Huyền Huyễn Xuyên Thư Phụ Trợ Mạc Viễn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Thư Phụ Trợ Mạc Viễn
Chương 40: Chương 40


Kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc...!đây chính là ấn tượng của Lý Mộ Phong về Bạch Nghị lúc bấy giờ.
Lý Mộ Phong đột nhiên cảm thấy Bạch Nghị thật đáng ghét.

Tiểu nhân trong lòng hắn ghen tị đến độ muốn cắn rách cả khăn tay.

Nếu Bạch Nghị quả thật là cẩm lý như hắn nghĩ thì với thân phận là một con mực nhỏ, số phận đen thui như tiền đồ chị Dậu* của hắn mà nói.

Lý Mộ Phong cảm thấy mình rất có tư cách ghét bỏ con cá tra* mang tên Bạch Nghị này.

Hôm nay hắn hành động gặp quá nhiều trắc trở, muốn đá Liễu Hinh Nhi đi thì gặp Bạch Nghị, muốn đá Bạch Nghị đi thì lại gặp cốt truyện cản trở.
Lý Mộ Phong không phải chưa từng thấy qua xuyên thư văn, hắn tất nhiên hiểu rõ sự đáng sợ của cốt truyện.

Thật ra nếu như hắn không hiểu rõ cái loại mô típ này, chắc hẳn cũng không thật sợ cốt truyện như vậy.

Nhưng tiếc là hắn đã biết, còn biết rất nhiều là đằng khác, vậy nên thứ hắn thật sự lo sợ chính là giả thuyết thiên đạo đứng sau cốt truyện.

Mà thứ hắn đọc được lại là thiên mệnh thư gì gì đó của vi diện này, cũng có thể nghĩ hắn chính là một con kiến hôi vô tình thiên diễn* ra nó.

Dù sao đây cũng là mô tiếp điển hình nổi nhất trong diễn đàn truyện xuyên thư văn, nhất là trong hắc ám lưu còn có nhiều bộ nổi tiếng về lĩnh vực này nữa.
Mẹ kiếp, quả thật người ngốc có phúc của người ngốc.

Người không biết thì không có gì để sợ.

Lý Mộ Phong nghĩ đến viễn cảnh mình phải gồng mình chống lại thiên đạo, sống lưng đột nhiên cảm thấy đau nhức, nhịn không được buồn bực phun tào*.

Nhìn thái độ của Hàn Thiệu lúc nãy mà nói, chắc chắn tên này đã hiểu lầm trong lòng rồi, nếu không hắn cũng sẽ không để yên cho mọi chuyện trôi qua dễ dàng như vậy.

Dù sao hắn cũng nổi danh là hỗn thế ma vương tái thế mà, không quậy một trận ra trò thì chung quy rất thẹn với cái danh vang dội này của hắn.

Lý Mộ Phong ngẫm lại cũng thấy đúng, mẹ kiếp nếu hắn là Hàn Thiệu hắn chắc chắn cũng sẽ hiểu lầm thôi.

Dù sao bình thường Hàn Ân dù có thích Bạch Nghị thì cũng không bạo dạng và simp chúa như hôm nay, ai đời lại hết dựa rồi ôm, ngay cả giọng nói cũng nhão nhẹt không nhấc nổi lên một chút khí thế nào.
Lý Mộ Phong trong lòng hận đến ngứa ngáy cả răng bởi hắn biết hướng đi mình muốn đã bị làm chếch cho lệch quỹ đạo rồi, giống như đoạn đường hắn đang phải đi đột nhiên lại dài ra thêm một khúc vậy, cho dù có là ai thì sao mà vui cho nổi.

Hắn cảm thấy hôm nay mình chẳng thể nào nhịn được cảm giác muốn chửi tục này, ít nhất trong lòng hắn bây giờ đã tuông trào ra cả vạn chữ mẹ kiếp, đời như shit* rồi.

Cũng may hôm nay tất cả đều không quá nát bét, ít nhất hắn cũng đã thành công cắt đứt mối quan hệ giữa Hàn Ân và Liễu Hinh Nhi.
Thật ra thì Liễu Hinh Nhi cũng không phải là nhân vật đáng sợ gì, nàng chỉ là một nữ nhân tâm cơ dựa vào nhan sắc lẫn miệng lưỡi để leo lên, chiếm lợi lộc từ nguyên chủ mà thôi.

Tất nhiên nàng chẳng có thế lực đến mức có thể nắm bắt được lịch trình của một nhân vật trên cao như Hàn Ân, việc nàng hay vô tình bắt gặp hắn ở Linh Bảo Các cũng là do một chút thông minh của nàng mà thành.

Liễu Hinh Nhi cho tiền sai bảo một số tên du côn, ăn mài lởn vởn xung quanh Linh Bảo Các, cứ hễ thấy Hàn Ân thì lập tức báo lại cho nàng.

Liễu Hinh Nhi sau đó sẽ lợi dụng thông tin này cùng với dáng vẻ dịu dàng yếu đuối của mình để mồi chài một số đồ vật đắt đỏ từ nguyên chủ.
Lý Mộ Phong vốn không quá để tâm nhưng sau khi suy xét lại, hắn cảm thấy những mối quan hệ độc hại này nên cắt đứt thì cứ cắt, tránh để bị lợi dụng hoặc đâm sau lưng mà không biết.

Dù sao chẳng có ai thích việc bản thân bị theo dõi cả, không khéo còn làm hắn lộ tẩy trong lúc lơ đãng cũng nên.
Xe ngựa đã về đến trước cổng nhưng Lý Mộ Phong vẫn chẳng có hành động gì, hắn đang suy nghĩ đến thất thần.

Hàn Thiệu ngồi bên cạnh cũng không lên tiếng nhắc nhở cho dù hắn có thấy bọn gia nô đang dàng hàng đón tiếp ngoài kia.

Bởi đối với hắn, gia nô chẳng qua chỉ là một con chó con mèo được nuôi trong nhà, nhiệm vụ của chúng là lắc đuôi chờ chủ.

Hàn Thiệu không thích chó mèo, vậy lí nào chủ nhân như hắn lại phải vì sự khó chịu của bọn chúng mà gấp rút suy nghĩ.

Vả lại Hàn Thiệu không muốn đánh thức Hàn Ân, hắn cảm thấy hôm nay Bạch Nghị quá đáng như vậy, đại ca hắn hẳn là đang cảm thấy rất đau lòng.

Bây giờ không thích hợp để làm phiền huynh ấy.
...

Tu tiên chính là nghịch thiên mà đi.

Nếu thật sự là thiên đạo bắt hắn tuân theo vậy hắn càng không chấp nhận quy thuận.

Ngươi bất nhân đừng trách hắn bất nghĩa...!dù sao hắn cũng không phải người nơi này, linh hồn cũng chẳng phải do Đạo ở đây thai nghén mà nên.

Vậy thì phá đạo có là gì?
Con giun xéo lắm cũng quằn*, người bị dồn vào đường cùng thì cũng sủa tiếng chó mà thôi.
Lý Mộ Phong trong lòng suy nghĩ sâu xa, đáy mắt dưới màn mi cũng trở nên lạnh lẽo thâm sâu tựa như cá xấu trong đầm lầy vậy, ẩn thân trong nước bùn tanh hôi, kiên nhẫn trước mọi việc đang xảy ra.

Chỉ chờ đợi một cơ hội thích hợp, một phát cắn đứt cổ con mồi.

Tàn nhẫn nhưng lại chẳng ai có thể thấy được sự lạnh nhạt này.
Lý Mộ Phong sau khi phục hồi lại tinh thần thì mở mắt ra, vờ như vừa mới tỉnh giấc.

Đối mắt với hắn là Hàn Thiệu...!Lý Mộ Phong trong lòng cảm thấy rất quỷ dị, không ngờ Hàn Thiệu vậy mà luôn nhìn chắm chằm hắn.

Cũng không biết là não người Hàn gia có vấn đề gì không nhưng từ anh đến em, chẳng có ai là bình thường cả.
Vương người một cái, Hàn Ân nhướng mày theo thói quen mà gõ cái cốp lên trán Hàn Thiệu, mặc kệ tiếng k** r*n ư ử của hắn bước xuống xe.

Lập tức nhìn thấy một hàng người dài đang đứng khom lưng trong nắng, nhìn mồ hôi chảy đến ước đẫm áo của bọn họ.

Lý Mộ Phong lập tức đoán được những người này đã đứng đây rất lâu rồi.

Lý Mộ Phong thoáng trầm tư sau đó rất nhanh hiểu ra, bọn họ như vậy là vì chờ để đón hắn và Hàn Ân vào nhà.

Chẳng qua do hắn " thiếp đi" mà Hàn Thiệu lại chẳng thèm quan tâm, cũng không gọi hắn dậy nên mới l*m t*nh làm tội bắt đám hạ nhân chịu tội hành xác.
Hàn Ân nhíu mày đầy ghét bỏ, quét mắt nhìn một lượt đám hạ nhân trước mắt rồi khinh khỉnh nói:

" Thật dơ bẩn, đường đường là hạ nhân Hàn gia lại mang cái dáng vẻ bơ phờ tội nghiệt này, các người là cho ai xem hả.

Cố tình thể hiện ra cho thiên hạ thấy Hàn gia chúng ta ngược đãi hạ nhân sao.

"
" Thật kinh tởm, mồ hôi mồ kê của các người chảy ướt cả áo, rõ ràng là tu sĩ luyện khí nhưng trông không khác gì phàm nhân chân lấm tấm bùn.

Mùi hôi nghèo khổ trên người các ngươi phát ra khiến ta buồn nôn."
" Người đâu...!?".
Hàn Ân vừa dứt lời chê bai, trong lòng đám hạ nhân lập tức sợ xuống.

Nỗi xấu hổ và sợ hãi bao trùm lấy họ, bọn họ run rẩy ngước mắt lên nhìn Hàn Ân như chờ sự phán quyết của hắn.
Hàn Ân tuy là song nhi tuổi lại nhỏ nhưng sự độc ác của hắn từ lâu đã thấm nhuần trong tâm trí đám hạ nhân.

Thậm chí mỗi năm khi thu nhận gia nô về, các chủ quản, quản gia đều sẽ răn dạy, nhấn mạnh với bọn họ nhiều lần là tuyệt đối không được chọc giận các tiểu chủ tử, nhất là hai huynh đệ Hàn Ân.

Nếu không kết cục sẽ rất thảm, thậm chí đến mạng cũng khó giữ.
" Vào ngân khố lấy chút tiền, phát cho bọn chúng mua quần áo mà mặc.

Ai đời lại để cái dáng vẻ bần hàn này mà làm việc trong Hàn gia.

Muốn khiến Hàn phủ mất mặt à? Thôi, kêu bọn chúng mau mau cút, ta càng nhìn càng thấy phiền."
...!Không phải trừng phạt về x*c th*t, trong lòng đám hạ nhân thoáng thả lỏng.

Cho dù bị Hàn Ân dùng lời lẽ khó nghe để hình dung cũng không khiến bọn họ quá tổn thương.

Dù sao lương Hàn phủ phát xuống còn rất nhiều, hoàn toàn hơn hẳn so với những hạ nhân trong gia tộc khác.

Mà đâu phải lúc nào bọn họ cũng phải hầu hạ Hàn Ân, lâu lâu bị chửi rủa nhưng kèm theo lại là phúc lợi ngon ngọt.

Chẳng có ai cảm thấy công việc này là khổ sở hay muốn nghỉ việc cả.

Dù sao tu chân giới cường giả vi tôn, ít nhất khi ở Hàn gia bọn họ sẽ được gắn thêm cái mác gia nô Hàn gia.

Ra đường còn được một đám người ngưỡng mộ ghen tị thậm chí là nịnh y, còn được Hàn gia bảo hộ trong đôi cánh chim to lớn và cứng cáp.

So với việc đột nhiên mất mạng do bị cuốn vào các cuộc so đấu của cường giả, việc bị một đứa nhỏ sỉ nhục đối với bọn họ chỉ là muỗi mà thôi.
Đám gia nô lập tức cúi đầu vâng vâng dạ dạ, lập tức sôi nổi theo hàng theo lối mà chạy biến, khuất mắt chủ tử.

Lý Mộ Phong thậm chí còn trông thấy một số người nhìn không được dáng vẻ vui sướng.

Cũng phải, Hàn Ân trước nay chi tiêu đều rất thoáng.

Hắn bắt bọn họ chờ, còn đem bọn họ chửi rủa...!dù không phải cố ý nhưng cũng đều là việc sai trái.

Bồi thường như vậy mong là sẽ thoả đáng.
Lý Mộ Phong liếc mắt nhìn Hàn Thiệu đang đứng dửng dưng bên cạnh đột nhiên có chút phiền lòng.

Hàn Thiệu rõ ràng có một tướng mạo đáng yêu như vậy nhưng lớn lên lại quá mức lệch lạc, hầu như không có sự thương cảm đối với đồng loại hay giống loài yếu thế hơn.

Có lẽ như vậy đối với tu chân giới cũng là một cách sinh tồn thích hợp....!có cái beep! Bộ tương lai tên này muốn làm ma tu hay gì?
Cứ tiếp tục như vậy không được, Hàn Thiệu nếu còn không biết thu liễm...!hắn chết sớm còn không nói, có khi còn mang về cho gia tộc một đống phiền phức.

Vạn nhất còn luyên lụy đến hắn thì sao? Lý Mộ Phong híp híp mắt trong lòng phân vân có nên bẻ thẳng lại thằng nhóc có xu hướng lớn lên trở thành một thành phần phản xã hội này không...
...----------------...
...----------------...
• Đen thui như tiền đồ chị Dậu: Trong tác phẩm Tắt Đèn của Ngô Tất Tố.

Tác phẩm kết thúc bằng câu “Chị vùng chạy ra ngoài giữa lúc trời tối đen như mực, đen như cái tiền đồ của chị vậy!”
• Cá tra:
ở đây ám chỉ Bạch Nghị là tra nam.
• Thiên diễn: cảnh tượng, hình ảnh do thiên đạo thôi diễn, gầy dựng lên, thường là những cảnh tượng trong tương lai.
• Phun tào: Phun tào hay còn gọi là thổ tào là một từ trong tiếng Trung Quốc, chỉ hành vi lập luận phản bác từ một lỗ hổng lập luận, ngữ nghĩa của người bị phản bác; thường mang ý nghĩa trêu chọc.Phun tào trong mấy truyện thường là những câu nói lại nhải kiểu như chửi, dạng độc mồm độc miệng.
• Đời như shit:đời như cức
• Con giun xéo lắm cũng quằn: nhằm ẩn dụ cho hình ảnh con người khi vượt qua giới hạn c*̉a bản thân thì sẽ biến thành một con người rất khác.

Ám chỉ sự phản kháng.
 
Xuyên Thư Phụ Trợ Mạc Viễn
Chương 41: 41: Nguyên Lực


Lý Mộ Phong ngồi trên một chiếc đệm mềm mại, phía dưới là một chiếc giường băng màu xanh ngọc lam* trong suốt rất đẹp, đang toả ra hàn khí lượng lờ.

Xung quanh hắn chính là những góc đá đen nhô lên lòi lõm cùng với một số các loại linh thảo được trồng trong một mảnh ruộng nhỏ chừng năm mét vuông.

Trên tường cách từng đoạn sẽ có một cái giá, bên trên không phải nến hay đèn mà là những viên dạ minh châu to bằng cả nắm tay, phát ra ánh sáng dịu nhẹ thắp sáng khắp nơi.
Cũng không khó nhận ra Lý Mộ Phong đang ở trong một hang động nhỏ.
Khói trắng mỏng nhẹ phiêu lãng, Lý Mộ Phong ngồi khoanh chân trên đệm, hai tay nhanh thoăn thoắt kết một thủ ấn đơn giản.

Sau đó giữ nguyên tư thế, hai tay đặt trước bụng nơi hạ tử phủ, hổ khẩu* đối nhau, hai ngón cái gập nhẹ, ngón trỏ chụm lại với nhau, ba ngón còn lại đan xen vào nhau.

Lý Mộ Phong hít thở nhẹ, theo chu kỳ mà hấp thụ linh khí vào hạ tử phủ sau đó bắt đầu lọc ra hoả linh khí và mộc linh khí tách riêng ra.

Sau đó bắt đầu cẩn thận dẫn dẫn dắt chúng hướng về phía trung tử phủ mà đi.
Có điều Mộc sinh Hỏa - Hỏa sinh Thổ - Thổ sinh Kim - Kim sinh Thủy - Thủy sinh Mộc.

Ngũ hành tương sinh lại có trong linh căn của Hàn Ân.
Song linh căn thuộc trong ngũ hành tương sinh thường được gọi là Song Hành Sinh, so với Song Hành Khắc* thì khoảng cách lại như trời với đất.

Song Hành Khắc là việc một người sở hữu hai linh căn tương khắc nhau, ví như Thủy Hỏa song linh căn - Hỏa Kim song linh căn - Kim Mộc song linh căn - Mộc Thổ sông linh căn - Thổ Thủy song linh căn.

Những người này thường gặp khó khăn trong tất cả những việc có sự kết hợp giữa hai linh căn với nhau như khi hấp thụ linh khí, linh khí thuộc hai hành này sẽ đấu đá lẫn nhau khó lòng dung nạp được hoặc khi sử dụng công pháp đưa ra công kích kết hợp, việc hai linh căn đối chọi nhau sẽ làm cho đòn đánh bị thất bại trong gan tất, thậm chí còn có khi gặp phải phản phệ nữa.

Vì vậy nên các tu sĩ mang trong mình song linh căn Song Hành Khắc thì thường phải mất một khoảng thời gian dài để trung hòa, khống chế để hai linh căn này không còn đối chọi gây gắt nữa.

Bởi vậy nên cũng thua xa những song linh căn hệ khác.
Mà Song Hành Sinh thì ngược lại với Song Hành Sinh, vì là hai hành tương sinh nên bổ trợ cho nhau, khiến cho những công kích, đồn đánh phát ra đều hoà hợp một cách lạ thường, thậm chí còn có xu hướng lớn mạnh hơn hẳn những người song linh căn khác.

Tuy nhiên song linh căn Song Hành Sinh cũng không phải là hoàn mỹ bởi nó vẫn còn một nhược điểm đó là cắn nuốt lẫn nhau.
Ví như Lý Mộ Phong bây giờ, hắn sự dụng song linh căn để hấp thụ và lọc ra hai loại hoả, mộc linh khí thích hợp cho mình, sau đó tích trữ lại trong hạ tử phủ.

Nhưng khổ nỗi mộc sinh hỏa mà Hàn Ân lại chủ tu hoả nên mộc linh khí vừa vào tử phủ cứ như một đứa bé yếu ớt, bị thằng nhóc trẩu tre côn đồ hoả linh khí chèn ép, ức h**p đến độ xúc lại một góc.

Làm Lý Mộ Phong cũng không đành lòng nhìn tiếp.

Hắn cố gắng khống chế hoả linh khí, cân bằng một chút số lượng hai bên nhưng cứ hễ mộc linh khí tăng lên một chút thì hoả linh khí của hắn cứ như uống nước tăng lực.

Lập tức vùng lên chèn ép mộc linh khí xuống, thậm chí còn lượng lờ như muốn thâu tóm đồng hoá mộc linh khí làm thức ăn luôn.
Lý Mộ Phong trong lòng trầm xuống, hắn biết không thể cứ để mọi chuyện tiếp tục như vậy được.

Hoả thịnh âm suy, nếu hắn là hoả hệ thiên linh căn tất nhiên sẽ rất vui khi thấy điều này.

Nhưng hắn là song hệ, lại lòi ra một cái linh căn hệ mộc âm nhu.
Thân thể Lý Mộ Phong bây giờ không phải là nam nhân hoàn toàn, hắn là song nhi.

Song nhi không cư.

ơng* dương như nam nhân, cũng không hoàn toàn âm nhu như nữ nhân.

Trong cơ thể hắn thiên về dương hơn, nếu như cứ để mặc hoả linh căn ở trong thế thịnh thì cơ thể hắn nhất định sẽ chịu không nổi, ít nhất là phần âm của hắn sẽ bị giày xéo khiến cho cơ thể mất cân đối.

Huống chi hắn còn có mộc linh căn, tuy mộc linh căn bình thường vẫn luôn rất điềm tĩnh, ôn hoà nhưng nếu đã động tay lên đầu của thái tuế* rồi thì sao có thể bắt nó nín nhịn được.
Lý Mộ Phong nhăn mặt, chịu đựng sự bỏng rát do bị hoả linh khí phản kháng, dùng sức mạnh cưỡng ép nó đi theo khuôn khổ.
Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao.

Cái đạo lý này đương nhiên Lý Mộ Phong hiểu rõ, hắn cười lạnh nhìn một đám hoả linh căn đang ồ ạt đổ bộ đến, tựa như muốn chèn ép hắn thoả hiệp.

Lý Mộ Phong điều khiển kình khí do cơ thể này tích góp trong quá trình tu luyện từ nhỏ đến lớn hoá thành một cái búa lớn, mạnh bạo đập liên tiếp vào nơi tụ tập hoả linh khí.

Ngay lập tức hoả linh khí trong lúc không ngờ đến đã bị hắn đánh tan thành nhiều mảng nhỏ.

Lý Mộ Phong lập tức chớp lấy cơ hội điều khiển mộc linh khí bao bọc lấy từng mảng hoả linh khí, ngăn cách không cho bọn chúng có cơ hội hợp lại với nhau.

Cũng may mộc linh khí trước giờ thuật tính luôn hiền lành, dịu dàng nên rất dễ hợp tác, không những vậy nó còn chủ động dùng đặc tính sức sống của mình để làm dịu đi cơn bỏng rát trong kinh mạch của Lý Mộ Phong.
Nhưng mộc linh khí vốn ban đầu ở thế yếu, lại thêm không phải thật sự là linh dược hay bảo bối mộc hệ thật sự, tất nhiên không có quá nhiều tác dụng.

Lý Mộ Phong và mộc linh khí cùng hoả linh khí trong cơ thể hắn cứ như vậy mà giằng co không bên nào chịu thua bên nào.
Máu đỏ từ trong mũi Lý Mộ Phong chảy ra nhưng hắn không phát hiện, đến khi dòng máu chảy đến đầu môi thì hắn mới cảm thấy ngứa ngáy.

Nhưng bây giờ cũng không phải lúc để làm những chuyện dư thừa như lau mặt.

Hắn đơn giản lờ đi cảm giác ngứa ngáy rin rít kia mà tập trung chia tách linh khí.

Khoảng chừng một canh giờ* sau, hoả linh khí cũng bắt đầu khuất phục.
Lý Mộ Phong thở phào một hơi sau đó dồn hết tâm sức đắp nặn đường đi cho hoả linh khí lẫn mộc linh khi hướng về phía trung tử phủ.

Cho đến khi thành công cảm nhận được linh khí trong trung tử phủ hắn mới thở phào một hơi.

Vất vả lâu như vậy, còn tốn cả ối thời gian chịu đựng bỏng rát nhưng lượng linh khí hắn đưa từ hạ tử phủ lên trung tử phủ từ một ảng* nhưng lại bị xúc tụ lại còn một tia mỏng manh đang lượn lờ không mục đích bên trong trung tử phủ.

Lý Mộ Phong đột nhiên cảm thấy có chút bất đắc dĩ nhưng cuối cùng cũng không cảm thấy quá hụt hẫng với kết quả này.

Nhân loại bình thường dù có linh căn hay không thì trong cơ thể đều sẽ tồn tại tử phủ.

Tử phủ con người được chia làm ba bao gồm thượng, trung và hạ.

Hạ tử phủ nằm ở phần dưới rốn một chút, là phần tam giác giao giữa thân trên và th*n d***.

Trung tử phủ nằm trên ngực, nằm ngang với tim.

Mà thượng tử phủ thì nằm ở trên đầu, chính là vì trí trung tâm của bộ não.
Tử phủ khác với đan điền, tử phủ bất cứ một ai chỉ cần là con người thì đều có thể tu luyện được nhưng đây lại là hệ thống tu luyện cấp thấp đại trà.

Do các phàm nhân không có linh căn trong tu chân giới không căm lòng làm kẻ yếu tìm tòi ra, ban đầu sẽ khá giống với cách tu luyện của các tu sĩ, đều sẽ chia ra làm 9 đại cảnh giới.

Tuy các đại cảnh giới này có tên gọi khác với hệ thống tu luyện của tu sĩ nhưng trên cơ bản thì sức mạnh của người tu luyện trong các cấp bậc tương ứng đều giống nhau.

Và đều sử dụng kình khí để tu luyện và rèn luyện thân thể, đạt được sức mạnh.

Những người này do không phải thật sự là tu sĩ nên được gọi là võ nhân sư, tu vi đỉnh cao có thể đạt đến chỉ có thể là luyện khí kỳ viên mãn.
Mà đan điền lại là một khái niệm khác cao cấp hơn tử phủ, ít nhất có được đan điền chính là cảnh giới mà võ nhân sự cho dù dùng cả đời đeo đuổi kết quả cũng chỉ là vô vọng, mơ mộng hão huyền.

Bởi chỉ có người có linh căn mới có thể sinh ra đan điền mà thôi.

Đan điền là nơi chứa đựng linh khí của tu sĩ trúc cơ kỳ và chỉ có tu vi từ trúc cơ kỳ trở lên mới có đan điền.
Khác với các võ nhân sư, những người có linh căn và tu luyện theo hệ thống tu chân mà tu vi chưa đạt đến trúc cơ, không thể có danh tu sĩ thì thường được gọi là võ giả.

Tu vi những người này tối cao cũng là luyện khí kỳ viên mãn nhưng lại có thể tiếp tục tăng lên cao hơn như trở thành tu sĩ trúc cơ.

Bởi đến một giai đoạn nhất định trong luyện khí kỳ đại thành, bọn họ sẽ chuyển khí kình mình tu luyện được thông qua linh căn mà biến thành nguyên khí rồi đưa vào trung tử phủ, thượng tử phủ và lấp đầy hết hai tử phủ quan trọng này.

Sau đó sẽ dựa vào chúng mà đột phá trúc cơ, tạo lập đan điền bắt đầu xây dựng nền móng căn cơ vững chắc.

Quá trình này rất khó, tựa như việc cá chép hoá rồng phải vượt long môn vậy.

Mà trước khi vượt được long môn thì nó đã phải trải qua rất nhiều đợt sóng lớn lao đầy hiểm hoạ.
...----------------...
...----------------...
• Xanh ngọc lam:
• Hổ khẩu: kẻ giữa ngón tay trái và ngón trỏ.
• Song Hành Khắc: là song linh căn thuộc ngũ hành nhưng tương khắc với nhau.

Ví dụ như thủy hỏa song linh căn,...
• Cư.

ơng* dương: C.

*ư.

*ơ.

*n.

*g dương , viết vậy cho khỏi bị che.

Sợ nó hiểu lầm rồi quất ra luôn năm cái dấu sao thì chết.
• Thái tuế:Thái Tuế là một chòm sao trong tín ngưỡng dân gian còn được gọi là Thái Tuế Tinh Quân hay Tuế Quân, là chòm sao có ảnh hưởng rất lớn đến vận mệnh của đời người, chủ quản cát – tai – họa – phúc, lộc qua từng năm của 12 con giáp.

Thường chỉ ý xấu như năm hạn, người thường không dám phạm vào vì sợ gặp xui xẻo.
• Một canh giờ: theo giờ hiện đại thì bằng hai tiếng.
• Ảng: dùng để chứa nước sinh hoạt, được đúc bằng xi măng.

Ảng có ba chân, cao chừng một mét, phần miệng ảng to hơn phần đáy, thường được đặt sau nhà hoặc cạnh bếp..
 
Back
Top Bottom