Xuyên Không Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con

Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 160


"Đúng vậy, may mà năm ngoái khi gieo hạt mùa thu, ta đã cắn răng gieo lúa mì, mặc dù mọi người đã đói cả một mùa đông nhưng trên núi sắp nảy mầm rồi, muốn ăn rau gì mà không có?”

Tống Dập nói xong với mọi người, liền chắp tay dẫn theo Cố Tâm Nguyệt rời đi.

Đợi hai người vừa đi, một số người bắt đầu thì thầm: "Các ngươi có phát hiện không? Hai người Tống Dập và Cố Tâm Nguyệt không hề gầy đi chút nào, ta thấy sắc mặt bọn họ hồng hào lắm."

"Hừ, cái này thì tính là gì? Ngươi chưa thấy hai hài tử kia hay sao, sáng nay khi hai phu thê đưa hài tử đến nhà họ Cố, ta nhìn thấy rất rõ ràng, các ngươi còn nhớ trước kia hai hài tử đó gây như que củi không, bây giờ đứa nào cũng trắng trẻo mập mạp."

"Ngươi cũng không nhìn xem, nhà người ta thu hoạch mùa thu rất bội thu, lại bán hạt dễ kiếm được không ít bạc, người ta có thể giống như chúng ta hay sao?"

"Nói thì nói vậy nhưng người ta là tự dựa vào bản lĩnh kiếm được, chúng ta đỏ mắt gì chứ?"

"Hừ, có gì ghê gớm, chỉ có hai mẫu ruộng đó, thu hoạch mùa hè liệu sẽ được bao nhiêu? Mùa thu năm nay chúng ta cũng tranh thủ lên núi nhặt hạt dẻ, chưa chắc ai sống sung sướng hơn ai."

Cố Tâm Nguyệt đi theo Tống Dập đang sải bước về phía trước, hai người hoàn toàn không nghe thấy tiếng bàn tán phía sau.

Cố Tâm Nguyệt nhớ lại lời của thôn dân vừa nãy, nàng không khỏi cau mày, chìm vào suy ngẫm.

Nếu không có trận tuyết mùa xuân sắp tới, năm nay có lẽ sẽ là một năm được mùa.

Nhưng tuyết mùa xuân đến, những cây lúa mì vừa mới xanh lại sẽ bị đóng băng chết.

Mà mùa màng trên đất này coi như không còn chút hy vọng nào.

Tống Dập nhận ra tâm trạng nàng đang xuống dốc, hắn vội vàng chậm bước chân lại, nhẹ giọng hỏi: "Nàng có thấy những gì ta nói lúc nãy có gì không ổn không?"

"Không có, ta chỉ thấy thời tiết mấy hôm nay có chút kỳ lạ, có về ấm lên quá nhanh, khiến người ta cảm thấy bất an." Cố Tâm Nguyệt bình tĩnh giải thích.

"Quả thật là như vậy." Tống Dập nghe vậy, cũng chìm vào suy ngẫm.

"Đúng rồi, ta vẫn chưa biết tên của muội muội?" Cố Tâm Nguyệt đổi chủ đề hỏi.

"Tống Thanh Hoan, là tên do mẫu thân ta đặt cho." Nói đến đây, gương mặt Tống Dập cũng thoáng hiện lên sự vui vẻ. Cố Tâm Nguyệt nghe vậy, khẽ ngạc nhiên trong chốc lát.

Cái tên hay như vậy, xem ra mẫu thân của Tống Dập cũng là một nữ tử không tâm thường?...

Buổi trưa mùa xuân ấm áp.

Hai người cứ đi như vậy, đi qua một thôn trang rồi lại tới một thôn trang khác.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện vê một số chuyện đã qua của Tống Dập, còn có một số chuyện thú vị trong thôn.

Không biết từ lúc nào, cả hai đã đến trước cửa nhà của muội muội.

Tống Dập bước lên một bước gõ cửa.

Một lúc sau, một phụ nhân khoảng 30 tuổi đến mở cửa.

Cửa chỉ mở hé, thấy hai người lạ mặt, nàng ta không khỏi cảnh giác: "Các ngươi tìm ai?"

Tống Dập chắp tay: "Ta là Tống Dập ở thôn Lê Hoa, chúng ta đến thăm muội muội của ta, Tống Thanh Hoan.”

"Ồ, các người đến không đúng lúc rồi, hôm nay nàng ấy đi lên trấn rồi, không có ở nhà, nam nhân trong nhà hôm nay cũng đều ra ngoài rồi, không tiện tiếp đón các ngươi, xin mời về đi." Nói xong, phụ nhân đó định đưa tay đóng cửa lại.

Cố Tâm Nguyệt đẩy cửa ra, nở nụ cười nhàn nhạt: "Ngươi là đại tẩu của Tống Thanh Hoan phải không? Chúng ta đi một đường đến đây, có hơi khát, có thể vào uống một ngụm được được không?”
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 161


Không đợi phụ nhân đó từ chối, Cố Tâm Nguyệt liền than thở: "Chúng ta cố ý đến đây tặng lương thực cho muội muội, không ngờ lại nặng như vậy, mang theo cả đường sắp mệt c.h.ế.t rồi, chúng ta không thể mang về được nữa phải không? Ngươi nói xem?”

Phụ nhân đó nghe nói bọn họ mang theo lương thực, lại thấy cái giỏ sau lưng Tống Dập quả thực căng phồng, nàng ta không khỏi động lòng.

Nàng ta do dự một chút, vội vàng mở cửa: "Các ngươi mau theo ta vào trong bếp đi, trong nhà chỉ có ta và mẫu thân, không có nam nhân nên không tiện để các người ở lại lâu."

Cố Tâm Nguyệt và Tống Dập nhìn nhau, bước vào trong.

Cố Tâm Nguyệt kéo phụ nhân đó vào bếp, từ từ uống nước, lại cố ý lật đồ mình mang theo ra cho nàng ta xem.

Hai người nói chuyện phiếm một hồi lâu, bỗng nhiên nghe thấy tiếng động trong phòng.

Cố Tâm Nguyệt vội vàng chạy đến, ai ngờ người phụ nhân kia bỗng nhiên kéo nàng lại.

Bất đắc dĩ, Cố Tâm Nguyệt chỉ có thể nhanh chóng lấy một nắm bột mì trong giỏ rắc lên.

Nhân lúc nàng ta đang chật vật, nàng vội vàng chạy vào trong nhà theo tiếng động.

Trên chiếc giường trong nhà.

Một nữ tử trẻ tuổi với nửa khuôn mặt bầm tím, tóc tai rũ rượi đang nằm trên giường, ánh mắt đã mất hết sức sống.

Tống Dập nằm sấp bên cạnh, liên tục gọi nàng.

Nhưng nàng ấy vẫn không có phản ứng gì.

Còn đẳng sau Tống Dập, người trông giống như mẫu thân ở trong nhà liên tục kéo Tống Dập ra ngoài.

Cố Tâm Nguyệt thấy vậy, liền kéo phụ nhân đó lại, đẩy bà ta ra ngoài cửa, tiện tay khóa cửa lại.

Sau đó nàng mới vội vàng chạy đến bên giường, thấy muội muội nằm trên giường như sắp c.h.ế.t đói.

Quần áo trên người nàng ấy cũng rách nát không chịu nổi.

Cố Tâm Nguyệt không đành lòng nhìn tiếp, vội vàng hét lên với Tống Dập: "Ngươi ra ngoài trước ởi, ta thay y phục cho muội muội, chúng ta về nhà thôi."

Ánh mắt Tống Dập chứa đầy sự tức giận, như đang cố kìm nén.

Hắn gật đầu với Cố Tâm Nguyệt, rồi nắm c.h.ặ.t t.a.y đi ra ngoài.

Tống Dập vừa đi, Cố Tâm Nguyệt không quan tâm gì nữa, nàng vội vàng lấy một miếng bánh mềm từ trong không gian ra, dùng nước nóng cho nàng ấy ăn trước một miếng.

Sau đó nàng lại lấy một viên đường nhét vào miệng nàng ấy: "Muội muội, ngậm lấy, một lát nữa sẽ khỏe lại thôi."

Một lúc sau, Tống Thanh Hoan cuối cùng cũng có chút ý thức trở lại.

Cố Tâm Nguyệt lại vội vàng lấy một bộ quần áo dự phòng mà mình cất trong không gian rA Yênh chóng mặc cho muội muội Thanh Hoan.

Khi mặc quần áo, nàng sờ thấy người nàng ấy gầy đến mức hơi cấn tay, cũng thấy dáng vẻ chật vật của nàng ấy.

Mặc dù tự nhận mình là người khá lý trí Cố Tâm Nguyệt cũng không khỏi cay mũi, khóe mắt hơi ửng đỏ.

Tống Thanh Hoan vừa mới tỉnh lại, nhìn thấy ánh mắt hơi ươn ướt của nàng, nàng ấy khẽ lẩm bẩm: "Tẩu tử?"

Cố Tâm Nguyệt nhẹ nhàng ừ một tiếng: "Ừm, ta là tẩu tử mới của muội. ˆ

Tống Thanh Hoan sững sờ, sau đó hiểu ra.

Vừa rồi có lẽ là do nàng ấy đói quá nên choáng váng.

Thậm chí còn nhìn nhầm nàng thành tẩu tử trước đây.

Cố Tâm Nguyệt nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ cho nàng ấy, sau đó mới gọi Tống Dập vào.

Tống Dập vừa vào cửa, thấy muội muội đã thay một bộ quần áo mới, mái tóc rối bù cũng đã được chải chuốt, tỉnh thần cũng đã khá hơn một chút, hắn không khỏi nhìn Cố Tâm Nguyệt với ánh mắt biết ơn.

Tống Dập đỡ Tống Thanh Hoan dậy: "Muội muội, về nhà với chúng ta đi, ta và tẩu tử của muội đến đón muội đây.”
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 162


Tống Thanh Hoan lại sững sờ, sau đó nước mắt lập tức tuôn rơi: "Ca ca, tẩu tử, muội... muội muốn về nhà.”

Tống Dập thấy nàng ấy khóc, nhất thời không biết an ủi thế nào, liền ngồi xổm xuống: "Đi, ta cõng muội về nhà."

Cố Tâm Nguyệt nhận lấy cái giỏ sau lưng Tống Dập, đeo lên vai mình, lại đỡ Thanh Hoan ở bên cạnh, ba người chuẩn bị ra ngoài.

Vừa mới đi đến cửa, liền thấy phụ nhân vừa rồi dẫn theo mấy nam nhân từ trong thôn chạy tới.

Thấy ba người, bà ta kia lập tức gào thét thảm thiết: "Mọi người xem, còn vương pháp không? Nhân lúc nam nhân nhà chúng ta không có mặt, bọn họ giữa ban ngày ban mặt lại đi cướp người!”

Mấy nam nhân kiA Yênh chóng vây chặt ba người Cố Tâm Nguyệt: "Các ngươi từ đâu tới? Sao lại có thể cướp người? Mau thả người ra."

Tống Dập cảm nhận được muội muội phía sau đang run rẩy, không khỏi nằm chặt hơn.

"Chúng ta đến đón muội muội nhà mình, tại sao lại thành cướp người? Nói đến vương pháp, ta cũng muốn hỏi, muội muội ta mới gả đến đây một năm, tại sao lại thành ra thế này? Nếu không, các ngươi đi theo ta đến huyện nha đòi vương pháp?”

Mấy người đều sững sờ, không phải phụ nhân nhà họ Lưu nói có kẻ xấu đến cướp người hay sao?

Tại sao kẻ xấu lại chính trực, lại còn có học thức thế này?

"Chuyện gia đình hà cớ gì phải đi làm phiền huyện thái gia? Có mâu thuẫn gì trong nhà đều là chuyện nhỏ, đóng cửa nói chuyện cho rõ ràng là được, sao có thể cứ động một tí là muốn đưa người đi?" Một nam nhân trung niên trông giống như thôn trưởng ra mặt hòa giải.

Cố Tâm Nguyệt hừ lạnh một tiếng: "Các người nhìn muội muội ta xem, nàng ấy đã đói đến mức nào rồi? Nếu không phải vừa rồi ta dùng nước nóng pha chút lương khô cho nàng ấy ăn thì giờ này không biết nàng ấy còn sống hay không, các ngươi nhìn mặt mũi nàng ấy bầm dập này, chẳng lẽ đây là cách xử lý chuyện gia đình của các ngươi à?”

Mấy người còn lại theo ánh mắt của Cố Tâm Nguyệt nhìn sang, không khỏi lắc đầu.

"Nhà họ Lưu kia, các người đã làm gì với con dâu thế này, tại sao lại có thể hành hạ người ta đến mức này, thật là tạo nghiệt mài”

"Hừ, tại cái bụng ả ta không tốt, gả đến đây hơn một năm rồi mà bụng vẫn không có động tĩnh gì, dạo gần đây lại còn giở tính nết không cho con trai ta động vào, ta không đánh c.h.ế.t ả đã là tốt lắm rồi."

Tống Thanh Hoan im lặng lắng nghe, nàng ấy cũng không còn sức để cãi lại, chỉ biết khóc nức nở.

Cố Tâm Nguyệt thấy vậy, một tay đặt sau lưng nàng ấy an ủi, lạnh lùng nói với mấy người kia,

"Bây giờ chúng ta đang vội đưa muội muội đến trấn trên tìm đại phu khám, nếu chậm trễ việc chữa trị, các ngươi có chịu trách nhiệm được không? Nếu không, làm phiền các người tránh ra, đợi chúng ta dưỡng thương xong, chúng ta sẽ quay lại tính sổ chuyện này sau."

Các nam nhân thấy mặt mũi Tống Thanh Hoan trắng bệch, tím bầm, cả người cũng nửa sống nửa chết, không khỏi có chút chột dạ, lùi lại phía sau.

Nếu là người khác đến bắt nạt người trong thôn thì bọn họ có thể ra mặt giúp đỡ.

Nhưng chuyện này rõ ràng là nhà họ Lưu không có lý, lỡ như sau này người này có vấn đề gì, đổ lỗi cho bọn họ thì sao?

Thấy mọi người lùi lại, Tống Dập vội bước ra.

Phu thê hai người không ngừng nghỉ chạy đến trấn trên khám đại phu.

Cố Tâm Nguyệt lại đích thân kiểm tra Thanh Hoan một lần nữa, phát hiện trên người nàng ấy mặc dù có một số vết thương cũ nhưng không quá nghiêm trọng, nghiêm trọng nhất là trên mặt, chỉ là trông có vẻ hơi đáng sợ.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 163


Quan trọng nhất vẫn là nàng ấy luôn trong tình trạng đói, tổn thương nguyên khí.

Hai người bốc một ít thuốc, lại thuê một chiếc xe ngựa.

Khi trở về thôn, trời đã tối.

Cố Tâm Nguyệt nhanh chóng sắp xếp cho nàng ấy ở phòng tây.

Thời tiết ấm dần, chỉ cần trải mười cân chăn bông lên là đủ, thậm chí không cân dùng chậu than.

Trong nhà đã có sẵn bông và vải, Hứa Thị và Trương Thị giúp đỡ, hơn một ngày đã may xong hai bộ quần áo. Chỉ trong hai ngày, dưới sự chăm sóc của Cố Tâm Nguyệt, đủ loại canh nước bổ dưỡng, sắc mặt của Tống Thanh Hoan đã tốt lên trông thấy.

Ngay cả vết bầm tím trên mặt nàng ấy cũng mờ đi, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn thanh tú cũng lộ ra.

Có lẽ Tống Dập và nàng ấy đều giống mẫu thân, nhìn kỹ còn có vài phân giống nhau.

Mặc dù cơ thể nàng ấy đã từ từ điều dưỡng tốt lên, nhưng tỉnh thần vẫn luôn ủ rũ.

Cố Tâm Nguyệt lo lắng nàng bị chứng căng thẳng sau sang chấn.

Nàng cũng có thể đoán được nguyên nhân khiến nàng ấy buồn bã.

Nhà chồng bên kia mấy hôm nay vẫn không có động tĩnh gì, không biết bọn họ đang giở trò gì, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho nàng ấy.

Có lễ lo sợ đánh người bị thương thật nên vẫn bọn họ vẫn đang chờ động tĩnh, đợi người khỏe lại rồi đến đòi người.

Thay vì ngồi chờ, chỉ bằng bọn họ chủ động tấn công.

Đêm khuya tĩnh lặng, phu thê hai người thì thâm bàn bạc đến nửa đêm mới ngủ. ...

Sáng sớm hôm sau.

Cố Tâm Nguyệt làm một bàn đầy ắp đồ ăn sáng, nào là bánh bao, bánh trứng, lại nấu một nồi cháo thịt nạc trứng bắc thảo.

Sợ không đủ ăn, nàng lại hấp một đĩa lạp xưởng lớn .

Khi Cố Nhị Dũng và Cố Tam Thanh được mời đến, nhìn thấy một bàn đầy ắp đồ ăn thịnh soạn như vậy, cả hai đều không khỏi ngạc nhiên: "Chậc chậc, sáng sớm đã ăn thịt rồi à."

"Muội muội, đây không phải là Hồng Môn Yến đấy chứ."

"He he, nhị ca, tam ca ăn nhiều vào, ăn no mới có sức, lát nữa chúng ta đi tìm người tính sổ."

"Tính sổ?"

Tống Dập chắp tay khẽ giải thích với hai người, hai người nhanh chóng liếc nhìn sang phòng bên cạnh.

Thấy trong phòng bên cạnh là một nữ tử trắng trẻo thanh tú, yếu đuối, hai người lập tức hiểu ra.

Đây chính là muội muội mà Tống Dập đón vê mấy hôm trước - Tống Thanh Hoan.

Nghe xong lời giải thích của Tống Dập, Cố Nhị Dũng tức giận đập bàn đứng dậy: “Nhà họ Lưu này cũng thật ức h.i.ế.p người quá đáng, ức h.i.ế.p nhà họ Tống ít nam nhân đúng không, không sao, nam nhân nhà họ Cố chúng ta đông, đi đánh cho bọn họ một trận.”

Tiếp đó, hắn lại nhìn Tống Dập đảm bảo: "Tống Dập, ngươi yên tâm, lần trước ngươi giúp ta nhặt lại một mạng trên núi, chuyện này cứ giao cho ta.”

Cố Tâm Nguyệt vội vàng xua tay: "Nhị ca, ca đừng vội, chúng ta qua đó trước là để thương lượng, hai người đi theo để trợ uy, cho dù đến lúc cần động thủ, cũng phải nhớ lấy an toàn của mình là trên hết."

"Chuyện này thì muội yên tâm, lát nữa chúng ta về thu dọn ít đồ nghề rồi lên đường."

Vừa nghe nói mấy người định đến nhà họ Lưu, Tống Thanh Hoan đang trốn trong nhà lập tức chạy ra, khóe miệng run rẩy nói: "Ca, tấu tử, muội đi cùng mọi người."

Tống Dập cau mày, rõ ràng là không muốn để nàng ấy trải qua một lần tra tấn nữa: "Không cân, muội ở nhà nghỉ ngơi là được, chúng ta sẽ nhanh chóng quay về, đợi lấy được giấy hòa li, muội sẽ không còn phải lo sợ nữa."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 164


Tống Thanh Hoan cúi mắt giãy giụa một lúc, lại kiên quyết lắc đầu: "Muội muốn tự mình đến giải quyết, muội sẽ tự bảo vệ mình."

Cố Tâm Nguyệt thấy nàng ấy vốn mềm yếu, lúc này lại bỗng nhiên cảm thấy nàng ấy có chút sức sống, bèn đồng ý: "Để muội muội đi cùng cũng được nhưng chúng ta phải cải trang trước.”

Một lúc sau.

Cố Tâm Nguyệt trang điểm mãi, cuối cùng hóa trang cho Thanh Hoan một lớp “bạo hành gia đình."

Đệm xe ngựa rất dày.

Chiếc chăn bông lớn gấp đôi, trải một nửa đắp một nửa, quấn chặt chẽ người nàng ấy.

Trên cùng trải một tâng một chăn cũ mỏng để che mắt người khác.

Cố Nhị Dũng và Cố Tam Thanh về nhà thu dọn một số đồ nghề vừa tay, đựng trong giỏ.

Hai hài tử và một con ch.ó cũng được đưa đến nhà họ Cố.

Sau khi thu dọn xong xuôi, cuối cùng đoàn người cũng chuẩn bị lên đường.

Vừa mới ra khỏi cửa, đoàn người đã thấy Lưu Thị lén lút trốn ở góc tường nhìn về phía này.

Thấy mấy người ra ngoài, nàng ta vội vàng nhổm dậy định bỏ chạy.

Cố Nhị Dũng và Cố Tam Thanh nhanh mắt nhanh tay chặn đường nàng ta lại.

Cố Tâm Nguyệt lên tiếng: "Ồ, vừa hay, chúng ta đang định đi tìm “đại tấu" đây."

Lưu Thị quay đầu lại một cách tức tối: "Tìm... tìm ta làm gì?"

"Thế này, chuyện tốt mà nhà họ Lưu các ngươi làm, muội muội ta được đón về nằm hai ngày rồi mà sức khỏe vẫn không khá hơn, chúng ta là tẩu tử có nên ra mặt đòi lại công bằng không? Đại tẩu sẽ không chỉ che chở cho nhà mẫu thân đẻ của mình đấy chứ." Cố Tâm Nguyệt cong môi hỏi.

"Đừng nói bậy, vợ chông nhà người nào mà chẳng cãi nhau." Lưu Thị có chút chột dạ nói. “Chậc, ta cũng không vòng vo với ngươi nữa, nghe nói chuyện hôn sự của muội muội ta là do một tay ngươi sắp xếp, người nàng ấy gả cho cũng là biểu đệ của ngươi, giờ muội muội ta bị đánh thành ra thế này, ngươi chịu trách nhiệm lấy thư hòa ly về đi."

"Cái gì? Thư hòa ly? Không được, không được, biểu đệ ta không thể dễ dàng để người đi như vậy được." Lưu Thị vội vàng xua tay từ chối.

Lúc trước, biểu đệ của nàng ta đến thôn Lê Hoa thăm họ hàng, vừa nhìn thấy Tống Thanh Hoan đã thích nàng ấy ngay.

Cuối cùng hắn cũng cầu xin nàng ta làm chủ để cưới người về. Sao hắn có thể dễ dàng buông tay như vậy được.

Đừng nhìn thấy lúc này, hắn đánh thê tử rất tàn nhẫn nhưng lúc thích thì hắn cũng thật sự thích.

Lưu Thị vừa thầm than thở vừa có chút lung lay.

Nếu Tống Thanh Hoan muốn thư hòa ly, cũng không phải là không có cách, vừa khéo lúc này, nhà họ Lưu cũng để nàng ta đến đây dò la tin tức.

Chỉ cần nàng ta thêm mắm dặm muối nói thành bệnh nặng, chẳng phải là...

Chỉ là bọn họ muốn thư hòa ly, không có chút tiền thì sao được?

Cố Tâm Nguyệt thấy trên mặt nàng ta hiện rõ vẻ tính toán, nàng nhướng mày: "Đại tẩu, nếu ngươi có cách, không bằng nói ra nghe thử?"

"Nói thật, biểu đệ ta đúng là thỉnh thoảng có hơi hồ đồ, nhưng cũng rất khó đối phó, nếu các ngươi muốn dễ dàng lấy được thư hòa ly, sẽ không dễ đâu." Lưu Thị mắt đảo một vòng, tiếp tục nói: "Hay là để ta thử xem, nhưng mà ngươi thấy đấy, việc này chắc chắn phải tốn chút tiền để lo liệu thì mới ổn."

"Vậy sao? Đáng tiếc là ta không có nhiều tiên, trong nhà cũng không có nhiều lương thực, chỉ có ba mẫu ruộng lúa đáng giá chút tiền, nhất thời lấy đâu ra tiền cho ngươi đây." Cố Tâm Nguyệt cố tình làm ra vẻ khó xử.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 165


Lưu Thị nghe thấy ruộng lúa, ánh mắt không khỏi sáng lên.

Hai ngày trước khi nàng ta đi ngang qua còn nhìn thấy, mấy mẫu lúa mì đó là tốt nhất, xanh mướt rất đẹp mắt, lúc đó nàng ta còn tức giận giẫãm lên mấy lần.

"Không có tiền thì khó giải quyết lắm, nếu không được thì ngươi trả mấy mẫu ruộng lúa này cho ta, chuyện thư hòa ly ta đảm bảo sẽ giúp ngươi giải quyết ổn thỏa, không chút sai sót."

Khi nàng ta vừa dứt lời, Tống Dập, Cố Nhị Dũng và Cố Tam Thanh lập tức đứng ra. Cố Tâm Nguyệt kéo mấy người lại, ra hiệu cho Tống Dập.

"A Dập, nếu đại tẩu muốn lấy lại mấy mẫu ruộng đó thì cứ đưa cho nàng ta đi, dù sao chúng ta cũng không biết trồng." Cố Tâm Nguyệt cố tình đau lòng nói.

"Nhưng mà..." Tống Dập nhíu mày, mặc dù tối qua, Cố Tâm Nguyệt đã bàn bạc với hắn, nếu bất đắc dĩ thì không cần lấy ruộng nữa, nhưng hắn vẫn còn nghỉ ngờ.

"Tẩu tử, không được, không thể đưa đất đi được." Tống Thanh Hoan vùng vẫy muốn ngồi dậy.

Cố Tâm Nguyệt trấn an nàng ấy nằm xuống: "Không sao, chỉ là mấy mẫu ruộng mà thôi, không quan trọng bằng sự tự do của muội." Huống chi, mấy mẫu ruộng này sắp thành đất hoang rồi.

Một khi chạy nạn, thôn dân sẽ bỏ ruộng bỏ nhà, có nhiều ruộng đi chăng nữa thì có ích gì?

Tống Thanh Hoan không hiểu gì thở dài, nhíu mày chặt hơn.

"Thật chứ? Ngươi không lừa ta đấy chứ, ngươi không được đổi ý đâu nhé! Giao khế đất đây, ta sẽ lập tức đi giúp ngươi khuyên hòa ly."

"Tất nhiên, này, ngươi cầm thư hòa ly đi tìm nhà họ Lưu ký, chúng ta cũng đã mang theo khế đất rồi, nếu ngươi không tin, chúng ta đi tìm trưởng thôn làm chứng, một lát nữa ngươi đến nhà họ Lưu trước, chúng ta sẽ đến ngay sau, khi ngươi lấy được thư hòa ly, chúng ta sẽ trao thư hòa ly và khế đất cho nhau."

"Vậy thì tốt quá."

"Khoan đã, đất có thể đưa cho ngươi nhưng còn một chuyện nữa, ngươi gọi đại ca đi cùng đến nhà trưởng thôn, sau này Thanh Hoan sẽ đi theo nhị phòng chúng ta sống, không còn liên quan gì đến đại phòng các ngươi nữa, sau này đại phòng và nhị phòng cũng không còn liên quan gì đến nhau nữa."

Nghĩ đến chuyện một năm trước, để Lưu Thị làm chủ hôn sự của Thanh Hoan, Tống Dập cảm thấy vô cùng hối hận.

Lúc đó hắn chỉ lo than thân trách phận, chăm sóc hai hài tử đã đủ mệt mỏi rồi.

Không ngờ hắn lại gián tiếp làm hại muội muội của mình.

"Đoạn tuyệt quan hệ à? Được, ta về gọi đại ca của ngươi, một lát nữa gặp nhau ở nhà trưởng thôn."

Lưu Thị nhếch mép, chỉ cần lúc đó nàng ta lấy lại được hết đất, ai còn thèm nhận người họ hàng nghèo hèn này nữa?

Thật ngốc nghếch.

Vì Tống Thanh Hoan, một gánh nặng như vậy, mà bọn họ đến đất cũng không cần.

Mấy người không nghe lời khuyên của trưởng thôn, nhanh chóng làm chứng.

Lưu Thị liên lên đường đến nhà họ Lưu trước, chuẩn bị thuyết phục bọn họ ký thư hòa ly.

Còn Cố Tâm Nguyệt và những người khác thì đẩy xe cải chậm rãi lên đường.

"Muội muội, chúng ta đông người như vậy, còn sợ nhà họ Lưu hay sao? Lúc đó nếu hắn không đưa thư hòa ly, chúng ta sẽ trực tiếp bắt hắn ký tên, cần gì phải lãng phí ba mẫu ruộng, sao có thể tin được Lưu Thị?" Cố Tam Thanh vẫn còn canh cánh trong lòng về việc hứa đưa ra ba mẫu ruộng vừa rồi.

Nhà muội muội chỉ có từng này đất, nếu đưa hết ra ngoài, sau này nàng sẽ trồng gì?

Cố Tâm Nguyệt giải thích: "Chuyện hòa ly, nhà họ Lưu sẽ không dễ dàng đồng ý, nếu phải đi nói lý với chó, chỉ bằng để chó cắn chó, mặc dù Lưu Thị không phải loại tốt lành gì nhưng vì ba mẫu ruộng đó, nàng ta nhất định sẽ tìm cách lấy được thư hòa ly."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 166


Quan trọng là tai họa sắp đến, thời gian còn lại của bọn họ không nhiều.

Cố Tâm Nguyệt không muốn dây dưa với bọn họ nữa, phải có thư hòa ly trong tay trước, sau đó nàng mới có thể thoải mái rút đao báo thù.

"Nhưng cũng không cần phải đưa hết ba mẫu ruộng chứ, sau này các ngươi sẽ sống thế nào?" Cố Nhị Dũng cũng phản đối.

Tống Thanh Hoan nghe Cố Nhị Dũng nói, nàng ấy xấu hổ chui vào chăn âm thầm rơi nước mắt.

Cố Tâm Nguyệt thấy vậy, cố tỏ ra thoải mái cười nói: "Chỉ là ba mẫu ruộng mà thôi, đổi lại một muội muội về nhà giúp chúng ta, đáng lắm, nhị ca không biết việc buôn bán gia vị của muội kiếm được bao nhiêu tiên hay sao? Sách tranh của Tống Dập kiếm được bao nhiêu tiền hay sao? Muội muội quay về vừa khéo có thể giúp chúng ta trông hài tử, tất nhiên là rất đáng!"

Cố Nhị Dũng và Cố Tam Thanh dường như đã bị thuyết phục.

Cũng đúng, đã có bản lĩnh kiếm tiền thì ba mẫu ruộng đó có là gì.

Cùng lắm thì sau này muốn trồng trọt, bọn họ tự mua lại là được.

Tống Thanh Hoan trốn trong chăn nghe Cố Tâm Nguyệt nói vậy, trong lòng nàng ấy bỗng thấy dễ chịu hơn hẳn.

Nàng ấy lặng lẽ ngẩng đầu nhìn bóng lưng Cố Tâm Nguyệt.

Một thứ tình cảm khác lạ dâng trào trong đáy mắt.

Nếu một ngày nào đó, nàng ấy có thể trở nên tự tin và mạnh mẽ như tấu tử thì tốt biết mấy.

Đoàn người chậm rãi đi đến thôn Lưu Gia.

Người đi tới chính là Lưu Thị đã lấy được thư hòa ly, thấy mấy người đã đến, nàng ta vội chạy tới: "Này, thư hòa ly, đưa giấy tờ đất cho ta.”

"Chậc chậc, giỏi thật, nhanh như vậy đã lấy được rồi." Cố Tâm Nguyệt nhận lấy, đưa cho Tống Dập xem, xác nhận không có vấn đề gì, Cố Tâm Nguyệt mới đưa giấy tờ đất cho nàng ta: "Ngươi cầm vê tìm trưởng thôn làm thủ tục đi."

"Được." Lưu Thị vui về nhận lấy.

Lần đầu tiên hai người có cảm giác hợp tác vui vẻ.

Giao dịch hoàn tất, Cố Tâm Nguyệt và mọi người tiếp tục đi về phía nhà họ Lưu.

Lưu Thị thấy vậy, vội vàng gọi lại: "Các ngươi làm gì vậy? Còn lo dấu tay của ta là giả à? Đã có trưởng thôn ra làm chứng rồi, sao có thể là giả được?"

"Thư hòa ly đã lấy được rồi nhưng mối thù này vẫn phải báo, nếu ngươi muốn giúp thì ở lại cũng được." Cố Tâm Nguyệt chớp mắt cười nói.

"Xì ——" Lưu Thị như nhìn thấy ma, vội vàng chạy về hướng thôn Lê Hoa.

Tống Dập nhìn muội muội đang nằm trên xe với vẻ ngơ ngác, đưa thư hòa ly cho nàng ấy.

Mặc dù đã được tự do nhưng trong lòng nàng ấy vẫn luôn bị tổn thương sâu sắc, e rằng khó có thể lành lại.

Xem ra nhà họ Lưu này, dù có phải lên đao xuống biển, hôm nay hắn cũng phải đi một chuyến.

Một lát sau, cánh cổng nhà họ Lưu lại bị gõ mở.

Trong sân, bà lão họ Lưu vẫn đang trong cơn hoảng sợ, vừa nghe thấy tiếng gõ cửa, bà ta không khỏi rùng mình.

Vừa rồi, đứa cháu gái ruột của bà ta chạy đến báo tin.

Ả nữ nhân Tống Thanh Hoan c.h.ế.t tiệt kia thực sự đã bị nhi tử bà ta đánh sắp chết!

Để tránh bị liên lụy, bà ta mới ép nhi tử nhanh chóng ấn dấu tay, để Lưu Thị mang thư hòa ly vê.

Sao mới một lúc mà bọn họ lại chạy về đây rồi?

Bà Lưu trừng mắt nhìn con dâu cả, bảo nàng ta ra mở cửa.

Cửa vừa mở ra, còn chưa thấy bóng người, bà ta đã nghe thấy tiếng hét của nàng ta: "Mẫu thân ơi! Ma kìal”
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 167


Bà Lưu đứng không vững: "Ngươi la hét cái gì thế? Ban ngày ban mặt, ma ở đâu ra?"

"Mẫu thân, mẫu thân tự xem đi..." Đại tức phụ sợ hãi chui vào bếp.

Bà Lưu kéo nhi tử lại gần xem, không phải là ả nữ nhân đáng c.h.ế.t đáng lẽ phải đang hấp hối hay sao?

Sao nàng ấy lại bị kéo đến đây rồi?

Bà Lưu vội vàng đẩy xe ra khỏi cửa: "Ôi chao, chúng ta đã ký thư hòa ly rồi, ả nữ nhân này không thể c.h.ế.t trong nhà chúng ta được! Mau kéo ra ngoài." "Bà nói ai không c.h.ế.t được?" Cố Nhị Dũng bước lên đẩy bà lão đáng ghét ngã lăn ra đất.

"Đã khiến bà thất vọng rồi." Tống Thanh Hoan nghiến răng nghiến lợi nói một câu từ trên xe.

Nhi tử của bà Lưu - phu quân cũ của Tống Thanh Hoan - Lưu Thiện ngây ngốc đứng tại chỗ, một lúc sau hắn mới phản ứng lại.

"Thanh Hoan, nàng không c.h.ế.t à? Không c.h.ế.t thì tốt quá rồi, dù sao nàng cũng đã biết quay về, vậy thì thư hòa ly vừa nãy không cần tính nữa." Lưu Thiện cười hì hì, đưa tay ra định kéo Tống Thanh Hoan.

Tống Thanh Hoan sợ hãi lùi sang một bên, theo bản năng nhắm chặt mắt lại.

Một lúc sau, bàn tay đáng sợ kia vẫn không đặt lên người nàng ấy.

Thay vào đó, nàng ấy nghe thấy tiếng hắn hét lên: "Á... đau, mau buông ra."

"Không tính? Ngươi nghĩ hay thật." Cố Nhị Dũng túm lấy người kia, giơ tay đ.ấ.m một cú, đánh cho hắn ngã lăn ra đất.

Hắn vừa hét lên như vậy, đại nhỉ tử của bà Lưu cũng cầm gậy từ bên ngoài chạy vào.

Không khí nhất thời trở nên căng thẳng.

Cố Nhị Dũng lấy một cây gậy từ trong giỏ ra, hướng về phía Cố Tam Thanh hét lớn: “Các ngươi lui ra sau hết, một mình ta đánh hai tên vô lại này nhẹ nhàng lắm."

Sau một hồi hỗn chiến, hai huynh đệ nhà họ Lưu đều nằm trên đất k** r*n.

Cố Nhị Dũng thì một sợi tóc cũng không hề rối.

Bà Lưu thấy đứa đại tức phụ gọi cứu binh trong thôn đến, bà ta vội vàng khóc lóc: "Trời ơi, đánh người rồi, cứu mạng!"

Trưởng thôn dẫn đầu đi đến: "Chuyện gì xảy ra vậy?"

Tống Dập đứng giữa đám đông, giọng nói lạnh lùng: "Trưởng thôn, ngươi còn nhớ chúng ta chứ? Vài ngày trước chúng ta đã nói sẽ quay lại, hôm nay chúng ta đến để đòi nợ."

Trưởng thôn suy nghĩ một chút, vừa rồi nhà họ Lưu vội vàng mang thư hòa ly đến nhờ hắn làm chứng.

Hắn còn tưởng rằng Tống Thanh Hoan kia thực sự bị đánh đến sắp chết, nghĩ rằng nên tránh chuyện thì hơn nên cũng không hỏi nhiều.

Ai ngờ mới một lúc, hắn lại bị gọi đến đây.

Nhìn thế này, quả nhiên là người nhà mẫu thân đẻ của đối phương đến gây chuyện.

Còn Tống Thanh Hoan thì không c.h.ế.t nhưng nàng ấy vẫn đang nằm trên xe, trông có vẻ không được tốt lắm.

Trưởng thôn cau mày, không vui nhìn bà Lưu: "Ta thấy nếu hai bên đã ký thư hòa ly thì chuyện này nên cố gắng hòa giải, mặc dù hai nhi tử của ngươi cũng bị thương nhưng đều là thương tích ngoài da, ngươi xem mặt của cô nương nhà người ta kìa, nàng ấy bị thương đầy mặt, mấy ngày nay vẫn chưa khỏi."

Bà Lưu không chịu, khóc lóc thảm thiết: "Ngươi xem nhà bọn họ chỉ có một nữ nhân bị thương, nhà ta có tới hai nhi tử bị thương, sắp đến lúc phải trông cậy vào chúng để ra đồng nhổ cỏ, lên núi kiếm đồ ăn, hai người này mà bị thương thì phải làm sao?"

"Chưa nói đến thương tích của tiểu nhi tử, đại nhi tử của ta phạm lỗi gì? Bọn họ phải bồi thường tiền thuốc thang cho ta!"
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 168


Nói xong, bà Lưu trực tiếp ôm lấy chân Cố Nhị Dũng, tiếp tục khóc lóc thảm thiết.

Điều này khiến Cố Nhị Dũng tức giận, dù hắn có hất thế nào cũng không hất ra được.

Đã vậy bà ta còn là một bà già, trước mặt nhiều người như vậy, lỡ hắn ra ra tay quá nặng, chẳng phải bà ta lại đổ lỗi cho bọn họ hay sao?

Đang lúc Cố Nhị Dũng đang bứt tai, bứt tóc thì Cố Tâm Nguyệt đi đến, hỏi bà ta: "Bà thấy bao nhiêu tiền là đủ để trả tiền thuốc thang cho một nhi tử của bà?"

Nghe Cố Tâm Nguyệt chủ động hỏi như vậy, bà Lưu hơi sửng sốt, sau đó bà tA Yênh chóng đứng dậy: "Ít nhất cũng phải 2 lạng bạc! Đúng vậy, không có 2 lạng bạc thì hôm nay các ngươi đừng hòng bước ra khỏi sân này."

Cố Tâm Nguyệt cong môi, lấy 1 thỏi bạc trong n.g.ự.c ra, cầm trên tay lắc lắc: "Ta có 5 lạng bạc ở đây, 2 lạng là tiền thuốc thang cho đại nhi tử của bà, 3 lạng còn lại ta cũng không cần nhưng mà..."

"Nhưng mà cái gì..." Bà Lưu nhìn chằm chằm vào thỏi bạc trong tay Cố Tâm Nguyệt, ánh mắt sáng lên, như thể sắp có được nó ngay vậy.

"Nhưng mà chúng ta vẫn chưa đánh tiểu nhi tử của bà sướng tay, phải để hắn chịu thêm ba cú đ.ấ.m của nhị ca ta nữa thì số bạc này mới là của bà, bà cân nhắc xem, một lạng bạc một cú đấm, rất hời."

"Mẫu thân, đừng nghe ả ta nói bậy, nắm đ.ấ.m của nhị ca ả ta to như vậy, vừa rồi đánh con nhiều như vậy, đau c.h.ế.t mất." Lưu Thiện kêu lên.

Đừng nhìn Lưu Thiện bình thường có tính cách ngang ngược nhưng hắn lại nghe lời mẫu thân nhất, đúng là một đứa con trai ngoan ngoãn.

Cố Tâm Nguyệt chỉ hỏi vài câu từ Tống Thanh Hoan là đoán ra được.

Bình thường Lưu Thiện không ít lần nghe lời mẫu thân, đánh đập Tống Thanh Hoan. Vì vậy, Cố Tâm Nguyệt rất muốn xem, giữa bạc và nhi tử, đau đớn và hiếu thuận, hai mẫu tử sẽ lựa chọn như thế nào?

",." Bà Lưu do dự một lúc, sau đó bà ta lại liếc nhìn số bạc trong tay Cố Tâm Nguyệt, an ủi tiểu nhi tử: "Vừa rồi con đã chịu nhiều đ.ấ.m như vậy mà vẫn không sao, chịu thêm ba đ.ấ.m nữa thì có sao đâu?"

Nhưng đó là ba lạng bạc đấy!

Lưu Thiện nghe xong thì ngây người.

Bình thường mẫu thân thương hắn nhất, tại sao lại như vây?

Chẳng lẽ hắn còn không bằng ba lạng bạc hay sao?...

Trước khi Cố Nhị Dũng ra tay, Cố Tâm Nguyệt thì thầm bên tai hắn vài câu.

Cố Nhị Dũng khẽ gật đầu, sải bước về phía Lưu Thiện.

Lúc nãy hắn không muốn làm to chuyện, nên chỉ gây ra một số thương tích ngoài da, so với những tội lỗi mà muội muội Thanh Hoan phải chịu thì có là gì?

Vậy mà người ta còn mặt mũi đòi hai lạng bạc tiên thuốc thang hay sao?

Nếu vậy, hắn sẽ đánh cho bọn họ phải tiêu hết 5 lạng bạc mà vẫn không khỏi.

Hai cú đ.ấ.m giáng xuống, mọi người nhìn có vẻ chỉ nhẹ nhàng đập vào chân hắn. Lưu Thiện cũng nhất thời chưa kịp phản ứng.

Đợi đến khi cú đ.ấ.m thứ ba sắp giáng xuống người hắn, cơ thể Lưu Thiện mới chậm chạp phản ứng lại.

Một chân tê dại.

Một chân khác cũng tê dại.

Tiếp theo, chân thứ ba... cũng tê đại.

Đánh xong, Cố Nhị Dũng còn không quên đe dọa: "Sau này dám đến thôn Lê Hoa tìm muội muội Thanh Hoan gây phiền phức, nhớ hỏi thử nắm đ.ấ.m của ta có đồng ý không?”

Chân Lưu Thiện run rẩy, bên dưới có vẻ có thứ chất lỏng gì đó chảy ra: "Không dám... không dám...” "Vậy thì tốt." Cố Nhị Dũng ghét bỏ bịt mũi, dẫn theo bốn người còn lại rời đi.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 169


"Mẫu thân... mẫu thân nhanh lấy bạc đi tìm đại phu đến xem giúp con đi, con thấy chân hơi tê."

"Con xem con sợ kìa, không đến nỗi nào đâu, dù sao thì người trong thôn mình đều ở đây, mấy vị huynh đệ kia cũng coi như thủ hạ nể tình, có dùng sức đâu?”...

"Nhị ca, vừa rồi ca ra đòn nhẹ như thế, tại sao tên tiểu tử kia lại sợ đến vậy?" Mấy người vừa đi xa, Cố Tam Thanh liên không nhịn được hỏi.

"Hắc hắc, vừa rồi muội muội nói với ta là muốn đánh hắn đến mức không dám đến bắt nạt muội muội Thanh Hoan nữa, ta liền bỗng nhiên nhớ ra, trước kia lúc ta đi xa đã từng theo người giang hồ học trộm một chiêu, tuy rằng nắm đ.ấ.m không nặng nhưng quyền nào cũng đánh vào huyệt đạo, tên tiểu tử kia ít nhất mười ngày nửa tháng cũng không xuống giường được, còn về sau có thể làm đàn ông được hay không thì phải xem vận may của hẳn."

"Nhị ca, ca lợi hại quá, nhưng tiếc cho 5 lạng bạc của muội muội quá, một quyền một lạng, chậc chậc chậc, không biết hắn có phúc hưởng hết 5 lạng bạc đó hay không." Cố Tam Thanh có chút tiếc nuối nói.

"Tam ca, ta thấy 5 lạng bạc này tiêu rất đáng." Cố Tâm Nguyệt cười nói.

"Ta hỏi ca, nhìn hai mẫu tử vì 5 lạng bạc này mà từ nay nảy sinh hiêm khích, ca có thấy sướng không?”

"Vì 5 lạng bạc này, chúng ta lại đ.ấ.m tên khốn đó ba quyền, khiến hắn nửa tháng không xuống giường được, có sướng không?”

"Một lần đánh hắn đến mức tè ra quần, sau này không dám đến thôn Lê Hoa tìm Thanh Hoan gây phiền phức nữa, có đáng không?”

Cố Nhị Dũng cảm nhận sâu sắc nhất, lớn tiếng nói: "Sướng!"

Cố Tam Thanh cũng không còn tiếc bạc nữa, hô to: "Sướng!"

Cố Tâm Nguyệt liếc nhìn Tống Dập, hắn cười gật đầu: "Đáng!"

Nghe vậy, Cố Tâm Nguyệt cũng cười ha ha, đã lâu rồi nàng không tiêu tiền sướng tay đến vậy!

Tống Thanh Hoan nằm trên xe đẩy cũng rất cảm động.

Nàng ấy nắm chặt tờ giấy hòa li, lại nhìn Lưu Thiện vẫn luôn đánh đập nàng ấy bị đánh thảm như vậy, nhất là ngày nào hắn cũng rao giảng về chữ hiếu, giờ thì hắn cũng đã hiểu rõ mẫu thân mình, trong lòng nàng ấy sung sướng vô cùng.

Nàng ấy cảm thấy cuối cùng mình cũng có thể bước về phía trước.

Hai ngày nữa trôi qua.

Gió xuân thổi qua, trên núi có thể thấy rõ đã thêm chút màu xanh. Đúng lúc mọi người hăng hái, xắn tay áo chuẩn bị xuống ruộng nhổ cỏ, lên núi tìm rau dại để sống qua ngày thì nhiệt độ bỗng nhiên giảm mạnh.

Sáng sớm mở cửa ra, Cố Tâm Nguyệt bị gió lạnh thổi vào khiến cả người nàng run lên.

Mặc dù đã chuẩn bị từ sớm nhưng khi ngày này đến, nàng vẫn không khỏi giật mình.

Có lẽ là do đã quen với những ngày tháng thoải mái, nhất thời nàng còn có chút không nỡ.

Cố Tâm Nguyệt định thần lại, nhanh chân đi vào nhà, đắp chăn cho hai hài tử.

Tống Dập đang mặc quần áo cũng cảm thấy một luồng khí lạnh ùa vào: “Sao vậy?”

"Bên ngoài gió lớn, nhiệt độ cũng giảm rồi."

Hai người nhìn nhau, trong mắt đều có một tia cảnh giác.

Tống Dập suy nghĩ một chút, nhớ đến lời nhắc nhở của Cố Tâm Nguyệt mấy ngày trước, hắn không khỏi nhíu mày: "Ta ra ngoài xem, đốt lò sưởi trước."

"Được, ta đi nấu cơm, than mùa đông còn khá nhiều, đốt một chậu trước, rồi mang một chậu đến phòng muội muội.”

Hai phu thê nhà họ Tống nhanh chóng phân công, nhanh nhẹn làm việc. Tống Dập đốt lửa, rồi vội vàng đi xách đầy nước vào bể nước.

Cố Tâm Nguyệt thì chạy về dặn dò mấy ca ca hôm nay không được vào núi.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 170


Đợi đến khi bận rộn xong, cả nhà mới ngồi xuống ăn sáng.

Những chiếc áo bông dày trước đó phơi xong vẫn chưa cất đi, mọi người đều mặc quần áo dày, trong nhà lại đốt than, dần dần mọi người đều ấm áp trở lại.

So với sự bình tĩnh của nhà họ Cố, những gia đình khác trong thôn có thể nói là gà bay chó sủa cả buổi sáng.

Áo bông dày đã được bọn họ cất đi từ lâu, sáng nay bọn họ định ra ngoài lên núi đào rau dại trước.

Ai ngờ vừa mở cửa, gió lạnh thấu xương còn như d.a.o băng, thổi đến mặt đau rát.

Mọi người vội vàng lục tìm quần áo dày, lại chậm chạp đi tìm than, phát hiện than đã dùng hết từ lâu, củi cũng chẳng còn bao nhiêu.

Ai nấy vội vàng húp một chén cháo loãng, rồi vội vàng chạy ra ngoài tìm củi.

Còn bên nhà họ Cố, nghe theo lời dặn của Tâm Nguyệt, cả nhà đều đóng cửa ở trong nhà.

Dù sao lương thực trong nhà cũng đủ, than củi cũng còn nhiều.

Đến chiều tối, thời tiết vẫn không có dấu hiệu chuyển biến tốt, ngược lại còn có tuyết rơi.

Cố Tâm Nguyệt đã nấu xong bữa tối từ sớm, cả nhà chuyển đến nằm trên giường sưởi.

Ăn xong, Tống Dập trực tiếp ôm một chiếc chăn, đề nghị với hai người: "Tối nay có lẽ sẽ còn lạnh hơn, cơ thể Thanh Hoan yếu ớt, một mình ngủ sẽ quá lạnh, tối nay ta sang phòng bên cạnh, để Thanh Hoan ngủ ở giường sưởi."

Tống Thanh Hoan vội vàng từ chối: "Không cần không cần, tẩu tử cho muội chăn ấm lắm, không được thì còn có chậu than.”

Nhưng Cố Tâm Nguyệt lại kéo nàng ấy lại: "Ca ca muội nói đúng, tối nay muội ngủ một mình chắc chắn không ngủ ấm, muội đi ôm chăn của mình sang đây đi."

Thấy vẻ mặt của ca ca và tẩu tử không cho phép từ chối, Tống Thanh Hoan biết mình không thể từ chối.

Nghĩ lại, trước đây tấu tử để nàng ấy sang đây là để giúp trông hai hài tử.

Giờ cơ thể nàng ấy cũng đã khá hơn nhiều.

Lại nhìn cách ca ca và tẩu tử chung sống mấy ngày nay, chẳng lẽ bọn họ vẫn chưa động phòng?

Nhưng nàng cũng không thấy có gì lạ, hai hài tử vẫn luôn ngủ cùng hai người bọn họ, giờ nàng ấy lại chen vào nhà này, hai người đúng là không có cơ hội ở riêng.

Tống Thanh Hoan suy nghĩ một hồi, mới ngẩng đầu lên giả vờ ngây thơ nói: "Được, lát nữa muội mang chăn sang, tối nay ca ca chú ý bảo vệ tầu tử đừng để bị lạnh, chăn lớn trên giường này các ngươi cứ mang đi, ta và hai hài tử đắp chung một chiếc chăn là được."

Cố Tâm Nguyệt sững sờ, chuyện gì thế này?

Bản thân nàng vốn không hề định đi.

Hay là muội muội ngây thơ, cho rằng nàng và Tống Dập là kiểu phu thê mới cưới khó có thể tách rời?

Cố Tâm Nguyệt hắẳng giọng, định mở lời giải thích.

Ai ngờ Tống Dập lại nhanh hơn nàng một bước gật đầu đồng ý: "Ừ, biết rồi, Tử Du buổi tối ngủ không ngoan, tối nay muội chú ý nhiều hơn.”

Người vô hình - Nguyệt: Ta...

Tống Dập ôm chăn đi về phía phòng bên cạnh.

Cố Tâm Nguyệt buồn bã đi theo sau.

Cái giường sưởi ấm áp của nàng...

Đợi đến khi Tống Dập trải lại giường, lại đốt chậu than, hắn mới quay đầu nhìn Cố Tâm Nguyệt đang ngây ngốc đứng bên cạnh: "Nàng muốn ngủ trong hay ngoài?"

"Ta đều được, ngươi thích ngủ chỗ nào thì ngủ chỗ đó." Cố Tâm Nguyệt vừa c** q**n áo vừa tùy ý trả lời.

Tống Dập nhìn động tác phóng khoáng của nàng, nhất thời không nhịn được mà ho khan.

Hắn vội vàng thổi tắt đèn.

"Vậy nàng vào trước đi, ta ngủ ngoài, nửa đêm nếu khát thì nói với ta." Tống Dập mò mẫm c** q**n áo trong bóng tối, sau đó mới trèo lên giường.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 171


Nhiệt độ giảm mạnh, mặc dù đã đốt chậu than nhưng sau khi cởi bỏ áo ngoài, chui vào chăn vẫn thấy hơi lạnh.

Cố Tâm Nguyệt quấn chặt chăn, lại co vào trong, quay lưng về phía Tống Dập.

Người xưa có câu, lần đầu xa lạ, lần sau quen thuộc.

Nhưng lần đầu của cả hai người bọn họ đều diễn ra trong trạng thái mơ màng, còn như bây giờ tỉnh táo thế này, ngược lại nàng lại có chút ngượng ngùng.

Hơn nữa, một lát nữa tuyết lớn sẽ rơi, Cố Tâm Nguyệt chỉ nghĩ đến chuyện sắp phải chạy nạn, nàng đâu còn tâm trạng nào nữa?

Tống Dập thấy Cố Tâm Nguyệt ngủ xa như vậy, dường như đang cố tình tránh hắn, hắn cũng không tiện đi qua, đành ngoan ngoãn nằm trên nửa giường của mình.

Bầu không khí ngượng ngùng không kéo dài được bao lâu.

Không lâu sau, bên ngoài bỗng nhiên vang lên một tiếng "ầm âm" rất lớn.

Cố Tâm Nguyệt không nhịn được mà giật mình, nghĩ thầm cái gì đến cũng phải đến.

Tống Dập tưởng nàng sợ sấm sét, liên chủ động dựa lại gần: "Không sao, chỉ là sấm sét mà thôi." Cố Tâm Nguyệt quay người lại, lẩm bẩm: "Tiếng sấm to như vậy, không biết có làm hai hài tử sợ hay không, hay là ta đi xem thử?"

"Không cần đâu, chúng ở ngay bên cạnh, nếu sợ thì đã có động tĩnh rồi, nàng nghe kỹ xem." Tống Dập nắm lấy tay nàng, không cho nàng đứng dậy.

Cố Tâm Nguyệt lắng nghe thật kỹ, quả nhiên bên cạnh không có tiếng động gì.

Xem ra hai hài tử đã ngủ say.

Lại nghe kỹ, trong chăn dường như có tiếng gì đó đang đập?

Trong bóng tối, Cố Tâm Nguyệt lần theo âm thanh yếu ớt đó, sau đó sờ thấy một bức tường xa lạ mà quen thuộc.

Cả người Tống Dập căng cứng.

Cố Tâm Nguyệt: Ta nói ta thật sự không cố ý, ngươi có không?

Tiếng gió bên ngoài cửa sổ càng lúc càng gấp gáp. ...

Một lúc lâu sau.

Tống Dập mới lưu luyến không rời ngoi đầu ra khỏi chăn, giọng nói trầm thấp mang theo một chút nóng bỏng khó tả: "Ta ra ngoài đun nước cho nàng nhé?”

"Không cần đâu, bên ngoài lạnh lắm, cứ ngủ như vậy đi." Cố Tâm Nguyệt thở hổn hển không ngừng.

Nói xong, nàng nhanh chóng ngủ thiếp đi. .... Ngày hôm sau.

Sáng sớm thức dậy, bên ngoài thôn và trên những ngọn núi xa xa đều phủ một lớp tuyết trắng dày.

Tống Thanh Hoan giúp hai hài tử mặc quần áo, sau đó chủ động đến bếp giúp Cố Tâm Nguyệt nhóm lửa.

Thấy sắc mặt tẩu tử hồng hào, dường như còn tươi tắn hơn hôm qua.

Tống Thanh Hoan hiếm khi thấy có chút vui vẻ, nàng ấy nhẹ giọng hỏi: "Tẩu tử, tối qua ngủ có ngon không? Có lạnh không?”

"Khụ, cũng ổn, có ca ca muội ở đây, không lạnh lắm." Cố Tâm Nguyệt không nghĩ ngợi nhiều, trực tiếp nói ra. Nửa đêm hôm qua thời tiết thực sự rất lạnh nhưng chỉ cần đến gần Tống Dập, dường như có lò sưởi ấm áp.

Nàng liền vô liêm sỉ ôm hắn ngủ gần nửa đêm.

Sáng nay thức dậy, nàng vẫn còn cảm thấy ấm áp.

Tống Thanh Hoan không nhịn được bật cười, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi, muội không nhịn được."

Vẻ mặt hồi tưởng của tẩu tử quả thực rất hiếm thấy.

Sau khi tỉnh táo, Cố Tâm Nguyệt mới nhận ra mình bị muội muội trêu chọc, nàng cười ha hả cho qua chuyện, vội vàng chuyển chủ đề.

Tuyết lớn kéo dài cả ngày. Buổi tối, Cố Tâm Nguyệt trèo lên giường, nghiêm túc cảnh cáo bản thân trong lòng phải kiểm soát đôi tay.

Vào thời điểm quan trọng này, nàng phải bàn bạc kỹ với Tống Dập để chuẩn bị trước.

Sau khi chỉnh lại sắc mặt, Cố Tâm Nguyệt hỏi Tống Dập: "Tống Dập, tuyết lớn như vậy có phải hiếm lắm không, lúa mì trên đồng đã xanh rồi, tuyết lớn như vậy, cây cối đóng băng, e rằng mùa màng không còn hy vọng.”
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 172


"Ừ, người xưa có câu, tuyết mùa đông thì năm được mùa, tuyết mùa xuân thì đáng ghét, nếu không có trận tuyết mùa xuân này thì có lẽ sẽ được mùa nhưng bây giờ... nhiệt độ giảm mạnh, lại có hai ngày tuyết lớn, e rằng mùa màng sẽ khó giữ được." Vẻ mặt Tống Dập ảm đạm nói.

"Ta nghe cha ta nói, mọi người trong thôn đều chỉ còn một ít lương thực, chờ thời tiết ấm áp, mọi người sẽ lên núi tìm thức ăn, sau đó cầm cự đến lúc thu hoạch mùa hè, bây giờ lỡ như mùa màng đều bị đóng băng c.h.ế.t thì sẽ thế nào?” "Mọi người đã không còn hạt giống, mà cho dù có hạt giống cũng không cầm cự được đến ngày thu hoạch, tình hình trên núi cũng không khá hơn là bao, e rằng..." Tống Dập nuốt nước bọt, cuối cùng cũng thốt ra một câu: "E rằng không lâu nữa sẽ xảy ra nạn đói."

Mặc dù đã biết trước diễn biến cốt truyện, Cố Tâm Nguyệt vẫn không khỏi xúc động: "Nạn đói? Nếu thực sự xảy ra nạn đói, chúng ta còn có thể sống ở thôn này không? Hay là chúng ta còn có thể đi đâu?"

Tống Dập bất lực lắc đầu: "Năm ngoái, miền Bắc đã xảy ra hạn hán trên diện rộng, ở phía bắc phủ Thanh Châu còn tệ hơn, không biết có bao nhiêu nơi gặp nạn vì trận tuyết mùa xuân này? E rằng tình hình không ổn, nếu nạn đói bùng phát, e rằng toàn bộ miền Bắc sẽ không khá hơn được bao nhiêu, chỉ có thể đi về phía Nam."

"Miền Nam?" Cố Tâm Nguyệt không có khái niệm gì về vị trí địa lý ở đây.

Thấy nàng ngơ ngác, Tống Dập lại tiếp tục giải thích: "Nơi gần nhất ở phía nam, e rằng phải đến tận Hưng Châu mới được, trước tiên, đi từ thôn Lê Hoa đến phủ Thanh Châu, sau đó mới ởi qua Trình Châu, đường sá rất xa."

"Đường sá xa như vậy à? Vậy chúng ta mua xe ngựa sớm một chút, khởi hành sớm một chút được không?" Cố Tâm Nguyệt hỏi ý kiến, hiện giờ tiền bạc đã đủ, nếu mua hai chiếc xe ngựa thì hai gia đình chen chúc cũng gần đủ.

Hơn nữa, bây giờ mới chỉ có tuyết mùa xuân, có lẽ nạn đói cũng còn phải một thời gian nữa.

Chỉ cần đến nơi an toàn trước dòng người tị nạn là được.

"E là không được." Tống Dập dội một gáo nước lạnh: “Chúng ta có hộ khẩu ở thôn Lê Hoa, đến phủ Thanh Châu còn phải có văn thư mới được vào thành, huống chỉ còn phải đi xa đến tận phương Nam? Với thân phận của chúng ta, muốn xin được giấy thông hành đến Hưng Châu gần như là không thể."

Cố Tâm Nguyệt không ngờ chế độ hộ khẩu ở đây lại nghiêm ngặt như vậy, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng dễ hiểu.

Những hộ nông dân bình thường, mỗi hộ đều phải gánh vác thuế khóa và lao dịch cố định.

Trừ khi có lý do chính đáng, chẳng hạn như đi thi, nếu không thì sao triều đình có thể cho phép ngươi kéo cả nhà đi khắp nơi?

Cố Tâm Nguyệt thở dài: "Nói cách khác, nếu muốn đi về phương Nam, chỉ có thể đi theo dòng người tị nạn chạy nạn à?”

"Đúng vậy." Tống Dập khẽ gật đầu, mày cũng nhíu lại.

"Được rồi, ngươi cũng đừng quá lo lắng, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, đi một bước tính một bước." Cố Tâm Nguyệt an ủi: "Nhưng mà đợi trời quang, ta vẫn muốn đến trấn trên mua một số đồ dùng cần thiết, lỡ như lúc đó phải chạy nạn, cũng phải chuẩn bị trước."

Trước đây, nàng chủ yếu tích trữ lương thực và đồ ăn.

Nếu thực sự phải chạy nạn thì chắc chắn phải tích trữ thêm những thứ cân dùng trên đường ngay trước mắt.

Những thứ này, nàng phải nhanh chóng chuẩn bị mới được.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 173


"Ừ, nếu ngày mai trời quang, chúng ta sẽ đi vào ngày mai." Tống Dập đáp.

Ngày hôm sau.

Sau khi tuyết ngừng rơi, thời tiết quả nhiên hửng nắng.

Tống Thanh Hoan ở nhà trông hai hài tử, Cố Tâm Nguyệt lại dặn dò cẩn thận nàng ấy chốt chặt cửa, rồi mới cùng Tống Dập đi về phía đầu thôn.

Lúc đi ngang qua nhà họ Cố, Cố Tâm Nguyệt không yên tâm, lại vào dặn dò một tiếng.

Cố lão đầu và Cố Đại Sơn đã ra đồng từ sáng sớm. Những người còn lại thì ở nhà quét tuyết trong sân.

"Mẫu thân, con và Tống Dập đi lên trấn mua ít đồ, Thanh Hoan ở nhà một mình trông hài tử, con không yên tâm, hay là lát nữa mẫu thân và nhị cả sang giúp con trông nhé." Cố Tâm Nguyệt mở cửa liền nói.

"Được, nhưng tại sao con không bảo con bé bế hai hài tử sang đây chơi một lát? Vừa hay chơi cùng Tiểu Vũ, mấy mẫu tử chúng ta cũng tiện nói chuyện." Hứa Thị thuận miệng nói.

"Muội muội con bây giờ hơi nhút nhát, không tiện sang đây lắm." Cố Tâm Nguyệt nhỏ giọng giải thích.

"Mẫu thân, mẫu thân đừng hỏi nữa, lát nữa con sang, giúp muội muội trông chừng nhà bếp, xem nhà họ Lưu không biết điều kia có dám sang gây chuyện không. "

Cố Nhị Dũng vỗ n.g.ự.c đảm bảo: "Muội muội, muội yên tâm đi cùng muội phu đi."

Không khí trong thôn có chút kỳ lạ, không ít người vội vã đi tới, trên mặt lộ vẻ lo lắng, thậm chí còn không kịp chào hỏi.

Một bà lão mặt mũi hiền lành thấy Tống Dập và Cố Tâm Nguyệt đi vê phía đầu thôn, tốt bụng dừng lại: "Tống Dập, Tâm Nguyệt này, sao hai đứa không ra đồng xem thử? Tuyết rơi thế này không biết có ảnh hưởng đến mùa màng hay không?"

"Nhà hết dầu muối rồi, ta và A Dập lên trấn xem sao." Cố Tâm Nguyệt đánh giá bà, thấy vẻ mặt bà lo lắng, nghĩ đến cảnh tượng trên đồng lát nữa, nàng có chút không đành lòng: Bà, đường trơn, bà đi chậm thôi. "

"Hừ, bây giờ bọn họ một tấc đất cũng không có, muốn xem cũng chẳng xem được." Lưu Thị đi ngược chiều, đi ngang qua, trên mặt mang theo vẻ chế giễu.

Trên mặt Cố Tâm Nguyệt mang theo nụ cười nhàn nhạt, nàng đáp lại Lưu Thị: "Thì ra là đại tẩu, ôi không, ta quên mất chúng ta đã đoạn tuyệt quan hệ rồi, vị đại thẩm này, ngươi mau về xem ruộng nhà mình đi."

Lưu Thị thấy nàng không hề hối hận, giống như đ.ấ.m vào bông.

Nàng ta khẽ hừ một tiếng, quay đầu bỏ đi.

Nụ cười trên mặt Cố Tâm Nguyệt dần thu lại, đối mặt với những người đối xử tốt với nàng, nàng chỉ thấy không đành lòng.

Nhưng nghĩ đến Lưu Thị luôn tính toán với nàng, nghĩ đến cảnh nàng ta sắp phải ăn quả đắng, nàng không khỏi cảm thấy hả hê.

Biểu cảm thoáng qua đó vừa vặn lọt vào mắt Tống Dập.

Điều này không khỏi khiến hắn nhớ tới cảnh Cố Tâm Nguyệt trước đó vui vẻ đồng ý nhường ruộng lúa cho Lưu Thị.

Chẳng lẽ nàng thật sự có thể tiên đoán tương lai?

Cho nên nàng mới cố ý dẫn dắt Lưu Thị, để nàng ta chủ động mở lời xin ruộng lúa?

Bất kể sự thật là gì, hắn cũng không thể để nàng rơi vào nguy hiểm.

Nghĩ đến đây, Tống Dập theo bản năng nắm lấy tay Cố Tâm Nguyệt, hai người bước nhanh về phía trấn. ...

Lương thực và thịt cá trong nhà không thiếu.

Trước khi chạy nạn, bọn họ nên ưu tiên ăn hết những thứ không dễ bảo quản.

Thịt xông khói, lạp xưởng, các loại rau khô, nấm... làm trước đó đều có thể giữ được một thời gian, thích hợp mang theo trên đường.

Trong thời gian này, Cố Tâm Nguyệt cũng không ít lần tìm cơ hội lén lút tích trữ rau và thịt vào không gian.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 174


Đến lúc đó, nàng cũng có thể tùy cơ ứng biến tìm cơ hội lấy ra ăn.

Hiện tại quan trọng nhất vẫn là mua thêm vải dầu.

Cố Tâm Nguyệt và Tống Dập đến cửa hàng của Hồ nương tử, hỏi giá, vừa mở miệng đã lấy mười tấm vải dầu.

Giá vải dầu đắt hơn vải bông thường rất nhiều, không chỉ Hồ nương tử ngạc nhiên, ngay cả Tống Dập cũng vô cùng ngạc nhiên.

Nhưng nghĩ đến nàng chắc chắn có lý do riêng nên hắn không hề tỏ ra ngạc nhiên.

Vải dầu ở ngoài trời vừa có thể che gió chắn mưa, vừa có thể trải dưới đất chống ẩm.

Cố Tâm Nguyệt định dùng vải dầu may cho mỗi người một bộ áo mưa, rồi làm thêm vài chiếc lều.

Vì vậy, mười tấm vải dầu là tối thiểu.

Sau khi mua vải dầu xong, cuối cùng nàng lại mua thêm vài chiếc màn chống muỗi, dặn dò Hồ nương tử giúp chuyển hàng đến vào buổi tối.

Hai người lại đến Hồi Xuân Đường, định mua thêm một ít thuốc thường dùng để phòng bị, đặc biệt là thuốc bột đuổi muỗi, và diệt côn trùng thì mua nhiều một chút. Lý chưởng quây thấy hai người mua nhiều thuốc như vậy, không khỏi tò mò: "Tống công tử định đi xa để dự thi à?"

Bình thường chỉ có sĩ tử đi thi mới tỉ mỉ chuẩn bị những loại thuốc này.

Mà sắp tới đúng là kỳ thi viện hai năm một lần của phủ Thanh Châu.

Cố Tâm Nguyệt thấy trước đây nàng và Lý chưởng quầy đã tiếp xúc vài lần, cũng coi như quen biết nên chủ động giải thích: " Lý chưởng quầy, gần đây ngươi có để ý đến trận tuyết mùa xuân này không?"

"Đó là điều hiển nhiên, tuyết rơi lớn như vậy vào mùa xuân đã là chuyện hiếm, thế mà còn có sấm sét, sét đánh tuyết mùa xuân không phải là điềm lành gì đâu." Lý chưởng quầy lắc đầu: "Hai ngày nay trong trấn cũng có lời đồn, sét đánh tuyết rơi, hoặc là đại hạn hoặc là đại dịch! Hai ngày nay, giá gạo trong trấn đã tăng vọt, ta thấy thế này, sợ là sắp có nạn đói rồi!"

"Chẳng lẽ hai người đến đây là để phòng ngừa bất trắc?" Lý chưởng quầy vỗ đùi: "Ta chỉ lo tích trữ lương thực, tại sao ta lại không nghĩ đến chuyện này, không được, ta phải nhanh chóng nói với thiếu gia một tiếng."

Mua xong thuốc, hai người lại đến tiệm rèn.

Chạy nạn, một mặt phải mang đủ đồ ăn thức mặc, mặt khác, có vài món vũ khí vừa tay để tự vệ còn quan trọng hơn.

Nhưng người thường không mua được vũ khí gì, hai người đành chọn lựa mua hai con d.a.o phay, lại mua thêm vài con d.a.o chặt củi, phòng còn hơn chống.

Sau khi mua xong những thứ này, cuối cùng hai người lại đến hiệu sách một chuyến.

Tống Dập giao trước cho Vương chưởng quầy hai quyển sách tranh còn lại trên tay, đồng thời kể lại tình hình.

Vương chưởng quây nghe xong, vội vàng lấy 20 lượng của hai quyển sách và 10 lượng tiên chia hoa hồng tháng trước ra, lại ứng trước 20 lượng tiền chia hoa hồng, tổng cộng là 50 lượng đưa cho hai người.

"Trên đường chạy nạn không dễ dàng, các người giữ nhiều bạc bên mình, đây là địa chỉ các điểm dừng chân của chúng ta ở phủ Thanh Châu và kinh thành, nếu các ngươi đến đó, có thể dùng thư của ta để nhận tiền chia hoa hồng, hy vọng sau này chúng ta có thể tiếp tục hợp tác."

Hai phu thê nhận 50 lượng, quay sang mua một chiếc xe bò, rồi vội vã trở về thôn.

Lúc hai người về đến thôn Lê Hoa, đã quá trưa.

Nhưng trong thôn không có một nhà nào có khói bếp, chỉ có tiếng khóc than thảm thiết vang lên khắp nơi. Cố Tâm Nguyệt và Tống Dập nhìn nhau.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 175


Nhân lúc đường không có người, hai người vội vã đánh xe bò về nhà.

Một lát sau, người nhà họ Cố cũng kéo đến đông đủ trong nhà Cố Tâm Nguyệt.

Cố lão đầu và Cố Đại Sơn vừa từ ngoài đồng về không lâu, miệng đã nóng nảy nổi cả mụn nước: "Ôi, tại sao lại thế này, chúng ta vất vả tiết kiệm từng hạt giống để gieo, kết quả chỉ sau một đêm đã c.h.ế.t cóng hết, mấy ngày trước những cây lúa mì kia trông thật đẹp.”

Cố Tâm Nguyệt cầm chén, rót cho mọi người mỗi người một chén nước nóng: “Cha, cha đừng nóng vội, đây là thiên tai, không tránh được đâu."

"Đúng vậy, may mà năm ngoái chúng ta nghe lời muội muội, tích trữ không ít lương thực, nếu không thì với giá gạo hiện tại, chúng ta thật sự không mua nổi." Cố Nhị Dũng cũng lên tiếng khuyên nhủ.

"Ôi, đây là số mệnh, chẳng lẽ thật sự sẽ có nạn đói hay sao?" Hứa Thị cũng đau lòng nói.

"Sắp rồi." Tống Dập lên tiếng.

"Cái gì? Thật sự sẽ có nạn đói à?”" Những người còn lại lập tức ngây người.

Nhưng nghĩ kỹ lại cũng đúng, vừa rồi trong thôn có không ít người thấy cây lúa mì nhà mình bị c.h.ế.t cóng, trực tiếp khóc lóc thảm thiết. Nói thẳng ra là ông trời muốn bức tử con người.

Xem ra, thật sự không còn mấy nhà có lương thực dự trữ.

"Bây giờ phải làm sao đây?" Ngay cả Hứa Thị vốn luôn tỉnh ranh và có chủ kiến cũng thấy khó khăn, không có một chút manh mối nào.

"Trước tiên mọi người hãy chuẩn bị đi, phòng khi phải đi lánh nạn, chúng ta cũng phải chuẩn bị trước mới được." Cố Tâm Nguyệt bình tĩnh lên tiếng.

"Đột ngột quá, nhất thời phải chuẩn bị những gì đây?" Đại tẩu Trương Thị vốn không thích nói chuyện nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi một cách lo lắng. Cố Tâm Nguyệt lấy những thứ vừa rồi cùng Tống Dập mua ở trấn trên ra, lên tiếng: "Tối qua ta và Tống Dập đã bàn bạc, cảm thấy có thể sẽ phải đi lánh nạn rất sớm, cho nên vừa rồi chúng ta đã đến trấn trên mua hai con bò, lại tích trữ những thứ này, ngoài ra chúng ta còn mua một ít vải dầu, tối sẽ đưa đến, đến lúc đó ở ngoài trời lánh nạn đều có thể dùng được."

"Cái gì? Các con đã mua xe bò rồi à?" Hứa Thị ngạc nhiên nói, vừa rồi lúc vào quá vội, bà hoàn toàn không để ý đến sân sau.

"Đúng vậy, trên đường lánh nạn chúng ta gặp toàn là dân lưu lạc, đi xe ngựa quá dễ thấy, dễ gây họa, hơn nữa đến lúc đó sợ là đường núi nhiều, xe bò đi vào núi sẽ tiện hơn." Tống Dập lại lên tiếng đề nghị: "Ngoài ra chúng ta còn phải làm thêm mấy cái thúng tre, dây thừng, để tiện mang theo đựng đồ."

"Ngày mai ta và tam đệ sẽ lên núi chặt tre, đan thúng tre." Cố Nhị Dũng lên tiếng đáp.

"Dây thừng thì ta và lão đại chuẩn bị, cái này đơn giản." Cố lão đầu đáp.

"Được, trong nhà còn một ít vải, lát nữa ta sẽ tìm xem, chúng ta còn phải chuẩn bị trước một ít quần áo mỏng mùa xuân hè, giày cũng phải làm nhiều một chút, nếu không đi đường sẽ rất tốn giày." Cố Tâm Nguyệt đề nghị. "Được, quần áo và giày thì ta và lão đại chuẩn bị, làm thêm một ít giày có, rách rồi vứt đi không thấy tiếc." Hứa Thị cũng dần bình tĩnh lại, lên tiếng đáp.

"Vậy thì tốt, ta phụ trách làm một ít lương khô, muội muội giúp ta." Cố Tâm Nguyệt lên tiếng phân công.

"Khu, vậy còn ta thì sao?" Tống Dập đợi mãi, thấy công việc của mọi người đều đã được sắp xếp ổn thỏa, chỉ có hắn bị bỏ quên.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 176


"Những tấm vải dầu mua về, ta muốn nhờ ngươi vẽ giúp ta một số bản thiết kế, ngoài việc làm áo mưa, ta muốn làm thêm một số lều có thể dựng lên để ngủ vào ban đêm, ngươi có làm được không?" Cố Tâm Nguyệt lên tiếng hỏi.

"Lầu để ngủ à?" Tống Dập cau mày, sau đó ánh mắt hắn sáng lên: "Ta thử xem sao."

"Được!"

Thấy mọi việc đã được phân công rõ ràng, vẻ mặt của mọi người rõ ràng đã thoải mái hơn rất nhiều.

Ban đầu khi nghe nói có thể phải đi lánh nạn, mọi người đều không biết phải làm sao.

Bây giờ từng việc một được bàn bạc, dường như cũng không có quá nhiều thứ cần chuẩn bị.

Hơn nữa nhà họ Cố đông người, những việc này làm cũng không cần quá lâu.

Chỉ là, trên đường lánh nạn, núi non hiểm trở, không biết hai hài tử có chịu được hay không?

Mọi người cùng nhìn vê phía Hoài Cẩn và Tử Du, không khỏi có chút lo lắng.

Ngay lúc này, Trương Thị vẫn luôn im lặng chợt xoa tay, do dự phá vỡ sự im thôn.

"Mẫu thân, cái đó... con có thể đã có rồi." "Cái gì? Con có rồi?" Hứa Thị bật người đứng dậy khỏi ghế.

Bà quá kích động, khiến Trương Thị đang dựa vào người bà lẩm bẩm suýt ngã lăn ra.

Mọi người vội vàng đỡ Trương Thị dậy, may mà nàng ấy không bị ngã.

"Chậm thôi, chậm thôi, ngồi xuống từ từ nói." Cố Tâm Nguyệt vội vàng lấy một chiếc đệm mềm đưa cho nàng ấy.

Hứa Thị đã mong mỏi hài tử này từ lâu, chỉ là không ngờ lúc này nó bỗng nhiên đến, đúng là không phải lúc.

Hứa Thị do dự một lúc, thở dài: "Khi nào vậy? Tại sao con không nói sớm?”

"Ước chừng hai tháng rồi, nhưng chúng con cũng không dám chắc, định đợi trời ấm lên sẽ đến trấn trên xem, con và mẫu thân Tiểu Vũ sợ khiến cha và mẫu thân mừng hụt nên mới giấu không nói." Cố Đại Sơn lên tiếng giải thích thay cho VỢ.

"Vậy thì phải làm sao bây giờ? Nhà lão đại có thai, làm sao đi lánh nạn được? Ba tháng đầu là lúc không an toàn nhất." Hứa Thị bực bội lầm bẩm.

Đại Sơn đau lòng nói: "Nếu không được, cha và mẫu thân cứ đi trước, con sẽ đợi mẫu thân Tiểu Vũ qua ba tháng rồi lên đường, đến lúc đó chúng ta sẽ đi tìm cha và mẫu thân."

"Không được, một khi đi lánh nạn, tuyến đường không cố định, không ai biết sẽ xảy ra chuyện gì, một nhà chúng ta cố gắng đừng đi riêng, nếu không, sau này muốn gặp lại nhau sẽ khó lắm." Cố Tâm Nguyệt lên tiếng từ chối.

"Đúng, tuyệt đối không được, một nhà chúng ta bất kể xảy ra chuyện gì, đều phải ở bên nhau." Cố lão đầu cau mày, vẫn kiên quyết nói: "Nếu không được, trên xe bò lót thêm chút cỏ khô và chăn, nhà lão đại cứ nằm là được."

"Còn một cách nữa, nhị ca, ca quen thuộc với Đại Thanh Sơn này, ca nghĩ kỹ xem có nơi nào thích hợp để chúng ta tạm thời trú ẩn không, nếu có thể trốn một thời gian, đợi đến khi thôn dân sơ tán đi hết, chúng ta quay về cũng được."

Thực ra Cố Tâm Nguyệt đã ấp ủ ý tưởng này từ lâu.

Một là, ở hiện đại nàng quen với cuộc sống trên núi, có cảm giác quen thuộc kỳ lạ với núi lớn. Mặc dù trên núi nguy hiểm nhưng xã hội loạn lạc này cũng chẳng tốt đẹp hơn là bao.

Hai là, lương thực trong không gian đủ dùng, đồ dùng trong nhà cũng không ít, bọn họ hoàn toàn không cần phải vượt núi lội suối đến phương Nam để kiếm sống chờ cứu tế.

Thứ ba, cũng là điều nàng lo lắng nhất, hai hài tử còn quá nhỏ, trên đường lánh nạn quá nguy hiểm, sơ sẩy một chút là sẽ mắc bệnh, dân lưu tán khi rơi vào cảnh đường cùng cũng có thể sẽ ra tay với hài tử yếu ớt nhất.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 177


Mà giờ đây, đại tẩu rất có khả năng đã có thai.

Cho dù nàng ấy có nằm trên xe thì tình hình trên đường lánh nạn cũng không mấy khả quan.

Trong tình huống như vậy, một gia đình lớn như vậy, có già, có trẻ, thực sự không thích hợp cho việc đi xa.

Cố Nhị Dũng cau mày, chìm vào suy nghĩ.

Một lúc sau, hắn chợt vỗ mạnh đùi, nói lớn: "Cha, mẫu thân, hai người còn nhớ không? Lúc con mười mấy tuổi, có lần ham chơi vào sâu trong núi, sau đó một ngày một đêm mới về?"

"Có chuyện đó, lúc đó suýt dọa c.h.ế.t ta và cha con, sau đó thôn dân lên núi tìm cả một ngày mới gặp con xuống núi." Hứa Thị nhớ lại.

"Đúng vậy, lần đó con bị lạc, trèo lên một vách đá rất cao, sau đó con đứng trên cao mới tìm được hướng về thôn, lúc đó con nhìn về phía xa thì phát hiện ra phía sau Đại Thanh Sơn thực ra có một thung lũng đất trống, còn có một con suối nhỏ rất rộng chảy qua, lúc đó con nghĩ, nếu có chiến loạn thì có thể trốn đến đó để tránh cũng không tệ."

"Thật à?” Những người còn lại nghe xong, không khỏi ngạc nhiên.

"Ừ, sau đó thời gian trôi qua lâu, con đã quên mất chuyện này, hôm nay muội muội nhắc đến, con mới nhớ ra." Cố Nhị Dũng khẳng định chắc nịch: "Vậy thì, hai ngày nữa tuyết tan, con sẽ đi dò đường trước."

“Ta đi với nhị ca, lúc đó hai người chúng ta sẽ bàn bạc để vạch ra lộ trình." Tống Dập cũng lên tiếng.

"Nhưng không phải vẫn có lời đồn rằng trong Đại Thanh Sơn có dã nhân hay sao? Lỡ như gặp phải thì không phải rất nguy hiểm hay sao?" Hứa Thị vẫn không yên tâm.

Dù sao, nếu đi theo mọi người đi lánh nạn thì những khó khăn trên đường đi đều có thể tưởng tượng được.

Nhưng nếu vào sâu trong núi thì nguy hiểm đều là điều chưa biết. "Mẫu thân, mẫu thân yên tâm, con đã đi Đại Thanh Sơn nhiều lần như vậy, chưa từng thấy dã nhân nào cả, hơn nữa con và Tống Dập cùng đi, chúng con sẽ chọn một con đường an toàn nhất để đi." Cố Nhị Dũng thấy Hứa Thị không yên tâm, liên lên tiếng an ủi.

"Được rồi, các con lên núi, mọi chuyện phải cẩn thận, nếu không được thì thôi, chúng ta sẽ tính toán khác." Hứa Thị tiếp tục dặn dò.

Đợi đến khi tuyết lớn tan sạch, thôn dân lần lượt bắt đầu lên núi tìm đồ ăn.

Tống Dập và Cố Nhị Dũng cũng lên đường đi sâu vào núi để dò đường.

Hầu hết các loài động vật trên núi vẫn đang ngủ đông, mọi thứ trong núi đều tĩnh lặng.

Dưới chân núi vốn đã có không ít rau xanh mọc lên, tuyết mùa xuân rơi xuống, không ít rau xanh cũng bị đóng băng chết, khi mặt trời chiếu vào thì héo úa.

Mặc dù vậy, thôn dân vẫn kiên trì lên núi mỗi ngày, vỏ cây và lá cây dưới chân núi cũng dần trở nên thưa thớt.

Cố Tâm Nguyệt vừa nhìn sự thay đổi rõ rệt của ngọn núi lớn, vừa tăng tốc độ làm việc trên tay.

Lo lắng khi vào núi sẽ không tìm thấy nguồn nước, nàng đã tìm một vài chiếc vại muối chua không dùng đến, rửa sạch rồi để trong không gian, lén tích trữ không ít nước sạch vào đó.

Nàng lại làm không ít bánh bao và bánh màn thầu, bánh bao dễ hỏng nên nàng cất trong không gian, còn bánh màn thầu thì để bên ngoài làm lương khô.

Nàng lại nấu một nồi cơm lớn, bọc trứng vịt muối bên trong, làm thành từng nắm cơm để trong không gian.

Nhân lúc trời đẹp, Cố Tâm Nguyệt lại làm thêm chút mì sợi nhỏ để trong sân phơi, chuẩn bị phơi thành mì sợi, đến lúc đó ở trong núi chỉ cần lấy ra nấu là có thể ăn được.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 178


Ngoài ra, trong không gian còn có vài thùng mì ăn liền.

Cố Tâm Nguyệt lén tháo bỏ bao bì, lấy một ít bánh mì ra, cũng coi như để mì ăn liền trong không gian được lộ diện.

Nàng đã làm xong đồ ăn.

Bên phía Hứa Thị và Trương Thị, quần áo, giày vải nhẹ và giày cỏ đã làm không ít.

Bọn họ cũng làm theo yêu cầu của Cố Tâm Nguyệt, mỗi người một bộ áo mưa.

Áo mưa làm bằng vải dầu nhẹ và dễ gấp, nếu không thì mỗi người một chiếc áo tơi thực sự vừa nặng vừa tốn diện tích.

Cố Tam Thanh đã kéo tre cần dùng xuống núi từ sớm.

Cố lão đầu và Cố Đại Sơn cũng đã chuẩn bị sẵn sàng những chiếc giỏ tre và dây thừng.

Việc tiếp theo là chờ bản đồ đường lánh nạn vào sâu trong núi của Tống Dập và Cố Nhị Dũng.

Hai người đã đi liên tục 6-7 ngày, thấy tình hình trong thôn ngày càng hỗn loạn, Tống Dập cuối cùng đã thức trắng đêm để vạch ra và vẽ chỉ tiết bản đồ đường đi.

Đại Thanh Sơn ở phía thôn Lê Hoa này có địa thế khá dốc, đường lên núi vô cùng bất tiện, cũng không thể kéo xe bò vượt qua núi lớn rồi xuống núi.

Hai người bàn bạc mấy ngày, cuối cùng chọn một con đường tuy xa nhưng tương đối bằng phẳng, an toàn và dễ đi hơn.

Chỉ là đến lúc đó, bọn họ có thể phải đi theo thôn dân, đi về hướng đường lớn phủ Thanh Châu trong hai ngày.

Sau đó, bọn họ lại vòng sang phía bên kia Đại Thanh Sơn để lên núi.

Có nhiều người như vậy, lại mang theo nhiều đồ đạc như vậy, bọn họ ước chừng phải đi đường lớn khoảng 2 ngày, sau đó leo núi thêm 3-4 ngày nữa mới đến nơi.

Khi hắn cuối cùng cũng chốt được lộ trình thì lúc này, bỗng nhiên có tin tức từ phía bắc truyền đến.

Đã có dân lưu vong từ phía bắc đến đây!

Không quá hai ngày nữa, bọn họ sẽ đi qua trấn Thanh Thủy.

Cả thôn lập tức trở nên hỗn loạn, trưởng thôn cũng bắt đầu triệu tập mọi người tới để bàn bạc về việc lánh nạn.

Ba huynh đệ tranh thủ thời gian lên trấn trên một chuyến, định mua thêm chút thuốc thang và muối mang theo trên đường, bọn họ không thể lúc nào cũng dùng của muội muội được.

Cố Đại Sơn lại phải mất hết sức chín trâu hai hổ mới mời được đại phu từ Hồi Xuân Đường về.

Trước khi đi, ít nhất cũng phải khám cho mẫu thân Tiểu Vũ, kê vài thang thuốc dưỡng thai để nàng ấy mang theo.

Có chuẩn bị vẫn hơn không!

Ngay khi ba huynh đệ đang chuẩn bị dọn đồ lên xe, một vị khách không mời mà đến nhà họ Cố.

Cố Nhị Dũng cảnh giác đi mở cửa, hắn nhìn ra ngoài, thị ra là Tiền thị!

Cố Nhị Dũng nhịn cơn tức giận trong lòng, hắn hé mở cửa, không kiên nhẫn hỏi: "Ngươi đến đây làm gì?"

"Dũng ca, ta - ta về thăm chàng, nghe nói chân chàng đã khỏi rồi?" Tiền Thị khóc lóc kể lể, ra vẻ đáng thương.

"Ừ, chân ta đã khỏi nhưng điều này thì liên quan gì đến ngươi? Không cần ngươi thăm, cút đi!" Nói rồi, Cố Nhị Dũng định đóng cửa lại.

Tiền Thị liều lĩnh lao tới: "Nhị ca, chàng cho ta đi cùng các ngươi ởi, mẫu thân ta định bán ta để lấy tiền sính lễ, ta không muốn đi, cũng không muốn gả cho người đó."

Cố Nhị Dũng mất kiên nhẫn đẩy nàng ta xuống đất.

Tiền Thị ngã nhào xuống, nàng ta liếc nhìn chiếc xe chất đầy đồ, ôm bụng kêu lên: “Bụng - bụng ta đau, nhị ca, ta thực sự đã có con của chàng rồi." Chưa đợi Cố Nhị Dũng mở miệng, Hứa Thị thấy Tiền Thị đi vào sân, liền chạy tới.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 179


Ngoài ra, trong không gian còn có vài thùng mì ăn liền.

Cố Tâm Nguyệt lén tháo bỏ bao bì, lấy một ít bánh mì ra, cũng coi như để mì ăn liền trong không gian được lộ diện.

Nàng đã làm xong đồ ăn.

Bên phía Hứa Thị và Trương Thị, quần áo, giày vải nhẹ và giày cỏ đã làm không ít.

Bọn họ cũng làm theo yêu cầu của Cố Tâm Nguyệt, mỗi người một bộ áo mưa.

Áo mưa làm bằng vải dầu nhẹ và dễ gấp, nếu không thì mỗi người một chiếc áo tơi thực sự vừa nặng vừa tốn diện tích.

Cố Tam Thanh đã kéo tre cần dùng xuống núi từ sớm.

Cố lão đầu và Cố Đại Sơn cũng đã chuẩn bị sẵn sàng những chiếc giỏ tre và dây thừng.

Việc tiếp theo là chờ bản đồ đường lánh nạn vào sâu trong núi của Tống Dập và Cố Nhị Dũng.

Hai người đã đi liên tục 6-7 ngày, thấy tình hình trong thôn ngày càng hỗn loạn, Tống Dập cuối cùng đã thức trắng đêm để vạch ra và vẽ chỉ tiết bản đồ đường đi.

Đại Thanh Sơn ở phía thôn Lê Hoa này có địa thế khá dốc, đường lên núi vô cùng bất tiện, cũng không thể kéo xe bò vượt qua núi lớn rồi xuống núi.

Hai người bàn bạc mấy ngày, cuối cùng chọn một con đường tuy xa nhưng tương đối bằng phẳng, an toàn và dễ đi hơn.

Chỉ là đến lúc đó, bọn họ có thể phải đi theo thôn dân, đi về hướng đường lớn phủ Thanh Châu trong hai ngày.

Sau đó, bọn họ lại vòng sang phía bên kia Đại Thanh Sơn để lên núi.

Có nhiều người như vậy, lại mang theo nhiều đồ đạc như vậy, bọn họ ước chừng phải đi đường lớn khoảng 2 ngày, sau đó leo núi thêm 3-4 ngày nữa mới đến nơi.

Khi hắn cuối cùng cũng chốt được lộ trình thì lúc này, bỗng nhiên có tin tức từ phía bắc truyền đến.

Đã có dân lưu vong từ phía bắc đến đây!

Không quá hai ngày nữa, bọn họ sẽ đi qua trấn Thanh Thủy.

Cả thôn lập tức trở nên hỗn loạn, trưởng thôn cũng bắt đầu triệu tập mọi người tới để bàn bạc về việc lánh nạn.

Ba huynh đệ tranh thủ thời gian lên trấn trên một chuyến, định mua thêm chút thuốc thang và muối mang theo trên đường, bọn họ không thể lúc nào cũng dùng của muội muội được.

Cố Đại Sơn lại phải mất hết sức chín trâu hai hổ mới mời được đại phu từ Hồi Xuân Đường về.

Trước khi đi, ít nhất cũng phải khám cho mẫu thân Tiểu Vũ, kê vài thang thuốc dưỡng thai để nàng ấy mang theo.

Có chuẩn bị vẫn hơn không!

Ngay khi ba huynh đệ đang chuẩn bị dọn đồ lên xe, một vị khách không mời mà đến nhà họ Cố.

Cố Nhị Dũng cảnh giác đi mở cửa, hắn nhìn ra ngoài, thị ra là Tiền thị!

Cố Nhị Dũng nhịn cơn tức giận trong lòng, hắn hé mở cửa, không kiên nhẫn hỏi: "Ngươi đến đây làm gì?"

"Dũng ca, ta - ta về thăm chàng, nghe nói chân chàng đã khỏi rồi?" Tiền Thị khóc lóc kể lể, ra vẻ đáng thương.

"Ừ, chân ta đã khỏi nhưng điều này thì liên quan gì đến ngươi? Không cần ngươi thăm, cút đi!" Nói rồi, Cố Nhị Dũng định đóng cửa lại.

Tiền Thị liều lĩnh lao tới: "Nhị ca, chàng cho ta đi cùng các ngươi ởi, mẫu thân ta định bán ta để lấy tiền sính lễ, ta không muốn đi, cũng không muốn gả cho người đó."

Cố Nhị Dũng mất kiên nhẫn đẩy nàng ta xuống đất.

Tiền Thị ngã nhào xuống, nàng ta liếc nhìn chiếc xe chất đầy đồ, ôm bụng kêu lên: “Bụng - bụng ta đau, nhị ca, ta thực sự đã có con của chàng rồi." Chưa đợi Cố Nhị Dũng mở miệng, Hứa Thị thấy Tiền Thị đi vào sân, liền chạy tới.
 
Back
Top Dưới