Tiên Hiệp [Xuyên Thư] Sư Tôn Chỉ Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Xuyên Thư] Sư Tôn Chỉ Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện
Chương 20: Phong Lưu Như Cũ 4


Edit: Manh Manh
Một trận ầm ầm như sấm vang vọng khắp Vọng Hư Sơn, bụi bặm tán loạn như mây, nhuộm một nửa bầu trời thành màu bụi đất xám vàng.
Sau khi bụi bặm tan đi, tất cả mọi người đều tề tụ trước Nguyên Quang động.
Động đã sụp xuống, chỉ để lại một mảnh phế tích.
“Sư tôn! Sư tôn!” Ninh Thi Ngọc vọt tới trước đóng đổ nát, một bên khóc lớn, một bên dùng tay không đào bới, nước mắt ào ào chảy xuống.
Từ Dao Thần nhìn phế tích, xuất thần mà lẩm bẩm nói: “Rõ ràng sư thúc vẫn luôn nhớ thương sư tôn, tại sao lại như vậy……”
Lam Thần Hoa nhìn phế tích trước mắt, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, yên lặng không nói.
“Ngươi biết rõ tinh thần Diệp Việt Trạch thất thường, sao lại để hai người họ đơn độc trong động?” Viên Bất Chu nheo mắt nhìn chằm chằm vào Lam Thần Hoa, thanh âm có hơi run rẩy.
Lam Thần Hoa mở to mắt, ngơ ngẩn nhìn phế tích trước mắt, khàn khàn đáp: “Sư tôn muốn đơn độc nói chuyện với sư thúc, lệnh ta ra ngoài.

Ta vốn tưởng sẽ không có việc gì……”
“Việc này cũng không thể trách Lam tông chủ chúng ta.” Một tiên tu biện giải thay Lam Thần Hoa, “Ai cũng không thể nghĩ tới loại chuyện này sẽ xảy ra mà.”
Viên Bất Chu căm giận mà hừ lạnh một tiếng, nói: “Đào đóng đá nát này lên.

Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”
Vân Triệt mở mắt ra, chỉ thấy trước mắt là một mảnh lụa trắng, trên đỉnh màn trướng rủ xuống một cái túi thơm hoa văn màu lam, bốn bên là tua rua kim sắc.
Vân Triệt hơi giật mình, nhớ tới vừa rồi, trước khi bản thân mất ý thức, đã gặp lại Diệp Việt Trạch ở Nguyên Quang động, rồi một mảnh đá vỡ rơi xuống như mưa.
Bởi vì lúc trước y thường xuyên đến Nguyên Quang động tu luyện, nên cũng biết bên dưới ao nước có một mật đạo thông với bên ngoài, Vân Triệt kéo Việt Trạch tránh vào mật đạo, đưa Việt Trạch ra khỏi trước, nhưng bản thân y còn chưa kịp ra ngoài, thì liền cảm giác sau cổ tê rần, tiếp theo đã mất đi ý thức.
Ước chừng là nằm quá lâu, nên thái dương có hơi đau đớn, Vân Triệt giơ tay xoa xoa, chỉ nghe bên tai “Rầm” một tiếng giòn vang, y theo tiếng nhìn lại, trên cổ tay trái y thế nhưng bị một dây xích màu bạc to bằng ngón cái khóa lại.
Theo tiếng vang của xiềng xích, không biết từ khi nào mà một bộ lam y đột nhiên xuất hiện.

Vân Triệt ngẩng đầu, chỉ thấy trước giường là gương mặt của Lam Thần Hoa, ôn tồn lễ độ, mang chút ý cười, nhưng lại cười đến âm trầm.
Lam Thần Hoa rũ mắt nhìn Vân Triệt, quan tâm mà vươn tay chạm vào trán y, hỏi: “Sư tôn không sao chứ?”
Vân Triệt đẩy tay Lam Thần Hoa ra, lạnh lùng hỏi: “Việt Trạch ở đâu?”
Lam Thần Hoa âm lãnh đáp: “Hắn? Đương nhiên là chết rồi.”
“Ngươi đến tột cùng là vì cái gì?” Trong cung điện trống trải vang lên một trận âm thanh xiềng xích thanh thúy, Vân Triệt bỗng nhiên đứng dậy, trong tiếng nói bất giác mang theo một tia phẫn nộ, y nhìn thẳng Lam Thần Hoa hỏi: “Hắn có hận thù gì với ngươi?!”
Lam Thần Hoa nhìn Vân Triệt, sâu kín đáp: “Trong lòng ngươi tất cả đều là hắn, ta muốn xử hắn lâu rồi.

Mà hiện giờ ta đã có cơ hội giết hắn, lại có thể nói hắn hại chết ngươi, một công đôi việc, cớ sao lại không làm?”
“Hiện giờ tất cả mọi người đều cảm thấy ngài đã bị hắn hại chết, sẽ không có ai đi tìm ngài, ngài cũng được thanh tĩnh, ta cũng mừng vì thanh tịnh, toàn bộ Thanh Huy Tông cũng thoát khỏi một hồi phiền toái.

Ngài làm việc luôn luôn cân nhắc lợi hại được mất, cái này không phải là kết quả mà ngài vui nhất muốn nhìn thấy nhất sao?”
Vân Triệt hơi nhíu mày.
“Sư tôn, ngài phải hảo hảo ở trong bí cảnh này của ta, không được suy nghĩ cái gì khác.” Lam Thần Hoa nhìn Vân Triệt, khẽ nheo mắt, ghé sát vào bên tai y, nhẹ nhàng nói, “Ngài có biết hay không, bản thân ngài có bao nhiêu mê hoặc?”
Vân Triệt lùi về sau nửa bước, ngưng mi nói: “Ngươi điên rồi.”
“Sư tôn, kỳ thật ngài chính là người ngây thơ nhất trên đời này.” Lam Thần Hoa tiến lên nửa bước tới gần Vân Triệt, hầu như kề sát lại trước mắt y, hắn nhìn Vân Triệt nói, “Chúng ta đã vì ngài, mà tranh đoạt mấy trăm năm, cũng chỉ có bản thân ngài mới không biết thôi.”
“Ta chỉ là không giống người nào đó đi làm yêu sủng, cũng không học dáng vẻ ghê tởm của người kia, nhưng từ trước đến nay ngài đều không liếc mắt nhìn ta một cái.

Ninh Thi Ngọc động một cái liền khóc lóc làm nũng, Lăng Trần Sóc động một cái là gặp rắc rối giả đáng thương, lực chú ý của ngài đều cho bọn họ.

Mà lại chưa từng để ý đến ta……”
Vân Triệt lui về sau một bước, lạnh lùng nói: “Đừng qua đây.”

Lam Thần Hoa khẽ cười một tiếng, nói: “Sư tôn đối với người ta đều lạnh nhạt xa cách như vậy, nhưng ta vẫn luôn suy nghĩ, trên mặt sư tôn nếu đổi sang một loại biểu tình khác, thì sẽ thành dạng phong tình như nào đây?”
Vân Triệt nghe cái hiểu cái không, nói: “Ta không biết trong lòng ngươi có loại ý tưởng như vậy, quá khứ là ta sơ sẩy.

Nhưng đây chỉ là một mình ta có lỗi, ngươi không nên giận chó đánh mèo lên người khác.”
“Là ngài sai, hơn nữa còn sai đến thái quá.” Lam Thần Hoa nói, “Cho nên, tất cả mà ngài thiếu ta, chỉ có thể dùng quãng đời còn lại để bồi thường.”
“Sư tôn.” Lam Thần Hoa nhìn đôi mắt thiển sắc của Vân Triệt, hỏi, “Bây giờ, ngài đã biết Lăng Trần Sóc là thứ gì chưa?”
Nghe được tên Lăng Trần Sóc, Vân Triệt bỗng nhiên nhớ tới hắc y thiếu niên ngày ấy đeo lục lạc kim sắc giống hệt với mèo đen, tâm thần y hơi loạn, hỏi ngược lại: “Nếu biết thì như thế nào.”
“Ngài vẫn luôn cho rằng mình là kẻ thù diệt môn của hắn đi?” Lam Thần Hoa nói, “Năm đó ngài diệt toàn bộ Thiên Hoa Tông, người duy nhất tránh được một kiếp kia không phải hắn, là ta.”
“Lúc trước, hắn chẳng qua chỉ là một con yêu thú nho nhỏ, ta cho rằng ngài sẽ nhổ cỏ tận gốc, nên làm bộ trở thành bạn tốt với hắn, còn đưa bảo ngọc gia truyền nhà ta cho hắn, vì chính là muốn ngài nhận nhằm hắn thành huyết mạch Thiên Hoa Tông.”
“Ai biết ngài không nhổ cỏ tận gốc, ngược lại còn chiếu cố hắn hơn nữa.” Lam Thần Hoa nhìn Vân Triệt, hung hăng nói, “Tất cả những thứ này, đều là ngài thiếu ta, cũng là hắn thiếu ta!”
“Ta ở chỗ này, mặc ngươi xử trí.” Vân Triệt nhìn Lam Thần Hoa, lạnh lùng nói, “Hắn không nợ ngươi gì cả, ngươi không được thương tổn những người khác.”
“Ngài có phải vẫn luôn đau lòng cho hắn hay không? A.” Lam Thần Hoa lạnh lùng cười, gật đầu, nói, “Quả nhiên, ra vậy.

Mười bảy năm trước hắn động thủ giết ngài, bây giờ ngài có thể không hề oán hận hắn, còn đích thân đeo lục lạc cho hắn làm hắn đến đâu cũng khoe mẽ, đương nhiên là đau lòng hắn nhất rồi.”
“Ngài vẫn luôn cho rằng cái gì ta cũng không để bụng có phải hay không?” Lam Thần Hoa nhìn Vân Triệt nói, “Ta chỉ là không nói thôi, tất cả những gì ngài làm mấy năm nay ta đều nhớ rõ rành mạch.”
“Liền bởi vì hắn thích náo loạn, ngài thường xuyên cả ngày lẫn đêm phải tốn tâm tư trên người một mình hắn.

Vất vả lắm ngài mới đưa ta một quyển sách, hắn muốn là ngài liền đưa một quyển khác cho hắn.

Ngài chưa từng cho ta một thứ gì chỉ ta mới có, giống như cái lục lạc kia vậy, chưa từng có…… Vì sao cái gì hắn cũng đều có……”
Vân Triệt gắt gao nhắm hai mắt lại, mày kiếm nhíu chặt, tựa như theo dòng suy nghĩ của Lam Thần Hoa, hồi tưởng lại những chuyện đã qua.
“Vì sao…… Vì sao cái gì hắn cũng đều có……” Lam Thần Hoa thấp giọng lẩm bẩm, càng nghĩ càng bất bình, hận không thể bầm thây Lăng Trần Sóc thành vạn đoạn.
“Ta đã nghe được, những gì hắn và Viên Bất Chu nói……” Lam Thần Hoa nhìn Vân Triệt, căm giận đến nói năng lộn xộn, “Cái lục lạc kia là ngài đưa cho hắn, cũng là đích thân ngài mang cho hắn…… Vì sao là hắn cớ sao lại là hắn!…… Hắn có cái gì tốt!!!……”
Nghe được ngữ khí hận nghiến răng nghiến lợi của Lam Thần Hoa đối với Lăng Trần Sóc, Vân Triệt bỗng nhiên mở mắt ra, quát khẽ nói: “Thần Hoa!”
“Sư tôn! Ngài nói không sai! Ta điên rồi ta điên rồi! Ta thật sự đã điên rồi! Mấy năm nay ta đã sớm bị ép điên rồi!” Lam Thần Hoa đột nhiên vươn tay, đè vai Vân Triệt lại, gắt gao nhìn chằm chằm y, nói, “Ta muốn nhốt ngài vĩnh viễn ở chỗ này! Ta muốn trong lòng ngài trong mắt ngài đều chỉ có một mình ta! Ta muốn tất cả bọn họ toàn bộ đều chết hết!!!”
“Thần Hoa!” Vân Triệt nhíu mày nói, “Bình tĩnh một chút.”
“Ta không bình tĩnh được!” Lam Thần Hoa xoay người, vừa lúc đem lưng Vân Triệt đưa về phía giường, đè xuống một phen.
Vân Triệt hôn mê vừa tỉnh, không chịu nổi Lam Thần Hoa bỗng nhiên phát lực, bị hắn ấn ngã xuống giường.

Lam Thần Hoa bắt lấy hai tay Vân Triệt, áp l*n đ*nh đầu, dùng đoạn xiềng xích trên tay trái y trói lại.
Giãy giụa không được, trong đôi mắt vạn năm không đổi sắc của Vân Triệt lại hơi hiện lên một tia hoảng loạn, nói với Lam Thần Hoa: “Thần Hoa, buông ra.”
Lam Thần Hoa ấn tay Vân Triệt, nhìn vào mắt y, trong mắt dường như có một con cô lang đói khát, khàn khàn nói: “Sư tôn, ta yêu ngài.”
Nghe được một tiếng "Ta yêu ngài" kia của Lam Thần Hoa, lẫn tiếng xiềng xích nhỏ vụn vang trên đỉnh đầu, cả người Vân Triệt run lên, thống khổ cau mày, gắt gao nhắm hai mắt lại.
“Sư tôn……” Lam Thần Hoa vươn tay, s* s**ng vạt áo trước ngực Vân Triệt, rồi xé toạt y phục nơi đó, đột nhiên hắn nhăn mày lại, nói, “Có người xông vào, sư tôn chờ ta một lát.”
Lam Thần Hoa nói xong, lập tức buông ra Vân Triệt, vội vàng đứng dậy mở cửa rời đi, còn không quên xoay tay gắt gao đóng cửa lại.
Vân Triệt than một tiếng thật dài, thất thần ngồi dậy, dùng hai tay bị Lam Thần Hoa cột vào nhau chậm rãi kéo vạt áo lên, khép lại.
Đột nhiên, cửa sổ truyền đến một trận tiếng vang nhẹ nhàng.
Vân Triệt giương mắt nhìn lên, chỉ thấy cửa sổ vốn dĩ đóng chặt lại vừa động, một cái móng vuốt đen tuyền đẩy cửa sổ ra tạo thành một khe hở, mèo đen nhảy qua cửa sổ nửa mở tiến vào.
Nhìn thấy mèo đen, hai mắt Vân Triệt sáng ngời, vậy mà lại cảm thấy giống như con thuyền cô độc trên biển rộng bỗng nhiên gặp được hải cảng.
Mèo đen vừa nhìn vào điện, đã nhìn thấy Vân Triệt, hắn nhẹ nhàng nhảy lên giường, dựng sát cái đuôi bên cạnh y.
Vân Triệt duỗi tay muốn sờ sờ mèo đen, mèo đen lại cúi đầu nhẹ nhàng ngửi ngửi.
Có một cổ khí vị xa lạ.
Mèo đen khẽ nheo mắt, cái đuôi thật dài dựng lên cao ngất, hắn dựa gần thân thể vào Vân Triệt, trước sau cọ vài vòng, thẳng đến khi trên người y nhiễm đầy hương vị của mình, hắn mới vừa lòng dừng bước chân.
Vân Triệt không rõ nguyên do nhìn mèo đen kề sát, quay quanh vài vòng rồi dừng lại, đứng trước mặt mình.

Tuy rằng chỉ là một con mèo nhỏ, nhưng lại giống một vị vương giả bễ nghễ chúng sinh, một đôi mắt to tròn màu xám bạc nhìn chằm chằm vào y, phảng phất như đang nói “Ngươi thuộc về ta”.
Vân Triệt bị dáng vẻ này của mèo đen làm cho khóe môi hơi cong lên.
Mèo đen giơ tay nhìn Vân Triệt, một thả người nhảy lên, bò vào trong lòng ngực y.
Tay Vân Triệt dù bị trói, nhưng cũng vội vàng giơ ra cuốn mèo đen vào.
Mà mèo đen trong lòng ngực, đảo mắt đã hóa thành một hắc y thiếu niên, ghé sát lại, hai mắt đầy ý cười mà nhìn Vân Triệt.
29/8/2022.
 
[Xuyên Thư] Sư Tôn Chỉ Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện
Chương 21: Dao Đài Trở Lại Thượng


Vân Triệt mở to hai mắt, muốn đẩy người trong lòng ngực, nhưng hai tay lại bị cột vào nhau vô pháp tách rời, khó có thể đẩy thiếu niên ra được.
Lăng Trần Sóc ghé vào lòng Vân Triệt, cười tủm tỉm nói: "Sư tôn hôm nay đặc biệt nhiệt tình, làm đồ nhi thụ sủng nhược kinh."
Vân Triệt chỉ cảm thấy bên tai nóng rực, nhẹ giọng nói: "Đi xuống."
Lăng Trần Sóc giơ tay ôm cổ Vân Triệt, vùi đầu vào cổ y, ủy khuất nói: "Là chính ngươi ôm lấy ta."
Vân Triệt khẽ thở dài, vậy mà lại để thiếu niên tùy ý ăn vạ trong lòng ngực bản thân.
Đối mặt với tính tình tốt ngoài ý muốn của Vân Triệt hôm nay, trong lòng thiếu niên không những không cảm thấy thỏa mãn, mà ngược lại còn được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, hắn dùng ngón tay nắm lấy một lọn tóc của Vân Triệt rồi nhẹ nhàng ngửi ngửi, sau đó mới dứt khoát ghé vào phía sau tai y, như muốn ngửi mùi hương tùng bách nhàn nhạt, lại nhẹ nhàng thổi khí vào.
Vành tai Vân Triệt vốn đã hơi hơi phiếm hồng, tức khắc liền trở nên hồng thấu, hô hấp cũng dồn dập, y run giọng quát lớn nói: "Trần Sóc......"
Lăng Trần Sóc nghe tiếng, nhẹ nhàng nghiêng đầu, vừa lúc dán đôi môi lên má Vân Triệt.
Cả người Vân Triệt run lên, trong đầu tức khắc trống rỗng, ngơ ngẩn.
Sau khi hôn một cái, nhìn dáng vẻ ngây người Vân Triệt, Lăng Trần Sóc ngồi thẳng dậy, ôm vai y, trán kề trán.
Chóp mũi chạm nhau, bốn mắt giao hòa, lông mi thật dài tựa như đan xen vào nhau.

Trong mắt chỉ có một mình đối phương, gần trong gang tấc.
Lăng Trần Sóc nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nghiêng đầu, dùng đôi môi của mình chạm vào cánh môi Vân Triệt.

Vân Triệt bỗng nhiên mở to hai mắt, tức khắc tỉnh táo lại, vội vàng quay mặt qua chỗ khác.
Cùng lúc đó, thiếu niên trước mặt Vân Triệt cũng mở to mắt, con ngươi trong suốt xẹt qua một tia mất mát.
Vân Triệt ép bản thân trấn định, nhàn nhạt nói: "Đừng nháo."
Lăng Trần Sóc nhẹ nhàng cười, vẫn ôm Vân Triệt như cũ, vô cùng ủy khuất mà nhỏ giọng nói: "Sư tôn nói sẽ trở về tìm ta, nhưng lại không trở về, cho nên ta mới đến đây tìm ngươi......"
Vân Triệt nói: "Là ta nuốt lời."
Lăng Trần Sóc lãng mạn nhìn Vân Triệt, cười nói: "Từ đây trở về sau của chúng ta, ngươi phải bồi thường, bồi thường cho ta."
Vân Triệt: "Ừm."
Nghe Vân Triệt trả lời xong, Lăng Trần Sóc thập phần vừa lòng mà chui ra khỏi lòng ngực y, hắn cúi đầu s* s**ng cổ tay Vân Triệt "Sột sột soạt soạt" một trận, cởi bỏ dây xích đang trói tay y ra.
Sau khi cởi trói, Lăng Trần Sóc lại nhìn xích bạc trên cổ tay trái Vân Triệt, rồi cầm lấy nó, vận chuyển một chút linh lực.
Xích bạc kia vậy mà lại không chút sứt mẻ.
Lăng Trần Sóc nhìn chằm chằm vào sợi xích bạc, nghiêng nghiêng đầu, đang muốn duỗi tay thử lại, thì đột nhiên bị Vân Triệt trùm chăn lên đầu.
Vân Triệt một tay nhấc chăn lên, nhét Lăng Trần Sóc vào bên giường, nhẹ nhàng vỗ vỗ.
Tấm chăn nguyên bản phồng lên trong nháy mắt khôi phục bằng phẳn như cũ.
Vân Triệt ngẩng đầu, thấy Lam Thần Hoa đã đóng cửa lại, vội vàng bước đến.
Lam Thần Hoa đến trước mặt Vân Triệt, trên dưới đánh giá y một lần, lẩm bẩm nói: "Kỳ quái."
Vân Triệt trầm mặc không lên tiếng.
Lam Thần Hoa rũ mắt nhìn Vân Triệt ngồi trên giường, hỏi: "Sư tôn có nhìn thấy người nào tiến vào không?"
Vân Triệt lắc đầu.
Ánh mắt Lam Thần Hoa cẩn thận vòng qua giường, lại kiểm tra mỗi một góc trong phòng, sau khi xác định bên trong không có người khác, hắn ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Lam Thần Hoa đến trước cửa sổ, rồi ngồi xuống cạnh Vân Triệt, quay đầu nhìn nhìn y.
Vân Triệt đoan đoan chính chính ngồi trên giường, mái tóc dài ngày thường chải vuốt đến chỉnh tề không qua loa nay lại có một tia hỗn độn, làm cho người lạnh như băng tuyết này như tăng thêm ba phần ôn nhu thanh mị.

Hai mắt nhìn thẳng phía trước, lông mi thật dài đen lông quạ, phần đuôi hơi cong vút, nửa che nửa lộ con ngươi lưu li thiển sắc, trước sau thanh lãnh đạm mạc, như làn gió tuyết thổi qua dòng sông băng giá mênh mông.
Hầu kết Lam Thần Hoa bất giác lên xuống, nuốt vào một ngụm nước bọt, hắn ta nhẹ nhàng tiến sát lại sườn mặt trắng nõn như ngọc của Vân Triệt.
"Bang!"
Một tiếng bạt tay thanh thúy vang lên trong điện.
Lam Thần Hoa bụm mặt, nhảy dựng lên, hô to một tiếng: "Lăng Trần Sóc!!!"
Hắc y thiếu niên nghiêng nghiêng ngồi trên giường, hơi ngã đầu, lười biếng nhìn Lam Thần Hoa, khóe môi hắn khẽ nhếch, không chút để ý nói: "Chào sư huynh nha?"

"Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông vào! Hôm nay ngày chết của ngươi tới rồi!" Lam quang trong tay Lam Thần Hoa vừa hiện, một thanh trường kiếm màu xanh băng được huyễn ra, đâm về phía Lăng Trần Sóc.
"Đương!"
Không đợi Lăng Trần Sóc tránh đi, một bàn tay đã hoành trước mặt hắn, một chưởng ngăn lại Lam Thần Hoa.
Lăng Trần Sóc quay đầu nhìn bên cạnh nói một tiếng với Vân Triệt "Để ý tay, ta tới!" Rồi từ trên giường nhảy xuống, phi thân đến trước mặt Lam Thần Hoa.
Xích bạc trên cổ tay trái Vân Triệt nối với với đầu giường, không thể đi quá xa, chỉ có thể ngồi trên giường nhìn hai đạo thân ảnh một tối sầm một xanh lam đánh đến khó phân thắng bại.
Lam Thần Hoa là đồ đệ đầu tiên của y, luôn luôn nghe lời hiểu chuyện, tu hành cần cù nghiêm túc, căn cơ củng cố, chiêu thức nghiêm cẩn, luận tu vi tất nhiên chính là nhân tài kiệt xuất trong tiên đạo.
Lăng Trần Sóc từ nhỏ đã ham chơi tùy hứng, rất ít khi nghiêm túc tu hành, nhưng ngộ tính lại cực cao, thường có thể ngộ đạo đột phá, lại luôn linh hoạt biến báo, quái chiêu chồng chất, thường hay vượt cấp đánh người.
Thắng bại khó phân.
Bàn ghế, kệ sách, bình hoa trong điện đều "Bùm bùm" ngã đầy đất, hai người đánh đến muốn ném luôn nóc nhà đi, thiếu chút nữa chấn sụp cả tòa đại điện.
Đại khái là sợ đánh hỏng căn phòng rồi làm Vân Triệt bị thương, một đạo hắc ảnh đã dẫn đầu phá cửa sổ ra ngoài, lam y cũng đuổi theo sát sao.
Vân Triệt ngồi trong điện, nghe bên ngoài không ngừng truyền đến tiếng kim thiết va chạm, kiếm phong lướt qua, hoa diêu thụ đảo, trong lòng thế nhưng lại nổi lên một tia lo lắng mơ hồ.
Những năm đã qua đó, y vẫn luôn yêu cầu bản thân phải "Xử lý công bằng", tuy rằng chưa chắc bọn họ đều vừa lòng, nhưng ít nhất Vân Triệt không thẹn với lương tâm.
Chỉ là vào lúc này, Vân Triệt mới biết bản thân căn bản không có cách nào "Xử lý công bằng".

Rõ ràng hai người đều là đồ nhi của mình, nhưng Vân Triệt lại phát hiện trong lòng bản thân tất cả đều lo lắng an nguy cho hắc y thiếu niên.
Nghĩ tới dáng vẻ bất cần đời của hắn, và nụ cười xán lạn phảng phất như mang theo cả ánh mặt trời, khi cười liền lộ ra hai chiếc răng nanh nhòn nhọn, luôn tìm cách gây chuyện, đúng lúc bị mình bắt được thì luôn treo vẻ mặt vô cùng ủy khuất.
Vân Triệt không biết bản thân bị làm sao, vậy mà lại một lòng đều hướng về phía hắn, tay y bất giác nắm chặt xích bạc, dùng sức kéo mạnh.
Xích bạc không chút sứt mẻ.
Thoát thân không được, không biết thắng bại thế nào, càng vô pháp nhúng tay vào trong đó, Vân Triệt tinh tế lắng nghe âm thanh bên ngoài, suy đoán hướng đi của hai người, y chưa bao giờ cảm thấy thời gian lại trôi qua chậm đến vậy.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng vang ngoài điện đột nhiên im bặt.
Hẳn là thắng bại đã phân.
Bốn phía một mảnh yên lặng, thời gian phảng phất như đọng lại ở một cái chớp mắt ấy, không hề lưu động.
Sau một lúc lâu, cánh cửa cách đó không xa nhẹ nhàng vang lên một tiếng.
Vân Triệt âm thầm nín thở.
Đầu tiên là bị mở ra một khe hở nhỏ, tiếp theo "Kẹt" một tiếng nhẹ nhàng đẩy ra.
Vân Triệt không chớp mắt nhìn chằm chằm cánh cửa nửa mở kia, một bộ lam y ánh vào mắt.
Nội tâm Vân Triệt trong nháy mắt "Lộp bộp" một tiếng, đã lạnh hơn phân nửa, xích bạc trên tay phát ra âm thanh "Sột soạt", bỗng nhiên y từ trên giường đứng lên.
Lam Thần Hoa mới vừa vào cửa, đã nhìn Vân Triệt đứng dậy.

Y đứng ở trước giường, mày kiếm nhíu chặt, con ngươi nhợt nhạt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào hắn ta, ánh mắt kia không biết là lo lắng hay là phẫn nộ.
Lam Thần Hoa câu môi cười, lập tức đi tới trước mặt Vân Triệt, giơ tay làm tư thế "Mời", nói: "Làm phiền sư tôn đứng dậy nghênh đón rồi, mời sư tôn ngồi a."
Lúc này Vân Triệt mới quay đầu lại, nhìn Lam Thần Hoa, lạnh giọng hỏi: "Trần Sóc đâu?"
Tiếng nói lạnh lẽo khàn khàn, mang theo chút run rẩy, là người ai cũng có thể nghe ra thật sâu trong đó là lo lắng.
Lam Thần Hoa không chút để ý mà trả lời: "Lăng Trần Sóc sao, không đánh lại ta, chạy rồi."
Vân Triệt nhắm mắt lại, nhẹ nhàng thở ra.
Lam Thần Hoa liếc mắt nhìn biểu tình của Vân Triệt một cái, câu môi cười trộm, lại nhìn Vân Triệt tiếp tục bổ sung: "Có điều, Lam Thần Hoa ta sao có thể dễ bắt nạt như vậy? Địa bàn của ta, từ bao giờ đã cho phép người khác muốn tới thì tới, muốn đi thì đi rồi? Vì thế ta liền đuổi theo......"
Vân Triệt nhăn mày lại, nghi hoặc nhìn Lam Thần Hoa.
Lam Thần Hoa nói: "Ta đuổi theo hắn, rồi tặng cho hắn một kiếm, vừa lúc nhất kiếm xuyên tim......"
Vân Triệt khẽ mở to mắt, muốn bước ra ngoài một bước, nhưng đúng lúc đó lại bị xích bạc trên cổ tay kéo lấy.
Nhìn Vân Triệt tựa như rất sốt ruột, Lam Thần Hoa nhìn y, cười tủm tỉm hỏi: "Sư tôn hình như rất lo lắng cho hắn a?"
Vân Triệt dùng sức kéo kéo xích bạc trên tay, nói với Lam Thần Hoa: "Buông ra."
"Ngài muốn ra ngoài tìm hắn sao? Không chừng hiện giờ hắn đã chết rồi đó." Hai mắt Lam Thần Hoa đầy ý cười nhìn Vân Triệt, hỏi, "So với người chết là hắn, có phải ngài càng hy vọng người chết là ta hay không? Rõ ràng ta còn đi theo sư tôn ngài còn sớm hơn hắn, nghe lời hiểu chuyện hơn hắn, cũng luôn không gây chuyện như hắn......"
"Câm mồm!" Vân Triệt nhíu chặt mày, thấp giọng quát lớn, "Lam Thần Hoa! Đồng môn tương tàn, ngươi làm sao hạ thủ được!"
"Lam Thần Hoa ta máu lạnh vô tình lòng lang dạ sói, đến sư tôn cũng bị ta khóa ở trên giường, còn có cái gì là ta không xuống tay được?" Lam Thần Hoa nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng chỉnh tề, hắn ta chưa bao giờ cười đến xán lạn như thế.

Hắn ta từng bước tới gần Vân Triệt, nói, "Sư tôn, bây giờ ngài là người của ta, không ai có thể đoạt đi......"
Nhìn người đang cười trước mặt, trong chớp mắt Vân Triệt dường như thấy được hình bóng của thấy kia hắc y thiếu niên, trong lúc nao nao, Lam Thần Hoa đã tới ngay trước mắt, chóp mũi hầu như đã chạm vào nhau.
Vân Triệt lui về sau một bước, cẳng chân đụng vào mép giường, y nhìn Lam Thần Hoa nói: "Đừng qua đây."
Lam Thần Hoa lại tới gần một bước, bức cho Vân Triệt không thể không lui, hắn nhìn vào mắt y, cười nói: "Sư tôn và Lăng Trần Sóc có thể ôm ôm ấp ấp, tại sao lại không thể cho ta chạm vào một chút? Trong lòng sư tôn có phải chỉ có Lăng Trần Sóc hay không, từ trước đến nay không hề có ta?"
Lam Thần Hoa nhướng mày, hỏi: "Có phải ngài, thích hắn?".
 
Back
Top Bottom