Xuyên Không Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con

Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 100


Ngay khi Cố Tâm Nguyệt ngó nghiêng, cố gắng tìm kiếm một chút ánh sáng trong màn đêm đen kịt, quả nhiên trên núi xuất hiện một luồng sáng đang từ từ di chuyển xuống chân núi, ánh sáng lập tức đánh thức những người nhà họ Cố đang lo lắng chờ đợi dưới chân núi, Cố Đại Sơn và Cố lão đầu vội chạy ra đón.

Những thanh niên dưới chân núi thấy vậy, liền giơ đuốc lên, chuẩn bị bước lên.

Không lâu sau, mọi người đều trở vê chân núi, Cố Tâm Nguyệt mới nhìn thấy người nằm trên chiếc cáng đơn sơ mà mọi người khiêng, vậy mà lại là nhị ca.

Mà kẻ chủ mưu - đệ đệ của Tiền Thị, Tiền Hành thì đang cầm đuốc đứng thở hổn hển ở một bên.

Thấy Tiền lão đầu và Tiền Thị, hắn vội vàng trốn tránh: "Cha, chúng ta mau về nhà thôi."

Tiền lão đầu kiểm tra một lượt, phát hiện nhi tử bảo bối của mình không bị thương gì, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, ông ta vừa định nói gì đó thì lập tức bị tiểu nhi tử kéo lại: "Cha, có gì vê nhà rồi hỏi, chúng ta mau ởi thôi. ˆ

Nếu không đi, e rằng hắn sẽ bị người nhà họ Cố giữ lại tính sổ.

Tiền lão đầu thấy vẻ mặt hắn chột dạ, ông ta như có linh cảm, chân cũng nhanh nhẹn hơn: "ĐiI”

Tiền Thị đang đứng ở góc tường, vốn định xông tới xem Cố Nhị Dũng, nào ngờ lại bị đệ đệ kéo lại: "Tỷ, đừng nhìn nữa, phu quân của tỷ lúc này e rằng dữ nhiều lành ít, cho dù có chống đỡ được thì đôi chân cũng đã bị phế, không bằng tỷ theo chúng ta về đi."

Tiền Thị bỗng nhiên ngây người tại chỗ, đầu óc ong ong.

Dữ nhiều lành ít? Chân đã bị phế?

Chưa kịp phản ứng lại, nàng ta đã bị đệ đệ Tiền Hành kéo đi một đoạn đường.

"Không được, ta phải đi xem Dũng ca, bây giờ hắn bị thương nặng, ta mà không ở bên cạnh thì không ổn." Tiền Thị bỗng nhiên tỉnh ngộ, vội vàng muốn quay về.

"Tỷ, tỷ vẫn chưa hiểu à? Bây giờ tỷ mà về thì hoặc là làm quả phụ, hoặc là thủ tiết với một kẻ tàn phế cả đời!" Tiên Hành thấy nàng ta không phối hợp, không nhịn được quát lên: "Ta là vì tốt cho tỷ, lần này tỷ phu bị thương là để cứu ta, đợi người nhà họ Cố biết được, bọn họ sẽ cho tỷ quả ngọt à?"

Tiền Thị bị quát cho giật mình, vội vàng đi theo cha con bọn họ, bước nhanh bước chậm đi về phía nhà ngoại ở thôn bên cạnh.

Người nhà họ Cố một lòng lo lắng cho vết thương của Cố Nhị Dũng, vội vàng hợp sức khiêng hắn về nhà.

Mặc dù trong lòng mọi người đều rất lo lắng, nhưng trước đó bọn họ đã được Cố Tâm Nguyệt tiêm phòng, lúc này ai nấy đều nhanh chóng bận rộn, không khí không hề hỗn loạn.

Cố Đại Sơn đã sớm chạy đi tìm đại phu.

Hứa Thị và Trương Thị khiêng nước nóng vừa đun vào.

Cố Tâm Nguyệt kiểm tra sơ qua cho Cố Nhị Dũng trước, mọi người cũng đã chứng thực được tình huống của hắn theo lời của tam ca.

Nhị ca là vì cứu Tiền Hành, cho nên mới bị liên lụy ngã xuống núi.

Lúc Cố Tam Thanh và Tống Dập chạy tới, Tiền Hành đang nằm trên chân nhị ca, còn nhị ca đã ngã trong vũng máu.

May mà Tống Dập đã tìm được một số cỏ cầm m.á.u trên núi đắp lên, xé vải trên quần áo, buộc thanh gỗ cố định hai chân hắn lại, lại cùng Cố Tam Thanh dùng thân cây làm cáng đơn giản mới khiêng được người xuống.

Cố Tâm Nguyệt quay đầu nhìn Tống Dập với ánh mắt biết ơn, nếu không phải nhờ hắn, e rằng hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 101


Cố lão đầu giã nát những cây cỏ cầm m.á.u còn lại, Cố Tâm Nguyệt chuyên tâm bôi thuốc, sau đó lại dùng vải đã chuẩn bị sẵn buộc lại tấm ván cố định, sau đó nàng lại nhân lúc mọi người không để ý lấy hai viên thuốc chống viêm và thuốc giảm đau hòa vào nước.

Đợi đến khi cho hắn uống hết một bát nước, Cố Nhị Dũng mới từ từ tỉnh lại.

Hắn thấy mọi người đều vây quanh mình, chỉ không thấy người nhà họ Tiền đâu.

Đáy mắt hắn không khỏi lộ ra vẻ thất vọng, sau đó hắn lại nhìn thấy ánh mắt quan tâm của người nhà, mới dịu lại, cố nặn ra một nụ cười: "Cha, mẫu thân, muội muội, mọi người đừng lo lắng, con không sao, may mà có muội phu và tam đệ đến cứu con, hai người không sao chứ?"

Nghe Cố Nhị Dũng nói vậy, Cố Tâm Nguyệt mới phát hiện ra sự bất thường của Tống Dập.

Chỉ thấy trên mặt hắn toát mồ hôi, hai tay đây vết máu, xem ra hắn cũng chịu không ít khổ.

Cố Tâm Nguyệt âm thâm giật mình, vội vàng kéo tay hắn lại xem xét cẩn thận.

Ánh mắt Tống Dập thoáng lên ý cười nhàn nhạt, hắn dịu dàng khuyên nhủ: "Ta không sao, lát về rửa sạch nghỉ ngơi một chút là được, vẫn nên để đại phu xem cho nhị ca đi."

Mọi người nhường đường, đại phu vội vàng kiểm tra một chút, gật đầu: "Các ngươi xử lý rất tốt, m.á.u đã được cầm kịp thời, chỉ là vết thương ở chân rất nặng, phải nằm nghỉ ngơi dưỡng thương cho tốt, tốt nhất các ngươi nên đến Hồi Xuân Đường trong trấn mời đại phu đến chữa, có lẽ vẫn có thể hồi phục như cũ."

Đại phu cũng không có cách nào khác, đành để lại một ít thuốc cầm máu, rồi quay vê.

Người nhà họ Cố nhìn Cố Nhị Dũng ngày thường cao to, khỏe mạnh, lúc này chỉ có thể nằm yên trên giường, nhất thời trong lòng ai nấy đều không dễ chịu.

Cố Tâm Nguyệt lấy lại tỉnh thần, mở lời an ủi: "Cha, mẫu thân, nhị ca, mọi người không cần lo lắng, ngày mai con sẽ đến Hồi Xuân Đường trong trấn mời đại phu đến xem cho nhị ca, chuyện tiền bạc mọi người không cần lo."

Hứa Thị biết Cố Tâm Nguyệt có 29 lượng trong tay, nhưng lúc này, sao bà có thể dùng tiền của nàng được.

Vì vậy bà liền lên tiếng ngắt lời: "Đợt trước bán hạt dẻ rang đường, nhà mình cũng tích cóp được kha khá, số tiền đó cũng đủ rồi, Nhị Dũng, con cứ an tâm dưỡng thương."

Cố Đại Sơn cũng gật đầu: "Nhị đệ, đệ cứ yên tâm, tiền không đủ, chúng ta có thể tiếp tục kiếm, ngày mai ta và tam đệ sẽ tiếp tục lên trấn trên bán hạt dẻ."

Đêm dần buông, Cố Tâm Nguyệt lo lắng cho cơ thể Tống Dập, nàng liên an ủi Hứa Thị vài câu, sau đó dẫn Tống Dập về nhà trước.

Trên người hai người đều dính đầy m.á.u và mồ hôi, trước tiên, Cố Tâm Nguyệt giúp Tống Dập rửa sơ vết thương trên tay, sau đó nàng vào bếp đun một nồi nước nóng to chuẩn bị cho hắn tắm rửa.

Trong đông phòng, Cố Tiểu Võ đã dẫn theo Hoài Cẩn, Tử Du ngủ say sưa.

Cố Tâm Nguyệt trực tiếp bê thùng tắm vào tây phòng của Tống Dập, nàng điều chỉnh nhiệt độ nước, rồi mới gọi Tống Dập: "Ngươi tắm trước đi, cố gắng đừng để nước dính vào vết thương trên tay."

Vừa dứt lời, bản thân nàng cũng nhận ra điều không ổn.

Tay không dính nước thì tắm thế nào?

Tống Dập cũng khựng lại, sau đó lên tiếng: "Hay là nàng tắm trước đi, đợi nàng tắm xong, ta tắm sơ qua là được."

Lúc này, người Cố Tâm Nguyệt dính đầy nhớp nháp, vì vậy nàng cũng không khách sáo, sau đó nàng lấy một bộ quần áo sạch để thay, rồi đóng cửa lại, bắt đầu tắm rửa.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 102


Lúc nàng tắm xong, nước vẫn còn ấm.

Cố Tâm Nguyệt vừa định thay nước nóng cho hắn nhưng hắn đã ngắn lại: "Không sao, nước này không bẩn, ta dùng luôn là được."

Cố Tâm Nguyệt vừa tắm nước nóng xong, không biết là do hơi nóng bốc lên hay vì lời hắn nói, mà mặt nàng đỏ bừng lên.

Để duy trì hình tượng hào phóng của mình, Cố Tâm Nguyệt giả vờ bình tĩnh: "Được thôi, bây giờ trời khô hạn, tiết kiệm một chút vẫn hơn, lúc ta tắm nước rất nóng, bây giờ chắc vừa đủ, hay là ta nhắm mắt giúp ngươi c** q**n áo nhé." Tống Dập sửng sốt một chút, sau đó hắn không nhịn được cong môi, trong mắt tràn đầy ý cười: "Được."

Cố Tâm Nguyệt cảm thấy như bị xúc phạm: “Cười cái gì? Ta là nương tử của ngươi, ngươi bị thương ở tay, ta giúp ngươi thay quần áo thì có vấn đề gì?"

"Tất nhiên là không có vấn đề." Tống Dập cố gắng không cười, tránh chọc giận nàng: "Ta chỉ thấy, nếu nàng là nương tử của ta, tại sao lại phải nhắm mắt?"

Cố Tâm Nguyệt cảm thấy ấm ức nhưng không thể đấu võ mồm với hắn.

Ngày thường nhìn hắn như một quân tử khiêm nhường, đạo mạo, không ngờ hôm nay hắn lại bỗng nhiên trêu chọc nàng như vậy.

Hừ, nể tình hắn cứu nhị ca một mạng, lại biểu hiện không tệ nên nàng không chấp nhặt với hắn nữa.

Cố Tâm Nguyệt không trả lời, nhắm mắt lại, trực tiếp động thủ.

Đợi đến khi cởi xong lớp áo ngoài, chỉ còn lại một chiếc q**n l*t bên dưới, Cố Tâm Nguyệt trực tiếp quay đầu: "Còn lại ngươi tự cởi đi, quần áo để thay ở trên giường, lát nữa tắm xong ngươi gọi ta vào đổ nước."

Nói xong, Cố Tâm Nguyệt quay đầu chạy ra ngoài.

Nàng hoàn toàn không nhìn thấy vành tai căng thẳng của Tống Dập ở phía sau đã đỏ bừng, làn da trắng bệch nổi lên một tầng da gà, hơi thở đã hoàn toàn rối loạn.

Còn thủ phạm Cố Tâm Nguyệt sau khi chạy vào bếp, bắt đầu có chút hối hận.

Thật ra lúc đầu nàng chỉ định giúp hắn cởi lớp áo ngoài khó cởi, ai ngờ ma xui quỷ khiến, nàng lại giúp hắn c** s*ch cả áo trong.

Không biết hắn có nghĩ nàng là quỷ háo sắc hay không?

Nhưng nói thật, làn da của Tống Dập khá đẹp.

Cố Tâm Nguyệt không phân biệt được mình hối hận vì cởi nhiều hơn một lớp hay ít hơn một lớp, tóm lại nàng cảm thấy khá bực bội.

Sau khi dọn dẹp trong bếp một lúc, nàng bắc nồi nấu một bát mì thịt lợn xào dấm, đập thêm một quả trứng ốp la.

Chờ sau khi mì chín, Tống Dập bên kia cũng đã dọn dẹp xong.

Cố Tâm Nguyệt bưng mì vào, thấy hắn đã thay một bộ đồ lót sạch sẽ, quần áo được buộc lỏng léo, hoàn toàn không giống phong cách thường ngày của hẳn.

Nghĩ đến sự hấp tấp vừa rồi, nàng dứt khoát giả vờ như không nhìn thấy.

Nàng đặt bát mì lên chiếc bàn đầu giường, giọng điệu cố gắng bình thường: "Ngươi tối nay chưa ăn cơm, ta tiện tay nấu một bát mì, ngươi ăn lót dạ đi.” Sau đó nàng quay người, giúp hắn dọn quần áo bẩn, còn nước trong thùng tắm, nàng cũng không đổ đi, mà đẩy vào góc, để mai giặt quần áo.

Đợi đến khi Cố Tâm Nguyệt dọn dẹp xong phòng, Tống Dập cũng đã ăn hết một bát mì lớn.

Trước đây, thể trạng của hắn không tệ, chỉ là hai năm nay tâm trạng không tốt, lại thêm việc thức khuya chép sách, nên hắn mới trở nên gầy gò.

Mấy ngày nay, cơ thể hắn rõ ràng đã hồi phục rất tốt, ai ngờ hôm nay lên núi vất vả như vậy, quả thực hắn cảm thấy mình có chút suy yếu.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 103


Nhưng vừa rồi hắn đã tắm nước nóng, bây giờ lại ăn một bát mì lớn, thể lực bắt đầu dần dần hồi phục.

Quả nhiên, có người chăm sóc khiến hắn cảm giác thật khác biệt.

Tống Dập nhìn Cố Tâm Nguyệt bằng ánh mắt đầy lòng biết ơn, vừa vặn đối diện với ánh mắt muốn nói lại thôi của nàng.

Bốn mắt nhìn nhau.

Cố Tâm Nguyệt vội vàng thu dọn bát đũa, một lát sau nàng lại quay lại.

Lúc Tống Dập đang bối rối thì nghe nàng lên tiếng: "Khụ, tối nay ta ra ngoài không yên tâm nên để Cố Tiểu Võ qua đây ngủ cùng Hoài Cẩn, Tử Du, bây giờ ba đứa chiếm hết giường ở tây phòng, trong nhà cũng không có chiếu để trải nên ta đành phải qua đây làm phiền ngươi một đêm."

Tống Dập bừng tỉnh, vội vàng dịch vào trong giường, chừa ra một khoảng lớn.

Cố Tâm Nguyệt chán nản trèo lên giường, thổi tắt đèn.

Này, Tống Dập vừa rồi có biểu cảm gì vậy? Một câu cũng không nói, chẳng lẽ hắn nghĩ nàng cố ý à?

Vừa rồi nàng giúp hắn c** q**n áo, bây giờ lại chủ động trèo lên giường hắn?

Thôi, hắn muốn nghĩ sao thì nghĩ, Cố Tâm Nguyệt nằm vật ra như một cái xác.

Còn Tống Dập lúc này vừa mới lấy lại được chút lý trí, không dám thở mạnh.

Mặc dù sau khi hai người thành thân, phần lớn thời gian hai người cũng ngủ chung một giường, nhưng lúc đó ít nhất còn có Hoài Cẩn và Tử Du.

Hai người cách nhau muôn trùng.

Như bây giờ, hai ngươi nằm chung một chỗ, đắp chung một chăn vẫn là lần đầu tiên.

Nói hắn không căng thẳng là giả.

Tống Dập suy nghĩ mãi, cũng không tìm ra được chủ đề nào thích hợp để nói chuyện, lúc hắn đang cố gắng thì bên cạnh đã truyền đến tiếng hít thở đều đều.

Tống Dập thở phào nhẹ nhõm, cũng lật người ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau.

Tống Dập vừa tỉnh dậy, bên cạnh đã trống một khoảng lớn.

Có lẽ bởi hắn hôm qua quá mệt nên hắn ngủ rất say, hắn liền chậm rãi mặc quần áo chỉnh tề sau đó đi ra ngoài.

Trên bàn ăn, Hoài Cẩn, Tử Du đã rửa mặt sạch sẽ chờ ăn sáng.

Còn Cố Tâm Nguyệt và Cố Tiểu Võ đang bưng bữa sáng từ trong bếp ra.

Thấy Tống Dập dậy, Tử Du vui về chạy tới: "Cha, hôm qua cha lên núi không bị thương chứ? Tử Du lo lắng cả đêm."

Tống Dập cười, bế Tử Du về bàn: "Cha không sao, ăn ngoan nào.”

Cố Tiểu Võ thấy vậy, không khỏi cười nói: "Lo lắng cả đêm? Ta thấy muội ngủ ngon như heo con."

Những người còn lại đều cười ầm lên.

Tử Du không chịu: "Mẫu thân, mẫu thân xem Tiểu Võ ca ca kìa, hắn trêu con."

Cố Tâm Nguyệt đặt những chiếc bánh bao nóng hổi lên bàn, chỉ vào trán Cố Tiểu Võ: "Không được bắt nạt muội muội!"

Sau đó, mỗi người lại múc một bát cháo trắng, một đĩa lớn trứng xào, sau đó mới ngồi xuống bắt đầu ăn sáng.

Thật ra, hôm nay Cố Tâm Nguyệt cũng dậy muộn, vì vội tới nhà họ Cố thăm nhị ca, nên nàng cũng không có tâm trạng hấp lại bánh bao, bèn lấy bánh bao làm sẵn trong không gian ra, hâm nóng lại một chút.

Nhưng đối với Cố Tiểu Võ mà nói, đây đã là một bữa ăn thịnh soạn hiếm có.

Sau khi mọi người ăn sáng xong, Cố Tâm Nguyệt ném bát đũa vào bếp, khóa cửa rồi vội vã dẫn mọi người đến nhà họ Cố.

Cố Tam Thanh hôm qua cũng bị thương ở tay, tuy không nghiêm trọng bằng Tống Dập nhưng sau chuyện của Nhị Dũng, Hứa Thị không yên tâm để lão đại và lão tam đi bán hàng rong nữa.

Mọi người đều ở lại nhà.

Cố Tâm Nguyệt lấy năm lượng bạc đã chuẩn bị sẵn ra, đưa thẳng cho Hứa Thị: "Mẫu thân, số bạc này là con bán hạt dẻ tích cóp được dạo gần đây, mẫu thân cầm lấy trước để nhị ca chữa chân."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 104


Hứa Thị như bị dọa sợ: "Con bán hạt dẻ mà tích cóp được nhiều tiền như vậy, sao lại đưa hết cho chúng ta được? Việc này thì...

Cố Tâm Nguyệt ra hiệu cho Tống Dập, chỉ thấy hắn lên tiếng: "Nhạc mẫu cứ nhận đi, đây là quyết định của con và Tâm Nguyệt."

Cố Tâm Nguyệt nhất quyết muốn đưa, một là nàng muốn nhị ca yên tâm, chiếc chân này của hắn nhất định phải được chữa khỏi.

Hai là, mặc dù biết không phải lỗi của mình nhưng dù sao cũng là nàng chủ trương đi bán hạt dẻ rang đường. Ban đầu, nàng là muốn người nhà tích cóp chút tiền để trải qua mùa đông, ai ngờ...

Hứa Thị hiểu Cố Tâm Nguyệt nghĩ gì, vội vàng an ủi: "Chuyện này không trách con, mẫu thân cũng mới nghe thôn dân nói hôm qua, chuyện chúng ta bán hạt dẻ là do Tiền Thị nói ra trước, hơn nữa nếu không phải nàng ta nhất quyết muốn để đệ đệ của nàng ta cùng lên núi thì cũng sẽ không xảy ra chuyện này, ôi, gia môn bất hạnh."

Cố Nhị Dũng mím môi, nói với Cố Tâm Nguyệt: "Muội muội, là ca ca không tốt, lấy phải thê tử như vậy, là ca ca tự chuốc lấy."

Thấy tâm trạng của hắn không ổn, người nhà họ Cố đều mềm lòng, ngầm hiểu không nhắc đến chuyện Tiền Thị trốn về nhà ngoại.

Cố Tâm Nguyệt giả vờ thoải mái: "Nhị ca cứ yên tâm nằm nghỉ ngơi, lát nữa chúng ta sẽ đến Hồi Xuân Đường trong trấn mời đại phu đến xem cho ca, còn chuyện bán hạt dẻ, hay là chúng ta đừng làm nữa, dù sao hạt dễ cũng không còn nhiều, để lại ăn qua mùa đông cũng được."

"Ừ, ta cũng nghĩ vậy, chữa bệnh cho nhị ca của các con mới là chuyện quan trọng." Hứa Thị thở dài, quay sang nhìn Tống Dập: "Hôm qua may nhờ có Tống Dập, ta nghe Tam Thanh nói, nếu không phải Tống Dập dứt khoát hái thuốc cầm máu, lại làm cả cáng thì mạng của nhị ca con chắc sẽ không giữ được.”

Chưa đợi Hứa Thị nói xong, Cố Tam Thanh đã vội vàng khen ngợi: "Trước đây ta vẫn luôn cảm thấy người đọc sách và chúng ta cũng chẳng khác gì nhau, nhưng muội phu thực sự khiến ta bội phục đến ba quỳ chín lạy, mọi ngươi không biết đâu, muội phu giỏi hơn ta rất nhiều, hôm qua lúc xuống núi hắn vẫn luôn đi trước, vừa mở đường, vừa gánh vác, sức nặng đều đè lên người muội phu, thực sự là rất đáng nể!"

Cố Nhị Dũng hôm qua vẫn luôn trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, giờ nghe mọi người nói vậy, hắn cũng vội vàng chắp tay cảm ơn. Khuôn mặt vốn lạnh nhạt của Tống Dập bị khen đến mức có chút ngượng ngùng: "Đó đều là chuyện nên làm."

Không bao lâu sau, Cố Tâm Nguyệt và Cố Đại Sơn đi đến Hồi Xuân Đường trong trấn để mời đại phu.

Nghe nói Hồi Xuân Đường có một vị đại phu cực kỳ giỏi chữa xương.

Lý chưởng quầy của Hồi Xuân Đường vừa nhìn thấy Cố Tâm Nguyệt, hắn theo bản năng muốn khách sáo hàn huyên, nhưng nghĩ đến lời dặn trước đó của Tần tam thiếu, không khỏi thu lời lại.

Cố Tâm Nguyệt không để ý đến sự khác thường của hắn, vội vàng hỏi: "Lý chưởng quây, ca ca nhà ta lên núi bị gãy chân, nghe nói ở đây có một vị đại phu giỏi chữa xương, có thể theo ta về thôn Lê Hoa xem được không?"

Lý chưởng quây nghĩ đến Tần tam thiếu đang ngồi trên lầu kiểm tra số sách, theo bản năng muốn từ chối.

Nhưng mạng người quan trọng, hắn không đành lòng, bèn tìm một cái cớ: "Tống phu nhân đến không đúng lúc, vị đại phu kia vừa đi chữa bệnh ở nơi khác, nhưng gãy xương cũng không phải bệnh nan y, nếu không, hay là trước tiên, ngươi đến chỗ khác tìm đại phu xem thử, đợi khi đại phu bên này về thì hắn sẽ đến thôn Lê Hoa tìm ngươi."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 105


Có lẽ hai ngày nữa Tần tam thiếu sẽ quay về, đến lúc đó hắn phái người đến cũng không muộn.

Cố Tâm Nguyệt thấy vậy, đành phải thôi.

Trước tiên, hai người đến một tiệm thuốc khác mời đại phu, nhân lúc Cố Đại Sơn đi thuê xe, Cố Tâm Nguyệt lại nhanh chóng mua hai con gà mái, hai miếng gan lợn, nàng lại mua thêm mấy cái xương to, định mang về hầm canh cho Cố Nhị Dũng.

Khi ba người trở về thôn Lê Hoa, vừa mới đến cửa nhà họ Cố, bỗng nghe thấy bên trong truyền ra tiếng cãi vã âm ï, Cố Tâm Nguyệt dừng bước, dựng tai lắng nghe.

Nàng bèn nghe thấy Tiền Thị dẫn theo một phụ nhân tới đang ở trong sân làm loạn, nói người nhà họ Cố không ra gì, Cố Nhị Dũng đã tàn phế, còn muốn kéo khuê nữ như hoa như ngọc của bà ta không buông.

Cố Tâm Nguyệt nghe rõ ý đồ của hai người, không khỏi nổi trận lôi đình.

Nàng quay sang nói nhỏ với đại phu kia vài câu, mấy người liền bước vào trong sân.

Vừa vào sân, nàng liền thấy Cố Nhị Dũng đỏ hoe khóe mắt, gầm lên giận dữ: "Mẫu thân, mẫu thân để nàng ta đi, đi ngay!" Hứa Thị che mặt, khóc nức nở, nhi tử ngoan ngoãn của bà rõ ràng là bị nhà họ Tiền liên lụy.

Nếu nửa đời sau hắn không xuống giường được, có Tiền Thị ở bên cạnh chăm sóc cũng tốt.

Nhưng nhà họ Tiền thực sự quá đáng, bà không thể nuốt trôi cục tức này, không thể vui vẻ để Tiền Thị cút đi!

Còn mẫu thân của Tiền Thị thì nhất quyết hôm nay phải đưa khuê nữ đi, đêm qua về nhà, bà ta đã bàn bạc với lão Tiên, trước đây khi Cố Nhị Dũng còn khỏe mạnh, thỉnh thoảng khuê nữ vẫn có thể gửi chút bạc về.

Giờ hắn đã tàn phế, sau này bọn họ còn trông cậy vào đâu? Còn không bằng để khuê nữ cải giá, năm nay mất mùa, biết đâu nhà bà ta còn đổi được không ít lương thực.

Thôn dân tò mò tụ tập ngày càng đông, Tiền Thị chịu không nổi việc mọi người chỉ trỏ, nàng ta bèn chạy đến bên giường Cố Nhị Dũng quỳ xuống, khóc lóc nhỏ giọng: "Dũng ca, ta thật lòng muốn ở lại chăm sóc chàng nhưng cha và mẫu thân ta tuổi đã cao, đệ đệ còn nhỏ, sau này còn phải trông cậy vào ta nên mẫu thân ta mới nhất quyết bắt ta hòa ly, chàng đừng trách mẫu thân ta.”

"Sao số ta lại khổ thế này..." Tiền Thị tiếp tục che mặt.

Cố Tâm Nguyệt bị ồn đến đau đầu, nàng mất kiên nhẫn đi tới: "Ngươi thực sự muốn hòa ly với nhị ca ta à?”

"Muội... muội muội, ta thực sự không muốn nhưng mẫu thân ta thì.." Đôi mắt Tiền Thị đỏ hoe, nhìn có vẻ thật lòng thật dạ.

Cố Tâm Nguyệt cười khẩy một tiếng: "Nếu chân của nhị ca ta có thể chữa khỏi thì sao, mẫu thân ngươi có còn đồng ý hòa ly không?”

"Thật không?" Tiền Thị lập tức nín khóc, trong mắt lóe lên một tỉa gian xảo.

"Ai mà biết được? Này, đây là đại phu mà đại ca và ta vừa mới mời từ trấn trên đến, phải xem rồi mới biết được." Cố Tâm Nguyệt ra hiệu cho đại phu tiến lên xem.

Tiền Thị thấy vậy, vội ra hiệu cho mẫu thân mình, hai người mới dừng lại.

Đại phu cẩn thận xem xét vết thương trên chân Cố Nhị Dũng, lắc đầu, thở dài: "Lão phu cũng bó tay rồi."

Tiền Thị và mẫu thân nàng ta vừa mới nín khóc một lúc, nghe vậy liền vội vàng khóc lóc thảm thiết trở lại.

"Con gái, con nghe lời mẫu thân khuyên, mẫu thân biết con là người tốt bụng nhưng lòng tốt không thể dùng để ăn, bây giờ trong nhà không còn gì để ăn rồi, hôm nay con phải về nhà với mẫu thân!"
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 106


"Mẫu thân, con..." Tiền Thị tiếp tục che mặt, khóc lóc ở bên giường: “Dũng ca, ta..."

Cố Nhị Dũng đã sớm chán nản, không muốn nhìn nàng ta thêm một lần nào nữa.

Hắn mở miệng, giọng nói lạnh lùng: "Hừ, muốn hòa li? Không có cửa đâu, nhà họ Cố chúng ta không chứa chấp loại người như ngươi, cầm thư hưu thê mà đi, muội muội..."

Cố Tâm Nguyệt hiểu ý, vừa rồi nàng cố ý nói với đại phu, lát nữa khi khám bệnh, bất kể kết quả thế nào, trước tiên hắn cứ phải nói rằng mình không chữa được. Người phụ nữ Tiền Thị này đã nhiều lần làm tổn thương nhị ca, khi hắn bị thương, nàng ta không hề quan tâm, ngược lại còn trực tiếp trốn về nhà ngoại.

Bây giờ hai người lại chạy đến đây diễn một vở kịch.

Thật khiến người ta khó chịu.

Đặc biệt là khi đại phu nói nhị ca không thể chữa khỏi, trong ánh mắt nàng ta rõ ràng là sự khinh thường và nhẹ nhõm.

Cố Tâm Nguyệt nhanh chóng tìm giấy mực, Tống Dập nhanh chóng giúp viết một lá thư hưu thê.

Cố Nhị Dũng trực tiếp cắn ngón tay, ấn dấu vân tay, cả quá trình hắn đều không hề do dự. Cố Tâm Nguyệt lạnh lùng thay hắn đọc: "Tiền Thị, đã gả về nhà họ Cố hơn ba năm, đến nay vẫn chưa có con, không vâng lời cha và mẫu thân, thích nói xấu sau lưng người khác, trong bảy điều hưu thê phạm phải ba điều, hôm nay trước mặt mọi người, một lá thư hưu thê cắt đứt tình nghĩa, từ nay Tiên Thị và nhà họ Cố không còn liên quan gì đến nhau nữa!"

Tiền Thị bị sỉ nhục trước mặt mọi người, không khỏi nghiến chặt răng.

Chưa kịp để nàng ta phản bác, Cố Tâm Nguyệt giơ lá thư hưu thê trong tay lên, chế nhạo: "Sao vậy? Không muốn đi à? Lương tâm trỗi dậy? Muốn ở lại hầu hạ nhị ca cả đời hay sao? Đáng tiếc là ngươi không xứng, nếu không ởđi thì sẽ bị đánh ra ngoài bằng gậy!"

"Ngươi..."

Mẫu thân Tiền Thị thấy nhà họ Cố nắm chặt tay, không khỏi có chút sợ hãi.

Dù sao thì bọn họ cũng đã từ bỏ Cố Nhị Dũng rồi, tìm một người lớn tuổi hơn cũng không ảnh hưởng gì nhiều, cứ đưa người về nhà trước rồi tính.

Vì vậy, bà ta liên giật lấy lá thư hưu thê trong tay Cố Tâm Nguyệt, hét về phía Tiền Thị: "Về nhà."

Tiền Thị vẫn không cam tâm, định chạy đến bên giường Cố Nhị Dũng để bàn bạc nhưng Cố Tâm Nguyệt đã chặn đường nàng ta lại.

Hứa Thị nhân cơ hội cầm chổi, đuổi hai mẫu thân Tiền Thị ra khỏi cửa.

Một màn kịch cuối cùng cũng hạ màn, sau khi mọi người tản đi, Cố Tâm Nguyệt mới nói với đại phu: "Đại phu, làm phiền ông xem lại kỹ cho nhị ca ta."

Đại phu lắc đầu: "Vừa rồi thực ra ta đã xem kỹ rồi, chân của ca ca ngươi không thành vấn đề trong việc đi lại, chỉ tiếc là sau khi bình phục, khi đi sẽ có một bên cao một bên thấp."

Mọi người vừa rồi còn tưởng rằng chân của Nhị Dũng không thể chữa khỏi, ai ngờ lại có thể đi lại được? Cố Tâm Nguyệt không cảm thấy bất ngờ với kết quả này, chỉ là nhị ca trước đây cao to, giờ lại thành chân cao chân thấp, trong lòng nàng vẫn thấy khó chịu.

Nàng trả tiền khám bệnh, tiễn đại phu đi.

Cố Tâm Nguyệt âm thâm quyết định ngày mai sẽ đến Hồi Xuân Đường thử vận may.

Nhưng ai ngờ hai ngày sau, nàng đều thất bại trở về. ...

Cùng lúc đó, mấy ngày nay, Tân Tranh đều bận rộn tuần tra hết tất cả các cơ ngơi trong trấn.

Một ngày nọ, lúc đang rảnh rỗi, hắn liền đến Đa Vị Lâu dưới trướng mình đi dạo.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 107


Hai năm nay, Diêu chưởng quầy của tửu lâu không gặp được Tần Tam thiếu, đương nhiên tiếp đón hắn rất nồng nhiệt, nghe nói Tần Tam thiếu thích ăn hạt dễ rang đường ven đường, hắn liền vội vàng sai tiểu nhị đi mua.

Gần đến giờ ăn, khách trong tửu lâu thưa thớt, hoàn toàn không thấy cảnh tượng phồn hoa như hai năm trước.

Tân Tam thiếu không vui nhấp một ngụm trà, Diêu chưởng quầy thì ở bên cạnh lau mồ hôi, giải thích: "Tần Tam thiếu, tình hình năm nay không tốt lắm, người có tiền cũng không muốn ngày nào cũng đến tửu lâu uống rượu, quan trọng là nơi này hạn hán, phần lớn cá tôm và rau xanh ở chỗ chúng ta chỉ có thể từ nơi khác chuyển đến, chỉ phí cũng tăng lên rất nhiều."

Thấy hắn chỉ cau mày, không mắng chửi, Diêu chưởng quầy cẩn thận bưng hạt dẻ rang đường mua về lên.

"Tân Tam thiếu, đây là hạt dẻ rang đường mới rang trong trấn, mới ngài nếm thử."

Tân Tranh đang hơi bực bội, thấy hạt dẻ rang đường này, hắn bỗng nhiên thấy thèm, liền lấy một hạt cho vào miệng.

Mới nhai hai cái, hắn liền lập tức nhổ ra: "Các ngươi mua hạt dẻ rang đường này ở đâu vậy? Sao lại khó ăn thế?"

So với hương vị của cửa hàng mà hắn mua trước đây thì quả là một trời một vực.

Diêu chưởng quầy vội vàng sai người đi dò hỏi, một lúc sau hắn mới vội vã chạy lên bẩm báo: "Tam thiếu, cửa hàng hạt dẻ rang đường này đúng là mới khai trương, gần đây nhà bán hạt dẻ rang đường trên phố Bắc Đại không bán nữa."

"Ồ? Thật đáng tiếc." Tần Tranh cụp mắt xuống, dường như thực sự vẫn còn nhớ mãi hương vị hạt dẻ rang đường trước đây.

Diêu chưởng quầy thấy vậy, không nhịn được đề nghị: "Nói cũng khéo, ta vừa hay quen biết nhà bán hạt dẻ rang đường trước đây, bình thường khi bọn họ sẵn được thú rừng trên núi đều sẽ mang đến đây cho ta, đúng rồi, dạo trước bọn họ còn mang đến ba con rùa, phải biết rằng trời khô hạn thế này, sông suối gân như đều cạn kiệt, giờ bọn họ có thể tìm được những hạt dẻ hiếm như vậy, lại có thể rang mới lạ ngon như Vậy, chứng tỏ nhà đó vẫn có chút bản lĩnh. '

Tân Tranh nghe xong, quả nhiên hứng thú tăng lên vài phần.

Trước đây hắn không phải vì món ăn lạ này mới đến hay sao?

Mặc dù lần trước món cao lê thu và nấm tuyết ở đó đã hết, nhưng giờ tay nghề người bán hạt dẻ rang đường này cũng không tệ, nếu có thể gặp mặt, biết đâu sẽ có bất ngờ khác.

Vì vậy, Tân Tranh gật đầu đáp: "Chuyện này ngươi cứ sắp xếp đi, giờ ngọ ngày mai ta sẽ đến."

Diêu chưởng quây nhận được lệnh, vội vàng đích thân đến thôn Lê Hoa, tìm đến nhà họ Cố, nói rõ chuyện gia chủ của hắn có ý định mua bí quyết làm hạt dẻ rang đường, còn hẹn giờ ngọ ngày mai gặp nhau ở tửu lâu.

Người nhà họ Cố đang lo không biết làm thế nào để tiếp tục kinh doanh hạt dẻ rang đường, bỗng nhiên có tin tức này, bọn họ nhất thời không biết nên làm thế nào.

Vì vậy, cả nhà vội vàng gọi Cố Tâm Nguyệt và Tống Dập đến bàn bạc.

Cách làm hạt dẻ rang đường thực ra rất đơn giản, cho dù bây giờ bọn họ không bán, sau này có lẽ người khác mò mẫm cũng có thể nghĩ ra.

Cố Tâm Nguyệt đương nhiên muốn trực tiếp bán công thức.

Một là nhị ca đang bị thương, bình thường hắn vốn khỏe mạnh, rang hạt dẻ ra đều rất ngon, nhất thời e rằng không thể làm được nữa.

Hai là trong nhà thực sự cần tích cóp tiền, không chỉ để nhị ca yên tâm khám bệnh, mà sắp đến trời lạnh, đủ loại áo bông, chăn bông phải sắm sửa, còn phải tích trữ thêm lương thực để qua đông, chưa kể đến việc chuẩn bị cho nạn đói năm sau.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 108


Cố Tâm Nguyệt nói ra suy nghĩ của mình, cả nhà lập tức quyết định ngày mai sẽ đến Đa Vị Lâu bán công thức.

Ngày thường, Cố Tam Thanh là người quen thuộc nhất với Đa Vị Lâu, đầu óc cũng thông minh, việc đi cùng này đương nhiên rơi vào tay hắn.

Tay Tống Dập vừa mới khỏi, càng nóng lòng muốn bù lại bộ truyện tranh đã bỏ dở mấy ngày trước nên ở lại nhà.

Để không làm phiền hắn, Cố Tâm Nguyệt định sẽ mang theo hai hài tử Hoài Cẩn và Tử Du. Trước đó, nàng đã hứa với hai hài tử rằng khi nào kiếm được tiền, nàng sẽ dẫn chúng đi dạo phố.

Dù sao thì đi dạy công thức cũng không mất nhiều thời gian.

Khi Tân Tranh đến tửu lâu, bốn người đã đợi ở phòng riêng trên lầu một lúc.

Diêu chưởng quầy đi thẳng lên lầu, hắn gõ một bên cửa, trực tiếp mở cửa mời người vào.

Ngay khi Tần Tranh bước vào cửa, ánh mắt hắn vô thức dừng lại ở Cố Tâm Nguyệt đối diện cửa, chỉ thấy nàng đứng dậy một cách thoải mái, nở nụ cười lịch sự nhàn nhạt với người ở cửa ra vào.

Đôi mắt hạnh đẹp như nước hồ trong vắt, lấp lánh.

Một nốt ruồi son dưới khóe mắt làm tôn lên làn da trắng mịn không tì vết.

Tân Tranh chỉ cảm thấy hơi thở mình khựng lại, đôi chân như bị đóng đỉnh tại chỗ, không thể cử động.

Cố Tam Thanh ở bên cạnh thấy vậy, vội vàng che Cố Tâm Nguyệt lại với vẻ không vui, hắn đi đến trước mặt hai người, chắp tay nói: "Nếu Tân công tử đã đến rồi, vậy chúng ta hãy bắt đầu luôn đi."

Tần Tranh bừng tỉnh, trong nháy mắt hắn đã tỉnh táo lại, rồi bình tĩnh ngồi xuống một bên.

Diêu chưởng quầy thấy vậy, liền giới thiệu đôi bên với nhau.

Sau đó hắn trực tiếp nói: "Hôm nay làm phiền Cố nương tử và Cố huynh đệ đích thân đến một chuyến, thực ra là Đa Vị Lâu chúng ta thấy hạt dẻ rang đường mà nhà họ Cố bán ở trấn lúc trước có hương vị rất tuyệt, nên Tân tam thiếu gia chúng ta muốn đích thân nói chuyện với hai người vê việc rang hạt dẻ."

Cố Tâm Nguyệt không để ý đến việc Tân Tranh vừa rồi thất thần.

Dù sao hôm nay, nàng đến đây là để kiếm tiền nên nàng nói thẳng: "Nếu Tần công tử và Diêu chưởng quầy đã ăn thử hạt dẻ rang đường của chúng ta, có lẽ cũng không cân chúng ta giải thích thêm nữa, không biết Tần công tử định trả bao nhiêu tiền để mua công thức của chúng ta?”

Lúc này Tần Tranh đã hoàn toàn bình thường trở lại, lại quay về dáng vẻ một thương nhân thông minh cộng thêm vẻ công tử hào hoa giống như ngày thường.

Hắn vốn tưởng rằng người đến đàm phán kinh doanh hôm nay sẽ là một nam tử, dù sao thì rang hạt dẻ cũng là một công việc nặng nhọc.

Không ngờ người chủ sự lại là một nữ nhân? Hơn nữa nhìn nàng mặc dù tuổi không lớn nhưng toàn thân lại có khí chất thanh nhã hiếm có, bên cạnh nàng còn có hai hài tử 3 - 4 tuổi. Hắn không khỏi càng thêm tò mò.

Hắn vốn tưởng rằng đối phương đã vui vẽ đồng ý đến bán công thức, chắc chắn nàng sẽ giới thiệu nhiệt tình về nghề thủ công tỉnh xảo được truyền từ tổ tiên của mình.

Hắn không ngờ, chỉ có vậy thôi à?

Trực tiếp hỏi giá luôn?

Tần Tranh tự cho rằng mình đã quen với mọi tình huống lớn, nhưng hắn cũng không khỏi khẽ ho một tiếng để che giấu sự thất thần của mình: "Hạt dẻ rang đường của nhà họ Cố đúng là rất ngon, hôm nay ta đến đây cũng là muốn mua đứt công thức rang hạt dẻ của các ngươi, nếu các ngươi đồng ý bán, giá cả có thể thương lượng, chỉ là sau này nhà họ Cố các ngươi không được kiếm sống bằng nghề này nữa.”
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 109


Hai huynh muội nhà họ Cố nhìn nhau, vẻ mặt nghi ngờ: Không thì sao chứ?

Cố Tâm Nguyệt khẽ gật đầu: "Tất nhiên."

Vậy rốt cuộc ngươi định trả bao nhiêu tiền?

Đối diện với ánh mắt dò xét của Cố Tâm Nguyệt, Tần Tranh lại ngẩn người.

Hắn dứt khoát không định giữ kẽ nữa.

Hắn liền nói: "Công thức hạt dẻ rang đường này, ta có thể trả 30 lượng."

Cố Tâm Nguyệt và Cố Tam Thanh đều nhíu mày, nhìn nhau, không ngờ một công thức rang hạt dẻ đơn giản như vậy mà lại có thể bán được 30 lượng?

Có phải hơi quá đáng rồi không?

Dù sao nếu có người kiên nhẫn nghiên cứu, cũng có thể nghiên cứu ra được.

Người này ngốc nghếch mà nhiều tiền à?

Tân Tranh thấy cả hai đều cau mày, tưởng rằng bọn họ chê 30 lượng quá ít, dù sao thì nghề thủ công đó có lẽ là nghề truyền từ đời ông cha của bọn họ.

"Hay là, 50 lượng nhé?" Tần Tranh hắng giọng đề nghị.

Cố Tâm Nguyệt và Cố Tam Thanh lại nhìn nhau, trong mắt có một luồng sóng ngầm giống nhau, sau đó lại gật đầu với nhau.

"Được, 50 lượng. "

Cố Tâm Nguyệt có chút chột dạ lấy ra một tờ giấy từ trong tay áo, đó là tờ giấy mà tối hôm qua nàng nhờ Tống Dập viết giúp.

May mà tối qua Cố Tâm Nguyệt đã cẩn thận, cảm thấy một công thức chỉ có 1-2 câu, nói thẳng ra thì không chính thức và khá đơn giản.

Vì vậy, nàng mới cố tình mở rộng công thức thành một tờ giấy đầy đủ.

Trên đó, từ cách chọn hạt dẻ, đến cách chọn cát đá, rồi đến chọn loại đường nào là tốt nhất, đều được ghi chú tỉ mi.

Cộng thêm văn phong và nét chữ của Tống Dập, tờ công thức này bây giờ quả thực xứng đáng với 50 lượng.

Tân Tranh nhận lấy, nhìn lướt qua, cũng bị nét chữ trên đó làm cho ngạc nhiên.

Hắn không khỏi nhìn Cố Tâm Nguyệt thêm một lần nữa.

Đợi đến khi 50 lượng bạc nặng trịch vào tay, Cố Tâm Nguyệt mới kéo hai hài tử đứng dậy, định rời đi.

Không đi, lỡ đâu lát nữa người ta đổi ý thì sao?

Diêu chưởng quầy nãy giờ vẫn nhịn không nói, lúc này hắn cũng thấy hơi đau lòng, là 50 lượng bạc đấy? Có thể mua được bao nhiêu hạt dẻ rang chứ?

Nhưng nghĩ đến việc giá tiền là do Tần tam thiếu chủ động tăng lên, nên hắn cũng không tiện nói gì.

Nhưng khó khăn lắm mới có người ở thị trấn này được Tân tam thiếu nhìn trúng, nếu nàng cứ thế mà đi thì chẳng phải đáng tiếc lắm hay sao?

Biết đâu nàng còn có nhiều bản lĩnh hơn nữa thì sao?

Nghĩ đến đây, Diêu chưởng quầy liền lên tiếng: "Chi bằng Cố nương tử và Cố huynh đệ ở lại dùng bữa trưa đi, dù sao cũng đã đến giờ ngọ rồi."

Cố Tâm Nguyệt vừa định mở miệng từ chối, nàng cúi đầu xuống, thấy hai hài tử dường như thực sự đã đói.

Trước đó nàng đã hứa sẽ đưa hai hài tử đến thị trấn ăn đồ ngon.

Hơn nữa lúc này đã đến giờ ăn trưa, nếu ra ngoài tìm thì sợ rằng một lúc nữa cũng không ăn được.

Sau khi do dự một lát, Cố Tâm Nguyệt liền lên tiếng: "Nghe nói Đa Vị Lâu là tửu lâu nổi tiếng ở trấn, ta đang định dẫn hai hài tử đi ăn thử nhưng vì các ngươi đã đưa tiền rồi, sao có thể để các ngươi tốn kém thêm nữa? Chúng ta vẫn là xuống đại sảnh dưới lầu tự ăn đi, Diêu chưởng quầy không cần khách sáo."

Tân Tranh vốn cũng muốn giữ mấy người lại cùng dùng bữa ở trên lầu.

Nhưng điều này thực sự không phù hợp với thân phận của hẳn, hắn đang do dự thì lại nghe Cố Tâm Nguyệt nhất quyết đòi tự mình dùng bữa ở đại sảnh.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 110


Không hiểu sao, hắn lại cảm thấy mình bị khinh thường, đành phải một mình ở lại trên lầu dùng bữa.

Bên kia, Cố Tâm Nguyệt dẫn theo hai hài tử xuống lầu, tìm một vị trí yên tĩnh ở đại sảnh.

Sau đó nàng gọi tiểu nhị chuẩn bị gọi món.

Đợi khi nhận được thực đơn mà tiểu nhị đưa tới, nàng không khỏi ngây người.

Không ngờ trấn Thanh Thủy là một nơi hẻo lánh như vậy, mà thực đơn của tửu lâu lại có thể cầu kỳ đến thế?

Đợi đến khi nàng mở ra thì hoàn toàn ngây người tại chỗ.

Sườn xào chua ngọt?

Cá sóc đen?

Đậu phụ Ma Bà?

Cá chua?

Đây... những món ăn này sao lại hiện đại như vậy?

Trước đó, trên đường đến đây, nàng còn đang nghĩ xem có nên đến tửu lâu bán thêm vài công thức nấu ăn hay không.

Không ngờ lại bị người khác đi trước một bước, chẳng lẽ thế giới này đã có người hiện đại đến à?

Cố Tâm Nguyệt nghi ngờ chỉ vào những bức ảnh trên thực đơn cho Cố Tam Thanh xem: "Tam ca, ca đã từng thấy mấy món ăn này bao giờ chưa?”

Cố Tam Thanh cũng nhìn mà ngơ ngác, lắc đầu: "Chưa từng thấy nhưng ta cũng mới đến đây lần đầu, có lẽ là tửu lâu lớn nên món ăn mới lạ chăng.”

Tiểu nhị đứng bên cạnh chờ hai người gọi món, thấy vẻ mặt nghỉ ngờ của hai người, hẳn liền lên tiếng nhắc nhở: "Phu nhân, những món ăn này đều là bí quyết riêng của tiệm chúng ta, đã bán được hơn ba năm nay rồi, vẫn luôn được khen ngợi, các vị có muốn ăn thử không?”

Hơn ba năm rồi à?

Vậy mà người xuyên không kia lại đến sớm hơn nàng lâu như vậy? Cố Tâm Nguyệt đè nén sự nghi ngờ trong lòng, nghĩ rằng nếu có cơ hội, nàng nhất định phải hỏi cho rõ ràng, nàng liên lên tiếng: "Được, chúng ta sẽ gọi bốn món này."

Cố Tam Thanh thấy vậy, vội vàng nhỏ giọng ngăn cản: "Tiểu muội, đồ ăn ở đây rất đắt, bốn người chúng ta ăn không hết nhiều như vậy đâu?"

Cố Tâm Nguyệt mĩm cười: "Không sao, hôm nay chúng ta hiếm khi mới đến đây một lần, lại vừa kiếm được tiền, cứ ăn thoải mái đi."

Hoài Cẩn và Tử Du có lẽ là lần đầu tiên đến trấn trên, trông chúng có về rất gò bó.

Vừa rồi gặp người lạ, chúng cũng chỉ cúi đầu không nói chuyện, ngoan ngoãn ngồi im.

Cố Tâm Nguyệt nghĩ nếu sau này có cơ hội, nàng vẫn nên đưa bọn chúng ra ngoài mở rộng tầm mắt.

Lúc bốn món ăn được dọn lên, Cố Tâm Nguyệt sợ hài tử đói lâu, vội gắp cá sóc và sườn xào chua ngọt cho hai đứa nhỏ: "Hoài Cẩn, Tử Du, ở đây không có người ngoài, hai con cứ thoải mái ăn nhiều một chút, món cá sóc và sườn xào chua ngọt này đều có vị chua ngọt, rất ngon.”

Sau đó, nàng lại chỉ vào đậu phụ Ma Bà và cá chua cay, nói với Cố Tam Thanh: "Tam ca, khẩu vị của ca nặng, ca ăn hai món này nhiều một chút." Cố Tam Thanh ăn thử một miếng đậu phụ Ma Bà, tỏ vẻ bị tê.

Sau đó, hắn lại ăn thử một miếng cá chua cay, quả thực có chút chua cay, không khỏi nghi ngờ: "Tiểu muội, muội cũng là lần đầu tiên đến Đa Vị Lâu ăn cơm phải không, tại sao muội biết mấy món này có vị gì?"

Cố Tâm Nguyệt khựng lại, cười giải thích: "Muội thường nấu cơm nên quen rồi, ngửi mùi là biết ngay, thế nào? Món ăn này có ngon không?”

Cố Tam Thanh liên tục gật đầu: "Ngon, vừa có cá vừa có thịt, đương nhiên là ngon rồi, nhưng ta thấy, không ngon bằng muội nấu."

"Con cũng thấy sườn xào chua ngọt do mẫu thân làm ngon hơn.” Tử Du nuốt một miếng thịt, nhỏ giọng đồng tình.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 111


"Ừm, đúng vậy." Hoài Cẩn cũng nhỏ giọng phụ họa.

Cố Tâm Nguyệt vội gắp một miếng đậu phụ Ma Bà, cho vào miệng toàn là vị cay nồng nhưng nếm kỹ lại thấy khác xa so với đậu phụ Ma Bà thời hiện đại.

Hoa tiêu không được phi thơm trước, nghiền cũng không đủ mịn, ăn vào có chút nghẹn cổ.

Vị cay không phải từ ớt, không đủ thơm cay, xem ra đây có lẽ là hạt tiêu Tứ Xuyên thường dùng ở thời xưa.

Sườn xào chua ngọt không có nước tương để điều hòa, vị giấm và đường quá nồng.

Hai món còn lại cũng có vấn đề tương tự, Cố Tâm Nguyệt chỉ nếm thử một miếng, trong lòng nàng đã có tính toán.

Món ăn này trông thực sự giống như do người hiện đại dạy.

Nhưng xem ra, trình độ nấu nướng của người đó không ra sao, ước chừng cũng chỉ ngang với trình độ của nàng ba năm trước, nàng cũng là hai năm nay ở trên núi tự nấu ăn nhiều, mới nắm được một số bí quyết nấu ăn.

Có một số bí quyết tuy trông không bắt mắt nhưng lại có thể quyết định sự thành bại của một món ăn. Một lý do khác, chính là những món ăn này không có những loại gia vị hiện đại như nước tương, tương cà, ớt...

Cho nên dù là Phó đại sư trong tửu lâu có ý định cải tiến, cũng không có cách nào.

Cố Tâm Nguyệt nhíu mày ăn sạch cơm trong bát, rồi buông đũa.

Có một số thứ, tuy là thứ quen thuộc nhưng không phải hương vị đó thì nàng cũng không còn hứng thú ăn nữa.

Cố Tam Thanh và hai hài tử tuy miệng nói hương vị bình thường, nhưng dù sao ngày thường, bọn họ cũng đã ăn quen khổ, những món thịt này mà không ăn, quả thực là phung phí của trời. Vì vậy mọi người đều rất tự giác quét sạch.

Ăn xong một bữa, ba người cũng ăn no căng bụng.

"Tiểu muội, sao muội ăn ít thế?" Cố Tam Thanh nhíu mày hỏi: "Muội không khỏe à?"

"Không, chỉ là muội hơi không quen với hương vị này, nhưng muội ăn cơm rất nhiều, cũng no rồi, vậy chúng ta chuẩn bị đi thôi."

Cố Tâm Nguyệt đứng dậy chuẩn bị trả tiền, không ngờ Tân Tranh trực tiếp đi tới.

Vừa rồi hắn một mình ở trên lầu dùng bữa trưa mà chẳng có hứng thú gì.

Trong đầu hắn luôn có một nỗi nghi ngờ không thể xua tan, vì vậy không hiểu sao lại đi xuống.

Hắn vừa hay nghe thấy Cố Tâm Nguyệt nói món ăn ở đây không hợp khẩu vị của nàng, vì vậy hắn liên định tới hỏi lý do.

Dù sao, những món ăn ở đây đều là cố nhân để lại cho hắn.

Hắn không thể chấp nhận việc người khác phỉ báng và nghi ngờ chúng.

"Cố nương tử, xin dừng bước, vừa rồi nghe ngươi nói món ăn ở đây không hợp khẩu vị của ngươi, có lẽ vì là lần đầu ăn nên thấy không quen à?" Tần Tranh vốn định chất vấn nhưng lởi vừa nói ra lại chuyển thái độ. Cố Tâm Nguyệt sửng sốt, không ngờ hắn lại xuất hiện ở đây, liền nói: "Lần đầu ăn không quen lắm nhưng hương vị thực sự có thể cải thiện tốt hơn."

Cố Tâm Nguyệt suy nghĩ, lỡ sau này không có tiên, nàng còn có thể tới đây bàn bạc chuyện làm ăn, liền vô thức để lại cho mình một con đường.

"Ồ? Có thể tốt hơn à?" Tần Tranh thấy khẩu khí nàng không nhỏ, nhất thời có chút không vui.

Nhưng hắn nghĩ đến tờ công thức hạt dẻ nàng đưa, rõ ràng là một món ăn đơn giản nhưng nàng lại có thể nói đầu ra đầu vào, không khỏi tin phục: "Chi bằng Cố nương tử ngồi xuống nói kỹ hơn?" Cố Tâm Nguyệt nở nụ cười lịch sự, khéo léo từ chối: "Sau này có cơ hội nói sau, không giấu gì ngươi, hiện tại ca ca ta ở nhà đang bị thương ở chân, chúng ta đã chậm trễ không ít thời gian, đang định đến Hồi Xuân Đường tìm đại phu thử vận may."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 112


"Ồ? Tìm đại phu sao phải thử vận may?" Tần Tranh vô thức hỏi.

Cố Tâm Nguyệt nhướng mày, cảm thấy người trước mắt càng lúc càng kỳ lạ.

Rõ ràng bọn họ chỉ mới gặp nhau một lần, hai người quen thân lắm à?

Tân Tranh ý thức được câu hỏi của mình có phân đột ngột, liên lên tiếng giải thích: "Không giấu gì nương tử, Hồi Xuân Đường cũng là sản nghiệp của tại hạ, đại phu cũng vẫn luôn ở trong tiệm ngồi khám, cho nên ta có chút kỳ lạ, sao các ngươi lại phải thử vận may?" "Thật à?" Cố Tâm Nguyệt nghỉ ngờ hỏi: "Vài ngày trước ca ca ta bị thương trên núi, nghe nói Hồi Xuân Đường có một vị đại phu giỏi chữa bệnh về xương nên đặc biệt đến cầu y, nhưng Lý chưởng quầy nói đại phu ra ngoài vẫn chưa về, cho nên mấy ngày nay ta ngày nào cũng đến chờ tin tức."

Nhưng vừa nghe nói hắn chính là chủ nhân của Hồi Xuân Đường, Cố Tâm Nguyệt nhất thời cảm thấy mình đã nhìn thấy hy vọng.

Nàng không khỏi xóa sạch định kiến với hắn vừa rồi, cầu xin: "Tần công tử có thể ra mặt giúp đỡ mời đại phu của Hồi Xuân Đường đến chữa bệnh cho ca ca ta hay không?” "Được, chuyện này đúng là có chút kì lạ, vừa hay ta cũng phải đến đó một chuyến, các ngươi đi cùng ta luôn đi."

Hồi Xuân Đường và Đa Vị Lâu cách nhau khá xa.

Tân Tranh thấy Cố Tâm Nguyệt còn dẫn theo hai hài tử, nhất thời mềm lòng: "Các ngươi lên xe ngựa với ta luôn đi?”

Cố Tâm Nguyệt ngẩng đầu nhìn chiếc xe ngựa dừng trước cửa, không khỏi nhíu mày, hiện tại nàng đã gả làm vợ người ta, e rằng không tiện lắm.

Tân Tranh nhìn ra sự do dự của nàng, cảm thấy lòng tốt của mình bị coi như lòng dạ đàn bà, không khỏi cười khẩy: "Ban ngày ban mặt, còn có ca ca ngươi ở đây, cần phải suy nghĩ lâu như vậy à?”

Cố Tâm Nguyệt thấy suy nghĩ của mình bị vạch trần, không khỏi cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Thêm nữa, nhị ca ở nhà thực sự rất cần tìm được đại phu của Hồi Xuân Đường.

Thế là nàng dẫn theo hai hài tử, trực tiếp đi lên xe ngựa.

Cố Tam Thanh lập tức đi theo, ngồi bên cạnh Cố Tâm Nguyệt.

Tần Tranh thì ngồi ở mép ngoài đối diện, từ đầu đến cuối mắt cũng không nhìn vào trong thêm lần nào nữa.

Một lát sau, mọi người đến Hồi Xuân Đường. Lý chưởng quầy thấy Cố nương tử từ trên xe ngựa của Tần tam thiếu bước xuống, không khỏi sợ hãi thêm vạn phần.

Đây là tình huống gì?

Mới mấy ngày trước, người còn vừa mới tuyên bố đời này không muốn dây dưa với kế mẫu độc ác này là ai?

Không đợi Lý chưởng quầy hỏi, Cố Tâm Nguyệt đã trực tiếp nói rõ mục đích đến.

Nàng tự nhận mình không đắc tội với Lý chưởng quầy nhưng dường như nàng lại bị cố tình nhắm vào.

Đặc biệt là khi thấy Lý chưởng quầy thấy nàng từ trên xe ngựa của Tần công tử bước xuống, cái miệng của hắn há hốc đến mức có thể nhét vừa một quả trứng.

Nàng liền đoán rằng bên trong có lẽ có ẩn tình gì đó.

Dù sao Tân công tử cũng là chủ nhân của Hồi Xuân Đường, nàng cũng không tiện đối chất trực tiếp, chỉ đề nghị mong có thể mời đại phu về thôn khám bệnh cho ca ca.

Tân Tranh ở bên cạnh thấy vậy liên khựng lại, cũng phụ họa nói: "Còn không mau đi mời đại phu ra đây."

Lý chưởng quầy vội vàng đi vào hậu viện, mời Trương đại phu giỏi chữa bệnh về xương ra.

Tân Tranh thấy bộ dạng cả nhà bọn họ kéo nhau đi, nhất thời lại không nhịn được mềm lòng, nhưng thấy vẻ mặt của Cố Tâm Nguyệt đầy vẻ xa cách, hắn không khỏi quay đầu nói với Trương đại phu: "Ông tuổi đã cao, hôm nay vừa khéo xe ngựa của ta không dùng đến, ông hãy đi nhờ xe của ta, lát nữa khám xong để xa phu đưa ông về."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 113


Trương đại phu được yêu mến mà sợ hãi, ông ta vội vàng cảm ơn rối rít.

Cố Tam Thanh ở bên cạnh thấy vậy, liền kéo tay áo Cố Tâm Nguyệt: "Tiểu muội, hay là ta đi hỏi xem chúng ta có thể cùng ngồi xe ngựa vê không?"

"Ừ, nếu có thể đi nhờ xe bọn họ, lúc vê chúng ta sẽ trả tiền xe và tiên khám cho Cố Tâm Nguyệt." Cố Tâm Nguyệt nhỏ giọng trả lời.

Cố Tam Thanh vội vàng bước lên, chắp tay nói: "Không biết xe ngựa của Tần công tử có thể chở nhờ chúng ta về thôn không?" Tân Tranh không nhịn được cười khẩy: "Các ngươi không cùng nhau về, ai dẫn đường cho Trương đại phu? Nhớ trả tiền xe là được."

Hừ, đừng tưởng hắn không nghe thấy.

Người phụ nữ này, thật sự đáng ghét đến cực điểm.

Hắn rõ ràng chỉ đơn thuần là thương hại kẻ yếu, nể tình bọn họ đã từng hợp tác, thuận tay giúp nàng một chút.

Nàng lại nhất định phải phân rõ ràng như vậy, làm ra vẻ xa lạ như thế?

Rõ ràng bọn họ...

Không đúng!

Rất không đúng! Nếu người ngoài nhìn vào, bọn họ đúng là chỉ mới gặp nhau một lân, làm một vụ giao dịch, đã sòng phẳng tiền hàng.

Hình như giữa bọn họ đúng là không thân quen lắm?

Khi tiếng xe ngựa rời đi, Tần Tranh cũng hoàn toàn rối bời trong gió.

A Tùng vẫn luôn âm thầm đi theo bên cạnh hắn cũng không hiểu ra sao, hôm nay Tần tam thiếu bị làm sao vậy?

Chủ tử ngày thường kiêu ngạo cầu kỳ như vậy, xe ngựa cũng chưa từng để người ngoài ngồi, hôm nay rốt cuộc là tại sao?

Tần Tranh một mình đứng trong gió lạnh một lúc, mới bỗng nhiên nhớ đến tên khốn Lý chưởng quầy đó.

Vì thế hắn bước nhanh trở về Hồi Xuân Đường.

Lý chưởng quây đã sớm tỉnh táo khỏi cơn hoảng loạn, đoán chừng mình sắp bị hỏi tội.

Hắn sớm đã âm thầm chuẩn bị sẵn lời nói: "Tần tam thiếu, ngươi nghe tại hạ giải thích, tại hạ không cho Trương đại phu ra khám bệnh, đều là vì ngươi!"

"Vì ta?" Tân Tranh vừa định nổi giận không khỏi sửng sốt.

"Đúng vậy, ngươi không biết, vị Cố nương tử này chính là Tống gia nương tử trước kia đến bán cao lê thu lúc trước." Lý chưởng quầy nói một câu đã nói rõ.

Những lời còn lại cũng không cần nói nhiều.

Tân Tranh không kịp đề phòng, cơ thể hắn lảo đảo, ngồi xuống ghế.

Một lúc sau, hắn mới âm thầm chế nhạo: "Trên đời này, tại lại có chuyện trùng hợp đến vậy?"

Trông giống nàng cũng đành.

Giờ lại biết nàng chính là kế mẫu độc ác của cặp song sinh kia?

Chỉ là hôm nay hắn đã tận mắt nhìn thấy, trên đường đi nàng luôn hết mực che chở cho hai hài tử.

Lại nhìn hai hài tử được nàng nuôi dưỡng trắng trẻo sạch sẽ, nàng thật sự có thể làm ra chuyện độc ác như vậy được à?

Chẳng lẽ chuyện này còn có ẩn tình gì?

Vì thế, Lý chưởng quầy vừa thoát nạn lại bị gọi đến.

"Ngươi nói xem, mặc dù vị Cố nương tử này là kế mẫu của hai hài tử, nhưng nàng ta có thật sự độc ác như ngươi nói hay không?" Ánh mắt Tần Tranh đen nhàn nhạt, giọng điệu lạnh lùng, một tay không ngừng gõ lên bàn.

Như thể giây tiếp theo hắn sẽ nổi giận.

Lý chưởng quầy cúi đầu làm ra dáng vẻ chim cút: "Tân tam thiếu, chuyện này là do Tống gia đại ca đích thân nói, hơn nữa... ` Hơn nữa lúc đó ta cũng không tin, là ngươi nhất quyết không cho ta điều tra.

Trán Tần Tranh trán giật giật, nghe ra hàm ý trong lời nói của Lý chưởng quầy.

Lúc này, hắn mới nhớ lại tình cảnh ngày đó.

Dường như lúc đó hắn đã định kiến trước, cho rằng nàng là một người phụ nữ độc ác.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 114


Hắn không khỏi vô cùng hối hận, bỗng nhiên cảm thấy chán nản.

Lý chưởng quầy thấy mặt hắn lạnh như băng, vội vàng lên tiếng: "Đầu tại Tống gia đại ca kia, chắc chắn là hắn cố ý phá đám, nói dối để lừa chúng ta, chuyện này ta nhất định sẽ điều tra rõ ràng, trả lại sự trong sạch cho Cố nương tử."

So với không khí lạnh lẽo của Hồi Xuân Đường, lúc này trên chiếc xe ngựa đang phi nhanh vê nhà, huynh muội nhà họ Cố lại vô cùng vui vẻ.

Nghĩ đến việc cuối cùng cũng mời được Trương đại phu, chân của nhị ca lại có thêm mấy phần hy vọng bình phục hoàn toàn.

Hôm nay, công thức làm hạt dẻ rang đường lại bán được giá cao 50 lượng, tiền thuốc thang cũng không phải lo nữal

Bọn họ ra ngoài một chuyến này, thực sự đã thu hoạch được rất nhiều.

Chỉ là hai hài tử đang vui vẻ muốn đi dạo quanh trấn, kết quả lại phải vội vã chạy theo về.

Cố Tâm Nguyệt sợ hai hài tử buồn, liên chủ động an ủi: " Hoài Cẩn, Tử Du, hôm nay chúng ta may mắn, vất vả lắm mới mời được đại phu cho nhị cữu, cho nên lần này phải vội vàng quay về trước, lần sau ta sẽ đưa các con đi dạo quanh trấn thật kỹ, được không?" Tử Du đang dựa vào bên cạnh Cố Tâm Nguyệt, tò mò nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ xe.

Cô bé vội quay đầu nhìn Cố Tâm Nguyệt: "Mẫu thân, hôm nay con và ca ca đã ngồi xe trâu, đi đến trấn trên, lại đến tửu lâu ăn thịt, bây giờ còn được ngồi xe ngựa, con vui quát"

Tử Du cũng nói ra lời trong lòng Hoài Cẩn, cậu bé cũng gật đầu đầy phấn khích.

Hôm nay, cũng là ngày vui nhất "trong cuộc đời" của cậu bé.

Ngoài việc gặp phải thúc thúc kỳ lạ kia.

Hắn dường như quá nhiệt tình với kế mẫu, chuyện này phải tìm cơ hội nói với cha mới được.

Nhưng nếu nói cho cha biết, liệu cha có nổi giận cãi nhau với kế mẫu hay không?

Một khi cãi nhau, liệu kế mẫu có bỏ nhà đi hay không?

Rồi thì...

Hoài Cẩn vừa vui vẻ vừa lo lắng, lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại.

Ôi, làm hài tử thật khó.

Chưa kịp để Hoài Cẩn nghĩ ra được lý do, xe ngựa đã phi nhanh vào thôn Lê Hoa.

Thôn Lê Hoa bao nhiêu năm nay cũng chưa từng nhìn thấy chiếc xe ngựa sang trọng như vậy, mọi người đổ xô ra xem náo nhiệt. Xe ngựa dừng lại trước cửa nhà họ Cố.

Trương đại phu được đưa thẳng vào phòng của Cố Nhị Dũng, tháo ván gỗ, cẩn thận kiểm tra cho hắn.

Hai khắc sau.

Trương đại phu thở phào nhẹ nhõm: "Vết thương đã bớt sưng, vừa rồi ta đã nắn lại xương cốt cho hắn, lát nữa ta sẽ kê thêm mấy thang thuốc cao dán ngoài, phối thêm thuốc hoạt huyết, thuốc thông kinh hoạt lạc là được, một tháng sau các ngươi lại đến tìm ta, chỉ cần bình thường nghỉ ngơi nhiều hơn, chiếc chân này muốn hồi phục như cũ cũng không phải không thể."

Người nhà họ Cố nghe xong, đều kích động đến mức không nói nên lời.

Cố Tâm Nguyệt vội vàng trả tiên khám, tiền khám cộng tiền thuốc tổng cộng hết 5 lượng bạc, Cố Tâm Nguyệt không chớp mắt đã trả hết.

Nghĩ đến tiền xe, nàng ngược lại có chút do dự.

Cố Tam Thanh ở bên cạnh nhắc nhở: "Bốn người chúng ta đi xe trâu mất 8 văn, xe ngựa này đắt tiền, chắc phải gấp đôi."

Cố Tâm Nguyệt suy nghĩ một chút, lại đưa thêm 4 văn tiền boa, trả đủ 20 văn riêng làm tiền xe để Trương đại phu quay về.

Nhưng nàng không biết rằng, khi Tân Tranh nhận được 20 văn tiền xe, hắn đã tức đến bật cười. Người nhà họ Cố mấy ngày nay liên tiếp bị đả kích, ai nấy đều ủ rũ.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 115


Hôm nay cuối cùng cũng mời được đại phu giỏi nhất trấn Thanh Thủy đến, hơn nữa còn nhận được câu trả lời chắc chắn rằng lão nhị có thể hoàn toàn bình phục, đương nhiên ai nấy đều mừng rỡ quá đỗi, mọi người đều phấn chấn hẳn lên.

Cố Tâm Nguyệt nhân lúc vui mừng, vội vàng kể lại chuyện hôm nay lên trấn bán công thức hạt dẻ rang đường cho cha, mẫu thân và hai ca ca khác nghe.

Chưa kịp để Cố Tâm Nguyệt lấy 50 lượng ra, Hứa Thị đã vội vàng ngắn lại: "Tâm Nguyệt, con nghe mẫu thân nói trước, trước đây lên trấn bán hạt dẻ rang, vì ba ca ca của con đều góp sức, con chia thành bốn phần, mẫu thân cũng không nói gì nhưng lần bán công thức này hoàn toàn là do con nghĩ ra, số tiền này chúng ta không thể lấy."

"Đúng là như vậy, hôm qua con đã lấy 5 lượng bạc, hôm nay lại tiêu 5 lượng để mời đại phu, đã để con tốn kém không ít rồi, số tiền còn lại con tự giữ lấy đi." Cố lão đầu vốn ít nói cũng lên tiếng khuyên nhủ.

"Đúng vậy, ta thấy hôm nay bán được giá cao như vậy, chủ yếu là nhờ Tống Dập viết công thức hay, hơn nữa trước đây chúng ta bán hạt dẻ cũng đã được chia không ít." Cố Tam Thanh cũng có đi theo, hắn tự thấy mình có quyền lên tiếng nhất.

Cố Tâm Nguyệt có chút chấn động, không ngờ trước số tiên lớn như vậy, những người nhà mẫu thân nàng dù nghèo rớt mồng tơi lại không hề động lòng.

Vì không sống chung, bình thường Cố Tâm Nguyệt cũng không tiện lấy đồ trong không gian ra để trợ cấp cho nhà ngoại, cho nên Cố Tâm Nguyệt mới nghĩ đến việc bình thường nếu có cách kiếm tiền, nàng sẽ rủ thêm người nhà cùng làm.

Ít nhất như vậy, nàng cũng có thể để bọn họ tích cóp được chút bạc trong tay, như vậy sau này khi chạy nạn mới có thể chuẩn bị trước.

Ngày thường, chuyện này cũng không đến nỗi quá khó khăn.

Cố Tâm Nguyệt suy nghĩ một lát, mở lời khuyên nhủ: "Cha, mẫu thân, con biết hai người là vì nghĩ cho con nhưng thực tế, trong số tiền này có phần công sức rất lớn của nhị ca, nếu không phải nhị ca dẫn con lên núi, con cũng không thể phát hiện ra rừng hạt dẻ, công thức của con cũng có nhiều kinh nghiệm được cải tiến hài tử cách rang hạt dẻ thường ngày của nhị ca, nếu không thì hạt dẻ rang của chúng ta cũng sẽ không lọt vào mắt người khác."

"Vậy thì, lần bán công thức này, con sẽ giữ lại một nửa số tiền, một nửa còn lại, mọi người cứ cầm lấy, sau này còn nhiều chỗ phải tiêu tiền." Cố Tâm Nguyệt tiếp tục nói.

Hứa Thị và Cố lão đầu nhìn nhau.

Lời của Tâm Nguyệt nói đúng vào lòng hai người, sau này lão nhị khỏi bệnh, còn phải cưới vợ, lão tam cũng đã đến tuổi cưới vợ.

Những việc này đều tốn kém.

Hứa Thị thở dài: "Vậy thì, 25 lượng bạc, con trừ đi 5 lượng đã vay và 5 lượng tiền khám bệnh vừa rồi, chúng ta chỉ cân 15 lượng còn lại là đủ rồi."

Cố Tâm Nguyệt thấy người nhà đã quyết như vậy, liền lấy 15 lượng đưa cho bọn họ.

Như vậy, cũng đủ để nhà mẫu thân nàng thoải mái một thời gian.

Cố Tâm Nguyệt dẫn theo hai hài tử và Tống Dập đến đón về nhà.

Vừa mới đến cửa nhà, nàng liền nhìn thấy Tống Phú Quý đang lén lút nhìn quanh.

Thấy Tống Dập đến, hắn vội đứng thẳng người, đi về phía bốn người.

Sau chuyện lần trước, ngay cả Tống Dập cũng không có sắc mặt tốt với hắn, trực tiếp phớt lờ hắn đi vào nhà.

Nhân lúc cửa chưa đóng, Tống Phú Quý vội dùng tay chặn lại, nhỏ giọng nói: "Nhị đệ, ta đến đây để báo cho ngươi một tiếng, hôm nay ta thấy Cố Tâm Nguyệt lên xe ngựa của nam nhân khác ở trấn trên, chuyện này ngươi không tin thì tự đi hỏi, đừng để bị lừa mà không biết, ta là đại ca của ngươi, tất nhiên là muốn tốt cho ngươi."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 116


Tống Dập sửng sốt một chút, sau đó tức giận đóng mạnh cửa lại.

Tống Phú Quý bị kẹp tay, vội kêu lên: "Nhị đệ, ngươi đừng không nghe lời khuyên, ta khuyên ngươi nên nhanh chóng bỏ ả đàn bà độc ác đó đi, kẻo làm mất mặt nhà họ Tống!"

Tống Dập trực tiếp đóng cửa lại, cài then.

Cố Tâm Nguyệt vừa định bước vào bếp, nghe thấy tiếng hét của Tống Phú Quý, nàng không khỏi dừng bước, quay đầu nhìn Tống Dập: "Chuyện này ta có thể giải thích." "Không cần, ta tin nàng." Tống Dập ngẩng đầu nhìn vào mắt nàng, bình tĩnh như nước nói.

"Ồ." Cố Tâm Nguyệt quay đầu vào bếp.

Nhưng trong lòng nàng không hiểu sao lại có chút bực bội.

Vì không quan tâm nên không cần giải thích à?

Nhận ra suy nghĩ thoáng qua trong đầu mình, Cố Tâm Nguyệt vội lắc đầu, nàng bị làm sao vậy?

Cố Tâm Nguyệt muốn nhanh chóng dập tắt suy nghĩ nguy hiểm này trong trứng nước, vội vàng ép mình chuyển sự chú ý sang bữa tối.

Bữa trưa ở Đa Vị Lâu, hương vị món ăn thực sự có chút đáng tiếc. Nàng liền nảy ra ý định muốn làm lại mấy món ăn đó, nhưng hôm nay nàng không kịp chuẩn bị nguyên liệu, đành phải đợi lần sau lên trấn mua đồ rồi tính tiếp.

Cố Tâm Nguyệt đang ở trong bếp suy nghĩ xem tối nay sẽ làm món gì khác.

Tử Du thấy vậy liền ngoan ngoãn đi qua giúp nàng nhóm lửa, mấy ngày nay cô bé nhóm lửa ngày càng giỏi.

Tống Dập miệng thì nói không cần giải thích, nhưng thấy Cố Tâm Nguyệt bỏ đi thẳng, hắn không khỏi cảm thấy có điều gì đó khác thường đang dần nảy sinh.

Hoài Cẩn và Tử Du vẫn luôn đi theo Cố Tâm Nguyệt không rời. Huống hồ còn có Cố Tam Thanh ở bên cạnh.

Còn chiếc xe ngựa kia chẳng lẽ là để đưa đại phu đến khám bệnh cho Cố Nhị Dũng?

Đúng, nhất định là như vậy.

Tống Dập bị suy luận của mình an ủi, thấy Tử Du giúp nàng nhóm lửa, hắn liền quay người về phòng chuẩn bị vẽ tranh.

Hoài Cẩn vẫn luôn đi theo phía sau hắn, nhìn trái ngó phải.

Cuối cùng cậu bé vẫn chọn đi theo Tống Dập vào phòng.

Vừa vào cửa, Hoài Cẩn vội chạy đến trước mặt Tống Dập, nhỏ giọng giải thích: "Cha, hôm nay ở trấn trên, nam nhân để chúng con ngồi xe ngựa thật ra chính là ông chủ mua công thức của mẫu thân, là hắn vẫn luôn lén nhìn mẫu thân, mẫu thân không để ý đến hắn, cha yên tâm.”

Tống Dập vừa mới bị chính mình thuyết phục:...

"Ta biết rồi, ta tin nàng, chuyện này con không cần lo lắng." Sau khi ngạc nhiên, Tống Dập vẫn an ủi Hoài Cẩn đang cau mày.

Hoài Cẩn thấy hắn thực sự không tức giận, cũng không có ý định đi tìm Cố Tâm Nguyệt cãi nhau.

Cuối cùng cậu bé cũng thở phào nhẹ nhõm.

Giữ bí mật cả ngày, nói ra thoải mái hơn nhiều. Vì vậy, cậu bé nhẹ nhàng quay người đi vào bếp giúp đỡ, để lại Tống Dập một mình ngồi ngẩn người trước bàn sách, mãi đến khi Cố Tâm Nguyệt nấu xong bữa tối gọi hắn, hắn mới hoàn hồn đi ra. ...

Nói về phía bên kia, Tống Phú Quý bị kẹp tay, nhịn đau mò mẫm đi về phía trấn.

Vài ngày trước, hắn bỗng nhiên bị người gọi đi, hỏi một số chuyện về nhà họ Tống và Cố Tâm Nguyệt.

Hắn chỉ nghĩ là Cố Tâm Nguyệt bán hạt dẻ rang ở trấn trên đắc tội với đối thủ nên người ta muốn hỏi rõ tình hình.

Hắn liên tiếp bị Cố Tâm Nguyệt làm cho ngã nhào, đang buồn bực không có chỗ trút giận, thế là liền thêm mắm dặm muối kể chuyện về Cố Tâm Nguyệt cho người kia nghe.

Nhưng ai ngờ, người kia nghe xong, hôm sau lại đưa đến 30 lượng bạc trắng.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 117


Còn dặn hắn hãy để mắt đến cặp song sinh kia.

Cầm trong tay 30 lượng bạc trắng, Tống Phú Quý vô cùng mừng rỡ, ở trấn trên uống rượu hoa mấy ngày liền.

Nhưng ai ngờ, hôm nay hắn lại gặp Cố Tâm Nguyệt ở trấn trên.

Lúc đó, hắn nhìn thấy nam nhân lên xe với Cố Tâm Nguyệt, trông có vẻ là người có địa vị, là công tử nhà giàu.

Sau một hồi theo dõi và dò hỏi, hắn phát hiện ra người này chính là chủ nhân của Hồi Xuân Đường và Đa Vị Lâu. Chẳng lẽ hắn là người trước đó phái người đến dò hỏi? Hắn còn tưởng người nọ muốn cướp mất việc làm ăn của nhà họ Cố.

Nghĩ đến đây, Tống Phú Quý cảm thấy hơn 20 lượng bạc còn lại trong lòng mình nóng như lửa đốt, nếu bị người khác phát hiện ra hắn đã nói dối, chắc chắn hắn sẽ không giữ được số bạc này.

Suy nghĩ mãi, cuối cùng hắn mới lén lút quay về thôn Lê Hoa.

Hắn muốn nhân cơ hội này nói xấu trước mặt Tống Dập, như vậy, Tống Dập chắc chắn sẽ không vui, thậm chí còn có thể nghe lời khuyên của hắn mà đuổi người phụ nữ kia đi.

Chỉ cần Cố Tâm Nguyệt bị đuổi đi, hắn lại có thể thêm mắm dặm muối để bôi nhọ nàng.

Nhưng ai ngờ, Tống Dập lại không tin một lời, còn trực tiếp kẹp tay hắn.

Tống Phú Quý tuy tức giận nhưng cũng không còn cách nào khác, dù sao cũng không dám về nhà, thế là hắn mang theo hơn 20 lượng bạc định đến trấn trên trốn thêm mấy ngày.

Ai ngờ, vừa đi đến nửa đường, bỗng nhiên có hai người mặc đồ đen đi tới, trực tiếp đánh hắn một gậy vào đầu.

Hắn liền bất tỉnh. ...

Đêm khuya tĩnh lặng.

Tử Du ở bên cạnh đã quen thuộc với cảnh Cố Tâm Nguyệt mệt mỏi cả ngày, giờ đang ngồi trên giường vui về đếm tiền.

Tiền bán đơn thuốc hôm nay, cộng với số tiên nàng đã tích cóp trước đó, cộng lại đã được hơn 50 lượng.

Cố Tâm Nguyệt để lại một ít bạc vụn và tiền đồng, còn lại 50 lượng bạc nguyên thì cất vào trong không gian.

Đã mấy ngày không vào không gian, hôm nay nàng đang định thừa dịp rảnh rỗi kiểm kê lại một chút, đặc biệt là những thứ trước đây nàng thường dùng khi ở trên núi vẫn còn được cất ở góc, chưa kịp dọn dẹp.

Ai ngờ vừa đi vào, nàng liền phát hiện ra không gian đã lớn hơn trông thấy.

Trước đây không gian chỉ có hơn chục mét vuông, đồ đạc chất đầy, chất thành đống đến tận trần nhà.

Mỗi lần nàng đi vào, chỉ có chỗ trống rộng khoảng 2 mét vuông để nàng hoạt động.

Nhưng bây giờ, đồ đạc trong không gian không hề bị hao hụt đi bao nhiêu nhưng không gian lại trống ra một khoảng lớn.

Chẳng lẽ không gian này còn có thể tự động mở rộng?

Nếu như vậy thì quy luật mở rộng của không gian là gì?

Có phải vì nàng kiếm được tiền không? Cố Tâm Nguyệt tự nhủ, hình như trước đây khi nàng kiếm được 20 lượng, không gian cũng có chút thay đổi, chỉ là lúc đó nàng bận quá, nên không để ý lắm.

Như vậy xem ra, có thể thực sự liên quan đến tốc độ kiếm tiền.

Cố Tâm Nguyệt vui vẻ suy nghĩ về cách kiếm tiền, thậm chí còn không thèm dọn dẹp đồ đạc trong không gian, liên ngủ ngon lành.

Ngày hôm sau.

Gió thu nổi lên, thời tiết rõ ràng đã lạnh hơn một chút.

Cố Tâm Nguyệt vừa ra khỏi chăn, liên cảm thấy lạnh buốt.

Nàng sờ vào bên cạnh, chăn gối quả nhiên đã lạnh ngắt ướt sũng. Cố Tâm Nguyệt vội vàng bế Tử Du ra chỗ khô ráo bên ngoài, rồi cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên là Tử Du tè dầm.

Nàng vội vàng xuống giường đun chút nước nóng, lau sạch m.ô.n.g cho Tử Du, rồi mới thay quân áo khô ráo.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 118


Tử Du mơ màng nhìn thấy một vệt màu sẫm dưới thân mình, mặt đỏ bừng, trong mắt toàn là nước mắt: "Mẫu thân, con không cố ý đâu..."

Xong rồi, lần đầu tiên cô bé tè dầm không có kinh nghiệm.

Cô bé sẽ không bị đánh chứ.

Trước đây khi Nhị Nị tè dầm đã bị đại bá mẫu đuổi theo đánh một trận.

Cố Tâm Nguyệt thấy con bé hoảng sợ, nàng nhịn cười nói: "Không sao, mẫu thân biết con không cố ý, cũng tại mẫu thân, tối qua trước khi ngủ cho con uống quá nhiều nước, sau này nhớ trước khi ngủ uống ít nước thôi. "

Tử Du thấy mẫu thân dịu dàng như vậy, không có vẻ gì là muốn nổi giận, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Cô bé vội vàng mặc quần áo, đi xuống giường.

Cố Tâm Nguyệt quay đầu nhìn lại, bên ngoài nắng đã chiếu khắp sân.

Hôm nay thời tiết đẹp, nàng trực tiếp đem chăn ra ngoài phơi.

Nhưng chăn gối trải trên giường đều là chăn gối cũ mang từ nhà họ Tống đến, Cố Tâm Nguyệt đã sớm muốn đổi cái mới.

Mặc dù tất cả đều đã được giặt sạch và phơi khô, nhưng sao có thể so với chiếc chăn bông dày và mềm trong không gian được?

Vừa hay tiền trong tay nàng cũng đã đủ, cộng thêm thời tiết cũng đã lạnh, đây chính là thời điểm thích hợp để đổi chăn bông.

Bốn người ăn sáng xong, Cố Tâm Nguyệt liên nói với Tống Dập về việc muốn lên trấn mua chăn bông.

Tống Dập vốn muốn đi cùng, dù sao thì chăn bông cũng quá lớn, hắn sợ một mình nàng không mang về được.

Ai ngờ Cố Tâm Nguyệt lại từ chối thẳng thừng, nói không thể làm chậm trễ hắn nhà vẽ truyện tranh, nàng sẽ gọi tam ca đi cùng. Xem ra, trong mắt Cố Tâm Nguyệt, ngay cả tam ca của nàng cũng không bằng hắn.

Cố Tâm Nguyệt nào biết được nỗi chua xót trong lòng hắn, chỉ đơn giản là thấy Tống Dập quá thông minh, nàng vẫn nên dẫn tam ca ra ngoài cho yên tâm hơn.

Vì vậy, nàng dọn dẹp đơn giản một chút rồi chạy đến nhà họ Cố.

Sau khi chân của Cố Nhị Dũng được cứu, tỉnh thần của cả nhà họ Cố lại phấn chấn trở lại.

Sáng sớm, Hứa Thị cũng đang dọn dẹp với Trương Thị, chuẩn bị mang chăn cũ ra phơi.

Mặc dù hôm qua bọn họ đã được chia 15 lượng bạc, cộng với số tiền bán hạt dẻ trước đó, trong tay cũng có khoảng hơn 30 lượng bạc, nhưng khi Hứa Thị vừa nghe Cố Tâm Nguyệt nói muốn lên trấn mua bông, bà vẫn không tránh khỏi cảm thấy đau lòng.

"Thay mới toàn bộ phải mất bao nhiêu bạc? Trước đây trời khô hạn, ta nghe nói giá bông đã tăng gấp đôi, hay là chúng ta ra bờ sông tìm ít lau sậy, nhét vào chăn cũ và áo bông cũ, tạm thời dùng tạm là được rồi."

Cố Tâm Nguyệt vừa nghe Hứa Thị nói muốn đi cắt lau sậy thay bông, vội vàng xua tay: "Mẫu thân, lau sậy sao ấm bằng bông được? Mùa thu chúng ta đã thu hoạch được một số lương thực, giờ mùa đông cũng không còn khó khăn nữa, chăn bông và áo bồng trong nhà vẫn nên chuẩn bị, lỡ bị bệnh phải đi khám thì không phải cũng tốn tiền hay sao?”

Hứa Thị do dự một chút, bà nhìn những chiếc chăn bông cũ mỏng manh trong sân, cuối cùng cũng buông lời: "Được rồi, con cứ đi hỏi giá ở trấn cùng Tam Thanh trước, nếu giá cả hợp lý thì mẫu thân cũng sẽ mua sắm thêm."

"Được, vậy lát nữa con sẽ đi với tam ca." Cố Tâm Nguyệt thấy bà đồng ý, vội vàng chuẩn bị lên đường.

"Này, Tâm Nguyệt, con đợi đã." Hứa Thị nhỏ giọng kéo Cố Tâm Nguyệt sang một bên: "Tâm Nguyệt, mặc dù bây giờ con có chút tiền rồi nhưng ngàn vạn lần đừng tiêu lung tung nữa, về số tiên này, con vẫn nên bàn bạc với Tống Dập sớm mua ít đất, năm sau xây hai căn nhà mới là quan trọng nhất."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 119


Cố Tâm Nguyệt chớp mắt, không bình luận gì.

Mùa xuân năm sau, mọi người đều phải bỏ ruộng bỏ nhà đi lánh nạn.

Vì vậy, trước khi ổn định lại, nàng có nguyên tắc ba không: không mua ruộng, không xây nhà, không mở cửa hàng.

Việc cấp bách nhất bây giờ vẫn là tích trữ thêm bạc, tích trữ thêm lương thực, yên ổn trải qua đồng mới là điều quan trọng nhất.

Tất nhiên, quan niệm này nàng cũng phải không ngừng truyền đạt cho gia đình mới được. Cố Tâm Nguyệt suy nghĩ một lát, mở lời: "Mẫu thân, bây giờ là năm mất mùa, chuyện mua ruộng xây nhà cứ đợi đến khi cuộc sống tốt hơn rồi hãy nói, việc cấp bách nhất bây giờ vẫn là tích trữ thêm lương thực, mẫu thân quên lời của ông chủ tiệm gạo lần trước nói rồi à? Bây giờ mùa thu thu hoạch kém như vậy, lương thực chắc chắn lại tăng giá, lỡ những người mùa thu không thu hoạch được lương thực, sao có thể chống chọi đến mùa hè năm sau?”

Cố Tâm Nguyệt vừa nói, những người khác cũng căng thẳng nhìn sang.

Cố lão đầu nhíu mày, có thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi: "Tâm Nguyệt lo lắng không sai, những nơi khác không nói, chỉ riêng người trong thôn chúng ta, có nhà đã sắp hết lương thực rồi, mấy hôm nay ta thấy bọn họ cứ chạy lên núi, chắc cũng đang lo tích trữ đồ đạc để qua đông.”

"Nhưng những sườn núi gần đây còn gì để ăn nữa? Trừ khi đến Đại Thanh Sơn." Cố Tam Thanh đáp: "Nhưng nơi đó nguy hiểm lắm, lần trước những người cùng lên núi về đều nói không dám đi nữa."

"Chẳng lẽ thật sự sẽ xảy ra nạn đói à? Ta nghĩ nếu mọi người thắt lưng buộc bụng thì cũng có thể chống chọi đến mùa xuân năm sau, đợi đến mùa xuân, mọi người lại có thể lên núi tìm đồ ăn, dù sao cũng có thể cầm cự đến mùa hè." Hứa Thị lẩm bẩm, mặc dù ngoài miệng nói an ủi như vậy nhưng trong lòng bà vẫn thấy không yên.

"Bất kể năm sau có xảy ra nạn đói hay không, chúng ta vẫn nên chuẩn bị chu toàn." Cố Tâm Nguyệt tiếp tục hướng dẫn: "Bây giờ chúng ta vất vả lắm mới tích cóp được chút bạc, vẫn nên tích trữ thêm lương thực, lỡ như lương thực bên ngoài không vào được nữa, đến lúc đó có tiền cũng không có chỗ mua."

Cố lão đầu gật đầu: "Đúng vậy, mẫu thân của Tâm Nguyệt, ta thấy chúng ta cũng nên mua một ít lương thực để dự trữ, lương thực trong nhà tuy đã thu hoạch về nhưng ta thấy nhiều nhất cũng chỉ đủ đến đầu xuân, lỡ như đầu xuân không mua được lương thực thì phải làm sao?"

Hứa Thị vừa nghĩ đến số bạc còn chưa kịp tiêu đã phải móc ra, không khỏi thấy đau lòng: "Bây giờ phải tích trữ rôi à? Vấn đề là nhà mình chật như vậy, cũng không có chỗ để tích trữ, lỡ như bị người ta để mắt tới thì phải làm sao?"

Cố Đại Sơn vẫn luôn lắng nghe ở bên cạnh cũng lo lắng nói: "Nếu đầu xuân năm sau lại xảy ra nạn đói, e rằng thật sự sẽ phải ép mọi người đi cướp, nhà chúng ta có nhiều nam nhân như vậy thì còn đỡ, nhưng nhà muội muội chỉ có Tống Dập là nam nhân thì nguy hiểm rồi." Mọi người càng bàn bạc, càng thấy lo lắng.

Cố Tâm Nguyệt có không gian trong tay, nàng đương nhiên không Sợ.

Tuy nhiên, ngoài những thứ để trong không gian, nàng cũng nên tích trữ một ít ở bên ngoài, vì vậy nàng đề nghị: "Cha, mấy hôm trước con và Tống Dập cũng đã bàn bạc, khi nào rảnh rỗi, chúng con muốn đào một hầm ngầm trong sân, tích trữ một ít lương thực, để một ít rau cũng tiện.”
 
Back
Top Dưới