Xuyên Không Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con

Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 520


Cửa tiệm vốn dĩ đã là hai tâng.

Tâng một bị bọn họ trực tiếp đập bỏ hết, thay toàn bộ đồ đạc cũ, sửa thành từng dãy từng dãy kệ tủ cao thấp khác nhau.

Sau này, chỗ này được dùng để bày bán mặt nạ dưỡng da, các loại thuốc dưỡng nhan và thuốc uống.

Còn thuốc viên của Giang Tú Tê nhờ bán hộ vốn rất quý giá, bọn họ chỉ bày một ít hàng mẫu bên ngoài, còn lại đều cất vào kho ở tầng hai.

Các phòng ở tầng hai vẫn được giữ nguyên, nhưng đều được sửa thành từng phòng riêng biệt, có thể dùng để bắt mạch, xoa bóp châm cứu và nghỉ ngơi, cũng để bảo vệ sự riêng tư cho khách hàng.

Nhân lúc cửa tiệm đang sửa chữa, Cố Tâm Nguyệt lại bận rộn tuyển người và đào tạo.

Ngọc Nương cũng bận rộn đến mức chân không chạm đất, may mà từ sau hôm đó, Giang Tú Tê cũng tranh thủ lúc rảnh rỗi chạy tới, giúp đỡ rất nhiều việc.

Khoảng thời gian này, Cố Tâm Nguyệt thường xuyên tranh thủ quảng cáo với những khách quen ở quán lẩu.

Vốn dĩ phần lớn thực khách ở phòng riêng đều là những tiểu thư khuê các và phu nhân nhà giàu rảnh rỗi, hẹn nhau cùng đến ăn lẩu. Cố Tâm Nguyệt liền nhân cơ hội chia nhỏ mặt nạ dưỡng da mới làm ra thành từng hũ nhỏ tặng cho mọi người dùng thử.

Hơn nữa đã có không ít người nghe danh y thuật của Ngọc Nương, thậm chí có người còn âm thâm nhờ Ngọc Nương xem bệnh giúp.

Cho nên vừa nghe nói đối diện sắp mở một cửa hàng như vậy, mọi người đã sớm nóng lòng muốn được tận mắt chứng kiến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đợi đến một tháng sau, cửa tiệm cuối cùng cũng khai trương.

Không giống như quán lẩu, ngày hôm nay trước cửa tiệm không đốt pháo, cũng không hề quảng cáo rầm tộ. Ban đầu Cố Tâm Nguyệt và Ngọc Nương còn muốn giữ lại vài phần bí ẩn.

Ai ngờ giờ Ty còn chưa tới, đã có không ít các thiếu nữ vây quanh trước cửa tiệm, ríu rít hỏi chuyện mặt nạ dưỡng da.

Đợi đến giờ tốt, mọi người chuẩn bị mở cửa nghênh đón khách, liền thấy một đám tiểu nha hoàn chen chúc nhau đi vào.

Ngọc Nương và Cố Tâm Nguyệt nhìn thấy cảnh tượng này, đáy mắt đều sáng lấp lánh.

Bởi vì cửa hàng chỉ dành cho nữ nhân, người làm trong cửa hàng cũng đều là nữ tử hoặc phụ nhân trẻ tuổi, nam nhân đừng nói là vào, đến nhìn cũng khó, cho nên các tiểu thư khuê các và nha hoàn đến đây mua đồ đều cảm thấy rất thoải mái.

Những người bán hàng đều là do Cố Tâm Nguyệt tự mình đào tạo từ trước, bọn họ tiếp đón khách hang hay giới thiệu sản phẩm đều rất thành thạo.

Ngày đầu khai trương, Từ Thị và Tống Thanh Hoan đều đến giúp đỡ.

Lát nữa Cố Tâm Nguyệt phải phụ trách tính tiền cho khách, Tống Thanh Hoan và Từ Thị ở bên cạnh hỗ trợ lấy hàng và đóng gói.

Hôm nay đến đây có không ít tiểu thư là khách quen thường xuyên đến quán lẩu, Cố Tâm Nguyệt cười tủm tỉm chào hỏi mọi người. Rất nhanh, đã có người chọn xong đồ chuẩn bị tính tiền, Cố Tâm Nguyệt nhìn thấy trong giỏ hàng trước mặt chất đầy mặt nạ dưỡng da và nước hoa hồng, nàng không khỏi cảm thán, năng lực mua sắm của nữ nhân thật sự quá mạnh mẽ.

Sau khi suy tính một hồi, Cố Tâm Nguyệt ngẩng đầu cười nói: "Có phải nhiều quá rồi không? Mặt nạ ngươi lấy đều là loại phù hợp với những loại da khác nhau, chỉ bằng mua trước hai hũ về dùng thử, nếu tốt thì quay lại mua tiếp cũng được.”

Người khách ấy lại bật cười khúc khích: "Cố nương tử, ai lại chê buôn bán nhiều chứ? Thật ra những thứ này ta mua định tặng cho nhiều người, nha hoàn của các ngươi đã giới thiệu rất kỹ rồi, yên tâm, ta cũng đã dùng thử rồi, ta tin tưởng cửa tiệm của các ngươi."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 521


Cố Tâm Nguyệt gật đầu đồng ý: "Vậy thì tốt, tổng cộng là 120 lượng."

Những sản phẩm dưỡng da và mặt nạ này đều được làm từ phương thuốc do Ngọc Nương mang từ Điền Quốc về, lại dùng dược liệu thượng hạng, vừa tự nhiên lại vừa là nguyên liệu thật.

Một hũ mặt nạ dưỡng ẩm bình thường bán với giá 10 lượng bạc cũng không phải là quá cao, nếu là loại nâng cơ chống nhăn thì giá còn cao hơn.

Đối phương quả nhiên cũng không nhíu mày, trực tiếp sảng khoái để nha hoàn trả bạc. Cố Tâm Nguyệt nhận bạc, lại lấy từ bên cạnh một tấm thẻ đưa qua: "Mỗi lần mua đủ 100 lượng, chúng ta sẽ tặng kèm một phiếu ưu đãi, dùng bữa tại tiệm lẩu đối diện có thể giảm 20%."

Vị khách kia nhận lấy tấm thẻ Cố Tâm Nguyệt đưa qua, tò mò lật đi lật lại xem một hồi, vui mừng nói: "Vừa hay hôm nay ta định mua xong đồ sẽ sang tiệm lẩu đối diện dùng bữa, không ngờ còn có thu hoạch bất ngờ, vậy thì đa tạ!"

Nói xong, nàng ta liền vui vẻ đi về phía cửa tiệm đối diện.

Các cô nương khác còn đang do dự lựa chọn nghe thấy nếu mua đủ 100 lượng có thể đổi phiếu ưu đãi, liền bắt đầu tính toán giá tiền trong giỏ hàng của mình, xem có đủ hay không, nếu không đủ thì mua thêm mấy hũ nữa.

Dù sao mua về tặng người khác cũng được.

Nhưng không phải ai cũng hào phóng như vậy, dù sao 100 lượng cũng không phải là số tiền nhỏ.

Nhất là có người ngày thường ra ngoài cũng không mang theo nhiều bạc hay ngân phiếu trên người.

Cố Tâm Nguyệt thấy vậy, lại nói: "Không sao, phiếu ưu đãi của chúng ta có hai loại, đủ 50 lượng bạc là tặng một phiếu giảm 9%, mỗi 100 lượng là tặng một phiếu giảm 20%."

"Nếu có tỷ muội nào đi cùng nhau, cũng có thể cùng nhau góp đơn, đến lúc đó có thể cùng đi ăn lẩu!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe Cố Tâm Nguyệt giải thích như vậy, trên mặt không ít người lộ ra nụ cười phấn khởi.

Ban đầu có người còn tiếc nuối vì không mua đủ 100 lượng, giờ đây bỗng nhiên cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Cho dù chỉ có phiếu giảm giá 9%, cũng đã rất tốt rồi

Hôm nay những tỷ muội cùng nhau dạo phố và dùng bữa lại càng vui mừng hơn, không ngờ chưởng quầy ở đây lại dễ nói chuyện như vậy, nàng vậy mà lại chủ động để mọi người cùng nhau góp đơn, cùng nhau đi ăn lẩu! Còn được giảm giá 20%!

Tuy một bữa lẩu cũng không tốn bao nhiêu bạc, giảm 20% cũng không tiết kiệm được bao nhiêu, so với giá mặt nạ thì đúng là nhỏ bé không đáng kể. Nhưng dù sao muỗi nhỏ cũng là thịtI

Được tặng không thì còn gì bằng!

Tống Thanh Hoan và Từ Thị nhìn Cố Tâm Nguyệt khua môi múa mép một hồi liền dỗ dành đám tiểu thư vui vẻ, các nàng không những sảng khoái móc bạc mua nhiều đồ dưỡng da như vậy, mà còn vui vẻ sang cửa hàng đối diện của nhà mình bỏ thêm một khoản nữa.

Mặt nạ này vừa mua là 50 lượng, 100 lượng. Ăn một bữa lẩu mới có mấy lượng bạc chứ? Nhưng đều là nữ nhân, Từ Thị và Tống Thanh Hoan rất nhanh đã hiểu ra đạo lý ẩn chứa bên trongl

Đúng vậy, nữ nhân vì muốn đẹp, bỏ ra bao nhiêu bạc cũng xứng.

Không nói đến mặt nạ 10 lượng một hũ này, nhìn những tiểu thư ở kinh thành này mặc gì đeo gì, thứ nào mà không phải tiêu tốn bạc chứ?

Hơn nữa những thứ này thật sự rất hữu dụng, mọi người đều đã dùng thử, thấy có hiệu quả nên mới đến đây.

Mặc dù sức hấp dẫn của việc ăn lẩu cũng rất lớn, nhưng so với việc trở nên xinh đẹp, vẫn phải xếp sau.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 522


Thỉnh thoảng, vì vóc dáng, vì túi tiền, mọi người có thể nghiến răng không ăn.

Nhưng hiện tại đã có ưu đãi đưa đến trước mặt, nếu không ăn chẳng phải là ngốc à? Tống Thanh Hoan nhìn tẩu tử tỏa sáng rực rỡ trước mặt mọi người, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy hình tượng của nàng lại nâng lên một bậc.

Nhất là nhìn nàng tính toán cực kỳ nhanh, ghi chép sổ sách cũng rất đơn giản, chỉ cần vẽ vời trên giấy hai cái là xong. Nàng ấy không khỏi thập phần ước ao. Cố Tâm Nguyệt thấy nàng ấy cứ nhìn chằm chằm vào sổ sách của mình, liên nghiêng đầu cười nói: "Tiểu Thanh Hoan, muội có muốn học cách ghi chép số sách với tấu tấu không, như vậy sau này, muội có thể giúp tẩu quản lý cửa tiệm được không?”

Tống Thanh Hoan ngẩn người một lát, nhỏ giọng ngạc nhiên nói: "Muội, muội có thể à?"

"Đương nhiên rồi! Việc này rất đơn giản, nếu muội muốn học, cứ để tẩu lo." Cố Tâm Nguyệt sảng khoái nói.

Từ Thị biết chữ, Tống Dập càng khỏi phải nói, Tống Thanh Hoan từ nhỏ đã ở bên cạnh bọn họ, đương cũng nhận biết được kha khá chữ. Nhưng những gì nàng ghi chép dường như quá thâm sâu, Tống Thanh Hoan nhất thời không dám chắc mình có thể học được hay không.

Hơn nữa, cửa tiệm lớn như vậy, mỗi ngày thu vào nhiều hơn so với tiệm lẩu rất nhiều, nàng ấy cũng lo lắng lỡ như mình làm không tốt sẽ gây ra rắc rối lớn cho cửa tiệm.

Nàng ấy không khỏi do dự.

Cố Tâm Nguyệt thấy vậy, liền động viên: "Ta tin muội có thể làm được, muội xem, Tam Thanh làm tốt như vậy tạm thời không nói, ngay cả Hoài Cẩn và Tử Du đều có thể học được phương pháp ghi chép sổ sách này, chỉ cần ghi nhớ một vài ký hiệu số là được, tối nay muội đến tìm ta, ta dạy cho muội."

Tống Thanh Hoan nghe vậy, ngay cả Hoài Cẩn và Tử Du đều biết những ký hiệu này, tại sao nàng ấy lại không học được?

Nàng ấy liên vội vàng gật đầu: "Vâng, bây giờ muội sẽ xem qua một chút, tối về tẩu dạy muội sau."

"Được!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mọi người vừa bận rộn, vừa tiếp đón khách.

Một buổi sáng bận rộn cứ thế trôi qua.

Lầu hai tuy tương đối vắng vẻ, nhưng Ngọc Nương cả buổi sáng cũng không rảnh rỗi.

Để khách hàng không phải chờ đợi quá lâu, sáng nay Cố Tâm Nguyệt chỉ giúp nàng ta hẹn năm "bệnh nhân", lần lượt chờ đợi ở những phòng riêng.

Sau khi khám bệnh xong, Ngọc Nương đều tỉ mỉ nói rõ tình trạng bệnh và phương pháp điều trị cho từng người.

Có sẵn thuốc viên và thực đơn dưỡng sinh phù hợp, người bệnh chỉ cần dùng những thứ này là được.

Không có cũng không sao, Ngọc Nương lại cẩn thận kê đơn thuốc mới theo đúng bệnh tình.

Ai cần châm cứu thì châm cứu, cần uống thuốc thì uống thuốc, cần xoa bóp thì xoa bóp.

May mà ngoại trừ việc châm cứu cần nàng ta phải tự tay làm ra, những việc còn lại chỉ cân các nha hoàn được đào tạo là có thể làm được.

Đang lúc trên lầu dưới lầu đâu vào đấy tiếp đón khách, cửa tiệm bỗng nhiên có một vị khách không mời mà đến.

Từ Thị nhìn thấy Từ Uyển Ngưng vừa bước vào cửa, trên mặt không khỏi nở rộ nụ cười, lúc bà đang muốn đi tới thì nhìn thấy Hầu phu nhân đi theo phía sau.

Không ngờ lần trước ồn ào như vậy, bà ta vậy mà còn mặt mũi đi theo tới đây?

Không phải bà ta nói lo lắng Từ Thị ra ngoài sẽ làm tổn hại đến thanh danh của Hầu phủ à? Bây giờ bà ở đây buôn bán, tại sao bà ta còn cố tình chạy tới đây?
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 523


Không phải tự chuốc lấy phiền phức à? Từ Thị không khỏi khẽ nhíu mày, thật sự không biết hôm nay bà ta đến đây là muốn làm gì?

Từ Uyển Ngưng thấy cô cô không vui, nàng ta có chút ngượng ngùng bước tới, nhỏ giọng nói: "Cô cô, mẫu thân nghe nói người mở cửa tiệm mới nên muốn dẫn con tới xem một chút."

Ban đầu, hôm nay Từ Uyển Ngưng định ra ngoài đến thăm cô cô. Ai ngờ mẫu thân nàng ta cũng bỗng nhiên nổi hứng muốn đi theo xem thử. Nói là đến xem, trong lòng Từ Uyển Ngưng biết rõ, thực ra chẳng phải là vì tin tức mấy ngày trước, Tống Dập thi đậu hội Nguyên đã truyền ra ngoài hay sao?

Chỉ cần thi đậu hội Nguyên, kỳ thi Điện thí tiếp theo, bất kể thành tích như thế nào, hắn đều sẽ trở thành Tiến sĩ.

Huống chi Tống Dập còn đỗ đầu, vậy thì Điện thí, hắn rất có khả năng sẽ đỗ trạng nguyên.

Mấy ngày nay, khi ở trong phủ, phụ thân và mẫu thân đều nhắc đến chuyện này.

Ban đầu bọn họ còn không cho nàng ta chạy loạn đến đây, bây giờ lại đổi ý khuyên nàng ta rảnh rỗi thì đến thăm cô cô nhiều hơn. Từ Uyển Ngưng vừa nghĩ đến việc thái độ của bọn họ thay đổi nhanh như vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy xấu hổ thay cho bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vì không muốn làm công cụ cho hai người bọn họ, gần đây nàng ta luôn đóng cửa không ra ngoài.

Ban đầu nàng ta còn tưởng rằng sau khi phụ thân, mẫu thân biết được thái độ của nàng ta sẽ có chút kiêng dè, ai ngờ hôm nay vừa nghe nói nàng ta muốn ra ngoài, mẫu thân nàng ta liền lập tức đi theo tới đây.

Từ Uyển Ngưng khó lòng cự tuyệt, đành phải đi cùng mẫu thân đến tiệm lẩu.

Ai ngờ hai người vừa đến cửa, mới nghe mọi người bảo ở đối diện tiệm lẩu Cố gia mới khai trương một cửa hàng, chuyên bán đồ dưỡng nhan cho nữ nhân.

Từ phu nhân nghe vậy, trong lòng bỗng dấy lên một ý nghĩ.

Bà ta thầm nghĩ hôm nay coi như không đi uổng công, cho dù bà ta không gặp được Tống Dập, thì sang cửa hàng đối diện cũng có thể thu hoạch được chút gì đó, hơn nữa bà ta sớm đã nghe các tỷ muội nói món ăn ở tiệm lẩu này quả thật rất ngon, hôm nay bà ta coi như có diễm phúc.

Từ Thị thấy Từ Uyển Ngưng bước lên tìm mình, biết nha đầu này cũng là bị ép buộc, vội vàng nắm lấy tay nàng ta, dịu dàng cười nói: "Lâu rồi không gặp, Uyển Ngưng lại càng xinh đẹp hơn rồi, hôm nay con đến đúng lúc lắm, lát nữa bảo Thanh Hoan biểu tỷ dẫn con đi dạo một vòng, xem có gì thích thì lấy một ít vê dùng."

Từ phu nhân thấy Từ Thị chủ động lên tiếng, bèn cười nói theo: "Làm phiền muội muội rồi. Ban nãy chúng ta cũng chỉ muốn ra ngoài dạo chơi một chút, ai ngờ đâu vừa rồi ở cửa, ta nghe nói cửa hàng mới mở của muội muội hôm nay khai trương, nên ta muốn ghé qua xem một chút, chưa kịp chuẩn bị lễ vật, muội muội đừng trách nhé.”

Từ Thị giật giật khóe miệng, thản nhiên cười nói: "Không đâu, Hầu phu nhân nghĩ nhiều rồi. " Từ phu nhân giả vờ như không nghe thấy sự xa cách trong lời nói của bà, chủ động bước lên nắm lấy tay Từ Thị: "Xem ra cơ thể muội muội đã khỏe hẳn rồi, quả nhiên là người gặp chuyện vui, tỉnh thần sảng khoái, xem ra muội phu và các hài tử chăm sóc muội muội rất tốt, như vậy ta cũng yên tâm rồi, dạo này lão Hầu gia và lão phu nhân thường xuyên nhắc đến muội muội đấy, muội muội cũng nên tranh thủ thời gian về thăm mọi người một chút."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 524


Từ Thị thấy bà ta một câu muội muội, hai câu muội muội, gọi vô cùng thân thiết, đâu còn thấy dáng vẻ vừa ra khỏi cửa liền không muốn nhận người quen nữa? Sau đó bà lại liên tưởng đến chuyện Tống Dập thi đậu hội Nguyên, nụ cười trên môi bất giác lạnh đi vài phần: "Mấy ngày nay khá bận, đợi cửa hàng ổn định một chút, ta sẽ thu xếp thời gian về thăm."

Từ phu nhân thấy bà không muốn nói nhiều với mình, bèn cười gượng gạo: "Vậy được, muội muội cứ bận việc của mình trước đi, ta dẫn Uyển Ngưng đi dạo một chút." Tống Thanh Hoan chỉ dẫn hai người đi một vòng giới thiệu sơ qua, liền lấy cớ phải quay lại giúp Cố Tâm Nguyệt, để lại một tiểu đồng đi theo hầu hạ.

Từ phu nhân nhìn đồng ngó tây, thấy tiểu đồng giới thiệu từng loại mặt nạ, cái nào cũng đều rất quý hiếm, liền bảo tiểu đồng mỗi loại lấy ra vài hũ.

Từ Uyển Ngưng thấy bà ta lấy nhiều như vậy, không khỏi sốt ruột, nhỏ giọng nói: "Mẫu thân, người lấy nhiều mặt nạ như vậy làm gì?"

Từ Thị đắc ý nói: "Ta thấy cái nào cũng tốt, nên lấy nhiều một chút, dù sao cũng chỉ là mấy món đồ rẻ tiền, mang vê cho đám tỷ muội kia cũng được." "Rẻ tiền?" Từ Uyển Ngưng nhíu mày nói: "Mẫu thân, người nhìn trên nhãn hiệu này xem, mỗi cái đều có ghi giá tiền, người lấy nhiều như vậy, cộng lại ước chừng cũng phải hơn 200 lượng bạc đấy!"

Từ Thị hơi ngạc nhiên, bà ta không ngờ mấy thứ chai lọ này lại tốn nhiều bạc như vậy.

Nhưng vừa nghĩ đến đây là cửa hàng do muội muội mình mở, bà ta liên có thêm vài phần tự tin, nhỏ giọng cười nói: "Vừa rồi chẳng phải cô cô con đã nói rồi à? Bảo con xem có gì thích thì cứ lấy, lại không cân con trả tiên, lấy mấy hũ thì sợ gì chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe vậy, Từ Uyển Ngưng không khỏi ngạc nhiên nhìn mẫu thân mình, như thể người đứng trước mặt nàng ta là một người hoàn toàn xa lạ.

Tuy nàng ta biết mẫu thân mình ngày thường vốn được nuông chiều, nhưng ít ra bà ta vẫn còn chút tự tôn và kiêu ngạo.

Mới tiếp quản tài chính của Hầu phủ được mấy năm, vậy mà bà ta đã trở nên bất kham đến thế này ư?

Từ Uyển Ngưng nhíu chặt mày, nghiến răng nghiến lợi nói: "Mẫu thân, chuyện này con không làm đâu, người đừng có mơ tưởng nữal"

"Con..." Từ phu nhân không ngờ nữ nhi của mình lại dám trước mặt mọi người mà trở mặt với mình như vậy. Sắc mặt bà ta không khỏi lạnh lùng: "Mấy năm nay, cô cô con ở trong phủ ăn không ngồi rồi ngần ấy năm, ta lấy chút đồ để làm quà thì có sao chứ?"

"Mẫu thân, người đừng quên, cô cô cũng họ Từ, đó cũng là nhà của người, người càng đừng quên, một văn tiền hồi môn, cô cô cũng chưa từng lấy của Hầu phủ." Từ Uyển Ngưng đè nén lửa giận trong lòng, nói đến đây, nàng ta tức đến nỗi lồng n.g.ự.c cũng run lên.

Từ phu nhân khẽ hừ lạnh một tiếng, ai mà ngờ năm đó, bà lại bị gả đến cái xóm núi hẻo lánh ấy cơ chứ? Lại còn tự mình lén lút đi lấy phu quân, không có của hồi môn cũng là bà tự chuốc lấy. Nếu như năm đó bà bằng lòng ở lại kinh thành lấy phu quân, nói không chừng hầu phủ thật sự phải vét sạch của cải trong nhà để lo liệu của hồi môn cho bà ấy chứ.

Giờ thì bà đã lâu như vậy rồi mới quay lại, hầu phủ lại không muốn nhận Tống Chính Quang, đương nhiên cũng chẳng ai nhắc lại chuyện của hồi môn nữa.

Cho dù có nhắc đến, dù sao thì hầu phủ bây giờ cũng đã thế này rồi, cũng không thể nào lấy ra nổi chút của hồi môn nào nữa.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 525


Từ phu nhân không muốn cãi nhau với nữ nhi trước mặt mọi người, bèn khẽ hừ lạnh cười nói: "Con không cần thì ta cần, ta tự đi nói với cô cô của con, ta không tin, nàng ta lại mở miệng hỏi ta đòi bạc. ˆ

Nói xong, bà ta liền sải bước đi tới.

Cố Tâm Nguyệt từ xa đã nhìn thấy Từ phu nhân đi tới, liên khẽ nói với Tống Thanh Hoan một câu.

Tống Thanh Hoan kéo Từ Thị nói: "Mẫu thân, lúc này người còn chưa đông lắm, hay là chúng ta qua cửa hàng đối diện xem một chút đi, một lát nữa phụ thân cũng quay về rồi, chúng ta về chuẩn bị cơm trưa trước, lát nữa lại gọi tẩu tẩu và đám người Ngọc Nương về dùng cơm.”

Từ Thị gật đầu: "Được, nhưng mà lát nữa mấy người Uyển Ngưng..."

"Mẫu thân yên tâm, tẩu tẩu đã có sắp xếp rồi, chúng ta qua đó chuẩn bị trước là được rồi."

"Cũng được."

Đợi đến khi Từ phu nhân đi tới trước quầy hàng, nhìn ngó xung quanh một lượt, nhưng lại chẳng nhìn thấy bóng dáng của Từ Thị đâu, bà ta không khỏi nhíu mày, sau đó nhìn thấy gương mặt quen thuộc trước mắt, liền cười nói: "Tâm Nguyệt, thật không ngờ chúng ta lại gặp lại nhau nhanh như vậy."

Cố Tâm Nguyệt thản nhiên gật đầu cười nói: "Vâng, không ngờ hôm nay Hầu phu nhân lại tới đây ủng hộ việc buôn bán của chúng ta, lại còn chọn nhiều thứ như vậy, đa tạ, đa tại"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sắc mặt Từ phu nhân hơi sầm xuống, miễn cưỡng cười nói: "Vừa rồi mẫu thân ngươi đã nói rồi, cứ để Uyển Ngưng tùy ý chọn những thứ nó thích, con bé này chính là thích những thứ mới mẻ, thấy cái này cũng tốt cái kia cũng hay, thế là lỡ tay chọn nhiều như vậy, thật ngại quá đi mất."

Từ phu nhân vừa dứt lời, Từ Uyển Ngưng đã từ phía sau đi tới: "Mẫu thân, con bỗng nhiên nhớ ra trước đó con đã mua rất nhiều son phấn mà vẫn chưa dùng đến, những thứ này con không muốn nữa, người cứ lấy một hộp để lại mà dùng đi, những thứ còn lại con mang đi cất."

Từ phu nhân dùng khóe mắt liếc nhìn nàng ta một cái: "Con bé này, tại sao lại thay đổi thất thường như vậy, thôi được rồi, nếu con không muốn nữa thì ta giữ lại để tặng người khác vậy, Tâm Nguyệt à, ngươi không biết đấy thôi, muốn đứng vững được ở kinh thành này thì những phải thường xuyên chăm lo các mối quan hệ trên dưới đấy."

Cố Tâm Nguyệt vô cùng tán đồng gật đầu: "Đúng là như vậy, những chuyện tình cảm thế thái này đúng là nên cẩn thận vun đắp, ta thấy tặng những thứ này cũng rất thích hợp, tuy không phải là vật gì quý giá, nhưng mà tấm lòng là vô giá."

Thấy nàng ra vẻ tán đồng, Từ phu nhân không khỏi đắc ý cười nói: "Tâm Nguyệt quả nhiên là một hài tử chu đáo."

Cố Tâm Nguyệt chu đáo lập tức phụ họa: "Hầu phu nhân quá khen rồi, đều là người một nhà với nhau cả, vậy được rồi, hai hộp này coi như là ta tặng riêng cho phu nhân dùng, chỉ cần thanh toán số còn lại là được rồi ạ."

Nghe vậy, nụ cười trên mặt Từ phu nhân lập tức biến mất.

Ba ta dùng ánh mắt khó tin nhìn Cố Tâm Nguyệt, nhưng mà nàng lại ra vẻ như đã cho bà ta được bao nhiêu lợi lộc vậy.

Còn người một nhà? Thế này ư? Chỉ tặng có hai hộp? Từ Uyển Ngưng vội vàng lên tiếng hỏi: "Biểu tẩu, hay là cứ tính cả hai hộp kia vào đi, cửa hàng của huynh tẩu vừa mới khai trương, sao chúng ta có thể chiếm lợi của huynh tẩu được, biểu tẩu giúp ta xem thử tổng cộng hết bao nhiêu bạc?”
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 526


Cố Tâm Nguyệt tán thưởng nhìn nàng ta một cái, bùm bùm gẩy bàn tính.

Sau đó nàng ngẩng đầu cười nói: "Biểu muội không cần khách sáo, hai hộp kia là một chút tâm ý của ta, muội cứ giữ lại mà dùng đi, số còn lại tổng cộng là 205 lượng, ta bỏ đi số lẽ, làm tròn thành 200 lượng là được rồi!"

Từ Uyển Ngưng vội vàng đẩy Từ phu nhân đang sững sờ: "Mẫu thân...”

Từ phu nhân âm thầm siết chặt nắm tay, nghiến răng nghiến lợi nói: "Xuân Hồng, đưa bạc đây..." Nói xong bà ta liền phẫn nộ xoay người ởi ra ngoài.

Cố Tâm Nguyệt vội vàng lên tiếng ngăn lại: "Hầu phu nhân khoan đã, cửa hàng chúng ta cứ mỗi lần tiêu đủ 100 lượng sẽ được tặng một phiếu giảm giá 20% của quán lẩu đối diện, bên ngươi tổng cộng được hai phiếu giảm giá, ngươi xem..."

Nghe vậy, Từ phu nhân lại ngạc nhiên nhìn sang, ra vẻ muốn nuốt sống Cố Tâm Nguyệt.

Bà ta mới có một lúc mà đã tiêu 200 lượng bạc trong cửa hàng của nàng, mua một đống thứ linh tỉnh.

Ban đầu bà ta còn nghĩ không cần tốn bạc thì cứ lấy đại, ai ngờ lại tốn nhiều bạc như vậy, nàng chẳng phải nên suy nghĩ kỹ một chút à? Bây giờ bà ta cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

Như vậy, bà ta đi ăn lẩu còn phải trả bạc?

Thấy bà ta có vẻ mặt như bị sét đánh, Cố Tâm Nguyệt sờ 200 lượng còn nóng hổi, quyết định nên dừng lại, cười hì hì nói: “Chúng ta là người một nhà, ăn lẩu sao có thể lấy bạc của ngươi chứ, nói đùa thôi, Uyển Ngưng, muội quen đường, cứ dẫn phu nhân lên lầu hai là được, chắc Thanh Hoan đang đợi hai người rồi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từ phu nhân hừ lạnh một tiếng, hất tay áo bỏ đi.

Từ Uyển Ngưng cũng bước những bước nặng nề đi theo, trong lòng trăm phần hối hận vì hôm nay đã dẫn mẫu thân đến đây.

Hai người vừa đến quán lẩu, sắc mặt Hầu phu nhân vẫn xanh mét.

Cố Tam Thanh vừa định đứng dậy hỏi thì thấy Từ Uyển Ngưng đi vào ngay sau đó, thấy nàng ta có vẻ không vui, dường như đang giận dỗi phu nhân đi trước, hắn liền không nói gì nữa.

Hắn chỉ bảo tiểu nhị dẫn hai người lên nhã gian đã chuẩn bị sẵn trên lầu.

Lúc này Từ Uyển Ngưng đã sớm không còn hứng thú ăn uống, nghĩ đến việc gặp Cố Tam Thanh sẽ bị hắn mắng cho một trận, nàng ta nghĩ hôm nay không có tâm trạng đôi co với hắn, nếu hắn muốn chế giễu nàng ta thì cứ mặc hắn.

Không ngờ hôm nay nam nhân này chỉ nhìn nàng ta một cái, vậy mà không nói gì cả?

Lúc Cố Tâm Nguyệt đến cửa hàng, Cố Tam Thanh vội vàng đứng dậy, chỉ lên lầu: "Hôm nay là có chuyện gì vậy?”.

Cố Tâm Nguyệt liền kể nhỏ cho hắn nghe chuyện vừa xảy ra, Cố Tam Thanh cười khẩy nói: "Đáng đời! Vậy mà có kẻ dám đánh chủ ý lên muội muội ta, muội muội ta là ai chứ? Bạc của muội muội ta dễ lừa gạt lắm à? Đây không phải là tự chuốc lấy hay sao, chậc chậc, không ngờ một Hầu phu nhân đường đường chính chính như vậy mà cũng học theo người nghèo đến ăn chực!"

Cố Tâm Nguyệt mỉm cười liếc xéo hắn một cái, nhỏ giọng nói: "Lời này ca đừng nói trước mặt Uyển Ngưng, nàng ta cũng bị ép đến đây, vừa rồi may mà có nàng ta kiên trì, muội mới có thể thu bạc dễ dàng như vậy, chắc chắn hôm nay cô nương nhà người ta đã bị mẫu thân mình ép đến phát điên rồi, ca đừng có mà chế giễu nàng ta nữa.".

Cố Tam Thanh ngẩn người một lúc, sau đó khinh thường nói: “Ta nào có nồng cạn như muội nói chứ? Ta biết rồi, hôm nay nhất định sẽ không khiến nàng ta khó chịu!"
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 527


Cố Tâm Nguyệt thấy sắc mặt hắn thản nhiên, không giống như giả vờ, liền yên tâm lên nhã gian trên lầu.

Trên lầu, Từ Thị dẫn Tống Thanh Hoan và Cố Tâm Nguyệt tiếp hai người ăn uống một lúc.

Từ Thị bèn lấy cớ cửa hàng đối diện bận rộn, bảo Cố Tâm Nguyệt dẫn Tống Thanh Hoan sang đó trước, còn bà ở lại tiếp hai người.

Cố Tâm Nguyệt và Tống Thanh Hoan ra khỏi cửa, đều thở phào nhẹ nhõm.

Tống Thanh Hoan vỗ ngực, thấp giọng nói: "May mà mẫu thân biết chúng ta không muốn ở trên lầu, cố ý tìm cớ cho chúng ta ra ngoài, ngươi xem sắc mặt của Hầu phu nhân kia kìa, cứ như là ai cướp bạc của bà ta vậy."

Cố Tâm Nguyệt nghe Tống Thanh Hoan cằn nhẵn, nàng phì cười, sau đó kể lại chuyện xảy ra trong cửa hàng sau khi hai người rời đi cho Tống Thanh Hoan nghe.

Tống Thanh Hoan nghe xong cũng khúc khích cười trộm: "Bảo sao, muội nói tại sao sắc mặt bà ta lại khó coi như vậy, thì ra là không chiếm được hời, còn mất toi 200 lượng bạc. `

"Phải đó, vất vả cho mẫu thân phải một mình tiếp bà ta rồi." Cố Tâm Nguyệt kéo Tống Thanh Hoan xuống lầu, quay người đi vào bếp: "Thanh Hoan, vừa rồi muội cũng chưa ăn no đúng không, đi, chúng ta vào bếp kiếm chút trái cây và bánh ngọt ăn, lát nữa còn gói ghém mang sang cho Ngọc Nương nữa.”

"Được."

Hai người nhanh nhẹn rửa ít trái cây trong gian bếp, Cố Tâm Nguyệt lại lấy từ trong không gian ra một chiếc bánh ngọt to định chia thành mấy miếng nhỏ.

Hai người còn đang cười nói vui vẻ thì Cố Tam Thanh bước vào: "Muội muội, muội đang làm bánh ngọt à?”

"Vâng, chúng ta vẫn chưa no, ăn thêm một ít bánh ngọt hoa quả, đúng rồi, cơm canh bên Ngọc Nương đã đưa qua chưa?”

"Đã đưa rồi, đưa từ sớm rồi, giờ này chắc cũng ăn xong rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vậy thì tốt, lát nữa tiện thể đưa ít bánh ngọt hoa quả cho mọi người cùng ăn thử, hôm nay mọi người đều mệt rồi."

"Phải, phải, muội muội, một cái bánh này chắc là không đủ đâu, muội còn vị nào khác nữa không? Còn dâu tây gì đó không, lấy thêm ra đi."

Cố Tâm Nguyệt ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Cố Tam Thanh một cái: "Tam ca, đằng trước không còn khách à?”"

Tại sao hôm nay người này lại kỳ lạ như vậy, đến sau bếp nói chuyện phiếm với nàng cả buổi trời.

Bình thường hắn hoàn toàn không hứng thú đối với bánh ngọt trái cây gì đó, tại sao hôm nay cứ nhìn chằm chằm nàng làm vậy? Cố Tâm Nguyệt không nghĩ nhiều, thuận miệng hỏi một câu: "Sao vậy? Hôm nay ca ca cũng muốn ăn thử à?"

Cố Tam Thanh bị hỏi đến ngẩn người, hắn sau đó sờ gáy, ngượng ngùng nói: "Ừm, hôm nay trời nóng, ăn cơm không nổi, muốn ăn chút gì đó mát mẻ."

Cố Tâm Nguyệt nhìn thời tiết bên ngoài, tháng ba mùa xuân, chính là mùa dễ chịu, tại sao lại nóng được? "Muội còn tưởng ca ca không thích ăn, nên không chuẩn bị phần của ca, nếu tam ca đã muốn ăn, vậy thì lại đây cùng ăn đi."

"Không cần đâu, ta tùy tiện lấy vài thứ ra phía trước ăn, lát nữa khách đến thì ngại lắm."

Nói xong, Cố Tam Thanh vội vàng cầm hai cái đĩa, lần lượt bước lên lấy một đĩa trái cây, một đĩa bánh ngọt, rồi vội vàng đi ra ngoài.

Cố Tâm Nguyệt và Tống Thanh Hoan đều mang vẻ mặt khó hiểu nhìn nhau.

Tống Thanh Hoan cười xấu xa nói: "Tẩu tẩu, tẩu có thấy tam ca hôm nay rất kỳ lạ không?"

Cố Tâm Nguyệt suy nghĩ một chút, liền gật đầu: "Đúng là rất kỳ lạ, bình thường tam ca ghét nhất ăn đồ ngọt, ép ca ca ăn giống như muốn mạng của ca ca vậy, còn nói chỉ có nữ nhân mới thích ăn mấy thứ này."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 528


Tống Thanh Hoan cũng gật đầu lia lịa: "Vậy nên, tam ca sẽ không phải là muốn tặng cho cô nương nào đó chứ?”

Trong mắt Cố Tâm Nguyệt xẹt qua vẻ hưng phấn, nàng thấp giọng cười nói: "Vậy chúng ta lát nữa hãy đi, xem thử rốt cuộc tam ca muốn tặng cho cô nương nào."

"Ừm ừm."

Từ Thị ở trên lầu cũng không bị hành hạ quá lâu.

Từ Uyển Ngưng vốn rất thích ăn lẩu, nhưng vừa rồi bị mẫu thân chọc tức không nhẹ, lúc này nàng ta một chút khẩu vị cũng không có. Đợi hai người Cố Tâm Nguyệt và Tống Thanh Hoan vừa đi, nàng ta cũng liên buông đũa xuống.

Từ Thị cũng không có tâm trạng ăn cơm với tẩu tử, cho nên bà cũng gần như đồng thời buông đũa xuống.

Hầu phu nhân lần đầu tiên ăn lẩu, ngược lại bà ta cảm thấy món nào món nấy đều rất mới lạ.

Vừa rồi ở đối diện, bà ta bị chọc tức không nhẹ, đang định nhân lúc ăn cơm, cố gắng bắt bẻ vài câu, xả giận một phen. Ai ngờ bà ta vừa động đũa, liền thấy món nào cũng ngon, bà ta ăn đến nỗi hoàn toàn không dừng lại được.

Nhưng ngày thường, bà ta ăn cơm từ tốn quen rồi, ở bên ngoài lại càng phải giữ phong thái khuê tú. Bởi vậy bà ta ăn rất chậm.

Đợi đến lúc hai người Cố Tâm Nguyệt và Tống Thanh Hoan đều đi, bà ta mới có thể ăn ngon miệng.

Sau đó, bà ta liền nhìn thấy muội muội và nữ nhi đối diện đều dừng lại, chỉ thản nhiên nhìn bà ta ăn một mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hầu phu nhân sao có thể mặt dày tiếp tục ăn một mình, nếu chuyện này truyền ra ngoài, phỏng chừng mọi người sẽ nói bà ta đường đường là Hầu phu nhân mà lại ăn uống khó coi.

Thế là, mặc dù không nỡ, nhưng bà ta đành phải buông đôi đũa trong tay xuống. Từ Uyển Ngưng sớm đã muốn trở về, thấy bà ta không ăn nữa, nàng ta vội vàng đứng dậy: "Mẫu thân, chúng ta ra ngoài đã khá lâu rồi, vẫn nên về sớm một chút đi, nhỡ phụ thân có việc tìm người thì sao."

Từ phu nhân liếc mắt nhìn chiếc bàn đầy thức ăn, khóe miệng cứng đờ giật giật, đứng dậy phẫn nộ đi xuống lầu.

Từ Uyển Ngưng đi chậm một bước, đỡ Từ Thị đi phía sau: "Cô cô, hôm nay làm phiền người rồi, mẫu thân con, bà ấy... Từ sau khi nghe nói biểu ca thi đậu hội Nguyên, thái độ liền trở nên rất khác thường, người nên chuẩn bị tâm lý trước, lỡ như nếu phụ thân con đến tìm người, chuyện này... ˆ

Từ Thị vỗ nhẹ tay nàng ta, ý bảo nàng ta đừng lo lắng: "Cho dù cha của con có đến tìm ta, ta vẫn nói câu đó, có thể giúp thì ta sẽ giúp, không thể làm thì ta tuyệt đối sẽ không làm, huống chỉ ta quyết sẽ không nhúng tay vào chuyện của Tống Dập, thôi, những chuyện này đều là chuyện của người lớn, con đừng lo lắng nữa."

Từ Uyển Ngưng gật đầu: "Vậy thưa cô cô, con xin phép về trước, người ở lại."

"Được, vậy ta không tiễn." Từ Thị nhìn Hầu phu nhân giận dỗi lên xe ngựa, cũng lười tiễn bà ta, bèn quay vào bếp.

Vừa vào cửa, bà liền nhìn thấy hai người Cố Tâm Nguyệt và Tống Thanh Hoan lén lút ghé vào cạnh cửa như muốn xem trộm cái gì.

Còn chưa đợi bà mở miệng, Tống Thanh Hoan vội vàng kéo bà lại: "Mẫu thân, người đừng lên tiếng, người mau nhìn xem.”

Từ Thị thuận theo hướng Tống Thanh Hoan chỉ, chỉ thấy...

Từ Uyển Ngưng đi ngang qua quầy, bước chân khẽ khựng lại, nàng ta vốn định lên tiếng chào Cố Tam Thanh, nhưng nghĩ lại, thôi vậy.

Cố Tam Thanh thấy nàng ta dừng lại rồi lại rời đi, liên vội vàng lên tiếng: "Khoan đã."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 529


Từ Uyển Ngưng ngạc nhiên quay đầu lại, thấy hắn chỉ vào chiếc hộp thức ăn nhỏ xinh đặt trên quầy, đầu cũng không ngẩng lên: "Ngươi cầm lấy cái này đi."

Từ Uyển Ngưng ngẩn người, ngạc nhiên hỏi: "Cho ta à?"

Hôm nay nam nhân này bị làm sao vậy? Hắn không những không lên tiếng chế giễu nàng ta, còn cố tình chuẩn bị hộp thức ăn cho nàng ta mang về, tốt bụng như vậy à?

"Ừm, muội muội ta cứ ép ta ăn, ta không muốn ăn, thôi thì ngươi cầm lấy đi, lần trước ta thấy ngươi có vẻ thích ăn lắm." Cố Tam Thanh vừa tiếp tục gảy bàn tính, vừa trầm giọng nói.

Từ Uyển Ngưng hoàn hồn, cụp hàng mi dài xuống, sau đó vội vàng cầm hộp thức ăn rời đi.

Vừa lên xe, Hầu phu nhân đã bực bội liếc nàng ta một cái, sau đó xe ngựa lăn bánh.

Từ Uyển Ngưng lặng lẽ giấu hộp thức ăn ra sau người, dùng tay áo che đi, trong lòng lại ngọt ngào như mật.

Ba người trốn trong bếp xem, thấy người đi rồi, Cố Tam Thanh mới rướn cổ, nhìn ra ngoài một lúc lâu, rồi lại thất vọng thu hồi tầm mắt. Hắn bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ.

Không ngờ hai người ngày thường gặp mặt là nảy lửa, vậy mà cũng có lúc hòa thuận như vậy.

Ba người Cố Tâm Nguyệt cầm hộp thức ăn trên tay, chuẩn bị trở về cửa hàng đối diện. Lúc đi ngang qua quầy, ba người đều nhìn Cố Tam Thanh với ánh mắt đầy ẩn ý.

Cố Tam Thanh bị ánh mắt của ba người nhìn chằm chằm đến giật mình, vội vàng lên tiếng: "Từ đại nương, tiểu muội, mọi người định quay về rồi à?"

Cố Tâm Nguyệt tỉnh nghịch gật đầu với hắn: "Ừm, về rồi, tam ca, hôm nay bánh ngọt và hoa quả có ngon không?” "Hả?" Cố Tam Thanh bị hỏi đến mơ hồ, sau đó như nhận ra điều gì đó, hắn có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu: "Ngon, ngon, tiểu muội làm, sao có thể không ngon được? He he.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ba người che miệng cười rồi bước ra khỏi cửa. ...

Lại qua hai ngày nữa, đến ngày Tống Dập tham gia kỳ thi cuối cùng... Điện thí.

Điện thí là do hoàng đế đích thân chủ trì, trường thi được đặt ở điện Thái Hòa.

Tống Dập sáng sớm đã vào cung, từ lúc hắn đi, cả nhà đều thấp thỏm lo lắng cả ngày.

Nói ra thì trước đây, hắn cũng đã trải qua không ít kỳ thi lớn nhỏ, nhưng đây là lần quan trọng nhất, hơn nữa lại là do thiên tử đích thân chủ trì, mọi người không khỏi hồi hộp theo.

Không phải bọn họ không tin tưởng vào tài năng của Tống Dập, chỉ là đây là lần đầu tiên Tống Dập vào cung, cũng không biết liệu có xảy ra chuyện gì bất trắc hay không.

Từ Thị đặc biệt lo lắng, bà nắm lấy tay Cố Tâm Nguyệt, rất nhiều lần lầm bẩm: "Không biết A Dập đã thi xong chưa?”

Cố Tâm Nguyệt nhìn sắc trời bên ngoài, nhỏ giọng an ủi: "Chắc là sắp xong rồi, nhị ca đã đến trước cửa cung chờ rồi, có khi lát nữa là về."

Vừa dứt lời, nàng liên nhìn thấy một bóng hình quen thuộc bước vào.

Nhìn thấy người tới chính là Tống Dập, trên mặt Cố Tâm Nguyệt lập tức nở nụ cười, gọi to về phía hắn: "A Dập, ngươi về rồi?"

Chứng kiến sự mong đợi ẩn hiện trong đôi mắt Cố Tâm Nguyệt, Tống Dập bất giác mỉm cười, dịu dàng đáp: "Ừ, đã thi xong rồi."

Nhưng chỉ một lát sau, trên mặt hắn lại thoáng nét do dự, dường như có điều muốn nói.

Cố Tâm Nguyệt bất giác giật thót tim, chẳng lẽ hắn thi không tốt?

Từ Thị và những người khác nhìn thấy dáng vẻ có phần mệt mỏi của Tống Dập, trong lòng cũng dâng lên một nỗi bất an khó tả.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 530


Từ Thị đứng dậy, nắm lấy tay Tống Dập, dịu dàng an ủi: "A Dập, thi không tốt cũng không sao, dù sao cũng đã kết thúc rồi! Nghỉ ngơi chút đi."

Hứa Thị và mọi người vội vàng vây quanh an ủi: "Đúng vậy, đã thi xong rồi thì đừng nghĩ nữa, dù thế nào thì cũng đã là tiến sĩ, vậy cũng rất tốt rồi."

Thấy mọi người đều nhìn mình với vẻ mặt lo lắng, Tống Dập mới nhận ra mọi người đã hiểu lầm, hắn vội vàng lên tiếng giải thích: "Kỳ thi lần này có lẽ không có vấn đề gì lớn, chỉ là phải đợi đến hai ngày nữa, khi truyền loa đại điển được tổ chức mới có thể công bố kết quả."

Nghe xong, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngay sau đó, lại nghe thấy hắn nói: "Hôm nay ở điện Thái Hòa, có rất nhiều công tử, vương tôn đi cùng thiên tử, nhưng ta lại không nhìn thấy bóng dáng của Tiểu Lục đâu."

Mọi người nghe vậy, thì ra là vì chuyện của Cố Tiểu Lục.

Tuy trong lòng ai cũng tràn đầy hy vọng có thể nghe ngóng được tin tức về Cố Tiểu Lục, nhưng hoàng cung rộng lớn như vậy, Điện thí chỉ có một ngày, lại phải tập trung thi cử, nên mọi người cũng không hy vọng hôm nay sẽ có tin tức gì.

Cố lão đầu liên lên tiếng an ủi: "Không sao, ngày sau còn dài, chúng ta ở kinh thành, rồi sẽ có ngày tìm được tin tức."

Cố Tâm Nguyệt vội vàng gật đầu: "Vâng ạ, hơn nữa hai ngày nữa chẳng phải là chàng ấy phải vào cung tham dự truyền loa điển lễ à? Cho dù bỏ lỡ lần này, sau này làm quan rồi, cũng sẽ có cơ hội tìm được."

Nghe mọi người lần lượt khuyên giải, vẻ mệt mỏi trên mặt Tống Dập cũng dần tan biến, hắn đáp: "Được."

Lúc này, tại đông cung.

Lục Uyên đang nằm trên giường, vẻ mặt hơi xanh xao, tay cầm một quyển sách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hôm nay đáng lẽ hắn phải cùng phụ hoàng tham gia chủ trì Điện thí.

Nhưng vừa nghĩ đến việc hôm nay cô phụ cũng đến tham gia Điện thí, nhỡ đâu trên điện, cô phụ nhận ra hắn, để lộ sơ hở gì thì không ổn.

Cho dù cô phụ là người trầm ổn, cũng khó tránh khỏi việc bị chuyện này làm cho sợ hãi, nếu ảnh hưởng đến việc thi cử của cô phụ thì không tốt.

Thế nên Lục Uyên mới dựng lên màn kịch giả bệnh không đi này.

Dù sao cũng không thể nào chậm trễ được, đợi đến khi bảng vàng được công bố trong yến tiệc ban thưởng các tân khoa, khi đó danh hiệu của cô phụ đã định, hắn sẽ cho cô phụ một bất ngờ.

Cũng đỡ phải để cho những kẻ có lòng gây chuyện trước.

Nghĩ đến xuất thần, Lục Uyên cũng quên lật sách.

Hắn vừa định giơ tay lên, đã nghe thấy tiếng thông báo từ bên ngoài vọng vào: “Hoàng thượng giá lâm!”

Lục Uyên vội ho khan vài tiếng, ném sách sang một bên, định đứng dậy hành lễ.

Một bàn tay to lớn đã đặt lên vai hắn: "Nếu Uyên Nhi đã không khỏe thì miễn lễ, nằm nghỉ đi." Lục Uyên hơi thẳng người, mỉm cười: "Nhi thần đa tạ phụ hoàng, không biết hôm nay phụ hoàng đến đây có chuyện gì?”

Thấy vẻ mặt vui mừng của hắn, vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày của Sùng Cảnh Đế cũng dịu đi vài phân: "Nghe nói hôm nay con không khỏe, trẫm đặc biệt ghé thăm con.”

Lục Uyên cung kính đáp: "Tối hôm qua nhi thần mải đọc sách quên cả thời gian, ngủ quên lúc nào không hay, nhiễm chút lạnh, chẳng qua hôm nay đã uống hai thang thuốc, đã đỡ hơn nhiều rồi."

"Tối hôm qua là ai trực? Chẳng lẽ con ngủ rôi mà cũng không biết à? Kéo xuống đánh 30 trượng!" Lục Uyên vừa định cầu xin, đã nghe phụ hoàng trầm giọng nói: "Không cần câu xin, những kẻ này cũng nên bị dạy dỗ đôi chút."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 531


Lục Uyên ngoan ngoãn thu tay lại, trong mắt lóe lên tia sáng.

Dù sao cũng là người của kẻ đó sắp xếp bên cạnh hắn, bị đánh cho một trận để trút giận thay hắn cũng rất tốt.

Sùng Cảnh Đế dường như cũng ý thức được điều này, ông ta có chút mất tự nhiên nhìn đứa con trai đã lưu lạc bên ngoài hơn một năm qua, luôn cảm thấy dường như giữa hai người còn xa cách hơn trước.

Nhưng khi nhìn thấy góc nghiêng gương mặt hắn càng ngày càng giống Yến Nhi trong ký ức, trong mắt ông ta không khỏi lộ ra vẻ dịu dàng.

Yến Nhi là hoàng hậu của ông ta, cho dù đã khuất núi mười mấy năm, nhưng bà ấy vẫn là hoàng hậu duy nhất của Bắc Việt quốc.

Năm đó, Yến Nhi lần lượt sinh hạ hoàng trưởng tử và hoàng trưởng nữ cho ông ta, tình cảm của hai người vẫn luôn rất tốt. Ai ngờ đâu, không bao lâu sau khi sinh hạ Uyên Nhi, bà ấy lại rời xa ông ta.

Khi ấy, ông ta chìm đắm trong nỗi đau mất Yến Nhi, không thể thoát ra được, cho đến khi sau này đã bình phục lại, ông ta vẫn không thể nào gần gũi với đứa con trai mà Yến Nhi đã liều mạng sinh ra cho mình.

Sau đó, ông ta lập con: trai trưởng của mình và Yến Nhi làm thái tử, ai ngờ không bao lâu sau, thái tử cũng rời bỏ ông ta.

Tiếp đó, các vị đại thần lại bắt đầu khuyên ông ta lập thái tử khác.

Các đại thần khi ấy chia làm hai phe, một phe chủ trương lập con trai thứ hai của Dung quý phi, chỉ vì hắn là người lớn tuổi nhất trong số những hoàng tử còn lại, hơn nữa thế lực của Dung quốc công phủ sau lưng Dung quý phi ở kinh thành ngày càng lớn.

Phe khác thì chủ trương lập Lục Uyên làm thái tử, dù sao hắn cũng là con trai do hoàng hậu sinh ra, hơn nữa sau lưng hắn còn có phủ tướng quân chống đỡ.

Các đại thần tranh cãi không ngớt, thánh thượng quá đau buồn, không còn tâm trí lập trữ quân.

Vì vậy, chuyện này đành gác lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ai ngờ đâu, Lục Uyên lại bỗng nhiên gặp phải cường đạo khi được hộ tống xuống phía nam, thuyên bị lật, rơi xuống nước, còn hắn sống c.h.ế.t không rõ.

Mãi đến mùa thu năm ngoái mới tìm được.

Lục Uyên trở về, thánh thượng như nhặt được bảo vật.

Ban đầu, ông ta còn tưởng Yến Nhi nhất định đang ở trên trời trách móc ông ta, trách ông ta không chăm sóc tốt cho Uyên Nhi.

Giờ Uyên Nhi đã trở về, ông ta liên hạ quyết tâm, lập tức phong Uyên Nhi làm thái tử.

Triều đình trên dưới đều xôn xao.

Tấu chương chủ trương lập nhị hoàng tử làm thái tử vẫn như bông tuyết không ngừng bay đến chỗ ông ta.

Mấy ngày nay, ông ta cũng có chút d.a.o động.

Nghe thấy tiếng ho khan khe khẽ của Lục Uyên, thánh thượng mới bừng tỉnh, nhìn thấy khuôn mặt hơi tái nhợt của Lục Uyên, ông ta buột miệng nói: "Tại sao con lại gầy thế này? Có phải thức ăn trong cung không hợp khẩu vị không, hay là ngày mai đổi hai ngự trù từ chỗ trẫm sang cho con?"

Lục Uyên dường như không ngờ tới sự quan tâm đột ngột của ông ta, vội vàng che giấu sự ngạc nhiên trong mắt.

Thật ra là do trước đó hắn được người Cố gia chăm sóc quá tốt, bỗng nhiên quay về, hắn thật sự có chút không quen.

Thêm nữa, hắn luôn nhớ tới người Cố gia, còn phải ngày ngày bận rộn ứng phó với người và việc trong cung, nên hoàn toàn không có tâm trí ăn uống đàng hoàng.

Lục Uyên suy nghĩ một chút rồi nói: "Đa tạ phụ hoàng, không cân đâu, nhi thần lưu lạc bên ngoài hơn một năm, ban đầu là dựa vào việc kiếm ăn trong núi sâu mới sống sót, sau đó đến nhà dân thường cũng ăn uống ngon lành, sao có thể chê bai sơn hào hải vị trong cung?"
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 532


"Chỉ là nhi thần cảm thấy tuy rằng lúc nhi thần ở bên ngoài vẫn kiên trì đọc sách, nhưng vẫn còn nhiều bài vở chưa học, nên muốn nhân lúc này cố gắng bổ sung, sau này nhi thần sẽ chú ý hơn."

Quả nhiên, nghe Lục Uyên nhắc đến cuộc sống trong núi sâu, Thánh thượng không khỏi nhíu mày, tim cũng hơi nhói đau.

Từ khi Uyên Nhi trở về, ông ta vẫn luôn muốn bù đắp cho hẳn, nhưng cũng chưa từng hỏi kỹ mấy trăm ngày đêm qua hắn đã sống sót như thế nào.

Ông ta chỉ biết sau này hắn được một nhà dân thường cưu mang, nhưng ông ta có từng nghĩ đến cuộc sống của hắn trước khi được cứu ra không? Thánh thượng lập tức nảy sinh tâm trạng muốn bù đắp, bèn cất tiếng hỏi: "Con có tâm nguyện gì, cứ nói với phụ hoàng.”

Lục Uyên kìm nén khóe miệng muốn nhếch lên, cung kính nói: "Nhi thân ở đây quả thật có một việc, muốn xin phụ hoàng cho phép."

"Nói đi." Thánh thượng thản nhiên nói.

Ban đầu ông ta còn tưởng hắn nói rA Yênh như vậy, nhất định là muốn tranh thủ chút gì đó cho bản thân. Ai ngờ, Lục Uyên lại tràn đầy mong đợi nói: "Hôm qua Điện thí vừa kết thúc, nhi thân muốn nhờ phụ hoàng xem xem, có ai thích hợp đến đông cung dạy nhi thần đọc sách hay không?”

Thánh thượng dường như không ngờ hắn lại nói như vậy, không khỏi ngẩng mắt lên nhìn, thấy vẻ mặt hắn vừa nghiêm túc lại chân thành, hoàng thượng như người mất hồn gật đầu: "Hài nhi, đây là vì cớ gì? Chẳng phải trong cung đã sắp xếp ba vị thái sư, ba vị thái phó cho con rồi à?"

Lục Uyên khẽ gật đầu, giải thích: "Quả thật, các vị thái phó, thái sư trong cung đều là bậc uyên bác, tài trí hơn người, chỉ là bọn họ đều ở kinh thành đã lâu, trước kia, khi con lưu lạc dân gian mới cảm thấy chỉ có những thứ này thôi thì chưa đủ, chỉ có người xuất thân từ dân gian, mới có thể dạy con biết nỗi khổ của dân chúng, hiểu được sự khó khăn của bá tánh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nếu như gặp được người tài giỏi xuất thân từ dân gian, con nguyện bái hắn làm lão sư, chỉ là việc này có phần không hợp lễ pháp, nếu phụ hoàng cảm thấy không ổn..."

Lời hắn nói còn chưa dứt, đã bị hoàng thượng ngắt lời: "Hài nhi quả nhiên đã trưởng thành rồi, đã biết lo nghĩ cho bá tánh, không hổ là thái tử mà ta đã lập, việc này cứ quyết định vậy đi, ta nhất định sẽ cẩn thận xem xét cho con..."

"Chỉ là, cho dù là trạng nguyên mới nhậm chức, bây giờ con bái sư thì có phần quá sớm, quả thật không hợp quy tắc, chi bằng vào đông cung làm một chức quan văn vậy."

“Tạ ơn phụ hoàng.”

Hoàng thượng dặn dò vài câu, liên đứng dậy rời đi.

Sau khi trở về, hoàng thượng liền lập tức sai người mang bài thi hôm nay đến.

Bài thi hôm nay vốn phải do các vị quan chấm thi chấm, mỗi người phải vẽ các loại ký hiệu đại diện cho thứ hạng lên bài thi. Mà trong đó, kí hiệu vòng tròn đại diện cho thứ hạng cao nhất.

Đợi đến ngày mai sẽ chọn ra mười bài thi được vẽ nhiều vòng tròn nhất, sau đó mới giao cho Hoàng thượng xem xét và chọn ra ba người đứng đầu.

Nhưng không ngờ hoàng thượng lại cần gấp như vậy, mọi người cũng không dám chậm trễ, liền vội vàng cẩn thận chọn ra mười bài có nhiều vòng tròn nhất, thừa dịp đêm tối đưa đến ngự thư phòng.

Hoàng thượng xem qua từng bài thi một, chỉ thấy sắc mặt ông ta nặng nề, càng xem lông mày càng nhíu chặt.

Bỗng nhiên, ngay khi ông ta vừa lật sang một bài thi khác, chỉ nhìn thoáng qua, trước mắt ông ta liền sáng bừng lên.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 533


Lông mày đang nhíu chặt cũng lập tức giãn ra.

Chỉ thấy ông ta càng lúc càng kích động, đến cuối cùng, tay cầm bài thi cũng khẽ run lên.

Lý công công ở bên cạnh đang nghỉ ngờ, liền nghe thấy tiếng truyền lệnh của ông ta.

Lý công công vội vàng sai người thừa dịp đêm tối đi điều tra.

Ngày hôm sau.

Hoàng thượng vừa thức dậy, lúc tranh thủ lúc thay y phục, ông ta liên hỏi Lý công công bên cạnh.

Lý công công tối qua đã lệnh cho người đi dò hỏi, sáng sớm nay đã có được tư liệu của vị học trò khiến hoàng thượng phải nhìn bằng ánh mắt khác.

Hoàng thượng thản nhiên nghe Lý công công bẩm báo, khi nghe nói người đó đến từ phủ Thanh Châu, xuất thân nông gia, trước đó đã liên tiếp đỗ hai kỳ thi Hương và thi Hội, ông ta không khỏi gật đầu, lộ ra vẻ mặt hài lòng.

Xuất thân nghèo khó, từ nông thôn, trước khi tham gia khoa cử đã nếm đủ mùi đời cay đắng, vậy mà lại có thể viết ra được bài văn hùng hồn như vậy, hơn nữa trong từng câu chữ của hắn không hề cảm nhận được sự oán trách với cuộc đời hay sự nhỏ nhen ích kỷ.

Chữ nào chữ nấy đều toát lên về thông tuệ và sáng suốt.

Người như vậy tuy xuất thân hàn vi, nhưng tầm nhìn lại không hề thua kém những tài tử ở kinh thành, thậm chí còn có cái nhìn thấu đáo hơn cả bọn họ.

Trên có thể cống hiến cho đất nước, dưới có thể an định bách tính.

Người như vậy, không chỉ là người mà con trai muốn tìm, mà cũng là người mà ông ta muốn tìm.

Nghĩ đến những dòng chữ ngọc ngà trên bài thi, giờ nghĩ lại, ông ta vẫn còn cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.

Nhớ lại tối qua, con trai lần đầu tiên cầu xin ông ta, trong lòng ông ta đã có tính toán.

Hai ngày sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Điện Thái Hòa.

Các tiến sĩ tham gia Điện thí đều có mặt đông đủ, sau khi làm lễ tam khấu cửu bái, mọi người đều đứng chờ ở dưới bậc thềm, cúi người nghe xướng danh.

Người đầu tiên được xướng danh chính là người đỗ đầu nhất giáp, cũng chính là tân khoa trạng nguyên, văn võ bá quan đều ngóng chờ.

Đợi đến khi cái tên Tống Dập từ trong điện truyền đến gian ngoài, lại từ gian ngoài truyền đến dưới bậc thêm, mọi người không khỏi hâm mộ nhìn sang, khi Tống Dập nghe thấy tên mình chỉ khẽ giật mình một chút, cũng không quá mức ngạc nhiên.

Mãi đến khi nghe thấy mình được phong làm thái tử thiếu sư ở đông cung, đôi mắt cụp xuống của hắn mới lộ ra vẻ ngạc nhiên hiếm thấy.

Theo lệ thường, cho dù là trạng nguyên, cùng lắm cũng chỉ vào Hàn Lâm Viện, bắt đầu từ chức tu soạn lục phẩm mà thôi.

Tại sao hắn lại được phân thẳng vào đông cung? Tuy chức vị ở đông cung phần nhiều là hư danh, ít quyền lực, nhưng thái tử thái sư dù sao cũng là nhị phẩm. Tất cả đám học tử có mặt đều ngẩn người ra.

Chẳng lẽ, năm nay triều đình muốn phá lệ à? Nếu vậy, những người phía sau có phải cũng được dời lên một chút hay không?

Nghi ngờ còn chưa dâng lên bao lâu, mọi người liền bị tiếng xướng danh tiếp theo tát cho vài cái bạt tai.

Thì ra chỉ có một mình trạng nguyên lang là có đãi ngộ này!

Những người khác vẫn như thường!

Xướng danh kết thúc, mọi người lại tam khấu cửu bái, cung tiễn hoàng đế hồi cung.

Sau đó, trạng nguyên lang dẫn đầu các vị tân khoa, cùng các vương công đại thần theo bảng mà ra.

Không bao lâu, bên ngoài cửa thành Trường An, bảng vàng đã được treo cao.

Chẳng bao lâu, bên ngoài cửa thành Trường An đã bị vây kín đến mức nước chảy không lọt.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 534


Mọi người xôn xao bàn tán về vị tân khoa trạng nguyên không biết từ đâu bỗng nhiên xuất hiện này.

Xét cho cùng, những tài tử có tiếng tăm ở kinh thành quả thật cũng có vài người, nhưng rất ít người từng nghe thấy cái tên Tống Dập này.

Thường dân bá tánh lại càng chỉ quan tâm ai là người đỗ trạng nguyên, lúc thi Hội cũng chẳng có mấy ai chú ý xem trên bảng có những ai.

Bỗng nhiên nghe nói kinh thành xuất hiện một nhân vật lợi hại như vậy, mọi người không khỏi tò mò dò hỏi lai lịch của vị trạng nguyên lang này.

Tiếp đó, lại nghe người ta đồn, hắn là người liên tiếp đỗ ba kỳ thị, kỳ thi nào cũng đều đứng nhất.

Cũng có người nói, mặc dù hắn xuất thân hàn vi, mới đến kinh thành, nhưng người nhà lại mở tiệm lẩu và cửa hàng dưỡng nhan đang rất nổi tiếng ở kinh thành.

Lại có người nói, hắn là cháu ngoại của Hầu phủ, có người từng tận mắt nhìn thấy Hầu phu nhân đến thăm.

Đối mặt với vị trạng nguyên lang có thân thế ly kỳ như vậy, mọi người đều không khỏi hiếu kỳ, ai cũng muốn chen lên phía trước một chút để được chiêm ngưỡng phong thái của hắn. Thấy trạng nguyên lang bắt đầu cưỡi ngựa du ngoạn, mọi người bèn nhao nhao đi theo ra phía ngoài cửa Chính Dương.

Những người đứng gần mới có thể nhìn thấy dung mạo của trạng nguyên lang, chỉ thấy gương mặt hắn như ngọc, mày như họa, trên người cài hoa dắt đỏ, tựa như tiên nhân bước ra từ trong tranh.

Mọi người không khỏi lại bắt đầu trầm trồ khen ngợi.

"Trời ơil Chưa từng thấy vị trạng nguyên lang nào tuấn tú như vậy!"

"Cho ta biết tất cả tin tức về vị trạng nguyên lang này!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Công tử tuấn tú như vậy từ đâu đến thế này! Thật đáng tiếc, nghe nói hình như hắn đã thành thân rồi!"

"Còn nói gì đến thành thân hay chưa, hài tử cũng đã có hai đứa rồi kìal”

"Chậc chậc, về sau kinh thành lại có thêm một nhân vật truyền kỳ rồi!"

"Các ngươi còn chưa biết à, vị trạng nguyên lang này vừa rồi đã được hoàng thượng đích thân phong làm thái tử thiếu sư rồi đấy!"

"Thái tử? Chẳng phải là vị thái tử mới được lập vào mùa đông năm ngoái đó à? Chậc chậc, còn trẻ như vậy mà đã được làm lão sư của thái tử rồi!" Mọi người vừa xôn xao bàn tán, vừa theo sau tuấn mã của trạng nguyên lang du ngoạn, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.

Có mấy người thấy chen chúc mãi không vào được bên trong, bèn bỏ cuộc, quay người đi đến tiệm lẩu Cố thị.

Lúc này, ở tiệm lẩu, Cố Tâm Nguyệt và mọi người đang bận rộn dọn dẹp, vốn định đóng cửa tiệm sớm một chút để ra ngoài xem náo nhiệt.

Ai ngờ đâu, chỉ trong chớp mắt, bỗng chốc có không ít những gương mặt xa lạ tràn vào cửa hàng.

Cố Tâm Nguyệt và mọi người vội vàng ra xem, liền nghe thấy có người đã lớn tiếng gọi: "Ai là nương tử của Tống Dập?"

Cố Tâm Nguyệt nhìn đám người có phần hơi quá khích một cách khó hiểu, nghi ngờ lên tiếng: "Là ta, xin hỏi mọi người tìm ta có việc gì không?”

"Không có việc gì, ha ha, không nhìn thấy trạng nguyên lang, nên muốn đến xem thử nương tử của trạng nguyên lang trông như thế nào?”

"Chậc chậc, nương tử của trạng nguyên lang trông thật xinh đẹp! Quả nhiên khác với những người phàm phu tục tử như chúng ta, mũi là mũi, mắt là mắt."

"Nhìn là biết có phúc khí rồi, trách không được có thể làm nương tử của trạng nguyên lang." "Phải đấy, vừa rồi là ai nói người ta là thôn phụ nhà quê vậy? Có bản lĩnh thì đứng ra so sánh thử xeml Ta thấy đều là một đám người không ăn được nho bèn chê nho chua cả thôi!"
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 535


Nghe vậy, những người khác cũng phụ họa cười rộ lên.

Vốn dĩ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Cố Tâm Nguyệt nghe thấy mọi người bàn tán, không khỏi nín thở.

Chẳng lẽ Tống Dập thật sự đã thi đậu trạng nguyên à? Tuy rằng đã sớm biết được cốt truyện, nhưng bỗng nhiên nghe được tin vui này, nàng vẫn không khỏi vạn phần kích động.

Tống Thanh Hoan và Hứa Thị cũng kích động mà rơi lệ.

Cố lão đầu vui mừng nắm tay ba hài tử của mình, xúc động đến mức nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

Cố Tâm Nguyệt lúc này mới hoàn hồn, nàng vội vàng chạy vào gian sau, không bao lâu, nàng liền xách ra mấy túi kẹo: "Đa tạ mọi người đã đến báo tin vui, chúng ta mời mọi người ăn kẹo mừng.”

Mọi người vừa nghe nói có kẹo ăn, liền không ngại ngùng reo hò cười vui vẻ.

Ban đầu mọi người chỉ là tò mò nên đến xem thử, không ngờ đối phương còn cho kẹo mừng, còn cảm tạ bọn họ báo tin vui.

Nhìn xem người ta đây này, phu nhân trạng nguyên, khí độ quả nhiên là không giống người thường! Đến khi kẹo mừng đã phát hết, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng động náo nhiệt hơn.

Người Cố gia vội vàng ra khỏi cửa, liền nhìn thấy Tống Dập cưỡi ngựa cao to từ đẳng xa, đầu đội hoa đỏ, chậm rãi đi về phía bọn họ.

Trong chớp mắt, cửa tiệm cũng bị vây quanh đến mức nước chảy không lọt.

Nhìn Tống Dập một thân hồng y, chậm rãi giục ngựa bước đến, trong đầu Cố Tâm Nguyệt bỗng hiện lên câu: "Y phục tươi thắm, ngựa phi nhanh, thời thiếu niên, chẳng phụ thời gian trôi qua."

Thật tốt!

Tống Dập trải qua muôn ngàn sóng gió, rốt cục cũng từ hàn môn nhảy vọt trở thành nhân vật phong vân của kinh thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mọi người chỉ biết kinh thành bỗng nhiên xuất hiện một vị trạng nguyên lang tài hoa hơn người lại tuấn mỹ như vậy, nhưng ai có thể ngờ rằng, hai năm trước, bọn họ còn vì sinh tôn mà phải chạy nạn đến tận nơi rừng sâu cơ chứ.

Lúc này Tống Dập tỏa sáng rực rỡ trong đám người, tựa như mang theo hào quang, ngay cả ánh tà dương trên trời cũng bị lu mờ.

Cố Tâm Nguyệt nhất thời nhìn đến ngây người, thậm chí cảm thấy có chút không nhận ra người trước mắt.

Người này thật sự là nam nhân ngày ngày giúp nàng đổ nước rửa chân, ủ ấm chăn đệm à?

Đang lúc nàng còn đang ngơ ngẩn, Tống Dập đã dừng lại trước mặt Cố Tâm Nguyệt, thâm tình nhìn nàng, sau đó chậm rãi đưa tay về phía nàng.

Cố Tâm Nguyệt ngẩn người một chút, sau đó theo bản năng đưa tay đặt lên.

Tống Dập dùng lực kéo một cái, trực tiếp ôm người lên lưng ngựa, đặt trước người mình: “Phu nhân, cùng ta về nhà có được không?"

Mọi người thấy trạng nguyên lang trước mặt mọi người rải thức ăn cho cẩu độc thân, đều không nhịn được mà hùa theo trêu chọc. Cố Tâm Nguyệt nghe thấy tiếng cười của mọi người, không khỏi xấu hổ cúi đầu.

Tống Dập lần lượt cáo biệt người Cố gia, sau đó mang theo Cố Tâm Nguyệt đi về phía nhà mình.

Vừa đến cửa, hắn liền thấy Tống Chính Quang và Từ Uyển Ngưng đang dẫn theo hai hài tử đứng ở cửa ngóng trông.

Vừa nhìn thấy Tống Dập mang theo Cố Tâm Nguyệt cưỡi ngựa trở vê, hai hài tử lập tức hưng phấn chạy lên phía trước: “Cha, cha đã vê..."

Cả nhà cùng nhau bước vào cửa.

Buổi tối.

Trong sân nhà họ Tống đang náo nhiệt bày biện tiệc rượu.

Tuy bọn họ chỉ mời Tần Tranh, Ngô Phi Vũ và vài người thân thiết, còn có một số bạn học cùng lớp của Tống Dập. Nhưng người cũng ngồi đầy đủ ba bàn.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 536


Ngay lúc chuẩn bị khai tiệc, Hầu gia của Hầu phủ liền mang theo Hầu phu nhân cùng với Từ Uyển Ngưng cũng đặc biệt đến chúc mừng.

Bọn họ không chỉ mang đến rất nhiều lễ vật. Vừa đến, ông ta liền bắt đầu không tiếc lời ca ngợi Tống Dập một phen.

So với lúc Tống Dập đến cửa trước đó quả thực là hai bộ mặt.

Đã là đến cửa chúc mừng, cũng không có lý đuổi người ta ra ngoài, Cố Tam Thanh chỉ đành đứng dậy, thiếu hứng thú sắp xếp bát đũa, sắp xếp Hầu gia ngồi ở bàn chính. Hầu phu nhân và Từ Uyển Ngưng là nữ quyến, liền để Cố Tâm Nguyệt tiếp đãi.

Trong lúc nâng chén chúc rượu, Hầu gia lại bắt đầu một vòng tâng bốc mới.

Khen xong Tống Dập, ông ta liền bắt đầu khoe khoang nữ nhi của mình như thế nào, có gì tốt, cầm kỳ thi họa cái gì cũng tỉnh thông.

Cố Tam Thanh nghe đến nỗi tai muốn chai sạn, hắn bực bội khịt mũi lạnh lùng một tiếng, lúc hắn ngấng đầu lên nhìn về phía bàn tiệc cách đó không xa, thấy Từ tiểu thư tài sắc vẹn toàn đang len lén nhìn mình.

Cố Tam Thanh dường như không ngờ nàng ta lại nhìn mình chằm chằm như vậy. Hắn bèn ngại ngùng quay mặt đi, vùi đầu uống rượu.

Nhân vật chính của ngày hôm nay - Tống Dập thì lại thản nhiên, hờ hững ứng phó, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Cố Tâm Nguyệt. Chỉ chỉ hận không thể kết thúc bữa tiệc sớm hơn một chút.

Mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, bữa tiệc mới dần dần kết thúc.

Cố Tâm Nguyệt cả ngày nay cũng đã mệt mỏi rã rời, nhưng có lẽ vì quá phấn khích nên nàng chẳng hề cảm thấy mệt mỏi chút nào.

Đợi đến khi nàng tắm nước nóng xong, toàn thân thư thái, cơn mệt mỏi cũng tan biến đi phân nửa, lúc này nàng mới chuẩn bị đứng dậy trở về phòng ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vừa bước vào phòng, nàng đã thấy Tống Dập đang nằm bất động trên giường.

Cố Tâm Nguyệt nghĩ rằng hắn đã uống hơi nhiều rượu nên có lẽ đã say rồi, định gọi hắn dậy thay quần áo đi ngủ.

Ai ngờ vừa đi đến trước mặt hắn, nàng đã bị dung nhan khi ngủ của hắn làm cho sững sờ.

Tống Dập rất ít khi mặc đồ màu đỏ, ngoại trừ lần động phòng hoa chúc được bù đắp lần trước, còn lại chính là lần này.

Mà lần này là áo gấm màu đỏ do hoàng thượng ban tặng, càng tôn lên vẻ ung dung, đẹp đẽ của hắn. Cố Tâm Nguyệt vừa nhìn vừa âm thầm cảm thán trong lòng, nhất thời không khỏi nhìn đến ngây người.

Đúng lúc nàng đang ngẩn ngơ, người trên giường chậm rãi nói: "A Nguyệt thấy ta hôm nay có đẹp không?"

Cố Tâm Nguyệt nuốt nước miếng, nhỏ giọng nói: "Đẹp."

"Vậy... phu nhân có muốn lại gần hơn một chút, nhìn kỹ hơn một chút không?" Tống Dập vừa nói vừa chậm rãi mở đôi mắt đen láy của mình ra.

Cố Tâm Nguyệt còn chưa kịp lùi lại đã bị hắn bất ngờ kéo lại.

Nàng nhất thời không giữ vững trọng tâm, cả người ngã nhào lên người hắn.

Cố Tâm Nguyệt dùng tay chống đỡ: "Đã dậy rồi thì đi tắm rửa đi, hôm nay mệt cả ngày rồi, nghỉ ngơi sớm đi."

"Không phải A Nguyệt thích ta mặc hồng bào à? Cho nàng ngắm thêm một lát, lát nữa ta sẽ đi tắm." Tống Dập mím môi cười, sau đó vùi đầu vào cổ nàng.

Mùi hương thơm ngát của nữ nhân vừa tắm xong hòa quyện với hơi thở nóng bỏng phả thẳng vào khoang mũi hắn, khiến hắn vô cùng mê đắm, bỗng nhiên có chút luyến tiếc không muốn buông tay, hắn bèn mặt dày nói: "A Nguyệt, hơn một tháng nay vì chuẩn bị cho Điện thí, nàng đã lâu rồi không cho ta gần gũi, giờ đã kết thúc rồi, có phải nên bù đắp cho ta rồi không, hửm?"
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 537


Cố Tâm Nguyệt thấy hắn như đứa trẻ muốn ăn kẹo, không nhịn được trêu chọc: “Hôm nay đã mệt cả ngày rồi, ngươi còn làm được à?"

"Có được hay không, thử một chút chẳng phải biết ngay à?"

Vừa nói, hắn liền đưa tay cởi bỏ hồng bào trên người ra. ...

Một canh giờ sau, Cố Tâm Nguyệt đã toát mồ hôi đầm đìa nằm trên giường.

Nàng âm thầm hối hận, xem ra là tắm cũng vô ích.

Nàng yếu ớt xua tay câu xin: "Đủ rồi! Đủ rồi!" Ai ngờ Tống Dập lại giống như kê đói khát ăn không biết ngon dở: "A Nguyệt dạo này chăm sóc ta cũng vất vả rồi, hy sinh cho ta nhiều như vậy, sau này cứ để ta chăm sóc nàng."

Cố Tâm Nguyệt mơ màng ừ một tiếng.

Liền nghe thấy hắn nói tiếp: "Chi bằng bây giờ để ta thưởng cho phu nhân.”

Nói xong, hắn lại cúi người xuống.

Đáy mắt Cố Tâm Nguyệt đã đỏ ửng, nàng trừng mắt nhìn hẳn: "Ngày mai không có việc gì làm à?”

"Ừm, triều đình cho ta nghỉ ba ngày, ba ngày sau mới nhậm chức, cho nên chúng ta còn nhiều thời gian, không cần phải vội... "...

Ngày hôm sau.

Cố Tâm Nguyệt mở mắt ra, bên ngoài trời đã sáng rõ.

Nàng xoay người nhìn sang bên cạnh, Tống Dập đã không còn ở đó.

Cố Tâm Nguyệt xoa cái eo đau nhức, bèn đứng dậy đi vào phòng thay đồ để rửa mặt, đợi khi nàng thu dọn xong đi ra ngoài, thì thấy mọi người đã chuẩn bị ăn sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tống Dập đưa tay về phía nàng, mím môi cười nói: "Tâm Nguyệt, nàng dậy rồi à? Mau lại đây dùng bữa sáng."

Cố Tâm Nguyệt thừa dịp mọi người không để ý, lén lút trừng mắt nhìn hắn một cái, sau đó mới ngồi xuống bên cạnh hắn.

Tống Dập che giấu ý cười nơi đáy mắt, giọng nói trở nên như thường: "Vừa hay nàng đã tới, hôm qua người đông quá, ta còn chưa kịp trò chuyện tử tế với mọi người."

Tống Chính Quang và mọi người hôm qua trong lúc dùng bữa có nghe nói chuyện Tống Dập được bổ nhiệm, nhưng hôm qua người nhiều nên chưa kịp hỏi rõ ràng.

Lúc này nghe Tống Dập vừa nói như vậy, ông ta liền vội vàng hỏi: "Đúng rồi, hôm qua nghe nói con sắp đến đông cung nhậm chức? Thái tử thiếu sư là gì vậy?"

Tống Dập gật đầu, giải thích: "Ừm, hôm qua trong cung đúng là đã định rồi, ba ngày nữa con sẽ bắt đầu mỗi ngày đến đông cung nhậm chức.”

Cố lão đầu và Hứa Thị đều chỉ biết sơ sơ về chức quan trong triều, càng không biết chức này là làm gì.

Chỉ là nhìn vẻ mặt của mọi người, dường như có chút khó tin.

Tống Chính Quang lại tỉ mỉ giải thích cho mọi người một lượt.

Cố lão đầu và Hứa Thị nhìn nhau: "Ôi chao, thì ra là đi làm lão sư của thái tử à? Vậy chức quan này chẳng phải rất lớn à?"

Tống Dập lắc đầu cười nói: "Không lợi hại như mọi người tưởng tượng đâu, trên ta còn rất nhiều người lợi hại hơn, chẳng qua thái tử thái sư là chức quan chính nhị phẩm, đã được xem như là phá cách đề bạt rồi, chỉ là... "

Hứa Thị thấy hắn lộ vẻ nghi ngờ, liền truy hỏi: "Chỉ là gì? Chẳng lẽ có vấn đề gì à?"

"Chuyện này quả thật có chút kỳ lạ, Bắc Việt Quốc từ khi khai triều tới nay chưa từng có sắp xếp như vậy, không biết là có dụng ý gì." Tống Chính Quang lên tiếng trước.

"Vậy thái tử năm nay bao nhiêu tuổi rồi?" Cố Tiểu Võ tò mò hỏi.

"Nghe nói là trạc tuổi ngươi, cụ thể thì không rõ, nghe nói là mùa đông năm ngoái mới được lập làm thái tử." Tống Dập trâm giọng nói: "Mọi người đừng lo lắng, ta chỉ là tạm thời đến dạy thái tử học hành, những chuyện khác không cần phải hỏi đến."
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 538


Mọi người gật đầu: "Có lẽ là hoàng thượng cảm thấy ngươi tài hoa hơn người, vừa hay thái tử cũng đang cần một vị phu tử mà thôi!"

Tuy trong lòng mọi người đều dâng lên nghi ngờ, nhưng cũng không tiện nói thêm, chỉ có thể đợi Tống Dập vào cung rồi tính sau. ...

Ba ngày sau.

Tống Dập mặc quan phục trong cung ban tặng, sáng sớm đã đến đông cung.

Trong cung phái tiểu thái giám họ Trương dẫn Tống Dập đến điện Văn Hoa, hắn dặn dò tỉ mỉ một hồi, lại dặn Tống Dập ở trong điện chờ đợi, rồi mới rời đi.

Chưa đợi được bao lâu, Tống Dập đã nhìn thấy một bóng người thiếu niên trẻ tuổi từ phía xa, được mọi người vây quanh đi về phía này.

Bóng dáng càng ngày càng gân, càng ngày càng quen thuộc.

Chờ đến khi mọi người đến trước điện, Tống Dập mới nhận ra người tới lại chính là... - Tiểu Lục! Tuy trong lòng vô cùng chấn động, nhưng hắn vẫn nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt, sau đó chắp tay hành lễ về phía người nọ.

Lục Uyên nhìn thấy người thân lâu ngày không gặp trước mặt, hắn đè nén sự xúc động trào dâng trong lòng, khẽ mân mê chiếc nhẫn trên tay, thản nhiên nói với Tống Dập: "Tống thiếu sư miễn lễ."

Sau đó hắn lại sai thái giám giới thiệu qua loa từng người một cho mọi người, những người đi theo sau Lục Uyên lúc nãy phần lớn đều coi như là đồng liêu của Tống Dập, Tống Dập lần lượt gật đầu chào hỏi mọi người.

Công việc hôm nay của hắn khá đơn giản, chỉ cân làm quen và tìm hiểu bài vở của thái tử những ngày trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chờ đến giờ thân, các đồng liêu lần lượt tan xuất cung.

Tống Dập thong thả chậm rãi ở lại đến cuối cùng, chờ mọi người đều đã đi gần hết, Trương tiểu công công lúc sáng dẫn hắn vào mới đi tới: "Tống thiếu sư, thái tử có lời mời ngài đến thư phòng một chuyến, thái tử nói lúc nãy thiếu sư giảng có mấy chỗ người còn chưa hiểu rõ lắm, muốn mời thiếu sư qua đó giảng giải thêm."

Tống Dập khẽ gật đầu, trên mặt không lộ ra chút ngạc nhiên nào: "Được, phiền công công dẫn đường. "

Chờ Tống Dập vào thư phòng, liên nhìn thấy trong thư phòng rộng lớn, Tiểu Lục đang ngồi ngay ngắn ở ghế trên, cầm một quyển sách chăm chú đọc.

Thấy Trương công công đã dẫn người tới, lúc này hắn mới hơi nghiêng đầu ra khỏi trang sách: "Được rồi, các ngươi lui hết xuống đi."

Khi thái tử thỉnh giáo người khác dạy bảo vẫn luôn không thích có hạ nhân hầu hạ bên cạnh, Trương tiểu công công hiểu ý hắn, liền lui ra ngoài, sau đó đóng cửa thư phòng lại.

Sau khi hạ nhân lui hết, Lục Uyên mới buông quyển sách trong tay xuống, lộ ra nụ cười ranh mãnh: "Cô phụ, ngươi có bất ngờ không?"

Cả ngày hôm nay, trong lòng Tống Dập vẫn luôn âm thầm ngạc nhiên trước sự trưởng thành và thay đổi của Cố Tiểu Lục.

Rõ ràng hắn chỉ mới 12,13 tuổi, mà như trong phút chốc đã trở thành người lớn.

Lúc này không có người ngoài, thấy hắn cuối cùng cũng buông bỏ sự câu nệ, lộ ra nụ cười hồn nhiên vô tư như mọi khi, Tống Dập bỗng nhiên cảm thấy, Cố Tiểu Lục của trước kia dường như đã trở lại.

Hắn không khỏi cong môi cười nói: "Quả thực đã bị ngươi dọa cho sợ hãi hai lần, lần trước là ngươi bỗng nhiên bị người ta mang đi, còn có chính là lần này."

Nhớ tới chuyện rời đi không từ biệt trước kia, Lục Uyên bỗng nhiên có chút khó chịu: "Lúc trước ta bỗng nhiên bị người ta mang đi, chắc gia gia và nãi nãi đã bị dọa sợ rồi?"

"Cũng hơi lo lắng, sau khi ngươi đi, chúng ta dò la được tin tức ngươi đến kinh thành, liền lập tức đến kinh thành, cũng có đi tìm ngươi, không ngờ ngươi lại ở đây, trách không được lại không dò la được tin tức gì." Tống Dập giải thích.
 
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi Con
Chương 539


Lục Uyên không khỏi cười khổ nói: “Cô phụ...

Năm đó khi hắn với đoàn người xuôi nam, không may gặp phải kẻ gian hãm hại, bị rơi xuống nước, may mắn được người nhà họ Cố cứu giúp.

Ban đầu, hắn cũng là vì muốn bảo vệ bản thân nên mới không tiết lộ thân phận thật của mình.

Thêm nữa, lúc đó hắn hồi kinh cũng là đường chết, lúc bấy giờ hắn mới hạ quyết tâm tạm thời quên đi thân phận của mình, cùng người nhà họ Cố sống cuộc sống bình thường. Về sau, biên ngoại quân tình nguy cấp, phụ hoàng lại phong cho cữu cữu của hắn làm Trấn Tây đại tướng quân, xuất chinh đi biên ngoại chống giặc.

Nhà ngoại của hắn là Diệp gia được giao phó trọng trách, hai thế lực trong triều lúc này mới hơi cân bằng một chút, cữu cữu của hắn mới bí mật phái người đến đón hắn trở về.

Tránh cho việc sinh thêm nhiều chuyện rắc rối, lúc đó ông ta mới trực tiếp mang hẳn đi, cũng không để lại manh mối gì.

Nghe Lục Uyên thổ lộ xong, Tống Dập nhịn không được mà khẽ nhíu mày: "Những ngày tháng ở kinh thành này chắc là không dễ dàng gì nhỉ?"

Nghe vậy, hốc mắt Lục Uyên không khỏi hơi ửng đỏ.

Khổ ư? Đó là điều chắc chẳn.

Nhưng, ai bảo hắn sinh ra đã mang họ Lục?

Nhà đế vương là bạc tình nhất.

Sinh ra trong hoàn cảnh như vậy, cho dù bản thân hắn có muốn hay không cũng đều phải tham gia vào cuộc chiến này.

Lục Uyên điều chỉnh lại hơi thở, giả vờ thoải mái nói: "Hiện giờ ta cũng không coi như chi có một mình, về sau chẳng phải còn có cô phụ à?" Nói xong, hai người đều không nhịn được mà cùng cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngay sau đó, Tống Dập lại kể lại sơ lược những chuyện lớn nhỏ xảy ra trong nhà trong khoảng thời gian này cho Lục Uyên nghe.

Lục Uyên nghe mà say sưa, trong mắt không khỏi lộ ra vẻ ước ao: "Thật muốn đi gặp mọi người, nói chuyện cùng mọi người, còn có Cố Tiểu Võ, đã lâu không được ăn cơm cô cô nấu, ta thật sự rất nhớ."

Tống Dập gật đầu, an ủi: "Muốn ăn cũng đơn giản, lần sau ta bảo cô cô ngươi làm, rồi ta mang đến là được.”

"Vậy cũng được à?” Lục Uyên vui mừng nói: "Nhưng mà, cô phụ, ngươi nhất định phải cẩn thận những người khác trong cung, tai mắt ở khắp nơi, đến lúc đó ngươi lén mang đến là được."

"Lúc trước khi cữu cữu ổi tìm ta, đều là phái ám vệ của Diệp gia chúng ta, cho nên trong cung cũng không biết tìm được ta từ đâu, cũng không biết quan hệ giữa ta với mọi người, cho nên bình thường ở trong cung, chúng ta vẫn nên đề phòng một chút thì hơn."

Tống Dập gật đầu: "Ta biết rồi."

"Được, vậy cô phụ, người mau trở về đi, hôm nay là ngày đầu tiên vào cung làm việc, chắc cô cô và mọi người đều đang mong người trở về, trễ hơn nữa chắc mọi người sẽ lo lắng."

"Được, vậy ta về, bọn họ mà biết được tung tích của ngươi nhất định sẽ rất vui."

"Ừm."

Nói xong, Tống Dập lại đổi sang bộ mặt trầm ổn như thường lệ, đi thẳng ra khỏi cung.

Lúc Tống Dập về đến nhà, quả nhiên thấy mọi người đều đang chờ hắn trở về.

Ngoại trừ Ngọc Nương và Cố Tam Thanh bận coi cửa hàng không thể rời đi, những người khác đều đã đến.

Mâm cơm thịnh soạn đã được chuẩn bị từ sớm, thấy Tống Dập đã về, mọi người vội vàng đứng dậy chuẩn bị dọn cơm tối.

Cố Tâm Nguyệt dìu hắn thay y phục thường ngày, sau khi rửa mặt qua loa thì hai người mới cùng nhau đến phòng ăn dùng bữa tối.

Trong bữa ăn, Tống Dập được gắp thức ăn cho rất nhiều lần.
 
Back
Top Dưới