xông vào, bọn đó bắt nhân viên khoá cửa chính ngân hàng trước, sau đe doạ chuẩn kiểu “giết người cướp của” luôn.Thấy mọi người không hoảng loạn mấy như trong tưởng tượng, tụi nó “ngu dốt” bắt đại ai đó nhưng “trời xui đất khiến” chọn trúng bà nữ chính mới đau.

Thanh Hà chỉ muốn trở thành một chiếc người bình thường nhưng số phận lại đưa đẩy cô trở thành người xấu là sao???Một trong số bọn cướp hùng hổ đi đến trước mặt cô, cầm mạnh tay cô lên song đưa dao kề cổ và còn răng đe nhỏ, làm mọi người mọi người xung quanh khiếp đãm.

Thanh Hà tất nhiên là không thể để mấy đứa “trẻ trâu” này làm càng được nữa nên cô quyết định dùng võ nghệ cao siêu của mình.Một giây, hai giây, ba giây.

Bọn cướp xấu số ấy đã nằm lăn lóc xuống đất, mọi người mắt chữ O mồm chữ A bất ngờ xen lẫn sợ hãi đứng hình trong giây lát.

Thanh Hà lười quản cứ thế cùng chị hai anh ba ra khỏi đó.Cảnh sát biết tin cấp tốc lái xe đến hiện trường, lúc đó thì cô đã đi rồi.(Ngu Đại: đáp nội dung “vế thứ nhất” là làm nông.

Còn “vế thứ hai” là tự hiểu).
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 8: 8: Nam Chính Chú


Mọi người trong ngân hàng dần khôi phục lại trạng thái của mình, cảnh sát cũng khá đứng hình trước cái khung cảnh trong đó: con tin an toàn thì không nói, bọn cướp nằm lăn lóc dưới đất mới là chuyện thú vị.

Bên đây, Thanh Giang ung dung đi cùng anh chị của mình, cô đi mua thêm đồ ăn cho Titan và một cái túi đeo mini, đợi hai người không chú ý rồi lén lút bỏ bé sóc vào, thêm vài trái nho không hạt nữa.

Sau cuộc tranh luận nên ăn ở đâu giữa hai anh chị lớn tuổi thì bà chị đã thắng, cô dắt mấy đứa em của mình đến một nhà hàng gần đây, ba người đi vào thu hút khá nhiều khách quan, họ thản nhiên đi đến quầy lễ tân đặt phòng ăn, sau đó lên tầng 2 vào phòng số 966.Phục vụ bước vào đưa menu, gọi món xong xuôi thì ba người nói chuyện trên trời dưới biển một lúc lâu, các món ăn mới được đưa lên.Thanh Giang đứng dậy định đi rửa tay, chị hai lên tiếng hỏi:- Em đi đâu vậy ?Cô vừa đi ra cửa vừa trả lời:- Em đi rửa tay.Nói hết câu là cửa phòng đóng lại, cô tìm nhà vệ hồi lâu mà không thấy hi vọng, khắp nơi toàn phòng nối tiếp phòng, cô cũng không nhớ số và cũng không thấy phục vụ nơi đâu.

Thanh Hà đánh liều mở đại phòng nào đó hỏi xem, cánh cửa vừa mở ra, cô thấy rất nhiều người ngồi xung quanh một cái bàn bự, họ quay lại nhìn vào nơi phát ra âm thanh thấy một cô gái, cô ấy mỉm cười hỏi:- Cho hỏi nhà vệ sinh ở đâu vậy ?Mọi người liếc mắt nhìn nhau xong lại nhìn người đàn ông mặc vest đen đang nhâm nhi ly rượi vang đỏ.

Bầu không khí im lặng cách lạ thường, chú bảo vệ đô con định đi tới trước mặt Thanh Hà thì bị một lực đạo ngăn cản.

Người đó lên tiếng đáp:- Đi thẳng quẹo trái.Thanh Hà như gặp được cứu tinh, miệng nói cảm ơn nhưng lại hỏi thêm một câu nữa:- Cảm ơn chú, vậy chú có biết phòng 966 ở đâu không ?Một trong số những người đang ngồi ở đây “phụt” một cách tế nhị, đồng loạt nhìn về cô xong lại nhìn người đàn ông đang đứng hình vài giây ấy.

Cô gái mặc cái đầm đỏ gợi cảm trả lời phá tan bầu không khí ngại ngùng:- Đi lùi 10 m là tới phòng 966 đó bé.Thanh Hà vội cảm ơn rồi đóng cửa đi luôn.

Để lại cho người đàn ông nổi nhục mang tên “chú”, lúc về lại phòng cô bị anh chị mình mắng tội “đi quá lâu, còn lạc đường”, cô im lặng chịu trận, anh chị thấy thương nên đành bỏ qua.

Sau bữa ăn, ba người lên xe taxi về nhà nhưng khổ nổi xe chỉ có thể đi đến lối vào chổ bảo vệ thôi.

Chuyện sẽ nhạt nhẽo biết bao nhiêu khi ba người chỉ cùng nhau đi bộ về, lúc đứng tại chổ bác bảo vệ khu, ông Phúc chợt nghĩ ra sáng kiến vừa tốt cho sức khoẻ vừa giảm lượng calo trong người.- Hay là chúng ta thi chạy đi, ai chạy về đi trước thì được một điều kiện nào đó từ người về sau cùng.Thanh Giang vốn dĩ chả muốn theo kèo nhưng nếu về sau thì sẽ rắc rối lắm nên đành chơi luôn.

Ba người đứng cách nhau 2m, nhờ bác bảo vệ thổi còi ra hiệu, vào tư thế chuẩn bị và....xuất phát.Ba người chạy nhanh hơn “tào tháo rượt”, tốc độ thật đáng kinh ngạc, trước mắt là chị cả dẫn đầu, anh ba thứ hai, họ tranh nhau vị trị rất sát nút “chẳng ai nhượng bộ ai”.

Thanh Giang chạy được nửa đoạn thì tốc độ dần tăng tốc lên, chẳng mấy chốc đã vượt qua được vị trí thứ nhất là anh ba nhưng khi gần đến đích thì cô chạy chậm lại để đợi người nào đó và không nằm ngoài dự định, chị cả là người cán đích trước, tiếp sau đó là Thanh Hà, cuối cùng là người đưa ra sáng kiến đó chính là chú ba.(Ngu Đại: đối vs người thân xưng “chú” là vai vế em đó mấy bạn, ai thông minh là hiểu được à).
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 9: 9: Mệt Mỏi


Ba người cùng nhau vào nhà, ngồi xuống ghế sofa mềm mại, bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên “reng reng”, anh nhấc máy đi lên lầu nói chuyện với người nào đó.

Còn hai chị em sau khi nghĩ mệt xong cũng lên phòng, cánh cửa đóng lại trong đầu Thanh Giang chợt nhận ra điều gì đó, mở khoá kéo ra thì con sóc nhảy từ cái túi qua chiếc giường màu hồng, nó dùng ánh mắt oán giận nhìn thẳng vào cô, tiếng chửi rủa xối xả từ chất giọng động vật ăn tạp đập thẳng vào mặt cô gái, dù không hiểu con sóc này đang nói gì nhưng cô có thể hiểu được tâm trạng của nó như thế nào.(Ngu Đại: mọi người có hiểu cảm giác chơi “tàu lượn siêu tốc” không.

Nó đó, những cái cảnh như TH đánh lộn với bọn cướp và chạy đua với 2 con người thú vị nữa, cái túi đựng con sóc luôn đeo trên người cô và...!tự hiểu nha)Sau 1 tràn xả choét đầy căn thẳng thì nó không thèm nhìn mặt cô luôn.

Thanh Hà nảy ra một ý, cô đi xuống lầu mở tủ lạnh lục trong ngăn dưới lấy ra hộp sữa chua ít đường, xong lên phòng cầm hộp sữa chua đưa qua đưa lại trước mặt bé bự giận dỗi.

Không chịu nổi nữa nó dang tay bắt lấy nhưng rất tiếc lại hụt, Thanh Giang thấy vậy cười tít mắt hỏi:- Còn giận nữa không ?Titan với cái bản lĩnh “miếng ăn là miếng tồi tàn” tất nhiên là lắc đầu lia lịa.

Cô bật cười đưa hộp sữa chua tình yêu cho bé nó rồi ẵm nó đến chổ thích hợp mà làm việc.

Sau khi tắm rữa sạch sẽ cũng là lúc Titan thưởng thức xong bữa ăn của mình, cô vệ sinh thân thể cho nó rồi hai mẹ con lên giường ôm nhau ngủ say sưa.Đánh giấc đến tối, Thanh Hà chậm rãi mở mắt ra ngồi dậy thay đồ xuống lầu ăn tối, lúc này tất cả đã tập trung tại phòng khách chờ người giúp việc chuẩn bị các thứ trên bàn.

Giờ cơm đến, 1 nhà 5 người quây quần bên nhau ăn uống cười nói vui vẻ, “tính tong” tiếng chuông cửa vang lên, người giúp việc nữ đến mở cửa, hình dáng người bí ẩn lộ diện, bà đưa vali cho người giúp việc song nhìn thẳng vào đôi mắt của Thanh Hà, đi đến trước mặt cô và ôm đứa cháu gái vào lòng, đôi tay ấm áp của bà sờ từ mái tóc đến hai má hồng của cô.Cùng lúc đó cô thầm đánh giá người phụ nữ này: “dù đã ngoài 50 nhưng khí chất lẫn ngoại hình đều khiến cho người khác kính nể mấy phần”.

Khi đôi tay bà chạm đến má cô, Thanh Hà vô thức cầm tay bà rồi thầm nghĩ “ước gì thời gian bây giờ có thể trôi qua chậm lại để mình cảm nhận được cái xúc cảm đang dao động này là như thế nào”.

Trong thế giới màu hồng ấm áp mà tiếng chuông “tính tong” một lần nữa vang lên, người hầu mở cửa, vừa bước vào người đàn ông liền nói:- Ta nghe tin bà nhà ta đến nhà các con nên ghé vào thăm.Thế là bữa tối này lại có thêm 2 miệng ăn nữa, chuyện sẽ thật đằm thắm và comedy biết bao nhiêu nếu như không có cái điều kiện thú vị của ông Hoàng.- Ta muốn con bé ở với ta trong 1 tháng tới !Ba Bình đang đưa miếng thịt gần đến miệng mà nghe cái tin động trời này thì rớt xuống, khuôn mặt ngạc nhiên nói:- Tại sao vậy ba, nếu con bé về đó rồi, còn chúng con thì sao chứ.Bà nội lên tiếng:- Tại sao gì ở đây, bộ con bé về ở với ta là có vấn đề ?Ba Bình bức xúc mà đưa lí lẽ:- Tất nhiên là có vấn đề rồi ạ, con bé mà về ở với 2 người thì vợ chồng con bên đây sẽ rất buồn.Mẹ An gật đầu đồng tình, đưa tài diễn xuất plus ăn nói của mình tiếp lời:- Đúng đó mẹ à, 2 vợ chồng con chỉ mới gặp lại con bé sau mười mấy năm ròng rã tìm kiếm, 2 người lẽ nào lại chia cắt tụi con sao.Ông Hoàng tức giận đáp:- Tao đâu có cấm tụi bây thăm cháu đâu mà chia với cắt gì gớm thế.Nhắc nhở nho nhỏ: mấy bạn đọc ở đâu cũng được nhưng qua ủng hộ tinh thần cho mình nha, mình sáng tác mà thấy buồn vì các bạn đọc lộn chổ dễ sợ, tui bide mnTrận cãi vã sôi nổi gì đâu á, nó khiến cho Thanh Hà bó tay chấm vn luôn.

Kết quả là ông bà nội thắng, thời gian thấm thoát trôi qua, cô chuẩn bị vali đến nhà nội, chiếc xe chạy dài tầm 5 tiếng mới dừng lại.

Đập vào mặt cô là căn nhà màu xanh lá nhẹ nhàng kết hợp với cảnh vật xung quanh làm cho khung cảnh thêm phần hoà nhã, ông bà nội nghe tin đứa cháu yêu quý đã đến nơi thì lật đật chạy ra, ba người hai già một trẻ sánh vai nhau đi vào nhà, sắp xếp phòng ở đâu vào đấy rồi thì...một chiếc xe màu đen dừng trước nhà.

“Tính tong” người giúp việc đi ra mở cửa, ba người cũng đi ra chào đón vị khách nào đó, một sự thật bất ngờ rằng cả nhà 4 người cầm theo vali đứng trước cửa, ông nội nói:- Tụi bây không đi làm mà kéo đến đây mần chi ?Vợ chồng Bình An đồng thanh đáp:- Tụi con đến đây ở với ba mẹ cho vui.Bà nội “tức hộc máu” phản biện:- Nhưng tao không vui..
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 10: 10: Cắm Trại Và Cá


Thế là cả nhà 5 người cùng nhau chuyển vào sống cùng với ông bà nội trong 1 tháng tới, nhịp sống trong ngôi nhà trở nên rộn ràng, nhiệt huyết hơn.Vào một ngày đẹp trời, ánh nắng chiếu qua lớp diệp lục của lá cây trong khu rừng mát mẻ, bên dòng sông tĩnh lặng có 7 con người đang chuẩn bị đồ nướng dã ngoại, thanh niên Phúc nhìn cảnh vật mà tự nhiên nảy ra 1 ý, hỏi mọi người:- Hay là chúng ta thi bắt cá đi, ai bắt được nhiều nhất thì chiến thắng.Dòng sông này không quá sâu nhưng chiều dài và chiều rộng lại khá lớn, tổng có 5 người tham gia , họ đứng cách nhau khoảng 4m tuỳ vị trí.

Những con cá bơi từ sông bên kia đến sông này không khỏi ngạc nhiên và shy, nó phải tránh né từng đợt tấn công dữ dội của đám người khổng lồ, nước bắn tung toé trên không trung tạo nên bức tranh mùa hè thật sôi động.

Nếu nói Thanh Hà là người bắt cá nhanh nhất thì ông nội và baba lại là người bắt cá nhiều nhất, tổng 10 con tươi tốt nhất được bỏ vào cái thùng nước bơi tung tăng còn bao nhiêu thả hết.

Trong khoản thời gian đó người thì ăn uống, người chơi đùa, người nghĩ ngơi đến khi sắc trời ngã màu, ánh trăng trên cao sáng rọi màn đêm kết hợp với ánh lửa bộc bùng thì...“xột xoạt” âm thanh phát ra từ sau lưng bà nội, người này đang đi về phía họ đưa tay lên kiểu đầu hàng, hình bóng dần được rõ hơn quá ánh sáng của ngọn lửa, bà nội quay đầu nhìn lại chợt nhận ra người này:- Thằng Vũ đây sao ?Người được gọi là Vũ đi tới chào hỏi mọi người:- Con đang quay show ở gần đây, không biết đi sao mà lạc mất.Ông Bình cười nói:- Vậy con tạm thời ở đây chờ đi.(Tâm sự: cảm ơn mn đã lắng nghe lời nói của mình, lớp vờ du.)Thế là cuộc vui đã có thêm 1 chiếc người nữa, thanh niên Vũ nhìn xung quanh thấy ai cũng có một con cá nướng còn mình thì không, sắc mặt anh hơi buồn buồn, Thanh Giang nhìn màn này lén đưa cá qua cho anh song quay đi nói chuyện với chị hai, Vũ cảm động muốn khóc trước hành động tốt bụng của cô gái ấy.(Ngu Đại: bả không có tốt như vậy đâu!, nữ chính bị ép ăn mà no quá nhưng sợ uổng phí nên đưa qua cho ngừ ta thôi, cái này là “tiết kiệm” chứ không phải “tốt bụng”)- Vũ ơi có nghe tiếng chị không, Vũ ơi em ở đâu, Vũ ơi~Tiếng “hô mưa gọi gió” này càng lúc càng gần, ăn con cá nướng xong thì anh cáo biệt mọi người chạy tới chổ trợ lí.Trong suốt 1 tháng, khi ông nội vô tình phát hiện được đứa cháu gái út của mình thích câu cá thì ông luôn dắt cô theo để học hành, cái này giống như “con nhà tông không giống lông cũng giống cánh” nà.

Qua nhiều ngày tiếp xúc quan hệ của 2 người dần thân thiết hơn và Thanh Hà cảm thấy Titan nhà mình dần ỷ lại vào cô hơn, lo nó suy nghĩ tiêu cực nên lúc nào cũng đem theo bên mình mặc dù cô hay làm cho mẻ giận nhưng kiểu gì cho ăn ngon là hết ngay, kì lạ là gia đình chẳng có ai phát hiện ra sự tồn tại của nhóc bự điều đó cũng là 1 cái hay.

Thấm thoát đã đến năm học mới, Thanh Giang cùng hai anh chị của mình học chung 1 trường nhưng trước đó cô phải thi chuyển cấp, vì không muốn gia đình thất vọng cũng như nghi ngờ, cô chỉ tiết chế ở mức “vừa phải” thôi.(Ngu Đại: vào trường chuyên mà vừa phải cái gì, tui bo xì)Năm học mới bắt đầu, Thanh Giang cùng anh chị lên xe riêng đến trường, cô vẫn cứ mang theo Titan trong cái túi nhỏ trên người, chiếc xe không đậu trước trường nên họ vẫn phải đi bộ một chút, khi bước vào cổng hầu hết ánh mắt đều dồn về ba người, anh ba tự cao nói với út:- Em thấy anh nổi tiếng không ?Chị hai ghét bỏ nói:- Mày là “7 nổi 3 chìm” thì có.Ông Phúc tức giận phản bác:- Còn chị ghen tị với em nên “xù lông” phải không ?Bà Hạnh tức nghẹn họng, hai người chí choé với nhau làm cho mọi người một phen trầm trồ, Thanh Giang thấy tình hình gần như “phun trào” thì can ngăn.(Ngu Đại: hôm qua viết xong chương mới mà quên lưu nháp, mở lại thấy không còn gì hết nên hôm nay mới đăng, tui não tàn dễ sợ).
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 11: 11: Drama Lúc Lạc Đường


Tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ khai mạc năm học mới bắt đầu, mọi người nhanh chóng tập trung trên sân trường, sự uể oải mất tập trung từ từ xuất hiện qua những phút giây nhàm chán, đến lúc hiệu trưởng bước lên bục nhắc nhở chào mừng sơ sơ, ông thông báo tin mà tất cả mọi người bất ngờ kể cả thầy cô:- Sắp tới đây trường chúng ta sẽ được chọn làm địa điểm quay hình cho 1 chương trình tên “1 thời hồn nhiên”, vì để đảm bảo cho các em thoải mái và không ảnh hưởng đến kết quả học tập nên chỉ có 1,2 người của tổ chế tác trực tiếp quan sát tình hình quay như nào thôi.

Ở một diễn biến khác, nữ chính của chúng ta đang say sưa chơi với con sóc trong túi, cô chả quan tâm đến cái vấn đề thú vị đó, kết thúc chào cờ tất cả học sinh đang nháo nhào vào lớp thì Thanh Hà lại thong dong đi, không biết cô đã đi lộn đường hay sao mà xung quanh toàn cây cối như này, bỗng nhiên tiếng cãi vã ở đâu đó vang đến tai cô, con gái mà! nhiều chuyện một chút là đương nhiên, Thanh Giang cũng vậy cô núp sau gốc cây dỏng tai lên nghe.

- Anh thôi đi, chúng ta đã kết thúc rồi !Tiếng cô gái khá to có vẻ như tâm trạng đang rất tức giận, chàng trai cố gắng giải thích:- Lúc đó anh không làm gì cô ta hết, cái em nhìn thấy chỉ là sự cố thôi.

The girl khoanh tay lại gật đầu nói dõng dạc:- Vậy anh giải thích đi chuyện gì đã xảy ra giữa hai người.

The boy nghe vậy liền kể một mạch từ đầu đến đuôi:- Vào sáng hôm trước cô ấy gọi điện tới xưng là bạn của em, nói anh ra quán cafe gặp nhau lúc đầu anh cũng nghi ngờ nhưng cũng đi, khi anh đến quán thì chẳng thấy em đâu và cô ấy có ở đó, nói chuyện với nhau hồi lâu, anh mới hỏi “bạn gái anh có tới không ?”- Khoan đã, tại sao anh không hỏi câu khác mà đè trực tiếp câu này.

- Sở dĩ anh hơi “bán tín bán nghi” với hành động cô ấy nên mới nói như vậy, khi nghe câu hỏi xong mặt cổ hơi xuống sắc, cô ấy cầm điện thoại đi ra ngoài 1 lúc sau vào nói với anh rằng “cậu ấy đang ở bar kêu anh qua rước cổ về” anh không nói gì đi theo đến đó, bước vào nhìn xung quanh bar! vẫn không thấy em, bất lực cùng giận dữ, anh mang món quà định tặng cho em đi về.

Vừa đến cửa thì anh bị một lực đạo khá mạnh kéo từ phía sau, không khống chế được cơ thể mình, liền ngã xuống đất, mở mắt ra thấy cô ấy nằm dưới người mình, lúc em bước vào nhìn, anh thật sự muốn giải thích với em nhưng cậu ta lại chen miệng vào nói những lời mập mờ như thế cảm giác rất khó chịu nên anh đứng dậy đi về luôn.

The girl sau khi nghe đầu đuôi câu chuyện, muốn tìm con thủ phạm đập nó lên bờ xuống ruộng nhưng trước hết phải làm lành với bạn trai đã, 2 người ôm nhau giữa thanh thiên bạch nhật như vậy đó, bên đây Thanh Giang coi xong màn này thì tự bổ túc bài học cho mình “độc thân là chính nghĩa, có bồ là đau khổ”(Ngu Đại: “ghét của nào trời cho của nấy” đó con gái à)Bỗng nhiên một bàn tay ấm áp đặt lên vai cô, quay mặt lại mắt đối mắt với người sau, thanh âm trầm trầm:- Trò đang làm gì ở đây, sao không vào lớp hả ?Cô cười cười giải thích:- Em đi lạc không biết lớp mình ở đâu.

Ông thầy cảm thán đành dẫn cô đi tìm lớp, sự ngại ngùng qua đi trên đường đi hai thầy trò có nói chuyện qua lại mà cũng hợp ý phết.

Mấy bạn à, mình muốn nói là ai đã và đang đọc truyện ở thì xin cảm ơn nha.

Ngồi xuống chổ ngồi, cô nhìn trời nhìn đất một tay chống cằm một tay đút vào túi chơi với Titan.

Thanh Giang sau khi rời khỏi lớp bắt đầu chuyến tham quan trường đầy thú vị nhưng đi sao mà lạc luôn rồi, trong khu rừng sau trường cô tiếp tục đi thẳng coi thử nó sẽ dẫn mình đến đâu, đúng như mong đợi cô dừng ở bậc thứ nhất trước hàng trăm bậc thang, mọi thứ xung quanh thật im lặng và vắng vẻ, nhìn lên toàn là mảng khí trắng dù vậy cô vẫn tiếp tục thong dong bước lên từng bậc, dần dần hoà tan vào làn sương không bóng.

Ngu Đại: tui bắt đầu lười rồi chắc 2 ngày mới ra 1 chương quá nhưng thấy lượt xem nhìu thì tui sẽ cố vận động chất xám ra 1 chương mỗi ngày hi hi hi).
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 12: 12: Cụ Ông 60 Tuổi


Mỗi bước lên bậc là mỗi nguy hiểm, không nói đến xung quanh toàn sương mù kết hợp cây lá rậm rạp ngoài ra còn có bẫy, rất nhiều bẫy nếu lơ là có thể sẽ mất mạng, sở dĩ Thanh Hà biết được tất cả đều nhờ quá khứ không tốt đẹp kia.

Khi tổ chức quyết định tìm một vài đứa trẻ ở cô nhi viện có thể chất tương đối, cô “may mắn” được nằm trong số đó, cứ tưởng cuộc đời của mình sẽ “chăn ấm nệm êm” nhưng hiện thực phũ phàng, nó còn khổ hơn lúc trước, không chỉ về hoàn cảnh mà còn về con người, mọi thứ gần như tuyệt vọng, ở trong căn ngục tối Thanh Hà mới ngộ ra rằng “thế giới này cá lớn nuốt cá bé là chuyện đương nhiên, nếu không mạnh mẽ thì mình mãi mãi bị chôn vùi dưới đáy xã hội”, trải qua nhiều thử thách tương đương với việc nhiều mạng người đã từ giã vì mục đích “cao cả” của tổ chức, nó hình thành nên con người cô hôm nay.

Quay trở lại hiện tại sau khi đi một hồi lâu, bước chân mới dừng lại trước hai cánh cửa đóng kín này, làn sương đã tan bớt không ít, nhìn ngó xung quanh hai bên cửa là bức tường “trời trồng” cao sừng sững, không biết tâm lí ninja nổi lên hay sao mà cô quyết đi trèo tường, động tác linh hoạt nhanh chóng leo lên đứng, sâu bên trong có một người đàn ông tóc râu khá dài ngồi xếp bằng, tư thái bình thản nhâm nhi chén trà nóng hổi! ”vèo” cái con người từ đâu chui ra bay thẳng đến chổ Thanh Giang, lúc đó cô làm gì ? Cô đang think nghiêm túc: thời buổi bây giờ đánh nhau là chuyện bình thường hay vô pháp ? Nhưng dặn lòng phải sống tốt nên né né thôi.

Vừa nghĩ xong là thanh kiếm nhọn hoắt phi đến gần cổ gái, nửa trên phản ứng né đòn tiêu soái sau đó tiếp đất vững vàng, thanh niên cây đen nóng máu khiêu chiến thì chén trà xông thẳng vào khoảng cách giữa hai người, va chạm bức tường tạo nên những mãnh thuỷ tinh bay giữa không trung, tầm mắt họ đều hướng về ông lão:- Dừng lại, không sao.

Người nọ thu kiếm nghe lời thầy nhanh chóng rút về hậu đài, Thanh Giang bên này từng bước từng bước tiến tới ngồi xuống đối diện lão hỏi nhẹ:- Ông có biết đường đi đến trường Ty Thi không ?(Ngu Đại: tui dốt trong mấy cái mảng đặt tên lắm nên thông cảm nha)Tầm mắt người này chuyển sang nhìn cô, đứng dậy nói:- Theo ta.

Thế là hai người 1 già 1 trẻ 1 trước 1 sau ra khỏi cửa để lại nhiều ánh mắt buôn dưa lê của người làm.

Cô số 1: Thấy gì chưa thấy gì chưa lão gia tự mình dẫn đường cho vị tiểu thư kia đó!Cô số 2: Hôm nay trời mọc hướng tây rồi sao!.

.

và nhiều bà tám hơn chụm lại tự bổ não cho mình cái chuyện gì đâu không.

Bên này, đi một lúc lâu người đàn ông mở lời hỏi thăm:- Con tên gì ?Cô đáp:- Thanh Giang ạ, còn ông ?Lão cũng trả lời:- Mọi người hay gọi ta là lão Quyền vậy con bao nhiêu tuổi ?Cô nói:- 16 ạ còn ông ?Cụ đưa tay vuốt râu, thở dài kể lể:- Tuổi 60 “gần đất xa trời” rồi con à!Thanh Hà phản biện:- Ông xạo ke, mấy chục năm luyện võ mà lại không biết tình trạng hiện giờ của mình sao!Lão dừng lại vài giây nhìn sâu vào mắt cô, xong đi tiếp như chưa có gì, hai ông cháu cũng nói chuyện thêm với nhau, lúc đưa cô đến cổng trường cụ bảo:- Nếu rảnh có thể đến nhà ta, cứ gõ theo nhịp 1-3-1 là được.

Giới thiệu thêm: Nam chính_Liễu / Bà nội_Lộ / người đàn ông U60_Quyền.

(Ngu Đại: ai rảnh thì nghĩ mấy cái này cho zui nè: dựa vào các tên nhân vật hãy tìm các cặp tên hợp lí, ví dụ Hoàng Hà từ tên ông nội và nữ chính, tìm cho bớt calo chơi ha ha).
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 13: 13: Mèo Mù Vớ Cá Rán Sai Lầm


Kể từ lúc Thanh Giang ra khỏi cổng trường đi được 1 đoạn khá xa, bước chân cô chợt dừng lại sắc mặt âm u lạ thường, thầm nghĩ: “mình biết đi đâu giờ, không di động, không biết đường, không quen ai cũng không nhớ địa chỉ nhà luôn! thôi đi đại vậy, lỡ như may mắn tìm được nhà thì sao!”.

Với cái suy nghĩ ngây thơ đó cô tiếp tục lên đường tìm nhà đầy gian nan của mình, ánh trăng treo lên cao sáng rọi màn đêm có một cô gái lang thang giữa đường, ở ‘xứ sở thần tiên’ nào đó vô tình dừng bước tại 1 căn trung cư bị bỏ hoang, cô thám thính xung quanh từ tầng một bước lên, đứng tại chổ ra vào tầng 2 nhìn về phía giữa phòng có một người phụ nữ trung niên bị trói tay chân ngồi trên ghế, mắt cũng bị che khuất miệng không thể phát ra âm thanh chắc là ngất đi, ở đây không có thiết bị theo dõi cũng chẳng có ai canh giữ, cô đi đến nhìn nhìn xong lại tìm chổ trốn hóng drama.

Tiếng bước chân từ dưới lầu càng tiến gần, lộ ra người đàn ông có chiều cao khiêm tốn đầu hói đang nghe điện thoại, cúp máy gả liền đổi giọng rống khá to:- Tụi bây đâu, xuống đây hết cho tao.

Khi cả băng tập hợp đầy đủ có khoảng 10 người, theo chuẩn cao to đô con, mập mạp mạnh khoẻ mà người cầm đầu lại là tên lùn, hắn thông báo:- Sau phi vụ này chúng ta sẽ được hưởng lợi, bên kia họ bỏ ra khá nhiều cho con đàn bà này nên tui bây canh giữ cẩn thận.

Nói rồi họ phân chia công việc cho nhau, tầm 3 tiếng sau hai chiếc xe đen xuất hiện dừng tại cửa căn trung cư, mở cốp xe thứ nhất bỏ ‘con hàng’ vào, bên này Thanh Hà lợi dụng lúc tụi nó không để ý lẻn vô cốp xe thứ 2, sắp xếp hậu sự xong xuôi bánh xe lăn đều nối đuôi nhau chạy một quãng đường dài.

Rạng sáng xe dừng ở cái nơi ‘khỉ ho cò gáy’ rất vắng vẻ xung quanh chỉ toàn là thùng hàng, chiếc trực thăng tư nhân đồng thời xuất hiện đáp xuống, khoảng khắc hai bên bước xuống mang theo thứ đối phương yêu cầu.

Bên này Thanh Hà đang trốn trong cốp xe, Titan từ trong túi bay đến trước mặt cô hối thúc:- Mau cứu cô gái đó, sẽ giải thích cho cô sau.

Dù là biểu tình nhàn nhạt rời khỏi xe nhưng tiếng động phát ra không nhỏ chính là cố tình bị chúng thuộc hạ phát hiện, tụi nó định diệt khẩu cô mà thế sự ai đâu ngờ bị đánh cho ‘kêu cha gọi mẹ’ và! 1 phút mặc niệm ‘lừa mình dối người’ “đó chỉ là phản khán thôi” của chiếc người mưu mẹo, Thanh Giang chậm rãi đi đến trước mặt hai lão đầu nói:- Giao cô bé đó ra đây, tôi tha.

Tên lùn trong cơn hoang mang liền biện hộ cho mình với bên đối tác, người đàn ông vest đen cười khinh vẫy vẫy tay, từ trực thăng bổng xuất hiện hai thanh niên cao to lực lưỡng, như mọi người biết ai sẽ thắng rồi nên chúng ta lướt nhẹ qua nhá, sau khi tẩn mấy ông thần này xong, cô cởi trói cho người phụ nữ, vỗ vỗ cái má người ta, cơ hồ tỉnh tỉnh gái nói:- Ai đây, anh hùng của tôi đó sao !Thanh Hà vả mặt:- Mỹ nhân không phải anh hùng !Gái buồn buồn hỏi:- Tôi có điện thoại trong túi có thể lấy ra dùm không ?Cô móc túi lấy điện thoại hỏi lại:- Gọi cho ai ?Người phụ nữ đáp:- Con trai tôi.

Tiếng chuông reo lên, người đàn ông bên kia nhanh chóng hỏi:- Mẹ, mẹ đang ở đâu ?Thanh Hà chiếm tiện nghi của người ta đáp:- Êy, ta đang ở một nơi có biển có gió có mặt trời có mây xanh.

Bà mẹ bị chọc tức bảo:- Đưa điện thoại đây!Cô vui vẻ đưa tới cho hai mẹ con tâm sự, cúp máy xong đầu dây bên kia thầm nghĩ “nếu gặp lại người đàn bà trơ trẻn đó thì! ” còn ‘người đàn bà trơ trẻn’ đây đang ngồi trên lưng gả đầu hói:- Ông làm nghề gì ?Ổng câm lặng làm cô có chút khó chịu quay qua hỏi người phụ nữ:- Bà làm nghề gì ?Gái đáp: - Không thẹn với lòng.

Thanh Hà buồn buồn chợt nhớ đến con quỷ sóc trăng nào đó, nhắc nhở:- Tôi phải đi rồi, bà ở đây đợi con trai đi, bái bai.

Người phụ nữ hỏi:- Ở đây toàn biển cô đi đâu ?Thanh Giang sực nhớ ra mình không biết đường về liền nói:- Có thể cho tôi mượn điện thoại bà 1 chút được không ?Người này cũng không keo kiệt gì đưa cho cô, bấm một loạt dãy số, đầu dây bên kia bắt máy là nói 1 tràng lời chỉ trích xong lại hỏi:- Giờ con đang ở đâu ?Thanh Giang quay qua hỏi gái:- Giờ chúng ta đang ở đâu ?Người phụ nữ đáp:- BadoziCô trả lời lại với cha:- Badozi(Ngu Đại: tui tự nghĩ ra cái tên thứ thiệt này, không biết có thật hay ko chớ tui nghĩ là ko đâu).
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 14: 14: Hơi Nhạt Đấy !


Nói thêm đôi ba câu với đầu dây bên kia, cúp máy cô đưa điện thoại cho chủ nhân của nó rồi đi đến một nơi không dễ thấy người, kêu con sóc ra mặt:- Nói, nhà ngươi từ đâu tới.Con sóc dõng dạc trả lời:- Trên thế giới này có rất nhiều tiểu hành tinh, không riêng gì ở đây mà ở thế giới trước của cô cũng vậy, bổn toạ đến từ Trung Bình Tinh là nơi nhằm duy trì trật tự của thế giới, mỗi nhân viên điều hành mang nhiều chức vụ khác nhau và còn phải tìm những linh hồn tư duy tốt để kết hiệp ước với Trung Bình TinhCô không nóng không lạnh nói:- Tôi không đủ điều kiện, xin mời đi cho.Con sóc ra sức thuyết phục:- Làm ở đó có rất nhiều quyền lợi, tích điểm mua đồ chất lượng cực tốt, tích điểm mua thần dược ma pháp siêu mạnh, tích điểm mua không gian thời gian riêng...Thanh Hà vừa lắng nghe vừa suy nghĩ, sở dĩ trong quá khứ cô đã bị ràng buộc bởi tổ chức còn bây giờ nếu đồng ý cô vẫn sẽ bị ràng buộc bởi Trung Bình Tinh.

Cô ngước đầu lên đối diện với Titan:- Nếu chúng ta kết hiệp ước với nhau thì tôi còn tự do của riêng mình không ?Titan nhẹ nhàng đáp:- Nếu cô hoàn thành nhiệm vụ thì vẫn còn đấy thôi !Thanh Hà có chút dao động nhưng cô thật sự không thích làm:- Thôi, ngươi đi tìm người khác đi.Con sóc không bỏ cuộc nói:- Tôi biết cô chịu đựng những gì và trả giá bao nhiêu để đánh đổi cái đó nhưng nếu cô kết hiệp ước với Trung Bình Tinh thì cô vừa hưởng thụ được sự tự do, vừa ngao du thế giới có phải hay hơn không ? Những điều đó chỉ có ở Trung Bình Tinh, làm ít lời nhiều chỉ có ở Trung Bình Tinh.(Ngu Đại: giống mấy thanh niên bán hàn đa cấp thiệt sự, đọc tại trwk1 và mới là thông minh.)Cuối cùng nữ chính của chúng ta không thể cưỡng lại được cái đề nghị đánh vào lương tâm này, cho nên hai chiếc người liền chuẩn bị đi đến Trung Bình TinhBên này sau khi Thanh Hà bỏ người phụ nữ lại một mình, bà thở dài nhìn biển, tầm vài phút chiếc xe đen xuất hiện dừng tại chổ bà, cánh cửa mở ra người đàn ông với khí chất ngời ngợi bước xuống nói:- Mẹ, con đã xử lý hết rồi chúng ta về thôi Bà nhìn con trai nói:- Cô bé đó thì sao.Ổng vô tâm đáp:- Cảnh sát chốc nữa sẽ tớiBà hiểu ý con trai mình, đứng dậy lên xe bỏ lại mấy tên gian manh chết giả cho cảnh sát xử lý.

Đi hồi lâu bác gái bổng thắc mắc hỏi:- Con bé tại sao lại ở đó chứ ?Cậu con trai nghe vậy liền đưa vài đoạn video cho bà coi, khuôn mặt giãn ra hiện lên nụ cười duyên:- Không ngờ nó bị lạc đường, cái mặt ủ rủ gì đâu.Người nọ không nói gì chỉ gật đầu cho qua.Chuyển đến cảnh nữ chính của câu truyện sau khi được con sóc đưa tới Trung Bình Tinh.

Thanh Hà nhìn ngó xung quanh, thật kì lạ, chẳng có ban ngày hoặc ban đêm, màu xanh đại dương phát sáng trên bầu trời, lâu lâu có xe hoặc những con thú lượn qua bay lại, dưới đất được tô màu cam núi lửa, không như vẻ bề ngoài nóng nảy nó mang lại cảm giác ấm áp truyền dưới lòng bàn chân vì thế hầu như mọi người một là đi chân không, hai là mang tất cổ ngắn, ngoài ra các toà nhà được xây lên đồ sộ có nhiều màu sắc đa dạng cách nhau từ 1-3m là cùng, mọi thứ xung quanh như một bức tranh tuyệt diệu hoà hợp với dòng người đông đúc càng thêm đẹp đẽ hơn.Titan dẫn cô đến toà nhà cao nhất, đi thẳng đến tầng 2, sau khi kết hiệp ước với Trung Bình Tinh thì Thanh Giang được nhận 100 điểm, con sóc là quản lý tạm thời của cô, nếu có giấy thi hành riêng thì không cần quản lí cũng được.

Thời gian cô đi và về không ngưng trọng mà vẫn tiếp tục theo quỹ đạo của nó.

Nhắc nhở nho nhỏ: tui định bỏ LGBT vào truyện, who kì thị làm ơn đừng đọc nhưng chỉ có kiss / bobo thui hi hi).
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 15: 15: Sự Cố Trước Khai Giảng


Vào 1 buổi sáng đẹp trời, dưới ánh nắng chói chang có lớp tập chạy như điên lớp chơi đùa vui vẻ trên sân trường rộng chục mét.

Từ đâu có 2 chiếc người lén lén lút lút đi vào phòng học 11-3, chàng trai ngũ quan tinh tế khoác lên mình bộ đồng phục trường Ty Thi làm nổi bật sự năng động của tuổi trẻ tên là Phổ Khắc ngồi cuối lớp, 1 người nữa là cameraman diện nguyên cây đen từ đầu tới chân đứng ở trong góc chuẩn bị quay hình.

Tiếng chuông đổi tiết vang lên, đám học sinh thi nhau chạy tới lớp và người cán đích đầu tiên là nhỏ lớp trưởng, vừa bước vào cô chạm trán với đôi mắt đỏ rực của người ấy, một cổ kích động dâng trào mà không dám hét lên chỉ có thể run người cười khúc khích, cứ thế đám con gái 11-3 thấy anh tâm trạng như nhỏ lớp trưởng còn bọn con trai thì nhìn và! ừm, người cuối cùng vào lớp là Khỉ Phúc.

(Ngu Đại: tui đặt tên lót cho nv hơi xấu phải không ?, sợ trúng tên người thật hoặc nhân vật khác truyện nên phải độc lạ xíu he he)Ánh mắt hai người va chạm nhau, chàng minh tinh lộ nụ cười tà mị còn ông Phúc kiểu: 2 con ngươi mở to vài giây biểu lộ sự ngạc nhiên, sau đó bình thường lại và đi về chổ ngồi, kế bên chàng minh tinh luôn, lộc cộc ! tiếng giày cao gót của giáo viên tiếng anh bước vào, như thường lệ cô sẽ chưng ra bộ mặt nghiêm túc nhưng hôm nay cô lại nở một nụ cười duyên, cư xử dịu dàng nhỏ nhẹ làm tụi học sinh shock đến tận óc! Tiếng chuông giải lao sau nhiều giờ học căng thẳng vang lên, người đầu tiên ra khỏi lớp là Khỉ Phúc, cậu đi nhanh hơn bình thường, đến một nơi vắng vẻ không thấy bóng người, đôi tai dần đỏ như tơ máu, bùm.

.

tiếng nổ trên đỉnh đầu anh là sự thẹn thùng đã nghẹn nãy giờ, những kí ức lúc đó lại vô tình ùa về.

Trước khi bước vào năm học mới cậu cùng đám bạn đi ăn uống xả láng, nói chuyện với nhau hồi lâu thì khát, anh nốc hết ly nước lọc nhưng khi uống xong cậu thấy khá nóng trong người (uống ngay dr thanh), ra ngoài rửa mặt cho tỉnh, vì lý do phục vụ cho sự nhầm lẫn mà cậu nhìn số phòng 969 thành 696, vừa bước vào thanh niên Phúc cảm thấy cơ thể mình như được chữa cháy, tìm nguồn mát lạnh trong phòng, thấy được mục tiêu, cậu sà xuống ngồi bên cạnh người nọ:- Ây da mát ghê !Khỉ Phúc ngước mặt lên cùng thời điểm với chàng trai nhìn xuống, 4 mắt nhìn nhau, 2 tay ông Phúc không yên phận đặt lên 2 má người ta thắc mắc hỏi:- Sao tôi chưa thấy cậu nhỉ ? Hay là chúng ta làm quen đi.

Người này vô tình bị hạ dược, đang cố gắng kiềm chế thì con mồi lại tự dâng tận miệng:- Tôi dẫn cậu đến chổ này vui lắm, rồi 2 chúng ta.

Nghe xong Khỉ Phúc cũng chả nghĩ gì nhiều liền gật đầu đồng ý, thế là 2 chiếc người nửa tỉnh nửa mơ đứng dậy dắt tay nhau rời khỏi quán ăn để lại một số ánh mắt của hủ và tò mò.

Chàng trai trẻ đưa cậu đến khách sạn xa hoa rồi đặt phòng tổng thống, trong gian phòng to lớn Khỉ Phúc chợt có cảm giác bất an nhưng chỉ được vài giây là anh ta quăng cậu lên giường, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, i như rằng sau 1 đêm đầy h**n **, ánh nắng chiếu qua khe hở chiếu xuống khuôn mặt của Khỉ Phúc, cậu từ trong mơ màng tỉnh dậy, đập vào mắt là khuôn ngực rắn chắc của người đàn ông, nó làm hai con ngươi cậu mở to, từng đợt kí ức của tối hôm qua ùa về, anh cố gắng bình tĩnh, nhích người ra khỏi nam nhân nọ, chưa được 2cm anh liền bị cánh tay đắc lực từ sau lưng ôm sát vào lòng người đàn ông:- Sao không ngủ nữa đi.

Khỉ Phúc ngước mặt lên cười cười:- Tối hôm qua tôi có chút say nên mới như vậy, anh có thể coi như sự cố mà bỏ qua được không?Nam nhân nhìn vào mắt Khỉ Phúc nói:- Em tên gì ?c** nh* giọng đáp:- Khỉ PhúcNgười đàn ông nói:- Nhớ kĩ tên tôi là Phổ Khắc, nếu tôi gặp lại em lần nữa đến lúc đó em phải chịu trách nhiệm với tôi.

(Ngu Đại: thứ lươn lẹo)2 tay anh từ từ thả lỏng cho con mồi chạy mất, Khỉ Phúc vội vàng mặc đồ, ra khỏi khách sạn, Phổ Khắc thì cầm điện thoại gọi cho trợ lý:- Điều tra người tên Khỉ Phúc nhanh.

Sau khi hoà nhập vào dòng người đông đúc anh nghĩ “bị ma men nhập thì thôi đi, đã vậy còn tình 1 đêm với người ta, mong là có duyên không nợ cho lành, nhưng tại sao lại là nam không phải nữ, nam với nam làm được giống gì ? Kì lạ quá kì lạ”(Ngu Đại: cổ hủ quá cổ hủ ).
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 16: 16: Giúp Và Được Giúp


Bên kia sau khi thoát khỏi những thiếu nữ mộng mơ đầy nhiết huyết, Phổ Khắc đi tìm ông Phúc tính sổ, đến khúc cua anh bị đụng trúng khá mạnh, nữ sinh này xém tí nữa là ngã ra đất may mắn thay cô được bạn học đỡ lấy, anh lên tiếng trước:- Có sao không ?Nữ sinh vội vàng nói:- Em xin lỗi, tại gấp quá không để ý mà đụng vào anh, thật sự xin lỗi.

Phổ Khắc không để tâm, chỉ nhắc nhở bạn học 1 chút rồi đi tiếp, khi đến phía sau trường anh nghe thấy giọng của người nào đó oai oán, đứng trước mặt người nào đó anh nói:- Sao la lối giữ vậy ?Khỉ Phúc làm mặt nghiêm túc thế đứng nghiêm trang, hai mắt nhìn thẳng vào Phổ Khắc nói:- Về việc tối hôm nọ, tôi sẽ chịu trách nhiệm.

Phổ Khắc trêu:- Chịu trách nhiệm với ai ?Cậu nắm chặt tay:- Với anhPhổ Khắc tiếp tục chọc:- Tôi thì sao ?Ông Phúc tức hộc máu nói nguyên câu:- Tôi! sẽ! chịu! trách! nhiệm! với! anhNghe được câu trả lời, Phổ Khắc nén cười làm mặt lạnh:- Ừm, không saoKhỉ Phúc bất ngờ tròng mắt mở to tự hỏi lòng mình “hết rồi, dễ dàng vậy sao” (Ngu Đại: bằng niềm tin)Hạnh phúc đến quá sớm, hai tay cậu nắm 1 bên tay người kia:- Hay chúng ta làm anh em điPhổ Khắc không ngờ tới, đã tha cho rồi mà còn muốn dâng lên ?:- Được chúng ta làm anh em tốtBên kia sau khi Phổ Khắc rời khỏi thì nữ sinh quay qua đứng đối diện bạn gái đã giúp mình, cúi người 45 độ cảm ơn rồi hai người khách sáo vu vơ, nữ sinh nhìn cô bạn, 3 từ để diễn tả hiện lên trong đầu mình về người nọ đẹp_ngầu_good còn mình thì mập_lùn_poor.

Trong khoảng không tĩnh lặng đó thì xa xa có một hình bóng sau lưng cô gái đã giúp nữ sinh kia dần xuất hiện, nữ sinh cũng chẳng nán lại mà cúi đầu đi thẳng, đến chổ người bạn mình, cô nắm lấy cánh tay đang đúc túi quần của bả, quay ra đằng sau theo lưng đối lưng với cô gái, tiếp tục đi về phía trước.

Bỏ xa cô gái, nữ sinh mũm mĩm nói với Thanh Hà:- Bây giờ tui giảm cân còn kịp không ?Lấy bản lĩnh lo việc thiên hạ của mình, cô nói:- Tuổi ăn tuổi lớn giảm cân cái gì, nhưng với sự giúp đỡ của tôi thì! u can do itNghe được câu trả lời từ bạn mình, Quờ Quả vừa đi vừa cười vui như đi hội, còn Thanh Hà khi nói hết câu cô bắt đầu suy nghĩ giùm con bạn mình.

Giờ học cứ thế trôi qua, tiếng chuông tan trường vang lên cô nói với Quờ Quả kiêm bạn cùng bàn:- Dẫn tôi đến nhà cậuVậy là 2 con người lên xe hoa, chạy khoảng 30 phút tới nơi, đi qua cái cổng cao 3m xung quanh toàn hoa thơm cỏ lạ, dừng trước cửa chính Thanh Giang cùng Quờ Quả vào nhà:- Nhà cậu có nơi tập gym không ?Quờ Quả gật đầu:- Anh tớ rất thích bồi dưỡng thân thể nên bama đã xây hẳn một phòng cho anh, mọi người cũng có thể tập luyện ở đó coi như của chungVậy là họ đi tiếp đến căn phòng cần tìm, cánh cửa vừa đóng lại, Thanh Giang giục bạn:- Thay đồ tập luôn đi, chúng ta tập sớm nghỉ sớm.

Hai người chuẩn bị xong hết, cô để cặp ở 1 góc khuất rồi quan sát xung quanh, không có thiết bị theo dõi nên tâm thái cũng thả lỏng hơn.

Họ khởi động sau đó bắt đầu hàng loạt bài tập đốt cháy calo cao, Quờ Quả mới đi được 1/5 quãng đường thôi mà bỏ cuộc đến nơi, Thanh Giang thấy thế liền xuất khẩu:- Cậu như vậy mà đòi giảm cân, muốn hoàn hảo thì phải chịu đắng chịu cay còn không thì cạp đất mà ăn.

(Ngu Đại: triết lí như vậy đấy)Nói xong cô để Quờ Quả suy nghĩ còn mình thì tiếp tục tập luyện, sau vài phút Quờ Quả nhẹ nhành đến bên cạnh Thanh Hà quyết tâm nói:- Xin cậu hãy giúp đỡ mình !Không biết tại sao từ giây phút cô quen được đứa bạn này, cô cảm thấy mình sống thật với bản thân hơn, có lẽ vì cô ấy là người bạn đầu tiên chăng ? Nhưng dù là như thế nào đi nữa thì Thanh Hà cảm thấy trân trọng nó.

Nghe được câu trả lời nằm trong dự đoán cô tiếp tục chỉ dạy sâu và cặn kẽ hơn về các bài tập cũng như công dụng của nó, hai chiếc người duy trì khoảng 45 phút, lúc đó Titan cũng bị ép tập chung dù chỉ có Thanh Hà thấy nó, hai động vật cuối cùng cũng được tha cho, nắm trên sàn nhà dang hai tay hai chân nhìn lên trần nhà lấp ló ánh đèn thở hổn hển thấy thương.

Sau một hồi lâu, họ tắm rửa thay đồ sạch sẽ thơm tho, Thanh Hà ra đến chổ cửa thì được mời lại ăn tối, no căng bụng cô tiếp tục lên đường về nhà vì cái lý do “nhà gần đi bộ cho tiêu bớt thức ăn nên! ”Bỏ xa nhà đứa bạn cô nói với Titan:- Ai theo sau ta ?Nhóc trả lời:- Tôi tưởng cô không biết chứ, chỉ là bọn tôm tép thôiThanh Hà nói tiếp:- Bọn đó của! Con sóc hiểu rõ đáp:- Chú ba nhà cô đấy, ổng sai người diệt khẩu cô.

Thanh Giang bắt đầu bước nhanh hơn và! chạy, cô chạy thật nhanh bỏ xa đám người đó nhưng đâu đâu lại xuất hiện thanh niên chạy vượt lên cô, khí thế nổi lên bắt đầu cuộc thi marathon, hai người thay nhau chạy đầu suốt quãng đường dài, đến nơi chàng trai dừng lại trước ngôi nhà to chà bá lửa, đi được 4 bước anh quay đầu nhìn lại đối thủ của mình, Thanh Giang lại bị bệnh cũ nữa rồi, nhìn ngó xung quanh cô chả biết đây là đâu tôi là ai luôn, chàng trai thắc mắc hỏi:- Nhà cô đâu ?Thanh Hà nhìn anh không biết trả lời làm sao, nếu như cô đoán được mình lại lạc đường thì sẽ ghi nhớ số nhà:- Tôi không biết nhà mình ở đâu anh tin không ?Thanh niên bất lực dẫn cô gái vào nhà mình, ông quản gia lúc đầu cứ nghĩ thiếu gia nhà mình lâu lắm mới về nên đánh giấc một chút ai dè lại sớm đến như vậy, cánh cửa cót két làm ông tỉnh giấc, một sự thật bình thường lọt vào mắt ông trở nên bất bình thường, nhanh tay rút điện thoại ra chụp lén cảnh 1 nam 1 nữ đi vào nhà, đăng lên group gia đình với nội dung: “thằng Nghị Liễu thoát kiếp FA rồi mọi người”.

Chưa được 5 phút cả nhà đã biết tin, thế là ngày mai điện thoại anh reng như điếu đỗ.

Góc tâm sự: để đền bù sự chờ đợi của mn, tui viết nhiều hơn một chút đấy.

.
 
Xuyên Vào Làm Nông Rồi Được Đưa Về Làm Tiểu Thư
Chương 17: 17: Ba Người Con


Cũng vào tối hôm đó Khỉ Phúc đi đến quán bar cùng bạn bè, như thường lệ khi vào đó mọi người làm quen với nhau, vui đùa nhảy nhót chơi trò chơi tăng thêm tình hữu nghị.

Trong một lần chơi quay chai rượi, đỉnh quay trúng ai thì người đó phải chịu phạt, Khỉ Phúc vô tình bị trúng và tất nhiên anh uống hết ly rượi đầy.

Công nhận tửu lượng cậu khá tệ nên mới đó đã dính chưởng của ma men rồi.

Dù vậy cậu vẫn tiếp tục tỏ ra mình ổn, đang ngồi nhìn bóng đèn lấp lánh trên trần nhà thì tiếng mở cửa thu hút sự chú ý, một người đàn ông cao ráo bước vào, hai bên anh ta là mấy người mặt quần tây áo trắng hở ngực rắn chắc lẫn bụng 6 múi, họ xăm mình khá nhiều cứ thế bước vào làm thu hút sự chú ý của mọi người Khỉ Phúc nhìn nhìn xong lại nghiêng đầu hiện dấu chấm hỏi, thằng bạn kế bên thấy vậy thắc mắc:- Sao vậy ?Cậu trả lời lẫn hỏi:- Họ xăm hình nhiều như vậy không thấy đau sao ?Anh bạn đưa ngón trỏ ngang mặt chỉ lên trần nhà tinh thông giải thích:- Vì họ mạnh mẽ nên không thấy đau thôi.

Khỉ Phúc mặt phiến hồng gật đầu như đúng rồi, cậu ngồi im không nói nữa, ánh mắt dán lên người đàn ông cao ráo, cậu suy nghĩ: hình như mình gặp người này ở đâu rồi thì phải ?Người đàn ông cao ráo cảm thấy ai đó đang nhìn mình thì tầm mắt lại dừng trên người Khỉ PhúcHai người nhìn nhau, một nụ cười đẹp đẽ câu lên trên khuôn mặt anh, chầm chậm bước về phía cậuCó vài đứa mắt đại bàng thấy người đàn ông đang đến gần đám nó nhưng không biết anh đi về phía ai, đứng trước mặt Khỉ Phúc anh đưa tay ra cậu đón nhậnThế là khung cảnh ngập mùi cơm chó xuất hiện, trong đám có đứa thì chê bai bất lực có đứa thì chụp hình lại có đứa thì ồ lên Hai người tay trong tay rời khỏi những ánh mắt bất bình thường.

Bên kia sau khi tắm rửa thay đồ gọn gàng, Thanh Giang nằm dài trên giường nhìn trần nhà, đôi mắt dần khép lại chìm sâu vào giấc ngủ, chưa được bao lâu tiếng động tầng trên đã đánh thức cô, bản thân dễ ngủ nhưng cũng dễ dậy, trong cơn mơ màng một lần nữa lại có tiếng đồ vật rơi xuống thì tĩnh luônĐứng dậy trèo từ cửa sổ đến ban công tầng trên coi thử đã xảy ra chuyện gì.

Trèo lên được rồi đứng phủi bụi, nhìn vào khung cảnh xảy ra trước mắt, người đàn ông đang nằm cuộn tròn trên giường, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, cô đi tới dò xét, có vẻ như anh ta đang bị sốt nhìn đồ vật bị rớt chắc là thước hạ sột rồi, cô mở cửa xuống lấy nước và khăn lên lầuĐang vắt nước thì một suy nghĩ xoẹt ngang qua: tại sao mình lại ngồi đây chăm sóc cho cái con người giàu có này nhỉ ? Thanh Giang ngồi chóng hai tay lên giường nhìn người đàn ông ngủ ngon lành cành đào, chọt chọt vào đôi má anh, không biết vì quá mệt hay sao mà cô lại ngủ thiếp đi hồi nào chẳng rằng.

Một diễn biến khác ở nhà bình An, họ đang loay hoay không biết hai đứa nhỏ ở đâu, đi đâu và làm gì.

Ông Bình nói:- Gọi điện thoại chả bắt máy, tụi nó mần răng chí ?Hờ Hạnh an ủi:- Mấy đứa nó đi rồi sẽ về mà, ngày mai đi học con lên hỏi, ba mẹ ngủ trước đi con canh cho.

Hai người nghe vậy cũng lên lầu còn lại Hờ Hạnh, thấy họ đã đóng cửa phòng cô cười một cách gian xảoSở dĩ hôm nay mấy đứa bạn hẹn nhau đi chơi nhưng ba mẹ lại ở đây nên không đi được, giờ thì an ổn rồi, xách dép lên đi thôi.

Họ kéo nhau đến quán ăn nào đó, ngồi hình chữ nhật ở giữa là các món nướng chiên xào kèm nước có ga hoặc rượi.

Đang ngồi ăn ngon lành Hờ Hạnh thấy Khỉ Phúc cùng ai đó lướt qua quán, cô buông đũa đứng dậy lén lút theo sau hai người.

Họ đi đến khách sạn gần đó, cô bất ngờ cùng hoảng loạn chạy thật nhanh tới chắn trước hai người.

- Cậu không được làm hại em trai tôi nếu không tôi liều với cậu.

Nói xong cô dựt Khỉ Phúc về phía mình nhưng không thành, sức của người nọ có vẻ như mạnh hơn cô.

Anh nói:- Tôi là anh em tốt của Khỉ Phúc, thấy cậu ấy nhậu say nên đưa về nhà tôi thôi.

Hờ Hạnh chỉ vào đó:- Nhưng đây là khách sạn mà chẳng lẽ! “Hô hô hô thằng này trông ngáo ngáo mà vớ được đứa bạn chất thiệt chứ” đó là suy nghĩ của người chị yêu thương em trai đấy.

Hờ Hạnh không quấy rầy hai người nữa mà đi về quán ănBây giờ nhìn lại, người thì không biết đường về nhà, người thì đi chơi đêm, người thì say mét ngủ nhà bạn.

.
 
Back
Top Bottom