Xuyên Không Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con

Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 80


Hắn không thể tưởng tượng được, nếu không có Cố Tâm Nguyệt gả vào, gia đình này sẽ ra sao?

Cố Tâm Nguyệt cảm nhận được ánh mắt nồng nhiệt của Tống Dập, thẳng thắn nhìn lại: "Ngươi cũng muốn ăn thêm một miếng à?"

Bị bắt quả tang ngay lập tức, Tống Dập nhất thời không phản ứng kịp, mặt không khỏi đỏ lên: "Khu khụ, cũng được."

Cố Tâm Nguyệt nhướng mày, nam nhân này giống Hoài Cẩn, kiểu người ít nói mà bụng dạ khó lường.

Nàng thoăn thoắt cắt một miếng lớn bỏ vào chén của Tống Dập: "Ăn đi, tối nay rảnh, lát nữa có muốn sang phòng ta nghe chuyện mới không?”

Tống Dập không biết mình nghe nhầm thành gì, mặt lập tức đỏ bừng, mãi mới thốt ra được một chữ: "Được."

Mấy ngày nay bận rộn thu hoạch mùa thu, đã mấy ngày nàng không kể chuyện cho hài tử.

Thêm vào đó, được truyền cảm hứng từ lần Tống Dập vẽ sách tranh lân trước, trong lòng Cố Tâm Nguyệt thật ra vẫn luôn suy nghĩ đến việc kể cho Tống Dập một câu chuyện dài hơn, để bộ truyện tranh này có thể tiếp tục ra mắt.

Vì vậy, sau một hồi cân nhắc, tối nay nàng đặc biệt kể hồi đầu tiên của Tây Du Ký, câu chuyện về sự ra đời của Tôn Ngộ Không.

Chờ đến khi kể xong, hai hài tử hoàn toàn không thiếp đi trong mơ màng giống như mọi khi, ngược lại còn mở to mắt nhìn chằm chằm vào Cố Tâm Nguyệt.

Như thể đang nói, rồi sao nữa?

Sao nữa?

Thế là hết rồi à?

Cố Tâm Nguyệt cười nói: "Câu chuyện này rất dài, rất dài, phần còn lại ta phải suy nghĩ thêm, các con ngoan ngoãn đi ngủ sớm, như vậy ngày mai ta có thể kể nhiều hơn."

Hoài Cẩn và Tử Du rất ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Một lúc sau, xác định hai hài tử đã ngủ say.

Cố Tâm Nguyệt mới rảnh tay, vén chăn, ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy Tống Dập vẫn đang nhìn nàng với vẻ trầm ngâm, trong mắt đầy vẻ ngạc nhiên.

"Khụ, Tống Dập, ngươi thấy nếu vẽ câu chuyện này ra rồi bán thì thế nào?" Cố Tâm Nguyệt lên tiếng.

"Rất tốt, ta thấy câu chuyện này có tính hình tượng hơn, hấp dẫn hơn so với trước, chỉ là phần sau của câu chuyện khi nào mới kể xong?" Tống Dập đây mong chờ hỏi.

"Không vội, câu chuyện này sẽ rất dài, ngươi có thể vẽ trước phần đầu tiên này, chúng ta bán cho Học Hải Thư Viện trước, còn phần sau chúng ta sẽ từ từ ra mắt thành truyện tranh.”

"Ra mắt? Truyện tranh?" Tống Dập nghi ngờ nhìn nàng.

"Ừ, chúng ta có thể vẽ câu chuyện này thành rất nhiều tập truyện tranh, mỗi tập xoay quanh một câu chuyện chính, rồi liên tục ra mắt."

Kỹ thuật ¡in ấn của triều đại này đã bắt đầu phổ biến, mặc dù chỉ phí không thấp nhưng nếu truyện tranh có thể bán chạy thì chi phí chắc chắn sẽ giảm.

Hơn nữa, ra mắt không chỉ có thể giữ chân một lượng lớn người hâm mộ trung thành, mà còn đảm bảo thu nhập cho người sáng tác. Tống Dập hơi trâm ngâm một lúc, rồi hiểu ra: "Ừ, ngày mai ta sẽ vẽ trước hồi đầu tiên, nàng thấy chúng ta đặt tên câu chuyện này là gì cho hay?”

"Gọi là 'Mỹ Hầu Vương' - 'Sự ra đời của Tôn Ngộ Không' đi?" Cố Tâm Nguyệt không cần suy nghĩ, trực tiếp nói ra.

Từ nhỏ, nàng đã đọc câu chuyện này phiên bản truyện tranh rất nhiều lần, tên của mỗi hồi truyện nàng đều thuộc làu làu.

"Được."

"Được rồi, ngươi về ngủ sớm đi, tối đừng thức khuya, sáng mai dậy bắt đầu vẽ cũng kịp." Cố Tâm Nguyệt thấy mọi chuyện đã bàn xong, liền ra lệnh đuổi khách. Tống Dập thấy Cố Tâm Nguyệt liên tục ngáp, hai hài tử cũng ngủ rất ngon.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 81


Hắn hơi buồn bã trở về phòng của mình.

Đêm đó, cả nhà bốn người đều ngủ rất ngon.

Không ngờ, bên ngoài lại nổi lên một trận gió lớn.

Trời chưa sáng, trong thôn như nổ tung, có người tối qua nghe lời khuyên của Cố lão đầu và Tống Dập, về nhà liên thấy hơi bất an, định sáng mai dậy sẽ đi ra ruộng xem tình hình trước.

Ai ngờ, nửa đêm đã bắt đầu nổi gió lớn.

Những người còn hơi do dự, lúc này đều không ngồi yên được nữa, bọn họ trực tiếp cầm nông cụ, cả nhà ra đồng.

Sáng sớm, trưởng thôn cũng đi từng nhà thông báo: “Các ngươi đi xem trước ởi, trong ruộng có gì, gần chín thì thu hoạch trước đi, ta thấy trời còn có khả năng sẽ mưa to."

Ngoài ruộng, một số thôn dân đã bắt đầu gặt hái, trải qua trận gió lớn đêm qua, phần lớn lúa đã đổ rạp.

Một số người vẫn không tin: "Chỉ là gió mà thôi, mấy tháng nay đều không mưa rồi, cho dù có mưa, ta thấy cũng chỉ là sấm to mưa nhỏ, có khi mưa một chút thì mùa màng còn tốt hơn, chỉ có kẻ ngốc mới thu hoạch ngay bây giờ.” Người nọ vừa dứt lời, những hạt mưa to như hạt đậu đã rơi xuống.

Một số người hoảng sợ bỏ chạy, vội vàng chạy về nhà, chờ mưa tạnh rồi mùa màng tiếp tục phát triển.

Còn những người trước đó đã gặt lúa, kéo lúa đã gặt về nhà, rồi lại chạy ra, vẫn bất chấp mưa lớn tiếp tục thu hoạch.

Mưa lớn liên tục hai ngày, vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Đến chiều tối, trời đã tối đen.

Dù tin hay không thì lúc này, thôn dân đều vây quanh nhà trưởng thôn: "Trưởng thôn, ngươi nói tại sao mưa lớn vẫn chưa tạnh? Nếu không tạnh thì chẳng phải mùa màng ngoài đồng sẽ bị ngập hết hay sao?”

Trưởng thôn cũng buồn rầu, chỉ may là phân lớn mùa màng nhà hắn đã thu hoạch về, đều trải trong nhà để phơi, dù sao thì thiệt hại cũng không quá nghiêm trọng.

Nhưng có những thôn dân, bọn họ đã chờ chờ hai ngày mà không thu hoạch được một hạt thóc nào.

Trưởng thôn hơi không vui, nhíu mày nhìn thôn dân đang nói: "Ngươi hỏi ta, ta hỏi ai? Mấy ngày trước ta đã nhắc nhở các ngươi thu hoạch trước những gì có thể thu hoạch, lúc đó các ngươi nói thế nào? Nếu các ngươi nghe vào một câu thì có đến nỗi như bây giờ không?” Tên thôn dân kia bị nói đến đỏ mặt tía tai, vẫn không cam lòng: "Chẳng phải đều là do Tống Phú Quý và nương tử hắn nói hay sao, mưa lúc này dù có xuống cũng sẽ nhanh tạnh, chúng ta đều mong mưa tạnh để mùa màng có thể phát triển thêm một đợt nữa."

Trưởng thôn nghe vậy, không vui trừng mắt nhìn Tống Phú Quý: "Ngươi xem ngươi làm chuyện gì thế này."

Lưu Thị thấy mọi người đều chỉ trích nhà mình, bất mãn nói: "Ai kéo các ngươi không cho các ngươi đi thu hoạch lương thực? Chẳng phải do các ngươi tự nguyện hay sao? Bây giờ xảy ra chuyện lại muốn đổ lỗi cho nhà ta, không có cửa đâu? Gần 5 mẫu ruộng nhà chúng ta cũng đều chưa thu hoạch được!"

Mọi người đều lo lắng cho mùa màng, đang bực bội, không ai muốn cãi nhau với nàng ta lúc này.

Không lâu sau, mọi người đều không vui mà giải tán.

Dương Tuyết Cầm ở bên cạnh thấy Lưu Thị vẫn đang ăn vạ, nhỏ giọng an ủi: "Biểu tỷ, tỷ đừng tức giận nữa, chuyện này không ai ngờ tới, may mà hai mẫu ruộng lúa nước nhà các tỷ đã thu hoạch hết rồi, những hạt lúa đó đều là tỷ và tỷ phu vất vả trông trọt, bây giờ dù sao Tống Dập cũng nể mặt tình huynh đệ, không đến mức không chia cho các tỷ chút nào chứ?"
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 82


Lưu Thị nghe vậy, lập tức lấy lại tỉnh thần: "Hắn dám!"

Sau đó nàng ta đứng phắt dậy, kéo Tống Phú Quý: "Về nhà, ngày mai mang theo giỏ đến nhà Tống Dập chia lương thực!”

Trời tối đen như mực, tiếng mưa vẫn không ngớt.

Hai ngày nay Cố Tâm Nguyệt vẫn ở nhà, may cho mỗi người một bộ quần áo hơi dày hơn, lại bận rộn nấu cơm cho một lớn hai nhỏ, tiện tay góp ý cho Tống Dập vê hình tượng Tôn Ngộ Không mà hắn vẽ.

Tối hôm đó, trời lạnh ẩm, Cố Tâm Nguyệt dứt khoát nấu một nồi canh xương sườn củ cải, bên trong lại cho thêm cải thảo, chả viên củ cải vừa mới rán.

Dùng nồi đất đựng đặt trên bàn ăn.

Nàng lại hấp một nồi bánh bao đường đỏ, cả nhà đang ăn nóng hổi, bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa từ ngoài cửa.

Giờ này, ai sẽ đến?

Cố Tâm Nguyệt vừa định đứng dậy mở cửa thì bị Tống Dập ấn xuống: "Để ta mở cửa."

"Cẩn thận đừng để bị ướt."

Cửa vừa mở, hóa ra là trưởng thôn.

Tống Dập dẫn người vào, trưởng thôn dừng lại dưới mái hiên: "Áo tơi của ta toàn là nước, ta không vào nữa, đây là giấy phân chia gia sản ta đi làm giúp các ngươi mấy hôm trước, còn có giấy tờ nhà cửa này, cùng với hai mẫu ruộng lúa các ngươi được chia, các ngươi cất cẩn thận.”

Cố Tâm Nguyệt thấy mưa bên ngoài rất to, trưởng thôn lại cố tình chọn lúc này đến đưa giấy tờ, có lẽ có chuyện gì giấu giếm.

Nhưng ông ta đã chủ động đến giúp như vậy, Cố Tâm Nguyệt tất nhiên cảm kích, nàng vội vàng đứng dậy gói số bánh bao đường đỏ còn lại trong nồi, đưa cho trưởng thôn: "Làm phiền trưởng thôn đêm hôm còn đến đưa giấy tờ, hôm nay không kịp mời trưởng thôn ăn cơm, trưởng thôn mang những chiếc bánh bao mới hấp này về đi, mong trưởng thôn đừng chê."

Sau một hồi từ chối, cuối cùng trưởng thôn cũng nhận: "Được rồi, ta cũng không làm chậm trễ bữa cơm của các ngươi nữa, chỉ là lần này nhiều nhà thu hoạch mùa thu không được, đặc biệt là đại ca đại tẩu nhà ngươi, ta sợ bọn họ sẽ đến gây chuyện với các ngươi, đến lúc đó các ngươi cẩn thận ứng phó, dù sao cũng là người một nhà, cố gắng nói chuyện tử tế."

Tống Dập nghe vậy, lập tức hiểu ra, liên gật đầu: "Làm phiền trưởng thôn rồi!"

Hai người tiễn trưởng thôn ra khỏi cửa, rồi quay lại nhà tiếp tục ăn cơm.

Ngày hôm sau.

Mưa cuối cùng cũng tạnh.

Cả nhà vừa ăn sáng xong, Cố Tâm Nguyệt đang bận rộn dọn dẹp trong bếp thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng khóc của Tử Du từ ngoài sân.

Cùng với giọng nói của Hoài Cẩn: “Các ngươi đừng hòng đi vào!”

Cố Tâm Nguyệt vội vàng đặt chén xuống, chạy ra ngoài, đụng phải Tống Dập từ trong nhà đi ra.

Hai người nhìn nhau, rồi đi về phía cửa.

Vừa ra khỏi cửa, bọn họ thấy Tử Du ngã lăn ra đất, toàn thân đầy bùn, Hoài Cẩn đang cố sức chặn cửa, trừng mắt nhìn những người bên ngoài.

Đại Hổ và Nhị Ny đang định xông vào, mỗi người kéo một đứa ra.

Cố Tâm Nguyệt thấy vậy, nàng nhanh chân tiến lên, đẩy Đại Hổ và Nhị Ny ra sau: “Làm gì vậy!"

Nàng lại vội vàng bế Tử Du lên, đau lòng hỏi: "Con ngã ở đâu?"

Tống Dập cũng vội vàng đỡ Hoài Cẩn dậy, lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa: "Đại ca đại tẩu sáng sớm thế này, đến đây trút giận lên hài tử à?"

Tống Phú Quý bị ánh mắt lạnh lùng của Tống Dập khiến cho lùi lại một bước: "Nhị đệ hiểu lầm rồi, hôm nay ta và đại tẩu của đệ đến đây tìm đệ có việc, nào ngờ hai hài tử này lại ngăn không cho ta vào, không phải ta nói, hài tử này không có phép tắc gì cả, đệ nên dạy dỗ lại đi."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 83


"Hừ, đại ca thật to gan, chúng ta dạy dỗ hài tử nhà chúng ta thì liên quan gì đến ngươi." Cố Tâm Nguyệt không khách khí chặn trước cửa, không có ý định cho người vào.

Lưu Thị kéo Đại Hổ và Nhị Ny dậy: "Sao vậy? Đây là nhà của đệ đệ, chúng ta muốn đến thì đến, muốn vào thì vào."

Cố Tâm Nguyệt định xông lên cản thì một bóng dáng cao lớn đã đứng chắn trước mặt nàng: "Đại ca đại tấu đừng quên, nhà chúng ta đã chia từ lâu rồi, nếu các ngươi dám vào sân này, ta có thể cáo buộc các ngươi xâm phạm nhà dân."

"Được, không vào thì không vào, mấy ngày trước lúa các ngươi thu hoạch được từ ruộng lúa đều ở nhà chứ, ngươi lấy ra, chúng ta cùng nhau bàn bạc xem chia thế nào?" Tống Phú Quý thấy không vào được cửa, đành phải nói thẳng.

"Ha, ta còn tưởng là sao, hóa ra là muốn đến chia lương thực à?" Cố Tâm Nguyệt ra hiệu cho Hoài Cẩn, hắn liền lén chạy ra ngoài: "Đại ca đại tẩu thật lớn mặt, ta muốn hỏi các ngươi, các ngươi dựa vào đâu mà đòi chia lương thực này? Dựa vào việc mảnh đất này là của các ngươi à? Hay là dựa vào việc các ngươi không nghe lời trưởng thôn khuyên can đi thu hoạch lương thực?”

"Hừ, chỉ dựa vào việc mạ này là do chúng ta cấy." Lưu Thị tiến lên một bước, chỉ vào mũi Cố Tâm Nguyệt nói: "Nếu ngươi nói tử tế, lương thực này còn có thể chia cho một ít, nếu không chúng ta sẽ lấy hết, dù sao thì đây cũng là do chúng ta trồng."

"Đại tẩu có lẽ đã quên mất, lúc chúng ta chia gia sản đã chia như thế nào rồi? Lúc đó chính là ngươi không muốn chia lương thực, chủ động đề nghị để chúng ta giữ lại lương thực trong ruộng lúa." Ánh mắt Tống Dập trở nên lạnh lùng hơn: “Các ngươi đừng quên, cho dù ruộng lúa này lúc đầu chia cho các ngươi, nhưng với tính cách không nghe lời khuyên của các ngươi thì lúa này cũng sẽ thối rữa hết trên ruộng." Trong lòng Cố Tâm Nguyệt thầm khen ngợi Tống Dập, nàng vốn định đấu khẩu với Lưu Thị, không ngờ lại không cần nàng ra tay.

Chưa chờ Lưu Thị mở miệng, Cố gia đã dẫn trưởng thôn đi tới.

"Tống Phú Quý! Lưu Thị! Các ngươi coi người nhà họ Cố chúng ta dễ bắt nạt lắm à! Lúc chia gia sản là do chính các ngươi đề nghị, giờ thì hay rồi, tự không nghe lời khuyên nên để lương thực thối rữa hết trên ruộng, còn mặt mũi đến đòi lương thực!" Hứa Thị mấy ngày nay vui mừng hớn hở, khí thế cũng rất mạnh.

"Đúng vậy, không được thì chúng ta đi kiện quan phủ!" Cố Nhị Dũng cao to lực lưỡng, xách Tống Phú Quý lên rồi gầm lên.

"Kiện quan phủ cái gì? Chúng ta là huynh đệ, nếu đi kiện quan thì Tống Dập cũng không thể hại huynh đệ của mình được!" Tống Phú Quý kéo quần áo, cố gắng đứng vững trở lại.

"Giấy trắng mực đen, đây là văn thư chia gia sản của chúng ta, còn có cả giấy tờ ruộng lúa, ngươi nói xem chúng ta có thể kiện quan hay không?" Cố Tâm Nguyệt lấy ra từ trong n.g.ự.c văn thư mà hôm qua trưởng thôn vừa đưa tới, không khỏi liếc nhìn trưởng thôn với ánh mắt biết ơn.

Nếu không có những thứ này, có lẽ các nàng khó mà toàn mạng trở vê. Tống Phú Quý không ngờ nhị đệ và đệ muội lại thật sự lấy ra văn thư, cộng thêm nhiều người vây quanh chỉ trỏ, nhất thời mặt mũi hắn không còn chỗ để.

"Thật sự là gia môn bất hạnh, nếu phụ mẫu trên trời có linh thiêng, thấy nhị đệ ngươi không nể mặt đại ca như vậy, sẽ nói thế nào?" Tống Phú Quý đau lòng nói.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 84


"Nếu lúc chia gia sản, đại ca cũng nói như vậy thì tốt biết bao." Tống Dập vẫn lạnh lùng nói.

Tống Phú Quý ngẩng đầu lên không thể tin nổi, hắn tức giận chỉ vào Tống Dập, nửa ngày không nói nên lời, phất tay bỏ đi.

Lưu Thị thấy vậy, véo một cái vào Nhị Ny để nó khóc lên, rồi làm loạn nói: "Nhà nhị đệ này là muốn bức c.h.ế.t cả nhà chúng ta mà."

Cố Tâm Nguyệt nói không nên lời: " Đại tẩu, ý của ngươi là lúc chia gia sản đã cho chúng ta đường sống à?"

Lưu Thị thấy mọi người đều chỉ trỏ mình, nàng ta nhất thời chán nản, vỗ một cái vào lưng Nhị Ny: "Về nhàit"

Ba mẫu tử người vội vàng bỏ chạy.

Những người dân vừa giúp đỡ nói chuyện, thấy mấy ngày nay nhà họ Cố đều tươi cười hớn hở, nhìn là biết bọn họ sống rất sung túc.

Mọi người không khỏi lại bắt đầu chua xót.

"Này, nhà họ Cố này thật sự khác rồi, sau khi Tâm Nguyệt khỏi bệnh, các ngươi xem, ruộng đồng cũng được mùa, không bị mất mát gì cả."

"Ai nói không phải chứ, hôm đó ta đi xem, lúa nhà họ Cố rất chắc hạt, tại sao cùng một ruộng lúa, lúa nhà bọn họ trồng ra lại tốt hơn nhiều thế?"

"Này, nếu biết sớm thì-"

"Được rồi, các ngươi đủ nồi, trước đây nhà họ Cố đến khuyên các ngươi, các ngươi nói thế nào? Bây giờ lại oán trách, các ngươi còn có chút lương tâm nào không?” Trưởng thôn thấy mọi người ngươi một lời ta một lời, không nhịn được nổi giận: "Nhân trời tạnh rồi, còn không mau đi ra ruộng xem, có thể đào được gì thì đào."

Mọi người nghe vậy, trên mặt đều tỏ vẻ xấu hổ, quay người chuẩn bị ra ruộng.

Tiễn mọi người đi rồi, ba Huynh đệ nhà họ Cố và phụ mẫu ở lại. "Muội muội, may mà nghe lời muội, thu hoạch hết hoa màu trong ruộng vê, nếu không thì nhà chúng ta cũng..." Cố Đại Sơn có chút sợ hãi nói.

"Đúng rồi, muội muội, chúng ta có thể chuẩn bị buôn bán hạt dẻ rang rồi chứ?" Cố Tam Thanh lên tiếng hỏi.

"Ừm, không vội, chờ thêm hai ngày nữa đi, nhân lúc trời mưa, muội muốn trồng ít rau trong sân." Cố Tâm Nguyệt suy nghĩ rồi đề nghị: "Mẫu thân, vườn rau nhà mình có muốn trồng thêm không? Lần trước ở chợ, có một người bán hàng rong nói là hạt giống từ Tây Bắc mang về, rất chịu lạnh, con thử gieo ít hạt xuống, đã nảy mầm rồi, trời này trông xuống, biết đâu trước khi tuyết rơi còn kịp thu hoạch được ít rau ăn.”

"Thật không?” Hứa Thị ngạc nhiên, vườn rau nhà đã bỏ hoang lâu rồi, nếu thật sự có cây con thì với thời tiết này đúng là có thể thử trồng.

"Ừm, con đi lấy ra cho mọi người xem." Cố Tâm Nguyệt quay sang bếp, một lát sau, nàng bưng ra mấy cái chậu.

Hạt giống là mấy ngày trước nhân lúc Tống Dập không để ý nàng đã lén gieo xuống, trước khi gieo, nàng đều ngâm trong dung dịch ươm mầm, Cố Tâm Nguyệt lại dùng màng bọc thực phẩm từ túi đựng đồ tháo ra bọc lại nên chỉ mấy ngày, hạt đã nảy mầm.

Giờ màng bọc đã bỏ đi, cây con chen chúc nhau, trông rất thích mắt.

"Nhiều thế này? Đây là rau gì?" Hứa Thị nhìn thấy những cây con xanh mơn mởn, đã lâu lắm rồi không được ăn rau xanh tươi như vậy, bà không khỏi nuốt nước miếng.

"Ừm, con nghe người đó nói có cải bắp, củ cải, rau mùi, cải thìa, còn lại con không nhớ nên đã gieo mỗi thứ một ít, mỗi loại trồng thử một ít, biết đâu sống được thì sao."

"Ừm, đúng là như vậy, nhà còn tỏi, hành lá cũng có thể trồng, như vậy thì mùa đông không lo thiếu rau." Hứa Thị phấn khởi nói: "Được rồi, trước tiên trông hết luống rau trong sân con đi, còn lại mẫu thân sẽ mang về."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 85


Sân nhà Cố Tâm Nguyệt rất rộng, trước đây luống rau đã được cày xới, giờ trời mưa xong, mấy ca ca lại giúp nàng làm thêm luống rau.

Hứa Thị căn cứ vào hình dáng cây con mà trồng mỗi loại một luống, ngoài cải bắp, củ cải, rau mùi, cải thìa, bà cũng không nhận ra loại nào khác.

Càng không thể ngờ được Cố Tâm Nguyệt lại cho thêm vào đó nhiều loại rau mà thời đại này không có, ví dụ như cà rốt, cải thìa, rau bina, thậm chí cải bắp cũng là giống lai mới.

Trồng xong, lại trông thêm ít tỏi, hành lá ở đầu vườn rau. Sau đó bà mới cùng những nam nhân nhà họ Cố về vườn rau nhà mình.

Ngày hôm sau.

Thời tiết trong lành tươi đẹp, mấy tháng không mưa, mặt đất cũng khô rất nhanh.

Người nhà họ Cố hẹn nhau ngày mai sẽ bắt đầu lên trấn bán hạt dẻ rang đường nên hôm nay đều ở nhà dọn dẹp.

Qua giờ ngọ, thôn dân lần lượt vào núi.

Lúa trên đồng đã gặt vê hết, chỉ là phần lớn đều bị thối, nhân lúc trời mưa, mọi người đều tìm cách vào núi kiếm ít đồ ăn.

Nếu không thì mùa đông này thật sự sẽ mất mùa.

Người nhà họ Cố tuy đã gặt lúa nhưng dù sao trong nhà cũng đồng người, cũng cùng nhau ra cửa chuẩn bị lên núi.

Tiện thể gọi luôn Cố Tâm Nguyệt.

Mấy ngày nay, Tống Dập và hai hài tử hầu như đều ở nhà, đặc biệt là hai hài tử đều ngột ngạt lắm rồi, thấy náo nhiệt như vậy, bọn chúng cũng đòi cùng lên núi.

Cố Tâm Nguyệt bất đắc dĩ, đành khóa cửa, cả nhà cùng lên đường.

Dọc đường khí thế rất lớn.

Đến chân núi, đã có rất nhiều người hái được không ít các loại nấm hương, rau diếp cá.

Để tránh nguy hiểm, lần này mọi người đều không đề cập đến việc đi Đại Thanh Sơn.

Hai nhà tiếp tục leo lên, chuyên chọn những con đường không có dấu chân.

Một lát sau, Cố Tâm Nguyệt phát hiện trên hai cây khô có không ít mộc nhĩ, liền vội vàng gọi mọi người đến.

Thấy mọi người đều vây quanh hai cây hái mộc nhĩ, Cố Tâm Nguyệt liên lục tìm trên sườn dốc lá thông bên cạnh.

Nhiệt độ thích hợp, sườn dốc sau khi mưa chính là nơi nấm mọc nhiều.

Lục tìm một lúc, quả nhiên phát hiện một đám nấm màu vàng, Cố Tâm Nguyệt khẽ gọi Hứa Thị, mấy người bắt đầu tìm kiếm theo kiểu thảm.

Sườn đồi không lớn, Tiền Thị vừa hái vừa không nhịn được kêu lên.

Một lát sau, những thôn dân khác cũng chú ý đến động tĩnh bên này, lần lượt đi tới.

"Ồ, sườn đồi này nhiều nấm thật." Lưu Thị đeo giỏ, trực tiếp vượt qua Cố Tâm Nguyệt, đưa tay hái một cây nấm.

Thấy người càng lúc càng đông, Hứa Thị cũng sốt ruột, hung hăng liếc Tiền Thị một cái.

Tiền Thị bực bội lẩm bẩm: "Lại không phải ta gọi bọn họ đến."

Sau đó, nàng liên nhìn thấy Dương Tuyết Cầm và mấy tỷ muội trong thôn đeo giỏ đi tới, đi theo bọn họ tiếp tục hái nấm.

Sắc mặt Cố Tâm Nguyệt nhàn nhạt, không muốn chen chúc cùng Lưu Thị và những người khác.

Nàng liền dẫn theo Tống Dập và hai hài tử đi sang một bên.

Mặc dù nơi này đã bị người ta lục tìm nhưng trong đám lá khô vẫn còn sót lại không ít nấm đỏ chưa bị hái đi.

Xem ra, có lẽ thôn dân không phân biệt được loại nấm đỏ này có thể ăn được hay không nên đã bỏ qua.

Cố Tâm Nguyệt cong môi, khom người xuống bắt đầu hái. Tống Dập ở bên cạnh thấy vậy, vội vàng ngăn cản: "Tâm Nguyệt, loại nấm đỏ này không ăn được."

Cố Tâm Nguyệt quay đầu lại, giải thích: "Nấm đỏ có độc là loại có cuống trắng, loại nấm đỏ này khác, cuống cũng có màu đỏ, loại này ăn được, hồi nhỏ ta thấy người khác ăn rồi."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 86


(Mọi người lưu ý: Có rất nhiều loại nấm đỏ, việc phân biệt có độc hay không thật ra rất phức tạp, cũng liên quan rất nhiều đến nơi sản xuất, ở đây chỉ là vì nhu câu của cốt truyện, chọn một trong những khả năng, mọi người tuyệt đối không được hái nấm lạ để ăn nhé!)

Thấy vẻ mặt chắc chắn của nàng, Tống Dập không hiểu sao lại tin: "Vậy vê ta ăn trước, các ngươi ăn sau."

Cố Tâm Nguyệt cười cười không nói gì.

Nàng chắc chắn như vậy là vì hai năm nay, nàng thường lên núi hái loại nấm đỏ này.

Mỗi lần sau khi trời mưa, chúng thường đột nhiên mọc lên vào một đêm, nếu không hái trong vòng hai ngày, chúng sẽ già đi.

Loại nấm đỏ này hiện tại đang rất tươi ngon, hơn nữa giá trị dinh dưỡng cực cao.

Bổ khí bổ huyết, kiện tỳ dưỡng vị, làm đẹp da, đặc biệt thích hợp cho người già, trẻ em và phụ nữ.

Ở thời hiện đại, một cân nấm đỏ chất lượng tốt có thể bán được hơn 1000 đồng.

Tống Dập thấy Cố Tâm Nguyệt hái rất vui vẻ, cũng dẫn theo hai hài tử bắt chước hái theo.

Chờ đến khi Hứa Thị dẫn theo mấy người đàn ông nhà họ Cố tìm đến thì thấy trong giỏ của Cố Tâm Nguyệt đã đầy ắp một giỏ nấm màu đỏ.

Hứa Thị sợ đến nỗi sắc mặt tái mét: "Tâm Nguyệt, sao con lại hái nhiều nấm độc như vậy, mau vứt đi, loại này không ăn được."

Cố Tâm Nguyệt vội vàng ngăn cản: "Mẫu thân đừng hoảng, Tống Dập nói, loại nấm đỏ này ăn được, không giống với loại có độc."

Tống Dập đang giúp hái nấm đỏ ở gần đó nghe vậy, không khỏi căng thẳng.

“Thật à? Loại này ăn được?” Hứa Thị không thể tin nổi, sau đó nghĩ đến kiến thức của Tống Dập, nuốt nước bọt: "Được rồi, lát nữa bảo nhị ca con nghĩ cách bắt hai con thỏ rừng, nấu chín rồi cho thỏ ăn thử trước."

Cuối cùng cũng không phải tự mình thử độc, Tống Dập: ...

Khi hai gia đình khiêng không ít nấm đỏ xuống núi, những thôn dân đi ngang qua thấy vậy, có người sợ hãi đến tái mặt: "Nhà họ Cố, sao các ngươi lại hái nhiều nấm độc như vậy, mau vứt đi, nếu không thì sau này thật sự phải nằm xuống rồi!"

Lưu Thị, người vừa rồi tranh giành nấm với Hứa Thị hăng say nhất, thấy vậy không khỏi cười khẩy: "Các người lo chuyện bao đồng làm gì, người ta không biết ơn đâu, cẩn thận đến lúc ăn c.h.ế.t rồi còn tìm các người báo thù."

Hừ, nàng ta nghĩ đến chuyện hôm qua bị người nhà họ Cố làm mất mặt trước mọi người, lại không xin được lương thực.

Lưu Thị ngay cả thể diện cơ bản cũng không muốn giữ nữa.

Dương Tuyết Cầm đi theo phía sau cũng lên tiếng: " Tống đại ca, nếu các ngươi không đủ ăn thì ta chia cho các ngươi một ít nấm mà ta hái được, đầu óc của Tâm Nguyệt tỷ có thật sự tốt rồi không? Thật sự có thể để các người ăn nấm độc à, nàng không phải là—"

"Không, cần, đâu." Tống Dập lạnh lùng từ chối.

Sau đó hắn đưa tay về phía Cố Tâm Nguyệt và hai hài tử, biểu cảm trên mặt cũng lập tức dịu dàng: "Chúng ta về nhà thôi."

Cố Tâm Nguyệt thấy Dương Tuyết Cầm bị làm cho mất mặt trước mọi người, không khỏi cảm thấy hả hê.

Nàng không tự chủ đưa tay vào tay to của Tống Dập, thuận thế đứng dậy, hai người mỗi người một hài tử, chuẩn bị xuống núi.

Cố Nhị Dũng vừa mới mất nửa ngày công sức, bắt được một con thỏ và một con gà rừng, thấy Tiền Thị đi theo sau Dương Tuyết Cầm, hắn không khỏi tức giận: "Tiền Thị, về nhà!"

Hai gia đình đi thẳng xuống núi.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 87


Cố Tâm Nguyệt chọn lại toàn bộ nấm đỏ đã hái, xác định không có nấm độc lẫn vào, mới trải ra trên nia để phơi khô.

Chờ đến khi phơi khô, đến mùa đông muốn ăn thì lấy ra hầm canh.

Phần nấm còn lại thì rửa sạch, nấu cùng nửa con gà rừng mà nhị ca mang đến, thành một nồi cháo.

Cố Tâm Nguyệt lại cán một ít mì, cả nhà trộn với nước canh ăn rất vui vẻ.

Bên nhà họ Cố cũng làm theo cách Cố Tâm Nguyệt chỉ, bọn họ kiểm tra lại nấm đỏ một lần nữa, lại không yên tâm nấu một ít cho thỏ ăn, thấy thỏ thực sự không sao, mới yên tâm để lại chuẩn bị phơi khô.

Ngày hôm sau.

Người nhà họ Cố, kể cả Cố Tâm Nguyệt đều dậy từ rất sớm.

Sớm đã hẹn với Tống thúc dùng xe trâu, ba huynh muội nhà họ Cố khiêng hai giỏ hạt dẻ đã bóc vỏ và khía miệng, nửa bao đá cuội đã rửa sạch, củi lửa cùng một ít dầu và đường rồi lên đường.

Đến trấn, sau khi lấy xong nồi, Cố Tâm Nguyệt theo ý kiến của Tống Dập, bày sạp ở phố lớn gần thư viện.

Ba huynh muội nhanh chóng nhóm lửa, bắt đầu làm nóng đá cuội, theo cách đã luyện tập ở nhà mà bắt đầu rang.

Lúc đầu, người đi đường chỉ ngoái đầu nhìn, nghĩ rằng lại có thêm một sạp bán đồ ăn.

Sau đó thấy đá cuội và hạt dễ đảo trong nồi, mọi người tò mò vây lại: "Đây là hạt dẻ à? Hạt dẻ còn có thể rang như vậy để ăn?"

Một số thực khách ngửi thấy mùi đường tỏa ra từ trong nồi, liền dừng chân lại.

Cố Tâm Nguyệt ra hiệu cho Cố Tam Thanh, thấy hắn hướng về phía đám đồng rao lên: "Đi ngang qua, đi ngang qua đừng bỏ lỡ nhé! Hạt dẻ rang đường nóng hổi vừa ra lò đây! Đảm bảo ăn một hạt là muốn ăn thêm!" "Hạt dẻ ngọt, hạt dẻ thơm, nam nhân ăn vào không đau lưng, nữ nhân ăn vào da đẹp, ăn nhiều hạt dễ bảo vệ sức khỏel"

Cố Tam Thanh xả cổ họng, rao theo lời Cố Tâm Nguyệt dạy trên đường đến đây.

Lúc đầu hắn còn hơi ngại, thấy người vây quanh càng lúc càng đông, hắn cũng mặc kệ!

Những thực khách đang ngửi mùi hạt dễ đều xôn xao: "Hạt dễ này bán thế nào? Có thể cho thử một hạt không?”

"Có thể thử, mọi người xếp hàng thử nhé." Cố Tâm Nguyệt kịp thời giúp duy trì trật tự.

Chờ mọi người xếp hàng xong, người đứng đầu đã thử xong, Cố Tâm Nguyệt mới nhắc nhở đúng lúc: "Hạt dẻ rang đường này 20 văn/cân, hôm nay ngày đầu mua hai cân tặng một cân!”

Một số người phía sau nghe nói 20 văn/cân, đều do dự: "20 văn này có thể mua được hai cân gạo rồi, quả thực không rẻ."

Cố Tâm Nguyệt quay đầu cười giải thích: "Hạt dẻ này bổ hơn gạo, hơn nữa ăn vào còn no bụng."

Những người đã thử trước đó chỉ do dự một chút, rồi quyết định: "Tiểu huynh đệ, cân cho ta một cân trước, mang về cho gia đình nếm thử, nếu ngon thì lát nữa ta quay lại mua thêm hai cân!”

"Cũng cân cho ta hai cân gói lại, ta mang về để hiếu kính lão mẫu thân!"

"Cân cho ta hai cân, hiếm khi gặp được đồ ăn tươi ngon như vậy, mua hai cân tặng một cân, chỉ bằng mua nhiều một chút, mang về cho hài tử nếm thử!"

Mọi người xếp hàng, Cố Tâm Nguyệt phụ trách cân và gói, Cố Tam Thanh vừa rao vừa giúp thu tiền.

Cố Đại Sơn và Cố Nhị Dũng thì tập trung rang hạt dẻ và đun lửa.

Chưa đến n:ửa ngày, hai giỏ hạt dẻ đã bán hết sạch, nhiều người nghe tiếng chạy đến, không mua được nhiều đành thất vọng quay vê. Bốn huynh muội dọn dẹp đồ đạc, trước khi đi còn mua ít rau và thịt ở chợ phía đông, rồi vui về lên xe ngựa về nhà.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 88


Chờ về đến nhà, Cố Tâm Nguyệt tính toán, phát hiện hôm nay nửa ngày đã bán được 1500 văn.

Cố Tâm Nguyệt đưa một túi đầy tiền đồng cho Hứa Thị, Hứa Thị không dám tin mà xúc động hồi lâu.

Sau đó bà lấy ra hơn một nửa đưa cho Cố Tâm Nguyệt, nói với mấy đứa con trai: "Hạt dẻ này là muội muội các con phát hiện ra, cách bán hạt dễ này cũng là Tống Dập và muội muội các con nghĩ ra, tiền mua nồi cũng là muội muội các con bỏ ra trước, sau này tiền kiếm được nhà ta lấy một nửa, nhà muội muội các con lấy một nửa."

"Mẫu thân, mẫu thân nói thế nào cũng được." Ba huynh đệ nhà họ Cố tỏ ý không có ý kiến.

Trương Thị cũng không dám tin mà nhìn chằm chằm vào số tiền đồng lớn như vậy, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Tiền Thị ở bên cạnh đẩy Trương thị một cái, lẩm bẩm: "Đại tẩu, nhà chúng ta có ba người, muội muội chỉ có một mình, có thể làm được bao nhiêu việc, sao mẫu thân lại chia như vậy được.”

Thảo nào mấy lúc trước, ba huynh đệ đều lén lút, thì ra đang làm nghề này.

Nghĩ đến việc mình bị giấu giếm lâu như vậy, Tiền Thị tức giận không thôi, nếu biết sớm hơn, có lẽ nàng ta còn có thể gọi nhà mẫu thân ruột của mình cùng đi nhặt hạt dẻ.

Tiền Thị vừa dứt lời, phụ mẫu và ba huynh đệ đều nhìn nàng ta với ánh mắt không vui.

"Tiền Thị, cất cái bụng dạ nhỏ nhen của ngươi đi, đây là con đường mà Tâm Nguyệt nghĩ ra, ngươi còn có mặt mũi nói!" Hứa Thị nghe nàng ta nói vậy thì tức giận không thôi.

"Tâm Nguyệt, tiền này là con nên được, con câm lấy đi." Cố lão đầu cũng hiếm khi lên tiếng.

Cố Tâm Nguyệt nghe vậy, trong lòng không khỏi ấm áp.

Nhưng nàng đã sớm nghĩ kỹ về số tiền này, nàng chỉ lấy 1/4 là được.

Một mặt, ba ca ca thực sự bỏ công sức nhiều hơn, mặt khác, số tiền bán cao lê thu lúc trước, nàng nghe theo Hứa Thị đều giữ lại.

Bây giờ bù thêm cho các ca ca một chút cũng là điều nên làm.

Kể từ khi đến thế giới này, phụ mẫu và ba ca ca đối xử tốt với nàng, không kể xiết.

Cố Tâm Nguyệt lấy ra một nửa số tiền đồng mình cầm, đưa cho Hứa Thị: "Mẫu thân, mẫu thân cầm lấy, con đã nghĩ kỹ rồi, bốn Huynh muội cùng bán đồ ăn, tiền kiếm được nên chia thành bốn phần, con chỉ lấy một phần, chúng ta là một nhà, nếu nói đến việc giúp đỡ, các ca ca cũng chưa từng Ít giúp con.” "Nhưng mà—”" Hứa Thị vừa định lên tiếng khuyên can thì bị Cố Tâm Nguyệt cắt ngang: "Nhà chúng ta còn có Tống Dập biết chép sách vẽ tranh kiếm tiền, hơn nữa hài tử nhà chúng ta còn nhỏ, chỉ tiêu ít, năm nay thời cuộc khó khăn, mọi người phải giữ nhiều tiền bạc, sắp đến lúc trời lạnh rồi, phải chuẩn bị áo bông chăn bông cho mọi người, mùa thu năm nay thu hoạch kém, sắp tới giá lương thực lại tăng, cũng phải mua nhiều lương thực dự trữ qua đông, việc nào cũng cần tiền bạc."

Cố Tâm Nguyệt không để Hứa Thị ngăn cản, trực tiếp nhét nốt số tiên đồng còn lại vào tay bà.

Những người còn lại đều cảm động hồi lâu.

Chỉ có Tiền Thị cúi đầu, đáy mắt nhanh chóng lóe lên sự vui vẻ.

Việc kinh doanh hạt dẻ rang đường liên tục đắt khách trong nhiều ngày, hầu như mỗi ngày đều thu được khoảng 2 lạng bạc.

Mặc dù mỗi ngày có rất nhiều người đến mua nhưng chỉ sau giờ ngọ là hết sạch, bốn huynh muội nhà họ Cố đúng giờ dọn hàng về nhà.

Ba huynh đệ vốn muốn mỗi ngày gánh thêm hai giỏ để bán nhưng lần nào cũng bị Cố Tâm Nguyệt từ chối.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 89


Bán đồ ăn, quan trọng nhất vẫn là xếp hàng và đông đúc, nói trắng ra chính là tiếp thị theo kiểu khan hiếm, nếu không lo lắng về việc bán không được thì ai thèm xếp hàng để mua ăn hàng ngày?

Trong khi việc kinh doanh nhỏ của bốn huynh muội nhà họ Cố đang làm ăn phát đạt thì từ trên xuống dưới của Hồi Xuân Đường ở trấn Thanh Thủy cũng rất náo nhiệt.

Chỉ vì thiếu gia của Hồi Xuân Đường - Tần Tần tam thiếu gia Tranh của phủ Thanh Châu bỗng nhiên gửi thư nói rằng sẽ đến thăm trong vài ngày tới. Tần tam thiếu gia đã gần ba năm không đến đây, tại sao lại bỗng nhiên đến thăm?

Sản nghiệp của Tần tam thiếu gia ở trấn Thanh Thủy không chỉ có một mình Hồi Xuân Đường, tại sao lại chỉ viết thư cho mình?

Có phải liên quan đến cao lê thu mấy ngày trước hay không?

Trong lòng Lý chưởng quầy cứ thấp thỏm không yên, hai ngày nay hắn vẫn luôn bận rộn dọn dẹp từ trên xuống dưới, sợ rằng có chỗ nào không chu đáo, khiến Tần tam thiếu gia không vui.

Lúc này, trên con đường bên ngoài trấn Thanh Thủy, một cỗ xe ngựa lộng lẫy đang chạy về phía thị trấn. Không lâu sau, tiếng rao bán náo nhiệt bên ngoài xe ngựa không ngừng vang lên.

Nam nhân trong xe ngựa dụi mắt ngái ngủ, vừa ngẩng đầu lên, hai bên râu rồng cũng theo đó hất ra sau, sau đó hắn tùy ý liếc mắt ra ngoài: "Đến rồi à?"

Nô bộc trên xe ngựa vội vàng đáp: "Bẩm tam thiếu gia, đã vào trấn Thanh Thủy rồi, chúng ta có về phủ nghỉ ngơi trước không?"

"Không cần, trực tiếp đến Hồi Xuân Đường đi." Nam nhân dứt khoát trả lời, không chút do dự.

Gần ba năm rồi! Lúc rời đi, nỗi cô đơn thỉnh thoảng vẫn còn vương vấn trong lòng hắn, không ngờ sau ngần ấy năm, lại có ngày hắn tự chủ động quay trở lại đây!

Hắn cũng không hiểu tại sao lại như vậy? Hắn luôn cảm thấy nơi này có thứ gì đó đang chờ mình Vậy.

Lúc hắn đang trầm ngâm, bỗng nhiên một mùi hương ngọt ngào từ bên ngoài xe ngựa bay vào.

Với sự nhạy bén của một thương nhân, nam nhân lập tức ra lệnh dừng xe: “A Tùng, ra xem xem, có người bán đồ ăn mới gì phải không?”

A Tùng ở phía trước xe ngựa đáp lời rồi xuống xe, một lúc sau hắn mới cầm một gói đồ ăn nóng hổi đưa vào: "Tam thiếu gia, bên đường có người bán hạt dễ rang đường này, nhiều người mua lắm nên phải chờ một lúc, nhưng đây là vừa mới ra lò, ngài nếm thử xem."

"Hạt dẻ rang đường?" Nam nhân thoáng nghi ngờ, sau đó đưa tay lấy một hạt, bóc ra, thấy bên trong là hạt dễ vàng ươm, căng mọng.

Trông không khác gì hạt dẻ bình thường.

Hắn thử cắn một miếng, ừm, thơm ngọt mềm dẻo, tuyệt vời!

Trước đây, ở kinh thành hắn cũng từng thấy người bán hạt dẻ rang nhưng hương vị đều không bằng loại này.

Xem ra, trấn Thanh Thủy chỉ trong hơn hai năm ngắn ngủi mà đã thay đổi không ít.

Hắn nghĩ đến cao lê thu, táo đỏ và nấm tuyết mà Lý chưởng quầy nhờ người gửi lên trước đó.

Chẳng lẽ trấn Thanh Thủy này thực sự có cao nhân đến đây ẩn cư à?

Nghĩ đến đây, nam nhân không khỏi cười khẩy, nỗi phiền muộn trong lòng cũng tan đi hơn phân nửa.

Xe ngựa dừng trước cửa Hồi Xuân Đường, nam nhân vừa xuống xe thì thấy Lý chưởng quầy nghe tin chạy ra đón: " Tần tam thiếu gia!"

Tân Tranh câm quạt xếp, một thân áo trắng tung bay, hắn sải bước vào nội đường, mở miệng nói thẳng: "Lý chưởng quầy, lần này ta đến đây, một là để kiểm tra mấy cơ ngơi ở trấn Thanh Thủy, hai là chuyện lần trước ngươi nhờ người gửi lên cao lê thu, hiệu quả rất tốt nhưng tiếc là người đó không chịu bán nữa nên ta muốn gặp người đó, đích thân thương lượng. "
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 90


Lý chưởng quầy nghe xong, thấy cũng gần giống như mình dự đoán, trong lòng liền có tính toán: "Được, chỉ là phụ nhân đó chỉ đến ba lần, không nói nhà ở đâu nhưng phu quân của nàng ta là một thư sinh nho nhã, ta nhất định sẽ tìm cách hỏi thăm tung tích của bọn họ."

Tân Tranh thấy đã bàn xong chuyện, định về phủ tắm rửa, hắn bỗng như nhớ ra điều gì, liền nói: "Khi Lý chưởng quây tìm người hỏi thăm, tiện thể hỏi luôn xem tình hình của cặp song sinh nhà họ Tống hiện giờ thế nào rồi?"

Dù sao cũng là con cái của cố nhân, hắn đã chọn quay về thì cũng nên đối mặt.

Lý chưởng quây vội vàng đồng ý, hơn hai năm trước, khi phu nhân nhà họ Tống khó sinh, chính Tần tam thiếu gia đã sai hắn dẫn người đến khám.

Chỉ tiếc là hắn đi quá muộn, đến nơi thì người đã mất.

Khi Tống phu nhân còn sống, thỉnh thoảng nàng ấy sẽ đến trấn trên làm chút buôn bán, qua lại vài lần, đã gặp Tần tam thiếu gia mấy lần.

Hơn nữa nghe nói, khi Tống phu nhân còn ở phủ Thanh Châu cũng coi như là cố nhân với Tân tam thiếu gia.

Không ngờ Tần tam thiếu gia lại nặng tình nghĩa đến vậy, đối với cố nhân đã mất nhiều năm như thế mà vẫn quan tâm như vậy?

Lý chưởng quây nghĩ đến cảnh tượng khi đến nhà họ Tống lúc trước, trong lòng không khỏi cũng sinh ra cảm giác bi thương, rồi trong đầu hắn bỗng hiện lên hình ảnh của Cố nương tử và phu quân của nàng, ngươi tới bán cao lê thu vào lần trước.

Lúc đó hắn đã thấy hai người vô cùng quen mắt, hơn nữa hình như nam tử đó cũng họ Tống?

Lý chưởng quây như phát hiện ra một bí mật động trời, hẳn vội vàng tìm người hầu đi hỏi thăm.

Ngày hôm sau, Lý chưởng quầy nhận được tin tức, vội vàng đích thân đến phủ báo cáo.

Tân Tranh nghe xong báo cáo của Lý chưởng quầy, hắn vốn luôn tùy ý phóng túng, lúc này tức giận đến mức trực tiếp đập vỡ chén trà.

"Ngươi nói phụ nhân bán cao lê thu kia chính là kế mẫu độc ác của hai hài tử đó à?" Tần Tranh vẫn không dám tin lại có chuyện trùng hợp đến vậy.

"Đúng vậy, trước đây khi hai người bọn họ đến tiệm thuốc, ta đã thấy vị công tử kia quen mắt nên nhờ người đi hỏi thăm, vừa khéo đại ca của vị công tử họ Tống kia thường xuyên làm việc ở trấn trên, hắn kể lại đầu đuôi câu chuyện rất rõ ràng." Lý chưởng quầy lau mồ hôi trên trán, mặc dù hắn cũng từng nghi ngờ kết quả nhưng người ta là huynh đệ ruột thịt đều nói rõ ràng như vậy, lẽ nào còn giả được à?

Vị Tống đại ca kia nói, Cố Tâm Nguyệt bị ngã xuống nước được Tống Dập cứu lên, mất đi sự trong sạch, lại thêm lời đàm tiếu của người đời, bất đắc dĩ mới miễn cưỡng gả vào nhà họ Tống.

Sau khi gả vào nhà họ Tống, nàng lại cố tình gây chuyện khiến hắn và nhị đệ sinh ra hiềm khích, chia gia sản.

Cơ thể nhị đệ chưa khỏe, còn ép hắn chép sách kiếm tiền, mỗi lần đến trấn trên đều mua sắm rất nhiều nhưng phần lớn đều là mua cho người nhà họ Cố của nàng. Không chỉ vậy, nàng còn không nghe lời khuyên, đi hái nấm độc, định phơi khô để dành cho hai hài tử ăn qua mùa đông.

Sắc mặt Tần Tranh trở nên tái xanh, một lúc sau hắn mới mở miệng: "Đã là loại đàn bà độc ác như vậy, vậy thì thôi đừng cần phương thuốc cao lê thu này nữa."

Sau đó hắn lại ra hiệu cho A Tùng bên cạnh: "Trước tiên, ngươi đi lấy 30 lượng bạc vụn giao cho Tống đại ca, dặn dò hắn giúp đỡ chăm sóc hai hài tử, nhất định không được để hài tử xảy ra bất cứ chuyện øì."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 91


Lý chưởng quây muốn nói lại thôi, hắn liếc nhìn Tần Tranh, lắp bắp mở miệng: "Tần tam thiếu gia, chuyện này có cân ta đến thôn Thanh Thủy tra xét thêm không? Dù sao thì lần trước khi phụ nhân đó đến, ta thấy cách nói năng cử chỉ của nàng đều không tâm thường, đối xử với phu quân cũng rất chu đáo, hơn nữa lúc đầu nàng mua bách hợp cũng là để cho phụ quân mình uống trị ho, người như vậy không giống như sẽ ra tay độc ác với hai hài tử."

Trong lòng Tần Tranh cũng có chút do dự nhưng vừa nghĩ đến cố nhân của mình mất chưa đầy ba năm đã có người chiếm lấy vị trí của nàng ấy, trở thành kế mẫu của hai hài tử, theo bản năng hắn liền cảm thấy ghét bỏ, càng không thể tin một người bị ép gả vào để xung hỉ sẽ cam tâm tình nguyện làm kế mẫu.

Hoặc là, hắn không muốn tin tưởng.

Hắn bèn bực bội phất tay: "Thôi, dù sao cũng là huyết mạch của nhà họ Tống, cứ để lão đại nhà họ Tống đi trông nom ở bên cạnh đi, còn phương thuốc cao lê hoa, đừng nhắc đến nữa, ta không muốn có bất kỳ liên quan nào với người nhà họ Tống hay ả đàn bà độc ác đó."

Lý chưởng quầy thấy hắn không muốn nói nhiều, bèn cầm bạc vụn, bực bội lui xuống.

Mấy hôm nay Cố Tâm Nguyệt bận đến chân không chạm đất, nào biết mình đã bị mang tiếng xấu xa.

Việc kinh doanh hạt dẻ rang đường đã đi vào quỹ đạo, ba huynh đệ nhà họ Cố cũng đã quen tay.

Hơn nữa mấy ngày nay mưa phùn liên tục, đất nứt nể trên ruộng đã lành lại, thôn dân đều tính toán cày cấy sớm, sang năm thu hoạch sớm.

Cố lão đầu thấy thôn dân đều bận rộn cày ruộng, cũng ngồi không yên, tuy rằng việc bán hạt dẻ rang đường kiếm được tiên nhưng dù sao cũng không phải là kế lâu dài.

Trồng trọt đàng hoàng mới là bổn phận của người nông dân.

Vì vậy ông ta bàn bạc với người nhà họ Cố, cũng thấy nên để Cố Đại Sơn ở lại cùng giúp cày ruộng trồng lúa mì.

Cố Tâm Nguyệt lại không để việc gieo trồng mùa thu vào trong lòng, bởi vì trong nguyên tác, năm nay chính là thời điểm mùa đông lạnh giá mấy chục năm mới gặp.

Sau mùa đông lạnh giá, những cây lúa mì trên ruộng đều bị c.h.ế.t cóng, trực tiếp khiến cho vụ mùa hè không còn hy vọng.

Những người nông dân cả năm đều trông chờ vào việc cày cấy trên ruộng của, bị liên tiếp hạn hán, mưa bão mùa thu và bão tuyết tàn phá đến tuyệt vọng, bất đắc dĩ, bọn họ đành phải lựa chọn xa xứ đi lánh nạn.

Cho nên, vụ gieo trồng mùa thu này không có ý nghĩa gì.

Nhưng Cố Tâm Nguyệt lại không thể nói thẳng, đành phải ở lại giúp đỡ, dù sao nhà mình cũng còn ba mẫu ruộng phải cày cấy.

Ban đầu mọi người đề nghị để Hứa Thị và Trương Thị ở lại nấu cơm là được, nhưng Cố lão đầu vừa nghĩ đến đồ ăn Cố Tâm Nguyệt mang về trong vụ thu hoạch trước, liên trực tiếp thông qua để Cố Tâm Nguyệt ở lại nhà.

Việc lên trấn bán hạt dễ rang đường đương nhiên rơi vào tay Cố Nhị Dũng và Cố Tam Thanh. Hứa Thị có chút lo lắng: "Hay là để ta đi theo các con đi? Ít nhất cũng có thể giúp các con thu tiền đồng? Hoặc làm tạp vụ cũng được."

Cố Nhị Dũng không nỡ để Hứa Thị đi theo chịu khổ, vội vàng từ chối: "Mẫu thân, đừng lo, thật ra chúng ta cũng chỉ bán nửa ngày, bây giờ chúng ta đã quen tay rồi, vốn dĩ không cần nhiều người như vậy, con và tam đệ làm chậm một chút, không thành vấn đề."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 92


Tiền Thị ở bên cạnh thấy vậy, không khỏi động lòng: "Phụ mẫu, hay là con đi theo Dũng ca lên trấn giúp, con sẽ thu tiền đồng."

Hứa Thị nghe vậy, không khỏi nhíu mày, tỏ rõ không yên tâm để nàng ta thu tiền.

Tiền Thị ngày thường lười biếng quen thân, vậy mà lại chủ động đề nghị làm việc?

Chuyện bất thường ắt có yêu quái.

Tiền Thị thấy vẻ mặt không tán thành của bà bà, sợ bà trực tiếp lên tiếng từ chối, vội vàng ra hiệu cầu cứu Cố Nhị Dũng. Cố Nhị Dũng thấy thê tử mình hiếm khi chủ động đòi làm việc, hắn không khỏi mềm lòng: "Mẫu thân, cứ để Tiền Thị theo con đi giúp gói hạt dẻ, nhưng tiền vẫn để lão tam thu, lão tam quen đường quen lối lại nhanh nhẹn."

Hứa Thị nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm: "Được, Tiền Thị đi theo làm việc cho tốt, đến lúc đó tích được tiền bạc để qua đông, mua lương thực thì ngươi và đại tẩu mỗi người gửi một ít về nhà ngoại. "

Tiền Thị vốn dĩ rất mong được đi theo thu tiền, không ngờ lại nhận được nhiệm vụ gói đồ, nàng ta có chút oán trách liếc nhìn Cố Nhị Dũng nhưng nghe Hứa Thị chủ động nói vậy, nàng ta liên gật đầu đáp: "Mẫu thân, con biết rồi. "

Hôm sau.

Cố Tâm Nguyệt vẫn dậy sớm như thường lệ vào bếp chuẩn bị hấp thêm một ít bánh bao.

Bánh bao vừa mới hấp xong, hai hài tử đã ngửi thấy mùi thơm thức dậy.

Tử Du mở to đôi mắt ngái ngủ, có chút không hiểu: "Hôm nay mẫu thân không đi bán hạt dẻ đường với cữu cữu à?”"

Hoài Cẩn bất đắc dĩ nhìn cô bé một cái: "Mẫu thân tối qua đã nói rồi, sau này sẽ ở nhà."

"Đúng rồi." Tử Du vui vẻ vỗ tay: "Tử Du còn tưởng là nằm mơ."

Cố Tâm Nguyệt ngẩng đầu lên, cưng chiều nói: "Không phải mơ, mấy hôm trước mẫu thân bận kiếm tiền nên mới ra ngoài sớm, sau này sẽ ở nhà nấu đồ ăn ngon cho các con, Hoài Cẩn mau dẫn muội muội đi rửa mặt, một lát nữa sẽ có thể ăn cơm.”

Hai hài tử vui vẻ đi lấy nước rửa mặt.

Cùng lúc đó, Tống Dập cũng đã mặc một chiếc áo ngắn gọn vào bếp: "Ăn cơm xong, ta và đại ca sẽ cùng ra đồng cày ruộng, nhạc phụ đã lớn tuổi rồi không thể làm việc quá sức.”

Cố Tâm Nguyệt thấy sắc mặt hắn mấy hôm nay đã khá hơn nhiều, bệnh ho cũng đã khỏi nên đồng ý: "Được nhưng trước đây ngươi chưa từng xuống đồng, đừng cố quá, nếu mệt thì nghỉ một lát, không ai cười người đâu, nếu cố quá làm hỏng người thì mùa đông này sẽ khó khăn."

Tống Dập ừ một tiếng không được tự nhiên lắm.

Cố Tâm Nguyệt lại dùng nước xương hầm còn lại của hôm qua, đun lại một nồi canh nhỏ, cho thêm chút hạt tiêu, lại dùng bột nẵng pha loãng, cuối cùng đập trứng vào khuấy đều.

Nàng múc canh hồ tiêu đưa cho Tống Dập, rồi mới cầm lấy bánh bao.

Cố Tâm Nguyệt chia theo định lượng mỗi người hai cái, sau đó nàng suy nghĩ rồi lại lấy thêm hai cái, nghĩ để Tống Dập ăn nhiều một chút, lát nữa xuống đồng sẽ khỏe.

Sau đó nàng lại hấp một nồi bánh bao nữa.

Chờ Tống Dập ăn sáng xong, nồi bánh bao kia cũng gân hấp xong, Cố Tâm Nguyệt dùng vải bông sạch gói một bọc đưa cho Tống Dập: "Ngươi mang mấy cái này theo, để cha và đại ca ăn nóng hai cái, lát nữa trưa ta sẽ mang cơm tới."

Hôm nay hiếm khi không phải lên trấn, Tống Dập cũng không ở nhà.

Cố Tâm Nguyệt tranh thủ lấy một bao phân bón hỗn hợp trong không gian ra, pha loãng với nước, tưới hết luống rau trong sân.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 93


Nhân bây giờ thời tiết chưa lạnh, việc cấp bách là phải làm cho những luống rau này mau chóng tươi tốt, nếu không chờ đến khi mùa đông tuyết rơi, e là khó mà giữ được.

Đến ngày thứ ba.

Buổi trưa, lúc Cố Tâm Nguyệt mang đồ ăn tới thì thấy ruộng của hai nhà đã cày bừa xong, bên mép ruộng còn đặt mấy cái rổ, trong rổ đựng toàn hạt giống lúa mì.

Xem ra, những hạt giống này có lẽ là hạt giống lương thực mà nhà họ Cố đã cắn răng giữ lại.

Còn phần nhà mình thì đã đưa tiền, nhờ đại ca mua ở trấn, mặc dù trông có vẻ tốt hơn hạt giống tự giữ lại nhưng nhìn chung vẫn không được chắc mẩy.

Cố Tâm Nguyệt nhìn hạt giống trong rổ, lại nghĩ đến hạt giống lúa mì chống rét mùa đông chất lượng cao trong không gian.

Sau khi đắn đo một hồi, nàng vẫn quyết định từ bỏ.

Cho dù lúa mì có thể bình an qua mùa đông thì thế nào? Đến lúc đó loạn dân nổi dậy, thôn dân đều phải đi lánh nạn, ngay cả vỏ cây dưới chân núi cũng chưa chắc giữ được, huống chỉ mấy mẫu lúa mì của mình?

Cố Tâm Nguyệt đặt đồ ăn ở bên mép ruộng, đứng dậy gọi: "Cha, đại ca, các người ra đây ăn, đất bên kia đã san phẳng rồi."

Ba nam nhân ăn xong thì bắt đầu gieo hạt, Cố Tâm Nguyệt liền xách giỏ vê.

Về đến nhà, cho hai hài tử ăn trưa xong, Cố Tâm Nguyệt định ra đầu thôn gánh hai gánh nước.

Từ khi chuyển nhà, việc gánh nước này đều bị Tống Dập giành mất, thỉnh thoảng mấy ca ca cũng tranh thủ giúp nàng gánh vài thùng.

Nhưng mấy hôm nay Tống Dập làm việc ở ruộng rất mệt mỏi, Cố Tâm Nguyệt định nhân lúc này rảnh rỗi đi gánh nước về, tiện thể cho hai hài tử ra ngoài đi dạo.

Ba mẫu tử đi đến giếng nước đầu thôn, thấy mấy người dân đang vây quanh Dương Tuyết Cầm nói chuyện gì đó.

Cố Tâm Nguyệt không để ý lắm, trực tiếp đi đến bên giếng bắt đầu gánh nước.

Ai ngờ Dương Tuyết Cầm lại đi tới, trong lòng ôm như ôm bảo bối, lấy ra hai hạt dẻ đưa cho hài tử, liếc mắt khinh thường nhìn Cố Tâm Nguyệt: "Hoài Cẩn, Tử Du, cô cô cho hai đưa ăn hạt dẻ rang đường này."

Hai hài tử chê bai lùi lại phía sau.

Dương Tuyết Cầm tưởng hai hài tử chưa từng thấy: "Hạt dễ rang đường này là biểu ca của cô cô đặc biệt mua về cho cô cô ăn, ngọt lắm, ngon lắm, hai cháu đừng sợ nàng ta."

Tử Du mím chặt môi, hạt dẻ rang đường nóng thì ngon thật nhưng hạt dẻ nguội thì có gì ngon?

Cô bé sắp ăn ngán rồi.

Hoài Cẩn như thể sợ Tử Du nói bậy, hắn kéo muội muội ra sau lưng, nghiêm túc từ chối: "Cảm ơn nhưng chúng ta không muốn ăn, hơn nữa cô cô của chúng ta họ Tống."

Dương Tuyết Cầm chỉ muốn tỏ ra thân thiện, gọi bừa như vậy, ai ngờ hài tử này lại thẳng thắn như vậy?

Bị mất mặt trước mọi người, sắc mặt nàng ta sắp không giữ được, lúc đi ngang qua Cố Tâm Nguyệt, nàng ta còn trừng mắt nhìn nàng: "Hừ, chưa từng thấy thế giới. "

Cố Tâm Nguyệt ngơ ngác, ăn một hạt dẻ là đã nhìn thấy thế giới rồi à?

Ha.

Những thôn dân khác thấy hai hài tử được Cố Tâm Nguyệt nuôi dưỡng trắng trẻo sạch sẽ, không nhịn được lại vây quanh nói chuyện, khen ngợi Cố Tâm Nguyệt nuôi dạy tốt.

Dương Tuyết Cầm đứng một bên, ngồi cũng không được, đứng cũng không xong, tức giận dậm chân bỏ chạy.

Vừa chạy ra khỏi đầu thôn một lúc, nàng ta liền thấy Tiền Thị từ trên trấn về, Dương Tuyết Cầm đang buồn không tìm được người để trút giận, vội kéo người lại: "Tiền tỷ tỷ, sao tỷ lại một mình từ trên trấn về thế?"
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 94


"Ta cùng phu quân và mẫu thân chồng lên trấn sắm ít đồ, mẫu thân chồng ta thấy tốn tiền không chịu đi xe, ta giả vờ đau bụng nên một mình đi xe về." Tiền Thị đắc ý nói.

"Ôi, tỷ đúng là giỏi, vẫn là Tiền tỷ tỷ thông minh, nữ nhân phải biết thương bản thân mình, tỷ xem, đây là đồ ăn tươi mới do biểu ca của ta sai người mua từ trên trấn về cho ta." Dương Tuyết Cầm cố tình khoe khoang.

Tiền Thị cúi đầu nhìn, ôi, không phải là hạt dẻ rang đường nhà mình bán hay sao?

Giấy dầu này vẫn là do nàng ta gói, sao nàng ta không nhận ra được.

Tiền Thị ngày thường nghe Dương Tuyết Cầm khoe khoang về biểu ca này, ba ngày hai bữa hắn lại mua đồ ăn ngon từ trên trấn gửi cho nàng ta, nhưng chưa từng thấy người này bao giờ.

Ai biết được là biểu ca thật hay biểu ca giả.

Nhưng bình thường Tiền Thị chỉ nghe nàng ta khoe khoang, giờ đến lượt hạt dẻ rang đường của mình, Tiền Thị không khỏi có chút sảng khoái: "Ồ, đây là hạt dẻ rang đường à, dạo này ta cũng ăn không ít."

Dương Tuyết Cầm đang chuẩn bị sẵn lời nói tiếp theo, bỗng nhiên nghe Tiền Thị nói vậy, nàng ta nhất thời không kịp phản ứng, không tin nói: "Thật hay giả? Biểu ca của ta nói đây là đồ ăn mới xuất hiện trên trấn, ngươi chắc chắn đã ăn qua rồi à? Thứ này có giá khoảng 40 văn/ cân, chúng ta đã là tỷ muội lâu năm rồi, không cần phải cố tỏ ra giàu có đâu."

Tiền Thị nghe thấy giọng điệu chế giễu của Dương Tuyết Cầm, không khỏi thấy tức giận, ý nàng ta là mình không xứng ăn sao?

"Tuyết Cầm, làm nữ nhân, quan trọng nhất vẫn là chọn đúng nam nhân, loại nam nhân chưa thành thân đã lừa ngươi đến mức quay cuồng như vậy thì không nên lấy." Tiền Thị lời đã đến miệng, dứt khoát nói hết ra.

"Nói thật, hạt dẻ rang đường này chính là nam nhân của ta đang rang để bán, chúng ta chỉ bán 20 văn/ cân, hoàn toàn không phải 40 văn như biểu ca của ngươi nói!"

Dương Tuyết Cầm nghe xong, đầu óc ong ong, hoàn toàn không nghĩ đến 40 văn hay 20 văn, hạt dẻ rang đường này lại là người Cố gia bán hay sao?

Thảo nào dạo này người Cố gia cứ đi đi về về trên trấn.

"Tiền tỷ tỷ, tỷ không lừa ta đấy chứ? Món hạt dẻ rang đường này thật sự là nhà tỷ bán à?" Dương Tuyết Cầm vẫn không nhịn được hỏi lại một lần nữa.

"Đương nhiên, chúng ta đã bán một thời gian rồi, nhưng chuyện này ta chỉ nói cho ngươi biết thôi, ngươi nhất định phải giữ bí mật giúp ta, nếu không mẫu thân chồng ta mà biết được, chắc chắn sẽ mắng ta."

Ngày hôm sau.

Dương Tuyết Cầm lấy cớ đi bán khăn tay ở trấn trên, nàng ta còn dẫn theo hai phụ nhân trong thôn, sau khi ba người bán khăn tay xong, Dương Tuyết Cầm lại lấy cớ mời hai phụ nhân ăn hạt dẻ rang đường.

Hôm qua, khi Dương Tuyết Cầm lấy hạt dẻ ra, nàng ta đã cho mọi người xem thử một lượt nhưng không ai được ăn thử.

Ban đầu mọi người còn bàn tán riêng rằng Dương Tuyết Cầm keo kiệt, ai ngờ hôm nay nàng ta lại chủ động đề nghị mua hạt dẻ rang đường để đãi khách, thế là mọi người đều háo hức đi theo nàng ta.

Mấy người vừa đi vừa hỏi thăm, đến khi cách quầy hàng vài bước, quả nhiên thấy người Cố gia và Tiền Thị đang bận rộn thu tiền và đóng gói.

Dương Tuyết Cầm cảm thấy mình như sắp ngã quy, nàng ta nghiến răng nghiến lợi nhìn sang phía đối diện.

Thảo nào hôm qua Hoài Cẩn và Tử Du lại chẳng thèm để ý đến hạt dẻ của nàng ta, thì ra thứ này thực sự do nhà bọn họ nghĩ ra à?
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 95


Nhưng hạt dẻ này từ đâu mà có?

Hai phụ nhân kia cũng nhìn thấy, thì ra nhà họ Cố cùng thôn lại làm ăn phát đạt như vậy, bọn họ cũng không khỏi cảm thấy chua xót.

Dương Tuyết Cầm cố tình châm ngòi: “Không ngờ thứ quý giá như vậy lại là do nhà họ Cố bán ra? Nhà bọn họ giấu kỹ thật, không biết hạt dẻ này được lấy từ đâu nữa?"

"Hừ, chắc chắn là từ Đại Thanh Sơn đẳng sau, trước đây ta nhìn thấy mấy huynh đệ nhà họ Cố ngày nào cũng chạy lên Đại Thanh Sơn, ta còn tưởng bọn họ đi săn, không ngờ lại đi nhặt hạt dẻ." "Đúng vậy, Đại Thanh Sơn là của thôn Lê Hoa chúng ta, sao bọn họ có thể chỉ nhặt về bán một mình? Còn để thôn dân đói bụng?" Dương Tuyết Cầm dẫn dắt.

"Đúng vậy, chúng ta mau về bàn bạc với thôn dân, nhất định phải bắt người Cố gia nói ra bọn họ nhặt hạt dẻ ở đâu, bọn họ nhặt được thì chúng ta cũng nhặt được. `

"Được."

Qua giờ ngọ, người Cố gia lại thu dọn sạp hàng một cách trật tự, chuẩn bị về nhà.

Vừa đi đến đầu Đông Thị, Tiền Thị đã nhìn thấy xe bò của Tống thúc từ xa, nàng ta muốn nói lại thôi. Hứa Thị liếc nhìn nàng ta: "Sao thế? Hôm nay lại đau bụng à?"

Mấy ngày nay, Hứa Thị thấy việc nhà và việc đồng đều đã được mọi người trong nhà sắp xếp ổn thoả, nên nàng ta cũng không yên tâm mà đi theo đến trấn trên.

Tiền Thị nhìn Cố Nhị Dũng cầu cứu, Cố Nhị Dũng đành cắn răng nói: "Mẫu thân, hôm qua muội muội đã nói rồi mà đúng không? Mẫu thân nhất định phải ngồi xe bò về, nếu mẫu thân không chịu ngồi, muội ấy mà biết thì chắc chắn sẽ không cho mẫu thân đến đây nữa đâu.”

Hứa Thị suy nghĩ một lúc, vẻ mặt lập tức dịu lại: "Vẫn là Tâm Nguyệt hiếu thuận với mẫu thân, thôi được, hôm nay chúng ta đều ngồi xe bò về thôn."

Bốn người vui vẻ ngồi xe bò về thôn, vừa xuống xe đi đến đầu thôn, bọn họ liền thấy một đám đông thôn dân đang vây quanh ở ngã tư đường.

"Các ngươi xem, người Cố gia từ trên trấn về rồi, đã thu dọn sạp hàng xong rồi à?"

"Đúng vậy, các ngươi xem bọn họ xách nhiều đồ đạc như vậy, thì ra là có nghề kiếm tiền lớn!"

Hứa Thị thấy tình hình không ổn, trong lòng bà hoảng hốt, sau đó bà nhìn thấy một người đàn ông chen ra từ đám đồng, theo sau ông ta còn có Cố Đại Sơn và ba người đi theo sau, đó chính là mấy huynh muội Cố Tâm Nguyệt.

Vì vậy, trong lòng bà cũng trở nên yên tâm.

Bà ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c bước tới: "Ồ, nhiều người tụ tập ở đây như vậy, là đến đón bà lão này à?"

Trưởng thôn ngồi xổm ở một bên từ từ đứng dậy: "Cố đương gia, vừa hay ngươi cũng đến đây, chúng ta nghe nói gần đây nhà các ngươi bắt đầu kinh doanh bán hạt dẻ rang đường ở trên trấn, mọi người cũng không có ý gì khác, chỉ là vụ thu hoạch mùa thu năm nay mất mùa, mọi người đều phải thắt lưng buộc bụng mà sống, nếu ngươi có thể nói cho mọi người biết nơi hái được hạt dẻ này, ngươi cũng coi như là ân nhân cứu mạng của thôn dân chúng ta."

Cố lão đầu mím chặt môi suy nghĩ, không nói một lời.

Nhưng Hứa Thị không nhịn được: "Trưởng thôn, ngươi xem ngươi nói kìa, người Cố gia chúng ta trước đây sống như thế nào, chẳng lẽ các ngươi không biết hay sao? Tâm Nguyệt vừa mới thành thân đã bị đuổi ra khỏi nhà, trong nhà thậm chí còn không có một hạt gạo, vì vậy chúng ta mới liều mạng lên núi tìm những hạt dẻ này, núi Đại Thanh Sơn kia sừng sững ở đó, không ai ngăn cản mọi người lên núi."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 96


Mọi người thấy vậy, liên ồn ào lên: "Đều là người trong cùng một thôn, tại sao các ngươi lại có thể chỉ lo cho bản thân mình, không quan tâm đến sống c.h.ế.t của người khác!”

"Đúng vậy, nói đi cũng phải nói lại, chúng ta cũng sẽ không tranh giành việc làm ăn với các ngươi, chẳng lẽ nhặt về để ăn cũng không được à?”

"Dựa vào đâu chứ? Những thứ trên núi này đều là của mọi người, các ngươi nhặt được cũng không thể giấu riêng."

"Đúng vậy, đúng vậy!" "Đủ rồi, các ngươi im lặng hết cho ta." Trưởng thôn tức giận dậm chân, lúc này mới trấn áp được mọi người.

Bây giờ, nhà họ Cố có muốn từ chối cũng không được nữa.

Hứa Thị vừa định mở miệng mắng chửi thì bị Cố Tâm Nguyệt ở bên cạnh kéo lại: "Trưởng thôn, những hạt dẻ này đúng là chúng ta nhặt được ở Đại Thanh Sơn, nhưng bây giờ, chúng ta có nói cho mọi người biết cũng vô ích, bởi vì chúng ta cũng chỉ tìm được vài cây dẻ, tất cả đều đã bị nhặt hết rồi, nếu mọi người không tin, chúng ta có thể dẫn mọi người đi xem, nhưng những thứ trên Đại Thanh Sơn này, từ trước đến nay đều là ai nhặt được thì là của người đó, từ bao giờ lại thành của riêng thế? Nếu nói như vậy, lần sau mọi người cứ ngôi canh ở dưới chân núi, thấy ai từ trên núi xuống thì trực tiếp chia đồ, như vậy có khác gì cướp bóc hay không?”

Trưởng thôn bị hỏi đến nghẹn họng, ông ta vốn tưởng Tâm Nguyệt là người dễ nói chuyện, không ngờ nàng lại còn tỉnh ranh hơn cả mẫu thân nàng.

Nhưng nói cho cùng, chuyện này đúng là lỗi của bọn họ.

Ông ta cũng thực sự không còn cách nào khác, mới bị mọi người kéo đến đây, ông ta đành cắn răng khuyên nhủ: "Tâm Nguyệt à, đạo lý chính là đạo lý nhưng dù sao mọi người cũng là người dân cùng một thôn, không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu được. '

Cố Tâm Nguyệt cau mày, nhất thời không nói nên lời.

Tống Dập ở bên cạnh nắm tay nàng, nhàn nhạt lên tiếng: "Trưởng thôn, chúng ta không phải thấy c.h.ế.t mà không cứu, mà là Đại Thanh Sơn quá nguy hiểm, nếu không thì nơi đó đã sớm bị mọi người tới hết rồi, hơn nữa, lúc chúng ta nhặt hạt dẻ thì trong nhà đã không còn lương thực, bất đắc dĩ mới liều lĩnh lên núi, may nhờ nhị ca quen thuộc đường núi nên mới không bị thương. "

"Bất kỳ ai, nếu trong nhà có lương thực cũng không muốn mạo hiểm, ai có thể ngờ được rằng vụ thu hoạch mùa thu lại thành ra như thế này? Nếu lúc đầu mọi người chịu nghe lời khuyên của nhạc phụ ta thì bây giờ cũng không cần phải vì chút đồ ăn hoang dã này mà liều lĩnh như vậy. ˆ

Mọi người nghe vậy đều có chút xấu hổ.

Trong thôn vẫn luôn lưu truyền lời đồn rằng trên Đại Thanh Sơn có dã nhân.

Nếu vụ thu hoạch mùa thu không xảy ra chuyện này, thì không ai muốn vì vài hạt dẻ mà liều mạng vào rừng sâu núi thẳm.

Nhưng, trước lương thực thì còn có đạo lý nào nữa? "Nếu các ngươi nói có thể dẫn chúng ta lên núi, vậy chúng ta đi xem thử cũng được? Dù sao cũng sắp c.h.ế.t đói rồi, ai còn quan tâm đến việc có nguy hiểm hay không nguy hiểm nữa chứ?"

"Đúng vậy, chúng ta đi cùng nhau, cho dù thực sự có dã nhân cũng không sợ!"

Cố Nhị Dũng trâm ngâm một lúc, rồi nói: "Con đường này chỉ có mình ta biết, các ngươi ép gia đình ta cũng vô dụng, sáng mai ta có thể dẫn các ngươi đi, nhưng các ngươi phải nhớ kỹ, lúc lên núi nếu không tìm thấy hạt dẻ thì phải nhanh chóng quay về, tuyệt đối không được chạy vào sâu, cho dù không có dã nhân thì cũng không biết sẽ có loại thú dữ nào."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 97


Mọi người thảo luận xong thời gian và địa điểm gặp mặt rồi mới chịu giải tán.

Hứa Thị nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại trên người Tiền Thị: "Hạt dẻ ở trấn trên có phải do ngươi nói không? Nếu không tại sao thôn dân lại đều đi ngang qua chỗ chúng ta dọn hàng chứ, bình thường bọn họ sẽ không bao giờ đi tới đây."

Tiền Thị vội vàng cúi đầu lắp bắp nói: "Con thật sự không nói, tự cắt đứt đường tài lộc của mình, con không ngốc như vậy."

Hứa Thị thấy nàng ta không chịu thừa nhận, đành coi như vận may không tốt, bị người khác phát hiện.

Tiền Thị thấy mình may mắn thoát nạn, vội vàng lấy hết can đảm: "Dũng ca, ta về nhà ngoại nói một tiếng, sáng mai sẽ đi cùng chàng lên núi, dù sao trong số đám người mà chàng mang theo cũng không thiếu mấy người bên nhà ngoại của ta."

Cố Nhị Dũng lúc này vẫn còn hơi tê liệt vì chuyện cãi cọ, hắn không kiên nhẫn phất tay: "Tuỳ nàng."

Ngày hôm sau.

Thôn dân tụ tập ở đầu thôn từ sớm, hầu như mỗi nhà mỗi hộ đầu có người khỏe mạnh đến đây.

Còn cha và đệ đệ của Tiền Thị cũng đến nhà họ Cố từ sớm, vừa đúng lúc đến giờ ăn sáng, bọn họ vui về ăn mấy bát cháo và mấy cái bánh ngô.

Tiền lão đầu giơ tay quệt miệng, hoàn toàn không để ý đến sự ghét bỏ của người khác: "Thông gia à, lân này là các ngươi làm không đúng rồi, ta đã gả bảo bối khuê nữ của ta cho nhà các ngươi, nhà các ngươi phát hiện ra thứ tốt như vậy mà không gọi nhà họ Tiền chúng ta cùng đi, thật sự khiến ta quá thất vọng, ôi! Hôm qua cũng là khuê nữ của ta chạy vê nhà nói với ta, ta mới biết! Bộ xương già này của ta cũng không trèo nổi núi, hay là các ngươi cứ trực tiếp lấy đồ ra chia một nửa cho ta mang đi, xe của cha con ta cũng đã đẩy đến rồi! Không đi theo các ngươi lên núi gây phiền phức nữal"

Cố Nhị Dũng vừa nghe, liền nổi giận bùng bùng, trừng mắt nhìn Tiền Thị.

Tiền Thị thấy vậy, vội vàng ngăn cản: "Cha, không phải con đã nói với cha rồi à, hạt dẻ trong nhà đã bán hết rồi, nếu cha không trèo nổi thì cứ nghỉ ngơi trong sân này, để đệ đệ con đi theo tỷ phu lên núi, có tỷ phu ở đó, đảm bảo có thể giúp cha tìm được hạt dẻ."

Tiền lão đầu bĩu môi: "Được rồi, vậy thì ngươi trưa nay đi cắt ít thịt, ta sẽ ở lại chờ."

"Vâng, được ạ." Tiên Thị vội vàn

Mãi đến gần chiều tối, trong thôn bỗng nhiên truyền đến tiếng ồn ào, Cố Tâm Nguyệt vẫn luôn mất tập trung vội vàng bước ra ngoài.

Nàng nhìn thoáng qua trong đám đông, không thấy bóng dáng nhị ca, tim Cố Tâm Nguyệt khẽ chùng xuống.

Một dự cảm không lành ập đến.

Vừa đến cửa nhà họ Cố, nàng đã nghe thấy tiếng ồn ào truyền đến từ trong sân.

"Các ngươi đã làm gì tiểu nhi tử của ta? Tại sao các ngươi đều đã xuống núi, còn nhi tử của ta đâu? Các ngươi mau dẫn người đi tìm đi." Người nói chính là cha ruột của Tiền Thị.

Cố Tâm Nguyệt vội vàng đỡ lấy Hứa Thị đang tái mặt ở bên cạnh, quay sang hỏi thôn trưởng: "Chuyện gì vậy?”

Thôn trưởng bất lực thở dài, lên tiếng giải thích: "Hôm nay chúng ta lên núi, lúc đầu cả nhóm đều đi cùng nhau, sau đó ởi loanh quanh trên núi nửa vòng cũng không nhặt được bao nhiêu hạt dẻ, mọi người chuẩn bị quay về, ai ngờ đệ đệ của Tiền Thị nhất quyết không chịu xuống núi, còn không nghe lời khuyên của Cố Nhị Dũng, cố chấp đòi vào rừng bắt thú, sau đó thì lạc mất."

"Vậy nhị ca của ta thì sao?" Cố Tâm Nguyệt vội vàng hỏi.

"Nhị ca của ngươi... hắn cũng đi vào rừng đuổi theo, ban đầu chúng ta định cùng đi, sau đó chúng ta nghe thấy tiếng gầm của dã thú ở gần đó, liền vội vàng chạy xuống núi nhưng các ngươi đừng lo, tiếng dã thú đó có vẻ phát ra từ hướng khác." Thôn trưởng buồn bã nói.

Ban đầu Cố Nhị Dũng chịu dẫn bọn họ lên núi, mặc dù hầu hết mọi người không nói ra nhưng trong lòng mọi người vẫn rất biết ơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-toi-nam-mat-mua-ta-tru-luong-thuc-nuoi-nhai-con/chuong-98.html.]

Ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, chỉ có thể trách tiểu tử nhà họ Tiền kia quá vô nhân tính.

Quan trọng là Tiền lão đầu vẫn luôn mắng mỏ om sòm, nhất quyết thúc giục mọi người lên núi tìm kiếm.

Ngay cả Tiên Thị cũng liên tục khóc lóc bên cạnh, cầu xin Hứa Thị: "Mẫu thân, mẫu thân hãy để đại ca và tam ca lên núi tìm kiếm đi, đệ đệ của con còn nhỏ lắm."

Nhìn thấy mặt trời đã yếu dần, những người nhà họ Cố vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Đại Thanh Sơn, sắc mặt u ám.

Xét về lý trí, Cố Nhị Dũng là người thôn Lê Hoa quen thuộc nhất với Đại Thanh Sơn, thể lực cũng tốt nhất, khả năng xảy ra chuyện không lớn, lúc này có lẽ hắn đã bị tiểu tử nhà họ Tiền kia liên lụy.

Nhưng là người nhà, bọn họ không thể tiếp tục ngồi chờ chết, Cố Tam Thanh là người đầu tiên đứng ra: "Cha, mẫu thân, con lên núi tìm kiếm, con đã đi con đường này với nhị ca rất nhiều lần rồi, con quen đường. "

"Con cũng đi." Cố Đại Sơn vội vàng tìm một con d.a.o chặt củi rồi cũng đứng ra.

"Lão đại, con đừng đi, ta đi cùng lão tam, nếu có chuyện gì bất trắc, đừng quên con là lão đại trong nhà." Cố lão đầu vội vàng ngăn lão đại lại.

Cố Tâm Nguyệt vừa định đề nghị cùng lên núi, mặc dù nàng không lên núi nhiều lần nhưng dù sao nàng cũng đã ở trên núi hơn hai năm, nàng hiểu một số kiến thức sơ cứu đơn giản, nếu nhị ca bị thương có lẽ có thể giúp được. Ai ngờ nàng vừa định mở miệng, Tống Dập đã ngăn lại: "Hay là ta đi theo tam ca, nhạc phụ tuổi đã cao, chân lại không tiện, hơn nữa các ngươi không cần quá lo lắng, có lẽ nhị ca đang trên đường xuống núi rồi, chúng ta chỉ đi đón hắn mà thôi."

Nói xong, Tống Dập gật đầu với Cố Tâm Nguyệt, không đợi mọi người phản ứng lại, hắn liền kéo Cố Tam Thanh chạy về phía Đại Thanh Sơn.

g đáp. Những người khác thấy vậy cũng tức giận không thôi, nhưng vì thông gia đã đến tận cửa nên bọn họ đành phải cố nhịn.

Cố Nhị Dũng nhìn thấy dáng vẻ lất phất của đệ đệ Tiền Thị, không khỏi có chút lo lắng.

Đúng lúc sắp lên đường, Cố Tâm Nguyệt vội vàng chạy đến, đưa cho hắn một gói đồ ăn, nhỏ giọng nói: "Nhị ca, đây là bánh bao đường đỏ muội mới hấp sáng nay, phòng khi về muộn, còn có thể lót dạ, ca giấu đi ăn vụng, đừng để đói bụng, cẩn thận mọi việc. `

Cố Nhị Dũng lặng lẽ nhận lấy, cất vào trong lòng, hắn lo lắng cả đêm, bánh bao đường đỏ nóng hổi của muội muội lập tức khiến trái tim phiền muộn của hắn được an ủi.

Mọi người lên đường được nửa ngày, trong thôn cũng náo nhiệt được nửa ngày.

Mọi người trong thôn đều ngóng trông, như thể sắp có một lượng lớn hạt dẻ lăn xuống từ trên núi vậy.

Chỉ có nhà họ Cố là lo lắng suốt nửa ngày, mặc dù Cố Nhị Dũng quen thuộc với đường núi, bình thường cũng ít khi gặp nguy hiểm, nhưng lần này dẫn theo nhiều người lên núi như vậy, không ai có thể nói trước được sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 98


Mãi đến gần chiều tối, trong thôn bỗng nhiên truyền đến tiếng ồn ào, Cố Tâm Nguyệt vẫn luôn mất tập trung vội vàng bước ra ngoài.

Nàng nhìn thoáng qua trong đám đông, không thấy bóng dáng nhị ca, tim Cố Tâm Nguyệt khẽ chùng xuống.

Một dự cảm không lành ập đến.

Vừa đến cửa nhà họ Cố, nàng đã nghe thấy tiếng ồn ào truyền đến từ trong sân.

"Các ngươi đã làm gì tiểu nhi tử của ta? Tại sao các ngươi đều đã xuống núi, còn nhi tử của ta đâu? Các ngươi mau dẫn người đi tìm đi." Người nói chính là cha ruột của Tiền Thị.

Cố Tâm Nguyệt vội vàng đỡ lấy Hứa Thị đang tái mặt ở bên cạnh, quay sang hỏi thôn trưởng: "Chuyện gì vậy?”

Thôn trưởng bất lực thở dài, lên tiếng giải thích: "Hôm nay chúng ta lên núi, lúc đầu cả nhóm đều đi cùng nhau, sau đó ởi loanh quanh trên núi nửa vòng cũng không nhặt được bao nhiêu hạt dẻ, mọi người chuẩn bị quay về, ai ngờ đệ đệ của Tiền Thị nhất quyết không chịu xuống núi, còn không nghe lời khuyên của Cố Nhị Dũng, cố chấp đòi vào rừng bắt thú, sau đó thì lạc mất."

"Vậy nhị ca của ta thì sao?" Cố Tâm Nguyệt vội vàng hỏi.

"Nhị ca của ngươi... hắn cũng đi vào rừng đuổi theo, ban đầu chúng ta định cùng đi, sau đó chúng ta nghe thấy tiếng gầm của dã thú ở gần đó, liền vội vàng chạy xuống núi nhưng các ngươi đừng lo, tiếng dã thú đó có vẻ phát ra từ hướng khác." Thôn trưởng buồn bã nói.

Ban đầu Cố Nhị Dũng chịu dẫn bọn họ lên núi, mặc dù hầu hết mọi người không nói ra nhưng trong lòng mọi người vẫn rất biết ơn.

Ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, chỉ có thể trách tiểu tử nhà họ Tiền kia quá vô nhân tính.

Quan trọng là Tiền lão đầu vẫn luôn mắng mỏ om sòm, nhất quyết thúc giục mọi người lên núi tìm kiếm.

Ngay cả Tiên Thị cũng liên tục khóc lóc bên cạnh, cầu xin Hứa Thị: "Mẫu thân, mẫu thân hãy để đại ca và tam ca lên núi tìm kiếm đi, đệ đệ của con còn nhỏ lắm."

Nhìn thấy mặt trời đã yếu dần, những người nhà họ Cố vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Đại Thanh Sơn, sắc mặt u ám.

Xét về lý trí, Cố Nhị Dũng là người thôn Lê Hoa quen thuộc nhất với Đại Thanh Sơn, thể lực cũng tốt nhất, khả năng xảy ra chuyện không lớn, lúc này có lẽ hắn đã bị tiểu tử nhà họ Tiền kia liên lụy.

Nhưng là người nhà, bọn họ không thể tiếp tục ngồi chờ chết, Cố Tam Thanh là người đầu tiên đứng ra: "Cha, mẫu thân, con lên núi tìm kiếm, con đã đi con đường này với nhị ca rất nhiều lần rồi, con quen đường. "

"Con cũng đi." Cố Đại Sơn vội vàng tìm một con d.a.o chặt củi rồi cũng đứng ra.

"Lão đại, con đừng đi, ta đi cùng lão tam, nếu có chuyện gì bất trắc, đừng quên con là lão đại trong nhà." Cố lão đầu vội vàng ngăn lão đại lại.

Cố Tâm Nguyệt vừa định đề nghị cùng lên núi, mặc dù nàng không lên núi nhiều lần nhưng dù sao nàng cũng đã ở trên núi hơn hai năm, nàng hiểu một số kiến thức sơ cứu đơn giản, nếu nhị ca bị thương có lẽ có thể giúp được. Ai ngờ nàng vừa định mở miệng, Tống Dập đã ngăn lại: "Hay là ta đi theo tam ca, nhạc phụ tuổi đã cao, chân lại không tiện, hơn nữa các ngươi không cần quá lo lắng, có lẽ nhị ca đang trên đường xuống núi rồi, chúng ta chỉ đi đón hắn mà thôi."

Nói xong, Tống Dập gật đầu với Cố Tâm Nguyệt, không đợi mọi người phản ứng lại, hắn liền kéo Cố Tam Thanh chạy về phía Đại Thanh Sơn.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 99


Những người nhà họ Cố bị bỏ lại đều sửng sốt, không ngờ Tống Dập này lại nghĩa khí như vậy, có thể mới vừa khỏe lại đã...

Trong thôn có mấy thanh niên vẫn chưa đi cũng khá chấn động: "Trời sắp tối rồi, chúng ta mang theo đồ nghề, đốt đuốc, xuống chân núi đón bọn họ đi."

Mọi người bàn bạc xong thì về nhà chuẩn bị đuốc, hoàn toàn không còn không khí căng thẳng như trước khi lên núi tìm hạt dẻ.

Còn những người bình thường vốn đã đỏ mắt vì nhà họ Cố kiếm được tiền, lần này lên núi cũng chẳng thu được gì thì đóng cửa về nhà, chỉ mong nhà họ Cố càng náo loạn càng tốt.

Lúc mọi người đi gần hết, Tiền lão đầu vẫn luôn mắng mỏ om sòm, Tiền Thị vẫn khóc lóc thảm thiết.

Hứa Thị tức giận tát thẳng nàng ta một cái: "Khóc khóc khóc, ta thấy ngươi chỉ lo lắng cho đệ đệ của ngươi mà thôi, ngươi đừng quên, Nhị Dũng là nam nhân của ngươi, nếu hắn có chuyện gì, ngươi cút về nhà họ Tiền cho ta."

Tiền Thị lập tức nghẹn lời: "Mẫu thân, con không có ý đó, Dũng ca nhà con lợi hại như vậy, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Tiền lão đầu nghe xong cũng không vui: “Ai bị thương cũng không thể để bảo bối nhi tử của ta bị thương được, nếu không..."

Lời còn chưa dứt, hắn đã bị ánh mắt lạnh lẽo của những người nhà họ Cố khác dọa cho quên mất.

Lúc này, Tiền Thị đã bình tĩnh lại, nghĩ đến việc Cố Nhị Dũng có thể bị thương, địa vị của nàng ta trong nhà họ Cố vốn đã không cao, nếu Dũng ca không thể bảo vệ nàng ta nữa, cuộc sống này của nàng ta cũng không thể tiếp tục, nàng ta không khỏi rùng mình.

Một lúc sau, nàng ta cũng bối rối, ngay cả lời của Tiền lão đầu cũng lười đối phó.

Mặc dù trong lòng Cố Tâm Nguyệt vẫn lo lắng, nhưng nghĩ đến tình hình có thể xảy ra sau này, nàng vẫn cố gắng lấy lại tỉnh thần, cùng Trương Thị chuẩn bị một ít đồ ăn, lại đun một ít nước nóng.

Sau khi khuyên nhủ cha và mẫu thân, cuối cùng bọn họ cũng ăn được một ít đồ lót dạ.

Sau đó, nàng tự mình dẫn Cố Tiểu Võ cùng hai hài tử về nhà mình, hâm nóng những chiếc bánh bao đường đỏ hấp vào buổi sáng, lại nấu vài bát canh trứng đơn giản cho bọn trẻ ăn no trước.

Cố Tiểu Võ gan dạ và cẩn thận, biết rằng sau này nàng sẽ phải ra ngoài nên sau khi ăn no, cậu bé liền dẫn đệ đệ muội muội vào nhà ngủ.

Cố Tâm Nguyệt không còn lo lắng gì nữa, vội vàng lục tìm trong không gian những loại thuốc có thể hữu ích, lại xé một ít vải bông sạch mang theo.

Thấy bọn trễ đã ngủ say, Cố Tâm Nguyệt nhẹ nhàng khóa cửa, đi về phía chân núi.

Lúc này, trời đã tối đen như mực.

Quả nhiên có không ít đuốc đang cháy ở chân núi, cha, mẫu thân và đại ca, đại tẩu đều đang lo lắng ngóng trông.

Thấy Cố Tâm Nguyệt đến, Hứa Thị vội kéo nàng lại, miệng lẩm bẩm như không để ý: "Hai hài tử đều ngủ rồi à? Tiểu Vũ là hài tử gan dạ, biết chăm sóc người khác, để nó trông chừng bọn chúng, mẫu thân cũng yên tâm, ôi, con nói xem, cơ thể của Tống Dập mới vừa khỏe, đường núi khó đi như vậy, vừa rồi ta không nên để nó đi, lỡ như hai ca ca của con không sao, mà nó lại bị thương thì phải làm sao bây giờ?"

Cố Tâm Nguyệt cũng lo lắng về điều này, nhưng Tống Dập bình thường làm việc rất bình tĩnh, khi hắn chủ động đề nghị lên núi, có lẽ hắn cảm thấy cơ thể mình đã ổn, nếu không, với tính cách của hắn, hắn không thể biết rõ mình sẽ trở thành gánh nặng mà vẫn chủ động đi được.
 
Back
Top Dưới