Huyền Huyễn Xuyên Thư Chi Pháo Hôi Hành Trình

Xuyên Thư Chi Pháo Hôi Hành Trình
Chương 220: 220: Chương 219


Tin đồn Thoa Thục Quyên bị tống ra khỏi nhà vừa mới được truyền đi hôm trước, hôm sau mọi người vẫn thấy nàng tung tăng chạy đi khắp nơi, nào có bộ dáng như là bị gây khó dễ gì đâu.
Thời gian này Hứa Mạc Phàm và Khúc Trường Lâm thường xuyên đi với nhau nên nàng cũng không thường xuyên gặp mặt.

Mà có gặp lại cũng chỉ thấy hai người này dính nhau như sam, nàng không có nhu cầu đớp cẩu lương nên thôi, mắt không thấy tâm không phiền, tay chân cũng không muốn đấm nhau.
Tính ra lâu ngày gặp lại thì thánh nữ thánh tử nên trở thành một nhóm cùng nhau gây họa mới đúng.

Kết quả mỗi mình tên Lý Vinh Khôi kia chiếm hết sự chú ý của những người ở đây.
Bởi vì sao, bởi vì hắn ta là mỹ nam của Ma giáo, người giữ vai trò như là biểu tượng nhan sắc cho đội hình trong khi võ công hắn kém nhất trong bốn người.

Bọn họ lại không thích nam thanh nữ tú bu quanh người như Lý Vinh Khôi nên đã tách ra.

Cụ thể Lý Vinh Khôi đi đâu làm gì thì kệ hắn, ba người bọn họ thì đi chọc mấy người tự nhận là cao nhân ở ẩn trong cái thành này chơi.
Ban đầu có người còn muốn chọc lão Tướng quân nhưng nói chuyện với lão ấy hợp quá, thành thử họ bị cuốn theo những câu chuyện lão kể.

Thoa Thục Quyên ở bên cạnh chỉ thầm tặc lưỡi trong lòng, nàng đã nói rồi đến đây và nghe lão tâm sự thì không ai nỡ chọc lão đâu.
Biết được hai người Thoa Thục Quyên mang đến cũng là thánh tử thánh nữ, Tướng quân lập tức liệt kê ra một loạt cái tên của các gia tộc, đây đều là những kẻ cứ thích ỉ mình có chút võ công mà bày ra cái vẻ cao nhân.

Lão ngứa mắt mấy người này lâu rồi nhưng nếu ra tay thì không còn vui nữa, lão cũng mất đi cái hình tượng xây dựng bao năm.
Thoa Thục Quyên: "Sao người không để ba quý tử đi làm mấy chuyện này?"
Tướng quân: "Bọn nó đâu có ai đạt được cảnh giới cao, có khi chờ thêm năm mười năm nữa ba đứa nó mới bằng người ta.

Với cả sở trường của các ngươi là xào cả giang hồ lên còn gì"
Ờ thì cũng đúng, bọn họ đi riêng thì không nói nhưng cứ đi chung thì kiểu gì thì kiểu, ở đâu đó cũng sẽ loạn cào cào lên.
Cái lão này, bình thường sao nàng lại không thấy mặt này của lão nhỉ? Đây mà là vị tướng quân hành xử hiên ngang, lập luận sắc bén mà nàng biết à?
Tướng quân phu nhân chỉ lên hai cái tên: "Hai kẻ này, bọn họ nói nhiều đến sợ luôn ấy!"
Quan trọng ở chỗ mấy kẻ kia không dám làm phiền hai người bọn họ nhưng lại hay lên mặt dạy đời ba đứa con của họ.

Ba người không muốn chấp nên cũng chẳng quan tâm, họ lại cho rằng thiếu gia nhà Tướng phủ sợ họ mới hay.
Thoa Thục Quyên: "Vậy mà mọi người cũng để yên được à?"
Phu nhân: "Cái bọn hai mặt ấy, trước mặt bọn ta một kiểu, trước mặt ba đứa con ta một kiểu.

Đã thế có một người có con gái đang là quý phi trong cung"
Thoa Thục Quyên đang muốn hỏi sao không dùng Dương Lăng ra làm lá chắn thì câm lặng luôn.

Moẹ, quý phi thì không to nhưng lại có tiếng là vợ của Hoàng Đế, kèo này hơi khoai.
Dù sao người có con gái là quý phi cũng chỉ có một, bọn họ đi chọc phá mấy người còn lại là được rồi.

Hoàng đế và Dương Lăng rất thân nhau, Ma giáo và Dương Lăng lại là sư đồ, tính ra họ cũng không bất lợi.
Nói rồi mấy người họ tản ra, đi tìm mấy người kia "xin chỉ giáo".

Khi được hỏi quý danh, bọn họ lại nói: "Bản thân vãn bối chỉ là một người đi đến nơi này, nghe danh các hạ có võ công cao ngất ngưởng nên mới đến giao hữu"
Nếu còn người ta còn cố tình hỏi thêm, họ sẽ nói: "Ta là thánh nữ/ thánh tử của Ma giáo"
Nếu như ai cũng là gương mặt lạ và có thể áp dụng mấy câu nói ấy thì gương mặt của Thoa Thục Quyên quá quen thuộc ở nơi này nên chỉ đành công bố danh tính trước: "Tại hạ Thoa Thục Quyên, thánh nữ của Ma giáo xin được chỉ giáo vài chiêu"
Chỉ trong mấy ngày, thân phận Thánh nữ của Thoa Thục Quyên đã nổi lên đồng thời với tin đính chính từ cửa hàng.

Tất nhiên là nhà họ Thoa cũng nghe được, bọn họ còn cho người đến tìm nhưng nàng cũng chẳng có ý trở về nơi đó.

Nàng luôn xưng bản thân là Thánh nữ Ma giáo chứ chẳng hề dùng thân phận hậu nhân nhà họ Thoa.
Theo thời gian, mấy người họ dùng thân phận Ma giáo lật tung nơi này lên khiến những kẻ tự xưng số một số hai bị vùi dập không thương tiếc.

Nhà họ Thoa cũng chẳng thèm chạy đến tìm Thoa Thục Quyên nữa, bởi những kẻ kia không làm được gì Thoa Thục Quyên sẽ đến tìm nhà họ Thoa gây sự.
Có những người tự xưng chính phái trong giới giang hồ nay đã ở ẩn lại không hề ló mặt ra.

Họ không ló mặt ra thì bọn Thoa Thục Quyên sẽ cho người điều tra rồi tìm đến.
Hay ở chỗ mấy người Thoa Thục Quyên sẽ không đập phá này nọ mà chỉ tìm người giao đấu nên người ta cũng khó mà nói được cái gì.
Có lẽ điều khiến những người kia tổn thương nhất là khi đám cưới của tam thiếu gia Khúc Trường Lâm và Thiếu chủ Ma giáo Hứa Mặc Phàm diễn ra.

Người đến có Ma giáo không nói, thế mà lại còn có cả Vương gia và nhà Tướng quân.

Với họ cái đám cưới này còn là minh chứng cho việc bất kể là giới giang hồ hay là quan trường, nhà họ Khúc đều có chống lưng.
Hết Khúc Trường Lâm với Hứa Mạc Phàm lại đến đám cưới của Khúc Trường Khanh và Dương Lăng.

Lần này còn ầm ĩ hơn lần trước bởi Dương Lăng là Vương gia, là người Hoàng tộc, hắn lại còn được Hoàng Đế ủng hộ cuộc hôn nhân của hai người nên những kẻ vốn mang sự khó chịu với nhà họ Khúc cũng chỉ có thể nuốt nỗi hận này vào bên trong.
So với nhóm Thoa Thục Quyên vẫn liên tục ngược đám người trong thành, Hữu hộ pháp lại chẳng mảy may động một ngón tay, hiện tại lão đã trở thành bạn thân với Tướng quân rồi.

Tướng quân: "Nghe Thục Quyên nói ngài muốn lật ngược cả nơi này lên, mà sao ngài chẳng làm gì vậy?"
Hữu hộ pháp: "Đâu có, ta là cái tên đã đưa thuốc cho Thoa Thục Quyên đấy!"
Tướng quân: "… Sao ngài lại có ý tưởng chế ra loại thuốc kia vậy?"
Hữu hộ pháp: "Cái lúc Thục Quyên chưa lộ thân phận, không thiếu kẻ tìm đến nó gây rối"
Hoá ra đây là nguyên nhân khiến Hữu hộ pháp chế ra loại thuốc khiến nam nhân không còn khả năng ở phương diện kia.
Cũng không thể phủ nhận việc đám người Thoa Thục Quyên đem thứ thuốc ấy bày bán khắp nơi như hiện tại khiến cho khá nhiều kẻ khép chân lại để làm người.

Bởi chẳng ai biết lúc nào sẽ có người châm vào thức ăn nước uống của họ thứ thuốc không mùi không vị kia.
Đừng hỏi tại sao Mười Năm Thất Bát không quan sát ký chủ nhà nó mà lại đi soi mói cuộc sống của những nhân vật khác.

Bởi từ khi Hứa Mạc Phàm có lại ký ức trước thời gian dự kiến, không cần nhìn cũng biết kịch bản đằng sau đã nát nhừ ra rồi.
Đôi khi nó cũng không hiểu được tại sao bản thân đã nghĩ cái gì mà lôi kéo Phạm Gia Huân đi làm nhiệm vụ không biết.
Mở khoá chức năng cửa hàng, hệ thống Mười Năm Thất Bát lặng lẽ lấy ra những thứ quá dư thừa trong kho đem bán đi.

Dù sao nó cũng không định đưa Phạm Gia Huân đi đâu nữa, trái tim nó đã quá tổn thương rồi..
 
Xuyên Thư Chi Pháo Hôi Hành Trình
Chương 221: 221: Thế Giới Thứ Mười Trở Về


Phạm Gia Huân tỉnh lại, cảnh tượng trước mắt vẫn là phòng trong bệnh viện.

Cũng không biết Mười Năm Thất Bát đã giúp cho hắn có thể chi trả được viện phí bằng cách nào chứ ở trong phòng thế này tốn không ít tiền đâu.
Ký ức từ các thế giới của hắn cũng quay về, Phạm Gia Huân lập tức đưa ánh nhìn không thiện cảm lườm cháy màn hình của Mười Năm Thất Bát.

Thời gian qua mày đã dùng tiền của tao trữ bao nhiêu thứ trong kho rồi hả?
Mười Năm Thất Bát lườm lại: "Tôi không đưa cậu đi thì cậu có khả năng chất một đống thứ kho hàng này không?"
Phạm Gia Huân: "Những thứ đó tao có xài được bao nhiêu đâu, có những thứ còn không dùng đến"
Mười Năm Thất Bát: "Cho nên giờ tôi đang bán để cậu có thể trả tiền viện phí còn gì!"
Phạm Gia Huân: "…" Đúng quá không cãi được.
Mười Năm Thất Bát: "Cậu nhớ ra cái gì chưa?"
Phạm Gia Huân: "Chín thân phận kia, mày hỏi cái nào cơ?"
Hệ thống 10678: "Tôi không hỏi cái này?"
Phạm Gia Huân: "À đúng rồi, liệu người yêu của tao có đang ở gần đây không?"
Mười Năm Thất Bát: "… Tôi hỏi cái này làm gì? Nghĩ kỹ lại, trước khi gặp tôi ký ức của cậu có cái gì?"
"…".

Phạm Gia Huân vẫn chưa hiểu Mười Năm Thất Bát muốn nói đến chuyện gì.

Ký ức của hắn vẫn vậy chứ có mất khúc nào đâu mà phải cần nó nhắc nhớ lại?
Hệ thống 10578 hơi bực mình nên đã trực tiếp cho Phạm Gia Huân một giấc ngủ ngắn trước khi hắn nêu ra một mớ thắc mắc khác.

Cơ duyên gặp nhau của Hoạ Kính Đình và Phạm Gia Huân phải nói từ cái nơi mà hắn sống.

Bởi vì nơi ở của hai người như hai thế giới song song có vài điểm trùng lên nhau.

Phạm Gia Huân là kẻ vô tình thấy được một số thứ ở thế giới mà Hoạ Kính Đình sống.

Đó cũng là lý do trong ký ức của Phạm Gia Huân có Hoạ Kính Đình nhưng mọi người lại gần như không có.

Cũng là lý do khiến Phạm Gia Huân luôn bị đánh giá là cúp học thường xuyên dù cho ngày nào cũng đến trường.
Học lực của hắn không cao cũng bởi chương trình học ở chỗ Hoạ Kính Đình hoàn toàn khác.

Đôi khi ngay chính vào giờ học, bài giảng ở lớp Hoạ Kính Đình và lớp hắn cứ như thể đan xen vào nhau khiến Phạm Gia Huân có chăm chú nghe cũng không hiểu cái gì.

Thế nhưng chỉ cần hắn về nhà, chăm chú đọc sách lại có thể hiểu được, rồi cảm thán hoá ra mọi thứ cũng không khó như mình nghĩ.

Có điều một gia đình với áp đặt thành tích, coi trọng sĩ diện đã khiến hắn dần dần chán nản với việc học.
Như thế đã đành, sau khi hai người trùng sinh, Phạm Gia Huân lại chỉ nhớ được một vài ký ức kiếp trước khiến nhận thức của hắn về mọi thứ xung quanh hơi đảo lộn.

Bởi vì trong kiếp trước, Hoạ Kính Đình là kẻ chuyên bắt nạt hắn theo đúng nghĩa đen.
So với những người đang ở thế giới này và hoàn toàn không hay biết về thế giới song song, những người ở chỗ Hoạ Kính Đình lại biết đến nơi này và đang tìm hiểu cuộc sống ở đây.

Ngôn Tình Hài
Cho nên sự xuất hiện của một kẻ ngoại lai như Phạm Gia Huân khiến họ không ưa một chút nào, đã thế Phạm Gia Huân còn chẳng ý thức được bản thân đang xuất hiện ở thế giới song song nữa kìa.
Bởi những thứ trước mắt như bị hoà trộn với nhau tạo nên một hình ảnh hoàn toàn khác nên hắn không thấy những người ở xung quanh có gì bất thường, cũng không thấy sai sai ở đâu.

Ký ức của hắn luôn ghi nhận hình ảnh Hoạ Kính Đình như một lẽ dĩ nhiên.
Có lẽ do chỗ ngồi bên cạnh hắn vốn không có ai nhưng ở thế giới kia lại có Hoạ Kính Đình nên sự xuất hiện của y không bị hoà trộn với bất cứ người nào.
Sau khi trùng sinh, Hoạ Kính Đình cũng ý thức được mọi thứ trong mắt Phạm Gia Huân hoàn toàn khác với những gì người khác thấy.

Việc hắn ngơ ngơ ngác ngác là do không hiểu thật chứ không phải giả vờ để tạo nét.
Cho nên Hoạ Kính Đình mới bắt đầu đối xử tốt với Phạm Gia Huân coi như bù đắp lỗi lầm kiếp trước.

Chỉ tiếc Phạm Gia Huân cũng dần nhớ ra những chuyện kiếp trước nhưng chỉ nhớ y có cầm đầu một nhóm bắt nạt mình, đôi khi ký ức kiếp trước còn trộn lẫn làm méo mó nhận thức của hắn trong kiếp này.

Thành thử Phạm Gia Huân luôn thấy Hoạ Kính Đình có mưu đồ gì đó chứ không phải thật tâm.
Có thể nói, từ lúc mười tuổi đến bây giờ, Phạm Gia Huân luôn sống trong một thế giới riêng, hoàn toàn không hoà nhập với môi trường xung quanh.

Sau khi học xong lớp mười hai, Hoạ Kính Đình chính thức chạy qua thế giới của Phạm Gia Huân để sống.

Nhưng vì ở đây không có ai họ Hoạ nên nhân lúc làm thân phận giả, y đã đổi thành họ Hoàng còn mọi thông tin khác thì hầu như vẫn giữ nguyên.
Thực ra Hoạ Kính Đình có thể nói họ của mình là họ hiếm nhưng trong thời đại này, nếu có người tò mò rồi lên mạng tìm kiếm thì y cũng sẽ bị lộ.

Cho nên chọn một họ phổ biến sẽ ít khiến người ta trở nên hiếu kỳ hơn.
Đôi khi Hoạ Kính Đình cũng cảm thấy bản thân lượn lờ trước mặt Phạm Gia Huân hơi nhiều hơn mức cần thiết.

Người bình thường thấy người ta không ưa những hành vi của mình thì sẽ dừng lại, chuyển phương án khác hoặc từ bỏ chuyện tạo ấn tượng tốt với người ta.

Còn Hoạ Kính Đình, y cũng chẳng hiểu sao bản thân cứ đâm đầu vào.
Có lẽ bạn ngày suy nghĩ quá nhiều, ban đêm y hay mơ thấy Phạm Gia Huân.

Dần dần, sự đối xử tốt vì mục đích bù đắp những chuyện kiếp trước cũng thay đổi sang mục đích khác.
Hành động theo đuổi của Hoạ Kính Đình trắng trợn đến mức ai ai cũng nhìn ra, chỉ có Phạm Gia Huân với tiêu chí một mình cũng vui là không hề để ý đến y.
Sau khi gương mặt Phạm Gia Huân hưởng trọn hai que xiên trong chiếc bánh kem, hắn cũng quyết định nghỉ học.

Từ đó Hoạ Kính Đình cũng ít xuất hiện hơn, gần như biến mất khỏi tầm mắt của hắn.

Tuy nhiên y lại âm thầm gắn camera theo dõi trong phòng trọ Phạm Gia Huân nên y vẫn biết mọi thứ về hắn.
Thời gian đầu sau khi Phạm Gia Huân nghỉ học, hắn và những người bạn cùng phòng vẫn thi thoảng liên lạc và biết được Hoạ Kính Đình đang viết truyện.

Thế nhưng y viết truyện gì ở nền tảng nào thì không rõ nên hắn mới mang theo sự ức chế chửi loạn lên.
Một tài khoản mang tên Vẩy Phím Bình Thiên Hạ dường như là ác mộng với người khác.

Bởi cứ mỗi khi hắn ghé qua là kiểu gì cũng để lại vài trăm đến vài ngàn bình luận tùy theo độ dài của truyện, như vậy thì có ai mà không hãi hùng.

Chính Phạm Gia Huân cũng thấy có một cái tài khoản rất quen giữa bạt ngàn những tài khoản khác, đó là tài khoản tên Nhấp Chuột Định Giang Sơn.

Bất kể hắn bình luận cái gì, người này luôn trả lời bên dưới với nội dung là dấu hai chấm kèm theo một vài dấu đóng ngặc đơn.
Ví dụ:
Vẩy Phím Bình Thiên Hạ: "Thiết lập nữ phụ có thể bớt dập khuôn được không?"
Nhấp Chuột Định Giang Sơn trả lời: "🙂))"
Hay là:
Vẩy Phím Bình Thiên Hạ: "Nam chính bị ngáo à?"
Nhấp Chuột Định Giang Sơn trả lời: "🙂)))"
Mười cái bình luận của Phạm Gia Huân, người này không trả lời được cả mười thì cũng có đến tám, chín cái.

Đôi khi Phạm Gia Huân cũng không biết người này rảnh thật hay cố ý tạo nét.

Sau đó hắn cũng chẳng để ý đến cái tài khoản kia nữa.
Mười Năm Thất Bát cũng bối rối một lúc mới lên tiếng: "Thật ra cái tài khoản Nhấp Chuột Định Giang Sơn đó là của Hoạ Kính Đình đấy!"
Phạm Gia Huân: "Sao thằng đó biết Vẩy Phím Bình Thiên Hạ là tài khoản của tao hay vậy?"
Hệ thống Mười Năm Thất Bát: "Ờ thì…!"
Thấy ánh mắt đằng đằng sát khí của Phạm Gia Huân, Mười Năm Thất Bát lập tức biến thành một con mèo có màu đen bí hiểm.

Thách hắn dám trừng mắt nhìn nó đấy!.
 
Xuyên Thư Chi Pháo Hôi Hành Trình
Chương 222: 222: Chương 221


Phạm Gia Huân ngồi trên giường, tay vẫn cầm điện thoại xem thông báo mới nhất, đôi mắt thi thoảng vẫn đảo qua hình dạng mới của đũy hệ thống.

Nó làm như vậy thì hắn sao nỡ nổi giận đây? Làm sao hắn có thể quát mắng được?
Chờ cho đến khi nghe được hết mọi thứ, Phạm Gia Huân tái mét mặt mày: "Mày nói là trong phòng tao có camera giám sát? Người luôn theo dõi tao lại là cái thằng kia?"
Hệ thống Mười Năm Thất Bát: "Phải, không lệch một chữ!"
Phạm Gia Huân để điện thoại qua một bên, hai tay hắn ôm lấy Mười Năm Thất Bát trong hình mèo chỉ mong hệ thống nói rằng tất cả chỉ là một trò đùa ác ý của hắn.

Không ngờ hệ thống lại nói rằng: "Nếu muốn, tôi có thể cho cậu xem những gì mà Hoạ Kính Đình quan sát hằng ngày!"
Phạm Gia Huân trợn trừng mắt, đúng là không tài nào chấp nhận nổi những thông tin này mà!
Đang chìm đắm trong sự mềm mại của lông mèo, Phạm Gia Huân cũng chẳng quan tâm đến xung quanh.

Có tiếng bước chân vào đây hắn cũng không buồn nhìn xem thử người tới là ai.

Không phải hắn không nghĩ đến việc chị hắn đến nhưng bước chân của chị hắn rất nặng, trái ngược hoàn toàn với thân hình.

Đây cũng không phải do chị hắn cố tình đâu mà từ lúc nhỏ bước chân đã nặng rồi.

Thậm chí chị ấy có đi dày đế mềm hay dán miếng dán dưới đế giày cũng không cải thiện được bao nhiêu.

Còn thứ âm thanh hắn đang nghe cũng có vang nhưng không thể là chị hắn được.

Hoạ Kính Đình bước tới càng lúc càng gần, Mười Năm Thất Bát cũng có thông báo cho Phạm Gia Huân, hắn chỉ lặng lẽ ôm hệ thống lên để cái thân mèo của nó che đi cả gương mặt mình.

Hệ thống 10578: "…" Khổ cho cái thân mèo của tôi quá mà!
Lúc này, hệ thống Chín Chín Năm Không Tắm của Hoạ Kính Đình cũng hiện ra.

Tuy nhiên hệ thống 99508 không ở dạng màn hình mà ở dạng một con kỳ đà, đã thế lại còn bò lên giường Phạm Gia Huân nữa.

Mười Năm Thất Bát tức Phạm Gia Huân một thì tức Chín Chín Năm Không Tắm mười.

Bởi vì cái thứ này có cấp bậc cao hơn nó nên sau khi thứ này ám theo Phạm Gia Huân thì nhiệm vụ của nó liên tục gặp thất bại.

Tuy rằng ăn theo cấp bậc của 99508, mọi nỗ lực của nó không bị đánh giá là thất bại nhưng nếu không có 99508 thì nhiệm vụ đã hoàn thành tốt đẹp.

Bỏ ra bao nhiêu thời gian công sức rồi lại nhận được một dòng thông báo: "Bạn là người hỗ trợ rất tốt" thì ai chẳng điên.

Thoát khỏi đôi tay của Phạm Gia Huân, Mười Năm Thất Bát biến thành một con gấu đen.

Một tay giơ lên quét sang ngang khiến hệ thống Chín Chín Năm Không Tắm bị hất tung vào bức tường của phòng bệnh.

Cái thứ này cấp bậc cao hơn nó mà lại không biết Phạm Gia Huân sợ mấy thứ bò sát thế này à?
Nhìn thấy hệ thống Chín Chín Năm Không Tắm lật ngửa với bốn cái chân bơi bơi, Mười Năm Thất Bát mới vừa lòng mà biến lại thành một con mèo cho Phạm Gia Huân ôm trước khi Hoạ Kính Đình kịp tiến thêm một bước nào lại gần hắn.

Hệ thống 99508 quơ cào một hồi cũng không lật mình được, nó phải biến về nguyên hình là cái màn hình xanh xanh rồi trở lại bên cạnh Hoạ Kính Đình.

Sao trước đây nó không biết Mười Năm Thất Bát có một mặt bạo lực thế này nhỉ? Nếu nó không phải là hệ thống mà là kỳ đà thật thì một tát thế kia đủ khiến nó gặp các vị tổ tiên rồi.

Ánh mắt của Hoạ Kính Đình chiếu đến khiến Phạm Gia Huân không thoải mái, hắn muốn kéo chăn lên che qua đầu thì bị cản lại.

Phạm Gia Huân hỏi Mười Năm Thất Bát: "Viện phí mày xử lý đến đâu rồi?"
Mười Năm Thất Bát: "Xong rồi, cậu xuất viện lúc nào cũng được!"
Phạm Gia Huân đang định ngồi dậy thì tay hắn bị Hoạ Kính Đình giữ lại, hắn vừa định quát y bỏ tay ra thì thấy khung cảnh xung quanh như bị biến dạng.

Trong một lúc sau đó Phạm Gia Huân chỉ thấy choáng váng, tầm nhìn như thể bị cản lại.

Đến khi ổn định lại thì hắn đang ở trong một căn phòng lạ lẫm.

Hệ thống Mười Năm Thất Bát: "Nơi này là nhà của Hoạ Kính Đình, căn phòng trong bệnh viện và nơi này tiếp giáp với nhau"
Phạm Gia Huân mặt mày tối sầm: "Sao trùng hợp thế?"
Hệ thống Mười Năm Thất Bát: "Còn một chuyện còn trùng hợp hơn cơ"
Phạm Gia Huân: "Chuyện gì?"
Hệ thống Mười Năm Thất Bát: "Ờ thì người yêu của cậu là cái tên Hoạ Kính Đình đó"
Phạm Gia Huân quay ngoắt sang gương mặt của ai kia lập tức nhìn thấy ánh mắt như kiểu thỏ con bị tổn thương của y.

Không hiểu sao cái cảm giác chột dạ dâng lên cứ như bản thân hắn thật sự đã làm cái gì sai ấy.
Hệ thống 10578: "Đừng để cái ánh mắt ấy đánh lừa!"
Vừa nói xong, Mười Năm Thất Bát lập tức nhận được cái lườm sắc lẻm của Hoạ Kính Đình.

Thế nhưng nó đâu có sợ, nó cứ trơ mặt ra đấy, y làm được gì nó!
Bởi Mười Năm Thất Bát đang đậu trên vai Phạm Gia Huân, có thách Hoạ Kính Đình cũng không dám trợn mắt trừng nó.

Một hồi im lặng diễn ra, hai người vẫn trong tư thế Phạm Gia Huân nằm trên giường, tay bị Hoạ Kính Đình đè xuống.

Mười Năm Thất Bát: "Gia Huân, hay là giờ tôi biến thành gấu tát vêu mỏ cái tên kia?"
Hoạ Kính Đình: "Này Thất Bát, sao cậu không ra xử lý 99508 ấy, ở đây để tôi với Huân nói chuyện?"
Nếu như trải qua nhiều thế giới cùng nhau thì khi gặp lại đối phương người ta có thể nghe thấy nhìn thấy âm thanh và hình dạng của hệ thống đi theo người đó.

Vừa mới nghe được lời đề nghị của Hoạ Kính Đình, Chín Chín Năm Không Tắm thiếu điều nhảy dựng lên: "Anh đúng là cái thứ qua cầu rút ván!"
Hoạ Kính Đình: "Cấp bậc của mày cao hơn người ta mà, sợ gì?"
Hệ thống 99508: "Đây là lời của một ký chủ nên nói sao?"

Nói thì nói vậy, Chín Chín Năm Không Tắm vẫn biến thành con kì đà phi tới chỗ Phạm Gia Huân.

Mười Năm Thất Bát đâu thể để nó đến gần ký chủ với cái hình dạng đó được nên nó phải đứng ra can ngăn.

Đối với trận chiến của hai hệ thống, Phạm Gia Huân không muốn quan tâm nhưng hai mắt vẫn vô thức nhìn về bên đó.

Hắn sợ nếu như Mười Năm Thất Bát có lỡ vung vẩy quá tay sẽ ném con kì đà kia về phía hắn.
Mấy ngón tay Hoạ Kính Đình giữ cằm của hắn, nhẹ nhàng đẩy sang phía mình: "Cậu không có gì muốn nói với tôi sao?"
Phạm Gia Huân theo phản xạ có điều kiện, hắn trả lời nhanh gọn dứt khoát: "Không"
Hoạ Kính Đình: "…"
Hoạ Kính Đình đứng hình mấy giây, thế rồi hắn dụi đầu vào cổ Phạm Gia Huân: "Còn tôi thì rất nhớ cậu đấy"
Ờ thì Phạm Gia Huân cũng không ưa y thật nhưng đó là trước khi được hệ thống Mười Năm Thất Bát sắp xếp lại ký ức bị méo mó của hắn, cũng giải thích rõ nguyên nhân Hoạ Kính Đình bắt nạt hắn trong kiếp trước.

Thành ra hắn cũng không ghét Hoạ Kính Đình như quá khứ nhưng cũng không tài nào chấp nhận nổi việc y lại là người yêu qua các thế giới.

Phạm Gia Huân: "Tại sao cậu lại lắp camera ẩn trong phòng trọ tôi?"
Hoạ Kính Đình khẽ thở dài: "Cậu ghét tôi như thế, làm sao tôi có thể xuất hiện thường xuyên trước mắt cậu được.

Tôi biết hành vi đó là không đúng nhưng bản thân lại không thể một ngày không nhìn thấy cậu".
 
Xuyên Thư Chi Pháo Hôi Hành Trình
Chương 223: 223: Chương 222


Phạm Gia Huân: "Có gì chúng ta ngồi dậy rồi nói chuyện được không?"
Hoạ Kính Đình: "Rồi cậu sẽ không bao giờ cho tôi lại gần thế này nữa đúng không?"
Phạm Gia Huân: "Sao cậu lại nghĩ thế?"
Hoạ Kính Đình: "Cậu mới vừa mới gay gắt với tôi xong, chưa đầy mấy giây đã dịu giọng thế này, cậu nói làm sao mà tôi có thể tin tưởng những gì cậu vừa nói được đây?"
Phạm Gia Huân: "…" Đúng là hắn có ý này thật.
Hoạ Kính Đình: "Thay vì nghĩ đến những chuyện đã xảy ra giữa chúng ta vào thời điểm trước và sau khi trùng sinh; tại sao cậu lại không nghĩ đến những chuyện đã xảy ra giữa chúng ta qua chín thế giới kia"
Từ lúc gặp lại Hoạ Kính Đình trong phòng bệnh, Phạm Gia Huân chỉ chăm chăm nghĩ đến những việc y làm chứ chẳng thèm liên hệ y với người đã cùng hắn nên duyên trong suốt thời gian qua.
Nghĩ đến chuyện y từng bắt nạt hắn thì cũng cay thật, dù cho sự bắt nạt đó đến từ hiểu lầm thì hắn vẫn cay như cũ.
Không có cái chuyện sau khi Mười Năm Thất Bát chải chuốt lại ký ức mà Phạm Gia Huân trở nên cảm thấy có lỗi vì đã nhiều lần phũ Hoạ Kính Đình trong kiếp này đâu.

Bản chất đã không thích thì việc người ta bám theo chỉ khiến hắn thấy phiền nhiễu.

Có chăng, cái chuyện nhầm lẫn mà cho rằng ý đồ tán tỉnh với cách thức bắt nạt mới của y khiến hắn cảm thấy hơi sốc ngang sốc dọc một chút thôi.
Nhưng mà Hoạ Kính Đình lại là người yêu của hắn trong chín thế giới nhiệm vụ kia.
Và mọi thứ dù có thuyết phục đến thế nào đi chăng nữa thì chỉ cần đứng trước chữ "nhưng", tất cả đều không còn nghĩa lý gì hết.
Thừa nhận rằng, nếu không có ký ức của kiếp trước, không cần những hành vi cử chỉ quan tâm quá mức cần thiết giữa bạn bè với nhau, chỉ cần dựa vào gương mặt và vóc dáng của Hoạ Kính Đình thì Phạm Gia Huân nhất định đổ y, có khi còn simp đến mù quáng cũng không chừng.

Có lẽ nên cảm ơn phần ký ức kia, nếu không có nó thì chắc chẳng có chút gì níu giữ được chút lý trí của Phạm Gia Huân.
Hệ thống Mười Năm Thất Bát đang ở hình dạng tinh tinh vừa phát mấy cái vào mông của kỳ đà Chín Chín Năm Không Tắm.

Vừa mới đọc được chút độc thoại nội tâm của Phạm Gia Huân, nó lập tức nhắc nhở:
"Cái lúc ở chín thế giới kia, có bao giờ cậu không mù quáng với tình yêu? Lại lý trí quá cơ!"
Phạm Gia Huân mới nghĩ, ờ thì cũng đúng thật.

"Lý trí" của hắn là cảm giác uất ức phải chịu đựng vì bị tẩy chay, đó là sự khó chịu với Hoạ Kính Đình chứ chẳng phải do hắn miễn nhiễm với nam sắc.
Quay đi quẩn lại, hắn vẫn là kẻ bị chi phối bởi cảm xúc nhiều hơn thứ gọi là lý trí.
Hoạ Kính Đình: "Chuyện kiếp trước là do tôi hiểu lầm, tôi cũng chẳng muốn chống chế hay ngụy biện gì cả.

Tôi thừa nhận lúc đó tôi đã bắt nạt cậu, khiến cậu khổ sở suốt thời gian dài, biến quãng thời gian đi học của cậu trở thành ác mộng"
Phạm Gia Huân: "…"
Hoạ Kính Đình: "Kiếp này, ban đầu tôi muốn đối xử tốt với cậu như một cách để chuộc lỗi của bản thân.

Có điều thời gian trôi đi, tôi càng ngày càng muốn cậu yêu thích tôi nhiều hơn, càng muốn trở thành kiểu người mà cậu thích"
"…"
"Phải thừa nhận, lúc nhìn thấy cậu lướt điện thoại ngắm mấy người mẫu nam, lúc cậu hỏi bài người khác tôi đã muốn lồng lộn lên, nhưng mà bản thân lại chẳng có tư cách để xen vào việc cậu muốn nhìn người nào hay việc cậu trở nên thân thiết hơn với ai đó so với tôi.

Tôi muốn thể hiện rằng bản thân tôi cũng có gu ăn mặc, cũng có thành tích học tập tốt.

Có lẽ trong mắt cậu tôi chỉ là một thằng lố lăng thích thể hiện, là một thằng thích đi cùng người kém hơn để tỏ ra bản thân cách biệt"
"…"
Hoạ Kính Đình thả cánh tay của Phạm Gia Huân đang bị y giữ chặt, tuy nhiên tư thế y nằm đè lên hắn vẫn không thay đổi.

Hai tay Hoạ Kính Đình chuyển sang một tay ôm vai Phạm Gia Huân, một tay đặt lên mái tóc của hắn: "Tôi đã rất mong chờ cái ngày được ôm cậu trong vòng tay, đêm nào tôi cũng ảo tưởng đến chuyện bản thân sẽ cùng cậu trở thành người yêu của nhau"
Phạm Gia Huân: "Cậu không thấy mệt mỏi sao?"
Hoạ Kính Đình: "Mệt gì chứ! Càng ngày tôi càng cảm thấy bản thân càng nên cố gắng hơn để có thể đến gần cậu.

Huân à, tôi yêu cậu nhiều hơn những gì cậu có thể tưởng tượng đấy"

Phạm Gia Huân: "Camera thì sao? Hằng ngày cậu vẫn thấy tôi được còn gì?"
Hoạ Kính Đình: "Căn phòng trọ ấy, tôi chỉ gắn đúng một cái ở chỗ cậu hay ngồi ăn uống, cày phim thôi.

Trên gác hay phòng tắm tôi không hề gắn, nếu gắn thêm thì chắc chắn cả ngày của tôi chỉ xoay quanh việc nhìn màn hình điện thoại để ngắm cậu thôi"
Gì thì không biết, riêng cái chuyện lắp camera theo dõi là một thứ khiến người ta khó chịu ngang bằng với việc hắn dùng nick Vẩy Phím Bình Thiên Hạ cào loạn lên.
Tự nhiên biết mọi hoạt động hằng ngày đều có người khác quan sát, cái cảm giác này phải gọi là trên cả chữ tệ.

Dù cho hành vi ấy có xuất phát từ cảm xúc của Hoạ Kính Đình cũng thế thôi.

Được quan tâm nhiều thì thích thật đấy nhưng quan tâm kiểu này thì hắn hơi sợ.
Phạm Gia Huân: "Cậu thích tôi ở điểm gì?"
Hoạ Kính Đình: "Không biết nữa, tôi chỉ biết là bản thân không thể kiểm soát những cảm xúc dành cho cậu thôi"
Lúc này, suy nghĩ của Phạm Gia Huân như một mớ hỗn độn ngổn ngang với một đống cảm xúc.

Nếu không có cái chuyện gắn camera kia thì hẳn là hắn đã tiến tới với Hoạ Kính Đình ngay và luôn.

Chín thế giới kia, y luôn đối xử với hắn rất tốt, không bắt lỗi được bất kỳ điểm gì.
Hoạ Kính Đình: "Tôi sẽ tháo bỏ camera nên là… xin cậu đừng giận tôi"
Sau đó, Hoạ Kính Đình khóc luôn rồi.
Phạm Gia Huân hoảng hốt với những gì tai nghe mắt thấy.

Mỹ nam đứng đầu trong lòng anh chị em đang ôm hắn như gối ôm mà khóc.
Bản thân Phạm Gia Huân lại chẳng biết dỗ dành người khác như thế nào: "Này, cậu đừng khóc mà!"
Hắn biết, bây giờ chỉ cần hắn hứa hẹn một câu nào đó với Hoạ Kính Đình thôi, y sẽ lập tức trở về với hình ảnh hay cười mà hắn biết.

Nhưng mà lời hứa đưa ra dễ dàng như vậy, Phạm Gia Huân không tài nào thốt ra nổi.
Lúc sau, Hoạ Kính Đình cũng nín, y ngồi dậy với khoé mắt ửng đỏ và bọng mắt hơi sưng: "Cậu thật là, nói dối bằng một lời hứa hẹn cũng không muốn thốt ra hay sao?"
Phạm Gia Huân: "Không, tôi không muốn hứa những thứ mà bản thân không chắc có thể làm được.

Tôi không muốn người ta nuôi hi vọng rồi thất vọng thật nhiều"
Hoạ Kính Đình: "Tôi lại đang hiểu là cậu sợ tôi tổn thương đấy!"
Phạm Gia Huân: ""Người ta" ở đây không phải chỉ có một mình cậu đâu"
Hoạ Kính Đình: "Tôi biết tôi là một trong những đối tượng gọi là "người ta" mà cậu nói, có điều tôi vẫn không thể nào ngừng liên tưởng mọi thứ giữa tôi và cậu được"
Phạm Gia Huân: "… Tôi nhớ khoảng thời gian trước kia, tôi hay làm lơ không để ý cũng không thèm đáp lời cậu mà, lúc đó cậu đã nghĩ cái gì?"
Hoạ Kính Đình: "Tôi nghĩ rằng hẳn là bản thân chưa đủ đẹp, chưa đủ giỏi để cậu thấy ấn tượng"
Phạm Gia Huân nghi ngờ: "Chưa một lần có suy nghĩ khác hay sao? Kiểu như từ bỏ ấy"
Hoạ Kính Đình: "Tình yêu của tôi à, sao tôi lại có thể làm trái lại con tim mình chứ".
 
Xuyên Thư Chi Pháo Hôi Hành Trình
Chương 224: 224: Chương 223


Đối với những lời tâm tình mà Hoạ Kính Đình vừa nói, Phạm Gia Huân cũng không biết nên đáp lại thế nào mới phải.

Hệ thống Mười Năm Thất Bát đã trở về hình dạng màn hình: "Không thì cậu thử hẹn hò với cậu ta đi, thấy ổn thì tiếp tục, không thích thì nói với Hoạ Kính Đình là đừng có xuất hiện trước mắt cậu nữa"
Hoạ Kính Đình: "…" Này, y cũng nghe thấy đấy nhé! Mà thôi, nghe hiểu cẩn thận thì vế trước là ý tác hợp hai người mà!
Phạm Gia Huân: "Không phải mày luôn chủ trương chia tay à? Sao tự nhiên hôm nay dở chứng thế?"
Hệ thống Mười Năm Thất Bát: "So với việc cả ngày các cậu anh anh em em thì cái cảm xúc tiêu cực của cậu ảnh hưởng đến tôi kinh khủng hơn, vậy thôi!"
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, dưới ánh mắt đầy sự hi vọng và mong chờ của Hoạ Kính Đình, Phạm Gia Huân vẫn quyết định thử hẹn hò cùng y xem sao.

Cũng từ cái giây phút thốt lên cái quyết định đó, Phạm Gia Huân cũng nhận ra ánh mắt Hoạ Kính Đình nhìn mình khác hẳn với trước kia.

Trông y lúc này có khác gì một kẻ sĩ tình đang chìm đằm trong hạnh phúc đâu chứ.

Phạm Gia Huân: "Sao cậu nhìn tôi khác bình thường thế?"
Hoạ Kính Đình: "Bởi từ bây giờ chúng ta đang là người yêu của nhau.

Trước kia tôi luôn phải kìm nén cảm xúc của mình, tôi không nghĩ việc quá thường xuyên ngắm nhìn cậu là bình thường"
Phạm Gia Huân: "…" Nếu hắn mà gặp phải một người cư xử giống y hệt mình, liệu hắn còn có thể kiên trì đến ngày hôm nay hay không?
Nhìn sang Hoạ Kính Đình, bây giờ y đang mân mê tay hắn.

Tay hắn cũng đâu phải là đôi tay được bảo dưỡng mịn màng gì đâu…
"Tình yêu của tôi ơi, cậu muốn thăm quan nơi này không?"
Dù được hệ thống Mười Năm Thất Bát cung cấp thông tin về nơi này, rằng cũng không khác mấy với nơi mà hắn từng sống, Phạm Gia Huân vẫn muốn ra ngoài xem thử.

"Cũng được, nhưng đừng có gọi như vậy nữa!"

Thật sự, Phạm Gia Huân hơi ngượng khi nghe Hoạ Kính Đình nói ra cụm từ "tình yêu của tôi".

Đó có thể là cụm từ để diễn tả tình cảm của y dành cho hắn nhưng hắn lại cảm thấy hơi mất tự nhiên.

Hệ thống 10578: "Ở nơi đây, việc người ta gọi người mình yêu là "tình yêu của tôi" là một chuyện rất bình thường, cậu cứ nghĩ nó giống như "em yêu", "anh yêu" là được"
Phạm Gia Huân nhìn qua, thấy Hoạ Kính Đình hơi xụ mặt xuống chẳng biết tại sao lại dâng lên sự lúng túng: "Thôi được rồi, cậu muốn gọi sao cũng được"
Nét mặt Hoạ Kính Đình lại trở về với nụ cười hạnh phúc.

Đúng là biểu cảm gương mặt khiến người ta khó mà chối từ.

Qua lời kể của hệ thống Mười Năm Thất Bát, Phạm Gia Huân mới biết kiểu người có thể đi qua thế giới song song như hắn và Hoạ Kính Đình không hiếm.

Những người có khả năng này thường hay chạy qua chạy lại giữa hai nơi, mục đích thì mỗi người mỗi kiểu.

Mọi chuyện đều ổn chỗ đến khi Hoạ Kính Đình nhận được một tin nhắn.

"Huân à, chúng ta đến một nơi"
"Nơi nào?"
"Một quán trà sữa mèo"
Nhắc đến mèo, đôi mắt Phạm Gia Huân lập tức sáng lên.

Chẳng hiểu sao hắn lại luôn thích mèo hơn hẳn những loài động vật khác.

Hoạ Kính Đình: "Tình yêu của tôi ơi, em quan tâm đến mèo như vậy làm tôi thấy ghen tị lắm đấy"
Phạm Gia Huân: "…" Tự nhiên thấy ngượng quá trời, hắn còn chưa quen với cách gọi của y đâu.

Lúc bước vào quán trà sữa, Phạm Gia Huân đã ngơ ngác khi thấy một loạt mèo với đủ kích cỡ, chủng loại đang nằm ở khắp nơi trong quán.

Theo âm thanh, Phạm Gia Huân ngoảnh mặt lên phía quầy thì thấy một người trạc tuổi mình đang ra sức thả thính một người đang đứng trong quầy.

Mà người đứng trong quầy là người anh đang ở nước ngoài của hắn Phạm Gia Hưng!
Quay qua Hoạ Kính Đình, vẻ mặt y rất thản nhiên như là đã biết trước.

Hoạ Kính Đình: "Hôm đầu tiên cậu tỉnh lại ở bệnh viện, tôi từng thấy chị của cậu đi xuyên không gian nên tôi đi theo, kết quả là tới được đây.

Còn người kia là bạn thời ấu thơ của tôi, gã ấy tên là Lê Hữu Quân"
Nghe thấy âm thanh của Hoạ Kính Đình, Phạm Gia Hưng lập tức nhìn ra phía cửa: "Cậu đến rồi thì tha cái tên này về dùm tôi… Huân, sao em đến được đây?"
Đôi mắt của cả Phạm Gia Huân lẫn Phạm Gia Hưng đều mở to nhìn về đối phương, cả hai đều không thể nào tin nổi người kia lại có mặt ở nơi này.

Phạm Gia Hưng quay đầu về phía cầu thang khuất sau quầy nước hô to: "Chị ơi, Huân đến đây kìa!"
Phạm Gia Huân bước tới quầy nước, không tin nổi đây là người anh ít khi có thể liên lạc được của mình: "Em tưởng anh đang ở nước ngoài"
Phạm Gia Hưng: "Từ mấy tháng trước anh phát hiện ra bản thân có thể đi tới một không gian khác, sau đó anh cùng chị đến đây lập nghiệp.

Để mở được cái quán này, chị em đã đầu tư không ít tiền"
Phạm Gia Huân: "Cả chị nữa?"
Phạm Gia Hưng: "Phải, lúc đó em còn đang nằm trong phòng bệnh nên không biết.

Cả ngày nay anh chị đều chưa đến thăm nên cũng không biết em đã xuất viện"
Vừa nhắc đến Phạm Gia Hân, chị hắn đã từ trên tầng bước xuống.

Người thì chưa thấy đâu nhưng tiếng bước chân nặng nề đã truyền vào tai những người đang ở đây.

Có tưởng tượng trăm ngàn lần nhưng chưa lần nào Phạm Gia Huân có thể nghĩ ra ba chị em bọn họ có thể gặp nhau theo cách này.

Sau khi ly hôn, chị hắn đã chuyển hẳn đến đây bởi vì không muốn bị chồng cũ làm phiền.

Phạm Gia Huân cũng đã tưởng tượng ra được cái cảnh mọi người nghĩ gì khi chị ấy bốc hơi trong một đêm ra sao.

Còn anh hai hắn Phạm Gia Hưng thì khác, lúc ở nước ngoài anh ấy thường xuyên bị Lê Hữu Quân tìm đến.

Sau đó anh ấy nghe theo chị đặt vé máy bay về nước rồi cả hai cùng tới đây.

Ai ngờ tới đây một thời gian mới biết nơi này lại là quê hương của Lê Hữu Quân.

Đúng kiểu chạy trời không khỏi nắng.

Tuy là tránh không khỏi cái tên Lê Hữu Quân này nhưng anh hắn vẫn cảm thấy ở đây tốt hơn bởi trước kia anh hắn là nhân viên, bị cái tên đó làm phiền cũng không thể tỏ thái độ được.

Còn bây giờ anh hắn là chủ, hoàn toàn có thể quăng bơ cho Lê Hữu Quân mà không lo bị ảnh hưởng công việc.

Do quá lâu không trò chuyện nên bọn họ dời qua một góc, bỏ lại Hoạ Kính Đình và Lê Hữu Quân qua một bên.

Lúc lại bàn ngồi, Phạm Gia Huân nhìn thấy một cái tướng nằm siêu lười biếng của một meo meo tam thể.

Chẳng hiểu tạo hoá đã nghĩ cái gì mà thêm hai dấu chấm màu đen lên mắt nó, lại còn bên to bên nhỏ.

Trên trán nó còn có một dải lông màu cam vắt ngang.

Ngay ở một bên mũi nó còn có thêm một chấm nhỏ như hạt đậu đen, nhìn sao cũng thấy một bầu trời tấu hài.

Nhìn thấy vẻ mặt không nhịn nổi cười của Phạm Gia Huân, con mèo kia lập tức bật mode khó ở, nheo đôi mắt phán xét nhìn hắn.

Vẫn như bao lần khác, chỉ cần nó khó ở thì vẻ hài của nó x N.

Phạm Gia Hân: "Huân, em biết sao mà Hưng nó không thèm nhìn đến Quân không?"
Phạm Gia Huân ngơ ngác lắc đầu.

Phạm Gia Hân: "Quân nó chỉ vào con mèo này và nói rằng lúc Hưng xù lông giống như con mèo này lúc cau có, không khác một xíu nào.

Rằng mỗi khi nhìn đến ảnh chụp của con mèo này thì cậu ta lập tức nhớ đến Hưng"
Phạm Gia Huân kiềm chế không nổi ba giây đã cười đến phát rồ.

Lê Hữu Quân xứng đáng được ăn bơ thêm vài chục năm nữa.


Hình tự vẽ minh hoạ cho mặt của con mèo.
Mỗi tội không diễn tả được hết biểu cảm toàn bản thân muốn..
 
Xuyên Thư Chi Pháo Hôi Hành Trình
Chương 225: 225: Chương 224


Những gì ba chị em nói với nhau bên kia, bên này Hoạ Kính Đình và Lê Hữu Quân đều nghe thấy hết.

Hoạ Kính Đình quay qua thằng bạn chí cốt của mình với vẻ mặt đầy sự nghi ngờ: "Mày nói chuyện với anh Hưng như thế thật à?"
Lê Hữu Quân rầm rì: "Chứ sao, mày có biết khi đang ở nước ngoài anh Hưng được người ta săn đón cỡ nào không.

Lời ngon tiếng ngọt nào mà anh ấy chưa từng nghe qua.

Lúc đó tao lượn đến cửa hàng như cá cảnh mà lần nào cũng đụng mặt vài người cũng đang liếc mắt đưa tình nhìn anh ấy.

Khi anh ấy chuyển đến đây cũng như vậy, bây giờ mày chưa thấy đâu, chờ đến chiều chiều người đi làm tan ca, người đi học học về rồi mới hiểu tại sao cái quán trà sữa này đông khách.

Tao không nói chuyện kiểu kia thì còn lâu anh ấy mới để ý đến tao"
Hoạ Kính Đình: "Nhìn mày bị bơ nhiều hơn người khác là tao hiểu mày thành công cỡ nào rồi"
Lê Hữu Quân quay ngoắt qua: "Này, mày đang khen hay chửi tao ngu thế?"
Hoạ Kính Đình nhún vai: "Mày muốn hiểu thế nào thì hiểu"
Đối với nước đi tiến thẳng vào lòng đất của Lê Hữu Quân, Hoạ Kính Đình không dám khen cách làm ấy là hay ho cho được.

Trước nay ai chẳng mong muốn hình tượng trong mắt người mình yêu tốt đẹp, có mỗi thằng bạn thân này của y là luôn thích đi ngược với số đông.1
Lê Hữu Quân: "Mày với Huân yêu nhau rồi đúng không? Lấy tư cách bạn thân, tao có điều này muốn nhờ vả, mày có thể…"
Hoạ Kính Đình: "Tao từ chối"
Lê Hữu Quân: "Tao còn chưa nói mà"
Hoạ Kính Đình: "Tao thừa biết mày muốn tao hỏi em ấy về anh Hưng rồi tuồn thông tin cho mày"
Lê Hữu Quân: "…" Không hổ danh bạn thân, lời chưa ra đến mỏ đã bị khoá mõm!

Ba chị em Phạm Gia Hân nói chuyện bao lâu thì Hoạ Kính Đình cùng Lê Hữu Quân nói chuyện bấy lâu.

Hoạ Kính Đình cũng hiểu sức hút của anh vợ kinh khủng cỡ nào.

Chỉ trong chưa đầy ba mươi phút mà quán đã chật ních, tất cả các bàn đều đầy khách.

Ai nấy đều gọi trà sữa nhưng có vẻ không quan tâm lắm đến hương vị, cũng chẳng phải đến đây vì mèo mà đến vì nhan sắc của Phạm Gia Hưng.

Đó là bên trong quán, những bàn ở bên ngoài cũng đang ngoái nhìn về anh ấy nữa kìa.

Trông cái cảnh tượng có khác gì idol mở cửa hàng và fan đến ủng hộ không cơ chứ.

Tiếng nhạc từ các cửa hàng xung quanh phát ra, nhân viên trong quán cũng bật nhạc theo.

Cả khu phố như chìm vào âm thanh nhộn nhịp, có vẻ càng về sau thì nhạc càng lớn, át đi cả tiếng nói chuyện của những người xung quanh.

Dù không muốn thì Hoạ Kính Đình cũng phải thừa nhận: "…Có vẻ nước đi của mày đúng hướng rồi đấy, ở đây có quá nhiều người thích anh Hưng"
Lê Hữu Quân: "Đó là mày chưa thấy có nhiều người gạ anh ấy làm bé đường thôi"
Hoạ Kính Đình quay qua, nhìn bạn thân mình với ánh mắt kinh dị: "Rồi mày có tự ứng cử bản thân làm "ba đường" không?"
Lê Hữu Quân: "Có, nhưng mà người ta gạt phắt luôn, người gì đâu mà phũ quá trời.

So với những người kia thì tao cũng thuộc dạng vừa trẻ vừa đẹp, sao Hưng không chọn tao chứ"
Hoạ Kính Đình: "…"
Hoạ Kính Đình và Phạm Gia Huân không ở lại đây lâu bởi Phạm Gia Huân không quá thích những nơi đông người, nhất khi phải nhận ánh nhìn của người khác.

Tuy rằng hắn hiểu những ánh nhìn ấy phóng đến anh hắn là chủ yếu nhưng do hắn ở ngay bên cạnh nên cũng sẽ lọt vào trong tầm nhìn của họ.

Dù sao hắn cũng biết đến nơi này rồi, hôm khác đến là được.


Quán mở đến lúc nào, lúc đó Lê Hữu Quân mới chịu về.

Người đến đây vì Phạm Gia Hưng cũng có, vì Phạm Gia Hân cũng đầy ra.

Nhưng mà càng về sau Gia Hân càng ít xuất hiện nên những người đến đây vì cô cũng ít hẳn.

Phạm Gia Hưng có một gương mặt đẹp, biết hai ngoại ngữ, dáng người cũng rất chuẩn, cứ như nam chính truyện tranh bước ra ấy.

Chẳng có gì cầu kì, chỉ cần anh ta mặc quần tây áo sơ mi thôi cũng đủ khiến ta cứ liếc mắt nhìn theo.

Thậm chí những bộ trang phục anh ta mặc hôm trước, hôm sau đã được người ta tìm mua.

Có shop quần áo còn đến bàn chuyện hợp tác, rằng họ sẽ tặng cho anh ta quần áo, anh ta chỉ cần mặc nó trong khi làm việc và nói đến tên shop khi người ta hỏi đến là được.

Vì Phạm Gia Hưng hiếm khi lên mạng, lên mạng cũng hiếm khi đăng cái gì nên độ phủ sóng của anh ta không cao, anh ta cũng chỉ nổi ở khu vực xung quanh đây thôi.

Nhìn thì không bằng các hot face thật nhưng so với các cửa hàng xung quanh thì nơi này ăn nên làm ra hơn hẳn.

Phạm Gia Huân rời đi không lâu, Phạm Gia Hân và Gia Hưng đã quay trở vào quầy tính tiền.

Trong quán, người ta vừa nhìn đến hai chị em vừa hỏi nhau nam thanh niên vừa mới trò chuyện cùng họ là ai, rồi cái người tay trong tay nam thanh niên đó rời đi là ai nữa.

Bởi họ chưa bao giờ thấy hai chị em nhà này ngồi nói chuyện với bất kỳ người nào.

Cho đến khi quán đóng cửa, Lê Hữu Quân vẫn là người khách cuối cùng ở lại.

Trong khi nhân viên đang lau dọn bàn ghế, gã tới quầy thu ngân, bắt đầu ba láp ba xàm:
"Anh Hưng, cả ngày nay anh chẳng để ý đến người ta gì cả!"
"…"
"Anh Hưng ơi! Để ý đến người ta chút đi mà ~~~ "
"…"
"Anh Hưng à!"
"…"
Cái cảnh này, nhân viên trong quán nhìn nhiều đến mức một ngày không lọt vào tầm mắt thì cứ cảm thấy thiếu thiếu thế nào ấy.

Có lẽ cũng đã quá quen nên họ cũng chẳng thèm đứng tụ một góc nhìn cái cảnh tán tỉnh của Lê Hữu Quân nữa.

Meo meo mặt tấu hài tiến đến, nhảy lên quầy thu ngân nằm phịch xuống cứ như nhắc nhở cho Phạm Gia Hưng về những lời so sánh giữa vẻ đẹp của anh và nét đẹp của nó.

Không chỉ nằm lên bàn, nó còn đưa ánh mắt đầy phán xét nhìn Lê Hữu Quân.

Phạm Gia Hưng lấy ra một ly đá me đặt trước mặt Lê Hữu Quân: "Uống thử đi"
Bởi Phạm Gia Hưng biết gã này không ăn được đồ chua.

Có khi toàn bộ nhân viên đều nói sinh tố trái cây rất ngọt, Lê Hữu Quân vẫn có thể méo mặt vì cảm thấy chua.

Lê Hữu Quân ngửi thấy mùi đá me cũng biết anh Hưng đang cố ý làm khó mình nhưng gã vẫn uống một hớp.

Phạm Gia Hưng: "Hương vị thế nào?"
Lê Hữu Quân kiềm chế biểu cảm gương mặt đang trở nên méo xệch, đưa ra một vẻ si tình: "Ngọt ngào như tình cảm của Hưng dành cho người ta vậy!"
"…" Đáng lý anh ta không nên đưa cho cái tên này bất cứ thứ gì mới phải.

Đột nhiên đầu Phạm Gia Hưng nhảy số, anh ta nói: "Vậy lần sao cậu đến đây, tôi mời cậu loại nước này nhé!"
Mắt Lê Hữu Quân sáng lấp lánh: "Em biết là Hưng quan tâm người ta mà!"
Phạm Gia Hưng: "…" Nước đi này anh ta đi sai rồi phải không?
Lê Hữu Quân đang suy nghĩ bản thân có nên tập ăn đồ chua hay không.

Nếu không những lần tới anh Hưng mời hắn cóc ngâm, xoài xanh, chanh đá thì gã từ chối kiểu gì?1
Đôi khi Lê Hữu Quân hiện diện ở cái quán này quá thường xuyên, nhân viên còn quên mất gã đang là chủ của mười mấy dãy trọ, mười mấy căn biệt thự mặt đường, quên gã là dân chuyên đầu tư chứng khoán; quên mất gã là con của một gia đình giàu có.

Nhìn thấy Lê Hữu Quân cứ xà nẹo, liên tục tặng quà, đeo bám anh chủ quán như một kẻ lụy tình, nhân viên nhiều khi cũng quên gã không phải nhân vật dễ chọc..
 
Xuyên Thư Chi Pháo Hôi Hành Trình
Chương 226: 226: Chương 225


Lê Hữu Quân vẫn duy trì nét mặt nhu tình, ánh mắt siêu ngọt ngào cho đến khi bước vào xe, cả khuôn mặt gã nhăn lại thành một cục, nước mắt cũng bị ép chảy ra.

Gã vốn không ăn được chua, ly đá me kia là thứ chua nhất gã từng cho vào miệng.

Tài xế nhìn biểu hiện của gã, quan tâm hỏi han: "Cậu vừa bị đá à?"
Lê Hữu Quân: "…Bị đá cũng mừng, tôi với người ta còn chưa yêu nhau nữa kìa"
Lấy ra một viên chocolate cho vào miệng, nét mặt của Lê Hữu Quân mới giãn ra được một chút, bấy giờ gã mới hỏi tài xế: "Nói thật đi, anh bị sa thải vì độc mồm độc miệng phải không?"
Tài xế: "Sao anh lại nghĩ thế?"
Lê Hữu Quân: "Chẳng có lý nào một công ty đang thiếu nhân lực lại sa thải một người đa năng như anh.

Hơn nữa tôi cũng thấy anh làm việc vừa nhanh vừa nghiêm túc mỗi tội… cái mỏ của anh có vẻ chẳng kịp lên da non đâu nhỉ"
Tài xế: "À tại tôi có nói đến chuyện của ổng sếp có vài câu, vô tình bị ổng nghe được nên tôi bị ổng ghim"
Lê Hữu Quân: "Anh kể xem nào!"
Tài xế: "Chuyện là giám đốc ở công ty cũ của tôi hay gặp trắc trở trong tình duyên.

Cứ hẹn hò được một thời gian là phát hiện bản thân bị bạn gái cắm sừng, một năm hai lần.

Lúc đang nói chuyện với đồng nghiệp thì tôi có nói là: "Sếp cứ như nai sừng tấm ấy nhỉ, đều đều năm nào cũng thay một cặp sừng".

Ai đâu có ngờ anh ta đứng ngay sau lưng tôi"
Lê Hữu Quân: "Sau đó sếp cũ của anh được người ta đặt biệt danh là "Nai Sừng Tấm" hả?"
Tài xế: "Ừ, nhưng chỉ lén gọi sau lưng chứ nào có dám gọi trước mặt đâu"
Lê Hữu Quân: "Anh thử nói xem tôi phải tập ăn chua đến chừng nào thì có thể ăn cóc mà không nhăn mặt"
Tài xế: "Cái này tôi không rõ nhưng nếu cậu ăn quả kì diệu thì chỉ mất vài phút thôi"

Hôm sau, Lê Hữu Quân lại đến quán trà sữa mèo của Phạm Gia Hưng.

Như trong dự đoán, anh đã chuẩn bị cho gã một mẹt toàn đồ chua, bé bé xinh xinh có chùm ruột, to hơn tí có cóc, me và xoài.

Nước uống ngoài đá me thì có chanh dây, chỉ nhìn thôi gã đã muốn ê răng.

Cũng may trước khi bước vào quán Lê Hữu Quân đã ăn vài quả kỳ diệu, thành thử khi nếm những thứ có vị chua, gã lại cảm thấy ngọt ngào nên cũng đến mức phải khổ sở kiềm chế biểu cảm gương mặt.

Phạm Gia Hưng kinh dị nhìn gã, từ khi nào mà cái tên này có thể không ch ảy nước mắt khi ăn phải những thứ có vị chua thế? Hay là trước đây gã giả vờ giả vịt?
Lúc sau, có người bước vào quán.

Chưa gì người ta đã thu hút hết mọi sự chú ý đến từ các nhân viên bởi nhìn sao cũng thấy sang, cả người toát lên mùi tiền nồng nặc.

Kinh nghiệm và bản năng của Phạm Gia Hưng cho anh ta biết người này không phải là kiểu người dễ đối phó, càng nhìn càng thấy sự nguy hiểm càng trở nên nồng đậm hơn.

Tất cả những người mang lại cảm giác khó chịu như thể bản thân bị dí một con dao vào cổ mà anh ta từng gặp cũng chưa là cái gì khi so với quý bà này.

Quý bà đến chỗ quầy thu ngân, đưa ánh mắt siêu ưng ý nhìn đến Phạm Gia Hưng: "Chàng trai trẻ, cậu có người yêu chưa?"
Phạm Gia Hưng đã thấy có điềm không lành, vì thế anh ta đã có một quyết định đi vào lòng đất, anh ta chỉ về Lê Hữu Quân ở góc bàn bên kia, nói rằng: "Dạ có rồi, cậu ta đang ngồi ở đó"
Quý bà quay ngoắt qua Lê Hữu Quân, rồi lần nữa lại đưa ánh mắt siêu ưng ý nhìn về Phạm Gia Hưng: "Vậy khi nào có thời gian thì hai đứa về ra mắt gia đình nhé!"
Phạm Gia Hưng: "…" Từ từ, chuyện này là sao ấy nhỉ?
Lê Hữu Quân từ góc bên kia đã di chuyển tới đây: "Mẹ, sao mẹ đến đây"

Quý bà: "Do con không chịu đưa người ta về ra mắt thì mẹ phải đến đây trước xem chứ sao!"
Phạm Gia Hưng: "…"
Nhân viên trong quán trà sữa: "…" Sếp sắp lấy chồng???
Bị hai người lôi lôi kéo kéo lên xe, Phạm Gia Hưng vẫn chưa hiểu sao bản thân lại có mặt ở nhà Lê Hữu Quân gặp cha mẹ gã nữa.

Một mình ngồi ở nơi toàn người nhà của Lê Hữu Quân, Phạm Gia Hưng bắt đầu thấy bất an, bởi ai nấy cũng có khí chất giống y như mẹ của gã.

Dù rằng mọi người nói chuyện có vẻ nhiệt tình vui tính nhưng trong anh vẫn cảm thấy có điềm không lành.

Nếu như lúc này họ ném một cục tiền về phía anh rồi bắt anh chấm dứt việc qua lại với Lê Hữu Quân, Phạm Gia Hưng thề anh ta sẽ không trả giá lấy một đồng mà lập tức ôm tiền chạy đi.

Tiếc rằng đó chỉ là suy nghĩ của anh, mọi thứ vẫn chẳng hề có cái gì gọi là như mong muốn.

Họ nói chuyện với anh ta như thể đã quen biết từ lâu, hoàn toàn không hề có cái gì là không chấp nhận hay phản đối Lê Hữu Quân yêu đương đồng giới, lạ lùng hết sức.

Cuộc hội thoại diễn ra thêm một lúc, Phạm Gia Hưng mới biết khoảng một năm về trước, Lê Hữu Quân đã liên tục nhắc đến anh ta với mọi người.

Rằng gã lụy đến mức chấp nhận bỏ sở thích đi du lịch để dành hàng giờ ngâm ở nơi mà anh làm việc.

Nói một hồi nhưng họ cũng không đề cập đến chuyện gì xa hơn.

Dường như chỉ là đưa Phạm Gia Hưng đến đây để biết mặt những người trong nhà Lê Hữu Quân thôi ấy.

Hoàn toàn không hề thúc ép chuyện của hai người.

Trên đường được đưa về quán trà sữa, Phạm Gia Hưng vẫn thấy mọi chuyện trong ngày hôm nay cứ sai sai.

Đối với Lê Hữu Quân một núi áo hai kéo tay đang ngồi sát rạt bên cạnh, anh ta không hề quan tâm chút nào.

"Anh Hưng à, anh Hưng ơi!~~~"
Lê Hữu Quân líu ríu bên tai khiến anh ta không tài nào suy nghĩ cho được.

Sau đó Phạm Gia Hưng lại đưa ra một quyết định đi vào lòng đất, anh ta dùng mấy ngón tay nhẹ nhàng kéo cằm của Lê Hữu Quân rồi hỏi: "Chuyện ngày hôm nay là sao thế? Tự nhiên kéo tôi đến nhà cậu làm gì?"
Hai má Lê Hữu Quân đỏ lên: "Thì… thì người ta có kể với mọi người là muốn cưới anh nên mẹ mới tìm đến"
Phạm Gia Hưng: "Có thật là chỉ có như thế không?"
Bây giờ không chỉ hai má mà cả gương mặt của Lê Hữu Quân đều đỏ: "Thật mà… người ta không giấu anh làm gì đâu"
Phạm Gia Hưng thấy cũng chẳng thể hỏi được thêm điều gì nên cũng bỏ tay ra khỏi cằm của vị công tử nhà giàu nào đó..
 
Xuyên Thư Chi Pháo Hôi Hành Trình
Chương 227: 227: Chương 226


Đối với câu hỏi về hành tung của anh chủ, toàn bộ nhân viên quay ra nhìn nhau rồi thuật lại mọi thứ bản thân nhìn thấy.

Không phải là do không muốn chạy ra giúp anh chủ nhưng cơ bản là họ không dám giúp bởi người đó có tiếng nói ở cái đất này.

Chưa kể ở ngoài cửa còn có một loạt những kẻ cao to lực lưỡng, hình như là vệ sĩ.

Ai không biết thì có khi nghĩ là băng đảng xã hội đen đến đây thanh lý lẫn nhau cũng nên.

Phạm Gia Hân thở dài, bây giờ cô cũng chỉ biết chờ đợi chứ chẳng biết làm gì hơn.

Bản thân bọn họ không phải những người lắm tiền nhiều của hay quyền thế to có sức ảnh hưởng.

Đối với những người thuộc tầng lớp như Lê Hữu Quân, bớt dây dưa vẫn là tốt nhất, nhất là những người tùy hứng làm theo ý thích như gã ta.

Khi Phạm Gia Hưng ra khỏi xe của Lê Hữu Quân và bước vào quán trà sữa, anh ta đã thấy vẻ mặt bất thiện khác hẳn thường ngày của chị mình.

Ít nhất mấy tháng đến đây nét mặt chị ấy cũng luôn cười chứ không căng như bây giờ.

Cái cảm giác mà chị ấy mang lại lúc này cũng không khác gì một phụ huynh đang chờ đứa con ham chơi về nhà trễ còn không thèm báo một tiếng.

Đã vậy toàn bộ nhân viên đang có mặt lúc này còn rủ nhau đứng sau lưng chị ấy nữa, trông cái cảnh có khác gì dân anh chị trong phim không cơ chứ.

Hôm nay anh ta đã phải chảy mồ hôi lạnh suốt cả buổi ở nhà tên Lê Hữu Quân, không lẽ về nhà mình mà còn phải trải qua cảm giác này nữa sao? Không, không đâu, đây là nhà anh ta mắc mớ gì anh ta phải sợ!
Sự thật chứng minh, Phạm Gia Hưng hiên ngang bước vào không lâu thì nhân viên cũng giải tán, vẻ mặt còn giống như là đang tiếc điều gì đó.

Mấy người tiếc cái gì mà tiếc?
Lại còn Lê Hữu Quân, gã bước vào đây làm gì?
À tí quên, đây là quán trà sữa, người ta bước vào sao anh ta cấm được.

Nhưng mà gã cũng không cần phải mang cái nét mặt e lệ thẹn thùng ấy mà bước vào đây đâu!
Phạm Gia Hưng vừa ngồi xuống, một nhóm mèo đã tiến đến cọ tới cọ lui lên người anh ta như thể muốn nói rằng hãy chú ý đến bọn nó thay vì cái gã lắm lời lắm tiền lắm thời gian kia.1
Phạm Gia Hân lên tiếng: "Cậu lại đây, chúng ta nói chuyện"
Lê Hữu Quân muốn bước đến bên chỗ Phạm Gia Hưng thì phải dừng chân lại, mang tâm lý hơi e dè ngồi trước mặt chị chồng tương lai.

Bởi theo như những gì gã biết về Phạm Gia Hân thì chị ấy không phải là người thích nói chuyện với người khác, mà có nói chuyện với người khác thì cũng không mang nét mặt này.

Cái ánh nhìn chòng chọc như thể muốn tìm cái gì đó bằng cách đào mấy mét từ gương mặt khiến gã không khoẻ nổi.

Nhìn sang Phạm Gia Hưng, vẻ mặt anh ta hoàn toàn tự nhiên như ở nhà.

Lê Hữu Quân thấy cái tình huống này quen quen, đây giống như là khi Phạm Gia Hưng bị cưỡng chế đến nhà hắn và buộc phải đối diện với các vị trưởng bối.

Khác cái chị chồng tương lai thì không thân thiện như người nhà của gã đâu.

"Trước khi tán tỉnh Hưng, cậu có bao nhiêu người yêu rồi?"
"…".

Lê Hữu Quân: "… Dạ, hai người ạ!"
Phạm Gia Hân: "Nói cho thật"
Lê Hữu Quân: "Dạ, năm người ạ!"
Phạm Gia Hân nhẹ nhàng đặt ly nước xuống, âm thanh ly sứ va chạm với mặt bàn gỗ tạo ra một tiếng động nhẹ.

Vốn là âm thanh không lớn nhưng vì được đặt trong hoàn cảnh không gian tĩnh lặng, âm thanh ấy trở nên rõ ràng hơn nhiều.

Tâm trạng của Lê Hữu Quân cũng trở nên thấp thỏm hơn.1
"Thật ra là chín ạ! Nhưng mà nói chuyện không hợp nên mới chia tay, em với họ cũng chưa nắm tay nắm chân gì hết cả! Em cam đoan lần này em nói thật!"
Không còn cách nào khác, Lê Hữu Quân đành phải khai ra.

Trước khi gặp Phạm Gia Hưng, gã từng hẹn hò chóng vánh với nhiều người nhưng ai cũng chỉ được một khoảng thời gian rồi lại chia tay.

Gã có nhiều người yêu cũ thật nhưng chưa bao giờ bắt cá hai tay, chia tay người trước một thời gian gã mới đi cặp với người sau.

"Chị, chị nói gì tiếp đi ạ!"
Chứ cứ im lặng thế này gã thấy ngột ngạt lắm! Nếu trái tim của gã mà không khoẻ mạnh thì bây giờ gã đang ở bệnh viện rồi đấy!
Phạm Gia Hân: "Có gì đâu mà trông cậu căng thẳng thế nhỉ?"
"Có phải hôm nay chị gọi em nói chuyện có phải là để thử xem em có nói thật hay không, đúng không?"
Phạm Gia Hân cười: "Tự cậu khai ra chứ tôi đâu có soạn trước đáp án!"
Thế nhưng cái phong thái của chị có khác gì trùm cuối đã nắm mọi thứ trong lòng bàn tay đâu: "Thế sao chị biết em có nhiều hơn hai người yêu"
Phạm Gia Hân: "Tôi nghe đâu có người ta nói rằng nếu một người được hỏi về người yêu cũ mà dừng lại vài giây rồi trả lời là hai, thì con số thực tế chắc chắn nhiều hơn.

Cậu không trả lời là chín thì tôi cũng chỉ biết có năm"
"…".

Nước đi này gã đi hơi vội.1
Phạm Gia Hân: "Dù sao tôi cũng có thể sẽ xác minh bằng cách bảo Huân hỏi lại Đình xem bạn thân của y có nói thật hay không"

Lê Hữu Quân: "…" Nước đi đó là quyết định đúng đắn nhất của gã rồi chứ không phải vội vàng gì đâu.

Tí nữa thì quên mất sự tồn tại của thằng bạn nối khố!
Phạm Gia Hân gọi Lê Hữu Quân lại nói chuyện nhưng cũng chỉ hỏi đúng một vấn đề đó rồi thôi.

Không biết là do chị ấy cảm thấy hỏi Hoạ Kính Đình sẽ có kết quả nhanh hơn hay là cho rằng một câu hỏi kia đã gói gọn được toàn bộ thông tin chị ấy cần.

Hỏi thẳng thì hơi kì mà không hỏi thì tò mò bức bối, lại còn bất an.

Cho Lê Hữu Quân lựa chọn phương án xin tư vấn từ tay tài xế lắm chuyện.

Tài xế: "Tôi nghĩ là chị chồng tương lai của cậu muốn xem thái độ của cậu thôi.

Kiểu như có nói thật hay là tìm cách lảng tránh vấn đề"
Một người nói như vậy cũng không hẳn là đúng nhưng cả cha mẹ và cô giúp việc cũng đưa ra suy đoán tương tự thì lại là một câu chuyện khác.

Nếu là vậy thật thì có khi gã đã thất bại thảm hại trong buổi nói chuyện này rồi! Lúc này gã cần lắm một kế hoạch để vớt vát chỉ số hảo cảm đang có chiều hướng chạy đến âm vô cực của mình..
 
Xuyên Thư Chi Pháo Hôi Hành Trình
Chương 228: 228: Hoàn


Số lần Lê Hữu Quân đến quán trà sữa vẫn cứ duy trì như cũ, lần nào lần nấy cũng đều vì một mục tiêu duy nhất là tán tỉnh ai kia.

Dường như sự lạnh nhạt của Phạm Gia Hưng cũng chẳng khiến gã ta bớt phần nhiệt tình.

Phạm Gia Hưng: "Sao cậu đến đây suốt thế?"
Lê Hữu Quân: "Người ta đến là vì anh, anh Hưng biết mà!"
Bàn tay đang đặt lên bàn của Lê Hữu Quân cảm nhận được sự mềm mại đang đặt lên ngón tay mình.

Lúc cúi xuống gã thấy con mèo xấu lạ đảm nhận vai trò tấu hề trong quán đang nhìn mình với nửa con mắt như muốn nói: "Ê, nhìn tôi đây này, nhớ đến những gì mà anh đã nói về tôi đây này!"
Lê Hữu Quân: "…" Sao con mèo này có vẻ không ưa gã ra mặt thế nhỉ? Những người nói nó tấu hề đâu phải chỉ một mình gã đâu!
Mà khoan, hình như gã là người duy nhất so sánh anh Hưng với nó thì phải! Không lẽ con mèo này cảm thấy nó đẹp hơn cả anh Hưng nên mới luôn tỏ ra khó chịu như vậy hả?
Nếu như mèo mặt hề có nghe được tiếng lòng của Lê Hữu Quân, dám chắc rằng nó sẽ lập tức huy động hết anh chị em trong quán trà sữa này để cào vào gương mặt điển trai khiến người nhà gã nhận không ra.

Gì thì không biết chứ Phạm Gia Hân hay Phạm Gia Hưng thì đều không bao giờ cắt móng cho mèo, người ta có gợi ý thì họ cũng gạt phắt đi.

Bởi họ quan niệm mèo là phải có móng vuốt mới leo trèo được, trong quán trà sữa này cũng chẳng thiếu đồ cào móng nên chẳng cần cắt móng làm gì.

Còn việc mèo có cào đồ đạc lung tung thì họ chẳng quan tâm.

Lê Hữu Quân không để ý đến cái nhìn lườn nguýt của mèo mặt hề, gã lại ngửng mặt lên chiêm ngưỡng nhan sắc của Phạm Gia Hưng, người gì đâu mà càng nhìn càng thấy đẹp, đúng là lam nhan hoạ thủy.

Nhìn ly chanh dây siêu to khổng lồ được đặt trước mặt, Lê Hữu Quân bỗng cảm thấy ê răng ghê gớm.

Lê Hữu Quân: "Anh Hưng, hôm nào anh rảnh chúng ta đi chơi đi~~~"
Phạm Gia Hưng: "Tôi lúc nào cũng bận hết"
Lê Hữu Quân: "Những lúc thế này quán có bao nhiêu khách đâu, với cả chị Hân đứng quầy cũng được mà!~~~"
Phạm Gia Hưng: "Chị ấy có việc của chị ấy, công việc chính của chị ấy cũng không phải là trông quán"
Lê Hữu Quân nằm ra bàn: "Người ta muốn hẹn hò với anh Hưng cơ"
Phạm Gia Hưng: "Tôi không muốn hẹn hò với cậu"
Lê Hữu Quân: "Sao anh lại lạnh lùng với em thế! ~~~"
Phạm Gia Hưng: "Cậu cũng không phải là người đầu tiên tôi nói chuyện kiểu đó"
Lê Hữu Quân: "Đúng là phũ phàng.

Anh cứ từ chối người khác như vậy thì bao giờ mới có người yêu? Anh không thấy cô đơn à?"
Phạm Gia Hưng: "Không"
Đôi khi Lê Hữu Quân không tài nào hiểu nổi điều gì khiến Phạm Gia Hưng không cảm thấy cô đơn mỗi khi nhìn thấy hàng loạt các cặp tình nhân đang tay trong tay ngoài kia.

Thậm chí dưới nỗ lực bao lâu nay của gã mà anh Hưng còn chẳng thèm nhìn đến, cứ như thể gã cũng như bao người có thể chỉ gặp qua một lần trên phố thôi ấy.

Người gì đâu mà lạnh lùng hết sức!
Lê Hữu Quân: "Em thích kiểu người như anh Hưng, anh thích kiểu người như thế nào?"
Phạm Gia Hưng: "Không phải vấn đề của cậu"

Những đoạn đối thoại kiểu một người ra sức tìm chủ đề mới, một người trả lời cộc lốc như chặn họng người ta thế này không phải chỉ diễn ra trong ngày một ngày hai.

Riết rồi nhân viên trong quán cũng phải nâng sự kính nể của mình dành cho Lê Hữu Quân lên một tầng cao mới, bởi dường như lúc nào gã ta có thể tìm được rất nhiều chủ đề để nói chuyện.

Nếu là người bình thường thì hẳn là ai cũng sẽ bị cuốn theo cuộc trò chuyện với Lê Hữu Quân, tiếc là người đối thoại với gã lại là anh chủ nổi tiếng lạnh nhạt với chuyện tình cảm.

Đôi khi Phạm Gia Hưng sẽ ra khỏi nơi này để mua thêm nguyên liệu hoặc các loại cốc mang đi.

Lần nào lần nấy Lê Hữu Quân cũng phải kè kè đi theo cho bằng được, tuy nhiên Phạm Gia Hưng luôn luôn phớt lờ gã như thể phớt lờ một con côn trùng đang vo ve quanh tai.

Chuyện này kèo dài thêm một năm, Phạm Gia Hưng thừa nhận bản thân đã dần hết kiên nhẫn cho Lê Hữu Quân.

Cái gã này kiên trì hơn Phạm Gia Hưng tưởng tượng rất nhiều.

Phạm Gia Hưng: "Cậu… Sao cậu cứ lảng vảng trước mắt tôi suốt thế?"
Lê Hữu Quân cười hì hì: "Em nói rồi, em muốn cưới anh"
Phạm Gia Hưng: "Sao cậu không tìm người khác đi?"
Lê Hữu Quân: "Sao em phải tìm người khác trong khi em muốn theo đuổi anh?"
Phạm Gia Hưng: "Bởi vì tôi sẽ không đáp lại cậu!"

Lê Hữu Quân: "Cho nên em mới nỗ lực để theo đuổi anh nè!"
Phạm Gia Hưng thở dài: "Nghe nói khi quen người yêu cũ, cậu luôn giới thiệu bản thân là top? Tôi cũng là top, cậu hiểu chứ?"
Lê Hữu Quân: "Em linh hoạt lắm, vì anh Hưng em làm bot cũng không thành vấn đề"1
Phạm Gia Hưng: "…" Tôi đang mong cậu thiếu linh hoạt và rời xa tôi đấy!
Sau cuộc hội thoại này, tình trạng giữa hai người có cái gì đó có vẻ khác hẳn thường ngày.

Không rõ là khác ở đâu nhưng mọi người nhìn vào đều thấy là lạ.

Một thời gian tiếp theo, ai ở trong quán trà sữa cũng thấy Phạm Gia Hân đứng quầy vào một vài hôm trong tuần hoặc cũng có khi là người em út Phạm Gia Huân, lúc mà Phạm Gia Hưng đi ra ngoài với Lê Hữu Quân.

Hai người họ không nói gì nhưng ai cũng nhận định họ đã hẹn hò với nhau.


"Xuyên Thư Chi Pháo Hôi Hành Trình" đã kết thúc rồi nhé các bạn, cảm ơn mọi người đã ủng hộ trong suốt thời gian qua..
 
Back
Top Dưới