Xuyên Không Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con

Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 400


"Được!"

Tống Dập còn chưa nói hết lời, còn đang nghĩ đến một đống lý do thuyết phục nàng thì Cố Tâm Nguyệt đã trực tiếp đồng ý: "Được! Chờ bảng vàng công bố thì chúng ta tổ chức."

"Thật không?" Tống Dập không tin nổi: "Lỡ như ta trượt thì sao?"

Cố Tâm Nguyệt cười nói: "Không có lỡ như, chẳng lẽ ngươi trượt thì ta có thể hủy hôn à?"

Tống Dập vội vàng lắc đầu: "Tất nhiên là không được, dù thế nào thì ta cũng đã là phu quân của nàng, hơn nữa ta cũng sẽ không trượt, ta chỉ hơi bất ngờ, không ngờ nàng lại đồng ý nhanh như vậy."

Cố Tâm Nguyệt không cho là vậy: "Có gì lạ đâu? Trước kia chúng ta ở trên núi không có điều kiện, bây giờ chúng ta đã ổn định ở phủ thành, hộ khẩu ở trang trại cũng đã làm xong, cha và mọi người đều có thể đến tham dự, lúc này không tổ chức thì còn chờ đến bao giờ?"

"Kể cả ta có sợ phiền phức không muốn tổ chức thì cũng phải giúp nhị ca và muội muội chuẩn bị chứ? Làm một lần, tổ chức hai chuyện lớn, chẳng phải rất hời à?"

Tống Dập bị nàng nói một tràng lý lẽ vặn vẹo đến nỗi lắc đầu: "Được, đều nghe theo nàng." "Ngươi đã nói là đều nghe ta, vừa hay ta có mấy chuyện muốn bàn bạc với ngươi trước, chờ ngươi đồng ý rồi ta sẽ đi nói với cha và mẫu thân." Cố Tâm Nguyệt thừa thắng xông lên.

Một dự cảm không lành bỗng dâng lên, Tống Dập vội vàng hỏi nhỏ: "Chuyện gì? Chỉ có chuyện hôn lễ là không được bàn bạc."

"Không phải chuyện này, một lát nữa không phải cha sẽ quay về trang trại à? Vừa hay để ông ấy đánh xe la về, sau này trang trại muốn mang hàng đến thì cũng cần dùng xe la, nhà chúng ta vừa hay có thể mua một chiếc mới tốt hơn." Cố Tâm Nguyệt từ từ nói.

"Nàng muốn mua xe ngựa à?" Tống Dập hỏi.

"Ừm, không được à? Thực ra ta đã muốn mua xe ngựa từ lâu rồi nhưng mẫu thân cứ ngăn cản không cho." Cố Tâm Nguyệt bất lực nói.

"Mua." Tống Dập vội vàng gật đầu đồng ý: "Đã nên mua từ lâu rồi, dạo này ta vẽ truyện tranh cũng tích cóp được kha khá tiền, trừ tiền thuê nhà cho Khương phu tử, số còn lại chắc đủ mua một chiếc xe ngựa."

Số tiên này trước giờ Cố Tâm Nguyệt vẫn để hắn tự giữ.

Vì nàng thấy nếu nam nhân không có tiền trong người thì ra ngoài làm việc cũng không có tự tin, ít nhiều gì cũng phải để dành một ít phòng thần.

Chỉ là không ngờ, hắn vậy mà đã tích cóp được nhiều như vậy?

Nhưng mà Cố Tâm Nguyệt vốn không định dùng số tiền này của hắn, nàng liền vội vàng kéo hắn lại: "Không cần lấy số tiền đó đâu, trước kia mua trang trại, chúng ta đúng là hơi eo hẹp nhưng mấy tháng nay bán lẩu Tứ Xuyên, cung cấp hàng cho tửu lâu và thư viện cũng tích cóp được kha khá tiền."

Đặc biệt là vào mùa đông trước, rau vốn là thứ hiếm, giá bán đương nhiên không thấp.

"Hơn nữa, trước kia nghĩ đến chuyện cha muốn về phủ thành ở, ta đã dự trù trước một khoản tiền để mua nhà, bây giờ tạm thời không cần mua nhà nữa, số tiền này cũng không dùng đến, ngoài việc tổ chức hôn lễ và mua xe ngựa, ta muốn mua luôn cả cửa hàng bên cạnh cửa hàng của chúng ta." Cố Tâm Nguyệt thấy sắc mặt Tống Dập vẫn bình thường, liền một hơi nói hết dự định của mình.

Tống Dập vốn còn hơi say, nghe Cố Tâm Nguyệt nói vậy, hắn không khỏi tỉnh táo lại ngay: "Được, ngày mai ta sẽ đi với nàng.”

Tối đến, Tống Dập nhân lúc mọi người cùng ăn cơm, liền nhắc đến chuyện muốn chờ sau khi công bố bảng vàng thì tổ chức hôn lễ.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 401


Cố lão đầu và Hứa Thị là người kích động nhất, vốn dĩ hôm nay sau khi Tống Chính Quang lấy được hộ khẩu, bọn họ đã muốn nhắc đến chuyện này.

Không ngờ Tống Dập lại là người để tâm nhất, Hứa Thị cười đến nỗi không khép được miệng: "Tốt quá, chuyện này kéo dài lâu như vậy rồi, đúng là nên làm sớm, còn có Nhị Dũng và Thanh Hoan nữa, nhân lúc còn trẻ thì thành thân sớm đi, không khéo thì ——”

Chưa chờ Hứa Thị nói hết, Tống Thanh Hoan đã đỏ bừng cả mặt.

Cố Nhị Dũng cũng ngượng ngùng gãi đầu: "Tâm Nguyệt và Thanh Hoan bàn bạc xem cần mua sắm những gì trước, đến lúc đó ta và Tống Dập sẽ đi mua."

"Đúng rồi, cuối tháng là công bố bảng vàng rồi, vừa hay tranh thủ lúc này rảnh rỗi, những gì cần mua đều phải mua về hết!" Hứa Thị vội vàng lên tiếng đáp.

Thanh Hoan ngượng ngùng cúi đầu ừ một tiếng: "Muội đều nghe theo tấu tử, không cần quá phô trương."

Mở đầu câu chuyện, mọi người lại rôm rả bàn tán về việc nên mua sắm những gì, mời những ai đến và tổ chức như thế nào.

Thấy mọi người đều đắm chìm trong niềm vui, Cố Tâm Nguyệt vội vàng nhân cơ hội này đưa ra chuyện muốn mua xe ngựa.

Theo thường lệ, Hứa Thị chắc chắn sẽ ngăn cản.

Không ngờ hôm nay Cố. Tâm Nguyệt vừa mới nhắc đến, Hứa Thị đã rất đồng ý: "Xe ngựa này nên mua, xe la thì để ở trang trại, sau này lúc mua bán, có xe ngựa thì chúng ta ra khỏi thành cũng tiện, hai ca ca con ởi giao hàng cũng tiện, mùa đông cũng không sợ lạnh nữal"

Những người còn lại cũng đồng loạt hưởng ứng, Cố lão đầu chủ động lên tiếng: "Ta thấy thế này, bên Đông Thị, ta và lão đại khá quen thuốc, trước kia mua xe la, chúng ta cũng là mua ở đó, sáng mai ta và lão đại sẽ đi hỏi giá, nếu có xe nào phù hợp thì mua luôn!”

Cố Tâm Nguyệt không khỏi mừng rỡ: "Vậy thì tốt, ngày mai cha và đại ca đi xem xe ngựa, vừa hay con và Tống Dập muốn đến nha hành xem cửa hàng!"

Hứa Thị vừa nghe, lập tức nhận ra có gì đó không ổn, vội vàng hỏi: "Xem cửa hàng? Con định mua thêm cửa hàng nữa à?"

Cố Tâm Nguyệt cười hì hì giải thích: "Mẫu thân, mấy cửa hàng trong thành Thanh Châu này đều đã dần dần khôi phục rồi, bây giờ không mua, chờ sau này mua thì giá có khi còn tăng gấp đôi, con thấy cửa hàng bỏ trống bên cạnh cửa hàng của chúng ta khá ổn, nếu mua được thì đập thông hai cửa hàng, diện tích cũng sẽ rộng hơn."

"Ơ? Cái cửa hàng này đúng là không tệ nhưng cửa hàng đồ ăn vặt của chúng ta cũng không cần to như vậy chứ?" Hứa Thị không hiểu.

"Mẫu thân, con nghĩ rằng khi trời nóng thì việc làm ăn có thể sẽ không còn được như hiện tại nữa, lúc ấy dưa trong trang trại vừa được thu hoạch, đem ra bán thì còn phải chịu nắng gió, không bằng để trong cửa hàng bán, hơn nữa chúng ta làm dưa thành salad trái cây, rồi làm thêm thạch rau câu, đồ ngọt và đá vào cũng rất tuyệt."

Mọi người vừa nghe Cố Tâm Nguyệt lên kế hoạch, vừa tưởng tượng đến cảnh bán đồ đá vào hè, đều không khỏi gật đầu đồng ý. Các hài tử là vui nhất, Tử Du vội chạy đến trước mặt Cố Tâm Nguyệt: "Mẫu thân, trái cây trộn là gì? Thạch rau câu là gì?"

Cố Tâm Nguyệt thấy cô bé thèm thuồng, không khỏi cười nói: "Con bé này... chờ đến lúc dưa trong trang trại ra là con biết ngay."

"Được! Vậy ngày mai mẫu thân và chA Yênh đi mua cửa hàng đi." Tử Du là người đầu tiên đồng ý.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 402


Ngày hôm sau.

Cố lão đầu và Cố Đại Sơn sáng sớm đã đến Đông Thị xem xe ngựa.

Cố Tâm Nguyệt và Tống Dập thì lại đến nha hành lần trước, trực tiếp tìm ngươi môi giới lần trước hỏi chuyện cửa hàng.

Lần này khác với lần trước, hai người trực tiếp đến cửa hàng bên cạnh.

Thêm vào đó, giá cửa hàng trong thành hiện nay thực sự tăng không ít, Cố Tâm Nguyệt dùng hết mọi cách, cuối cùng lấy giá 100 lượng mua được cửa hàng bên cạnh. Mặc dù đắt hơn lần trước nhưng cũng nằm trong dự kiến của nàng.

Mua xong xe ngựa, mua xong cửa hàng, mọi người lại bận rộn đập thông cửa hàng và sửa sang lại.

Bên kia còn phải chuẩn bị đồ dùng cho đám cưới.

Đúng lúc mọi người bận rộn chân không chạm đất thì bên thư viện cuối cùng cũng có tin công bố bảng vàng.

Sáng sớm, Ngô Phi Vũ đã đến nhà họ Cố trước.

Thấy Tống Dập vẫn bình tĩnh ngồi ăn sáng ở nhà, hắn không khỏi sốt ruột nói: "Tỷ phu, sao ngươi vẫn bình tĩnh như vậy? Không biết hôm nay công bố bảng vàng à?" Nghe vậy, những người còn lại đều ngơ ngác, đúng là bọn họ không biết hôm nay công bố bảng vàng.

Chỉ có Tống Dập nhàn nhạt ừ một tiếng: "Biết, lát ăn sáng xong sẽ đi."

Ngô Phi Vũ vốn đang như kiến bò chảo nóng, lúc này thấy hắn không vội, đành bất đắc dĩ ngồi xuống bàn: "Được rồi, ngươi không vội, ta vội cái gì? Vừa hay ta sáng sớm đã dậy đi đến đây, còn chưa ăn sáng."

Sau đó hắn vô tư cười với Cố Tâm Nguyệt: "Tỷ, làm phiền tỷ múc cho ta một chén cháo."

Cố Tâm Nguyệt vừa nghe nói hôm nay công bố bảng vàng, nàng vốn cũng muốn nhanh chóng dọn dẹp rồi đến thư viện xem, ai ngờ Ngô Phi Vũ lại ngồi xuống ăn sáng.

Thế là nàng đành múc cho hắn một chén cháo, bưng thêm hai đĩa thức ăn nhỏ lên.

Mọi người ăn xong, lại chờ Ngô Phi Vũ một lúc, rồi mới đi đến thư viện.

Đến cổng thư viện, chỉ thấy bên ngoài thư viện đã có không ít người đứng, đang vây quanh bảng văn dán trên tường xem ởi xem lại.

Mọi người bị chặn ở ngoài dòng người, ngóng cổ cũng không nhìn thấy.

Lúc mọi người đang sốt ruột, Cố Tiểu Võ và Cố Tiểu Lục như hai con lươn, chui vào đám đông.

Một lát sau, tiếng ngạc nhiên hô lên của Cố Tiểu Lục vang lên: "Đỗ rồi đỗ rồi! Cô phụ ta là thủ khoal Cô phụ ta đã là học sinh!”

Mọi người vừa nghe Cố Tiểu Lục báo tin vui, không khỏi lộ rõ vẻ vui mừng trên mặt.

"Muội phu, ngươi giỏi quái Không ngờ lâu như vậy không đi học, mà vẫn thi tốt như vậy!"

"Đúng vậy, Tống Dập này là người có bản lĩnh!" Cố lão đầu và Hứa Thị cũng đồng thanh khen ngợi.

"Cha, cha giỏi quá!" Hoài Cẩn và Tử Du cũng giơ ngón tay cái về phía hắn.

Cố Tâm Nguyệt cũng bắt chước giơ ngón tay cái về phía hắn: "Phu quân tuyệt quát” Tống Dập vốn không lo lắng mình có đỗ hay không, chỉ không ngờ hắn lại là thủ khoa, tảng đá trong lòng hắn cuối cùng cũng được hạ xuống, cười với ba mẫu tử.

Chờ mọi người khen Tống Dập xong, mới nhớ đến Ngô Phi Vũ sáng sớm đã dậy đi xem bảng.

Thấy hắn vẫn đang rất căng thẳng nín thở chờ đợi, Trần Khai ở bên cạnh cũng không nhìn nổi nữa, vội vàng đẩy đám đông về phía Cố Tiểu Võ ở phía trước nhất, hỏi: "Tiểu Võ, nhanh xem có tên thiếu gia không?”

Lúc này, Cố Tiểu Võ đang đứng ở hàng đầu tiên, đọc từng cái tên một: "Đừng vội, sắp đọc xong rồi!"

Hắn không nói thì còn đỡ, vừa nghe sắp đọc xong rồi, mà vẫn chưa có tên Ngô Phi Vũ, mọi người không khỏi có chút căng thẳng, đều thâm nghĩ lát nữa phải an ủi Ngô Phi Vũ thế nào?
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 403


Đặc biệt là Cố Tâm Nguyệt, lần trước vào phòng thi, Ngô Phi Vũ đã từng nói với nàng một câu như vậy, có thể thấy hắn khao khát đỗ đạt đến mức nào?

Đang lúc Cố Tâm Nguyệt nghĩ xem lát nữa nên làm món gì ngon để cho hắn khuây khỏa, thì trong đám người bỗng vang lên giọng nói kích động của Cố Tiểu Võ: "Có rồi, có rồi! Cữu cữu của Hoài Cẩn và Tử Du cũng đỗ rồi!"

Mọi người nghe vậy, bỗng cảm thấy như niềm vui từ trên trời rơi xuống.

Ngô Phi Vũ cũng không khỏi ngạc nhiên, lắc người Tống Dập bên cạnh: "Tỷ phu, ngươi nghe thấy chưa? Ta cũng đỗ rồi!"

Tống Dập thấy dáng vẻ mừng như điên của Ngô Phi Vũ, hắn thậm chí còn thấy vui hơn cả mình là người đỗ đầu, không khỏi mỉm cười gật đầu: "Nghe rồi."

Những người còn lại cũng vội vàng phụ họa: "Nghe rồi, đỗ là tốt rồi!"

Chờ đám đông tản đi một chút, Trần Khai lại vội vàng nhân cơ hội đẩy đám người phía trước ra, xác nhận lại một lần nữa rằng Đại thiếu gia đích thực đã thi đỗ.

Mọi người lúc này mới yên tâm quay về, Cố lão đầu vội vàng bảo Cố Đại Sơn thắng xe ngựa, nói với Tống Dập: "Tống Dập, con đưa Tâm Nguyệt và hai hài tử về trang trại một chuyến, báo tin vui cho cha con, tiện thể đón ông ấy đến, tối nay mọi người cùng nhau uống vài chén mừng cho con."

Hứa Thị cũng vội vàng chen vào: "Đón cả Ngọc Nương tới luôn, vừa lúc ta muốn bàn bạc với nàng ta xem sắp hôn lễ cần chuẩn bị những 8ì."

Tống Dập vội vàng đồng ý, liền dẫn Tâm Nguyệt và hai hài tử ra khỏi cửa, đi về phía trang trại.

Bên kia, Ngô Phi Vũ cũng phi ngựa không ngừng về phủ.

Hắn muốn nhân lúc cha chưa ra khỏi phủ mà báo tin này cho ông ta, tiện thể đòi lại những thứ nên đòi sớm.

Vừa đến phủ, đúng lúc gặp cha định ra ngoài, Ngô Phi Vũ vội vàng sải ba bước thành hai bước, chạy đến trước mặt cha trước khi ông ta mới vừa đứng dậy.

Ngô Vĩnh Xương thấy hắn đầu đầy mồ hôi chạy đến, không khỏi quở trách: "Sáng sớm đã hấp tấp thế này, còn ra thể thống gì?!"

Ngô Phi Vũ vốn mừng như điên muốn chạy về chia sẻ tin đỗ đạt của mình với cha, nào ngờ lời nói của ông ta như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu, khiến hắn lập tức cảm thấy hơi lạnh.

Hắn liền vội vàng dừng bước, đứng nghiêm chỉnh trước mặt ông ta, nhàn nhạt nói: "Cha, con thi đỗ rồi."

"Cái gì? Thật không?" Ngô Vĩnh Xương nghe vậy, lập tức đứng bật dậy khỏi ghế, sau đó nhận ra mình quá kích động, ông ta liền ngồi xuống lại, cầm tách trà bên cạnh, uống một ngụm, mới từ từ nói: "Chắc cũng là đỗ chót thôi nhưng dù sao cũng không uống công ngươi bỏ ra, nói đi, vội vàng tìm ta là muốn đòi lại của hồi môn của mẫu thân ngươi à?"

Ngô Phi Vũ thấy ông ta nói thẳng thừng như vậy, hắn cũng không định giấu giếm, liền gật đầu: "Đúng vậy, cha nhớ là tốt rồi."

"Hừ, ngươi đúng là nóng lòng, chẳng lẽ còn sợ chúng ta nuốt của ngươi à!” Ngô Vĩnh Xương không vui nhíu mày, sau đó dường như nhớ ra điều gì, ông ta liên đề nghị: "Đến mùa thu, mẫu thân ngươi sẽ đưa Hàm Tuyết và Phi Hào về, đến lúc đó đương nhiên sẽ giao lại cho ngươi quản lý, đến lúc đó cũng tiện thể dạy ngươi cách quản lý." "Ngươi thử nói xem, một nam tử hán như ngươi, sao có thể quản lý những thứ đó được? Thôi, đáng thương cho tiên mẫu và tỷ tỷ của ngươi đều không còn trên đời, nếu không thì thế này, chờ mẫu thân ngươi trở về, để nàng ấy thay ngươi lo liệu tìm một cô nương tốt, sau này ngươi thành thân sớm, dạy nàng ta quản lý là được, ngươi thấy thế nào?" Ngô Vĩnh Xương hiếm khi nào chu đáo suy nghĩ cho hắn như vậy.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 404


Ngô Phi Vũ vừa nghe, vất vả lắm hắn mới thi xong kỳ thi viện, rõ ràng hắn chỉ mới 17 tuổi, còn chưa hưởng thụ được mấy ngày tự do, hắn vội bĩu môi nói: "Con muốn lập nghiệp trước, không muốn thành gia sớm như vậy."

Ngô Vĩnh Xương không ngờ ngày thường hắn tỏ ra không có chí khí, vậy mà lại kêu gào muốn lập nghiệp trước, ông ta không khỏi nhìn hắn với con mắt khác, vội vàng hỏi: "Sau này ngươi định thế nào? Mùa thu năm nay trước tiên cứ tham gia kì thi mua thu thử xem?"

Ngô Phi Vũ thầm lật mắt, nhỏ giọng nói: "Cha, cha thật sự quá coi trọng con rồi, con vất vả lắm mới đỗ tú tài, mới có mấy tháng, con không có chút tự tin nào vào với kì thi mùa thu, hơn nữa học mấy tháng nay, con phát hiện ra mình thực sự không phải là người học hành, đỗ tú tài đã là giới hạn rồi."

Ngô Vĩnh Xương vốn thấy hắn học mấy tháng đã đỗ tú tài, tuy miệng không nói nhưng trong lòng ông ta đã sớm nhìn hắn với con mắt khác, vốn tưởng rằng hắn chỉ cần cố gắng thêm, sau này đỗ cử nhân là chuyện đương nhiên, đến lúc đó lại tìm cho hắn một chức quan nửa chính thức, cũng coi như có thể báo đáp với mẫu thân đã sớm qua đời của hẳn.

Không ngờ chỉ mới đến đây, hắn đã muốn bỏ học?

Sắc mặt Ngô Vĩnh Xương tối sầm lại: "Không muốn tiếp tục học, vậy ngươi muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn học theo Tần Tranh đi buôn bán?"

"Không, con muốn tiếp tục học võ." Ngô Phi Vũ nghiêm túc chắp tay với ông ta: "Mong cha đồng ý."

"Học võ?” Ngô Vĩnh Xương không thể tin được mà lặp lại một câu: “Hiện tại đang là thời kỳ thái bình, Bắc Việt quốc mười mấy năm nay chưa từng xảy ra chiến sự, học võ để làm gì?"

Ngô Phi Vũ không nhịn được phản bác: "Nếu học võ vô dụng, mấy năm trước tại sao cha lại nhất quyết đưa con đến biên quan, chẳng lẽ chỉ để rèn luyện khả năng tự lập trong cuộc sống của con?

Mặc dù Bắc Việt quốc đã thái bình mười mấy năm, nhưng mấy năm nay thiên tai liên miên, bách tính sống trong cảnh lầm than, cha sao có thể khẳng định được mấy năm tới sẽ không có chiến sự? Con tin rằng sớm muộn gì cũng có một ngày..."

Ngô Vĩnh Xương vừa nghe lời đại nghịch bất đạo của hắn, vội vàng bước lên ra vẻ muốn bịt miệng hắn lại, đồng thời quát: "Sau này không được nói những lời như vậy bên ngoài!"

Sau đó, suy nghĩ kỹ lời hắn nói và nỗi lo lắng gần đây của mình, ông ta vẫn thở dài: "Thôi, được rồi, nếu ngươi muốn theo võ thì cứ đi, sau này ít gây phiên phức cho ta là được, ngày mai ta sẽ bảo Vương quản gia tìm một võ sư về cho ngươi... `

"Không cần!" Ngô Phi Vũ mừng rỡ, vội vàng chắp tay: "Con đã chọn được người làm sư phụ của con, không cần cha bận tâm."

Thấy lời đã nói xong, Ngô Phi Vũ cũng không muốn ở lại với ông ta lâu, liền đứng dậy nói: "Đã báo tin vui với cha rồi, vậy con không làm mất thời gian của cha đến nha môn nữa, tối nay con đã hẹn với đồng học cùng lớp đi ăn mừng, sẽ không về ăn cơm với cha."

"Được rồi, về sớm một chút."

Ngô Vĩnh Xương thấy thời gian không còn sớm, ông ta vội vàng đứng dậy ra cửa, bên ngoài xe ngựa đã chuẩn bị sẵn, ông ta vừa ra cửa liền trực tiếp lên xe ngựa đi thẳng đến nha môn.

Vừa đến nha môn, không ít người liền vây lại chúc mừng ông ta.

"Chúc mừng Ngô đại nhân, nghe nói hôm nay đã công bố bảng vàng, công tử của ngươi cũng có tên trên bảng!"
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 405


"Không ngờ Ngô đại thiếu gia quả thực là người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, tài hoa hơn người! Chúc mừng, chúc mừng!”

Ngô Vĩnh Xương trên mặt không mấy để ý nhưng một đường đi qua, nghe thấy mọi người đều chúc mừng mình, ông ta không nhịn được đuôi mắt đều cong lên.

Vừa bước vào thư phòng, ông ta liên nghe Vương chủ bộ đến báo: "Ngô đại nhân, kỳ thi viện năm nay, thành tích của không ít học tử đều rất tốt, đặc biệt nghe nói người đứng đầu bảng cũng là người tài hoa hơn người, nghe nói hắn vừa mới từ nông thôn chạy nạn vào thành, không ngờ vừa đến phủ Thanh Châu liền được Khương lão phu tử nhân làm môn hạ, chúng ta có nên tìm cớ nào đó mở tiệc chiêu đãi không?"

"Ồ? Thật sự có chuyện này à? Không ngờ trong đám dân tị nạn lại có người trẻ tuổi tài hoa như vậy, rất tốt, rất tốt. Chuyện này ngươi cứ sắp xếp đi, đến lúc đó mời thêm nhiều học tử đến cùng vui vẻ, tiện thể mời cả Khương phu tử luôn." Ngô Vĩnh Xương cuối cùng cũng quyết định.

"Được!" Vương chủ bộ nhận lệnh đi xuống, liền chuẩn bị đến thư viện tìm Khương phu tử đưa thư mời trước.

Bên kia. Một nhà bốn người lần đầu tiên ngồi xe ngựa mới mua đến trang trại, trên đường đi hai hài tử đều phấn khích sờ tới sờ lui trong xe ngựa, một lúc lại ngắm cảnh bên ngoài.

Cố Tâm Nguyệt cũng là lần đầu tiên ngồi xe ngựa mới mua, trong lòng nàng đương nhiên vui mừng, liên để hai hài tử thoải mái chơi đùa.

Tống Dập ngồi phía trước đánh xe, nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ truyền đến từ khoang xe phía sau, hắn cũng không khỏi cười toe toét.

Xe ngựa mới chạy vừA Yênh vừa êm, không lâu sau đã đến trang trại.

Vừa xuống xe ngựa, Cố Tâm Nguyệt liền vội vàng truyền tin vui cho mọi người, mọi người trong trang trại đều lần lượt chúc mừng, Tống Chính Quang cũng cười ha hả đáp lại.

Nghĩ đến người nhà còn đang chờ mọi người về, Tống Chính Quang dặn dò A Đức dẫn mọi người ăn mừng trong trang trại, còn ông ta thì vội vàng đưa Ngọc Nương lên xe ngựa, theo sau trở về thành.

Về đến nhà, Tống Dập lại lập tức đi mời Khương phu tử và sư nương đến.

Đến tối, Cố Tâm Nguyệt dẫn theo Thanh Hoan, Hứa Thị và Ngọc Nương cũng ở bên phụ giúp, mọi người cùng nhau bày biện một bàn lớn thức ăn.

Vừa mới bày xong lên bàn, Ngô Phi Vũ liền dẫn theo Trần Khai đến.

Cố Tâm Nguyệt thấy hắn đến không sớm không muộn, không khỏi cười nói: "Mũi của ngươi thật thính, đến đúng lúc thật!"

Ngô Phi Vũ cười đáp lại: "Tỷ tỷ, ta không phải mũi thính, là ta cố ý đến đúng giờ cơm, nghĩ đến hôm nay Tống thúc cũng ở đây, ta vừa vặn đến ăn ké, tiện thể đi theo Tống thúc học vài chiêu."

Nói xong, hắn liền mặt dày mày dạn giúp Khương phu tử và Khương phu nhân sắp xếp chỗ ngôi.

Chờ chia xong chén đũa, Ngô Phi Vũ mới phát hiện thì ra tỷ tỷ đã sớm chuẩn bị sẵn phần của hẳn, vừa rồi nàng chỉ là nói đùa mà thôi, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy ấm áp.

Tống Dập thấy vậy cũng cười nói: "Một lát nữa, rượu rượu xong thì đừng luyện nữa, tối nay cha và Ngọc Nương sẽ ở lại, sáng mai Phi Vũ đến sớm một chút là được."

Ngô Phi Vũ nghe vậy, vội vàng vui vẻ đáp một tiếng: "Được, vậy sáng mai ta đến sớm, luyện xong quyền cũng không chậm trễ việc ăn sáng!"

Nghe vậy, mọi người lại không nhịn được cười ha hả.

Lúc này đang vào cuối tháng ba, lúc đến, Ngọc Nương đã mang theo không ít các loại rau dại lấy từ trên núi xuống.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 406


Cố Tâm Nguyệt và Hứa Thị vừa nhìn thấy những loại rau dại và măng tươi non mơn mởn như vậy, không khỏi lại nhớ đến lúc trước ở trong núi sâu dựa vào đào rau dại mà sống, ai nấy đều thèm không chịu được.

Vì vậy Cố Tâm Nguyệt đặc biệt lại nấu thêm mấy món làm nhân cho món cuốn, lại xào một đĩa rau dương xỉ thịt xông khói, bánh trứng cây hương xuân.

Những món ăn này vừa được bưng lên bàn, lập tức khơi dậy cơn thèm ăn của mọi người.

Bình thường trong phủ thành, gà, cá, thịt, trứng không thiếu, ngược lại những loại rau dại như vậy lại khó kiếm.

Thấy mọi người ăn ngon lành như vậy, Ngô Phi Vũ bỗng nhiên cảm thấy cá thịt trước mặt mình cũng không còn thơm ngon nữa, hắn không khỏi tò mò hỏi: "Các ngươi đang ăn gì vậy?”

Hứa Thị cười giải thích: "Đây là rau dại, trước kia lúc chúng ta chạy nạn, trên núi không có gì khác để ăn, liền ngày ngày lên núi đào những loại rau dại này, lâu ngày không ăn, ngược lại chợt thấy thèm."

Trước kia Ngô Phi Vũ không nghe mọi người kể về chuyện chạy nạn, vốn tưởng rằng bọn họ được Tần Tranh đưa vào thành, không ngờ bọn họ cũng từng chạy nạn đến tận trong núi sâu.

Nghĩ đến cảnh mọi người, đặc biệt là hai hài tử Hoài Cẩn và Tử Du phải chạy nạn trong núi ăn rau dại, ánh mắt Ngô Phi Vũ không khỏi tối sầm lại.

Cố Tâm Nguyệt thấy sắc mặt hắn buồn rầu, vội cười nhẹ nhàng: "Ngoài rau dại, chúng ta cũng ăn không ít thịt thú rừng như lợn rừng, thỏ rừng nhưng thỉnh thoảng ăn rau dại cũng rất ngon, không tin ngươi cứ ăn thử xem."

Nghe tỷ tỷ nói vậy, sắc mặt Ngô Phi Vũ mới dịu lại, hắn nửa tin nửa ngờ gắp một miếng chả giò tam tiên bỏ vào miệng, một lúc sau, hắn mới cười gật đầu: "Đây đâu phải là rau dại gì, ta thấy còn ngon hơn cả thịt!"

Sau đó hắn lại gắp một miếng rau ngót: "Ồ, rau ngót này thật non!"

Thấy hắn ăn rất ngon, Cố Tâm Nguyệt và Tống Dập nhìn nhau cười, lúc này bọn họ mới yên tâm tiếp tục ăn.

Khương phu tử và phu nhân vốn thích ăn chay, hiếm khi được ăn rau dại một lần, bọn họ cũng thấy mùi vị rất ngon, không khỏi ăn nhiều hơn một chút.

Đang ăn ngon lành, mấy nam nhân không khỏi uống thêm vài chén rượu.

Khương phu tử thường ngày không thích uống rượu, chỉ có rượu nho mà Cố Tâm Nguyệt ủ trước đây mới hợp ý ông ta nên ông ta không khỏi có chút tiếc nuối, liên dặn dò phu nhân: "Đến lúc nho năm nay chín thì hái hết cho Tâm Nguyệt, lúc đó bảo nó ủ nhiều rượu nho chút."

Cố Tâm Nguyệt nghe vậy, biết ông ta thèm rượu nho, nghĩ đến nho còn phải mấy tháng nữa mới chín tốt, nàng liền đề nghị: "Thực ra không chỉ nho mới có thể ủ rượu, rượu mơ xanh cũng rất ngon, mà bây giờ đang là mùa mơ xanh, ngày mai ta sẽ lên trấn xem có ai bán không, nếu có, ta sẽ mua về ngâm rượu mơ xanh, đến tháng sau là có thể uống được."

Khương phu tử nghe vậy, ánh mắt không khỏi sáng lên: "Rượu mơ xanh? Nghe có vẻ không tệ, chỉ là ta chưa từng thấy ai bán mơ xanh tươi bao giờ.”

Ngô Phi Vũ đang ăn cơm, nghe nói tỷ tỷ muốn làm rượu mơ xanh, hắn mới buông đũa xuống: "Muốn mơ xanh còn gì dễ hơn, vừa khéo trong vườn trang trại dưới chân núi của ta có trồng một vườn mơ xanh, bình thường cũng chẳng có tác dụng gì, nếu tỷ tỷ cần, ngày mai ta sẽ bảo Trần Khai cử người hái về."

Cố Tâm Nguyệt nghe nói có mơ xanh sẵn, nàng cũng không khách sáo với hắn: "Được, lát nữa ngươi hỏi thăm xem năm ngoái trang trại bán mơ xanh như thế nào, ta sẽ mua theo giá đó."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 407


Ngô Phi Vũ vội phất tay: "Rượu mơ xanh này ta cũng muốn uống, sao có thể lấy tiền của tỷ tỷ! Hơn nữa vườn cây ăn quả này vốn có một phần của Hoài Cẩn và Tử Du, nếu tỷ tỷ nói vậy ta sẽ không vui đấy."

Cố Tâm Nguyệt nghe vậy, vội gật đầu: "Được, không nói chuyện tiền bạc nữa, ăn cơm đi!”

Mấy nam nhân tiếp tục uống rượu, Hứa Thị dẫn Ngọc Nương và những người khác ngồi một bên nói chuyện: "Tối nay Ngọc Nương ở lại, vừa khéo ngủ chung phòng với Thanh Hoan, chúng ta sẽ bàn bạc kỹ xem nên tổ chức hôn lễ như thế nào, ngày mai ngươi cùng ta đi chợ mua sắm."

Ngọc Nương cũng cười đáp: "Đây là lần đầu tiên ta vào thành Thanh Châu, ngày mai sẽ cùng tỷ tỷ đi dạo cho thỏa thích."

Khương phu nhân nghe bên này đã bàn đến chuyện mua sắm, liền vội hỏi: "Đã định ngày chưa?"

Hứa Thị cười đáp: "Ngày 16 tháng sau, đã đặc biệt tìm người xem rồi, nói là ngày tốt."

Mọi người nói cười vui vẻ, mãi đến rất khuya mới giải tán.

Ngô Phi Vũ có ý định ở lại nhưng nghĩ đến phụ thân ở nhà vẫn chưa biết đến sự tồn tại của tỷ tỷ và hai hài tử, hắn đành phải lưu luyến trở về.

Khương phu tử và Khương phu nhân chậm một bước, dặn dò Tống Dập: "Hôm nay Ngô tri phủ phái người mang thiệp mời đến, nói là tháng sau muốn mở tiệc ở phủ, mời các vị tài tử đỗ đạt đến dự tiệc, tên của ngươi cũng có trong đó, đến lúc đó ngươi đi cùng ta nhé?”

Tống Dập nghe vậy, trên mặt không có biểu cảm gì.

Nhưng Cố Tâm Nguyệt ở bên cạnh không khỏi có chút lo lắng, dù sao mối quan hệ giữa Ngô tri phủ và Tống Dập cũng ở đó.

Nếu đi dự tiệc, có phải hai người sẽ rất khó xử không? Ngay khi Cố Tâm Nguyệt đang lo lắng, giọng nói trầm ổn của Tống Dập đã vang lên: "Được, đến lúc đó ta sẽ đi cùng phu tử."

Chờ Khương phu tử và Khương phu nhân đi rồi, Cố Tâm Nguyệt mới hỏi hắn: "A Dập, nếu tri phủ đại nhân biết ngươi là thủ khoa của kỳ thi viện này, liệu ông ta có cố tình gây khó dễ cho ngươi không?"

Tống Dập khẽ lắc đầu, an ủi: "Không sao, sớm muộn gì cũng biết, nàng không cần lo lắng."

Cố Tâm Nguyệt thấy hắn đã hạ quyết tâm, liên không nói gì thêm. ...

Ngày hôm sau.

Trời vừa sáng, Ngô Phi Vũ đã chạy đến.

Đến nhà họ Cố, lúc này mọi người mới vừa thức dậy.

Ngô Phi Vũ đến nơi, trước tiên, hắn đi tìm Cố Tâm Nguyệt gọi điểm tâm, muốn ăn bánh xuân.

Sau đó, hắn mới chạy ra sân trước luyện quyền với Tống thúc.

Sau khi luyện quyền, ăn sáng xong, mọi người chuẩn bị lên xe ngựa đi phố mua sắm, ai ngờ vừa ra khỏi cửa đã gặp Lý Văn Tài đến chúc mừng, theo sau còn có muội muội của hắn là Lý Văn Tĩnh.

Cố Tam Thanh thấy vậy, không vui nhìn Tống Dập, cau mày nói: "Sao nàng ta cũng đến đây?"

Hứa Thị vốn nghĩ rằng cuối cùng cũng có một cô nương trạc tuổi Tam Thanh ở bên cạnh, nếu hợp thì có thể mai mối.

Lần trước quay về, nghe Cố Tâm Nguyệt nói với bà rằng hai người không hợp, bà liền thôi.

Ai ngờ lần này cô nương đó lại đích thân đến thăm, suy nghĩ đã lắng xuống của bà bỗng lại trỗi dậy.

Ngọc Nương thấy Hứa Thị rất nhiệt tình với cô nương đó, nàng ta không khỏi đau đầu, vội lấy cớ đi dạo phố kéo Hứa Thị ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, nàng ta đã kể lại cho Hứa Thị nghe chuyện đã xảy ra ở trang trại lần trước.

Hứa Thị nghe xong không khỏi thở dài: "Đáng tiếc thật, cô nương đó trông cũng không tệ, không ngờ lại có tính cách như vậy? Nhưng lần trước, nàng ta đã gây gổ với Tam Thanh trong không vui, tại sao lần này nàng ta lại đến đây?"
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 408


"Chậc, ai biết cô nương này nghĩ gì, có lẽ là để ý đến Tống Dập nhà các ngươi thì sao." Ngọc Nương hừ một tiếng, định đi ra chợ.

Hứa Thị định phản bác nhưng nghĩ đến dáng vẻ xấu hổ của cô nương đó khi gặp Tống Dập, bà không khỏi hiểu ra.

"Xong rồi, vậy ta phải về nói với Tâm Nguyệt một tiếng, không thể không phòng bị cô nương đóI" Hứa Thị lo lắng nói.

"Thôi, đã ra ngoài rôi, huống chỉ Tâm Nguyệt cũng không ngốc, Tống Dập cũng sẽ không để nàng ta chiếm tiện nghi đâu, tỷ cứ yên tâm đi dạo với ta và Thanh Hoan đi!” Ngọc Nương nắm tay Hứa Thị nói.

"Được, ba chúng ta cứ đi dạo cho thoải mái." Hứa Thị lúc này mới đồng ý....

Bên kia, Cố Tâm Nguyệt vốn định cùng Tống Dập ra ngoài nhưng bỗng nhiên gặp huynh muội Lý Văn Tài đến thăm, nàng cũng đành phải ở lại, dù sao đồng học cũng đến chúc mừng, ít nhất cũng phải giữ người ta ở lại ăn bữa cơm mới phải.

Tống Dập và Ngô Phi Vũ cùng nhau tiếp khách ở sân trước, Cố Tâm Nguyệt pha trà rồi lấy một ít điểm tâm mang ra, sau đó lấy cớ nói phải chuẩn bị bữa trưa, không định để ý đến bọn họ nữa.

Cố Tâm Nguyệt trở về sân sau, cùng Hoài Cẩn và Tử Du hái dâu ở sân sau.

Thời tiết dần ấm áp, dâu tây ở sân sau đang vào mùa thu hoạch.

Trương Thị bế Tiểu Thất ở bên cạnh, vừa chơi với con vừa giúp đỡ.

Mọi người đang hái vui vẻ, Lý Văn Tĩnh có lẽ thấy buồn chán ở sân trước nên đi lại đây.

Khi nhìn thấy cảnh tượng ở sân sau, nàng ta không khỏi ngạc nhiên.

Dù sao thì sân trước nhà họ Cố cũng chẳng khác gì sân nhà thường dân, không ngờ sân sau lại là một thế giới nhỏ trông đủ loại rau và hoa quả.

Nàng ta vừa ngạc nhiên, nhưng khi nhìn thấy Cố Tâm Nguyệt và mấy hài tử đang ngồi xổm trong vườn rau hái thứ gì đó, nàng ta không khỏi cười khẩy.

Lý Văn Tĩnh che giấu nụ cười trên mặt, kêu lên một cách khoa trương: "Tâm Nguyệt tỷ, mấy người đang hái quả gì vậy?"

Cố Tâm Nguyệt đang hái cùng mấy hài tử rất vui vẻ, nghe thấy giọng Lý Văn Tĩnh vang lên sau lưng, nàng quay đầu lại đáp hờ hững: "Ồ, không có gì, trồng mấy thứ đồ chơi cho hài tử ăn, đang dẫn chúng đi hái chơi thôi. "

Nghe Cố Tâm Nguyệt nói vậy, Lý Văn Tĩnh cười càng rạng rỡ: "Tâm Nguyệt tỷ đúng là chăm chỉ, trồng ở trang trại không đủ, trong sân cũng phải vất vả trông nhiều thứ như vậy, mệt c.h.ế.t đi được!"

Cố Tâm Nguyệt cười ha ha đứng dậy, đưa giỏ tre đựng đầy dâu tây cho Trương Thị: "Làm phiền tẩu tử rửa sạch một ít cho mấy hài tử ăn nhé.”

Trương Thị vội vàng nhận lấy, xách dâu tây đi mất.

Lúc này, Cố Tâm Nguyệt mới nhàn nhạt nói với Lý Văn Tĩnh: "Không có cách nào, ta là người không chịu ngồi yên."

Bên phía Ngô Phi Vũ thấy Lý Văn Tĩnh vào sân sau, hắn không khỏi có chút lo lắng, chủ yếu là sợ nàng ta lại gây chuyện.

Vì vậy hắn cũng đến sân sau, thấy Trương Thị đặt dâu tây vừa rửa sạch vào trong đình nghỉ mát, Hoài Cẩn và Tử Du đang ăn ngấu nghiến, hắn vội vàng chạy tới: "Ồ, tỷ tỷ, dâu tây cuối cùng cũng chín rồi!"

Nói xong, hắn vội vàng cầm hai quả cho vào miệng: "Ngọt quá, ngon quái! Ta chưa bao giờ ăn quả nào ngon như vậy."

Cố Tâm Nguyệt thấy hắn có vẻ không ra gì, liền trêu chọc: "Tham ăn như hài tử, thích ăn thì ăn nhiều vào.”

Dâu tây trồng ở nhà, người nhà có thể hái ăn bất cứ lúc nào.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 409


Dâu tây trong trang trại đã bắt đầu thu hoạch hàng loạt từ lâu, chỉ là dâu tây dù sao cũng quý, Cố Tâm Nguyệt đã đóng gói toàn bộ dâu tây thu hoạch được và cất vào trong không gian.

Nàng định chờ đến khi trời hơi nóng hơn, cửa hàng đồ ngọt bên cạnh mở cửa thì sẽ lấy ra bán.

Vì vậy, ngoài người nhà ra, những người khác đều chưa được ăn dâu tây.

Lý Văn Tĩnh ở bên cạnh thấy mấy hài tử và Ngô Phi Vũ đều ăn rất vui vẻ, nhìn những quả dâu tây đỏ mọng, căng mọng có vẻ rất nhiều nước, nàng ta không khỏi thấy thèm.

Nhưng thấy mọi người đều không mời nàng ta, nàng ta cũng không tiện chủ động đi ăn.

Nhìn thấy dâu tây trong chậu ngày càng ít đi, đúng lúc này, Tống Dập cũng dẫn Lý Văn Tài đến đình nghỉ mát ở sân sau.

Thấy mọi người đều ngồi trong đình nghỉ mát, Ngô Phi Vũ còn cùng mấy hài tử tranh nhau ăn dâu tây, Lý Văn Tài vội vàng bước nhanh tới, hỏi Ngô Phi Vũ: "Mấy người đang ăn gì vậy?”

"Chỉ là quả nhỏ cho hài tử ăn thôi, không có gì ngon đâu." Ngô Phi Vũ biết Lý Văn Tài cũng là một người sành ăn, vội vàng phất tay nói. Lý Văn Tài không tin, đưa tay lấy hai quả, ném một quả vào miệng, gương mặt lộ ra vẻ hài lòng: "Giỏi lắm, Ngô đại công tử, đồ ăn ngon như vậy, vậy mà còn muốn ăn một mình?"

Ngô Phi Vũ không vui nói: "Một nam nhân lớn đầu như ngươi mà còn có mặt mũi giành đồ ăn với mấy hài tử à?"

Lý Văn Tài nghe vậy, cúi đầu nhìn những hài tử đang ngồi xung quanh, thấy đứa nào cũng nhìn hắn bằng ánh mắt oán trách, lúc này hắn mới thấy ngượng ngùng.

"Ha ha, có hơi mất mặt thật nhưng quả này trông hấp dẫn quá, ta nhất thời không nhịn được."

Lý Văn Tĩnh ngồi một bên nuốt nước miếng, thấy trên tay hắn còn một quả dâu tây, nàng ta vội hỏi: "Đại ca, quả dâu tây này có ngon như vậy không?”

Nghe Lý Văn Tĩnh hỏi vậy, Lý Văn Tài vừa nhét quả dâu tây trong tay vào miệng, vừa ăn thử, rồi vội vàng gật đầu: "Thật sự rất ngon, ta chưa từng ăn quả nào ngon như vậy!"

Sắc mặt Lý Văn Tĩnh lập tức trở nên xấu hổ, Cố Tâm Nguyệt ở bên cạnh thấy vậy, không nhịn được bật cười.

Nghe thấy tiếng cười, sắc mặt Lý Văn Tĩnh càng khó coi, nàng ta bất mãn liếc nhìn Cố Tâm Nguyệt: "Tâm Nguyệt tỷ, tỷ cười gì vậy?"

Cố Tâm Nguyệt vội thu lại nụ cười, ho một tiếng, giải thích: "Ồ, không có gì, thấy Lý đệ và Phi Vũ tranh nhau ăn dâu tây nên ta không nhịn được, tiếc là dâu tây chín trong viện đã hái hết rồi, nếu các ngươi thích ăn, lần sau nếu có chín nữa thì ta sẽ gọi các ngươi."

Lý Văn Tĩnh khẽ hừ một tiếng: "Không cần đâu, chỉ là đồ ăn vặt của hài tử mà thôi, ca ca ta vẫn luôn thích những thứ mới lạ, khiến Tâm Nguyệt tỷ chê cười rồi. "

Sau đó thấy mọi người đều ở đây, Lý Văn Tĩnh liền lấy từ trong tay áo ra hai quyển truyện tranh, đưa cho Hoài Cẩn và Tử Du.

"Ta có hai quyển truyện tranh rất hay ở đây, ta cố ý mang đến cho Hoài Cẩn và Tử Du, hai đứa có muốn xem cùng ta không? Những chữ các ngươi không biết, ta có thể dạy các ngươi. ˆ

Hoài Cẩn và Tử Du vừa ăn xong một chén dâu tây lớn, đang rất thỏa mãn, lúc này bỗng nhiên nhìn thấy hai quyển truyện tranh nàng ta đưa tới, bọn chúng không khỏi nhíu mày.

Hoài Cẩn liếc nhìn cuốn truyện tranh quen thuộc, nhàn nhạt nói: "Không cần đâu, mẫu thân đã kể cho chúng ta nghe câu chuyện này từ lâu rồi."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 410


Lý Văn Tĩnh sửng sốt một chút, rồi hỏi: "Hóa ra Tâm Nguyệt tỷ cũng biết chữ à, ta còn tưởng rằng..."

Tử Du ở bên cạnh cũng vội vàng ngắt lời: "Mẫu thân đương nhiên biết chữ, không chỉ biết chữ, còn biết sáng tác truyện nữa, những câu chuyện này đều do mẫu thân sáng tác.”

Nghe vậy, Lý Văn Tĩnh không khỏi bật cười: "Đây không phải là câu chuyện do mẫu thân các ngươi sáng tác, Tâm Nguyệt tỷ cũng biết đọc sách, sao có thể lừa hài tử là do mình nghĩ ra được?”

Cố Tâm Nguyệt nghe vậy, nhìn nàng ta như nhìn một kẻ ngốc. Nàng còn chưa kịp lên tiếng, đã nghe Tống Dập ở bên cạnh nói: "Truyện tranh này vốn là do Tâm Nguyệt nghĩ ra, ta chỉ phụ trách vẽ lại, có gì lạ?"

"Cái gì?" Lý Văn Tĩnh lập tức ngạc nhiên: “Truyện tranh này là do hai người sáng tác à?”

Ngô Phi Vũ và Lý Văn Tài ở bên cạnh cũng vô cùng ngạc nhiên, mỗi người vội vàng giật lấy một quyển: "Thì ra hai người chính là phu thê Tống Thị? Không ngờ tác giả truyện tranh nổi tiếng khắp cả nước lại chính là hai người?”

"Tỷ tỷ và tỷ phu thật lợi hại, chậc chậc chậc, thật không ngời!” Ngô Phi Vũ cũng ngạc nhiên nói.

Thấy hai người khen ngợi không ngớt, Cố Tâm Nguyệt ngượng ngùng nói: "Chỉ là kể chuyện cho hai hài tử lúc buồn chán mà thôi."

"Vậy lần sau có truyện mới có thể cho chúng ta xem trước không?!"

Cố Tâm Nguyệt bất đắc dĩ cười lắc đầu: "Các ngươi cứ trực tiếp tìm Tống Dập là được!"

Lý Văn Tĩnh vốn đã bị Cố Tâm Nguyệt làm cho tức giận, nàng ta vốn định mượn cớ tặng truyện tranh cho hai hài tử để kể chuyện, nhằm thể hiện tài năng của mình, không ngờ hai hài tử đã đọc từ lâu rồi?

Hơn nữa câu chuyện này lại do phu thế người ta sáng tác?!

Vốn tưởng Cố Tâm Nguyệt chỉ là một thôn phụ, không ngờ nàng lại có tài năng như vậy?

Thấy Cố Tâm Nguyệt chiếm hết hào quang, Lý Văn Tĩnh không khỏi nắm chặt quyển truyện tranh, tức giận nói: "Ca, ta bỗng nhiên thấy không khỏe, hay là chúng ta về phủ thôi?"

Lý Văn Tài vừa mới biết được phu thê Tống Thị nổi tiếng chính là Tống Dập và Cố Tâm Nguyệt, hắn vốn còn đang phấn khích, vừa định nói chuyện thêm với hai người một lát, không ngờ muội muội lại vào lúc mấu chốt này đòi vê nhà?

Nhớ lại chuyện ra khỏi cửa vào buổi sáng, hắn liền có chút không kiên nhẫn nói: "Buổi sáng ta muốn tự mình đến, muội lại nhất quyết đòi đi theo, ta nói không cho muội đi cùng, bây giờ thì hay rồi, nếu muội muốn về thì tự về một mình đi!"

Lý Văn Tĩnh thấy người ca ca vốn rất cưng chiều mình, lúc này bỗng nhiên lại không kiên nhẫn như vậy, nàng ta càng thấy buồn bực trong lòng, tức giận đứng dậy: "Được, muội tự đi!”

Nói xong, nàng ta liền đứng dậy phẩy tay áo bỏ đi.

Chờ đến chiêu Hứa Thị và Ngọc Nương trở về, nghe Trương Thị kể lại chuyện xảy ra hôm nay, bọn họ không khỏi bật cười ha hả.

Xem ra cô nương này quả thực không hợp với Tam Thanh, Hứa Thị lúc này mới hoàn toàn hết hy vọng. Thấy trời đã muộn, Tống Chính Quang liền cùng Ngọc Nương vội vã trở về trang trại.

Trên xe la chất đầy những chiến lợi phẩm mà Ngọc Nương và Hứa Thị ra ngoài mua cho mọi người trong trang trại.

Hai người vừa mới đi, Trần Khai liền dẫn theo người kéo xe từ trang trại ngoại thành chạy thẳng đến.

Vừa đến nhà họ Cố, mấy người trông giống như nông dân ở trang trại liền bắt đầu giúp đỡ, khiêng từng rổ từng rổ vào trong nhà họ Cố.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 411


Khi Cố Tâm Nguyệt và những người khác đến tiền viện, liền thấy Ngô Phi Vũ và Trần Khai đang đứng ở cửa chỉ huy người hầu khiêng những quả mơ xanh.

Những rổ mơ xanh mơn mởn này tươi ngon, trông rất hấp dẫn, chỉ là số lượng này có vẻ hơi nhiều?

Cố Tâm Nguyệt nhìn đến ngây người, vội vàng hỏi Ngô Phi Vũ: "Phi Vũ, tại sao lại hái nhiều thế? Đây là muốn mở quán rượu à?"

Ngô Phi Vũ phất tay: "Cũng không phải không được, chờ đến khi cửa hàng của tỷ sửa xong, để vào bán chung luôn! Dù sao thì ta giữ lại những quả mơ xanh này cũng chẳng có tác dụng gì."

Cố Tâm Nguyệt nhìn thấy nhiều mơ xanh như vậy, muốn nói lại thôi, nghĩ một lúc cũng không có cách nào tốt hơn, nành đành phải nhận trước.

Nành định chờ đến khi ủ rượu bán đi, tính toán lợi nhuận rồi mới tính toán lợi nhuận với hẳn.

Chờ đến khi người nhà họ Cố cùng nhau ra tay, giúp xử lý và ngâm rượu hết số mơ xanh này thì đã là ba ngày sau.

Chớp mắt đã đến ngày Ngô tri phủ mở tiệc tại phủ, chiêu đãi Khương phu tử và các tài tử.

Trong hai ngày này, không chỉ Cố Tâm Nguyệt lo lắng, mà ngay cả Ngô Phi Vũ vốn tính cách thoải mái cũng chạy đến tối hôm qua, cố ý an ủi một phen.

"Tỷ phu, phụ thân ta vẫn luôn rất coi trọng thể diện, chuyện năm đó, đến tận bây giờ, ông ấy vẫn không cho người nhà nhắc lại, có lẽ lần này cho dù có nhận ra ngươi, ông ấy cũng sẽ không thừa nhận ngươi đâu, ngươi cứ yên tâm giả vờ không quen biết ông ấy là được."

"Tỷ tỷ, tỷ cũng không cần quá lo lắng, cho dù có nhận ra thì còn có ta ở đây, ta sẽ không trơ mắt nhìn tỷ phu bị bắt nạt đâu."

Tống Dập thì chẳng hề sợ hãi, còn quay lại an ủi bọn họ: "Chỉ là đi ăn một bữa cơm mà thôi, các ngươi thật sự không cần quá lo lắng." Hôm đó vào chiều tối, thấy thời gian hẹn đã gần đến, Tống Dập liền đi đến gặp Khương phu tử, còn Cố Nhị Dũng thì xung phong giúp đánh xe ngựa.

Đến trước cửa Ngô phủ, xe ngựa vừa dừng lại, Cố Nhị Dũng liền vỗ vai Tống Dập: "Muội phu, ngươi yên tâm vào trong, ta sẽ chờ ở ngoài cửa, nếu có chuyện gì thì ngươi cứ ra tìm ta.”

Tống Dập bất đắc dĩ lắc đầu cười: "Biết rồi."

Khương phu tử ở bên cạnh lại chẳng hiểu gì, chỉ là đi ăn một bữa cơm mà thôi, tại sao người nhà họ Cố lại làm như có chuyện gì to tát vậy?

Hai người sóng vai bước vào Ngô phủ.

Vừa vào cửa, đã có tiểu đồng nhận ra Khương phu tử, vội vàng niêm nở nhiệt tình nghênh đón hai người vào trong viện.

Đang vào tiết xuân, dù trời đã dần tối nhưng dưới ánh đèn vàng ở hai bên trong viện, vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy đủ loại bố trí tỉnh xảo trong viện.

Bóng cây hoa rực rỡ dưới ánh đèn mờ ảo, có phần thi vị.

Hai người theo sự chỉ dẫn của tiểu đồng đi đến phòng tiệc, lúc này đã có không ít học tử chờ sẵn ở đó.

Khương phu tử vừa đến, mọi người liền vây quanh, hàn huyên vài câu, sau đó mới lần lượt ngồi xuống.

Khương phu tử được sắp xếp ngồi ở vị trí trên cùng, Tống Dập vì là thủ khoa, cũng được sắp xếp ngồi cách Khương phu tử không xa bên tay trái.

Ngay đối diện là Ngô Phi Vũ và Lý Văn Tài.

Thấy Tống Dập ngồi ngay đối diện mình, Ngô Phi Vũ vội vàng gật đầu với hắn, hai người còn chưa kịp nói câu nào thì Ngô đại nhân đã dẫn quản gia đi ra.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 412


Mọi người lại đứng dậy, chắp tay chào Ngô đại nhân.

Sau một hồi khách sáo, tiệc mới chính thức bắt đầu.

Chờ đến khi những món ăn ngon như nước chảy được bưng lên trước mặt mọi người, Ngô đại nhân mới nâng chén rượu trên bàn, nâng chén về phía Khương phu tử và các học tử rồi nói: "Mọi người đều là nhân tài của phủ Thanh Châu ta, ngày sau ắt sẽ là hiền tài của quốc gia, hôm nay mọi người có thể nể mặt đến đây, Ngô mỗ ta vô cùng cảm kích, xin nâng chén rượu này, kính mọi người!”

Mọi người cũng đồng loạt nâng chén chúc mừng.

Ba chén rượu xuống bụng, dưới ánh đèn mờ ảo, Ngô đại nhân lên tiếng hỏi: "Không biết ai là thủ khoa nắm nay?”

Nghe vậy, Tống Dập vốn vẫn cúi đầu từ nãy giờ từ từ ngẩng đầu lên, trầm giọng nói: "Chính là tại hạ."

Tống Dập vừa dứt lời, Ngô tri phủ liên ngẩng đầu lên, nghe tiếng nhìn lại, ông ta vốn đã thấy người bên cạnh Khương phu tử có chút quen mắt, nhìn kỹ như vậy, ông ta không khỏi hít một hơi thật sâu.

Thì ra là hắn!

Hôm đó, từ lần gặp gỡ ở cổng thư viện, sau đó ông ta không còn gặp lại hắn nữa. Lúc đó ông ta còn dặn Phi Vũ đừng nên lại gần loại người như hắn, không ngờ hắn lại là thủ khoa? Loại người như hắn sao có thể?

Nghĩ đến đây, sắc mặt Ngô đại nhân không khỏi tối sầm lại.

May mà đèn mờ, những người ngồi bên dưới không nhìn rỡ, chỉ thấy ông ta ngây người nhìn Tống Dập một lúc, sau đó mới khó khăn lên tiếng: "Biết rồi."

Khương phu tử không hiểu ra sao, chỉ thấy lúc này chính là thời cơ tốt, liền tiển cử với Ngô tri phủ: "Đứa học trò này của ta, đừng thấy hắn mới đến nhưng hắn lại có tài hoa hơn người, ta đã nhiều năm không gặp được học trò thông minh như vậy, sau này ắt có thể đảm đương trọng trách!"

Khương phu tử không khen còn đỡ, ông ta vừa khen như vậy, Ngô tri phủ không khỏi tức giận nhưng trước mặt mọi người, ông ta đành phải cố nén xuống, có chút nghiến răng nghiến lợi nói: "Chỉ là một nho sinh, không đến mức khiến Khương phu tử phải khoa trương như vậy chứ?"

Khương phu tử cũng không phải là người dễ bắt nạt, thấy trong lời nói của Ngô đại nhân có phần khinh thường, ông ta vừa định lên tiếng thì nghe Ngô đại nhân tiếp tục nói: "Nếu bàn về tài hoa, cách đây không lâu ta nghe nói ở kinh thành có một bộ tranh đã trở thành tác phẩm của bậc thầy được bàn tán khắp phố phường, nghe nói tác giả bộ truyện đó còn rất trẻ nhưng cốt truyện khéo léo, tranh vẽ cũng rất tinh xảo sinh động! Cho nên đôi khi chúng ta đánh giá một người có tài hay không, cũng không thể chỉ dựa vào thành tích khoa cử! Càng phải xem xét toàn diện mới được!"

Ngô đại nhân vừa dứt lời, Lý Văn Tài bên dưới cũng không màng đến lễ nghi, vội vàng đứng dậy, chắp tay nói: "Vị công tử mà Ngô đại nhân nói đến, ta cũng biết, người đó đang ở giữa chúng ta đây!"

"Ồ? Thật sự có chuyện này à?" Ngô đại nhân cũng không kìm được, đứng phắt dậy.

Khương phu tử ở bên cạnh thấy vậy, không khỏi bật cười ha hả: "Đúng vậy, người đó chính là thủ khoa của chúng ta - Tống Dập!"

"Tống Dập?" Ngô đại nhân sửng sốt một lúc, mới lẩm bẩm nói.

Ông ta chỉ nghe nói tác giả họ Tống, nhưng tại sao lại có chuyện trùng hợp đến vậy?

Câu chuyện đó thật sự là do Tống Dập viết?

Ngô đại nhân có chút chán nản ngồi phịch xuống chỗ, một lúc sau, ông ta cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn Tống Dập: "Nếu quả thật như vậy thì Tống công tử đúng là tiền đồ vô lượng!”
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 413


Tống Dập cũng ngẩng đầu nhìn ông ta một cách thản nhiên, chắp tay nói: “Đa tạ Ngô đại nhân đã khen ngợi!”

Một bữa tiệc cuối cùng cũng tan đi trước khi đêm xuống.

Mọi người vừa đi, Ngô Vĩnh Xương liền vội vàng gọi người hầu bên cạnh đến, vội vàng nói: "Hôm nay Tống Dập đến, ngươi hãy đi điều tra kỹ càng, ta muốn biết tất cả mọi thông tin về hắn!"

"Vâng!" Người hầu vội vàng đáp lời, sau đó lại hỏi: "Lão gia, ngày mai có còn tiếp tục đi đến trang trại ngoại thành để thị sát dân tình nữa không?” "Tất nhiên là phải đi, ngày mai nên đến trang trại nào?" Ngô Vĩnh Xương xoa mi tâm, tùy ý hỏi.

"Thưa lão gia, cách Đông thành mười mấy dặm có một trang trại, chủ cũ đã bỏ trốn đến kinh thành, trang trại này cũng mới được bán cách đây vài tháng, vốn đã có phần hoang phế nhưng sau khi hộ gia đình kia mua lại thì bắt đầu tăng cường khai khẩn, nghe nói trên sườn đồi cũng đã trông đầy hoa màu, chỉ là mới vài tháng thôi, chắc cũng chưa thấy được hiệu quả, lão gia thấy có cân thiết phải đi xem thêm không?" Người hầu hỏi ý kiến.

Ngô Vĩnh Xương khựng lại một chút, sau đó mới đáp: "Nếu đã như vậy thì cứ đi xem rồi nói sau, nếu bọn họ thật sự có thể khai khẩn cả sườn đồi để trồng trọt thì cũng không tệ!”

"Vâng!" Người hầu nói xong, liền cáo lui. ...

Ngày hôm sau.

Tống Dập từ sáng sớm đã đến thư viện, chuẩn bị cho kỳ thi mùa thu sắp tới.

Còn Cố Tâm Nguyệt thì nhớ đến đợt dâu tây cuối cùng trong nhà kính của trang trại, liền dẫn theo hai hài tử, cùng Cố lão đầu và Cố Đại Sơn cùng nhau đi hái dâu.

Cùng lúc đó, Ngô Vĩnh Xương cũng dẫn theo tùy tùng cải trang vi hành ra khỏi thành. Theo lộ trình mà tùy tùng đã dò hỏi trước, mấy người từ cửa đông đi xe ngựa hơn mười dặm, mới đến gần trang trại.

Nhưng vì nơi đây nhiều núi đường hẹp, xe ngựa vừa đi một đoạn trên đường nhỏ đã không tìm thấy đường để bước lên.

Vài người hầu vội vàng xuống xe dò đường, Ngô Vĩnh Xương thấy vậy cũng không ngồi yên, bước xuống xem tình hình.

Đi bộ qua một con đường nhỏ, đúng lúc mọi người đang không biết phải làm sao thì phía trước bỗng nhiên truyền đến tiếng hài tử cười nói mơ hồ.

Mấy người vội vàng bước nhanh tới, vòng qua một sườn đồi thấp, quả nhiên thấy lối vào trang trại không xa.

Ngay lối vào, mấy hài tử đang cười đùa đuổi nhau.

Ngô Vĩnh Xương bỏ mặc xe ngựa, lập tức đi bộ đến, vừa đến lối vào trang trại, ông ta liên nhìn thấy một đôi hài tử như kim đồng ngọc nữ đang đuổi theo đàn bướm.

Ông ta thấy dáng vẻ của hài tử rất đáng yêu, đôi mắt và lông mày còn có chút quen thuộc.

Ngô Vĩnh Xương không khỏi ngây người một lúc.

Đang lúc ông ta ngây người nhìn hai hài tử chơi đùa, hai hài tử cũng nhận ra có người ở phía đối diện, vội vàng dừng lại. Chỉ thấy Hoài Cẩn nhanh chóng kéo Tử Du ra sau mình, nhíu mày không vui hỏi nam nhân trước mặt: "Ông là ai? Tại sao lại đến đây?"

Ngô Vĩnh Xương thấy cậu bé tuy tuổi còn nhỏ nhưng khi gặp người lạ lại rất cẩn thận và bình tĩnh, quả thực không giống như những hài tử ở vùng núi, không khỏi nhìn cậu bé với ánh mắt khác, cười ha hả nói: "Ta không phải người xấu, ta từ thành Thanh Châu đến, đi ngang qua trang trại của các ngươi, muốn tiện đường ghé qua xem thử."

Thấy vẻ mặt ông ta hiên hòa, đôi mắt sáng ngời chính khí, quả thực không giống người xấu, Tử Du đứng sau Hoài Cẩn liền mạnh dạn thò đầu ra: "Ông ơi, ông đến trang trại của chúng ta chơi à?"
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 414


Nhìn thấy Tử Du thò đầu thò cổ, dáng vẻ đáng yêu, Ngô Vĩnh Xương càng cười tươi hơn: “Đúng Vậy, ta muốn đến trang trại của các ngươi để dạo chơi ngắm cảnh."

"Thảo nào, trang trại của chúng ta vui lắm, có núi có nước, còn có đủ thứ đồ ăn ngon!" Tử Du nói một cách thoải mái.

"Được, vậy thì làm phiền ngươi dẫn đường cho ta." Ngô Vĩnh Xương đưa tay ra.

Hoài Cẩn quan sát một hồi, cũng thấy ông ta không phải người xấu, liền kéo Tử Du đi trước dẫn đường.

Lúc này, Cố Tâm Nguyệt đang bận rộn hái dâu tây trong trang trại, bỗng nhiên nhận ra đã lâu không thấy Hoài Cẩn và Tử Du, nàng vội vàng đứng dậy đi tìm.

Ngọc Nương ở bên cạnh đáp lời: "Hai hài tử và mấy hài tử trong trang vừa nãy còn đuổi bướm ở khoảng đất trống trước cửa, giờ chắc mải chơi quên cả giờ giấc rồi!"

Cố Tâm Nguyệt vội vàng đi ra cửa tìm.

Nàng vừa mới đi được vài bước, liên thấy hai hài tử đang đi về phía này.

Phía sau còn có mấy người lớn đi theo, Cố Tâm Nguyệt vội vàng bước nhanh tới, đi đến trước mặt hai hài tử, vội vàng kiểm tra, thấy chúng đều bình an vô sự, lúc này nàng mới ngẩng đầu lên, nhìn về phía mấy người phía sau.

Cố Tâm Nguyệt vừa ngẩng đầu lên, Ngô Vĩnh Xương đi đầu không khỏi ngạc nhiên, nhất thời chỉ có thể ngây người đứng tại chỗ.

Một lúc lâu sau, ông ta mới khó khăn mở miệng: "Ngươi là..."

Cố Tâm Nguyệt thấy ông ta tuy mặc thường phục nhưng toàn thân uy nghiêm, khí thế bức người, nhất là những người tùy tùng đi theo phía sau cũng đều cung kính với ông ta, trong lòng nàng liền có suy đoán, sau đó hành lễ: "Thân phụ là Cố nương tử ở trang trại, không biết đại nhân đến trang trại này có việc gì?”

Ngô Vĩnh Xương thấy nàng trả lời một cách thoải mái, cử chỉ tự nhiên, không che giấu được khí chất thẳng thắn, lại nghe nàng trả lời rằng mình họ Cố, lúc này mới hiểu ra rằng vừa rồi ông ta đã nhận nhầm người.

Ông ta không khỏi hơi áy náy nói: "Không giấu gì các ngươi, chúng ta là nha dịch của phủ Thanh Châu, lần này ta đến đây chủ yếu là muốn tham quan trang trại của các ngươi, xem tình hình sinh trưởng của cây trông."

Cố Tâm Nguyệt suy nghĩ một chút, liền hiểu ra.

Thì ra người này chính là Ngô đại nhân, cha của Ngô Phi Vũ à?

Vậy chẳng phải là ngoại công của Hoài Cẩn và Tử Du hay sao? Nhìn vẻ mặt không quen biết của ông ta, có lẽ ông ta còn chưa biết đến sự tồn tại của hai hài tử.

Hiện tại, nàng chỉ còn cách mời mọi người vào trang trại, tiếp đãi tử tế.

Nghĩ đến đây, Cố Tâm Nguyệt vội vàng nhiệt tình dẫn mọi người vào trang trại, nhân lúc Ngọc Nương đang bưng trà rót nước cho mọi người, Cố Tâm Nguyệt lại vội vàng đi tìm Tống Chính Quang để nói rõ tình hình.

Tống Chính Quang vừa nghe nói người đến chính là thông gia cũ của mình, nhưng khi nghĩ đến thái độ của người đó đối với Tống Dập, ông ta không khỏi nắm chặt tay, lo lắng nói: "Nếu như ông ta nhận ra Hoài Cẩn và Tử Du thì phải làm sao? Hơn nữa, trang trại của chúng ta chỗ nào cũng có huyền cơ, không biết ông ta có phát hiện ra điều gì bất thường không."

Cố Tâm Nguyệt lắc đầu an ủi: "Cha, hiện tại chúng ta cũng không cần quá lo lắng, có lẽ bọn họ chỉ tiện đường đến xem tình hình cây trồng trong trang trại, dù sao thì nạn đói vừa mới qua ởi, hiện tại triều đình đều rất coi trọng vụ mùa này."

"Ông ta đã không nhận ra, chúng ta cũng không cần phải hoảng sợ, cứ ứng phó bình thường là được."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 415


Còn về cây trồng trong trang trại của chúng ta, may mắn là hiện tại vẫn còn là cây con, cứ tùy ý dẫn bọn họ đi xem lúa mì, đậu nành và ruộng dưa, có thể cho họ xem ruộng bậc thang và vườn cây ăn quả của chúng ta, còn những thứ khác, hiện tại cũng không thể nhìn ra được điều gì!"

"Còn vê những nông sản phụ phẩm chúng ta làm, cũng không cần dẫn bọn họ qua đó, xem xong những thứ này cũng gần đến giờ ăn trưa rồi, cha có thể dẫn bọn họ đến ăn cơm.”

Nghe Cố Tâm Nguyệt nói cặn kẽ, Tống Chính Quang vốn còn hơi căng thẳng cũng yên tâm lại: "Được, vậy bây giờ ta sẽ dẫn bọn họ đi xem ruộng bậc thang. `

"Được, ta và Ngọc Nương sẽ đi bảo mọi người chuẩn bị bữa trưa!" Cố Tâm Nguyệt cười nói.

Tống Chính Quang làm theo kế hoạch, dẫn mọi người đi một vòng quanh ruộng.

Đến khi Ngô Vĩnh Xương và những người khác nhìn thấy ruộng bậc thang trên sườn đồi, ông ta không khỏi ngạc nhiên thốt lên: "Không tệ, ta thấy thế đất của trang trại các ngươi không được tốt lắm, nhưng không ngờ các ngươi lại có thể tùy theo địa hình mà khai khẩn đất hoang trên sườn đồi, không ngờ ở phương Bắc chúng ta cũng có thể thấy ruộng bậc thang! Rất tốt, rất tốt!"

Mọi người chỉ thấy một màu xanh ngắt trên ruộng bậc thang, từng người đều chú ý đến cấu trúc của ruộng bậc thang, ngược lại quên mất việc xem kỹ cây trồng trên ruộng.

Xem xong ruộng bậc thang và vườn cây ăn quả, Tống Chính Quang lại dẫn mọi người đi xem ao cá và chuồng lợn, chuồng dê, chuồng bò.

Lúc này, mọi người đều đã đi mệt, bỗng nhiên trong trang trại lại thoang thoảng một mùi thơm nồng nàn.

Ngô Vĩnh Xương chỉ thấy bụng mình hơi đói, liền cười hỏi: "Đây là mùi gì vậy?”

Tống Chính Quang lập tức đáp lời: "Không biết đại nhân hôm nay đến đây, trang trại không kịp chuẩn bị thức ăn ngon, chỉ có một bữa cơm gia đình, mong đại nhân đừng chê."

Mùi thơm này càng ngửi càng đậm, Ngô Vĩnh Xương chỉ thấy càng đói hơn, liền hiếm khi gật đầu: "Vậy thì làm phiên các ngươi rồi!"

Tống Chính Quang vội vàng xua tay, lịch sự dẫn mọi người đến nhà ăn.

Bỗng dưng lại nhìn thấy Cố Tâm Nguyệt, Ngô Vĩnh Xương nhất thời không nhịn được, trong lòng lại dấy lên nghi ngờ. Thấy ông ta đứng ngẩn người ngoài cửa, Tử Du vội vàng đưa tay kéo ông ta: "Ông, mau đến ăn thử tay nghề của mẫu thân ta đi, đồ ăn mẫu thân ta nấu ngon lắm!"

Ngô Vĩnh Xương thấy bàn tay truyền đến hơi ấm, vội cúi đầu nhìn, liền thấy cô bé cười híp mắt kéo mình đi ăn, liền cười ha ha theo vào ngồi xuống bên bàn.

Nhìn kỹ, chỉ thấy trên bàn ăn trước mặt đã bày rất nhiều món ăn thịnh soạn. Có nhiều món ông ta chưa từng nhìn thấy, ông ta không khỏi tò mò hỏi: "Đây là?"

Cố Tâm Nguyệt cười đáp lại một cách thoải mái: "Trên núi không có gì ngon, đều là những món ăn đạm bạc vào mùa xuân này, có không ít măng rừng và rau dại lấy từ trên núi, còn có một số đồ ăn từ thú rừng, những con cá này đều được nuôi trong ao của nhà."

Ngô Vĩnh Xương thấy vậy, liên đưa tay gắp một miếng thịt cá, chỉ thấy con cá rất tươi ngon, nước sốt ở trên cũng là loại ông ta chưa ăn bao giờ, không khỏi gật đầu khen ngợi.

Sau đó ông ta lại ăn thử món măng xào dầu, cũng tươi non vô cùng.

Ăn xong một bữa, Ngô Vĩnh Xương không ngừng gật đầu: "Không ngờ giữa núi rừng này, lại có thể có món ăn ngon đến vậy!"

Nói xong, ông ta liền bảo tùy tùng lấy một túi tiền ra, đưa cho Cố Tâm Nguyệt: "Làm phiền nhiều rồi, chút quà nhỏ này, coi như là quà gặp mặt cho hài tử."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 416


Cố Tâm Nguyệt vội vàng xua tay: "Không được, không được, chỉ là một bữa cơm mà thôi. "

Ngô Vĩnh Xương thấy nàng không chịu nhận, liền nhét túi tiền vào tay Tống Chính Quang: "Ta thấy trang trại của các ngươi xây dựng rất tốt, sau này không tránh khỏi còn phải làm phiền các ngươi, chút quà nhỏ này các ngươi nhất định phải nhận."

Tống Chính Quang thấy vậy, đành miễn cưỡng nhận lấy: "Đại nhân khách sáo rồi. "

Nhìn kỹ, Ngô Vĩnh Xương mới phát hiện Tống Chính Quang có vài phần quen mắt, không khỏi buột miệng hỏi: "Lúc nãy ta nghe hai hài tử gọi ngươi là gia gia, không biết cha của hai hài tử ở đâu?"

Nghe vậy, Tống Chính Quang và Cố Tâm Nguyệt đều sửng sốt.

Cố Tâm Nguyệt cười trước: "Cha của hài tử hôm nay vào thành mua sắm rồi, hôm nay không khéo, vừa vặn không có ở đây."

"Ồ, thì ra là vậy, không sao, sau này còn có cơ hội gặp lại, vậy hôm nay không làm phiền nữa!" Ngô Vĩnh Xương nhớ đến một lát nữa còn phải đi nơi khác, đành đứng dậy cáo từ.

Thấy ông ta rốt cuộc cũng đã đi, Cố Tâm Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Thu dọn đồ đạc trong trang trại xong, nàng liền đưa hai hài tử về thành.

Buổi tối, Cố Tâm Nguyệt kể lại chuyện hôm nay tình cờ gặp Ngô Tri phủ ở trang trại cho Tống Dập nghe.

Tống Dập trầm ngâm một lát, an ủi: "Lần trước ta đến Ngô phủ dự tiệc, đã khiến Ngô đại nhân chú ý, e rằng chuyện này giấu không được bao lâu, chúng ta chuẩn bị tâm lý, nếu ông ta thực sự biết được thì chỉ có thể tùy cơ ứng biến, dù sao cũng là ngoại tôn tử, ngoại tôn nữ ruột thịt, có lẽ ông ta sẽ không gây bất lợi cho hai hài tử."

Cố Tâm Nguyệt cũng gật đầu: "Ừ, hôm nay ta thấy ông ta rất yêu thích hai hài tử, nhưng nhìn dáng vẻ của ông ta trông cũng không phải là người không biết lý lẽ, có lẽ sẽ không đối xử với hài tử bằng tâm địa khác, bây giờ chúng ta chỉ có thể đi từng bước xem từng bước vậy."

Cùng lúc đó, Ngô Tri phủ cũng đã trở về phủ.

Ông ta vừa dùng xong bữa tối, tùy tùng liền đến bẩm báo: "Lão gia, người phái đi dò la tin tức về Tống Dập đã trở về, nhưng nơi trước kia hắn ở là thôn Lê Hoa giờ đã không còn người ở, người dân trong thôn đều đã đi lánh nạn, chỉ hỏi thăm được người ở tiệm thuốc trong trấn, nói rằng năm ngoái hắn vừa mới thành thân, bây giờ bên cạnh hắn có hai hài tử đều là. ."

Tùy tùng do dự một chút, mới tiếp tục nói: "Hai hài tử hắn mang theo bên mình là do tiền thê của hắn để lại, còn những chuyện khác thì không rõ."

"Cái gì?” Ngô Vĩnh Xương nghe xong tin tức của tùy tùng, không khỏi đứng phắt dậy: "Ngươi nói A Nguyệt trước kia có để lại hai hài tử à?"

"Đúng là như vậy!" Tùy tùng khẳng định chắc nịch.

Trước kia, sau khi tiểu thư xuất giá, lão gia đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ với nàng.

Chỉ có một lần liên lạc, là khi thôn Lê Hoa phái người đến báo tang.

Kể từ đó, bọn họ không còn tin tức gì ở đó nữa, cho nên lão gia mới không biết chuyện tiểu thư để lại hai hài tử.

Nhưng may mắn là người đi dò la đã gặp được một tên sai vặt trong tiệm thuốc ở trấn Thanh Thủy, hiểu rất rõ tình hình nhà bọn họ, mới biết được chuyện này.

Ngô Vĩnh Xương ngã trở lại ghế, ông ta phải mất một lúc mới từ từ tỉnh táo lại.

Trong đầu ông ta không khỏi nhớ đến hai hài tử đã gặp ban ngày, nghĩ như vậy, bọn chúng quả thực có chút giống A Nguyệt.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 417


Nhưng vừa nghĩ đến dáng vẻ của Cố nương tử, ông ta không khỏi hạ quyết tâm.

Có lẽ chỉ là nang trông giống Cố nương tử mà thôi, trên đời này sao lại có chuyện trùng hợp đến vậy?

Huống chi bọn họ đều ở ngoại thành, còn Tống Dập ở nội thành, sao có thể là cùng một người.

Nghĩ kỹ lại, Ngô Vĩnh Xương trầm giọng nói: "Ngươi hãy bí mật cho người tiếp tục điều tra, xem Tống Dập đang ở đâu? Tình hình của hai hài tử cũng dò la một chút."

Mặc dù từ khi A Nguyệt xuất giá, tình cảm cha con giữa bọn họ cũng theo đó mà cắt đứt.

Nhưng dù sao A Nguyệt cũng đã đi rồi, nay biết được nàng còn để lại hai hài tử trên đời, sao ông ta có thể không muốn gặp mặt?

Tống Dập vừa mới đỗ thủ khoa, ở phủ Thanh Châu cũng có chút tiếng tăm.

Thêm vào đó, chuyện nhà họ Cố làm ăn ở phủ Thanh Châu cũng có không ít người biết.

Cho nên người phái đi dò la vừa mới đi ra ngoài một canh giờ, liền mang tin tức trở vê!

"Bẩm lão gia, đã dò la được địa chỉ của Tống Dập, ngay tại Nam thành các thư viện Thanh Giang không xa, hai hài tử và gia quyến của kế mẫu đều sống chung một chỗ, không những thế, gia đình đó còn mở một tiệm ăn đối diện thư viện Thanh Giang, làm ăn rất tốt."

"Được, ngày mai ngươi phái người đi đón hai hài tử về." Ngô Vĩnh Xương lập tức đứng dậy, ởi ởi lại lại trong phòng.

Sau đó như nhận ra điều gì, ông ta bỗng trở nên có chút do dự, sau đó lẩm bẩm: "Không không, vẫn không thể quá vội vàng, chờ vài ngày nữa ta bận xong việc ngoài thành, ta sẽ đích thân đi một chuyến!"...

Ngày mười sáu tháng tư, thích hợp để cưới gả.

Chớp mắt đã đến ngày nhà họ Cố tổ chức hỷ sự, nhà họ Cố từ trên xuống dưới đã trang hoàng một phen, khắp nơi đều treo đầy đèn lồng đỏ và vải lụa đỏ.

Nơi nào trong tầm mắt cũng là một màu đỏ rực rỡ vui tươi.

Trong sân trước nhà họ Cố, mọi người trong trang trại đã đến từ sớm để giúp đỡ chuẩn bị.

Khương phu tử và Khổng phu tử cũng ngồi một bên trò chuyện với Vương chưởng quầy của Thư viện Học Hải.

Ngô Phi Vũ và Lý Văn Tài cũng gọi không ít đồng học đến, lúc này mọi người đều tụ tập ở một chỗ trêu chọc nhau.

Tân Tranh từ sau tết đã lên kinh thành vẫn chưa về, lần này hắn chỉ nhờ người trong phủ đến tặng quà mừng.

Cố lão đầu và Tống Chính Quang hôm nay cũng là một nửa nhân vật chính, hai người ngồi ở vị trí chủ tọa đều có vẻ hơi gượng gạo, cười ha ha tiếp đón khách khứa dùng trà.

Mà người căng thẳng nhất phải kể đến tân lang hôm nay là Tống Dập và Cố Nhị Dũng, chỉ thấy hai người mặc hÿỷ phục, lo lắng ngồi trên chỗ của mình chờ chờ động tĩnh ở hậu viện.

Cố Nhị Dũng căng thẳng xoa tay, trên mặt vẫn luôn cười ngây ngô.

Tống Dập thì mím chặt môi, thỉnh thoảng quay đầu trả lời câu hỏi của đồng học, lại không ngừng nhìn về phía hậu viện.

Ngô Phi Vũ không nhịn được cười nói: "Tỷ phu, ngươi không phải lần đầu thành thân, tại sao còn căng thẳng thế! Có cần ta đi hậu viện giục không!"

Tống Dập bất đắc dĩ liếc nhìn hắn, mím môi nói: "Đừng đi giục, để bọn họ từ từ đến."

Mà lúc này ở hậu viện, Hứa Thị cũng bận rộn chân không chạm đất, thúc giục Ngọc Nương và Trương Thị nhanh tay một chút.

Ngọc Nương thấy bà quá kích động, vội vàng ấn bà ngồi xuống: "Hứa tỷ tỷ, tỷ cứ yên tâm ngôi đi, mọi chuyện đã có chúng ta lo.”
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 418


Cố Tâm Nguyệt và Tống Thanh Hoan mới vừa mặc xong xiêm y đỏ thẫm, giày thêu đỏ thẫm, ba lớp ngoài ba lớp trong cũng nhìn nhau cười: "Mẫu thân, mẫu thân nghỉ một lát đi, giờ lành vẫn chưa đến mà!”

Trương Thị là đại tấu, nàng ấy nhận lấy chiếc lược mà Ngọc Nương đưa tới, chuẩn bị chải đầu cho hai tân nương.

Hoài Cẩn và Tử Du hôm nay cũng được trang điểm vô cùng mừng vui, trông như một đôi kim đồng ngọc nữ, đi theo bên cạnh Trương Thị cùng hát...

Một chải, chải đến già. Hai chải, tóc bạc ngang mày.

Ba chải, chải đến con cháu đầy nhà.

Tống Thanh Hoan bên cạnh hôm nay trang điểm vô cùng kiều diễm, nghe mọi người trêu chọc như vậy, nàng ấy không khỏi đỏ bừng mặt.

Ngọc Nương thấy vậy, không khỏi trêu chọc: "Thanh Hoan còn ngại ngùng à, còn chưa uống rượu giao bôi mà đã say rồi! Ngươi xem Tâm Nguyệt kìa, lần đầu tiên kết hôn cũng không thấy xấu hổ như ngươi."

Cố Tâm Nguyệt nghe vậy, cũng có chút ngượng ngùng, tuy rằng là đại cô nương lần đầu xuất giá nhưng dù sao bọn họ cũng đã chung sống với nhau lâu như vậy, nàng quả thực không có sự e thẹn của tân nương mới cưới.

Vừa mới thay y phục cát tường xong, nàng còn vui vẻ chạy đi chạy lại chuẩn bị đồ ăn, trêu chọc Hoài Cẩn và Tử Du, hoàn toàn không có chút tự giác của một tân nương.

Lúc này nghe Ngọc Nương trêu chọc như vậy, lại nhìn Tống Thanh Hoan đoan trang ngồi ở đó, nàng mới nhận ra mình đúng là có phần quá mạnh mẽ rồi?

Ngay khi mọi người trong hậu viện đang cười nói vui vẻ thì bỗng nhiên từ tiền viện truyền đến một tiếng động không nhỏ.

Ngọc Nương vội vàng đứng dậy nói: "Phải chăng bọn họ không chờ được nữa mà muốn bái đường rồi? Ta qua xem thử."...

Một canh giờ trước.

Ngô Vĩnh Xương cuối cùng cũng bận rộn xong việc tuần tra trang trại ngoại thành, nghĩ rằng trời vẫn còn sớm, ông ta liên nóng lòng bảo quản gia chuẩn bị một số lễ vật tặng cho hài tử, chuẩn bị đến thăm nhà.

Dưới sự dẫn dắt của tùy tùng, xe ngựA Yênh chóng dừng lại trước cổng nhà họ Cố.

Ngô Vĩnh Xương vén rèm lên, liếc nhìn cổng nhà họ Cố, không khỏi nhíu mày nghỉ ngờ hỏi: "Xác định là không đến nhầm chỗ chứ?"

Tùy tùng vội vàng gật đầu nói: "Thưa lão gia, trước đó đã dò hỏi kỹ vị trí, đúng là nhà này."

"Lạ thật, chẳng lẽ hôm nay bọn họ đang tổ chức hỷ sự?" Ngô Vĩnh Xương lẩm bẩm: "Ngươi đến gõ cửa xem."

Tùy tùng bước lên gõ cửa, không lâu sau liền nghe thấy tiếng bước chân từ bên trong truyền ra.

Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, tùy tùng thấy người đến thì không khỏi ngây người tại chỗ, một lúc sau mới ngạc nhiên hô lên: "Đại, đại thiếu gial"

Ngô Vĩnh Xương đang chăm chú để ý động tĩnh bên này, nghe tùy tùng gọi đại thiếu gia, vội vàng ngẩng đầu nhìn lại.

Nhìn kỹ thì không sao, vậy mà ông ta lại phát hiện Phi Vũ ở đây? Ngô Vĩnh Xương vội vàng xuống xe ngựa, đi tới hỏi: "Tại sao ngươi lại ở đây?"

Ngô Phi Vũ vốn chỉ tình cờ đi ra ngoài nhà xí, lúc đi ngang qua, nghe thấy có người gõ cửa nên hắn thuận tay mở cửa giúp, vốn tưởng là đồng học nào đó đến mừng, không ngờ lại gặp phải lão cha của mình?

Hắn cũng không khỏi ngây người, một lúc sau hắn mới gãi đầu nói: "Phụ thân, tại sao ngươi lại đến đây? Hôm nay vừa hay là ngày đồng học của con thành thân, chúng con cùng nhau đến mừng."

Ngô Vĩnh Xương nghe hắn nói vậy, không khỏi càng thêm nghỉ ngờ: "Đồng học ngươi nói đến là Tống Dập? Hắn không phải đã tái hôn rồi à? Chẳng lẽ lại cưới thêm một phòng nữa? Hay là nạp thiếp?"
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 419


Không chờ Ngô Phi Vũ giải thích, Ngô Vĩnh Xương liền phất tay áo, thẳng bước vào trong.

Nếu Tống Dập thật sự vì đỗ đầu bảng mà lại bắt đầu cưới thê nạp thiếp thì hắn là quan phụ mẫu của phủ Thanh Châu, nhất định phải quản lý.

Ngô Phi Vũ thấy dáng vẻ hung hang của ông ta, bèn thấy không ổn, vội vàng chạy theo vào.

Hắn vốn định bước lên kéo ông ta lại giải thích, nào ngờ ông ta bỗng nhiên dừng lại ở cửa sảnh.

Ngô Phi Vũ vội vàng đi tới, liên thấy phụ thân mình ngây người nhìn Tống Chính Quang và Cố lão đầu, lẩm bẩm: "Thì ra là các ngươi..."

Tống Chính Quang và Cố lão đầu bỗng nhiên thấy người đến chính là vị đại nhân mà lần trước gặp ở trang trại, bọn họ liền vội vàng đứng dậy hành lễ.

Mãi đến khi mọi người đã hành lễ xong, Ngô Vĩnh Xương cũng bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ.

Thì ra hai hài tử ông ta gặp ở trang trại lần trước chính là ngoại tôn tử và ngoại tôn nữ của mình.

Vậy thì chẳng phải Cố nương tử lân trước rất giống A Nguyệt kia chính là kế mẫu của hai hài tử à?

Vậy thì hôm nay. Tại sao Tống Dập lại mặc trang phục tân lang?

Ngô Vĩnh Xương nhất thời không hiểu ra sao, nhưng thấy trong số những người đến có không ít người quen, ông ta cũng không tiện làm loạn lúc này, bèn chủ động giải thích: "Lần trước từ biệt ở trang trại, nghe nói hôm nay nhà các ngươi có hỷ sự, vừa hay ta đi ngang qua, liền muốn đến xin một chén rượu mừng."

Thấy ông ta giải thích như vậy, Tống Chính Quang và Cố lão đầu vội vàng mời người vào trong: "Hoan nghênh hoan nghênh, mời vào trong ngồi!"

"Không cần, hôm nay các ngươi là bậc làm phụ mẫu, nên ngồi ở vị trí chủ tọa, ta ngồi một bên xem lễ là được." Ngô Vĩnh Xương vừa nói vừa ngồi xuống một vị trí bên cạnh.

Lúc này giờ lành đã đến.

Mọi người thấy Ngô đại nhân không chịu lên ngồi, liên vội vàng chuẩn bị đón tân nương.

Lúc này, Tống Dập cũng đã bình tĩnh trở lại sau cơn sửng sốt, hắn khẽ gật đầu chào Ngô Vĩnh Xương, rồi cùng Cố Nhị Dũng đi ra sân sau đón tân nương.

Ngọc Nương đến dò la tin tức, thấy hai chàng rể đã đến sân sau, liên vội chạy vào nhà dặn dò Cố Tâm Nguyệt và Tống Thanh Hoan chuẩn bị, trùm khăn che mặt.

Ngay sau đó, tiếng pháo nổ rộn ràng vang lên ở sân trước. Không lâu sau, Tống Dập và Cố Nhị Dũng đã đến trước mặt hai tân nương.

Lúc này, Cố Tâm Nguyệt đã trùm khăn đỏ, chỉ thấy trước mặt bỗng nhiên xuất hiện một đôi giày mới nhưng chỉ cân nhìn thoáng qua, nàng liên nhận ra Tống Dập.

Lễ cưới vốn được tổ chức đơn giản, chỉ mời một số họ hàng, bạn bè đến chung vui, không có quá nhiều thủ tục rườm tà.

Thấy Tống Dập đưa tay ra, khớp xương rõ ràng, lúc này Cố Tâm Nguyệt mới bỗng nhiên có cảm giác thành hôn.

Lúc nhẹ nhàng trao tay mình cho hắn, Cố Tâm Nguyệt bỗng nhiên nhận ra tay Tống Dập hơi run. Nàng nhông khỏi nhẹ nhàng nắm chặt, Tống Dập cũng dùng sức bóp nhẹ đáp lại, Cố Tâm Nguyệt liên thuận thế đứng dậy.

Bên kia, Cố Nhị Dũng cũng rất phấn khích chuẩn bị nắm tay Tống Thanh Hoan, Tống Thanh Hoan né tránh, nắm lấy đầu kia của dải lụa đỏ, hai người cũng đứng dậy đi ra ngoài.

Cố Tâm Nguyệt nhìn qua khe hở của khăn đỏ thấy hai người nắm dải lụa đỏ, lúc này nàng mới phản ứng lại, lát nữa bái đường phải nắm dải lụa đỏ, nàng vội vàng xấu hổ buông tay Tống Dập, đi nắm dải lụa đỏ, khiến mọi người cười ồ lên.
 
Back
Top Dưới