Xuyên Không Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con

Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 460


Mặc dù nhà họ Cố đến phủ Thanh Châu chưa lâu, nhưng cũng kết giao được không ít người tốt.

Không ít người đã đứng ra làm chứng, từng chuyện một đều có người tận mắt chứng kiến.

Thấy dân chúng phẫn nộ, Ngô Vĩnh Xương không dám coi thường, vừa trở về phủ, ông ta liền tức giận sai người lôi Lâm Thị ra.

Lâm Thị đã sớm có chuẩn bị, bà ta khóc đến sưng cả mắt, thảm thiết quỳ xuống trước mặt Ngô Vĩnh Xương: "Lão gia, mặc dù Cố nương tử bị rơi xuống nước, nhưng nghe nói đã không sao rồi, ngược lại là Tuyết Nhi, từ sau khi bị nàng ta kéo xuống nước, không chỉ thanh danh bị hủy hoại, bây giờ còn trở nên ngớ ngẩn, mấy ngày nay cứ khóc lóc ở trong viện, không chịu ăn cơm, nhất mực muốn chết, chẳng lẽ thật sự để nó c.h.ế.t à?"

"Hừ, ta thấy chi bằng c.h.ế.t quách cho xong! Ngươi ra ngoài mà nghe xem người ta đồn đại thế nào, lần này ta không giúp các ngươi được!” Ngô Vĩnh Xương đập bàn nói.

"Cho dù lão gia không màng sống c.h.ế.t của nó, thì cũng phải vì tiên đồ của Phi Hào mà suy nghĩ, nó còn nhỏ như vậy, nếu ta và Tuyết Nhi có mệnh hệ gì, sau này nó biết sống sao đây?”

Ngô Vĩnh Xương thấy bà ta khóc lóc thảm thiết, bỗng dưng thấy phiền não.

Ông ta lại nặng nề đập bàn, quát lớn: "Ta chỉ hỏi ngươi một câu, chuyện năm xưa của Nguyệt Nhị, có phải do ngươi làm hay không?"

Lâm Thị bị ông ta quát, bà ta vội vàng nín khóc, trong lòng bỗng chốc run lên.

Chuyện năm xưa đã qua lâu như vậy, tại sao đến lúc này ông ta lại nhắc lại? Chẳng lẽ ông ta nghe được lời đồn đại nào đó à?

Nghĩ đến chuyện đó đã xử lý sạch sẽ, bà ta liền cứng rắn nói: "Lão gia minh giám, chuyện năm đó là Nguyệt Nhi bị tên tiểu bạch kiểm kia lừa, thật sự không liên quan đến thiếp, nếu lão gia không tin, cứ sai người đi điều tra."

Ngô Vĩnh Xương thấy bà ta thản nhiên, trong lòng lại rối bời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chuyện này tạm thời bị đè xuống.

Ngô Phi Vũ thấy cha mình cứ lần lữa mãi, lại đi tìm ông ta vài lần, nhưng hai cha con mỗi lần đều cãi nhau một trận.

Hôm nay, Ngô Phi Vũ đang ở nhà họ Cố bàn bạc kế hoạch tiếp theo với mọi người.

Cố Tâm Nguyệt thấy mấy ngày nay, hắn đều mặt mày uể oải, vì chuyện này mà luôn phải chạy vạy lo liệu với phụ thân.

Trong lòng nàng không khỏi xót xa, mặc dù nàng không phải tỷ tỷ ruột của hắn, nhưng dù sao cũng mượn thân xác tỷ tỷ hắn sống hơn một năm nay. Huống chi nàng còn khôi phục lại ký ức của Ngô Thu Nguyệt trước kia, nên bất giác coi hắn như đệ đệ ruột thịt.

Cố Tâm Nguyệt suy nghĩ một lát, liên đứng dậy nói: "Phi Vũ, dù sao đó cũng là phụ thân của ngươi, ngươi đừng nên cứng rắn đối đầu với ông ta nữa, chi bằng để ta đi nói chuyện với ông ta một chút."

Nàng vừa dứt lời, mọi người đều lắc đầu không đồng ý.

Tống Dập càng không muốn để nàng đi đối mặt, nhất là khi nàng đã khôi phục lại ký ức.

Nếu bị Ngô Vĩnh Xương từ chối thẳng thừng, chẳng phải nàng lại càng thêm đau lòng à?

Cố Tâm Nguyệt cười nói: "Dù sao ta cũng là người trong cuộc, tự mình đi nói chẳng phải có sức thuyết phục hơn à? Không được thì ta lại về."

Tống Dập hết cách, đành phải kiên trì đi cùng nàng.

Ngày hôm sau.

Cố Tâm Nguyệt đi cùng Tống Dập và Ngô Phi Vũ trực tiếp đến phủ nha.

Lúc này Ngô Vĩnh Xương đang đau đầu vì chuyện này, nghe nói Cố Tâm Nguyệt muốn gặp mình, mặc dù biết nàng đến vì chuyện gì, nhưng ông ta vẫn cho người dẫn nàng vào.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 461


Thấy nàng đi một mình, bên cạnh không dẫn theo hai hài tử, trong long ông ta không khỏi có chút thất vọng.

Ông ta liền vội vàng hỏi: "Hai hài tử có khỏe không?”

Lúc này Cố Tâm Nguyệt đã có ký ức trước kia, gặp lại Ngô Vĩnh Xương, trong lòng nàng lại dâng lên muôn vàn cảm xúc, hoàn toàn không còn cảm giác đứng ngoài như trước nữa.

Hành lễ xong, nàng ngẩng đầu lên đáp: "Bẩm đại nhân, hai hài tử đều ở nhà, vì lần trước bị bắt cóc nên chúng có chút sợ hãi, hiện tại không dám ra ngoài, cho nên hôm nay, ta mới không mang theo chúng đến gặp đại nhân."

Nghe vậy, trên mặt Ngô Vĩnh Xương không khỏi lộ ra vẻ xót xa, lẩm bẩm: "Bị dọa sợ à? Có nghiêm trọng không? Chốc nữa ta cho đại phu trong phủ đến xem thử."

Cố Tâm Nguyệt mỉm cười: "Không cần đâu, ta đã cho đại phu đến xem rồi, chỉ cần ở nhà tĩnh dưỡng là được.”

Cùng lúc đó, Hoài Cẩn và Tử Du đang ở hậu viện đuổi theo bướm, chạy đến toát mồ hôi.

Ngô đại nhân nhớ đến chuyện nàng từng rơi xuống nước, ông ta vốn muốn quyên tâm một chút, nhưng thấy vẻ xa cách trên mặt nàng, liên đành gạt bỏ ý định, hỏi: "Hôm nay Cố nương tử đến đây là vì chuyện gì?”

Cố Tâm Nguyệt dừng lại một chút, nói thẳng: "Hôm nay ta đến đây là muốn cầu xin đại nhân làm chủ cho ta."

Ngô Vĩnh Xương nghe vậy, trong lòng liền hiểu rõ, trên mặt thoáng qua vẻ không vui: "Ngươi đến đây là vì chuyện mấy ngày trước à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cố Tâm Nguyệt ngẩng đầu lên, mỉm cười nhạt: "Không biết đại nhân nói là chuyện Tống Dập bị chặn đường thi cử, hay là chuyện hai hài tử bị bắt cóc, hay là chuyện ta bị Ngô nhị tiểu thư và nha hoàn đẩy xuống nước?"

Thấy sắc mặt ông ta đỏ bừng, Cố Tâm Nguyệt khẽ cười: "Những việc này đều có nhân chứng vật chứng, chắc hẳn Ngô đại nhân đều đã rõ, vậy nên ta cũng không cần phải nói nhiều."

"Hôm nay ta đến đây không phải vì những chuyện này, mà là muốn đòi lại công bằng cho sinh mẫu của hai hài tử." Cố Tâm Nguyệt ngẩng đầu, nói năng thẳng thắn.

Nghe vậy, Ngô Vĩnh Xương bất giác sững người.

Nhìn kỹ lại, thấy nàng hôm nay ăn mặc khác hẳn ngày thường, thoạt nhìn, tại sao lại khiến ông ta mơ hồ thấy được bóng dáng khuê nữ của mình? Huống chỉ nàng còn nói là đến vì Thu Nguyệt. Rốt cuộc đây là ảo giác của chính ông ta, hay trên đời này thực sự có chuyện ma quỷ?

Thấy ông ta ngẩn người, Cố Tâm Nguyệt bèn nói tiếp: "Chuyện là thế này, lần trước Ngô tiểu thư sai người đưa ta lên thuyền, từng vì dung mạo của ta mà trách mắng ta một trận, hình như là nhận nhầm ta thành đại tiểu thư, ta trăm cay nghìn đắng giải thích thế nào cũng không được, lúc này mới chọc giận nhị tiểu thư."

"Không chỉ vậy, có lẽ là thấy ta khó giữ được mạng sống, nhị tiểu thư mới nói ra nguyên nhân thật sự về việc xảy ra với đại tiểu thư năm xưa, chỉ là lúc đó những lời này thật sự khó mở lời, đến giờ ta vẫn không dám tin.”

"Những lời này vốn không nên do ta nói ra, huống chỉ đại tiểu thư đã qua đời nhiều năm như vậy, thật sự không dám nhắc lại chuyện cũ khiến đại nhân không vui, nhưng sau khi tỉnh lại, ta nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy chuyện này rất lớn, thật sự không dám giấu giếm thêm nữa.”

"Nếu đại nhân cảm thấy cân thiết, chỉ bằng phái người điều tra nha hoàn bên cạnh đại tiểu thư năm đó, cùng với nha hoàn bên cạnh nhị tiểu thư, chắc chắn có thể trả lại công bằng cho sinh mẫu của Hoài Cẩn và Tử Du."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 462


Ngô Vĩnh Xương nhất thời trầm tư.

Mặc dù Cố Tâm Nguyệt không nói hết mọi chuyện, nhưng lời nói ra đã rất rõ ràng.

Có lẽ Hàm Tuyết cũng nghĩ rằng nàng chắc chắn không thoát khỏi lưỡi hái tử thần, nên trước khi đẩy nàng xuống nước, nàng ta mới nói lời ác độc, nói ra sự thật.

Thấy ánh mắt ông ta lóe lên vẻ né tránh, Cố Tâm Nguyệt biết ông ta đã hiểu ý trong lời nói của nàng. Nàng bèn cười nói, Chuyện hôm nay, nếu đại nhân không tin, cứ coi như là ta nhiều lời, xin đại nhân nể mặt ta cũng là vì hai hài tử, hãy tha thứ cho sự l* m*ng của ta."

"Dù sao thì hai hài tử cũng sẽ có ngày trưởng thành, nhỡ đâu sau này để chúng biết được sự thật, e là chúng sẽ khó mà chấp nhận nổi." Nụ cười trên mặt Cố Tâm Nguyệt dần lạnh đi.

Nhắc đến hai hài tử, dường như đã chạm vào điểm yếu của Ngô đại nhân.

Chỉ thấy ông ta lộ ra vẻ mặt đau khổ, hốc mắt hình như còn đỏ lên.

Ông ta lẩm bẩm với khoảng không, "Chuyện này ta biết rồi, nhất định sẽ không để hai hài tử chịu uất ức, cũng sẽ không để Thu Nguyệt ở dưới kia trách móc ta."

Cố Tâm Nguyệt thấy ông ta dường như đã hạ quyết tâm, bèn mỉm cười gật đầu: "Nếu thật sự như vậy, vậy thì đa tạ Ngô đại nhân, đúng rồi, gần đây trang trại của chúng ta đang thu hoạch lúa, nghe người của chúng ta nói, sản lượng lúa trồng trên ruộng bậc thang năm nay lại cao hơn hẳn mọi năm, không biết là do nguyên nhân gì, bông lúa nào cũng trĩu hạt, nếu Ngô đại nhân không chê, để ta bảo người xay xát xong rồi mang lên cho đại nhân dùng thử."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngô Vĩnh Xương nghe vậy, ánh mắt vốn ảm đạm bỗng lóe lên tỉa sáng, nhất là khi nghe Cố Tâm Nguyệt nói lúa tru hạt, ông ta càng lộỘ vẻ vui mừng, vội vàng nói,"Không cần xay xát, thật không giấu gì, mấy ngày nay ta cũng luôn bận rộn thị sát mùa thu, mặc dù thu hoạch năm nay không gặp thiên tai, nhưng sau khi hạn hán lâu ngày như vậy, giống tốt rất khó tìm, nếu lúa của Cố nương tử thật sự như lời ngươi nói, tru hạt như vậy, không biết có thể bán cho phủ nha một ít, để sang năm gieo trông?"

Nghe vậy, Cố Tâm Nguyệt biết lời mình nói đã có tác dụng.

Nàng bèn cười đáp: "Ngô đại nhân không cần phải mua, Ngô đại công tử đã nói trước với ta rồi, ta cũng đã đồng ý với hắn, chờ sau này khi hắn đến trang trại, đến lúc đó ta sẽ tặng giống tốt cho hắn, chỉ là..."

Nghe vậy, Ngô Vĩnh Xương tại sao lại không biết nàng đang băn khoăn điều gì, ông ta bèn cười nói: "Được, được, Phi Vũ từ nhỏ đã quấn quýt tỷ tỷ nó, giờ ta thấy nó cũng coi ngươi như tỷ tỷ mà đối đãi, cũng rất ỷ lại vào ngươi, có lẽ đây chính là duyên phận của hai người, sau này Phi Vũ lại phải làm phiền ngươi rồi. "

Cố Tâm Nguyệt mỉm cười đồng ý, liên lui ra ngoài.

Không bao lâu sau, trong thành Thanh Châu lại truyền đến tin tức chấn động hơn.

Nghe nói, mẫu nữ Lâm Thị và Ngô Hàm Tuyết bị Ngô tri phủ đưa đến am ni cô trên đỉnh Bắc Thanh Phong ngoại thành. Chỉ giữ lại một mình Ngô Phi Hào ở lại phủ. Cố gia vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì Ngô Phi Vũ đến báo tin VUI.

Trước khi Lâm Thị rời đi, theo như của hồi môn trên danh sách của Tô thị năm xưa lúc xuất giá, tất cả các cửa tiệm, trang trại, nhà cửa ... đều được trả lại cho chủ cũ.

Lần này Ngô Phi Vũ đến, chính là muốn đưa cho Cố Tâm Nguyệt xem.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 463


"Tỷ tỷ, tỷ xem này, đây là sản nghiệp mà mẫu thân... khụ, ngoại tổ mẫu của Hoài Cẩn và Tử Du để lại, lần trước ta đã nói rồi, chờ lấy lại được sẽ giao hết cho tỷ quản lý." Ngô Phi Vũ vừa nói vừa đưa danh sách qua cho Cố Tâm Nguyệt xem.

Người Cố gia từ trên xuống dưới đều cảm thấy vui mừng cho Ngô Phi Vũ.

Cố Tâm Nguyệt mỉm cười nhận lấy danh sách, nàng xem qua một lượt rồi trả lại cho hẳn: "Phi Vũ, những thứ này đều là mẫu thân ngươi để lại, ngươi giữ lấy mà quản lý cho tốt đi, Hoài Cẩn và Tử Du còn nhỏ, tạm thời không cân những thứ này."

Lần trước trở về, Cố Tâm Nguyệt và Tống Dập đã thương lượng, cũng thẳng thắn nói rõ nàng không phải là Ngô Thu Nguyệt.

Nàng đã không phải là nữ nhi của người ta, sao có thể nhận sản nghiệp mà mẫu thân người ta để lại được? Tống Dập cũng tiếp lời: "Đúng vậy, Hoài Cẩn và Tử Du còn nhỏ, sau này chúng ta sẽ từ từ kiếm tiền, những thứ này ngươi cứ giữ lấy đi."

Thấy bọn họ không cân, trong mắt Ngô Phi Vũ tràn đầy vẻ thất vọng không thể che giấu, thực ra những thứ này đối với hắn mà nói chỉ là vật ngoài thân. Bởi vì gặp được tỷ tỷ và hai hài tử, hắn mới có động lực để giành lấy những thứ này.

Hắn vất vả lắm mới lấy lại được, kết quả tỷ tỷ lại không muốn nhận?

Nhưng nhìn thấy vẻ kiên định của nàng, Ngô Phi Vũ biết rõ không thể miễn cưỡng, bèn nhân nhượng cầu xin: "Tỷ tỷ, những thứ này có thể lấy lại được phần lớn là nhờ công lao của tỷ tỷ, nếu không phải lần trước tỷ đi tìm phụ thân, lại đồng ý chuyện lúa giống với người, người sao có thể dễ dàng trả lại cho chúng ta? Sao có thể hạ quyết tâm trừng phạt mẫu nữ kia được?"

"Tỷ không cần, vậy Hoài Cẩn và Tử Du thì sao? Chỉ là chút vật ngoài thân, sao lại không thể nhận? Chẳng lẽ tỷ còn xem ta là người ngoài à?” Ngô Phi Vũ đau lòng nói.

"Thôi vậy, nếu tỷ không muốn nhận hết, vậy ít nhất cũng phải lấy mấy căn nhà và cửa tiệm ở kinh thành đi, ta đã nghe Tần ca nói rồi, sang năm các ngươi sẽ chuyển đến kinh thành, đến lúc đó cũng phải có chỗ ở chứ, chẳng lẽ còn muốn hai hài tử theo các ngươi nay đây mai đó à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phu thê hai người nhìn nhau.

Cố Tâm Nguyệt sờ mũi, nhỏ giọng nói với Tống Dập: "Hay là chúng ta chọn một căn nhà ở kinh thành?"

Tống Dập khẽ ho một tiếng, gật đầu nói: "Vậy thì chọn một căn, không cần quá lớn, đủ ở là được." Ngô Phi Vũ thấy hai người cuối cùng cũng đồng ý, bèn vội vàng tìm kiếm, nhà ở kinh thành tổng cộng có ba căn, Ngô Phi Vũ đưa hết khế đất qua.

"Tùy ý chọn đi, không đúng, cứ lấy hết đi."

Phu thê hai người vừa nhìn, sao căn nào cũng lớn hơn căn nào? Căn nào cũng xa hoa hơn căn nào?

Muốn chọn một căn bình thường cũng không có.

Hai người xem một hồi, Tống Dập liên quyết định: "Lấy căn này đi, tương đối yên tĩnh."

Cố Tâm Nguyệt nhìn qua, nàng không hiểu lắm, chỉ đành phụ họa theo: "Ừm, nghe theo phu quân đi."

Ngô Phi Vũ thấy hai người chỉ muốn căn nhà bình thường nhất, bèn chọn thêm một cửa tiệm trên phố buôn bán gần đó, ném qua: "Cửa tiệm này ở ngay gần đây, sau này có thể tùy tiện bán chút đồ, cũng đỡ phải phiền tỷ tự mình đi mua."

Giọng điệu đó của hắn, cứ như đang thảo luận xem tối nay ăn gì vậy.

Cố Tâm Nguyệt thâm cảm thán: "Quả nhiên là đại gia mà."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 464


Có họ hàng với đại gia đúng là rất tốt.

Thôi được rồi, hắn đã cố ý muốn cho, vậy thì nàng nhận lấy là được, nếu không với tính cách của Phi Vũ, chắc chắn hắn sẽ không chịu bỏ qua.

Cùng lắm thì, đến lúc đó nàng sẽ bao hết số hạt giống trong trang trại của Phi Vũ là được.

Bởi vậy, Cố Tâm Nguyệt liền yên tâm nhận lấy, nàng vội vàng giữ Ngô Phi Vũ lại dùng bữa tối, lại cẩn thận làm thật nhiều món mà hắn thích ăn.

Đến cuối cùng, Ngô Phi Vũ phải nhờ Trần Khai dìu mới về được nhà. ...

Hương hoa quế thoang thoảng, thoắt cái đã đến ngày dán bảng.

Có kinh nghiệm lần trước, lần này, người Cố gia trên dưới đều đếm từng ngày chờ đợi.

Sáng sớm tỉnh mơ, mọi người đã vội vàng ăn sáng.

Cả đám người hùng hổ kéo nhau đi xem bảng.

Đi chưa đến cổng trường thi, đã thấy phía trước có rất đông người tụ tập, người phụ trách dán bảng vừa rời đi, người phía trước đã chen chúc xô tới.

"Đừng chen, để ta xem trước."

"Chen cái gì mà chen, nói cứ như ngươi thi đậu vậy. ˆ

Người Cố gia thấy dòng người phía trước, không khỏi lùi về sau mấy bước, sau đó nhìn Cố Tiểu Võ và Cố Tiểu Lục.

Hai đứa lập tức hiểu ý, như con lươn chui vào trong.

Chẳng mấy chốc, giọng nói của hai đứa đã truyền ra từ bên trong,"Tiểu Lục, ngươi mau nhảy lên xem thử, vị trí đầu bảng này sao ta nhìn giống tên của cô phụ vậy?"

Tiểu Lục quả nhiên nhảy dựng lên: "Không sai, cô phụ đậu rồi!"

"Hay quá!”

Hai người vui mừng nhảy nhót trước đám đông, những người khác đang lo lắng tìm kiếm tên mình, thấy hai người ở đây làm ồn, một người không khỏi quát lớn: "Hai tên nhóc con các ngươi, chạy đến đây náo nhiệt cái gì, chẳng lẽ các ngươi cũng ởi thi à? Trên đó có tên ngươi à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Những người khác cũng phụ họa: "Hai tên nhóc, ở đây quậy phá, mau ra ngoài, đừng làm phiền chúng ta xem bảng."

Cố Tiểu Võ không phục nói: "Ta giúp cô phụ của ta xem, tại sao lại không được?”

Người nọ nghe vậy, bèn mỉa mai: "Ngươi biết chữ à? Mới nhìn một cái đã biết thi đậu, nào, ngươi chỉ cho ta xem, là người nào?”

Cố Tiểu Lục hừ lạnh: "Tên cô phụ nhà ta ở vị trí đầu tiên, chúng ta tìm từ trên xuống dưới, đương nhiên là nhìn thấy ngay, thế nào, ngươi tìm lâu như vậy còn chưa tìm thấy à?"

"Cái gì, vị trí đầu tiên? Cô phụ nhà ngươi tên gì?”

"Tống Dập."

"Chẳng lẽ là bịa đại, Tống Dập thật sự là cô phụ nhà ngươi, đó chính là giải Nguyên năm nay đấy."

"Đúng vậy, đúng vậy."

Tống Dập nghe thấy tiếng ồn ào bên trong, vội vàng chen vào đám đông.

Vừa hay nghe thấy Cố Tiểu Võ và Cố Tiểu Lục đang cãi nhau để bảo vệ mình, Tống Dập vội vàng bước tới: "Ta chính là cô phụ của chúng, Tống Dập."

Những người khác nghe vậy, vội vàng nhường đường cho hắn.

Vẫn có người nghỉ ngờ nói: "Ngươi thật sự là Tống Dập? Người đứng đầu bảng lần này?"

Tống Dập khẽ nhếch môi, cười nhạt: “Chính là tại hạ.”

Lúc này, đám đông bỗng tách ra một con đường.

Chỉ thấy hai vị lão giả thong thả bước tới, đi đến trước bảng vàng mới dừng lại.

Khổng lão phu tử liếc nhìn bảng vàng, chỉ tay vào một người khác cười nói: "Hay cho lão Khương, thảo nào cứ muốn đánh cược với ta, thì ra đã chắc chắn học trò của ngươi sẽ đỗ đầu!"

Khương phu tử vuốt râu, cười hài lòng: "Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ, Tống Dập, còn không mau đến bái kiến Khổng lão phu tử."

Trong số những học trò, có người mặc dù không quen biết Tống Dập, nhưng đều rất quen thuộc với Khương phu tử và Khổng lão phu tử.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 465


Nghe hai người nói vậy, mọi người đương nhiên sẽ không nghi ngờ gì nữa.

Nhất là mấy người lúc nãy còn có ý kiến với Tống Dập, lúc này đều có chút xấu hổ.

Bọn họ chắp tay về phía Tống Dập: "Thì ra đúng là Tống tú tài, vừa rồi thật có lỗi!"

"Đúng vậy, đúng vậy! Đây chính là nhân tài của thành Thanh Châu chúng ta, giải Nguyên đứng đầu bảng đấy!"

Xét cho cùng, thành Thanh Châu rộng lớn như vậy, người thi đậu tú tài đã rất ít, huống chi là người bỗng nhiên đỗ đầu bảng như vậy.

Sau này lên kinh thi Hội, nói không chừng, hắn thi đỗ trạng nguyên cũng là điều có khả năng, đương nhiên càng không thể đắc tội.

Thấy những người vừa rồi còn có chút căng thẳng, lúc này ai nấy đều tươi cười, chắp tay chúc mừng Tống Dập.

Trong lòng người Cố gia không khỏi có chút thốn thức, những kẻ đọc sách này trở mặt còn nhanh hơn lật sách.

Tống Dập đứng giữa đám đông nhưng không vì những lời tán dương của mọi người mà mừng rỡ, gương mặt vẫn như trước, mang theo ý cười nhàn nhạt, khẽ gật đầu chào với mọi người.

Tống Dập thi đậu cử nhân, lại còn đỗ đầu giải nguyên, Cố gia không khỏi phải ăn mừng một phen.

May mà Cố Tâm Nguyệt vốn đã chuẩn bị không ít nguyên liệu, lúc này thấy Khương phu tử và Khổng lão phu tử đều ở đây, nàng bèn quyết định hôm nay sẽ mở tiệc mừng.

Khương phu tử vẫn luôn là ân sư của Tống Dập, từ khi bọn họ vào thành đã luôn giúp đỡ hắn rất nhiều.

Còn Khổng lão phu tử không chỉ là phu tử của Tiểu Võ và Tiểu Lục, hiện giờ cũng đã bắt đầu dạy vỡ lòng cho Hoài Cẩn và Tử Du. Bữa cơm này, coi như là tiệc tạ ơn ân sư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tống Chính Quang và Ngọc Nương sáng sớm cũng đã vào thành, lúc mọi người trở về Cố gia, liên thấy bọn họ đã tới.

Hoài Cẩn và Tử Du vội vàng chạy lên báo tin vui cho gia gia.

Tống Chính Quang đương nhiên là vui đến mức khóe miệng sắp kéo tới mang tai.

Tống Dập này, từ nhỏ đã thông minh, giống mẫu thân hắn.

Người đông làm việc nhanh, có mọi người giúp đỡ, bữa tiệc này đến giữa trưa đã bắt đầu được dọn ra. Ăn xong tiệc tạ ơn ân sư, Cố Tâm Nguyệt lại chuẩn bị không ít đồ trên núi và các loại rượu trái cây vừa mới ủ, để Tống Dập và Tiểu Võ, Tiểu Lục đích thân đưa hai vị phu tử trở về.

Sau khi ăn mừng xong, Cố gia bắt đầu thương lượng việc chuẩn bị vào kinh tham gia kỳ thi.

Kỳ thi tiếp theo chính là kỳ thi xuân, được ấn định vào tháng 2 năm sau.

Khởi hành từ thành Thanh Châu, nửa tháng là đủ thời gian.

Hiện tại, bọn họ lại có nhà cửa và cửa hàng ở kinh thành, cho nên cũng không cần phải đi quá sớm.

Cố Tâm Nguyệt và Tống Dập bàn bạc, hai người bèn quyết định đợi qua năm mới khởi hành.

Hoài Cẩn và Tử Du tuổi còn nhỏ, Hứa Thị vốn bàn với Cố Tâm Nguyệt để hai hài tử ở lại phủ Thanh Châu, bà sẽ giúp chăm sóc hai đứa.

Nhưng từ sau khi xảy ra chuyện lần trước, Cố Tâm Nguyệt đã sớm như chim sợ cành cong. Thêm nữa, nàng mất bao công sức mới nhận được hài tử, lại càng không nỡ xa hai hài tử lấy một khắc.

Tống Thanh Hoan thấy thế, bèn đề nghị muốn cùng đi, đến lúc đó trên đường có người chăm sóc, đến kinh thành, nàng ấy còn có thể giúp tẩu tẩu chăm sóc hai hài tử.

Cố Nhị Dũng đương nhiên không có gì phản đối, có hắn ở đó, trên đường gặp phải nguy hiểm hoặc đánh xe đều không thành vấn đề.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 466


Thấy đoàn người vào kinh ngày càng đông, Cố Tâm Nguyệt vội vàng ngăn lại "Một nhà bốn người chúng ta, thêm nhị ca và Thanh Hoan là đủ rồi, đợi mấy người chúng ta đến kinh thành an cư trước, sau khi Tống Dập thi xong ổn định lại, đến lúc đó chúng ta lại đón mọi người đến kinh thành."

"Đúng đúng, không vội, sau khi Tống Dập thi đậu, yên ôn ở lại kinh thành, chúng ta sẽ tới sau, nếu không cả nhà đều qua đó, nhỡ phải trở vê không phải càng phí công à?" Hứa Thị nhận ra mình nói có vẻ quá thẳng thắn, bà liền vội vàng giải thích,"Tống Dập, ta không phải là nói con không thi đậu, hiện tại con có thể thi đậu cử nhân đã là rất giỏi rồi."

Tống Dập cười lắc đầu: "Nhạc mẫu yên tâm, tiểu tế nhất định sẽ cố gắng hết sức, đến lúc đó lại đón nhạc phụ và nhạc mẫu lên kinh thành an cư lập nghiệp."

Cố Tâm Nguyệt chợt mở miệng, muốn nói gì đó, nhưng nàng chợt ngậm miệng lại.

Nàng cũng không thể nói trước Tống Dập nhất định sẽ thi đậu, nhất định sẽ ở lại kinh thành chứ.

Bọn họ vẫn nhiều thời gian, nhiều nhất là xa nhau vài tháng, đợi xuân sang năm hắn báo danh, có thể bắt tay vào việc chuẩn bị đón mọi người qua đây. Sau khi quyết định xong những ai sẽ đi trước, trên dưới Cố gia bắt đầu chuẩn bị những thứ cần dùng để vào kinh.

Mặc dù thời gian còn dài, nhưng có một số thứ vẫn nên chuẩn bị trước.

Đúng lúc Cố Tâm Nguyệt bắt đầu suy nghĩ xem nên mang theo những thứ gì lên đường, thì trong nhà bỗng xảy ra một chuyện lớn.

Hôm đó.

Cố Tiểu Võ và Cố Tiểu Lục như thường lệ đến nhà Khổng lão phu tử học bài. Đến tối, trời đã sẩm tối, vẫn không thấy hai đứa trở về.

Mọi người vội vàng gọi Cố Tam Thanh đi xem tình hình, hắn vừa mới đi tới cửa, liền thấy Cố Tiểu Võ toàn thân đẫm mồ hôi, hoảng hốt chạy vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vừa gặp Cố Tam Thanh, Cố Tiểu Võ liền nhịn không được òa khóc: "Tam thúc, Tiểu Lục bị người ta bắt đi rồi!"

Mọi người nghe thấy động tĩnh, vội vàng chạy lại.

"Chuyện gì vậy? Tiểu Lục không về với ngươi à?"

"Sao nó có thể bị người ta bắt đi được?"

Mọi người ngươi một lời ta một câu, Tống Dập vội vàng kéo Cố Tiểu Võ lại: "Ngươi kể lại đầu đuôi câu chuyện cho ta nghe."

Cố Tiểu Võ nín khóc, vội vàng nói: "Ta và Tiểu Lục cùng nhau từ nhà tiên sinh trở về, vừa đi qua hai con hẻm, bỗng nhiên bên đường có một chiếc xe ngựa đi tới, ta và Tiểu Lục vội vàng tránh đường, ai ngờ xe ngựa đi qua chúng ta, bỗng nhiên có hai tên áo đen từ bên trong bay ra, chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp khiêng Tiểu Lục lên xe ngựa phóng đi."

"Có nhìn thấy xe ngựa chạy về hướng nào không?”

"Lúc đó trên đường không có ai, ta sợ muốn chết, thấy xe ngựa chạy vê hướng đông, ta liên vội vàng chạy về."

Cố Nhị Dũng nghe xong, không khỏi nắm chặt hai tay: "Vậy còn chờ gì nữa? Nhanh chóng đến thành đông tìm xem sao?”

Cố Tam Thanh cũng đi theo ra ngoài: "Đi, ta đi với ngươi đến thành đông, những người khác tìm kiếm ở phụ cận xem sao."

Tống Dập thấy hai người sắp đi, liên vội vàng ngăn cản: "Đừng nóng vội, đối phương chắc chắn là có chuẩn bị mà đến, hiện tại tìm khắp thành cũng vô dụng, Nhị ca, Tam ca, trước tiên, hai người đi tìm người canh giữ cửa thành đông và cửa thành nam, xem xe cộ qua lại có gì khả nghi không, mang theo ít bạc nhờ bọn họ cẩn thận kiểm tra."

"Bây giờ, ta sẽ đến nha môn báo án, để quan phủ phái người cùng tìm kiếm."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 467


"Cha và đại ca, hai người đi tìm Phi Vũ và Tần huynh, bọn họ có người, có thể giúp chúng ta tìm kiếm trước."

"A Nguyệt, nàng ở nhà trông hài tử, khóa cửa lại đừng ra ngoài, ta lo lắng sẽ có nguy hiểm."

"Được, cứ làm theo lời Tống Dập nói."

"Người yên tâm.”

Cố Tâm Nguyệt vội vàng đồng ý, hiện tại chạy ra ngoài quả thực giống như ruồi mất đầu, huống chỉ trong nhà còn có hài tử và lão nhân.

Chờ mãi đến tận khuya, đám nam nhân nhà họ Cố mới lần lượt trở về.

Cố Tâm Nguyệt và mọi người hoàn toàn không có tâm trạng ngủ, sau khi dỗ dành Hoài Cẩn và Tử Du ngủ xong, nàng liền ra sân trước chờ đợi.

Lúc mọi người trở về, Cố Tâm Nguyệt vội vàng bước lên hỏi: "Thế nào rồi? Tìm được chưa?"

Các nam nhân lắc đầu, Tống Dập mím môi, lắc đầu: "Nha môn cũng phái người nghiêm ngặt kiểm tra cửa thành, Tần gia và Phi Vũ đều phái hai đội nhân mã đi tìm, nhưng đều không có tin tức, e rằng khó khăn rồi."

Trương Thị nghe xong, liền sốt ruột muốn đi ra ngoài: "Ta lại đi tìm, thành Thanh Châu chỉ lớn như vậy, ta không tin là không tìm được. `

Sống chung hơn một năm nay, Trương Thị sớm đã coi Tiểu Lục như con ruột của mình.

Nàng ấy không thể để Tiểu Lục gọi một tiếng mẫu thân một cách uống phí được.

Cố Tâm Nguyệt vội vàng bước lên ngăn cản: "Tẩu tử, đừng nóng vội, hiện tại trời tối như vậy, tẩu đi ra ngoài cũng không tìm được đâu, lại còn nguy hiểm nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trương Thị bị ngăn lại, không nhịn được mà che mặt khóc nức nở.

Cố Tâm Nguyệt tiếp tục an ủi: "Chúng ta bình tĩnh lại suy nghĩ một chút, lai lịch của Tiểu Lục vốn dĩ là một bí ẩn, lần này e rằng có liên quan đến lai lịch của hắn."

"Muội nghi ngờ là người đến từ kinh thành à? Chắc chắn không phải bọn buôn người?"

"Tiểu Lục đã 12,13 tuổi rồi, không thể là bọn buôn người được, hơn nữa đối phương có võ công cao cường, chắc chắn là đến tìm hắn, chỉ là không biết rốt cuộc là người nào... ˆ

Cố Tâm Nguyệt vốn định nói không biết là kẻ thù hay là người thân.

Nhưng mà vừa nghĩ lại, ban ngày ban mặt mặc đồ đen đến cướp người thì sao có thể là người thân được? Chỉ là loại lời này sao nàng có thể nói ra khỏi miệng, cho dù mọi người đều biết lần này Tiểu Lục e rằng dữ nhiều lành ít, nhưng vẫn còn ôm một tia hy vọng.

Biết đâu những người đó chính là cao thủ do người nhà hắn phái đến tìm hắn, chỉ là thân phận của Tiểu Lục đặc biệt, không thích hợp nói rõ với bọn họ mà thôi.

Tống Dập gật đầu: "Mọi người nghỉ ngơi trước đi, sáng mai ta sẽ đi tìm Tần Tranh, xem hẳn có thể phái người đi dọc đường đến kinh thành dò hỏi tin tức hay không, hắn thường xuyên có thương đội đến kinh thành, có lẽ sẽ quen thuộc với đường đi hơn nha môn.” Nghe xong, mọi người đành quay về nghỉ ngơi, nhưng nào ai có tâm trạng ngủ ngon được.

Cả nhà họ Cố hai ngày liền, gân như chẳng ai chợp mắt.

Đúng lúc này, người Tần Tranh phái đi thăm dò rốt cuộc cũng mang tin tức về.

"Người được phái đi dọc đường vê phía kinh thành dò la đã về, nói là cách nơi này hơn trắm dặm có một tửu quán, bởi vì trước không có thôn, sau không có tiệm, cho nên bọn chúng chắc chắn sẽ thay đồ vào đó nghỉ ngơi một đêm, tiểu nhị vô tình nghe được mấy người nói, mấy kẻ kia một đường không nghỉ ngơi, muốn nhanh chóng về kinh thành phục mệnh, không thể ở lâu.”

Tống Dập thở phào nhẹ nhõm: "Quả nhiên là đi kinh thành, đa tạ Tần huynh tương trợ."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 468


Tần Tranh vội vàng xua tay: "Nào có, chỉ là giúp ngươi dò la tin tức mà thôi, những việc khác ta cũng không làm được, không biết hai người có dự định gì?"

Tống Dập trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Chúng ta bây giờ liên khởi hành đi kinh thành, đi sớm một chút, trước tiên cứ ở lại kinh thành rồi tính tiếp."

Cố Tâm Nguyệt cũng gật đầu đồng ý: "Được, ta sắp xếp một chút, khoảng 3-5 ngày nữa, chúng ta có thể khởi hành."

Nghe vậy, Cố Tiểu Võ kích động nhảy dựng lên: "Cô cô, cô phụ, ta cũng muốn đi cùng hai người tìm đệ đệ Cố Tiểu Lục."

Cố Đại Sơn và Trương Thị nhìn nhau, thỉnh cầu: "Phải đó, người đông lực lượng lớn, chúng ta cũng muốn đi theo cùng vào kinh tìm kiếm, bằng không cứ ở nhà, trong lòng thấp thỏm không yên."

Cố Tam Thanh cũng mở miệng: "Ta cũng đi, trên đường có thể chăm sóc lẫn nhau, đến kinh thành ta cũng có thể đi dò la tin tức."

Cố lão đầu nhìn Hứa Thị, hai người già cũng mở miệng: "Mặc dù rằng chúng ta đi theo có lẽ không giúp được gì, ngược lại còn thêm phiền, nhưng mà tất cả các con đều đi, chúng ta ở đây cũng không yên lòng."

Cố Tâm Nguyệt biết hai người già nhất định cũng sốt ruột, bèn an ủi: "Nếu mọi người đều muốn đi, sao con có thể để mọi người ở lại, huống chỉ cha và mẫu thân có thể giúp chúng con trông nom hài tử, sao lại thêm phiên được?"

Hai người già thấy Cố Tâm Nguyệt đồng ý, liên thở phào nhẹ nhõm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tống Chính Quang và Ngọc Nương mấy ngày nay cũng ở lại trong thành giúp đỡ, lúc này thấy người Cố gia đều muốn đi kinh thành, bọn họ cũng lập tức động tâm.

Tống Chính Quang nói với mọi người: "Hay là ta cũng đi theo các ngươi đến kinh thành, ta biết võ công, trên đường nếu gặp nguy hiểm còn có thể ra tay, đến kinh thành cũng dễ dàng hơn trong việc dò la tin tức.”

Ngọc Nương cũng gật đầu: "Phải đó, nếu các ngươi đều đi, ta cũng theo các ngươi cùng đi, ta biết y thuật, nhỡ đâu các ngươi có đau đầu cảm sốt, có ta cũng tiện hơn không phải à?"

Thấy hai người đều muốn đi theo, ánh mắt Cố Tâm Nguyệt không khỏi sáng lên.

"Cha chồng và Ngọc Nương cùng chúng con đến kinh thành, đương nhiên là tốt nhất, hơn nữa cha và chúng con mới gặp lại, lẽ ra nên ở bên cạnh phụng dưỡng, chỉ là trong trang trại có người nào đáng tin cậy quản lý không?" "Ừm, ta vừa rồi đã suy nghĩ, sơn trại có thể giao cho A Đức quản lý, khoảng thời gian này ta ở thành Thanh Châu, hắn làm rất tốt, mọi việc trong trang trại đều đâu vào đấy cả."

"Được, đã như vậy, vậy ngày mai ta sẽ quay về với cha, chuyện trong trang trại sẽ bàn giao rõ ràng với bọn họ, sau đó chúng ta sẽ khởi hành đi kinh thành." Cố Tâm Nguyệt gật đầu.

Bàn bạc xong, trên dưới Cố gia bắt đầu chuẩn bị cho việc vào kinh. Mua xe ngựa, thu dọn đồ đạc.

Vì đường xá xa xôi, cho nên mọi người chỉ mang theo một ít đồ dùng và đồ ăn cần thiết trên đường. Những vật dụng linh tỉnh còn lại đều được Cố Tâm Nguyệt cất vào trong không gian.

Cố Tâm Nguyệt và các ca ca lại đi một chuyến đến trang trại, sau khi cẩn thận dặn dò mọi người về các việc giao hàng vào thành sau này, nàng liền mang đồ đạc chuẩn bị ở trang trại về thành, vừa vê đến thành, Cố Tâm Nguyệt lại đem các loại lương thực và vật tư mang về từ trang trại cất hết vào không gian.

Cộng thêm trước đây, mỗi lần chở các loại thực phẩm phụ từ trang trại vào thành, lương thực, rau quả và cá thịt đều được cất giữ không ít trong không gian của Cố Tâm Nguyệt.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 469


Lúc này, vật tư trong không gian của Cố Tâm Nguyệt đã không thể dùng từ "nhiều" để hình dung.

Có những thứ này, Cố Tâm Nguyệt lại thêm mấy phần tự tin, cho dù là đại gia đình như vậy vào kinh thành, cũng không cần phải lo lắng cuộc sống.

Sau khi mọi việc đã đâu vào đấy, Tống Dập liên cùng Cố Tâm Nguyệt đến chỗ Khương lão phu tử một chuyến.

Sau khi nói rõ nguyên do, nàng liên trả lại chìa khóa căn nhà cho sư mẫu.

Sư mẫu tiếc nuối nhận lấy chìa khóa: "Ban đầu ta còn tưởng gia đình các ngươi sẽ sống ở đây, chúng ta còn có người bâu bạn, nào ngờ các người đều đột ngột phải vào kinh thành, vậy sau này là không định quay về nữa à?"

So với sự lưu luyến của sư mẫu, Khương phu tử lại có phần lý trí hơn: "Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, huống chi Tống Dập hiện tại không còn sớm, sang năm là phải lên kinh ứng thí, học trò của ta sau này là người làm việc lớn, sao có thể ở lại nơi nhỏ bé này chứ?"

Giọng điệu ấy của ông ta có chút tự hào.

Sư mẫu ban đầu còn có chút buồn bã, nghe ông ta nói vậy, bà cũng coi như hiểu được, vội vàng nói: "Cho dù là đến kinh thành, sau này có thời gian cũng nhớ thường xuyên về thăm, còn căn nhà này, chúng ta tạm thời không dùng đến, cứ để ở đây, nhỡ đâu nếu các ngươi muốn quay về, thì cứ quay về ở."

Cố Tâm Nguyệt và Tống Dập vô cùng cảm động, không khỏi có chút bùi ngùi.

Khương phu tử xua tay nói: "Thôi được rồi, thời gian không còn sớm nữa, các ngươi mau chóng lên đường đi, đi đường cẩn thận."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hai người đứng dậy cáo biệt phu tử và sư mẫu.

Vừa về đến nhà, bọn họ liền thấy Ngô Phi Vũ lại mang theo rất nhiều đồ tới.

Cố Tâm Nguyệt nhíu mày,"Phi Vũ, ngươi đây là? Không phải hôm trước đã đưa đến rất nhiều thứ rồi à? Chẳng lẽ ngươi cũng muốn cùng chúng ta vào kinh?”.

Ngô Phi Vũ bất đắc dĩ cười khổ: "Ta cũng muốn lắm chứ, nhưng mà trên dưới Ngô phủ hiện giờ còn bao nhiêu việc, ta đi rồi thì làm sao bây giờ? Đừng quên trong tay ta còn rất nhiều cơ nghiệp mới tiếp quản, hiện tại nhất thời, ta thật sự không thể rời đi được, nếu không ta nhất định sẽ đi cùng các ngươi vào kinh."

"Vậy những thứ này của ngươi là?" Cố Tâm Nguyệt chỉ vào đống đồ mà người hầu đang khuân vào nhà, khó hiểu hỏi.

Xét cho cùng, lần trước nàng dẫn hai hài tử đến Ngô phủ từ biệt Ngô đại nhân, Ngô đại nhân đã cho người chuẩn bị rất nhiều thứ.

Sau đó, ngày hôm sau Ngô Phi Vũ cũng đưa tới rất nhiều, sao bây giờ hắn lại còn đưa nữa? "À, ta về nhà dọn dẹp một chút, cảm thấy những thứ lần trước mang đến còn lâu mới đủ, các ngươi nhiều người như vậy, đường xá lại xa xôi, ta bèn mua thêm nhiều loại bánh trái mà tỷ tỷ và các hài tử thích ăn, các ngươi đi đường có thể ăn, còn có những thứ như vải vóc dược liệu này, các ngươi đến kinh thành mua lại đắt đỏ, chỉ bằng mang theo nhiều một chút, còn có những món trang sức này, là do mẫu thân trước kia để lại, ta thấy tỷ cứ mang theo hết đi." Ngô Phi Vũ tỉ mỉ báo cáo.

Cố Tâm Nguyệt nhìn đến mức hai mắt trợn tròn,"Nhiều thứ như vậy? Ta..."

"Tỷ tỷ, tỷ cứ nhận lấy đi, các ngươi bỗng nhiên đều phải đi, trong lòng ta cứ thấp thỏm không yên, tỷ nhận lấy đi, như vậy ta cũng yên tâm hơn một chút.". Ngô Phi Vũ tha thiết nói.

Tống Dập thấy vậy, liền nói với Cố Tâm Nguyệt nói: "Đây là tấm lòng của Phi Vũ, chúng ta nhận cho hắn vui lòng."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 470


Cố Tâm Nguyệt gật đầu: "Được, vậy thì khiêng lên xe trước đã."

Lát nữa, nàng lại nghĩ cách cất vào không gian là được.

Sau đó, nàng lại quay đầu dặn dò Ngô Phi Vũ: "Bây giờ chúng ta đều đã đi rồi, một mình ngươi còn phải quản lý nhiều trang trại, cửa hàng như vậy, mọi việc đều phải suy nghĩ chu toàn, không thể hành sự theo cảm tính nữa, đặc biệt là Ngô đại nhân bên kia, mấy hôm trước ta dẫn hai hài tử đến thăm ông ấy, thấy ông ấy dường như già đi rất nhiều."

"Ngươi bận xong việc thì về nhà thăm ông ấy nhiều một chút, còn bản thân cũng phải ăn cơm cho đàng hoàng đúng giờ, cơ thể khỏe mạnh mới là vốn liếng lớn nhất..".

Cố Tâm Nguyệt nói xong, thì ngại ngùng cười.

Sao nàng cũng trở nên dài dòng như vậy.

Lại nhìn Ngô Phi Vũ, chỉ thấy hốc mắt hắn đỏ ửng: "Ta biết rồi tỷ tỷ, tỷ yên tâm, sang năm đợi bên này của ta bận rộn xong, ta nhất định sẽ đến kinh thành tìm các ngươi."

"Được, vậy chúng ta gặp lại ở kinh thành." Cố Tâm Nguyệt cũng cười nói.

Tiếng gọi tỷ tỷ này khiến Ngô Phi Vũ không kìm được xúc động, chỉ thấy hắn vội vàng xoay người, để lại cho Cố Tâm Nguyệt một bóng lưng tiêu sái, sau đó phất tay nói: "Hẹn gặp lại, đi đường bình anl”.

Chờ những nam nhân khuân đồ lên xe xong, Cố Tâm Nguyệt lại cất thêm không ít đồ vào không gian.

Sau khi xe ngựa đã thu xếp xong xuôi, mọi người mới đánh xe ngựa chậm rãi đi về phía ngoại thành.

Hai người Cố Tam Thanh và Tống Dập đánh xe ngựa đầu tiên, trong xe là Cố Tâm Nguyệt và hai hài tử.

Cố Nhị Dũng và Cố Đại Sơn vội vàng lên chiếc xe ngựa thứ hai, bên trong là Tống Thanh Hoan, Trương Thị và ba hài tử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tống Chính Quang và Cố lão đầu cùng ngồi trên chiếc xe ngựa thứ ba, bên trong là Hứa Thị và Ngọc Nương.

Bởi vì người quen trong thành Thanh Châu đa phần đều đã biết tin từ trước, lúc trước Tần Tranh và Vương chưởng quầy của thư viện Học Hải cũng đã tự mình đến từ biệt, cho nên giờ khắc xuất phát, bọn họ đặc biệt không nói cho người khác biết, chính là sợ bọn họ đến tiễn biệt.

Ba chiếc xe ngựa hùng dũng xuất phát, không lâu sau liền đến cửa thành.

Vừa ra khỏi cửa thành, mọi người đều không khỏi thổn thức.

Nghĩ đến lúc trước, bọn họ phải khó khăn lắm mới từ trong núi sâu vào được cửa thành này, an cư lạc nghiệp trong thành, giờ đây mọi người lại phải đi kinh thành, ai có thể ngờ tới.

Đang lúc mọi người cảm thán, bỗng nhiên nhìn thấy một chiếc xe ngựa đang đợi ở ngoài cửa thành, vô cùng quen thuộc.

Tống Dập đi đầu tiên bèn ghìm cương ngựa dừng xe, những chiếc xe ngựa phía sau cũng lần lượt dừng lại.

Người trong xe ngựa kia hình như đã đợi đã lâu, hắn vội vàng xuống xe bước đến: "Tống huynh, nghe nói hôm nay ngươi lên kinh, chúng ta cùng đi có được không?”".

Cố Tâm Nguyệt nghe được giọng nói quen thuộc, vội vàng vén rèm lên: "Ơ, Tần đại ca, tại sao ngươi cũng đi kinh thành?”

Tân Tranh cười chỉ vào lá cờ vàng trên xe ngựa: "Này, không phải là nhìn trúng lá cờ vàng của các ngươi à? Đi theo các ngươi, chúng ta trên đường cũng có thể dính chút may mắn."

Tống Dập chắp tay cười nói: "Nói gì vậy, Tần huynh quen thuộc với đường đến kinh thành, chúng ta có thể đi cùng ngươi, cũng có thể bớt đi không ít phiền phức, đương nhiên là cầu còn không được."

Hai nam nhân bên này vui vẻ hòa thuận.

Cố Tâm Nguyệt lại đang băn khoăn, trước đó, lúc nàng nói sau năm mới mới lên kinh, Tần đại ca quả thực có nói đến lúc đó muốn mọi người cùng nhau lên đường.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 471


Lần này, nhà nàng xảy ra việc đột ngột, phải lên kinh trước, vì sao Tần đại ca cũng bỗng nhiên muốn lên kinh, ngay cả Tết cũng không đợi? Tân Tranh và Tống Dập nói lời hữu hảo xong, xe ngựa của chính mình liền đi đầu dẫn đường.

Đoàn người lên kinh hùng dũng lại bắt đầu xuất phát.

Bởi vì có người quen cũ Tần Tranh dẫn đường, thêm vào đó quan phủ đã cấp hỏa bài cho Tống Dập, trên đường có thể vào ở trạm dịch của quan phủ, hơn nữa có lá cờ vàng này, một đường đều được phép thông quan vô điều kiện, đoạn đường này thuận lợi. ngoài dự đoán

Thấm thoát đã nửa tháng sắp trôi qua, vào một buổi sáng nọ, đoàn người lên kinh râm rộ cuối cùng cũng đã đến kinh thành.

Trời vừa sáng, mọi người sớm đã rửa mặt chải đầu xong lúc ở trạm dịch, vừa ăn sáng no nê, mọi người liền bắt đầu lên đường, tranh thủ có thể sớm vào thành, dù sao kinh thành lớn, sau khi vào thành, cả nhà còn phải tốn chút thời gian tìm chỗ an cư.

Ai ngờ xe ngựa mới đi được hơn một canh giờ, con đường phía trước bỗng nhiên trở nên tắc nghẽn.

Xe ngựa lại chậm rãi đi thêm một hồi, cuối cùng bị kẹt cứng trên đường.

Các nam nhân vội vàng xuống xe đi phía trước dò la tình hình.

Hứa Thị và Ngọc Nương cũng vội vàng chạy đến xe ngựa của Cố Tâm Nguyệt, cuống cuồng hỏi han: "Hai hài tử không sao chứ? Sáng sớm đã dậy, mới ăn no lại phải vội vàng lên đường, xe ngựa chắc là xóc nảy khó chịu lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hứa Thị đưa tới mấy lát gừng vừa cắt: "Một lát nữa nếu như say xe, ngậm cái này vào trong miệng.”

Cố Tâm Nguyệt nhìn hai hài tử vừa rồi còn có chút buồn ngủ, lúc này đều tò mò nhìn ra ngoài từ cửa sở, không khỏi thở phào nhẹ nhõm: "Xem ra là không sao rồi, kiên trì thêm một chút nữa, là có thể vào thành rồi."

Khi cửa sổ được vén lên, Hứa Thị cũng thò đầu ra nhìn tình hình bên ngoài, không khỏi tấm tắc,"Kinh thành này quả nhiên đều là nhà giàu sang, con nhìn xem, còn chưa đến cửa thành, đã có nhiều xe ngựa bị kẹt cứng trên đường như vậy rồi, con lại nhìn những chiếc xe ngựa này xem, thật là nguy nga lộng lẫy."

Cố Tâm Nguyệt thuận theo hướng ngón tay của Hứa Thị, chỉ thấy một chiếc xe ngựa sang trọng đang dừng ở ven đường phía sau xe của mình.

Một vị phu nhân ước chừng hơn 40 tuổi, đầu đội mão che mặt, một tay dùng khăn che miệng mũi, mặc dù y phục màu sắc nhã nhặn nhưng toàn thân toát ra vẻ bất phàm.

Bên cạnh có hai nha hoàn dìu đỡ, cẩn thận từng li từng tí một dìu người lên xe ngựa.

Hứa Thị nhìn thấy, lại nhịn không được cảm thán: "Phụ nhân ở kinh thành này thật là có số hưởng, ra khỏi cửa còn có hai nha hoàn dìu đỡ, lại nhìn bộ y phục của bà ta xem..."

Thấy vậy, Ngọc Nương nhịn không được trêu chọc: "Đừng có mà ngưỡng mộ người ta xuất thân tốt, ta thấy tiểu thư kia tuổi còn nhỏ hơn ta 2-3 tuổi, nhưng cơ thể lại chẳng bằng ta, mặc dù không nhìn rõ mặt, nhưng cũng nhìn ra được vài phần bệnh tật." Nghe Ngọc Nương phân tích như vậy, Hứa Thị bỗng nhiên như nhớ ra chuyện gì đó: "Không biết tại sao, ta luôn cảm thấy đã gặp phụ nhân này ở đâu rồi?"

Nghe vậy, Ngọc Nương không khỏi trêu chọc: "Hứa tỷ, sao thế? Ngươi đã từng tới đây à?”

Hứa Thị lườm nàng ta một cái: "Ngươi đừng có mà chọc ghẹo ta, ta sống đến ngần này tuổi, đây là lần đầu tiên đi xa nhà."

Nói rồi, bà lại không nhịn được nhìn về phía cỗ xe ngựa kia, trong lòng âm thầm lẩm bẩm một câu, rồi lại lẩm bẩm: "Chắc là ta ngồi xe lâu quá hoa mắt rồi, sao có thể là người quen được."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 472


Tống Chính Quang và Tống Dập đi phía trước dò đường vẫn chưa quay lại, mấy nữ nhân liền tiếp tục ở lại trong xe ngựa xem náo nhiệt.

Chỉ thấy vị phu nhân kia vừa mới lên xe ngựa, phía sau liền có một cô nương trẻ tuổi khoảng 16-17 tuổi, mặc bộ váy mỏng màu vàng thêu hoa văn mây ngũ sắc, búi tóc cao cài trâm bướm ngọc trai lắc lư theo từng cử động, trông rất đẹp mắt.

Đám người Cố Tâm Nguyệt xem đến thích thú.

Chỉ thấy nữ tử kia lên cỗ xe ngựa phía sau, sau đó căn dặn gia đinh dọn đường. "Xe ngựa phía trước tránh ra, để chúng ta ởi trước."

Xe ngựa của đám người Cố Tâm Nguyệt bị yêu câu dạt sang một bên, Cố Tam Thanh đứng phía trước nghe vậy liền cười lạnh: "Dựa vào cái gì chứ? Chúng ta đã chờ ở phía trước nửa ngày rồi, sao có thể nhường đường cho các ngươi được?"

Thấy Cố Tam Thanh không chịu nhường đường, nữ tử kia vén rèm xe lên, mắng: "Đám người không có mắt kia, chúng ta đang vội vào thành, nếu chậm trễ, các ngươi có gánh nổi trách nhiệm không?"

Ba người đang say sưa ngắm nhìn y phục trang sức: "Ồ, nhìn thì giống tiểu thư nhà giàu sang, tại sao vừa mở miệng đã nói khó nghe như vậy?”

Nam nhân nhà họ Cố định bước lên lý luận, liên nghe thấy từ trong xe ngựa của phu nhân kia truyền đến tiếng ho khan, ngay sau đó là giọng nói yếu ớt mà nghiêm khắc: "Không được vô lễ, phía trước đều đang tắc đường, chúng ta cũng không cần phải vội vàng nhất thời."

Bị quở trách, nữ tử kia hừ lạnh một tiếng: "xoạt" một tiếng đóng rèm xe lại.

Vị phu nhân trong xe ngựa phía trước giống như đã nhịn rất lâu, bắt đầu ho dữ dội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngọc Nương là người trong nghề y, nghe vậy, nàng ta liền cảm thấy rất khó chịu, liền vén rèm xe lên, hô lên về phía trước: "Phu nhân bị cảm lạnh à?"

Nàng ta vừa dứt lời, tiếng ho khan bên kia dường như nhỏ hơn một chút.

Một lúc sau, một nha hoàn đeo khăn che mặt màu trắng từ trên xe ngựa bước xuống, áy náy nói với Ngọc Nương: “Thật ngại quá, bệnh ho của phu nhân nhà ta tái phát, quấy râầy mọi người rồi."

"Không sao, ngươi có mang theo thuốc không? Nếu không có thì cho phu nhân uống chút nước ấm trước, ho như vậy e là ho ra cả phổi mất." Ngọc Nương lên tiếng.

Cố Tâm Nguyệt suy nghĩ, lấy ra một bình cao lê thu từ bên cạnh đưa qua: "Ta có một bình cao lê thu, nếu ngươi không chê, có thể pha với nước ấm cho phu nhân uống một chén, cũng có thể tạm thời giảm bớt họ."

Nha hoàn kia dường như không ngờ đối phương lại chủ động giúp đỡ, nàng ta ngẩn người một lúc, sau đó nghe thấy tiếng ho của phu nhân ngày càng nghiêm trọng, liền vội vàng nhận lấy: "Vậy ta xin đa tạ phu nhân.”

Nói xong, nàng ta liền vội vàng chạy về.

Một lát sau, chỉ nghe thấy tiếng ho của phu nhân kia càng ngày càng nhỏ, âm thanh cũng không còn chói tai như lúc nãy nữa.

Lại qua một hồi, nha hoàn kia lại vui mừng chạy tới, cách một đoạn cúi đầu cảm tạ Cố Tâm Nguyệt: "Đa tạ bình cao lê thu của vị phu nhân này, phu nhân nhà ta đã dễ chịu hơn nhiều rồi, chỉ là phu nhân nhà ta bị bệnh, không tiện đích thân đến cảm tạ, đặc biệt sai ta tới hỏi, không biết bình cao lê thu này giá bao nhiêu bạc, phu nhân nhà ta muốn mua."

Cố Tâm Nguyệt cười sảng khoái nói: “Gặp gỡ chính là duyên phận, bình cao lê thu này là nhà ta tự tay nấu, không cân bạc đâu, tặng cho các ngươi."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 473


Nha hoàn thấy Cố Tâm Nguyệt không giống như giả vờ, thấy dáng vẻ nàng quả thực không có vấn đề gì, bèn lại mở miệng nói: "Vị phu nhân này có thể để lại danh tính được không, sau này đến kinh thành, chúng ta cũng dễ dàng đến cửa tạ ơn."

"Tướng công nhà ta họ Tống, chẳng qua thật sự không cần tạ ơn, nếu các ngươi cảm thấy cao lê thu này dùng tốt, có thể đến Hồi Xuân Đường hỏi thử, bên đó có lẽ cũng có bán, cũng cùng một phương thuốc do chúng ta làm ra." Cố Tâm Nguyệt lại uyển chuyển từ chối.

Nha hoàn thấy Cố Tâm Nguyệt nói như vậy, chỉ đành lại nói một câu cảm tạ, rồi xoay người trở về xe ngựa hồi bẩm.

Thấy người đi rồi, Ngọc Nương mới lắc đầu, bất đắc dĩ nói: "Ta thấy vị phu nhân kia tuy là người hiểu biết lễ nghĩa, chỉ tiếc là bệnh của bà ấy không phải bệnh mà cao lê thu có thể chữa khỏi, ta nghe bà ấy ho khan, ngược lại giống như là lao phổi?"

"Lao phổi?" Cố Tâm Nguyệt ngạc nhiên hô lên, đó chẳng phải là cùng một bệnh với Lâm muội muội à? Nếu nghiêm trọng thì còn ho ra máu.

Chẳng trách vị phu nhân kia toàn thân đều được màn che kín mít, lại luôn dùng khăn che miệng mũi, đại khái bà cũng biết đây là bệnh truyền nhiễm.

Tuy rằng tính truyền nhiễm cũng không cao, nhưng lỡ như nhiễm phải, ở thời đại không có kháng sinh này chính là bệnh nan y.

Một người tốt như vậy, thật đáng tiếc.

Mặc dù trong không gian của Cố Tâm Nguyệt có mấy loại kháng sinh, nhưng chỉ là gặp mặt một lần, nàng không cần thiết vì một người xa lạ mà mạo hiểm.

Lúc này, Tống Chính Quang và Tống Dập từ phía trước đã trở lại, Cố Tâm Nguyệt bèn vứt hoàn toàn toàn bộ chuyện này ra sau đầu.

Nàng vươn đầu ra hỏi: "Phía trước vẫn còn tắc nghẽn à?"

Tống Dập gật đầu nói: "Ừm, hôm nay là 15 tháng 10, tiết Hạ Nguyên, không ít người đi lên núi tế tổ, bái Phật thắp hương, cho nên xe cộ mới nhiều hơn một chút, chẳng qua lúc này phía trước đã nghĩ được cách khơi thông rồi, chúng ta cũng mau chóng đi thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói xong, mấy người liền nhanh chóng trở về vị trí của mình, lên xe rồi vội vàng thừa dịp khe hở phía trước tản ra rời đi.

Lúc mấy chiếc xe ngựa đều rời đi, xe ngựa của vị phu nhân kia cũng theo sát phía sau lên đường lớn.

Bên trong khoang xe tỉnh xảo.

Từ Thị uống một chén nước cao lê thu ấm áp, cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Bỗng nhiên bà nghe được bên ngoài xe truyền đến tiếng nam nhân, giọng nói kia vô cùng quen thuộc, gần như giống hệt với giọng nói mà bà ngày đêm nhung nhớ.

Bà bèn vội vàng vén rèm lên nhìn ra ngoài, chỉ tiếc, bà cũng không nhìn thấy người nào, chỉ nhìn thấy mấy chiếc xe ngựA Yênh chóng rời đi.

Từ Thị thất vọng thu hồi tầm mắt, hỏi nha hoàn: "Vị nương tử tặng đồ cho chúng ta vừa rồi có nói là người nhà ai ở kinh thành không?”

Nha hoàn thành thật đáp: "Nói là Tống gia, chẳng qua nhìn dáng vẻ của bọn họ, có lẽ là từ ngoại tỉnh đến kinh ứng thí, trên xe ngựa còn cắm cờ xí màu vàng của sĩ tử nữa."

Nghe vậy, đồng tử vốn dĩ ảm đạm của Từ Thị không khỏi lóe lên một tỉa sáng, thấp giọng lẩm bẩm nói: "Tống gia? Không biết A Dập nhà ta có thi đậu hay không... ˆ

Vừa nghĩ đến đây, Từ Thị lại nhịn không được ho khan một trận. ...

Đường lớn thông suốt, xe ngựa bắt đầu phi nhanh trên con đường ngoài thành.

Phải nói rằng, con đường kinh thành này quả nhiên được tu sửa rất tốt, cho dù phi nhanh cũng không cảm thấy xóc nảy.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 474


Cuối cùng, trước lúc hoàng hôn, mọi người cũng đã vào thành.

Sợ người Cố gia lần đầu tiên đến không tìm được đường, Tần Tranh còn cố ý đưa mọi người đến tận cửa nhà, lúc này mới chuẩn bị trở vê.

Đám người Tống Dập xuống xe, liền giữ hắn lại nói: "Tần huynh vất vả cả chặng đường, không bằng xuống đây uống chén trà nghỉ ngơi một chút rồi hãy đi."

"Không cần, giữa chúng ta không cần khách sáo, trời cũng không còn sớm, các ngươi còn phải sớm thu dọn nghỉ ngơi, chờ thêm hai ngày nữa an ổn rồi ta lại đến." Nói xong, hắn liền mang theo người của mình rời đi.

Lần này người Cố gia đến vội vàng, quản gia phụ trách trông nom nhà cửa nhận được thư, chỉ kịp phái người quét dọn qua loa một chút.

Mấy huynh đệ đánh xe ngựa vào ở sân sau, còn chưa kịp thu dọn, mọi người đã nôn nóng bắt đầu tham quan nhà cửa.

Vừa rồi đến cửa, mọi người phát hiện ra mặc dù tòa nhà này nằm trong con hẻm vắng vẻ, nhưng hai con phố bên ngoài chính là khu náo nhiệt, cũng không tính là hẻo lánh.

Cũng như phủ đệ ở phủ Thanh Châu, nơi này cũng là một khu nhà hai gian hai mái, chỉ là diện tích rộng rãi hơn nhiều, phòng ốc cũng nhiều hơn không ít.

Mọi người đi một vòng, chỉ cảm thấy phủ đệ ở kinh thành này quả nhiên khác biệt, tuy Tống Dập đã chọn một nơi giản dị nhất, nhưng không ngờ lại khang trang đến vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tham quan xong, mọi người cũng không kịp nghỉ ngơi, vội vàng dọn đồ từ trên xe ngựa xuống, bắt đầu thu dọn.

Cũng may phòng ốc đều được dọn dẹp sạch sẽ, giường chiếu đồ đạc đều đã được chuẩn bị sẵn sàng.

Mọi người qua loa ấn chút cơm tối, rôi ai nấy đều về phòng nghỉ ngơi sớm. ... Liên tiếp mấy ngày, dưới sự đồng tâm hiệp lực của mọi người, phủ đệ đã được bài trí đổi mới hoàn toàn, ngôi nhà vốn lạnh lẽo nay đã tràn ngập hơi thở cuộc sống.

Cuối cùng, mọi người cũng có thể nhàn rỗi thở phào nhẹ nhõm.

Ai ngờ chưa kịp nghỉ ngơi hai ngày, mọi người đã bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Tối hôm đó, Hứa Thị liền chủ động đề nghị: "Ta thấy phủ đệ của chúng ta cũng đã thu xếp ổn thỏa, cuộc sống cũng đã đi vào ổn định, chỉ là những ngày sau này phải bàn bạc kỹ càng mới được?”

Cố Nhị Dũng cũng lên tiếng: "Mẫu thân nói đúng, chúng ta đều là đến để đồng hành cùng muội phu tham gia khoa cử, bây giờ chỉ có muội phu là bận rộn chuẩn bị cho khoa cử, nhưng chúng ta cũng không thể ngồi yên được? Sau này còn có nhiều người như vậy phải ăn cơm nữa.”

Cố Tam Thanh ngẩng đầu đề nghị: "Không phải muội muội có được một gian hàng ở ngay gần đây à? Hay là chúng ta vẫn học theo muội muội bán xiên cay đi, dù sao tìm Tiểu Lục cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, kinh thành rộng lớn như vậy, hai ngày nay chúng ta ra ngoài dò la tin tức cũng giống như ruồi mất đầu."

"Ta đồng ý, việc bán xiên cay rất đơn giản." Những người khác nhao nhao phụ họa. Cố Tâm Nguyệt vốn định mấy ngày nữa sẽ bàn bạc với mọi người, thấy mọi người đều đã nóng lòng muốn thử, nàng liên buông đũa xuống, nghiêm túc bàn bạc với mọi người: "Hai ngày trước, ta và Tống Dập đã đi xem qua gian hàng kia rồi, vị trí cũng rất tốt, cách khu náo nhiệt hai con phố, chúng ta ở kinh thành không quen biết ai, bây giờ muốn mưu sinh, nên mở quán bán đồ ăn vẫn tốt hơn, chẳng qua lần này ta không định bán xiên cay nữa?"

"Vậy bán đồ ăn gì?" Hứa Thị vội vàng hỏi.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 475


"Bán lẩu."

"Lẩu?"

"Chính là món chúng ta đã ăn ở nhà đó à? Việc buôn bán này chúng ta chưa từng làm, có thành công hay không?"

"Chắc là không thành vấn đề, gian hàng đó có hai tầng rất rộng, bán xiên cay thì hơi đáng tiếc, hơn nữa không phải chúng ta muốn dò la tin tức của Tiểu Lục à? Người đến ăn lẩu có lẽ sẽ nhiều hơn, thời gian ở lại cũng lâu hơn, đến lúc đó dò la tin tức cũng thuận tiện hơn.”

Nghe vậy, những người khác đều trầm ngâm suy nghĩ một hồi. Nghĩ đến món lẩu mà Cố Tâm Nguyệt đã làm ở nhà, nếu thực khách có thể đến quán, quây quần bên một bàn cùng nhau nhúng lẩu. Hình như đúng là tốt hơn bán xiên cay rất nhiều? Vậy bọn họ còn chờ gì nữa? Làm thôi.

"Được, vậy Tâm Nguyệt, muội nói xem, cần chúng ta làm gì?"

"Đúng vậy, Tâm Nguyệt, muội phân công cho mỗi người chúng ta một việc, muốn làm gì, cứ việc nói."

"Được, không cần gấp, ngày mai chúng ta đến xem gian hàng trước đã "HH

Ngày hôm sau. Cả đoàn người nhà họ Cố hùng hổ đi về phía cửa hàng.

Mấy ngày nay, mọi người đều bận rộn dọn dẹp, chỉ có Cố Tâm Nguyệt và Tống Dập là tranh thủ ghé sang xem qua một chút.

Vốn dĩ cửa hàng này cũng là bán đồ ăn, vì Cố Tâm Nguyệt và mọi người muốn đến sớm hơn nên Ngô Phi Vũ vội vàng cho chưởng quầy đóng cửa hàng ngay trong đêm từ trước, đồng thời phái người dọn dẹp trước.

Vì vậy, lần đầu tiên Cố Tâm Nguyệt và Tống Dập đến, chưởng quầy giao cho Cố Tâm Nguyệt chính là một gian hàng trống không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mọi người túm tụm đi một vòng quanh cửa hàng, Cố Tâm Nguyệt vừa đi vừa bàn bạc ý tưởng của mình với mọi người: "Cửa hàng này có hai tầng, chi bằng dùng tầng dưới làm đại sảnh, kê vài chiếc bàn, tầng trên dùng làm phòng riêng."

Làm như vậy, coi như đơn giản, không cần phải tốn nhiều công sức.

Chỉ là tất cả bàn ghế đều phải đặt làm lại, ở giữa phải có thêm một chỗ lõm xuống để tiện đặt lò than.

Bộ đồ nồi niêu cũng phải đặt người ta đúc toàn bộ thành nồi lẩu bằng đồng.

Cố Tâm Nguyệt chỉ mới nói sơ qua với mọi người một chút, Tống Dập đã lập tức vẽ ra thứ nàng muốn, những việc còn lại cũng không cần Cố Tâm Nguyệt dặn dò, mỗi người một việc nhanh chóng tiếp nhận.

Ban ngày, ngoại trừ Cố lão đầu và Hứa Thị ở nhà chăm sóc ba hài tử, những người còn lại đều phải đến cửa hàng phụ giúp.

Tống Dập là một ngoại lệ, bởi vì đầu năm sau phải tham gia kỳ thi khoa cử nên hắn cũng bị ép buộc ở lại nhà.

Nhưng ngày qua ngày, Tống Dập cũng bắt đầu ngồi không yên, nhất quyết muốn đến cửa hàng giúp đỡ.

Cố Tâm Nguyệt bất đắc dĩ, đành phải sắp xếp cho hắn công việc viết biển hiệu và lên thực đơn.

Lo xong những việc này, Cố Tâm Nguyệt bắt đầu bắt tay vào việc ninh nước dùng, phương pháp cũng gần giống như làm xiên cay.

Chỉ là nàng dự định chủ yếu bán lẩu dê hầm, người kinh thành thích ăn thịt dê, cộng thêm mùa đông thời tiết lạnh lẽo, thời điểm này bắt đầu bán lẩu dê hầm là thích hợp nhất.

Ngoài món lẩu dê hầm đặc trưng, còn lại có xiên cay thông thường, lẩu cà chua, lẩu nấm và lẩu canh xương.

Sau khi xác định xong nước dùng, tiếp đến là nguyên liệu.

Người Cố gia đã quen xử lý món xiên cay, rất nhanh mọi người đã làm ra được các món mặn như cá viên, trứng hấp, chả tôm, lòng vịt, thịt heo chiên giòn... Lại có đủ loại nấm, tiết vịt, miến, khoai tây, các loại đậu phụ và rau củ quả...
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 476


Gia vị vẫn giống như xiên cay, sử dụng hình thức tự phục vụ miễn phí, dùng bấy nhiêu lấy bao nhiêu.

Hành gừng tỏi, nước tương dầu mè giấm, tương ớt và sa tế đều có thể tự mình pha chế.

Ngoài ra, bọn họ lại làm thêm mì sợi và bánh chẻo... làm món chính.

Thức uống cũng là nước mơ chua và rượu nếp do mọi người tự tay làm.

Vốn dĩ trong không gian của Cố Tâm Nguyệt đã tích trữ lượng lớn nguyên liệu, cộng thêm Cố Nhị Dũng và Cố Tam Thanh ra ngoài thị trường một vòng, cũng tìm được vài cửa hàng tốt để hợp tác, ngược lại không cần phải lo lắng.

Mấu chốt chính là thịt dê khiến Cố Tâm Nguyệt khó xử.

Trước kia ở phủ Thanh Châu, người thích ăn thịt dê không nhiều, trang trại cũng không nuôi nhiều dê, đương nhiên cũng không có nhiều hàng dự trữ.

Huống chi nếu muốn lấy món thịt dê làm chủ đạo, vậy lượng tiêu thụ mỗi ngày có thể dự đoán được.

Thấy Cố Tâm Nguyệt phiền não, Cố Tam Thanh vội vàng nhắc nhở: "Hay là đi tìm Tần đại ca, huynh ấy mở quán rượu ở kinh thành, có lẽ có chút manh mối."

Nghe vậy, hai mắt Cố Tâm Nguyệt không khỏi sáng lên: "Đúng rồi, tại sao muội không nghĩ ra nhỉ? Đi, bây giờ chúng ta đi tìm Tần đại ca."

Tính cách Cố Tam Thanh: linh hoạt, đầu óc cũng nhạy bén, là một người có tài làm ấn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lần này mở quán lẩu, hắn cũng đã giúp Cố Tâm Nguyệt không ít việc.

Vì vậy Cố Tâm Nguyệt liền suy nghĩ sau này chưởng quây của quán lẩu này nhất định phải là hắn, bèn việc gì cũng để hắn tham gia và thương lượng, chuyện đi tìm Tần Tranh bàn bạc hợp tác đương nhiên cũng không thể thiếu hắn.

Tuy mới đến kinh thành chưa được mấy ngày, nhưng Cố Tam Thanh đã nắm rõ các khu phố gần đó, cũng rất quen thuộc với đường đi đến Túy Hương Lâu.

Hai người ngôi xe ngựa, rất nhanh đã đến Túy Hương Lâu, lúc này vẫn chưa đến giờ cơm, Tần Tranh đang bàn giao công việc với chưởng quây.

Nghe nói Cố Tâm Nguyệt đến, hắn liền vội vàng ra đón: "Tại sao hai người lại đến đây? Mấy ngày nay ta mới về, có nhiều việc bận rộn không dứt ra được, vốn định ngày mai sẽ đến thăm hai người, không ngờ hôm nay hai người lại đến trước."

Cố Tâm Nguyệt cười nói: "Tần đại ca, lần này chúng ta đến cũng là có việc muốn nhờ ngươi giúp đỡ."

"Ồ? Vậy thì lên lầu từ từ nói." Tần Tranh dặn dò tiểu nhị pha trà, rồi dẫn hai người lên lầu.

Vừa ngồi xuống, Cố Tâm Nguyệt liền nói ý định muốn mở quán lầu của mình với Tần Tranh.

Nghe xong, Tân Tranh không khỏi thán phục: "Ban đầu ta còn nghĩ, hai người đến kinh thành nhất định phải đợi thêm một thời gian, chờ nắm rõ tình hình ở đây rồi mới mở cửa hàng, không ngờ nhanh như vậy đã bắt đầu chuẩn bị rồi à?"

Cố Tâm Nguyệt cười lớn nói: "Đúng vậy, thời tiết đã vào đông, sắp tới sẽ càng ngày càng lạnh, mở quán lẩu nên sớm chứ không nên muộn. Tần đại ca, lúc trước không phải ngươi nói muốn hợp tác với chúng ta mở quán lẩu à? Bây giờ chúng ta muốn tìm một nguồn cung cấp thịt dê, không biết ngươi có nguồn hàng nào thích hợp không? Hay là chúng ta cùng hợp tác?"

Tần Tranh nghe lời ấy, trong lòng có chút d.a.o động, thế nhưng suy đi tính lại, hắn vẫn từ chối: "Việc kinh doanh quán lẩu quả thực rất tốt, chỉ là các ngươi đã có nhiều người như vậy rồi, thật sự không cần ta gia nhập, hơn nữa nếu các ngươi muốn có được nguồn thịt dê này cũng đơn giản, ta trực tiếp giới thiệu cho các ngươi là được, nếu ta dựa vào việc này mà gia nhập, vậy chẳng phải là ta đã chiếm hơi của các ngươi àI"”
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 477


"Không thể nói là chiếm hời, có tiền thì mọi người cùng kiếm thôi, Tần đại ca, người thật sự không cân nhắc à?" Cố Tâm Nguyệt chớp đôi mắt hạnh, cười hỏi.

Tân Tranh đấu tranh trong giây lát, kiên định nói: "Không được, vẫn nên để gia đình các ngươi cùng nhau làm ăn, ta tin tưởng các ngươi, với tay nghề và kinh nghiệm bán xiên cay của các ngươi, tiệm lẩu này nhất định có thể khuấy đảo kinh thành”.

"Vậy cũng được, nếu Tần đại ca không muốn nhập bọn, vậy chúng ta sẽ tự mình làm vậy," Cố Tâm Nguyệt gật đầu mỉm cười: "Vậy ta sẽ nghiên cứu một công thức món ăn mới tặng cho Tần đại ca, coi như đáp lễ".

Tần Tranh bằng lòng giúp đỡ miễn phí, giới thiệu nguồn thịt dê quan trọng như vậy cho nàng. ân tình này, nàng đương nhiên là phải báo đáp.

Cố Tâm Nguyệt âm thầm lật giở thực đơn của Túy Hương Lâu, suy nghĩ xem nên làm món gì mới.

Tần Tranh thấy dáng vẻ nghiêm túc của nàng, cũng có chút không nhịn được hưng phấn: "Thật sự tặng không ta công thức món ăn à? Vậy ta kiếm lời to rồi!"

"Đương nhiên là thật rôi! Trước đây, lúc Tần đại ca đến nhà ta chẳng phải đã từng ăn thịt kho của chúng ta à?" Cố Tâm Nguyệt nháy đôi mắt to linh hoạt.

"Đương nhiên có ấn tượng! Thật không dám giấu giếm, thật ra ta sớm đã muốn hỏi ngươi công thức làm thịt kho kia, ta còn tưởng rằng nhà các ngươi sẽ làm ăn buôn bán thịt kho, nên không tiện hỏi." Tần Tranh có chút ngại ngùng nói.

"Vậy để ta truyền lại phương pháp làm thịt kho này cho đầu bếp nhà ngươi, vậy thì như thế nào? Đảm bảo bọn họ vừa học là sẽ biết làm ngay”.

“Thật vậy à?”

"Ừ, chỉ cần dùng gói gia vị kho của Cố gia chúng ta, sau đó làm theo phương pháp ta dạy, đảm bảo thịt kho làm ra hương thơm bay xa mấy dặm, không chỉ có thể kho các loại thịt heo, thịt gà, nội tạng, mà rau củ cũng có thể kho được".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vậy ta vẫn là phải mua gói gia vị kho của Cố gia các ngươi à?"

"Đương nhiên rồi, ta dự định đặc biệt làm ra một loại gói gia vị kho dành riêng cho Túy Hương Lâu các ngươi, chỉ cung cấp cho các ngươi, những nơi khác đều không mua được đâu!”.

Tần Tranh: ...

Tân Tranh nhịn không được co rút khóe miệng, nhưng vừa nghĩ đến hương vị thịt kho kia, hắn lại nhịn không được mà mong chờ gói gia vị của Cố Tâm Nguyệt.

Hắn liền thúc giục nói: "Vậy gói gia vị này sớm nhất khi nào có thể chuẩn bị xong?".

Cố Tâm Nguyệt thấy hắn đã đồng ý, vội vàng gật đầu nói: "Ta có sẵn gói gia vị trên xe ngựa, bây giờ ta sẽ đi lấy, chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay ta sẽ dạy cho đầu bếp nhà các ngươi phương pháp làm thịt kho này, sau này khi tiệm lẩu chúng ta khai trương, e rằng ta không có thời gian đến đây".

Tân Tranh: "Đây chính là thứ mà ngươi nói, đặc biệt làm riêng cho Túy Hương Lâu nhà ta à?”

Có sẵn? Cố Tâm Nguyệt vội vàng đứng dậy, vừa đi ra ngoài vừa cười nói: "Đừng để ý chỉ tiết nhỏ, ta đi lấy đây." Chờ đến khi gói gia vị được lấy đến, Cố Tâm Nguyệt lại chỉ bảo cách làm thịt kho một cách rất tỉ mỉ, thậm chí cả cách sơ chế, nàng cũng dạy cho đầu bếp.

Tần Tranh thấy nàng không giấu diếm chút gì, trong lòng dâng lên sự cảm động, nhất thời quên mất chuyện quan trọng nhất là gói gia vị kia, hắn vẫn phải bỏ tiền ra mua.

Trước khi rời khỏi Túy Hương Lâu, Tần Tranh liền hẹn Cố Tam Thanh ngày mai cùng nhau đi mua thịt dê.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 478


Chuyện quan trọng nhất đã giải quyết xong, những việc còn lại đương nhiên đều nước chảy thành sông. ...

Chớp mắt đã đến ngày khai trương.

Mùa đông ở kinh thành, sắc trời u ám, từ sáng sớm đã bắt đầu có tuyết nhỏ, trời càng lúc càng thêm lạnh lẽo.

Thế nhưng trong tiệm lẩu dê của Cố gia, hơi nóng bốc lên nghi ngút, khắp nơi tràn ngập hơi ấm.

Giờ Ty vừa điểm, tiếng pháo nổ rộn ràng vang lên.

Trước cửa tiệm lẩu đã có không ít người vây quanh, mùi thuốc nổ vừa tan, mùi thơm trong tiệm càng thêm nồng đậm, cứ thế chui thẳng vào khoang mũi thực khách đứng ở cửa.

Tiếp đó, càng ngày càng nhiều người qua đường bị mùi thơm hấp dẫn, nhìn thấy trước cửa đã có người, mọi người liền tò mò hỏi: "Ở đây bán món gì vậy?"

Những người còn lại lắc đầu: "Ta không biết, nhìn là biết quán ăn mới mở, mà chẳng biết bên trong bán món gì, rõ ràng ta mới án sáng, nhưng khi ngửi thấy mùi hương này bụng ta lại réo lên rồi."

Cố Tâm Nguyệt tính đến thân phận của Tống Dập sau này nên nàng không tiện lộ diện nhiều, bèn giao lại quán ăn này cho Cố Tam Thanh.

Cố Tam Thanh cũng đã sớm có chuẩn bị, thấy mọi người tò mò không kìm được, liền cười giải thích.

"Chư vị khách quan, quán chúng ta hôm nay khai trương, bán món lẩu đầu tiên ở kinh thành này!"

"Lầu, lẩu là cái gì vậy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đó là thứ gì? Ta chưa từng nghe tới món ăn nào như vậy ở kinh thành?"

“Ta nghe người ta nói, mùa đông, trong cung thích ăn nồi ấm, có phải loại nồi đó không?"

"Không hoàn toàn giống, lẩu của chúng ta là tự sáng tạo, riêng nước lẩu đã có rất nhiều lựa chọn, món đầu tiên này chính là nước lẩu đặc trưng của quán chúng ta - lẩu dê hầm, hương vị cay nồng, không chỉ ăn được thịt mà còn có thể ăn thêm các món khác, mùa đông này mà quây quần bên nồi lẩu ăn một bữa, đảm bảo cả người ấm áp!"

Cố Tam Thanh lấy thực đơn đã chuẩn bị từ trước ra, giải thích thêm cho mọi người.

"Khai trương ba ngày đầu, tất cả các loại nước lẩu đều được giảm giá một nửa! Ai đến trước được trước, bán hết trong ngày! Vì vậy, mọi người cứ gọi một nồi dê hầm để thử, nếu thích có thể gọi thêm món nhúng!”

Mọi người ban đầu nghe đều hoang mang, chưa hiểu rõ cách ăn cụ thể ra sao.

Nhưng nghe nói ba ngày đầu khai trương, nước lẩu được giảm giá một nửa, mọi người liền vội vàng vào quán, sợ bỏ lỡ mất cơ hội tốt này.

Nồi lẩu dê hầm trong quán đã được ninh từ sớm, chỉ chờ thực khách gọi món là bưng lên ngay.

Không ít người ăn xong dê hầm trong nồi vẫn còn thòm thèm, nghe nói có thể gọi thêm đồ nhúng, liền gọi thêm.

Ban đầu, mọi người còn tưởng rằng dê hầm trong nồi lẩu đã là mỹ vị rồi, không ngờ những lát thịt dê mỏng nhúng vào lại càng khiến người ta dừng không được. Có thực khách chê thịt dê đắt, bèn nhìn sang những món rau củ rẻ tiền, do mới ăn lần đầu, mọi người cũng không biết món nào ngon, bèn gọi bừa một ít.

Không ngờ đậu phụ cũng có thể chế biến thành nhiều kiểu như vậy, nào là đậu hoa, váng đậu, đậu hũ ky rồi cả đậu hũ ky chiên giòn, hương vị đều có sự đặc sắc riêng.

Ngay cả rau xanh cũng tươi ngon hơn ở các tửu lâu lớn bên ngoài, có loại rau mà ngay cả kinh thành cũng chưa từng thấy, mọi người không khỏi tấm tắc khen ngợi quán lẩu này.

Nhìn sảnh dưới ngày càng đông, những thực khách đang đứng ngoài trời trong cơn gió tuyết, nhìn thấy bên trong sảnh ấm áp, không khỏi bước vào trong.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 479


Quán lẩu mở cửa đến tối mịt, ban đầu mọi người dự tính nguyên liệu cho món lẩu sẽ được dùng trong ba ngày, không ngờ chỉ trong một ngày đã hết sạch.

Cố Tâm Nguyệt thấy mọi người đều lộ vẻ mệt mỏi, bèn xua tay nói: "Tam ca, hôm nay đến đây thôi, nước lẩu và món ăn đều hết rồi, ai chưa ăn được thì ngày mai đến nhé."

Có người đã xếp hàng nửa ngày, thấy quán đóng cửa, đều không đồng ý.

Cố Tam Thanh đành phải để mọi người đặt trước, đến vào ngày mai, xuất trình giấy hẹn trước sẽ được tặng miễn phí một món ăn, mọi người mới hài lòng ra về.

Suốt ba ngày liền, quán lẩu lúc nào cũng trong tình trạng đông nghịt khách.

Mỗi ngày, sau khi đóng cửa, quán phải chuẩn bị nguyên liệu và nước lẩu cho ngày hôm sau, như vậy mọi người đều phải bận rộn đến tận đêm khuya.

Cuối cùng Cố Tâm Nguyệt không chịu nổi nữa, nhân lúc ba ngày khai trương kết thúc, nàng bèn bàn bạc với mọi người: "Chúng ta vẫn nên tuyển người sớm đi, quán ăn chỉ dựa vào chúng ta làm việc thì mệt quá, cứ tiếp tục thế này không phải là cách, sẽ kiệt sức mất."

Tống Dập đã sớm muốn đề nghị như vậy, nhất là khi nhìn thấy vẻ mệt mỏi của Cố Tâm Nguyệt mấy ngày nay: "Tâm Nguyệt nói đúng, sức khỏe là quan trọng nhất, huống chi sau này sớm muộn gì cũng phải tuyển người, chi bằng tuyển sớm còn làm quen được.”

Mấy ngày nay Hứa Thị cũng mệt muốn chết, lúc thì giúp dọn dẹp chén đĩa, lúc thì phải rửa rau, cảm giác như muốn gãy tới nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng mà vừa nghĩ đến trong nhà có nhiều người như vậy, còn phải bỏ bạc ra ngoài thuê người khác làm, trong lòng Hứa Thị có chút tiếc tiền.

“Tâm Nguyệt à, chúng ta vừa mới khai trương, hay là đừng nên phung phí quá, huống chi chúng ta nhiều người như vậy, chia ra làm là được rồi, vất vả thì vất vả một chút, lỡ như người ngoài học được hết bí quyết của quán, chẳng phải là mất nhiều hơn được à?"

Cố Tâm Nguyệt thấy Hứa Thị vừa nói vừa xoa thắt lưng, có chút không đồng ý đáp: "Mẫu thân, chúng ta cứ việc tìm vài người chạy bàn với rửa rau, rửa chén, sơ chế thôi, còn lại, việc nấu nước lẩu vẫn là người trong nhà mình làm, sẽ không có chuyện gì đâu.”

"Huống chỉ người với cha, còn có cha chồng, tuổi tác đều đã cao, vốn dĩ con đưa mọi người đến kinh thành là để hưởng phúc, sao nỡ để mọi người chịu khổ với con được?"

"Hơn nữa, đại ca, nhị ca phụ trách mua đồ, đại tẩu cũng phải quán xuyến việc nhà, sau này còn phải đi dò hỏi tin tức của Tiểu Lục nữa, sau này chúng ta còn phải làm những việc khác, không thể để nhiều người như vậy đều vùi đầu ở trong tiệm được."

Mọi người nghe vậy cũng gật đầu theo, Hứa Thị mấp máy môi, vẫn là nhịn không được: "Mấy ngày nay, chúng ta buôn bán tốt có lẽ là do mới khai trương, nước lẩu lại rẻ nên mọi người mới đến ăn, sau này biết đâu lại chẳng đông khách như vậy nữa, hay là chúng ta cứ chờ thêm xem sao?”

Cố Tâm Nguyệt cảm thấy nếu nàng còn không đồng ý nữa, chỉ e là đêm nay Hứa Thị sẽ không ngủ được mất, liền mỉm cười: "Vâng, vậy nghe lời mẫu thân, chờ thêm hai ngày nữa xem tình hình buôn bán thế nào rồi quyết định."

Kinh thành tuy rộng lớn, nhưng tin tức trên phố Nam Đại có một quán lẩu dê đã nhanh chóng lan truyền khắp nơi.

Không ít người sau khi ăn xong đều về nhà ca tụng với hàng xóm láng giềng.

Kinh thành tuy mỹ thực nhiều vô kể, nhưng mà đồ ăn mới lạ như vậy quả thật là lần đầu tiên xuất hiện.
 
Back
Top Dưới