Ngôn Tình Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 20: 20: Phải Cực Phẩm Hơn Mới Trị Được


Còn Vương Đại Hoa, sao nào? Bà cho rằng bà tên là Đại Hoa, thì bà là đóa hoa nhỏ à! Mẹ chồng bà và em chồng bà đều phải đến làm việc đấy, bà nghĩ bà là cánh hoa tỏi nhỏ đấy à?Cùng cố gắng lên nhé! Đừng lười biếng, làm mau cho xong rồi về nhà ăn cơm đi, chỗ này của tôi không nuôi người rảnh rỗi.

” Hai câu cuối cùng là trọng điểm, Lâm Thiến dời một cục đá đặt ở cổng lớn, sau đó ngồi trên tảng đá vừa vung gậy vừa hô khẩu hiệu.

“Nhà của cô, sao cô không làm? Con dâu của bác cả Lâm, Vương Đại Hoa nổi giận, bình thường đi theo bác cả Lâm tác oai tác oái, trước đây bắt nạt Lâm Đại Nha rất nhiều.

Bình thường đều là bà ta bắt nạt người, bây giờ bị người khác bắt nạt, sao có thể chịu được?‘Vèo’ một hòn đá nhỏ đập lên đầu Vương Đại Hoa.

“Ai u!” Vương Đại Hoa che đầu, vẻ mặt hoảng sợ.

Ông Lâm đã quan sát nhất cử nhất động của Lâm Thiến từ lúc cô bước vào.

Vừa rồi ông ấy thấy rõ ràng, cục đá kia là từ trên đầu vợ lão đại rơi xuống, không phải con nhóc tai tinh kia ném.

Xem ra đúng là hai vợ chồng lão nhị trở về rồi, lòng ông Lâm run lên.

Vợ của lão đại cũng là một người không biết thức thời, hiện giờ quan trọng nhất không phải nên nhanh làm việc cho xong sao?Chỉ cần lão nhị hài lòng, không trở về nhà cũ thì bọn họ đã phải niệm a di đà phật rồi, sao lại không biết nặng nhẹ vậy? Con nhóc chết tiệt đó thích nói gì thì nói, coi nó như đánh rắm không phải xong rồi sao.

“Cái đó, con dâu cả, cũng sắp đến trưa rồi, con về nhà nấu cơm đi!” Mau đuổi cái tên đầu sỏ gây chuyện này đi, đừng lại chọc hai vợ chồng lão nhị nổi giận.

“A! Vậy cha mẹ, con về trước nấu cơm.

” Chuyện sửa lại tường này, đâu phải chuyện mà phụ nữ làm? Ở nhà bà ta cũng chưa từng làm chuyện này.

Làm việc cho con nhóc chết tiệt đó thì bà ta càng không vui, dù sao hai vợ chồng lão nhị ở đây rồi thì giờ bà ta trở về nhà cũng không thấy sợ nữa.

Thoắt cái bà ta đã chạy ra ngoài cửa, bà ta vừa mới chạy ra khỏi cửa.

“Mẹ, mẹ và Vương Đại Hoa qua đó làm gì vậy? Cùng cha con ở nhà nhìn những người này làm việc đi chứ, ai lười biếng thì mẹ hãy lấy đá đập người đó.

” Lâm Thiến nhìn về phía Vương Đại Hoa nói.

‘phụt’, Vương Đại Hoa như một con chó gặm bùn, ngã xuống đất.

Đây đúng là gặm bùn, đẩy vài cái, vất vả lắm mới đứng lên được.

Quay đầu lại trừng mắt nhìn Lâm Thiến, toàn bộ phía trước từ mặt đến chân đều dính đầy bùn đỏ.

“Ha ha ha ha ha! Ha ha ha.

” Lâm Thiến cười đau cả bụng.

Vừa cười, vừa đập viên đá nhỏ lên Vương Đại Hoa.

“A, cứu mạng.

” Vương Đại Hoa sợ tới mức dẫm lên bùn, vừa mắng vừa trượt chạy về phía nhà cũ.

Chỉ hận sao cha mẹ chỉ sinh ra hai cái chân.

Lâm Thiến bỗng nhiên quay đầu lại, lập tức thu lại nụ cười và thay đổi sắc mặt ngay lập tức, một tay chống nạnh, làm hình ấm trà chỉ trỏ.

“Xem gì vui vẻ vậy? Đây có phải là thứ các người có thể xem sao? Làm việc đi.

Cả đám không có mắt nhìn người lại lười như quỷ, người nhà của mình bị làm trò đùa cũng xem, một đám vô tình vô nghĩa mất hết lương tâm nôn nóng xem trò vui.

” Lâm Thiến quay lại với kịch bản mẹ chồng ác độc.

Mọi người ở nhà cũ “……” Thật oan uổng quá, muốn khóc.

Lâm Thiến “……” Thật đã quá, muốn cười.

Đối phó với loại người cực phẩm này thì bạn phải cực phẩm hơn họ.

.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 21: 21: Bị Trộm Lương Thực


Buổi trưa mấy người bên nhà cũ về nhà, hai tay của Lâm Thiến chống nạnh, nhìn bức tường đã hoàn thiện với cảm giác thành tựu.

Ừm, không tệ, chắc chắn khiến cô rất hài lòng.

Nhìn lên bầu trời, cũng đến giờ cô phải ăn cơm rồi.

Khi nghĩ đến chuyện ăn cơm, cô chợt nghĩ đến mấy con gà trong không gian.

Cô vỗ trán suy nghĩ, hỏng rồi, chênh lệch múi giờ trong và ngoài không gian lớn như vậy, liệu mấy con gà có chết đói không?Lâm Thiến nhanh chóng chạy vào nhà rồi đi thẳng vào trong không gian.

Há hốc mồm, gà đâu? Lương thực đâu? Trong túi lương thực chỉ còn lại một phần ba, mẹ nó! Chẳng lẽ có trộm trong không gian sao? Đồ ăn của lão nương, đó chính là mệnh của lão nương đấy, đôi mắt Lâm Thiến đỏ bừng lên.

Không đúng, ba con gà đó chắc chắn đã vượt ngục rồi! Cái sọt đan bằng cành liễu để nhốt gà đêm qua đã đổ chổng vó ở một bên.

Dùng ý niệm ở trong không gian tìm mấy con gà, có thể nhìn thấy mấy con gà ở đằng xa, đang nhàn rỗi đi dạo xung quanh sân vắng.

Thật tiêu dao nhỉ! Phá án rồi, tìm thấy kẻ trộm lương thực rồi.

Mặc dù mấy con gà này đã ăn vụng lương thực nhưng cũng xem như là đã làm được chút chuyện có tính người rồi, không đúng, là làm chút chuyện có tính gà, trong không gian có rất nhiều trứng gà nằm rải rác trên mặt đất.

Hừm, xem như tụi mày thức thời nên đã giữ lại tính mạng của tụi mày, nếu không hôm nay lão nương sẽ ăn thịt gà.

Dùng ý niệm để bắt mấy con gà lại, sau đó cô xé mấy dải vải trên quần áo để trói đùi và cánh gà lại làm tụi nó khỏi chạy khắp nơi.

Dùng ý niệm nhặt hết trứng gà về, đếm thử, thế mà được sáu mươi mấy quả.

Vậy thì bữa trưa hôm nay ăn trứng đi! Phần lương thực còn lại phải cho gà ăn, người bên nhà cũ còn phải làm việc mấy ngày nữa, cô không dám thả gà ra ngoài.

Vẫn là vấn đề cũ, không có củi khô thì lấy gì để đốt bếp lò đây?“Mẹ kiếp.

” Cô thấp giọng chửi một tiếng, cũng không thể ăn trứng gà sống mà! Phải đi đổi ít củi khô, đến nhà ai đổi đây? Mọi người xung quanh tránh cô như tránh ôn thần vậy.

Lão Lý đang nấu ăn thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Đi ra xem thử, ông ấy thấy Lâm Thiến đang đứng ở cửa, còn cõng một cái sọt đan bằng cành liễu.

“À chuyện là, thật ngại quá đi! Ông Lý, cháu lại đến rồi, nhà ông có củi khô không? Ông có thể chia cho cháu một ít củi khô được không? Củi nhà cháu và số củi hôm trước đều bị mưa lớn làm ướt hết rồi.

Ông xem, bao nhiêu tiền vậy? Lúc tính tiền chúng ta tính hết luôn nhé.

” Lâm Thiến thực sự rất xấu hổ, hai tay cô chà xát lung tung, thật ra cô tình nguyện dùng trứng gà để đổi, nhưng do chuyến lần trước đến cô đã nói không có lương thực, không thể vừa về nhà một chuyến mà cô lại có lương thực được, nên cô chỉ có thể nói đưa tiền mà thôi.

”“A! Củi khô đốt lửa à! Có, có có, cần gì tiền chứ? Tôi đi lấy cho cháu.

”Về đến nhà, cô nhanh chóng vào không gian nấu ăn.

Đến trưa, cô hấp một nồi trứng hấp lớn, ăn cho đã ghiền.

.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 22: 22: Nói Cho Rõ Ràng


Buổi chiều, tất cả mọi người bên nhà cũ đều đến rồi.Năm phút sau, đội trưởng cũng tới, còn có mấy người đi theo sau.“Ồ, chú đội trưởng, sao chú lại đến đây? Chú tìm cháu có chuyện gì à?” Lâm Thiến nở một nụ cười chuyên nghiệp, chủ động chào hỏi ông ta, nhưng nụ cười của cô trong mắt người khác có chút cay mắt.“Không phải, tôi đến xem người nhà họ Lâm đến chỗ cháu làm gì? Sáng nay lão tam nhà ông Lâm đến chỗ chú xin nghỉ phép, nói rằng cả nhà đều xin nghỉ không làm việc để đến chỗ cháu làm việc.

Không phải tôi cảm thấy không yên tâm sao! Cho nên đến xem thử”Ông ấy biết rõ tính cách xấu xa của người nhà họ Lâm, ông ấy thật sự lo rằng đám người này sẽ kiếm chuyện với Lâm Thiến cho nên mới đến đây, buổi sáng ông ấy lên thị trấn tham gia cuộc họp giờ mới về, sau khi về liền vội vàng đến đây nhìn thử.Lâm Thiến khá cảm động.“Chú đội trưởng, cảm ơn chú đã quan tâm đến cháu, cảm ơn đại đội đã quan tâm đến cháu.” Nửa câu đầu là thật tâm, nữa câu sau chỉ nói cho có thôi.“Đội trưởng, hôm kia trời mưa rất to, nhà của Đại Nha gần như bị sập rồi, tôi thấy chuyện này sao mà được! Nhất định phải sửa chữa lại cho tốt, nhỡ như nhà sập chôn luôn con bé thì sao đây? Ôi! Con trai thứ hai của tôi năm đó không phải là bị chôn sống rồi sao?” Vẻ mặt ông Lâm bi thương, mấy người không hiểu rõ ông ta còn thật sự cho rằng ông ta đang quan tâm Lâm Thiến.“Nhà cũ nợ cháu hai trăm đồng.” Ông già chết tiệt im miệng cho cô, bớt trát vàng lên mặt đi.Đội trưởng cảm thấy khó hiểu, hai trăm đồng là chuyện gì vậy?“Chính là trong bốn năm sau khi cha mẹ cháu qua đời nhỉ! Bà Lâm dẫn hai cô con dâu đến nhà cháu vừa trộm vừa cướp, tổng cộng mấy thứ này khoảng hai trăm đồng.

Bọn họ trộm hết lương thực tháng này của cháu rồi, cháu đã vài ngày không ăn cơm, xém chút chết đói ở trong nhà.

Cháu thấy chuyện này không được! Cháu là con liệt sĩ, chuyện này chẳng phải là làm xấu mặt cha mẹ anh hùng của cháu sao?”“Cháu tới tận cửa đòi tiền thì bọn họ không đưa, cho nên cháu nói sẽ đến chỗ chú trưởng thôn để khiếu nại, còn không được nữa thì cháu sẽ đến đồn cảnh sát.

Còn không phải là ông bà Lâm sợ rồi sao! Nói rằng không có hai trăm đồng để trả cho cháu, chỉ đưa cho cháu hai mươi đồng thôi.

Một trăm tám mươi đồng còn lại không trả nổi, sẽ sửa nhà cho cháu để gán nợ, chú đội trưởng, cháu đã làm đúng phải không? Bọn họ sắp khiến cháu đói chết luôn rồi, cháu cũng không khách sáo mà nói thật mọi chuyện với chú.

Chậc chậc chậc! Chưa từng gặp ông bà nội nhà ai lại xấu xa ác độc đến như vậy, muốn bỏ đói cháu gái ruột đến chết.” Lâm Thiến chép miệng lắc đầu.Nhất định phải nói mọi chuyện cho rõ ràng, nếu không thì ông Lâm sẽ nói lung tung, người trong thôn thật sự cho rằng ông ta tốt bụng, thương cô cho nên mới sửa nhà cho cô.Sau này bà Lâm lại đến nhà cô trộm đồ, cô không cho lấy, mấy người rảnh rỗi trong thôn sẽ mắng chửi người bên nhà cũ sao?Sẽ không, bọn họ sẽ chỉ nói rằng cô, Lâm Thiến là người không hiểu chuyện, vong ơn phụ nghĩa..
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 23: 23: Không Chỉnh Ông Ta Thì Chỉnh Ai


Khuôn mặt già nua của ông Lâm bị Lâm Thiến bóc ra rồi giẫm lên, khuôn mặt già nua của ông ta đỏ bừng, đừng hiểu lầm, không phải vì ông ta xấu hổ, mà bị Lâm Thiến chọc tức.

Đội trưởng và mấy người khác nhìn ông Lâm với ánh mắt khinh thường.

“Ha hả, ông Lâm này, cả nhà ông đối xử như thế nào với nhị phòng vậy? Trong đại đội mọi người đều biết cả, ông cho rằng người khác mù rồi à? Lúc trước vợ chồng lão nhị bị mấy người dày vò thành cái dạng gì, trong lòng ông không tự biết à?”Ai không biết, còn tưởng rằng lão nhị được nhà ông nhặt về nuôi nữa đó.

Đều là con trai giống nhau, sao chỉ đối xử như vậy với lão nhị chứ? Năm đó lão nhị bị chôn sống cũng không thấy hai vợ chồng ông đau lòng bao nhiêu, không phải còn đến nhà quậy phá đòi tiền an ủi sao? Sao vậy? Bây giờ thấy đau lòng lão nhị rồi à? Bây giờ ông đau lòng không phải có hơi muộn rồi sao?” Đội trưởng cười khan hai tiếng, nheo mắt nhìn ông Lâm.

Cái chết của vợ chồng Lâm Lão Nhị, vĩnh viễn là nỗi đau trong lòng đại đội trưởng, đã bốn năm rồi, nó như một cái gai cứ đâm vào lòng ông.

Hôm nay ông Lâm nhắc đến chuyện vợ chồng Lâm Lão Nhị bị chôn sống, ha hả! Ông ta muốn làm gì? Muốn làm cho đại đội trưởng như ông ấy áy náy sao? Có áy náy, vậy thì cũng là áy náy với con gái của Lâm Lão Nhị, còn bên nhà họ Lâm cũ có mặt mũi ở đâu ra vậy?Ông Lâm nghe thấy đội trưởng nói như vậy, tim đập thình thịch, sắc mặt thay đổi mấy lần, sắc mặt bà Lâm đứng bên cạnh cũng tái nhợt, dù sao thì bà ta cũng chột dạ, không thể khống chế được vẻ mặt của mình.

Lâm Thiến vẫn luôn nhìn ông bà Lâm.

Sắc mặt của hai ông bà đều thay đổi rồi, không phải đó chứ? Không phải giống như những gì cô nghĩ trong lòng đó chứ?Cô đụng phải trò cũ rích rồi à?“Đúng đúng đúng, đại đội trưởng nói đúng, lúc trước đều là lỗi của chúng tôi cả, chúng tôi không phải muốn đề cao giác ngộ, sửa chữa sai lầm kịp thời sao? Dù sao thì đứa nhỏ này cũng là con cháu nhà tôi, không quản sao mà được, chúng tôi phải quản mà đúng không?” Ông Lâm cảm thấy chột dạ, vội vàng chuyển chủ đề.

“Nếu như mấy người nợ tiền Đại Nha, vậy thì không thể không trả, hôm nay tôi sẽ quyết định.

Đợi sau khi công việc kết thúc, hãy gọi tất cả người lao động trong thôn đến xây nhà cho Đại Nha, nếu không thì bao giờ nhà mới xây xong chứ? Hơn nữa xây nhà cần dùng gạch mộc, bây giờ không kịp làm thì vậy phải đợi đến năm nào tháng nào chứ? Nhiều gia đình trong thôn có vật liệu thì mua của mấy nhà đó đi.

Không có tiền thì cứ nợ trước, số tiền công của người lao động và phí mua gạch sẽ trừ vào công điểm cuối năm của nhà họ Lâm mấy người.

” Đội trưởng rất ghét nhà họ Lâm.

Không thể không nói, ông Lâm nhắc tới cái chết của Lâm Lão Nhị khiến đội trưởng liền cảm thấy đau phổi, không chỉnh ông ta thì chỉnh ai?.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 24: 24: Ăn Vạ


“Ông trời của tôi ơi! ~~~~A! ~~~~ Không sống được nữa~~Đội trưởng đang muốn ép chết người khác mà.” Bà Lâm nằm xuống đất, vỗ tay rồi lăn trên mặt đất! Vừa khóc vừa hát.Đừng nói, hát cũng rất có nhịp điệu nữa.Hai cô con dâu thấy thế, sao mà đứng im được? Không thể để mẹ chồng gánh vác một mình, hơn nữ nếu như trừ nhiều công điểm của bọn họ như vậy thì không phải giống như dùng dao cắt thịt họ bọn sao?Hai cô con dâu cũng nằm xuống đất, học theo dáng vẻ của mẹ chồng.Mẹ chồng và con dâu lăn lộn khắp mặt đất.Lâm Thiến:“.

.

.” Thật tiếc quá, trên mặt đất không có phân gà.Lão Lâm tức giận đến mức toàn thân run rẩy.“Đại đội trưởng, ông không thể làm như vậy, nhà họ Lâm của tôi có hơn chục người, không cần ăn cơm sao? Ông đây là dùng chuyện công trả thù chuyện tư, nếu ông cảm thấy áy náy với Lão Nhị, vậy thì ông tự mình bồi thường đi! Vì sao lại muốn nhà họ Lâm chúng tôi trợ cấp con sao chổi này chứ.” Lâm Lão Tam tức giận, ông ta là một người thẳng tính, không thể nói là không có mắt nhìn, vẫn có một chút nội tâm, chỉ là tính tình nóng nảy.“Dương Thụ Truân này không phải do ông quyết định hết đâu, ông thật sự cho rằng mình là hoàng đế một phương có thể một tay che trời sao.

Vô pháp vô thiên, muốn xử lý ai thì xử lý người đó.

Tôi muốn đến công xã trên thị trấn để kiện ông.” Lão đại cũng vươn thẳng cổ, mặt đỏ bừng chỉ vào đội trưởng lớn giọng nói.Đột nhiên cả sân náo nhiệt, người già trẻ con khóc lóc kêu gào, đàn ông con trai thì xắn tay áo, còn có người cầm vũ khí trong tay, như thể sắp ra tay đánh nhau vậy.Thật sự cho rằng nhà họ Lâm dễ bắt nạt, quỷ còn có thể hù dọa bọn họ, người thì bọn họ sợ ai chứ?Lời của đội trưởng như quả lựu đạn ném vào miệng hố xí, làm nổ tung phân người (sự tức giận của mọi người).Đại chiến sắp sửa xảy ra.Đại đội trưởng có quyền, nhưng nhà họ Lâm bọn họ cũng không phải là người ăn chay, hơn nữa, nhà đội trưởng từ bên ngoài đến đây, mới ở trong thôn này được năm sáu năm, không có gốc rễ.Cứ đánh nhau với đại đội trưởng đó thì sao chứ? Bọn họ đều là người bản xứ, còn sợ người ngoại lai như ông ta sao?Trong lòng ông Lâm nảy ra một ý đồ xấu xa, kéo tên đại đội trưởng ngoại lai này xuống ngựa, nói không chừng con trai ông ta có thể lên làm đại đội trưởng đó, sau này chuyện trong Dương Thụ Truân đều do nhà họ Lâm ông ta quyết định.Đến lúc đó….

Ông Lâm híp mắt lại, ý đồ xấu xa dần hình thành.“Tỏa Tử, đi dẫn dân quân tới đây, đưa mấy kẻ gây rối này đến công xã trên thị trấn, mấy người này đang hãm hại bức ép cô nhi của liệt sĩ.” Đại đội trưởng Trần Thiếu Minh dặn dò anh chàng cao lớn ở sau lưng.Chàng trai cao lớn kia tên Tiêu Tỏa Trụ, anh ấy có khuôn mặt chữ điền, lông mày rậm, vừa cao vừa cường tráng, khoảng ba mươi tuổi, là đội trưởng dân quân của thôn..
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 25: 25: Khúm Núm


Hôm nay, đại đội trưởng sợ nhà họ Lâm đến đây làm chuyện xấu, cho nên cố ý dẫn anh ấy và hai người dân quân đến đây.

Tiêu Tỏa Trụ hất cằm với người phía sau, sau khi nhận được mệnh lệnh, một chàng trai tầm hai mươi tuổi nhận được mệnh lệnh, quay đầu nhanh chân chạy về hướng ruộng.

Dân quân đều là mấy người lao động khỏe mạnh, đang làm việc ngoài ruộng.

“Đừng, đừng, đừng, đại đội trưởng, chúng tôi sai rồi, chúng tôi biết mình sai rồi.

Chúng tôi sẽ kịp thời sửa chữa những sai lầm của mình, căn nhà này tôi lo được, ông yên tâm đi, nhất định sẽ khiến ông hài lòng, mấy người trong nhà đều không bớt lo, lát nữa tôi về nhà sẽ dạy dỗ lại bọn họSau này tôi nhất định sẽ bọn họ chăm chỉ lao động, không làm trì hoãn chuyện trong thôn.

Tôi đảm bảo với ông, đây nhất định là lần cuối cùng, xin ông hãy tha cho gia đình tôi đi.

” Ông Lâm là người thức thời, họ Trần có quyền, bây giờ cánh tay không dài quá chân, hảo hán phải biết tránh thiệt thòi trước mắt.

Trần Thiếu Minh lúc trước chỉ là nói ngoài miệng mà thôi, cũng không làm thật.

Bây giờ khuôn mặt ông ấy đen xì, là muốn làm thật luôn rồi.

Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, nếu như phải vào ngục giam, vậy thì nhà họ Lâm cũng tiêu đời rồi.

Vừa năn nỉ, vừa kéo bà Lâm đang nằm trên mặt đất lên, để bày tỏ sự quyết tâm và thành khẩn của mình, ông ta đã tát bà Lâm một cái thật mạnh.

Tiếng khóc đột nhiên ngừng lại, sự hung ác của ông Lâm khiến tất cả những người nhà họ Lâm đang khóc đều kinh ngạc.

“Cha, dựa vào đâu chứ? Con không tin, chúng ta không có nơi để nói lý lẽ.

” Lâm Lão Đại vươn thẳng cổ không phục.

“Đúng vậy đó cha, sợ gì chứ?” Lâm Lão Tam cũng tức giận đỏ mặt tía tai.

“Đều câm miệng cho tao! Ai còn ồn ào nữa thì cút ra khỏi nhà họ Lâm, cắt đứt quan hệ, sau này sống hay chết, nhà họ Lâm tao cũng mặc kệ.

” Ông Lâm trừng mắt, hai tên ngu xuẩn này vẫn chưa biết chuyện này nghiêm trọng như thế nào.

“Cha?”“Cha?”Tất cả mọi người trong nhà họ Lâm đều tỏ vẻ khó tin.

Ông Lâm không dám để mấy người này gây chuyện nữa, chỉ có thể trấn áp trước rồi về nhà tính tiếp.

Một đám người này, tại sao lại không hiểu được sự khổ tâm của ông ta, nếu làm lớn chuyện này thì sẽ bị đưa lên thị trấn.

Sau đó lại kéo luôn cả chuyện kia ra, cả nhà bọn thật sự xong đời rồi.

Lúc này, từng trận tiếng bước chân vang lên, mười mấy thanh niên đi vào trong sân.

Người nhà họ Lâm thấy đội trưởng làm thật, sợ đến mức suýt tè ra quần, bắp chân run rẩy, không còn dám khóc lóc hay ngang tàng nữa.

“Đại đại, đại đội trưởng, xin hãy cho nhà chúng tôi một cơ hội đi!Chúng tôi đều là nông dân lâu năm, không có ý đồ gì xấu cả.

” Là người làm chủ của nhà họ Lâm, ông Lâm chỉ có thể cố gắng đứng ra, sợ hãi đến nỗi giọng nói cũng lạc nhịp.

Đội trưởng Trần nhàn nhạt liếc ông Lâm một cái,“Chúng ta là hàng xóm láng giềng, nói thật, nếu không phải ông làm quá đáng thì tôi cũng không muốn tuyệt tình đến như vậy.

Nếu như thái độ của cả nhà mấy người tốt như vậy, vậy thì tôi sẽ quan sát thêm, tạm thời không đưa lên thị trấn.

”.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 26: 26: Giận Mà Không Dám Nói Gì


Tất cả mọi người của nhà họ Lâm“.

.

.

” Đều thở phào nhẹ nhõm một hơi.

“Nếu mọi người đều đã đến đây, tôi có chuyện muốn thông báo, nhà Đại Nha đang xây nhà, chạng vạng xong việc đồng áng, nhà mọi người có ai rảnh, thì đến giúp đỡ, không làm không công, buổi tối làm đến chín giờ, cho năm công điểm, không cho ăn uống.

Muốn làm thì đến, không muốn làm cũng không ép buộc.

Việc này chúng ta làm một cách tự nguyện, về nhà bàn bạc với cha mẹ, lát nữa đừng có mà quên chuyện này.

” Thật ra, đội trưởng Trần đang hù dọa người nhà họ Lâm.

Ông ấy hoàn toàn không có ý định đưa mấy người này lên thị trấn, gọi mấy người có nhiều sức lao động đến đây, chính là để tuyên bố chuyện xây nhà.

“Chuyện này làm được, năm công điểm cũng không ít đâu.

”“Rất có lời đó, cháu đăng ký.

”“Cháu cũng đăng ký.

”“Thêm cháu nữa.

”“Đội trưởng, cháu nữa.

”Cuối cùng, đội trưởng quyết định giơ tay biểu quyết, tất cả 15 người đều có mặt đều giơ tay cả, đồ ngốc mới không làm, bọn họ làm việc trong ruộng cả ngày mệt sống mệt chết, chỉ có mười người lấy được công điểm tối đa mà thôi.

Đối với mấy người nhiều sức lao động này, việc xây nhà không phải là vấn đề gì cả, không tốn nhiều công sức lại lấy được năm công điểm, vui mừng còn không kịp nữa.

Trong lòng tất cả mọi người nhà họ Lâm đều đang rỉ máu, đó chính là công điểm của bọn họ, mồ hôi và máu của bọn họ đó.

“Vậy thì chuyện này cứ quyết định vậy đi, tối nay bắt đầu làm việc.

Đại Nha, cháu còn muốn đưa ra yêu cầu nào khác không?” Trần Thiếu Minh nghiêng đầu hỏi Lâm Thiến“Không có, không có, cảm ơn đội trưởng, cảm ơn đại đội, cảm ơn Tiêu đội trưởng, cháu không có yêu cầu gì nữa.

Đại đội quan tâm chăm sóc cháu, trong lòng cháu cảm thấy rất ấm áp.

”Nói đùa, đây chuyện vui ngoài ý muốn, còn đòi hỏi gì nữa chứ? Thứ như nhân tình, dùng một lần thì sẽ ít một lần, phải sử dụng một cách khôn ngoan vào những thời điểm quan trọng.

Lâm Thiến là một người ranh ma, suy nghĩ tính toán trong lòng rất nhiều.

“Vậy được, đúng rồi, cháu vẫn còn chuyện, chú đi trước đây.

” Đại đội trưởng rất vừa lòng với thái độ của Lâm Thiến, ai nói đứa nhỏ này không hiểu chuyện chứ? Chẳng phải rất hiểu chuyện đó sao? Còn lễ phép hơn trước kia nữa, dù sao thì con bé cũng trưởng thành rồi, có tiền đồ rồi.

Đội trưởng Trần kéo một đống người vội đến, rồi lại kéo một đống người vội đi.

Khi người nhà họ Lâm nhìn thấy đội trưởng rời đi, giống như có một công tắc được bật lên, người này một câu người kia một câu, bày tỏ đủ kiểu bất mãn.

“Vèo” “Vèo” “Vèo” Mấy viên sỏi giống như hạt mưa đập vào người nhà họ Lâm.

“Mấy người quên rồi sao? Nơi này không chỉ có người, còn có quỷ nữa đó! Cho dù mấy người không coi tôi ra gì, nhưng có phải đã quên chuyện cha mẹ tôi vẫn còn ở đây sao?Mau tranh thủ làm việc đi! Nếu mấy người làm việc nhiều hơn, có thể tiết kiệm được chút công điểm, số công điểm này còn hơn cả tiền nợ đó nha!Tôi nói mà, mấy người người nào người nấy đều ngu xuẩn cả, không hề nói oan cho mấy người đâu.

” Lâm Thiến nhếch khóe miệng lên, nheo mắt nhìn nhà họ Lâm, vô cùng khinh bỉ và coi thường.

Mẹ nó, thật nghẹn khuất quá đi, người nào cũng giận như ếch xanh vậy, giận mà không dám nói gì.

“Được rồi, mấy người làm việc cho tốt đi! Tôi ra ngoài xử lý một chút chuyện.

” Được rồi, lần này không cần cô giám sát công việc nữa, nhà họ Lâm tiếc công điểm sẽ liều mạng mà làm, Lâm Thiến chắp hai tay sau lưng, trợn mắt trắng với bọn họ một cái, bước chân hình chữ bát, quay người đi ra ngoài.

.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 27: 27: Lên Núi


"Ông già……huhuhu, huhuhu, cứ sống cuộc sống như thế này sao? Hu hu hu, tôi không thể sống được~~""Nín ngay đi, tôi còn chưa có chết đâu, khóc cái gì mà khóc.

Bà nói đúng, chúng ta làm nhiều công việc nhưng công điểm lại rất ít.

Những cái khác về nhà lại nói.

" Trong miệng ông Lâm đắng chát, vẻ mặt suy sụp, nội tâm rất mệt mỏi, một đám đều là óc heo, ông ta không gánh được!Lâm Thiến không ngờ khi cô rời đi thì người nhà họ Lâm mỗi người một vẻ, nếu như biết thì cô cũng chỉ cười nhạo một tiếng, xứng đáng, không thể đồng tình với đám người này.

Một nhà lòng lang dạ sói, đối với cô, phạt một ít công điểm vẫn còn rất nhẹ.

Nhìn ngọn núi lớn trước mặt thì Lâm Thiến không khỏi l**m môi.

Trong núi có không biết bao nhiêu nguy hiểm, nhưng mà Lâm Thiến là ai? Từ nhỏ cô đã bị mẹ huấn luyện để cứng cỏi như cỏ dại rồi, cho dù ném tới hoang mạc Sahara thì cô cũng có thể sống tốt.

Càng có khó khăn thì cô càng phải đương đầu với khó khăn để đi lên.

Từ giờ trở đi nơi này sẽ là áo cơm cha mẹ của cô, từ trong không gian lấy ra gậy gộc, một bên đi về hướng núi, một bên dùng gậy gộc đánh cỏ ở hai bên.

Rút dây động rừng Đây chính là kinh nghiệm mà thế hệ trước lưu lại, không giỏi thực hành, nhưng mà tri thức về lý thuyết của cô vẫn rất phong phú nha!Vừa đi vừa liếc mắt ngó khắp nơi, ngó gì thế? Ngó xem có người nào hay không.

Thời thời khắc khắc Lâm Thiến đều nhắc nhở bản thân mình, trước khi sử dụng không gian, nhất định phải nhìn xem xung quanh có người nào hay không.

Điều này liên quan đến tính mạng của cô, cô không muốn bị giết người cướp của hay là bị chặt thành từng mảnh.

Nhìn kĩ một chút, xung quanh không có người, có thể là do hôm trước trời vừa mới mưa xong, trên núi rất lầy lội nên không có ai đi vào để đào rau dại.

Người đi vào đào rau dại thì phải kết năm kết ba đi vào núi.

Trong núi sâu có mấy con dã thú như sói, lợn rừng hay là hổ già, nghe mấy người già nói thì mấy năm trước hạn hán, trên ruộng không có mùa thu hoạch.

Dã thú trong núi cũng không có gì ăn nên đã chạy về phía thôn dân cắn chết vài người.

Trâu, ngựa, dê trong đội sản xuất, bị ăn toàn bộ một con cũng không chừa lại.

Một lần thú triều kia đã để lại bóng ma trong lòng mấy người ở trong làng, cho nên đều cách rất xa ngọn núi không dám đến gần.

Ngay cả đi cắt cỏ heo cũng không dám vào núi, chỉ dám hoạt động ở phía dưới chân núi.

Lâm Thiến cũng không cảm thấy cô xuyên qua, thì sẽ có mệnh của nữ chủ.

Đối mặt với mấy con dã thú ở trong núi thì nếu chết vẫn phải chết, ông trời cũng không cứu được cô.

Lại nói tiếp cô còn có không gian, gặp nguy hiểm có thể trốn vào trong không gian.

Nhưng mà đằng sau ót cũng không có mắt! Làm sao biết được nguy hiểm ở phía sau? Cô đã xem qua thế giới động vật, lúc dã thú đi săn sẽ không phát ra âm thanh gì.

Lâm Thiến vừa đi, vừa dùng không gian thu thập đồ, cho dù là lớn hay nhỏ, gặp phải dã thú thì sẽ trực tiếp đập chết.

Gian nan đi bộ hơn nửa tiếng, quay đầu nhìn lại, nhà ở dưới chân núi đã biến thành một chấm nhỏ màu đen.

.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 28: 28: Thu Thu Thu


Thấy leo lên đủ cao rồi thì cô liền bắt đầu từ nơi này đi.

Vì vậy Lâm Thiến bắt đầu vơ vét của cải.

Cái gọi là vơ vét của cải, chính là nơi cô đi ngang qua sẽ không để lại ngọn cỏ nào.

Bàn tay đặt xuống đất, cả đất và đồ vật ở trên đó đều bị thu vào trong không gian, trên mặt đất không những có cỏ, rau dại, con có những cây nấm nhỏ, dù sao cũng không kịp xem.

Đều thu vào.

Năng lực của cô có hạn, mỗi lần thu vào thì có diện tích không lớn, chỉ lớn bằng hai cái chậu rửa mặt.

Này cũng không có vấn đề gì, cô không chê ít vì từ từ sẽ nhiều lên, tích tiểu thành đại.

Cứ như thế, tôi thu, tôi thu, tôi thu thu thu.

Mệt mỏi thì đi vào trong không gian nghỉ ngơi, sự hơn kém thời gian trong không gian có thể để cho cô nghỉ ngơi đủ.

Nghỉ ngơi xong thì lại ra ngoài thu, mục đích lần này của cô là đến để thu đất, chặt vài nhánh cây, để làm hàng rào cho gà.

Thu hai lần, lại chặt một ít cành cây, thấy cũng khá nhiều rồi mới tiến vào trong không gian.

Trong không gian thì cô chính là vua, dùng tinh thần lực chất đống cát thành một khối hình vuông, độ cao ước chừng khoảng một thước rưỡi, sau đó bao quanh bằng nhánh cây làm thành một cái rào tre.

Sau khi làm xong, thì ném ba con tổ tông kia vào trong chuồng, thở dài một hơi, rốt cuộc lần này cũng có ăn, không cần phải ăn thêm lương thực nữa.

Dư lại một phần ba lương thực cũng bị gà ăn hết sạch, cười khổ một chút, xem ra phải tìm cách kiếm thêm lương thực.

Ba con gà đi lại tự do, vui vẻ chạy ở trong chuồng, sau đó còn vừa chạy vừa mổ sâu trên mặt đất để ăn.

Lâm Thiến đỡ trán, ôi! Cô ghét sâu.

Nhìn thành quả lao động, mảnh đất này chắc phải rộng hơn một trăm mét vuông, chỉ dựa vào mấy con sâu cũng có thể nuôi sống đàn gà.

Nhặt trứng ba con gà đẻ để vào trong sọt.

Lắc mình ra khỏi không gian, tiếp tục thu đất, gặp cái gì cũng phải thu vào, đối với người nghèo như cô mà nói, một cọng cỏ cũng là thứ tốt.

Trong lòng tự giễu một chút, Lâm đại tiểu thư làm sao lại ra nông nỗi này?Cúi đầu chăm chỉ làm việc cũng không kịp nhìn, đợi buổi tối về sẽ nhìn kĩ hơn.

Lại dùng dao phay chặt không ít nhánh cây, cô muốn bao vây từng miếng đất bằng rào tre, mấy con sâu vừa rồi đã nhắc nhở cô.

Cũng không thể để sâu bò ở bên trong không gian.

Cô còn phải ở lại bên trong, nghĩ thôi đã thấy rùng mình.

Dùng rào tre làm thành tường mà vây lại, sau đó lại thả mấy con gà vào để chúng ăn sâu, hoàn mỹ!Chỉ là không tốt một chút thôi khi thu đất lại một chỗ thì cả một vùng rộng lớn sẽ trở nên trơ trụi.

Phải đối địa phương thôi, nơi này đã trụi lủi, ai thấy cũng sẽ nghi ngờ, đợi mấy ngày sau mọc ra cỏ mới, thì sẽ không có chuyện gì!Kết quả một buổi trưa cô đã đổi mấy chỗ.

Nhìn sắc trời, mặt trời đã ngả về phía tây, chỉ có thể kết thúc công việc.

Cõng sọt đi xuống núi, trong sọt đựng không ít rau dại, còn có cả nấm.

.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 29: 29: Quy Hoạch Thật Tốt


Một bên đi, một bên dùng gậy gộc đánh cỏ hai bên, đột nhiên hai con gà rừng bị hoảng sợ.

Này còn có thể buông tha sao? Đây chính là thịt nha! Nhanh chóng lục soát, từ trong không gian bay ra một làn đá, hai con gà rừng bị đập chết.

Còn nhặt được mấy quả trứng ở trong bụi cỏ.

"Mẹ nó! Vẫn còn thiếu kinh nghiệm!" Hai con gà rừng vừa rồi cách cô không quá mười mét, hoàn toàn có thể thu vào trong không gian!Thình lình thấy gà, quá kích động, tay còn nhanh hơn não.

Má, cũng do mấy người khốn nạn ở nhà cũ, hôm nay lấy đá chọi bọn họ nên đã thuận tay.

Đúng vậy, đều tại bọn họ.

Ném gà và trứng gà vào trong không gian, hai con gà này không ăn, phải đi đổi lấy lương thực.

Hôm nay thu hoạch không nhỏ, tâm trạng vui sướng đi xuống núi, lúc đi còn không quên nhặt mấy cục đá.

Đi đến chân núi, nhìn về phía nhà mình, có thật nhiều người ra vào.

Tường ở bốn phía đã được xây dựng xong, ông Lý cũng ở đây, không phải do mắt cô rất tốt, xa như vậy mà cũng thấy được là ai ai ai, mấu chốt của vấn đề là ông Lý bị què chân, Dương Thụ Truân chỉ có một người què như vậy, lại còn rất gầy, nên rất dễ phân biệt.

Dường như ông Lý đang đo kích thước của cánh cửa.

Số lượng người nhiều như vậy, chỉ mới đi ra ngoài có một buổi chiều, mà tường đã xây xong, vậy thì nhà ở còn xa sao?Nhiều người như vậy, đến nhiều thì sẽ ít công điển đúng không? Người ở nhà cũ chắc muốn khóc lắm rồi! Ha ha ha! Chỉ cần mấy người không thoải mái, thì cô sẽ vui vẻ.

Cô cũng không vội về nhà, bắt những người đó đi làm.

Lại vào trong không gian làm nhà cho chính mình sống, sau đó lại thu đất vào, cũng chất thành những khối vuông, cùng quy mô với cái chuồng nuôi gà.

Làm năm khối đất, hai khối đã vây rào tre, còn ba khối chưa có nhánh cây, ngày mai lại lên núi nhặt tiếp.

Dùng tinh thần lực khống chế thân thể bay vào trong sân, những thứ có thể ăn được ở trong mặt đất thì đều thu vào.

Nấm, rau dăm, rau cải bẹ……Hơn nữa còn có rất nhiều chủng loại.

Thế nhưng vẫn còn có dây khoai lang và dây khoai tây, thật đáng mừng, cuối cùng cũng có thể đào ra củ mài.

Đem những thứ đồ tốt thu hồi, địa phương này rất nhanh sẽ tốt lên.

Bắt một con gà, ném nó vào trong sân để ăn sâu, mảnh đất này chuyên môn trồng cỏ heo.

Lâm Thiến nghĩ kĩ rồi, muốn chế tạo trong không gian cái gì cũng không thiếu, muốn gì có đó, về sau sẽ không cần phải đi mạo hiểm ở trong núi nữa, cô cũng không chê mệnh mình dài.

Mảnh đất này chuyên dùng để trồng cỏ heo, cỏ heo sẽ giao cho nhiệm vụ đại đội.

Nguyên chủ không làm công nên cô ấy không được công điểm! Cô ấy là người không có tính toán trước, hai năm sau tiền an ủi sẽ không còn nữa thì lúc đó sẽ làm gì?Đại đội quy định một sọt cỏ heo được một công điểm, vậy một ngày cô giao mấy sọt là được rồi.

Vài sọt cỏ cũng phải để cô đi lên núi chém? Ha hả, không biết cô lười sao?Chờ sau khi cải tạo xong không gian, lại lấy bằng cấp hai và cấp ba, mỗi ngày ở nhà làm cá mặn, ngồi chờ thi đại học, cảm giác thật hạnh phúc.

.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 30: 30: Trồng Trọt


Đất trồng cỏ heo đã làm xong rồi, còn thừa 4 ô, một ô có rào che chắn, 3 ô còn lại không có rào che.

Cô lại ném một con gà vào bên trong, phần còn lại này cô tính để trồng rau, ở đây còn khoảng 100 mét vuông, cũng chiếm gần nửa diện tích đất rồi.

Nếu muốn trồng ít khoai lang ở trên phần đất này thì còn phải dọn hết mấy chỗ cỏ dại rồi xới đất lên nữa.

Lâm Thiến cẩn thận phân chia lại mấy thứ linh tinh mình dọn được, nào là rau ăn để một bên, nào là cỏ dại để một bên, chỗ cỏ này sẽ được nộp lên cho đại đội, một cây cũng không thể lãng phí được, thời buổi khó khăn, thịt muỗi có ít thì cũng là thịt mà.

Sau khi trồng xong khoai lang, cô nhìn ba ô đất còn lại.

Đầu tiên thì cứ dọn trước một ô rồi trồng thêm khoai tây lên đó đi.

Còn lại 2 ô cuối cùng, cô quyết định để trồng rau dưa linh tinh.

Cuối cùng cũng làm xong rồi, mệt chết cô!Lâm Thiến lơ lửng ở trên không gian nhìn xuống mảnh đất nhỏ.

Nhìn đẹp thật! Ba con gà ở trong sân bận rộn kiếm ăn, còn mảnh đất nhỏ thì được cô dọn dẹp sạch sẽ chỉnh tề.

Lâm Thiến tự nhận mình có hơi bị ám ảnh cưỡng chế.

Bây giờ không có lương thực nhưng cô cũng không thể để mình chết đói được, Lâm Thiến rời khỏi không gian, đến suối nhỏ ở sau thôn múc một thau nước về chuẩn bị nấu cơm, người trong thôn này đều lấy nước ở đây để nấu ăn hết.

Cô luộc củ mài lên, ăn kèm với trứng xào rượu với rau dại, mùi vị còn khá thơm.

Bạn hỏi tại sao cô ấy lại có thể nấu cơm trong không gian sao? Bởi vì chiếc nồi sắt duy nhất ở trong nhà đã bị cô ấy bỏ vào không gian rồi, sau đó Lâm Thiến lấy mấy cục đá dựng lên làm một cái bếp đơn giản, kèm thêm củi khô ông Lý cho, muốn nấu một bữa ăn thì vẫn rất đơn giản.

Ngày mai khi nào sửa nhà thì phải bỏ nồi sắt ra thôi, Lâm Thiến thầm nghĩ.

Ai! Bởi vì bây giờ cô quá nghèo, hiện giờ một cái nồi này dùng vào biết bao nhiêu là việc, không chỉ phải nấu cơm mà còn phải đun nước ấm nữa.

Hiện tại không có điều kiện tắm rửa, chỉ đành để chính mình chịu thiệt mà dùng tạm cái nồi này đun nước lên lau qua người một chút vậy.

Khi nào ông Lý mới làm xong bồn tắm cho cô nhỉ? Sáng quên mất không hỏi.

Trên đời này thứ gì cũng không quan trọng bằng bồn tắm của cô được.

Lâm Thiến đánh một giấc mộng ở trong không gian, sau khi tỉnh lại mới đi ra ngoài, trên sân đèn đuốc sáng trưng, mọi người vẫn bận rộn làm việc.

Đại đội trưởng nói rằng làm việc đến 9 giờ mới nghỉ, có người bảo với cô bây giờ chưa đến 9 giờ.

Chờ khi nào cô có tiền nhất định phải mua một cái đồng hồ mới được.

Thừa dịp trời tối, Lâm Thiến đi qua nhìn một cái, rất tốt, đại đội trưởng không có ở đây.

Được, vậy thì cô có thể cầm gà sang nhà đại đội trưởng đổi lương thực rồi.

Ở cái thôn này, cũng chỉ có ông Lý với đại đội trưởng là có thái độ tốt với cô, vậy nên Lâm Thiến không tính qua lại với những nhà khác nữa, chưa biết chừng sang nhà bọn họ xong, lương thực không đổi được, mà gà cũng sẽ mất luôn.

Tính nết của mấy người trong thôn này như thế nào, thông qua kí ức của nguyên chủ Lâm Thiến cũng hiểu được đôi chút.

Cô cõng sọt lên, nhanh chóng đi đến nhà của đại đội trưởng.

.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 31: 31: Đổi Đồ


“Mẹ, tối nay vẫn phải ăn dưa muối sao? Con ngán lắm rồi.

Mẹ xào cho con hai quả trứng gà được không? Lâu rồi không được ăn trứng gà, con thèm lắm.

” Đứa con gái lớn nhà đại đội trưởng Trần Thanh Lộ ôm lấy mẹ cô làm nũng.

“Chẳng lẽ mẹ lại không muốn cho con ăn à? Nhưng mà đào đâu ra trứng gà bây giờ hả? Hay là để mẹ đẻ cho con một quả nhé?” Vợ đại đội trưởng Tôn Tuyết Vi lườm con gái yêu một cái.

“Sao lại thế được? Con cũng đâu để ăn bản thân mình được.

Ha ha.

”“Con nhóc chết bầm này.

” Tôn Tuyết Vi cười mắng một tiếng, đưa tay chọc chọc trán con gái.

“Này, hai người đừng nói chuyện nữa, hình như con nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa thì phải.

” Con trai cả của đại đội trưởng Trần Hi Vân đưa một ngón tay lên miệng, ra hiệu bảo cả nhà im lặng.

“Đang-đang-đang-đang.

.

” Mấy tiếng gõ dài vang lên, quả thực là có người ở bên ngoài.

Trần Hi Vân nhảy xuống giường đất, nói: ”Để con ra ngoài xem là ai giờ này còn đến nhà mình.

”Trần Thiếu Minh cũng nhìn sang đồng hồ một cái, hơi nhíu mày, thế mà đã sắp 9 giờ rồi.

Lâm Thiến gõ cửa vài lần, thấy không ai ra mở, có hơi nóng nảy, dù sao ở hai phía bên cạnh đều có nhà ở.

Nhỡ bị bọn họ nhìn thấy cô nửa đêm ôm một cái bọc tìm đến nhà đại đội trưởng thì cô có trăm cái miệng cũng không thể nói rõ được, mặc dù không có chuyện khuất tất gì.

Vừa tính giơ tay gõ cửa thêm cái nữa thì cửa lớn đã bị người bên trong kéo ra.

Lâm Thiến cũng mặc kệ người mở cửa là ai, thấy cánh cửa vừa hé liền nhanh chân chuồn vào trong.

“Cô, cô là ai?” Trần Hi Vân còn chưa thấy rõ người tới là ai, đã thấy một bóng đen trực tiếp chui qua.

Lâm Thiến xoay người đóng cửa lại, sau đó nhỏ giọng nói: ”Đừng nói chuyện, là tôi, Lâm Đại Nha.

”“Lâm Đại Nha? Ai?” Trần Hi Vân nhất thời còn chưa phản ứng lại được, buột miệng hỏi.

Lâm Thiến đỡ trán, ”Là đồ vô lại Lâm nhị đó, đã nhớ ra chưa?”Lâm Thiến có hơi bất đắc dĩ, hình như mọi người đều đã quên mất nguyên chủ tên là gì rồi.

“Đồ, đồ, đồ vô lại Lâm nhị, cô, cô đến đây làm gì?” Trần Hi Vân ngạc nhiên đến mức nói lắp.

“Đừng kêu nữa, tôi đến tìm ba anh, anh kêu lớn tiếng lớn như vậy là muốn tất cả mọi người biết chuyện tôi đến đây hả? Đứa nhỏ ngốc.

” Lâm Thiến nạt nhẹ một tiếng, vốn muốn đưa tay bịt miệng đối phương lại, nhưng nghĩ đến cái thanh danh háo sắc đùa giỡn con nhà lành của nguyên chủ lại không dám làm bậy nữa.

“Đi, mau vào thôi, tôi có việc tìm ba anh một lúc.

” Mặc kệ tên ngốc này đang nghĩ gì, cô trực tiếp đi thẳng vào nhà.

Trần Hi Vân nhanh chóng đuổi theo cô, đứa nhỏ ngốc là cái quỷ gì chứ? Anh còn lớn hơn cô tận 2 tuổi đấy! Con nhóc này cũng không biết lớn nhỏ.

Một nhà ba người đại đội trường chờ bên trong, tò mò xem là ai tìm tới, cho đến lúc nhìn thấy một bóng hình bước vào.

“Đồ vô lại Lâm nhị!” Con gái đại đội trưởng vừa thấy người đến là Lâm Thiến liền bịt chặt mũi nhảy ra thật xa.

Hành động ghét bỏ này của cô ta quá rõ ràng, đại đội trường không hài lòng trừng mắt nhìn con gái một cái.

.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 32: 32: Nhìn Mặt Đoán Ý


Vợ của đại đội trưởng dù sao cũng là nữ chủ nhiệm, bà chỉ thoáng hơi sửng sốt một chút, sau đó liền bày ra một khuôn mặt hiền hòa.“Là Đại Nha sao? Mau tới…….” Bà vốn muốn nói “mau tới ngồi”, nhưng chữ “ngồi” làm thế nào cũng không thốt được ra khỏi miệng.Bà sợ rận ở trên đầu Lâm Đại Nha sẽ rớt xuống đầy giường đất nhà mình mất.Lâm Thiến là ai chứ? Cô giỏi nhất là nhìn mặt đoán ý.

Trước kia mẹ già ném cô vào trong công ty chính là để cô luyện ra cái skill này.Còn đám người trong cái công ty đó hả? Chỉ có 8 từ để tả thôi: trường tụ thiện vũ, bát diện linh lung.Chút ánh mắt e ngại kia sao cô có thể không nhìn ra chứ?“Không sao, haha, đại đội trưởng, Tôn chủ nhiệm, tôi không ngồi đâu, tôi qua đây muốn đổi ít gạo về, trong nhà hết gạo ăn rồi.

Mà mấy ngày nữa mới được phát tiền cơ, cũng không thể nhịn đói đến khi đó có đúng không?” Cô vừa nói vừa lấy đồ để ở trong sọt ra bên ngoài, làm như vậy sẽ khiến bọn họ không thể từ chối đề nghị của cô được.Sau đó một nhà bốn người trơ mắt nhìn Lâm Thiến đầu tiên lấy ra hai con gà, sau đó còn thêm bảy quả trứng gà nữa.Cuối cùng là nấm, rau dại, củ mài, khoai lang, khoai tây với một ít rau dưa.Cả nhà đều ngạc nhiên đến trợn to mắt.

Mẹ ơi! Cô đào những thứ tốt này ở đâu ra vậy? Nhưng cả bốn người đều không nghĩ đến việc cô trộm được, dù sao thì ở đây chả nhà nào có nhiều đồ tốt như thế được cả.Dưới ánh mắt nghi hoặc của bọn họ, Lâm Thiến nói đơn giản một chút: ”Lúc chiều tôi có lên núi một chuyến, đi xa chút thì kiếm được mấy thứ này.”“Sau đó tôi thấy ở trong nhà hết gạo mất rồi, nên nghĩ xem có thể cầm mấy thứ này sang nhà đại đội trưởng đổi ít gạo được không? Mỗi tháng chỉ được dùng 8 đồng tiền đi đổi gạo, vượt quá 8 đồng thì đại đội không cho tôi đổi nữa, tôi cũng chẳng có cách nào cả.

Đại đội trưởng, nếu ông thấy khó xử thì có thể giúp tôi mang mấy thứ này qua nhà khác đổi hộ được không? Chỉ là hơi phiền đại đội trưởng giúp tôi ra mặt thôi, ông cũng biết đấy, tôi với người trong thôn không được hòa hợp cho lắm.”Lâm Thiến hơi xoa xoa tay, xấu hổ nói.Con gái nhà đại đội trưởng trợn trắng mắt.

Cái gì gọi là không được hòa hợp cho lắm chứ? Nói thẳng ra là không nhà nào thèm qua lại với cô mới đúng!Nhưng mà nhìn hai con gà kia khiến cô ta thèm muốn chết.

Nước miếng cũng sắp rớt xuống tận rốn rồi.Cô ta nuốt nước miếng về, dùng khuỷu tay chọc chọc mẹ mình, hàm ý bảo mau mau đồng ý với lời đề nghị của Lâm Thiến đi.Vợ của đại đội trưởng chép miệng không nói gì, bà còn đang chờ ý kiến bạn già nhà mình.“Cháu vào núi sâu sao? Không đúng, đứa nhỏ này gan cũng lớn quá rồi! Rừng già có dã thú, cháu không biết hả? Nhỡ may mà cháu có xảy ra chuyện gì thì tôi biết ăn nói với cha mẹ cháu như thế nào?” Thanh âm đại đội trưởng mang theo nghẹn ngào..
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 33: 33: Tâm Ma


Lâm Thiến thầm nói ở trong lòng, đại đội trưởng quả thực là người quá tốt bụng rồi, chuyện của cha mẹ nguyên chủ vẫn luôn là nút thắt khiến ông trăn trở nhiều năm.“Chú đội trưởng à, cháu biết chuyện của cha mẹ cháu vẫn là trăn trở của chú mấy năm nay.

Chú xem, chuyện này thì cháu nghĩ cháu là người có quyền lên tiếng nhất.

Cháu trước giờ chưa từng trách chú, mà chú cũng không cần cảm thấy có lỗi với ai cả, tình huống lúc đó, nếu như chú không nhanh dẫn người đi, có khi không những không cứu được người mà còn mất thêm mấy cái mạng nữa.

Làm đại đội trưởng, quyết định của chú là đúng đắn, nói thẳng ra, vị trí của chú không cho phép chú được phép hành xử theo cảm xúc, chú có trách nhiệm với sinh mệnh của tất cả mọi người.

Hơn nữa, mấy năm nay chú chăm sóc cháu không phải là hư tình giả ý, cháu thấy được, cháu cũng hiểu rất rõ, cũng vô cùng cảm kích chú.

Nếu không phải có chú vươn tay ra, có khi cháu đã không sống được đến bây giờ.

Nếu không phải có chú bảo vệ, có khi cháu đã bị những người kia ăn đến sạch sẽ đến xương cũng không còn.

Vậy nên chú à, chuyện cũ nên bỏ thì tốt nhất là bỏ đi.

Chú xem, đến đứa con gái là cháu cũng buông xuống rồi, sao chú lại không làm được chứ? Người chết đã đi xa, người sống thì vẫn phải tiếp tục tồn tại, vẫn phải tiếp tục hướng đến tương lai, chú nói đúng không?”Đây chỉ là Lâm Thiến nói hộ lòng nguyên chủ mà thôi, cô ấy thực sự chưa từng oán trách Trần đội trưởng, hơn cả, bây giờ ông còn là đùi vàng của cô, cô nhất định phải ôm chặt lấy.Có ông làm chỗ dựa, chưa cần biết cô có thể ở thôn đi ngang hay không, nhưng chắc chắn có thể đảm bảo nếu như cô bị người ta bắt nạt thì nhất định sẽ có ông ấy đứng ra chủ trì công đạo cho cô, mà Lâm Thiến chỉ cần như vậy là đủ rồi.“Sau này cháu sẽ không vào sâu trong núi, để chú không phải lo lắng.”Đại đội trưởng ngơ ngác nhìn Lâm Thiến, đôi mắt càng ngày càng đỏ, đột nhiên che mặt lại, hai bả vai khẽ run lên.

Bốn năm, cái chết của vợ chồng Lâm Lão Nhị cứ giống như một tảng đá lớn đè lên trái tim ông ấy, đè đến nỗi ông ấy không thể thở được.

Bàn tay Lâm Lão Nhị nắm chặt sợi dây kéo trâu, hai vợ chồng chết không nhắm mắt, đã xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của ông ấy.

Đúng như Lâm Thiến đã nói, thật sự đã trở thành tâm ma của ông ấy.

Những lời nói của Lâm Thiến hôm nay, đã gỡ bỏ tảng đá lớn trong lòng ông ấy, khiến ông ấy cảm thấy bản thân được cứu rỗi, sự nhẹ nhõm này khiến ông ấy cảm thấy nhẹ nhõm và vui mừng đến phát khóc.

Tôn Tuyết Vi, vợ của đại đội trưởng, đau lòng ôm chồng mình vào lòng.

Không có ai hiểu nỗi đau của chồng bà ấy hơn bà ấy, bà ấy biết rằng từ hôm nay trở đi, chồng bà ấy sẽ được tái sinh.

Đây thực sự là một chuyện vui lớn, thật đáng mừng.

.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 34: 34: Quan Tâm Thật Lòng


Tôn Tuyết Vi sụt sịt mũi: “Cháu gái, cháu muốn đổi lương thực gì? Lương thực thô hay là lương thực tinh? Thím đổi cho cháu nhé.”Vợ đại đội trưởng vô cùng vui mừng, hôm nay là một ngày lành.Trần Hi Vân và Trần Thanh Lộ cũng biết ơn nhìn Lâm Thiến, cô gái này cũng không như những gì người khác nói!“Đổi gì mà đổi? Lương thực thô hay là lương thực tinh? Chú cho cháu.” Ông ấy dùng hai bàn tay to lau mặt.

Thống khoái, trong lòng thoải mái hơn nhiều.“Vậy sao mà được, sao cháu có thể lấy miễn phí được chứ.

Nếu chú nói như vậy thì cháu chỉ có thể đi về mà thôi.

Xem ra mọi người không muốn đổi cho cháu đây mà! “Lâm Thiến giả vờ rời đi.“Này! Đứa nhỏ này, mau giữ con bé lại đi!” Đại đội trưởng vội vàng bảo vợ ông ấy giữ Lâm Thiến lại.“Như vậy đi, cháu cầm một con gà về đi, những thứ khác thì chú đổi cho cháu, thời buổi này kiếm được thịt không dễ chút nào! Một năm cũng không được ăn thịt mấy lần.”“Không được đâu, chú đại đội trưởng, cháu đổi hai con gà lấy lương thực, số rau củ còn lại, tặng cho mọi người ăn, mấy loại rau củ này cũng không đáng bao nhiêu tiền.Hơn nữa, chiều nay cháu kiếm được rất nhiều thứ, nhà cháu vẫn còn mấy loại rau củ này.”“Cái gì? Thế thì không được đâu, dù chỉ có mấy loại rau củ này cũng là đồ tốt rồi.

Thím không thể lấy không rau củ của cháu như vậy đâu.” Vợ đại đội trưởng là người đầu tiên không chịu, con cháu nhà người ta liều mạng vào núi, kiếm được những thứ này nào có dễ dàng.

Hơn nữa, nhà bà ấy cũng không thiếu chút lương thực này, cần gì phải làm như vậy chứ?Bà ấy và chồng mình đều là cán bộ thôn, không thể bị người khác nói này nói kia, bị người khác bắt lấy nhược điểm.Hai bên giằng co, cuối cùng Lâm Thiến cũng phải thỏa hiệp, cô có thể nhìn ra được, cả nhà đại đội trưởng đều không muốn chiếm lợi ích từ cô.Sau đó, gà và rau củ đều được đổi thành gạo trắng.Cô đổi năm cân gạo trắng và năm cân bột mì tinh, không muốn lấy một chút lương thực thô nào cả.Ánh mắt cả nhà đại đội trưởng nhìn cô còn có chút một lời khó nói hết.Đừng nhìn người ta danh tiếng không tốt, nhưng mà người ta ăn ngon lắm đó! Không hề muốn ăn một chút lương thực thô nào.Nếu như làm đồ vô lại không cần làm việc vẫn có gạo trắng và bột mì tinh để mỗi ngày, vậy thì bọn họ cũng muốn làm đồ vô lại, đây là tiếng lòng của cặp song sinh trai gái nhà đại đội trưởng.Nếu cha mẹ bọn họ biết bọn họ có suy nghĩ như vậy, chắc là bọn họ sẽ bị ăn đập cho xem.“Chú đội trưởng, thêm hai năm nữa, tiền an ủi sẽ không còn nữa, cho nên cháu muốn tìm chút việc làm, cháu muốn kiếm cỏ heo cho đại đội, chú thấy có được không?”“Được chứ! Chuyện này sao mà không được? Cháu có thể nghĩ đến chuyện này, nói rõ cháu cũng là người có dự tính cho tương lai, ngày mai chú sẽ nói với nhân viên ghi công điểm một tiếng, nhưng kiếm cỏ heo không được bao nhiêu công điểm đâu.

Một sọt lớn cũng chỉ được một điểm, nếu cháu không chê ít thì làm đi.”.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 35: 35: Hâm Mộ Lâm Vô Lại


“Không ít, cháu không chê đâu.

Vậy thì chú, chủ nhiệm Tôn, cháu đi đây.

” Lâm Thiến nói xong chuyện này thì tạm biệt.

“Ôi, Hi Vân, con mau đi tiễn đi, bên ngoài trời tối, con gái đi một mình không an toàn.

” Tôn Tuyết Vi nói con trai đi tiễn cô.

Lâm Thiến: “….

” Người có thanh danh như cô, còn lo gì nữa chứ? Nếu như nguyên chủ còn sống mà có người “mưu đồ gây rối”, nói không chừng cô ấy còn vui mừng nữa.

Tuy rằng hai anh em nhà họ Trần cũng nghĩ như vậy, nhưng vẫn nghe lời mà đưa Lâm Thiến về nhà.

Vài phút sau, hai anh em đã trở lại.

Trần Thanh Lộ vô cùng vui vẻ nhìn hai con gà rừng.

Sau khi Lâm Thiến rời đi.

“Lão Trần, ông có phát hiện không? Lời nói và hành vi của đứa nhỏ này không giống với hình tượng của con bé! Ông xem, Đại Nha nói những lời này, ngay cả người có học thức cũng chưa chắc có thể nói rõ ràng như vậy.

Đây là chuyện gì vậy? Tôi có chút không hiểu.

Ông nghe đi, những lời con bé nói có trình độ cao lắm, nếu như tôi nói những lời này cũng phải suy nghĩ và cân nhắc thật kỹ.

Đại Nha thì lại không cần chuẩn bị trước, chỉ cần mở miệng là nói được rồi, nếu để chức chủ nhiệm phụ nữ của tôi cho Đại Nha làm, tôi thấy con bé cũng dư sức làm, ông nói xem, một đứa trẻ như vậy, sao lại sống thành dáng vẻ như bây giờ chứ?” Tôn Tuyết Vi vô cùng kinh ngạc và khó hiểu.

“Đúng thế, đúng thế, giống như chúng ta chưa từng hiểu cô ấy vậy? Con nhớ cô ấy chỉ mới học tới lớp bốn tiểu học! Hình như vẫn còn chưa học xong đâu.

” Trần Thanh Lộ cố gắng dời mắt khỏi hai con gà, mở miệng nói.

Trần Thiếu Minh cau mày, trước giờ ông ấy vẫn luôn nhìn đứa nhỏ này lớn lên, không thể đổi thành người khác được.

“Thôi vậy đừng nghĩ tới nữa, Đại Nha tỏ vẻ mình là người như vậy, có lẽ là để bảo vệ bản thân mà thôi, dù sao thì hãy nhớ kỹ, con bé vẫn là con bé là được rồi.

”Tôn Tuyết Vi hiểu rõ, một đứa con gái lại là một đứa trẻ mồ côi, chắc cũng chỉ có thể làm như vậy để bảo vệ bản thân thôi.

“À, mẹ ơi, mẹ xem điều ước của con đã thành hiện thực rồi, có trứng gà rồi, chiên một cái ăn đi.

” Trần Thanh Lộ vẫn chưa quên chuyện trứng gà đâu.

“Bây giờ mấy giờ rồi? Còn ăn trứng gà gì nữa! Mau ăn cơm cho xong đi, ngày mai rồi tính, con gái lớn chừng nào rồi, còn thèm ăn như vậy.

” Tôn Tuyết Vi liếc con gái bà ấy một cái.

“Mẹ, con thấy con và anh ba sống còn không bằng Lâm vô lại đâu.

Mẹ xem người ta đi, không cần phải xuống ruộng làm việc, cũng không có ai quản, không ai hỏi này nọ, tự do biết mấy!Người ta chỉ ăn lương thực tinh, nói ra thì cha mẹ đều là cán bộ, được trả lương.

Anh hai của con còn là quân nhân, gửi rất nhiều tiền trợ cấp về nhà! Anh cả của con ở bên kia cũng gửi đồ về nhà nữa.

Con và anh ba cũng xuống ruộng kiếm công điểm, nhà mình cũng đâu có nghèo!Sao nhà mình lại phải sống như thế này chứ? Mỗi ngày đều phải ăn dưa chua qua bữa, con sắp ăn đến nỗi mặt tái xanh luôn rồi.

” Trần Thanh Lộ sắp ghen tỵ đến nỗi thành quả chanh tinh luôn rồi, trong lòng cô ấy đúng thật là vô cùng hâm mộ Lâm vô lại.

.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 36: 36: Có Vấn Đề


“Sao vậy? Hai đứa con ghen tị với cuộc sống như vậy à! Hai đứa cũng muốn làm cô nhi của liệt sĩ sao? Đợi đi, khi có cơ hội cha sẽ dùng mạng sống của mình để lập công, nhưng mà hai đứa mười tám tuổi rồi, số tuổi này cũng không lấy được tiền an ủi đâu.

Ôi trời! Cha còn thấy tiếc thay cho hai đứa này.

” Nói xong, đại đội trưởng Trần trừng mắt nhìn con trai ông ấy.

Trần Hi Vân “.

.

.

” Anh ấy chưa nói gì cả mà! Sao lại trừng anh ấy chứ? Chỉ vì anh ấy là con trai sao? Trong lòng bảo bảo đau khổ, bảo bảo muốn khóc, cha trọng nữ khinh nam.

“Không thể đụng mấy thứ này, vợ này, ngày mai bà giết thịt một con gà, sau đó lại luộc thêm trứng gà.

Để lại một ít thịt gà cho hai anh em nó, phần còn lại đưa đến chuồng bò đi.

” Đại đội trưởng Trần dặn dò.

“Được, lâu lắm rồi không thấy thịt tươi, lần này có thịt, phải bồi bổ cho mấy người lớn tuổi, nhưng mà một con gà sợ rằng không đủ, bỏ thêm nhiều khoai tây vào đi.

”“Được, chuyện này giao cho bà, cứ xem mà làm đi.

”Cặp song sinh trai gái nhìn nhau, đúng nhỉ! Sao chỉ nghĩ đến chuyện bản thân mình ăn chứ? Trong chuồng bò còn có người thân của bọn họ nữa đó.

Hai đứa trẻ im lặng, mắt không nhìn chằm chằm vào thịt nữa.

Hai vợ chồng vô cùng hài lòng, bọn họ có bốn đứa con, đều rất hiểu chuyện.

Cho dù là cô con gái duy nhất trong nhà ngày thường được nuông chiều hơn chút, nhưng chuyện trái phải này kia, vẫn phân biệt được rõ ràng.

“Hôm nay ông đắc tội mấy tên tiểu nhân nhà họ Lâm kia, sau này phải cẩn thận đó.

”“Ha ha, cho dù không có chuyện hôm nay, bọn họ sẽ không tính kế tôi sao? Những hành động lén lút của người nhà họ Lâm? Nghĩ rằng tôi không biết sao?Hôm nay tôi cũng là mượn chuyện của Đại Nha để chèn ép nhà họ Lâm một phen,Nhưng mà ông già họ Lâm kia, tôi thấy ông ta sẽ không cam tâm đâu.

Cứ đợi đi, tôi chỉ đợi ông ta làm ra chuyện gì đó, sau đó tôi sẽ một gậy đánh chết ông ta.

Bây giờ cứ bình tĩnh quan sát, đừng rút dây động rừng.

” Trần Thiếu Minh híp mắt nói.

Được rồi! Chồng bà ấy có dự tính, bà ấy cũng không lo lắng nữa.

Người xây nhà đã hoàn thành công việc, Lâm Thiến đi một vòng phía trước phía sau.

Cũng được, bức tường đáp ứng được yêu cầu của cô, độ dày và chiều cao đều là kích thước đúng như cô mong muốn.

Hai căn phòng bị sập, đã được dọn dẹp sạch sẽ, bây giờ chỉ còn lại căn phòng cô đang ở, dựa vào tốc độ này, tầm ba ngày nữa thì có thể xây nhà xong rồi.

Lắc người vào không gian, “Ồ!” Cô mới ở bên ngoài bao lâu đâu chứ! Một số khu đất đã xanh um tươi tốt rồi.

Còn tại sao cây có thể phát triển tốt như vậy dù lâu ngày không được tưới nước, nguyên nhân chắc là vì có linh khí.

Linh khí dày đặc như sương mù, không phải đều là nước sao?Rất tốt, bớt việc.

Nhặt một đống trứng, thở dài một hơi, lúc nào mới có thể lên thị trấn? Cô cần phải bán hết số trứng gà này.

Sau khi làm việc xong thì cô ngồi xuống suy nghĩ chuyện lúc nãy.

Đôi mắt của Lâm Thiến tinh ranh chừng nào chứ! Nhà họ Trần vừa nhìn đã biết có vấn đề.

.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 37: 37: Là Người Ích Kỷ


Thứ nhất, họ tên, nam nữ ở trong cái thôn này, không phải là Hoa, thì chính là Đóa, còn không thì chình là Cẩu Đán Nhi, Tỏa Tử, Thuận Tử, Trụ Tử gì đó.

Nhưng tên họ của người nhà họ Trần đều không th* t*c, lời nói khí chất đều không giống dân quê.

Thứ hai, cả nhà bọn họ mới chuyển đến đây năm năm trước, thuộc về hộ gia đình từ nơi khác đến.

Thứ ba, thông thường nếu chọn đại đội trưởng, đều sẽ chọn từ người trong thôn, nhưng đại đội trưởng Trần lại đột nhiên xuất hiện, nói rõ là có quan hệ với người phía trên.

Thứ tư, giọng nói, có thể nghe ra được, mặc dù bọn họ đã cố tình nói giọng Đông Bắc, nhưng họ vẫn có giọng Bắc Kinh, cô lại không phải dân quê chưa từng trải sự đời.

Đời trước, nơi nào mà cô chưa từng đi? Người nào chưa gặp chứ? Vừa nghe liền biết đó là giọng Bắc Kinh.

Vậy thì xuất hiện vấn đề rồi, cả nhà bọn họ thần bí trốn ở trong cái thôn xa xôi hẻo lánh này, muốn làm gì chứ?Đến đây để tránh nạn? Hay là có nhiệm vụ đặc biệt nào đó? Hoặc cũng có thể là, đặc vụ?Xem ra ôm đùi, cần phải cẩn thận, dù cả nhà đại đội trưởng ngoài mặt đều là những người có nhân phẩm rất tốt.

Nhưng mà thứ khó nhìn thấu nhất trên đời chính là trái tim con người, ai biết được bọn họ có phải đang diễn kịch hay không? Bản thân cô cũng không phải đang diễn kịch à?Hôm nay hình tượng của cô có chút vỡ nát, đương nhiên là cô cố ý làm nó vỡ nát.

Cô không phải là nguyên chủ, sống một cuộc sống khốn khổ nghẹn khuất vô tri như nguyên chủ, vậy còn không bằng đầu thai một lần nữa.

Cô biết họ sẽ nghi ngờ, vậy thì sao chứ? Bốn năm nay, nguyên chủ chưa từng rời khỏi thôn, suốt ngày quanh quẩn trong thôn, ai lại không biết cô ấy chứ? Cho nên hoàn toàn không có khả năng có người mạo danh thay thế.

Cho dù bọn họ có suy nghĩ nhiều hơn nữa, bọn họ cũng sẽ không bao giờ nghĩ đến việc mượn xác hoàn hồn đâu nhỉ! Thời buổi này, cho dù có tin vào chuyện mượn xác hoàn hồn, thì cũng không dám rao giảng khắp nơi, cho rằng chuyện giáo dục phong kiến mê tín là giả sao?Không thấy người bên nhà cũ sao, hôm nay nghẹn khuất đến thế nào? Bị hồn ma Lâm Lão Nhị dọa đến mức trở thành người câm ăn hoàng liên, có khổ cũng không nói nên lời.

Ngay cả Vương Đại Hoa có cái miệng nhiều chuyện như thế, cũng không dám rao giảng khắp nơi.

Sau này cô nên dùng thái độ gì để giao thiệp với cả nhà đại đội trưởng đây?Không thể quá thân cận, lỡ như bọn họ có thân phận đặc biệt nào đó, ngày bọn họ bị bại lộ, nói không chừng cô cũng bị liên lụy.

Nhưng cũng không quá xa lạ, dù sao cô cũng phải ở lại trong thôn mấy năm, không có chỗ dựa thì cũng khó sống đó.

Đúng, Lâm Thiến là một người ích kỷ như vậy, một người có chủ nghĩa đặt lợi ích bản thân lên đầu.

Vậy thì sao chứ? Theo cô, không làm hại người khác, khi người khác gặp khó khăn, không ném đá xuống giếng, vậy đã xem như là lương thiện rồi, bảo vệ bản thân trước thì có gì sai?.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 38: 38: Ý Đồ Xấu Xa


Rửa mặt xong, cô lắc mình ra khỏi không gian, chỉ có thể ngủ trong căn nhà nát bên ngoài một đêm, chênh lệch thời gian trong không gian quá lớn rồi.

Cứ một lát lại phải ăn cơm, cô dám khẳng định, chỉ cần ở trong không gian cho đến sáng mai, cô sẽ ăn hết một nửa lương thực.

Vấn đề là một lần gánh không được bao nhiêu nước, làm một bữa cơm, lại rửa mặt chút, số nước này liền dùng hết.

Ôi! Có cơ hội cô nhất định sẽ nhớ rõ chuyện mua mấy cái lu lớn, bỏ trong không gian đựng nước để dùng, vậy thì sau này cô có thể ở trong không gian rồi.

Nhà cũ của nhà họ Lâm.

Chuyện hôm nay khiến hai vợ chồng ông Lâm tức đến nỗi lăn qua lộn lại cũng không thể nào ngủ được.

“Lão già chết tiệt, sao ông lại đồng ý xây nhà cho con sao chổi đó? Vậy phải tốn bao nhiêu tiền chứ? Số tiền nhiều như vậy, có thể cưới vợ cho Việt Sinh luôn rồi.

”“Bà muốn bị lôi đi giáo dục thì bà cứ gây chuyện đi, tôi có tính toán của riêng mình, bà thật sự cho rằng chuyện này cứ như vậy là xong rồi sao? Công điểm của nhà chúng ta không thể uổng phí như vậy được.

” Ông Lâm đốt điếu thuốc, hút mạnh một ngụm.

Trong đêm tối, điếu thuốc cháy lập lòe.

Bà Lâm vừa nghe thấy lời này, lập tức đi đến trước mặt ông Lâm: “Ý gì vậy? Ông có tính toán gì chứ? Nói cho tôi nghe đi.

”Ông Lâm ghé đầu vào bên tai bà Lâm thì thầm, giọng nhỏ như muỗi, “Chúng ta nói nhỏ một chút, lỡ như hai vợ chồng Lão Nhị nghe thấy thì sao đây?”Tai bà Lâm ngứa ngáy vì hơi thở của ông Lâm, toàn thân bà ta run rẩy, đương nhiên, cũng là vì sợ hãi nữa.

Bà ta khẽ nuốt nước miếng, đôi mắt hí không lớn, liếc nhìn quanh căn phòng tối om, lại nhích lại gần người Lâm Thiết Trụ “Vậy thì chúng ta nhỏ giọng nói chuyện, ông nói tôi nghe ông có tính toán gì vậy? Nếu không thì tôi sẽ không ngủ được, quan trọng nhất là tôi không thể nuốt được cục tức này.

”“À, căn nhà kia xây xong rồi sẽ là nhà của chúng ta, nghĩ như vậy, bà sẽ không thấy đau lòng nữa.

” Ông Lâm cười lạnh một tiếng, hút một hơi rồi nói.

“Có ý gì? Ông nói rõ chút cho tôi nghe đi.

” Bà Lâm nghe không hiểu.

Đúng là đồ óc heo “Con nha đầu chết tiệt kia sớm muộn cũng phải gả cho người ta, năm nay nó đã 16 tuổi rồi, nhiều nhất hai năm nữa sẽ gả ra ngoài.

Nếu như không có ai lấy nó, chúng ta cũng có cách.

Mấy người đàn ông không có vợ trên núi nhiều lắm, cứ bán nó lên núi đi, bán xa một chút, không bao giờ về đây được nữa.

Với danh tiếng của nó, mất tích rồi cũng không ai tìm đâu, đến lúc đó căn nhà kia không phải là của chúng ta sao.

” Ý tưởng này ông Lâm vừa mới nghĩ raLời nói của ông Lâm giống như thuốc trợ tim vậy, đôi mắt của bà Lâm lập tức sáng lên, giống như mở ra cánh cửa thế giới mới vậy.

Vỗ đùi một cái “Ha ha, ha ha, ông à, vẫn là ông thông minh, sao tôi lại không nghĩ đến chuyện này nhỉ?Cho nên căn nhà đó, chúng ta không chỉ phải xây, mà còn phải xây cho tốt, đó sẽ là nhà của chúng ta đấy.

.
 
Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
Chương 39: 39: Hãm Hại


Nói vậy thì đây là một cơ hội! Hay là chúng ta xây thêm mấy căn phòng nữa nhé, mấy đứa cháu trai đều đã lớn, cũng sắp lấy vợ rồi, ba phòng đó không đủ để ở đâu.

Cái nhà kia tôi đã ưng ý từ sớm rồi.

”“Bà nói có lý, tôi tính toán một chút, nhờ những người trong thôn giúp đỡ cũng rất có lời, cộng thêm cả nhà chúng ta cùng nhau làm, xây thêm ba căn phòng nữa cũng không có vấn đề gì.

Sân của con nha đầu chết tiệt đó còn rộng hơn sân của chúng ta.

” Giọng điệu của ông Lâm có chút chua chát.

“Chuyện này có được không vậy? Ông quên rằng vẫn còn hai vợ chồng Lão Nhị sao? Bọn nó có thể để chúng ta chiếm nhà sao? Có thể để chúng ta bán con nha đầu chết tiệt đó lên núi sao?”“Cho nên chuyện tiếp theo phải xem bà, Phạm Gia Truân, bà còn nhớ Vương Đại Cước không? Chính là người nhảy đại thần kia đó, nghe nói bà ta linh lắm, bà đi mời bà ta về đây, đối phó vợ chồng Lão Nhị.

”“Bây giờ không phải là phản đối phong kiến mê tín sao? Tôi nghe nói bà ta bị đưa đến nông trường, phải ở đó một năm, không biết khi nào mới có thể trở về.

” Vương Đại Cước bị bắt vì làm chuyện mê tín dị đoan, truyền khắp các thôn lân cận.

“Vậy khi nào bà có thời gian thì đi hỏi thăm đi, Vương Đại Cước khi nào có thể trở lại? Ngoài việc đối phó với Lão Nhị, còn phải đối phó với một người khác.

”“Ai chứ? Trong thôn này còn ai đắc tội với ông nữa vậy?”“Trần Thiếu Minh.

” Ông Lâm nghiến răng nghiến lợi, từ trong kẽ răng thốt ra ba chữ.

“Đừng nhắc đến ông ta, tên khốn nạn đó, nhắc đến ông ta tôi liền thấy tức giận.

Không biết con nha đầu chết tiệt cho ông ta uống loại canh mê hồn gì, khiến ông ta bênh vực nó như vậy, ông muốn chỉnh ông ta như thế nào?” Bà Lâm nhìn bóng dáng của ông Lâm trong bóng tối.

“Viết một bức thư tố cáo, mặc kệ là thật hay là giả, cứ viết đại đi.

Chỉ cần có thư tố cao, cấp trên sẽ đến điều tra, cho dù ông ta có oan hay không, chỉ cần có người điều tra ông ta, danh tiếng của ông ta cũng sẽ bị hỏng.

Vậy thì ông ta còn có thể ngồi vững trên ghế đại đội trưởng sao?Đến lúc đó chúng ta lôi kéo người trong thôn, nói không chừng Lão Đại có thể lên làm đại đội trưởng.

Nếu không phải tên họ Trần này đột nhiên đến đây, nói không chừng chức đại đội trưởng này là tôi làm rồi.

”“Ôi trời, mẹ ơi! Vậy thì tốt quá rồi, nếu con trai lớn của chúng ta trở thành đại đội trưởng, vậy thì mọi chuyện trong Dương Thụ Truân không phải nhà họ Lâm chúng ta quyết định sao.

Đừng nói là bán con nha đầu chết tiệt đó, cho dù là hành hạ nó đến chết thì ai dám nói gì chúng ta chứ?Nhưng mà, bán nó thì vẫn tốt hơn, ít nhiều cũng có được chút tiền.

” Bà Lâm vừa nghe thấy tính toán của ông Lâm thì trong lòng vô cùng hưng phấn! Bà ta vui đến mức hai bàn tay không thể vỗ vào nhau, cũng không thể ngủ được, cả người vô cùng có tinh thần, sự mệt mỏi sau một ngày làm việc không còn chút nào.

.
 
Back
Top Bottom