Ngôn Tình Xuyên Tới Thập Niên 80 Cùng Chồng Làm Giàu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Tới Thập Niên 80 Cùng Chồng Làm Giàu
Chương 40


Nhưng thật ra Minh Vi không dự đoán được còn một tầng quan hệ như vậy, nhưng nếu Lý Xuân Hoa nhắc nhở, cô sẽ chú ý.Tới tận đêm khuya, Minh Vi cùng cha mẹ chồng gói xong sủi cảo, mới nấu nước từng người đi rửa mặt, rửa chân chuẩn bị ngủ.

Chỉ là Minh Vi cũng chưa đi nghỉ ngơi, tắm rửa xong liền chui vào trong phòng bếp, tiếp tục mân mê món mới cho quán nhỏ của mình - trứng luộc nước trà!Đầu tiên lựa chọn rửa sạch trứng gà, cho vào nước nấu chín mới vớt ra trần qua nước lạnh.

Sau đó lại gõ nứt vỏ trứng gà, để vào một nồi khác đang nấu nước trà, cho thêm chút muối, quế, quế hồi và một số hương liệu khác vào đun chung với nhau, nếu bây giờ mà có Coca, cho thêm một ít Coca sẽ càng tốt hơn, chẳng những có thể giúp nước trà luộc trứng có một chụt vị ngọt của Coca, còn có thể giúp hương vị nước trà càng thêm nồng đậm.Chỉ tiếc, thập niên 80 vật tư thiếu thốn, muốn ăn Coca trứng luộc nước trà xem như không thể rồi!Minh Vi bất đắc dĩ thở dài một hơi, cô chỉ biết làm một ít thức ăn đơn giản, đến nỗi Coca loại nước ngọt có ga này trước nay đều chưa từng động thủ làm thử bao giờ, chỉ có thể từ bỏ.

Nhưng Minh Vi cũng không từ bỏ, nghĩ nghĩ, lại cho thêm một muỗng đường vào trong nồi, xem như đền bù một chút vị ngọt khó phát hiện.Rất nhanh, nước trà liền sôi sùng sục, một đám trứng gà nứt vỏ quay cuồng ở trong nước, từng đợt hương trà tràn đầy khắp sân.

Thậm chí ngay cả Lý Xuân Hoa vốn nên đã chìm vào giấc ngủ đều nhịn không được mở cửa dò đầu ra, hồ nghi nhìn vào phòng bếp: Con bé này lại đang làm cái gì không biết?Nhưng đến ngày hôm sau, Lý Xuân Hoa liền chứng kiến uy lực của trứng luộc nước trà.Hai mẹ con cứ theo lẽ thường sang mượn trâu nước và xe kéo nhà bí thư chi bộ đi tới trước cửa trạm y tế trên huyện, mới phát hiện Mã Nguyệt Quế cũng giống hai mẹ con cô súng bắn chim đổi đại pháo, hiển nhiên là hôm qua ăn theo cách bán, tuy chỉ bán được một nửa sủi cảo, nhưng đã nếm được ngon ngọt, khiến bà ta cảm thấy liền tính đầu tư vốn lớn cũng có thể rất nhanh thu hồi vốn.

Cho nên hôm nay trên quầy hàng của Mã Nguyệt Quế, không chỉ có có nồi lại còn có cả 10 cái bàn ghể, hiển nhiên là rút kinh nghiệm ngày hôm qua quầy hàng của Minh Vi không đủ chỗ ngồi.Hắc? Bà cô này còn rất thông minh?Minh Vi không khỏi kinh ngạc, Mã Nguyệt Quế cười cười với cô, phảng phất rất đắc ý vì ngày qua kiếm lời được mười mấy đồng vậy.Nhưng với sự khiêu khích và đắc ý của cô ta Minh Vi cũng không để ở trong lòng, cúi đầu tiếp tục dọn dẹp quán nhỏ của mình.Buổi sáng 6 giờ rưỡi, liên tục một đoạn thời gian từ trời chưa sáng liền rời giường lên đường tới huyện thành, Minh Vi nhịn không được ngáp một cái, nhưng hiện tại trước cửa trạm y tế người dần dần nhiều lên, cô muốn ngủ còn sớm đâu.Hiện giờ giá bán trứng gà sống trên thị trường trung bình là năm phân tiền, cho nên Minh Vi định giá trứng gà luộc nước trà của mình là 8 phân tiền, nhưng Lý Xuân Hoa cảm thấy có hơi đắt.

Thêm một chút tiền mua trứng gà luộc nước trà là có thể ăn được một phần sủi cảo da mỏng nhân lớn rồi, ai còn mua trứng luộc trong nước trà a.Minh Vi nghĩ nghĩ, giống như có chút hợp lý, tuy rằng trứng gà coi như món mặn, nhưng rốt cuộc không bằng thịt heo.Thích ăn người vẫn có, nhưng giữa trứng và thịt, kẻ ngốc cũng hiểu được nên chọn cái nào.Mẹ chồng nàng dâu trải qua một cuộc thảo luận, cuối cùng, giá trứng luộc nước trà vẫn là tương đối rẻ tiền một chút, định giá 6 phân tiền một quả.

Khi khách hàng biết được giá cả, cũng cảm thấy cái giá tiền này thực hợp lý, qua qua lại lại cũng bán được không tồi.Cái này liền khiến Mã Nguyệt Quế căm hận vô cùng, Minh Vi vì sao tốt số như vậy.Bán sủi cảo kiếm tiền, bán cháo rau kiếm tiền, hiện tại bán trứng gà cũng đều bị một đám người tranh đoạt.Đám người này đều là cẩu ngửi thấy mùi phân, chạy tới tranh đoạt hay sao?Mã Nguyệt Quế nghiến răng nghiến lợi hận không thể ăn tươi nuốt sống Minh Vi, hung hăng ném chiếc khăn lau mồ hôi vắt trên vai xuống.

Ai biết lại quăng phải nồi canh nấu sủi cảo, bắn tung tóe hết lên người bà ta, nước nóng khiến bà ta nhảy lên dậm chân liên tục.Minh Vi liếc nhìn bà ta một cái liền quay sang kề tai Lý Xuân Hoa nói nhỏ: “Mẹ, mẹ thấy rồi chứ, đối diện sủi cảo da dày nhân ít, ngày hôm qua tuy rằng buôn bán được không tồi, nhưng hiện tại lại không có mấy cái khách hàng quen.”.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Cùng Chồng Làm Giàu
Chương 41


Lý Xuân Hoa đương nhiên thấy, nhìn gương mặt xanh mét của Mã Nguyệt Quế, cách ba con phố vẫn có thể nhìn thấy! Những chủ quán hàng khác cũng đều đang chê cười bà ta, nhưng Lý Xuân Hoa biết đều là cùng nhau mở sạp buôn bán, không thể nói chuyện quá mức khó nghe, vỗ vỗ miệng mình, sau đó bắt đầu bưng sủi cảo ra cho khách.

Lúc trở về, còn mang theo tin tức hóng được: “Minh Vi, mẹ vừa mới nghe người khách hàng kia nói, nhân thịt ở quầy hàng bên cạnh đều có mùi hôi.

……”“Hôi? Cái này sao thế được, ăn vào đau bụng.

” Minh Vi nhăn mày, nhìn lướt qua Mã Nguyệt Quế mặt ủ mày ê, người này lầ muốn kiếm tiền đến điên rồi sao? Thế nhưng làm ra chuyện thiếu đạo đức như vậy?Lý Xuân Hoa lôi kéo cô, nhỏ giọng đề nghị: “Đợi lát nữa chúng ta đi mua thêm thịt, ngày mai làm nhiều sủi cảo mang tới bán.

Như vậy mọi người đều có thể ăn sủi cảo tươi mới, chúng ta còn có thể kiếm được nhiều tiền hơn……”Bà cũng là suy xét cho khách hàng, sợ những quán hàng trước cửa trạm y tế này làm không vệ sinh, khách ăn vào lại bị đau bụng.

Bên cạnh lại là Cục Công An, nếu như xảy ra xô xát, về sau ai còn dám tới bên này làm buôn bán nữa.

Minh Vi lại không tán đồng, “Mẹ, mẹ xem chúng ta có trứng luộc nước trà, sủi cảo hấp, sủi cảo nấu cùng cháo rau, món nào không phải đều là cung ứng có hạn lượng, mỗi ngày cũng chỉ có tưng đó, ai tới chậm liền không còn.

Nếu cung nhiều hơn cầu, mà hai mẹ con chúng ta lại phải đứng cả ngày trước cửa trạm y tế, cho nên không cần thiết phải mang nhiều hàng như vậy, nếu bán không hết sẽ bị lãng phí.

Tuy rằng mấy năm nay cải cách, phân điền đổi thửa, cuộc sống của người dân cũng được cải thiện, nhưng lãng phí lương thực vẫn là đáng xấu hổ nha!”Lý Xuân Hoa không hiểu cung vượt quá cầu là có ý gì, nhưng Minh Vi nói có đạo lý, lương thực nhà ai cũng không phải mất công trồng trọt chăm sóc, khiếm ít một chút thì kiếm ít một chút vậy, còn có thể bớt nhọc, nhẹ nhàng hơn chút.

Là bà quá nóng lòng cầu thành, chủ yếu là Hạ Tri Nhai cùng người ta đi ra ngoài săn thú, mỗi lần đi một ngày, bà đều không yên tâm a!“Thôi thôi, con có chủ ý, con làm quyết định là được!” Nói xong Lý Xuân Hoa dứt khoát làm cái phủi tay chưởng quầy, không đề nghị gì nữa, dù sao bà cũng không hiểu được cách nghĩ có việc kiếm lời mà không làm của Minh Vi.

Việc buôn bán ngày hôm nay cũng rất tốt, đặc biệt là trứng luộc nước trà, sau khi có người đầu tiên nếm thử xong, trong vòng năm phút liền bán hết.

Sủi cảo cùng cháo rau bán đến lâu hơn một chút, buổi sáng tầm khoảng 9 giờ mới bán xong.

Lý Xuân Hoa đi dắt xe bò, Minh Vi ở lại thu thập xoong nồi bát đũa, chuẩn bị về nhà, thuận tiện nhìn thoáng qua quầy hàng của Mã Nguyệt Quế, hôm nay chính là bị lỗ vốn, mang đến nhiều nguyên liệu như vậy nhưng cũng chỉ bán được nhiều lắm là một phần ba, hơn nữa chỗ này vẫn còn là chỗ bán đắt của mai cảnh, bà ta là người thứ hai bán bữa sáng, nói đến cũng là đáng thương.

Minh Vi nghĩ như vậy, tay chân càng thêm nhanh nhẹn thu thập đồ vật.

Đúng lúc này một cô gái tay xách nách mang đi tới, trực tiếp đứng lại trước quầy hàng của Minh Vi, trong giọng nói có chút không hài lòng: “Vi Vi, cậu có ý gì! Cho dù là đã gả chồng không đi học nữa, cũng nên trở về trường học một chuyến dọn hết đống đồ của cậu đi chứ, thầy cô biết quan hệ hai chúng ta rất tốt, còn cố ý nhờ mình mang đồ vật tới cho cậu nè, hừ! Nặng chết mất!”Cô gái trước mặt bện tóc hay bên hợp thời, mặc chiếc váy kẻ caro cập đầu gốo, trên đầu còn cài một chiếc băng đô màu hồng phấn, vừa xinh đẹp lại thời thượng, là nữ thanh niên văn nghệ trong mắt đám thanh niên trí thức.

Cô gái này tên là Vu Diểu Diều, cũng chính là cô bạn “bạch liên bông” thân thiết với Minh Vi, nhưng trên thực tế lại lén lút cặp kè với Phương Văn, người mà “Minh Vi” thích, còn cấu kết với Phương Văn lừa “Minh Vi”, biến cô trở thành kẻ lẳng lơ trơ trẽn trong miệng người dân thôn Kháo Sơn.

Minh Vi cùng Lý Xuân Hoa ở cạnh nhau, vốn muốn làm bộ như không thấy Vu Diểu Diểu, nhưng không nghĩ tới cô ta lại đi tới dừng lại ngay trước quầy hàng của cô, còn bày ra bộ dáng “cô mau mau cảm ơn tôi đi”.

“Là cô sao, đã lâu không thấy.

” Minh Vi lãnh đạm đáp lạo một tiếng, nhìn chiếc túi to bị Vu Diểu Diểu ném xuống đất, bên trong đựng đầy những đồ dùng của cô khi còn ở trường, đều là một ít sách vở, sách giáo khoa gì đó.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Cùng Chồng Làm Giàu
Chương 42


Vu Diểu Diểu liếc nhìn bộ dáng bà nội trợ đeo tạp dề của cô, trong lòng khinh thường vô cùng, thậm chí còn che lại miệng mũi, như là sợ bị dính phải thứ gì dơ bẩn, đứng ra xa vài bước mới mở miệng nói: “Đúng là đã lâu không thấy, Vi Vi nha, đang êm đẹp không chịu đi học, cố tình muốn gả chồng chồng sớm như vậy, không cảm thấy đáng tiếc sao? Nhìn một cái cậu cả người toàn mùi khói bếp này, bẩn muốn chết!”Nói xong còn xoay tròn vài vòng, tựa hồ muốn cho Minh Vi thấy ghen tị chiếc váy mới trên người mình, y như một con chim khổng tước kiêu ngạo.

“Nói như thể sau này cô sẽ không lấy chồng vậy, Vu Diểu Diểu, ngoại trừ tới đưa đồ cho tôi thì còn có chuyện gì sao?” Minh Vi như là không nhìn thấy cô ta khoe khoang, nhắm mắt làm ngơ, “Nếu không có việc gì, cô đi trước đi, mẹ chồng tôi lát nữa sẽ tới đây.

”“Mình mới không giống cậu đã mất công đi học còn gả cho tên nông dân đâu, mình là phải gả thanh niên tiên tiến!”Vu Diểu Diểu đắc ý vô cùng, trước kia cô ta cũng nói chuyện như vậy với Minh Vi, con bé này rất sùng bái ngưỡng mộ.

Lập tức Vu Diểu Diểu nhìn quanh bốn phía, xác định Lý Xuân Hoa không tới, mới nói: “Vi Vi, gần nhất mình có chút kẹt tiền, cậu cho mình mượn một chút đi.

Sẽ không phải mượn không đâu, mình sẽ nói cho cậu biêt tin tức mới nhất của anh Phương Văn, thế nào, được không?”Minh Vi cười cười không nói chuyện, coi như cô ta đang chơi xiếc khỉ.

Trước kia thi thoảng thì muốn dây buộc, muốn khăn tay nhỏ, hiện tại trực tiếp đòi tiền?Vu Diểu Diểu gấp gáp cực kỳ, lập tức nói: “Chẳng lẽ cậu không muốn cùng anh Phương Văn ở bên nhau hay sao? Anh ấy chính là được cử đi học ở trường trung học trọng điểm, về sau không chừng còn có thể làm sinh viên! Chỉ cần cậu cho mình mượn tiền, mình liền giúp cậu sáng tạo cơ hội ở chung với anh Phương Văn, giúp hai người tư bôn.

Cậu nhìn cậu xem hiện tại sống như nào, mới 18 tuổi đã phải đi ra ngoài bày quán bán hàng, còn bị mẹ chồng ác độc đi theo giám thị…… Nếu để mình nói, cậu dứt khoát tư bôn cùng anh Phương Văn đi! Dù sao tên heo rừng nhà họ Hạ kia cũng không tìm được cậu đâu mà!”“Heo rừng? Cô mắng ai?” Minh Vi bỗng nhiên ngẩng đầu, giọng điệu lạnh lùng.

Vu Diểu Diểu hoảng sợ, “Là, là tên chồng hiện tại của cậu đó, mỗi ngày chạy lên trên núi, không phải lợn rừng thì là cái gì?”Vu Diểu Diểu “bạch liên hoa” đáng ghét này, thật sự cho rằng cô là chim cút, không biết tính toán hay sao?Lập tức, Minh Vi chống cằm nói: “Chồng tôi có phải heo rừng hay không, tôi không biết.

Nhưng tôi lại rất rõ ràng biết cô là con gà rừng, ba ngày hai đầu không thèm về nhà, chỉ chăm chăm chạy tới ký túc xá của các nam thanh niên, dù muốn câu kim quy tế (con rể quý) cũng không phải câu như vậy chứ?”“Cô nói ai câu dẫn đàn ông hả!”Vu Diểu Diểu cảm xúc có chút kích động, hấp dẫn tầm mắt không ít người, cô ta nhanh chóng đè thấp giọng nói: “Cô nếu dám nói chuyện này ra, tôi liền nói cho mẹ chồng cô biết khi cô ở trường học lẳng lơ như nào! Còn có, mau đưa tiền cho tôi, tôi biết cô buôn bán kiếm được không ít!”“Được thôi, tôi đây cũng sẽ đi tìm mẹ cô nói cho bà ấy biết, nếu như tôi nhớ không lầm, lúc trường học tổ chức xuống nông thôn đi gặt giúp nông dân, cô với Phương Văn ôm nhau lăn lộn trong ruộng lúa phải không?”Minh Vi kỳ thật cũng không xác định rốt cuộc mối quan hệ giữa Vu Diểu Diểu và Phương Văn có đúng như những gì cô nhớ hay không, nhưng trông bộ dáng có tật giật mình của Vu Diểu Diểu, cô liền biết lúc trước “Minh Vi” không có nhìn lầm.

Vu Diểu Diểu nhanh chóng đi tới bên người Minh Vi, kéo cô tới bên cạnh góc tường, giận dữ mắng: “Vi Vi, sao cô có thể như vậy, chúng ta là chị em tốt cơ mà! Lúc ấy tôi cũng đã giải thích với cô rồi mà, tôi và anh Phương Văn là do không cẩn thận mới lăn vào nhau, là ngã từ trên đống rơm xuống……”Cô ta có chút chột dạ nhìn về phía Minh Vi, khẽ cắn môi, tiện nhân này hiện tại sao vẫn còn nhớ rõ chuyện đó chứ.

Minh Vi cao giọng ‘ồ’ lên một tiếng, “Thì ra là không cẩn thận lăn vào nhau sao.

”“Đúng vậy! Không cẩn thận, anh Phương Văn ca là người cô thích, tôi và cô lại là chị em tốt, tôi sao có thể có quan hệ gì với anh Phương Văn chứ?”Vu Diểu Diểu sốt sắng nói, lại quay trở lại chủ đề ban đầu, “Vi Vi, tôi thật sự rất cần tiền, cô phải giúp tôi, nếu không chúng ta không còn là chị em tốt của nhau!”.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Cùng Chồng Làm Giàu
Chương 43


Minh Vi trực tiếp rút tay lại, lại lấy khăn lau xoa xoa tay, cười lạnh nói: “Ai với cô là chị em tốt, thật sự coi tôi là con ngốc sao?Không cẩn thận lăn vào nhau, còn có thể khiến cái quần tam giác lăn xuống chân, váy lăn tới trên eo?”“……”Vu Diểu Diểu trợn tròn mắt, thì ra lúc ấy Minh Vi đã nhìn thấy rõ ràng!Vậy tại sao lúc cô hỏi lại nói không nhìn thấy? Dám chơi cô?Vu Diểu Diểu giơ tay cao muốn tát một cái xuống mặt Minh Vi, ánh mắt ác độc: “Chuyện này nếu cô dám nói ra ngoài, thì không phải một cái tát đơn giản như vậy!”Cái tát còn chưa giáng xuống, Minh Vi liền trực tiếp bưng lên chiếc nồi còn một ít nước ấm hất thẳng vào mặt Vu Diểu Diểu, từ đầu tới chân ướt sũng như một con gà rớt vào nồi canh, sau đó túm chặt bím tóc của cô ta, bắt đầu lật ngược phải trái, “Cô dựa vào cái gì tới thu phí bảo hộ chứ, thật sự cảm thấy bản thân oai lắm sao? Mọi người đều ở chỗ này làm buôn bán, cô một đứa học sinh, lại tới đây đòi thu phí bảo hộ?”“Tôi, tôi không có! Hắt xì!” Nước hắt lên người rất nhanh nguội, rét lạnh khiến Vu Diểu Diểu run rẩy cả người và hắt xì liên tục.

Những người bày quán ở xung quanh bị động tĩnh bên này làm cho hoảng sợ tới mức nhảy dựng, mới vừa còn muốn trách cứ Minh Vi ác độc bắt nạt người khác, liền nghe thấy Minh Vi nói như vậy, tức khắc híp mắt, cảnh giácnhìn Vu Diểu Diểu.

Thoạt nhìn trang điểm cũng khá xinh đẹp, ăn mặc phong cách học sinh tương đối thời thượng, chẳng lẽ lại là đại biểu của thế lực hắc ám nào tới thăm dò đó chứ? Nếu muốn thu phí, thì hãy thu của Minh Vi ấy, cô bày quán bán hàng kiếm được rất nhiều tiền!Minh Vi liếc mắt nhìn Vu Diểu Diểu một cái, thấy Lý Xuân Hoa dắt xe kéo và trâu nước tới càng ngày càng gần, liền nói: “Vu Diểu Diểu, vẫn là về nhà thay quần áo khác đi, mùa đông lại đi mặc váy dài cập đầu gối, cô cũng không lạnh sao? Anh Phương Văn ca của cô sợ là không có tâm tình ngắm cô trang điểm xinh đẹp đâu!”“Cô có ý gì!”“Không có gì.

” Minh Vi cười cười, chẳng lẽ muốn cô nói Phương Văn bị cô đá trúng trứng, cần nghỉ ngơi lấy lại sức một thời gian dài hay sao? Vu Diểu Diểu cùng Phương Văn không biết xấu hổ, nhưng cô còn muốn giữ thể diện!“Cô nói cho rõ ràng xem nào!”Vu Diểu Diểu hai mắt trừng lớn, mắt thấy Minh Vi bắt đầu thu thập đồ vật chuẩn bị chạy, lập tức giống như phát điên tiến tới giữ chặt Minh Vi, ý đồ muốn phá tan quầy hàng của cô.

Nhưng ngay lúc này Lý Xuân Hoa chạy tới, túm chặt bím tóc ướt nhẹp của Vu Diểu Diểu kéo thật mạnh ra sau.

“Cái con bé học sinh này làm cái gì thế hả? Con dâu của tôi làm gì cô, thế nhưng cô muốn đánh nó! Còn muốn phá quán nhà chúng tôi nữa!”Lý Xuân Hoa đánh giá trên dưới quần áo trên người Vu Diểu Diểu, nói chuyện cũng không khách khí, ánh mắt khinh thường, “Nha nha nha, nhìn nhìn này mùa đông lạnh như vậy mà mặc ít như vậy, ngắn như vậy, vừa thấy liền biết không đứng đắn!”“Mẹ! Nói ít một chút, ngẫm lại cô ba nhà mình.

” Minh Vi cảm thấy không cần thiết nói nhiều lời vô ích với Vi Diểu Diểu, đầu năm nay nói chuyện là phải dùng kỹ xảo, chẳng may không cẩn thận sẽ phạm phải tội phỉ báng thì tiêu.

Lý Xuân Hoa che miệng, buông bím tóc của Vu Diểu Diểu, ngượng ngùng cười, “Con mà không nói, mẹ còn muốn túm đầu con bé chết tiệt đó xuống ấy, con bé đó làm sao? Muốn phá quán nhà chúng ta?”Minh Vi lắc đầu, liếc mắt nhìn Vu Diểu Diểu, “Không có việc gì, cô ta chính là…… Nhàn!”Vu Diểu Diểu ôm đầu, cơn đau buốt truyền tới từ da khiến cô càng thêm căm hận.

Đã không lấy được tiền thì thôi, còn bị đánh một trận, Hít! Lạnh quá!“Minh Vi, tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu!”“Uy h**p tôi? Bạn học Vu Diểu Diểu, cô đừng quên bên cạnh chỗ này chính là Cục Công An, tôi có thể đi báo án nói cô có ý đồ nhân thân công kích đối với tôi đó nha!” Minh Vi nói.

Vu Diểu Diểu nhấc chân đá vào nồi của quầy hàng, Lý Xuân Hoa tức giận giơ tay muốn đánh.

Vu Diểu Diểu sợ hãi chạy trối chết, vừa chạy vừa mắng: “Mấy người chờ đó! Cô đánh học sinh, trường học sẽ làm chủ thay tôi!”“Rửa mắt mong chờ!”Nhìn Vu Diểu Diểu chạy trốn, Minh Vi có vài quyết định trong lòng.

Cô không thể để những kẻ mang chướng khí mù mịt này xuất hiện ở trước mặt mình, ảnh hưởng tới tâm trạng của cô.

Xem ra, là lúc đưa ra đòn sát thủ.

Mà cách tốt nhất để đối phó với chó điên là gì nhỉ?Còn không phải là chó cắn chó hay sao?.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Cùng Chồng Làm Giàu
Chương 44


Ngay khi Minh Vi vừa nảy ra một ý tưởng, cô vội vàng thu dọn đồ đạc và về nhà.

“Người vừa nãy là ai? Con có quen biết phải không?” Lý Xuân Hoa cảm thấy sự việc có chút không thích hợp.

Minh Vi quay đầu lại cười: “Trước ngực người ta có đeo huy hiệu trường THCS quận 1, là bạn cùng trường của con, con và cô ta quan hệ cũng không tốt, biết con đi lấy chồng, cố ý tới giễu cợt con.

”Lý Xuân Hoa cau mày: “Những người này đi học để hết kiến thức vào bụng chó rồi hay sao? Con đi lấy chồng tới giễu cợt con làm gì?”Kỳ thật ít nhiều gì bà cũng hiểu được vì sao Minh Vi lại bị giễu cợt, nhưng bà nói không nên lời.

Minh Vi cũng không muốn dây dưa chuyện này nữa, dọn dẹp đồ đạc cho hết lên trên xe bò, mới nói: “Mẹ, chúng ta về thôi.

”“Ừ!” Lý Xuân Hoa cũng không muốn nói nhiều.

Hai mẹ con lên xe rung lắc về thôn.

Về tới thôn Kháo Sơn, vừa vặn là giữa trưa.

Kim Lan đã gặp mặt trước đó lúc này đang đứng ở trước cửa thôn, nóng ruột đi đi lại lại trước cửa thôn.

Minh Vi đang định chào hỏi Kim Lan một tiếng, ai biết Kim Lan đã nhanh chóng bước tới, lôi kéo tay Minh Vi vội vàng nói: “Vi Vi rốt cuộc cô cũng đã về, mau mau đi với tôi!”“Làm sao vậy? Kim Lan, có việc từ từ nói!” Minh Vi nhảy dựng, chẳng lẽ lại xảy ra chuyện gì sao?“Vừa đi vừa nói chuyện, chồng cô đã xảy ra chuyện!” Kim Lan thấp giọng, nặng nề nói, không nghĩ để Lý Xuân Hoa nghe thấy, nhưng cô đã xem nhẹ thính lực của Lý Xuân Hoa.

Cơ hồ nháy mắt, Lý Xuân Hoa liền mềm oặt ngã ra sau.

“Mẹ!” Minh Vi tay mắt lanh lẹ ôm lấy Lý Xuân Hoa, một đôi mắt hạnh nhìn chằm chằm Kim Lan, ánh mắt sắc bén thế nhưng khiến Kim Lan có chút hoảng thần, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”Kim Lan ấp úng, do dự nói ra: “Thì, thì chính là chồng của cô Hạ Tri Nhai được người ta nâng về! !.

.

”Cũng không nói rõ chết sống ra sao, chỉ nói được nâng trở về, có thể thấy được tình huống nghiêm trọng.

Vốn dĩ Lý Xuân Hoa chỉ cảm thấy chân mềm, hiện tại nghe được mấy lời này, lập tức nghiêng ngả lảo đảo chạy về.

Hiện tại nông nhàn, tuy rằng là mùa đông, nhưng người trong thôn vẫn tụ tập không ít để xem náo nhiệt.

Cho nên tin tức Hạ Tri Nhai được người ta nâng về nháy mắt oanh động toàn bộ thôn Kháo Sơn.

Người khác không dám tùy tiện động vào anh ấy, chỉ có bác sĩ gà mờ dám tiến lên sờ soạt trên dưới.

Lúc hai mẹ con chạy về tới nơi, liền nhìn thấy vết loét trên đùi của Hạ Tri Nhai, trên cánh tay cũng đều là vết thương, trên mặt đất cũng có một vũng máu lớn.

Lý Xuân Hoa mềm nhũn cả người, miễn cưỡng mới bò được tới nơi, khóc lóc kêu: “Con trai! Con trai! Con đây là làm sao vậy? Hu hu con mau tỉnh lại, đừng để mẹ phải làm người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, con trai!”Nhưng Hạ Tri Nhai vẫn không nhúc nhích, nếu không phải trước ngực còn hơi phập phồng, chỉ sợ ngay cả Minh Vi cũng đều cho rằng Hạ Tri Nhai đã tắt thở.

Nhưng trong mắt những người khác, Hạ Tri Nhai là chết chắc rồi, căn bản chịu đựng không được tới lúc đi đến trạm y tế huyện!Hạ Tri Nhai là con trai độc nhất của nhà họ Hạ, là m*nh c*n tử của nhà họ Hạ, nếu xảy ra chuyện gì, vậy người con dâu như cô nói khó nghe chút, có thể chuẩn bị sẵn chiếc quan tài ba cửa làm dự phòng!Nhưng hiện tại Hạ Tri Nhai còn chưa chết! Hết thảy đều có thể thay đổi!“Đã xảy ra chuyện gì, Hạ Tri Nhai sao lại biến thành như này!” Minh Vi nhìn về phía hai người thợ săn đưa Hạ Tri Nhai về, giọng điệu nghiêm túc, khiến cho hai người thợ săn vốn đã hoảng loạn càng thêm sợ hãi ngẩn cả người, không biết vì sao mà vợ của Hạ Tri Nhai lại sẽ có khí thế đến như vậy.

Trong đó có một người thợ săn tên gọi Mã Hổ ấp a ấp úng, cuối cùng vẫn nói: “Bị, bị lợn rừng đâm, hai vết thương trên tay, trên đùi kia đều là bị răng nanh của lợn rừng đâm thủng, chuyện này không liên quan tới hai người chúng tôi.

”“Chúng tôi đều khuyên can cậu ấy không cần đi chọc con lợn rừng đó, nhưng cậu ấy cứ nhất quyết phải đi, chuyện này không thể trách chúng tôi được.

” Tên thợ săn còn lại cũng nói.

Hai người ra sức thoái thác, khiến Minh Vi cảm thấy rất hoài nghi, giọng điệu lạnh lùng thêm vài phần: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hạ Tri Nhai có phải là người xúc động như vậy hay không, chúng ta đều rất rõ ràng.

”Bị Minh Vi thúc ép như vậy, sắc mặt của cả hai người thợ săn đều rất khó coi.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Cùng Chồng Làm Giàu
Chương 45


Đắn đo trước sau cũng không dám giấu giếm, nói ra hết mọi chuyện, sợ Minh Vi trách tội đến trên đầu mình, vì thế nói tiếp: “Chúng ta đều khuyên can Hạ Tri Nhai, nhưng cậu ta cứ nhất quyết muốn đi cứu ông già bị bắt đi lao động cải tạo đó, kết quả bị lợn rừng đâm thành như vậy.

”“Cứu người bị bắt đi lao động cải tạo?” Minh Vi nghe vậy chỉ cảm thấy đau cả đầu, hóa ra Hạ Tri Nhai đây là gặp người bị nạn rút đao tương trợ sao?Mặc dù cô cảm thấy Hạ Tri Nhai làm việc tốt, nhưng những người khác lại không nghĩ như vậy.

Các thôn dân mồm năm miệng mười nói Hạ Tri Nhai xứng đáng, nói anh làm vậy là sai.

“Người bị bắt đi cải tạo mà cũng cứu, xứng đáng!”“Hạ Tri Nhai đây là bị quỷ thượng thân đi? Chẳng lẽ cũng phạm tội?”“Ai da nha, đừng nói nữa, các ngươi nhìn ánh mắt của Xuân Hoa kìa, muốn ăn thịt người kìa!”Minh Vi cũng mặc kệ người khác nói cái gì, lập tức bảo đám người sơ tán tránh ra, tiến lên xem xét tình huống của Hạ Tri Nhai, sau đó bóp miệng của anh ấy, không chút do dự bắt đầu làm hô hấp nhân tạo.

Một lần, hai lần, Minh Vi mày nhíu chặt, trên trán toát ra một tầng mồ hôi mỏng.

Mặc dù hô hấp nhân tạo đã được phổ biến, nhưng ở thôn Kháo Sơn vẫn tương đối hiếm thấy.

Đám người vây xem nhìn thấy Minh Vi làm hô hấp nhân tạo, bắt đầu khoa tay múa chân.

\0 Đặc biệt là Trương Hương Mai: “Mọi người xem đi, Minh Vi co yêu tinh này đang hút ngụm dương khí cuối cùng của Hạ Tri Nhai đó!”“Xuân Hoa, bà không mau ngăn cản con dâu của bà nha? Tiểu Mai nhà bà không phải đã nói rồi sao, mệnh của Minh Vi không tốt lắm đâu!”“Nói không chừng chính là Minh Vi khắc Hạ Tri Nhai, bằng không tên nhóc này săn thú nhiều năm như vậy cũng chưa xảy ra chuyện bao giờ, mà mới vừa cưới Minh Vi không lâu liền bước vào quỷ môn quan a?”Ngay lúc này, bí thư chi bộ đứng dậy, lớn tiếng chỉ trích đám người Trương Hương Mai ba hoa e sợ cho thiên hạ không loạn này, “Mấy mụ đàn bà không có văn hóa, không hiểu cũng đừng đứng ở chỗ này phong kiến mê tín! Cái gì hút dương khí, Minh Vi đây là đang làm hô hấp nhân tạo đó! Tri Nhai sắp không còn hô hấp, nếu không cấp cứu nhanh, thì sắp chống đỡ không được nữa rồi.

Các người mau tránh ra, đừng gây phiền ở chỗ này thêm nữa, nếu không sẽ coi mấy người là kẻ gây trở ngại Minh Vi cứu người, giết nửa mạng người!”Minh Vi cảm kích nhìn thoáng qua bí thư tri bộ, cuối cùng cũng có người hiểu rõ.

Mọi người nghe vậy, sao dám nữa, Trương Hương Mai vốn không chịu lui, nhưng cũng sợ hãi, ngại ngùng lui xuống phía sau vài bức, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu buông tha, nhỏ giọng nghị luận với mọi người: “Nhất định là đang hút dương khí, mọi người chờ mà xem, Hạ Tri Nhai sắp chết rồi!”Lý Xuân Hoa quay đầu lại trừng mắt nhìn bà ta, Trương Hương Mai không dám nói thêm gì nữa.

Nhưng ngay lúc này, thân thể Hạ Tri Nhai bỗng nhiên run rẩy, Lý Xuân Hoa hoảng sợ, “Con à! Con ngàn vạn đừng có việc gì đó, hu hu, nếu con mà đi rồi, mẹ sống làm sao đây con? Minh Vi! Đây rốt cuộc là chuyện như thế nào?”Minh Vi đang làm hô hấp nhân tạo và điều hòa nhịp tim, vừa thở vừa nói: "Mẹ ơi! Tri Nhai bị thương quá nặng, co giật do mất máu quá nhiều, phải nhanh chóng đưa đến trung tâm y tế!”“Đưa đi! Vậy mau chóng đưa đi thôi!” Lý Xuân Hoa phục hồi tinh thần, thân mình run rẩy, nói: “Mẹ lập tức tới cửa thôn kéo xe bò của nhà bí thư chi bộ về đây, sau đó lập tức đưa Tri Nhai đi……”Lý Xuân Hoa chạy nhanh ra ngoài, Minh Vi nhìn Hạ Tri Nhai sống chết chưa rõ, chưa bao giờ hoảng loạn như bây giờ.

Bỗng nhiên! Hạ Tri Nhai co giật dần dần chậm lại, hô hấp cũng càng ngày càng nhẹ, giống như sắp tắt thở vậy.

Trương Hương Mai lúc này cũng chẳng màng tới lời cảnh cáo của bí thư chi bộ, lập tức hét lên: “Lâu như vậy rồi mà Hạ Tri Nhai còn chưa tỉnh lại, tôi đã nói rồi, Minh Vi chính là đi hút hết dương khí đó, mấy người còn không chịu tin, Hạ Tri Nhai chết chắc rồi!”Lý Xuân Hoa dắt xe bò trở về tay chân mềm nhũn chạy vào xem xét tình hình, phát hiện hô hấp của Hạ Tri Nhai tuy rằng đang yếu dần đi, nhưng vẫn còn sống, lập tức quay đầu biến sức mạnh thành lực lượng, xông tới túm tóc túm cổ Trương Hương Mai: “Nếu con trai tôi có mệnh hệ gì, chính là do bà Trương Hương Mai trù ẻo, tôi sẽ đi đốt nhà bà.

”“Mẹ, đừng so đo với bà ta, trước tiên đưa Tri Nhai tới trạm y tế đã rồi nói sau!” Minh Vi nói.

.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Cùng Chồng Làm Giàu
Chương 46


Đầu năm nay có nhiều người muốn xem náo nhiệt lắm, trúng kế khích tướng của Trương Hương Mai không đáng.

Minh Vi nhìn về phía hai người thợ săn, bọn họ khỏe, cho nên nhờ bọn họ nâng Hạ Tri Nhai nhẹ nhàng đặt lên xe bò.

Động tác này, lại khiến cho máu trên đùi trên tay Hạ Tri Nhai lại phun ra.

Trái tim Minh Vi chùng xuống, vốn dĩ chân của Hạ Tri Nhai đã có vấn đề, hiện tại càng thêm nghiêm trọng như tuyết phủ thêm sương.

Rất khó giải quyết!Sau khi hai người thợ săn nâng Hạ Tri Nhai lên xe bò, Minh Vi bảo Lý Xuân Hoa đi trước, sau đó quay trở về trong nhà của bác sĩ gà mờ, lúc này Trương Hương Mai như có định liệu trước thảo luận giải thích cách nghĩ của mình với các bà buôn chuyện trong thôn.

“Cảm ơn các vị hương thân đã chăm sóc cho Tri Nhai nhà cháu lâu như vậy, cảm ơn mọi người.

” Minh Vi khom lưng.

Trương Hương Mai khinh thường liếc mắt nhìn cô một cái, “Mỗi một câu cảm ơn như vậy là đủ rồi? Không thành ý gì cả!”Bốp —— Trương Hương Mai nói chưa dứt lời, Minh Vi trực tiếp tát một cái vào mặt bà ta, “Ngoài việc thọc gậy bánh xe cản trở người khác, Trương Hương Mai bà còn biết làm gì? Còn dám nói hươu nói vượn, sẽ không đơn giản là một cái tát như vậy đâu! Tôi và mẹ chồng tôi tính tình giống nhau, nếu Hạ Tri Nhai xảy ra chuyện gì, tôi sẽ coi như do bà nguyền rủa chồng tôi, cầm một cây đuốc tới đốt nhà bà đó! Đừng nghi ngờ tôi có dám không, chuyện Minh Vi tôi dám làm có nhiều lắm đó!”“Cô dám nói những lời bậy bạ như vậy trước mặt bí thư?” Trương Hương Mai phục hồi tinh thần sau khiếp sợ bị tát một cái thật mạnh, lập tức xông lên làm ầm ĩ, nhổ một ngụm nước miếng xuống đất, “Tôi cứ nói đó! Nói là do cô khắc chết Hạ Tri Nhai, có bản lĩnh cô cứ tới đốt nhà tôi đi, tôi cũng sẽ đi báo công an bắt cô đi lao động cải tạo! Bí thư chi bộ ông tới đây mà nghe này, Minh Vi uy h**p tôi như thế nào này! Ai da ôi, đây là bị người ta đạp lên trên đầu ị phân, cuộc sống này sao mà sống tiếp đây, không chừng một ngày nào đó sẽ bị người ta cầm dao đòi mạng mất thôi!”Minh Vi cười lạnh một tiếng, “Rốt cuộc là ai cầm dao nhỏ muốn mạng nhà chúng tôi? Chỉ cần là người có một chút lương tâm, trong lúc Tri Nhai nhà chúng tôi gặp nạn, thì sẽ không nói ra mấy lời nguyền rủa anh ấy như vậy! Trương Hương Mai, tới tận bây giờ người luôn gây sự, thọc gậy bánh xe đều là bà, rồi vừa ăn cướp vừa la làng kêu oan cũng là bà.

Sao, muốn kiếm chác gì từ nhà chúng tôi sao? Không thân cũng chẳng quen, lại chẳng phải họ hàng thân thích, không có cửa đâu!”“Ai! Ai không lương tâm!” Trương Hương Mai cảm thấy bản thân bị sỉ nhục.

“Người nào trả lời tôi thì chính là người đó!” Trương Hương Mai muốn so với cô ai lớn tiếng hơn sao? Minh Vi cũng hai tay chống nạnh tựa như một người đàn bà đanh đá hét to về phía Trương Hương Mai, gì mà bình tĩnh với không bình tĩnh, Hạ Tri Nhai đều sắp chết rồi, ngày tháng tốt đẹp cô cũng chưa được hưởng, còn bình tĩnh cái rắm ấy!Trương Hương Mai bị Minh Vi hét to vào mặt sợ tới mức cả người run run, tức khắc cũng nổi giận, “Vậy cô bôi nhọ tôi, tôi cứ nói Hạ Tri Nhai nhà cô khẳng định sẽ đi gặp Diêm Vương gia, có thể sao nào!”“Ha hả?” Minh Vi bước từng bước tới trước mặt Trương Hương Mai.

“Cô, cô muốn làm gì?” Trương Hương Mai trong lòng có dự cảm xấu.

“Bà nói xem?”Minh Vi lạnh lùng cười, đương nhiên là…… đánh bà rồi!Minh Vi vừa nói xong, liền nhanh như chớp đi tới trước mặt Trương Hương Mai, vung lên tay nhỏ tát vào mặt Trương Hương Mai bốp bốp bốp mấy cái liên tục, nếu không phải sợ ngồi tù, Minh Vi khẳng định ngay lập tức khâu cái miệng của Trương Hương Mai lại, miễn cho sau này khắp nơi rêu rao thọc mạch chuyện nhà cô!Hừ, dám nguyền rủa Hạ Tri Nhai? Muốn ăn đòn mà!“A! Oa, oa miệng……” Trương Hương Mai hậu tri hậu giác gào lên, che lại cái mặt sưng tấy lên như hai cái bánh bao chạy tới phía sau bí thư chi bộ, không an phận gây ồn ào, “Chi tô ông phải làm heo cho tôi nha! Ô ô ô, oa miệng thật đau……”Nghe lời nói mơ hồ không rõ ràng củ Trương Hương Mai, mọi người mới chậm rãi phục hồi lại tinh thần, nhìn gương mặt sưng to đỏ như đồi núi tức khắc cảm thấy rùng mình.

Má! Minh Vi con bé này xuống tay thật là độc ác.

Bí thư chi bộ tức giận đến run cả người, bất mãn trước thái độ của Minh Vi, rống lên một tiếng, “Vợ Tri Nhai, cháu làm cái gì thế hả, cho dù Trương Hương Mai đáng đánh thì cháu cũng không ra tay đánh người chứ! Nhìn xem cháu đánh người ta thành cái gì rồi, như cái đầu heo vậy.

Tri Nhai xảy ra chuyện, chú cũng hiểu cho cháu đang rất khẩn trương lo lắng, nhưng dù sao mọi người cũng là hàng xóm với nhau……”“Hu Hu……” Trương Hương Mai cũng cảm thấy bí thư chi bộ mắng rất có đạo lý, liều mạng gật đầu.

Thậm chí bà ta còn đặt mông ngồi luôn xuống sàn nhà la lối khóc lóc, đều mấy chục tuổi rồi, ăn mặc cũng không tồi, thế nhưng ngồi ngay dưới đất la lối khóc lóc.

Trời ơi! Chuyện này càng ngày càng hấp dẫn rồi đây!Minh Vi cười ha hả nhìn thoáng qua Trương Hương Mai, rồi mới quay qua nói với bí thư chi bộ: “Trương Hương Mai mồm thối, tôi đánh bà ta thì có sao? Có bản lĩnh đi báo công an bắt tôi lại!”.
 
Xuyên Tới Thập Niên 80 Cùng Chồng Làm Giàu
Chương 47


Minh Vi cuồng vọng hô to.

Nhưng mọi người đều cảm thấy cô đau lòng quá mức, điên mất rồi!“Muốn tôi nói Trương Hương Mai cũng xứng đáng, miệng thối.

”“Đúng vậy, thằng nhóc Tri Nhai kia đều đã như vậy rồi, mà bà ta còn trù ẻo người ta! ”“Miệng thối xứng đáng bị đánh!”Trương Hương Mai sững sờ tại chỗ, rõ ràng người bị đánh là bà, thế nào lại thành ra bà là người có lỗi?Bí thư chi bộ nhanh chóng quay sang đỡ Trương Hương Mai đứng lên, thái độ ba phải, nói: “Trương Hương Mai, về sau bà cũng nên quản cái miệng của mình đi thôi! Minh Vi này, chuyện này dù sao cháu cũng không đúng, hai người xin lỗi lẫn nhau, việc này coi như xong, chứ nếu như làm loạn tới tận Cục Công An, thì thanh danh của thôn Kháo Sơn chúng ta có muốn giữ nữa hay không?”Lúc trước Hạ Tiểu Mai tới đây gây chuyện đã khiến cho bí thư chi bộ ở thôn xã khác có chuyện chê cười rồi, nếu xảy ra chuyện tương tự thêm lần nữa, sang năm còn có thể làm bí thư chi bộ nữa hay không, chỉ sợ tổ chức đỏ sẽ không phê chuẩn ông tuyển cử!Minh Vi cười lạnh một tiếng, xin lỗi Trương Hương Mai? Nằm mơ đi thôi!“Tôi còn vội vàng đi tới trạm y tế, lời nói liền đặt ở chỗ này, tôi sẽ không chủ động tìm phiền toái với bất kỳ ai, nhưng nếu ai dám khiến tôi không thoải mái, không có việc gì muốn gây chuyện, thì cũng đừng trách tôi không bận tâm tình làng nghĩa xóm!” Minh Vi ánh mắt lạnh như băng nhìn về đám người trong thôn Kháo Sơn, hôm nay tát sưng mặt Trương Hương Mai, chính là muốn giết gà dọa khỉ!Nói hết lời, Minh Vi cũng không thèm để ý tới sắc mặt khó coi của mọi người, nói mấy câu với bí thư bộ theo sau, liền về nhà lấy tiền tích góp giấu trong vách tường, sau đó liền nhanh chóng tới trạm y tế.

Lý Xuân Hoa máu me be bét khắp người ngồi trong trạm y tế, một lòng thấp thỏm lo âu, chỉ khi nhìn thấy Minh Vi vội vàng bước tới mới tính an tâm.

Tình hình lúc đó bà cũng không để ý được nhiều, chỉ vội vã nhanh chóng đi tới trạm y tế, sau đó mới nhớ tới, lỡ như Minh Vi ôm tiền chạy trốn thì làm sao bây giờ.

Hiện tại thấy Minh Vi tới, Lý Xuân Hoa mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, giống như thấy được chỗ dựa, giọng nói run run hỏi: “Minh Vi à, vừa mới hộ sĩ nói Tri Nhai bị thương rất nặng, cần phải làm giải phẫu gì đó, mẹ nghe không hiểu mấy lời cô ấy nói, chỉ, chỉ biết cần rất nhiều tiền, làm sao đây?”Nhà nghèo, không có tiền, tuy rằng khoảng thời gian này bày quán bán bữa sáng cũng kiếm lời được một ít, nhưng dựa theo cách nói của cô hộ sĩ vừa rồi, mấy chục đồng tiền căn bản không đủ dùng.

Minh Vi cũng nhíu mày, ôm Lý Xuân Hoa bắt đầu an ủi, “Mẹ, đừng lo lắng, còn có con mà, con sẽ nghĩ cách.

”“Có thể có cách gì chứ, cũng, cũng không có tiền!” Lý Xuân Hoa hoảng loạn nói, bỗng nhiên giống như nghĩ tới điều gì đó, có chút giống như bệnh tật loạn chạy chữa, “Phía ba ruột con! Lúc trước không phải đưa cho ông ta 300 đồng tiền lễ hỏi sao, Minh Vi, con có thể trở về hỏi ông ấy, xem có còn chút nào hay không……”“Ông ta mê cờ bạc như vậy thì sao có tiền dư để dành cơ chứ.

” Minh Vi rất hiểu rõ tính cách của Minh Hữu Lương, suy nghĩ xoay nhanh trong đầu, mau chóng nghĩ biện pháp.

Tiền!Làm sao mới có thể kiếm được nhiều tiền nhanh nhất?Mà ngay lúc này, hộ sĩ đi ra gọi: “Ai là người nhà của Hạ Tri Nhai.

”“Tôi! Tôi là!” Minh Vi cùng Lý Xuân Hoa trăm miệng một lời trả lời.

“Tiến vào một chuyến.

”Minh Vi vỗ vỗ tay Lý Xuân Hoa, an ủi nói: “Mẹ, con vào xem hộ sĩ nói như thế nào, mẹ ngàn vạn không cần gấp gáp, con sẽ nghĩ cách.

”“Ừ, haiz, được rồi!”Minh Vi nhanh chóng đi vào, thuận tay đóng cửa lại, để tránh Lý Xuân Hoa nghe được tin tức không tốt.

Hộ sĩ hỏi: “Cô có quan hệ gì với bệnh nhân?”“Vợ của anh ấy!” Những lời này cơ hồ không hề nghĩ ngợi, Minh Vi buột miệng thốt ra, trải qua việc Hạ Tri Nhai đối xử tốt với mình, luôn giữ gìn quan tâm đến mình, giống như cô có một chút ít có thể tiếp thu Hạ Tri Nhai?“Người bệnh đã được đưa vào phòng phẫu thuật, xin mau chóng thanh toán 430 tệ tiền phẫu thuật, cũng như chi phí điều trị sau phục hồi, mong người nhà chuẩn bị tâm lý.

”430 tệ?Nghe đến con số khổng lồ này, đầu của Minh Vi có chút choáng váng.

Con số này không khó kiếm, nhưng cần phải có thời gian để kiếm tiền, hiện tại muốn lập tức nộp hết thì rất khó khăn!Minh Vi hít sâu một hơi, hỏi, “Cô hộ sĩ này, tôi có thể hỏi một chút tình huống của chồng tôi cũng như xác suất ca phẫu thậu thành công là bao nhiêu được không?”Hộ sĩ có chút kinh ngạc, một phụ nữ nông thôn mà có thể bình tĩnh hỏi tới những điều này thật là hiếm thấy, không khỏi xem trọng cô thêm vài lần.

Cân nhắc một hai, vẫn quyết định đem lời của bác sĩ nói lại cho Minh Vi biết.

“Tỉ lệ thành công đại khái là 30%.

”.
 
Back
Top Bottom