Ngôn Tình Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 40: 40: Bàn Bạc


Sáng sớm hôm sau, ông Lâm cùng bà Lâm thức dậy với tinh thần sảng khoái.

Nếu không tại sao lại nói người có chuyện vui thì tinh thần sảng khoái chứ? Hai ông bà đêm qua nghĩ ra được kế hại người khác, tất nhiên là sẽ ngủ ngon và có tinh thần rồi.

Lâm Thiết Trụ gọi đàn ông trưởng thành trong nhà vào phòng mở họp.

“Cha, có chuyện gì vậy?” Ông Lâm không hiểu lý do hỏi.

“Ông nội, hôm nay đến phiên cháu đi làm, không thể xin nghỉ.

” Cháu trai cả Lâm Bảo Sinh có hơi sốt ruột, vốn dĩ cậu ấy chỉ là công nhân thời vụ, không đủ tự tin!Mấy ngày nay bởi vì chuyện nhà ở của Lâm Thiến đã thu hút không ít người xem.

“Hôm nay cháu đi làm mua ít ngói về.

” Ông Lâm dặn dò cháu trai cả.

Tuy là công nhân thời vụ, nhưng Lâm Bảo Sinh vẫn có năng lực lấy ít ngói về.

Chỉ là không rõ ông nội cậu ấy có ý gì, nhíu mày nhìn ông Lâm, đợi ông ta nói cho cậu ấy.

“Gì? Cha, có phải cha điên rồi hay không? Còn mua ngói cho con nhóc chết tiệt đó?” Chú ba Lâm nóng tính chưa đợi cha giải thích, đã nổi nóng trước.

“Vì sao vậy cha?” Bác cả Lâm cũng có vẻ mặt khó tin hỏi.

Mọi người có mặt trong phòng, đều có vẻ mặt khó hiểu và kinh ngạc, chẳng lẽ cha họ, ông nội của họ đã bị tên họ Trần dọa cho choáng váng?“Để mẹ các con nói cho các con biết.

” Ông Lâm lấy cây điếu ra, định hút mấy hơi.

“Đều im lặng hết, nghe tôi nói trước, là chuyện tốt.

” Bà Lâm mặt mày vui vẻ cười nói.

Ngay sau đó bà ta hạ giọng, “Đêm qua cha tụi con đã bàn bạc với mẹ như vậy, căn nhà này chúng ta không những xây dựng, còn phải xây thật tốt.

Cha các con nói, con nhóc chết tiệt kia, sớm muộn gì cũng phải gả nó ra ngoài, nó còn có thể khiêng nhà đi được sao!Lúc gả nó ra ngoài, căn nhà còn không phải của chúng ta sao? Đến lúc đó nếu là có người nói ra nói vô thì chúng ta cũng có thứ để nói.

Căn nhà này chính là chúng ta chi tiền xây.

Các con nói, người có tư cách ở căn nhà này là ai?Vậy đương nhiên là nhà chúng ta nha! Ba căn phòng nhỏ đó mẹ thấy hơi nhỏ, mẹ và cha con suy nghĩ thì muốn xây thêm ba gian nữa.

Bảo Sinh à! Tối hôm nay cháu về thì mua ngói về.

”Bà Lâm càng nói thì đôi mắt vài người càng sáng lên.

Đặc biệt là Lâm Bảo Sinh, ngói là cậu ta mang về, tương lai căn nhà này còn không phải là của cậu ta sao? Dẫn theo vợ con sống cuộc sống ổn định của mình, nghĩ lại thật tuyệt.

Cậu ta chuyển động tròng mắt, sau đó nói “Ông nội, bà nội, nếu đó là căn nhà của nhà mình, vậy nhà gạch mộc kia cũng quá khó coi rồi”.

Cháu nghĩ nên xây nhà gạch sẽ rộng rãi thoáng mát hơn! Trong thôn có nhiều sức lao động như vậy đều kêu làm việc cho nhà ta, chỉ cần cho mấy công điểm sẽ tiết kiệm công sức hơn.

Nếu nhà này chúng ta xây để ở thì nên tìm lao động trong thôn hỗ trợ, chi phí bỏ ra cũng không tốn bao nhiêu.

Nhân cơ hội này, chúng ta xây một căn nhà tốt, lợi dụng con nhóc chết tiệt kia thì chúng ta có thể sử dụng công điểm để đổi, còn nếu chúng ta tự mình xây nhà, người ta cũng không lấy công điểm mà chỉ cần tiền.

” Lâm Bảo Sinh đánh chủ ý lên căn nhà, cả nhà tiêu tiền để cậu ta được ở nhà ngói, thật tốt.

.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 41: 41: Đánh Bàn Tính Thật Hay


“Đúng vậy, ông nội, bà nội, anh cả cháu nói có lý.

” Mắt Lâm Việt Sinh mở to, cậu ta gần 20 tuổi, sắp phải đi xem mắt cưới vợ rồi, vậy không có nhà sao được?Nếu như có một căn nhà gạch lớn, ôi má ơi! Còn không phải các cô gái xinh đẹp nhất làng trên xóm dưới đều tùy ý để cậu ta chọn sao! Càng nghĩ càng thấy tuyệt.

Hai anh em đều có tâm tư riêng của mình.

Chú ba Lâm cũng nhìn chằm chằm vào ông cụ Lâm: “Cha, con cảm thấy Bảo Sinh và Việt Sinh nói rất có lý.

”Ông ta đã muốn ra riêng từ lâu, vậy thì lúc ra riêng cũng có chỗ ở! Cái này còn không phải chuẩn bị cho ông ta sao? Ông ta căn bản không hề nghĩ đến hai cháu trai của ông ta.

Không thể không nói người nhà họ Lâm đều là người ích kỷ từ tận trong xương.

Bác cả Lâm lại không lạc quan như vậy “Cha, mẹ, mọi người cảm thấy con nhóc chết tiệt kia dễ đùa giỡn sao? Hai ngày nay mà mọi người vẫn chưa nhìn ra sao?Nó còn tệ hơn cả em gái của con.

”“Nói gì đấy? Cái gì mà tệ hơn cả em gái của con chứ? Em gái của con thua kém chỗ nào?” Bà Lâm lập tức xù lông giận dữ.

Con gái chính là chiếc vảy ngược của bà ta, ai cũng không được đụng vào.

“Không phải không phải, con không có ý gì khác, con chỉ muốn hình dung con nhóc đó không phải thứ tốt lành gì.

” Nghe có vẻ không ổn lắm, sao càng chữa càng đen vậy? Khóe miệng bác cả Lâm sượng lại.

“Chúng ta đã có cách trị con nhóc chết tiệt đó rồi, cha con nói nếu không gả nó đi được thì đem bán nó.

Người sống ở rìa núi độc thân nhiều, tuy con nhóc đó xấu xí nhưng người nghèo trong núi không chọn diện mạo, có thể sinh con là được.

” Bà Lâm nhìn xung quanh rồi hạ giọng nói.

Bà ta cắn răng nói, không biết hai vợ chồng thằng hai có ở bên cạnh không.

“Mẹ, mẹ đừng nói vậy, thật sự con có biết mấy người trong núi, tên đó, nghèo đến mức không xu dính túi, đừng nói Đại Nha như vậy, dù là thấy heo mẹ đã sáng mắt rồi.

” Chú ba Lâm phổ cập kiến thức cho cả nhà biết trên núi đáng sợ biết bao nhiêu.

Nào ngờ bà Lâm càng nghe càng hào hứng, “Ha ha ha ha, đúng là tốt quá rồi, vậy cứ đưa ngôi sao chổi chết tiệt đó vào núi đi, tốt nhất là trong nhà có vài người đàn ông.

Mấy ngày nay mẹ giận muốn chết, mẹ muốn xem nó có kết cục như thế nào, khiến nó càng thê thảm càng tốt, vậy mới có thể khiến mẹ hả giận.

”“Cha mẹ à, e là hai người đã quên thằng hai………” Dù sao bác cả Lâm cũng có chút đầu óc.

“Không sao, đợi Vương Đại Cước của Phạm Gia Truân cải tạo trở về, để hắn xử lý hai vợ chồng thằng hai.

Còn có một chuyện vui lớn nữa.

”Bà Lâm hạ giọng thấp hơn, vài cái đầu chụm lại trước mặt bà Lâm.

“Cha các con nói, cần viết thư tố cáo tên khốn đại đội trưởng Trần kia, kéo ông ta xuống ngựa, đến lúc đó cả nhà ta làm một dây thòng lọng, đẩy ông ta khỏi chiếc ghế đại đội trưởng, vậy Dương Gia Truân chính là thiên hạ của nhà ta.

Lão đại, con thấy thế nào? Đây có phải là chuyện vui lớn hay không? Cạc cạc cạc.

”Bà Lâm cười như gà mái đẻ trứng, giống như con trai bà ta thật sự đã lên làm đội trưởng, Dương Gia Truân đã ở trong túi của bà ta.

.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 42: 42: Đều Là Người Ích Kỷ


Mọi người “……” Tin tức tốt có hơi nhiều, để từ từ tiêu hóa đã.Tuy nhiên sau khi phản ứng lại, trên mặt họ đều mang theo vẻ kinh ngạc vui vẻ, nhà họ Lâm của họ sắp phất lên rồi sao.“Chuyện đó tính sau, trước tiên nói đến chuyện căn nhà? Xây gạch hay đắp bùn? Mấy người các con bàn bạc đi, thiểu số phục tùng đa số.” Ông Lâm lên tiếng.“Gạch.”“Tôi cũng đồng ý xây gạch.”“Đồng ý.”“Đồng ý”Được, tất cả đều là phiếu nhất trí.“Lão già, nghe bọn nhỏ hết đi!”“Được rồi, bà đưa tiền cho Bảo Sinh.” Ông Lâm ‘xoạch’ hút điếu thuốc, dặn dò bà Lâm.Nhắc tới lấy tiền, bà Lâm đau như cắt thịt.

Khuôn mặt già như bị táo bón, vặn vẹo hết lên.Sau khi mấy người bàn bạc xong, đi ra khỏi phòng, cả đám như được uống trà lạnh trong ngày nóng bức, tinh thần sảng khoái, hăng hái.“Hôm nay làm việc chăm chỉ, ai cũng không được gây chuyện xấu cho tôi, làm việc cũng không được làm miễn cưỡng đối phó.Ai lại gây chuyện xấu thì đừng trách tôi và cha không khách sáo.”Bác cả Lâm chắp tay sau lưng liếc nhìn mọi người trong sân, ông ta còn chưa lên làm đại đội trưởng đâu, nhưng trước tiên phải giữ được khí thế của đại đội trưởng thật tốt.Vợ của chú ba Lâm, Quách Thúy trợn trắng mắt, “Xem lời nói này của anh cả đi, anh vẫn nên trông coi chị dâu cả cho tốt đi.

Tam phòng của chúng em không hề gây chuyện xấu.” Bà ta cảm giác được bị bác cả Lâm tính kế.“Tôi sao? Tôi không bằng cô chỗ nào?” Vương Đại Hoa không phục nhảy dựng lên mà chỉ vào Quách Thúy.Rất nhiều người ở sau lưng nói bà ta không có mắt nhìn, không hiểu chuyện như Quách Thúy, đừng tưởng rằng bà ta không biết.Bà ta làm sao có thể phục chứ? Bà ta không có mắt nhìn chỗ nào?“Câm miệng hết đi! Cả một lũ ăn thì không để thừa cái gì, làm thì chuyện gì cũng không xong, đồ đàn bà, nấu cơm chưa?Có phải đợi bà già này đi nấu không? Đợi tôi đút cho mấy người ăn hay sao? Một đám vô lương tâm.Còn nhà lão tam, đàn ông đang nói chuyện thì cô chen vô làm gì? Đồ không có quy củ.” Bà Lâm mắng con dâu hằng ngày.

Nếu đặt nhà lão đại và nhà lão tam ở cùng nhau thì rõ ràng bà Lâm thiên vị con trai cả hơn.Quách Thúy bĩu môi, trợn mắt liếc nhìn chú ba Lâm một cái, đồ vô dụng.

Nếu ông ta có thể mạnh mẽ thì bà ta có phải nuốt cục giận này không?Tức giận xoay người, uốn éo cơ thể như rắn nước chui vào bếp.Chú ba Lâm “………” Đây là lý do vì sao ông ta muốn ra riêng.Hóa ra trước đây khi hai vợ chồng lão nhị chưa ra riêng, cả nhà đều kiếm chuyện với hai vợ chồng đó.Sau đó khi hai vợ chồng đó dọn ra ngoài, phòng ba của họ bắt đầu bị coi thường.Cha mẹ ông ta là người bất công, lợi ích gì cũng để dành cho anh cả trước.Nghe lời vừa rồi của mẹ ông ta, kéo đại đội trưởng xuống, sẽ đưa anh cả lên.Ha hả, chưa bao giờ nghĩ tới đứa con trai này là ông ta.Ông ta không phải con ruột sao chứ? Tuy nhiên nhìn cái mặt ông Lâm đang mang giày, rồi lại sờ mặt của ông ta, giống nhau.

Haizz! Ông ta không thể đổi cha mẹ được!Điều này càng củng cố quyết tâm muốn rời nhà của ông ta, cái căn nhà của ngôi sao chổi kia, chú ba Lâm đã quyết định, ai giành với ông ta thì ông ta sẽ liều mạng với kẻ đó.Anh ruột hay cháu ruột cũng không được..
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 43: 43: Cáo Chúc Tết Chồn


Người của nhà cũ hôm nay tới rất sớm, Lâm Thiến lại không rảnh quan tâm tới họ, hôm nay cô còn phải tiếp tục lên núi đào đất đấy.

Không thèm liếc mắt nhìn bọn họ lấy một cái, cô nhấc chân định đi.

Ông Lâm thấy Lâm Thiến sắp đi vội gọi lại “Đại Nha à! Cháu khoan đi đã, ông và bà nội cháu có chuyện muốn bàn bạc với cháu trước.

”“Khoan đã, vì sự an toàn của các người, đừng tự xưng là ông nội bà nội của tôi, lỡ như ngày nào đó hai người chết bất đắc kỳ tử, lại đổ lên người tôi thì làm thế nào?” Các người xứng làm ông nội bà nội của lão nương sao?Trước mắt ông Lâm tối sầm.

Quỷ xui xẻo này có thể nói tiếng người hay không?“Cô cái thứ không biết điều này.

” Bà Lâm tức giận muốn chết luôn tại chỗ, sáng sớm tinh mơ đã bị người ta rủa chết bất đắc kỳ tử, nói điều này là điềm xấu! Trong lòng bà ta ‘phi phi phi’ vài tiếng xua đuổi xui xẻo đi.

Ông Lâm cũng xém chút là tắt thở, nhịn xuống, nhịn xuống, cái này là lỗ, đợi sau này xem ông mày làm sao xử lý mày.

Hít sâu một hơi, trên khuôn mặt cứng ngắc miễn cưỡng nở một nụ cười hòa nhã.

Ông ta cho rằng thái độ của mình rất hiền từ, nhưng trong mắt Lâm Thiến thì ông ta lại tựa như một con cáo già.

“Đại Nha à! Là như vầy, lúc trước cha cháu ra riêng, gì cũng chưa được chia, haz! Cũng là không có cách nào, khi đó không phải nhà mình còn nghèo sao?Hiện tại cuộc sống đã đỡ hơn trước kia, ông và bà nội cháu suy nghĩ muốn bù đắp cho ba cháu.

Quyết định xây thêm ba gian nhà ngói cho cháu”.

Lâm Thiến cảm thấy không biết có phải tai cô có vấn đề hay không, dùng ngón tay ngoáy ngoáy tai.

“Gì thế, tôi nghe không rõ, ông lặp lại lần nữa.

”“Lại xây cho cháu thêm ba gian nhà ngói nữa.

” Ông Lâm lặp lại một lần.

A! Tự dưng lại tỏ ra ân cần, không phải kẻ gian trá thì chính là phường trộm cắp.

Lâm Thiến chưa bao giờ tin miếng bánh từ trên trời rớt xuống, đặc biệt là đối với người của nhà cũ.

Mặt trời không thể mọc từ phía tây lặn ở phía đông.

Chồn chúc tết gà, hẳn không có ý tốt gì, cứ làm ngược lại ý của bọn họ là được.

“Không cần, tôi từ chối, ba phòng là đủ tôi ở rồi, với lại tôi phải nhắc nhở các người, cha tôi không phải là ra riêng, mà là bị các người đuổi ra khỏi nhà mình.

”“Sao cô không biết tốt xấu vậy?” bà Lâm nóng nảy.

“Các người có thể có ý tốt vậy sao? Vỗ ngực hỏi lại bản thân xem mình có phải là người tốt không? Chỉ bằng nhân phẩm của các người, à, không đúng, căn bản cũng không phải là người, lấy đâu ra phẩm?” Lâm Thiến liếc mắt nhìn bà Lâm.

Bà già này không xứng để Lâm Thiến cô nhìn bằng cả con mắt.

“Cô, cô, cô có ngốc không? Rõ ràng xây nhà cho cô mà cô lại không cần?” bà Lâm rất kinh ngạc, hôm nay con nhóc này gặp được chuyện tốt lớn như vậy, không phải nên chủ động chụp lấy sao?Lâm Thiến híp híp mắt, có chút hứng thú, nhấc chân liền đi.

“Thu lại lòng lang dạ sói của các người đi, cảnh cáo các người, chỗ này là nhà của tôi, nếu dám sửa loạn linh tinh, xem cha mẹ tôi làm sao xử lý các người.

” Lâm Thiến bỏ lại một câu rồi quay lưng đi.

.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 44: 44: Tự Mình Đào Hố


“Đại Nha khoan đi đã, chúng ta là vì cha mẹ cháu, vì để an ủi cha mẹ cháu, chúng ta có dễ dàng sao?Sửa căn nhà tốt một chút, cha mẹ cháu sẽ không cần chạy về nhà cũ.

Dù sao nhà cũ cũng có nhiều con cháu, chúng đều rất sợ, đây không phải là vì chúng ta cũng không còn cách nào khác sao?” Ông Lâm tự bịa ra một cái cớ hợp tình hợp lý, vội vàng gọi với theo Lâm Thiến.

Lâm Thiến không quay đầu lại “Tôi không tin các người, chồn chúc tết gà, sao tôi có thể yên tâm được? Trừ khi…… Ai! Bỏ đi, dù sao các người cũng không thể đồng ý, thôi tôi không nói.

”Nói xong cô làm bộ đi ra cửa.

Ông Lâm vừa thấy có hi vọng liền nói, “Được rồi, cháu nói đi, nói không chừng chúng ta có thể đồng ý thì sao?”Khóe miệng Lâm Thiến hơi cong lên, cô chậm rãi xoay người “Nhân phẩm của các người như thế nào thì tự bản thân các người biết! Nói như thế, lỡ như căn nhà xây xong rồi, các người khóc la ầm ĩ muốn giành nhà với tôi thì làm sao?Như nhà các người, một nắm rau dại cũng là đồ tốt, sao lại có thể xây nhà cho người khác? Các người nghĩ tôi là đồ ngốc sao?Trừ khi các người gọi mấy cán bộ thôn và đại đội trưởng tới, giấy trắng mực đen viết rõ, căn nhà này xây xong sẽ là của tôi.

Rõ ràng là các người cho tôi, sau này không được lấy bất kỳ lý do nào để gây rắc rối cho tôi.

Đồng ý thì làm, không đồng ý thì dẹp đi, tôi còn có việc.

Không nhiều thời gian rảnh để ở đây dây dưa lằng nhằng với mấy người.

” Lâm Thiến lại muốn xem, người nhà cũ muốn gây chuyện quái quỷ gì?“Cô nghĩ cũng thật hay, tôi…………” Bà Lâm vừa định nhảy dựng lên thì ông Lâm đã dùng sức kéo bà ta lại.

Dùng ánh mắt ra hiệu cho bà ta, nói nhỏ bên tai bà ta: “Đừng để lộ, đến lúc đó nó cũng không còn ở đây nữa, tờ giấy đó chỉ là giấy lộn, người đàn ông trong núi, hiểu chưa?”Sắc mặt bà Lâm vui vẻ, gửi cho ông Lâm một ánh mắt tán thưởng.

Suýt chút nữa bà ta rối lên mà quên mất.

Lâm Thiến nhìn hai người, người nhà cũ là Chung Quỳ rơi vào hố phân, muốn đổi phương pháp gây chuyện à!l**m môi một cái, có người đòi xây nhà ngói cho mình không tốt sao? Ha hả! Vậy phải khiến cho bọn họ lỗ sạch vốn.

Hiện giờ bà Lâm và ông Lâm không biết, bọn họ đã tự đào một cái hố cho bản thân.

“Được rồi, viết lên giấy trắng mực đen, để ông kêu anh họ thứ hai của cháu đi kêu cán bộ thôn tới đây”.

Ông Lâm kêu cháu trai thứ hai của ông ta là Lâm Việt Sinh đi tìm đại đội trưởng.

Mười mấy phút sau, đại đội trưởng và mấy người cán bộ thôn đều đến.

“Nhóc con, chuyện gì vậy.

” Trần Thiếu Minh thấy người nhà cũ nhà họ Lâm đều có mặt.

“Các người ở đây làm gì? Không phải nói căn nhà không cần các người lo sao?”“Là như vậy đại đội trưởng, bà Lâm và ông Lâm cũng không biết trúng phải gió gì lại đòi xây nhà ngói cho cháu, cháu nói không cần cũng không được.

Chú nói xem có phải bọn họ lại muốn hại cháu hay không? Cháu luôn cảm thấy bọn họ không có lòng tốt, chó có thể đổi được bản tính thích ăn phân sao?” Lâm Thiến đánh đòn phủ đầu, phải thể hiện thái độ là cô không muốn, còn người nhà cũ một hai phải làm cho cô.

.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 45: 45: Ký Giấy


Đội trưởng Trần cau mày nhìn về phía ông Lâm và bà Lâm.

“Cái này lại muốn gây chuyện gì? Đừng nói với tôi là mấy người thấy thương đứa nhỏ này, quỷ cũng không tin, tôi khuyên mấy người đừng gây chuyện xấu nữa.

Mấy người nhìn xem toàn bộ đại đội, có người nào nhiều chuyện như người nhà họ Lâm mấy người, nói xem, chuyện gì vậy?”Ông Lâm nhíu mày, “Đại đội trưởng, trời thấy còn thương, chúng tôi là thật lòng thật dạ đấy.

Đây không phải là do đêm qua nằm mơ thấy hai vợ chồng thằng hai sao? Cặp vợ chồng già chúng tôi cảm thấy hổ thẹn với thằng hai trước kia nên muốn bù đắp cho nó.

Nhưng thằng hai đã không còn nữa, vậy chỉ có thể bù đắp cho Đại Nha.

”“Đại đội trưởng, ai không hiểu tính nết của người nhà cũ nhà họ Lâm chứ? Ông ta nói như vậy cháu lại không tin, nhưng mà ông ấy đề nghị giấy trắng mực đen viết ra, sau này không được lấy bất cứ lý do gì để đòi căn nhà.

Đây không phải đã mời chú và mấy chú cán bộ thôn đến sao? Viết lên giấy trắng mực đen, làm nhân chứng.

Cũng tránh sau sau này họ nói không tính toán gì hết.

”Ông Lâm, bà Lâm “………………” Không phải cô đề nghị giấy trắng mực đen sao? Chúng tôi nói lúc nào? Quả nhiên là đồ hai mang vô lại, mở to mắt nói dối.

“Có chuyện như vậy sao?” Đại đội trưởng quay sang ông Lâm.

“Vâng, chuyện là như vậy.

” Dù có cắn răng cũng phải thừa nhận, chỉ cần có thể thuận lợi xây nhà là được.

“Nếu hai bên đã đồng ý, vậy giấy trắng mực đen viết một công văn.

Kế toán Vương, ông đến soạn công văn đi.

” Trần Thiếu Minh nghiêng đầu nói với Vương Kiến Quốc.

Kế toán Vương nhanh chóng viết xong công văn, giao cho đại đội trưởng, Trần Thiếu Minh nhìn qua, cảm thấy không vấn đề gì.

Giao cho Lâm Thiến để cô ký tên.

Lâm Thiến nhận lấy công văn xem một chút, yêu cầu thêm hai mục.

Đại đội trưởng và kế toán Vương giật mình nhìn thoáng qua Lâm Thiến, con bé này có chút năng lực nha.

Lâm Thiến ký tên lên, sau đó dùng mực đóng dấu ấn dấu vân tay.

Đại đội trưởng và kế toán Vương, nhìn thấy bút pháp này càng giật mình.

Chữ đẹp nha, Trần Thiếu Minh là một người làm công tác văn hoá chính gốc, chữ của ông ấy cũng không bằng cô bé này.

Đây rốt cuộc là chuyện gì đây? Đứa nhỏ này rõ ràng là lớn lên dưới mí mắt của ông ấy.

Ông Lâm không chút do dự ký tên của ông ta.

Công văn được chia làm ba bản, đại đội giữ một bản, Lâm Thiến một bản, người nhà họ Lâm một bản.

Thật ra người ở đây đều không phải kẻ ngốc, người nhà cũ nhà họ Lâm làm sao có thể có lòng tốt như vậy? Một kẻ keo kiệt muốn chết lại muốn xây nhà ngói cho người ta, người ta không nhận cũng không được, không là quỷ cũng là yêu.

Lâm Thiến thật sự đúng là không sợ, điều này ngược lại lại để lộ nhà cũ muốn làm chuyện gì đó, nhắc nhở Lâm Thiến phải cẩn thận.

Nếu như người nhà họ Lâm thành thành thật thật, im ắng, vậy mới làm cho người ta lo lắng đấy.

Hợp đồng viết xong, đại đội trưởng dẫn người đi rồi, Lâm Thiến cũng phải lên núi.

.
 
Back
Top Bottom